BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Vô tình trang bức

Ầm ------

Sơn môn Thương Hồ Môn chấn động, bụi bay mịt trời, cự bổng rõ ràng đập trúng đồ vật, nhưng lại không có thông báo từ hệ thống, dĩ nhiên là tên Doãn Minh kia né được, còn cự bổng đập xuống đất tạo thành địa chấn mãnh liệt.

- Như vậy cũng có thể né?

Dương Tuấn mặt khó hiểu tự hỏi, rõ ràng khi bổng chưa chạm vào Doãn Minh, hắn ta giống như không tồn tại biến mất, thế là một lần nhất kích tất sát đã đi theo mây gió.

- Ta chỉ muốn môn chủ đánh ta, còn ngươi đi chết đi....

Bỗng nhiên từ đâu xuất hiện ba cái Doãn Minh, chém ra ba luồng kiếm khí màu vàng, cắt qua hư không, lao đến phía Dương Tuấn.

- Lại là chiêu này sao?

Dương Tuấn xoay cự bổng, sau khi sử dụng thuần thục Tuyệt Sát Bổng thì thức thứ ba cũng đã mở ra, Luân Xa Ảnh Bổng, xoay bổng cực nhanh, tạo ra vô vàn bổng ảnh, đánh tan mọi pháp quyết trước mặt.

Ầm ----- Bang Bang....

Ảnh bổng chạm kiếm khí, vang ra tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, khí kình quét qua một cái, Dương Tuấn lập tức mở ra Hoả Diễm Quỷ Nhãn, phóng xuất hoả xạ nhưng Doãn Minh tên biến thái kia lần nữa biến mất, vô ảnh vô tung.

- Đi ra đây, lén lén lút lút.......

Dương Tuấn xoay bổng quanh một vòng, hư không bị xé ra từng mảng, nhưng ngay lập tức khôi phục như cũ, khí kình quét qua một cái, lại là vô số kiếm khí lao đến phía Dương Tuấn.

- Đừng chọc giận ta......

Giải khai Thất Đại Quỷ Nhãn, Dương Tuấn không có mục tiêu bắn ra hoả xạ, băng phong, khắp nơi đều bị thiêu cháy đen từng mảng, kiến trúc bị hoá thành băng điêu, rất may toàn bộ đệ tử đều đã trốn trong mật thất, nếu không lại sẽ có một đợt sát điểm vào tay.

- Gừ, Tuyệt Thiên Bổng....

Dương Tuấn đạp không đứng trên không trung, Tuyệt Sát Bổng biến lớn, như muốn che cả bầu trời, trên đó còn có lửa cháy hừng hực, tràn ngập Hủy Diệt quy tắc, một bổng này còn gia trì nhất kích tất sát, chỉ cần đập xuống, sơn môn Thương Hồ Môn này chí ít bị hủy đi một nửa.

- Phá.......

Dương Tuấn gầm lên, bắp tay nổi đầy gân xanh như rắn, cự bổng rơi xuống, sơn môn Thương Hồ Môn bị che bởi một cái bóng đen cực dài và lớn....

- Dừng lại.....

Oanh -----

Một giọng nói êm ái và ngọt ngào như mật vang lên từ trong hư không, hư ảnh một bàn tay màu trắng tinh khiết vươn ra đỡ lấy cự bổng kia, hai bên ở thế giằng co, ngươi đến ta cũng đến, không ai di động dù chỉ một chút.

- Môn chủ.....

Doãn Minh từ trong hư không xuất hiện, đôi mắt tràn đầy vẻ si mê nhìn bóng người trong hư không, là một nữ nhân xinh đẹp tựa hoa sen vừa nở, thánh khiết không nhiễm bụi trần, làn da trắng tuyết bóng loáng, mái tóc đen mượt xoã dài phiêu đãng trong gió, trên người vận lam y hơi nhạt, làm nàng càng toả ra khí tức tiên nữ không ai với tới được.

- Vị đạo hữu này, chẳng hay đến môn hạ chúng ta làm gì? Tại sao giết nhiều người trong môn hạ như vậy? Vì sao lại còn muốn hủy cả sơn môn chúng ta?

Vị nữ môn chủ kia mở miệng nhỏ hỏi liên tục, hai làn môi đỏ hồng đẹp tựa hoa hồng, mỗi lời nói ra êm tai dễ nghe, khiến lòng người cuồng loạn cũng bình tĩnh lại.

Keng.....

Nữ tử: Liên Uyên Ngọc. Tuổi: 26.

Tu vi: Độ Kiếp tầng 7.

Mô tả: Là người đến từ đại lục khác, là môn chủ hiện tại của Thương Hồ Chí, có máu trị (S).

...........................

- Hây da, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà, hai con người này thật không thể thiếu nhau được....

Dương Tuấn lẩm bẩm, sống lưng có dòng khí lạnh chạy dọc lên não, tê tái.

- Haiz, ta đến tìm người a, là các ngươi nói ta là địch nhân, tấn công ta thì ta biết làm thế nào?Dương Tuấn bày ra vẻ mặt vô tội nói, vẻ mặt đó làm Uyên Ngọc có xúc động muốn lên dùng chân chà đạp mặt hắn.

- Không biết đạo hữu tìm ai trong môn phái chúng ta?

Từ nãy đến giờ Uyên Ngọc luôn nói chuyện hoà nhã, thực ra là nàng không muốn kích động tên điên này, vừa nãy một bổng kia đã làm nàng vô cùng chật vật, nhưng tên này lại không có chút gì tốn sức, thật đáng sợ.

- Ta tìm tên nội môn đệ tử tên Lâm Sinh Long, còn có muội muội hắn.

- Lâm Sinh Long và Lâm Tuyết Y? Bọn họ bình minh đã rời đi tiến vào hiểm địa Thủy Long Đầm lịch luyện, nên không có ở sơn môn.

- Thủy Long Đầm? Ở đâu à?

- Hướng Đông 20 dặm, sẽ thấy một đầm lớn, xung quanh là rừng rậm, đó là hiểm địa Thủy Long Đầm.

- Được, ta đi trước, chuyện các ngươi cản ta làm tổn hao thời gian quý báu của ta, sau này ta sẽ quay lại lấy bồi thường......

Dương Tuấn biến mất, để lại một câu khiến Uyên Ngọc muốn thổ huyết, cuối cùng rút ra một cây trúc dài mỏng màu tím, vẻ mặt đáng sợ nhìn Doãn Minh, chuyện xảy ra tiếp theo chắc hẳn ai cũng biết là chuyện gì nhỉ.

............................

Thủy Long Đầm.....

Sở dĩ gọi là Thủy Long Đầm bởi vì đầm này vô cùng sâu, đầm lại có hình dạng đầu của một con rồng, nên gọi là Thủy Long Đầm, hơn nữa rừng rậm xung quanh lại có hình dạng của thân một con rồng, càng làm nơi này giống với một con thủy long nằm xuống.

Sinh Long bị muội muội Tuyết Y của hắn kéo đi, giống như dắt mũi trâu vậy, tiến sâu vào trong rừng rậm chung quanh Thủy Long Đầm.

Hiểm địa cũng có phân chia, để bảo đảm an toàn cho các tu sĩ tiến vào, sẽ có một nhóm người trước hết tiến vào, do thám sau đó báo cáo với môn phái, phân loại cấp độ, yếu nhất là Hiểm Vực, đến Hiểm Địa, Cấm Địa, Tà Địa, Hung Địa, Ma Cấm Địa, Táng Thần Địa, Thượng Cổ Hung Địa.

Thủy Long Đầm xếp vào cấp Hiểm Địa, Ma Thú và nguy hiểm bên trong dưới Hư Linh sẽ không có gì xảy ra nguy hiểm đến tính mạng.

- Ai da, muội muội, đừng kéo nữa, đau a....

Sinh Long bị Tuyết Y kéo đi thì la hét, nhưng Tuyết Y vẫn chẳng hề quan tâm, kéo hắn đi.

- Ca đừng la hét nữa, chúng ta đi Lâm gia mộ tổ....

Tuyết Y không nóng không lạnh trả lời, đưa Sinh Long đi theo một đoạn đường kì lạ, lúc sang trái, lúc sang phải, đến đoạn giữa rừng rậm thì dừng lại, nhìn xung quanh một cái, lần mò tìm một gốc cây lớn, gõ nhẹ lên đó 3 cái.
Koong..... Koong.... Koong.....

Thay vì tiếng cộc cộc thì lại là tiếng kim loại gõ lên coong coong, mặt đất xung quanh thân cây đó rung động, một cửa hang mở ra, một bậc thang dài cũ kĩ đầy bụi bặm xuất hiện, bên trong là mật đạo tối om, dùng pháp lực triệu hồi hoả nguyên soi sáng mật đạo, Tuyết Y kéo Sinh Long xuống dưới.

- Muội muội, muội đưa chúng ta đến mộ tổ làm gì?

Sinh Long ngu ngơ hỏi Tuyết Y.

- Hừ, không phải là do việc tốt ca làm ra hay sao? Đến đây để hỏi tổ tiên làm sao lấy lại lệnh bài gia truyền rồi?

Tuyết Y giận dữ lườm Sinh Long một cái, sau đó tiếp tục đi xuống.

Một gian phòng cũ kĩ xuất hiện, nhưng lại không có chút bụi bặm hay mạng nhện nào cả, vô cùng sạch sẽ, bên trong đó là những chiếc quan tài chôn sâu vào tường, ở giữa gian phòng có một thạch điêu một con rồng, bên dưới là một cái hồ nhỏ, không phải nước mà là từng dòng dịch màu hoàng kim, là long mạch.

Lâm gia chính là Bán Long Nhân gia tộc, không phải Long Nhân tộc thuần chủng, nên chỉ có huyết mạch yếu nhược và pháp lực tinh khiết, không thể Long Hoá.

- Tổ tiên, huyền tôn Lâm Tuyết Y, hôm nay trước đến bái viếng các tổ tiên, sau có điều muốn hỏi.

Tuyết Y quỳ xuống, đầu chạm đến đất, giọng thành kính nói, Sinh Long một bên cũng quỳ xuống dập đầu.

Úc.... Ùng..... Ục.....

Hồ long mạch sôi trào, long khí từ đó bay ra, dung nhập lên thạch điêu bên trên, thạch điêu phát ra ánh sáng chói loá, từ bên trong xuất hiện một người đàn ông trung niên, trên đầu có long giác, khuôn mặt anh tuấn già dặn, toả ra khí tức cổ lão.

- Huyền tôn bái kiến tổ tiên....

Sinh Long và Tuyết Y đồng thanh nói.

- Đứng dậy đi, nói đi, các ngươi muốn hỏi điều gì?

Người đàn ông kia mở miệng nói, âm thanh trầm trầm rung động như chuông vang trong đầu Sinh Long và Tuyết Y.

- Tổ tiên, chỉ là ca ca ngốc của ta đưa lệnh bài gia truyền cho người lạ, nói gả ta cho người đó, xin tổ tiên chỉ bảo cách lấy lại lệnh bài, huyền tôn vẫn chưa muốn có phu nhân.

Tuyết Y chấp hai tay nói.

- Hừm, nếu đã vậy thì ta có một cách....

- Xin hỏi tổ tiên là cách gì?

- Cứ lấy hắn là xong.....

Nói xong người đàn ông kia biến mất, cả gian phòng rơi vào sự tĩnh mịch kinh khủng, Tuyết Y mặc cứng ngắc gượng cười, đa tạ tổ tiên sau đó giống như thây ma bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo ra khỏi mộ tổ.

Ầm ------

Cửa vào mộ tổ đóng lại, Tuyết Y thở dài, định bước về tông môn, nhưng một bóng đen như che trời che trước mặt nàng và Sinh Long, là một con rồng lam lân dài ba trăm trượng, trên đầu có một cái sừng nhọn cực lớn, miệng thở ra từng luồng hơi lạnh thấu xương, rừng rậm phía dưới đóng băng từng mảng lớn.

- Cái, cái gì vậy?

- Là Cự Giác Hàn Long, tu vi ít nhất đã vào Hư Linh viên mãn rồi....

Tuyết Y và Sinh Long biến sắc lùi về sau, nhưng một cảnh tượng đáng sợ gấp bội xảy ra trước mắt bọn họ, một thanh bổng che trời đập xuống Cự Giác Hàn Long, hơn nữa còn văng vẳng lên tiếng cười nói của một nam tử.

- Ha hả, định thu ngươi làm thú nuôi, nhưng đã không thích thì chết đi....

Oanh ------

Một bổng đập xuống Cự Giác Hàn Long, không ngờ Cự Giác Hàn Long không hề di chuyển né tránh, chỉ có tròng mắt sợ hãi đầy vẻ không thể tin, tại chỗ nổ tung thành mưa máu, tưới khắp hiểm địa Thủy Long Đầm.

Chương 37: Tình yêu chợt mỏng manh

Tác: Tiết lộ bí mật kinh thiên, huyết mạch Hấp Huyết Ma Nhân của Dương Tuấn chỉ là huyết mạch sơ khai, sau khi hút đủ máu ở Huyết Trì thì trở thành Bất Tử Nhân, nhưng vẫn chưa phải huyết mạch cuối cùng, còn Quỳnh Hân, cô nàng lại có huyết mạch hoàn toàn khác.

.................................

Thủy Tiên vương thành, Ngọc Lan xuất hiện lúc Dương Tuấn đi đến Thương Hồ Môn, nàng đến phòng đấu giá mua Thủy Tâm Đan, sau đó cũng không có dự định rời khỏi nên thuê một phòng ở đúng khách lâu mà Dương Tuấn đang ở.

Ngọc Lan một thân hồng y hơi nhạt, tóc đen mượt xoã dài xuống lưng, khuôn mặt xinh đẹp, mày liễu mắt phượng, cánh môi anh đào, trên người toả ra lan hương nhè nhẹ, thu hút vô số ánh mắt nam nhân nhìn chằm chằm vào nàng.

- Tuấn Huy, chàng bây giờ nơi đâu?

Ngồi cạnh cửa sổ, nhìn từng gợn mây trắng xoá bay lượn lờ, Ngọc Lan suy nghĩ trong lòng, sau đó khuôn mặt trở thành nỗi buồn u ám.

..................................

Thủy Long Đầm....

Rống ------

Một tiếng rống lớn vang dội đất trời, nhưng bỗng oanh minh một tiếng còn vang dội hơn lúc nãy, cả Thủy Long Đầm rơi vào yên lặng vô tận, một cơn mưa máu từ đâu tưới hết Thủy Long Đầm một lượt.

Sinh Long cùng Tuyết Y đứng xem đến choáng váng, đáng sợ hơn là tên này dùng bổng khuấy động Thủy Long Đầm như nấu canh, tiếng rống lúc nãy là do một con thủy giao có cánh rống lên, haiz, giao long gia kia vừa bay lên chưa kịp thể hiện đã bị một bổng khổng lồ đập xuống, tán thành sương máu, tên trước mặt này chính là quái vật, không, nói như vậy thì cũng không đúng, phải nói hắn là một tên quái vật nghịch thiên.

- Là, là hắn.....

Sinh Long môi sợ hãi lắp bắp khi nhìn rõ khuôn mặt của người kia.

- Là tên cầm lệnh bài gia truyền sao?

Tuyết Y cũng sợ hãi không kém, hoang mang quay sang hỏi Sinh Long.

- Đúng, đúng vậy....

- Không thể nào......

..............................

Keng, diệt sát Hư Linh viên mãn nhận được 3 điểm thăng cấp và 9500 vạn sát điểm.

Âm thanh thông báo vang lên trong đầu Dương Tuấn, thu lại Tuyệt Sát Bổng vào túi đồ, bỗng âm thanh hệ thống lại leng keng vang lên.

Keng, huyết mạch Bất Tử Nhân bước vào tiến cấp, mở ra con đường tiến hoá huyết mạch và huyết mạch hoàn thành tiến cấp trong 6 canh giờ nữa.

Một bảng xanh lam điện tử xuất hiện trước mắt Dương Tuấn, ở trên là một cái cây nối bởi những đường thẳng màu đỏ chi chít, đặc biệt là phần gốc cây lại có dòng:

.............................................................<code>???????? ↑? ← Thánh Nhân →? ↑ Thiên Linh Nhân ↑↑↑ </code>Bất Tử Nhân ↑↑↑

↑↑↑↑

Hấp Huyết Ma Nhân

.............................................................

- Con đường huyết mạch? Thiên Linh Nhân?

Dương Tuấn mặc khó hiểu hỏi hệ thống.

Keng, huyết mạch Hấp Huyết Ma Nhân chỉ là sơ khai, từ từ tiến cấp để trở thành huyết mạch cuối cùng của kí chủ, mỗi lần tiến cấp vẫn có thể giữ lại đặc tính của huyết mạch trước.

[Thiên Linh Nhân]: Linh hồn vô cùng cường đại, hấp thu linh hồn khác cường hoá tự thân, khiến tinh thần lực mạnh mẽ hơn, kháng lại công kích tinh thần, miễn dịch ảo trận và huyễn trận, linh hồn bất diệt, tinh thần lực có thể trở thành pháp lực.

Keng, mở ra chỉ số Tinh Thần, chỉ số hiện tại 45.

- Khá lâu chưa xem lại bảng thông tin, mở ra bảng thông tin.

Dương Tuấn mặc niệm, bảng điện tử xanh lam có từng dòng chữ số bên trên xuất hiện.

..............................

Kí chủ: Lê Dương Tuấn. Tuổi: 17.

Đẳng cấp: 30 (↑)... [500/4 vạn]....Tu vi: Hư Linh tầng 3...[33/10].(↑).

Nghề nghiệp: Dâm Hiệp thập giai.

Mị Lực: 40.

Tinh Thần: 45.

YY: 19cm - 3cm.

Danh tính: Kẻ Thất Lạc Danh Tính.

Danh hiệu: Một Bước Dâm Vương.

Thân Thể: Không.

Huyết Mạch: Bất Tử Nhân.

Kỹ Năng (Thần Thông): Thất Đại Quỷ Nhãn.

Sát điểm: 3 tỷ 2 trăm triệu.

Dâm điểm: 9180 vạn.

.....................................

- Có chút thay đổi, đúng rồi, lúc trước còn hai gói quà Siêu Cấp Vô Địch Sát Nhân cùng 4 gói quà Trưởng Thành, có lẽ nên thử vận may.

Dương Tuấn sau khi xem bảng thông tin xong thì nhớ lại trong túi đồ hệ thống có mấy gói quà đây.

- Mở ra......

Keng, nhận được Thần Thông Thân Thể Quy Tắc.

Keng, nhận được công năng Siêu Cấp Vòng Quay.

Keng, nhận được 50 vạn EXP.

Keng, nhận được 2000 vạn sát điểm.

Keng, nhận được 20 vạn dâm điểm.Keng, nhận được công năng Phân Thần.

........................................

[Thân Thể Quy Tắc]: Mọi bộ phận cơ thể có thể dung hợp một loại quy tắc, không giới hạn số lượng sợi quy tắc, mỗi ngày tự động ngưng tụ mỗi loại một sợi.

[Phân Thần]: Tinh thần phân ra, nhất tâm bách dụng miễn tinh thần lực đủ chống chịu.

...........................

- Khà khà, cái công năng này thật tốt, Thiên Linh Nhân đã có tinh thần lực mạnh mẽ rồi...

Dương Tuấn cười khà khà, vẻ mặt gian ác, khiến người khác nhìn vào muốn tiến lên đánh hắn một trận.

Keng, huyết mạch tiến cấp, đạt được một phần kí ức, phải chăng dung hợp?

- Dung hợp....

Một luồng kí ức mờ ảo xoay chuyển bên trong đầu Dương Tuấn, một cơn đau khó tả dần xuất hiện, Dương Tuấn ôm đầu gào lên, hình ảnh bên trong đầu từ từ hiện ra.

Hắn nhớ lại mình là một đứa trẻ 4 tuổi, đứng trên rìa vực của một ngọn núi bay lơ lửng trên trời, mây trắng lượn lờ, chốc lát lại có tiếng long ngâm hoặc phượng hót, tay hắn bị bao trùm bởi những luồng khí màu đỏ, sau đó Dương Tuấn vung ra một chưởng, một cự chưởng màu đỏ lao ra, đánh nát ngọn núi lớn bay lơ lửng phía trước, một đòn này ngang bằng một kích toàn lực của Hư Linh cảnh, trong khi hắn mới 4 tuổi.

Chợt ------

- Oa, oa~

Một tiếng khóc của trẻ mới sinh vang dội khắp nơi, một toà đình viện sâu bên trong phát ra ánh sáng chói loá, hư ảnh một con phượng hoàng lộng lẫy bay lên bầu trời, một bóng đen chạy đến bên cạnh Dương Tuấn thì thầm, cô chủ nhỏ đã được sinh ra, hơn nữa nàng bẩm sinh là Thiên Khuynh Tước Vũ huyết mạch, truyền thừa thuần khiết từ mẫu thân hắn.

- Muội muội, ca đến với muội đây.

Dương Tuấn trong ký ức mừng rỡ la hét, thân hình tan vào hư không, giống như thuấn di vậy, chốc lát đã xuất hiện trước đình viện kia, vừa mở cửa căn phòng của mẫu thân và muội muội thì trước mặt tối sầm, đoạn kí ức kia đã hết.

- Chả lẽ phụ thân và mẫu thân là tu tiên giả cường đại, hơn nữa lúc trước nơi ta sống chả lẽ là Tiên Giới? Kí ức đứt đoạn thế này thật khó giải thích.

Dương Tuấn rơi xuống đất sau đó ngồi một chỗ trầm tư suy nghĩ, cuối cùng vứt suy nghĩ sang một bên, đi tìm Sinh Long, nhưng phát hiện có hai người đang cứng đờ thất thần nhìn hắn, chính là Sinh Long và Tuyết Y.

- Ồ, đúng là may mắn mà, không ngờ không cần tìm cũng gặp được.

Dương Tuấn cười gian tà, từ nhẫn trữ vật trên tay lấy ra Lâm gia lệnh bài, vung vẩy trong không khí.

Tuyết Y trong lòng tức giận, nếu là lúc trước nàng sẽ ngay lập tức xông lên, đánh Dương Tuấn một trận sau đó cướp lấy lệnh bài, nhưng bây giờ nàng chỉ có thể tức giận mà không thể làm gì khác, khuôn mặt bất chợt hơi đỏ lên vì tức giận.

- Đây là muội muội của ngươi sao? Hắc hắc, đến diện kiến phu quân nào.

Dương Tuấn cười tiện tiện, ngoắc ngón tay về phía Tuyết Y, bày một bộ dâm tà dáng dấp.

- Hít hà, Tuyết, Tuyết Y diện, diện kiến phu ---- quân....

Tuyết Y tức giận hít vào một hơi, sau đó nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ một, nàng lo lắng nếu không gọi hắn như vậy thì không biết tên điên này có làm hại đến ca ca nàng và gia tộc hay không?

- Haha, tốt tốt tốt, hai ngày nữa ta lại đến Thương Hồ Môn, rước nương tử.... Ta có chuyện đi trước.

Dương Tuấn nói xong thì biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại Tuyết Y rùng mình một đợt còn Sinh Long vẫn ngẩn ngơ như cũ, Dương Tuấn vô cùng nghiêm túc trở về khách lâu, bởi vì vừa nãy hắn cảm giác được khí tức của Ngọc Lan, tuy chỉ chợt qua nhưng Dương Tuấn cảm thấy rất rõ ràng.

Bất chợt một suy nghĩ trong đầu Dương Tuấn khiến hắn phải dừng lại, phiêu phù giữa không trung...

Nếu gặp lại Ngọc Lan, sau đó nàng biết hắn có cả một hậu cung, liệu nàng có tiếp tục yêu hắn nữa không? Nữ nhân luôn ích kỉ khi đó là nam nhân của nàng ta, muốn hắn chỉ là của nàng.

Nhưng lần nữa khiến Dương Tuấn trái tim thắt lại, hắn cảm thấy, tình yêu của hắn đối với Ngọc Lan hiện tại có chút ------------------

...................

............Mỏng manh...........

Chương 38: Ký ức 1

Thủy Tiên vương thành.....

Dương Tuấn thơ thẩn đi dạo trong một con phố lớn, hắn đang chìm đắm trong suy nghĩ, không phát hiện Nhi Tâm đang bám theo, không phải là nàng muốn ám sát hắn, mà là đơn giản là theo dõi mà thôi, sau khi chứng kiến một người đánh cả Thương Hồ Môn kia thì nàng một chút sát ý cũng không có, nhiệm vụ của nàng là theo dõi hắn, đợi sát thủ cấp cao hơn đến giết Dương Tuấn.

- Chả lẽ là ta quá hoa tâm, khiến trái tim này phải chia năm xẻ bảy, ta tự hỏi, ta có còn yêu Ngọc Lan nhiều như trước không?

Dương Tuấn vừa bước đi vừa tự hỏi trong lòng, cuối cùng thở dài bước vào một tửu lâu.

- Khà, tửu bất túy nhân nhân tự túy, ái bất si nhân nhân tự si.

Dương Tuấn vừa uống một ngụm rượu từ vò lớn vừa ngâm câu thơ ở tiền kiếp, nghĩa của nó là rượu không làm người say, chỉ có người tự say, cũng như tình yêu, nó không làm si mê con người mà chính người đắm chìm trong si mê, để rồi vấn vương, tơ tưởng hay đang rối bời như Dương Tuấn bây giờ.

- Nè, ngươi nghe nói gì chưa, Khương gia mở kén rể cho Khương tiểu thư rồi đó.

- Ồ, Khương Lệ Tử Khương tiểu thư sao?

- Đúng đúng, ta nghe nói mấy hôm trước Thương Hồ Môn bị đánh vào, tổn thương hơn nửa, Khương gia nhân cơ hội liên kết với thế lực lớn, lật đổ Thương Hồ Môn, chiếm quyền quản lý cả vương thành này.

- Ai gu, dã tâm thật lớn à.

...........................................

Dương Tuấn dừng lại việc uống rượu điên cuồng, ngồi một bên lắng nghe, bất giác hệ thống thông báo vang lên.

Keng, phát hiện danh tính Ma Tướng....

- Ma Tướng? Là cái kia tiểu thư sao?

Keng, hệ thống không rảnh giải thích, kí chủ tự tìm hiểu.

- Hừ, ta tự đi.....

Dương Tuấn buồn bực, sau đó hướng Khương gia mà đi, nơi đó cũng không xa, chỉ đi một lát là đến, nơi đó có một hàng dài người đang đứng, hầu như đều là thiếu niên anh tuấn, còn lại là một ít trung niên nam tử.

Phía trước có một cái bàn, treo bảng hiệu một dòng Khương Gia Kén Rể thật lớn, ngồi ở đó là một tên gia nhân mặt mày hèn mọn, cầm bút viết nghệch ngoạc mấy dòng chữ.

- Hừ, ta chẳng cần xếp hàng ở đây làm gì, trực tiếp xông vào là được.

Dương Tuấn trong lòng bực bội nên càng thêm cuồng nộ, có xúc động muốn trực tiếp đánh vào, lôi ra cái kia Ma Tướng, ngay lập tức làm thịt nàng.

Keng, phát động nhiệm vụ mới.

[Đường Hoàng Nam Nhân]

Mô tả: Làm nam nhân nên có chút đường hoàng, không thể cứ xúc động một cái là đánh vào nhà người ta.

Yêu cầu: Tham gia kén rể Khương gia, chiến thắng ẵm về "giải thưởng".

Thành công: Hậu Cung thêm người mới.

Thất bại: Bản hệ thống xin kí chủ ngươi cái tiểu căn.

..............................

Dương Tuấn xúc động bị hệ thống dội một gáo nước lạnh thì tắt ngay, vẻ mặt điềm đạm sửa lại y phục, lặng lẽ xếp hàng như bao người khác, trong lòng thì có xúc động muốn đầo mộ tổ hệ thống lên, nếu có.

- Ô ô, là Khương tiểu thư....

- Ai da, thật đúng là một trong tứ đại mỹ nhân của vương thành chúng ta.

Một bóng người xinh đẹp lặng lẽ bước ra, trên khuôn mặt tuyệt mĩ là nỗi buồn thu hút người khác, mái tóc xoã dài, đôi mắt long lanh như có nước, đôi môi như cánh hoa anh đào khẽ mở, vận bạch y trên người làm nàng toả ra khí chất băng thanh ngọc khiết, khiến người ta khó lòng mà chà đạp nàng được.

- Hây dà, nhanh lên à, ta không có nhiều thời gian đâu....

Dương Tuấn đẩy người thanh niên phía trước, không ngờ người thiếu niên này bị lực lượng từ Dương Tuấn xô tới, ngã lên người phía trước, sau đó lại tiếp tục như đang chơi domino vậy, bởi vì tất cả không có phòng bị mà chỉ tập trung phía trước, nên mới có tình cảnh như vậy.

- Aaa, là tên điên nào xô ta? Là ngươi, chết.

Tên thiếu niên lúc nãy giận dữ quay lại quát lớn, nhìn Dương Tuấn đứng phía sau mình mà mắt toé ra lửa, đấm ra một quyền, tốc độ nhanh vô cùng nhưng lại vô cùng chậm chạp với Dương Tuấn.

- Hừ.....

Dương Tuấn hừ lạnh, nhẹ nhàng thu chân lại, vung một cước vào hông hắn, cả người tên kia cong lại hình chữ C, theo lực lượng bay ra xa xa, ghim chặt vào mặt đất phía xa, không chết cũng còn nửa cái mạng.

- Nhanh lên à, ta muốn đăng kí đây....Dương Tuấn hét lớn, đám người xếp hàng phía trước sợ hãi né ra hai bên, bọn họ tu vi không bằng một chút tên thiếu niên kia, hắn là thiếu gia của Võ gia, tên Võ Công Cái Thế, không ngờ bị người khác một cước nhẹ nhàng đá bay, thật là đáng sợ.

- Người kia thật hung hãn, chúng ta đi theo tiểu thư....

Nữ tỳ bên cạnh Lệ Tử khẽ nói, Lệ Tử cũng lắc đầu rời đi, nhưng bất chợt nàng quay lại nhìn Dương Tuấn một cái, trong mắt có sự hoang mang và nghi hoặc kì lạ.

.......................................

Dương Tuấn sau khi đăng ký xong thì vênh váo rời đi, để lại ánh mắt căm tức nhìn về phía hắn, bất ngờ âm thanh của hệ thống vang lên trong đầu hắn.

Keng, kí chủ nhân phẩm.... rất tốt a....

- Lại phải nói sao? Haha.....

Dương Tuấn giữa phố cười lớn, giống như tên điên vừa đi vừa ngửa mặt cuồng khiếu, bất giác lại về trước khách lâu.

- Cái, ta về khách lâu rồi....

Dương Tuấn mồ hôi chảy ào ạt sau lưng, lần đầu trong kiếp này hắn biết sợ, cảm giác trước mặt khách lâu này là Quỷ Môn Quan, hơn nữa còn có một vị Diêm Hậu đang mài sẵn đao làm thịt hắn ở bên trong, càng nghĩ càng thấy sợ.

- Ực, trước hết đi vào tìm nàng đã, nếu muốn nàng có thể chém giết tùy ý, ta quyết không sợ.

Dương Tuấn nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt kiên định bước vào khách lâu, bất ngờ kí ức khi hắn còn sống ở kiếp trước hiện lại trong đầu hắn, lúc đó là khi hắn và Ngọc Lan học cùng lớp.

............ Đang tải video.........

Cảnh báo:

Kí ức này có kẻ nhớ người quên, nên đừng vội phán xét.

..............................................

Ở đây thay Dương Tuấn thành Tuấn Huy vì là kiếp trước nhé.

Lớp 2A - 3.....

- Huy, sao cậu cứ thích ngủ trong lớp như vậy?

Một nữ sinh cầm trên tay quyển sách vỗ mạnh xuống đầu một nam sinh nằm ngủ trên bàn, khoé miệng có chút dãi chảy xuống, đó chính là Tuấn Huy hay Dương Tuấn bây giờ.

- A, Ngọc Lan, là mình hôm qua đi làm thêm thôi mà.

Tuấn Huy ôm đầu ngồi bật dậy, khuôn mặt đau khổ nhìn nữ sinh trước mặt, không ai khác là Ngọc Lan.- Làm thêm? Ngày nào cũng làm thêm đến tối hay sao? Công việc "tốn sức" ấy đó hả?

Ngọc Lan không chút thương xót đập thêm một đập nữa lên đầu Tuấn Huy, sau đó hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt bực bội

- Híc, không có à, là do trong nhà chỉ có hai anh em mình, nên tớ phải làm thêm để lo cho em gái thôi mà.

Tuấn Huy dùng vẻ mặt chân thành nhìn Ngọc Lan, tay xoa xoa đầu mấy cái, trong lòng thầm nghĩ liệu có bị lõm vào không?

- Được, vậy ngày hôm nay tớ sẽ đi làm thêm cùng cậu.

- Hả? Cậu định làm chung với tớ sao?

- Ý kiến gì không?

Ngọc Lan vẻ mặt đáng sợ nâng lên quyển sách trong tay, Tuấn Huy ngay lập tức lắc đầu như cối xay, nhưng trong lòng rất muốn gật đầu một cái.

Từ đó, hắn và Ngọc Lan luôn ở cạnh nhau, đi học, làm thêm rồi đến ngủ gật trong lớp, đứng phạt chung, dần dần hắn phát hiện tình cảm của hắn đối với Ngọc Lan còn hơn cả tình bạn, rồi cái ngày định mệnh đó cũng tới.

- Huy, làm bạn trai mình nhé?

Trong công viên, Ngọc Lan nắm tay Tuấn Huy, thốt lên một câu ngượng ngùng, còn Tuấn Huy thì cứng đơ như tượng đá, không biết làm thế nào.

- Không được sao?

Ngọc Lan vẻ mặt khẩn thiết nhìn hắn, nhưng thực chất lực đạo nơi bàn tay đang siết chặt bàn tay của Tuấn Huy, hắn đành gật đầu như gà mổ thóc, không thể khác à.

- Hì, cảm ơn anh.....

Ngọc Lan tươi cười nói, nụ cười như chiếu sáng cả không gian đang sụp tối, sau đó nàng nhón chân hôn lên má Tuấn Huy một cái, vui vẻ kéo tay hắn đi.

..................................

Tối hôm đó, khi cả hai đi dạo trên phố vắng, một đám thanh niên khoảng 5, 6 người chặn trước mặt Tuấn Huy và Ngọc Lan, vẻ mặt tà dâm nhìn Ngọc Lan cười man rợ.

- Hé hé, mỹ nữ, đi chơi với bọn ca được không?

- Đúng đúng, đi với bọn ca nhé.

- Tránh ra, nếu chưa muốn chết.....

Ngọc Lan hất đi bàn tay dơ bẩn của tên kia, kéo tay Tuấn Huy rời đi.

- Moá, bắt tụi nó lại cho tao....

Tên to con nhất hét lên, Tuấn Huy bị bắt lại, sau đó là cảnh tượng hắn không muốn thấy lần thứ hai.

.............................

Máu ----------

Ngọc Lan một mình cân team, thân hình uyển chuyển né tránh bọn thanh niên đánh nàng, nắm đấm như sắt thép đấm vào mặt bọn chúng khiến cả khuôn mặt bị lõm vào, răng khẽ bay, máu nhè nhẹ chảy xuống, cả bọn gục xuống.

Tên thanh niên còn lại đang giữ Tuấn Huy cũng sợ hãi bỏ chạy khi Ngọc Lan xoay người lại nhìn hắn, giống như Quỷ Dạ Xoa nhìn vào, hắn ngã người về sau mà lùi dần từng chút.

Bất ngờ hắn đụng phải chân một người, không, là một nhóm người, trên người đủ loại hình xăm, vẻ mặt bặm trợn, trên tay đều có hàng nóng.

- Dám đùa giỡn cô chủ, chết mịa mài đi....

Một người cầm báng súng đập vào đầu tên kia một cái, hắn ngay lập tức ngất xỉu, sau khi Tuấn Huy và Ngọc Lan cùng nhóm người kia rời đi, có mấy chiếc xe cứu thương chạy đến, hốt bọn kia đến bệnh viện.

Sau khi được giải thích, Tuấn Huy mặt trắng bệch khi biết Ngọc Lan có một người cha là Gangster khét tiếng ở nước ngoài, nàng được hơn 100 thuộc hạ của ông ấy luôn luôn bảo vệ, dĩ nhiên khi là con gái của một ông trùm, Ngọc Lan sẽ không bình thường rồi, nàng lúc 8 tuổi đã học hết tinh hoa võ thuật trong nước, 10 tuổi đã đi khắp thế giới tìm hiểu từng môn võ một, cuối cùng tạo ra môn võ của riêng nàng, được biết đến danh hiệu Thiết Cơ Thân Thuật, vô cùng đáng sợ.

............. Hết video............

Dương Tuấn trở về với thực tại, không khỏi rùng mình một cái, quả thật đáng sợ mà, nhưng từ lúc đó Dương Tuấn trong lòng có một ý nghĩ, hắn phải mạnh lên để có thể bảo vệ Ngọc Lan, nhiưng cuối cùng vẫn không thể, hắn nào biết người nữ nhân kia là một tu tiên giả cường đại, giết đi 100 thường dân có là gì? Ngọc Lan lúc ấy chắc cũng bị phong bế nên mới bị tra tấn mà chết, đáng hận.

Sự thù hận trong lòng bất chợt trỗi dậy, Dương Tuấn bước vào phòng mình, lấy lúc trước gọi sẵn những vò rượu ra uống, để say, để thù hận này ở trong lòng tạm thời ngủ say.

Chương 39: Kí ức (2)

Ngày hôm sau, ánh bình minh lần nữa chiếu rọi khắp tu tiên giới....

Dương Tuấn từ trong đống vò rượu lồm cồm bò dậy, vươn vai một cái, lấy ra y phục mới, Dương Tuấn đến hồ nước trong khách lâu để tẩy rửa, nơi đây là nơi khách trọ dùng để tắm rửa.

Phía sau khách lâu là một núi lớn, dưới chân nó có một rừng trúc xanh tươi, bên trong là một cái hồ khá lớn, hơn nữa còn là nước nóng, nên Dương Tuấn mới đến nơi đây, vừa đến rừng trúc gần hồ nước, Dương Tuấn nghe thấy tiếng quẫy nước kì lạ.

Phía xa trong hồ nước, một bóng người nữ uyển chuyển bơi qua bơi lại trong hồ, tại sao biết đó là nữ nhân? Tất nhiên là do tên này tiền thị ngực rồi, nhưng đặc biệt là nàng ta nửa người dưới không phải đôi chân dài thướt tha của một mỹ nữ, mà là một cái đuôi dài quẫy lên từng gợn sóng dưới hồ.

- Này trời ơi, là mỹ nhân ngư à?

Dương Tuấn than trời một tiếng, lặng lẽ tiến đến gần hồ nước, bởi vì hồ nước nóng nên luôn có làn khói mờ ảo bên trên, khiến Dương Tuấn không nhìn rõ được, Tầm Huyết Nhãn cho dù có thể nhìn xuyên qua mọi thứ nhưng chỉ có thể thấy máu, không đẹp đâu.

- Ực, không phải tại ta à Ngọc Lan, thế giới này quá câu dẫn người rồi....

Dương Tuấn nuốt nước bọt, cảm giác cổ họng khô khốc, bước chân nhẹ nhàng từng bước đến lại gần hồ nước.

- Phu quân, chàng có thể đưa ta ra ngoài không?

- Hí........

Bỗng nhiên giọng nói của Mộc Khuê vang lên trong đầu Dương Tuấn, khiến hắn giật mình hí lên một tiếng, tất nhiên người mỹ nữ dưới hồ sẽ nghe thấy rồi.

- Thủy Y Ngư Giác.......

Nước dưới hồ cuồn cuộn, hoá thành từng mảng giáp trên người vị mỹ nhân ngư, trên đầu dài ra một cái sừng nhọn, khí tức Hư Linh lan ra khắp nơi, trên tay nàng còn xuất hiện một cái quyền trượng hoàng kim.

- Không xong, bị phát hiện.....

Dương Tuấn mồ hôi như hạt đậu rơi xuống từ trán, trong lòng thầm nói Mộc Khuê thật không đúng lúc, cuối cùng câu thông với nàng bảo một thời gian sẽ đưa nàng ra.

Ùng ục....... Uỳnh......

Nước dưới hồ sôi lên ùng ục, sau đó như có lực lượng thần bí kéo lên, rơi xuống xung quanh rừng trúc, nước nóng lại bốc lên sương lam, ngay lập tức hoá thành băng phong, phong toả cả rừng trúc, nội bất xuất ngoại bất nhập.

- Là kẻ nào? Dám nhìn lén ta.

Vị mỹ nữ kia bước lên bờ, rõ ràng cái đuôi kia đã hoá thành đôi chân dài thướt tha, làn da trắng nõn bóng loáng, rất là mê người, từng ngón chân như trân châu ngọc ngà xếp ngay thẳng, khiến người ta muốn nâng niu, nguyện dùng thân mình cho nàng bước lên để đôi bàn chân ấy không bị vấy bẩn.

Keng........

Linh Nhân: Mỹ Lan. Tuổi: 17.

Tu vi: Hư Linh tầng 4.

Mô tả: Là mỹ nhân ngư cường đại trong hồ Tam Nguyệt, Ngọc Lan chuyển kiếp.

......................

Dương Tuấn dò xét thông tin của vị mỹ nữ kia thì hai tay run rẩy, vừa vui mừng vừa sợ hãi, lão thiên, ngươi sắp đặt tử số của ta sao đến sớm như vậy chứ, ta chưa muốn à.....

- Là ngươi, Thủy Xuyên.....

Ngọc Lan bất ngờ phát hiện Dương Tuấn đang lén lút rời đi, lập tức thi triển pháp quyết, nước trong hồ hoá thành vô số mũi lao sắc bén, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lao về phía Dương Tuấn.

- Khoan đã, Ngọc Lan, là ta Tuấn Huy đây....

Dương Tuấn dùng Tuyệt Sát Bổng đập vỡ những mũi lao này, miệng vừa hét lớn lên, Ngọc Lan nghe thấy được cũng dừng tay lại, chăm chú nhìn về người nam nhân kia, khuôn mặt giống như đúc Tuấn Huy của nàng kiếp trước.

- Nếu ngươi thật sự là chàng, vậy hãy nói xem từ lúc chúng ta học chung thì ta đã đánh chàng bao nhiêu lần?

Ngọc Lan chăm chú nhìn Dương Tuấn hỏi.

- 3 ngàn 2 trăm lẻ 6 lần....

Dương Tuấn trăm miệng một lời nói ra, hắn nhớ rất rõ mỗi lần Ngọc Lan đánh hắn thì hắn luôn đánh một dấu vào sổ tay, cuối cùng hơn 3 năm, đã có nhiêu đó lần đánh.

- A, chuyện đó ta không có nhớ rõ, để ta hỏi câu khác.Ngọc Lan ngẫm nghĩ một chút sau đó nói ra, vẻ mặt lần nữa trầm tư như nhớ lại điều gì đó, Dương Tuấn thì một mặt mơ hồ, rõ ràng không nhớ còn hỏi ta làm gì.

- Đúng rồi, lần đầu chúng ta hẹn hò, có chuyện gì xảy ra?

Ngọc Lan phân vân hồi lâu cuối cùng quay sang hỏi Dương Tuấn.

Rùng mình ------

Dương Tuấn nhớ lại đoạn kí ức đó không khỏi lạnh sống lưng một cái, cuối cùng thành thật kể lại tất cả, Ngọc Lan trên khuôn mặt xinh đẹp nét vui mừng càng ngày càng nồng đậm, cuối cùng chạy đến nhào vào lòng Dương Tuấn, nước mắt như mưa rơi xuống.

Dương Tuấn không khỏi xoa đầu Ngọc Lan an ủi nàng một cái, nếu nói nỗi sợ hãi lớn nhất của một nam nhân là tử vong và "lương diệt" thì Dương Tuấn lại là sợ nước mắt của nữ nhân hắn.

- Ài, Ngọc Lan à, đừng khóc nữa, chuyện cũng đã qua rồi, đừng thương tiếc nữa.

Dương Tuấn đành thở dài vỗ vỗ bờ vai của Ngọc Lan, bờ vai nhỏ run lên nhè nhẹ vì nấc, nàng quệt đi nước mắt trên mi, đầu tựa vào lòng ngực Dương Tuấn, cảm thụ làn hơi ấm và tiếng tim đập của hắn, nó hung hăng, khiến nàng muốn bắt nó vào tay, muốn giữ nó làm của riêng.

- Haiz, Ngọc Lan, ta có chuyện muốn nói với nàng, nhưng nàng phải hiểu cho ta.

Rốt cuộc Dương Tuấn lấy hết can đảm, ôm lấy Ngọc Lan, nói.

- Ân, chàng có việc gì muốn nói sao?

Ngọc Lan bị Dương Tuấn ôm vào thì thẹn thùng, mặt đỏ tới mang tai yểu điệu nói ra.

- Ừm, chả qua là trước khi gặp nàng, ta, ta.....

Dương Tuấn bắt đầu ấp úng, trong lòng muốn hét lên là ta có cả hậu cung đây này.

- Chàng làm sao?

- Ta, ta, ta có rất nhiều nữ nhân khác....

Dương Tuấn ôm chặt lấy Ngọc Lan, thốt ra hết cả nỗi lòng, còn Ngọc Lan trái tim như thắt lại, trong lòng có chút xót đau, nàng nắm chặt vòng tay của Dương Tuấn, tách ra, một phiến phiến lên mặt Dương Tuấn.

Chát ------

Một tiếng vang chan chát của da thịt lên da thịt vang lên, trên khuôn mặt Dương Tuấn có một vết đỏ hình dạng bàn tay, nhưng trước sự ngỡ ngàng, làn môi hoa đào của Ngọc Lan đặt lên môi Dương Tuấn, cả hai ôm nhau trao hết tình yêu vào nụ hôn nồng cháy.
- Hức, cho dù là vậy, ta vẫn yêu chàng, chỉ cần chàng quan tâm đến ta, yêu thương ta dù chỉ một chút, ta cũng mãn nguyện.

Ngọc Lan thoát ra nụ hôn kia, trên khoé mắt là từng giọt lệ rơi xuống, rơi trên lòng ngực Dương Tuấn, nó vô hại, nhưng khiến trái tim Dương Tuấn quặn đau.

- Cho dù trái tim này của ta có bị chia năm xẻ bảy, thì luôn có hình bóng của nàng ở trong đó.

Dương Tuấn vươn tay ôm Ngọc Lan vào lòng, cả hai lại trao nhau nụ hôn nồng cháy, nhưng lần nãy là yêu thương nồng nàn bên trong, bàn tay Dương Tuấn không chịu ngồi yên đặt lên kiều đồn nảy nở của Ngọc Lan, cảm thụ sự đàn hồi và co giãn của nó, cự vật nóng hổi chỉ thiên, cọ lên lớp thủy y bên ngoài mật động.

- A, ưm, ưh.......

Cảm giác được thứ khổng lồ nóng hổi đang cọ vào nơi đó, lưỡi Ngọc Lan bị Dương Tuấn quấn lấy mút lấy mút để, khiến nàng chỉ biết ú ớ những từ ngữ dâm dục, thủy y trên người nàng từ từ giải khai, lộ ra cơ thể nóng bỏng, nhũ phong tròn lửng ngạo nhân, làn da trắng nõn bóng loáng, làn eo thon, đôi chân mê người và cái kia mật động sạch sẽ không một ngọn cỏ đang âm ỉ mật dịch ra ngoài.

Bàn tay Dương Tuấn tinh quái bắt lấy cặp nhũ phong kia, lưng Ngọc Lan tựa vào ngực hắn, cự vật chen vào giữa đôi chân mê người ấy, Ngọc Lan dùng bàn tay ngọc ngà của nàng vuốt ve nó, làm nó run lên nhè nhẹ, không những vậy mà nó còn trở bên bành trướng hơn.

- Cái thứ này còn to hơn kiếp trước à.

Ngọc Lan tinh nghịch búng ngón tay lên đầu cự vật một cái, cự vật run bần bật, bàn tay thô to của Dương Tuấn véo lên nhũ hoa của Ngọc Lan một cái, cắn nhẹ lên dái tai nàng cảnh báo đừng nghịch nữa.

- Hì hì, bên dưới ta vẫn chưa có ướt, chàng giúp ta được không?

Ngọc Lan xoay đầu lại, miệng thở ra lan hương, khiến Dương Tuấn phải ngay lập tức nghe theo, ngón tay lần mò xuống mật động, hai cánh môi hơi ướt bị Dương Tuấn vạch ra, hai ngón tay ma quái chui vào trong, chọc phá từng thớ thịt mềm mại bên trong.

- Ưm, ah, chỗ đó, đúng rồi, ah, ah....

Ngọc Lan hai tay tự xoa ngực, cảm thụ ngón tay của Dương Tuấn đang ở trong mật đạo quậy phá, khuôn mặt đã đỏ giờ thêm đỏ, bất ngờ mật đạo co bóp, thân thể Ngọc Lan run lên bần bật, mật dịch từ bên trong tuôn ra ào ạt.

Không để lãng phí, Dương Tuấn đưa miệng đến gần mật động, từng ngụm từng ngụm nuốt lấy mật dịch thơm ngọt của Ngọc Lan, hơn nữa còn dùng lưỡi quét qua một vòng bên trong.

- Đến món chính thôi....

Dương Tuấn bế Ngọc Lan xuống hồ, đôi chân ngọc biến thành đuôi cá với vảy trắng tinh khiết, nhưng Dương Tuấn tên này rất ăn tạp, không hề quan tâm tiểu tiết này, bởi vì ngay vị trí dưới rốn Ngọc Lan ba tấc vẫn có mật động, nhưng có một lớp vảy mờ che lên, Ngọc Lan gỡ bỏ nó ra, hai cánh môi hồng nhỏ mấp mô, bên trong ri rỉ ra chút mật dịch ướt át, Dương Tuấn đặt cự vật lên đó, còn Ngọc Lan tựa vào bờ hồ, đuôi thả lỏng, còn Dương Tuấn dùng pháp lực để không bị chìm xuống, cự vật nhè nhẹ chui vào trong, chạm đến biên giới của nữ phụ và nữ tử, thì dùng sức xông phá, chạm đến nơi tận cùng mật đạo, nong rộng mật đạo chật hẹp của Ngọc Lan.

- A, ưh, đau, đau quá.....

Ngọc Lan bị Dương Tuấn bế lên, đầu gục lên vai hắn, hai dòng lệ châu lăn xuống má, bên dưới mật đạo tí tách máu tươi, rơi xuống nhuốm lên mặt nước bên dưới.

- Nếu đau quá ta có thể dừng lại mà....

- Không, thiếp không còn đau nữa, chàng di chuyển được rồi.

- Được, vậy ta đến đây...

Dương Tuấn hông di chuyển, cự vật bất động lại di chuyển, mài lên mật đạo ngà ngọc, chạm đến cửa hoa động đóng chặt, tiếng ọp ẹp do mật dịch ướt át trên mật đạo bóp chặt lấy cự vật đang di chuyển, khoái cảm dâng trào trong cả hai, cự vật bành trướng bên trong mật đạo, tinh hoa cùng mật dịch đồng loạt xuất ra.

- Ah ~

Ngọc Lan chìm đắm trong khoái lạc, cái đuôi biến thành đôi chân dài miên man, Dương Tuấn không ngừng lại mà tiếp tục đẩy hông, cự vật dù đã xuất ra nhưng vẫn cứng rắn, tiếp tục đâm vào mật đạo điên cuồng, hoa động hé mở thì cự vật ngay lập tức xông vào, hung hăng đụng lên thành tử cung.

- Ah, ah, ưh, sao chàng còn cứng như vậy? Ah~

Ngọc Lan bị Dương Tuấn nhấc lên, cự vật xông từ dưới lên, cảm giác càng đâm sâu hơn nữa, Ngọc Lan chỉ biết xoa bóp hai nhũ phong đầy đặn của mình, nàng bị Dương Tuấn làm cho xuất ra lần nữa.

- Hehe, ta phải phục thù nàng lúc trước đánh ta, nhận lấy này....

Dương Tuấn cười dâm tà, hông nhấp mạnh một cái, cự vật đầu bên trong hoa động bành trướng, tinh hoa đặc sệt phun thẳng vào trong, bơm đầy ắp hoa động tròn lửng.

- Ah ~ Sướng quá ~

Ngọc Lan dựa đầu nàng vào lồng ngực Dương Tuấn, khuôn mặt đỏ hồng đầy thoả mãn, bất ngờ Dương Tuấn hôn lên môi nàng một cái, cự vật mềm nhũn lại lập tức cương cứng, lại điên cuồng khuấy động bên trong.

Keng, nghề nghiệp tiến cấp Dâm Vương, phát ra Vương Khí, sở hữu Long Uy.

Chương 40: Âm mưu trong đại âm mưu?

Khương gia......

Ngày hôm sau, Dương Tuấn sức cùng lực kiệt uể oải đi đến Khương gia, hôm nay là ngày bắt đầu vòng loại những kẻ vô dụng đầu tiên, nghe nói có hơn ngàn người tham gia, nhưng nhìn quanh có vẻ khoảng 4, 5 trăm người mà thôi.

Trong quảng sân rộng của Khương gia đầy ắp người, nam tử anh tuấn trong tay kiếm, quạt, tiêu, cười cười nói nói, trung niên nhân hiên ngang, dũng mãnh thì vỗ vai nhau vang lên chan chát, duy chỉ có Dương Tuấn ngồi một góc bỉ ổi gảy mũi.

- Tiến cấp Dâm Vương rồi thì cũng không khác mấy, ngoài khí tức vương giả cùng Long Uy ra thì không còn gì khác.

Dương Tuấn lẩm bẩm, cái nghề nghiệp này bị hệ thống cắt xén bớt đi không giống lúc Dương Tuấn tự làm nhưng cũng tạm chấp nhận được, còn về Long Uy, đơn giản chỉ là công kích tinh thần, chỉ cần kẻ địch tinh thần lực yếu hơn thì nhẹ thổ huyết ngất xỉu, nặng thì bạo đầu bạo thể tử vong, rất chi là giản đơn.

Nói về tinh thần lực thì ở Chu Linh đại lục này không một ai có thể bằng Dương Tuấn cả, huyết mạch Thiên Linh Nhân ban đầu đã có tinh thần lực cao hơn cả Dung Đan Sư cửu phẩm, huống chi chỉ cần thôn phệ tinh thần lực từ linh hồn kẻ bị giết có thể gia tăng tinh thần lực, thì còn ai dám so với hắn.

Nhân tiện lại nói, sau khi tiến cấp Dâm Vương, ba trang bị lúc trước là Dâm Kiếm, Dâm Y và Dâm Giả Diện đã trở thành Dâm Vương Nhẫn, Dâm Vương Hắc Y, Dâm Vương Ảo Diện.

Mà những thứ ấy cũng không thay đổi công năng bên trong, cho nên cũng chẳng quan trọng, Dương Tuấn đành cho qua.

........................................

Cong..... Cong......

Bỗng nhiên tiếp kim loại va đập vào nhau vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả những người ở đây, nhìn về phía trước là một đài cao, bên trên có một vị trung niên nhân mặc dù có tuổi nhưng nét anh tuấn phong độ trên khuôn mặt vẫn còn, ông ta trầm giọng, âm thanh thông qua tinh thần lực vang vọng trong đầu từng người.

- Vòng thi thứ nhất chính là thu nhặt Tâm Đan của Ma Thú để tính điểm, vòng này chỉ có 50 người được vào trong, việc phân chia điểm như sau.

Trong đầu Dương Tuấn và những người ở đây xuất hiện, trên đó có từng dòng chữ là:

• Tâm Đan:

Nhất phẩm: 1 điểm. Nhị phẩm: 10 điểm.

Tam phẩm: 50 điểm. Tứ phẩm: 100 điểm.

Ngũ phẩm: 1000 điểm. Lục phẩm: 5000 điểm.

Thất phẩm: 1 vạn điểm. Bát phẩm: 2 vạn điểm.

Cửu phẩm: 5 vạn điểm. Thập phẩm: 10 vạn điểm.

• Linh Điền:

Nhất phẩm: 1000 điểm. Nhị phẩm: 1 vạn điểm.

Tam phẩm: 5 vạn điểm. Tứ phẩm: 10 vạn điểm.

Ngũ phẩm: 20 vạn điểm. Lục phẩm: 50 vạn điểm.

Thất phẩm: 100 vạn điểm. Bát phẩm: 500 vạn.

Cửu phẩm: 1500 vạn điểm. Thập phẩm: 5000 vạn điểm.

...........................Sau khi đọc xong thì tờ giấy kia cũng biến mất, Dương Tuấn trong lòng thầm khen ngợi Khương gia đúng là có dã tâm lớn, mượn việc kén rể để không công có ngay một Liệp Thú Đoàn không màng sống chết đem về Tâm Đan và Linh Điền cho gia tộc chúng, vừa có thể tìm một ít cường giả sau này có thể liên hợp hoặc phòng trừ.

- Bây giờ ta sẽ đưa mọi người vào không gian hiểm địa của Khương gia, tất cả mau nhắm mắt lại.

Giọng nói của người đàn ông kia lần nữa vang vọng, Dương Tuấn cảm giác đầu hơi choáng một chút, ngoài ra không có gì khác, sau đó bất ngờ khi thấy một phong cảnh rừng rậm núi non hùng vĩ san sát, hắn đang đứng trên một ngọn đồi nhỏ, có thể thấy phía xa có vài bóng người.

Nhưng ghê gớm hơn là, Ma Thú như thủy triều đang chạy đến từ tứ phương, đen nghìn nghịt, hơn nữa còn có phi cầm Ma Thú cũng bay đen nghịt thương khung, vô cùng đáng sợ, nhưng không có chút uy hiếp nào với Dương Tuấn cả, đôi mắt hắn vô hình có ánh sáng tham lam phát ra, vẻ mặt thèm khát nhìn thú triều kia.

- Nhanh mau chạy đi....

- Khương gia muốn hại người sao?

- Aaaaaa......

Đám người kia khi thấy thú triều thì sợ hãi la hét bỏ trốn, khóc cha thét mẹ, cuối cùng bị thú triều dẫm đạp, trở thành đống huyết nhục vương vãi trên mặt đất, vô cùng thảm hại.

- Một lũ ô hợp....

Dương Tuấn hừ một tiếng, lấy ra Tuyệt Sát Bổng, hai cánh tay lực lưỡng xuất hiện hai vòng xích nhỏ, là quy tắc dây chuyền, hơn nữa là màu đỏ của Lực Lượng pháp tắc, bật hết hoả lực, Tuyệt Sát Bổng bốc lên hoả diễm, dùng máu tươi Huyết Tế, chiến lực và lực lượng lần nữa tăng vọt, cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng nhờ tinh thần lực cường đại mà chống chọi lại được, cự bổng bành trướng, che cả bầu trời, lại thêm một tầng khí tức như có như không bên trên, là Nhất Kích Tất Sát công năng.

- Đều là Hư Linh tầng 1, 2, từ đâu có nhiều như vậy Ma Thú? Mà ta cũng chẳng quan tâm đến. Chết.

Dương Tuấn tự mình lẩm bẩm, cuối cùng hai cánh tay bành trướng, cơ bắp cuồn cuộn, Lực Lượng pháp tắc gia trì lên, khiến cự bổng đập xuống nhanh và mạnh hơn rất nhiều, thú triều bên dưới cảm nhận uy áp thì sợ hãi, nhưng quá chậm, cự bổng kia đã đập xuống.

Ầm ---- Uỳnh -----

Hai tiếng nổ oanh minh, cát bụi bắn lên tận trời, thú triều cả hàng ngàn con lúc nãy bây giờ chỉ là huyết triều ùa ra ngoài, huyết nhục trộn lẫn, khu rừng bên dưới trở thành rừng máu, một vài phi cầm Ma Thú cũng bị đánh trúng, hoá thành sương máu dày đặc.

Keng.... Keng.... Keng.... Keng....Liên tục nhiều âm thanh thông báo vang lên trong đầu Dương Tuấn, khiến hắn đau cả đầu, cuối cùng phải tắt đi, sau khi kiểm tra thì thu đến hơn 15 tỷ sát điểm cùng 1075 viên Tâm Đan, xem như là tạm đủ, tất nhiên Dương Tuấn hắn sẽ nghiêm túc nộp cho Khương gia, tối đến hắn sẽ thó lại sau.

Dương Tuấn rời đi, tìm chỗ nướng thịt lúc trước Hàn Long bị hắn đập chết ở Thủy Long Đầm, thoả mãn cắn nuốt từng miếng lớn, vò rượu lớn bên cạnh bị hắn nốc hết một hơi, từ cửa hàng hệ thống lại mua thêm mười vò, thoải mái uống sạch.

Hắn không biết trên bầu trời kia đang có một đôi mắt vô hình nhìn vào hắn, trong đó có nét kinh sợ vạn phần, đôi mắt đó rất giống của Khương Lệ Tử...

.........................

Trong một mật thất ở Khương gia....

Trước khi Dương Tuấn một kích phá tan thú triều.....

Người đàn ông lúc nãy đứng trên đài cao đang ngồi nhìn viên đá pha lê được mài phẳng khá lớn trước mặt, bên trong là hình ảnh đang di chuyển, phong cảnh chính là trong không gian kia, thấy được cả thú triều đông đảo từ xa chạy đến.

- Haha, đúng là một lũ ngu ngốc, làm con tốt thí cũng không biết, nơi đó không phải nơi tốt lành gì đâu, đó là Hung Địa đấy, chỉ cần các ngươi thảo phạt xong bọn Ma Thú ở đó, cái kia kho báu sẽ thuộc về Khương gia chúng ta.... Haha....

Người đàn ông cười lớn, vẻ mặt hèn hạ bỉ ổi, không giống phong thái hiên ngang lúc trước, hắn là Khương Kỳ Khôi, gia chủ Khương gia, lúc này có một bóng người uyển chuyển bước đến, là một nữ phụ trung niên, nhưng vẻ ngoài vẫn còn rất xinh đẹp, vóc người quyến rũ, bước đến ôm đầu Kỳ Khôi vào ngực mình.

- Hihi, phu quân, chàng đừng có cười như vậy, thật là dâm tà.

Người nữ phụ này chính là phu nhân cùa Kỳ Khôi, tên Á Diễm, bà chính là thân mẫu của Lệ Tử và chỉ bà biết một bí mật vô cùng lớn, Lệ Tử không phải con ruột của Kỳ Khôi, bà ta bắt đầu nhớ lại ngày đó.

..............

A hèm, đoạn câu chuyện sau có chút NTR, không khuyến nghị đọc nó khi không thích.

..............

Lúc đó Á Diễm và Kỳ Khôi còn trẻ, chỉ vừa yêu nhau, định sau khi lịch luyện sẽ kết duyên. lúc đó cả hai tiến vào không gian kia, vì là một Hung Địa nên rất ít người đến đây lịch luyện, hai người Á Diễm và Kỳ Khôi đến đây vì muốn lịch luyện cũng như tìm chút khoái cảm dã ngoại rồi.

Bất ngờ thay, bọn họ gặp phải một tên Ma Tộc, toàn thân đen sì, cao đến 3 trượng, không nhìn rõ khuôn mặt, tu vi thì vô cùng cao, Á Diễm và Kỳ Khôi vận dụng hết pháp quyết và pháp khí kể cả vật phòng hộ cuối cùng cũng không làm gì được tên Ma Tộc kia.

Ầm ----

Kỳ Khôi bị một kích đánh bay, trên người thương tích có thể nhìn thấy được, cuối cùng ngất đi vì kiệt sức, duy chỉ có Á Diễm còn tỉnh táo, bà bị tên Ma Tộc kia một tay xé nát y phục, cơ thể tươi trẻ xinh đẹp lộ ra, bà khóc thét chói tai, nhưng tên Ma Tộc kia không thương hoa tiếc ngọc dùng khối thịt to như cánh tay người lớn kia đâm vào trong mật đạo, xuyên vào trong hoa động, bụng Á Diễm phình to lên.

Sau một hồi quằn quại đau đớn, Á Diễm chìm đắm trong dục nhục, khuôn mặt dâm đãng vô cùng, cuối cùng không chịu nổi sung sướng mà ngất đi, bà ta không biết khi tên Ma Tộc kia xuất ra thì hoá thành luồng khói đen theo mật động tiến vào trong.

Kỳ Khôi khi tỉnh dậy thì thấy Á Diễm ngồi bên cạnh hắn, bà ta nói với hắn là tên Ma Tộc kia rất yếu, khi nãy điều khiển Kỳ Khôi "làm" với Á Diễm, sau đó biến mất như chưa từng tồn tại, Kỳ Khôi cũng tin tưởng vì vết thương trên người khi nãy đã biến mất, y phục thì vẫn như mới, duy chỉ có phía dưới trần như nhộng, có chút ẩm ướt và sướng khoái.

Kỳ Khôi được nhận một tấm bản đồ từ Á Diễm nhặt dưới đất, là một bản đồ kho báu, đi vào 200 dặm hướng Nam có một núi lớn, có một cái Cổng Ma, bên trong là thiên tài địa bảo từ thời Thượng Cổ khiến Kỳ Khôi thèm khác, hắn cưới Á Diễm về để giữ bí mật giữa hai gia tộc, sau đó dẫn người đến đó để lấy kho báu.

Nhưng một đám Ma Thú cường đại từ đâu xuất hiện, gọi ra thú triều ào ạt, càn quét hết thảy, Kỳ Khôi được kẻ còn sống sót báo lại, tâm thần rung động, báu vật trước mắt nhưng không lấy được, vô cùng khó chịu.

Về sau được vài ngày, Á Diễm mang thai và sau đó sinh ra Lệ Tử, Kỳ Khôi vô cùng hạnh phúc khi thấy "con gái" hắn vừa xinh đẹp vừa thông minh, hơn nữa còn là thiên tài trong bất kỳ lĩnh vực, Kỳ Khôi nâng lên dã tâm liên kết với thế lực lớn để thảo phạt thú triều trong không gian kia và khi Lệ Tử trưởng thành, thời điểm kia đã tới.


Nhưng không một ai biết, (trừ ta) tên Ma Tộc kia chính là phân thân của một trong Ma Tướng và Lệ Tử chính là Ma Tướng trùng sinh, kí ức tạm phong ấn, ngoài ra, cái kia Cổng Ma là một cái bẫy, còn là bẫy gì? Ta chưa nghĩ ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau