BÁCH DẠ KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bách dạ ký - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đào nguyên truyền thuyết

“Khách quan, mời vào trong!” Một gã thiếu niên mỉm cười mời mọc khách nhân.

Đây là khách sạn lớn nhất trong kinh thành, khách sạn Hiên Nguyệt. Mà thiếu niên kia là tiểu nhị ở đó, cũng đồng thời là thiếu đương gia của khách sạn. Mẫu thân của hắn chính là lão bản nương của khách sạn, còn phụ thân là sư phụ của đương kim Hoàng thượng, còn gọi là thái phó. Bởi vậy, thương có vài quan viên đến đây để dùng bữa, hoặc gặp khách. Đương nhiên, cũng vì phục vu ở nơi đây tốt, cùng với giá cả hợp lý, người tới trọ cũng tiếp nhau không dứt. Thiếu niên, hàng năm đứng ở trong điếm, thường nghe thấy nên cũng bị nhiễm dưỡng thành một gã khinh thương có đầu óc, thuở nhỏ lại còn theo phụ thân học tập, hiểu được thi từ ca phú, làm người lương thiện, thích làm người khác vui vẻ, tuy chỉ mới mười bảy, nhưng tại kinh thành đã có chút tiếng tăm.

“Diệp Y, hai bình rượu ngon!” Một tráng hán ngồi phía sau hô lên.

“Được” Thiếu niên hồi đáp “Hai bình Nữ Nhi Hồng ngon nhất!”

Không sai, thiếu niên chính là thiếu đương gia của khách sạn, Vương Diệp Y.

“Thiếu gia, người nghỉ đi, giao cho mấy tên tiểu nhị làm thì được rồi”. Một thiếu nữ đi theo sau Diệp y, trên mặt hiện lên một bộ thần sắc lo lắng.

“Tuyết Thần, không sao đâu” Diệp Y cười “Ngươi đi lo việc của ngươi đi”.

“Nhưng mà, nhưng mà...” Thiếu nữ gọi là Tuyết Thần vẫn làm ra bộ dạng rất khó khăn.

“Được rồi, được rồi, vậy ngươi cùng ta đi mua vài dụng phẩm cho mấy ngày sắp tới đi”. Diệp Y bưng bình rượu lên, thỏa hiệp.

“Nhưng, nhưng...”

“Nương, ta cùng Tuyết Thần đi ra ngoài mua vài thứ”. Diệp Y hướng quầy hô một tiếng.

Trong quầy, một vị phụ nhân đang ngồi tính sổ, ngưới đó chính là nương của Diệp Y, cũng chính là lão bản nương của khách sạn. Bà ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi nói “Đi đường cẩn thân một chút, nhớ chiếu cố Tuyết Thần”.

Tuyết Thần nghe xong liền đỏ mặt, nhưng lập tức bị Diệp Y kéo ra khỏi khách sạn.

“Thiếu gia, người...” Tuyết Thần đang muốn nói gì, Diệp Y lại cắt lời của nàng.

“Tuyết Thần, chúng ta không phải nói qua rồi sao? Gọi ta là Diệp Y đi”.

“Nhưng mà...”

“Ngươi tại sao lại cứ nói đi nói lại ‘nhưng mà’ hoài vậy. Nhớ kỹ, cứ gọi ta là Diệp Y”.

“Được rồi!”

Tuyết Thần năm nay mười sáu, là nữ nhi của một vị tư thục tiên sinh, bởi vậy hiểu biết nhiều lễ nghĩa. Nhưng bởi vì mẫu thân và phụ thân không hợp nhau, sau khi phụ thân thôi mẫu thân của nàng, Tuyết Thần đành phải đi theo phụ thân sinh sống. Sau đó phụ thân nàng vì nghiện cờ bạc, thua rất nhiều tiền, rồi đem Tuyết Thần ra chợ để bán! Mẫu thân của Diệp Y gặp được liền mua Tuyết Thần, cũng xé đi khế bán, Tuyết Thần trở thành thân tự do. Tuyết Thần vì muốn báo ân và đồng thời tìm kiếm mẫu thân, nên ở lại, trở thành nha hoàn của Diệp Y. Nhưng mọi người chưa bao giờ xem Tuyết Thần là hạ nhân. Nương của Diệp Y để nàng chiếu cố hắn, và Diệp Y thì coi Tuyết Thần như là muội muội. Bất quá, điều này khiến Tuyết Thần áy náy.

“Thiếu gia”.

“Gì?”

“A! Diệp... Y” Hiển nhiên Tuyết Thần chưa quen gọi như vậy “Chúng ta muốn mua cái gì?”

“Mua một ít trang sức và bộ đồ ăn” Diệp Y suy nghĩ một chút, rồi nói “thuận tiện đi tìm Tuyên Dược luôn”.

Tuyên Dược là nhị hoàng tử, năm nay mười bảy, ở trong kinh thành được dân chúng ủng hộ, đồng thơi được Hoàng thượng sủng ái, đã được định là người kế thùa ngôi vị hoàng đế. Vì phòng ngừa mấy vị hoàng tử khác ám hại hắn trong cung, cho nên đem Tuyên Dược giả trang sống trong dân gian.

Từ nhỏ, cùng Diệp Y là bằng hữu, bây giờ hai người thường cùng một chỗ.

Vừa tới phủ của Tuyên Dược, quản gia trong phủ nói cho Diệp Y, Tuyên Dược đã ra ngoài. Vì vậy, hai người Diệp Y không thả làm gì khác hơn là đi tới sức phẩm điếm.

Tới sức phẩm điếm, bên trong bó mấy hàng người, ngăn chận hết sức phẩm điếm.

“Bá bá, bên trong xảy chuyện gì?” Diệp Y hướng một bá bá vừa vất vả thoát khỏi đám người mà hỏi thăm.

“Ờ, mới vừa có một người trẻ tuổi cầm một khối ngọc để cho chủ điếm giám thưởng, còn luôn miệng nói rằng là bạch đào ngọc chỉ ở Đào Nguyên hương mới có. Chủ điếm sau khi xem qua, tuy không xác định có phải là bạch đào ngọc hay không, nhưng khẳng định nó tuyệt đối là một khối ngọc cực tốt, giá trị hơn vạn lượng! Điều này muốn khiến mọi người tới xem náo nhiệt”.

“Đa tạ bá bá” Diệp Y tựa hồ lộ ra hưng phấn hiếm thấy. Hắn quay lại Tuyết Thần “Chúng ta cũng đi xem một chút”.

Diệp Y và Tuyết Thần khó khăn lắm len quan đám người phía trước. Chủ điếm Tiền chưởng quỹ đang cầm một khối ngọc. Khối ngọc đó còn tán ra một chút hàn khí, trong ngọc lộ một tia sáng nhạt, khiến người khác vừa nhìn cũng nhìn ra được đây là một khối ngọc tốt.

“Chất lượng tốt, màu sắc sáng rự, trong ngọc còn có tia sáng mờ, ít nhất hơn một ngàn năm thời gian trữ tồn. Một viên ngọc tốt khó gặp trên đời, ít nhất trị giá hai vạn lượng bạc”. Tiền chưởng quỹ vừa nhìn vừa đánh giá

“Tiền chưởng quỹ, ta có thể xem qua không?” Diệp Y vừa thấy liền hưng phấn.

“Ồ, Diệp Y tới rồi à” Tiền chưởng quỹ cũng không ngẩng đầu lên mà nhìn, nghe được âm thân thì đã nhận ra đó là Diệp Y “Nhìn một chút thì được, nhưng đừng làm hỏng nó”.

Người trẻ tuổi mang ngọc tới lúc đầu có ý phản đối, nhưng thấy chưởng quỹ đáp ứng rồi nên không mở miệng.“Cái này quả thật không phải một viên ngọc tầm thường. Hơn nữa mặt ngoài bóng loáng, trơn nhẵn, thiên nhiên tạo thành được như vậy thật hiếm có”. Diệp Y đối với phương diện này cũng biết một hai.

“Có thể đưa lại cho ta không?” Người tuổi trẻ vẻ mặt kiêu ngạo.

“Trả cho ngươi”. Diệp Y cầm viên ngọc thượng đẳng chuẩn bị giao cho người thanh niên, bất chợt bị trượt chân, ngọc rời khỏi tay, rơi xuống đất rất mạnh.

“Ba!” Ngọc vừa rớt đã vỡ nát!

Người toàn trường ngây dại. Người tuổi trẻ liền nổi giận, túm lấp áo của Diệp Y “Ngươi nhìn ngươi đã làm cái gì rồi! Đền! Mau đền!”

“...” Yên tĩnh.

“Mau đền!” Người tuổi trẻ quát.

“Buông thiếu gia nhà ta ra!” Tuyết Thần vội vàng đi kéo cánh tay của người tuổi trẻ đang túm lấy Diệp Y.

“Tiểu nha đầu, dám cản trở!” Người tuổi trẻ chuẩn bị giơ tay đánh Tuyết Thần.

“Buông cái tay dơ dáy của ngươi ra” Diệp Y mở miệng, cũng đẩy người tuổi trẻ ra “Làm vỡ ngọc là ta không đúng, nhưng...”

“Nhưng cái gì?” Người tuổi trẻ ngược lại có chút khẩn trương.

“Viên ngọc này không phải là bạch đào ngọc!” Diệp Y nghiêm chỉnh nói.

“Ngươi dựa vào cái gì mà nói như vậy?” Người tuổi trẻ rống to.

“Bạch đào ngọc chân chánh khi rơi sẽ không vỡ”. Diệp Y bình tĩnh đáp.

“Ai tin ngươi, ngươi có ư?”

“Không có, nhưng ta đã gặp qua. Trong năm ngày có thể tìm cho ngươi”.

“Hừ, ai biết ngươi có nhân cơ hội mà chạy trốn hay không” Y nói “trừ phi ngươi dùng cái gì để ở đây làm tin”.

“Đem ta áp ở đây!” Một gã bình dân nói “Ta tin Diệp Y!”

“Chúng ta tin Diệp Y! Đem ta áp ở đây!” Nhất thời cả đám người bị lây.

Người tuổi trẻ nhìn tình hình như vậy không thể làm gì khác hơn là nhường nhịn: “Được, cho ngươi năm ngày, tin ngươi không chạy trốn”.
“Nhưng mà có một điều kiện, trong khoảng thời gian này, ngươi không thể ở ngoài nhắc tới việc này” Diệp Y đưa ra yêu cầu “đặc biệt là mẫu thân của ta”.

“Không thành vấn đề”.

“Cũng xin các vị hương thân giữ kín bí mật này”.

“Yên tâm, chúng ta tuyệt đối không nói ra”.

“Được, năm ngày sau, ngươi ở đây chờ ta, ta cho ngươi một cái chân tướng!” Diệp Y lời lẽ nghiêm chỉnh.

“Ta đợi ngươi!” Người tuổi trẻ cũng không yếu thế.

“Tuyết Thần, chúng ta đi”. Diệp Y kéo Tuyết Thần rời khỏi sức phẩm điếm.

Rời khỏi, Tuyết Thần không nhịn được hỏi Diệp Y: “Diệp Y, ngươi thật sự gặp qua bạch đào ngọc ư?”

“Không có”. Diệp Y chỉ hướng phía trước đi tới.

Tuyết Thần nghe xong, thật sự kinh sợ “Vậy ngươi làm sao trong năm ngày kiếm được bạch đào ngọc. Chẳng lẽ, ngươi sẽ mua một viên ngọc khác đền hắn ư?”

“Khối ngọc kia trên đời không thể làm giống được, đích thật là một viên ngọc có một không hai” Diệp Y dừng lại “Xem ra ta phải khiêu chiến truyền thuyết rồi...”

Diệp Y dẫn Tuyết Thần rất nhanh trở lại khách sạn, cũng rất nhanh đi vào hoa viên phía sau. Nương của Diệp Y bận rộn tính tiền cũng không có chú ý hai người Diệp Y có khác thường gì.

Diệp Y trở lại phòng từ trong đống sách lấy ra một quyển, sau đó mở ra là bút tích của Diệp Y.

“Đây là kỳ văn thú sự từ nhỏ đến lớn mà ta nghe được. Ta toàn ghi lại hết. Xem ra bây giờ phải dùng nó rồi”. Diệp Y rất nhanh lẩm bẩm mấy trang.

“Ta tới”.

“Có thể để ta xem một chút được không?” Tuyết Thần cũng cảm thấy có hứng thú.

“Xem đi” Diệp Y đặt quyển sách lên mặt bàn đá trong hoa viên “Từ ba năm trước bắt đầu có tin đồ về thành Bách Dạ, cũng truyền lưu một câu đồng dao như thế này, ‘Nguyệt nhi viên, cao cao quải, bách dạ lâm, bạch mang mang. Thập bộ lộ, thông bách dạ, mạc hồi đầu, một nhân tích. Thành nhi nghiễm, tam nhật tuyệt, bách dạ thành, xử xử hiện’. Tương truyền đây là ám ngữ duy nhất để đi vào thành Bách Dạ”.

“Nguyệt nhi viên, cao cao quải, bách dạ lâm, bạch mang mang...” Tuyết Thần vừa tự suy nghĩ, vừa đọc lại câu đồng dạo.

“Có đầu mối gì không?” Diệp Y mỉm cười nhìn Tuyết Thần.

Tuyết Thần bị Diệp Y nhìn như vậy thì thẹn thùng, mặt đỏ, nhưng nàng hoãn ra một chút, nói ra suy nghĩ vừa rồi của mình: “Ta nghĩ, ‘nguyệt nhi viên, cao cao quải’, nói về mặt trăng vào đêm mười lăm, mười sáu, tết trung thu. ‘Bách Dạ lâm, bạch mang mang’, có lẽ là trong rừng Bách Dạ có sương mù dày đặc. Như vậy vào trung thu tìm được khu rừng có sương mù thì có thể...”

“Phân tích rất có lý” Diệp Y nhẹ nhàng vỗ tay “nhưng... đã sai”.

“Sau khi đồng dao truyền ra, không lâu có người cũng đoán là như vậy. Vài năm sao đó, vào lúc mặt trăng mười bốn, mười lăm, mười sáu, tất cả khu rừng ở trong kinh thành đều có người đến đó, nhưng không có thu hoạch gì, đừng nói là trong rừng có sương mù, ngay cả mua cũng không có. Từ đó, không ngừng có những phát đoán, nhưng đều cũng được chứng thật là sai hết”. Diệp Y nhìn ‘Dật văn lục’ của hắn viết mà nói.

“Thế thì như thế nào mới đúng đây?” Tuyết Thần bây giờ không còn đầu mối nào.

“Căn cứ theo suy đoán của ta, ‘nguyệt nhi viên’ không nhất định là phát sáng, ‘lâm tử bạch’ cũng không phải là sương mù”. Diệp Y đặt quyển sách xuống.

“Ân...” Tuyết Thần vẫn chưa có suy nghĩ khác nào.

“Ta nói ra cái nhìn của ta nha. ‘nguyệt nhi viên’, đã phát sáng thì để cho nó ảm đạm, là thiên cẩn thực nguyệt!” Diệp Y đứng dậy, vừa đi vừa nói “Mặt trăng hình dạng là hình cầu, cho dù lúc nào cũng đều tròn, nhưng theo đặc thù chia làm trăng tròn và trăng khuyết. Mọi người bởi vì đều hương tới ‘trung thu trăng tròn’ cho nên mới không nghĩ tới việc này. Về phần ‘bách dạ lâm, bạch mang mang’, ở kinh thành bất luận là rừng cây to, hay rừng cây nhỏ, đều không nơi nào gọi là ‘Bách Dạ lâm’, nói thẳng ra, ‘bách dạ lâm’ trong cánh rừng mà không bị phát hiện. ‘Bạch mang mang’ cũng không chỉ sương mù, có thể là lúc nguyệt thực, trong rừng có cái gì đó sẽ phát sáng lên, cũng chỉ dưới tình cảnh cực tối mới có thể phát hiện được”.

Tuyết Thần nghe như nhập thần, mà Diệp Y lại cầm lấy quyển ‘Dật văn lục’

“Theo ghi lại, một năm trước, ở ‘Tư Thiên lâm’ thành đông có một đạo bạch quang, mà lúc ấy đúng vào nguyệt thực. Nhưng khi mọi người mang lồng đèn tới gần bạch quang, nó liền biến mất, mọi người còn tưởng là thần minh hiển linh”.

“Vậy nói cách khác, tia bạch quang đó trong ‘Bách Dạ lâm’!” Tuyết Thần lập tức phản ứng.

“Ta cho rằng, thật sự nói ‘Tư Thiện lâm’ chính là ‘Bách Dạ lâm’, mà bạch quan chính là thông đạo duy nhất đi vào Bách Dạ thành”.

Tuyết Thần trước hết vẻ mặt cao hứng, rồi nhất thời tiết khí: “Ai, vậy phải đợi vào ngày nguyệt thực mới được, đối với chúng ta chỉ có năm ngày”.

“Đại khái là chờ ông trời giúp đỡ. Buổi tối hôm nay sẽ có thiên cẩu đến ăn mặt trăng!” Diệp Y cười có chút quái dị...

Chương 2: Thập bộ giải cấu

Đêm đã khuya, rất yên tĩnh, mà thiên cẩu cũng len lén đi tới, mặt trăng không ngừng bị cắn nuốt...

Diệp Y cầm lồng đèn, đập cửa phòng của Tuyết Thần “Tuyết Thần, mau! Nếu không không kịp đâu!”

Tuyết Thần sớm đã chuẩn bị tất cả, nghe tiếng đập cửa lập tức mở cửa đi ra.

“Hành động!”

“Bởi vì đêm đã khuya, trên đường không còn một bóng người. Nguyệt thực khiến cả kinh thành lâm vào trong bóng tối”.

Không đầy mười phút, Diệp Y và Tuyết Thần đã chạy tới lối vào của rừng Tư Thiện.

“Bạch quang!” Tuyết Thần phát hiện trong đó thấp thoáng có điểm bạch quang.

“Hô...” Diệp Y lập tức thổi tắt lồng đèn “Một điểm hỏa quang cũng có thể làm bạch quang biến mất, chỉ có thể mò mẫm mà đi trong tối thôi”.

“Ừ”.

Hai người mò mẫm, từng bước một đi tới phía trước.

“Ai nha!” Tuyết Thần không cẩn thận bị trật chân.

“Sao vậy, bị trật chân rồi ư?” Đi tiếp được không, ta cõng ngươi”. Diệp Y trong màn đêm nhìn không thấy gì, cũng rất nhanh cõng Tuyết Thần.

“Đa tạ. Được rồi, Diệp Y, ngươi tại sao biết đêm nay có nguyệt thực?” Tuyết Thần sau lưng hỏi Diệp Y.

“Phụ thân của ta quen biết một quan viên có nghiên cứu về thiên văn. Hắn cho ta một quyển hoàng lịch, phía trên có ghi lại, vào hôm nay sẽ có nguyệt thực” Diệp Y cẩn cẩn từ từ đi “Được rồi Tuyết Thần, nhớ kỹ, sau khi tiến vào bạch đoàn không biết sẽ phát sinh cái gì, nhưng căn cứ vào ‘thập bộ lộ, thông bách dạ, mạc hồi đầu, một nhân tích’, có thể là chỉ cần mười bước là liền tới nơi, nhưng nói vậy không phải dễ dàng như thế, hơn nữa trong quá trình tuyệt đối không thể quay đầu lại. Về phần ‘một nhân tích’ vẫn chưa giải được”.

“Ta sẽ nhớ kỹ”. Tuyết Thần gật đầu.

Cuối cùng cũng đã đến trước mặt quang đoàn, lấy tay sờ thử giống như một phiến hư ảo, không có cảm giác vật chất. Diệp Y đưa tay xuyên qua cái đạo môn này, tay giống như nhập vào một con sông nhỏ, một loại cảm giác cực kỳ diệu.

“Vào thôi”. Diệp Y cõng Tuyết Thần chuẩn bị đi vào bạch đoàn.

“Chờ một chút!” Tuyết Thần đột nhiên nói.

“Sao vậy?” Diệp Y dừng bước.

“Thả ta xuống đi, ta tự mình có thể đi”. Tuyết Thần nhỏ giọng nói.

Diệp Y lo lắng “Cũng được, nhưng mà ngươi nhất định phải theo sát ta, còn có ngàn vạn lần đừng có quay đầu lại”.

“Ừ”. Tuyết Thần gật đầu, từ trên lưng của Diệp Y xuống “Vào đi”.

Diệp Y và Tuyết Thần bước vào trong bạch đoàn.

Bạch quang chợt loá, bạch đoàn biết mất trong màn đêm yên tĩnh. Nguyệt thực cũng dừng lại, kinh trấn trở lại sự tĩnh lặng. Ban đêm, yên tĩnh hình như không có phát sinh cái gì...

Diệp Y và Tuyết Thần tiếng vào trong bạch đoàn. Bên trong một mảnh đen nhánh, đưa tay không nhìn thấy được năm ngón tay. Bóng tối như vậy không khỏi khiến Diệp Y cảnh giác năm tay của Tuyết Thần “Theo sát ta”.

Bị Diệp Y lôi kéo, Tuyết Thần theo bản năng liền đỏ mặt, nhưng hoàn cảnh tối như vậy, trừ chính nàng ra cũng không ai phát hiện được.

Đột nhiên,ánh sáng lại loé lên, không gian bốn phía biến thành một vùng tuyết trắng xoá, chỉ có dưới chân hai người là một con đường nhỏ lót đá. Bởi vì không gian biến sáng, hai ngươi theo bản năng rút tay lại, điều này khiến mặt của Diệp Y cũng bỗng dưng ửng đỏ.

Nhưng Diệp Y lập tức tỉnh táo, rồi nhìn bốn phía. Đây là một mảnh tuyết trắng xoá, hoàn toàn không nhìn được điểm cuối. Bốn phía trừ tiếng hô hấp của chính bọn họ, ngoài ra cũng không có nghe được cái gì. Yên tĩnh như vậy không khỏi làm người có điểm sợ hãi. Cái không gian này dường như ngăn cách với thế gian.

“Đi thôi”. Diệp Y nói

“Chậm đã, Diệp Y” Tuyết Thần chặn Diệp Y lại “Ta bây giờ có chút được ý tứ của ‘một nhân tích’ rồi”.

“Thật ư?” Diệp Y dừng chân lại.
“‘Một nhân tích’ phải căn cứ vào ý của ‘mạc hồi đầu’, tất nhiên là để chúng ta đi lùi lại, bởi vì khi đi lùi, dấu chân ở phía trước, nếu quy đầu lại sẽ không thấy dấu chân. ‘Không quay đầu bởi vì phía sau không có dâu chân’ hẳn là ý của dịch văn này”. Tuyết Thần phân tích.

“Nguyên lai là như thế”. Diệp Y liền xoay người, bắt đầu đi lùi.

Tuyết Thần cũng khẩn trương đi lui theo.

Một bước, hai bước, ba bước... Vừa đi tới bước thứ bảy, sau lưng truyền đến một tiếng kêu: “Tuyết Thần!”

“Âm thanh của mẫu thân?!” Tuyết Thần theo bản năng muốn quay đầu lại để nhìn.

Diệp Y lập tức đưa tay giữ đầu của Tuyết Thần “Ngàn vạn lần đừng quay đầu lại!”

“Nhưng, có thể...” Tuyết Thần thường nhớ đến mẫu thân khiến nàng không thể kiềm chế.

“Cái kia không thể là mẫu thân của ngươi. Nó chỉ là ảo giác!” Diệp Y nhắc nhở Tuyết Thần, sau đó lại lớn tiếng hỏi: “Ngươi là ai?”

“Tuyết Thần, ta là mẫu thân đây, ngươi không nhận ra ta sao? Không nhớ âm thanh của ta ư?” Cái âm thanh lại vang lên.

“Đúng là âm thanh của mẫu thân!” Tuyết Thần kích động nói.

“Đừng nóng, Tuyết Thần” Diệp Y lại hỏi cái âm thanh kia “Vị nữ sĩ tự xưng là mẫu thân của Tuyết Thần kia, xin hỏi thai ký hình ngôi sao của Tuyết Thần, ngươi biết là bên vai trái hay bên vai phải vậy?”

“Là... là ở vai trái”. Cái âm thanh do dự đáp.

“Đúng không?” Diệp Y cười “Hình như đáp án đã sai rồi”.

“A, là... Là ở vai phải” Âm thanh có chút run rẩy “Ta chỉ là nhất thời kích động không cẩn thận nên nói sai”.

“Nguyên lai là như thế,” Diệp Y lại mỉm cười “nhưng mà... hình như lại sai nữa rồi!”

“Lại sai ư?! Ngươi đang trêu ta ư?” Cái âm thanh kia có chút nổi điên.

“Ngươi ngay cả trên vai của Tuyết Thần căn bẳn không thai ký hình ngôi sao cũng không biết, còn dám nói là mẫu thân của Tuyết Thần!” Diệp Y lớn tiếng quát “Người trêu người khác chính ngươi đó!” Đột nhiên thanh âm đó lại đổi thành một giọng khác, là một giọng nữ lanh lảnh, giống như cao âm của cây sáo “Ta chờ đợi biểu hiện của ngươi đó, Vương Diệp Y... ha ha...”

Thanh âm biến mất, lại một lần nữa hãm vùi vào yên lặng.

“Ta nên sớm nghĩ rằng đó không phải là mẫu thân, nhưng...” Tuyết Thần có chút tự trách.“Không sao, ta hiểu cảm thụ của ngươi” Diệp Y an ủi Tuyết Thần “Được rồi, lần nữa xuất phát, chỉ còn ba bước”.

“Được”.

Bước thứ tám, bước thứ chín, bọn họ cẩn thận bước lùi. Hai bước này so với mấy bước trước còn khó khăn hơn. Bọn họ rất khẩn trương, thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập của nhau “Hô hô.. hô hô” Ai cũng không đoán được chuyện gì sẽ phát sinh tiếp theo.

Bước thứ mười!

Lúc bọn họ bước đến bước thứ mười, dường như hết thảy đều ngưng lại. Bọn họ thậm chỉ ngay cả thở mạnh cũng không dám, nhưng cái gì cũng không có phát sinh!

“Chẳng lẽ suy đoán của ta đã sai?” Diệp Y đang đứng yên một chỗ mà trầm tư.

Vào lúc này, từ phía sau truyền đến một trận tiếng vỗ tay “Chúc mừng hai vị có thể thuận lợi tiến vào thành Bách Dạ”.

“Ta là sứ giả giữ cửa, chuyên nghênh đón khách nhân tới được thành Bách Dạ”. Người kia tự giới thiệu.

“Diệp Y, người đó nói không chừng là giả nữa, không thể lui”. Tuyết Thần tĩnh táo nói.

“Không, người đó là thật”. Diệp Y mỉm cười, nhưng nụ cười này so với bình thường có chút khác, tràn ngập tự tin.

“Thật sự?!” Tuyết Thần hơi giật mình.

“Như vậy mời Diệp Y tiên sinh và Tuyết Thần tiểu thư theo ta vào thành”. Đại môn được mở ra, xuất hiện bên cạnh bọn họ.

“Nhưng mà...” Diệp Y còn có lời muốn nói.

“Nhưng mà cái gì?” Cái âm thanh hỏi.

“Cửa là giả” Diệp Y bổ sung “Xác định nói ngươi mở cánh cửa thật sự trước mặt chúng ta”.

“Trước mặt chúng ta? Cánh cửa thật sự?” Tuyết Thần nghe vậy một đầu không hiểu.

“Ta có điểm hồ đồ rồi”. Cái âm thanh kia như trêu chọc nói.

“Ta xem ngươi là giả hồ đồ đó” Diệp Y trả lời “Cánh cửa ngươi chỉ đích xác là cửa đi vào thành Bách Dạ. Nhưng cửa này là giả. Chính là muốn chúng ta làm như lời của ngươi nói mà đi về phía trước một bước, vậy sẽ đi bước thứ mười một hoặc là quay đầu lại. Tất cả đều phản quy tác, mà kết quả thì giống như người ở bên cạnh!”

“Lợi hại! Ngay cả huyễn cảnh đều phá được!” Lúc nay nghe được tiếng ‘hô hô’ huy động ống tay áo của cái âm thanh kia. Đột nhiên cảnh tuyết trắng xóa biến mất, mà xuất hiện một mảnh rừng ấm áp có đường nhỏ. Hai bên bọn họ có một hai người giống như người đá.

“Trừng phạt của trò chơi nguyên lai là biến thành tượng đá!” Diệp Y lẩm bẩm.

“Lần này chính thức chúc mừng hai vị thành công thông qua cuộc kiểm tra, thu được tư cách tiến vào thành Bách Dạ.

Chủ nhân của của âm thanh kia đi tới trước mặt của chúng ta, đúng là một tiểu hài tử thân cao một thước bốn mươi tấc. Cái này không khỏi làm Diệp Y và Tuyết Thần giật nảy người. Lúc này có tiếng ‘lạc chi, lạc chi’, một cánh cửa bằng đồng xuất hiện trước mắt cũng chậm rãi mở ra.

“Hai vị, đây là cánh cửa thật sự để đi vào thành Bách Dạ, mời vào”.

“Đi thôi, Tuyết Thần”. Diệp Y liền đi vào, Tuyết Thần cũng theo sát phía sau.

Trong lúc đại môn lại chậm rãi đóng lại, tiểu hài tử thì thầm “Hai vị, trò chơi còn chưa kết thúc đâu, hì hì...”

“Đông!” Đại môn bằng đồng nặng nề đóng lại.

“Hô... cuối cùng có thể an tâm rồi”. Thấy được một tiểu thôn cách đó không xa, Tuyết Thần thở nhẹ một hơi.

Nhưng trên mặt Diệp Y lại lộ ra một tia lo âu: “Không, trò chơi có lẽ vừa mới, vừa mới bắt đầu...”.

Chương 3: Bách Dạ kỳ thành

“Được rồi, Diệp Y ngươi vừa rồi cùng thủ môn sứ giả nói chuyện với nhau, ta nghe xong cảm thấy rất không hiểu, rốt cuộc là có ý tứ gì vậy?” Tuyết Thần ở bên cạnh hỏi Diệp Y.

“Ờ, khi sứ giả xuất hiện, ta dùng những vật có thể phản chíu ở trên người để quan sát, nhưng chỉ nhìn thấy hình ảnh mơ hồ của sứ giá, mà không có nhìn thấy hình ảnh cái cửa. Tuy là từ cảm giác và sự kéo dại đến bên cạnh của cánh cửa lớn đã khiến cho người ta tưởng rằng đó là đại môn, nhưng hình ảnh của cánh cửa không có, vậy cửa sẽ không phải thật sự”. Diệp Y giải thích, cũng lấy ra ‘Dật văn lục’ vừa đi vừa ghi lại hết thảy sự việc phát sinh lúc nãy.

“Vậy huyễn cảnh thì sao?”

Diệp Y ngược lại làm ra một bộ dáng hết cách “Cái đó ta cũng không phải thấu hiểu. Ta chỉ là ở trong không khí đụng tới một vài tảng đá không nhìn thấy được, sờ qua thì thấy giống như hình người. Ta nghĩ, trước ta nhất định đã có người tới đây, nhưng có thể là chạm vào cơ quan nào đó, mà bị trừng phạt. Hai điểm kết hợp lại, cho nên ta mới tuỳ tiện nói đại, ai ngờ hắn tự nhiên giải trừ ảo thuật của chính mình đi”.

Tuyết Thần nghe xong không khỏi cười ‘phát xích’

“Phía trước có một thôn trang, đến đó hỏi tin về bạch đào ngọc đi”. Diệp Y đóng ‘Dật văn lục’ lại.

Diệp Y và Tuyết Thần đi vào tiểu thôn trang. Từ đầu đến cuối của thôn trang rất giống với cái Đào Nguyên hương ở trong truyền thuyết.

“Đây là Đào Nguyên hương, tại sao không giống với miêu tả vậy?” Tuyết Thần chứng kiến con đường vắng vẻ trong Đào Nguyên hương không khỏi có chút kỳ quái.

“Ân..” Diệp Y bắt đầu tra ‘Dật văn lục’ “Theo lời đồn, Đào Nguyên hương hẳn là phồn hoa náo nhiệt, mỗi người đều tương thân tương ái, nhiệt tình lao động, cần lao dũng cảm, thì mới đúng. Tại sao bây giờ lại lạnh lạnh thanh thanh, mọi nhà đều đóng cửa kín mít vậy?”

“A, ở bên kia có một lão bà bà, đi hỏi thôi”. Tuyết Thần phát hiện một lão bà bà đang bán thức ăn.

“Lão bà bà, xin hỏi...”

“Đừng giết ta! Đừng giết ta!” Lão bà bay kia vừa nhìn thấy hai người Diệp Y, lại đột nhiên hoảng sợ thất thố kêu không ngừng.

Lúc này, từ phía sao lão bà bà thoát ra một bóng người, nhìn kỹ là một thiếu nữ mười lăm mười sáu, trong tay cầm một cây gậy trúc, với bộ dáng nổi giận đùng đùng.

“Các ngươi định làm gì với nãi nãi ta! Sát nhân ma, đừng cho là ta dễ chọc!” Nói xong liền quơ cây gậy trúc lên cao đánh tới.

“Cô nương, ngươi đã hiểu lầm...” Lời còn chưa dứt, cây gậy trúc đã đánh tới, Diệp Y không thể làm gì khách hơn dùng tay phải đỡ, tay trái xuất ra, đoạt đi cây gậy trúc trong tay thiếu nữ.

“Các ngươi.. các ngươi rốt cuộc muốn cái gì?” Thiếu nữ có chút sợ hãi.

“Cô nương, chúng ta không phải là Sát nhân ma gì đó, chỉ là tới để hỏi thăm đường thôi”. Tuyết Thần tiến lên giải thích.

“Vậy cái tai của bọn ngươi...” Thiếu nữ chỉ vào tai của bọn họ.

“Cái tai?” Diệp Y và Tuyết Thần mới phát hiện ra, lỗ tai của thiếu nữ hay của lão bà bà cũng không giống với người bình thường, là nhọn nhọn, nhưng cũng không tròn.

“Chẳng lẽ người như vậy là giao nhân trong truyền thuyết ư?” Diệp Y thầm suy nghĩ “Ta từng nghe phụ thân có kể qua, trên đời này còn có một loại người chính là giao nhân. Lỗ tai thì nhọn, hai gò má lồi xương hàm, trong nước có thể tự do hít thở. Nhưng mà nghe nói bọn họ đã tuyệt chủng năm trăm năm trước rồi. Nguyên lai bọn họ đã di cư đến thành Bách Dạ”.

“Chúng ta là người từ kinh thành tới đây”. Tuyết Thần đáp

“Kinh thành, đó là nơi nào?” Thiếu nữ hình như chưa bao giờ nghe nói qua ‘kinh thành’.

“À... phải nói là một cái thành ở một không gian khác với các người”. Tuyết Thần cố gắng giải thích cho thiếu nữ có thể hiểu thông “Chúng ta không có ác ý đâu”.

“Ồ”. Thiếu nữ cái hiểu cái không, nhưng đã không còn sợ và địch ý nữa “Mời vào nhà rồi nói tiếp”.

Diệp Y, Tuyết Thần liền theo thiếu nữ và lão bà bà đi vào.

“Cho hỏi, các ngươi tại sao nhà nhà đều đóng cửa kín mít vậy? Còn cái Sát nhân ma kia có liên quan tới việc này không?”

“Vốn Đào Nguyên hương của chúng ta rất phồn vinh náo nhiệt, mọi nhà ban đem cũng không đóng cửa. Nhưng mà trước đây không lâu, trong thành Phù Dung xuất hiện một Sát nhân ma có cái lỗ tai giống như các ngươi. Trong khoảng thời gian đó, hắn đã giết chết bốn người, trong đó có một người chết ở Đào Nguyên hương. Quân đội trong thành cũng đã tiến hành lùng bắt, nhưng nửa tháng nay vẫn chưa có tin tức. Cho nên bây giờ khiến lòng người hoảng sợ, mỗi người đều phải đề phòng”. Thiếu nữ nói nguyên nhân vì sao trong hương lại yên lặng như thế này.

“Nguyên lai là như vậy. Được rồi, cho hỏi thành Bách Dạ ở đâu vậy?” Diệp Y vào chánh đề.

“Thành Bách Dạ? Ta chưa bao giờ nghe nói qua”. Thiếu nữ nói.

“Chẳng lẽ chúng ta lại bị tiểu hài tử kia chơi sao, chúng ta đi sai chỗ rồi ư?” Tuyết Thần có điểm thất vọng.

“Không, ta cảm giác được tất nhiên không có sai, cứ đi hỏi những người khác xem sao”. Diệp Y thở dài, chuẩn bị chào để rời khỏi.

“Ta biết” Lão bà bà ngồi im lặng bên cạnh đã mở miệng “Thành Phù Dung còn gọi là thành Bách Dạ. Mười lăm năm trước, thành Bách Dạ đã đổi tên, gọi là thành Phù Dung. Nó ở phía đông nam của Đào Nguyên hương”.

“Đa tạ!” Diệp Y vẻ mặt hưng phấn “Tuyết Thần, chúng ta đi thôi!”

“Chờ đã!” Thiếu nữ gọi bọn họ lại “Các ngươi cứ như vậy đi ra ngoài, còn chưa vào được thành đã bị đội tuần tra ngoài thành cho là Sát nhân ma mà bắt lại”.

“Vậy...”

“Các ngươi khoác áo choàng lên, ta mang các ngươi vào thành” Thiếu nữ từ trên giá áo lấy hai bộ áo choàng cho bọn họ “Đi theo ta”.“Nãi nãi, ngày mai ta sẽ trở về”. Thiếu nữ mở cửa rồi cùng bọn họ ra ngoài. Lão bà bà đột nhiên cười quái dị...

Ba người đi trên quan đạo đến thành Phù Dung.

“Cô nương, về...” Diệp Y muốn hỏi vài việc.

“Đừng có gọi cô nương này, cô nương nọ, ta gọi là Nguyệt Lê, các người tên gì?” Thiếu nữ cắt lời của Diệp Y.

“Ta gọi là Diệp Y”.

“Còn ta là Tuyết Thần”.

“Nguyệt Lê, có thể kể sự tình của Sát nhân ma không?” Diệp Y tựa hồ đối với việc này cảm thấy rất hứng thú.

“À... Vậy phải kể lại từ nửa tháng trước. Nửa tháng trước, thành Phù Dung cử hành một nghi thức hoan nghênh long trọng, nói là hoan nghênh một khách nhân từ xa đến. Cảnh long trọng đó là từ lúc ta sanh cho đến nay chưa bao giờ được thấy. Cư dân toàn thành đều ra nghênh đón. Có thể tưởng tượng thì biết, vị khách đó rất quan trọng. Nhưng đợi suốt cả một đêm, vị khách cũng không có xuất hiện. Vì thế mọi người không vui mà giải tán. Trong đêm hôm đó, thì phát hiện được một người trên trong xe ngựa dùng để nghênh đón vị khách ấy. Đó chính là gã đánh xe của xe ngựa. Khuôn mặt của gã vặn vẹo, chết nhất định rất thống khổ. Tin tức này làm cả thành Phù Dung khiếp sợ. Phải biết rằng, mấy chục năm qua, chúng ta chưa từng phát sinh án mạng nào”.

“Chẳng lẽ, vị khách được nghênh đón đó cũng bị ngộ hại?” Diệp Y nghi vấn.

“Mới đầu bộ khoái của nha môn cũng cho rằng vị khách bị ngộ hại, bị bắt trói, hoặc là bị thương đang dưỡng thương ở đâu đó. Vì thế bọn họ lục soát khắp nơi, nhưng vẫn không tìm được”.

“Thủ pháp của hung thủ rất cao siêu. Tại hiện trường không tìm ra được manh môi nào. Cho dù là dấu chân, hung khí, thận chí cả tóc, hung thủ không lưu lai thứ nào”.

“Sau đó thì sao?” Diệp Y, Tuyết Thần hai người đồng thanh, bọn họ bị việc này hấp dẫn rồi.

“Song, ngày thứ ba sau khi sự việc đó, lại có thêm một án mạng, xảy ra ở nơi cách mười lăm dặm về phía tây của thành Phù Dung, trong một tiệm binh khí. Người chết là lão bản của tiệm binh khi. Người chết là bị loạn kiếm chém, mất máu quá nhiều mà chết đi. Mà cả khuôn mặt bị chém nát bấy không còn nguyên vẹn. Sóng trước chưa yên, lại có thêm một cơn sóng, toàn bộ bộ khoái trong thành đều được xuất động, nhưng vẫn không hề có tiến triển nào”. Nguyệt Lê không khỏi thở dài.

“Tiếp theo lại xảy ra án mạng thứ ba à?”

“Đúng vậy, hơn nữa người chết ở ngay tại Đào Nguyên hương, nhưng cũng là lần đầu tiên có được manh mối. Cách đây ba ngày, dưới gốc cây thần ngàn năm ở trong hương, phát hiện được thi thể thức ba, là đại tế tị của hương chúng ta. Ta nghĩ là ông đi tới cây thần để cầu khẩn thì bị hại”.

“Giết nhiều người như vậy, chẳng lẽ hung thủ kia là một tên biến thái ư?” Tuyết Thần càng nghe càng tức.

“Ngươi không phải nói rằng có được manh mối hay sao?” Diệp Y chuyển đề tài về lại vụ án.

“Ân, một đêm trước khi xảy ra án, mộ hài đồng trong hương đi ngang qua lân cận cây thần, thì phát hiện một nam tử có lỗ tai tròn tròn đi lòng vòng quanh cây thần, cho nên bộ khoái bắt đầu tập trung mục tiêu”.

“Chẳng lẽ hung thủ đến cùng nơi của chúng ta, kinh thành?!”

“Có lẽ là thế. Ngày hôm qua, hoàng đế hạ cáo, người ngày ấy định nghênh đón chính là có tai tròn, mà hung thủ rất có thể là người có tai tròn đó. Cho nên lệnh cho các nhà chú ý có manh mối gì lập tức báo lại” Nguyệt Lê dừng lại “Tới rồi”.

Hai người ngẩng đầu lên thì thấy cửa thành rất lớn cách đó không xa. Trên cửa có cái bảng, viết: thành Phù Dung. Nguyên lai hai người bọn họ nghe đến nhập thần, bất giác đã đến cửa thành Phù Dung. Diệp Y và Tuyết Thần tự giác kéo khẩn áo choàng, kéo chặt cái nón, tận lực không để cho người nhìn thấy mặt và lỗ tai.Cửa thành có vài đội binh lính. Xem ra bởi vì án mạng gần đâu, hoàn cảnh trong thành càng thêm nghiêm mật hơn. Nếu để người chú ý, thì tiến vào thành cũng không phải là chuyện dễ.

“Chúng ta đợi một hồi. Khi binh linh giữ cửa đổi ca, chúng ta nhân cơ hội đi vào”. Nguyệt Lê nhỏ giỏng nói.

Bọn họ ngồi ở dưới góc cây cách thành tường không xa. Ước hừng qua nửa cây nhang, xuất hiện một tiểu đội binh linh từ trong thành đi tới.

“Giờ đổi ca đã đến, chúng ta mau đi”. Vì thế, ba người cúi thấp đầu bước nhanh vào thành.

Đi ngang qua đám binh lính đang tán dóc với nhau, Diệp Y và Tuyết Thần không tự chủ được giữ chặc áo choàng. Hoàn hảo, binh linh kia cũng không chú ý trong đám người đi ra đi vào có hai người tai tròn này. Rất nhanh, đã đi qua được cửa thành, Tuyết Thần không khỏi thở vào nhẹ nhõm.

Đột nhiên, một vị binh linh kêu to: “Đứng lại!” Cái này không khỏi khiến ba người bọn họ giật mình.

Tên binh linh kia từng bước từng bước tới gần.

“Người mặc áo choàng kia”. Nghe tên binh lính gọi như vậy, bọn họ càng khẩn trương hơn, tim đập nhanh hơn nhiều, mồ hôi cũng chảy ra.

Binh lính kéo Diệp Y “Ngươi, đánh rơi đồ kia. Ngọc bội này là của ngươi”.

“Đa tạ”. Diệp Y cầm lấy ngọc bội, cùng hai người rất nhanh tránh khỏi, tới được chỗ rẽ phía trước, liền quẹo vào đó.

“Vừa rồi, làm ta sợ muốn chết. Ta còn tưởng rằng bị phát hiện rồi!” Diệp Y thở gấp, và nói.

“Ta cũng vậy, sợ tên binh lính kia gọi người tới giúp đem bắt chúng ta lại!”

“Đừng buông lỏng, cửa thành này đã qua rồi, nhưng còn có mấy đội tuần tra nữa”. Nguyệt Lê thở một hơi. “Sắc trời không còn sớm nữa, phía trước có một khách sạn, trước tiên thì trụ ở đó đi”.

“Được”.

Nguyệt Lê ba người bọn họ thuê gian phòng ở Hải Đường khách sạn cách đó không xa.

“Nguyệt Lê, thật là ngượng, để ngươi phí tâm”. Diệp Y vì Nguyệt Lê trả tiền thuê phòng giúp bọn họ mà có chút áy náy.

“Không sao, giá cả ở đây cũng rẻ, không tới mấy đồng tiền”. Nguyệt Lê mỉm cười “Vậy thì Diệp Y ngươi một phòng, ta và Tuyết Thần một phòng. Ta cũng gọi xong bữa ăn rồi. Chút nữa sẽ đến phòng của Diệp Y để ăn. Thân phận của các ngươi không thích hợp đi dạo khắp nơi đâu”.

Chỉ chốc lát, ba người dùng bữa tại phòng Diệp Y.

“Nguyệt Lê, có thể kể tiếp về việc kia không. Ta đối với việc này cảm thấy rất có hứng thú”. Diệp Y nói.

“À, chúng ta phải nói tới người thứ tư đi. Sau khi Hoàng thượng hạ lệnh, trong lúc nhà nhà đóng cửa kín mít, cũng không dám đi ra ngoài. Trên đường lúc đầu náo nhiệt trở thành vắng như chùa bà đanh. Còn trong cung quân đội được lệnh tham gia lục soát, tuyệt không để án mạng lại phát sinh. Nhưng việc đâu có theo ý, ngày thứ hai sau khi hạ lệnh, cũng chính là ngày thứ ba sau khi án mạng thứ ba, lại truyền ra tin tức xấu. Thành chủ của thành Phù Dung chết trong phủ, người chết chính là trúng độc bỏ mình. Bên cạnh xác chết còn có một chén trà, nước trà trong chén chỉ còn phân nửa. Độc hẳn nhiên là được hạ trong trà. Nhưng đến nay vẫn không tra ra được là loại độc nào”.

“Ài..” Diệp Y chỉ đành thở dài.

Nguyệt Lê lại nói tiếp: “Trước khi có án mạng, trong phủ có một nha hoàn ra ngoài chứng kiến một người mặt một đấu bồng màu xám ở phụ cận. Tưởng rằng đang đợi ai đó, liền không có chú ý nhiều lắm. Quân đội hoài nghi hung thủ đã ngụy trang, chờ đợi thời cơ để xuống tay”.

“Chẳng lẽ không còn đầu mối nào khác ư?” Tuyết Thần hỏi.

Nguyệt Lê lắc đầu, tỏ vỏ không có.

“Trước không nói tới việc này nữa, các ngươi ngày mai chuẩn bị làm cái gì?” Nguyệt Lê hỏi.

“Chúng ta mục đích tới là vì tìm bạch đào ngọc” Diệp Y ăn vài miếng “Được rồi, Nguyệt Lê ngươi biết ở đâu có bạch đào ngọc không?”

“Bạch đào ngọc...” Nguyệt Lê suy nghĩ một hồi “ta chưa bao giờ nghe nói đến”.

“Không phải vậy, bạch đào ngọc chính là bảo bối của thành Bách Dạ, tất nhiên là phải nghe nói đến chứ?”

“Có lẽ hiểu biết của ta quá ít” Nguyệt Lê tự chê “Nhưng mà ta biết một người, hắn vừa biết thiên văn, vừa biết địa lý, mọi sự tích lớn nhỏ trong thành Phù Dung hắn đều nghe qua hết. Nhưng hắn không có thích giúp người khác, lúc thì tâm tình hắn tốt, lúc thì ngàn vạn hoàng kim tương tặng. Nhưng có một sự tuyệt đối, hắn sẽ có thể nói cho ngươi hết thảy những việc muốn biết, thậm chí tương lai của ngươi. Bất quá, có thể hỏi hay không phải xem chính các ngươi thôi. Sáng mai ta dẫn các ngươi đi gặp hắn. Ăn cơm xong mọi người hảo hảo nghỉ ngơi đi”.

Đêm đã khuya, trong phòng khách sạn có cửa sổ, ánh trăng qua đó mà chiếu vào, không cần ngọn nến, cũng có thể thấy rõ. Diệp Y nằm trên giường, nhìn qua cửa sổ, ngắm ngôi sao đầy trên trời, rất giống bầu trời ở kinh thành. Điều này khiến cho Diệp Y nhớ lại mẫu thân. Diệp Y tuy đã mười bảy, nhưng chưa bao giờ qua đêm ở bên ngoài. Trước mỗi đêm ngủ đều nói lời ‘vãn an’ với mẫu thân thì mới có thể ngủ ngon.

“Vãn an, nương”. Diệp Y nhìn ánh trăng kia tựa như ở kinh thành, liền nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Tuyết Thần cũng nhìn sao trên bầu trời qua cửa sổ, kinh nghiệm của hôm nay, khiến cho nàng không cách nào tiêu hóa hoàn toàn, cũng không cách nào ngủ vô. Vô luận là không gian hư ảo, hay Đào Nguyên hương, hoặc là thành Phù Dung, nàng dường như trải qua rất nhiều rất nhiều, lại thay đổi rất nhanh. Vừa ngẫm lại việc ngày mai, ngày sau còn có thể gặp được nhiều kỳ ngộ khác. Nàng không khỏi vừa lo lắng vừa hưng phấn. Nàng không thể làm gì khác hơn là việc ngày mai để ngày mai tính, dần dần, ngủ thiếp đi...

Chương 4: Ám vân dũng công

“Chào buổi sáng!” Diệp Y vừa mở cửa, Nguyệt Lê đã đứng ở bên ngoài.

“Ngươi thức thật sớm đó”. Diệp Y phỏng chừng bây giờ mới có 6:00 (giờ cổ ta không biết - lời tác giả)

“Tuyết Thần đang tại bàn ăn chờ đó, ăn nhanh một chút, rồi sau đó sẽ đi tim người kia”.

“Rõ rồi”. Diệp Y đáp.

Sau khi ăn xong, ba người lên đường. Bây giờ chỉ chừng 6:30, cho nên trời vẫn tờ mờ sáng, người đi đường đã ít lại còn ít hơn. Cách một đoạn đường dài mới bắt gặp được một binh lính.

“Chào buổi sáng binh thiếu. Như vậy đối với các ngươi mà nói thì rất an toàn”. Nguyệt Lê giải thích.

“Vậy chúng ta đi tìm người kia đi. Ngươi biết nhà y ở đâu không?” Tuyết Thần hỏi Nguyệt Lê.

“Không biết y sống ở đâu, nhưng biết y đang ở đâu”. Nguyệt Lê mỉm cười,

Diệp Y hỏi người đó tên gọi là gì, ở đâu, Nguyệt Lê chỉ cười mà không đáp, chỉ để cho Diệp Y và Tuyết Thần đi theo nàng là được.

Chẳng biết đi qua mấy con hẻm nhỏ, vốn tưởng rằng sẽ tìm thấy một ngôi nhà lụp xụp đổ nát, ai ngờ, đột nhiên trước mắt rõ ràng, một tòa nhà lớn hào hoa ở ngay phía trước. Trên cửa tòa nhà có một tấm bảng, trên bảng có ghi: “Chiêu tài đổ phường”

“Đổ phường!?” Diệp Y và Tuyết Thần ngạc nhiên “Người đó ở chỗ này ư?”

“Đương nhiên, y trừ là ‘Bách sự thông’ ra, còn có thêm một cái ngoại hiệu gọi là ‘Đại phì dương’!” Nguyệt Lê vừa gõ cửa vừa nói.

“Đại phì dương?!” Diệp Y và Tuyết Thần ngơ ngác nhìn nhau.

Nguyệt Lê không có nóng lòng giải thích, lúc này có người mở cửa nhìn ra ngoài một cái. Nguyệt Lê tiến lên và người đó nói vài câu, liền dẫn bọn họ đi vào.

“Không nghĩ ra, trong thành Bách Dạ này cũng có nơi vui chơi loại này, còn cho phép chúng ta tiến vào nữa”. Tuyết Thần lẩm bẩm

“Nguyệt Lê, ‘Đại phì dương’ là có ý tứ gì vậy?” Diệp Y hỏi.

“Bởi vì y rất thích bài bạc lại có nhiều tiền, nhưng mà là một người ngoài nghề, mỗi lần đổ đều thua cả, cho nên đám hậu bối đặt cho y một ngoại hiệu, ‘Đại phì dương’” Nguyệt Lê trả lời “nhưng ngàn vạn lần đừng nói trước mặt y. Y sẽ nổi giận lên, và kết quả khẳng định không thể thu thập được”.

Dứt lời, đã đi qua con đường dài, tiến vào nội đường. Nguyên bổn ở ngoài tòa nhà, một âm thanh cũng không thể nghe được, còn tưởng rằng nơi này không có ai. Lại không nghĩ rằng mới vừa vào nội đường, một cảnh tượng ca vũ vui vẻ, xa hoa truỵ lạc, hoàn toàn khác hẳn với cảnh tưởng bên ngoài, nào là đánh bạc, nào là uống rượu nghe nhạc, người khác có thể không chịu được.

Chứng kiến cảnh này, Diệp Y và Tuyết Thần không khỏi ngạc nhiên. Tuyết Thần theo cảnh giác tới sát người Diệp Y. Diệp Y khẩn trương đi theo Nguyệt Lê: “Nguyệt Lê, người đó sẽ ở chỗ này ư?”

Nguyệt Lê chỉ lo đi tới phía trước, cũng không quay đầu lại, mà nói: “Theo sát ta, người đó đang ở khách phòng!”

Diệp Y và Tuyết Thần đành phải theo Nguyệt Lê đi về phía khách phòng. Trên đường có rất nhiều nam tử hoặc là đang say luý tuý, hoặc là đang gắn chặt mắt vào bàn bài bạc.

Cuối cùng đã tới được khách phòng, ba người đẩy cửa tiến vào, nhưng bên trong phòng lại trống không.

“Tại sao không có ai, người nọ còn chưa tới a!” Diệp Y nghi hoặc.

“Không, người đã tới”. Nguyệt Lê mở cửa phòng hảo hạng, ngoài miệng lộ ra một nụ cười gian, hoàn toàn giống như biến thành một người khác.

“Ngươi... đây là ý gì?” Diệp Y cảm giác được có điểm không đúng, Tuyết Thần cũng cảm thấy như vậy.

“Có ý tứ gì à? ‘Đại phi dương’ là các ngươi đó, ha ha ha...” Tiếng cười của Nguyệt Lê khiến bọn họ cảm giác được toàn thân cứng đờ “Hai người tai tròn, nữ thì đem bồi rượu, nam thì làm tiểu nhị, nhất định chào mời không ít khách nha”.

Diệp Y hiểu ý tứ trong lời nói: “Nguyên lai ngươi đang lừa bán chúng ta, uổng cho chúng ta tính nhiệm ngươi... Ngươi vẫn đi gạt chúng ta!”

“Đừng nói như vậy” Nguyệt Lê mỉm cười “Việc kể trên đường đi đúng là thiên chân vạn xác, giống như ‘Sát nhân ma’, ‘Bách sự thông’ đều có hết”.

“Chúng ta sẽ không tin tưởng ngươi nữa!” Tuyết Thần lòng đầy căm phẫn.

“Chúng ta đi!” Diệp Y kéo Tuyết Thần hướng bên ngoài định đi.

“Còn muốn đi, không có cửa đâu!” Nguyệt Lê mắt lộ hung quang “Người đâu! Lên!”

Đột nhiên từ phía sau Diệp Y bọn họ, có hai đại hắn mặt đen to tướng, bất ngờ xông tới Diệp Y bọn họ. Một người bắt được Diệp Y, người kia bắt được Tuyết Thần.

“Ngươi, tên tiểu nhân hèn hạ này!” Diệp Y giãy giụa la lên.

“Ta vốn không là một đại nhân vậy gì” Nguyệt Lê cười lạnh “Mang đi”

“Hưu... mơ tưởng!” Diệp Y dùng sức, lấy tay đẩy ra, gã đại hán liền bị ngã! “Buông Tuyết Thần ra!” Diệp Y lập tức cho gã đại hán còn lại một quyền. Gã cũng bị đánh ngã xuống đất.

Điều này làm cho mỗi người ở đây đều giật mình, thậm chí cả chính Diệp Y. Hắn tuy cùng Tuyên Dược được giáo đầu ở trong cung dạy vài chiêu phòng thân, nhưng cũng không có lợi hại như thế?!

“Tiểu tử không tệ nha”. Nguyệt Lê nghiến chặt răn, rồi đối với hai gã đại hán mà quát: “Còn không đứng dậy!”

Diệp Y lập tức phản ứng, một bước vọt tới trước mặt Nguyệt Lê, chế trụ cổ của nàng, quá “Các ngươi dám động nữa, ta sẽ không khác khí đâu!”

Bọn đại hán đứng lại.

“Ngươi muốn như thế nào?” Nhưng Nguyệt Lê tựa hồ như không có điểm sợ hãi nào, vẫn lạnh lùng hỏi Diệp Y.

“Ta...” Lời còn chưa dứt, Diệp Y cảm giác vai đau nhó, toàn thân bủn rủn vô lực, không kềm chế được, ngã xuống đất.
“Diệp...Y...” Tuyết Thần nữa nói được một nửa, cũng cảm giác cả người vô lực, hôn mê ngã xuống.

Trong mơ hồ, Diệp Y nghe được bọn người Nguyệt Lê nói chuyện với nhau: “Nguyệt lão bản, ngươi không sao chớ”.

“Đồ tốn cơm! Chỉ là hai tiểu mao hài cũng không đối phó được! Đến cuối cùng phải dùng đến hai cây mê châm”.

“Nguyệt lão bản, vậy bây giờ...”

“Nhốt vào trong phòng chứa củi, bỏ đói hai ngày, rồi tính sau!”

“Phang”, như là tiếng cánh cửa bị đá.

“Ai?”

Một trận yên tĩnh.

Lại một trận hô to “Vạn lão gia!”

Lúc này, Diệp Y cuối cùng không cầm cự nỗi, mơ màng thiếp đi... Khi Diệp Y chậm rãi mở hai mắt, nhìn qua bốn phía, nơi này không giống như phòng chứa củi theo lời của Nguyệt Lê, mà càng giống một ngôi miếu đổ nát.

“Tỉnh rồi!” Từ bên cãnh truyền đến một thanh âm hùng hậu của nam tử. Diệp Y quay đầu về phía âm thanh phát ra, là một đại thúc râu dài tới ngực, bên hông đeo bầu rượu, thân là một bộ y phục hơi dơ dáy rách rưới. Người đó nói: “Nữ oa kia đi lấy nước ở gần đây, đừng lo lắng, ở lân cận đây không có ai và dã thú đâu”. Nói xong, lấy bầu rượu, uống hai hớp.

Diệp Y cảm giác toàn thân vô lực, không thể làm gì khác hơn là nằm nói chuyện “Xin hỏi đại thúc, ngươi là...”

“Ta là ai không quan trọng, quan trọng chính là, ta có thể là ai đây?” Đại thúc nói có chút thâm ảo.

“Ta không hiểu”.

“Ý tứ chính là... không thể trả lời”. Dứt lời, lại hớp một ngụm rượu. Diệp Y cảm giác như bị trêu đùa.

Lúc này, Tuyết Thần từ bên ngoài trở về. “Diệp Y, ngươi đã tỉnh rồi?”

“Ân” Diệp Y cố gắng ngồi dây, nhưng không thể.

“Đừng uổng phí khí lực nữa”. Đại thuý bình tĩnh nói “Người trúng loại mê châm của giao nhân, phải hôn mê hai ngày hai đêm. Mà ngươi chỉ sáu canh giờ đã tỉnh lại, tương đối không tệ. Nhưng muốn đứng dậy, ước chừng khoảng một canh giờ nữa mới được”.

Diệp Y không thể làm gì khác hơn vẫn tiếp tục nằm.

“Tuyết Thần, chúng ta tại sao ở đây? Đây là đâu?” Diệp Y hỏi.

Tuyết Thần không biết nên bắt đầu trả lời từ đâu.

“Ta trả lời cho người. Nha đầu, ngươi đi tẩy tẩy đi. Khi ngươi lấy nước ở cái hồ kia, nhìn coi một thân kìa, mặt mày lại dơ dáy, mau lấy y phục ở đây mà thay đi”. Dứt lời, đại thúc lấy một bộ y phục của nữ tử đưa cho Tuyết Thần. Tuyết Thần cầm lấy, đi ra ngoài. Sau đó, đại thúc quay lại nói với Diệp Y “Lúc ấy, sau khi các ngươi bất tỉnh, ta đã dùng một vạn bạc trắng mua các ngươi từ đấu giá hội trở về đó”.

“hình như không phải như vậy...” Diệp Y cố ý kéo dài âm thanh.

“ân?” đại thúc nghe được khẩu khí của Diệp Y không đúng.
“Sau khi ta trúng mê châm, cũng không có lập tức hôn mê, còn nghe được tiếng cánh cửa bị phá, hơn nữa Nguyệt Lê bọn người kia gọi người bước vào là ‘Vạn lão gia’. Theo giọng điệu của bọn họ, dù không phải là lão bản của Nguyệt Lê, hẳn là đại khách hộ của bọn họ. Nếu như ta đoán không sai, đại thúc, ngươi có thể chính là ‘Vạn lão gia’ kia”. Diệp Y cố ý nhấn mạnh từ ‘có thể’.

“A, suy đoán rất hợp lý” Đại thúc hớp một ngụm rượu, rồi nói “Đáng tiếc, đã sai”.

“Sai ư?” Diệp Y kinh hãi.

“Quả thật có người mở cửa lúc đó, hơn nữa cũng là ‘Vạn lão gia’, nhưng, ta không phải ‘Vạn lão gia’ đó. Y là bằng hữu của ta. Trên sự thật, là ta cầu y tới cứu hai ngươi. Về phần phương pháp cứu người, ta không nói ra”.

“Nguyên lai là như thế, Bách - Sự - Thông đại thúc!” Diệp Y cười gian.

“Vừa rồi ngươi mới nói cái gì?” Lúc này đến phiên đại thúc giật mình.

“Ta nói, ngươi chính là ‘Bách sự thông’!” Diệp Y nghiêm chỉnh lặp lại.

Đại thúc sững sờ, nhưng lập tức cười ha ha “Ngươi thật thích nói chơi. Một tửu quỷ đại thúc như ta, tại sao có thể là ‘Bách sự thông’ nghe đồn trên đời không chỗ nào không hiểu cơ chứ?” Dứt lời, lại hớp thêm hai ngụm rượu.

“Chính là, đại thúc, lời nói vừa rồi của ngươi đã bán đứng ngươi”. Diệp Y tuy thân thể không thể động, nhưng đầu óc vẫn rất linh hoạt “Cái ‘Vạn lão gia’ kia không cần phải nói, hoặc là võ lâm cao thủ, hoặc là người có tiền, hơn nữa thân phận hiển hách, bằng không Nguyệt Lê cũng sẽ không dễ dàng thả người. Mà một ‘Vạn lão gia’ cư xử biết nặng nhẹ như thế mà kết giao bằng hữu với một tửu quỷ, còn giúp tuỷ quỷ này cứu đi hai người tai tròn xa lạ nữa, trừ phi Vạn lão gia này là một tên ngu ngốc, hoặc là, tửu quỷ này có thân phận đặc biệt”.

“Cái này, cái này...” Đại thúc có chút khẩn trương.

“Tỷ như nói... tửu quỷ đại thúc chính là ‘Bách sự thông’!”

“----” đại thúc nhất thời không còn lời nào để nói, nhưng chỉ một chốc, đã khôi phục tinh thần, và nói “Nói không chừng ta vừa rồi lừa ngươi đó?”

“Sau khi bị phát hiện, chỉ có thể nói như thế thôi?” Diệp Y càng nói càng áp bức.

Đại thúc hớp một ngụm rượu “Tốt, ta thừa nhận, ta là ‘Bách sự thông’”.

“Cuối cùng cũng thừa nhận rồi”. Diệp Y cao hứng ngồi dậy.

“Ngươi có thể ngồi ư?” Bách sự thông đại thúc có điểm giật mình.

“Tuyết Thần vừa đi một hồi, ta đã có thể ngồi dậy. Không đứng dậy là vì muốn ngươi buông lỏng cảnh giác. Bằng không, ngươi làm sao lại rất nhanh để lộ ra cái đuôi? Đại thúc”. Diệp Y vừa cử động thư giãn gân cốt vừa nói.

“Hảo tiểu tử, ngươi dám chơi cả ta!” Đại thúc cười cười trách mắng. Diệp Y lè lưỡi ra chọc quê.

“Được rồi, vậy ngươi tại sao xác định lời nói thứ hai của ta là sự thật?” Đại thúc hỏi.

“Bởi vì căn cứ phản ứng của người bình thường. Lập tức trả lời một vấn đề không cần phải suy nghĩ, rõ ràng hắn nói sự thật. Còn người càng có tâm kế sẽ đem lời nói thật ở phía sau, lời đầu tiên thường thường là hắn sẽ đắn đo nói như thế nào cho đúng. Giống như đại thúc bây giờ, không giống với người bình thường lời đầu tiên theo tiềm thức là lời thật, cho nên muôn nghe lời thật của người có tâm kế, phải chú ý đến từng câu phía sau. Nhưng mà ngươi lại cho rằng ta chỉ mới tỉnh táo có bảy phần, không cần phải giở trò, nhưng bởi vì thói quen, hẳn là sẽ nói ra lời thật ở sau lời đầu tiên. Hơn nữa, nếu ngươi đã cứu chúng ta, ngươi tất nhiên cũng không muốn gạt bọn ta” Diệp Y tự hỏi một chút “Nhưng ta còn chưa nghĩ ra tại sao ngươi muốn cứu chúng ta?”

“Bởi vì...” Đại thúc chuẩn bị nói, Tuyết Thần tắm rửa xong đã quay lại, đại khái là vì mời vừa tắm rửa xong, Tuyết Thần khiến cho người ta cảm thấy chói mắt.

“Nếu trang điểm một chút, nha đầu kia có thể sẽ giúp đổ phường đó kiếm được vài triệu lượng đó!” Đại thúc lẩm bẩm.

“Đại thúc, ngươi nghĩ cũng đừng có muốn đó!” Diệp Y nói với đại thúc.

Tuyết Thần phát hiện Diệp Y đã có thể dứng dậy “Diệp Y, tốt hơn chưa? Lâu như vậy, ngươi và đại thúc hàn huyên việc gì?”

Diệp Y không có lập tức trả lời, mà là nghiêng đầu nhìn đại thúc. Đại thúc khẽ kéo áo lên che đầu.

Diệp Y nói với Tuyết Thần “Chúng ta vừa rồi nói về ‘Bách sự thông’!”

“Khái khái”. Đại thúc thiếu chút nữa bị sặc.

Tuyết Thần tựa hồi không có chú ý đến, mà hỏi tiếp “Thật sự có người ‘Bách sự thông’ sao? Chẳng lẽ Nguyệt Lê không gạt chúng ta?”

“Tại sao lại không có?! Chúng ta không phải thiếu chút nữa bị ả ta lừa ư?” Diệp Y có chút kích động, nhưng vẫn rất nhanh tỉnh táo lại “Nhưng mà, lời kể của ả ta lúc đi đường hẳn là sự thật. Hơn nữa, lúc ta ở khách sạn có trộm hỏi thăm tiểu nhị. Tiểu nhị cũng nói có người ‘Bách sự thông’ này, và còn cũng xảy ra ‘Sát nhân ma’ tai tròn. Bởi vậy sinh ý của bọn họ giảm đi rất nhiều”.

“Thật đúng như thế ư?” Tuyết Thần đột nhiên chuyển hướng đến đại thúc “‘Bách sự thông’ tiên sinh”.

“Ân”. Đại thúc trả lời dứt khoát “Ân?!” nhưng lúc này phản ứng đã muộn.

“Đại thúc, cũng không phải là ta nói, là chính ngươi thừa nhận đó”. Diệp Y vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Nha đầu, ngươi làm sao biết được?” Đại thúc hỏi.

Tuyết Thần đem suy nghĩ của nàng nói ra, so với phân tích của Diệp Y rất tương tự nhau.

“Xem ra người tai tròn đều thông minh hơn giao nhân”. Đại thúc cảm khái.

“Đại thúc, vậy ngươi có thể giải thích tại sao ngươi muốn cứu chúng ta”.

“Bởi vì phụ thân của ta”.

“Phụ thân của đại thúc?”

Chương 5: Chân tướng sơ hiện

Đại thúc rốt cuộc cũng bỏ bầu rượu xuống “Mười tám năm trước, phụ thân của ta là dự ngôn gia nổi danh nhất ở thành Phù Dung, nhưng bởi vì giúp tiên hoàng dự ngôn đúng vào chỗ không thể dự ngôn, ‘Nhân loại cấm khu’, ba ngày sau bị trời phạt, chết vì bệnh tim”.

“Cái gì là ‘Nhân loại cấm khu’?”

“‘Nhân loại cấm khu’ là tiên cơ tuyệt đối không thể tiết lộ của dự ngôn gia. Nếu đã tiết lộ, nội trong ba ngày, sẽ bị trời phạt”.

“Vậy có liên quan gì đến chúng ta?” Tuyết Thần thắc mắc

“Bởi vì trước khi phụ thân ta chết, người đưa cho ta, lúc đó mới có hai mươi tuổi, ba cái cẩm nang. Sau khi người qua đầu, ta mở ra cẩm nang thứ nhất, mười lăm năm sau mở ra cẩm nang thứ hai, và khi gặp phải chuyện không cách nào đoán được tương lai, thì mở ra cái thứ ba”.

“Bên trong cái thứ nhất là cái gì?”

“Là một tờ giấy, là tờ giấy phụ thân viết cho ta. Sau khi người qua đời, trong một tháng phải rời khỏi thành Phù Dung, và phải mai danh ẩn tính, cho đến khi tiên đế giá băng thì mới được trở lại thành. Ta làm y theo lời của phụ thân, sau khi tang lễ xong xuôi liền cùng mẫu thân dọn đến Huyền Vân hương ngoài thành, cho đến sau khi tiên đế giá băng thì mới quay trở lại”.

“Vậy sau đó thì sao? Ngươi có lập tức mở ra cẩm nang thứ hai không?”

“Ta không có, ta sẽ mở ra nó sau mười lăm năm đó. Và trước đó, ta dùng mười năm thời gian, triệu tập cựu đồ và trung phó của phụ thân, thành lập một tin tức võng toàn thành, trong đó có cả dự ngôn gia, cũng có giang hồ hiệp sĩ. Bề ngoài là đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau, trên sự thật đều hảo thủ giúp thu thập tin tức, cho đến khi mười lăm năm trôi qua”.

“Bên trong cái thứ hai là gì?”

“Chẳng lẽ... để đại thúc ngươi tới cứu chúng ta?!” Diệp Y suy nghĩ đơn giản.

Đại thúc khẽ gật đầu, lại cầm bầu rượu lên.

“Phụ thân của đại thúc thật có tài, có thể dự đoán được sự việc phát sinh của mười lăm năm sau”. Diệp Y kính nể nói.

“Nhưng thật ra, tờ giấy trong cẩm nang thức ba là sai ta vào ba năm trước phát tán ‘Bách Dạ thành đồng dao’ ở thế giới người tai tròn. Trong đó cũng nhắc tới việc sẽ có bốn người tai tròn đến thế giới của giao nhân. Mà người thứ ba, và thứ tư sau khi tới đây sẽ gặp phải nguy hiểm, cho nên nói cho ta phải đi cứu. Bởi vì hai người này sẽ cứu giúp thành Bách Dạ”.

“Vậy người tai tròn thứ nhất và thứ hai là ai? Chẳng lẽ là Sát nhân ma ư?”

“Không biết, trong cẩm nang không có nhắc tới. Ta cũng chỉ mới phát hiện được ba người đến từ thế giới của người tai tròn, nhưng sự thật đã chứng minh được có tới bốn người đến đây. Các ngươi chính là người thứ ba, thứ tư. Còn ‘Sát nhân ma’ có thể là người thứ nhất hoặc người thứ hai, hay là người tai tròn thần bí cho đến nay vẫn chưa bị phát hiện”.

“Vậy nói cách khác, chúng ta sẽ cứu giúp thành Phù Dung ư?!” Diệp Y vẻ mặt khó kềm được nổi hưng phấn.

“Có lẽ là như vậy, hơn nữa còn có chính là sự kiện về ‘Sát nhân ma’”.

“Được rồi, Tuyết Thần, ngươi nghĩ như thế nào? Bắt ‘Sát nhân ma’ có phải là việc rất thú vị hay không?”

“Chính là, có nguy hiểm hay không? Người kia đã giết chết bốn người, còn có thể thoát khỏi truy bắt của quân đội, không phải là một võ lâm cao thủ ư?” Tuyết Thần liên tục nghi vấn.

Diệp Y liền thở dài, mà đại thúc cầm bầu rượu nhưng cả một giọt cũng không còn nữa, vì vậy đứng lên, nói: “Rượu không còn, đi mua thêm rượu, thuận tiện kể tỉ mỉ với các ngươi tình huống của ‘Sát nhân ma’.”

Dứt lại, lại đưa cho bọn họ hai bộ tóc giả “Hai bộ tóc này đủ để che lại lỗ tai tròn của các ngươi. Ta cũng không muốn mang hai người tai tròn gây sự chú ý khắp nơi”.

Bây giờ đã tối, ba người đi thêm một đoạn đường, cuối cùng đã tới được đại lộ. Buổi tối náo nhiệt cũng bởi vì xuất hiện của ‘Sát nhân ma’, gây án càng nhiều, trên đường chỉ còn lại có mấy người lật đật mà thôi. Mà các quầy buôn bán cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Đại thúc dẫn bọn họ dừng chân ở một khách sạn, Phù Dung lâu, nhìn qua thì khí thế huy hoàng, đủ để so sánh với Hiên Nguyệt khách sạn. Diệp Y nhìn đại thúc đi đến cửa, trước cửa có người đón tiếp. Diệp Y thật lo rằng đại thúc còn chưa có ngồi xuống thì sẽ bị quăng ra. Song, lo lắng của hắn là dư thừa, đại thúc chưa đi đến cửa, người đó đã tiến lên ân cần hỏi “Bát gia, ngài đã tới, mời vào bên trong, có phòng hảo hạng, đã chuẩn bị rượu ngon!”

Diệp Y, Tuyết Thần thấy thế liền nhanh chóng đi theo. Cùng lúc, Diệp Y hỏi tên tiếp đãi: “Đại thúc hắn là thường khách nơi này sao?”

“Ngươi nói bát gia à, ngài là lão chủ cố của chúng ta, hơn nữa tửu lượng lớn, tửu phẩm tốt, sau khi ăn xong thường thưởng không ít. Đừng thấy bát gia ăn mặt rách rưới, ngài là người có tiền đó! Các ngươi là người hầu của ngài ư? Thật có phúc nha...”

Diệp Y không đợi tên tiếp đãi luyên thuyên không ngừng, liền đi vào trong.

Mới vào trong nhà, trên bài đã cho dọn lên một bữa thịnh xoạn, ba người liền ngồi xuống.

“Đại thúc, người nơi này đều còn không biết thân phận thật sự của ngươi a”. Diệp Y vừa ăn vừa nhỏ giọng nói.

“Ta có một người thế thân, bây giờ mọi người đều cho rằng tên kia là ‘Bách sự thông’. Mà ta là một tên y phục rách rưới nhưng lại có tiền nhiều, ai cũng không nghi ngờ ta có liên quan đến ‘Bách sự thông’ cả”. Đại thúc vẫn như trước chỉ lo uống rượu.

“Đại thúc, trước tiên nói về sự kiện của Sát nhân ma đi. Ngươi tại sao không cho cao thủ võ lâm ở đây đi bắt vậy?”

“Bắt được thì sớm kêu rồi. Nói cho ngươi biết, người tai tròn các ngươi dù là người bình thường khi đến thế giới của giao nhân đều có thể trở thành cao thủ. Bởi vì giao nhân bất luận là từ hành động lực, thể lực, trí lực, phản ứng lực, phân tích lực... rất nhiều thứ không bằng người tai tròn các ngươi. Còn nữa, người giao nhân trên mặt đất thì về năng lực của các phương diện đó đều bị giảm xuống, cho nên các ngươi trẻ tuổi như vậy cũng có thể dễ dàng đánh bại một giao nhân tráng hán ”.

Đại thúc nói đến đây, Diệp Y đột nhiện hiểu ra vì sao khi bị Nguyệt Lê bắt thì hắn một quyền đã đánh gục đại hán nằm xuống đất.

Đại thúc nói tiếp “Mà Sát nhân ma kia tựa hồ hiểu được một ít võ thuật. Bởi vậy không ai bắt được hắn, thậm chí đuổi kịp hắn. Nhưng đối với các ngươi mà nói, hắn chỉ là một người bình thường, cho nên các ngươi có thể bắt được hắn”.

“Xem đi, Tuyết Thần, đến phiên chúng ta đại hiển thân thủ rồi”. Diệp Y rất kích động.

“Diệp Y, ngươi tại sao đối với việc này cảm thấy hưng thứ như vậy?” Tuyết Thần có chút khó hiểu.

“Ngươi ngẫm lại xem, nếu như chúng ta bắt được tên kia, rồi giao cho Hoàng thượng, như vậy có thể hướng Hoàng thượng xin một ít trân bảo của thành Bách Dạ. Sau đó thì mang về đem đi đấu giá, nhất định có thể bán được rất nhiều tiền đó!” Diệp Y tha hồ tưởng tượng.

Nguyên lai chỉ là vì tiền thôi.

“Đại thúc, ngươi kể lại từng chi tiết tỉ mỉ bốn sự kiện kia đi”.

“Nhắc lại sự kiện thứ nhất, Nguyệt Lệ đại khái kể chuẩn xác, nhưng mà nàng ta có thay đổi tình tiết. Thi thể của xa phu là tắt thở mà chết, sau đó được chôn xuống đất dưới xa ngựa. Hung thủ cố ý chôn thi thể không sâu, tại nơi dễ dàng bị phát hiện. Sự kiện thứ hai là lão bản của quầy binh khí, trên người đều bị đao thương, mặt cũng bị huỷ đi, nhưng vết đao không phải là vết thương trí mạng. Còn người chết thứ ba là tế ti của Đào Nguyên hương, bị một cây gỗ đâm dính lên trên thiên niên thần mộc. Người chết thứ tư chính là Thành chủ của Phù Dung thành, theo điều tra thì chết bởi vì trúng độc. Nhưng ta và đồng bọn điều tra sau đó thì phát hiện, độc không phải ở trong nước, còn về phần xuất xứ loại độc cũng không biết từ đâu”.

“Để ta suy nghĩ đã, các ngươi ăn trước đi”. Diệp Y nói xong liền rời khỏi bàn đi đến bên chỗ ghế rộng bên cạnh ngồi xuống, không nói lời nào.

“Hắn làm sao vậy?” Đại thúc hỏi Tuyết Thần.

“Hẳn là đang tự ngẫm cái gì đó”. Tuyết Thần đoán.

Chỉ chốc lát, Diệp Y đột nhiên “Nha!” rồi kêu lên “Ta nghĩ ra rồi! Ta đã nghĩ ra hung thủ giết người theo lối gì rồi!”

“Là như thế nào?” Tuyết Thần cùng đại thúc đồng thời buông đũa.

“Nhưng cái này tựa hồ lại có điểm không hợp lý”. Diệp Y lại phản bác suy nghĩ vừa rồi của chính mình, tự nhủ “Hắn không có lý do gì dùng phương pháp phức tạp tận lực phối hợp gây án”.

“Rốt cuộc là ý gì vậy? Diệp Y, ngươi nói ra đi, mọi người cùng nhau suy nghĩ”. Tuyết Thần hỏi.

“Được rồi, theo ta suy đoán, hung thủ căn cứ vào ‘ngũ hành’ mà chúng ta thường nói đến, tức là dựa vào kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, để giết người. Thi thể người chết thứ nhất là ở dưới đất, chính là chết vào ‘thổ’. Người chết thứ hai bị loạn kiếm chém chết, kiếm làm bằng kim loại, là ứng vào ‘kim’. Người chế thứ ba bị đóng lên thần một, ứng với ‘mộc’. Người thứ tư vì uống trà trúng độc mà chết, chính là ‘thủy’. Như vậy lần sau hung thủ hẳn là dụng ‘hỏa’, hơn nữa người chết từ giai cấp thấp đến giai cấp cao. Nói vậy người cuối cùng bị giết, chính là đương kim Hoàng thượng rồi!” Diệp Y đem suy nghĩ phân tích ra.

“Nguyên lai là như thế”. Đại thúc chợt hiểu ra.

“Nhưng điều này không hợp lý a! Hung thủ vì sao dụng thủ đoạn như vậy đi giết người. Điều này không phải là tự kiếm phiền phức ư? Động cơ thì là vì cái gì? Hắn tại sao phải dùng ‘ngũ hành’ để giết người? Ta hoàn toàn không có đầu mối nào nữa!” Diệp Y lắc đầu.

Tuyết Thần cùng đại thúc cũng lâm vào trầm tư...

Đột nhiên, Tuyết Thần kéo tay đại thúc và nói “Đại thúc ngươi không phải có thể đoán trước tương lai ư?”

“Đúng vậy, đại thúc ngươi thử xem tương lai, chẳng phải sẽ biết ai là hung thủ ư?” Diệp Y cũng phụ họa nói theo.

“Ài...” Đại thúc thở dài “còn chờ các ngươi nói ư, ta đã sớm nghĩ tới việc đó. Nhưng việc tương lai phải có đương sự ở đây, nêu không có mục tiêu để dự đoán thì sẽ không linh hiệu”.

Cái này, mọi người lại vùi vào trong yên lặng...

“Ân!” Diệp Y đột nhiên nhảy dựng lên “Đại thúc, loại tình huống này có tính là tương lai không cách nào nhìn thấu phải không?”

“Tất nhiên là tính, hỏi cái này để làm gì?” Đại thúc trả lời.

Diệp Y không trả lời ngay, mà đại thúc và Tuyết Thần lúc đầu đột nhiên linh quang chợt lóe, ba người đồng thanh nói “Cẩm nang thứ ba!”

Đại thúc rất nhanh từ trong ngực móc cái cẩm nang thứ ba ra. Ông vẫn mang theo trên người. Ông vội vàng mở ra, bên trong quả nhiên có một tờ giấy, trên giấy có ghi “Nếu như nhìn không thấu tương lai, như vậy an tĩnh suy nghĩ những gì đã trôi qua”.

Diệp Y đọc nội dung trong tờ giấy đó nhiều lần, hy vọng có thể tìm được đầu mối gì, tuy nhiên trừ những chữ này ra, cái gì cũng không có “Đây là ý gì?”

Tuyết Thần lắc đầu, vì vậy hai người đều nhìn về phía đại thúc, mà đại thúc tựa hồ nhưng đang tìm kiếm ‘sợi chỉ’ trong đầu, một ‘sợi chỉ’ mấu chốt chỉ cần dùng sức kéo, là hết thảy đều tự nhiên mà hiện ra chân tướng rõ ràng.

Đầu mối lại lần nữa bị cắt đứt. Điểm này khiến Diệp Y có chút tức tối “Ta bị chọc tức phát điên rồi! Rõ ràng có manh mối, rồi lại bị cắt đứt, nhớ lại quá khứ cái gì! Ta lúc đầu còn dõng dạc nói phải khiêu chiến với thần thoại, ta...”

“Chờ một chút!” Đại thúc đột nhiên gọi Diệp Y “Ngươi vừa nói cái gì?”

“Ta tức chết đi!”

“Không, câu sau”.

“Vọng tưởng khiêu chiến thần thoại!” Diệp Y tức khí nói.

“Quá khứ... thần thoại... chính là cái này!” Đại thúc hưng phân nói ra “Ta trước kia từng nghe qua một thần thoại, đó là truyền thuyết lâu nhất của thành Bách Dạ, với cái ‘ngũ hành’ lúc đầu ngươi mới nói có điểm liên quan...”

“Đông!” Đột nhiên lúc này, từ ngoài cửa xong vào một người, y phục hơi rách nát, thấy đại thúc liền quỳ xuống nói: “Bát gia, ngự thư phòng trong hoàng cung phát hỏa!”

“Nguy rồi, hung thủ đã ra tay trước một bước! Hoàng thượng thế nào rồi?” Đại thúc hô to không ổn.“Bất qua Hoàng thượng tối qua nghỉ ngơi ở ngự hoa viên, cho nên không có bị thương”. Nam tử thành thật báo lại “... hơn nữa hung thủ đã bị bắt sống!”

“Cái gì!? Hung thủ đã bị bắt?!” Ba người đều giật mình... Nam tử kia bị âm thanh của ba người làm cho hoảng sợ, nhưng lại lập tức báo cáo tiếp “Đúng vậy, bị ngất xỉu ở phụ cận ngự thư phòng. Hình như là trốn ra từ trong trận lửa”.

“Là người tai tròn ư?”

“Đúng vậy, hơn nữa còn tuyên bố sáng mai phải đi khắp thị phó. Hoàng thượng cũng đã quyết định khôi phục lại quyết định nửa tháng trước, đi hồ Tây Linh tịnh thân, mộc dục, ngày mai sẽ khởi giá”.

“Được rồi, ngươi trước tiên lui xuống đi”.

“Tuân lệnh!” Nam tử rời khỏi.

“Cũng đã bắt được rồi, hại chúng ta ở đây suy nghĩ lâu như vậy” Diệp Y thất vọng ngồi xuống “tưởng thưởng tan thành mây khói rồi”.

“Diễu hành sáng mai chúng ta cũng đi quan sát một chút đi. Nhìn xem rốt cuộc là người nào làm mất mặt mũi người ta tròn chúng ta!” Tuyết Thần tức khí nói.

“Chúng ta ăn nhanh đi. Ăn xong rồi nghỉ ngơi. Nha đầu ở phòng bên cạnh, tiểu tử ngươi ở gian này. Sáng mai ta sai người tới cửa tìm hai ngươi”.

“Đại thúc sẽ không giống như Nguyệt Lê, nhân cơ hội mà bán chúng ta a”. Diệp Y mỉm cười xấu xa.

“Không chừng như vậy đó, các ngươi cũng nên cẩn thận”. Dứt lời còn cố ý nắm chặt tay hai người bọn họ. Mà một cái bắt tay này khiến cho Diệp Y và Tuyết Thần cảm nhận được sự quan tâm và ấm áp của trưởng bối cấp cho hậu bối.

Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Y bị tiếng đập cửa và tiếng khua chiêng đánh trống làm tỉnh giấc.

“Nhanh lên một chút Diệp Y, đội ngũ diễu hành sắp đi qua rồi”. Ngoài cửa là thanh âm của Tuyết Thần. Diệp Y liền vội vàng mặc y phục, rửa mặt qua loa, rồi xông ra ngoài. Tuyết Thần và đại thúc đã chờ dưới lầu rồi.

Bên ngoài Phù Dung lâu đều tấp nập người. So sánh với mấy ngày trước đây, Diệp Y bọn họ chứng kiên thật sự là một trời một vực. Giữa đường, quân đội mở đường, tù xa đi theo sát sau đó. Tù xa đại khái là cố ý cải tạo vì để bắt người tai tròn, ba cái thiết liên lớn gắn chặc trên người hung phạm, lồng tù cũng được làm bằng sắt. Bên cạnh tiếng ‘đinh đinh đang đang’ của tù xa là tiếng mắng chửi của mọi người.

Tù xa càng tới gần, Diệp Y bọn họ dừng mắt tại phạm nhân trong tù xa, tên ‘Sát nhân ma’ đã giết chết bốn người. Song, trong nháy mắt nhìn qua, vô luận là Diệp Y và Tuyết Thần hay tù phạm lúc đầu không ngừng giãy dụa trong trong tù xa, đều ngẩng người

Bởi vì, trong tù xa chính là Tuyên Dược, bằng hữu tốt nhất của Diệp Y.

Tên Sát nhân ma kia, đã giết chết bốn người còn có ý đồ giết chết Hoàng thượng của giao nhân, là Tuyên Dược ư?

Diệp Y cúi đầu, đi trở về Phù Dung lâu, gã đón khách ở cửa liền nói: “Tiểu huynh đệ, náo nhiệt như vậy, tai sao không đi nhìn một chút?” Diệp Y không có trả lời, im lặng lên lầu, vào sương phòng.

Tuyết Thần và đại thúc thấy Diệp Y như vậy cũng không còn lòng dạ nào để nhìn nữa, vì vậy cũng trở về sương phòng.

Diệp Y, nói chuyện đi, đừng yên lặng ở đó không nói lời nào. Tuyết Thần thấy Diệp Y ngơ ngác ngồi một chỗ, rất lo lắng.

Nhưng Diệp Y vẫn như trước ánh mắt ngốc trệ, không nói lời nào. Đại thúc còn không biết chuyện gì đã xảy ra, không thể làm gì khác hơn là lẳng lặng đứng một bên.

“Diệp Y, có lẽ là nhìn giống nhau thôi?” Tuyết Thần vẫn không ngừng an ủi Diệp Y.

Diệp Y cuối cùng cũng mở miệng “Bằng hữu mười bốn năm, cho dù chỉ thấy được cặp mắt cũng có thể nhận ra, càng huống chi là mặt đối mặt”.

Cái này khiến Tuyết Thần không thể nói gì hơn nữa.

Lúc này, đại thúc từ lời nói của bọn họ với nhau tựa hồ có chút hiểu ra.

“Tiểu tử, nếu hắn là bằng hữu của ngươi, ngươi nên đi hỏi hắn vì nguyên nhân gì mà làm như vậy. Có lẽ hung thủ không phải là hắn đâu?”

“Chứng cớ trước mặt, còn có tra xét cái gì nữa. Hung thủ là người tai tròn, mà người tai tròn chỉ có...!” Diệp Y đang nói đột nhiên dừng lại.

“Còn có một người tai tròn nữa!” Diệp Y đột nhiên la lên “Đại thúc, mặc dù ta không biết làm như vậy còn có tác dụng không, nhưng ngươi có thể cho ta đi nhìn bốn cỗ thi thể được không?”

“không thành vấn đề, theo ta đi”. Đại thúc liền đáp ứng.

Ba người đi tới nghĩa trang giữ thi thể. Tuyết Thần một mình ở lại bên ngoài.

“Chính là bốn cái này”. Đại thúc chỉ vào bốn thi thể được bao bởi bao bố màu trắng.

Diệp Y mở bao bố ra, lần lượt quan sát ba cỗ thi thể, cẩn thận kiểm tra ‘di ngôn’ cuối cùng mà người chết lưu lại. Hắn tại cỗ thi thể thứ hai phát hiện một ít tro tàn, còn cổ của thi thể thứ tư phát hiện một lỗ châm cực nhỏ rất khó phát hiện.

Diệp Y và đại thúc đi ra nghĩa trang, Tuyết Thần liền tiến lên hỏi: “Thế nào? Có tra ra được cái gì không?”

“Bây giờ không phải thời gian giải thích, chúng ta đi tìm Hoàng thượng”. Diệp Y lại hỏi đại thúc “Hoàng thượng bây giờ đang ở đâu?”

“Chừng một canh giờ trước đã đi tới Tây Linh hồ”.

“Vậy muốn đến Tây Linh hồ phải mất bao lâu?”

“Từ nội thành đến Tây Linh hồ mất một canh giờ rưỡi”.

“Phạm nhân kia khi nào hành hình?”

“Nửa canh giờ nữa”.

“Xem ra thời gian không còn nhiều. Đại thúc có thể chuẩn bị khoái mã không? Chúng ta phải tới trước hung thủ để ngăn cản, còn phải cứu phạm nhân”.“Ý của ngươi là hung thủ là một người khác?!”

“Nếu như sự suy đoán của ta không sai, thì là như thế. Về phần nguyên nhân thì sau này sẽ giải thích cho các người”.

“Tốt, chúng ta lập tức xuất phát!”

“Không, các ngươi trước tiên làm một việc khác. Đại thúc, ngươi có bằng hữu nào am hiểu ảo thuật và dịch dung không?”

“Có, để làm gì?”

“Sơn nhân tự có diệu kế...”

Diệp Y tiến lên cạnh Tuyết Thần, kề tai nói nhỏ vài câu. Tuyết Thần gật đầu, Diệp Y như cũ nói với đại thúc: “Đại thúc, việc ta muốn làm đã nói cho Tuyết Thần rồi, sau khi ngươi tìm được mấy ngươi giúp đỡ, Tuyết Thần sẽ nói cho ngươi nên làm thế nào. Phạm nhân thì giao cho các ngươi, nhất định phải mau”. Diệp Y nói xong liền nhảy lên khoái mã “Về phần hung thủ, ta có biện pháp giải quyết, các ngươi cứu phạm nhân xong rồi đưa tới!”

“Giá!” Diệp Y cỡi ngựa cùng Tuyết Thần đi...

Tây Linh hồ, tịnh thân đàm.

“Hoàng thượng, nghi thức tịnh thân đã chuẩn bị xong, mời mộc dục”. Một vị nam phục vụ cung kính nói.

Một kiện tráng trung niên khoảng ba mươi tiến vào trong đàm. Y chính là Thánh thượng của giao nhân. Một mạo tự đạo sĩ đổ ‘tiên thủy’ lên thân thể của Hoàng thượng.

“Các ngươi lui ra đi”. Hoàng thượng đem thân thể ngâm trong nước, rồi lện cho chúng người hầu lui ra.

Ước chừng một nén nhang, Hoàng thượng đã tẩy sạch thân thể.

“Người đâu, thay y phục”. Hoàng thượng hô lên, nhưng không ai trả lời.

“Người đâu!” Hoàng thượng hơi tức giận, hét lớn, nhưng vẫn không có ai tiến vào.

Trong lúc Hoàng thượng chuẩn bị tự mình đứng dậy, cuối cùng nghe được tiếng bước chân. Hoàng thương tức giận quát “Lỗ tai bị điếc ư, lâu như vậy mới tới!”

“Hừ”. Một âm thanh âm trầm “Như thế ta tới ư? Liền chết như vậy ư?”

Hoàng thượng vừa nghe, cảm thấy không đúng, quay đầu lại, hô ta “Người đâu, cứu giá!”

“Hừ” Chủ nhân của cái âm thanh âm trầm kia đưa ngón ta che miệng “Đừng la, người hầu của ngươi đều đã an tĩnh ngủ rồi, đừng đánh thức bọn chúng, ha ha...”

Hoàng thượng tùy ý khoác lên một áo ngoài, liền bước nhanh xuống thủy đàm “Ngươi là ai? Tại sao tơi giết ta?”

Người đó cuối cùng cũng để lộ cái đầu từ trong đấu bồng ra.

“Ngươi, ngươi, ngươi, không phải là đang ở pháp trường ư?” Hoàng thượng nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, mặt của tên Sát nhân ma, mặt của Tuyên Dược!

“Các ngươi muốn bắt ta ư? Cái tên bị bắt chính là quỷ thế chết của ta, là song bào thai ca ca ngu ngốc của ta! Hắn tổng lại muốn ngăn cản ta, bây giờ tốt rồi, không ai có thể ngăn cản ta lấy được Bách Dạ thành này! Ha ha...” Dứt lời, hắn liền rút ra trường kiếm sắc bán, rồi đối mặt với giao nhân Hoàng thượng đang hoảng sợ.

“Hộ giá! Hộ giá!” Hoàng thượng liều mạng quát to.

“Giữ lại phí khí lực đi xuống địa ngục mà la!” Vừa dứt lời, hắn liền giơ kiếm đâm tới trái trim của giao nhân Hoàng thượng.

Tả thì chậm, thật ra rất nhanh, chỉ nghe ‘thương’ một tiếng, một cái trường mâu chẳng biết từ đâu, đánh bay lợi kiếm trong tay người đó. Trường kiếm rơi vào trong đám trang phục của Hoàng thượng.

“Ai?” Người kia điên cuồng quát to.

“Thu tay của ngươi lại đi, người tai tròn thứ nhất!” Là thanh âm của Diệp Y, hắn kịp thời tới đúng lúc.

“Là ngươi, Vương Diệp Y!” Ngươi đó quay mặt lại hướng về phía Diệp Y. Diệp Y lại một lần nữa khiếp sợ. Hắn phát hiện khuôn mặt của người này rất giống với Tuyên Dược!

“Ngươi là ai? Tại sao trông rất giống với Tuyên Dược?” Diệp Y kinh ngạc hỏi.

“Ta là ai ư? Chúng ta không phải đã từng gặp mặt vài lần rồi ư?” Người kia cười nói, nhưng tiếng cười lạng lùng như băng.

Diệp Y cố gắng nhớ lại. Hắn đột nhiên nhớ ra một thiếu niên, luôn luôn khắc khổ học võ thuật, hơn nữa còn thích đứng ở trên kỹ áp quần hùng. Người đó trông rất giống Tuyên Dược. Tuyên Dược từng gọi hắn là đệ đệ.

“Ngươi là đệ đệ của Tuyên Dược, ngươi gọi là..” Diệp Y lại không nhớ được tên của hắn.

“Tuyên Vân” Hắn nói ra tên của mình, tiếp theo tự lẩm bẩm “Ta tựa như vậy là có được coi trọng hay không?”

“Tuyên Vân, ngươi tại sao muốn giết giao nhân này, tại sao lại phải giá họa cho Tuyên Dược?”

“Diệp Y, trước đây, ta rất hứng thú vì sao ngươi lại xuất hiện ở đây?” Tuyên Vân lạnh lùng cười.

“Trước khi ta bắt ngươi, sẽ nói cho ngươi biết. Ngươi giết người căn cứ theo ngũ hành - kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Mặt ngoài, lão bản, người thứ hai bị loạn kiếm chém chết, ứng vào ‘kim’, còn Thành chủ bị trúng độc trong nước trà, ứng vào ‘thủy’. Nhưng sự thật không phải như thế!”

“Ồ”. Tuyên Vân làm ra vẻ ngạc nhiên.

“Lão bản của binh khí phô là bị chết cháy! Trên thi thể của lão bản có dấu tích da bị nóng cháy, chứng minh mặt của hắn bị lửa đốt qua”.

“Nhưng cũng có thể là khi tạo binh khí nên mới bị đốt”.

“Binh khí phô cho mời một chú kiếm sư chuyên môn, lão bản chỉ là phụ trách buôn bán. Hơn nữa từ vết máu trên y phục xem lại, hắn là sau khi chết mới bị loạn kiếm chém, khuôn mặt bị hủy đi, chỉ là để che giấu nguyên nhân chết”.

“Không sai, vậy còn Thành chủ?” Tuyên Vân cười lạnh.

“Thành chủ tuy chết bởi trúng độc, nhưng không phải uống trà có độc, mà trúng độc châm! Ta từng kiểm tra qua thi thể, trên vai có một lỗ châm cực nhỏ, bằng lực quan sát của giao nhân, cơ hồ không nhìn thấy được. Hơn nữa vùng da phụ cận lỗ châm có hơi đổi màu. Rõ ràng là trúng độc châm”.

“Vậy thì như thế nào, liên quan gì đến việc ngươi đến nơi đây?”

“Đương nhiên có liên quan, căn cứ vào xa phu chết vào ‘thổ’, binh khí lão bản chết vào ‘hỏa’, tế ti chết vào ‘mộc’, còn Thành chủ chết vào ‘kim’. Như vậy ngươi sẽ dùng thủ pháp là ‘thủy’. Từ người bị hại nhìn ra, địa vị của người chết từ từ cao lên, mà trên Thành chủ tự nhiên là Hoàng đế của tộc giao nhân. Còn nữa, ngươi là cứ ba ngày mới hành động một lần, mà hôm qua chỉ có hai ngày, ngươi chỉ là là đánh lạc hướng, bề ngoài là ‘kim, mộc, thủy, hỏa, thổ’ để cho Tuyên Dược là kẻ thế tội cho người, khiến Hoàng thượng buông lỏng cảnh giác, đi tới tịnh thân đàm, nhân cơ hội mà ra tay!”

“Thật giỏi, thật giỏi!” Tuyên Vân vẫn không thay đổi sắc mặt mà khen ngợi khiến cho người ta cảm giác được ác tâm.

“Nói cách khác, kế hoạch của người từ nửa tháng trươc vừa vào được thành Bách Dạ đã bắt đầu rồi!”

“Nói đúng, nhưng mà ta hỏi ngươi, ta tại sao phải phức tạp như vậy đi giết vài người. Ta dùng một đao giải quyết bọn họ càng đơn giản hơn không?”

“Cái này..” Diệp Y bị hỏi như vậy, nhất thời không có gì phản lại, bởi vì vấn đề này hắn vẫn chưa có đáp án.

“Ngươi nói đi!” Tuyên Vân đang bức người.

“Cái này...”

“Vì có được cả thành Bách Dạ!” Đột nhiên từ phía truyền lại một thanh âm quen thuộc, là đại thúc.

“Đại thúc! Ngươi sao lại tới đây? Bên kia thế nào rồi?” Diệp Y hỏi.

“Thế cục đã không chế xong. Ta lo lắng cho ngươi nên chạy đến đây trước. Tuyết Thần bọn họ đang ở phía sau” Đại thúc lại quay về phía Tuyên Vân “Nguyên lai ngươi chính là hung thủ. Ta đã biết động cơ của ngươi!”

“Ồ?” Tuyên Vân tự cười không phải cười.

“Động cơ chính là, thành Bách Dạ sinh ra truyền truyết! Thành Bách Dạ lúc sang kiến, ở khối thổ địa này có năm con yêu quái. Một vị dũng sĩ cùng năm con yêu quái đấu trí đấu dũng, nhờ kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, năm loại lực lượng, mỗi ngày giết chết một con yêu quái. Sau khi giết hết năm con yêu quái, thì thành lập Bách Dạ thành. Dũng sĩ đó trở thành hoàng đế đầu tiên của tộc giao nhân. Cái truyền thuyết này được lưu truyền trong dân chúng và được thừa nhận. Ngươi vì muốn mượn truyền thuyết này, lợi dụng ngũ hành để giết Hoàng thượng, khiến cho dân chúng tưởng rằng ngươi là thuận thiên ý trở thành hoàng đế của tộc giao nhân. Từ đó hoàn thành âm mưu cướp lấy thành Bách Dạ!”

“Nguyên lai là như vậy!” Diệp Y nghe xong chợt hiểu ra.

“Được rồi. Vậy ta hỏi ngươi, Vương Diệp Y, ngươi có giải toàn bộ nội dụng của đồng dao không?”

“Đồng dao của thành Bách Dạ? Không có, nhưng mà về ‘thành nhi nghiễm, tâm nhật tuyệt’ ta đã có đề kỳ. Ta bây giờ cuối cùng biết rằng câu đồng dao kia không phải là cái thông thành ám ngữ gì, mà là đề kỳ về ‘cứu thế chủ’ của phụ thân của đại thúc!”

“Cứu thế chủ? Các ngươi? Nực cười!” Tuyên Vân phẫn nộ.

“Nửa phần trước của đồng dao là dẫn chúng ta tiến vào thành Bách Dạ, rồi nữa phần sau là để ‘cứu thế chủ’ trong ba ngày phá giải kỳ án sát nhân cứu Hoàng thượng. Mà phụ thân của đại thúc nói ra lời đồng dao có chức thiên cơ này, cho nên mới bị trời phạt. ‘Thành nhi nghiễm, tam nhật nguyệt’ chính là báo cho ngươi biết thời gian người cuối cùng bị giết!”

“Cái này đã không còn quan trọng nữa. Bởi vì chân tướng sẽ theo cái chết của các ngươi bị chôn vùi”. Tuyên Vân hung ác nói, hắn tựa hồ như đã mất lý tính, điên cuồng đánh tới...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau