BÁCH THỦ THƯ SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bách thủ thư sinh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Gieo quả yêu hưởng lộc tình

Sử công tử sao lại buồn vậy?

Thứ Dân vừa áp miệng chén vào môi mình nhưng rồi lại đặt xuống bàn. Y vẫn hậm hực khi nghĩ đến hoạt cảnh giữa Diệp Tình và Tuần phủ đại nhân Dương Can. Nhưng khi y nghe được giọng nói tao nhã của Diệp Tình thì bất giác những muộn phiền bỗng dưng tan biến như bong bóng trời mưa. Mặc dù vậy, Sử Thứ Dân vẫn không nhìn lại nàng, cho dù mũi y đã ngửi được mùi xạ hương thơm nồng của ý trung nhân.

Y gắt giọng nói:

- Nàng còn quan tâm đến ta làm gì nữa?

Nghe Sử Thứ Dân hỏi câu này, Diệp Tình quá đỗi ngạc nhiên đến độ phải tròn mắt nhìn hắn. Nàng có cảm tưởng Thứ Dân đang trách móc mình, mà nàng thì chẳng biết hắn dựa vào đâu mà tránh móc. Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Diệp Tình vẫn ôn nhu:

- Sử công tử nghĩ gì mà nói với bổn cung như thế?

Sử Thứ Dân quay ngoắt lại nhìn thẳng vào mắt Diệp Tình Y gắt gỏng nói:

- Đúng rồi ... Muội bây giờ đã là Cung chủ Hương cung chứ đâu còn là Diệp Hoàn của huynh nữa Y lắc đầu:

- Không ngờ ... Ta lầm nàng rồi ... Mới đây thôi nàng còn là Diệp Hoàn muội muội, ôn nhu bên cạnh ta, thế mà chỉ trong chốc lát nàng đã thay đổi để trở thành Cung chủ Hương cung, đâu màng gì đến gã hàn sinh vô dụng này.

Đôi chân mày Diệp Tình nheo lại. Nàng nghĩ thầm:

“Ủa! Hóa ra Sử công tử đã lầm lẫn giữa ta và Diệp Hoàn”.

Nàng mỉm cười với ý nghĩ đã phát hiện ra vì sao Sử Thứ Dân có bộ mặt như đưa đám thế này. Diệp Tình bắt ghế ngồi xuống cạnh Thứ Dân nhu mì nói:

- Huynh giận muội đó à?

- Nàng còn nghĩ đến Sử Thứ Dân này sao? ... Sử Thứ Dân thì sao có thể sánh bằng Tuần phủ đại nhân Mạc Dương Can ... Bản thân ta chỉ mà một hàn sinh vô dụng thôi.

Diệp Tình dùng tay bịt miệng Thứ Dân:

- Muội có bao giờ nói huynh vô dụng đâu?

Thứ Dân gục đầu nhìn xuống, thuận tay cầm lấy chén rượu chực trút vào miệng, nhưng Diệp Tình đã cản lại. Thứ Dân nói:

- Ta không vô dụng ... Thế ta được gì nào ... Ta làm được gì nào. Ta chỉ là một hàn sinh chẳng làm được tích sự gì cả nên mới bị nàng xem thường ta ... Nàng lừa tình của ta.

Y quay lại nhìn thẳng vào mắt Diệp Tình:

- Tại sao nàng không yêu ta mà lại lừa tình ta, để rồi khiến cho tim ta đau khổ như thế này ... Thà nàng giết ta đi còn hơn giày xéo trái tim gã thư sinh tội nghiệp này.

Diệp Tình mỉm cười. Nàng vuốt mắt Thứ Dân:

- Coi kìa ... Xem kìa... Sử huynh như một đứa trẻ nít tội nghiệp vậy. Muội lừa tình huynh hồi nào... Tại sao huynh lại nói muội lừa tình huynh?

Thứ Dân gạt tay Diệp Tình ra khỏi mặt mình:

- Muội không lừa tình hành hạ ta sao ... Chẳng lẽ muội nghĩ ta vô cùng sung sướng khi thấy muội tay trong tay với Tuần phủ đại nhân ư?

Y đặt tay lên bờ ngực trái:

- Muội cô biết trái tim Sử Thứ Dân này tan nát như thế nào không khi phải tận mắt chứng kiến nàng và Tuần phủ đại nhân.

Y lắc đầu:

- Diệp Hoàn muội muội ... Huynh đã trao tình cho muội ... Huynh đau khổ lắm muội biết không. Sao muội lại có thể bỡn cợt tình của huynh?

Diệp Tình quay mặt nhìn ra cửa để giấu nụ cười mỉm thoạt hiện lên hai cánh môi xinh xắn của nàng.

Thứ Dân dằn vai Diệp Tình:

- Muội hãy nhìn huynh đây nè.

Diệp Tình nhìn lại Sử Thứ Dân:

- Muội không lừa tình huynh đâu.

- Muội không lừa ta ư?

Diệp Tình gật đầu:

- Muội nói thật tâm của mình đó.

- Muội không lừa tình của huynh sao nói yêu huynh rồi lại ...

Diệp Tình lại bịt miệng không cho Thử Dân nói:

- Huynh ngây thơ quá.

Chân mày Thứ Dân nhường cao lộ sự ngạc nhiên ngớ ngẩn.

- Huynh ngây thơ ư?

Diệp Tình gật đầu:

- Có lẽ trên đời này, người ngây thơ nhất là huynh đó.

- Chẳng lẽ huynh ngây thơ khi thấy nàng ...

Diệp Tình nâng cằm Thứ Dân:

- Huynh không hiểu muội ...

Thứ Dân lắc đầu:

- Diệp Hoàn ... Làm sao huynh lại không hiểu nàng chứ ... Nếu không hiểu nàng thì sao huynh lại gởi trọn tình cảm cho muội. Muội đừng làm khổ huynh nữa ... Muội muốn gì ... Huynh sẽ làm bất cứ cho muội. Diệp Hoàn ... Huynh chỉ mong muội đừng làm cho tim huynh đau khổ và tan nát.

Diệp Tình vuốt má Thứ Dân:

- Muội sẽ không bao giờ làm cho huynh đau khổ đâu.

- Huynh sợ lắm ... Huynh sợ lắm khi phải chứng kiến cảnh muội tay trong tay cùng đối ẩm với Tuần phủ đại nhân ... Tuần phủ đại nhân có chức có quyền, có quan lộ, một lời nói ra người người phải cúi đầu vâng vâng dạ dạ, còn huynh chì là một hán sinh ... Huynh sẽ mất muội ... Nhưng điều đó huynh không muốn ...

Huynh sẽ mất muội vào tay Tuần phủ đại nhân ...

Y vòng tay ôm chặt lấy vòng tiểu yêu của Diệp Tình:

- Huynh không muốn điếu đó đâu... Huynh không muốn mất muội nữa đâu.

Y thổn thức nói:

- Muội còn nhớ nụ hôn hôm nào huynh và muội đã trao cho nhau dưới làn nước Dương Tử giang không ... Nụ hôn đó huynh sẽ mãi mãi chẳng bao giờ quên ...

Chẳng bao giờ muốn mất ...

Thứ Dân vừa nói vừa dựa hẳn đầu vào người Diệp Tình. Trông gã cứ như đang muốn giữ lấy thể pháp của Diệp Tình vì sợ nàng có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Diệp Tình nhìn xuống đầu Thứ Dân. Hai cánh môi của nàng tạo một nụ cười đầy ẩn ý. Nàng nghĩ thầm:

“Những tưởng đầu xá muội Mộng Diệp Hoàn là một trinh nữ trong trắng không ngờ ả lại chung đụng với Sử công tử. Hừ ... Thế mà lúc nào cũng mở miệng can ngăn Bổn cung”.

Nàng vuốt búi tóc Thứ Dân:

- Sử huynh ...

Thứ Dân nhìn lên. Hai người đối nhãn với nhau. Đôi thu nhãn tròn xoe, lấp lánh của Diệp Tình tạo ra trong tâm tưởng Thứ Dân cảm xúc nao nao khó tả.

Nàng vuốt má hắn từ tốn nói:

- Muội có điều khó xử ... Huynh phải hiểu cho muội. Nếu huynh không hiểu thì làm sao muội và huynh giữ được tình của mình.

- Diệp Hoàn ... Huynh hiểu muội mà.

Diệp Tình nâng cằm Thứ Dân:

- Huynh hiểu gì ở muội?

Mặt Thứ Dân sượng sùng khi nghe Diệp Tình hỏi câu này. Quả thật y cũng không biết mình sẽ nói điều gì để minh chứng cho nàng biết y hiểu nàng. Chính vì không tìm được lời nói để minh chứng cho suy nghĩ của gã nên bất giác Thứ Dân bối rối vô cùng.

Y miễn cưỡng nói:

- Huynh chắc ... Huynh hiểu muội à?

- Huynh nói vậy nhưng huynh có hiểu muội đâu.

Thứ Dân vùng vằng:

- Muội hãy tin vào huynh đi ... Trên thế gian này không một gã nam nhân nào yêu muội bằng huynh ... Không một gã nam nhân dâng trọn trái tim cho muội bằng Thứ Dân.

Diệp Tình vuốt ve hai má Thứ Dân. Nàng nhỏ nhẹ nói:

- Tình của huynh muội biết, nhưng huynh chỉ yêu mà không bao giờ hiểu muội.

- Đã yêu thì phải hiểu nhau chứ ... Sao không hiểu được.

Huynh nói huynh hiểu muội ư? Thế huynh có biết vì sao muội phải cắn răng cúi lòn Tuần phủ đại nhân không?

Thứ Dân thừ người nhìn nàng:

- Huynh ... Huynh ...

Diệp Tình cướp lời Thứ Dân:

- Huynh không biết - Huynh không hiểu được ... Hay tại vì Tuần phủ đại nhân...

Diệp Tình tròn mắt nhìn Thứ Dân. Chạm vào hai luồng uy quang phát ra từ đôi thu nhãn của Diệp Tình, bất giác Thứ Dân không dám nhìn thẳng nữa mà lại cúi mặt nhìn xuống.

Diệp Tình nói:

- Sử huynh đừng nói với muội Tuần phủ đại nhân mà người có chức có quyền ... Có danh có lợi nhé ... Nếu nói Tuần phủ đại nhân Mạc Dương Can có chức có quyền, có danh có lợi thì Hương cung của muội cũng không thua biệt phủ của Tuần phủ đại nhân đâu, nếu không muốn nói là hơn nữa.

Thứ Dân mím môi:

- Muội hơn Tuần phủ đại nhân nhưng còn huynh, huynh chỉ là một hàn sinh vô dụng.

Nàng nâng cằm Thứ Dân lên, nhìn gã từ tốn nói:

- Những bài thi phú của Sử huynh đối với muội còn đáng giá hơn cả chức vị Tuần phủ của Mạc Dương Can.

Nàng mỉm cười, nhẩn nha đọc lại bài thơ mà Thứ Dân đã lưu bút đề tặng.

Sắc giai nhân khiến hoa nhường nguyệt thẹn Người quân tử ngơ ngẩn phải dừng chân Cõi trần đâu thiếu bóng giai nhân Nhưng chẳng tìm đâu một dáng người Liễu kém xa phải rủ minh soi bóng Mai dỗi hờn rủ cảnh tiễn mùa xuân Nàng nhìn Thứ Dân nhu hòa nói:

- Huynh, thi phú này huynh tặng cho muội thứ?

- Huynh luôn nghĩ đến muội ... Và chỉ có muội mà thôi. Nhưng sao huynh có cảm giác hồi hộp, chẳng biết lúc nào huynh sẽ mất muội. Huynh không muốn điều đó đâu. Phải chi huynh là Thượng thư hay Tuần phủ gì đó.
Nàng chau mày nghiêm giọng nói:

- Nếu huynh là Thượng thư hay Tuần phủ chưa hẳn muội đã yêu huynh như là một thi nhân, muội càng yêu huynh hơn nữa đấy.

Nàng cầm chén rượu đặt vào tay Thứ Dân:

- Bây giờ huynh có thể uống rượu được rồi đó.

Thứ Dân miễn cưỡng lắc đầu:

- Muội giận huynh à ...

- Không ... Huynh đâu có làm gì khiến cho muội đau, nhưng muội muốn huynh phải hiểu muội hơn nữa.

Thứ Dân gật đầu:

- Huynh sẽ không bao giờ làm cho muội phiền lòng nữa đâu ...

- Cho dù huynh có thấy muội như thế nào thì cũng phải nghĩ trong tâm của muội chỉ có mỗi một mình Sử Thứ Dân huynh mà thôi.

Sử Thứ Dân im lặng nhìn xuống chân mình.

Y ngập ngừng nói:

- Huynh... Huynh không muốn thấy muội vai kề vai, má kề má với bất cứ người nào như vừa rồi.

Diệp Tình mỉm cười:

- Nếu huynh muốn như vậy thì phải đoạt cho được Thập nhị Thần châu của Thiên Ma Cổ Bảo.

Thứ Dân nhíu mày:

- Thập nhị Thần châu, Thiên Ma Cổ Bảo là gì ... Huynh đâu có biết.

- Muội nói thế thôi nhưng biết chắc huynh sẽ chẳng bao giờ làm được chuyện trọng đại đó.

Thứ Dân lắc đầu:

- Huynh sẽ làm được.

Diệp Tình cười khẩy rồi nói:

- Huynh đừng có nói bừa. Ngay cả những vị trưởng tôn võ lâm như Tuệ Tỉnh đại sư phương trượng Thiếu Lâm, Nam Cung Linh bang chủ Kim Tiền bang và cả Khấu Mục cũng không thể có được Thập nhị Thần châu, huống chi huynh chỉ là một hàn sinh trói gà không chặt.

Thứ Dân ngập ngừng nói:

- Những người đó có thể không làm được nhưng biết đâu Sử huynh lại thâu tóm được Thập nhị Thần châu thì sao?

Y quệt hai vành môi khô khốc, rồi nói tiếp:

- Nhưng vì sao muội lại cần đến Thập nhị Thần châu vậy?

Diệp Tình nhìn gã cười mỉm. Nàng nắm tay Sử Thứ Dân:

- Huynh đi theo muội ...

Nàng dẫn Thứ Dân vào biệt phòng rồi khép cửa lại. Khép cửa cài then cẩn thận, Diệp Tình mới nói trút bỏ xiêm y khoát vào bộ cánh bằng ngọc trai. Ánh sáng từ những viên ngọc trai từ chiếc áo phát ra tôn tạo thể pháp của Diệp Tình chẳng khác gì Hằng Nga giáng thế. Nàng vốn đã đẹp giờ càng đẹp hơn, nhưng đối với Thứ Dân thì có lẽ ngay cả Tô Băng Lệ cho dù là Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ của Dương Châu thành cung không thể nào sánh với Mộng Diệp Tình.

Y cứ đứng ngây ra ngẩng nhìn tình nhân như thể đã bị hóa thành tượng.

Diệp Tình từ từ quay lại nhìn gã.

Tim Thứ Dân những tưởng ngừng đập. Y không thể nào tưởng tượng được khoảng tuyệt đẹp này. Y ngắm Diệp Tinh như thể chàng Từ Thức đang bước vào cõi tiên trong bước liêu trai mà không bao giờ muốn trở lại cõi trần phàm tục nữa.

Hai cánh môi Thứ Dân mấp máy mãi nhưng khốn nỗi cổ họng như thể bị sắc đẹp huyền diệu thoát phàm của Mộng Diệp Tình chặn ngang khiến gã không thể nào thốt ra được một lời nào. Gã cứ mấp máy mãi và cuối cùng mới thốt được mỗi một từ duy nhất nhưng phải bằng tất cả khí lực đã dồn ra qua ngôn từ đó.

- Đẹp ...

Diệp Tình nhìn Thứ Dân ... Nàng biết được gã hàn sinh kia đang nghĩ gì.

Đang mộng tưởng đến những điều gì. Nàng thả bước, di dời gót sen, đong đưa vòng tiểu yêu thân mình quyến rũ như những cành liễu đang rũ reo vui gió thu đến trước mặt họ Sử.

Sử Thứ Dân gần như muốn nghẹn thở, hoặc tim ngừng đập bởi vẻ đẹp kiêu sa đài các của Diệp Tình. Hai mắt gã đứng tròng như thể đã chết tự bao giờ.

Diệp Tình phải đánh thức thần trí Thứ Dân:

- Sử huynh thấy muội thế nào?

- Muội đẹp quá ... Huynh không thể nào tưởng tượng được. Muội đẹp quá.

- Bất cứ mỹ nữ nào cũng có vẻ đẹp như muội cả.

Thứ Dân lắc đầu; - Không đâu ... Nhứt định không có ai đẹp hơn muội đâu.

Diệp Tình mỉm cười nói:

- Cổ nhân nói mỹ nữ đẹp nhờ lụa. Muội có chiếc áo này nên mới có vẻ đẹp như huynh thấy, nhưng chỉ tiếc chiếc áo ngọc trai của muội còn thiếu Thập nhị Thần châu. Nếu có Thập nhị Thần châu đính vào thì có lẽ muội là người đẹp nhất Trung Nguyên.

Thứ Dân gật đầu:

- Muội nói rất đúng ... Nếu có Thập nhị Thần châu thì muội sẽ là trang giai nhân tuyệt sắc nhất trên thế gian này.

- Chính vì thế mà muội cần có Thập nhị Thần châu.

Thứ Dân liền hỏi:

- Muội hãy nói cho huynh biết đi ... Thập nhị Thần châu đang ở đâu?

Diệp Tình nhìn Thứ Dân:

- Có nói ra thì với khả năng của một thư sinh trói gà không chặt huynh cũng không làm gì được.

Thứ Dân lắc đầu:

- Không ... Với tình yêu mà huynh đã dâng trọn cho muội thì bất cứ việc gì huynh cũng có thể làm được.

- Đó là lời nói?

- Không ... Huynh sẽ hành động, cho dù huynh có phải chết.
- Huynh đã nói vậy rồi, muội sẽ nói cho huynh biết Thập nhị Thần châu đang ở đâu.

Thứ Dân hối thúc nàng:

- Hãy nói cho huynh biết. Thập nhị Thần châu đang ở đâu ... Huynh sẽ đi lấy nó đem về cho muội.

Mộng Diệp Tình lưỡng lự một lúc rồi nghiêm giọng nói:

- Mười hai viên Thần châu danh bất hư truyền đang ở trong tay Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận.

Thứ Dân lập lại lời nói của nàng:

- Hạ Tuấn Luận ... Hắn đang ở đâu?

- Giang hồ mênh mông, Tuấn Luận lại tợ như tiểu long lúc ẩn lúc hiện chẳng thể nào biết được, nên huynh phải tự tìm lấy mà thôi.

Thứ Dân nói:

- Phải chăng vì Hạ Tuấn Luận quá ư lợi hại nên muội mới cần nhờ vả đến Tuần phủ đại nhân Mạc Dương Can?

- Bây giờ xem ra huynh đã hiểu muội hơn rồi đó.

- Muội không cần nhờ đến Tuần phủ đại nhân Mạc Dương Can nữa ... Bằng mọi cách huynh sẽ đoạt Thập thị Thần châu cho muội. Cho dù Sử huynh có mất mạng.

- Huynh quả là khí khái và yêu thương muội.

- Diệp Hoàn ... Làm sao huynh không yêu muội được ...

Diệp Tình nhìn Thứ Dân nghĩ thầm:

“Sức ngươi trói mà không chặt thế mà đòi đoạt Thập nhị Thần châu trong tay Bách Thủ Thư Sinh. Chuyện này ngươi làm được chẳng khác nào làm chuyện mò kim đáy biển, vớt trăng dưới hồ. Nhưng ngươi muốn chết thì bổn cung cũng sẽ cho người được toại nguyện”.

Mộng Diệp Tình vừa nghĩ vừa cởi túi gấm đeo bên hông. Nàng đặt túi phấn vào tay Sử Thứ Dân, từ tốn nói:

- Muội có thứ này dành cho huynh.

Thứ Dân cầm túi phần toan đưa lên mũi ngửi nhưng Diệp Tình đã dằn lại:

- Không được.

Thứ Dân tò mò hỏi:

- Trong túi gấm của muội là thứ gì vậy?

- Phiên hồn tán ... Muội trao cho Huynh Phiên Hồn tán chỉ để dùng với Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận mà thôi. Chỉ cần huynh cho y ngửi tất cả số Thiên Hồn Tán này thì nhất định y phải tự tay trao Thập nhị Thần châu cho huynh Thứ Dân gật đầu:

- Diệp Hoàn ... Huynh sẽ làm được.

- Muội hy vọng đó là sự thật chứ không phải chỉ mà một lời nói?

Nàng lại đặt túi gấm Phiên Hồn Tán vào tay Sử Thứ Dân:

- Chiếc áo ngọc trai sau khi được đính Thập nhị Thần châu, muội sẽ chính thức vận nó trong ngày song hỷ của muội và huynh.

Thứ Dân vô cùng phấn khích:

- Huynh thích lắm ... Nhứt định nó phải được đính mười viên thần châu danh bất hư truyền.

Diệp Tình mỉm cười. Nàng quay lưng lại Thứ Dân, nhỏ nhẽ nói:

- Huynh thay xiêm y lại cho muội đi.

Thứ Dân gật đầu như thể một tên thái giám quá ư sùng bái vị quốc mẫu. Gã từ từ đặt tay vào hai bờ vai của Diệp Tình rồi lột bỏ chiếc áo ngọc trai. Thân thể nàng hiện ra trong ánh hào quang ngũ sắc tỏa ra càng khiến cho Thứ Dân ngây ngất. Hắn đứng lặng ngắm nhìn thể pháp Diệp Tình từ phía sau. Hắn như kẻ bị thôi miên bởi sắc đẹp kiêu sa của giai nhân mà không còn giữ được thần trí muốn chiếm hữu thể pháp kia nhưng lại sợ hãi vì nỗi hồi hộp mình sẽ làm mất cái đẹp si mê mà y đã tôn sùng.

Hắn thều thào nói:

- Muội muội ...

Nghe giọng nói của Thứ Dân. Diệp Tình nghĩ ngay hắn đang trong trạng thái nào. Phàm những nam nhân trong trạng thái khích động trước thể pháp của giai nhân thì Diệp Tình đã quá ư biết. Thậm chí nàng còn có thể đọc được những cảm xúc của Thứ Dân như thế nào.

Nàng biết Sử Thứ Dân đang giương mắt đóng đinh vào thân thể mình với tất cả sự nôn nao muốn chiếm hữu. Bất thình lình, Diệp Tình quay lại đứng đối mặt với Thứ Dân.

Trong ánh sáng nhờ nhạt, huyền ảo do chiếc áo ngọc trai phát ra tôn tạo cơ thể Diệp Tình, Thứ Dân những tưởng tim gã đập mạnh đến độ muốn vỡ tung cả lồng ngực.

Y nhìn nàng:

- Diệp Hoàn ...

Diệp Tình mỉm cười khi thấy rõ niềm đam mê hiện trong ánh mắt của Thứ Dân.

Nàng từ tốn nói:

- Muội sẽ thuộc về huynh ... Nhưng không phải lúc này mà là thời khắc muội vận chiếc áo ngọc trai có đính Thập nhị Thần châu.

Thứ Dân gật đầu như một đứa trẻ ngây ngô biết vâng lời song đường:

- Huynh biết.. Huynh sẽ lấy Thập nhị Thần châu cho muội. Thập nhị Thần châu sẽ là sính lễ của huynh dâng lên muội.

- Còn việc bây giờ của huynh thì sao.

Thứ Dân vội vã nhặt xiêm y của Diệp Tình vận lại cho nàng. Hắn cảm thấy nuối tiếc và mất mát khi không còn được nhìn ngắm thể trạng của người hắn yêu.

Vận xong xiêm y Diệp Tình, Thứ Dân mới lấy lại bình tâm. Hắn phấn khích nói:

- Bây giờ huynh chì muốn đi tìm Bách Thủ Thư Sinh thôi.

- Huynh đâu biết hắn là ai mà tìm. Chẳng lẽ huynh đi tìm Bách Thủ Thư Sinh mà không biết chân diện của người ta thì có tìm đến bạc đầu răng long cũng không tìm thấy được. Cho dù huynh có tìm được Bách Thủ Thư Sinh thì muội cũng đã là một bà lão, chiếc áo kia chẳng còn tác dụng gì với muội nữa.

Thứ Dân bối rối:

- Nhưng biết làm sao bây giờ. Huynh chỉ còn chờ vào sự sắp xếp của tạo hoá.

- Chẳng có tạo hỏa nào giúp cho Sử huynh đâu ngoài muội ra.

- Muội giúp huynh tìm được Bách Thủ Thư Sinh?

Diệp Tình gật đầu.

Thứ Dân hỏi:

- Y đang ở đâu?

Diệp Tình mỉm cười:

- Có một người mà huynh không thể nào ngờ được ... Người đó biết Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận đang ở đâu.

- Muội nói đi ... Ai biết Bách Thủ Thư Sinh?

- Tô Băng Lệ.

Câu nói này của Diệp Tình khiếp Thứ Dân ngây người, hắn buột miệng lập lại lời của nàng:

- Tô Băng Lệ.

Diệp Tình gật đầu:

- Sử huynh hẳn không ngờ vị hôn nương của huynh lại biết Bách Thủ Thư Sinh.

Thứ Dân lắc đầu:

- Băng Lệ không còn là hôn nương của huynh nữa ... Huynh và Băng Lệ đã hủy chỉ ước giao hôn.

Diệp Tình vùng vằng:

- Muội không thèm biết đến điếu đó. Nhưng nếu huynh muốn đoạt Thập nhị Thần châu thì phải tìm đến Băng Lệ để biết chân diện Hạ Tuấn Luận là ai Nàng vùng vằng, giẫy nẫy bước đến tràng kỷ. Ngồi xuống tràng kỷ, Diệp Tình ngã người trong tư thế nửa ngồi nửa nằm trong thật khiêu gợi. Tư thế này Thứ Dân đã được thấy nàng phô diễn khi bồi tiếp Tuần phủ Mạc Dương Can. Y bước đến bên tràng kỷ, nhỏ nhẹ nói:

- Diệp Hoàn ... Huynh nói thật đó ... Giữa huynh và Băng Lệ chẳng còn gì nữa.

Diệp Tình quay mặt vào trong tràng kỷ:

- Mặc kệ huynh ... Muội đã nói rồi ... Muội không cần biết điều đó. Nếu huynh thật tâm yêu muội, thượng muội thì phải lấy cho được Thập nhị Thần châu trong tay Bách Thủ Thư Sinh đem về đính lên chiếc áo ngọc trai của muội.

- Huynh sẽ lấy nó.

Thứ Dân vừa nói vừa sà xuống ôm ghì lấy tiểu yêu của Diệp Tình. Nàng mỉm cười để cho Thứ Dân được hưởng phần đam mê mà hắn đã tôn sùng lẫn thèm khát.

Diệp Tình không phản kháng cũng không phản đối trong khi niềm đam mê càng lúc càng trỗi dậy trong tâm tưởng Thứ Dân. Hắn bị niềm đam mê kia lôi tuột tất cả những suy nghĩ lẫn thần thức mà chỉ muốn giữ chặt lấy tấm thân gã đã si mê, tôn sùng. Gã si mê ôm cứng lấy vòng tiểu yêu của Diệp Tình như sợ nàng sẽ biến mất cõi trần này.

Hắn thều thào nói:

- Diệp Hoàn muội muội ... Diệp Hoàn muội muội...

Tiếng nói của gã khiến mặt hoa của Diệp Tình chau lại. Nàng nghĩ thầm:

“Bổn cung không phải là ả nha đầu khờ khệch Diệp Hoàn của ngươi đâu” ...

Cùng với ý nghĩ đó, nàng trở mình đẩy hắn ra. Nhìn Thứ Dân, Diệp Tình nói:

- Huynh ... Muội muốn đến ngày vận áo ngọc trai.

Thứ Dân bẽn lẽn nhìn nàng:

- Muội thứ lỗi cho huynh.

Hắn đứng lên quay bước chạy vội đến mở cửa rồi lủi nhanh ra ngoài chẳng khác nào một kẻ đang trốn chạy. Diệp Tình mỉm cười bước ra cửa nhìn theo sau lưng Thứ Dân cho đến khi gã mất hút. Nàng ngửa mặt cất lên tràng tiếu ngạo khành khạch.

Cười mãi vì nghĩ đến sự sùng bái của Thứ Dân đối với mình, nhưng rồi nàng cũng cắt được trang tiếu ngạo quay trở lại tràng kỷ. Diệp Tình vỗ tay ba tiếng.

Ngay lập tức ba gã mỹ nam tử mà chủ nhân Địa tuyệt cung ban tặng cho nàng xuất hiện. Cả ba gã đó biết Diệp Tình muốn gì khi nàng ngã người nằm duỗi dài xuống tràng kỷ.

Chương 22: Bách điển tàn thư

Ánh trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời đêm không đủ sáng để khỏa lấp màn đêm âm u mà lại tôn tạo khung cảnh về đêm của toà thảo trang càng âm u lươn. Thà là bóng tối dầy đặc bao trùm còn hơn không gian nhập nhoè giữa sáng và tối. Trong khung cảnh đó chỉ có ánh bạch lập loè từ phía ngôi thảo xá hắt ra. Nó trông tợ như con mắt đêm duy nhất muốn xuyên thấu qua cảnh quang nhờn nhợt không sáng cũng không tối này.

Tuấn Luận ngồi trên tràng kỷ. Chàng chấm bút vào đĩa mực, đề tứ:

- Nhị điếu.

Chàng vừa đặt bút xuống thì một tấm cà sa cũng xuất hiện ngoài cửa thảo trang. Vị hòa thượng có chòm râu bạc trắng kia thong dong tiến về phía cửa thảo xá. Khi lão hòa thượng dừng bước niệm phật hiệu thì Tuấn Luận đã bước ra nghinh tiếp:

- Vãn bối Hạ Tuấn Luận tham kiến đại sư.

- A di đà phật ... Bần tăng phải nói tham kiến Hạ thí chủ mới đúng.

- Tại hạ là hậu sinh, không dám thất lễ với trưởng tôn.

- A di đà phật ... Thiện tai ... Thiện tai.

Tuệ Tỉnh đại sư lần chuỗi hạt nhìn Tuấn Luận từ đầu đến chân, rồi niệm phật hiệu nói:

- A di đà phật ... Hẳn Hạ thí chủ đã hiểu vì sao lão nạp rời Thiếu Lâm tự đến thảo xá của Hạ thí chủ?

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận hỏi ngược lại Tuệ Tỉnh đại sư:

- Nếu đại sư đến thảo xá của vãn sinh trong cương vị một trụ trì Thiếu Lâm thì hẳn cho vãn sinh một lời khuyên về ngạo danh duy ngã độc tôn, nếu đại sư đến thảo xá của vãn sinh trong cương vị “nhứt điếu” thì chắc có ý khác.

Tuệ Tỉnh đại sư nghe chàng nói liền niệm phật hiệu:

- A di đà phật. Có thể lão nạp đến thảo xá của Hạ thi chỗ bằng cả hai cương vị.

Tuất Luận ôm quyền xá từ tốn hỏi:

- Nếu đại sư đến thảo xá của vãn sinh bằng cương vị của một cao tăng Thiếu Lâm Tự thì sẽ cho vãn sinh lời vàng gì?

- A di đà phật.. Bần tăng không dám cho lời vàng đối với Hạ thí chủ, mà chỉ nói với thí chủ rằng. Lúc Thượng Quan Nghi tiên sinh còn sinh thời, người cũng không bao giờ để tự Duy ngã độc tôn.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Đa tạ đại sư đã cho vãn sinh lời khuyên này. Vãn bối đề tự Duy ngã độc tôn cũng vì ân sư mà thôi.

- Núi cao còn có núi cao hơn. Đệ tự như vậy Hạ thi chủ không nghĩ mình là kẻ tự kiêu sao? Lão nạp đã từng xuôi ngược khắp chôn võ lâm, nhưng cuối cùng mới nghiệm ra đâu mà lẽ đạo và quyết định nương thân vào cửa phật môn.

- Nếu có thể, vãn bối sẽ theo gương của đại sư. Nhưng rất tiếc khi đại sư qui thân vào cửa phật thì danh đã được ghi vào quyển binh khí phổ của Vạn Sự Thông.

- A di đà phật ... Lão nạp không nghĩ gì đến cái danh “Nhứt điếu”.

- Đại sư không nghĩ đến nhưng chẳng một ai mà xoá được cái danh trong binh khí phổ cả. Ngoài trừ một người.

- Hạ thí chủ.

- Vãn sinh có ý đó. Nếu như đại sư đến thảo xá của vãn sinh trong cương vị “Nhứt điếu”.

- Lão nạp ngoài ý đến đây với cương vị của một cao tăng Thiếu Lâm còn đến với cương vị của nhứt điếu - Vãn sinh cũng muốn điều đó. Nếu với cương vị Nhứt điếu thi đại sư sẽ cho vãn sinh lời nào?

Tuệ Tỉnh đại sư chấp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật ... Trong cương vị “Nhứt điếu” thì bần tăng sẽ không để cho Hạ thí chủ sửa đối thứ tự trong Binh khí phổ của Vạn Sự Thông.

- Vãn sinh không sửa được thứ tự trong binh khí phổ của Vạn Sự Thông là có tội với ân sư. Nếu quyển Binh khí phế kia trở thành kinh thư bất di bất dịch thì chẳng bao giờ còn có sự chuyển đổi của càn khôn. Chính vì lý do đó mà Tuấn Luận sẽ thỉnh giáo võ công của đại sư trong cương vị “Nhứt điếu” đặng cải biên lại bộ binh khí phổ của Vạn Sự Thông.. - A di đà phật ... Bần tăng có một điều muốn thỉnh giáo Hạ thí chủ.

- Đại sư cứ nói.

- Trong Binh khí phổ của Vạn Sự Thông xếp theo thứ tự gồm có, Nhứt điếu, Nhị hoàn, Tam đao, Tứ kiếm.. Nếu như Hạ thí chủ trở thành người giữ ngôi vị thứ nhất thay lão nạp, thí chủ sẽ làm gì với ngôi vị đó.

- Đối với Tuấn Luận thì chẳng có ngôi vị. Còn đại sư hỏi Tuấn Luận sẽ làm gì sau khi đã trở thành người đứng đầu trong bảng xếp hạng pho Bách Điển tàng thư thì xin đại sư miễn thứ ... Tại hạ không thể thố lộ vào lúc này.

- A di đà phật. Nếu Hạ thí chủ không thay đổi được ngôi vị đã được Vạn Sự Thông sắp xếp, có thổ lộ với bần tăng không?

- Không thay đổi được thứ tự đã được Vạn Sự Thông sắp xếp từ trước, vãn sinh không còn gì để mất cả ...

- A di đà phật ... Bần tăng buộc phải biết mục đích của Hạ thí chủ.

- Vãn sinh cũng phải vì chức phận của mình.

- Lão nạp cũng những muốn ai cải biên thứ tự trong binh khí phổ của Vạn Sự Thông.

Tuệ Tỉnh đại sư vừa nói vừa cỡi tăng bào. Vị cao tăng Thiếu Lâm trịnh trọng đặt tấm tăng bào lên một nhánh cây cùng với xâu chuỗi bồ đề rồi quay lại đối mặt với Hạ Tuấn Luận:

- Hạ thí chủ ... Bây giờ ta đã là Nhứt Điếu.

- Vãn bối thất lễ.

Tuệ Tỉnh lòn tay ra sau lưng rút ống điếu phía chuôi có bọc một lớp bạc. Lão tăng Thiếu Lâm chậm rãi nhón lấy một dúm thuốc vừa bằng đầu ngón tay cái rồi mồi lửa ngay trên dọc tẩu để châm vào dúm thuốc. Tuệ Tỉnh đại sư vừa châm lửa vào dúm thuốc vừa định nhãn nhìn Tuấn Luận. Lão tăng Thiếu Lâm tự hỏi thầm:

- “Bản lĩnh của Tuấn Luận đã đạt đến cảnh giới nào mà lại dám mở cuộc giao thủ với mình. Nếu như y không phải là một thiên sứ có thiên chức khởi phát quang môn”.

Hai người đối nhãn nhìn nhau. Thần quang của Tuệ Tỉnh đại sư lúc này hoàn toàn khác hẳn lúc người vận tăng bào. Trong cương vị Phương trượng Thiếu Lâm, Tuệ Tỉnh đại sư trông rết điềm đạm nhu hoà. Ngay cả ánh mắt cũng toát ra hai luồng uy quang của phật gia vừa nghiêm khắc và từ bi, bác ái, nhưng bây giờ thì khác hẳn. Thay vào ánh mắt phật môn của vị cao tăng Thiếu Lãm là đôi thần nhãn lừng lững sắc máu của một đại sát thủ có thể lấy mạng người trong chớp mắt.

Nhìn thẳng vào đôi uy quang hừng hực của vị cao tăng Thiếu Lâm Tuấn Luận phải nghĩ thầm:

- “Cái thiện và cái ác chỉ khác nhau trong mỗi một ánh mắt. Ánh mắt đó chính là uy quang của cao tăng Thiếu Lâm”.

Tuệ Tỉnh đại sư bập một hơi thuốc khá dài. Những ngón tay của lão nhịp đều trên thân dọc tẩu, mắt thì đóng đinh vào mặt Tuấn Luận. Lão từ từ nhả khói.

Trông dáng cách của Tuệ Tỉnh lúc này không một ai nghĩ được người là mà vị thánh tăng của Thiếu Lâm Tự.

Khói thuốc từ trong dọc tẩu từ tỏa ra. Nó không bốc lên bình thường như những làn khói khác mà lại kết thành một đường chỉ thẳng tắp hướng về phía Hạ Tuấn Luận. Chẳng biết làn khói mỏng như kẻ chỉ kia có tác dụng gì nhưng rõ ràng Tuấn Luận cũng lộ phần căng thẳng. Làn khói mỏng đó từ từ di chuyển một cách chậm chạp, điểm đến của nó chính là tử huyệt “Tam tinh” ngay giữa đôi chân mày lưỡi kiếm của chàng.

Nhìn cảnh tượng đó có thể hình dung ra, làn khói của Tuệ Tỉnh đại sư tạo thành tợ một con rắn vô hình đã hóa thân đang chập chờn hướng đến con mồi.

Tuấn Luận vẫn đứng bất động. Không chỉ đứng bất động mà hình như ba mươi sáu tử huyệt của chàng đều để lộ ra chờ đợi tuyệt kỹ của Tuệ Tỉnh đại sư.

Trên giang hồ ai mà không biết đến “Nhứt điếu” khi Vạn Sự Thông đã xếp Nhứt Điếu vào vị trí thứ nhất trong binh khí phổ thì hẳn phải biết rành về bản lĩnh của con người này. Binh khí của Tuệ Tỉnh đại sư lại là dọc tẩu, tất thủ pháp của đại sư chuyên về điểm huyệt. Muốn trở thành đệ nhất cao thủ trong binh khí phổ của Vạn Sự Thông thì hẳn tuyệt pháp của Tuệ Tỉnh đại sư đã đạt đến cảnh giới vô tiền khoáng hậu.Tuấn Luận hẳn thừa biết mình đang đối mặt với một đại cao chủ chuyên thuật điểm huyệt bằng dọc tẩu. Không phải là chuyện nữa mà thuật đó đã cao siêu đến cảnh giới chuyển hóa qua nghệ thuật. Nhưng tại sao Tuấn Luận vẫn đứng bất động. Không chỉ đứng bất động còn phơi cả ba mươi sáu tử huyệt của mình ra trước mắt đối phương.

Trong khi Tuấn Luận đứng bất động, phơi ba mươi sáu đại huyệt ra trước mặt Tuệ Tỉnh đại sư, mà chỉ một đại huyệt kia thôi nếu trúng chiêu của Tuệ Tỉnh đại sự thì mạng của Tuấn Luận cung sẽ tuyệt diệt.

Nhưng không ... Nếu như Tuấn Luận thản nhiên chấp tay sau lưng chờ đợi trong tư thế ung dung tự tại, cứ như một người biết mình sẽ phải chết bởi tuyệt kỹ võ công của đối phương. Cái chết đó sẽ đến khiến chàng chẳng một chút biểu lộ điều gì thì ngược lại sắc diện của Tuệ Tỉnh đại sư không ngừng biến đổi. Lúc đầu vẻ nghiêm nghị còn hiện trên ánh mắt vị cao tăng Thiếu Lâm nhưng luồng uy quang dịu dần, dịu dần mãi, cho đến khi sát thần biến mất.

Đôi chân mày rậm bạc phếch của Tuệ Tỉnh đại sư từ từ nhíu lại. Sát thần trong uy quang thoạt biến mất và ngay lập tức những nét lúng túng hiện lên trên mặt.

Sợi khói mỏng từ dọc tẩu bất thần bị cắt ngang, và nó tan nhanh ra trong không gian lạnh lẽo. Tuệ Tỉnh đại sư lại rít tiếp hơi thuốc thứ hai từ từ nhả ra. Lần này lão tăng Thiếu Lầm tự nhả ra hai làn khói mỏng tan, thẳng tắp hướng đến hai đại huyệt Đan điền và Thiếu hóa của Tuấn Luận.

Tuấn Luận vẫn chấp tay sau lưng đứng bất động chờ đợi hai làn khói mỏng đó. Đầu hai làn khói mỏng nhuyễn như hai sợ chỉ vừa chạm đến y trang của chàng thì Tuấn Luận chớp động thân pháp.

Đôi bản thủ của chàng nhanh hơn chiếc dọc tẩu của Tuệ Tỉnh đại sư. Có thể nói nếu thủ pháp của Tuấn Luận không nhanh, không chính xác thì mũi dọc tẩu chẳng khác nào mũi kiếm đã điểm vào đúng tâm huyệt chàng. Nhưng Tuấn Luận đã tiên thủ đi trước, đi trước mà lại nhanh nên Tuệ Tỉnh đại sư vừa phóng dọc tẩu chưa biến thành sát chiêu thì mũi dọc tẩu đã nằm gọn trong hai bàn tay của Hạ Tuấn Luận.

Dọc tẩu dính cứng trong hai bàn tay Tuấn Luận, tất Tuệ Tỉnh đại sư xem như đã mất binh khí. Lão tăng Thiếu Lâm có thể buông dọc tẩu dụng đến những tuyệt chiêu của phật môn nhưng lại không, mà rút tay về chấp tay trước ngực:

- A di đã phật...

Tuấn Luận ôm quyền xá:

- Đa tạ đại sư đã nương tay.

- Đa tạ Hạ thí chủ đã cho lời nói đó.

Vị cao tăng Thiếu Lâm bước đến khoác lại tăng bào, cầm chuỗi bồ đề, rồi quay lại nói với Tuấn Luận:

- Nhứt điếu đã trở thành người thứ hai trong Bách điển Tàng thư của Hạ thí chủ. Xem như bần tăng đã chính thức lột xác từ nay trở thành hòa thượng Thiếu Lâm Tự ... Đa tạ Hạ thí chủ đã giải nghiệp oan cho bần tăng trong cõi hồng trần này.

Lão tăng Thiếu Lâm nói dứt câu niệm phật hiệu:

- A di đà phật ... Thiện tai ... Thiện tai ...

Lão vừa nói vừa quay bước chậm rãi như một cao tăng đi khất thực thả bước rời trang viên thảo xá của Hạ xá Luận. Cầm dọc tẩu của Tuệ Tỉnh đại sư, Tuấn Luận nhìn theo bóng vị hòa thượng Thiếu Lâm cho đến khi người mắt hẳn ngoài cửa.

Đặt dọc tấu của Tuệ tỉnh đại sư lên án văn thư, Tuấn Luận cẩn trọng chấm mực gạch ngang dòng chữ.

- Nhứt điếu.

Chàng ngồi trở lại án thư, đặt tay trước mặt nhìn qua cửa hướng lên vầng trăng khuyết. Thời khắc cứ chầm chậm trôi. Tiếng gió vi vu của đêm vắng thổi qua các cành cây tạo ra thứ âm thanh rì rì. Trong khung cảnh im lìm và vắng lặng đó những âm thanh rì rì kia chẳng khác nào những tiếng xù xì bán tán của các oan hồn.

Chợt trong bóng tối nhờn nhợt đó hai đốùm sáng vàng xuất hiện. Chúng lặp là lặp lửng như đôi mắt ma trơi, khi vút lên cao, khi hạ xuống thấp, khi là đà lướt về phía thảo xá.

Tuấn Luận vẫn đặt tay vòng trên bàn chờ cho hai đốm sáng vàng kia biến mất thay vào đó là một người vận áo thụng đen.

Nhìn ra cửa, đập vào mắt Tuấn Luận là khuôn mặt đã được đeo mặt nạ dát vàng trông thật vô hồn vô cảm. Duy có đôi mắt thì sáng ngời toát hung quang rờn rợn.

Tuấn Luận chấm bút vào đĩa mực đặt lên án thư rồi trịnh trọng ôm quyền nói:

- Tuấn Luận mời tôn giá.

Người vận thụng y lưỡng lự một lúc rồi bước vào thảo xá cầm lấy bút đã được Tuấn Luận chấm mực. Y phóng bút viết ngay lên tờ giấy hồng điều có bọc lớp da dê để giữ cho thẳng tấp.

- Ma Hoàn Đoạt Mạng.

Nét chữ của người đó phóng ra với những nét sắc xảo như rồng bay phụng múa, mà nếu có bất cứ một gã Họa nhân nào thấy hẳn cũng phải ganh ty.

Sau khi phóng bút xong, người đó thối lui bắn ra bên ngoài. Tuyệt nhiên chẳng hề thốt nửa lời. Y như thể chỉ biết hành động mà không bao giờ biết nói.
Hay sợ khi thốt lời sẽ hao tổn nguyên khí sắp phải giao thủ với một Bách Thủ Thư Sinh ngạo mạn muốn cải biên binh khí phổ của Vạn Sự Thông.

Tuấn Luận rời án thư sách, bước ra cửa thảo xá. Ma Hoãn Đoạt Mạng nhìn Tuấn Luận từ đầu đến chân. Thần nhãn khẽ chớp một cái. Cùng với cái chớp mắt đó, một vệt sáng vàng thoát ra khỏi tay y cắt một đường vòng cung thẳng đến Hạ Tuấn Luận. Vệt vàng kia chớp động đã đến tới yết hầu của Tuấn Luận rồi.

Hữu thủ của Tuấn Luận vươn ra ngỡ như sẽ chộp vào chiếc ma hoàn đó.

Những tưởng đâu thủ pháp của Tuấn Luận đã chộp vào lưỡi ma hoàn mà không biết tay chàng sẽ đứt lìa hay lưỡi ma hoàn sẽ lại nằm gọn trong tay Tuấn Luận.

Nhưng khoảng khắc cuối cùng bỗng dưng lưỡi ma hoàn tách làm hai. Chính lưỡi thứ hai mới là sát chiêu lấy mạng đối thủ.

Trảo công của Tuấn Luận biến hóa ngoài sức tưởng tượng. Nó không thộp vào lưỡi ma hoãn thứ nhất mà lại chụp lấy lưỡi ma hoàn vừa tách ra đó rồi dùng chính lưỡi ma hoàn thứ hai chém xả lên lưỡi ma hoàn thứ nhất.

Chát ...

Lưỡi ma hoàn thứ nhất vụt bắn lên cao ba thượng, tự nó đồng loạt tách ra thành bốn chiếc ma hoàn. Cùng với sự biến hóa tách rời đó, thì Ma Hoàn Đoạt Mạng với khinh thuật thần kỳ lướt vụt lên cao, song thủ không ngừng vỗ vào những chiếc ma hoàn.

Bốn lưỡi ma hoàn tái sinh chia thành bốn đường thẳng tấp lia xuống Tuấn Luận. Không hề tránh né, Tuấn Luận vũ lộng song thủ tạo ra cả một vùng bản tay ngời ngời đón thẳng đỡ thẳng láy bốn chiếc ma hoàn công chứng tới chàng.

Chát ... Chát ... Chát ... Chát ...

Bốn chiếc ma hoàn nằm gọn trong tay Tuấn Luận, nhưng còn chiếc thứ năm thì đang ở đâu. Bởi vì khi Tuấn Luận phát tác Bách thủ đón lấy bốn chiếc ma hoàn thần kỳ thì trên tay chàng còn chiếc thứ năm.

Khi cuộc đấu tạm ngừng thì mới phát hiện ra chiếc ma hoàn thứ năm. Nó nằm ngay trước mũi giày của Ma Hoàn Đoạt Mạng. Không chỉ nằm ngay trước mũi giày của y thôi mà một múi răng cưa còn ghim vào đúng đầu mũi giày y.

Ma Hoàn Đoạt Mạng ôm quyền.

Y kính cẩn xá Tuấn Luận với vẻ rất thành kính, rồi giũ khẽ hai ống tay áo thụng quay bước thi triển khinh công thượng thừa vụt cái đã mất bóng ngoài cửa trang viên thảo xá.

Sự biến diễn ra nhanh đến độ khi vầng trăng khuyết vừa chui vào mây thì Ma Hoàn Đoạt Mạng xuất hiện khi nó xuất hiện trở lại thì cuộc giảo chứng đã kết thúc rồi.

Tuấn Luận quay trở vào. Chàng châm bút gạch luôn dòng chữ thảo mà Ma Hoàn Đoạt Mạng để lại.

Tuấn Luận ngồi trở lại án thư sách. Hai tay khoanh tròn để trên mặt bàn.

Chàng chờ đợi như thế trong sự tĩnh lặng. Vầng trăng khuyết hết chui vào mây rồi lại lộ ra. Thời gian chầm chậm trôi cho đến khi màn sương đêm giá lạnh từ từ tan biến. Không gian ấm áp dần lên cùng với bình minh le lói cuối chân trời.

Vầng nhựt quang từ từ đó dạng, cũng là lúc Tuấn Luận khẽ buông một tiếng thở dài. Chàng bước ra ngoài hiên thảo xá chấp tay hướng nhìn về phía vầng nhật quang. Tuấn Luận nhìn vầng nhật quang đang từ từ trồi lên khỏi đường chân trời để xua đi cái giá lạnh của bóng tối. Ánh bình minh thật đẹp và hùng vĩ. Chính vầng nhật quang hùng vĩ kia khiến Tuấn Luận liên tưởng lại quá khứ.

Chàng lắc đầu tự nhủ:

- Quá khứ của mình chỉ là một dấu hỏi. Ai là phụ thân? Người đó giờ ở đâu?

Hiện tại của mình là Thiên chức phải đền nghĩa tôn sư.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận hướng mắt nhìn ra cửa trang viên. Bỗng dưng chàng cảm nhận toà trang viên của ân sư để lại sao quá ư xa lạ đối với chàng.

Ý nghĩ mông lung cứ dẫn Tuấn Luận miên man đi mãi trong những hoang tưởng mà chàng không thể nào thoát ra được để quay về với thực tại.

Một tiếng tằng hắng từ trong thảo xá phát ra. Tiếng tằng hắng đó như giật Tuấn Luận quay trở lại với thực tại. Chàng nhìn vào thảo xá, Bách Điển Tiên Sinh đang ngồi vòng tay trên án thư từ lúc nào mà chàng chẳng hề phát hiện ra.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Vãn sinh không biết tiên sinh đến.

- Nếu lão phu đến mà ngươi biết thì lão phu khó mà trở thành Bách Điển Tiên Sinh.

Lão vuốt râu nhìn lại những thứ đề trên án thư rồi khẽ gật đầu:

- Lão phu phải công nhận người đúng là một sư đồ độc nhất vô nhị tiên thế gian này. Xem như lão phu đã phải chịu thua ngươi. Xem như ngươi đã cải sửa được Binh khí phổ của Vạn Sự Thông. Ngươi sẽ được biết Thập nhị Thần châu ở đâu.

Tuấn Luận nghe Bách Điển Thiên Sinh nói, mặt căng thẳng ra với nỗi hồi hộp.

Chàng ôm quyền nói:

- Vãn sinh mong tiên sinh chỉ huấn cho điều bí mật đó.

Bách Điển Tiên Sinh nghiêm giọng nói:

- Một khi ngươi đã hợp tập Thập nhị Thần châu thì ngươi sẽ phải chịu oan nghiệt nhất mà từ trước đến nay chưa một kẻ nào chịu đựng được, Đó là cái giá mà ngươi phải trả cho hành động nghĩa hiệp. Nước mắt và máu của ngươi sẽ chảy, thậm chí da thịt xương cốt của ngươi cũng sẽ tan ra thành nước mà không giải được oan nghiệt này.

Toàn thân Tuấn Luận rúng động khi lời nói của Bách Điển Tiên Sinh đập vào tai Tuấn Luận. Chàng có cảm giác lời nói vừa rồi của Bách Điển Tiên Sinh tợ một lời tiên tri mà thượng đế đã khoát lên số phận mình.

Thấy vẻ mặt căng thẳng của Tuấn Luận, Bách Điển Tiên Sinh vuốt râu nói:

- Ngươi được quyền lựa chọn. Giữa bá tính và chỉ huấn của Tôn sư với cái oan nghiệt mà ngươi sắp nhận lãnh. Nếu ngươi từ bỏ ý niệm hợp nhất Thập nhị Thần châu thì cái gì đến cũng sẽ đến, họa máu chảy đầu rơi cũng sẽ chảy đến cho bá tính. Bằng như ngươi làm theo ý của Thượng quan Nghi thì mãi mãi ngươi sống chẳng bao giờ yên. Thậm chí chết còn hơn là sống nữa.

Vuốt chòm râu bạc, Bách Điển Tiên Sinh từ tốn nói tiếp:

- Lão phu nói như thế tùy ngươi chọn.

Tuấn Luận khẳng khái đáp lời lão:

- Xương tan thịt nát vãn bối không ngại ... Chỉ mong sau vãn sinh đừng làm kẻ bất nhân, bất nghĩa và bất đạo.

Buông một tiếng thở dài, Bách Điển Tiên Sinh chống tay đứng lên. Lão rút trong ống tay áo một bức di thư đã ố vàng đặt lên bàn, rồi gom tất cả những thứ mà Tuấn Luận đã lấy được của những người kia cho vào túi nải. Lão nhìn chàng lần nữa khẽ lắc đầu buông tiếng thở dài rồi rảo bước tiến ra thảo xá.

Bách Điển Tiên Sinh vừa đi vừa nói:

- Thượng Quan Nghi ơi Thượng quan Nghi ... Ngươi có biết ngươi gieo gì cho hậu nhân của ngươi không ...

Lão nói xong nhìn lên bầu trời ngửa mặt cất tràng cười. Tiếng cười của Bách Điển Tiên Sinh nghe như một lời oán trách thì đúng hơn, nhưng Tuấn Luận chẳng biết lão đang muốn oán trách ai.

Chương 23: Mạc phổ

Nghe những bước chân sầm sập nện ngoài cửa, Xám Y Nhân nhìn lại Băng Lệ:

- Nàng phục tùng ta hay phục tùng sự uỷ mị của nàng?

Băng Lệ dập đầu xuống sàn nhà:

- Băng Lệ phục tùng chủ nhân. Chỉ mong Tuyết Nhi và Đình Khan...

- Nàng không cần nhắc đến Tuyết Nhi và Đình Khan, bổn tọa tự có phán quyết để bù đắp cho nàng.

Tiếng của Sử Thứ Dân rống lên ngoài cửa:

- Băng Lệ ... Băng Lệ ... Ta muốn gặp nàng.

Nghe tiếng Sử Thứ Dân, mặt Xám Y Nhân đanh hắn lại. Y nhìn Băng Lệ bằng ánh mắt khe khắc và cay độc. Vừa lắc đầu, Xám Y Nhân vừa nói:

- Bổn tọa không muốn nàng giữ mối quan hệ với gã thư sinh vô dụng đó.

Người mà bổn tọa muốn nàng gắn bó là Hạ Tuấn Luận. Nàng phải nghe lời bổn toạ.

- Băng Lệ sẽ tuân theo chỉ huấn của chủ nhân.

Hừ nhạt một tiếng, rồi Xám Y Nhân bước đi thẳng vào trong. Bên ngoài, Thứ Dân vẫn đập cửa rống lên lồng lộng:

- Băng Lệ ... Mở cửa ra ... Ta không phải đến đây để van xin nàng đâu mà có chuyện quan trọng cần thỉnh giáo nàng.

Băng Lệ nhìn theo Xám Y Nhân khi đã biết chắc y đã rời nhà của mình mới bước ra mở cửa. Nàng nghiêm mặt nhìn Thứ Dân:

- Giữa Băng Lệ và Sử huynh chẳng còn gì nữa ... Sử huynh tìm đến đây để làm gì?

Thứ Dân nắm tay Băng Lệ kéo vào nhà. Y vừa đi vừa nói:

- Ta có chuyện quan trọng muốn hỏi nàng.

Giữ ép Băng Lệ ngồi xuống ghế. Thấy hành động của Thứ Dân khác hẳn hồi trước, Băng Lệ phải cau mày. Nàng buột miệng nói:

- Phong thái của Sử huynh bây giờ khác trước quá. Chẳng còn giống một nho sinh nhu nhã và độ lượng.

Thứ Dân đáp lời nàng bằng chất giọng săng sẵn:

- Ta không quan tâm đến chuyện đó.

Nghe gã thốt ra câu này, mặt hoa của Băng Lệ đanh hẳn lại. Nàng gay gắt hỏi gã:

- Huynh đến đây để làm gì?

Thứ Dân lấy trong thắt lưng ra một nén vàng đặt lên mặt bàn. Hành động của gã càng khiến Băng Lệ sững sờ hơn. Nàng nhíu mày nhìn Thứ Dân.

Thứ Dân chỉ nén vàng:

- Ta có kim lượng.

Băng Lệ cáu kỉnh hỏi gã:

- Huynh muốn gì khi đặt nén kim ngân kia lên bàn. Huynh coi thường muội như vậy ư?

- Ta không dám coi thường một trang giai nhân tuyệt sắc của Dương Châu Thành đâu.

Băng Lệ cướp lời gã:

- Không coi thường sao Sử huynh lại đem kim lượng ra để trước mặt Băng Lệ?

Hai cánh môi của nàng mím lại biểu lộ sự bất nhẫn. Buông một tiếng thở dài, Băng Lệ nói:

- Huynh xem Băng Lệ như hạng kỹ nữ lầu xanh phải không?

Thứ Dân há hốc miệng. Lưỡi gã những tưởng bị thụt vào trong không sao thốt được lời để đáp lại câu hỏi của Tô Băng Lệ.

Băng Lệ nghiêm giọng nhìn Thứ Dân hỏi tiếp:

- Băng Lệ nói có đúng không?

Thứ Dân cúi mặt nhìn xuống, từ tốn nói:

- Quả thật Sử huynh không có ý đó.

- Huynh không có ý đó sao lại đem kim lượng ra đặt trước mặt muội?

- Ta nghĩ khác nàng.

- Muội muốn nghe huynh nói ra suy nghĩ của huynh.

Ngẩng mặt nhìn Băng Lệ, Thứ Dân ôn nhu nói:

- Băng Lệ ... Quả thật ta không có ý nghĩ khinh thường nàng mà ta nghĩ nàng hẳn cần ngân lượng hơn ta mà thôi. Chính vì thế mà ta mới đặt thỏi vàng này để trả công cho nàng về những điều ta muốn biết.

Mặt của Băng Lệ đanh lại, nhưng nụ cười gượng lại hiện lên hai cánh môi.

Nàng thở hắt ra rồi từ tốn nói:

- Huynh cần ngân lượng hơn Băng Lệ ... Huynh hãy cất nén vàng đó vào dành khi hữu dụng. Tại Dương Châu trấn, Sử huynh là một hàn sinh không dễ gì tìm được một khoản kim ngân nhiều như vậy đâu. Biết đâu chừng với khoản ngân lượng đó sẽ giúp cho huynh cơ hội công thành danh toại. Còn Sử huynh muốn hỏi Băng Lệ điều gì thì cứ nói, Băng Lệ sẽ trả lời cho huynh biết.

Thứ Dân ngượng ngùng nhìn nàng:

- Băng Lệ ... ta muốn nàng giữ lượng vàng này.

Nàng lắc đầu:

- Không ... Nếu Sử huynh không cất thỏi ngân lượng kia vào thì Băng Lệ buộc phải tiễn khách. Bất kể huynh là ai.

Giọng nói của nàng lạnh lùng đến độ Thứ Dân phải ngây người, ngơ ngẩn. Y thò tay cầm lấy nén vàng cho vào thắt lưng. Rồi nhìn Băng Lệ:

- Muội miễn thứ cho huynh.

Nàng cất giọng nhạt nhẽo đáp lời gã:

- Không có gì để huynh phải thốt ra câu đó. Giờ huynh muốn hỏi gì nơi Băng Lệ?

Thứ Dân ngập ngừng một lúc rồi nhìn Băng Lệ nói:

- Băng Lệ ... Ta muốn biết Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận là ai?

Nghe gã hỏi câu này Băng lệ phải tròn mắt ngơ ngác nhìn Thứ Dân. Nàng không thể nào tin được Sử Thứ Dân lại hỏi về Hạ Tuấn Luận. Băng Lệ nghiêm giọng hỏi lại gã:

- Sử huynh hôm nay khác thường quá.

- Ta đâu có gì khác thường nào?

- Có đấy Huynh thật là lạ lùng. Phàm những nho sinh như huynh thì chuyên tâm đến chuyện sách đèn, khoa cử, chứ đâu lại đi hỏi một người thuộc giới võ lâm giang hồ.

Thứ Dân miễn cưỡng đáp lời nàng:

- Huynh có lý do riêng của huynh, nên muốn biết Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận.

- Chẳng có lý do gì để huynh hỏi đến Bách Thủ Thư sinh Hạ Tuấn Luận.

- Ai cũng có lý do cả mà ... Không có thì ta đâu cần biết đến Bách Thủ Thư Sinh làm gì.

Buông một tiếng thở dài, Băng Lệ nghiêm giọng hỏi:

- Hẳn huynh nghĩ vì Hạ Tuấn Luận mà Băng Lệ hủy chỉ ước giao hôn với huynh. Nếu huynh nghĩ vậy quả là sai lắm rồi. Hạ Tuấn Luận đại ca mà một ân nhân của Băng Lệ thì đúng hơn. Người không có liên quan gì đến chuyện hủy chỉ ước giao hôn của muội cả.

Thứ Dân khoát tay:

- Ta không màn đến chuyện đó.

Nghe gã thốt ra câu này, mặt Băng Lệ sa sầm xuống:

- Thế huynh vì lý do gì?

Thứ Dân lúng túng khi Băng Lệ hỏi gã câu này. Gã sao có thể nói ra sự thật cho nàng biết. Nhưng từ trước đến nay, Thứ Dân chưa từng xảo ngôn với bất cứ người nào. Chính vì lẽ đó mà hắn bỗng dưng bối rối không sao tìm được lời đáp trả nàng. Y suy nghĩ mãi cuối cùng lắc đầu:

- Ta không thể nói rõ lý do với nàng ... Nhưng ta chỉ muốn Bách Thủ Thư Sinh là người như thế nào thôi.

- Huynh chỉ muốn biết Hạ huynh là người như thế nào thôi ư?

Thứ Dân gật đầu:

- Đúng.

- Nếu Băng Lệ không nói thì sao?

Thứ Dân trố mắt nhìn nàng:

- Nàng phải nói.

- Tại sao Băng Lệ phải nói?

Thứ Dân gắt gỏng đáp lời nàng:

- Bởi vì ta muốn gặp Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận. Bất kể hắn là người như thế nào.

- Sử huynh muốn gặp huynh ấy?Thứ Dân gật đầu:

- Đúng.

- Có lẽ đây là chuyện lạ nhất mà Băng Lệ phải nghe đó.

- Lạ hay không thì nàng cũng không cần biết ... Ta đến đây chỉ có moiã một chuyện cần nàng cho biết Bách Thủ Thư Sinh là ai thôi.

Nhìn Thứ Dân, Băng Lệ khẽ lắc đầu:

- Thôi được ...Nếu huynh muốn biết muội sẽ cho huynh biết.

Thứ Dân như thể muốn nhỏm đứng lên. Y hối thúc Băng Lệ:

- Nói đi ... Bách Thủ Thư Sinh là người thế nào?

- Hạ huynh là một nam tử hán đại trượng phu...Đầu đội trời chân đạp đất.

Muội chỉ biết về Hạ huynh như vậy đó.

Thứ Dân trừng mắt nhìn Băng Lệ. Y đay nghiến nói:

- Sử Thứ Dân không phải đến đây để nghe lời ca tụng của nàng dành cho Hạ Tuấn Luận.

Hắn nói xong đứng xổng lên:

- Nàng không muốn nói ra Hạ Tuấn Luận là ai, thì ta sẽ tự tìm y vậy.

Thứ Dân lườm Băng Lệ rồi sầm sập bỏ đi thẳng ra ngoài cửa. Băng Lệ nhìn theo sau lưng y khẽ lắc đầu. Tất cả những gì trước đây Băng Lệ dành cho Thứ Dân bỗng chốc tan vỡ như bong bóng trời mưa. Nàng cảm thấy thất vọng về con người đó, sự thất vọng nhanh chóng biến thành nỗi chán chường, ngao ngán.

Băng Lệ buông tiếng thở dài nhẩm nói:

- Sử huynh ... Huynh đã tự đánh mất những gì tốt dẹp nhất mà muội muốn dành cho huynh.

Băng Lệ dời bước ra để đóng cửa lại thì ngẩn ngơ khi chạm mặt với Hạ Tuấn Luận. Nàng đứng sững sờ nhìn chàng mãi một lúc mới nói:

- Hạ huynh.

- Tại hạ có thể vào trong nhà được chứ?

- Mời huynh ...

Tuấn Luận bước vào nhà. Khi Tuấn Luận vừa yên vị, Băng Lệ liền hỏi:

- Hạ huynh hẳn đã nghe tất cả rồi?

Tuấn Luận gật đầu:

- Tại hạ đã nghe tất cả những gì Băng Lệ đối đáp với Sử công tử.

Băng Lệ luống cuống nói:

- Băng Lệ nghĩ Sử huynh có lẽ hiểu.

Tuấn Luận gật đầu:

- Nàng yên tâm ... Tại hạ sẽ gặp Sử Thứ Dân công tử để nói cho y biết Băng Lệ là người như thế nào. Y hẳn không ngờ mình được may mắn như vậy đâu.

Băng Lệ lắc đầu:

- Không cần đâu ... Huynh không cần phải biện minh cho muội.

Nàng nhìn Tuấn Luận rồi cúi mặt nhìn xuống mũi hài:

- Đúng là trước đây Băng Lệ luôn nghĩ đến Sử huynh như bây giờ thì khác rồi ... Sử huynh không còn làm cho Băng Lệ kính trọng huynh ấy nữa. Băng Lệ không còn dành cho huynh ấy những tình cảm của mình nữa đâu.

- Tại hạ không muốn tình yêu của hai người rạn nứt vì một sự hiểu lầm nho nhỏ.

Tuấn Luận vừa nói vừa nhìn Băng Lệ:

- Nàng hiểu ý của tại hạ chứ?

- Băng Lệ hiểu huynh, nhưng chuyện này Băng Lệ đã quyết định rồi.

Nàng định nhãn nhìn thẳng vào mắt Tuấn Luận, khảng khái cương quyết nói:

- Giữa Sử huynh và Băng Lệ xem như chẳng còn gì nữa. Băng Lệ chẳng còn ràng buộc gì với Sử huynh. Tất cả những gì huynh ấy hành động trong ngày hôm nay khiến cho Băng Lệ thất vọng.

Tuấn Luận khẽ lắc đầu:

- Tùy nàng vậy ... Tại hạ đến gặp nàng lần này có một lời đề nghị.

- Huynh đề nghị gì với Băng Lệ?

Tuấn Luận chấp tay sau lưng đứng lên bước đến cửa số nhìn ra ngoài. Băng Lệ thấy chàng có vẻ trang trọng tự đoán biết Tuấn Luận đang suy nghĩ một chuyện rất hệ trọng. Nàng bước đến sau lưng Tuấn Luận.

Tuấn Luận vẫn dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ chậm rãi nói:

- Băng Lệ ...

- Muội đang nghe huynh nói đây.

- Đề nghị của tại hạ là vì nàng... Vì Tuyết Nhi và Đình Khan.

Băng Lệ mím môi nén nỗi xúc động khi nghe Tuấn Luận thốt ra câu nói đó.Nàng ôn nhu nói:

- Hạ huynh muốn Băng Lệ làm gì?

Tuấn Luận quay lại đối mặt với nàng:

- Khi tại hạ đến đây lần đầu mới hiểu Tuyết Nhi và Đình Khan là những người như thế nào trong tâm tưởng của Băng Lệ. Ta rất khâm phục nàng.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Băng Lệ ... Tại hạ muốn nàng rời khỏi Dương Châu trấn đi thật xa.

- Rời Dương Châu trấn?

Tuấn Luận gật đầu:

- Nàng và Tuyết Nhi cùng với Đình Khan phải rời Dương Châu thành đi thật xa. Tại hạ đã sắp xếp nơi đến cho nàng. Nếu nàng cần thì tại hạ sẽ nói với Sử công tử cùng đi với nàng. Tất cả mọi người sẽ có một cuộc sống khác tốt đẹp hơn tại nơi này.

Băng Lệ miễn cưỡng hỏi Tuấn Luận:

- Tại sao Băng Lệ phải rời bỏ Dương Châu?

- Vì Tuyết Nhi và Đình Khan. Và hơn tất cả vì nàng. Có những điều tại hạ không thể nói ra được nhưng nàng nên biết một điều duy nhất để quyết định.

- Hạ huynh muốn nói với muội điều gì?

- Giang hồ hiểm ác nên người võ lâm phải ác hiểm. Có như thế họ mới tồn tại trên chốn giang hồ. Nàng càng tránh xa võ lâm chừng nào thì tốt chừng nấỵ. Băng Lệ lắc đầu:

- Hạ huynh.. Muội ... Muội không thể rời Dương Châu thành được.

- Tại hạ biết tâm sự của nàng. Nhưng nếu nàng không rời Dương Châu thì tai họa bất cứ lúc nào cũng ập đến với nàng.

- Hạ huynh ... Băng Lệ.

Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Hẳn nàng cần những hoàn giải dược cho Tuyết Nhi và Đình Khan, đúng không?

Băng Lệ ngây người nhìn Tuấn Luận:

- Hạ huynh biết?

- Lần trước Lâm Qui đã đoạt hai hoàn giải dược của Tuyết Nhi và Đình Khan.

Y dùng những hoàn dược đó bức ép nàng. Chính vì thế ta biết nàng cần những hoàn dược đó.

Băng Lệ khẽ gật đầu:

- Đúng... Hạ huynh nói đúng ... Tuyết Nhi và Đình Khan cần những hoàn dược thảo đó. Nếu không có chúng, Băng Lệ sẽ mất Tuyết Nhi và Đình Khan chỉ trong một con trăng.

- Chẳng lẽ nàng cứ mãi vì những hoàn giải dược mà bất kể đến sinh mạng của mình.

- Nhưng tại sao Băng Lệ lại phải rời Dương Châu?

- Nếu nàng là người của võ lâm thì ta chẳng quan tâm đến nàng. Nhưng ta quan tâm đến nàng vì nàng khác những người trong võ lâm. Với lại trên vai nàng còn có Tuyết Nhi và Đình Khan ... Những cô nhi ...

Buông một tràng thở dài, Tuấn Luận nói tiếp:

- Những cô nhi như ta hồi đó...

Tuấn Luận quay lại chỗ ngồi của mình. Chàng chuốc một chén trà uống rồi nói:

- Băng Lệ ... Tại hạ sẽ chỉ cho nàng một nơi đến ... Nơi đó có thể giúp nàng rất nhiều để trị những căn bệnh hiểm nghèo của Tuyết Nhi và Đình Khan mà không cần đến những hoàn dược thảo kia.

- Băng Lệ đã cho Tuyết Nhi và Đình Khan đến các đại phu danh tiếng, nhưng ...

- Nàng chưa tìm đúng đại thần y thôi.

Băng Lệ miễn cưỡng nói:

- Băng Lệ vô cùng cảm kích đề nghị của Hạ huynh ... Nhưng đề nghị của huynh, huynh hãy cho Băng Lệ một thời gian để suy nghĩ.

Tuấn Luận gật đầu:

- Ta mong nàng có quyết định sáng suốt. Ai cũng đều có số phận cả. Nếu Tuyết Nhi và Đình Khan đã phải khoát số phận nghiệt ngã thì cho dù nàng có dùng bao công sức cũng khó mà giải được số phận cho họ.

Tuấn Luận nói dứt câu đứng lên. Chàng nhìn Băng Lệ:

- Canh ba đêm nay, tại hạ hẹn nàng tại cổng phía đông. Có thể nói đây là cơ hội duy nhất để dành cho nàng. Một cơ hội mà đời người chỉ xảy đến một lần thôi.

Băng Lệ xúc động bồi hồi khi nghe Tuấn Luận thốt ra lời đó, mặc dù giọng nói của Tuấn Luận vừa lạnh lùng, vừa nghiêm khắc.

Băng Lệ nhún nhường nói:

- Băng Lệ vô cùng cảm kích Hạ huynh.

Nhìn Băng Lệ, Tuấn Luận bất giác buông một tiếng thở dài. Chàng khẽ lắc đầu rồi rảo bước hướng ra cửa. Tuấn Luận vừa bước đến cửa thì từ bên ngoài bọn nha sai sầm sập xông vào.

Thấy bọn nha sai xông vào nhà mình, Băng Lệ hốt hoảng nép vào góc nhà.

Sắc diện nàng biến sắc trông thật tội nghiệp. Tuấn Luận liếc nhìn Băng lệ. Chàng nhận ra ngay vẻ sợ sệt hiện lên mặt hoa của Tô Băng Lệ.

Tuấn Luận quay lại đối mặt với bốn gã nha sai của Tuần phủ Dương Châu Mạc Can:

- Chư vị quan nha đến nhà của Tô cô nương chắc không phải tìm Tô cô nương mà chủ đích là bắt tại hạ.

Gã vận sắc phục Giáo đầu, cầm đại đao gằn giọng nói:

- Ngươi họ Hạ tục danh Tuấn Luận ngoại hiệu Bách thủ Thư Sinh.

- Không sai.

Gã giáo đầu gằn giọng nói tiếp:

- Hạ Tuấn Luận ... Ngươi có trát của Tuần phủ đại nhân gọi vào công đường.

Mau theo bọn ta đến công đường theo trát của Tuần phủ đại nhân.

Tuấn Luận nhướng mày:

- Xin hỏi huynh đài. Nếu tại hạ tuân theo trát đòi của Tuần phủ đại nhân thì Tô cô nương và những người trong ngôi nhà này chẳng liên can gì chứ?

- Trát đòi chỉ có ngươi mà thôi.

Tuấn Luận cười khẩy nói:

- Xét ra Tuần phủ đại nhân đã biết chắc tại hạ sẽ đến ngôi nhà này nên để chư vị quan nha đợi sẵn.

Gã giáo đầu gằn giọng nói:

- Ngươi có tuân theo trát đòi của Tuần phủ đại nhân không?

- Tại hạ là người của võ lâm vốn chẳng có gì kiềm chế tại hạ cả. Tại hạ tuân theo trát đòi của Tuần phủ đại nhân chẳng qua không muốn gieo phiền luỵ cho người khác mà thôi. Nhất là Tô cô nương đây. Nhưng nếu chư vị đã dẫn độ tại hạ đi rồi mà vẫn còn gieo phiền luỵ cho người khác thì Tuần phủ đại nhân sẽ có cách phán quyết khác đấy.

Lời còn đọng trên môi Tuấn Luận thì thân pháp chàng chỉ lắc nhẹ, song thủ chớp động đã tước ngọn đại đao trên tay gã giáo đầu. Mặc dù bị Tuấn Luận tước mất binh khí nhưng khốn nổi gã giáo đầu vẫn không hề hay biết gì.

Hữu thủ của gã vẫn nắm cứng như thể đang nắm đốc một ngọn đao vô hình.

Đến khi y nhận ra ngọn đao của mình đang nằm trong tay Tuấn Luận mới ngớ ngẩn nhìn lại thốt lên.

- Ơ ...

Tuấn Luận thấy vẻ ngơ ngấn của gã cũng phải lắc đầu nén cười. Chàng trả lại cây đao cho gã giáo đầu:

- Giáo đầu hẳn đã hiểu lời nói của tại hạ chứ. Ngọn đại đầu đao của giáo đầu tại hạ còn có thể trả lại được, nhưng nếu đổi ngọn đao này bằng thủ cấp của giáo đầu.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Tại hạ chẳng có cách chi khả dĩ trả lại được.

Mặt gã giáo đầu tái nhợt, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm trán. Hắn cứ trơ người ngây dại, giương mắt nhìn Tuấn Luận như thể nhìn một quái nhân quá ư dị kỳ.

Tuấn Luận nhìn lại Băng Lệ:

- Tại hạ chờ Tô cô nương.

Chàng nói xong chấp tay sau lưng ung dung tự tại rảo bước qua ngang trước mặt bọn nha sai để đi thẳng ra ngoài cửa. Bốn gã nha sai tự biết mình không phải là đối thủ của Tuấn Luận, nên đành rảo bước theo sau chàng.

Chương 24: Kiếm gãy đao rơi

Kiếmámám Gãỹỹy Đao Rơi Khi Tuấn Luận bước vào công đường thì hai hàng nha sai đồng loạt nện gậy xuống sàn gạch rồi xướng lên:

- Vu vu ...

Tuấn Luận nheo mày khi nghe tiếng xướng âm của bọn nha sai trong công đường. Chàng có cảm tưởng mình đang là tội phạm của vị đại nhân họ Mạc này.

Tuấn Luận vẫn ung dung chấp tay sau lưng không một chút e dè gì trước sự uy nghiêm của chốn công đường. Gã giáo đầu đứng bên nhìn chàng.

Tuần phủ Mạc Dương Can trong bộ quan phục bước ra án thư. Lão đĩnh đạc ngồi xuống, hướng mắt nhìn Tuấn Luận. Hai người đối mặt nhìn nhau.

Bất thình lình, Tuần phủ Mạc Dương Can vỗ mạnh khối sắt thị oai.

Rầm ...

Thao tác của Tuần phủ Mạc Dương Can thuần thục đến độ tưởng như lão đã từng vỗ bàn thị oai nên biến thành thói quen. Vỗ bàn xong, lão gằn giọng nói:

- Đã đến công đường sao không quỳ xuống?

Ngay lập tức bọn nha sai đồng loạt xướng lên:

- Uy vũ ...

Phàm những ai bước lên công đường chứng kiến sự uy nghi đã sờn lòng hãi hùng chứ đừng nói giữ được tịnh tâm, nhưng Tuấn Luận thì không. Chàng vẫn điềm nhiên đứng nhìn Mạc Dương Can.

Thấy chàng vẫn dửng dưng, Mạc Dương Can cáu gắt quát:

- Ngươi đứng dưới công đường sao lại không quỳ xuống trước mặt bổn phủ?

Tuấn Luận điềm nhiên đáp lời Mạc tuần phủ:

- Nếu tại hạ là tội nhân sẽ quỳ xuống trước công đường để đại nhân phán xử. Nhưng rất tiếc tại hạ chẳng thấy mình có tội gì cả. Mà tại hạ chỉ đến công đường theo lời thỉnh mời của đại nhân. Tại sao lại bắt tại hạ quì được?

Tuấn Luận chau mày nhìn Mạc Tuần phủ nói:

- Nếu đại nhân không cho người đem ghế cho tại hạ ngồi thì tại hạ cáo từ đây.

Mạc Tuần phủ trừng mắt nhìn Tuấn Luận:

- Hỗn láo hồ đồ. Bất cứ ai lên công đường cũng phải quì cả.

Chàng lắc đầu nói:

- Riêng tại hạ thì không.

- Ngươi khác người à?

- Đúng. Khi nào tại hạ tự thấy mình có tội thì tất sẽ qui án không cần tuần phủ đại nhân phải thị uy.

Tuấn Luận khoanh tay trước ngực, nghiêm giọng nói tiếp:

- Tại hạ xin nói điều này cho Tuần phủ đại nhân biết.

Mạc tuần phủ rít giọng nói như thét:

- Ngươi muốn nói gì?

Nhìn thẳng vào mắt Tuần phủ đại nhân, Tuấn Luận gằn giọng nói:

- Thượng bất chính, hạ tất loạn đấy.

Thở hắt ra một tiếng:

- Tại hạ nói như thế đại nhân là người của quan trường hắn hiểu thầm ý của tại hạ.

Mạc tuần phủ trừng mắt rít giọng nói:

- Hồ đồ. Chỉ là một thứ dân chẳng khác gì cỏ rác mà vọng ngôn răn đe bổn phủ.

Rầm ...

Lời vừa dứt thì Tuần phủ đại nhân Mạc Dương Can lại đập trát xuống bàn.

Lão đập trát thị uy xong, rít giọng nói:

- Người đâu, bắt gã kia quỳ xuống cho bổn phủ.

Bốn gã nha sai nghe lịnh Mạc Dương Can nhưng lại cứ đứng đực ra chẳng một ai nhích động. Họ đã biết bản lĩnh võ công của Tuấn Luận như thế nào rồi.

Tuấn Luận đanh mặt nhìn Dương Can nói:

- Đại nhân đừng ép thảo dân, nếu không muốn công đường đại loạn.

- Ngươi nói thế là xem thường bổn phủ rồi. Không cho ngươi thấy uy vũ của bổn phủ thì ngươi chẳng còn coi công đường ra gì cả.

Tuần phủ đại nhân nhìn lại gã giáo đầu:

- Tổng giáo đầu ... Bắt gã quỳ xuống cho ta.

Lần này thì gã tổng giáo đầu không thể kháng lịnh được nữa, bởi Mạc tuần phủ đã gọi ngay đúng chức phận của y. Gã buộc phải rút đại đao mà chẳng muốn chút nào.

Gã giáo đầu thét lên:

- Hạ Tuấn Luận mau quỳ xuống.

Miệng thì thét nhưng y lại cứ cầm đốc đao khư khư mà chẳng dám xông đến.

Tuấn Luận cười khẩy rồi nói:

- Đại nhân đã buộc tại hạ phải mở mắt cho đại nhân rồi.

Chỉ một cái lắc vai nhẹ nhàng, Tuấn Luận đã thi triển tuyệt pháp “Mê Tông bộ” chớp động đã lướt qua bàn án thư, trảo công của chàng đặt ngay vào yết hầu Tuần phủ Mạc Dương Can mà lão Tuần phủ không thể nào có phản ứng gì kịp.

Lão tròn mắt nhìn Tuấn Luận:

- Tuấn Luân ngươi... Ngươi dám hỗn láo xem thường quan nhân của triều đình ư?

- Tại hạ đã nói rồi... Thượng bất chính hạ tất loạn. Đại nhân đã xem thường vương pháp thì sao dùng vương pháp để phán xử thảo dân?

Chàng vừa nói vừa bóp chặt trảo công mình lại. Năm ngón chỉ cứng như sắp thép của Hạ Tuấn Luận bóp chặt lại. Mạc Tuần phủ cảm nhận ngay cái chết chập chờ đến với mình mà sắc diện biến qua màu tái nhợt tái nhạt:

- Ngươi ...

Tuấn Luận gằn giọng nói:

- Tại hạ có thể lầy mạng Tuần phủ đại nhân mà tuyệt nhiên chẳng có chút ân hận nào đó.

- Tại sao ngươi muốn lấy mạng ta. Ngươi xem thường triều đình ư?

- Không phải xem thường triều đình mà xem thường những quan nhân như đại nhân thôi. Một Tuần phủ cai quản trăm họ của đất Dương Châu lại xem thường quốc pháp thì đại nhân sẽ còn tạo ra bao nhiêu oan nghiệt nữa chứ. Đại nhân nên chết là được rồi.

Mồ hôi tuôn dài ra trán Tuần phủ Dương Châu Mạc Dương Can. Lão gượng nói:

- Ngươi không được giết ta.

- Được! Tại hạ nhất thời để lại cái mạng cho đại nhân, nhưng ngược lại đại nhân đối xử với tại ha như thế nào khi cho thỉnh tại hạ lên công đường.

Mạc Dương Can gật đầu, nói:

- Được rồi! Bổn phủ sẽ xem ngươi như thượng khách.

- Nếu Tuần phủ sai lời thì sao?

- Bổn phủ sẽ rủ bỏ áo quan bào trở về làm thảo dân giống như ngươi.

- Được lắm. Tại hạ chỉ sợ đại nhân xảo ngôn thì sẽ mất thủ cấp chẳng còn chỗ nào để đội chiếc mũ quan nữa đấy.

Tuấn Luận thu hồi trảo công, thản nhiên bước xuống công đường. Trong khi đó Mạc tuần phủ vẫn còn cảm nhận cổ họng mình nghẹt cứng phải dùng tay xoa nắn. Lão xoa nắn một lúc mới quay lại sửa thế ngồi nhìn Tuấn Luận. Mặt lão giờ không còn vẻ uy nghi nữa. Lão từ tốn nói:

- Tổng giáo đầu đem ghế mời Hạ công tử.

Lần này thì gã giáo đầu săn sái bưng ghế ra mời Hạ Tuấn Luận. Chàng nhún nhường ôm quyền xá:

- Đa tạ đại nhân.

Sau khi yên vị Tuấn Luận mới từ tốn hỏi Mạc Dương Can:

- Đại nhân cho mời thảo dân đến công đường có điều chi chỉ huấn?

Mạc Dương Can không còn đập trát thị uy mà từ tốn hơn với Tuấn Luận:

- Tuấn Luận! Bổn phủ muốn hỏi ngươi.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Tại hạ đang nghe đại nhân nói.

Tuần phủ Mạc Dương Can tằng hắng rồi nói; - Ngươi đã đoạt báu vật Thiên Ma Cổ Bảo của người khác có đúng vậy không?

Tuấn Luận đứng lên:

- Bây giờ thì tại hạ đã hiểu vì sao Tuần phủ đại nhân cho mời tại hạ lên công đường.

Mạc Dương Can gằn giọng nói:

- Bổn phủ hỏi sao ngươi không trả lời?

- Tại hạ không có gì đề trả lời với đại nhân cả. Nếu có trả lời thì câu trả lời của tại hạ là như thế này.

- Bổn phủ muốn nghe câu trả lời của ngươi.

Nhìn thẳng vào mắt Tuần phủ Mạc Dương Can, Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Những chuyện của võ lâm đại nhân không hề biết. Nếu có biết mà muốn xen vào thì phải giữ sự công bằng liêm minh. Nếu như đại nhân chen vào theo ý của đệ tam nhân thì đại nhân sớm mang họa vào thân thôi.

Chàng ôm quyền nói tiếp:

- Mấy lời tại hạ nói, mong đại nhân suy xét kẻo quá trễ thì khó chuộc lại sai lầm của mình được. Cáo từ.

Tuấn Luận quay bước tiến thẳng ra cửa công đường. Mạc Dương Can tức giận chỏi tay đứng lên quát:

- Tuấn Luận đứng lại. Bổn phủ chưa hỏi hết ngươi mà.

Tuấn Luận khoát tay:

- Đại nhân không hỏi, Tuấn Luận cũng biết, chẳng cần gì để tại hạ lưu lại công đường cả.

- Ngươi ...

Mặc dù tức giận nhưng Mạc Dương Can cũng chỉ thốt được mốt câu cụt lủn như thế mà thôi. Lão đã chứng nghiệm Tuấn Luận là một cao thủ như thế nào rồi.

Lão rất muốn phán lịnh cho bọn nha sai cản bước chàng nhưng lại ngại tai họa sẽ lại ập đến mình như vừa rồi. Nhưng chẳng lẽ lại cứ im như thóc khi thấy Tuấn Luận rời công đường. Càng nghĩ Mạc tuần phủ càng lúng túng không biết phải làm gì.
Chợt Tuấn Luận dừng bước ngay ngưỡng cửa công đường vì chạm mặt với Độc Cô Nhân Dương Tùng và Tử Kiếm Nghị Bất Vọng.

Hai người đó như thể đã chờ sẵn Tuấn Luận ngay ngoài cửa công đường.

Tuấn Luận nhìn Dương Tùng và Nghị Bất Vọng.

- Nhi vị huynh đài thừa lịnh Cung chủ Mộng Diệp Tình đến công đường thỉnh mời tại hạ.

Dương Tùng lắc đầu.

Nghị Bất Vọng nói:

- Cung chủ không có nhã ý mời các hạ mà có ý khác.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Cung chủ có ý gì tại hạ xin được nhị vị tôn giá chỉ giáo.

Nghị Bất Vọng nói:

- Hạ túc hạ sẽ được rời khỏi công đường và Dương Châu trấn một khi trao lại vật đã lấy của Vô Ảnh Thần Thủ Đẳng Ngạo Thiên tại Thiên Ma cổ bảo.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Rất tiếc tại hạ không thể trao vật đó cho Cung chủ Hương cung.

Tuấn Luận chấp tay sau lưng nhìn Dương Tùng và Nghị Bất Vọng. Chàng từ tốn nói:

- Nhị vị tôn giá hẳn phải nhận biết đây là chốn công đường của Tuần phủ đại nhân, cớ sao lại chặn tại hạ giữa ban ngày ban mặt mà đòi báu vật. Nhị vị tôn giá hẳn không sợ oai của Tuần phủ đại nhân ư?

Dương Tùng sẵng giọng đáp lời Tuấn Luận:

- Trên thế gian này chẳng có gì khiến cho Độc Cô Nhân Dương Tùng sợ hãi cả.

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Tôn giá đã là Độc Cô Nhân rồi thì đâu còn gì khiến cho tôn giá sợ nữa.

Nhưng một khi tôn giá biến thành si tình nhân hẳn phải khác Độc Cô Nhân đó.

- Dương mỗ là Độc Cô Nhân thì phải là Độc Cô Nhân chứ sao lại là Si Tình Nhân?

- Hậy... Lúc sống tôn giá sẽ là Độc Cô Nhân, nhưng biết đâu chừng khi chết, biến thành oan hồn vất vưởng sẽ trở thành Si Tình Nhân.

- Ngươi nói vậy có ý gì?

- Tôn giá sẽ chết khi rút đao ra để lấy mạng tại hạ. Khi Dương huynh đã chết rồi thì tất nhiên kẻ sống sẽ được lợi. Kẻ sống đó chính là Nghị huynh đây.

Chàng nhìn qua Nghị Bất Vọng:

- Dương huynh chết hẳn Nghị huynh rất vin vẻ chứ. Từ nay chẳng còn ai quấy rầy Nghị huynh nữa phải không?

Nghị Bất Vọng sa sầm mặt:

- Nghị mỗ đâu muốn mất Dương Tùng. Mặc dù ta và y cùng yêu chung một người.

Tuấn Luận gật đầu.

Chàng ôm quyền xá Nghị Bất Vọng:

- Khâm phục! Tại hạ khâm phục Dương huynh và Nghị huynh. Mặc dù hai người cùng yêu chung một người là Mộng Diệp Tình Cung chủ, phàm những kẻ yêu chung một người thì hay cấu xé lẫn nhau nhưng nhị vị thì lại lạ thường hơn.

Tại hạ khâm phục tình bằng hữu của Dương huynh và Nghị huynh ...

Dương Tùng khoát tay:

- Không cần ngươi khen. Hay nhất là ngươi hãy trao vật đã lấy từ tay Vô Ảnh Thần Thủ Đẳng Ngạo Thiên cho Dương mỗ.

Tuấn Luận nhướng mày:

- Bất công.

Dương Tùng buột miệng hỏi Tuấn Luận:

- Bất công thế nào chứ?

- Sao không bất công được. Vậy tại hạ lấy từ tay Vô Ảnh Thần Thủ Đẳng đại thúc chỉ có một mà ở đây những tới hai người. Nếu Tuấn Luận trao vật đó cho Dương huynh thì đã hại Nghị huynh. Bởi vì khi Dương huynh đem báu vật của tại hạ trao dâng tặng cho Mộng cung chủ thì chẳng khác nào đã hại Nghi huynh, biến huynh ấy thành kẻ thất tình và ngược lại.

Nghị Bất Vọng nói:

- Nhưng ngươi cũng phải quyết định trao cho một trong hai chúng ta.

- Chẳng lẽ Tuấn Luận phải bổ vật đó ra làm hai để trao cho hai người sao.

Rất tiếc vật đó không bẻ được.

Buông một tiếng thở dài, Tuấn Luận nói:

- Đây không phải là lúc nhị vị tranh đoạt báu vật lập công với Mộng cung chủ để được đáp tình. Đó mà một lời khuyên thành thật của Hạ Tuấn Luận.

Dương Tùng sẵn giọng nói:

- Không được, Dương mỗ đã chờ đợi lâu quá rồi.

Nghị Bất Vọng nói tiếp ngay khi Dương Tùng vừa thốt dứt câu:

- Đúng như vậy. Không thể nào đợi lâu thêm được nữa.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Đây không phải là lúc nhị vị chọn thời cơ đâu.

Dương Tùng gằn giọng nói:

- Ngươi phải trao vật đó cho Dương mỗ rồi tự Dương mỗ vã Nghị Bất Vọng sẽ phần xử với nhau.

Dương Tùng vừa nói vừa đặt tay vào đốc đao.

Nhìn Dương Từng, Tuấn Luận nghiêm giọng cảnh báo:

- Nếu như Dương huynh động thủ đao pháp thì huynh sẽ chết.

- Hạ Tuấn Luận! Các hạ hù doạ ta đó à?Lời còn đọng trên môi Dương Tùng thì giọng nói the thé cất lên ngay sau lưng gã:

- Hạ Tuấn Luận nói chẳng bao giờ sai đâu.

Nghe giọng nói the thé đó Dương Tùng phải quay lại. Đập ngay vào mắt gã là bộ mặt khó coi bởi chiếc mũi quặp như mỏ quạ của Kinh Vô Thường.

Dương Tùng nheo mày:

- Kinh Vô Thường.

- Dương Tùng! Ngươi hẳn phải nhận biết những lời nói của Hạ Tuấn Luận chứ.

- Hắn nói mặc hắn. Ta muốn là ý của ta. Hay Kinh Vô Thường ngươi muốn cản trở Dương mỗ.

Nghe Độc Cô Nhân thốt ra câu này, Tuấn Luận chỉ còn biết lắc đầu. Chàng nghĩ thầm:

- “Nếu như Dương các hạ có bản lĩnh hơn Kinh Vô Thường về đao pháp thì trong binh khí phổ của Vạn Sự Thông đã có tên các hạ rồi. Dương các hạ sẽ chết.

Mình không tin Vạn Sự Thông xếp hạng sai những nhân vật trên võ lâm.?

Trong khi Tuấn Luận nghĩ thầm như vậy thì Dương Tùng đã lên tiếng nói với Kinh Vô Thường:

- Ngươi có dám cười bộ mặt quái gở của ta không?

Kinh Vô Thường lắc đầu:

- Bộ mặt quái dị của ngươi không đáng cho Kinh mỗ cười.

Dương Tùng sa sầm mặt, bịt mũi tạo nét diễu cợt buộc Kinh Vô Thường phải cười. Nhưng Kinh Vô Thường vẫn cứ trơ trơ nhìn Dương Tùng.

Dương Tùng cáu gắt nói:

- Ngươi không dám cười ư? Hãy cười cho ta thấy nào.

Vô Thường đanh mắt nhìn Dương Tùng. Đôi thần nhãn của gã sát ra luồng uy quang rừng rực. Gã từ tốn nói:

- Mặt ngươi không đáng cười mà lại đáng giết.

- Ta đáng giết ư ...

Kinh Vô Thường thản nhiên gật đầu.

- Kinh mỗ chưa bao giờ nói sai cả. Mặt của ngươi chỉ đáng giết nhưng chẳng đáng cười chút nào. Nhưng ngươi vốn là một đao thủ nổi tiếng trong võ lâm Trung Nguyên, ta cho ngươi một cơ hội được sống.

Dương Tùng gằn giọng nói:

- Dương mỗ chẳng cần cơ hội của ngươi đâu. Mà chính Dương mỗ sẽ tặng lại cho ngươi cơ hội đó.

Vô Thường lắc đầu:

- Dương Tùng! Kinh mỗ cho ngươi xuất đao trước. Đó chính là cơ hội ta ban tặng cho người đó. Nếu như ta chết ngươi sẽ được xếp vào hàng thứ tư trong “Bách điển tàn thư”.

Nghe hai người đối đáp, Tuấn Luận biết chắc sẽ có một cuộc giảo đao mà chắc chắn kẻ phải chết chính là Dương Tùng.

Dương Từng nói:

- Ta không cần ngươi cho ta xuất thủ đao pháp trước mà chỉ muốn ngươi cười khuôn mặt của ta mà thôi.

Kinh Vô Thường nói xong ngửa mặt cười sằng sặc:

- Ha ... Ha ... Ha ... Ha ... Ha ...

Tiếng cười của gã nghe thật kiêu hùng, ngay lập tức ảnh đao của Dương Tùng phát ra nhanh không thể tưởng, cất một đường vòng cung. Nhưng vòng cung ảnh đao của Dương Tùng chưa đến được cổ của Kinh Vô Thường thì vụt tắt mà tiếng cười kiêu ngạo của họ Kinh vẫn không ngừng phát ra.

Tiếng cười của Kinh Vô Thường như tiếng cười của những kẻ cuồng tâm loạn trí. Tất cả cục trường nghẹt thở bởi tiếng cười của Kinh Vô Thường, trong khi tay đao của Dương Tùng đã lìa ra khỏi bờ vai hắn.

Mặt Dương Tùng đã dị dạng trông thật nực cười giờ nhăn nhó càng nực cười hơn. Chính bộ mặt của họ Dương khiến cho bọn nha sai không thể nín được cười mà đồng loạt cất tiếng cười khằn khặc. Đến ngay cả Nghị Bất Vọng, bằng hữu tri kỷ của gã cũng phì cười bởi nét nhăn nhó đau đớn của Dương Tùng.

Máu tiếp tục trào ra từ bờ vai phải, nhưng Dương Tùng vẫn đứng bất động. Y có cảm giác như đang phải hứng chịu muôn vàn mũi kiếm, mũi đao vô tình chém xả vào tim gã. Những mũi kiếm mũi đao vô tình đó chính là những tràng cười ồn ào của bọn nha sai.

Dương Tùng lắc đầu thều thào nói:

- Ta không chết vì đao của Kinh Vô Thường mà chết vì sự nhẫn tâm của các ngươi.

Dương Tùng nói dứt câu hộc máu đổ sập tới trước. Máu tiếp tục trào ra từ vết thương bên bờ vai phải của gã nhưng tim thì đã vỡ nát rồi.

Khi Dương Tùng chết bọn nha sai mới không cười được nữa. Sự im lặng nhanh chóng bao trùm lên không khí quanh toà công đường. Sự im lặng nặng nề đó buộc mọi người phải chú nhãn đến Kinh Vô Thường. Khi chú nhân đến họ Kinh bọn nha sai Tuần phủ mới giật mình vì đập vào mắt họ là hai luồng hung quang rừng rực với sắc mặt thần chết.

Chẳng người nào bảo người nào, tất cả tự tháo lui vào trong công đường để tránh ngọn đao của thần chết.

Nghị Bất Vọng nhìn Kinh Vô Thường:

- Ngươi đã giết Dương Tùng.

- Kinh mỗ chỉ chặt tay đao của hắn ... Ngươi đã nghe hắn nói rồi chứ.

- Nghị mỗ đã mất đi một đối thủ tranh tình. Người sẽ thế vào chỗ của hắn chứ?

Kinh Vô Thường lắc đầu:

- Chỗ của họ Dương không đáng để cho ta thế vào.

- Vậy sao này Nghị mỗ sẽ tranh tình với ai?

- Ngươi chẳng có gì để tranh cả.

Nghị Bất Vọng mím môi:

- Ta chẳng còn gì để tranh ư?

Kinh Vô Thường gật đầu:

- Đúng ...

- Ta không tranh tình với Dương Tình thì chẳng còn thiết gì với thế gian này.

Nghị Bất Vọng chỉ Kinh Vô Thường:

- Ngươi phải thế vào chỗ của Dương Tùng để tranh với ta. Đao Dương Tùng mất thì đao của ngươi phải thế vào chỗ của gã thôi.

Kinh Vô Thường cau mày gằn giọng nói:

- Đao của Kinh mỗ không phải để tranh tình như đao của họ Dương.

Bất Vọng ngơ ngẩn hỏi Vô Thường:

- Thế đao của ngươi để làm gì?

- Đao của ta để xếp hạng trong tàn thư Bách điển của Hạ Tuấn Luận.

- Nếu vậy thì ngươi phải bẻ kiếm của Nghị Bất Vọng.

- Kiếm phải đi cùng với đao. Đao và kiếm tranh tình với nhau, đao đã không còn kiếm thật là vô dụng. Kinh mỗ sẽ tiễn kiếm của ngươi theo với đao xuất thủ đi.

- Nghị mỗ không khách sáo.

Tử kiếm Nghị Bất Vọng liền phóng chiêu đâm thẳng đến vùng chấn tâm của Kinh Vô Thường.

Vốn là một đao thủ được Vạn Sự Thông xếp vào Binh khí phổ của mình thì Kinh Vô Thường đâu cần phải tránh né chiêu kiếm của họ Nghị. Y chờ cho kiếm đến mới xuất đao. Ngọn khoái đao của Kinh Vô Thường tợ một lưỡi tầm sét khủng bố nện thẳng vào sáng kiếm của Nghị Bất Vọng.

Choang ...

Trường kiếm của Nghị Bất Vọng gãy đôi, đốc kiếm tuột luôn khỏi tay gã nhưng lưỡi đao của Kinh Vô Thường vẫn không dừng lại. Nó cắt tiếp một dường dài chẻ dọc thể pháp của Nghị Bất Vọng làm hai mảnh.

Cái chết khủng bố của Tử kiếm Nghị Bất Vọng khiến cho bọn nha sai như bầy ong vỡ tổ túa chạy vào trong cổng nha môn đóng sập lại. Cục trường ồn ào giờ chỉ còn có hai người. Hai người đó chính là Hạ Tuấn Luận và Kinh Vô Thường.

Vô Thường bước đến Hạ Tuấn Luận:

- Đao chết, kiếm phải theo để cùng nhau tranh tình dưới âm phủ. Kinh mỗ xử như vậy được chứ?

- Tại hạ cũng không biết tôn giá xử như vậy có đúng không. Nhưng họ là bóng với hình. Có như vậy họ sẽ an ủi hơn vì không phải lo sợ mình sẽ là bóng ma thất tình vô vọng.

Vô Thường nói:

- Thế các hạ có biết vì sao Kinh mỗ giết họ không?

Nhìn thẳng vào mắt Kinh Vô Thường, Tuấn Luận ôn nhu nói:

- Vì sự xếp hạng trong Bách điển tân thư.

Kinh Vô Thường gật đầu:

- Đúng! Sau khi đao của Kinh mỗ cảm thấy có thể vượt qua vô ảnh thủ của túc hạ sẽ tái đầu để lập lại thứ tự trong Bách điển tàn thư.

Tuấn Luận buông tiếng thở dài. Chàng nghĩ thầm:

- “Tôn giá được gì với sự xếp hạng đó”.

Ý nghĩ kia còn đọng trong đầu Tuấn Luận thì Kinh Vô Thường nói:

- Ta biết túc hạ đang nghĩ gì.

Y quay bước vừa đi vừa nói:

- Kinh mỗ chẳng có lợi gì trong sự xếp hạng đó cả, nhưng Kinh mỗ muốn đao của mình đứng trên tất cả. Cũng như túc hạ đã cải biên binh khí phổ của Vạn Sự Thông. Từ đây đến lúc đó Kinh mỗ sẽ là cái bóng của Hạ Tuấn Luận.

Gã nói dứt câu thì đã đi xa được mười trượng nhưng âm vực vẫn còn đọng trong thính nhĩ của Tuấn Luận. Hai cánh môi Tuấn Luận bặm lại. Chàng đã ngấm ngầm nhận ra lưỡi hái tử thần đâu đó quanh quẩn chung quanh mình.

Nhìn lại xác của Dương Tùng và Nghị Bất Vọng Tuấn Luận thở dài rồi nhẩm nói:

- Hai người có thể là tri kỷ dưới a tỳ, còn Tuấn Luận chẳng biết có tìm được bằng hữu trên cõi đời này không.

Chàng lắc đầu rồi chậm rãi bỏ đi.

Chương 25: Tàn kiếm

Hà Cẩm Tú chậm rãi bước đến trước mặt Tuấn Luận. Nàng nhún nhường xá chàng rồi nói:

- Hạ công tử, Cung chủ thỉnh mời công tử đến “Bách Hoa lâu”.

Dốc chén rượu trút vào miệng, Tuấn Luận nhướng mày nhìn nàng. Chàng từ tốn nói:

- Cô nương về báo lại với cung chủ, Hạ Tuấn Luận không có cái thú đến Kỹ viện “Bách Hoa lâu”.

- Hạ công tử được cung chủ thỉnh mời không thể không nhận lời.

Đặt chén rượu xuống bàn, Tuấn Luận nhìn Cẩm Tú hỏi:

- Tại sao cung chủ của cô nương lại thích áp đặt người khác vậy chứ. Cái người ta không muốn thì bắt buộc người khác phải chịu theo ý mình. Tại hạ đã đến công đường Mạc đại nhân đã quá đủ rồi. Về nói với chủ của cô nương, Tuấn Luận không nhận lời. Khi nào có nhã hứng tự tại hạ sẽ tìm đến Hương cung.

Cẩm Tú vẫn không bỏ đi khi Tuấn Luận nói dứt câu. Chàng cau mày nhìn:

- Sao ... cô nương còn đứng đó. Cô nương có thể rời bỏ Hương cung kia mà nếu như sợ Cung chủ hành xử, cõi giang hồ mênh mông đâu thiếu chỗ cho cô nương trú chân.

Cẩm Tú lắc đầu:

- Cẩm Tú rất cảm kích Hạ công tử đã cho lời khuyên này. Và cũng không bao giờ quên Hạ công tử đã cứu mạng Cẩm Tú một lần, nhưng Cẩm Tú không thể rời Hương cung.

- Cô nương cần gì ở Hương cung chứ?

- Là một nô nữ, Cẩm Tú không có quyền phản bội lại chủ nhân của mình.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Cô nương quá trung thành. Sự trung thành của cô nương có khi lại biến cô nương thành một kẻ ngu ngốc và thiển cận.

- Cẩm Tú chấp nhận.

H Tuấn Luận khoát tay:

- Tại hạ đã hết lời cô nương có thể ra về.

Tuấn Luận vừa nói vừa dưng bầu rượu chuốc ra chén. Cẩm Tú chờ chàng chuốc rượu xong mới nói:

- Nếu công tử không nhận lời thỉnh mời của cung chủ thì Cẩm Tú sẽ bị hành xử. Nhưng Cẩm Tú có bị gì thì cũng không sao nhưng chỉ sợ cung chủ sẽ không bỏ qua cho Băng Lệ cô nương.

Mặt Tuấn Luận đanh lại. Chàng nhìn lên Cẩm Tú:

- Thôi được, tại hạ sẽ đến “Bách Hoa lâu”. Nhưng tại hạ thật không thích kiểu thỉnh mời quái gở của chủ nhân Hương cung đâu?

- Cẩm Tú không dám bàn luận.

- Cô nương về đi. Tại hạ sẽ đến.

- Cẩm Tú chờ Hạ công tử bên ngoài.

Tuấn Luận khoát tay:

- Không phải chờ tại hạ.

Cẩm Tú nhạt nhẽo đáp lời Tuấn Luận:

- Đó là lịnh của cung chủ. Cẩm Tú không được trái lịnh người.

Tuấn Luận nhìn lên Cẩm Tú gắt giọng nói:

- Cả cuộc đời của bà cô nương chỉ có mỗi một Cung chủ Hương cung thôi sao, chứ không còn điều gì khác.

Cẩm Tú buông tiếng thở dài rồi gật đầu:

- Đúng ...

- Nếu Hương cung chủ biểu Hà cô nương chết thì cô nương có chết không?

Những tưởng đâu Cẩm Tú sẽ lắc đầu nhưng không nàng lại khảng khái gật đầu:

- Nếu chết vì Hương cung chủ Cẩm Tú sẽ sẵn sàng chết.

Mặt Tuấn Luận đanh hắn lại.

Chàng lập lại lời nói của Cẩm Tú:

- Hà cô nương sẵn sàng chết vì Hương cung chủ.

- Điều đó cũng thưa thể trả được cái ân của cung chủ.

Tuấn Luận buông tiếng thở dài. Chàng từ ngồi xuống bưng lấy chén rượu dốc vào miệng. Đặt chén rượu xuống bàn Tuấn Luận nhìn Cẩm Tú nói:

- Tại hạ chưa từng thấy một nô nữ nào trung thành như Hà cô nương, nhưng sự trung thành của Hà cô nương lại trở thành hành động mù quáng, hồ đồ.

Cẩm Tú miễn cưỡng đáp lời Tuấn Luận:

- Hạ công tử muốn nói sao cũng được. Miễn Cung chủ được toại nguyện bất cứ việc gì Hà Cẩm Tú này có thịt nát xương tan cũng không oán trách.

Tuấn Luận mím môi chau mày nhìn Cẩm Tú Chàng lắc đầu hỏi:

- Cung chủ Hương cung Mộng Diệp Tình đã ban phát cho Hà cô nương những gì mà cô nương lại cố giữ lòng trung thành như vậy.

Hà Cẩm Tú lắc đầu:

- Cung chủ chẳng ban phát gì cho Cẩm Tú cả.

- Thế sao cô nương lại quá trung thành với Mộng Diệp Tình.

Cẩm Tú nhìn xuống Nàng từ tốn nói:

- Trước đây song đường của Cẩm Tú đã thọ ân sâu của Chủ nhân Hương cung. Nếu không có chủ nhân Hương cung thì cha mẹ của Cẩm Tú đã chết từ lâu rồi. Đâu còn có Cẩm Tú trên cõi đời này. Trước khi song đường viên mãn đã di huấn lại phải phò trợ Hương cung đến hơi thở cuối cùng.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Đời trước thọ ân đời sau phải trả.

Chàng bưng bầu rượu tu luôn một hơi dài rồi nói:

- Được. Tại hạ sẽ theo cô nương.

Tuấn Luận rời bàn cùng với Cẩm Tú bước ra ngoài tửu điếm. Chàng nhìn cổ kiệu sơn son thếp vàng đặt sẵn bên ngoài. Chỉ cổ kiệu, Tuấn Luận nói:

- Cỗ kiệu đó, Mộng Cung chủ đưa đến đến đón tại hạ?

Cẩm Tú gật đầu:

- Mời công tử.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không! Tại hạ không thích đi kiệu ... Cô nương hãy lên kiệu mà đi.

- Thôi được. Hạ công tử không đi thì Cẩm Tú sẽ đi cùng với công tử. Từ nơi này đến “Bách Hoa lâu” cũng không bao xa.

Nàng nói xong cùng với Tuấn Luận song hành bước đi. Chiếc kiệu sơn son thếp vàng do sáu gã đại lực phu kiệu khiên đì theo sau Tuấn Luận và Cẩm Tú.

Cẩm Tú nói:

- Cẩm Tú ngờ ngợ Hạ công tử không thích cung chủ của Cẩm Tú.

- Không thích cũng không đúng. Thích thì cũng sai.

Nàng chau mày:

- Thế công tử đối với Cung chủ như thế nào?

- Hai kẻ xa lạ. Cung cách của cung chủ của cô nương không hợp với tại hạ.

Nhìn qua Cẩm Tú, Tuấn Luận nói:

- Song đường của Hà cô nương đã thọ ân gì với Mộng Diệp Tình.

Cẩm Tú lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Song thân của Cẩm Tú chẳng thọ ân vì với Mộng Diệp Tình cung chủ cả nhưng lại thọ ân với Nhị vị lão nhân gia.

- Hóa ra là vậy. Ân nghĩa của đời trước sao cô nương buộc phải trả cho đời sau. Di huấn của nhị vị bá bá không cái sửa được à.

- Song thân di huấn, Cẩm Tú phận làm con không được để song đường oán trách nơi suối vàng.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Ân nghĩa không phân minh thường kéo theo đầy oan nghiệt. Nếu như sau này Hà cô nương lập gia thất có hậu nhân đừng để di huấn lại như song thân của cô nương.

Chàng nói dứt câu lầm lủi bước đi chẳng màng nói chuyện đến Hà Cẩm Tú.

Sự im lặng nhanh chóng trở thành khoảng cách phân đôi giữa hai người.

Bất thình lình từ hướng đối diện bang chủ Cái Bang Khấu Mục cùng năm vị trưởng lão Cái Bang bước đến chặn đường Tuấn Luận và Hà Cẩm Tú.

Cái Bang bang chủ nhìn Tuấn Luận dõng dạc nói:

- Hạ công tử ... Hãy trao báu vật mà Vô Ảnh Thần Thủ Đẳng Ngạo Thiên cho bổn Bang chủ.

Tuấn luận nheo mày:

- Khẩu bang chủ từ bỏ môn qui Cái Bang từ lúc nào mà chuyển qua nghề cướp cạn vậy?

- Đừng nói nhiều lời. Nếu như ngươi không trao thì đừng hòng đi được.

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Bang chủ nói thì hay nhưng không biết có làm được không?

Tuấn Luận dấn đến một bộ từ tốn nói:

- Tại hạ cảnh báo cho bang chủ biết, sau lưng Hạ Tuấn Luận lúc nào cũng có quái nhân phò trợ đấy. Mà vị quái nhân này được Vạn Sự Thông xếp vào hàng thứ ba trong binh khí phổ.

Mặt của Khấu Mục sa sầm:

- Ngươi nói đến Kinh Vô Thường.

- Hóa ra bang chủ cũng biết Kinh Vô Thường. Đúng Kinh Vô Thường chính là quái nhân phò trợ tại hạ đó. Tại hạ không bao giờ muốn nhúng tay vào máu của đồng loại nhưng với Kinh Vô Thường thì khác. Không biết những tuyệt chiêu đã cẩu bổng của Khấu bang chủ có nhanh bằng ngọn khoái đao vô ảnh của Kinh huynh không?

Tuấn Luận quay sang Cẩm Tú:

- Hà cô nương! Chúng ta đi tiếp thôi.

Tuấn Luận dợm bước thì Khấu Mục và năm vị trưởng lão đồng loạt giáng gậy chặn ngang đường. Khấu Mục toan lên tiếng thì nghe tiếng tằng hắng khô khốc sau lưng mình.

Tiếng tằng hắng đó buộc lão phải quay đầu nhìn lại. Tất nhiên Khấu Mục nhận ra ngay bộ mặt băng giá của Kinh Vô Thường.

Họ Khấu ra tay hiệu cho các vị trưởng lão đồng loạt thu hồi đả cẩu bổng. Y nhìn Kinh Vô Thường như thể một tên thuộc hạ đang đợi lịnh của chủ nhân.

Vô Thường nói:

- Không một ai dược đụng đến Hạ Tuấn Luận một khi chưa bước qua ngọn khoái đao hay xác chết của Kinh Vớ Thường.

Khấu Mục ngơ ngác trước câu nói khẳng khái của Kinh Vô Thường. Y buột miệng hỏi:

- Kinh tôn giá sao lại binh vực Cho Hạ Tuấn Luận. Gã đâu có quan hệ gì với tôn giá. Hiện tại y lại đang giữ báu vật Thiên Ma cổ bảo.

- Kinh mỗ không cần biết gì cả ... Tuấn Luận là của Kinh mỗ. Ta chỉ biết có bấy nhiêu thôi. Khấu bang chủ muốn giết Tuấn Luận phải bước qua xác Kinh Vô Thường.

Khấu Mục sa sầm mặt nhưng chẳng thốt được lời nào.

Tuấn Luận ôm quyền xá Kinh Vô Thường:

- Đa tạ Kinh huynh.

- Ngươi chẳng cần phải đa tạ Kinh mỗ. Bởi ta hiện tại là cái bóng phía sau ngươi nhưng một ngày nào đó chiếc bóng Kinh Vô Thường sẽ trùm lên đầu Hạ Tuấn Luận.

- Tại hạ mong đến ngày đó.

Tuấn Luận nói dứt câu tiếp tục rảo bước đi. Khi chàng đi ngang qua Khấu Mục bang chủ và năm vị trưởng lão Cái Bang, những người đó cứ như đã biến thành phỗng chẳng có phản ứng gì mặc dù mới đây họ còn hăm hở đòi lấy mạng chàng để đoạt vật báu Thiên Ma cổ bảo.

Cẩm Tú nhìn qua Tuấn Luận hỏi:

- Kinh Vô Thường là một đao thủ có máu lạnh, một khi y xuất thủ đao pháp tối thượng thì chưa một ai thoát chết khỏi đao pháp của y cả. Y lại chưa từng giúp ai.

Tuấn Luận cướp lời nàng:

- Hà cô nương nghĩ và thắc mắc sao Kinh Vô Thường lại phò trợ tại hạ.

Đúng không?

Cẩm Tú gật đầu:

- Điều đó quá là chuyện lạ trên võ lâm. Chuyện này nếu lan ra ngoài hẳn không một người nào tin được.

- Nhưng rồi chẳng bao lâu nữa thiên hạ sẽ biết tin này thôi. Cái bang sẽ phao tin này ra khắp bốn phương tám hướng.

- Hẳn có lẽ Kinh Vô Thường đội ân công tử nên mới âm thầm phò trợ.

Nhìn sang Cẩm Tú, Tuấn Luận lắc đầu:

- Tại hạ và Kinh Vô Thường chẳng có ân nghĩa gì cả.

- Thế sao y lại chẳng lẽ ...

Tuấn Luận cướp lời nàng:

- Đừng nghĩ Kinh Vô Thường cũng giống như cô nương. Trên đời chẳng có người nào giống người nào đâu. Có thể sau này tại hạ sẽ là vật tế thần cho ngọn khoái đao của Kinh Vô Thường.

Nói xong Tuấn Luận lại im lặng lầm lủi đi. Hai người đến toà Bách Hoa lầu thì từ trong có hai ả cung nữ hối hả bước ra nghinh tiếp. Tuấn Luận cau mày nói với họ:
- Hai cô nương không cần phải nghinh đón trọng lễ. Hãy đưa tại hạ đến gặp Cung chủ của nhị vị.

Hai ả cung nữ nhìn Cẩm Tú.

Cẩm Tú khẽ gật đầu.

Nàng quay lại nói với Tuấn Luận:

- Hạ công tử. Phàm Bách Hoa lâu không bao giờ vắng lặng như thế này.

Nhưng hôm này để nghinh tiếp Hạ công tử, cung chủ đã lịnh cho Bách Hoa lâu đóng cửa để nghinh tiếp người. Hạ công tử sẽ được thết đãi như một bậc công hầu tại Bách Hoa lâu.

- Hà cô nương không nói ra thì tại hạ cũng biết. Cung chủ Mộng Diệp Tinh sẽ tiếp đãi trọng hậu tại hạ. Nhưng rất tiếc, sở thích của tại hạ lại không phải là Bách Hoa lâu.

Chàng nhìn lại hai nàng cung nữ:

- Mau đưa tại hạ đến tham kiến cung chủ của nhị vị cô nương.

Cẩm Tú nhìn hai người đó khẽ gật đầu.

Hai ả cung nữ nhún nhường nói:

- Mời công tử theo chúng tôi.

Tuấn Luận nhìn lại Cẩm Tú:

- Hẳn cung chủ của cô nương sẽ đón tại hạ tại Hương cung chứ không phải trong Bách Hoa lâu.

- Cung chủ sẽ đón công tử tại Hương cung.

Tuấn Luận rảo bước theo hai nàng cung nữ. Họ đưa Tuấn Luận vào Bách Hoa lâu.

Tuấn Luận có cảm tưởng như mình lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh với những bầy tiên nữ trong những bộ cách trắng toát phơi hai bờ vai nõn nà như muốn khoe trước mắt chàng. Tuấn Luận chấp tay sau lưng, chẳng màng đến khung cảnh bồng lai đó. Vẻ mặt phẳng thật lạnh lùng và trơ ra như trét sáp. Chính bộ mặt lạnh lùng như trét sáp của Tuấn Luận bất giác khiến các nàng cung nữ của Bách Hoa lâu phải ngượng nghịu. Họ không ngượng sao được khi muốn phơi bày vẻ đẹp mà tạo hóa đã ban tặng nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ. Họ bất giác ngượng ngùng khi Tuấn Luận bước ngang qua mặt họ.

Hai ả cung nữ đưa chàng đến gian biệt lầu nằm giữa khu hoa viên, rồi dừng bước, nói:

- Cung chủ đang chờ công tử trong biệt lầu.

Tuấn Luận khẽ gật đầu:

- Tại hạ sẽ vào tham kiến cung chủ, đa tạ nhị vị cô nương đã dẫn đường.

Tuấn Luận vừa đẩy cửa thì mùi xạ hương thơm ngào ngạt từ trong biệt lầu phả ra xông vào mũi chàng. Mùi xạ hương thơm nồng nặc nhưng đối với nam nhân đỏ là thứ mùi thơm quyến rũ, gợi tình mà bất cứ ai bắt gặp cũng khó giữ được tâm mình trong sạch. Đứng tần ngần một lúc ngay ngưỡng cửa biệt lâu, như thể để quen với mùi thơm ngào ngạt của biệt lầu, Tuấn Luận mới chậm rãi tiến vào.

Trong biệt lầu vắng lạnh chỉ có những chân đèn bằng đồng vô tri vô giác đứng dọc hai bên hành lang.

Tiếng của Mộng Diệp Tình thỏ thẻ cất lên từ phía dãy rèm lụa trắng xoã xuống như một chiếc lều:

- Diệp Tình chỉ sợ Hạ huynh không đến.

Tuấn Luận đứng lại nhìn vế phía lều lụa. Chàng từ tốn đáp lời Diệp Tình:

- Tại hạ đến theo ý của cung chủ.

- Theo ý của Diệp Tình chứ tuyệt nhiên huynh không có ý đến sao?

Lắc đầu Tuấn Luận buông một câu thật lạnh lùng; - Không.

Sau câu trả lời của Tuấn Luận không gian biệt lầu những tưởng như bị cô đặc lại bởi sự im lặng.

Mãi một lúc sau, Diệp Tình mới nói:

- Huynh đúng là một nam nhân kỳ lạ.

- Tại hạ không lạ như Cung chủ nghĩ đâu.

- Không lạ ư.

- Với cung chủ tại hạ là kẻ kỳ lạ nhưng với người khác tại hạ là kẻ rất bình thường.

Tuấn Luận thả bước tiến thẳng đến lều lụa. Chàng chỉ dừng bước khi thấy bóng người trong lều lụa. Tất nhiên bóng người đó thính là cung chủ Hương cung Mộng Diệp Tình. Tuấn Luận đã biết Diệp Tình nhưng phải dừng bước bởi vì nhận ra nàng nằm duỗi dài trong lều lụa mà trên người không có lấy một mảnh vải che thân. Mặc dù đã có những mành lụa mỏng phủ xuống, nhưng dưới ánh sáng của những chân đèn vẫn có thể nhìn thấy thân thể nàng. Đúng ra, chiếc bóng của nàng hiện qua làn lụa mỏng là một cách gọi mời bất cứ ai chiêm ngưỡng nó, cho dù đã từng chiếm hữu được nó rồi. Làm sao người nào lại có thể dằn được dục tình khi thấy những đường nét lúc ẩn, lúc hiện vừa sinh động vừa bí ẩn. Sự sinh động và bí ẩn khiến người ta phải tò mò và một khi tò mò thì phải chiếm hữu nó chứ đừng nói đến bản chất của nam nhân là sự chiếm đoạt nữ nhân.

Tuấn Luận vẫn đứng chấp tay sau lưng trong khi trong lều lụa. Diệp Tình chỏi tay hơi ngồi lên trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, bộ dáng của nàng càng khiêu khích hơn.

Nàng chậm rãi nói:

- Hạ công tử có biết vì sao Diệp Tình cho huynh là người kỳ lạ không?

Tuấn Luận thản nhiên đáp lời nàng:

- Mỗi người có một ý mà tại hạ thì không phải là kẻ đi lùng những ý niệm thầm kín trong đầu người khác.

Nàng bật ra tiếng cười thật trong rồi nói:

- Đúng! Huynh nói rất đúng, nhưng phải tự biết nhìn thấy nơi bản thân mình chứ. Cũng như Diệp Tình biết nhìn thấy nơi mình có những gì đó.

- Tại hạ thì khác nàng.

- Tất nhiên huynh khác Diệp Tình rất nhiều.

- Hẳn nàng thấy Tuấn Luận kỳ lạ không giống như những gã nam nhân khác đã từng được chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiêu sa đài các của nàng.

- Huynh cứ như đọc được ý của Diệp Tình vậy. Theo huynh thì Mộng Diệp Tình có đẹp không? Đẹp như Tô Băng Lệ hay hơn Tô Băng Lệ hoặc kém nàng ta.

Tuấn Luận nhếch môi cười mỉm:

- Cung chủ và Tô Băng Lệ đều là những trang giai nhân tuyệt sắc của trung thổ, nhưng mỗi người đều có vẻ đẹp riêng. Nếu hai người đẹp như nhau thì e rằng không thể có chuyện đó được. Hoặc chỉ có tiếng giấc mơ hoang đường mà thôi.Tại hạ không dám mạo phạm so sánh vẻ đẹp của hai người.

- Nhưng trong mỗi người phải có cái đẹp riêng chứ. Đối với giai nhân thì Diệp Tình đẹp hơn Tô Băng Lệ hay Tô Băng Lệ đẹp hơn Diệp Tình.

Tuấn Luận mỉm cười:

- Theo ý của tại hạ, đối với nam nhân có lẽ nàng có sức quyến rũ hơn Tô Băng Lệ đó. Nếu không có sức quyến rũ thì hẳn Dương Tùng và Nghị Bất Vọng không bán mạng cho nàng vì chữ tình. Và Tuần phủ Dương châu Mạc Dương Can cũng không bán vương pháp cho sắc đẹp kiêu sa đài các.

Lời còn đọng trên miệng Tuấn Luận thì Diệp Tình cất tràng cười khanh khách. Tiếng cười của nàng nghe thật thanh tao khiến người khác phải nghỉ đến tiếng cười của mỹ nhân “Bao Tự” chỉ cười để ban tặng cho đấng quân vương.

Nghe nàng cất lên tiếng cười đó, Tuấn Luận phải cau mày.

Tuấn Luận buột miệng hỏi:

- Tại hạ nói sai sao cung chủ cười.

Nàng nghe chàng hỏi câu này lại cười tiếp sau khi vừa cất dứt tràng tiếu ngạo thứ nhất.

Tuấn Luận buông tiếng thở ra lắc đầu:

- Nếu cung chủ thấy Tuấn Luận đáng cười như vậy, thì tại hạ mạn phép cáo từ.

Nghe Tuấn Luận thật ra câu này, Diệp Tình liền cắt ngay tràng tiếu ngạo thanh tao của mình. Sự im lặng nhanh chóng phủ trùm lên hai người Diệp Tình lên tiếng:

- Lạ thường thật.

Cánh tay trần của nàng thò ra từ từ vén rèm lụa rồi lại rút vào, rèm lụa lại buông xuống. Diệp Tình nói tiếp:

- Huynh vẫn nhìn về phía Diệp Tình đấy ư?

- Chẳng có gì để tại hạ ngại ngùng cả.

- Diệp Tình lấy làm lạ, sao Tử địa Thiên Ma cổ báo không làm huynh e sợ, thế mà tiếng cười của Diệp Tình lại khiến huynh hốt hoảng. Huynh sợ Diệp Tình ư?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Nếu sợ cung chủ thì tại hạ chẳng đến đây. Tại hạ ra về bởi vì không thích nghe tiếng cười của Cung chủ thôi.

- Thế thì Diệp Tình sẽ không cười nữạ. Tuấn Luận buông một câu bằng chất giọng thật nhạt nhẽo:

- Có gì mà người ta không thích Cung chủ đừng bức ép người ta phải chịu theo ý của người.

Chàng quay mặt nhìn về phía chân đèn đặt bên hông lều lụa. Tuấn Luận nghiệm giọng nói:

- Những lời khách sáo tại hạ và cung chủ đã đối đáp rồi. Giờ hãy nói lời thật, Cung chủ cho dời tại hạ đến đây với mục đích gì. Hẳn cung chủ muốn tại hạ trao lại báu vật Thiên Ma cổ bảo mà Vô Ảnh Thần Thủ Đẳng Ngạo Thiên đã trao cho tại hạ. Nếu cung chủ dời tại hạ đến với mục đích đó thì cung chủ hãy tập cho mình sự thất vọng đi.

- Không chỉ riêng Diệp Tình muốn lấy báu vật của Vô Ảnh Thần Thủ Đẳng Ngạo Thiên đâu. Tất cả võ lâm ai cũng muốn có báu vật Thập nhị Thần châu cả.

Diệp Tình không phủ nhận mục đích của mình. Và mục đích của Diệp Tình thì hắn huynh đã biết rồi.- Tại hạ đã biết.

- Diệp Tình thỉnh mời huynh đến đây với một mục đích khác nữa.

Tuấn Luận cướp lời nàng:

- Mục đích của cung chủ hẳn cũng là báu vật của Đẳng Ngạo Thiên.

- Sẽ không phải là báu vật Thiên Ma cổ bảo nếu như huynh chứng minh được huynh là người có bản lĩnh đứng hàng thứ nhất trong Bách điện tàn thư.

Đôi chân mày Tuấn Luận cau lại:

- Tại sao nàng biết điều đó?

- Cải biên Binh khí phổ của Vạn Sự Thông là Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận. Hiện tại huynh đã minh chứng mình là kẻ đứng hàng thứ nhất trong Bách điển tàn thư trên cả Nhứt điếu, Nhị hoàn, Tam đao, nhưng còn thiếu nhân vật thứ tư.

- Tứ kiếm.

- Đúng. Khi Tứ kiếm chứng nghiệm bản lĩnh của huynh thì huynh mới có thể tự cho mình cái quyền đứng trên bốn người đó.

- Tứ kiếm đã không đến.

- Tứ kiếm sẽ đến, nếu như Huynh bước qua cửa ải Mộng Diệp Tình.

Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Cửa ải đó như thế nào?

- Thể xác và nhan sắc của Mộng Diệp Tình. Nếu huynh sợ hãi nhan sắc và thể pháp của Diệp Tình thì đâu đáng gặp mặt Tứ kiếm.

- Ta không muốn mình trở thành kẻ dung tục thôi.

- Dung tục ư? Thế nào là dung tục, và thế nào là không dung tục. Chỉ có sự tồn tại hay sự diệt vong mà thôi chứ chẳng có thứ gì dung tục cả. Chỉ có cái xấu và cái đẹp luôn ở bên nhau chứ chẳng có gì dung tục cả.

Tuấn Luận suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Tại hạ chấp nhận cửa ải của nàng - Kiếm rất vô tình đó.

- Nếu không vô tình thì Vạn Sự Thông hẳn không xếp kiếm đứng hàng thứ tư trong binh khí phổ.

- Chàng hãy bước đến nhìn xem Diệp Tình đẹp như thế nào. Còn nếu như chàng sợ hãi thì có thể rời khỏi đây và đừng bao giờ nghĩ rằng mình hơn Tứ kiếm.

Mặt Tuấn Luận đanh lại. Chàng chậm rãi bước đến lều lụa thản nhiên vén rèm lụa. Rèm lụa được vén lên, ánh sáng từ các chân đến soi rõ thể pháp của Mộng Diệp Tình. Mặc dù Tuấn Luận đã biết Diệp Tình chẳng hề vận trang phục và đang ngồi trong một tư thế khiêu gợi dục tình nơi mình, nhưng khi vén rèm lụa nhìn vào cơ thể nàng, tim của Tuấn Luận vẫn đập như trống trận.

Không có bút mực nào, hay một họa nhân nào có thể tả hết sức quyến rú mê hồn từ cơ thể của Cung chủ Hương cung tỏa ra. Trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, nàng phơi toàn bộ thân mình ra dưới mắt Tuấn Luận. Trong khi mặt lại điểm xuyến những nét thật nhu hòa quyến rũ.

Nếu tượng đá bắt gặp thể xác của giai nhân trong tư thế này hẳn cũng phải chảy thành nước để được khỏa lấp lên tấm thân ngà ngọc kia. Tất cả đập vào mắt Tuấn Luận để kết tạo thành một đợt sóng thần có thể dìm bất cứ đi vào vực xoáy dục tình.

Tuấn Luận đứng nhìn Diệp Tình. Nàng không hề e thẹn như những thiếu nữ loã thể trước mặt nam nhân mà lại rất tự tin vào sức đẹp quyến rũ của mình.

Nàng đã biết mình có sức quyến rũ như thế nào. Nàng biết nam nhẫn phải rơi vào trạng thái gì khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp bất phàm siêu tục của nàng.

Đôi nhũ hoa như hai ngọn hỏa diệm sơn đang tuôn trào hơi nóng hầm hập sức nóng của sự quyến rũ để mời chào kẻ chinh phục và chiếm hữu. Lần xuống dưới là vùng bình nguyên phẳng lỳ đầy sức sống gợi mời mà người chiêm ngưỡng nó hẳn sẽ phải gục đầu tôn sùng và thành bái nếu được sở hữu. Theo làn da trắng ngần là đến khoảng đài sen bí ấn. Nơi mà tất cả mọi gã nam nhân đều muốn đến cho dù có phải bỏ cả sinh mạng mình để được chiếm hữu nó.

Diệp Tình nhìn Tuấn Luận:

- Diệp Tình đẹp chứ?

Tuấn Luận nhìn nàng; - Đẹp lắm ...

- Tất cả đều thuộc về chàng đó.

- Tại hạ được quyền sỡ hữu những nét đẹp bất phàm của tạo hóa ư?

Nàng gật đầu:

- Nhưng huynh sẽ không sở hữu nó, nếu huynh là kẻ nhút nhát và sợ hãi.

Hoặc hơn thế nữa huynh chỉ có thể mà một nam nhân đã biến thái.

Tuấn Luận nheo mày:

- Cung chủ muốn ta phải làm gì để chứng minh ta không phải là kẻ nhút nhát hay là gã biến thái trong mắt nàng?

- Thân thể Diệp Tình đã trao hiến sao huynh không thử đặt tay vào để biết sự trao tặng đó như thế nào.

Tuấn Luận chau mày:

- Nàng biết chinh phục nam nhân.

- Nhưng không phải nam nhân nào cùng được Diệp Tình trao gởi, ngoại trừ Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận. Nhưng Diệp Tình sẽ phải thất vọng khi kiểm chứng người mình tâm phục khẩu phục.

- Tại hạ không làm nàng thất vọng đâu.

Tuấn Luận nói xong thản nhiên ngồi xuống tràng kỹ. Chàng đặt tay lên đôi nhũ hoa của Diệp Tình. Nàng từ tử khép hờ hai mí mắt với vẻ mời gọi chàng hãy làm chủ thể xác của nàng.

Thần quang của Tuấn Luận vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Diệp Tình cứ như muốn thâu tóm lấy những nét gợi mời hiện ra trên khuôn mặt trái xoan gợi tình.

Diệp Tình thều thào nói:

- Chàng hãy đi tìm những vùng thuộc về chàng.

Tuấn Luận nghiêm mặt. Bàn tay của chàng chậm chạp lần từ vùng đồi hoa xuống vùng bình nguyên phẳng lì. Diệp Tình như thể cảm thận được cảm giác diệu tuyệt mà bấy lâu nay phải đi tìm miệt mài. Khi cảm giác đó đến thì cơ thể nàng bất giác nóng bừng như đang bị nung trên bếp than hồng. Cùng với hơi nóng hầm hập đó, thể pháp Diệp Tình run nhẹ theo bàn tay của Tuấn Luận.

Hai cánh môi của nàng hé mở như một nụ hoa anh đào đang xoè cánh để chực đón chú ong mật mà nó đã thèm khát lâu ngày. Nàng nhỏ nhẻ nói:

- Tất cả phải đều thuộc về chàng.

Lời nói kia vừa dứt trên môi Diệp Tình thì Tuấn Luận cũng rút tay lại. Chàng lấy tấm chăn đắp lên người Diệp Tình:

- Tại hạ không muốn sở hữu những gì nàng trao tặng mà chỉ muốn gặp Tàn kiếm.

Diệp Tình mở to hai mắt hết cỡ tưởng chừng như đôi con ngươi có thể lọt ra ngoài. Tất cả sự ngỡ ngàng đều hiện lên mặt nàng.

Nàng buột miệng hỏi:

- Tại sao?

- Đừng nghĩ tại hạ là kẻ biến thái, chì vì trong mắt của tại hạ, Cung chủ không phải là người tại hạ chinh phục và chiếm hữu.

Diệp Tình chói tay nhỏm lên:

- Tuấn Luận ... Chàng ...

- Hãy cho tại hạ biết Tàn kiếm đang ở đâu?

Diệp Tình vỗ tay một tiếng.

Ngay lập tức một gã kiếm thủ vận võ phục bước vào. Nàng nhìn Tuấn Luận rồi chỉ gã kiếm thủ đó:

- Hạ huynh biết người kiếm thủ đó chứ?

Tuấn Luận nhìn gã kiếm thủ kia. Chàng nheo mày:

- Phải chăng y là Trung nguyên Nhứt kiếm Tào Án Phi?

- Ngoài cái danh Trung Nguyên Nhứt kiếm ra Tào Án Phi còn chiếm luôn cả bảng Thám Hoa Kiếm đạo nữa đó.

Diệp Tình nhìn Tào Án Phi nói:

- Tào huynh sẽ được đấu với Tàn kiếm. Người mà Vạn Sự Thông xếp hàng thứ tư trong Binh khí phổ của y. Huynh có hứng thú không?

Án Phi gật đầu:

- Rất hứng thú.

Hắn vừa nói vừa định nhãn nhìn Tuấn Luận ngỡ như đã nhận ra chàng chính là Tàn kiếm.

Tuấn Luận lắc đầu nói:

- Tại hạ không phải là Tàn kiếm.

Diệp Tình mỉm cười liếc Tuấn Luận. Nàng vỗ tay một cái nữa.

Hai ả a hoàn khiêng ra giá kiếm. Trên giá kiếm là một thanh trường kiếm có chiếc chuôi năm ngọn. Tuấn Luận thấy thanh trường kiếm đó buột miệng nói:

- Đây là vật bất ly thân của Thiên Kiếm Nhạc Quân Vĩ.

- Kiến văn của huynh quả là quảng bác, thảo nào lại cố ý cải sửa Binh khí phổ của Vạn Sự Thông.

Nàng nói dứt câu nhìn lại Tào Án Phi:

- Tào huynh ... Nếu huynh xuất thủ mà Tàn kiếm không xuất hiện xem như huynh sẽ được sở hữu thể pháp của Mộng Diệp Tình và Hương cung.

Án Phi nhìn Diệp Tình:

- Nàng chắc như vậy chứ?

Diệp Tình mở chiếc chăn mà Tuấn Luận đắp lên người nàng.

Thấy nàng hành động như vậy Tuấn Luận phải cau mày. Chàng nghĩ thầm:

- “Mộng Diệp Tình không biết hổ thẹn khi phơi thân thể trước mặt nam nhân sao”.

Án Phỉ như thể bị thể pháp của Diệp Tình hút lấy tầm mắt. Hắn cứ ngây người ra chiêm ngưỡng. Diệp Tình mỉm cười:

- Diệp Tình sẽ thuộc về huynh nếu như huynh đánh rơi thanh trường kiếm kia khỏi giá kiếm. Ngược lại, huynh sẽ chết ... Mà không được hối tiếc hay căm hận Hương cung.

- Án Phi hành sự không bao giờ biết hối tiếc.

Y nhìn lại Tuấn Luận lần nữa.

Chạm vào ánh mắt của Tào Án Phi, Tuấn Luận phải lắc đầu:

- Tại hạ không phải là Tàn kiếm.

- Tàn kiếm hành tung bất định xuất quỷ nhập thần, nghe tiếng nhưng không bao giờ thấy mặt. Nhưng phong thái của ngươi đúng là Tàn kiếm. Ngươi phải lộ chân diện trước Tào mỗ thôi, vì Tào mỗ là người đi tìm ngươi. Nếu người không lộ diện chân tướng thì Diệp Tinh sẽ thuộc về Tào Án Phi.

Tào Án Phi vừa nói vừa đặt tay vào đốc kiếm. Mắt y định nhãn nhìn Tuấn Luận. Y thét lớn một tiếng. Một tia chớp bạc vụt thoát ra chém xá đến giá kiếm.

Ánh chớp bạc đó nhanh, nhưng vẫn chậm hơn so với khinh pháp của Mộng Diệp Tình. Nàng từ trong lều vải, cất mình lướt ra như cánh chim sắc, khi tay chạm vào đốc thanh kiếm của Nhạc Quân Vĩ rồi mà chiêu kiếm của Tào Án Phi mới đi được nửa. Lưỡi kiếm được rút ra thì kiếm của Tào Án Phi còn cách nàng nửa giang tay. Khi mũi lưỡi kiếm của Án Phi trọn chiêu chém xuống giá kiếm thì lại tra vào đúng vỏ kiếm của nàng, còn lưỡi kiếm của Diệp Tình thì xuyên qua vùng chấn tâm của họ Tào.

Tào Án Phi đứng phổng ra giương mắt nhìn Diệp Tình. Đôi mắt của gã thất thần dần cho đến khi chẳng còn chút uy quang trong ánh mắt mà đọng trong đó là thể pháp loã lồ của Diệp Tình thôi.

Tào Án Phi rùng mình thều thào nói:

- Nàng chính là Tàn kiếm.

Hắn nói dứt câu ngã ngửa ra sau đập ót xuống sàn gạch. Tứ chi nẩy lên vài cái như thể muốn xua chút hồn si mê khỏi cái xác không còn sức giữ được hồn.

Diệp Tình giật mạnh trường kiếm về. Lưỡi kiếm của nàng mặc dù đâm xuyên qua trái tim của Tào Án Phi nhưng khi rút về lại chẳng đọng chút máu nào.

Nàng trút thanh kiếm của Án Phi ra khỏi võ kiếm của mình, rồi tra kiếm lại, cẩn thận đặt lên giá kiếm, quay lại tràng kỷ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Diệp Tình nằm duỗi dãi trên tràng kỹ giống như tư thế ban đầu. Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Giờ thì Hạ huynh đã biết Tứ kiếm là ai.

Tuấn Luận nhìn nàng - Tại hạ quá bất ngờ.

- Kiếm của Diệp Tình như thế nào?

- Ý kiếm để đạt được ý kiếm thì không phải kiếm thủ nào cũng đạt được.

Nàng buông một tiếng thở dài:

- Mặc dù Diệp Tình đã luyện đến cảnh giới kiếm ý có thể khiển được kiếm, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Hạ huynh.

- Sao nàng biết?

- Tàn kiếm còn không vượt được qua Hạ huynh thì ý kiếm sao có thể thắng được đôi bản thủ của Bách Thủ Thư Sinh.

Nàng nhìn chàng.

Tuấn Luận từ tốn đáp lời nàng:

- Bây giờ tại hạ mới hiểu được sự nguy hiểm của Tàn kiếm như thế nào. Đã có lúc Tuấn Luận có cảm tưởng kiếm đã đặt vào yết hầu tại hạ.

Nàng chỏi tay ngồi nhỏm lên:

- Mặc dù chàng thắng Diệp Tình nhưng chưa thể đi đến đích của chàng đâu.

- Tại hạ tự biết điều đó. Với sức quyến rũ của nhan sắc nàng chính là tàn kiếm, thì sự quyến rũ của Thập nhị Thần châu còn như thế nào nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau