BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Khương Lệ Tử thức tỉnh

Trong không gian kia một nhóm người chật vật chạy trốn, phía sau là một dòng thú triều không lớn cũng không nhỏ, nhưng đủ đạp nát nhóm người này trong một hơi thở.

Ầm......

Thạch sơn bị đụng vỡ, đá vụn tung bay tứ phía, đập lên một thanh niên xấu số, ngã về trước, dĩ nhiên bị thú triều phía sau dẫm đạp, trở thành đống huyết nhục dưới đất.

- Mau, trốn vào đây.....

Một người trung niên nam nhân trốn trong một hẻm đá nhỏ gọi nhóm người kia, lập tức cả bọn chạy vào trong, né tránh được thú triều hung hãn, người đàn ông kia dẫn nhóm người vào một hang động dưới chân núi gần đó, thở dài ngồi xuống dựa lưng mình lên tường đá, nhưng trên môi lại có nụ cười tà ác ẩn giấu rất sâu, không một ai phát hiện ra.

- Hà, hà, đa tạ tiền bối giúp đỡ....

Nhóm người kia có 6 người nhưng giờ chỉ còn năm, người thanh niên vẻ ngoài anh tuấn, khôi ngô, trên người có kiếm khí lăng lệ vô hình, tạo cảm giác chèn ép người khác, hắn chắp tay trước ngực nói với người đàn ông kia.

- Đúng, đúng, đa tạ tiền bối....

- Đa tạ tiền bối.....

Cả bọn còn lại đồng thanh nói, bọn chúng lúc nãy như vừa đi một vòng Quỷ Môn Quan trở về, cảm giác sợ hãi tuyệt vọng vẫn còn đó.

- Các ngươi không cần đa tạ, dẫu sao thịt muỗi vẫn là thịt, không nên phí....

Người đàn ông kia lộ ra bản chất thật, trên người sát khí nồng đậm, một luồng uy áp quét qua, 4 tên thanh niên kia gục ngã, duy chỉ có người thanh niên lúc đầu vẫn còn giữ lại chút tỉnh táo, chứng kiến người đàn ông kia, rũ bỏ vẻ ngoài già dặn phong độ, chỉ còn một tấm anh tuấn tiêu sái thanh niên, hơn nữa trên môi còn treo một nụ cười tiện tiện.

Ầm.......

Trong hang động vang ra tiếng va đập dữ dội, đinh đinh đang đang, nhức óc đau tai, cả đại địa rung động mãnh liệt, huyết thủy tí tách chảy ra từ bên trong, hoàn cảnh vô cùng kinh dị.

Keng.......

Nam tử: Trường Lưu Phong. Tuổi: 21.

Tu vi: Hư Linh tầng 1.

Mô tả: Tán tu nhưng nhờ thiên tài bẩm sinh mà đạt đến cảnh giới hôm nay.

.........................

Dương Tuấn nhìn người thanh niên trước mặt này ngẫm nghĩ một chuyện, trong kí ức phụ thân hắn có nói đến kẻ thù gì đó, nếu vậy tại sao Dương Tuấn hắn không xây dựng một cái thế lực để tương lai có thể chống lại bọn hắn, sau không thu một vài tên có tu vi cao đây.

Nghĩ đến đây, Dương Tuấn tiến vào cửa hàng hệ thống, suy nghĩ về một loại khế ước ép buộc người khác quy thuận hắn, không ngờ lại có rất nhiều kết quả.

[Khế Ước Phù]: phù lục dùng kí kết khế ước với kẻ có tu vi thấp hơn kí chủ, số lần sử dụng vô hạn, người chịu lệ thuộc tùy theo pháp lực mà phân chia cấp độ, nếu người tạo khế ước pháp lực cao hơn rất nhiều người bị lệ thuộc, đó sẽ là cấp chủ nhân và nô lệ, ngoài ra còn có cấp độ khác.

Giá: 4 tỷ sát điểm.

[Nô Dịch Phù]: Nô dịch kẻ khác, có thể nô dịch kẻ có tinh thần lực yếu hơn kí chủ mặc dù tu vi cao hơn, kẻ bị nô dịch luôn luôn tuân lệnh người nô dịch, sử dụng vô hạn.

Giá: 7 tỷ 500 triệu sát điểm.

[Khôi Lỗi Phù]: đánh vỡ tinh thần lực trong linh hồn kẻ khác, sau đó dùng Khôi Lỗi Phù này gia trì lên linh hồn chúng một tia tinh thần, để chúng trở thành con rối vô tri. Sử dụng vĩnh viễn.

Hiệu quả phụ: Trở thành ác ma khiến Thiên Phạt có thể hạ xuống bất cứ lúc nào.

Giá: 10 tỷ sát điểm.

[Dong Nhân Phù]: Ký giao dịch với kẻ khác, khiến kẻ đó tạm thời phục tùng kí chủ, bất cứ lúc nào cũng có thể hủy giao dịch, nhưng người ký giao dịch phải tuân lệnh tuyệt đối người viết giao dịch, sử dụng vô hạn.

Giá: 6 tỷ 800 triệu sát điểm.

Sát điểm hiện tại: 23 tỷ sát điểm.

....................................

- Bán cho ta Khôi Lỗi Phù, những kẻ không sợ chết thì tốt hơn, nhưng mà vẫn là mua thêm Khế Uớc Phù đã, Khôi Lỗi Phù dùng cho những kẻ đáng chết, Khế Uớc Phù nên dùng cho những ai thông minh.

Dương Tuấn nở nụ cười độc ác, kẻ thông minh là kẻ nên sống, kẻ ngu ngốc đối với Dương Tuấn không có chút giá trị.
- Trước tiên để tên này tỉnh dậy....

Dương Tuấn sử dụng tinh thần lực đánh thức Lưu Phong, tên này lập tức tỉnh dậy, sau khi thấy đồng bạn biến mất, chỉ thấy những đống huyết nhục vương vãi, trong lòng hắn sợ hãi vô cùng, nhưng trên mặt lại không có chút biểu cảm nào, một tán tu sống sót đến bây giờ cũng không phải kẻ dễ sợ hãi.

- Đừng nói nhiều, quy thuận ta hay không quy thuận, ngươi có 5 hơi thở để quyết định.

Dương Tuấn nói một câu khiến Lưu Phong sửng sốt, sau đó thoáng suy nghĩ gì đó, mở miệng nói.

- Quy thuận ngươi thì có lợi ích gì?

- Ta thấy ngươi mặc dù tu vi hiện tại cường đại, nhưng lại trì trệ không tiến, quy thuận ta, ta sẽ giúp ngươi.

- Thật sự?

Lưu Phong nghe được Dương Tuấn nói thì trong lòng rung động, mặc dù bây giờ hắn đã là Hư Linh nhưng đã nửa năm qua lại không có chút tăng tiến, khiến hắn vô cùng lo lắng.

- Ta nếu lừa ngươi thì được gì? Mau ký vào đây.

Dương Tuấn lấy ra một tờ Khế Uớc, to cỡ bàn tay người lớn, hoàn toàn là giấy trắng, nhưng thực ra là khế ước phù.

- Ký? Là gì?

- Ngươi cắn đầu ngón tay cái rồi dùng máu ấn lên trên là được. Haiz...

Dương Tuấn thở dài, Lưu Phong ngay lập tức làm theo, ngón tay đưa vào miệng cắn một cái, máu tươi tí tách nhỏ ra, Lưu Phong dùng ngón tay ấn lên tờ giấy, ngay lập tức tờ giấy biến mất, hoá thành hai luồng sáng, một bay vào đầu Lưu Phong, một dung nhập vào tay trái Dương Tuấn.

- Quỳ xuống.....

Dương Tuấn lập tức thử nghiệm, ra lệnh cho Lưu Phong, Lưu Phong mặc dù không muốn nhưng thân thể lại tự động quỳ xuống, Khế Uớc Phù có thể điều khiển người ký khế ước nhưng người kia vẫn còn có linh trí, không vô tri như Khôi Lỗi Phù.

- Chuyện ta và ngươi không được nói ra, nếu không ngươi sẽ bạo thể mà chết, loại đan dược này ngươi từ từ phục dụng, sẽ có tác dụng tốt cho ngươi.

Dương Tuấn nói với Lưu Phong, Lưu Phong cảm giác cơ thể bị thứ vô hình gì đó quấn quanh, chỉ cần hắn nói ra chuyện hắn với Dương Tuấn thì hắn lập tức chết ngay, nhận lấy 3 viên đan dược kì lạ từ Dương Tuấn, Lưu Phong không biết, đó là Pháp Lực đan, Lưu Phong ngẩn ngơ một lát thì phát hiện Dương Tuấn kia đã biến mất.

..........................................

..... Nguồn: TruyenYY.com, tác tinhphong chào các đọc giả.....

Dương Tuấn sau khi rời khỏi đó lại tiếp tục đi tìm Ma Thú triều, quét một đợt sát điểm vừa tiêu hao, nhưng kì lạ là hắn chạy đi rất xa nhưng không tìm thấy thú triều nào cả, vô cùng khó hiểu, Dương Tuấn dừng lại giữa không trung thì bỗng......Phốc ------

Máu tươi bắn lên cao cao, một lưỡi kiếm sắc lạnh đâm xuyên qua lòng ngực Dương Tuấn, đáng sợ là Dương Tuấn không phát hiện được nguy hiểm sắp tới, người cầm kiếm là một nữ nhân mặc áo đen bó sát, khuôn mặt sắc sảo nhưng Dương Tuấn cũng chả quan tâm, hắn quan tâm là song giác trên đầu ả - Ma Giác của Ma Tộc.

Ả Ma Tộc kia đắc thủ xong thì rút kiếm ra, vung ra một chưởng đập lên người Dương Tuấn, bị một chưởng đẩy đi, Dương Tuấn như con diều đứt dây rơi xuống đất, nằm trong một hố sâu hun hút, bụi bay mịt mù.

- Nhân tộc yếu đuối, một đòn như vậy cũng không thể đỡ.

Ả Ma Tộc cười man rợ, không hợp vẻ ngoài sắc sảo của ả ta.

- Ta thấy ngươi mới yếu đuối....

Một giọng nói băng lãnh vang lên sau lưng ả ma tộc, Dương Tuấn lãnh đạm vung qua một bổng, đơn giản một bổng mà thôi.

- Không thể nào.....

Hét lên kinh sợ khi thấy bổng kia dùng tốc độ khó tin đập đến mình, ả ta tại chỗ nổ tung, hoá thành sương máu phiêu đãng trong không trung, ả ta chỉ Hư Linh tầng 4, ngang bằng Dương Tuấn vừa mới thăng cấp, nhưng Dương Tuấn là ai? Cùng cấp thì thế nào? Ta đều giết..... À, đánh không lại thì ta từ từ mài chết.

Keng, nhận được 3000 vạn sát điểm.

Keng, ngẫu nhiên nhận được Ma Công Vô Tức Kích Nhân không phẩm giai.

[Vô Tức Kích Nhân]: Ma Công ẩn liễm khí tức và thân thể, giống như không có tồn tại, chỉ có Ma Tộc mới có thể sử dụng.

- Hừ, rác rưởi, mà khoan đã, cũng rất lâu không sử dụng công năng dung hợp.

Dương Tuấn hừ lạnh, sau đó thu bổng vào trong túi đồ, bỗng nhớ lại mình vẫn còn một cái công năng dung hợp đây.

Keng, xác nhận dung hợp Vô Tức Kích Nhân cùng Hoành Tảo Thiên Quân?

Dương Tuấn dùng thân pháp Hoành Tảo Thiên Quân đã dùng từ lâu để dung hợp, cái thân pháp này mặc dù rất nhanh nhưng lại không thích hợp, bởi vì tản ra quá nhiều pháp lực khiến kẻ địch cường đại có thể nhận ra, hắn không muốn sau này tập kích sau lưng lại bị kẻ địch phản lại trước hắn.

Keng, xác nhận tiêu hao 2 tỷ sát điểm dung hợp công pháp Thánh phẩm?

- Xác nhận....

Dương Tuấn lập tức xác nhận, nói về sát điểm thì hắn hiện tại không thiếu, chẳng sợ gì cả.

Keng, dung hợp thành công, sáng tạo ra thân pháp mới.

[Vô Tức Thánh Bộ]: Thánh phẩm cửu giai (Max).

→ Thân pháp vô thanh vô tức, vô ảnh vô tung, cao hơn kí chủ 3 đại cảnh giới mới có thể phát hiện, một bước ra có thể đi trăm dặm, cắt qua hư không và vật cản, tiêu hao pháp lực cực nhỏ.

................................

- Thứ tốt.....

Dương Tuấn hí hửng ngay lập tức học tập thân pháp này, cảm giác một dòng khí chạy khắp cơ thể, thân thể bỗng chốc nhẹ hơn rất nhiều, một bước nhẹ ra, không gian rách ra một vết dài, Dương Tuấn cũng biến mất ở đó, xuất hiện cách đó hơn 50 dặm, lúc nãy Dương Tuấn chỉ dùng một chút pháp lực nhỏ nhoi, nhưng lại tựa như thuấn di, hơn nữa còn không phát ra chút khí tức nào.

- Ha, không ngờ, lại có sát điểm tìm đến.

Dương Tuấn bỗng nhiên khoanh tay trước ngực, mỉm cười nói, bất ngờ từ trong hư không bước ra một nhóm người, không, là Ma Tộc, hơn nữa tu vi đều là Độ Kiếp kì viên mãn, trong đó lại có một bóng người quen thuộc, là Khương Lệ Tử, nhưng bây giờ đôi mắt xanh lam thánh khiết lúc trước lại là màu đỏ hung tàn và khát máu, trên đầu nàng là Ma Giác màu đỏ, biểu tượng cho cấp bậc Ma Tướng, tu vi nàng không ngờ là Đại Thừa tầng 3.

Dương Tuấn không hề biết viễn cảnh Khương gia bên ngoài....

Đơn giản bằng những từ.....

Máu thành sông, thây thành núi...

Toàn gia toàn diệt, huyết vũ tinh phong....

Chương 42: Bí ẩn và rất nhiều bí ẩn

Đa tạ đạo hữu GodDragon ủng hộ 115 TLT.

Đa tạ đạo hữu Salazar ủng hộ 25 TLT.

.........................................


Nói rõ về không gian mà Dương Tuấn đang ở, phân chia cấp độ là Hung Địa, tức Đại Thừa kỳ trở xuống sẽ có nguy hiểm lớn, bọn người bị Khương gia đưa vào Hư Linh cũng chưa đến, tất nhiên sẽ chết không toàn thây, nhưng tại sao Khương Kỳ Khôi vẫn đưa bọn họ vào? Tất nhiên đều có âm mưu cả.

Kỳ Khôi mang theo Á Diễm cùng những người có tu vi cao nhất trong gia tộc cũng tiến vào không gian này sau những người kia một lúc, bọn họ dùng những người kia không phải để thảo phạt thú triều mà là làm mồi nhử, phân tán sự chú ý để đi đến Cổng Ma, đó mới là âm mưu thật sự nhưng âm mưu đó đã thất bại bởi vì bọn họ đụng mặt Khương Lệ Tử....

...............................

Trở lại chỗ Dương Tuấn....

Dương Tuấn đang bị 5 người Lệ Tử bao vây, 4 người kia đều là nam nhân, cả người đen kịt và có từng đường vân màu đỏ chạy khắp cơthể, vô cùng kì dị, hơn nữa tu vi đều là Độ Kiếp kì viên mãn.

- Mau giao ra Đệ Tứ Ma Linh đồ vật quan trọng? Nếu không thì ngươi sẽ chết không yên lành.

Một tên Ma Tộc nói ra, sát khí bùng phát dữ dội, cánh tay bốc lên hoả diễm màu đen, vô cùng kinh dị.

- Đệ Tứ Ma Linh? Ma Long sao? Mà đồ vật quan trọng? Là thứ gì à?

Dương Tuấn khó hiểu suy nghĩ, phớt lờ bọn người Lệ Tử.

- Chính là Ma Long Căn, nhân loại, chịu chết đi.....

Tên Ma Tộc kia gầm lên, song trảo hừng hực lửa đen lao đến Dương Tuấn, chỉ cần trảo này đụng trúng, cho dù thạch sơn khổng lồ kia cũng tan thành tro bụi.

Keng -----

Trảo của tên Ma Tộc kia bị Tuyệt Thiên Bổng của Dương Tuấn chặn lại, thiết trảo vậy mà gãy đoạn, mặt tên Ma Tộc kia cũng biến sắc, nhưng chưa kịp phản kháng thì ngực trái đã bị một vật dài đâm xuyên qua, máu tươi xanh lam tuôn ra như thác, sinh cơ đoạn tuyệt.

- Rác rưởi, nói, các ngươi cần Ma Long Căn làm gì?

Dương Tuấn rút ra Tuyệt Thiên Bổng, vừa nãy là thức thứ tư, Hư Không Sát Bổng, một bổng xuyên qua hư không, chỉ cần không cao hơn Dương Tuấn hai đại cảnh giới, có thể giống như Nhất Kích Tất Sát, nhưng đổi lại, pháp lực tiêu hao hơn một nửa cho một kích đó.

Rất may, Dương Tuấn có Pháp Lực đan, phục dụng hai viên đã hồi phục đầy pháp lực.

- Cái gì? Tại sao có thể? Ngươi rõ ràng là Hư Linh cảnh kia mà? Không lẽ chuyện ngài Đệ Tứ bị giết là do ngươi làm?

Lệ Tử sợ hãi hét lên, rõ ràng nhân loại trước mặt là Hư Linh cảnh, nàng lúc trước cho rằng Dương Tuấn có Ma Long Căn là do hắn là thuộc hạ của một kẻ cường đại hơn Ma Long, nhưng hiện tại, có lẽ suy nghĩ đó hoàn toàn sai rồi.

- Nếu đã không nói, thì chết hết đi....

Dương Tuấn xoay bổng, hàng ngàn hàng vạn bổng ảnh xuất hiện, như mây mù che khuất bầu trời, nhìn như vô cùng vô tận.

- Ngăn hắn lại....

Lệ Tử lùi về sau, tay đánh ra một đạo pháp quyết, bảo hộ chính mình, còn 3 tên Ma Tộc còn lại xông lên, đánh ra pháp quyết, ma khí cuồn cuộn phô thiên cái địa, huyễn hóa ra một đầu hắc long, nhộn nhào bay đến há miệng lớn định cắn Dương Tuấn một cái.

- Luân Xa Bổng Ảnh, giết....

Máu trên người Dương Tuấn bùng nổ, huyết tế khiến chiến lực tăng vọt, đạp lên thân pháp, cả người dung nhập vào hư không, xé ra hưkhông mà xuất hiện

sau lưng ba tên Ma Tộc kia, một bổng đập xuống, bổng ảnh vô cùng vô tận cũng đập xuống, đánh tan pháp quyết liên hợp của ba tên Ma Tộc này.

Oanh ......

Hắc Long tan vỡ, ba tên Ma Tộc pháp lực tiêu hao phún ra một ngụm máu, khuôn mặt tái nhợt nhìn nhân loại cầm bổng kia, sợ hãi tột cùng.

Roẹt.... Phốc.....
Hư Không Sát Bổng xoẹt qua, đầu một tên ma tộc bạo nổ, máu tươi cuồng phún lên không trung, pháp lực Dương Tuấn lần nữa tiêu hao phân nửa, lại tiếp tục phục dụng Pháp Lực đan, pháp lực trong cơ thể hồi lại đầy đủ, lại một đòn Hư Không Sát Bổng đánh ra, bạo thể một tên ma tộc khác.

Xi..... Xi..... Xì....

Máu tươi huyết tế càng ngày càng nồng đậm, Thạch Hoá Quỷ Nhãn quét qua tên ma tộc còn lại, ngay lập tức tên này trở thành tượngđá, không sức phản kháng dưới một bổng của Dương Tuấn đập thành mảnh vụn.

Giải quyết xong ba tên ma tộc thì lực lượng và tinh thần trong người Dương Tuấn cũng hao hết, trước sự bất ngờ của Lệ Tử, hắn mộtbổng đập vào đầu, chết ngay lập tức.

- Tên này bị điên sao? Phải nhanh chóng chạy trốn khỏi nơi đây mới được, phải thức tỉnh ngài ấy.

Lệ Tử khuôn mặt xinh đẹp bây giờ tái nhợt xanh xao, đạp thân pháp chạy khỏi chỗ này, hướng cái kia Ma Quan mà chạy đi, bên này sương máu hoà lại làm một, Dương Tuấn như ác ma từ thâm sâu địa ngục bước ra, nhe nanh đạp thân pháp đuổi theo Lệ Tử.

Đáp xuống cánh cổng đá cách đó không xa, Lệ Tử đánh ra một đạo pháp quyết, cánh cổng rung chuyển sau đó kéo nàng vào trong đó,Dương Tuấn vừa lúc chạy đến nhưng không thể vào trong, dùng hết sức đập phá cổng đá này nhưng nó lại không chút sứt mẻ nào, quácứng rồi.

Ầm..... Ầm.....

Mặt đất chấn động mãnh liệt, cổng đá bước ra một nữ Ma Tộc, nhưng không phải là Lệ Tử mà là một người khác hoàn toàn, Ma Giáctrên đầu dài và thẳng đứng, y phục bằng lụa xanh lam, cô ta không mặc nội khố nên hai quả đào tiên to tròn cùng nhũ hoa nhọn hoắthiển hiện trước mắt Dương Tuấn, nhưng hắn cũng không quan tâm mà dò xét cô ta.

Keng......

Ma Linh : Tà Vương.

Tu vi: Lôi Tiên Kiếp viên mãn.

(Tu vi viên mãn: Kim Ất Đại Tiên viên mãn).

Mô tả : Đệ Tam Ma Linh của Ma Thần, là một nữ nhân Ma Tộc hùng mạnh.

..................................

- Ma Linh? Thì ra ngươi ở đây sao? Cũng tốt, cũng tốt.

Dương Tuấn mỉm cười, đá vào Tuyệt Thiên Bổng đang cắm dưới mặt đất, xoay một vòng rồi rơi vào tay hắn, hướng Khương Lệ Tử vungxuống một bổng, chỉ cần nàng ta không chết, hắn có thể cho nàng uống máu để bất tử, sau đó từ từ "làm nhiệm vụ".

Cheng.....

Bỗng nhiên một cái mũi kích ba đầu chặn lại bổng của Dương Tuấn đang đánh tới, Lôi Tiên Kiếp tu vi không phải để nhìn chơi, Tà Vươngmặc dù suy yếu nhưng kinh nghiệm chiến đấu không có suy giảm.- Từ từ đã nào nhân loại, ngươi mạnh tay như vậy sẽ khiến nàng ta đau đấy.

Tà Vương nhoẻn miệng cười một nụ cười nham hiểm, mũi kích quạt ngang một cái, cánh tay trái của Dương Tuấn bị xé đứt lìa, máu tươi cuồng phún.

- A, hừ.....

Cảm thụ cơn đau, Dương Tuấn hừ một tiếng sau đó nhảy lùi về sau, né tránh đợt công kích tiếp theo, nhưng thanh kích kia lại như mộtcon rắn uốn lượn, truy cùng giết tận Dương Tuấn.

- Haha, nhân loại, chưa gì đã lui rồi sao? Ta còn chưa sướng đây, haha....

Tà Vương điều khiển mũi kích như đang dùng roi da vậy, tay không ngừng quất về phía Dương Tuấn, miệng thì cười nói khiêu khích.

- Hừ, đợi đó cho ta....

Dương Tuấn lẩm bẩm, trở vào trong Tụ Hồn Bồn của hệ thống, xem xem giá trị có đầy như lần trước không, không quên dùng Phân Thần để một bên điều khiển cơ thể tránh né tấn công của Tà Vương, nhưng thất vọng là nó chỉ có hơn 30 vạn điểm.

- Không còn cách nào khác, đánh không chết thì ta mài ngươi đến chết....

Dương Tuấn gầm lên, máu tươi trên người bùng nổ, cánh tay bị cắt đứt quay về vị trí cũ, gắn lại vừa như in, đôi mắt Dương Tuấn thay đổi, Đoạ Ngục Nhãn bên trái, Thiên Quang Nhãn bên phải, 5 vòng tròn nhỏ xếp xung quanh có hình dạng như ngôi sao năm cánh, linh hồn tử vong trong không gian này bị Đoạ Ngục Nhãn kéo đến, thu vào trong Đoạ Ngục, huyết mạch Hấp Huyết Ma Nhân cũng bùng lên, cánh tay mọc đầy vảy đen, móng vuốt dài và nhọn hoắt, sau lưng mọc ra đôi cánh dơi lớn, bất ngờ trên đó lại có 7 cái đồng tử như Thất Quỷ Nhãn, vô cùng kinh dị.

- Ma Tộc? Ta chưa thấy Ma Tộc nào như vậy cả? Rốt cuộc tên này là thứ gì?

Cả Tà Vương và Lệ Tử đều ngạc nhiên và tò mò vô cùng, nhưng chưa kịp làm gì thì Dương Tuấn đã ngửa mặt lên trời gào rống đinh tainhức óc, mặt đất chấn động, núi non sụp đổ, trên trời lại xuất hiện một đám mây màu đỏ, che khuất cả không gian, Lệ Tử không biếtDương Tuấn dùng Long Uy công kích tinh thần nên lập tức ngất đi, Tà Vương thu nàng vào không gian trữ vật trên chiếc vòng cổ của côta, khuôn mặt thất sắc nhìn đám mây khổng lồ trên bầu trời.

- Thiên Phạt Hồn Lôi? Là tên này kéo đến? Phải giết hắn ngay.

Tà Vương khi nhìn thấy đám mây đỏ kia thì kinh sợ, mặc dù Dương Tuấn bây giờ có thể gọi là vô địch cùng cấp, hoặc có thể đối phóđược cả Độ Kiếp kì thì cũng không thể kéo đến Thiên Phạt Hồn Lôi này, đây là Thiên Phạt đánh vào linh hồn, tinh thần lực yếu ớt liền bịThiên Phạt đánh nát linh hồn, ngàn đời không thể siêu sinh.

Ầm.... Ầm.... Roẹt....

Thiên Phạt cuồn cuộn không ngừng, Dương Tuấn bất ngờ bị chuyển vào một không gian tối tăm, không, nói đúng hơn là ý thức của hắn, còn bên ngoài, Dương Tuấn bây giờ chỉ biết đồ sát, đây không phải là do hệ thống, mà là do kẻ khác làm nên.

Rống ----

Dương Tuấn bên ngoài rống lớn, sóng âm quét qua tứ phương, lật lên từng cơn cuồng phong dữ dội, Đoạ Ngục Nhãn khai mở Địa Ngục Chi Quan, cánh cổng đá khổng lồ chui lên phía sau lưng Dương Tuấn, từ bên trong bước ra một con chó sói, trên người lửa đen và đỏ cháy hừng hực, đáng sợ là nó có đến ba cái đầu, Dương Tuấn không hề biết, Địa Ngục Chi Quan không phải chỉ dùng để khống chế kẻ khác, mà là để triệu hoán sinh vật từ Địa Ngục, linh hồn càng mạnh và càng nhiều, thứ được triệu hoán ra càng mạnh mẽ.

__ Nguồn: http://truyenfull.vn/dam-hiep-he-thong/

............................................

Trong một vùng hư không tăm tối....

Có một lão giả di chuyển trong hư không, mặc cho hư không phong nhận xé qua người, lão đến tận cùng của biên giới giữa tu tiên giớivà Tiên giới, bởi vì nơi đó có một người mà hắn tôn kính, nếu Dương Tuấn nhìn thấy được lão giả này, hắn sẽ nhận ra đó chính là Di Tu.

Đáng sợ hơn, khuôn mặt và làn da nhăn của lão đang bong tróc ra nhưng lại không chảy một giọt máu nào, nhưng khi lớp da đó bong hết ra, đó lại là làn da trắng hồng của một nữ nhân, khuôn mặt già nhăn nheo của Di Tu bây giờ là khuôn mặt xinh đẹp đến khó tả của một nữ nhân, môi đỏ thắm quyến rũ, mày liễu mắt phượng, trên người toả ra khí chất quyến rũ mị hoặc, vóc người ngạo nhân khiến bất cứ nam nhân nào đều có thể say mê nó, nàng đặt chân lên một ngọn núi lơ lửng giữa không trung, nơi đây là tận cùng của biên giới của tu tiên giới và Tiên Giới.

Giữa ngọn núi là một cái quan tài đá được bao phủ bởi một cái kết giới cường đại, nhưng nữ nhân giả lão già Di Tu kia lại lấy quyển sách lúc trước được Dương Tuấn giúp lấy ra, bên trong có ghi chép một đạo thủ pháp, nàng ta làm theo đạo thủ pháp kia, không ngờ kết giới kia lại yếu đi một chút.

Nữ nhân giả Di Tu này là ai? Tại sao lại nhờ người khác phá viên đá kia để lấy quyển sách đó?

Hơn nữa vì sao tu vi của nữ nhân này lúc trước là Ngụy Tiên cảnh nhưng bây giờ lại có thể đi xuyên qua hư không phong nhận? Chỉ có Kim Ất Đại Tiên mới có thể làm được chuyện này.

Quan tài đá kia có chứa thứ kinh khủng gì mà phải bị phong ấn cẩn thận như vậy?

Và ta khẳng định rằng Dương Tuấn mất đi ý thức là do nữ nhân giả Di Tu này làm ra, ngay khi phát hiện Dương Tuấn có thể phá được viên đá kia, nữ nhân này đã hạ độc thủ ngầm với Dương Tuấn.

-- Chương sau ta sẽ giải thích --

Chương 43: Tiến về tuyết bích thần sơn

Rống --- 

Một tiếng rống lớn vang dội cả đất trời, một bóng người kì dị xuất hiện, cả người đen kịt, trên lưng lại có một cái cánh dơi, cái kia đã bị cháy xém vẫn đang bốc lên khói đen, máu tươi từ trên đầu chảy xuống nửa bên người, vô cùng kinh dị, sau lưng hắn là một con sói 3 đầu bị thương trầm trọng, chật vật lê mình vào cánh cổng đá kia. 

Một bóng người khác đứng trước mặt hắn, tình trạng cũng không kém hơn chút nào, một bên sừng gãy đi, một nửa người cháy xém, máu tươi tí tách nhỏ xuống đất. 

Đám mây màu đỏ trên bầu trời vẫn không ngừng lại, vẫn tiếp tục cuồn cuộn không ngừng, không có chút gì là dừng lại. 

- Gừ, tên này tại sao vẫn chưa chết? Rõ ràng Hồn Lôi đánh trúng hắn rồi mà. 

Tà Vương bùng nổ, pháp lực trên người bộc phát, thanh kích trên tay biến thành màu đỏ tươi, kích hoá thành rồng, to ra hơn trăm trượng, vô cùng khủng bố, Dương Tuấn trên tay Tuyệt Thiên Bổng cũng không kém, biến ra càng ngày càng lớn, như muốn che khuất bầu trời, cự bổng đập lên cự kích, âm thanh vang lên leng keng đinh tai nhức óc, điện quang tóe ra như pháo hoa, vô cùng mỹ lệ. 

Oanh..... 

Bất ngờ Dương Tuấn xoay Tuyệt Thiên Bổng, mặc dù hình thể thì lớn nhưng tốc độ vô cùng kinh người, đập lên người phải Tà Vương một cái, cả người ả bay ra xa xa. 

- Đáng giận, gừ á.... 

Tà Vương rống giận, khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ, cơ thể bành trướng, mọc ra vảy màu đen, sau đó hoá thành một con quạ lớn, đôi mắt đỏ lớn như đèn lồng nhìn phía Dương Tuấn, đôi cánh lớn huy động, cuồng phong bạo khởi, bên trong là từng phiến lông vũ màu đen chứa đầy pháp lực sắc bén. 

Rống --- 

Dương Tuấn điên cuồng rống lớn, cự bổng chống xuống đất, thân hình ghim vào đại địa, không để cuồng phong kéo bay, mặc cho lông vũ xé lên người thành từng vết thương sâu hoắm. 

.............................. 

Khác với đại chiến bên ngoài, trong không gian u tối mà ý thức của Dương Tuấn bị giam cầm, hắn xếp bằng ngồi một chỗ cố gắng liên thông với thân thể và linh hồn, nhưng hoàn toàn không được, mồ hôi như hạt đậu lăn xuống từ trán, bởi vì ý thức không có pháp lực nên mệt mỏi là tất nhiên. 

- Hà, chỗ này rốt cuộc giam ta bao lâu nữa đây? 

Dương Tuấn ý thức thở dài, bỗng nhiên môt vòng tay ấm áp ôm hắn vào lòng mình, cảm giác hai nhục cầu ép vào lưng, Dương Tuấn cảm thụ mà không có chút phản kháng. 

- Phu quân, đến lúc chàng phải trở về rồi.... 

Giọng nói như oanh yến êm ái của Mộc Khuê vang lên, bất chợt Dương Tuấn nhận ra mùi hương của Mộc Khuê, hình bóng của nàng xuất hiện trước mặt hắn, nhưng khuôn mặt xinh đẹp lúc trước bây giờ càng thêm cuốn hút nhãn thần, lục y bằng lụa mỏng ôm vào cơ thể, cả người Mộc Khuê toả ra khí tức phiêu miễu cao vời. 

- Mộc Khuê, tại sao nàng lại ở đây? 

Dương Tuấn bất ngờ khi thấy Mộc Khuê như vậy, một con người hoàn toàn khác, không giống một thiếu nữ ngây thơ dễ bảo lúc trước. 

- Phu quân, trước khi ta cứu chàng ra, ta muốn nói cho chàng biết sự thật về ta.... Ta chính là thân cận của mẫu thân chàng, Mộc Khuê chàng biết là một nửa bản thể của ta, ta được mẫu thân chàng tìm đến để bảo vệ chàng khỏi bàn tay Ma Tộc, cho nên ta đến đây giúp chàng thoát khỏi ma tộc ám hại, nếu có duyên, chàng hãy đến Tiên Giới tìm ta ở Lục Trúc Thánh Vực, tên thật của ta Thanh Trúc Tiên Tử, chàng nhớ đến đánh thức ta dậy đấy...... 

Mộc Khuê nói xong, nàng đặt lên môi Dương Tuấn một nụ hôn như lời tạm biệt, sau đó trước ánh mắt lò mờ của Dương Tuấn, Mộc Khuê, không Thanh Trúc tan biến trong không gian tối tăm. 

....................................... 

Trong tận cùng của biên giới tu tiên giới và Tiên Giới.... 

Người phụ nữ kia đang lấy ra một thanh kiếm bằng đá, nhưng nó lại phát ra ánh hào quang chói mắt, dùng thanh kiếm chén lên kết giới, kết giới lần nữa yếu đi một chút, bên trong kết giới vậy mà truyền ra giọng nói khàn khàn, rợn người. 

- Lucifer, ngươi làm rất tốt, chỉ cần ta thoát khỏi phong ấn này, ta sẽ lần nữa quét qua tam thiên vị diện, đến lúc đó hậu duệ của bọn Tiên Thánh kia phải chịu lấy trừng phạt. 

- Ma Thần đại nhân, kết giới này mặc dù đã yếu đi, nhưng cũng còn cần thêm 15 nám nữa để dung hòa tiên khí của kết giới, lúc đó ngài sẽ phục sinh trong tình trạng viên mãn. 

Thật bất ngờ, người phụ nữ này là Lucifer, thủ lĩnh ma tộc, còn trong cơ quan tài kia, là tồn tại mà ai ai cũng khiếp sợ, Ma Thần. 

Phốc..... Bỗng nhiên Lucifer phun ra một ngụm máu, ánh mắt lo lắng nhìn phương xa, có người phá phong ấn ý thức của tên đó, khiến ả bị phản phệ mà thổ huyết, sẽ cần thời gian khá lâu để tịnh dưỡng. 

..................................... 

- Không....... 

Ý thức lần nữa dung nhập vào cơ thể, Dương Tuấn hét lên một tiếng kinh thiên, trong hậu cung vô tận, Mộc Khuê biến mất trước mắt chúng nữ, nước mắt lăn xuống từ khoé mắt, Dương Tuấn trong mắt vằn vện chỉ đỏ, ánh mắt thù hận nhìn Tà Vương bị đánh gãy tay trái phía trước, bước chân từng bước tiến lại gần ả. 

- Ma Tộc? Giết, giết cả, không..... để sống....... Giết.... 

Dương Tuấn dùng Nhất Kích Tất Sát vung xuống, Tà Vương hiện tại không sức phản kháng, ngửa mặt nhìn cự bổng rơi xuống đầu mình. 

Oành...... 

Máu thịt văng lên tung toé, máu tươi vẩy lên người Dương Tuấn, cộng thêm hònh dáng bây giờ khiến Dương Tuấn không khác gì ác ma địa ngục. 

Keng, nhận được 120 điểm thăng cấp, 20 tỷ sát điểm. 

- Ma Tộc, giết chúng, giết chúng..... 

Dương Tuấn rơi vào điên cuồng, đâu đâu cũng là Ma Tộc, đang cười nhạo hắn, cướp đi Mộc Khuê của hắn, phải giết, giết sạch bọn chúng, vung ra một bổng, không gian nứt vỡ ra như gương vỡ, Dương Tuấn đập ra một thông đạo, đặt chân mình vào Khương gia lần hai, những người đang thu dọn xác chết Khương gia khi thấy Dương Tuấn bỗng dưng xuất hiện thì sợ hãi bỏ chạy tán loạn. 

- Ma Tộc, chạy đi đâu..... 

Dương Tuấn điên cuồng đạp lên thân pháp, tốc độ thường dân sao bằng thân pháp nghịch thiên của Dương Tuấn, bọn họ tại chỗ bị đập thành sương máu, chỉ có một vài người chạy thoát được, tu sĩ khắp nơi nghe tin chạy đến, ngay cả thành chủ Thủy Tiên vương thành cũng chạy đến, bang chủ Thương Hồ Môn Liên Uyên Ngọc cùng Doãn Minh bầm dập cũng chạy đến đây. 

- Ma Tộc, Ma Tộc, trả Mộc Khuê cho ta...... 

Dương Tuấn điên cuồng gào thét, hắn lầm tưởng mọi chuyện là do ma tộc gây nên, hắn nhìn thấy bất cứ thứ gì cũng là Ma Tộc, khi thấy rất nhiều tu sĩ phiêu đãng trên không trung thì rống lớn, tại chỗ bất ngờ biến mất, sau đó từng người từng người tu sĩ tại chỗ hoá thành sương máu, tưới xuống Khương gia. 

- A, a, a, quái vật, ác ma, chạy đi..... 
- Hắn là ác ma, aaaa..... 

- Ác ma, xem chiêu..... 

Toàn trường hỗn loạn, Dương Tuấn một bổng xuất ra lại lấy đi một sinh mệnh, đến khi thành chủ quyết định ra tay, tay bắt ấn pháp, pháp lực cuồn cuộn, một chưởng khổng lồ lao tới Dương Tuấn, bên cạnh một số tu sĩ cũng đánh ra pháp quyết, có người thi triển kiếm khí, đao mang, chém về phía Dương Tuấn. 

- Ruồi nhặng.... Luân Xa Bổng Ảnh..... 

Dương Tuấn xoay Tuyệt Thiên Bổng, hàng ngàn hàng vạn bổng ảnh đập xuống, pháp quyết đều bị đánh tan, Long Uy một vòng quét ra, một đám tu sĩ yếu ớt tại chỗ bạo đầu mà chết, toàn bộ còn lại ngất xỉu, rơi xuống mặt đất, duy chỉ có thành chủ cùng Uyên Ngọc và Doãn Minh vẫn cầm cự lại được. 

- Công kích tinh thần lực mạnh quá..... 

Uyên Ngọc nắm chặt thanh kiếm trong tay, nhìn Dương Tuấn đang ôm đầu điên cuồng gào thét, giống như một tên điên vậy, bất ngờ Dương Tuấn bỗng nhiên biến mất trước mắt bọn họ, vô cùng kì lạ và khó hiểu. 

Keng, hệ thống đang bắt đầu thanh tẩy kí chủ, vị trí lần nữa xuất hiện hang Hồ Điệp. 

Dương Tuấn biến mất điều do hệ thống làm, nếu để Dương Tuấn như vậy thì cũng sẽ có đại năng chạy tới, phát hiện giết không chết Dương Tuấn, sau đó hợp sức phong ấn thì ra sao, bởi như vậy nên hệ thống đành tự ra tay trấn áp kí chủ của mình. 

- A, aaaaaa..... 

Đôi cánh bị xé ra, máu tươi bị lấy sạch, một nhát kiếm đâm xuyên lồng ngực, lại một kiếm xuyên qua não hải, liên tục liên tục từng mũi kiếm sắc bén đâm vào cơ thể Dương Tuấn, đánh vào linh hồn chứ không phải thể xác, đó là đau đớn tột cùng, đến nỗi Dương Tuấn cũng bị ngất đi. 

Xuất hiện trong hang động của Hồ Điệp, bất ngờ là Hồ Điệp đã biến mất, chỉ có Tần Hiến Anh ở trong, bỗng nhiên nhìn thấy Dương Tuấn xuất hiện trong tình trạng mê man thì hoảng hốt, nhanh chóng đưa hắn lên chiếc giường ở góc hang, chăm sóc hắn. 

Ngày thứ hai..... 

Dương Tuấn tỉnh dậy, phát hiện mình trở về hang động của Hồ Điệp, Tần Hiến Anh đang ngủ say bên cạnh hắn, khẽ vuốt ve mái tóc nàng, Dương Tuấn chợt nhớ đến Mộc Khuê, để cứu hắn mà nàng phải hy sinh một nửa bản thể, để bây giờ chìm vào ngủ say không biết bao lâu, tất cả điều là do ma tộc, ngẫm lại, Dương Tuấn nhớ Mộc Khuê có nói mình là thân cận của mẫu thân Dương Tuấn, nói như vậy, chỉ cần tìm được Mộc Khuê thì sẽ hỏi được chuyện phụ thân và mẫu thân. 

- Gư aa.... 

Bỗng nhiên một cơn đau đầu ập tới, kí ức xa lạ lần nữa ập về, lại là cái trang viên tuyệt đẹp, nhưng lần này hắn được mẫu thân hắn đưa đến một rừng trúc, mẫu thân Dương Tuấn vẫy tay gọi một cô bé đáng yêu chạy đến, sau đó Dương Tuấn và cô bé kia kết thân, ngày ngày đi chơi cùng nhau, trong kí ức cô bé tên của mình là Thanh Trúc. 

- Mộc Khuê? Không, Thanh Trúc, nàng hãy chờ ta. 

Dương Tuấn nắm chặt lòng ngực, miệng lẩm bẩm từng câu nói, Hiến Anh một bên lo lắng khi bỗng thấy Dương Tuấn ôm đầu gào thét bây giờ bình tĩnh lại thì nàng cũng thở phào nhẹ nhõm. 

Nhắc mới nhớ, nàng chưa nói chuyện quan trọng cho Dương Tuấn nghe. 

- Phu quân, Điệp tỷ rời đi rồi..... 

- Cái gì? Đi? Tại sao Điệp nhi rời đi? 

- Tỷ ấy vài ngày trước nhận được một con băng điểu, sau đó vẻ mặt luôn luôn u buồn, được một ngày thì mang theo bình ngọc kia rời đi, trước khi tỷ ấy đi thì thiếp có nghe tỷ ấy muốn đi Tuyết Bích Thần Sơn thì phải. 

- Tuyết Bích Thần Sơn? Nơi đó rất xa, đi đến 4, 5 ngày mới tới, chắc bây giờ Hồ Điệp nàng ấy đi cũng hơn nửa đoạn đường rồi, mau, ta phải đi theo. 

- Phu quân, chàng còn bị thương, đừng động đậy mạnh.... 

- Ta không sao. Ta sắp đưa nàng vào chỗ tỷ muội thâm giao, đưa mỗi người một viên đan dược này uống vào, có tức giận chỉ cần mắng ta là được. 

Dương Tuấn đưa Hiến Anh vào trong hậu cung vô tận, còn mình thì ngay lập tức đạp thân pháp, xé ra hư không đuổi theo Hồ Điệp, hắn không muốn mất thêm một nữ nhân nào nữa cả. 

Chương 44: Đại chiến (1)

Tuyết Bích Thần Sơn, cách chỗ Hồ Điệp 7500 dặm, phải đi hết 5 ngày mới tới, bởi vì là một hiểm địa nên được một tông môn tên Hàn Bích Môn, ở Đế Quốc Bắc Sơn, một vùng lạnh lẽo phía bắc, Hồ Điệp khôi phục tu vi, trở thành một mỹ nữ quyến rũ, không còn nét ngây thơ đáng yêu mà là phong vận thành thục đến nghẹt thở. 

Tu vi khôi phục đến Kim Ất Đại Tiên viên mãn, nhưng lại bị thiên đạo áp chế, tu vi ngang ngửa Lôi Tiên Kiếp viên mãn mà thôi, nàng đến Tuyết Bích Thần Sơn vì muốn gặp Tuyết Bích Vu Nữ, muội muội nàng Lan Tuyết Bích. 

Còn về thù hận của Tuyết Bích đối với Hồ Điệp đều có nguyên do, bắt đầu là mẫu thân cả hai là Lan Vũ Thần, từng là thân cận với Tiên Thánh, tồn tại từng tiêu diệt Ma Thần, sau khi Ma Thần bị trấn áp, mẫu thân nàng kết duyên cùng phụ thân nàng là Long Lăng Thiên, là một Thần Long Nhân thời Hồng Hoang, cả hai sinh ra Hồ Điệp, bởi vì khi sinh ra nàng được Hồng Hoang Yển Điệp yêu thích, chọn làm chủ nhân, về sau lại hạ sinh Tuyết Bích, bởi vì nàng được Hàn Bích Giác Long, thần thú dưới trướng Lăng Thiên quy thuận, làm toạ kỵ cho nàng. 

Bắt đầu từ đó, Hồ Điệp được xem là một thiên tài xuất chúng, còn Tuyết Bích chỉ là thứ hai, trong lòng Tuyết Bích ghen ghét khi Hồ Điệp được chú ý hơn mình, nàng điên cuồng tu luyện, để được người khác chú ý, thoả mãn lòng hư vinh. 

Nhưng mà Tuyết Bích không làm được, dù cố gắng bao nhiêu cũng không thể ngang bằng Hồ Điệp, cuối cùng gia tộc của cả hai bị tàn dư Ma Tộc ám diệt, chỉ có mẫu thân cùng hai nàng chạy thoát, mẫu thân Vũ Thần của hai nàng cũng vì ma tộc phá đi căn cơ, tu vì sụp đổ, vì đau buồn và tuổi thọ hao hụt vì ma khí mà cũng mất, Tuyết Bích lúc đó chưa trưởng thành, ý nghĩ còn non nớt nên khi thấy gia tộc cùng phụ thân bị giết thì sinh ra thù hận nồng đậm với Hồ Điệp, ngươi không phải thiên tài sao? Gia tộc lẫn phụ mẫu đều chết đi, sao ngươi không cứu họ? 

Tuyết Bích điên cuồng, bất ngờ đánh với Hồ Điệp một trận long trời lở đất, sau đó Hồ Điệp nhờ Hàn Bích Giác Long quấn lấy Tuyết Bích, phong ấn nàng ta lại ở tu tiên giới này, sau này nơi đó trở thành Tuyết Bích Thần Sơn, vì Hồ Điệp khắc tên của muội muội lên một tảng đá khi hơn 1000 năm quay lại thăm muội muội. 

Câu chuyện đó trải qua ngàn vạn năm, Hồng Hoang, đến Thượng Cổ, rồi Mạt Thế, đến nay đã mấy ngàn vạn năm, Hồ Điệp cũng muốn quên đi nên tự rút khỏi bản thể, kí ức gửi vào Yển Điệp, đến khi Tuyết Bích rời phong ấn, hồi phục tu vi, sau đó gửi băng điểu khiêu chiến Hồ Điệp, nên Hồ Điệp mới chạy đến đây, kí ức khi xưa trở lại, khiến Hồ Điệp không cầm được nước mắt của mình. 

Dương Tuấn xé rách hư không chạy qua nửa quảng đường, nhưng Hồ Điệp từ lâu đã tiến vào Tuyết Bích Thần Sơn, tìm kiếm muội muội, Dương Tuấn không tiếc 3 tỷ sát điểm mua một cái Cực Tốc Phù, tốc độ tăng lên gấp mười lần, nửa ngày tiếp theo đã chạy đến Đế Quốc Bắc Sơn. 

Ầm..... Ầm..... 

Hư không bị xé rách dữ dội, cuồng phong bạo khởi, mây đen vần vũ, lôi điện đan xen, giống như Lôi Kiếp sắp giáng xuống, khiến cư dân lẫn tu sĩ trong Đế Quốc đều kinh sợ. 

Dương Tuấn từ hư không rơi ra, la đà rơi xuống đất, pháp lực tiêu hao quá mức, tinh thần lực vì vậy mà chịu thương tổn, Dương Tuấn lâm vào hôn mê, trước khi ngất vẫn còn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Hồ Điệp với hắn. 

- Hồ Điệp, chờ ta..... 

........................................ 

Tuyết Bích Thần Sơn, trên đỉnh Thần Sơn mưa tuyết rơi che kín cả bầu trời, không gian, một nữ nhân đứng phiêu phù giữa không trung, làn da trắng như bông tuyết đang rơi, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lẽo như thần sơn này, trước mặt cô ta là một nữ nhân khác, không ai khác là Hồ Điệp, còn người kia là Tuyết Bích, tỷ muội tương phùng nhưng không có chút nào vui vẻ cả. 

- Muội muội, đã lâu rồi không gặp lại, muội vẫn khoẻ chứ? 

Hồ Điệp mở miệng hỏi Tuyết Bích, vô cùng quan tâm muội muội mình, nhưng Tuyết Bích thì một mặt vô tâm, gắt lại. 

- Đừng gọi ta là muội muội, thứ tỷ tỷ như ngươi ta không cần.... 

- Muội muội à, năm đó chúng ta còn non yếu, làm sao đánh lại ma tộc, muội làm như vậy phụ mẫu nếu nhìn thấy sẽ rất đau lòng... 

- Hừ, xảo biện, xem chiêu đi.... 

Tuyết Bích hừ lạnh, pháp lực ngưng tụ, bão tuyết bị thổi bay, huyễn hoá một con rồng bằng tuyết, thân hình che khuất bầu trời, Hồ Điệp cũng cắn răng thả ra Yển Điệp, đàn bướm vô cùng vô tận thoát ra, lần nữa bầu trời như bị che khuất. 

Tu vi của Tuyết Bích tất nhiên không bằng được Hồ Điệp, nhưng tu tiên giới áp chế, thì tu vi lẫn pháp lực cả hai ngang bằng nhau, nên Tuyết Bích không ngần ngại đánh với Hồ Điệp, Hàn Bích Giác Long từ lâu đã bị Tuyết Bích luyện hoá, trở thành Hàn Bích Thần Kiếm, sức mạnh vô song, Linh Thần chính là con rồng bằng tuyết kia, nó đang giao đấu với cả biển Yển Điệp, há miệng lớn, nuốt lấy vô số yển điệp nhưng chỉ như muối bỏ bể. 

Hồ Điệp lấy ra một thanh kiếm, bên trên toả ra khí tức sắc bén lăng lệ, Hồ Điệp đánh ra pháp quyết, một luồng hoả diễm phô thiên cái địa lao tới Tuyết Bích, Tuyết Bích bắt ấn pháp, Thần Sơn rung chuyển dữ dội, một bức tường đá nhô lên, cản lại luồng hoả diễm kinh thiên, nàng đạp lên thân pháp, ẩn vào trong bụi tuyết, Hồ Điệp nhìn xung quanh, bỗng nhiên nhảy lùi về sau, chỗ Hồ Điệp vừa đứng ngay lập tức bị kiếm khí khuấy nát, Tuyết Bích lần nữa biến mất, Hồ Điệp gọi về Yển Điệp bản thể, dung nhập vào cơ thể, sau lưng Hồ Điệp mọc ra đôi cánh của Yển Điệp, tốc độ vậy mà tăng lên, ngay lập tức biến mất, trong hư không toé lên tia lửa, chốc lát lại xuất hiện hình ảnh Hồ Điệp và Tuyết Bích đọ kiếm, vết thương trên người cả hai bắt đầu nhiều lên. 

Oanh...... 

Tuyết Bích bị Hồ Điệp một chưởng đả bay, rơi xuống thần sơn, thần sơn rung chuyển mãnh liệt, tu sĩ lịch luyện bên trên thần sơn sợ hãi bỏ chạy, Hồ Điệp trên người vết thương cũng không thua kém Tuyết Bích, máu tươi nhuộm đỏ xiêm y. 

- Muội muội, đừng đánh nữa, phụ mẫu không muốn thấy cảnh tỷ muội tương tàn như thế này đâu.... Hồ Điệp ôm cánh tay trái đầy vết thương, lên tiếng nói, mấy ngàn vạn năm trước, Hồ Điệp cũng vì không muốn đả thương muội muội mình, mà lựa chọn phong ấn nàng lại, lòng nàng cũng đau đớn không thôi, phụ mẫu không còn, tỷ muội lại chia cắt, Hồ Điệp lựa chọn tách ra bản thể, để tạm quên đi kí ức đau thương đó, đến khi gặp Dương Tuấn, nàng mới lần nữa cảm nhận sự hạnh phúc. 

- Hừ, đừng một tiếng gọi ta muội muội, hai tiếng gọi ta muội muội, phụ mẫu không còn đều là do ngươi. 

Tuyết Bích thét lên, kiếm rạch lên bàn tay, cho máu chảy xuống đất, trên mặt treo một nụ cười điên cuồng. 

- Haha, ngươi không biết, thần sơn này gọi là thần sơn, không phải vì năm đó phong ấn ta ở đây, mà là trăm năm sau đó, thiên tinh sa quỹ, rơi xuống chỗ này, lại là một cái Thiên Lực Thần Viên con non, bây giờ ta huyết tế, thức tỉnh nó, ngươi chuẩn bị đi chầu Diêm Vương đi, hahaha..... 

Ầm..... Éc.... Khẹc..... 

Thần Sơn rung động kịch liệt, núi non nứt nẻ, từ thâm sâu vang vọng ra tiếng của loài khỉ, rất trầm nhưng khi nghe vào tai thì lại như đinh tai nhức óc, cảm giác cơ thể yếu nhược đi, vô cùng đáng sợ. 

Ngay cả Yển Điệp lẫn Giác Long đang giao chiến cũng lung lay, rơi xuống đất, vừa vì mệt mỏi do chiến đấu vừa bị tiếng kêu kia phá hủy hết pháp lực trong người. 

(Linh Thần sẽ có linh trí, tự tu luyện) 

.... Nguồn: TruyenYY.com.... Tác: Leo_Diablo... 

Ầm...... Ầm..... 

Thần sơn nổ ra, một hình dáng khổng lồ lông lá lộ ra, là một con khỉ cao 200 trượng, toàn thân lông trắng tinh, cơ bắp lực lưỡng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xung quanh, bất ngờ nó vươn tay chộp lấy Giác Long, miệng lớn nuốt chửng cả nửa người Giác Long, Linh Thần chết đi, Thần Khí cũng bị phá hủy. 

Keng..... 

Tuyết Bích Thần Kiếm gãy vỡ, Tuyết Bích Thần Khí bổn mệnh bị phá hủy, phản phệ mà tu vi sụt giảm, phun ra một ngụm máu, khuôn mặt tái nhợt, nhưng gắng gượng nở nụ cười khi thấy Hồ Điệp đang chật vật né tránh Thần Viên tấn công nàng. 

(Các ngươi tự hỏi, thằng Dương Tuấn đâu rồi phải không?) .......................................... 

Dương Tuấn sau khi hôn mê thì tỉnh lại, thấy mình đang ở trong một hang động, cứ tưởng trở về hang động của Hồ Điệp, nhưng không, thật ra là Dương Tuấn bị sói tha về, có hai ba con sói đang cố gặm tay chân hắn, nhưng tu vi quá kém thì làm sao làm gì được hắn. 

- Gừ, bọn cẩu thí chúng mày, chết đi.... 

Dương Tuấn lấy ra Tuyệt Thiên Bổng, một vòng quét qua, mấy con sói tại chỗ hoá thành sương máu, dùng pháp lực tẩy rửa cơ thể, Dương Tuấn xé ra hư không, lần nữa chạy đến Tuyết Bích Thần Sơn. 

Oanh ----- 

Cự quyền của Thần Viên đánh lên Hồ Điệp Kiếm, lực lượng khủng bố bộc phát, Hồ Điệp bị đánh ra xa xa, Thần Khí bổn mệnh gãy vỡ, ngoại nội song thương, Hồ Điệp phun ra một ngụm máu, pháp lực hao hết, bàn tay ngọc nắm chặt lồng ngực, trong đầu hình ảnh Dương Tuấn hiện lên, nàng mong được gặp lại hắn lần cuối cùng này. 

Oanh........ 

Một tiếng nổ vang, Hồ Điệp không cảm giác được một chút đau đớn, đôi mắt khẽ mở ra, một bóng người xuất hiện trước mặt nàng, tay cầm bổng, tóc dài tung bay, bạch y phấp phới, còn cánh tay Thần Viên bỗng nhiên biến mất, chỉ còn phần thịt nơi vai. 

- Hồ Điệp, nàng không sao chứ? Uống thứ này đi... 

Dương Tuấn đỡ lên Hồ Điệp, cho nàng uống một viên đan dược màu đỏ, đây là đan dược đặc thù, làm từ tinh huyết của hắn, khiến người uống vào sẽ trở thành bất tử nhân. 

Đưa Hồ Điệp vào trong hậu cung vô tận nghỉ ngơi, Dương Tuấn xoay Tuyệt Thiên Bổng, dò xét thông tin con khỉ kia, lúc nãy nhờ một đòn nhất kích tất sát, mới cứu được Hồ Điệp, nhưng con khỉ này hình thể thì to nhưng mà não không nhỏ, cảm nhận lực lượng hủy diệt trên cánh tay liền quả quyết chặt bỏ, không làm tổn hại đến toàn bộ cơ thể. 

Keng..... 

Thần Viên: Thiên Lực Thần Viên. 

Tuổi: 24.890.500 

Tu vi: Lôi Tiên Kiếp viên mãn. 

Tu vi không áp chế: Kim Ất Đại Tiên viên mãn. 

Huyết mạch: Thiên Lực Bàn Cổ Thần Viên. 

Mô tả: Thần Viên có lực lượng cùng trí tuệ siêu việt. 

.................................... 

- Hừ, ngươi sống lâu như vậy, đến lúc cũng nên chết rồi, dám đả thương nữ nhân của ta, chết đi.... 

Tuyệt Thiên Bổng biến lớn, Dương Tuấn đạp không mà lên, cự bổng che trời đập xuống, nhưng cánh tay khổng lồ của thần viên cũng không phải đồ trang trí, một hơi nắm chặt lấy cự bổng, đại địa dưới chân thần viên nứt ra, hãm sâu xuống dưới, Dương Tuấn cũng không khá hơn, lực lượng pháp tắc nơi hai cánh tay bùng nổ tối đa, gân xanh bạo lồi, sau đó da thịt nứt nẻ, máu tươi tí tách chảy ra. 

Trận chiến này, có lẽ sẽ khó phân thắng bại..... 

Chương 45: Thần ma hỗn độn huyết

Oanh...... 

Một tiếng nổ vang, một bóng người bị đánh bay ra xa xa, nửa người đánh nát, ngoài Dương Tuấn thì còn có ai, thân thể lần nữa tái tạo, phục hồi lại như ban đầu, còn bên kia Thần Viên thì chật vật không chịu nổi, hai cánh tay bị đoạn, trên người bị đánh một lỗ sâu hoắm, máu tươi nhuộm đỏ bộ lông trắng tuyết. 

- Haha, đáng tiếc, ngươi chính là gặp phải ta, ta chính là đánh không chết.... 

- Gầm, nhân loại nhỏ bé, ngươi chính là hậu duệ của người đó, xem như vận số của ta không may, đợi trăm ngàn năm nữa, ta sẽ lần nữa phục sinh. 

Ầm..... 

Không ngờ Thần Viên vậy mà mở miệng nói, sau đó đôi mắt vô hồn, thân thể khổng lồ ngã xuất mặt đất, hệ thống thông báo diệt sát, nhưng điều làm Dương Tuấn bận tâm là những lời của Thần Viên nói cuối cùng, hậu duệ của người đó? Phụ thân hắn sao? 

- Thần Viên? Thần Viên chết rồi? 

Tuyết Bích từ đầu ngất đi vì pháp lực hao hết, lúc này bỗng nhiên tỉnh lại, phát hiện xác Thần Viên phía xa, thì khuôn mặt biến sắc, đôi mắt băng lãnh chớp động, môi đào mấp máy, lộ vẻ không thể tin tưởng được. 

- Ngươi là muội muội của Hồ Điệp? 

Dương Tuấn xuất hiện trước mặt Tuyết Bích, hệ thống dò xét đã nói, Tuyết Bích chính là muội muội ruột thịt với Hồ Điệp, nhưng bởi vì ganh tỵ, sau đó là oán trách mà sinh ra hận thù với Hồ Điệp, cũng chẳng trách được, nữ nhân luôn luôn có lòng hư vinh, ghen tị, sau đó tự thay đổi định kiến, mọi hận thù đổ lên người khác để tâm bớt đi đau khổ, đó chính là nữ nhân. Nhưng không phải hầu hết đều như vậy. 

- Hừ, ta không có loại tỷ tỷ như vậy. 

Tuyết Bích hừ lạnh, sau đó gắng gượng đứng dậy, lê từng bước chân rời đi, bỏ mặc mọi thứ sau lưng, nhưng mà Dương Tuấn là ai? Là một tên chuyên bắt cóc mỹ nữ, già không bỏ, nhỏ không tha, nói đến thì hơi quá đáng nhưng nói chung, hắn là một tên đại sắc lang, Dương Tuấn bất ngờ tập kích Tuyết Bích, một hơi nhẹ gõ ngất nàng ta, đưa vào không gian hậu cung, nơi đó mọi thứ đều do Dương Tuấn chưởng khống, sẽ không sợ hãi người này đánh nhau. 

- Thời gian này cũng không còn nhiều việc, cũng nên sang đại lục mới tìm kiếm nhân tài, xây dựng thế lực. 

Dương Tuấn quyết định, muốn sang các đại lục tiếp theo cần vượt một đoạn của Vô Tận Hải, nói là Vô Tận Hải bởi vì trừ đoạn đường đi liên thông của các đại lục, thì cái Vô Tận Hải này không ai biết là dài rộng bao nhiêu, nhiều người thử đi tìm hiểu đều mất tích, có tin đồn là có Tiên Thú cường đại sinh sống, có người nói nơi đó có một cái thế lực thần bí, chỉ cần có người xâm phạm lãnh địa liền bị giết. 

Dương Tuấn cũng không hề quan tâm, trước tiên tìm chỗ ngồi xuống, nhờ hệ thống trùng sinh lại tu vi, trở về Hư Linh tầng 1, bởi vì sao ư? Bởi vì Hư Linh cảnh khi bắt đầu phải ngộ ra đại đạo chi lộ của riêng mình, tu luyện ra đạo vận, cường hoá tự thân, pháp lực cũng trở nên tinh thuần bội phần, hơn nữa khi ngộ ra tiểu thành đại đạo, sẽ được thiên địa chấp thuận, chọn ra một loại qui tắc để tiếp tục tu luyện mạnh mẽ hơn, khi đến Tiên cảnh thì tu luyện cũng trở nên dễ đi. 

Nhưng pháp tắc dĩ nhiên Dương Tuấn không cần rồi, Pháp Tắc Chi Thể từ lâu đã được dung hợp, hai tay là Lực Lượng pháp tắc, chân là Di Hành pháp tắc, đầu là Sinh Mệnh pháp tắc, thân là Thiên Bì pháp tắc, đến chân thứ ba chính là...... À, cái này không nên nói, đến nay mỗi chỗ đều có hơn 15 sợi pháp tắc, nếu không nhờ lực lượng nơi tay này, Dương Tuấn đã đánh không lại Thiên Lực Thần Viên, 20 sợi pháp tắc Thiên Cổ Lực Lượng, còn có công năng Nhất Kích Tất Sát nữa. 

Bởi vì vậy, Dương Tuấn muốn trùng sinh tu vi, cảm ngộ đại đạo, chưa biết khi đạt đến cảnh giới Ngụy Tiên, hệ thống bỗng nhiên không còn công năng giết người được kinh nghiệm thăng cấp, đến lúc đó tu vi Dương Tuấn mất đi căn bản nhất, làm sao có thể bước thêm. 

Cho nên, bây giờ Dương Tuấn quyết định cảm ngộ đại đạo chính mình, không gian bỗng chốc thay đổi, trở thành một vùng u tối mênh mông, một đốm sáng nhỏ loé lên, hai cái, ba cái, bốn cái, cho đến khi tất cả bao quanh Dương Tuấn, nơi này bây giờ có ba ngàn điểm sáng, có mờ có toả, màu sắc khác nhau, có lớn có nhỏ, tượng trưng ba ngàn đại đạo trong thế gian. 

Đại đạo mà Dương Tuấn hứng thú, đó chính là đại đạo mà hệ thống từng nhắc qua, Dâm Tâm đại đạo, thế gian này mọi sinh mệnh đều có dâm tâm, sinh mệnh nữ thần tạo ra vạn chủng, vạn chủng sinh mệnh đều có thất tình lục dục, có kẻ hiển lộ không che giấu, có kẻ ẩn giấu sâu nơi tâm, tự nhận là không có, nhưng thực chất là giấu kín nơi góc nhỏ trong tâm. 

Chạm vào Dâm Tâm đại đạo điểm sáng, từng hình ảnh xuất hiện trong đầu Dương Tuấn, Dâm Tâm đại đạo chính là dùng dâm tâm hoá công lực, từ nhỏ thành lớn, lớn đến khổng lồ, chỉ cần có Dâm Tâm, ta chính là tồn tại khủng bố nhất, tiểu thành đại đạo, chuyển dâm tâm hắc ám thành công lực tối đa 5 thành bản thân, tâm thanh tịnh, chiến lực vô song, đại thành đại đạo, chuyển dâm tâm thành công lực tối đa 20 thành bản thân, nắm bắt được kẻ địch dâm tâm, rút lấy hết cả mà tự cường đại chính mình. 

Keng, cảm ngộ thành công Dâm Tâm đại đạo, đạt được thành tựu Con Đường Dâm Thần. 

Keng, ban thưởng Không Gian Tùy Thân, tùy ý chỉnh sửa, sáng tạo tùy chọn. 

Thoát ra khỏi không gian cảm ngộ, một cỗ lực lượng thần bí ập vào cơ thể, cảm giác như trong tâm dâm tính bị tách ra, tâm tình thanh tịnh, nhưng không phải dục vọng không còn, mà chỉ là dâm tính tách ra chứ không biến mất. 

- Không Gian Tùy Thân, vào xem một thoáng. 

Tiến vào không gian tùy thân, nơi này là một mảnh thiên địa trống rỗng, nhật nguyệt chưa thành, tinh tú chưa huy, nói chung là một mảnh vũ trụ hỗn độn chưa thành ra gì cả, giống như thời vũ trụ chưa khai sinh ở Địa Cầu mà Dương Tuấn từng thấy trên TV. 

- Hệ thống, đây là thế nào? Tại sao chưa có thứ gì thế này? 

Dương Tuấn thắc mắc hỏi hệ thống, được câu trả lời chính là nơi này Dương Tuấn làm chủ, hệ thống không can thiệp cho nên Dương Tuấn muốn xây muốn tạo muốn đập muốn phá gì đó thì hệ thống không một chút quan tâm. - Nói như vậy? Trong không gian này, ta chính là Đấng Sáng Tạo? 

Keng, chúc mừng kí chủ não đã thông suốt.... 

- Hệ thống, ý ngươi nói là ta đần sao? 

Keng, hệ thống không có ý nghĩ chê kí chủ đần, mà là thật sự kí chủ rất đần a..... 

Âm thanh sinh động của hệ thống vang lên, rõ ràng gần đây bỗng nhiên hệ thống này đột ngột trở nên thông minh, còn hay xoắn Dương Tuấn nữa, à mà lúc mới nhận được hệ thống thì cũng không khác biệt gì lắm nha. 

Bỏ qua thời gian, thái dương khai sinh, tinh cầu dần dần được tạo nên, chọn lấy một tinh cầu thích hợp, lại bỏ qua thời gian của tinh cầu này qua trăm triệu, tinh cầu này bây giờ không khác gì Địa Cầu, tiếp tục xây dựng lên từng kiến trúc một, vật liệu không cần thiết phải có, chỉ cần một ý niệm liền xây dựng được, đó là một chỗ tốt, qua một hồi lâu, chỗ trước mặt bây giờ là một vương quốc rộng lớn, từ bây giờ chỗ này sẽ là nơi Dương Tuấn nuôi dưỡng thế lực. 

Thoát ra khỏi không gian này, Dương Tuấn đi đến tận cùng của phía Nam, là Thương Nam Cảng, một hải cảng giao liên với Duy Long đại lục, đại lục lớn thứ hai trong tất cả bốn đại lục, lần này đi, Dương Tuấn quả đoán phải gom lấy ma thú cùng những kẻ có thiên phú làm thuộc hạ, trước khi bước vào tiên giới 

Thương Nam Cảng.... 

Hải cảng tấp nập người, hơn nữa tu vi Độ Kiếp, Đại Thừa kỳ rất nhiều, bởi vì liên thông đại lục khác nên chỗ này có rất nhiều tu sĩ tu vi cao, thuê lên một chiếc thuyền lớn, lên đường vượt qua đoạn Vô Tận Hải kia. 

Ngày thứ hai..... 

Lênh đênh trên biển rộng, mây mờ che khuất tầm nhìn, nhưng vẫn nhìn rõ được biển mênh mông bao quanh, thuyền này luôn luôn đi theo một lộ trình, không cần người phải lái, nên chỉ có một mình Dương Tuấn ở trên thuyền, nhưng mà tình huống này quá lạ thường, theo lời người từng đi qua đoạn hải dương này, chỉ cần một ngày là đã tới Cừ Ốc Đảo, trên đó là một nơi ở của Hải Nhân tộc, cũng là một nơi cho tu sĩ lịch lãm. 

Nhưng Dương Tuấn đã đi hơn một ngày, một tảng đá nhô lên cũng không thấy, nói gì là đảo lớn, à mà, phía kia hình dáng thật giống một hòn đảo. 

Quả thật, trước mặt Dương Tuấn có một hòn đảo lớn, ngang bằng một đế đô, thực vật phát triển, có điều không khí có chút âm lãnh, hơn nữa còn không thấy một bóng người. 

- Hệ thống, có thể cho ta biết chỗ này là đâu không? 

Dương Tuấn chỉ đành biết xoay qua hỏi hệ thống, tưởng tượng như một cái bản đồ vậy, lạc đường lại kéo ra hỏi hệ thống. 

Keng, không xác định được vị trí hiện tại, mời kí chủ nhanh rời khỏi chỗ này. - Tại sao à? Ta nhìn không thấy ra được chỗ gì là nguy hiểm nha. 

Hòn đảo nhìn không ra được chút gì là có nguy hiểm, thực vật rất là xanh tươi, ừm, tán cây đại thụ nào cũng có cá đang nằm trên đó, rõ ràng là rất bình thường. 

- Ân? 

Dương Tuấn lúc này mới phát hiện, cá, mực, tất cả hải sản dưới biển đều nằm trên cây, hoặc vướng vào bụi rậm, thật là quái dị. 

- Chả lẽ, hòn đảo này nổi lên từ dưới biển? Thử xem nó có bí mật gì. 

Dương Tuấn đạp thân pháp, phi thân vào trong rừng sâu, bởi vì chỗ đó có chút ánh sáng kì lạ, ở đó có một hồ nước, một cỗ quan tài, nhưng kì lạ là hồ nước này không có bất kì sinh vật nào, chạm vào thì bàn tay Dương Tuấn lập tức đóng băng, đây là lạnh cỡ nào a. 

Chuyển chú ý sang cỗ quan tài, có vẻ cũ kĩ nhưng lại không bám chút rêu, bên trên còn khắc một chữ Ma, rõ ràng là người của Ma Tộc, lúc trước nhiệm vụ hệ thống giao ra là ngăn cản âm mưu ma tộc, tìm hiểu danh tính của năm Ma Tướng, cùng thủ lĩnh ma tộc lẫn diệt trừ Tứ Đại Ma Linh, đến nay, Dương Tuấn cũng đã tìm ra Khương Lệ Tử cùng giết đi Ma Long và Tà Vương, hôm nay tìm thấy một cái quan tài, không biết đây là Ma Tướng vẫn là Ma Linh, trước tiên mở thử nó ra đã. 

Suy nghĩ xong liền làm ngay, Dương Tuấn đẩy nắm quan tài, một cỗ ma khí nặng nề thoát ra, bên trong là một thiếu nữ ma tộc, trên người xiêm y có lẽ vì thời gian dài nên đã mục nát, làn da trắng hồng, bộ ngực lớn nhấp nhô theo từng nhịp thở, nhưng điều đáng để Dương Tuấn không muốn giết nàng ta chính là, cô gái ma tộc này..... không có ma niệm. 

Ma niệm, hay Tâm Ma, chính là cảm xúc tiêu cực của mỗi người tu tiên, đó chính là oán khí của những linh hồn ngươi từng giết, là máu tanh, là xương tủy, là những việc xấu ngươi đã từng làmột qua, dần dần trở thành Tâm Ma, ảnh hưởng đến tu vi sau này. 

Nhưng bây giờ, trước mắt Dương Tuấn, một ma tộc không có ma niệm, thanh thuần thánh khiết, khiến hắn không thể xuống tay, hơn nữa, hệ thống không thông báo đây là Ma Tướng hay Ma Linh, vậy, nữ nhân Ma Tộc này là ai? 

Keng....... 

Nữ tử: Lâm Ngọc Hương. (Xử nữ). 

Tuổi: 2 vạn 8 ngàn 1 trăm lẻ bảy. 

Tu vi:???????? 

Huyết mạch: Thần Ma Hỗn Độn Huyết. 

Trạng thái: Ngủ say, bị phong ấn. 

Mô tả:???????? 

................................. 

[Thần Ma Hỗn Huyết]: Huyết mạch hỗn loạn giữa Thần và Ma, tuổi thọ nghịch thiên, tu luyện với tốc độ khủng bố, năm trăm vạn năm mới có thể có một người, khi đạt đến cảnh giới Hỗn Độn Thần Ma, sánh ngang Ma Thần cùng Đại Thiên Thần. 

Dò xét huyết mạch của thiếu nữ này, Dương Tuấn khuôn mặt lập tức trắng bệch, quá khủng bố, huyết mạch pha trộn giữa thần huyết và ma huyết, chẳng trách, có Ma Giác nhưng lại thánh khiết vô niệm. 

Dương Tuấn đang phân vân, có nên cứu thiếu nữ này không, mặc dù tuổi của nàng ta cao gấp trăm ngàn lần Dương Tuấn, tốt nhất là dùng vẻ bề ngoài mà gọi, cách giải phong ấn thì không phải không có, nhưng mà tu vi của nàng ta không rõ, lỡ như cứu nàng ta xong, nàng ta quay sang giết hắn, mặc dù là giết không chết hắn, nhưng mà phong ấn hắn là chuyện dễ như trở bàn tay. 

- Cứu...... 

Cuối cùng Dương Tuấn đưa ra quyết định, chỉ có điều cách giải phong ấn sẽ hơi khó khăn, phải nhờ vào tiểu đệ đệ đây, hơn nữa, nếu giải phong ấn xong, tất sẽ có ảnh hưởng cho thiếu nữ này, nhưng mà còn hơn là để nàng ta ở đây, không biết sẽ có hay không kẻ thù đến giết nàng ta, Dương Tuấn hắn sẽ "chịu khó" làm anh hùng cứu mỹ nhân vậy, hắc hắc. 

.................................... 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau