BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Đoạn kiếm trấn áp

Ngày hôm nay, Phục Long cổ thành nhận được một tin, hôm qua một hoàng thất của Bắc Tinh hoàng triều bị giết tại nơi đông người, hơn nửa chỉ là Hư Linh cảnh giết Độ Kiếp cảnh, được biết Bắc Tinh hoàng triều ở Duy Long đại lục là rất có danh tiếng, ở Lăng Nguyệt đế quốc chính là xưng vương, lão tổ Ngụy Tiên có hơn 10 người, trên dưới 1 vạn người Lôi Tiên Kiếp tu vi, tuy tên hoàng thất kia không phải nhân vật quá quan trọng, nhưng cũng là người của Bắc Tinh hoàng triều, giết người của họ chính là đánh mặt họ.

Dương Tuấn lại kết thêm một mối thù hận phiền phức.

Một tin tức động trời khác, chính là gần Tam Doanh cổ tích xuất hiện một cái động phủ của một vị cường giả từ Tiên Giới trở về phàm giới tạ thế, bên trong có chứa truyền thừa nghịch thiên, bảo vật vô số, khiến Dương Tuấn cũng động tâm, bảo vật hắn muốn tìm là cần vài gốc Tiên thảo, còn những thứ khác hắn không thèm quan tâm, Ma Thân Pháp Tắc tầng 1 hắn còn chưa đạt đến.

Ma Thân Pháp Tắc phân chia làm:

- Nhân Mạch: có mười tầng, dùng thảo dược trân quý luyện thành dược dịch, ngâm trong dược dịch đó, hấp thu dược lực cường hoá từng tế bào một, mỗi lần đạt một tầng sẽ có một vạch đỏ trên bả vai, biểu tượng cho một mạch. đọc truyện tại.

- Ma Đồ Thập Mạch: có mười tầng, cắn nuốt tiên thảo, tăng lên từng mạch, cường độ cứng rắn của thân thể ngang bằng Tiên khí cùng mạch (nhất mạch = nhất phẩm).

Khi đạt đủ hai mạch trên, Ma Thân Pháp Tắc đạt tiểu thành, đại thành thì hệ thống không có giải thích.

............

Dương Tuấn dẫn theo Hương Ngọc chạy đến động phủ kia, cách cũng không xa, khoảng hơn 300 dặm, đối với tốc độ Dương Tuấn mà nói, vài hơi thở liền tới nơi.

Nơi này đã đông nghịt người, cũng bởi vì việc Tam Đại Thần Khí xuất hiện mà ở đây với cùng đông đúc, không ngờ một chỗ mà có nhiều kỳ ngộ như vậy.

- Mở ra rồi....

Có người hét lớn, một quang trụ khổng lồ bắn lên tận trời, dòng lũ người ùn ùn kéo vào trong, từng bóng từng bóng người biến mất bên trong, Dương Tuấn cùng Hương Ngọc cũng bước vào, lập tức bị truyền tống đi, xuất hiện trong không gian kỳ lạ khác.

Lúc đầu nói là động phủ, nhưng bây giờ lại là một phiến không gian, bao la mênh mông, sông núi trùng điệp, vô cùng hùng vĩ, không giống một cái động phủ như lời nói, mà xung quanh cũng không có một người nào khác, biến mất hoàn toàn.

- Không có một người? Động phủ ở đâu à?

Dương Tuấn xoay ngang xoay ngửa, nhìn xung quanh không có bóng người, duy chỉ có Hương Ngọc vẫn còn đứng một bên với hắn, một đường hướng lên phía trước, chẳng mấy chốc Dương Tuấn cùng Hương Ngọc đi đến một vực cốc.

Đúng lúc này có vài bóng người cũng bay tới, bốn nam ba nữ, nam thân hình thon dài anh tuấn, nữ dung mạo khuynh đảo chúng sinh, nhìn cũng liền biết, không cùng một nhóm đi chung.

- Tử Cốc Khi Vực? Tại sao nó chạy đến chỗ này? Nhưng cũng tốt...

Một tên nam tử có vẻ hiểu biết về cốc vực u ám này nói, sau đó không ngần ngại nhảy vào trong, biến mất trong làn khói đen bao phủ bên trên vực cốc.

Sau đó những người còn lại cũng nhảy xuống, chỉ còn một nữ tử ngần ngại không dám nhảy, nhìn về phía hai người Dương Tuấn, sau đó cất bước tiến lại gần hai người họ.

- Xin chào hai vị đạo hữu, ta là Lạc Huyền Thư, đệ tử của Lạc Hương môn, hai vị có thể cho ta đi cùng được không?

Lạc Huyền Thư bộ dáng xinh đẹp nhút nhát, giống như lần đầu ra khỏi tông môn đi lịch lãm, hai tay nắm chặt cổ tay áo, Dương Tuấn nhìn nàng liền có chút hảo cảm, với lại hắn cũng không sợ người này làm gì được hắn cùng Hương Ngọc, đồng ý cho nàng đi cùng.

Nhảy vào trong vực cốc, ba người Dương Tuấn bị hắc vụ bao phủ, biến mất trong đó, bên trong một mảnh tối om, nhưng chỉ một lúc thì ở dưới chân có một mảnh sáng, cả ba bị ánh sáng đó bao trùm, khi mở mắt ra đã thấy mình ở trong một cái hành lang, hai bên là tường gạch đá màu đen, có dạ minh châu đính trên trần, chiếu xuống ánh sáng nhè nhẹ.

- Huyền Thư cô nương, cô có biết Tử Cốc Khi Vực là gì không?

Dương Tuấn xoay sang hỏi Huyền Thư, hắn cũng không biết Tử Cốc Khi Vực là gì, mà cái hệ thống khốn nạn này cũng không chịu nói, phán một câu là kí chủ tự tìm hiểu, khiến hắn giận sôi.

- Ưm, Tử Cốc Khi Vực là một bảo tàng có chân của các cường giả khi toạ thế, mỗi thời điểm lại chạy một chỗ khác, bên trong có chứa tích lũy cả đời của một cường giả.

Huyền Thư một bộ hiểu biết nói, trên mặt không thể che giấu sự xúc động.

- Thì ra là vậy sao?

Dương Tuấn cất bước đi về phía trước, hành lang vô cùng dài, hơn nữa lại không có cơ quan mật gì, một đường thẳng tiến về phía trước, nhưng Dương Tuấn bỗng cảm thấy kì lạ, bởi vì hành lang này như đi mãi không hết, vẫn là hành lang phía trước một mảng tối, dạ minh châu trên trần chiếu sáng, khiến Dương Tuấn bắt đầu hoài nghi, có phải mình đã lâm vào ảo trận, nhưng lập tức cười cười, tinh thần lực của hắn ngang bằng với cường giả Ngụy Tiên cảnh, hơn nữa có hệ thống tự động phát hiện trận pháp, làm sao có thể lâm vào ảo trận.

Như vậy, cái hành lang này có chỗ đáng nghi.Lấy ra Tuyệt Thiên bổng, Dương Tuấn dùng sức đâm một cái, những tưởng tường đá sẽ thủng một lỗ, nhưng nó lại không chút nào trầy xước, ngay cả một dấu hằn cũng không có, khiến Dương Tuấn giật mình.

Loại đá này là gì, tại sao cứng rắn như vậy?

Cạch.... Cách.... Két....

Bỗng nhiên tường đá mở ra, hiện ra một vùng đất xanh mát, thảo mộc tươi tốt, đại thụ che trời, vô cùng hùng vĩ, phía xa lại có một trang viên u nhã, điều đặc biệt là, cả vùng đất này bị bao tròn bởi một tường đá, chất liệu như đúc tường đá trong hành lang.

Nếu như vậy, hành lang kia là hình tròn, nhưng bóng tối làm người khác không cảm giác được ngã ngoặt, cứ như vậy tiến về phía trước, đi cả đời cũng không tới nơi, chỉ cần dùng lực lượng nhất định đánh lên tường đá, cơ quan sẽ tự động mở ra, ba người Dương Tuấn tiến về trang viên kia.

Trang viên rộng lớn, chia làm bốn khu lớn, Bảo Khố, Luyện Khí Đường, Luyện Đan Đường cùng một chỗ ở đơn giản xây chung với một dược viên, tiên khí ngào ngạt, phát hiện bên trong dược viên này đều là tiên dược nhị phẩm, đều trên một ngàn năm, vô cùng trân quý, có lẽ vị cường giả kia khi lên tiên giới thì tu vi không tiến, đành trở về phàm giới ẩn cư, đem theo một ít tiên thảo về đây, trồng xuống, sau đó chưa kịp thu lấy đã tạ thế, hoặc có nhiều khả năng khác cũng không chừng.

- Dương Tân Thảo? 2 ngàn năm...

Phát hiện một gốc tiên thảo cần cho Ma Thân, Dương Tuấn lập tức thu lấy, một cây thảo dược màu vàng óng, thân dài hai ngón tay, chỉ có một phiến lá màu đỏ, Dương Tuấn đôi mắt phát sáng, khi thấy một gốc tiên thảo khác, cao 3 tấc, toàn thân màu xanh lam, toả ra hàn khí bức người, là Hàn Thương Thảo.

Một gốc lại một gốc, bị Dương Tuấn thu vào trong túi đồ, về phần Huyền Thư đã chạy đi Luyện Khí đường, Hương Ngọc lại thích thú chạy đi tới bảo khố.

- Aaaaa.....

Một đường thu lấy thảo dược, Dương Tuấn chưa kịp vui mừng thì tiếng hét của Hương Ngọc vang lên từ chỗ bảo khố, Dương Tuấn một hơi cuốn lên dược viên, chạy đến bảo khố chỗ Hương Ngọc, chỗ này bây giờ có hào quang vạn trượng cao, không biết Hương Ngọc đã làm gì.

- Aaa, Dương Tuấn, cứu thiếp....

Hương Ngọc sợ hãi chạy ra núp sau lưng Dương Tuấn, vẻ mặt sợ sệt nhìn phía trước quầng sáng, có một bóng đen khổng lồ đang từ từ bước ra, Dương Tuấn cũng cảnh giác lên, bởi vì hệ thống cũng không có dò thông tin được thứ này.

Bạch ----

Dương Tuấn mặt mơ hồ, bóng đen khổng lồ kia bước ra khỏi vầng sáng, lại là một con gà đen, hai cánh chống lên hai bên hông, mặt ngửa lên tận bầu trời, một bộ kênh kiệu bước ra, đôi mắt khinh thường nhìn hai người Dương Tuấn.

- Phi, phàm nhân xấu xí, còn không quỳ xuống dưới chân bổn toạ.
Bất ngờ con gà đen này hé mỏ gà nói chuyện, nó ít nhất là Linh Thú Nguyên Chân cảnh, mới có linh trí để nói chuyện, nhưng nhìn nó thì không giống một con Linh Thú, càng không phải là Ma Thú.

Tiên Thú?

Dương Tuấn trong đầu hiện lên một cái suy nghĩ, nhưng lập tức nhổ một ngụm nước bọt, chà chà đạp cái ý nghĩ đó, con gà như vậy mà là Tiên Thú, cũng lâu không ăn thịt gà, thật muốn ăn gà nướng.

Trên tay Dương Tuấn xuất hiện một thanh Tiên khí hình dáng thai dao, nhỏ nhưng sắc bén, ánh mắt đói khát nhìn con gà đen kia.

- Gà đen, mau vào miệng ta....

Dương Tuấn gào lên, lao về phía con gà đen kia, kiếm vực mở ra, vô tận kiếm khí bao trùm không gian xung quanh, con gà đen kia trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, bỗng nhiên nửa ngồi nửa nằm xuống đất, chân bắt chữ ngũ, nhàn nhã nhìn Dương Tuấn đang lao tới.

Choang....

Vô tận kiếm khí quét qua con gà đen, nhưng bỗng nhiên thân ảnh con gà đen không ngờ biến mất, Dương Tuấn nhìn xung quanh, bỗng nhiên sau ót lạnh lẽo, từ hư không có một cái mỏ gà màu vàng xé gió lao ra, Dương Tuấn đấm ra một quyền, nhưng bất ngờ cái mỏ kia cứng rắn lẫn sắc bén vô cùng, cánh tay Dương Tuấn bị đâm thủng, xương cốt tan ra từng mảnh, huyết nhục bầy nhầy.

- A....

Dương Tuấn lùi về sau, cánh tay đã hoàn toàn bị đoạn, con gà đen kia lần nữa xuất hiện, bộ dáng nhàn nhã, đôi chân gà nhè nhẹ bước ra từng bước, nhưng bên trong lại chứa sự kì diệu vô cùng, khiến người ta muốn nắm bắt cũng không được.

- Phàm nhân.... Ồ?

Con gà đen vừa định nói gì đó thì giật mình ồ lên một tiếng, Dương Tuấn cũng giật mình, bởi vì thanh đoạn kiếm trong túi đồ rung động, phá không ra ngoài, lơ lửng trên bầu trời, toả ra khí tức cường đại đến nghẹt thở, ngay cả Dương Tuấn cũng gần như chịu không nổi, con gà đen kia thì nằm rạp dưới đất, đôi mắt gà ngập tràn sợ hãi.

- Hắc Lịch Thần Kiếm? Phàm nhân, ngươi là cái gì của Trầm Khiếu Phong?

Con gà đen gầm lên, không còn âm thanh của một con gà, mà giống như giọng nói của một con người.

- Có lẽ ta là cháu trai hắn thì phải?

Dương Tuấn miễn cưỡng nói ra, hắn cũng không biết thực hư ra sao, đành nói mình là cháu trai của Trầm Khiếu Phong.

- Hừ, năm đó ta chính là Nạp Kê Thiên Yêu, năm đó mở ra Thượng Cổ Hưng Chiến, toàn bộ Tiên Vương đều tham gia, ta cùng tên khốn kiếp Trầm Khiếu Phong kia ở cuối cùng giao chiến, ta bị thanh Hắc Lịch Thần Kiếm chém đứt tu vi, trở về Ngụy Tiên nhỏ nhoi, trở về nguyên hình là một Hắc Vũ Ma Kê, bị tên đó trấn áp, phong ấn trong Phích Lịch Hoả Bình, nhưng cũng không đáng buồn, ta cũng đánh hắn trọng thương, tu vi cũng giảm xuống ghê gớm, Hắc Lịch Thần Kiếm cũng bị phá hủy, haha, không ngờ, lại gặp được thân nhân của hắn.

Con gà đen điên cuồng gào lên, sau đó cuồng khiếu ha hả, ánh mắt đầy thù hận nhìn Dương Tuấn, khiến hắn lạnh cả người.

Ông....

Đoạn kiếm trên không trung rung động, một luồng sáng đen bắn ra, xuyên qua người con gà đen kia, trong đôi mắt con gà đen hiện lên vẻ sợ hãi, nó gào lên.

- Không.....

Ông.....

Thanh đoạn kiếm lần nữa rung mạnh, con gà đen kia bị đoạn kiếm kéo vào trong đoạn kiếm, leng keng một tiếng, thanh đoạn kiếm uy vũ lúc nãy trở thành một thanh đoạn kiếm bình thường rơi trên mặt đất, Dương Tuấn cầm lên, tỉ mỉ xem xét, nhưng không biết được thanh đoạn kiếm này có chỗ nào đặc biệt, làm sao nhốt được một đầu gà đen cường đại như vậy.

Hương Ngọc một bên dùng đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn Dương Tuấn, nhìn chằm chằm cánh tay bị thương của hắn đang từ từ khôi phục lại, thì loay hoay tìm thứ gì đó muốn băng bó cho hắn, còn định xé lấy quần áo, Dương Tuấn mỉm cười, xoa xoa đầu nàng một cái, trong đầu hắn nhộn nhào vô cùng nhiều suy nghĩ.

Còn quá nhiều bí mật về thân thế của hắn...

----------- o0o ------------

Chương 52: Đăng Tiên Lộ

Rời khỏi vùng đất đó, hành lang đá kia tự động tách ra, lộ ra một thông đạo khác, Dương Tuấn ba người tiến vào trong, hắn thật sự hoài nghi, đây có thật là động phủ của một tiên nhân tạ thế, hết không gian này rồi lại có không gian khác, thật không biết còn bao nhiêu cái không gian nữa.

Chỉ sợ, có nhiều chuyện khác nữa sẽ xảy ra....

Vút....

Bỗng nhiên, không gian trước mặt ba người Dương Tuấn vặn vẹo biến đổi, một không gian khác bỗng nhiên hiện ra, khắp nơi tối tăm, mặt đất khô cằn nứt nẻ, xa xa có từng dòng nham thạch nóng bỏng đang chảy, núi lửa phun trào, nhiệt khí kinh người.

- Lại một không gian khác? Lần này sao đông người như vậy?

Dương Tuấn bất ngờ, bởi vì nơi này không vắng vẻ như trước, mà rất đông người, người người vẻ mặt hưng phấn chạy về phương xa, có một toà đại lục đang lơ lửng trên không trung, toả ra khí tức hồng hoang, tiên khí lượn lờ.

- Tiên đảo?

Dương Tuấn đạp không mà lên, hai tay ôm lấy hai người Hương Ngọc và Huyền Thư, tốc độ nhanh đến cực hạn chạy về phía kia, toà tiên đảo kia có gì đó đang thu hút hắn.

" Nhị nhật tận thiên tàn......

Tiên lục chạm giới phàm.....

Hủy hoại muôn sinh linh....

Khai thông đăng tiên lộ......

Thoát khỏi đại tai ương......"

Văng vẳng trong hư không có một giọng nói kì lạ, không những vậy, mà cả tu tiên giới này đều nghe thấy, Dương Tuấn đang chạy đến toà tiên đảo kia thì dừng lại, hắn phát hiện ý nghĩa của bài thơ kia, ý tứ chính là tu tiên giới này sắp gặp đại nạn.

Mà những lão gia hoả gần bước vào Ngụy Tiên hoặc những người ở trong Lôi Tiên kiếp cảnh nghe được đều run sợ, 2 ngày nữa, chỉ sợ cả tu tiên giới này sắp bị hủy diệt.

Nhưng mà tu tiên giới này không chỉ có một, mà còn rất nhiều, hủy một cái thì đã sao?

" Khai thông đăng tiên lộ", ý nghĩa là muốn có người đạt đến Ngụy Tiên, mở thông đạo đi Tiên giới, mới mong thoát khỏi đại nạn này.

Dương Tuấn rung động, tu vi hắn hiện tại là Hư Linh, tổng hết điểm thăng cấp cũng đủ tiến đến Vô Hoa tầng 3 mà thôi, không đủ a....

Nếu đã vậy, phải đại khai sát giới một hồi.....

Dương Tuấn đẩy cả hai người Hương Ngọc và Huyền Thư vào trong không gian hậu cung, một lúc nữa sẽ không có ai có thể bảo hộ được hai người, Dương Tuấn trên người toả ra nồng nặc sát khí, phi thân lao đến toà tiên đạo kia, chỗ kia đang có rất nhiều người, hơn nữa hình như là đang tranh đấu.

Đôi mắt từng người đỏ ngầu, máu tươi vẩy trong không trung, khắp nơi có người ngã xuống nằm trong vũng máu, có người quá yếu nên tại chỗ bạo thể, hoá thành sương máu.

Mặc kệ tất cả, Dương Tuấn lấy ra Tuyệt Thiên bổng, một bổng che trời xuất hiện, khí tức cường đại đến nghẹt thở, bên trên còn gia trì thêm Nhất Kích Tất Sát công năng, lực lượng pháp tắc bùng nổ, cự bổng đập xuống đám người bên dưới.

Một bổng bao quát 20 dặm, trong tranh đấu có người cảm nhận uy hiếp tử vong, nhưng chưa kịp phản ứng thì cự bổng kia đã đập xuống, người chết vô số, ít nhất có hơn ngàn người, mà trong đó, Dương Tuấn đã có hơn 1000 điểm thăng cấp, đủ để bước lên Nguyên Chân canh viên mãn.

- Chưa đủ, giếtttt.....

Dương Tuấn gầm lên, xông vào đám người đang điên cuồng tranh đấu, cự bổng vô tình chú sát quét qua, từng thân thể không đầu ngã xuống, sương máu phiêu tán trong không trung, Dương Tuấn như sát thần hàng lâm, người cản giết người, thần cản giết thần.

Ầm.....

Tiên đảo trên đầu vang lên tiếng nổ oanh minh, bỗng nhiên từ trên bầu trời rơi xuống, sóng xung kích quét qua, kẻ có tu vi yếu một chút trúng phải liền bị cắt thành trăm mảnh, máu tươi chảy thành sông, bất ngờ lại tụ thành một huyết hải dưới toà tiên đạo lơ lửng cách mặt đất vài trượng, vô cùng quỷ dị.

Oanh.....

Dương Tuấn bị đánh bay, một tên thiếu niên tu vi nửa bước Ngụy Tiên là người ra tay, qua nửa canh giờ, chỗ này chỉ còn Dương Tuấn và 4 người, 3 nam tử một mỹ phụ trung niên.

- Hừ.....

Dương Tuấn hừ một tiếng, cả người lùi về sau một bước, nam tử này là người của hoàng triều Bắc Tinh, Bắc Tinh Hoành, tuyệt thế thiên tài của hoàng triều Bắc Tinh, 3 nam tử kia cũng là thiên kiêu, hai người trong đó đến từ cùng cái tông môn, Thiên Tinh tông, nam tử dùng kiếm kia là Ứng Hồng Long, người dùng song đao còn lại là Triệu Viễn Chi, còn người nam tử còn lại là Bạch Thế Vũ, người của Bạch gia ở Đế đô Ngạo Long.Người nữ phụ cuối cùng là lão tổ của Độc Thi tông, Hàn Vũ Liên, chuyên dùng tử thi làm hành thi, không sợ chết, tu vi cường đại, hơn nữa tà khí bên trên còn làm người ta giảm chiến lực.

Bọn họ trên người máu tươi nhuộm đỏ, mà Dương Tuấn cũng chẳng khá hơn, trong tất cả hơn mấy vạn người, đều chết dưới tay năm người bọn họ.

- Giết.....

Dương Tuấn xoay bổng, hưu hưu mấy tiếng, bổng ảnh đầy trời xuất hiện, Tuyệt Thiên bổng đánh thẳng về phía Bắc Tinh Hoành, dám đụng ta một người, ta diệt ngươi một nhà, giết....

- Hừ, không biết sống chết....

Bắc Tinh Hoành hừ một tiếng, một cái Hư Linh giết đi Độ Kiếp cảnh thì sao? Năm đó Bắc Tinh Hoành hắn là Độ Kiếp cảnh vẫn có thể một kích miểu sát Luyện Tiên cảnh, bây giờ hắn đã là nửa bước Ngụy Tiên, há có thể sợ một con kiến hôi Hư Linh sao?

Pháp lực cuồn cuộn, sau lưng Bắc Tinh Hoành xuất hiện 4 ngôi sao lấp lánh, hắn vỗ ra một chưởng, bốn vì tinh tú hợp lại thành một ngôi sao cực lớn, khí tức nghiền ép quét tới Dương Tuấn đang lao tới.

Hai nam tử Thiên Tinh tông cùng Bạch Thế Vũ cùng hợp chiến với hành thi của nữ phụ kia, cả bốn cũng phải dừng tay khi thấy một kích cường đại kia lao tới, mặc dù lúc trước bọn họ từng chứng kiến một cái bổng khổng lồ đập xuống, nhưng một kích này của Bắc Tinh Hoành cũng quá cường đại đi...

Di?

Tại sao thanh bổng tên kia cầm nhìn rất quen...

Cả bốn người lập tức nhận ra thanh Tuyệt Thiên bổng mà Dương Tuấn đang cầm, giống như đúc thanh bổng khổng lồ kia, có điều hơi nhỏ hơn nhưng mà....

Là nó.....

Cả bốn người lông tóc dựng đứng, thanh bổng khổng lồ kia đập xuống, mấy chục Lôi Tiên kiếp lão tổ đều bị miểu sát, hơn nữa còn kéo theo cả ngàn kẻ khác, mà tên này lại là Hư Linh?

Xít.....

Tiên Khí?

Cả bốn người đều khẽ hít một ngụm hơi lạnh, sau đó trong đầu dâng lên một suy nghĩ, mắt liền đỏ, Tiên Khí nha, đoạt....

Cả bốn cùng xông lên, hướng chỗ Dương Tuấn mà đánh, mà Dương Tuấn một kích đánh vỡ một kích của Bắc Tinh Hoành, thân hình dung nhập vào hư không, xuất hiện sau lưng Bắc Tinh Hoành, Luân Xa Bổng Ảnh đập xuống.
- Vặt vãnh....

Bắc Tinh Hoành xoay người lại, tay vỗ ra một chưởng khác, đỡ lại đầy trời ảnh bổng của Dương Tuấn.

Uỳnh....

Một chưởng chưa ra đã bị đánh tan, vô cùng vô tận ảnh bổng đập xuống Bắc Tinh Hoành, oanh oanh mấy tiếng, Bắc Tinh Hoành cũng chỉ bị chấn lui, xung quanh có một vầng sáng trắng nhạt, cản lại ảnh bổng của Dương Tuấn.

Ngự khí....

Một loại đế khí cao cấp, dùng để phòng ngự, nhưng cũng có giới hạn nhất định.

Oanh....

Bắc Tinh Hoành bị chấn lui mấy trượng, ngự khí cũng vỡ nát, ngực chấn động, phun ra một ngụm máu, quỳ một chân lên mặt đất, lực lượng mặc dù bị ngự khí hấp thu, nhưng vẫn còn lực phản chấn Bắc Tinh Hoành phải gánh chịu, khiến hắn mặt tái nhợt, có tình trạng như vậy đấy.

Nhưng hắn không hề biết, Dương Tuấn nắm giữ Thế kĩ, ngự khí thì sao, Linh kĩ của hắn thì thế nào? Đều là đồ bỏ đi.

- Chết đi......

Giọng nói băng lãnh của Dương Tuấn vang lên từ sau lưng Bắc Tinh Hoành, một kích Hư Không Sát Bổng đánh ra, mặt Bắc Tinh Hoành vặn vẹo, định né tránh một kích kia, nhưng lại phát hiện mình không thể né, định ra tay đón đỡ.

Nhưng mà tay Bắc Tinh Hoành quá chậm, tuyệt thiên bổng đã đánh tới trước mặt, oanh một tiếng, Bắc Tinh Hoành bạo đầu, thân thể không đầu ngã phịch xuống đất.

Xoẹt..... Phốc.....

Song đao của Triệu Viễn Chi đâm xuyên qua người Dương Tuấn, sau đó cắt người Dương Tuấn ra làm tư, máu tươi bắn lên tung toé.

- Haha, ngu xuẩn, Tiên khí là của ta....

Triệu Viễn Chi cười ha hả, nhưng một vật vừa dài vừa thô xuyên qua miệng hắn, sau đó vật đó khuấy lên, đem Triệu Viễn Chi đầu bị khuấy thành thịt nát, chết không thể chết lại.

- Kẻ ngu xuẩn chính là ngươi....

Thân thể bị cắt làm tư của Dương Tuấn không rơi xuống, mà từ từ ghép lại như cũ, hắn xoay người phun ra một câu lạnh lẽo, khiến những người còn lại thèm khát Tiên khí cũng bị giội lên một gáo nước lạnh, nhìn Dương Tuấn như nhìn quái vật, không nói hai lời, đều sử dụng Thuấn di phù thuấn di bỏ chạy.

- Hừ.....

Dương Tuấn hừ lạnh, nhưng ánh mắt lại bị huyết hải bên dưới toà tiên đảo kia hấp dẫn, vì sao tất cả huyết dịch đều chảy xuống chỗ này, nhưng khi Dương Tuấn bước đến gần thì toà tiên đảo kia bỗng nhiên rung động mãnh liệt, từ từ hạ xuống huyết hải bên dưới.

Ông.....

Tiên đảo rung động, huyết hải bên dưới sôi trào, máu tươi chảy lên tiên đảo, từng đường từng đường vân như mạch máu, một dòng thông tin xuất hiện trong đầu Dương Tuấn, thì ra, tiên đảo cùng huyết hải này chính là chìa khoá để ---

Mở ra đăng tiên lộ....

Đúng vậy, tiên đảo này là thứ mà vị tiên nhân tạ thế kia muốn sử dụng để trở về Tiên giới, nhưng huyết hải quá lớn, một mình ông ta không thể làm được, cuối cùng tạ thế, để lại thứ này cho hậu nhân, không ngờ lại giúp hậu nhân thoát khỏi đại nạn diệt giới.

Ông.... Ông....

Tiên đảo chấn động mãnh liệt, tiên đảo nứt ra làm đôi, một bậc thang ánh sáng nhạt hiện ra, cuối bậc thang là một thông đạo hình tròn, bên trong toả ra linh khí nồng đậm đến kinh người, không, phải nói là tiên khí.

Gọi ra chúng nữ, kể cả Huyền Thư, Dương Tuấn cảm thấy nữ tử này rất thanh thuần đáng yêu, nên để nàng đi qua đăng tiên lộ, Dương Tuấn đi đầu tiên, bước chân qua thông đạo kia, tiên khí bức người ập đến, phía trước là một vùng rừng rậm cực lớn, mỗi thân cây cao đến đâm thẳng vào chín tầng trời, Dương Tuấn vội vàng thu chúng nữ vào trong, bởi vì hắn không biết sẽ còn có nguy hiểm gì ở chỗ này không, mặc dù tất cả đều là Bất Tử Nhân, như bị giết cũng sẽ rất đau đớn, đều là nữ nhân của mình, Dương Tuấn không muốn họ chịu khổ.

Dương Tuấn hắn, đã bước vào Tiên giới.

Chương 53: Ma Thân Cửu Mạch

.......................

Trong hư không xa xăm, Huyền Tiên giới....

Tinh cầu hỗn loạn, bởi vì thiên khung đang nứt vỡ ra từng đường như mạng nhện, một khối đại lục khổng lồ đang che phủ cả Huyền Tiên giới đang lao tới, khí kình đã nghiền ép mọi sinh linh tu vi thấp kém, khối đại lục kia chốc lát sẽ va chạm vào Huyền Tiên giới.

Vút....

Một luồng sáng xé qua tinh không, tiểu tinh cầu, xuyên qua, tinh cầu, xuyên qua, không gì có thể cản được luồng sáng kia, nó như là tồn tại vô địch không gì cản nổi.

Bất ngờ là, ẩn sâu bên trong luồng sáng kia, là một nữ nhân, khí tức cường đại vô song, hư không phong nhận chia đến gần nàng một trượng đều bị nghiền nát, tu vi của nàng ít nhất là Kim Ất Đại Tiên.

Nhưng nếu Dương Tuấn ở đây, và nhìn rõ khuôn mặt của nữ nhân kia, hắn có thể nhận ra được, đó là người ---

Đã giết hắn....

Nữ nhân kia xuyên qua hàng tỷ tinh lý, cuối cùng cũng đến Huyền Tiên giới, khi mà khối đại lục kia sắp va chạm vào Huyền Tiên giới, nàng ta lần theo khí tức của Dương Tuấn, khi mà hắn đã bước lên đăng tiên lộ, khí tức một người vẫn sẽ còn ở đó ít nhất hai ngày mới tán đi.

- Hừ, đáng giận, vậy mà đã chạy mất.

Nữ nhân kia hừ một tiếng, một chưởng nhẹ nhàng vỗ ra, sau đó xoay người, hoá thành luồng sáng rời đi.

Oành....

Một tiếng nổ oanh minh, những tưởng Huyền Tiên giới được cứu rỗi, nhưng thực sự lại bị một chưởng kia phá hủy hoàn toàn, mảnh vỡ tinh cầu bay tứ tán, vô cùng thảm thiết, một chưởng có thể hủy diệt cả tinh cầu, đó là cường đại cỡ nào.

- Hừ, quay về Tiên Trì vậy...

Nữ nhân kia hừ một tiếng, sau đó lẩm bẩm, biến mất trong tinh không.

..............

Quay trở lại với Dương Tuấn...

Hắn đang ở trong không gian tùy thân, chỗ này đã trở thành một đại lục thịnh vượng, thế lực của hắn được xây dựng hoàn chỉnh, nhân số trên dưới 10 vạn người, có hai hiểm địa chứa đầy ma thú, còn Dương Tuấn tìm cho mình một chỗ an tĩnh, chuẩn bị thảo dược, tạo ra năm, sáu bể lớn dược thủy, ngâm mình bên trong. đọc truyện tại.

Lỗ chân lông mở rộng, dược dịch xanh lục thẩm thấu vào trong, nếu có người biết Dương Tuấn dùng tiên thảo để ngâm mình thì sẽ hung hăng tiến lên dẫm lên mặt hắn mấy cái, tiên thảo nha.

Ùng ục.... Tách....

Máu huyết sôi trào, da thịt Dương Tuấn bỗng nhiên nứt ra, máu tươi từ đó chảy ra liên tục, dược dịch xanh lục biến thành màu lục nhạt, vì mất đi dược lực bên trong lại đổi thành màu đỏ đậm của máu, da thịt Dương Tuấn lành lại như cũ, Ma Thân pháp tắc vậy mà đạt đến tầng thứ hai, trên cánh tay trái đã xuất hiện hai vạch màu đỏ, biểu thị cho nhị mạch.

Lại đổi sang bể dược khác, lần này dược lực giảm đi một chút, da thịt bên ngoài của Dương Tuấn bị hơi bong ra ngoài, máu tươi cuồng phún, dược lực trong bể lần nữa thay đổi, đạt đến tứ mạch, Dương Tuấn lại lần nữa đổi bể khác.

Huyết nhục bên ngoài bắt đầu phân hủy, tiêu tán trong hư không, Dương Tuấn chỉ còn bộ xương cùng từng sợi gân mạch, dược lực lưu chuyển bên trong, gân mạch biến thành màu xám bạc, cứng rắn như tinh thiết, ngang bằng một kiện Đế Khí bát phẩm, dược lực lần nữa hao hết, gân mạch đổi thành màu bạc trắng bóng, thất mạch Ma Thân.

Lại tiếp tục mấy bể dược dịch, gân mạch đổi thành màu đen, sau đó từng khối xương biến thành màu trắng bạc, bước lên cửu mạch Ma Thân, đáng tiếc dược lực không đủ, thập mạch Ma Thân cần dược lực quá mức khủng bố, nhưng mà cường độ thân thể của Dương Tuấn bây giờ vô cùng đáng sợ, ngang bằng Tiên Khí cấp Ngụy Tiên bát phẩm.

Tiên Khí, chính là một thay đổi lớn, mỗi kiện Tiên Khí lại có một cấp bậc ngang bằng với tu vi của tu sĩ, mỗi bậc lại chia làm nhất phẩm đến cửu phẩm, cửu phẩm yếu nhất, tu sĩ khi sử dụng cũng chỉ tăng lên một thành công lực, nhất phẩm tăng lên đến 10 thành, mà Tiên Khí Ngụy Tiên thì dù cho Nhân Tiên cảnh sơ kì cũng phải rất chật vật mới phá hư được nó, bởi vì Tiên Khí muốn luyện ra được rất là khó khăn, Khí sư phải bế quan trong mấy tháng mới luyện ra một kiện Tiên Khí, đủ để thấy Tiên Khí quý báu cỡ nào, nhưng mà trong Chiến Thần điện của Dương Tuấn thì có đầy.

Ma Thân Pháp Tắc đạt đến cửu phẩm, Dương Tuấn cũng dùng điểm thăng cấp tăng lên tu vi, Hợp Nguyên kì viên mãn, đến Độ Kiếp kì...

Ầm... Ầm....

Lôi vân cuồn cuộn, bất thình lình một đạo lôi kiếp đánh xuống, uy thế phô thiên cái địa, đánh lên người của Dương Tuấn, nhưng tên này vẫn trơ như đá, cường độ thân thể đạt đến Ngụy Tiên, chút lôi kiếp Độ Kiếp cảnh có là gì.

Nửa canh giờ sau, kiếp vân tán đi, trên người Dương Tuấn vẫn còn bốc lên khói trắng, hắn ổn định lại tu vi, sau đó tiếp tục thăng cấp.

Một ngày sau...

Đại Thừa cảnh, Lập Thiên cảnh, Luyện Tiên cảnh, Đạp Thế cảnh, Vô Hoa cảnh, Nguyên Chân cảnh, Lôi Tiên Kiếp cảnh.

Oanh.....

Đạo lôi tiên kiếp thứ chín đánh lên người Dương Tuấn, lôi tiên vân cũng tán đi, tu vi Dương Tuấn đạt đến Lôi Tiên Kiếp tầng 10, thiếu một chút nữa là vào Ngụy Tiên cảnh.

- Haiz, vẫn là chưa đủ sao?

Dương Tuấn thở dài, bỗng nhiên âm thanh hệ thống im lặng lâu nay lại phát lên.

Keng, phát động nhiệm vụ ép buộc.
.... [Sử dụng Vé 101 Trò Chơi 1 lần]....

Ban thưởng: Tăng Cấp Lệnh, Ngũ Hành Thánh Huyết Mạch.

Thời hạn: 6 giờ.

..............................

- Tăng cấp lệnh? Ngũ hành thánh huyết mạch?

Dương Tuấn mặt mơ hồ, hỏi hệ thống.

Keng, Tăng Cấp Lệnh khi sử dụng có thể tăng lên hai tiểu cảnh giới.

Keng, Ngũ Hành Thánh Huyết Mạch là huyết mạch sở hữu năm ngũ hành thánh thú huyết mạch, gồm Kim - Thanh Long, Mộc - Kì Lân, Thủy - Huyền Vũ, Hoả - Chu Tước và Thổ - Bạch Hổ.

- Ra là vậy, được, sử dụng vé 101 trò chơi...

Vụt....

Thân ảnh Dương Tuấn biến mất, xuất hiện trong không gian khác, tối tăm, mênh mông, một luồng ánh sáng xanh lam xuất hiện, một thiếu nữ bước ra từ bên trong.

- Hi hi, xin chào người thử thách, chào mừng đến Thế Chiến Z thế giới.

Thiếu nữ nhẹ nhàng đặt chân xuống không gian bên dưới, mái tóc phiêu phiêu, vô cùng động lòng người.

- Để ta giải thích, thế giới của ngươi sắp đến là một vị diện cấp thấp, có điều là công nghệ quá mức hiện đại, máy móc trỗi dậy, virus phát tán, phàm nhân trở thành tang thi, nhiệm vụ của ngươi là tiêu diệt 12 Thủ Lĩnh Tang Thi, 4 Chúa Tể Nhân Tạo và 1 Nữ Hoàng Đỏ XI.

- Ngươi sẽ không có tu vi, nhưng pháp lực vẫn còn, thân pháp có thể sử dụng, cường độ thân thể vẫn sẽ được sử dụng, pháp quyết không thể sử dụng, đi đi.

Dương Tuấn bị đưa đi, xuất hiện trong một không gian khác, nơi này kiến trúc hoàn toàn bị hủy diệt, không khi cũng bị ô nhiễm, thật không giống chỗ cho người sống.

Thế giới này có hình dạng của một tinh cầu, có bốn đại lục, Red, X, Y, Black, mỗi đại lục có 3 Thủ Lĩnh Tang Thi, 1 Chúa Tể Nhân Tạo, còn về Nữ Hoàng Đỏ XY, không có chút thông tin nào cả.

Gào....

Một đầu tang thi nhào đến Dương Tuấn, nhưng chỉ chạm đến phạm vi ba trượng bên ngoài Dương Tuấn, đã bị nghiền thành sương máu màu đen, toả ra mùi tanh thối.

Lôi Tiên Kiếp tu sĩ, trên người sẽ toả ra uy thế của thiên đạo, chỉ cần có ý đối địch, tu vi thấp kém liền chịu thiên phạt, giống như đầu tang thi vừa rồi.

Gào.... Gét...
Tiếng động một chút, thì từng đầu từng đầu tang thi lảo đảo đi đến chỗ Dương Tuấn, vừa vào tầm mắt liền hung hăng lao đến tấn công, nhưng cũng bị thiên phạt nghiền thành sương máu màu đen.

Một đường tiến tới, Dương Tuấn cố ý không dùng thân pháp, thế giới này linh khí khô khan, muốn khôi phục pháp lực rất cần nhiều thời gian, đọc truyện tại, hắn không muốn lãng phí thời gian ngồi một chỗ điều tức.

Cộc... Cộc....

Từng tiếng súng nổ vang lên đinh tai nhức óc, phía trước đang có một nhóm người đang dùng súng lục bắn liên tục vào đàn tang thi đông đúc phía trước, dáng vẻ chật vật không dậy nổi, Dương Tuấn đứng cách xa đó 5 trượng, đủ để cả hai bên nhìn thấy nhau.

Nhưng hắn không có ý định cứu người.

- Lạp Tư, mau nhìn, đằng kia có người.

Trong nhóm 4 người kia, có một tên thiếu niên khuôn mặt gian xảo, chỉ trỏ về phía Dương Tuấn, tên thiếu niên cầm đầu mang theo súng trường, tóc nhuộm đỏ, đeo khuyên tai, nhìn vô cùng lưu manh nói.

- Được, Hãn Phi, dùng hắn làm mồi nhử bọn chúng, để chúng ta chạy thoát, nhanh lên.

Thiếu niên lưu manh tên Lạp Tư kia kéo tay một thiếu nữ, tên thiếu niên khuôn mặt tiểu nhân kia liên tục bóp cò súng, ngăn trở đàn tang thi đang lảo đảo đi tới, một tên thiếu niên khác dùng súng máy mini hỗ trợ hắn, liên tục lùi về hướng Dương Tuấn.

Vụt....

Lạp Tư tay kéo thiếu nữ kia chạy qua người Dương Tuấn, bởi vì không có ý đối địch mà tấn công Dương Tuấn, nên thiên phạt sẽ không có ảnh hưởng đến hắn, sau đó là tên thiếu niên cầm súng máy chạy qua, cuối cùng là Hãn Phi, nhưng tên này trên mặt có một nụ cười hiểm độc, tay phải cầm súng lục hướng chân Dương Tuấn bóp cò một cái, đọc truyện tại

Đoàng..... Bành....

Viên đạn vừa ra khỏi nòng, đã ngay lập tức phát nổ, Hãn Phi cũng ngay lập tức bạo thể, hoá thành sương máu, Lạp Tư, thiếu nữ cùng thiếu niên cầm súng máy nhìn lại sợ hãi, nhưng cũng tiếp tục lao đi.

Vụt.... Pặc...

Bỗng nhiên trước mặt bọn họ xuất hiện một cái bóng đen, hai tay vươn ra đã nắm lấy cổ của Lạp Tư và thiếu niên tên Diệc Lâm, khuôn mặt bọn họ đỏ gay, bởi vì bọn họ đang lơ lửng trên không trung ba xích (1 xích = 1 dm = 10 cm = 10 phân, ta nghĩ vậy).

Khuôn mặt bóng đen kia dần lộ ra, không ai khác là Dương Tuấn, những kẻ này âm thầm nói chuyện đều bị Dương Tuấn nghe thấy, thật đáng giận, kiến hôi cũng muốn tính kế thần tiên, đọc truyện tại

Đoàng.... Đoàng.... Bành... Bành....

Lạp Tư cùng Diệc Mặc cố gắng bóp cò súng, nhưng kết cục vẫn là giống như Hãn Phi, bạo thể nổ tung, hoá thành sương máu, bao bọc hai đám sương máu kia bằng pháp lực, một giọt máu cũng không dính lên người Dương Tuấn, hắn đưa mắt nhìn thiếu nữ còn lại, vẻ ngoài xinh đẹp, mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh lam long lanh nhưng lại vô hồn bất động, làn da lại tái nhợt xanh xao, giống như là mang bệnh.

Keng....

Phàm nhân: Milano Maria.

Tuổi: 19. [Xử nữ].

Trạng thái: Nhiễm virus nhẹ, đang chuyển biến xấu.

Chú thích: Khi người bị nhiễm virus, khi giao hợp sẽ lây nhiễm cho người còn lại (giống HIV).

Mô tả: Là tiểu thư trong dòng dõi quý tộc Milano.

.......................

- Có lẽ nên giết cô ta luôn nhỉ?

Dương Tuấn nâng lên tay, định vỗ ra một chưởng, nhưng Maria bỗng nhiên co người, hai tay nắm chặt mặt dây chuyền, bên trong có một tấm ảnh chụp một gia đình, có một cô bé giống như đúc Maria, có điều, khuôn mặt của người cha trong bức ảnh lại không có, ở đó có một vết rách cũ kĩ, đọc truyện tại

Hít....

Bàn tay dừng lại ở không trung, khí kình tản ra bán kính nửa dặm, bất kể là tang thi hay kiến trúc, dưới khí kình này đều bị chấn thành bụi phấn.

Làn da xanh xao của Maria đổi sang màu tím nhạt, khuôn mặt xinh đẹp hơi co lại vì đau đớn, Dương Tuấn thở dài, đánh ra một đạo pháp lực, tế bào virus đều bị ép vỡ tung, độc huyết màu đen chảy ra từ từng lỗ chân lông, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, từ hư không Dương Tuấn ngưng tụ ra một quả cầu nước, tẩy rửa độc huyết hôi thối, pháp lực tồn dư vẫn đang không ngừng chữa trị cho Maria, Dương Tuấn cũng nhắm mắt điều tức, ý thức chìm vào đại đạo vô tận, từ khi Dâm Tâm Đại Đạo đạt tiểu thành, thì đại đạo Dương Tuấn như lạc vào mê cung, đi mãi không thấy đường ra.

Phàm là tang thi bước đến lại gần Dương Tuấn có ý định tấn công liền bị chấn nổ thành sương máu, tinh tú trên bầu trời lấp lánh, kì lạ ở chỗ là có đến hai mặt trăng, một xanh lam bình thường và một xanh lục kì lạ, đó là mặt trăng nhân tạo, Elysium, nơi nhân loại giàu có xây dựng trước khi đại hoạ xảy ra, là nơi an toàn nhất, nơi xa hoa nhất và cũng là nơi hắc ám nhất.

............... oOo...................

P/S: Công việc bận bịu, haiz....

Chương 54: Ngụy Tiên Cảnh

Đại lục Y......

Là đại lục mà Dương Tuấn đang đứng, hắn ngồi cả đêm điều tức pháp lực, thật chất lúc trước giết mấy người Lạp Tư, hắn chỉ sử dụng một phần nhỏ thân pháp, linh lực tiêu hao như muối bỏ biển, không đáng vào đâu, hắn ngồi ở đây là muốn cảm ngộ Dâm Tâm đại đạo, thế giới này chính trị, nhân tâm sụp đổ, chỉ còn ác ma, dục vọng trong mỗi nhân loại, khiến cho qui tắc thế giới này cũng thay đổi, Dương Tuấn cảm nhận được qui tắc Dâm Tâm cường đại trong thiên địa thế giới này.

- Hài, vẫn là cánh cửa trước mắt nhưng lại không chạm tới, thật khó chịu.

Dương Tuấn thở dài một tiếng, nói.

- Hư, ơ, hả?

Đúng lúc này, Maria cũng tỉnh dậy, phát hiện thân thể mình bỗng nhiên vô cùng khoẻ mạnh, không có chút dấu hiệu gì là bị nhiễm phải virus, hơn nữa lực lượng trong cơ thể còn mạnh mẽ hơn gấp bội lần lúc trước.

- Tỉnh rồi sao? Ngươi đi đi, bây giờ ngươi đã không còn là một cái phàm nhân, không sợ bất cứ thứ gì ở cái thế giới này nữa.

Dương Tuấn đưa lưng về phía Maria, nói, đó là sự thật, bởi vì nếu ước tính ra, Maria ở tu tiên giới chính là tu vi Khai Thể cảnh, tang thi, súng đạn,.v.v. những vật tầm thường này sẽ không ảnh hưởng đến.

- Ngươi là ai? Đây là chỗ nào?

Maria hỏi Dương Tuấn, nhưng trả lời nàng là một luồng kình khí thổi bay, lăn ra xa hơn mười trượng mới dừng lại, cả người lem nhem bởi bụi đất, sợ hãi ngồi dậy nhìn người phía xa, nàng bất ngờ hơn, là thị lực của mình tại sao bỗng nhiên tốt đến như vậy.

- Sâu kiến mãi vẫn là sâu kiến, được nghe ta nói một câu chính là phúc đức của ngươi, đừng quá nhiều lời.

Dương Tuấn đứng dậy, hắn muốn hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng, chính thức bước vào con đường tu tiên.

Hai ngày sau, Dương Tuấn đi tìm đến nơi tập trung nhiều tang thi nhất sau khi gặp một số người sống sót, có một số kẻ đánh chủ ý lên hắn, hắn liền nghiền nát chúng như con sâu cái kiến, một cường giả tu tiên lại bị sâu kiến cắn lên, đó chính là sỉ nhục với mọi tu sĩ.

Chỗ này, có dấu vết của Thủ Lĩnh Tang Thi.

Mấy ngày này trong đầu Dương Tuấn có một cái suy nghĩ, những lần hệ thống ép buộc nhiệm vụ để đi vào không gian 101 Trò Chơi này, Dương Tuấn cảm giác mình như là một tên lính đánh thuê, dọn rác dùm người khác vậy.

Mà những ngày này, Maria vẫn luôn đi theo phía sau Dương Tuấn, nhìn thấy giết người như nhổ cỏ, dễ không thể nào dễ hơn làm nàng kinh sợ, nàng ta một mực đi theo phía sau Dương Tuấn, có lẽ là vì nghĩ ở bên cạnh hắn là chỗ an toàn nhất.

Tang thi tấn công nàng, đều giống như giun dế dưới đất, tùy tiện liền có thể chà đạp, nhưng mà nàng ta luôn luôn né tránh, cũng đúng thôi, sợ hãi từ lâu không dễ dàng trong ngày một ngày hai liền biến mất, mà một phần cũng bởi vì lực lượng này không phải chính nàng có được.

Mà Dương Tuấn cũng đi đến một toà cao ốc, bị phá hủy hơn một nửa, bên trong bốc ra một mùi vị hôi thối kinh tởm, cảm ứng cho thấy, bên trong, có một cá thể mạnh mẽ hơn tang thi bình thường.

Có thể là tang thi siêu cấp, có thể là Thủ Lĩnh Tang Thi....

Với pháp lực hiện tại, cùng Ma Thân Cửu Mạch, Dương Tuấn tự tin một quyền nổ nát một nửa tinh cầu này, nhưng vẻn vẹn một nửa, pháp lực hao hết, nhiệm vụ không hoàn thành thì sao? Bởi vậy, Dương Tuấn đành phải từ từ đi tìm diệt.

Toà cao ốc này tang thi xung quanh rất nhiều, hơn nữa còn có khá nhiều siêu cấp tang thi, Dương Tuấn mặt không đổi sắc, nắm tay nắm chặt, một quyền tung ra, quyền kình càn quét phương viên trăm trượng bên trong quyền kình này đều bị nghiền vụn, cao ốc dưới quyền kình như bị ném phải bom, bùm một tiếng, máu màu đen bắn lên tận trời, sau đó như mưa rơi xuống đất.Keng, hoàn thành 1/12 Thủ Lĩnh Tang Thi.

Quả nhiên, bên trong cao ốc này có Thủ Lĩnh Tang Thi, bây giờ Dương Tuấn chỉ cần tìm ra Chúa Tể Nhân Tạo và hai cái Thủ Lĩnh Tang Thi nữa, Dương Tuấn có thể đi sang đại lục khác tìm diệt Nữ Hoàng Đỏ, mà khối đại lục này không có dấu hiệu của nữ hoàng Đỏ.

Maria chứng kiến hết cả, hai chân run rẩy ngã bệt xuống, đây là Thần sao? Cường đại quá mức, không phải phàm nhân có thể làm ra, là Thần, được Chúa gửi đến cứu rỗi nhân loại.

Maria trên má lăng xuống hai dòng nước mắt, sống trong bóng tối sợ hãi bao lâu, nhìn thấy một tia sáng hy vọng là hạnh phúc cỡ nào, Maria trong lòng quyết định, đi theo nam thần trước mắt này, có thể tìm được cha mẹ mình.

Ngày qua ngày, Dương Tuấn một đường tiến tới, chỉ cần có một chút dấu hiệu của Thủ Lĩnh Tang Thi, liền thẳng tay vỗ ra một chưởng, phá hủy toàn bộ khu vực năm trăm trượng bên trong, đại lục tàn phá bây giờ lại thêm điêu tàn không nhìn nổi.

Keng, hoàn thành 3/12 Thủ Lĩnh Tang Thi.

Keng, hoàn thành 1/4 Chúa Tể Nhân Tạo.

Mặc dù gọi là đại lục, nhưng thực chất bốn khối đại lục này lại dính liền nhau, tạo thành một khối siêu đại lục, hai ngày sau, Dương Tuấn đi đến khối đại lục tiếp theo, đại lục X, mà tốc độ này của hắn phải nói là chậm vô cùng, nếu muốn, Dương Tuấn trong vòng một phút có thể đi đến đại lục tiếp theo, nhưng Dương Tuấn lại không làm, mà giữ một tốc độ vừa đủ để Maria có thể đi theo, thiếu nữ này một lòng muốn tìm kiếm phụ mẫu, nhưng lại không biết họ ở đâu, chỉ biết một mực đi theo phía sau Dương Tuấn, điều này làm hắn phiền muốn chết, nhưng lại cảm động trước tình cảm của Maria giành cho phụ mẫu, còn hắn, phụ mẫu đều không nhớ dung mạo, đừng nói đến cái gì tình cảm, bởi vì vậy nên Dương Tuấn mới cố gắng mọi cách để mạnh lên, tìm hiểu hết sự thật.

Lại qua gần nửa tháng sau, Dương Tuấn cuối cùng cũng đối mặt với Nữ Hoàng Đỏ, nói đúng hơn là một cái trí thông minh nhân tạo trên một cái siêu máy tính, nhưng mà nữ hoàng này gần như bất tử, chỉ cần còn Chúa Tể Nhân Tạo, tạo ra vật trí năng điện tử, nữ hoàng Đỏ có thể chuyển linh trí vào trong đó, tiếp tục điều khiển.

Nhưng mà 3 trong 4 Chúa Tể Nhân Tạo đã bị Dương Tuấn tiêu diệt, Chúa Tể Nhân Tạo cuối cùng cũng đang hấp hối chờ chết, nữ hoàng Đỏ đã không còn chỗ nào để trú thân, cuối cùng cũng bị diệt trừ.

Sau khi chết, bộ máy điều khiển của nữ hoàng Đỏ tự hủy, thả ra vi khuẩn kháng virus tang thi, khiến những tang thi trở lại người thường, điều này Dương Tuấn không có quan tâm, hắn quan tâm là phần thưởng nhiệm vụ kia.
Thăng Cấp Lệnh, tiến vào Ngụy Tiên cảnh.

Keng, xác nhận rời không gian Thế Chiến Z?

- Xác nhận.

Thân ảnh Dương Tuấn biến mất trước mắt Maria, hắn cũng không có quá quan tâm nữ tử này, mang nàng theo làm gì, nàng còn gia đình, đem nàng đi chẳng phải chia rẽ họ sao, đây là điều mà Dương Tuấn không muốn làm nhất.

................

Trở lại khu rừng đâu đó ở Tiên giới.

Dương Tuấn lập tức lấy ra Thăng Cấp lệnh sử dụng, cảnh giới lập tức tăng lên, Ngụy Tiên trung kì, từng dòng hiểu thấu đại đạo suy nghĩ luân chuyển trong đầu Dương Tuấn, đối với đại đạo hiểu thêm thâm sâu, Dâm Tâm đại đạo cũng chạm đến cánh cửa kia, nhưng cũng chỉ là chạm đến, không có chính thức bước vào trong.

Tu tiên lộ chính là bỏ đi phàm thai, đan điền mở rộng, tích lũy tiên nguyên lực, khai phá cực hạn đan điền, tăng lên vô hạn lực lượng, hưởng được thọ nguyên thiên địa ban thưởng, theo đuổi trường sinh.

Ngụy Tiên cảnh chia làm sơ, trung, hậu, đỉnh bốn kì, hưởng được vạn năm thọ nguyên, mà Tiên giới cũng không phải một giới hoàn chỉnh, mà bị tàn phá, phiêu phù từng mảnh Tiên vực, có 13 Tiên Vực khác nhau, phân chia theo 12 Can Chi và Tuyệt Tiên Vực, Tuyệt Tiên Vực là Tiên Vực cường đại nhất, 12 Tiên Vực bên dưới gồm Tý, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi Tiên Vực, mà mỗi Tiên Vực lại có 4 Tiên Thành, theo bốn phương hướng là Đông, Tây, Bắc, Nam, các hào môn hoặc đại thế lực chi nhánh thường đến các Tiên Thành này xây dựng lên thế lực mới, có thể xây nên cả một tiểu thành để quản lý tất cả.

Mà Dương Tuấn đang ở Hợi Tiên Vực, Nam Hợi Thành, ở trong một hiểm địa là U Sâm Hắc Dã, một rừng rậm toàn đại thụ chọc trời, hoàn toàn là Tiên Thú có linh trí khai mở vô song, cảnh giới giới hạn từ Ngụy Tiên đỉnh phong trở xuống.

Keng, kí chủ tu vi đạt đến Ngụy Tiên, tiến vào Tiên Giới, hệ thống chính thức khai mở phiên bản hệ thống thật sự.

- Hả? Phiên bản thật sự?

Dương Tuấn thắc mắc hỏi.

Keng, hệ thống sẽ thay đổi lại sát điểm và dâm điểm, hợp lại thành một là Bá Điểm, nhận được thông qua diệt sát kẻ địch tu vi cao hơn kí chủ và song tu với xử nử có cảnh giới cao.

Keng, toàn bộ công pháp, Đế Khí thuộc phàm giới sẽ bị hệ thống thu hồi, hoàn trả lại bá điểm.

Keng, cách thăng cấp thay đổi, từ điểm thăng cấp đổi thành Tiên Hồn, là toàn bộ tích lũy tu vi của kẻ thù, tự thân kí chủ luyện hoá, hệ thống sẽ không có giúp đỡ.

Keng, hoặc kí chủ tích lũy Tiên Hồn đầy đủ có thể đổi Thăng Cấp Lệnh trong cửa hàng hệ thống sau khi thay đổi.

Keng, cửa hàng hệ thống thay đổi, dự kiến hoàn thành trong 6 giờ nữa.

Dương Tuấn ngồi một chỗ lắng nghe hệ thống thông báo sắp điếc cả tai, cuối cùng không có việc gì làm, đành chui vào trong không gian hậu cung, chúng nữ lâu ngày không có hợp hoan với hắn thì điên cuồng ngồi trên người hắn phi ngựa, từng nàng từng nàng nhao nhao hút lấy tinh hoa của Dương Tuấn, từng âm thanh thở dốc, nỉ non của nữ nhân không ngừng vang lên, như một bản nhạc dâm dục vô cùng, khung cảnh bên trong hết sức dâm dục.

Chương 55: Mộ Thục Tử

Keng, hệ thống cửa hàng hoàn toàn thay đổi thành công, ban thưởng xuống 20 vạn bá điểm.

Keng, bá điểm hiện tại: 820 vạn bá điểm.

Keng, khai mở hai công năng mới, Chú Khí Đàn và Hoả Đan Lô.

Keng, công năng Tụ Hồn bị giải trừ, chuẩn bị thay đổi công năng khác.

Keng, bản thông tin thay đổi, hiện chi tiết:

-----------

Kí chủ: Dương Tuấn.

Cốt Linh: 18 nguyên. (Tuổi).

Tu vi: Ngụy Tiên trung kì.

Tiên Tinh: 3 ngôi bốn cánh. (Đọc lại chương 54).

Thọ nguyên: 1 vạn 6 ngàn năm.

Thân thể: Ma Thân Pháp Tắc (9).

Huyết mạch: Thiên Linh Nhân.

Pháp tắc: Lực Lượng, Sinh Mệnh, Thuấn Di...

Đại Đạo: Dâm Tâm - nửa bước đại thành.

Bá điểm: 820 vạn.

Đo lường Chiến Lực: Ngụy Tiên hậu kì.

..............................

Rốt cục sau 6 giờ, âm thanh lạnh băng của hệ thống vang lên liên tục trong đầu Dương Tuấn, sát điểm cùng dâm điểm đều bị hệ thống dung hợp, hơn nữa còn bị khấu trừ, khiến trong lòng Dương Tuấn thầm hô một tiếng gian thương.

Tiến vào cửa hàng mới nhìn xem, bây giờ chỉ có bốn ô vuông nhỏ, Tiên Khí, Luyện Khí, Luyện Đan và Đạo Cụ, chọn thử xem cửa hàng Tiên Khí, nơi này lại có chín ô vuông nhỏ, đánh số thành 1-9, tương đương với nhất phẩm đến cửu phẩm, mà bên trong lại vô cùng đầy đủ các loại Tiên Khí, khôi đầu, tiên giáp, kiếm, đao, côn, trượng, tiểu đao,.v.v. đều đầy đủ, nhưng hiện tại, Dương Tuấn là không có đủ tiền mua.

Chuyển chú ý sang hai cái công năng mới của hệ thống, Chú Khí Đàn cùng Hoả Đan Lô, đây lại là một cái bàn rèn bằng sắt cùng một cái hoả lô bằng đồng bình thường, nhưng qua hệ thống giải thích, chỉ cần có đầy đủ vật liệu cùng tiên thảo, đặt vào trong có thể tùy ý luyện ra Tiên Khí và Đan Dược theo ý muốn, nhưng lại cần tốn tinh hoa khí cùng linh tính đan, hai thứ này dùng Tiên Khí cùng Tiên Đan vô dụng ném vào trong, đổi ra tinh hoa cùng linh tính.

Tiên Khí, ở trong Chiến Thần Điện Dương Tuấn có đầy.

Keng, đồng ý phân giải 1 ngàn 2 trăm Tiên Khí nhất phẩm?

Keng, đồng ý phân giải 947 Tiên Khí nhị phẩm?

Keng, đồng ý phân giải 888 Tiên Khí tam phẩm?

.........

- Đồng ý....

Dương Tuấn lập tức đồng ý, Tiên Khí bên trong Chiến Thần điện bỗng nhiên bốc hơi toàn bộ, tiêu thất trong hư không, mà Dương Tuấn lại nhận được đến mấy trăm triệu tinh hoa khí, con số dài đến khủng bố.

Keng, hệ thống gặp lỗi, thu hồi Huyết Mạch Bất Tử Nhân để chỉnh sửa, xin kí chủ thứ lỗi.

- Hả? Thu hồi Huyết Mạch Bất Tử Nhân?

Dương Tuấn cả kinh, huyết mạch bất tử này luôn là vốn liếng cho Dương Tuấn hoành hành bất cứ chỗ nào, Tiên thì sao? Thần đã như nào? Ta chính là giết không chết.

Hiện tại thì sao, hệ thống thu hồi đặc tính huyết mạch Bất Tử Nhân, như vậy làm sao chơi? Hiển nhiên sau này đánh không lại, chỉ có thể chạy trối chết, haiz, bất hạnh à.

- Ài, vậy chỉ có thể xem vào chính mình thực lực.

Dương Tuấn thở dài, bước đi từng bước bên trong U Lâm Hắc Dã này, chỗ này Dương Tuấn chưa từng đi qua, hệ thống cũng không chỉ dẫn, chỉ biết như người mù sờ voi, hướng một hướng mà đi, không biết khi nào mới ra khỏi đây.

Từ khi nào Dương Tuấn đi vào một hẻm núi, không khí u ám lạnh lẽo, mây đen cuồn cuộn, sát khí kinh người, là địa phương mà nhân loại không thể sống.

Dương Tuấn từ cửa hàng hệ thống mới mua ra bốn cái Tiên Hồn Ngụy Tiên hậu kì, tiêu hao 220 vạn bá điểm, cứ mỗi một canh giờ hắn lại ngồi xuống hấp thụ Tiên Hồn, thúc nén ra thêm nhiều Tiên Tinh bốn cánh, mỗi viên Tiên Hồn Ngụy Tiên hậu kì này chỉ giúp Dương Tuấn thúc nén ra 5 cái Tiên Tinh bốn cánh, bao nhiêu đó Dương Tuấn còn thầm mắng quá ít, nếu để tiên giả nghe thấy, chỉ sợ đè hắn xuống hung hăng đánh một trận, ngươi một lần ngưng tụ ra 5 cái Tiên Tinh, còn bảo ít?

Ngồi luyện hoá suốt 3 giờ Dương Tuấn mới thu công, Tiên Tinh hiện tại của hắn đã có 18 cái, chiến lực đo lường có thể nghiền ép cả Ngụy Tiên đỉnh phong tứ tinh lục (viết tắt luôn Tiên Tinh sáu cánh), ở Nam Hợi Thành này, Dương Tuấn tự tin có thể đánh hết Ngụy Tiên cảnh.Mà Dương Tuấn không có chú ý, lúc hắn thúc nén tinh tứ thứ 10, thiên địa rung động một hồi, đại biểu cho có người đột phá cực hạn Tiên Tinh trong cả Tiên Giới, mà liên tục như vậy 8 lần, biểu hiện tinh tứ thứ 18 của Dương Tuấn.

...............................

Tây Hợi Thành....

- Chuyện gì xảy ra?

- Là ai? Ai đột phá cực hạn thiên địa?

- CMN, 18 tinh tứ.....

- Yêu nghiệt hay thiên tài phương nào đây?

Tiên giả bên trong Tây Hợi Thành náo loạn bàn tán, loại thiên địa rung động 8 lần kia là có người ở trong Hợi Tiên Thành này đột phá 18 tinh tứ, đột phá cực hạn 10 tinh tứ trong suốt trăm vạn năm qua, trăm vạn năm trước cũng chỉ có một người như vậy, nhưng hắn chỉ có 16 tinh tứ thôi.

Tà Tôn....

- Chuyện gì? Hậu duệ Tà Tôn quật khởi sao?

- Không, không thể....

- Nhất mạch Tà Tôn xuất ra thêm một yêu nghiệt.

"........"

Bên trong mật thất, từng lão giả, lão ẩu ngồi xếp bằng trong bóng tối duy trì thọ nguyên hoặc là đang bế quan trong đó, bỗng nhiên đôi mắt mở ra, quang mang chói loá, nói thầm.

Tà Tôn, truyền thuyết vạn năm trước phi thăng lên Tiên Giới, cũng ở trong Hợi Tiên Thành này đột phá cực hạn thiên địa thập tinh tứ, sau đó bước lên Nhân Tiên lại có 12 vầng trăng tròn, Thiên Tiên lại có đến 16 vầng mặt trời, Đại Tiên ngưng tụ ra 15 cái pháp tướng (phân thân), Minh Tiên có được 16 cái thần tướng, Đại La Minh Tiên có được 16 cái Chân Thân, Kim Ất Đại Tiên có được 16 cái Kim Thần, sau đó đạt đến Tiên Hoàng đỉnh phong, có được 18 cái Tiên Tướng, chạy đến Tuyệt Tiên Vực náo một trận long trời lở đất, bị Ngũ Đế trấn áp, sau đó nghe nói là bị diệt trừ.

Mà nhất mạch Tà Tôn này vẫn còn tồn tại, không ngờ lại xuất ra một yêu nghiệt mới.

....................

Dương Tuấn thì không biết người khác nghĩ gì về mình hết, một mình định tiến vào trong thì có tiếng người gọi hắn.

- Vị huynh đệ này, định tiến vào Ám Thôn Cốc sao?

Dương Tuấn quay người lại, sau lưng hắn có một nhóm người, bốn người nam tử, vẻ ngoài đều tuấn lãng tiêu sái, dáng người thon dài, phong độ vô cùng.

- Nơi này là cấm địa?
Dương Tuấn quay sang hỏi bọn họ.

- Đúng vậy, Ám Thôn Cốc là một cốc hắc ám, cấm địa bên trong cấm địa, nghe nói từng có Tiên Thú Nhân Tiên cảnh xuất hiện, à, ta là Chư gia, Chư Thiên Hùng.

Nam tử tóc đen ngắn, ở bên trong bốn người là điển trai nhất, có vẻ là chỉ huy cả nhóm, mà Chư gia, là hào môn cường đại bậc nhất Hợi Tiên Vực (Hợi = Trư, đọc lái thành Chư).

- Ha, chào Chư huynh, tại hạ họ Dương, tên Tuấn.

Dương Tuấn cũng khách sáo đáp lời, người khác đã khách sáo với hắn, hắn cũng không tiếc khách sáo trả lời người ta.

- Dương? Dương gia, Mùi Tiên Vực?

Chư Thiên Hùng lắp bắp nói, Dương gia ở Mùi Tiên Vực rất là nổi danh, nghe nói xuất ra một cái yêu nghiệt gọi là Dương Yên Nhiên, tuy là một nữ tính nhưng cốt linh mới qua 2 ngàn năm đã đạt tới tu vi Đại Tiên 9 tướng, xưng bá ở Mùi Tiên Vực.

- Ồ, không, ta không phải tộc nhân cái kia Dương gia.

Dương Tuấn lập tức phủ nhận, đó là sự thật, nhưng mà nhóm Chư Thiên Hùng lại không có tin tưởng, ba người còn lại trong nhóm Chư Thiên Hùng là Lâm Tráng Tuấn, An Vệ Đinh cùng Du Lục.

Nhóm bốn người ai cũng nhiệt tình vui vẻ, bên trong có chút khách sáo đối với Dương Tuấn, Dương Tuấn cũng nhanh chóng nhập bọn với bọn họ, cả năm không tiến vào Ám Thôn Vực mà trở về Dã Hợi Thành, một toà thành thuộc Nam Hợi Thành uống một chầu lớn.

Thiên Hương Lâu....

Một toà tửu lâu cực lớn ở trong Dã Hợi Thành, tiên giả mặc dù có chữ tiên, nhưng vẫn là con người, tham sân si dục nhục tâm tư đều có, nên dù là Phàm Giới vẫn là Tiên Giới, vẫn có tửu lâu kèm thanh lâu như thế này.

- Ồ, Chư tam thiếu, ngài lại đến tìm Mộ tiểu thư sao?

Tên lão bản ở trong Thiên Hương Lâu hướng Chư Thiên Hùng hỏi.

- Đúng, ta có thêm một vị huynh đệ, muốn Mộ tiểu thư đến đàn cho chúng ta một bản.

Chư Thiên Hùng gật gật đầu nói, trong ánh mắt không khỏi phát ra sự nóng bỏng mãnh liệt.

- À, xin lỗi Chư thiếu, Mộ tiểu thư hiện đang phục vụ cho một vị công tử khác, phiền Chư thiếu đợi một lát, để tôi thông tri với Mộ tiểu thư.

Tên lão bản mỉm cười hèn mọn chà chà tay, Chư Thiên Hùng tiện tay ném ra một khối tiên thạch hạ phẩm, tên lão bản ngay lập tức nhặt lấy nhét vào túi áo, sau đó sắp xếp phòng cho năm người, là một gian phòng riêng khá lớn, một lúc sau liền có một đống đồ ăn đem lên, hầu hết là thịt Tiên Thú, còn có linh quả trân quý, đủ biết nội tình Chư gia cũng như Thiên Hương này to lớn cỡ nào.

Chén qua chén lại, Dương Tuấn tửu lượng kinh người, cuối cùng cũng chỉ còn Chư Thiên Hùng còn tỉnh táo chè chén với hắn, còn về ba người kia lại là từ lâu say quá ngủ dậy, nằm ngủ ở trên bàn.

- Ế, hự, Mộ tiểu thư đi đâu rồi? Tại sao lâu như vậy chưa đến?

Chư Thiên Hùng trong cơn say múa may nói cuồng, luôn miệng nhắc đến cái kia Mộ tiểu thư, Dương Tuấn từ miệng Chư Thiên Hùng hỏi rõ, Mộ tiểu thư này là người bán cầm nghệ trong Thiên Hương Lâu, gọi là Mộ Thục Tử, trong miệng Chư Thiên Hùng như phun ra hoa, nói cái gì nàng dung mạo tuyệt sắc, khí chất xuất trần, mỗi lần gảy đàn như tiên tử trên chín tầng mây, khiến người nghe nàng gảy đàn muốn huyễn hóa phi thăng.

Dương Tuấn cười thầm, nhà hắn mỹ nữ là không thiếu, Hồ Điệp, Ngọc Lan, Tuyết Bích, chúng nữ đều là đại mỹ nữ trăm năm, ngàn năm, vạn năm mới có một người, khiến hắn gần như miễn dịch với sắc đẹp, không phải như đại sắc lang thấy vào mắt liền lao đến nuốt sạch sẽ mỹ nữ trước mắt.

Kẹt.....

Đúng lúc Chư Thiên Hùng ngã xuống bàn ngủ, cửa phòng lại mở ra, một nữ tử bạch y bước vào, trên tay ôm một cái cổ cầm, tóc đen phiêu dật, làn da trắng nõn như tuyết, đôi mắt long lanh như sao, đôi môi anh đào căng mọng, bên dưới lại là hai quả nhục cầu to lớn, một bàn tay Dương Tuấn nắm vào cũng không hết.

Phi, ta tại sao lại có mấy cái suy nghĩ này.

Dương Tuấn trong lòng thầm nhổ xuống một ngụm nước bọt, mà nử tử trước mắt không ai khác là Mộ Thục Tử, nàng đôi mắt nhắm lại, nở nụ cười rạng rỡ như hoa sen vừa nở, khiến người khác muốn nhìn ngắm nụ cười của nàng mỗi ngày.

- Xin lỗi công tử, Mộ Thục Tử tới muộn.

Mộ Thục Tử khẽ cúi người, duyên dáng nói xin lỗi với Dương Tuấn, nhưng trong lòng nàng lại nhộn nhào suy nghĩ, áp lực từ người nam nhân này đối với nàng vô cùng khổng lồ, nàng tu vi lại là Ngụy Tiên trung kì 6 tinh ngũ, nhưng trong lòng lại dâng lên suy nghĩ, mình chắc chắn đánh không lại người trước mắt này.

- Mộ tiểu thư, mời vào...

Lúc này Dương Tuấn mới phát giác là vẫn để Mộ Thục Tử đứng ở ngoài cửa, mà Mộ Thục Tử cũng không biết, cuối cùng vờ như đợi Dương Tuấn mời vào, nhoẻn miệng nở một nụ cười tươi, bước vào trong, sau đó ngồi ở góc trái phòng một cái bàn đặt đàn ngồi xuống, bắt đầu gảy.

Âm thanh quả nhiên đánh sâu vào lòng người ta, đem tinh thần đẩy lên chín tầng trời, phiêu phiêu sung sướng vô cùng.

Ầm.....

Đúng lúc này, cánh cửa phòng bật mở, là do bị một cước đạp ra, một nam tử bước vào trong, khuôn mặt vênh váo, quát.

- Cút hết cho lão tử....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau