BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Không đề

Tiêu Dao Tiên Trì, đặt ở Thân Tiên Vực, Nam Thân Thành trung tâm, là đại tiên trì chuyên luyện khí, bất cứ cường giả nào cũng không thể xem thường, bởi vì đây là một chi của Chú Khí Tiên Trì, đại thế tiên trì bên trong Tuyệt Tiên Vực.

Dương Tuấn sau khi giải quyết chuyện Diêu Lan Hinh ly khai Diêu gia, mang theo Diêu Hiểu Ngữ muội muội của Diêu Lan Hinh đi Tiêu Dao Tiên Trì, tuy có chút rắc rối, nhưng Dương Tuấn đã tự tay giải quyết hết thảy, tất nhiên Tiểu Hắc cũng góp chút sức vào.

- Hì hì, tỷ phu, tỷ phu, ta đói....

Diêu Hiểu Ngữ sau khi rời khỏi Diêu gia, ở trên tinh thuyền lúc nào cũng bám lấy Dương Tuấn, một tiếng gọi Dương Tuấn là tỷ phu, hai tiếng gọi hắn là tỷ phu, hiện tại lại đến làm phiền hắn nghiên cứu phù văn.

- Ngươi cái này muội tử, đừng có làm phiền ta nữa...

Dương Tuấn hai tay bám lấy hai bên bờ má của Hiểu Ngữ, nói, cô bé vùng vẫy hai tay nhỏ, cố gắng thoát khỏi vòng vây của Dương Tuấn, nhưng lại không thoát được, chỉ biết vung hai nắm đấm nhỏ của mình, hù doạ Dương Tuấn.

- Tỷ phu, ngươi không thích tỷ tỷ ta sao?

Diêu Hiểu Ngữ xoa xoa hai má hồng, giọng nói trong trẻo hỏi lại Dương Tuấn, Dương Tuấn chỉ thở dài một hơi, hắn còn có 20 vị phu nhân phải ngày ngày hầu hạ đây, làm sao còn thích ai nữa, chỉ sợ sau này lưng sẽ gãy sớm.

- Hiểu Ngữ, ngươi về đây....

Diêu Lan Hinh từ lúc nào xuất hiện sau lưng Diêu Hiểu Ngữ, nắm lấy nàng bên hông, kéo về phòng của mình ở trong tinh thuyền, Dương Tuấn chỉ biết thở dài, bảo hộ hai tỷ muội này không biết là phúc hay hoạ nữa, mảnh phù văn trên tay Dương Tuấn bỗng nhiên xoay tròn, phát ra hào quang kì lạ, Dương Tuấn nắm chặt lòng bàn tay, tránh cho hào quang này dẫn động tiên thú cường đại trong tinh không.

Hưu hưu....

Mảnh phù văn này bỗng nhiên dung nhập vào bên trong người Dương Tuấn, theo tay phải chạy lên thức hải của hắn, ý thức của Dương Tuấn ngay lập tức bị kéo vào trong phù văn, một mảnh tinh không tối đen vô tận xuất hiện trước mắt Dương Tuấn, xung quanh là từng điểm sáng li ti.

- Nơi này là đâu? Hệ thống?

Dương Tuấn nhìn xung quanh, sau đó quay sang hỏi hệ thống, nhưng nó lại không trả lời, Dương Tuấn gãi gãi đầu, lần này xong, hệ thống không thèm trả lời hắn.

Hưu....

Ở trong mảnh tinh không bỗng xuất hiện một vầng sáng trắng, bắn tới Dương Tuấn vô cùng nhanh, chính là một mảnh phù văn khổng lồ, nhưng kì lạ Dương Tuấn không thể di chuyển, chỉ biết đứng ở đó nhìn mảnh phù văn khổng lồ bắn tới.

Hưu....

Khác với tưởng tượng Dương Tuấn bị mảnh phù văn nghiền nát, mảnh phù văn khổng lồ dần dần thu nhỏ, khi đến trước mặt Dương Tuấn chỉ còn lớn bằng nắm tay, hào quang rực rỡ chiếu sáng cả vùng tinh không, mà những điểm sáng li ti kia, lại là những mảnh phù văn khác.

- Nhân loại, ngươi thực sự muốn dung hợp ta?

Từ bên trong phù văn bỗng nhiên phát ra giọng nói kì lạ, theo hào quang tản ra, một bóng dáng của một hài tử xuất hiện, toàn thân sáng rực, vẻ ngoài khoảng 4, 5 tuổi, phiêu phù bên trên mảnh phù văn.

- Tất nhiên rồi, nếu không dung hợp ngươi, chả lẽ ta để trưng sao?

Dương Tuấn bực tức, hỏi một câu vô nghĩa không thể vô nghĩa hơn như vậy, còn hỏi làm gì a, đứa trẻ kia hơi cúi đầu, hoà vào mảnh phù văn bên dưới, sau đó một tia sáng bắn ra, xuyên qua mi tâm của Dương Tuấn.

Trong đầu Dương Tuấn như là một quyển sách bị lật mở từng trang, từng trang một, lĩnh ngộ thiên địa tăng lên, bốn loại pháp tắc dây chuyền xuất hiện, quấn quanh người Dương Tuấn, Lực Lượng màu hoàng kim trở nên càng thêm rực rỡ, Sinh Mệnh pháp tắc màu lục phát ra khí tức sinh mệnh nồng đậm, từng sợi pháp tắc co rút, kiến tạo lên một thân cây pháp tắc, Sinh Mệnh Ấu Thụ, Di Hành pháp tắc màu tím càng trở nên tà mị, từng sợi từng sợi quấn quanh chân Dương Tuấn, khảm vào trong từng tế bào của hắn, mà từ dưới chân, Di Hành pháp tắc lưu chuyển, trở thành đôi cánh màu tím sau lưng Dương Tuấn, Tử Vong pháp tắc màu đen trở nên màu đen đậm, nhưng lại như tinh không vô tận, nhìn vào màu đen của nó giống như nhìn vào tinh không mênh mông.

Ầm....

Thức hải Dương Tuấn tuôn ra hào quang rực rỡ, Chiến Thiên Phù Văn trôi nổi lên, cùng mảnh phù văn kia dung hợp làm một, nhưng mà một cỗ lực lượng cuồng bạo bỗng nhiên phát động, khiến Dương Tuấn toàn thân đau đớn không thôi, Chiến Thiên Phù Văn bá đạo muốn thôn phệ mảnh phù văn này, mà mảnh phù văn này lại không muốn, cả hai tạo ra lực lượng cuồng bạo oanh phá tinh thần Dương Tuấn.

- Dung cho ta....

Tinh thần lực từ Thiên Linh Nhân huyết mạch bùng phát, hư ảnh trong suốt của một người xuất hiện ở giữa đại chiến của hai mảnh phù văn, hai bàn tay trong suốt bắt lấy hai mảnh phù văn, ép lại cùng một chỗ, lập tức lực lượng cuồng bạo càng thêm mạnh mẽ, cắt xé bàn tay của hư ảnh kia, khiến đầu Dương Tuấn như muốn nứt ra vì đau đớn.

Oanh....

Nhưng mà thức hải Dương Tuấn giống như nổ tung, mở rộng càng thêm lớn, tinh thần lực cuồn cuộn không ngừng, huyết mạch sôi trào dữ dội, giống như nước lớn bị vách đá cản lại, nhưng bỗng nhiên vách đá bị phá vỡ, nước lớn biến thành đại hồng thủy, mạnh mẽ cường hoành.

Hư ảnh tinh thần lực biến lớn, hai bàn tay khổng lồ mạnh mẽ bóp lại, Chiến Thiên phù văn cùng mảnh phù văn kia không còn chống trả nữa, ở cùng một chỗ dung hợp làm một, trở thành một mảnh phù văn hoàn chỉnh hơn cùng cường đại hơn.

- Phù phù....Dương Tuấn thở ra mấy hơi thở mệt mỏi, trở về bên trên tinh thuyền, vẫn phiêu du bên trong tinh hải mờ mịt, tiến về Thân Tiên Vực, Tiêu Dao Tiên Trì, mà trên tay Dương Tuấn, phiêu phù một mảnh phù văn màu tím tà mị, bên trên là từng ngôi sao lấp lánh xếp thành hàng dài.

Keng, huyết mạch tiến cấp, Thiên Linh Nhân trùng thăng thành Thánh Nhân huyết mạch.

Keng, phù văn dung hợp, sáng tạo ra Tinh Trần Phù Văn, phù văn chứa Tinh Đồ, hấp thụ mọi loại lực lượng, tạo ra tinh thuẫn hoặc phản pháo gấp trăm lần công kích hấp thụ, không có tác dụng với phục văn.

- Ồ, trâu bò....

Dương Tuấn gật gù, mảnh phù văn này cũng thật bá đạo, có thể tự động hấp thụ lực lượng, mà không phải như Chiến Thiên Phù Văn bị đánh mới có thể bộc phát, sau khi dung hợp trở nên mạnh mẽ đến cấp bậc như vậy.

Ầm....

Bỗng nhiên một viên tinh cầu bên cạnh tinh thuyền không xa nổ tung, một chiếc tinh thuyền tan vỡ rơi xuống, ở bên trong có từng chiếc Lưu Vân Toa phóng ra, hướng từng hướng khác nhau phóng đi, như đang chạy khỏi cái gì đó.

Gào....

Một tiếng gào rống dữ dội vang vọng trong tinh hải mênh mông, ầm ầm ầm, từng viên từng viên tinh cầu nổ tung, một đầu quái vật xuất hiện, hình thể khổng lồ, thân như sư tử, nhưng đầu là đại bàng màu đen, đuôi của bò cạp, trên lưng lại có cánh xương, hình ảnh kinh khủng này càng khủng bố hơn khi nó lại là Nguyên Thần Thiên Tiên sơ kì, ở trong Thân Tiên Vực phạm vi, đây là tồn tại khủng bố chỉ có thể nhìn lên.

Keng....

Tiên Thú: Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú.

Tu vi: Nguyên Thần Thiên Tiên sơ kì.

Nguyên Thần: 18 đạo.

Mô tả: Tiên thú từ bên trong hỗn loạn hắc động sinh ra, khi thành niên đã là Ngũ Hành Hoàng Tiên tu vi, hoàn toàn trưởng thành có thể là Tiên Hoàng cấp bậc.

..........................

Gào....

Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú gào lên, tốc độ kinh khủng bắn ra, nhanh chóng nhào tới một chiếc Lưu Vân Toa, miệng lớn há ra, một hơi nuốt chửng lấy chiếc Lưu Vân Toa này, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua, một chiếc Lưu Vân Toa gần mười người không đủ no bụng nó.

- Không xong, Mặc thiếu, đầu quái vật kia đuổi tới rồi.Trên một chiếc Lưu Vân Toa có bốn người, ba nam một nữ, một tên nam nhân vẻ ngoài tiểu nhân điều khiển Lưu Vân Toa sợ hãi hô lên với nam tử đang ngồi bên cạnh, nam tử kia hơi cắn răng, bỗng nhiên hắn nhìn thấy một chiếc tinh thuyền đang trôi tới từ xa, mỉm cười quỷ quyệt.

- Các Đồng, lái qua tinh thuyền kia, để bọn hắn nhử đầu quái vật kia.

Tên nam tử kia là Mặc Bằng Phi, đại thiếu gia bên trong Mặc gia ở Thân Tiên Vực, là thân huynh của Mặc Hàn Lập, nhưng lại hay đấu đá với nhau, nhưng hắn không đi Tuyệt Địa Bí Cảnh, mà cùng đại tiên tử bên cạnh ngao du tinh hải, không ngờ đụng phải một đầu quái vật, tinh thuyền vỡ bất cũng là bị truy đuổi mà vứt bỏ.

- Hừ, tưởng tai ta điếc, mắt ta mù sao, mà nhìn không thấy các ngươi muốn làm gì?

Dương Tuấn đứng trên tinh thuyền hừ một tiếng, Địa Hoả Châu thả ra, lập tức vô tận nham tuôn trào tới Lưu Vân Toa của Mặc Bằng Phi, biến thành một cái lồng giam bắt lấy bọn hắn, treo phía trước tinh thuyền, mà bởi vì pháp tắc đã hoàn toàn hồi phục, bên trên lồng giam lại có lực lượng pháp tắc, vô cùng cứng rắn.

- Hỗn trướng, mau thả ta ra....

Mặc Bằng Phi hét lớn, Dương Tuấn hừ lạnh, đợi một lúc nữa ta liền làm thịt ngươi, hiện tại hắn muốn dùng thử pháp tắc sau khi phục hồi cùng tinh tiến, đối phó với Nguyên Thần Thiên Tiên hình như hơi thừa.

- Hiền Nhân Thiên Lực...

Dương Tuấn hai tay bắt vào nhau, Lực Lượng pháp tắc đẩy lên 200 đạo, lại trải qua phù văn tẩy luyện, trở nên cực kì cường đại, Lực Lượng pháp tắc rực rỡ ánh hoàng kim xuất hiện, liên kết trở thành một người đàn ông khổng lồ, khí tức lực lượng cường đại đến nghẹt thở.

- Pháp, pháp tắc?

Mặc Bằng Phi miệng lắp bắp, đối với pháp tắc hắn cũng từng tham ngộ qua, nhưng không thể lĩnh ngộ, nhưng cho dù có lĩnh ngộ, thiên địa bài xích cũng không cho hắn sử dụng, cho nên đối với pháp tắc hắn chỉ có thể nhìn lên, chứ không thể nắm giữ nó.

Gào....

Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú gào lên một tiếng sợ hãi, quay đầu muốn trốn vào tinh hải, nhưng Dương Tuấn đã xuất hiện trước mặt nó, sau lưng là đôi cánh pháp tắc màu đen, tốc độ cắt qua tinh hải, nhanh đến khó tin tưởng được.

- Thử đến một quyền....

Dương Tuấn vung nắm đấm, người khổng lồ sau lưng cũng vung tới một quyền, lực lượng pháp tắc 20 đạo, đấm lên thân thể to lớn của Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú, nhưng lại bị lớp phòng ngự cứng rắn của nó cản lại.

- Lại đến một quyền.....

Dương Tuấn lại đánh ra một quyền, nắm đấm khổng lồ chứa bên trong 50 đạo pháp tắc đánh tới, Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú hai mắt loé hung quang, dùng hết sức bú sữa mẹ mở ra phòng ngự, nhưng vẫn bị đánh lõm xuống một lỗ lớn, cả người bắn ra xa, đụng lên mấy viên tinh cầu lớn, ầm ầm ầm, Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú bên hông lõm xuống một lỗ lớn, đôi mắt oán giận nhìn Dương Tuấn.

- Ta hứa không đánh chết ngươi, chỉ thử chút lực lượng.

Dương Tuấn nở nụ cười gian manh, nhưng hắn nói là thực sự, Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú cũng không có tấn công hắn, chỉ nhắm vào nhóm người Mặc Bằng Phi, tuy nói tiên thú với nhân tộc luôn là đồ sát lẫn nhau, nhưng đối với Dương Tuấn, người cũng được, tiên thú cũng tốt, đụng tới hắn thì ngươi có là Thánh Nhân hay Ma Thần hắn cũng đồ diệt.

Sinh Mệnh Ấu Thụ xuất hiện, tản ra sinh mệnh lực cường đại, không ngờ vết thương trên người Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú nhanh chóng lành lại như cũ, hơn nữa tu vi của nó còn có chút tinh tiến, điều này làm nó vô cùng khó tin.

- Bọn họ nắm đến thứ gì của ngươi?

Dương Tuấn thu lại Hiền Nhân, nhưng Di Hành Thánh Dực vẫn giữ lại, hắn truyền âm đến Ba Lạp Thú, nó lập tức trả lời, nó thực ra là mẫu thú, hôm nay mang theo ấu thú đi tìm thức ăn, bọn chúng cũng không có tấn công nhóm của Mặc Bằng Phi, nhưng bọn họ lại thèm thuồng ấu thú, ra tay đánh lạc hướng mẫu thú, lập tức bắt lấy ấu thú chạy đi, chuyện về sau thì Dương Tuấn đã chứng kiến hết thảy.

- Ngươi tự xử lý bọn chúng đi...

Dương Tuấn khinh thường, một bước đi ra, tay đã nắm lấy lồng giam của bọn người Mặc Bằng Phi, giải trừ pháp tắc bên trên, ném tới trước mặt Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú, Dương Tuấn còn nhiều việc phải làm.

- Không....

Mặc Bằng Phi hét lên, nhưng hắn ta cùng đồng bạn đã bị Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú nhai nát, từ bên trong rơi ra một viên hắc châu, ấu thú Hỗn Nguyên Ba Lạp Thú từ bên trong chui ra, oa oa quấn quýt lấy mẫu thú, sau đó hai mẫu tử rời đi, không dám xoay người nhìn lại Dương Tuấn một cái, quá khủng bố.

- Đi thôi....

Dương Tuấn nhún nhún vai, để cho thuộc hạ lái đi tinh thuyền, tiến về Dậu Tiên Vực, mà ở trong nửa tháng này, Dương Tuấn cố gắng đẩy tu vi của gần ngàn người lên Đại Tiên đỉnh phong, gần bốn ngàn người lên Đại Tiên trung kì, hao hết tài sản của Dương Tuấn, nhưng bù lại, thuộc hạ bên dưới của hắn tu vi lại thượng thừa.

Chương 82: Hung thần xông 12 tiên vực

13 Tiên Vực, ở mỗi Tiên Vực luôn có một tầng Quang Bích, ngăn cách 13 Tiên Vực thành 13 phần, bao gồm cả tinh hải bên trong, đủ biết Tiên Giới rộng lớn cỡ nào, mà ở mỗi tầng Quang Bích này, có một toà thành phân biệt, đặt lên Tinh Môn để đi qua các Tiên Vực khác, nhưng mà ở chỗ này phải có danh phận chân chính, mới có thể đi vào trong.

Nơi cuối cùng của Dậu Tiên Vực là một toà thành gọi là Điêu Môn Thành, là nơi đặt xuống Tinh Môn, ở chỗ này tu sĩ rất nhiều, bởi vì là giao giới hai Tiên Vực, Điêu Môn Thành vô cùng phồn hoa, tất nhiên, Luyện Khí Đường cùng Luyện Đan Các một chi cũng có vươn tới đây.

- Ta muốn đi chứng thực danh phận Tinh Dược Sư.

Dương Tuấn quay sang nói với Diêu Lan Hinh, Lan Hinh hơi hé miệng nhỏ, ngươi là quái vật gì, luyện khí, luyện đan, tu luyện cũng điều là trâu bò, để người người ngước nhìn, một chút đố kỵ cũng không có dựng lên được.

- Ngươi đi đi, ta muốn tìm một nơi nghỉ ngơi, ta muốn đột phá Đại Tiên trung kì.

Diêu Lan Hinh nói, Dương Tuấn nhún nhún vai, những ngày qua ở trên tinh thuyền Dương Tuấn luyện hoá tiên hồn từ hệ thống, tiên nguyên khí toả ra cũng đủ khiến Diêu Lan Hinh đột phá.

Một mình đi tới Luyện Khí Các, Dương Tuấn cũng như thường đẩy lên lệ phí, sau đó chờ đại các Tinh Dược Sư khác đến, nhưng mà ở toà thành này bất quá cũng chỉ có Tinh Dược Sư trung chức, cho nên Dương Tuấn cũng chỉ chứng thực được Tinh Dược Sư hạ chức.

- Các ngươi biết gì chưa, Tý Tiên Vực Lục Trúc Thánh Vực muốn mở ra đại hôn với Ảnh Nguyệt Tiên Trì.

- Ồ, là Ảnh Ngân Vũ đại thiếu sao?

- Đúng, Thanh Trúc Tiên Tử thức tỉnh khỏi mộng say, Lộ thánh chủ liền muốn kết thông gia với Ảnh Nguyệt Tiên Trì.

Bên trong Luyện Đan Các, rất nhiều đan sư từ Tiên Vực khác biết nhiều chuyện liền đem ra trao đổi với nhau, nhưng mà những này để Dương Tuấn nghe thấy, chính là chọc hắn bạo nổi.

Thanh Trúc Tiên Tử là ai? Chính là Mộc Khuê của hắn, lại có người muốn gả cho người khác, tốt, tốt, tốt, nữ nhân của ta cũng dám làm phiền phức nàng.

( Bên trên Nguyên Thần Thiên Tiên sẽ có thêm Chân Tiên Vị, Thái Ất Chân Tiên, Thăng Hoa Cảnh, sau đó mới bước sang Tiên Vương, Tiên Hoàng, để kéo dài cảnh giới)

Lục Trúc Thánh Vực, bởi Lộ Đồng Đồng Thánh Chủ dựng lên, nghe nói đã truyền thừa hơn 30 vạn năm, mà Lộ Thánh Chủ này tu vi lại là Tiên Hoàng cảnh, còn Ảnh Nguyệt Tiên Trì Vũ Trường Long Tiên Chủ dựng lên, tu vi cao hơn Lộ Thánh Chủ một cái tiểu cảnh giới, nhưng về thực lực hai thế lực này ngang bằng nhau, thống trị Tý Tiên Vực, nhưng hiện tại cả hai kết thông gia, chỉ sợ Tý Tiên Vực không ai dám đụng vào người hai thế lực này.

Mà Ảnh Ngân Vũ kia nghe nói là tôn tử của Vũ Trường Long, là đại thiên tài ai ai cũng biết, chưa 200 tuổi đạt đến Thái Ất Chân Tiên tu vi, hơn nữa mỗi đại cảnh giới đều là phá vỡ cực hạn 18 đạo thiên địa, đối với lĩnh ngộ pháp tắc cũng rất kinh khủng, đều đã lĩnh ngộ gần trăm đạo dây chuyền, chiến lực vô địch, ở Tý Tiên Vực mệnh danh Thiên Vương.

Rắc rắc....

Dương Tuấn hai tay nắm lấy thành ghế, lực lượng mạnh mẽ bóp nát chúng, Dương Tuấn không nói hai lời, lập tức trở về tìm Diêu Lan Hinh, hắn không cần chứng thực thân phận nữa, mà trực tiếp xông 12 Tiên Vực.

Sau khi đưa vào Diêu Lan Hinh vào trong không gian, Dương Tuấn xông thẳng tới Tinh Môn Đài, nơi đặt xuống Tinh Môn truyền tống sang tinh vực khác, mà ở chỗ này chỉ có hai người bảo vệ, tu vi chỉ là Kim Ất Đại Tiên tu vi, cùng một lão giả Ngũ Hành Hoàng Tiên đỉnh phong trấn thủ.

- Đó, đó là thứ gì?

Một tên hộ vệ bên trên Tinh Môn Đài tên Hộ Khương chỉ về phương xa nói, mà tên hộ vệ còn lại cũng lập tức nhìn sang, lập tức đôi mắt tỏa ra sợ hãi cực độ, phương xa là một hình người khổng lồ đang bay tới đây, Dương Tuấn lửa giận đun sôi, Hiền Nhân Thiên Lực mở ra, chắp lên Di Hành Thần Dực, lập tức phóng tới Tinh Môn Đài, nhưng mà nếu có kẻ cản hắn không để hắn đi qua, Dương Tuấn đành phá luôn Quang Bích, trực tiếp xông thẳng.

- Mau, mau, mau gọi Ngô đại nhân....

Hộ Khương nói với người hộ vệ kia, nhưng mà từ lâu đã có một lão nhân lưng còng đứng phía sau hắn, chính là Ngô đại nhân trong lời của hắn, lão nhân thở dài một hơi, nói.

- Các ngươi mau mở Tinh Môn Đài, lập tức đi thông báo các Tiên Vực khác, Tinh Môn Đài bị công kích.
- Ngô đại nhân, ngài, ngài cầm cự nổi chứ?

Hộ Khương run giọng nói, mà lúc này Dương Tuấn cũng đã xuất hiện bên trên Tinh Môn Đài, đối diện ánh mắt với Ngô Thanh Ân, lão nhân này có chút tư thái bậc tiền bối, cảm giác nguy hiểm vẫn không chạy.

- Không nói quá nhiều, mở Tinh Môn Đài cho ta.

Dương Tuấn hét lớn, Hiền Nhân hai quyền khổng lồ nắm lấy Tinh Môn Đài, đồng dạng gào lên một tiếng, Hộ Khương lẫn hộ vệ kia lập tức bị chấn ngất, mà Ngô Thanh Ân tâm linh rung động, tiên nguyên lực chảy loạn, nhịn không được phun ra một ngụm máu.

- Rốt cuộc ngươi là ai?

Ngô Thanh Ân hét lên, Dương Tuấn trừng đôi mắt, một luồng sát khí kinh khủng trào tới, Ngô Thanh Ân lập tức nghẹn miệng, bị Hiền Nhân một tay nắm lên, xem như đồ chơi vứt đi, Ngô Thanh Ân xuyên qua tinh hải, ầm một tiếng, đụng lên bên trên Quang Bích, lập tức bị phản chấn chấn ngất.

- Hừ, phiền nhiễu...

Dương Tuấn khởi động Tinh Môn Đài, một quang trụ bắn thẳng lên trên, mở ra một thông đạo xuyên qua Quang Bích, Dương Tuấn bước vào trong, chuẩn xuyên qua Mùi Tiên Vực.

- Mộc Khuê, đợi ta, ta đến phá cái này hôn sự...

Dương Tuấn gầm lên, xuyên qua vô tận tinh hải, lần nữa đặt chân lên Tinh Môn Đài đã là hơn một ngày sau, mạnh mẽ bức mở Tinh Môn, xông lên Ngọ Tiên Vực, các Tiên Vực khác đồng loạt mở ra phản ứng, khoá lại Tinh Môn, cho nhân thủ ngăn chặn Dương Tuấn.

- Ác tặc, đứng lại, quy thủ chịu trói.

Ở trên Tinh Môn Đài liên thông Tỵ Tiên Vực, có một đoàn nhân mã rất nhiều người ngăn bên trên, người người đều là Càn Khôn Đại Tiên tu vi, người người ở đây không phải trung niên cũng là trẻ tuổi thiên tài, lĩnh ngộ pháp tắc cũng là hai, ba mươi đạo trở lên, đủ để quét ngang một cái Tiên Thành.

- Chó ngoan không cản đường, nếu không, đừng trách ta đại khai sát giới.

Dương Tuấn gầm lên, Hiền Nhân Thiên Lực xuất hiện, đồng thời rống lên một tiếng, chấn lui hết trăm người ở đây, đồng loạt phun ra một ngụm máu, tinh thần hỗn loạn, sĩ khí rơi xuống cùng cực, đối mặt với Hiền Nhân này, không khác gì đối mặt với hung thần.- Hừ, ngươi dù có muốn, hiện tại cũng không đi qua được Tinh Môn.

Một trung niên nhân ôm ngực nói, chiến lực rơi xuống mấy thành, chỉ bằng một tiếng hống, quả thật đáng sợ, nhưng vẫn không che hết can đảm của người này.

- Ha, nếu là như vậy, ta cũng không còn cách nào khác.

Dương Tuấn nhún nhún vai, ánh mắt bỗng nhiên lạnh lẽo, khiến trung niên nhân kia sợ hãi lùi về, bị một cái Đại La Minh Tiên doạ sợ, cũng thật buồn cười, nhưng đó là Đại La Minh Tiên khác, Dương Tuấn vung ra Tử Vong pháp tắc, trải qua phù văn luyện chế trở lại, hiện tại Tử Vong Pháp Tắc có thể trở thành bất cứ thứ vũ khí gì mà Dương Tuấn muốn, từng sợi dây chuyền màu tím ma mị kết thành một cây búa khổng lồ, Hiền Nhân hai tay nắm lấy cán búa, không nói hai lời vung xuống một chùy, chính đánh lên Quang Bích.

- Không thể.....

Hơn trăm người cùng hét lên, nhưng mà cự chùy đã đập lên Quang Bích, ầm một tiếng, Quang Bích rung chuyển từng gợn sóng lớn, trên Quang Bích hiện lên một vài vết nứt vỡ như thủy tinh, nhưng không có phá vỡ này Quang Bích.

- Ta thiên, mạnh lên chút à, chưa ăn cơm sao? Đúng, đến đánh ta...

Dương Tuấn đứng trước mặt Hiền Nhân quát, mà trăm người ở đây đều có xúc động muốn đi lên đánh tên này, ngươi nói đánh như vậy chưa đủ mạnh? Một kích vừa rồi trăm người bọn ta cũng lập tức bị diệt sát, ngươi còn chê yếu, mà hơn nữa, ngươi muốn đánh lên ngươi? Điên rồi sao?

Hiền Nhân không có cảm xúc, cự chùy vẫn là chính xác đập xuống Dương Tuấn, Dương Tuấn tất nhiên có chủ ý riêng, lập tức mở ra Tinh Trần phù văn, đón đỡ cự chùy bên trong lực lượng, nhân lên gấp trăm lực lượng, xúc nén thành quang cầu, giống như vận động viên bóng chày, ném thẳng lên Quang Bích.

Oanh....

Quang Bích rung chuyển dữ dội, tiên nguyên khí bỗng nhiên trở nên nồng đậm hơn rất nhiều, đó là sự thật, bởi vì Quang Bích đã thủng xuống một lỗ lớn, tiên nguyên khí từ Tỵ Tiên Vực nồng đậm trôi ra, để người người tham lam hút lấy, mà ở Tinh Môn Đài, trăm nhân thủ ở đây triệt để mất cảm giác, chỉ biết trơ mắt nhìn cái kia ác tặc đi qua Quang Bích, hơn nữa còn kéo ra mặt quỷ đến chọc giận bọn họ.

Trong lòng bọn họ thầm hô hai tiếng: Hung Thần.

--- Hung Thần xông 12 Tiên Vực ---

Tý Tiên Vực, chuẩn 7 ngày trôi qua, đại hôn giữa Lục Trúc Thánh Vực cùng Ngân Nguyệt Tiên Trì đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn ngày mai Ảnh Ngân Nguyệt đến đón nương tử, mở ra đại tiệc thiết đãi Bát Đại Tiên Trì cùng Tứ Đại Hào Môn bên trong Tý Tiên Vực.

Bát Đại Tiên Trì bao gồm Ngân Nguyệt Tiên Trì, Thái Hư Tiên Trì, Xích Yêu Tiên Trì, Vân Long Tiên Trì, Phách Vũ Tiên Trì, Hồng Lân Tiên Trì cùng Đạo Nhân Tiên Trì, Tứ Đại Hào Môn bao gồm Hoàng gia, Phương gia, Tôn gia cùng Lăng gia.

Ở bên trong một toà cung điện nguy nga, một đám nam tử trẻ tuổi vây quanh một cái nam tử khá, nhưng người vẻ ngoài anh tuấn cực điểm, mái tóc dài màu bạc, cộng thêm trên trán đồ án mặt trăng khuyết màu son, đôi mắt đen sâu thẳm, trên người có một loại phong thái đế vương, bễ nghễ thiên hạ.

- Ngân Vũ huynh, chúc mừng huynh, cưới được đại tiên tử trong lòng chúng ta.

Một tên nam tử lên tiếng đối với thanh niên anh tuấn kia, người đó chính là Ảnh Ngân Vũ, đại thiên tài của Ngân Nguyệt Tiên Trì, danh xưng Thiên Vương, chính là nhân vật chính của đại hôn này.

" Đúng, đúng, đúng ". Các nam tử khác đồng thanh hô lên, Ảnh Ngân Vũ vẫn không có chút cảm xúc nào trên mặt, đại hôn này chính là do Vũ Trường Long khao khát Thiên Lục Bí Pháp của Lục Trúc Thánh Vực, còn Ảnh Ngân Vũ hắn chỉ quan tâm võ đạo, nữ sắc hắn chưa từng trầm mê bên trong, cho nên hắn cũng không quan trọng việc này, Ảnh Ngân Vũ hắn danh xưng Thiên Vương, cũng vì hâm mộ người đó, ở trong truyền thuyết Thánh Chiến, Bá Thiên Vương...

Ầm....

Mà đúng lúc này, Quanh Bích ở phương xa bỗng nhiên nổ tung, một người từ bên trong bước ra, hơi thở nặng nhọc, sử dụng pháp tắc quá nhiều, thể lực hao kiệt, tinh thần lực hao hụt, khiến Dương Tuấn vô cùng mệt mỏi, chỉ đành chui vào bên trong không gian hậu cung, lập tức lăn ra đất, say ngủ như chết.

Chương 83: 500 cường giả phá hôn?

Tý Tiên Vực, trung tâm Thiên Thử Thành, hôm nay là ngày đại hôn của Thanh Trúc Tiên Tử cùng Ảnh Ngân Vũ Thiên Vương, làm nam nhân là hâm mộ, nữ nhân ngưỡng mộ không thôi, bởi vì Tiên Tử lẫn Thiên Vương đều là Chân Tiên Vị tu vi, thiên tài bên trong thiên tài.

Hơn nữa, Thanh Trúc Tiên Tử lại có Vạn Trúc Thần Thể, là tiên thiên thần thể bẩm sinh, khiến cho tốc độ tu luyện, lĩnh ngộ thiên địa đạt đến mức cổ nhân cũng thèm khát, mà dung nhan của nàng thì không cần phải nói, là tuyệt đại mỹ nữ ở trong 12 Tiên Vực.

Mà Ảnh Ngân Vũ Thiên Vương, lại là người mang Nguyệt Kính Thần Thể, cũng là tiên thiên thần thể bẩm sinh, nhưng nó cường đại là ở trên chiến đấu, ở lực lượng chêch lệch giữa mình và đối phương, hấp thu 4 phần mười công kích, bù lên chiến lực của mình, hơn nữa lực lượng này còn cải thiện thể chất, mạnh mẽ đánh xuyên hàng rào cảnh giới.

Lộ Thánh Chủ là một trung niên phụ, nhưng dáng dấp lại là tuyệt sắc giai nhân, ngực nở mông to, một trang phu nhân tối đỉnh, vận hồng y vui vui vẻ vẻ bồi tiếp một trung niên nhân, khí thế kinh người, dáng dấp rất là phong lưu tiêu sái, chính là Vũ Trường Long.

- Haha, Lộ Thánh Chủ, hôm nay là ngày tốt hai thế lực chúng ta kết thành thông gia, sau này, thỉnh Lộ Thánh Chủ bảo bọc Vũ nhi của ta.

Vũ Trường Long sảng khoái cười nói, mà Lộ Đồng Đồng cũng tươi cười đáp lại.

- Vũ Tiên Chủ chớ lo, thiếp thân làm sao dám để Vũ thiếu có chuyện gì được.

Hai đầu cáo già tụ ở một chỗ, lai giả bất thiện dùng mặt cười che đậy dã tâm...

................

Kỳ lạ ở trong hư không, có một toà cung điện hoàng kim rực rỡ, mà xung quanh có lố lăng từng tấm khổng lồ chiêu bài, ấn lên ba chữ nguy nga tráng lệ, Chiến Thần Điện.

- Ta thiên, tên tiểu tử này xuyên qua nhiều Tiên Vực như vậy làm gì à?

Ngồi bên trên một cái long ngai, là một trung niên nam nhân dáng người thô to, cơ bắp cuồn cuộn, mái tóc đen dài thắt một bên, nhưng trên người khí tức không thể xem thường, là Tiên Tôn cấp bậc, mà không những thế, đó còn là siêu việt Tiên Tôn, người này không ai khác chính là lố lăng trang bức Điện Chủ Chiến Thần Điện, Trầm Khiếu Phong.

Mà trên tay ông ta cầm một tấm bản đồ, là bản đồ phân chia 13 Tiên Vực với nhau, mà bên trên có một chấm sáng màu vàng di chuyển cực nhanh xuyên qua bản đồ này, đây chính là vị trí của Chiến Thần Lệnh hiện lên, nói đúng hơn là vị trí của Dương Tuấn, trong 7 ngày, Dương Tuấn đã xuyên qua hết thảy 8 cái Tiên Vực, một là dùng danh phận khủng bố của Dương Tuấn trực tiếp được thông qua, hai chính là cái kia Hung Thần chính là tiểu tử này.

- Ta thiên, tiểu tử này tại sao như vậy gấp, phải hỏi nó một chút.

Trầm Khiếu Phong gấp gáp, lấy ra Chiến Thần Lệnh, giữa các Chiến Thần Lệnh có liên kết, có thể xuyên qua khoảng cách liên lạc với nhau (tựa như Videocall đó), Trầm Khiếu Phong lập tức dẫn vào tiên nguyên lực, liên kết với Chiến Thần Lệnh của Dương Tuấn.

Bên trong tinh hải của Tý Tiên Vực, Dương Tuấn dùng Di Hành Thần Dực băng qua tinh không, hưu một tiếng, bỗng nhiên trước mặt Dương Tuấn xuất hiện hư ảnh hoàng kim một người, Dương Tuấn vung quyền định đánh tan nó thì dừng lại động tác, bởi vì hư ảnh kia là tiện nghi thúc thúc của hắn, Trầm Khiếu Phong.

- Đệt, tiểu tử, người thân lâu ngày gặp nhau liền muốn động thủ đánh?

Trầm Khiếu Phong phun tục mắng, không chút phong phạm cường giả, Điện Chủ của một cửu ngũ chí tôn Chiến Thần Điện.

- Phi, ai nói chúng ta là người thân, ta mới cần vào....

Dương Tuấn phun xuống một câu tục, nhưng mà hắn cũng bất ngờ, tại sao Trầm Khiếu Phong liên lạc được với hắn, chẳng lẽ là do Chiến Thần Lệnh.

- Phi, sau này lại nói chuyện này, ta hỏi ngươi, Hung Thần kia có phải ngươi đi?

Trầm Khiếu Phong lánh sang chuyện khác, Dương Tuấn hơi bất ngờ, cái gì Hung Thần, ta là thiên chân vạn khiết, một tấm trong sáng nhân phẩm, tại sao lại nói hắn là Hung Thần? Kia mà ngẫm lại chính mình hung hăng xông 7, 8 cái Tiên Vực, Dương Tuấn cũng đành nuốt xuống cục tức này.

- Phi phi, tránh đường, ta muốn đi phá một cái hôn sự...

Dương Tuấn bỏ qua Trầm Khiếu Phong câu hỏi, lập tức nói mình muốn đi phá hôn sự, Trầm Khiếu Phong hơi hơi ngạc nhiên, hỏi hắn tại sao lại rảnh rỗi đi phá hôn? Dương Tuấn nói, tân nương chính là hắn thê tử.

- Hảo, ngươi đợi ta, ta tập hợp người cùng ngươi đi, Thánh Vực a Thánh Vực, lần này tốt hảo sự, để ta nắm.
Trầm Khiếu Phong nói, hư ảnh cũng biến mất, Dương Tuấn không nhiều động tác, lập tức bắn vào tinh hải, đi đến Thánh Vực đại hôn lễ, mà ở bên trong Chiến Thần Điện, Trầm Khiếu Phong đứng lên hô lớn, âm ba vang dội trong hư không.

- Mau, tập hợp ta 50 Tiên Đế, 450 Tiên Hoàng, cùng ta những này 500 cường giả đi phá hôn....

- Điện chủ, người lại nhập ma.....

Toàn thể người bên trong Chiến Thần Điện cùng hô lên, đối với vị kì hoặc Điện chủ này là vô cùng hoang mang, hắn ở trăm vạn năm trước biến mất, gần mấy mươi năm trước bỗng nhiên trở về, một thân thực lực bước trở về ngôi Điện Chủ, nhưng mà vị Điện Chủ này tâm tính quái lạ, thật giống như đúc trong cổ tịch miêu tả, Kỳ Tôn Trầm Khiếu Phong.

- Hả? Không muốn? Các ngươi không muốn đi, ta liền treo tất cả lên đánh? Làm sao?

Trầm Khiếu Phong nâng nâng cánh tay lực lưỡng, khí tức Tiên Tôn toả ra để bất cứ Tiên Đế, Tiên Hoàng nào cũng bị doạ sợ, lập tức lục đục tập hợp nhân số, theo cái này Kỳ Tôn Điện Chủ đi quậy một cái hôn sự, ai, thương cho những kia chủ hôn người a, trong lòng người Chiến Thần Điện thở dài trong lòng, oán thán giúp những người này.

....................

Lục Trúc Thánh Vực, hiện tại đã là giữa trưa, thái dương lên đỉnh, toả ra nhiệt lực bất phàm, nhưng đối với tu tiên giả thì không có chút nào khó chịu, hơn nữa có người còn có tiên quyết đặc thù, hấp thụ những này lực lượng.

- Ân, giờ lành đã tới, mời tân lang tân nương mời lên bái lễ....

Một trung niên phụ đứng trên bình đài hô lên, mà sau lưng người này là một đài cao hơn, chính ngồi Lộ Đồng Đồng cùng Vũ Trường Long hai bậc tiền bối, tiên nhân vẫn là nhân loại, một chút hôn nhân quy củ này vẫn là phải làm.

- Hiện tại nếu có ai muốn ngừng cái này hôn sự, mạn xin đứng ra, nếu không, sau này không cần nói nữa.

Vị trung niên phụ kia dõng dạc nói, nhưng bên trong giọng nói lại có chút đe doạ, ngăn cản hôn sự hai đại thế lực của Tý Tiên Vực này, đó chính là gan to bằng trời.

- Vũ Tiên Chủ, Tinh Môn, Tinh Môn Đài bị người hung hăng xông....

Bỗng nhiên một giọng nói sợ hãi vang lên phá vỡ không khí này, một tên môn hạ Ngân Nguyệt Tiên Trì chạy đến quỳ xuống trước mặt Vũ Trường Long, cúi đầu bẩm báo.

- Cái gì? Là cái kia Hung Thần sao?Vũ Trường Long nắm chặt vành ghế bằng thanh mộc, từng tiếng răng rắc vanh lên khiến tên môn hạ kia sợ hãi, lắp bắp nói.

- Bẩm, bẩm, là là Chiến Thần Điện người tới, dẫn đầu là Kỳ Tôn.

- Cái gì?

Toàn bộ người ở đây đứng lên, đối với Chiến Thần Điện ba chữ này là sợ hãi vô cùng, mà dẫn đầu cái kia Kỳ Tôn lại còn sợ hãi hơn vạn lần, nửa bước Thánh Nhân, là cỡ nào cường đại.

Nên biết, muốn trở thành Thánh Nhân, phải bước vào một cái cảnh giới nữa, gọi kà Bán Thánh, ở đây không phải cần tiên nguyên lực tích lũy tăng lên tu vi, mà dùng tinh thần lực mạnh mẽ câu thông thiên địa, trải qua vạn luyện tinh thần, đạt tới Thánh Vị, trở thành Thánh Nhân, mà cảnh giới Bán Thánh này cũng phân chia làm 4 tầng nhỏ, Nhất Luyện, Thập Luyện, Bách Luyện cùng Thiên Luyện Bán Thánh, đạt tới Vạn Luyện, lập tức trở thành Thánh Nhân.

Mà Kỳ Tôn Trần Khiếu Phong này, chính là Thiên Luyện Bán Thánh, 1150 lần tôi luyện tinh thần từ lực lượng thiên địa thả xuống, chiến lực tự nhiên kinh người.

- Chiến Thần Điện tới chúng ta Tiên Vực làm gì? Bọn họ tới bao nhiêu người?

Vũ Trường Long hai nắm run run, hắn cũng chỉ là Tiên Đế đỉnh phong, vẫn chưa có đột phá Tiên Tôn, tư cách gì tranh đấu với Trầm Khiếu Phong đây, hắn khao khát Thiên Lục Bí Pháp, đột phá Tiên Tôn.

- Bọn họ, có 500 người, bên, bên trong, có mấy chục vị Tiên Đế cùng mấy trăm vị Tiên Hoàng.....

Phốc...

Toàn bộ người ở đây phun ra một ngụm máu lớn, Tiên Đế mấy chục, Tiên Hoàng mấy trăm, ngươi đây là muốn càn quét hết Tý Tiên Vực này sao, đem nhiều người như vậy đến đây làm gì? Ánh mắt toàn bộ khách mời nhìn về phía Lộ Thánh Chủ cùng Vũ Tiên Chủ, cầu một lời giải để bọn họ yên tâm.

Hưu hưu hưu....

Mà đúng lúc này có một nhóm đông đảo nhân mã, khí tức kinh khủng quét qua, phủ xuống Thiên Thử Thành làm toàn bộ người không nhịn nổi phủ phục xuống, cứng rắn chống cự lập tức bị nội thương, thổ huyết liên tục.

- Thật, thật sự đến rồi?

Một khách mời lắp bắp nói, quả nhiên, y phục này đích xác là Chiến Thần Điện người, mà khí tức khủng bố này chính là do mấy chục Tiên Đế cùng mấy trăm Tiên Hoàng thả ra, mà ở vị trí đầu, chính là một đầu siêu cấp quái vật, Thiên Luyện Bán Thánh Kỳ Tôn, Trầm Khiếu Phong.

- Ta thiên, tiểu tử này vẫn chưa chạy tới?

Trầm Khiếu Phong lấy ra bản đồ, điểm sáng trên đó đã cách chỗ này không quá xa, khoảng một canh giờ liền chạy tới rồi, Trầm Khiếu Phong kéo ra Chiến Thần Điện bản sao, thả trên không trung, nhàn nhà thả xuống bình trà, thưởng thức bình thản như không có ai ở đây hết.

- Điện, điện chủ, chúng ta làm gì đây?

Một vị Tiên Đế can đảm đứng lên hỏi Trầm Khiếu Phong, Trầm Khiếu Phong liếc hắn một cái, lập tức người kia lông tơ dựng đứng, lùi về sau mấy bước chân, vừa nãy, hắn giống như bị một đầu Hồng Hoang Ma Thú nhìn lên, đáng sợ cực kì.

- Các ngươi xuống dưới thông báo hôn sự chậm lại, tạm thời uống chút trà đợi nhân vật chính.

Trầm Khiếu Phong nói với tất cả môn hạ, đồng loạt thở dài ai oán, những người này hạ thân xuống bên dưới, đối với Lộ Đồng Đồng cùng Vũ Trường Long thông báo, hoãn lại hôn sự thêm một canh giờ, tất nhiên ai dám từ chối, cái kia Kỳ Tôn vẫn còn ở bên trên kia kìa.

- Lộ Thánh Chủ, rốt cuộc hai ta đắc tội gì cái này Kỳ Tôn?

Vũ Trường Long quay sang hỏi Lộ Đồng Đồng, Lộ Đồng Đồng đồng dạng lắc đầu, nàng cũng không biết vì sao mình gả đi mình đồ đệ, lại kéo ra siêu cấp quái vật như Chiến Thần Điện này đây? Ai, lão thiên, rốt cuộc ta làm gì sai?

Chương 84: Bồi vẫn là không bồi? chuộc vẫn là không chuộc?

Thời gian một canh giờ trôi qua mà giống như ức vạn năm vậy, cảm giác đè nén tinh thần cực kì lớn này khiến không ai có tâm trạng vui vẻ tham gia hôn lễ này.

Hưu....

Mà đúng lúc này, phương xa có một hình nhân pháp tắc khổng lồ bay đến, ngừng bên trên Chiến Thần Điện này, uy áp cường đại toả ra, đè người bên dưới một trận nghẹt thở.

- Ta thiên, tiểu tử, ngươi đến chậm....

Trầm Khiếu Phong thuận tay ném tới bình trà trên tay, nhưng lực lượng bên trong bùng phát, tốc độ vô cùng nhanh, Dương Tuấn thuận thế né qua, lập tức né tránh này bình trà ném tới.

- Này này này, ngươi cái này tiện nghi thúc thúc, ta cũng không có nhờ ngươi đến a...

Dương Tuấn tất cũng nổi giận, mẹ, lúc nãy nếu không nắm giữ Di Hành pháp tắc, liền bị bình trà kia đập trúng, văng ra vạn dặm có hơn, Thiên Luyện Bán Thánh lực lượng, không phải bình thường cường đại a.

- Tốt, nếu đã tới, đem cháu gái ta cùng ra xem kịch.

Trầm Khiếu Phong ngoáy ngoáy mũi nói, Dương Tuấn kinh ngạc, Uyển Nguyệt ở trong không gian hệ thống cũng bị Trầm Khiếu Phong phát hiện, là cỡ nào bất ngờ sự tình.

- Xùy, trên người ngươi có Hồng Nguyệt Yêu Luân, tất cháu gái ta ở bên trong, không cần thắc mắc.

Trầm Khiếu Phong gảy đến một khối to * mũi, thuận tay bắn vào hư không, lập tức viên này gỉ cắt ra hư không, tiềm nhập vào trong hư không, Dương Tuấn gãi gãi đầu, trên người mình khi nào có cái kia Yêu Luân đi?

- Uyển Nguyệt bái kiến Trầm thúc.

Sau lưng Dương Tuấn hiện lên vầng trăng tròn màu hồng, Uyển Nguyệt uyển chuyển thân hình bước ra, dung nhan tuyệt sắc chấn nhiếp toàn trường, để người người không thể rời mắt khỏi nàng, Uyển Nguyệt cung kính cúi người, nói với Trầm Khiếu Phong.

- Ô, này ta cháu gái ngoan, chỉ có cái này tiểu tử không vừa mắt.

Trầm Khiếu Phong ô một tiếng, nói, nhưng chân là không thành thực hướng Dương Tuấn đạp tới một cước, tiên nguyên lực hoá thực, tạo thành cự cước đạp tới, lực lượng bên trong nhưng là Tiên Tôn cấp bậc, không chút nào nhường xuống tu vi ngang bằng với Dương Tuấn.

- Ta cũng là như vậy...

Hiền Nhân theo động tác Dương Tuấn đánh tới một quyền, cự cước tiên nguyên lực đụng lên cự quyền pháp tắc, ầm một tiếng, dư sóng bằng mắt thường nhìn thấy được lan ra bốn phía, kình phong cuốn lấy đồ vật bên dưới, một mảnh hỗn loạn đại hôn a.

- Há, có chút thực lực, hơn 200 đạo lực lượng pháp tắc, không cần mở Phong Phù, lĩnh ngộ cũng không kém bao nhiêu.

Trầm Khiếu Phong nói, một bộ dạng không có chút nào bị ăn thiệt thòi, mà Dương Tuấn dĩ nhiên cánh tay nứt ra từng đường, nhưng mà Sinh Mệnh Ấu Thụ rễ cây vươn ra, chữa lành toàn bộ vết thương trên tay Dương Tuấn.

- Ồ, không ngờ Sinh Mệnh pháp tắc cũng kéo được 200 đạo.

- Hừ, ta hôm nay phải gọt xuống ngươi tiện nghi thúc thúc một cái lỗ tai, đem đi ngâm rượu a.

Trầm Khiếu Phong ồ một tiếng, nhưng mà Dương Tuấn thật sự không ưa nhìn cái này tiện nghi thúc thúc, Sát Thiên Chi Đao dâng ra, Hiền Nhân hai tay nắm lấy hai thanh Sát Đao, tử vong khí tức phủ xuống, để khách mời bên dưới hít thở không thông, đối mặt với tử vong, ai mà không sợ hãi.

- Há, ta rửa sạch lỗ tai đợi ngươi a, phóng ngựa lại đây, tiểu tử...

Trầm Khiếu Phong vẩy vẩy tai nói, khách mời lẫn hai vị chủ toạ bên dưới mặt mộng bức, này này này, các ngươi muốn đánh nhau thì đi đến chỗ khác a, tại sao ở chỗ hôn sự bọn ta đánh nhau a?

- Phi, làm ta buồn nôn, không chơi với thúc thúc ngươi nữa...

Dương Tuấn phun mắng, Hiền Nhân cùng Sát Thiên chi đao thu lại, Dương Tuấn cũng không rảnh rỗi đi đấu đá với cái này tiện nghi thúc thúc, bên dưới vẫn còn việc hắn cần làm đây.

- Ồ, tiểu tử, đến đánh ta à....

Trầm Khiếu Phong vô liêm sỉ lắc lắc hông, khiêu khích Dương Tuấn tức giận, nhưng Dương Tuấn lại không có quan tâm, chỉ có Uyển Nguyệt âm thầm lắc đầu, qua bao nhiêu năm, hai người này vẫn là như vậy.

- Hehe, ta thật muốn xem, này tân nương làm sao rơi vào hắc trảo của ngươi a...

Trầm Khiếu Phong hạ người xuống bên cạnh Dương Tuấn, cười hèn mọn nói, chỗ nào giống một vị Thiên Luyện Bán Thánh đây? Dương Tuấn phổi đều sắp nổ, không chừng, đại hôn này không chọc tức hắn bằng một giây một phút đứng cạnh cái này tiện nghi thúc thúc.

- Hừ hừ, không cần nhiều lời, ta đến tìm người, là hôm nay tân nương...

Dương Tuấn giọng nói vô cảm, âm thanh vang vọng trong sân lớn, để khách mời trợn mắt ngoác mồm, hảo, náo nửa ngày cũng bởi vì cái này muốn tới cướp nương gia...

- Ta đồ đệ có liên quan gì đến ngươi, mà hôm nay ngươi lại muốn phá hôn sự này?

Lộ Đồng Đồng tức giận đứng lên, quát một tiếng, Dương Tuấn hừ một tiếng, nói.

- Hừ, đó là ta nương tử, còn cần giải thích sao?

Bá....

Trong lòng từng người hô lên, người này cũng thật bá đạo, xông vào liền nói tân nương là ngươi nương tử, vậy ta nói ngươi mẫu vẫn là ta nương tử, ngươi có đánh ta hay không? Nhưng mà ở trong tình huống này, người ta bá cũng bởi vì có hậu trường a.

- Không đúng, ta Thanh Trúc vừa ngủ say trăm năm mới tỉnh lại, làm sao có thể quen nam nhân bên ngoài.

Lộ Đồng Đồng giận run người, Thanh Trúc Tiên Tử tự là Lộ Thanh Trúc, là dưỡng nữ cũng như đồ đệ của nàng, ở trăm năm trước theo bí pháp của sư tổ tiến vào ngủ say, đến hai tháng trước mới tỉnh dậy, làm sao có thể làm nương tử của một nam nhân kia chứ.- Mặc kệ, Mộc Khuê, ta đến tìm nàng...

Dương Tuấn hô lớn, nhưng mà lần này âm thanh là dội thẳng vào đầu từng người, ngay cả Trầm Khiếu Phong đứng bên cạnh Dương Tuấn mặt cũng đổi sắc, bàn tay lớn run run đặt lên vai Dương Tuấn, nói.

- Tiểu, tiểu tử, ăn, ăn có thể ăn bậy, nhưng nói, nói đừng có nói bậy a...

- Làm sao? Ta nói Mộc Khuê chính là ta nương tử, ở thời điểm trước nàng nói muốn ta đến Lục Trúc Thánh Vực tìm nàng là Thanh Trúc Tiên Tử kia mà....

Dương Tuấn bình thản nói, nhưng Trầm Khiếu Phong giống như gặp ôn thần, đứng cách xa Dương Tuấn một khoảng, Dương Tuấn đang kỳ lạ thì từng luồng từng luồng sát khí gắt gao đính trên người hắn, Lộ Thánh Chủ, cái này tân nương, cùng người của Thánh Vực đều toả ra sát khí, bao quanh lấy Dương Tuấn.

- Phi, ta nói là sự thật, Mộc Khuê chính là ta nương tử.....

Dương Tuấn lần nữa nói, mà đúng lúc này vị kia che mặt vận tân nương phục không kìm chế nổi nữa, kéo xuống khăn hồng, từ hư không kéo ra một chuôi kiếm sắc lạnh, cả người bắn tới chỗ Dương Tuấn, chỗ nàng đi qua đều mọc lên từng thân trúc nhỏ màu xanh lục, tản ra mê hương say đắm người người.

Dương Tuấn nhìn lên này tân nương, trong hắn kí ức, nàng một điểm cũng không giống Mộc Khuê, mặc dù nàng dung nhan như vẽ, mày liễu mắt phượng, da như mỡ đông, nhưng vẫn không đủ so sánh với Mộc Khuê, mà tân nương này tay xuất ra kiếm mang, giận dữ hét lên.

- Tặc tử, không cho ngươi nhục mạ sư tổ...

- Hả?

Lần này là Dương Tuấn kinh ngạc, chả lẽ hắn náo nửa ngày, cuối cùng là hắn nhận nhầm tân nương, mà những người ở đây với danh tự Mộc Khuê này vô cùng kính sợ, hơn nữa, thiếu nữ này còn gọi Mộc Khuê nàng là sư tổ?

Phốc....

Một vòi máu tươi bắn lên không trung, nơi ngực của Dương Tuấn bị chuôi kiếm của Lộ Thanh Trúc xuyên qua, nhưng mà nàng lại hoảng sợ khi mà chính mình không nắm thanh kiếm này ra được, giống như nó là một phần thân thể của Dương Tuấn vậy, mà Dương Tuấn lại tốt, sinh mệnh lực cuồn cuộn chữa trị vết thương, một bên quay sang hỏi Trầm Khiếu Phong.

- Này tiện nghi thúc thúc, rốt cuộc bọn họ gọi Mộc Khuê là sư tổ, là vì sao vậy?

- Há, tiểu tử ngươi không biết? Ở Tý Tiên Vực này ba trăm năm trước, vị này Thanh Trúc Tiên Tử Mộc Khuê từ ngủ say bên trong tỉnh dậy, sau đó liền chỉnh đốn lại Thánh Vực, hiện tại đã chạy tới Tuyệt Tiên Vực thí luyện tinh thần lần thứ 1000 rồi...

Trầm Khiếu Phong ung dung nói, nhưng tư thái cũng là hạ thấp một khoảng, đối với cái này Mộc Khuê tổ sư có phần e ngại, dẫu sao cả hai cũng đều là Thiên Luyện Bán Thánh, phiền phức đến hai cái thế lực của mình cũng không hay.

- Khoan, ba trăm năm? Ta ở Phàm Giới phi thăng đến đây cũng bất quá hơn 1 năm mà thôi.

Dương Tuấn giọng nói bất ngờ, chuyện này cũng thật khó tin, khi cùng Mộc Khuê chia biệt, thời gian trôi qua đến nay bất quá cũng chỉ một năm rưỡi, vì sao đến đây ai cũng nói đã trôi qua ba trăm năm? Trầm Khiếu Phong vỗ mặt một cái, bá lấy cổ Dương Tuấn nói.

- Ta hỏi ngươi, tiên nguyên khí ở Tý Tiên Vực này so với Hợi Tiên Vực thế nào?

- Hả? Vấn đề này cũng hỏi, ở đây nồng đậm hơn ở Hợi Tiên Vực 3 ngàn lần.

- Thế, ngươi biết tại sao tiên nguyên khí nồng đậm như vậy không?

- Cái này, ta không biết...

- Ài, ngươi mất trí nhớ so với lúc trước không khác gì nhau...Trầm Khiếu Phong thở dài một tiếng, sau đó bắt đầu nói, mỗi Tiên Vực đều giăng xuống một toà Khống Thiên Trận, có thể làm cho tiên nguyên lực ở bậc thứ càng cao, càng trở nên nồng đậm, đổi lại, thời gian ở đó trôi nhanh hơn rất nhiều, cho nên Tiên Vực bậc càng cao, tu tiên giả cấp bậc cũng phải tương đồng, Tý Tiên Vực tối thiểu chính là Thăng Hoa Cảnh, mà Tuyệt Tiên Vực tối thiểu chính là Tiên Vương.

- Thảo, thì ra là như vậy....

Dương Tuấn gật gù, chẳng trách mỗi Tiên Vực hắn đi qua đều có thời gian sai lệch kỳ lạ, mà tiên nguyên khí cũng nồng đậm hơn gấp chục, trăm lần, thì ra ở mỗi Tiên Vực gần giống như một cái vị diện riêng biệt, thời gian lệch lạc.

- Thảo, bây giờ ngươi tính làm sao đây? Làm ta kéo nhiều người đến như vậy, không làm gì cũng là mất mặt ta Kỳ Tôn à.

Trầm Khiếu Phong giận mắng, đây là sự thật, hắn kéo tới 500 cường giả, định quấy một hồi hôn sự, để tiểu tử này nắm tân nương đào hôn, không ngờ tên này ngu ngốc hết sức, ngay cả một chút tìm hiểu trước cũng không làm được, hung hăng xông qua, cuối cùng là lầm tân nương.

- Kháo, ta cũng không có nhờ ngươi cái này tiện nghi thúc, ngươi lại trách ta?

Dương Tuấn dĩ nhiên cũng giận, nhưng là thẹn quá hoá giận, lập tức đem toàn bộ tức giận đổ lên này thúc thúc tiện nghi, Uyển Nguyệt lẳng lặng lùi ra xa, hai người này sắp làm ra một hồi đại chiến.

Dương Tuấn rút ra thanh kiếm ở ngực, Hiền Nhân, Thần Dực, Vạn Hình Pháp Khí đồng loạt mở ra, Hiền Nhân hai nắm tay rung lên, tử vong pháp tắc quấn quanh nó song quyền, tạo thành hai quyền cực kì tà diễm, Thần Dực nối lên, Dương Tuấn thân ảnh biến mất, xuất hiện trước mặt Trầm Khiếu Phong đánh tới một quyền.

- Ngươi nghĩ ta là bao cát sao? Muốn đánh là đánh.

Trầm Khiếu Phong nói, hai quyền đụng vào nhau, kim quang rực rỡ chiếu rọi toàn Thánh Vực, toàn bộ khách mời đồng loạt chạy trốn, tân lang tân nương lẫn hai chủ toạ đều phi hành lên không, để lại khoảng trống rộng lớn cho hai đầu quái vật này đối chiến.

Ầm....

Nắm đấm của Trầm Khiếu Phong đụng lên nắm đấm của Hiền Nhân, tưởng như kiến so với voi hình ảnh, nhưng lực lượng bên trong mạnh mẽ bắn ra, oanh, toàn bộ cánh tay Hiền Nhân nổ nát, pháp tắc dây chuyền lả tả rơi xuống.

- Hừ....

Dương Tuấn vung xuống sát thiên chi đao bên tay trái, Trầm Khiếu Phong gào lên một tiếng, hai tay đụng vào nhau, ầm, kim quang bộc phát, tạo ra song quyền bằng hào quang, bắt lấy sát thiên chi đao, răng rắc, Sát Thiên Chi Đao bị bẻ gãy, Trầm Khiếu Phong thân ảnh biến mất, chưa đến một phần vạn giây sau đã bắt lấy đầu Dương Tuấn, toàn bộ pháp tắc sau lưng Dương Tuấn biến mất, Tiên Vương bên trên chính tu đại đạo, chút pháp tắc này đánh với bình thường Tiên Đế còn được, nhưng đối phó Trầm Khiếu Phong hắn là không đủ dùng.

- Hehe, xin lỗi hai vị chủ hôn, ta này cháu trai bị bệnh, như vậy ta xin cáo từ...

Trầm Khiếu Phong cười tiện tiện, tay bắt lấy Dương Tuấn hôn mê, nhưng tinh thần lực ba động lại không thành thật, câu thông 500 thuộc hạ, mau mau rút lui, phá hủy Thánh Vực tiền bồi thường hắn không muốn trả rồi.

- Muốn đi dễ vậy sao? Bồi hay không bồi đây?

Một giọng nói thanh thúy ngọt ngào vang lên từ hư không, một bóng người xinh đẹp rơi ra, không cần nói, đó chính là Mộc Khuê, đời trước Thanh Trúc Tiên Tử, nhưng lại là đời này Mộc Tổ Sư.

- Sư tổ, cứu mạng, Chiến Thần Điện người quá hung hăng...

Lộ Đồng Đồng không chút phong vận cường giả, làm một bộ đứa nhỏ bị bắt nạt, chạy đến bên cạnh trưởng bối khóc lóc kể lể, tất nhiên sẽ thêm vào mắm muối dư vị, tạo thành một câu chuyện đặc sắc.

- Nhị Thiên Bán Thánh???

Trầm Khiếu Phong thầm hô, khí tức trên người Mộc Khuê lại mạnh mẽ hơn hắn rất nhiều, Nhất Thiên cùng Nhị Thiên khác nhau ở một chữ, nhưng chiến lực lại xa xa khác nhau.

- Ta hỏi lại, bồi vẫn là không bồi?

Mộc Khuê xung quanh dâng lên từng dòng thiên địa chân ngôn, từ nàng đại đạo diễn hoá mà thành, khiến nàng giống như tiên nữ cao cao tại thượng, chỉ để người ta ngước nhìn, tôn kính mà thôi.

- Hảo, đánh một trận, thua ta liền bồi ngươi, tiểu tử này...

Trầm Khiếu Phong cầm lên Dương Tuấn, Mộc Khuê mặt hơi đổi sắc, nàng tất nhiên nhận ra này tấm khuôn mặt, nước mắt không kìm được hơi rơi xuống, thiên địa ầm ầm biến chuyển, Bán Thánh cũng có tương liên thiên địa, tất nhiên có thể kéo ra thiên địa dị tượng rồi.

- Thảo, bây giờ ta có con tin, ngươi trước tiên giao tiền chuộc a...

Trầm Khiếu Phong mắng tục một tiếng, Uyển Nguyệt không hẹn mà đứng cách xa hắn một khoảng, mà 500 cường giả phía sau hận không thể tránh xa này vị Điện Chủ, người ta đòi ngươi bồi thường, ngươi nắm nhân gia tới đòi tiền chuộc? Nhân phẩm nơi đâu à...

- Thả ra ta phu quân....

Phốc....

Mộc Khuê huy động đại đạo, hô lên một tiếng thanh thúy, mà toàn bộ người ở đây đồng loạt phun ra một ngụm máu, thật, thật sự, tiểu tử kia là phu quân của Mộc tổ sư? Không, không, không, ta là đang nằm mơ.

Đùng.... Đùng.... Đùng....

Bên dưới từng người tự đánh lên mặt mình một cái, âm thanh liên tiếp vang dội như sấm rền, nhưng bọn họ lại không có tỉnh lại, lập tức phủ phục dưới đất, lão thiên, ngươi tốt bức a.

- Kháo, bước tới nữa ta giết tiểu tử này...

Trầm Khiếu Phong nâng nâng quyền, Mộc Khuê dừng động tác, Trầm Khiếu Phong đắc ý cười lớn, vẫn kéo ra câu nói cũ, chuộc vẫn là không chuộc đây?

Chương 85: Sắc (18+)

Toàn bộ khách mời đại hôn giữa Thanh Trúc Thánh Vực cùng Ngân Nguyệt Tiên Trì đều là tản đi, hiện tại là tranh giành thực sự giữa hai cái Bán Thánh, cấp bọn họ trăm lá gan cũng không dám ở lại nhìn.

- Thế nào? Chuộc vẫn là không chuộc?

Trầm Khiếu Phong vẫy vẫy trong tay Dương Tuấn, Mộc Khuê hơi lưỡng lự, nhưng mà đúng lúc này dị tượng phát sinh, thần quang rực rỡ từ người Dương Tuấn bốc lên, Trầm Khiếu Phong giật mình, mà đúng lúc này bả vai hắn bị một bàn tay nắm chặt, bất ngờ trước mặt Trầm Khiếu Phong xuất hiện thêm một cái bàn chân đạp tới.

- Thảo, đánh ta?

Trầm Khiếu Phong mắng một câu, bàn tay chắn trước mặt, cản lại cái này một cước phi tới, mà đúng lúc này Dương Tuấn trong tay ông ta kì diệu thoát ra, trên người có từng luồng thần huy dập dờn, trên tay Dương Tuấn hiện lên một thanh chiến phủ, chính là Chiến Thiên Thần Phủ.

- Mẹ, Kỳ Tôn lão gia hỏa ngươi bắt nạt ta chủ nhân, hôm nay ta phải trút giận giúp chủ nhân.

" Chiến Thiên " tay duỗi ra, chỉ hướng Trầm Khiếu Phong mắng, Mộc Khuê hơi giật mình, bởi vì người trước mặt này không phải phu quân nàng biết.

- Thảo, phóng ngựa lại đây, lão tử bẻ gãy ngươi....

Trầm Khiếu Phong hai quyền đụng vào nhau, hướng " Chiến Thiên " mắng, tiên nguyên lực hoá hình, tạo thành song quyền khổng lồ, mà " Chiến Thiên " biến lớn thân hình, trở thành đại hán cao 3 trượng, Chiến Thiên Thần Phủ hoá khổng lồ, toàn thân bọc lên hoả diễm màu tím.

- Chiến Thiên Thần Phủ thức thứ ba, Tử Diễm Phách...

" Chiến Thiên " hô lên, cự phủ hừng hực tử diễm bổ xuống, Trầm Khiếu Phong phóng khai chiến lực, song quyền phân chia, một cái nắm lấy cự phủ, một cái vung tới Chiến Thiên, Chiến Thiên một chưởng vỗ ra, hoá giải cự thủ, đồng thời bị dư kình chấn lui, ầm ầm ầm đụng lên núi lớn, phá hủy một dãy sơn mạch của Lục Trúc Thánh Vực.

- Có chút thực lực, nhưng vẫn chưa đủ....

Trầm Khiếu Phong nói, lực lượng Thiên Luyện Bán Thánh phóng khai, tinh thần lực ba động liên kết thiên địa, đùng đùng đùng, từ tinh không rơi xuống hàng ngàn viên tuệ tinh (sao chổi), Chiến Thiên huy động cự phủ, một phách xuống liền phá huỷ rất nhiều tuệ tinh, mảnh vụn bắn ra tứ phía, ầm ầm ầm, Lục Trúc Thánh Vực bị cày nát, không thể nói gì khác ngoài một chữ Tàn.

- Phong Phù có vết rách, không lớn nhưng để ngươi chui ra được...

Trầm Khiếu Phong nắm lấy gáy Chiến Thiên, một chưởng vỗ lên hắn đỉnh đầu, lập tức thần huy trên người Chiến Thiên thu lại, mà thanh Chiến Thiên Thần Phủ này bị Trầm Khiếu Phong nắm lấy, không để nó chui vào trong thức hải, tinh thần lực Trầm Khiếu Phong tuôn ra, cắt đứt phong ấn bên trên Chiến Thiên Thần Phủ, để nó có thể tự do ra vào thức hải.

- Hả? Ta làm sao? Ai da....

Dương Tuấn tỉnh lại, lắc lắc đầu, nhưng mà Trầm Khiếu Phong lại cho hắn một gõ lên đầu, nói, Dương Tuấn xoa xoa đầu, mà Trầm Khiếu Phong cũng thả xuống Dương Tuấn, ném Chiến Thiên Thần Phủ cho hắn.

- Tiểu tử, ngươi sau này tốt dùng cái này chiến phủ, dẫu sao nó cũng là ngươi bảo mệnh Tổ Khí.

- Hả? Thanh phủ này ở trong đầu ta, là bởi vì nó là ta Bảo Khí?

Dương Tuấn ngờ nghệch, Trầm Khiếu Phong thở dài, bắt đầu nói, Tiên Khí người thường biết có hai loại, là Bảo Khí cùng Cấm Khí, nhưng những người này không biết, còn có một loại Tiên Khí nữa là Tổ Khí, một loại Bảo Khí truyền thừa trong thời gian ít nhất trăm vạn năm, khai sinh tự mình linh trí, siêu phàm cái gọi là Khí Linh ảo ảo thực thực, mà trở thành một sinh mệnh riêng biệt, sở hữu cảm xúc riêng biệt, uẩn dưỡng càng lâu, còn có thể sinh ra tự nó thân thể, hơn nữa nó còn có tu vi, khi phóng khai có thể tăng lên tu vi cùng chiến lực chủ nhân lên cực hạn.

- Bớt nói nhảm, hiện tại ngươi giải quyết chuyện này đi.....Trầm Khiếu Phong nói một câu khó hiểu, bỗng nhiên ông ta xé ra hư không, lập tức trốn vào trong, mà 500 cường giả kia từ đầu cũng đã sớm chạy, hiện tại Trầm Khiếu Phong thừa cơ chạy trốn, để lại Thánh Vực một mảnh hỗn độn này cho Dương Tuấn xử lý.

- Thảo nê mã, gia hỏa chết bầm...

Dương Tuấn nhìn quanh, nhìn thấy Thánh Vực hỗn độn, một mảnh rộng lớn chu vi hoàn toàn bị hủy, rất may toàn bộ đệ tử đã được Mộc Khuê mang đi, hiện tại, Lục Trúc Thánh Vực xem ra là bị phá hủy hoàn toàn, Dương Tuấn khuôn mặt đỏ lên, giận dữ mắng tục.

- Phu quân, chàng với cái này thúc thúc tính làm sao đây?

Bàn tay nhỏ trắng nõn của Mộc Khuê nắm lên vai Dương Tuấn, "hí" một tiếng, Dương Tuấn chầm chậm xoay người, Mộc Khuê hiện tại đôi mắt phát ra hung quanh, xung quanh là hung lệ chi khí bao lấy, tựa như Hung Thần ác sát, người người sợ hãi.

- Ách, ta đến bồi là được...

Dương Tuấn hiện tại cãi cũng không dám cãi, híc, một cái Nhất Thiên Bán Thánh hắn đánh còn không lại, huống chi là Nhị Thiên Bán Thánh phu nhân đây, ai, số ta thật khổ mà.

- Ca, ngươi không cần lo, ta vẫn còn một ít đồ....

Uyển Nguyệt thả xuống một cái nhẫn trữ vật, Mộc Khuê thả tinh thần lực đi vào trong, lập tức mắt mở lớn, bên trong rộng như một cái quốc gia, thần thạch cực phẩm chiếm hơn nửa diện tích, mà tiên quyết bậc cao, tài liệu luyện khí cùng Đế Thảo, Tôn Thảo chất thành núi, một bút tài phú này Thánh Vực muốn lấy ra cũng khó.

- Đừng thắc mắc, ta lúc trước tài sản quá nhiều, cất xuống mấy trăm cái bí cảnh, tiện lấy ra một cái mà thôi.

Uyển Nguyệt bình thản nói, Yêu Luân hiện ra, lập tức bước vào trong, trước khi đi còn để lại một câu nói khiến người người chấn kinh, ài, ai bảo người ta là Thiên Nữ sủng ái đây.

- Hì hì, bồi cũng đã bồi, nên đến lúc tặng ta món quà gặp mặt đi?Dương Tuấn mỉm cười tiện tiện, bất ngờ trên khuôn mặt Mộc Khuê hiện lên một tầng ửng đỏ, nàng mặc dù phân ra một cái phân thân, nhưng ở dưới chung đụng với Dương Tuấn, phu phụ tình cảm tất nhiên sẽ có, hơn nữa còn là nồng đậm không ít, hiện tại gặp người mình nhớ nhung, tất yếu sinh ra ý loạn tình mê dáng vẻ, để một Nhị Thiên Bán Thánh lộ ra mê người vẻ đẹp.

- Đi....

Dương Tuấn không nói hai lời ôm lấy vòng eo nhỏ của Mộc Khuê, lập tức đi vào trong không gian hậu cung, tìm đến một chỗ riêng tư, lập tức một toà phòng ốc xa hoa dựng lên, Dương Tuấn chầm chậm bế Mộc Khuê đi vào trong phòng, nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, mà Mộc Khuê nào giống một Nhị Thiên Bán Thánh cường đại người người tôn kính, hiện tại là một nữ phụ mỹ lệ nằm ở trên giường, bày ra mê hồn dáng dấp, đối với mình phu quân câu dẫn thú tính.

- Ưm.....

Dương Tuấn nhẹ đặt lên làn môi hồng phấn của Mộc Khuê, mềm mại như nhung, khiến người ta tham lam mút lấy, Dương Tuấn dĩ nhiên cũng ôm lấy Mộc Khuê, điên cuồng mút lấy làn môi này của nàng, chiếc lưỡi nhỏ của Mộc Khuê đưa ra, Dương Tuấn cũng không ngần ngại dùng lưỡi quấn lấy lưỡi nhỏ của nàng, hai cái quấn nhau như hai đầu rắn nhỏ, mật ngọt từ miệng Mộc Khuê trào ra, vương trên nàng khoé miệng, điên đảo tiêu hồn nam nhân.

- Ân, ân sủng ta đi, phu.... quân....

Dương Tuấn thả ra làn môi mê người này, đúng lúc miệng nhỏ Mộc Khuê kề sát tai Dương Tuấn, phun ra một luồng lan hương nóng hổi, nhẹ nhàng nói một câu nhưng khiến Dương Tuấn máu huyết nhất thời sôi trào, y phục trên người cả hai đều cùng một loại huyền diệu động tác thoát ra, để hai cơ thể trần như nhộng dính chặt vào nhau, Dương Tuấn hai tay mân mê lấy hai quả đào tiên no tròn, một cỗ xúc cảm mềm mại, co dãn truyền qua lòng bàn tay, Dương Tuấn tay đều qua rất nhiều nhũ phong nhào nặn, nhưng đối với Mộc Khuê hắn là thích thú nhất, nhất là biểu cảm trên khuôn mặt nàng.

- Ân, ưm, a~

Mộc Khuê tay nhỏ đưa cận miệng, miệng nhỏ hơi hé ra, nhè nhẹ cắn lấy mu bàn tay, mà cổ họng lại vọng ra đầy dâm dục âm thanh, khiến thủ pháp Dương Tuấn không ngừng biến nhanh, mạnh, chốc chốc lại véo lên Mộc Khuê nhũ hoa, khiến nàng không nhịn được nấc lên một tiếng dâm đãng.

- Bên dưới của ta ~ Ngứa ngáy ~

Mộc Khuê phong tình vạn chủng, đưa miệng mình cắn lấy vành tai Dương Tuấn, thỏ thẻ vài tiếng, nhưng lại như thuốc kích thích khiến Dương Tuấn máu nóng phun trào, cự vật từ đầu đã chỉ thiên, trên thân gân xanh bạo lồi, vô cùng thô bạo, mà mật động Mộc Khuê một mảnh ướt át, bên dưới giường là một mảng "thủy" ướt nhẹp.

- Hehe, ta là xông vào đây....

Dương Tuấn cười cười, cự vật đặt ở phía trước mật động ướt đẫm, đầu cự vật len vào nơi giữa đùi Mộc Khuê, Mộc Khuê ân một tiếng, cảm giác quen thuộc này lại đang dâng lên, hung vật to lớn nóng hổi chen vào chỗ riêng tư nhỏ hẹp, nàng bản thể tư nhiên một thân xử nữ, lập tức đầu cự vật chạm lên ranh giới đó, Mộc Khuê định nói gì đó, nhưng miệng đã bị Dương Tuấn chặn lại, dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn nàng, cự vật xông thẳng, phá xuyên cái này ranh giới, Mộc Khuê khẽ cắn răng, nàng tuỳ ý có thể dùng tiên nguyên lực xoá bỏ cơn đau, nhưng nàng không muốn, nàng muốn nhớ kỹ cái này ký ức.

- Thiếp không sao, chàng tới, tới đi....

Mộc Khuê giọng nhỏ như muỗi kêu, ấp a ấp úng, Dương Tuấn ôm nàng vào lòng, hông nhè nhẹ di chuyển, giảm xuống cảm giác đau đớn, mà bên trong khoái cảm tăng lên, mật đạo co bóp, nhè nhẹ bắt lấy hung vật to lớn bên trong, mật dịch ấm nóng trào ra, tầng tầng phủ lên cự vật, càng là làm mật đạo trơn trượt, Mộc Khuê khuôn mặt lộ ra ý loạn tình mê dáng vẻ, miệng không ngừng thốt ra những âm thanh vô nghĩa, Dương Tuấn hai tay nâng lấy nàng sơn phong, hông di chuyển nhanh chóng, cự vật mạnh mẽ cà lên mật đạo, điểm cuối bên trong mật đạo bị cự vật ầm ầm đụng lên, hoa động nhè nhẹ hé mở, để vị khách hung hăng này xông vào, nhưng mà hoa động cũng chịu đến khổ sở, bị cự vật liên tục đâm lên.

- A, ta sắp, sắp không chịu nổi, thiếp ra a~

- Ta cũng chịu không nổi...

Một giờ đổi ra vô số tư thế, mà Mộc Khuê dĩ nhiên lên đỉnh vu sơn đến mấy lần, mà tên dằn vặt nàng lại không có dấu hiệu xuống sức, một mực sức dai đẩy cho nàng không biết trời đâu đất đâu, cuối cùng thân thể uể oải, thốt ra một câu cuối cùng, mật động ào ạt bắn ra mật dịch, mà Dương Tuấn cũng chạm tới cực hạn, cự vật bành trướng, phần đầu mở rộng, tinh hoa trắng đục bắn ra, hoà vào bên trong mật dịch, tạo thành một cái hỗn hợp đặc sệt.

Mộc Khuê mệt mỏi thiếp đi, lấy cánh tay rắn chắc của Dương Tuấn làm gối, ngủ một giấc say, mà Dương Tuấn cũng yêu thương vuốt ve mái tóc của nàng, có một loại kỳ lạ yêu thương giữa cả hai, hơn cả tình cảm phu phụ bình thường, mà giống như là ở rất nhiều kiếp sống chồng lên, Dương Tuấn mỉm cười, ném suy nghĩ sau đầu, ôm Mộc Khuê ngủ say.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau