BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Trọng Thương - Tan Vỡ

- Ý của ngươi là gì? Khi nói ta đã thua?

Dương Tuấn khó hiểu, Ám Tuyệt nói trận chiến này Dương Tuấn hắn đã thua, nhưng ở bên Tiên quân vẫn chưa có dấu hiệu suy yếu nhân số cùng sĩ khí đến mức thảm hại để có thể bị phán thua cuộc như vậy, nhưng mà nỗi bất an trong lòng hắn bỗng nhiên tăng lên.

- Hahaha, ngươi có biết, trăm vạn năm trước, Ma Thần từng đến Tiên Giới đồ sát sinh linh chứ?

Ám Tuyệt ngửa mặt lên trời cười lớn, sau đó nói với Dương Tuấn, Dương Tuấn gật đầu, đây là chuyện đương nhiên hắn biết, trăm vạn năm trước, Ma Thần đồ sát Thần Tiên hai giới, nói đúng hơn là cả tam giới lẫn Ma Giới trong đó, sinh linh ở Ma Giới đã tự nguyện hiến linh hồn mình cho Ma Thần, để hắn có sức mạnh kinh khủng siêu việt cả Thánh Nhân.

- Vậy nếu một người đã từng đồ sát một giới như vậy, sẽ không để lại một chút mầm mống của mình sao?

Ám Tuyệt bỗng nhiên cười gằn, Dương Tuấn chợt hiểu ra, Tiên Quân đang sĩ khí cuồn cuộn bỗng nhiên trở nên u ám kì lạ, miệng thì thầm những lời vô nghĩa, hơn 2/3 người cùng thì thầm khiến lời thì thầm trở nên rõ ràng.

" Trọng sinh, dâng hiến, phụng sự, Ma Thần"

- Đáng giận...

Dương Tuấn nghiến răng, Ám Tuyệt thì cười như điên dại, Ma Thần trước khi bị phong ấn, đã gieo ma chủng, tức linh hồn của Ma Tộc từng dâng hiến linh hồn cho Ma Thần vào gốc rễ của Tiên Giới, thay đổi quy tắc của nó, ăn mòn linh hồn của người Tiên Giới, qua thời gian, Tiên Giới sẽ trở thành Ma Giới thứ hai.

- Các nàng, rút lui, thúc thúc, cản hậu nhờ ngươi!!

- CMN, tiểu tử, ngươi, á, đậu má...

Dương Tuấn kéo chúng nữ cùng những người còn lại không biến thành ma nhân vào trong không gian, Trầm Khiếu Phong thì tức giận mắng tục, triệu hoán Chiến Thần điện nguy nga, thu lấy người của Chiến Thần điện vào trong, còn mình xé mở hư không, cõng lấy Chiến Thần điện bỏ chạy lấy thân.

- Ám Triền Loạn Hư Trảm.

- Viêm Toả - Đoạ Ngục Hoả Diễm.

Nhìn thấy Dương Tuấn bỏ trốn, Ám Tuyệt cùng Farna đều xuất chiêu, Ám Tuyệt nâng cao hắc đao, hắc ám kéo dài trên thanh đao, khiến nó trở nên khổng lồ đến khó tin, Farna kéo lấy hoả diễm của Cửu Phượng, kết thành một vùng hoả diễm phong bế không gian, muốn bao vây Dương Tuấn vào trong.

- Thí Thiên Thương, phá...

Dương Tuấn gào to, Thí Thần Thương cháy sáng, hoá thành hình ảnh của Thương Long, Thương Long gào thét bay múa, không ngừng đánh tạt hoả diễm của Cửu Phượng ra hai phía, để Dương Tuấn có thể thoát ra, nhưng mà đúng lúc này, thanh đao khổng lồ của Ám Tuyệt đã chém xuống.

- Chết đi...

Ám Tuyệt cười gằn, lưỡi đao khổng lồ chém xuống với tốc độ cực nhanh, Dương Tuấn vừa thoát ra Đoạ Ngục Hoả Diễm của Farna không có thế đỡ, chỉ có thể quay đầu nhìn lại lưỡi đao với phản ứng đỡ lấy chậm chạp.

Phốc....Bất ngờ, Chiến Thiên Thần Phủ rung động, tay trái Dương Tuấn dùng hết sức cản lại lưỡi đao, vừa cố lách người thoát đòn trí mạng, nhưng mà đổi lại, cánh tay trái cùng phần vai đã bị lưỡi đao chém đứt lìa, Chiến Thiên Thần Phủ tan vỡ, Dương Tuấn cắn răng thu lấy những mảnh vỡ đó, xé ra hư không, chạy trốn khỏi chiến trường.

- Hahaha, đi, đánh vào Ma Giới thứ hai của chúng ta, hahaha...

.........................

- A, đau thật đấy, phải, Tiểu Chiến, ngươi không sao chứ?

Dương Tuấn trong trạng thái trọng thương lấy ra mảnh vỡ của Chiến Thiên Thần Phủ, ý chí của nó xuất hiện trong trạng thái mờ nhạt, yếu ớt nói.

- Chủ nhân, ta không sao....

Nói xong, Tiểu Chiến cũng biến mất, tồn nhập vào trong những mảnh vỡ của Chiến Thiên Thần Phủ, Dương Tuấn đau lòng cầm những mảnh vỡ này, tu vi hắn không đủ, không thể phát ra uy lực thật sự của Thí Thần Thương, mà Chiến Thiên Thần Phủ lại không đủ mạnh để đỡ lại Đồ Tiên Kiếm hàng nhái, nhưng mà, Tiểu Chiến hôm nay đã cứu giúp hắn, hắn không thể nó tiêu tán.

- Có một cách có thể hồi phục lại nó, ngươi có muốn thử không?

"Dương Tuấn" âm thanh vang lên, Dương Tuấn vui mừng, lập tức hỏi cách đó là gì, thì hắn kia trả lời, Thần Giới có một nơi gọi là Thú Thần Viên, là nơi các loại Thần Thú sinh sống, Cửu Phượng của Farna cũng xuất thân từ đó, mà Thái Cổ Thương Long, là bá vương ở Thú Thần Viên kia.

- Vậy, tìm đến Thần Thú có thể hồi phục cho Tiểu Chiến sao?

- Không, ta nghĩ, nó có lẽ đã xuất hiện.
- Nó, là gì?

- Thao Thiết!!!

- Gì cơ?

Dương Tuấn giật thót, Thao Thiết, là Hỗn Độn Thần Thú, nó trên đời này cái gì cũng có thể ăn, chính nó cắn xé hỗn độn, phân chia vạn giới, sau đó các Đại Thần mới đắp nặn trở lại, trở thành vạn thứ vị diện.

- Đúng, nếu ngươi có thể nhờ hậu duệ của Thao Thiết cắn nuốt Chiến Thiên Thần Phủ, sau đó tinh luyện lại, nó có thể phục hồi.

- Làm sao mới có thể nhờ nó, dù gì nó cũng là hậu duệ của Hỗn Độn Thần Thú.

- Hậu duệ mà thôi, ngươi có huyết mạch của Thái Cổ Thương Long, cộng thêm Thí Thần Thương, chỉ cần ngươi thức tỉnh Thương Long Tâm của Thí Thần Thương, thì vạn cái hậu duệ như nó cũng chỉ có thể quỳ bái ngươi mà thôi.

- Trâu bò vậy sao?

Dương Tuấn đưa tay gãi gãi đầu, Thương Long Tâm chính là ý chí bên trong xương của Thương Long khi luyện ra Thí Thần Thương, nó chính là ý chí của Thái Cổ Thương Long, bất tử bất diệt, chí tôn vạn thú.

Thế nhưng, muốn thức tỉnh nó lại phải cần nắm giữ được hai thức sau của Thương Long Thương Pháp là Long Khiếu Cửu Thiên cùng Bàng Nhật Phá Hải, cần rất nhiều thời gian mới có thể làm được.

- Không cần lo, chỉ cần ngươi đến đó, ta có cách tạm thời cho ngươi thức tỉnh Thương Long Tâm.

- Được, phải nhờ đến Hương Ngọc nữa rồi.

Dương Tuấn đưa Hương Ngọc ra, bởi vì không thể sử dụng sức mạnh của Thần Giới, nên nàng chỉ đành khổ lực tu tiên, hơn nữa không ngừng phát triển Hỗn Độn Thần Ma Huyết của nàng, nàng không thể chiến đấu bởi vì tu vi quá thấp, mới chỉ đến Chân Tiên Vị

- Phu quân, chàng bị thương...

Hương Ngọc vừa xuất hiện đã ngay lập tức lo lắng nhìn Dương Tuấn, đưa tay định sờ lên vết thương nhưng lại ngừng vì sợ Dương Tuấn cảm thấy đau, nàng dùng ánh mắt đầy lo lắng nhìn hắn.

- Ta không sao, nàng mau kích phát Thần lực, chúng ta cần đi Thần Giới.

- Ân.

Hương Ngọc gật đầu, kích phát Hỗn Độn Thần Ma Huyết, từng sợi xích màu đen cùng trắng xuất hiện quấn quanh nàng, thần lực trắng đen hỗn loạn phát ra ánh sáng rực rỡ, hư không xuất hiện một vết rách, Thiên Đạo chi nhãn xuất hiện, nó dùng ánh mắt chán ghét nhìn hai người họ, sau đó một lỗ đen xuất hiện bên cạnh hai người, hút cả hai vào trong.

Chương 97: Thay mới

Thần Giới ngoại vực, là một mảnh vũ trụ mênh mông, đầy rẫy tinh cầu lấp lánh phía xa, lúc này, giữa hư không bỗng nhiên tràn ra một vết nứt, hai người một nam một nữ xuất hiện, chao đảo giữa khoảng không sau đó mới bình tĩnh lại thân hình.

- Phù, lần nào xuyên giới cũng đều mệt mỏi như vậy.

Dương Tuấn thở ra một hơi, để Hương Ngọc vào trong không gian nghỉ ngơi, còn mình thì nhờ "hắn" kia chữa lành vết thương, ma khí đang ngăn cản tiên nguyên chữa lành vết thương, nhưng hiện tại Dương Tuấn không còn đủ tiên nguyên để trục xuất ma khí nữa rồi, kích hoạt Thí Thần Thương uy năng đối với Bán Thánh như hắn thật có chút quá sức, hơn nữa còn phải dùng tiên nguyên bao phủ mình khi xuyên giới, làm đan điền Dương Tuấn khô đến không còn gì.

- Đây là Thanh Liên Tâm, chủng liên từ vị diện khác, nó cung cấp sinh mệnh chi thủy không thua kém gì Sinh Mệnh chi thụ, chỉ cần ngươi trồng vào đan điền, từ từ nuôi lớn nó, máu của ngươi sẽ được sinh mệnh thủy của nó dung hợp, cho dù bị thương nặng đến đâu cũng sẽ nhanh chóng hồi phục.

Trước mặt Dương Tuấn xuất hiện một hạt giống màu xanh, kèm theo giọng nói của tên kia nói cho hắn biết, không do dự, Dương Tuấn nuốt xuống hạt giống này, dùng lượng tiên nguyên còn lại đẩy nó vào đan điền, sau đó lại lấy ra tiên thạch, ngồi xuống luyện hoá, nuôi thúc hạt giống thanh liên.

Một luồng khí nóng đi qua khắp cơ thể Dương Tuấn, khu trừ ma khí bên trong vết thương nặng ở tay, tuy nhiên nó cũng không khôi phục lại cánh tay như trước, mà chỉ khu trừ ma khí mà thôi, dù sao, hạt giống này cũng chỉ mới vừa trồng xuống.

Trong đầu Dương Tuấn xuất hiện một thắc mắc, đó là đồ vật hoặc gì đó từ vị diện này lại có thể đem đến vị diện khác sử dung, uy lực không những không giảm, mà càng dễ sử dụng hơn, ví dụ như Không Gian Ma Pháp từ một cái huyễn tưởng lại có thể đem tới tu tiên vị diện sử dụng, hơn nữa, một chút tiêu hao cũng không có.

- Ngươi thắc mắc cũng dễ hiểu, ức giới vạn vị diện, đều sinh ra một tấm hai mặt trời và đất, luôn có âm dương tồn tại, biến hoá thành Càn Khôn, xoay vòng luân hồi, tạo ra một thứ lực lượng là Khí, Khí sau đó theo cải biến của vị diện đó thay đổi, trở thành linh khí, ma lực, tiên nguyên, ma khí,.v.v. Dù có ở đâu, bản chất thật của nó cũng không thay đổi.

"Dương Tuấn" đơn giản giải thích, Dương Tuấn trong đầu loé sáng, não bộ thông suốt, nơi nào có thiên địa, nơi đó có Càn Khôn Âm Dương, nơi đó có Khí, bản chất của toàn bộ lực lượng.

- Ta hiện tại chỉ còn một tay, làm sao sử dụng Thí Thần Thương đây?

Dương Tuấn ảo não, lúc trước mặc dù chỉ cầm Thí Thần Thương bằng một tay, là vì vẫn còn Chiến Thiên Thần Phủ mạnh mẽ cản trở mấy phần công kích, để hắn có chút thời gian phản ứng, huy động lực lượng của Thí Thần Thương để phản kích, nhưng hiện tại, tay mất phủ vỡ, làm Dương Tuấn đau lòng không thôi.

- Dùng cánh tay giả này đi...

Trước mặt Dương Tuấn xuất hiện một cánh tay bằng thép bình thường màu đen, có từng sợi gân nhỏ ve vẩy trên phần vai, Dương Tuấn thử đưa nó lên vai, những sợi gân nhỏ này lập tức bắn ra, bám lấy lên vai hắn, ghép lại với nhau vừa khít như cánh tay thực sự.

- Cánh tay này tốt chỗ nào vậy?

Dương Tuấn được voi đòi tiên, "người kia" hừ một tiếng khinh thường, bắt đầu nói, đây là Liệp Huyết Thủ, thuộc giả kim ma pháp vị diện, giết lấy sinh vật sẽ cướp lấy huyết mạch của nó, khiến Liệp Huyết Thủ này có thể ảo hoá ra cánh tay của sinh vật đó, mang theo toàn bộ sức mạnh bên trong huyết mạch gặt hái được.- Vậy, bên trong liệp được bao nhiêu huyết mạch rồi?

- Bốn cái...

- Bốn cái???

- Tứ Tượng Ma Thú, hài lòng ngươi chưa?

- Nà ní???

Ngược với Tứ Tượng Thần Thú chính là Tứ Tượng Ma Thú, Thanh Long đối Bằng Minh, Chu Tước đối Chúc Giang, Bạch Hổ đối Hắc Trác, Huyền Vũ đối Nghê Văn.

Bằng Minh, thân tựa như chim, nhưng không lông không thịt, hoàn toàn giống như Thương Long, nhưng nó sinh không phải sát, mà là thực, bởi vì không lông không thịt, Bằng Minh thèm khát ăn mọi thứ thịt trên đời mà nó nhìn thấy, Thanh Long cũng từng bị nó ăn qua nửa cái mạng, vì vậy Bằng Minh mới bị liệt vào một trong bốn Ma Thú.

Chúc Giang, tựa như rắn, lại như giao, nhìn như lươn lại như rồng, toàn thân một màu xanh lam như sông sâu, khác với Chu Tước hừng hực hoả diễm thiêu đốt càn khôn, Chúc Giang lại là băng sương giá lạnh ngăn cản luân hồi.
Hắc Trác, nhìn tựa như hươu, nhưng lại như dê, nó là hiện thân của hắc ám, có hàng vạn con mắt, nhìn thấu ác tâm nhục dục, cắn nuốt cái tốt, quang minh chính nghĩa, là kẻ thù không đội trời chung của Bạch Hổ, người bảo vệ ánh sáng cùng chính nghĩa.

Nghê Văn, tựa như lừa, nhưng thân như hổ, đầu lại có sừng hươu, tựa như Kỳ Lân, nó là hiện diện của tử vong, cắn nuốt linh hồn muốn đi vào luân hồi, vật cản của Sinh Mệnh Thiên Hà của Huyền Vũ, nơi tắm mát sinh mệnh lực cho linh hồn luân hồi tân sinh, lại bị đầu độc bởi Nghê Văn.

Vì vậy bọn chúng mới bị gọi là Tứ Tượng Ma Thú, làm đều là sự tình thương thiên hại lý.

...............

- CMN, đừng nói nữa, ta đều nổi hết cả da gà...

Dương Tuấn không rét mà run, đầy người mồ hôi lạnh tuôn ra, tên kia giải thích cũng thôi, còn kèm theo hình ảnh chuyển động minh hoạ, Thanh Long bị một cái cự chim toàn xương cắn đứt nửa thân dưới, thanh huyết vươn vãi tàn phá tinh không, lại tạo ra thêm nhiều tinh cầu mới, sau đó Chu Tước xuất hiện, đúng như câu phượng vũ cửu thiên, Chu Tước bay múa, thả ra một loại hoả diễm cực kì đáng sợ, nhưng lại bị một con lươn kì dị thả ra khói trắng đóng băng, nhưng đóng băng lực cũng nhanh chóng bị hoả diễm nung chảy ra, hoả diễm lần nữa bộc phát thì lại bị đóng băng lần nữa, cứ như vậy tiếp diễn đến cả hai sức cùng lực kiệt.

Bên cạnh, là Bạch Hổ chói sáng rực rỡ giữa một vùng bóng đêm đáng sợ đến kì lạ, với hàng ngàn hàng vạn con mắt bao vây xung quanh Bạch Hổ, những con mắt đó lộ ra vẻ thèm khát mãnh liệt đối với hào quang rực rỡ của Bạch Hổ, Bạch Hổ há ra miệng lớn, gặm vào trong không gian tối đen, nhưng lại không trúng bất cứ thứ gì, làm nó vô cùng bực tức, cả người nó rung lên, kích thước bắt đầu tăng lên, giống như muốn chèn ép đến nổ tung cái không gian màu đen này ra vậy.

Nhưng đến bên Huyền Vũ cùng Nghê Văn đối chiến, Dương Tuấn lập tức lộ ra vẻ thất vọng mạnh mẽ, mẹ, cái gì đánh, chính là hai cái ở bắn "nước", một trắng một đen, nhưng lại là nồng nặc sinh mệnh cùng tử vong, một khi Huyền Vũ cùng Nghê Văn dính nước của đối phương thì đều vang lên tiếng kêu ai oán ngứa lòng người.

....................

- Thử một chút...

Dương Tuấn kích phát Liệp Huyết Thủ, vận dụng huyết mạch của Bằng Minh, cánh tay thép biến thành xương, khá giống với bộ giáp của Thương Long, nhưng không phải là sát khí nặng nề mà là kha khát ăn thịt mãnh liệt, hình dáng như trảo chim, toàn bằng xương, nhìn qua vô cùng sắc bén, phỏng chừng Bán Thánh phòng ngự toàn lực cũng sẽ bị xé ra.

Dương Tuấn lần nữa thay đổi cánh tay trái, bây giờ nó lại biến thành một cánh tay bằng tinh thể xanh lam, toả ra hàn khí mạnh mẽ như muốn đóng băng mọi thứ, lại kích phát lần nữa, cánh tay tinh thể biến thành màu tím đậm, trên lòng bàn tay lại có một con mắt, khi nhìn vào đó, Dương Tuấn trong lòng dâng lên một nỗi sợ khó hiểu, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt khiến Dươbg Tuấn có cảm giác lạc lõng.

Cuối cùng, cánh tay biến thành một cái gần giống như móng vuốt của long, nhưng lại là màu đen, toả ra nồng nặc tử khí, như một mảnh tử địa đang có không ngừng tử thi trồi lên, khiến tử khí càng thêm nồng nặc.

Kinh sợ, Dương Tuấn thu hồi lại Liệp Huyết Thủ, nhanh chóng hỏi tên kia vị trí Thú Thần Viên, hắn còn phải hồi phục Tiểu Chiến, quay lại cứu Tiên Giới, không thể phí thời gian ở đây nghịch đồ chơi.

Chương 98: Thần - Cực

Thú Thần Viên nằm ngoài Thần Giới, được một nhánh Thiên Thần tộc quản lý, qua một khoảng thời gian sẽ mở ra Thần Viên, để thần tộc xuất sắc đi vào giành lấy khế ước với Thánh Thú hoặc có thể là cả Thần Thú, giúp thực lực bọn họ tăng mạnh, hơn nữa, bên trong còn có Thần Huyết Hồ, giúp Thánh Thú mỗi lần ngâm người bên dưới có thể tăng lên huyết mạch, tích lũy dần có thể trở thành Thần Thú đời khác.

Có điều, muốn đi vào Thú Thần Viên cũng không dễ như vậy, một tràng chiến đấu sẽ mở ra, tuyển chọn bên trong 100 cái thiên tài, mới có tư cách đi vào trong đó, mà Thần Giới có bao nhiêu thiên tài, chỉ sợ so với cỏ dại còn muốn nhiều hơn.

Vì vậy, tràng chiến đấu kia bị xếp sau cùng, vô số thiên tài đó sẽ bị đưa vào Đoạ Ngục Bí Cảnh, nơi mà các loại quái vật mạnh mẽ sinh sống thành bầy, bộ lạc, với linh trí không kém nhân loại là bao nhiêu, đi vào trong, giết quái vật đổi lấy điểm số, phân chia thứ hạng sau đó lại chọn ra trăm người đứng đầu, đi vào Thú Thần Viên.

Dương Tuấn trà trộn vào nhóm đông người đi tham gia Đoạ Ngục Bí Cảnh, hắn cơ thể bị khuyết thiếu làm người khác vô cùng chán ghét cùng khinh thường, Thần Giới tu luyện là cái gì? Là thân thể mạnh mẽ, càng là hoàn mỹ, càng là cường đại, một cái cụt tay thân thể thì mạnh chỗ nào được.

- Xùy, xùy, tránh xa bọn ta ra, thứ phế nhân.

Có một ít người trẻ tuổi xua đuổi Dương Tuấn, hắn chỉ cười nhẹ rồi bỏ đi, hắn không có thù hằn gì với Thần Giới, bọn họ cũng không có ý định xấu gì với hắn, thì hắn cần gì đáp trả để mất thời gian với một đám kiến hôi.

Một hòn đảo khổng lồ trên không trung, là nơi xét thử tư cách đi vào Đoạ Ngục Bí Cảnh, bên trong quái vật cùng một ít hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, những người đạt được thực lực tiêu chuẩn mới có thể đi vào và cách để kiểm tra là dùng sức mạnh đánh lên một viên đá, là Nghiệm Công Thạch.

Bên trên có hai dòng chữ khắc, dòng phía trên là 7 chữ, Nô, Sĩ, Tướng, Thống, Chủ, Vương, Đế, còn dòng dưới là 6 ô chữ số đều là số 0.

Bảy chữ cái phía trên là phân biệt cấp bậc của quái vật bên trong bí cảnh, từ thấp đến cao là Nô bộc, Chiến Sĩ, Đại Tướng, Thống Soái, Bá Chủ, Yêu Vương và Thiên Đế, còn dòng số bên dưới là đo lường số sức mạnh của người thử nghiệm đánh lên, tiêu chuẩn để đi vào là Chiến Sĩ 5000 lực.

Dương Tuấn có thể nhìn thấy, số người bị đào thải vô cùng khủng bố, đã gần 3 vạn nguờ bị đào thải và chỉ có gần 800 người đạt được tiêu chuẩn, trên một tấm bia đá, có khắc tên và sức mạnh của những người đạt chuẩn.

Đệ nhất: Tiếu Long - Bá Chủ 9 vạn 5 ngàn lực.

Đệ nhị: Janna - Bá Chủ 9 vạn 4 ngàn lực.

Đệ tam: Băng Tâm Trúc - Bá Chủ 9 vạn 3 ngàn 8 trăm lực.

Đệ tứ: Dylan - Bá Chủ 8 vạn 5 ngàn lực.

..........

Dương Tuấn hơi ngạc nhiên, năm mươi người đứng đầu đều là cấp Bá Chủ, hơn nữa, cái tên ở đệ tam khiến hắn chú ý, đây không phải là vị kia nữ chấp pháp sứ sao? Nhắc đến mới nhớ, Dương Tuấn quên mất Tiểu Hắc Sư vẫn còn ngủ trong không gian của hắn.

Tử Thần Hỗn Thú, hay Tiểu Hắc Sư hiện tại đang được vô số tử vong quy tắc quấn lấy, không ngừng cung cấp tử vong lực cho nó phát triển, nếu mà nói, thì nó hiện tại đã sắp sửa đi lên cấp cao Thần Thú, khi trước nhờ vào Tử Kha khai sinh, nó mới có thể trở thành Thần Thú, nhưng bởi vì là Tử Vong mà sinh, nó không thể đánh khế ước với người khác, trừ Dương Tuấn nắm giữ vô số tử vong quy tắc này.- Mê ngủ tiểu cẩu, ngươi mau tỉnh, ta đem ngươi đi chơi.

Dương Tuấn véo véo lỗ tai của Tiểu Hắc, nó hơi cụp lấy hai tai, chiếc đuôi màu đen ngoe nguẩy, đôi mắt nhắm lại mở ra, đôi mắt màu đen long lanh hơi xoay chuyển, nó khẽ ngáp một tiếng, sau đó lăn qua một bên ưỡn ra bụng nhỏ, như một con chó con muốn cù bụng.

- Di, ngươi tại sao còn nhỏ hơn lúc trước rồi?

Dương Tuấn sau một hồi đùa giỡn với cái bụng nhỏ của Tiểu Hắc, thì cầm nó lên nhìn một lượt, thế nhưng kích thước ban đầu của nó lớn gấp mấy lần hiện tại, lúc trước giống như một con chó trưởng thành, hiện tại giống như một con chó con.

- Nó sinh ra từ tử vong, tất nhiên càng thoái hoá, nó càng mạnh mẽ.

Giọng nói lạnh lẽo kia vang lên, Dương Tuấn chợt hiểu ra, lần này một tiện đem Tiểu Hắc ngâm vào Thần Huyết Hồ, để nó trở nên càng thêm mạnh mẽ mới được.

Bí mật xuất hiện lần nữa, Dương Tuấn tiếp tục đi vào hàng chờ trắc nghiệm, gần trôi qua hai giờ mới đến lượt người đứng phía trước hắn, một nam tử trẻ tuổi, nhưng đầu tóc lại một màu trắng xoá, thân thể mảnh khảnh không nhìn ra chút nào mang theo sức mạnh gì cả, nhưng hắn có một loại khí chất khiến người ta phải chú ý.

- Mạc Khinh Vũ.

Người nam tử này đi lên phía trước Nghiệm Công thạch, xưng ra tên mình, sau đó bắt đầu vận lực, theo kinh mạch của Mạc Khinh Vũ, Dương Tuấn có thể thấy một dòng hoả diễm đỏ tươi đang cuồn cuộn tích lũy ở tay phải của hắn, không phải thần lực, ma lực hay tiên nguyên, mà thực sự là hoả diễm.

- Ngao...Theo một tiếng gầm thét, Mạc Khinh Vũ nắm đấm bốc lên hoả diễm kinh người, bức người đứng gần lui cách xa hắn năm trượng, oanh, nắm đấm của Mạc Khinh Vũ chạm lên, ngay lập tức một màn làm người ta sợ hãi xuất hiện, chữ cái đầu tiên là Nô sáng lên, sau đó là Sĩ, Tướng, Thống, Chủ, Vương và cuối cùng là Đế, Thiên Đế 5 vạn lực.

Người trắc thí dụi dụi mắt, giống như mình là đang nằm mơ, nhìn thấy đều không phải là thật, nhưng cho dù hắn có cố tới mấy cũng không thể xoá đi sự thật trước mắt, con mẹ nó, thực sự là sức mạnh cấp Đế.

Tấm bia đá bên cạnh phát sáng, người thứ nhất Tiếu Long tuột xuống thứ hai, còn chỗ đệ nhất thì bị thay tên khác, là Mạc Khinh Vũ, còn lại người chưa trắc thí đều là nuốt nước bọt ừng ực, quá đáng sợ, hắn mẹ đây là cái gì thân thể, là cái gì lực lượng, tu vi bất quá cũng mới đi vào Thần Hoàng mà thôi.

- Nhật Long huyết thống hậu duệ...

"Dương Tuấn" giọng nói vang lên, dường như biết trước tên kia sẽ hỏi lại hắn, hắn bắt đầu giải thích, Thần Thú khi giao hợp với nhân loại sẽ sinh ra một chủng loại hậu duệ khác biệt, hình người nhưng là mang huyết thống Thần Thú, huyết mạch càng thuần, thân thể bọn họ càng mạnh mẽ, không cần thông qua bất kì rèn luyện gì cũng có thể tự tăng lên, mà Nhật Long lại khác, nó cần ăn lửa, sức mạnh hay sinh mệnh của nó đều dựa trên ngọn lửa nó ăn, cho nên, Mạc Khinh Vũ không hề có thần lực, mà là hoả diễm.

- Đến lượt ngươi kìa, phế nhân...

Người phía sau Dương Tuấn khinh bỉ nói, Dương Tuấn không nhiều lời đi lên phía trước, không hề định vận dụng bất kì sức mạnh nào, hắn muốn thử sức mạnh từ Lục Đạo Kim Thân, hiện tại nó đã có Tứ Đạo, không biết lực lượng nó phát ra sẽ như thế nào.

- Hừ, phế vật cũng đến tham gia bí cảnh.

- Ta nói, chỉ sợ hắn tay giả vừa chạm lên Nghiệm Công thạch liền muốn vỡ.

- Hahaha....

Một đám ruồi muỗi vo ve khiến Dương Tuấn cảm giác khó chịu, hết thảy sức mạnh từ tứ châu chảy vào Liệp Huyết Thủ, nó bắt đầu biến thành màu đen đậm, toả ra sát khí trùng thiên, khiến đám ruồi muỗi lúc trước im bặt, bính, nắm đấm của Dương Tuấn đụng lên Nghiệm Công thạch, không hề có một tiếng động nào cả, như bỏ muối vào biển, không đáng nói một chút nào.

- Ngươi trắc thí thấ...t......

Người kiểm định trắc thí vừa định nói gì đó thì Nghiệm Công thạch cao hai trượng kia bỗng nhiên sụp đổ, biến thành một đống bụi phấn tán trong không trung, khối Nghiệm Công thạch cao hai trượng bây giờ chỉ còn một phần ba, lộ ra hình thù của một quả trứng bầu dục, toàn bộ đều là màu đen, bên trên chỉ có hai chữ Thần - Cực đang phát ra ánh sáng rực rỡ, trên tấm bia đá xuất hiện thêm một dòng nằm phía trên cả đệ nhất, Thần Cực -???.

- Mau báo cho đại trưởng lão...

Người kiểm định trắc thí truyền âm cho người thuộc hạ, tình huống này từ trước đến nay hắn chưa từng gặp qua, chỉ đành nhờ vào Đại Trưởng Lão của bọn họ nhìn xem, Dương Tuấn thì khoé miệng co giật, mẹ, vậy rốt cuộc sức mạnh của Lục Đạo Kim Thân là bao nhiêu, nói cho ta biết à?

Chương 99: Người quen cũ

......................

- Đại trưởng lão đến rồi!!!

Trên không trung, một vị thiên sứ giáng xuống, bốn đôi cánh chim màu trắng thánh khiết phủ xuống, như che đậy lại hết thảy bóng tối, để ánh sáng thần thánh chiếu rọi khắp thiên địa.

- Xảy ra chuyện gì? Lại gấp gáp gọi ta đến như vậy?

Một giọng nói êm dịu mang theo tức giận của nữ giới vang lên, người kia mở bạch khôi, một khuôn mặt xinh đẹp khó tả phô ra, nàng khuôn mặt thon dài, đôi mắt xanh biếc như lam ngọc, mái tóc màu bạch kim bay phấp phới, mũi nhỏ cao cao, cùng đôi môi hồng hào nổi bật trên làn da trắng như hai đôi cánh của nàng, đúng như một nữ thiên thần.

- Hồi đại trưởng lão, Nghiệm Công thạch bị người phá hủy, hiện tại Khắc Sử Bia cũng xuất hiện dị thường.

Người kiểm định trắc thí chắp tay trước ngực, cúi đầu nói với vị đại mỹ nhân này, người kia hơi ngạc nhiên, mấy vạn năm qua trắc thí đều không có chuyện gì xảy ra, tại sao đến hôm nay lại xuất hiện.

- Bẩm, mời ngài tự xem...

Người kiểm định mời vị mỹ nhân kia đi qua chỗ Dương Tuấn, tên này còn đang sờ sờ cằm nhìn viên đá hình quả trứng trước mặt, bất giác, hắn có một loại cảm giác quen thuộc đối với nó, nhưng hắn chưa từng đi đến Thần Giới, hoặc nói đúng hơn là còn chưa từng đến đây, tại sao lại có cái cảm giác thân thuộc này?

- Ngươi có biết thứ này là gì không?

Dương Tuấn nghiêng câu hỏi của mình về cái "bách khoa toàn thư" trong Ấn Kí Phong Phù, tên kia im lặng lắc đầu, mặc dù hắn cái gì cũng biết, nhưng cũng có vài thứ hắn không nhớ được, hoặc là không biết, cho nên hắn không thể trả lời được.

- Theo cổ tịch Thần Nhân đời trước từng nói, Nghiệm Công thạch thực chất là trứng của một loại Thần Thú, ta từng không tin, nhưng có lẽ là sự thật rồi.

Vị mỹ nữ thiên sứ trầm ngâm, nhìn về viên đá hình quả trứng kia, xác nhận nó thực chất là trứng của Thần Thú, Dương Tuấn ở cạnh cũng nghe được, cảm thấy rất bất ngờ.

- Ta nhớ rồi, ngươi cũng thật may mắn.

Giọng nói băng lãnh của tên kia vang lên, Dương Tuấn vui vẻ, cuối cùng ngươi cũng nhớ, nhưng một giây sau, khuôn mặt Dương Tuấn nhanh chóng cứng lại một cách khó coi.

- Trên thế gian này chỉ có duy nhất một loại Thần Thú khi còn ở trong Thần Đản thích hấp thụ sức mạnh thuần túy, chỉ có thể là nó, Thao Thiết.

- Nà ní? Dễ như vậy liền gặp Thao Thiết?

- Ngươi đừng mừng vội, nó vẫn là ấu thú, tuy nhiên, đem nó nuôi dưỡng lớn lên sẽ có lợi cho ngươi.

- Khụ, chẳng lẽ mỗi ngày đều phải đánh nó sao?

Trong lúc Dương Tuấn độc thoại, vị mỹ nhân thiên sứ kia lộ ra vẻ mặt cảnh giác, bên trong đám người trắc thí, một cột khói tím bắn lên, một bóng người cao hai trượng đứng dậy, hắn hình thù kì quái, toàn thân màu tím ma mị, hai tay lại bọc giáp sắt màu đen, bàn tay trái lại là một thanh đao màu đỏ khổng lồ, tay phải lại cầm một thanh chiến phủ làm bằng xương, đáng sợ là cái thứ nên có trên cổ hắn lại không có, cái cổ trống rỗng bốc ra khói tía, bù lại, trước ngực của hắn là một bộ mặt xấu xí, đôi mắt đỏ ngầu cùng miệng rộng đầy răng nhọn.

- Khà khà, tìm được rồi, lần này Ngã Ma chắc chắn rất vui vẻ khi có tộc nhân mới đây.

Người quái dị kia cười lớn, âm thanh rung chuyển mặt đất, toàn bộ người đứng gần hắn đều cố gắng tránh xa hắn ra, nhưng làn khói tím như từng cái xúc tua bao lấy bọn họ, mà một màn càng đáng sợ hơn xảy ra, những người bị cuốn lấy đều hoá thành bụi phấn, thần lực từ bọn họ tràn vào trong những cái xúc tua kia, khiến chúng phát ra ánh sáng rực rỡ ma quái.

- Ngươi là ai? Tại sao lại đến đây gây sự?
Vị mỹ nhân thiên sứ quát, trên tay nàng xuất hiện hai thanh kiếm sáng loá, người quái dị không đầu kia cười gằn, bước lên một bước, giẫm đạp lên vô số những thần tộc dưới chân, như đang chà đạp mấy con kiến hôi không đáng nhắc tới, bất ngờ, tay trái của hắn chém xuống, một nhát đao khí màu đỏ xoẹt qua, bắn về phía vị mỹ nhân thiên sứ kia.

- Vô sỉ....

Vị mỹ nhân thiên sứ chắp hai kiếm trước mặt, đỡ lấy công kích của người quái dị kia, nhưng sức mạnh bên trong quá to lớn, khiến nàng bị đẩy lui ra sau, đao khí màu đỏ phân tách, biến thành vô số mũi đao cắt xé trên người nàng, từng cái từng cái lông chim thấm đẫm máu tươi rơi xuống lả tả.

- Để ta nói cho ngươi biết, ta là ai....

" Ta không thể ngước mặt lên trời ngạo nghễ vạn giới....

Là bởi vì ta đang bận nhìn xem ta đang giẫm đạp lên những thứ gì."

- Thượng Cổ Chiến Thần - Hình Thiên -

[ Hình Thiên, một trong Tứ Đại Hung Thần, sinh ra từ thượng cổ, bảo hộ Minh Giới, là vì thèm khát sức mạnh thuần túy, yêu thích chà đạp thần, tiên, ma ở trong tam giới, đặt là Thượng Cổ Chiến Thần, bởi vì sức mạnh của hắn có thể đánh giết cả Đại Thần, tuy hắn vẫn không thành Thần]

Ngoài ra, Tứ Đại Hung Thần còn có Ngã Ma, Hủ Tôn, Cùng Kỳ, Ngã Ma chính là Thần Thú Thao Thiết bị tà tâm thao túng, trở thành Hung Thú, không chấp nhận áp chế của các Đại Thần, muốn ăn mọi thứ trong thiên địa, Hủ Tôn, sinh ra từ Liệt Chủng Dị Hải của Nghê Văn, nó thích nhất là ăn thủ cấp của mọi loại sinh linh, khiến nó trở thành Hung Thú thứ hai đứng sau Hình Thiên, mà Cùng Kỳ, là một đầu chim tước, sinh ra từ thời thượng cổ, là người phụng sự Bằng Minh, thích nhất là ăn xương cốt sinh linh, là Hung Thú thứ tư trong Tứ Đại Hung Thú.

.................

- Hiểu rồi chứ....

Hình Thiên khuôn mặt trước ngực nở nụ cười khinh thường, hắn hiện tại mặc dù không phải chân thể, nhưng vẫn đủ sức chém giết Thần Giới sụp đổ này, cần gì phải tôn trọng ai chứ, đều là thứ hắn chà đạp dưới chân.

- Chết tiệt, thì ra ngươi đến đây là đánh chủ ý với Thao Thiết sao?

Vị mỹ nữ thiên sứ nghiến răng tức giận nói, Thao Thiết là bọn họ tôn trọng nhất Thần Thú, căm ghét cái kia Ngã Ma chủng tộc, hôm nay một trong Tứ Hung lại đến đánh giết thần tộc, lại còn muốn mang đi Thần Đản của Thao Thiết để nuôi dưỡng Ngã Ma, để nàng vô cùng tức giận.

- Hahaha, không những vậy, ta còn muốn xông Thú Thần Viên, lấy Thần Huyết Hồ mang về Minh Giới, nhưng Hủ Tôn hắn lại giành việc với ta, để ta phải chạy khắp nơi tìm ấu thú của Thao Thiết.Hình Thiên cười lớn, khói tía không ngừng bắt lấy thần tộc chưa kịp chạy trốn, hút khô thần lực cùng sinh mệnh lực của họ, tẩm bổ cho Hình Thiên càng thêm mạnh mẽ, có thể là, Dương Tuấn không chút nào rảnh rỗi nói chuyện phiếm, mà đưa tay thu lấy Thần Đản Thao Thiết.

- Lảm nhảm lảm nhảm, ta ghét nhất là kẻ nhiều chuyện.

Dương Tuấn thu lấy Thần Đản xong, ngón tay út đưa lên mũi, ngoáy ngoáy mấy vòng, miệng không im lặng mà mắng lại Hình Thiên, phốc, một viên đen thùi đồ vật bắn ra từ ngón tay Dương Tuấn, bắn thẳng về phía Hình Thiên.

Két....

Hình Thiên đưa lưỡi đao trên tay trái đón lấy, viên đồ vật đen thui xoay tròn trên lưỡi đao, một luồng khói trắng mạnh mẽ bốc lên, khiến Hình Thiên cũng khá ngạc nhiên với sức mạnh bị đẩy ra của nó.

- Thuần túy lực lượng, ta cảm thấy ngươi rất thú vị.

Hình Thiên cười nói, bất ngờ, hắn cả người bắn ra, chiến phủ trong tay bổ ra, như thiên lôi giáng thế, bổ xuống đầu lâu của Dương Tuấn, Dương Tuấn hơi ngạc nhiên, thân thể của kẻ này mạnh không lời nào diễn tả được, trong khi tiên nguyên hay ma khí đều không có, lại có thể có sức mạnh khó tin như vậy, nhưng mà, Dương Tuấn cảm giác một tia quen thuộc cảm giác đối với kẻ này.

- Vậy, ta đem ngươi luyện thương...

Keng...

Một luồng quang mang xuất hiện, chặn đứng lưỡi búa của Hình Thiên, nó là một thanh cốt thương, nhưng sáng rực như kim cương, mang theo cỗ khí thế ngạo nghễ cửu thiên thập địa, kèm theo hơi thở của Chân Long, Thần Thú Long Tộc.

- Thí Thần Thương!!!

Hình Thiên rung động thốt lên, một trong Tam Đại Tối Cường Tổ Khí lại xuất hiện trước mặt hắn, để hắn vừa vui vẻ vừa sợ, vui vẻ vì hắn sắp có món đồ chơi khác, mà sợ, là bởi vì đó là thứ để diệt Đạo Tổ lên Thần, mà hắn, chính là cấp bậc đó.

- Biết nhìn hàng, Thí Thiên Thương...

Dương Tuấn cười khẩy, Thí Thần Thương biến hoá thành Thương Long, cuốn người bắn tới Hình Thiên, mang theo toàn bộ sức mạnh, chẻ đuôi đại địa dưới chân, sát khí khủng bố dâng trào, để cả vị mỹ nữ thiên sứ mặt cũng trắng xám.

- Chưa mở Trùng Thiên Long Hồn, ta sợ sao?

Hình Thiên không sợ, nhưng hắn quên chính mình không phải chân thể, thực lực chỉ là ướm nhờ lên Thuần Dương chi thể, Thí Thần Thương dư sức giết chết hắn.

- Trảm...

Hình Thiên quát, đao cùng phủ bổ ra, hoá thành hai đầu độc long đen kịt, gào thét bay về phía Thương Long, oanh, hai bên va chạm, Thương Long là đệ nhất sát long, hai đầu giả long này làm sao có thể chống đỡ, lập tức bị xé thành mảnh vỡ, mà Hình Thiên ở đó cũng bị Thương Long cắn nuốt, chìm trong quang mang sáng chói.

- Aaaa.... Tuyết... Y.....

Bóng người cao lớn của Hình Thiên bên trong quang mang lụi tàn, để lại thân ảnh của một nam tử trẻ tuổi, người kia đau đớn kêu gào, bên trong còn cố gọi tên một ai đó, Dương Tuấn lập tức nghe được, trong đầu hắn nhớ đến một người quen ở tu tiên giới.

- Lâm Sinh Long?

Chương 100: Thú thần viên nguy cơ

Dương Tuấn nâng cơ thể đầy vết thương cùng những hình vẽ kì dị của Lâm Sinh Long, cơ thể của hắn tỏa ra nhiệt khí đáng sợ, khiến tay của Dương Tuấn cũng cảm thấy bỏng rát, da thịt cũng từ từ cháy lở toét, Lâm Sinh Long sinh mệnh đang trôi đi, như có thứ gì đó đang dần dần ăn mòn linh hồn hắn.

- Thuần Dương chi thể, đối lấy Thuần Âm, cực kì hiếm gặp thân thể.

"Dương Tuấn" giọng nói vang lên, Dương Tuấn trích lấy máu mình, nhỏ từng giọt máu vào miệng Sinh Long, giúp hắn khôi phục chút ít sinh mệnh lực, đôi mắt nhắm chặt của Lâm Sinh Long dần dần mở ra, hình ảnh mờ nhạt dần dần hiện rõ trong mắt hắn, một người quen cũ, có lẽ, đó là vị cứu tinh của hắn, hoặc là một linh hồn đang chờ đợi hắn dưới địa ngục vô thường, nhưng, Lâm Sinh Long biết, hắn không chết và người trước mắt hắn là người hắn luôn chờ đợi. (như gei)

- Là ngươi....

Lâm Sinh Long yếu ớt nói, tay run rẩy nắm lấy tay của Dương Tuấn, yếu ớt nói ra bốn chữ "cứu muội muội ta", sau đó ngất đi, Uyển Nguyệt xuất hiện, nàng nhẹ nhàng đặt tay lên trán Lâm Sinh Long, đè nén cỗ nhiệt lực bên trong hắn, sau đó chuyển hắn vào không gian bên trong.

- Ngươi dự định đi cứu nữ nhân kia?

" Dương Tuấn " âm thanh hỏi Dương Tuấn, dù sao hắn cũng biết rõ mình ở kiếp này là một tên điên lo chuyện bao đồng, có lẽ hắn đã hỏi một câu dư thừa.

- Năng lực của ngươi vẫn chưa đủ, lần trước Ám Tuyệt dùng mô phỏng Đồ Tiên Kiếm cũng đủ giết ngươi, ngươi còn muốn đi?

Lại một câu nói đánh thẳng vào đầu Dương Tuấn, hắn im lặng không trả lời, hắn tự biết thực lực mình ra sao, đánh bại Hình Thiên là do tên kia chỉ là ký thác trên người Lâm Sinh Long, mặc dù có Thí Thần Thương, Dương Tuấn cũng không đủ sức đối phó Ám Tuyệt cùng người Minh Giới.

- Đi tìm Thao Thiết, ta muốn mạnh hơn nữa.

- Ô, đợi một chút...

Dương Tuấn định rời đi, thì bị vị mỹ nữ thiên sứ lúc trước cản lại, Dương Tuấn cau mày, dường như sợ Dương Tuấn nổi giận, nàng ta vội vàng nói.

- Đại nhân, cầu người mang ấu đản này an toàn đến Thứu Thần Viên, ta sợ Tứ Hung sẽ lại tìm đến nó, sẽ là đại hoạ cho Thần Giới.

Nàng ta dùng sức bế quả trứng lên, đưa cho Dương Tuấn với một lời cầu xin, Dương Tuấn suy nghĩ, nhưng rồi giọng nói trong đầu hắn bảo hắn đồng ý, xem như trả nhân tình cho Thần Giới.

............

Quang Minh Thần Điện, là nơi tôn thờ Đại Thiên Thần, là bảo tàng lớn nhất Thần Giới, mà hiện tại, có một tên màu tím kì lạ đang bới móc trong đám bảo vật đó, hắn giống như con người, nhưng trên đầu lại có sừng của dê, mắt đỏ như máu, sau lưng mọc ra hai cánh tay có lưỡi đao như bọ ngựa, mà trên người hắn là vết máu vàng óng bê bết.

- Ồ, đây rồi...

Người kia tìm thấy được đồ vật gì đó thì ồ lên, là một khúc xương nhọn màu vàng, có hoa văn mờ ảo bên trên, toả ra một luồng khí thế chèn ép đáng sợ, người kia cẩn thận để nó vào một cái hộp ngọc, cất lên sau lưng.

- Hửm? Hình Thiên sau bỗng nhiên biến mất?

Người kia quay đầu nhìn về phương xa, khí tức của Hình Thiên bỗng nhiên biến mất khiến hắn khó hiểu, ở Thần Giới, không, ở cái giả Thần Giới suy thoái này làm gì có kẻ đánh bại được Hình Thiên, cho dù hắn chỉ đang kí thác.

- Kekeke, rất thú vị...

Người kia cười ghê rợn, hắn bước ra ngoài Quang Minh Thần Điện, nơi này bị phá hủy không chỗ nào nguyên vẹn, đều bị một thứ gì đó sắc bén cực kì cắt qua, mà Quang Minh Thần Điện cùng những thần nhân bảo vệ, đều bị cắt làm tư.[Hủ Tôn]

Là sinh linh sống trong hư không, nhưng lại vô tình ăn phải xương của Bằng Minh, trở thành Sát Thần của hư không, không gì không thể chém, trung thành tuyệt đối với Bằng Minh.

.........

Đâu đó trong tinh không, là một viên cổ tinh khổng lồ, được che giấu bằng một loại trận pháp cổ lão, khiến nó giống như một viên tử tinh bình thường, nhưng không một ai biết, đó là tồn tại qua hàng ngàn kỷ nguyên Thú Thần Viên.

Ngâm.... Lệ.....

Nơi đó có long ngâm phượng hót, Kháo Sơn Thần Quy cõng núi ngang dọc, Thúy Long uốn lượn trên chín tầng mây, Kỳ Lân trầm mình trong biển lửa, Uyên Vũ lặn sâu trong sông băng, hùng vĩ hình tượng khiến người khác trợn mắt.

Mà ở bên ngoài có một tầng ánh sáng trắng tinh như ngọc, nhưng mờ ảo khó lường bao phủ toàn bộ Thú Thần Viên, là đại trận ẩn giấu Thú Thần Viên khỏi kẻ ngoại lai, nhưng cũng ở khoảng thời gian nhất định, đại trận sẽ mở ra.

Vù vù....

Dương Tuấn xé rách hư không, mang theo Thao Thiết Ấu Đản chạy tới tinh vực của Thú Thần Viên, ở đây Thần giả vô số, thông qua nơi khác thí luyện thành công mà đến, chuẩn bị tiến vào Thú Thần Viên lập khế ước với Thần Thú, hoặc trầm mình trong Thần Huyết Hồ để gia tăng độ tinh khiết huyết mạch trong người.

- Uy, tại sao quả trứng này không thể nhét vào trong Ấn Kí Phong Phù?

Dương Tuấn tinh thần lực cố hết sức nhét Thao Thiết Ấu Đản vào trong Phong Phù không gian, nhưng quả trứng chỉ đung đưa mấy cái liền rơi trở ra, dính bên người Dương Tuấn như trẻ sơ sinh, hút lấy sức mạnh thuần túy của hắn.

- Xem ra, nó đã lập khế ước với ngươi.
Giọng nói lành lạnh kia vang lên trong đầu Dương Tuấn, khiến hắn chỉ có thể lắc đầu thở dài, hiện tại chỉ có thể đi tìm Thao Thiết chữa trị Chiến Thiên Thần Phủ, sau đó đi Minh Giới một chuyến, cứu Lâm Tuyết Y, tùy tiện phá hủy U Minh Hoả Tuyền, tìm kiếm tung tích hai vị Thánh Nhân.

U.... U.... U.....

Bất ngờ, từng âm thanh như ma kêu quỷ khóc ớn lạnh vang lên khắp nơi, bên trên Thú Thần Viên xuất hiện một lỗ hổng đen kịt khổng lồ, từ bên trong rơi ra một bóng đen khổng lồ, dài đến vạn trượng, cả người có khí tức tà ác màu đen bao trùm, hai con ngươi như hai viên tiểu tinh đỏ ngầu, nó hình dáng như kì lân, nhưng dài hơn, chỉ có một sừng, lại không có đuôi, hai chân trước lại mọc ra vô số nanh nhọn, quỷ dị vô cùng.

Rống - Thao Thiết, chui ra đây cho bổn tôn.....

Thứ kia rống lên, âm ba hình cung quét ra bốn phía, thần giả xui xẻo không chạy khỏi đó bị chấn vỡ vụn, linh hồn nhục thể đều yên diệt, quả thực cực kì khủng bố, mà Dương Tuấn lông mày hơi nhíu, thứ quái vật này vậy mà lại gọi Thao Thiết cút ra đây?

- Là Ngã Ma, Ngã Ma phân thân...

Giọng nói trầm trọng của người kia vang lên trong đầu Dương Tuấn, trong một ngày lại gặp rồi hai cái Tứ Hung phân thân, có thể thắng Hình Thiên vì hắn bất quá là phụ thể ý chí, mà Ngã Ma lại khác, nó là chân chính phân thân, 1 thành sức mạnh của Ngã Ma.

Ùng.... Ùng....

Hư không vô tận xuất hiện vòng xoáy, vòng xoáy khổng lồ như muốn thôn phệ cả hư không, đem tinh vực này đều nuốt hết sành sanh, bên trong chui ra một đầu tương tự Ngã Ma Thần Thú, nhưng nó không có khí tức tà ác bao phủ, không có nanh nhọn mọc quanh, mà là như bảo thạch sáng chói toàn thân, thánh khiết vô lượng.

Thao Thiết.

- Hừ, một cái phân thân cũng đến Thao Thiết nhất chủng bọn ta làm càn, Ngã Ma lão tổ tông ngươi cũng thật xem thường bọn ta.

Cái kia Thao Thiết mở miệng nói chuyện, bất quá chỉ có Dương Tuấn hiểu được bọn chúng đối thoại, kỷ nguyên cổ ngữ không phải bất cứ ai cũng biết, bọn họ ngơ ngơ ngác ngác, nhìn về hai đầu khổng lồ thần thú, mang theo tò mò cùng sợ hãi.

- Ha ha a, ta một cái phân thân này, đủ diệt ngươi trên dưới nhất chủng.

Ngã Ma ngửa đầu cười lớn, âm ba rung động tinh không, bức lui toàn bộ luyện thần giả ra xa hơn ngàn trượng, quang màng phòng ngự Thú Thần Viên cũng hiện ra rạn nứt, mà Thao Thiết bên kia tại chỗ thổ huyết, thanh huyết nhuốm màu một tử tinh, sau đó khiến nó ầm ầm tan vỡ.

- Vậy mà, đạt tới Tru Thần cảnh.

Thao Thiết miệng thì thầm, đối với Thần Thú tu luyện, thân thể trước tiên là cột mốc, sau đó cường hoá huyết mạch mà tăng lên tu vi, theo đó Tru Thần cảnh tương tự Cửu Thiên Bán Thánh, cộng thêm thân thể cường đại, thì có thể nói là nửa bước Thánh Nhân.

Ngâm....

Thú Thần Viên vang ra vô số thần thú tiếng rống, vô số thần thú lao ra khỏi Thú Thần Viên, đối mặt với Ngã Ma nguy cơ, Thú Thần Viên sẽ lập tức hủy diệt, nếu như Thao Thiết nhất chủng ngã xuống, bọn chúng không thể không đứng lên chống trả.

.............

P/S: Tròn 100c:).

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau