BÁCH THỦ THƯ SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bách thủ thư sinh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đao kiếm bất minh

Tiếng củi nổ lốp bốp, những hoại kỳ vụt biến mất để Tuấn Luận trở về với thực tại.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Nhị vị huynh đài hắn sẽ nhận lời của tại hạ.

Độc Cô Nhân Dương Tùng nói:

- Dương mỗ sẽ nhận lời đi cùng với ngươi, nhưng với một điều kiện.

Tuất Luận ôm quyền hướng về phía Dương Tùng từ tốn hỏi:

- Mong được Dương huynh chỉ giáo.

Dương Tùng hỉnh mũi tạo ra bộ mặt thật dị hợm, trông không thể không cười.

Bất cứ ai thấy bộ mặt dị hợm của gã hẳn sẽ phải bật cười và y đoán chắc Bách Thủ Thư sinh Hạ Tuấn Luận sẽ phải cười. Nhưng y đành thất vọng khi thấy chẳng có chút biểu hiện gì trên khuôn mặt của Tuấn Luận.

Dương Tùng buột miệng hỏi:

- Ngươi không thấy bộ mặt của Độc Cô Nhân đáng cười à?

Tuấn Luân buông một câu cụt lủn:

- Không!

- Thế phải làm gì để ngươi cười cái bộ mặt của ta.

- Bộ mặt của.Dương huynh chẳng có gì đáng cười cả. Nhưng nếu Dương huynh làm cho tại hạ vui vẻ thì tự khắc tại hạ sẽ cười.

- Ta phải làm sao cho ngươi vui vẻ?

- Huynh thất vọng.

Độc Cô Nhân lắc đầu:

- Ta chưa bao giờ thất vọng.

- Huynh sẽ thất vọng khi đao của huynh không bao giờ lấy mạng được Hạ Tuấn Luận.

Độc Cô Nhân Dương Tùng lắc đầu:

- Ta không tin.

- Nếu lời của tại hạ đúng thì sao?

- Ta sẽ theo ngươi.

- Vậy thì huynh còn chờ gì nữa mà không kiểm chứng lời nói của Tuấn Luận.

- Ngươi nói rất hay.

Liền ngay sau lời nói đó, ảnh đao vụt chớp động. Chiêu đao của y nhanh ngoài sức tưởng tượng. Nó có thể ví như một đạo sét trời sáng hoắc loé lên rồi vụt tắt. Những tưởng thủ cấp của Hạ Tuấn Luận đã rơi xuống đất, nhưng tất cả mọi sự lại trái ngược hẳn.

Thủ cấp của Tuấn Luận không rơi xuống đất, mà hữu thủ của y còn thộp vào đốc đao. Chẳng biết bằng cách nào mà lại hướng lưỡi đao của Độc Cô Nhân Dương Tùng vào đúng yết hầu gã. Độc Cô Nhân cứ tròn mắt nhìn Bách Thủ Thư sinh. Y sao có thể nghĩ được tới chuyện quái dị này. Vừa rồi khi xuất thủ tử đao đoạt mạng y chỉ chớp thấy có một vầng ảnh thủ che kín cả mắt mình mà không nhận ra được đối phương đang ở đâu.

Độc Cô Nhân lắc đầu nói:

- Danh bất hư truyền, không thể nào tin được nữa.

Tuấn Luận buông đốc đao của Độc Cô Nhân Dương Tùng, nhìn gã nói:

- Đa tạ huynh đã nhường chiêu Dương Tùng khẳng khái nói:

- Ta không nhường chiêu đâu.

- Nhưng nếu tại hạ cười thì đao của huynh tàn khốc hơn nữa.

Dương Tùng gật đầu:

- Nói như vậy mới có lý. Xem như Độc Cô Nhân Dương Tùng sẽ theo ngươi đến Thiên Ma Cổ Bảo.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Đa tạ huynh.

Độc Cô Nhân hừ nhạt một tiếng rồi lui về sau ba bộ nhường cho Tử Kiếm Nghị Bất Vong.

Bất Vong bước đến ôm quyền nói với Tuấn Luận:

- Đến lượt Nghị Bất Vong này chứ?

Tuấn Luận mỉm cười từ tốn nói:

- Nghị huynh sẽ không xuất kiếm.

- Tại sao ngươi biết ta không xuất kiếm.

- Bởi gương mặt của Nghị huynh không có sát khí.

- Ngươi nhìn ra sát khí trên mặt Nghị Bất Vong à?

- Một kiếm thủ không có sát khí thì không bao giờ để kiếm rời khỏi vỏ. Nếu kiếm rời khỏi vỏ mà thiếu sát khí thì sẽ không có sát kiếm. Không có sát kiếm thì kiếm sẽ quay vào vỏ mà không có máu. Nó sẽ trở thành một thanh sắt vô dụng và chẳng mấy chốc mất đi cái thần của một kiếm thủ. Huynh lại chẳng bao giờ muốn điều đó xảy ra.

Nghị Bất Vong ôm quyền:

- Thôi được. Xem như Nghị mỗ nhận lời thỉnh cầu của ngươi đến Thiên Ma Cổ Bảo.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Đa tạ huynh.

Tuấn Luận quay lại ghế xà ích ngồi cạnh Tô Băng Lệ. Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vong chui vào khoang xe. Cỗ xe độc mã lại tiếp tục xuôi về hướng đông, nhưng bây giờ trên xe có thêm hai thành viên mới là Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vong.

Cổ xe độc mã lại chậm rãi xuôi về hướng đông. Tuấn Luận ngồi trên ghế xà ích cầm cương với vẻ mặt trầm tư. Trong khi Băng Lệ vẫn chưa tan hết sự lo lắng.

bồn chồn vì những việc vừa xảy ra.

Vừa mới bưng chung rượu chưa kịp uống thì từ ngoài tửu điếm một gã đại hán cầm song đao sầm sập bước thẳng đến bàn Tuấn Luận. Y đứng chận ngay sau lưng Tuấn Luận định nhãn nhìn Độc Cô Nhân Dương Tùng. Gã đại hán gằn giọng nói:

- Trong các người ... ai là Độc Cô Nhân Dương Tùng?

Dương Tùng nhướng đôi lông mày nhợt nhạt như hai con sâu róm, cùng cặp mắt lồi. Chỉ nội cái nhướng mắt của gã thôi đủ cho kẻ đối diện phải bật cười.

Dương Tùng nói:

- Độc Cô Nhân Dương Tùng chính là tại hạ. Túc hạ có điều chi chỉ giáo?

Gã đại hán cầm song đao nhìn Dương Tùng gần như không chớp mắt. Y gắng giọng nói:

- Ta muốn lấy mạng người để tế vong hồn nghĩa đệ.

Dương Tùng vỗ tay.

- Thú vị ... Rất thú vị. Từ trước đến nay Độc Cô Nhân Dương Tùng chỉ lấy mạng người khác, nay có người đòi lấy mạng tại hạ.

Tuấn Luận nhìn lại gã đại hán, rồi từ từ quay lại bưng chén rượu nhấp một ngụm nhỏ. Y từ tốn nói:

- Trả thù không phải là cách hành sự của những anh hùng hảo hán. Huynh đài hãy bỏ suy nghĩ đó đi. Huống chi kẻ thù của nghĩa đệ huynh đài lại là một đao thủ khét tiếng trong giới võ lâm giang hồ.

Dương Tùng nhìn Tuấn Luận:

- Chuyện của ta ngươi không nên xen vào.

Tuấn Luận im lặng bưng chén rượu.

Dương Tùng nhìn lại gã đại hán. Y chắc lưỡi:

- Khí phách lắm Anh hùng lắm. Ngươi muốn trả thù cho ai?

- Nghĩa đệ của ta.

- Thế mới anh hùng ... Thế mới là huynh đệ.

Cùng với câu nói đó, hai cánh mũi của Dương Tùng phồng lên trông thật hóm hỉnh. Y vừa phồng mũi vừa nói:

- Ngươi đã nhận ra bộ mặt của ta rồi chứ?

Gã đại hán rít giọng nói.

- Bộ mặt quái gở của ngươi thì bất cứ ai cũng có thể nhận ra.

Nghe gã đại hán nói, bộ mặt của Độc Cô Nhân Dương Tùng càng hóm hỉnh hơn:

- Bộ mặt của ta quái gở lắm hả, thế sao ngươi không cười?

Y chỏi tay lên mặt bàn, nhưng hữu thủ thì chạm vào đốc đao. Y nói tiếp:

- Bộ mặt của ngươi đúng là bộ mặt của một anh hùng hảo hán. Bộ mặt thật là đẹp. Ta thích tươi cười, ta sẽ tặng cho ngươi bất cứ vật gì mà ngươi muốn.

Gã đại hán nheo mày:

- Rõ là đần độn ... Làm gì mà ta chẳng dám cười.

- Ta mời ngươi.

Gã đại hán toan cất tiếng cười thì đã hứng trọn một chưởng vào ngay miệng, mắt nẩy đom đóm. Y hứng trọn chưởng ảnh đó mà chẳng biết ngọn chưởng kia xuất phát từ đâu. Gã đại hán bụm miệng, thối lại nửa bộ. Khi y buông tay thì hai cánh môi đã sưng vù chẳng thể nào nở được nụ cười để đáp ứng lời thách thức của Độc Cô Nhân Dương Tùng.

Gã đại hán dáo dác nhìn quanh nhưng chẳng có ai đứng lên cạnh gã cả. Gã buột miệng nói:

- Cái gì thế nhỉ?

Mặt của Độc Cô Nhân Dương Tùng đanh lại khi thấy hai cánh môi sưng tấy của gã kia. Y nhăn nhó tạo ra một khuôn mặt kỳ dị rồi từ tốn nói tiếp:

- Mặc dù hai vành môi dẫu của ngươi sưng tấy, nhưng vẫn còn cười được đấy.

Gã đại hán trố mắt nhìn Dương Tùng”.

- Ngươi vừa đánh lén ta?

Dương Tùng lắc đầu:

- Tất nhiên là không rồi. Kẻ đánh lén ngươi là một người khác bởi y không muốn cho ngươi cười bộ mặt của Dương Tùng. Còn ta thì chỉ muốn ngươi cười bộ mặt của ta thôi.

Y ve cằm, hai vành môi hình củ ấu nhích động. Vẻ nhích động của hai vành môi Dương Tùng càng khiến cho khuôn mặt của gã thêm nét dí dỏm chẳng khác gì một thằng hề đang làm trò.

Nhìn bộ mặt của Dương Tùng, gã đại hán kia buột miệng nói:

- Mặt của ngươi nực cười quá.

- Ta giống hề quá phải không? Thấy hề sao ngươi không cười?

- Ta sắp cười rồi đây.

Gã đại hán chưa kịp cất tiếng cười thì lại hứng thêm một chưởng thứ hai. Lần này gã phải rên lên một tiếng buông cả hai ngọn khoái đao lùi luôn ba bộ, bịt miệng. Sắc diện xanh nhợt xanh nhạt, gã đại hán rên ư ử.

Y đảo mắt nhìn quanh, nhưng chẳng có bóng người nào đứng gần. Gã đại hán buột miệng nói:

- Đúng là có ma hiện giữa ban ngày, ban mặt.

Dương Tùng hít mũi nói:

- Quanh ta lúc nào cũng có ma, không chừng đó là oan hồn của nghĩa đệ ngươi.

Dương Tùng thốt dứt câu thì gã đại hán vội vã bỏ chạy ra ngoài. Y vừa chạy vừa thét:

- Có ma ... Có ma ...

Khi gã kia bỏ chạy rồi, Dương Tùng mới từ từ ngồi trở lại bàn. Y bưng chén rượu dốc luôn vào miệng mình, rồi đặt chén xuống bàn. Nhìn Hạ Tuấn Luận, Dương Tùng gay gắt nói:

- Sao túc hạ lại chen vào chuyện của ta?

Tuấn Luận bưng bầu rượu chuốc vào chén Độc Cô Nhân Dương Tùng. Y vừa rót vừa nói:

- Nụ cười vốn là sự tiểu cảm của niềm vui nhưng với đao tư của Dương huynh nó sẽ biến thành điểm chết chóc. Gã kia chưa tới số chết, và cùng chưa đáng chết.

- Túc hạ định phá lệ của Dương Tùng đấy à?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Tuấn Luận chẳng bao giờ muốn phá lệ của ai, nhưng gã kia không đáng chết.

- Chỉ tại vì gã không cười.

Tuấn Luận gật đầu:

- Đúng ... Gã đã không cười.

- Gã không cười bởi vì nhận hai ngọn chưởng lực của túc hạ.

Bưng chén rượu, Tuấn Luận nói:

- Y nén dành nụ cười đó cho người yêu của y.

Nói dứt câu Tuấn Luận dốc chén rượu vào miệng mình.

Dương Tùng nói:

- Thật ra ngươi muốn giữ cái mạng cho gã.

- Dương huynh hẳn không thích một xác chết bên cạnh bàn ăn của chúng ta.

- Điều đó ta không thích, nhưng cái lệ ta phải làm.

- Tuấn Luận không thích cái lệ của huynh.

Dương Tùng gằn giọng nói:

- Không thích là quyền của ngươi nhưng lần sau ta không muốn ngươi xen vào. Nếu không ... Túc hạ sẽ là người thế mạng...

Gã nói đến đây thì bỗng đỏ mặt, ngượng ngùng.

Tử Kiếm Nghị Bất Vong nhìn Dương Tùng. ánh mắt của Nghị Bất Vong càng khiến Độc Cô Nhân Dương Tùng đỏ mặt hơn.

Tuấn Luận nói:

- Tại hạ sẽ thế mạng nếu mình say.

Tuấn Luận chậm chạp đứng lên.

Tô Băng Lệ hỏi Tuấn Luận:

- Hạ công tử không uống rượu nữa à?

- Đa tạ ... Tại hạ đã uống đủ rồi.

Tuấn Luận vừa toan dời bước thì từ ngoài tửu quán hai ả a hoàn bước vào.

Vừa thấy hai ả a hoàn đó, sắc diện của Độc Cô Nhân Dương Tùng lẫn Tử Kiếm Nghị Bất Vong biến đổi không ngừng. Cả hai nhìn hai ả a hoàn rồi lại đối mặt nhìn nhau.

Sự thay đổi của hai người đó không qua được cặp mắt sắc xảo của Hạ Tuấn Luận. Liền sau hai ả a hoàn là một nữ nhân viên xiêm y màu vàng nhạt, phong thái thật khoan thai bước vào. Nàng tiến thẳng đến bàn Dương Tùng và Nghị Bất Vong Dương Tùng lẫn Nghị Bất Vong như thể gặp được ý trung nhân đồng loạt đứng lên ôm quyền nhu nhã nói:

- Không ngờ gặp được Hà Cẩm Tú cô nương.

Cẩm Tú nhìn hai người đó, đôi chân mày sắc sảo của nàng hơi chau chau lại, giãn ra. Nàng từ tốn nói:

- Cung chủ thỉnh lời Hạ công tử và nhị vị đến Hương Cung.

Bộ mặt Dương Tùng phấn chấn hẳn lên sau lời mời đó. Sự phấn chấn khiến cho bộ mặt của gã càng thêm vẻ dị hoặc hóm hỉnh. Y nhanh miệng nói:

- Tại hạ sẽ đến ngay ... Sẽ đến ngay...

Nghị Bất Vong nói tiếp theo lời Dương Tùng:

- Nghị mỗ cũng đi.

Hà Cẩm Tú nhìn sang Tuấn Luận:

- Hạ công tử hẳn cùng nhận lời Cung chủ?

Tuấn Luận từ tốn đáp:

- Hương cung nổi tiếng khắp võ lâm giang hồ. Tại hạ không đến e chẳng còn dịp nào đến được nữa.

- Vậy mời công tử ...

Tất cả đều được mời duy có Tô Băng Lệ thì không được mời. Thấy mọi người đều được mời riêng mình thì không, Băng Lệ bự tức nhưng không nói. Nàng im lặng toan dợm bước theo sau Tuấn Luận nhưng Hà Cẩm Tú đã cản lại:

- Tô cô nương ... Cung chủ không có ý mời cô nương.

- Chẳng lẽ Băng Lệ ở lại đây sao?

Cẩm Tú thản nhiên gật đầu:

- Tô cô nương sẽ ở lại đây. Trong địa phận này thì chẳng một ai dám mạo phạm quấy nhiễu Tô cô nương.

Cầm Tú ra dấu cho hai ả a hoàn.

Hai người đó bước lại bên Cẩm Tú.

Cẩm Tú nói:

- Hai người lưu lại đây hầu hạ Tô cô nương chu đáo.

Hai ả a hoàn nhún nhường:

- Thưa vâng.

Nàng ôm quyền xá Tô Băng Lệ:

- Cáo từ.Băng Lệ bực bội nhìn theo Cẩm Tú. Nàng muốn gọi Tuấn Luận dừng lại nhưng vẻ thờ ơ lạnh nhạt của Tuấn Luận trong suốt khoảng thời gian qua khiến nàng bỏ ý định đó.

Bên ngoài tửu điếm, hai cỗ kiệu sẵn sàng, nhưng có những bốn người, chẳng biết Cẩm Lệ sắp xếp như thế nào.

Cẩm Lệ khoát bộ mặt nghiêm nghị như thể cố che lấp khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng. Nàng nói với Dương Tùng và Nghị Bất Vong:

- Nhị vị lên một kiệu.

Nghị Bất Vong tròn mắt:

- Sao ... Ta và Dương Tùng ngồi chung một kiệu?

Cẩm Tú gật đầu:

- Đây là ý của Cung chủ ... Phàm đao và kiếm đi chung với nhau, nên Cung chủ mới có ý sắp xếp như vậy.

Dương Tùng nói:

- Ý của cung chủ thì Dương mỗ không nệ hà?

Y nói xong vén rèm kiệu chui vào. Nghị Bất Vong cũng phải buộc theo Dương Tùng.

Khi tấm rèm phủ xuống rồi, tám gã đại lực đồng loạt nhấc kiệu bước đi.

Cẩm Tú quay lại nói với Tuấn Luận:

- Mời Công tử.

Tuấn Luận nhìn nàng:

- Tại hạ hẳn được Cung chủ quan tâm đến nên cho ngồi riêng một kiệu.

- Rồi công tử sẽ biết người quan tâm đến công tử như thế nào.

Cẩm Tú vừa nói vừa vén rèm kiệu. Mùi xạ hương từ trong kiệu pha ra xông vào mũi Tuấn Luận. Thứ mùi thơm quyến rũ của nữ nhân, nhưng không phải là mùi xạ hương tầm thường, mà là mùi dành cho những trang thiên hương quốc sắc.

Chi ngửi mùi xạ hương đó thôi thì bất cứ nam nhân nào cùng phải ngây ngất bàng hoàng Ngửi mùi xạ hương đó, Tuấn Luận đứng ngây người trước cỗ kiệu. Tuấn Luận gần như bất ngờ với sự hiện hữu của một người đang ngồi trong cổ kiệu.

Chính sự bất ngờ đó khiến cho Tuấn Luận phải lúng túng.

Cẩm Tú nhìn Tuấn Luận.

Tuấn Luận ôm quyền nói:

- Tại hạ quá ư bất ngờ vì sự có mặt của Cung chủ.

- Vậy công tử còn chờ gì mà chưa bước vào kiệu?

- Nếu Cung chủ cho phép.

- Công tử khách sáo rồị. Bổn cung đã đến đây tất phải đón cho được Bách Thủ Thư Sinh chứ.

Tuấn Luận chui vào kiệu. Chiếc kiệu chứa thêm Tuấn Luận, không chật cũng không rộng. Nhưng chắc chắn đủ để cho thiếu phụ ngồi trong kiệu dựa vai với Tuấn Luận. Khi rèm kiệu được phủ xuống mới hiểu thế nào khi hai người khác giới ngồi chung trong một cỗ kiệu.

Từ thể pháp thiếu phụ không ngừng tỏa ra mùi xạ hương ngào ngạt và quyến rũ mà bất cứ nam nhân nào cũng phải chao lòng. Ngoài mùi trong đó ra thỉnh thoảng vai nàng lại chạm vào vai Tuấn Luận, không biết nàng có cố ý hay không.

Mặc dù khoảng cách giữa hai người gần như không có. Họ chỉ chia cắt nhau bởi trang phục, nhưng chính sự ngăn cách càng khiến cho người ta khó cam lòng.

Không biết vô tình hay cố ý mà bàn tay của vị Cung chủ Hương Cung lại đặt lên bàn tay Tuấn Luận, trong khi Tuấn Luận vẫn khoát bộ mặt lạnh lùng.

- Hạ công tử hẳn phải lạ lắm khi đích thân bản cung đi đón người.

Nhìn sang vị thiếu phụ, Tuấn Luận nói:

- Tại hạ không lạ.

- Không lạ ư?

Tuấn Luận gật đầu.

- Công tử có thể nói cái điều không lạ đó cho bổn cung biết không, hay Mộng Diệp Tình bổn cung đến đón công tử cũng là chuyện bình thường.

Cung chủ Hương cung Mừng Diệp Tình vừa nôi vừa rút tay lại. Nàng nhìn Tuấn Luận.

Tuấn Luận nói:

- Cung chủ hẳn đã biết tại hạ đang đi đến Thiên Ma Cổ Bảo?

Nụ cười hiện lên hai cánh môi ướt mọng của vị cung chủ Hương cung. Nàng từ tốn nói:

- Chưa một ai bước vào Thiên Ma Cổ bảo mà quay trở ra ... Hạ công tử hẳn biết điều đó. Nhưng có lẽ Hạ công tử sẽ là người duy nhất từ trước đến nay bước vào Thiên Ma Cổ bảo mà quay trở về.

- Đó là ý nghĩ của Cung chủ. Còn tại hạ thì chẳng biết mình có thể quay về được hay không.

- Ai nói câu đó bổn cung sẽ tin nhưng Bách Thủ Thư Sinh nói thì bổn cung không tin.

- Vì sao Cung thủ không tin?

Mộng Diệp Tình nhìn Tuấn Luận:

- Bởi bổn cung đang có ý đi cùng với công tử.

- Đi cùng với tại hạ?

Mộng Diệp Tình mỉm cười gật đầu:

- Hạ công tử hẳn không từ chối nếu bổn cung muốn đi theo công tử chứ?

Tuấn Luận nhếch môi, ôn nhu đáp lời Hương Cung chủ:

- Nếu đó là nhã hứng của Cung chủ.

Tiếng cười thánh thót cất lên khi Tuấn Luận vừa mới thốt dứt lời. Tiếng cười của Mộng Diệp Tình nghe thật tao nhã và êm ái.Âm vực của nó ngỡ như tiếng lưu ly chạm vào nhau khiến cho người nghe phải vui tai và thích thú nếu được nghe lại.

- Mộng Diệp Tình đi cùng với công tử. Ta rất có nhã hứng muốn đi.

- Tại hạ sợ Cung chủ sẽ thất vọng.

- Bổn cung chưa hề biết thất vọng.

Chiếc kiệu khẽ chao nghiêng, Diệp Tình dựa hẳn người vào Tuấn Luận như là một hành động có chủ đích, tay nàng lại đặt lên tay Tuấn Luận. Động tác của nàng chẳng khác nào hoa đang khoe sắc, khoe hương để mời bướm. Mặc dù Mộng Diệp Tình biểu lộ những động tác đó nhưng đáp lại là vẻ thờ ơ của Tuấn Luận.

Diệp Tình hỏi Tuấn Luận:

- Tại sao Hạ công tử lại muốn đến Thiên Ma Cổ bảo mà không đến một nơi nào khác?

Nhìn sang Mộng Diệp Tình, Tuấn Luận đáp lời nàng:

- Vậy tại sao Cung chủ lại có nhã hứng đi cùng với tại hạ mà lại không đi chung kiệu với một người nào khác.

- Trên võ lâm giang hồ đâu phải người nào cũng được bổn cung chú nhãn đến. Trong mắt bổn cung, công tử là người bổn cung trân trọng.

- Cung chủ đã nói vậy rồi, tại hạ cũng chẳng dấu mục đích của tại hạ vì sao phải đến Thiên Ma Cổ Bảo.

Mặt Mộng Diệp Tình căng thẳng.

Tuấn Luận nói:

- Cung chủ hẳn biết bản danh sách Thập Nhị thần châu.

Đôi chân mày vòng nguyệt sắc sảo của Mộng Diệp Tình nhíu lại:

- Bổn cung biết. Vì bảng danh sách Thập nhị thần châu mà công tử đến Thiên Ma Cổ bảo. Công tử có biết khi có bảng danh sách Thập nhị thần châu rồi.

Tự công tử sẽ gieo họa cho giang hồ chứ?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Tại hạ không cần biết đến điều đó.

Nửa canh giờ sau, kiệu của Tuấn Luận đã vào đến Hương Cung. Nhưng lại không gặp chiếc kiệu của Dương Tùng và Nghị Bất Vong. Khi cỗ kiệu của Tuấn Luận và Mông Diệp Tình dừng trước toà dịch quán thì hai ả cung nữ xuất hiện trải lụa từ trong ra đến ngoài, cứ như họ sợ chân Cung chủ sẽ lấm đất.

Mộng Diệp Tình bước xuống kiệu.

Nàng đi trước, Tuấn Luận theo sau. Đến lúc này Tuấn Luận mới biết vì sao hai ả cung nữ kia phải trải thảm, bởi bộ cánh Diệp Tình đang bận có đôi lụa trắng xoã dài từ hai bờ vai nàng, kéo phết xuống tận đất.

Diệp Tình nằm duỗi dài trên tràng kỷ, hai chân khép hờ, nghiêng về phía Tuân Luận. Tư thế nằm của nàng trông như một pho tượng kiều nữ vừa đài các vừa gọi mời kẻ chinh phục.

Bốn gã tiểu đồng đứng quanh tràng kỷ hầu phục để chờ Diệp Tình sai khiến.

Bốn ả cung nữ vận bạch y trắng toát, phô những cánh tay thon mảnh xinh đẹp, đầu đội mâm đồng, quỳ dưới sàn biệt sảnh, kết thành một chiếc bàn. Trên mâm đồng là bình rượu bằng lam ngọc cùng những trái cây chín mọng, tỏa mùi thơm ngào ngạt.

Gã tiểu đồng chuốc rượu vào hai chiếc chén bằng ngọc lưu ly. Rượu vừa rót vào trong chén đã sủi tâm bốc mùi ngây ngất.

Gã tiểu đồng như thể đã quá quen thuộc với động tác chuốc rượu, nên chẳng có thao tác nào của y thừa thãi cả, và chẳng để rơi một giọt rượu nào ra ngoài.

Y rót rượu xong đứng lui về chỗ cũ.

Mộng Diệp Tình từ tốn nói:

- Mời Hạ công tử.

- Mời Cung chủ.

Hai người cùng nâng chén. Mặc dù chưa uống nhưng hương thơm của hảo tửu tỏa ra xông vào khứu giác khiến Tuấn Luận đã ngây ngất. Rượu chạm vào đầu lưỡi Tuấn Luận, cảm giác tê nồng nhanh chóng lan tỏa khắp miệng chàng.

Hơi thở của Tuấn Luận bỗng chốc được mùi thơm của hảo tửu.

Đặt chén xuống mâm đồng, Mộng Diệp Tình mới nói:

- Công Tử có nhận ra loại hảo tửu này không?

Nhìn Mộng Diệp Tình, Tuấn Luận nói:

- Xét theo cảm giác và mùi thơm của loại rượu này, tại hạ đoán đây là “Thiên thất thần thủy” nhưng ...

Mộng Diệp Tình cướp lời Tuấn Luận:

- Nhưng sao?

- Thiên nhất thần thủy tạo ra cảm giác lẫn mùi thơm giống như hảo tửu của Cung chủ nhưng nó không hòa nhập với hơi thở của người uống. Hảo tửu cung chủ đãi tại hạ còn hơn cả Thiên nhất thần thủy.

Diệp Tình hơi rướn người ngồi lên.

Trong tư thế rướn người đó. lớp lụa trên vai nàng hơi trễ xuống, để lộ bờ vai thanh mảnh cùng làn da trắng hồng đầy sức sống.

Nàng nhìn Tuấn Luận nói:

- Đúng là danh bất hư truyền. Hạ công tử đúng là có kiến văn về các loại rượu. Thật ra hảo tửu mà bổn cung thết đãi công tử có tên là Bách niên vạn hoa tửu.Nàng nhìn tịnh rượu bằng lam ngọc:

- Kẻ bình thường sẽ thấy tịnh bình này quí giá, nhưng người lịch lãm tất thấy trong tịnh bình mới là thứ đáng quí. Để có được tịnh rượu “Bách niên vạn hoa tửu”.

phải cần đến mười cân Thiên Nhất Thần Thủy. Muốn có một cân Thiên nhất thần thủy phải tốn một năm hứng sương trời. Ngoài Thiên nhất thần thủy ra, phải còn có đủ các loại hoa dị thảo. Sau đó đem tất cả lên đỉnh Bạch Mã sơn chưng cất mới có được Bách niên vạn hoa tửu.

- Vạn hoa bách niên tửu quý như vậy, Cung chủ lại khoản đãi tại hạ sao?

- Công tử thốt ra câu đó, bổn cung hổ thẹn vô cùng. Trong võ lâm bổn cung chỉ dùng Bách niên vạn hoa tửu đãi Bách Thủ Thư Sinh mà thôi. Ngay cả Phương trượng Thiền sư Tuệ Tỉnh cũng không được ân huệ đó đâu. Mặc dù Tuệ Tĩnh đại sư đã được mệnh danh là Thánh Tăng của Thiếu Lâm Tự.

- Tại hạ có số may mắn mới được Cung chủ để mắt đến.

- Còn hơn thế nữa nếu như công tử ...

Nàng mỉm cười bỏ lửng câu nói giữa chừng để Tuấn Luận tự suy nghĩ.

Gã tiểu đồng lại chuốc rượu vào chén của Tuấn Luận và Mông Diệp Tình.

Gã rót xong lại thối bộ về chỗ cù. Tuấn Luận nhìn Diệp Tình nói:

- Cung chủ khoản đãi tại hạ Bách niên vạn hoa tửu, hẳn có mục đích.

Mộng Diệp Tình thả người nằm dài xuống tràng kỷ.

- Theo công tử Mộng Diệp Tình có mục đích gì?

- Mục đích của Cung chủ làm sao Tuấn Luận đoán được. Nhưng có lẽ không ngoài Thập nhị Thần châu Diệp Tình lại rướn người ngồi lên. Lớp lụa trên bờ vai nàng lại trễ xuống phơi làn da trắng hồng vừa quyến rũ vừa tao nhã.

Diệp Tình nói:

- Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân có Minh chỉ Thần châu, trên giang hồ ai cùng biết. Y quý hạt Minh chỉ Thần châu hơn cả mạng đống mình. Nhưng nay công tử đã ngang nhiên đoạt Minh chỉ Thần châu của Mạc trang chủ, tất đã có ý hợp nhất Thập nhị Thần châu.

- Tại hạ quả có ý đó.

- Nếu như Hạ công tử hợp nhất được Thập nhị Thần châu thì công tử làm gì với những hạt châu đó?

Tuấn Luận nhìn thẳng vào mắt Diệp Tình, từ tốn đáp lời nàng:

- Nếu Cung chủ là người tại hạ cần phải nói thì tại hạ sẽ nói mình sẽ làm gì với mười hai hạt thần châu, nhưng rất tiếc.

Mộng Diệp Tình vuốt ngay sau khi Tuấn Luận dứt lời:

- Bổn cung không phải là người để Hạ công tử thố lộ.

- Cung chủ có thể nghĩ như vậy.

- Tiếc thật.

- Cung chủ tiếc hai chén rượu Bách niên vạn hoa tửu.

Diệp Tình lắc đầu - Không ... Bổn cung không tiếc hai chén rượu đó mà tiếc cho chiếc áo Ngọc trai của bổn cung bị khiếm khuyết.

Mộng Diệp Tình nói xong vỗ tay một tiếng. Hai nàng cung nữ từ hậu điện bước lên. Họ đem theo một chiếc hòm bằng vàng ròng đặc xuống trước mặt Mộng Diệp Tình.

Diệp Tình nhìn hai người đó phán lịnh:

- Bổn cung muốn Hạ công tử thấy vật này.

Lời nàng vừa dứt thì mọi cánh cửa của ngôi biệt sảnh đều được đóng lại.

Bóng tối nhanh chóng phủ khắp gian biệt sảnh.

Khi nắp rương được mở thì một luồng hào quang chói loà phát ra từ trong rương làm loá mắt mọi người. Cung chủ Hương cung lấy trong rương ra chiếc áo bằng ngọc lưu ly vận lên người. Nàng bổng chốc hóa thân thành tiên nữ thì đúng hơn. Những vầng hào quang của chiếc áo làm thành cái nền trang trọng tô điểm thể pháp Mộng Diệp Tình. Cũng chính những vầng hào quang đó lại soi những đường cong ẩn hiện sau lớp lụa mỏng biến nàng thành một kiều nữ khêu gợi đầy nhục tình.

Mộng Diệp Tình nói:

- Nếu có Thập nhị Thần châu đính lên chiếc áo này, thì nó sẽ trở thành thứ báu vật độc nhất vô nhị trên thế gian này. Nếu Hạ công tử nhìn không hẳn thấy sự khiếm khuyết của nó.

Mộng Diệp Tình cởi chiếc áo ngọc lưu ly đặt trở lại rương, rồi sai hai ả cung nữ đem đi.

Cửa gian biệt sảnh lại được mở ra.

Mộng Diệp Tình lại thả người nằm duỗi dài xuống trường kỷ, trông nàng như một kẻ lười nhác hay quá ư mệt mỏi, hoặc muốn phô trương thể pháp mình qua lớp lụa mỏng mà chẳng biết kẻ đối diện có thích hay không.

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Giờ Hạ công tử hẳn đã biết mục đích của Bổn cung?

- Cung chủ vì chiếc áo ngọc lưu ly.

Nàng khẽ gật đầu nói:

- Đã là nữ nhân thì ai cũng muốn mình đẹp. Nhan sắc của nữ nhân chính là lẽ sống. Nếu chiếc áo ngọc lưu ly toàn bích toàn mỹ thì bổn cung sẽ là nữ nhân đẹp nhất trên cõi đời này.

- Người đẹp nhờ lụa ... Cung chủ nói đúng, nhưng tại hạ mạo phạm nói. Sắc đẹp của Cung chủ đã là tuyệt phàm rồi, đâu cần gì đến chiếc áo ngọc kia nữa.

- Sắc đẹp cũng như một đoá hoa. Lúc tươi tắn thì đẹp nhưng khi tàn thì lại khác. Bổn cung muốn sắc đẹp của mình chẳng bao giờ tàn.

- Ai cũng muốn điều đó cả.

Nụ cười lại hiện trên hai cánh môi mọng đỏ của nàng. Mộng Tình nói:

- Ước muốn là vậy, nhưng đâu ai đạt được ước muốn bằng sự ban phát cả.

Chính vì thế bổn cung mới đích thân thỉnh Hạ công tử đến biệt sảnh để khoản đãi Bách niên vạn hoa tửu.

Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Tại hạ được cung chủ trọng vọng như thế. Xin hỏi Cung thủ muốn tại hạ trả lại bằng gì?

- Bốn cung đang chờ câu nói này của Hạ công tử.

Diệp Tình chỏi tay ngồi thẳng lên.

Dáng ngồi của nàng rất khoan thai nhưng lại ẩn tàng quyền uy của một sát nhân ẩn lánh.

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Bổn cung sẽ cùng đi với Hạ công tử, nếu như có được Thập nhị Thần châu, bổn cung chỉ xin Hạ công tử cho đính vào chiếc áo ngọc lưu ly để Diệp Tình vận nó trong ngày hoan hỷ. Chỉ trong ngày hoan hỷ thôi.

- Cung chủ quá ư rộng lượng và hào phóng, tất tại hạ sẽ đáp lại bằng sự hào phóng và rộng lượng.

Tuấn Luận vừa thốt dứt câu thì thình lình từ ngoài cửa xồng xộc xông vào một gã thư sinh với thân thể đầy ghẻ chóc, mặt sần sùi. Y vừa xông vào vừa nói:

- Dâm nữ ... Ta giết ngươi ... Ta giết ngươi ...

Y vừa nói vừa lao về phía tràng kỷ.

Diệp Tình thấy gã thư sinh đó đã nhăn mặt, nôn thốc nôn tháo. Nàng xua tay:

- Đi... đi... đi... ngay...

Hà Cẩm Tú như một cánh chim sắc từ phía sau tràng kỷ lướt đến. Nàng chẳng một chút chùng tay, vỗ luôn một đạo phách phóng chưởng lên thẳng đến vùng thượng đẳng của gã kia.

Binh ...

Gã kia loạng choạng thối lùi ba bộ, thì Cẩm Tú lạng người áp sát. Hữu thủ của nàng vung ra. Một luồng bạo châm như mưa bắn thẳng vào gã đó.

Uy lực của đạo bạo châm đẩy gã kia bắn tung ra cửa biệt sảnh. Gã nằm duỗi dài trên mặt gạch, rồi một làn khói xanh bốc lẽn, chẳng mấy chốc y chỉ con lại bộ khô cốt tựa khúc củi mục.

Cẩm Tú bước vào biệt sảnh, phủ phục dưới chân Mộng Diệp Tình:

- Cung chủ tha tội.

Mộng Diệp Tình đanh mặt nhìn Cẩm Tú. Mãi một lúc lâu sau nàng mới lên tiếng:

- Hương cung là chốn thâm nghiêm không chút ô uế, thế mà lại có một gã nhơ nhuốc kia xuất hiện trong lúc bổn cung thết đãi Hạ công tử ... Tội của nàng thật đáng chết.

Nhìn lại Tuấn Luận, Diệp Tình gằn giọng nói.

- Hạ công tử định tội cho Cẩm Tú sao đây?

Tuấn Luận ôm quyền nói:

- Có lẽ chỉ sơ suất mà gã kia có thể đột nhập vào Hương cung. Tội của Cẩm Tú cô nương chỉ đáng trách. Mong Cung chủ miễn thứ cho nàng.

Diệp Tình nhìn Cẩm Tú:

- Nhờ có Hạ công tử xin, ngươi được tha tội chết nhưng hãy tự xử mình đi.

Cẩm Tú quỳ mọp xuống đất khẩn thiết:

- Tạ ơn Cung chủ.

Nàng nói xong mới đứng lên. rút ngọn truy thủ dấu trong tay áo. Tuấn Luận giật mình toan lên tiếng cản Cẩm Tú, nhưng tất cả đã quá muộn, khi tay thủ truỷ thủ kia liên tục lên mặt nàng.

Cẩm Tú thả tay cầm ngọn tiểu đao xuống thì mặt nàng đã bị rọc nát không còn nhận ra được nữa.

Cẩm Tú trả ngọn truy thử vào ống tay áo. Diệp Tình khoát tay:

- Cho người lui.

- Cung chủ ra ân.

Cẩm Tú hành đại lễ rồi lui bước ra ngoài. Nàng đi rồi thì Độc Cô Nhân và Tử Kiếm mới xuất hiện. Hai gã song bước tiến thẳng đến trước mặt Mộng Diệp Tình.

Mặt dù Tuấn Luận ngồi cạnh bên nhưng cả hai người đó như thể là những kẻ xa lạ đối với chàng. Họ chẳng thèm đặt mắt hay nhìn qua Tuấn Luận một lần mà cứ chú nhãn vào Mộng Diệp Tình.

Dương Tùng ôm quyền nói:

- Mộng cô nương cho mời Dương Tùng?

Diệp Tình khẽ gật đầu nhưng không quên liếc mắt qua Tuấn Luận. Nàng từ tốn nói:

- Đã lâu ngày Mộng Diệp Tình không được một nụ cười ... Chẳng hay Dương huynh có thể cho Mộng Diệp Tình được cười một lần không Dương Tùng cao giọng nói:

- Tất nhiên được rồi ... Những gì Diệp Tình muốn, Độc Cô Nhân Dương Tùng sẽ bồi tiếp càng Y nói xong liền làm tất cả mọi động thái để mặt mình biến đổi như một gã hề.

Nhìn Độc Cô Nhân Dương Tùng, Tuấn Luận phải cau mày nghĩ thầm.

- Dương Tùng đang tự biến mình thành một thằng hề để giúp vui cho người khác. Không biết Hương cung chủ có cười không. Nếu nàng cười Dương Tùng sẽ xử như thế nào?

Ý nghĩ kia còn đọng trong đầu Tuấn Luận thì Mộng Diệp Tình cất lên tràng cười khanh khách. Tiếng cười của nàng nghe trong đến lạ thường. Tiếng cười đó như thể kích thích Độc Cô Nhân Dương Tùng hơn. Y càng làm trò, Diệp Tình càng cười lớn hơn. Phàm ai cười Dương Tùng thì nhất định sẽ chết thảm bởi tử đao của gã, nhưng Diệp Tình thì không. Nàng càng cười thì càng khiến Độc Cô Nhân Dương Tùng phấn khích. Y càng phấn khích thì lại càng muốn làm nhiều trò hề để nàng cười.

Mộng Diệp Tình khoát tay, vừa cười vừa nói.

- Thôi thôị. đừng làm trò nữạ. Diệp Tình có thể cười vỡ tim mà chết đấy.

Dương Tùng nghe nàng nói thôi không làm trò hề nữa. Nhưng việc hắn làm khiến cho Tuấn Luận phải thắc mắc, nghĩ thầm:

- Sát thần của một đao thủ đâu mất rồi nhỉ?

Ý niệm đó khiến Tuấn Luận phải liếc nhìn trộm qua Tử Kiếm Nghị Bất Vong.

Chàng kịp nhận ra vẻ nôn nao của Bất Vong khi không được Diệp Tình để mắt.

Diệp Tình chợt nhìn lại Nghị Bất Vong. Thấy vẻ nôn nao của Tử Kiếm Nghị Bất Vong, Tuấn Luận hiểu ngay gã đang làm gì. Tuấn Luận còn đang võ đoán họ Nghị kia sẽ làm gì thì nghe Diệp Tình nói:

- Kiếm của Nghị huynh hẳn muốn hí lộng với Đao tử của Dương huynh chứ?

- Nếu nó là ý muốn của Mộng Diệp Tình.

Diệp Tình mỉm cười nói:

- Nếu kẻ khác cười trước mặt Dương huynh và Nghị huynh thì kẻ đó phải chết nhưng Diệp Tình cười thì.. Nghị Bất Vọng cướp lời nàng:

- Đao kiếm vô tình.

Y quay lại nhìn Độc Cô Nhân Dương Tùng:

- Ngươi nghe Mộng Diệp Tình nói rồi chứ?

- Ta không bỏ sót một lời nào của nàng.

- Thế thì còn chờ gì nữa?

Lời còn đọng trên miệng Nghị Bất Vọng thì đao và kiếm đã đồng loạt xuất chiêu nhanh không thể tưởng. Khi hai người đó giao thủ, chỉ có thể thấy ảnh đao và ảnh kiếm. Cả hai nhập lại làm một.

Choảng....

Họ lại tách nhau ra. Chỉ loáng qua chưa đầy hai cái chớp mắt mà Dương Tùng và Nghị Bất Vong đã giao thủ trên mười chiêu đao, chiêu kiếm. Nhìn họ giao thủ đao pháp và kiếm chiêu những tưởng như hai ngươi đó là một. Đao lia ra thì kiếm hứng đỡ, nội lực ngang nhau, đao pháp lẫn kiếm chiêu cũng ngang nhau.

Họ đúng là một cặp đấu bên tám cân, bên nửa lạng. Cuộc đấu của họ càng lúc càng diễn ra nhanh hơn cho đến khi chẳng còn thấy nhân dạng của Độc Cô Nhân lẫn Tử Kiếm mà chỉ còn nghe tiếng binh khí chạm vào nhau mà thôi.

Choang ... Choang.. Choang Nhìn Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vong giao thủ với nhau một lúc, mặt Diệp Tình bỗng dưng sa ầm xuống. Dung diện của nàng biểu lộ sự chán nản, và mất cả hứng thú.

Nàng nói với Tuấn Luận:

- Hạ công tử ... Chúng ta uống rượu chứ?

Nhìn Diệp Tình, Tuấn Luận khẽ gật đầu:

- Mời Cung chứ.. Hai người cùng uống cạn số rượu trong chén ngọc. Đặt chén xuống mâm đồng, Diệp Tình uể oải đứng lên. Nàng lắc đầu buông tiếng thở dài:

- Chẳng có gì hay cả.

Nàng bước đến bên Tuấn Luận:

- Công tử thấy kiếm lợi hại hay đao lợi hại?

- Cả hai đều như nhau. Hai người này có thể đấu đến chết nhưng sẽ chẳng có ai là người thắng.

- Thế thì họ giao thủ để làm gì nhỉ?

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Hạ công tử ... Độc Cô Nhân và Tử Kiếm vì nguyên do gì mà lại giao thủ với nhau?

Thốt hết câu hỏi đó, Diệp Tình điểm nụ cười mỉm. Nàng nheo mắt với Tuấn Luận như thể ngầm nói với chàng những ẩn ý dấu trong đầu nàng.

Tuấn Luận buông một tiếng thở dài rồi nói:

- Bây giờ thì tại hạ có thể hiểu vì sao Cung chủ muốn nhan sắc của người mãi mãi không tàn.

Nàng chúm chím cười:

- Hạ công tử hẳn có quá nhiều kinh nghiệm trên bước đường giang hồ?

- Tại hạ không có quá nhiều như Cung chủ nghĩ đâu. Nhưng tại hạ biết nhận ra đâu là vẻ đẹp toàn chân toàn mỹ.

- Hạ công tử không luỵ về sắc ư?

- Sắc đẹp rồi cùng có lúc phải tàn phai thôi. Nó không vĩnh viễn tồn tại bằng chữ tình.

Đôi lưỡng quyền của Mộng Diệp Tình ửng hồng e lệ:

- Đâu ai biết được chữ tình trong đầu người ta. Chẳng lẽ đốt đuốc đi tìm chữ tình giữa ban ngày à?

Nàng mỉm cười với Tuấn Luận:

- Mong rằng sau này Hạ công tử sẽ chỉ cho Bổn cung chữ tình đó.

Hai cánh môi mọng đỏ xinh xắn của Diệp Tình lại điểm nụ cười như thể muốn trao cho Tuấn Luận nụ cười đó, rồi nàng chậm rãi di dời gót sen rời gian biệt sảnh, trong khi Độc Cô Nhân và Tử Kiếm vẫn không ngừng trao cho nhau những chiêu đao và chiêu kiếm sinh tử.

Nhìn Dương Tùng và Nghị Bất Vọng, bất giác Tuấn Luận buông một tiếng thở dài. Chàng lắc đầu nhẩm nói:

- Đao không thành đao, kiếm không thành kiếm bởi vì hai họ đang sống trong mộng tình.

Một làn gió thu thổi từ ngoài vào đem theo mùi xạ hương của Mộng Diệp Tình. Mùi xạ hương kia chẳng biết có tác dụng như thế nào nhưng Độc Cô Nhân và Tử Kiếm đồng loạt thu hồi chiêu thức.

Cả hai đứng phô ra như pho tượng. Độc cô nhân Dương Tùng đảo mắt nhìn quanh:

- Nàng đâu rồi ...

Nghị Bất Vong cũng nói theo hắn:

- Nàng đâu rồi?

Cả hai ngơ ngác như những kẻ mộng tình đang rơi vào mộng du trông thật là tội nghiệp. Họ dâu biết được Mộng Diệp Tình đang ở dưới gian mật thất dành riêng cho nàng. Cũng trong tư thế nằm duỗi dài, nhưng giờ đây bên cạnh nàng không phải là những gã đồng tử mà thay vào đó là một hán nhân với vóc người lực lưỡng.

Gã hán nhân đặt tay lên vòng tiểu yêu của nàng thì Mộng Diệp Tình phá lên cười nắc nẻ.

Chương 7: Hoang mạc chết

Đoàn nhân mã của Hạ Tuấn Luận giờ đã có thêm Cung chủ Hương Cung Mộng Diệp Tình. Từ khi có nàng gia nhập vào đoàn người hướng về toà Thiên Ma Cổ Bảo, đã được mệnh danh là Tử địa của võ lâm thì có sự biến đổi ngay trong những người đi cùng. Tất nhiên người biến đổi nhanh nhất lại chính là Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vong. Hai người này như thể đã thay đổi thành hai con người khác, hoàn toàn xa lạ. Họ không còn vẻ lầm lì như hôm nào, mà luôn tỏ thái độ phấn khích, nhất là lúc nào cũng muốn bên cạnh Cung chủ Hương cung Mộng Diệp Tình để chờ dịp được biểu lộ tình cảm với nàng.

Khi hai cỗ xe tiến vào vùng hoang mạc khi trời đã về đêm. Lợi dụng ngay tiết trời đêm mát mẻ đó, Tuấn Luận tiếp tục cho cỗ xe của mình đi sâu vào hoang mạc để tránh cái nóng ban ngày. Đêm hoang mạc thật lạ lùng. Nếu ban ngày nó bị thiêu đốt dưới vầng nhật quang thì về đêm lại giá lạnh. Cái lạnh se sắt tợ như có muôn vàn mũi kiếm chi chít đâm vào da thịt. Băng Lệ không còn ngồi chung với Tuấn Luận trên ghế xà ích mà đã rút vào khoang cỗ xe để tránh cái lạnh se cắt chốn hoang vu đầy gió và cát này.

Mặc dù tận dụng được tiết trời đêm nhưng hai con tuấn mã kéo hai cỗ xe cũng đi được mươi dặm thì cũng kiệt sức. Chúng chẳng thể nào bước đi được nữa.

Tuấn Luận buộc phải dừng chúng lại. Chàng quyết định hạ lều để cho đôi tuấn mã được nghỉ ngơi, ngày mai có thể tiếp tục lên đường vượt qua cả một quảng đường nóng bỏng, cháy da.

Vừa mới ghìm cương ngựa thì thính nhĩ Tuấn Luận chợt nghe những âm thanh sột soạt. Chưa kịp nhận định đó là những âm thanh gì thì bất thình lình con tu hắc mã Thiên lý Long câu hí lên một tiếng. Cùng với tiếng hí của nó là dòng máu đỏ phun trào ra từ huyết quản. Con hắc mã gục xuống dẫy dụa. Nó chưa kịp chết thì đến con tuấn mã của cỗ xe Mộng Diệp Tình cũng rơi vào tình trạng tương tự. Hiện tượng kỳ lạ đó khiến Tuấn Luận giật mình.

Thoát người xuống ghế xà ích, Tuấn Luận bước đến quan sát con Hắc mã.

Ngay cổ nó là một vết thương sâu hoắm, máu đang trào ra. Vết thương này không phải do kiếm đâm hay đao cắt, nhưng nó lại bén ngót tạo ra một lỗ tròn ủng như miệng chén.

Mọi người túa lại quanh Tuấn Luận. Bên cạnh Hương chủ Mộng Diệp Tình là Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử kiếm Nghị Bất Vong, phía sau nàng là Hà Cẩm Tú cùng bốn nàng cung nữ với bốn gã tiểu đồng lúc nào cũng túc trực để hầu phục.

Diệp Tình lên tiếng:

- Công tử ... Chuyện gì đã xáy ra?

Nhìn lại Diệp Tình. Tuấn Luận nói:

- Một lời cảnh báo cho những ai muốn bước thêm bước nữa vào chốn tử địa võ lâm.

Lia mắt nhìn qua mọi người, Tuấn Luận nói tiếp:

- Có thể đây là ranh giới cuối cùng để chúng ta có thể quay lại với cõi sống.

Ở đây ai cũng chỉ có một cái mạng duy nhất mà thôi. Do đó tại hạ không muốn các vị phải phí mạng trong cuộc di hành này. Ai muốn sống, có thể quay về.

Băng Lệ vừa bước xuống khoang xe, nghe Tuấn Luận nói liền lên tiếng:

- Băng Lệ đi với Hạ huynh đến cùng.

Mộng Diệp Tình lia đôi mắt sắc như bảo đao, bảo kiếm chém ngang qua mặt Băng Lệ. Nàng dè bỉu nói:

- Thiên hạ đệ nhất Kiều nữ Dương châu không sợ Tử địa thì Cung chủ Hương cung sợ sao? Bổn cung theo ước hẹn với Hạ công tử mà đi đến cùng khi nào mục đích đạt được thì thôi.

Tuấn Luận nhìn Dương Tùng và Nghị Bất Vọng.

Nghị Bất Vọng khoát tay nói:

- Túc hạ không cần nhìn ta bằng con mắt dò hỏi. Nghị mỗ sẽ theo Mộng Cung chủ mà.

Dương Tùng lên tiếng:

- Dương mỗ cũng như ngươi.

Tuấn Luận buông một câu thật lạnh lùng:

- Tất cả các vị đã muốn đi ... Hiện tại ngựa lại chết cả rồi, chúng ta sẽ đi bộ.

Tuấn Luận vừa nói vừa quay lại cỗ xe của mình. Lấy chiếc túi nải khoác vào vai, Tuấn Luận quay lại:

- Hành trang của tại hạ chỉ có bấy nhiêu thôi.

Băng Lệ bối rối nói:

- Hạ huynh không giúp Băng Lệ à?

Nhìn Băng Lệ, Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Đáng ra Tô cô nương không nên đi chuyến này. Cuộc sống của Tô cô nương ở Dịch Quán Tụ Hiền trang.

Băng Lệ lắc đầu:

- Băng Lệ không thể không đi với Hạ huynh.

- Tùy cô nương thôi. Sự quyến rũ của Thập nhị Thần châu có thể khiến người khác mất mạng đó. Huống chi Tô cô nương lại là một người chẳng biết võ công.

Băng Lệ buông một tiếng thở dài vì vẻ thờ ơ lạnh nhạt của Tuấn Luận. Nàng miễn cưỡng nói:

- Mặc dù không biết võ công nhưng Băng Lệ vẫn quyết định theo huynh.

Sau này Huynh sẽ hiểu.

Nhìn thẳng vào mắt nàng, Tuấn Luận nói:

- Nếu muốn đi thì cô nương nên thay đổi y phục. Không thể nào đi qua hoang mạc trong bộ xiêm y đài các của Tô cô nương.

- Băng Lệ ghi nhận chỉ huấn của huynh.

Nàng quay lại cỗ xe, thay đổi y trang bó chẽn. Vận bộ trang phục dạ hành, nhan sắc của Tôn Băng Lệ không hề suy giảm mà có phần lạ lùng, xinh xắn hơn.

Mọi người đã tề tụ, rồi tiếp tục tiến sâu vào hoang mạc. Nhưng lần khởi phát này thì ai cũng có cảm giác như mình đang bước trên lưỡi hái của lão thần chết dưới a tỳ. Mà chỉ một chút sơ suất thì mạng họ phải trao cho diêm chúa.

Tuấn Luận đi trực, theo sau là Băng Lệ. Mộng Diệp Tình thì luôn luôn được sự quan tâm của Độc Cô Nhân Dương Tùng và Nghị Bất Vọng cùng những người theo hầu nàng.

Trong đoàn đó, có lẽ Băng Lệ là người cô đơn nhất. Nàng cảm thấy mình lạc lõng giữa đoàn người này. Bất giác Băng Lệ nhìn vào lưng Tuấn Luận mà nghĩ thầm:

“Hạ huynh nếu biết được Băng Lệ đang nghĩ gì, mà gì sao phải đi cùng với huynh. Hẳn người sẽ không thờ ơ với Băng Lệ như thế này. Tại sao Hạ huynh lại lạnh lùng, mặc nhiên như một con người đáng thương như Tô Băng Lệ chứ?”.

Ý nghĩa kia đọng trong đầu Băng Lệ thì Tuấn Luận ra dấu cho mọi người dừng bước. Cái khoát tay của Tuấn Luận xem chừng như vừa phát hiện ra điều gì đó rất nguy hiểm đang cận kề.

Băng Lệ chú nhãn thấy đôi bản thủ của Tuấn Luận đồng loạt xoè ra như vuốt chim ưng nhưng nó lại buông thẳng theo thân người. Chàng như thể đang lắng tai nghe ngóng âm thanh nào đó mà nàng không thể nhận biết.

Tim Băng Lệ dập thình thịch. Nàng bất giác nhìn lại sau lưng mình.

Mộng Diệp Tình cũng căng thẳng, nhưng sự căng thẳng đó được che đậy qua lớp phấn son mà chỉ biểu lộ qua ánh mắt. Còn Độc Cô Nhân Dương Tùng và Nghị Bất Vọng thì đã đặt tay vào đốc đao và đốc kiếm. Tất cả đều ngưng thần cứ như đang chuẩn bị đón vị thần chết danh bất hư truyền nơi a tỳ sắp đội cát đứng lên, để tiếp nhận những con người dám xông vào vùng tử địa của diêm chúa.

Sự im lặng của Hoang Mạc cùng với nỗi lo lắng căng thẳng từ mọi người tạo thành một không gian khủng bố rờn rợn. Ai nấy có cảm nhận gã thần chết đang ở đâu đó chung quanh họ.

Tuấn Luận nhợt xoay người nhìn vào phía Mộng Diệp Tình thét lớn:

- Cung chủ cẩn thận.

Tiếng thét của Tuấn Luận vừa dứt thì tiếng rú thất thanh của hai gã tiểu đồng cùng cất lên. Cả hai đồng loạt khuỵ gối đổ sập xuống mặt cát. Yết hầu của họ cũng bị một vết thương chí mạng như hai con tuấn mã. Máu phún ra mà không thể nào cầm lại được. Tứ chi của hài gã tiểu đồng giật liên tục trong sự bấu víu cố bám vào cõi sống này, nhưng bất lực trước cái chết nên mắt cứ trợn ngược, miệng há hốc phát ra thứ âm thanh khèn khẹt ghê rợn. Cả hai chỉ trút hơi thở khi máu trào ra đã cạn.

Mặt Diệp Tình cau hẳn lại. Nàng buông một tiếng thở dài hỏi Cẩm Tú:

- Ngươi thấy gì không?

Cẩm Tú vội quì xuống:

- Cung thủ tha mạng, nô nữ chẳng thấy gì cả.

Diệp Tình lườm Cẩm Tú:

- Thật là vô dụng.

Tuấn Luận lên tiếng:

- Cung chủ đừng trách ... Sát thủ của quái vật sa mạc này quá nhanh, ngoài tầm mắt của mọi người nên Hà cô nương không thể nào thấy được. Nếu cung chủ không tin có thể hỏi Dương huynh và Nghị huynh.

Diệp Tình nhìn hai người đó.

Khuôn mặt Dương Tùng và Nghị Bất Vọng sượng sùng khi chạm phải ánh thu nhãn khe khắt của nàng.

Quay lại Cẩm Tú, Mộng Diệp Tình buông một câu thật lạnh lùng:

- Đứng lên đi.

Tuấn Luận buông một tiếng thở dài nhìn sang Tô Băng Lệ.

Nàng cũng nhìn trả lại Tuấn Luận. Đôi mắt của nàng ánh lên nỗi hoảng hốt sợ hãi như con nai tơ đồng dẫm bước vào vùng tử địa của chúa sơn lâm mà chẳng biết chết lúc nào.

Tuấn Luận nói:

- Sát thủ của quái vật trong hoang mạc có lẽ còn nhanh hơn đao và kiếm của Dương huynh và Nghị huynh. Tại hạ hy vọng mọi người sẽ đi qua được hoang mạc này.

Dương Tùng nói:

- Hạ Tuấn Luận ... Ngươi không cần phô trương gã sát nhân kia trước mặt Dương Tùng. Nếu y có bản lĩnh thì đã ngang nhiên bước ra đối mặt với Dương mỗ.

Hắn chỉ là kẻ nhút nhát, giở thủ đoạn bỉ ổi mà thôi chẳng có gì phải sợ cả. Chúng ta cứ tiếp tục đi.

- Được chúng ta sẽ đi.

Tuấn Luận quay bước chậm rãi bỏ đi.

Băng Lệ hối hả bám theo sau Tuấn Luận. Họ đi được nửa dặm thì phải leo lên một đồi cát cao hút. Nhìn đồi cát đó, Tuấn Luận bất giác dừng bước.

Y cảm nhận sự chết chóc lại.đang cận kề đâu đó chung quanh mình. Thấy Tuấn Luận dừng bước, Băng Lệ hồi hộp hoang mang hơn. Nàng nghĩ thầm.

“Có lẽ đây là thời khắc cái chết sẽ đến với mình”.

Theo một phản xạ vô thức, Tô Băng Lệ đặt tay vào yết hầu mà nghĩ đến Tuyết Nhi và Đình Khan. Nàng buột miệng khấn thầm:

- Tuyết Nhi, Đình Khan ... Nếu tỷ tỷ có chết trên chốn hoang mạc này mong hai em tự đùm bọc cho nhau. Ông trời có linh thiêng xin phù trợ cho Tuyết Nhi, Đình Khan thành người.

Trong lúc lơ đễnh. mơ màng suy nghĩ đến Tuyết Nhi và Đình Khan, Băng Lệ lại trượt chân khi bước lên giữa lưng chừng đồi cát. Nàng chẳng thể nào làm chủ được mình, mà lăn ngược xuống chân đồi. Băng Lệ cứ như một thân cây lăn theo chiều dốc đồi cát. Trước khi nàng hụt chân đã kịp thét tên Tuấn Luận:- Hạ huynh ...

Nàng không biết gì nữa mà chỉ còn nghe những âm thanh sột soạt đang đuổi theo mình. Băng Lệ cảm giác âm thanh kia càng lúc càng đến gần, cùng với cảm giác đó nàng nhận ra cái chết đang đến với mình.

Băng Lệ buột miệng thốt:

- Tuyết Nhi ... Đình Khan ... tỷ đi đây...

Thể pháp của Băng Lệ vừa dừng lại dưới chân đồi cát thì cũng là lúc kịp nhận ra trên bầu trời đêm hun hút trên cao như thể có cánh chim đại bàng chao xuống, thộp lấy cổ áo mình.

Băng Lê rú lên nhưng tiếng rú của nàng đứt đoạn bởi ánh chớp vàng nghệ từ trong lòng cát như một lưỡi tầm sét điểm tới yết hầu nàng. Tứ chi Băng Lê bủn rủn, thần thức chẳng còn nhận biết gì nữa ngoài ý niệm mình đã chết. Nàng phải nhận một cái chết cực kỳ đau đớn chẳng khác gì hai gã tiểu đồng của Mộng Diệp Tình. Nhưng rồi ánh sáng kia vụt tắt ngay, trước mắt nàng cùng với âm thanh khô khốc như tiếng nức cục của chốn hoang sơ.

Cộp...

Băng Lệ nhắm mắt chờ đợi cái đau đớn đến để tống tiễn mình ra khỏi thể xác phàm tục thì nghe tiếng Tuấn Luận thốt lên bên tai mình:

- Tô cô nương không sao chứ?

Băng Lệ giật mình mở mắt nhìn Tuấn Luận. Nàng chỉ muốn ôm chầm lấy Tuấn Luận nhưng rồi cảm giác hãi hùng đã ngăn nàng lại mà buột miệng:

- Tô Băng Lệ chưa chết chứ?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Mạng của Tô cô nương còn lớn.

Y nói dứt câu, vòng tay qua vòng tiểu yêu của Băng Lệ, điểm chân thi triển khinh thuật Mê tông bộ. Đôi cước pháp tưởng như chẳng hề chạm đến mặt cát mà vẫn lướt lên đỉnh đồi.

Khi Tuấn Luận nhập vào đoàn người thì nhận ngay ánh mắt sắc sảo của Mộng Diệp Tình chém xả vào mặt mình.

Diệp Tình bước đến trước mặt Tuấn Luận. Nàng lia nhanh mắt nhìn qua Băng Lệ quan sát rồi quay lại nói với Tuấn Luận:

- Kiều nữ đúng là có số may mắn.

Băng Lệ nhu hòa đáp lời Diệp Tình:

- Nếu không có Hạ huynh thì Băng Lệ sẽ đi cùng với nhị vị tiểu đồng của Cung chủ.

Diệp Tình hừ nhạt một tiếng rồi nói:

- Nếu bổn cung rơi vào tình trạng như Tô cô nương không biết Hạ công tử có ra tay cứu giúp không?

Nhìn Diệp Tình, Tuấn Luận nói:

- Bất cứ ai cũng vậy thôi không riêng gì Tô Băng Lệ cô nương. Nhưng chỉ sợ tại hạ lực bất tòng tâm.

Lườm Tuấn Luận, Diệp Tình hỏi:

- Bổn cung chỉ sợ chỉ có Tô cô nương mới khiến Hạ công tử bận tâm.

- Đó là ý của Cung chủ.

Chợt mặt Tuấn Luận đanh lại. Vẻ mặt trân trọng của chàng khiến Mộng Diệp Tình muốn hỏi tiếp nhưng lại thôi không nói nữa. Nàng nhận ra Tuấn Luận đang lắng tai nghe ngóng điều gì đó đang xảy ra dưới mặt cát.

Bất thình lình Tuấn Luận lạng người qua trái hai bộ, nhắm ngay chân Hà Cẩm Tủ vươn mình thộp tới. Cái thộp của Tuấn Luận chẳng khác gì cái thộp của đôi móng vuốt chim ưng, vươn vuốt bấu lấy.

Hành động của Tuấn Luận khiến cho Cẩm Tú giật mình ngơ ngẩn. Nàng chẳng hiểu gì sao Tuấn Luận lại làm vậy, nhưng chỉ trong nháy mắt nàng đã kịp hiểu ra hành động của chàng.

Cạch ...

Hữu thủ của Tuấn Luận thộp vào ánh chớp vàng khi nó vừa chui lên khỏi mặt cát. Tuấn Luận rút ra khỏi mặt cát là chiếc binh khí kỳ dị. Nó tợ một búp măng với mũi nhọn hoắc nhìn đã rợn người.

Tuấn Luận thở phào một tiếng khi cầm chiếc binh khí kia trong tay mình.

Chàng quay lại nói với Mộng Diệp Tình:

- Diệp Tình Cung chủ ... Chúng ta có thể qua đêm ở đây được rồi.

- Sao Hạ cõng tử biết chúng ta có thể qua đêm ở đây?

Chìa chiếc binh khí quái dị đó đến trước mặt Diệp Tình, Tuấn Luận nói:

- Binh khí của đối phương ở trong tay tại hạ tất kẻ kia phải chờ đến đêm hôm sau.

Nói dứt lời, Tuấn Luận bỏ đi. Lấy trong túi nải ra một tấm da thú, Tuấn Luận trải lên mặt cát, rồi thản nhiên nằm xuống, ngửa mặt nhìn lên trời.

Thấy vẻ thản nhiên của Hạ Tuấn Luận, Diệp Tình phải phán lệnh:

- Hạ trại.

Ngay lập tức Cẩm Tú cùng bốn ả a hoàn và hai gã tiểu đồng lấy lều căng.

Họ không quên rắc xạ hương tạo mùi thơm trong lều để Diệp Tình qua đêm trong mùi xạ hương quyến rũ. Sau khi Diệp Tình vào trong lều thì Dương Tùng và Độc Cô Nhân đã tự nguyện biến thành hai gã nô bộc trung thành ngồi canh giấc ngủ cho nàng.

Tuấn Luận nằm gác tay gối đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy những vì sao nhấp nháy như thể chúng đang nói chuyện với nhau. Chàng miên man nghĩ lại thuở ấu thơ của mình mà khẽ nói:

- Tiểu Cẩu tử.

Lời nói lơ đễnh của Tuấn Luận thốt ra khỏi miệng thì Băng Lệ đã bước đến.

Vô hình trung nàng nghe được lời nói đó, nhưng chỉ nhìn Tuấn Luận.

Băng Lệ nhỏ nhẹ nói:- Hạ huynh ...

Tuấn Luận nhìn nàng:

- Tô cô nương không đi nghỉ à?

Nàng ghé người ngồi xuống mép tấm da thú, rồi nói:

- Băng Lệ muốn đền ân cứu mạng của Hạ huynh.

Đôi chân mày lưỡi kiếm của Tuấn Luận thoạt nhíu lại lộ vẻ bất nhẫn bởi câu nói của nàng.

Chàng nhạt nhẽo đáp lời nàng:

- Cô nương khách sáo quá. Trên hoang mạc này vàng bạc trở nên vô dụng và tại hạ lại chẳng ép Tô cô nương phải đem thân đền đáp. Chỉ có một thứ duy nhất mà tại hạ nghĩ Tô cô nương không bao giờ có để đền ân Tuấn Luận trong tình cảnh này.

- Băng Lệ biết Hạ huynh cần thứ gì.

Nàng lấy chiếc túi da dê đặt xuống bên cạnh Tuấn Luận:

- Vàng bạc ở đây thật vô ích nhưng hẳn hảo tửu thì không thể thiếu đối với Hạ huynh.

Tuấn Luận như thể người đang khát nước, nghe Băng Lệ nói, vội chỏi tay ngồi nhỏm lên. Nhìn chiếc túi da dê mà Băng Lệ đặt bên cạnh, Tuấn Luận hỏi:

- Trong chiếc túi này là hảo tửu?

Băng Lệ gật đầu:

- Băng Lệ đã chuẩn bị nó cho Hạ huynh đó.

Tuấn Luận giả lả nói:

- Đa tạ sự đền ân của nàng.

Miệng thì nói, tay Tuấn Luận đã cầm lấy chiếc túi da dê, mở nắp dốc vào miệng mình, tu luôn một hơi dài rồi đặt xuống bên cạnh, nhìn Băng Lệ hỏi:

- Sao Tô cô nương lại chiều ý tại hạ?

Băng Lệ mỉm cười:

- Đi cùng với huynh mà không hiểu huynh thì sao đi cùng được.

- Nàng trả lời hay lắm. Tại hạ chẳng biết Thập nhị Thần châu có sức quyến rũ như thế nào mà khiến được một tiểu thư yếu đuối, lại chẳng có võ công mà vẫn không ngại nguy hiểm đến tính mạng để theo chân tại hạ.

Băng Lệ nhìn Tuấn Luận:

- Hạ huynh cũng vì sức quyến rũ của Thập Nhị Thần Châu.

- Đó là ý của Tô cô nương.

Tuấn Luận lại bưng bầu rượu tu luôn một hơi dài, rồi đóng nấp, ngả lưng gác tay lên đầu nhìn những vì sao đêm trên bầu trời.

Băng Lệ nhỏ giọng nói:

- Tuyết Nhi và Đình Khan cùng với Sử Thứ Dân nếu gặp được Hạ huynh hay biết mấy. Nhất là Đình Khan.

Tuấn Luận buột miệng hỏi lại nàng:

- Họ là ai?

Nàng khẽ buông một tiếng thở dài:

- Họ là những con người đáng thương nếu như Hạ huynh có tấm lòng.

Nàng chỏi tay nhìn Tuấn Luận:

- Khi nãy Băng Lệ nghe Hạ huynh nhắc đến cái tên Tiểu Cẩu tử, hẳn Tiểu Cẩu tử là người huynh quan tâm nhất trong cuộc đời mình.

Tuấn Luận mỉm cười:

- Y cũng là một kẻ đáng thương như những người Tô cô nương nhắc đến.

Tuấn Luận nói dứt câu thì từ phía lầu Mộng Diệp Tình, Cẩm Tú đi đi về phía chàng.

Nàng nhún nhường nói với Tuấn Luận:

- Hạ công tử ... Cung chủ thỉnh công tử vào trong lều nghỉ ngơi và dùng yến tiệc.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Cho tại hạ gởi lời đến Mộng Diệp Tình Cung chủ. Tuấn Luận rất cảm kích, nhưng lại không có cao hứng bỏ bầu trời đêm đầy sao này.

Cẩm Tú miễn cưỡng quay bước trở về.

Băng Lệ nói với Tuấn Luận:

- Mộng Cung chủ quan tâm đến Hạ huynh quá. Có lẽ ...

Tuấn Luận khẽ lắc đầu:

- Tại hạ không quan tâm đến điều đó.

- Thế trên cõi đời này điều gì khiến Hạ huynh quan tâm?

- Chẳng có gì cả.

- Tiểu cẩu tử?

Nhìn Băng Lệ, Tuấn Luận nói:

- Tại sao Tô cô nương cứ phải nhắc đến Tiểu Cẩu tử. Thật ra y là người tại hạ không quan tâm đến trước tiên.

Nụ cười mỉm hé nở trên hai cánh môi mỏng của Tuấn Luận.

Mùi xạ hương thơm nồng từ phía gần lều phả đến. Liền ngay sau mùi xạ hương đó thì Mộng Diệp Tình xuất hiện. Nàng rảo bước di dời gót sen tiến về phía Tuấn Luận và Băng Lệ. Mặc dù đi trên mặt cát, tất chân Diệp Tình phải lún xuống đất nhưng dáng cách vẫn không mất vẻ khoang thai, đài các. Nàng dừng bước nhìn Băng Lệ từ tốn nói:

- Bổn cung muốn có chuyện muốn nói riêng với Hạ công tử ... Tô có nương có thể tránh mặt được chứ?

Băng Lệ miễn cưỡng đứng lên. Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Băng Lệ sẽ ngồi đây chờ Hạ huynh.

Nàng nói xong rảo bước bỏ đi, ngồi riêng một mình. Tay bó gối nhìn lơ đễnh lên bầu trời. Thỉnh thoảng nàng lại liếc trộm về phía Tuấn Luận.

Còn lại Diệp Tình và Tuấn Luận.

Chàng nhìn nàng nhạt nhẽo nói:

- Cung chủ hẳn sẽ mời tại hạ vào trong lều của người.

Diệp Tình mỉm cười nói:

- Cẩm Tú đã nói gì mà Hạ công tử từ chối lời thỉnh cầu của bổn cung. Hẳn Cẩm Tú đã thốt ra những lờ lẽ khiến Hạ công tử phật lòng Tuấn Luận lắc đầu:

- Cung chủ đừng nghĩ oan cho nàng.

- Bổn cung nghĩ không oan đâu. Phàm lời thỉnh cầu của bổn cung thì chẳng ai từ chối nhưng Cẩm Tú đi mời thì Hạ công tử lại không màng đến. Có lẽ nàng ta đã xúc xiểm Hạ công tử.

- Nàng ta không hề có lỗi gì cả.

- Nếu Cẩm Tú không có lỗi sao Hạ công tử không nhận lời thỉnh cầu của ta?

Buông một tiếng thở dài khẽ khàng, Diệp Tình nhạt nhẽo nói:

- Bổn cung sẽ phán xử Cẩm Tú tội chết vì sự bất kính của nàng ấy khiến cho Hạ công tử không nhận lời thỉnh cầu của bổng cung.

Diệp Tình nói xong quay bước trở về lều.

Thái độ cương quyết của Diệp Tình khiến Tuấn Luận phải cau mày. Khẽ lắc đầu Tuấn Luận chỏi tay miễn cưỡng đứng lên tiến về phía lều của Diệp Tình.

Sau lưng Tuấn Luận là ánh mắt dõi theo của Tô Băng Lệ. Khi Tuấn Luận khom người chui vào trong lều thì tim Băng Lệ bất giác nhói đau một cái.

Hai cánh môi của nàng mím lại, khẽ lắc đầu:

- Số phận.

Chương 8: Sóng ngầm hoang mạc

Công tử vì lời thỉnh cầu của Bổn cung hay vì sự sống còn của Hà Cẩm Tú.

Nhìn thẳng vào mắt Diệp Tình, Tuấn Luận nói:

- Cả hai.

- Một cách nói rất khéo.

Diệp Tình vừa nói vừa chúc rượu vào chén Tuấn Luận. Đặt tĩnh rượu xuống mặt thảm, nàng bưng chén rượu:

- Mời Hạ công tử.

- Mời Cung chủ.

Nàng uống cạn số rượu được rót ra, từ tốn nói:

- Công tử quan tâm nhiều đến Tô Băng Lệ cô nương.

- Nàng cũng như những người khác thôi.

- Nếu như bổn cung bị nạn thì công tử sẽ có ra tay nghĩa hiệp không?

Tuấn Luận nheo mày nói:

- Rất tiếc. Cung chủ chưa gặp. Với lại quanh Cung chủ còn có nhiều cao thủ hộ thân. Tại hạ nghĩ Cung chủ khó gặp đại họa như Tô cô nương.

Diệp Tình lắc đầu:

- Họa vô đơn chí. Bổn cung chỉ sợ khi gặp nạn lại không tìm được kẻ anh hùng ra tay cứu mình. Đến lúc đó chắc tủi biết chừng nào.

Nàng nói xong bưng tịnh rượu chuốc vào chén của mình và Tuấn Luận.

Rượu vừa đầy chén thì bất thình lình Dương Tùng và Bất Vọng bước vào. Hai người quì xuống trước mặt Diệp Tình.

Dương Tùng và Bất Vọng chưa kịp nói thì Diệp Tình đã cau mày, cáu gắt nạt:

- Hai người sao lại vào đây ... Đi ra ngoài kia đi ...

Nàng vừa nạt vừa phủi tay như thể có bầy ruồi vô hình bất ngờ xuất hiện trước mặt.

Dương Tùng toan mở miệng nói thì nàng đã trừng mắt, nạt tiếp:

- Nếu không ra thì đừng bao giờ nhìn ta nữa.

Dương Tùng và Nghị Bất Vọng cúi đầu, đứng lên lầm lủi bước ra ngoài lều.

Trong dáng cách của hai người đó thật là tội nghiệp. Họ ra hẳn bên ngoài rồi, Tuấn Luận mới nói:

- Cung chủ ... Họ như những gã nô bộc của cung chủ, sao lại nỡ đuổi họ đi.

Nàng mỉm cười:

- Hạ công tử nói đúng ... Họ là những gã nô bộc trung thành, mặc dù trên giang hồ họ là hai sát thủ lạnh lùng giết người chẳng chùng tay. Vậy công tử có biết vì sao họ tự nguyện biến thành hai gã nô bộc trung thành của bổn cung không?

Bưng chén rượu, Tuấn Luận nhìn Diệp Tình nói:

- Họ yêu Cung chủ.

Diệp Tình ngửa mặt cười khanh khách.

Tiếng cười của nàng nghe như tiếng ngọc lưu ly va vào nhau vang vọng vào đêm tối của sa mạc hoang vu.

Cắt ngang tràng tiếu ngạo, Diệp Tình nhìn Tuấn Luận từ tốn nói:

- Hạ công tử nồi rất đúng. Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vọng yêu Bổn cung. Nhưng họ yêu sắc đẹp của bổn cung là chính chứ làm gì có đặng một chữ tình.

- Cung chủ không màng đến họ?

Nàng buông một câu cộc lốc:

- Không.

- Thế tại sao Cung chủ lại muốn biến họ thành nô bộc của mình?

- Ta đâu có muốn nhưng họ tự nguyện. Trong tâm Dương Tình và Nghị Bất Vọng chỉ có mỗi một mộng Diệp Tình thôi. Chính vì chỉ cò một mỗi bổn cung trong tâm họ nên Dương Tùng mới tự cho mình là Độc Cô Nhân còn Tử Kiếm thì gắn cái tên Bất Vọng. Một kẻ cô độc một người không vong tình. Hay đấy chứ?

- Chỉ vì hai người có yêu Cung chủ đến độ điên rồ.

Diệp Tình khẽ gật đầu.

- Tình yêu có thể khiến kẻ đang yêu được hạnh phúc cũng có thể biến họ thành một người điên. Họ điên vì đang yêu.

Tuấn Luận bưng chén rượu trút vào miệng mình. Từ từ đặt chén xuống bàn, Tuấn Luận nói:

- Tại hạ tiếc cho họ.

- Tiếc gì?

- Dương Tùng vả Bất Vọng đặt tình yêu không đúng chỗ. Họ đặt tình yêu của họ cho một người chẳng bao giờ yêu họ.

Nàng cười khẩy một tiếng khi Tuấn Luận vừa thốt dứt lời. Tiếng cười của Diệp Tình buộc Tuấn Luận phải hỏi lại nàng:

- Tại hạ nói sai sao Cung chủ cười?

- Ta cười vì lại thấy tiếc cho Hạ công tử.

Đôi chân mày lưỡi kiếm của Tuấn Luận nhíu lại:

- Tại hạ có gì để Cung chủ phải tiếc rẻ?

- Diệp Tình nhìn thấy Hạ công tử là một nỗi khô khan lạnh lùng. Nếu Hạ công tử không biết yêu thì chẳng bao giờ thưởng thức được hương vị của trái cấm.

Làm người mà chỉ có sự khô khan chẳng khác nào cây đang héo tàn bởi khô kiệt.

Không tiếc cho cuộc đời của mình ư?

- Tại ha không chỉ có tình yêu ... của nam và nữ ... Không biết suy nghĩ của Tuấn Luận đúng hay sai, nhưng cảm nhận tất cả đã quá đủ đối với tại hạ.

- Chẳng có gì đủ cả.

Diệp Tình từ từ đứng lên.

Tuấn Luận nhìn theo nàng.

Nàng chợt qua lại nhìn Tuấn Luận:

- Hạ công tử.. Tim của Diệp Tình đang đau.

Mặt Tuấn Luận sa sầm.

- Tại hạ không hiểu Cung chủ định nói gì?

Nàng chợt bước đến rồi như một cành liễu uyển chuyển phủ lên người Tuấn Luận.

Vòng tay của Diệp Tình vòng qua cổ Tuấn Luận, mắt đối mắt, môi hé mở chờ đợi.

Nhưng đáp lại sự mời gọi của nàng, Tuấn Luận lại ngồi bất động thờ ơ.

Diệp Tình vẫn vòng tay qua cổ Tuấn Luận:

- Hạ Tuấn Luận ... Vì sao chàng biết tim ta đau không?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không ...

- Hãy đặt tay chàng lên ngực Diệp Tình xem.

Diệp Tình vừa nói vừa nắm tay Tuấn Luận áp vào vùng nhũ hoa bên trái ngực nàng.

Nàng nhìn Tuấn Luận nói:

- Chàng có nghe trái tim của Diệp Tình đau đớn nói rằng nó đã thuộc về Hạ Tuấn Luận không?

Tuấn Luận im lặng.

Diệp Tình lại vòng tay qua bá lấy cổ Tuấn Luận, toan kéo chàng xuống ngực mình. Bất ngờ mà Diệp Tình nhận được là Tuấn Luận lại đẩy nàng ra, rồi gỡ đôi ngọc thủ ra khỏi cổ mình. Y vừa gỡ tay Diệp Tình vừa nói:

- Tại hạ nghe được tiếng trái tim của Cung chủ rồi. Nói với tại hạ, Cung chủ là kẻ khó khăn, chẳng bao giờ biết yêu một người nào.

Diệp Tình ngớ ngẩn bởi câu nói của Tuấn Luận:

- Tuấn Luận ...

Mặc nhiên với sự sững sờ của Mộng Diệp Tình, Tuấn Luận chỏi tay xuống thảm từ từ đứng lên. Chàng nhìn Diệp Tình:

- Cung chủ. Tuấn Luận chẳng bao giờ muốn mình giống như Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vọng đâu.

Hai người đối mặt với nhau. Nếu gương mặt Tuấn Luận là những nét lạnh lùng, trơ như đá thì sắc diện của Diệp Tình càng lúc càng đỏ. Hai người cứ nhìn nhau mãi như thể họ đang đấu nhãn với nhau. Diệp Tình chớp mắt, từ tốn nói:

- Hạ công tử sợ một ngày nào đó người sẽ quì dưới chân Diệp Tình van xin chút lòng thương hại không?

- Hy vọng ngày đó chẳng bao giờ xảy ra với tại hạ. Đa tạ Mộng Cung chủ đã thỉnh mời tại hạ vào trong lều dùng chén rượu ngon. Mong sao tình cảm của Cung chủ với tại hạ chẳng bao giờ phai nhạt. Sáng sớm mai chúng ta phải lên đường ...

Cáo từ.

Tuấn Luận nhìn lại nàng một lần nữa rồi mới chui ra khỏi lều. Chàng bắt gặp Dương Tùng và Nghị Bất Vọng ngồi ngay ngoài cửa. Trông hai người đó, Tuấn Luận có cảm tưởng họ đang là hai con chó đang chầu chực chờ được thưởng thức khúc xương thừa Khi thấy Tuấn Luận, Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vọng quay mặt nơi khác, cứ như muốn tránh phải chạm mặt với chàng. Tuấn Luận dợm bước về phía tấm da thú, thì xa xa xuất hiện hai chiếc bóng cà sa lướt về phía chàng.

Tuấn Luận cau mày nghĩ thầm:

- Cao tăng Thiếu Lâm tự cũng đến “Thiên Ma Cổ Bảo”.

Ý niệm kia còn đọng trong đầu Tuấn Luận thì hai vi cao tăng Thiếu Lâm với khinh thuật siêu phàm xuất chúng, đôi cước pháp như thể trượt trên mặt cát đã dừng lại trước mặt Tuấn Luận.

Tuấn Luận ôm quyền xá:

- Tham kiến Tuệ Giác và Tuệ Minh đại sư.

Tuệ Giác, Tuệ Minh đại sư đồng chấp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật...

Tuệ Giác nói:

- Thí chủ đây hẳn là Hạ Tuấn Luận, ngoại hiệu Bách Thủ thư sinh.

Tuấn Luận từ tốn đáp lời:

- Tại hạ chính là Tuấn Luận. Nhị vị đại sư có điều chi chỉ giáo?

Tuệ Giác chắp tay. lần chuỗi bồ đề, từ tốn nói:

- Phương trượng đại sư Tuệ Tỉnh của Thiếu Lâm tự muốn chuyển thư đến cho thí chủ.

Tuệ Giác nhìn sang Tuệ Minh.

Tuệ Minh đại sư niệm phật hiệu:

- A di dà phật ... Đại sư huynh Tuệ Tỉnh nói với bần tăng phải trao bức thư này đến tận tay Hạ thí chủ.

Tuệ Minh đại sư vừa nói vừa lấy trong ống tay áo cà sa bức phong thư được niêm cẩn thận, trao qua tay Tuấn Luận. Nhận bức thư của Tuệ Minh đại sư, Tuấn Luận nói; - Nơi hoang mạc này chẳng có mái nhà để tiếp nhị vị cao tăng, chỉ có tấm da thú kia, tại ha thỉnh nhị vị cao tăng đến nghỉ chân.

Nhị vị cao tăng Thiếu Lâm đồng niệm phật hiệu:

- Thiện tai ... Thiện tai ...

Ba người bước đến tấm da thú. Khi đã yên vị, Tuấn Luận mới mở phong thư của Tuệ Tỉnh phương trượng đọc. Đôi chân mày của Tuấn Luận cau lại. Chàng gấp phong thư cho vào áo ngực, rồi hướng về Tuệ Giác và Tuệ Minh nói:

- Tuệ Tỉnh đại sư lo sợ võ lâm sẽ xảy ra kiếp họa trùng trùng một khi Thập nhị Thần châu xuất hiện trên chốn võ lâm.

Hai vị cao tăng Thiếu Lâm đồng niệm phật hiệu:

- A di đà phật ...

Tuệ Giác đại sư nói:

- Thiếu Lâm lo sợ võ lâm sớm xảy ra hiện tượng máu chảy đầu rơi như trăm năm trước nên mới gởi mật thư cho Hạ thí chủ. Vì đức của bá tính, xin thí chủ hãy nhớ những gì Tuệ Tỉnh đại sư đã nhắn gởi cho người.

- Tại hạ sẽ ghi nhớ Tuệ Tỉnh đại sư đã truyền đạt qua mật thư, nhưng tại hạ không thể bỏ lỡ cuộc du thám này.

Tuệ Minh nói:

- Mấy mươi năm nay, võ lâm Trung Nguyên yên tĩnh, đó là phúc của bá tánh.

Mong thí chủ hiểu cho điều đó.
Buông một tràng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Tại hạ quả là không có ý làm xáo trộn võ lâm, nhưng cũng không thể quên chức phận của mình. Tại hạ có điều khó nói mong nhị vị đại sư tấu trình với Tuệ Tỉnh Phương trượng. Tại hạ sẽ không để cho Thập nhị Thần châu gieo kiếp họa cho võ lâm.

Tuấn Luận với tay cầm bầu rượu. Chàng vừa mở nắp bầu rượu da dê thì Diệp Tình bước đến. Nàng nhìn nhị vị cao tăng Thiếu Lâm, nói:

- Thiếu Lâm vốn là bắc đấu võ lâm, tự hào là các cao tăng tránh tục phiền, thế mà hôm nay có ý tháp tùng với Hạ công tử lên Thiên Ma Cố Bảo.

Mặt Tuấn Luận chau lại. Ngước nhìn Diệp Tình, Tuấn Luận nói - Mộng cung chủ ... Tuệ Giác đại sư, và Tuệ Minh đại sư thân hành từ Thiếu Lâm tự không quản bao khó nhọc đến tận hoang mạc này chủ đích chỉ muốn giúp cho tại hạ mà thôi.

Tuệ Giác buột miệng nói khi lời vừa dứt trên miệng Tuấn Luận:

- Thiện tai ... Thiện tai ... A di đà phật ... Đa tạ Hạ thí chủ đã đỡ lời cho bần tăng và sư đệ.

- Đại sư đừng khách sáo, đó là sự thật. Tại hạ lại luôn trong sự thật.

Mộng Diệp Tình chau mày. Đôi lưỡng quyền của nàng ửng hồng, thẹn thùng.

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Hạ công tử quả là có phúc nên được nhị vị cao tăng Thiếu Lăm hỗ trợ.

Trên võ lâm quả là hiếm có người được như Hạ công tử.

- Cung chủ nói quá rồi. Tuấn Luận được nhị vị đại sư hỗ trợ đến Thiên Ma Cổ Bảo do thịnh tình của nhị vị đại sư thôi chứ không dám nói mình là người có phúc phần.

Tuệ Minh đại sư nhìn lên Mộng Diệp Tình:

- A di đà phật ... Nữ thí chủ đây hẳn là Hương cung chủ Mộng Diệp Tình?

Diệp Tình gật đầu:

- Không sai. Bổn cung từ trước đến nay rất khâm phục Thiếu Lâm Tự nhưng chưa có dịp đến. Nay gặp Nhị vị cao tăng Thiếu Lâm, quả là hạnh ngộ.

Bộ mặt phúc hậu của Tuệ Minh bất giác đanh lại. Mặc dù vẫn giữ những nét tao nhã thoát tục của phật môn nhưng trong ánh mắt của Tuệ Minh vẫn toát ra cái nhìn nẩy lửa, và bất nhẫn.

Tuệ Minh đại sư phải buông một tiếng thở dài:

- A di đà phật.

Sau khi niệm phật hiệu. Tuệ Minh đại sư quay mặt chỗ khác như thể muốn tránh ánh mắt của Mộc Diệp Tình đặng đè nén sự bực bội đang trào dâng trong tâm tưởng người.

Tuệ Minh đại sư phải lên tiếng:

- A di đà phật ... Thiếu Lâm Tự cũng có nghe đến danh của Hương Cung nữ thí chủ, nhưng chưa một lần thấy thí chủ quá vãng Thiếu Lâm, nay biết thí chủ mới hiểu ra sự việc hai năm trước.

Diệp Tình mỉm cười nói:

- Nhị vị đại sư ... Hai năm trước sự việc gì đã xảy ra với Thiếu Lâm tự?

- A di đã phật.. Nữ thí chủ không biết hay giả vờ không biết.

Đôi chân mày vòng nguyệt của Diệp Tình nhíu lại. Nàng cáu gắt nói:

- Chuyện của Thiếu Lâm Tự sao lại nói bổn cung biết chứ? Các vị có ẩn ý gì khi hỏi bổn cung câu đó?

Tuệ Minh đại sư nhìn Diệp Tình:

- A di đà phật ... Vị sư đệ của bần tăng là Tuệ Thanh, hẳn không phải do Cung chủ hại?

Diệp Tình hừ nhạt một tiếng:

- Tuệ Thanh nào ... Không ngờ những vị cao tăng Thiếu Lâm lại luôn luôn mở miệng ngậm máu phun người. Sự kính trọng của bổn cung đối với Thiếu Lâm xem như vơi bớt một nửa rồi đó Tuệ Minh đại sư mím môi:

- A di đà phật ... Không có chứng cớ, bần tăng khó ông thể nào vạch được bộ mặt thật của dâm nữ ... Nếu có chứng về sự mất tích của Tuệ Thanh sư đệ thì bần tăng không để yên cho Hương cung của nữ thí chủ đâu.

Câu nói này của Tuệ Minh đại sư khiến cho mặt hoa của Mông Diệp Tình lộ rõ vẻ đanh ác, tàn nhẫn. Nàng rít giọng đay nghiến nói:

- Hồ đồ.. Bọn trọc các ngươi dám cho bổn cung là Dâm nữ. Quả là hồ đồ ...

- A di đà phật ...

Tuệ Minh đại sư vừa niệm phật hiệu vừa đứng bật lên.

Tuấn Luận vội đứng theo Tuệ Minh đại sư:

- Đại sư, Cung chủ ... Có thể giữa Cung chủ và Thiếu Lâm có sự hiểu lầm.

Sau này tất sẽ có minh bạch ... Còn ở đây mong nhị vị bình tâm. Bởi chúng ta đang phải đối mặt với một gã thần chết vô hình.

Diệp Tình buông một tiếng thở dài:

- Nể lời Hạ công tử. Bổn cung không bàn đến chuyện này nữa. nhưng sẽ có lúc bên cung sẽ tự rửa cái nhục hôm nay.

Diệp Tình thốt dứt câu quay bước trở về lều của mình.

Tuấn Luận thở phào một tiếng nhẹ nhõm liếc trộm về phía Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vọng.

Chàng thấy hai người đó vẫn ngồi bất động nhưng mắt thì đã hướng về phía nhị vị cao tăng Thiếu Lâm Tự.

Tuấn Luận nghĩ thầm:

- “Nếu như cuộc giao thủ giữa Dương Tùng, Nghị Bất Vọng và Nhị vị cao tăng Thiếu Lâm xảy ra, không biết ai sẽ thắng.

Nhưng chắc sẽ có hai người chết và hai người trọng thương. Điều đó thì Tuấn Luận chẳng muốn chút nào”.

Ngồi trở lại bên Tuệ Giác và Tuệ Minh, Tuấn Luận liếc trộm về phía Băng Lệ ...

Nàng ngồi một mình trên cát, hai tay bó gối, trông như thể đã chấp nhận sự cô độc của mình.

Thấy nàng, Tuấn Luận cũng phải xúc động. Tuấn Luận rời tấm da thú bước đến bên Băng Lệ:

- Tô cô nương không đi nghỉ à?

Nàng miễn cưỡng lắc đầu nói:

- Băng Lệ không ngủ được.

- Chuyện gì đã khiến cô nương không ngủ được?

- Băng Lệ cũng không biết ... Có lẽ quá gần với cõi chết nên mới thấy quí mạng của mình.

- Tô cô nương nghiệm ra điều đó ư?

- Hạ huynh không nghiệm được à?

- Lúc nào tại hạ cũng cảm nhận cõi sống đáng quí cả.

Băng Lệ mỉm cười:

- Hạ huynh không nghĩ.. Tuấn Luận dí dỏm đáp lời nàng:

- Cô nương không đi nghỉ thì tại hạ cũng không đi nghỉ.

- Hạ huynh có chỗ ấm êm trong lều Mộng Cung chủ sao không đi nghỉ?

- Tại hạ không quen cuộc sống chăn êm của Mộng Cung chủ.

Nói dứt câu, Tuấn Luận nhìn lên bầu trời đêm. Chàng sực nhớ lại quãng đời ấu thơ của mình. Vô hình trung, Tuấn Luận buột miệng thốt:

- Ân sư ...

Băng Lệ ngơ ngác nhìn qua Tuấn Luận - Ân sư của Hạ huynh là ai?Nhìn lại Băng Lệ, Tuấn Luận từ ổn nói:

- Ân sư cửa tại hạ là một người hoàn hảo.

- Người tên gì?

Tuấn Luận mỉm cười nhưng không đáp lời nàng mà lảng sang chuyện khác:

- Nếu Tô cô nương không có chỗ nghỉ thì hãy đến nằm tạm trên tấm da thú của tại hạ. Nằm nghỉ trên tấm da thú, Tô cô nương sẽ an toàn hơn, bởi có nhị vị cao tăng phò trợ.

- Băng Lệ rất cảm kích Hạ huynh đã lo lắng, nhưng Băng Lệ lại muốn thức để nhìn mặt trời mọc trên sa mạc như thế nào.

- Tùy Tô cô nương vậy.

Tuấn Luận ngồi ngay trên mặt cát, bên cạnh Băng Lệ vận công điều tức.

Chẳng mấy chốc chàng đã rơi vào cảnh giới tham thiền nhập định như một pho tượng bồ tát không màn gì đến cảnh vật chung quanh.

Thời khắc từ từ trôi qua dần. Cuối cùng rồi bóng tối dầy đặc của hoang mạc cũng bị qua đi bởi ánh sáng le lói cuối đường chân trời. Bình minh quay lại với hoang mạc thật rực rỡ mà Băng Lệ chỉ muốn reo lên để đón sự hùng vĩ đó.

Tiếng reo của nàng chưa kịp thốt khỏi miệng thì Tuấn Luận mở mắt thộp lấy hổ khẩu Băng Lệ. Băng Lệ giật mình:

- Hạ huynh ...

Băng Lệ chưa biết vì sao Tuấn Luận có hành động đó thì hai tiếng rú thất thanh cất lên tử phía lều của Cung chủ Mộng Diệp Tình. Tuấn Luận nhìn nàng:

- Tô cô nương mau đến bên nhị vị đại sư.

Băng Lệ thừa đoán biết chuyện gì đã xảy ra. Nàng liền vội vã bước đến bên nhi vị cao tăng Thiếu Lâm. Tuấn Luận nói với Tuệ Giác và Tuệ Minh những gì đã xảy ra đêm qua.

Tuệ Giác và Tuệ Minh nghe xong niệm phật hiệu.

- A di đà phật.. - Tại hạ cung thỉnh nhị vị cao tăng phò trợ cho Tô cô nương.

Tuệ Giác niệm phật hiệu:

- A di đà phật ... Bần tăng sẽ hết lòng vì thí chủ.

Tuấn Luận rời tấm da thú đến gần lều của Mộng Diệp Tình. Ngay ngoài cửa lều là hai cái xác của hai gã tiểu đồng đang giật nẩy để chờ đợi cái chết đến với họ. Trong lều, Diệp Tình đứng ngay giữa, hai bên là Dương Tùng và Nghị Bất Vọng, vòng ngoài có Hà Cẩm Tú và bốn ả cung nữ hộ vệ.

Thấy Tuấn Luận, mặt Diệp Tình hoan hỷ hơn. Nàng nói:

- Hạ công tử ... Bọn quái vật đó đã quay trở lại.

Tuấn Luận không đáp lời nàng mà lại im lặng. Chàng như thể đang ngưng thần tập trung vào một điểm hư vô nào đó.

Bất thình lình Tuấn Luận chớp động thân pháp. Thể pháp của chàng nhanh không thể tưởng. Có lẽ đến ngay cả Đao pháp lẫn Tử Kiếm cũng không thể nhanh bằng Tuấn Luận. Cùng với cái chao người đó Tuấn Luận tợ cánh chim đại bàng. Vươn hữu thủ chụp tới chân Mộng Diệp Tình.

Khi trảo công của chàng chụp tới cũng là lúc chiếc binh khí kỳ dị kia nhô lên.

Hữu thủ của Tuấn Luận thộp ngay lấy chiếc binh khí đó ghịt lên.

Chiếc binh khí quái dị được rút lên khỏi mặt cát, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Mộng Diệp Tình và những người kia.

Đoạt được chiếc binh khí đó. Tuấn Luận thở phào một tiếng. Chàng quay lại nói với Diệp Tình:

- Chúng ta lại có thể đi được rồi.

Mọi người cuộn lều, rồi sát nhập với Nhị vị cao tăng Thiếu Lâm Tự cùng Tô Băng Lệ, lên đường hướng về Thiên Ma Cổ Bảo. Họ đi được hai dặm thì thấy phía trước có một hòn giả sơn to cỡ một toà lầu năm tầng, cao sừng sững. Giữa hoang mạc mà có hòn giả sơn khổng lồ như thể này cũng là chuyện lạ, hoang mạc thì chỉ có cát và cát, nhưng lại xuất hiện hòn giả sơn này thì đúng là nơi trú chân lý tưởng. Nhìn hòn giả sơn, Băng Lệ liền nói:

- Nếu hôm qua chúng ta đi thêm chút nữa thì hẳn không có người chết.

Diệp Tình nghe Băng Lệ nói, lườm nàng:

- Người của Hương cung chết, cô nương không cần phải quan tâm.

Khi đoàn người tiến đền gần hòn giả sơn mới phát hiện đứng ngay dưới hòn giả sơn là ba người. Tất cả đều vận trang phục bó sát người màu vàng như cát.

Họ chỉ cần nhích động thì chẳng một ai kịp phát hiện ra họ. Ba người đó chỉ chừa mỗi cặp mắt sáng ngời nhìn về phía đoàn người xâm nhập Thiên Ma Cổ Bảo.

Tuấn Luận chậm rãi bước về phía ba người đó. Họ chỉ lấy mắt nhìn Tuấn Luận.

Tuấn Luận ôm quyền xá:

- Tại hạ tham kiến ba bị tôn giả.

Ba đôi mắt đều chăm chăm nhìn Tuấn Luận. Người đứng giữa ra dấu ngầm nói với chàng:

- Tất cả mọi người hãy theo chúng ta.

Tuấn Luận đáp lời người đó:

- Ba vị tôn giá định đưa chúng tôi đi đâu?

Người đứng giữa chỉ xuống mặt cát.

Đôi chân mày Tuấn Luận nhíu lại. Suy nghĩ một lúc. Tuấn Luận nói:

- Ba vị tôn giá là người của Địa Tuyệt Cung?

Ba người đó gật đầu. Người đứng giữa lại ra dấu hàm ý hỏi Tuấn Luận là ai.

Tuấn Luận liền ôm quyền đáp lời:

- Tại hạ là Hạ Tuấn Luận.

Y lại ra dấu.

Tuấn Luận gật đầu, nghĩ thầm:

“Địa Tuyệt Cung sao lại biết tục danh của ân sư “.

Ba người kia nhìn thấu.

Độc Cô Nhân Dương Tùng từ phía sau bước lên ngang với Tuấn Luận. Y gắt giọng nói:

- Phải các ngươi đã sát tử người của Hương cung?

Ba người kia nhìn Dương Tùng.

Bất ngờ cả ba cùng gật đầu.

Độc Cô Nhân Dương Tùng quắc mắt thét:

- Ba con chó các ngươi phải đền mạng cho người của Hương cung.

Dương Tùng vừa nói vừa rút xẹt đốc đao. Y chưa kịp phát tác chiêu công, Tuấn Luận cũng chưa kịp lên tiếng thì ba người kia chỉ xoay một vòng, thể pháp của họ đã mất hút dưới lòng mặt cát sa mạc.

Tuấn Luận nhìn lại Độc Cô Nhân Dương Tùng cảnh báo:

- Dương huynh cẩn thận.

Dương Hùng hừ nhạt một tiếng:

- Cần gì phải cẩn thận với ba con chó này.

- Dương túc hạ đừng quá chủ quan.

Độc Cô Nhân Dương Tùng đứng xoạc chân, hướng mắt nhìn xuống mặt cát.

Tay cầm đốc đao, hượm sẵn. Những tưởng sát thần của gã đang lục lạo dưới mặt cát để tìm ba người kia.

Chợt Dương Tùng thét lên mặt tiếng, giơ cao chân phải.

- Ui ...

Máu dưới lông bàn chân của y rịn ra, điểm đỏ mặt cát. Y vừa giơ cao chân phải thì đã ngã ngửa về sau nằm dài trên mặt cát. Lòng chân trái cũng rịn máu.

Từ dưới cát ba người kia trồi lên, điểm những chiếc binh khí quái dị vào yết hầu Dương Tùng.

Tuấn Luận vội lên tiếng:

- Ba vị tôn giá dừng tay.

Ba người đó nhìn lại Tuấn Luận.

Chưa ra được chiêu đao nào mà đã bị đối phương buộc phải nằm duỗi dài chờ chết, Dương Tùng bất nhẫn nói:

- Các ngươi là đồ hèn, chỉ biết đánh lén mà thôi. Muốn giết thì cứ giết nhưng Dương mỗ chẳng phục các ngươi đâu. Tuất Luận buông một tiếng thở dài.

Chàng bước đến ba người đó ôm quyền từ tốn nói:

- Tại hạ và mọi người sẽ đến Địa Tuyệt Cung.

Nghe chàng nói, ba người kia đồng loạt thu hồi binh khí. Người đứng giữa lại ra dấu.

Tuấn Luận gật đầu. Chàng nhìn lại Mộng Diệp Tình, Nhị vị cao tăng Thiếu Lâm.

Tuấn Luận nghiêm giọng:

- Nếu chúng ta không đến tham kiến Địa Tuyệt Cung chủ thì Địa Tuyệt Cung không cho chúng ta vượt qua sa mạc chết này. Tại hạ không muốn các vị đổ máu.

Tuệ Giác đại sư niệm phật hiệu.

- A di đà phật... Hạ thí chủ đã quyết định thì bần tăng sẽ theo thí chủ.

Diệp Tình miễn cưỡng nói:

- Bổn cung cũng sẽ theo Cung chủ.

Băng Lệ nhìn Tuấn Luận khê gật đầu.

Mọi người đồng ý, Tuấn Luận liền nói với ba người kia:

- Ba vị ... Chúng tôi đã chuẩn bị lên đường.

Ba người đó ra dấu cho Tuấn Luận.

Thấy họ ra dấu, Băng Lệ phải chau mày nghĩ thầm:

- “Chẳng ba người này đều câm. Nếu câm thì họ phải điếc, nhưng sao họ lại nghe được Tuấn Luận nói. Không lẽ họ không muốn mở miệng nói với Tuấn Luận”.

Trong khi nàng suy nghĩ thì Tuấn Luận lại bước đến bên Diệp Tình. Chàng nói với nàng:

- Cung chủ ... Họ muốn chúng ta đều phải bịt mắt.

Diệp Tình nhướng đôi chân mày vòng nguyệt:

- Bịt mắt ư ... Bổn cung ...

Tuấn Luận lạnh nhạt cướp lời nàng:

- Nếu Cung chủ không tự nguyện bịt mắt thì phải để Cung chủ ở lại đây.

Diệp Tình vùng vằng:

- Thật là quá đáng.

- Cung chủ đừng quên, đây là địa phận của họ chứ không phải Hương cung.

Diệp Tình lúc đầu, thở ra, rồi ra lịnh cho Cẩm Tú xé lụa trong rương bịt mắt nàng. Tất cả mọi người bịt mắt xong thì được ba người kia đưa lên một chiếc xuồng mỏng. có buồm. Họ đứng chờ một lúc như thể cầu mây gọi gió.

Cứ như có sự sắp xếp của tạo hoá, chỉ một lúc sao cả hoang mạc bỗng dậy những cơn lốc khủng khiếp. Lốc cuốn tung cát bay mù mịt, không một chút chần chừ, ba người nọ liền giương buồm. Hai cánh buồm được căng lên, hứng lấy những đạo cuồng phong dữ dội kéo chiếc thuyền lướt trên mặt cát lao đến trước nhanh không thể tưởng.

Ngồi trên sàn thuyền, mọi người cứ ngỡ mình đang được gió thổi đi mà chẳng thể nào nhận biết được phương hướng. Cái mà họ cảm nhận được là những âm thanh vang động tai trong tiếng gầm rú của đất trời.

Chương 9: Địa tuyệt cung

Băng Lệ có cảm giác như tất cả mọi ngươi trong Địa Tuyệt Cung đều bị câm. Đó là điều bất ngờ nhất, nhưng có lẽ điều gây ngạc nhiên nhất đối với Tô Băng Lệ chính là khung cảnh trong Địa Tuyệt Cung.

Khi được tháo miệng lụa che mắt, nàng chỉ há hốc miệng bởi khung cảnh của Địa Tuyệt Cung. Nó không khô cằn như nàng tưởng mà lại mát mẻ lạ thường. Thậm chí chung quanh toà dịch quán nguy nga, là hai dòng thác đang đổ xuống ầm ầm.

Băng Lệ nheo mày nghĩ thầm:

“Chẳng biết Địa Tuyệt Cung lấy đâu ra nước cho hai dòng thác này”.

Nàng còn đang suy nghĩ thì từ ngoài cửa dịch quán một cung nữ bưng mâm đồng trên để văn phòng tứ bửu di dời gót sen bước vào. Nhan sắc của thiếu nữ đó không thể sánh bằng Mộng Diệp Tình thì sao sánh bằng Tô Băng Lệ, nhưng nếu nhìn kỹ thì tạo hòa lại ban cho nàng khuôn mặt thật duyên dáng. Nhất là mỗi khi hai cánh môi nhích động.

Nàng bước đến trước mặt mọi người, rồi cầm bút chấm lực. Bút pháp của nàng phát ra như rồng bay phụng múa, ngay cả những họa nhân của Dương Châu Thành nếu nhìn thấy những đường bút pháp của nàng hẳn sẽ ghen tỵ.

Nàng thảo lên tờ giấy hồng điều:

“Chủ Nhân cho mời Hương Cung thủ Mộng Diệp Tình”.

Nàng cầm tờ giấy hồng điều chìa đến trước mặt Diệp Tình. Diệp Tình cau mày nhìn dòng bút tự với nét thảo uyển chuyển, linh hoạt.

Nàng buột miệng hỏi:

- Chủ nhân của cô nương sao lại mời ta mà không mời mọi người?

Mặc dù hai nhưng mặt Diệp Tình vẫn lộ ra nét lo lắng. Nàng có linh cảm cuộc phó hội với Cung chủ Địa Tuyệt Cung hình như mang nhiều điềm dữ hơn là điềm lành.

Thiếu nữ nghe nàng hỏi lại phóng bút.

“Mộng Cung chủ được chủ nhân mời. Có nhận hay không?”.

Tuấn Luận liếc nhanh qua tờ giấy hồng điều. Chàng nhìn Diệp Tình từ tốn nói:

- Hương cung chủ là khách mời của Địa Tuyệt Cung chủ, nếu như Cung chủ không nhận lời thì sẽ bị chủ nhân cho là bất kính. Mộng cung chủ không nên để cho chủ nhân Địa Tuyệt Cung gọi Cung chủ là người bất kính.

Diệp Tình miễn cưỡng hỏi Tuấn Luận:

- Nếu như Diệp Tình đi một mình gặp họa thì sao?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Mộng ccng chủ cứ yên tâm ... Nếu gặp họa thì Cung chủ đã gặp họa ngay từ lúc còn trên hoang mạc. Nhưng bây giờ Cung chủ đã là khách rồi thì không còn gặp họa nữa. Cung chủ đã ở đây thì sống hay chết đều được Địa Tuyệt Cung quyết định.

Diệp Tình nhìn lại thiếu nữ hỏi:

- Hạ công tử nói đúng chứ?

Thiếu nữ gật đầu.

Diệp Tình miễn cưỡng rồi lại lại Tuấn Luận:

- Bổn cung gặp nạn. Hạ công tử có ra tay cứu không?

- Cung chủ tin đi ... Không có kiếp họa xảy đến cho người đâu.

Diệp Tình miễn cưỡng nói với thiếu nữ:

- Mời cô nương dẫn dường.

Thiếu nữ đặt mâm văn phòng tứ bửu lên bàn rồi quay bước. Mộng Diệp Tình nối gót theo sau. Nàng vừa đi vừa nghĩ:

- Địa Tuyệt Cung chủ là ai ... Không biết y đối xử với mình như thế nào đây?

Thiếu nữ đưa Mộng Diệp Tình đến toà tiểu lâu dựng tách biệt với Dịch quán bởi hai ngọn thác. Muốn đến toà tiểu lâu đó, họ phải đi qua một chiếc cầu kiệu bắc ngang qua hai ngọn thác đó.

Trong toà tiểu lâu, bàn đại yến đã được dọn sẵn, nhưng tất cả những thức ăn đều bốc khói nóng. Bước vào Tiểu lâu, Diệp Tình phải nghĩ thầm:

“Xem ra Địa Tuyệt Cung chủ cũng rất chú trọng đến mình...”.

Thiếu nữ mời Diệp Tình yên vị rồi lui bước. Nàng vừa rời tiểu lâu thì bốn gã nam nhân, người nào cũng khôi ngôi tuấn tú. Họ lại được trang điểm chẳng thua gì Phan An, Tống Ngọc. Bốn người đó từ hậu diện bước lên.

Diệp Tình còn chưa hiểu bốn người kia sẽ làm gì thì họ đã bước đến đứng quanh Diệp Tình rồi:

- Các người là ai?

Bốn gã đó im lặng.

Diệp Tình cáu gắt định hỏi những người đó sao không đáp lời mình thì một người vận trường y bằng lụa Hàn Châu, mặt đeo mặt nạ dát vàng bước vào. Y tiến thẳng đến trước mặt Diệp Tình.

Y ngồi xuống trước mặt Diệp Tình, từ tốn nói:

- Mộng cô nương đừng ngại ... Bổn tọa biết Mộng có nương chỉ trích những trang nam nhân khôi ngôi tuấn tú hầu hạ, nên bổn tọa mới điều họ đến để hầu hạ Mộng cô nương.

Đôi chân mày vòng nguyệt của Mộng Diệp Tinh nhướng cao. Nàng rất đỗi ngạc nhiên khi nghe vị Cung chủ Địa Tuyệt Cung thốt ra câu nói đó.

Diệp Tình ngập ngừng hỏi:

- Sao Cung chủ biết sở thích của bổn cung. Chuyện quả là lạ thường đó.

- Với bổn tọa thì chẳng có điều gì lạ thường cả. Tất cả những gì trên cõi nhân gian này, bổn tọa đều biết.

Nghe cung chủ Địa Tuyệt Cung tự thị như vậy. Diệp Tình thoáng đanh mặt:

- Nghe tôn giá nói, bổn cung có cảm tưởng tôn giá biết tất cả mọi sự việc trên võ lâm giang hồ.

Địa Tuyệt Cung chủ mỉm cười:

- Nói không ngoa, bổn tọa có thể chỉ biết chín thôi chứ không dám nói là mười.

Địa Tuyệt Cung chủ ra dấu.

Gã nam nhân đứng bên phải Diệp Tình liền chuốc rượu vào chén của nàng và Địa Tuyệt Cung chủ. Y trịnh trọng đặt bầu rượu xuống bàn rồi lui lại chỗ cũ.

Địa Tuyệt Cung chủ nhìn chén rượu của Mộng Diệp Tình nói:

- Tại Hương cung của Cung chủ có Bách niên vạn hoa tửu, một loại rượu hiếm có trong nhân gian, nhưng rượu của Địa Tuyệt Cung cũng không kém đâu.

Rượu mà bổn tọa để thết đãi cung chủ có tên là Vạn niên bách hoa tửu đó.

Diệp Tình lắc đầu:

- Bổn cung không tin có thứ rượu ngon hơn Bách niên vạn hoa tửu.

- Mộng cung chủ thông tin thì bổn tọa xin được mời Cung chủ.

Diệp Tình bưng chén rượu nhưng ngập ngừng không uống. Như thể đọc được ẩn ý của nàng, Địa Tuyệt Cung chủ nói:

- Mộng Cung chủ yên tâm. Nhứt định bổn tọa không dùng rượu độc để đãi khách đâu. Nếu bây giờ bổn tọa tiếp Tuệ Tỉnh Phương trượng Thiếu Lâm thì sẽ cho bày ngay những thứ tương chao ngon nhất để đãi người.

Diệp Tình cướp lời Địa Tuyệt Cung chủ:

- Bốn cung không phải là con sâu rượu như tôn giá tưởng. Sao lại khoản đãi rượu?

Địa Tuyệt Cung chủ cười khẩy nhìn Diệp Tình nói:

- Vạn niên bách Hoa tửu là rượu nhưng lại không phải là rượu. Mộng cô nương chưa dùng sao cứ cho là hảo tửu?

Địa Tuyệt Cung bưng chén rượu chìa đến trước mặt nàng:

- Mời Cung chủ.

Diệp Tình không thể từ chối bởi sự nhiệt thành của Địa Tuyệt Cung chủ, miễn cưỡng nói:

- Diệp Tình mời lại tôn giá.

Vừa đặt cánh môi mọng ướt vào miệng chén ngọc, Diệp Tình đã cảm nhận mùi thơm dìu dịu của hảo tửu, cùng với mùi thơm đó là cảm giác lâng lâng khó tả xảy ra trong nội thể của nàng. Cảm giác lâng lâng dị kỳ đó tạo ra trong nàng sự rạo rực vốn dĩ nàng đã từng quen, nhưng lần này lại khác hắn.

Diệp Tình nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt chén xuống bàn nhìn Địa Tuyệt Cung chủ nói:

- Hảo tửu của tôn giá quả là hiếm.

Địa Tuyệt Cung chủ nhìn Diệp Tình:

- Rượu có hiếm đến mấy nhưng nếu Cung chủ không vừa ý thì cũng chẳng có giá trị gì.

Diệp Tình vuốt theo câu nối của Địa Tuyệt Cung chủ:

- Tôn giá đúng là một người hiếu khách hiếm thấy trên cõi giang hồ.

- Bổn tọa chỉ mong Cung chủ được vừa lòng.

Gã nam nhân đứng sau lưng Diệp Tình lại chuốc rượu chêm thêm vào chén nàng.

Có lẽ mùi rượu Vạn niên Bách hoa tửu không hợp với gã, nên vô tình gã hắt hơi.

Cái hắt hơi vô tình của gã lại hất đổ chén rượu của Mộng Diệp Tình. Gã hốt hoảng quì mọp xuống.

Mặt Địa Tuyệt Cung chủ đanh hẳn lại.

Y rời ghế bước qua bên cạnh Diệp Tình:

- Mộng cô nương có sao không?

Cùng với lời nói đó, Địa Tuyệt Cung chủ tự lấy khăn thấm những hạt sương rượu đọng trên tay áo Diệp Tình. Hành động của Địa Tuyệt Cung chủ khiến Diệp Tình phải lúng túng:

- Tôn giá không nên làm vậy, Diệp Tình tự làm được mà.

- Kẻ tiểu nhân thất lễ với Cung chủ, bổn tọa phải lấy lễ đáp trả chứ.

Y vừa nói vừa tiếp tục thấm hết những giọt rượu trên ống tay áo nàng. Y ra dấu cho gã nam nhân kia đổi chiếc chén khác cho Diệp Tình. Quay lại chiếc đôn của mình, Địa Tuyệt Cung chủ nhìn Mộng Diệp Tình:

- Mộng Cung chủ định xử tội gã tiểu nhân kia như thế nào?

Diệp Tình buột miệng nói:

- Ở Hương cung, những kẻ phạm tội bất kính như người này đều bị bổn cung phán tội chết.

Địa Tuyệt Cung chỉ khẽ gật đầu. Y vuốt chiếc mặt nạ dát vàng trầm giọng nói:

- Bổn tọa mời Cung chủ phán xử.

Địa Tuyệt Cung chủ vừa nói vừa rút ngọn truỷ thủ trong thắt lưng đặt vào tay Diệp Tình.
Diệp Tình bối rối:

- Nhưng đây là Địa Tuyệt Cung. Y là người của tôn giá. Mộng Diệp Tình đâu dám thất lễ chứ.

Địa Tuyệt Cung chứ lắc đầu:

- Gã đã thuộc về Cung chủ.

Đôi chân mày vòng nguyệt của Diệp Tình thoạt nhíu lại:

- Diệp Tình không hiểu nổi.

- Có gì khó hiểu ... Y đã được lịnh của bổn tọa là mãi mãi là nô bộc của Cung chủ. Xem như bổn tọa đền lại cho Cung chủ bốn gã tiểu đồng đã bỏ thây trên hoang mạc. Cung chủ cứ tự nhiên phán quyết.

Diệp Tình nhìn lại gã nam nhân đang quì phủ phục dưới chân bàn. Nàng nghiêm giọng:

- Ngươi nghe lịnh bổn cung chứ?

Gã gật đầu.

Diệp Tinh lạnh ùng nói:

- Đã là người của Hương cung thì ngươi hãy tự xử đừng làm mất mặt bổn cung với tôn giá đây.

Nàng vừa thốt dứt câu thì gã kia ngay lập tức dựng song chưởng vỗ thẳng vào đầu mình.

Âm thanh khô khốc phát ra, thì gã cũng vật ngửa về sau hồn lìa khỏi xác.

Địa Tuyệt Cung chủ khẽ gật đầu:

- Chúc mừng Mộng cô nương đã có được bốn gã nô bộc trung thành.

Cái chết của gã đó khiến Diệp Tình cũng không thể nào ngờ được. Nàng có cảm giác tất cả những gã nam nhân khôi ngôi tuế tú đều là những hình nộm chỉ biết tuân theo lịnh của chủ nhân tuyệt nhiên không dám phản kháng hay tự vệ.

Xác của gã đó được thiếu nữ dẫn đường nhanh chóng đưa ra ngoài, trả lại khung cảnh như lúc ban đầu. Diệp Tình liếc trộm ba gã nam nhân còn lại. Thấy họ vẫn đứng bất động như những pho tượng vô tri vô giác chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

Địa Tuyệt Cung chủ bưng chén trong khi gã nam nhân chuốc rượu vào chiếc chén mới cho Diệp Tình.

Y nói:

- Mời Mộng cô nương.

- Mời tôn giá.

Lần này Diệp Tình chẳng chút ngại ngùng dốc trọn số rượu trong chén vào miệng mình.

Mùi thơm nhẹ nhàng của hảo tửu cùng với cảm giác lâng lâng nhanh chóng chiếm lấy thể xác và tâm trí của nàng. Cảm giác ấy huyền hoặc kia lần hồi làm chủ nàng rồi tạo ra bên trong một sự đòi hỏi mơ hồ.

Đặt chén xuống bàn, Diệp Tình bất giác nhìn Địa Tuyệt Cung thủ bằng ánh mắt ướt át trao tình. Cung chủ Địa Tuyệt Cung chống tay tựa cằm ngắm nhìn Diệp Tình. Hai cánh môi điểm nụ cười mỉm nhiều ẩn ý.

Y từ từ đứng lên, từ tốn nói:

- Bổn tọa chẳng có gì thết đãi khách, chỉ có ba gã mỹ nam tử xin được cống cho Cung chủ.

Đôi chân mày vòng nguyệt của Diệp Tình thoạt nhướng lên. Nàng ôn nhu đáp lời Địa Tuyệt Cung chủ:

- Tôn giá đãi khách như thế này còn hơn cả Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân, người được võ lâm tôn vinh là kẻ hào phóng nhất trong thiên hạ.

Địa Tuyệt Cung chủ ôm quyền nói:

- Đa tạ lời khen của nàng, nhưng bổn tọa tự xét thấy mình cũng thể nào bì kịp với Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân. Bổn tọa đã dành riêng cho Cung chủ gian biệt phòng. Mong Cung chủ sẽ không từ chối và phiền lòng.

Địa Tuyệt Cung chủ rời bàn tiểu yến.

Y chấp tay sau lưng thong dong quay vào hậu điện trong khi cảm giác lâng lâng vẫn trào dâng trong huyết quản của Mộng Diệp Tình.

Khi Địa Tuyệt Cung chủ đã rời hẳn gian chính sảnh Diệp Tình lại chuốc tiếp một chén rượu đầy. Uống một mình. Nàng chẳng biết từ lúc nào mình bỗng thấy thích cảm giác mà hảo tửu đem lại.

Diệp Tình đứng lên.

Nhìn ba gã nam tử đứng hầu mình, Diệp Tình thờ ơ nói:

- Mau dẫn bổn cô nương đến gian biệt phòng của chủ nhân các ngươi.

Ba gã kia cun cút như những tên đầy tớ trung thành đưa nàng đến gian biệt phòng, tọa lạc ngay phía trên hai đầu ngọn thác. Mặc dù Địa Tuyệt Cung chủ chỉ cho nơi này chỉ đáng là một gian thư phòng nhưng khỉ bước vào, Diệp Tình cũng phải ngỡ ngàng. Nếu đem so sánh gian biệt phòng này với hương phòng của nàng thì nó có lẽ còn đầy đủ hơn nhiều. Điều Diệp Tình ngạc nhiên nhất là trong gian biệt phòng được trang hoàng muôn vàn hoa thơm, tỏa ra mùi xạ hương đặc dị, ngây ngất. Mùi xạ hương mà đối với Diệp Tình không thể nào thiếu được.

Chính điều đó Diệp Tình có cảm tưởng Địa Tuyệt Cung chủ quá ư hiểu về nàng.

Thậm chí cả cá tính lẫn sở thích của Diệp Tình, Địa Tuyệt Cung chủ cũng rành như chính những đằng vân tay trong lồng bàn tay.

Chiếc tràng kỷ phủ lớp đệm hoa như thể có hấp lực kỳ dị thôi thúc Diệp Tình phải đặt lưng nằm xuống. Không thể cưỡng được hấp lực lạ thường đó. Diệp Tình ngả lưng nằm duỗi dài trên tràng kỷ. Ba gã mỹ nam tử quỳ hầu chung quanh nàng.

Diệp Tình nhìn ba gã đó:

- Các người tục danh là gì?

Cả ba gã đó cùng lắc đầu.

Diệp Tình khẽ gật đầu:

- Các người không có tên?

Ba gã mỹ nam tử lại gật đầu.

Diệp Tình hỏi:

- Các ngươi sao lại không nói?

Ba gã đi cúi đầu im lặng.

Nàng mỉm cười:

- Im lặng thế cũng tốt. Phàm những kẻ hay nói chỉ gặp họa mà thôi.

Diệp Tình chỉ mâm trái cây mà nàng không thể nào tin được chúng lại có thể hiện diện ngay trong con hoang mạc này.
Cử chỉ của nàng được ba gã kia nhận hiểu ra phải làm gì. Họ liền tận tuỵ bóc lấy từng quá chín mọng, lột vỏ rồi đút vào miệng nàng. Diệp Tình vừa ăn vừa nói:

- Các người đúng là những gã nô bộc dễ thương. Trong Hương cung của bổn cung không tìm được những người như thế này.

Diệp Tình trở mình hơi nhỏm lên.

Nàng chỉ gã quì ngay trước mặt mình:

- Bổn cung muốn thư giãn.

Cùng với lời nói đó, nàng thả lỏng tứ chi. Như thể hiểu ngay ý của Diệp Tình hoặc đã được huấn thị từ trước, gã nam nhân khôi ngôi tuấn tú hiểu ngay nàng muốn gì. Y liền đặt tay lên cánh tay trần với làn da trong mịn có lớp lông tơ gợi dục từ từ xoa nắn. Thao tác của gã thật thuần thục đến độ Diệp Tình có ngay cảm giác rạo rực lâng lâng khởi phát trên trong nội thể nàng.

Bất giác Diệp Tình nhắm mắt rồi bật rên khẽ một tiếng. Để tỏ lộ sự sảng khoái cùng cực của nàng. Nàng nhỏ giọng nói:

- Ba người mãi mãi sẽ là những người hầu của bổn cung...

Hạ Tuấn Luận uống đến cần rượu thứ hai một cách chậm chập chờ đợi đến phiên mình được mời lên diện kiến Địa Tuyệt Cung chủ. Những người khác đều đã được mời đi cả rồi, duy chỉ có mình chàng. Vừa đặt chén xuống bàn thì ả a hoàn bước vào.

Tuấn Luận nhìn nàng:

- Địa Tuyệt Cung chủ cho mời tại hạ?

Ả a hoàn cúi dấu, dùng tay ra dấu.

Nhìn nàng ra dấu, Tuấn Luận nói:

- Tại hạ phải thượng đài à?

Ả a hoàn gật đầu. Tuấn Luận nheo mày:

- Tại sao Tuấn Luận phải thượng đài?

Ả a hoàn liền viết lên tờ giấy hồng:

- “Vì những bằng hữu của công tử”.

- Thôi được ... Địa Tuyệt Cung chủ đã buộc tại hạ phải thượng đài thì cung kính không bằng phụng mạng.

Tuấn Luận đứng lên nói với ả a hoàn:

- Mời cô nương dẫn lối.

Tuấn Luận theo ả a hoàn rời toà dịch quán. Không khí bên ngoài thật mát mẻ khiến chàng cảm thấy thanh thản vô cùng.

Ả a hoàn đưa Tuấn Luận đến một bãi cát có chu vi trên hai mươi trượng vuông. Ngay giữa bàn cát, có đặt một chiếc bàn. Trên bàn là một chiếc tráp bằng cây giáng hương lên nước bóng lộn. Nàng viết vào tờ giấy hồng điều đưa Tuấn Luận xem:

- “Công tử sẽ đạt được mục đích của mình nếu có được chiếc bản đồ Thiên Ma Cổ Bảo chứa trong chiếc tráp kia”.

Trả lại tờ giấy hồng điều cho ả a hoàn, Tuấn Luận nhìn về phía chiếc bàn có chiếc tráp bản đồ Thiên Ma Cổ Bảo.

Chàng quay lại nói với ả a hoàn Địa Tuyệt cung:

- Mong rằng tại hạ sẽ không chôn thây trên bãi cát này.

Nàng nhìn Tuấn Luận bằng cặp mắt ngại ngùng, rồi khẽ gật đầu.

Rít một luồng chân khí căng phồng lồng ngực, Tuấn Luận chớp động thân pháp. Thế pháp của chàng như trượt trên mặt cát nhanh không thể tưởng hướng về phía chiếc bàn đặt ngay giữa bãi cát. Khi cách chiếc bàn non ba trượng thì từ dưới mặt cát, ánh chớp vàng bắn lên điểm thẳng vào lòng cước hữu của Tuấn Luận.

Những tưởng đâu chiếc binh khí có mũi nhọn hoắc như măng tre đâm toét lòng bàn chân Tuấn Luận, nhưng chẳng khác nào cánh bướm nhẹ êm, cước pháp chỉ hơi nhích động mũi giày Tuấn Luận đã điểm ngay trên đầu mũi binh khí. Tuấn Luận dụng luôn đầu mũi binh khi đó làm điểm tựa cất mình lên cao ba trượng.

Chàng lộn một vòng trên không trung với thuật “Hoài long quá độ” chao mình chúc xuống. Tả thủ vươn ra với năm ngón chỉ như vuốt chim ưng thộp lấy chiếc binh khí. Tay Tuấn Luận vừa chạm vào chiếc binh khí của gã Địa tuyệt sứ giả thì cảm nhận áp lực dồn đến từ phía sau. Tả thủ vẫn giữ cứng chiếc binh khí của gã kia, nhưng hữu thủ lại biến hóa thần kỳ vươn ra sau thộp lấy chiếc binh khí thứ hai.

Thủ pháp của Tuấn Luận quả là ngoài sức tưởng tượng của hai gã Địa tuyệt sứ giả. Khi tay Tuấn Luận đã bắt được hai chiến binh khí chuyên công của hai gã Địa tuyết sứ giá thì chiếc thứ ba lợi dụng cơ hội cả song thủ của Tuấn Luận đều bị vướng bận, từ dưới lòng cát bắn vụt lên đâm thẳng vào vùng thượng đẳng. Sự phối hợp của ba gã Đại tuyết sứ giả thật là hoàn hảo và thần kỳ. Có thể nói cả ba người này đều đã cho sự chuẩn bị từ trước khi bắt đầu cuộc giao thủ, mà sát chiêu đều dồn vào chiếc binh khí thứ ba.

Những tưởng đâu Tuấn Luận chẳng có cách nào khác là phải buông hai chiếc binh khí kia để tự cứu thân mình nếu không muốn chết, nhưng hoàn toàn trái ngược với những gì dự tính trong đầu của ba gã sứ giả, Tuấn Luận dựng luôn hai chiếc binh khí đang khống chế đón lấy chiếc thứ ba một cách dễ dâng. Thủ pháp linh hoạt, biến hóa thần kỳ của chàng quả là không thể nào ngờ tới được.

Cạch ...

Khi ba chiếc binh khí chạm vào nhau thì chân Tuấn Luận cũng vừa điểm lên mặt cát. Thể pháp của chàng nhẹ nhàng như chiếc lông ngỗng, chỉ hơi chao mình, đã tước ngay ba chiếc binh khí trong tay ba gã sứ giả Địa Tuyệt Cung. Vừa đoạt binh khí của đối phương, Tuấn Luận hơi xoay nửa bộ, ba ngọn binh khí quái gở như những chiếc búp măng thoát ra khỏi tay chàng. Chúng không ghim vào tâm huyết của ba gã nọ mà lại biến thành những búp măng như thể mọc lên từ dưới mặt đất, đầu măng nhọn hoắt điểm vào đúng vùng hạ đẳng của ba gã đó khiến cho họ không thể nào thi triển được thuật độn hình, ẩn thần xuống mặt cát.

Chấp tay sau lưng, chàng nhìn ba người đó.

Ba người đó thì lại chỉ biết giương mắt nhìn Tuấn Luận. ánh mắt của những người đó lộ rõ sự ngạc nhiên bởi chứng kiến thủ pháp siêu tuyệt của Hạ Tuấn Luận.

Tuấn Luận ôm quyền xá:

- Đa tạ ba vị đã nương tay.

Tuấn Luận quay lưng tiến thẳng đến bàn cầm lấy chiếc hộp bằng gỗ giáng hương. Tuấn Luận mở nắp hộp. Quả nhiên đúng như ả a hoàn nói, trong tráp là bức da dê họa đồ “Thiên Ma Cổ Bảo”.

Tuấn Luận mở họa đồ liếc mắt nhìn qua rồi gấp lại cho vào ống tay áo. Rời bãi cát, Tuấn Luận rảo bước về phía toà chính sảnh. Hai ả a hoàn trịnh trọng bước ra trải thảm lụa từ ngoài cửa vào tận trong đại sảnh.

Biết chủ nhân có ý nghinh tiếp mình như thượng khách, Tuấn Luận thản nhiên rảo bước trên thảm lụa tiến thẳng vào.

Trong gian chính sảnh có đủ tất cả mọi người, từ Tuệ Giác, Tuệ Minh đại sư đến Dương Tùng và Nghị Bất Vọng lẫn Hà Cẩm Tú và Tô Băng Lệ đều có mặt.

Nhưng tất cả đều khoát một vẻ mặt trầm ngâm nhìn Tuấn Luận.

Tuấn Luận tiến đến trước mặt Tuệ Giác và Tuệ Minh đại sư, từ tốn nói:

- Tại hạ những tưởng không thể gặp được nhị vị đại sư và các vị anh hùng hào kiệt.

Tuệ Giác niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Hạ thí chủ hẳn đã lấy được tấm bản đồ “Thiên Ma Cổ Bảo”?

Tuấn Luận lấy tấm bản dỗ cho Tuệ Minh đại sư xem.

Tuệ Minh đại sư chấp tay niệm phật hiệu:

- A đi đà phật ... Thiện tai ... Thiện tai ...

Tuấn Luận nhìn lại Hà Cẩm Tú:

- Hà cô nương. Mọi người đều có mặt ở đây sao không thấy Cung chủ?

Cẩm Tú bối rối nhưng không thể tìm được lời nào để nói với Tuấn Luận về sự không có mặt của Mộng Diệp Tình. Nàng còn đang bối rối thì Mộng Diệp Tình xuất hiện:

- Không ngờ Hạ công tử lại để mắt quan tâm đến bổn cung. Bổn cung thì lại nghĩ Hạ công tử chi quan tâm đến mỗi một mình Tô cô nương mà thôi.

Nàng nói ra lời trách móc đó nhưng sắc diện lại lộ rõ những nét hả hê vô cùng.

Tuấn Luận để ý mới thấy sau tấm rèm là ba gã nam nhân khôi ngôi tuấn tú, chàng khẽ gật đầu nói:

- Tại hạ chúc mừng Cung chủ đã tìm được những người thay thế cho ba gã tiểu đồng đã chết.

- Bổn cung chưa nói mà Hạ công tử đã biết.

Mộng Diệp Tình vừa nói vừa vỗ tay ba tiếng. Ngay lập tức ba gã nam tử kia từ sau tấm rèm bước ra. Họ thành kính đứng sau lưng Diệp Tình để chờ đợi được huấn thị.

Diệp Tình nói:

- Ba người nhớ ... vị Hạ công tử đây là Bách Thủ Thư Sinh... Tiếng tăm đã lẫy lừng khớp cõi võ lâm Trung Nguyên. Phải sùng bái Hạ công tử như sùng bái bổn cung đó.

Ba gã kia đồng cúi đầu với vẻ tuân phục như những tên nô bộc trung thành.

Nàng liếc Tuấn Luận bằng ánh mắt sắc như bảo đao, bảo kiếm rồi tiến thẳng đến trước mặt Hạ Cẩm Tú. Diệp Tình phán lịnh:

- Các người phải bảo vệ ba người này như bóng với hình. Nếu họ có mệnh hệ gì thì bổn cung sẽ trừng trị chẳng nương nhẹ tay đâu.

Tất cả những lời nói của Diệp Tình khiến mặt Tuấn Luận phải chau lại.

Chàng liếc qua Dương Tùng và Nghị Bất Vọng.

Hai gã này như hai hình nhân câm lặng không biểu hiện cảm xúc gì.

Ả a hoàn từ ngoài cửa bước vào, đến thẳng trước mặt Tuấn Luận. Đột nhiên nàng cất tiếng nói khiến Tuấn Luận phải ngỡ ngàng:

- Hạ công tử và các vị có thể lên đường.

Chàng nhướng mày nhìn nàng:

- Y ... Đến giờ cô nương mời mở miệng nói à?

- Khi cần nói tiện nữ mới dám nói.

- Dù sao nghe được tiếng của có nương vẫn còn hơn chỉ thấy cô nương ra dấu và viết.

Chàng mỉm cười nói tiếp:

- Rời Địa Tuyệt Cung, nhưng tại hạ lại không có may mắn diện kiến Cung chủ. Nếu tại hạ có thất lễ, nhờ cô nương nói với Cung chủ miễn thứ cho Hạ Tuấn Luận.

Thiếu nữ nhìn Tuấn Luận:

- Cung chủ có chuyện cần phải đi xa, không tiện bồi tiếp công tử, nhưng các vị bằng hữu của công tử hẳn sẽ cho công tử biết cung chủ là người như thế nào.

Tuấn Luận nhìn nàng từ tốn nói:

- Chỉ qua thái độ của họ thôi, tại hạ đủ đoán biết Cung chủ Địa Tuyệt Cung là người rộng lượng và hào phóng.

Rít một luồng chân ngươi căng phồng lồng ngực, Tuấn Luận nói:

- Mời cô nương dẫn đường.

Chương 10: Hào hoa công tử

Đại đạo tặc nhân Lâm Quí, tránh xa bổn cô nương nếu ngươi muốn sống.

Lâm Quí ngửa mặt cười khanh khách. Y vận trường y nho sinh, dáng người nho nhã, nếu không có bộ mặt giảo hoạt, ánh mắt trần tục, y đúng là một thư sinh của Khổng lão.

Y cắt tràng tiếu ngạo nhìn thiếu nữ:

- Diệp Tình ... Nàng giả vờ với bổn công tử đó ư? Đừng giả vờ làm gì nữa.

Chúng ta đều cùng một hạng người với nhau. Nàng là dâm nữ, còn bổn công tử là đại đạo hái hoa ... chúng ta rất xứng đôi rồi. Chẳng lẽ nàng lại chê ta sao?

Thiếu nữ hừ nhạt một tiếng:

- Ngươi muốn nghĩ sao cũng được, nhưng họ Lâm của ngươi thì chẳng bao giờ bổn cung màng tới.

Mặt Lâm Quí bừng đỏ vì thẹn sau khi nghe câu nói này của Diệp Tình. Y bực dọc nói:

- Mèo thấy mỡ mà chê sao? Để xem khi bổn công tử sở hữu thể xác của nàng rồi nàng có còn chê bổn công tử nữa hay không?

Lâm Quí vừa nói vừa lắc vai, áp thẳng đến thiếu nữ có dáng cách và chân diện giống Diệp Tình như hai giọt nước chẳng thể nào phân biệt được.

Gã vừa áp thẳng đến nàng, thì thiếu nữ lạng người lách tránh hữu trảo đầy ẩn ý xem thường của Lâm Quí. Nàng vừa tránh được trảo công của họ Lâm thì trảo của y như đã hượm trước tình huống này, chớp động vươn ra thộp lấy dây lụa thắt ngang vùng tiểu yêu của nàng.

Trảo công của Lâm Quí quả là siêu phàm biến hoá, sợi dây lụa bị hắn tước ra khỏi tiểu yêu của nàng. Y cầm sợi dây lụa, cao hứng nói:

- Như thế mới thú vị... Như thế mới thú vị...

Trong khi gã mở miệng nói ra những câu đầy chất nhục dục và nham nhở thì đôi lưỡng quyền của nữ nhân đỏ bừng vì thẹn. Nàng vội thối lùi hai bộ.

Lâm Quí nhe răng cười khẩy. Y không cười thì còn đỡ, khi cười trông càng dâm dật hơn. Đôi mắt loé ra cái nhìn trần truồng những tưởng như muốn lột bỏ xiêm y trên người nàng.

Hai người nhìn nhau. Chạm vào ánh mắt của Lâm Quí, nữ nhân càng bối rối hơn. Bất giác nàng khoát tay.

- Lâm Quí. Nghe ta nói đây Bổn cô nương không phải là Mộng Diệp Tình. Ta là Mộng Diệp Hoàn.

Lâm Quí nghe nàng nói, nhướng đôi chân mày rậm, chảy xuống hai bên thái dương. Y cười khẩy rồi nói:

- Ấy Diệp Tình hay Diệp Hoàn gì cũng thế thôi. Trong mắt Lâm công tử nàng là đoá hoa tuyệt sắc mà bổn công tử chưa từng được chiêm ngưỡng bao giờ. Một khi Lâm công tử đã bắt được nàng rồi thì phải hưởng thôi. Bổn công tử đâu thể bỏ qua một đoá hoa kiều diễm được.

Y vừa nói vừa lắc vai nhảy xổ đến. Lối tấn công áp sát của Lâm Quí tợ như con cốc nhào đến con mồi không cho con mồi cơ may có đường đào thoát. Tình thế chẳng đặng đừng, Diệp Hoàn buộc phải dựng song chưởng đỡ thẳng lấy thế công của họ Lâm.

Chát ...

Hai người giao chưởng với nhau. Diệp Hoàn thối lui luôn một lúc bốn bộ, trong khi Lâm Quí lại hơi khom người xuống như một con ễnh ương giương mắt nhìn Diệp Hoàn nhìn gã bóng ánh mắt hoảng hốt. Nàng miễn cưỡng nói:

- Lâm tặc ... Nếu ngươi bức nhục ta thì Mộng tỷ tỷ sẽ không tha cho ngươi đâu. Mau tránh xa ta ra.

Diệp Hoàn nói dứt câu bất ngờ quay bước toan thi triển khinh công đào thoát.

Nhưng Lâm Quỉ như thể đoán ngay được ý của Diệp Hoàn. Y cất lên tiếng kêu quái gở như tiếng ễnh ương:

- Ộp ... ộp ... ộp ...

Cùng với những âm thanh dị hoặc như tiếng ễnh ương kêu trời mưa, đôi cước pháp duỗi mạnh phóng vút qua đầu Diệp Hoàn chặn đường nàng. Diệp Hoàn chớp thấy bóng thân ảnh của Lâm Quí, liền trở bộ quay người lại.

Nhưng một lần nữa, nàng chẳng thể nào đào thoát khỏi sự truy bức của họ Lâm khi gã thi triển “Hàm Mô Công”. Lâm Quí phóng qua đầu Diệp Hoàn trong tư thế của một con cốc, hai má phùng to, phát ra những âm thanh ộp ộp ngay trong cuống họng. Chạm mặt với gã lần thứ hai, Diệp Hoàn nghiến răng:

- Ngươi dừng tưởng ta sợ ngươi.

Nàng vừa nói vừa vỗ song thủ tống ra hai đạo phách không chưởng đánh thẳng vào đầu Lâm Quí. Không một chút e dè trước uy lực chưởng kình của Diệp Hoàn, Lâm Quí đạp hai chân bơi trên song chưởng, đôi bản thủ to bè vươn ra chụp xuống hai bờ vai Diệp Hoàn. Đồng thời với thế chợp đó, miệng gã phồng to phun ra một đạo khí chỉ điểm tới tỉnh huyệt của nàng.

Cạch ...

Phối hợp cả hai chiêu công một lúc để áp chế Diệp Hoàn, trong khi nàng hoàn toàn không phải là đối thủ của Lâm Quí.

Hứng trọn đạo khí chi từ miệng của họ Lâm, tứ chi Diệp Hoàn bủn rủn, không sao nhấc lên nổi, đồng thời toàn thân như thể có cảm giác ngứa ngáy, cực kỳ khó chịu.

Lâm Quí đắc thắng với chiêu công đó bật ra tràng cười khanh khách. Nhưng ngay cả trong tiếng cười của gã vẫn nghe những âm thanh ồm ộp như tiếng cóc gọi trời mưa.

Lâm Quí vuốt đôi bản thủ dọc theo hai bên hông Diệp Hoàn. Cái vuốt tay của gã chẳng có gì là đặc dị cả nhưng lại lột phắt ngoại y của nàng.

Diệp Hoàn biến sắc quát:

- Lâm tặc ... Ngươi không được làm bậy với bổn cô nương.

- Bây giờ thì còn ai cấm được Lâm mỗ chứ.

Gã thốt dứt câu nhìn nàng cười hềnh hệch. Gã vừa cười và nói tiếp:

- Nàng đẹp lắm ... Bổn công tử và nàng sẽ thành thân với nhau ngay bây giờ...

Sắc diện Diệp Hoàn biến sắc nhợt nhạt. Nàng gằn giọng nói:

- Lâm tặc ... Ngươi không sợ tỷ tỷ của ta sao?

- Nếu lúc này tỷ tỷ của nàng xuất hiện thì Lâm mỗ thành kính bái trời, bái đất làm lễ thành thân với hai nàng một lượt.

Diệp Hoàn nghe gã nói càng tức giận đến đỏ mặt. Nàng rít giọng nhìn Lâm Quí:

- Tỷ tỷ của bổn cô nương biết ngươi bức nhục ta, thì người chẳng tha cho người đâu.

- Sao nàng cứ hay đem tỷ tỷ của nàng ra hù doạ Lâm công tử hoài vậy. Bổn công tử đã nói rồi, tỷ tỷ của nàng đến. bổn công tử sẽ thành thân với hai người một lúc. Rất tiếc ở đây lại không có tỷ tỷ của nàng.

Y toét miệng cười giả lả nói tiếp:

- Ta thành thân với nàng trước rồi sẽ thành thân với tỷ tỷ của nàng sau.

Diệp Hoàn nghe gã nói càng bối rối hơn. Nàng thét to lên:

- Có ai không ... cứu tôi với ... Cứu tôi với. Có ai không...

Nghe Diệp Hoàn kêu cứu, Lâm Quí càng phấn kích hơn. Gã cao hứng nói:

- Nàng gọi lớn nữa đi ... Bổn công tử thích lắm ... Bổn công tử thích lắm.

Lâm Quí vừa nói vừa vòng tay qua tiểu yêu của Diệp Hoàn, bế xốc nàng lên đưa vào trong ngôi cổ miếu. Thừa biết Lâm Quí định làm gì mình, Diệp Hoàn càng thét to hơn:

- Buông ta ra ... Buông ta ra ... Buông ta ra... Lâm tặc, buông ta ra.

Mặc cho nàng gào thét, Lâm Quí vẫn ôm xoạc Diệp Hoàn đưa vào trong miếu. Y đặt ngửa Diệp Hoàn nằm xuống sàn gạch.

Hai mắt Diệp Hoàn trợn to hết cỡ tưởng chừng có thể lọt tỏm vào trong hốc mắt.

Nàng gắt giọng nói:

- Ngươi không được đụng đến ta.

Lâm Quí vừa cười vừa lắc đầu:

- Hê ... Bổn công tử rất thích nàng... Nàng đẹp lắm ... Đúng là đoá hoa tuyệt sắc mà bấy lâu nay Lâm mỗ mới được tận mắt chiêm ngưỡng và hưởng thụ.

Y vừa nói vừa vuốt má Diệp Hoàn. Tay Lâm Quí vừa chạm vào má Diệp Hoàn thì nàng quay mặt chỗ khác thì thào nói.

- Ngươi đừng đụng đến ta ... Ta van xin ngươi đó. Đừng hại đời Diệp Hoàn.

Người muốn gì thì cứ nói Diệp Hoàn sẽ thỉnh cầu tỷ tỷ ban phát cho ngươi ...

Lâm Quí cúi mặt xuống gần như muốn chạm vào mặt nàng:

- Nàng biết ta muốn gì không?

Diệp Hoàn bối rối nói:

- Ngươi muốn gì cứ nói đi ... Ta hứa sẽ báo cho tỷ tỷ ban ân cho ngươi.

Lâm Quí lắc đầu:

- Không không ... Nàng không cần thiết phải bẩm báo với tỷ tỷ của nàng. Vì điều ta muốn đã ở trong tầm tay bổn công tử rồi.

Hắn thốt dứt câu toét miệng cười. Y cười mà tràn cả nước bọt vào mặt Diệp Hoàn. Nước bọt trong miệng gã vừa tanh vừa thối khiến cho Diệp Hoàn chỉ muốn nôn oẹ.

Lâm Quí nhìn nàng:

- Nàng hẳn thừa biết bổn công tử muốn gì.

Lệ trào ra khoé mắt, Diệp Hoãn cất giọng van xin:

- Lâm công tử ... xin tha cho Diệp Hoàn mà.

- Ta có định làm hại nàng đâu mà lại van xin ta tha chứ.

Hắn cười khảy một tiếng, ghé mặt sát vào mặt Diệp Hoàn:

- Lâm công tử chỉ muốn thưởng lãm vưu vật mà tạo hóa đã ban cho nàng thôi.

Lâm Quí vừa nói vừa toan cởi tiếp nội y của Diệp Hoàn. Tay y vừa đặt vào chiếc cúc đầu tiên thì bỗng tiếng tằng hắng phát ra từ phía bệ thờ. Nghe tiếng tằng hắng bất ngờ đó, bộ mặt đang háo hức của họ Lâm xìu hẳn xuống. Dù muốn hay không muốn y cũng ngoái đầu nhìn lại.

Đập ngay vào mắt Lâm Quí là gã tiểu tử ăn vận như bang chúng Cái Bang, cùng một thư sinh đang ngồi quay mặt về phía cửa cổ miếu. Nét giận dữ, cáu gắt hiện ngay trên nét mặt Lâm Quí.

- Lũ ngợm các ngươi hẳn muốn chết.

Lâm Quí vừa nói vừa từ từ đứng lên.

Lâm Tứ vỗ vai Sử Thứ Dân:

- Hạ đại ca ... Vị huynh đệ kia chửi Hạ huynh là lũ ngợm kìa. Hổng biết vị huynh đài kia bản lĩnh có bằng Độc Cô Nhân Dương Tùng hay không mà lại khinh miệt đại ca và Lâm Tứ này quá.

Nghe Lâm Tứ nói, đôi chân mày rậm của gã Lâm Quí bất giác nhíu lại. Gã ngập ngừng hỏi:

- Tiểu tử nói vậy có ý gì? Người đang ngồi gần ngươi là ai? Phải chăng y là Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận?

Lâm Tứ reo lên:

- Ô... Các hạ nhận ra Hạ đại ca của Lâm tiểu tử à?

- Hạ Tuấn Luận.

Lâm Tứ lắc vai Sử Thứ Dân:

- Đại ca sao lại không nói tiếng nào vậy?

Đến lúc này Sử Thứ Dân mới lên tiếng:

- Lâm đệ đừng kéo ta vào chuyện thị phi.

- Nhưng ... Nhưng ...

Lâm Tứ nói lấp lửng rồi cúi gằm mặt xuống.

Lâm Quí nhìn Sử Thứ Dân:

- Tôn giá nghĩ rất đúng ... Anh hùng hảo hán thì không bao giờ chen vào chuyện thị phi. Việc tại hạ làm, tại hạ chịu, túc hạ chằng nên xen vào.

Lâm Tứ nhảy đỏng lên:

- Hạ đại ca nghe Lâm các hạ kia nói há? Đại ca thấy gã hành động như thế nào không? Gã đã bức nhục vị cô nương kia. Nếu đại ca không ra tay thì võ làm chẳng còn xem Bách Thủ Thư Sinh là một trang hảo hán đỉnh thiên lập địa.

Lâm Tứ rống lên:- Hạ đại ca sẽ bị người ta chê cười là người nhát gan. Thấy kẻ bị hại mà không cứu. Thấy người sắp chết mà lại làm ngơ. Nhất định Lâm Tứ sẽ phao tin chuyện này ra ngoài võ lâm để Bách Thủ Thư Sinh sống mà chỉ có danh chẳng có thực.

Sử Thứ Dân nghe Lâm Tứ nói bất ngờ gầm lên:

- Ngươi muốn chết.

Cùng với lời nói đó, y phủi hữu thủ như thể đuổi một con ruồi chực đậu vào bờ vai mình. Chỉ một cái phủi tay của Sử Thứ Dân thôi mà tiểu tử Lâm Tứ lại rống lên lồng lộng như thể trúng phải ngọn đại kình chưởng chí mạng.

- A...

Cùng với tiếng rống lồng lộng đó, thể pháp của gã như một cánh diều lướt thẳng về phía Đại Đạo Hái Hoa Lâm Quí. Tiếng rống của Lâm Tứ khiến cho Lâm Quí phải giật thình nghĩ thầm:

“Gã tiểu tử này chắc thật quá”.

Ý niệm kia còn đọng trong đầu gã thì tịnh huyệt nhói buốt. Gã buột miệng thét:

- Úi cha.

Lâm Quí tròn mắt nhìn Lâm Tứ toét miệng cười hềnh hệch ngay trước mặt mình. Y thét lên:

- Tiểu tử ... ngươi gian trá ... Mau giải huyệt cho bổn công tử.

Lâm Quí vừa thốt dứt câu thì Làm Tứ nhảy thét lên ký một cái khá mạnh vào đúng đỉnh đầu gã.

Cốp...

Lâm Quí trừng mắt:

- Người dám hồ đồ đánh bổn công tử.

Lâm Tứ nhe răng cười nói:

- Bây giờ ai cản được ta chứ?

Nghe Lâm Tứ lập lại đúng lời mình nói với Diệp Hoàn, sắc diện Lâm Quí đỏ bừng. Y tức giận đến vỡ mật nhưng khốn nỗi đã vô ý bị Lâm Tứ điểm vào tịnh huyệt chẳng làm được gì nữa.

Hai hàm răng Lâm Quí nghiến lại phát ra những âm thanh kèn kẹt, biểu lộ tất cả sự căm phẫn của gã. Y nói với Sử Thứ Dân:

- Hạ huynh ... mau đến giải huyệt cho tại hạ để tại hạ dạy tên tiểu tử này ...

Nói chưa hết lời Lâm Quí giờ mới kịp nhận ra người mạo nhận Hạ Tuấn Luật chỉ là một thư sinh trói gà không chặt.

Thậm chí lúc này những giọt mồ hôi sợ hãi còn ướt đẫm mặt Thứ Dân.

Thứ Dân lau mồ hôi trán nói với Lâm Tứ:

- Tiểu đệ ... Chúng ta phải làm sao bây giờ?

Lâm Tứ cười mỉm nói:

- Chúng ta đã đại cáo thành công rồi, huynh đừng sợ nữa. Cờ đã trong tay đệ, thì đệ sẽ phất thôi. Bây giờ huynh lo cho vị cô nương kia đi, để Đại Đạo Hái Hoa Lâm Quí cho Lâm Tứ hành xử.

Sử Thứ Dân miễn cưỡng nói:

- Đệ muốn làm gì cũng được, nhưng đừng có gieo thù chuốc oán với người ta.

Lâm Tứ nheo mày:

- Hê ... Mới đây Sử huynh còn muốn chết giờ sợ chết rồi ư?

- Không ... huynh chẳng sợ chết đâu ...

- Thế thì huynh cứ lại lo cho vị cô nương kia ... còn phần Lâm công tử để cho đệ.

Thứ Dân gật đầu riu ríu bước đến bên Mộng Diệp Hoàn. Y ngại ngùng khi thấy Diệp Hoàn nằm dài dưới sàn gạch, quay mặt nào tường nói:

- Tại hạ giúp cô nương như thế nào đây.

Diệp Hoàn đỏ mặt, ngập ngừng hỏi:

- Sử công tử ... Diệp Hoàn đã bị tên súc sinh Lâm Quí điểm vào tịnh huyệt ...

Chỉ cần công tử giải khai huyệt đạo cho Diệp Hoàn là được rồi.

Sử Thứ Dân bối rối hỏi nàng:

- Tại hạ là một thư sinh không biết võ công ... Muốn giải khai huyệt đạo cho cô nương thì giải như thế nào?

Mặt Diệp Hoàn đỏ bừng. Nàng ngập ngừng nói:

- Giải tịnh huyệt cũng chỉ cần cách không điểm chỉ điểm vào ngay dưới nách Diệp Hoàn.

- Cách không điểm chỉ là làm sao?

- Ơ...

Diệp Hoàn nhìn Thứ Dân với cặp mắt vô cùng bối rối. Mãi một lúc nàng mới nói:

- Sử công tử chỉ cần thọc chỉ pháp vào nách trái tôi là được.

Sử Thứ Dán lúng túng:

- Nhưng chuyện đó ...

Y nhăn mặt nói tiếp:

- Cô nương thừa biết, nam nữ thụ thụ bất thân. Nếu tại hạ thọc tay vào nách cô nương hóa ra đã xúc phạm đến cô nương.

Diệp Hoàn lắc đầu:

- Chỉ cần Sử công tử không có tà ý là được ... Với lại lúc này Diệp Hoàn cần Sử công tử giải huyệt mà. Công tử mau giải huyệt cho Diệp Hoàn mau đi.

Thứ Dân nghe nàng hối, liền gật đầu, ngồi xuống bên Diệp Hoàn. Đập vào mắt gã là chiếc yếm hồng nội y của Diệp Hoàn.

Chiếc yếm kia như thể tấm nền tôn tạo đôi nhũ hoa xinh xắn của nàng khiến cho Thứ Dân không dám nhìn mà quay mặt vào tường. Y miễn cưỡng hỏi:

- Tại hạ thọc vào đâu?

Nghe gã hỏi câu đó sắc diện Diệp Hoàn đỏ bừng. Nàng mím môi mới không phát ra tiếng cười. Một lúc sau, Diệp Hoàn mới nói:

- Bên nách trái của Diệp Hoàn đó.

Thứ Dân gật đầu. Y lớ ngớ. lúng túng thế nào mà chẳng khác nào gà mắc tóc, cứ giương ngón tay thọc đại vào nách Diệp Hoàn. Diệp Hoàn nhăn nhó:
- Không phải như vậy đâụ. Nhột quá... Huynh đừng ...

Thứ Dân vội rút tay lại - Tại hạ không thể giải huyệt cho cô nương được. Tại hạ không làm được.

Diệp Hoàn vừa thẹn vừa mắc cỡ nhưng chẳng biết phải làm cách gì để chỉ cho Thứ Dân. Y vốn là một thư sinh, nên không thể một sớm một chiều hiểu nguyên lý võ học.

Thứ Dân bối rối nó.I với Lâm Tứ:

- Tiểu đệ. Huynh không thể giải huyệt cho vị cô nương này.

Lâm Tứ cau mày:

- Huynh không làm được thì đệ cũng không làm được. Thôi thì huynh hãy đưa vị cô nương kia đi đi. Đi nhanh lên đi.

Lâm Tứ nhìn lại Lâm Quí. Y chợt phát hiện ra Lâm Quí đang đỏ mặt tía tai.

Hai má phùng to như một con ễnh ương bụng cũng trương phình. Bộ dạng của Lâm Quí chứng tỏ y đang vận Hàm Mô công để tự giải khai huyện dạo.

Lâm Tứ vỗ mạnh vào vai Lâm Quí.

Bốp ...

Lâm Quí giật mình:

- Tiểu tử muốn gì.

Lâm Tứ nói:

- Nghe tiểu gia nói đây ... Nếu ngươi còn vận công nữa thì tiểu gia buộc phải dụng hạ sách cung hình ngươi đó.

Lâm Quí há hốc miệng:

- Cung hình ... Tiểu tử ngươi muốn biến ta thành thái giám sao?

- Không biến Lâm túc hạ thành thái giám thì e rằng sẽ còn nhiều nữ nhân bị hại đời bởi túc hạ.

Lâm Quí mím môi rồi mới từ tốn nói:

- Tiểu tử đừng làm bậy ... Ta hứa sẽ không làm hại ai nữa.

- Lời nói của một gã đại đạo hái hoa thì ai mà tin được.

- Ngươi muốn ta phải làm sao bây giờ.

- Hiện tại thì túc hạ phải ngoan ngoãn, đừng có vận công để giải tịnh huyệt.

Nói cho túc hạ biết, bí thuật điểm huyệt của Lâm Tứ đích truyền do Hạ đại ca truyền thụ. Nếu như ngươi giải không được là tẩu hỏa nhập ma đó.

Lâm Tứ vừa nói dứt câu thì nghe tiếng gọi bên ngoài cổ miếu:

- Lâm hiền đệ ... Ngươi đang ở đâu ...

Nghe tiếng gọi đó, Lâm Quí chực lên tiếng thi Lâm Tứ trừng mắt nhìn gã nói:

- Túc hạ mà kêu lên một tiếng thì Lâm thiếu gia sẽ cung hình túc hạ ngay.

- Ta ... Ta không nói đâu...

Lâm Tứ nhìn lại Sử Thứ Dân đang đứng run rẩy. Y nói:

- Huynh làm gì vậy ... Mau cõng vị cô nương kia lên. Chúng ta tẩu vi là thượng sách.

Thứ Dân bối rối nói:

- Nhưng sao lại là ta cõng cô ấy chứ... Nam nữ thọ thọ bất thân mà.

Lâm Tứ nhăn mặt:

- Sử huynh bỏ quách cái đầu hủ lậu đó đi. Nếu huynh không cõng vị cô nương nọ thì chẳng lẽ là Lâm Tứ à ... Lâm Tứ sao cõng được người ta. Chỉ còn có huynh thôi.

Lâm Tứ đẩy lưng Thứ Dân về phía Mộng Diệp Hoàn.

Y hối Sử Thứ Dân:

- Nhanh lên đi.

Thứ Dân nhìn Diệp Hoàn:

- Tại hạ không có ý ...

Diệp Hoàn nhanh miệng nói:

- Công tử đừng quá tiểu tiết trong tình huống này. Mau cõng Diệp Hoàn đi càng xa càng tốt.

- Chỉ cần cô nương hiểu cho tại hạ không giống như Lâm công tử là được rồi.

- Diệp Hoàn hiểu huynh mà.

Thứ Dân chờ Diệp Hoàn nói câu đó mới đỡ nàng lên lưng rồi nhắm cửa chính toan bước ra thì Lâm Tứ gọi giật lại:

- Hê ... Huynh đi đâu vậy ... Cửa sau... Cửa sau.

Sử Thứ Dân cõng Mộng Diệp Hoàn quay trở lại theo lối cửa sau.

Lâm Tứ nhìn lại Lâm Quí:

- Tạm tha cho túc hạ lần này. Nhưng lần sau gặp mặt túc hạ phải gọi Lâm Tứ là tiểu gia gia nghe không?

Lâm Quí trừng mắt nhìn Lâm Tứ:

- Ngươi ...

- Sao ... Không muốn gọi Lâm Tứ là Tiểu gia gia thì Lâm Tứ sẽ cung hình túc hạ vậy.

- Ơ... Ta gọi ...

- Thì gọi xem.

- Tiểu gia gia ...

Lâm Tứ xoa đầu Lâm Quí:

- Tốt lắm ... Tốt lắm. Tiểu gia gia muốn Lâm nhi thề độc mới chịu bỏ đi.

Mặt Lâm Quí đỏ như quả chín.

Lâm Tứ trừng mắt nói:

- Sao... Tiểu gia gia họ Lâm, ngươi cũng họ Lâm. Không thề độc thì sẽ lẫn lộn đó.

Lâm Tứ vừa nói vừa vùng vằng cứ như muốn thộp lấy hạ bộ của Lâm Quí.

Lâm Quí bối rối nói:

- Đừng đừng ... Ta thề ... Ta thề.

- Tiểu gia gia muốn nghe người thề rồi mới bỏ đi.

- Nếu như ta hai lời cả nhà họ Lâm đều chết.

Lâm Tứ tròn mắt:

- Tầm bậy ... Nếu ngươi hai lời thì sẽ bị trời tru đất diệt ba dòng, bốn họ, bảy đời, nếu còn sót thì chỉ còn sót lại một lũ người, người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm.

Mặt Lâm Quí đanh lại:

- Lâm Tứ nói...

- Lâm Quí ... Còn mau lập lại lời thề của Tiểu gia gia.

Lâm Tứ vừa nói vừa rút ngọn thủy thủ dấu dưới ống giày. Vừa thấy Lâm Tứ rút ngọn trủy thủ, Lâm Quí vội vã lặp lại lời thề mà Lâm Tứ vừa đọc cho gã nghe.

Lâm Tứ tra lại ngọn trủy thủ vào ống giày, nhón chân vuốt.đầu Lâm Quí:

- Lâm Quí tiểu tử ngoan lắm ... Tiểu gia gia đi đây.

Lâm Tứ nói xong hối hả theo cửa sau bỏ đi. Lâm Quí nhìn theo Lâm Tứ nghiến răng nói:

- Lâm tiểu tử ... Lần sau gặp lại, Lâm Quí sẽ lột da xẻ thịt ngươi mới hả giận.

Gã chờ một lúc mới thét lên:

- Long Cơ tỷ tỷ ... Đệ ở trong này ...

Gã vừa dứt lời thì từ ngoài cửa cổ miếu một lão bà tay chống thiền trượng, đầu thiền trượng có đính một hạt dạ minh châu óng ánh. Lão bà nheo mắt nhìn Lâm Quí.

Lâm Quí nói:

- Tỷ tỷ ... Đệ bị người ta bức nhục điểm vào tịnh huyệt.

Lão bà lo lắng hẳn lên. Vội bước đến. Bà ta chỉ phủi ống tay áo đã giải khai huyệt đạo cho Lâm Quí. Long Cơ bà bà nện thiền trượng xuống sàn cổ miếu.

Rầm ...

Cây thiền trượng tợ như một quả búa nặng nghìn cân khiến cho sàn gạch cổ miếu rạn nứt. Long Cơ bà bà rít giọng nói:

- Ai dám hỗn xược với hiền đệ của Long Cơ bà bà chứ ... Hiền đệ có sao không?

Lâm Quí vươn vai:

- Đệ không sao đâu, nhưng đệ nhất định phải bắt những tên tiểu nhân kia trả hận mới được.

Lâm Quí vừa nói bừa thi triển khinh thuật lướt ra theo lối cửa sau.

Long Cơ bà bà gọi với theo:

- Hiền đệ ... Hiền đệ ... Ngươi định bỏ tỷ tỷ một mình nữa ư? Ngươi định bỏ ta một mình nữa ư?

Long Cơ bà bà vừa nói vừa khóc thút thít như con gái mười tám mười chín bị tình phụ trông thật tội nghiệp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau