BÁCH THỦ THƯ SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bách thủ thư sinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Nhạc khúc và giai nhân

Dương Châu trấn.

Tọa lạc ven dòng Dương Tử, trấn Dương Châu đúng là nơi phồn hoa đô hội của Trung nguyên. Tất cả mọi nẻo đường của Dương Châu trấn lúc nào cũng tấp nập khách thập phương. Nhưng có lẽ nơi tấp nập nhất trong Dương Châu thành chính là toà trang viên Tụ Hiền Trang. Tại Tụ Hiền trang, trang chủ Mạc Thiên Vân lập ra một toà Dịch quán. Toà Dịch quán này là nơi hội tụ của các anh hùng hảo hán, cũng chính từ toà Dịch quán của Tụ Hiền Trang mà toà trang này đã nổi danh là chốn chiêu hiền đãi sĩ. Chính vì ái danh đó mà Tụ Hiền Trang được thiên hạ đặt cho cái danh là Thiên Hạ Đệ Nhất Trang. Với cái danh đó thì tất nhiên trang chủ Mạc Thiên Vân cũng trở thành vị trang chủ hào hiệp nhất trên chốn võ lâm giang hồ.

Nhưng có lẽ điểm nổi bật nhất trong Tụ Hiền Trang, không phải là sự cuốn hút của toà Dịch quán lộng lẫy nguy nga, mà sự hấp dẫn của Dịch quán thu hút các hảo hán trên giang hồ chính là trang mỹ nữ Tô Băng Lệ.

Không phải trang giai nhân tuyệt sắc lúc nào cũng hiện hiện tại toà Dịch quán, nhưng một khi nàng có ở Dịch quán thì Tụ Hiền Trang lại giống như một ngày hội, vì tất cả mọi hảo hán đều muốn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp siêu phàm bất hủ của nàng.

Đúng với thường lệ, khi trăng trên trời tròn ủng tợ chiếc dĩa thì Dịch quán lại trở nên tấp nập. Những bậc vương tôn công tử đại gia thế kiệt đã tụ tập đến đây ngay khi mặt trời vừa xế bóng. Hoa đăng được thấp sáng khắp mọi ngóc ngách, tạo ra một khung cảnh thật thơ mộng.

Mọi người đã tề tựu trong Dịch quán hướng mắt nhìn vế phía khán đài mà sắp tới đây họ sẽ được chiêm ngưỡng nhan sắc phù phiếm của giai nhân cũng như được thưởng thức tiếng đàn tỳ bà độc nhất vô nhị.

Khi thời khắc mà mọi người chờ đợi đến gần thì cũng vừa lúc một trung niên thư sinh từ ngoài bước vào Dịch quán.

Chẳng một ai để mắt đến gã, vì tất cả đều bận chú tâm lên khán đài. Nhưng nếu có người để mắt đến y thì chắc chắn sẽ bị cuốn hút ngay bởi khuôn mặt thư sinh của người đó.

Y lẳng lặng tiến đến bên góc khán đài hai tay chắp sau lưng với vẻ nhàn hạ chờ đợi.

Trên khán đài, hai nàng cung nữ bước ra. Họ cẩn thận rải những đoá hoa Uất Kim Hương phủ đầy khắp mặt khán đài, sau khi rải xong lớp thảm hoa Uất Kim Hương, hai người đó liền bước vào sau cánh gà. Cả Dịch quán bỗng chốc trở nên im lặng. Mọi người chờ đợi. Thậm chí có kẻ đứng sau xô đẩy người đứng trước để hy vọng đến gần khán đài hơn. Nhưng tất cả đều im lặng một cách lạ thường.

Tiếng đàn tỳ bà trỗi lên cao vút. Tấu khúc từ tiếng đàn kia phá tan bầu không khí im lặng nhưng lại thu hút thần trí của mọi người. Cùng với tiếng dàn điêu luyện, Tô Băng Lệ thả gót sen uyển chuyển bước ra khán đài. Dáng đi của nàng thật khoan thai, mềm mại. Nàng vừa đi vừa khẩy những ngón tay thanh mảnh tấu ra dai khúc nghe tợ như có bầy tiên nữ đang múa hát quanh nàng. Dưới chân nàng là hoa, trên tay nàng là đàn, tất cả quyện lại tạo thành một bức tranh kỳ ảo, sinh động và tuyệt vời. Không có gì diễn tả được vẻ đẹp của Tô Băng Lệ, và trong khung cảnh này thì chẳng một họa nhân nào đủ bản lĩnh để phác họa thành tranh. Tất cả mọi người tưởng chừng như muốn nuốt Tô Băng Lệ vào hai tròng mắt của họ. Tất nhiên trong những người dự khán tại Dịch quán có kẻ ao ước được chiếm hữu trang giai nhân tuyệt sắc kia về cho riêng mình.

Tô Băng Lệ vừa đàn vừa lia ánh mắt ướt tình ca khắp mọi người có mặt trong Dịch quán. Khi ánh mắt của nàng chạm vào ánh mắt buồn rười rượi của trung niên thư sinh thì bốn sợi tơ đàn đứt lìa. Tấu khúc bị cắt đoạn giữa chừng.

Mọi người nhốn nháo hẳn lên. Dây đàn đứt ắt có điềm gì đó chẳng lành sắp xảy ra.

Tô Băng Lệ vừa hạ cầy đàn tỳ bà xuống thì bất thình lình trung niên thư sinh chỉ một cái lắc vai. Thân thủ siêu phàm của y băng lên khán đài. Y cắp ngang lấy vòng tiểu yêu của Tô Băng Lệ, điểm chân thoát ra cửa Dịch quán. Hành động đoạt giai nhân của y khiến cho quần hùng nhốn nháo.

Ngay lập tức có ba người thoát lên cản đường y. Ba người đó vận võ phục của Kim Tiền Bang với những đồng tiền to thêu ngay giữa chứng tỏ chức phận đàn chủ.

Vừa chặn đường thư sinh, ba người đó cùng phối hợp chiếu công. Người dụng đao, người dụng kiếm và kẻ dụng lang nha bổng. Cả ba đồng loại hướng binh khí của họ vào vùng thượng đẳng của thư sinh. Chiêu thức của họ rất ư tàn độc.

Mặc dù bị ba người kia chặn đường đào thoát nhưng thư sinh nọ vẫn không hề giảm cước pháp thần kỳ. Tả thủ thì cắp Tô Băng Lệ, hữu thủ chớp động. Khi hữu thủ của y chớp động thì quần hào mới bật ra tiếng thảng thốt:

- Y ... Bách Thủ Quái Chưởng!

Có thể nói cả một màn ảnh thủ dày đặc che kín cả ba ngọn binh khí đang tập kích của thư sinh nọ. Chẳng một ai nhận biết kỳ chiêu gì được thư sinh sử dụng, nhưng ngọn lang nha bổng của gã đàn chủ Kim Tiền TBang đứng giữa lại hứng lấy đao và kiếm của hai người kia.

Khi đao kiếm chạm vào lang nha bổng thì cả ba gã đàn chủ Kim Tiền Bang đồng loạt hứng luôn ba đạo chưởng công vào vùng thượng đẳng.

- Binh ... Binh.. Binh.. Thân phận là đàn chủ Kim Tiền Bang tất võ công của ba gã đó đâu phải tầm thường. Thế mà cả ba phối hợp chiêu công lại bị trúng chưởng trước mà binh khí của họ thì không chạm được tới chéo áo của đối phương, đủ biết võ công của thư sinh kia đã đạt ngoài cảnh giới siêu tuyệt.

Đánh bật ba gã đàn chủ Kim Tiền Bang, thư sinh vẫn thi triển cước pháp bất phàm lướt ngay qua trên đỉnh đầu quần hùng. Y vừa cắp Tôn Băng Lệ lướt đến ngang ngưỡng cửa Dịch quán thì đã nhận ra sau lưng có ám tiễn công kính.

Chẳng thèm quay đầu nhìn lại, hữu thủ chỉ vươn ra sau, hai ngọn chỉ pháp đã kẹp lấy chiếc ám tiễn kia rồi. Cổ tay lắc nhẹ một cái, chiếc ám tiễn bay ngược trở lại ghim luôn vào yết hầu gã cao thủ mặt choắt vận trang phục Hắc Y Bang.

Y dừng bước nhìn lại gã cao thủ dụng ám tiễn đó, nhạt nhẽo nói:

- Tại hạ rất ghét những người dụng ám khí, nên ngươi phải chết bởi ám khí của ngươi.

Y nói xong, quay bước cấp theo Tô Băng Lệ thoát đi nhanh như một cơn gió thoảng. Vụt cái đã biến mất nhân dạng cùng với Tô Băng Lệ. Sự biến diễn ra quá bất ngờ khiến cho toàn thể quần hùng có mặt trong lịch quán cứ ngẩn ngơ.

Ba vị đàn chủ Kim Tiền Bang lúc này mới lồm cồm đứng lên. Họ không khỏi hổ thẹn vì sự thảm bại của cả ba người. Dịch quán bất giác trở nên im lặng nặng nề.

Sự có mặt của quần hùng tại Dịch quán này bỗng chốc trở nên thừa thãi.

Họ đến Dịch quán của Tụ Hiền trang cốt để chiêm ngưỡng trang giai nhân Tô Băng Lệ, thưởng thức tiếng đàn của nàng, nhưng giờ đây, giai nhân đã không còn thì họ ở lại đây làm gì. Nhưng một điều chắc chắn khiến họ phải suy nghĩ và lo lắng chính là sự xuất hiện của gã thư sinh kia.

Trở lại Tô Băng Lệ.

Nàng bị thư sinh nọ cắp đưa đến một gian thủy xá, dựng trên một ghềnh đá nhô ra ngoài dòng Dương tử. Y chấp tay sau lưng hướng mắt ra ngoài dòng Dương Tử thản nhiên như thể không có Tô Băng Lệ sau lưng mình.

Dáng đứng của gã có vẻ suy tư, mặc tưởng với cánh sông nước Dương Tử giang.

Tô Băng Lệ chờ một lúc không thấy y lên tiếng liền lên tiếng hỏi:

- Tôn giá là ai sao lại dám bắt cóc Tô Băng Lệ ngay tại Dịch quán của Tụ Hiền trang?

Y vẫn im lặng một lúc, rồi từ từ quay lại nhìn thẳng vào mắt Tô Băng Lệ:

- Tại hạ muốn nghe lại tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt.

Băng Lệ nhíu mày:

- Công tử biết tấu khúc đó?

- Cô nương đừng hỏi ... Hãy tấu lại cho tại hạ nghe được chứ?

Nàng miễn cưỡng nói với gã:

- Nhưng đàn đã đứt dây.

Gã lấy trong áo ra những sợi dây đàn bằng tơ tằm, Băng Lệ nhận ra ngay là những sợi tơ quý, không thể tìm được trên chốn giang hồ.

Nàng reo lên:

- Hay quá ... ở đâu công tử có được những sợi tơ Nhuyễn Kim này?

- Cô nương không cần biết. Hãy đàn cho tại hạ nghe. Nếu tại hạ nghe được thì những điều thắc mắc của cô nương sẽ được giãi bày.

Băng Lệ khẽ gật đầu. Rồi thay những sợi dây tơ vào cây đàn tỳ bà. Nàng cẩn thận sửa lại dây cho đúng cung đàn, nhìn thư sinh nói:

- Chỉ để được thưởng thức khúc Đoạn Trường Ly Biệt, công tử dám làm bất cứ điều gì sao?

- Một khi tại hạ muốn thì chẳng có điều gì mà tại hạ không làm.

Nàng nhìn thư sinh, so dây lại một lần nữa. Băng Lệ trịnh trọng đặt những ngón tay thanh mảnh lên phím đàn. Tiếng đàn réo rắt trỗi lên tấu khúc với tiết tấu du dương huyền hoặc nhưng cũng không thiếu những âm vực bi ai buồn thảm.

Nàng càng đàn thì thư sinh như thể cõi mơ hồ của riêng y. Y như thể để tất cả tâm tưởng của mình vào những tiết tấu của tiếng đàn tỳ bà mà quên hẳn thực tại.

Tô Băng Lệ tấu xong khúc nhạc Đoạn Trường Ly Biệt mà gã vẫn ơ hờ đắm chìm vào cõi tâm tưởng của riêng mình. Băng Lệ cảm nhận ra vẻ đăm chiêu, chơ vơ lạc lõng trên ánh mắt của thư sinh. Đôi mắt buồn của y như dõi vào một điểm hư vô nào đó hướng ra ngoài dòng Dương Tử.

Nàng đặt cây đàn xuống bên cạnh rồi hỏi:

- Công tử ...

Y như thể thoát ra cõi mộng mị của riêng mình, quay lại nhìn nàng:

- Ai đã truyền cho Tô cô nương tấu khúc này?

Tô Băng Lệ nhíu mày hỏi ngược lại y:

- Hình như công tử biết rất rành về tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt?

Y khẳng khái gật đầu:

- Biết rất rành, vì tấu khúc kia do chính tại hạ soạn ra và tặng cho một người.

Băng Lệ nhướng mày.

Thư sinh nói tiếp:- Hẳn người truyền thụ cho cô nương tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt có để lại tín vật cho tại hạ.

Mặt Băng Lệ trang trọng hắn lên.

- Công tử là ai. Phải chăng công tử chính là ...

Y cướp lời Băng Lệ:

- Bách Thủ Quái Kiệt Hạ Tuấn Luận.

Băng Lệ buột miệng lặp lại câu nói của Tuấn Luận:

- Hạ Tuấn Luận.

- Hẳn cô nương tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt để tặng cho tại hạ?

Băng Lệ mỉm cười lắc đầu:

- Công tử tự thân mình là Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận, nhưng chẳng có gì chứng minh cả. Băng Lệ đâu thể nào nói khúc tấu kia chỉ dành cho riêng người.

Tuấn Luận bước đến trước mặt nàng - Tại hạ sẽ chứng minh cho cô nương biết tại hạ là ai.

Y vừa nói vừa lấy cây đàn tỳ bà trên tay Tô Băng Lệ, rồi bắt đầu khảy. Tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt lại vang lên, nhưng lần này qua tay Tuấn Luận, tấu khúc kia nghe càng tinh xảo càng hoàn thiện hơn. Nhìn Tuấn Luận khẩy đàn những tưởng như y đã quá quen thuộc với tấu khúc này, nên những ngón chỉ pháp cứ lướt thoăn thoắt trên phiếm đàn, tạo ra những âm vực réo rắt, tuyệt vời.

Y khẩy dứt tấu khúc đó, mới trao lại cây đàn cho Tô Băng Lệ.

- Giờ cô nương hẳn đã tin tại hạ chính là Hạ Tuấn Luận?

Băng Lệ gật đầu:

- Băng Lệ đã tin.

Tuấn Luận trao lại cây đàn cho nàng, nghiêm giọng nói:

- Bội Hương đã trao cho Tô cô nương vật gì để trao lại cho tại hạ?

Băng Lệ nhìn thẳng vào mặt Tuấn Luận:

- Hạ công tử đoán xem, Bội Hương trao lại cho công tử vật gì nào?

- Hạt Dạ Minh Châu.

Băng Lệ gật đầu:

- Không sai. Đúng, Bội Hương muốn nhờ Băng Lệ cho Hạ công tử một hạt Dạ Minh Châu. Và thêm một vật nữa.

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Ngoài viên Dạ Minh Châu có tên Minh Chỉ Thần Châu còn có bản danh sách những người đang giữ mười một hạt còn lại.

Băng Lệ bước đến lan can nhìn ra ngoài dòng Dương Tử Nàng bâng quơ nhìn những con sóng lách cách vỗ vào bờ:

- Hạt Dạ Minh Châu thì hiện đang ở trong tay Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân. Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân lại quí hạt Dạ Minh Châu chỉ hơn cả tính mạng mình. Mạc trang chủ thà mất mạng chứ không bao giờ muốn mất hạt Dạ Minh Châu.

Nàng quay lại nhìn Tuấn Luận:

- Vì sao Mạc trang chủ quí hạt Dạ Minh Châu đó, hẳn Hạ công tử thừa biết?

- Vì nó là vật bất ly thân của Cát Bội Hương. Mà Mạc trang chủ thì yêu Bội Hương hơn mọi sự vật hiện hữu trên đời này.

Băng Lệ gật đầu:

- Không sai.

Tuấn Luận chợt buông tiếng thở dài.

Tiếng thở dài của Tuấn Luận không qua khỏi thính nhĩ của Tô Băng Lệ.

Nàng nhìn gã nói:

- Hành tung của Hạ công tử xuất quỷ nhập thần, sao lại thở dài? Hay Hạ công tử đã nản lòng khi biết hạt Minh Chỉ Thần Châu ở trong tay Mạc trang chủ.Một tay kiếm vô địch trên chốn võ lâm. Một vị trang chủ nổi tiếng hào hiệp mà tất cả mọi người trong võ lâm, đến ngay cả Phương trượng Thiếu Lâm Tuệ Chí cũng phải trải thảm đỏ nghinh tiếp khi người đến thăm chùa.

Nhìn Băng Lệ, Tuấn Luận khẽ lắc đầu:

- Tại hạ có điều khó xử không thể nói ra được.

- Hạ công tử không nói thì Băng Lệ cũng không buộc người phải nói.

Tuấn Luận nghiêm giọng hỏi nàng:

- Còn bảng danh sách kia ở đâu?

Băng Lệ nhìn Tuấn Luận nghiêm giọng nói:

- Băng Lệ muốn biết Minh Chỉ Thần châu có giá trị gì trước khi trả lời cho Hạ công tử biết bảng danh sách nọ đang ở đâu.

- Tại hạ chỉ có thể trả lời cho Tô cô nương biết một điều. Ai làm chủ mười hai hạt Dạ Minh Châu thì trở thành Thiên hạ đê nhất nhân.

Băng Lệ cau mày:

- Thiên hạ đệ nhất nhân.

Tuấn Luận gật đầu.

Băng Lệ nhướng mày nhìn y:

- Đó là lời đồn đãi hay là sự thật?

Tuấn Luận buông một câu thật nhạt nhẽo:

- Sự thật.

- Hẳn Hạ công tử cũng có ý trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân?

- Tô cô nương muốn nghĩ sao cũng được. Nhưng giá trị của mười hai hạt Dạ Minh Châu thì bất cứ người nào trong võ lâm cũng đều muốn có nó.

Băng Lệ mỉm cười, nàng khẽ gật đầu:

- Đã là người sống trên cõi đời này thì ai mà chẳng muốn mình trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân. Hẳn Hạ công tử cũng có ý đó rồi.

- Tô cô nương hẳn cũng có ý định trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân?

- Nếu không nói ngoa thì Băng Lệ cũng là người bình thường như công tử thôi. Đã là người bình thường thì bất cứ ai cũng có tham vọng trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân.

Tuấn Luận khẽ gật đầu:

- Tại hạ thích những người thẳng thắn như cô nương.

Băng Lệ nhíu mày nhìn Tuấn Luận:

- Hạ huynh đã thích Băng Lệ thì sao chúng ta không thể trở thành một đôi Thiên hạ đệ nhất nhân?

Mặt Tuấn Luận thoáng lộ nét sa sầm nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Y từ tốn nói:

- Sợ tại hạ và Tô cô nương không cùng một mục đích.

- Băng Lệ và Hạ công tử đều là những kẻ bình thường chứ?

Tuấn Luận gật đầu:

- Tại hạ và Tô cô nương chỉ là những kẻ bình thường.

- Đã là người bình thường thì chúng ta đã có cùng một mục đích rồi. Nếu chúng ta có cùng một mục đích thì Băng Lệ mới thố lộ với Hạ công tử bảng danh sách kia đang ở đâu.

Tuấn Luận khẽ gật đầu:

- Được. Xem như Tuấn Luận và Tô cô nương có cùng một mục đích Băng Lệ mỉm cười.

Nàng bước đến bên Tuấn Luận. Nhìn Tuấn Luận nàng nhỏ giọng từ tốn nói:

- Hạ công từ nói bằng sự thành tâm của mình hay chỉ là những lời nói chót lưỡi đầu môi. Nói ra những lời nói chỉ để dụ dỗ Tô Băng Lệ.

Tuấn Luận lắc đầu:

- Tại hạ đã nói thì luôn giữ lời nhưng lại chẳng bao giờ buộc cô nương tin.

- Vậy giữa đất trời bao la này, Hạ công tử có dám giữ lời thề của mình không?

- Được. Tại hạ sẽ chịu theo ý của Tô cô nương.

Nàng nhìn Tuấn Luận:

- Khi nào Hạ công tử lấy được hạt Dạ Minh Châu Minh Chỉ thì Tô Băng Lệ sẽ cùng với công tử thề sóng bước hợp tụ thập nhị Thần Châu.

Nàng rút cây trâm cài trên búi tóc được trang điểm khá cầu kỳ, đặt cành trâm vào tay Tuấn Luận.

- Cành trâm này là sự minh chứng cho lòng thành của Tô Băng Lệ.

Nhận lấy cành trâm trên tay Tô Băng Lệ, Tuấn Luận đưa lên ngắm nó:

- Tại hạ không bao giờ muốn giữ vật của người khác, nhưng với Tô cô nương thì tại hạ sẽ giữ.

- Lời nói của Hạ công tử ... Băng Lệ sẽ ghi nhận.

Nàng ôm quyền xá Tuấn Luận:

- Hẹn tái kiến khi trong tay Hạ huynh có Minh Chỉ Thần Châu.

- Tô cô nương bảo trọng. Nhất định chúng ta sẽ gặp lại.

Bặng Lệ mỉm cười. Nàng liếc mắt như thể muốn trao cho Tuấn Luận những ẩn ý sâu thẳm trong đầu nàng mà không thể thốt ra bằng lời dược. Nhưng chỉ một cái liếc mắt của nàng thôi đã ẩn chứa bao nhiêu ngụ ý mà bất cứ một gã nam nhân nào cũng có thể nhận ra.

Băng Lệ xá Tuấn Luận một lần nữa rồi quay bước rời gian thủy xá lục giác.

Nàng đi rồi, Tuấn Luận thời cầm cành trâm. Y búng tay, cành trâm vụt thoát ra ghim thẳng vào cột thảo xá còn nhú ra vừa đúng đầu trâm.

Y nhẩm nói:

- Chẳng có thứ gì trên cõi đời này thuộc về Hạ Tuấn Luận.

Chương 2: Nhận độc và hoa hồng

Khói trầm tỏa lên nghi ngút từ bộ lư đồng, phả mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp gian thư sảnh. Không gian thật là huyền bí pha trộn vẻ thơ mộng lẫn chút nét âm u của chốn hư vô nơi cõi a tỳ. Bốn chiếc giá bạch lạp được gắn bốn góc tràng kỷ, hắt ánh sáng qua những tấm rèm lụa tạo ra khung cảnh mờ ảo phía sau rèm.

Băng Lệ đẩy cửa bước vào.

Nàng vội đóng cửa lại khi thấy bóng người ngồi trên tràng kỷ sau những tấm rèm. Đóng cửa thư sảnh, cài then cẩn thận, Băng Lệ bước đến trước tràng kỷ.

Nàng ôm quyền từ tốn cất giọng nhu hoà:

- Băng Lệ tham kiến chủ nhân.

Giọng nòi lạnh lùng pha âm hưởng trầm trầm cất lên sau tấm rèm:

- Gã đa tình lãng tử đó đã đến rồi phải không?

- Băng Lệ đã được gặp Tuấn Luận.

- Ta biết y sẽ đến sau khi khúc Đoạn Trường Ly Biệt đến tai gã.

Băng Lệ quỳ xuống với tất cả sự thành khẩn:

- Băng Lệ đã làm tất cả những gì chủ nhân căn dặn. Tuyệt nhiên không hề sai lời.

- Ta biết ... Nàng không cần phải nói ra điều đó. Nếu như nàng làm trái ý ta thì tự khắc hậu quả sẽ đến ngay với nàng. Tất nhiên ta biết nàng không sợ chết nhưng nàng sợ một thứ khác.

Băng Lệ nghe người kia nói mà chỉ biết cúi đầu không dám ngẩng mặt lên.

Nàng lí nhí nói:

- Băng Lệ không bao giờ dám làm trái ý chủ nhân.

Người kia vén màn bước xuống. Y vận trường y màu xám tro, mặt đeo chiếc mặt nạ dát vàng chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời, toát uy quang rừng rực mà bất cứ ai chạm đến hai luồng nhãn quan thần uy của y hẳn phải e dè khiếp sợ.

Y chấp tay sau lưng nhìn làn khói trầm tỏa ra từ bộ lư đồng sáng ngời, ôn nhu nói:

- Nàng nhận định về Hạ Tuấn Luận như thế nào?

- Băng Lệ chưa có ấn tượng gì về gã cả. Nhưng bản lĩnh võ công của y thì đúng là không tầm thường, đúng như chủ nhân đã nói.

- Nàng không nói ra điều đó, ta cũng biết. Trên võ lâm kẻ sánh ngang với Hạ Tuấn Luận chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nếu không muốn nói là không có ai sánh lại hắn.

Y vươn tay như thể chộp lấy làn khói trầm lơ lửng bay qua mặt vừa cất tiếng nói:

- Bách Thủ Thư Sinh, con rồng nhỏ lúc ẩn, lúc hiện đã tái xuất giang hồ. Ta sẽ bóp nó trong tay mình.

Y quay lại nhìn Băng Lệ:

- Hẳn y đã nhận lời với nàng?

Băng Lệ gật đầu. Nàng thuật lại toàn bộ cuộc đối đáp giữa mình với Tuấn Luận cho Xám y nhân nghe. Nghe nàng thuật dứt câu chuyện, Xám y nhân ngửa mặt cười khanh thách. Tràng tiếu ngạo của y biểu lộ tất cả uy quyền của một người có, tất cả sức mạnh lẫn quyền lực làm chủ kẻ khác. Tiếng cười đắc ý của một vị chủ nhân, ông muốn tất cả những người khác phải tuân phục theo mệnh lệnh của mình.

Xám y nhân cắt tràng tiếu ngạo đầy tính tự thị cao ngạo nhìn Băng Lệ nói:

- Nàng giỏi lắm ...

Y bước đến đỡ Băng Lệ đứng lên. Nhìn thẳng vào mắt Băng Lệ. Chạm vào ánh mắt đầy uy quan sát nhân của Xám y nhân. Băng Lệ như thể muốn rút người lại.

Y nghiêm giọng nói:

- Trước nhan sắc siêu phàm bất tuyệt của nàng. Hạ Tuấn Luận như thế nào?

Băng Lệ miễn cưỡng đáp lời:

- Tuấn Luận rất thờ ơ. Hình như y không chú ý đến.

Ánh mắt của Xám y nhân bất giác lộ những nét bất nhẫn. Y buông một tiếng thở dài:

- Trong tâm Hạ Tuấn Luận luôn tồn tại Cát Bội Hương.

Nghe Xám y nhân thốt ra câu đó, Băng Lệ buột miệng hỏi:

- Sao chủ nhân biết điều đó?

- Có gã nam nhân nào lại không muốn chinh phục nữ nhân, nhất là đối với những trang giai nhân tuyệt sắc như Tô Băng Lệ. Nhưng Hạ Tuấn Luận kia thờ ơ với sắc đẹp của Băng Lệ thì tất trong tâm tưởng gã luôn có hình bóng của người khác. Mà ta biết kẻ tồn tại trong tâm tưởng Tuấn Luận chỉ có Cát Bội Hương.

- Chủ nhân ... Vậy sau này Băng Lệ phải làm gì?

Y nhìn thẳng vào mặt Băng Lệ:

- Phải làm gì ư?

Băng Lệ cúi mặt nhìn xuống mũi hài mình. Xám y nhân từ tốn nói:

- Nàng hãy làm theo lời nói của ta.

- Băng Lệ tuyệt nhiên không dám trái lệnh chủ nhân ... Chỉ mong chủ nhân đoái hoài đến Tuyết Nhi và Đình Khang.

Xám y nhân khẽ gật đầu:

- Tuyết Nhi và Đình Khang là báu vật đối với nàng. Ta sẽ trân trọng bảo bọc cho họ, chỉ cần nàng luôn trung thành với ta.

- Ngoài hai người đó ra, Băng Lệ xin chủ nhân gia ân cho một người nữa.

- Sử Thứ Dân?

Băng Lệ gật đầu rồi cúi mặt nhìn xuống.

Xám y nhân nghiêm giọng nói:

- Trong tim nàng vẫn còn có gả Sử thư sinh trói gà không chặt đó ư?

Băng Lệ im lặng.

Xám y nhân nói tiếp:

- Ta những tưởng giờ nàng đã là một trang giai nhân đệ nhất thành Dương Châu, có biết bao vị vương tôn công tử đoái hoài mơ tưởng. Thậm chí đến ngay lão Tuần phủ Mạc Dương Can cũng để mắt đến mà ao ước, trong khi quanh lão không biết bao nhiêu đoá hoa tuyệt sắc biết nói, biết cười. Thế mà nàng vẫn nghĩ đến họ Sử kia.

Băng Lệ lí nhí nói:

- Sử Thứ Dân và Tô Băng Lệ đã có chỉ ước giao hôn.

Xám y nhân nhoẻn miệng cười:

- Một tờ giấy vô giá trị đó thì có nghĩa gì chứ. Họ Sử kia chẳng thể nào sánh được với nàng đâu. Hãy quên hắn đi. Ta muốn nàng quên họ Sử kia.

Băng Lệ im lặng.

Xám y nhân chợt đổi giọng khe khắt:

- Băng Lệ ... Hãy nghe ta nói đây.

- Băng Lệ luôn tuân theo lời chủ nhân.

Xám y nhân đanh giọng nói:

- Hãy lột bỏ xiêm y của nàng.

Mặt Băng Lệ biến sắc. Nàng ngập ngừng nói:

- Chủ nhân ... Băng Lệ ...

Xám y nhân nghiêm giọng nói:

- Đừng trái ý ta.

- Băng Lệ không dám làm trái ý chủ nhân.

Băng Lệ vừa nói vừa từ từ cởi bỏ ngoại y. Chiếc ngoại y trắng toát rời khỏi thể pháp nàng, để lộ chiếc yếm hồng phía trong. Chiếc yếm lụa kia như thể quá nhỏ để che đậy những đường cong tuyệt mỹ của đôi gò bồng đảo nên nó lại trở thành cái nền tôn tạo cho vẻ đẹp tuyệt mỹ kia càng đẹp hơn.. Nếu bất cứ gã nam nhân nào được chiêm ngưỡng sự quyến rũ diệu kỳ kia toát ra từ thể pháp của Tô Băng Lệ, hẳn sẽ phải ngộp thở, và chắc chắn càng ngột ngạt hơn khi sự quyến rũ đó chỉ được ngắm mà chẳng được chiếm hữu. Sự quyến rũ từ thể pháp của Băng Lệ tạo ra sức hút mãnh liệt, bắt kẻ khác giới phải ngất ngây say đắm. Sức hút đó có thể ví như đoá hoa động khoe hương, khoe sắc mà chẳng một ai dám làm nó hoen ố, hay khiến nó sớm héo tàn.

Xám y nhân định thần nhãn sáng ngời định vào vùng nhũ hoa của Băng Lệ, mà giờ đây chỉ còn mỗi một chiếc yếm nhỏ che hờ. Y như thể đang muốn in tất cả vẻ đẹp kiêu sa của tạo hóa vào đôi con ngươi sáng quắc.

Với ánh mắt hừng hực, những tưởng đâu Xám y nhân sẽ vươn tay đoạt lấy toà đài các nguy nga của tạo hoá, khi những âm thanh “cách cách” phát ra từ hai bàn tay của y.

Chợt Xám y nhân hơi nhích động đôi vai. Thân ảnh của y như ánh sao băng vụt thoát lên mái thư sảnh. Hữu thủ vươn ra với năm ngón chỉ tợ vuốt chim ưng, vồ thẳng lên mái ngói. Năm ngón tay của Xám y nhân xuyên qua mái ngói như thể xuyên qua một lớp bùn nhão.

Một tiếng thốt khẽ phát ra trên mái ngói:

- Ối ...

Xám y nhân lôi tuột từ trên mái ngói xuống gian thư sảnh một gã đại hán vận đại hành bó chẽn, dáng người lực lưỡng, bên hông đeo cặp ma hoàn sáng ngời. Kéo theo những tấm ngói ào ào trút xuống. Nhưng sợ những tấm ngói kia sẽ tạo nên âm thanh vang kinh động đến bọn gia nhân trong Tụ Hiền trang, bằng một thủ pháp thần kỳ, Xám y nhân vừa khống chế gã đại hán vừa xoay tròn tả thủ tạo ra hấp lực thu tóm lấy tất cả những miếng ngói vào tay mình không để cho nó rơi xuống sàn gạch.

Y chỉ hất nhẹ hữu thủ, gã đại hán lực lưỡng đã ngã sóng soài dưới sàn gạch.

Trên yết hầu gã còn in rõ năm ngón chỉ pháp của Xám y nhân.

Xám y nhân nhìn gã đại hán, trong khi Băng Lệ cuống quít chỉ kịp thộp ngoại y che hờ phần loã lồ của chính mình.

Xám y nhân gằn giọng hỏi:

- Hóa ra là Chu Thành Văn công tử.

Gã công tử họ Chu chỏi tay đứng thẳng lên, sừng sộ nói:

- Ngươi là ai, sao lại biết Chu công tử này chứ?

Xám y nhân ngửa mặt cười khánh khách. Y cười dứt mới từ tốn nói:

- Chu Thành Văn công tử, làm sao ta không biết được. Trên giang hồ bất cứ người nào cũng biết Chu công tử là con trai quý của Nam Cung Linh bang chủ Kim Tiền Bang.

Chu Thành Văn cao giọng nói:

- Ngươi đã biết ta là Thiếu bang chủ Kim Tiền Bang, sao còn chưa quỳ xuống bái tạ cáo lỗi, rồi cút ngay ra khỏi thư sảnh này, để bổn thiếu gia ...

Y bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Xám y nhân nói:

- Thiếu bang chủ muốn gì ở đây?

- Muốn gì ư ...?

Gã vừa nói vừa rút soạt đôi ma hoàn toan công kích Xám y nhân. Nhưng gã họ Chu chưa kịp xuất chiêu thì đôi ma hoàn đã tuột ra khỏi tay gã bởi hai đạo chỉ kình cách không của Xám y nhân. Hai chiếc ma hoàn chưa kịp rơi xuống đất thì trảo công thần kỳ của Xám y nhân đã vươn tới khống chế yết hầu của Chu Thành Văn.

Thủ pháp của Xám y nhân quả là ngoài tưởng tượng của Chu Thành Văn.

Có thể nói trảo công của gã chớp nhoáng nhanh ngoài tầm mắt của họ Chu, chỉ nhoáng cái đã bóp chặt lấy yết hầu. Chu Thành Văn há hốc miệng như thể cá bị mắc cạn cố đớp lấy chút không khí.

Gã cất tiếng khèn khẹt gượng nói:

- Ngươi giết ta thì cha ta không để yên cho ngơi đâu.

Xám y nhân gằn giọng nói.

- Chu công tử đem Kim Tiền Bang ra hù doạ ta đó à.

Xám y nhãn vừa nói vừa vận công vào trảo thủ. Mắt Chu Thành Văn dựng ngược, mở to hết cỡ, tưởng chừng hai con ngươi sắp rớt ra ngoài. Miệng gã khò khè kho khét, thậm chí tiểu cả ra quần. Y cố lắm mới nói được:

- Tha ... Tha mạng ... Tha ...

Trảo thủ của Xám y nhân nới lỏng ra.

Đến lúc đó lời nói của họ Chu mới nghe được rõ hơn.

- Tôn giá tha mạng.

Xám y nhân nhìn thẳng vào mắt Chu Thành Văn:

- Giết công tử cũng chẳng lợi lộc gì cho ta, thậm chí bẩn tay ta mà thôi.

Như thể bắt được sinh lộ để giữ mạng thoát khỏi lưỡi hái thần chết, Thành Văn hối hả nói:

- Tôn giá nói đúng ... Tôi giá nói đúng. Giết Thành Văn chỉ bẩn tay tôn giá mà thôi.

Xám y nhân hơi đẩy tay đến trước cứ như sợ cả hơi thở của Thành Văn có thể lây nhiễm khí độc qua y.
- Ta chẳng muốn giết ngươi đâu, nhưng ngươi muốn sống thì kể từ bây giờ phải tuân phục theo ý của ta.

- Dạ ... Tiểu nhân sẽ nghe theo chỉ dụ của tôn giá.

Xám y nhân bóp chặt lấy yết hầu của Thành Văn. Miệng y há hốc như thể con chim con đói mồi đòi ăn. Ngay lập tức, Xám y nhân bỏ vào miệng gã một hoàn dược thảo. Khi y rút tay lại thì hoàn dược đã lọt thỏm vào bụng họ Chu.

Sắc diện của gã Thiếu công tử Kim Tiền Bang xanh nhợt. Y lắp bắp hỏi:

- Tôn giá cho tiểu nhân uống thứ gì vậy?

- Một thứ độc dược có một không hai trên cõi đời này. Nếu như ngươi sai lời thì ta sẽ không cho ngươi giải dược. Đến lúc đó những con Kim Trùng sẽ sinh sôi nẩy nở, ăn sạch lục phủ ngũ tạng của ngươi. Ngươi sẽ chịu sự đau đớn, chết còn sướng hơn là sống, mà chết cũng không được.

Thành Văn nghe Xám y nhân nói câu liền quỳ mọp xuống:

- Tôn giá ơi ... Xin Tôn giá tha cho tiểu nhân ... Tiểu nhân đến đây tuyệt nhiên không có ý gì mà chỉ muốn chiêm ngưỡng Tô cô nương mà thôi.

Xám y nhân hừ nhạt rồi nói:

- Ngươi không cần nói ra, ta cũng biết.

Y rút trong tay áo ra một chiếc lịnh bài màu vàng đưa đến trước mặt Chu Thành Văn:

- Khi thấy tấm lịnh bài này xem như ngươi đã thấy ta. Ngươi nhất nhất phải tuân theo lịnh của người giữ lịnh bài.

Thành Văn dập đầu xuống sàn gạch:

- Tiểu nhân sẽ nghe ... Tiểu nhân sẽ nghe.

Xám y nhân chắp tay sau lưng nhìn Thành Văn nói:

- Nếu ngươi ngoan ngoãn thì sau này sẽ được ta ban thưởng trọng hậu. Có thể thay thế cha ngươi để đảm đương chức vị bang chủ Kim Tiền Bang.

- Tiểu nhân sẽ không bao giờ dám cải ý tôn giá.

- Tốt lắm. Đi đi.

Thành Văn khúm núm nói:

- Tôn giá ... Xin tôn giá cho Thành Văn thuốc giải độc.

Xám y nhân cười khẩy một tiếng rồi - Cứ đến ngày rằm, ta sẽ xét công trạng mà quyết định cho ngươi thuốc giải độc gì.

Y khoác tay:

- Đi đi.

Thành Văn miễn cưỡng khom người lê bước rời khỏi thư sảnh. Xám y nhân nhìn theo gá hừ nhạt một tiếng. Xám y nhân nhìn lại Tô Băng Lệ. Y đặt tấm lịnh bài vào tay nàng, nghiêm giọng nói:

- Nàng hãy giữ tấm lịnh bài này. Gã Chu công tử đó hẳn sẽ giúp cho nàng ít nhiều.

Nhận lấy tấm lịnh bài, Băng Lệ nói:

- Đa tạ chủ nhân.

- Không cần khách sáo.

Tô Băng Lệ khoát lại ngoại y của mình.

Chờ cho nàng vận xong y phục, Xám y nhân mới nói tiếp:

- Ông trời đã ban cho nàng một vẻ đẹp bất phàm thoát tục, ta nghĩ nàng nên biết tận dụng nhan sắc đó.

- Đa tạ chủ nhân đã chỉ giáo. Xin hỏi tới dây Băng Lệ sẽ làm gì?

Đôi thần nhãn đầy uy quang của Xám y nhân vụt sáng hẳn lên. Y gằn giọng nói:

- Điều ta muốn nàng làm trước tiên là hãy quên gã Sử Thứ Dân thư sinh bất tài vô dụng. Hãy dứt khoát với những gì có quan hệ với hắn.

- Chủ nhân.. Xám y nhân khoác tay không cho Băng Lệ thốt hết câu:

- Nàng tuân lịnh ta hay muốn phản lại ý muốn của ta?

- Chủ nhân ... nhưng ...

Y lắc đầu:

- Chỉ ước giao hôn xem như không có. Nếu như nàng nghĩ đến tờ chỉ ước giao hôn thì ta sẽ giúp cho nàng.

Băng Lệ như ngầm hiểu ẩn ý sau câu nói của Xám y nhân. Nàng vội dập đầu khẩn thiết nói:

- Xin chủ nhân cho Sử công tử một cái mạng.

- Mạng của hắn tồn tại hay không do quyết định của nàng. Nhớ lời ta căn dặn. Nàng và Hạ Tuấn Luận sẽ đi thẳng đến Thiên Ma Cổ Bảo để lấy bản danh sách thập nhị Thần Châu.

Y nhìn Băng Lệ một lần nữa bằng ánh mắt đầy quyền uy rồi mới quay bước bỏ đi về phía cửa.

Băng Lệ chồm tới nói với theo Xám y nhân:

- Chủ nhân. Băng Lệ xin người cho Băng Lệ gặp Sử Thứ Dân:

Xám y nhân dừng bước gằn giọng nói:

- Chỉ một lần duy nhất thôi.

Băng Lệ cúi đầu quỳ mọp nói:

- Đa tạ chủ nhân.

Xám y nhân tiếp tục bước ra khỏi cửa thư sảnh không thèm ngoái đầu nhìn lại.

Xám y nhân đi rồi, Băng Lệ mới dám đứng lên. Nàng bước lại tấm gương đồng trang điểm lại dung diện, thay đổi bộ cánh trắng toát bằng chiếc áo thụng có mũ che kín đầu, rồi rời biệt sảnh dành riêng cho mình trong Tụ Hiền trang. Với chiếc áo thụng có mũ, nàng rời Tụ Hiền trang mà chẳng một ai phát hiện ra hành tung của nàng.

Rời Tụ Hiền trang, nàng đến một ngõ hẻm sâu hun hút. Đi vào con hẻm đó, Băng Lệ dừng bước trước một ngôi nhà xiêu vẹo.

Nàng vừa đẩy cửa bước vào thì có tiếng reo lên:

- Tỷ tỷ đã về. Tỷ đã về.

Từ phía gian chính sảnh hoen ố bởi những lớp rêu phong, một tiểu nữ và tiểu nam chạy vội ra đón nàng.

Băng Lệ nắm tay hai người đó:

- Tuyết Nhi ... Đình Khang.. Tuyết Nhi lắc tay Băng Lệ:

- Tuyết Nhi nhớ tỷ tỷ quá à.

- Tỷ cũng nhớ Tuyết Nhi lắm.

Nàng quay sang nhìn Đình Khang. Cậu bé có khuôn mặt tròn trĩnh trông thật trong sáng và hồn nhiên:

- Đình Khang có ngoan không?

- Đình Khang ngoan lắm ...

Tuyết Nhi lườm Đình Khang:
- Đình Khang nói bậy đó tỷ ơi ... Huynh ấy hổng có ngoan đâu. Hôm qua Đình Khang tập uống rượu nữa.

Băng Lệ cau mày, lộ vẻ mặt nghiêm khắc:

- Đình Khang sao vậy? ... Đệ chỉ mới ngoài mười lăm, sao lại tập uống rượu chứ? ... Không tốt đâu.

Đình Khang cúi mặt nhăn nhó nói:

- Đệ nghe các huynh đệ ở Cái Bang nói không uống rượu thì không phải nam nhi.

Băng Lệ gay gắt nạt Đình Khang:

- Chỉ có lời nói như thế thôi mà đệ uống rượu?

- Đệ muốn trở thành nam nhi đại trượng phu.

- Uống rượu chưa hẳn là nam nhi đâu.

- Lúc này đệ phải chăm học mới được.

Đình Khang bẽn lẽn cúi mặt nhưng không quên lườm Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi nhỏ giọng nói:

- Tỷ tỷ, Sử huynh đang đợi tỷ trong nhà đó.

Nàng mỉm cười:

- Hai em đi đi ... Tỷ sẽ vào gặp huynh ấy.

Băng Lệ lấy ra một nén bạc vụn đặt vào tay Tuyết Nhi:

- Hai em cầm nén bạc này ra chợ mua thức ăn về nhé.

Tuyết Nhi gật đầu:

- Dạ.

Tuyết Nhi và Đình Khang cầm nén bạc chạy nhanh ra ngoài. Băng Lệ chờ cho hai dứa trẻ đi khỏi mới rảo bước tiến vào đại sảnh. Sử Thứ Dân đón nàng ngay ngưỡng cửa. Dáng người dong dỏng cao, nước da trắng nhợt, khuôn mặt thanh tú. Sử Thứ Dân có tất cả những nét của một thư sinh trói gà không chặt.

Y nhìn Băng Lệ:

- Băng Lệ ...

Nàng bồi hồi nhìn gã:

- Sử huynh. Băng Lệ đến đây gặp huynh có chuyện quan trọng muốn nói.

Nàng nói xong đi thẳng vào trong đại sảnh. Thứ Dân theo nàng. Băng Lệ cởi bỏ bộ thụng y. Nàng ngồi xuống chiếc đôn xộc xệch nhìn Thứ Dân nói:

- Huynh hãy ngồi xuống đây.

Thứ Dân ngồi xuống ghế đối mặt với nàng. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Băng Lệ, Thứ Dân không khỏi lo lắng, bồi hồi.

Y nhỏ giọng nói:

- Muội muội muốn nói với huynh chuyện gì?

Băng Lệ nhìn thẳng vào mắt Sử Thứ Dân:

- Băng Lệ sợ nói ra điều này Sử huynh sẽ không được vui. Nhưng Băng Lệ phải nói. Băng Lệ chỉ mong Sử huynh hiểu cho Băng Lệ.

- Nàng nói đi. Thứ Dân luôn hiểu nàng.

Buông một tiếng thở dài, Băng Lệ nhìn Thứ Dân nghiêm giọng nói:

- Băng Lệ muốn xé tờ chỉ ước giao hôn với huynh.

Nàng vừa dứt lời thì Sử Thứ Dân chống tay lên bàn đứng bật lên:

- Tại sao ...?

Băng Lệ cúi đầu:

- Huynh hiểu cho muội.

Thứ Dân lắc đầu như thể muốn xua đuổi câu nói của nàng vừa rồi ra khỏi tâm trí mình. Y gằn giọng nói:

- Băng Lệ ... Tại sao nàng lại muốn xé tờ chỉ ước giao hôn? Nàng đã quên tất cả những lại hẹn ước giữa ta và nàng rồi ư?

Thứ Dân chồm tới:

- Hãy nói cho huynh biết. Tại sao muội lại muốn chia tay với Thứ Dân chứ?

Đừng dấu ta.

Băng Lệ lắc đầu:

- Muội không thể nói được ... Nhưng muội phải chia tay với huynh. Và đây là lần gặp mặt sau cùng. Sau này muội sẽ không bao giờ gặp lại huynh nữa.

Sắc mặt Thứ Dân xanh tái, mồ hôi xuất hạn ra trán. Y ngập ngừng nói:

- Băng Lệ ... Nàng có biết ta đau khổ lắm không?

- Muội cũng đau khổ như huynh thôi. Nhưng không còn cách nào khác.

- Ta hiểu rồị. Phải chăng ta chỉ là một gã thư sinh quê mùa, trói gà không chặt, hầu bao lại trống rỗng nên chẳng xứng với một trang giai nhân nổi tiếng nhất Dương Châu thành.

Băng Lệ ngẩng lên nhìn Thứ Dân:

- Huynh đừng nói vậy.

Thứ Dân lắc đầu:

- Nếu không vì nguyên cớ đó thì sao nàng lại muốn từ bỏ tình yêu của ta?

Y ngửa mặt cười khẩy một tiếng:

- Băng Lệ ... Phải như vậy không? Nàng hãy nói cho ta biết được chứ. Phải chăng nàng đã quên lời hẹn ước hôm nào giữa ta và nàng. Tay liền tay, như đôi chim không bao giờ rời xa nhau.

Lệ trào ra khoé mắt Băng Lệ. Nàng khẽ lắc đầu:

- Muội có những điều không thể nói ra được. Nhưng mãi mãi trong tim muội vẫn giữ mãi hình bóng huynh. Không bao giờ muội quên huynh, nhưng ...

Nàng thấm nước mắt.

Thứ Dân thở dài, lắc đầu:

- Băng Lệ ... Thứ Dân có chết cũng không bao giờ muốn xa muội, mất muội.

- Nhưng ...

Thứ Dân lắc đầu, nghiêm giọng nói:

- Đừng nói với huynh gì cả ... Không bao giờ huynh để mất Băng Lệ đâu ...

Huynh phong bao giờ muốn xa muội ...

Thứ Dân bóp tay vào cạnh bàn:

- Không bao giờ Thứ Dân xé tờ chỉ ước giao hôn với Băng Lệ. Dù sông cạn đá mòn thì mãi ta vẫn giữ lời giao ước đó. Băng Lệ ... Chúng ta sẽ ra đi đến một phương trời vô định nào đó để mãi mãi sống bên nhau.

Nhìn Thứ Dân, Băng Lệ buông một tiếng thở dài. Nàng từ từ đứng lên.

- Huynh hãy theo muội ...

Nàng rời gian chính sảnh theo hành lang để vào căn phòng phía sau hậu liêu.

Chờ cho Thứ Dân vào phòng rồi. Băng Lệ mới khép cửa cài then cẩn thận.

Thứ Dân hỏi:

- Băng Lệ ... Muội muốn nói với huynh bí mật gì?

Nhìn Thứ Dân, Băng Lệ từ tốn nói:

- Chẳng có bí mật gì cả đâu.

Hai cánh môi của nàng mím lại như thể quyết định một việc làm gì đó rất quan trọng. Suy nghĩ một lúc, nàng mới trang trọng nói:

- Băng Lệ muốn chứng tỏ tình yêu của muội đối với huynh trước khi chia tay, và không bao giờ gặp lại huynh nữa.

Băng Lệ nói xong, quay lưng về phía Thứ Dân. Nàng cởi bỏ y trang. Đôi vai với làn da trắng như bông tuyết. Khi chiếc lưng thon thả lộ rõ ra dưới cặp mắt của Sử Thứ Dân, với tất cả sự linh động, đầy sức quyến rũ khiến Thứ Dân muốn chết lặng, hoặc hóa thành pho tượng vô tri vô giác, chỉ còn ánh mắt muốn thu tóm lấy bờ lưng của nàng.

Băng Lệ từ tốn nói.

- Dù có ra đi, thì thể xác và tâm hồn của Băng Lệ cũng thuộc về Sử huynh.

Cùng với lời nói đó, nàng buông thõng đôi tay dọc theo thân mình. Xiêm y của Băng Lệ trôi tuột xuống dưới gót chân. Tất cả những đường nét cân đối, tuyệt mỹ, tuyệt hóa phơi ra từ cơ thể nàng đập vào mắt họ Sử.

Y đứng ngây ra như một pho tượng chỉ biết nhìn nàng.

Thứ Dân lắc đầu nhỏ giọng nói:

- Băng Lệ.

Nàng từ từ quay lại.

Hai người đối mặt nhìn nhau mà thể pháp Băng Lệ chẳng có mảnh lụa nào che đậy. Đôi gò bồng đảo trinh nữ của nàng trông như hai quả tuyết lê mọng chín mà tất cả những gã nam nhân nào bắt gặp cũng sẽ tự thân biến mình thành người lữ hành trên sa mạc đang trong cơn khát cháy, để mơ tưởng đến đôi tuyết lê ấy.

Băng Lệ nói:

- Muội sẽ trao cho Sử huynh những gì quý giá nhất thuộc về muội. Huynh ...

Thứ Dân nhìn sửng nàng. Y bất giác lùi về sau một bộ, lắc đầu nói:

- Không ... Không ...

Những gì nàng muốn trao cho Sử Thứ Dân đã được phơi bày ra trước gã, nhưng rồi y lại thấy hãi hùng, hốt hoảng. Trong đầu Sử Thứ Dân chỉ độc một suy nghĩ:

“Tại sao nàng lại làm vậy?”.

Thứ Dân lắc đầu nguầy nguậy. Y rống lên:

- Không ...

Liền theo tiếng rống đó, nước mắt trào ra. Y thổn thức nói:

- Ta không cần ... Ta cần tình yêu của nàng. Ta cần nàng mãi mãi ở bên ta.

Y nói dứt câu vụt bỏ chạy ra cửa. Thứ Dân đâm đầu vào cánh cửa đã được Băng Lệ cài then.

Bộp ...

Y bật ngửa ra sau, nện đầu xuống sàn gạch bất tỉnh. Trước khi y mất dần nhận thức thì cũng kịp ngửa được mùi da thịt băng trinh của Băng Lệ. Y có cảm giác mơ hồ tình yêu mà bấy lâu này y gìn giữ tôn thờ đang vội vã chạy đi bỏ rơi y lại với nỗi niềm thống khổ của một gã si tình ...

Chương 3: Dị biến tụ hiền trang

Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân từ trong đại sảnh Tụ Hiền trang hối hả bước ra đón Hạ Tuấn Luận. Hàm râu quai nón của Tụ Hiền trang chủ tạo ra khí chất anh hùng hảo hán, đồng thời cũng biểu lộ một tính cách cương trực, quyết đoán, nhưng đôi mắt sắc sảo lạnh lùng lại khiến kẻ đối diện phải e dè.

Y ôm quyền xá Tuấn Luận vừa nói:

- Không ngờ ... Không ngờ ... Hạ huynh đệ lại đến Tụ Hiền trang của Mạc mỗ.

Tuấn Luận từ tốn đáp lời:

- Tham kiến Mạc huynh.

Mạc Thiên Vân khoác tay:

- Không dám.. Không dám.. Nếu để Hạ huynh tham kiến thì ta không dám nhận, nhưng nói Mạc Thiên Vân ta vô cùng hoan hỉ thì đúng là ta rất hoan hỉ khi thấy Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận ghé Tụ Hiền trang.

Nhìn Mạc Thiên Vân, nụ cười mỉm hiện lên hai cánh môi của Tuấn Luận:

- Mạc trang chủ khách sáo quá.

Mạc Thiên Vân cướp lời Tuấn Luận:

- Hê ... Chính Hạ huynh mới là người khách sáo đó. Sao lại gọi Mạc mỗ là Trang chủ? Chúng ta há không phải là đôi bằng hữu tri kỷ sao?

Mạc Thiên Vân ngửa mặt cười vang, rồi nói tiếp:

- Người đối ẩm với Mạc Thiên Vân duy nhất đúng mười cân chỉ có Hạ huynh đệ mà thôi.

Y chỉ vào đại sảnh:

- Mời Hạ huynh đệ.

- Mạc huynh ân cần quá, Tuấn Luận sẽ bối rối đó.

Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân ngửa mặt cất tràng tiếu ngạo khanh khách, nghe thật sảng khoái và kiêu hùng:

- Kể từ khi ta thành thân với Cát Bội Hương, không gặp lại Hạ huynh đệ.

Hôm nay ta sẽ uống thật say.

Hai người bước vào gian đại sảnh. Tuấn Luận vừa yên vị thì Mạc Thiên Vân đã sai bảo gia nhân bày đại yến cùng với hai vò rượu năm cân. Y phấn kích bưng cả vò rượu năm cân.

- Ta và Hạ huynh đệ không phải người xa lạ nên cũng chàng khách sáo làm gì. Mời Hạ huynh đệ.

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Được. Mời Mạc huynh.

Hai người cùng bưng vò rượu dốc vào miệng uống ừng ực tợ như hai gã lữ hành trên sa mạc đang trong cơn khát cháy cổ.

Chỉ mỗi một hơi thôi mà cả hai đã uống cạn hết nửa vò.

Đặt vò rượu xuống bàn, Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân nói:

- Chưa bao giờ Mạc Thiên Vân được uống một hơi rượu ngọn như thế này.

Y vuốt vò rượu:

- Chỉ có Hạ Tuấn Luận đến Tụ Hiền Trang, Mạc Thiên Vân mới có đặng những khoảnh khắc thanh thản.

Tuấn Luận mỉm cười, từ tốn đáp lời Mạc Thiên Vân:

- Mạc huynh quá đề cao Tuấn Luận rồi. Nếu đem thân phận của Tuấn Luận so với Mạc huynh chẳng khác nào đem ánh sáng đom đóm so với hai vầng nhật nguyệt.

Thiên Vân khoác tay:

- Hâỵ. Mạc mỗ không khách sáo đâu mà là nói thật đó.

- Nếu Mạc huynh thật lòng, Tuấn Luận mạn phép bồi tiếp Mạc huynh ngụm rượu thứ hai.

Thiên Vân khẳng khái nói:

- Mời.

Hai người lại lưng vò rượu tu ừng ực, khi họ đặt vò xuống bàn thì rượu trong vò đã chẳng còn giọt nào.

Thiên Vân ngửa mặt cười khanh khách. Y cười rất sảng khoái cứ như đã bắt gặp được người tri kỷ tri âm.

Gã gia nhân vội vã bước ra thay hai bầu rượu mới.

Tuấn Luận nói:

- Mạc huynh lập Dịch quán để chiêu hiền đài sĩ, hẳn không thiếu những anh hùng hảo hán là bằng hữu tri kỷ.

Thiên Vân nhướng đôi mày rậm nhìn Tuấn Luận:

- Đúng là từ lúc mở dịch quán đến nay, Mạc mỗ không thiếu những bằng hữu trên võ lâm. Thậm chí có người còn là đại hiệp lừng danh, ví như Phán Quan Bút Tạ Hữu.

Y nhìn Tuấn Luận mỉm cười nói tiếp:

- Danh những người đó thì lớn nhưng trong mắt Mạc Thiên Vân có lẽ chẳng có ai sánh được với Hạ Tuấn Luận.

- Mạc huynh nói như thế không sợ những vị bằng hữu kia buồn sao?

Mạc Thiên Vân ngửa mặt cười vang.

Y vừa cười vừa nói:

- Họ nghe mà có buồn thì cũng vậy mà thôi. Bởi vì trên vỏ lâm giang hồ ai cũng biết Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân là kẻ thẳng thắn và thành thật.

- Mạc huynh rất khẳng khái, khiến cho Tuấn Luận càng thêm bội phục.

- Đã vậy thì đến lượt ta mời hảo huynh đệ.

Hai người lại uống, lại bàn kháo với nhau cho đến khi đã bước sang bầu rượu thứ ba.

Mạc Thiên Vân nói:

- Trên võ lâm thiên hạ kháo với nhau chỉ có Bách Thủ Thư Sinh có võ công siêu phàm, xuất quỷ nhập thần, Mạc mỗ cảm thấy tự hào vô cùng vì có hảo huynh đệ. Nay ta muốn lưu huynh đệ lại Tụ Hiền trang một con trăng, không biết huynh đệ có nhận lời không?

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Tuấn Luận đến Tụ Hiền trang lần này, Mạc huynh chưa biết mục đích của Tuấn Luận, sao lại muốn mời Tuấn Luận lưu lại Tụ Hiền trang?

- Tất cả những trang hảo hán trên võ lâm đến Tụ Hiền trang cốt để chiêm ngưỡng và thưởng thức tiếng đàn tỳ bà của Tô Băng Lệ. Tất hảo huynh đệ cũng không ngoài mục đích đó.

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Tuấn Luận đã gặp Tô cô nương rồi. Và cũng đã được thưởng thức tiếng đàn của nàng ấy. Tô cô nương đàn rất hay, lại có nhan sắc bất phàm, quả đáng mặt là một trang giai nhân đệ nhất Dương Châu thành.

- Hảo huynh đệ nói thế, ta mới dám nói. Tô Băng Lệ vốn là một ả đào ở kỷ lâu nhưng được Mạc mỗ phát hiện ra và đưa về Tụ Hiền trang kết tình huynh muội.

Nếu Hảo huynh đệ thích, Mạc mỗ sẽ cho mời Tô Băng Lệ lên giúp vui chúng ta.

Tuấn Luận mỉm cười nói:

- Đa tạ Mạc huynh đã có hảo ý với Tuấn Luận, nhưng có một thứ khác tại hạ thích hơn tiếng đàn lẫn nhan sắc của Tô Băng Lệ cô nương.

Đôi chân mày rậm của Mạc Thiên Vân nhíu lại. Đôi tay gã từ từ thả lỏng nhưng lại bấu vào thành bàn, để lại những dấu ấn chỉ. Y nhìn Hạ Tuấn Luận gần như không chớp mắt rồi chậm rãi nói:

- Thứ mà hảo huynh đệ thích hẳn chính là Minh Chỉ Thần Châu?

Tuấn Luận khẽ gật đầu:

- Đúng như Mạc trang chủ nói, thứ mà Tuấn Luận thích chính là hạt Minh Chỉ Thần Châu. Và mục đích của Tuấn Luận đến Tụ Hiền trang lần này cũng là hạt Minh Chỉ Thần Châu.

Lời vừa dứt trên hai cánh môi của Tuấn Luận thì cạnh bàn đã bị Mạc Thiên Vân bẻ gãy đôi.

Y gằn giọng nói:

- Hảo huynh đệ hẳn biết Mạc mỗ quí hạt Minh Chỉ Thần Châu hơn cả bản thăn mình.

- Tuấn Luận biết.

- Đã biết sao Hảo huynh đệ còn tỏ ý thích hạt Minh Chỉ Thần Châu?

- Không chỉ riêng một mình Tuấn Luận thích mà tất cả mọi người biết về truyền thuyết Thập Nhị Thần Châu đều mơ ước có được những hạt Minh châu đó.

- Nhưng Mạc mỗ chỉ có một hạt thôi, chẳng có giá trị vì. Có giá trị hay không thì phải hội đủ mười hai hạt thần châu mới có thể tìm đến bí mật trong những hạt thần châu đó.

Tuấn Luận thản nhiên đáp lời Mạc Thiên Vân:- Mạc trang chủ đã khẳng khái và thành thật thì Tuấn Luận cũng đem sự thành thật và khẳng khái đáp lại người. Tuấn Luận xin được nói, nếu có một hạt Minh Chỉ Thần Châu tự khắc sẽ có được những hạt khác.

Mặt Mạc Thiên Vân cau lại:

- Nhưng hảo huynh đệ biết Minh Chỉ Thần Châu là hạt ngọc ta quý nhất trên đời này mà.

Tuấn Luận thoạt chớp mất từ tốn nói:

- Minh Chỉ Thần Châu đúng là một hạt ngọc quý nhưng chắc chắn nó không thể quý hơn con người.

- Ý của Hảo huynh đệ là gì?

- Mạc huynh miễn thứ cho sự đường đột của Tuấn Luận. Ý Tuấn Luận muốn nói, dù cho Minh Chỉ Thần Châu đối với huynh quý như thế nào thì hẳn không thể sánh với Mạc phu nhân Cát Bội Hương.

Mạc Thiên Vân chỏi tay lên mặt bàn đứng phắt dậy:

- Ngươi ...

Y thốt được bấy nhiêu thì lại buông một tràng thở dài. Vẻ bất nhẫn, đanh ác thoạt hiện lên rồi biến mất thay vào đó là sự ủ dột, phiền toái.

Y từ tốn nói:

- Ta thật thất vọng.

Tuấn Luận nói tiếp theo Mạc Thiên Vân:

- Mạc huynh thất vọng về Hạ Tuấn Luận?

Y ngồi trở lại bàn bưng vô rượu:

- Mời Hảo huynh đệ.

- Mời huynh.

Hai người lại dốc vò rượu ừng ực, lần này chỉ trong một hơi mà cả hai đã nốc gọn năm cân rượu xẻ mà chẳng có gì biểu hiện họ đã thấm men nồng.

Xoay vò rượu đúng một vòng, Mạc Thiên Vân nói:

- Hảo huynh đệ đến Tụ Hiền trang chuyến này không phải để chiêm ngưỡng nhan sắc bất phàm siêu tuyệt của Tô Băng Lệ, và càng không phải để thưởng thức khúc Đoạn Trường Ly Biệt của nàng ta tấu ra, mà đến vì Minh Chỉ Thần Châu.

Tuấn Luận gật đầu:

- Tuấn Luận đem sự thành thật nói với Mạc huynh.

- Rất khí phách. Đối với anh hùng hảo hán thì Mạc mỗ phải đáp lại bằng chính khí phách của mình.

Y đứng lên, lần tay xuống thắt lưng lấy chiếc chuông vàng lắc đều ba tiếng.

Hai gã gia nhân xuất hiện bước vào kính cẩn ôm quyền xá rồi nói:

- Trang chủ có điều chi sai khiến.

Mạc Thiên Vân chỉ Hạ Tuấn Luận:

- Hai người nhận ra vị huynh đệ này chứ?

Hai gã kia nhìn Tuấn Luận một lúc rồi lắc đầu.

Mạc Thiên Vân nghiệm giọng nói:

- Hạ huynh đây chính là Bách Thủ Thư Sinh.

Hai người nọ nhướng mày nhìn Tuấn Luận gần như không chớp mắt. Cả hai người đồng loạt ôm quyền.

- Tôn giá miễn thứ ... Tôn giá miễn thứ.

Tuấn Luận đáp lễ họ.

- Tại hạ chỉ là một kẻ vô danh chẳng đáng để cho nhị vị huynh đài đa lễ như vậy. Nếu tại hạ là Mạc huynh thì mới đáng mặt anh hùng hào kiệt để nhận sự kính trọng của nhị vị.

Mạc Thiên Vân ve cằm, vuốt râu nói:

- Hai người nên biết lần này Hạ Tuấn Luận Bách Thủ Thư Sinh đến Dương Châu để lấy hạt Minh Chỉ Thần Châu của bổn trang chủ. Đáp lại thịnh tình nhiệt tâm của Hạ huynh đệ, bổn trang chủ sẽ có một điều lệ vượt ra ngoài mọi qui tắc từ trước đến nay bổn trang chủ đặt ra.

Y khoát tay ra dấu cho hai người kia lui bước rồi nhìn Tuấn Luận nghiêm giọng khe khắt nói.

- Phàm từ trước đến nay bất cứ người nào nhắc đến Minh Chỉ Thần Châu xem như đã thách thức với Tụ Hiền trang của Mạc Thiên Vân ra rồi, chứ đừng nói là có ý tước đoạt nó. Nhưng nay Hạ huynh đệ đã thẳng thắn thì cùng mối giao cảm giữa ta và Hạ huynh đệ, Mạc mỗ và huynh đệ sẽ đánh cược một chuyến vậy.

Tuấn Luận từ tốn hỏi:

- Mạc huynh muốn đánh cược gì?

- Chung quanh Mạc mỗ là tất cả những anh hùng hào kiệt. Họ đều là những cao thủ lẫy lừng khắp cõi Trung nguyên. Nếu như hảo huynh đệ danh chính ngôn thuận đoạt hạt Minh Chỉ Thần Châu từ nơi cất dấu của ta thì xem như hạt Dạ minh châu sẽ thuộc về hảo huynh đệ. Mạc Thiên Vân ta có mất hạt Dạ minh châu cũng tâm phục, khẩu phục mà chẳng hề làm mất đi mối giao hảo giữa Mạc mỗ và huynh đệ.

Tuấn Luận ôm quyền:
- Đa tạ Mạc trang chủ đã cho Tuấn Luận một cơ hội.

- Được Xem như chúng ta đã quyết định xong. Ta mời hảo huynh đệ.

Hai người bưng vò rượu lên mới biết trong vò chẳng còn giọt nào. Mạc Thiên Vân mỉm cười:

- Tiếc thật ... Cho dù cả Dương Châu thành có đem rượu đến thì cũng không đủ cho hai con sâu rượu đối ẩm trong lúc cao hứng. Rượu đã hết, Mạc mỗ mời huynh đệ đi đến đây, xem qua vật này.

Tuấn Luận ôm quyền:

- Cung kính không bằng tuân lịnh.

Mạc Thiên Vấu đứng lên chắp tay sau lưng, rảo bước tiến ra cửa. Tuấn Luận đi cạnh y. Hai người sánh bước đi bên nhau, nhưng cả hai bất giác trở nên im lặng.

Hình như hai người đang âm thầm đọc những ý nghĩ thầm kín trong đầu người kia.

Rời gian chính sảnh, Thiên Vân dẫn Tuấn Luận đến một toà lầu ngũ giác, nguy nga tráng lệ. Vừa thấy Thiên Vân, hai gã gia nhân lực lưỡng vội ôm quyền xá:

- Trang chủ quá vãng.

Thiên vân khoác tay xá lễ cho hai người đó.

Như đoán được mục đích của vị trang chủ Tụ Hiền trang, hai gã gia nhân liền mở cửa toà ngũ giác lầu. Sau cánh cửa cây kiên cố là tới một tấm cửa sắt.

Lần này chính Thiên Vân mở cửa.

Y bước vào trong cùng với Tuấn Luận.

Hai người phát rảo bước qua ba ngưỡng cửa kiên cố chẳng thua kém gì cánh cửa đầu tiên, nếu không muốn nói là chắc chắn hơn.

Cuối cùng, Thiên Vân đưa Tuấn Luận vào một gian thạch thất. Ngay giữa gian thạch thất đó có một pho tượng được phủ tấm lụa cẩn thận. Thiên Vân bước đến bên pho tượng đá rồi nói với Tuấn Luận:

- Hảo huynh đệ sẽ rất ngạc nhiên, đây ...

Y ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp:

- Huynh đệ tự khắc biết vì sao Mạc Thiên Vân ta quý hạt Dạ minh châu kia hơn chính bản thân mình.

Lời còn đọng trên môi Mạc Thiên Vân thì tay y cẩn thận rút rèm lụa. Tuấn Luận nheo mày nhìn pho tượng đó gần như không chớp mắt. Pho tượng kia thật sinh động như người thật, mà người đó chẳng ai khác chính là Cát Bội Hương.

Chiếc áo choàng bằng ngọc trai lấp lánh khoác ngang đôi bờ vai thanh mảnh, nhưng nổi bật trên nền hào quang của những viền ngọc trai là hạt Minh Chỉ Thần Châu, óng ánh màu xanh lam, trông thật huyền diệu.

Chẳng biết Mạc Thiên Vân đã bao nhiêu lần chiêm ngưỡng pho tượng Cát Bội Cương. Tất nhiên y là chủ nhân của pho tượng này, nên y chiêm ngưỡng lúc nào không được, nhưng đến ngay cả y cũng bị pho tượng kia thu hút thần nhãn tợ Hạ Tuấn Luận. Đôi thần nhãn đầy vẻ uy nghi, quyền lực của Mạc Thiên Vân cứ như đóng đinh vào pho tượng mỹ nữ không chớp mắt, những tưởng y còn say đắm hơn cả Hạ Tuấn Luận.

Chợt Mạc Thiên Vân buông một tiếng thở dài. Y nói:

- Cát Bội Hương mãi mãi trong tâm trí của Mạc Thiên Vân ta.

Tuấn Luận nói:

- Tuấn Luận quả có bất ngờ.

- Đâu ai biết được vì sao Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân lại quý hạt Minh Chỉ Thần Châu hơn cả tính mạng mình.

Y nhìn lại Tuấn Luận:

- Hảo huynh đệ thấy thế nào?

- Không có bút mực nào tả hết vẻ đẹp của pho tượng này. Và cũng chẳng có sự lột tả nào biểu lộ hết tâm tình của Mạc huynh đối với Cát Bội Hương.

Tuấn Luận buông một tiếng thở dài.

Mạc Thiên Vân hỏi:

- Đã biết, Hảo huynh đệ còn giữ ý định lấy Minh Chỉ Thần Châu của Mạc mỗ không?

Nhìn Mạc Thiên Vân, Tuấn Luận từ tốn nói:

- Một hạt Minh Chỉ Thần Châu đã khiến cho thể pháp của Cát Bội Hương trở nên bất diệt. Nếu dúng mười hai hạt dạ minh châu thì đúng là tuyệt phàm vô song.

Y nói dứt câu quay bước trở ra.

Mạc Thiên Vân theo sau Tuấn Luận. Y cẩn thận khóa tất cả các cánh cửa kia lại.

Ra đến bên ngoài, Tuấn Luận mới dừng bước nói với Mạc Thiên Vân:

- Mạc huynh quá cẩn thận. Nếu kẻ muốn đoạt Minh Chỉ Thần châu của huynh hẳn sẽ mở một cuộc đại khai sát giới, khủng khiếp nhất từ trước đến nay mà võ lâm chưa từng có.

- Nhưng Mạc Thiên Vân vẫn sợ mất Minh Chỉ Thần Châu.

- Huynh sợ mất ư? ... Thế ai có thể đoạt Minh Chỉ Thần Châu của Mạc huynh?

- Mạc Thiên Vân chỉ sợ một người duy nhất trên võ lâm giang hồ có thể đoạt được hạt Minh Chỉ Thần Châu.

Tuấn Luận nghiêm giọng hỏi:

- Mạc huynh sợ ai?

Nhìn thẳng vào mắt Tuấn Luận, Mạc Thiên Vân gằn giọng nghiêm khắc nói:

- Người có thể đoạt được Minh Chỉ Thần Châu của Mạc Thiên Vân chính là Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận.

Tuấn Luận nhếch môi, nói:

- Mạc trang chủ đã biết Tuấn Luận sẽ đoạt Minh Chỉ Thần Châu.

- Không một người nào dám mơ tưởng đến chuyện đoạt Minh Chỉ Thần Châu của Mạc Thiên Vân Tụ hiền trang chủ, ngoại trừ một người. Người đó chính là Bách Thủ Thư Sinh hảo huynh đệ của ta.

Y ngưng lời nhìn Tuấn Luận.

- Kẻ hiểu Mạc Thiên Vân là Tuấn Luận, tất người hiểu Tuấn Luận phải là Mạc Thiên Vân. Huống chi giờ ta đã biết mục đích của hảo huynh đệ quá vãng Tụ Hiền trang lần này.

Tuấn Luận ôn nhu đáp lời gã:

- Có được hạt Minh Chỉ Thần Châu của Mạc huynh thì hẳn phải mở một cuộc tàn sát máu chảy đầu rơi mới khả dĩ làm chủ được toà ngũ giác lầu kia. Làm chủ được ngũ giác lầu tất làm chủ được Tụ Hiền trang. Làm chủ Tụ Hiền trang tất phải thay thế Mạc trang chủ. Con đường đó quả là gian nan và đầy máu. Tuấn Luận lại chẳng muốn nhúng tay vào máu trước khi máu nhuộm tay Tuấn Luận.

Nụ cười mỉm thoạt hiện trên hai cánh môi mỏng của Hạ Tuấn Luận. Y khe khắt nói:

- Nhưng bây giờ thì Tuấn Luận cũng phải đoạt Minh Chỉ Thần Châu của Trang chứ huynh thôi.

- Hảo huynh đệ không bỏ ý định kia à?

Tuấn Luận lắc đầu:

- Không.

- Máu sẽ chảy, đầu sẽ rơi.

Tuấn Luận cười khẩy:

- Chúng ta đã đánh cược. Đã đánh cược thì phải có kẻ thua người thắng.

Mong rằng kẻ thắng không phải nhuốm tay vào máu.

Tuấn Luận nói xong quay lại ôm quyền xá Mạc Thiên Vân:

- Đa tạ Mạc huynh đã khoản đãi những vò rượu tuyệt, Tuấn Luận sẽ không bao giờ quên. Ba ngày sau Tuấn Luận sẽ quay lại lấy hạt Dạ minh châu của Mạc huynh.

Mặt Thiên Vân đanh lại:

- Mạc mỗ chờ hảo huynh đệ.

- Hẹn ngày tái kiến. Cáo từ.

Tuấn Luận lắc vai thi triển khinh thuật băng thẳng về phía cửa ngôi Tam quan Tụ Hiền trang. Tuấn Luận đâu biết rằng sau lưng là cặp mắt hừng hực, đầy quyền lực của Tụ Hiền trang chủ đang dõi theo y.

Chương 4: Lâm tiểu tử

Cái tin ba ngày sau Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận sẽ đoạt Minh Chỉ Thần Châu của Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân làm chấn động cả Dương Châu thành. Chẳng khác nào một lời hiệu triệu của võ lâm, anh hùng hào kiệt khắp mọi nơi đều đổ về Dương Châu thành.

Tất nhiên trong những người đó có kẻ tò mò muốn biết chân tướng thực của Bách Thủ Thư Sinh là ai, đồng thời cũng muốn chứng nghiệm ai xem võ công của người được thiên hạ truyền tụng là hành tung xuất quỷ nhập thần như thế nào.

Ngoài những kẻ tò mò kia ra là những đại cao thủ đã từng là thượng khách của Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân. Tất nhiên họ được Mạc Thiên Vân hậu đãi trọng thị thì đây cùng là dịp để họ tỏ lòng kính trọng và đền ơn cho vị trang chủ hào phóng và cương trực.

Tụ Hiền trang thoáng chốc đa trở thành điểm hội tụ của anh hùng hào kiệt trong võ lâm. Toà Dịch quán lúc nào cũng tấp nập người. Tất cả đều khoác vẻ mặt trang trọng, và háo hức, chờ đợi thời khắc Hạ Tuấn Luận xuất hiện. Mặc dù họ biết một khi Tuấn Luận đến thì tất nơi đây sẽ xảy ra một cuộc chiến kinh hồn.

Tất nhiên, chắc chắn mọi người sẽ theo về với Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân.

Với bao nhiêu cao thủ hiện đang có mặt tại Dịch quán, họ đoán chắc phần thắng sẽ thuộc về quần hùng, bởi một mình Tuấn Luận, dù cho y có là Thiên hạ đệ nhất cao thủ thì cũng không thể thủ thắng với hơn trăm người. Chính vì suy nghĩ như vậy, mà ai cũng ngấm ngầm chuẩn bị cho mình một chiến tích để báo công với Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân.

Nếu tại toà Dịch quán, mọi người háo hức bao nhiêu thì tại Ngũ giác lầu không khí lại trở nên trang trọng khẩn trương bấy nhiêu. Toà nhà này vốn đã kiên cố thì nay càng kiên cố hơn. Bảo vệ cho toà Ngũ giác lầu là những đại cao thủ thân tín của Mạc Thiên Vân. Mà chỉ một người thôi cũng có thể làm náo động cả võ lâm giang hồ.

Trong Dịch quán, Phát Quan Bút Tạ Hữu ngồi tư lự, trầm ngâm bên ô cửa sổ hình vòm nhìn ra ngoài. Trên bàn là đôi phán quản bút đã từng tung hoành khắp cõi võ lâm với những bước vi hành cứu nhân độ thế ai cũng phải kính trọng.

Khác hẳn với vẻ thư sinh của khuôn mặt, Phán Quan Bút có bộ dáng lực lưỡng biểu lộ sức mạnh phi thường mà tạo hóa ban cho. Mặc dù với bộ tướng lực lưỡng đó, Tạ Hữu lại chẳng thích vận võ phục, mà chỉ vận bạch y nho sinh, ra vẻ một quan nhân.

Ngắm nhìn thảm cỏ xanh mượt bên ngoài cửa sổ. Phán Quan Bút Tạ Hữu thỉnh thoảng lại bưng chung rượu nhấp một ngụm nhỏ. Trong thái độ của họ Tạ chẳng có vẻ gì là khẩn trương, hay trang trọng như những người khác.

Một trung niên với dáng người gầy gò, tứ chi khẳng khiu, khuôn mặt trắng như nữ nhân, nhưng có những góc cạnh thật nực cười. Cánh mũi dầy và thô phối hợp với đôi mắt lồi thồ lộ, trông y thật là xấu.

Xấu đến độ người ta nhìn gã đã phải phì cười. Nhưng trên võ lâm đều biết y là ai. Đã biết “Độc Cô Nhân” Dương Tùng thì chẳng một người nào dám cười khi đối mặt với họ Dương. Ngọn Khoái đao của Dương Tùng chẳng bao giờ hạ xuống khi biết người ta chế giễu ngoại hình của mình.

Dương Tùng bước đến bàn Phán Quan Bút Tạ Hữu. Y thản nhiên bắt ghế ngồi đối diện với Tạ Hữu.

Tự chuốc cho mình một chén rượu từ bầu rượu của Phán Quan Bút Tạ Hữu, rồi trút vào miệng, Dương tùng mới từ tốn:

- Tạ đại hiệp sẽ phán xử Bách Thủ Thư Sinh như thế nào một khi y thúc thủ?

Phán Quan Bút Tạ Hữu nhìn Độc Cô Nhân Dương Tùng từ tốn đáp lời:

- Tạ mỗ không phán xử y mà để cho Tụ Hiền trang chủ phán xử.

- Đại hiệp từng là người phán xử những cuộc tranh đoạt trên giang hồ, sao lại bỏ lỡ dịp này?

- Nếu Mạc trang chủ đề nghị Phán Quan Bút này phán xử thì Tạ mỗ sẽ phán xử Bách Thủ Thư Sinh ngay lập tức.

Dương Tùng nhướng mày, đôi mày rậm của y thoạt nhướng lên khiến cho khuôn mặt đã nực cười càng trở nên nực cười hơn. Đôi chân mày nhợt nhách của gã không khỏa lấp được những nét hóm hỉnh dị hoặc. Nếu như người khác thì hẳn đã phì cười, nhưng Tạ Hữu biết người đối diện với mình là ai nên không hé miệng.

Dương Tùng nói:

- Tạ đại hiệp phải chờ đến khi Mạc trang chủ cho phép mới phán xử ư?

Tạ Hữu vuốt chòm râu đen mượt, đó là điểm trái ngược với bộ mặt non choẹt của y:

- Tạ mỗ chờ Mạc trang chủ cho phép, vì kính trọng người là một hào kiệt trên chốn giang hồ.

Dương Tùng nhếch môi. Cái nhếch môi của gã càng khiến gã thêm nực cười hơn. Bởi hai cánh môi dầy thù lù, có hình quả ấu lại hao hao giống con sâu róm khi gã nhếch mép. Gã dè bỉu nói với chất giọng khàn khàn:

- Độc Cô Nhân Dương Tùng thì không giống như Tạ đại hiệp.

Tạ Hữu cau mày. Lão nghiêm giọng nói:

- Thế Dương các hạ sẽ phán xử như thế nào đây?

Dương đùng nhún vai, với vẻ khinh thị tự đắc rồi nói:

- Tại hạ chỉ muốn y cười mà thôi.

Y nói dứt câu bất ngờ quay lại sau lưng mình, kéo vai gã đại hán thuộc giới Lục Lâm Giang Nam.

- Hảo huynh đệ ...

Gã đại hán đang quay lưng về phía Dương Tùng, ngoảnh mặt lại nhìn gã.

Hai cánh mũi của Dương Tùng thoạt hếch lên thở khì một cái nghe tợ như tiếng trâu thở.

Hơi thở của gã phả ra một luồng khí nóng hổi thổi ngay vào mặt gã đại hán đó. Mặc dù hứng trọn luồng hơi thở nóng hổi của Độc Cô Nhân Dương Tùng nhưng gã đại hán lại phá lên cười bởi bộ mặt quá ư hóm hỉnh của họ Dương khiến y không sao nén được tiếng cười.

Dương Tùng nhướng mày.

Gã đại hán vừa cười vừa nói:

- Túc hạ muốn ... muốn hỏi gì?

Độc Cô Nhân Dương Tùng rặn nụ cười giả lả. Gã không cười trông khuôn mặt còn đỡ hóm hỉnh, khi gã cười bộ mặt càng hóm hỉnh nực cười hơn.

Chiếc miệng quả ấu của Dương Tùng lép nhép cất giọng khàn khàn như tiếng vịt xiêm:

- Sao các hạ lại cười?

Gã đại hán thản nhiên đáp lời trong khi vẫn cười khùng khục:

- Bộ mặt của tôn giá ... tức cười quá.

- Bộ mặt của Độc Cô Nhân Dương Tùng tức cười lắm ư?

Gã đại hán lục lâm gật đầu:

- Ngộ lắm.. Trông thật nực cười.

- Các hạ cười xong chưa?

- Tại hạ cười mãi đến đứt ruột mà thôi.

- Thế thì phải làm sao cho các hạ đừng cười. Cười nhiều quá sẽ đứt ruột mà đến chết. Chết như thế rất đau đớn, nhưng nếu chết bởi đao của Độc Cô Nhân Dương Tùng thì các hạ vẫn còn được cười.

Lời vừa dứt trên miệng Dương Tùng thì ảnh đao chớp động. Ảnh đao xuất hiện và biến mất nhanh không thể tưởng.

Nhưng ảnh đao mất thì thủ cấp của gã kia đã rơi xuống đất trong khi tiếng cười vẫn phát ra từ lỗ miệng, còn phần thân thể còn lại thì chiếc bụng cứ nhúc nha nhúc nhích.

Bốn gã đại hán đi đùng với gã nọ bật đứng lên thì cũng là lúc cái thể pháp không đầu kia mới chịu đổ gục xuống chân bàn.

Thủ cấp của gã đại hán lục lâm Giang Nam vẫn còn hiện nét của nụ cười, nhưng giờ đây đã biến qua màu tái nhợt tái nhạt tím tái. Trông bộ mặt của chiếc thủ cấp đó những tưởng y rất vui vẻ vì nhận được một chiêu đao chết người của Độc Cô Nhân.

Bốn gã đại hán lục lâm bằng hữu của gã kia đồng loạt rút kiếm, nhưng Độc Cô Nhân Dương Tùng lại phớt lờ nhìn lại Phán Quan Bút Tạ Hữu:

- Cách xử của Độc Cô Nhân ta là như vậy đó Phán Quan Tạ đại hiệp thấy có được không?

Chiêu đao thần chết của Độc Cô Nhân Dương Tùng xuất ra vẫn còn in đậm trong nhãn quan của Phán Quan Bút Tạ Hữu.

Chiêu đao kia có đủ thần uy khiến cho hai bên thái dương của họ Tạ bất giác rịn mồ hôi. Mặc dù Pháp Quan Bút Tạ Hữu đã nghe tiếng về ngọn khoái đao của Dương Tùng, thứ đao pháp chết người, thứ đao pháp cực nhanh, giết người không hề chùng tay, nhưng khi chứng kiến mới nhận ra những lời nói của thiên hạ đồn đãi chưa nói lên hết sự tàn nhẫn của đao pháp họ Dương.

Tạ Hữu vuốt râu ngượng nói:

- Đao pháp khủng bố. Chắc chắn trên võ lâm chẳng có đao thủ nào khả dĩ sánh với đao pháp của Dương túc hạ.

- Tạ đại hiệp quá khen. Nhưng có lẽ chỉ Tạ đại hiệp nhận ra đao pháp của Dương mỗ thôi. Còn những người khác chỉ nghe tiếng mà không bao giờ chứng nghiệm.

- Sẽ không có ai thoát chết nếu như đao của túc hạ muốn lấy mạng họ.

Cũng như gã kia chết mà không kịp khép hai lành môi.

Câu nói của Phán Quan Bút Tạ Hữu cứ như muốn cảnh báo với bốn gã đại hán kia. Nên khi lọt vào thính nhĩ của bốn người đó, thì họ tự hạ binh khí rồi ngồi trở lại.

Dương Tùng nhìn Tạ Hữu nói:

- Theo Phán Quan Bút Tạ đại hiệp. Dương mỗ phán xét Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận theo cách của tại hạ được chứ?Không biết câu nói này có tác động gì đến thần trí của Phán Quan Bút Tạ Hữu nhưng trán y lại rịn mồ hôi nhiều hơn.

Phán Quan Bút Tạ Hữu suy nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu:

- Cách phận xét của túc hạ rất hợp tình hợp lý.

Độc Cô Nhân Dương Tùng ngửa mặt cười khành khạch. Gã cười bộ mặt càng trở nên khó coi và hóm hỉnh, nhưng bây giờ thì chẳng một ai dám hé miệng cười, thậm chí là một nụ cười mỉm. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi lẽ cái chết của gã đại hán kia như một lời cảnh báo khủng bố của gã thần chết Độc Cô Nhân Dương Tùng.

Dương Tùng từ tốn nói sau khi đã cắt ngang tràng tiếu ngạo ngặt ngoẻo:

- Chư vị huynh đệ ... Dương mỗ sẽ phán xét Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận theo cách của mình. Cách của tại hạ như vừa rồi đó, và đã được Phán Quan Bút Tạ Hữu đại hiệp đồng ý. Vậy ở đây chư huynh đệ ai có trái với ý của Độc Cô Nhân Dương Tùng không?

Nghe Độc Cô Nhân Dương Tùng nói mà sắc diện của Phán Quan Bút Tạ Hữu đỏ gấc vì thẹn. Lão có cảm nhận Độc Cô Nhân Dương Tùng đang bỡn cợt lão thì đúng hơn.

Tạ Hữu sao không hổ thẹn chứ, bởi dù sao đối với quần hùng võ lâm thì lão cũng đã nổi tiếng là người cầm cân nẩy mực, mà lời phán ra lại được mọi người suy tôn, nhưng nay trước Dương Tùng, gián tiếp thì lão chẳng dám tự cao nữa mà lại im lặng như thể nhẫn nhục trao lại quyền phán xét cho một đao thủ chỉ biết giết người.

Càng nghĩ Phán Quan Bút Tạ Hữu càng thẹn nhưng lão chỉ biết im lặng bởi thừa biết đôi phán quan của lão không thể nhanh bằng ngọn khoái đao tàn độc của họ Dương.

Độc Cô Nhân Dương Tùng chỏi tay lên mặt bàn từ từ đứng dậy. Từ cửa Dịch quán, một ả a hoàn vận y trang bằng lụa Hàng Châu bước vào. Nàng bước thẳng đến Độc Cô Nhân Dương Tùng.

Nàng khép nép kính cẩn xá y:

- Dương tôn giá ... Trang chủ thỉnh mời Dương tôn giá lên biệt sảnh.

Dương Tùng đắc ý lia cặp mắt lồi trao tráo qua quần hùng rồi khe khẽ gật đầu:

- Tốt lắm ... Tốt lắm ... Trang chủ biết nhìn người ... Trang chủ biết nhìn người.

Ả a hoàn dợm bước để dẫn Dương Tùng đi thì một đại hán vận võ phục cầm búa đến chặn ngang đường nàng.

Nàng kính cẩn ôm quyền xá từ tốn:

- Thiên Lôi thần quyết Mạn Vị tôn giá có điều chi chỉ giáo?

Mạn Vị nhìn ả a hoàn khe khắt nói:

- Mạn mỗ muốn gặp Mạc trang chủ.

Ả a hoàn vẫn giữ thái độ hòa nhã khiêm nhượng:

- Mạn tôn giá muốn nói gì với Mạc trang chủ, xin cứ nói với Tiểu Yến ... Tiểu Yến sẽ bấm báo với người.

- Không ... Mạn mỗ muốn gặp Mạc trang chủ.

Tiểu Yến khẽ lắc đầu ôn nhu nói:

- Không có lịnh của Mạc trang chủ, Tiểu Yến không dám dẫn tôn giá đến gặp người.

Mạn Vị cau mày đanh mặt nói:

- Mạc trang chủ xem thường chư vị quần hùng quá rồi. Chẳng lẽ chư vị anh hùng hào kiệt đến đây vì Mạc trang chủ, người lại chỉ biệt đãi riêng có một người sao?

Nghe Mạn Vị nói, Độc Cô Nhân Dương Tùng vẫn không cò biểu lộ gì. Bộ mặt hóm hỉnh của gã vẫn trơ trơ như thể có một lớp sáp trét lên trên lớp da phẳng lì che đậy tất cả sự biểu cảm của hắn.

Tiểu Yến từ tốn nói:

- Mạn Vị túc hạ đừng nghĩ vậy mà sai cho trang chủ. Tất cả anh hùng hào kiệt, chủ nhân của Tiểu Yến đều rất trọng thị và vô cùng cảm kích trước sự hào hiệp của các vị. Nhưng Dương tôn giá đây là một người quan trọng, lại là thượng khách của trang chủ nên được trang chủ cho mời để bàn chuyện riêng.

Mạn Vị gắt gỏng nói:

- Dương tôn giá đây quan trọng thế Ta đại hiệp không quan trọng à?

Tiểu Yến từ tốn đáp lời:

- Tạ đại hiệp là người chí công vô tư, nên đối với trang chủ vô cùng quan trọng. Chính vì là người nghĩa hiệp nên trang chủ mới nhờ Tạ đại hiệp lưu lại Dịch quán này để bồi tiếp chư vị anh hùng.

Đến lúc này Dương Tùng mới lên tiếng với Mạn Vị:

- Ngươi ganh ghét với Dương mỗ à?

Mạn Vị nghe Dương Tùng lên tiếng theo phản xạ tự nhiên liền đặt tay vào đốc búa.

Y miễn cưỡng nói - Ta không ganh ghét với ai cả, nhưng ...
Dương Tùng cướp lời Mạn Vị:

- Nhưng sao?

- Ơ ... Tất cả mọi người đến Tụ Hiền trang đều vì Mạc trang chủ nhưng trang chủ chỉ mời mỗi một mình tôn giá đến biệt sảnh. Tất đã có ý xem thường quần hùng rồi.

Dương Tùng ve cằm, rồi khẽ gật đầu:

- Ngươi nói cũng có lý.. thế ngươi có muốn Mạc trang chủ mời ngươi lên biệt sảnh không?

- Mạn mỗ không muốn trang chủ xem người nhứt bên trọng nhứt bản khinh.

- Tốt. Ngươi nghĩ như vậy rất đúng. Nhưng để được trang chủ mời lên biệt sảnh bồi tiếp, ngươi phải thể hiện bản lĩnh của mình. Cái danh Thiên lôi thần quyết chỉ là cái danh mà thôi. Còn thực chất bản lĩnh của ngươi như thế nào thì ngươi phải cười cho mọi người thấy.

Lời vừa dứt trên cánh môi hình chữ ấu trông thật hóm hỉnh nực cười thì hai cánh mũi của Dương Tùng như phồng to lên, tuôn ra luồn hơi thở khì khì nghe như trâu thở.

Bộ mặt của họ Dương bất ngờ thay đổi trông càng nực cười hơn. Y muốn cho Mạn Vị cười, nhưng Mạn Vị lại không cười. Bởi đập vào mắt gã là sát thần khủng bố của họ Dương. Thứ uy quan sát thần mà tự y đã kịp nhận ra mình đang đối mặt với thần chết, chỉ một cái vun tay thôi đầu của y sẽ rơi xuống đất mà chẳng kịp ngậm được hai vành môi mỏng.

Tiểu Yến nhìn Mạn Vị chờ đợi gã cười.

Nhưng nàng thất kinh khi không thấy nụ cười hiện lên trên hai cánh môi của họ Mạn, mà thay vào đó là những nét khắc khổ, lẫn vẻ hoảng hốt ẩn tàng.

Nàng nhìn lại Độc Cô Nhân Dương Tùng:

- Mời Dương túc hạ.

Dương Tùng lắc đầu:

- Bộ mặt của ta thế này mà người lại không cười nổi. Thật là thất vọng.

Không biết Hạ Tuấn Luận Bách Thủ Thư Sinh có giống ngươi không.

Y thốt dứt câu đủng đỉnh bỏ đi ra cửa. Chân Dương Tùng vừa bước đến ngang cửa thì dừng lại. Y dừng bước vì không phải nghe được tiếng ai cười sau lưng mình mà vì chạm mặt với một người vận xám y, tay cầm trường kiếm đứng ngay ngưỡng cửa.

Đôi chân mày lợt nhớt của Độc Cô Nhân Dương Tùng nhíu lại. Y buột miệng nói:

- Tử Kiếm Nghị Bất Vọng.

Bộ mặt lưỡi cày, rỗ chằng chịt của Nghị Bất Vọng cũng hơi lộ vẻ bất ngờ khi nhận ra Độc Cô Nhân Dương Tùng. Y cũng buột miệng nói:

- Độc Cô Nhân Dương Tùng.

Hai người đối mặt nhìn nhau. Cả hai chẳng nói tiếng nào nhưng như họ biết rất rõ về nhau. Họ không cần nói ra như biết người kia đang nghĩ gì. Trong toà Dịch quán, quần hùng bất giác chú nhãn vào hai người này. Họ trở nên im lặng, sự im lặng nặng nề mặc dù Bách thủ thư minh Hạ Tuấn Luận chưa xuất hiện mà không gian khủng bố đã bao trùm lên mọi ngóc ngách của Tụ hiền trang.

Quần hùng chờ đợi chuyện gì sẽ xảy ra giữa một kiếm thủ và một đao thủ.

Dương Tùng và Nghị Bất Vọng vẫn đối mặt nhìn nhau. Ánh mắt của hai người gần như chẳng hề chớp. Cứ như cả hai vừa gặp mặt liền hóa thành tượng đá bất động.

Những ngón tay của Dương Từng nhích động thì bên kia những ngón tay của Tử Kiếm cũng khẽ lay chuyển. Rồi hai người lại từ từ thả lỏng song thủ.

Độc Cô Nhân ôn nhu cất tiếng khàn khàn:

- Nơi nào có hoạt náo thì nơi đó có Dương Tùng.

- Bất Vọng cũng đi tìm cảnh hoạt náo.

Cả hai đối đáp mỗi người một câu thì Tiểu Yến lên tiếng:

- Kiếm và đao luôn đi bên nhau.

Nàng bước đến trước mặt Tử Kiếm:

- Tiểu Yến thay mặt Mạc trang chủ cung nghinh Nghị tôn giá đến biệt sảnh.

- Nghị mỗ sẽ đi cùng với cô nương.

Nghị Bất Vọng nói với Tiểu Yến nhưng mắt vẫn không rời Dương Tùng.

Tiểu Yến nói:

- Mời nhị vị tôn giá.

Hai người vừa dợm bước thì bất thình lình một gã tiểu cái bang chạy nhào vào giữa Dương Tùng và Nghị Bất Vọng. Y vấp chân té ngay dưới những bậc tam cấp.

Những tưởng đâu gã tiểu cái bang kia sẽ tán mạng bởi đao và kiếm của hai gã sát thủ vô tình nhưng không ngờ chính sự xuất hiện của gã lại khiến cho cục trường giữa Tử Kiếm và Đao Chết lại bớt căng thẳng.

Dương Tùng Và Nghị Bất Vọng đồng thời buông một tiếng thở phào. Rồi cả hai lẳng lặng bước theo Tiểu Yến, mặc nhiên với gã cái bang đang lồm cồm đứng lên.

Phán Quan Bút Tạ Hữu bước ra:

- Tiểu tử ... Người biết hai người đó là ai không mà lại dám đâm sầm vào họ vậy?

Gã tiểu cái bang lắc đầu:

- Tiểu tử Lâm Tứ không biết à.

Tạ Hữu vuốt râu:

- Tiểu tử may mắn lắm đó. Số ngươi còn lớn nên chưa chết bởi đao và kiếm của hai người đó.

Nói dứt câu Phán Quan Bút Tạ Hữu toan quay bước trở vào thì Lâm Tứ gọi y:

- Tạ đại hiệp ...

Tạ Hữu quay mặt nhìn gã.

Lâm Tứ phủi áo Tạ Hữu:

- Cái gì dính trên người Tạ đại hiệp.

Tạ Hữu gật đầu:

- Ngươi rất ngoan.. - Tiểu bối thấy đại hiệp thần phách siêu phàm nên muốn tỏ lòng sùng bái thôi.

Tạ Hữu vuốt râu lộ rõ thái độ tự đắc vì nhận được lời tâng bốc của Lâm Tứ.

Lâm Tứ ôm quyền kính cẩn nói:

- Tiểu bối muốn được hầu rượu Tạ đại hiệp.

Nghe Lâm Tứ nói câu này, Tạ Hữu càng khoan khoái hơn nữa. Lão vò đầu Lâm Tứ:

- Tốt lắm ... Vào trong với Tạ lão phu.

Lâm Tứ ôm quyền khúm núm:

- Vãn bối vô cùng cảm kích ... Vô cùng cảm kích.

Chương 5: Nợ tình oan nhân

Bưng bầu rượu Của Phán Quan Bút Tạ Hữu, gã tiểu Cái bang Lâm Tứ đi hết bàn này đến bàn khác. Cứ đến mỗi bàn gã lại khom lưng với tất cả vẻ khúm núm của một tên tiểu nhị, thậm chí còn nhún nhường hơn nữa, chuốc rượu vào chén của từng người rồi kính cẩn nói:

- Tạ đại hiệp sai tiểu bối đến mời rượu.

Y vừa nói vừa kính cẩn bưng chén rượu qua khỏi đầu dâng lên người được mời.

Mọi người trong Dịch quán vốn đã bị kích động bởi đao pháp của Dương Tùng, nay có người tự hạ mình tâng họ lên thì ai mà không muốn. Với lại thái độ và vẻ sùng bái của Lâm Tứ thì chẳng một ai có thể mở lời từ chối chén rượu mời của gã. Huống chi y lại nói mình được Tạ Hữu phái đi mời rượu.

Lâm Tứ đi rảo một vòng qua tất cả mọi bàn trong Dịch quán, và không bỏ sót một người nào. Động thái của y như một tên tiểu nhị cúc cung với công việc.

Nhưng y cũng phải mất đến gần hai canh giờ mới hầu rượu xong bấy nhiêu người.

Khi đã hầu rượu xong, Lâm Tứ thủng thỉnh tiến ra phía cửa mà quên cả Phán Quan Bút Tạ Hữu. Có lẽ y đi hầu rượu mỏi chân nên dáng đi có phần thay đổi.

Chân Lâm Tứ bước nặng nề hơn, và đặc biệt là chiếc bụng cứ phình to hơn trước khi y đi hầu rượu.

Lâm Tứ vừa thả chân xuống bậc tam cấp thì trong người gã rơi ra một chiếc hầu bao. Những thỏi bạc vụn văng tung toé khắp mọi nơi, cứ như bạc từ trong thân thể y tuôn chảy ra ngoài. Bạc vụn rơi vung vãi Lâm Tứ lúng túng thì lại thêm một chiếc hầu bao nữa rơi ra. Lần này không phải bạc vụn mà là những thỏi vàng óng ánh.

Lâm Tứ cáu gắt lầu bầu:

- Đúng là tham thì thâm mà.

Cùng với lời càu nhàu của Lâm Tứ thì một gã công tử vận gấm y vụt đứng lên chỉ Lâm Tứ:

- Hê ... Hầu bao của tại hạ. Hắn đã lấy hầu bao của tại hạ. Tiểu tử trả lại đây.

Lời nói của gã công tử đó khiến quần hùng giật mình. Chẳng ai bảo ai nhưng tất cả đều rà soát lại thắt lưng. Cả Dịch quán nhốn nháo hẳn lên vì tất cả mọi người có mặt trong Dịch quán đều đã bị mất hầu bao.

Tất cả túa ra như bầy ong vỡ tổ. Lâm Tứ tất biết ngay vì sao mọi người trong Dịch quán nhốn nháo, sự nhốn nháo kia chắc do y gây ra mà thôi. Chẳng nói nửa lời Lâm Tứ hối hả bỏ chạy. Những chiếc hầu bao đua nhau rơi vãi theo những bước chân của gã. Mặc dù những chiếc hầu bao vẫn túa ra từ người Lâm Tứ nhưng dáng chạy của gã vẫn nặng nề.

Biết chẳng thể nào chạy thoát khỏi sự truy đuổi của bấy nhiêu người. Lâm Tứ buột phải dừng bước. Y thét lên:

- Đứng lạị. Không biết tiếng thét của tiểu tử Lâm Tứ có tác dụng gì mà bất giác quần hùng đang đuổi theo gã phải dừng bước.

Lâm Tứ chưa kịp thốt lời phân trần thì Phán Quan Bút Tạ Hữu đã lên tiếng:

- Tiểu tử to gan, dám hí lộng quỷ thần trước mặt anh hùng hào kiệt giữa ban ngày ban mặt. Ngươi chắc hết muốn sống rồi.

Tạ Hữu vừa thốt dứt câu, Lâm Tứ đã ôm quyền trang trọng nói:

- Tạ đại hiệp minh xét.

- Tiểu tử ... Ngươi muốn ta minh xét gì nào? Muốn kết cho ngươi một tội chết? ... Đã vậy lâm phu sẽ kết cho ngươi một tội chết để làm gương cho đám hậu bối.

Lâm Tứ khoác tay:

- Không không ... Lâm Tứ chưa muốn chết đâu ... Lâm Tứ chỉ muốn Tạ đại hiệp minh xét thôi.

Quần hùng nhốn nháo hẳn lên.

Thấy quần hùng nhốn nháo, Tạ Hữu phải chau mày, bất nhẫn nhìn Lâm Tứ:

- Ngươi muốn ta minh xét gì nào?

- Lâm Tứ xin Tạ đã hiệp rửa mối oan cho Lâm Tứ.

Tạ Hữu chau mày đanh mặt, gắt gỏng nói:

- Tiểu tử bị hàm oan gì nào ... Chứng cớ rành rành, và tất cả mọi người trong Dịch quán đều bị ngươi móc hầu bao. Chẳng lẽ bấy nhiêu đó chưa đủ làm bằng chứng để Tạ lão phu kết tội ngươi?

Lâm Tứ toét miệng giả lả cười. Y nhìn Tạ Hữu nói:

- Nếu không có người đứng sau lưng Lâm Tứ thì sao tiểu tử Lâm Tứ dám hí lộng quần hùng. Bây giờ chuyện vỡ lở, nếu Tạ đại hiệp muốn kết tội thì phải kết tội người đã xúi tiểu tử Lâm Tứ.

Tạ Hữu vuốt râu khẽ gật đầu:

- Tiểu tử ... Ngươi nói rất đúng.. Mau nói ra ai đã xúi quẩy ngươi làm chuyện tày đình này?

- Các vị anh hùng ... Lâm Tứ sẽ nói ra nhưng trước khi nói xin các anh hùng hứa cho một lời sẽ bảo vệ tiểu tử Lâm Tứ.

Mọi người đồng loạt xướng lên:

- Tiểu tử ... Nói đi ... Chúng ta sẽ cho người một cái mạng.

Lâm Tứ ôm quyền xá với tất cả sự thành khẩn:

- Lâm Tứ vô cùng cảm kích ... Đa tạ các anh hùng hào kiệt.

Y nhìn lại Phán Quan Bút Tạ Hữu:

- Tạ đại hiệp. Nếu không có đại hiệp thì tiểu tử Lâm Tứ sao lại dám bỡn cợt quần hùng?

Cặp lông mày của Phán Quan Bút Tạ Hữu nhướng lên hết cỡ. Những thớ thịt trên mặt lão giần giật. Hai cánh môi mím chặt lại, đôi mắt thao láo nhìn Lâm Tứ.

Lão rít giọng nói:

- Lâm tiểu tử quả là hồ đồ, dám ngậm máu phun người ... Ngươi thật là hết muốn sống rồi.

Cùng với lời nói đó, Phán Quan Bút Tạ Hữu rút đôi thiết bút đeo sau lưng, chớp động thân pháp toan áp tới Lâm Tứ. Đôi bút pháp binh khí của lão vốn là thứ binh khí đặc dụng của những đại cao thủ chuyên về thủ pháp điểm huyệt. Chúng tợ đôi mãng xà lao đến, điểm tới vùng thượng đẳng của Lâm Tứ.

Lâm Tứ rống lên:

- Cứu với ... Cứu với.

Chẳng cần phải đợi Lâm Tứ thét tiếng thứ ba, một vị đạo sĩ Võ Đang băng mình lướt ra, ngọn phất trần nhanh chóng giũ vào đôi Phán Quan Bút của Tạ Hữu.

Ngọn phất trần và Phán Quan Bút chạm vào nhau.

Chát ...

Cả vị đạo sĩ Võ Đang và Tạ Hữu giao nhau một chiêu, đồng loạt thối bộ.

Tạ Hữu cáu gắt nói:

- Thuật Hư đạo trưởng sao lại không để cho Tạ lão phu hành xử tên tiểu tử gian trá này?

Thuật Hư đạo trưởng giũ phất trần nhìn Tạ Hữu nói:

- Bần đạo nghe danh Phán Quan Bút Tạ đại hiệp là người chí công vô tư, hành sự trên giang hồ chưa một lời sai ngôn hay tắc trách. Thế mà hôm nay chưa rõ hư thực thế nào đã vội ra tay giết người. Tạ đại hiệp không nghĩ mình đã hành động hồ đồ, hay còn ẩn ý gì khác?

Nghe Thuật Hư đạo trưởng nói, sắc diện Phán Quan Bút Tạ Hữu đỏ gấc vì thẹn. Lão ngập ngừng chưa biết nói thế nào thì Thiên Lôi Thần Quyền ôm quyền nói:

- Tạ đại hiệp giải thích sao khi tiểu tử kia thốt ra câu đó?

Tạ Hữu gay gắt nói:

- Còn giải thích sao nữa ...

- Nói như thế Tạ đại hiệp đã đứng sau lưng gã tiểu tử này để bỡn cợt anh hùng võ lâm.

Phán Quan Bút Tạ Hữu trợn mắt gắt giọng nói:

- Mấy mươi năm nay, lão phu dọc ngang khắp chốn võ lâm, chưa hề bị tai tiếng. Danh tiếng đấy đủ chứng minh cho nhân cách của lão phu rồi.

Lão chỉ Lâm Tứ:

- Tiểu tử kia ngậm máu phun người hẳn có ý muốn làm ô danh lão phu. Gã thật đáng chết.

Lâm Tứ lắc đầu:

- Tạ đại hiệp sao lại nói vậy ... Nếu không có Tạ đại hiệp và Mạc trang chủ đốc xúi thí Lâm Tứ chẳng dám làm như vậy đâu.

Tạ Hữu càng tức giận hơn khi lời nói của Lâm Tứ lọt vào tai lão:

- Ngươi nói sao?

- Thì có sao Lâm Tứ nói vậy mà. Chẳng phải Tạ đại hiệp nói Mạc trang chủ lúc này đang hồi kiệt quệ ngân lượng vì toà Dịch quán phải chi phí nhiều quá.

Nếu không có toà Dịch quán này tất một ngày nào đó cả Tụ Hiền trang cũng phải đem bán tống bán tháo. Chính vì lẽ đó mà Mạc trang chủ mới nhờ đến Lâm Tứ qua Tạ đại hiệp để mượn chút đỉnh ngân lượng của anh hùng hào kiệt trong võ lâm. Nếu suôn sẻ thì thôi, bằng như có gì khó khăn thì Tạ đại hiệp sẽ đứng ra đỡ dúm cho Lâm Tứ ... Giờ chuyện đã dĩ lỡ rồi, Lâm Tứ buộc phải trả lại ngân lượng cho mọi người vậy.

Lâm Tứ vừa nói vừa cởi dây thắt lưng. Những chiếc hầu bao rơi xuống đất như sung đụng. Y nhìn đống hầu bao ngân lượng rơi đầy dưới chân mình mà chắc lưỡi tiếc rẻ:

- Ái cha ...

Lâm Tứ nhìn lại quần hùng:

- Tiểu tử Lâm Tứ đắc tội với các vị mong các vị miễn thứ. Bây giờ Lâm Tứ xin cáo từ.

Y dợm bước thì Tạ Hữu thốt lên:

- Lâm tiểu tử, dừng lại ...

Lâm Tứ miễn cưỡng ôm quyền xá Phán Quan Bút Tạ Hữu:

- Tạ đại hiệp có điều chi muốn chỉ giáo Lâm Tứ à?

- Tiểu tử nói năng hồ đồ lại cố ngậm máu phun người. Chuyến này nếu không làm rõ trắng đen, ngươi sao có thể đi được. Tiểu tử mau theo lão phu vào Dịch quán. Chính lão phu sẽ thỉnh nhờ Mạc trang chủ đến để phân trần cho ra nhẽ.

Phán Quan Bút Tạ Hữu nói dứt câu thì một cột khói bốc lên từ phía Dịch quán.

Thấy cột khổ đó Lâm Tứ reo lên:

- Mọi chuyện đã rõ rồi ... Mọi chuyện đã rõ rồi.

Y vừa nói dứt câu thì từ trong Dịch quán Hạ Tuấn Luận trong trang phục bạch y nho sinh chấp tay sau lưng chậm rãi tiến thẳng về phía quần hùng. Y bước đến bên Lâm Tứ nhìn mọi người.

Sự xuất hiện quá ư đột ngột của Hạ Tuấn Luận khiến quần hùng cứ trơ mặt ra nhìn y và Lâm Tứ.

Tuấn Luận nói:

- Chư vị anh hùng hảo hán ... Trước khi chư vị phán xét tiểu tử Lâm Tứ thì hãy phán xét mình trước.

Thuật Hư đạo trưởng rít giọng nói:

- Bách Thủ Thư Sinh ... Phải chăng các hạ đến Tụ Hiền trang để đoạt Minh Chỉ Thần châu của Mạc trang chủ?

Tuấn Luận gật đầu:

- Không sai ... Mục đích của tại hạ đến Tụ Hiền trang là để đoạt Minh Chỉ Thần Châu cha Mạc trang chủ. Đến vì mục đích đó nên tại hạ phải lấy Minh Chỉ Thần Châu. Còn chư vị ở đây đến Tụ hiền trang để giúp cho Mạc trang chủ, không chỉ vì những chiếc hầu bao mà quên đi mục đích của mình. Như thế cũng tốt. Bây giờ các vị có thể rời Tụ Hiền trang của Mạc trang chủ được rồi.

Thiên Lôi Thần Quyết Mạn Vị lên tiếng:

- Bách Thủ Thư Sinh ... Các hạ nói vậy có ý gì?

- Nói như thế mà Mạn túc hạ vẫn chưa hiểu sao. Chẳng lẽ tại hạ phải đưa hạt Dạ minh châu đó ra cho chư vị xem à?

Y quay lại Lâm Tứ:

- Lâm đệ ... chúng ta đi thôi.

Tuấn Luận vừa nói vừa nắm tay Lâm Tứ.

Thấy Tuấn Luận và Lâm Tứ toan bỏ đi quần hùng nhốn nháo hẳn lên.

Phán Quan Bút Tạ Hữu thét lớn:

- Chư vị huynh đệ ... Không cho hắn đi ... Đừng cho hắn bỏ chạy.

Quần hùng đồng loạt rút binh khí toan xông đến, nhưng tất cả đã quá muộn rồi.

Tuấn Luận chỉ lắc vai, tay nắm tay Lâm Tứ thi triển bộ pháp Mê Tông thần kỳ.

Chỉ loáng mắt hai người đã băng ra tới ngôi tam quan của Tụ Hiền trang bỏ xa quần hùng nhốn nháo sau lưng họ.

Trong khi Tuấn Luận và Lâm Tứ rời Tụ Hiền trang thì trên tầng cuối cùng của toà Ngũ giác lầu, Xám y nhân với chiếc mặt nạ che mặt định nhãn nhìn theo y.

Cùng lúc đó, tiếng đàn cùng tiếng hát cất lên tại gian biệt phòng của Mạc Thiên Vân.

Đem theo Lâm Tứ, Tuấn Luận rời Tụ Hiền trang đến toà thủy xá kiến tạo trên ghềnh đá nhô ra ngoài dòng Dương Tử.

Bước vào thủy xá, Lâm Tứ nói:

- Đại ca đã lấy được hạt Minh Chỉ Thần châu của Mạc trang chủ?

Tuấn Luận gật đầu.

Y lấy túi gấm đeo bên hông đặt vào tay Lâm Tứ:

- Đệ nhìn xem.

Lâm Tứ mở túi gấm ra xem. Ánh hào quang từ trong túi gấm hắt ra nhuộm một màu lam ngọc lên khuôn mặt gã. Đôi mắt Lâm Tứ cứ ló nhìn vào trong túi gấm.

Y vừa nhìn vừa chắc lưỡi:

- Ái cha ... Đẹp quá ... đẹp quá ... không có hạt Dạ minh châu nào khả dĩ sánh bằng Minh Chỉ Thần châu.Lâm Tứ rút lại miệng túi gấm, nhìn Tuấn Luận nói:

- Hạ đại ca ... Hạt Dạ minh châu này đáng giá bao nhiêu?

Tuấn Luận nhìn Lâm Tứ cười:

- Tùy theo ý của Lâm đệ. Chuyện hôm nay, đệ đã làm được một việc đại phúc. Máu không nhuộm đỏ Tụ Hiền trang và võ lâm không xảy ra thảm cảnh máu chảy đầu rơi. Công trạng đó của đệ rất đáng được trọng thưởng. Đệ muốn gì?

Lâm Tứ nhìn Tuấn Luận giả lả cười:

- Hạ đại ca hỏi Lâm Tứ muốn gì à?

Tuấn Luận gật đầu.

Lâm Tứ giả lả nói:

- Hạ đại ca biết rồi đó ... Nếu như Lâm Tứ “ẩn thủ” lấy chỉ vài chiếc hầu bao thôi thì chẳng ai phát hiện được. Nhưng tại vì lòng tham vô đáy mà Lâm Tứ bị người ta phát hiện. Suýt chút nữa đã nhận đôi Phán Quan Bút của Tạ Hữu Lão ngưu đầu kia, hồn chắc giờ đã đến gặp Diêm Vương.

Tuấn Luận nhìn Lâm Tứ:

- Huynh hiểu ý của đệ.

Chắp tay sau lưng nhìn ra ngoài dòng Dương Tử, Bách thủ Thư Sinh có vẻ suy tư trầm ngâm. Một lúc sau, y quay lại nói với Lâm Tứ:

- Lâm đệ ... huynh tặng cho đệ hạt Minh Chỉ Thần châu đó, nhưng với một điều kiện.

Làm Tứ tròn mắt nhìn Hạ Tuấn Luận, nói:

- Hạ đại ca! Vì hạt Minh Chỉ Thần châu này mã đại ca chẳng ngại xâm nhập Tụ Hiền trang, gieo thù chuốc oán với võ lâm Trung Nguyên. Chuyện đại ca làm chẳng phải là chuyện nhỏ rồi. Đã lấy được Minh Chỉ Thần châu sao lại tặng cho đệ?

Tuấn Luận nhún vai nói:

- Huynh chợt nghĩ lại thấy mình chẳng cần đến nó nữa, nhưng đệ phải hứa với huynh không được cho bất cứ ai biết đệ đang có hạt Minh Chỉ Thần châu của Mạc Thiên Vân.

Lâm Tứ gật đầu:

- Huynh sợ khi thiên hạ biết Lâm Tứ giữ hạt Minh Chỉ Thần châu thì sẽ gieo họa cho Lâm Tứ.

Tuấn Luận gật đầu.

Tuấn Luận mỉm cười chỉ chuôi cây trâm ghim trong cột thủy xá, nghiêm giọng nói:

- Chừng nào đệ không thấy đầu cây trâm này thì cứ tự nhiên muốn dùng như thế nào cũng được.

Lâm Tứ reo lên:

- Được rồị. đệ hứa ... đệ hứa. Còn bây giờ Lâm Tứ sẽ rời Dương Châu đến Lạc Dương thành.

- Được đệ bảo trọng.

Đặt tay lên vai Lâm Tứ, Tuấn Luận nói:

- Có lúc ta cần đến thuật ẩn thủ của đệ đó.

Tuấn Luận chấp tay sau lưng bước ra khỏi gian thủy xá. Lâm Tứ bước theo Tuấn Luận. Y hỏi:

- Đại ca định đi đâu?

- Huynh có chuyện phải làm.

Tuấn Luận nói xong, lắc vai thi triển Mê Tông bộ, thoạt cái đã mất hút chẳng để lại bóng dáng. Lâm Tứ lắc đầu chắc lưỡi:

- Lâm Tứ này phát tài rồi. Không ngờ Minh Chỉ Thần châu của Mạc trang chủ lại rơi vào tay mình.

Y lắc đầu:

- Thật là khó tin ... Một tiểu Cái bang mà có được hạt Minh Chỉ Thần châu.

Như thể quá nôn nóng với báu vật, Lâm Tứ không kềm lòng được, bèn lấy hạt Minh Chỉ Thần châu ra ngắm nghía miệng thì xuýt xoa nói:

- Ái cha ... Đẹp quá ... Đẹp quá ... Thật không thể nào tưởng tượng được.

Lâm Tứ như thể bị hạt Dạ minh châu Minh Chỉ rút lấy mọi suy nghĩ lẫn nhãn lực mà chẳng nghĩ gì đến chung quanh mình. Y hết lật ngược, lật xuôi để ngắm hạt dạ minh châu đó.

Đang ngắm nghía một cách say mê, chợt Lâm Tứ nghe tiếng chân bước vào thủy xá. Y hốt hoảng cho ngay hạt Minh chỉ vào túi gấm lèn vào ngực áo, quay ngoắc lại.

Đập vào mắt Lâm Tứ là một gã thư sinh yếu đuối, miệng nồng nặc rượu. Y lê từng bước vào thủy xá, trên tay vẫn ôm khư khư bầu rượu hai cân. Đôi mắt y đờ đẫn, miệng thì thều thào nói:

- Ta chết để nàng được vui duyên tình khác ... Ta chết để nàng được vui với duyên tình khác.

Sử Thứ Dân vừa nói vừa lao bước đến vòng hiên thủy xá, toan lao đầu xuống dòng Dương tử. Lâm Tứ thấy y tính tự vận liền chụp tay kéo lại:

- Hê ...

Y kéo Sử Thứ Dân vào thủy xá. Gã như thể không đứng nổi ngồi bệt xuống sàn gạch. Mắt nhướng thẳng lên, miệng thì sủi bọt, thều thào nói:

- Ta muốn chết. Ta muốn chết ...

Lâm Tứ nhìn Sử Thứ Dân, lắc đầu nói:

- Túc hạ sao lại muốn chết ... Bộ sống không vui vẻ hả?

Sử Thứ Dân nhướng đôi mắt ngầu đục, chẳng còn thần quang. Y thều thào nói:

- Ta sống làm chi nữa khi nàng đã bỏ ta?

Lâm Tứ chìa mặt tới:

- Hê ... huynh đài muốn chết vì tình phải không?

Thứ Dân gật đầu lè nhè nói:

- Ta đang thất tình ... Mất nàng ta chẳng còn muốn sống nữa. Tại sao nàng lại muốn bỏ Sử Thứ Dân này. Phải chăng nàng vì quyền lợi mà quên tình yêu của ta. Phải chăng nàng đã là Thiên hạ đệ nhất kiều nữ rồi vội phủi tình ta?

Y nói xong bật khóc thổn thức.

Nghe Thứ Dân vừa khóc vừa kể lể, mặt Lâm Tứ nhăn lại. Y ngồi bệt xuống bên họ Sử:

- Huynh dài nói nàng là ai vậy ...?

Nàng là ai mà tự cho Tình là Thiên hạ đệ nhất kiều nữ đất Dương Châu?

Thứ Dân gục gặc, nhướng mày nhìn Lâm Tứ:

- Chẳng ai có thể sánh với nàng.

Lâm Tứ vỗ vai gã:

- Nhưng nàng là ai?

- Tô Băng Lệ.

Đôi mắt của Lâm Tứ những tưởng muốn đứng tròng nhìn họ Sử sau khi ba tiếng Tô Băng Lệ đập vào tai gã. Y nhăn nhó nói:

- Đúng rồi ... Huynh đài thất tình là đúng rồi. Phận thấp hèn thì xin nhận phần nhỏ mọn đi. Có gì mà lại đèo bồng yêu ngay Tô Băng Lệ?

Đang lúc cao hứng, Lâm Tứ vỗ vai Sử Thứ Dân:

- Thôi được rồi ... Hôm nay Lâm Tứ đang gặp vận may. Ta sẽ giúp cho huynh đài quên Tô Băng Lệ thiên hạ đệ nhất kiều nữ. Rồi sau đó huynh đài có muốn chết thì chết. Huynh đài có chết thì cũng không đến nỗi biến thành con ma đói ôm mối tơ tình đi tìm hà bá.

Lâm Tứ nói xong dìu Sử Thứ Dân ra ngoài ghềnh đá. Y dìm đầu Sử Thứ Dân xuống mặt nước. Khi dựng Thứ Dân đứng dậy, gã ho sặc một tiếng mới lần hồi tỉnh rượu.
Lâm Tứ nói:

- Huynh đài còn nhớ Tô Băng Lệ Thiên hạ đệ nhất kiều nữ không?

Thứ Dân chồm tới Lâm Tứ:

- Tô Băng Lệ đang ở đâu? Nàng ấy đang ở đâụ.?

Y thốt dứt câu mới nhận ra trước mặt mình là một tiểu Cái bang xa lạ.

Thứ Dân ngượng ngùng nói:

- Ta đang ở đâu?

Lâm Tứ nhướng mày:

- Đang bên dòng Dương Tử. Nếu không có Lâm Tứ thì Sử huynh đã xuống thăm lão hà bá rồi.

Sử Thứ Dân chồm đến:

- Tiểu huynh đệ sao không để cho ta chết?

Y lắc đầu:

- Ta không muốn sống đâu.

Lâm Tứ nhìn Sử Thứ Dân:

- Nhìn bộ mặt của Sử huynh là biết ngay huynh đang muốn chết. Ai cũng có quyền lựa chọn cả. Lâm Tứ sẽ không cản huynh chết đâu, nhưng tại vì Sử huynh chọn thời điểm chết chẳng đúng lúc gì hết. Chọn thời điểm ngay lúc Lăm Tứ đang Cao hứng và lại ngay trước mặt Lâm Tứ nữa, chính vì thế mà Lâm Tứ buộc phải cản huynh lại.

Sử Thứ Dân thều thào đáp lời Lâm Tứ:

- Ta chỉ muốn chết thôi chứ có chọn thời điểm chết đâu.

- Thế mới khó xử cho Lâm Tứ đó.

Y vỗ vai Sử Thứ Dân:

- Sử huynh sao không chọn cách chết nào mà lại định xuống thăm Hà Bá vậy? Thiếu gì cách chết sao lại chọn cái chết trương chết sình.

Y chắc lưỡi nói tiếp:

- Sử huynh không biết đấy thôi, chứ chết trương chết sình thì gớm ghiếc lắm.

Khi huynh chết rồi thì lú cá đói sẽ rỉa thịt huynh, vả lại còn phải chịu lạnh lẽo nữa.

Huynh có biến thành ma thì cũng sẽ mang bộ mặt rỗ chẳng rỗ chịt, đi đâu nước chảy đến đó ắt chẳng có con ma nữ nào chịu nâng khăn sửa túi cho huynh đâu.

Lâm Tứ lắc đầu:

- Thôi đừng có chết kiểu này. Nếu huynh muốn chết thì Lâm Tứ sẽ cho huynh biết một cách chết khác. Huynh chết theo kiểu của Lâm Tứ vừa không đau đớn, mà khi biến thành ma thì cũng không đến nỗi vất vưởng đói khổ.

Sử Thứ Dân buột miệng hỏi Lâm Tứ:

- Vậy chết theo kiểu nào?

Lâm Tứ đỡ Sử Thứ Dân đứng lên:

- Nếu huynh muốn thì theo Lâm Tứ.

Sử Thứ Dân uể oải đứng lên rồi thiểu não bước theo Lâu Tứ. Mặc dù tuổi Sử Thứ Dân chỉ mới vừa đôi mươi nhưng dáng cách của y lại ngỡ như một lão già ngoài thất tuần sắp đến thời điểm chối bỏ cuộc đời.

Những ánh chớp cùng tiếng sấm trỗi lên xé tan bầu trời chiều ảm đạm, báo hiệu một sự thay đổi bất ngờ sẽ ập đến Dương Châu trấn. Mọi người hối hả, bận rộn với sự biến đổi của tiết trời, và khi màn nước trắng xoá chụp xuống, cả trấn Dương Châu như chìm trong mặn lụa nước dầy đặc, chẳng còn nhận ra sự sung túc của nó nữa. Mưa càng lúc càng lớn dần. Chẳng bao lâu mọi nẻo đường đều ngập trong nước. Người ta chẳng biết đến khi nào cơn mưa đầu mùa sẽ tạnh.

Khi màn đêm buông hẳn xuống, những chiếc đèn lồng phải chống chọi với làn hơi nước ẩm ướt cùng những ngọn gió se lạnh. Trong tiết trời như vậy thì chẳng một ai muốn bước ra ngoài. Nếu như có khách thập phương lỡ đường thì người ta cũng sẽ tìm khách điếm rút ngay vào trong những gian thư phòng ấm cúng, chờ đợi trời sáng bằng những bầu rượu ngon vốn đã nổi tiếng khắp Trung Nguyên.

Thế nhưng trong tiết trời ướt ắt và vắng lặng đó lại có một người bận áo thụng, đội mũ che đầu hố hả rời Dương Châu thành qua cửa đông. Người đó quả lạ lùng khác thường mới rời nhà và rời Dương Châu trấn trong thời khắc này. Xuôi theo con đường về hướng Lâm Viên, xem chừng người vận thụng y rất hối hả. Có lẽ y có chuyện gấp nên bất kể thời tiết trời như thế này.

Y dừng bước trước một ngôi cổ miếu thần hoàng, cũng vừa lúc một cỗ xe độc mã xuất hiện. Người ngồi trên ghế xà ích cùng vận áo thụng có mũ trùm cứ như muốn che những hạt mưa còn sót lại đang trút xuống vai y.

Cỗ xe dừng trước thềm ngôi cổ miếu Tuấn Luận kéo chiếc mũ trùm đầu xuống. Trong mái hiên ngôi cổ miếu, người nọ cũng kéo mũ để lộ chân tướng là Tô Băng Lệ. Trong bóng tối lờ mờ của trời đêm, làn da của khuôn mặt nàng vẫn toát ra vẻ tuyệt mỹ làm say đắm bất cứ một nam nhân nào.

Tuấn Luận vẫn ngồi trên ghế xà ích, nhìn Tô Băng Lệ nói:

- Chúng ta đi chứ?

Băng Lệ gật đầu. Nàng bước lên ngồi cạnh Tuấn Luận. Y quay sang nhìn nàng:

- Tô cô nương hãy vào trong khoang xe. Ngoài này không tiện cho cô nương đâu.

Băng Lệ nhìn Tuấn Luận. Nụ cười giả lả hiện lên hai cánh môi của nàng.

Mặc dù nụ cười đó không thật tươi, nhưng ghi nhận được nó thì sự ảm đạm trong tâm Tuấn Luận chợt nhẹ bỗng rồi tan biến khi nụ cười kia vụt tắt.

Băng Lệ từ tốn nói:

- Hạ công tử lo cho Băng Lệ à?

Tuấn Luận gật đầu, đáp lời nàng:

- Đường đến Thiên Ma cổ bảo xa lắm. Tô cô nương sẽ bị cảm lạnh trong tiết trời này.

Tuấn Luận vừa nói vừa giật dây cương để con tuấn mã sắc đen tuyền thả nước kiệu kéo cổ xe xuôi về phía trước. Băng Lệ liếc trộm Tuấn Luận. Nàng nghĩ thầm:

- “Bách Thủ thư sinh” đây ư? Người đã không ngần ngại uy danh của Mạc Thiên Vân Tụ Hiền trang chủ mà cướp Minh Chỉ Thần châu.

Trong khi Băng Lệ suy nghĩ thì Tuấn Luận vẫn dõi mắt hướng về phía trước.

Băng Lệ ôn nhu nói:

- Băng Lệ thích những ngọn gió se lạnh trong tiết trời như thế này.

- Tùy cô nương.

Đôi chân mày vòng nguyệt của Băng Lệ nhíu lại. Nàng có cảm nhận Tuấn Luận rất khô khan và lạnh nhạt với mình. Chính cảm nhận đó. Băng Lệ buột miệng hỏi:

- Hạ công tử hẳn đã cố thê tử rồi?

Quay sang nhìn Băng Lệ, nụ cười nhếch lên rồi vụt tắt, Tuấn Luận lắc đầu:

- Tại hạ chẳng bị ràng buộc với bất cứ nữ nhân nào cả.

- Nói vậy công tử chưa có phu nhân.

Tuấn Luận gật đầu.

- Thế còn Cát Bội Hương Tuấn Luân nhìn lại Băng Lệ. Y từ tốn nói:

- Tô cô nương hỏi để làm gì?

- Băng Lệ chỉ tò mò thôi.

- Vậy tại hạ cũng được quyền tò mò chứ?

- Hạ công tử muốn nói gì?

Tuấn Luận ghịt dây cương cho con tuấn mã kéo cỗ xe tránh một ổ gà khá lớn mặc dù ánh đèn lồng treo trên bên hông cổ xe không đủ ánh sáng soi rõ con đường.

Băng Lệ nói:

- Hạ công tử đúng là một xà ích cẩn thận - Tại hạ luôn cẩn thận.

Băng Lệ hỏi:

- Hạ công tử muốn hỏi gì nơi Băng Lệ?

Nhìn thẳng vào mắt Băng Lệ, Tuấn Luận nghiệm giọng nói:

- Cát Bôi Hương đã truyền lại cho cô nương tấu khúc “Đoạn trường ly biệt”?

- Hạ công tử quan tâm đến điều đó?

- Tô cô nương có thể không trả lời tại hạ.

- Nếu Băng Lệ đoán không lầm thì Hạ công tử rất quan tâm đến Cát Bội Hương tỷ tỷ.

Tuấn Luận buông một câu bằng chất giọng thật nhạt nhẽo:

- Tô cô nương muốn nghĩ sao cũng được.

Câu trả lời của Tuấn Luận khiến vẻ mặt của Băng Lệ đanh lại. Nàng có vẻ thất vọng với câu đáp của Tuấn Luận. Cảm giác Tuấn Luận là một con người nhạt nhẽo và khô cằn càng trỗi dậy trong tâm trí nàng.

Trong khi Tô Băng Lệ suy nghĩ mông lung thì Hạ Tuấn Luận lại im lặng dõi mắt về phía trước. Trông thần thái của Tuấn Luận tợ một con thú tinh ranh đang đánh hơi thăm dò phía trước mình. Băng Lệ khẽ lắc đầu từ tốn nói:

- Hạ công tử hẳn rất cần Thập Nhị Thần châu?

Tuấn Luận đáp lời nàng bằng một câu nửa vời:

- Tô cô nương cũng chẳng khắc gì tại hạ.

- Tại sao cứ phải có Thập Nhị Thần châu?

- Điều đó tự cô nương có thể trả lời được Nàng im lặng, sửa lại chiết áo thụng như thể muốn che những ngọn gió đêm ướt át sau cơn mưa tầm tả. Họ rời Dương Châu trấn đúng một canh giờ thì thấy phía trước có một đốm lửa.

Băng Lệ hỏi:

- Hạ công tử ... Phía trước là đâu vậy - Phía trước là ngã ba Sinh tử lộ.

Nàng lặp lại câu nói của Tuấn Luận:

- Sinh tử lộ?

Tuấn Luận khẽ gật đầu:

- Tại hạ nghĩ có người đang đón tại hạ và cô nương.

Băng Lệ lắc đầu:

- Băng Lệ phó hẹn với công tử rất bí mật. Không có ai biết thì làm gì có người đón chúng ta. Có lẽ phía trước là một người thợ rừng nào đó đốt lửa để sưởi ấm.

Hai cánh môi Tuấn Luận nhếch lên. Y nghiệm giọng nói:

- Tại hạ ngửi được mùi tử khí quanh quẩn phía trước mình.

Câu nói của Tuấn Luận khiến xương sống Băng Lệ gay lạnh. Nàng có cảm giác rờn rợn sau câu nói của Tuấn Luận. Băng Lệ buột miệng hỏi:

- Đường đến “Thiên Ma Cổ Bảo” hắn không được êm ả, đúng không?

- Nếu sự võ đoán của cô nương không lầm.

Khi cách đống lửa khoảng mươi trượng, Tuấn Luận và Băng Lệ mới nhận ra hai người ngồi bên đống lửa. Mặc dù tiết trời se lạnh nhưng tuyệt nhiên trên người họ chẳng có lấy một chiếc áo choàng khoác vai. Băng Lệ nghĩ thầm:

- Họ cần gì đến áo khoác ngoài khi đã có bếp lửa sưởi ấm rồi.

Khi cỗ xe còn cách đống lửa năm trượng thì hai người kia cũng từ từ đứng lên. Hai người có khuôn mặt trông như bọn quỷ vô thường nơi chốn a tỳ. Một người thì có bộ mặt thật hóm hỉnh, dị hợm mà bất cứ ai nhìn cũng phải nực cười.

Người đó chẳng ai khác chính là Độc Cô Nhân Dương Tùng. Còn người thứ hai chính là Tử Kiếm Nghị Bất Vọng.

Tuấn Luận tự biết hai người kia tại sao có mặt tại Sinh Tử lộ. Chàng ghìm cương ngựa nhưng vẫn ngồi yên vị trên ghế xà ích. Con hắc mã như thể đoán được sự chết chóc gần kề bên mình nên cũng chùn bước chẳng chịu đi nữa.

Sự chùng chằng của con tuấn mã khiến Băng Lệ lo lắng. Nàng cố dùng hết nhãn quan để nhìn Dương Tùng và Nghị Bất Vọng. Chỉ chạm vào ánh mắt của hai người đó thôi, Băng Lệ đã cảm nhận được sự bất an đang hiện hữu ngay phía trước.

Tuấn Luận vỗ vào mông con tuấn mã buộc nó phải dấn bước. Con tuấn ma hí lên lồng lộng như thể đã gặp phải kẻ thù hung tợn. Tuấn Luận vuốt ve bờm ngựa:

- Tiến lên

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau