BA VẠN DÒNG THƯ TÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ba vạn dòng thư tình - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Cuối tháng mười một, trong một khu biệt thự nào đó ở Thuận Nghĩa, Bắc Kinh, phòng làm việc Linh Mặc.

Tạ Thanh ở hành lang lướt Weibo chờ vào thử viết bản thảo, không quá ngoài ý muốn lại thấy tên mình trên hot search, phía sau còn treo chữ "bạo" [1] đỏ sậm.

[1] Những tin có lượt tương tác bùng nổ.

Đây là lần thứ tư trong hai tuần.

Rất nhiều người đang nhạo báng, nói cô là một người trong giới tác giả mà không khác gì người làm trong ngành giải trí.

Chỉ là toàn tiếng xấu.

Tạ Thanh tắt Weibo đi, chỉnh lại tâm trạng, dồn toàn bộ tinh thần chuẩn bị cho buổi viết thử bản thảo.

Không phải cô không màng đến khói lửa thế gian, không thèm để ý những chuyện này, mà là nếu như cứ ở đây tiếp tục lãng phí thời gian vì chuyện này, cô không còn tiền ăn thịt nữa rồi.

Thẻ ngân hàng của cô còn lại chưa tới 500 đồng.

Dù sao cũng vẫn phải tiếp tục sống, cô không muốn làm lính đào ngũ trong trận chiến ác liệt trên hot search kia, cho nên cô đã đến phòng làm việc Linh Mặc này.

Công việc của phòng làm việc Linh Mặc này là viết hộ, hoàn toàn là mảng công nghiệp xám trong giới. Hơn nữa công việc viết hộ này chính là lừa gạt độc giả, phần lớn mọi người đều khịt mũi khinh bỉ nghề này.

Nhưng phàm là xã hội loài người vẫn còn, về cơ bản thì không có cách nào tránh được chuyện có người muốn dựa vào mảng công nghiệp xám để sinh tồn. Giới Văn học có tính riêng biệt đó là --- trong xã hội này, có rất nhiều "kẻ đần" mặc dù lăn lộn ngoài đời không nổi nhưng cũng không muốn rời khỏi giới, bản thân không có năng lực sáng tác độc lập nhưng thà rằng giao bút cho người ta viết hộ vẫn muốn nghiến răng tiếp tục làm công việc này.

Phòng làm việc Linh Mặc phải qua một năm, mới có thể trở thành máy bay chiến đấu trong mảng công nghiệp xám này.

Những tác giả đang đồn đại rằng người phụ trách công việc này là phú nhị đại [2], ông chủ than đá hay tên nhà giàu quê mùa nào đó bởi vì hình thức hoạt động của phòng làm việc này thật sự khá đốt tiền.

[2] 富二代 – Phú nhị đại, thế hệ thứ hai của những người nhà giàu.

Phần lớn các phòng làm việc hành nghề viết hộ đều làm việc trên mạng, bản chất công việc viết hộ cũng không cần gặp mặt cũng có thể hoàn thành, lên mạng giao bản thảo là được.

Dưới tiền đề như vậy, phòng làm việc Linh Mặc vẫn có một phần tư người viết hộ đi làm tại văn phòng.

Hơn nữa, phòng làm việc còn bao ăn bao ở cho họ, người phụ trách còn mua biệt thự ở ngoại thành Bắc Kinh, cũng không biết là có chập dây thần kinh nào không nữa.

Cũng vì nguyên nhân này, ở những phòng làm việc khác người viết hộ luôn thay đổi, nhưng ở phòng làm việc Linh Mặc này phải tranh nhau mới giành được cơ hội vào làm việc.

Những tay viết chịu cảnh viết hộ cho các tác giả phần lớn là những người không có tiền, ai cũng hy vọng được bao ăn bao ở.

Muốn viết tiểu thuyết thì phải no ấm mới có thể suy nghĩ. Không cần phát sầu vì bữa nay bữa mai, mới có thể an tâm sáng tác.

9 giờ, trợ lý cầm bản thảo xuất hiện, mở cửa lớn của văn phòng ra, mời các tác giả tới viết thử bản thảo vào.

Tạ Thanh chọn một chỗ ngồi ở giữa, không xa cửa lắm, cô nhận và xem bản thảo trợ lý đưa tới, tổng cộng ba mặt giấy A4.

Hai tờ đầu là mở đầu của một quyển sách cổ ngôn, tờ thứ ba là dàn ý sơ lược và thiết lập nhân vật cần viết, phía cuối cùng của bản thảo có một dòng yêu cầu lời ít mà ý nhiều: Viết liên tục ba nghìn chữ, trước 12 giờ trưa phải hoàn thành.

Tạ Thanh khẽ thở dài lấy tinh thần, trước lúc trợ lý rời đi hỏi: "Xin hỏi có giấy bút không?"

Rất nhiều tác giả trước lúc bắt đầu sáng tác đều thích dùng giấy bút sắp xếp lại mạch suy nghĩ, trợ lý không cảm thấy lạ, nói cho cô biết: "Trong ngăn kéo có đó."

Tạ Thanh nói cảm ơn sau đó mở ngăn kéo ra xem, trợ lý xoay người rời đi.

Trong phòng, tiếng bàn phím gõ lạch cạch vang lên không ngừng, Tạ Thanh mở máy tính bật nhạc nhẹ lên nghe, bấm bút bắt đầu vùi đầu viết. Nhưng tai nghe không cách âm được mấy, tiếng xì xào bàn tán của hai người trước mặt, từng chữ từng chữ vẫn len lỏi vào tai cô.

"Này, đã xem Weibo chính thức của Nhà xuất bản Khởi Văn chưa? Ngọc Ly tuyên bố gác bút rồi."

"Có nhìn thấy trên hot search nhưng tôi không xem kỹ. Cô ta xin lỗi chưa?"

“Không có, chỉ nói bởi vì áp lực dư luận quá lớn nên gác bút, những cái khác không nói gì."

“…”

Tay cầm bút của Tạ Thanh dừng lại, ngẩng đầu mở âm lượng lớn hơn một chút sau đó lại vùi đầu sáng tác.

Cô biết rõ mấy người kia đang nói về hot search được ba vạn người truy cập kia.

Phía bên phải chỗ cô ngồi đều là tác giả nam, tốc độ của bọn họ rất cao, bản thảo ba nghìn chữ không tới một giờ đã gõ xong rồi, cũng không có việc gì nên ngồi tán gẫu với nhau.

Chẳng qua, chủ đề tán gẫu của nam và nữ vẫn luôn không liên quan tới nhau là mấy, hai phe cũng không có hứng thú với nhau, chuyện bọn họ nói không liên quan gì tới hot search trên Weibo kia.

Tạ Thanh nghe được người gần mình nói: "Này, cậu biết vì sao người phụ trách phòng làm việc này vẫn luôn không lộ mặt không?"

Người cách xa hơn nói: "Không biết."

"Tôi có một người bạn làm ở Văn hóa Thành Thư, nói tổng giám đốc công ty đó hôm nay tới chỗ này."
"Văn hóa Thành Thư? Là người năm trước tung ra mấy cuốn sách nổi tiếng đó sao?" Người nghe rõ ràng là không tin, "Hắn tới phòng làm việc nhỏ này làm gì?"

“Tôi không biết.” Người bắt đầu đề tài này không nói thêm được gì nữa, chủ đề cứ kết thúc như vậy.

Tạ Thanh đối với bốn chữ "Văn hóa Thành Thư" có chút quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra cái gì, ngòi bút không dừng, vẫn tiếp tục viết.

Lúc cô tập trung viết bản thảo sẽ không quan tâm cái gì nữa, những lời xì xào vào tai này ra tai kia, cô cũng không uống nước hay xem giờ.

Chờ viết gần xong hết tình tiết trong đầu, cô ngẩng đầu lên nhìn màn hình, mới phát hiện đã là 11:48.

Nguy rồi!

Cô mở nhanh Word ra gõ bản thảo nhưng tốc độ tay có hạn, coi như chỉ cần nhìn giấy gõ cũng không được bao nhiêu. Thời gian dưới góc phải màn hình nhảy tới lúc 12 giờ, cô mới gõ được hơn tám trăm chữ.

Trợ lý lúc nãy mang bản thảo xuất hiện ở cửa, lễ phép gõ cửa: "Mọi người có thể gửi và in ra rồi, chỉ trong vòng năm phút thôi."

Tạ Thanh: “…”

Năm phút, dù có tốc độ bàn thờ cô cũng không gõ xong nổi.

Tiếng máy in ở ven tường vang lên khi vận hành, cô từ bỏ giãy giụa, do dự đứng dậy nói ra vấn đề: "Thế... Thế, tôi không gõ xong được, có thể giao bản viết tay ra không?"

Ánh mắt của mười người trong phòng quét tới mặt cô.

Người đàn ông ngồi bên cạnh cô phì cười, không tưởng tượng được nói: "Thời nay còn có người viết tay sao?!"

Tạ Thanh nhận lấy những ánh mắt này, có một loại cảm giác mình chính là quái thai.

Trợ lý đang đứng ở máy in đóng dấu bản thảo cũng kinh ngạc một chút, sau đó có lẽ xuất phát từ lòng tốt không muốn cô khó xử, duỗi tay đi tới chỗ cô: "Đưa cho tôi đi."

Thu xong bản thảo, trợ lý khách sáo mời mọi người tới phòng khách nghỉ ngơi, sau đó khóa cửa văn phòng lên tầng giao bản thảo.

Trên bàn trà trong phòng khách có trà và điểm tâm nhưng tất cả mọi người không có tâm tình ăn uống, ai cũng lướt điện thoại giết thời gian.

Vì thế Tạ Thanh lại nghe được người ta nói: "F**k, chuyện Ngọc Ly ồn ào hai tuần lễ cứ như vậy mà xong sao? Xin lỗi cũng không có? Miếng dưa này ăn thế nào mà cuối cùng lại đầu voi đuôi chuột thế này!"

"Người không biết xấu hổ nhất trên đời là đây chứ ai nữa." Có người cười nhạo, "Con chó đạo văn không biết xấu hổ! Có khi một ngày nào đó còn mặt dày trở về viết truyện mới đấy!"

Tạ Thanh nâng mí mắt nhìn người vừa nói, cúi người rót cho mình một chén trà, không nói gì nhấp một ngụm trà hoa nhài.

Trong văn phòng riêng trên tầng ba, hai bạn học nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, cho tới khi bản thảo được đưa vào phòng, Lục Thành của Văn hóa Thành Thư mới nở nụ cười: "Cậu làm việc trước đi." Sau đó tạm dừng chủ đề.

Người phụ trách phòng làm việc Tống Mặc cười cười xin lỗi, nhận xấp bản thảo trong tay trợ lý.

Xem xong tập thứ nhất, anh ta nhìn chữ ký ở dưới cùng, sau đó ghi chú lại trên máy tính, rồi lật tập thứ hai.
Anh ta xùy một tiếng: "Sao còn có cả bản thảo viết tay thế này?" Nói xong liền bỏ tập bản thảo đó sang một bên.

Lục Thành rảnh rỗi ngồi bên cửa sổ ngắm phong cảnh, nghe Tống Mặc nói vậy thì hơi giật mình, xoay người cầm bản thảo kia lên.

Anh chỉ là tò mò muốn nhìn qua bản thảo viết tay, đọc nhanh như gió một lượt nhưng biểu tình lại hơi chăm chú.

"Luận năng lực và lối hành văn, người này còn tốt hơn so với vị nữ tác giả cậu giới thiệu cho tôi đấy." Lục Thành nói một câu như vậy.

Lục Thành có ánh mắt rất sắc bén và nổi tiếng trong giới, Tống Mặc nghe xong thì vươn tay lấy bản thảo trở về.

Vừa nhìn vừa nói: "Nói cái lông, cậu đừng lừa tôi..."

Lục Thành lại thản nhiên nói: “Cốt truyện không giống dàn ý cậu cho lắm, nhưng tôi cảm thấy lối suy nghĩ rất tốt, viết cũng rất có hình ảnh và cảm xúc."

Tống Mặc nhất thời không để ý đến hắn, nhìn chằm chằm bản thảo một lát, lẩm bẩm nói: “Cũng không tệ lắm.”

Sau đó Lục Thành thấy hắn quét mắt tới chỗ ký tên, gõ lên máy tính câu "Tạ Thanh, 10 đồng một nghìn chữ."

“…” Khóe miệng Lục Thành khẽ động, "Trình độ này mà 10 đồng một nghìn chữ, cách thức ủng hộ mơ ước của cậu hơi bị độc ác đấy."

"Còn bao ăn ở nữa đấy!" Tống Mặc xem thường hắn, "Tôi không có nhiều tiền giống như cậu, tôi làm nghề này không phải là thiêu đốt chính mình giúp người khác theo đuổi giấc mộng sao? Hoặc là cậu mau mau ký hợp đồng trợ giúp tôi hoặc là đừng có nói nhảm nữa!”

Lục Thành nhíu mày: “Thái độ của cậu là xin đầu tư hay là đòi nợ? Chờ tôi trở về xem xét, tác phẩm nào vượt qua thử thách tôi sẽ lập tức ký."

Tống Mặc bất mãn, nói nhỏ "tình huynh đệ rởm", Lục Thành gõ gõ bản thảo viết tay trên bàn: "Nâng giá đi chứ huynh đệ?"

Sắc mặt Tống Mặc xanh mét: “…”

Hai người đối mắt ba giây, Tống Mặc đành phải dỗ dành nguyên tắc của kim chủ, nâng lương cho Tạ Thanh từ 10 đồng một nghìn chữ lên 15 đồng một nghìn chữ.

12:30, trợ lý tới báo cho mọi người kết quả phỏng vấn. Mười ba người tới phỏng vấn thì có tổng cộng bốn người đậu, trong đó có Tạ Thanh, còn có tác giả nam ngồi bên cạnh Tạ Thanh nữa, chính là người vừa nói câu "Thời đại này còn có người viết tay sao".

Kết quả này làm hắn kinh ngạc một phen, hít ngụm khí lạnh, vừa đánh giá cô vừa nói: "Cô giỏi đấy... Xem trình độ như vậy, cô là tác giả mạng sao?"

Tạ Thanh nhìn hắn: “Không phải. Thời gian quá gấp nên chỉ có thể tùy tiện viết thôi."

Lúc mấy người rời biệt thự, những người khác đều cố tình đánh giá Tạ Thanh, có nhiều người kinh ngạc cô dựa vào bản thảo viết tay vậy mà cũng có thể thông qua, còn có nhiều người cảm thấy đáp án "Tùy tiện viết thôi" của cô vô cùng giả tạo.

Mọi người rời đi các hướng khác nhau, có người đi từ cửa nam ra để chờ xe điện ngầm, có người đi cửa bắc tiện bắt xe. Tạ Thanh lại vào cửa hàng tiện lợi trong tiểu khu mua chai nước, lúc ra ngoài cũng chỉ còn mỗi mình cô.

Đi ngang qua bãi đỗ xe dưới tầng hầm trong tiểu khu, một Porsche màu đen chạy qua trước mặt. Tạ Thanh đi ở lối đi bộ nên không chú ý, xe Porsche phanh lại, hạ cửa sổ xe xuống: "Tạ tiểu thư?"

Tạ Thanh nhìn qua, cửa xe mở ra, thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là quần tây màu đen tôn dáng chân dài.

Sau đó, là một người đàn ông chân dài có gương mặt ưa nhìn, mày kiếm mắt sáng, dáng người cao ngất, vai rộng eo tinh tế xuất hiện trước mặt cô. Diện mạo như vậy thường chỉ thấy trong tiểu thuyết, Tạ Thanh chưa bao giờ thấy ngoài đời thực.

Cô không khỏi ngẩn người, đối phương lễ phép vươn tay ra: "Chào cô, tôi là Lục Thành của Văn hóa Thành Thư. Mới vừa rồi tôi ở văn phòng Tống Mặc đã xem qua bản thảo và bản tóm tắt lý lịch của cô."

Giới thiệu ít lời mà nhiều ý làm cho Tạ Thanh biết vì sao hắn nhận ra mình... Trong tóm tắt lý lịch thường có ảnh chụp.

Cô gật đầu, cũng bắt tay hắn: “Chào anh.”

"Trong bản tóm tắt lý lịch cô không nói tới kinh nghiệm sáng tác." Lục Thành ngầm hứng thú vui vẻ đánh giá cô một phen, "Nhưng xem năng lực của cô, tôi cảm thấy cô hẳn đã từng sáng tác qua rồi. Bút danh của cô là gì?"

Vừa dứt lời, mày đẹp của cô nhăn lại, cảm thấy lần đầu tiên gặp mặt hỏi như vậy là quá không khách khí.

Lục Thành lại không thèm để ý, cười ra tiếng, nói: “Không liên quan tới công việc, chỉ là xuất phát từ lòng hiếu kỳ của người đọc mà thôi. Tạ tiểu thư nếu không muốn người ta biết, tôi cũng sẽ không hỏi nữa. Đương nhiên, đứng trên góc độ làm việc tôi cũng rất thưởng thức tài hoa của Tạ tiểu thư, nếu như Tạ tiểu thư cho tôi một cơ hội, chúng ta có thể thử hợp tác."

Sau khi Văn hóa Thành Thư phát hành mấy tác phẩm gây sốt thì trở nên rất nổi tiếng trong ngành, tác giả muốn ký hợp đồng không ít. Lục Thành nói như vậy ở trước mặt Tạ Thanh, mặc dù nhìn như thờ ơ nhưng trong lòng kỳ thật đã đoán chắc có thể nắm được cô trong lòng bàn tay.

Không nghĩ tới Tạ Thanh chỉ ngước mắt nghiêm túc nhìn anh, sau đó thành khẩn yêu cầu: "Vẫn là mong Lục tổng không nói cho người khác biết, tôi rất vất vả mới tìm được công việc viết hộ này."

Lục Thành thoáng ngẩn ra vì bị cự tuyệt, rất nhanh bình tĩnh lại, gật gật đầu.

Tạ Thanh trầm tĩnh mở miệng: “Ngọc Ly.”

“Ngọc trong “quỳnh lâu ngọc vũ [3]”, ly trong “ly lạc sơ sơ”.” [4]

[3] Lầu ngọc nhà quỳnh.

[4] Trích từ bài “Túc tân thị Từ Công điếm” của Dương Vạn Lý.

Chương 2

Bàn tay Lục Thành duỗi tới trước mặt Tạ Thanh dừng lại một chút, cử động nhỏ nhưng rõ ràng. Tạ Thanh tựa hồ cũng phát giác ra tâm tình của hắn, rũ mi mắt, lãnh đạm không có ý bắt tay với hắn.

Như vậy cũng hợp ý Lục Thành, hắn bình tĩnh thu tay lại, gật gật đầu, khách khí và xa cách nói "Hân hạnh làm quen, rảnh tôi sẽ liên lạc lại" để kết thúc câu chuyện, nhiệt tình vừa rồi cũng bị quét sạch.

Tạ Thanh gật gật đầu tính đáp lại, hắn liền xoay người trở lại xe, đạp chân ga, Porsche màu đen sáng bóng chạy nhanh ra ngoài đường.

Tạ Thanh cũng chẳng vì hắn mà dừng lại, tiếp tục đi tới cửa bắc. Cô biết vì sao thái độ của hắn thay đổi, nhưng người qua đường chưa từng quen biết cũng không đáng để cô giải thích.

Nếu cứ đụng ai cũng phải giải thích cho người đó, cô chẳng giải thích nổi. Dù sao, chủ đề cô đạo văn ở trên hot search những nửa tháng, người cho rằng cô đạo văn cũng có tới mấy chục vạn người.

Đi qua tiểu khu ở cửa bắc rồi ra tới đường lớn, Lục Thành vô thức nhìn bóng lưng mảnh mai của Tạ Thanh ở rất xa trong kính chiếu hậu.

Lục Thành nghĩ Tống Mặc nhất định không biết Tạ Thanh là Ngọc Ly, nếu không với tính cách hắn, nhất định sẽ không thuê Tạ Thanh.

Lục Thành và Tống Mặc thời trẻ học ở đại học B, là hai người xuất sắc của khoa Văn.

Khi đó, ngành công nghiệp văn học mạng vừa mới nổi lên, các nhà truyền thông lớn náo loạn đưa tin tức vô cùng khí thế tới cho công chúng. Đại học Thượng Hải tuyên bố mở chuyên ngành văn học mạng, mời người đạt huy chương Nobel Văn học về đảm nhiệm ghế Viện trưởng, gây chấn động mạnh trong giới.

Lúc ấy, ai trong giới Văn học cũng chú ý tới cái ngành mới xuất hiện này, nhưng phần lớn những người hành nghề "chính thống" trong giới cũng không xem trọng nó.

Rất nhiều người cho rằng văn học mạng không có chiều sâu, không có chất lượng, không tình cảm, tác giả trên mạng chỉ theo đuổi lượt xem và thu nhập, không tôn trọng ý nghĩa của văn học.

Thậm chí, trong giới Văn học còn giễu cợt văn học mạng là một loại chính trị, giống như không giễu cợt văn học mạng thì không cách nào chứng minh mình là người làm Văn học.

Nhưng Lục Thành và Tống Mặc với tư cách là độc giả đời đầu của văn học mạng lại không cho là như vậy.

Bởi bọn họ cảm thụ rõ ràng được tác phẩm mạng có thể biểu đạt cảm xúc mà tác giả muốn truyền đạt, hơn nữa bọn họ thấy theo đuổi lượt xem và thu nhập cũng không phải chuyện gì mất mặt... Dựa vào cái gì người làm văn phải an lòng với nghèo khó? Tên lưu manh nào nói người theo đuổi lượt xem là người không có cảm xúc thế?

Sau này, Tống Mặc là người đã đề ra một quan điểm ảnh hưởng tới phương hướng phát triển của cả hai người cho tới tận hôm nay.

Lúc ấy Lục Thành đang khẩu chiến về cái nhìn với văn học mạng trên diễn đàn trường, lúc chiến đấu đến nỗi hăng tiết thì quay đầu nhìn màn hình cười lạnh một tiếng: "A, loại người này còn dám giễu cợt tác giả mạng là loại người dung tục sao? Tác phẩm của hắn tôi đã xem qua, tự xưng là văn học hương thổ [1], kỳ thật ba câu không rời ngực với vú, hắn dám đăng lên mạng thì đã về đồn từ sớm rồi."

[1] Phong trào văn học Trung Quốc do Lỗ Tấn tiên phong từ những năm 1920.

Sau đó, hắn liền nghe thấy Tống Mặc đang ngửa mặt trên giường, miệng nhai khoai tây chiên nói: "Tôi cảm thấy... Theo đuổi cảm xúc và theo đuổi thu nhập có thể đạt đến sự cân bằng."

Lục Thành cũng có quan điểm như vậy, mấy năm sau đó, bọn họ đều cố gắng để đạt được sự cân bằng này.

Lục Thành tốt nghiệp ở khoa Văn chính quy xong thì qua Anh học Thạc sĩ Quan hệ công chúng, sau khi về nước tham gia thi lấy chứng nhận tư cách người đại diện, rồi tiến vào ngành công nghiệp hàng đầu, phát triển công việc khai thác bản quyền.

"Theo đuổi cảm xúc và theo đuổi thu nhập có thể đạt tới sự cân bằng."

Mấy năm qua, Văn hóa Thành Thư vẫn luôn cố gắng tìm kiếm những tác phẩm có chất lượng, nói ra thì những "số liệu", "lượt xem" treo bên miệng người khác, đối với bọn họ cũng không quan trọng gì.

Còn Tống Mặc sau khi tốt nghiệp thì chọn "lấy thân thử nghiệm", chạy đi đăng ký bút danh trên mạng văn học Thủy Sơ Trung, lúc ấy nơi này chiếm nửa giang sơn của văn học mạng, bằng bản lĩnh văn học nổi trội hắn nhanh chóng trở thành tác giả cấp đại thần. Sau khi kiếm đủ tiền, hắn mở ra phòng làm việc Linh Mặc, Lục Thành đối với cái này lúc đầu cũng xì mũi coi thường: "Phòng làm việc viết hộ sao? Cảm xúc của cậu bị tiền dìm chết rồi sao?"

Tống Mặc lại nói: “Tôi cũng cảm thấy viết hộ đáng xấu hổ, nhưng cậu ngẫm lại xem, loại công việc viết hộ lén lút này, nếu bản thân có thể lăn lộn thì có mấy ai chịu làm? Mười người thì có tới tám người chịu không nổi, nhưng cũng không muốn buông tha cho giấc mộng sáng tác. Nếu chỉ trích sự tồn tại của công việc này, còn không bằng nghĩ cách dựng cho bọn họ một cây cầu, cho họ cơ hội từ từ sáng tác ra tác phẩm của mình."

Hai phương hướng phát triển của hai người khác nhau, nhưng không ai quên ước nguyện ban đầu. Cho nên Lục Thành biết, Tống Mặc tuyệt đối sẽ không nhận loại người có "tiền án đạo văn" này.

Hắn nhất thời muốn nói chuyện Tạ Thanh là Ngọc Ly cho Tống Mặc, nhưng nghĩ lại lại cảm thấy...

Được rồi.

Tác phẩm đăng nhiều kỳ <Xích Ngọc Lục> của Ngọc Ly bị phát hiện là đạo văn, thế nhưng tác phẩm thành danh <Thanh Châu Lục> lại không đào ra được vết nhơ gì, nói cách khác trình độ của Ngọc Ly cũng không kém.

Trình độ như vậy coi như bị ép tới nỗi gác bút, nếu đổi bút danh bắt đầu lại lần nữa cũng dễ dàng Đông Sơn tái khởi, người với người trong thế giới internet luôn cách nhau một màn hình, ai biết cô ta là ai?

Coi như không bao giờ sáng tác nữa, tiền kiếm được từ lúc trước có lẽ cũng đủ tiêu vài năm.

Vậy mà cô ta lại lựa chọn làm công việc viết hộ, chỉ nhận hơn mười đồng một nghìn chữ, không biết là có nỗi khổ tâm gì.Đạo văn là giới hạn cuối cùng của ngành, không thể tha thứ, nhưng cũng không tới mức một cơ hội thay đổi hoàn toàn cũng không cho.

Tới gần cửa tiểu khu, Lục Thành vô thức liếc nhìn kính chiếu hậu.

Bóng lưng mảnh khảnh của Tạ Thanh đã hoàn toàn không nhìn thấy nữa rồi.

********

Bên kia, Tạ Thanh đi ra từ cửa nam của tiểu khu, chui vào trạm xe lửa.

Lượng khách của tuyến xe lửa này tương đối chênh lệch, nửa đoạn đầu người không nhiều lắm, Tạ Thanh vừa lên xe thì có chỗ ngồi ngay, nàng ngồi xuống lấy di động ra bật WeChat.

“Ngọc Sắc Thanh Thanh”: Tôi đậu rồi! 15 đồng một nghìn chữ! Thứ hai tôi bắt đầu đi làm!"

Tin nhắn vừa gửi đi, trên khung thoại tên "Lưu Cẩm" nhanh chóng biến thành "Đối phương đang đánh chữ", sau đó một loạt tin nhắn gửi tới.

“Lưu Cẩm”:…

“Lưu Cẩm”: Trình độ của cậu mà cho có 15 đồng một nghìn chữ...

“Lưu Cẩm": Thật xấu xa...

“Lưu Cẩm”: Cậu xác định muốn làm nghề này sao? Cậu thiếu tiền tôi có thể cho cậu mượn! Tôi không có thúc giục cậu trả ngay! Cậu muốn bao nhiêu? Mười vạn hay hai mươi vạn cậu cứ mở miệng, một trăm tám mươi vạn cũng có thể thương lượng!

“Ngọc Sắc Thanh Thanh”: Ha ha ha ha không cần, thật sự không cần! Tôi tự mình có thể giải quyết, không muốn vay tiền, tôi có thể tự lo cơm no áo ấm thật tốt!

Kỳ thật, chuyện này hai người đã giằng co mấy ngày rồi, Lưu Cẩm có lẽ không biết khuyên cô thế nào nữa, gửi một chuỗi dấu ba chấm im lặng thật dài cho cô.

Cô biết, Lưu Cẩm không quan tâm tới số tiền này, nhưng đối với Tạ Thanh, chuyện dính tới số tiền này quá mức phức tạp, chết ở chỗ chính là cô còn không biết mình có đạt được kết quả như mong đợi hay không, ngày sau có thể có bản lĩnh nhận số tiền kia trả lại cho cô ấy hay không.

Cho nên cô thà rằng tự mình từng bước đi kiếm.

Vì thế cuối cùng Lưu Cẩm cũng chỉ có thể nói: “Vậy… Chúc công việc của cậu thuận lợi!”

Tạ Thanh nhắn lại một cái ảnh động "ôm nhau", tắt WeChat, nhét tai nghe vào tai bắt đầu nghe nhạc.*******

Cuối tuần trôi qua rất nhanh, Tạ Thanh tranh thủ thứ bảy rảnh rỗi đi siêu thị mua chút đồ sinh hoạt cần thiết, sau đó trước 12 giờ trưa chủ nhật trả lại phòng ở khách sạn Thanh Niên. Bởi vì quá nhiều đồ cô đành phải thuê xe tới phòng làm việc Linh Mặc.

Lúc Tạ Thanh tới, ba người cùng cô đậu buổi viết thử bản thảo vẫn còn chưa tới nhưng có mấy người viết hộ cũ cũng ở đây đang chơi bài ma sói.

Khi Tạ Thanh nhấn chuông cửa, một cô gái trẻ tuổi cắt tóc mái ngang trán mở cửa cho cô, hỏi qua tên, cô gái nói: "À, tôi ở sát vách, ở giữa cửa cầu thang tầng hai kia, tôi giúp cô xách đồ nhé!"

Tạ Thanh vội vã nói không cần nhưng đối phương đã nhanh nhẹn xách rương hòm chồng chất trong túi nhựa của cô lên. Các cô cùng nhau tới cầu thang, trên sô pha có một nam thanh nhiên cao giọng nói: "Này, đây là Tạ Thanh sao?"

Hai người cùng nhau nhìn qua, Tạ Thanh nhìn nam thanh niên cách cao lớn có mái tóc ngắn đó không xa, gật gật đầu: "Là tôi."

Cô gái giúp cô xách đồ nghi hoặc nói: "Hai người quen nhau sao?"

"Không quen." Nam thanh niên xua tay, "Cô ấy chính là mà trợ lý Trương nói đó... Bản thảo viết tay cũng có thể thông qua!"

Cô gái lộ ra thần sắc mừng rỡ, Tạ Thanh lại có chút ngượng ngùng, khóe mắt lại chú ý tới một cái nhìn chăm chú không mấy thân thiện.

Lạnh lùng âm u, giống như cảm giác trên lưỡi dao lướt qua mặt vậy, cảm giác này khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái.

Cô theo bản năng nhìn qua, cũng không phát hiện ra cái gì bất thường, chỉ thấy một nữ tác giả có mái tóc dài tới eo ngồi trên sô pha sắp xếp lại thẻ bài ma sói.

Nhưng như thế mới càng có vẻ "khác thường". Những người khác ở đây đều đánh giá người mới tới, chỉ có cô ta cố làm ra vẻ không quan tâm.

Chờ lên tới phòng trên tầng, cô gái giúp cô xách đồ mới tự giới thiệu: "Tôi là Trâu Tiểu Doanh, bạn nam vừa nói chuyện tên là Đinh Nhất Phàm, còn những người khác lát nữa sẽ giới thiệu cho cô làm quen!"

Tạ Thanh cảm nhận được sự nhiệt tình của đối phương, khẽ cười, lại hỏi: "Chị gái tóc dài kia gọi là gì vậy?"

"Hả?" Trâu Tiểu Doanh bỏ túi trên tay lên bàn sau đó quay đầu lại, Tạ Thanh vừa nhớ lại vừa nói: "Là... Cô gái ngồi cạnh cầu thang, tóc xấp xỉ eo, da rất trắng, rất gầy đó?"

"À... Đào Nhiên." Trâu Tiểu Doanh khéo nhẹ khóe miệng, "Cô ta rất kiêu ngạo nhưng cũng coi như có vốn liếng để kiêu ngạo đi, tới được ba tháng đã ở phòng VIP rồi."

Tạ Thanh sửng sốt: “Phòng VIP?”

“Đúng vậy, có phòng tắm riêng, ở đây có hai phòng làm việc, một cho nam tần và một cho nữ tần [3], dựa theo công trạng và lý lịch để chia phòng." Trâu Tiểu Doanh dừng lại một chút nói, "Ngày cô viết thử bản thảo hẳn là thấy qua Lục tổng của Văn hóa Thành Thư đúng không? Anh ta tới là để nói chuyện hợp tác, sau này Linh Mặc có thể đề cử người viết hộ giỏi qua bên đó, Văn hóa Thành Thư chịu toàn bộ trách nhiệm về dịch vụ khai thác dây chuyền bản quyền. Người được chọn lần này là Đào Nhiên, cô ta đã được trò chuyện về dàn ý với Lục tổng rồi."

[3] Truyện trên mạng chia làm hai loại nam tần và nữ tần. Nam tần thường là cho nam đọc, nữ tần thường là cho nữ đọc.

Trâu Tiểu Doanh nói xong hỏi nàng có chuyện gì sao, Tạ Thanh lắc đầu nói không có việc gì, chỉ là cảm thấy cô ấy đẹp mắt nên có chút tò mò. Nhưng cô lại yên lặng nhớ kỹ người này, bởi vì trực giác của cô bình thường tương đối chính xác.

Ví dụ như cô có ấn tượng đầu tiên là không cách nào làm bạn bè với một người nào đó, sau đó coi như miễn cưỡng làm bạn bè, cuối cùng cũng sẽ tan rã trong không vui.

Lại ví dụ như khi cô cùng bên Truyền thông của Nhà xuất bản Khởi Văn nói chuyện xuất bản thì trong lòng lập tức có cảm giác kỳ quái, cuối cùng quả nhiên phong ba thình lình ập tới, hai bên chấm dứt quan hệ hợp tác.

******

Công việc viết hộ chính thức bắt đầu từ thứ hai. Trợ lý của Tống Mặc là Trương Băng nhắn tin cho mọi người qua WeChat, nói là bọn họ tìm tổ trưởng nhận dàn ý và phần truyện trước đó đã viết, Tạ Thanh mở danh thiếp Trương Băng gửi qua WeChat, tổ trưởng tổ nữ tần là Đào Nhiên.

Cô nhắn tin qua WeChat cho Đào Nhiên, tìm từ ngữ thật khách khí: Chào cô, Trương tỷ bảo tôi qua tìm cô lấy bản thảo và dàn ý.

Đào Nhiên nhắn lại ngắn gọn: Qua phòng tôi.

Phòng làm việc lớn là phòng biên tập và hoạt động chung, nhóm viết hộ thì ai ở trong phòng người nấy gõ chữ. Trong phòng máy móc đầy đủ hết, không gian riêng tư và yên tĩnh, vô cùng thích hợp để sáng tác.

Tạ Thanh gõ cửa phòng Đào Nhiên, cửa nhanh chóng mở ra, cô nói: "Tôi là Tạ Thanh, là người vừa nhắn trên WeChat với cô."

Chương 3

Đào Nhiên nhìn cô, không nói gì, ánh mắt ý bảo cô chờ một chút, sau đó trở lại trong phòng.

Rất nhanh cô ta trở lại cửa, đưa cặp tài liệu cho Tạ Thanh.

"Cô đã ký thỏa thuận bảo mật chưa?" Đào Nhiên hỏi.

"Lúc ký hợp đồng tôi ký luôn rồi."

Đào Nhiên gật gật đầu: "Phần trước là thiết lập nhân vật và cốt truyện, ở giữa là bản thảo của tác giả, hai trang cuối cùng là dàn ý mười chương tiếp theo. Sau mười chương này cứ dựa vào cốt truyện và yêu cầu số lượng từ trên dàn ý, có vấn đề gì cứ nói nhé."

Tạ Thanh: “Được, cảm ơn cô. Khi nào phải giao bản thảo vậy?”

Đào Nhiên: "Mỗi thứ sáu nộp bản thảo cả tuần."

Hai người không nói những lời vô nghĩa, chỉ nói xong những thông tin cơ bản, sau đó Tạ Thanh trở về phòng viết chữ. Máy tính và bàn máy tính đều có sẵn trong phòng, còn rất có lòng chuẩn bị một bàn phím cơ Cherry. Tạ Thanh biết rõ rất nhiều tác giả mạng đều không rời bàn phím, loại bàn phím nào dùng tốt đều có thể nói rõ ràng mạch lạc, còn cô không quan tâm phương diện này mấy, cô có thói quen viết tay.

Cấu hình máy tính không cao lắm, trong lúc chờ máy khởi động Tạ Thanh đọc qua dàn ý. Phần chú ý dưới dàn ý đánh dấu tổng số lượng từ yêu cầu là "300 vạn chữ", cô không biết nói gì.

Nội dung ít ỏi mà phải viết dài như vậy, phải viết những gì đây...

Máy tính khởi động xong. Tạ Thanh theo thói quen mở QQ, vừa đăng nhập liền nhận được một thông báo email. Cô ấn mở xem, là Đào Nhiên gửi tới, bên trong chỉ có một tệp văn kiện đính kèm.

Tạ Thanh mở ra xem qua, thấy nội dung giống hệt bản giấy bèn tắt đi.

Cô bỏ ra hai giờ suy nghĩ về dàn ý. Tuy rằng chỉ là viết hộ cho người khác, theo hiện trạng văn học mạng bây giờ, tìm một người viết hộ với trình độ 15 đồng một nghìn chữ cũng rất có hạn, nhưng cô vẫn không muốn phụ lòng những con chữ dưới ngòi bút.

Làm rõ hướng phát triển và mạch truyện, Tạ Thanh bắt đầu viết. Hôm qua đi qua cửa hàng tiện lợi của tiểu khu cô tiện tay mua một xấp tờ giấy viết được 400 chữ, giá cả so với món ăn vặt bên ngoài đắt hơn, nhưng chất lượng giấy mượt mà, viết lên rất sướng.

Tạ Thanh hưởng thụ loại cảm giác viết tay này, chỉ với từng nét bút mà có thể phác họa ra toàn bộ thế giới.

Thời gian năm ngày trôi qua rất nhanh, tuy rằng phần lớn thời gian mọi người đều ở trong phòng riêng sáng tác, nhưng năm ngày này cũng đủ để mọi người quen biết nhau rồi.

Phòng làm việc viết hộ "bao ăn ở" tổng cộng có mười hai người, bảy nam năm nữ, cơ bản ở không đầy căn biệt thự diện tích không nhỏ này.

Nhưng ngoài ra còn rất nhiều người làm việc qua mạng, Trâu Tiểu Doanh nói có có lẽ tới ba bốn mươi người, những người làm việc qua mạng khá đông, số lượng cụ thể cô ấy cũng không rõ.

Tổ trưởng tổ nam tần và nữ tần đều ở nơi này. Tổ trưởng nữ tần là Đào Nhiên, tổ trưởng nam tần là người nhận ra Tạ Thanh khi cô tới báo danh, Đinh Nhất Phàm.

Giao bản thảo phải giao qua mạng.

Tốc độ viết tay của Tạ Thanh mỗi giờ là một nghìn chữ, tính cả thời gian chỉnh sửa lại, thời gian những lỗi sai phải xóa đi và sửa chữa, một ngày cô có thể viết năm nghìn chữ.

Cô tính qua, như vậy bốn ngày là hơn hai vạn, chia thành bảy chương, vừa vặn đáp ứng được cho tác giả mỗi ngày đăng một chương 3000 từ trong một tuần.

Cô gõ lại bản thảo vào bản điện tử vào thứ sáu, từ 9 giờ sáng tới giữa trưa thì nghỉ ngơi một chút, tới buổi chiều thì gõ xong, vừa đủ thời gian soát lại bản thảo lần cuối.

Lúc hoàn thành, cô gửi bản thảo cho Đào Nhiên, sau đó nằm co quắp trên giường nghỉ ngơi một lát, đột nhiên cảm thấy rất mệt.

Trước kia kỳ thật cô không tính là tác giả mạng, ban đầu <Thanh Châu Lục> đăng trên tạp chí, sau đó được nhà xuất bản Khởi Văn nhìn trúng liền xuất bản thành sách.

Tạp chí và sách xuất bản không giống tác giả mạng, không có áp lực về bản thảo, lúc nào ở trạng thái tốt thì có thể viết một hơi hai vạn chữ, trạng thái không tốt thì có thể nằm im một tuần. Với những tác giả có tính trì hoãn nghiêm trọng mà nói, trước deadline một tháng mới bắt đầu múa bút thành văn cũng không phải không được...

Tác giả mạng ngày càng áp lực, trước nay cô không lĩnh hội qua. Lúc trước một ngày cô còn cảm thấy một ngày viết 4000~5000 từ không có là gì, hiện tại bản thân như vậy mới phát hiện "một ngày viết 4000~5000 chữ" và "mỗi ngày viết 4000~5000 chữ" là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.

Chẳng trách tác giả mạng có mười người thì tới tám người bị rụng tóc, tuổi trẻ đã phải dùng tới Bá Vương [1]!

[1] Một loại thuốc chống rụng tóc.

5 rưỡi, Tạ Thanh xuống tầng ăn cơm.

Phòng làm việc trong biệt thự này chính là một dãy nhà liên tục hoàn chỉnh, vốn gồm ba căn. Tống Mặc là loại người biết mình không giữ được tiền, lúc ấy thành danh, tiền tài dư giả, dứt khoát vay một khoản, lấy toàn bộ nhuận bút trong tay đi mua ba căn nhà này, sửa sang lại bên trong thành một căn biệt thự lớn. Hắn ở tầng ba, tầng một và tầng hai dùng làm phòng làm việc.

Cho nên phòng làm việc ở tầng một còn có phòng bếp và nhà ăn, Tống Mặc thuê người phụ trách nấu cơm, nhóm viết hộ mỗi ngày ba bữa có thể trực tiếp tới phòng ăn.

Thời gian mọi người tới ăn cơm gần giống nhau, chủ yếu bởi vì đồ ăn có hạn, tới chậm sẽ có khả năng không còn thừa cái gì.

Tạ Thanh và Trâu Tiểu Doanh ngồi cùng nhau, cô đang muốn duỗi đũa nếm thử món cá hầm cải chua Trâu Tiểu Doanh nói, Đào Nhiên vừa đi vào hành lang đã quét mắt một vòng, trực tiếp đi tới phía hai người.

Bình thường hai người không tiếp xúc, Tạ Thanh cảm thấy hẳn có chuyện công việc nên nhìn về phía cô ta.

Đào Nhiên dừng lại cách cô hai mét: "Bản thảo của cô sao lại thế này?"Tạ Thanh: "?"

Đào Nhiên nhíu mày: "Tổng cộng hai vạn ba nghìn chữ, cô trêu chọc tôi sao?"

Ngữ khí của cô ta không tốt làm cho tất cả mọi người nhìn về phía bên này.

Tạ Thanh mờ mịt: "Hai vạn ba... Làm sao vậy?"

"... Cô giả ngốc cái gì chứ?" Đào Nhiên khoanh tay, đánh giá cô từ trên xuống dưới, "Áng văn này tác giả muốn một ngày đăng sáu nghìn chữ, cũng chính là yêu cầu một tuần cần bản thảo bốn vạn hai nghìn chữ."

Tạ Thanh: "Cô không nói cho tôi biết."

Đào Nhiên: "Một hàng chữ to như vậy trong văn kiện đính kèm trong email cô không nhìn thấy sao?"

Lòng Tạ Thanh một hồi lo lắng. Quả thật cô không nhìn kỹ văn kiện đính kèm, bởi cô cho rằng giống hệt bản giấy.

Cô kịp thời xin lỗi: "Tôi xin lỗi... Tôi cứ thế viết theo bản giấy cô cho tôi."

Nhưng Đào Nhiên nói: "Bản giấy gì?"

Tạ Thanh giật mình.

Đào Nhiên tiến lên nửa bước: “Dàn ý cho tác giả đều gửi qua email, làm gì có bản giấy? Chính cô sơ ý không nhìn rõ yêu cầu thì thừa nhận đi, đừng đào bẫy rập hố tôi!"

Đào Nhiên tựa như mất trí nhớ, Tạ Thanh sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi thì đã bình tĩnh lại.

Ba phút sau đó, cô vùi đầu ăn, nghe Đào Nhiên nói.

"Truyện dài tận ba trăm vạn chữ, cô cho rằng mỗi ngày đăng ba nghìn từ sao? Vậy khi nào mới có thể hoàn?"

"Cô làm như vậy thì tôi phải giải thích thế nào với tác giả, dù là cô làm ra bản thảo ba vạn từ thì cũng được thôi, nhưng là hai vạn ba!"

"Cô cũng biết tác giả viết chậm thì lượt xem sẽ giảm, ngộ nhỡ cô ta nổi nóng tìm tới văn phòng, ai là người thức đêm viết thay cho cô đây?"

“…”

Nói tới nói lui, Đào Nhiên vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt.

Tạ Thanh có thể thừa nhận cô không xem kỹ email là sai lầm của cô, nhưng từng chữ trên dàn ý bản giấy cô đều xem qua.

Yêu cầu bản thảo trên bản giấy kỳ thật rất ít, nếu nói như cô bỏ sót yêu cầu số lượng từ, thì chỉ có thể là có người cố ý xóa đi.Cảm giác lúc trước của cô không sai, Đào Nhiên quả thật có địch ý với cô.

Tạ Thanh trầm mặc uống canh trứng nấu với rong biển.

Ừ, chuyện này có thể trao đổi qua WeChat hoặc email nhưng Đào Nhiên lại chọn thời gian bữa tối và ở trước mặt mọi người, có thể thấy là cô ta tới có chuẩn bị.

Cùng viết tiểu thuyết với nhau, những chuyện này đều đã có "kịch bản", Tạ Thanh tin tưởng câu nói "Cô không nói cho tôi" vừa rồi của cô phù hợp với mong muốn của Đào Nhiên.

Sau đó cô mạnh miệng nói dàn ý bản giấy là Đào Nhiên đưa cho cô, có lẽ cũng sẽ phù hợp với mong muốn của Đào Nhiên, theo kịch bản có sẵn thì Đào Nhiên sẽ nói là cô in ra.

Loại "kịch bản" quen thuộc này đối với người có kinh nghiệm viết không khó nhìn ra một chút nào, bởi vì loại mâu thuẫn trong công việc chỉ có vài hình thức giải quyết thông thường.

Cô không biết mục đích cuối cùng của đối phương là gì.

Nhưng trước mắt phải nhảy ra khỏi kịch bản nhàm chán này của đối phương trước đã.

Tạ Thanh lại uống một hớp canh trứng nấu rong biển.

Đào Nhiên rốt cuộc cũng thao thao bất tuyệt xong, sau đó bất mãn với thái độ của Tạ Thanh: "Cô có thái độ gì vậy hả?"

Tạ Thanh vẫn còn ăn canh, Trâu Tiểu Doanh đá chân cô ở dưới gầm bàn.

Tạ Thanh buông chén canh, không chớp mắt nhìn Đào Nhiên: "Cô nói xong rồi?"

Đào Nhiên nhíu mày.

Tạ Thanh đứng dậy bước đi: “ Vậy đi thôi.”

Đào Nhiên ngơ ngác: “Đi làm cái gì?”

Tất nhiên là cô ta đi theo kịch bản của cô rồi.

Tạ Thanh dừng chân, bộ dạng vô tội, thản nhiên nhìn Đào Nhiên: "Đi báo án."

“…”

"Bản giấy là cô đưa cho tôi hay tôi tự mình gõ và in, cho cảnh sát khám nghiệm vân tay sẽ biết." Tạ Thanh gằn từng chữ một, "Cô chưa xem qua tiểu thuyết trinh thám sao? Vân tay ở trong nhiệt độ phòng có thể giữ được tới hai ba tuần. Lúc này mới năm ngày, chắc chắn có thể khám nghiệm ra."

“…”

"Tập tài liệu cô đưa cho tôi, tôi đã để riêng từng trang, tôi đọc bản thảo qua bao bì nhựa, trên bao bì khẳng định có vân tay của tôi. Giấy bên trong nếu có vân tay của cô, nói lên là cô in ra rồi cất vào cặp bao bì nhựa."

“…”

Tạ Thanh không cảm thấy tiếc nuối khi mà Đào Nhiên không có phản ứng gì.

Hai mắt những người khác tỏa sáng. Ngày thường Tạ Thanh trông có vẻ hướng nội, không ai có thể ngờ được cô có thể nói ra loại lời này.

Đếu là người viết tiểu thuyết, thích nhất những nhân vật có tính cách tương phản, đây là đặc thù nghề nghiệp của bọn họ.

Qua vài giây, Đào Nhiên rốt cuộc cũng có phản ứng: “Cô phát điên cái gì chứ, cảnh sát sẽ không quan tâm tới chuyện nhàm chán của cô đâu!"

Đúng như ý của Tạ Thanh.

Tạ Thanh mỉm cười: “Vậy tôi lên mạng mua chút bột huỳnh quang, chúng ta cũng có thể tự kiểm nghiệm. Không khó đâu, trước kia tôi đi thu thập tư liệu sống đã từng làm qua. Tuy rằng tất cả mọi người cũng sẽ không phân biệt được vân tay, nhưng hẳn là có thể phán đoán được chung chung."

Sắc mặt Đào Nhiên trắng bệch, nghẹn họng vài giây, miệng cọp gan thỏ: "Cô đừng nghĩ tới chuyện ném cái nồi này cho tôi!"

"Này, nồi của ai người đó phải vác nha." Tạ Thanh bước hai bước tới trước mặt cô ta.

Nếu đây quả thật là tình tiết trong tiểu thuyết, có lẽ cô sẽ đi tới trước mặt Đào Nhiên biểu lộ mình không bị yếu thế. Nhưng cuộc sống không phải tiểu thuyết, Tạ Thanh cuối cùng dừng ở chỗ cách Đào Nhiên một mét, phòng Đào Nhiên phẫn nộ ra tay đánh cô.

Sau đó cô nói: "Xóa nhầm một câu cũng là chuyện thường gặp, cô theo tôi tìm Tống tổng giải thích đi, tôi thừa nhận bản thân không nhìn kỹ bản thảo điện tử, việc này có lẽ không khó giải quyết, đúng không?"

Chương 4

Mọi thứ đều sợ chăm chỉ, cũng sợ “mở ra lối riêng".

Lúc Đào Nhiên viết ra kịch bản hại Tạ Thanh, hiển nhiên không ngờ được cô sẽ dẫn cốt truyện tới nước nhận dạng vân tay.

Hai người im lặng nhìn nhau hơn mười giây, Đào Nhiên sợ hãi lùi bước:

"... Tôi thật sự không nhớ rõ tôi đưa cho cô bản giấy, nhưng cô đã nói tới thế, tôi tin vậy."

Con người đôi khi rất thú vị, biết rõ người xem đã có phán xét trong lòng, nhưng vẫn cố gắng cứu vãn tôn nghiêm, cho rằng như thế thì sẽ không quá mất mặt.

Tạ Thanh không tỏ ý kiến gì, còn nói: “Lúc cô giải thích với Tống tổng, thuận tiện nói hộ tôi một tiếng."

“Cái gì?”

Ánh mắt Tạ Thanh dán lên mặt cô ta: "Cô và tôi đều cảm thấy, tôi thích hợp viết bên tổ nam tần hơn."

Tổ trưởng tổ nam tần: "Hả?"

Trâu Tiểu Doanh cũng đá chân Tạ Thanh ở dưới gầm bàn: "Thanh Thanh..."

Tạ Thanh hỏi Đinh Nhất phàm: "Được hay không?"

"..." Đinh Nhất Phàm gặm gà rán, "Tôi không có ý kiến, Tống ca đồng ý là được."

Đào Nhiên hung hăng lườm hắn một cái nhưng hắn không có cảm giác gì.

Tạ Thanh đương nhiên phải đi cùng Đào Nhiên tới chỗ Tống Mặc giải thích chuyện bản thảo không hoàn thành, bằng không có quỷ mới biết Đào Nhiên sẽ nói như thế nào với Tống Mặc.

Quá trình giải thích coi như thuận lợi, tuy rằng Tống Mặc cau mày đánh giá Tạ Thanh và Đào Nhiên một lượt, trong mắt viết rõ "Các cô rốt cuộc có thù oán gì", nhưng ngoài mặt vẫn nhận lý do "xóa nhầm" của Đào Nhiên, gật đầu: "Lát nữa tôi sẽ bảo Trương Băng nói chuyện với tác giả, cứ như vậy đi."

Trương Băng chính là trợ lý của Tống Mặc.

Đào Nhiên lại kiến nghị cho Tạ Thanh qua tổ nam tần, làm cho Tống Mặc ngơ ngác.

"Qua tổ nam tần?" Tống Mặc nhìn Tạ Thanh.

Đào Nhiên cũng nhìn Tạ Thanh.

Tạ Thanh gật đầu: “Tống tổng, kỳ thật tôi…”

Tống Mặc nhếch miệng: “Đừng gọi Tống tổng, bọn họ đều gọi tôi là Tống ca.”

"…” Tạ Thanh sửa miệng nói lại, “Tống ca, kỳ thật tôi viết đề tài huyền huyễn thuận tay hơn, trạch đấu không phải sở trường của tôi."

Nói xong, cô nhìn Tống Mặc cau mày cân nhắc.

Cô rất muốn nói cho Tống Mặc biết cô viết <Thanh Châu Lục>. Cốt truyện của <Thanh Châu Lục> rất rộng, chủ yếu là tiên hiệp giang hồ, có chút cung đấu làm nền. Bởi vì có rất nhiều người cho rằng "Nữ tác giả không viết được cốt truyện tầm cỡ", lúc bộ sách đó thành danh đã gây ra chấn động không nhỏ.

Rốt cuộc, Tống Mặc gật đầu: "Đi đi... Thử trước xem sao. Cô tới chỗ Đinh Nhất Phàm chọn bản thảo, thấy cái nào tốt thì viết."

Hai người rời văn phòng Tống Mặc trở về phòng riêng. Tạ Thanh bị Trâu Tiểu Doanh chặn trước cửa, Trẩu Tiểu Doanh đẩy cô vào trong.

"Cậu điên rồi à!" Trâu Tiểu Doanh vừa đóng cửa vừa nói.

Tạ Thanh: “Làm sao vậy?”

"Đang tốt lành sao lại tới tổ nam tần?"

Tạ Thanh duỗi vai, ngồi xuống bên giường: "Tôi biết Đào Nhiên nhìn tôi không vừa, lúc này có thể ở lại đây là nhờ vận khí tốt, lần tới cô ta chơi chiêu hiểm hơn thì sao bây giờ? Chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có ngàn ngày đề phòng cướp [1]."

[1] 只有千日做贼,那有千日防贼的 – Ngạn ngữ, ý nghĩa sức lực của con người có hạn, huống chi là bị động ứng phó càng hao tổn tinh lực. Trong một thời gian dài phòng bị, thể nào cũng có thời điểm sơ hở. (Theo Baidu)

Trên mạng có câu nói rất đúng: Nếu hoàn cảnh công việc làm cho bạn lo lắng, hoặc là nhịn, hoặc là cút.

Tạ Thanh cảm thấy chịu đựng là lãng phí cảm xúc, không bằng "cút" một cách dứt khoát.

Trâu Tiểu Doanh đứng ở cửa sổ trừng mắt nhìn cô: "Thế nhưng... Tôi thấy mấy ngày nay cậu đều viết bản thảo từ sáng tới tối."

Tạ Thanh ngước mắt hỏi: “Vậy thì sao?”

"Một ngày cậu mới viết được có mấy ngàn từ như vậy, nam tần bên kia toàn là xạ thủ đó, đa số là một ngày viết một vạn từ, một vạn năm cũng không có gì lạ, cậu có chịu được không?"

Mấy ngày ở chung, Trâu Tiểu Doanh đã phát hiện Tạ Thanh không giống như những tác giả mạng, hiểu biết với văn học mạng cũng rất có hạn, cô cho rằng Tạ Thanh muốn qua nam tần bởi vì không hiểu số lượng công việc bên nam tần.

Không nghĩ tới Tạ Thanh bình tĩnh đáp: "Cứ thử một chút xem sao."

Lại nói: “Nếu muốn ăn chén cơm này, cũng phải luyện chút kỹ năng nghề nghiệp, tăng ca cuối tuần cũng không sao."

Huống chi, mỗi ngày một vạn, tính theo 15 đồng một nghìn chữ, mỗi ngày cũng có thể có 150 đồng, một tháng là 4500 đồng.

Phòng làm việc bao ăn bao ở, cô không cần chi tiêu nhiều, hơn nữa có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm.

Một tháng có thể tích cóp xấp xỉ 4000 đồng.

Như vậy tích cóp một năm, cô có thể giải quyết rất nhiều chuyện.

Trâu Tiểu Doanh vẫn muốn khuyên nhủ cô, nhưng hơi hơi hé miệng, cái gì cũng chưa nói ra được.
Sáng hôm sau, Tạ Thanh đi gõ cửa phòng Đinh Nhất Phàm. Nói rõ ý đồ tới, Đinh Nhất Phàm có lẽ cũng cảm thấy trai đơn gái chiếc cùng một chỗ không tốt lắm nên thứ bảy đưa cô tới văn phòng lớn không có ai sử dụng.

Trên đường đi vẫn luôn nói giỡn chuyện ngày hôm qua.

“Trong bông có kim.”

“Bình tĩnh, tỉnh táo, nói năng sắc sảo, phản ứng rất nhanh."

"Ra bài khác kịch bản như vậy, sự hiểu biết của cô còn rất phong phú."

"Người như cô hợp với viết tiểu thuyết, độc giả không đoán được ra cô muốn viết cái gì, hay."

Tạ Thanh: “…”

Vào văn phòng lớn, Đinh Nhất Phàm mở hai máy tính ra, cho cô xem trực tiếp những bản thảo trên mạng.

Trình độ phán đoán của những người có kinh nghiệm làm tác giả không thua trình độ của biên tập viên, cơ bản xem non nửa trang là có thể biết trình độ. Tạ Thanh đọc qua mấy truyện đề tài huyền huyễn, văn phong đều không phù hợp mấy.

Cô tiện tay chọn võ hiệp.

Nhìn chung chung hai nghìn chữ, cô quay đầu hỏi Đinh Nhất Phàm: "Truyện võ hiệp này được không?"

Đinh Nhất Phàm không nhìn qua, chỉ nói: "Cho tôi số bài viết."

Tạ Thanh nhìn tiêu đề trên văn kiện: "W032, <Hiệp giả thiên hạ>"

Tay Đinh Nhất Phàm đang muốn soát dãy số dừng lại một hồi: "Đó là truyện của một tác giả cấp thần."

"À." Tạ Thanh đóng hồ sơ lại nhưng Đinh Nhất Phàm lại nói: "Chẳng qua nhuận bút cũng không cao, có lẽ cũng không quan tâm chất lượng mấy, chắc chỉ định ăn chênh lệch kiếm vài đồng. Cô cứ thử xem cũng được."

Tạ Thanh kinh ngạc, Đinh Nhất Phàm không chú ý biểu tình của cô, nhìn máy tính của mình nói: "Bộ truyện này mùng một tháng sau mở hố, chúng ta phải gửi bản thảo ba vạn chữ, theo hợp đồng thì... Trước lúc mở hố, chúng ta phải giao năm vạn chữ qua. Tôi vốn dĩ nghĩ vài ngày tới sẽ giao cho người khác, nhưng cô muốn viết cũng được."

Hiện giờ là 16 tháng 11, thời gian còn lại là hai tuần, không quá gấp.

Tạ Thanh gật đầu, Đinh Nhất Phàm dựa theo quy định giao bản thảo và yêu cầu liên quan cho cô, sau đó hai người rời khỏi văn phòng.

Vào lúc Đinh Nhất Phàm xoay người khóa cửa, Tạ Thanh nhịn không được hỏi: "Người viết hộ đại thần... Rất nhiều sao?"

Đinh Nhất Phàm nhìn cô một cái, Tạ Thanh mờ mịt: “Không cảm thấy có lỗi người người đọc, gây nhiễu loạn thị trường sao?"

Cô còn tưởng rằng người thuê viết hộ chỉ có những tác giả nhỏ không có tình cảm với cái nghề này.

Đinh Nhất Phàm cười ra tiếng, nhìn thấy sự chăm chú trong mắt cô bèn thu lại nụ cười.

Hắn nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Cũng phải xem cách nói thế nào. Quả thật có lỗi với độc giả, nhưng việc gây nhiễu loạn thị trường, tôi cảm thấy bản thân viết hộ là một bộ phận của thị trường văn học."

Tạ Thanh nhíu mày.

“Thật đó.” Đinh Nhất Phàm nhàn hạ dựa vào vách tường, “Chuyện viết hộ từ xa xưa đã có, lời đồn Đại Trọng Mã tìm người viết hộ chắc cô cũng từng nghe qua, còn có, A Tử trong <Thiên Long Bát Bộ> vì sao bị mù [2]?"

[2] Kim Dung đã nhờ bạn thân là Nghê Khuông viết “Thiên long bát bộ” thay ông trong thời gian ông bận công tác và vì căm ghét tính cách của A Tử, ông này đã viết A Tử bị mù.

End of dialog window.

Hắn khua tay nhấn mạnh: "Không phải tôi nói chuyện này là đúng! Chẳng qua là... Phải phân tích khảo chứng vấn đề, đúng không?!"

Hắn vậy mà có chút khẩn trương không hiểu được.

Tạ Thanh trầm ngâm một lát, gật gật đầu, cũng không biết là tỏ vẻ tán thành câu nào của hắn.

Đinh Nhất Phàm nhếch miệng cười, lại nói: “Đương nhiên, chúng ta vẫn sẽ mong chờ thị trường hợp với quy tắc nhưng bây giờ pháp luật không hoàn thiện. Không nói viết hộ, đạo văn trắng trợn chỗ nào cũng có. Trên Weibo lâu lâu cũng bóc phốt ra một đợt nhưng pháp luật có lỗ hổng, bóc phốt có lợi ích gì chứ?"

Hắn nói còn chưa dứt lời, Tạ Thanh đã mím chặt môi mỏng.

Sau đó không nóng không lạnh mở miệng: “Bị kích động cảm xúc bởi thứ cách một màn hình, ai biết người chủ trì chính nghĩa rốt cuộc có thật sự là người theo chính nghĩa hay không."

Nói xong cô xoay người bỏ đi.

“?” Đinh Nhất Phàm ngây ngốc hai giây, Tạ Thanh đã tới cầu thang bước lên tầng hai.

Bỏ lại hắn ở tại chỗ mê man nói thầm: “Tôi có nói sai cái gì sao…” Trong lòng bối rối và khó chịu.

******

Tạ Thanh trở lại phòng, sau hơn nửa ngày mới khôi phục cảm xúc, nhịn không được mở Weibo ra.

Hy vọng cô không thấy mình trên hot search nữa.

Cô cầu nguyện như vậy, sau đó nhìn tới tin hạng ba trên hot search là "Nhất Sinh Thư bày tỏ thái độ đối với chuyện Ngọc Ly đạo văn."

Tạ Thanh hít thở không thông, nhìn chăm chú hàng chữ kia, hốc mắt cay cay.

Nhất Thư Sinh là tác giả cấp đại thần mảng nam tần, hai người chưa từng gặp mặt nhưng cũng là tri kỷ đã lâu.

Mấy tháng trước, lúc <Thanh Châu Lục> hot nhất. Trùng hợp là một bảng xếp hạng các tác giả văn học Hoa Ngữ được tung ra, Ngọc Ly đứng đầu danh sách thu hút sự chú ý của mọi người, Nhất Sinh Thư viết văn nhiều năm bị xếp thứ hai gây ra một màn hài kịch.

Rất nhiều người xem không khỏi mượn chuyện này chế giễu Nhất Thư Sinh, họ nói "Ta còn tưởng rằng chỉ có ta cảm thấy mấy năm nay hắn càng viết càng kém", khiến cho người hâm mộ Nhất Thư Sinh đáp trả lại một cách mỉa mai.

Mọi người tranh cãi hăng hái, khói lửa nhanh chóng bén vào người Ngọc Ly, Weibo Ngọc Ly toàn là bình luận của người hâm mộ Nhất Thư Sinh chế giễu là nhờ hắn mà cô được lăng xê.

Chẳng qua cái Weibo kia kỳ thật không phải bản thân Tạ Thanh dùng, mà là ở trong tay nhà xuất bản, rất lâu sau Tạ Thanh mới biết chuyện này.

Về sau, Nhất Thư Sinh phát biểu trên Weibo: "Tôi quả thật tâm phục khẩu phục <Thanh Châu Lục>. Xin các vị không gây khó dễ cho Ngọc Ly nữa, kỳ thật tôi vẫn luôn là độc giả trung thành của cô ấy."

Dưới bài viết còn có ảnh cuốn sách <Thanh Châu Lục> có chữ ký tác giả, còn là bản đặc biệt.

Không khỏi có người tò mò ở trong khu bình luận: "Có phải Thư Đại đã sớm quen cô ấy không? Vì sao mỗi bản đặc biệt đều có chữ ký."

Nhất Sinh Thư trả lời: "Không phải, tôi có bản đặc biệt có chữ ký vì mỗi bộ sách tôi đều mua 30 bản thử vận may."

Mọi người: "..."

Nhất Sinh Thư: "Quyển sách thứ ba mở bán 200 bản đặc biệt có chữ ký, tôi phải canh tới 0 giờ mới mua được."

Mọi người: "..."

Chuyện này trong giới trở thành một câu chuyện mọi người ca tụng.

Hiện giờ Nhất Thư Sinh bày tỏ thái độ về chuyện Ngọc Ly đạo văn.

Tạ Thanh hít sâu một hơi, ấn mở chủ đề.

Nổi bật trên cùng là Weibo Nhất Sinh Thư.

“Bỏ fan bất hồi thải [3]. Tôi mong muốn pháp luật ngày càng hoàn thiện, nguyện nguyên sang trường thịnh không suy [4]."

[3] Chỉ những người không làm fan nữa, quay sang làm nhục thần tượng. Ý là dù không làm fan nữa cũng không được làm nhục người ta.

Bỏ fan bất hồi thải.

Hơn nửa tháng trước, Tạ Thanh bị bao vây trong phẫn nộ.

Nhưng bây giờ cô mới cảm thấy khổ sở.

Nằm nửa giờ, Tạ Thanh cứng rắn vứt bỏ ý nghĩ khổ sở ra sau đồ, ngồi vào bàn nhìn bản thảo mới nhận.

Khổ sở và phẫn nộ không thể giải quyết được vấn đề nhưng kiếm tiền thật nhiều thì có thể.

Chú thích của tác giả:

[4] Trên Weibo, Phỉ Ngã Tư Tồn từng nói câu này, tôi lại quên câu gốc là gì, nghĩ một hồi cũng không ra, nhưng lúc viết những lời này, quả thật tôi nghĩ tới cô ấy.

Cho nên chính tôi cũng không rõ nguồn gốc linh cảm của câu nói này có phải từ cô ấy hay không, cẩn thận đánh dấu lại, mọi người coi đây là trích dẫn đi.

Chương 5

Tạ Thanh dành toàn bộ buổi sáng đọc ba vạn chữ trong bản thảo, sau khi cơm trưa lại dành một giờ nghiên cứu thiết lập nhân vật và dàn ý.

Công việc này phải dựa vào dàn ý của người khác để viết, đối với những người không có năng lực sáng tác mạnh mẽ có lẽ cảm thấy so với tự sáng tác dễ dàng hơn nhưng đối với tác giả chuyên nghiệp mà nói, chuyện này so với tự mình viết truyện còn thống khổ hơn rất nhiều.

Bởi vì tác giả tự mường tượng ra câu chuyện mình muốn kể, thế giới quan và mối quan hệ giữa các nhân vật được tạo ra vô cùng tự nhiên, giống như sau khi vũ trụ nổ tung thì các hệ hành tinh xuất hiện, búng tay và chớp mắt một cái, kết cục đã định sẵn, việc kế tiếp chỉ cần bổ sung chút chi tiết mà thôi.

Thế nhưng viết dựa trên dàn ý mà người khác đưa cho, là phải cất giấu vũ trụ người khác muốn xây dựng vào trong đầu mình.

Cho nên lúc trước khi tới phòng làm việc Linh Mặc, kỳ thật Tạ Thanh đã vướng mắc mấy ngày liền mới quyết định có nên làm công việc này hay không.

Dù sao trình độ của cô vẫn còn đó, tuy rằng tác phẩm cô từng viết cũng không nhiều, nhưng nếu sáng tác ra một tác phẩm mới cũng không quá tệ.

Cô và Lưu Cẩm hàn huyên về vấn đề này mấy tiếng đồng hồ, cho tới cuối cùng, Lưu Cẩm tuy rằng không tán đồng cô làm loại công việc "nô lệ đồng tiền" này, nhưng cũng không thể không thừa nhận mối lo lắng của cô là đúng.

... Độc lập sáng tác, có quá nhiều điều không chắc chắn được.

Bản thảo có thể xuất bản thành sách rất khó, dù mỗi ngày đều có một cuốn sách mới ra đời, nhưng ở trong hàng ngàn hàng vạn bản thảo của những tác giả khác thì một bản thảo cũng chỉ là muối bỏ biển. Rất nhiều tác giả đều đã từng trải qua ít nhất một lần chuyện bản thảo bị từ chối, bị từ chối tới mức chết lặng rồi cũng chẳng có gì đảm bảo là có thể qua.

Còn trên mạng thì sẽ không bị từ chối nhưng lại có khả năng bị vùi dập giữa chợ. Một bộ truyện đăng lên, cũng phải chịu hai ba tháng không có thu nhập, đối với người không có kinh nghiệm về văn học mạng như Tạ Thanh, chuyện này vô cùng mạo hiểm.

Văn học mạng có lẽ nuôi sống được rất nhiều người, nhưng ở lúc một người thật sự cần tiền, con đường này hiển nhiên không phải sự lựa chọn sáng suốt.

Cho nên so tới so lui, Tạ Thanh cuối cùng vẫn lựa chọn làm công việc viết hộ này.

Tiền nhuận bút tuy rằng không cao nhưng ít ra viết một ngàn chữ là có thể có tiền công của một ngàn chữ.

Đọc xong dàn ý và thiết lập nhân vật, Tạ Thanh vẽ sơ đồ mối quan hệ giữa các nhân vật ra. Bộ truyện võ hiệp này có cốt truyện lớn hơn rất nhiều so với bộ trạch đấu trước kia cô làm, sơ đồ có thể giúp cô rất nhiều.

Sau đó cô mở dàn ý từng chương, triển khai thành bản thảo giấy.

Trước thời gian tác giả mở hố phải giao năm vạn chữ, áp lực không tính là lớn. Nhưng ngộ nhỡ sau khi mở hố, tác giả muốn mỗi ngày một vạn, cô chắc chắn không thể thích ứng ngay nên hiện tại bắt đầu tăng ca tích cóp bản thảo dự phòng.

Viết được hai đoạn, Tạ Thanh cảm thấy có chỗ nào đó là lạ.

Cô lật qua lật lại dàn ý chương xem kỹ, bút bi bị nhấn tới nổi tiếng cạch cạch vang lên không ngừng.

Tới lúc hoàng hôn, cô rốt cuộc cũng nghĩ ra vấn đề.

Đây là một truyện võ hiệp có kịch bản cũ trong thế giới văn học mạng, bắt đầu câu chuyện là vai chính có cuộc đời mãn nguyện như ý. Cha mẹ ân ái, gia đình vui vẻ, sư phụ và phụ thân hắn kết bái huynh đệ sống chết có nhau, sư phụ cũng đối xử với hắn rất tốt.

Bước ngoặt của câu chuyện xảy ra ở chương 9 và chương 10, chính là hai chương cuối cùng trong bản thảo của tác giả.

Đầu tiên là cha mẹ vai chính chết vào một đêm mưa to, chết rất thê thảm nhưng nước mưa cọ rửa hầu như toàn bộ dấu vết vụ án mạng, chỉ có thể quan sát miệng vết thương nhìn ra là do một loại công phu rất âm độc gây ra.

Tình tiết cuối cùng là, vai chính tình cờ có cơ hội phát hiện trong phòng sư phụ có loại công phu bí tịch kia, kinh sợ nghi ngờ hung thủ rốt cuộc là người nào.

Trong dàn ý chi tiết đã cho, tác giả yêu cầu viết chương sau vai chính đau khổ bi thương tột cùng, đánh mất lý trí hoàn toàn, muốn tự tay đâm chết hung thủ báo thù cho cha mẹ.

Sau đó, dĩ nhiên thua dưới tay sư phụ. Vai chính mất hết nội công ngã xuống sườn núi và được một cao nhân ẩn thế cứu chữa, từ đó về sau nằm gai nếm mật, ẩn nhẫn tu luyện, chỉ mong luyện thành thần công có thể báo thù.

Cách sáng tác kinh điển, kịch bản kinh điển, tình tiết và cảm xúc cũng rất mạnh, là thể loại báo thù văn ưa thích của văn học mạng.

Nhưng thiên quá về tình tiết làm người ta cảm thấy thiếu đi logic.

Tình tiết sảng khoái và độ hợp lý cao là nhân tố tạo ra niềm yêu thích của độc giả.

Có thể kết hợp hoàn mỹ hai thứ này sẽ khiến cho cốt truyện càng thêm hợp lý và đẹp mắt, đó là bản lĩnh của tác giả.

"Cạch cạch." Bút bi nhấn một tiếng cuối cùng.

Dừng lại.

Tạ Thanh cúi người, múa bút thành văn.

Tăng ca thêm giờ, chủ nhật cũng không ngủ. Trước ngày 30 tháng 11, Tạ Thanh đã viết được tám vạn từ, sau khi giao năm vạn, còn thừa ba vạn từ từ dùng.

Ngày mùng 1 tháng 12, Tạ Thanh không tò mò đi tìm xem là truyện của vị đại thần nào, tiếp tục điên cuồng chạy theo bản thảo.

Ngày 11 tháng 12, hẳn là tác giả đã dùng xong ba vạn chữ tự sáng tác, bản thảo của Tạ Thanh mới dùng hôm đầu tiên, điện thoại trong văn phòng Tống Mặc đã bị oanh tạc.

Người gọi tới chính là trợ lý của đối phương, lúc Tạ Thanh và Đinh Nhất Phàm cùng bị gọi vào văn phòng, cơn tức giận của người đại diện kia còn chưa có tan.

Tống Mặc bật loa ngoài rồi đặt điện thoại lên bàn, đau đầu xoa thái dương.Bên kia điện thoại là giọng nam nho nhã yếu ớt nhưng nghiêm túc: "Tống tổng, rốt cuộc ngài có muốn giải quyết vấn đề không?”

"Muốn chứ." Tống Mặc thở dài, "Tôi không phải nghiêm túc ở đây cho anh nói rõ sao? Anh gửi bản thảo cho tôi xem, bản thảo không có sửa lại hướng đi trong dàn ý, chỉ thêm vài vài tình tiết, trong quá trình sáng tác người viết hộ có ý nghĩ của riêng mình cũng rất bình thường, sao anh phải tức giận như vậy?"

Bên kia nghiêm khắc nhắc nhở: “Không phải tôi tức giận, là Tứ Đại tức giận. Đối với tác giả mà nói, loại chuyện thêm loạn tình tiết này có thể nói là "xâm phạm chủ quyền" rồi."

Tạ Thanh buột miệng thốt ra: “Tìm người khác viết hộ bản thảo cho mình thì không cảm thấy là xâm phạm chủ quyền sao?"

"Cô nói cái gì?" Bên kia điện thoại ngay tức khắc nổi giận đùng đùng, Tống Mặc nhíu mày ý bảo cô câm miệng, nói với bên kia: "Được rồi, ngài là bên A, ngài định đoạt. Cứ như vậy đi, tình tiết thêm vào các người cứ bỏ đi, tiền nhuận bút cũng không cần trả cho chúng tôi, chỉ tính từ đoạn các người sử dụng, có được hay không? Tôi thấy xóa đoạn này cũng hợp cốt truyện, vừa khéo hợp với dàn ý."

“Không được.” Giọng điệu trợ lý bên kia lãnh đạm, "Ngay cả biên tập cũng không dám sáng tác loạn vào dàn ý của Tứ Đại, các người một phát thêm một hai vạn chữ vào cốt truyện thật sự quyết đoán. Hợp tác tới đây kết thúc, Tứ Đại đã xin tạm dừng với độc giả và sẽ tự mình viết lại mấy chương này, sau đó tìm phòng làm việc khác."

Ngay sau đó, loa ngoài chuyển sang âm báo kết thúc cuộc gọi.

Tống Mặc chán nản, đóng loa, nhỏ giọng chửi một câu: “Mẹ nó…”

Tức giận vì chuyện không như ý, lại còn không có biện pháp giải quyết.

Việc này hắn thấy không cần phải chuyện bé xé ra to như vậy, giống như Tạ Thanh nói, tìm người viết hộ rồi mà vẫn còn quan tâm tới "chủ quyền" sao?

Hơn nữa hắn bình tĩnh xem xét, hắn cảm thấy Tạ Thanh viết thật sự khá tốt.

Nhưng hắn cũng biết, rất nhiều tác giả có tình tình có chút cổ quái.

Nếu chạm phải vảy ngược của đối phương, chuyện này cũng chỉ đành như vậy.

Tống Mặc bực bội nói với Tạ Thanh: "Không cần so đo với hắn, tổng cộng cô đã viết bao nhiêu, cho Đinh Nhất Phàm xem qua, sau đó tiền nhuận bút thế nào tôi sẽ trả cho cô."

Thật trượng nghĩa.

Tạ Thanh cười cười: “Được.” Cũng không quá khách khí.

Tống Mặc phỏng chừng có chút để bụng, chuyển khoản ngay trong đêm cho Tạ Thanh.

Sau khi nhận được Tạ Thanh nhẩm tính, phát hiện hình như Tống Mặc còn đóng thuế cho cô?

Hôm nay vừa đúng là thứ sáu. Ngày hôm sau, Tạ Thanh tới tìm Đinh Nhất Phàm lấy bản thảo mới.

Mấy ngày này bởi vì đuổi bản thảo nên cô ngủ không đủ giấc, Đinh Nhất Phàm nhìn khí sắc của cô không tốt, khuyên cô nghỉ ngơi hai ngày, thứ hai rồi hãy nói.

Nhưng Tạ Thanh nói: “Tôi muốn mau chóng thích ứng với cường độ công việc."Bằng không ngộ nhỡ về sau thật sự có tác giả muốn một ngày cô làm một vạn thì làm sao bây giờ.

Vào bữa cơm chiều ngày thứ hai, tất cả mọi người phát hiện Trâu Tiểu Doanh có chút thất thần.

Không tập trung dùng bữa, mà tay trái vẫn luôn lướt di động, hơn nữa sắc mặt còn xanh mét.

Tác giả nam ngồi cách bàn nói giỡn: "Nhị Doanh, sao thế, cô lại chiến với người nào sao?"

“Chớ chọc tôi, tôi đang tức giận đấy!” Trâu Tiểu Doanh vỗ bàn, “Tứ Đại uống nhầm thuốc rồi!"

Tạ Thanh thoáng chậm lại.

Thỏa thuận bảo mật của phòng làm việc rất nghiêm khắc, cho nên chuyện ai viết hộ cho ai không thể nói ra ngoài, ngoại trừ tổ trưởng bàn giao công việc và người viết hộ, những người khác cũng không biết ai viết cái gì.

Trâu Tiểu Doanh vẫn luôn viết bản thảo ở tổ nữ tần, tổ nam tần nhận bản thảo gì cô ấy hoàn toàn không biết.

Tạ Thanh ăn canh gà rau chân vịt, giống như không để ý hỏi: “Làm sao vậy?”

"Bao nhiêu lâu mới mở một bộ truyện mới, mới viết được mấy vạn chữ thì bắt đầu dừng không viết thêm nữa, nói cái gì mà chương đó viết không ổn, phải viết lại." Trâu Tiểu Doanh hung dữ cắn viên thịt, "Hôm nay đăng đoạn viết lại lên, chẳng biết làm cái quái gì nữa mà kém xa bản cũ!"

Độc giả đọc mấy vạn chữ từ chương 1 trở đi đã rất có cảm tình với nhân vật chính, nhập tâm vào câu chuyện.

Chất lượng văn chương đột nhiên giảm đi, dễ dàng khơi lên lửa giận trong lòng độc giả.

Khu bình luận dĩ nhiên bùng nổ, Trâu Tiểu Doanh đẩy điện thoại qua cho Tạ Thanh xem, Tạ Thanh lướt thử, quả nhiên phía dưới là mắng chửi hoặc chế giễu.

[Tứ Đại, anh cảm thấy bản này so với gốc hay hơn sao??? Anh nghiêm túc đấy à!!!]

[Đầu óc tác giả bị ngấm nước sao? Hay bị hồn nhập đấy?]

[Có thể có chút trách nhiệm với tác phẩm của mình không, đừng tùy hứng như vậy chứ?]

Cô vừa nhìn vừa nghe Trâu Tiểu Doanh nói: “Vốn dĩ bản ban đầu, cảm xúc của nhân vật tốt hơn rất nhiều! Sau khi vai chính phát hiện ra hung thủ có thể là sư phụ quả thật rất hoang mang, theo bản năng thuyết phục bản thân có khả năng không phải sư phụ làm, đồng thời thu thập manh mối... Tôi cảm thấy cách xử lý này rất hợp lý! Ở chung nhiều năm như vậy, làm sao có thể vừa nhìn thấy bí tịch kia đã cảm thấy nhất định là sư phụ làm!"

Tạ Thanh cười cười không nói gì.

“Hơn nữa cậu biết không? Tình tiết cũ cũng đặc biệt có cảm xúc hơn!" Trâu Tiểu Doanh nghiêm túc bình luận, "Cậu đã từng xem Escape room rồi đúng không? Trình tự mà vai chính thu thập manh mối giống như bản chữ của Escape room! Cẩn thận thăm dò, xây dựng cảnh tượng cũng vô cùng đặc biệt, tôi xem tới nỗi da đầu cũng tê dại luôn!"

Tạ Thanh cũng vừa vặn đọc được bình luận hai ngày trước, quả thật, bao người thét lên:

[A a a a a a ngọa tào!]

[Má ơi tôi bùng cháy rồi, thật xúc động! Không ngờ được Tứ Đại còn có thể viết ra loại tình tiết này!

[Tứ Đại, I love you aaaaa!]

Trâu Tiểu Doanh: “Hiện tại sửa xong thành cái gì ấy, ở trong mưa gào thét sau đó chạy tới quyết đấu cùng sư phụ? Ngộ nhỡ sư phụ cũng vì giúp đỡ bằng hữu tìm kiếm manh mối, từ tay kẻ thù lấy được bí tịch kia thì sao?"

Nói nói nói lại, cô ấy mắng: “Tôi tức giận!!! Vốn dĩ mọi người còn cược với nhau xem rốt cuộc hung thủ có phải sư phụ hay không, thật thú vị, kết quả hắn..." Cô ấy nghiến răng, "Sửa lại kém tới nỗi giống như tìm người viết hộ vậy, tức chết tôi rồi!"

“…” Tạ Thanh không dám cười nữa.

Cô chuyên tâm nghe Trâu Tiểu Doanh mắng chửi, không chú ý điện thoại của Đinh Nhất Phàm ngồi cách hai bàn reo lên.

Hai phút sau, Đinh Nhất Phàm đẩy mắt kính, nhìn quanh bốn phía, sau đó đi tới chỗ Tạ Thanh.

Thấy bàn ăn trước mặt Tạ Thanh vẫn còn chưa động đũa, trước khi nói chính sự hắn nói một câu: "Tạ Thanh, lát nữa tôi mời cô ăn cái khác."

Tạ Thanh nhìn về phía hắn.

Hắn rồi nói tiếp: “Giờ cùng tôi lên tầng, Tống ca tìm có việc.”

"Chuyện gì gấp vậy?"

Đinh Nhất Phàm đứng phía sau Trâu Tiểu Doanh, im lặng nhìn Trâu Tiểu Doanh một cái: "Người hai ngày trước gây sự chuyện bản thảo giờ lại gọi tới, Tống ca bảo chúng ta mau chóng qua chỗ anh ấy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau