BÁCH THỦ THƯ SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bách thủ thư sinh - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Vị nghĩa vị thân

Lâm Tứ vừa bưng bầu rượu năm cân vừa hí hửng bước chân sáo về phía cửa đông. Y thấy cỗ xe độc mã, mặt càng phấn khích hơn vội vội vàng vàng bước đến cổ xe đó. Nhìn lên ghế xà ích, Lâm Tứ nói với Tuấn Luận:

- Hạ đại ca xem Lâm đệ đem thứ gì về đây?

Y vừa nói vừa giơ cao bầu rượu năm cân, cao hứng nói:

- Trung Nguyên nhất tửu, Thiện nữ nhi hồng đó.

Lâm Tứ vừa nói leo lên ghế xà ích. Y nhướng mày nói:

- Đại ca biết Lâm Tứ sao có ngân lượng mua được vò rượu đặc biệt này không?

Nhìn sang Lâm Tứ, Tuấn Luận từ tốn nói:

- Nếu huynh đoán không lầm thì đệ đã đến gian thủy xá bên dòng Dương Tử.

Y tròn mắt nhìn Tuấn Luận:

- Sao huynh biết?

- Bởi vì Lâm đệ dám mua vò rượu Trung Nguyên nhất tửu Thiện nữ nhi hồng hẳn phải có rất nhiều ngân lượng. Một khi Lâm đệ muốn khoản đãi huynh vò rượu này thì hẳn viên Thần châu Minh chỉ đã không còn trong túi Lâm đệ.

Lâm Tứ reo lên:

- Ha ... Phải nói người sinh Lâm Tứ ra là song đường, nhưng người hiểu ruột gan, tâm tưởng Lâm Tứ lại chính là Hạ đại ca.

Tuấn Luận mỉm cười trong khi Lâm Tứ khui nấp vô rượu. Chàng hỏi Lâm Tứ:

- Song đường của Lâm đệ là ai?

Lâm Tứ nghe Tuấn Luận hỏi, quay sang trố mắt nhìn chàng:

- Ô ... Huynh giờ còn hỏi Lâm đệ nữa. Nói song đường thì song đường chứ, đệ từ trước đến giờ nào có biết song đường của mình là ai đâu.

- Thế Lâm đệ không có ý đi tìm thân thế và lai lịch của mình à?

Lâm Tứ ngượng ngập một lúc rồi lắc đầu:

- Quả thật đệ không có ý đó.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận nhướng mày:

- Huynh uống trước nhé.

- Tất nhiên rồi. Đệ đâu dám uống trước khi có mặt Hạ huynh.

Tuấn Luận cười khẩy, rồi dốc bầu rượu tu luôn một hơi dài. Chàng trao lại vò rượu qua tay Lâm Tứ:

- Đến lượt đệ.

Lâm Tứ giả lả cười rồi tu luôn một ngụm. Y vội đặt bầu rượu xuống bên quay ngang ho sặc một tiếng.

Y nhăn nhó quay lại nhìn Tuất Luận gượng gạo nói:

- Huynh biết vì sao Lâm đệ ho không?

- Vì sao?

- Vì Hạ đại ca hỏi Lâm đệ một câu không thể trả lời được. Câu hỏi của huynh cứ như chen ngang cuống họng Lâm đệ, nên khi đệ uống rượu thì phải ho sặc đó.

Tuấn Luận nheo mày:

- Câu hỏi của huynh sao lại chẹn ngang cổ họng để được chứ? Hay huynh đã xúc phạm Lâm đệ?

Lâm Tứ lắc đầu, khoát tay như thể có bầy ruồi đêm vô hình bất ngờ xuất hiện bâu vào mặt y:

- Không không Hạ đại ca đầu có xúc phạm gì đệ. Không có xúc phạm gì đệ cả. Thật ra Lâm đệ cũng chẳng biết tìm song thân của mình từ đâu nữa. Với lại khi đệ sinh ra thì đã bị bỏ rơi ngoài cửa kỹ lầu rồi.

Y gãi đầu:

- Cha mẹ sinh ra đã không muốn nhìn lại bỏ rơi, nếu như đệ cố công tìm kiếm lai lịch thân thế của mình thì không chừng chỉ làm phiền cho song đường mà thôi.

Nghe Lâm Tứ nói câu này, lòng Tuất Luận bất giác nặng trĩu một nỗi ưu hoài.

Chàng nghĩ thầm:

- “Nếu ta còn có mẫu thân thì Lâm đệ đúng là cô nhi bất hạnh. Tại sao lại có những đấng sinh thành lại nỡ đem con quẳng đi. Họ không nghĩ đến cất nhục thâm tình sao”.

Ý niệm đó khiến Tuấn Luận nhìn sang Lâm Tứ.

Lâm Tứ nhìn Tuấn Luận:

- Ơ ... Đệ chỉ nói theo ý của mình thôi.

- Đệ nói đúng.

Chàng khẽ gật đầu:

- Đệ nói đúng... Tại sao chúng ta phải đi tìm nguồn cội đã bị chối bỏ?

Tuấn Luận bưng bầu rượu dốc vào miệng tu ừng ực. Thấy chàng uống rượu, Lâm Tứ phải nhăn mặt. Khi Tuấn Luận đặt bầu rượu xuống bên cạnh thì mặt chàng đã khoác vẻ ưu hoài nhưng chai lì pha trộn sự bất nhẫn lạnh lùng.

Thấy vẻ mặt của Tuấn Luận bất giác Lâm Tứ cũng chạnh lòng. Y cầm lấy bầu rượu nhỏ nhẻ nói:

- Đại ca uống thêm đi.

Nhìn Lâm Tứ, Tuấn Luận nói:

- Đệ sẽ không đi tìm thân thế và lai lịch của mình nữa à?

Lâm Tứ gật đầu:

- Không. Đệ đã chấp nhận mình là một cô nhi. Cô nhi là có gì tội đâu.

Tuấn Luận choàng tay qua vai Lâm Tứ:

- Ta và đệ là hai gã cô nhi. Chúng ta mãi mãi là những cô nhi trên cõi nhân sinh này.

Tuấn Luận đặt bầu rượu vào tay Lâm Tứ:

- Uống mừng cho những gã cô nhi không cần đến nguồn cội.

Lâm Tứ phấn khích bưng bầu rượu dốc một hơi dài. Lần này xem ra gã uống rất ngon không phải bị sặc như lần trước. Gã nhìn lại Tuấn Luận hí hửng nói:

- Đại ca biết đệ bán viên ngọc đó được bao nhiêu không?

Tuấn Luận lắc đầu mỉm cười:

- Huynh không cần biết.

Rặn nụ cười giả lả, Lâm Tứ nói:

- Viên thần châu đó đệ bán dược tới trăm lạng đây.

Y tháo chiếc túi gấm đeo bên hông:

- Số ngân lượng đó đây. Đại ca cứ lấy mà dùng.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không! Đệ hãy giữ lấy để làm lộ phí trong cuộc hành trình này.

Lâm Tứ tròn mắt nhìn Tuấn Luận:- Đệ phải rời Dương Châu ư?

- Đúng Đệ sẽ phải rời Dương Châu cùng với mỹ nữ Tô Băng Lệ.

- Ơ ... Sao lại là đệ mà không phải là huynh?

- Bởi vì huynh tin vào đệ.

Lâm Tứ vuốt má:

- Hê ... Đệ hỏi huynh điều này nhé.

- Đệ cứ hỏi.

- Tại sao huynh lo lắng cho Tô Băng Lệ? Phải chăng huynh đã ...

Tuấn Luận cướp lời Lâm Tứ:

- Sai rồi ...Chắc chắn đệ đã hiểu sai về huynh. Vì sao huynh lo cho Tô cô nương ư ... Chẳng qua Tô cô nương đáng được thương hơn những người khác.

Lâm Tứ tủm tỉm cười.

Tuấn Luận cau mày khi nụ cười của gã đập vào mắt chàng. Chàng khẽ lắc đầu:

- Đệ hãy tin vào huynh đi. Tất cả huynh làm đối với Tô cô nương chỉ là sự thương hại. Hay đúng hơn là vì Tuyết Nghi và Đình Khan.

- Cứ cho là như vậy. Nhưng huynh có biết không, chính vì sự thương hại của huynh mà đã gây ra sự đau khổ cho người khác. Đệ biết huynh chẳng bao giờ muốn đem đau khổ cho một người nào.

- Đệ muốn nói đến ai?

- Sử Thứ Dân.

- Huynh biết người này.

Lâm Tứ nhướng mày nhìn Tuấn Luận. Y chậm rãi thuật lại chuyện tình cờ mình biết Sử Thứ Dân. Nhún vai, Lâm Tứ nói:

- Y là một thư sinh yếu đuối và nhu nhược.

- Kẻ nặng tình thường yếu đuối như vậy đó. Nhưng huynh sẽ gặp y nói cho y hiểu về Tô Băng Lệ.

- Được vậy thì hay quá.

Lâm Tứ nói xong bưng bầu rượu tu một hơi dài. Y trao lại bầu rượu nho Tuấn Luận:

- Đại ca... Đệ sẽ đưa Tô Băng Lệ đi đâu?

Tuấn Luận lấy trong thắt lưng ra một miếng mộc bài đặt vào tay Lâm Tứ:

- Đệ tạm thời đưa Tô cô nương đến thảo trang của “Ngự thần y” tọa lạc trên Ngũ đài sơn. Đưa miếng Mộc bài này ra thì Ngự thần y tự khắc biết phải làm gì để giúp Tô Băng Lệ cô nương.

Lâm Tứ gật đầu. Y nhìn Tuấn Luận nói:

- Hình như huynh không đi cùng với Lâm Tứ và Tô cô nương?

- Đệ quên rồi sao? Huynh phải ở lại để gặp Sử công tử. Nếu y hiểu ra mọi nhẽ thì sẽ lên đường đến Ngũ đài sơn sau.

Nói đến đây thì Tuấn Luận thấy Băng Lệ và Tuyết Nhi, Đình Khan từ trong Dương Châu trấn tiến ra. Chàng vỗ vai Lâm Tứ:

- Đệ bảo trọng... anh hùng cứu mỹ nhân đó.

- Ơ ...

Lâm Tứ quay mặt nhìn về phía Tô Băng Lệ đang rảo bước tiến về cỗ xe. Khi Băng Lệ đến, y ôm quyền:

- Tiểu đệ họ Lâm. Tục danh là Tứ, thay mặt Hạ đại ca đón cô nương. Phải không Hạ huynh?

Không nghe tiếng Tuấn Luận đáp lời mình, Lâm Tứ bất giác quay lại nhưng chẳng còn thấy Tuấn Luận đâu cả, mặc dù mới đây Tuấn Luận còn ngồi bên cạnh y.

Y buột miệng thốt:

- Y ...

Y lúng túng nhìn lại Băng Lệ, Tuyết Nhi và Đình Khan nói:

- Hạ đại ca để Lâm Tứ tiểu đệ chờ ở đây đón tỷ tỷ. Đệ sẽ đưa tỷ tỷ và Tuyết Nhi cùng với Đình Khan đến gặp Ngự thần y trên Ngũ đài sơn.

Y chìa miếng mộc bài ra trước mặt Băng Lệ:- Tín vật của Hạ huynh đây.

Băng Lệ nhìn Lâm Tứ:

- Hạ đại ca không đi cùng vôi Băng Lệ và Lâm Tứ ư?

Lâm Tứ lắc đầu:

- Không ... Hạ đại ca có chuyện không đi cùng với Lâm tỷ tỷ và Tô tỷ tỷ.

Nàng bâng quơ nói:

- Hạ đại ca không đi cùng...

Lâm Tứ gật đầu. Y giả lả cười rồi nói:

- Đại ca ở lại đây để phân giải hiểu lầm giữa Sử công tử và Tô tỷ tỷ.

Mặt hoa của Băng Lệ bất giác sa sầm khi nghe Lâm Tứ thốt ra câu nói này.

Nàng buông tiếng thở dài miễn cưỡng nói:

- Hạ huynh gặp Sử Thứ Dân để làm gì?

Lâm Tứ vừa cười vừa nói:

- Ậy... Chuyện đó chỉ có Hạ đại ca và Tô tỷ tỷ biết thôi chứ Lâm Tứ làm sao biết được. Tỷ tỷ! Chúng ta lên đường thôi.

Băng Lệ nghiêm mặt. Nàng nói với Lâm Tứ:

- Lâm Tứ. Băng Lệ sẽ không đi cùng với Lâm Tứ ... Mà sẽ gởi Tuyết Nhi và Đình Khan đi.

Lâm Tứ tròn mắt nhìn nàng; - Chỉ có ... Chỉ có Tuyết Nhi và Đình Khan đi với Lâm Tứ thôi sao?

Băng Lệ gật đầu:

- Nhưng Hạ huynh nói phải đưa Tô tỷ tỷ cùng đi đến Ngũ đài sơn.

- Không cần thiết đâu... Với lại chuyện giữa Băng Lệ và Thứ Dân chưa minh bạch Băng Lệ không muốn rời Dương Châu trong sự âm thầm.

Lâm Tứ lắc đầu:

- Ấy ... Nếu Tô tỷ tỷ không đi thì Lâm Tứ này kẹt quá. Chẳng biết nói sao với Hạ đại ca.

- Băng Lệ sẽ nói dùm Lâm Tứ.

- Thật là khó cho đệ.

Nàng nghiêm giọng nói:

- Lâm Tứ ... Thật ra Hạ huynh vì Tuyết Nhi và Đình Khan nên mới nghĩ đến Tô Băng Lệ. Tuyết Nhi và Đình Khan quan trọng hơn Băng Lệ rất nhiều.

Nàng quay lại Tuyết Nhi, Đình Khan:

- Tuyết Nhi, Đình Khan. Hai em sẽ đi theo Lâm Tứ tiểu ca. Nhớ ngoan ngoãn vâng lời tiểu ca.

Tuyết Nhi bịn rịn nói:

- Tỷ Tỷ không đi cùng với Tuyết Nhi sao?

Nàng vuốt tóc Tuyết Nhi:

- Rồi tỷ sẽ gặp hai em sau.

Quay sang Đình Khan nói:

- Đình Khan phải ngoan ngoãn đó.

Đình Khan nhìn Tuyết Nhi rồi ngẩng lên nhìn Lâm Tứ đang ngồi trên ghế xà ích. Y khẳng khái hỏi:

- Đi với Lâm đại ca có gì vui hông?

Lâm Tứ nhướng mày gật đầu:

- Tất nhiên là vui rồi. Nếu đi với Lâm Tứ mà Đình Khan đệ đệ không vui thì chẳng còn đi đâu vui hơn nữa. Lâm tiểu ca có nhiều trò vui cho Đình Khan.

Y toét miệng cười gật đầu, rồi nói:

- Tiểu ca có thể cho Đình Khan giữ dây cương ngựa chứ?

- Nếu Đình Khan làm được vậy thì hay quá. Nào lên đi.

Đình Khan leo lên ngồi vào ghế xà ích, trong khi Tuyết Nhi vẫn không muốn rời Băng Lệ.

Lâm Tứ nhìn xuống Tuyết Nhi:

- Muội muội lên đi chứ? Hai người sẽ cùng ta làm một chuyến du sơn đến Ngũ đài sơn. Lâm tiểu ca hứa sẽ không để cho Đình Khan và Tuyết Nhi thất vọng đâu. Riu ríu sống trong sự bảo bọc của Tô tỷ tỷ mãi thì biết bao giờ mới đủ lông đủ cánh. Bắt chước Tiểu ca nè ...

Đình Khan nhìn Lâm Tứ cười.

Tuyết Nhi ôm chầm lấy Băng Lệ:

- Tỷ sẽ đến tìm muội nhé.

Băng Lệ gật đầu:

- Tỷ sẽ tìm muội và Đình Khan.

Nàng đỡ Tuyết Nhi lên cỗ xe Lâm Tứ nói:

- Lúc lọt lòng huynh đã không có cha lẫn mẹ, thế mà bây giờ đây có thể tự mình bươn chảy trên chốn giang hồ rồi.

Y vỗ vai Tuyết Nhi:

- Bắt chước Tiểu ca nè.

Y nhìn xuống Băng Lệ:

- Tô tỷ tỷ ở lại bảo trọng.

Băng Lệ gật đầu, rồi nói:

- Lâm đệ và tuyết Nhi cùng Đình Khan lên đường may mắn.

- Nhất định sẽ may mắn rồi.

Lâm Tứ khẽ gật đầu rồi ra roi đánh vào mông con Hắc Long câu. Nó rùng mình, trổ nước kiệu kéo cỗ xe băng đi. Băng Lệ nhìn theo cỗ xe cho đến khi bóng tối nuốt chửng lấy nó. Nàng buông tiếng thở dài nói:

- Tuyết Nhi. Đình Khan, tỷ mong hai em sẽ mãi mãi được bình an.

Chương 27: Long trảo

Nàng quay bước trở vào Dương Châu. Đi chưa được bao xa chợt Băng Lệ nghe tiếng tằng hắng ngay sau lưng mình. Tiếng tằng hắng trong đêm vắng khiến lòng dạ nàng bồi hồi lo lắng. Nàng dừng bước quay lại.

- Mỹ nhân đi đâu mà giữa đêm khuya vậy?

Hai gã đại hán vận học y như thể từ dưới đất chui lên. Bộ mặt giảo hoạt của hai gã đó càng khiến Băng Lệ hồi hộp sợ hãi hơn nữa. Nàng miễn cưỡng nói:

- Băng Lệ vì có chuyện phải ra khỏi nhà trong đêm. Nhị vị đại ca ...

Hai gã kia cười khẩy nói:

- Lão Tam và Lão tứ biết nàng có chuyện gì rồi.

Gã đứng bên phải có dáng người dong dỏng cao, lại gầy đét trông như cây tre miễu dấn đến nửa bộ.

- Phải mỹ nhân có chuyện muốn đi tìm lão Tam ta không?

- Không phải riêng lão Tam đâu mà cả lão Tứ này nữa chứ.

Nghe lão Tam và lão Tứ nói, Băng Lệ biết ngay hai người này định giở trò gì đối với nàng. Mặt đanh lại, Băng Lệ nghiêm giọng nói:

- Các người đừng làm càn giữa chốn thanh thiên bạch nhật đấy nhé.

Lão Tam và lão Tứ đồng cười khẩy. Lão Tam nói:

- Đây đâu phải là chốn thanh thiên bạch nhật, mà là đêm tình thanh vắng.

Nàng cứ xem như hôm nay trời đãi lão Tam và lão Tứ ta vậy ... Mỹ nữ Tô Băng Lệ thì cả đất Dương Châu này bất cứ gã nam nhân nào cũng thèm khát ... Xem ra trời đãi ngộ lão Tam ta đây.

Gã nói xong dấn bước đến toan ôm chầm lấy Băng Lệ. Nàng hốt hoảng thối lùi về sau:

- Các ngươi định làm càn ư?

Lão Tam trơ tráo đáp lời nàng.

N - Trời cho thì phải hưởng, thế nào là làm càn chứ. Đêm nay trời đãi lão Tam giai nhân, nếu lão Tam không hưởng thụ hóa ra lãng phí của trời.

Lão Tứ nhanh miệng nói tiếp theo lão Tam:

- Hê ... Lão Tứ này cũng có phần nữa.

Lão Tứ vừa dứt câu thì một giọng nói ồm ồm cất lên ngay sau lưng Tô Băng Lệ:

- Cả hai người đều có phần cả.

Nghe giọng nói ồm ồm pha trộn âm thanh nhão nhè nhẹt, Băng Lệ quay lại.

Nàng toan quì xuống hành lễ nhưng Xám Y Nhân đã cản lại:

- Không cần đa lễ.

Lão Tam và Lão Tứ nhìn xám Y Nhân.

Lão Tam nói:

- Lão này hẳn muốn chết rồi nên cản việc của Song Xà Hoạt Sát.

- Bổn tọa có nghe tiếng Song Xà Hoạt Sát nhưng rất tiếc lại không có ý muốn trưng dụng hai người. Bởi vì hai người là người của bộ tộc man di. Không trưng dụng được thì bổn tọa đành phải giết hai ngươi vậy.

Lời vừa dứt trên cửa miệng thì Xám Y Nhân giũ hai ống tay áo rộng thùng thình. Hai đạo bạch quang sáng ngời từ trong tay áo lão thoát ra tợ hai lưỡi tầm sét lia ngang qua yết hầu lão Tam và lão Tứ rồi đảo một vòng quay trở lại ống tay áo rộng.

Khi hai đạo bạch quang kia mất hút trong hai ống tay áo của Xám Y Nhân thì đầu của lão Tam và lão Tứ mới rụng ra khỏi cổ rơi xuống đất lăn lông lốc.

Xám Y Nhân nhìn lại Băng Lệ:

- Hạ Tuấn Luận đang ở tại gian thủy xá bên dòng Dương Tử. Nàng biết mình phải làm gì rồi.

Băng Lệ miễn cưỡng nói:

- Chủ nhân.. Băng Lệ biết.

Xám Y Nhân gật đầu:

- Hãy thực hiện những gì mà bổn tọa đã căn dặn:

Tuyết Nhi vã Đình Khan sẽ đến nơi chúng đến.

- Băng Lệ mong chủ nhân gia ân cho Tuyết Nhi và Đình Khan.

- Bổn tọa sẽ gia ân cho chúng.

Xám Y Nhân chấp tay sau lưng, quay bước lắc vai. Thân pháp phiêu bồng như thể lướt trên mặt đất mà đôi cước pháp chẳng cần phải dịch chuyển.

Xám Y Nhân đi rồi, Băng Lệ mới buông tiếng thở dài. Nàng nhìn lên bầu trời đêm, nhẩm nói:

- Hạ huynh ... Để chọn lựa thì Băng Lệ sẽ chọn Tuyết Nhi và Đình Khan vì họ là lẽ sống của muội.

Băng Lệ đi thẳng đến ngôi Thủy xá. Quả nhiên bắt gặp Tuấn Luận đang chấp tay sau lưng dõi mắt nhìn ra ngoài dòng Dương Tử.

Băng Lệ rón rén bước vào. Nàng lên tiếng nhỏ nhẽ nói:

- Hạ huynh.

Tuấn Luận quay lại. Hai người đối mắt nhìn nhau. Đôi chân mày lưỡi kiếm của Tuấn Luận thoạt cau lại:

- Nàng chưa rời khỏi Dương Châu ư?

Băng Lệ lắc đầu:

- Muội không thể rời Dương Châu được nếu chuyến đi này không có huynh.

- Tại hạ không thể đi cùng với nàng.

- Tại sao huynh bắt muội rời Dương châu mà huynh lưu lại Dương Châu?

Huynh không nói, muội cũng biết.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Ta muốn lấy lại chiếc tráp của Đẳng Ngạo Thiện.

- Muội biết.

Tuấn Luận nheo mày:

- Tuyết Nhi và Đình Khan đã rời Dương Châu rồi chứ?

- Xá muội và xá đệ theo Lâm Tứ rời Dương Châu.

- Vậy cũng được. Tại sao nàng biết ta ở đây?

- Muội biết huynh sẽ đến gian thủy xá này ... Bởi vì nơi đầy đã từng là nơi huynh hẹn với Cát Bội Hương.

Tuấn Luận chấp tay sau lưng nhìn ra ngoài dòng Dương Tử:

- Tại hạ không muốn nhắc đến chuyện đó.

Tuấn Luận gắt giọng nói:

- Những gì tại hạ đã làm cho cô nương, tại hạ đã làm ... Giờ Tuấn Luận chẳng còn gì để phải lo lắng cả.

Băng Lệ bước đến sau lưng Tuấn Luận:

- Ha huynh. Huynh không lo lắng cho muội, nhưng ngược lại, muội lo lắng cho huynh.

Tuấn Luận chau mày, từ tốn nói:

- Nàng lo lắng cho ta ư? ... Nếu nàng lo lắng cho Tuấn Luận thì đã theo Lâm Tứ rồi.

- Băng Lệ không thể ra đi bỏ mặc Hạ đại ca ở lại Dương Châu dấn thân vào đầm rồng hổ huyệt. Nhất định huynh sẽ đến Tụ Hiền trang để lấy lại chiếc tráp của Đẳng Ngạo Thiên.

- Tại hạ trao chiếc tráp kia cho nàng giờ phải lấy lại.

- Mạc Thiên Vân trang chủ không để cho chàng lấy lại chiếc tráp đó đâu.

Băng Lệ khẩn thiết nói:

- Hạ huynh.. Chàng đến Tụ Hiền trang là tự dấn mình nạp mạng cho Mạc trang chủ ... Bởi ...

Băng Lệ ngập ngừng. Mãi một lúc nàng mới nói:

- Mọi hành tung của chàng. Mạc trang chủ đều biết.

Tuấn Luận quay lại nhìn thẳng vào mắt Băng Lệ:

- Cái gì tại hạ muốn thì không bao giờ dừng bước cho dù phải bước vào đầm rồng hay hổ huyệt.

Băng Lệ bặm môi một lúc sau mới ngập ngừng lên tiếng:

- Hạ huynh ... Băng Lệ ...

Nàng nói đến đây chợt cúi đầu nhìn xuống mũi hài mình.

Tuấn Luận đặt tay lên vai Băng Lệ.

Nàng ngẩng mặt nhìn chàng. Trong ánh mắt là tất cả những nỗi niềm u uẩn nhưng không nào thốt ra được.

Tuấn Luận mỉm cười:

- Ta hiểu Tô cô nương mà. Tại hạ mong nàng tự bảo trọng. Tất cả những gì nàng làm vì Tuyết Nhi và Đình Khan. Chính vì điều đó mà tại hạ không bao giờ phiền trách nàng đâu. Điều ta muốn ở nàng là hãy đến Ngũ Đài Sơn.

Lệ trào ra khoé mắt Băng Lệ. Nàng ngập ngừng nói:

- Hạ huynh hiểu Băng Lệ ư?

Tuấn Luận gật đầu - Ta hiểu nàng đến đây vì mục đích gì nữa.

Băng Lệ cúi đầu nhìn xuống.

- Huynh nói cho muội biết ... Mục đích gì muội đến tìm huynh.

- Trả tình ...

Băng Lệ lắc đầu:

- Muội không hiểu.

- Nàng không hiểu ư? Hay thật ra nàng muốn lẩn tránh nó?

Chớp mắt như thể muốn chạy trốn cái nhìn sắc như bảo đao bảo kiếm từ Tuấn Luận đang rọi lên mặt mình, Băng Lệ khẽ gật đầu:

- Huynh biết mục đích của Băng Lệ. Phải. Muội đến để trả tình cho huynh.

Nàng mím môi suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

- Nhưng muội còn biết hơn nữa là Hạ huynh sẽ chẳng bao giờ đón nhận hành động của muội. Nhưng muội vẫn phải đến vì Tuyết Nhi và Đình Khan.

Đôi chân mày của Tuấn Luận nhíu lại:

- Sự ra đi của Tuyết Nhi và Đình Khan nàng đã lộ cho đệ tam nhân biết.

Băng Lệ miễn cưỡng gật đầu.

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Muội có lỗi với huynh.

- Nàng đã phạm sai lầm rồi.

Cùng với lời nói đó, mặt Tuấn Luận đanh lại.

Khẽ lắc đầu, Tuấn Luận nói:

- Nàng đang tự biến mình thành một con mồi trước hàm răng sắc của sói dữ.

Nghe Tuấn Luận thốt ra câu này, Băng Lệ càng bối rối hơn. Nàng miễn cưỡng nói:

- Băng Lệ không tự chủ được mình.

Quay mặt nhìn lại dòng Dương Tử, Tuấn Luận buông tiếng thở dài. Chàng chậm rãi nói:

- Nếu nàng không đạt được mục đích mà người ta trao cho nàng thì nàng sẽ chết.- Băng Lệ không sợ chết. Nếu ngay bây giờ Băng Lệ chết mà Hạ huynh được bình an ... Băng Lệ cũng không một chút tiếc nuối.

Tuấn Luận quay lại. Chàng đặt lên mặt Băng Lệ ánh mắt lạnh lùng và quyết đoán:

- Nàng chết ... Đó chỉ là một cái chết vô nghĩa. Nhưng người chết đáng thương chính là Tuyết Nhi và Đình Khan kìa.

Nghe câu nói này, mặt Băng Lệ biến sắc. Nàng lắp bắp những tưởng không thể thốt nổi thành lời nữa.

Hai cánh môi Băng Lệ mấp máy mãi mãi một lúc rồi mới thốt thành lời:

- Hạ huynh ... Tuyết Nhi và Đình Khan ... Tại sao?

Tuấn Luận nắm lấy tay Băng Lệ. Chàng mở ngửa lòng bàn tay nàng lên.

- Nàng có thấy gì không?

Băng Lệ nhìn vào lòng bàn tay mình. Giữa lòng bàn tay có một nốt ruồi son, mà từ trước đến nay nàng không thấy nó hiện hữu trên lòng bàn tay mình.

Băng Lệ miễn cưỡng hỏi:

- Hạ huynh ... Sao huynh lại biết lòng bàn tay của Băng Lệ có nốt ruồi son này?

- Bởi vì tại hạ biết đệ tam nhân muốn giăng bẫy tình đối với tại hạ. Và mục đích của nàng đến thủy xá đêm nay cũng theo sự sắp xếp của đệ tam nhân. Nếu nốt ruồi son trên tay nàng mất đi thì bẫy tình sập lại. Rằng như nó không biến mất thì nàng sẽ chết ...

Tuấn Luận nặng lời, miễn cưỡng nói:

- Không chỉ nàng chết thôị. Mà cả Tuyết Nhi, Đình Khan lẫn Lâm Tứ cũng khó bảo toàn mạng sống. Những người đó hẳn đang ở trong vòng kiểm soát của đệ tam nhân.

Nhìn thẳng vào mắt Băng Lệ. Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Nàng hẳn biết đệ tam nhân đang ở đâu?

Sắc diện Băng Lệ tái nhợt:

- Băng Lệ ...

Tuấn Luận nhìn thẳng vào mắt Bằng Lệ:

- Hãy đưa tại hạ đến đó. Chỉ có Đệ tam nhân mới có thể gỡ nàng ra khỏi cuộc tranh đoạt Thập nhị Thần châu.

- Nhưng ...

Nàng cúi đầu nhìn xuống rồi nói tiếp:

- Chủ nhân sẽ trừng phạt Băng Lệ nếu như để lộ hình tích của người. Không chỉ mình Băng Lệ mà Tuyết Nhi, Đình Khan cũng sẽ chịu chung số phận.

- Nếu không gặp người đó thì kết cuộc càng nghiêm trọng hơn.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Tại hạ không thể để mình sập vào bẫy tình. Cô nương không còn có sự lựa chọn nào cả.

Băng Lệ mím môi rồi nói:

- Ha huynh.

Tuấn Luận cướp lời nàng:

- Nếu nàng muốn Tuyết Nhi và Đình Khan đến Ngũ đài sơn an toàn.

- Băng Lệ sẽ đưa Hạ huynh đi ...

Tuấn Luận và Băng Lệ bước vào toà tháp lạnh lẽo. Nếu không có những chân đèn gắn trên tường soi sáng xua bớt đi khí lạnh băng hàn có lẽ hai người sẽ có cảm giác mình đang bước vào chốn thập diêm la. Nhờ ánh sáng và sức nóng từ những chân đèn khiến Tuấn Luận và Băng Lệ bớt đi cái cảm giác ăm u lạnh lùng. Nhưng khi hai người đặt chân vào gian đại sảnh kết tạo bằng đá hoa cương khoát một màu đen u tối thì lại càng cảm thấy rờn rợn hơn bởi sự giá băng âm u này vì đặt ngay giữa đại sảnh là một cổ quan tài bằng đá. Tuấn Luận và Băng Lệ đứng trước cổ áo quan kia. Cả hai cùng một cảm nhận sẽ đối mặt vào quỷ vô thường đang từ từ trỗi dậy từ cõi a tỳ thông qua cổ thạch quan này.

Còn đang tần ngần nhìn cổ áo quan thì bất chợt cổ áo quan kia dịch chuyển tạo ra những âm thanh rì rì. Nấp áo quan chuyển động từ từ trượt về phía trên. Từ trong áo quan mùi tử khí thoát lên càng tạo ra cảm giác rùng rợn vốn đã cố sẵn trong gian đại sảnh toà tháp này.

Tuấn Luận liếc qua Băng Lệ.

Mặt nàng căng thẳng cực độ với những hạt mồ hôi lấm tấm li ti đọng trên trán. Nàng như thể không làm chủ được nỗi sợ hãi đang dâng tràn mà nắm lấy tay Tuấn Luận xiết mạnh. Băng Lệ lí nhí nói:

- Hạ huynh ... Muội sợ ...

Tuấn Luận nhìn lại nàng:

- Băng Lệ sợ ư?

Nàng gật đầu.

Hai cánh môi của Tuấn Luận thoạt nhếch lên:

- Khi chết thì chúng ta sẽ đi đâu?

Băng Lệ lắc đầu:

- Muội cũng không biết khi chết mình sẽ đi đâu.

Tuấn Luận nhếch môi cười mỉm:

- Nếu không biết thì đừng sợ. Bởi khi chết người ta chỉ có hai con đường để hiệu hữu. Một là chui tọt xuống a tỳ tham kiến Thập điện diêm vương. Hai là sẽ hóa thân thành một người khác. Chỉ có thế thôi. Nếu Tuấn Luận chết, nếu có thành quỷ thì cũng sẽ từ dưới địa phủ trở lại dương thế qua cổ thạch quan này.

Chàng mỉm cười:

- Người ta có thể đi qua cổ thạch quan này thì sao Tuấn Luận không đi qua chứ?

Tuấn Luận vừa nói vừa bước đến bên cổ thạch quan nhìn vào trong. Mặt chàng đanh lại với những nét nghiêm khắc. Đôi thần nhãn của chàng tưởng chừng đứng tròng chằm chằm nhìn vào cỗ thạch quan.

Tuấn Luận không ngỡ ngàng sao được khi trong cổ thạch quan chính là thể pháp của Bách Điển Tiên Sinh. Bách Điển Tiên Sinh nằm trong cổ thạch quan, hai tay đặt lên bụng như thể đang ngủ nhưng sắc da thì lại tái nhờn tái nhợt.

Tuấn Luận quan sát thi thể Bách Điển Tiên Sinh. Chàng chẳng hề phát giác ra một vết thương nào. Thậm chí có cảm tưởng Bách Điển Tiên Sinh viên tịch bởi vì bị một thứ quái vật nào đó hút cạn máu trong kinh mạch.

Một tiếng động khẽ, rồi những âm thanh rì rì phát lên. Nắp thạch quan dịch chuyển từ từ đóng lại.

Tuấn Luận nhìn về phía bệ thờ. Tấm rèm bằng lụa từ từ vén về hai bên.

Ngồi trên bệ thờ là Xám Y Nhân. Vẫn chiếc mặt nạ dát vàng che chân diện mục, ánh mắt của Xám Y Nhân chằm chằm nhìn Hạ Tuấn Luận.

Hai người đối nhãn nhìn nhau. Tay Xám Y Nhân vẫn đặt trên tay cầm chiếc ngai sơn son thếp vàng. Những ngón tay như thể những móng vuốt báu cứng vào tay cầm của chiếc ngai.

Vừa chạm vào thần quang của Xám Y Nhân bất giác tim Tuấn Luận đập rộn rã như tiếng trống trận. Trong lòng chàng nổi lên cảm giác nao nao khó tả vô cùng.

Xám Y Nhân chậm rãi từ tốn nói:

- Bổn tọa biết túc hạ sẽ đến một khi Băng Lệ tìm đến túc hạ.

- Mục đích của tôn giá là muốn tại hạ đến đây.

- Không sai.

- Bây giờ tại hạ đã đến, tôn giá có điều gì chỉ huấn?

Xám Y Nhân giở đôi song thủ khoanh tròn trước ngực.

- Bách điển tàn thư của túc hạ hẳn đã hoàn thành rồi chứ?

Tuấn Luận nghiêm mặt, nhưng vẫn giữ giọng từ tồn:

- Khi Vạn Sự Thông viết xong quyển Binh khí phố thì tự kết liễu cuộc sống của mình. Tại hạ thiết nghĩ Bách Điển Tiên Sinh cũng đã theo chân Vạn Sự Thông.

Xám Y Nhân gật đầu:- Không sai. Bách Điển Tiên Sinh đã cải biên Binh khí phổ của Vạn Sự Thông nên theo bước Vạn Sự Thông. Nếu có ai muốn cải biên lại quyển Bách điển tàn thư, hẳn phải chờ đến trăm năm sau, may ra mới có được một Hạ Tuấn Luận thứ hai.

Xám Y Nhân đẩy quyển Kinh thư có bìa bằng da dê để bên cạnh. Lão chỉ khẽ lắc cổ tay, quyển kinh thư bằng da dê là đà như một cánh bướm thoát ra khỏi tay y, đáp xuống đầu cỗ thạch quan.

- Túc hạ nhìn qua xem.

Tuấn Luận cầm lấy quyển sách bọc bằng da dê. Chàng mở ra xem. Đập ngay vào mắt Tuấn Luận là những dòng bút tự với nét như rồng bay phượng múa.

Nhưng những dòng bút tự đó không phải viết bằng thứ mực bình thường mà lại nhuộm màu đỏ ối. Chính màu đỏ phảng phất mùi tanh khiến chân mày Tuân Luận phải cau lại.

Chàng gấp lại quyển Bách điển tàn thư nhìn lên Xám Y Nhân:

- Bách Điển Tiên Sinh viết lại quyển Bách điển tàn thư bằng máu của người.

- Bách điển tàn thư đáng được hậu nhân lưu truyền lắm chứ. Bởi nó được viết ra bằng máu của Bách Điển Tiên Sinh.

Buông một tiếng thở dài Tuân Luận khẽ lắc đầu:

- Phàm chữ danh khiến cho người ta mù quáng. Đến ngay cả Bách Điển Tiên Sinh cũng không vượt ra khỏi tầm thường mặc dù người là một kiến gia uyên bác.

- Chẳng có mấy ai được chết như Bách Điển Tiên Sinh khi chết pháp thân sẽ biến thành tro bụi, nhưng cái tên Bách Điển Tiên Sinh mãi mãi lưu truyền đến muôn đời sau, chọn một cõi chết như Bách Điển Tiên Sinh hẳn không có gì hối tiếc cả.

- Tôn giá sẽ chọn cái chết như Bách Điển Tiên Sinh chứ?

- Nếu có thể được. Nhưng rất tiếc bổn tọa không phải là Bách Điển Tiên Sinh nên phải tự chọn cho mình một cái chết khác.

Xám Y Nhân chống tay lên tay cầm chiếc ngai. Hơi khom người đến trước, y chậm rãi nói:

- Còn túc hạ sẽ chọn cho mình cái chết như thế nào?

Ngẩng mặt nhìn thẳng vào mặt Xám Y Nhân, Tuấn Luận từ tốn nói:

- Giống như tôn giá.

- Tại sao lại giống bổn tọa? Chẳng lẽ giữa bổn tọa và túc hạ lại có điểm tương đồng.

Tuấn Luận gật đầu:

- Có điểm tương đồng.

Thần quang của Xám Y Nhân chợt ngầu đục hẳn lại. Y lập lại lời nói của Tuấn Luận:

- Có điểm tương đồng. Thế mà bổn tọa lại không biết chứ?

Chàng mỉm cười lắc đầu:

- Tôn giá biết, nhưng giá vờ không biết.

- Thế túc hạ có thể nói cho bổn tọa biết giữa bổn tọa và tôn giá có điểm tương đồng gì nào?

- Tôn giá chẳng có sự cảm nhận linh ứng nào giữa tại hạ và tôn giá sao?

Xám Y Nhân lắc đầu:

- Bổn tọa chẳng có linh cảm gì cả?

- Tại hạ thì lại có linh cảm giữa chúng ta có sự tương đồng.

Xám Y Nhân từ từ đứng lên - Sự tương đồng đó là gì?

Tuấn Luận nghiêm giọng đáp lời Xám Y Nhân:

- Cùng một mục đích là Thập nhị Thần châu và có thể tại hạ và tôn giá sẽ cùng chết vì Thập nhị Thần châu.

Lời còn đọng trên miệng Tuấn Luận thì Xám Y Nhân ngửa mặt cười. Tràng tiếu ngạo của y nghe vang động cả toà thạch tháp. Tiếng cười thỉnh thoảng lại xem vào những âm thanh eo éo, nghe tợ như tiếng quỷ tru tréo phát ra từ dưới âm ty.

Cất ngang tràng tiếu ngạo kiêu hãnh, Xám Y Nhân nói:

- Túc hạ khiến cho bổn tọa vô cùng cao hứng. Đúng. Nếu túc hạ không nói ra điều đó thì bổn tọa đây cũng không thể cảm nhận được điểm tương đồng đó.

Lão chớp mắt khẽ gật đầu nói tiếp:

- Giữa bổn tọa và túc hạ có chung một mục đích. Mà mục đích đó có thể dẫn cả hai chúng ta đến một cái chết bất tử. Chúng ta sẽ cùng chết vì Thập nhị Thần châu.

Xám Y Nhân đứng lên:

- Thế túc hạ có muốn bổn tọa chết vì Thập nhị Thần châu không?

- Ai có Thập nhị Thần châu kẻ đó sẽ chết hoặc trở thành bất tử. Tôn giá muốn mình bất tử hay sẽ chết.

Đôi thần quang của Xám Y Nhân chớp động. Lão nghiêm giọng nói:

- Đó là truyền thuyết về Thập nhị Thần châu.

- Nhưng truyền thuyết đó đã trở thành khao khát của tôn giá.

- Đúng.. Ta muốn truyền thuyết kia là sự thật. Nếu nó là sự thật thì túc hạ muốn ta chết hay trở thành bất tử.

- Trên cõi nhân sinh này chẳng có sự bất tử vĩnh hằng. Mà chỉ có cái chết và cái sống. Chỉ có sống hay là chết mà thôi.

Xám Y Nhân từ từ ngồi xuống. Y tằng hắng rồi hỏi Tuấn Luận:

- Thượng Quan Nghi dạy cho túc hạ điều đó à?

- Tại hạ được rèn đúc qua tay ân sư.

Xám Y Nhân đánh hai luồng uy quang rồi gằn giọng nói:

- Thượng Quan Nghi và Bách Điển Tiên Sinh hẳn đã nhận ra phẩm chất tôn sư trong túc hạ.

- Đó là suy nghĩ của tôn giá.

- Suy nghĩ của bổn tọa đúng. Nhứt định đúng chứ không thể nào sai được.

- Tôn giá nghĩ sao cũng được.

Khoanh tay trước ngực, Xám Y Nhân nhìn qua Băng Lệ rồi đối mặt Tuấn Luận:

- Túc hạ đã đến đây thật hẳn đã chấp nhận lời thỉnh cầu của bổn toạ.

- Sự bình an của Băng Lệ và những người kia chính là sự thỉnh cầu của tôn giá đối với tại hạ.

Xám Y Nhân gật đầu:

- Đúng ... Không chỉ mình Băng Lệ cô nương, Tuyết Nhi, Đình Khan và cả Lâm Tứ tiểu tử đâu, mà còn một người nữa.

- Tôn giá muốn nói đến Cát Bội Hương?

Xám Y Nhân buông một câu cụt lủn bằng chất giọng thật chắc nịch như thể đoán chắc mình luôn là kẻ thắng trong cuộc đối đầu đầy cân não này:

- Đúng. Bổn tọa muốn nói đến Cát Bội Hương.

Tuấn Luận nghiêng giọng nói:

- Tôn giá đặt điều kiện gì nơi Hạ Tuấn Luận?

- Bổn tọa muốn biết túc hạ có vì Cát Bội Hương hay những người kia không?

- Tôn giá đoán xem tại hạ vị thân hay vị nhân?

Cười khẩy một tiếng, Xám Y Nhân nói:

- Chắc chắn Thượng Quan Nghi đã dạy cho túc hạ điều làm người là phải vị nhân chứ không được vị thân.

- Ân sư dạy đúng hay sai?

- Bổn tọa không thể trả lời câu hỏi này của Hạ công tử. Vị nhân mà không vị thân thì cũng không phải là người vị nhân. Có biết quí mình thì mới biết vị người.

- Tôn giá và ân sư có lẽ rất hiểu về nhau.

- Rất tiếc Thượng Quang Nghi không nói cho Hạ công tử biết muốn quan hệ thâm giao giữa bổn tọa và y. Bổn tọa chỉ có thể nói nếu bổn tọa là hình thì ân sư của công tử là bóng, và ngược lại.

- Nhưng giữa tôn giá và ân sư hoàn toàn khác nhau.

- Cũng như cái thiện và ác lúc nào cũng tồn tại bên nhau. Thượng Quan Nghi biết mình chết nên mới đào luyện ra một Hạ Tuấn Luận để tiếp tục cùng tồn tại với bổn toạ.

Tuấn Luận mím môi gằn giọng nói:

- Sự tồn tại giữa tại hạ vã tôn giá chỉ kết thúc bằng mười hai hạt Thần châu.

- Đúng ... Tất cả những gì Bách thư Tiên Sinh muốn lưu lại đều đã lưu lại trên Bách điển tàn thư rồi, nhưng có một điều lão không lưu lại trên Bách điển tàn thư.

Mà điều đó thì bổn tọa lại rất muốn biết.

Xám Y Nhân từ từ đứng lên:

- Hãy cho bổn tọa biết Bách Điển Tiên Sinh đã lưu lại điều gì với công tử.

Nhìn thẳng vào mắt Xám Y Nhân, Tuấn Luận gằn giọng nói:

- Chỉ có tại hạ và tôn giá.

- Bổn tọa đã nói sự hiện hữu của bổn tọa và công tử luôn song hành với nhau.

Tuấn Luận mím môi:

- Được tại hạ chấp nhận.

Xám Y Nhân lộ vẻ căng thẳng qua ánh mắt cú vọ sáng ngời:

- Đó là gì?

Hai người đối nhãn với nhau. Xem họ như thể đang muốn cùng ánh mắt mà triệt hạ, hay nuốt chửng nhau.

Tuấn Luận mím môi. Mặt chàng lộ vẻ căng thằng tột cùng:

- Nội cung.

Xám Y Nhân ngửa mặt cười vang dội. Lão vừa cười vừa nói:

- Cuối cùng bổn tọa cùng đã biết ... Bổn tọa sẽ là kẻ duy nhất làm chủ cõi nhân sinh này.

Nhìn lại Tuấn Luận:

- Bổn tọa rất khâm phục công tử đó. Xem như bổn tọa đáp lại sự khẳng khái của công tử bằng sự bình an của những người kia và tặng thêm cho công tử vật này nữa.

Lão lắc cổ tay. Một vệt sảng xanh thoát ra từ ống tay áo Xám Y Nhân là đà tợ cánh bướm đậu xuống pho Tàn thư bách điển. Tuấn Luận nhặt lấy miếng ngọc bội lanh óng ánh.

Xám Y Nhân nói:

- Nó có thể giúp công tử tìm ra bổn tọa đó.

Lời vừa dứt, thì tấm rèm lụp xụp xuống. Tuấn Luận khẽ lắc đầu bước đến giật mạnh tấm rèm lụa. Xám Y Nhân không còn ở đó nữa mà chỉ còn chiếc ngai trống rỗng.

Nhưng có một thứ mà Tuấn luận phải để mắt đến. Đó là những dấu chỉ pháp của Xám Y Nhân để lại trên tay cầm chiếc ngai sơn son thếp vàng.

Chàng cau mày nhẩm nói:

- Long trảo.

Chương 28: Kim tiền nhuộm máu

Kim Tiền Bang.

Tấm bảng sơn son thếp vàng nhưng nổi bật nhất vẫn là ba chữ Kim Tiền Bang được chạm khắc bằng vàng ròng phản chiếu ánh mặt trời chỉ với tấm bảng với dòng chữ Kim Tiền Bang bằng vàng ròng cũng đủ minh chứng thực lực Kim ngân của Kim Tiền Bang như thế nào rồi.

Bất cứ người nào đi ngang qua Kim Tiền Bang, hẳn cũng phải dừng bước đứng lại để ngẩng mặt nhìn ba chữ bằng vàng ròng đó. Họ nhìn để rồi tơ tưởng mình có được lột khối nghìn lượng như những bút tự kia. Ai mà không thèm muốn có được nhiều ngân lượng nhưng đâu ai dám tơ tưởng đến ba khối vàng ròng treo trên tấm băng kia. Dù có thêm thuồng đến mấy cũng chẳng dám có ý đoạt nhưng khối vàng khắc đúc thành chữ đó. vì họ chỉ có một cái mạng. Mà Kim Tiền Bang thì có thể đổ ngân lượng ra mua những vài vạn mạng người mà vẫn chưa hết kim ngân trong kho.

Kim Tiền Bang chủ Nam Cung Linh thì ít khi bước ra ngoài. Lão như một thương gia ẩn dật trong toà trang viên nguy nga tráng lệ, mà lúc nào cũng có hàng lớp cao thủ phòng vệ. Mặc dù đã có hàng lớp cao thủ bao bọc nhưng Kim Tiền Bang chủ Nam Cung Linh vẫn như bóng quỷ lúc ẩn lúc hiện, chẳng một ai biết đích xác bang chủ ngụ nơi nào trong toà trang việc rộng lớn trên trăm mẫu này.

Chu Thành Văn với bộ tạng vừa mập vừa lùn từ ngoại bước vào chính sảnh.

Gã ngồi xuống ghế bắt chân chữ ngũ mặt hầm hầm vì không thấy ai ra nghinh tiếp mình.

Chờ một lúc không có ai, Chu Thành Vân quắc mắt, thét lớn:

- Người đâu.

Ả nô nữ từ cửa hầu vội vã bước lên. Nàng nhún nhường nói:

- Thiếu gia sai bảo nô nữ.

Chu Thành Văn trừng mắt nhìn ả nô nữ:

- Người của Kim Tiền Bang bộ chết tất cả rồi hay sao mà bổn thiếu gia về chẳng một ai ra đón vậy.

- Dạ ... Nô nữ không biết thiếu gia về ... Mong thiếu gia thứ tội.

Hừ nhạt một tiếng Thanh Văn gằn giọng nói:

- Thứ tội với chả thứ tội. Các ngươi chỉ là một lũ ăn hại.

Y lườm ả nô nữ, gằn giọng nói tiếp:

- Cha của Bổn thiếu gia đâu?

Ả nô nữ bối rối nói:

- Bẩm thiếu gia. Nô nữ không biết lão nhân gia ở đâu.

Mặt Thành Văn sa sầm xuống:

- Lại không biết, tất cả mọi chuyện trong tổng đàn Kim Tiền Bang các người đều không biết ư. Hừ ... Chỉ biết mỗi một chuyện là xoè tay đếm bạc.

Ả nô nữ cúi xuống:

- Thiếu gia miễn thứ. Đây là lịnh của Lão nhân gia. Người trong tổng đàn không được tò mò, tọc mạch. Phận sự ai người nấy làm không được xen vào chuyện của người khác. Tuyệt đối không được để lộ hành tung của Lão nhân gia.

Thành Văn vùng vằng đứng lên:

- Lúc nào cũng bí ẩn, bí ẩn. Đến ngay cả bổn thiếu gia cũng giữ bí mật. Thật bổn thiếu gia biết nói thế nào nữa.

Gã nhìn ả a hoàn:

- Theo bổn thiếu gia.

Gã nói dứt câu xăm xăm đi theo hành lang về thư phòng mình. Ả nô nữ theo sau Thảnh Văn. Khi gã bước vào phòng thì nàng ta đứng ngoài cửa. Thành Văn quay lại:

- Sao nàng lại đứng đây ... Theo bổn thiếu gia.

- Dạ ...

Gã bước vào phòng ngồi ngay xuống tràng kỷ, chìa hai chân đến trước hất mặt nói:

- Cởi giầy cho bổn thiếu gia.

- Dạ ...

Nàng nô nữ cẩn thận tháo đôi giày của Thành Văn để xuống bên cạnh. Gã nhìn nàng.

Y buông một tiếng thở dài rồi nói:

- Nàng nghe ta hỏi đây.

- Tại Dương Châu trấn thì nữ nhân nào đẹp hơn Tô Băng Lệ tiểu thư.

Ả nô nữ cúi mặt nhìn xuống:

- Nô nữ không bước ra ngoài nên không biết nhan sắc của Tô tiểu thư như thế nào. Nhưng chỉ nghe mọi người đồn đãi thôi đủ biết tại Dương Châu trấn chẳng có mỹ nữ nào có thể sánh bằng với Tô Băng Lệ tiểu thư.

- Nàng đoán chắc như vậy chứ.

Ả nô nữ gật đầu.

Thành Văn ngã người nằm dài xuống tràng kỷ. Thấy gã nằm xuống tràng kỷ.

Tiểu Thanh liền khúm núm nói:

- Thiếu gia không có gì sai bảo nữa, Tiểu Thanh xin cáo từ lui ra ngoài.

- Hê ... Bổn thiếu gia chưa cho nàng đi sao nàng lại bỏ đi Nàng không sợ bổn thiếu gia phẫn nộ à?

Tiểu Thanh cúi đầu.

- Nô nữ không dám làm thiếu gia phẫn nộ.

- Thế thì tốt. Bổn thiếu gia còn muốn hỏi nàng ít câu nữa.

- Xin thiếu gia chỉ huấn.

Thành Văn gác tay lên trán băng quơ hồi:

- Nàng thấy bổn thiếu gia thế nào? Ta có phải là một trang hảo hán phong lưu anh tuấn không.

Nghe gã hỏi, Tiểu thanh sượng mặt. Nàng ngậm hai cánh môi mà không thể nào thốt ra được lời đáp trả họ Chu. Thành Văn chỏi tay đứng lên. Y nhìn Tiểu Thanh:

- Sao nàng không trả lời ta ... Hay nàng dám xem thường không muốn trả lời bổn thiếu gia.

- Tiểu Thanh không dám xem thường thiếu gia nhưng Tiểu Thanh không tìm được câu trả lời thôi.

Thành Văn trừng mắt nhìn nàng:

- Một câu hỏi dễ như thế mà nàng không trả lời được à. Hay ta không phải là một trang hảo hán phong lưu trong mắt nữ nhân cửa Dương Châu trấn này.

Tiểu Thanh lí nhí trả lời Thành Văn:

- Thiếu gia nghĩ sai rồi. Phàm những trang nam tử phong lưu cũng không thể nào sánh bằng thiếu gia. Cho dù họ có là bậc mỹ nam tử như Phan An, Tống Ngọc.

- Thế ư?

Tiểu Thanh gật đầu:

- Thiếu gia là hậu nhân duy nhất của lão nhân gia. Sau này nhứt định sẽ thay lão nhân gia. Với ngân lượng của Kim Tiền Bang thì thiếu gia muốn gì không được. Một lời nói của thiếu gia đáng giá nghìn vàng, bất cứ nữ nhân nào cũng đều muốn nâng khăn sửa túi cho người.

Thành Văn tròn mắt:

- Hay lắm ... ý của nàng là ta chỉ cần có nhiều ngân lượng thì tất cả những gì ta muốn đều có phải không?

Tiểu Thanh gật đầu:

- Dạ, đúng ạ.

Gã xoa trán ra vẻ suy nghĩ rồi hỏi Tiểu Thanh:

- Nếu như bổn thiếu gia đem ngân lượng đến cho Tô Băng Lệ tiểu thư thì sao? Nàng có đồng ý nâng khăn sửa túi cho ta không?

Tiểu Thanh lúng túng.. Thành Văn gằn giọng hỏi:

- Sao nàng không trả lời ta.

- Ơ ... Tiểu Thanh không biết Tô tiểu thư là người như thế nào nên không thể trả lời với thiếu gia được.

Thành Văn hừ nhạt nói:

- Nàng vừa mới nói có nhiều ngân lượng thì muốn gì cũng được mà.

Thành Văn vừa dứt lời thì giọng nói ồm ồm pha chút âm vực eo éo cất lên ngay ngoài cửa thư sảnh:

- Ngươi có đem cả Kim Tiền Bang cho Tô Băng Lệ thì nàng cũng không màng đến người đâu.

Thành Văn nghe giọng nói đó, giật mình. Mặt y tái nhờn nhợt khi nhặt ra giọng nói của xám y nhân đeo mặt nạ dát vàng. Nhưng đứng ngoài cửa không phải là Xám y nhân đeo mặt nạ dát vàng mà lại là một lão giã râu tóc bạc phết.

Lão nhìn Thành Văn từ tốn nói:

- Có người sai lão phu đến trao dược thảo cho công tử.

Thành Văn giật mình sực hớ lại đã đến ngày y phải dùng giải dược. Y vội xua tay đuổi Tiểu Thanh ra ngoài.

- Ra ngoài đi ... Ra ngoài nhanh lên.

Tiểu Thanh vội vã lui bước. Khi Tiểu Thanh ra ngoài rồi, thành Văn vội vã đóng cửa lại. Cài then cẩn thận y mới nhìn lại lão trượng:

- Lão phải do ... Do ...

Lão trượng vuốt râu:

- Chủ nhân của ngươi sai ta đến.

- Phải lão đến trao giải dược cho bổn thiếu gia không?

- Không sai ... Lão đến để trao giải dược cho ngươi. Nhưng trước khi nhận hoàn thảo dược giải độc đó, ngươi phải làm một chuyện.

Thành Văn gật đầu:

- Được rồi ... Được rồi ... Lão nói đi.

Lão trượng nhìn Thành Văn nghiêm giọng nói:

- Hãy lấy vật gia bảo của Kim Tiền Bang trao cho lão phu.

Bộ mặt nung núc mỡ của Thành Văn chảy xệ xuống.

Y gãi đầu lúng túng nói:

- Bổn thiếu gia ... Bổn thiếu gia thú thật, mặc dù là thiếu gia của Kim Tiền Bang nhưng Thành Văn chẳng biết vật gia bảo của Kim tiền Bang là thứ gì cả.

Y nhăn nhó nói tiếp:

- Gia phụ rất kín đáo, không cho một ai biết vật gia bảo của Kim Tiền Bang.

Lão trượng lấy trong ống tay áo ra một hoàn dược đưa đến trước mặt Thành Văn.

Lão gằn giọng nói:

- Nếu ngươi không biết vật gia bảo của Kim Tiền Bang xem như ngươi đã tới số rồi đó. Nếu lão phu hủy hoàn dược này thì nhục cốt của ngươi sẽ tan thành nước một khi trăng lên tới thiên đỉnh.

Thành Văn đã sợ lại càng sợ hơn khi nghe lão trượng thốt ra câu nói này. Y vội quỳ mọp xuống:

- Tiền bối ơi, xin đừng giết Thảnh Văn ... Nếu như Thành Văn biết vật gia bảo của tổ tiên sẽ trao ngay cho tiền bối mà chẳng có chút hối tiếc gì.

Lão trượng bỏ hoàn dược trở lại ống tay áo rồi thản nhiên nói:

- Thân phụ của ngươi thường ở đâu trong Kim Tiền Bang?

Thành Văn nhăn nhó:

- Chuyện đó vãn bối cũng không biết. Thân phụ chẳng bao giờ thổ lộ hành tung của mình cho ai.

Đôi chân mày của lão trượng nhíu lại:

- Chuyện gì ngươi cung không biết sao?

Thành Văn xoa trán:

- Trong Kim Tiền Bang rộng lớn này, trong một ngày cũng chưa đi thăm hết ...

Nhưng ... Nhưng ...

Lão trượng cướp lời Thành Văn:- Nhưng sao ...

- Ơ ... Vãn bối hình như có nghe phụ thân nhắc đến một chỗ.

- Chỗ đó ở đâu?

- Ơ ... Ơ ... Hình như thân phụ có nói đến ...

Gã vỗ trán:

- Thân phụ có nói đến Lăng Cẩm ... gì đó ...

Chân mày của lão trượng lại cau hẳn vào với nhau:

- Trong Kim Tiền Bang không có Lăng Cẩm.

- Nhưng cái gì đó có liên quan đến Lăng Cẩm.

Đôi mắt của vị trưởng lão sáng vút lên:

- Lão phu biết rồi. Thế ngươi biết vật liên quan đó được thân phụ ngươi cất ở đâu không?

- Ơ ... Vãn bối không biết ... Nhưng nếu là bảo vật thì nhứt định phải cất trong Thạch Thất trời linh vị tổ tiên.

Lão trượng vuốt râu:

- Được lắm ... Đưa lão phu đến đó.

Thành Văn bối rối nói:

- Trưởng lão ... Nếu thân phụ biết được sẽ giết vãn bối.

Lão nhìn Thành Văn:

- Nếu ngươi không dẫn lão phu đến, e rằng thân phụ ngươi chưa giết ngươi, thì ngươi đã chết trước rồi. Còn nếu như người có số may mắn thì sẽ được hưởng phúc lộc của lão Tổng quản thái giám tổ tiên ngươi để lại.

- Vãn bối dẫn trưởng lão đi ngay.

Thành Văn đi trước, lão Trương theo sau. Có mặt Chu thành Văn đường đường là một thiếu gia của Kim Tiền bang nên bọn võ phu không để ý đến. Thậm chí có người còn khúm núm xá gã khi y và lão Trương kia bước ngang qua.

Nhưng khi Thành Văn đến khu vực cấm của Kim Tiền Bang thì bị hai vị trưởng lão Kim Tiền Bang chặn lại.

Thành Văn trừng mắt nạt:

- Hai người không thấy bổn thiếu gia là ai mà dám chặn đường há?

Vị trưởng tôn đứng bên phải kính cẩn nói:

- Công tử ... Bang chủ chỉ huấn cho chúng tôi không được cho bất cứ ai vào vùng Thạch thất thiêng liêng của tổ tiên, nếu không có Kim Tiền lịnh của người.

Thành Văn cáu gắt quát:

- Chẳng lẽ ngay cả bổn thiếu gia cũng phải cần có Kim Tiền lịnh của lão nhân gia mới được vào Thạch thất bái kiến tổ tiên sao. Thật là hồ đồ. Tránh ra.

Mặc cho Thành Văn quát nhưng hai vị trưởng lão vẫn không cho y bước vào khu cấm địa. Người đứng bên trái từ tốn nói:

- Công tử. Lão phu không dám trái ý công tử nhưng lại càng không dám trái nghi lịnh của lão nhân gia.

Vị trưởng lão đứng bên phải tiếp lời:

- Phiền công tử lui bước.

Thành Văn giận dữ đáp:

- Hai người dám đuổi bổn thiếu gia à?

Cả hai vị trưởng lão cùng nói:

- Đây là lịnh của bang chủ ... Thiếu gia đừng bức ép chúng tôi.

Thành Văn vừa ngượng vừa giận nhưng không biết phải làm gì với sự cương quyết của nhị vị trưởng lão trong Kim Tiền Bang. Y hậm hực nói:

- Nếu bổn thiếu gia sau này thế phụ thân thì hai người là những kẻ đầu tiên ta hành xử để tế cờ chấp chưởng chức vị bang chủ của thân phụ.

Mặc cho gã nói, nhưng hai vị trưởng tôn của Kim Tiền Bang vẫn cương quyết ngăn cản gã với bộ mặt lạnh lùng. Thành Văn nhìn lại vị trưởng lão đi sau lưng mình. Y lắc đầu nói:

- Ngay cả Thành Văn cũng đành chịu thua thôi.

Lão Trương giờ mới lên tiếng:

- Công tử có muốn lão phu mở đường cho công tử không?

Thành Văn cau mày:

- Lão đừng có làm càn ... Hai vị trưởng lão này không phải hạng cao thủ tầm thường đâu. Một khi gia phụ đã xếp họ vào đây canh giữ tử cấm địa của Kim Tiền Bang.

Lão Trương kia vuốt râu bước đến ngang với Thành Văn. Lão nhân đôi mày bạc nhìn hai người đó.

- Lão phu đã nhận ra nhị vị đây chính là Song Tà, một thời từng hùng cứ cõi phương Nam. Thế sao lại ở đây?

Hai vị trưởng lão Kim Tiền Bang nhìn chằm chằm lão trượng với cặp mắt lạ lùng.

Người đứng bên phải hỏi:

- Lão nhận ra Song Tà à?

- Nhị vị thì sao lão phu không nhận ra được. Lão phu nghe nói Song Tà đã qui ẩn giang hồ, không ngờ lại trở thành trưởng lão của Kim Tiền Bang.

- Trước khi qui ẩn giang hồ Song Tà phải làm nô bộc để canh gác cho thi hài của Lão công công.

- Hóa ra là vậy. Chẳng hay nhị vị tiên sinh có thể cho lão thăm qua thi hài của Lão công công không.

Song Tà lắc đầu:

- Không ai được vào Thạch thất để thi hài của Lão công công Chu Tần cả.

- Lão phu muốn vào không biết Song Tà có cản được hay không?

Song Tà trừng mắt nhìn vị trưởng lão:

- Nếu muốn vào trong Thạch thất để thi hài của Lão công công Chu Tần lão phải bước qua xác chết của Song Tà.

Lão trượng vuốt râu lắc đầu:

- Tiếc thật.

Lời còn đọng trên miệng lão thì song thủ chớp động. Lão xuất thủ nhanh đến độ Song Tà mặc dù đã có sự chuẩn bị trước để ứng phó, nhưng tay họ chưa kịp chạm vào binh khí thì trảo công của vị trưởng lão đã bắt lấy yết hầu hai người rồi.

Bộp ... bộp ...

Hai âm thanh khô khốc phát ra trên khuôn mặt méo xệch của Song Tà là do đôi con ngươi vỡ tung bởi trảo công quái dị của vị trưởng lão.

Vị trưởng lão chợt đổi giọng eo éo nghe như tiếng nữ nhân đã xế chiều:

- Lão phu đã muốn thì các ngươi không được cản.
Khi lão thả tay ra thì Song Tà chỉ còn lại là hai xác chết với đôi hốc mắt bầy nhầy. Thấy vị trưởng lão sát tử hai vị trưởng lão của Kim Tiền Bang chỉ bằng một động tác xuất thủ trảo công khiến cho Chu Thành Văn hồn xiêu phách lạc. Tứ chi gã bỗng chốc rã rời chẳng còn nhấc lên nổi. Gã có cảm giác cổ họng mình đang nghẹn lại bởi trảo công của vị trưởng lão kia mà không thở được nữa.

Mồ hôi bất giác túa ra ướt đầm mặt Thành Văn. Vị trưởng lão kỳ bí quay lại nói với gã:

- Chúng ta đi tiếp chứ?

Thành Văn miễn cưỡng nói:

- Lão tiền bối ... Vào tử địa Kim Tiền Bang không phải dễ đâu. Chúng ta quay trở ra thôi.

Vuốt chòm râu bạc, vị trưởng lão cười khẩy nói:

- Ngươi tưởng rằng Kim Tiền Bang của ngươi là thánh địa võ lâm ư. Lão phu sẽ quay trở ra khi lấy được thứ cần lấy.

Lão nói xong quay lưng tiếp tục tiến vào vùng cấm địa của Kim Tiền Bang.

Thành Văn ríu rít theo sau lão mà tuyệt nhiên lặng câm như hến không dám thốt ra đến nửa lời.

Một giọng nói khản đặc cất lên từ phía gian nhà cây trước mặt:

- Kim Tiền lịnh.

Liền ngay sau giọng quát tháo khàn đặc có một đội cung thủ vận giáp y xuất hiện. Họ dàn thành hàng ngang cung nỏ sẵn sàng bất cứ lúc lão cũng có thể nhả tên kết liễu người xâm nhập.

Thành Văn rối rít nói:

- Tiền bối ... Họ đều là những cung thủ thượng thặng. Một con ruồi bay ngang họ vẫn bắn trúng đích chứ đừng nói là con người như vãn bối với tiền bối.

Lão nhìn lại Nhân Văn:

- Có lẽ ngươi nói đúng đấy. Thế thì chúng ta phải làm sao đối với bọn cung thủ này?

- Còn làm sao nữa ... Quay trở ra thôi.

- Nghe lạ tai lắm. Kim Tiền Bang mà có thể cản bước bổn tọa nghĩ cũng nực cười đấy. Chắc Vạn sự Thông còn sống thì phải ghi lại thứ tự đưa Kim Tiền Bang chủ Nam Cung Linh lên đầu bảng danh sách những đại cao thủ kỳ tuyệt của võ lâm Trung nguyên.

Lão nói dứt lời chợt vươn trảo chộp lấy hữu thủ của Chu Thành Văn. Thành Văn biến sắc:

- Tiền bối định làm gì vãn bối?

- Để bổn tọa thử xem lòng trung thành của bọn cung thủ này đối với vị thiếu gia Kim Tiền Bang như thế nào?

Thành Văn biến sắc toan giật tay lại nhưng y kịp nhận ra hồ khẩu của mình rã rượi chẳng còn lực gì cả. Thậm chí tứ chi của gã nhũn ra như những sợi mì.

Vị trưởng lão mỉm cười nói:

- Ngươi đừng trái ý lão phu.

Lão kéo Thành Văn đến trước:

- Các ngươi nghe đâỵ. Các ngươi hẳn nhận ra vị thiếu gia Chu Thành Văn của các ngươi chứ?

Từ trong gian nhà cây, một đại hán vận giáp y bước ra. Y thìn lão và Chu Thành Văn, gằn giọng nói:

- Bốn thị vệ đã nhận ra Chu thiếu công tử..:

Nhưng cho dù Chu công tử đó đến đây thì cũng phải trình Kim Tiền lịnh. Không có Kim Tiền lịnh xem như Chu công tử đã phạm vào giới quy của bang chủ rồi.

Lão gật đầu:

- Các hạ nói hay lắm.. Thế lão phu có thể mượn Chu thiếu gia làm Kim Tiễn lịnh được không?

Mặt gã thị vệ sa sầm:

- Chu thiếu gia là Chu thiếu gia, cớ sao Chu thiếu gia là Kim Tiền lịnh?

- Ấy ... Chu thiếu gia thỉnh mời lão phu đến quá lãm di thân của Lão công công Chu Tần. Tất Chu thiếu gia là Kim Tiền lịnh của lão phu rồi. Đâu cần gì Kim Tiền lịnh thứ hai nữa.

Gã thị vệ quắc mắt thét lớn:

- Lão muốn khiêu khích.

Lão Trương cướp lời gã:

- Không chỉ khiêu khích mà còn muốn lấy mạng ngươi nữa.

Gã thị vệ thét lớn:

- Xạ tiễn.

Tiếng quát phát lệnh ban ra, bọn cung thủ liền buông tên. Dàn mưa tên ào ào trút thẳng đến vị trưởng lão và Chu Thành Văn. Vị trưởng lão rất điềm nhiên dùng Chu Thành Văn như một tấm mộc hứng thẳng lấy làn mưa tên đó.

Phập ... Phập ... Phập ...

Chu Thành Văn rống lên những tiếng kêu lồng lộng. Gã chỉ không rống nữa khi một mũi tên xuyên thẳng, vào miệng gã. Bọn cung thủ buông tên xong chưa kịp lắp mũi tên thứ hai thì bóng trường bào nhoang nhoáng cùng với đôi vòng sáng vàng nghệ, cất thành những đường vòng cung.

Tiếng la, tiếng thét kêu lên ơi ới làm náo loạn cả vùng cấm địa. Khi lão trượng thu hồi vùng ảnh chết chóc của tử thần thì bọn cung thủ đã biến thành những xác chết không hồn. Tất cả đều bị chết bằng một thứ binh khí cực kỳ bén vào đúng một chỗ duy nhất đó là yết hầu.

Lão trượng quẳng xác Chu Thành Văn xuống đất:

- Ngươi đã hoàn thành chức trách những gì mà bổn tọa trao.

Lão nói xong chậm rãi chấp tay sau lưng tiến thừng về phía toà Thạch thất phía trước như thể đi vào chỗ không người. Lão đứng trước của Thạch thất.

Cửa Thạch thất bỗng dịch chuyện rồi bang chủ Kim Tiền Bang Nam Cung Linh từ trong Thạch thất bước ra. Bộ mặt núc ních của vị bang chủ Kim Tiền chợt chảy xệ xuống khi chạm mặt với lão.

Bang chủ Nam Cung Linh cau mày, gằn giọng nói:

- Lão là ai?

- Lão phu rất tiếc tổ phụ của ngươi, Lão công công Chu Tần đã chết không nói cho ngươi biết lão phu là ai.

Nam Cung Linh đã cau mày lộ những nét ngạc nhiên, giờ càng ngạc nhiên hơn khi nghe lão nói câu này.

- Lão đến đây làm gì?

- Đưa di thể Lão công công đi.

- Đưa di thể của Tổ phụ bổn bang chủ đi ư?

Lão thản nhiên gật đầu:

- Nếu ngươi ngoan ngoãn chịu theo ý của lão phu thì hẳn được sống bằng như ngược lại, ngươi tự biết cái gì sẽ đến với ngươi rồi.

Bang chủ Nam Cung Linh lắc đầu.

- Bổn Bang chủ lạ lùng lắm đó.

- Có gì mà ngươi thấy lạ.

- Một lão già vô danh tiểu tốt lại có thể bắt nạt được bang chủ Kim Tiền Bang:

- Ngươi thì lạ chứ bổn tọa không lạ chút nào. Thậm chí bổn tọa biết rõ về ngươi nữa. Thật ra ngươi chỉ là một kẻ vô dụng theo đóm ăn tàn mà thôi.

Câu nói này thốt ra khiến cho những thớ thịt trên mặt Nam Cung Linh giần giật.

Sắc diện lão từ chỗ bình thường chuyển qua màu đỏ, rồi tím dần vì sự phẫn nộ.

Lão gằn giọng nói:

- Lão quỷ biết gì về ta chứ?

Vẫn trong tư thế chấp tay sau lưng, rất ung dung tự tại và ngạo mạn, vị lão trưởng từ tốn nói:

- Nếu không có Lão công công Chu Tần thì đến giờ ngươi cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt đâu phải là bang chủ Kim Tiền Bang. Chẳng qua lão công công Chu Tần vì nghĩa thượng mẫu thân ngươi, vốn chỉ là một nô nữ tầm thường, nhưng biết lễ nghĩa, còn cha ngươi là một con sâu rượu vô dụng và thối nát.

Lão vuốt râu nhướng mắt nhìn Nam Cung Linh:

- Ngươi có số may mắn được Lão công công đưa về làm nghĩa tử. Rồi sau đó được hưởng những gì Lão công công để lại.

Nam Cung Linh hất mặt:

- Lão quỷ nói ra điều đó để làm gì?

- Để cho ngươi nhìn lại thân phận của ngươi. Thật ra cái sự nghiệp Kim Tiền của lão công công Chu Tần, ngươi không đáng được thửa hưởng. Mà kẻ thừa hưởng chính là lão phu đây.

- Thật là hồ đồ và vô lý ... Thế lão có gì mà đòi thừa hưởng sự nghiệp Kim tiền cửa tổ phụ.

- Thân phận của bổn tọa đáng được thừa hưởng cái sự nghiệp của Lão công công Chu Tần chứ không phải là ngươi. Nhưng bổn tọa không màn đến sự nghiệp Kim Tiền đó và vẫn để lại cho ngươi, nhưng bổn tọa phải đưa thi hài Lão công công đi.

Nam Cung Linh lắc đầu:

- Bổn bang chủ không cho lão đưa đi đâu.

- Vậy là ngươi đã bỏ qua cơ hội được thừa hưởng nghiệp Kim tài của Lão công công Chu Tần rồi.

- Thừa hưởng hay không thừa hưởng thì lão quỷ đâu có quyền chen vào.

Nhưng di hài của Lão công công tổ phụ thì không ai được mạng đi đâu cả.

Bang chủ Kim Tiền Bang Nam Cung Linh nói dứt câu, liền xoay người nghiêng một chút qua trái, hữu thủ vung mạch về phía lão Trương kia.

Một dúm tiền kẽm từ trong tay áo lão thoát ra tựa như mưa sa chụp đến lão trượng nọ.

Không một chút e dè hay khẩn trương, lão chỉ vung tròn đôi song thủ. Đôi ống tay áo của lão tựa như hai bầu hồ lô đón lấy tắt cả những đồng tiền kẽm chẳng có chút gì khó khăn cả. Sau khi thâu tóm tất cả những đồng tiền kia, lão mới lắc đầu nhìn bang chủ Nam Cung Linh nói:

- Kẻ vô dụng thường sinh ra hậu sinh vô dụng. Bao nhiêu năm nay ngươi cũng chỉ có mỗi một chiêu Mạn Vũ Kim Ngân. Mà đến chiêu đó cũng chẳng ra hồn gì cả. Thật là tiếc ... Được sống bên cạnh Lão công công Chu Tần lại là một gã thật vô dụng.

Mặt Nam Cung Linh biến sắc tái nhợt. Lão có cảm tưởng lão quỷ kia biết rõ về lão như những vân tay trong tay lão.

Lão Trương hướng về phía Thạch thất ôm quyền xá:

- Lão công công ... Nếu bổn tọa không giết tên hậu sinh nghĩa tử của người thì danh chất Thiết thủ độc vương của Lão công công không sớm thì chầy cũng bị gã hậu nhân nghĩa tử này đem ra làm trò cười cho thiên hạ. Bổn tọa xin được mạo phạm thất lễ với Lão công công.

Lão nhìn lại Bang chủ Kim Tiền Bang Nam Cung Linh. Vừa chạm vào ánh mắt lạnh lùng của lão Trượng, bang chủ Nam Cung Linh lòn tay ra sau lưng.

Những tưởng đâu lão rút binh khí hộ thân nhưng không ngờ lại rút hỏa pháo.

Lão giật mạnh sợi dây tơ khai hỏa hỏa pháo. Chiếc pháo bắn vụt lên bầu trời, rồi tủa ra biến thành một đoá bông khổng lồ. Cùng với động tác khai hỏa hỏa pháo, bang chủ Nam Cung Linh toan lẩn vào trong Thạch thất.

Nhưng ý của vị bang chủ Kim Tiền Bang như thế đã bị lão Trương kia đọc được.

Lão lắc đầu nói:

- Ngươi thật là hồ đồ.

Cùng với lời nói đó, chỉ một cái lắc vai thân pháp đã chớp động lướt đến.

Một lần nữa bang chủ Nam Cung Linh lại dụng đến chiêu Mạn Vũ Kim Tiền để cản bước lão Trương.

Lần này lão Trương không thâu tóm những đồng tiền kẽm trút vào mình như mưa, mà lại phủi mạnh hai ống tay áo trường y. Tất cả những đồng tiền của Bang chủ Nam Cung Linh như thể bị một hấp lực vô hình gom gọn lại thành một quá cầu rồi bắn ngược trở lại y.

Quả cầu Kim ngân từ phía lão Trương bắn vụt lại Nam cung Linh nhanh không thể tưởng. Chớp thấy quả cầu kim bảng đó Nam Cung Linh tròn mắt thét lên:

- Tiểu Thuận ...

Bang chủ Nam Cung Linh chỉ thốt lên được hai tiếng đó thì quả cầu Kim bảng tựa ngọn búa ngàn cân đập nát thủ cấp của lão rồi. Thấy Nam Cung Linh chết bởi quả cầu Kim bảng thì người ta mới hiểu lão sống trên đống nghìn lượng ra sao giờ thì chết bởi chính Kim lượng. Sẽ chẳng có một người nào nhìn ra được chân diện dung của vị Kim Tiền Bang chủ mà ngân lượng có thể nói chẳng một ai sánh bằng.

Chương 29: Tử nhân độ nhân sinh

Khi lão Trương mở nắp áo quan quan bằng ngọc thạch tỏa hơi lạnh như hàn băng mới trố mắt nhìn. Lão vốn rất lạnh lùng cương nghị, nhưng lần này khi thấy di hài của Lão công công Chu Tần trong áo quan phải chau mày, biến sắc.

Trong áo quan là thi hài của Lão công công Chu Tẩn, nhưng thi hài không có được một mành lụa che lại mà phơi cả lớp da thịt nhăn nheo, khô đét. Lão công công Chu Tần lúc sinh thời là một tổng quản thái giám, lúc nào cũng bên cạnh tiên đế hoặc hoàng hậu, nhưng lão Trương nhớ rất rõ. Mặc dù sống trong nhung lụa, lầu son nhưng Lão công công Chu Tần lại có dáng người nhỏ nhắn, gầy đét. Nay lão chết, mặc dù được liệm trong cỗ áo quan ngọc thạch, thể pháp không bị hủy nhưng lại nhăn nheo, khô đét tựa bộ xương lâu ngày.

Nhưng sự biến dạng của thể pháp không làm lão Trương Tiểu Thuận phải ngạc nhiên như vậy. Lão ngạc nhiên và bất ngờ vì di thể của Lão công công Chu Tần bị xẻ dọc, xẻ xuôi. Thậm chí cả lục phủ ngũ tạng cùng bị mổ xẻ ra từng mảnh vụn cứ như ai đó đang đào bới tìm kiếm vật gì trong thi hài lão. Hai con ngươi của Lão công công thậm chí đến đôi tinh hoàn vốn đã bị cắt bỏ, chỉ còn lại mảng da nhỏ xíu như hai chiếc lá khô cũng bị lật ngược lại.

Lão Trương Tiểu Thuận nhăn mặt, rít giọng nói:

- Đạo hiếu tử của Nam Cung Linh đây. Hắn chỉ biết Lão công công có báu vật Thập nhị Thần châu, nhưng chẳng biết làm gì để tìm ra Thập nhị Thần châu mà lại nghĩ những viên thần châu kia nằm trong nội thể của lão.

Lão Trương Tiểu Thuận đay nghiến nói:

- Nam Cung Linh ... Bổn tọa xử ngươi là đáng lắm.

Lão nói xong dùng tắm áo trường bào ngoại y gói lấy thi hài của lão công công Chu Tần. Cột lại cẩn thận, lão Trương Tiểu Thuận vác thi hài của Lão công công lên vai, thản nhiên bước ra ngoài. Lão vừa bước ra khỏi Thạch thất thì chạm mặt với quần hùng võ lâm. Những người đã được bang chủ Kim Tiền Bang Nam Cung Linh bỏ kim lượng ra thuê mướn làm võ sĩ bảo hộ cho lão.

Lão Trương Tiểu Thuận nhìn những người đó. Lão khoát tay nói:

- Tên súc sinh Nam Cung Linh, chủ nhân của các ngươi không đáng giữ di thể của Lão công công Chu Tần ... Bổn tọa phải đưa lão rời khỏi đây tìm chỗ mai táng. Các ngươi không có gì phải cản đường bổn tọa cả. Còn nếu ai muốn theo gã Nam Cung Linh súc sinh kia thì bổn tọa đây cũng sẵn lòng.

Lão nói xong vác xác Lão công công Chu Tần đi thẳng đến trước. Thấy bộ mặt già nua của lão Trương Tiểu Thuận, lại đang vác thi hài của Lão công công Chu Tần thì ai mà sợ lão chứ. Với sự xuất hiện của lão, xâm nhập vào Thạch chất, dám lấy mạng cả Chu Thành Văn lẫn bang chủ Kim Tiền Nam Cung Linh thì quần hùng đã ngấm ngầm hiểu ra xác của Lão công công Chu Tần phải có gì đó. Tất nhiên họ nghĩ ngay đến Thập nhị Thần châu.

Từ trong quần hùng một đại hán vận huỳnh y võ phục bước ra. Gã từ tốn nói:

- Lão tiên sinh mạn phép cho tại hạ hỏi một điều. Tại hạ sẽ cùng với lão tiên sinh rời khỏi đây.

Lão Trương Tiểu Thuận nhìn gã nói:

- Ngươi cứ hỏi.

- Xin hỏi lão tiên sinh ... Hẳn di thể của Lão công công Chu Tần có ẩn dấu bí mật gì đó rất hệ trọng nên lão tiên sinh đến đây cướp di thể của người?

Lão Trương Tiểu Thuận khẽ gật đầu:

- Ngươi đã hỏi một câu khá thông minh đó. Ngươi hẳn đã lờ mờ nghi ngờ rồi, giờ muốn kiểm chứng lại phải không?

- Tại hạ chỉ tò mò và thắc mắc thôi.

- Nếu ngươi đã tò mò thì hẳn tất cả những người đang có mặt ở đây cũng đều tò mò cả. Thôi được, bổn tọa sẽ nói để các ngươi khỏi tò mò thắc mắc nữa.

Lão vuốt râu lia mắt nhìn qua quần hùng.

- Bổn tọa công khai cho các ngươi biết di thể của Lão công công Chu Tần có liên quan đến Thập nhị Thần châu.

- Xin hỏi tiên sinh.. Vậy phải chăng ai có di thể của Lão công công Chu Tần tất sẽ có Thập nhị Thần châu.

- Có di thể của Lão công công Chu Tần rồi còn phải tính đến duyên phần nữa. Nhưng nếu không có đặng thi hài của Lão công công thì không bao giờ có được Thập nhị Thần châu.

Gã đại hán liền cười, ôm quyền xá lão Tiểu Thuận:

- Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo. Còn bây giờ bổn trại chủ Dự Minh xin được thay tiên sinh chôn cất thi hài của Lão công công Chu Tần.

Lão Trương Tiều Thuận vuốt râu:

- Ngươi không cần phải thốt ra điều đó bổn tọa biết ngươi phải hành xử như vậy mà. Thì đây ... bổn tọa giao di thể của Lão công công cho ngươi.

Lão nói dứt câu, thẩy luôn di thể của Lão công công Chu Tần về phía gã trại chủ Dự Minh.

Dự Minh vươn trảo thụp lấy di thể Lão công công miệng nói:

- Đa tạ ...

Lão chưa kịp nói hết câu thì chớp thấy năm ngón chỉ pháp của lão Trương Tiểu Thuận che kín cả mặt mình mà chẳng hề có chút phản ứng nào. Có thể nói khi gã trại chủ Dư Minh vừa thấy bóng ánh thủ thì mắt đã tối sầm.

Cả trời đất những tưởng đâu đều sụp xuống ngay trước mặt gã. Gã không còn nghĩ đến di thể của Lão công công nữa, nhưng cho dù không nghĩ đến mà muốn tìm cách cứu sống mình cũng đã quá muộn.

Bộp ...

Chiếc đầu của gã trại chủ Dự Minh vỡ toang ra như quả dưa hấu chẳng còn nhận được nhân diện. Xốc lại thi hài của Lão công công lên vai, lão Trương Tiểu Thuận nói:- Các ngươi thấy rồi đó. Gã hồ đồ này muốn chôn xác Lão công công nhưng khốn nỗi y chết yểu quá không thể chôn được. Giờ lão phu lại phải làm chức trách của mình.

Lão lừ mắt nhìn qua quần hùng.

Mọi người đã nhận ra thân thủ của lão quá ư siêu phàm xuất chúng cùng với thủ pháp tàn độc vô nhân, bất giác e dè. Thấy mọi người đứng phỗng ra như tượng, lão Trương Tiểu Thuận thản nhiên quay bước thong dong bỏ đi. Từ trong quần chúng, bốn người vận võ phục Hắc Y bang lướt ra chặn đường lão.

Người cao niên nhất trừng mắt nói:

- Lão phải để di thể của Lão công công Chu Tần cho tứ tướng ma da.

Lão Trương Tiểu Thuận cau mày:

- Bổn tọa mới nghe các danh tứ tướng ma da. Hẳn cái danh này của các ngươi có thể hù doạ được lũ con nít đầu chưa mọi tóc đó. Còn giờ thì bổn tọa sẽ hù doạ lại các ngươi.

Lão Trượng Tiểu Thuận vuốt râu một cái. Cùng với cái vuốt râu đó của lão thì một âm thanh khô khốc phát ra.

Cách ...

Sau âm thanh đó, lão rống lên một tiếng thật lớn, hữu thủ phạt ngang như thể chém vào không khí. Trên tay lão chẳng có lấy một thứ binh khí gì, như âm thanh xé gió lại cất lên như một tiếng diều sáo vụt lướt lên cao.

Cùng với âm thanh xé gió, buốt lạnh xương sống đó thì bốn chiếc thủ cấp của tứ tướng ma da đồng loạt tung lên cao đến nửa bộ rồi rơi xuống đất lăn lông lốc như những quả cầu. Bốn gã đó đứng phỗng ra với thế pháp không còn đầu.

Họ đúng là những pho tượng không đầu đứng bất động, phải cho đến khi máu phun ra từ cổ mới chịu đổ sập đến trước.

Cái chết của Tứ Tướng Ma Da càng tạo thêm sự khủng bố từ lão Trương Tiểu Thuận.

Bây giờ thì quần hào đã biết chắc rằng mình đang đối mặt với một đại cao thủ kỳ tuyệt mà từ trước đến nay võ lâm, chưa từng có. Nhưng khốn nỗi lại chẳng có ai nhận được ra lão là ai.

Lão Trương Tiểu Thuận nhìn lại quần hùng:

- Sao ... ở đây còn vị nào muốn tỏ bày công trạng với bang chủ Nam Cung Linh không?

Quần hùng im lặng.

Lão Trương Tiểu Thuận nói tiếp:

- Nếu không có ai thì lão đi vậy.

Lão vừa nói dứt câu thì từ trong quần hùng, một gã Cái bang với bộ mặt nhem nhuốc bước ra.
- Vãn sinh muốn chôn cất thi hài của Lão công công Chu Tần.

Lão trượng Tiểu Thuận quắc mắt:

- Quần hùng ở đây đều là những anh hùng hảo hán thế mà chẳng có ai đứng ra lo chôn cất thi hài của Lão công công Chu Tần, thế mà ngươi, một gã Cái bang thúi lại muốn lo hậu sự cho Lão công công.

Gã Cái Bang từ tốn đáp lời lão Trương Tiểu Thuận:

- Lo hậu sự cho người quá cố có lòng là được. Cũng như tiên sinh đầy Cũng là một lão Trương vô danh chẳng có tiếng tăm gì trong võ lâm nhưng lại đứng ra lo đại sự cho Lão công công đó thôi.

- Bổn tọa có duyên phận với Lão công công.

- Vãn sinh cũng có duyên phận với Lão công công. Thậm chí không chỉ một mình vãn bối mà tất cả mọi người ở đây ai có lòng cũng đều được đứng ra lo hậu sự cho Lão công công.

- Ngươi tốt quá nhỉ. Ngươi lo hậu sự cho Lão công công hay vì di thể của Lão công công có liên quan đến Thập nhị Thần châu.

- Thì tiên sinh biết điều đó nên mới đến Kim Tiền Bang cướp di thể của Lão công công Chu Tần.

- Tên Cái Bang thúi ... Bổn tọa cướp di thể của Lão công công Chu Tần vốn để tìm ra Thập nhị Thần châu đó. Ngươi có bản lĩnh thì cướp di thể của Lão công công đi. Đừng có nhiều lời ... Những gã đã chết kia hẳn đã mở mắt cho ngươi đó.

- Vãn sinh đã thấy họ chết như thế nào. Lão công công Chu Tần đã chết rồi lại kéo theo người sống về với mình. Hẳn Lão công công Chu Tần thấy anh hùng hào kiệt chết nhiều chừng nào thích thú chừng này chắc.

- Tên Cái Bang thúi ... Ngươi nói nhiều quá. Hẳn ngươi muốn xuống âm ty địa phủ để hầu Lão cóng công Chu Tần, bổn tọa đưa ngươi về a tỳ đây. Này ...

Giữ lấy thi hài của Lão công công Chu Tần mà xuống âm ty hầu hạ lão.

Lão Trương Tiểu Thuận nói dứt câu, quẳng thi thể của Lão công công Chu Tần về phía gã Cái bang. Lão Trương Tiểu Thuận lập lại sát chiêu như đã từng thi triển với Dự Minh.

Quần hùng bất giác thét lên khi thấy gã Cái Bang có bộ mặt nhem nhuốc đón lấy thi thể của Lão công công Chu Tần.

- Cẩn thật ... coi chừng ...

Quần hùng không thét lên như vậy sao được khi tất cả đã chứng kiến cái chết của trại thủ Dự Minh. Nhưng lần nây tất cả ngược lại với những ý tưởng của quần hùng. Hữu thủ của gã Cái bang vươn ra đón lấy thi hài của Lão công công Chu Tần, còn tả thủ thì dựng đứng đón thẳng lấy trảo công của lão Trương Tiểu Thuận.

Quần hào giật mình khi chớp thấy có bóng ảnh đầu rồng xuất hiện từ trong lòng bàn tay của gã Cái bang. Nếu quần hùng giật mình, ngạc nhiên bởi hiện tượng đó thì lão Trương Tiểu Thuận lại càng ngạc nhiên, sờ sửng hơn.

Lão rống lớn:

- Hóa ra ngươi là ...

Cùng với tiếng rống đó, lão gia tăng thêm công lực dồn vào trảo công. Cả hai thế trảo cùng chạm thẳng vào nhau. Người chứng cuộc giao trảo đó những tưởng gã Cái bang lẫn vị tiên sình thần bí cùng xuất thủ có một chiêu, một thức hoàn toàn giống nhau. Có khác chăng là bên gã Cái bang thì có bóng ảnh đầu đồng, còn bên kia là dư kình di sơn đảo hải.

Ầm ...

Lão Trương Tiểu Thuận trượt dài về sau những bốn trượng, bên này gã Cái bang cũng thối bộ hai bước.

Vừa trụ chân gã Cái bang nhìn lão Trương Tiểu Thuận:

- Tiên sinh hẳn đã nhận ra vãn sinh là ai?

Y nói dứt câu, lắc vai vác luôn thi hài của Lão công công Chu Tần thi triển Mê tông bộ. Vai vác Lão công công Chu Tần nhưng bộ pháp của gã quá là thần kỳ. Chỉ hai lần chạm chân xuống đất, y đã vượt qua lão Trương Tiểu Thuận và quần hào băng về phía cửa Kim Tiền Bang.

Lão Trương Tiểu Thuận thét lớn:

- Hạ Tuấn Luận ... Bổn tọa không để cho ngươi cướp tay trên ta đâu.

Lão Trượng Tiểu Thuận vừa nói vừa giũ mạnh hai ống tay áo trường bào, thân pháp phiêu bồng lướt ngay qua trên đầu quần hùng rượt theo Tuấn Luận.

Giờ thì quần hùng mới biết gã Cái bang có bộ mặt nhem nhuốc kia chính là Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận. Có người buột miệng nói:

- Đích thị là hắn rồi. Mau rượt theo.

Chẳng ai bảo ai, người người như ong vỡ tổ ùa chạy theo lão Trương Tiểu Thuận và Hạ Tuấn Luận cho dù họ biết lão Trương kia và Hạ Tuấn Luận đều là những đại cao thủ kỳ tuyệt trên chốn võ lâm giang hồ.

Chương 30: Tơ yêu lưới nhện

Lâm Qui thả những bước chăn sáo trông rất phấn khích bước vào Bách Hoa lầu.

Hai gã kỹ nữ bước ra tiếp gã. Chẳng một chút ngượng ngùng hay e dè, họ Lâm choàng tay qua vòng tiểu yêu của hai người đó. Gã chìa mặt qua ả kỹ nữ đứng bên phải hôn vào mà nàng, rồi lại quay qua ả bên trái lặp lại nụ hôn đó.

Ả đứng bên phải gã nũng nịu nói:

- Chàng tham quá hà.

Lâm Qui trừng mắt nhìn ả, rồi giả lả cười nói:

- Nam nhân mà thấy nữ nhân nếu không động lòng tham thì người đó xem như chẳng phải là nam nhân nữa. Còn tại hạ là nam nhân đích thực nên một khi thấy nữ nhân thì không thể nào băng giá.

Y nói xong cười hà hà, ôm hai nàng kỹ nữ bước vào Bách Hoa lầu. Khi đã vào trong Bách Hoa lầu rồi Lâm Qui mới nhận ra trong này chẳng có vị khách nhân nào cả. Y lạ lùng nói:

- Hê. Sao lạ thế này. Phàm bình nhật Bách Hoa lầu đông vui lắm, sao hôm nay lại vắng tanh, vắng ngắt như thế này. Bộ tất cả những đoá hoa biết nói đều đã bị các lữ khách tìm hoa chinh phục hết rồi nên chẳng còn gì lôi kéo người ta nữa ư?

Ả đi bên trái bá vai Lâm Qui:

- Hổng phải như chàng nói đâu Hôm nay Bách Hoa lầu dành riêng cho chàng đó.

Lâm Qui chỉ vào ngực mình:

- Dành riêng chỉ một mình Lâm thiếu gì ư?

Nàng kỹ nữ gật đầu:

- Lâm thiếu gia hổng tin à?

- Hê ... Tất nhiên. Lâm thiếu gia pháp tin chứ.

Nàng đi bên phải hối gã:

- Lâm thiếu gia sao tin lời của Ngọc Diệp?

Y nhìn lại nàng:

- Ngọc Diệp nói đúng thì Lâm thiếu gia phải tin. Ngọc Diệp nhìn lướt qua đã biết ngay là một kỹ nữ thông minh. Có thông minh mới nhận biết Lâm thiếu gia.

- Thế Lâm thiếu gia có tin vào lời của Ngọc Vân không?

- Tất nhiên Lâm thiếu gia cũng tin nàng.

Gã dừng bước, ôm chịt hai năng vào sát người mình. Vừa ôm Lâm Qui vừa chặc lưỡi:

- Có như vậy chứ.. Phải như vậy chứ.

Lâm Qui xiếc mạnh đến độ Ngọc Diệp và Ngọc Vân phải vặn người rú lên:

- Ơ ... Thiếp gãy xương sống rối nè ... Buông ra.

Ngọc Vân nhăn mặt nũng nịu khi vòng tay của Lâm Qui nới lỏng:

- Chàng làm cho thiếp nghẹn thở.

Hai nàng lườm Lâm Qui.

Ngọc Diệp nói:

- Chàng hào hứng quá coi chừng Ngọc Diệp vã Ngọc Vân bị người ta quở phạt đấy.

- Lúc này thì chàng còn nghĩ đến tỷ muội chúng thiếp nhưng khi gặp người ta rồi, sợ rằng chàng không còn nhớ Ngọc Diệp và Ngọc Vân là ai nữa.

Lâm Qui giả lả nói:

- Ậy ... Lâm thiếu gia không quên hai nàng đâu. Nhất định ta sẽ không quên mà.

Ngọc Diệp và Ngọc Vân đưa Lâm Qui đến gian biệt phòng cửa đóng im ỉm.

Đứng trước cửa gian biệt phòng đó, bất giác tim Lâm Qui đập thình thịch. Mặc dù y đã được phó hẹn đến đây nhưng sao y vẫn cảm thấy bồi hồi lo lắng, cho dù trong bức thiệp báo là những dòng chữ thật ướt lệ, trao tình.

Ngọc Diệp và Ngọc Vân nhìn Lâm Qui bằng ánh mắt trao tình, rồi nhỏ nhẹ nói:

- Chàng nhớ đó ... Ngọc Diệp và muội muội Ngọc Vân lúc nào cũng chờ chàng.

Lâm Qui gật đầu giả lả nói:

- Bổn thiếu gia sẽ đến ngay. Hai nàng cứ chờ sẵn ta. Ha ... nếu như bổn thiếu gia muốn gặp hai nàng thì gặp ở đâu nhỉ?

Ngọc Vân mỉm cười đáp lời gã:

- Chàng chỉ cần rời khỏi được gian biệt phòng nãy thì sẽ gặp Ngọc Diệp và Ngọc Vân ngay. Chỉ sợ khi chàng bước vào rồi thì lại chẳng muốn trở ra nữa.

- Hậy ... Bộ trong gian biệt phòng là cạm bẫy chết người sao mà hai nàng nói như vậy. Nếu thật sự là cạm bẫy thì Lâm thiếu gia không vào đâu.

Ngọc Diệp nhướng đôi chân mày mỏng đã được kẻ đậm. Nàng từ tốn nói:

- Ậy, chàng phải vào thôi ... Trong đó là cạm bẫy nhưng lại là bẫy tình đấy. Ai mà vướng vào bẫy tình thì khó mà thả chân bước ra lắm.

Lâm Qui rặn tiếng cười giả lả rồi nói:

- Nếu là bẫy tình thì Lâm thiếu gia sẽ vào.

Gã nuối tiếc ôm vòng qua tiểu yêu của hai nàng nhỏ nhẹ nói:

- Để xem ta là bẫy tình hay người trong phòng này là bẫy tình.

Gã buông Ngọc Diệp và Ngọc Vân ra. Hai nàng nhún nhường nói:

- Ngọc Diệp và Ngọc Vân chờ chàng.

- Ta sẽ xuống gặp hai người.

Ngọc Diệp và Ngọc Vân khẽ gật đầu rồi lui bước. Nhìn lại cánh cửa biệt phòng đóng im ỉm, bất giác tim của Lâm Qui lại đập mạnh thình thình. Gã rít một luồng chân khí thật sáu để tự trấn tỉnh mình rồi nhủ thầm:

- Kẻ đi tìm hoa như mình thì chẳng có gì phải sợ một đoá hoa tuyệt sắc cả.

Gã nghĩ xong đưa tay gõ cửa.

Những âm thanh khô khốc từ cánh cửa phát ra khiến cho Lâm Qui bồn chồn.

Giọng nói thanh tao cất lên trong biệt phòng:

- Người ngoài cửa có phải là Lâm công tử không?

Lâm Qui nhỏ nhẹ đáp lời:

- Chính tại hạ.

- Mời Lâm công tử vào.

Lâm Qui sửa lại y trang, mặc dù gã biết đó là động tác thừa. Bởi y trang của gã đã thẳng nếp ngay ngắn và đây cũng là bộ trang phục đẹp nhất theo ý gã.

Lâm Qui đẩy cửa biệt phòng. Y đứng ngây ra ngay ngưỡng cửa khi mùi xạ hương dìu dịu, thơm ngát từ phía trong phả ra xông vào khứu giác. Chỉ với mùi xạ hương mà y ngửi thôi đã thấy tâm thần lâng lâng một cảm giác kỳ diệu và liên tưởng đến mình gặp được ai.

Y hít thật sâu chân khí như thể muốn dùng mũi thâu tóm lấy toàn bộ mùi xạ hương trong gian biệt phòng này.

Lâm Qui vẫn đứng ngay ngưỡng cửa biệt phòng như thể chân đã bị chôn xuống sản gạch không sao nhấc lên được. Chân gã đứng thừ ra trong khi mũi lại phập phà phập phồng những tưởng muốn hít lấy tất cả mùi xạ hương trong gian biệt phòng này. Đến khi Lâm Qui nhìn đến chiếc lều lụa hàn châu mỏng tang.

Thể pháp lúc ẩn, lúc hiện của mỹ nữ nằm duỗi dài trên tràng kỹ trong tư thế thật gợi cảm khiến cổ họng gã khản đặc không thể nào thốt ra thành lời được nữa.

Chỉ mới nhìn bóng người qua màn lụa mỏng, mặc dù chẳng thấy rõ được tất cả những đường nét cơ thể nhưng Lâm Qui đủ biết người trên tràng kỹ kia phải là một trang giai nhân tuyệt sắc mà bấy lâu nay gã chưa từng gặp bao giờ.

Lâm Qui đứng thộn mặt ra nhìn. Mãi một lúc sau y mới lê được chân chậm rãi bước về phía tràng kỷ.. Giọng nói ngọt ngào thanh tao lại cất lên:

- Lâm công tử sao lại quên đóng cửa?

Lâm Qui bối rối ôm quyền nói:

- Tại hạ quên mất. Thật là thất trách quá ... Thất trách quá ...

Gã vội vã quay lại đóng cửa biệt phòng. Khi y nhìn lại thì tấm rèm như thể bị kéo dịch ra để lộ đôi bàn chân. Chỉ mới thấy đôi bàn chân của mỹ nữ thôi nhưng trái tim của Lâm Qui đã muốn nhảy nhót ra ngoài lồng ngực. Y đứng thở dốc từng hơi một với tất cả sự rạo rực đang trào trong huyết quản.

Gã mím môi từ lúc nào mà không biết. Gã cũng không ngờ mình lại có được những khoảnh khắc hồi hộp trong nỗi rạo rực khôn tả này. Lâm Qui rón rén bước về phía tràng kỷ. Đôi mắt gã những tưởng không muốn dời đi nơi khác ngoài một điểm là đôi bàn chân thon dài, gợi cảm.

Lấy một luồng châu khí căng phồng lồng ngực, Lâm Qui mới nén được nổi rạo rực đang dâng tràn trong huyết quản. Gã dừng bước khi đôi bàn chân kia đã lọt thỏm vào ánh mắt háo hức của gã.

Lâm Qui từ tốn nói:

- Cô nương thỉnh mời tại hạ đến hẳn có chuyện rất hệ trọng.

- Công tử có thích gian biệt phòng này không?

Nghe nàng hỏi, Lâm Qui rối rít hẳn lên:

- Thích chứ ... Rất thích nữạ. Tại hạ là một nam nhân thì sao lại không thích gian biệt phòng của tiểu thư?

Nàng nhỏ nhẹ cất giọng ngọt ngào hỏi tiếp:

- Trong gian biệt phòng còn có Lữ Toàn Khôn ... Không biết công tử có thích Diệp Tình không?

- Nêu không có Diệp Tình tiểu thư thì gian biệt phông này có đẹp thế nào Lâm thiếu gia cũng không màng đến.
Diệp Tình cất tiếng cười thánh thót thanh tao, ngọt lịm. Tiếng cười khiến cho tim Lâm Qui càng rạo rực hơn nữa. Y những tưởng sẽ chết lặng bởi tiếng cười của Diệp Tình.

Gã lắp bắp nói:

- Tiểu thư ... Hẳn hiểu tại hạ.

- Diệp Tình hiểu huynh chứ ... Nếu không hiểu thì sao mời huynh đèn gian biệt phòng để khoản đãi riêng huynh.

- Nàng muốn đã tại hạ những gì nào?

- Tất cả những gì huynh muốn.

Đôi mắt Lâm Qui những tưởng lọt ra khỏi hốc mắt, còn chiếc mũi phồng to ngỡ sắp nổ tung bởi câu nói của Diệp mình Nhưng y lại nghĩ sao lại buột miệng hỏi:

- Nàng muốn thết đãi ta tất cả những gì ta muốn. Tạ sao ta lại có diễm phúc như vậy?

- Rất đơn giản thôi ... Bởi vì Diệp Tình hiểu công tử.

- Tại hạ và nàng ... Nàng chưa từng biết nhau sao nàng lại nói là hiểu ta?

Y cườm khẩy một tiếng:

- Tại hạ biết nàng. mời tại hạ đến đây hẳn có mục đích. Thôi ... hãy nói rõ mục đích của nàng ra đi ... Tại hạ tự khắc biết mình phải làm gì để được tận hưởng những khoảnh khắc thần tiên này.

Đôi tay trắng nõn chợt nhú ra ngoài vén rèm lụa. Rèm lụa được vén lên vừa đủ cho Lâm Qui nhận diện được vẻ mặt và thần hình gợi cảm của nàng. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ cho Lâm Qui xao xuyến tận đáy lòng Mặc dù y chưa thể nhận rõ chân diện của Diệp Tình nhưng với những nét chung nhất gã cũng đã nảy sinh ý niệm phải chiếm hữu thể xác kia.

Y nghĩ thầm:

- Hôm nay hẳn mình đã gặp may rồi.

Diệp Tình hơi nhỏm lên. Thế ngồi của nàng càng khiêu khích hơn qua cặp mắt của Lâm Qui. Hắn không dằn được liền dấn đến hai bộ. Y lắp bắp nói:

- Tiểu thư muốn gì nơi tại hạ?

Diệp Tình thỏ thẻ đáp lời gã:

- Lâm công tử hẳn nhớ Long Cơ Bà Bà rồi, sao gấp như vậy?

Mặt Lâm Quì sượng sùng, thậm chí đỏ bừng vì thẹn. Y gắt gỏng nói:

- Tiểu thư đừng nhắc đến mụ đó có được không.

- Ý ... Diệp Tình xúc phạm công tử sao?

- Không phải tiểu thư xúc phạm tại hạ nhưng tại hạ không muốn nhắc đến mụ già đó thôi.

- Lâm công tử không thích Long Cơ Bà Bà?

- Làm sao tại hạ thích được ... Tại hạ đã phải chịu đựng như thế tiểu thư có biết không?

- Làm sao Diệp Tình biết được. Nhưng Lâm công tử thường hay đi cùng vời Long Cơ Bà Bà. Diệp Tình những tưởng công tử và Long Cơ Bà Bà là hình với bóng.

Lâm Qui trợn mắt nhăn mày. Y thốt lên:

- Trời ơi ... Thế mà tiểu thư nói hiểu Lâm Qui này. Tiểu thư có biết đâu tại hạ đau khổ như thế nào khi đi cùng với mụ già đó. Tại hạ chẳng khác nào bị cực hình lóc da xẻ thịt khi ở bên cạnh con mụ da nhăn thịt nhão đó.

Diệp Tình bật cười khanh khách. Tiếng cười của nàng đập vào thính nhĩ của Lâm Qui càng khiến cho gã thẹn thùng, ngượng ngùng hơn.

Y buộc miệng nói:

- Tại sao nàng cười ... Tại hạ đáng cười lắm ư?

Rèm lụa lại hơi vén lên một chút. Lâm Qui toan dấn đến một bộ nhưng Diệp Tình đã khoát tay ngăn y lại:

- Lâm công tử sẽ được tất cả nhưng trước hết phải trả lời cho Diệp Tình một câu hỏi.

Lâm Qui rối rít hỏi:

- Nàng hỏi gì ... Nói nhanh lên đi ... Lâm thiếu gia không thể chịu được nữa rồi.

Diệp Tình cất một tiếng cười khẩy rồi hỏi:

- Lâm công tử biết vì sao Diệp Tình cười không?

- Tại hạ đang muốn biết đây.

- Diệp Tình cười là vì Lâm công tử không thích Long Cơ Bà Bà nhưng lại lúc nào cũng đi cạnh Long Cơ Bà Bà ... Không biết công tử có mục đích gì không ...

Diệp Tình tự hỏi, không biết Long Cơ Bà Bà có ma lực gì mà khiến một trang nam tử như Lâm công tử phải trở thành tình lang trung thành của người. Chuyện này quả là hiếm có đó.

Lâm Qui lắc đầu:

- Diệp Tình tiểu thư không hiểu gì cả.

- Thế Lâm công tử muốn Diệp Tình hiểu sao đây?

Lâm Qui ve cằm cười khẩy một tiếng rồi nói:

- Thế mà nàng nói hiểu Lâm Qui này. Nàng có biết vì sao Lâm Qui chấp nhận làm nô tình của mụ gia Long Cơ không. Bởi vì mụ già Long Cơ đó là Lão Thái quân, và võ công thì vô cùng cao siêu kỳ tuyệt. Long Cơ Bà Bà hứa với ta sẽ tạo cho ta một chỗ đứng trên giang hồ Trung nguyên chẳng thua kém gì Phương trượng Thiếu Lâm, hay Kim Tiền Bang chủ của Nam Cung Linh.

- Hóa ra mục đích của công tử là vậy ... Thế Long Cơ Bà Bà có làm được không?

Lâm Qui ậm ừ không thốt được lời đáp trả cho Diệp Tình. Y suy nghĩ một lát rồi mới trả lời nàng:

- Long Cơ Bà Bà nói cái gì cũng phải có thời gian. Dục tốc bất đạt.
- Thế Lâm công tử đợi đến lúc Long Cơ Bà Bà chống trượng không nổi. Ruồi đậu lỗ mũi, hỷ mũi ruồi không bay lúc đó mới lo đến tương lai của Lâm công tử sao?

Lâm Qui sượng sùng, ngây mặt nhìn nàng:

- Thế nàng muốn ta phải làm sao đây?

Diệp Tình chỏi tay hơi nhỏm lên. Bóng ánh thể pháp của nàng được hai giá bạch lạc từ phía sau lầu lục rọi đến in lên rèm lụa. Nó trở thành một bức tranh với tất cả những đường nốt sinh động, gợi mời khiến tim Lâm Qui muốn nghẹt thở.

Gã nói:

- Diệp Tình cô nương ... Tại hạ quá chẳng bao giờ muốn làm gã nô tình cho mụ già da nhăn, thịt nhão đó đâụ. Tiểu thự. Lâm Qui sẽ làm gì ... Còn tiểu thư muốn gì.. Chẳng lẽ tiểu thư mới tại hạ đến để chỉ thốt những lời trách móc đó thôi sao?

Y lắc đầu:

- Lâm Qui những muốn làm nô tình của mụ Long Cơ nữa đâu.

- Nếu Diệp Tình nói, Diệp Tình muốn thay vào chỗ của Long Cơ thần nữ, công tử có tin không?

Lâm Qui nhìn chằm chằm chiếc lều lụa, y thều thào nói:

- Lâm Qui này có nghe nhầm không?

- Tất nhiên công tử không nghe nhầm đâu.

- Thế là sao ... Tiểu thư có bỡn cợt ta không ... Nếu như phải trở thành một nô tình của nàng.. Thì Lâm Qui sẽ mãn nguyện biết chừng nào. Một mụ già da nhăn thịt nhão mà cứ buộc ta phải ... Phải ...

Diệp Tình cười khanh khách:

- Nếu Diệp Tình buộc chàng thì sao?

- Tại hạ chỉ còn một cách quỳ xuống tạ ơn trời đất.

- Công tử chưa thấy chân diện của Diệp Tình sao lại thốt ra lời đó. Rủi Diệp Tình lại chẳng bằng được Long Cơ Bà Bà thì công tử thất vọng sao.

Lâm Qui lắc đầu:

- Không.. Nhứt định nàng không thể giống như Long Cơ Bà Bà ... Nàng phải là tiên nữ nơi thượng giới. Nàng không thể nào giống cái mụ da nhăn thịt nhão Long Cơ.

- Diệp Tình chỉ sợ khi thấy Diệp Tình rồi, công tử thất vọng thôi. Nếu như công tử không thất vọng thì phải hứa với Diệp Tình.

- Nàng muốn gì ta cũng làm cả.

- Chỉ cần công tử nghe lời Diệp Tình thì không cần tới Long Cơ Bà Bà nữa nhưng vẫn có thể công thành danh toại. Còn có cả Diệp Tình bên cạnh nữa.

Nào ... Hãy đến xem Diệp Tình như thế nào?

Không đợi nàng nói lần nữa, Lâm Qui hối hả bước lại bên tràng kỷ. Đôi chân trần của càng vẫn không rời đôi mắt háo hức của Lâm Qui. Mặc dù gã rất nôn nao nhưng lại cảm nhận nổi hồi hộp vô cùng. Tay y đặt vào rèm lụa từ từ vén lên.

Hắn chớp mắt liên tục với tất cả nỗi ngạc nhiên ngơ ngẩn nói:

- Nàng đó ự. Ta không thể tin được. Nàng ... Nàng lại đón ta ...

Diệp Tình nheo mày. Nhưng nàng hiểu ra ngay vì sao Lâm Qui ngơ ngẩn như vậy.

Diệp Tình nghĩ thầm:

- Hẳn gã đang lẫn lộn mình với Diệp Hoàn đây.

- Sao chàng lạ lùng và sửng sốt như vậy. Diệp Tình không thể sánh với Long Cơ thần nữ sao?

Lâm Qui lắc đầu:

- Không phải ta nghĩ như vậy đâu ... Những vì.. Nhưng vì ta không ngờ đến mà thôi ... Ta không ngờ mỹ nhân lại là nàng. Nhưng ta đã biết nàng rồi ta càng muốn trở thành một gã nô bộc trung thành của nàng.

Gã sà xuống ôm chầm lấy bờ vai Diệp Tình. Y ập mặt vào vùng thượng đẳng của Diệp Tình, để tận hưởng mùi hương da thịt mà gã không thể nào tưởng được mình lại có khoảng khắc này.

Gã ôm ghì lấy vai Diệp Tình, áp môi vào cổ nàng một cách ngấu nghiến thèm thuồng. Gã vừa hưởng thụ vừa chiếm đoạt vừa quỳ luỵ.

- Lâm Qui sẽ là nô tình của nàng ... Ta sẽ là nô tình của nàng ...

Diệp Tình hơi ưỡn người cứ như muốn phơi vùng đôi nhũ hoa đầy đặn căng tròn nhựa sống để cho và trao cho tình lang. Động tác của nàng càng khiến Lâm Qui ngộp thở với cảm giác rạo rực tưởng chừng muốn phá vỡ cả thế pháp của gã.

Y gục đầu vào giữa hai đôi nhũ hoa căng tròn của nàng rồi theo phản xạ của một tên đại đạo hái hoa truy tìm sự thèm khát của dục vọng để lần hai cánh môi, tọc mạch, tò mò và khát khao chiếm hẳn trên lớp da trắng như bông bưởi của Diệp Tình. Y những tưởng đâu mình sẽ trở thành chủ nhân của tấm thân kiều nữ, nhưng không, gã càng khao khát chiếm hữu và tận hưởng bao nhiêu thì bỗng cảm thấy mình đang trở thành kẻ nô bộc trung thành với tấm thân kiểu diễm kia bấy nhiêu.

Cuối cùng thì Lâm Qui quỳ hẳn xuống tràng kỹ, nâng đôi chân trần của Mộng Diệp Tình lên mặt. Hắn trịnh trọng và sùng kính đặt nụ hôn nồng cháy vào hai bàn chân của nàng rồi từ từ dời lên đầu.

Gã nói:

- Diệp Tình ... Lâm Qui sẽ là nô tình của nàng Nàng đừng bao giờ bỏ ta ... Ta sẽ làm tất cả mọi thứ vì nàng.. Hãy yêu thương ta ... Ta thề sẽ không còn bóng nữ nhân nào tồn tại trong tâm trí ta nữa. Tất cả cuộc đời ta chỉ có một mình nàng.

Diệp Tình bất ngờ ngồi nhỏm lên. Nàng nâng cằm Lâm Qui:

- Không ... Không phải như chàng nghĩ đâụ. Mà trong cuộc sống của chàng phải có Long Cơ Bà Bà.. Nhưng Long Cơ Bà Bà phải nghe theo ý của thiếp Lâm Qui gật đầu:

- Ta sẽ buộc mụ già da nhăn thịt nhão đó phải chịu theo ý của nàng.

Lâm Qui vừa nói vừa trườn lên tràng kỷ. Hắn đặt cả hai bàn tay vào vùng nhũ hoa của Diệp Tình. Y cảm thấy nổi rạo rực dâng tràn tưởng chừng như có lửa đỏ đang nung chín huyết mạch mình. Chính vào thời khắc Lâm Qui toan ngụp lặn vào vùng khoái lạc thần tiên thì tiếng cửa thình thịch khiến những cảm giác rạo rực của gã bị tan biết.

Rầm ... Rầm.. Rầm ...

Tiếng của Sử Thứ Dân gào lên:

- Diệp Hoàn.. Sử ca ca muốn gặp nàng ... Ta muốn gặp nàng.

Lâm Qui nhìn Diệp Tình:

- Cũng lại gã công tử thúi đó ư?

Diệp Tình mỉm cười nói:

- Chàng đừng nghĩ đến hắn làm gì ... Hãy ra tống khứ gã dùm thiếp đi. Rồi vào đây thiếp sẽ cho chàng biết vì sao Sử công tử lại đến gian biệt phòng này.

Lâm Qui gật đầu:

- Để ta ra đuổi hắn đi vậy. Nhưng nàng có đau lòng không?

Diệp Tình lắc đầu:

- Sử công tử không là gì đối với thiếp cả ... Có chăng là y đã tự nguyện hạ độc Tán Hồn Hương vào Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận mà thôi.

- Y không thể nào làm được chuyện đó đâu.

- Thiếp đâu có tình ý ... Mà chỉ bỡn cợt với gã chút thôi mà.

Lâm Qui nhướng mày, cười khẩy:

- Ta mong nàng đừng có bỡn cợt với ta.

- Tất nhiên là không rồi.

Sử Thứ Dân lại đập cửa gào lên:

- Diệp Hoàn! Sao nàng lại đóng cửa không cho huynh vào với nàng?

Diệp Tình nghe Thứ Dân gào thét nhìn Lâm Qui mỉm cười, nheo mắt. Hiểu được cái nheo mắt của nàng, Lâm Qui rời tràng kỷ bước ra mở cửa. Vừa chạm mặt với Lâm Qui, Sử Thứ Dân đã há hốc miệng thốt lên:

- Ý ... Ngươi sao lại có mặt ở đây?

Lâm Qui gần giọng nói:

- Ngươi làm ta mất cả hứng thú vui vẻ với giai nhân. Thật đáng bị trừng phạt.

Liền ngay sau lời nói, Lâm Qui bất thần xuất thủ. Sử Thứ Dân chỉ là một nho sinh của Dương Châu trấn thì sao đỡ được những ngọn chưởng tàn bạo của Lâm Qui, một đại đạo hái hoa trên chốn giang hồ. Y hứng luôn một lúc mười ngọn chưởng vào hai bên mặt, mắt nẩy đom đóm. Khi Lâm Qui thu hồi chưởng thì Sử Thứ Dân chỉ còn là bị thịt nằm dài dưới sàn gạch, máu mũi, máu miệng ra trông thật tội nghiệp.

Mặc dù vậy hắn vẫn gượng nói:

- Ngươi giết ta đi.

Lâm Qui co giò đạp vào vai Sử Thứ Dân. Gã ngã chỏng ra đất, co mình như một con tôm.

Hứ nhẹ một tiếng Lâm Qui nói:

- Lâm thiếu gia giết ngươi chỉ bẩn tay thôi. Tay của bổn thiếu gia còn phải vào nâng niu thể pháp của mỹ nhân.

Y phủi tay, phun một bãi nước bọt xuống mặt Sử Thứ Dân:

- Giai nhân đang chờ ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau