BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Huyết mạch tiến cấp - bất tử nhân

Hộc.... Hộc....

Trong một hang động tăm tối, vọng ra tiếng thở dốc của một nam nhân, Dương Tuấn may mắn cắt đuôi được con cá sấu, sau đó trốn vào hang động này vì cảm nhận được sự chấn động mãnh liệt của mặt đất từ xa.

Hang động tối tăm khiến Dương Tuấn phải mở Thị Huyết Nhãn để quan sát, thì một điều khiến hắn phải giật mình sợ hãi.

Phía trước, là một cái hồ cực lớn, bên trong không phải nước mà là máu tươi đang di chuyển như có sự sống, khi Dương Tuấn bước đến gần thì phần hang động sau lưng Dương Tuấn sụp xuống, phong toả mọi lối đi, bỗng nhiên hang động bừng sáng lên, cái hồ máu loé ra từng tia sáng màu đỏ.

- Đây là cái gì? Tại sao ở đây có nhiều máu như vậy?

Dương Tuấn đi vòng quanh xem xét, thì mặt huyết trì này sôi trào, từ bên trong chui ra một con bò cạp khổng lồ bằng máu.

Keng....

Linh Thú: Huyết Linh Ma Hạt.

Tu vi: Độ Kiếp viên mãn.

.....................

Đọc xong thông tin về con bò cạp máu, mặt Dương Tuấn trắng bệch, xong, ta xong mất rồi.

Ùng ục....

Mặt hồ máu lần nữa sôi trào, xuất hiện một xoáy nước kì lạ, một nữ phụ với vẻ ngoài mị hoặc quyến rũ bước ra, mái tóc cùng đôi mày màu đỏ kì lạ, bộ áo bào rộng rãi xốc xếch lộ ra bộ ngực to lớn ở trong, bàn tay trắng nõn vuốt ve con huyết hạt cao hơn cô ta hai, ba trượng.

- Tiểu nam nhân, đừng sợ hãi, bọn ta sẽ không làm hại đến ngươi, chỉ là ngươi có hai lựa chọn, ngươi có muốn nghe hay không?

Người nữ phụ mở miệng nói, ngón tay vuốt nhẹ bờ môi đỏ mọng của mình, ánh mắt dụ hoặc nhìn Dương Tuấn.

- Cứ nói đi, đừng lòng vòng nữa, các ngươi rõ biết ta không có đường lui kia mà.

Dương Tuấn khoanh tay trước ngực nói, vẻ mặt vênh váo ngạo mạn, nhưng thực chất là rất sợ hãi.

- Haha, ngươi thật vui tính, được ta nói, một, ngươi giải phong ấn giúp bọn ta, ngươi sẽ có lợi ích, hai, ngươi có thể chọn không giúp và góp "chút" tiết vào huyết trì này.

Nữ phụ này che miệng nở nụ cười, phong tư quyến rũ của một nữ nhân thuần thục, nhưng bên trong là sát ý đậm đặc.

- Được, ta giải, ta giải cho các ngươi, nhưng làm thế nào?

Dương Tuấn gật đầu liên tục như gà mổ thóc, đùa sao, không làm chỉ có chết à.

- Rất thông minh, chỉ cần ngươi tìm được Huyết Ngọc Nhãn ẩn núp trong huyết trì này, phá hủy nó, phong ấn sẽ được phá giải, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra trong đó thì bọn ta không chắc.

- Được, ta làm...

Ùm....

Dương Tuấn nhảy ùm vào huyết trì, cố gắng lặn sâu xuống đáy nhưng khắp nơi chỉ là từng dòng máu di chuyển.

- Cái tên ngu xuẩn này, ta chưa nói hết kia mà, đừng tưởng máu ở đây chỉ là máu bình thường, mà là Chân Linh Huyết của Thượng Cổ Huyết Hạt, chỉ cần xui xẻo gặp phải một giọt, thì sẽ bị nó cắn nuốt đến linh hồn cũng không tha đâu.

Người phụ nữ vỗ trán một cái, chịu thua sự ngu đần của Dương Tuấn.

...............

Nữ phụ này là Tần Hiến Anh, lúc trước là một nữ tu thiên tài, đạt đến cảnh giới Nhân Tiên viên mãn, đang định đột phá thì bị gia tộc khác ám hại, phong ấn tại đây để làm thức ăn cho chân linh của Thượng Cổ Huyết Hạt, nhưng rất may chân linh này tiêu tán từ lâu, hoá thành một hồ máu ở đây, Hiến Anh khi bước vào thì được Huyết Hạt trao lại truyền thừa, không gian này cũng bị chia cắt, khiến 1000 năm qua không ai tìm được nơi này, Hiến Anh cũng bắt đầu tu luyện truyền thừa, nhưng đó lại là Ma Công tái sinh Thượng Cổ Huyết Hạt, khiến cô phải từ bỏ tu vi, hoà làm một với Huyết Trì để sống, tu vi chuyển hoá trở thành một con Huyết Hạt Linh Thú, từ đó không gian này lần nữa mở ra, những người tiến vào đều bị nhan sắc của Hiến Anh mê hoặc, làm thức ăn cho Huyết Hạt, máu bọn họ hoà vào Huyết Trì, từ từ ngưng tụ chân huyết để chân linh huyết của Thượng Cổ Huyết Hạt cắn nuốt, lần nữa tái sinh.

Câu chuyện này đã qua 3000 năm, Hiến Anh vẫn chỉ là Thường Dân trong khi tuổi đời và hình dáng không thay đổi, vẫn là một thiếu nữ 24 tuổi của gần 5000 năm trước.

............................................

Trở lại với Dương Tuấn, thiếu niên này đang ở sâu trong Huyết Trì trầm tư suy nghĩ, vô cùng nghiêm túc.

- Hình như là..... mình lạc rồi chăng?

Dương Tuấn vuốt vuốt cằm, đôi mày nhíu lại trầm tư.

Keng, Huyết Mạch + 10 vạn exp.

Bỗng nhiên Dương Tuấn cảm giác có gì đó xuyên vào cơ thể, sau đó liền có âm thanh hệ thống vang lên.

- Hả? Cảm giác như Huyết Trì có chút thay đổi, hay là mình nhìn lầm?

Dương Tuấn mở mắt ra, nhìn chung quanh Huyết Trì, cảm giác như chỗ này có chút thay đổi.

Keng, Huyết Mạch + 10 vạn exp.Keng, Huyết Mạch + 10 vạn exp.

Keng, Huyết Mạch + 10 vạn exp.

.................................................

Âm thanh hệ thống vang lên không ngừng, khiến đầu Dương Tuấn muốn nổ tung, một khung chiếu màu xanh lam hiện lên trước mặt Dương Tuấn, bên trong là một thanh ngang dài màu đen, ở bên trái là một dòng màu đỏ đang đầy lên, một dòng chữ số hiện lên phía trên

Hấp Huyết: 100 vạn ↑/9999 vạn. Tiến thăng Huyết Mạch.

- Hệ thống, chuyện gì xảy ra?

Keng, Huyết Mạch phát hiện môi trường cực kì có lợi, nên lập tức phát động Hấp Huyết để tiến cấp.

- Thì ra là vậy sao. Cách này cũng tốt, đợi Huyết Trì cạn hết thì dễ tìm hơn rồi.

Dương Tuấn nảy ra một ý, tự khen mình thông minh một cái, tinh thần chìm vào túi đồ hệ thống, kiểm tra thu hoạch của mình hôm nay.

- Hừm, thức ăn hôm nay đã không phải lo rồi, khoan, đây là gì?

Dương Tuấn kiểm tra túi đồ thì phát hiện một gói quà nằm lẳng lặng ở đó, bên trên có dòng chữ Gói Quà Trưởng Thành, mở ra ngẫu nhiên phần thưởng.

- Thử vận may xem sao?

Keng, mở ra gói quà Trưởng Thành nhận được Vé 101 Trò Chơi vĩnh cửu.

- Cái gì cơ? Vé 101 Trò Chơi? Cần lời giải thích?

Dương Tuấn đầu đầy dấu chấm hỏi, một mặt mơ hồ hỏi hệ thống.

Keng, Vé 101 Trò Chơi là tích hợp không gian của 101 trò chơi khác nhau, cứ mỗi ngày chỉ có thể tiến vào đó một lần, có thể mang theo người khác, cách ly không gian thực tại, bên trong mỗi trò chơi sẽ có 3-10 nhiệm vụ, mỗi nhiệm vụ sẽ có một phần thưởng tương ứng độ khó, phải hoàn thành tất cả nhiệm vụ mới có thể thoát ra tại một vị trí khác vị trí ban đầu.

Hệ thống giải thích với Dương Tuấn.

- Nếu như vậy sau này đánh không lại có thể chui vào không gian này rồi. Đồ tốt nha.

Dương Tuấn vỗ tay một cái, phấn khích vô cùng.

Lúc này, bên ngoài Huyết Trì bây giờ đã cạn kiệt, Hiến Anh đợi bên ngoài sợ hãi, Huyết Trì cạn kiệt thì sức sống của nàng và Huyết Hạt cũng sẽ mất đi.

Keng, Huyết Mạch hấp thu cực hạn, tiến thăng trở thành Bất Tử Nhân huyết mạch hoàn mỹ.

Bất Tử Nhân huyết mạch (hoàn mỹ): Huyết Mạch bất tử, máu có thể giúp người bị người mang huyết mạch hút máu qua trở thành một người bất tử như người mang huyết mạch.

................................................- Hả? Bất Tử Nhân?

Dương Tuấn khó hiểu, nhưng Huyết Trì bây giờ đã cạn kiệt, chỉ còn cao đến bụng Dương Tuấn mà thôi, huyết trì bây giờ chỉ là một hố sâu hơn trăm trượng.

Vụt.... Uỳnh....

Một bóng người lao xuống, là Hiến Anh sắc mặt trắng bệch, Huyết Hạt khổng lồ bây giờ chỉ to bằng nắm tay.

- Hiến Anh, ngươi bị gì vậy?

Dương Tuấn đỡ lấy thân thể lung lay sắp ngã của Hiến Anh, sở dĩ Dương Tuấn biết tên nàng vì hệ thống đã cho hết thông tin về nàng, nhưng việc Huyết Trì có liên quan đến sức sống của Hiến Anh thì không.

- Huyết Trì cạn rồi, mau, màu tìm Huyết Ngọc Nhãn đi...

Huyết Hạt trong tay Hiến Anh tan thành một dòng máu chảy xuống huyết trì, Hiến Anh kiệt sức ngã vào vòng tay Dương Tuấn, khuôn mặt trắng bệch nói với Dương Tuấn.

Ục... Ục...

Huyết trì cạn kiệt bỗng nhiên sôi trào, Dương Tuấn ngay lập tức bế Hiến Anh nhảy vọt ra khỏi hố sâu, chạy ra khỏi hang động.

Ầm... Ầm...

Hang động sụp đổ, bên trong đống đá vụn từ từ chui ra một con bò cạp khổng lồ, dài hơn 40 trượng, hai cái càng khổng lồ quét qua mặt đất, tạo ra một cơn bão cực mạnh thổi bay Dương Tuấn, điều đặc biệt là nó chỉ có một mắt, một viên huyết châu to lớn ở giữa trán.

Keng.....

Chân Linh (linh hồn nguyên vẹn): Thượng Cổ Huyết Hạt.

Tu vi: Đại Thừa cảnh viên mãn.

... Huyết Ngọc Nhãn: Phách Linh viên mãn...

.........................................

- Không xong, Hiến Anh, bây giờ làm gì?

Dương Tuấn lo lắng hỏi Hiến Anh.

- Phá hủy Huyết Ngọc Nhãn... Sức sống của ta sắp cạn rồi...

Hiến Anh dùng hết sức nói ra, cuối cùng đôi mắt nhắm nghiền, chân tay vô lực.

- Nè, đừng có chết chứ, ngươi còn chưa trả công cho ta, đừng có đùa như vậy.

Dương Tuấn lắc lắc thân thể Hiến Anh, cuối cùng đưa miệng đến gần cổ Hiến Anh, răng nanh dài ra, ngoạm vào cái cổ trắng ngần của Hiến Anh, hút máu của nàng, sau đó cắn lên bàn tay của mình, cho Hiến Anh uống máu, cứu sống nàng ta.

Uỳnh....

Một bóng đen với tốc độ kinh khủng đập tới, Dương Tuấn hết sức chật vật né tránh, tìm một chỗ thật xa đặt Hiến Anh đang từ địa ngục trở lại, tìm một hướng khác dẫn dụ Thượng Cổ Huyết Hạt.

Ầm....

Dương Tuấn vừa chạy được hơn 20 trượng đã bị cái đuôi khổng lồ của Thượng Cổ Huyết Hạt đập trúng, văng ra xa hơn trăm trượng, cơ thể biến thành một vũng máu thịt dưới đất, nhưng từ đó lại xuất hiện lại một người thiếu niên, Dương Tuấn.

- Phù, đau đấy chứ...

Dương Tuấn thở ra một hơi, xoa xoa cơ thể vừa phục sinh của mình, trong lòng vừa sợ hãi vừa kích động.

Ầm....

Thân hình khổng lồ của Thượng Cổ Huyết Hạt rơi xuống, mặt đất chấn động kinh khủng, nứt toác ra, Dương Tuấn bị khí kình thổi bay lăn lóc trên mặt đất.

Xuất ra Hoả Long Thiên Đao, Dương Tuấn nắm chặt cán đao, ánh mắt đối chiến với Thượng Cổ Huyết Hạt.

Trận chiến này, nếu không thắng thì không còn cách nào cả.

............................................

P/S: Chắc buổi tối có chương, dạo này làm thêm kiếm sống, mệt mỏi quá.

Chương 7: Ta nhận thân thể lẫn trái tim

Tác: Nhập Linh cảnh sẽ ngưng tụ Thần Hồn, thì họ sẽ phải vào một nơi gọi là Bích Hồn Thần Động, để liên kết với Thần Hồn của mình, từ từ đứng ra Hồn Tâm, dung nạp Thần Hồn và pháp lực để nuôi dưỡng Thần Hồn ở trong đó, pháp lực càng thuần khiết thì Thần Hồn khi xuất hiện sẽ có uy lực càng mạnh.

..............................................

Ầm...

Một vụ nổ lớn bùng lên, một đầu hỏa long màu tím khổng lồ từ đó bay lên không trung, tan ra như pháo hoa giữa bầu trời.

Dương Tuấn chiến đấu với chân linh của Thượng Cổ Huyết Hạt ròng rã 1 canh giờ, mua Đại Hoạt Lực Đan để phục hồi hoàn toàn từ hệ thống và hồi sinh không biết bao nhiêu lần, Long Khiếu Cửu Thiên và Thiên Quân Hoành Bộ cũng đã tiến cấp, có thêm chiêu thức Chân Long Phi Thiên và Hoành Tảo Thiên Quân.

Thượng Cổ Huyết Hạt chân linh đang tìm Hiến Anh thì bị Dương Tuấn quấy rầy, khiến nó vô cùng giận dữ, nhưng nó không hiểu sao sâu kiến này nó giết mãi không chết.

Ầm.... Roạt....

Dương Tuấn bị huyết hạt vĩ đánh bay, thân thể đập lên mặt đất, kéo ra một rãnh sâu hoắm, hạt vĩ không dừng lại lần nữa đập xuống, Dương Tuấn trở thành đống huyết nhục đỏ tươi.

Ục.... Ục...

Từ đống huyết nhục đó lại xuất hiện một người thiếu niên, Dương Tuấn lần nữa phục sinh khiến Huyết Hạt thật sự cuồng nộ.

Kréc....

Thượng Cổ Huyết Hạt rống lớn, pháp lực toàn bộ ngưng tụ, suốt một canh giờ qua nó chỉ sử dụng tốc độ và sự cường đại của thân thể để giết Dương Tuấn, nhưng lần này nó không tiếc đem tất cả pháp lực và bản nguyên ra để giết Dương Tuấn.

Thượng Cổ Huyết Hạt từ từ thu nhỏ, thay vào đó là hư ảnh một con bò cạp màu đỏ to hơn gấp mấy lần Huyết Hạt cũ, huyết hạt thu nhỏ rồi tan thành mưa máu, còn hư ảnh huyết hạt thì càng to lớn thêm, che khuất cả một vùng trời.

- Chậc, thật mẹ nó chơi lớn, đáng tiếc, không giết chết ta được.

Dương Tuấn chậc lưỡi, lắc lắc đầu, đạp lên thân pháp, lao đến vung Thiên Đao vào hư ảnh huyết hạt.

Huyết Ngọc Nhãn lơ lửng trên giữa trán hư ảnh huyết hạt bừng sáng, một luồng sáng cực lớn bắn ra, như trăng tàn sao rơi, sắc trời đều biến sắc.

Dương Tuấn nhanh chóng thu Thiên Đao vào túi đồ, dang tay hứng đỡ luồng sáng này.

Uỳnh....

Luồng sáng nhanh chóng bao trùm Dương Tuấn, đánh lên cả mặt đất, khiến mặt đất nứt toác, sụp đỏ, để lại một hố sâu dài 2, 3 trăm trượng, vô cùng khủng bố.

Hư ảnh huyết hạt lụi tàn, Huyết Ngọc Nhãn to lớn cũng chỉ còn tỏ bằng ngón tay cái, nằm lăn lóc trên mặt đất, bây giờ chỉ cần có kẻ xấu số nhặt lên, nó sẽ hút cạn máu kẻ đó, cứ như vậy liên tục 1 vạn người, nó sẽ lần nữa tạo ra huyết trì, lần nữa khôi phục chân linh.

Bỗng một bàn tay nhặt lên Huyết Ngọc Nhãn, khiến nó rung động vì vui mừng, nhưng chưa đến 1 giây sau nó đã rung động kịch liệt vì sợ hãi, người nhặt nó lên không ai khác là Dương Tuấn.

- Không ngờ nhỉ, tiếc là ngươi không thể giết ta, nên ta đành tiễn ngươi một đoạn.

Rắc....

Bóp nhẹ ngón tay, Huyết Ngọc Nhãn trong tay giống như một viên ngọc bình thường bị bóp nát, nó sợ hãi hơn là nó không thể hút máu Dương Tuấn được, điều này càng làm nó thêm sợ hãi.

Keng, diệt sát Phá Linh cảnh viên mãn nhận được 10 vạn sát điểm và pháp lực.

Keng, lần đầu vượt nhiều cấp diệt sát kẻ địch nhận gói quà Trưởng Thành lớn.

Keng, nhận được công pháp Thị Huyết Cuồng Ma Thiên giai cửu phẩm.Ba âm thanh thông báo của hệ thống vang lên, làm Dương Tuấn thở phào nhẹ nhõm.

Xuất ra quyển công pháp Thiên giai cửu phẩm, là một quyển da trục màu vàng ố, bên trên có hình văn của một con huyết hạt, bỗng nhiên huyết hạt di chuyển, lao về giữa trán Dương Tuấn, dung nhập vào trong hắn.

Keng, phát hiện dị vật đoạt thể, hệ thống lập tức diệt trừ.

Keng, diệt sát hồn ký Thượng Cổ Huyết Hạt Khai Thể cảnh viên mãn không nhận được thưởng.

Dương Tuấn cảm giác thân thể mất kiểm soát, linh hồn phiêu phiêu muốn thoát ra, nhưng âm thanh hệ thống vang lên như phao cứu sinh cứu sống hắn, cảm giác linh hồn và thân thể trở lại thành một.

- Thật mẹ nó nguy hiểm mà, không ngờ Thượng Cổ Huyết Hạt lại còn chiêu này.

Dương Tuấn mồ hôi lạnh chảy ướt cả lưng áo, nói sợ hãi nhất chính là cảm giác lúc nãy.

Keng, tu vi liên tục đột phá, tu vi đạt đến Nhập Linh tầng 1.

..... Pháp Lực: [95 vạn/8 vạn]....

Keng, nhận được gói quà Tăng Cấp nhỏ.

Keng, kí chủ chưa có Thần Hồn nên chưa thể tiếp tục đột phá.

Hệ thống tiếp tục vang lên thông báo, cảm giác cơ thể trở nên cường đại, bên trong cơ thể như thêm ra một khoảng trống.

- Đến lúc chọn một cái Thần Hồn rồi...

Dương Tuấn lấy ra vé rút Thần Hồn từ gói quà Tân Thủ lúc trước, tâm niệm khẽ động, tờ giấy trong tay rực cháy, biến thành một vòng xoáy đen giữa không trung.

Keng, chúc mừng kí chủ nhận được tam phẩm Thần Hồn Tham Thực Hoàng Sư.

[Tham Thực Hoàng Sư]: chân linh Hoàng Sư vô cùng tham ăn, có thể cắn nuốt Thần Hồn hoặc Hồn Đan khác để tiến phẩm.Keng, Thần Hồn tự động dung hợp với kí chủ.

Keng, Thần Hồn dung hợp thành công.

Sau lưng Dương Tuấn bốc lên một luồng khói vàng, trong đó từ từ xuất hiện hư ảnh một con sư tử màu vàng hùng dũng, nhưng ngay lập tức trở thành một con sư tử con trụi, nằm xụi lơ, bụng tóp lại trơ xương như đói lâu ngày.

- Thần Hồn mẹ gì thế này?

Dương Tuấn nhìn thấy Thần Hồn thì khóc không ra nước mắt, thật muốn cho mình một đao kết thúc sự sống.

Dương Tuấn lấy viên Hồn Đan tam phẩm lúc trước thu được ném cho Hoàng Sư, ngay lập tức hai mắt nó sáng quắc, miệng hấp một cái viên Hồn Đan đã bay thẳng vào miệng, sau đó nó còn dùng đôi mắt long lanh cùng vẻ mặt thèm khát nhìn Dương Tuấn chờ mong.

- Không còn đâu, mau về Hồn Tâm đi.

Dương Tuấn lấy tay xua Hoàng Sư, nó dùng vẻ mặt thất vọng nhìn Dương Tuấn, sau đó hoá thành một luồng khói bay vào cơ thể Dương Tuấn.

- Thần Hồn thật mẹ nó khốn nạn mà, còn dám chê cả ta.

Dương Tuấn bực bội mắng không khí, lúc này Hiến Anh từ đâu chạy đến, tu vi Thường Dân nên nàng không sở hữu thân pháp mà phải chạy bộ đến, khiến hai quả đào tiên đung đưa qua lại thích mắt.

- Hộc, hộc, ngươi có bị làm sao không? Chân linh Thượng Cổ Huyết Hạt đi đâu rồi?

Hiến Anh cúi người thở dốc, hai gò bồng treo lủng lẳng ngạo nhân khiến nam nhân nào cũng muốn hái xuống mà thoả thích nhào nặn.

- Không cần lo, Huyết Hạt bị ta giết rồi.

Dương Tuấn nhìn hai quả đào tiên không chớp mắt, nói.

- Thật sao? Đúng là ta không còn liên hệ với Huyết Ngọc Nhãn nữa. Đa tạ ngươi.

Tần Hiến Anh mừng rỡ cúi người đa tạ Dương Tuấn, đây là lần đầu nàng cúi đầu trước một nam nhân.

- Vậy điều kiện lúc trước tính thế nào?

Dương Tuấn ngay lập tức thay đổi thái độ, hỏi Hiến Anh.

- Ân, ta biết, chỉ có điều bây giờ ta chỉ là thường dân, thiên tài địa bảo ta cũng không có, ta không biết đưa gì cho ngươi, nếu không chê thân thể sống 5000 năm này của ta, thì ta không còn gì để đưa cả.

Hiến Anh cúi gằm đầu, vừa nói mà khuôn mặt của nàng đỏ rực, từ trước đến giờ nàng chưa nói những điều này với nam nhân nào cả..

Bỗng nhiên Hiến Anh cảm giác thân thể bị bế lên, mặt nàng bị đưa vào một cái l-ng ngực rộng rãi, rắn chắc, ngoài Dương Tuấn thì còn có ai, hắn bây giờ hai mũi đều thở ra khói trắng, miệng nghiêm túc nói.

- Được, thân thể này, ta nhận, nhưng ta muốn cả trái tim có tình yêu của nàng nữa...

................................................

P/S: Zui zui sẽ có chương, gõ bằng điện thoại nên lâu vãi ra....

Chương 8: Câu chuyện ba linh hồn

Trước hết đa tạ vị tdq1988 đẩy 5 KP cho truyện, rất đa tạ đậu hũ.

Buổi trưa sau khi đăng chương là lại vùi đầu vào làm ca trưa, buổi tối còn tăng ca nên cố gắng gõ để phục vụ đọc giả sớm nhất có thể, đa tạ mọi người đã hết lòng ủng hộ truyện.

Chương này sẽ nói về Ngọc Lan và Quỳnh Hân khá nhiều, nhưng cũng sẽ có phần 18+, nhưng mà nó hơi ít một tí, rút kinh nghiệm từng tham gia vào truyện Vô Địch Song Tu Hệ Thống.

.........................................

Chu Linh đại lục, Đại Thổ Hải Hoa, là một vùng đại thổ trù phú do có nhiều sông ngòi nối với biển, hồ lớn và đất bằng phẳng khiến nơi đây trở thành nơi giao thương lớn nhất Chu Linh đại lục, Hải Hoa bị thống trị bởi Tứ Đại Gia Tộc là Tô, Lỗ, Tư Mã, Tả gia, mạnh nhất là Tô gia, xưng là Tô Vương tộc.

Hồ Tam Nguyệt là một hồ nước cực lớn như biển, nằm cách Hoàng Thành Tô gia theo hướng Nam hai trăm dặm, có nhiều hòn đảo lớn nhỏ khác nhau, là nơi nhiều Ác Ma Thú lưỡng cư sinh sống, nên cũng có rất nhiều tu sĩ đến lịch luyện.

Trong Hồ Tam Nguyệt, Ngọc Lan xuyên không thành một Linh Thú nhân ngư, sống ẩn dật trong hồ để tu luyện thành tiên, tìm về Địa Cầu để gặp Tuấn Huy (hay Dương Tuấn hiện tại).

Mỗi một ngày tu luyện, lại là những dòng nước mắt rơi xuống, bởi vì bàn tay của Ngọc Lan đã nhuốm máu của những tu sĩ săn lùng nàng, Ác Ma Thú thèm khát máu thịt của một Linh Thú.

Tu vi cũng tăng lên nhanh chóng khi ăn thịt bọn chúng, khi máu tươi chảy qua thanh quản, bên trong Ngọc Lan lại có một sự thôi thúc kì lạ, nhiều lần muốn xâm chiếm lí trí của nàng, để nàng trở thành một Linh Thú tàn nhẫn huyết tinh.

Nhưng nó đều bị đập tan khi kí ức về một nụ cười của người đó, một sự ấm áp kì lạ thức tỉnh Ngọc Lan khỏi cơn mê muội, để cho nàng thanh tỉnh tiếp tục sống và tu luyện.

Ngọc Lan bây giờ là Mỹ Lan Nhân Ngư, Linh Thú cường đại với tu vi Phách Anh viên mãn, ẩn dật trong Hồ Tam Nguyệt.

...............................................

Chu Linh đại lục, Đại Thổ Minh Ngọc, Hoàng Thành Trương Gia....

Đại Thổ Minh Ngọc bị thống trị bởi Tứ Đại Gia Tộc là Trương, Vương, Lộc, Đổng gia, trong đó Trương gia là mạnh mẽ nhất, nên gia chủ Trương gia Trương Linh làm hoàng đế, xây dựng lên hoàng thành, nhưng không ai biết rằng, lòng đất dưới hoàng thành Trương gia bây giờ chỉ là rễ gai của hoa hồng.

Trần Quỳnh Hân, em gái của Dương Tuấn, linh hồn xuyên không vào một đoá hoa hồng trong ngự hoa viên, trở thành Linh Thú Mị Hồng Nữ Yêu, rút lấy bản nguyên Long Mạch, cùng long khí từ lăng mộ hoàng tộc để tu luyện, khiến tu vi tăng lên như gió xoáy, đã độ lấy Lôi Kiếp đột phá lên Hư Linh cảnh tầng 1.

Quỳnh Hân tu luyện trong yên lặng, không có bất cứ ai quấy rầy, nhưng cô bé lúc nào cũng cảm thấy cô đơn và kí ức đau thương về ba mẹ tràn về làm cô bé luôn ở trong sợ hãi, cô bé khao khát sự an ủi, quan tâm hay một chút yêu thương từ người anh của mình, nhưng không, cô bé chỉ có một mình trong bóng tối u ám bao quanh.

Từ đó, cô bé nhút nhát, sợ hãi mọi thứ từ từ biến đổi tính cách....

.......................................................

Không hề biết rằng hai người mình luôn thương yêu đã chết vẫn còn sống, Dương Tuấn bế Hiến Anh tìm một hang động sạch sẽ, đem cái giường vừa sáng tạo lấy ra, đặt lên sàn hang, thắp đuốc chiếu sáng hang động tối tăm.

Hiến Anh đỏ mặt ngồi ở một góc, từ trước đến nay chưa có nam nhân nào nói với nàng những câu như vậy, cũng như nàng cũng chưa từng làm mấy việc đen tối thế này, không ngượng là không được a...

- Nàng làm sao vậy? Sợ sao?

Dương Tuấn ngồi xuống cạnh Hiến Anh, ôm nàng vào lòng, hỏi.

- Không có, chỉ là thiếp nghe nói nó đau lắm phải không?

Hiến Anh mặt đỏ bừng bừng ngước lên hỏi Dương Tuấn, vẻ mặt thành thục đáng yêu khiến Dương Tuấn không chịu nổi hôn lên môi nàng một cái thật sâu.

- Um, ưm...

Hiến Anh bị Dương Tuấn tập kích bất ngờ thì cổ họng cố nói gì đó nhưng lưỡi lại bị lưỡi Dương Tuấn khoá chặt nên chỉ nghe được tiếng ú ớ mà thôi.Đánh món cháo lưỡi một lúc, Dương Tuấn rời bỏ cái miệng ấm áp thơm tho của Hiến Anh, nước bọt vương lại kéo dài trên không trung, Hiến Anh thì mặt đỏ bừng, miệng thở ra từng làn hơi nóng, nhìn nàng trông bộ áo bào bây giờ không còn là vẻ quyến rũ phong tình mà là vẻ mê hoặc dâm dục.

Cự vật từ bao giờ đã như chân long hiện thế, hùng dũng chỉ thiên, Dương Tuấn cũng không vội thoát ra y phục, mà từ từ cởi bỏ áo bào của Hiến Anh, bờ vai mảnh khảnh, hai quả đào tiên to lớn cùng làn da trắng hồng lộ ra, hai nụ hoa e thẹn căng cứng, tay Dương Tuấn sờ nhẹ lên làn da xinh đẹp của Hiến Anh, mát lạnh và mềm mại như nhung lụa.

- Um, chàng đừng sờ như thế mà~

Hiến Anh mặt đỏ ửng, tay che miệng lại thì thầm.

- Ta muốn nàng cảm nhận thật sâu về chuyện này...

Dương Tuấn vòng ra sau lưng Hiến Anh, hai tay nhanh nhẹn bắt lấy hai quả đào cực lớn của Hiến Anh, nụ hoa màu cam nhạt căng cứng, hai quả đào to lớn nhưng vô cùng săn chắc và đàn hồi, nhào nặn vô cùng thích tay, bàn tay to lớn của Dương Tuấn cũng không cầm hết hai quả đào tiên này.

- Ân, ưm, đừng thô bạo như vậy mà~ A~

Hiến Anh tay nắm lấy cánh tay lực lưỡng của Dương Tuấn, miệng cứ rên rỉ không ngừng, nhưng bất ngờ Dương Tuấn mút lấy một bên nụ đào khiến nàng rên lớn, hai tay che lấy miệng mình.

Dương Tuấn thì như một đứa trẻ mút lấy mút để nụ đào, như muốn rút tinh hoa bên trong quả đào vậy.

Cởi hẳn áo bào lẫn y phục, Dương Tuấn bắt đầu tham quan nơi mật động của Hiến Anh, bên trên mật động vô cùng sạch sẽ, mật động thì đóng mở liên tục, bên trong mật dịch đã tiết ra ướt đẫm hai bên đùi Hiến Anh.

Dương Tuấn đưa miệng hôn nhẹ lên cửa mật động, cái lưỡi như một con rắn nhanh chóng chui vào trong, khám phá từng tấc thịt hồng phấn.

- Nha~ Đừng mà~ Nơi đó, ưm, bẩn lắm~

Hiến Anh tay nắm chặt tấm da thú, ngửa người ra sau rên rỉ từng tiếng khi cái lưỡi giảo hoạt của Dương Tuấn quậy phá bên trong mật đạo của nàng.

Mật dịch như biết có kẻ xâm lấn thì trào ra ngăn cản, nhưng đều bị Dương Tuấn nuốt sạch, mật dịch ngòn ngọt lại có chút mằn mặn, lại có mùi thơm của hoa lan nhè nhẹ, khiến Dương Tuấn thích thú liếm láp mạnh và nhanh hơn.

- Ưm, a~Hiến Anh tay che miệng, cơ thể run rẩy, mật đạo bóp chặt lưỡi Dương Tuấn, Hiến Anh đạt cực khoái khiến một dòng lũ túa ra, phun ướt đẫm mặt Dương Tuấn.

Hiến Anh nằm trên giường mà cơ thể run rẩy, viền mắt có chút ướt át, nàng chưa có cảm giác nàu bao giờ.

- Nào, vẫn còn trò vui kia mà...

Dương Tuấn bế Hiến Anh dậy, cho mặt cả hai đối diện nhau, cự vật chỉ thiên hùng dũng lăm le trước mật động, chỉ cần một chút nữa liền sẽ xông thẳng vào mật động mà khuấy động.

- Nó to quá, có đau không?

Hiến Anh hai tay che mặt hơi hé ra để nhìn cự vật của Dương Tuấn, nó vô cùng to lớn và đầy gân xanh, nhìn vô cùng đáng sợ.

- Hơi đau một chút, nhưng sẽ sướng ngay thôi.

Dương Tuấn thì thầm bên tai Hiến Anh, răn cắn nhẹ vành tai của nàng, cự vật cũng từ từ tiến vào trong mật động, được một khoảng thì bị vướng phải cửa ải cuối cùng.

Cảm giác hơi bị thốn ở bụng, Hiến Anh hai tay vòng cổ Dương Tuấn, môi khoá chặt môi Dương Tuấn, hông nhấp mạnh một cái để cự vật vượt ải.

- Hư, a~

Cảm giác đau thốn tận óc, Hiến Anh rời bỏ đôi môi của Dương Tuấn, hai dòng nước mắt lăn xuống má, suốt 5000 năm cô đơn, cuối cùng nàng cũng được giải thoát, được yêu một người mà nàng cũng yêu.

- Anh nhi~

- Á, ư, phu quân~ Đừng thô bạo như vậy mà~ Ưm...

Dương Tuấn hét lớn, hông mạnh mẽ di chuyển, cự vật mài lên mật động bót chặt, đầu cự vật liên tục chạm vào bên ngoài hoa động, mật dịch tiết ra liên tục càng làm cự vật di chuyển nhanh hơn, môi.Dương Tuấn khoá lại môi Hiến Anh, lưỡi cả hai quấn chặt vào nhau....

Cự vật mài lên mật đạo nhanh hơn, hoa động hé mở, đầu cự vật lập tức xông thẳng vào, đập ầm ầm lên bên trong hoa động, khiến Hiến Anh miệng há hốc, nước bọt chảy ra ngoài khoé miệng làm nàng trông vô cùng dâm đãng.

Đặt Hiến Anh xuống giường, Dương Tuấn tay nhanh nhẹn nhào nặn hai quả bồng đào đang tung nẩy lên xuống, tạo ra đủ loại hình thù với nó, bỗng mật đạo trở nên chật khích, bóp chặt lấy cự vật, mật dịch tiết ra ướt đẫm tấm da thú dưới giường.

Cự vật cũng đạt đến giới hạn, đầu mở ra, tinh hoa trắng đ-c bắn xối xả vào trong hoa động, bơm căng tròn hoa động như quả bóng đồ chơi, tinh hoa hoà cùng mật dịch chảy thẳng ra cửa mật động, đọng thành một vũng dưới giường da.

.................

Tiếp tục thêm hai canh giờ, Dương Tuấn hoành hành Hiến Anh đỉ mọi tư thế, khiến trí tuệ của nàng hoàn toàn bị dâm diệt, chìm đắm trong nhục dục, cả hai đạt đến cực khoái không biết bao nhiêu lần, nhưng Dương Tuấn vẫn không ngừng lại chút nào cả.

Hiến Anh nằm vô lực trên giường, mật động vẫn còn tiết ra không ngừng tinh hoa trắng đ-c, miệng há hốc, mắt trợn lên, ú ớ những từ ngữ vô nghĩa.

Dương Tuấn ngồi một bên thở ra một hơi, cảm giác sau khi vận động thật mệt mỏi, hắn vuốt ve làn eo thon của Hiến Anh, sau đó ôm nàng vào lòng cùng say ngủ.

.................

P/S: Sắc hơi ngắn, xin lỗi đọc giả...

Chương 9: Nữ nhân thần bí

Buổi tối bỗng mất điện, không up chương được, xin lỗi đọc giả.

...................

Đã hai ngày từ lúc Dương Tuấn rời đi, Hồ Điệp ở trong hang động chờ đợi trong lo lắng, nhưng thật ra là vì Dương Tuấn chạy trốn nên đã lạc đường nên đang tìm kiếm đường về, Hồ Điệp cứ ngỡ là hắn ghét bỏ nàng nên đã rời đi, nước mắt rơi xuống mặt đất lại là một cánh hồ điệp lại được sinh ra.

Nhân tiện giới thiệu về Hồ Điệp, thật ra nàng chính là một đại năng từ thời Hồng Hoang, bình ngọc ở cuối hang động là nơi lưu giữ bản thể và toàn bộ tu vi của nàng, Hồng Hoang Yển Điệp thật ra là vật nuôi của nàng nên chúng lúc nào cũng ở bên cạnh để bảo vệ nàng, cả hang động này là một không gian đặc biệt, do bình ngọc là Hồng Hoang Bích Bình này tạo ra, vừa là một Tiên Khí không gian, vừa là một kiện Tiên Khí có linh trí đặc biệt vô cùng.

Hồ Điệp kí ức đều ở trong Bích Bình, nhưng nàng vẫn có kí ức khác, chỉ cần gặp nguy hiểm thì đem Bích Bình đập vỡ, mọi đều nguy hiểm sẽ không còn.

- Chủ nhân, người đừng buồn nữa, hắn sẽ trở về ngay thôi...

Một đàn yển điệp hoá thành bóng người mờ ảo, giọng nói nữ nhân êm dịu từ đó phát ra.

- Nhưng mà, ngực ta đau lắm, tại sao ta lại nhớ hắn chứ? Tên lưu manh đó đã làm gì ta?

Hồ Điệp ngây thơ hỏi người trong đàn yển điệp.

- Chủ nhân, người đã yêu rồi...

.......................................................

Dương Tuấn cùng Hiến Anh đang cố tìm đường về nhưng đã gần một ngày trời vẫn lang thang trong khu rừng này, Cung Loạn Sâm Lâm.

Cung Loạn Sâm Lâm nằm cách vách Nguyệt Ngọc 100 dặm, nhưng lại là một hiểm địa cực kì đáng sợ, nhìn như một khu rừng bình thường nhưng thật sự là mê cung không lộ ra, Ác Ma Thú thì tu vi khá cao, nhưng pháp lực nơi đây lại cực kì dồi dào, thiên tài địa bảo, mật tàng khắp nơi.

Dương Tuấn cùng Hiến Anh mặc dù đạp thân pháp đi ròng rã cả ngày vẫn chỉ thấy cây cối sung túc, ngoài ra chẳng có một bóng người hay Ác Ma Thú nào cả.

- Hộc, hộc, phù~

Dương Tuấn ngồi xuống một tảng đá lớn, thở dốc, pháp lực cũng đã cạn kiệt, Hoạt Lực Đan cũng có giới hạn, không sử dụng liên tục được.

- Phu quân, theo như ta thấy, chúng ta rơi vào mê trận rồi.

Hiến Anh nhìn chung quanh, cảm giác được điều gì đó.

- Mê trận? Có người ám hại chúng ta sao?

Dương Tuấn quay sang hỏi Hiến Anh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

- Không, mê trận này vô cùng tự nhiên, không có bàn tay con người sắp đặt.

Keng, kí chủ cần tìm ra trận nhãn, phá hủy nó mới có thể thoát ra.

Ý thức Dương Tuấn chìm vào hệ thống, hỏi về mê trận nơi đây.

Keng, phát hiện trận nhãn mê trận hướng Tây Nam 30 trượng.

Âm thanh hệ thống vang lên thì Dương Tuấn ngay lập tức bế Hiến Anh, chân đạp thân pháp, hướng hướng Tây Nam mà đi.

Một khoảng đất trống khô cằn xuất hiện trước mắt Dương Tuấn, một nơi chẳng có chút nào đặc biệt, một ngọn cỏ cũng không có, hoàn toàn là mặt đất nứt nẻ, khô hạn.

- Mắt trận ở đây sao?

Keng, kí chủ dùng đao vạch chữ Phá (破) xuống đất cách 20 bước phía trước kí chủ, mắt trận sẽ xuất hiện.
- Hiến Anh, nàng mau tìm chỗ nấp đi, ta sắp phá trận.

- Ân.

Dương Tuấn xuất ra Thiên Đao, lưỡi đao hừng hực tử hoả, chân Dương Tuấn đạp thân pháp, phi không giữa không trung, tay nhanh như chớp vung đao khắc đao khí xuống đất, nhanh chóng vẽ ra chữ Phá dưới đất.

Rắc... Rắc... Uỳnh...

Mặt đất khô cằn ngày lập tức nứt toác, như có vật gì đó bên trong đang cựa quậy, một vật to lớn trời lên, một con mắt màu đỏ rực, nhãn cầu hướng Dương Tuấn mà trừng mắt.

Keng, kí chủ nhanh chóng phá hủy trận nhãn, nếu không sẽ phải tìm mắt trận nơi khác.

Dương Tuấn nghe xong thông báo thì vung đao, chém ra một đầu hoả long cự đại, lao đến con mắt đang lơ lửng giữa không trung.

Uỳnh.... Răng rắc....

Hoả long xuyên qua con mắt, nó như thuỷ tinh bắt đầu rạn nứt, sau đó tan vỡ thành từng mảnh nhỏ tiêu tán trong không trung.

Ầm... Ầm...

Không gian ngay lập tức chấn động, Dương Tuấn và Hiến Anh ngay lập tức bị một lực lượng kì lạ kéo đi, xuyên qua một thông đạo sáng chói, khi ánh sáng loá mắt tắt đi thì cả hai đã đứng cách Cung Loạn Sâm Lâm 50 dặm, chỉ cần đi tiếp 50 dặm thì sẽ đến vách Nguyệt Ngọc ngay.

Ba canh giờ sau, Dương Tuấn và Hiến Anh cũng đến được vách Nguyệt Ngọc, bước vào trong hang động, từng đàn yển điệp từ đâu bay đến tới tấp, Hồ Điệp từ một góc động chạy ra, ôm chầm lấy Dương Tuấn, nước mắt lã chã.

- Hức, tên đáng ghét, ngươi có phải chán ghét ta rồi không? Oa, hức...

Dương Tuấn vỗ về bờ vai của Hồ Điệp, vuốt ve mái tóc của nàng, để nàng khóc hết nỗi lòng sẽ tự nhiên vui vẻ.

Một giờ sau, khi Hồ Điệp khóc xong thì trong hang cũng đã lít nhít yển điệp, Hồ Điệp lấy tay quệt mắt, nhìn Dương Tuấn hỏi.

- Tại sao ta lại nhớ tên xấu xa như ngươi chứ? Tại sao ngươi không chết ở đâu luôn đi, hức, còn quay về làm gì?
- Người ta đã yêu thương ở đây, làm sao ta có thể bỏ đi được?

Dương Tuấn ôm Hồ Điệp vào lòng, nói.

- Ân, vậy nàng ta là ai?

Hồ Điệp đỏ bừng mặt dựa vào lòng Dương Tuấn, nhưng bất chợt nhận ra sự hiện diện của Hiến Anh.

- A, nàng là Hiến Anh, sau này sẽ là tỷ muội tốt của nàng.

- Cái tên đáng ghét này, Yển Điệp, cắn chết hắn.

Hồ Điệp nghe hiểu ẩn ý bên trong câu nói của Dương Tuấn, ngay lập tức nổi giận đùng đùng, ra lệnh Yển Điệp tấn công hắn.

Đàn yển điệp đông đảo ngay lập tức cuốn lấy Dương Tuấn, chỉ trong nháy mắt Dương Tuấn đã không còn một mảnh xương.

Bụp... Bụp...

Bỗng nhiên đàn yển điệp nổ tung, bên trong rơi ra một giọt máu tươi, cả đàn nổ tung trở thành một cơn mưa máu, từ những giọt máu đó hoà lại thành một người, Dương Tuấn.

Keng, diệt sát 107 Hồng Hoang Yển Điệp nhận được 53 vạn sát điểm và pháp lực.

Âm thanh hệ thống vang lên, khiến Dương Tuấn trong lòng đánh một cái mừng rỡ, pháp lực cùng sát điểm nhiều như vậy, sau này thiếu hụt có thể mượn nhờ Hồ Điệp một thoáng.

- Ngươi, ngươi, tại sao không chết đi....

Hồ Điệp tức giận dậm chân xuống đất, sau đó ngay lập tức chạy vào cuối hang động.

- Hiến Anh, ta xin lỗi, chỉ là cho nàng phải làm nhị phu nhân rồi.

Dương Tuấn bước đến cạnh Hiến Anh, vòng tay ôm eo nàng, nói.

- Ân, phu quân, chỉ cần người yêu ta, thì ta không cần gì nữa cả.

Hiến Anh tựa đầu nàng vào ngực Dương Tuấn, nói.

- Vậy, giải quyết chuyện trước mắt đã...

Dương Tuấn bế Hiến Anh lên, phi ngay vào cuối hang, bên trong hơi vang ra tiếng nói giận dữ của Hồ Điệp thì một lúc sau đầ tiếng thở dốc, rên rỉ của hai nữ nhân và một nam nhân không ngừng vang dội trong hang động.

.............................................

Tuyết Bích Thần Sơn, Hoàng Minh đại lục, Đế Quốc Lan Tư, là một ngọn núi tuyết cực kì to lớn, là một hiểm địa cực kì nguy hiểm đối với bất cứ tu sĩ nào, nhưng trên đỉnh núi cao vút mây xanh đó bây giờ lại xuất hiện một quang trụ xanh lam, bên trong là một toà lâu đài bằng tuyết bích cực lớn, pháp lực toả ra vô cùng đậm đặc, đứng trên đỉnh lâu đài là một cô gái với mái tóc đen mượt, khuôn mặt xinh đẹp, vóc dáng ngạo nhân, mặc một bộ y phục trắng tinh, khiến nàng ta vô cùng thuần khiết, không nhiễm chút bụi trần.

- Lan Điệp, đến lúc khai mở trận chiến của ta và ngươi rồi.

Cô gái nói mấy câu, sau đó biến thành một luồng khói xanh lam, dung nhập vào trong quan tài băng đang lơ lửng giữa không trung trong đại điện.

....................................................

P/S: Hôm nay khá rảnh nên sẽ cố up thêm 2c nữa.

Chương 10: Ma chiến tam quốc

Chương liên quan giớĩ Tam Quốc nhưng sẽ được biên chế lại nên sẽ không giống, đừng trách a.

................................

Ngày hôm sau, Dương Tuấn sau khi đột phá tu vi đến Khai Thể tầng 3, Thần Hồn Sư Hoàng cũng đã mọc ra bộ lông vàng óng, nhưng nó vẫn cứ ngủ say mà chẳng thèm đếm xỉa gì đến Dương Tuấn, hắn cũng hết cách rồi.

Keng, mở ra gói quà Trưởng Thành lớn nhận được bát phẩm pháp khí Sư Hoàng Chiến Kích.

[Sư Hoàng Chiến Kích]: Thượng Cổ Sư Hoàng sau khi chết đi, chân linh cường đại hoá thành chiến kích, uy lực vô song.

Keng, mở ra gói quà Tăng Cấp nhỏ nhận được Huyền giai lục phẩm Nộ Hống Sư Vương.

.....................

- Đồ tốt, cũng đến lúc đổi vũ khí rồi, Thiên Đao độ sắc bén cũng đã hư hao.

Dương Tuấn nâng chiến kích màu vàng rực trên tay, đầu kích là một đầu sư tử vô cùng uy dũng, mũi kích nhọn hoắt sắc bén, có chút nặng nhưng bước vào Khai Thể cảnh cũng cần rèn luyện cơ thể nên cũng không quan trọng cho lắm.

Keng, sát điểm đạt đến 263 vạn, có hay không sử dụng 250 vạn để nâng cấp hệ thống?

Hệ thống âm thanh vang lên, khiến Dương Tuấn trầm tư suy nghĩ.

- Nâng cấp có gì tốt?

Keng, sau khi nâng cấp mở ra các công năng Nghề Nghiệp, Cây EXP và bán ra các loại vật phẩm mới trong cửa hàng hệ thống.

[Nghề Nghiệp]: các loại nghề nghiệp như Kiến Pháp Sư, Đoán Đế Sư, Tạo Tiên Sư, Dung Đan Sư,.v.v.

[Cây EXP]: mỗi giờ tự động sản sinh ra một lượng exp nhất định, có thể bạo.

........................

- Được, nâng cấp.

Keng, nâng cấp cần 12 giờ, đã tiêu hao 250 vạn sát điểm, tiến hành nâng cấp, công năng túi dồ vẫn sử dụng được.

- Mười hai giờ sao? Hôm nay cũng không ra ngoài, nên làm gì đây?

Dương Tuấn vuốt cằm suy nghĩ, bỗng sực nhớ ra gì đó.

- Đúng rồi, vẫn còn cái đó.

Dương Tuấn từ túi đồ lấy ra một tờ giấy nhỏ màu tím, bên trên có khắc chữ GAME bằng vàng, vô cùng tinh xảo.

- Tiến vào không gian 101 Trò Chơi....

Dương Tuấn vẽ tờ giấy trên không trung, sau đó từ hư không xuất hiện một lỗ đen, kéo Dương Tuấn vào trong.

Mở mắt ra, nơi đây là một căn phòng, chung quanh là sự mênh mông của hắc ám, từng ô hình vuông với viền sáng xanh xếp gần nhau ở khắp nơi, tạo ra một không gian như đang chơi game VRMMORPG vậy.

- Chào mừng đến với Thế Giới Trò Chơi, trò chơi số 1 là Ma Chiến Tam Quốc, có 4 nhiệm vụ.

Một cô gái xinh xắn với mái tóc bạch kim xuất hiện, vẻ mặt tinh nghịch nói với Dương Tuấn.

- Nhiệm vụ số 1: Tình Tay Ba?

• Giúp Lữ Bố giết Đổng Trác, kết duyên giữa Lữ Bố và Điêu Thuyền với nhau.

• Đánh bại Lữ Bố, Đổng Trác, cướp lấy Điêu Thuyền.

• Giúp Đổng Trác giết Lữ Bố.

- Nhiệm vụ số 2: Luận Anh Hùng.

• Giết Tào Tháo, cứu Lưu Bị để tụ hợp lại cùng huynh đệ kết nghĩa vườn bàn đào.

• Giết Lưu Bị, kết oán cùng Quan Vũ và Trương Phi.

- Nhiệm vụ số 3: Đánh bại Ngũ Lương Tướng Ngụy Quốc.

• Đánh bại ngũ lương tướng phò Tào Tháo là Trương Liêu, Từ Hoảng, Lạc Tiến, Vu Cấm và Trương Cáp.

- Nhiệm vụ số 4: Đánh bại Ngũ Hổ Tướng.

• Đánh bại Ngũ Hổ Tướng là Triệu Vân, Quan Vũ, Trương Phi, Mã Siêu, Hoàng Trung........................................

Quy tắc trò chơi: Pháp lực vô hạn, tu vi không bị áp chế, vẫn có thể tăng cấp, túi đồ và công năng khác có thể sử dụng, huyết mạch không bị áp chế.

Ngoài ra còn có một tồn tại mạnh mẽ khác Ma Chủ.

Truyền tống đến vị trí đầu tiên: Hoàng Cân.

.................

Dương Tuấn mắt chói loá, lần nữa mở mắt thì đang ở trong một cổ thành, nhìn không khác gì một toà thành nào ở Chu Linh đại lục cả, nhưng có điều pháp lực nơi đây có chút nồng đậm mà thôi.

- Mau chạy a, Trương Giác nhập ma rồi...

- Oa, oa....

Bỗng nhiên từ đâu bụi cát cuồn cuộn, từng người dân mặc áo vải thô, tóc rối tung, vẻ mặt sợ hãi chạy tán loạn, có đứa trẻ vấp ngã trên đất, khóc lóc.

Rống....

Một tiếng rống lớn vang lên, mấy căn nhà gỗ bị phá hủy tan tành, một bóng đen khổng lồ bước ra, hai cánh tay đen kịt đầy vẫn xanh, đôi mắt đỏ ngầu, sau lưng là đôi cánh đá khổng lồ, cao đến 5 trượng, vô cùng khủng bố.

Keng....

Nhập Ma: Trương Giác.

Tu vi: Luyện Thể cảnh viên mãn.

Trạng thái: Ma niệm nhập thân, hoá ma.

....................................

- Tu vi yếu như vậy?

Dương Tuấn xuất ra Sư Hoàng Chiến Kích, đạp lẻn thân pháp, mũi kích bén nhọn xuyên qua đầu Trương Giác hoá ma.

Rống......

Trương giác hoá ma ngửa đầu gào rống, sau đó giống như tờ giấy bị đốt rụi, tan thành tro bụi giữa không trung.

Keng, nhận được 1000 sát điểm và pháp lực.

- Chậc, yếu như vậy sao? Có lẽ nên hỏi đường đi Lạc Dương, Hán Thiếu Đế chắc cũng sắp lên ngôi rồi nhỉ?Dương Tuấn xoay đầu, tìm một người nào đó nhưng chẳng thấy một bóng người nào cả, hắn đành thở dài rời đi.

Từ đống tro bụi của Trương Giác, bay ra một luồng khói đen, hướng Lạc Dương mà bay đi, Dương Tuấn không hề hay biết.

Lạc Dương, Hán Linh Đế băng hà, hoàng tử lên ngôi, tự Hán Thiếu Đế, Viên Thiệu liên hợp Đổng Trác trừ khử hoạn quan, nhưng Đổng Trác vì muốn khống chế triều đình mà lập kế lừa Viên Thiệu, phế Hán Thiếu Đế, lập Lưu Hiệp lên ngôi, Viên Thiệu khi chạy trốn nghe tin thì trở về, thảo phạt Đổng Trác, thiên hạ đệ nhất mĩ nhân Điêu Thuyền lợi dụng thân tín Đổng Trác là Lữ Bố phản loạn, Lữ Bố do dự nhưng vẫn đồng ý chỉ chưa thực hiện ngay, nhưng Đổng Trác lại mê mẩn sắc đẹp Điêu Thuyền, giành lấy nàng ta, khiến cả hai xung đột, Lữ Bố quyết định đứng dậy đánh giết Đổng Trác khi Đổng Trác bị Viên Thiệu và các chư hầu đánh bại, lui về Trường An.

Về sau Điêu Thuyền đem lòng yêu thương Lữ Bố thật sự, nên luôn luôn kề cạnh Lữ Bố.

Dương Tuấn cũng nghe tin mà đến Trường An, đạp thân pháp tiến vào Trường An thành, đại chiến khắp nơi, xác người như núi, máu chảy thành sông, Dương Tuấn cũng chẳng quan tâm tìm kiếm Đổng Trác và Lữ Bố.

Ầm....

Mặt đất bỗng nhiên rung động, mấy căn nhà phía xa sụp đổ, Dương Tuấn ngay lập tức hướng chỗ đó mà đi.

- Đổng Trác lão tặc, nhịn gì cũng Chiến Thần Lữ Bố ta có thể nhịn, chỉ có giành nữ nhân với ta quyết không nhịn.

- Dám phản ta chỉ vì một nữ nhân, đáng chết.

Đến nơi, mặt đất đã rạn nứt kinh khủng, máu vẩy khắp nơi, bên dưới đang có một người mặc giáp đỏ, mũ giáp có hai tiên vĩ, trên tay cầm chiến kích cực lớn, đối chiến cùng một người đàn ông khoảng tứ tuần, vác lang nha đao (đao lớn có lưỡi răng cưa như răng sói), vũ khí va chạm liên tục, tia lửa toé ra liên tục.

- Lữ Bố, ta đến giúp chàng....

Từ phương xa chạy đến một nữ nhân, nhan sắc phải nói tuyệt mỹ vô song, mày liễu mắt phượng, trên tay cầm kiếm, chạy đến bên cạnh Lữ Bố.

- Liệt Thiên Phần Thế....

Lữ Bố hét lớn, Phương Thiên Hoạ Xích trong tay bùng lên lửa đỏ, chân đạp mạnh, lao lên không trung, giáng một kích đầy uy lực xuống Đổng Trác.

- Đảo Hành Nghịch Thiên....

Đổng Trác không yếu thế vung bản đao đỡ một kích của Lữ Bố, thân hình to lớn lung lay một chút, nhưng đỡ được một kích mạnh mẽ của Lữ Bố, ngay lập tức vung lưỡi đao chém về Lữ Bố, nhưng Điêu Thuyền từ lúc nào đã xuất hiện đỡ lấy một đao của hắn.

- Phong Hoa Tuyết Nguyệt....

Điêu Thuyền vung kiếm với tốc độ siêu việt, ánh kiếm chớp loé liên tục, Đổng Trác dùng đao chắn được nhưng bị thương lỗ chỗ, quỵ gối xuống đất.

- Khụ khụ, ta cho các ngươi xem....

Đổng Trác ho ra mấy ngụm máu, sau đó mắt đỏ ngầu, cơ thể bắt đầu bành trướng, cao hơn 6 trượng, cả người đen kịt, trên đầu mọc sừng, móng vuốt đen kịt dài sắc bén.

- Không ngờ ngươi học Ma Thuật từ Tả Từ, nhưng ta không sợ đâu....

Lữ Bố hét lên định lao đến thì bàn tay khổng lồ của Đổng Trác ma hoá quạt ngang, đánh bay Lữ Bố ra xa.

Ầm....

- Lữ Bố~

Điêu Thuyền chạy đến đỡ lấy Lữ Bố, bộ giáp đã vỡ một nửa, khoé miệng vương vãi máu tươi, Lữ Bố đã thụ thương.

Keng.....

Ma Hoá: Đổng Trác.

Tu vi: Nhập Linh tầng 9.

Trạng thái: Ma thuật bạo phát khí lực, ma hoá.

...................................

- Đến lúc rồi....

Dương Tuấn ngồi xếp bằng trên một mái nhà cách đó không xa, đôi mắt nhắm lại mở ra, tay nắm Sư Hoàng Kích, đạp thân pháp tiến lên.

...................................

P/S: Chương ngắn, đang nghiên cứư giới Tam quốc cùng các giới khác để viết truyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau