BÁ VƯƠNG THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bá vương thương - Chương 11 - Chương 14

Chương 11: Sợ phi sách ma quái

Đ inh Hỷ quả thật đã đi rồi!

Y quả thật đã bỏ đi, không những đem theo con ngựa, còn đem theo vò rượu, để lại hai chữ trên xe:

- Tái kiến!

Tái kiến có nghĩa là, có lúc không bao giờ sẽ tái kiến.

- Tại sao y không nói gì đã bỏ đi? Có phải vì chúng ta bức bách y lên Ngạ Hổ Cương không?

Vương đại tiểu thơ cắn chặt môi:

- Tôi không thể nào ngờ được y là một kẻ hèn nhát sợ chết như vậy.

- Y nhất định không phải thế.

Đặng Định Hầu nói rất khẳng định:

- Y không từ giã đã bỏ đi, nhất định là có nguyên do.

- Nguyên do gì?

- Ta cũng không biết.

Đặng Định Hầu thở ra, cười khổ nói:

- Ta cứ ngỡ ta đã hiểu biết rất rõ về y.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Nhưng ông đã nghĩ lầm.

Đặng Định Hầu thở dài:

- Y thật là một người khó hiểu, chẳng ai đoán được trong bụng y nghĩ gì.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Tôi nghĩ nhất định y có biết Bách Lý Trường Thanh, không chừng có quan hệ gì đến Bách Lý Trường Thanh là khác.

Đặng Định Hầu nói:

- Xem ra có vẻ có tý quan hệ, thật ra nhất định là không.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ông biết sao?

Đặng Định Hầu gật gật đầu nói:

- Tuổi tác của hai người chênh lệch quá xa, nhất định không thể có cách gì kết bạn với nhau.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Không chừng họ không phải là bạn bè, không chừng y quả thật là con của Bách Lý Trường Thanh.

Đặng Định Hầu bật cười.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ông cho là chuyện không thể được sao?

Đặng Định Hầu nói:

- Bách Lý Trường Thanh là một quái nhân, không những trước giờ y không có vợ con gì, thậm chí ta còn chưa bao giờ thấy y nói chuyện với một người đàn bà nào.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Y chán ghét đàn bà?

Đặng Định Hầu gật gật đầu, cười khổ nói:

- Không chừng cũng vì lý do đó mà y mới thành công như vậy.

Y biết nói ra câu đó có hơi lỡ lời, lập tức lại nói tiếp:

- Không chừng Đinh Hỷ cũng đến Ngạ Hổ Cương.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Tại sao y không muốn đi với chúng ta?

Đặng Định Hầu nói:

- Bởi vì ta đã bị thương, cộ..

Vương đại tiểu thơ vênh mặt lên nói:

- Còn vũ công của tôi thì quá dở, y sợ liên lụy chúng ta, vì vậy thà đi một mình.

Đặng Định Hầu nói:

- Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ cười nhạt hỏi:

- Ông thật tình nghĩ y là người có nghĩa khí lắm?

Đặng Định Hầu hỏi ngược lại:

- Cô nghĩ là không?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Nhưng y cũng phải biết, dù y có đi trước, chúng ta cũng nhất định sẽ theo sau đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Chúng ta?

Vương đại tiểu thơ nhìn lom lom vào y hỏi:

- Không lẽ ông cũng muốn tôi đi một mình?

Đặng Định Hầu bật cười, cười khổ.

Cả đời y, tiếp xúc với không biết bao nhiêu người đàn bà, trước giờ, y chưa bao giờ biết nói một câu từ chối với người đàn bà nào yêu cầu y điều gì.

... Không chừng cũng vì vậy mà đàn bà cũng ít khi từ chối y.

- Ông rốt cuộc có đi hay không?

- Dĩ nhiên là đi.

Đặng Định Hầu cười khổ, nhìn nhìn đôi giày đi đã muốn mòn hết đế của mình.

- Gần đây cái bụng của ta cũng có vẻ hơi lớn ra, phải nên đi bộ tý đỉnh.

- Ông đi không nổi, tôi sẽ cõng ông.

- Ý của cô có phải là, đến lúc cô đi không nổi, ta cũng sẽ cõng cô?

- Có phải chúng ta đi tìm lão Sơn Đông trước?

- Ừ.

- Ông biết lão Sơn Đông là ai không?

- Không biết.

- Tôi hy vọng cái lão Sơn Đông này không đến nổi già quá, trước giờ tôi không thích nói chuyện với mấy ông già lắm.

- Không lẽ cô không nhận ra ta là ông già đây sao?

- Ông mà là ông già, tôi đã thành bà già rồi.

Nếu hai người có nhiều chuyện để nói với nhau, kết bạn đồng hành, dù đường có xa bao nhiêu, cũng không thấy đến nổi gì xa lắm.

Do đó bọn họ không mấy chốc đã đến Ngạ Hổ Cương.

Bọn họ không trực tiếp lên thẳng núi, Đặng Định Hầu thương tích còn chưa khỏi hẳn, Vương đại tiểu thơ cũng không phải là kẻ thô lỗ không biết sống chết là gì.

Dưới chân núi có một cái tiểu trấn, trong trấn có một cái quán bán bánh bao.

- Lão Sơn Đông, bánh bao ngon.

Quán bánh bao của lão Sơn Đông quả thật đã rất cũ, tấm biển bên ngoài, bàn ghế bên trong, thứ nào cũng đen xì cả lên.

Ông chủ quán, hầu bàn, nấu bếp đều là một người, người này tên là lão Sơn Đông.

Người này không già lắm, nhưng đã bị dầu mỡ nung đen thui, chỉ trừ lúc cười, mới lộ ra hàm răng trắng ởn.

Trừ bánh bao ra, lão còn làm gà nướng Sơn Đông.

Bánh bao rất lớn, gà nướng mùi vị cũng ngon lành, do đó tiệm làm ăn cũng rất khá giả.

Chỉ lúc nào mọi người đã ăn cơm tối xong, tiệm bánh bao đã đóng cửa, lão Sơn Đông mới có thì giờ rãnh rỗi, ngồi ăn hai cái bánh bao, vài cái chân gà, uống lai rai mấy ly rượu để lâu.

Lão Sơn Đông đang ngồi uống rượu.

Một người có may mắn rãnh rỗi ngồi uống ly rượu, có người khác lại phá rối, trong lòng sẽ không khỏi lấy làm bực bội.

Lão Sơn Đông hiện giờ trong lòng rất bực bội.

Quán bánh bao đã đóng cửa rồi, nhưng vì cửa nhỏ bên cạnh còn mở để thông gió, vì vậy Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ bèn bước vào.

Lão Sơn Đông vênh mặt lên, trừng mắt nhìn bọn họ, xem hai người như hai con quái vật.

Vương đại tiểu thơ cũng đang trừng mắt nhìn lão, cũng xem lão như một con quái vật...

Có khách vào tiệm, lại phùng mang trợn má lên trừng mắt nhìn, không phải là quái vật là gì nữa?

Đặng Định Hầu nói:

- Còn bánh bao không? Tôi muốn mua vài cái mới làm nóng hổi.

Lão Sơn Đông nói:

- Không có đồ nóng.

Đặng Định Hầu nói:

- Nguội cũng được.

Lão Sơn Đông nói:

- Nguội cũng không có luôn.

Vương đại tiểu thơ nhịn không nổi la lên:

- Quán bán bánh bao tại sao không có bánh bao?

Lão Sơn Đông trợn mắt trắng dã lên nói:

- Quán bánh bao dĩ nhiên là có bánh bao, quán bánh bao đóng cửa rồi, không có bánh bao, nóng lạnh gì cũng không có, nửa cái cũng không có.

Vương đại tiểu thơ lại muốn nhảy dựng lên, Đặng Định Hầu đã giữ cô lại:

- Nếu Tiểu Mã và Đinh Hỷ lại đây mua, ông có hay không?

Lão Sơn Đông hỏi:

- Đinh Hỷ?

Đặng Định Hầu nói:

- Đấy là gã Đinh Hỷ làm người ta vui thích đó.

Lão Sơn Đông hỏi:

- Ngươi là bạn bè của y?

Đặng Định Hầu nói:

- Tôi cũng là bạn của Tiểu Mã, bọn họ kêu tôi lại đây.

Lão Sơn Đông trừng mắt nhìn y cả nửa ngày, bỗng bật cười:

- Quán bánh bao dĩ nhiên là có bánh bao, lạnh nóng gì đều có cả.

Đặng Định Hầu cũng phì cười nói:

- Có gà nướng không?

Lão Sơn Đông nói:

- Ngươi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Mùi vị gà nướng quả thật không dở tý nào, nhất là nước gà chấm, ăn với bánh bao, thật là làm cho người ta muốn nuốc luôn cả cái mủi của mình.

Lão Sơn Đông ngồi ăn chân gà, nhìn nhìn bọn họ ăn uống như voi như cọp, lão lộ vẻ rất đắc ý, mà hình như cũng rất thần bí.

Đặng Định Hầu cười nói:

- Thêm một cái đùi gà nữa được không?

Lão Sơn Đông lúc lắc đầu, bỗng thở ra nói:

- Đùi gà thì các ngươi ăn, chân gà chỉ có người bán hàng chịu khó nuốc vào.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Tại sao ông không ăn?

Lão Sơn Đông lại lắc đầu nói:

- Ta không dám.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Vậy chắc ông là người rất giàu có?

Lão Sơn Đông hỏi lại:

- Cô xem tôi có giống như một người giàu có không?

Lão không giống.

Từ đầu đến chân đều không giống.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Tiền ông kiếm được đi đâu hết?

Lão Sơn Đông nói:

- Thua bạc hết cả, ít nhất quá nửa là thua cái tên tiểu tử Đinh Hỷ đó.

Vương đại tiểu thơ cũng bật cười.

Lão Sơn Đông trợn ngược cặp mắt trắng dã lên nói:

- Ta biết các ngươi nhất định coi ta là quái vật, thật rạ..

Vương đại tiểu thơ cười nói:

- Thật ra ông vốn là một quái vật đấy thôi.

Lão Sơn Đông cười lớn, nói:

- Nếu không phải quái vật, tại sao lại đi kết bạn với gã Đinh Hỷ?

Lão nhìn lên nhìn xuống quan sát Vương đại tiểu thơ một hồi, lại nói:

- Hiện tại ta mới tin các ngươi là bạn bè của y, nhất là cô.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Bởi vì tôi cũng là một quái vật?

Lão Sơn Đông uống hết ly rượu, mỉm cười nói:

- Nói thật với cô, cô quái đản tới mức độ đủ tư cách làm bà vợ của tên tiểu tử đó.

Vương đại tiểu thơ đỏ hồng cặp má lên, nhưng cô còn nhịn không nổi phải hỏi:

- Tôi có chỗ nào quái đản?

Lão Sơn Đông nói:

- Cô nổi giận lên còn la lối om sòm hơn cả ai, nói chuyện gì cũng hung dữ hơn cả ai, ăn như một gã đàn ông, uống rượu còn hơn hai gã đàn ông; có điều nhìn tới nhìn lui, nhìn qua nhìn lại, cô chẳng có mùi vị gì là đàn ông, cô vẫn mười phần mười là một người đàn bà không thiếu mảy may.

Lão lại thở ra, nói tiếp:

- Cỡ hạng đàn bà con gái như cô, nếu không quái đản thì sao mới là quái đản?

Vương đại tiểu thơ đỏ mặt cười cười.

Cô bỗng phát giác ra, lão già dơ dáy xấu xí này thật cũng có chỗ dễ thương của lão.

Lão Sơn Đông lại uống thêm một ly rượu nữa, nói:

- Hai hôm trước, cái cô đi với Tiểu Mã mặt mày cũng xinh lắm, với lại hiền nữa, lại chìu chuộng, nhưng để ta chọn, ta sẽ chọn cô làm vợ ngay.

Đặng Định Hầu sợ lão nói tiếp, lập tức hỏi:

- Tiểu Mã đã lại đây rồi sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Không những lại rồi, còn ăn mất hai con gà nướng, mười cái bánh bao lớn.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Bây giờ bọn họ đang ở đâu?

Lão Sơn Đông nói:

- Lên núi rồi.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Y có nhắn gì với ông không?

Lão Sơn Đông nói:

- Y muốn ta gặp các ngươi, lập tức thông tri cho y biết ngay. Cái gã tiểu tử Đinh Hỷ tại sao bây giờ còn chưa lại?

Vương đại tiểu thơ bắt đầu cắn môi... Người nào biết cô, đều rất lấy làm lạ, cô mà tức giận là cắn môi, tại sao đến bây giờ cặp môi của cô còn chưa bị cắn đứt ra?

Đặng Định Hầu lập tức giành trả lời:

- Bây giờ chúng tôi đã lại, ông làm sao thông tri cho y biết được vậy?

Lão Sơn Đông nói:

- Những ngày gần đây, tình hình trên núi tuy đã có chỗ thay đổi, nhưng y vẫn còn vài người bạn, tình nguyện làm thông tin giùm.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Y còn có bao nhiêu bạn bè như vậy?

Lão Sơn Đông thở ra nói:

- Nói thật với ngươi, chỉ còn có một người.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Người đó là ai?

Lão Sơn Đông nói:

- Phanh Mệnh Hồ Cương.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Hồ Lão Ngũ?

Lão Sơn Đông nói:

- Chính là y.

Vương đại tiểu thơ nhịn không nổi xen vào:

- Gã Hồ Lão Ngũ này là ai vậy?

Đặng Định Hầu nói:

- Người này kiêu hãn dũng mãnh, năm xưa cùng với Thiết Đảm Tiểu Nghị xưng thành Hà Tây Song Hùng, có thể nói là một tay hảo hán trong nhóm hắc đạo.

Lão Sơn Đông xen vào:

- Mỗi tối y đều lại đây.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Lại đây làm gì?
Lão Sơn Đông nói:

- Lại đây mua gà nướng.

Vương đại tiểu thơ bật cười hỏi:

- Cái vị hảo hán trong nhóm hắc đạo này, mỗi ngày lại đây mua gà nướng?

Lão Sơn Đông tít mắt lại cười, cười có chỗ muốn kỳ quái:

- Tuy mỗi ngày y lại đây mua gà nướng, nhưng chính mình lại không được ăn.

Vương đại tiểu thơ cười hỏi:

- Bộ gà nướng mua cho bà vợ y ăn sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Không phải cho bà vợ, cho bạn bè.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Thiết Đảm Tiểu Nghị?

Lão Sơn Đông nói:

- Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Xem ra người này không những là hảo hán, mà còn là hảo bằng hữu.

Hiện tại, đêm đã khuya, trên đường phố vắng lặng, bỗng nhiên có tiếng cóc cóc cóc vọng lại.

Lão Sơn Đông nói:

- Đến rồi.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ai đến rồi?

Lão Sơn Đông nói:

- Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Y không phải là ngựa, sao đi đường lại có tiếng gì kêu cóc cóc cóc vậy?

Lão Sơn Đông không trả lời, bên ngoài tiếng động càng lúc càng lại gần, một người lưng khòm khòm bước vào quán.

Y khòm lưng, không phải là đang chào ai, mà vì lưng của y khòm xuống không thẳng lên được.

Thật ra tuổi tác của y không lớn gì lắm, nhưng nhìn có vẻ là một lão già bảy tám chục tuổi, cả đầu bạc phếu, mặt đầy sẹo, mắt bên trái bịt một miếng vải đen, tay phải cầm một cây gậy, y vào đến nơi đã thở dốc, vừa ho lên sù sụ.

Người này lại là Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ kiêu hãn dũng mãnh đấy sao? Là tay hảo hán nổi danh bên hắc đạo đấy sao?

Vương đại tiểu thơ đớ mặt ra.

Hồ Lão Ngũ dùng gậy điểm xuống mặt đất, cóc cóc cóc, bước lại, chẳng thèm nhìn lấy Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ nửa con mắt.

Lão Sơn Đông cũng chẳng nói gì cả, từ phía sau quầy lấy ra một bao đồ bằng giấy mỡ, rồi lấy một sợi dây bao gói đồ lại, còn thắt thành hai cái nút.

Hồ Lão Ngũ cầm lấy, quay người lại dùng gậy điểm xuống mặt đất, cóc cóc cóc, lại đi từng bước ra khỏi quán.

Chẳng nghe y nói một tiếng nào.

Vương đại tiểu thơ nhịn không nổi mở miệng hỏi:

- Người này là Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Tiểu Mã muốn y chuyển lời?

Lão Sơn Đông nói:

- Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Nhưng chẳng nghe ông nói gì cả?

Lão Sơn Đông nói:

- Chúng ta chẳng cần phải nói.

Đặng Định Hầu nói:

- Tiểu Mã nhìn thấy cái nút trên bao đồ ăn, lập tức sẽ biết chúng ta đã lại, và có hai người lại.

Lão Sơn Đông nói:

- Thì ra ngươi cũng không ngu.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Nhưng Tiểu Mã ở trên núi nghe ngóng được gì cũng phải nói cho chúng tôi biết chứ?

Lão Sơn Đông nói:

- Y ở trên núi tạm thời còn chưa có chuyện gì, bởi vì Tiểu Nghị và y giao tình cũng rất thân mật, đợi đến lúc y có tin gì, Hồ Lão Ngũ cũng sẽ đem lại.

Vương đại tiểu thơ gật gật đầu, cô bỗng thở ra, nói:

- Thật tình tôi nghĩ không ra, Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ tại sao lại ra nông nổi như vậy.

Lão Sơn Đông uống hết ly rượu cuối cùng, chầm chậm đứng dậy, ánh mắt bỗng lộ ra một vẻ bi thương, một hồi thật lâu, mới từ từ nói:

- Bởi vì y là Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ, mà y mới ra nông nổi như vậy.

Ánh trăng chiếu ảm đạm xuống mặt đường phố yên lặng. Đặng Định Hầu chầm chậm đi tới, Vương đại tiểu thơ chầm chậm bước theo sau, ánh trăng chiếu xuống bọn họ làm thành hai cái bóng thật dài.

Lão Sơn Đông đã đi ngủ, hai cái bàn chụm lại là cái giường của lão.

- Quẹo qua con đường này, sẽ có một cái khách sạn. Năm phân tiền ngủ được một đêm.

Những loại khách sạn ấy dĩ nhiên rất hỗn tạp.

- Những người đi Ngạ Hổ Cương, thường thường lại đó tìm các cô, các ngươi nên để ý cẩn thận.

Vương đại tiểu thơ không mang theo cây Bá Vương thương, cô không muốn làm cái đích cho người ta nhắm vào.

Đặng Định Hầu bỗng thở ra nói:

- Làm đạo tặc quả thật không dễ dàng gì, không liều mạng, khong nổi danh được, mà liều mạng thì được gì nhĩ? Cả một thân đầy thương tích, đổi lại được những gì?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Làm bảo tiêu không phải cũng như vậy sao?

Đặng Định Hầu gượng cười một tiếng, nói:

- Những người qua lại trong giang hồ, ai cũng đều như vậy, trừ những người vận khí tốt một chút, cuối cuộc đời, không đi mua dùm gà nướng cho người khác, cũng bán gà nướng cho người khác.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ông xem lão Sơn Đông cũng từng qua lại trong giang hồ?

Đặng Định Hầu nói:

- Nhất định là vậy, do đó cho tới bây giờ, lão ta còn chưa sữa được cái tật của người trong giang hồ.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Cái tật gì?

Đặng Định Hầu nói:

- Kim kỳ hữu tửu kim kỳ túy, minh thiên đích sự quản tha nương.

(Hôm nay có rượu hôm nay say, chuyện ngày mai lo làm mẹ gì) Vương đại tiểu thơ bật cười, nụ cười không khỏi có chút cay đắng:

- Vì vậy Đinh Hỷ rốt cuộc vẫn là người thông minh, trước giờ không chịu vì người khác liều mạng.

Đặng Định Hầu chau mày nói:

- Chuyện này quả thật quái lạ, quả thật y vẫn còn chưa lại đây.

Vương đại tiểu thơ lạnh lùng nói:

- Chẳng có tý gì là kỳ lạ cả, tôi đã đoán trúng phóc là y sẽ không lại.

Đặng Định Hầu trầm ngâm một hồi, lại nói:

- Còn có một chuyện cũng rất quái lạ.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Chuyện gì?

Đặng Định Hầu nói:

- Bọn người trên Ngạ Hổ Cương đã biết rõ ràng Tiểu Mã là tử đảng của Đinh Hỷ, vậy mà chẳng làm khó dễ gì tới y, không lẽ bọn họ muốn dùng Tiểu Mã để nhữ Đinh Hỷ là con cá lớn lại đó?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Chỉ tiếc Đinh Hỷ không phải là cá, y là con hồ ly.

Một trận gió thoảng qua, xa xa nghe có tiếng ngựa hý truyền lại, hình như có lẫn tiếng chuông.

Bọn họ nghe có tiếng ngựa hý, âm thanh còn ở tận đằng xa, đi thêm vài bước nữa, tiếng chuông đã gần lại.

Con ngựa này chạy quá nhanh.

Vương đại tiểu thơ vừa ngoặc qua góc đường, lập tức thấy bảng hiệu để đèn có đề mấy chữ:

- An Trú Khách Sạn.

Đặng Định Hầu bỗng chụp lấy tay cô, kéo nhanh vào một con hẽm cụt nhỏ tối tăm.

Cô bị kéo, muốn đứng cũng đứng không vững, cả người té dựa vào Đặng Định Hầu.

Ngực của cô mềm mại và ấm áp.

Trái tim của Đặng Định Hầu đập mạnh, đập thình thịch.

... Chuyện gì vậy?

Vương đại tiểu thơ nhịn không nổi muốn la lên, nhưng cô vừa mở miệng ra, đã bị Đặng Định Hầu lấy tay bịt lại.

Cánh tay của y tuy bị thương, sức lực không yếu đi tý nào.

Trái tim của Vương đại tiểu thơ cũng đập thình thình lên, cô đã nghe bấy lâu nay cái tật của mấy tay đại hành phú hộ.

Bọn họ thông thường chỉ có một cái tật...

Đàn bà.

Không lẽ đó mới là bản mặt thật của y sao? Giờ phút này, nơi chốn này...

Vương đại tiểu thơ bỗng co chân lại, dùng đầu gối đụng mạnh vào giữa hai bắp đùi của Đặng Định Hầu.

Đây không phải là vũ công gia truyền gì của nhà cô, đây là bản năng tự vệ phòng thân trời sinh của đàn bà.

Đặng Định Hầu đau quá muốn đổ mồ hôi hột ra, nhưng y vẫn không la lên tiếng nào, ngược lại còn hạ giọng nói nhỏ:

- Đừng mở miệng, đừng để cho người này thấy mình.

Vương đại tiểu thơ thở phào một hơi, rốt cuộc cô phát hiện ra, đằng trước có hai con ngựa đang chạy nhanh lại, trong hai con có một con trên cổ có đeo một cái chuông tinh tinh tang tang kêu lên không ngớt.

Cũng chính ngay lúc đó, bình lên một tiếng, từ một góc khách sạn bỗng có một cái cửa sổ bị phá ra, một cái ghế dài bị ném ra trước, tiếp theo đó một người nhảy ra.

Khinh công của người này không tệ tý nào, y thò tay ra nắm lấy riềm nhà, lộn người bay lên nóc.

Người kỵ sĩ cưỡi con ngựa có đeo chuông cười nhạt lên một tiếng, bỗng vung tay lên, một sợi dây trường sách dài vụt ra, khí thế còn nhanh hơn cả cung tên.

Người trên nóc tung thân lên tránh né, đáng lý ra đã tránh khỏi rồi.

Nhưng sợi phi sách đang bay bỗng như một con rắn độc, theo sát y, xoay hai vòng, lập tức bó người y lại. Kỵ sĩ trên lưng ngựa lập tức hất tay một cái, sợi phi sách dài thu lại, người đó cũng bị kéo về theo.

Kỵ sĩ chạy theo sau đã chuẩn bị sẵn một cái bao bố, hai tay đưa ra, sợi phi sách lại vung lên, người đó bèn như một hòn đá bị hất vào trong bao bố.

Hai con ngựa không ngừng vó, lại tiếp tục chạy đi, trong chớp mắt đã quẹo qua một con đường, biến vào trong bóng tối, chỉ còn thừa lại tiếng chuông đang ngân lên, nghe vừa vui tai vừa kinh sợ.

Sau đó ngay cả tiếng chuông cũng ngưng bặt.

Hai con ngựa chợt đến chợt đi, phảng phất như kỵ sĩ từ địa ngục về chiêu hồn người.

Vương đại tiểu thơ nhìn muốn ngớ cả mặt ra.

Thân thủ như vậy, phương pháp như vậy, thật là kinh khủng không thể tưởng tượng được.

Một hồi lâu, Đặng Định Hầu mới buông tay cô ra, thở phào một hơi thật dài nói:

- Lợi hại thật.

Vương đại tiểu thơ bấy giờ mới thở ra một hơi dài nói:

- Vừa rồi y tung sợi phi sách đó là dây thừng hay y đang thi triển ma thuật vậy?

Dùng phi sách bắt người, không phải là một thứ vũ công gì cao thâm cho lắm, những đứa mục đồng ngoài quan tái, đứa nào cũng biết.

Nhưng gã kỵ sĩ lúc nãy dùng phi sách, thật tình quá nhanh, quá kinh sợ, giống hệt như một sợi phi sách ma quái.

Đặng Định Hầu trầm ngâm một hồi, từ từ nói:

- Thủ pháp như vậy, cô đã từng thấy ở đâu chưa?

Vương đại tiểu thơ sáng mắt lên.

Cô đã thấy qua một lần.

Lúc Đinh Hỷ cứu Tiểu Mã ra khỏi trận đấu thương, y dùng thủ pháp cũng không khác gì lắm.

Đặng Định Hầu đã thấy qua hai lần.

Cây cờ Khai Hoa Ngũ Khuyển Kỳ của y đã từng bị sợi phi sách như con rắn độc này cuốn lấy.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Không lẽ người này là Đinh Hỷ?

Đặng Định Hầu nói:

- Không phải.

Đặng Định Hầu nói:

- Ông có biết y là ai không?

Đặng Định Hầu nói:

- Người này tên là Quản Sát Quản Mai Bao Tống Chung.

Vương đại tiểu thơ gượng cười lên một tiếng nói:

- Cái tên thật là kỳ quái, thật là đáng sợ.

Đặng Định Hầu nói:

- Người đó cũng rất đáng sợ.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ngoại hiệu của người trong giang hồ, đa số tuy nghe kỳ quái dễ sợ, nhưng cái tên này, tôi chỉ nghe có một lần đã không thể nào quên được.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Cô chưa nghe qua bao giờ sao?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Chưa.

Đặng Định Hầu nói:

- Người giang hồ trong Quan nội, quả thật rất ít người nghe đến cái tên này.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Người này trước giờ vẫn ở Quan Ngoại?

Đặng Định Hầu gật đầu nói:

- Tên của y tuy nghe rất hung ác, y không phải là một tay ác đồ.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Sao?

Đặng Định Hầu nói:

- Người y giết mới là ác đồ, nếu có người nào làm chuyện gì ác độc cực kỳ, mà còn đang tiêu dao ngoài vòng pháp luật , y lập tức bỗng xuất hiện. Y sẽ dùng phi sách bắt người đó, bỏ vào trong bao bố mang đi, người đó về sau sẽ vĩnh viễn thất tung luôn.

Ánh mắt của Vương đại tiểu thơ loang loáng lên, cô nói:

- Không chừng chưa chắc y đã giết người đó đi, chẳng qua chỉ bắt đem về làm tay chân của mình.

Đặng Định Hầu cũng đồng ý:

- Rất có thể.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Những tên ác đồ ấy, vốn là những tên chuyện gì cũng làm được, vì cảm ơn y không giết mình, lại bị vũ công của y trấn áp, dĩ nhiên sẽ không tiếc vì y mà liều mạng.

Đặng Định Hầu cũng đồng ý.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Y ở trong bóng tối mua chuộc bao nhiêu người đó làm đồng đảng, ngoài mặt thì được cái hiệp danh trừ gian giệt ác, không phải là nhất cử lưỡng tiện sao?

Đặng Định Hầu cười nhạt.

Hiển nhiên, y cũng đã nghĩ đến điểm đó.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Tên hung thủ thiên tài đó, không phải là cũng làm cái chuyện nhất cử lưỡng đắc sao?

Đặng Định Hầu nói:

- Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ càng sáng mắt lên, nói:

- Ông có nghĩ rằng, cái vị Quản Sát Quản Mai Bao Tống Chung, rất có thể là một người trong Thanh Long hội không?

Đặng Định Hầu nói:

- Ừ.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Nếu là người bình thường, ắt hẳn sẽ không lấy cái tên Bao Tống Chung như vậy, do đó...

Đặng Định Hầu nói:

- Vì vậy cô nghĩ nhất định đây là một cái tên giả? Nói thật với cô, ta đã nghi ngờ đó là Bách Lý Trường Thanh từ lâu.

Vương đại tiểu thơ chớp chớp mắt, cố ý hỏi:

- Trừ gian diệt bạo, vốn là chuyện khoan khoái lòng người, tại sao lại phải dùng tên giả đi làm?

Đặng Định Hầu nói:

- Bởi vì y là một người tiêu khách, thân phận không giống như một kẻ hiệp sĩ trong giang hồ, không khỏi có nhiều điều phải cố kỵ.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Còn gì nữa?

Đặng Định Hầu nói:

- Bởi vì y làm toàn những chuyện ám muội, vì vậy không khỏi trong lòng có chỗ không được thoải mái.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Y sợ những bí mật này có ngày sẽ bị bại lộ, thành ra trước hết phải để lại một con đường thoát thân.

Đặng Định Hầu nói:

- Y là một con người suy nghĩ rất chu đáo, tính tình rất cẩn thận.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Vì vậy Trường Thanh tiêu cuộc của y, mới là tiêu cuộc kinh doanh thành công nhất hiện giờ.

Đặng Định Hầu nói:

- Bản thân của y vốn là một người rất thành công, bất kể làm chuyện gì, đều không bao giờ sai trật.

Vương đại tiểu thơ thở ra nói:

- Xem ra, chúng ta đều có lối suy nghĩ giống nhau.

Đặng Định Hầu nói:

- Xem ra, Bách Lý Trường Thanh cũng đã đến Ngọa Hổ Cương.

Vương đại tiểu thơ cười nhạt nói:

- Quản Sát Quản Mai trước giờ hành tung vốn ở Quan Ngoại, Bách Lý Trường Thanh không lại đây, làm sao y có mặt ở đây?

Đặng Định Hầu nói:

- Từ chỗ đó có thể chứng minh được, hai người đó chỉ là một người.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Người lúc nãy y giết, ắt hẳn cũng là hảo hán trên Ngạ Hổ Cương, không chịu sự khống chế của y, muốn thoát khỏi bàn tay y kiểm soát, không ngờ rốt cuộc cũng bị chết dưới tay y.

Đặng Định Hầu nói:

- Lão Sơn Đông lúc nãy có nói, nơi đây thường thường có bọn huynh đệ Ngạ Hổ Cương qua lại, mong là bọn họ phát hiện ra thủ đoạn của y.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Tá đao sát nhân, giá họa người khác, vốn là bản lãnh ruột của y.

Đặng Định Hầu nói tiếp:

- Chỗ đáng sợ của y không phải chỉ có điểm đó.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Sao?

Đặng Định Hầu trầm ngâm một hồi nói:

- Trên đời này, môn phái tuy nhiều, vũ công chiêu thức tuy mỗi chỗ khác nhau, nhưng cơ bản đạo lý, đều giống nhau, ví dụ như là...

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ví dụ như viết chữ vậy.

Đặng Định Hầu gật đầu nói:

- Đúng vậy, quả thật là như viết chữ vậy.

Thư pháp trên đời này lưu truyền cũng rất nhiều, người thì học Liễu Công Thúc, người thì học Nhan Lỗ Công, người thì học Hán Tiêu, người thì học Ngụy Bài, người thì chuyên về Tiểu Triện, người thì chỉ thích Chung Đỉnh Văn, người thì thích Hoàng Đình Tiểu Giải, người thì thích chữ thảo của Trương Húc.

Mỗi thứ thư pháp đều có mỗi kết cấu đặc thù, mỗi thứ xảo diệu mỗi kiểu, nhưng trên căn bản đạo lý, đều là một loại như nhau, chữ "nhất" là chữ "nhất", không thể viết thành "nhị", chữ "thập" trong chữ "khẩu" mới thành chữ "điền". Nếu viết chữ "thập" trên chữ "khẩu" lại biến thành chữ "cổ" mất rồi.

Đặng Định Hầu nói:

- Nếu một người đã am thấu vũ công cơ bản và đạo lý, thì dù học vũ công của môn phái nào, nhất định cũng học một thành ba, tập một được gấp đôi, cũng nhự..

Vương đại tiểu thơ nói:

- Cũng như một người đã học đi đứng rồi, sau đó học bò, dĩ nhiên là dễ dàng hơn.

Đặng Định Hầu vừa cười vừa gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng, cô quả thật là một cô gái rất thông minh.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Cái đạo lý này tôi đã rõ lắm rồi, vì vậy tôi mới hiểu, tại sao Đinh Hỷ lần đầu tiên thấy Bá Vương thương, đã có thể sử dụng thương pháp của tôi đánh bại lại tôi.

Đặng Định Hầu nhắm mắt lại.

Hình như nãy giờ y đang tránh nói chuyện đụng tới Đinh Hỷ.

Vương đại tiểu thơ lại thở ra nói:

- Tôi cũng biết ông không muốn nghi ngờ y, bởi vì y là bạn của ông, nhưng lúc nãy ông cũng đã nói rồi, y dùng sợi phi sách, thủ pháp cũng giống Bách Lý Trường Thanh như đúc.

Đặng Định Hầu không thể phủ nhận.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Vì vậy, chúng ta nhìn kiểu nào cũng thấy, Đinh Hỷ và Bách Lý Trường Thanh nhất định có một thứ quan hệ vừa kỳ quái vừa đặc biệt nào đó.

Đặng Định Hầu nói:

- Chỉ bất quá...

Vương đại tiểu thơ ngắt lời y:

- Tôi biết, y không thể nào là con của Bách Lý Trường Thanh, nhưng y có thể là đồ đệ của Bách Lý Trường Thanh không?

Đặng Định Hầu thở dài, y cười khổ nói:

- Ta không biết rõ, cũng không thể tùy tiện phán đoán, nhưng ta biết chắc chắn một chuyện.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Chuyện gì?

Đặng Định Hầu nói:

- Bất kể Đinh Hỷ và Bách Lý Trường Thanh có quan hệ gì không, ta có thể bảo đảm rằng, y không hề có ý giúp Bách Lý Trường Thanh làm chuyện hung ác.

Vương đại tiểu thơ nhìn y chăm chú, cặp mắt mỹ lệ cũng lộ vẻ khen thưởng và ngưỡng mộ.

Nam tử hán có nghĩa khí, đàn bà con gái ai ai cũng thích.

Bóng đêm mông mênh, sao trời mờ nhạt.

Ánh mắt của cô sao mà ôn nhu.

Đặng Định Hầu bỗng phát giác trái tim của mình lại muốn đập mạnh trở lại, y lập tức bước ra khỏi ngõ hẻm:

- Chúng ta cũng nên tìm chỗ ngủ một giấc, sáng sớm mai còn chờ tin tức của Tiểu Mã ra sao.

Tiểu Mã sẽ có tin tức gì không đây?

Hiện tại không biết y còn đang yên ổn không? Có tra xét ra được chuyện gì về Ngũ Nguyệt Thập Tam không?

Ngũ Nguyệt Thập Tam có phải là Bách Lý Trường Thanh không?

Những vấn đề đó, hiện giờ còn chưa có ai trả lời rõ ràng, may mà ngày hôm nay đã sắp hết, còn có ngày mai.

Ngày mai lúc nào cũng đầy hy vọng.

- Chi bằng chúng ta trở về chỗ lão Sơn Đông, chắc thế nào cũng còn bàn dư ở đó.

- Nhưng phía trước là khách sạn đấy mà.

- Ta xem, khách sạn này dơ dáy quá, hỗn độn quá, tai mắt cũng nhiều, chúng ta phải nên cẩn thận một tý thì tốt hơn.

Vương đại tiểu thơ bỗng bật cười:

- Có phải ông sợ một mình với tôi phải không?

Đặng Định Hầu cũng phì cười:

- Quả thật tôi có sợ một tý, lúc nãy cô đá cho một cái thật không nhẹ lắm.

Vương đại tiểu thơ đỏ mặt lên.

- Thật ra ông cũng không nên sợ như vậy.

Cô bỗng nói.

- Sao?

- Bởi vì...

Cô ngẩng đầu lên, thu hết can đảm lại:

- Bởi vì tôi chỉ tính lợi dụng ông chọc giận Đinh Hỷ một chút, tôi vẫn thích y lắm.

Đặng Định Hầu rất kinh ngạc, nhưng không cảm thấy ngoài ý liệu.

Đây vốn là điều y đã tiên liệu trước, làm cho y kinh ngạc, chỉ bất quá vì y không ngờ Vương đại tiểu thơ có dũng khí nói điều đó ra trước mặt mình.

Y chỉ còn cách cười khổ:

- Cô quả thật là một cô gái thẳng thắn quá chừng.

Vương đại tiểu thơ lộ vẻ bối rối, cô đỏ mặt nói:

- Sau này tôi phát hiện ra ông là một người thật xuất chúng, có điều... có điều ông đã có gia đình, tôi chỉ có thể coi ông như đại ca thôi.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Cô đang an ủi tôi đấy à?

Vương đại tiểu thơ lại càng đỏ mặt, một hồi thật lâu mới nói nhỏ nhẹ:

- Nếu như tôi chưa gặp y, nếu như ông...

Đặng Định Hầu ngắt lời cô, mỉm cười nói:

- Ý của cô tôi rất hiểu, được làm đại ca của cô, tôi thấy vui vẻ lắm.

Vương đại tiểu thơ nhè nhẹ thở phào một hơi, hình như cô đã mở ra một cái nút thắt chặt cứng ngắt:

- Bởi vì tôi thích y, thành ra tôi mới sợ y làm chuyện mờ ám.

- Y không làm đâu.

- Tôi hy vọng vậy.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, trong lòng cảm thấy dễ chịu ra nhiều lắm.

Sau đó bọn họ mỉm cười bước ra khỏi con hẽm tối tăm, bấy giờ đêm đã quá khuya, bọn họ không phát hiện ra, đằng xa trong bóng tối, có cặp mắt sáng rực đang nhìn bọn họ.

Cặp mắt của ai vậy nhĩ?

Chương 12: Đại bảo tháp

M ệnh vận là thứ gì?

Mệnh vận không phải là sợi dây ma quái sao, không phải có lúc cũng giống như một con rắn độc quấn chặt lấy một người, làm cho y, bao nhiêu là hùng tâm, bao nhiêu là tráng chí, cũng chẳng thi thố ra được tý gì sao?

Có lúc nó cũng biết bay thình lình ra, chộp lấy cái thứ trân quý nhất trong đời mình, cũng như Đinh Hỷ đoạt cây cờ Khai Hoa Ngũ Khuyển vậy. Có lúc nó cũng kéo hai người vốn không quan hệ gì với nhau, chặt cứng một chỗ lại với nhau, làm cho họ bứt không muốn ra, giựt không muốn thoát.

Cái nhà cao nhất của tiểu trấn này là Vạn Thọ lâu.

Đinh Hỷ đang nằm soải trên mái ngói của Vạn Thọ lâu.

Y nằm yên lặng ở đó, yên lặng nhìn sao trời lấp lánh trên cao.

Y không động đậy.

Mệnh vận như một sợi dây đã bó chặt vào người y, y không thể nào động đậy.

Trong lòng y cũng có sợi dây, đang thắt ngàn ngàn vạn vạn cái nút chặt cứng.

Cái nút nào mở ra được?

Chỉ có cái nút nào mình thắt lại, mình mở mới ra.

Cái nút trong lòng y, không phải chính y đã thắt.

Những ngày thơ ấu như ác mộng, thân thế thê lương, phấn đấu gian truân, tranh giành khổ sở, dĩ vãng không thể san sẻ được với người khác.

Mỗi một câu chuyện, là một cái nút thắt.

Huống gì còn có cái tịch mịch không bao giờ ngơi nghỉ.

Cái tịch mịch vô cùng kinh sợ.

Tịch mịch có nghĩa là, không phải chỉ có cô độc, lúc nãy thấy Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ tựa người vào nhau trong bóng tối, rồi lại mỉm cười bước ra, cái cảm giác tịch mịch đó lại càng sâu thăm thẳm.

Y bỗng có cảm giác đã bị bỏ rơi, một trong những thứ cảm giác của tịch mịch, cái thứ cảm giác khó mà chịu đựng nhất.

Chẳng qua, đó là tự y đi tìm nó, y từ chối người ta, người ta mới lãng quên y.

Vì vậy y không hề trách móc, y đang cầu chúc, cầu chúc cho bạn bè của y vĩnh viễn được hòa hảo.

Y cầu chúc rất thành khẩn, và cũng rất đau khổ.

... Nếu ai biết được nổi thống khổ của y sâu thẳm chừng nào, sẽ biết được, "hiểu lầm" là chuyện đáng sợ biết bao nhiêu.

Gió từ bên mé núi thổi qua, đem lại tiếng mõ canh.

Đã canh ba rồi.

Y bỗng nhảy bật dậy, lấy hết tốc độ chạy về hướng ngọn núi xa xa.

Ngọn núi xa xa đen ngòm, gò núi màu xanh xanh đã bị bóng tối vô biên bao trùm lấy.

Màn đêm không bao giờ là mãi mãi cả.

Gò núi màu xanh xanh lại tắm dưới ánh nắng ban mai, ánh mặt trời sáng lạn.

Ánh mặt trời sáng lạn chiếu vào song cửa, cái quán bánh bao cũ kỹ rách nát ấy cũng bừng lên sinh khí.

Vương đại tiểu thơ đang ngồi ăn sáng, lấy bánh bao chấm với nước gà.

Bánh bao mới ra lò, nóng phỏng cả tay, nước mỡ gà thì lạnh lẽo, ăn chung với nhau lại có một mùi vị thật đặc biệt.

Bánh bao còn lớn hơn cả nắm tay của Đặng Định Hầu, cô đã ăn mất hai cái.

Tuy hai hôm nay cô không được ngủ ngon giấc, nhưng mặt trời vừa lên, núp trong phòng tắm một trận nước lạnh xong, là tinh thần của cô bỗng phấn chấn trở lên, ăn uống rất ngon lành.

Cô rốt cuộc vẫn còn quá trẻ.

Đặng Định Hầu thì sai bét, lão Sơn Đông càng thậm tệ, lão còn chưa tĩnh rượu, lại không được ngủ yên, đang làu nhàu một mình:

- Khách sạn ở đó không chịu vào ngủ, lại đòi đi ngủ trên bàn đổ nát của ta, mấy người trẻ tuổi các ngươi, ta thật không biết các ngươi mắc phải cái tật gì.

Vương đại tiểu thơ nhoẽn miệng cười tươi nói:

- Không phải tôi có tật, ông ta đấy.

Lão Sơn Đông hỏi:

- Là y?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ông ta sợ tôi, bởi vì tôi không phải...

Cô còn chưa nói hết, đã đỏ mặt lên.

Lão Sơn Đông tít mắt lại cười nói:

- Bởi vì cô không phải là tình nhân của y, cô là của Đinh Hỷ.

Vương đại tiểu thơ không hề phủ nhận.

Không phủ nhận thường thường có nghĩa là thừa nhận.

Lão Sơn Đông cười lớn, nói:

- Cái tên tiểu tử Đinh Hỷ này, quả thật có bản lãnh, có mắt đấy chứ.

Lão đứng dậy đi lấy rượu:

- Đây là tin vui, chúng ta phải uống hai ly chúc mừng.

Người thích uống rượu, lúc nào cũng ráng tìm cho ra lý do để uống vài ly.

Đặng Định Hầu cũng bật cười.

Lão Sơn Đông đã tìm được ra ly lớn, đổ rượu vào ba ly, đổ đầy tràn.

Đặng Định Hầu nói:

- Chúng ta uống ít ít đi một chút được không?

Lão Sơn Đông liếc mắt nhìn y, nói:

- Ngươi muốn uống giấm sao?

Đặng Định Hầu cười khổ nói:

- Dù tôi có muốn uống giấm, cũng uống không, chẳng ăn nhằm gì.

Lão Sơn Đông nói:

- Vậy thì ngươi mau mau uống thôi.

Đặng Định Hầu nói:

- Nhưng hôm naỵ..

Lão Sơn Đông nói:

- Ngươi yên tâm, Hồ Lão Ngũ tới tối mới lại, bởi vì Tôn đại ca của y nhất định phải chờ tới tối mới chịu ăn gà nướng, không những vậy, còn phải ăn cho nóng hổi.

Đặng Định Hầu thở ra nói:

- Muốn chúng ta ngồi đây chờ nguyên ngày, quả thật là chịu không muốn nổi.

Lão Sơn Đông nói:

- Ngươi cũng yên tâm chuyện đó, ta không để các ngươi chờ không đâu, rượu của ta còn đủ cho các ngươi hai người tắm no nê trong đó.

Lão ta lại nâng cái chén lên.

Vương đại tiểu thơ bỗng nói:

- Hiện tai chúng ta uống rượu chúc mừng còn hơi sớm đấy.

Lão Sơn Đông chau mày hỏi:

- Tại sao?

Vương đại tiểu thơ thở ra nói:

- Bởi vì... bởi vì tuy tôi thích y, nhưng...

Lão Sơn Đông nói:

- Nhưng tên tiểu tử ấy đối với cô thì làm mặt lạnh lùng, có lúc còn muốn chọc cô giận lên phải không?

Vương đại tiểu thơ cắn môi nói:

- Đúng là vậy đó.

Lão Sơn Đông cười lớn nói:

- Cái đó cô không hiểu rồi, bởi y thích cô, mới làm ra vẻ như vậy. Ta đã nói, tên tiểu tử ấy là quái vật.

Vương đại tiểu thơ sáng mắt lên, lập tức đưa hai bàn tay ra cầm lấy ly rượu tính ực một hơi.

Đặng Định Hầu không hề cản trở.

Y biết Vương đại tiểu thơ muốn uống rượu, chẳng ai cản trở gì cô được.

Chính ngay lúc đó, bỗng có một tiếng "cóc" vang lên.

Cửa quán còn chưa mở, trên cửa còn dán miếng giấy đỏ:

- Chủ quán có bệnh, nghỉ việc ba ngày.

Có điều tiếng "cóc" vang lên xong, tiếp theo đó bình một tiếng, một người xô cửa ầm xuống, loạng choạng bước vào, làm đổ một cái bàn, cái bàn lại làm đổ ly rượu trên tay Vương đại tiểu thơ.

Vậy mà Vương đại tiểu thơ còn chưa nổi giận lên, bởi vì, người này chính là Hồ Lão Ngũ.

Lão Sơn Đông chau mày nói:

- Không lẽ ngươi đã uống say rồi sao?

Hồ Lão Ngũ vịn tay vào bàn, khòm lưng thở hổn hển không ngớt, y không có vẻ gì là người say rượu.

Lão Sơn Đông lại hỏi:

- Có phải Tôn Nghị nóng lòng muốn ăn gà nướng không?

Hồ Lão Ngũ lắc lắc đầu, bỗng loạng choạng xông ra ngoài.

Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn Đặng Định Hầu, Đặng Định Hầu nhìn nhìn lão Sơn Đông:

- Chuyện gì vậy?

Lão Sơn Đông cười khổ nói:

- Trời biết đó là chuyện gì, y vốn là một tên quái vật, hiện tại...

Lão không nói tiếp.

Lão bỗng thấy trên bàn có thêm một mảnh giấy vò lại nho nhỏ. Đặng Định Hầu dĩ nhiên cũng thấy.

Hồ Lão Ngũ lúc nãy đã vịn vào cái bàn đó.

Y lại đây, nhất định là vì muốn giao miếng giấy đó.

Tôn Nghị không hề muốn xuống núi mua gà nướng, nhưng y phải xuống núi giao mảnh giấy cho được, vì vậy chỉ còn nước len lén hối hả xuống núi.

Y đã là người tàn phế, con đường lại không phải dễ đi, thật không khác gì liều mạng.

Đặng Định Hầu thở ra, nói:

- Quả thật không hổ là Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ, vì bạn bè, y chịu làm chuyện liều mạng như vậy.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Y đã liều mạng như vậy, mảnh giấy này nhất định phải có tin gì quan trọng lắm.

Bàn tay của ba người đồng thời đưa lại nắm mảnh giấy, nhưng bàn tay nhanh nhất vẫn là của Đặng Định Hầu.

Mở mảnh giấy ra, trên đó đề vỏn vẹn bảy chữ:

- Tối nay giờ Tý, Đại Bảo Tháp.

Giấy rất thô, chữ viết nguệch ngoạc.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Thế này nghĩa là gì?

Đặng Định Hầu nói:

- Thế này nghĩa là, tối nay giờ Tý, muốn chúng ta lại Đại Bảo Tháp.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Bởi vì nơi đó nhất định sẽ có chuyện gì quan trọng xảy ra?

Đặng Định Hầu nói:

- Chuyện này không chừng liên quan đến vụ bí mật.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Đại Bảo Tháp là tên của một nơi?

Lão Sơn Đông nói:

- Ở phía sau miếu Sơn thần.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Miếu Sơn thần ở đâu?

Lão Sơn Đông nói:

- Ở trước mặt Đại Bảo Tháp.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ông nói cho rõ thêm tý nữa được không?

Lão Sơn Đông nói:

- Không thể.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Tại sao?

Lão Sơn Đông uống một hơi hết ly rượu, rồi mới thở ra một hơi nói:

- Bởi vì nơi đó là một chỗ không tới được.

Nét mặt của lão bỗng biến thành rất nghiêm trọng, lão chầm chậm nói tiếp:

- Nghe nói những người đến đó, chưa một ai còn sống trở về.

Vương đại tiểu thơ bật cười, cười rất gượng gạo, cô hỏi:

- Nơi đó không lẽ có quỹ sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Không biết.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ông chưa lại bao giờ sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Bởi vì tôi chưa lại, vì vậy bây giờ còn sống nhăn đây.

Lão nói rất thật thà, không có vẻ gì là đang đùa giỡn.

Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn Đặng Định Hầu.

Đặng Định Hầu trầm ngâm một hồi nói:

- Xem kiểu này, chính Đại Bảo Tháp bản thân nó đã có nhiều bí mật rồi, vì vậy...

Vương đại tiểu thơ nói:

- Vì vậy chúng ta lại càng không thể không lại đó.

Đặng Định Hầu cũng bật cười, cười rất gượng gạo, y suy nghĩ còn nhiều hơn Vương đại tiểu thơ.

... Không chừng chuyện này vốn là một cái bẫy, muốn dụ bọn họ tự đâm đầu vào lưới.

Nhưng bọn họ không thể nào không lại.

Đặng Định Hầu nói:

- Nếu đã có một nơi Đại Bảo Tháp như vậy, thế nào chúng ta cũng sẽ tìm ra thôi.

Vương đại tiểu thơ nhảy dậy nói:

- Chúng ta đi ngay bây giờ thôi.

Đặng Định Hầu nói:

- Bây giờ còn chưa đi được.

Vương đại tiểu thơ không hiểu hỏi:

- Tại sao?

Đặng Định Hầu nói:
- Chúng ta đi bây giờ, nếu bị người trong Ngạ Hổ Cương bắt gặp, không phải là đả thảo kinh xà sao?

Lão Sơn Đông lập tức nói:

- Nói có lý lắm.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Không lẽ mình ngồi không đây đợi cho tới tối sao?

Lão Sơn Đông cười nói:

- Ta không để cho các ngươi ngồi không đâu.

Trời đã tối.

Vết thương trên cánh tay của Đặng Định Hầu đã được băng bó kỹ càng lại, y đang lẳng lặng dùng một miếng khăn lau lau một cái túi đựng đầy Thiết Liên tử.

Y chùi rất chậm, rất kỹ càng, mỗi viên Thiết Liên tử, đều được y chùi bóng lộn lên.

Vũ khí y nhờ vào đó nổi danh là hai nắm tay của y, trong giang hồ, cơ hồ không ai biết y còn sử dụng ám khí.

Cái túi Thiết Liên tử này, quả thật y đã lâu lắm chưa đụng tới.

Có lần viên Thiết Liên Tử y ném ra, không những không trúng người bị ném, mà còn bị dội lại từ thanh đao của y, làm ngộ thương một người bạn đang đứng bên cạnh.

Từ lần đó trở đi, y không muốn dùng đến ám khí nữa.

Có điều bây giờ, y không thể không sử dụng nó.

... Tại sao một người cứ bị hoàn cảnh bức bách, phải làm những chuyện mà y không muốn làm?

Đặng Định Hầu thở ra, bỏ viên Thiết Liên tử cuối cùng vào trong túi, thắt nó vào bên hông.

Vương đại tiểu thơ nãy giờ đang lẳng lặng nhìn y, bấy giờ mới hỏi:

- Bây giờ mình đã đi chưa?

Đặng Định Hầu gật gật đầu, y lại uống thêm tý rượu.

Rượu tuy làm cho người ta phản ứng chậm lại, phán đoán sai lầm, nhưng cũng làm tăng thêm dũng khí.

Những chuyện trên đời này, vốn đều là thế, có mặt tốt, nhất định phải có mặt xấu.

Nếu mình thường thường nhắm hướng tốt mà nghĩ tới, cuộc sống mới có mòi dễ chịu ra.

Vương đại tiểu thơ cũng uống tý rượu, cô đứng dậy, nhìn lão Sơn Đông cười một cái, nói:

- Cám ơn ông cho uống rượu nhé, cám ơn ông luôn bánh bao và gà nướng.

Lão Sơn Đông ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn cô, nhìn một hồi thật lâu, bỗng nói:

- Cô quyết tâm đi sao?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Tôi không đi không được.

Lão Sơn Đông nói:

- Dù biết đi là không về được, cô cũng không đi không được sao?

Vương đại tiểu thơ cười lên một tiếng, nói:

- Trở về được hay không cũng không quan trọng lắm, quan trọng ấy là, chúng ta có đi được không, có nên đi không.

Lão Sơn Đông thở ra một hơi thật dài nói:

- Nói hay lắm, quá hay.

Lão ta quay đầu lại, nhìn chăm chú vào Đặng Định Hầu hỏi:

- Xem kiểu này, ngươi cũng không đi không dược phải không?

Đặng Định Hầu cười cười.

Lão Sơn Đông nói:

- Chỉ cần ngươi cảm thấy phải đi làm chuyện đó, ngươi sẽ không đi không được sao?

Đặng Định Hầu lại cười cười, y nói:

- Thật ra, tôi cũng chẳng muốn đi, bởi vì tôi sợ chết, sợ quá chừng luôn, có điều nếu như không đi, sau này ngày tháng trôi qua nhất định còn đáng sợ hơn nhiều.

Lão Sơn Đông nói:

- Được, nói được lắm.

Lão bỗng đứng dậy, nói:

- Chúng ta đi thôi.

Đặng Định Hầu ngẫn người ra hỏi:

- Chúng ta?

Lão Sơn Đông cũng cười lên một tiếng, nói:

- Nếu ta không dẫn đường, làm sao các ngươi đi được?

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Không lẽ ông không chỉ dường cho chúng tôi, để chúng tôi đi một mình được sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Không được.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Tại sao không được?

Lão Sơn Đông nói:

- Bởi vì ta muốn đi.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Lúc nãy chính ông đã nói, đi là khó mà về được lắm.

Lão Sơn Đông nói:

- Ta nói rồi các ngươi vẫn cứ đi, các ngươi đi được, tại sao ta không đi được?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Chúng tôi đi là có lý do mà.

Lão Sơn Đông nói:

- Ta cũng có lý do, ta đi xem nhiệt náo.

Vương đại tiểu thơ cười khổ nói:

- Lý do đó không đầy đủ.

Lão Sơn Đông nói:

- Đối với ta, lại quá đầy đủ.

Lão mỉm cười, lại nói tiếp:

- Các ngươi còn trẻ, một người thì đang độ thiếu niên, tiền trình vô hạn, một người thì đang thời đắc ý nhất, không những nổi danh thiên hạ, mà còn có tiền có thế, còn ta? Ta có gì đâu?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ông... Ông...

Lão Sơn Đông không đợi cô nói tiếp, đã giành nói:

- Ta đã là một lão già, một nửa thân đã xuống đất, ta chẳng có vợ có con, cũng chẳng có điền địa tài sản, mỗi tối ngồi uống rượu dở sống dở chết, sống cũng không khác gì chết bao nhiêu. Các ngươi vì bạn bè liều mạng, vì giang hồ đạo nghĩa mà làm, tại sao ta lại làm không được?

Lão càng nói càng khích động, cổ họng muốn khàn luôn.

Lão Sơn Đông lại nói tiếp:

- Dù các ngươi không xem ta là bạn bè, nhưng ta thích các ngươi, ta thích Tiểu Mã, thích Đinh Hỷ, vì vậy ta không đi không được.

Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn Đặng Định Hầu.

Đặng Định Hầu lại uống thêm miếng rượu, nói:

- Chúng ta đi thôi.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Chúng ta?

Đặng Định Hầu nói:

- Chúng ta có nghĩa là, ba người chúng ta.

Gió từ núi xa thổi lại, núi ở xa lại bị bóng đêm che trùm mất.

Bọn họ ba người đi ra, lão Sơn Đông ưỡn ngực, đi trước nhất.

Lão đi ra rồi, chẳng thèm quay đầu lại.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ông không khóa cửa lại sao?

Lão Sơn Đông cười lớn nói:

- Các ngươi chẳng sợ chết, ta còn lo gì đến cái quán bánh bao đó?

Gò núi xa xa trong bóng tối trông lại càng xa hơn, nhưng bọn họ cuối cùng vẫn lại đó, dưới chân núi, tiếng gió rít đã biến thành đê trầm, làm như gió cũng biết than thở.

Vì ai mà than thở?

Có phải vì sự tàn bạo và ngu muội của con người không?

Người và người với nhau, tại sao lại cứ lừa gạt nhau, hãm hại nhau, giết chóc nhau?

Ánh đèn từ tiểu trấn lấp lánh, xem ra còn xa hơn từ tiểu trấn nhìn lại hòn núi lúc nãy.

Thậm chí còn xa hơn cả vì sao trên trời. Dưới ánh sao ảm đạm, có thể thấy thấp thoáng một cái miếu nhỏ.

Đặng Định Hầu hạ giọng, hỏi:

- Đấy là miếu Sơn thần?

Lão Sơn Đông nói:

- Ừ.

Đặng Định Hầu nói:

- Đại Bảo Tháp ở phía sau miếu sơn thần?

Lão Sơn Đông nói:

- Ừ.

Vương đại tiểu thơ giành hỏi:

- Nhưng sao chúng ta chẳng thấy Đại Bảo Tháp ở đâu vậy?

Lão Sơn Đông nói:

- Không chừng đó là vì con mắt của cô nhìn không rõ lắm.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Mắt ông sáng, chắc ông nhìn thấy?

Lão Sơn Đông nói:

- Ừ.

Vương đại tiểu thơ lại hỏi:

- Ở đâu?

Lão Sơn Đông tùy tùy tiện tiện chỉ về phía trước mặt.

Lão chỉ vào một cái bóng mờ mờ ở phía trước, hơi cao hơn miếu Sơn thần một chút, từ phía dưới nhìn qua, chỉ lấy nhô lên khỏi miếu Sơn thần một tý xíu mái ngói, bằng bằng, phẳng phẳng, xem ra chẳng giống gì là một tòa bảo tháp cao lớn cho lắm, nhưng lại có vẻ giống một cái đài hơn.

Có thể gọi cái bóng mờ mờ đó là gì cũng được, nhưng chắc chắn không phải là một tòa bảo tháp.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ông nói đây là Đại bảo tháp đấy sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Ừ.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Tôi đã thấy nhiều tòa bảo tháp, lớn có nhỏ có, nhưng tòa bảo tháp như thế này...

Lão Sơn Đông bỗng ngắt lời cô:

- Ta không hề nói đây là tòa bảo tháp.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ông không nói vậy sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Đây có phải là tòa bảo tháp đâu.

Lão Sơn Đông nói chuyện xem ra đã biến thành điên đảo tráo trở, ngay cả Đặng Định Hầu cũng nhịn không nổi phải hỏi:

- Rốt cuộc đây là cái gì?

Lão Sơn Đông nói:

- Là một nửa tòa bảo tháp.

Đặng Định Hầu ngớ mặt ra, hỏi:

- Sao? Bảo tháp cũng có một nửa tòa nữa sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Gà nướng cũng có nửa con, bảo tháp tại sao không thể có nửa tòa?

Vương đại tiểu thơ lại giành nói:

- Gà nướng bánh bao đều là một con một chiếc, chỉ vì bị người khác ăn phải đi một nửa vào bụng.

Lão Sơn Đông nói:

- Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Còn một nửa tòa bảo tháp đi đâu?

Lão Sơn Đông nói:

- Sập rồi.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Làm sao sập?

Lão Sơn Đông nói:

- Bởi vì nó quá cao.

Ánh mắt lão trong đêm tối sáng rực lên, lão ta lại nói:

- Bảo tháp cũng giống như người ta, người ta bò lên càng cao chừng nào, không phải cũng dễ té xuống hay sao?

Đặng Định Hầu không hỏi gì nữa, trong lòng y cũng đang than thở, cái ý nghĩa của câu nói đó, không chừng không ai hiểu được nhiều như y.

Càng hiểu nhiều chừng nào, càng ít nói đi chừng đó.

Lão Sơn Đông nói:

- Tòa bảo tháp này vốn có mười ba tầng, nghe nói mất đi bảy tám năm mới xây lên xong.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Còn bây giờ?

Ánh mắt của Lão Sơn Đông lấp loáng, lão bỗng nói tiếp:

- Lúc bảy tầng phía trên bảo tháp sập xuống, phía dưới đang có rất nhiều người đang cúng tế quỳ lạy.

Vương đại tiểu thơ thay đổi sắc mặt hỏi:

- Nếu vậy lúc bảo tháp sập xuống, chắc chết nhiều người lắm sao?

Lão Sơn Đông nói:

- Nghe nói cũng không nhiều, chỉ có mười ba người.

Bàn tay của Vương đại tiểu thơ lạnh hẳn đi.

Lão Sơn Đông hững hờ nói:

- Một người đã chết oan uổng như vậy, oan hồn thế nào cũng không tiêu tan được, vì vậy mười ba người này, chính là mười ba cái hồn ma.

Một cơn gió thổi qua, Vương đại tiểu thơ bất giác rùng mình lên.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Ông đừng nói nữa có được không?

Lão Sơn Đông nói:

- Được.

Lão vừa nói xong, trên tòa tháp bỗng có một ánh dèn bật lên, như một ánh đèn ma.

Vương đại tiểu thơ ráng giữ hơi thở cho bình thường lại, cô hỏi lão Sơn Đông:

- Trên đó tại sao lại có người vậy?

Lão Sơn Đông hỏi lại:

- Sao cô biết trên đó nhất định có người?

Vương đại tiểu thơ trừng mắt nhìn lão, nói:

- Ông đã bằng lòng không nói đến chuyện đó rồi mà.

Lão Sơn Đông cưòi cười nói:

- Ta nói gì?

Vương đại tiểu thơ cắn môi, dậm chân một cái, nói:

- Bất kể đó là người hay quỹ, tôi cũng phải lên xem thử.

Cô đang chuẩn bị xông lên, Đặng Định Hầu đã níu cô lại, nói:

- Cô khỏi cần đi xem, tôi bảo đảm đó là người đấy, chỉ bất quá, người có lúc còn đáng sợ hơn quỹ.

Nghĩ đến cái người đó âm hiểm ác độc thế nào, Vương đại tiểu thơ nhịn không nổi, lại rùng mình lên lần nữa.

Thật tình cô cũng sợ lắm:

- Nhưng nếu tôi nhìn còn không dám nhìn, tại sao còn lại đây làm gì?

Đặng Định Hầu nói:

- Tự nhiên là chúng ta phải lại xem thử.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Ba người chúng ta đều lại?

Đặng Định Hầu lắc lắc đầu nói:

- Một mình ta lại xem, hai người ở lại đây.

Vương đại tiểu thơ cơ hồ muốn la toáng cả lên, cô nói:

- Ở đây có gì đáng xem?

Đặng Định Hầu giải thích:

- Các người có thể ở đây xem xét động tĩnh dùm ta, nếu ta bị thất thế, ít nhất các người còn có thể tiếp ứng được với ta chút gì.

Vương đại tiểu thơ nói:

- Nhưng mà tôi...

Đặng Định Hầu ngắt lời cô:

- Chắc cô không muốn ba người chúng ta cùng bị phát hiện, cùng bị hỏng cả một lượt chứ?

Vương đại tiểu thơ chỉ còn cách im miệng, lúc không nói gì, dĩ nhiên cô lại đang cắn môi.

Lão Sơn Đông nói:

- Phía sau miếu sơn thần có một cây ngân hạnh, cũng gần bảo tháp lắm, chúng ta núp sau đó coi chừng dùm ngươi.

Vương đại tiểu thơ bỗng mở miệng ra hỏi:

- Không biết trên cây có quả hạnh không?

Lão Sơn Đông hỏi:

- Bây giờ cô tính ăn trái hạnh sao đây?

Vương đại tiểu thơ nói:

- Tôi không tính ăn, chỉ bất quá muốn nhét nó đầy vào miệng của ông.

Tuy bảo tháp chỉ còn có sáu tầng, xem ra vẫn còn cao lắm, càng lại gần, càng cảm thấy nó cao.

Có những người cũng giống vậy, phải nhất định lại gần họ, mới biết họ vĩ đại chừng nào.

Nếu đứng trên bảo tháp nhìn xuống, thì chắc không còn nhìn thấy gì cả, thậm chí ngay cả một điểm ánh sáng cũng không nhìn thấy.

Nguyên cả cái bóng của tòa sơn phong bao trùm lấy bảo tháp, trừ cái điểm sáng nhỏ bé đó, bốn bề tối mịt.

Tiếng gió lại càng đê trầm.

Trừ tiếng gió thì thào như than thở đó ra, tứ phía hoàn toàn chẳng nghe có tiếng động gì.

Động tác của Đặng Định Hầu rất nhẹ nhàng, y tin là dù con mèo, động tác cũng chưa chắc gì nhẹ nhàng linh xảo như vậy.

Bóng tối trùm kín người của y, y cũng tin rằng người trên bảo tháp dù có là quỹ cũng không thể phát hiện ra được mình.

Nhưng chính ngay lúc đó, trên tháp lại có người đang lạnh lùng nói:

- Tốt lắm, ngươi đến đúng giờ lắm.

Đặng Định Hầu giật cả mình lên, y còn chưa biết chắc, người này đang nói chuyện với mình hay không.

Người đó lại nói tiếp:

- Ngươi đã lại rồi, còn gì mà chần chừ không lên đây?

Đặng Định Hầu thở ra, lần này y đã biết chắc, người này đang nói chuyện với y.

Xem ra động tác của y tuy còn nhẹ nhàng hơn cả mèo, cảm giác người này còn tinh linh hơn cả chó.

Y ưỡn ngực, nắm chặt tay lại, ráng giữ cho giọng nói mình được bình tĩnh:

- Ta đã lại rồi, dĩ nhiên là phải lên.

Mỗi tầng bên ngoài đều có mái ngói cong cong đưa ra, lấy khinh công của Đặng Định Hầu, muốn nhảy lên từng tầng một, cũng không có gì là khó.

Nhưng y thà đi bằng cầu thang, y không muốn mình đang bay nhảy, bỗng có một lưỡi đao từ trong bóng tối đâm ra.

Y cũng không muốn bị người ta thò chân ra đá mình xuống, chết ở đây như một con chó ghẻ.

Y thà đi cầu thang.

Bất kể cầu thang ở đây có hẹp tới đâu, có tối tăm tới đâu, y vẫn thà đi cầu thang còn hơn.

Dù trong tháp có mai phuc gì nữa, y cũng thà đi cầu thang.

Chỉ cần bàn chân của mình bước thực trên mặt đất, trong lòng của y cũng vững chắc như vậy.

Y đi từng bước một, thà đi chậm một chút, ít ra so với đi không bao giờ tới cũng còn tốt hơn.

Trong tháp không có mai phục, cũng không có người.

Bốn bề những lớp giấy bao bọc lấy cửa sổ đều bị rách nát tả tơi, gió thổi vào phạch phạch từng cơn.

Càng lên trên cao, gió càng lớn, tiếng gió càng ồn, trái tim của Đặng Định Hầu càng đập nhanh.

Trong tháp không có mai phục, phải chăng bởi vì toàn bộ lực lượng đều tập trung ở trên đỉnh tháp?

Nếu đã biết y lên tới đỉnh là khó mà xuống lại, tại sao còn phí bao nhiêu đó chuyện làm gì?

Bàn tay của Đặng Định Hầu lạnh ngắt, lòng bàn tay mồ hôi rịn ra, thậm chí ngay cả chót mủi của y cũng có mồ hôi chảy xuống.

Đây không phải là vì y đang sợ, mà vì y đang khẩn trương.

Hung thủ rốt cuộc là ai?

Gian tế rốt cuộc là ai?

Cái bí mật ấy trong phút chốc sẽ bị phơi bày ra, đến giờ phút này, còn ai không khẩn trương?

Trên đỉnh tháp dĩ nhiên là có người.

Một ngọn đèn, hai người.

Chương 13: Đoạn tháp đoạn hồn

Một cái đèn lồng, dùng que bằng trúc cắm xiêng lên, que trúc cắm vào giữa tường, cây đèn không ngớt dao động.

Dưới đèn có một người, một người già lão lọm khọm tàn phế, gương mặt thảm đạm âm ám, đầy những vết sẹo.

Hồ Lão Ngũ, Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ, lúc này dĩ nhiên y không còn liều mạng, y đang rót rượu.

Ly rượu để trên bàn, cái bàn nằm phía dưới cây đèn. Y đang rót rượu cho một người. Hai bên bàn, mỗi bên có để một cái ghế, một cái đã có người đang ngồi, một người mặc áo đen cao lớn, xoay lưng về phía cầu thang.

Đặng Định Hầu đi lên cầu thang, chỉ thấy sau lưng của y, tuy đang ngồi, mà còn thấy dáng người rất vĩ đại, hiển nhiên y cũng đã nghe tiếng chân của Đặng Định Hầu, nhưng không quay đầu lại, chỉ bất quá đưa tay ra chỉ vào chiếc ghế đối diện, nói:

- Ngồi.

Đặng Định Hầu bèn bước tới ngồi xuống, y ngồi xuống rồi mới ngẩng đầu lên, đối diện với người đó, nhìn chăm chú vào cặp mắt của y.

Mục quang của hai người vừa chạm phải, giống như hai lưỡi đao đụng nhau, hai lưỡi kiếm giao phùng. Gương mặt của hai người đều nghiêm trang như nhau.

Dĩ nhiên Đặng Định Hầu đã gặp mặt người này, gặp đã rất nhiều lần, y gặp người này lần đầu tiên ở Quan ngoại...

Ở cái bình nguyên phì nhiêu mà thần bí đó, ở cái dãy Trường bạch sơn nguy nga hùng vĩ, ở cái tiêu cuộc Trường Thanh nổi tiếng giang hồ.

Từ đó trở về sau, mỗi lần y gặp người này, trong lòng vẫn luôn luôn cảm thấy kính trọng và hoan hỉ, bởi vì y kính trọng người này, y thích người này.

Có điều lần này, y nhìn vào mặt người này, y chỉ cảm thấy có thống khổ và phẫn nộ.

... Bách Lý Trường Thanh, quả thật là ông... tại sao ông lại đi làm chuyện này?

Tuy trong lòng y đang lớn tiếng gào thét, ngoài miệng chỉ lãnh đạm một câu chào:

- Ông vẫn mạnh giỏi?

Bách Lý Trường Thanh sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:

- Tôi không mạnh giỏi, rất không mạnh giỏi.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ông không ngờ tôi lại đây?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Hừ.

Đặng Định Hầu thở ra nói:

- Nhưng tôi thì đã nghĩ đúng là ông rồi...

Y không nói hết câu, bởi vì y thấy Bách Lý Trường Thanh đang chau mày. Những lời y đang nói, Bách Lý Trường Thanh hiển nhiên không muốn nghe.

Y vốn không bao giờ nói những lời người khác không muốn nghe, huống gì, bao nhiêu bí mật chẳng còn là bí mật, bạn bè hỗ tương kính trọng lẫn nhau đã trở thành thế đối lập, có nói cũng dư thừa quá.

Bất cứ âm mưu nào có chu mật đi chăng nữa, cũng có một chỗ hở, bất cứ một hòn núi hùng vĩ nào cũng nhất định có một lỗ hổng.

Gió không biết luồn từ lỗ hổng nào vào. Gió ở trên cao, lúc nào cũng làm người ta có cảm giác nhạy bén và cường kình, người ở trên cao, lúc nào cũng cảm thấy cô độc lạnh lẽo. Thời tiết này cứ làm cho người ta nghĩ đến rượu. Hồ Lão Ngũ cũng rót cho y một ly rượu. Đặng Định Hầu không hề từ chối, bất kể ra sao, y đều tin Bách Lý Trường Thanh không thể là hạng người bỏ thuốc độc vào trong rượu.

Y nâng lỵ..

Y vẫn còn nâng ly lên mời Bách Lý Trường Thanh, đấy không chừng là lần cuối cùng y tỏ vẻ tôn kính người này.

Bách Lý Trường Thanh nhìn y, ánh mắt hình như lộ vẻ thống khổ và mâu thuẩn, những chuyện đó không chừng không phải là ông ta thật tình muốn làm.

Nhưng ông ta đã làm vậy. Đặng Định Hầu uống một hơi cạn ly rượu, y cảm thấy miệng đắng nghét.

Bách Lý Trường Thanh cũng nâng ly uống cạn, bỗng nói:

- Chúng ta vốn là bạn bè, phải không?

Đặng Định Hầu gật đầu thừa nhận.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Chỉ tiếc là chúng ta làm những chuyện, hoàn toàn không chính xác, vì vậy mới có chuyện bây giờ.

Đặng Định Hầu than dài nói:

- Thật là tiếc, cũng thật là bất hạnh.

Bách Lý Trường Thanh lắc đầu nói:

- Bất hạnh nhất là bây giờ tôi đã lại, và ông cũng lại.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ông cho là tôi không nên lại đây?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Hai người chúng ta, cũng có một người không nên lại.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Bởi vì tôi vốn không muốn chính tay tôi giết ông.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Bây giờ thì sao?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- HIện tại hai người chúng ta, nhất định chỉ có một người còn sống trở về.

Giọng nói của y rất trấn tĩnh, đầy tự tin.

Đặng Định Hầu bỗng bật cười.

Đối với một người như Bách Lý Trường Thanh, y vốn có mấy phần sợ hãi úy kỵ, nhưng hiện tại, một thứ phẫn nộ rất nguyên thủy, đang khích động tiềm lực và dũng khí trong người y.

... Chống lại áp bức, chính là một thứ phẫn nộ nguyên thủy nhất của con người.

... Bởi vì con người nhờ thứ phẫn nộ đó mà phát sinh ra lực lượng, vì vậy mà loài người mới còn tồn tại!

Đặng Định Hầu mỉm cười nói:

- Ông tin là người còn sống trở về nhất định là ông?

Bách Lý Trường Thanh không hề phủ nhận.

Đặng Định Hầu bỗng vừa cười vừa đứng dậy, y lại uống cạn hết ly rượu.

Lần này y không còn nâng ly mời Bách Lý Trường Thanh, chỉ lãnh đạm nói một tiếng:

- Mời!

Bách Lý Trường Thanh chăm chú nhìn bàn tay y bỏ ly rượu xuống bàn, hỏi:

- Bàn tay ông bị thương?

Đặng Định Hầu nói:

- Không có gì.

Bách Lý Trường Thanh hỏi:

- Vũ khí của ông là hai bàn tay mà.

Đặng Định Hầu nói:

- Nhưng chính tôi cũng biết, tôi nhất định không thể dùng một tay đánh bại được ông.

Bách Lý Trường Thanh hỏi:

- Vậy ông dùng gì?

Đặng Định Hầu nói:

- Tôi dùng một thứ lực lượng, chỉ dùng thứ lực lượng đó, tôi mới có thể đánh bại được ông.

Bách Lý Trường Thanh cười nhạt.

Y chẳng hỏi thêm đó là thứ lực lượng gì, Đặng Định Hầu cũng chẳng nói, nhưng trong lòng y đang tự nói với chính mình:

- Tà không thể thắng chính, công đạo, chính nghĩa, chân lý, vĩnh viễn sẽ không bao giờ bị tiêu diệt.

Gió lại càng thổi mạnh, từ đê trầm biến thành gào hú, từ than thở biến thành gào thét.

Gió cũng trợ Oai cho người sao?

Cho ai?

Đặng Định Hầu xé một chéo áo, rồi xé từ đó làm bốn mảnh, từ từ thắt lại ống tay và ống quần.

Hồ Lão Ngũ đang đứng một bên nhìn y, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái, hình như đượm vẻ lo lắng, lại hình như có vẻ nhạo báng.

Đặng Định Hầu tỉnh bơ.

Y không nghĩ chuyện người ta sẽ ca tụng y là Phanh Mệnh Đặng Định Hầu. Y rất hiểu chính mình, và rất hiểu đối thủ.

Trong giang hồ không thể nào tìm ra được một đối thủ nào đáng sợ như Bách Lý Trường Thanh.

Y không sợ Hồ Lão Ngũ coi mình như kẻ hèn nhát, chân chính dũng khí có rất nhiều mặt, cẩn thận và nhẫn nại là một trong những khuôn mặt của nó.

Hồ Lão Ngũ không chừng không hiểu điểm này, nhưng Bách Lý Trường Thanh hiểu.

Tuy y bất quá tùy tùy tiện đứng ở đó, nhưng ánh mắt của y không hề lộ vẻ diểu cợt, ngược lại còn biến thành ba phần đề phòng, ba phần kính trọng.

Bất cứ một ai đều có quyền bảo vệ sinh mạng của mình.

Vì bảo vệ sinh mạng của mình, người ta làm bất cứ điều gì, những điều đó đều rất được đáng kính trọng.

Đặng Định Hầu rốt cuộc đã ưỡn ngực lên, quay mặt lại đối diện với Bách Lý Trường Thanh.

Bách Lý Trường Thanh bỗng nói:

- Mấy tháng rồi, hình như vũ công của ông có mòi tiến triển.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Vậy à?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ít ra ông đã chân chính học được hai chiêu, nếu muốn khắc địch chế thắng, hai chiêu này không thể nào thiếu được.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ông đang nói hai chiêu gì?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Nhẫn nại, trấn định.

Đặng Định Hầu nhìn y, ánh mắt bất giác lại lộ vẻ tôn kính.

Tuy ông ta không còn là một người bạn đáng được tôn trọng, y vẫn là một kình địch đáng được tôn trọng.

Bách Lý Trường Thanh chăm chú nhìn y, bỗng nói:

- Ông còn chuyện gì làm chưa xong không?

Đặng Định Hầu trầm ngâm một hồi, nói:

- Tôi còn tý sản nghiệp, vợ con tôi ăn mặc chắc không thiếu thốn tôi rất an lòng.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Tốt lắm.

Đặng Định Hầu nói:

- Tôi bị chết, hy vọng ông làm giùm tôi một chuyện.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ông nói đi.

Đặng Định Hầu nói:

- Thả Vương Thịnh Lan và Đinh Hỷ, để bọn họ sinh vài đứa con trai, chọn đứa ngốc nhất cho tôi, để họ Đặng còn có người kế hậu.

Ánh mắt của Bách Lý Trường Thanh lại lộ vẻ thống khổ và mâu thuẩn, một hồi thật lâu, y mới hỏi:

- Tại sao lại chọn đứa ngu nhất?

Đặng Định Hầu cười một tiếng nói:

- Người ngu nhiều phúc, tôi hy vọng nó sống lâu lâu một chút.

Cái mỉm cười hời hợt, lời thỉnh cầu nhẹ nhàng, nhưng lại động sâu vào chỗ bi ai và thâm viễn nhất của loài người.

Là cái bi ai của chính y, mà cũng là cái bi ai của Bách Lý Trường Thanh.

Bởi vì Bách Lý Trường Thanh cũng đang nhờ y:

- Nếu tôi chết, hy vọng ông đi tìm giùm tôi một người đàn bà tên là Giang Vân, lấy hết sản nghiệp của tôi đưa cho bà ấy.

Đặng Định Hầu nhịn không nổi hỏi:

- Tại sao?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Bởi vì... bởi vì tôi biết bà ấy có đứa con với tôi.

Hai người không nói gì nữa, chỉ đứng lẳng lặng nhìn nhau chăm chú, trong lòng đều tin tưởng đối phương sẽ làm giùm chuyện mình đã nhờ.

Cũng chính vì trong lòng họ còn có chút tín nhiệm và tôn trọng lẫn nhau, vì vậy họ mới thỉnh cầu đối phương lần cuối.

Sau đó họ lập tức xuất thủ, đồng thời xuất thủ.

Đặng Định Hầu xuất thủ kịch liệt và oai mãnh.

Y biết trận chiến này bất kể là thắng hay thua, đều nhất định phải trải qua một cơn thống khổ.

Y chỉ hy vọng cơn thống khổ ấy chấm dứt thật nhanh chóng, vì vậy mỗi chiêu y đều dùng tận toàn lực.

Thiếu Lâm thần quyền đi theo đường lối cương liệt oai mãnh, quyền thế vừa khai triển ra, gió rít vù vù, như cọp vừa nhảy ra khỏi gò núi.

Trên tháp vốn không lớn lắm, Bách Lý Trường Thanh suýt mấy lần bị y đánh cho rớt xuống.

Nhưng cứ mỗi đến lúc tối hậu trong đường tơ kẻ tóc, thân hình của y bỗng ung dung đứng vững lại.

Bốn chục chiêu đã qua, trái tim của Đặng Định Hầu đang chùng xuống.

Y bỗng nhớ lại ba mưoi năm trước, tại một thiền viện cũ kỹ nhỏ bé, sư phụ của y đã có nói rằng...

... Nhu có thể thắng cương, nhược có thể thắng cường.

... Cương đao tuy cường, nhưng chém không đứt được nước chảy, gió tuy yếu, mà làm lặng ba đào.

... Con nhất định phải nhớ lấy điều này, bởi vì con xem ra có vẻ tùy hòa, thật ra lại rất quật cường, xem ra tuy khiêm hư, thật ra lại rất kiêu ngạo.

... Ta tin là tương lai con sẽ nổi danh, bởi vì cỡ tính tình của con, sẽ phát huy được chỗ sở trường của Thiếu Lâm thần quyền, nhưng con phải không bao giờ quên điều này, gặp phải đối thủ chân chính, con sẽ bị thất bại không nghi ngờ gì cả.

Cổ thụ rợp bóng, thiền viện yên tĩnh, lão tăng mày bạc ngồi dưới gốc cây, dặn đi dặn lại đứa bé... Tình đó cảnh đó, trong khoảnh khắc bỗng dưng tràn ngập về trước mắt y.

Những lời khuyên nhủ vàng đá trui luyện bao lần đó, hình như đang văng vẳng bên tai.

Chỉ tiếc là y đã quên những lời khuyên nhủ đó từ lâu, bây giờ sực nghĩ đến, đã quá chậm.
Y bỗng cảm thấy người mình toàn thân đã bị một thứ lực lượng mềm mại mà liên tục bó lấy, làm như hổ lang lọt vào dòng nước sâu, sâu bọ lọt vào lưới nhện...

Sau đó, bàn tay của Bách Lý Trường Thanh như một cái bóng khổng lồ nặng như núi đè bẹp xuống người y.

Y không tránh kịp.

... Chết mùi vị ra sao nhĩ?

Y nhắm mắt lại.

Đêm động phòng hoa chúc ôn nhu mà mỹ lệ, hai bắp đùi căng đầy của người vợ.

Trong khoảnh khắc đó, tại sao y còn nghĩ đến chuyện này?

... Vợ con mình chắc chắn là sẽ không thiếu thốn gì. Mình rất yên lòng.

Y có thật yên lòng không?

... Tà không thắng chính, chính nghĩa cuối cùng cũng phải thắng!

Tại sao y lại bị thua?

Tuy y thua rồi, chính nghĩa vẫn chưa bị thua.

Bởi vì tại khoảnh khắc tối hậu đó, bỗng nhiên có một thứ lực lưọng từ một bên đánh tới, hóa giải thế chưởng của Bách Lý Trường Thanh, tựa như ánh nắng mặt trời xua tan đi màn đêm u tối.

Cái thứ lực lượng đó cũng như ánh nắng mặt trời, tuy ôn hoà, nhưng tuyệt đối không thể chống cự lại được.

Bách Lý Trường Thanh thoái lùi ba bước, nhìn người đó kinh ngạc.

Đặng Định Hầu mở bừng mắt ra, nhìn người đó, y lại càng kinh ngạc hơn.

Người ra tay cứu y đó, lại là cái gã Hồ Lão Ngũ tàn phế lọm khọm già nua.

Chẳng qua, hiện tại y không còn có vẻ già lão suy yếu, thân hình y đã thẳng lên, thậm chí cặp mắt còn có vẻ rất trẻ trung.

- Ngươi không phải là Hồ Lão Ngũ.

- Không phải.

- Vậy ngươi là ai?

Đầu tóc bạc phếu và mặc nạ trên mặt được gỡ ra, lộ một gương mặt làm người ta vui thích.

Đinh Hỷ!

Đặng Định Hầu rốt cuộc nhịn không nổi phải kêu lên!

- Đinh Hỷ?

Bách Lý Trường Thanh nhìn y chăm chăm:

- Ngươi chính là cái gã Đinh Hỷ thông minh?

Đinh Hỷ gật gật đầu, biểu tình trên gương mặt rất kỳ quái.

Bách Lý Trường Thanh hỏi:

- Lúc nãy ngươi dùng công phu gì vậy?

Đinh Hỷ nói:

- Công phu là công phu, công phu chỉ có một thứ, giết người cũng là đó, mà cứu người cũng là đó.

Ánh mắt của Bách Lý Trường Thanh sáng rực, y không ngờ gã thiếu niên này nói ra được đạo lý như vậy.

... Tất cả các thứ vũ công, cơ bản là một.

Đạo lý thì rõ ràng, nhưng những người chân chính hiểu được, không có mấy ai.

Thật ra, xứng dáng với cái đạo lý đó thế gian này cũng không có mấy ai.

Người trẻ tuổi này lai lịch ra sao?

Bách Lý Trường Thanh nhìn y đăm đăm, bỗng lại xuất thủ.

Lần này y ra tay rất chậm, rất nhu hòa, tựa như làn gió nhẹ làm êm sóng biển, lại tựa như dòng nước chảy từ trên núi xuống, chảy mãi mà vẫn không ngừng.

Có điều lần này y chạm vào, không phải là cương đao, cũng không phải ba đào, vì vậy y dùng hết lực lượng mà hoàn toàn đi đâu hết.

Bách Lý Trường Thanh lại càng kinh ngạc, quyền thế biến đi, từ nhu hòa chuyển qua cường kình, từ chậm đổi sang nhanh.

Đinh Hỷ phản ứng cũng biến theo.

Đặng Định Hầu bỗng phát hiện, vũ công của bọn họ, cơ hồ như cùng một chỗ mà ra.

Trừ chuyện đó, giữa hai người, hình như có chỗ tương đồng nào đó rất vi diệu.

Bách Lý Trường Thanh hình như cũng phát hiện ra điểm đó, quyền đang đấm ra, y bỗng thoái lui lại.

Đinh Hỷ không tấn công tới.

Bách Lý Trường Thanh nhìn y lom lom, bỗng hỏi:

- Công phu của ngươi ở đâu học ra vậy?

Đinh Hỷ hỏi lại:

- Ông không biết sao? Thật không biết sao?

Biểu tình của y rất kỳ quái, giọng nói của y cũng rất kỳ quái, đầy vẻ bi ai và thống khổ.

Biểu tình của Bách Lý Trường Thanh lại còn biến ra kỳ quái hơn, hình như bỗng có một cây kim đâm thẳng vào trái tim của y.

Thân hình của y bắt đầu run rẩy, tinh thần và thể lực bỗng tan rả ra, ngay cả giọng nói cũng ú ớ.

Y vốn là tấm thân sắt thép luyện thành, sức lực và ý chí của y vốn không thể nào công phá được, y không thể nào trở thành như vậy được.

Đặng Định Hầu nhìn nhìn y một hồi, rồi lại quay qua nhìn nhìn Đinh Hỷ, bỗng nhiên y cũng cảm thấy tay chân lạnh ngắt.

Chính ngay lúc đó, ánh đèn bỗng tắt phụt, trong bóng tối hình như có vật gì xé gió bay lại.

Âm thanh cao vút nhưng lại rất nhỏ.

Chỉ có những thứ ám khí thâm độc đáng sợ nhất, mới có tiếng rít như vậy.

Người nào đã phóng ám khí?

Tiếng gió rít lên, người của Đặng Định Hầu đã nhảy hết sức lên cao, y không hề thấy ám khí gì cả, y cũng không biết ám khí đang nhắm vào ai, nhưng y nhất định phải lấy toàn lực né tránh.

Bởi vì y cũng là một tay cao thủ đã được trui mài không biết bao nhiêu lần, y đã nghe thấy tiếng động trong gió mà người khác không nghe thấy.

Còn Bách Lý Trường Thanh và Đinh Hỷ thì sao?

Trong khung cảnh trong tâm tình đang khích động đó, bọn họ có đề phòng linh mẫn như bình thời không?

Bóng tối.

Trời đất là một khoảng bóng tối, bóng tối vô bờ vô bến.

Thân hình của Đặng Định Hầu bay lên, nhưng y lại có cảm giác như bị chìm xuống, vì cả người y đã bị bóng tối nuốt chửng.

Tuy y đang búng người trên không, y vẫn còn thì giờ nhìn xuống phía dưới.

Y chẳng thấy gì cả.

Lúc y đến đây, chung quanh không có người, dưới tháp không có người, trong tháp cũng không có người.

Từ đó đến giờ y vẫn bảo trì cảnh giác, Bách Lý Trường Thanh và Đinh Hỷ chắc cũng vậy.

Nếu có người lại, bọn họ ba người, ít ra phải có một người phát giác.

Nếu không có ai, ám khí từ đâu ra bây giờ?

Y nghĩ không ra.

Bây giờ chân khí của y không còn cách nào đề lên được nữa, thân hình y đã bắt đầu từ từ hạ xuống.

Phía dưới tình cảnh như thế nào? Có phải dang còn có ám khí hung hiểm đang đợi y dưới đó?

Bảo tháp tuy chỉ còn có sáu tầng, nhưng vẫn rất cao, càng lại gần, càng thấy cao. Người ở trên tháp, càng thấy nó cao lắm, bất cứ ai cũng không dám nhảy khơi khơi xuống.

Đặng Định Hầu cắn chặt hàm răng, dùng hết phần cuối cùng sức lực, y lại tung người lên, sau đó y để mình hạ xuống, chừng ba bốn trượng, đến tầng thứ ba, bỗng thò tay ra, nắm lấy mái ngói.

Rốt cuộc y cũng thở phào ra được một hơi.

Lần này lúc y rớt xuống, thân hình đã nhẹ như chiếc lá.

Bàn chân của y rốt cuộc đã đạp xuống mặt đất kiên thực, trong một khoảnh khắc, y có cảm giác như mình là một đứa bé đang xà vào lòng mẹ.

Đối với loài người, mặt đất vĩnh viễn là chỗ đáng để nương tựa.

Nhưng mặt đất cũng một màu đen nghịt.

Trong bóng tối chẳng thấy có động tĩnh gì, cũng chẳng nghe có tý âm thanh.

Trên đỉnh tháp đã xảy ra chuyện gì?

Đinh Hỷ có bị trúng phải ám toán không?

Đặng Định Hầu nắm chặt hai nắm tay, trong lòng bỗng thấy có mặc cảm tội lỗi, y cảm thấy mình không nên cứ vậy mà nhảy xuống bỏ mặc người bạn vừa cứu tính mạng của mình trên đó.
Trong tháp lại càng đen tối, khắp nơi đều có thể là chỗ mai phục trí mạng, có điều bây giờ dù có nguy hiểm cách mấy, cũng không làm y sợ mà bỏ đi.

Y quyết tâm xông vào lại.

Nhưng y dang tính xông vào, trong tháp đã có người xông ra.

Người của y vừa bốc lên, chân khí lập tức chuyển ngược lại, sử Thiên Cân Trụy của nội gia, hai chân hạ xuống, khí lực lại chuyển động, y thở ra một tiếng, đánh một quyền vào người đó.

Đấy chính là Thiếu Lâm Bách Bộ thần quyền oai chấn vũ lâm đã ba trăm năm nay, cái đấm đó y đã sử hết toàn lực, đừng nói là đánh trúng thân người, quyền phong đi tới, cũng đủ làm tan nát tim gan.

Nào ngờ lực lượng kinh khủng đó đánh vào người này, lại không có phản ứng gì, làm như tảng băng bỗng bị tiêu tan dưới ánh nắng mặt trời.

Đặng Định Hầu thở phào một hơi dài nói:

- Tiểu Đinh đó hả?

Bóng người hạ xuống, quả thật là Đinh Hỷ.

Đặng Định Hầu cười khổ.

Bình thời y xuất thủ rất thận trọng, có điều hôm nay y bỗng dưng lại biến thành một tên non choẹt, vừa khẩn trương vừa bộp chộp.

... Tiên hạ thủ vi cường, câu nói ấy không hẳn là chính xác, dĩ dật đãi lao, dĩ tĩnh chế động, hậu phát tiên chí, đấy mới là chân lý của vũ học.

... Vũ công của chùa Thiếu Lâm làm cho người ta kính trọng, không phải là vì nó mạnh bạo, mà vì chúng ta có thể dung hòa lực lượng đó với Phật học bác đại tinh thâm.

Đặng Định Hầu thở ra, y bỗng nhận thấy rằng, thành công và vinh dự không những không làm cho người ta trưởng thành, mà ngược lại làm cho người ta suy thoái. Bất cứ người được nổi tiếng rồi, đều nhất định quên bẳng đi rất nhiều chuyện.

Nhưng hiện tại không phải là lúc bi ai hối hận, y lập tức phấn khởi tinh thần, hỏi:

- Ngươi cũng nghe có tiếng ám khí?

Đinh Hỷ nói:

- Ừ.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ai ám toán chúng ta?

Đinh Hỷ nói:

- Không biết.

Đặng Định Hầu nói:

- Ám khí hình như từ tầng thứ năm ném lên.

Đinh Hỷ nói:

- Rất có thể.

Đặng Định Hầu nói:

- Ta không hề thấy có ai ở trong tháp đi ra.

Đinh Hỷ nói:

- Tôi cũng không thấy.

Đặng Định Hầu nói:

- Nếu vậy người này vẫn còn ở trong tháp.

Đinh Hỷ nói:

- Không có.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ngươi tìm không thấy? Hay là hắn không có trong đó?

Đinh Hỷ nói:

- Nếu có người đó, tôi ắt hẳn tìm ra.

Đặng Định Hầu nói:

- Bất kỳ ám khí loại nào, nhất định không thể tự nhiên mà bay ra như vậy.

Đinh Hỷ nói:

- Không thể nào.

Đặng Định Hầu nói:

- Có ám khí ném ra, nhất định là có người.

Đinh Hỷ nói:

- Nhất định vậy.

Đặng Định Hầu nói:

- Bất cứ người nào, không thể tự nhiên mà biến mất đi.

Đinh Hỷ nói:

- Đúng vậy.

Đặng Định Hầu nói:

- Nếu vậy, người này đi đâu? Không lẽ hăn không phải là người? Là quỹ?

Đinh Hỷ nói:

- Nghe nói tòa bảo tháp này vốn có quỹ.

Đặng Định Hầu cười khổ hỏi:

- Không lẽ ngươi tin có quỹ sao?

Đinh Hỷ nói:

- Tôi không tin.

Đặng Định Hầu nhìn y chăm chú, từ từ nói:

- Thật ra, rõ ràng là ngươi đã biết người đó là ai, ngươi đã biết làm sao hắn lại đó, làm sao hắn trốn đi. Nhưng ngươi lại không chịu nói ra.

Đinh Hỷ có vẻ không phủ nhận chuyện đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao ngươi không chịu nói?

Đinh Hỷ trầm ngâm một hồi, rốt cuộc thở dài, nói:

- Bởi vì dù có nói ra, ông cũng chẳng chịu tin.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì có quá nhiều chuyện tấu xảo đi.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Chuyện gì?

Đinh Hỷ nói:

- Kế hoạch trong chuyện này, vốn rất chu đáo bí mật, vậy mà các người cứ tấu xảo tìm ra được nhiều kẻ hở, mỗi cái kẻ hở lại tấu xảo lòi ra đường dây tới chỗ khác, mà chỗ nào cũng đều chỉ đến Bách Lý Trường Thanh, chỉ có mình ông ta là phù hợp.

... Khách đến ngày mười ba tháng năm.

... Thời khắc xảo hợp.

... Vũ công uyên bác.

... Hơi thở dồn dập.

... Thuốc uống có mùi đặc biệt.

... Bí mật của tiêu cuộc không ai có thể biết được.

Đặng Định Hầu thở ra nói:

- Nghĩ đi nghĩ lại, những chuyện đó quả thật có chỗ quá tấu xảo.

Đinh Hỷ nói:

- Nhưng còn chưa tấu xảo nhất.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tấu xảo nhất là gì?

Giọng nói của Đinh Hỷ bỗng biến thành chua chát, y chầm chậm nói:

- Tấu xảo là, tôi lại là con trai của Bách Lý Trường Thanh.

Đặng Định Hầu lại thở ra một hơi dài nói:

- Mẹ của ngươi nhất định là Giang phu nhân, người mà lúc nãy y nhờ ta đi tìm.

Đinh Hỷ nhìn y, hỏi:

- Ông đã biết hết rồi sao?

Đặng Định Hầu lắc lắc đầu.

Đinh Hỷ nói:

- Nhưng ông có vẻ không ngạc nhiên gì mấy.

Đặng Định Hầu than thở:

- Lúc trước ta quả có nghĩ đến điểm đó, nhưng nếu ngươi không nói ra, ta còn không dám chắc.

Đinh Hỷ lạnh lùng nói:

- Ông không dám chắc điều gì? Không dám chắc Bách Lý Trường Thanh là gian tế? Là hung thủ?

Đặng Định Hầu nói:

- Ta vốn ngỡ rằng chuyện đó quả thật là vậy, do đó...

Đinh Hỷ ngắt lời y:

- Vì vậy ông vừa gặp mặt ông ta, không hỏi đầu đuôi ra sao, đã đi liều mạng với nhau.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ta nên hỏi gì?

Đinh Hỷ nói:

- Ít nhất ông cũng nên hỏi ông ta, tại sao ông ta lại đến đây? Đến đây đợi ai?

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ước hẹn này không phải do ông ta mời?

Đinh Hỷ nói:

- Không phải.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Vậy thì ông ta đợi ai?

Đinh Hỷ nói:

- Ông ta cũng như ông, cũng bị người ta gạt lại đây, ông ta chờ cũng chính là người ông đang tìm.

Đặng Định Hầu thay đổi nét mặt hỏi:

- Ông ta cũng chờ tên hung thủ đó?

Đinh Hỷ hỏi lại:

- Ông không tin?

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ông ta thấy ta lại, không lẽ nghĩ rằng ta chính là hung thủ?

Đinh Hỷ hỏi lại:

- Ông thấy ông ta ở đó, không phải ông cũng nghĩ ông ta là hung thủ sao?

Đặng Định Hầu ngẫn mặt ra.

Đinh Hỷ thở ra nói:

- Xem ra Ngũ tiên sinh là một người rất thông minh, đối với tư cách các ông hiểu rõ không sai mảy may.

Đặng Định Hầu vội vã hỏi:

- Ngũ tiên sinh là ai?

Đinh Hỷ nghiêm nét mặt nói:

- Ngũ tiên sinh chính là đầu lãnh của phân đà Ngũ Nguyệt Thập Tam trong Thanh Long hội, cũng là kẻ chủ mưu của toàn bộ kế hoạch.

Đặng Định Hầu lại ngẫn mặt ra.

Đinh Hỷ cười nhạt nói:

- Y vốn đã tính đúng là các ông gặp nhau lập tức chuẩn bị xuất thủ ngay, bởi vì các ông đều là những bậc anh hùng xuất chúng, ai cũng nghĩ mình nhận xét rất đúng, thì còn cần gì nói thêm cho phí lời, cứ liều mạng sống chết với nhau trước cho khỏe.

Đặng Định Hầu chỉ còn nước đứng nghe, trong lòng bất giác thừa nhận y nói rất có lý.

Chương 14: Hồn bay bỗng phương trời xa

Đinh Hỷ nói:

- Trong kế hoạch của hắn, các ông đáng lý ra đã chết ở trong tháp, chỉ tiếc là...

Đặng Định Hầu bỗng cười lên một tiếng, nói:

- Chỉ tiếc ngươi tấu xảo lại là con của Bách Lý Trường Thanh, tấu xảo là người bạn của ta, lại tấu xảo là Đinh Hỷ thông minh.

Đinh Hỷ nhìn y, ánh mắt lộ một nụ cười.

Chính ngay lúc đó, từ trong tầng thứ hai của bảo tháp bỗng vọng ra một tiếng gầm thật lớn, tiếp theo đó, ầm lên một tiếng, một phiến đá lớn bay xuống, vách tường trên tầng tháp đó đã bị lũng một lỗ lớn.

Trong lỗ hỗng đen ngòm đó, vẫn không thấy gì cả.

Đặng Định Hầu thay đổi sắc mặt:

- Bách Lý Trường Thanh đâu rồi? Lúc ngươi ra đây, có thấy y ở đâu không?

Đinh Hỷ lắc lắc đầu.

Đặng Định Hầu lại hỏi:

- Có phải hiện giờ y đang giao thủ với tên Ngũ tiên sinh ấy không?

Đinh Hỷ lại lắc lắc đầu, gương mặt cũng lộ vẻ nghiêm trọng.

Đặng Định Hầu nói:

- Chúng ta cũng không nên đứng đây nhìn, có phải ỵ..

Y nói chưa dứt lời, trên tháp lại có tiếng la nhỏ, rồi một tiếng gầm lớn, xuống tới lầu thứ hai.

Tiếp theo đó, một tiếng ầm nữa lại vang lên, một phiến đá lớn nữa lại rớt xuống, cơ hồ đụng vào người bọn họ.

Tuy bọn họ không thấy tình huống trong tháp ra sao, có điều trên tháp hai tay cao thủ đang giao chiến với nhau, vũ công cao cường, sức lực hung mãnh, không cần thấy cũng tưởng tượng được ra.

Vũ công của Bách Lý Trường Thanh tuy không phải là đệ nhất thiên hạ, thanh danh và địa vị của y cũng không phải là dựa vào vũ công, thậm chí có rất nhiều người trong giang hồ cho rằng, y cũng không phải là một tay cao thủ hạng nhất trong liên doanh tiêu cuộc.

Nhưng người hiểu rõ y tường tận đều biết rằng, khí lực y giữ bên trong, không lộ ra ngoài, thật ra là nội công ngoại công của y đã luyện tới mức độ hầu như lư hỏa thuần thanh, đối với các thứ vũ học của các môn phái, rất ít người bì kịp với y.

Cái điểm đó Đặng Định Hầu còn rành rọt hơn ai cả, lúc nãy y vừa giao thủ với Bách Lý Trường Thanh.

Lúc này, người đang đánh nhau với y trên tháp, vũ công không kém y tý nào, vì vậy mới đánh nhau kịch liệt đến như vậy.

Nếu người này quả thật là Ngũ tiên sinh, vậy Ngũ tiên sinh là ai nhĩ?

Ai có thể có vũ công tương đương như Bách Lý Trường Thanh?

Nếu gã Ngũ tiên sinh này là gian tế bán đứng liên doanh tiêu cuộc, là hung thủ giết hại Vương lão gia tử, thì hắn không phải là Quy Đông Cảnh, cũng là Khương Tân, không phải Khương Tân, cũng là Tây Môn Thắng.

Ba người ấy vốn không phải chẳng còn đáng nghi ngờ gì nữa sao?

Bao nhiêu vấn đề ấy, trong khoảnh khắc vụt thoáng qua đầu của Đặng Định Hầu, dĩ nhiên y không có thì giờ ngồi suy nghĩ.

Chính ngay lúc y đang chuẩn bị xông lên tháp, bỗng lại có tiềng ầm thật lớn vang lên.

Bảo tháp vốn đã bị sập mất đi một nửa, bây giờ đã sập xuống hoàn toàn!

Hai người đang đánh nhau trên đó, có phải đã táng mạng dưới tháp?

Bụi bặm, gỗ vụn, ngói vỡ, như một đám mây đen, đem theo sấm sét kinh hồn cùng mưa rơi tầm tả, bỗng từ trên cao ụp xuống.

Đặng Định Hầu tính thoái lui, Đinh Hỷ đã kéo tay y, nhảy lùi ra phía sau.

Lúc y còn trẻ tuổi, trong chùa Thiếu Lâm cổ sát trang nghiêm ấy, đã có biết bao nhiêu cao tăng từng khen y.

... Tuy tính tình của ngươi có chỗ nóng nảy, vũ công khó mà luyện đến chỗ đăng phong tạo cực, nhưng lúc ngươi giao thủ với người khác, dù họ có vũ công cao hơn ngươi, cũng chắc gì là đối thủ của ngươi, bởi vì phản ứng của ngươi rất nhanh.

Bất cứ ai, đối với những lời người khác khen thưởng mình, đều nhớ rất rõ trong tâm khảm.

Những câu đó, Đặng Định Hầu trước giờ không bao giờ quên, có điều hiện giờ, y phát hiện ra, phản ứng của mình chẳng còn nhanh như mình tưởng tượng.

Đinh Hỷ còn nhanh hơn y, không những vậy, còn nhanh hơn nhiều.

... Một người tuổi tác lớn dần, có phải phản ứng cũng chậm đi không?

... Tuổi già, không lẽ lại bi ai đến như vậy?

Đặng Định Hầu lùi lại năm ba trượng, đứng ngây người ra, bụi cát sỏi đá rớt lào rào trước mặt y. Y hoàn toàn không hay biết gì.

Mỗi người ai ai cũng đều xem mình cao giá lắm, vì vậy, mỗi khi phát hiện ra giá trị chân chính của mình, sẽ không khỏi có cảm giác như bị đánh mất cái gì đó.

Đấy cũng là một trong những thứ bi ai của loài người.

Cơn hỗn loạn đã trở lại bình thường, trời đất đã biến thành một màn yên tĩnh, sự yên tĩnh đó ngược lại làm Đặng Định Hầu choàng tỉnh giấc.

Trước mặt vẫn là một màn bóng tối, nhưng chỗ có tòa bảo tháp to lớn đồ sộ ấy, bây giờ đã biến thành bằng phẳng.

Trong một khoảnh khắc nó đang còn là một người khổng lồ đứng sừng sững ở đó, nhìn cây cỏ đất đai phía dưới chân mình.

Nhưng bây giờ nó đã đổ ầm xuống, đổ ầm xuống vào cây cỏ đất đai nó đã từng nhìn khinh nhạo.

... Bảo tháp cũng như người vậy, người càng bò lên cao, càng dễ té xuống.

Đặng Định Hầu bất giác thở ra một tiếng.

... Bách Lý Trường Thanh và gã Ngũ tiên sinh đó, không phải họ là những người đã bò lên cao quá hay sao?

Nghĩ đến Bách Lý Trường Thanh, Đặng Định Hầu mới hoàn toàn tỉnh lại, y la lên thất thanh:

- Bọn họ đã ra khỏi đó chưa?

Đinh Hỷ nói:

- Chưa.

Người còn chưa ra khỏi, không lẽ đã táng mạng hết dưới bảo tháp hay sao?

Đặng Định Hầu biến hẳn sắc mặt, lập tức xông lại, trong bóng tối, y chỉ thấy cát đá chồng chất thành một đống, như một cái mồ.

Bất kỳ ai bị chôn dưới cái mồ ấy, đừng hòng tưởng còn sống mà chui lên. Đặng Định Hầu tay chân đều lạnh cứng như đá.

Bách Lý Trường Thanh không hẳn là bạn thân lắm của y, nhưng hiện tại, trong lòng y rất đau đớn.

Bởi vì y cảm thấy trong lòng mình có lỗi với y lắm.

Đinh Hỷ cũng chạy lại, đang nhìn y, hình như nhìn xuyên qua tâm sự của y.

Những hiểu lầm và hoài nghi của y đối với Bách Lý Trường Thanh, hiển nhiên đã bị trừ bỏ.

Ánh mắt của Đinh Hỷ lộ vẻ vui mừng, y vốn rất mong chuyện đó xảy ra.

Đặng Định Hầu quay đầu lại, nhìn biểu tình trên gương mặt Đinh Hỷ, y tức giận hỏi:

- Bách Lý Trường Thanh có phải là cha ruột của ngươi không?

Đinh Hỷ nói:

- Phải.

Đặng Định Hầu vênh mặt lên nói:

- Vậy mà y táng mạng dưới tháp, ngươi không thấy đau đớn gì, còn lộ vẻ cao hứng nữa?

Đinh Hỷ không trả lời câu hỏi, y hỏi ngược lại:

- Ông có biết tòa bảo tháp này tại sao lại dễ bị sụp như vậy không?

Đặng Định Hầu nói:

- Tại vì nó quá cao.

Đinh Hỷ lắc đầu nói:

- Trên đời này còn có bao nhiêu tòa tháp cao hơn đó, mà có sụp xuống đâu.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Không lẽ còn có nguyên do gì trong đó sao?

Đinh Hỷ nói:

- Tòa tháp này trống không.

Đặng Định Hầu nói:

- Tòa tháp nào cũng trống không ở giữa.

Đinh Hỷ nói:

- Nhưng giữa tường cũng trống không, thậm chí ngay cả nền đất phía dưới cũng trống lỗng.

Đặng Định Hầu chợt hiểu ra:

- Không lẽ tòa tháp này có địa đạo trong ruột?

Đinh Hỷ nói:

- Mỗi tầng đều có.

Đặng Định Hầu chau mày:

- Bảo tháp vốn là chỗ của Phật gia, tại sao lại có địa đạo trong ruột?

Đinh Hỷ nói:

- Tòa bảo tháp này vốn không phải đệ tử nhà Phật xây lên.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Vậy thì ai xây lên?

Đinh Hỷ nói:

- Cường đạo.

Gò núi xanh xanh phía sau bảo tháp, đã từng là chỗ vào ra của quần đạo từ bao nhiêu năm nay.

Đinh Hỷ nói:

- Bọn họ vì phải chạy trốn quan phủ truy lùng, mới xây tòa bảo tháp này lên, làm đường tháo lui thoát thân. Vì vậy dưới tháp còn có đường địa đạo, thông một mạch lên tới sơn trại.

Đặng Định Hầu rốt cuộc hoàn toàn hiểu rõ ra:

- Lúc nãy cái người ám toán chúng ta đi từ địa đạo lên.

Đinh Hỷ nói:

- Đúng vậy.

Đặng Định Hầu nói:

- Người dưới núi cứ ngỡ trong tháp có ma, chắc là lý do đó.

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vậy có rất nhiều người lại đây xong, đều tự nhiên thất tung.

Đặng Định Hầu nói:

- Bởi vì đây là bí mật của các ngươi, nếu có người vô ý phát giác ra bí mật, ắt phải giết đi bịt miệng.

Đinh Hỷ cười cười, nụ cười ra chiều cay đắng:

- Đúng vậy, chính là bí mật của bọn cường đạo chúng tôi, bọn tiêu khách các ông vốn không thể nào biết được.

Đặng Định Hầu cũng chỉ còn cách cười khổ.

Y nói hai chữ "các ngươi" xong, lập tức biết mình đã lỡ lời.

... Đấy có phải là vì trong tận đáy lòng của Đinh Hỷ, y đã nhận định mình suốt đời bị người ta coi là cường đạo?

... Không lẽ dù y có muốn thay đổi ra sao, y đều không thể thay đổi được cái nhìn của người khác đối với y?

Đặng Định Hầu lập tức thề thốt trong lòng.

Y thề rằng từ đây về sau, không những mình sẽ thay đổi cái lối nhìn và suy nghĩ của mình, mình còn phải đi thay đổi người khác nữa.

Đinh Hỷ hình như hiểu rõ y đang nghĩ gì, y mỉm cười nói:

- Bất kể ra sao, tôi cũng là người sinh trưởng lên nơi đây, do đó tôi cũng biết cái bí mật này.

Đặng Định Hầu thở ra nói:

- Bởi vì ngươi biết được bí mật, vì vậy chúng ta còn sống sót được.

Hiện tại, y cũng hiểu ra được kế hoạch của Ngũ tiên sinh.

- Y muốn chúng ta giao thủ trước với nhau trước, đợi chúng ta đánh một hồi sức cùng lực kiệt rồi, bỗng từ trong địa đạo xông ra hạ độc thủ, để người khác nghĩ rằng, chúng ta đồng quy ư tận với nhau, y bèn thong dong ngoài vòng pháp luật.

Đinh Hỷ cũng thở ra, cười khổ nói:

- Chỉ bất quá dù ông chết rồi, cũng còn là người may mắn hơn.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì người khác sẽ cho là ông vì liên doanh tiêu cuộc đi trừ gian tế, báo thù cho Vương lão gia tử, ông mới không tiếc cùng hung thủ đồng quy ư tận, ông chết rồi, không chừng so với lúc còn sống còn được tôn kính hơn nhiều. Có điều...

... Có điều, Bách Lý Trường Thanh chết rồi, nổi oan uổng sẽ vĩnh viển không bao giờ được tẩy sạch.

Đinh Hỷ nói:

- Đợi dến lúc các ông chết rồi, không những y sẽ vĩnh viễn thong dong ngoài vòng pháp luật, mà còn có thể trùng tu lại liên doanh tiêu cuộc, bước thêm một bước nữa, nắm giữ quyền hành, từ đó về sau, giang hồ Trung nguyên hắc bạch hai đạo, sẽ nằm trong vòng kiểm soát của y.

Nghĩ đến cái kế hoạch thâm độc và chu mật đó, ngay cả y cũng bất giác rùng mình lông gáy muốn dựng đứng lên.

Đặng Định Hầu cười gượng lên một tiếng nói:

- May mà chúng ta còn chưa chết, bởi vì...

Đinh Hỷ mỉm cười nói:

- Bởi vì y không ngờ rằng, trong kế hoạch đó lại lòi ra tên Đinh Hỷ thông minh.

Đặng Định Hầu cười nói:

- Y lại không ngờ rằng tên Đinh Hỷ thông minh ấy lại là con của Bách Lý Trường Thanh, và là bạn của Đặng Định Hầu.

Nụ cười của y không còn là gượng gạo nữa, bởi vì y đã phát giác ra, một kế hoạch dù có thâm độc chu mật đến đâu, cũng đều sẽ bị thất bại, bởi vì trên đời này còn có một thứ lực lượng còn mạnh hơn.

Đó chính là niềm tin và tình yêu của con người.

Bởi vì tình thương của Đinh Hỷ đối với cha mình và Tiểu Mã, vì vậy mà không tiếc mạo hiểm tính mạng của mình.

Một tên hung thủ máu lạnh, sẽ không bao giờ hiểu được thứ tình cảm đó.

Bởi vì y sơ sót chuyện đó, vì vậy kế hoạch của y dù có chu mật đến đâu, đều phải bị thất bại.

Dưới đống gạch ngói không có người, người sống người chết gì cũng không có.

Những người đã ở trong tháp, bây giờ có lẽ đã theo đường địa đạo đi mất. Địa đạo đã bị đống gạch vụn vùi lấp.

Đặng Định Hầu nói:

- Lúc nãy cái người đánh nhau với Bách Lý Trường Thanh trên tháp, có phải là Ngũ tiên sinh không?

Đinh Hỷ nói:

- Rất có thể.

Đặng Định Hầu nói:

- Ngũ tiên sinh dĩ nhiên không phải là tên thật của y?

Đinh Hỷ nói:

- Không phải.

Đặng Định Hầu nói:

- Dĩ nhiên y không dùng mặt thật.

Đinh Hỷ nói:

- Y đeo một chiếc mặc nạ, không những làm bằng da người, mà còn làm rất tinh xảo, sử dụng cũng rất tiện lợi, cỡ mặc nạ loại đó, y có ít nhất cũng bảy tám cái, vì vậy, chỉ trong khoảnh khắc có thể biến thành bảy tám người khác nhau.

Đặng Định Hầu nói:

- Dĩ nhiên y mặc bộ đồ đen.

Đinh Hỷ nói:

- Thường thường là vậy.

Đặng Định Hầu nói:

- Bách Lý Trường Thanh bỗng dưng thấy một người mặc đồ đen đeo mặt nạ, dĩ nhiên y sẽ không bỏ qua.

Đinh Hỷ nói:

- Nhất là trong hoàn cảnh thế này.

Đặng Định Hầu nói:

- Vì vậy y muốn trốn đi đâu, Bách Lý Trường Thanh cũng nhất định rượt theo tới đó.

Đinh Hỷ nói:

- Vì vậy, bọn họ không còn ở đây.

Đặng Định Hầu nói:

- Con đường địa đạo này có phải thông lên sơn trại phía trên?

Đinh Hỷ nói:

- Vào địa đạo rồi là không còn đường nào khác hơn để đi.

Đặng Định Hầu nói:

- Vì vậy Bách Lý Trường Thanh chắc cũng đã ở sơn trại trên đó?

Đinh Hỷ gật gật đầu.

Đặng Định Hầu nói:

- Ngươi có nói, nơi đây hiện giờ đã biến thành long đàm hổ huyệt, bất cứ ai lọt vào đều khó lòng mà sống sót thoát ra.

Đinh Hỷ nói:

- Tôi có nói vậy.

Đặng Định Hầu nhìn y chăm chú một hồi, rồi sa sầm nét mặt hỏi:

- Ông ta là phụ thân của ngươi, hiện tại ông ta đang ở trên đó, ngươi tính làm gì đây?

Đinh Hỷ hỏi lại:

- Ông muốn tôi làm sao?

Đặng Định Hầu lạnh lùng nói:

- Ngươi tự mình phải biết chứ.

Đinh Hỷ nói:

- Ý của ông, có phải là, chúng ta nên bỏ ra hai tiếng đồng hồ, moi đống gạch vụn này lên, rồi từ địa đạo đi lên núi tống mạng?

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao lại nhất định phải tống mạng?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì lúc đó trời đã sáng trưng, chúng ta nhất định đã mệt lữ cả ra, không những vậy...

Đặng Định Hầu ngắt lời y:

- Chúng ta không nhất định phải đi đường địa đạo, quanh đây chắc chắn sẽ có đường khác lên núi.

Đinh Hỷ nói:

- Dĩ nhiên là có.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ở đâu?

Đinh Hỷ nói:

- Là con đường tôi không muốn đi tý nào.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao ngươi không muốn?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì tôi biết ông ta nhất định có thể tự mình lo được thân mình, bởi vì tôi còn chưa muốn chết.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Nhưng ngươi đã từng qua con đường đó.

Đinh Hỷ nói:

- Lúc đó tình cảnh lại khác.
Đặng Định Hầu hỏi:

- Khác làm sao?

Đinh Hỷ nói:

- Lúc đó tôi còn tìm ra được người để cải trang.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ?

Đinh Hỷ gật gật đầu:

- Người trên núi coi y như đồ bỏ, trước giờ không ai nhìn y Thẳng trước mặt, y một mình ở căn nhà nhỏ phía sau, trước giờ không ai hỏi tới y sống chết ra sao.

Đặng Định Hầu nói:

- Ngươi biết nếu giả trang thành y nhất định sẽ tránh khỏi tai mắt của người trên núi.

Đinh Hỷ cười cười nói:

- Tôi còn giấu được các người, huống gì là người khác?

Đặng Định Hầu hỏi:

- Hai lần tới quán lão Sơn Đông đều là ngươi cả?

Đinh Hỷ nói:

- Hai lần đều là tôi.

Y hững hờ nói tiếp:

- Tôi biết các người sẽ rất hiếu kỳ với một người như Hồ Lão Ngũ, nhưng sẽ không nhìn y rõ ràng lắm, bởi vì thật tình y quá khó coi.

Đặng Định Hầu nói:

- Bây giờ bí mật ấy đã bị bại lộ, nếu ngươi lên núi, dĩ nhiên là rất nguy hiểm.

Đinh Hỷ nói:

- Vì vậy...

Đặng Định Hầu lại ngắt lời y:

- Vì vậy, dù ngươi biết chắc Bách Lý Trường Thanh và Tiểu Mã sẽ chết trên núi, nhất định sẽ không lên đó, bởi vì cái mạng của ngươi so với người khác còn có giá trị hơn.

Đinh Hỷ nói:

- Mạng của tôi cũng không trị giá gì, nếu tôi có hai mạng, dù ông đem một mạng đi ném cho chó ăn, tôi cũng không tiếc.

Đặng Định Hầu nói:

- Tiếc là ngươi chỉ có một mạng.

Đinh Hỷ thở ra nói:

- Quả thật là tiếc thay.

Đặng Định Hầu nhìn y lom lom hỏi:

- Ngươi quả thật không lo cho ông ta tý nào sao?

Đinh Hỷ cũng sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:

- Tôi còn chưa sinh ra, ông ta đã bỏ đi, mẹ tôi là một người đàn bà không có tý vũ công, không những vậy còn có bệnh. Tôi lên ba tuổi đã ôm bát đi xin ăn ngoài đường, sáu tuổi đã học ăn trộm. Mười mấy năm nay, không ai lo lắng cho tôi, tại sao tôi phải đi lo lắng cho người ta?

Giọng nói của y lạnh lùng, gương mặt không một nét biểu tình, nhưng bàn tay của y đang run rẩy.

Đặng Định Hầu lại nhìn y chăm chú một hồi, bỗng thở ra một hơi dài nói:

- May mà ta là bạn của ngươi, may mà ta hiểu ngươi, nếu không ta sẽ cho ngươi là một người vô tình vô nghĩa.

Đinh Hỷ lạnh lùng nói:

- Tôi vốn là một người vô tình vô nghĩa.

Đặng Định Hầu nói:

- Nếu ngươi quả thật là một người vô tình vô nghĩa, tại sao còn lại đây làm gì? Tại sao lại muốn cứu ta? Tại sao lại muốn tẩy sạch oan uổng cho ông ta?

Đinh Hỷ nhắm mắt lại.

Đặng Định Hầu nói:

- Thật ra, ta cũng biết ngươi đã có ý định gì đó rồi, nhưng còn chưa chịu nói ra.

Đinh Hỷ vẫn còn câm miệng không chịu thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Đặng Định Hầu nói:

- Tại sao ngươi không chịu nói gì?

Đinh Hỷ rốt cuộc thở ra, nói:

- Dù tôi có chuyện gì để nói, cũng không phải nói cho một mình ông nghe.

Đặng Định Hầu sáng mắt lên nói:

- Dĩ nhiên, chúng ta không thể bỏ rơi cái vị đại tiểu thơ đó.

Đinh Hỷ hỏi:

- Cô ta đâu?

Đặng Định Hầu nói:

- Đang ở trên cây ngân hạnh một bên miếu sơn thần.

Đinh Hỷ hững hờ cười một tiếng nói:

- Không ngờ cô ta lại biến ra thật thà, ngồi yên một mình trên cây.

Đặng Định Hầu nói:

- Cô ta không phải một mình.

Đinh Hỷ hỏi:

- Còn ai nữa?

Đặng Định Hầu nói:

- Lão Sơn Đông.

Đinh Hỷ đang đi với y về phía trước, bỗng ngừng lại thình lình.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao ngươi ngừng lại?

Đinh Hỷ trầm ngâm một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói:

- Chúng ta khỏi cần lại đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì trên cây nhất định chẳng còn ai.

Giọng nói của y vẫn còn lạnh lùng, gương mặt vẫn không có nét biểu tình gì, nhưng bàn tay đã bắt đầu run rẩy.

Đặng Định Hầu cũng thấy có chuyện không hay, y biến đổi sắc mặt hỏi:

- Không lẽ lão Sơn Đông không phải là bạn bè của ngươi?

Đinh Hỷ chầm chậm nói:

- Lão Sơn Đông dĩ nhiên là bạn của tôi, chỉ bất quá, lão Sơn Đông các người gặp chẳng phải là lão Sơn Đông.

Đặng Định Hầu biến hẳn sắc mặt.

Bây giờ y mới hiểu, tại sao Đinh Hỷ đem tin lại, hai lần đều không lấy mặt thật ra gặp bọn họ, tại sao y biết ước hẹn ở đại bảo tháp là một cái bẫy, mà không thông tin gì với bọn họ.

Bởi vì y không thể để cho "lão Sơn Đông" này nghi ngờ y, y nhất định phải để cho Đặng Định Hầu và Bách Lý Trường Thanh gặp nhau, rồi mới tương kế tựu kế, phá tan âm mưu và bí mật của Ngũ tiên sinh.

Hiện tại, Đặng Định Hầu cũng hiểu ra, tại sao cái "lão Sơn Đông" này nhất định đòi đi theo bọn họ, không những vậy còn hối hả quên cả đóng cửa.

Một người bán gà nướng đã mười mấy năm nay, chính mình còn không dám ăn một cái đùi gà, vốn không nên là một người rộng rãi như thế.

Hiện tại chuyện gì y cũng đã hiểu ra, chỉ tiếc là đã quá muộn.

Trên cây quả thật không có ai, chỉ còn để lại một miếng vải áo bị xé.

Áo của Vương đại tiểu thơ.

Hiện tại, dĩ nhiên cô đã bị bắt lên sơn trại... bất cứ ai đã đến đó, đều khó mà trở về.

Cô lại càng khó hơn.

Gió thổi dưói gốc cây, Đặng Định Hầu đứng nơi đó hứng gió đêm mát rượi, mà mồ hôi lạnh thì chảy thấu qua lớp áo.

Từ hồi y ra đời đén bây giờ, trong cặp mắt của người giang hồ, y là một người rất có tài năng. Bất cứ vấn đề gì, đến tay y đều đa số sẽ được giải quyết nhanh chóng.

Vì vậy, chính y cũng dần dần cảm thấy mình quả thật là một người có tài năng, rất tin tưởng vào chính mình.

Có điều, bây giờ y phát giác ra, mình chẳng qua chỉ là một tên ngốc.

Một tên ngốc chỉ biết cho mình là thông minh, tự thổi phồng lấy mình.

Đinh Hỷ bỗng vỗ vào vai y, nói:

- Ông không phải khó chịu quá như vậy, chúng ta còn có hy vọng mà.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Còn có hy vọng sao?

Đinh Hỷ nói:

- Còn có hy vọng tìm ra cái vị Vương đại tiểu thơ đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tìm ở đâu bây giờ?

Đinh Hỷ nói:

- Quán bánh bao của lão Sơn Đông.

Đặng Định Hầu cười khổ hỏi:

- Không lẽ cái lão Sơn Đông không phải là lão Sơn Đông đó còn đem cô ta về lại quán bánh bao sao?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì y không phải là lão Sơn Đông, vì vậy mới đem cô ta về đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Tại sao?

Đinh Hỷ nói:

- Bởi vì trong quán bánh bao, không những làm bánh bao, còn làm được chuyện khác.

Đặng Định Hầu lại càng không hiểu:

- Còn làm được chuyện khác?

Đinh Hỷ thở ra, hỏi:

- Ông thật không hiểu sao?

Đặng Định Hầu lắc lắc đầu.

Đinh Hỷ cười khổ nói:

- Nếu ông biết mặt cái lão Sơn Đông không phải là lão Sơn Đông đó, ông sẽ hiểu ngay.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ngươi biết hắn?

Đinh Hỷ gật đầu.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Hắn là hạng người thế nào? Đinh Hỷ nói:

- Hắn là một tên quỹ háo sắc.

Trời ít mây ít sao, đêm càng khuya.

Trong quán bánh bao của lão Sơn Đông, vẫn còn để đèn.

Nhìn thấy ánh đèn, Đặng Định Hầu không biết mình phải nên thở phào một hơi hay lại càng lo lắng.

Hiện tại, Vương đại tiểu thơ dù có không lọt vào hang cọp, cô cũng đã lọt vào miệng cọp, lọt vào hang cọp và lọt vào miệng cọp tình cảnh cũng không sai bao nhiêu, đại khái là sắp lọt vào trong hoàn cảnh người khác không nỡ nhìn thấy.

... Con mồi sẽ bị con cọp hung ác nuốc chửng.

Hiện tại y không thấy rõ nét mặt của Đinh Hỷ.

Nãy giờ y đang lọt về phía sau Đinh Hỷ, y ráng trừng mắt nhìn, mà vẫn không nhìn ra Đinh Hỷ dáng điệu ra sao.

Đinh Hỷ là hạng người như vậy, bất cứ y đụng phải chuyện gì, nếu nhìn trên gương mặt, sẽ không thấy y lộ vẻ gì cả.

Chẳng qua, khóe mép y thường thường hay có nụ cười làm người ta vui thích, không chừng thố lộ tâm tình y đang thoải mái.

Có điều, bây giờ nụ cười đó đã đi đâu mất, trong lòng y đang lo lắng cho ai? Cho Vương đại tiểu thơ? Hay cho chính y?

Đặng Định Hầu không còn thấy khó chịu, y đã thừa nhận mình có nhiều chỗ không bằng Đinh Hỷ.

Một người đã chịu nhận bại, ngược lại cảm thấy lòng mình yên tĩnh lại, nhưng ít ra Đinh Hỷ cũng nên ngừng lại thương lượng với y một chút, dùng cách nào tiến vào quán bánh bao, dùng cách nào mới cứu được Vương đại tiểu thơ một cách an toàn.

Mỗi khi hành động, trước đó y đều có kế hoạch suy nghĩ kỹ lưõng, nếu không chắc ăn, không bao giờ y chịu xuất thủ.

Chính đang lúc y bắt đầu suy nghĩ, Đinh Hỷ đã đá cánh cửa gỗ mục nát ầm xuống, xông vào trong nhà.

Đây là phương pháp đơn giản, trực tiếp nhất, phương pháp này thật tình quá nông nổi, quá lỗ mãng.

Đinh Hỷ chẳng suy nghĩ gì cả, y chọn ngay phương pháp đó.

... Người trẻ tuổi làm chuyện gì cũng không khỏi nóng nảy quá đáng.

Đặng Định Hầu thở ra trong bụng, đang chuẩn bị xông vào tiếp ứng.

Nhưng đợi đến lúc y vào tới nơi, Vương đại tiểu thơ đã ngồi dậy, lão Sơn Đông đã nằm lăn ra, Đinh Hỷ đã làm đâu ra đó, kết thúc rất là mỹ mãn.

Đặng Định Hầu bật cười, cười khổ.

Y bỗng phát hiện ra, người trẻ tuổi làm chuyện cũng không hoàn toàn là sai lắm. Y bỗng phát hiện ra mình làm chuyện có vẻ rù rờ lạc đàn lắm rồi.

... Chính vì y có thể nghĩ vậy, mà y vĩnh viễn là Đặng Định Hầu, vĩnh viễn vẫn tồn tại.

... Chỉ tiếc là, hạng người có thân phận như y mà có thể nghĩ được như vậy, không có bao nhiêu người.

Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn y, nhìn nhìn Đinh Hỷ, rồi lại nhìn lão Sơn Đông đang nằm trên mặt đất, trong lòng cô có không biết bao nhiêu là câu hỏi, nhưng cô chẳng hỏi câu nào.

Bởi vì cô không biết nên từ chỗ nào bắt đầu.

Đinh Hỷ cũng không nói.

Trước sau gì cô cũng biết, đâu cần phải gấp gáp gì nói bây giờ.

Lần này hành động kết thúc rất mỹ mãn, lần tới thì sao nhĩ?

Đặng Định Hầu cũng không biết nên làm sao, y nhịn không nổi mở miệng hỏi:

- Bây giờ mình ngồi đây ăn bánh bao? Hay nằm lăn ra ngủ một giấc?

Đinh Hỷ nói:

- Hiện tại chúng ta lên núi.

Đặng Định Hầu ngẫn mặt ra:

- Hình như lúc nãy ngươi có nói, ngươi không thể lên đó.

Đinh Hỷ nói:

- Tôi không lên được, lão Sơn Đông lên được, nhất là còn đem theo hai người mới bắt được, lại càng phải vội vàng lên mau.

Đặng Định Hầu rốt cuộc cũng hiểu ra:

- Hai người đó là ta và Vương đại tiểu thơ.

Đinh Hỷ gật đầu.

Đặng Định Hầu nói:

- Lão Sơn Đông là ngươi!

Đinh Hỷ cười nói:

- Cái lão quỹ háo sắc ấy cải trang được thành lão Sơn Đông thì tiểu quỷ háo sắc cũng làm được vậy.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Ngươi có thể giấu được cặp mắt của bao nhiêu đó người?

Đinh Hỷ nói:

- Mỗi người có một điểm đặc biệt, bởi vậy người khác mới nhận ra họ.

Y lại giải thích tường tận hơn:

- Điểm trọng yếu nhất, dĩ nhiên là tướng mạo. Sau đó là thân hình, vẻ mặt, cử động, và mùi vị.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Mùi vị?

Đinh Hỷ nói:

- Mỗi người ai cũng có một mùi, có người trời sinh ra thơm phức, có người lại thúi rùm.

Đặng Định Hầu nói:

- Điều đó cũng không khó, lão Sơn Đông chỉ có một mùi thịt gà nướng.

Đinh Hỷ nói:

- Tôi mặc bộ đồ này vào, ngửi ngửi cũng không sai bao nhiêu.

Đặng Định Hầu nói:

- Thân hình của ngươi cũng rất giống, chỉ cần bỏ vào bụng thêm vài cái bao bố, rồi khòm lưng lại tý đỉnh là quá được rồi.

Đinh Hỷ nói:

- Tôi từ nhỏ đã lại quán này ăn cắp bánh bao, cái vẻ mặt cử động của lão, tôi chắc chắn có thể học giống y như vậy.

Vương đại tiểu thơ bỗng nói:

- Anh vốn là một thiên tài chuyện đó, nếu anh đổi nghề xướng ca, nhất định sẽ nổi tiếng.

Đinh Hỷ hững hờ nói:

- Tôi vốn đã tính đổi nghề rồi. Ở trên hý đài xướng ca còn an toàn hơn ở dưới xướng ca nhiều.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

- Anh xướng ca dưới đài?

Đinh Hỷ nói:

- Kiếp người không phải là một trò hề sao? Không phải tôi đang xướng ca đây sao?

Vương đại tiểu thơ câm miệng lại.

Đinh Hỷ nói ra câu gì, hình như thường làm cho cô phải câm miệng lại.

Đặng Định Hầu nói:

- Nhưng gương mặt của ngươi...

Đinh Hỷ nói:

- Nét mặt không giống nhau, có thể dùng dị dung. Dị dung thuật của tôi tuy không cao minh gì, may sao lão Sơn Đông mặt mày cũng không có gì làm người ta chú ý, dù ông có muốn người ta nhìn kỹ, nhất định cũng chẳng ai thèm.

Y cười lên một tiếng, nói tiếp:

- Huống gì, tôi còn đem theo ba thứ lễ vật rất là long trọng, người tống lễ, ắt là phải được hoan nghênh.

Đặng Định Hầu gật gật đầu:

- Ta và Vương đại tiểu thơ dĩ nhiên là lễ vật ngươi muốn mang lên.

Đinh Hỷ nói:

- Các người là hai thứ.

Đặng Định Hầu hỏi:

- Còn một thứ nữa là gì?

Đinh Hỷ nói:

- Gà nướng.

Phòng xá xây bằng những cây gỗ lớn khổng lồ, tuy rất thô lậu, nhưng đượm đầy vẻ chất phác nguyên thủy, xem ra lại có vẻ có khí thế trấn áp người ta.

Người nơi đây cũng vậy, man dã, kiêu hãn, dũng mãnh, giống như những con dã thú thời sơ khai.

Chỉ có một người ngoại lệ.

Người này mặc y phục màu đen, mặt mày trơ trơ không một tý biểu tình, cặp mắt ngược lại loang loáng sáng rực.

Người này xem ra không dã man, cũng không hung mãnh, nhưng còn đáng sợ hơn người khác.

... Người khác là dã thú, y là người thợ săn, người ta là cây côn, y là cây thương.

Người này dĩ nhiên chính là Ngũ tiên sinh.

Bách Lý Trường Thanh đứng chính giữa đại sảnh, đối diện với một bầy dã thú, đối diện với một cây thương. Y là người, y chỉ có một người.

Nhưng y không dễ dãi thuận tòng như dã thú, y không kém gì cây thương.

Ngũ tiên sinh đang nhìn y chăm chú, bỗng nhiên thở ra một hơi thật dài, nói:

- Ngươi không nên lại đây, thật tình không nên lại đây.

Bách Lý Trường Thanh cười nhạt.

Ngũ tiên sinh nói:

- Đáng lý ra ngươi đã là người chết, thân thể đều đã cứng đơ, ngươi và Đặng Định Hầu chết hết rồi, không phải thiên hạ thái bình cả sao?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Chúng ta chết hết rồi, vẫn còn có Đinh Hỷ.

Ngũ tiên sinh nói:

- Đinh Hỷ không đáng sợ lắm.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Sao?

Ngũ tiên sinh nói:

- Vũ công của y không chừng không kém hơn ngươi, thậm chí còn thông minh hơn cả ngươi, nhưng vẫn không đáng sợ.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Tại sao?

Ngũ tiên sinh nói:

- Bởi vì ngươi là một tay đại hiệp khách, còn y là một tên tiểu cường đạo.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Chỉ tiếc là đại hiệp có lúc cũng biến thành cường đạo.

Ngũ tiên sinh nói:

- Ngươi đang nói ta đấy à?

Bách Lý Trường Thanh không hề phủ nhận.

Ngũ tiên sinh hỏi:

- Ngươi biết ta là ai rồi sao?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ngươi là bạn lâu năm của Bá Vương Thương, ngươi biết chuyện trong liên doanh tiêu cuộc rõ như lòng bàn tay, đối với chuyện của ta cũng rất thông thạo, vũ công của ngươi vốn trước giờ thâm tàng không lộ ra, bởi vì ngươi có một gã tổng tiêu đầu năng cán che trước mặt, ngươi không phải tự mình phải xuất thủ.

Y nhìn chăm chú vào Ngũ tiên sinh nói:

- Hạng người như ngươi, trong giang hồ còn tìm ra được mấy người?

Ngũ tiên sinh nói:

- Chỉ có một mình ta?

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ta chỉ nghĩ được có mình ngươi.

Ngũ tiên sinh thở ra, nói:

- Xem ra, ngươi quả thật đã biết ta là ai rồi, vì vậy...

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Vì vậy, hôm nay không phải ngươi chết thì ta chết.

Gương mặt của Ngũ tiên sinh không một nét biểu tình, nhưng ánh mắt y đang cười:

- Các ngươi suốt ngày bận rộn lao lục chuyện này chuyện kia trong chốn giang hồ, còn ta thì núp ở trong nhà chuyên tâm luyện võ, có lúc ta còn rảnh thời giờ đi bắt chước chữ viết người khác, thám thính đời tư kẻ khác.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ngươi cố ý tiết lộ bí mật của tiêu cuộc cho Đinh Hỷ biết, bởi vì ngươi đã biết y là con của ta?

Ngũ tiên sinh mỉm cười nói:

- Ta cũng biết năm xưa ngươi và lão Vương từng ở Mân Nam làm những chuyện không hay ho gì cho lắm.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Bởi vì ngươi đã gia nhập Thanh Long hội.

Ngũ tiên sinh nói:

- Thanh Long hội tính lợi dụng ta, ta cũng đang tính lợi dụng họ. Mọi người lợi dụng lẫn nhau, chẳng ai phải chịu thiệt thòi.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ta chỉ kỳ quái một điều.

Ngũ tiên sinh nói:

- Ngươi cứ nói.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Ngươi là người có thanh danh địa vị tài sản như vậy, tại sao còn đi làm những chuyện thế này?

Ngũ tiên sinh nói:

- Ta đã nói rồi, có hai thứ ta không bao giờ sợ có nhiều.

Bách Lý Trường Thanh nói:

- Tiền tài và đàn bà.

Ngũ tiên sinh nói:

- Đúng vậy.

Bỗng nghe bên ngoài đại sảnh có người cười nói:

- Bây giờ tiền tài của ngươi cũng nhiều thêm một tý, đàn bà cũng nhiều thêm một người.

Bách Lý Trường Thanh quay đầu lại, lập tức thấy Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ đang bị dây thừng trói gô lại, y cũng thấy luôn Đinh Hỷ. Có điều y hoàn toàn không nhận ra cái lão già mình đầy mỡ màng đó lại là Đinh Hỷ, không ai nhận ra.

Ngũ tiên sinh cười lớn nói:

- Ngươi nói sai rồi, hiện tại, đàn bà ta có thêm một người nữa, nhưng tiền tài thì lại có thêm bốn phần.

Đinh Hỷ hỏi:

- Bốn phần?

Ngũ tiên sinh nói:

- Đặng Định Hầu là một phần, Vương đại tiệu thơ là một phần, lại thêm Bách Lý Trường Thanh là một phần, còn có tiền lời của Liên doanh tiêu cuộc nữa, không phải là bốn phần sao?

Đinh Hỷ cười nói:

- Không chừng không những chỉ có bốn phần.

Ngũ tiên sinh nói:

- Sao?

Đinh Hỷ nói:

- Khương Tân bệnh hoạn, Tây môn Thắng vốn là thuộc hạ của ông, hiện tại bọn họ đều nằm trong tay của ông, khắp thiên hạ, còn ai dám tranh đua với ông nữa, tiền tài trong cả giang hồ này, không phải đều thuộc về ông cả sao?

Ngũ tiên sinh lại cười lớn lên, nói:

- Đừng quên rằng ta vốn có phúc tinh cao chiếu.

Y bước lại, vỗ vào vai lão Sơn Đông, nói:

- Dĩ nhiên ta cũng không thể quên những anh em ở đây.

Đinh Hỷ nói:

- Tôi biết ông không quên, chỉ bất quá, ông ăn thịt, còn bọn tôi thì gặm xương.

Vừa nói đến chữ "thịt", Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ vốn đang bị dây thừng bó lại bỗng chồm tới, Đinh Hỷ cũng xuất thủ, nói đến hai chữ "gặm xương", xương của Ngũ tiên sinh đã bị gãy đi mất mười ba khúc.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Quy Đông Cảnh vốn vĩnh viễn có phúc tinh cao chiếu đó, đã biến ra bị mai tinh chiếu mệnh, biến nhanh vô cùng, trời đất có mưa gió bất trắc, người có họa phúc sớm chiều, kiếp con người vốn vẫn thế, chẳng qua, biến đổi thật tình quá nhanh, người đang chiếm hết thượng phong, bỗng bị té lăn đùng bò dậy không nổi, biến đổi làm cho cả Bách Lý Trường Thanh và Đặng Định Hầu cũng không thích ứng nổi.

Hiện tại, bọn họ đã rút lui hết, đem theo Tiểu Mã và Tiểu Lâm, bắt ăn cướp phải bắt người cầm đầu, Quy Đông Cảnh đã bị bắt, người khác chẳng ai dám làm gì, dù có làm gì cũng chẳng đáng sợ.

Đặng Định Hầu nhịn không nổi nói:

- Ngươi cứ nói cái chuyện này khó khăn nguy hiểm đến chừng nào, vậy mà sao giải quyết lại quá lẹ làng như vậy?

Đinh Hỷ hững hờ nói:

- Bởi vì chuyện này quá khó khăn, nguy hiểm, vì vậy Quy Đông Cảnh mới không ngờ có người dám mạo hiểm.

Đặng Định Hầu nói:

- Bởi vì y không ngờ, chúng ta mới được đắc thắng.

Đinh Hỷ cười cười nói:

- Không những y không ngờ, ngay cả tôi cũng không ngờ.

Nhưng hiện tại, bọn họ đã biết, chỉ cần người ta có dũng khí đi mạo hiểm, thiên hạ không có chuyện gì không giải quyết được. Ban Siêu, Trương Tái, bọn họ dám xông vào nơi nguy hiểm một mình, cũng chính vì bọn họ có dũng khí. Xưa nay các bậc anh hùng hào kiệt, làm nên chuyện lớn, cũng đều nhờ vào hai chữ "dũng khí" đó. Nhưng dũng khí không phải khơi khơi mà được, phải vì tình yêu, cha con thâm tình với nhau, bạn bè tình cảm với nhau, những thứ đó đều là ái tình, nếu không có ái tình, có ai biết được thế giới này sẽ thành ra thứ gì, có ai biết được câu chuyện này kết cuộc sẽ ra làm sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước