BÁCH VIỆT THÁNH TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bách việt thánh tôn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thần y xem bệnh

Cổ Việt Quốc, Chí Minh lịch mùa thu năm 8197.

Thành Đại La, tòa thành nằm giữa vùng trời đất Giao Chỉ, được thế rồng cuộn hổ ngồi, chính giữa nam bắc đông tây, tiện nghi núi sông sau trước. Tường thành chạy dài không thấy điểm cuối, những vết tích của năm tháng in hằn trên nó như là minh chứng cho sự trường tồn trải qua những sóng gió thăng trầm.

Tòa cổ thành này chia làm 3 vòng: vòng thành thứ nhất là nơi sinh sống của phàm nhân, vòng thành thứ hai là nơi tu luyện, giao dịch của các tu luyện giả, vòng trung tâm cũng là vòng cuối cùng chính là căn cơ của chủ nhân tòa thành này. Đó chính một trong ngũ đại gia tộc của Cổ Việt Quốc, Lý gia. Năm vạn năm trước, Lý Thái Tổ Lý Công Uẩn đã xây dựng thành này, đánh ra một thời kỳ huy hoàng cho Lý gia. Từ đó Đại La Thành cũng trở thành tổ thành đời đời sinh sống của thế gia cổ lão này.

Lúc này trời đã tối, bầu trời không gợn một bóng mây, lộ rõ vầng trăng cùng những vì sao sáng trên bầu trời, đột nhiên một ngôi sao chổi rạch ngang trời báo hiệu điềm chẳng lành. Tại một tòa cổ miếu xập xệ trong thành, một lão đạo sĩ mặc Âm Dương bảo y ngẩng đầu nhìn lên trời. Điều ngạc nhiên đó là ông ta luôn đứng im tại chỗ, mắt nhắm nghiền, chỉ có các ngón tay ở tay phải luôn bấm vào nhau như đang tính toán gì đó. Một lúc sau, ông ta mới đột nhiên mở to đôi mắt, mồ hôi chảy ròng ròng thành từng giọt trên khuôn mặt khô gầy. Lão thở dài:

- Haizz, điều gì phải đến cũng sẽ đến, có muốn ngăn cũng không được!

Lão giả vừa dứt lời liền biến mất vô tung vô ảnh như chưa từng xuất hiện qua, nơi đây chỉ còn lại tiếng gió vi vu, cùng tiếng két két của côn trùng. Nếu có đại năng giả nào ở đây nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ rất khiếp sợ chỉ vì thân phận của ông lão này.

Ở vòng trung tâm của Đại La Thành, chỗ này là phủ đệ của gia chủ Lý gia. Vào thời điểm này dù ở trong phủ hay ngoài phủ thì đều có binh lính tuần tra khắp mọi nơi, có thể nói nơi này là tường đồng vách sắt, phòng thủ kín kẽ, đúng là nội bất xuất ngoại bất nhập. Tất cả sự nghiêm ngặt này đều vì Lý phu nhân Lý Hiền Hòa, vợ của gia chủ Lý gia Lý Khánh Văn mấy hôm nay đã hôn mê cho dù mấy vị đại lão của Lý gia đã thử trị liệu nhưng cũng bó tay. Mọi người đều cho rằng bà đã trúng thuật pháp vô danh nào đó. Cho nên Lý gia đã mời các đại y, kỳ nhân dị sĩ đến cứu chữa.

Trong biệt viện, các đại y lần lượt bắt mạch, thi triển y thuật của mình giúp Lý phu nhân nhưng tất cả điều nhận được chỉ là cái lắc đầu chán nản.

Đúng lúc này, một binh lính hấp tấp chạy tới cúi người nói với Lý Khánh Văn mặt mày đang tràn ngập lo lắng:

- Bẩm báo đại nhân, ngoài đại môn có một ông lão xưng là Lê Hữu Trác, nói rằng muốn xem xét bệnh tình của phu nhân.

Lời của binh lính ngay lập tức dẫn phát xôn xao của các đại y trong thành.

- Hải Thượng Lãn Ông bậc giác tri

Thông kinh đạt lý rất từ bi

"Thượng kinh ký sự" ghi thời sự

"Hải Thượng y tông" chép sách y

Mọi chốn đợi chờ thầy thuốc đến

Khắp nơi chào đón bước chân đi

Trọn đời cứu giúp cho người bệnh

Hải Thượng Lãn Ông bậc giác tri (1)- Là Hải Thượng thần y đó…

- Lão nhân gia thần long thấy đầu không thấy đuôi không ngờ lại ở ngay trong thành Đại La.

- Có ngài ấy ở đây xem ra Lý vương phi sẽ rất nhanh được chữa khỏi.

-...

Lý Khánh Văn vẻ mặt bấy giờ mới tươi lên một chút, vội vã thi triển bộ pháp xuất hiện ngay trước đại môn hành lễ với một lão giả mặc hôi y đằng sau lưng đeo một cái hòm to đùng đang đứng phía trước.

- Hải Thượng thần y! Lý mỗ có lễ, mong ngài hãy chữa bệnh cho thê tử ta với, nàng đã hôn mê mấy hôm nay rồi.

Lão giả kia cũng hành lễ lại, đáp:

- Lý gia chủ khách khí rồi, chúng ta mau mau vào xem tình hình thôi.



Vị thần y lớn tuổi này vừa bước vào phòng lập tức nhận được sự kính trọng của mọi người. Lão nhẹ nhàng đến bên giường thi triển y pháp trong Hải Thượng Y Tông Tâm Lĩnh kiểm tra nội thể Lý phu nhân. Kiểm tra một hồi, lão nhân gia lắc lắc đầu làm cho mọi người đều biến sắc. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy vị thần y này liền lấy ra một tấm thanh đồng cổ kính từ hòm đồ sau lưng sau đó truyền từng luồng linh khí vào nó rồi thúc giục bảo kính chiếu rọi toàn thân Lý phu nhân. Một lúc sau lão thu lại bảo kính, vẻ mặt vui mừng nói:
- Chúc mừng Lý vương gia! Lý phu nhân đã mang thai rồi… Chỉ có điều thai này rất lạ, nó giống như đám hư vân chỉ khi ta dùng Chiếu Mệnh Bảo Kính mới phát hiện ra khí tức sinh mệnh mang huyết mạch Lý gia vô cùng nồng đậm. Hơn nữa nó luôn hút nguyên khí trong người phu nhân để phát triển, cũng may tu vi nàng cao cường nên chỉ hôn mê mà thôi.

Lý Khánh Văn nghe thấy thế vừa vui vẻ vừa cuống quýt hỏi:

- Đa tạ Hải Thượng thần y báo tin mừng. Vậy còn thê tử ta khi nào nàng mới tỉnh vậy?

Lão y sư suy ngẫm một chút rồi nói:

- Hừmmm, ngài hãy sai người thu thập thiên tài địa bảo chứa đựng nhiều thiên địa linh khí sau đó đưa đến thuyền của ta trên sông Hồng đoạn đền Đức Long Quân. Ta sẽ luyện chế Linh Lung Ngọc Lộ Dịch cho phu nhân uống, lúc đó cái thai sẽ không hấp thu nguyên khí từ nàng nữa mà sẽ hấp thu nguồn linh khí dồi dào của linh dịch. Một ngày sau, nguyên khí của phu nhân tự động hồi phục thì sẽ tỉnh lại.

- Một lần nữa xin đa tạ Hải Thượng tiên sinh. Một chút quà mọn thay lời cảm ơn kính xin tiên sinh nhận lấy.

Lý Khánh Văn nói xong, lập tức một nha hoàn đi tới cầm một khay ngọc dâng lên. Trong khay chỉ có 3 tấm ngọc giản và 1 quyển sách. Thế nhưng hai mắt lại Hải Thượng thần y lại sáng lên như thấy bảo vật kinh thế. Ông vội cảm tạ:

- Nếu ngài đưa quà khác tới thì kẻ hèn này thực không dám nhận. Nhưng ta một lòng với y đạo nên đối với y quyển và đan phương mới thì luôn có tâm thu thập. Vì thế đa tạ Lý Vương gia!

Vừa dứt lời, ông liền tiến tới nâng niu cầm lấy quyển sách cùng 3 tấm ngọc giản rồi thu chúng vào chiếc hòm sau lưng.

- Nếu ngài thu thập xong tài liệu hãy đưa đến chỗ ta, ta sẽ lập tức luyện chế Linh Lung Ngọc Lộ Dịch. Hiện tại ta xin phép cáo lui.

Hải Thượng thần y cùng các đại y khác lần lượt cùng nhau rời khỏi.

Tiễn mọi người ra về, Lý Khánh Văn lập tức giơ tay ra hiệu. Một trung niên nam tử nhanh chóng bước tới cúi đầu nhận lệnh.

- Bạch tổng quản hãy lo chuyện thu thập thiên tài địa bảo đi. Nhớ làm nhanh nhất có thể.

- Dạ!

Lý Khánh Văn nói xong, không để ý đến trung niên nam tử nữa mà quay lại phòng của thê tử chăm sóc nàng. Hiện tại hắn không còn là một vị gia chủ uy nghiêm khiến người đời khiếp sợ nữa mà là một người chồng, một người cha lo lắng cho thê tử, cho hài nhi chưa sinh ra của mình.

Còn chuyện thiên tài địa bảo hắn rất yên tâm giao phó cho Bạch tổng quản. Vị tổng quản này là thân tín của hắn đã rất nhiều năm, luôn cúc cung tận tủy, xử lý mọi việc từ lớn đến nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày của Lý gia. Sự tình rơi vào tay vị Bạch tổng quản này đều được xử lý gọn gàng, nhanh chóng, không có gì để chê trách hơn nữa còn làm tốt hơn những gì đã yêu cầu.

(1) Tác giả: Trần Minh Hiền

Chương 2: Long Quân hiển linh

Đại La Thành, sáng sớm hôm sau.

Bạch tổng quản đang đứng bên đình hồ cho cá ăn, bất chợt một binh lính chạy nhanh tới bẩm báo:

- Bẩm Bạch tổng quản, thiên tài địa bảo ẩn chứa nhiều linh khí cùng các loại bảo dịch thúc đẩy và ôn nhuận bào thai đều đã chuẩn bị xong.

- Tốt! Mang đến đây sau đó theo ta đi gặp gia chủ.

Tại Hiền Hòa biệt viện, nơi Lý phu nhân đang tịnh dưỡng, Lý Khánh Văn đang tĩnh tọa tu luyện Thăng Long Tử Khí Quyết. Quanh thân ông tử sắc long khí bay lượn dường như đã hóa thành thực chất, chứng tỏ ông đã tu luyện đến cảnh giới cực cao. Không hổ là gia chủ của một trong ngũ đại gia tộc ở Cổ Việt Quốc.

- Vào đi

Lý Khánh Văn đột nhiên mở miệng. Cổng biệt viện mở ra, Bạch tổng quản cùng một hộ vệ bước vào. Bạch tổng quản trước tiên khom mình rồi nói:

- Bẩm Vương gia, mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ.

Nói xong hắn lập tức ra hiệu cho hộ vệ kia dâng lên một trữ vật giới chỉ. Lý Khánh Văn đảo thần niệm vào trong giới chỉ, kiểm tra thấy không chỉ có rất nhiều thiên tài địa bảo mà ngay cả linh dịch bổ trợ cho bào thai cũng được chuẩn bị. Ông vô cùng hài lòng, đúng là Bạch tổng quản làm việc thì không chê vào đâu được.

- Ha...ha...ha. Tốt! Bạch tổng quản, lát nữa ngươi theo ta đến chỗ Hải Thượng thần y.

- Vâng

Huýtttt...Huýtttt….Huýtttt! Vị gia chủ Lý gia này đột nhiên huýt ba tiếng sáo. Thình lình không hiểu từ đâu ở khắp bốn phương tám hướng một loạt hắc sắc thân ảnh quỷ dị xuất hiện.

- Ta đi ra ngoài thành một lát, các ngươi phải để ý trông chừng khu biệt viện này. Nếu xảy ra chuyện không hay với chủ mẫu thì các ngươi biết tay ta.

- Tuân lệnh.

Tiếng hô vang trầm thấp đầy quỷ dị văng vẳng xung quanh ngầm ẩn chứa âm ba công kích. Bạch tổng quản trong phạm vi âm ba không tự chủ phun ra một ngụm máu, lập tức Lý Khánh Văn vung tay tạo ra một lồng nguyên khí bảo vệ hắn.

- Các ngươi ăn no rửng mỡ à mà dùng âm ba công kích. Rút, rút hết đi.

Xoẹt...xoẹt, hắc sắc thân ảnh biến mất cũng nhanh như lúc xuất hiện.

- Bạch tổng quản không sao chứ?

Bạch tổng quản cười trừ:

- Ha ha ha, ta không sao Vương gia. Nhưng mà Ám vệ mà ngài đích thân huấn luyện ngày càng ra dáng rồi đó. Không ngờ khi tất cả hợp lực lại có thể làm ta phun ra một ngụm máu.

- Thôi không nói đến chuyện đó nữa, chúng ta mau mau đi gặp thần y.

Dứt lời hai người sải vài bước chân đã biến mất ở phía cuối chân trời. Đây đúng là thuật pháp Chỉ Xích Thiên Nhai đại danh đỉnh đỉnh.

Cách thành Đại La khoảng 10km là dòng sông Hồng phù sa màu mỡ tạo nên màu hồng đào bắt mắt. Sông Hồng là con sông ngàn đời dài nhất ở phía bắc Cổ Việt Quốc, chảy qua nhiều châu quận. Sông quanh co khúc khuỷu, đoạn thì yên bình, đoạn thì trắc trở, đoạn thì sóng lớn dường như nó chứa đựng những điều huyền bí đang ẩn giấu dưới đó.

Bên bờ sông, một trung niên nam tử uy vũ cùng một trung niên nam tử hết sức bình thường đứng ngay sau lặng im ngắm nhìn dòng Hồng hà. Ánh nắng ban mai chiếu lên dòng sông làm cho mặt nước như rực sáng lấp lánh khiến Bạch tổng quản không khỏi cất lên tiếng thơ:

- “Một con sông chảy qua thời gian

Chảy qua lịch sử

Chảy qua triệu triệu cuộc đời

Chảy qua mỗi trái tim người

Khi êm đềm khi hung dữ

Một con sông rì rầm sóng vỗ

Trong muôn vàn trang thơ

Làm nên xóm thôn, hoa trái, những ngôi nhà

Tạo sắc áo, màu cây và tiếng Việt

Một giống nòi sinh tự một dòng sông

Trăm đứa con xuống biển lên rừng

Ở lại Phong Châu, người con thứ nhất

Vua Hùng Vương thứ nhất nước Văn Lang
Sóng và phù sa – khái niệm đầu tiên

Nước và đất để nay thành Đất Nước

Một con sông dịu dàng như lục bát

Một con sông phập phồng muôn bắp thịt

Một con sông đỏ rực

Nhuộm hồng nâu da người.

Ôi Sông Hồng, mẹ của ta ơi

Người chứa chất trong lòng

Bao điều bí mật

Bao kho vàng cổ tích

Bao tiếng rên nhọc nhằn

Bao xoáy nước réo sôi trong ngực rộng của người

Bao doi cát ngầm trong lòng người phiêu bạt

Người quằn quại dưới mưa dầm nắng gắt

Cho ban mai chim nhạn báo tin xuân

Cho đơn sơ hạt gạo trắng ngần

Cả nhành dâu bé xanh

Người cũng cho nhựa ấm” (1)

- Thơ hay! Nhưng mỗi lần nhìn dòng sông Hồng tráng lệ nước chảy cuồn cuộn ta lại càng thán phục sức mạnh của thiên nhiên hơn.

- Vương gia, ngài đang nói về dòng sông hay thứ ẩn dưới đó.

- Ha...ha...Mau đến chỗ Hải Thượng thần y thôi. Thuyền của Lê tiên sinh cũng ở ngay gần đây rồi.

Hai người đi một lúc đã đến một nhánh khác của dòng sông. Nơi đây là vùng đất Bình Đà, nơi Đức Long Quân thuở hồng hoang đưa 50 người con xuống biển, nơi những xóm làng đầu tiên ở thuở sơ khai vùng châu thổ sông Hồng. Thế đất lục long chiêu hội, lưỡng phương giao phi màu mỡ, sông suối lượn quanh, nhiều thềm đất cao mang dáng rồng chầu hổ phục, quả là vùng đất thiêng.
Bên bờ sông, thứ làm người ta chú ý chính là một di tích đền thờ cổ kính cùng với một gốc Vạn niên đa thụ. Ngay gần đó có một chiếc thuyền đơn sơ neo đậu. Chiếc thuyền nhìn có vẻ mỏng manh thế nhưng giữa sóng lớn của dòng Hồng hà, nó vẫn bất động không chút đổi thay. Từ khoang thuyền, một lão giả khuôn mặt phúc hậu bước ra.

- Xin thứ lỗi vì không thể tiếp kiến hai vị từ xa. Mời Vương gia và vị tiên sinh này vào thuyền nói chuyện.

- Tốt.

Dứt lời, hai người Lý Khánh Văn cùng nhau vào khoang thuyền của Hải Thượng.

Nhìn bề ngoài chiếc thuyền có vẻ bé nhỏ nhưng bên trong lại chứa càn khôn vô cùng rộng lớn, đúng là một chiếc pháp bảo phi hành cực phẩm.

- Chúng ta đã chuẩn bị xong mọi thứ mà tiên sinh dặn dò.

Lý Khánh Văn vừa nói vừa đưa trữ vật giới chỉ cho Hải Thượng thần y.

Ánh mắt Hải Thượng Lãn Ông quét qua nhìn một chút bên trong giới chỉ thỏa mãn gật đầu.

- Tài liệu đã đủ vậy ta cũng bắt đầu khai lò luyện chế Linh Lung Ngọc Lộ Dịch đây. Hai vị trong lúc chờ đợi, nếu không có việc gì làm thì có thể sang đền thờ Đức Long Quân cầu phúc cho hài tử chưa sinh.

- Vậy thì chúng ta ra ngoài, lát nữa sẽ quay lại.

Đền thờ Đức Long Quân tọa lạc trong khuôn viên 10.000m2 trên Hoàng Quy Cung, đầu hướng về phía mặt trời mọc. Đình xây dựng theo kiểu chữ đinh, tường gạch bao quanh, hậu cung đặt long ngai Lạc Long Quân, cung đệ nhị đặt đồ thờ. Đặc biệt trong đình còn có một bức phù điêu chạm khắc tinh xảo trên nền gỗ được sơn son thiếp vàng. Bức tranh miêu tả Lạc Long Quân cùng văn võ bá quan xem hội đua thuyền.

Hai người Lý Khánh Văn bước vào khu thờ cúng, bày lễ vật, thắp nén hương, vái ba vái. Sau đó Lý Khánh Văn tiến lên phía trước chắp tay lẩm bẩm xin điều gì đó.

Đột nhiên trong khoảnh khắc ấy dị biến nổi lên, Lý Khánh Văn cảm thấy trời đất quay cuồng, linh hồn của mình dường như đang thoát ra khỏi cơ thể.

Sau khi tỉnh táo lại ông nhận ra mình đang ở một không gian khác. Nơi này linh khí đậm đặc, đầy trời mây ráng hồng, thỉnh thoảng có vào con chim lạc vỗ cánh an nhàn bay lượn trên không trung. Còn ông đang đứng trên một cánh đồng lúa nước, gần đó có vẻ như là một dược viên đầy tiên thảo, tiên thụ. Lý Khánh Văn không khỏi thốt lên kinh ngạc:

- Đây là đâu? Tiên cảnh thế này đâu thuộc về chốn phàm gian!

- Ha...Ha...Ha...Đây là không gian của ta.

Lý Khánh Văn quay đầu nhìn về phía thanh âm cười nói hào sảng phát ra. Chỉ thấy một người đàn ông đầu đội mũ cắm lông chim, thân và chân tay cuốn vải sát da, ngực chùm tấm lá sen, vai trái vắt một băng vải, thả xuống qua đai lưng thành chiếc khố. Khuôn mặt của người đàn ông đó dần hiện rõ đó là một nam tử có khuôn mặt tuấn tú, vẻ mặt vui tươi, thân thiện, hiền hòa nhưng vẫn rất uy nghiêm. Nam tử này quả thực giống y hệt bức tượng ở đền thờ.

Lý Khánh Văn giật mình, luống cuống vội quỳ một chân tham kiến:

- Bái kiến Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân.

Đức Long Quân mỉm cười hòa ái ra hiệu cho Lý Khánh Văn đứng lên rồi nói:

- Tiên phàm cách biệt nên để che mắt Thiên Đạo ta chỉ có thể kéo một tia linh hồn của ngươi đến không gian của ta để nói chuyện. Thế nhưng chúng ta chỉ có khoảng 1 phút thôi nên hài tử ngươi hãy nghe cho kỹ những gì ta nói.

"Tham niệm tam Cổ

Bách Việt đại nạn

Liên hoa chuyển sinh

Thiên Đức ứng kiếp

Tụ hợp lòng dân

Bách Việt tranh mệnh."

- Đại nạn? Vậy khi nào….

Không kịp nói hết câu, Lý Khánh Văn đã hoàn hồn trở lại, cảm giác như vừa trải qua một giấc mộng thiên thu. Quay đầu lại thấy Bạch tổng quản vẫn đang ở đằng sau, ông chợt hỏi:

- Lúc nãy ta có gì khác thường không?

- Vương gia từ nãy vẫn đứng đó. Ngài vẫn ổn đó chứ?

- Ta không sao!

Lý Khánh Văn cùng Bạch tổng quản hành lễ thêm lần nữa rồi rời khỏi đền. Ngay lúc họ rời khỏi, bức tượng Lạc Long Quân sáng lên một cái, khuôn mặt hiền hậu, uy nghiêm của bức tượng đột nhiên trở nên có thần, ánh mắt nhìn về phía xa xăm như gửi gắm một niềm hy vọng.

(1)Lưu Quang Vũ

Chương 3: Lão bà thần bí

Ngay dưới gốc đa gần đền thờ là một quán nước thôn quê hết sức bình thường. Trong lúc đợi Hải Thượng thần y luyện thuốc, hai người cũng tiến tới ngồi xuống uống cốc nước ngắm cảnh.

Quán nước này dành cho khách nhân nghỉ ngơi khi đến đền Đức Long Quân cúng bái. Ở đây cho dù là phàm nhân hay tu tiên giả thì đều thoải mái nói chuyện với nhau, bàn luận sôi nổi về tích xưa của Quốc Tổ nào là diệt Hồ Tinh, Ngư Tinh, Mộc Tinh, dạy dân trồng lúa, đánh đuổi quân Đế Lai ở phương Bắc. Một người trong số đó chợt thơ một bài:

- “Đỗ Động lưu truyền xuất Thánh nhân

Cõi Nam mở nước Lạc Long Quân

Tiên rồng bọc trứng sinh trăm Việt

Hồng Lạc cháu con ức triệu dân

Đường Quếch thành xưa nền phát tích

Bảo Đà mộ Tổ miếu tôn Thần

Trống đồng vang vọng hồn sông núi

Khói đỉnh, hương trầm vạn tuế xuân.”

Lý Khánh Văn lúc này để ý đến chủ quán nước, đó là một bà lão thôn quê bình thường nhưng ông lại cảm thấy một khí tức nguy hiểm từ trên người bà ta. Ông giật mình nhớ lại một truyền ngôn lâu đời ở vùng đất Nam Việt này. Không chỉ thế Lý Khánh Văn còn cảm thấy bà lão này rất quen thuộc nhưng không tài nào nhớ nổi. Hình như bà lão trong tâm trí ông không hề có chút xíu ấn tượng tốt nào.

Còn có cây Vạn niên đa thụ khổng lồ này cao mấy nghìn trượng, từng cái rễ cây thô to uốn lượn như những con mãng xà, tán lá như một chiếc ô che kín cả một vùng trời, nếu để ý kỹ thì dưới sự xanh tốt ấy có vài phần cháy xém. Đây chính là do khi độ kiếp bị lôi kiếp đánh trúng tạo thành vết thương đại đạo, muốn chữa lành phải trải quan một năm tháng dài dòng. Đa thụ này quả nhiên không hề đơn giản, mặc dù tên nó có 2 chữ “vạn niên” nhưng vạn ở đây không phải 1 vạn mà là 10 vạn. 10 vạn năm tu luyện đến con lợn cũng cũng có thể trở thành đại năng huống chi là loại dị mộc này.

Lý Khánh Văn chỉ nhìn lướt qua cả hai chứ không dám dùng thần niệm soi xét kỹ, tránh gây hiểu lầm không đáng có. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Ngay khoảnh khắc Lý Khánh Văn rời mắt, bà lão lại đưa cái nhìn của mình về phía ông, đôi mắt đột nhiên sáng quắc như nhìn thấu vạn vật thế gian. Bà lẩm bẩm lên tiếng mà chỉ bà và Lý Khánh Văn có thể nghe thấy:

- Ê, tiểu tử Lý đít đỏ sao hôm nay lại rảnh háng đi đến đây vậy? Không lo mà ở nhà bế quan cố gắng đột phá cảnh giới đi. Xấc… Hay là gặp bình cảnh đến đây thắp nén hương thơm xin Đức Long Quân hóa phép trở thành tiên nhân khỏi cần vất vả tu luyện. Khà… Khà… Tiểu tử ngươi có cá tính đấy!

Trong giọng nói của bà lão đầy vẻ khinh thường, trêu đùa dường như Lý Khánh Văn trong mắt bà chỉ là tiểu hài tử chưa dứt sữa. Lý Khánh Văn vừa uống ngụm nước liền phụt ra ngoài dẫn tới ánh mắt của những người xung quanh. Ông chẳng thèm để ý, chỉ nhìn chằm chằm bà lão bán nước. Tầm mười giây sau, vị Lý gia chủ này dường như nhớ ra gì đó, lập tức giơ tay run rẩy chỉ vào bà lão truyền âm:

- Bà… Bà…

- Con mẹ nó...chứ!

Lý Khánh Văn không biết nói gì đành chửi toẹt một tiếng. Trong khi bà lão lại cất tiếng cười, nói cái giọng bất cần đời:

- Khặc… Khặc… Nhớ ra ta rồi hả? Thôi không cần tưởng niệm lão nhân gia đáng kính ta đâu.

Lý Khánh Văn liếc xéo bà lão trả treo lại:

- Quỷ mới tưởng niệm bà. Mà sao bà lại ở đây?

Lý Khánh Văn đâu có chịu thua cũng châm biếm lại:

- Già rồi còn định mở quán nước dụ dỗ trai trẻ hả?

- Xí… Ta còn đẹp hơn vợ ngươi. Ngươi đã ở đây thì ta báo cho ngươi một tin tuyệt mật.

- Bà bị lẩm cẩm à! Ngồi một chỗ buôn dưa lê bán dưa chuột như bà lấy đâu ra tin tức.

Nếu Bạch tổng quản nghe thấy hai người nói chuyện nhất định đôi mắt sẽ lồi cả ra, mồm miệng không khép lại được. Đây còn là Lý gia chủ, Lý Vương gia người người tôn kính nữa hay sao? Không ngờ lại cùng một bà già cãi qua cãi lại như hai mụ bán cá chanh chua ở chợ.

- Khặc… Khặc… Đêm hôm qua vật lộn với một lão già sắp chết chiếm được.

Cái điệu cười ghê rợn đến chói tai kết hợp cùng lời nói của bà khiến trí tưởng tượng của người ta không khỏi bay cao bay xa.- “Vật lộn” với lão già thì hợp với bà đấy!

Lý Khánh Văn không chừa một cơ hội nào để đả kích bà lão. Tựa như trong quá khứ ông đã bị bà lão này hành hạ rất nhiều lần nên bây giờ ông xả cho bằng sạch.

- Thằng đít đỏ, ngươi không muốn nghe tin tức nữa có phải không?

Lần này thì vị Lý gia chủ cũng có lúc đáng yêu này quả thực không dám ho he một lời nào. Mặc dù bà lão bán nước này rất đáng ghét thế nhưng ông rất tin tưởng, chắc chắn điều bà định nói rất quan trọng. Quả nhiên, từ sắc mặt đầy vẻ bỡn cợt bà lão đã đổi sang vẻ nghiêm túc hiếm có, lên tiếng:

- Khoảng 200 năm sau Cổ Việt Quốc các ngươi sẽ bị thôn tính. Ta đã nói xong, bây giờ ngươi có thể cút!

Lý Khánh Văn cũng không để ý tới lời trục khách của bà lão. Khuôn mặt ông ngưng trọng hơn bao giờ hết, suy nghĩ về sự việc trong đền, về lời nói của bà lão.

Lý Khánh Văn đứng lên cứ thế đi thẳng về thuyền của Hải Thượng thần y, Bạch tổng quản chẳng hiểu mô tê gì đành lắc đầu trả tiền rồi nhanh chóng theo sau. Lúc này mặt trời cũng đã lên thiên đỉnh, Hải Thượng Lãn Ông đang ngồi nhàn nhã nhâm nhi ăn ít bánh đậu xanh với nước trà, mắt chăm chú xem quyển sách trong tay. Thấy hai người quay trở lại, ông gập quyển sách lại đứng dậy.

- Hai vị thưởng ngoạn phong cảnh xong rồi à?

- Ha..ha… Bọn ta vào thắp nén hương ở đền Long Quân rồi ngồi ở quán nước gần đó thôi.

Hai bên khách sáo một phen rồi vị Lý gia chủ cũng đi thẳng vào vấn đề chính.

- Tiên sinh đã luyện xong Linh Lung Ngọc Lộ Dịch rồi sao?

- Đã luyện được 10 phần, hơn nữa những bảo dịch mà ngài chuẩn bị thêm kia ta cũng dùng chúng kết hợp với một số thảo dược khác luyện chế Uẩn Dưỡng Tư Chất Đan. Đan này có thể phát triển tư chất lẫn ngộ tính của trẻ trước khi thành hình.

Lê Hữu Trác lấy ra mười bình ngọc bên trong chứa đầy dịch thể màu lục cùng một hồ lô nhỏ chứa đan dược bày lên trên bàn. Lý Khánh Văn thu đan dược lại rồi lấy ra 5 chiếc ngọc giản cũ kỹ.

- Cảm tạ tiên sinh rất nhiều. Biết ngài yêu thích đan phương nên ở đây ta có 5 đan phương thượng cổ tặng lại cho ngài.

- Cảm tạ Vương gia quan tâm. Quà này quả thực ta không nỡ lòng nào từ chối.

Hái Thượng thần y nhận lấy đan phương, vẻ mặt yêu thích không rời tay. Ông thở dài nói tiếp:- Tính ta thích nhàn vân dã hạc, không thích bị bó buộc. Nhưng đã nhận đồ của người thì phải làm đến nơi đến chốn, ta quyết định thế này. Phòng có dị biến xảy ra, ta sẽ ở Lý gia đến lúc phu nhân sinh. Ngài thấy thế nào?

- Vậy thì quá tốt rồi. Có thần y ở đây hai mẹ con nàng chắc chắn sẽ mẹ tròn con vuông.

Được một vị thần y có thể nói y thuật hàng đầu thiên hạ đề nghị tới nhà sinh sống, Lý Khánh Văn vui mừng ra mặt.

- Bây giờ thuốc đã luyện xong chúng ta trở về thành Đại La luôn bây giờ chứ?

Lão thần y hỏi dò ý kiến của vị Lý gia chủ bên cạnh.

- Tốt! Nếu ngài không ngại hai người chúng ta quấy rầy thì tiên sinh có thể chở chúng ta một đoạn đường được không?

Lý Khánh Văn cười đùa.

- Ha… Ha… Không ngại… Không ngại.

Hải Thượng Lãn Ông xua tay cười đáp lại sau đó ông tiến tới đầu thuyền bắt pháp quyết. Con thuyền nhỏ dần dần nhấc đầu hướng lên không trung rồi bay nhanh về phía thành Đại La.

Ngoài thành Đại La.

Một chiếc thuyền phá không xuyên tới bên ngoài không trung thành Đại La. Thuyền không thể tiến thêm được nữa bởi vì bao quanh cổ thành là trận pháp hộ thành - Đại La Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận.

- Đến đây rồi thì ta nhường lại quyền làm chủ cho Lý Vương gia.

- Được.

Lý Khánh Văn ra khỏi thuyền, lăng không điểm xuống một chỉ. Thanh sắc hào quang phía trên bên ngoài thành dần dần rút lại lộ ra một lỗ hổng. Lúc này, Hải Thượng Lãn Ông đã thu Ngân Lãng Linh Chu vào hòm đồ đứng song song cùng với Bạch tổng quản chờ đợi Lý Khánh Văn khai mở trận pháp.

- Đại La Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận không hổ danh xếp trong hàng ngũ thập đại trận pháp của Cổ Việt Quốc. Mặc dù phòng ngự không phải mạnh nhất nhưng bàn về sự bền bỉ, chứa đựng năng lượng và ít tiêu tốn linh thạch thì phải xếp vào hàng đệ nhất đó.

Vị thần y già cả này nhìn trận pháp hộ thành của Lý gia đầy cảm thán. Bạch tổng quản ở một bên chỉ cười không nói gì, thấy trận pháp đã mở liền giơ tay mời người bên cạnh:

- Mời tiên sinh vào thành.

Ba người sóng vai nhau lăng không đạp hư tiến thẳng tới vòng trung tâm của thành. Tộc nhân Lý gia thấy ba người xuất hiện đều cúi đầu hành lễ chào một tiếng. Lý Khánh Văn lúc này bảo Bạch tổng quản:

- Bạch tổng quản, ngươi hãy đi chuẩn bị một căn biệt viện cho Hải Thượng thần y. Sau đó sai người chuẩn bị tiệc mừng đón thần y.

- Dạ.

Bạch tổng quản nhận lệnh rồi nhanh chóng cáo từ đi làm việc. Lê Hữu Trác đợi hai người nói xong mới bắt đầu xen vào:

- Ta cũng sắp ở đây một thời gian mà hai chúng ta cứ khách khách khí khí với nhau mãi cũng không hay. Nếu ngài không chê kẻ hèn này thì chúng ta xưng huynh gọi đệ cho thân thiết được không Vương gia?

- Ha… Ha… Ha… Ta cũng nghĩ như thế đó. Vậy thì Lê huynh, chúng ta cùng đến chỗ đệ muội chứ nhỉ?

- Ha… Ha… Ha. Đi thôi.

Hai người cởi bỏ sự xa lạ, cười nói gần gũi hơn hẳn. Họ sánh bước cùng nhau nhanh chóng đi tới Hiền Hòa biệt viện cho Lý phu nhân uống Linh Lung Ngọc Lộ Dịch, giúp nàng tỉnh lại trong thời gian sớm nhất cũng là để cung cấp nguyên khí cho hài tử trong bụng nàng.

Chương 4: Đàm luận

Hiền Hòa biệt viện.

Trong căn phòng gỗ bài trí đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, Lý phu nhân vẫn nằm trên giường, không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.

Lý Khánh Văn ngồi xuống bên giường vuốt ngọn tóc rối trên trán nàng sau đó nói với Hải Thượng Lãn Ông:

- Lê huynh, Linh Lung Ngọc Lộ Dịch cứ để nàng uống trực tiếp là được đúng không?

- Đúng vậy.

Lý Khánh Văn lấy một lọ Linh Lung Ngọc Lộ Dịch từ giới chỉ. Cẩn thận nâng thê tử dậy, Lý Khánh Văn để lọ thuốc kề bên miệng ngọc của nàng từ từ đổ xuống.

Một lúc sau, Hiền Hòa phu nhân đã được chồng mình cho uống hết một phần Linh Lung Ngọc Lộ Dịch. Dường như dược hiệu của linh dịch lúc này đã phát huy tác dụng, mặc dù nàng chưa tỉnh lại thế nhưng sắc mặt đã khởi sắc hồng không còn trắng bệch như trước nữa.

Hải Thượng thần y lại lấy Chiếu Mệnh Bảo Kính ra thúc giục uy năng của pháp bảo này xem xét tình hình bào thai.

- Hừmmmm, bào thai đã không còn hấp thu nguyên khí của nàng nữa mà chuyển sang hấp năng lượng từ lộ dịch. Án theo tốc độ hấp thu thì khoảng 2 ngày bào thai mới hấp thu hết một phần. Vì thế Lý hiền đệ cứ cách hai ngày để nàng uống dược dịch là được.

- Nàng đã bắt đầu khôi phục lại rồi, khoảng tầm sáng hoặc trưa mai sẽ tỉnh lại. Hai người chúng ta đi ra ngoài để nàng nghỉ ngơi thôi.

Hải Thượng Lãn Ông nhắc Lý Khánh Văn đang ngồi ngắm nhìn thê tử. Lý Khánh Văn đắp lại chăn cho nàng sau đó đứng lên ra ngoài cùng vị thần y già. Hai người sóng vai nhau ra vườn thượng uyển ngắm cảnh hàn huyên. Lý Khánh Văn chợt hỏi:

- Đúng rồi Lê huynh, ta muốn hỏi một chút về đẳng cấp của Linh Lung Ngọc Lộ Dịch. Dược dịch này tụ tập không ít thiên tài địa bảo đỉnh cấp chắc hẳn cấp bậc phải rất cao.

- Ha… Ha… Thực ra loại dược dịch này là ta nghĩ ra, phẩm cấp vào khoảng ngũ phẩm trung. Vì không kết tinh thành đan nên thiếu khuyết khâu hội tụ thiên địa linh khí kết đan, nếu không có thể sẽ đạt cấp bậc cao hơn

- Ồ! Dược dịch ngũ phẩm trung quả thực đã rất cao rồi.

Mặt trời dần dần ngả về phía Tây, trên không đàn cò trắng cũng bắt đầu bay về tổ, trời cũng bắt đầu tối dần.

Tại khu phòng khách của Lý gia.

Lý Khánh Văn đi đằng trước giương tay mời:

- Lê huynh mời vào nhập tiệc.

Lê Hữu Trác và Lý Khánh Văn còn có Bạch tổng quản đi theo sau bước vào trong phòng khách. Một bàn tiệc tròn đầy linh trân đã được bày biện từ trước nào là: Bánh Chưng, Bánh Dày, Nem Phùng Chả Phượng, Băng Tâm Ngọc Hồ Tửu, Thanh tâm Dưỡng Khí Trà, Tử Tham Phượng Kê Thang, Huyết Quan Du Long Xào Lăn, Tây Hồ Đường Thố Ngư,...

Xung quanh bàn ăn có 3 người đang ngồi, thấy đám người Lý Khánh Văn bước vào lập tức đứng lên chào:

- Đại ca (gia chủ), Lê đạo hữu.

Lý Khánh Văn trước tiên giới thiệu:

- Để ta giới thiệu cho Lê huynh. Đây là Nhị đệ của ta Lý Chính Cường.

Ông chỉ vào người một trung niên nam tử uy vũ mặc khải giáp.

- Cạnh Nhị đệ ta là Tam đệ Lý Long Ngạo.

Ông tiếp tục chỉ vào một thanh niên nam tử khuôn mặt tuấn lãng nhưng cũng tràn đầy ngạo khí y hệt cái tên của hắn.
- Người cuối cùng là Đại trưởng lão của Lý gia ta Lý Hạo Nhiên.

Lý Hạo Nhiên là một lão giả văn sĩ, nhìn qua là biết ông thuộc Nho môn. Quả thực vậy, đại trưởng lão Lý gia chính là Tư nghiệp trong Quốc Tử Giám. Tộc nhân Lý gia không phải ai cũng tu luyện công pháp gia truyền Thăng Long Tử Khí Quyết. Cũng như vị trưởng lão này, ông chủ tu công pháp Hạo Nhiên Thiên Cương chí cương chí dương của Quốc Tử Giám.

Mọi người sau khi chào hỏi làm quen đều tự ngồi xuống chỗ của mình. Lý Khánh Văn là người đứng đầu ở đây nên ông cầm bình Băng Tâm Ngọc Hồ Tửu lên rót một chén cho mình, một chén cho Hải Thượng Lan Ông. Sau đó ông đứng lên cầm chén rượu vừa rót hướng về phía vị thần y cao tuổi này nói:

- Lê huynh, tiểu đệ kính huynh chén này, mừng huynh đến ở Lý gia ta.

Hải Thượng thần y cũng dâng chén đáp lại:

- Được. Nhân đây ta cũng chúc mừng Lý hiền đệ chuẩn bị trở thành phụ thân.

Tiếp đó từng người trong bàn cùng nhau kính rượu mừng Hải Thượng Lãn Ông. Mặc dù chỉ mới gặp mặt nhau thế nhưng ai nấy đều nói chuyện thân thiết như là bằng hữu đã nhiều năm.

Băng Tâm Ngọc Hồ Tửu uống vào Băng Tâm Ngọc Hồ Tửu uống vào thì khí lạnh xuyên suốt toàn cơ thể nhưng chỉ sau mười giây thì một cỗ hỏa nhiệt bốc lên, băng hỏa tương giao khiến người uống cảm giác đê mê, thoải mái mà muốn uống tiếp.

Người trẻ tuổi nhất ở chỗ này Lý Long Ngạo cầm chén rượu hướng về huynh trưởng nói:

- Ha… ha… Đại ca ta kính ngươi một chén. Đệ chúc huynh và đại tẩu sinh được một thằng con trai. Khi cháu trai đệ lớn lên, đệ sẽ dẫn nó đến Thư Dung lâu đá p…

Chưa nói hết câu, Lý Long Ngạo chợt thấy một ánh mắt sắc bén như muốn cảnh cáo nếu ngươi dám làm thế ta sẽ cắt cái đó của ngươi. Hắn sợ rụt cả cổ lại, lập tức sửa lại lời nói:

- Ta sẽ đưa nó đến quân doanh để ánh sáng chói lòa của Cổ Việt Quốc soi sáng tâm hồn nó. Hổ phụ không sinh khuyển tử. Sau này nhi tử của đại ca chắc chắc trở thành người đứng đầu một phương.

Lý Khánh Văn hừ nhẹ truyền âm cho đứa em út: “ Đệ nhớ giữ mồm giữ miệng đó. Đang có khách quý đệ đừng để cho ta mất mặt”. Sau đó ông nói:

- Con đường tu đạo khó khăn, gập ghềnh. Dù thuận thiên hay nghịch thiên thì trên tu đạo lộ đều phải trải qua các kiếp nạn. Chỉ khi vượt qua được lúc đó mới coi như đạt được thành tựu, có cơ hội vấn đỉnh đại đạo.

- Tu chân giới hiện nay cũng chẳng có lúc nào an bình. Các đại quốc, cổ quốc đều có dã tâm của riêng mình. Thời kỳ đất nước sắp loạn lạc không biết ngày mai rồi sẽ ra sao, ta chỉ mong con ta có đủ thực lực bảo vệ bản thân trong cái thế giới này thôi.
Người quanh bàn dường như không ai chú ý đến vế “thời kỳ đất nước loạn lạc” mà Lý Khánh Văn nói tới. Chỉ có đại trưởng lão đang ngồi trầm ngâm nghe được câu nói thì ngẩng đầu nhìn về phía vị gia chủ này, ánh mắt lóe lên tia sáng như nắm bắt được điều gì đó, đáp lại:

- Việt Quốc chúng ta từ thời Hồng Bàng lập nước đã hơn mười vạn năm. Từ một tiểu quốc nay đã trở thành một trong các cổ quốc, thực lực cũng tương đối mạnh mẽ. Không biết vừa nãy gia chủ nói “thời kỳ đất nước sắp loạn lạc” là có ý gì? Chẳng hay đây là nội chiến hay là ngoại chiến?

Mọi người lúc này mới nhớ tới lời của Lý Khánh Văn, gật đầu đồng ý với ý kiến của Lý Hại Nhiên đồng thời cũng tỏ ra nghi hoặc.

Lý Khánh Văn lúc nãy đúng là đã dẫn dắt câu chuyện nói bóng nói gió lời tiên đoán mà ông nghe được ngày hôm qua. Ông chỉ trả lời qua loa:

- Từ xưa đến nay có biết bao quốc gia hưng thịnh rồi sụp đổ. Tất cả chỉ vì quá tự ngạo ở bản thân mình mà quên mất “Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”. Ta nói thế chỉ để cảnh tỉnh mọi người, dù trong thời bình thì tai họa cũng có giáng xuống bất cứ lúc nào.

Mọi người ở đây đều trầm tư suy nghĩ những lời nói của vị gia chủ trước mắt này. Những lời ông ấy nói rõ ràng không phải là nói suông mà đều có thâm ý của nó khiến người khác phải tận tâm suy ngẫm.

- Đại ca, ta sẽ lập tức chỉnh đốn quân ngũ, tập trung rèn luyện. Hơn nữa ta mong đại ca cho phép ta thành lập một đội chiến sĩ tinh anh.

- Được. Vậy Nhị đệ và Tam đệ hãy giải quyết những việc đặc huấn trong quân doanh. Ta tin tưởng ở hai người.

- Điều mà gia chủ nói đúng là khiến người phải suy ngẫm. Ta sẽ thảo luận điều này với Tế tửu.

- Ta thì chỉ có một thân một mình nhưng nếu liên quan đến vận mệnh đất nước thì cái thân già này cũng muốn góp một phần sức lực.

….

Đề tài này nhanh chóng được lái qua chuyện khác khiến không khí ngưng trọng vừa rồi nhanh chóng chuyển thành vui vẻ. 6 người chén lên chén xuống, thưởng thức mỹ thực đến giữa khuya thì tiệc cũng bắt đầu tàn. Ai nấy cũng ngà ngà say mặc dù họ có thể vận tâm pháp hóa tan hết hơi cồn trong rượu thế nhưng đời tu sĩ mấy khi được thoải mái say. Ở đây cũng chỉ có Lý gia đại trưởng lão là tỉnh táo, suốt cả buổi tiệc ông chỉ uống ba chén rượu sau đó toàn uống Thanh Tâm Dưỡng Khí Trà, ông giải thích:

- Duy tửu vô lượng bất cập loạn.

( Uống rượu đủ lượng không để bị loạn tính).

Nhấp chén trà pha với ánh trăng

Lâng lâng như tưởng ở cung Hằng

Kim ngân thơm thoảng hương mùi ngọt

Say thú trà trăng không nói năng…

Lý Long Ngạo chẳng thèm tôn kính vị trưởng giả này nhìn ông khinh bỉ đáp thơ:

- Cố lai thánh hiền giai tịch mịch

Duy hữu ấm giả lưu kỳ danh.

(Xưa nay lặng tiếng thánh hiền

Chỉ người uống rượu còn truyền lưu danh).

Một đêm cứ thế trôi qua, trong lòng mỗi người đều có một mối tâm tình khác nhau. Cảnh đêm đầy sao, đượm một màu đen huyền ảo, yên bình thế này liệu có kéo dài mãi hay là sẽ bị cảnh rực một màu đỏ cháy, khói đen mù mịt của chiến hỏa liên miên thay thế?

Chương 5: Lý Hiền Hòa tỉnh lại

Trên chiếc giường làm bằng trầm hương mộc tỏa ra từng đợt hương thơm khiến người ta cảm thấy thần thanh khí sảng, Lý phu nhân Lý Hiền Hòa hơi thở đều đặn, dường như có thể tỉnh lại bất kỳ lúc nào. Công pháp mà bà tu luyện tự động vận chuyển khiến nguyên khí trong cơ thể hồi phục lại như trạng thái ban đầu giúp bà chữa trị những tổn thương ở vùng não bộ, không còn trong tình trạng hôn mê sâu nữa.

Nói đến Lý Hiền Hòa, nhìn qua thì bà ấy là một thiếu phụ khoảng 30 tuổi. Bà rất đẹp, một vẻ đẹp mặn mà, hấp dẫn lạ thường. Vẻ đẹp và khí chất thời trẻ vẫn còn đọng lại, dung mạo thiên nhan nhã dung, mang vài phần hiền hậu, cao quý. Chắc hẳn lúc còn trẻ, bà đã làm điên đảo biết bao người ở Cổ Việt Quốc này.

Bỗng nhiên mí mắt của bà hơi động sau đó đôi mắt dần dần mở ra.

- Hiền Hòa, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi.

Lý Khánh Văn ngồi bên giường thấy thê tử từ trong hôn mê tỉnh dậy thì hết sức vui mừng vội nói.

- Khánh Văn… Muội hôn mê mấy ngày rồi?

Lý phu nhân vẫn còn cảm thấy hơi choáng hỏi chồng.

- Không cần ngồi dậy nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Mới qua 5 ngày thôi.

- Muội cũng đâu phải phàm nhân, nguyên khí khôi phục lại là muội cảm thấy tốt hơn rồi. Nhưng… rốt cuộc tại sao mấy ngày trước muội lại có cảm giác bị một luồng lực lượng vô danh trùng kích, tác động đến não bộ, sau đó nguyên khí bị thôn phệ kịch liệt khiến toàn thân mất lực rồi rơi vào hôn mê thế này?

Thấy thê tử mình thắc mắc, khóe mắt Lý Khánh Văn hiển hiện rõ sự vui mừng và tình yêu thương. Ông kể lại mọi sự tình trong khoảng thời gian bà hôn mê, tất nhiên ông đã lược bỏ một số chi tiết về Đức Long Quân, về bà lão ở quán nước.

Khi chưa chứng thực và hiểu rõ về những điều đó ông sẽ không bất cẩn, vội vã tiết lộ những điều ông đã nghe thấy cho người khác biết. Chuyện này thực sự quá khó tin! Khoảng 200 năm nữa một trong những cổ quốc cường đại nhất thế giới này sẽ bị thôn tính. Nếu ông nói thế mà không đưa ra được bất kỳ chứng cớ nào thì chắc chắn người đời sẽ cho rằng ông tu luyện xảy ra vấn đề tâm trí không ổn định.

Lý Hiền Hòa nghe được phu quân nói mình đã có thai, kích động đến mức cả mặt đỏ bừng vì sung sướng, bộ ngực đầy đặn của bà cũng phập phồng lên xuống theo hơi thở gấp, lộ ra dáng vẻ phong tình vạn chủng. Điều đó khiến Lý Khánh Văn thực sự có chút chịu không nổi, dán mắt nhìn vào chỗ đầy đặn đó với ánh mắt lang sói đầy tham lam. Lý phu nhân chợt nhận ra sự khác thường ở chồng mình, lập tức trừng mắt nhìn ông, lời nói xoay chuyển 360 độ quát khẽ:

- Đầu óc ông nghĩ cái gì đó hả? Nhìn cái gì mà nhìn, người ta vừa mới ốm dậy đó.

- Ngồi ngây ra đó làm gì nữa hả? Còn không mau mời Hải Thượng thần y đến đây để tôi cảm tạ.

Lý Khánh Văn thấy thê tử gắt thì nhanh chóng đi ra ngoài. Ông hiểu rất rõ tính cách của thê tử mình. Lúc bình thường bà rất hiền hòa, khiêm nhường, luôn cười nói nhẹ nhàng, từng lời nói của bà cho người ta cảm giác như rót mật vào tai, như nước ấm chảy xuôi trong lòng. Thế nhưng đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, cứ tưởng bà hiền lành mà dễ bắt nạt, lúc giận dữ thì bà chẳng khác gì sư tử Hà Đông hiện thế.

Lý Khánh Văn ra khỏi phòng, ra lệnh cho một binh lính bên ngoài mời Hải Thượng Lãn Ông đến Hiền Hòa biệt viện nói chuyện.

Khoảng 5 phút sau, Hải Thượng Lãn Ông đã xuất hiện ở phía ngoài, Lý Khánh Văn tiến lên đón, nói:

- Lê huynh! Muội tử đã tỉnh lại rồi, nàng muốn trực tiếp gặp huynh nói lời cảm tạ.

- Vậy là tốt rồi. Chúng ta vào thôi.

Lý phu nhân ở trong phòng vừa xoa bụng của mình qua lớp trang phục vừa lẩm bẩm nói chuyện như đang tâm sự với đứa con chưa sinh của mình. Thấy tiếng két két của cửa mở, bà đứng dậy sửa soạn, chỉnh chang lại y phục.

- Hiền Hòa, đây là Lê huynh.

Lý Khánh Văn trước tiên mở lời giới thiệu.
- Lý Vương phi, Lê Hữu Trác có lễ.

Hải Thượng Lãn Ông theo lễ nghi bái kiến vị Vương phi này.

- Đại sư khách khí rồi. Nếu ngài đã xưng huynh gọi đệ với phu quân ta thì cứ gọi ta một tiếng đệ muội là được. Muội vô cùng cảm tạ Lê huynh đã chế thuốc cho hài tử của muội.

Nói xong Lý Hiền Hòa hành lễ cảm ơn Lê Hữu Trác.

- Ha… Ha… Không có gì. Đó là bổn phận của bậc lương y chúng ta. Không biết muội tử còn cảm thấy trong người khó chịu nữa không?

Lão thần y như trước quan tâm đến tình hình của người bệnh, dò hỏi Lý Hiền Hòa.

- Cảm giác hư thoát đã hết rồi. Muội có thể cảm nhận được trong cơ thể có một sinh mệnh thể tham ăn háu đói đang hoành hành.

Khoảng thời gian vừa rồi nàng cũng đã nội thị cơ thể, tò mò xem biến chuyển của hài tử nên nhanh chóng trả lời.

- Đúng vậy, ta cũng là lần đầu thấy một đứa trẻ chưa thành hình có thể đánh gục một tu sĩ lục cảnh Bí Hải đến mức hôn mê đấy. Dựa vào tình hình hiện tại thì đứa bé này cực kỳ thần dị, hấp thu một lượng lớn thiên địa linh khí để tố thể, tiên thiên thể chất chắc chắn hơn hẳn những đứa trẻ thiên tài khác. Có thể coi nó là một yêu nghiệt à.

- Ta cũng nghĩ như vậy. Rõ ràng đứa bé này đang cần một lượng lớn nguyên khí để diễn sinh một loại thể chất đặc biệt.

Lý Khánh Văn cũng nghĩ giống Hải Thượng thần y lên tiếng tán thành sau đó dường như ông nhớ ra chuyện quan trọng lập tức quay sang thê tử nhắc nhở:

- À, đúng rồi! Muội nhớ cứ cách hai ngày phải uống Linh Lung Ngọc Lộ Dịch theo lời dặn của Lê huynh. Nếu không đứa bé sẽ lại tiếp tục thôn phệ nguyên khí của nàng đó.

Nói xong ông lấy từ trữ vật giới chỉ 9 bình ngọc cùng một hồ lô chứa Uẩn Dưỡng Tư Chất Đan rồi dặn nàng thêm một lần nữa.-...

Ba người hàn huyên một lúc sau đó đều cáo từ đi làm việc riêng.

Lại một đêm trăng sáng nữa ở Đại La Thành, Lý Khánh Văn ngẩng đầu nhìn trời đầy suy tư.

- ”Tham niệm tam Cổ/ Bách Việt đại nạn. Có thể hiểu rằng nguyên nhân kiếp nạn sắp tới của Việt tộc ta xuất phát từ dã tâm của ba cổ quốc. Nhưng rốt cục là 3 cổ quốc nào hợp tác với nhau? Chúng lên kế hoạch này trong bao lâu rồi?

- “Liên hoa chuyển sinh/ Thiên Đức ứng kiếp” 2 câu này thật khó để nghiệm đúng. Còn “Tụ hợp lòng dân/ Bách Việt tranh mệnh”. Hai câu này đã chỉ rõ muốn đưa Việt tộc thoát khỏi cảnh vạn kiếp bất phục này thì chỉ một mình hoàng triều, thế gia hay tông môn tham gia đều không được mà cần tụ hợp sức mạnh của toàn dân Bách Việt…

Lý Khánh Văn cứ đi đi lại lại xung quanh, tập trung suy nghĩ mãi về những lời sấm truyền của Đức Long Quân mà không để ý đến có người đang ở gần đó.

Lý Hiền Hòa thấy chồng mình quanh quẩn khắp Lý phủ mà vẫn chưa về phòng nghỉ ngơi thì lên tiếng trêu:

- Đã khuya rồi chàng còn ở đây đợi cô nương nhà nào vậy?

Lý Khánh Văn hơi giật mình quay đầu lại nhìn Lý phu nhân, buột miệng đáp:

- Nửa khuya không ngủ được

Lòng rối như tơ vò

Trăng chập chờn giỡn nước

Còn ta hoài âu lo

Mòn mỏi đi kiếm tìm

Một con đường hóa kiếp.

-Chẳng lẽ Lý gia ta sắp gặp phải tai kiếp khủng khiếp khó tránh sao? Không biết đó là gì mà khiến chàng phải lo lắng đến thế?

Lý Khánh Văn trả lời như thế làm Lý phu nhân hơi giật mình.

- Phu nhân yên tâm nghỉ ngơi an dưỡng thân thể đi, nàng đang mang bầu đó. Mọi chuyện cứ để ta giải quyết. Ngày mai ta sẽ đến Diệc Viện một chuyến xem họ có thể cho ta một lời xác thực không?

Nhìn qua Lý Khánh Văn lúc này thì có thể thấy ông là người rất cẩn thận, tính trước tính sau. Nên nhớ Lý Khánh Văn không chỉ là một gia chủ đa mưu túc trí, duy trì Lý gia luôn đứng ở đỉnh cao mà còn là một cường giả thất cảnh Bí Hồn sát phạt quyết đoán, tu chân giới kính sợ gọi ông là Tà Long Vương. Chuyện có thể khiến ông lo lắng quả thực không nhiều. Ấy vậy mà ông phải tìm đến Diệc Viện để xin giúp đỡ thì có thể thấy đây đúng là chuyện đại hệ trọng.

Lý phu nhân nghe chồng mình nói vậy cũng không tiện tham dự quá nhiều, dù vậy bà vẫn rất lo lắng cho chồng. Từ khi ngồi lên cái ghế gia chủ Lý Khánh Văn đã phải gánh rất trách nhiệm, áp lực lúc nào cũng đè nặng lên đôi vai rộng của ông. Trước khi đi bà không quên đưa một đạo ánh mắt đầy động viên cho chồng, dù Lý Khánh Văn làm gì bà cũng luôn sát cánh bên ông toàn lực hỗ trợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau