BÁCH THỦ THƯ SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bách thủ thư sinh - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Tằm nhã tơ bướm khoe sắc

Chấp sau lưng bước vào gian biệt phòng dành riêng cho Lâm Qui, Cửu Thiên Tuế đặt chiếc tráp trên bàn. Lâm Qui thấy cửu Thiên Tuế liền phủ phục quỳ dưới chân lão:

- Tiên sinh ...

Nhìn Lâm Qui, Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận buông một tiếng thở dài rồi nói:

- Đừng gọi ta bằng tiên sinh hay tiền bối gì cả. Trước khi ta hoàn thành mục đích của mình, ta muốn cho ngươi biết một sự thật.

Lâm Qui căng mặt ngẩng lên:

- Dạ ... Vãn bối đang nghe Minh chủ chỉ huấn.

Cửu Thiên Tuế buông một tiếng thở dài, ngồi xuống chiếc đôn. Lão đặt tay lên chiếc tráp chứa Thập nhị Thần châu, ôn nhu nói:

- Ngươi hãy đứng lên.

Lâm Qui ríu rít đứng lên, mà mặt thì cúi gầm xuống.

Tiểu Thuận nói:

- Hãy nhìn ta đây.

Lâm Qui từ từ nhìn lên.

Cửu Thiên Tuế mở nạp chiếc tráp. Vạn hào quang ngũ sắc từ trong tráp phát ra khiến cho Lâm Qui phải loá mắt. Hắn không thể nào ngờ được sức quyến rũ tuyệt đẹp của Thập nhị Thần châu. Nhìn vầng hào quang tuyệt sắc từ trong chiếc trập ngọc tỏa ra, Lâm Qui phải nghĩ thầm:

- “Với sức quyến rũ của Thập nhị Thần châu như vậy thì thảo nào ai lại chẳng muốn chiếm hữu về riêng mình”.

Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế nhìn Lâm Qui từ tốn nói:

- Ngươi thấy những viên thần châu này có đẹp không?

Lâm Qui khúm núm nói:

- Dạ rất đẹp à.. Chúng đúng là những báu vật vô giá, chẳng có báu vật nào khả dĩ sánh bằng.

- Đúng ... Chẳng có thứ báu vật nào trên đời này khả dĩ sánh bằng. Ngoài vẻ đẹp tuyệt phàm của chúng, thì chúng còn có thể đem đến cho chủ nhân của chúng những sức mạnh siêu phàm không ai sánh kịp.

- Minh chủ đang là chủ nhân của những viên Thần châu này?

Cửu Thiên Tuế nhìn thẳng vào mắt Lâm Qui:

- Đúng. Hiện tại ta đang là chủ nhân của những viên thần châu nhưng ta muốn trao lại cho hậu thế. Người ta chọn chính là ngươi.

Đôi mắt của Lâm Qui trợn tròng. Gã những tưởng như mình nghe lầm và không thể nào tin được. Lâm Qui cuống quít quỳ mọp xuống chân Cửu Thiên Tuế:

- Minh chủ ... Lâm Qui ... Lâm Qui ...

Tiểu Thuận khẽ gật đầu:

- Ngươi đừng hốt hoảng như vậy ... Ta quyết định chọn ngươi bởi vì căn cơ của nó, nhưng rất tiếc ...

Tiểu Thuận bỏ lửng câu nói giữa chừng, trong khi lòng dạ Lâm Qui lại chùng xuống như thể có vật gì đó đè nặng trĩu lục phủ ngũ tạng của gã. Gã ngẩng lên nhìn Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế, khẽ nói:

- Lâm Qui là kẻ bất tài ...

- Có thể cho là như vậy. Ngươi vừa là kẻ bất tài vừa lại là kẻ không có căn cơ lẫn tâm định.

Buông một tiếng thở dài nữa, Tiểu Thuận lắc đầu nói:

- Nhưng ta không còn sự lựa chọn nào khác.

- Vãn bối thông hiểu ý của minh chủ.

Tiểu Thuận đỡ Lâm Qui đứng lên:

- Đứng lên đi.

- Vãn bối chỉ biết quỳ dưới chân minh chủ thôi à.

Tiểu Thuận cáu gắt nói; - Ta nói ngươi đứng lên thì cứ đứng lên.

- Dạ ...

Lâm Qui miễn cưỡng đứng lên. Tiểu Thuận nhìn gã chậm rãi nói:

- Ngươi biết vì sao ta chọn ngươi không?

Lâm Qui lắc đầu.

- Vãn bối nghe Minh chủ nói mà không thể nào ngờ tới được, thì làm sao biết được nguyên nhân.

Tiểu Thuận bưng bầu rượu chuốc ra chén. Gã bưng chén dốc cả bầu rượu nào miệng mình, rồi gằn giọng nói:

- Lâm Qui ... Một khi ngươi biết sự vật này, ngươi mà phản bội lại ta, thì hậu quả đến với ngươi thật không thể lão tưởng tượng được đâu.

Nghe Tiểu Thuận nói câu này, Lâm Qui lại quỳ mọp xuống:

- Minh chủ ... Lâm Qui không bao giờ dám phản bội người. Cả kiếp này Lâm Qui sẽ làm thân trâu chó đen đáp công ơn của Minh chủ.

Tiểu Thuận thở ra:

- Thôi được rồi ... Ngươi hãy đứng lên đi ...

Được phép của Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế, Lâm Qui mới dám đứng lên.

Nhưng khi nhìn vào mắt Tiểu Thuận thì Lâm Qui chỉ chực quỳ xuống phủ phục.

Tiểu Thuận nói:

- Ta chọn ngươi làm kẻ kế thừa, bởi vì ngươi có được đóa hoa huệ xăm trên ngực ngươi.

Lâm Qui bất giác nhìn trộm Tiểu Thuận. Gã nghĩ thầm:

- “Tại sao chỉ với hình xăm hoa huệ thôi mà lại có nhiều biến đổi trong cuộc đời mình. Nhất định hình xăm này phải có liên quan gì đến mình”.

Nghĩ đến đây, Lâm Qui sực liên tưởng đến Tuấn Luận:

- “Gã cũng có một người bằng hữu có hình xăm hoa huệ giống như mình.

Nếu đúng như gã nói thì bằng mọi giá mình phải giết gã. Không để gã cho Tiểu Thuận công công biết trên đời này còn có người thứ có dấu hoa huệ như mình”.

Thấy mặt Lâm Qui trầm tư, Tiểu Thuận hỏi:- Lâm Qui ... Ngươi đang nghĩ gì?

Nghe Tiểu Thuận hỏi mình. Lâm Qui giật nẩy một cái. Hắn rối rít nói:

- Ơ ... Lâm Qui đang nghĩ về chiếc hoa huệ trên người mình. Mà tự hỏi, sao nó lại quá hệ trọng với Minh chủ vậy?

- Ta đang muốn nói cho ngươi biết đây.

Lâm Qui nhìn Tiểu Thuận:

- Minh chủ ... Thật sự thế nào à?

Tiểu Thuận với tay bưng bầu rượu thì Lâm Qui đã đón lấy. Gã miễn cưỡng nói:

- Minh chủ hãy để cho vãn bối hầu phục người.

Tiểu Thuận gật đầu. Lão chờ Lâm Qui rót đầy chén rượu mới nhìn gã chậm rãi nói:

- Ta trước đây là Vô Địch Song Hoàn Lương Trung Liệt. Kẻ dụng ma hoàn hay nhất trong võ lâm. Nhưng để phân định ai là người có võ công cao nhất, nên có cuộc hội tại Đoạn Hồn Nhai. Trước khi đến phó hội tại Đoạn Hồn Nhai, ta đã chu du khắp thiên hạ để tìm một nữ nhân có tiên cơ hơn người gieo hậu nhân của mình. Và ta đã gặp mẹ ngươi, Lâm Cát Ngọc. Khi ta chia tay với mẹ ngươi có để lại một dấu tích, buộc nàng phải xăm lên người đứa hài nhi nếu có con với ta. Dấu tích đó chính là hình xăm hoa huệ trên ngực ngươi.

Lâm Qui mở to mắt hết cỡ. Lời thổ lộ này của Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế khiến gã không thể nào tưởng tượng tới được. Gã quỳ thụp xuống, dập đầu nói:

- Gia gia ... Lâm nhi không ngờ ... không ngờ ... không ngờ ...

Gã ngẩng mặt lên Tiểu Thuận:

- Gia gia ...

Cùng với những lời khẩn thiết đó thì nước mắt trào ra. Lâm Qui thổn thức nói:

- Lâm nhi những tưởng phong bao giờ gặp được cha của mình nữa.

- Đúng ra chuyện này, ta không nói với ngươi ... nhưng cuối cùng ta không thể giấu nó được.

Tiểu Thuận buông một tiếng thở dài.

Lão nhìn vào chén rượu rỗng không, từ tốn nói tiếp:

- Cùng với đôi ma hoàn vô địch, ta đã tìm đến Đoạn Hồn Nhai để phân định ai là Thiên hạ đệ nhất nhân.

Lâm Qui cướp lời Tiểu Thuận:

- Gia gia đã là Thiên hạ đệ nhất nhân.

Tiểu Thuận nạt ngang:

- Ngươi đừng nói bừa. Tại Đoạn Hồn Nhai, thì ta đã để ngôi vị Thiên hạ đệ nhất nhân cho Nhứt Điếu, mà sau này y chính là Phương trượng Thiếu lâm Tuệ Tỉnh đại sư.

- Nhưng bây giờ gia gia vẫn là Thiên hạ đệ nhất nhân.

- Đúng ... Nếu như ta không chấp nhận một sự thật đau lòng thì chẳng bao giờ trở thành Cửu Thiên Tuế. Sau khi phó hội tại Đoạn Hồn Nhai ta thề sẽ thâu tóm võ lâm thiên hạ. Ta quyết định đi tìm sức mạnh trong truyền thuyết.

Lâm Qui liếc nhanh về phía chiếc tráp Thập nhị Thần châu.

Tiểu Thuận chỉ chiếc tráp:

- Đó chính là sức mạnh của Thập nhị Thần châu.

- Bảy giờ gia gia đã có nó rồi.

- Bầy giờ ta đã có Thập nhị Thần châu nhưng cũng đã tự cung hình mình.

Lâm Qui cúi mặt nhìn xuống hắn muốn che giấu nụ cười mỉm khi nghe Tiểu Thuận thốt ra câu này.

Tiểu Thuận nói:
- Tiểu Thuận chính là cái tên lão công công Chu Tần đặt cho ta. Kể từ đó ta quên mất đi cái tên Lương Trung Liệt. Ta đi tìm sức mạnh của Thập nhị Thần châu để buộc thiên hạ phải trở thành nô tài của ta, và trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân. Và chống lại một người. Người đó chính là Bách Thủ Thần Quân Thượng Quan Nghi.

- Gã đã gieo thù chuốc oán với gia gia?

Buông một tiếng thở dài, Tiểu Thuận nói tiếp:

- Ngươi không cần biết chuyện này. Điều ta muốn ở ngươi là phải trở thành Long và Hổ. Chỉ có trở thành Long Và Hổ thì ngươi mới không phụ lòng ta.

Tiểu Thuận đặt chân xuống bàn, đứng lên đặt tay lên vai Lâm Qui:

- Lâm Qui ... Bây giờ ta chỉ có ngươi là giọt máu duy nhất. ta không còn sự lựa chọn nào cả.. Ta không còn sự lựa chọn nào cả ... Vậy ngươi có dám hứa với ta ngươi sẽ là Long và Hổ không?

Lâm Qui quỳ xuống, ngẩng mặt nhìn lên Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế:

- Gia giạ. Cả một đời gia gia khốn khó vì Lâm Qui, thì Lâm Qui phải báo đền ân sâu của gia gia Nếu Lâm Qui không là Long và Hổ thì chỉ đáng là cỏ rác ven đường chẳng đáng để đứng trong trời đất, hay nhìn mặt gia gia Tiểu Thuận mím môi:

- Lâm nhi ... Gia gia tin ngươi ... Ta tin ngươi.

Lâm Qui dập đầu xuống trước mũi giày của Tiểu Thuận:

- Gia gia ... Lâm Qui thề sẽ không phụ lòng của gia gia.

- Nếu ngươi phụ lòng gia gia thì sao?

Lâm Qui dập đầu xuống đất:

- Nếu Lâm Qui phụ lòng gia gia thì con thể chẳng sống trên cõi đời này nữa.

Lâm Qui thà để cho gia gia trừng phạt còn hơn phụ lòng người.

Tiểu Thuận ngửa mặt cười.

Tiếng cười của Tiểu Thuận khiến lòng dạ Lâm Qui bồi hồi khôn cùng. Gã lấm lét liếc trộm Tiểu Thuận.

Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế cắt ngang tràng cười đó, nghiêm giọng nói với Lâm Qui:

- Lâm Qui ... Nếu ngươi không phụ lòng của ta thì nhất định mai này ngươi sẽ là một kẻ đứng trên thiên hạ. Mọi người sẽ quỳ mọp dưới chân ngươi. Còn bằng không như ngược lại thì ngươi tự biết ... Số phận của ngươi như thế nào rồi.

- Lâm Qui nhất định sẽ làm tròn bốn phận hài tử để lão nhân gia không hổ thẹn.

- Ngươi chắc như vậy chứ?

Lâm Qui khẳng khái gật đầu:

- Nếu Lâm Qui sai lời, xin cho đầu rơi xuống đất mà không hề hối tiếc.

- Được lắm ...

Tiểu Thuận đỡ Lâm Qui đứng lên.

Lão vỗ vào vai Lâm Qui:

- Ngươi hẳn không ngờ có một tiểu thái giám lại là cha ngươi?

Lâm Qui gật đầu:

- Dạ. Lâm nhi không ngờ à, nhưng nghe được bí mật của gia gia Lâm nhi những tưởng mình vừa lột xác biến thành con người khác.

- Ta muốn ngươi lột xác càng nhanh càng tốt đó.

Tiểu Thuận mỉm cười. Y chỉ chiếc tráp ngọc Thập nhị Thần châu:

- Ngươi hãy giữ chiếc tráp ngọc Thần châu này ... Ngươi giữ được chứ?

- Dạ ... Lão nhân gia yên tâm ... Chiếc tráp Thập nhị thần châu Lâm nhi sẽ xem như bổn mạng của mình.

Tiểu Thuận mỉm cười, đưa tay ve cằm. Động tác ve cằm của lão cứ như đã trở thành thói quen mà lão không thể nào quên được mỗi khi phải suy nghĩ điều gì ...

Lão vỗ vai Lâm Qui:

- Gia gia tin vào Lâm nhi. Đừng để gia gia phải thất vọng về ngươi đó. Cho dù ngươi là giọt máu duy nhất của ta nhưng ta vẫn có thể quẳng nó đi đấy.

Tiểu Thuận nói xong quay bước chậm rãi tiến ra cửa.

Còn lại một mình trong biệt phòng. Lâm Qui ngồi thừ ra nhìn chiếc tráp Thập nhị Thần châu. Hắn gần như tưởng mình đang nằm mơ thì đúng hơn.

Gã xoa trán, như người đang muốn xua những cơn ác mộng sau khi tỉnh giấc, lẩm nhẩm nói:

- Có đúng như vậy không nhỉ? Có đúng như vậy không nhỉ? Từ một gã cô nhi sống trong kỹ lầu thế mà bỗng chốc mình trở thành thiếu gia của phủ Cửu Thiên Tuế. Ta không thể nào tin được, hay lão Tiểu Thuận đang có dự tính gì với mình đây.

Gã đưa tay áp vào vùng tâm huyệt nơi có bình xăm đóa hoa huệ.

- Mình cứ như là đang nằm mơ vậy.

Gã nói đến đây sực nhớ đến Hạ Tuấn Luận. Lâm Qui buột miệng thét tên Tuấn Luận:

- Hạ Tuấn Luận ... Hẳn là ngươi phải cho ta biết gã bằng hữu của ngươi là ai ... nếu như ta biết người bằng hữu đó của ngươị. Lâm Qui bỏ lửng câu nôi giữa chừng, cầm lấy chiếc chén. Miệng điểm một nụ cười giả lả rồi quẳng chén rượu xuống sán gạch.

Xoảng ...

Chiếc chén ngọc vỡ toan, Lâm Qui nhìn những mảnh vỡ nhẩm nói:

- Cửu Thiên Tuế chỉ có mỗi một mình Lâm thiếu gia là giọt máu duy nhất của người thôi ... Chỉ có một mình Lâm thiếu gia là giọt máu duy nhất của người mà thôi.

Lâm Qui đứng lên, định nhãn ngắm nhìn những hạt thần châu đang óng ánh phát hào quang ngũ sắc. Y cười phá lên:

- Ông trời Lâm Qui này đã trở thành kẻ khác rồi. Lâm Qui sẽ có sức mạnh, có quyền lực và bắt tất cả mọi người phải trở thành nô tài của Lâm Qui.

Y đậy chiếc tráp, ngửa mặt cười lên khanh khách. Tràng tiếu ngạo của gã thật đắc ý thật tự mãn.

Lâm Qui sực nhớ đến Diệp Tình. Y đậy chiếc tráp lại nhìn nó nói:

- Diệp Tình ... Hẳn nàng chẳng bao giờ ngờ được chuyện này. Nàng chẳng bao giờ ngờ được chuyện Lâm Qui là giọt máu duy nhất của Vô Địch Song Hoàn Lương Trung Liệt.

Chương 42: Uy quyền của lâm qui

Ôm túi bên bánh bao nóng hổi, Lâm Tứ vừa định bỏ đi thì ai đó ghịt vai y lại. Bị người thịt vai, buộc Lâm Tứ phải quay ngoắc lại. Y nhận ra ngay bộ mặt đằng đằng sát khí của Lâm Qui.

Lâm Tứ reo lên:

- Ô ... Lâm thiếu gia ... Tưởng đâu ai xa lạ, hóa ra lại là huynh.

- Gặp lại Lâm thiếu gia ngươi đang mừng hay ngươi đang sợ.

Lâm Tứ nhìn Lâm Qui. Y giả lả nói:

- Tất nhiên là mừng rồi. Sao lại sợ dược chứ?

Mặt Lâm Qui đanh lại:

- Thế ngươi có thể cho bổn thiếu gia biết vì sao ngươi mừng không?

Lâm Qui vừa nói vừa vỗ tay một cái. Ngay lập tức hơn mười gã võ phu vây quanh Lâm Tứ. Thấy bọn võ phu vây quanh mình, người nào cũng đằng đằng sát khí những tưởng như Lâm Tú là kẻ thù bất đội trời chung với họ. Trong vòng vây của bọn võ phu, trước mặt là Lâm Qui, Lâm Tứ tự biết giờ có muốn chạy cũng không được. Y giả lả cười nói:

- Có rất nhiều nguyên nhân để tiểu đệ mừng khi gặp lại huynh. Nhưng ở đây tiểu đệ nói ra chẳng tiện chút nào. Chúng ta đi tìm một chỗ nào tâm sự chứ?

- Bổn thiếu gia chẳng muốn mất thời gian với tiểu tử thúi như ngươi đâu. Bổn thiếu gia chỉ muốn nghe chút chuyện mà ngươi nói xong sau đó ngươi biết thiếu gia sẽ làm gì ngươi không Lâm Tứ xoa tay, giả lả lắc đầu:

- Làm sao tiểu đệ biết được huynh định làm gì tiểu đệ.

- Bổn thiếu gia sẽ dùng cực hình tàn khốc nhất để hành xử ngươi đó. Ngươi nghĩ ra xem, cực hình nào sẽ khiến ngươi đau khổ nhất?

Lâm Tứ tròn mắt nhìn Lâm Qui:

- Cực hình đau đớn nhất thì gồm có lóc thịt lóc da. Cạo xương, tứ mã phanh thây, lăng trì, bá đao đoạt sát, thiêu sống, quẳng xuống bàn chông ... rất nhiều ...

Nhưng tiểu đệ thấy mình đâu có tội gì mà huynh lại muốn dùng cực hình với tiểu đệ.

Lâm Qui trừng mắt giương thẳng tay phải chực tát vào mặt Lâm Tứ, nhưng Lâm Tứ thét lớn:

- Không phục ... không phục.

Lâm Qui nghe gã nói câu này buộc phải hạ tay xuống:

- Tại sao ngươi không phục?

- Huynh nghĩ xem ... tiểu đệ chưa biết mình đã làm gì mạo phạm đến huynh, thế mà huynh đã đánh tiểu đệ rồi. Huynh đường đường là một đại cao thủ của võ lâm, ai nghe đến tên cũng phải sợ mất hồn, mất vía, chung quanh lại có thuộc hạ nữa, lại ngang nhiên đánh tiểu đệ, một gã tiểu tử Cái Bang chẳng có chút bản lĩnh gì cả thì hỏi sao phục được. Tiểu đệ đã không phục thì tất nhiên thiên hạ cũng sẽ không phục huynh.

Lâm Qui thở hắt ra một tiếng:

- Thế ngươi có biết ngươi phạm tội gì với Lâm thiếu gia không?

Lâm Tứ giả lả cười, lắc đầu:

- Quả thật tiểu đệ không biết à.

- Nếu ngươi không biết thì Lâm thiếu gia sẽ nhắc lại cho ngươi biết.

Lâm Tứ khom người ôm quyền khúm núm nói:

- Tiểu đệ xin được rửa tai để nghe Lâm huynh chỉ huấn.

Hừ nhạt một tiếng, Lâm Qui nói:

- Ngươi hắn còn nhớ chuyện tại cổ miếu chứ?

Lâm Tứ reo lên:

- Tiểu đệ nhớ ra rồi ... Tiểu đệ nhớ ra rồi Lâm Qui cướp lời Lâm Tứ:

- Ngươi đã nhớ ra giờ thì không còn gì để ngăn được Lâm thiếu gia hành xử ngươi.

Lâm Tứ khoát tay:

- Không không ... Chính vì chuyện đó mà tiểu đệ rất vui mừng khi gặp lại huynh.

Lâm Qui tròn mắt nhìn Lâm Tứ:

- Ngươi nói nhăng nói cuội gì chứ? Chẳng lẽ vì chuyện tại cổ miếu thì ngươi phải sợ khi gặp Lâm thiếu gia, nhưng sao lại gặp ta ngươi mừng chứ?

Lâm Tứ ôm chiếc bánh bao, cười khẩy rồi nói:

- Huynh chắc chắn đã hiểu lầm tiểu đệ rồi.

Lâm Qui quắc mắt nhìn nhìn Lâm Tứ:

- Hiểu lầm ngươi ... Đúng ta hiểu lầm ngươi đó. Chính vì hiểu lầm nên bổn thiếu gia quyết định băm thây ngươi.

Lâm Qui toan vỗ tay để bọn võ phu xông vào Lâm Tứ, nhưng gã đã thét lên:

- Khoan.

- Ngươi còn có điều gì muốn nói nữa?

Lâm Tứ mỉm cười nói:

- Tiểu đệ có rất nhiều điều muốn nói với Lâm huynh. Nếu tiểu đệ nói gian thì đất chỗ tiểu đệ đứng sẽ nứt toát ra làm hai, cho đệ chui xuống dưới đi.

Lâm Qui gằn giọng nói:

- Ngươi có điều gì muốn nói với Lâm thiếu gia thì mau nói nhanh lên rồi bổn thiếu gia sẽ tống tiễn ngươi về dưới địa phủ.

Lâm Tứ buông một tiếng thở dài nói:

- Lâm huynh ... Trước nhứt tiểu đệ muốn hỏi huynh ... Tiểu đệ và huynh có phải là cùng một họ Lâm không?

Lâm Qui chau mày rồi gật đầu:

- Đúng ... Bổn thiếu gia và ngươi cùng một họ. Cùng một họ thì có thì nói ra chứ ... Chẳng lẽ ngươi muốn nhận bừa bổn thiếu gia.

- Tiểu đệ chưa nói ra mà huynh đã nói thay tiểu đệ. Phàm những người cùng một họ thì có quan hệ với nhau đấy. Khác họ đã họ đã có quan hệ huống chi cùng họ. Có lẽ đệ và huynh có quan hệ rất gần gũi nhau. Nếu không muốn nói là ruột thịt đấy.

Lâm Tứ nói xong. Lâm Qui ngửa mặt cười ngặt nghẽo. Hắn vừa cười vừa nói:

- Tiểu tử ... Nghe ngươi phát ngôn nhận bừa ta là người dòng tộc của ngươi ...

Ta không thể nào nhịn cười được đấy.

Hắn nói xong cười lên khanh khách.

Lâm Tứ chờ cho Lâm Qui cười dứt mới nói:

- Hẳn huynh đã nhận ra Lâm Tứ là người cùng dòng tộc nên đắc chí cười phải không?

Lâm Qui trừng mắt nạt:

- Tiểu tử thúi hồ đồ ... Ngươi còn nói một lần nữa cái ý nghĩ điên rồ đó thì đừng trách sao bổn thiếu gia nóng gan phát lạc ngươi mà không cho ngươi giãi bày.

Lâm Tứ sụ mặt xuống:

- Huynh không nhận đệ thì thôi. Thật làm oan ức cho Lâm Tứ này.

Hắn gãi đầu nói:

- Khi đệ nghĩ đến huynh mà huynh lại không bao giờ nghĩ đến tiểu đệ cả.

Lâm Qui nạt ngang:

- Ngươi nghĩ đến thiếu gia mà lại phá bĩnh vào chuyện của ta ư?

Lâm Tứ khoát tay - Tiểu đệ nào dám phản bội huynh. Tiểu đệ không giúp người dòng tộc thì giúp ai chứ?

Lâm Qui nạt ngang:

- Lâm thiếu gia đường đường là người của phủ Cửu Thiên Tuế mà lại có quan hệ dòng tộc với một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi à? Những lời sàm ngôn hồ đồ của ngươi chỉ đáng để cho Lâm thiếu gia hành xử thôi.

Lâm Tứ buông tiếng thở dài nói:

- Nếu Lâm huynh đã nói vậy rời thì Lâm Tứ chẳng còn gì để nói nữa.

Lâm Qui gàn giọng nói:

- Vậy là ngươi nói hết rồi chứ?

Lâm Tứ tròn mắt, lắc đầu:

- Chưa ...

- Thế ngươi còn gì để nói nữa nào?

- Lâm tiểu đệ còn biết bao nhiêu chuyện để nói với huynh ... Tỷ như chuyện hôm đó ... Thật ra hôm đó ...Gã buông một tiếng thở dài rồi ngồi thụp xuống bật khóc tức tưởi. Gã cứ khóc mãi mà không nói câu nào. Thấy Lâm Tứ khóc, Lâm Qui gằn giọng nói:

- Tiểu tử. Ngươi sợ chết mà khóc phải không?

Lâm Tứ ngẩng mặt nhìn Lâm Qui:

- Lâm Tứ không phải sợ chết mà khóc đâu. Tại vì Lâm Tứ ấm ức quá mà khóc thôi.

Lâm Tứ nói dứt câu rống to lên. Tiếng khóc rống của gã khiến cho mọi người chung quanh tò mò bâu lấy.

Lâm Tứ thấy mọi người bâu lấy vì tò mò, cau mày gắt giọng quát:

- Các ngươi bâu đến để làm gì ... có đi không. Mau đi đi, rời khỏi đây.

Mọi người ồ lên.

Nghe tiếng ồ của những người tò mò đó, Lâm Tứ càng rống to hơn nữa. Gã vừa rống vừa nói:

- Các vị trưởng tôn ơi. Lâm Tứ này bị hàm oan mà chẳng thể nào nói được Tức chết đi thôi. Tức chết đi thôi.

Gã nói xong rống to lên.

Từ trong đám đông một lão trượng bước ra nói:

- Tiểu tử ... Ngươi có oan ức gì nói. Nếu thật sự tiểu tử bị oan thì ở đây mọi người sẽ không bỏ ngươi đâu ...

Lâm Tứ nhìn Lâm Qui:

- Huynh cho đệ giãi bày chứ?

Lâm Qui gắt giọng:

- Được Ngươi cứ nói.

Lâm Tứ từ từ đứng lên. Y ôm quyền xá mọi người rồi từ tốn nói:

- Tiểu tử là Lâm Tứ còn đây là Lâm Qui đương kim thiếu gia của phủ Thiên Tuế.

Nghe Lâm Tứ nói mọi người đổ dồn mắt nhìn Lâm Qui. Họ không phải nhìn y bằng sự ngưỡng mộ mà chẳng qua mới biết y là người của phủ Thiên Tuế. Trong vòng người đó có kẻ vội vã ôm quyền xá Lâm Qui.

- Tham kiến Lâm thiếu gia.

Lâm Qui khẽ gật đầu:

- Tại hạ là Lâm Qui đương kim thiếu gia của phủ Thiên Tuế và tổng đàn võ lâm minh chủ. Gã tiểu tử kia và tại hạ chẳng có quan hệ gì cả.

Lão trượng lên tiếng:

- Nếu vì lẽ đó mà Lâm thiếu gia mới hành xử gã?

Lâm Qui gật đầu:

- Không sai.

Lão trượng thở dài.

Lâm Tứ vội khoát tay:

- Không phải Lâm Tứ này nhận bừa nhận bãi gì đâu.

Y gãi đầu mếu máo nói:

- Cũng chỉ cái họ Lâm chết tiệt, ôn dịch mà Lâm Tứ đây mới mắc kiếp hoạ.

Nếu không có họ Lâm chết tiệt này thì Lâm Tứ đâu có đến nỗi khóc ròng trước mặt chư vị bá bá và bá mẫu.

Nghe gã nói câu đó, mọi người bật cười dòn dã. Y chửi nhưng lại không có tục danh phía sau vô hình trung chẳng biết Lâm Tứ tự chửi mình hay chửi Lâm Qui, chính vì thế mà người ta mới bật cười. Lâm Qui nghe mọi người cười ngặt nghẽo tức giận:

- Im ...

Những người váy quanh chợt im lặng. Lâm Qui nhìn Lâm Tứ:

- Lâm Tứ ... Ngươi chửi ai thế?

Lâm Tứ khúm núm ôm quyền:

- Tất nhiên tiểu đệ chửi tiểu đệ rồi. Chỉ tại vì tiểu đệ hồ đồ nên mới gặp kiếp họa này.

Gã tự vỗ đầu mình rồi nói tiếp:

- Chỉ vì tiểu đệ hồ đồ nghĩ mình và huynh có quan hệ dòng tộc cùng một họ Lâm, nên tiểu đệ mới tương kế tựu kế giúp huynh, không ngờ huynh lại hiểu lầm tiểu đệ.

Gã thở hắt một tiếng rồi nói:

- Các vị bá bá, bá mẫu ... Trước đây vì tiểu tử Lâm Tứ này nghĩ hồ đồ, lại thấy Lâm Qui tướng mạo khôi ngô, anh tuấn, chắc chắn là người đỉnh thiên lập địa nên nhận bừa mà giúp huynh ấy.

- Ngươi giúp gì ta chứ?

Lâm Tứ nhăn nhó:
- Thì lần đó Lâm huynh định cưỡng hiếp Diệp Hoàn cô nương, nhưng thử hỏi cưỡng hiếp thì đâu có thú vị gì. Chính vì thế mà đệ tương kế tựu kế khiến cho Diệp Hoàn cô nương yêu thương huynh. Nay huynh đã có Diệp Hoàn. Ợ. quên ...

Diệp Tình Cung chủ chứ ... Thì nay huynh đã có Diệp Tình Cung chủ ... Gặp lại huynh đáng ra huynh phải đền ơn tiểu đệ. không ngờ gặp huynh đã muộn giết tiểu đệ ...

Lâm Tứ đưa tay lên trời rống to lên:

- Các bá bá ... bá mẫu ... Lâm Tứ này có oan không chứ ... có oan không chứ?

Lâm Qui nghe Lâm Tứ nói đến tức đỏ mặt. Y gầm lên:

- Lâm tiểu tử ... sàm ngôn ...

Lâm Tứ nhìn lại Lâm Qui:

- Không phải sàm ngôn mà đó là sự thật. Nếu không phải sự thật huynh có dám thề không ... Huynh phải đã từng định cưỡng hiếp Diệp Tình Cung chủ Hương cung, nếu không có đệ thì hẳn bây giờ Diệp Tình đâu có đoái hoài gì đến huynh.

Thậm chí nàng còn ghét huynh nữa.

Gã hất mặt:

- Huynh dám thề không?

Hai hàm răng Lâm Qui nghiến lại phát ra những tiếng két két nghe buốt cả cột sống.

Lâm Tứ cao giọng nói tiếp:

- Đệ có chết cũng nói ra sự thật. Nếu huynh lối không dúng thì huynh hãy thề đi cho mọi người tin. Nếu huynh nói điều đệ nói không đúng thì cả phủ Thiên Tuế của huynh ...

Lâm Tứ bỏ lửng câu nói giữa chừng. Lâm Qui rít giọng:

- Tiểu tử thúi ... Lâm thiếu gia sẽ cắt lưỡi ngươi.

Mặt Lâm Tứ méo mó:

- Huynh cắt lưỡi Lâm Tứ ư? Cắt lưỡi thì Lâm Tứ không thể nói được chứ gì?

Lâm Tứ chợt đanh mặt lại:

- Lâm huynh ... Nếu huynh giết Lâm Tứ rồi không biết huynh có sống được bao nhiêu năm nữa.

Lâm Qui dấn bước đến một bộ:

- Ngươi nói vậy có ý gì?

Lâm Tứ mím môi rồi nói:

- Tiểu đệ báo cho huynh biết, Diệp Tình Cung chủ đã xem Lâm Tứ này như tiểu đệ kết tình thủ túc rồi. Huynh giết đệ xem như đã cắt đứt tơ tình với Cung chủ đó.

Lâm Tứ đôi co qua lại với Lâm Tứ, chẳng mấy chốc đã kéo cả một số đông người vầy quanh. Họ nhốn nháo bàn tán về những điều Lâm Tứ nói thật là hỗn độn. Sự hỗn độn càng lúc càng dâng cao dần. Người thì bênh vực cho Lâm Tứ kẻ thì theo hùa với Lâm Qui bởi biết gã là thiếu gia của phủ Thiên Tuế.

Lâm Tứ nghe mọi người đối kịch càng lúc càng tăng liền lớn tiếng quát nhóm người theo hùa với Lâm Qui:

- Lâm Tứ nhìn mặt các người là biết ngay một lũ chẳng biết thị phi, chỉ biết theo đám ăn tàn thôi. Hôm nay các ngươi theo Lâm huynh của ta, ngày mai thì lại theo Lâm Tứ này ... Chẳng cần nghe các vị nói nữa.

Nhóm người đó như bị Lâm Tứ chế thêm dầu vào lửa gào lên:

- Lâm tặc đáng chết.

Họ ùa đến Lâm Tứ thì những người theo Lâm Tứ cũng gầm lên.

- Ỷ đông hiếp người đâu có anh hùng.

Thế là hai nhóm người ào ào lao vào nhau ẩu đá. Nhân cơ hội hỗn độn đó, Lâm Tứ lòn lén như một con lươn qua chốn hỗn độn để đào thoát.

Y vừa mới chuồn qua khỏi đám đông toan đứng lên bỏ chạy thì cổ bị đạp dí xuống đất.

Lâm Tứ trợn mắt, lè lưỡi, rống lên:

- Lâm thiếu gia không muốn chết ... Lâm Tứ không muốn chết đâu.

Lâm Tứ vừa nói vừa cố ngẩng mặt nhìn lên. Đứng sừng sững ngay trên đầu Lâm Tứ là vị chưởng môn phái Tuyết Sơn Ngô Tất Nhiên. Lão vận trường bào trắng toát như lớp tuyết, râu tóc thì đen mượt.

Ngô Tất Nhiên nói:

- Tiểu tử đâu thể trốn được.

Lâm Tứ nằm dài dưới đất nhăn nhó nói:

- Tiền bối tha mạng cho vãn bối ... Tha mạng cho vãn bối.

- Lão phu không có quyền tha mạng cho ngươi ... Mà chỉ có Lâm thiếu gia mới có thể tha mạng cho ngươi được mà thôi.

Nghe Ngô Tất Nhiên nói câu này, tứ chi Lâm Tứ bủn rủn. Y nghĩ thầm:

- “Chẳng lẽ mình tới số thật rồi hay sao? Biết như thế này thì trước đây mình chẳng chọc ghẹo gã Lâm tặc này làm gì”.

Trong khi Lâm Tứ nghĩ thì cuộc ấu đả đã chấm dứt. Tất nhiên phần thắng thuộc về nhóm người theo về với Lâm Qui vì họ được sự hỗ trợ của những cao thủ vận hắc y.

Tất cả ùa đến vầy quanh Lâm Tứ, đồng loạt xướng lên:

- Giết tên gã tiểu tử thúi ... Giết tên gã tiểu tử thúi.

Lâm Qui chặm rãi chấp tay sau lưng tiến đến bên Lâm Tứ:

- Ngươi quả là xảo quyệt. Muốn lợi dụng mọi người để kiếm đường đào tẩu ư?

Nhưng số ngươi đã tận rồi ... Hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi, năm sau đúng ngày nay sẽ là ngày cúng tế vong hồn ngươi.

Mồ hôi rịn ra trên trán Lâm Tứ. Gã miễn cưỡng nói:

- Lâm huynh à ...

Lâm Qui gắt giọng quát:

- Tiểu tử muốn nói nữa à? Đợi Lâm thiếu gia cắt lưỡi ngươi rồi sẽ cho ngươi nói:

Lâm Tứ nhăn nhó, thều thào nói:

- Cắt lưỡi rồi Lâm Tứ làm sao nói được nữa ... Lâm thiếu gia đừng cắt lưỡi Lâm Tứ ... Tội nghiệp Lâm Tứ lắm ... Nếu Lâm thiếu gia cắt lưỡi Lâm Tứ thì biến thành ma. Lâm Tứ chứng còn lưỡi để nói nữa. Không nói thì là ma câm rồi.

- Ngươi nói nhiều quá thì cũng nên biến thành ma câm đặng không còn nói nữa.

Lâm Qui nhìn lại chưởng môn phái Tuyết Sơn Ngô Tất Nhiên. Gã ôm quyền giả lả nói:

- Lâm thiếu gia đa tạ sự hỗ trợ của Ngô chưởng môn.

Tất Nhiên ôm quyền đáp lễ:

- Ngô mỗ chỉ mong Lâm thiếu gia nói với Cửu Thiên Tuế một tiếng là được rồi.

Lâm Qui gật đầu cất tiếng cười khanh khách. Lời nói của chưởng môn Ngô Tất Nhiên đủ minh chứng cho mọi người biết thân phận cao quí của gã hiện nay như thế nào.

Gã đắc ý nói:

- Được.. Bổn thiếu gia sẽ bẩm báo công lớn của Ngô chưởng môn với lão nhân gia.

- Đa tạ thiếu gia ...

Lâm Qui chìa tay đến:

- Ngô chưởng môn cho ta mượn thanh kiếm của người.

Chưởng môn phái Tuyết Sơn rút ngay trường kiếm đặt vào tay Lâm Qui.

Lâm Qui hoành kiếm cao giọng nói:

- Các ngươi hãy nhìn đây ... Với những kẻ dám xúc phạm đến bổn thiếu gia thì phải chịu gia hình như thế này. Hôm nay gã tiểu tử này sẽ là bài học để mọi người nhớ mãi sau này.

Lâm Qui hoành kiếm trở mũi nhắm thẳng vào gáy Lâm Tứ. Sinh mạng của Lâm Tứ giờ còn trong khoảnh khắc, tất cả đều tùy thuộc vào lưỡi kiếm thẳng tay Lâm Qui. Lâm Tứ rống lên đến khản cả tiếng:

- Ta không muốn chết.

Chương 43: Chân diện cố nhân

Lâm Qui thét lên một tiếng:

- Ngươi phải chết.

Cùng với tiếng thét như thể gã đang trút cơn cuồng nộ vào Lâm Tứ, lưỡi kiếm trong tay gã nhắm chiếc gáy đâm thẳng xuống. Cái chết chỉ dừng lại cách Lâm Tứ đúng một sợi tóc mà gã có thể cảm nhận rõ mồn một khí lạnh từ mũi liếm tỏ ra làm gai cả cột sống.

Không phải Lâm Qui tha Lâm Tứ, hay không dám giết gã tiểu thần thâu tội nghiệp mà chỉ vì lưỡi kiếm bị chặn lại bởi thủ pháp của Hạ Tuấn Luận. Sự xuất hiện của Tuấn Luận quá ư đột ngột vô cùng, cực kỳ đúng lúc đến độ Lâm Qui chẳng biết chàng đến từ lúc nào. Mặc dù bị Tuấn Luận giữ chặt lưỡi kiếm trong tay rồi mà Lâm Qui vẫn cố sức nhận nó xuống, nhưng không làm sao nhích được mũi kiếm chết chóc kia chạm được tới cổ Lâm Tứ Cạch ...

Lưỡi kiếm bị bẻ ngang ngay tận đốc kiếm, mặc dù thanh kiếm của chưởng môn phái Tuyết Sơn là một thanh báu kiếm.

Đến lúc này Lâm Qui mới sờ sửng nhận ra chuyện gì đã xảy ra với mình. Y bất giác hỏi:

- Ngươi đó à?

Không màng đến lời nói của Lâm Qui, Tuấn Luận từ từ đỡ Lâm Tứ đứng lên.

Bộ mặt Lâm Tứ méo xệch trông thảm hại và tội nghiệp. Thậm chí y phải bật khóc như thể vừa được tái sinh lần thứ hai.

Tuấn Luận hỏi Lâm Tứ:

- Lâm đệ có sao không?

Lâm Tứ vẫn chưa hoàn hồn lập bập nói:

- Hẳn đệ vẫn còn sống?

- Vẫn còn sống. Nếu đệ chết thì huynh sẽ nhúng tay vào máu. Và người đầu tiên tay huynh nhuộm máu chính là Lâm thiếu gia của phủ Cửu Thiên Tuế.

Tuấn Luận nhìn lại Lâm Qui. Ánh mắt của chàng khe khắt đến độ khi Lâm Qui vừa chạm đến thì thân gã đã nổi đầy gai ốc.

Lâm Qui rụt rè nói:

- Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận. Các hạ dám xen vào chuyện của Lâm thiếu gia?.

Thần nhãn đầy uy quang của Tuấn Luận ánh lên cái nhìn tàn nhẫn chém xả vào mặt Lâm Qui. Chàng từ tốn nhưng cất lời đáp trả bằng chất giọng lạnh như băng giá:

- Nếu tại hạ đến trễ thì Lâm Tứ đệ của tại hạ sẽ chết bởi sự tàn nhẫn của Lâm công tử.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Lâm công tử có biết Lâm Tứ chết thì điều gì sẽ xảy ra không?

Lâm Qui cười khẩy một tiếng:

- Thì ngày này năm sau là ngày tế vong hồn tên tiểu tử thúi đó.

Lời còn đọng trên miệng Lâm Qui thì trảo công của Tuấn Luận với bóng long trảo chụp tới. Lâm Qui chớp thấy đầu rồng thì trảo của Tuấn Luận đã đặt vào yết hầu gã rồi. Gã cảm thấy nghẹt thở tưởng chừng không thể thở được nữa.

Tuấn Luận chậm rãi nói:

- Lâm Tứ chết, Lâm công tử biết chuyện sẽ đến với Lâm công tử chứ? Chắc chắn một điều, Lâm thiếu gia sẽ cùng đi với Lâm Tứ đệ của tại hạ, mặc dù điều đó tại hạ không bao giờ muốn.

Mặt Lâm Qui biến sắc:

- Các hạ định giết bổn thiếu gia sao? Ngươi biết làm như vậy thì ngươi đã phạm một sai lầm lớn đó.

- Tại hạ chẳng sợ một sai lầm nào một khi mình hành động. Nhưng đã quyết định thì tại hạ chấp nhận tất cả những hậu quá trút lên đầu mình.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận nói tiếp:

- Lâm thiếu gia có đồng ý bỏ qua lọi chuyện cũ với Lâm đệ của tại hạ không?

Lâm Qui gật đầu:

- Lâm thiếu gia xem như chẳng bàn đến nữa, nếu như ngươi chịu buông trảo công của ngươi khỏi yết hầu Lâm thiếu gia.

Tuấn Luận mỉm cười, từ tốn nói:

- Quân tử đại trượng phu, và tại hạ không muốn một lần nữa phải khống chế Lâm thiếu gia.

Chàng nói dứt lời thì thu hồi trào công, quay bước trở lại bên Lâm Tứ. Đặt tay lên vai Lâm Tứ, Tuấn Luận nói:

- Lâm đệ. Chúng ta đi thôi.

Lâm Tứ lườm Lâm Qui. Y lắc đầu thở hắt một tiếng nghểnh mặt nói:

- Lâm Tứ và Lâm Qui chẳng có dòng tộc gì hết. Mai này gặp nhau Lâm công tử đừng nhìn mặt Lâm Tứ này đó.

Tuấn Luận và Lâm Tứ dợm bước thì Lâm Qui thét lớn:

- Bắt cả hai gã đó cho bốn thiếu gia.

Gã rống lên tiếp:

- Không bắt được thì giết gã ... Bất cứ ai làm được điều đó, bổn thiếu gia sẽ trọng thưởng hậu hĩ.

Nghe Lâm Qui nói, Lâm Tứ phẫn uất thét lớn:

- Ngươi đúng là thứ tiểu nhân bỉ ổi. Thứ không biết giữ lời, hạng ngoa ngôn xảo trá.

Trong khi Lâm Tứ thét lên như vậy thì bọn võ phu theo hầu Lâm Qui đồng loạt rút binh khí lao vào tập kích Tuấn Luận. Kiếm ảnh như rừng đồng loạt chụp xuống Tuấn Luận và Lâm Tứ. Một tay Tuấn Luận chụp lấy thắt lưng của Lâm Tứ quẳng lên cao ba trượng còn hữu thủ thì phối hợp với bộ pháp thần kỳ, loáng cái đã tước hết những thanh kiếm trong tay bọn võ phu của Lâm Qui. Chàng xoay một vòng những lưỡi kiếm đó thoát ra, như những ngọn phi tiễn.

Phập ... phập ... phập.

Kiếm của gã nào được trả về gã đó nhưng không phải trả vào tay họ mà lại ghim thẳng vào tâm trung bản thủ, rồi cắm phập xuống đất. Cùng với thủ pháp trả kiếm thần kỳ, Tuấn Luận lướt lên thộp lấy Lâm Tứ nhẹ nhàng hạ xuống đất.

Chàng đứng dạng chân nhìn Lâm Qui.

Lần này đối mặt với Tuấn Luận. Lâm Qui biến sắc, chẳng còn dám vọng động nữa, thậm chí thối lui luôn ba bốn bộ.

Lâm Tứ thét lớn vừa chỉ vào mặt Lâm Qui:

- Ngươi đáng chết lắm ... Ngươi đáng chết lắm.

Lâm Qui không màng đến lời của Lâm Tứ mà cứ thối bộ. Y lùi mà quên cả những gã thuộc nhân đang bò dưới đất rên rỉ bởi lưỡi kiếm như đã khóa chặt chúng xuống mặt đất.

Lâm Qui vụt quay lưng bỏ chạy. Y có nằm mơ cũng không thể nào tưởng tượng được thủ pháp siêu phàm của Hạ Tuấn Luận.

Lâm Tứ nhìn lại vị chưởng môn phái Tuyết Sơn nói:

- Lão chưởng môn này thấy người bị hiếp đáp không ra tay cứu giúp mà còn theo đóm ăn tàn hùa với Lâm thiếu gia nữa.

Mặt Ngô Tất Nhiên đỏ bừng.

Tuấn Luận đặt tay lên vai Lâm Tứ:

- Thôi đi ... Tự khắc Ngô chưởng môn sẽ hổ thẹn với hành động của mình.

Chính vì những vị chưởng môn như Ngô tiền bối mà Tuyết Sơn phái chưa bao giờ đạt được danh tiếng trên chốn giang hồ khiến bằng hữu nể phục.

Lâm Tứ lườm Ngồ Tất Nhiên, khinh khỉnh nói:

- Lão về mà hàn thanh kiếm khác đem cho Lâm thiếu gia mượn nữa nhé.

Nhìn mặt lão, Lâm Tứ này chán chết đi được.

Lâm Tứ đi cùng với Tuấn Luận bước ngang qua trước mặt Ngô Tất Nhiên.

Bất ngờ y như thể bị vấp té, nhào vào người Tất Nhiên, nhưng lão chẳng dám làm gì Lâm Tứ.

Lâm Tứ phủi hai ống tay áo:

- Cáo lỗi ... Cáo lỗi ...

Vì chưởng môn phái Tuyết Sơn chỉ biết nhìn Lâm Tứ mà chẳng nói nửa lời Lão im lặng, nhưng trong ánh mắt đã thoắt hiện những luồng hung quang rờn rợn.

Khi Tuấn Luận và Lâm Tứ vừa bước qua mặt chưởng môn phái Tuyết Sơn thì bất ngờ, lão vung hàn băng chưởng đánh vào lưng hai người.

Chưởng ảnh của họ Ngô đánh từ phía sau Tuấn Luận và Lâm Tứ. Với thân phận một chưởng môn nhân mà Ngô Tất Nhiên công kích Lâm Tứ và Tuấn Luận từ phía sau thì lão đã chẳng còn xem danh dự và uy nghi của Tuyết Sơn phái, mục đích của Ngô Tất Nhiên là chỉ muốn đắc lợi trong một chưởng Hàn Băng đấy thôi.

Những tưởng đâu Hàn Băng chưởng của họ Ngô đã ném trúng lưng Tuấn Luận lần Lâm Tứ nhưng sự biến bất ngờ lại xảy ra khi lão vừa nhả kình thì chưởng ảnh lại bị thủ pháp bách biến của Tuấn Luận khiến cho đáo ngược lại đánh vào ngay tâm huyệt.

Bốp ...

Ngồ Tất Nhiên dụng Hàn Băng chưởng công Tuấn Luận và Lâm Tứ thì sự biến lão lại công chính lão mà lão cũng không thể nào ngờ tới được. Hứng trọn một chưởng Hàn Băng của chính mình, Ngô Tất Nhiên phải thối luôn hai bộ, thân lão như thể đóng băng bởi khi chưởng lạnh giá. Lão cứ rùng mình liên tục, hai hàm răng thì nghiến chặt vào nhau phát ra những âm thanh ken két.

Ngô Tất Nhiên lập bập nói:

- Sao ... Sao?

Lão muốn nói câu gì đó nhưng hàn khí khiến cho lão không thể nào nói được. Lão phải ngồi bệt xuống đất để vận công điều tức nếu không muốn mất mạng bởi hàn chưởng của chính lãọ. Tuấn Luận nhìn Ngô Tất Nhiên khẽ lắc đầu Lâm Tứ thì chỉ trỏ nói:

- Không sai mà ... Người tiểu nhân thì đi cùng với kẻ tiểu nhân không sai mà ... Đường đường là một chưởng môn mà chẳng có phong độ tí nào. Lão chẳng đáng là chưởng môn nữa.

Lâm Tứ vừa nói vừa sấn tới, nhưng Tuấn Luận đã nắm tay y lại:

- Lâm đệ.

Lâm Tứ vùng vằng:

- Hạ đại ca, để cho đệ dạy cho lão chưởng môn này bài học về danh phái chứ.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không cần đâu, Ngô chưởng môn đã bị nội thương rồi. Bấy nhiêu đó Ngô chưởng môn cũng đủ biết và suy nghĩ lại những gì chưởng môn đã làm.

Chàng vỗ vai Lâm Tứ:

- Chúng ta đi thôi ... kẻo sẽ có thêm những chuyện phiền phức đó.

Lâm Tuấn và Tuấn Luận rảo bước bỏ đi. Lâm Tứ vừa đi vừa nói:

- Hạ đại ca ...

Tuấn Luận nhìn sang Lâm Tứ. Gã hỏi:

- Sao đại ca biết đệ gặp nạn mà cứu vậy?

Tuấn Luận mỉm cười:

- Huynh theo chân Lâm Qui đấy mà.

Lâm Tứ tròn mắt:

- Gã đại đạo Lâm tặc đó giờ đã là thiếu gia của Phủ Thiên Tuế. Nghĩ cũng lạ thật. Trước đây gã theo chân Long Cơ Bà Bà hết gây chuyện quái ác này đến chuyện quái ác khác, nay lại được làm nghĩa tử của Cửu Thiên Tuế thì hắn còn khuấy động như thế nào nữa. Ông trời thật là bất công.

Y nhìn lên mặt Tuấn Luận:

- Hạ huynh không trừ khử tên Lâm tặc nọ thì có ngày hắn còn gieo họa nữa.

Mặt Tuấn Luận sa sầm xuống:

- Huynh tự biết. Nhưng huynh có điều khó xử đối với Lâm thiếu gia. Hay nhất là từ nay Lâm đệ nên tránh xa gã họ Lâm đó.

Lâm Tứ nheo mày.

- Lâm tặc có gì mà khiến huynh khó xử?

- Ờ ... thì khó là khó xử.

Lâm Tứ chợt kéo Tuấn Luận vào một tửu điếm. Hắn đi thẳng đến quầy tiểu nhị gọi luôn vô rượu năm cân cùng những thức ăn ngon nhất, rồi lấy trong ống tay áo ra chiếc túi gấm thêu một ngọn sơn phủ đầy băng tuyết, lấy trong đó một nén vàng trả cho gã tiểu nhị.

Y ôm gói thức ăn và bầu rượu quay trở ra. Tuấn Luận nhìn Lâm Tứ:

- Đệ lại trổ nghề thần thâu.

- Hây ... Đệ đâu có muốn nhưng tại cái lão chưởng môn Tuyết Sơn phái buộc tay đệ ngứa ngáy, lấy hầu bao của lão để bỏ ghét thôi mà.

- Nhưng huynh không muốn đệ tiếp tục trổ nghề thần thâu của mình nữa.

Lâm Tứ giả lả cười:

- Lần nầy thôi ... Lần nầy thôi.
Lâm Tứ vừa nói vừa bẽn lẽn nhìn nơi khác.

Tuấn luận hỏi:

- Lâm đệ đến đây làm gì?

Lâm Tứ miễn cưỡng nhìn lại Tuấn Luận. Y e dè nói:

- Đến Hàm Dương lần này không phải ý của đệ đâu.

Vẻ mặt Tuấn Luận lộ rõ những nét cáu gắt:

- Không phải ý của đệ thì hẳn là ý của Tô Băng Lệ.

- Thì chính Tô tỷ tỷ đưa ra ý này.

Lâm Tứ dừng bước nhăn nhó nói:

- Tô tỷ tỷ đến Hàm Dương chủ đích muốn gặp lại Hạ đại ca.

Y tạo một nụ cười giả lả rồi nói tiếp:

- Hạ đại ca ... Xem ra lần này Tô tỷ tỷ đã yêu đại ca thật rồi đó.

Lâm Tứ quan sát dung diện của Tuấn Luận xem có sự thay đổi gì không khi nghe gã thốt ra câu nói này. Đập vào mắt y là vẻ mặt không một chút biểu cảm, cứ như Tuấn Luận chẳng hề nghe gã nói gì.

Lâm Tứ lí nhí nói tiếp:

- Huynh nghĩ sao?

- Nghĩ gì?

Buông một tiếng thở dài:

- Huynh không yêu Tô tỷ tỷ à?

- Đệ hỏi điều đó để làm gì?

Lâm Tứ im lặng. Y tiếp tục bước, nhưng rồi lại dừng bước quay sang Tuấn Luận:

- Hạ huynh ... Đệ thấy Tô tỷ tỷ tội nghiệp lắm.

- Nếu huynh tội nghiệp Tô Băng Lệ thì đó chỉ là lòng thương hại mà thôi.

- Nhưng Tô tỷ tỷ không còn như ngày xưa nữa.

- Huynh biết. Ngay từ lúc Băng Lệ còn là một trang giai nhân thì Tuấn Luận vẫn là Tuấn Luận. Hiện tại, huynh cũng có nghĩ đến Tô Băng Lệ, nhưng đó không phải là tình yêu.

- Phải chăng chỉ vì Tô tỷ tỷ không còn nhan sắc thanh xuân như hôm nào nữa.

- Huynh không phải là người trọng nhan sắc. Đừng nói đến chuyện đó nữa.

Băng Lệ đang ở đâu?

- Đệ đưa dẫn huynh đến với tỷ tỷ đây.

Tuấn Luận nhìn Lâm Tứ:

- Nếu huynh muốn mọi người mau rời khỏi Hàm Dương ...

Lâm Tứ lúng túng:

- Đệ thì lúc nào cũng nghe lời huynh, nhưng còn Tô tỷ tỷ ...

- Huynh muốn đệ cùng đi với Tô Băng Lệ. Đất Hàm Dương bây giờ không tiện cho hai người lưu ngụ đâu.

Lâm Tứ dừng chân trước một gian khách điếm. Y nói:

- Băng Lệ và ... Tuyết Nhi, Đình Khan lẫn Ngự Thần Y ở trong đó đó.

Mặt Tuấn Luận cau có với những nét căng thẳng:

- Huynh không ngờ Băng Lệ và đệ lại dẫn cả Tuyết Nhi, Đình Khan đến Hàm Dương. Sao lại có thể hồ đồ như vậy chứ? Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế và ta lúc này như thế não hẳn đệ và Băng Lệ phải hiểu ra chứ. Hai người thôi đã là chuyện khó xử cho huynh rồi, giờ lại thêm cả Tuyết Nhi, Đình Khan thì nếu như Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế phát hiện được, chuyện sẽ như thế nào không?

- Ngự Thần Y muốn gặp huynh. Mà Ngự Thần Y đi thì không lẽ để Tuyết Nhi, Đình Khan một mình tại Ngũ đài sơn.

Buông một tràng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Thôi được rồi ... Huynh sẽ vào gặp Ngự Thần Y, rồi tất cả mọi người mau rời Hàm Dương. Huynh cũng không lưu lại đây đâu. Huynh sẽ đến nơi huynh đến.

Lâm Tứ buột miệng hỏi:

- Huynh đi đâu nữa ...

- Huynh không thể nói bây giờ với Lâm đệ được.

Lâm Tứ miễn cưỡng không hỏi Tuấn Luận nữa Hai người vào khách điếm, đi thẳng đến phòng trọ của Băng Lệ, Tuyết Nhi, Đình Khan và Ngự Thần Y.

Vừa thấy Tuấn Luận, Ngự Thần Y đã hối hả bước ra đón:

- Hạ lão đệ.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Ngự huynh ...

Ngự Thần Y phấn khích nói:

- Lão huynh phải cất công đến đây tìm Hạ lão đệ đấy. Nhất định lão đệ phải thết đãi hảo tửu cho lão huynh mới được.

Lâm Tứ nhanh miệng nói:

- Có sẵn rượu và thức ăn đây ... Lâm Tứ này sao giỏi quá, lúc nào cũng có sự chuẩn bị chu toàn.

Y vừa nói vừa bày thức ăn ra bàn. Tuấn Luận nhìn về phía Băng Lệ. Nàng vẫn đứng nép góc phòng, mặt che vuông lụa trắng với Tuyết Nhi và Đình Khan.

Chàng bước đến trước mặt Băng Lệ:

- Muội ...

Băng Lệ cúi mặt nhìn xuống:

- Huynh ...

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Gặp lại muội huynh rất mừng.

Nghe Tuấn Luận nói câu này, bất giác nước mắt trào ra khoé, Băng Lệ khẽ lắc đầu như thể muốn chối bỏ lời nói của Tuấn Luận.

Ngự Thần Y bước đến bên Tuấn Luận:

- Nào ... Chúng ta lại đối ẩm với nhau thôi.

Tuấn Luận mỉm cười với Tuyết Nhi và Đình Khan rồi quay lại bàn thức ăn đã được Lâm tứ bày ra sẵn. Lâm Tứ chọn chỗ ngồi cạnh Ngự Thần Y.
Y nói với Băng Lệ và hai đứa trẻ:

- Nào ... Mọi người đến đây đi ... Chẳng lẽ đợi Lâm Tứ thỉnh Tuyết Nhi và Đình Khan ả? Những thứ này, Lâm đại ca suýt phải trả bằng cái mạng của mình đó.

Chờ cho mọi người ngồi vào bàn, Lâm Tứ mới chuốc rượu vào bốn chiếc chén. Y vừa chuốc rượu vừa nói:

- Tô tỷ tỷ hôm nay hẳn phải uống một chén rượu để mừng ngày sum hợp đó.

Y bưng chén:

- Mời tất cả mọi người.

Tất cả cùng nâng chén, uống cạn số rượu Lâm Tứ chuốc ra chén. Tuấn Luận mới nhìn Ngự Thần Y hỏi:

- Ngự lão huynh rời Ngũ đài sơn tìm Tuấn Luận hẳn để đòi nợ đã gởi Tuyết Nhi và Đình Khan.

- Hê ... Lão đệ nói sai rồi. Lão huynh có một chuyện hệ trọng muốn nói với lão đệ đây.

Tuấn Luận nghiêm mặt hỏi:

- Lão huynh định nói chuyện gì? Xin đừng nói cho Tuấn Luận về những truyền thuyết của mười hai hạt thần châu mà hiện tại Tuấn Luận chẳng giữ một hạt nào cả.

- Chuyện đó thì lão huynh đây biết ... Mười hai hạt thần châu hiện đã ở trong tay Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế rồi.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không phải như vậy đâu ... Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế thì chỉ giữ mười một viên thần châu. Còn Minh chỉ Thần châu thì Tuấn Luận buộc phải trao cho Diệp Tình Hương Cung chủ rồi - Vậy là Thần châu chưa hợp nhất.

Tuấn Luận gật đầu:

- Hiện tại thì chưa hợp nhất, nhưng chuyện hợp nhất Thập nhị Thần châu cùng chỉ trong nay mai thôi. Thế lão huynh đến đây vì chuyện đó à?

Ngự Thần Y lắc đầu:

- Lão đệ đã nói rồi ... Lão huynh tìm lão đệ không phải vì chuyện Thập nhị Thần châu đâu, mà vì chuyện khác.

Lão chỉ Tuyết Nhi và Đình Khan:

- Chính Tuyết Nhi và Đình Khan buộc lão huynh phải đi tìm lão đệ đó.

Đôi chân mày của Tuấn Luận nhướng lên. Chàng cười khẩy một tiếng rồi nói:

- Chưa một ai có thể dời bước Ngự Thần Y khỏi Ngũ Đài sơn, thế mà hai đứa trẻ chưa đến tuổi trưởng thành lại có thể dời được lão huynh sao? Chuyện này quả là lạ lắm đó.

- Tất nhiên là lạ rồi, nhưng nếu Tuyết Nhi và Đình Khan không đến thì Ngự Thần Y chẳng bao giờ rời Ngũ đài sơn cả.

Lão nói xong bưng chén rượu vừa được Băng Lệ chuốc đầy nói.

- Lão đệ uống cạn chén rượu này đi, lão huynh sẽ nói.

- Mời Ngự lão huynh.

Lâm Tứ cũng chen vào:

- Mời Ngự lão huynh và Hạ đại ca.

Ba người dốc chén rượu trút vào miệng. Lâm Tứ phùng má trợn mắt vội vã quay ngang ho sặc một tiếng. Rượu trong miệng gã phún ra tung toé.

Ngự Thần Y nhìn gã nói:

- Uống không được thì đừng bắt chước lão phu và Hạ Tuấn Luận. Nếu ngươi muốn uống rượu như Hạ Tuấn Luận và Ngự Thần y thì phải ... ra công diện bích hai mươi năm mời được đó.

Ngự Thần Y nhìn lại Tuấn Luận nói:

- Lần này lão huynh tìm đến Hạ lão đệ vì chất độc hạ vào nội thể của Tuyết Nhi và Đình Khan.

- Chuyện đó có gì liên quan đến huynh mà huynh phải thân hành tìm đến Tuấn Luận.

- Tất nhiên không liên quan đến ta rồi, nhưng có liên quan đến vận mệnh võ lâm.

Mặt Tuấn Luận đanh lại:

- Lão huynh nói cho Tuấn Luận biết được không?

- Tất nhiên lão huynh tìm lão đệ để nói đây.

Ngự Thần Y vuốt chòm râu bạc phếch rồi chậm rãi nói:

- Võ lâm trước đây đã từng biến động với Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc.

Bất cứ ai trúng phải Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc xem như là người tàn phế, nếu không nghe theo chỉ dụ của Địa Linh Tôn Giả. Ngay cả lão huynh là một ngự Thần Y cũng phải bó tay. Chỉ vì Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc mà lão huynh đến Ngũ Đài sơn quyết tâm bào chế giải dược đó.

Tuấn Luận hỏi:

- Vậy Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc có liên quan gì đến võ lâm?

- Ờ ... Thì lão huynh đang kể đây ... Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc có công năng rất lạ lùng. Phàm những ai đã trúng phải nó rồi thì đến đúng ngày trăng khuyết. Nếu không có giải được, đầu đau như búa bổ, có thể nói sống không được, chết cũng không xong. Nên kẻ trúng độc nhất nhất phải nghe theo chỉ huấn của người hạ độc là Địa Linh Tôn Giả. Mà hồi đó Địa Linh Tôn Giá lại có chủ đích độc bá võ lâm. Y chỉ thất bại sau khi gặp Thượng Quan Nghi, sư phụ của lão đệ.

Ngự Thần Y nghiêm giọng nói:

- Tuyết Nhi và Đình Khan đã bị người ta hạ Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc.

Chính vì lẽ đó mà lúc nào hai đứa bé này cũng cần đến thuốc giải.

Tuấn Luận nhìn sang Băng Lệ:

- Tô Muội ... Vậy hẳn Tô muội biết Địa Linh Tôn giả là ai. Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân, đúng không?

- Muội cũng không biết ... Vì mỗi khi giao nhiệm vụ cho muội, người trao giải dược đều vận trường y, che mặt bằng chiếc mặt nạ dát vàng.

Tuấn Luận nhìn lại Ngự Thần Y:

- Lão huynh nghi ngờ, tất cả mọi cao thủ của võ lâm, kể cả những vị chưởng môn hẳn đều đã trúng phải Can tầm thảo vô ảnh chi độc.

Ngự Thần Y gật đầu:

- Lão huynh nghĩ như vậy đó. Lão đệ suy ra thì tự khắc biết ngay thôi. Nếu Địa Linh Tôn Giá là Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân thì với tòa Dịch quán của Tụ Hiền trang, hẳn y đã âm thầm hạ Can tâm thảo vào nội thể của mọi người rồi.

- Đệ quả là ngạc nhiên đó ... Mạc Thiên Vân có tham vọng lớn như vậy ư?

Quả là khó tin.

Ngự Thần Y nheo mày hỏi:

- Chuyện sờ sờ ra như thế sao lão đệ lại không tin nhỉ?

- Đệ biết con người của Tụ Hiền trang chủ. Mặc dù y có tâm cơ hợp nhất Thập nhị Thần châu, nhưng sâu độc thì y chẳng có đâu.

Lâm Tứ chớp mắt, nhăn mặt nhìn Tuấn Luận:

- Đệ hiểu rồi ... Huynh không cho Mạc Thiên Vân là người có tâm địa sâu độc, chỉ vì ...

Tuấn Luận đanh mặt, cướp lời Lâm Tứ:

- Đệ đừng nói càn. Thật ra huynh biết Mạc Thiên Vân ... Y cũng là một người hào phóng.

Lâm Tứ khoác tay:

- Đệ nghĩ khác Hạ đại ca. Chúng ta thử suy xét thì sẽ thấy ngay Mạc Thiên Vân như thế nào nhé. Mạc Trang chủ bề ngoài giả vờ hào phóng lập dịch quán tại Tụ Hiền trang. Lập dịch quán tất y muốn quần hùng võ lâm phải đến dịch quán chứ. Một khi anh hùng hào biết đến dịch quán thì y mới dễ bề kéo lưới mà chẳng chút khó khăn mệt nhọc gì. Nhưng để tạo được sự chú ý của quần hùng thì ...

Lâm Tứ nhìn qua Băng Lệ:

- Họ Mạc phải cần đến Tô tỷ tỷ ... Có đúng vậy không? Muốn bắt Tô tỷ tỷ làm theo ý của mình thì Mạc Thiên Vân phải hạ độc vào Tuyết Nhi và Đình Khan.

Tuấn Luận nhìn sang Băng Lệ:

- Muội, muội Hãy cho huynh biết một điều.

Băng Lệ gật đầu.

Tuấn Luận hỏi:

- Ai đã dạy cho muội tấu khúc “Đoạn trường ly biệt.

- Cát Bội Hương tỷ tỷ ... Sau khi Cát Bội Hương tỷ tỷ truyền cho muội khúc Đoạn trường ly biệt thì người chẳng bao giờ còn gặp muội nữa.

Lâm Tứ vỗ trán nói:

- Vậy đích thị là Mạc Thiên Vân đang có ý đồ làm chủ võ lâm rồi. Y nhờ Cát Bội Hương ...

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không đâu. Nhất định Bội Hương không phải là người đó. Nếu như Bội Hương truyền thụ khúc Đoạn trường ly biệt thì hẳn có mục đích.

Lâm Tứ nhún vai:

- Làm sao biết được Cát tỷ tỷ có mục đích gì? Hay lại nghe theo lời của Mạc Thiên Vân?

Ngự Thần Y chen vào:

- Lão đệ ... dù muốn hay không muốn thì lão đệ cùng phải bắt Mạc Thiên Vân nói ra sự thật. Nếu đúng như Lâm tiểu tử đây nói thì hắn phải trao giải dược cho mọi người.

Ngự Thần Y lấy trong thắt lưng ra một lọ tịnh bình. Lão đặt tịnh bình lên bàn:

- Lão đệ ... Trong tịnh binh này là giải dược Can Tâm Thảo Vô Ảnh Chi Độc.

Chỉ con một hoàn pha với nước đủ dùng cho trăm người. Với bấy nhiều giải dược này, lão huynh nghĩ có thể hóa giải độc Can tâm.

Tuấn Luận gật đầu. Chàng lấy tịnh bình cho vào áo ngực:

- Tuấn Luận sẽ đi tìm Mạc Thiên Vân. Còn Ngự lão huynh và mọi người hay quay về Ngũ Đài sơn. Trên Ngũ Đài sơn hẳn chẳng có một ai có thể tìm được nơi ngụ của mọi người.

Băng Lệ nhìn Tuấn Luận:

- Muội có thể đi cùng huynh chứ?

Nhìn nàng một lúc, Tuấn Luận rồi lắc đầu:

- Muội không nên đi theo huynh ...

- Đại ca ...

- Rồi huynh sẽ đến Ngũ Đài sơn.

Chàng vừa nói dứt câu thì cửa phòng bật tung ra, một giọng nói ồm ồm cất lên:

- Ngươi đâu còn cơ hội đến Ngũ Đài sơn nữa.

Lời đó vừa dứt thì lưỡi đao chụp đến Tuấn Luận, nhưng Tuấn Luận còn nhanh hơn lưỡi đao nọ. Đao chưa biến thành chiêu thì đã nằm gọn trong tay chàng.

Tuấn Luận nhìn thẳng người đó.

Ngự Thần Y reo lên:

- Ý Thiên Rèn Đao Nam Hiệp Vũ Tịnh, Nam Hiệp nhận ra lão phu chứ?

Chương 44: Sát thần

Vũ Tịnh ngơ ngẩn nhìn Ngự Thần Y trong khi đao của gã đã bị Tuấn Luận tước lấy quẳng xuống sàn gạch. Thấy vẻ ngơ ngác của Vũ Tịnh, Ngự Thần Y nhíu mày:

- Nam Hiệp không nhận ra lão phu à?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Y không thể nào nhận được lão huynh đâu.

Tuấn Luận vừa nói vừa điểm vào tịnh huyệt của Vũ Tịnh rồi lòn tay xuống cằm gã gỡ luôn chiếc mặt nạ da người.

Ngự Thần Y trố mắt nhìn khuôn mặt lạ hoắc mà lão chẳng thể nào nhận ra.

- Y... Sao lại như vậy chứ?

Tuấn Luận hỏi:

- Các hạ nghe lệnh ai đến đây vậy?

Gã nhìn Tuấn Luận rồi nhăn mặt há miệng cắn mạnh vào lưỡi mình. Máu phún ra từ cửa miệng gã. Y ngoẻo đầu qua bên trong tư thế chết đứng.

Lâm Tứ nói:

- Hạ huynh ... Chúng ta phải rời khỏi đây thôi.

Ngự Thần Y vuốt râu, cau mày nhăn mặt nói:

- Lạ quá... Gã này không phải là Nam Hiệp sao lại có thanh đao của Nam Hiệp Vũ Tịnh nhỉ?

Tuấn Luận nói với Ngự Thần Y:

- Ngự huynh không cần suy nghĩ nữa ... Thế nào cũng có lời giải trình thôi.

Người này không phải là Nam Hiệp thì tốt lắm rồi. Tuấn Luận không tin tất cả những đại hiệp trên chốn võ lâm một khắc, một thời lại tự bán mình.

Băng Lệ bước đến nói với Tuấn Luận:

- Hạ huynh ... Muội...

Lâm Tứ nhìn Băng Lệ buông tiếng thở dài. Y nhăn nhó nói với Tuấn Luận:

- Hạ đại ca ...

Tuấn Luận khoát tay:

- Huynh biết đệ định nói gì.

Chàng quay lại Băng Lệ:

- Huynh sẽ tìm đến muội.

Chàng quay lại khẽ gật đầu với Ngự Thần Y. Lão vuốt râu đáp lời Tuấn Luận cung bằng một cái gật đầu.

Tuấn Luận nói:

- Tuấn Luận thỉnh nhờ lão huynh đưa mọi người về Ngũ đài sơn.

- Lão đệ cứ yên tâm... Ngự Thần Y lão huynh không phải là tay xoàng trong giới võ lâm đâu - Lão huynh và mọi người bảo trọng.

Tuấn Luận quay bước bỏ ra cửa. Băng Lệ gọi theo:

- Hạ đại cạ. Chàng dừng bước nhìn lại nàng, miệng điểm một nụ cười khích lệ rồi lắc vai thi triển khinh công thoát qua cửa sổ. Băng Lệ bật khóc. Lâm Tứ đến bên nàng:

- Tô tỷ tỷ đùng khóc... Khóc hoài thế này thì chẳng bao lâu đôi mắt đẹp của tỷ cung không còn. Nhan sắc của tỷ giờ chỉ còn có mỗi đôi mắt đẹp đó thôi.

Băng Lệ chẳng nghe Lâm Tứ nói gì. Nàng mơ hồ để tâm tưởng mình dõi theo Tuấn Luận, mặc nhiên cho những dòng lệ tuôn trào ra khoé mắt.

Ngự Thần Y bước đến bên nàng:

- Tô cô nương hãy tin lão phu. Hạ lão đệ của lão đệ không phải là người bội nghĩa vong tình. Chúng ta mau thu xếp rời khỏi đây. Nhất định lão phu tin hạ lão đệ sẽ đến Ngũ đài sơn. Nhất định y sẽ đến Ngũ đài sơn.

- Băng Lệ linh cảm... linh cảm.. Lâm Tứ nhăn nhó nói:

- Hây ... Phàm nhưng người đang yêu thì hay có linh cảm gở ... Tỷ tỷ đừng bao giờ linh cảm nữa có được không?

Mặc dù nói vậy nhưng ngay cả Lâm Tứ cũng có sự linh cảm bất ổn khi nghĩ đến Hạ Tuấn Luận.

° ° °

Lâm Qui háo hức bước vào “Dạ nguyệt mộng lâu”. Y không háo hức sao được khi biết mình sắp gặp lại Mộng Diệp Tình, trang giai nhân mà gã tơ tưởng trong giấc mộng mỗi khi chợp mắt.

Vẫn Hà Cẩm Tú bước ra đón Lâm Qui. Hắn cười khẩy với nàng, với vẻ mặt khinh khỉnh. Y kiêu hãnh nói:

- Diệp Tình đâu?

Cẩm Tú nhìn gã nói:

- Cung chủ không có ở đây.

Lâm Qui cất giọng nạt ngang:

- Sao lại không có ở đây chứ? ... Lâm Thiếu gia đây mà lại không có nàng ở đây sao được?

- Cung chủ lệnh cho Cẩm Tú tiếp Lâm công tử.

Lâm Qui cau mày gay gắt nói:

- Nàng mà tiếp Lâm thiếu gia được ư?

Cẩm Tú vẫn giữ giọng từ tốn ôn nhu, chẳng màng gì đến thái độ trưởng thượng kẻ cả của Lâm Qui.

- Đây là lệnh của Cung chủ ... Nếu như Lâm công tử cảm thấy Cẩm Tú không xứng đáng bồi tiếp người thì lui bước. Cẩm Tú tuyệt nhiên không dám ép công tử.

Lâm Qui gắt giọng nói - Nàng thật là chẳng biết gì cả.. Lúc này nàng biết ta là ai không?

Cẩm Tú nhún nhường đáp lời Lâm Qui:

- Cẩm Tú biết Lâm công tử giờ đã là nghĩa tử của Cửu Thiên Tuế. Đã là nghĩa tử của Cửu Thiên Tuế tất Lâm công tử đã có danh có chức có quyền.

Lâm Qui cướp lời Cẩm Tú:

- Bổn thiếu gia giờ còn hơn những gì nàng vừa nói nữa. Mau cho ta biết Mộng Diệp Tình đang ở đâu ... Ta muốn cho nàng ấy biết những tin vui.

Cẩm Tú miễn cưỡng lắc đầu:

- Cung chủ không tiếp công tử đâu.

Lâm Qui hừ nhạt một tiếng:

- Sao lại không tiếp bổn thiếu gia chứ?

Cẩm Tú ôn nhu đáp lời gã:

- Nếu Lâm công tử trước đây thì Cung chủ sẵn sàng bồi tiếp người. Nhưng bây giờ Lâm công tử đã Lâm thiếu gia của phủ Thiên Tuế, chính vì thế mà Cung chủ không muốn tiếp người.

Lâm Qui hừ nhạt một tiếng:

- Đáng ra Diệp Tình nghe bổn thiếu gia được ân sủng của Cửu Thiên Tuế phải mừng mới đúng. Chứ sao lại không bồi tiếp Lâm Qui chứ? Nàng hãy đưa Lâm thiếu gia gặp Diệp Tình đi, rồi nàng sẽ thấy Diệp Tình vui như thế nào.

Cẩm Tú lắc đầu:

- Cẩm Tú không dám cãi lệnh Cung chủ.

Lâm Qui thét lên:

- Ngươi dám cản Lâm Qui nầy ư? Nàng biết bổn thiếu gia đem đến cho Diệp Tình thứ gì không?

Khẽ lắc đầu, Cẩm Tú nói:

- Cẩm Tú không cần biết đến chuyện đó.

Hừ nhạt một tiếng, Lâm Qui lòn tay vào áo ngực lấy chiếc tráp đựng Thập nhị Thần châu. Y chìa chiếc tráp ngọc đến trước mặt Cẩm Tú, mở nắp ra. Ánh hào quang trong tráp loá lên làm chói mắt Cẩm Tú, buộc nàng phải nhíu mày.

Lâm Qui đóng nấp chiếc tráp ngọc châu khinh khỉnh nói:

- Nàng thấy rồi chứ?

Cẩm Tú nhìn Lâm Qui. Nàng lắc đầu:

- Cho dù Lâm công tử có đem đến ngọc tỷ của đương kim hoàng thượng thì Cẩm Tú cũng không thể đưa công tử đến gặp Cung chủ. Chỉ khi nào có lệnh của người Cẩm Tú mới cho công tử đi gặp Cung chủ.

- Đến ngay cả Thần châu, báu vật mà cả võ lâm này ai cũng thèm khát thế mà nàng vẫn dửng dưng ư?

- Phần của Cẩm Tú là nô nữ của Cung chủ. Nô nữ thì phải biết giữ phận mình, không thể nào vượt qua phận mà Cung chủ đã ban.

Lâm Qui giận đến tím mặt. Y xuống giọng từ tốn, ôn nhu nói:

- Cẩm Tú ... Nàng hẳn biết Lâm thiếu gia của nàng mấy ngày qua rất nhớ Cung thủ của nàng chứ? Nàng đang làm ta phát điên, phát cuồng lên đây.

Cẩm Tú nhìn Lâm Qui.

Gã giả lả nói:

- Lâm thiếu gia của nàng còn rất nhiều điều hệ trọng muốn nói với Cung chủ nữa. Mau đưa ta đi gặp Cung chủ.

Cẩm Tú miễn cưỡng nói:

- Thôi được ... Cẩm Tú mời Lâm công tử.

Lâm Qui phấn khích, cười khẩy một tiếng rồi nói:

- Nàng biết điều với Lâm thiếu gia, sau này ta sẽ ban thưởng trọng hậu cho nàng.

Y nói dứt câu sửa lại trang phục, cho dù bộ trang phục của hắn đã rất thẳng nếp vừa vặn. Y mỉm cười, chấp tay sau lưng rảo bước theo Cẩm Tú. Lâm Qui vừa đi vừa nghĩ thầm:

- Sau khi nàng nghe được thân phận thật của Lâm Qui thì hẳn nàng còn giật mình ngơ ngác nữa đấy.

Cẩm Tú dẫn Lâm Qui vào gian biệt phòng mà chẳng có Diệp Tình trong đó.

Gã ngơ ngác nói:

- Sao nàng dẫn Lâm thiếu gia đến đây? Lâm thiếu gia muốn gặp Diệp Tình kìa.

Cẩm Tú bưng bầu rượu chuốc ra chiếc chén ngọc:

- Cẩm Tú phải thực hiện chức trách của một nô nữ trước đã.

Lâm Qui sụ mặt xuống, lắc đầu nói:

- Ta chỉ muốn gặp Diệp Tình thôi ... Nàng chẳng hiểu ý ta gì cả.

- Rượu này là của Cung chủ tự tay chưng cất để tiếp đãi Lâm công tử. Nếu như Lâm công tử không dùng thì đã không để tâm đến sự khó nhọc của Cung chủ.

Lâm Qui ngồi xuống ghế nhìn Cẩm Tú:

- Nàng nói thật đấy chứ?

- Tại sao công tử lại hỏi câu đó? Hay công tử hoài nghi Cung chủ của Cẩm Tú. Nếu như công tử hoài nghi Cung chủ thì đừng nên gặp người hay hơn.

Lâm Qui lắc đầu khoát tay:

- Không... không... Lâm thiếu gia làm gì có ý hoài nghi tình của Mộng Diệp Tình. Lâm Qui chỉ nôn nao quá đấy thôi.

Bưng chén rượu đầy, Cẩm Tú từ tốn nói:

- Cẩm Tú thay Cung chủ mời Lâm thiếu gia.

Đón lấy chén rượu đầy từ tay nàng, Lâm Qui nói:

- Ta uống cạn số rượu này, nàng sẽ dẫn ta đi gặp Diệp Tình chứ?

Cẩm Tú nhìn thẳng vào mắt Lâm Qui:

- Gặp được Cung chủ hay không là do Lâm công tử quyết định.

- Tất nhiên Lâm thiết gia đến đây cốt để gặp Diệp Tình mà ... Nếu không muốn gặp Diệp Tình thì Lâm thiếu gia đến đây làm gì.

Gã nói dứt câu, dốc chén trút rượu vào miệng mình. Gã đặt chén xuống bàn, chắt lưỡi nói:

- Đúng là hảo tửu của Diệp Tình. Chỉ có Diệp Tình mới có thể cất được những thứ hảo tửu ngon như thế này.

Cẩm Tú lại chuốc rượu vào chén Lâm Qui...

- Mời Lâm công tử.

Bưng chén rượu, Lâm Qui hỏi:

- Nàng không uống với Lâm thiếu gia ư?

Cẩm Tú lắc đầu, buông một câu thật nhạt nhẽo:

- Không...

- Tại sao?

- Hảo tửu của Cung chủ chưng cất chỉ dành riêng cho Lâm thiếu gia mà thôi.

Không một người nào được thưởng thức hảo tửu mà Cung chủ dành riêng cho Lâm công tử.

Lâm Qui dốc chén đổ rượu vào miệng. Hắn chép lưỡi rồi vỗ đùi:

- Hay ... Rất hay ... Rượu của Diệp Tình tự tay chưng cất thì chỉ có Lâm Qui mới uống được mà thôi. Không một người thứ hai được uống thứ hảo tửu này.

Hay ... Rất là hay.

Gã gật đầu nhìn lén Cẩm Tú.

- Chuốc nữa cho bổn thiếu gia.

- Bây giờ công tử hẳn đã vui vẻ rồi chứ?

Cẩm Tú vừa nói vừa chuốc rượu ra chén. Lâm Qui nhìn rượu trong chén:

- Nghe nàng nói Lâm ai thiếu gia vui vẻ rồi, nhưng sự vui vẻ của ta chưa trọn vẹn nếu như không gặp được Diệp Tình.

Cẩm Tú mỉm cười:

- Thiếu gia sẽ gặp được Cung chủ sau khi dùng hết số rượu này.

- Ta sẽ sớm dùng hết số rượu do chính tay Diệp Tình chưng cất mà.

Cẩm Tú lại chuốc rượu vào chén Lâm Qui Nàng vừa rót đầy chén thì gã lại uống cạn rồi nói:

- Chuốc chén rượu cho ta nữa.

- Công tử đã bắt đầu cao hứng rồi đó.

- Lâm thiếu gia rất cao hứng và còn nôn nóng nữa.

Cẩm Tú chuốc rượu vào chén Lâm Qui. Nàng vừa chuốc rượu vừa hỏi:

- Lâm thiếu gia cao hứng và nôn nóng gì?

- Cao hứng vì Lâm thiếu gia của nàng đang được uống hảo tửu của Mộng Diệp Tình tự tay chưng cất cho ta. Nôn nóng vì ta muốn mau sớm gặp lại nàng.

- Nàng là ai?

Lâm Qui nhướng mày nhìn Cẩm Tú:

- Còn ai nữa ngoài Mộng Diệp Tình.

Y nói xong bưng chén rượu dốc vào miệng mình. Đến chén rượu này thì Lâm Qui cảm thấy nóng bừng trong đan điền. Cùng với cảm giác đó, y cảm thấy trong lòng mình có sự nao nao diệu kỳ. Mắt Lâm Qui đang mờ dần mà y tưởng là do men rượu tạo ra.

Y lè nhè nói:

- Cẩm Tú ... Giờ thì Lâm thiếu gia muốn gặp ngay Diệp Tình rồi đó. Mau đưa Lâm thiếu gia đi gặp nàng... Ta không thể nào chờ đợi lâu hơn nữa.

Cẩm Tú từ tốn nói:

- Cung chủ muốn bồi tiếp công tử thật chu đáo trước khi người gặp Cung chủ.

Cẩm Tú vỗ tay một cái.

Hai ả a hoàn bình nhật hàng ngày bước vào. Lâm Qui nhìn hai nàng đó lè nhè nói:

- Diệp Tình Cung chủ đâu?

Hai ả a hoàn khúm núm nói:

- Chúng nô tỳ được phép Cung chủ đến hầu tiếp Lâm thiếu gia.

Lâm Qui khoát tay, lè nhè nói:

- Lâm thiếu gia đâu cần hai nàng ... Ta chỉ cần Diệp Tình thôi.

Mặc cho Lâm Qui nói, nhưng hai ả cung nữ vẫn bước đến hai bên gã áp người vào gã. Nàng đứng bên phải Lâm Qui nói:

- Lâm Công tử ... Tiểu Bạch không phải nữ nhân sao?

Nàng đứng bên trái, áp sát người vào vai Lâm Qui:

- Sương Sương cũng là nữ nhân vậy? ... Chàng không thích sao?

Lâm Qui nheo mày. Y gằn giọng nói:

- Hai nàng muốn gì nơi Lâm thiếu gia?

Tiểu Bạch và Sương Sương đồng bá lấy cổ Lâm Qui. Cả hai cùng nói:

- Chàng biết chúng thiếp muốn gì nơi chàng mà.

Cả Tiểu Bạch lẫn Sương Sương vừa nói vừa dùng tay ve vuốt Lâm Qui. Gã bưng chén rượu đưa lên miệng uống mà chẳng hề có hành động phản ứng gì trước hành động của hai người đó. Lâm Qui đặt chén xuống bàn thì Cẩm Tú lại chuốc rượu vào chén hắn.
Mặc dù không có biểu lộ gì ra mặt nhưng trong lòng Lâm Qui vẫn trồi lên cảm giác nao nao bởi sự vuốt ve, âu yếm của Tiểu Bạch và Sương Sương. Gã giang rộng hai tay, nhìn lên Cẩm Tú bằng ánh mắt đục ngầu với những đường gân máu đỏ ửng bởi lửa dục đã bắt đầu bừng cháy.

Y hỏi Cẩm Tú:

- Cẩm Tú ... Nàng buộc Lâm thiếu gia phải rơi vào tình cảnh này, nếu như Diệp Tình biết được thì sao? Nàng sẽ nói với Diệp Tình như thế nào?

Cẩm Tú nhìn vào mắt Lâm Qui từ tốn nói:

- Chắc chắn cung chủ sẽ không nói gì đâu. Nhưng Cẩm Tú muốn hỏi Lâm Thiếu gia, chỉ xin Thiếu gia trả lời thật lòng cho Cẩm Tú biết. Thiếu gia trả lời xong, Cẩm Tú Sẽ bẩm báo ngay với Cung chủ.

Lâm Qui hất mặt nói:

- Nàng cứ hỏi ... Lâm Qui sẽ trả lời nàng ngay thôi.

Cẩm Tú nghiệm giọng nói:

- Nếu như Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế biết thì Lâm thiếu gia sẽ tính sao.

Lâm Qui buông luôn một câu:

- Lão làm sao mà biết được chứ?

- Cửu Thiên Tuế sẽ biết Lâm công tử lấy Thập nhị Thần châu đem trao cho Hương chủ Hương cung.

- Đợi đến khi lão biết thì Lâm thiếu gia và Diệp Tình đã đi xa rồi. Với Thập nhị Thần châu, một khi Diệp Tình phát hiện được bí mật trong đó thì không còn sợ gì Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế nữa.

- Công tử không sợ Cửu Thiên Tuế à?

- Sợ thì ta có sợ nhưng ta không nghĩ lão có thể lấy mạng Lâm Qui này.

- Cửu Thiên Tuế sẽ nổi trận lôi đình khi biết Lâm công tử phản bội người.

Mà người lại đang đối xử rất hậu hĩ với công tử.

Lâm Qui chỉ bầu rượu:

- Chuốc rượu ... Chuốc rượu cho bổn công tử.

Cẩm Tú chuốc rượu vào chén gã. Trong khi nàng chuốc rượu thì Tiểu Bạch và Sương Sương vẫn vuốt ve mơn trớn y. Trong vòng tay của hai nàng, Lâm Qui cảm thấy sảng khoái tột cùng bởi sự mơn trớn của họ.

Gã dốc chén rượu vào miệng rồi nói:

- Diệp Tình quả là hiểu ý của bổn thiếu gia.

Y nhìn lại Cẩm Tú nhướng mày hỏi:

- Nàng còn muốn hỏi gì nữa không?

Cẩm Tú nhìn gã, mỉm cười nói:

- Sao Lâm công tử lại không sợ Lão Thiên Tuế phẫn nộ?

Y cười khẩy nói:

- Nàng có biết người ta phạm tội bất hiếu nhất là tội gì không?

- Vô ngã vô tự.

- Đúng ... Không có con nối dõi đấy. Cửu Thiên Tuế là một thái giám thì làm gì có con nữa. Lão chỉ còn mỗi một giọt máu duy nhất là Lâm Qui thôi ... Cho dù lão có giận đến mấy thì cũng chẳng dám làm gì Lâm thiếu gia đâu ... Bởi vì thiếu gia là giọt máu duy nhất của lão ... Giọt máu duy nhất của lão... Sau này lão chết thì cả cơ nghiệp của lão sẽ thuộc về Lâm thiếu gia.

Lâm Qui nói xong dựa lưng vào người Tiểu Bạch và Sương Sương, ngửa mặt cất tràng tiếu ngạo đắc ý vô cùng. Gã cười dứt tràng tiếu ngạo đó thì hai mí mắt cũng nặng trĩu xuống không thề nào nhướng lên nổi nữa.

Hắn dựa luôn vào vùng đan điền của Tiểu Bạch, nhìn Cẩm Tú cố nhướng mày nói:

- Cẩm Tú ... Trong rượu có gì?

Cẩm Tú mỉm cười nói:

- Trong rượu là mê hồn hương dùng để đưa Lâm thiếu gia đến gặp Mộng Diệp Tình Cung chủ.

- Vậy ư... Diệp Tình bày nhiều trò hay quá.

Hắn mỉm cười rồi chui tọt vào giấc mộng sớm gặp lại Diệp Tình.

° ° °

Cửa gian biệt phòng của Diệp Tình từ từ dịch mở.

Đang nằm duỗi dài trên tràng kỷ cho bốn gã mỹ nam tử xoa bóp, Diệp Tình phải nhổm người ngồi lên. Nàng chưa biết vì sao cửa biệt lại tự dưng mở ra như vậy thì bỗng bốn gã mỹ nam tử đồng loạt thối bộ về sau mà chẳng đợi lệnh của Diệp Tình.

Diệp Tình cau mày:

- Các ngươi làm gì vậy?

Nàng còn thắc mắc bởi hành động của bốn gã đó thì Tiểu Thuần Cửu Thiên Tuế trong bộ trường bào, tay cầm chiếc tráp bước vào.

Chạm mặt Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế, Diệp Tình ngồi bật lên. Nàng buột miệng nói:

- Hóa ra là lão.

Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế nhìn Diệp Tình. Gã thản nhiên đặt chiếc tráp lên án thư rồi mở nấp. Hào quang từ trong tráp phát ra soi sáng cả gian biệt phòng.

Ánh hào quang kia lấn át cả bốn chiếc chân đèn.

Diệp Tình nhìn vầng hào quang từ trong chiếc tráp tỏa ra đằng ánh mắt thèm thuồng. Diệp Tình từ từ ngồi thẳng lên. Tiểu Thuận nhìn nàng. Hai người đối mặt với nhau.

Diệp Tình từ tốn nói:

- Cửu Thiên Tuế đến đây làm gì?

Tiểu Thuận buông một câu thật lạnh lùng:

- Hợp nhất Thập nhị Thần châu.

Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận vừa nói vừa lột bỏ trường bào chức phận quan triều. Bên trong là bộ trường y xám xịt vốn là y trang của Vô Địch Song Hoàn Lương Trung Liệt.

Diệp Tình đứng lên. Nàng khoanh tay trước ngực định nhãn nhìn thẳng vào mặt Cửu Thiên Tuế.

- Cửu Thiên Tuế đã biết Diệp Tình là ai?

Tiểu Thuận gật đầu. Y lấy trong ống tay áo trường bão xám xịt ra tấm lịnh bài thẩy đến dưới chân Diệp Tình. Nhìn tấm lịnh bài đó, đôi chân này của Diệp Tình thoạt nhíu lại:

- Cung chủ Địa Tuyệt Cung cũng là tôn giá.

- Không sai.

- Thì ra tôn giá cho bốn gã mỹ nam tử này theo hầu Diệp Tình để biết Diệp Tình là ai. Tôn giá hẳn biết rất rành về Diệp Tình.

- Còn hơn thế nữa.

Cửu Thiên Tuế nói xong, đưa tay vuốt mặt mình. Ngay lập tức lão đã đổi thành bộ mặt của lão tổng quản Trừu Khả Hỷ.

Một lần nữa Diệp Tình lại không khỏi sững sờ trước sự thay đổi dung diện của Cửu Thiên Tuế. Nàng buột miệng nói:

- Tôn giá lại là người khác ... Thảo nào tôn giá lại biết rành từng cá tính của những cao thủ trong võ lâm giang hồ.

Diệp Tình bước đến một bộ.

Cửu Thiên Tuế khẽ giũ tay áo. Ngay lập tức Tiểu Bạch và Sương Sương xuất hiện. Hai người đó bưng giá kiếm vào đặt trước mặt Diệp Tình.

Diệp Tình nhíu mày:

- Hai người ...

Cửu Thiên Tuế nói:

- Họ là người của bổn toạ.

Tiểu Bạch và Sương Sương lui bước đứng sau lưng Cửu Thiên Tuế.

Diệp Tình buông tiếng thở dài. Nàng cười khẩy một tiếng:

- Hay lắm. Xem như tôn giá đã đi trước bổn cung một bước. Bổn cung không phải là kẻ tranh đoạt với tôn giá.

- Nhưng bổn tọa vẫn chờ nàng như bổn tọa đã từng chờ Thiên Kiếm Nhạc Quân Vĩ.

- Tôn giá đã từng chờ thân phụ.

Cửu Thiên Tuế gật đầu:

- Đúng. Trên đỉnh Thiên Sơn bổn tọa đã chờ Nhạc Quân Vĩ, nhưng y đã không đến mà người đến lại là Thượng Quan Nghi.

Diệp Tình mỉm cười nói:

- Điều đó không liên can đến Diệp Tình.

- Sai rồi ... Quân Vĩ để lại di huấn cho cô nương.

Thốt ra câu nói này, giọng của Cửu Thiên Tuế đi qua âm vực the thé nghe thật chói tai.

Diệp Tình nghe giọng nói của Cửu Thiên Tuế, mặt bất giác sa sầm.

- Tôn giá biết nhiều quá.

- Cô nương sẽ thực hiện di huấn đó của Nhạc Quân Vĩ chứ?

- Đúng ...

Chỉ chiếc tráp trên án thư, Cửu Thiên Tuế nghiêm giọng nói:

- Trong chiếc tráp kia là mười một viên thần châu truyền thuyết, cô nương có một viên. Nếu ... tất cả thuộc về cô nương và ngược lại. Với bổn tọa thì Diệp Tình cô nương hẳn không nên sử dụng đến “Tàn kiếm” mà phải dùng đến kiếm pháp đích thực của họ Nhạc.

Diệp Tình cười khanh khách:

- Tôn giá không cần cảnh báo Diệp Tình điều đó... khi tôn giá xuất hiện ở đây thì Diệp Tình đã biết mình chẳng thể nào dùng đến Tàn kiếm với một người như Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận.

Phàm nghe bất cứ ai ám chỉ mình là thái giám thì Cửu Thiên Tuế sẽ nổi trận lôi đình phẫn nộ nhưng nghe Diệp Tình buông ra câu nói đó thì mặt Cửu Thiên Tuế vẫn trơ trơ như đá lạnh:

- Tất cả những gì của bổn tọa hẳn cô nương đã biết.

- Đã biết và rất rành nữa.

- Thế cô nương có đồng ý với cuộc phó hội này không? Bổn tọa luôn luôn để dành sự công bằng cho Tứ Kiếm Nhạc Quân Vĩ.

- Đã là sự công bằng thì Diệp Tình phải nhận lời tôn giá thôi. Có muốn không nhận cũng không được - Cô nương là người có chí khí không như thân phụ của cô trước kia.

Buông một tiếng thở dài:

- Tôn giá bây giờ đứng hàng thứ mấy trong Bách Biện tàn thư của Hạ Tuấn Luận?
Câu nói này của nàng khiến mặt Tiểu Thuận ngỡ như chảy dài xuống với những nét bất nhẫn. Gã ngập ngừng một lúc rồi nói:

- Thứ ba.

Diệp Tình ngửa mặt cười. Nàng vừa cười vừa nói:

- Thứ ba ư ... Trên đời này bất cứ thứ gì cũng có thể thay đổi cả.

Nàng mỉm cười nhìn lại Tiểu Thuận:

- Nếu có sự thay đổi thì một ngày nào đó kiếm cũng có thể độc tôn mà.

Nàng nhìn thẳng vào mắt Tiểu Thuận - Tôn giá chờ Diệp Tình một chút - Bổn tọa chờ.

Diệp Tình quay bước lại tràng kỷ. Nàng thả những tấm rèm lụa xuống.

Khi những tắm rèm được vén lên thì Diệp Tình đã vận thêm vào người chiếc áo ngọc trai, phát những ánh hào quang rực rỡ, tô điểm thêm cho nhan sắc và cơ thể nàng.

Xuất hiện trở lại trong bộ cánh lộng lẫy đó thì ngay cả Cửu Thiên Tuế cũng phải buột miệng thốt:

- Quả là tuyệt sắc giai nhân. Thảo nào những danh kiếm không chết dưới tay cô nương.

- Trong những danh kiếm đó có một người mà Diệp Tình phải trao tình.

- Bổn tọa biết người đó là ai.

Diệp Tình mỉm cười:

- Rất tiếc Tôn giá không dụng kiếm.

- Bổn tọa dùng hoàn. Cho dù bổn tọa có dùng kiếm thì cũng không bao giờ giống với Trung Nguyên Nhất Kiếm Triệu Nguyên Khôi.

Diệp Tình gằn giọng nói:

- Chắc chắn trên đời này chẳng một nam nhân nào giống với dâm tặc Lương Trung Liệt.

Những thớ thịt trên mặt Cửu Thiên Tuế giật nẩy hẳn lên khi lời nói của Diệp Tình đập vào thính nhĩ lão. Lời nói đó của nàng cứ như có mũi kiếm vô hình đâm thẳng vào tim lão.

Cửu Thiên Tuế thét lên một tiếng eo éo. Ngay lập tức đôi ma hoàn xuất hiện trên tay lão.

Rét ...

Âm thanh xé gió nghe buốt cả cột sống phát ra. Cặp ma hoàn kết thành một lưỡi kéo hướng thẳng đến vùng yết hầu của Diệp Tình. Nàng hơi chao người lòn qua đôi ma hoàn đó. Thanh trường kiếm của Nhạc Quán Vĩ đặt trên giá kiếm đã nằm gọn trong ngọc thủ của nàng.

Những bông hoa kiếm xuất hiện rồi một đường thẳng tấp như kẻ chỉ thoát ra từ vùng hoa kiếm đó điểm tới yết hầu Cửu Thiên Tuế. Vừa xuất thủ chiêu kiếm đó, Diệp Tình vừa nói:

- Chiêu kiếm này Diệp Tình dành cho lão đây.

Sự biến nhanh không thể tưởng. Cuộc đấu của hai người có lẽ chỉ có thể diễn tả nói một câu “Nhanh như chớp giật”.

Cạch.. Mũi kiếm của Diệp Tình điểm trúng yết hầu Cửu Thiên Tuế những tưởng đâu nó sẽ xuyên thủng qua cổ gã, nhưng lại không ngờ nó oằn hẳn lại như thể đâm vào một khối đá.

Diệp Tình sững sờ bởi hiện tượng quá lạ đó. Nàng buột tiếng nói:

- Lão đã luyện thành Kim càng bất hoại.

Lời còn đọng trên miệng Diệp Tình thì Cửu Thiên Tuế đã bẻ gãy lưỡi kiếm của nàng, rồi nhanh chóng điểm vào tịnh huyệt. Diệp Tình đứng sững ra như thể trời trồng.

Lắc hữu thủ, Cửu Thiên Tuế đã thu hồi đôi ma hoàn:

- Kiếm của nàng đã vượt hơn cả Thiên Kiếm Nhạc Quân Vĩ, người mà Vạn Sự Thông xếp vào hàng thứ tư trong binh khí phổ. Có được một ái nữ như nàng, Nhạc Quân Vĩ đúng là có phúc nhưng rất tiếc cái phúc của gã không còn.

Diệp Tình mím môi rồi mỉm cười nói:

- Lão dâm tặc định hành xử ta như thế nào?

Cửu Thiên Tuế ve cằm nhìn Diệp Tình:

- Bẻ gãy Tàn kiếm.

Diệp Tình biến sắc:

- Không! Lão không được làm vậy ... Thà lão dâm tặc giết ta còn hơn.

- Trưởng tôn như bổn tọa thì chẳng bao giờ giết hậu nhân. Chỉ cần bẻ gãy tàn kiếm của cô nương là đủ rồi.

Diễm Tình biến sắc rống lên:

- Ta không muốn như vậy ... Ta không muốn như vậy... Ta thà chết chứ không thể để mất nhan sắc của ta đâu.

Nàng nói dứt câu dồn công lực công phá bế huyệt.

Đôi mắt tuyệt đẹp của Diệp Tình đứng tròng, rồi máu từ hai cánh mũi rịn ra.

Nàng từ từ quị hai chân rồi gục xuống trước mũi giầy Cửu Thiên Tuế.

Nhìn xác Diệp Tình, Cửu Thiên Tuế nói:

- Bổn tọa khâm phục ngươi đó ... Một kiếm thủ chân chính.

Lão cúi xuống nhặt lấy viên thần châu trên chiếc áo ngọc trai của Diệp Tình bỏ vào trong tráp. Rồi mới nhả từ trong miệng ra viên thần châu khác cho luôn vào tráp ngọc. Nhìn tráp ngọc, Cửu Thiên Tuế nói:

- Nhạc Quân Vĩ.. Ngươi đã vì tráp ngọc này mà bất kể thủ đoạn với ta. Nay con gái của ngươi cũng chết bởi tráp ngọc Thần châu.

Y cười khẩy một tiếng rồi nhìn lại Tiểu Bạch và Sương Sương gằn giọng nói:

- Hãy cho tên súc sinh vô đạo kia được thưởng lãm trang giai nhân tuyệt sắc mà hắn tôn thờ.

Đầu nặng chình chịch, nhưng khứu giác của Lâm Qui vẫn ngửi được mùi xạ hương quen thuộc của Mộng Diệp Tình. Gã cố nhướng hai mi mắt nặng chình chịch như thể có hai quả thái sơn kéo ghì xuống. Cuối cùng rồi Lâm Qui vẫn mở được mắt.

Đập ngay vào mắt gã là làn da trắng ngần như bông bưởi, làn da mà hắn đã từng đêm mộng tưởng được ve vuốt, âu yếm. Làn da của Mộng Diệp Tình. Mặc dù đầu vẫn nặng chình chịch nhưng Lâm Qui vẫn nhận ra thân thể với tất cả những đường cong gợi cảm mà hắn thèm khát đến độ phải tưởng tượng hàng đêm và mộng tưởng về nó.

Lâm Qui trở mình, từ từ đặt tay lên vùng nhũ hoa của Diệp Tình. Hắn khẽ nói:

- Diệp Tình... Nàng cứ hay bỡn cợt với huynh.

Hắn thốt dứt câu thì cảm nhận bàn tay mình lạnh giá. Thân thể kia thường ngày rất êm, rất ấm mà y luôn ngỡ đó là tấm màn nhung êm ả. Thế nhưng y chẳng nhận được ra sự ấm áp hôm nào, mà thay vào đó là thứ cảm giác giá băng.

Thứ cảm giác rờn rợn, hơi lạnh toát ra từ những xác chết.

Lâm Qui khẽ gọi:

- Diệp Tình.

Diệp Tình vẫn nằm bất động.

Lâm Qui lại nói:

- Nàng đừng bỡn cợt ta mà ... Đừng bỡn cợt ta mà.

Lâm Qui vừa nói vừa chỏi tay nhỏm ngồi lên. Bây giờ đến khuôn mặt của Diệp Tình đập vào mắt gã. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng hôm nào chẳng còn nữa, mà thay vào đó là một lớp da xanh tái, nhờn nhợt khiến gã phát hốt hoảng thét lên:

- A ...

Gã lăn xuống tràng kỷ và chỉ chực muốn đào thoát nhưng một giọng nói trầm trầm cất lên thỉnh thoảng lại pha âm vực the thé. Giọng nói mà mỗi lần Lâm Qui nghe đến thì hồn siêu phách lạc:

- Ngươi sợ ư?

Lâm Qui nhìn lại nơi phát ra giọng nói kia. Và con người mà hắn chẳng bao giờ muốn gặp đang ngồi chễm chệ trên chiếc ngai Minh chủ sơn son thếp vàng.

Hồn vía tản mát, Lâm Qui quì móp xuống hành lễ.

- Lâm nhi bái kiến lão nhân gia.

- Lời nói đó của ngươi ư?

- Dạ ... Con không biết gia gia đến đây.

- Một gã thái giám như bổn tọa thì sao có được một đứa con như ngươi.

Lâm Qui đập đầu xuống sân gạch:

- Gia gia... Lâm nhi chẳng bao giờ nghĩ như vậy đâu.

Gã vừa nói vừa khóc ròng.

Cửu Thiên Tuế từ tốn chậm rãi nói:

- Bổn tọa tin ngươi.

- Gia gia ... Xin gia gia hãy tin con.

- Bổn toa tin ngươi ... Nhưng ngươi phải trả lời cho bổn tọa mấy câu hỏi sau đây.

- Lâm Nhi sẽ trả lời thành thật.

- Ngươi phải nhớ hai chữ thành thật. Bất cứ sự xảo trá trong cuộc đời cuối cùng cũng không tồn tại. Còn chăng là sự thành thật của ngươi mà thôi.

- Dạ Lâm nhi biết.

Tiểu Thuận chậm rãi đứng lên. Lão chấp tay sau lưng. Tiến đến đứng ngay trên đầu Lâm Qui... Mồ hôi tuôn dầm ra ướt đẫm cả trang phục Lâm Qui, tim lại đập thình thịch tưởng chừng như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Mặc dù quỳ dưới sàn biệt phòng trên cả tay và chân nhưng tứ chi của Lâm Qui cứ nhũn ra và chỉ chực quỵ xuống mà thôi Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế chậm rãi hỏi:

- Phải chăng con đã chấp nhận biến thành nô tình cho Hương Cung chủ Mộng Diệp Tình?

Lâm Qui ngẩng mặt nhìn lên. Chạm áo đôi mắt đầy uy quang của Cửu Thiên Tuế hồn vía hắn càng bấn loạn hơn nữa, gã vừa khóc vừa gật đầu.

- Đúng à ... Con đã nhận làm nô tình cho Diệp Tình.

- Đã là nô tình sao con còn sợ thể pháp của Diệp Tình?

Lâm Qui bối rối nói:

- Lúc này, Diệp Tình đã chết ... Nàng đã chết rồi ...

- Đúng ... Cô ta chết bởi tay bổn tọa đó.

Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế trở bộ chấp tay sau lưng, quay lưng lại Lâm Qui.

Y nghiêm giọng nói:

- Trong tâm ngươi có thật xem ta là cha của ngươi không?

Lâm Qui nghe Tiểu Thuận hỏi câu này, thật sự bối rối vô cùng. Y cứ ấm ứ trong miệng một lúc mới tìm được câu đáp lời:

- Lâm nhi quá đột ngột chưa quen lắm, nhưng... nhưng sau này Lâm Qui sẽ không dám vi phạm nữa ... Nhất nhất Lâm Qui sẽ xem gia gia như cha ạ.

Tiểu Thuận ngửa mặt cười khanh khách.

Nghe Cửu Thiên Tuế cười, Lâm Qui những tưởng màng nhĩ mình rách toạc bởi một mũi kiếm vô hình đang châm sâu vào tận óc. Y muốn ôm thính nhĩ, nhưng lại chẳng dám, vì hành động đó có thể khiến Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế phẫn nộ.

Lâm Qui nhăn mặt chịu đựng, lí nhí nói:

- Gia gia ... Lâm nhi biết tội của mình.

Vờ như chẳng nghe gã nói gì, Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế chậm rãi nói:

- Hồi đó, khi mới nhập nội để nuôi hoài bão đoạt Thập nhị Thần châu, thì bổn tọa cũng đã từng giống như ngươi dập đầu trước mũi giầy lão công công Chu Tần. Ngươi cũng có chút nào giống bổn tọa đó chứ?

Lâm Qui nghe lão nói càng dập đầu mạnh hơn nữa.

Tiểu Thuận hỏi tiếp:

- Ngươi mang chiếc tráp Thập nhị Thần châu mà bổn tọa giao cho ngươi giữ đến đây làm gì?

- Dạ ... dạ ... Lâm Qui có tội với gia gia.

- Trả lời bổn tọa bằng sự thành thật đi nào.

- Dạ ... Lâm Qui đem đến tặng lại cho Mộng Diệp Tình.

- Ngươi đúng là một đứa trẻ ngoan rất thành thật.

Buông một tiếng thờ dài, Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận nói tiếp:

- Ngươi có biết trong những tội trọng mà kẻ làm người khi chết phải mang là gì không?

- Dạ... Không có người nối dõi tông đường.

Tiểu Thuận từ từ quay lại nhìn xuống Lâm Qui:

- Nói rất đúng. Nhưng nếu có con mà đứa con ấy làm ô uế thanh danh, làm nhục chí dòng tộc thì có lẽ không nên còn hơn.

Lời nói này của Cửu Thiên Tuế được thốt ra bằng chất giọng lạnh như băng hà, và tiềm ẩn sự chết chóc khiến xương sống Lâm Qui lạnh ngắt. Lưỡi gã như thụt vào trong không thể nói được lời nào nữa.

Cửu Thiên Tuế nhìn gã hỏi:

- Ngươi đã nói với bổn tọa không gì nhỉ?

- Nếu Lâm Qui phản bội thì chết không thấy mặt trời, sống không chốn dung thây.

- Hay lắm ... Ngươi vẫn còn nhớ ... và lại rất ư thành thật nữa.

- Gia gia. Xin gia gia tha cho Lâm Nhi lần nầy Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế lắc đầu:

- Bổn tọa cũng có ý tha cho ngươi đó.

Lâm Qui cuống quít nói:

- Lâm Nhi dập đầu đội ân gia gia.

Gã vừa toan hành lễ thì Tiểu Thuận cản lại:

- Ngươi đừng vội vã ... Bổn tọa đúng là sẽ giữ lại người, bởi vì ngươi là giọt máu duy nhất của bổn toạ, nhưng bổn tọa nghĩ không nên giữ ngươi nữa.

Lâm Qui mở to mắt hết cỡ nhìn Cửu Thiên Tuế:

- Gia gia ...

- Bổn tọa phải giết ngươi vì ngươi quá thành thật ... Sự thành thật của ngươi khiến tâm của bổn tọa như thể đang bị hình xử bởi muôn vàn cực hình khủng khiếp nhất. Và để không bị những cực hình kia đầy đoạ thì bổn tọa chỉ còn mỗi một chuyện phải làm với ngươi.

Rít một luồng chân khí căng phồng lồng ngực, Cửu Thiên Tuế gằn giọng nói:

- Bổn tọa phải giết ngươi.

Lời phán này của Cửu Thiên Tuế chẳng khác nào sét đánh vào thính nhĩ Lâm Qui. Lời nói kia của Cửu Thiên Tuế chẳng khác nào phán quyết sau cùng đối với Lâm Qui.

Mặt gã biến sắc tái nhợt, Lâm Qui nói:

- Gia gia nỡ xuống tay sát tử Lâm Qui sao? ... Lâm Qui là giọt máu duy nhất của gia gia mà ...

Tiểu Thuận ve cằm nhìn xuống Lâm Qui. Hai người đời nhãn với nhau. Nước mắt trào ra tuôn xuống ướt đẫm má Lâm Qui. Cửu Thiên Tuế lắc đầu:

- Bổn tọa không có giọt máu nào giống ngươi cả. Nếu người có là giọt máu của bổn tọa thì bổn tọa cũng sẽ tự hủy nó.

- Gia gia ... xin đừng giết Lâm Qui mà ... Gia gia biết rồi đó. Hãy để Lâm Qui sống đặng còn nối dõi cho gia gia... Nếu con mất đi thì còn ai nối dõi cho gia gia nữa.

Gã nói xong thì bật khóc thổn thức.

Cửu Thiên Tuế nhìn gã rồi chợt ngửa mặt cười khùng khục Tràng tiếng ngạo của lão nghe như tiếng nấc cục liên hồi mà không thể nào kìm chế được.

Cắt ngang tràng cười quái gở. Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế nhướng mày nói:

- Bổn tọa chẳng hề có giọt máu nào rơi rớt trên đường để tụ lại qua thể xác của ngươi cả ... Đúng là ... Ngươi là đứa con của kỷ lâu nên đâu thể mang vóc dáng của một mãnh long vẫy vùng trong chốn trời đất. Chính vì lẽ đó bổn tọa buộc ngươi chết.

- Gia gia ... Cái tội vô hậu vô tự nặng lắm gia gia biết không?

- Ta chẳng còn nghĩ đến chuyện đó nữa.

Cửu Thiên Tuế nói dứt câu quay lưng chậm rãi bước ra cửa. Lâm Qui bò dưới sàn gạch nói với theo y:

- Gia gia... Nếu gia gia giết Lâm Qui thì người sẽ ân hận cả cuộc đời này, cho dù người có là võ lâm Minh chủ hay cái gì nữa. Tất cả những dứa con của gia gia sẽ chết bởi tay gia gia.

- Ta thà như vậy còn hơn có đứa con như ngươi.

Không nhìn lại Lâm Qui nhưng Cửu Thiên Tuế giũ mạnh đôi song thủ. Lão vừa xuất thủ vừa nói:

- Kẻ nô tình phải đi với tình.

Lâm Qui rống lên một tiếng:

- Ngươi sẽ hối hận Gã đổ sầm tới trước đầu ném xuống sàn gạch, trong khi đôi ma hoàn quay vòng lại nhẹ nhàng đáp vào tay Cửu Thiên Tuế. Lão chỉ hơi dừng chân ngay ngưỡng cửa rồi lại tiếp tục bỏ đi.

Chương 45: Vong thân báo nghĩa

Mạc Thiên Vân bưng cả bầu rượu tu ừng ực rồi dần bầu rượu xuống bàn. Gã hậm hực nói:

- Sao ta không nghĩ đến lão ta? ... Sao ta không nghĩ đến lão ta?

Thiên Vân bực bội, rít lên:

- Ta bị người lợi dụng mà những tưởng mình lợi dụng người, cuối cùng thì Mạc mỗ vẫn là con cờ trong tay lão mà thôi.

Thiên Vân thộp bầu rượu toan dốc tiếp vào miệng thì nghe giọng nói của Tuấn Luận cất lên ngay sau lưng gã:

- Những kẻ độc ẩm thường có tâm sự, nhưng độc ẩm để tỏ bày tâm sự thì tâm sự lại càng nặng nề hơn.

Thiên Vân nhìn bầu rượu nói:

- Ngươi đó à?

Tuấn Luận bước đến ngồi đối diện với Thiên Vân.

Hai người đối mặt nhìn nhau.

- Mạc mỗ tưởng đâu chẳng bao giờ gặp lại ngươi nữa. Và ngươi hẳn phải chui xuống chốn thầm sơn cùng cốc nào đó để ẩn thân tránh đại họa sắp giáng xuống ngươi.

- Trước khi khỏi võ lâm thì Tuấn Luận cũng phải tìm đến Mạc huynh để uống một chén rượu tiễn biệt chứ.

- Trong Tụ Hiền trang của Mạc mỗ không thiếu rượu để tiễn Hạ Tuấn Luận Bách Thủ Thư Sinh.

Mạc Thiên Vân vừa nói dứt câu liền sai gia nô bưng rượu ra tiếp Tuấn Luận.

Ả a hoàn bưng ra một vò rượu mười cân đặt lên bàn.

Thiên Vân nói:

- Đủ rượu cho Hạ huynh đệ uống chứ?

- Bao nhiêu đây quá đủ, nhưng chỉ sợ rượu của Mạc huynh Tuấn Luận không uống được thôi.

Mặt Thiên Vân sa sầm xuống:

- Rượu của Tụ Hiền trang không dám nói là hảo tửu bậc nhất của võ lâm Trung nguyên, nhưng nếu so với hảo tửu hiện có trên giang hồ thì cũng không có ai nào bì kịp đâu.

Tuấn Luận lấy bầu tịnh bình một cân trong ngực áo mình, đặt lên bàn.

Chàng nhìn Thiên Vân nói:

- Tuấn Luận đâu dám xem thường hảo tửu của Mạc huynh. Ngược lại còn rất trân trọng nữa. Nhưng Tuấn Luận không dám uống dù rất muốn uống.

Thiên Vân gắt giọng hỏi Tuấn Luận:

- Tại sao ... Hạ huynh đệ xem thường Mạc Thiên Vân hay xem thường rượu của Tụ Hiền trang?

- Không uống rượu không phải coi thường huynh.

Chàng trịnh trọng chuốc rượu từ tịnh bình ra chén của mình và Thiên Vân.

Mạc Thiên Vân khoát tay:

- Mạc mỗ không uống rượu của người ngoài.

Tuấn Luận mỉm cười:

- Nếu Tuấn Luận đoán không lầm hôm nay đã là ngày trăng khuyết.

- Mạc mỗ không chiều ý của Hạ huynh đệ.

Bưng chén rượu lên Tuấn Luận nói:

- Trong Tụ Hiền trang của Mạc trang chủ, rượu rất ngon, nhưng khốn nổi khi uống vào thì cứ đến ngày trăng khuyết, đầu nhức như búa bổ nên buộc...buộc phải tìm đến đây để uống rượu cho đầu hết nhức. Chẳng hay Trang chủ có bị như vậy không?

Thiên Vân chỏi tay lên mặt bàn từ từ đứng lên. Y nhìn Tuấn Luận như đứng tròng cả hai con ngươi.

Tuấn Luận nhìn Thiên Vân với chủ đích quan sát nhân diện của gã. Chàng nói:

- Vì sợ nhức đầu nên Tuấn Luận dù rất thèm hảo tửu của Mạc huynh nhưng đành phải nén lại mà dùng đỡ rượu của mình. Mặc dù rượu của Tuấn Luận thì không thể bì với hảo tửu của Mạc huynh rồi.

Thiên Vân chau mày nghiêm giọng nói:

- Hạ huynh đệ ... Sao ngươi lại biết bệnh tình của bổn trang chủ?

Tuấn Luận bưng chén rượu của mình đưa đến trước mặt Mạc Thiên Vân:

- Nếu Mạc huynh có chứng bịnh đó thì Tuấn Luận xin được mạn phép mời Mạc huynh chén rượu này.

Thiên Vân đón lấy chén rượu trên tay Tuấn Luận:

- Bổn trang chủ muốn biết vì sao Hạ huynh biết được bệnh tình của Mạc mỗ.

- Huynh uống rồi Tuấn Luận sẽ nói.

Thiên Vân mím môi, khẽ gật đầu:

- Được.

Y dốc chén trút rượu vào miệng rồi từ từ đặt xuống bàn. Thiên Vân vẫn định nhãn nhìn thẳng vào mắt Tuấn Luận:

- Hạ huynh đệ...

Tuấn Luận buông tiếng thở dài:

- Mạc huynh không phải là chủ nhân của Can tâm thảo vô ảnh chi độc?

- Can tâm thảo vô ảnh chi độc ... Mạc mỗ chưa từng nghe đến cái tên độc công này.

- Hạ Tuấn Luận hy vọng rằng huynh không biết. Vậy xin hỏi Mạc huynh ...

Dịch quán của Tụ Hiền trang do ai cai quản?

Sắc mặt Thiên Văn tái nhợt.

Y vuốt râu, như thể đang phải suy nghĩ một chuyện rất hệ trọng mà không thể nào nói được. Từ từ ngồi trở lại ghế, Thiên Vân nói:

- Hóa ra ... ngươi đã biết tất cả rồi.

- Mạc huynh không giấu Tuấn Luận điều gì chứ?

- Chẳng còn gì để Mạc mỗ giấu. Nếu có giấu thì chính ta cũng sẽ hổ thẹn với ta mà thôi.

- Thế chuyện gì đã xảy ra.

Thiên Vân với tay lấy bầu rượu toan uống nhưng Tuấn Luận đã cản lại:

- Huynh đừng uống rượu của Tụ Hiền trang nữa ... Bởi trong rượu của huynh đây có Can tâm thảo vô ảnh chi độc.

Buông một tiếng thở dài. Mạc Thiên Vân đặt bầu rượu trở lại. Nhìn Tuấn Luận, Thiên Vân chậm rãi nói:

- Khởi đầu từ Cát Bội Hương ... Ta yêu Cát Bội Hương, nhưng ... tình yêu của ta thì không được thân phụ của nàng chấp nhận. Bởi vì ta chỉ là một kẻ vô danh trên chốn giang hồ.

- Thế tại sao huynh lại có được Cát Bội Hương.

- Mạc mỗ có được Bội Hương do lão tổng quản Trừu Khả Hỷ giúp. Thật ra bản thân Mạc mỗ chẳng có gì cả ... Mà ta chỉ là bộ mặt của lão tổng quản thôi.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Giờ thì Tuấn Luận đã ngầm hiểu rồi. Dịch quán hẳn cũng do Trừu tổng quản lập ra.

Thiên Vân gật đầu:

- Không sai ... Trừu tổng quản nhận Mạc mỗ làm nghĩa tử, nhưng chuyện đó lão không muốn ai biết. Với lại ... sự nhiệt tình của lão tổng quản mà ta có được những ngày như thế này thì sao Mạc mỗ từ chối được.

Tuấn Luận hỏi:

- Trừu tổng quản đang ở đâu?

- Nếu Mạc mỗ nói ra điều này ... Ta e ...

- Huynh chẳng còn gì để giấu Tuấn Luận cả.

Buông một tiếng thở dài:

- Trừu tổng quản chính là Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận.

Mặt Tuấn Luận đanh lại. Những nếp nhăn trên trán chàng chợt xuất hiện ngay sau câu nói của Mạc Thiên Vân:

- Tất cả đã được Trừu tổng quản sắp xếp từ trước rồi. Bầy giờ thì Tuấn Luận cũng có thể biết Trừu tổng quản còn là một người nữa.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Mạc huynh ... Cát Bội Hương ...

Mạc Thiên Vân lắc đầu:

- Nàng đã chết ... Trước khi chết nàng truyền lại khúc Đoạn trường ly biệt cho Tô Băng Lệ.

- Trừu tổng quản biết chuyện này không?

- Sau này Trừu tổng quản mới biết.

- Chính vì biết cát Bội Hương đã truyền tấu khúc Đoạn trường ly biệt cho Tô Băng Lệ mà lão đã dụng Can tâm thảo đầu độc Tuyết Nhi và Đình Khan để khống chế Băng Lệ.

- Mạc mỗ hoàn toàn không ngờ Trừu tổng quản lại là Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận. Nếu ta biết...Tuấn Luận cướp lời Mạc Thiện Vân:

- Nếu lúc bấy giờ Mạc huynh biết Trừu tổng quản là Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận, thì bây giờ Hạ Tuấn Luận hẳn không còn dịp để đối ấm với huynh.

Tuấn Luận đứng lên. Chàng lấy chiếc tịnh bình mà Ngự Thần Y đã trao đặt ngay trước mặt Mạc Thiên Vân.

- Mạc huynh bây giờ đã được minh chủ phong tặng là thiên hạ đệ nhất trang ... Chắc chắn phải mở đại yến khoản đãi quần hùng. Tuấn Luận nhờ huynh lấy tịnh bình giải dược Can tâm thảo vô ảnh chi độc giải độc cho mọi người. Mong rằng huynh không từ chối.

Mặt Thiên Vân căng thẳng cực độ:

- Tuấn Luận ... Nếu chuyện này đổ bể ...

- Huynh sẽ chết.

Thiên Văn gật đầu:

- Đúng ... Mạc mỗ khó mà bảo toàn tính mạng.

- Huynh sợ chết không?

Mạc Thiên Vân lắc đầu:

- Ta không sợ chết, nhưng chỉ sợ mình không chịu nổi những cực hình của Cửu Thiên Tuế. Lão đã là thái giám của cung nội tất biết được tất cả những cực hình tàn khốc của bọn thái giám bày ra.

Buông một tràng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Huynh sẽ không còn sợ những cực hình đó nữa nếu như huynh mở pho tượng của Cát Bội Hương.

- Pho tượng đó do lão tặng quản tự chế tác tặng cho ta trong ngày song hỷ với Bội Hương.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Huynh hãy cho đập pho tượng đó tất sẽ biết.

Tuấn Luận đứng lên:

- Tuấn Luận hy vọng sẽ gặp lại Mạc huynh.

Chàng quay lưng rời bước ra khỏi gian biệt phòng của Mạc Thiên Vân. Còn lại một mình, Thiên Vân suy nghĩ mông lung về những lời nói của Hạ Tuấn Luận.

Y cầm chiếc bình giải dược lên, lẳng lặng bỏ đi xuống gian thạch thất để pho tượng của Cát Bội Hương.

Ngắm pho tượng của Bội Hương, Thiên Vân cảm thấy nao lòng.

Gã nhìn pho tượng nói:

- Nương tử... Nàng đã đi rồi, chỉ còn lại mỗi pho tượng vô tri vô giác này để ta tưởng nhớ đến nàng thôi. Giờ Mạc Thiên Vân lại phải hủy nốt những gì còn lại của nàng sao. Ta có thể nhẫn tâm làm như vậy được hay sao?

Thiên Vân quỳ xuồng trước mũi chân pho tượng ngọc thạch. Khi hắn ngẩng lên thấy hai bên khoé mắt pho tượng có hai giọt lệ trào ra từ lúc nào mà hắn không thể nào giải thích được.

Thiên Vân bật đứng lên:

- Nương tử ...

Gã chậm những giọt nước mắt đọng hai bên khoé pho tượng ngọc thạch:

- Nương tử. Nàng khóc đó ư?

Gã thốt ra câu đó bằng tất cả nỗi niềm đau đớn.

Nắm lấy bàn tay của pho tượng ngọc thạch, Thiên Vân thốn thức nói:

- Ta yêu nàng ... Có lẽ trên đời này chẳng một người nào yêu nàng hơn Mạc Thiên Vân.

Thiên Vân nói dứt câu thì chợt nghe tiếng chân người nhè nhẹ dừng trước cửa thạch thất. Gã vội lẫn nhanh vào phía sau pho tượng ngọc thạch. Từ ngoài cửa Hà Cẩm Tú bước vào.

Nàng nhìn pho tượng ngọc thạch, gằn giọng nói:

- Cát Bội Hương ... Hôm nay bổn cô nương đến đây để tống tiễn nàng khỏi cực hình mà bấy lâu nay nàng phải chịu đựng. Nàng sẽ được ra đi trong sự tĩnh lặng mà chẳng một ai biết được...

Nghe Cẩm Tú nói, Thiên Vân quá đỗi ngơ ngác mà nghĩ thầm:

- Tại sao vị cô nương xa lạ này lại nói chuyện với pho tượng ngọc thạch như nói chuyện với người sống?

Trong khi Thiên Vân nghĩ thì Cẩm Tú từ từ rút ngọn truỷ thủ dấu trong ống tay áo. Nàng bước đến trước mặt pho tượng ngọc thạch:

- Cái chết là sự giải thoát cho nàng.

Cẩm Tú vừa nói vừa vung truỷ thủ nhắm ngay chần tâm của pho tượng đám thẳng đến. Từ phía sau pho tượng ngọc thạch Thiên Vân lắc mình bước qua. Hữu thủ của gã nhặt mạnh xuống cánh tay cầm truỷ thủ của Cẩm Tú.

Bốp ...

Lưỡi truỷ thủ rơi xuống sàn đá lăn lông lốc. Cẩm Tú giật mình nhìn lại:

- Mạc Trang chủ ...

Thiên Vân gằn giọng nói:

- Sao nàng dám hủy pho tượng quý của bổn trang chủ?

Cẩm Tú cau mày, gằn giọng nói:

- Có gì mà không dám hủy chứ? Mạc trang chớ không cho Cẩm Tú hủy pho tượng này là có ý chống đối lại Cửu Thiên Tuế ... Không biết trang chủ có được bao nhiêu cái mạng để chống lại Cửu Thiên Tuế?

Nghiêm giọng Thiên Vân chậm chạp đáp lời nàng:

- Bổn trang chủ không chống lại Cứu Thiên Tuế nhưng muốn biết vì sao nàng muốn hủy pho tượng của ta mà thôi. Pho tượng này chính tay Cửu Thiên Tuế chế tác tặng riêng cho ta trong ngày song hỷ với Bội Hương.
- Thiên Tuế tặng nó cho Trang chủ thì bây giờ Thiên Tuế lấy lại không có gì để trang chủ phải thắc mắc cả. Cả võ lâm còn thuộc về Cửu Thiên Tuế thì pho tượng ngọc thạch này có đáng gì.

Thiên Vân lắc đầu:

- Ta xem pho tượng này như chính Bội Hương nương tử, và sẽ không cho ai hủy nó cả.

- Vậy là trang chủ đã chống lại ý muốn của Cửu Thiên Tuế rồi.

- Nếu Cửu Thiên Tuế muốn hủy pho tượng của ta thì ta phải chống lại thôi.

Không một ai được đụng đến báu vật của ta cả.

- Trang chủ không cho hủy nhưng Cẩm Tú thì lại phải hủy nó. Vì đó là lệnh mà Cẩm Tú phải thực hiện ...

Nàng vừa nói vừa cúi xuống toan nhặt lấy ngọn truy thủ, nhưng Thiên Vân nhanh hơn phát động chưởng ảnh vỗ thẳng đến Cẩm Tú, áp lực chưởng kình từ Thiên Vân trút xuống buộc Cẩm Tử phải dựng đứng đôi ngọc thủ đón thẳng đỡ thẳng.

Ầm ...

Hai người đối chưởng thẳng vào nhau. Cẩm Tú trượt dài về sau hai bộ trong khi Thiên Vân thì chỉ rùng mình. Đối thẳng một chưởng với Mạc Thiên Vân mà Cẩm Tú chỉ trượt có hai bộ trong khi Tụ Hiền trang chủ phải dụng đến mười thành hỏa hầu, điều đó ngoài sức tưởng tượng của Mạc Thiên Vân.

Vừa trụ thân, Cẩm Tú thét lớn một tiếng. Nàng vung mạnh đôi song thủ. Từ trong ống tay áo của nàng xuất hiện đôi mành lụa bắn xẹt ra công thẳng vào hai điểm tử huyệt trên thể pháp của họ Mạc.

Thiên Văn lòn người lách qua đôi mành lụa đó.

Công hụt Thiên Vân, đôi mành lụa đánh thẳng vào vách thạch thất.

Ầm ...

Sức công phá của hai mảnh lụa kia khiến cho vách thạch thất rạn nứt. Bấy nhiêu đó chứng tỏ Cẩm Tú đã quyết chí lấy mạng Thiên Vân cho kỳ được.

Vừa lách tránh được đôi mành lụa, Thiên Vân áp đến, tả thủ dụng chưởng, hữu thủ dụng quyền chia làm hai đánh thẳng tới Cẩm Tú. Thế công của Thiên Vân tiềm ẩn sức mạnh di sơn đảo hải và buộc Cẩm Tú phải đón đỡ không để cho nàng lách tránh.

Vừa mới công hụt đối phương, Cẩm Tú phải thu hồi nội lực, nhưng chưa kịp làm điều đó thì áp lực khổng lồ của đối phương đã chụp đến. Nàng không còn cách nào khác mà phải dựng ngọc thủ đỡ thẳng lấy chiêu công của Thiên Vân.

Ầm ...

Cẩm Tú bị nhấc lên khối sàn đá lạnh ngắt, quẳng về phía sau va lưng vào vách thạch thất.

Bộp ...

Nàng như thể không còn lực gượng đứng được, mà ngồi bệt luôn xuống sàn thạch thất, nhìn Thiên Vân gượng nói:

- Thất thường quyền của người.

Thiên Vân chau mày:

- Sao cô nương nhận ra Thất thương quyền của ta?

Cẩm Tú mỉm cười:

- Thất thương quyền là tuyệt học độc môn của nhà họ Hà... Sao trang chủ lại biết? ...

- Cô nương sao lại quan tâm đến chuyện đó?

- Bởi kẻ dụng thất thương quyền chính là đại ca của Cẩm Tú. Vì đại ca đã thất lạc mà song đường có kể lại. Vì trên lưng người có xâm khẩu quyết Thất thương quyền.

Thiên Vân tròn mắt nhìn Cẩm Tú:

- Thì ra... Nàng là xá muội của ta.

Cẩm Tú rướm lệ:

- Đại ca ...

- Xá muội ...

Hai người ôm chặt lấy nhau. Cẩm Tú thốn thức khóc.

Sau một hồi xúc động, Thiên Vân hỏi:

- Xá muội ... Cha mẹ giờ đang ở đâu?

- Chết cả rồi ... Nhưng trước khi chết, thân phụ và thân mẫu di huấn lại ...

phải nhất nhất tuân theo chỉ dụ của Cửu Thiên Tuế. Bởi vì người là ân nhân của gia đình mình.

Thiên Vân cau mày:

- Sao... Cửu Thiên Tuế là ân nhân của chúng ta?

Cẩm Tú gật đầu:

- Trước đây cha là một vị quan trong triều, nhưng đã phạm tội khi quân bị khép vào tội tru di cửu tộc. Nếu không có Cửu Thiên Tuế thì cả dòng tộc chúng ta phải chết. Chính vì mang trọng tội như vậy mà cha đã để huynh lên một cổ xe ngựa cho huynh đào tẩu. Hy vọng huynh sẽ là người duy nhất nối dõi tông đường.

Thiên Vân nghe xong từ từ quị xuống. Y ôm đầu, thổn thức nói:

- Trời ơi ... Bây giờ thì huynh phải làm sao đây?

Y nhìn lại Cẩm Tú.. - Cẩm Tú ... Tại sao Thiên Tuế lại muốn hủy pho tượng ngọc thạch của huynh?

Cẩm Tú lưỡng lự nhìn Thiên Vân một lúc rồi nói:

- Trong pho tượng ngọc thạch này là Cát Bội Hương.

Thiên Vân nhăn mặt:

- Cát Bội Hương?

Cẩm Tú gật đầu.

Thiên Vân biến sắc. Gã gượng nói:

- Huynh xin muội. Hãy để cho ta được cứu Cát Bội Hương rồi ra sẽ cùng với nàng bôn tẩu giang hồ tìm chốn thâm sơn cùng cốc mà ẩn mình như những kẻ chạy trốn tội tru di cửu tộc.

Cẩm Tú mím môi:

- Làm như vậy thì muội và huynh đã cãi lời song đường rồi. Và ngang nhiên chúng ta trở thành những kẻ bất nhân, bất nghĩa và bất hiếu nữa.

- Huynh van xin muội.

Cẩm Tú nhìn Thiên Vân. Lệ trào ra khoé mắt nàng. Nàng gật đầu:

- Thôi được rồi ... Muội đã có cách.

Nàng nhặt ngọn truỷ thủ. Thấy Cẩm Tú nhặt ngọn truỷ thủ, Thiên Vân như thể có lửa đốt trong tâm mình. Y lo lắng nhìn Cẩm Tú nhỏ giọng nói:

- Cẩm Tú ... Muội...

Cẩm Tú mỉm cười nói:

- Chỉ có ngọn truy thủ này mới có thể cứu được Cát tỷ tỷ. Huynh dùng nó rọc đôi pho tượng ngọc thạch đưa Cát tỷ tỷ ra. Sau đó hai người hãy đi thật xa, đừng bao giờ cho Cửu Thiên Tuế thấy mặt.

Thiên Vân gật đầu:

- Huynh vô cùng cảm kích sự độ lượng của xá muội.

Nụ cười lại hiện trên hai cánh môi cương liệt của Hà Cẩm Tú. Nàng từ tốn nói:

- Riêng muội sẽ thay huynh và song đường đền đáp lại công ơn của Cửu Thiên Tuế.

- Muội định làm gì?

- Muội chỉ có mỗi một cách làm như vậy mới không để cha mẹ trở thành những người bất nghĩa nơi chốn suối vàng. Huynh và Cát tỷ tỷ bảo trọng, sớm rời khỏi nơi này.

Cẩm Tú nói dứt câu vung mạnh lưỡi truy thủ đâm vào yết hầu mình. Thiên Vân hốt hoảng nhào đến toan chụp tay nàng lại nhưng đã quá muộn. Gã ôm lấy Cẩm Tú:

- Xá muội...

- Đại ca ... Chết cho cha mẹ, muội mãn nguyện lắm.. Xem như huynh chẳng còn mắc nợ lão công công Tiểu Thuận nữa ... Muội... Muội hội ngộ với song đường... nơi... nơi chín suối sẽ nói ... sẽ nói ...

Nàng ngã đầu tựa vào vai Mạc Thiên Vân:

- Sẽ nói ... Huynh ... còn sống.

Nói được hết câu, Cẩm Tú lịm người hai mi mắt khép lại để giã biệt Thiên Vân.

Thiên Vân ôm chặt lấy Hà Cẩm Tú:

- Xá muội ... Xá muội ... Xá muội ...

Hắn gục đầu lên người Cẩm Tú:

- Ông trời ơi ... Sao ông trời sớm cho Thiên Vân gặp lại muội rồi lại cướp muội khỏi cuộc sống này ... ông trời ơi ... ông trời ơi Sao ông nhẫn tâm quá như vậy ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau