BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Thiên sát tích

Ngày hôm sau, Dương Tuấn tỉnh giấc, cảm giác cơ thể một trận đau đớn khó chịu, tất cả đều do Dương Tuấn nghịch ngu mà thành, nhưng bù lại, bên trong đan điền Dương Tuấn có thêm một viên Địa Hoả Châu.

- Thật là, mà tại sao, ta lại nằm ở đây?

Dương Tuấn gãi gãi đầu, nói, trên người y phục hắn còn rất mới, tất nhiên là có người thay đổi giúp hắn, nhưng mà tại sao Dương Tuấn lại ở trong căn phòng này.

- Oa, đại ca, ngươi tỉnh rồi sao?

Một giọng nói tinh nghịch, trẻ con vang lên bên cạnh Dương Tuấn, nhìn sang, đó là một muội tử khoảng 12, 13 tuổi, mái tóc đen búi thành hai bím tròn, mặc một bộ xiêm y màu hồng nhạt, vô cùng khả ái, cô bé ngồi trên cái ghế trong phòng, tay cầm quyển trục đọc gì đó, hai chân đung đưa, đáng yêu vô cùng.

- Hể? Muội muội, muội là ai?

Dương Tuấn bất ngờ, hắn chưa từng gặp qua muội tử này bao giờ cả, hắn ta lập tức hỏi lại nàng.

- Ta? Ta là muội muội của tỷ tỷ ta...

Muội tử kia chìa ngón tay mình vào mình, nói một câu vô nghĩa không thể vô nghĩa hơn.

- Ặc, trả lời như không trả lời....

Dương Tuấn vỗ mặt một cái, không nói nên lời, mà đúng lúc này cửa phòng mở ra, một bóng người uyển chuyển đi vào, trên người mặc một bộ hắc xiêm y, mặt đeo sa diện kín mít, không ai khác chính là Diêu Lan Hinh.

- Ô, ngươi tỉnh, ngươi cảm thấy thế nào?

Diêu Lan Hinh nói, Dương Tuấn lúc này hơi hiểu ra, đầu óc bã đậu xoay chuyển, có lẽ lúc hắn bất tỉnh, chính Diêu Lan Hinh kéo hắn tới đây, có lẽ, còn thay y phục cho hắn, khiến hắn mặt già hơi đỏ lên, chuyện xấu hổ như vậy đừng nên đề cập nữa.

- Ta thấy rất khoẻ, ừm, cần tìm vài kẻ đánh đấm giãn gân cốt.

Dương Tuấn hơi vươn vai, thân thể đột phá, thể chất tăng lên, khiến hắn cường tráng hơn rất nhiều, chỉ mới nằm giường một ngày làm sao có việc gì, hắn còn có một cái hậu cung phải ngày ngày chăm sóc đây, làm sao cảm thấy không khoẻ được.

- Vậy thì tốt, ta ra ngoài có việc, Tiêu Dao Tiên Trì có vài người muốn cùng ta đi Tuyệt Địa Bí Cảnh.

- Chờ một chút, Tuyệt Địa Bí Cảnh là gì?

Diêu Lan Hinh xoay người nói, Dương Tuấn lập tức hỏi lại nàng ta, Diêu Lan Hinh bắt đầu giải thích, Tuyệt Địa Bí Cảnh là bí cảnh ở gần Luyện Ngục Ma Cảnh, đúng lý là 5 vạn năm mới mở ra một lần, nhưng lần này lại mở sớm hơn rất nhiều, khiến rất nhiều tu sĩ chạy tới, nghe nói chỉ còn cỡ nửa tháng nữa là nó sẽ mở ra hoàn toàn, đến lúc đó mới là tranh đoạt thực sự.

- Ta cũng muốn đi....

Dương Tuấn bật dậy khỏi giường, nói, Diêu Lan Hinh hơi lo lắng, bởi vì lần trước đi cùng Dương Tuấn tới Ma Cảnh, liền xuất hiện tử triều siêu cấp, không biết lần này, lại kéo ra thứ gì nữa, Diêu Lan Hinh ngập ngừng.

- Nếu ngươi không muốn, ta cũng có thể tự đi.

Dương Tuấn mặt cương cố nói, ta không có làm gì sai, nhìn ta làm gì, Diêu Lan Hinh cuối cùng thở dài chấp nhận để Dương Tuấn đi cùng, nàng ta bước đi ra ngoài.

- Oa, đại ca, ngươi giỏi thật, tỷ tỷ ta chưa từng nói chuyện với ai lâu như vậy.

Tiểu muội muội ngồi ở trong phòng oa lên một tiếng, nói, Dương Tuấn gãi gãi đầu, có ý gì a?

- Tỷ tỷ ta năm xưa rất tội nghiệp, tỷ ấy lúc trước rất xinh đẹp, bởi vì vậy mà rất nhiều đại thiếu gia muốn lấy tỷ ấy làm thê thiếp, nhưng bởi vì không muốn bỏ lại ta, cho nên tỷ ấy từ chối, sau đó, bị gia tộc trách phạt, bị hủy dung nhan của mình.

Tiểu muội tung hai chân, nhảy xuống dưới đất, sau đó chạy ra bên ngoài, Dương Tuấn thở dài, không ngờ lại Diêu Lan Hinh lại có quá khứ đau thương như vậy.

- Pháp tắc không dùng được, nên tìm mấy bộ tiên quyết sử dụng.

Dương Tuấn ý thức chui vào trong hệ thống, tiến vào cửa hàng hệ thống, tìm đến cửa hàng tiên pháp, không ngờ tiên quyết cũng chia làm nhiều loại, từ thấp đến cao là Ngân Trục, Kim Trục, Hắc Trục và Tử Trục.

Đi vào trong Tử Trục tiên quyết, Dương Tuấn trước tiên tìm đến thân pháp tiên quyết.

• Xích Phá Phi Thiên: tuyệt diệu thân pháp, có thể ở trong một phần trăm giây tránh né mọi công kích, tốc độ ảo diệu vô cùng.

Giá: 450 vạn bá điểm.

• Huyễn Lôi Hành Bộ: tốc độ siêu việt như lôi kiếp, có thể trong di chuyển tích lũy uy lực lôi điện, bắn ra một cước uy mãnh nghịch thiên.Giá: 480 vạn bá điểm.

• Minh Tập: ở trong bóng tối tăng lên gấp vạn lần, cộng thêm khí tức được che đậy, thích hợp ám sát.

Giá: 500 vạn bá điểm.

....................

- Bộ tiên quyết này hợp ý ta nha, Hoá Nguyên Bộ.

Dương Tuấn hợp ý một bộ tiên quyết, dùng tiên nguyên lực thúc đẩy tốc độ thân pháp, đối với Dương Tuấn chuyện này khá dễ dàng, tu vi Minh Tiên đỉnh phong, 30 đạo Hắc Thần Tướng, chỉ cần đợi thêm 3 ngày nữa, Dương Tuấn sử dụng Thăng Cấp Lệnh, bước vào Đại La Minh Tiên.

(Giải thích: Tiên Tinh, Nguyệt Luân, Nhật Luân, Pháp Tướng,.v.v. chỉ đại biểu cho tích lũy tiên nguyên lực hùng hậu hay không, không có tác dụng tăng lên nhiều chiến lực, chỉ khi bạo đi, tiên nguyên lực bộc phát ra, nâng lên chiến lực, nhưng khi hao hết thì sẽ dẫn đến tụt giảm tu vi. Thăng Cấp Lệnh thời hạn sử dụng là 3 ngày/2 lần)

- Tốt, đi thăm chúng nữ nào, hắc hắc...

Dương Tuấn cười tà tà, đi vào bên trong không gian hậu cung, sau đó là một hồi quần hùng giao chiến, cự vật xông phá vào mật động ướt át, tiên nguyên lực theo tinh hoa tuôn vào trong hoa động tròn trịa, sau đó chuyển thành một vòng nhỏ quay về với Dương Tuấn, cứ như vậy từng người bên trong chúng nữ, trải qua "điên cuồng tu luyện".

..............

Leo: Đẩy, thế có nên sắp xếp main hắn ăn luôn Diêu Lan Hinh hay không, đảm bảo có sắc chuẩn nếu các đọc giả muốn, đừng lo, hủy dung ta cũng có cách chữa, hehe...

..............

Ngày hôm sau, Diêu Lan Hinh hội hợp với các môn đệ bên trong Tiêu Dao Tiên Trì, gồm ba nữ cùng hai nam, cùng một lão giả râu tóc bạc trắng, tu vi hình như là Kim Ất Đại Tiên hậu kì, nhưng lại phiêu miễu kì lạ, tăng lên rơi xuống, có lẽ trong người có bệnh, hoặc bị tiên nguyên lực trì hoãn, khiến tu vi không đúng mực, hoặc có lẽ, ẩn giấu tu vi, bên trong có hai người quen, Tô Khả cùng Uông Lãng.

Lần này, Dương Tuấn không đeo lên mặt nạ, để y gương mặt thật của mình đi ra, Diêu Lan Hinh giới thiệu hắn cùng mọi người, người nữ trong nhóm là một mỹ nữ tóc vàng óng, mắt đen tròn, dáng lồi lõm chuẩn mực, nhưng so với Diêu Lan Hinh thì vẫn còn kém xa, hai nam tử còn lại một là Trấn Quân, một là Mặc Hàn Lập.

- Chúng ta xuất phát đi....

Lão giả tóc trắng kia nói, theo lời Diêu Lan Hinh nói, ông ta là Mặc Nghiên, là Trưởng Lão Bạch Ngân trong Tiêu Dao Tiên Trì, là người Mặc gia, nghe nói là đại gia tộc bên trong Thân Tiên Vực.

Tiêu Dao Tiên Trì nằm ở một tinh cầu ở trong Thân Tiên Vực, gọi là Thiên Long Tinh, không thuộc bất cứ quyền sở hữu của đại gia tộc nào, bởi vì vậy mà chỗ này được Tiêu Dao Tiên Trì lựa chọn xây dựng cơ sở.

Vừa đi ở trên tinh thuyền, Dương Tuấn vừa suy nghĩ về việc xây dựng thế lực của mình thế nào, lựa chọn ở đâu, thế lực chủ yếu làm những việc gì, luyện đan, luyện khí, ám sát, hay bán đấu giá,.v.v. đây?
Đúng rồi, là Ám Sát cùng Liệp Thú.

Dương Tuấn mỉm cười, những thuộc hạ hắn tu vi không cao, nhiều nhất là Thiên Tiên cảnh, nhưng mà Dương Tuấn có hệ thống, tiên quyết cấp cao hắn không thiếu, hơn nữa, Dương Tuấn có thể phân chia pháp tắc, cắt rời một đoạn nhỏ cho họ, tuy uy lực không mạnh mẽ như của Dương Tuấn, nhưng đủ để nghịch sát một đại cảnh giới, hơn nữa, lần này đi Tuyệt Địa Bí Cảnh, Dương Tuấn sẽ tìm đan dược, đẩy tu vi bọn họ lên.

Bạo Nguyên Đan, mỗi viên đan dược đều có tiên nguyên lực hùng hậu vô cùng, có thể tăng lên một tiểu cảnh giới, có điều, tài liệu làm ra loại đan dược này, khá là khó tìm, Yết Đằng Thảo, sinh ở nơi cực nóng, nhất là chỗ có nham tương, là cấp Hoàng Dược (tài liệu chế ra Hoàng cấp Đan Dược), dĩ nhiên sẽ có tranh giành cùng tiên thú bảo hộ, Khô Mộc Côi, sinh trưởng ở chỗ âm u lạnh lẽo, mọc lên từ xương cốt tiên thú đã chết, cũng là Hoàng Dược, còn có một loại khác, là Phi Kỳ Thảo, một loại thảo dược có linh trí, làm thuốc dẫn cho rất nhiều đan dược Hoàng cấp, hơn nữa, nếu nó cảm thấy nguy hiểm, lập tức độn thổ chạy trốn, muốn bắt được nó vô cùng khó.

Nhưng mà Diêu Lan Hinh nói, Tuyệt Địa Bí Cảnh ở trên Thiên Long Tinh kia, có cả ba loại thảo dược này sắp thành thục, Tuyệt Địa Bí Cảnh vô cùng rộng lớn, cho nên Dương Tuấn không cần lo lắng không tìm được bọn chúng.

Đường đi đến Tuyệt Địa Bí Cảnh mất hết mười ngày, mười ngày này Dương Tuấn chui vào trong không gian hậu cung, cật lực cày cuốc, ngoài ra tập trung luyện ra một thanh tiên khí Hoàng cấp, Cô Tuyệt Kiếm, gia thêm tinh hoa khí, thanh tiên khí này đã siêu thoát Hoàng cấp, gần đạt đến Đế cấp.

Còn bốn ngày nữa là Tuyệt Địa Bí Cảnh mở ra, làm toàn bộ tu sĩ từ Mùi Tiên Vực trở xuống chạy đến nơi này, tất nhiên, nơi nào đông người, nơi có thương nhân, từng chiếc từng chiếc tinh thuyền khổng lồ phiêu miễu trong tinh không, bên trong, có Liêu Bảo Các.

Dương Tuấn tách khỏi đoàn đội với Diêu Lan Hinh, nhưng bất ngờ, Diêu Lan Hinh lại muốn ở cùng Dương Tuấn, nàng ta nói, có chuyện muốn nói với hắn.

- Ngươi có chuyện gì muốn nói sao?

Dương Tuấn nhàn nhã uống một ngụm trà thơm, thở ra một hơi thoả mãn, nói, Diêu Lan Hinh ngồi trước mặt hắn, ngập ngừng muốn nói gì đó.

- Không nói gì sao? Nếu vậy, mời ngươi về....

Dương Tuấn đặt chén trà xuống bàn, nói, Diêu Lan Hinh hơi vén tấm sa diện lên, lộ ra làn môi mềm hồng đào mọng nước, làn môi quyến rũ khẽ mấp máy, nói.

- Lần trước ở Luyện Ngục Ma Cảnh, ngươi lúc đó, có chút không giống bây giờ, rốt cuộc, ngươi là ai?

- Ta không giống? Tại sao ta không nhớ gì? Nói cho ta nghe thử xem?

- Ngươi không nhớ gì sao?

- Nếu ta nhớ, còn hỏi ngươi sao?

Diêu Lan Hinh hơi bất ngờ, Dương Tuấn cũng bắt đầu mơ hồ, hắn vẫn đang thắc mắc chuyện xảy ra ở Luyện Ngục Ma Cảnh, rõ ràng lúc ý chí Ma Thần buông xuống, phân thân Ma Thần bắt lấy hắn, ý muốn kéo linh hồn của Dương Tuấn ra, sau đó, một âm thanh thông báo của hệ thống vang lên, nhưng lúc đó, Dương Tuấn ý thức đã chìm vào mơ hồ.

- Thì ra là vậy, kí ức của ta tạm thời sống lại, diệt sát phân thân Ma Thần kia.

Dương Tuấn trong lòng nói, sau khi lật lại thông báo hệ thống, Ấn Kí Phong Phù tạm thời mở ra, khiến hắn khôi phục chiến lực, nhưng bù lại, Nhất Kích Tất Sát công năng, đã bị thu hồi, hơn nữa, trên đỉnh đầu Dương Tuấn ở phần xương bên trong, có một mảnh nhỏ phù văn, với phù văn hình một thanh chiến phủ, tuy nó không hoàn thiện, nhưng vẫn có uy lực kinh người.

[Chiến Thiên phù văn]: tàn mảnh phù văn, khi bị lực lượng đánh lên, lập tức bộc phát ra uy lực kinh người.

Một dòng thông tin nhỏ truyền vào đầu Dương Tuấn, hắn hơi bất ngờ, tại sao ở thiên linh cái của hắn lại có phù văn, hệ thống không nói, Dương Tuấn cũng đành chịu thua.

- Nếu chỉ có như vậy, ngươi có thể về....

Dương Tuấn không nóng không lạnh nói, Diêu Lan Hinh thả xuống sa diện, nói.

- Còn một việc nữa, dù ngươi không nhớ, nhưng ta vẫn phải đa tạ ngươi, vì chuyện này...

Diêu Lan Hinh tay kéo xuống tấm sa diện màu đen, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, mày liễu mắt phượng, làn da trắng hồng, đôi mắt màu xanh lam yêu diễm lạ thường, kết hợp lên làm Diêu Lan Hinh khuôn mặt phải nói là thiên kiều bá mị, nhưng kỳ lạ nhất là, không phải muội muội nàng nói nàng bị hủy nhan sao, tại sao lại có dung nhan tuyệt sắc này?

- Lúc trước ngươi chữa trị vết thương cho ta, đồng thời giải đi Thiên Sát Tích trên mặt ta, thức tỉnh Thiên Sát Thể cho ta, ân tình này, một lời đa tạ thật không đủ.

Diêu Lan Hinh nói, lúc trước nàng vì từ hôn, mà Diêu gia ấn lên người nàng Thiên Sát Tích, một vết sẹo ghê rợn trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhưng nàng không quan tâm, nàng xấu xí, thì nàng sẽ ở lại trong gia tộc, bảo vệ muội muội nàng, nhưng mà, chuyện này không như Diêu Lan Hinh nghĩ, Thiên Sát Tích càng ngày càng mở rộng, lan ra khắp thân thể nàng, khiến nàng mỗi ngày đều chịu đựng đau đớn không tả nổi.

Keng....

[Thiên Sát Thể]: thể chất đặc thù từ Thiên Sát Tích, thân thể có thể hoá hàng ngàn binh khí, tiềm ẩn sát khí vô cùng nguy hiểm, ăn mòn tiên nguyên lực.

Thông tin từ hệ thống hiện lên trong đầu Dương Tuấn, làm Dương Tuấn vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc khi mình thức tỉnh kí ức, là mạnh mẽ cỡ nào mà có thể chữa trị cho Diêu Lan Hinh như vậy, làm hắn mong muốn giải khai bí ẩn này.

Chương 77: Tuyệt địa bí cảnh

Còn hai ngày nữa, Tuyệt Địa Bí Cảnh sẽ mở ra, Dương Tuấn không có việc gì làm, đi đến Liêu Bảo Các phòng đấu giá, quyết định tìm kiếm một quyển tiên quyết vừa ý, bởi vì nơi này ngày ngờ cũng có người từ các bí cảnh khác chạy đến, bảo vật, tiên quyết là không có thiếu.

- Khách quan, người là khách đến xem hay là khách mời đây?

Một tên gác cổng vào phòng đấu giá đưa tay phải cản lại Dương Tuấn, nói.

- Ta là khách thường thôi...

Dương Tuấn nói, lập tức người kia chỉ đường cho hắn đến tầng dưới, còn tầng trên là khách mời đặc biệt, khách bình thường cũng khá nhiều, khoảng gần ngàn người, ở phía đối diện là một khán đài lớn, để các món đấu giá được mở ra cho người xem.

Khi các đấu giá khách đến đầy đủ, buổi đấu giá mở ra, khi mà bên Liêu Bảo Các vẫn còn đang chuẩn bị đồ vật, thì bên dưới đã xì xào bàn tán không ngừng.

- Hôm nay nghe nói là có Tử Châu Tam Nguyên được bán đó.

- Chưa hết, nghe nói ở trong Hàn Băng Thần Điện tìm được một rương băng, bên trong không biết là chứa thứ gì, nhưng mà được một đầu Càn Khôn Đại Tiên tiên thú canh giữ, hẳn cũng là vật không tầm thường.

- Còn có, Liêu Bảo Các lần này còn có bán một giọt Địa Hoả Thánh Tuyền.

Từng lời từng lời bàn tán xôn xao, Dương Tuấn trầm mặc, hắn có hệ thống, đồ vật tốt không thể qua được mắt hắn, tài sản Dương Tuấn không thiếu, tiên thạch trung phẩm vẫn chưa mất giá ở Thân Tiên Vực trở xuống này.

- A hèm, các vị đạo hữu, hôm nay Liêu Bảo Các chúng ta mở ra phiên đấu giá, tổng cộng có 69 món đồ, trong đó có 3 món là bí ẩn, ngay cả Liêu Bảo Các chúng ta cũng không xác định được, nhưng chắc chắn, chúng đều là đồ quý giá.

Trên khán đài, một trung niên nhân bước ra, âm thanh không lớn không nhỏ nói, nhưng tất cả người ở trong phòng đấu giá đều nghe thấy, nói đúng hơn là một cách truyền âm qua tinh thần lực (giống loa phát thanh thôi).

- Đây là món thứ nhất, một bình Trúc Lôi Đan, giúp rèn luyện thể chất nhờ lực lượng lôi điện, giá khởi điểm là 20 vạn tiên thạch trung phẩm.

Một bình ngọc được mang lên, lập tức có người ra giá mua nó, nhưng mà Dương Tuấn không mấy quan tâm, lực lượng lôi điện mạnh bằng Thiên Phạt sao?

- Món thứ hai, là một viên Kim Nguyên Châu, từ mỏ huyền thiết lấy ra, tuy không bằng Huyền Thiết Mẫu Hạch, nhưng cũng không kém là bao, giá khởi điểm là 50 vạn tiên thạch trung phẩm.

Một viên châu tròn như viên bi, óng ánh màu hoàng kim, được đem lên trên khán đài, Dương Tuấn lập tức ra giá, bởi vì thứ này có chút tương hệ với Địa Hoả cháu trong đan điền Dương Tuấn, tuy hơi yếu ớt nhưng tương hệ vẫn là tương hệ.

- 500 vạn tiên thạch....

Dương Tuấn lập tức ném ra giá trên trời, khán phòng lập tức im bặt, cuối cùng Kim Nguyên Châu rơi vào tay Dương Tuấn, món thứ ba là một thanh tiên khí cấp bậc Hoàng Khí thượng phẩm, lập tức có người mua nó.

( Tiên khí chia làm Huyền Khí, Hoàng Khí, Vương cấp, Hoàng cấp, Đế cấp)

Món thứ chín, là món bí ẩn thứ nhất, một rương báu bằng băng từ Hàn Băng Thần Điện, tuy không được mở ra, nhưng nếu là Liêu Bảo Các bán ra, hiển nhiên bất phàm.

[Băng Bảo Quan]: một loại rương trữ vật hình thể lớn của Băng Tộc, đồ vật bên trong gồm Thiên Nguyên Băng Châu, Băng Phủ, Băng Nguyên Tiên Dực.

Một dòng thông tin cùng hình ảnh in vào trong đầu Dương Tuấn, khiến hắn hứng thú với Băng Châu kia, lập tức cùng người khác tranh giành, cuối cùng vẫn là về tay người có tiền, như hắn.

Lại có thêm nhiều món đồ khác được đưa lên, đến giờ đã hơn hai canh giờ, món thứ 67 cũng đưa lên, là một bình đá kì lạ, toả ra nhiệt khí kinh người, theo lời người chủ trì, là một giọt Địa Hoả Thánh Tuyền lấy ra từ Tuyệt Địa Bí Cảnh mở ra lần trước, tuy chỉ là một giọt, nhưng tác dụng kinh người, có thể bên trong thay đổi huyết mạch, trở thành một trong Ngũ Hành Thánh tộc, Thiên Hoả Thánh tộc, về sau đối với hoả diễm sẽ miễn dịch hoàn toàn, hơn nữa, còn có thể thôn phệ hoả diễm, tăng lên huyết mạch lực và thể chất.

- 3400 vạn, Mặc Hàn Lập ta muốn....

Trên lầu hai, là chỗ cho khách mời, một tên nam tử đứng lên hô lớn, Dương Tuấn nhìn sang, quả nhiên là Mặc Hàn Lập đi cùng nhóm của Diêu Lan Hinh, tên này bề ngoài rất là không có não công tử, nhưng thực chất tên này lại không có chọc ghẹo ai, mà rất thông minh.- 3500 vạn, Hàn Lập, giọt Địa Hoả Thánh Tuyền này, ta muốn định rồi.

Lại một tên nam tử khác đứng lên hô, là một Dực Nhân tộc, dáng người là nhân loại nhưng lại có đôi cánh chim sau lưng, cộng thêm vẻ ngoài tuấn lãng của hắn, trông như một thiên thần hạ phàm.

- Tiêu Quân Thần, ngươi đủ tài lực tranh với ta sao?

Mặc Hàn Lập nhìn sang nam tử Dực Nhân tộc Tiêu Quân Thần này nói, Tiêu gia ở trong Thân Tiên Vực rất có danh tiếng, ngang hàng với Mặc gia của Mặc Hàn Lập, cả hai người Tiêu Quân Thần lẫn Mặc Hàn Lập đều là danh xưng đại thiên tài ở trong Thân Tiên Vực, đều tranh giành một tiên tử, là địch thủ của nhau.

- Đoán xem....

Tiêu Quân Thần nói, Mặc Hàn Lập bão nổi, lập tức tăng giá lên 4000 vạn, cả khán phòng im lặng, trận đấu của đại gia họ không đủ sức chen vào, hơn nữa đây là hai đại gia tộc bên trong Thân Tiên Vực, họ không muốn vướng vào rắc rối.

- 5000 vạn....

- 5500 vạn....

- 5800 vạn....

- 6000 vạn....

Hai bên tiếp tục tranh giành, cuối cùng Tiêu Quân Thần bởi vì muốn đợi các bảo vật sau, nên mới dừng lại ở 6400 vạn, giọt Địa Hoả Thánh Tuyền này thuộc về Mặc Hàn Lập.

Món thứ 68, là một thanh chủy thủ không phẩm giai, tàn phá hư hỏng, nhưng vẫn là tài liệu Đế cấp, nhưng không một ai nguyện mua một thứ vô dụng như vậy, Dương Tuấn là người mang hệ thống, lập tức thông tin tràn vào đầu hắn.

[Tuyệt Mộ Chìa Khóa]: chìa khóa mở ra Thượng Cổ Tuyệt Mộ bên trong Tuyệt Địa Bí Cảnh.

Dương Tuấn thích những thứ bí ẩn, lập tức ra giá mua nó, những người khác dùng ánh mắt kì dị nhìn hắn, tên này não hình như bị hư rồi hay sao?Cuối cùng, món bí ẩn cuối cùng được đem lên, là một cái vòng tròn đá kì lạ, bên trong ẩn chứa một lực lượng thần bí cường đại, không ai biết đó là loại lực lượng gì, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

- Đây là một món Bảo Khí bị hư hại, nhưng Liêu Bảo Các chúng ta cam đoan, nó vẫn còn sử dụng được ít nhất ba lần nữa, mỗi lần đều có thể ngăn một kích toàn lực của một vị Tiên Vương.

Người chủ trì dõng dạc nói, cả khán phòng ồ lên một tiếng, lập tức vô cùng sôi nổi, nhưng giá khởi điểm của món Bảo Khí này lại như là trên trời, 200 triệu tiên thạch trung phẩm.

Nhưng mà Dương Tuấn nhìn rõ, thạch luân kia không phải Bảo Khí gì, mà là có tàn mảnh phù văn đính lên trên, một tấm Ngự Thiên Phù hư hại, nếu còn hoàn hảo, Tiên Hoàng đánh lên cũng bị phản chấn mà chết.

Món đồ cuối cùng này Dương Tuấn không có hứng thú, dù sao hôm nay cũng thu về mấy món đồ tốt, tựa như Kim Nguyên châu, Băng châu, cùng chìa khoá Tuyệt Mộ kia.

Quay trở về phòng, Dương Tuấn vội ngồi xuống, ném viên Kim Nguyên châu vào miệng, lập tức viên châu màu vàng óng ánh bị vỡ nát, biến thành lực lượng thuần khiết của kim loại, một trong ngũ hành, bên trong đan điền Dương Tuấn tích tụ một viên châu màu vàng óng, kích thước nhỏ hơn rất nhiều so với viên Kim Nguyên Châu kia, Dương Tuấn lại ném viên Băng châu vào miệng, luyện hoá ra Băng Châu trong đan điền.

Nhưng dị tượng phát sinh, Địa Hoả Châu bỗng nhiên bắn ra một luồng hoả diễm tới Kim Châu cùng Băng Châu, lập tức Kim Châu nhỏ xíu bị nung chảy, Dương Tuấn hoảng hốt, nhưng mà đúng lúc này, Băng Châu bị Địa Hoả Châu nung ra thành nước, Thủy lại khắc Hoả, lập tức Địa Hoả Châu uy lực hoả diễm giảm bớt, Kim Châu khôi phục nguyên trạng, mà Huyết Lôi Châu lại bắn ra một luồng lôi điện, hoà vào trong Thủy Châu, hai hợp thành một, trở thành một viên châu mới, Bích Lôi Châu.

- Phù, làm ta sợ a....

Dương Tuấn thở ra một làn khói trắng nói, cả người hắn nóng như thiêu, toả ra khói trắng kì dị, bỗng nhiên, một cơn buồn ngủ ập tới, khiến Dương Tuấn lập tức lăn ra trên giường, ngủ dậy như chết, mà bên trong đan điền xuất hiện dị tượng mới, một đạo kim thân giống hệt Dương Tuấn xuất hiện, đi vào tâm của ba viên châu xoay tròn, ngồi xếp bằng bên trong đó, ba viên châu phủ xuống lực lượng, khiến kim thân càng ngày càng lớn, mà ba viên châu cũng biến lớn hơn.

.....................................

Ngày hôm sau, là ngày Tuyệt Địa Bí Cảnh mở ra, tu sĩ chờ đợi lâu ngày lập tức tụ họp lại, chuẩn bị xông vào bí cảnh, mà Dương Tuấn từ giường mình tỉnh dậy, đầu óc có chút mơ hồ, nhưng cũng thay đổi y phục, hội họp với Diêu Lan Hinh.

- Chúng ta đi....

Mặc Nghiên lên tiếng nói, Mặc Hàn Lập hôm nay lại đi cùng một mỹ nữ khác, vóc người nóng bỏng, sơn phong ngạo nhân ưỡn cao, kiều đồn tròn trịa vểnh lên, theo mỗi bước đi lại đung đưa câu dẫn ánh mắt nam nhân, mái tóc màu vàng xoã dài, đôi mắt xanh lục yêu diễm, có điều, nàng ta là một phi nhân, Hồ Nhân tộc, từ thần thú Cửu Vĩ Thần Hồ cùng nhân loại sinh ra, kế thừa huyết mạch Thần Hồ, trời sinh tuấn lãng/kiều diễm, mị hoặc chúng sinh.

- Ồ, là Bạch Hồ Tiên Tử, không ngờ tiên tử cũng đến.

Uông Lãng cũng Trấn Quân nhanh chóng nhào lên, buông ra mấy lời ca ngợi này kia, đúng là tiên tử Hồ Nhân tộc, mị lực vô song.

- Hì hì, hai vị công tử, chỉ là tiểu nữ nhận được đại lễ từ Mặc công tử, mà tiểu nữ đến đây cũng chỉ có một thân một mình, cần một người che chở.

Bạch Hồ tiên tử kia nũng nịu nói, đầu tựa lên vai Mặc Hàn Lập, Tô Khả cùng nữ tử tên Liễu Nguyệt kia hừ một tiếng, đồng thanh nói " hồ ly tinh ".

Duy chỉ có Dương Tuấn đứng bên cạnh Diêu Lan Hinh là không bị mị lực của Bạch Hồ tiên tử này câu dẫn, mị hoặc cũng chỉ là một loại thôi miên tinh thần lực, đối với quái vật tinh thần lực như Dương Tuấn, một chút tác dụng cũng không có.

- Chúng ta đi được chưa?

Dương Tuấn nói, Mặc Nghiên nhìn hắn một cái, sau đó bảo cả đội mau xuất hành, tiến vào Tuyệt Địa Bí Cảnh.

Tuyệt Địa Bí Cảnh chia làm năm khu vực lớn, phía Tây là nơi có Địa Hoả Thánh Tuyền chảy qua, gọi là Tây Hoả Vực, một nơi toàn là hoả diễm cùng địa nham, phía Đông có Sinh Mệnh Thụ sinh trưởng, tạo ra Sinh Mệnh Thánh Tuyền, gọi là Đông Mộc Vực, một rừng rậm khổng lồ tràn đầy sinh mệnh, phía Nam có Khốn Địa Trụ, một cây trụ cắm thẳng dưới đất, cao đến tận trời, vùng đất bên dưới lại là một vùng đất đầy tử khí, tử linh đầy rẫy, gọi là Nam Thổ Vực, phía Bắc lại là một vùng lạnh giá băng sương, có một cái hồ băng khổng lồ, Thiên Băng Hồ, là nơi chứa đầy bí ẩn sâu thẳm dưới đáy, gọi là Bắc Thủy Vực, cuối cùng, trung tâm của bốn vực này là Đại Kim Vực, một chiến trường viễn cổ, chứa vô số Bảo Khí, Cấm Khí, được thiên địa uẩn sinh, dựng lại hư hại, trở thành Bảo Khí, Cấm Khí hoàn chỉnh.

Tuyệt Địa Bí Cảnh xây trên Ngũ Hành quy tắc, trấn Thượng Cổ Tuyệt Mộ bên dưới Ngũ Hành.

Chương 78: Tuyệt địa bí cảnh (2) - địa hoả thánh tuyền

Tây Hoả Vực, Địa Hoả Vực, nơi có Địa Hoả Thánh Tuyền chảy qua, cho nên đại bộ phận tu sĩ đều chạy đến đây, hi vọng tìm được một dòng thánh tuyền, ở trong tẩy luyện cơ thể, hi vọng tìm được huyết mạch Thiên Hoả Thánh tộc bên trong.

Nhóm người Diêu Lan Hinh chia ra, Diêu Lan Hinh, Tô Khả và Uông Lãng đi cùng Dương Tuấn, Uông Lãng bởi vì theo đuổi Tô Khả, mà Tô Khả lại muốn đi cùng Diêu Lan Hinh, mà dĩ nhiên, Diêu Lan Hinh lại muốn đi cùng Dương Tuấn, còn tổ đội còn lại là Mặc Nghiên dẫn đầu, Mặc Hàn Lập, Trấn Quân cùng vị kia Bạch Hồ tiên tử kia.

- Ở phía Đông Địa Hoả Vực, có người phát hiện Địa Hoả Thánh Tuyền, chúng ta mau đi...

Diêu Lan Hinh vẫn mặc một bộ hắc y, đeo sa diện che khuất dung nhan tuyệt sắc của mình, trong khi những người khác vẫn nghĩ nàng là người bị dính Thiên Sát Tích, dung mạo xấu xí.

- Thật? Chúng ta mau đi...

Tô Khả lập tức hăng hái, nhảy dựng lên nói.

- Khoan đã, vừa mở bí cảnh liền xuất hiện thánh tuyền, cũng không phải kì lạ quá đi...

Uông Lãng không ngờ cũng có chút đầu óc, lập tức Diêu Lan Hinh cùng Tô Khả có chút hiểu ra, Dương Tuấn thì không mấy quan tâm, Địa Hoả thánh tuyền này, muốn tìm không khó đối với hắn, bởi vì trong đan điền hắn có một viên Địa Hoả châu, tương liên với dị hoả như địa hoả này không khác gì nam châm hút lấy kim loại.

- Mặc kệ thật giả, nhiều người đến như vậy, sẽ có chuyện gì xảy ra?

Tô Khả dĩ nhiên náo động, lập tức hướng hướng Đông chạy đi, đối với Địa Hoả thánh tuyền rất là khao khát.

- Thiên Sát Thể của ngươi nên đi Nam Thổ Vực, hấp thu sát khí.

Dương Tuấn truyền âm cho Diêu Lan Hinh, khi cả bốn người phi hành trên không trung, Diêu Lan Hinh hơi cúi đầu suy nghĩ, sau đó truyền âm lại.

- Ta đi tìm Địa Hoả Thánh Tuyền cho muội muội ta trước...

Một câu trả lời đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc, Dương Tuấn cũng hơi bất ngờ, sau đó mỉm cười, tốt tình tỉ muội a.

- Ồ, chỗ đó nhiều người quá, chắc chắn là tìm thấy thánh tuyền rồi...

Tô Khả háo hức, tốc độ tăng lên nhanh chóng, chỉ trong chốc lát đã phóng tới chỗ kia, ở đó là một hồ nham tương khổng lồ, nhiệt khí bốc lên tận trời, nóng đến nổi có người không chịu được phải mở ra tiên nguyên lực phòng hộ.

- Quả thật, chỗ này có thánh tuyền, hơn nữa, khá lớn...

Dương Tuấn điềm đạm nói, quả thật, bên trong đan điền Địa Hoả Châu đang rung động, giống như đứa trẻ đói bụng thèm khát đồ ăn trước mặt vậy, Dương Tuấn cảm giác được, địa hoả chỗ này vô cùng nồng hậu.

Ầm...

Bên trong hồ nham tương, bỗng nhiên bắn lên một cột nham thạch khổng lồ, một đầu tiên thú khổng lồ xuất hiện, là một đầu phượng hoàng không thuần huyết mạch, tuy trên người có hoả diễm rực cháy, nhưng trên người, không có khí tràng uy nghiêm của một Chi Hoả Thần Thú.

- Lệ!!! Nhân loại sâu kiến, thèm khát Địa Hoả Thánh Tuyền của ta sao? Đến đây làm thức ăn cho ta....

Đầu tiên thú này gọi là Hoả Diễm Thiên Phượng, sống trong hồ địa nham này, thật sự nơi này có thánh tuyền, nhưng sợ hãi đầu tiên thú này, không một ai dám xông vào luyện hoá tinh túy địa hoả, làm thức ăn cho Thiên Phượng thì đúng hơn.

- Ngũ Hành Hoàng Tiên hậu kì, Thiên Hoả pháp tắc 42 đạo, Thần Kim 14 đạo, chiến lực cũng không tệ.

Dương Tuấn khẽ nói, lúc này Thiên Phượng đã phát động công kích, 10 đạo pháp tắc rực rỡ hoả diễm tập trung thành hình tròn trước mặt nó, sau đó phóng ra một luồng hoả diễm phô thiên cái địa, hư không đều bị thiêu rụi, vô cùng khủng bố.

- A, Cấm Khí, mở Cấm Khí...

- Không xong, nó nhanh quá....

- Ahhh, n..ón.g..q..úa....

Một luồng hoả diễm đi qua, hơn trăm tán tu bị hoả diễm thiêu đốt thành tro bụi, từng tia từng tia lửa quay về trong sợi pháp tắc, tẩm bổ cho Thiên Phượng, khuôn mặt tiên thú của nó lộ vẻ ghét bỏ, giống như món ăn này không vừa miệng nó vậy.

- Không được, chúng ta đánh không lại nó...

Tên Uông Lãng cuối cùng vẫn là kẻ nhát gan, nhưng cũng không có ít kẻ bỏ chạy, nói đùa, bọn họ cao nhất cũng chỉ là Đại La Minh Tiên, làm sao sử dụng pháp tắc đối chọi với Thiên Phượng đây, trừ khi họ là tuyệt thế thiên tài, đáng tiếc là, thiên tài không phải là bọn họ.

Rốt cuộc, hơn ngàn người ở đây, một cái chớp mắt chỉ còn khoảng tám người, tính cả bốn người Dương Tuấn thì tổ đội bên kia, cũng có bốn người, hai nữ tử, một nam nhân cùng một lão ẩu lưng còng tóc bạc, tu vi không ngờ ngang bằng với Hoả Diễm Thiên Phượng.

- Ôi, lưng của ta hơi đau, Cổ tiểu hữu, mau đánh đầu tiên thú này giúp ta, ta đi trước nghỉ ngơi.

Vị lão ấu kia bỗng nhiên than thở, tay đấm nhẹ ở sống lưng, bộ dáng giống như người già đau lưng thật sự, nam tử họ Cổ kia định nói gì đó, lão ẩu kia lập tức biến mất không thấy tăm hơi, một chút nhân phẩm bậc tiền bối cũng không có.

- Phì.... Hahaaa....

Tô Khả bịt miệng cười, nhưng không kìm được lập tức phát ra tiếng cười lớn, không ngờ một bậc tiền bối như vậy lại bỏ mặc tiểu bối tự vận động, lại còn than đau lưng, quả thật vô cùng buồn cười.

- Ngươi cười ca ca ta sao?Thiếu nữ nhỏ tuổi bên trong ba người đứng ra nói, là một muội tử dáng dấp khoảng 12, 13 tuổi, thanh thuần đáng yêu, đôi mắt nhút nhát cùng mái tóc xanh lam, nhưng bởi vì ca ca nàng thì tự nhiên can đảm.

- Ta không, không có, hahaha....

Tô Khả không có chút phong vận thục nữ, cười lớn hơn lúc nãy nhiều lần, khiến muội tử kia giận sôi.

- Ngữ Hi, đừng tranh cãi với họ, mục tiêu của chúng ta là đầu Thiên Phượng này.

Nam tử tóc xanh lam kia vỗ đầu muội muội mình, nói, mà nữ tử còn lại trong nhóm là một nữ tử xinh đẹp, mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh lục long lanh, dáng người bốc lửa, có lẽ, là đạo lữ của người nam tử họ Cổ này.

- Ân, Hứa Ngôn ca ca....

Cổ Ngữ Hi tươi cười, nói.

- Hàn Ma Thiên Kiếm!!!

Cổ Hứa Ngôn xuất ra một thanh băng kiếm lạnh lẽo, hàn khí tỏa ra đối chọi nhiệt khí, tạo thành một vùng hỗn loạn kì lạ, Cổ Hứa Ngôn tu vi chỉ là Đại La Minh Tiên trung kì, cao hơn Dương Tuấn một tiểu cảnh giới, nhưng sau khi xuất kiếm, chiến lực tăng vọt.

- Lệ, nhân loại nhiễu sự, Hoả Vũ....

Hoả Diễm Thiên Phượng từ đầu đến giờ xem trò cười của nhân loại trong khi nó bị bỏ sang một bên thì bực tức, lập tức kêu lên một tiếng, hoả diễm lần nữa phô thiên cái địa bắn tới.

- Băng Tiêm Vũ Bích!!!

Cổ Hứa Ngôn thét một tiếng, Hàn Ma Thiên Kiếm trong tay bốc ra hàn khí cường đại, tạo một tầng băng xung quanh Cổ Hứa Ngôn, mà bên ngoài tầng băng sương này lại có từng trụ băng nhọn hoắt xoay múa, bắn tới luồng hoả diễm của Hoả Diễm Thiên Phượng.

Ầm....

Băng cùng Hoả nghịch khắc, khó mà hoà hợp, khi va chạm vào nhau lập tức nổ tung, sóng kích bắn ra bốn phía, thổi bay đám người Cổ Ngữ Hi cùng Diêu Lan Hinh, dư kích hoả diễm của Hoả Diễm Thiên Phượng bắn tới Cổ Hứa Ngôn, nhưng lại bị tầng băng sương bên ngoài cản lại, hai bên gần như ngang bằng chiến lực, một chuyện vô cùng khó tin.

- Lợi, lợi hại quá...

Tô Khả hai mắt toả sáng, từ khi gặp đại nhân Xích Ân hùng mạnh kia thì đây là lần thứ hai nàng gặp một người lợi hại như vậy, bỏ qua rào cản cảnh giới, đánh ngang hàng với một Ngũ Hành Hoàng Tiên.

- Thanh kiếm đó, có phù văn, chẳng trách uy lực ngang bằng pháp tắc.

Dương Tuấn thì thầm, phù văn hắn cũng có, nhưng chưa từng sử dụng, bởi vì nó quá cao thâm, nhưng đối với tiên khí dính phù văn thì lại khác, uy lực vẫn không thể xem thường.

- Phù, phù, ha...

Cổ Hứa Ngôn thở ra vài ngụm hơi thở dốc, có vẻ rất mệt mỏi, thúc giục phù văn tất nhiên cũng phải trả giá, bởi vì đây chỉ là tàn mảnh, cho nên uy lực tổn thương không quá lớn, hao mòn tiên nguyên lực là cực hạn rồi.- Lệệệ, nhân loại, ngươi chiến lực rất không tệ, ăn ngươi chắc rất ngon...

Hoả Diễm Thiên Phượng thét dài, toàn bộ pháp tắc tung ra, hơn bốn mươi đạo pháp tắc hoá thành một tiểu phượng hoàng, uy thế kinh người, sau đó tiểu phượng hoàng này bốc lên hoả diễm, bắn thẳng tới Cổ Hứa Ngôn.

- Không tốt, Băng Băng, giúp ta....

Cổ Hứa Ngôn đưa ngón tay cắt lên thanh kiếm của mình, tiên huyết chảy dọc xuống lưỡi kiếm, lập tức hàn quang bùng lên, hư ảnh một đầu băng phượng xuất hiện, bao phủ lấy Cổ Hứa Ngôn, sau đó phun ra một luồng băng hàn lạnh giá, đụng độ tiểu phượng hoàng kia.

Oanh....

Lần nữa nổ tung, dư ba lần này mạnh mẽ hơn lúc trước gấp trăm lần, nhưng tiểu phượng hoàng này là pháp tắc hoàn chỉnh, còn hư ảnh băng phượng kia cũng chỉ là tàn mảnh hư hại của phù văn, giảm bớt uy lực của tiểu phượng hoàng là rất lợi hại rồi.

- Hây dà, pháp tắc cũng không mấy hoàn chỉnh cho lắm...

Một giọng nói lười biếng vang lên, Hoả Diễm Thiên Phượng còn đang đắc ý thì cảnh giác lên, trước mặt Cổ Hứa Ngôn xuất hiện một người, xích y cùng tóc dài tung bay, hai tay là hai tấm thuẫn bằng địa nham cứng rắn, bên trên vẫn còn vương một chút lửa, Hoả Diễm Thiên Phượng trở nên nghiêm túc, 42 đạo pháp tắc bị một tấm thuẫn đơn giản chắn lại, thì đủ biết tấm thuẫn này không bình thường.

- Ngươi vì sao lại cứu ta? Ta với ngươi không quen không biết, vì sao lại cứu ta?

Cổ Hứa Ngôn nhìn lên người trước mặt, không ai khác chính là nam chính, Dương Tuấn, tên này chỉ mỉm cười nhẹ, nói.

- Không có gì, chỉ là thấy muội muội ngươi rất khả ái, không muốn nàng ta mất đi một vị ca ca tốt, dù sao, ta cũng có một muội muội.

Dương Tuấn xoay mặt lại, toả vẻ lạnh lùng vô cảm, Cổ Hứa Ngôn khẽ cười, lí do kiểu gì vậy, nhưng thực ra trong lòng Dương Tuấn đang hỗn loạn, hắn muốn thử uy lực của Địa Hoả Châu, có thể hay không cản lại hoả diễm, nếu lúc nãy không xong, khẳng định Dương Tuấn đi chầu ông bà rồi.

( Tác: Main nghịch ngu, mém tý là hôm đó hoạ mi bị cháy đen rồi:D)

- Haha, Địa Hoả Châu uy lực không tồi, thử Bích Lôi Châu xem sao...

Dương Tuấn nói thầm, trên tay địa hoả thuẫn thu lại, lập tức xuất hiện hai trảo dài, một là lôi điện màu đỏ, một là băng trảo lạnh lẽo, đôi chân đạp một bộ pháp kì dị, tốc độ cắt qua hư không, ngay cả Cổ Hứa Ngôn cũng hoa mắt, Hoả Diễm Thiên Phượng hai mắt xoay chuyển, nhìn vào trong khoảng không trước mắt, tưởng chừng là vô nghĩa, nhưng thực chất, nó nhìn thấy được tàn ảnh của Dương Tuấn, phán đoán di chuyển tiếp theo của Dương Tuấn.

- Bạo Viêm Đạn!!!

Hoả Diễm Thiên Phượng đập hai cánh, từng quả hoả cầu to bằng ngọn núi nhỏ bắn vào khoảng không, oanh oanh oanh, liên tục từng tiếng nổ tung vang lên, dư sóng lan ra bốn phía, hất bay Cổ Hứa Ngôn, nhưng được nữ tử tóc vàng đỡ lấy, tiếp tục quan sát trận chiến.

Oanh....

Một tiếng nổ tung, một bóng người lao ra khỏi vụ nổ, trên người có vài vết cháy xém, nhưng không quá nghiêm trọng, lập tức biến mất lần nữa, xuất hiện ngay trên đầu Hoả Diễm Thiên Phượng, Lôi Trảo cùng Băng Trảo đánh xuống.

- Si nhân mộng tưởng, sâu bọ làm thức ăn cho chim sẻ...

Hoả Diễm Thiên Phượng thét một tiếng, lông vũ rực lửa trên người tụ lại thành một, trở thành một tấm giáp che chắn trên đầu, oanh, Lôi Trảo cùng Băng Trảo đánh lên, một tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, Dương Tuấn bị đẩy ra xa, hai tay tê dại, Băng Trảo gãy hơn nửa, Lôi Trảo bị thu lại, mà trên đầu Hoả Diễm Thiên Phượng xuất hiện một vết thương nhỏ, không mấy tổn thương nặng.

- Sâu bọ đi chết đi....

Hoả Diễm Thiên Phượng chiếc mỏ khổng lồ mổ xuống đầu Dương Tuấn, tốc độ vô cùng nhanh, Dương Tuấn không kịp thúc giục Hoá Nguyên Bộ, lập tức bị cái mỏ khổng lồ gõ lên đầu.

- Không....

Diêu Lan Hinh chứng kiến thì sợ hãi thét lên, nhưng một màn kì dị phát sinh, một luồng thần huy vô thượng bắn lên tận trời, giống như dị bảo xuất thế, chói hết mắt những người ở đây, mà trên đầu Dương Tuấn xuất hiện hư ảnh của Chiến Thiên Thần Phủ, một phủ bổ xuống thân thể của Hoả Diễm Thần Phượng.

- Lệ, không, nhân loại, ngươi là thứ...g..ì???

Hoả Diễm Thiên Phượng thét lên sợ hãi, thân thể khổng lồ bị một phủ cắt làm đôi, rơi vào trong hồ địa nham, mà thần huy vô thượng kia cũng lập tức tán đi, để mọi người ở đây có thể nhìn thấy mọi thứ trở lại, nhưng mà, Hoả Diễm Thiên Phượng bỗng nhiên biến mất, chỉ thấy một tên nam tử đang xoa xoa đầu mình, khuôn mặt tỏ vẻ rất đau đớn.

- Ai da, đánh cũng đau đấy chứ....

Dương Tuấn xoa đầu mình, không ngờ Chiến Thiên phù văn lại bộc phát, mà uy lực lại kinh người như vậy, Diêu Lan Hinh phi hành đi tới, lo lắng nhìn trái nhìn phải, bộ dáng như người vợ lo lắng cho phu quân mình.

- Ta không sao, đi, tìm Địa Hoả thánh tuyền...

Dương Tuấn nói, hạ xuống hồ địa nham bên dưới, thả ra Địa Hoả Châu, lập tức từng dòng địa hoả bị Địa Hoả châu hút lấy, nhanh chóng, hồ địa nham bị hút cạn, lộ ra một dòng suối, bên trong là nham tương màu trắng, không toả ra bất cứ nhiệt khí nào, nhưng không vì vậy mà xem thường nó, đây là Địa Hoả thánh tuyền, tiên huyết của Thiên Hoả thánh tộc ngã xuống tích lũy mà thành, sức nóng kinh khủng.

............................

Chương 79: Tuyệt Địa Bí Cảnh (3) - Ngũ Hành Trận

Tương truyền, khi tam giới hình thành, thì ngũ hành quy tắc sinh ra, sinh linh tổ tiên Ngũ Hành cùng sinh, bao gồm Ngũ Hành Tổ Tộc là Tổ Kim, Tổ Mộc, Tổ Thủy, Tổ Hoả, Tổ Thổ, sau đó năm vị Hành Tổ này khai sinh ra Ngũ Hành Tộc, bao gồm Chi Hành Thần Thú cùng Ngũ Hành thánh tộc, Ngũ Hành thánh tộc tiếp tục truyền thừa, gồm Canh Kim tộc, Sinh Mộc tộc, Bích Thủy tộc, Thiên Hoả tộc cùng Hiên Thổ tộc.

Về sau, những hậu duệ này tham gia đại chiến Ma Thần, trong chiến trường khốc liệt ngã xuống, mà bất ngờ là, các hậu duệ còn lại cũng biến mất sau đại chiến Ma Thần, có truyền thuyết nói, bọn họ đều bị tàn dư Ma Thần tiêu diệt, có người nói bọn họ bởi vì tộc nhân mình bị giết, nên đi Ma Giới trả thù,.v.v. Nhưng sự thật là bọn họ tự ngã xuống, tiên huyết hoá Ngũ Hành quy tắc, trấn áp Thượng Cổ Tuyệt Mộ lung lay sắp mở ra.

.............................

Dương Tuấn cùng Diêu Lan Hinh hạ xuống đáy hồ, ở đây vẫn còn một dòng địa hoả màu trắng chảy qua, không cần nói cũng biết, đây là Địa Hoả thánh tuyền, Tô Khả, Uông Lãng cùng ba người Cổ Hứa Ngôn cũng lần lượt hạ xuống, chăm chú nhìn dòng thánh tuyền này.

- Ta chỉ cần một phần thôi, còn lại các ngươi có thể chia...

Dương Tuấn nói, sau đó Địa Hoả Châu xoay tròn, hút lấy thánh tuyền, thánh tuyền bên dưới cạn dần, một lúc sau chỉ còn lại hai phần ba, một phần kia đã bị Địa Hoả Châu cắn nuốt.

- Ân, ta cũng chỉ lấy một bình...

Diêu Lan Hinh nói, sau đó nàng lấy ra một bình ngọc kì lạ, từ bên trong tràn ra hấp lực kì lạ, hút lấy thánh tuyền bên trong, chỉ trong chốc lát, Diêu Lan Hinh đóng lại bình ngọc, cất vào túi trữ vật, sau đó nàng truyền âm cho Dương Tuấn, nàng muốn đi Nam Thổ Vực.

- Được, chúng ta đi....

Dương Tuấn nói, sau đó đạp không phi hành, tiến về phía Nam Thổ Vực, để lại năm người Tô Khả, Cổ Hứa Ngôn tự phân chia với nhau.

Phía Nam, là một vùng tử địa u ám, tử linh vô số, sát khí nặng nề, nhưng ở đây lại có một thanh Khốn Địa Trụ, ngăn cản sát khí cùng tử linh tràn ra ngoài, tạo ra Thổ Hành cắm thẳng xuống đất, một chi khoá chặt Tuyệt Mộ.

- Thiên Sát Thể thuộc một chi Tử Vong Tiên Thể, Nam Thổ Vực này, có lẽ là nơi phù hợp nhất cho ngươi....

Dương Tuấn nói, Diêu Lan Hinh nhẹ gật đầu, nàng những ngày qua cũng nghiên cứu Thiên Sát Thể này, chỉ cần sát khí nồng đậm, binh khí nàng tạo ra càng thêm uy lực, càng thêm khủng bố.

- Đến nơi rồi, chỗ này cũng không đông người cho lắm...

Dương Tuấn nhìn không gian u ám này thở dài nói, nơi này bởi vì tồn tại tử linh, không ai muốn tiến vào mạo hiểm bởi vì không có được lợi ích, ngoại trừ lĩnh ngộ bên trên Khốn Địa Trụ thì Nam Thổ Vực này không có lợi ích gì khác.

- Cảm giác thật thoải mái.....

Từng luồng từng luồng khí màu đen dung nhập vào người Diêu Lan Hinh, nàng toàn thân cảm thấy thoải mái, như cá gặp nước, như rồng gặp mây, tung hoành tứ hải, Dương Tuấn đứng bên cạnh bảo hộ Diêu Lan Hinh, ngăn cản tử linh xông tới.

Lực lượng lôi điện là cực dương, chuyên khắc âm vật, đối với tử linh là đại sát khí, đến một đầu diệt một đầu, đến một đoàn diệt một đoàn, vô cùng dễ dàng, mà tử linh ngã xuống, tử khí tràn ra, sát khí càng thêm ngưng thực, Diêu Lan Hinh hấp thu càng nhiều.

Nam Thổ Vực bầu trời như biến thành tâm bão, khí lũ xoay tròn, kèm theo tử khí xung quanh Nam Thổ Vực làm bầu trời cứ như bị một cái hắc động cắn nuốt, vô cùng khủng bố, chuyện này làm không ít người chú ý, lập tức chạy tới Nam Thổ Vực, nhưng không thể tiến vào trong, chỉ biết giương mắt mà nhìn.

Hai canh giờ sau, Diêu Lan Hinh hấp thu cực hạn, ẩn ẩn đột phá một tầng bên trong Thiên Sát Thể, Thiên Sát Thể cũng có phân chia, gồm 4 tầng, tầng 1 sát khí hoá binh khí, gọi là Sát Thế, tầng 2 sát khí hoá hoán thú (tiên thu hư ảnh), gọi là Thiên Sát Thứu, tầng 3 sát khí thôn phệ pháp tắc, gọi là Thôn Thiên Thể, tầng cuối cùng ngay cả đại đạo cũng cắn nuốt được, Luyện Thiên Sát.

Nhưng bởi vì khủng bố như vậy, Thiên Sát Tích đem lại cho người sở hữu đau đớn cùng cực, từ bên trong đau đớn thoát thai, trở thành chủ nhân Thiên Sát Thể, sau đó từ từ hấp thu sát khí, tử khí, mà tăng lên tích lũy thể chất.

- Đột phá tầng 1 rồi sao? Nhanh hơn cả ta....

Dương Tuấn khẽ nói, nhưng bầu trời đen kịt đã xé mở, lộ ra một con mắt màu đen kì dị, con mắt màu đen nhìn xuống Diêu Lan Hinh, từ con ngươi đen kịt bắn ra một luồng lôi điện màu đen, bắn xuống Diêu Lan Hinh.

- Haha, Thiên Phạt, kiếm lời....

Dương Tuấn cười lớn, phóng khai Bích Lôi Châu, Bích Lôi Châu lớn như viên ngọc trai, hai nửa xanh vàng kì lạ hoà hợp vào nhau, trôi nổi trên không trung xoay tròn, luồng thiên phạt màu đen đánh xuống Diêu Lan Hinh, lập tức như có một màn chắn vô hình giữ lại, bị Bích Lôi Châu hấp thụ hết sạch.

Hắc nhãn trên bầu trời nổi giận, tiếp tục giáng xuống Thiên Phạt màu đen, nhưng vẫn bị Bích Lôi Châu một hơi nuốt sạch, mà Bích Lôi Châu cũng dần thay đổi, màu xanh trên Bích Lôi Châu càng ngày càng lớn, mà phần màu vàng thì bị rút ra, hoá thành hình tinh thể một tia sét màu vàng xung quanh Bích Lôi Châu, còn Thiên Phạt màu đen cũng hoá thành một hình tinh thể màu đen, kì lạ vô cùng.

Đùng....
Hắc nhãn cuồng nộ, nhưng một lực lượng thần bí kéo lấy nó trở về bên trong hư không, thiên địa chứng nhận Diêu Lan Hinh đột phá thể chất, mà Dương Tuấn thu lợi cũng không ít, Bích Lôi Châu thay đổi, lực lượng cũng tăng lên gấp bội.

- Dị tượng lúc nãy là sao vậy?

- Rõ ràng là ở chỗ này mà, tại sao biến mất hết rồi?

Lúc này có một nhóm đông người chạy đến trước mặt Dương Tuấn cùng Diêu Lan Hinh, nhóm này khá đông người, khoảng gần trăm người, có lẽ là chung một môn phái hay tiên trì nào đó.

- Hai ngươi nói, dị tượng lúc nãy là như thế nào?

Một tên nam tử trẻ tuổi, tu vi phóng ra uy thế của Đại La Minh Tiên, trấn tới hai người Dương Tuấn và Diêu Lan Hinh quát lớn.

- Cút....

Dương Tuấn hừ một tiếng, khí thế lập tức tiêu biến, Đại La Minh Tiên viên mãn mà thôi, dám đứng trước mặt hắn nhảy nhót làm trò, chán sống rồi sao?

- Tiểu tử chán sống....

Tên nam tử này phóng thích toàn bộ tu vi, Đại La Minh Tiên viên mãn Minh Thần 10 đạo, ở trong Thân Tiên Vực là thiên tài hàng đầu, nhưng ở đây, hắn không thể so sánh với Dương Tuấn.

- Lôi Tiễn!!!

Bích Lôi Châu xoay tròn, phóng ra hàng ngàn mũi tên lôi điện màu vàng rực rỡ bé tí, chỉ to bằng ngón tay người trưởng thành, nhưng hàng ngàn hàng vạn mũi tên phóng tới thì lại vô cùng khủng bố.

- Hừ, trò mèo, Thổ Thần Thuẫn....

Nam tử kia chân dậm xuống đất, tiên nguyên lực bùng lên, đại địa lập tức nhô lên một bức tường lớn, cản lại toàn bộ nhân đội, nam tử này danh xưng bên trong Tây Thân Thành là Thạch Vương Thạch Viễn, mặc dù là Đại La Minh Tiên nhưng huyết mạch lại có tương liên với Thạch Bích thiên tộc, hậu duệ của Hiên Thổ thánh tộc, lực phòng ngự kinh người.

Oanh....

Nhưng Thạch Viễn sai lầm, khi lầm tưởng lôi tiễn này là " trò mèo ", tinh hoa Thiên Phạt không phải thứ mà tu sĩ khinh thường được, nhất là khi hắn chủ quan, Thổ Thần Thuẫn bị lôi tiễn đâm thủng, Thạch Viễn khuôn mặt hoảng sợ, nhưng mọi thứ đã muộn, xèo xèo mấy tiếng, Thạch Viễn bị lôi điện bao trùm, không thấy thân ảnh hắn đâu, nhưng chỉ trong chớp mắt, Thạch Viễn lại xuất hiện, xung quanh hắn là một tấm quang thuẫn, bên trên vẫn còn lôi điện chạy quanh.
- Ồ, hao một Cấm Khí bảo mệnh, có lẽ ta dùng lực hơi yếu...

Dương Tuấn phủi tay nói, trên người Thạch Viễn không ngờ có Cấm Khí bảo mệnh, lúc sinh mệnh bị tử vong uy hiếp sẽ lập tức mở ra, ngăn cản một lần công kích nguy kịch.

- Đáng giận, Cấm Khí cấp Vương của ta...

Thạch Viễn giận dữ, định lần nữa xông lên, nhưng bị một nam tử khác chặn lại, mái tóc đen dài phiêu dật, mặc một bộ bạch y, như nam thần tối cao, không ai với tới được, người này là Đường Hạo, danh xưng Lôi Vương bên trong Tây Thân Thành, thực lực cao hơn Thạch Viễn một bậc, bọn họ đến cùng một Tiên Trì, Hiên Viên Tiên Trì, một đại thế Tiên Trì chuyên luyện đan trong Thân Tiên Vực.

- Đường Hạo, đừng cản ta, ta phải đánh tiểu tử này một trận, mới hả cục tức này.

Thạch Viễn giận dữ quát lớn, ở trong Hiên Viên Tiên Trì, hắn đường đường là một nhất phẩm đệ tử, hôm nay cùng các tam phẩm sư đệ đi Tuyệt Địa Bí Cảnh, muốn trang một chút bức, nhưng ngược lại giành giật Địa Hoả Thánh Tuyền thì chạy thục mạng, ra oai với người khác thì xém chút nữa bị thảo mất mạng, khiến hắn vô cùng mất mặt.

- Thạch Viễn, ngươi đừng kích động, người này không bình thường, ngay cả ta đánh cũng không lại hắn.

Đường Hạo ngăn trước người Thạch Viễn, nói, ánh mắt không ngừng dò xét Dương Tuấn, cuối cùng bị Dương Tuấn trừng một cái, lập tức thu hồi ánh mắt của mình, trên trán rơi xuống mồ hôi lạnh sợ hãi.

- Chúng ta đi thôi....

Đường Hạo dẫn các sư đệ mình đi qua Dương Tuấn, Dương Tuấn cũng không chấp nhặt chuyện này, dù sao cũng phá đi của Thạch Viễn một cái Cấm Khí, xem như là không ai nợ ai đi, Dương Tuấn cũng không thèm ra tay truy giết.

- Hehe, ngươi mỗi lần đột phá thể chất liền dẫn ra Thiên Phạt, sao này nếu ngươi muốn đột phá nhớ gọi ta đến a...

Dương Tuấn nhìn sang Diêu Lan Hinh đứng bên cạnh, cười nụ cười đầy bĩ khí, khiến người thấy người đánh, hoa thấy hoa tàn, vô cùng hại mắt, ngay cả Diêu Lan Hinh cũng không chịu nổi lùi xa khỏi hắn một khoảng.

- Sau này, ta ly khai Diêu gia, mang theo muội muội mình rời đi, ngươi có thể bảo hộ muội muội ta hay không?

Diêu Lan Hinh ngập ngừng một chút, sau đó ấp úng nói, Dương Tuấn hơi bất ngờ, sau đó nở nụ cười tiện tiện, nói.

- Hehe, nếu ngươi sau này gả cho ta, ta thề bảo vệ hai tỷ muội ngươi, hắc hắc.

- Hừ, muốn ta gả cho ngươi, nằm mơ đi....

Diêu Lan Hinh hừ nhẹ một tiếng, nàng mặc dù được Dương Tuấn giúp đỡ nhiều lần, nhưng trong lòng vẫn còn tự tôn, không phải dễ dàng ngã vào tay người khác như vậy được.

- Ta muốn đi nhìn Khốn Địa Trụ....

Dương Tuấn thu lại nụ cười bĩ khí, nói một câu, sau đó hướng cây cột khổng lồ ở phía xa bay đi, ở nơi đó chính là Khốn Địa Trụ cắm xuống, trung tâm của Thổ Trận.

.............................

Không nói về Thượng Cổ Tuyệt Mộ, mà trận pháp trấn áp bên trên nó, Ngũ Hành Thần Trận, xây trên quy tắc ngũ hành, cao thâm khó lường, ngay cả Tiên Trận Hoàng cũng khó phá giải phần bên ngoài, huống chi là trọng tâm trận bên trong, theo quy tắc này, khi một chi trung tâm của tiểu trận bị phá hủy, trận pháp sẽ từ từ bị giải khai, phóng thích giam cầm, nhưng chuyện này chưa từng có ai làm được.

Kim Trận, Tử Hư Tháp, là trung tâm tiểu trận, tương truyền nó được làm từ Tử Hư Canh Kim, một loại tiên thiết vô cùng cứng rắn, muốn nung chảy nó phải có đầy đủ Địa Hoả Mẫu Thánh Tuyền.

Mộc Trận, Sinh Mệnh Thụ, là trung tâm tiểu trận, là nguồn của Sinh Mệnh Thánh Tuyền, muốn phá hủy Sinh Mệnh Thụ, trừ khi có đủ lực lượng rút lên Khốn Địa Trụ, dùng nó cùng Sinh Mệnh Thụ đập nát cùng nhau.

Thủy Trận, Thiên Băng Hồ, là trung tâm tiểu trận, bên dưới chứa đầy Hàn Băng Thánh Bích, vô cùng lạnh lẽo, Tiên Vương cũng tránh xa khỏi đáy hồ, bên dưới chứa đầy Thượng Cổ Băng Long, vô cùng cường đại.

Hoả Trận, Địa Hoả Mẫu Thánh Tuyền, là trung tâm tiểu trận, là nguồn của toàn bộ Địa Hoả thánh tuyền, bên trong Hoả Vực tìm còn khó hơn lên trời.

Chương 80: Tuyệt Địa Bí Cảnh (4) - Xi Vưu Chi Tử

Khốn Địa Trụ, làm từ Tử Hư Canh Kim bị Địa Hoả nung chảy, sau đó lấy cành khô của Sinh Mệnh Thụ làm cốt, dựng lên Khốn Địa Trụ này, làm trận nhãn của Thổ Trận.

- Cây trụ lớn thật, không biết nếu ta có pháp tắc, cầm nó lên được không đây?

Dương Tuấn nhìn Khốn Địa Trụ đâm thẳng chín tầng trời này cảm thán, sau đó buông một câu, nếu có người nghe được lập tức chà đạp phỉ nhổ hắn.

- Nằm mơ, nếu ngươi nhấc lên được nó, thế gian này ai đánh lại ngươi đây?

Diêu Lan Hinh đứng bên cạnh nói, nàng cùng ngước mặt nhìn Khốn Địa Trụ hùng vĩ này, nhưng mà lúc này Khốn Địa Trụ bỗng nhiên phát sáng, từng luồng kim quang kì dị toả ra, bên trên là từng dòng cổ ngữ chi chít khó hiểu, bao quanh cả Khốn Địa Trụ, bầu trời xung quanh cũng bị những cổ ngữ này giăng xuống, giống như là một cái phòng hộ trận.

- Chuyện gì vậy?

Diêu Lan Hinh bất ngờ, lập tức hỏi Dương Tuấn, Dương Tuấn cũng cảm thấy kì lạ không kém, nhìn vào phòng hộ trận này, bên trên ẩn ẩn có từng mảnh phù văn liên kết với nhau, tạo ra một cái kết giới cường đại, nhưng rốt cuộc, nó dựng lên để ngăn cản cái gì?

- Hừ, vùng vẫy giãy chết, chỉ còn ngươi với cái kia cây, còn cố gắng chống cự sao?

Một bóng người xuất hiện bên ngoài vòng kim quang, thân cao ba trượng, so với Khốn Địa Trụ thì chỉ như kiến so với voi, nhưng không thể xem thường người này, toàn thân màu đỏ, trên người có từng sợi xích màu đen quấn quanh, sau lưng lại có đôi cánh màu đỏ khổng lồ, dài đến 2 trượng, nhưng người này không phải Dực Nhân tộc, mà là Ma Tộc, bởi vì người này có Ma Giác.

Ông....

Khốn Địa Trụ hơi rung động, tản ra âm thanh kì lạ, đánh thẳng vào tâm linh từng người, nhưng không một ai hiểu được ý nghĩa âm thanh này, nhưng có lẽ người kia hiểu được.

- Tiểu Thổ Thổ, ngươi nếu không chịu buông bỏ, để ta giúp ngươi...

Ma tộc kia nói, âm ba vang vọng toàn bộ Tuyệt Địa Bí Cảnh, nhưng mà chỗ này cũng không còn bao nhiêu người, Tây Hoả Vực đại địa toàn bộ bị xốc lên, Địa Hoả thánh tuyền khô cạn không còn một giọt, Bắc Thủy Vực, Thiên Băng Hồ bây giờ chỉ còn là một cái hồ nước bình thường, tất cả băng thạch đều bị nung chảy, Băng Mẫu bị người lấy đi, mà ở Đại Kim Vực cũng chẳng khá hơn, chỗ này bây giờ bị Địa Hoả thánh tuyền lấp đầy, không khác Tây Hoả Vực bao nhiêu, Tử Hư Tháp cũng bị phá hủy, Tháp Tâm cũng bị lấy đi, Kim, Thủy, Hoả, tam trận đều bị người hủy.

Ông.....

Khốn Địa Trụ rung động như trả lời lại Ma Tộc kia, đừng nghĩ trận nhãn không có linh trí, bọn chúng đã ở đây gần trăm vạn năm, được tiên khí bồi dưỡng, khai sinh linh trí của mình, tuy không thể nói chuyện, nhưng thông qua cổ pháp nó vẫn có thể giao tiếp.

- Xi Vưu Châu!!! Vưu Quỷ!!!

Ma tộc kia tế ra một viên quỷ châu màu đỏ quỷ dị, bên trong tuôn ra vô tận tử linh màu đỏ, trào tới vòng kim quang bên ngoài Khốn Địa Trụ, há miệng gặm lên vòng kim quang, nhưng chúng lập tức bị vòng kim quang này thanh tẩy, hoá thành tử khí.

Keng.....

Ma Linh: Xi Vưu - Đệ Nhất Ma.

Tu vi: Tiên Hoàng đỉnh phong.

Hoàng Toạ: Tử Long 16 đạo.

Pháp tắc: Luyện Quỷ 67 đạo, Đế Sát 75 đạo.

Đại đạo: Sát Thần tiểu thành.

Mô tả: Đệ nhất Ma Linh bên trong Tứ Đại Ma Linh, thủ lĩnh Tứ Đại Ma Linh, cánh tay trái đắc lực của Ma Thần.

........................

- Ma Linh đều phục sinh hết rồi...

Dương Tuấn thở dài, Ma Linh phục sinh càng ngày càng mạnh, mà hiện tại Dương Tuấn không đủ năng lực diệt sát Xi Vưu này, chỉ biết giương mắt lên mà nhìn Xi Vưu đánh tới.

- Ma, Ma Linh?

Diêu Lan Hinh nghe rõ ràng lời Dương Tuấn nói, lập tức hoảng sợ, Ma Linh là tồn tại đại chiến cùng hai vị Thánh Nhân trăm vạn năm trước, hiện tại lại xuất hiện ở đây, làm sao không sợ cho được.

- Không cần sợ, đi theo ta...

Dương Tuấn ôm lấy Diêu Lan Hinh nói, bước vào không gian hệ thống, Diêu Lan Hinh lúc đầu hơi giãy dụa, nhưng khi cảnh tượng trước mắt thay đổi, nàng liền không làm động tác gì nữa.

- Ca ca, ngươi lại mang chị dâu khác đến sao?

Uyển Nguyệt từ đâu hạ xuống, sau lưng là ba vầng trăng màu hồng, một trăng khuyết, một bán nguyệt, một trăng tròn ở giữa, tạo nên vẻ đẹp mê hồn đến kì lạ.- Ta hiện tại không có pháp tắc, lại gặp phải Xi Vưu muốn phá Ngũ Hành Trận, haiz...

Dương Tuấn thở dài, nói, trong khi khuôn mặt xinh đẹp của Diêu Lan Hinh sau lớp sa diện đỏ ửng, ta với hắn chưa có gì xảy ra, đừng gọi ta là chị dâu chứ.

- Đệ Nhất Ma Linh, Xi Vưu sao? Hắn muốn phá Ngũ Hành Trận ở Tuyệt Địa Bí Cảnh?

Uyển Nguyệt hỏi lại Dương Tuấn, sau đó tự nhiên che miệng cười, bộ dáng vô cùng đáng yêu, Diêu Lan Hinh cũng không thể rời mắt khỏi nàng, Uyển Nguyệt lúc này mới nói với Dương Tuấn.

- Hì hì, ca, ngươi đừng lo, Ngũ Hành Trận, hì hì, là do ta dựng lên....

- Hả????

Dương Tuấn cùng Diêu Lan Hinh đồng thanh hô lên một tiếng, bất ngờ trước câu trả lời của Uyển Nguyệt, bộ não xoay chuyển, nhưng không nghĩ ra được chút nào, Dương Tuấn hơi hiểu ra, có lẽ, khi ở trăm vạn năm trước, Uyển Nguyệt xây xuống trận pháp này chăng?

- Aaa....

Dương Tuấn đầu bã đậu cố gắng vận động não lập tức đau đầu, hắn không nghĩ ra được, tại sao Ngũ Hành Trận là do Uyển Nguyệt dựng xuống.

- Để ta giải thích cho ngươi hiểu....

Uyển Nguyệt bắt đầu nói, nàng tuy không nhớ mình dựng Ngũ Hành Trận này mình dựng lên khi nào, nhưng chắc chắn là do nàng dựng lên, bởi vì bên trong kí ức của nàng, nàng đã dốc hết tài liệu bên trong nhẫn trữ vật nhỏ nhất của mình để dựng lên Ngũ Hành Trận, chuyện này làm Dương Tuấn thổ huyết, mẹ, nhỏ nhất ngươi dựng trận pháp mạnh mẽ như vậy mà chỉ dùng nhẫn trữ vật nhỏ nhất, vậy cái lớn thế nào đây?

Ngũ Hành Trận đa phần là dùng tài liệu mà hình thành, ngoại trừ năm trận nhãn là Địa Hoả Mẫu Tâm, Băng Mẫu, Tháp Tâm, Sinh Mệnh Hạt cùng Tử Thổ Mẫu Tâm lấy từ các hậu duệ của Ngũ Hành tộc.

Nhưng mà Ngũ Hành trận này tưởng như phá đi đơn giản như Xi Vưu đang làm hiện tại, nhưng thực ra, bên dưới Ngũ Hành Trận, còn một cái đại sát trận, qua trăm vạn năm, lực lượng Ngũ Hành Trận tích lũy đã đủ khoá chặt Thượng Cổ Tuyệt Mộ trong ít nhất ba, bốn trăm năm nữa.

- Thật sự?

Dương Tuấn bất ngờ, không ngờ mình lại có một cái muội muội thiên tài như vậy, tính toán có người muốn phá hủy Ngũ Hành Trận bên trên, bày xuống bên dưới sát trận, đi trước người khác đến mấy bước.

- Như vậy, rốt cuộc Thượng Cổ Tuyệt Mộ ẩn chứa thứ gì? Để Ma Tộc khao khát mở nó ra như vậy?

Dương Tuấn hỏi Uyển Nguyệt, nàng bây giờ là người nhớ ra nhiều kí ức nhất, còn Dương Tuấn hiện tại không nhớ ra bất cứ chuyện gì, thật đau đầu.

- Ta không biết...

Uyển Nguyệt lắc đầu nói, điều này làm Dương Tuấn thất vọng không thôi, nhưng cũng không có cách khác, để Diêu Lan Hinh ở đây, trở về chốn thăng thiên của mình.
....................

Bên ngoài Tuyệt Địa Bí Cảnh...

- Đầu hàng đi....

Xi Vưu phá hủy hết kim quang bên ngoài Khốn Địa Trụ, bàn tay khổng lồ vươn tới Khốn Địa Trụ, nhưng Khốn Địa Trụ quyết liệt chống cự, kim quang nhàn nhạt phóng ra, ngăn cản bàn tay của Xi Vưu bắt tới.

- Cửu Thiên Vô Ngã!!! Đế Sát!!!

Xi Vưu rống to, bầu trời bị cắt ra làm chín phần, mỗi phần đều buông xuống vô tận sát khí kinh khủng, thân thể Xi Vưu biến lớn, cao đến trăm trượng, hai quyền oanh kích tới kim quang bên trên Khốn Địa Trụ, oanh, một tiếng, kim quang nổ nát, Khốn Địa Trụ sụp đổ, để lộ một cây bổng cao hơn Xi Vưu một chút, toàn thân kim quang sáng chói.

- Ngũ Hành Trận hôm nay, ta phải phá...

Xi Vưu rống lên, hai tay nắm lấy Khốn Địa Trụ, kéo thật mạnh nó lên từ dưới đất, Nam Thổ Vực lập tức như bị vật khổng lồ từ dưới đất trồi lên, đại địa vỡ nát, tử khí tràn lan bốn phương, Xi Vưu nhún chân, đi đến Sinh Mệnh Thụ, Mộc Trận.

Sinh Mệnh Thụ hình thể so với Khốn Địa Trụ tuy nhỏ hơn, nhưng độ lớn thì không cần bàn cãi, lớn hơn cả Khốn Địa Trụ mấy lần, khi Xi Vưu xuất hiện, từ thân cây truyền ra tiếng than thở kì lạ.

- Hà, Ma Tộc vì sao muốn mở ra Thượng Cổ Tuyệt Mộ như vậy kia chứ?

- Bởi vì thứ ngài ấy cần nhất, ở bên trong...

Xi Vưu không nói nhiều, Khốn Địa Trụ trong tay mạnh mẽ bổ xuống Sinh Mệnh Thụ, ầm ầm nổ vang, Sinh Mệnh Thụ cùng Khốn Địa Trụ đồng thời tan vỡ, tiêu tán trong hư không.

Vù vù vù....

Cùng lúc, Đông, Tây, Nam, Bắc bốn hướng cùng nơi trung tâm phóng lên năm quang trụ, mỗi nơi lại có một màu riêng biệt, Đông lục sắc, Tây xích sắc, Nam tử sắc, Bắc lam sắc, còn lại là kim sắc, năm trụ sáng đan vào nhau, phủ xuống một tấm lưới màu đen, bao trùm toàn bộ không gian Tuyệt Địa Bí Cảnh.

- Chuyện gì? Không phải đại trận bị phá rồi sao?

Xi Vưu gào lên, toàn bộ Tuyệt Địa Bí Cảnh rung động mãnh liệt, tiên nguyên khí dồn nén đến cực hạn, bất cứ sinh linh nào ở đây cũng bị nghiền nát, ngay cả Xi Vưu muốn di chuyển cũng không động được, giống như bị biến thành tượng đá, đứng im nhìn đại địa bên dưới đang bạo phát.

- Không.... Là Hỗn Độn Sát Trận, ngươi... H...

Oanh.....

Xi Vưu rống giận, nhưng mọi thứ đã muộn, Tuyệt Địa Bí Cảnh như bị tồn tại cấp bậc Thánh Nhân đánh vào một kích toàn lực, ở trong tinh hải nổ tung, các tinh cầu xung quanh cũng bị dư sóng nổ nát, toàn bộ khuôn viên hai vạn dặm tinh hải đều bị nổ tung, để lại một khoảng trống không mờ mịt.

Mà ở vị trí trung tâm, hư ảnh mờ nhạt của một cánh cửa đá khổng lồ xuất hiện, khắp nơi đều bị những sợi xích năm màu khoá lại, không thể mở ra, nó chỉ xuất hiện trong nháy mắt, một cái chớp mắt sau đã biến mất như chưa từng xuất hiện.

Vụt....

Một ngày sau, Dương Tuấn uể oải cùng Diêu Lan Hinh rời khỏi không gian hệ thống, một ngày này Diêu Lan Hinh bám lấy Uyển Nguyệt, để Uyển Nguyệt có thể chỉ điểm nàng vài thứ, bất ngờ là Uyển Nguyệt còn giúp nàng đột phá, một hơi đi lên Đại La Minh Tiên sơ kì, hơn nữa còn phá cực hạn thiên địa 16 Minh Thần, chiến lực cường hoành, chí ít ở trong Thân Tiên Vực đủ xưng thiên tài vô song.

Dương Tuấn chỉ đáng thương cho Tiểu Hắc, đường đường là Hắc Sư Tử Thần, Nguyên Thần Thiên Tiên nhưng ở trong hậu cung bị chúng nữ bị dày vò không ít, từ một đầu sư tử oai hùng trở thành một tiểu cẩu màu đen, khi Dương Tuấn đi thăm nó thì nó giống như một cây cỏ không còn sức sống, u ám oặt ẹo nằm ở một góc, vô cùng buồn cười.

- Gâu....

Tiểu Hắc bây giờ lại là một con chó màu đen, nó bám trên vai Dương Tuấn sủa một tiếng, nhưng Dương Tuấn hiểu được, nó đang than phiền vì đói cũng như vui vẻ vì thoát được chốn địa ngục kia, Diêu Lan Hinh không hiểu được, chỉ nghĩ là thú cưng bình thường của Dương Tuấn mà thôi.

- Trở về Dậu Tiên Vực, ta phải đi Tiêu Dao Tiên Trì xem một chút.

Dương Tuấn lấy ra tinh thuyền khổng lồ, Diêu Lan Hinh hai mắt trợn to, tinh thuyền lớn như vậy trong Diêu gia chính tộc không có quá ba chiếc, mà Dương Tuấn tư nhiên có một chiếc, hơn nữa còn lớn hơn một vòng, khiến nàng hoài nghi rốt cuộc tên nam nhân này từ đâu chui ra nữa.

- Nhìn gì mà nhìn, cảm giác như ngươi là sắc lang vậy...

Dương Tuấn bỉu môi, hắn ta phi thân nhảy lên tinh thuyền, Diêu Lan Hinh hai nắm tay nắm chặt, cũng nhảy lên tinh thuyền của Dương Tuấn, trở về Dậu Tiên Vực.

...... Kết thúc chuyến đi Tuyệt Địa Bí Cảnh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau