BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Luyện Hoá Ma Niệm

Thần Giới, Tiên Giới và Ma Giới... 

Ba thế giới lớn, vừa đối nghịch, vừa liên giao, bởi những kẻ ở đây đều bắt nguồn từ nhân tộc, kẻ tu thần, rèn luyện thể chất thân thể, chỉ cần đến thành Thần, nắm trong tay thế giới của chính hắn, kẻ tu tiên, chính là hấp thu linh khí thiên địa, cảm ngộ đại đạo, một bước lên trời, chưởng khống thế giới riêng, kẻ tu ma, chính là vừa rèn luyện thể chất, vừa hấp thụ linh khí thiên địa, mà còn đắm chìm trong huyết sát cuồng ma, giết chóc không ngừng, dùng ma niệm mà hóa linh khí thành ma khí, trở thành Ma Tộc cường đại, phụng sự Ma Thần. 

Hỗn Độn sơ khai..... 

Thời đại mà Tam Giới chưa thành, chỉ có 7 vị nữ thần chưởng khống tất cả, Sinh Mệnh, Tử Vong, Tri Thức, Sáng Tạo, Hủy Diệt, Quang Minh và Hắc Ám. 

Trong không gian vũ trụ tối tăm, không có bất kì sinh linh nào, chỉ là hắc ám bao phủ mọi thứ, một đốm lửa nhỏ xuất hiện chiếu rọi không gian, nó càng ngày càng lớn, đến khi ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, là một tạo hoá của nữ thần Sinh Mệnh và Quang Minh nữ thần, nơi đó chính là Thái Dương Điện. 

Không gian lần nữa chấn động, từng vụ nổ lớn khai mở vũ trụ ngày càng rộng lớn, nữ thần Hủy Diệt muốn vũ trụ này không chỉ bao quanh Thái Dương Điện, nàng và nữ thần Hắc Ám, khai sinh ra ba ngàn thế giới. 

Ba ngàn thế giới, nữ thần Tri Thức và nữ thần Sáng Tạo tạo ra muôn ngàn vạn chủng tộc, nhưng chúng lại không có sinh mạng, mượn nhờ Sinh Mệnh Thần Lực, muôn ngàn vạn chủng tộc kia bắt đầu có sinh mệnh, lĩnh ngộ tri thức và sự sáng tạo, cảm ngộ mỗi thế giới là một loại đại đạo, thế gian ba ngàn đại đạo, khai sinh con đường tu tiên. 

Bởi vì nữ thần Tử Vong không có việc làm, nàng ta khai sinh ra Ma Tộc, bởi vì không cần sinh mệnh, nên Ma Tộc chính là từ Tử Vong mà sinh ra, cuồng sát, huyết tinh, tri thức lại từ tu tiên lộ cải biến, trở thành tu ma lộ. 

Không muốn Ma Tộc quá hùng mạnh, nữ thần Sinh Mệnh, Sáng Tạo, Quang Minh cùng tạo ra một chủng tộc khác, là Thần Nhân, con đường luyện thể trở thành Thần cũng được ban xuống, sau đó cả 7 nữ thần hoàn thành nhiệm vụ, trở về Vô Thứ Nguyên, tỷ tỷ năm sau không một ai biết đến 7 tồn tại này. 

50 vạn năm sau, Thần Giới, Tiên Giới và Ma Giới thành lập, lại thêm 50 vạn năm, Ma Giới xuất ra một cái Ma Thần, Thần Giới lại có một cái Đại Thiên Thần, còn Tiên Giới lại có một đôi Tiên Thánh, đều là những đại năng thời trước cả Hồng Hoang. 

Bởi vì là Ma Tộc, Ma Thần chính là cuồng sát tính, xông đến Thần giới, một giẫm giẫm nát một đại lục, một trảo bổ rách ra thương khung, sinh linh Thần Giới đồ thán, chạy loạn khắp nơi, thoát ra khỏi Thần Giới, tạo ra muôn ngàn bản sao Thần Giới, sau này đều là Luyện Thần Giới. 

Nhưng Đại Thiên Thần cũng không phải vật trang trí, một thân là tín đồ của Quang Minh Thần Nữ, trên người chiến y chiếu sáng, cùng Ma Thần đánh qua không biết bao nhiêu năm, Thần Giới căn nguyên cũng sắp sụp đổ, cuối cùng bị Ma Thần đánh bại, Đại Thiên Thần bị Ma Thần "ăn" sạch, Đại Thiên Thần đau thương lẫn sợ hãi Thần Giới sụp đổ, mà hi sinh dung nhập vào Thần Giới để căn nguyên bền vững, không ngờ mấy trăm ngàn vạn năm sau lại khai sinh ra Thần Ma Hỗn Độn Huyết. 

Không từ bỏ, Ma Thần xuyên qua hư không, đi đến Tiên Giới, Tiên giới cũng hỗn loạn không thôi, lúc đó hai Tiên Thánh chính là một đôi phu phụ, đã có một nam hài và một nữ hài, Tiên Nhân cấp thấp vì sợ hãi hung uy Ma Thần mà bỏ trốn, sau này tạo ra rất nhiều tu tiên giới, nơi mà Dương Tuấn đang tu luyện chỉ là một trong rất nhiều tu tiên giới. 

Thực lực Ma Thần vô cùng khủng bố, chính là Thần trong Thần Ma, thân thể vô song bất hoại, đã vậy tiên nguyên lực lại hùng hậu kinh thiên, hai người Tiên Thánh hết sức đối chiến, hai bên tiên nguyên hao tổn, cuối cùng hai người Tiên Thánh quyết định hi sinh tuổi thọ cũng bản nguyên, phong ấn Ma Thần lại trong mấy trăm ngàn vạn năm sau có người có thể giết được Ma Thần. 

Sau đó cả hai Tiên Thánh mang hài tử bỏ trốn, bởi vì dưới trướng Ma Thần vẫn còn Đệ Nhất Ma Linh và thủ lĩnh Ma Tộc còn sống, hai Tiên Thánh tuổi thọ cùng tiên nguyên hao hết, ở lại sẽ không thể bảo vệ hai hài đồng, nên quyết định trốn vào trong ba ngàn thế giới mênh mông, gửi thác hai hài đồng, sau đó cũng bế quan phục hồi tuổi thọ. 
Đó chính là truyền thuyết về Ma Thần chiến Tiên Thần song giới. 

...................................................... 

Leo:) Sắc đây, sắc đây..... 

.... Nguồn: TruyenYY.com..... 

........................................................ 

Dương Tuấn ở một bên cởi bỏ y phục của Hương Ngọc (quên tên rồi thì đọc lại chap trước nhé), hai nhũ phong no tròn bật tung ra ngoài, nẩy lên từng đợt nhấp nhô, nhũ hoa cam nhạt nhè nhẹ thẳng đứng lên, nuốt vào một ngụm nước bọt, Dương Tuấn cởi tiếp bên dưới, làn eo thon, bụng phẳng lì trơn bóng, bên dưới là một khu rừng đen mướt nhưng lại gọn gàng không lẫn lộn, mật động hồng hào hiển lộ, hai mép thịt nhỏ đang mở ra khép vào như đang hô hấp vậy. 

Cố nén ý nghĩ đang làm việc sai trái trong lòng xuống, Dương Tuấn vươn tay đặt lên hai nhũ phong căng tròn kia, một xúc cảm đàn hồi, nhưng lại mềm mại dâng lên nơi bàn tay, cánh tay di chuyển ngày càng nhanh, bàn tay nắn bóp càng thô bạo, Dương Tuấn trong lòng kinh sợ, chạm vào liền không thể dừng lại được, hung vật bên dưới quần áo đang bành trướng, biểu tình muốn thoát ly ra ngoài. 

Rất may quan tài đá cao ngang hông này lại là một kiện Đế Khí, vậy mà khi cảm nhận dương khí nam nhân đầy đủ sẽ phân rã, trở thành một cái giường bằng ngọc bích, sờ lên không phải cứng rắn mà mềm mại như nhung lụa, chẳng trách Hương Ngọc ngủ say lâu như vậy mà trên một tảng đá cứng thì sẽ khó chịu thế nào. 

Cúi người xuống nhũ hoa màu cam nhạt, Dương Tuấn tham lam há miệng mút lấy, cái lưỡi giảo hoạt quét quanh một vòng nhũ hoa, sau đó đưa răng cắn lên đó nhè nhẹ, hai ngón tay kia thì vươn lên bên phải kéo lên nhè nhẹ nhũ hoa. 
- Ân, ưm.... 

Không ngờ Hương Ngọc vậy mà có phản ứng, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, miệng nhỏ khe khẽ rên lên một tiếng, nhưng cũng làm Dương Tuấn giật nảy mình, không trách được, ai bảo ta đang làm việc xấu đây. 

Vẫn không dừng lại, Dương Tuấn dùng cự vật chen vào giữa hai nhũ phong căng tròn, một cảm giác ấm áp kì lạ, khiến Dương Tuấn không tự chủ đẩy hông một cái, cự vật khổng lồ cọ lên nhũ phong mềm mại, một cảm giác thư khoái khó tả, hông càng ngày càng nhấp mạnh, cự vật đâm thọt qua lại hẻm núi nhũ phong, không ngờ chạm đến cả làn môi anh đào của Hương Ngọc, có lẽ vì ý thức vẫn còn, mùi hương nồng nặc từ cự vật lẫn một chút khoái cảm nơi ngực mình, Hương Ngọc môi mấp máy, vậy mà phát ra âm thanh ư ử đầy nhục dục. 

Dương Tuấn máu nóng đẩy nòng nọc lên não, vạch ra cặp đùi non ngọc ngà mê người của Hương Ngọc, mật động bé nhỏ vậy mà hơi chảy ra ái dịch, một mùi hương thơm nhè nhẹ bốc lên, Dương Tuấn vùi mặt vào đó mà tham lam hít lấy từng ngụm, cái lưỡi ma quái đâm vào trong mật động hồng hào, một cỗ vị giác ngòn ngọt trào đến, cái lưỡi linh hoạt như một con rắn xoáy một vòng, ái dịch bên trong bị Dương Tuấn vét sạch, trong ý thức Hương Ngọc cảm giác nơi bí mật có cảm giác nhồn nhột, sau đó là khoái cảm dâng trào, hoa động tận cùng rục rịch, ái dịch trào ra như lũ lụt cuốn tới. 

Một dòng nước ấm ngòn ngọt chảy vào miệng Dương Tuấn, hắn tham lam hút lấy, không muốn bỏ phí, nhưng nghĩ lại, dùng một ít bôi trơn lên cự vật, đầu cự vật len lỏi vào trong mật động, có vẻ vì hơi nhói, nên Hương Ngọc " Ư " một tiếng, sau đó giống như ở cảm thụ cảm giác kì lạ này. 

Cự vật nhè nhẹ đi vào mật động trơn tuột, bất ngờ chạm phải một cái màng mỏng, Hương Ngọc miệng phát ra một tiếng "ân", có lẽ vì lần đầu bị chạm vào đó nên hơi nhói, nhưng một lúc sẽ phải hơi đau, nên Dương Tuấn nắm lấy hai bàn tay nàng, hông thúc mạnh, cự vật phá tan phòng hộ cuối cùng, một cảm giác đau đớn xốc lên, Hương Ngọc hai bàn tay ngọc siết chặt lại, bàn tay rắn chắc của Dương Tuấn có cảm giác sắp gãy. 

Hàng mi phượng của Hương Ngọc khẽ mở, nàng đã tỉnh lại sau giấc ngủ vạn năm, cảnh sắc nàng nhìn thấy chính là một nam nhân tuấn lãng đang ôn nhu cầm chặt tay nàng, nhưng một cảm giác đau rát trào tới, cảm giác được mật động mình bị một vật dài lớn nong ra, hai dòng lệ lăn xuống từ khoé mắt, nàng chấp nhận sự thật, muốn đánh thức nàng dậy, chính là phải phá đi một xử nữ như nàng. 

Một ngón tay nhẹ nhàng quệt đi nước mắt của Hương Ngọc, nàng mở ra đôi mắt đẹp, chỉ thấy được nụ cười ôn nhu của nam nhân trước mắt, một cỗ xúc động hạnh phúc dâng lên, nàng lúc đầu đã không có thù ghét với nam nhân này, bây giờ nàng càng yêu thích hắn hơn. 

Trái tim nữ nhân dễ chinh phục nhất là khi nó đang xao động.... 

Dương Tuấn tạm nghỉ một hồi lâu, không muốn Hương Ngọc bị đau khi vừa tỉnh dậy, bất ngờ hông của Hương Ngọc di chuyển nhè nhẹ, nàng nở một nụ cười hạnh phúc rạng ngời vời hắn, máu nóng bùng phát, Dương Tuấn ôm Hương Ngọc vào lòng, cự vật hùng dũng thúc lên từ bên dưới, đâm sâu vào trong hoa động non yếu, Hương Ngọc nghiêng đầu tựa lên vai Dương Tuấn, miệng nhỏ hé ra, rên rỉ từng tiếng nhỏ, nhưng lọt sâu vào trong tai Dương Tuấn, khiến hắn càng hăng máu thêm. 

Cự vật đẩy sâu vào trong, bất ngờ mật đạo bóp chặt, thân thể Hương Ngọc run lên nhè nhẹ, Dương Tuấn cũng không kìm chế mà thúc mạnh và thô bạo hơn, cự vật bành trướng dữ dội, Hương Ngọc cong người lại, miệng há hốc, một dòng chất dịch nóng hổi đang bắn vào trong, rất sâu, rất sâu bên trong nàng. 

Tựa đầu mình vào lòng ngực Dương Tuấn, Hương Ngọc thoả mãn ngủ say, nàng đâu biết rằng, nàng nợ Dương Tuấn một đại ân còn cao hơn là thức tỉnh nàng, đôi sừng ma tộc trên đầu Hương Ngọc biến mất, nhưng trên tay trái Dương Tuấn lại xuất hiện những hình xăm màu đen kì lạ, là hắn đã nhờ hệ thống rút lấy phần huyết mạch ma tộc trong người Hương Ngọc, để hắn từ luyện hoá nó, dung hợp với Thân Thể Pháp Tắc, trở thành Ma Thân Pháp Tắc. 

Dĩ nhiên ma niệm ẩn giấu trong huyết mạch này bị huyết mạch Thần Nhân trấn áp, nên Hương Ngọc không có tản ra ma khí, nhưng tên Dương Tuấn này thì khác, chính là một tên đại ma đầu, giết người, ăn qua không biết bao nhiêu xử nữ, để Tâm Ma phải nói là cường đại nghịch thiên, nên Dương Tuấn hắn phải uống viên Thủy Tâm Đan lúc trước Ngọc Lan đưa cho hắn, để Tâm Ma dịu xuống, sau đó ngồi xếp bằng luyện hoá ma niệm, trước khi đó vẫn là mặc lại quần áo cho Hương Ngọc, bởi vì sợ nàng vừa thức tỉnh sẽ bị suy yếu, không có tu vi nên đặt cạnh nàng một viên Hộ Hoả Châu, giúp toả ra hơi ấm, hơn nữa còn tạo một pháp trận hoả diễm phòng ngự, còn Dương Tuấn ngồi xuống luyện hoá ma niệm, cho Dâm Tâm đại đạo cắn nuốt, còn lực lượng của ma niệm thì để thân thể thôn phệ dung hợp, không ngờ Thần Hồn Tham Thực Sư Hoàng cái vậy mà từ ngủ say thức tỉnh, đến một bên hóng ké một ít ma niệm mà Dâm Tâm bỏ qua, không ngờ nó vậy mà đạt tới bát phẩm. 

Bầu trời đêm rơi xuống từng ánh sáng dịu mát của ngân nguyệt, từng ánh sao lung linh, Dương Tuấn vẫn ngồi đó bất động, ma khí cùng pháp lực nhộn nhào, vô cùng đáng sợ. 

Chương 47: Thân nhân?

Ngày hôm sau, trên hòn đảo bí ẩn kia, vậy mà phóng lên hai luồng quang trụ, một đen kịt tàn nhẫn, một trắng tinh thánh khiết, Dương Tuấn hoàn thành dung hợp ma niệm, trong người pháp lực thay đổi, thân hình trở nên cường tráng hơn, bất ngờ là hệ thống thông báo tiến hành nâng cấp hệ thống, còn cướp đi của hắn 50 tỷ sát điểm, còn về Hương Ngọc, sau lưng nàng xuất hiện đôi cánh thiên thần thánh khiết, trên người toả ra khí tức bễ nghễ, là tồn tại tối thượng nhìn xuống chúng sinh. 

Bởi vì hệ thống đóng băng nên Dương Tuấn không thể dò xét Hương Ngọc, nhưng dựa trên khí tức của nàng, tu vi cũng gần như là Lôi Tiên Kiếp. 

Bởi vì Dâm Tâm đại đạo vẫn chưa đạt đến tiểu thành, Dương Tuấn không vội tăng lên tu vi, lúc trước lăn lộn cùng Ngọc Hương, vậy mà Dâm Tâm có chỗ tinh tiến, mặc dù có chút nhỏ nhưng Dương Tuấn có thể hiểu được chút ít bên trong, Dâm Tâm chính là phải dùng dâm niệm nuôi dưỡng. 

Dương Tuấn đưa Hương Ngọc lên thuyền, tiện tay thu luôn cái giường bằng bảo thạch kia, vừa ra xa khỏi đảo một đoạn, hòn đảo vậy mà rung động không thôi, từ từ chìm xuống đáy biển như chưa từng có xuất hiện. 

Hai ngày sau, Dương Tuấn nhìn thấy được đất liền, một hải cảng, hình như là Du Long cảng, nơi đây sinh khí bừng bừng, giao trả thuyền, Dương Tuấn cầm tay Hương Ngọc, tìm một quán trọ nghỉ ngơi, Hương Ngọc bởi vì ngủ say quá lâu nên bây giờ vô cùng nhút nhát rụt rè, nhưng khi ở cùng Dương Tuấn thì điên cuồng không ai sánh được, chính hai ngày này là gần như vắt kiệt sức của Dương Tuấn. 

Phùng Hoa Lâu, một quán trọ xa hoa, đại lục Duy Long chỉ dùng pháp thạch thượng phẩm, nhưng mà Dương Tuấn cũng không có nghèo, thuê một phòng lớn cho hai người. 

Gọi lên một bàn rượu thịt, mặc dù tu sĩ chính là không cần ăn cũng sẽ không đói, nhưng mà dù sao Hương Ngọc cũng là nữ nhân của hắn, ít nhất cũng uống qua một chung rượu giao bôi, minh chứng cả hai là một đôi. 

Sau đó chính là một màn điên loan đảo phượng, từ trên giường rồi lại lên bàn, ở cửa, trong bồn tắm, không nơi nào là không lưu lại chiến tích của hai người. 

Hệ thống nâng cấp xong còn 11h20" 

................................... 

Ngày hôm sau, Dương Tuấn cùng Hương Ngọc đi đến dãy Bình Thiên Sơn, một dãy núi chứa đầy Ma Thú và dị thảo, hắn đến đây chỉ muốn bắt đi Ma Thú, chuyển vào trong không gian của hắn, sau này các nữ nhân của hắn có chỗ lịch lãm, hoặc thế lực sau này của hắn quy làm hiểm địa. 

Bắt đầu là Hư Linh cảnh, Dương Tuấn dễ dàng dùng Long Uy trấn áp, ném thẳng vào trong không gian riêng, ngay cả Ma Thú Độ Kiếp kỳ cũng không ngoại lệ, tinh thần lực yếu liền bị Dương Tuấn bắt đi, một đường thuận lợi, trước khi Dương Tuấn đến chỗ này. 

Hắn và Hương Ngọc bị truyền tống đến một tàn tích, bởi vì hệ thống đóng băng nên không thể hỏi được vị trí ở đây, nhưng một điều kì lạ là, chỗ này với Dương Tuấn vô cùng quen thuộc. 

- Hả? 

Dương Tuấn ngạc nhiên, bởi vì thanh đoạn kiếm cũ kĩ lúc trước lấy được chỗ Di Tu mà Dương Tuấn ném một góc ở trong túi đồ bỗng nhiên rung động mãnh liệt, sau đó thoát khỏi túi đồ hệ thống mà bay ra, rơi trên tay Dương Tuấn. 

- Nơi này, là chỗ chiến trường đó? 

Nhìn quanh, quả thật nơi này giống như đúc chỗ mà ý thức Dương Tuấn bị đưa vào lúc trước khi chạm vào đoạn kiếm, sở dĩ Dương Tuấn bị truyền tống đến đây là vì khi đuổi theo một con Ma Thú Đại Thừa cảnh, chạy vào trong một hang động, không ngờ đụng phải truyền tống, mới đến được chỗ không gian này. 

- Phu quân, chàng đang nghĩ gì vậy? Chúng ta đang ở đâu vậy? 

Hương Ngọc một bên hỏi Dương Tuấn, nơi này quá kì lạ, khắp nơi đều là bụi cát giống như một cái sa mạc, nhưng cây cối ở đây lại phát triển, hơn nữa đều là màu đỏ, vô cùng quái dị. 

- Ngọc nhi, chúng ta đi lên phía trước, tìm đường ra khỏi đây. 

- Ân..... 

Dương Tuấn theo mũi đoạn kiếm chỉ dẫn, bây giờ nhìn nó như một cái la bàn hơn là một thanh đoạn kiếm, đi được hai canh giờ, một toà cung điện nguyên vẹn xuất hiện trước mắt, hai bên là từng hàng cây đỏ kì dị, hơn nữa, mỗi gốc cây lại là một đống bạch cốt chất lên, vô cùng doạ người. 

Thanh đoạn kiếm liên tục chỉ vào trong cung điện, Dương Tuấn cùng Hương Ngọc cũng tiến lên, một cánh cổng đồng lớn khép chặt xuất hiện trước mặt, nhưng mà Dương Tuấn dùng sức mấy cũng không có đẩy ra được. 

Xoạt...... 

Bỗng nhiên một bóng người xuất hiện từ hư không, mờ mờ ảo ảo, giống như không có thật, hơn nữa là một bé gái khoảng 9, 10 tuổi. 

- Chào mừng đến với Chiến Thần Điện, chỉ cần thông qua tất cả quan ải, sẽ gặp được điện chủ, nhận lấy phần thưởng kinh thiên. 

Dương Tuấn biết được đây là một cái nguy hiểm ngập đầu, thu Hương Ngọc vào trong hậu cung vô tận, một mình xông ải. 

Két... Kẹt...... 

Cảnh cổng đồng lúc đầu không mở ra được bây giờ lại nhẹ nhàng mở ra, ánh sáng chói loá trước mắt, Dương Tuấn bước vào trong, bị một cỗ hấp lực kéo đi, sau đó xuất hiện trong một không gian kì lạ, không thấy tận cùng, chỉ thấy sương trắng phiêu đãng, hơn nữa xung quanh hắn còn có 7 tấm gương. Hình ảnh của Dương Tuấn hiện lên bên trong từng tấm gương, nhưng khuôn mặt lại thay đổi, bất ngờ người trong gương bước ra, bao vây Dương Tuấn, khuôn mặt từng người khác lạ, điên cuồng giận dữ, béo mập tham ăn, trắng bệch vì hưởng lạc, lại có khuôn mặt tràn đầy ghen ghét,.v.v. 

- Thất đại tội? 

Dương Tuấn nhận ra được, 7 Dương Tuấn ở đây tượng trưng cho một đại tội bên trong hắn, cuồng nộ, kiêu ngạo, tham thực, sắc dục, ghen tỵ,.v.v. 

Nhưng lại có kẻ mạnh kẻ yếu, mạnh nhất là cuồng nộ, kiêu căng và sắc dục, tiếp đó là tham lam, lười biếng, tham ăn và đố kỵ 

Không ngờ bảy Dương Tuấn lại lấy ra 7 thanh Tuyệt Thiên Bổng giống như trên tay Dương Tuấn đang cầm, cuồng nộ gầm lên một tiếng, một chiêu Tuyệt Thiên Bổng khổng lồ đập xuống Dương Tuấn 

Ầm.... 

Dương Tuấn chật vật đỡ lấy, lực lượng của tên này mạnh hơn gấp đôi Dương Tuấn, tu vi nhưng là ngang bằng nhau, hệ thống đóng băng cũng không thể tăng lên tu vi, lần này Dương Tuấn phải đánh hết sức rồi. 

Phốc..... 

Không ngờ ngực mình lại bị bổng của kiêu căng xuyên qua, Dương Tuấn đạp lên thân pháp, thân hình rút ra khỏi Tuyệt Thiên Bổng của kiêu căng, vòng lại tiêu diệt những kẻ yếu nhất, tham ăn và đố kỵ là những kẻ Dương Tuấn nhắm đến. 

Oanh..... 

Một bổng trượt qua như đánh lên đậu hũ, hai cái đầu liền bạo nát, hai thi thể không đầu ngã xuống, côn bổng ngập trời từ đâu đập xuống chỗ Dương Tuấn, cứng rắn chống đỡ, Dương Tuấn không thể sử dụng thân pháp lần nữa, bởi vì khi sử dụng nó thì có một lực lượng lạ làm hắn mất kiểm soát, thêm chút nữa liền bị kẹt trong hư không. 

Binh..... 

- A.... 

Một bổng đập ngang hông, Dương Tuấn như đạn pháo bay ra xa, bổng cấm xuống đất, kéo trụ lại thân hình, kẻ ra tay chính là kiêu căng, đắc thủ thành công, hắn lập tức lùi ra sau, cảm giác nguy hiểm ập tới, một thanh bổng khổng lồ đang đập xuống, chỉ cần trúng chiêu, Dương Tuấn lập tức phải chết 

Bởi vì nơi đây huyết mạch Bất Tử Nhân bị hạn chế, chỉ có thể phục hồi cấp tốc, không thể trở nên bất tử được, điều này là vừa nãy bị một bổng xuyên qua lồng ngực để Dương Tuấn nhận ra. 

Đây đích thực là tử chiến, hơn nữa là tử chiến không công bằng. 

Oanh..... Lại thêm hai kẻ yếu nhược chết đi, Dương Tuấn lúc này mới để ý, bảy Dương Tuấn này mặc dù có Tuyệt Thiên Bổng, nhưng chỉ dụng được ba thức đầu, nếu dụng được thức thứ tư, Dương Tuấn chết chắc. 

Bỗng nhiên trong đầu Dương Tuấn một trận thanh tỉnh, Tuyệt Thiên Bổng bỗng nhiên xuất hiện trong đầu bay múa, như long phi cửu vân, như phượng vũ ngân hà, vô cùng kì diệu, một bên né tránh, một bên cảm ngộ trong đầu, tạp niệm tiêu tan, Dâm Tâm cuốn lấy hết thảy tạp niệm, trùng kích lên tiểu thành đại đạo. 

Ầm..... 

Trên người Dương Tuấn phát ra khí tức kinh thiên, tạp niệm tiêu tan, kiêu ngạo, cuồng nộ, sắc dục, tham lam, mọi thứ đều tan biến, quan ải này Dương Tuấn thông qua, bởi vì muốn qua ải này chính là phải bỏ đi hết tạp niệm trong đầu, cho dù có giết hết 7 Dương Tuấn thì theo thất tình người độ quan ải, lần nữa phục sinh, mà còn cường đại hơn rất nhiều. 

Thức thứ năm của Tuyệt Sát Lục Thức, học xong. 

Thần Bổng Thể Thế, chính là dùng thân mình cứng rắn hoá bổng, không cần bổng cũng có thể như đang dùng, uy lực vô song, phòng ngự kinh người, hơn nữa còn lĩnh ngộ ra Bổng Thế, đủ để nghiền ép tất cả tồn tại không lĩnh ngộ ra Thế, tựa như một cái Nhất Kích Tất Sát vô hạn dùng. 

Quan ải thứ hai..... 

Dương Tuấn xuất hiện trong một cái đại điện xa hoa, giống như đại diện thiết triều của đế vương, không biết từ đâu chui ra rất nhiều nữ tử, trên người trần trụi không mảnh vải, làn da trắng tuyết, hơn nữa hai nhục cầu của mỗi người lại to khủng bố, nhưng lại tròn đều cân bằng, cổ ngọc, eo thon, đùi ngà, mông vểnh, điều là thiên kiều bá mị, vưu vật trời sinh, khiến bất cứ nam nhân nào cũng động tâm. 

Nhưng mà Dương Tuấn chính là ngộ đến tiểu thành đại đạo, dục vọng tạm thời bị tách ra, nên trong lòng hắn không có chút nào muốn ăn hết các mỹ nữ ở đây. 

Bực... Xoẹt.... 

Bỗng nhiên quần áo trên người Dương Tuấn bị rách ra, nhưng không có một ai tiếp cận hắn, chỉ có văng vẳng một nụ cười vang vọng, sau đó là cái hung vật của Dương Tuấn bị bắt lấy, đâm vào trong mật động của một nữ tử, một dòng máu đỏ thắm chảy ra, bất ngờ là Dương Tuấn không di chuyển được. 

Trên trần điện bỗng nhiên xuất hiện một dòng chữ, chính là muốn qua ải phải ăn hết tất cả nữ nhân ở đây, ở đây có hơn 100 người, bảo một mình Dương Tuấn xử lý hết? 

Được, ta nhịn, để đến cuối cùng ta không tin không đập được cái điện chủ nhà ngươi ta bã. 

Gầm lên một tiếng, Dâm Tâm trở về, đôi mắt biến trở nên đỏ rực, cự vật bành trướng, Dương Tuấn như dâm thần xông phá từng cái mật động, cho các nữ tử chỗ này lên đỉnh vô số lần, từ sướng khoái ngất đi, rồi lại từ sướng khoái tỉnh lại, lập đi lập lại liên tục. 

Cuối cùng cũng xong, trong đại điện nằm la liệt trần truồng mỹ nữ, hơn nữa ở mật động còn ứa ra chất dịch đục, thảm lót dưới đại diện cũng không kém hơn bao nhiêu, loang lổ vệt đỏ, vết nước. 

- Phù, phù.... 

Tinh khí hao mòn, Dương Tuấn thật sự hiểu cảm giác tinh tẫn nhân vong là như thế nào rồi, bởi vì chính hắn đã bước một chân vào cái ngưỡng cửa đó. 

Qua ải..... 

Một cỗ lực hút hút lấy Dương Tuấn, trước mắt lại xuất hiện một gian cung điện lớn, trên ngai vàng sừng sững là một người đàn ông trung niên, chỉ có điều, sinh cơ đã như đèn sắp cạn dầu. 

- Khục khục, chúc mừng nguơi qua ải, ta chính là Trầm Khiếu Phong, điện chủ hiện tại của Chiến Thần Điện. 

- Hừ, lão gia hỏa nhà ngươi, dám cho ta vượt ải như vậy, nếu là nữ tử tiến vào thì sao? 

- Khục, hắc hắc, chính là, à ừm, nói sao nhỉ, khục, nữ tử không tiến vào được.. 

Điệu cười hắc hắc vang vọng, giống như đúc điệu cười lúc nãy, Dương Tuấn hai nắm tay siết chặt, có xúc động muốn lên vả tên điện chủ này mấy vả, nhưng mặc dù sinh cơ yếu đi, tu vi lão ta vẫn sâu không lường được. 

- Ngươi vượt ải thành công, ta trao lại cho ngươi quyền lực của Chiến Thần Điện và cả Chiến Thần Điện này, nó chính là một kiện Thần Khí không gian, hơn nữa còn có bảo khố ta tích trữ trăm ngàn vạn năm nay, tận dụng nó đi,.... Cháu trai của ta. 

Khiếu Phong sinh cơ đoạn tuyệt, linh hồn hoá thành luồng sáng bay thẳng lên chín tầng trời, Dương Tuấn vô cùng rung động khi nghe bốn chữ cuối cùng, vậy hắn chính là huynh đệ ruột thịt với phụ mẫu hắn? Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt của Khiếu Phong, Dương Tuấn còn sợ hãi hơn, bởi vì đây chính là người đàn ông phi ra đoản kiếm, đẩy ý thức hắn ra khỏi không gian kia. 

Rốt cuộc, Dương Tuấn ta là ai? Phụ mẫu ta là ai? Trầm Khiếu Phong có phải thân nhân của Dương Tuấn? Vô vàn suy nghĩ lẫn quẩn trong đầu, cuối cùng cũng chỉ đành bỏ sang một bên, ý niệm động, thoát ra khỏi Chiến Thần Điện, không ngờ Chiến Thần Điện này còn có thể phóng to biến nhỏ, nhỏ như hạt bụi trong tay, lại có thể to như một cái sơn mạch, không hổ là Thần Khí. 

Chương 48: Cướp bảo thượng nữ hoa anh tông

Rời khỏi không gian kia, Dương Tuấn cùng Hương Ngọc tiếp tục đi săn ma thú, đến buổi chiều thì dừng lại, trở về khách điếm, cùng nhau ăn uống một trân, rượu nóng hăng người, Dương Tuấn cự vật tách ra mật động Hương Ngọc, hung hăng đục khoáy bên trong, đến khi Hương Ngọc đôi mắt ướt át, miệng mở rộng rên rỉ xin Dương Tuấn tha thứ, trên giường lớn, Hương Ngọc ngủ say, còn hắn tiến vào hậu cung vô tận, chúng nữ từ Thập Nhị Hoàng Đạo vị diện cũng không còn hận thù Dương Tuấn nữa, cùng Ngọc Lan, Vân Anh, Hồ Điệp, Hiến Anh cùng Dương Tuấn điên loan đảo phượng một trận kịch liệt, Quỳnh Hân thì đã rời khỏi chỗ này từ lâu, cô bé muốn trùng sinh tu vi, tu luyện lại, bởi vì nàng oán khí quá nặng, để tu vi dậm chân tại Hư Linh không tiến. 

Rời khỏi chốn hậu cung, Dương Tuấn cùng Hương Ngọc cùng ngủ say, ngày mai hắn muốn đi đến một nơi. 

Tam Doanh Cổ Tích.... 

Dương Tuấn cùng Hương Ngọc chạy đến nơi này, bởi vì hôm qua Dương Tuấn nghe được một bọn tu sĩ bàn tán, nghe nói là một cổ địa thời Thượng Cổ, 100 nám mới mở một lần, bên trong có vô số thiên tài địa bảo, kỳ ngộ truyền thừa, hấp dẫn vô số tu sĩ. 

Ngày hôm nay thì hệ thống cũng hoàn thành nâng cấp, cửa hàng Thần Khí mở ra, nhưng giá cả quá kinh khủng, còn về Hương Ngọc, cảnh giới của nàng là Bán Thiên Nhân. 

Cảnh giới tu thần phân chia như sau: 

- Phàm Thể, Luyện Bì, Luyện Nhục, Luyện Cốt, Luyện Huyết, Phản Thế, Thoát Nhân, Tựu Thánh, Ngụy Thiên Nhân, Bán Thiên Nhân, Thiên Nhân..... Mỗi cảnh giới có tam trọng thiên, mỗi trọng thiên lại chia sơ kỳ, trung kỳ, hậu kì, đỉnh phong. 

Bán Thiên Nhân ngang bằng tu vi Lôi Tiên Kiếp. Những cảnh giới phía sau Thiên Nhân lại không rõ, cần tự Dương Tuấn tìm hiểu. 

Hiện tại có Ma Thân Pháp Tắc, tu vi Dương Tuấn không thể một hơi tăng lên được, mà cần kỳ dược dị thảo hoặc thiên tài địa bảo cho nó thôn phệ, cường hoá lực lượng thân thể của Dương Tuấn, nên hắn mới đến Tam Doanh cổ tích này tìm kiếm, lại nắm một ít kẻ mạnh, sát điểm cũng như tinh thần lực của Ma Thú bên trong cường hoá Huyết Mạch. 

Nghề nghiệp của Dương Tuấn cũng tăng lên sau khi rời Chiến Thần Điện, đạt đến Dâm Đế, ba đạo cụ kia bỗng nhiên biến mất, để lại một thứ còn kinh thiên hơn, Đa Năng Đạo Cụ, một thứ có thể biến thành bất kì thứ gì Dương Tuấn muốn, uy lực cũng ghê gớm. 

Nhưng bất ngờ, cổng vào Tam Doanh cổ tích lại bị một môn phái tên Thượng Nữ Hoa Anh Tông chiếm đoạt, lấy làm tài sản riêng, ai muốn vào nhất thiết phải nộp 10 vạn linh thạch trung phẩm, tuy nói con số đó là không lớn, nhưng mà đối với tán tu thì là một con số lớn, mà Dương Tuấn cũng không quan tâm, càng ít người thì càng tốt, nhưng suy nghĩ lại, Dương Tuấn là đang cần người, chứ không phải vào tranh giành gì cả. 

- Hừ, ta đi đánh Thượng Nữ Hoa Tông các ngươi, tiện thể chộp tới một ít nhân lực. 

Để Hương Ngọc ở lại khách điếm, Dương Tuấn đeo lên mặt nạ, thay đổi khí tức bản thân, nhưng vẫn để tu vi là Hư Linh tầng 1, chạy đến cái kia tông môn. 

Hắn bây giờ và ngày trước, khác xa rất nhiều. 

Thượng Nữ Hoa Anh Tông đệ tử tạp dịch đã là Hợp Nguyên cảnh, nếu thả ra ngoài đại lục Chu Linh chính là cường giả người người ngưỡng mộ, nhưng ở đây chỉ là đệ tử tạp dịch, đủ để hiểu, tông môn này cường đại cỡ nào, đệ tử nhập môn phải là Độ Kiếp kì, đệ tử kí danh phải là Đại Thừa kì hoặc Lập Thiên kì, đệ tử nội môn ít nhất phải là Đạp Thế kì, trưởng lão Thanh Đồng là đệ tử nội môn đạt Vô Hoa kì, đến Bạch Ngân là Nguyên Chân kì, Thái Thượng trưởng lão là Lôi Tiên kiếp nhưng không thể tiến tiếp, chỉ còn cách đợi chết già, nếu có chút hi vọng tiến tiếp, tông môn đã hết lòng bồi dưỡng rồi. 

Công pháp tu luyện của tông môn này là Cực Lạc Thượng Nữ Hoa Kinh, chính là nam nhân cùng nữ nhân giao thoa, âm khí cùng dương khí hoà cùng linh khí trong thiên địa, tạo ra pháp lực dồi dào lắng đọng trong đan điền, sau đó nam tu từ từ luyện hoá, tăng lên tu vi. 

Cổ nhân từng nói, tu tiên giống như đang giương lên mũi tên, chăm chú tu luyện sẽ như dây cung quá căng, dễ tẩu hoả nhập ma, không tốt, còn nếu cứ như dây cung lỏng lẽo, trầm mê vào nữ sắc, sụt giảm tinh lực, tu vi kinh khủng, trở thành cát bụi trên tu tiên lộ. 

Mà cái tông môn này lại chính là dùng việc thụ thụ công công của nam nữ mà tu tiên, cả hai đều có lợi, không phải ma công bổ thải cho một người, chứ nếu không tông môn này đã bị thiên hạ tông môn xoá bỏ. Đứng trên không trung, Dương Tuấn mặt đần ra, bên trong quảng trường mát mẻ để luyện võ kì kia lại là từng đôi nam nữ đang hoà hợp, âm thanh hừ hừ thoả mãn, rên rỉ nhục dục vang xa vạn dặm, chẳng trách cái tông môn này đệ tử muốn gia nhập vào là phải tranh giành đổ máu, không những hưởng cực lạc mà tu vi còn gia tăng nhanh chóng, nhanh hơn cả công pháp Thiên cấp thượng phẩm, hỏi sao không muốn gia nhập tông môn này đây? 

- Hắc, tại sao ta không cướp luôn cái công pháp trấn tông luôn, sau này cho thuộc hạ sử dụng, hắc hắc 

Dương Tuấn khuôn mặt sau lớp mặt nạ cười tà tà, xuất ra Tuyệt Thiên Bổng, một kích Tuyệt Thiên Bổng đánh xuống, bên trong cuồn cuộn lực lượng thần bí, nghiền ép mọi thứ, Bổng Thế. 

Thế chính là tinh túy của võ kĩ, chia làm Hình, Ý, Thế, Vực, Ngôn, Thần, Hình Kĩ chính là tu sĩ mới học tập võ kĩ, có thể thi triển nó, nhưng uy lực kém, bởi vì không có nắm tinh túy trong đó, Ý Kĩ là khi tu sĩ nắm được tinh túy võ kĩ, uy lực tăng mạnh, Thế Kĩ, là khi tinh hoa võ kĩ được tu sĩ thúc nén, phức tạp hoá đơn giản, nhưng uy lực vô song, nghiền ép kẻ địch chưa ngộ ra Thế, còn về Vực, chính là nắm hết tinh túy của võ kĩ, thông suốt mọi thứ, chuyển một kích đơn giản nhưng lại chứa ngàn vạn Thế Kĩ bên trong, uy lực khủng bố trong khủng bố, Ngôn Kĩ và Thần Kĩ là chưa có ai đạt đến. 

Trách sao được, Duy Long đại lục nắm giữ Thế chưa có mười người, hơn nữa đều là lão tổ, mà từ trước đến này tu sĩ chỉ tập trung vào pháp quyết, tìm hiểu thần diệu bên trong, cũng chia làm Hình, Ý, Linh, Thiên, Tiên, Thần pháp, nhưng yếu kém hơn võ kĩ rất nhiều. 

Nhưng thân thể tu sĩ yếu đến đáng thương, luyện võ kĩ cận chiến để bị pháp quyết kẻ địch đánh chết hay sao? 

Oanh..... 

Tuyệt Thiên bổng bỗng nhiên đụng lên một màn sáng nhàn nhạt, lực lượng đều bị hoá giải, nhưng màn sáng kia cũng tan vỡ thành từng mảnh nhỏ, là đại trận hộ tông của Thượng Nữ Hoa Anh Tông. 

- Địch tập kích, có địch tập kích tông môn..... 

Đệ tử thủ hộ ngoài cửa lớn tông môn nhìn thấy cự bổng đập lên đại trận, sau đó đại trận tan vỡ, quá trình này diễn ra quá nhanh, bọn họ chưa kịp phản ứng, bây giờ mới hét lên. - Chà chà, đúng là đại tông môn có khác..... 

Dương Tuấn mỉm cười, thân hình từ không trung hạ xuống quảng trường, lúc này đám đệ tử đều đã bỏ chạy, sợ hãi đến nỗi quần áo còn chưa kịp mặt, xuân quang nữ tử hiển lộ kích thích, nhưng bây giờ chả có nam tử nào có lòng dạ ở đó ngắm nhìn, một kẻ một kích một hơi đánh vỡ đại trận hộ tông, tu vi cường đại cỡ nào đây? 

Tông môn lão tổ cũng chỉ có hai người là Ngụy Tiên kì, hơn nữa họ đều do tông môn hết sức bồi dưỡng, lại là đạo lữ song tu, nên vì vậy mà hai người họ không mở ra Tiên Lộ đi tiên giới, mà ở lại trấn thủ tông môn, nhưng một khi xuất thủ thì sẽ bị thiên đạo cưỡng ép đi tiên giới, mà đại trận kia, hai vị lão tổ từng nói, hai người họ hợp sức thì có cơ may trong 10 chiêu mới phá vỡ được nó, bây giờ một người một kích đánh vỡ, đây chính là quái vật a. 

- Tông chủ, tông chủ, có quái vật..... 

Một tên đệ tử nội môn xông như bay vào trong đại điện, miệng hét lên liên tục, ngồi trên chiếc ngai vàng tinh xảo là một nữ phụ vẻ ngoài 28, 29 tuổi, ngực to mông nở, nóng bỏng vô cùng, hơn nữa mọi động tác đều mang một loại mị hoặc kì lạ, khiến người ta phải chăm chú vào nàng, trong đầu không ngừng ý dâm nàng duới thân. 

- Hừ, làm gì có quái vật, dám tự tiện xông vào đại điện, ngươi biết tội gì không? 

Nữ phụ hừ một tiếng, tên nội môn đệ tử kia văng ra xa hai thước, ngực chấn động, phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng là nội thương trầm trọng, tu vi của nữ tông chủ này là Lôi Tiên Kiếp viên mãn, còn thái thượng trưởng lão trong tông môn hầu như đều là tầng 6, 7 trở xuống. 

- Tông chủ, đại trận hộ tông bị phá rồi.... 

Một vị trưởng lão chuyên giữ trọng trách giữ gìn đại trận chạy đến bẩm báo với tông chủ kia, người này lúc đầu lơ đãng, bỏ lơ công việc, đến khi đại trận bị phá hồi lâu mới phát hiện, chậm hơn cả đệ tử nội môn kia. 

- Mau gọi hết tất cả trưởng lão..... Nhanh lên..... 

Nữ tông chủ kia hét lên, còn bên ngoài tông môn khu vực nội môn đệ tử thì hỗn loạn vô cùng, Dương Tuấn một vòng lại một vòng phát ra Long Uy, một bên dùng Nô Dịch Phù nô dịch tất cả, sau đó ném vào trong không gian tùy thân, từ nãy đến giờ hắn đã bắt đi gần ngàn người, tu vi đều là Luyện Tiên kì. 

Cảm giác đã đủ, Dương Tuấn đạp lên thân pháp chạy đi Trân Bảo Các của Thượng Nữ Hoa Anh Tông, nơi đó chứa toàn bộ đan dược, pháp quyết, công pháp, võ kĩ, của cả tông môn, có hai thủ hộ giả cảnh giới Vô Hoa viên mãn. 

Tiện tay ra hai bổng, hai cơn mưa máu tán trong không khí, Dương Tuấn nảy ra một ý, tế ra Chiến Thần Điện nhỏ bằng nắm tay, ý niệm động một cái, cả Trân Bảo Các bị hút vào bên trong, để lại một vùng đất trống, Tuyệt Thiên Bổng vạch dưới đất một dòng chữ, Dương Tuấn đạp lên thân pháp biến mất khỏi Thượng Nữ Hoa Ảnh tông. 

" Dâm Thiên tông ghé qua, đa tạ quý tông chiêu đãi, ngân khố thiếu thốn một chút, nên cầm tạm quý tông Trân Bảo Các, vĩnh biệt chư quý tông " 

Đó là dòng chữ Dương Tuấn để lại, khiến nữ tông chủ cùng mười mấy trưởng lão phát hiện khí tức tương liên của Trân Bảo Các chạy tới nơi đây, khi thấy dòng chữ kia thì sôi hết máu huyết, có người thổ huyết bất tỉnh. 

Vô sỉ, ở trên nói cầm tạm, bên dưới liền vĩnh biệt, vậy nói cướp đi bọn ta còn đỡ tức, Trân Bảo Các của chúng ta.... À, à........ 

Chương 49: Âm mưu sau lưng

Trong một ngày, toàn bộ cổ thành Phục Long hỗn loạn, Thượng Nữ Hoa Ảnh tông bị cướp bảo khố, tin tức vô cùng xác thực, chính miệng một đệ tử nội môn nói ra, là có một tên quái vật cường đại hơn cả hai lão tổ trong tông môn, đại trận hộ tông không chịu nổi một kích, lại tiện tay bắt đi không ít đệ tử nội môn, vô cùng đáng sợ.

Nhưng mà cả cổ thành Phục Long lần nữa chấn kinh là 10 tông môn mạnh nhất Phục Long cổ thành đứng phía sau Thượng Nữ Hoa Anh tông cũng bị chộp đi hết thảy đệ tử, bảo khố cũng vét sạch không còn, hơn nữa còn chết đi một đống trưởng lão cùng hai vị tông chủ.

- Ê, ngươi nghe tin gì chưa, 11 đại tông môn trong cổ thành đều bị một cái tông môn thần bí cướp bảo khố, bắt đi đệ tử đó.

- Hừ, ta còn biết được cái tông môn thần bí của ngươi nói chính là Dâm Thiên tông, nghe nói khi cướp Trân Bảo Các đi còn để lại bút kí, người đọc vào liền thổ huyết bị thương nặng, ngươi thấy có đáng sợ không.

- Ta thiên, ghê gớm vậy sao?

- Các vị huynh đài, ta còn biết một chuyện quan trọng, mọi việc này đều chỉ do một người làm ra.

Tửu lâu trong Phục Long cổ thành sôi sục bàn tán, còn Thượng Nữ Hoa Anh tông thì thật là cảm tạ trời, mặc dù mất đi bảo các cùng ít đệ tử nội môn, nhưng cũng không như mấy tông môn kia đệ tử đều bị bắt mất, trưởng lão chết vô số, còn có hai vị tông chủ chết đi, tính ra bọn họ rất là may mắn.

Ngày hôm sau....

Phục Long cổ thành lần nữa bùng nổ, bởi vì cổng vào Tam Doanh cổ tích bị một người trong Dâm Thiên tông kia đến đánh tan, chiếm dụng làm sở hữu, sau đó còn thông cáo ai khiêu chiến với hắn nếu thắng có thể tự do tiến vào, hơn nữa còn tặng lại bảo khố của tông môn đó, làm các tông môn kia vô cùng khẩn trương.

Những thiên tài tuyệt thế của những tông môn bị cướp đang lịch luyện ở ngoài tông môn bị triệu tập trở về, khiêu chiến tên đạo tông kia, Thượng Nữ Hoa Anh tông thì tông chủ cùng hai nữ đệ tử thiên tài cùng đến.

Dương Tuấn lấy ra ghế tựa, ô che, bàn đứng, đặt trên đó là trái cây cùng rượu vang, nhàn nhã ăn trái cây uống rượu, phía sau lưng hắn là Chiến Thần điện khổng lồ rộng mở, cả toà cung điện đầy ắp đan dược, công pháp, pháp khí đế khí,.v.v. nhìn vào liền muốn lao lên thu hết vào túi.

Mà tầng trên cùng của Chiến Thần Điện lại là bảo khố đích thực của Chiến Thần điện, đế khí như rác, Tiên Khí chất thành núi, Tiên đan thành hải, tiên khí hoá thực chất, trở thành rồng bay phượng múa, vô cùng mỹ lệ, cho dù bất kỳ hào môn vọng tộc hay siêu cấp tông môn nào cũng thèm đỏ mắt.

Nhưng cả Chiến Thần Điện đều bao trùm cấm chế, chỉ cần đụng vào liền bị nổ thành từng mảnh, nên có thèm khát thế nào cũng không xông lên lấy được.

Gọi tất cả chúng nữ ra ngoài hậu cung vô tận, ngồi trên đỉnh Chiến Thần Điện quan sát, thực phẩm đều là đầy đủ, giống như trước mặt là nơi nghỉ dưỡng chứ không phải chỗ sắp chiến đấu đổ máu.

Cuộc sống giống như thượng lưu giàu có...

Tu vi của Hồ Điệp thì không nói, Quỳnh Hân thì trở về Hư Linh tầng 1, Ngọc Lan thì đạt tới Hợp Nguyên viên mãn, còn những người còn lại đều là Phách Anh viên mãn, sở dĩ Dương Tuấn muốn để họ ra ngoài là muốn họ quan sát những người tới thách đấu, để phát triển chính mình.

- Đến rồi....

Dương Tuấn lười biếng ngồi dậy, trên tay quả táo đỏ mọng cắn một cái, nhìn dòng người đen nghịt đang bay tới đây, Tuyệt Thiên bổng để bên cạnh, còn thanh đoản kiếm kia, mặc dù độ sắc bén ngang bằng Đế Khí, nhưng chỉ có thể dùng để tìm bảo vật, chỉ cần vừa ý nó thì liền rung động, giống như kim chỉ nam chỉ về một hướng.

Thượng Nữ Hoa Anh Tông, 3 người, nữ tông chủ và hai nữ đệ tử chân truyền thiên tài.

Thiên Uyết Tông, 6 người, hai thái thượng trưởng lão, 4 nam đệ tử thiên tài, tông chủ đã chết.

Huyết Tuyệt Tông, 4 người, tông chủ cùng 3 nam đệ tử thiên tài.

Hoành Tinh tông, 5 người, tông chủ cùng 3 người nam đệ tử thiên tài, cùng một nữ đệ tử.

Hàn Thương môn, 8 người, tông chủ, hai thái thượng trưởng lão, 3 nam đệ tử cùng 2 nữ đệ tử.

Mộc Ngọc môn, 2 người, tông chủ cùng một lão tổ.

Xích Bích tông, 4 người, hai vị lão tổ, tông chủ cùng một nữ đệ tử.Còn lại là Linh Phong môn, Cửu Linh tông, Phong Khiếu môn và Lãm Nguyệt tông bị mất đi tông chủ, tổng cộng toàn bộ có hơn 30 cường giả, còn có một đám tu sĩ thích xem trò vui đi theo, nên nhìn rất là doạ người, cứ tưởng là chiến tranh đến nơi ấy chứ.

..............

- Ha, đến đông đủ rồi nhỉ?

Dương Tuấn cắn một ngụm lên quả táo, giọng nói lười nhác, không hề quan tâm đến mấy người trước mắt này.

- Hừ, tông môn của ngươi dám đến cướp khố tông môn chúng ta, còn không mau trả lại, quỳ xuống xin lỗi.

Một tên nam đệ tử của Huyết Tuyệt tông hừ lạnh, khuôn mặt kiêu ngạo, giọng điệu khinh thường.

Phốc.... Bùm....

Đầu hắn bỗng nhiên thêm một cái lỗ lớn ở giữa trán, đầu ngay lập tức nổ tung, thân thể không đầu ngã xuống, ngay cả những người đứng bên cạnh hắn cũng chưa phản ứng được, đến khi giọng nói lạnh lẽo của Dương Tuấn vang lên đánh thức họ.

- Hừ, rác rưởi, ta chưa cho phép ngươi nói chuyện, ngươi lại ở đây sủa lớn tiếng như vậy, sống chật đất.

- Hả?

- Băng Phong? Chết rồi?

Tông chủ Huyết Nguyệt tông cùng hai đệ tử còn lại kinh sợ, khuôn mặt không thể tin nhìn thân thể không đầu dưới đất, đây là đệ tử thiên tài bậc nhất tông môn, một hơi thở liền bị giết chết, khiến toàn bộ hi vọng sụp đổ.

Còn những người kiêu ngạo còn lại chưa kịp lên tiếng đã nghẹn ở cổ họng, ánh nhìn sợ hãi nhìn trân trân vào Dương Tuấn.

- Đến giờ rồi, đấu đi....Dương Tuấn lấy ra đạo cụ đa năng, ý niệm động, một sàn đấu lớn xuất hiện trong hư không, dài 20 trượng, rộng 50 trượng, ở ngoài còn có phòng hộ trận, ngăn cản lực lượng tràn ra, cũng như kẻ muốn bỏ chạy.

- Người của ta sẽ đấu với các ngươi, thắng các ngươi có thể lấy đi bảo khố của tông môn ngươi, kẻ nào muốn lên trước?

Giọng nói băng lãnh của Dương Tuấn vang vọng, khiến người ta dựng cả tóc gáy, hai chân run rẩy, cuối cùng vị nữ đệ tử của Hoành Tinh tông bước lên sân đấu, vóc người cũng không tệ, ngực to mông lớn, khí chất thanh thuần, khuôn mặt xinh đẹp, da trắng môi hồng, cũng xem như là một mỹ nữ.

- Ta là Y Như Nguyệt, đệ tử chân truyền của Hoành Tinh tông, xin được khiêu chiến.

Tu vi nàng ta là Luyện Tiên trung kì, Dương Tuấn gọi Quỳnh Hân xuống, áp chế tu vi Như Nguyệt cho hai người ngang bằng, ra hiệu mở chiến đấu, trong đấu trường kia, Dương Tuấn làm chủ hết thảy.

Như Nguyệt tế ra bảo kiếm, là một kiện đế khí cửu phẩm 12 sao, ánh sáng chói mắt, còn Quỳnh Hân lấy ra một thanh kiếm, cán giống như thân hoa hồng, lưỡi kiếm hai mặt đầy gai nhọn như răng cưa, vô cùng kì lạ, đây là thanh Hồng Nha Kiếm, chính là do Quỳnh Hân dùng bản thể luyện ra, là Bán Tiên Khí, Đế Khí thập phẩm 12 sao.

Đế Khí có thể đạt đến thập phẩm, tức bước một chân vào ngưỡng cửa Tiên Khí, vì vậy uy lực cũng không có mạnh bằng Tiên khí thật sự, gọi là Bán Tiên Khí.

Keng......

Kiếm chạm kiếm, kình khí sắc bén quét ra, nhưng màn sáng bên ngoài đấu trường cản lại, hiện lên từng gợn sóng, Quỳnh Hân bị chấn lui hai thước, Như Nguyệt lùi về một thước, cả hai phân rõ hạ thượng.

Dẫu sao Như Nguyệt cũng là Luyện Tiên cảnh thứ thiệt, khống chế pháp lực cũng như tìm điểm yếu đối phương quá dễ dàng, Quỳnh Hân tu vi lúc trước mặc dù tăng lên nhanh chóng, nhưng chưa trải qua thực chiến, bởi vì vậy, Dương Tuấn mới làm ra sàn đấu này để chúng nữ luyện tập thực chiến, cho dù có bị trọng thương hay bị miểu sát cũng không thành vấn đề, bởi vì tất cả đều là Bất Tử Nhân.

- Y Xuy Nguyệt Vũ....

- Hồng Nha Thuyết Kiếm....

Như Nguyệt cùng Quỳnh Hân đồng thời hét lên, kiếm khí cả hai lăng lệ sắc bén, mà của Như Nguyệt có màu xanh bạc, của Quỳnh Hân lại là màu hồng đen, hai kiếm lần nữa va chạm, kiếm ý xông thẳng bầu trời, bụi bặm che khuất mọi thứ, người đứng xem nuốt xuống một ngụm nước bọt, ánh mắt đợi chờ kết quả, Dương Tuấn nhắm mắt phất tay một cái, hai bóng người xuất hiện bên ngoài sàn đấu, quần áo cả hai rách rưới, Quỳnh Hân trên người không có vết thương, Như Nguyệt cũng vậy, không ai biết là ai chiến thắng cả.

- Bảo khố của các ngươi, đi đi...

Dương Tuấn ném ra một cái nhẫn trữ vật về phía Như Nguyệt, tay phẫy phẫy, ý muốn đuổi đám người Hoành Thiên tông đi...

Như Nguyệt lập tức kiểm tra, quả nhiên bên trong là một không gian cực lớn, toàn bộ bảo khố đều ở trong, nàng đưa cho tông chủ, ánh mắt hắn lập tức toả sáng, bảo khố không những không mất, còn lời một kiện nhẫn trữ vật khổng lồ, hắn lập tức bảo người cáo lui, trở về tông môn.

Nhìn rõ sự vui vẻ của tông chủ Hoành Tinh tông, đám người tông môn còn lại đỏ mắt, bắt đầu bước lên muốn khiêu chiến, Dương Tuấn chọn ra 13 người, gọi các nàng Mẫn Ý, Tiêu Bích Ngọc cùng Nghi Đình và những cô nàng khác xuống đấu trường, áp chế cảnh giới ngang bằng nhau, khai chiến.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng, tất cả đều thua, Dương Tuấn trả lại bảo khố cho bọn họ, cuối cùng cũng chỉ còn lại Thượng Nữ Hoa Anh tông.

Người vây xem đợi chờ đến cuối cùng một trận chiến này, nhưng mà một tên đệ tử toàn thân bê bết máu từ đâu chạy đến, ngã trên mặt đất, ánh mắt căm phẫn nhìn Dương Tuấn và nữ tông chủ Thượng Nữ Hoa Anh tông, ngón tay cố gắng đưa lên, miệng cố gắng nói gì đó, nhưng sinh cơ đoạn tuyệt, toàn thân vô lực, bất động nằm trên mặt đất, khiến những người ở đây khó hiểu, nhưng không một ai chú ý.

Phục Long cổ thành phía xa, hỗn loạn vô cùng...

Kì thật giữa Dương Tuấn và nữ tông chủ này phía sau đã có cùng làm một âm mưu, tất nhiên Thượng Nữ Hoa Anh tông bỏ ra một cái giá rất cao, để lấy lại lợi ích cho mình...

....o0o.....

Chương 50: Tam Đại Tiên Khí

Thời điểm sau khi Dương Tuấn cướp trân bảo các của Thượng Nữ Hoa Anh tông, tên này mặt dày mày dạn ngồi ở trong chính điện, vị nữ tông chủ kia sầu não bước vào trong, khi thấy có người lạ ngồi trên chỗ thường ngày của mình thì lập tức cảnh giác, phong toả cả toà chính điện.

- Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?

Nữ tông chủ quát lên, pháp lực ngưng thực, tùy ý liền có thể xuất thủ với Dương Tuấn.

- Ta chính là người vừa cầm tạm bảo khố của quý tông, nói như vậy quý tông chủ hiểu rồi chứ?

Dương Tuấn nửa nằm trên chiếc ngai rộng rãi, chân bắt chéo, bộ dáng nhàn nhã trả lời.

- Ngươi là người của cái kia Dâm Thiên tông?

Nữ tông chủ xinh đẹp cảnh giác lên, tông môn này danh hiệu kì quái, hơn nữa chưa từng nghe qua, nói không chừng là một cái tông môn chuyên cậy mạnh ăn hiếp nữ tính, nàng bất ngờ lùi về sau, hai tay che trước ngực, giống như sợ Dương Tuấn sẽ nhào lên nuốt nàng vào bụng.

Nếu Dương Tuấn biết được mấy cái suy nghĩ này trong đầu nàng, sẽ lập tức thổ huyết bất tỉnh, ta cũng không có quá đáng như vậy, bộ dáng ngươi nhìn ta như đại sắc lang làm gì, có phải muốn ta phát hung uy?

- Đúng, ta chính là người của Dâm Thiên tông.

Ngồi vững lại, tay trái chống cằm, Dương Tuấn biếng nhác trả lời, trên người toả ra khí thế của một bậc chân đế vương, nữ tông chủ giật mình lui vài bước, cảm giác mình đối mặt với một tồn tại mạnh mẽ hơn cả lão tổ.

- Tông môn các ngươi cướp bảo khố tông môn chúng ta là có ý gì?

Nữ tông chủ kia lấy lại bình tĩnh, miệng nói có chút chất vấn bên trong.

- Bởi vì ta chán....

Một câu trả lời đơn giản, nhưng làm vị nữ tông chủ kia tức giận muốn thổ huyết, ngươi chán liền đi cướp bảo khố, bắt đi đệ tử nội môn người ta, ngươi nói ngươi chán, sao không bay lên trời làm vương luôn đi, ở tu tiên giới này làm gì à.

- Nếu như vậy tông môn ngươi muốn gì mới trả lại bảo khố cho tông môn chúng ta?

Được biết vị nữ tông chủ này họ Hồng, còn tên thật thì chẳng ai biết cả, nhưng Dương Tuấn biết được, tên nàng là Hồng Phức Mộng, tu vi nửa bước vào Ngụy Tiên, chỉ cần độ xong một lần Tiên Kiếp cuối cùng, liền bước vào Ngụy Tiên, xưng là lão tổ.

Điều đặc biệt, thân thể nàng là Cực Âm Huyền Thể...

Thế nào là Cực Âm Huyền Thể, chính là một loại thân thể cực kì đặc biệt của nữ nhân, trăm vạn người mới có một người, tính cách lạnh lùng, tu vi tăng lên nhanh chóng, nhưng một khi thất thân, toàn bộ tu vi, sinh mệnh lực đều chuyển cho nam nhân, trở thành một đống khô lâu, bởi vì vậy những nữ nhân sở hữu thân thể này, đều bị xem là lò luyện, có khi là thần đan để tăng tu vi.

- Ta chỉ muốn xem chỗ huyền diệu của công pháp trấn tông của các ngươi một chút, bây giờ, trả lại cho ngươi.

Dương Tuấn tiện tay ném ra một cái nhẫn trữ vật, công pháp Cực Lạc Thượng Nữ Hoa Kinh hắn đã thông hiểu toàn bộ, giữ lại cũng vô ích, trả lại cho Phức Mộng.

Phức Mộng nhận lấy nhẫn trữ vật, quả nhiên bên trong không có mất mát gì, thì trong lòng an tâm, thở phào một tiếng, nhưng Dương Tuấn lại tiếp tục nói.

- Ta có một chuyện làm ăn, muốn cùng làm với các ngươi, như thế nào?

- Làm ăn?

Phức Mộng mặt mơ hồ, tên này tính cách kì dị, nếu một người đã mạnh như vậy, vậy tông môn kia chắc cũng phải là một cái siêu cấp cổ tông, cần gì phải bàn chuyện làm ăn như vậy?- Rất đơn giản, chỉ cần đến khi Tam Doanh cổ tích mở ra, các ngươi hãy tung ra đồn đãi, nói bên trong cổ tích bất ngờ có một luồng sáng xé ra đại trận, chính ngươi nhìn thấy đó là một thanh kiếm, khí tức tản ra vô cùng cường đại, khẳng định đó là một kiện Tiên Khí, rơi vào chỗ sâu trong Tam Doanh cổ tích, đơn giản như vậy thôi.

Dương Tuấn khuôn mặt âm trầm nói, kế hoạch này hắn muốn dẫn dụ đến một đám tu sĩ, nô dịch chúng làm thuộc hạ, còn về Tiên Khí hắn tất nhiên có thể lấy ra từ Chiến Thần điện, nhưng không có chắc là hắn sẽ giao ra cho người khác, một con mồi thơm sẽ dẫn đến một đàn cá lớn.

- Đổi lại, tông môn của bọn ta được gì?

Phức Mộng hỏi lại, nếu muốn nàng làm vậy, thì tất nhiên phải để tông môn có lợi trước, bởi vì nàng biết, chuyện làm ăn này không có cách nào từ chối.

- Ta cho ngươi hai ước muốn, chỉ cần muốn, ta đều có thể làm.

Dương Tuấn nhàn nhã đưa lên hai ngón tay, cao cao nhìn xuống Phức Mộng.

- Thật sự?

Phức Mộng hoài nghi, nhưng cuối cùng cũng đành tin tưởng, cường giả có lẽ sẽ không nói dối.

- Ta muốn thập đại tông môn trong thành bị hủy diệt, ngươi có làm được không?

Phức Mộng suy nghĩ, bây giờ bảo khố đã hoàn lại, như vậy phải quét sạch những tông môn là vật cản với Thượng Nữ Hoa Anh tông của nàng rồi.

- Chuyện này ta sẽ có cách giúp ngươi, nhưng phải chính tông môn ngươi đi diệt, ta sẽ không quá nhúng tay vào.

- Được, vậy phiền ngươi....

Sau đó, Dương Tuấn đi cướp thập đại tông môn, ai cản đều giết, đệ tử nội môn có tiềm năng đều bị bắt đi, sau đó Dương Tuấn để lại một cái phân thân ở Tam Doanh cổ tích cổng vào, đừng nghĩ đó chỉ là phân thân vô dụng, nhưng nó có đầy đủ chiến lực của Dương Tuấn, còn hắn, đem theo đại quân Thượng Nữ Hoa Anh tông chinh phạt thập đại tông môn, phàm là lão tổ hay tông chủ, đều bị giết dưới tay hắn, còn lại những kẻ vô dụng, hắn không thèm nhúng tay, sau đó đuổi tới Tam Doanh cổ tích, chặn giết đám người còn sót lại kia, chỉ bắt lấy các đệ tử thiên tài, còn lại giết sạch.
Hắn cố ý để một tên vô dụng chạy thoát, bản thể dung hợp phân thân, mỉm cười nhìn Phục Long cổ thành phía xa một mảnh hỗn loạn.

Ngày hôm sau, Phục Long cổ thành chấn động, trong một ngày, thập đại tông môn bên dưới Thượng Nữ Hoa Anh tông đều bị diệt, ngay cả lão tổ cũng không thể làm gì, chết ở trong thảm kịch.

Khi mọi việc còn chưa lặng xuống, Thượng Nữ Hoa Anh tông lại tung ra tin tức chấn động, Tam Doanh cổ tích bỗng nhiên xuất hiện Tiên Khí, xoẹt qua không trung mà tiến vào trong Tam Doanh cổ tích, chính miệng Hồng tông chủ thừa nhận, đó là một thanh kiếm, trên đó toả ra khí tức cường đại, chèn ép nàng đến không thở nổi, được biết nàng là tồn tại Lôi Tiên Kiếp đỉnh phong, chuẩn bị bước vào Ngụy Tiên cảnh.

Lập tức, cả Duy Long đại lục chấn động, Tiên khí a? Ngay cả Đế Khí thì cũng không phải muốn là có, mà chỉ có siêu cấp tông môn hoặc đại gia tộc mới bỏ ra được, Tiên khí chính là cỡ nào, trong truyền thuyết chỉ cần Khai Thể cảnh được Tiên khí nhận chủ, có thể một kiếm chém chết Ngụy Tiên, tu vi cũng sẽ phóng lên nhanh như diều gặp bão lớn, ai mà không thèm khát, ngay cả các lão tổ thọ nguyên sắp hết cũng phải phá phong mà ra, muốn được Tiên khí này nhận chủ, lĩnh ngộ đại đạo, hấp thụ tiên khí bên trong, trong phút chót đột phá.

Cổ lão gia tộc, ẩn thế tông môn, hoàng thất đế tử, bất cứ tu sĩ nào cũng muốn đến thử lấy vận khí, muốn nắm Tiên khí kia trong tay, trở thành cường giả đế vương, đạp lên đỉnh cao của cả tu tiên giới.

Tin đồn ngày một lan nhanh, còn cách 6 ngày nữa thì Tam Doanh cổ tích mới mở ra, nhưng những cổ thành xung quanh đã đầy người, ngay cả bên ngoài Tam Doanh cổ tích cũng có biển người đông nghìn nghịt, nếu Dương Tuấn biết được chắc phải cười đến bể bụng, một kiện Tiên Khí đã tranh giành đến vậy, ta có hẳng một kho, các ngươi có muốn không?

Tin đồn càng ngày càng xác thực, bởi vì những người ở ngoài Tam Doanh cổ tích chính mắt nhìn thấy hai luồng sáng xé ra đại trận, chui vào bên trong cổ tích, bọn họ nhìn rõ ràng, đó chính là một kiện khôi giáp cùng một thanh đại đao, khí tức cường đại đến nghẹt thở, có người không chịu nổi bị chấn đến ngất xỉu, từ đó, người tràn về Tam Doanh cổ tích còn đông thêm gấp bội, Tam Đại Thần Khí nha, đây chính là nghịch thiên rồi.

Thật chất Dương Tuấn từ không trung lấy ra hai thanh Tiên khí, sau đó đơn giản ném xuống Tam Doanh cổ tích, mấy kiện Tiên khí này đối với Dương Tuấn không khác gì rác rưởi, ngay cả Đế Khí như Tuyệt Thiên bổng còn không bằng, nên hắn cũng chả cần đến, lúc trước từng để cho chúng nữ vào trong lựa chọn một hồi, mỗi người đều là cầm đi 5, 6 cái Tiên Khí cửu phẩm, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể trong bảo khố Chiến Thần Điện, khiến Dương Tuấn sợ hãi, không biết ông cậu/chú (v.v ai biết ổng là gì đâu) này đã tích lũy không biết bao nhiêu năm, sở dĩ Dương Tuấn nhìn thấy ông ta sinh mệnh cạn kiệt mà không thấy thương tâm, bởi vì ông ta chính là làm bộ làm tịch, phi thăng Tiên Giới cũng giả bộ như sắp chết, thật muốn hung hăng lên đánh ông ta một trận.

Còn tận 6 ngày, Dương Tuấn vào trong Hậu cung vô tận, truyền thụ công pháp Cực Lạc Thượng Nữ Hoa Kinh bị Dương Tuấn sửa thành Hoan Hỉ Âm Sủng Tâm Kinh, nhờ vào linh khí hoà trộn dương khí, tạo thành pháp lực khổng lồ cho các nàng luyện hoá.

Lại một đợt cực khoái như vũ bão quét qua, chúng nữ dưới thân Dương Tuấn miệng nhỏ hé ra cầu xin tha thứ, Dương Tuấn chiến lực đánh đấm lẫn cả trên giường đều mạnh mẽ, khiến các nàng mỗi lần đều phải cầu xin, mật động đều sưng tấy, phải hai ngày mới bình phục hẳn, các nàng còn bàn với nhau có nên tìm thêm tỷ muội, khiến Dương Tuấn đau đầu cười khổ.

Rời khỏi hậu cung, Dương Tuấn nhàn nhã dẫn theo Hương Ngọc đi dạo trong Phục Long cổ thành, nơi này trải qua đại chiến diệt tông thì trở về bình thường, mà bởi vì ba kiện Thần Khí mà người đến nơi này tấp nập, trên phố chỉ nhìn thấy toàn là người, loại người nào cũng có.

- Ồ, mỹ nữ, cùng ta đi uống chút trà đàm đạo được không?

Đúng lúc này, có mấy tên vẻ ngoài tuấn lãng, mặt ngước lên tận trời tiến đến trời, đi đến bắt chuyện với Hương Ngọc, dẫu sao Hương Ngọc dung nhan tuyệt sắc, vóc dáng lại là mê hoặc nam nhân vô cùng, bị nam nhân chú ý là đều tất nhiên.

Hương Ngọc nhút nhát núp sau lưng Dương Tuấn, không trả lời tên nam nhân kia, làm hắn ta mất cả mặt, chuyển tức giận lên Dương Tuấn.

- Đồ mặt trắng, dám làm hư chuyện của bổn đại gia, chết đi...

Hắn vung đến một quyền, tu vi cũng là Độ Kiếp kì, tạm xem cũng là một cường giả, nhưng đối mặt với kẻ như Dương Tuấn, một chút góc áo cũng không chạm được, đừng nói là chém giết.

Bành....

Một nắm đấm xuyên qua bụng tên nam nhân kia, máu tươi chảy xuống như thác, trên khuôn mặt hắn là vẻ không thể tin được, Độ Kiếp kì như hắn, lại chết dưới một quyền của Hư Linh.

- Rác rưởi....

Dương Tuấn hừ lạnh, đem theo Hương Ngọc rời đi, những người trên đường đều né ra một con đường cho hắn, quá tàn bạo.

Có vài ánh mắt chăm chú nhìn hắn, nhưng Dương Tuấn chả thèm quan tâm.

......oOo.......

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau