BA VẠN DÒNG THƯ TÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ba vạn dòng thư tình - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

"..."

Đúng lúc phục vụ mang món chính lên, hai người im lặng nhìn nhau.

Phục vụ rời đi, Lục Thành khàn giọng mở miệng:"Cô xem qua tác phẩm của Điều Sắc chưa?"

"Có xem qua."

Hắn hỏi tiếp: "Điều Sắc làm giả sao?"

"Không có."

"Vậy..." Lục Thành bật cười, "Cô là trực tiếp khôi phục và chắp nối lại. Cái khác tôi không dám nói nhưng tôi đã xem bản gốc."

Tiêu Như Sắc xuất bản vào năm 2006, là một trong những tác phẩm thuộc về series Cửu Châu hot nhất năm đó.

Đây là bộ tác phẩm rất thần kỳ.

Thần kỳ ở chỗ, không biết có phải có thuộc tính đặc biệt nào không, nó đặc biệt được những người muốn đạo văn ưu ái.

Các tác phẩm đạo văn trên mạng rất nhiều, nếu như đạo văn mấy bản, hầu như sẽ có một phần lấy từ. Có người copy miêu tả, có người ôm đi tình tiết.

Bởi vậy, thậm chí trong giới có người trêu chọc nói, sau này không bằng tái bản thành loại sách tham khảo đi, là sách dành riêng cho những người đạo văn.

Nếu ở trong ngành giải trí, có lẽ sẽ có chủ đề gọi là #Thương Tiêu Như Sắt#.

Tạ Thanh không đổi sắc mặt cầm quả chanh vàng óng vắt nước vào món cá hồi.

Cầm dao nĩa cắt cá hồi, cô nhịn không được cười khẽ: "Lục tổng biết rõ bản thảo của tôi là viết tay chứ?"

Lục Thành gật đầu: "Tôi đã xem qua bản thảo của cô ở phòng làm việc."

Tạ Thanh không ngẩng mặt lên, tập trung cắt cá hồi: " đạo văn hơn 100 quyển sách, cho dù sách giấy hay sách mạng, với một người viết tay thì cũng là số lượng công việc quá lớn."

Lục Thành không phủ nhận cái này nhưng đối với một tác phẩm đạo văn mà nói, lời này kỳ thật không có sức thuyết phục.

... Đạo văn cũng đã đạo văn rồi, hà tất còn cần phải viết tay? Chắp vá và gom góp hơn 100 quyển sách, chỉ dựa vào khôi phục và chắp nối cũng có thể làm ra một cốt truyện hoàn chỉnh.

Hắn im lặng nhìn cô, cô vẫn tập trung nhìn cá, môi mỏng giống như củ ấu khẽ mở, bình yên ăn một miếng cá.

"Tôi không viết."

Khẩu khí của cô làm cho Lục Thành bừng tỉnh giữa lúc cho rằng cô đang đánh giá hương vị cá hồi.

Sửng sốt một chút, hắn mới có phản ứng: "... Cái gì cơ?"

"Tôi không viết." Cô rốt cuộc cũng nhìn hắn, uống một ngụm nước chanh, "Tôi chỉ có một tác phẩm duy nhất là."

Cái này ngoài sức tưởng tượng rồi.

Tay Lục Thành đang cắt bò bít tết dừng lại một lúc lâu: "Nhưng được đăng nhiều kỳ trên Weibo cá nhân của cô."

Weibo cá nhân của Ngọc Ly, có dấu V vàng chứng thực.

"Weibo của tôi luôn ở trong tay nhà xuất bản." Tạ Thanh cười cười, chậm rãi lắc đầu, nhìn qua thần sắc Lục Thành, nói, "Lục tổng không tin cũng rất bình thường.”

Lông mày hắn chau lại.

"Chuyện này, rất khó hiểu." Cô bất đắc dĩ nhún vai, "Tôi nói bản thảo không phải tôi viết, nhà xuất bản lại nói là tôi gửi bản thảo đi. Nói thật, tôi vẫn không thể hoàn toàn xác định cuối cùng là có chuyện gì xảy ra."

Là có người mạo danh tên cô gửi bản thảo cho nhà xuất bản hay chính nhà xuất bản giở trò quỷ? Cũng có thể.

Lục Thành nhíu mày trầm tư: "Cô có xem qua hợp đồng không?"

"Hợp đồng?"

"Hợp đồng xuất bản."

Tạ Thanh lắc đầu: "Lúc chuyện mới xảy ra, tôi gọi điện cho nhà xuất bản, lúc ấy tổng biên tập nổi nóng, mắng tôi một trận sau đó đơn phương hủy hợp đồng rồi."

"..."

Lục Thành trầm mặc tiêu hóa câu chuyện thăng trầm này.

Vô thức hỏi: "Thật sao?"

Tạ Thanh cười nhẹ: "Tôi nói, Lục tổng không tin cũng rất bình thường."

Ngoại trừ Lưu Cẩm, cô không có nói chuyện này cho người khác. Giờ đột nhiên nói với một người không tính là quen thuộc, cũng không tính là "người ngoài", không hiểu sao Tạ Thanh cảm thấy nhẹ nhõm.

Có lẽ đây chính là cảm giác tìm "hốc cây", cứ nói hết ra, đối phương có tin hay không cô cũng không thèm để ý.

Lục Thành nghẹn họng một phen: "Tôi không có ý đó." Hắn cười cười, cũng không nói cái khác.

Sau đó bữa ăn của hai người có chút trầm mặc, món chính nhanh chóng được giải quyết, nhân viên phục vụ bưng món bánh ngọt lên cho Tạ Thanh và Lục Thành, Tạ Thanh cầm điện thoại: "Đóng gói món bánh ngọt giúp tôi, tính tiền."

Cô cảm thấy mặc kệ Lục Thành có cần mượn danh nghĩa cần cảm ơn mà mời cô tới đây không, bữa cơm này cô cũng phải mời.

Vừa mở mã thanh toán trong WeChat pay, cô nghe thấy Lục Thành nói: "Trừ vào thẻ thành viên của tôi đi, cảm ơn."Tạ Thanh sững sờ. Nhân viên phục vụ đương nhiên biết suy nghĩ cẩn thận giữa khách quen và khách lạ không biết sau này còn tới nữa hay không thì nên thỏa mãn ai tốt hơn, nói "Được" một tiếng, sau đó xoay người đi lấy hộp đóng gói.

Tạ Thanh đành phải nói: "Vậy cảm ơn Lục tổng mời cơm."

"Không cần khách sáo." Lục Thành cười cười, nhấp một ngụm nước chanh, "Vậy của cô..."

Lời ra khỏi miệng lại dừng lại.

Hắn phát hiện không biết bản thân muốn nói cái gì.

Đóng gói bánh ngọt xong, Lục Thành đưa Tạ Thanh trở lại quán vui chơi giải trí.

Hắn không có ý đi vào, dừng xe, nói với Tạ Thanh một câu "Có cơ hội gặp lại" để tạm biệt nhưng Tạ Thanh đã đi xuống xe.

Cửa xe đóng lại, hắn vô thức nghiêng đầu nhìn. Ánh mắt xuyên qua sương mù trắng nhạt phủ lên cửa sổ thủy tinh, thấy Tạ Thanh chậm chạp leo lên bậc thang quán, thò tay đẩy cửa.

Sau khi vào cửa lại nghiêng người đóng cửa, thấy hắn còn chưa đi, cô lễ phép vẫy vẫy tay.

Lục Thành bất giác nhích sang gần ghế phụ, cũng vẫy tay với cô.

Tạ Thanh cởi áo lông và đổi giày, nhân viên quán thấy toàn thân cô là khí lạnh, có lòng bước lên đưa cốc socola nóng cho cô.

Cô cầm lấy cốc socola nóng đi vào, muốn xem Trâu Tiểu Doanh ở phòng nào, nhưng lại bị Đinh Nhất Phàm chặn ở cửa ra vào phòng KTV.

Đinh Nhất Phàm nhìn cô, hỏi: "Ăn thế nào?"

Tạ Thanh ngước mắt lên: "Ăn rất ngon."

Đinh Nhất Phàm rõ ràng mất tự nhiên, chần chừ một lát, nói: "Vậy... Có cơ hội cô dẫn tôi đi ăn một lần được không?"

Tạ Thanh mỉm cười: "Tôi nghe bọn họ nói anh đã thuê phòng xong rồi, tiếp theo muốn dọn đi."

"Ừ, đúng." Sắc mặt hắn trắng nhợt, suy nghĩ một chút, lại nói thêm: "Nhưng tôi vẫn muốn ăn cơm nha, trở lại có thể..."

"Thu dọn đồ đạc sẽ rất mệt đó." Cô nói bằng giọng ấm áp, "Bình thường tôi phải chạy cho kịp bản thảo, ăn cơm cũng phải nhanh, ra ngoài ăn rất phí thời gian."

Cô rất bình thản. Kỳ thật phần lớn thời gian ở trong phòng làm việc, cô đều có phong cách lạnh nhạt như thế này. Nếu như nói chuyện với cô lúc cô đang suy tư nội dung cốt truyện, giữa lúc cô không tập trung còn có chút lạnh lùng, người trong phòng làm việc và người quen đã sớm phát giác ra điểm này.

Nhưng lúc này, sự bình thản không nói nên lời của cô lại làm cho Đinh Nhất Phàm thấp thỏm. Tim của hắn đập nhanh, nhanh tới nỗi gần như bắt kịp âm thanh đổ xúc xắc trong phòng.

Bầu không khí giữa hai người trở nên tế nhị, cũng may Tạ Thanh kịp thời mở miệng: "Trâu Tiểu Doanh đâu?"

"...Vẫn đang đánh zombie." Đinh Nhất Phàm nói.

"A, vậy tôi cũng đi chơi đây." Cô nói xong thì rời khỏi tầm mắt hắn.

5 rưỡi chiều, mọi người rời khỏi quán vui chơi, gọi ba chiếc xe tới nhà hàng Đinh Nhất Phàm đặt trước.

Tống Mặc và Trương Băng cũng được mời tới, nghĩ tới tương lai tốt đẹp của phòng làm việc, tâm tình ai cũng vui vẻ, vây quanh hai bàn tròn trong phòng trò chuyện hăng say.

"Cạn ly!" Vài đĩa rau trộn được mang lên, các nam tác giả ngồi cùng một chỗ với Tống Mặc hò reo nhau cạn ly.Đám nữ tác giả ở bên cạnh xem, Trương Băng cũng mời mọi người: "Đến đến đến, chúng ta cũng cạn một cái." Nói xong đưa cho Đào Nhiên một ly rượu nho, "Chúc cô có năng lực sáng tác tuôn trào như suối, có sách bán chạy, sớm ngày thành đại thần!"

"Cảm ơn mọi người!" Tâm tình Đào Nhiên hôm nay cũng không tệ, mỉm cười nói, "Chúc mọi người nghìn chữ giá cao, gõ chữ thuận lợi!"

Tống Mặc uống xong với nhóm nam tác giả, cũng qua bàn rượu bên này: "Chúc tất cả mọi người càng ngày càng khỏe!"

Đào Nhiên nở nụ cười: "Những lời này không giống người học khoa văn đại học B đi ra đâu nha."

"Nhưng là sự thật mà." Tống Mặc phớt lờ vẫn nâng cốc, mọi người cũng uống một ngụm.

Đặt chén rượu xuống, hắn nhìn Tạ Thanh: "Đúng rồi, Nhất Phàm rời đi, cô vừa khéo chuyển lên phòng VIP đi."

"Oa oa..." Trâu Tiểu Dư ồn ào bên cạnh Tạ Thanh, vỗ tay thật lớn, "Thanh Thanh, thật vương giả! Hơn một tháng đã sang phòng VIP!"

Tống Mặc lại chỉ ngón tay vào nữ tác giả khác: "Còn Mạnh Viện nữa, bây giờ cô là lớn nhất tổ nữ tần, phòng VIP của Đào Nhiên thuộc về cô rồi!"

Mạnh Viện là một cô gái nhỏ hay xấu hổ, lúc ở nhà viết văn vì không kiếm được tiền nên không được người nhà ủng hộ, sau lại bị thúc hôn nên dứt khoát trốn tới phòng làm việc Linh Mặc làm công việc viết hộ.

Bây giờ có thể vào phòng VIP, đối với cô ấy là một thành tựu.

Cô ấy đỏ mặt cụng ly với Tống Mặc: "Cảm ơn Tống ca!"

Có nam tác giả bàn bên cạnh tru lên: "F*ck, có hai phòng VIP thì nữ tác giả chiếm cả hai! Tôi không phục! Các huynh đệ chúng ta không thể yếu thế nha!"

Mọi người cười vang, Đinh Nhất Phàm khoát tay: "Này này này, không cho phép nội chiến nhé, Tạ Thanh là người tổ nam tần chúng ta đó."

"Cô ấy cũng là nữ đấy!" Vị vừa rồi tiếp tục tru lên.

Tống Mặc ném củ lạc qua, cười mắng: "Vậy cậu tới tổ nữ tần viết đi! Lấy nghìn chữ áp đảo Mạnh Viện, phòng VIP tổ nữ tần lập tức thuộc về cậu!"

Lại một trận cười vang.

Món ăn nóng được bưng lên tới miệng, thịt vịt nướng, tôm hùm, cá và cua hấp, mọi người ăn uống còn náo nhiệt hơn đón Tết.

Lúc gần no thì mọi người ngồi cạnh nhau uống gì đó và nói chuyện phiếm.

Tạ Thanh thừa dịp đi vệ sinh lúc mọi người chuyển chủ đề sang ngành giải trí, rửa tay xong phát hiện máy sấy tay bị hỏng, cô bèn quay trở lại, lúc đi trên hành lang thì đụng phải Đinh Nhất Phàm đi qua đi lại.

Bước chân cô hơi chậm lại, Đinh Nhất Phàm đi tới chỗ cô: "Tôi có chút chuyện muốn nói với cô."

Lời dạo đầu tiêu chuẩn.

Tình cảnh lúc này, có thể làm cho người ta dễ dàng đoán được hắn muốn nói cái gì.

Nhưng người ta không có cách nào cự tuyệt.

Tạ Thanh gật đầu, hắn đi lên phía trước, gương mặt căng thẳng, cô hầu như có thể nhìn ra hơi thở của hắn bất ổn rõ ràng.

Hắn tiến vào phòng không người, sau khi cô vào trong thì hắn đóng cửa lại.

Quay đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau. Tạ Thanh há miệng ra, cũng không nói tới câu biết rõ còn cố hỏi "Chuyện gì?"

Đinh Nhất Phàm hít sâu, chuẩn bị tinh thần lâu như rượu ngon đậm đà nhưng trái tim vẫn đập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Lời tới bên miệng, hết lần này tới lần khác không thể khống chế nên đành phải chuyển hướng: "Có chuyện này, tôi muốn nói với cô..."

Hắn nghẹn âm ở cổ họng, nhìn chằm chằm cô hai giây: "Đào Nhiên... Đào Nhiên không vừa mắt cô bởi vì... Bởi vì ngày cô tới viết thử bản thảo, Lục tổng khen bản thảo của cô viết tốt hơn so với cô ấy."

Tạ Thanh chớp chớp mắt, không nói gì.

Đinh Nhất Phàm không nghe được hồi đáp, đành phải nói lắp tiếp: "Lúc ấy còn chưa ký hợp đồng, cô ấy sợ bị cô cướp mất cơ hội, vì vậy..."

Hắn không nói được nữa.

Lúc này Tạ Thanh mới mở lời, "Vì vậy sao?"

"Vì vậy..." Đinh Nhất Phàm vẫn như bị nghẹn trong cổ họng, "Vì vậy tôi..."

Lại nghẹn họng hồi lâu.

"Tôi cảm thấy... Cô hơn hẳn cô ấy. Nhưng giờ hai bên đã hợp tác thành công, Lục tổng cũng coi như là cổ đông của phòng làm việc chúng ta, nếu như anh ta theo đuổi cô, địch ý của Đào Nhiên với cô có khả năng càng thêm..."

"Anh ta không theo đuổi tôi." Cô cắt đứt lời hắn.

Đạm bạc mà mạnh mẽ.

Cô ngẩng mặt lên, ánh mắt trong trẻo, nhìn hắn chăm chú.

Trực tiếp mở miệng: "Hy vọng anh cũng không nên theo đuổi tôi."

Chương 12

"... Cô biết?" Vẻ mặt Đinh Nhất Phàm căng thẳng, sau đó bật cười, "Đúng, cô rất thông minh, cô đương nhiên biết rõ."

Cô có thể bình tĩnh đối mặt với bất kỳ tính toán của Đào Nhiên mà không cần chút cảnh báo nào.

Nói một cách dễ hiểu, cô nhìn rõ sự ân cần của hắn.

Tới bệnh viện thăm cô, mang thức ăn cho cô, còn cẩn thận chọn phần ăn Giáng Sinh.

Trong lúc vô tình còn bộc lộ tâm tình thấp thỏm.

Mỗi ngày hắn đều không ngừng tưởng tượng ra phản ứng của cô, sau khi cô tới nhà ăn trước một bước, khi gặp cô hắn càng khẩn trương, trăn trở suy nghĩ có phải cô đã biết cái gì hay không.

Cô đương nhiên biết rõ.

Tại sao hắn phải ôm may mắn trong lòng, cảm thấy có lẽ cô không biết đâu?

Tạ Thanh thấy hắn bất giác nắm tay thành quyền, còn nói: "Cảm ơn anh nói cho tôi biết chuyện của Đào Nhiên."

Cô không quá quan tâm chân tướng này, bởi vì mặc dù có biệt cũng không thể giải quyết cái gì.

Nhưng ít ra có thể gỡ bỏ một chút hiếu kỳ trong lòng.

Tạ Thanh cất bước ra ngoài, muốn đưa tay đẩy cửa.

Đinh Nhất Phàm lại đột nhiên gọi cô: "Tạ Thanh."

Cô nghiêng đầu, lông mày hắn hơi nhăn lại, thoạt nhìn rất kiên định lại có chút thất vọng: "Nếu như tôi cứ theo đuổi cô thì sao?"

Tay của cô dừng một chút: "Tự do của anh, tôi quản không được. Chỉ là đứng ở góc độ là bạn bè, tôi đề nghị anh đừng theo đuổi tôi.”

Đinh Nhất Phàm không cam lòng: "Vì sao?"

Tạ Thanh: "Chúng ta không thích hợp, tôi cảm giác không thích hợp.”

Cảm giác rất kỳ diệu, đặc biệt là lúc ý thức được cảm tình của người khác, sau đó cảm giác xuất hiện dù không có lý lẽ cũng là có lý lẽ.

Có lúc cô gặp Đào Nhiên hăng hái, cô có chút chán ghét và chống cự, cũng có lúc tạm thời không có cảm giác gì nhưng sẽ muốn nhìn một chút để xem có thể lâu ngày nảy sinh tình cảm hay không.

Còn có lúc sẽ cảm thấy người này rất tốt nhưng chuyện thay đổi mối quan hệ là không có khả năng, không có hứng thú, không thích hợp hoặc là “vẽ gió” không phải người chung một đường.

Đều rất trừu tượng nhưng thường chuẩn xác.

Đinh Nhất Phàm cười khổ: "Cô tuyệt tình như vậy sao?"

Tạ Thanh yên lặng nhìn hắn, nói từng chữ một: "Nếu như tôi rõ ràng không có ý định ở cùng một chỗ với anh, còn dây dưa với anh, đó không phải càng tuyệt tình hơn hay sao?"

Đinh Nhất Phàm theo bản năng muốn phản bác những lời này, nhưng mở to miệng cũng không biết phản bác cái gì.

Tạ Thanh cúi đầu, đẩy cửa ra ngoài cũng không quay đầu lại. Thật giống như vừa rồi chẳng qua gặp một người bạn bình thường, hàn huyên vài câu về chuyện đồ ăn của nhà hàng này có ngon hay không.

Trở lại trong phòng, mọi người còn đang trò chuyện vô cùng náo nhiệt, không ai chú ý thời gian cô đi vệ sinh có hơi lâu.

Hai phút sau, Đinh Nhất Phàm cũng trở lại, trong tay cầm hai bình rượu trắng, phía sau còn có hai nhân viên phục vụ ôm hai két bia vào.

Tống Mặc nhìn thấy, "Ồ" một tiếng: "Làm gì vậy, cậu muốn tắm rửa à?"

Đinh Nhất Phàm nhếch miệng cười cười: "Tôi thuận đường mua, sợ rượu không đủ uống nên gọi thêm một chút."

Cuối cùng chia cho bên các cô gái hai ba chai bia, số bia còn lại và hai bình rượu trắng là cho nam tác giả.

Khi mọi người ra khỏi nhà hàng, hiển nhiên gần như toàn bộ số rượu trắng đã rơi vào trong bụng Đinh Nhất Phàm.

Hắn cũng không say rượu quậy phá, chỉ là im lặng ngà ngà say. Hai nam tác giả đỡ hắn ra ngoài, bị hắn lảo đảo bước chân hình chữ S, vừa ra khỏi nhà hàng thiếu chút nữa đụng vào gốc cây ven đường.

******

Sau hai ngày liên hoan chính là Nguyên Đán, mọi người có ba ngày nghỉ ngơi.

Đinh Nhất Phàm và Đào Nhiên đã tìm được một phòng trong nội thành, nhân dịp ba ngày nghỉ được mọi người giúp đỡ dọn nhà.

Sau khi hai người đi, Trương Băng lại mời giúp việc tới quét dọn hai phòng VIP cả tiếng đồng hồ, thuận tiện cho Tạ Thanh và Mạnh Viện vào ở.

Vì vậy ba ngày nghỉ ngơi cứ như vậy trôi qua, ngày 4 tháng 1, Tạ Thanh tiếp tục viết bản thảo, bật máy tính lên mới phát hiện mình bỏ lỡ một yêu cầu kết bạn.

Nhất định là hai ngày trước cô bận rộn dọn phòng quá, thỉnh thoảng dùng di động xem QQ cũng không chú ý.

Cô mở tin nhắn ra, thấy nickname đối phương là: Tứ Ngôn.

Kèm theo tin nhắn: Xin hỏi có phải Tạ Thanh không, có tiện nói chuyện không?

Cô nhấn đồng ý, sau đó màn hình nhảy ra một khung trò chuyện.

Tạ Thanh suy nghĩ một chút, chủ động gửi tin nhắn: "Chào anh, Tứ Ngôn, xin hỏi có chuyện gì?"

"Tứ Ngôn": Năm mới vui vẻ!

"Ngọc Sắc Thanh Thanh": Năm mới vui vẻ ~

"Tứ Ngôn": Có một chuyện tôi muốn hỏi cô một chút. Gần đây thành tích của bộ truyện không tệ, có nhà xuất bản tới ngỏ lời mời xuất bản rồi. Tôi muốn hỏi cô một chút có muốn thêm tên vào, hai chúng ta là đồng tác giả, tiền nhuận bút và phần trăm không thành vấn đề. Nếu cô có ý này, hôm khác chúng ta đi bàn hợp đồng, vừa khéo đối phương cũng ở Bắc Kinh.

Kèm theo tin nhắn là một địa chỉ.

Truyền thông Khởi Văn, thành phố Bắc Kinh, khu XX Đông Thành, đường XX.

Sửng sốt một chút, Tạ Thanh chẳng quan tâm tới chuyện tại sao hắn muốn cho tên người viết hộ vào, tâm tư rối loạn gõ lại bốn chữ gửi đi: Truyền thông Khởi Văn?

"Tứ Ngôn": Đúng, một nhà xuất bản rất lớn, nhuận bút cũng không tệ, nếu cô muốn nhìn qua hợp đồng tôi gửi cho cô xem qua nhé?

Không, thứ cô bận tâm không phải cái này.

Mười ngón tay dừng trên bàn phím rất lâu, Tạ Thanh do dự trả lời: Tôi không muốn làm đồng tác giả và hưởng nhuận bút, theo như thỏa thuận bảo mật tôi cũng không thể muốn. Nhưng mà... Tứ Ngôn, anh có thể không hợp tác với Truyền thông Khởi Văn được không? Có thể chọn nhà xuất bản khác được hay không?"Tứ Ngôn":?

"Tứ Ngôn": Vì sao?

Tạ Thanh không thể nói vì sao, chỉ có thể hàm hồ nói.

"Ngọc Sắc Thanh Thanh": Bởi vì một chút lý do cá nhân nên tôi không muốn tiếp xúc với bọn họ nhưng chủ yếu vẫn là ý của anh.

"Ngọc Sắc Thanh Thanh": Nếu anh cảm thấy nhà xuất bản này tốt cũng không sao, tôi sẽ tìm tác giả phù hợp trong phòng làm việc viết bản thảo cho anh, tôi cam đoan nội dung và cốt truyện không sụp đổ.

"Tứ Ngôn":!!!

Sau đó Tứ Ngôn gửi tin nhắn giọng nói, mang theo tiếng cười kinh ngạc: "Tôi... phải dựa vào... em gái như cô thế sao?"

Ý của cô rõ ràng là nếu hắn cứ hợp tác cùng Khởi Văn, cô sẽ không làm nữa.

Tạ Thanh nhún vai, trả lời: Tôi đã nói rõ yêu cầu của mình, anh có thể tham khảo ý kiến của tôi.

Tứ Ngôn vẫn vui vẻ gửi giọng nói: "Được được được, bộ truyện này rất hot, đổi một nhà xuất bản khác cũng không khó. Cô chờ một chút, đừng nóng nảy."

"Ngọc Sắc Thanh Thanh": Cảm ơn rất nhiều!

Những lời này lại làm Tứ Ngôn nổi nóng rồi, tiếng nói có chút run rẩy: "Này, đừng có khách khí như vậy... Chúng ta cùng bàn bạc thôi mà, hợp tác vui vẻ!"

"Ngọc Sắc Thanh Thanh": Hợp tác vui vẻ ~~

Không tồi, giải quyết tốt đẹp.

Tạ Thanh thở phào một hơi.

Việc này nếu Lưu Cẩm biết, chắc chắn cô ấy sẽ nói cô coi nhẹ nhân tình.

Quả thật, cô có thể chú ý nhân tình một chút, tùy Tứ Ngôn ký hợp đồng xuất bản truyện.

Nhưng đối phương lại mới hợp tác với Tứ Ngôn, cũng giống như cô. Cô đã nói rõ yêu cầu của mình, cho Tứ Ngôn cân nhắc lợi hại giữa hai bên rồi chọn lựa, là cách làm rất công bằng.

Tứ Ngôn chọn đối phương, bọn họ có thể gặp nhau thì cũng sẽ có lúc chia tay; Tứ Ngôn chọn cô, nói rõ bản lĩnh của cô đáng giá để Tứ Ngôn vứt bỏ Khởi Văn.

Vì cái gì cô phải thà rằng bản thân chịu nghẹn khuất cũng phải để ý tới nhân tình?

********

Mùng 5 tháng 1, Nhất Sinh Thư đúng hẹn tới Văn hóa Thành Thư.

Đêm qua, Tứ Ngôn không biết bị động dây thần kinh nào, muốn hắn nâng hắn ta thành tân tác giả của Văn hóa Thành Thư. Nhất Sinh Thư cảm thấy bản thân biết rõ hắn tìm người viết hộ còn đề cử hắn cho Văn hóa Thành Thư rất không thích hợp, khéo léo từ chối nhưng Tứ Ngôn lại nói có tin đồn Văn hóa Thành Thư đang tìm kiếm một tác giả viết hộ, có thể sẽ không để ý những chuyện này trong lòng.

Sau khi cẩn thận suy nghĩ, Nhất Sinh Thư vẫn từ chối. Nếu Văn hóa Thành Thư thật sự không thèm để ý vấn đề viết hộ, Tứ Ngôn trực tiếp đi giật dây ở phòng làm việc Linh Mặc cũng có thể hợp tác thành công. Bảo hắn lấy thân phận tác giả cấp thần mở miệng nói chuyện này, không cần thiết cũng không thích hợp.

Hôm nay hắn tới là ký hợp đồng tân tác giả cho bản thân.

Năm năm trước hắn có một tác phẩm danh tiếng, vốn đã ký hợp đồng điện ảnh và truyền hình, hơn nữa đối phương cũng không có nịnh nọt qua.

Văn hóa Thành Thư muốn có bản quyền hoạt hình và trò chơi, cộng lại ký hợp đồng có giá trị tới hơn ba nghìn vạn.

Nhất Sinh Thư cân nhắc tới lần hợp tác trước đều rất hài lòng, kịch truyền thanh và bản quyền sách báo cũng giao cho bọn họ.

Kỳ hạn là năm năm.

Điều khoản hợp đồng kỳ thật lúc trước đã bàn qua mạng nhiều lần rồi, cũng không có gì thay đổi nhiều. Nhưng dù sao số tiền không ít nên Nhất Sinh Thư chạy tới đây một chuyến.Ký hợp đồng xong, Lục Thành tự nhiên muốn mời khách, nhưng giờ mới hơn mười giờ, đi ăn cơm thật sự quá sớm, Lục Thành liền mời hắn vào phòng làm việc uống trà và nói chuyện phiếm.

Nhất Sinh Thư là người ít nói nhưng Lục Thành cũng coi là người khéo nói, dĩ nhiên không nói những lời trêu chọc, phần lớn thời gian chỉ tán gẫu đôi chút về trò chơi kia.

Nhưng hôm nay hắn cũng không nói nhiều, bầu không khí trở nên vô cùng nặng nề.

Nhất Sinh Thư quan sát, suy nghĩ nói: "Lục tổng còn có việc bận sao? Tôi về trước vậy, không sao đâu."

"... Không phải vậy." Lục Thành cười ngượng ngùng.

Từ sau khi ăn cơm với Tạ Thanh, hắn thường xuyên thất thần.

Chuyện cô nói với hắn, làm cho tâm tình của hắn trở nên cực kỳ phức tạp.

Lý trí nói với hắn cũng có thể cô soạn ra tình tiết đó nhưng lý trí dù sao cũng không duy trì được.

Nhìn Nhất Sinh Thư, Lục Thành không khỏi ưu tư mở miệng: "Tôi muốn hỏi anh chút chuyện."

Nhất Sinh Thư: "Chuyện gì vậy?"

Hai người tuy rằng hợp tác cũng đã hai ba năm, nhưng ngồi một chỗ cho tới bây giờ chỉ nói chuyện công việc, không trò chuyện khác.

Lục Thành tìm từ ngữ khéo léo mở miệng: "Tôi nghe được một chút tin đồn, nói hai năm qua anh rất thích một tác giả.

Nhất Sinh Thư nghe xong liền hiểu: "Ngọc Ly?"

Lục Thành gật đầu.

Nhất Sinh Thư lãnh đạm nói: "Tôi thích tác phẩm của cô ấy."

"À, tôi không có ý đó." Phát hiện từ ngữ bản thân có nghĩa khác, Lục Thành bật cười.

Bỗng nhiên dừng lại một chút, lại nói: "Tôi chỉ muốn hỏi một chút, về chuyện xảy ra với cô ấy, anh có suy nghĩ gì?"

Nhất Sinh Thư nhíu mày: "Anh có ý gì?"

Lục Thành thẳng thắn: "Anh cảm thấy cô ấy đạo văn sao?"

Nhất Sinh Thư sững sờ, phản ứng đầu tiên là nói mình đã nói ra suy nghĩ trên mạng rồi.

Nhưng nghĩ lại, nếu như Lục Thành chú ý tới chuyện này, bài viết trên mạng kia hắn nhất định đã xem qua.

Hắn dựa lưng vào ghế sô pha, mười ngón đan lại, nhìn Lục Thành: "Vì sao anh hỏi chuyện này?"

"Tôi tò mò." Lục Thành cười khẽ, dẫn dắt ánh mắt của hắn sang bên cạnh, "Coi như là cuộc thảo luận giữa các độc giả đi."

Nhất Sinh Thư liền thấy một chồng sách trên bàn làm việc của hắn.

Thanh Châu Lục.

Với tư cách từ là fan cứng, hắn liếc từ gáy sách bìa quyển sách thứ nhất là nhận ra phiên bản đầu tiên.

Bộ sách này là xuất bản theo từng quyển, quyển thứ nhất giống số lượng xuất bản của vô số tác giả mới khác, chỉ có một vạn quyển.

Sau đó số sách này nhanh chóng bán hết sạch trong vòng vài ngày, nhà xuất bản vội vàng in thêm. Nhưng mực xưởng in ấn xảy ra vấn đề, gáy sách không có cách nào in lại tên sách màu vàng như cũ nên đổi thành màu đỏ chót.

Nói cách khác, bản in tên truyện màu vàng chỉ có một vạn kia, chỉ có những fan sớm nhất mới mua được.

Nhất Sinh Thư không mua được sớm như vậy, sau này vì một loại chấp niệm nào đó, mới bỏ giá cao mua bản ký tay.

"... Không ngờ Lục tổng cũng là fan của cô ấy." Tâm tình Nhất Sinh Thư trở nên phức tạp.

"Không thể nói là fan." Lục Thành thản nhiên cười cười, "Người như chúng tôi, các tác phẩm nổi danh trong giới đều muốn xem. Mấy ngày nay tôi rảnh rỗi không có việc gì làm nên lấy bộ sách này ra xem lại một lần."

Nói xong hỏi lại lần nữa: "Anh cảm thấy cô ấy đạo văn sao?"

Nhất Sinh Thư tập trung suy nghĩ, chốc lát cười nhạt, lắc đầu: "Chỉ nói tới bảng màu [1], một mảng màu sắc lớn như vậy, ngay cả tác phẩm của Kim Dung cùng bị trùng lặp một đoạn, tôi không có cách nào nói cô ấy sạch sẽ."

[1] Công cụ sử dụng để chống đạo văn của Trung Quốc.

"Nếu như không nói tới bảng màu thì sao?" Lục Thành không từ bỏ.

Nhất Sinh Thư nhớ tới lời Lưu Cẩm nói.

Ngọc Ly nói cô ấy không có đạo văn, cô ấy nói sớm muộn gì cô ấy cũng giải quyết những chuyện này.

Tất cả những người đạo văn đều có thể nói như vậy, nhưng...

Hắn nghĩ tới <Thanh Châu Lục>, hơi thở mạnh mẽ và hiệp nghĩa bên trong.

"Nếu như không nói tới bảng màu..." Hắn cong khóe môi, "Tôi nguyện ý tin tưởng chuyện này có ẩn tình khác."

Nói xong, cảm thấy lời này nghe rất buồn cười.

Có ẩn tình khác? Cũng có thể nói vài chục năm trước Kim Dung xuyên việt tới thời đại này sao chép của Ngọc Ly.

Lục Thành thoải mái thở phào: "Thật tốt quá."

"Cái gì?" Nhất Sinh Thư không hiểu hắn đang suy nghĩ cái gì.

Hắn tự nhiên lắc đầu: "Không có việc gì."

Chương 13

Phòng làm việc Linh Mặc.

Sau khi Tạ Thanh xuất viện thì tạm thời không dám liều mạng viết bản thảo nữa, mỗi ngày chỉ duy trì viết sáu nghìn chữ, chẳng qua thứ bảy và chủ nhật vẫn không nghỉ ngơi như cũ.

Mùng mười hàng tháng, là thời gian tổng kết của phòng làm việc. Lúc này bởi vì Đào Nhiên và Đinh Nhất Phàm rời đi, Tống Mặc cũng tuyển thêm hai người mới, bắt đầu đi làm từ hôm nay, nhân dịp tổng kết Trương Băng giới thiệu hai người này cho tất cả mọi người làm quen.

Thời gian trôi qua mọi thứ cũng thay đổi. Tạ Thanh lúc mới tới hỏi thăm Trâu Tiểu Doanh về Đào Nhiên, Trâu Tiểu Doanh ngắn gọn giới thiệu Đào Nhiên là chị cả.

Lúc này từ miệng Trương Băng, "chị cả" đã thành Tạ Thanh.

"Cô ấy mặc dù là nữ tác giả nhưng viết ở tổ nam tần, hơn nữa chỉ hai tháng đã là người có lương nghìn chữ cao nhất, kỷ lục mới nhất của phòng làm việc."

"Cô ấy ở phòng VIP, hiện tại đang là tổ trưởng."

Những nữ tác giả viết mảng nam tần thật sự không nhiều, hai người mới này rất kinh ngạc và kính nể.

Tạ Thanh dù sao vẫn không quá quen với loại tình huống này, câu nệ gật đầu: "Đừng khách khí, sau này chúng ta cùng nhau làm việc vui vẻ."

Sau khi gặp mặt xong, tất cả mọi người lại quay về phòng.

Trâu Tiểu Doanh ủ rũ bởi vì cô lại không được tăng tiền nhuận bút.

Lúc cô tới phòng làm việc Linh Mặc mới mở không lâu, đợt tuyển người viết hộ thứ nhất có nhuận bút rất cao, lúc ấy cô được 25 đồng một nghìn từ.

Không nghĩ tới một năm trôi qua, nhuận bút của cô cũng chỉ tăng được một chút, hiện tại là 30 đồng một nghìn chữ.

Mạnh Viện của tổ nữ tần mới chuyển vào phòng VIP, giá mới đầu làm việc so với cô chỉ nhiều hơn năm đồng nhưng hiện tại cũng đã lên tới 100 đồng một nghìn chữ rồi, hơn nữa còn có tiền thưởng.

Lại càng không nói tới Tạ Thanh từ 15 đồng nhảy lên 150 đồng.

Trâu Tiểu Doanh buồn rầu, tuy nói giá tiền bây giờ mỗi tháng cô có sáu nghìn đồng, trừ thuế đi thì cũng có hơn năm nghìn, lại còn được bao ăn bao ở nhưng so sánh ra cũng chỉ nhiều hơn người chết một chút.

Nhưng cô cũng không oán trách phòng làm việc. Lấy tiêu chuẩn vận hành của phòng làm việc, tiền nhuận bút nói thế nào cũng là do tác giả tìm người viết hộ quyết định.

- -- Mỗi tháng phòng làm việc sẽ đẩy giá lên cao nhưng tác giả không vừa ý với cái giá đó thì bản thảo lại trở lại giá gốc.

Tạ Thanh biết rõ cô ấy buồn cái gì, lúc tới cửa phòng, huých vào cánh tay cô ấy: "Cho tôi tới phòng cậu xem bản thảo."

Trâu Tiểu Doanh không rõ lắm: "Xem bản thảo gì?"

"Bản thảo của cậu." Tạ Thanh nói, "Xem có thể giúp cậu hay không."

Trong nháy mắt Trâu Tiểu Doanh tựa như thấy cứu tinh!

Cô kỳ thật đã muốn sớm lĩnh giáo Tạ Thanh một chút, nhưng việc xem hộ bản thảo này rất là tế nhị.

Nhất là đối với những tác giả viết rất tốt mà nói... Có lẽ các tác giả có chút danh tiếng đã từng gặp chuyện những người mới gửi bản thảo cho mình xem qua hộ. Những đặc thù của nghề nghiệp khiến cho trong lòng các tác giả đều tồn tại một phần thanh cao của văn nhân, đối với người chưa đủ quen thân mà nói, họ vĩnh viễn không biết khi bạn gửi bản thảo cho họ, thứ bạn thật sự muốn nghe là lời khuyên hay là sự đồng tình.

Nếu như bạn muốn nghe sự đồng tình, người ta lại cho lời khuyên, có khả năng trong lòng bạn sẽ mất hứng và không phục.

Và đổi lại là bạn, nếu như bạn chỉ quen đối phương qua loa, đối phương lại hết lần này tới lần khác nghiêm túc muốn thỉnh giáo bạn, trong lòng bạn nhất định sẽ hỏi "Người này là ai vậy?".

Vì vậy tìm người xem hộ bản thảo phải thận trọng, các tác giả lăn lộn lâu trong giới đều hiểu rõ điều này trong lòng.

Trâu Tiểu Doanh đã kìm nén rất lâu, không biết có nên không biết thẹn mở miệng với Tạ Thanh.

Hiện tại Tạ Thanh chủ động nói ra, cô quả thật muốn ôm đùi Tạ Thanh khóc lóc.

Vì vậy Trâu Tiểu Doanh tỏ vẻ lấy lòng, sau khi vào phòng liền lấy trà và đồ ăn vặt cho Tạ Thanh, lúc Tạ Thanh ngồi trước máy tính, cô còn tính xoa bóp vai cho Tạ Thanh.

Tạ Thanh bị chọc cười, giữ tay cô lại: "Đừng làm quá, mau tìm bản thảo cho tôi xem đi."

Trâu Tiểu Doanh lập tức mở folder tìm bản thảo, chọn một chương gần nhất viết tương đối vừa lòng cho Tạ Thanh xem.

Tạ Thanh quét mắt nhìn sơ qua, ho nhẹ một cái, nghiêng đầu nhìn cô ấy: "Tôi nói thẳng nhé!"

Trâu Tiểu Doanh ngồi xổm xuống đấm chân cho cô: "Ngài nói đi..."

"Đừng làm quá!" Tạ Thanh cười khúc khích, "Tôi cảm thấy vấn đề rõ ràng nhất của cậu là miêu tả quá thừa, độc giả đọc tới đoạn này thấy không có gì ảnh hưởng tới cốt truyện sẽ tự động bỏ qua, rất ảnh hưởng tới tiết tấu."

Trâu Tiểu Doanh không ngờ cô cảm thấy điểm này không tốt, ngẩn ra, giải thích: "Tôi muốn có lối hành văn khá hơn một chút..."

"Lối hành văn hay hay dở không dựa vào cái này." Tạ Thanh tiếp tục xem bản thảo, khóe môi cong lên, "Hành văn hay hay dở không phải nói văn phong có đẹp hay không, từ ngữ có trau chuốt có hoa lệ hay không mà là nhìn thích hợp hay không."

Chỉ cần vẽ rồng thêm mắt [1] cũng đã đạt được hai chữ hành văn tốt.

[1] Thành ngữ Trung Quốc, ý nói hoàn thiện một cách đầy đủ, phù hợp.

Không cần trau chuốt từ ngữ dài dòng, như thế viết ra một vạn chữ cũng vô dụng.

Đột nhiên Tạ Thanh có chút hoảng hốt.

Những lời này, là biên tập viên của Khởi Văn nói cho cô biết.

Bởi vì những lời này trước khi <Thanh Châu Lục> xuất bản cô đã sửa chữa lại số lượng lớn bản thảo, toàn bộ cảm xúc tăng lên rất nhiều, chuyện thành "tác phẩm thần thánh" cũng liên quan tới những lời này.

Vấn đề ở trên hợp đồng, có thể nói là biên tập đã lừa nàng.

Nhưng có những lời này, cô không thể không cảm kích vị biên tập kia.

Nếu như <Xích Ngọc Lục> có liên quan tới nhà xuất bản, cô hy vọng vị biên tập kia không có vai trò trong đó.Tạ Thanh hơi thất thần, bình tĩnh lại, cô nói: "Nếu như cậu cảm thấy trình độ của mình không đủ để gánh cả lối hành văn và tiết tấu tình tiết thì nhất định phải chú trọng tới tình tiết và tiết tấu."

"Lúc cậu xem phim cậu coi trọng cốt truyện hay hiệu ứng? Đây là một quy luật."

Vì kinh phí không đủ nên hiệu quả thị giác không tốt nhưng nhờ cốt truyện hay có thể đảo ngược tình thế, chuyện này ở chỗ nào cũng có.

Hiệu ứng khủng nhưng cốt truyện hỏng bét, cuối cùng ồn ào tới mức danh tiếng sụp đổ, vô số bình luận chê bai, cũng là chuyện nhiều không kể xiết.

Trâu Tiểu Doanh cảm giác thể hồ quán đỉnh [2].

[2] Thành ngữ Trung Quốc, ý ẩn dụ là người nghe được truyền cảm hứng rất lớn, chậm chạp tỉnh ngộ, chậm rãi nói: "Rất có lý nha..."

"Còn chuyện thiết lập nhân vật." Tạ Thanh nói tiếp, "Bây giờ chúng ta viết hộ người khác, không cần tự mình sáng tác. Nhưng nếu sau này cậu tự mình sáng tác, làm người thiết lập nhân vật, có thể..."

Mặc kệ là CP (couple) chính hay CP phụ, cũng có thể thiết kế những mâu thuẫn tự nhiên hoặc thân phận khác nhau.

Như vậy cốt truyện sẽ có sức hấp dẫn mạnh mẽ hơn rất nhiều, hơn nữa như vậy thì rất nhiều cốt truyện sẽ tự nhiên xuất hiện, không cần phí công suy nghĩ nước cũng có thể chảy thành sông.

Đây cũng là những lời mà biên tập của Khởi Văn nói cho cô biết.

Nhưng cô còn chưa nói xong với Trâu Tiểu Doanh thì điện thoại vang lên.

Cô nhất thời chưa kịp lấy lại tinh thần, theo bản năng nghe máy, cũng không nhìn tên hiển thị trên màn hình.

Cô nói “A lô, xin chào", bên kia truyền tới một tiếng nói: “Tạ tiểu thư."

Tạ Thanh giật mình: "Lục tổng?"

Bên kia hỏi nàng: “Bây giờ cô có tiện nói chuyện không? Nếu cô đang chạy cho kịp bản thảo, lát nữa tôi sẽ gọi lại."

Nghe thấy hắn trịnh trọng lạ thường, không biết tại sao Tạ Thanh có cảm giác muốn trốn tránh.

Tạ Thanh liền nói “Chờ tôi một lát", sau đó dịch ống nghe ra hai tấc, xin lỗi Trâu Tiểu Doanh, ý nói bản thân phải tiếp điện thoại trước.

Trâu Tiểu Doanh nhỏ giọng nói cậu đi mau đi, cô liền đứng dậy trở về phòng mình.

Đóng cửa lại, cô nói: “Tiện rồi, có chuyện gì sao?”

Bên kia hỏi: “Nếu tôi muốn đào góc tường của Tống Mặc, cô có đồng ý không?"

“?” Quá bất ngờ, Tạ Thanh không phản ứng kịp, "Đào ai cơ?"

Lục Thành cười nhẹ: “Đào cô.”

Trong điện thoại đột nhiên im lặng.

Chuyện này vốn dĩ không thể nói là thật sự bàn bạc, chỉ là xuất phát từ lòng tôn trọng nên hỏi thăm, bởi vì hắn cảm thấy cô không có lý do gì cự tuyệt.

Nhưng sự im lặng này lại khiến hắn đột nhiên căng thẳng.

Giống như học sinh đang chờ thầy giáo đánh giá bài tập.
Vài giây sau, giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền tới: "Không được, cảm ơn Lục tổng."

Lục Thành không hiểu gì.

Sau đó giải thích: "Không phải bảo cô viết hộ, chúng tôi không có công việc viết hộ. Chúng tôi muốn ký hợp đồng hợp tác bình thường với cô, giống như Đinh Nhất Phàm và Đào Nhiên vậy."

Nhưng cô vẫn từ chối, thậm chí còn bình tĩnh và cương quyết hơn lúc trước: "Không được, tôi không có hứng thú."

"Vì sao?" Ngoài ý muốn, hắn lại mờ mịt hỏi.

Cô hỏi lại: “Vì sao anh muốn giúp tôi?"

"Tôi tin tưởng lời cô nói." Hắn nói, "Cô không có đạo văn, cô không sai hà tất gì phải đi viết hộ? Đổi bút danh tiếp tục sáng tác lại từ đầu, cô sáng tác ra vài tác phẩm hay rồi cô vẫn là đại thần."

Cô không đạo văn, cô không sai.

Đổi bút danh tiếp tục sáng tác lại từ đầu.

Ra vài tác phẩm hay rồi cô vẫn là đại thần.

Câu nào cũng đúng, Tạ Thanh hiểu hết.

Nhưng vẫn không nén được một tiếng cười lạnh bật ra từ trong cổ họng: "Thật sao?"

Lục Thành bị ngữ khí của cô làm chấn động, không nói gì.

Cô còn nói: "Nhưng tôi không cam lòng."

Cô không có đạo văn, cô không sai, dựa vào cái gì phải đổi bút danh, vứt bỏ tất cả làm lại từ đầu.

Cô trong sạch, tác phẩm của cô cũng trong sạch, cô có tư cách kiêu ngạo với hắn.

Dựa vào cái gì mà từ nay về sau cô không bao giờ có thể quang minh chính đại nói "Tôi là Ngọc Ly, tác giả của <Thanh Châu Lục>."

Đổi bút danh là con đường dễ dàng nhất. Cô còn trẻ, nếu như cô muốn, cô hoàn toàn có thể chuyển nghề, cô có cơ hội bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng mà, dựa vào cái gì đây?

Cô cắn chặt răng cũng muốn tiếp tục lăn lộn trong giới này, cho dù bị chen lấy tới biên giới cũng muốn lăn lộn, chính vì ép bản thân từng bước giải quyết xong chuyện này.

Người thật sự làm sai vẫn còn ngủ yên, dựa vào cái gì cô phải bị chửi rủa trong nơi tối tăm.

"Tôi không có đạo văn, tôi không sai, cho nên tôi vẫn còn muốn tiếp tục làm Ngọc Ly."

"Có lẽ anh cảm thấy tôi làm nghề viết hộ thật đáng tiếc nhưng tôi không để bụng."

"Con người của tôi, không thích ngậm đắng nuốt cay, cũng không có thói quen cẩm y dạ hành [3]."

[3] Chịu đựng thiệt thòi hoặc sự che giấu.

"Vấn đề danh dự của tôi, tôi sẽ thông qua pháp luật giải quyết rõ ràng, cảm ơn ý tốt của Lục tổng, tôi đi gõ chữ đây."

Nói xong, cô cúp điện thoại.

Mỗi một chữ đều lạnh như băng, Lục Thành ở đầu dây bên kia cảm nhận được cỗ khí lạnh này rất lâu, cuối cùng buông chiếc điện thoại đã sớm không còn âm thanh gì xuống.

Đúng vậy, hắn có tư cách gì mà đề nghị cô như vậy.

Hắn đang làm cái gì, thương hại cô sao?

Nhưng cô chưa bao giờ biểu lộ chút xíu tâm tình của kẻ yếu. Lúc kể lại cho anh chuyện khiến cô thân bại danh liệt, cô cũng bình thản giống như đang đánh giá đồ ăn.

Tâm hồn mạnh mẽ như thế, sao có thể cần thương hại.

Nhưng hắn muốn làm chút gì đó.

Vì tác giả tài hoa hơn người này làm chút gì đó.

Ngồi cứng đờ thật lâu, rốt cuộc Lục Thành lại lấy điện thoại ra, màn hình xuất hiện một mã số, hắn bấm nhanh.

Điện thoại vang lên hai tiếng, giọng nói ngái ngủ lười biếng của Tống Mặc truyền tới: "Này..."

“Tống Mặc.” Tiếng nói của Lục Thành dừng lại một chút, "Cậu có tiện tới công ty của tôi một chuyến không?"

“…” Tiếng nói bên kia đã tỉnh táo, "Bây giờ sao?"

“Đúng vậy, bây giờ.” Khẩu khí của hắn chậm rãi, “Tôi có việc, rất quan trọng.”

“Mẹ nó, cậu...” Tống Mặc tức giận cười, “Có việc gấp lại gọi tôi qua, cậu có biết điều không vậy?"

Lục Thành nhíu mày: "Chuyện này không tiện để người trong phòng làm việc nghe thấy."

Tống Mặc rốt cuộc cũng nghe ra ngữ khí của hắn không đúng, sửng sốt một chút, cũng nghiêm túc lại: "Xảy ra chuyện gì? Cậu chờ một chút, tôi gọi xe qua đây."

Chương 14

Tới Văn hóa Thành Thư, Tống Mặc phát hiện Lục Thành hôm nay không chỉ u ám, còn vô cùng thần bí.

... Hắn từ nơi xa xôi chạy tới, Lục Thành cũng không có ý nói chuyện với hắn ở công ty mà tới một quán cà phê gần đó.

Bên ngoài quán cà phê là các công ty tài chính và văn hóa làm ăn thịnh vượng, bên trong quán cà phê mọi người chuyện trò vui vẻ, cứ hở ra là lại có một hợp đồng mấy trăm ngàn vạn rơi xuống đất, vì lẽ đó có không ít quán cà phê xây dựng phòng có cách âm tốt để khách hàng nói chuyện làm ăn.

Lục Thành và Tống Mặc vào một quán cà phê như vậy, sau khi nhân viên bưng cà phê lên, Tống Mặc nghi hoặc đánh giá Lục Thành đang trầm mặc uống cà phê: "Sao thế, có tác phẩm lớn nào muốn ưu tiên cho bạn bè sao?"

“Không có.” Lục Thành buông ly cà phê xuống, yên lặng ngẫm nghĩ một chút, hỏi, "Cậu cảm thấy Tạ tiểu thư là hạng người gì?"

"?" Biểu hiện của Tống Mặc trở nên phức tạp.

Đại đa số người nghe thấy người khác hỏi dò một người khác phái không thân không quen cũng không làm ăn qua lại "là hạng người gì", có lẽ đều sẽ nghĩ người đó muốn tìm hiểu người kia.

Tống Mặc chần chờ nói: “Rất… tốt, nỗ lực làm việc, tính cách cũng dễ chịu. "Nói xong có chút tiếc nuối, "Người viết lợi hại như vậy hiếm có, chẳng qua nếu như cậu thích cô ấy... Cũng được, tô ủng hộ cô ấy đổi nghề."

“Cái gì?” Lục Thành nhíu mày, phản ứng lại, "Không phải."

Không phải?

Tống Mặc càng thấy kỳ quái.

Không thân không quen cũng không làm ăn qua lại mà cũng không phải muốn theo đuổi, chẳng lẽ là anh em thất lạc nhiều năm?

Trong khoảng khắc ngắn ngủi mà Tống Mặc lại nghĩ ra tình tiết buồn cười như vậy nhưng lại nghĩ tới chuyện Lục Thành trải qua khi trưởng thành, đột nhiên lại cảm thấy tình tiết máu chó này có chút đáng tin.

Hắn không khỏi ngồi lê đôi mách, cười hỏi: "Cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha?

"Hít..." Lục Thành bất mãn phát ra tiếng hít sâu, "Đừng đoán lung tung, cậu nghe tôi nói đã."

Tống Mặc bĩu môi, vậy cậu mau nói đi, chơi cái trò mập mờ này bao lâu rồi hả?

Lục Thành thở dài: “Xuất phát từ... một loại cảm tình nào đó, tôi muốn giúp cô ấy một chuyện. Tôi cảm thấy với tài lực của Văn hóa Thành Thư, cho dù cô ấy muốn tiền hay danh tiếng cũng không khó. Nhưng lúc tôi chưa cân nhắc những thiếu sót khi nói chuyện này cho cô ấy, bị cô ấy cự tuyệt, tôi muốn thương lượng với cậu bây giờ nên làm thế nào mới thích hợp."

“Giúp cô ấy?” Tống Mặc vui vẻ, “Cậu không cần nhọc lòng quan tâm, cậu có biết bây giờ một tháng cô ấy kiếm được bao nhiêu không? Cô ấy có thể sống thoải mái không lo nghĩ đó."

Lục Thành nâng lông mày, hỏi lại: "Vậy cậu biết cô ấy là ai không?

Tống Mặc: “…?”

Dừng hai giây, hỏi: “Ai vậy?”

Lục Thành nghiêng người về phía trước, hạ giọng một chút: "Cậu phải thề không nói chuyện này ra ngoài."

"... Sao lại giống học sinh tiểu hoạc thế!" Tống Mặc không nể tình phỉ nhổ chửi thầm, thấy Lục Thành nhíu mày thì e sợ, "Được được, tôi xin thề, đại trượng phu nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, tôi tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết cô ấy là ai."

Lục Thành vừa lòng, gật gật đầu, phun ra hai chữ: “Ngọc Ly.”

Tống Mặc vỗ bàn nhảy dựng lên: “Ai?!?!?!”

Động tác tứ chi khoa trương, âm thanh vỗ bàn tràn qua khe cửa cách âm. Vừa đúng lúc làm nhân viên phục vụ đi qua sợ hết hồn, kinh ngạc liếc nhìn.

Lục Thành xua tay ý bảo không có việc gì, lại trợn mắt nhìn Tống Mặc, không cười: "Đừng kêu to."

Sau khi giật mình, phản ứng của Tống Mặc là cúi đầu liếc nhìn ngày giờ trên di động, chắc chắn hôm nay không phải ngày Cá tháng tư.

Rồi sau đó ngơ ngác nói: "Được... Một con chó đạo văn bị ép tới nước này, cũng coi như ông trời có mắt!"

Nói xong chậm chạp muốn ngồi trở lại.

Lục Thành lại nói: “Cô ấy không đạo văn.”

Tống Mặc lại đứng bật dậy: "Hả?!?!?!"

Lục Thành lãnh đạm nói: "Cô ấy nói cô ấy không viết <Xích Ngọc Lục>, có người mạo danh cô ấy đạo văn. Tôi trở về suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này cũng không phải hoàn toàn không thể."

Chuyện tương tự như vậy trong ngành có không ít, ví dự như một vị đại thần chỉ đơn thuần bàn bạc xuất bản, trên danh nghĩa lại có tới mấy người đồng sáng tác; lại ví dụ như mấy năm trước có một nhà xuất bản nào đó bàn bạc "tách ra", một vị biên tập có danh tiếng đã tạo ra một làn sóng khiến các công nhân rời đi, người đó thành lập công ty riêng của mình, vung tay kêu gọi rất nhiều tác giả, khiến họ đổi nơi gửi bản thảo, sau đó có tin đồn truyền ra là vị biên tập danh tiếng kia chưa từng tồn tại, chẳng qua là mọi người cùng nhau dựng lên một hình tượng với bên ngoài, người nghĩ ra hình tượng này cũng là cướp ý tưởng từ tay ông chủ.

Nhiều vô số, cô ấy không phải trường hợp cá biệt.

Tuy không rõ là thật hay giả nhưng đủ để chứng minh chuyện người mạo danh là chuyện có thể xảy ra.

Ngọc Ly chưa bao giờ lộ mặt trước mặt công chúng, người dưới bút danh rốt cuộc là ai, ai biết được?

Tống Mặc trợn mắt ngoác mồm: "Mẹ nó... Đây là phim khoa học viễn tưởng hay phim kinh dị vậy?"

Lục Thành nở nụ cười, không bình luận, chỉ nói: "Cậu suy nghĩ một chút đi, nếu như đây là sự thật, cho cô ấy làm nghề viết hộ không phải cực kỳ không trọng dụng nhân tài sao?"

"Đương nhiên là đúng!" Tống Mặc vỗ bàn, sau đó nghi hoặc, "Nhưng cậu muốn đào cô ấy, vì sao cô ấy lại từ chối? Cậu đưa giá quá thấp sao?"

Nói xong hắn tự cảm thấy, chuyện này không có khả năng.

Không làm ra chuyện đạo văn, Ngọc Ly chính là tác giả hiếm có, là một hiện tượng trong giới, lấy tác phong làm việc của Lục Thành, không thể so đo tiền nong với tác giả như vậy.

Lục Thành thở dài, nói chuyện trước kia Tạ Thanh trò chuyện với hắn cho Tống Mặc, cười khổ nói: "Cô ấy không muốn cúi đầu, cảm giác của tôi không sai, cô ấy muốn theo cái tên Ngọc Ly này tìm lại trong sạch cho mình!"

"Ồ, em gái này..." Tống Mặc cười gượng hai tiếng, "Có khí khái, nếu là tôi chắc chắn tôi sẽ quên đi. Uất ức mà, chỉ chịu được một lúc mà thôi."

Đa số người nếu gặp tình cảnh này, phần lớn sẽ chọn quên đi.

Thứ không thiếu nhất trên mạng là cơ hội bắt đầu lại lần nữa, đặc biệt với người có tài thật sự mà nói, bắt đầu lại từ đầu không có gì khó khăn.

Về phần uất ức, con người sống trên đời, ai không nếm qua vài lần?

Nhưng cô cố tình không quên.

Lục Thành bất lực với sự cố chấp của cô, cũng ngưỡng mộ cô.

Xuất phát từ tình cảm với văn học, hắn muốn giúp người như vậy.

Nhưng nói thì dễ hơn làm.Ở trên mạng, muốn giội nước bẩn cho người ta rất dễ dàng, quần chúng dễ dàng bị kích động. Đừng nói Ngọc Ly có "búa sự thật" [1] không dễ tẩy trắng, cho dù không có "búa sự thật", chỉ cần có người nghĩ đen, mở một tài khoản ẩn danh, đăng một vài ảnh chụp màn hình mơ hồ, nói cái gì đó hợp lý, mọi người cũng đã nghe theo rồi.

[1] Xuất phát từ văn hóa mạng, theo nghĩa đen là có bằng chứng, toàn bộ sự việc đã đi tới kết luận, một khi có bằng chứng là có thể công bố.

Nếu có người đứng phản bác lại cũng không sao, không cần xóa bình luận hay trả lời lại, "lựa chọn mù" cũng đủ rồi. Những người có chủ kiến, họ cũng sẽ lựa chọn tin tưởng thứ mình muốn tin.

Bôi đen một người có bao nhiêu đơn giản, tẩy trắng một người thì có bao nhiêu khó khăn.

Thảo phạt tà ác có thể thỏa mãn tâm tính muốn làm anh hùng của mọi người, vì lẽ đó tà ác xúi giục lợi dụng cảm xúc rất dễ dàng.

Còn sự thật chân chính, thường không có sức mạnh như vậy.

"Hiện tại tôi không biết nên giúp cô ấy như thế nào." Lục Thành chậm rãi lắc đầu, "Chuyện đạo văn trong vòng nửa tháng đã trở thành hot search nhiều lần, hiện tại tôi mời cô ấy tới đây, viết ra một tác phẩm tốt khác, gây ra phản tác dụng cũng là dĩ nhiên."

"Khẳng định như vậy. Hơn nữa trước đó "cô ấy" còn tuyên bố gác bút, nếu nói trở về, có thể sẽ trở thành hot search một lần nữa." Tống Mặc chép miệng, "Trước tiên làm rõ chuyện này thì sao? Nên tìm luật sư thì nên tìm luật sư, nên thưa kiện thì thưa kiện."

“Cũng rất khó.” Lục Thành bình thản nói, “Bản thân cô ấy cũng không rõ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì."

Điều này cũng có nghĩa, không có chứng cứ gì.

“Hơn nữa như vậy cho dù có thể nói cho quan tòa rõ ngọn nguồn, có lẽ cũng không đạt được hiệu quả cô ấy mong muốn... Cậu từng nghe qua thuyết pháp "Bạn trên mạng đều dễ quên" chưa? Thưa kiện một năm cũng có thể tính là nhanh, nhưng tới lúc đó mọi người đều đã quên, cho dù thắng kiện, cũng chỉ có bốn năm ngàn lượt xem."

Lúc bị tố đạo văn thì ngày nào cũng thành hot search, lúc rửa sạch oan khuất thì chỉ có bốn năm ngàn người xem.

Chuyện này có nghĩa là phần lớn mọi người sẽ không quan tâm tới chân tướng, trong ấn tượng của mọi người, "Ngọc Ly" vẫn mang danh "con chó đạo văn" như trước.

Loại công bằng này, chỉ sợ so với không với tới được công bằng còn khiến người ta uất ức hơn.

"Đây là chuyện không dễ xử lý nha..." Tống Mặc lẩm bẩm lầu bầu, lo lắng khuấy ly cà phê, "Cô ấy nói như thế nào?"

"Cô ấy nói muốn thông qua pháp luật giải quyết, nhưng tôi cảm thấy..." Lục Thành nhớ lại sự bướng bỉnh của Tạ Thanh, "Ý tưởng giải quyết vấn đề của cô ấy có chút lý tưởng hóa, không suy nghĩ nhiều, có khả năng cô ấy chỉ muốn tích cóp đủ tiền sau đó lên tòa giải quyết."

Lúc trước tiếp xúc, có thể thấy hiểu biết của Tạ Thanh với internet rất có hạn.

Đây là khuyết điểm của cô ấy.

Tống Mặc “À” một tiếng, tiếp tục suy nghĩ, một lát sau vẫn lắc đầu: "Tôi cũng không có cách."

Không có cách, hắn cũng không thể nói lại những gì Lục Thành đã nói.

Quả thật, bọn họ làm chuyện này là làm ""chuyện không liên quan tới mình", nhưng giống như Lục Thành vừa nói "Xuất phát từ một loại tình cảm nào đó", trong lòng hắn cũng có một cỗ khí vùng dậy, muốn hắn bênh vực lẽ phải.

Nhưng có thể làm gì?

Chủ đề gì có thể luôn lan rộng khắp nơi?

Đừng nói giới tác giả, ngay cả trong giới giải trí cũng không có chuyện có thể nóng hổi mãi được.

Lục Thành hít sâu một hơi, sau đó thở dài: "Cùng nhau nghĩ cách đi."

Ba giờ chiều, Tạ Thanh đang viết bản thảo tới cao trào, đột nhiên tiếng điện thoại vang lên, suýt chút nữa cô đã ném điện thoại đi.

Cầm lên nhìn, là Tống Mặc.

"Vâng, Tống ca?" Tạ Thanh bắt máy, nghe Tống Mặc nói: "Tạ Thanh à, cô bận sao? Có tiện ra ngoài mang văn kiện cho tôi không?

Tạ Thanh ngẩn người: “Đưa văn kiện?”
Chuyện này nghe thật kỳ quái, sao chuyện như đưa văn kiện lại là cô đi? Không phải có Trương Băng sao?

Hơn nữa, cho dù Trương Băng đang bận, cũng có thể gọi người có nhuận bút không cao đi mới đúng.

Tống Mặc ở bên kia cười gượng: "Tôi nói chuyện hợp tác với bên bản quyền, đối phương nói muốn nhìn bản thảo của cô."

"... Bản thảo của tôi?"

“Đúng vậy, mấy chương cô viết gần nhất, tiện tay mang mấy chương tới là được. Hẳn là..." Tống Mặc tựa hồ dừng một chút, "Hẳn là Tứ Đại đã nói chuyện với đối phương, cho nên đối phương muốn gặp cô một lần."

Như vậy à.

Tạ Thanh gật đầu: “Được, vậy tôi in bản thảo rồi tới ngay đây. Anh ở chỗ nào?"

Tống Mặc đơn giản trực tiếp nói: “Tôi gọi xe cho cô, gửi bảng số xe qua WeChat."

Tạ Thanh ngơ ngác: "Được..."

In bản thảo xong, Tạ Thanh nhớ tới lời cùng ký tên cùng làm tác giả lúc trước Tứ Ngôn nói.

Đến bây giờ cô vẫn tò mò vì sao Tứ Ngôn muốn người viết hộ cùng ký tên làm tác giả, bởi vì thái độ này hiển nhiên không bình thường.

Nếu như hôm nay bên bản quyền nhắc tới chuyện này, cô dự định dò hỏi Tứ Ngôn xem rốt cuộc hắn có ý gì.

Hơn một giờ sau, xe dừng ở bên ngoài một tòa nhà văn phòng.

Tạ Thanh theo như tin nhắn của Tống Mặc tìm được một quán cà phê, Tống Mặc chờ ở cửa, nhiệt tình mời cô vào trong.

Sau đó, trong khoảnh khắc tiến vào phòng, Tạ Thanh lập tức ý thức được tám chín phần là cô đã bị lừa.

Cô không tin chuyện này có thể đúng lúc như vậy.

Tạ Thanh nhìn "bên bản quyền" ở trước mặt, gật đầu: "Lục tổng."

Vừa đặt bản thảo xuống bàn, cô đã xoay người muốn đi.

Tống Mặc đi phía sau cô vừa vặn đóng cửa lại, cũng chắn luôn trước cửa: "Ngồi xuống đi, tôi mời cô uống nước."

"Tôi không khát." Tạ Thanh không có ý tứ trở về, "Tôi còn chưa viết xong bản thảo."

"..." Có lẽ bởi vì đã biết cô là ai, giờ khắc này Tống Mặc cảm thấy cô có khí thế bức người.

Cứng rắn nuốt một ngụm nước miếng, hắn cười làm lành: "Ngọc Ly đại đại, chúng ta nói chuyện vui vẻ, có được không?"

Tạ Thanh kinh sợ lùi nửa bước.

Lúc ban đầu Lục Thành hỏi bút danh của cô, cô không có dấu diếm, bởi vì cô khinh thường loại dấu diếm này. Lúc ấy cô nghĩ, nếu Lục Thành nói cho Tống Mặc, Tống Mặc không thuê cô viết hộ nữa, cô đi là được.

Chỗ này không thể ở, tự có chỗ khác.

Nhưng bao ngày trôi qua, cô vô cùng tin tưởng Tống Mặc không biết cô là ai, chỉ từ thái độ là có thể nhìn ra.

Bây giờ Tống Mặc lại gọi cô như vậy.

Tạ Thanh lạnh nhạt quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục Thành: "Lục tổng muốn dùng cách này ép tôi hợp tác sao?"

Lục Thành nhướng mày: “Cái gì?”

Tống Mặc phản ứng nhanh hơn một chút: "Không không không... Cô đừng hiểu nhầm, hắn nói cho tôi chuyện này không phải vì muốn cắt đứt đường lui của cô. Ngồi xuống nói chuyện trước đi, cô cảm thấy ý tưởng của chúng tôi không được, cô có thể tiếp tục công việc viết hộ, không có ai trong phòng làm việc biết chuyện này."

Tạ Thanh giống như con nhím nhỏ dựng toàn gai nhọn quật cường đối đầu với kẻ địch rốt cuộc cũng hòa hoãn lại, nhìn Tống Mặc và Lục Thành, gương mặt vô cảm ngồi xuống.

Không khí lạnh lùng, Tống Mặc không nói một mình: "Cô muốn uống gì? Tôi đi mua cho cô, nếu không ăn bánh kem nhé?"

Tạ Thanh: “Không cần, cảm ơn.”

Lục Thành ngước mắt, không nói gì nhìn Tống Mặc, Tống Mặc rốt cuộc quẫn bách rồi cũng ngồi xuống.

Hắng giọng, Lục Thành công bằng nói: “Chúng ta bàn bạc một chút, chúng tôi tôn trọng ý nghĩ không muốn đổi bút danh của cô."

Tạ Thanh không có gì phản ứng.

“Nhưng nếu không đổi bút danh, cô có nguyện ý ký hợp đồng với tôi không?” Hắn hỏi.

"Trước mắt phải duy trì sức nóng của cô trong giới tác giả." Hắn nói, "Mặt khác, cô muốn tố tụng dân sự cũng được, có chứng cứ đi báo án hình sự cũng tốt, cũng có thể từ từ rồi đi."

Đây đúng là khuyết điểm của cô. Chỉ từ vẻ mặt của cô, Lục Thành đã có thể nhìn ra suy nghĩ của cô có chút cổ hủ.

Hắn nở nụ cười, ôn hòa giải thích: “Duy trì sức nóng của bản thân cô thì ngày sau nếu có lật ngược lại chuyện này, sức quan tâm của quần chúng mới có thể bằng với lúc trước.

Tạ Thanh rốt cuộc cũng ý thức được, bản thân cô tựa hồ đã xem nhẹ một số nhân tố quan trọng.

... Lượng tin tức trên mạng lớn như vậy, muốn gây chú ý cũng phải có đủ sức lực. Một người tức giận, không tạo ra bọt nước gì.

Cô không khỏi có chút bị mê hoặc, lại kìm nén, hỏi một câu từng nói qua điện thoại: "Rốt cuộc vì sao Lục tổng lại phải giúp tôi?"

"... Ha ha."

Nhận ra được cô đã thả lỏng, cũng nhận ra được cô không tín nhiệm.

Lục Thành vặn eo bẻ cổ dựa lưng vào ghế: "Tôi cũng không phải loại người tư lợi như Khởi Văn."

Chương 15

Quá trình đàm phán không thể nói là vui vẻ. Bởi vì chuyện lúc trước nên trong tiềm thức của Tạ Thanh với chuyện hợp tác như vậy có chút chống đối. Có thể cưỡng ép bản thân ngồi xuống nói chuyện, chẳng qua bởi vì cam kết giúp cô khôi phục lại danh dự của Lục Thành quá mê người.

Cô tự phát hiện bản thân chống cự lại loại bạn tốt không thân này.

Dường như vừa đối mặt với "bên hợp tác", cô liền tiến vào loại trạng thái kích động, bất luận Lục Thành bày tỏ chân thành và nhiệt tình ra sao, cô đều không có cách nào giả vờ vui vẻ đáp lại.

Như vậy cực kỳ không tốt nhưng cô không khống chế được.

Vì thế sau khi bàn bạc xong, Tạ Thanh thừa dịp thang máy không có người khác, cô lấy hết can đảm nói xin lỗi với Lục Thành: "Xin lỗi Lục tổng, bởi vì chuyển Khởi Văn, tôi có chút nhạy cảm với chuyện hợp tác tương tự."

Đột nhiên được xin lỗi khiến Lục Thành hơi giật mình, chợt tìm ra nguyên nhân, hắn ấn nút xuống tầng, nở nụ cười quay đầu lại: "Như vậy cũng tốt. Nếu trải qua chuyện Khởi Văn mà cô còn thấy ai cũng là người một nhà, vậy thì cũng quá dễ lừa rồi!"

Tạ Thanh: “…”

Tống Mặc ôm cánh tay dựa vào vách tường thang máy, vừa ngáp vừa cười: "Cậu cũng không thể lừa cô ấy, tôi sẽ tìm người giúp cô ấy xem hợp đồng!"

Hai ngày sau, Lục Thành gửi hợp đồng tới tay Tạ Thanh. Tống Mặc xung phong đi tìm luật sư giúp cô, Tạ Thanh không có từ chối nhưng bản thân cũng tìm người khác giúp đỡ.

Lưu Cẩm.

Dù sao Lưu Cẩm vẫn luôn biết cô là ai.

Lưu Cẩm bất ngờ khi nghe nói cô muốn cô ấy xem giúp hợp đồng, mở hồ sơ ra thì phát hiện bên A là Văn hóa Thành Thư, cô ấy vội gọi một cuộc điện thoại cho Tạ Thanh.

Vừa kết nối được, Tạ Thanh đã bởi vì tiếng hét chói tai của cô ấy mà để điện thoại ra xa: "Văn hóa Thành Thư!!! Cậu thật lợi hại!!"

"Mẹ nó, bây giờ trời xanh có mắt rồi!"

"Lá vàng cũng sẽ có lúc sáng lên!!! Ly Đại cố lên!!! Quét sạch bảng doanh số tiêu thụ của Châu Á!!!"

"... Được rồi được rồi!" Tạ Thanh rốt cuộc cũng có thể nói chen vào, di chuyển di động trở lại bên tai, "Trước tiên cậu đừng kích động, sau này thế nào còn khó nói. Cậu giúp tôi xem qua hợp đồng, tôi nhìn không ra, dựa vào người khác cũng không đáng tin."

Trong cái nghề này, mọi người đều vùi đầu viết văn của mình, cực kỳ không nhạy tin tức. Vì lẽ đó nhiều tác giả mới không tự mình phán đoán được điều kiện trong hợp đồng có đáng tin hay không nên dễ dàng bị lừa, cũng dễ dàng bị chụp mũ.

Những tác giả lão làng tự tìm hiểu và lăn lộn ở phương diện này mạnh hơn rất nhiều, ít nhất thì cũng hiểu biết giá cả thị trường.

Lưu Cẩm liên tục đồng ý: “Tôi xem tôi xem! Cậu đừng cúp máy, chúng ta trực tiếp thảo luận qua điện thoại, như thế dễ dàng hơn."

Tạ Thanh gật đầu nói được, cũng mở hồ sơ ra, bên kia điện thoại yên tĩnh một lát, Lưu Cẩm có chút kinh ngạc: "Hợp đồng đại lý? Bọn họ chưa nói sẽ trực tiếp lấy bản quyền của cậu sao?"

Tạ Thanh: “Không có.”

Lưu Cẩm: “Thực lực lợi hại, quả nhiên có khí phách."

Tạ Thanh cười cười: “Nhưng giữ gốc 50 vạn là có ý tứ gì? Là bán đứt bản gốc sao? Ở tờ sau, chia 3:7 là thế nào?"

“… Không phải.” Lưu Cẩm cười khúc khích một tiếng, kiên nhẫn giải thích: "Có nghĩa là cậu chỉ viết một phần tác phẩm, sau đó cho dù kiếm được bao nhiêu, bọn họ cũng sẽ trả trước cho cậu 50 vạn đặt cọc. Nếu như sau đó lợi nhuận thấp hơn khoản đặt cọc, vậy thì sẽ không chia cho cậu những khoản thu khác nhưng cậu cũng không cần trả lại tiền cọc, bọn họ chấp nhận chịu thiệt."

Tạ Thanh hỏi tiếp: “Thế nếu kiếm được lợi nhuận hơn khoản đặt cọc thì sao?"

"Vậy thì chia 3:7." Lưu Cẩm vừa nói vừa gõ máy tính thật nhanh, "Ví dụ cậu kiếm được 71 vạn 4 nghìn, vậy 50 vạn kia chính là 70%, còn lại 21 vạn 4 nghìn phải chia bù cho bọn họ, sẽ không chia cho cậu."

Tạ Thanh: “Cái này chắc là hợp lý đúng không?"

“Ừ, hợp lý.” Lưu Cẩm lại tiếp tục nói, “Nhưng nếu cao hơn 71 vạn 4 nghìn, ví dụ như lời 81 vạn 4 nghìn, cao hơn giá cũ là 10 vạn, cậu lấy 7 vạn, bọn họ 3 vạn, thuế thì của ai người đó gánh."

Tạ Thanh vừa tính toán vừa gật đầu: "Ồ..." Nêu ví dụ như vậy thì rõ ràng hơn rất nhiều. Trên hợp đồng lại là con số ăn chia, còn danh từ riêng "giữ gốc" này, cô nhìn thôi cũng thấy chóng mặt.

Sau đó lại tiếp tục hỏi: “Ăn chia 3:7 có hợp lý không?"

“Đâu chỉ là hợp lý, quả thật là có lòng tốt trong giới đấy?" Lưu Cẩm giật nhẹ khóe miệng, "Theo như trên hợp đồng, toàn bộ bản quyền đều ăn chia theo tỷ lệ này, toàn bộ bản quyền truyền hình là phần chính. Hiện tại trong giới nếu như bán bản quyền truyền hình, bên nhà sản xuất và tác giả ăn chia 5-5 hoặc 4:6 cũng là bình thường, bảy ba, tám hai, chín một tôi cũng từng nghe qua... Thường thì bên nhà sản xuất chiếm phần nhiều."

Tạ Thanh: “… Dựa vào cái gì cơ?”

“Không có chỗ dựa, tác giả yếu thế chứ sao." Lưu Cẩm cười khẽ, "Mạng Trung Văn 34G là ác nhất, ký trực tiếp một bản hợp đồng có bản quyền kéo dài 50 năm, tới lúc tác giả chết. Cho dù sau đó bán ra giá trên trời, tác giả cũng không lấy được tiền."

Mà 50 năm sau, tác giả chết rồi, tác phẩm lập tức trở thành bản quyền công cộng, không còn liên quan tới tác giả nữa.

Đây là hiện trạng của ngành công nghiệp này, nhưng phần lớn mọi người đều không rõ ràng.

Các tác giả cũng không phải hoàn toàn không có con đường tiếp xúc với hợp đồng của các trang mạng, nhưng các tác giả khi chọn lựa trang mạng thường xem xét phong cách và lượt xem trên trang. Sau khi ký hợp đồng xong, họ sẽ không thể xem các hợp đồng của các trang web khác nữa.

Tạ Thanh không nói gì, Lưu Cẩm nói tiếp: "Cho nên hợp đồng này của cậu rất đáng giá, tôi nghe nói bây giờ chỉ có Ngọc Giang có điều lệ ưu đãi 20% cho tác giả. Tôi cảm thấy Văn hóa Thành Thư rất có thành ý."

Có cảm giác tốt rồi, Tạ Thanh cười cười: "Những điều khoản khác thì sao?"

“Cũng không tệ lắm, tôi không thấy có cạm bẫy gì trong bản hợp đồng này." Lưu Cẩm chép miệng, "Sẽ không có vấn đề lớn đâu, cậu chú ý làm bản sao thẻ căn cước và lưu ý trên hợp đồng là được rồi, hãy chuẩn bị thật tốt."

"Được rồi, tôi biết rồi." Tạ Thanh cảm ơn Lưu Cẩm, cúp điện thoại, đi lên tầng in hợp đồng.

In hợp đồng ra, luật sư bên Tống Mặc cũng phản hồi, không khác những gì Lưu Cẩm nói lắm, cho rằng hợp đồng không có vấn đề gì lớn.

Tâm tình Tống Mặc rất tốt, vừa ngồi bên bàn máy tính cho Tạ Thanh xem lịch sử cuộc trò chuyện vừa cười nói: "Không có vấn đề gì thì có thể nhanh chóng ký hợp đồng rồi, Lục Thành bên kia so với tôi mạnh hơn, tôi không làm lỡ công danh của cô nữa!"

Lại nghe Tạ Thanh nói: “Trước tiên tôi cùng Tứ Đại thương lượng một chút đã."“Tứ Ngôn?” Tống Mặc xua tay, “Chuyện này cô không cần phải để ý đến, tôi sẽ tìm người thích hợp tiếp tục viết, chắc chắn hắn cũng có thể hiểu, không liên quan tới cô nữa."

Nhưng Tạ Thanh nói: “Có liên quan.”

Tống Mặc quay đầu nhìn nàng.

"Tôi đã nhận bản thảo... Tôi muốn phụ trách tới cùng. Hiện tại tác phẩm cũng nổi tiếng, người đọc bỏ tiền ra, nếu như chất lượng đột nhiên giảm xuống thì không tốt lắm." Cô nói.

Cô cũng không muốn hủy hợp đồng với Tứ Ngôn, chuyện hợp tác cũng có thể nói chuyện.

Cô chỉ không muốn trút hậu quả lên người độc giả.

Cố gắng ủng hộ tác phẩm, độc giả có trêu ai ghẹo ai?

"Chuyện này, tôi tuyệt đối ủng hộ quan điểm của cô, nhưng mà..." Tống Mặc cười gượng hai tiếng, "Muốn viết xong bộ truyện này, ít nhất phải mất một năm nữa, cô lãng phí thời gian này thật sự không đáng. Hơn nữa cho dù tôi và Lục Thành thân quen, hắn cũng chưa chắc nguyện ý chờ một hai năm nữa mới ký hợp đồng này.

“Cho nên ta muốn nói chuyện với Tứ Đại." Tạ Thanh bình tĩnh cười nhạt, "Hai ngày nay tôi xem lại, cảm thấy áng văn này dài vì muốn phù hợp với yêu cầu của thể loại nam tần trên mạng. Nhưng nếu như chỉ muốn cốt truyện viên mãn, có thể không cần viết dài như vậy, chỉnh sửa tiết tấu sẽ tốt hơn, tôi nghĩ sẽ thương lượng với Tứ Đại chuyện này."

Nếu Tứ Ngôn coi trọng số lượng từ, Tống Mặc tìm người khác viết tiếp cũng không muộn.

Tống Mặc nghĩ ngợi gật gật đầu: "Vậy đi... Hai người thương lượng xong có kết quả thì báo lại cho tôi."

""Được." Tạ Thanh đáp lại, trở về phòng của mình.

Mở khung đối thoại với Tứ Ngôn ra, cô tìm từ nửa ngày, cảm thấy nói ra thì rất dài dòng, đơn giản gửi một tin: "Tứ Đại có ở đây không? Có thuận tiện cho tôi số điện thoại không? Tôi có chút chuyện muốn thương lượng qua điện thoại với anh."

Ở một khu dân cư gần biển, hai khu nhà trọ hợp thành một căn hộ Duplex.

Chuông cửa vang lên hai tiếng, một người mặc áo ca-rô, đeo mắt kính màu đen, thoạt nhìn rất giống dân khoa học tự nhiên - trợ lý Lương An của Tứ Ngôn đi ra mở cửa, vừa mới mở ra thì thấy Tứ Ngôn vừa đi tập thể hình về, mồ hôi chảy như mưa tiến vào.

Lương An thuận miệng báo cáo: "Tôi vừa gửi bản thảo đi, biên tập viên đã khéo léo nói trên QQ là số lượng từ gần đây có hơi ít."

"Mỗi ngày sáu ngàn là được rồi." Tứ Ngôn rót một cốc nước ấm uống một ngụm, "Nói với hắn, gần đây tôi viết chậm, chỉ có thể được như vậy."

Hắn cũng không thể để Tạ Thanh phải vào bệnh viện một lần nữa.

Nói xong hắn hỏi Lương An: "Cậu xem qua bản cập nhập chưa?"

Lương An: “Đại khái tôi kiểm tra các phân đoạn rồi nhưng không xem kỹ, làm sao vậy?"

“Không có việc gì, cậu nên làm gì thì làm đi!” Tứ Ngôn liên tục phất tay, "Tôi muốn theo đuổi nó, cậu đừng tiết lộ cho tôi!"

Dứt lời buông ly nước xuống nhảy lên tầng.

Lương An: “…”

Hắn là học sinh khối khoa học tự nhiên, không xem tiểu thuyết, cũng không hiểu tâm tính truy văn của Tứ Ngôn.
... Tuy rằng tìm người viết hộ nhưng dàn ý là tự hắn viết mà? Nội dung cốt truyện đều biết rồi, còn có thể theo đuổi cái gì?

Không biết làm sao lúc Tứ Ngôn nói tới theo đuổi lại tràn đầy phấn khởi.

Ba phút sau, trên lầu truyền đến tiếng cười vang: "Mẹ nó! Ha ha ha ha ha! Trâu bò!"

Lương An: "..."

Lại nghe thấy Tứ Ngôn nói: “Khi gửi tiền thưởng qua WeChat cho Tống Mặc, nói tôi cho Tạ Thanh một bao!"

Lương An: “Ồ…”

Xem sướng rồi Tứ Ngôn mới từ trên giường đứng lên, bỏ di động xuống, ngồi vào máy tính đăng nhập QQ.

Vừa lên thấy tin nhắn của Tạ Thanh, sửng sốt một chút, vội vàng gửi số di động qua.

Hai phút sau, điện thoại reo lên.

Ở trong điện thoại Tạ Thanh nói đơn giản rõ ràng, tóm tắt những chuyện đã trải qua, cuối cùng nói cho Tứ Ngôn: "Tôi còn chưa ký hợp đồng, tôi muốn nói chuyện này với anh trước đã."

Không nói khoa trương chút nào, Tứ Ngôn vì những lời nói từ đáy lòng của Tạ Thanh mà kích động một trận.

Hắn không biết người tài hoa như vậy làm công việc viết hộ có lý do gì khó nói nhưng hắn đã sớm trông mong tác phẩm tự tay cô viết, hắn phải làm fan số một của cô!

Vì thế Tứ Ngôn lập tức nói: “Không có việc gì, không có việc gì, cô nên ký thì ký, phía bên tôi cô không cần quan tâm!"

Tạ Thanh: “Không phải, tôi cảm thấy kỳ thật viết ngắn gọn một chút..."

"Viết ngắn gọn một chút cũng sẽ làm lỡ hai ba tháng của cô!" Tứ Ngôn sốt ruột thay cô, "Văn hóa Thành Thư bên kia quan trọng, phía tôi không có gì phải băn khoăn đâu, cô không cần lo lắng!"

"Không phải tôi lo lắng." Tạ Thanh dừng lại một chút, "Tôi cảm thấy như vậy thật có lỗi với người đọc, sợ sau này trong lòng mình sẽ có áy náy, sẽ luôn hối hận."

Sẽ luôn hối hận.

Tay cầm di động của Tứ Ngôn bỗng nhiên run rẩy, vô thức lẩm bẩm:

“Tôi cũng sợ tôi sẽ hối hận."

“Cái gì?” Tạ Thanh không nghe rõ.

Tứ Ngôn vội nói: “Không có gì.”

Yên tĩnh một lát, Tạ Thanh nghe được hắn cười gượng: “Chuyện viết hộ này... Cô sẽ hối hận sao?"

Tạ Thanh suy nghĩ một chút: "Tôi cho rằng tôi sẽ không hối hận vì chuyện này."

Tứ Ngôn nhẹ nhàng hít một hơi lạnh.

Đúng vậy, tuy rằng viết hộ thuộc ngành công nghiệp xám nhưng dù sao cũng không trái pháp luật. Nói từ quan hệ cung cầu, là bởi vì bọn họ có yêu cầu nên nghề viết hộ mới tồn tại.

Người viết hộ cũng không tiếp xúc với độc giả, cũng sẽ không có cảm tình với độc giả, các độc giả chỉ ủng hộ tác giả trên danh nghĩa. Bọn họ không trực tiếp tiếp xúc, chỉ nhận cốt truyện, phụ trách cốt truyện dưới ngòi bút cũng đã đủ rồi.

Nếu cần phải nói bên nào lừa đối độc giả, dĩ nhiên là những người chủ động tìm bọn họ viết hộ là người cố tình lừa gạt.

Nếu như hắn không cảm thấy mắc nợ, vì sao người viết hộ phải mắc nợ?

Bất luận người viết hộ có cảm thấy mắc nợ hay không, hắn đều phải chịu cảm giác mắc nợ này.

“Quan trọng là... Rất nhiều chuyện, sẽ làm cho con người tỉnh dậy giữa đêm, càng nghĩ càng hối hận."

Mấy ngày nay, tứ ngôn đều suy nghĩ những lời này của Nhất Sinh Thư.

Trước đó, hắn rõ ràng không có nhiều cảm giác đạo đức. Nhưng rất kỳ quái, những lời này tựa như một cái gai, xuyên thủng lồng ngực tới nơi được gọi là mạch máu lương tri, cảm giác mắc nợ cuồn cuộn chảy ra, để hắn nhớ lại một thứ gọi là vật "sơ tâm".

Cho nên lúc nói tới chuyện xuất bản, hắn không cách nào kìm nén ý nghĩ muốn cho Tạ Thanh làm đồng tác giả.

Lúc ấy bởi vì Tạ Thanh không muốn hợp tác cùng Khởi Văn nên không xuất bản, nhưng nếu như sau này còn có thể xuất bản, hắn vẫn muốn cùng làm đồng tác giả với Tạ Thanh.

Hiện tại, hắn lại cảm thấy làm đồng tác giả thôi là không đủ.

Cùng làm tác giả, người đọc sẽ cho rằng tác phẩm này là hai người hợp tác sáng tác, sẽ không nghĩ tới hắn tìm người viết hộ, càng không nghĩ tới, người viết hộ là người chỉnh lại toàn bộ tác phẩm tới mức thăng hoa.

Cách làm ti tiện cỡ nào, khôi hài lừa mình dối người cỡ nào.

“Cô nói đúng…” Cùng với một tiếng thở dài, Tứ ngôn lại nói, “Chuyện áng văn, trước mắt cô đừng để ý tới, trong vòng ba ngày tôi sẽ cho cô câu trả lời chắc chắn."

Hắn cúp máy

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau