BA VẠN DÒNG THƯ TÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ba vạn dòng thư tình - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Đinh Nhất Phàm dáng cao chân dài nên sải bước đi trước, tới cửa văn phòng Tống Mặc, hắn đưa tay gõ cửa.

"Mời vào." Người bên trong nói.

Mở cửa vào, hai bọn họ nhìn Tống Mặc và Tống Mặc cũng nhìn hai người bọn họ.

Sau đó, Tống Mặc nhìn chằm chằm Tạ Thanh, chỉ chỉ điện thoại đã bật loa ngoài trước mặt.

Tạ Thanh cũng không căng thẳng, thảnh thơi bước lên chống tay lên bàn, nói vào điện thoại: "Chào anh?"

“Tạ tiểu thư.” Bên trong là tiếng vị trợ lý ngày đó.

Tạ Thanh nhíu mày, cô cũng nghe được bên kia mang theo tâm tình phức tạp hít sâu một hơi: "Tôi có thể mời cô tiếp tục viết bản thảo không?"

“…”

Tuy rằng đã hủy bỏ hợp đồng, Tạ Thanh biết rõ cuộc điện thoại này không tới mức "lai giả bất thiện" [1], nhưng vẫn không ngờ được họ chuyển ý như thế.

[1] Thành ngữ Trung Quốc, ý nói người tới có ý đồ xấu nên đề phòng.

Cô nhìn Tống Mặc, Tống Mặc lại buông tay tỏ vẻ làm người xem.

Tạ Thanh liền thản nhiên nói: “Hay là thôi đi, tôi không cách nào đảm bảo sau này bản thân sẽ không "xâm phạm chủ quyền" một lần nữa."

Cô không nghĩ tới đối phương cũng mở loa ngoài, sau những lời này, giọng nói bên kia thay đổi.

Một giọng nam có ba phần xấu hổ nói: "Khụ, Tạ tiểu thư phải không, tôi là Tứ Ngôn."

Hóa ra là hắn.

Tạ Thanh không quen hắn nhưng biết hắn là bạn bè của Nhất Sinh Thư.

Lúc trước Nhất Sinh Thư đăng bài trên Weibo dẹp loạn lửa giận của độc giả, nói mình là fan của Ngọc Ly, Tứ Ngôn cũng chia sẻ bài viết.

Tạ Thanh mím môi, không có mở miệng.

Tứ Ngôn: “Chuyện kia... Chuyện lúc trước cô đừng nóng giận, tôi không, tôi... chỉ... Tác giả có cái tôi của bản thân, quả thật cũng từ lâu rồi không ai dám sửa dàn ý của tôi, xin cô hiểu cho."

Tạ Thanh im lặng cười nhạt, nếu Tứ Ngôn có thể nhìn thấy, nhất định sẽ nhớ tới câu nói của cô "Tìm người khác viết hộ không cảm thấy là xâm phạm chủ quyền sao?"

Cô nghe Tứ Ngôn nói tiếp: "Nhưng tôi cũng là một lão tác giả rồi, tôi khâm phục những tác phẩm tốt! Ngày đó tôi nổi nóng, mất đi lý trí. Hai ngày nay tôi cũng đã bị độc giả mắng cho tỉnh lại rồi, tôi nghiêm túc xem bản thảo của cô, quả thật rất tốt... So với tôi viết còn tốt hơn."

Thái độ rất chân thành.

Tạ Thanh nói “Cảm ơn” đáp lại, cô không có cảm xúc gì nhưng bên kia cũng nhẹ nhàng thở ra.

"Cho nên tôi hy vọng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác." Tứ Ngôn rèn sắt ngay khi còn nóng, "Nếu ngày nào đó cô muốn tự sáng tác bản thảo, có thể tới tìm tôi, tôi giới thiệu biên tập ký hợp đồng cho cô, tôi sẽ tiến cử cô với nhà xuất bản. Bộ truyện này, tôi sẽ nâng giá, cô xem có được hay không?"

Được.

Tạ Thanh rốt cuộc cũng nghe được câu theo như kịch bản cô mong muốn, xoay người dựa vào bàn: "Bao nhiêu tiền?"

Tống Mặc và Đinh Nhất Phàm bị tư thái này của cô chọc cười.

Tứ Ngôn hỏi: "Phòng làm việc các người ăn chia thế nào?"

Tống Mặc kịp thời đáp: "Bình thường là hai tám, cô ấy được bao ăn bao ở nên là bốn sáu, phòng làm việc bốn, cô ấy sáu."

"Ôi, tôi không giỏi toán..." Tứ Ngôn chép miệng, "Cứ như vậy đi, giá cả cụ thể các người tự tính, tôi đảm bảo tới tay cô ấy là 150 đồng một nghìn chữ."

Giá lúc trước của cô là 15 đồng một nghìn chữ, giờ gấp mười lần!

Tạ Thanh cực kỳ hài lòng với cái giá này nhưng quả nhiên gừng càng già càng cay.

Tống Mặc dựa trên nguyên tắc anh kiếm nhiều tiền tôi cũng phải kiếm nhiều tiền, truy hỏi một câu: "Trước thuế hay sau thuế?"

Đầu dây bên kia nghẹn họng một phen.

Hắn hỏi như vậy, là cá nhân hắn biết rõ hắn muốn nghe đáp án không phải là trước thuế.

Im lặng hai giây, bên kia yếu ớt trả lời: "Sau thuế."

"Được." Tống Mặc vừa lòng gật đầu, "Ngày mai bảo trợ lý Lương tới ký hợp đồng đi."

Sau đó bình tĩnh cúp điện thoại.

Ngoài mặt bình tĩnh nhưng Tạ Thanh và Đinh Nhất Phàm đều nhìn ra hắn âm thầm thoải mái, hai người đều nhíu mày nhìn hắn.

"... Làm sao vậy?" Tống Mặc buông tay, "Lần trước hắn dám cúp điện thoại trước tôi."

Đinh Nhất Phàm không nhìn hắn nhưng Tạ Thanh vẫn là biểu tình kia.

Tống Mặc: “Thuế dĩ nhiên phải cho bọn họ gánh! Bằng không 150 đồng một nghìn chữ, mỗi ngày vạn chữ là 1500 đồng, một tháng bốn mươi vạn đồng, khấu trừ bao nhiêu thuế đây?"

Tạ Thanh không nhìn hắn nữa, gật gật đầu: “Cảm ơn Tống ca.”

******

Tạ Thanh nhận được giá tiền 150 đồng một nghìn chữ sau thuế!Tin tức này oanh tạc phòng làm việc.

Mức giá này chẳng là bao nhiêu so với thu nhập của một đại thần nhưng so với đại đa số mọi người mà nói là rất cao.

Kỳ thật giá tiền cả của mọi người đều không công khai, giá tiền của Trâu Tiểu Doanh ngay cả Tạ Thanh cũng không biết. Nhưng phòng làm việc có một quy định là dựa theo công trạng và lý lịch mà tính toán, người có điểm cao nhất được ở phòng VIP, vốn là nếu như tác giả ở phòng VIP bị người khác vượt qua số điểm đang có, sẽ phải lập tức chuyển ra khỏi phòng VIP.

Công thức tính điểm rất phức tạp, Tạ Thanh không rõ rốt cuộc là tính như thế nào nhưng tóm lại là giá tiền một nghìn chữ có tính quyết định điểm số.

Vì mục đích khích lệ tác giả, quy định này vẫn luôn được chấp hành một cách lạnh lùng và vô tình.

Tạ Thanh vừa bước ra khỏi văn phòng Tống Mặc, trợ lý Trương Băng đã thông báo rằng Đào Nhiên phải đổi phòng, vì thế tin tức Tạ Thanh có mức giá cao lan truyền nhanh chóng.

"F*ck, trâu bò!" Sau khi nghe tin, Trâu Tiểu Doanh chạy tới phòng Tạ Thanh kích động cả buổi, nhịn không được tò mò hỏi, "Cậu lấy được hợp đồng của đại thần nào phải không?"

Nếu cô ấy biết được sự thật sẽ không vui vẻ đâu.

Tâm tình Tạ Thanh phức tạp, chỉ nói: "Tôi phải giữ bí mật hợp đồng."

Trâu Tiểu Doanh lè lưỡi, không hỏi nữa.

"Cốc cốc." Cửa bị gõ vang.

Nhưng kỳ thật cửa không có đóng, Tạ Thanh và Trâu Tiểu Doanh quay đầu đã nhìn thấy Đinh Nhất Phàm.

Đinh Nhất Phàm dựa vào khung cửa cười hỏi: “Lão đại, thư thư cho tôi vài ngày thu dọn đồ đạc, được không?"

"Không phải Đào Nhiên phải dọn đi sao?" Trâu Tiểu Doanh kinh ngạc nói.

Đinh Nhất Phàm chép miệng: “Tôi thấy Đào Nhiên vừa rồi tái mặt rồi, tôi cảm thấy tốt hơn hết không nên gây thêm mâu thuẫn nên tôi thương lượng với Trương tỷ, tôi đổi với Tạ Thanh."

Trâu Tiểu Doanh hiển nhiên khó chịu với kết quả này: “Trương tỷ đồng ý rồi sao?”

Đinh Nhất Phàm gật gật đầu: “Hơn nữa Tạ Thanh hiện tại cũng tính là người tổ nam tần chúng tôi, không nên phải tranh phòng VIP của tổ nữ tần."

Cũng phải.

Trâu Tiểu Doanh bĩu môi tỏ vẻ chấp nhận, lại nghe Tạ Thanh nói: “Không cần dọn đi đâu, tôi lười đổi lắm, ở đây cũng rất tốt."

"... Đừng!" Đinh Nhất Phàm lập tức khuyên can, "Đừng khách khí với tôi, cứ theo quy định của chúng ta đi. Đây là cách khích lệ của phòng làm việc, cô chuyển qua đi, sau này tôi vượt cô thì lại đổi lại, như vậy cũng tốt với tôi."

Hắn đứng ở cạnh cửa, cô dựa cửa sổ gần bàn máy tính, trong phòng có chút tối tăm, vì vậy khi đối diện nhau ở phía xa xa có một tia tuyệt diệu khó nói nên lời.

Đinh Nhất Phàm nhất thời thất thần, lại bị cô bỗng nhiên nở nụ cười ranh mãnh lôi trở về.

"Không đổi phòng anh cũng có thể cố gắng vượt qua tôi mà." Cô mỉm cười nhìn hắn, "Ở phòng người khác, anh không khó chịu à?"

Rõ ràng là thân hình gầy gò tới nỗi yếu ớt, bối cảnh căn phòng cũng đơn giản, vậy mà trong nháy mắt, Đinh Nhất Phàm lại cảm thấy xung quanh cô tràn ngập ánh sáng, nụ cười của cô làm tim hắn đập chậm nửa nhịp.

Hắn hoảng hốt không thể không gượng ép ho khan một tiếng làm cho bản thân hoàn hồn, tỏ vẻ nhẹ nhõm: "Miệng lưỡi thật sắc sảo."

Nói xong hắn nhớ Tạ Thanh hôm nay chưa ăn cơm chiều, nói: "Cô đói không, chúng ta đi ra ngoài ăn một chút nhé? Tôi mời.""Lạnh lắm, tôi lười ra cửa." Tạ Thanh vừa nói vừa xoay người mở ngăn kéo bàn máy tính, "Anh ăn lẩu ăn liền không? Tôi mời."

Đinh Nhất Phàm: “…”

Hai mươi phút sau, hai người ngồi bên bàn máy tính bắt đầu ăn.

Đinh Nhất Phàm là người Hàng Châu, trình độ ăn cay của người ở khu vực Chiết Giang rất kém, vì thế lần đầu tiên trong đời Tạ Thanh nhìn thấy có người ăn lẩu ăn liền còn nhúng đồ từ nồi lẩu qua nước một lần, cô cảm thấy rất kinh ngạc.

Mà Đinh Nhất Phàm ăn như vậy vẫn thấy cay, ở bên cạnh hút khí lạnh hỏi Tạ Thanh ăn không biến sắc, tim không nhảy loạn: "Cô không cảm thấy cay sao?"

Tạ Thanh nhún vai: “Tôi là người Hồ Nam.”

Đinh Nhất Phàm: “…”

Người Tứ Xuyên không sợ cay, người Hồ Nam càng không sợ cay.

Hắn là người Hàng Châu, hắn có bao nhiêu ý nghĩ quẩn trong lòng mới có thể ăn nồi lẩu ăn liền của người Hồ Nam?

Tạ Thanh nhìn thoáng qua biểu tình cứng ngắc của hắn, hiền lành dò hỏi: "Trong ngăn kéo còn có gói mì tôm không cay... Lúc tôi mua nồi lẩu này được tặng, nếu anh không ngại tôi lấy ra cho anh ăn, anh có ăn không?"

Đinh Nhất Phàm rút khăn giấy lau nước mũi, gắng gượng chống cự: "Không sao, cũng không có cay như vậy."

Tạ Thanh thật cảm thấy hổ thẹn, ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi xin lỗi, tôi không biết anh không thể ăn cay. Hôm trước người nhà gửi thịt vịt khô cho tôi, tôi tặng anh một con bồi tội nhé."

Đinh Nhất Phàm trầm mặc ba giây, hắn nói: “Vịt khô vẫn là vịt cay…”

******

Gần nửa tháng sau, Tạ Thanh bận bịu tới chóng mặt.

Tứ Ngôn rất nhanh bước vào giai đoạn một ngày một vạn chữ, cũng có nghĩa là một ngày cô phải viết một vạn, cuối tuần cũng không được nghỉ.

Đinh Nhất Phàm đề nghị các ngày trong tuần cô viết nhiều thêm một chút để tới thứ bảy và chủ nhật được nghỉ ngơi, nhưng tốc độ của cô thật sự không viết được nhiều như vậy.

Buổi tối thứ bảy, Tạ Thanh phát hiện cô dùng hết đường trắng rồi.

Đường có thể kích thích đại não, làm cho người ta sung sướng và mang tới cảm hứng, mấy ngày gần đây mỗi ngày phải viết một vạn chữ, cô đều phải uống nước đường chống đỡ, không có nó không được.

Tạ Thanh tới cửa hàng tiện lợi, kết quả thật không may, đường trắng trong cửa hàng tiện lợi đã bán hết rồi, chỉ còn đường viên.

Đường viên là đường nhập khẩu, bốn mươi đồng một hộp nhưng chỉ có ba mươi viên.

Nhuận bút 150 đồng một nghìn chữ của cô tới tháng sau mới có thể nhận, bây giờ trong ví vẫn rỗng tuếch. Hơn nữa cho dù tiền về cô cũng không cam lòng tiêu tốn nhiều tiền cho khoản này.

Cô vội vã kiếm tiền như vậy là bởi vì có chuyện quan trọng phải làm, tiền này chỉ có thể dùng cho chỗ cần thiết.

Tạ Thanh đi bộ tới trung tâm thương mại gần đây.

Vị trí của biệt thự hơi xa trung tâm, không có những công trình như trong thành phố, siêu thị lớn chỉ có một cái ở dưới tầng hầm trung tâm thương mại.

Cầm hai túi đường trắng, Tạ Thanh đi xếp hàng thanh toán. Gõ chữ cường độ cao và ngủ không đủ giấc làm cho cô có chút ngẩn ngơ, không có sức lực dư thừa chú ý người xung quanh.

Vì thế lúc cô mở mã thanh toán cho nhân viên cửa hàng quét, mới phát hiện người xếp hàng trước mặt hình như là người quen.

Bởi vì đối phương gọi cô: “Tạ tiểu thư?”

Tạ Thanh thanh toán xong, mơ màng nhìn lại, cảm giác tư duy của mình còn chậm hơn máy quét của nhân viên cửa hàng.

Là Lục Thành.

Tuy là thứ bảy nhưng hắn vẫn ăn mặc tây trang chỉnh tề. Chẳng qua cầm áo khoác trong tay, tay áo sơ mi xắn tới khuỷu tay, thêm vài phần thảnh thơi phóng khoáng.

Lục Thành nhìn quầng thâm trên mắt cô, nhíu mày bật cười: “Tạ tiểu thư bị ai đánh vậy?"

"Gần đây gõ hơi nhiều chữ nên tôi thiếu ngủ." Tạ Thanh không có lòng nhiều lời với anh, xách túi đi ra ngoài. Đi hơn mười mét, mới phát hiện Lục Thành đi cùng cô.

Cô không thể không khách khí nói nói chuyện với hắn: "Sao Lục tổng lại rảnh rỗi tới chỗ này?"

Lục Thành suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói: "Có người thân ở gần đây."

Đã tới cửa thang máy.

Lục Thành muốn xuống gara dưới tầng hầm, thấy Tạ Thanh muốn đi lên tầng một, chần chừ một chút vẫn lễ phép mở lời mời: "Tôi đi ngang qua phòng làm việc của các người, tôi lái xe đưa cô trở về nhé?"

Nhưng Tạ Thanh căn bản không để ý hắn, bước lên thang cuốn.

Lục Thành bởi vì thái độ này của cô mà nhíu mày, qua vài giây mới phát hiện hình như không phải cô cố ý.

Khuỷu tay cô vịn lan can, mặt chôn vào cánh tay, tinh thần kém tới nỗi hận không thể lúc lên thang máy tranh thủ ngủ một lát.

Chương 7

Đi ra khỏi trung tâm thương mại, qua quảng trường nhỏ phía trước, Tạ Thanh quẹo phải.

Phía sau một chùm sáng chiếu tới, Tạ Thanh không để ý, phía sau lại vang lên tiếng còi xe.

Cô quay đầu, Lục Thành mở cửa sổ một bên ra, nhìn sắc mặt trắng bệch của cô từ xa: "Khí sắc của Tạ tiểu thư không tốt, để tôi đưa cô đi một đoạn đường đi."

“Không cần đâu, cảm ơn anh.” Tạ Thanh nói xong, môi mỏng hơi hơi nhấp, thái độ lãnh đạm của cô Lục Thành ngẩn người.

Cô xoay người tiếp tục đi về phía trước đi, Lục Thành lấy lại tinh thần, mở cửa xuống xe.

Hắn vòng tới trước mặt cô ngăn cản: “Lên xe.”

Tạ Thanh nhíu mày, muốn tiếp tục cự tuyệt nhưng hắn ung dung bước lên phía trước, bức cô lùi ra phía sau về hướng bên cạnh xe hắn.

Tới vị trí thích hợp, hắn kéo cửa xe.

Không biết có phải sợ cô không yên tâm hay không, cửa hắn mở không phải là ghế phụ mà là ghế sau.

Tạ Thanh đứng ở bên cạnh xe không ngồi vào trong, trắng bệch sắc mặt lộ ra tia bướng bỉnh.

Lục Thành bất mãn, ấn đường nhăn lại: “Lên xe đi. Khí sắc của cô thật sự không tốt, nếu tôi thấy mà còn mặc kệ, nửa đường cô xảy ra chuyện gì, chuyện hợp tác của tôi và văn phòng các người nói thế nào bây giờ?"

Nghiêm mặt ba giây, Tạ Thanh rốt cuộc cũng có phản ứng với những lời này, chịu ngồi vào trong xe.

Lục Thành đóng cửa xe, ngồi trở lại ghế lái. Đèn xe mở lên, ánh mắt hắn vô tình nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn ghế sau mấy lần.

Tạ Thanh nhắm mắt dưỡng thần, qua một lúc, nghe được phía trước nói: “Tạ tiểu thư, tôi mạo muội nói một câu, gõ chữ số lượng lớn cũng phải bảo đảm giấc ngủ."

Mắt Tạ Thanh không mở nổi nữa, giọng nói cũng nhỏ xíu: "Tôi biết, cảm ơn anh."

"Thân thể là vốn liếng quan trọng nhất." Trong giọng của Lục Thành có ý cười.

Nhưng Tạ Thanh đã không còn phản ứng nữa, toàn bộ suy nghĩ của cô rơi vào trong giấc mộng đẹp rồi.

Từ trung tâm thương mại tới tiểu khu của phòng làm việc, tính cả đường trong tiểu khu phải rẽ ngang dọc bảy tám lần nhưng tổng cộng cũng không quá mười lăm phút.

Vậy mà, Tạ Thanh thật sự ngủ một giấc.

Lục Thành dừng xe ở bên ngoài hoa viên nhỏ trước phòng làm việc, nhìn qua gương thấy cô còn ngủ, hắn xuống xe, vòng ra phía sau mở cửa xe, kéo cô ra.

Không nghĩ tới như thế cũng chưa thể làm Tạ Thanh tỉnh dậy hoàn toàn, thân thể lảo đảo đổ ra phía trước, nghiêng ngả một cái mới hoàn toàn bừng tỉnh.

Lục Thành cũng đồng thời duỗi tay đỡ cô.

“Tới rồi.” Hắn nói.

Tạ Thanh hoảng hốt cũng không có cảm giác xấu hổ, vịn chỗ tựa lưng xuống xe.

Hít sâu một hơi, giấc ngủ ngắn ngủi và không khí lạnh ban đêm làm tinh thần cô tốt hơn rất nhiều, hơi hơi mỉm cười: "Cảm ơn anh."

"Không cần khách khí." Lục Thành vừa nói vừa đưa tay làm dấu mời, ý bảo cô cứ tự nhiên. Tạ Thanh vượt qua xe đi vào cửa tiểu khu.

Lục Thành nhìn chằm chằm bóng lưng cô trong chốc lát, đột nhiên tò mò, tại sao cô lại tới đây làm cái nghề này, hơn nữa còn làm một cách liều mạng như vậy.

Cổng lớn cách biệt thự vài mét đóng lại, bóng lưng Tạ Thanh biến mất. Lục Thành lắc đầu, kéo tinh thần trở về.

Đang muốn lên xe, ánh mắt hắn hạ xuống, lại trông thấy túi đường trắng trên ghế ngồi.

Cô buồn ngủ tới nỗi bỏ quên.

Lục Thành mỉm cười, lấy túi đường trắng ra, bước chân đi tới biệt thự.

*******

Chủ nhật, ngoại trừ Tạ Thanh điên cuồng tăng ca, công việc của tất cả mọi người tương đối nhẹ nhàng.

Bình thường không ai tới phòng khách, lúc này lại cực kỳ nhiều người ngồi đây, nhóm nữ tác giả ăn khô nói chuyện phiếm, nhóm nam tác giả đánh bài.

Lúc Tạ Thanh bước vào cũng là lúc bọn họ vừa đánh xong một ván, Đinh Nhất Phàm ngẩng đầu: "Cô đi ra ngoài sao?"

"Ừ, tôi ra ngoài mua đồ ăn vặt." Tạ Thanh vừa đổi giày đổi nói, bỗng nhiên dừng lại.

Hai tay cô trống trơn, đồ cô mua rơi ở đâu rồi...

Ngay sau đó, chuông cửa vang lên.

Tạ Thanh vẫn còn đổi giày, Đinh Nhất Phàm chủ động đứng dậy ra mở cửa.

Thấy là Lục Thành, Đinh Nhất Phàm ngẩn ra: "Lục tổng?"

Mọi người trong phòng khách đều tạm dừng hoạt động, nhìn ra cửa ra vào.

"Đều ở đây à." Lục Thành cười cười, Đinh Nhất Phàm vội nói: "Mời anh vào, tôi đi gọi Tống ca."

“Không cần, tôi tới đưa cái này."

Nói xong hắn nhìn về phía Tạ Thanh ở trước giá giày, đưa đường trắng qua: "Cô bỏ quên trên xe."
“…Cảm ơn.” Tạ Thanh có vẻ hơi mất tự nhiên.

Lục Thành phát hiện hôm nay đa số những lời cô nói với hắn đều là cảm ơn.

Hắn nở nụ cười: “Không cần cảm ơn, tôi đi đây.”

Đinh Nhất Phàm cũng đã từng hợp tác với Lục Thành nên tiễn hắn ra ngoài, sau khi trở về đóng cửa lại, rất nhanh ngửi ra bầu không khí quỷ dị trong phòng.

Mọi người ở đều là người trẻ tuổi, có mấy ai không có tình tò mò? Từng ánh mắt trong phòng giao nhau, tràn ngập ý vị anh hiểu tôi, tôi cũng hiểu anh.

Ho nhẹ một tiếng, Trâu Tiểu Doanh thân thiết với Tạ Thanh nhất bước lên phía trước: "... Thanh Thanh."

Cô ấy vỗ vai Tạ Thanh: "Sao cậu rơi thứ đó ở chỗ của Lục Tổng vậy?"

Tất cả mọi người nhìn Tạ Thanh chăm chú, Tạ Thanh cũng đã nhận ra cái nhìn chăm chú này.

Cô cười khúc khích bỏ tay Trâu Tiểu Doanh ra: "Nghĩ gì thế! Tôi tới cửa hàng tiện lợi không mua được đường nên tới siêu thị, vừa khéo gặp anh ta. Anh ta thấy tinh thần tôi không tốt nên cho tôi đi nhờ xe về."

Câu trả lời này hiển nhiên không vừa lòng mọi người.

Trâu Tiểu Doanh nhăn lại mày đẹp nhìn cô chằm chằm, cố gắng bắt được một tia chột dạ trên mặt cô nhưng sắc mặt cô lại bình tĩnh thản nhiên.

Tinh thần cô quả thật không tốt, quầng thâm dưới mắt thoạt nhìn cũng biết là ít nhất vài ngày cô chưa ngủ đủ, sắc mặt cũng nhợt nhạt.

Đinh Nhất Phàm ở bên cạnh im lặng thở phào.

Tạ Thanh cười cười với Trâu Tiểu Doanh: "Tôi đi ngủ đây." Cô ngáp một cái, đi lên cầu thang.

"Tôi cũng đi lên!" Trâu Tiểu Doanh đuổi theo cô. Đinh Nhất Phàm đứng ở cửa chần chừ vài giây, đột nhiên bị một sức lực kỳ quái lôi kéo, cũng bước lên tầng.

Tạ Thanh và Trâu Tiểu Doanh không chú ý tới hắn, vào phòng liền đóng cửa lại.

Trâu Tiểu Doanh thần thần bí bí hỏi Tạ Thanh: “Này, cậu không nói tình hình gần đây với Lục tổng sao?"

Tạ Thanh mờ mịt: “Cùng hắn trò chuyện tình hình gì cơ?"

Trâu Tiểu Doanh: “Nói chuyện giá một nghìn chữ của cậu vượt Đào Nhiên đó! Hợp đồng còn chưa ký đâu, cậu nói đi, không chừng cậu chính là người hợp tác với Văn hóa Thành Thư đấy."

Kỳ thật Trâu Tiểu Doanh cũng không có thù riêng gì với Đào Nhiên, chỉ là cô cảm thấy kẻ thù của bạn bè cũng chính là kẻ thù của mình. Nghĩ tới lúc trước Đào Nhiên có ý đồ hại Tạ Thanh, cô muốn có nghĩ muốn xúi giục Tạ Thanh cắn lại cô ta một nhát!

Tạ Thanh nhún vai: “Lần này chỉ là vị đại thần kia nguyện ý cho giá cao mà thôi, không có nghĩa là tôi luôn có thể ở tầm cao như vậy."

Cô dừng một chút: “Hơn nửa, hiện tại tôi là người tổ nam tần, ngộ nhỡ người tôi thay thế không phải Đào Nhiên, là Đinh Nhất Phàm thì sao đây?"

Ngoài cửa, Đinh Nhất Phàm đang do dự có nên vào quan tâm tình trạng sức khỏe Tạ Thanh một chút hay không, hắn nghe được câu nói này, trong nháy mắt hơi thở trở nên hỗn loạn, mặt cũng nóng lên.

Vài giây sau, hắn xoay người bước nhanh xuống tầng, bộ dạng hấp tấp, dường như vừa làm chuyện gì xấu.

Dưới lầu có nam tác giả trông thấy bộ dạng của hắn, cười tò mò: "Tổ trưởng, đêm hôm khuya khoắt vụng trộm cười cái gì vậy, anh nhặt được tiền à?"

... Ai vụng trộm vui vẻ.Đinh Nhất Phàm không để ý đến bọn họ, trực tiếp trở về phòng.

******

Văn hóa Thành Thư quyết định thứ tư tới phòng làm việc Linh Mặc ký hợp đồng. Thứ hai, Trương Băng báo cáo chuyện này cho Tống Mặc, Tống Mặc lập tức tag tất cả mọi người trong nhóm chat nói, buổi chiều thứ ba mọi người dừng gõ bản thảo, cùng nhau dọn vệ sinh.

"... Còn phải làm tới mức này sao!" Trâu Tiểu Doanh nhận được tin này khi đang ở trong phòng Tạ Thanh làm cá ướp muối, cô ấy bĩu môi, "Không phải ký với hai tác giả thôi sao, làm sao giống như sắp đón tiếp nguyên thủ quốc gia vậy?"

Diệp Văn Văn cùng tổ, mấy hôm nay cũng mắc chứng lười biếng, cùng Trâu Tiểu Doanh làm cá mặn, nghe vậy nói: "Tống ca vẫn luôn coi trọng chuyện này mà, đoán chừng sau này sẽ được chia không ít, hơn nữa còn được bỏ vốn đầu tư. Không phải tống ca luôn muốn tự làm một trang truyện riêng sao, có tiền là có thể làm nha!"

Sau đó hai người cùng nhau nhìn về phía Tạ Thanh, Trâu Tiểu Doanh: “Thanh Thanh, cậu nhớ đọc thông báo xong thì nhắn lại cho Trương tỷ biết nha."

Tạ Thanh vùi đầu múa bút thành văn, bàn tay chạm vào điện thoại một cái.

Trâu Tiểu Doanh và Diệp Văn Văn nhìn vào màn hình thấy dưới một loạt tin nhắn "Đã biết", có thêm một vài tin nữa.

[Nam tần - Tạ Thanh]: 1

[Trợ lý - Trương Băng ]: 1?

[Tổ trưởng tổ nam tần - Đinh Nhất Phàm ]: Ý là nhận được tin nhắn rồi đó!

[Trợ lý - Trương Băng ]: Ha ha ha, tốt tốt, mọi người đừng quên nha, đây là chuyện lớn đó!

Thứ tư, 10 giờ sáng, Lục Thành mang theo trợ lý và nhân viên pháp chế tới đúng giờ.

Tống Mặc và Trương Băng mời bọn họ vào văn phòng, cửa đóng lại xong không thấy mở ra.

Tuy rằng điều khoản và phân chia về cơ bản đã quyết định rồi, nhưng năm người bọn họ vẫn nghiêm túc "mổ xẻ" các chi tiết điều khoản và quy tắc trong hợp đồng cả một buổi sáng, sau đó mới ra ngoài ăn bữa cơm.

Cơm nước xong trở về lại là một buổi giằng co.

Cho tới khi lên đèn, cuối cùng cũng bổ sung xong các thỏa thuận và ký hợp đồng.

Lục Thành thở phào nói với Tống Mặc: “Nhân viên pháp vụ trở về sẽ đóng dấu, hoàn tất thủ tục là có thể chuyển khoản, yên tâm đi."

"Cảm ơn cảm ơn!" Tinh thần Tống Mặc sảng khoái, "Đi, chúng ta đi ăn thịt xiên thôi, tôi mời!"

"Một hợp đồng bảy trăm vạn, chỉ dùng mấy xiên thịt đuổi tôi đi?" Lục Thành nhướng mày, Tống Mặc cười ha ha, đẩy Lục Thành ra ngoài, "Thịt xiên nhà kia ăn ngon."

Lục Thành: "Ăn không ngon thì không đóng dấu hợp đồng nữa."

"Thật sự ăn ngon, tôi đảm bảo là ngon!" Tống Mặc vô cùng có lòng tin với quán nướng gần đây.

Hai người đi trước nói giỡn, ba người trợ lý và nhân viên pháp vụ đều là nữ đi ở phía sau cũng có đề tài trò chuyện riêng.

Lúc xuống cầu thang, mấy người nghe được một tràng tiếng gõ cửa, cực kỳ dồn dập nhưng nhất thời cũng không chú ý.

Xuống tới tầng hai, tiếng đập cửa càng dồn dập hơn, còn có tiếng gọi: "Thanh Thanh? Thanh Thanh! Cậu nghe thấy không?"

Vì muốn có tầm nhìn rộng rãi, sau khi Tống Mặc mua ba căn nhà thì đã sửa sang lại, chính giữa tầng hai và tầng ba có giếng trời rất lớn, trần nhà treo chùm đèn thủy tinh lớn chiếu sáng phòng khách trong tầng một.

Hai cầu thang đối diện nhau, tầng hai bên này là từ tầng hai lên tầng ba, đối diện giếng trời là từ tầng hai xuống tầng một, phòng Tạ Thanh ở ngay cầu cầu thang.

Năm người nhìn nhau, cùng đi qua, Tống Mặc hỏi: "Làm sao vậy?"

Trâu Tiểu Doanh không nghe được tiếng người đáp lại, nóng ruột tới nỗi vành mắt phiếm hồng: "Tôi không biết... Tôi ở sát vách đột nhiên nghe thấy một hồi vang ở phòng bên cạnh, sợ là cô ấy ngã vào cái gì nên qua gõ cửa nhưng gõ cả buổi cũng không có động tĩnh."

Cách một cánh cửa, ai cũng không rõ bên trong xảy ra chuyện gì, vì không biết nên dễ dàng làm cho người ta càng thêm sợ hãi.

Huống hồ, chuyện chết đột ngột ở trong ngành công nghiệp này không tính là hiếm, năm nào cũng có một hai vụ như vậy.

Tống Mặc lạnh cả người, xoay người đẩy Trương Băng: "Nhanh đi! Nhanh tìm chìa khóa dự phòng qua đây!"

Trương Băng cũng luống cuống, lùi hai bước mới hoàn hồn, lảo đảo chạy lên tầng: “Tôi đi ngay đây!"

"Cô ấy có bệnh tim sao?"

Giữa một mảnh kinh hoảng, ai cũng im lặng, đột nhiên có giọng nói nhẹ nhàng truyền tới nói một câu như vậy.

Trâu Tiểu Doanh hơi giật mình: “Cái gì?” Cô ấy phản ứng lại một chút, mới phát hiện người hỏi chuyện là Lục Thành.

“Không có việc gì.” Lục Thành lắc đầu, môi mỏng mím lại, hít sâu, loại bỏ những suy nghĩ lung tung trong đầu.

Hắn lùi hai bước, xoay người đá ngang.

“Cạch!”

Cách cửa đập vào mặt tường bật trở lại, Trâu Tiểu Doanh kịp thời thò tay đẩy cửa ra: "Thanh Thanh!"

Chương 8

Tạ Thanh ngã ở giữa bàn máy tính và giường.

Có lẽ cô đã thử nắm lấy thành ghế nhưng trọng tâm không vững, ghế ngửa ra sau rồi cũng đổ xuống. m thanh Trâu Tiểu Doanh nghe được chính là từ ghế này phát ra.

“Thanh Thanh?” Trâu Tiểu Doanh hoảng loạn muốn qua đỡ cô dậy nhưng bị Tống Mặc túm cổ áo kéo về: "Cô không có chút kiến thức cấp cứu thông thường gì cả! Cô ấy nằm thẳng như vậy là tốt!"

Vừa nói vừa lấy di động ra gọi cấp cứu.

Ở ngoại ô thành phố, việc chạy chữa không tiện lắm, gần đây cũng không có bệnh viện công lập nên Tống Mặc cũng không gọi 120 hoặc 999 mà gọi trực tiếp tới số bệnh viện tư nhân gần nhất.

Bệnh viện tư nhân thu phí không thấp nhưng cũng không phải loại lừa đảo, làm việc rất chuyên nghiệp. Tống Mặc nói rõ địa chỉ, bên kia tỏ vẻ lập tức cho xe tới đây.

Trong phòng còn có vài người kinh sợ, tác giả khác cũng nghe được động tĩnh vây quanh cửa xem. Trợ lý của Lục Thành nhanh tay đóng cửa lại, giữ không gian yên tĩnh trong phòng.

Ánh mắt Lục Thành nhìn lên bàn máy tính, nhìn trái nhìn phải không mục đích cho mình bình tĩnh lại.

Nhưng mà hắn nhìn thấy một bình giữ nhiệt chảy nước ra xung quanh bị túi đựng bút và cốc sứ chặn lại, còn có bảo thảo viết tay bị thấm nước.

Chữ trên giấy bị nước làm nhòe thành màu xám xanh, tựa như có từng khối mây đen trên giấy.

Một mảnh hỗn độn, cũng không thể làm người ta bình tĩnh.

Lông mày Lục Thành nhăn lại, rủ tầm mặt, lại nhìn tới một túi đường trắng rơi cạnh bàn.

Hắn khom lưng nhặt túi đường trắng lên, chứng kiến bên trong còn cắm một chiếc thìa kim loại cán dài.

Theo bản năng hắn ngước mắt nhìn lên, ánh mắt Lục Thành bây giờ mới chú ý tới nắp cốc không mấy thu hút.

Trên nắp cốc có một lỗ tròn nhỏ, rõ ràng một một bộ với cái thìa, như vậy khi thìa đặt trong cốc vẫn có thể đóng nắp lại.

Thìa và cốc là một bộ, nói cách khác, tám chín phần cô ấy đang dùng thìa múc đường trắng trắng vào cốc?

Tinh thần Lục Thành đột nhiên bị cái gì đụng một cái, tâm tình trở nên phức tạp.

Số tác giả hắn gặp qua không tới một trăm cũng là tám mươi, có rất nhiều tác giả có "đam mê" về khẩu vị.

Những đam mê này phần lớn nảy sinh trong quá trình gõ chữ, biến thành nhu cầu sinh lý, tiềm thức dẫn dắt các tác giả đi tìm đồ ăn thích hợp.

Nói đơn giản, thực ra luôn có những thứ có thể kích thích đại não về mặt sinh lý - có người cần đường, có người cần ma túy.

Vì vậy, có những tác giả trong quá trình sáng tác cần uống trà sữa hoặc coca, còn có người cần uống cà phê.

Thậm chí còn có những người dính phải mấy thứ cực đoan như thuốc phiện, con đường tìm cảm hứng đã thành còn đường không có lối về.

Thế nhưng hắn chưa từng thấy qua người dùng nước đường.

Lần gần đây nhất hắn nghe nói có người dùng đường trắng kích thích cảm hứng là khi nào nhỉ? Là lúc đọc giai thoại của Tiển Tinh Hải -- Tiển Tinh Hải dựa vào hai cân đường trắng mà viết nên bộ [Hoàng Hà đại hợp xướng].

Nhưng đó là ở Diên An, lúc điều kiện cuộc sống còn gian khổ.

Bây giờ đã là thế kỷ hai mươi mốt. Hơn nữa vị này còn là nhà văn có tác phẩm cực kỳ thành công.

Cho dù bị tố đạo văn, cũng không tới mức khổ sở như vậy.

Nghèo tới điên rồi à...

Đáy lòng Lục Thành bật ra một câu đùa cợt, bên cạnh đó cũng có chút cay đắng phức tạp.

Mơ hồ nghe được tiếng xe cứu thương, hắn nói với trợ lý và nhân viên pháp vụ: "Hai người về trước đi, tôi tới bệnh viện xem xem."

“… Không cần.” Tống Mặc kinh ngạc, “Cũng không còn sớm, cậu mau về nghỉ ngơi đi, ở đây tôi có thể xoay sở được."

"Tôi có chỗ ở gần đây." Lục Thành lạnh nhạt nói, nói xong cũng bước ra ngoài, đón nhân viên y tế vừa bước xuống từ xe cứu thương dừng ngoài cửa.

Là bạn học cũ, Tống Mặc biết không khuyên được hắn, "Ừ" một tiếng, lắc đầu với trợ lý và nhân viên pháp vụ nói: "Xảy ra tình huống bất ngờ, thật xin lỗi. Hai người trở về đi, tôi bảo Trương Băng gọi xe cho."

Không tới mười phút, xe cứu thương đã tới bệnh viện.

Chỉ có hai người được ngồi cùng xe cứu thương, vì thế Trâu Tiểu Doanh và Tống Mặc ngồi cùng xe, còn Lục Thành lái xe của chính mình tới bệnh viện.

Chụp phim và truyền dịch xong phải nằm theo dõi, phòng cấp cứu vì Tạ Thanh được một phen bận rộn.

Cũng may Tạ Thanh không có bệnh tim, bác sĩ nói chỉ là mệt nhọc quá độ làm cho thân thể suy yếu, nghỉ ngơi nhiều một chút là tốt rồi.

Nghe mọi người gọi Lục Thành là "Lục tổng", nữ bác sĩ tóc đã bạc còn vì chính nghĩa nghiêm túc giáo dục hắn: "Này người trẻ tuổi, không thể bắt công nhân liều mạng tăng ca như vậy, tôi biết rõ thế hệ của các người có áp lực rất lớn, nhưng cũng phải biết giữ gìn thân thể nha..."

Lục Thành vốn dĩ bình tĩnh nghe bác sĩ nói bệnh tình, nghe tới đó, nhàn nhạt liếc Tống Mặc: "Cậu có nghe thấy không? Không thể bắt công nhân liều mạng tăng ca. Cậu dùng người không khách khí như vậy, tôi cần phải thọc gậy bánh xe rồi."

Bác sĩ bừng tỉnh, lập tức dời hỏa lực, nhìn về phía Tống Mặc: “Tiểu tử này…”

“…” Tống Mặc nghẹn họng, mặt đỏ bừng, một bên cúi đầu khom lưng nói với bác sĩ “Tôi đã biết”, một bên nghiến răng nhìn Lục Thành.

Tạ Thanh một giấc ngủ tới hai giờ sáng.

Lúc tỉnh lại cô dụi mắt, nhìn thấy kim truyền dịch trên mu bàn tay mà ngây ngẩn cả người.
Trâu Tiểu Doanh nằm ở mép giường trông cô cũng tỉnh lại, cười nói: "Cậu tỉnh rồi! Cảm giác thế nào?"

Tạ Thanh ngẩn ngơ hỏi lại: “Tôi làm sao vậy a?”

"Cậu bị ngất, dọa chết mọi người rồi, Lục tổng còn tưởng rằng cậu bị bệnh tim." Trâu Tiểu Doanh nhếch miệng, nói rõ ràng hơn, "Đừng sợ, bác sĩ nói cậu mệt nhọc quá độ, nghỉ ngơi mấy ngày là được.

Đầu óc Tạ Thanh còn chậm chạp, phản ứng lại: "Lục tổng?"

"Lục Thành của Văn hóa Thành Thư đó." Trâu Tiểu Doanh nói, "Nhờ có anh ta đạp cửa, bằng không chậm thêm chút nữa, không biết cậu sẽ xảy ra chuyện nguy hiểm gì nữa."

Lục Thành…

Qua vài giây, Tạ Thanh mới chậm chạp phản ứng lại với tên người đó.

Trước mắt cô hiện lên tình cảnh hắn chặn đường cô, dồn cô tới bên cạnh xe, ép cô lên xe.

Còn chưa kịp nghĩ xong, cô lại mơ màng nhìn gương mặt người đó trong ánh trăng rồi ngủ thiếp đi.

Ở hàng lang, Tống Mặc nhắn tin qua WeChat cho Tứ Ngôn: Tứ Đại, ngủ rồi sao, có tiện nghe điện thoại không?"

Tứ Ngôn: Chưa ngủ, có chuyện gì, gọi đi.

Tống Mặc gọi điện thoại, dăm ba câu nói rõ tình hình của Tạ Thanh, cũng xin lỗi Tứ Ngôn, nói tháng này có lẽ sẽ thiếu mấy vạn từ.

Tứ Ngôn rất hào phóng, lập tức nói: “Không sao không sao, bảo cô ấy cứ nghỉ ngơi thật tôi, chỗ tôi không vội. Có yêu cầu tôi giúp đỡ không?

“Không cần không cần.” Tống Mặc cười cười, “Xin lỗi nhé, có cơ hội tôi sẽ mời anh ăn cơm.”

Hai bên nói khách khí hai ba câu rồi cúp điện thoại.

Kỳ thật Tứ Ngôn đang uống rượu với một người bạn, tâm tư rất nhanh trở lại bàn rượu: "Đến, uống thêm một ly."

Hắn chạm cốc cùng đối phương, đối phương trầm mặc im lặng uống cạn.

"Này, cậu như vậy là có ý gì?" Tứ Ngôn bị sự trầm mặc của người này mất hứng, "Chính cậu tìm tôi uống rượu đấy huynh đệ, bây giờ sao lại chẳng nói gì thế?"

Rượu Mao Đài 43° cũng đã được một bình.

“Sao, thất tình à?” Tứ Ngôn cười nói lại rót rượu, tặc lưỡi, "Không đúng, tôi chưa bao giờ nghe nói cậu tìm bạn gái. Thư Đại của chúng ta trời sinh thanh cao, không dính bụi trần mà."

Nói xong mắt hắn lóe lên: "Chẳng lẽ vẫn còn hoài nghi chuyện Ngọc Ly sao?"

Anh em xung quanh ai chẳng biết Nhất Thư Sinh thật lòng thật dạ là fan của Ngọc Ly? Còn lên cả Douban và Zhihu lập nick ảo viết mấy bài cảm nhận <Thanh Châu Lục>.

Nhất Sinh Thư nhíu mày nhưng rất nhanh giãn ra. Ngước mắt nhìn người bên cạnh, nói: "Tôi hỏi cậu chút chuyện."

Tứ Ngôn phối hợp uống cạn một ly: "Cậu nói đi."

Nhất Sinh Thư nhìn hắn chằm chằm: "Tác phẩm mới của cậu, có phải là tìm người viết hộ không?"

Tứ Ngôn ăn một viên đậu phộng, vừa nhai đã nghẹn ở trong miệng."... Vì sao cậu nói vậy?" Hắn cười gượng, cố gắng bình tĩnh muốn rót rượu.

Nhất Sinh Thư duỗi tay giữ bình rượu lại: "Có phải hay không?"

Tứ Ngôn bị ánh mắt hắn làm chấn động, tay run rẩy, buông bình rượu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Làm sao cậu biết..."

Nhất Sinh Thư cười khẽ.

"Này, cậu đừng có vẻ mặt như vậy." Tứ Ngôn nhỏ giọng, "Cậu nói huynh đệ chúng ta bây giờ tốt xấu gì cũng coi như nhà hoạt động xã hội, ngày nào cũng bận rộn, làm sao có nhiều thời gian sáng tác nữa chứ?"

Nói xong lại bỏ đậu phộng vào miệng: "Lại nói, dàn ý do chính tôi viết đó! Viết xong dàn ý tôi cảm thấy đã kể xong rồi, có thể thoải mái cho qua, không có cảm hứng viết nữa."

Nhất Sinh Thư dường như có tâm sự, không chú ý nói chuyện, chỉ cười khẽ một tiếng.

"Này này này... Cậu đừng có như vậy, tôi sợ lắm đó!" Tứ Ngôn rụt cổ lại, "Mau nói cho tôi nghe, làm sao cậu biết được? Ai nói cho cậu? Bà mẹ nó, chuyện này mà bị bới ra, tôi không lăn lộn được trong giới nữa đâu!"

"Không có." Nhất Sinh Thư cầm bình rượu rót rượu cho hắn, lại rót cho mình, "Tự tôi nhìn ra, người khác không biết."

"À..." Từ Ngôn thở phào, hắn cho rằng Nhất Sinh Thư nhìn ra từ văn phong.

Kỳ thật không phải.

Văn phong của tác giả tuy rằng không giống nhau nhưng đối phương đã bắt chước rất giống văn phong của Tứ Ngôn. Chú ý tìm, thậm chí còn cẩn thận tới nỗi sử dụng một số từ ngữ Tứ Ngôn thường dùng.

Nhất Sinh Thư càng nghĩ càng thấy không đúng, là kịch bản.

Tiểu thuyết tồn tại trên đời hơn một ngàn năm, cho tới ngày nay, có lẽ tất cả tính tiết đều có kịch bản của nó.

Có thể đại chúng một chút cũng có thể độc đáo hơn một chút. Các tác giả là người am hiểu kịch bản, bởi vì tình tiết rõ ràng khác nhau, người đọc không nhất định có thể nhìn ra điểm giống nhau, nhưng người trong nghề lại dễ dàng nhìn thấu.

Kịch bản giống như "Escape room" không quá thường thấy.

Nhưng Nhất Sinh Thư từng thấy qua rồi, hơn nữa còn được viết vô cùng tuyệt vời. Cô ấy thông qua con chữ, cho người đọc hình ảnh, cảm giác có thể đánh sâu vào tâm lý và cảm nhận.

Lần cuối cùng hắn nghe được tin tức của cô trong miệng của bạn bè cô là một ngày nào đó của tháng 11, trong đêm khuya Lưu Cẩm nhắn tin cho hắn.

“Lưu Cẩm” 01:12:27

Thư Đại, Ngọc Ly nói anh chặn cô ấy, thật sao?"

Cô ấy nhờ tôi chuyển lời, cô ấy không có đạo văn.

“Lưu Cẩm” 01:09:53

Cô ấy nói cô ấy thiếu tiền, sẽ đi làm nghề viết hộ kiếm tiền, sau đó thông qua pháp luật giải quyết chuyện này.

Trong chuyện này tôi tin tưởng cô ấy, nếu anh không tin, về sau chúng ta không cần liên lạc nữa.

Nhất Sinh Thư nhìn những tin nhắn này, trầm mặc rất lâu.

Cuối cùng hắn nói: “Bảo cô ấy tới phòng làm việc Linh Mặc thử xem."

Sau đó hắn tìm quảng cáo của phòng làm việc Linh Mặc lúc trước đăng trên mạng, chụp màn hình gửi đi.

Ba phút sau, lý trí của hắn bị cơn xúc động chiến thắng, muốn nhắn lại một câu: "Nếu cần giúp đỡ, tôi có thể hỏi bạn bè xem có thể liên hệ giúp không."

Nhung gửi thất bại.

Lưu Cẩm chặn hắn.

Một tuần sau, dưới áp lực của dư luận, hắn đã đăng bài trên Weibo cho thấy thái độ.

"Bỏ fan bất hồi thải. Tôi mong muốn pháp ngày càng hoàn thiện, nguyện nguyên sang trường thịnh không suy."

Nhất Sinh Thư trầm mặc chạm ly với Tứ Ngôn: "Rất nhiều người nói, làm tác giả phải không phụ lòng những con chữ dưới ngòi bút, tôi cảm thấy không phải vậy, đạo đức nghề nghiệp dưới áp lực có thể nặng có thể nhẹ."

"Quan trọng là rất nhiều chuyện, sẽ làm cậu tỉnh lại giữa đêm càng nghĩ càng hối hận, canh cánh trong lòng."

Tứ Ngôn đờ đẫn.

Trong vài phút yên lặng, hắn nhớ tới chuyện mình tìm người viết hộ.

Đây cũng không phải lần đầu hắn nghĩ tới chuyện này, dù sao làm nghề này, ai cũng có tình cảm. Đêm khuya yên tĩnh là lúc còn người dễ dàng suy nghĩ lung tung, hắn nghĩ sau này hắn có hội hận hay không... Đặc biệt là khi về già, nếu như đối mặt với tác phẩm mang tên mình rồi lại không thuộc về mình, liệu hắn có hối hận hay không. 

Chẳng qua, suy nghĩ đêm khuya không chống lại được nỗi dụ hoặc của món lợi kếch xù từ chuyện ăn chênh lệch.

Mà người bên cạnh hắn cũng yên lặng, chuyện Nhất Sinh Thư nghĩ tới là bản thân hắn vì dễ dàng bị dư luận kích động cho nên không suy nghĩ kỹ càng, vội vàng chặn Ngọc Ly. 

Chương 9

Bác sĩ yêu cầu Tạ Thanh nằm viện bảy ngày, một là phải nghỉ ngơi thật tốt, hai là kiểm tra kỹ một chút xem cô có vì quá mệt nhọc mà mắc bệnh tim không.

Nhưng tới hôm sau Tạ Thanh đã không ở nổi nữa, ngồi trên giường lay lay cánh tay Trâu Tiểu Doanh: "Tôi không sao, cậu đi nói với bác sĩ cho tôi xuất viện đi."

"Xuất cái gì mà xuất, cậu phải ở yên đây!" Trâu Tiểu Doanh trừng mắt, “Nếu cậu tới đây một lần nữa, tất cả mọi người sẽ bị dọa tới nỗi phát điên. An tâm ở đây vài ngày, chờ kiểm tra xong thì nói tiếp, hôm nay cậu không có cửa xuất viện đâu!"

Tạ Thanh: "Vậy cậu mua giấy cho tôi viết bản thảo nhé?"

"Tôi đánh cậu đó nha!!!" Mắt Trâu Tiểu Doanh trừng hết cỡ, "Tống ca đã nói, mấy ngày này cậu phải nghỉ ngơi thật tốt!"

Tạ Thanh bất đắc dĩ nằm xuống, lực chú ý di chuyển lên trần nhà.

Phòng bệnh tư nhân được sửa sang sang trọng, phòng đơn yên tĩnh, vách tường sơn màu hồng nhạt ấm áp. Trong phòng bệnh có phòng tắm riêng, TV, còn có ghế sô pha có thể hạ xuống thành giường để người nhà bệnh nhân nằm khi quá mệt mỏi.

Tạ Thanh chớp chớp mắt, lại hỏi Trâu Tiểu Doanh: “Ở chỗ này một ngày… Bao nhiêu tiền vậy?”

Trâu Tiểu Doanh giơ chéo cổ tay thành hình dấu nhân: “Dừng lại đi, hôm nay nói thế nào cậu cũng phải ở đây, cậu có dây dưa với mình thế nào cũng vô ích thôi!"

"..." Tạ Thanh túm ống tay áo cô ấy, "Tôi chỉ muốn hỏi bao nhiêu tiền thôi, không nói cái khác nữa."

“Đây là cậu nói nha!” Trâu Tiểu Doanh đảo đảo tròng mắt, “Lục tổng đưa hai vạn tiền đặt cọc, bác sĩ nói chắc chắn là đủ rồi. Tôi thấy, truyền dịch khoảng vài ngàn đi, thêm cả phòng bệnh có lẽ hơn một vạn?"

Mặt mũi Tạ Thanh trắng bệch: “Đắt như vậy sao!"

Trâu Tiểu Doanh gật đầu: “Bệnh viện tư nhân mà, giá cả thế này cũng coi như được rồi."

Tạ Thanh cảm thấy thịt đau cực kỳ, hơn nữa bảo hiểm y tế không dùng được trong bệnh viện tư nhân. Cô thật đáng thương, 150 đồng một nghìn chữ còn chưa nhận được vậy mà đã tốn một số tiền lớn.

Nhưng bất luận là Trâu Tiểu Doanh hay là Tống Mặc đều không cho cô xuất viện sớm, Tống Mặc thậm chí còn tàn nhẫn nói nếu cô xuất viện sớm thì đừng ở lại phòng làm việc Linh Mặc nữa, Thanh Thanh mới biết sợ, yên ổn dưỡng bệnh, lòng đau như cắt vì xót tiền.

Mỗi ngày, vào buổi tối Trâu Tiểu Doanh sẽ bớt thời gian tới thăm cô, những người khác cũng bận chuyện riêng của mình nên phần lớn hỏi thăm cô qua WeChat.

Cô không ngờ được là ngày nào Đinh Nhất Phàm cũng tới. Mỗi ngày gần giờ cơm trưa, hắn tới nhà ăn gần đây mua hai ba món rồi tới bệnh viện ăn với cô.

Tạ Thanh làm một tác giả, tuy rằng không viết qua ngôn tình nhưng lúc viết <Thanh Châu Lục> cũng viết qua vài câu chuyện tình nhỏ.

Ngày đầu tiên Đinh Nhất Phàm tới, có thể lý giải là bạn tốt quan tâm nhau; ngày thứ hai, cô liền cảm giác được sự khác thường.

Ngày thứ ba, trước khi Đinh Nhất Phàm tới cô xuống nhà ăn bệnh viện trước một bước.

Nhà ăn bệnh viện tư nhân không tính là rẻ nhưng dễ chịu hơn ăn đồ người khác mua cho.

Ăn xong cô tản bộ vòng quanh bệnh viện, lúc trở lại phòng bệnh, Đinh Nhất Phàm quả nhiên ở đây.

Hắn nhìn cô, đứng dậy, không khỏi mất tự nhiên: "... Cô đi ra ngoài sao?"

Tạ Thanh gật đầu: "Tôi tới nhà ăn ăn cơm."

Đinh Nhất Phàm đang cởi bỏ túi đựng cơm trong tay thì dừng lại, cười cười: "Tôi mang theo cơm, phần ăn Giáng Sinh đó."

Tạ Thanh ôn hòa nhã nhặn: "Không sao, anh mang về đi, phòng làm việc hâm nóng đồ ăn cũng tiện."

Tạ Thanh không cho hắn cơ hội để lại thứ đó.

Đinh Nhất Phàm ừ một tiếng.

Ngày thứ tư, Đinh Nhất Phàm tới không mang đồ ăn nữa.

Ngày thứ năm hắn lại mang tới nhưng Tạ Thanh vẫn tới nhà ăn trước một bước như hôm trước.

Ngày thứ sáu, cuối cùng bác sĩ cũng cho phép Tạ Thanh xuất viện. Tạ Thanh cũng không muốn chờ lâu, nhanh chóng lấy thuốc còn dư và làm thủ tục xuất viện, lúc thu dọn xong hành lý đi ra ngoài lại thấy Đinh Nhất Phàm tới đây.

"Tôi tới..." Đinh Nhất Phàm kinh ngạc há mồm, vội vã nhận hơn nữa đồ đạc trong tay Tạ Thanh, "Cô giỏi thật, làm thủ tục xuất viện không nói với mọi người trong phòng làm việc một tiếng, tự mình làm xong hết rồi hả?!"

Không chỉ làm xong rồi, cô còn gọi xe xong rồi. Đề phòng trở về phòng làm việc quá giờ cơm trưa không còn cơm ăn nên cô còn tới nhà ăn mua một hộp đồ ăn mang về.

Trở lại phòng làm việc, Tạ Thanh cầm biên lai bệnh viện đi tìm Tống Mặc, Tống Mặc thấy cô cũng phản ứng giống hệt: "Sao cô xuất viện rồi?"

Tạ Thanh cười cười, cảm ơn Tống Mặc, sau đó đưa biên lai cho hắn xem: "Nghe nói Lục tổng trả tiền cọc hộ tôi? Anh cho tôi số điện thoại của anh ấy đi, tôi sẽ trả lại tiền cho anh ấy."

Tuy rằng cô ngất vì viết bản thảo, nhưng phòng làm việc cũng không phải không cho xin phép giảm bớt số lượng công việc. Cô liều mạng như vậy là chuyện của cô, không thể đổ lỗi đó là "tai nạn lao động", phòng làm việc phải trả tiền cọc cho cô.

Chuyện này không liên quan tới phòng làm việc, mọi người còn hoảng loạn vì cô một trận, Tạ Thanh cảm thấy vô cùng có lỗi, tự giác nghĩ cách giải quyết phiền toái tiếp theo.

Tống Mặc gật gật đầu, xé một tờ giấy, viết số di động cho cô.

Còn nói: "Đúng lúc, Tứ Đại bên kia rất có lòng, sợ cô sinh bệnh thiếu tiền nên bảo trợ lý gửi nhuận bút nửa tháng qua, cô tìm Trương Băng nhận nhé."

Tạ Thanh nhẹ nhàng thở phào.

Mưa thật đúng lúc!

Cô không muốn nợ nhân tình quá lâu, có ý xin tiền người nhà. Không phải người nhà không cho cô tiền, nhưng cô ở một mình bên ngoài đột nhiên nói thiếu tiền, ông bà nội chắc chắn sẽ lo lắng cho cô.Cô tìm Trương Băng, ký tên nhận nhuận bút, Trương Băng lập tức chuyển khoản cho cô.

Nửa tháng nay cô viết không biết ngày đêm, giao bản thảo hơn mười vạn từ, kết toán lại vừa vặn hơn hai vạn đồng.

Tạ Thanh vừa xuống tầng vừa mở Alipay, nhập số điện thoại của Lục Thành, quả nhiên có tài khoản Alipay.

Tên hiển thị trên Alipay là "*thành"

Tạ Thanh nhập mật mã, ấn vào chuyển khoản, Alipay hiển thị chuyển khoản số tiền lớn, yêu cầu điền đầy đủ tên họ.

Tạ Thanh mỉm cười, gõ chữ vào khung vuông nhỏ.

Tại Văn hóa Thành Thư, các phòng ban bị giữ chân trong phòng họp suốt một buổi sáng.

Trước đây, bọn họ hầu như chỉ hợp tác cùng các tác giả, mua bản quyền của các tác phẩm nổi tiếng, lúc này ký hợp đồng với hai tác giả của phòng làm việc Linh Mặc, xem như Văn hóa Thành Thư là lần đầu làm.

Quảng cáo như thế nào, tiếp thị trên mạng ra sao, tận dụng tài nguyên như thế nào mới có nâng họ lên cũng là chuyện cần thảo luận.

Tất cả các phòng ban đã chuyển bị rất lâu, hôm nay đưa ra về cơ bản đều là các phương án hoàn thiện.

Các trưởng phòng trình chiếu PPT, Lục Thành ngồi ở vị trí chính giữa nghiêm túc nghe, thỉnh thoải hỏi hai ba câu hoặc có ý kiến.

"Rẹt, keng keng keng..."

Di động đột nhiên vang lên, tất cả mọi người đều theo bản năng nhìn xuống phía dưới.

Trong hội nghị có âm thanh tin nhắn hoặc tin WeChat vang lên cũng rất bình thường nhưng tiếng như tiền xu rơi vào túi của Alipay, rất đặc biệt.

Lục Thành nhíu mày, cầm lấy di động, thấy nhắc nhở trên màn hình khóa: Ngọc Sắc Thanh Thanh đã chuyển khoản thành công cho bạn.

Hắn nhất thời không nhớ ra là ai.

Ấn mở Alipay, nhìn thấy số tiền nhận được là hai vạn, kèm theo ghi chú: Tôi là Tạ Thanh, tôi đã xuất viện, cảm ơn Lục tổng!

Thật sự là cách trả tiền gọn gàng và sòng phẳng!

Lục Thành cười nhạt, buông di động, tiếp tục xem PPT.

Tạ Thanh vừa cúi đầu chuyển khoản vừa trở về phòng mình, chuyển khoản xong gặp Trâu Tiểu Doanh nhảy ra chúc mừng cô xuất viện, hai người cùng nhau vào phòng.

Đẩy cửa ra, Tạ Thanh liền chú ý tới hai thùng nước dừa chồng lên nhau trên bàn máy tính, loại này, một thùng 24 hộp.

“Ồ?” Tạ Thanh thuận miệng hỏi Trâu Tiểu Doanh, “Cái này ai mua vậy?”

"Trợ lý Lục tổng đưa tới, có lẽ cảm thấy nếu như biết cậu nằm viện thì nên tỏ vẻ một chút." Trâu Tiểu Doanh lại nói, "Này, Đinh Nhất Phàm nói với cậu chưa? Hắn và Đào Nhiên đã ký hợp đồng xong, đêm mai cả phòng làm việc ra ngoài ăn cơm, sau đó bọn họ sẽ dọn ra ngoài."

Nói xong phát hiện Tạ Thanh nhìn chằm chằm di động không phản ứng, cô ấy nhìn thử, cô ấy đang tìm kiếm cái gì đó.
Tạ Thanh tìm giá nước dừa, một thùng là 110.7 đồng.

"Rẹt, keng keng keng..."

Di động Lục Thành lại vang lần lần nữa.

Trong phòng hội nghị lại xôn xao, Lục Thành xin lỗi trưởng phòng bị cắt ngang hai lần, nhíu lông mày cầm lấy di động.

Ngọc Sắc Thanh Thanh đã chuyển khoản thành công cho bạn.

?

Còn tiền gì nữa?

Hắn tò mò ấn mở, số tiền chuyển khoản là: 221.4 đồng.

Ghi chú: Cảm ơn nước dừa của anh.

Lục Thành buồn cười nhìn chằm chằm màn hình vài giây, một cảm xúc vô danh xông lên làm hắn muốn đáp lại cô chút gì đó, nhưng nhất thời không nghĩ ra cách nào tốt nên buông di động xuống trước.

Phòng làm việc Linh Mặc, Tạ Thanh đã hoàn trả hết "nợ", thoải mái thở phào một cái, cô đã có tâm tình tốt nghe Trâu Tiểu Doanh nói chuyện.

Trâu Tiểu Doanh lặp lại một lần nữa lời vừa nói, cô mới chậm chạp bừng tỉnh: "A... Ký thành á!"

"Đúng, mỗi người một trăm vạn, phòng làm việc ba phần, mua toàn bộ bản quyền ba quyển sách trong tương lai!" Trâu Tiểu Doanh nói.

Nói riêng về cái giá này, kỳ thật cũng không tính là cao.

Từ ba bốn năm trước, tác phẩm của văn học mạng cũng đã có thể chuyển thể thành mấy kịch bản truyền hình mà cũng kiếm được một trăm vạn trở lên rồi, trang truyện và tác giả cũng có lợi nhuận kha khá.

Nếu hơn ba mươi vạn có thể mua toàn bộ bản quyền của một tác phẩm chất lượng, bất luận là mở rộng hay bán đi đều kiếm được lợi nhuận không tồi.

Nhưng mặt khác, cái ngành sản xuất này chỉ như cơn sóng lớn vỗ vào cát. Có lẽ với những tác giả lớn thì việc bán bản quyền không khó nhưng với những tác giả mới, những người bán được tác phẩm đầu tiên chỉ là con số ít.

Không bán bản quyền, bán riêng sách kiếm về ba mươi vạn sẽ có chút khó khăn, đặc biệt là với tác giả mới. Đinh Nhất Phàm và Đào Nhiên có thể được trả từng này cũng là dựa vào Văn hóa Thành Thư.

Vì vậy, cả hai bên cùng có lợi.

Văn hóa Thành Thư có lời, tác giả cũng không lỗ.

Trừ thuế và phần chia cho phòng làm việc đi, hai người đều còn năm sáu mươi vạn, đương nhiên không tội gì tiếp tục làm việc ở đây.

Vào ban đêm, Đinh Nhất Phàm chọn liên hoan ở nhà hàng.

Là một nhà hàng tương đối sang trọng, hắn thông báo trong nhóm, tất cả mọi người nói: "Trời ơi, đại gia!"

Đào Nhiên không cam lòng thua kém, giành mời khách với Đinh Nhất Phàm, bao một quán chuyên tổ chức tiệc vui chơi giải trí gần nhà hàng.

Dù sao cũng là chủ nhật, cùng nhau ra ngoài chơi cũng tiện.

Vì thế 10 giờ sáng chủ nhật, quán tổ chức tiệc náo nhiệt vô cùng.

Xung quanh đều là khu biệt thự, mức tiêu pha không thấp, quán này cũng chịu khó đầu tư. Thiết bị ca hát trong phòng bao đều là loại xịn, các trò tabletop game đều là bản đầy đủ, có đủ các loại trò chơi, từ phổ thông như Switch, X-box đến những trò hòa cổ như điện tử bốn nút cũng đều có đủ, ngoài ra còn có trang thiết bị chơi game thực tế ảo VR hiếm thấy trên thị trường, không biết là đã bỏ ra bao nhiêu tiền.

Tạ Thanh không thành thạo trò chơi, bất quá Trâu Tiểu Doanh muốn trải nghiệm trò VR, cô cũng cùng nhau thử với Trâu Tiểu Doanh.

Trâu Tiểu Doanh chọn trò chơi zombie, thình lình có người nhào lên cắn. Hai người cùng nhau hét chói tai, thu hút mọi người tới vây xem.

Vất vả lắm mới chạy từ chỗ bọn zombie đang chém giết ra ngoài, di động Tạ Thanh vang lên. Cô duỗi tay lấy di động, một con zombie còn sống từ sau lưng ôm lấy cô, há mồm gặm mặt cô.

“Á thật ghê tởm!” Tạ Thanh vừa cười vừa tháo kính mắt, Trâu Tiểu Doanh dùng súng bắt chết zombie, nhanh tay bấm tạm dừng.

Tạ Thanh cúi đầu nhìn màn hình, số di động là số địa phương, cô không lưu nhưng có chút quen mắt.

Cô nghi hoặc nghe máy: "Vâng, chào anh?"

"Tạ tiểu thư."

“… Lục tổng?” Tạ Thanh hoảng hốt, bỗng cảm giác có người nhìn chăm chú, cô quay đầu, không ngoài ý muốn thấy Đinh Nhất Phàm ở giữa đám người vây xem đánh zombie.

Mắt sáng như đuốc, nhìn cô chằm chằm.

Chạm phải tầm mắt của cô, hắn vội vã tránh đi.

Tạ Thanh dường như không phát hiện ra, nhìn xuống mặt đất, tiếp tục nghe điện thoại: “Có chuyện gì sao?”

Chương 10

"Hôm nay vừa khéo tôi qua bên đó." Lục Thành dừng lại một chút, "Buổi tối cô rảnh không? Tôi mời cô đi ăn cơm."

Tạ Thanh: “Thật xin lỗi, buổi tối chúng tôi làm tiệc chia tay cho Đào Nhiên và Đinh Nhất Phàm."

Lục Thành lại nói: "Còn buổi trưa thì sao?"

Tạ Thanh nhăn mày.

Hai người không thể nói là quen biết, cũng không có hợp tác gì. Đột nhiên Lục Thành mời cô ăn cơm, cô cảm thấy không thể hiểu được.

Vì thế, cô trực tiếp hỏi: "Vì sao mời tôi ăn cơm?"

Bên kia im lặng một chút, rồi cười như có như không.

Tiếng nói trở nên lười biếng và chậm rãi: "Lúc trước tôi cảm thấy Tạ tiểu thư rất khách khí, sao khi người ta thật sự giúp đỡ thì không còn khách khí nữa? Tôi nhớ ngày đó tôi đạp cửa cứu cô, còn ở bệnh viện hơn hai tiếng, trả tiền cọc, cô không muốn gặp mặt nói cảm ơn với tôi?"

Tạ Thanh cứng họng.

Tuy rằng loại lý do “bắt cóc đạo đức” [1] nghe có hơi khó chịu nhưng khó có thể phản bác.

[1] Dùng tiêu chuẩn đạo đức quá cao, không thực tế ép buộc, tấn công người khác.

Vì thế, cô gật đầu: “Tôi mời anh.”

Trong một cái chớp mắt, cô cảm thấy cảm xúc của ánh mắt sau lưng càng lúc càng mãnh liệt rồi.

Tiếng nói trong điện thoại càng lười biếng: "Không cần, cô chỉ cần lo chọn nhà hàng là được, lát nữa tôi tới phòng làm việc đón cô."

Nói xong không cho cô nói thêm nữa, trực tiếp cúp điện thoại.

“…” Tạ Thanh đứng im bó tay một lát, gửi tin nhắn tới số điện thoại của hắn.

"Tôi không ở phòng làm việc, hôm nay tất cả mọi người đều ra ngoài chơi."

Sau đó cô gửi địa chỉ chi tiết và tên quán cho hắn.

Vài giây sau, Lục Thành nhắn trở lại:

"Đã xem."

Đánh zombie thêm vài ván, tới gần 12 giờ trưa, di động Tạ Thanh vang lên lần nữa.

Cô nghe điện thoại, Lục Thành lời ít ý nhiều nói "Tôi tới rồi", cô vừa nói "Tôi ra ngay đây" vừa đi ra cửa, thay giày, mặc áo khoác.

Đinh Nhất Phàm cũng theo cô ra, cô cúp điện thoại nhìn hắn, hắn cũng nhìn cô, ngữ khí do dự và cẩn thận: "... Cô ra ngoài sao?"

Kỳ thật hắn biết rõ cô đi ra ngoài làm gì.

Tạ Thanh gật đầu, cũng không che dấu: “Lục tổng bảo tôi ra ngoài ăn một bữa cơm."

“Vậy cô chú ý an toàn nhé…”

Đinh Nhất Phàm khô khan nói.

"Buổi tối chúng ta còn tiệc liên hoan, cô đừng quên..."

Tạ Thanh mỉm cười gật đầu: “Ừ, tôi ăn cơm trưa xong sẽ trở lại."

Nói xong cô mở cửa đi ra ngoài, gió lạnh nhào tới.

Đinh Nhất Phàm vừa khéo cảm nhận được, hắn cảm thấy không khí lạnh lẽo này giống như lũ giám ngục trong <Harry Potter>, luẩn quẩn trong ngực hắn, hút sạch mọi vui sướng.

********

Tạ Thanh ra khỏi quán, liền nhìn thấy xe Lục Thành dừng ở ven đường.

Hắn xuống xe chờ cô, không mặc áo khoác, một thân âu phục màu đen giữa mùa đông lạnh lẽo có chút cô đơn.

“Lục tổng.” Tạ Thanh khách khí gật đầu với hắn, thấy hắn giống như muốn vòng qua mở cửa cho cô, vội vàng bước chậm lại, tự mình kéo cửa xe ngồi vào.

Lục Thành nở nụ cười, cũng ngồi vào ghế lái, nhìn cô từ kính chiếu hậu: "Cô ăn gì?"

Tạ Thanh: “Tới quảng trường bên kia đi, rất nhiều nhà hàng, Lục tổng nhìn xem muốn ăn cái gì."

Cô nói "quảng trường" chính là trung tâm thương mại lần trước hai người vô tình gặp nhau, tầng năm tầng sáu đều là nhà hàng.

Trong kính chiếu hậu, Tạ Thanh nhìn thấy Lục Thành ngước mắt, bất mãn với cách cô chuyển nhiệm vụ chọn nhà hàng sang cho hắn.

Cô cúi đầu né tránh, tay lướt điện thoại.

Lục Thành nắm tay lái suy nghĩ một chút: "Cơm tây hay đồ Trung Quốc?"

"Đều được."

"Thanh đạm hay khẩu vị mặn một chút?"

"Gì cũng được."

Hắn cười ra tiếng, trêu chọc nói: “Tạ tiểu thư có bao giờ bị đánh khi đi ăn với bạn bè chưa?"

Đều được, gì cũng được, tùy là ba từ cấm kỵ khi hẹn ăn cơm.

Tạ Thanh rốt cuộc cũng không trốn tránh nữa, ngẩng đầu suy nghĩ một chút: "Lục tổng chọn một nhà hàng anh thích nhất đi, tôi ở đây cũng không ăn nhà hàng bao giờ, ăn chỗ nào cũng được."

Được rồi, cũng coi như đáp án.

Lục Thành hơi trầm ngâm, khởi động xe, nhưng không tới trung tâm thương mại, mà vào một chỗ gần khu biệt thự.

Dừng xe trước một tiệm cơm Tây, Lục Thành dẫn Tạ Thanh vào, mới đẩy cửa, phục vụ đã nhiệt tình bước lên đón: "Lục tiên sinh."

Nơi này trang trí đơn giản, tao nhã, vách tường và bàn ghế đều là màu trắng, trông sáng bóng như phủ sơn polyester, sàn nhà màu đen bóng. Ngoài cửa sổ sát đất, cành khô mùa đông phủ sương phù hợp với bối cảnh và trang trí trong nhà hàng, đúng với câu "phong cách tối giản".

Giữa trưa, người tới nơi này dùng cơm không quá đông. Phục vụ dẫn bọn họ tới ghế dài gần cửa sổ, mang hai thực đơn và rượu lên sau đó rời đi, xung quanh trở nên yên tĩnh, không có tiếng động.

Nhà hàng chuyên về các món bít tết, Tạ Thanh không hay ăn, sau khi lật vài trang thực đơn cũng không có lựa chọn nào.Lại lật thêm hai trang, người đối diện đột nhiên mở miệng: "Cá hồi chiên của nhà hàng này cũng không tồi, cô có thể thử xem."

Tạ Thanh lập tức có cảm giác được cứu: "Được, cảm ơn anh."

Lục Thành gọi phục vụ tới, cho Tạ Thanh cá hồi chiên, còn mình thì chọn bò bít tết sườn chữ T bảy phần chín.

Món khai vị hắn chọn salad cá ngừ, cân nhắc món chính của Tạ Thanh cũng là cá nên hắn gọi cho cô món trứng ác quỷ.

Sau đó gọi thêm hai món nhẹ, Lục Thành hỏi Tạ Thanh: "Cô muốn điểm tâm ngọt hay đồ uống?"

Vừa rồi nhìn thực đơn, Tạ Thanh đã lĩnh hội được mức giá của nhà hàng này, lập tức lắc đầu: "Không cần đâu..."

Hắn vẫn gọi cà phê cho mình và gọi nước trái cây cho cô, còn gọi thêm một phần bánh red velvet nữa.

Tạ Thanh cho rằng hắn muốn ăn bánh kem, lại nghe hắn nói: "Nhà hàng này bánh kem rất ngon, nếu cô không ăn thì đóng gói lại."

Tạ Thanh: “… Cảm ơn.”

Gọi đồ xong, nhân viên phục vụ dò hỏi: "Anh chị muốn mang hết lên hay mang theo trình tự?"

Chuẩn cơm Tây thì dĩ nhiên là theo trình tự, từ món khai vị cho tới món chính, hỏi như vậy là một kiểu nhập gia tùy tục, vì có những khách khi ăn cơm thường nói chuyện phiếm, không muốn bị làm gián đoạn khi nhân viên bê thức ăn lên.

Lục Thành gật đầu nói: “Mang hết lên đi.”

Xung quanh khôi phục yên tĩnh, trong lúc chờ đồ ăn lên thì cả hai không có chuyện gì để làm, cách đơn giản để nhất tránh xấu hổ là nói chuyện phiếm.

Tạ Thanh nghĩ tới nguyên nhân tới đây ăn bữa cơm này, nghiêm túc nói cảm ơn với Lục Thành: "Cảm ơn Lục tổng ngày đó đã đưa tôi tới bệnh viện và trả tiền đặt cọc cho bệnh viện giúp tôi."

Cô vừa mở miệng thì Lục Thành liền vui vẻ trở lại, quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ sát đất, sau đó quay lại nói: "Tôi gọi cô ra đây không phải vì chuyện này."

Ngừng một lát, hắn cười cười rồi nói tiếp: "Tôi cảm thấy Tạ tiểu thư là người rất thú vị."

“Thú vị?” Tạ Thanh nhăn mày, hắn bình tình nói: "Tôi chưa từng thấy qua người có hai thùng nước dừa mà cũng phải trả lại tiền."

Mà còn chính xác tới từng hào, không bỏ số lẻ. Đương nhiên, cũng không làm tròn lên.

Tạ Thanh nhún vai, cầm cốc nước chanh lên uống một ngụm: "Vô công bất thụ lộc, tính toán rõ ràng một chút có cái gì không tốt sao?"

Trong mắt Lục Thành hàm chứa tìm tòi nghiên cứu, hơi nghiêng người về phía trước, hai bàn tay chống cằm, mười ngón tay giao nhau: "Nhưng Tạ tiểu thư rõ ràng cực kỳ keo kiệt với bản thân, chuyện này không thể nói là có lợi, rõ ràng có thể nhận chỗ tốt, tại sao cô không muốn?"

Lời này hiển nhiên không dễ nghe, hơn nữa hai người còn không đủ thân thiết, trong tình huống này có vẻ mạo phạm.

Tạ Thanh chậm rãi hỏi lại: "Tôi keo kiệt với bản thân như thế nào?"

Lục Thành: "Rất nhiều tác giả khi sáng tác thích uống đồ ngọt, còn cô uống thẳng nước đường."

Tạ Thanh: “Tôi thích uống nước đường."

“Phải không?” Đáy mắt Lục Thành càng thêm một phần ý cười, tò mò cũng thêm một phần, "Nhưng lúc tôi đưa cô về từ siêu thị, tôi nhớ ra mình quên mua đồ nên đã tới cửa hàng tiện lợi ở tiểu khu các cô một chuyến."

"Đường trắng ở cửa hàng tiện lợi đã hết nhưng vẫn còn đường viên." Hắn gằn từng chữ nói.

Ý nói là, hắn biết cô vì tiếc tiền nên bỏ gần tìm xa.

Tạ Thanh có chút kinh ngạc với sự cẩn thận của hắn nhưng cũng không ngại bất mãn với từ hắn vừa dùng.

Cô cười lạnh một tiếng: “Thấy mầm biết cây [1]. Lục tổng mở công ty văn hóa làm gì, anh mở văn phòng thám tử tư chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn."

[1] Nhìn sự vật khi mới xuất hiện có thể đoán biết tương lai của nó.

Lúc này phục vụ bưng khay đồ uống vào bàn, hai người đồng thời im lặng, Tạ Thanh lạnh nhạt rũ mắt, Lục Thành thì đánh giá cô, nụ cười không giảm, hắn nhấp một ngụm cà phê.Phục vụ sinh rời đi, hắn buông ly cà phê xuống lắc đầu: “Được rồi, là tôi không biết nói lời khách sáo."

Tạ Thanh nhướn mày nhìn hắn.

“Tôi thu lại lời nói vừa rồi, kỳ thật tôi không cảm thấy Tạ tiểu thư keo kiệt." Hắn ngả lưng vào ghế, "Nhưng từ lần đầu tiên gặp mặt cô, tôi đã rất tò mò."

“Tò mò cái gì?”

“Cô xem, tôi biết cô là Ngọc Ly. Cho nên tôi tò mò vì sao cô muốn làm nghề viết hộ, còn gõ chữ tới nỗi phải vào bệnh viện, cuộc sống cũng trôi qua... vô cùng tằn tiện."

Hắn mở bàn tay, trực tiếp nói ra nghi vấn chôn dấu đã lâu trong lòng: "<Thanh Châu Lục> thành công như vậy, cô hẳn là kiếm được mấy trăm vạn đi. Cho dù cô không sáng tác nữa, chỉ dựa vào lợi tức mỗi năm cũng có thể có hai mươi ba mươi vạn, không phải sao?"

“Mấy trăm vạn?” Tạ Thanh mở to hai mắt kinh ngạc chớp mắt một cái, sau đó lâm vào trầm mặc.

“Không đúng sao?” Lục Thành hỏi lại.

Hắn rất hiểu biết giá cả các tác phẩm. Tuy rằng trình độ các tác phẩm ở trong tay hay ở trên mạng có khả năng chênh lệch rất lớn, nhưng <Thanh Châu Lục> là tác phẩm cực kỳ nổi tiếng tới nỗi trở thành một hiện tượng, bất luận đặt ở đâu cũng có giá bán cao nhất.

Hắn nói "mấy trăm vạn" kỳ thật chỉ là tính sơ qua, nếu như bàn các điều khoản trong hợp đồng khôn khéo một chút, nhận phần trăm từ việc mở rộng trò chơi, chỉ tính riêng khoản đó thôi thì mấy trăm vạn không phải vấn đề.

Huống chi, Văn hóa Thành Thư từng vì quyển sách này tiếp xúc với Truyền thông Khởi Văn, có ý hợp tác, cuối cùng bị Khởi Văn hét giá trên trời dọa lùi.

Tạ Thanh bình tĩnh lại, hỏi hắn: "Lục tổng cảm thấy <Thanh Châu Lục> có giá trị tới mấy trăm vạn sao?"

"?" Lục Thành càng tò mò, "Cô cảm thấy không đáng giá sao?"

Tạ Thanh cúi đầu uống nước chanh: “Tôi kiếm được tổng cộng sáu vạn đồng."

Cô rõ ràng nghe được đối phương hít một hơi lạnh.

Ngẩng đầu, Tạ Thanh thoáng chốc cảm giác được cô có khả năng đạt được thành tựu ghê gớm.

- -- Lục Thành, người đại diện nổi tiếng trong giới tác giả, cứng đờ trước mặt cô.

Trong lúc cứng đờ, bằng thói quen nghề nghiệp Lục Thành tính toán lại số quyển của <Thanh Châu Lục>.

Cả bộ bảy quyển.

“Một cuốn sách không tới nổi một vạn sao?"

Tạ Thanh: "Một cuốn sách một vạn, hai quyển cuối không lấy phần lẻ."

“Trước thuế sao?"

Tạ Thanh gật gật đầu.

"Bán đứt cả bộ bảy quyển?"

Tạ Thanh lại gật đầu.

“… Vĩnh viễn?”

Thấy được sự phức tạp giữa mày hắn, cô do dự một chút, lần thứ ba gật đầu.

Kỳ thật cô cũng biết mình ký bị lỗ.

Lúc ấy cô hoàn toàn không tiếp xúc qua giới văn học mạng, chỉ đăng <Thanh Châu Lục> trên tạp chí. Khi nhà xuất bản thuộc Truyền thông Khởi Văn tìm được cô, biên tập mở miệng là nói rất thích tác phẩm của cô, nhưng nói đề tài này hiện tại không hot, cô ta sẽ cố gắng hết sức giúp cô, nhưng giá tiền khó mà cao được.

Biên tập còn nói, "toàn bộ bản quyền" trên hợp đồng là lệ cũ trong giới.

Bây giờ nghĩ lại, mánh khóe này dùng với đa số các tác giả đều công hiệu, cho nên lời biên tập mới thuần thục như vậy.

Cô cũng giống như vô số tác giả mới, trước "sự săn sóc nhiệt tình" của biên tập, hoàn toàn không tưởng tượng nổi người ta thân là nhà xuất bản sẽ lừa tác giả mình "rất thích".

Thông tin không cân xứng, người lão làng lừa người mới, dễ dàng biết bao.

Sau này, cô quen biết Lưu Cẩm, từ trong miệng Lưu Cẩm mới biết mình bị lừa.

Cô hỏi Lưu Cẩm mấy tập truyện này đáng giá bao nhiêu, Lưu Cẩm nói: "Ít nhất cũng tới mấy chục vạn đi..."

Lại an ủi cô: "Cũng chưa chắc người ta cố ý lừa cậu, đề tài này quả thật không hot, có thể bọn họ suy nghĩ cẩn thận một chút..."

Hiện giờ thấy phản ứng của Lục Thành, Lưu Cẩm lúc ấy bởi vì thấy cái giá chênh lệch quá lên nên căn bản không dám nói thật với cô.

Lục Thành cứng ngắc ở trước mặt cô không biết bao lâu, khó khăn cười gượng: "Khởi Văn cũng thật đủ xấu xa."

"Tôi còn tưởng rằng tôi mua một trăm vạn ba quyển đã đủ khôn khéo, không ngờ bọn họ..."

Một vốn bốn lời.

Tạ Thanh cười không nổi.

Mặc dù cô hối hận cũng muộn rồi, lúc trước cô đã thuyết phục bản thân mất vài chục vạn là chuyện thật, nhưng cái giá chênh lệch giống như lòng sông với mặt biển vậy, đột nhiên biến thành mấy trăm vạn, cô cảm thấy khá chấn động.

Quan trọng hơn là, nếu như thật sự có khoản tiền đó, tình hình bây giờ của cô sẽ khác.

Những chuyện làm mất sạch danh dự của cô kia, có lẽ cũng có thể giải quyết dễ dàng.

Cô đột nhiên cảm thấy khổ sở, vô cùng ấm ức. Có lẽ trong tiềm thức vừa biết chuyện kia không cách nào giải quyết trong chốc lát, đáy lòng cô sinh ra một loại cảm giác bức thiết không có lý trí.

... Cô thật sự muốn giải thích với người khác, khiến người ta tin tưởng cô.

Là ai cũng được.

Lục Thành bỗng nhiên nghe được cô nói: "Nếu như tôi nói tôi không có đạo văn, Lục tổng có tin không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau