BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Thủy Tiên Vương Thành

Bên trong Hậu Cung Vô Tận....

Dương Tuấn trở lại gặp Quỳnh Hân, cô bé mặc dù có lớn hơn một chút nhưng Dương Tuấn vẫn nhận ra được đó vẫn là người muội muội mà hắn vô cùng yêu thương, mái tóc đã thay bằng rễ gai của hoa hồng, đôi mắt cũng có màu xanh nhạt, nhưng bên dưới vẫn chẳng có gì thay đổi, màn hình phẳng....

- Ca ca, tại sao ca lại ở đây? Tại sao ca không tìm muội? Muội ở một mình cô đơn lắm.

Quỳnh Hân lay lay cánh tay của Dương Tuấn, khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng hỏi.

- Để ca kể cho muội nghe, thực ra là ca và muội đều đã chết ở Địa Cầu, linh hồn xuyên qua vị diện này, trở thành những con người khác và chúng ta phải trả thù cho cha mẹ nữa.

Dương Tuấn kể lại mà trong lòng hận thù sôi sục, nắm tay siết chặt vang lên ken két.

- Ca ca, thực ra, ta khi xuyên qua bỗng nhớ lại một đoạn kí ức kì lạ.

Quỳnh Hân nhìn Dương Tuấn nói, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cánh tay của Dương Tuấn.

- Kí ức? Kí ức thế nào? Nói cho ca ca xem....

- Thực ra, hai người chúng ta nghĩ là cha mẹ kia lại không phải là cha mẹ của chúng ta.

- Cái gì? Không thể nào.

Dương Tuấn khuôn mặt tràn ngập hoang mang, sợ hãi hét lên.

- Đúng vậy, hai người họ chỉ là thế thân cho cha mẹ thật của chúng ta, nói đúng hơn là họ chỉ là những con rối, cha mẹ thật đã gửi gắm chúng ta cho hai người kia, sau đó thay đổi kí ức của chúng ta, để chúng ta lầm tưởng hai người kia là cha mẹ của chúng ta, vì trong đoạn kí ức đó có hai bóng người nói chuyện với hai thế thân kia, sau đó thì đoạn kí ức kia cũng hết.

Quỳnh Hân kể một lượt, còn Dương Tuấn thì ngẩn ngơ chưa tiếp thu được những thông tin này.

Keng, phát động nhiệm vụ đặc biệt cấp cao....

........[Thân Thế Thật Sự].......

Mô tả: Tìm ra thân thế thật sự của mình, mỗi khi gặp được một cột mốc, sẽ mở ra một đoạn kí ức.

Ban thưởng:???????

...........................

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu, sau đó hắn cảm thấy đầu mình đau đớn vô cùng, ôm đầu gào thét, Quỳnh Hân sợ hãi dùng pháp lực bao phủ hắn, giúp hắn làm giảm cơn đau.

Một đoạn kí ức xa lạ nhưng lại quen thuộc xuất hiện trong đầu Dương Tuấn, hắn thấy mình và em gái Quỳnh Hân trong hình dạng một tuổi được hai bóng người đưa đi dạo chơi ở một chốn như bồng lai tiên cảnh, rồng bay phượng múa, mây trắng lượn lờ trên từng ngọn núi lơ lửng giữa không trung, sau đó cảnh tượng đó biến mất, Dương Tuấn thấy mình đang đứng trước hai người mà hắn nghĩ là cha mẹ ở Địa Cầu, một đoạn nói chuyện vang lên, là giọng trầm của một người đàn ông.
- Các ngươi phải chăm sóc chúng thật kĩ lưỡng, nếu phát hiện có điều gì không bình thường phải tránh xa, đừng cho chúng tiếp xúc quá nhiều người, những kẻ đó vẫn còn thèm khát sức mạnh của bọn ta bên trong chúng.

- Vâng, chủ nhân....

Hai người kia cúi người nói một tiếng, sau đó Dương Tuấn cảm thấy đầu mình ướt đẫm, từng giọt nước mắt rơi xuống từ bóng người phụ nữ kia, sau đó người đó cúi xuống, ôm hắn và Quỳnh Hân vào lòng, đến đây thì đoạn kí ức đó cũng hết.

Dương Tuấn bình tĩnh lại, bất giác nước mắt chảy ra từ khoé mắt, một giọt rồi lại nhiều hơn, Quỳnh Hân cũng lo lắng vô cùng, cuối cùng đành để Dương Tuấn khóc hết đi cho nỗi lòng tiêu tán.

................................

Sau một lúc, Dương Tuấn cũng ngừng khóc, hận thù tiêu tán bớt đi, khẽ xoa đầu Quỳnh Hân đang lo lắng, Dương Tuấn đưa nàng trở về chỗ Mộc Khuê và chúng nữ, chỗ này không còn nỗi u ám, khóc lóc nữa mà là sự vui vẻ của những nữ nhân, oanh oanh yến yến, vô cùng tươi vui.

Dương Tuấn sau khi giải thích với Mộc Khuê, để Quỳnh Hân ở lại, Dương Tuấn lặng lẽ rời đi, tìm Nhã Lý, hắn muốn trở thành Dâm Vương.

Nhã Lý ngẩn ngơ trong không gian này, vì sợ bị lạc nên vẫn ngồi im một chỗ, đấm đá vào một gốc cây để trút giận vì bị Dương Tuấn đùa giỡn cơ thể, chưa từng có một nam nhân nào dám làm vậy với nàng, kể cả tặc chủ cũng không dám làm những điều như vậy, nhưng cái tên đó lại làm như vậy, thật đáng ghét.

Ầm....

Một cú đấm đánh bay cả gốc cây, đánh bay luôn một mảng đất lớn phía trước, mặt đất chấn động mãnh liệt, Dương Tuấn đúng lúc này cũng chạy đến, giật mình một cái, đáp xuống trước mặt Nhã Lý.

- Là ngươi? Đáng ghét.....

Nhã Lý đánh tới một quyền, nhưng Dương Tuấn tránh sang một bên, bàn tay chặt xuống đầu Nhã Lý một cái.

Cốc....Một đòn không có chút sát thương, nhưng lại đánh Nhã Lý ngồi bệt xuống đất, khóc lóc.

- Oa, ngươi là cái đồ đáng ghét, lưu manh, bại hoại....

- Đừng khóc nữa, ta muốn ngươi làm nữ nhân của ta, ngươi chấp nhận chứ?

- Hể?

Nhã Lý nhìn Dương Tuấn kì lạ thốt lên, sau đó chợt suy nghĩ ra điều gì đó.

- Được, nhưng với một điều kiện....

- Điều kiện gì? Ta đều có thể giải quyết.

- Ta cần ngươi giết đi Lâm Hạo Tôn, là gia chủ Lâm gia ở Đế Quốc Kim Long, hắn là người ta hận nhất.

- Quá dễ dàng....

Dương Tuấn đưa Nhã Lý ra ngoài, đạp lên phi hành pháp khí, hướng Kim Long đế quốc bay đi, Kim Long đế quốc ở phía Tây nơi này 5000 dặm, đi qua 2 Vương Thành là Thủy Tiên và Bạch Dạ.

..................................

Hồ Tam Nguyệt....

Ngọc Lan bước vào Hư Linh đã có thể hoá hình, trở thành một vị mỹ nữ tuyệt sắc, khiến biết bao nam nhân thèm nhỏ dãi, nhưng khí tức Hư Linh cảnh làm bọn chúng phải né xa vạn trượng, Ngọc Lan vận lam y, lấy khoáng thạch trong hồ đổi lấy Linh Pháp thạch, sau đó nghe nói ở Thủy Tiên vương thành có đấu giá một viên Thủy Tâm Đan, mặc dù đối với nhiều tu sĩ khác không có nhiều tác dụng nhưng đối với nàng vô cùng quan trọng, nó giúp thanh tẩy Tâm Ma, giúp tâm thanh tịnh.

Hải Hoa có đường thủy thông với đại dương và nhiều Đại Thổ hoặc Vương Thành có cảng, nhất là Thủy Tiên vương thành, một Vương Thành ở giữa một hồ cực lớn, nên Ngọc Lan trở lại hình dáng nhân ngư theo những dòng sông đi đến Thủy Tiên vương thành.

..........................

Thủy Tiên vương thành....

Một vương thành kì lạ ở một hòn đảo giữa hồ, nối liền với nhiều dòng sông, tụ lại thành một cái hồ cực lớn, rộng 840 dặm, do Thương Hồ Môn quản lý, một đại môn phái hưng thịnh, thiên tài địa bảo vô số, người người đều muốn trở thành đệ tử trong môn phái này, nên những kẻ ở trong môn phái luôn hống hách hiếp đáp kẻ khác.

Dương Tuấn và Nhã Lý vừa chạy đến đây thì trời cũng đã tối mịt, Dương Tuấn tìm một phòng trọ, thuê một phòng lớn, cùng Nhã Lý "ngủ" chung một giường.

Tất nhiên chả có gì xảy ra cả......

Chương 32: Gây ra thù hận

Đa tạ đạo hữu ThưSinhNgốc ủng hộ 500 TLT....

Đa tạ outoutnha1 ủng hộ 301 TLT....

.....................................

Đế quốc Kim Long....

Linh Lưu Môn, Chân Kiếm Môn, Tử Hà Trang thái thượng trưởng lão bị giết sạch, khiến cho tất cả vô cùng tức giận, nhưng không một ai biết Hoàng Ngọc Diễm của Thú Sư Trang cũng có mặt ở đó, nên tất cả đều cho rằng do cái kia nghiệt vật Mị Hồng Yêu làm ra, lập tức cho các đệ tử nội môn đến Vương Thành gần nơi các trưởng lão bị giết, Thủy Tiên vương thành.

Ngoài ra còn có một vị môn chủ đích thân ra tay....

....................................

Ánh sáng ban mai chiếu rọi tu tiên giới, Dương Tuấn ngồi bên cửa sổ uống trà, ngắm nhìn thế giới này, không biết như thế nào hắn lại cảm giác tu tiên giới này giống như quê hương của hắn, nhưng cảm giác đó lại như có như không, thật khó hiểu.

- Hơ~ Oáp.....

Nhã Lý tỉnh giấc thì vươn vai ngáp một tiếng, quần áo xốc xếch lên do lúc ngủ cựa quậy khỏi vòng tay của Dương Tuấn, lúc này một bên quần áo trệ xuống, nàng không mặc yếm nên hai nụ hoa cương thẳng nhọn hoắt, Dương Tuấn cũng không muốn nhìn nàng, kẻo tiểu đệ thôi thúc.

- Mặc đồ vào đi.....

Dương Tuấn đưa quần áo mới cho nàng, sau đó xoay người đi ra ngoài, gọi một bàn thức ăn sau đó tự mình uống rượu, đợi Nhã Lý xuống.

Nhà trọ này xây chung với một tửu lâu nổi tiếng ở Thủy Tiên vương thành, tên Túy Si Lâu, là nơi có nhiều tên công tử ca hay đệ tử của Thương Hồ Môn đến tìm nữ nhân xinh đẹp bán kĩ hay bán thân.

Đợi một lúc thì Nhã Lý cũng tiến xuống, nàng thay đổi y phục lẫn chỉnh chu lại mái tóc khiến nàng vô cùng lộng lẫy, dẫu sao nàng cũng đã rất xinh đẹp, khi vận y phục lên thì giống như yểu điệu thục nữ, dịu dàng hiền lành, nhưng chỉ có duy nhất Dương Tuấn biết nàng như thế nào.

- Đến, ăn đi.....

Dương Tuấn vẫy tay gọi Nhã Lý, khi nàng bước đến thì nhiều nam nhân nhìn nàng thèm khát, một nữ nhân quốc sắc thiên hương lại mang trên người khí tức mạnh mẽ, ương ngạnh làm bất cứ nam nhân nào cũng muốn khuất phục nàng, cho nên rất nhiều người chú ý đến nàng.

- Ngươi đối với nữ nhân nói chuyện dễ nghe một chút được không?

Nhã Lý bực tức ngồi xuống, giọng gắt lại Dương Tuấn.

- Xin lỗi, ta chỉ tốt với nữ nhân hay người thân của ta mà thôi, còn cô, chưa đến cửa....

Dương Tuấn gắp một đũa thịt cho vào miệng, lại nốc thêm một chén rượu, vẻ mặt thoả mãn mỉm cười.

- Hừ......

Nhã Lý hừ một tiếng, sau đó cầm đũa lên ăn cho hả giận, chả thèm nhìn Dương Tuấn một cái.

Đúng lúc này có vài tên thiếu niên đi ngang qua chỗ Dương Tuấn, trên người vận bạch y, trước ngực có thêu một đầu hồ ly màu xanh lam, nằm trong một vòng tròn có hai cái đuôi màu xanh lam quấn quanh, là đệ tử ngoại môn nhị phẩm của Thương Hồ Môn.

- Hắc, vị cô nương này, cô nương không ngại uống với bọn ta chén rượu không?
Một tên nam tử xoay người lại bắt chuyện với Nhã Lý, hắn cứ tưởng nàng là kỹ nữ mới ở đây, nên mới nói như vậy.

- Ai da, Lâm Hàn Thạch huynh thật là, cô nương này xinh đẹp như vậy, hẳn là phải viêm cả túi mất, haha....

Một tên nam tử phía sau cười lên ha hả, mắt dâm đãng nhìn Nhã Lý.

- Vị huynh đài này, có thể cho ta ngồi xuống được chứ....

Hàn Thạch nói, tay vừa định đặt lên vai của Dương Tuấn thì ------

Crắc....

Dương Tuấn dùng đũa hất tay Hàn Thạch ra, nhưng lực lượng hơi lớn nên đánh quặt cả tay hắn, xương vai nứt gãy, hắn quỳ xuống ôm cánh tay đau đớn la hét....

- Aaaaa..... Ngươi, ngươi, ngươi nhớ đấy....

Hàn Thạch ôm cánh tay quặt què chạy ra khỏi chỗ này, hai tên nam tử còn lại cũng khó hiểu chạy theo, trước khi đi còn để lại ánh mắt thù hằn với Dương Tuấn, sở dĩ Dương Tuấn đánh tên kia là vì tên kia dùng pháp lực để tăng lực đạo, hòng bóp gãy vai Dương Tuấn để lên mặt với mỹ nhân, tuy đó chỉ là chút lực lượng như muỗi đốt nhưng dù là thần tiên cũng thấy ngứa mắt.

- Một đám ruồi muỗi....

Dương Tuấn nhấp một chén rượu, lại là khuôn mặt thoả mãn phun ra một luồng hơi trắng, kiếp trước hắn chưa từng uống qua rượu, nhưng kiếp này hắn lại thích tửu sắc, cũng thật là khó hiểu, Nhã Lý yên lặng không nói, tiếp tục ăn.

..........................

Hồ Thương Môn, trong nội viện Hồ Thương Môn, có một đình viện không lớn cũng không nhỏ, nhưng vô cùng lộng lẫy, ở trong đình nghỉ mát ở cạnh hồ, có một nữ tử tuyệt sắc, độ khoảng 18, 19 tuổi, mái tóc đen nhánh xoã dài xuống lưng, ngồi xếp bằng nhắm mắt tu luyện, bỗng nhiên có một nữ hầu chạy đến, thì thầm vào tai nàng.

- Hà, Hàn Thạch tiểu tử này không biết bao giờ mới trưởng thành, đại ca thế nào cũng ra mặt gây chuyện lớn cho mà xem.
Quả nhiên tại một đình viện lớn hơn đình viện của nữ tử kia, có một nam tử 23, 24 tuổi nắm tay nắm chặt, nhìn thiếu niên quỳ dưới đất trên mặt, tay kia bị quấn chặt bởi vải bông, rõ ràng là cánh tay bị gãy, tuy có tu vi nhưng cũng cần thời gian để phục hồi và hắn không ai khác chính là Lâm Hàn Thạch, còn người ngồi trước mặt hắn là đại ca hắn, Lâm Sinh Long, đệ tử nội môn lục phẩm, chỉ có ba người như thế trong Thương Hồ Môn, là hắn, nhị muội và một tên vô cùng thần bí khác.

- Đệ đệ, đây là do ngươi không chịu chăm chỉ tu luyện, bây giờ lại nhờ ta giúp ngươi, thật là mất mặt.

Sinh Long nhìn Hàn Thạch quỳ dưới đất, thở dài nói.

- Đại ca, ngươi phải giúp ta đánh chết hắn, nếu không là ta quỳ ở đây đến chết mới thôi.

- Hài, thôi được, ta giúp ngươi lần cuối cùng thôi đấy....

- Đa tạ đại ca....

.......................................

Hương Thương Phố....

Một con phố lớn bán đủ mọi thứ, kể cả chợ đen cũng có, Dương Tuấn muốn đến tìm một ít trang sức đồ vật cho chúng nữ sử dụng, nhắc mới nhớ, dẫu sao Mẫn Ý, Tiểu Vi các nàng đều đến từ vị diện hiện đại, trở về thế giới thế này không phải rất chán sao, có lẽ nên bố trí một chút công cụ hiện đại cho các nàng.

- Hệ thống, trong cửa hàng có hay không bán các loại đạo cụ hiện đại?

Keng, sau khi bảo trì cửa hàng, hệ thống đã có chức năng Tạo Vật Như Ý, chỉ cần kí chủ nghĩ đều có thể bán ra.

- Ồ, còn có chức năng này sao? Thử một chút....

Ý niệm Dương Tuấn chìm vào trong hệ thống, suy nghĩ cấu tạo một món Tiên Khí...

[Phong Thần Chi Kiếm]: Tiên Khí cửu phẩm, Tiên Linh cửu phẩm Hasagi.

Mô tả: Kiếm ý vô song, dùng thần thiết tạo ra, kết hợp huyết mạch Phong Thần.

Kỹ năng: Bão Kiếm, mỗi nhát kiếm chứa phong ý kiếm ý sắc bén, bỏ qua phòng hộ, hất bay và xé nát kẻ địch yếu hơn tu vi kí chủ, trọng thương kẻ địch có tu vi cao hơn kí chủ một đại cảnh giới.

Tiên Linh Hasagi: Triệu hồi "ai cũng biết là ai" hỗ trợ uy lực của Bão Kiếm.

Giá: 10 tỷ sát điểm.

.................................

- Đúng là muốn gì có nấy, nhưng thật là quá đắt mà...

Dương Tuấn lắc đầu, tiếp tục dẫn Nhã Lý đang ngẩn ngơ dạo từng cửa hàng tiếp tục đi mua sắm đồ vật.

Nhưng không ngờ lại có một ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào hắn, sau đó vụt biến mất như chưa từng có vậy.

Chương 33: Thêm sức là phải thêm tiền

Hương Thương Phố đoạn cuối có một cái hồ lớn vô cùng đẹp, thủy sinh dồi dào, còn có Vọng Nguyệt Lâu xây trên mặt hồ là nơi uống rượu ngắm trăng của nhiều kẻ lắm tiền và có sức mạnh trong tay, Dương Tuấn cũng đến đây, muốn thử nhìn gần mặt trăng ở đây thế nào.

Thuê một con thuyền đi giữa hồ, ánh sáng của trăng chiếu xuống màn nước trong xanh, lấp lánh ánh bạc, từng đàn cá bơi lội đùa giỡn trong những bụi rong dưới hồ, khung cảnh vô cùng lãng mạn, Nhã Lý vươn tay định sờ vào một con cá chép đang ngoi lên thì bị nó vẫy mạnh đuôi, nước bắn lên người nàng ướt đẫm, bộ dạng rất đáng yêu, Dương Tuấn nhịn không được cũng mỉm cười.

Cuối cùng cũng đến Vọng Nguyệt Lâu, nhưng ở đó có một người nam tử anh tuấn, mái tóc trắng tinh bay phấp phới, trong tay cầm đại đao đâm xuống đất, ngồi ở đó mà nhìn về phía Dương Tuấn, bên cạnh còn có tên Lâm Hàn Thạch mà Dương Tuấn đánh gãy cánh tay lúc sáng.

Keng.....

Nam tử: Lâm Sinh Long. Tuổi: 24.

Tu vi: Phách Anh tầng 7.

Mô tả: Là đệ tử nội môn lục phẩm đứng thứ hai trong duy nhất ba đệ tử mạnh nhất, tính tình cường trực, thẳng thắn, có chút hơi ngốc, yêu thương muội muội và đệ đệ nên hay giúp Hàn Thạch giải quyết rắc rối, nhưng hầu hết đều do Hàn Thạch con hàng này làm ra rắc rối.... (Hệ thống said).

........................

Cộp.....

Mũi thuyền chạm vào bờ, Dương Tuấn cầm tay Nhã Lý nhẹ nhàng bước lên trên, đúng lúc này Hàn Thạch vênh mặt bước đến nói.

- Hừ, ngươi còn không mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi ta, nếu không đại ca ta đập ngươi ra bã.

Bạch.....

Nhưng sự vênh váo đó chẳng được bao lâu, Dương Tuấn dùng pháp lực đánh gãy luôn đôi chân Hàn Thạch, dĩ nhiên là hắn vô lực quỳ xuống, tay bị gãy nên cứ thế ngã về trước, vừa quỳ vừa dập đầu với Dương Tuấn.

- Tiểu đệ, ngươi, ngươi lúc trước đả thương đệ đệ ta chưa đủ hay sao? Hôm nay ta chỉ muốn đến nói đạo lý mà thôi.

Sinh Long gầm lên, lúc trước Hàn Thạch cũng nói là Dương Tuấn vô duyên vô cớ đánh hắn, nên Sinh Long mới đến đây nói chuyện với Dương Tuấn, có lẽ tên này thực lực đi ngược lại với trí tuệ chăng.

- Nói đạo lý? Trước giờ đạo lý là thứ vô nghĩa với ta.

Dương Tuấn lãnh đạm đáp lời.

- Ngươi, được, đấu với ta, nếu ngươi thua thì phải tạ lỗi đệ đệ ta.....

- Vậy nếu ngươi thua.....

- Nếu ta thua, ngươi muốn làm ta gì cũng được....

Phốc --------

Dương Tuấn sắp phun ra một ngụm huyết, ta thiên, ca à, câu đó có chút không thích hợp.- Được, chỉ cần ngươi làm bị thương dù chỉ một chút đến ta, ta cũng tự nhận thua.

Dương Tuấn lấy ra Sư Hoàng Chiến Kích đã lâu không sử dụng đến, nhưng nếu muốn sống lâu thì đừng có dại lấy Đế Khí ra sử dụng, Dương Tuấn mặc dù không sợ ai, nhưng nếu cường giả Hư Linh viên mãn hoặc cao hơn nữa mà quá đông thì Dương Tuấn đánh cũng không lại, chỉ biết chạy trốn, với lại hắn cũng không muốn có rắc rối.

Sinh Long cũng rút cự kiếm lên, là một thanh long kiếm cực lớn, bên trên toả ra long tức nhè nhẹ, ít nhất cũng đã là pháp khí cửu phẩm, cao nhất cũng đã là Đế Khí nhị phẩm, đúng là đệ tử nội môn của môn phái lớn.

- Cửu Bàn Chân Long....

Sinh Long hét lên, lực lượng cùng pháp lực bộc phát, dung nhập vào long kiếm, làm nó bừng bừng long khí nồng nặc, từ đó huyễn hoá ra một con rồng hùng dũng, lượn lờ trên không trung, rống lớn một tiếng, khiến tửu khách trong Vọng Nguyệt Lâu phải nhìn xuống chỗ Sinh Long và Dương Tuấn.

- Thế nào? Tại sao đệ tử Thương Hồ Môn Lâm Sinh Long lại ở đây giao thủ?

- Có lẽ ngươi không biết rồi, đây chính là do tên Lâm Hàn Thạch kia gây rắc rối, sau đó bị đánh nên về khóc cha thét mẹ với đại ca mình.

- Hừ, đúng là thứ vô dụng...

- Ha ha, nếu ta có chỗ dựa lớn như vậy thì ta cũng sẽ như hắn.....

Một vài tửu khách chú ý đến bọn người Sinh Long và Hàn Thạch thì bàn tán, lúc này Dương Tuấn cũng chả quan tâm, cường giả Hư Linh ta cũng từng giết qua, ngươi ở chỗ này mù quáng hổ báo thật nực cười, nghĩ xong Dương Tuấn ngồi chổm xuống, mặt thờ ơ, đưa tay ngoáy mũi, tay kia xua Nhã Lý bảo nàng tránh ra xa.

- Ta X, là tên nào như thế bẩn bựa? Còn có thể bình tĩnh ở đây ngoáy mũi?

- Ta nghĩ hắn rất mạnh nên mới như thế.
Đám tửu khách bên trên lại xì xào xì xầm, Sinh Long đạp lên thân pháp, tốc độ xoẹt đi như tia chớp biến mất, xuất hiện sau lưng Dương Tuấn đang tập trung hết tinh thần lực để gảy mũi, lại còn xoe thành viên, búng một cái, vừa lúc một đao cực mạnh vung xuống.

Ầm.......

Một đao mạnh mẽ bổ xuống, huyễn ảnh chân long phóng lên trời, bụi bay mù mịt, mặt hồ chấn động mãnh liệt, từng gợn sóng lớn hất văng từng chiếc thuyền xấu số, những tưởng Dương Tuấn bị một đao bổ thành đống huyết nhục, nhưng khi bụi mờ tán đi, một thanh cự đao rung động vì bị chặn lại bởi cây kích, nhưng người cầm kích kia lại không có chút gì là vất vả.

Hàn Thạch đứng phía xa cười gằn bỗng biến sắc, mặt không thể tin nhìn đại ca mình, nếu hắn có chân lành lặn thì bây giờ hắn đã lập tức ngã quỵ.

- Hehe, một chút lực cũng không có, ngươi chưa ăn cơm hay sao? Mạnh lên xem nào.

Dương Tuấn cười tiện tiện, Sinh Long ngay lập tức lùi ra, trên môi cũng mỉm cười.

- Haha, được, thêm sức là phải thêm tiền đấy..... Chân Long Hồn....

Sinh Long hét lên, sau lưng xuất hiện làn khói màu vàng lượn lờ, từ bên trong vọng ra tiếng long ngâm uy vũ, sau đó một đầu độc giác long vảy hoàng kim lao ra, thân mình quấn quanh Sinh Long, thở ra từng luồng hoả diễm nóng rực.

Sinh Long, cái tên không phải tự nhiên mà có, Sinh Long từ khi sinh ra đã có Thần Hồn hệ Rồng, hơn nữa là lục phẩm, sau đó bắt đầu tu luyện Thần Hồn trở nên mạnh mẽ hơn, bây giờ Thần Hồn kia đã là Giác Chân Long bát phẩm.

- Ách, thật sự nghi ngờ tên này * lắm đấy.

Dương Tuấn mặt biến sắc, tên này thật sự là "thiên tài", không có ngốc.

........................

Trong khi đó, bên trên Vọng Nguyệt Lâu, có một nữ nhân độ 23, 24 tuổi, vẻ ngoài xinh đẹp phong tao, quyến rũ thành thục, đôi mắt đẹp long lanh nhìn xuống chỗ Dương Tuấn, sau đó trong lòng chấn động, chén rượu trên tay rơi xuống.

Loảng xoảng ---------

- Hắc Tâm, đến đây, mau gọi cho Nhi Tâm đến đây, kế hoạch của chúng ta có thay đổi....

Nàng nói xong, trong bóng tối tĩnh lặng bước ra một bóng người, lập tức hắn ta như bóng ma tan vào bóng tối, biến mất.

Nữ nhân này là bà chủ của Vọng Nguyệt Lâu, hơn nữa, nàng còn là bà chủ của Huyết Thủ Đàn...

Huyết Thủ Đàn.....

Huyết Thủ Đàn, một tổ chức sát thủ thuê, chỉ cần vừa giá thì bất cứ ai cũng có thể giết, ở đây cấp bậc chia làm Bạch Ngân, Hoàng Kim, Bạch Kim, Kim Cương, Hắc Cương, ám sát từ tu vi Kết Anh đến Đại Thừa cảnh, mỗi cấp bậc phí giết cách nhau ít nhất 20 lần, nên không phải ai cũng có thể đến đây thuê người.

Huyết Thủ Đàn đang có một âm mưu liên quan đến Lâm Sinh Long? Hay là nhắm đến địa vị của Thương Hồ Môn ở Thủy Tiên vương thành, chuyện này đến cả ta cũng chưa nghĩ ra. (Tác giả said).

Chương 34: Đại ca tội nghiệp

Ầm......

Vọng Nguyệt Lâu rung động mãnh liệt, mặt hồ chấn động quẩy lên từng làn sóng lớn, Sinh Long mặc dù sử dụng Thần Hồn, lực lượng kinh khủng, nhưng không có một chút gì là gây khó khăn với Dương Tuấn.

Dương Tuấn một bên đỡ kiếm, vừa đạp thân pháp lùi về sau, bộ dạng đùa giỡn Sinh Long, một chút sức cũng không tốn, trong khi pháp lực của Sinh Long đang cạn kiệt, Giác Chân Long cũng dần dần trở thành mờ mờ ảo ảo như không có.

- Hà hộc, hộc hộc....

Sinh Long thở hồng hộc, mồ hôi như thác chảy xuống từ trán, mặc dù có lực lượng và Thần Hồn kinh khủng, nhưng cuối cùng vẫn là một tên cục súc tứ chi phát triển, tốc độ thân pháp của hắn không bằng Dương Tuấn di chuyển bình thường.

- Ha, mệt rồi nhỉ? Thật đúng là quá "yếu" mà....

Dương Tuấn cười ha hả, nhìn Sinh Long dùng kiếm cắm trên đất để đứng vững nói.

- Hà hà, ta dùng hết sức, chỉ vì ngươi mạnh hơn ta mà thôi....

Sinh Long thu kiếm, nhưng từ đâu lấy ra một cây cung vàng óng, sau lưng bất ngờ xuất hiện một luồng khói màu cam, bên trong vang ra tiếng gầm kì lạ, từ luồng khói huyễn hóa ra một con kì lân, lại có một sừng trên trán, trên người bừng bừng hoả diễm, uy áp chèn ép lan ra xung quanh.

- Độc Giác Lân Hồn, hơn nữa là Song Hồn Tâm?

Dương Tuấn giật mình, lần đầu thấy có một người có đến hai Hồn Tâm, hơn nữa đều là Độc Giác Thú, cấp bậc Thần Hồn hệ Thú gồm Thương, Giác, Độc Giác, Thánh và Thần, trong khi hệ Cây lại là Mộc, Linh, Vô Diệp, Độc Thiên, Khởi Lục, còn hệ Vật thì lại là Hắc Thiết, Bạch Ngân, Hoàng Kim, Tiên Thiết và Thần Thiết, đây là những cấp bậc được chia khi Thần Hồn cùng phẩm giai.

- Liệt Hoả Giác Lân, là Thần Hồn thứ hai ta vô tình thức tỉnh, nó cho ta pháp lực dồi dào và cung thuật vô song.

Sinh Long mỉm cười, từ trước đến nay hắn luôn giấu kín mình có hai Thần Hồn, đến hôm nay gặp một người ngay cả chưa sử dụng Thần Hồn mình đánh cũng không lại, khiến hắn máu dồn lên não, trở thành tên não phẳng chơi hết vốn mình có.

- Được, ta cũng chơi lửa với ngươi, Viêm Diêm Hoả Diễm.

Dương Tuấn mỉm cười, mở công pháp khiến Chiến Kích bùng cháy lên hoả diễm đỏ rực, tay xoay tròn kích, đạp thân pháp lao đến Sinh Long.

- Liệt Hoả Lân Tiễn.... (Phiu đờ sân).

Sinh Long lùi về sau, dây cung căng ra, một mũi tên bằng lửa màu vàng xuất hiện, ngón tay buông thả, mũi tên tan vào hư không, vô thanh vô tức biến mất.

Dương Tuấn phóng pháp lực dò tìm mũi tên, nhưng không có phát hiện được nó, bỗng sau lưng cảm thấy lạnh toát, một cỗ nhiệt lực tràn xuống từ trên đỉnh đầu, một mũi tên dài hai trượng nhắm ngay đỉnh đầu Dương Tuấn lao xuống, đáng sợ là tinh thần lực của Sinh Long đang định thân Dương Tuấn, khiến hắn có chạy cũng không thoát, đây là một kích toàn lực của Sinh Long.

- Hừ, vặt vãnh....

Dương Tuấn xoay chiến kích, nhắm hướng mũi tên kia ném đi, mũi kích bốc cháy xé gió bay lên, mũi kích và mũi tên chạm vào nhau, nhưng bất ngờ thay mũi tên kia dễ dàng bị chẻ đôi, mũi kích xuyên qua hết mũi tên thì mũi tên bị chia đôi kia lại biến hoá thành vô vàn mũi tên nhỏ, giống như mưa tên rơi xuống chỗ Dương Tuấn

- Chậc, còn có chiêu này....

Dương Tuấn chậc lưỡi, bất đắc dĩ gọi ra Thần Hồn, Tham Thực Sư Hoàng - Hậu ra trận, vừa thấy mưa tên kia thì đôi mắt sáng ngời, nó thích nhất là ăn pháp lực, mưa tên này chính là pháp lực từ Độc Giác Lân.- Ngeo~

Tham Thực Sư Hoàng - Hậu há lớn miệng, những mũi tên xiêu xiêu vẹo vẹo bị hút thẳng vào miệng nó, cảnh tượng khó tin trong mắt những ở đây, Thần Hồn còn biết ăn pháp quyết người khác, còn ghê gớm hơn cả Song Sinh Hồn Tâm của Sinh Long.

- Ợ~

Sư Hoàng - Hậu xoa bụng ợ một tiếng lớn, vẻ mặt thoả mãn quẫy đuôi với Dương Tuấn, trước khi chui vào Hồn Tâm còn biết nháy mắt một cái khiến Dương Tuấn rùng mình, rất có xúc động muốn ăn thịt sư tử nướng.

- Hộc hộc, không tin được, ta, ta thua rồi...

Sinh Long quỵ gối, thu cung lại, Độc Giác Lân mệt mỏi cũng trở về Hồn Tâm, mở miệng nhận thua.

- Hắc, ta nói ngươi thua thì ta muốn gì cũng được đúng không?

Dương Tuấn nở nụ cười tiện tiện, nếu có ta ở đó chắc sẽ đóng lên lên mặt hắn hai chữ dâm tặc, hơn nữa còn là dâm tặc không bình thường.

- Đúng, ta thua tâm phục khẩu phục, ngươi muốn gì?

Sinh Long mặt chân thành nói.

- A hèm, chả qua là ta nghe nói ngươi còn có một cái muội muội, chẳng hay nàng có phải rất xinh đẹp.

Dương Tuấn mặt dâm tà hỏi Sinh Long.
- Đúng, muội muội ta nếu xưng mỹ nhân thứ hai vương thành này thì không ai dám xưng thứ nhất.

Sinh Long thật thà nói ra, không biết hắn là ngốc thật hay đang khoe khoang bởi vì người bình thường khi bị hỏi như vậy sẽ ngay lập tức phản bác lại, còn tên này lại ngay lập tức thành thật khoe khoang, khó hiểu thật.

- Khục khục.....

Nhã Lý một bên cười không nhịn được ho nhẹ, nàng thật chưa từng thấy trên đời một tên gian manh háo sắc đến hỏi muội muội của một tên ngốc có đẹp hay không, sau đó tên ngốc kia còn nói muội muội hắn đứng thứ nhì thì không ai dám đứng nhất, nếu là các ngươi, có thể tin nổi không?

- Được, vậy gả muội muội ngươi cho ta đi, anh vợ...

Dương Tuấn cười tiện tiện vỗ vỗ vai Sinh Long, còn Sinh Long mặt mơ hồ nhìn Dương Tuấn, cuối cùng gật đầu đồng ý, để lại một tấm lệnh bài gia truyền gì gì đó cho Dương Tuấn, vác Hàn Thạch đang lặt lìa như xác chết về Thương Hồ Môn.

..................................

Dương Tuấn cũng mất hứng bế Nhã Lý lên, đạp thân pháp trở về khách lâu, một đôi mắt sắc bén đi theo phía sau Dương Tuấn, là một thiếu nữ mặc hắc y, đeo mạng che mặt màu đen, mái tóc đen nhánh xoã dài, cả thân người nàng lẫn vào trong bóng tối, giống như không có tồn tại.

Nàng là sát thủ từ Huyết Thủ Đàn, cấp Hoàng Kim, tu vi Phách Anh viên mãn, một nữ xinh đẹp quyến rũ nhưng lại vô cùng nguy hiểm, ra tay vô tình, máu tươi chảy thành sông dưới tay nàng và nàng được giao nhiệm vụ theo dõi và ám sát Dương Tuấn, một biến số có thể thay đổi đại kế hoạch của cả Huyết Thủ Đàn.

À quên, nàng tên Vũ Nhi Tâm, nữ sát thủ huyết tinh tuổi 19.....

..........................................

Nội viện Thương Hồ Môn, trong đình viện của Sinh Long....

Hàn Thạch uống đan dược hồi phục, nhưng vẫn bị bó lại như xác ướp, trên bàn trà đang có hai người đang uống trà với nhau, một là Sinh Long và người còn lại là nữ tử lúc trước, nàng chính là muội muội cùa Sinh Long, Lâm Tuyết Y, một thân trắng tinh áo lụa, khuôn mặt điềm đạm băng sương, toát lên khí chất cao ngạo không với tới.

- Đại ca, phải chăng ngươi muốn ăn đòn? Tại sao lại giao lệnh bài gia truyền Lâm gia cho tên vô danh nào đó kia chứ?

Tuyết Y giận dữ cầm chén trà uống một ngụm rồi nói.

- Muội muội à, là ta đánh thua hắn, nên phải thua một điều kiện với hắn, sau đó hắn bảo ta gả muội cho hắn, nên ta mới đưa lệnh bài gia truyền Lâm gia cho hắn, thì ta sai chỗ nào?

Sinh Long gãi gãi đầu, nói với Tuyết Y.

- Vậy sao ca không nói ta một thân dung mạo xấu xí, hắn liền từ bỏ thôi, tại sao ngươi lại khoe khoang bà là đệ nhất mỹ nhân ở Thủy Tiên vương thành hả?

Tuyết Y bùng nổ, tay nắm vạt cổ áo Sinh Long giật tới giật lui, Sinh Long ở một chỗ ngu ngơ không hiểu mình sai chỗ nào.

Từ khi nào tiếng ầm ĩ đó vang ra khắp nội viện.....

Chương 35: Đánh vào thương hồ môn

Thương Hồ Môn, một bang phái cực lớn ở Thủy Tiên vương thành, ở đây nổi tiếng tam đại nội môn đệ tử không bởi vì ở đây không có đệ tử chân truyền mạnh mẽ mà là bọn họ hầu như đều là bế quan đột phá hoặc vẫn đang tu luyện cả rồi, nên Sinh Long, muội muội hắn là Tuyết Y và một tên thần bí khác mới có biệt danh Tam Đại Đệ Tử.

Nhân tiện nói về Thương Hồ Môn, một bang hội độc nhất bởi vì nó được xây trên một ngọn núi lớn duy nhất ở Thủy Tiên vương thành, cao 2 vạn trượng, rộng đến 2, 300 dặm, đủ loại hiểm địa cho đệ tử lịch luyện.

Dương Tuấn lúc này đứng trước cổng lớn Thương Hồ Môn, đúng lúc Linh Pháp thạch đang sắp hết, có nên đánh vào rồi cướp sạch không nhỉ?

Kẹt két -----------

Cánh cổng lớn mở ra thức tỉnh Dương Tuấn khỏi dòng suy nghĩ, dẫu sao cũng là một môn phái lớn, lỡ như có tu sĩ Đại Thừa hoặc cao hơn nữa thì Dương Tuấn chỉ biết chạy mà thôi, mặc dù chả ai giết chết được hắn.

- Nhã Lý, nàng trước tiên ở trong đây....

Dương Tuấn đưa Nhã Lý vào trong Hậu Cung vô tận, ý niệm xây lên một toà cung điện, để Nhã Lý ở trong, sau đó rời khỏi, đứng trước cổng lớn Thương Hồ Môn.

- Ngươi là ai? Định gia nhập Thương Hồ Môn sao? Vẫn chưa đến đợt tuyển chọn đâu.

Một tên đệ tử gác cổng nhìn thấy Dương Tuấn tiến đến thì chắn lại hét lên.

- Gia nhập? Buồn cười, ta đến tìm cái kia Lâm Sinh Long.

Dương Tuấn xem thường nói.

- Sinh Long huynh? Ta nhổ vào, ngươi là cái thá gì mà dám gọi huynh ấy thẳng đích danh như vậy

Tên đệ tử phỉ nhổ, nhìn Dương Tuấn như kẻ điên quát lớn.

- Được, ta nói cho ngươi biết ta là ai? Là người giết ngươi.

Dương Tuấn đôi mắt băng lãnh đấm ra một quyền, quyền kình chấn động cả hư không, tên đệ tử chưa kịp thét lên đã bị một quyền đánh bay, hoá thành sương máu tán vào hư không, tên đệ tử còn lại sợ hãi gõ kim chung, hét lớn.

- Kẻ địch tấn công, kẻ địch tấn công.....

Tiếng va chạm của chuông vàng và tiếng la hét vang vọng khắp Thương Hồ Môn, sau đó từng bóng người vọt lên, đạp thân pháp hoặc phi hành pháp khí chạy đến cổng lớn, vẻ mặt lo lắng nhưng khi chỉ nhìn thấy một người Dương Tuấn thì cười lớn.

- Ha hả, cái gì địch, rõ ràng chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch.

- Haha....

Bay đến là một đám người trung niên nam nhân, khoảng mười hai mười ba người, tu vi đều là Phách Anh viên mãn, trên ngực thêu chữ Trấn, có lẽ là Trấn Môn đoàn của Thương Hồ Môn mà Dương Tuấn từng nghe qua, là một đoàn người chuyên bảo vệ sơn môn.

- Các, các vị tiền bối, hắn không phải kẻ tầm thường....

Tên đệ tử còn sống kia run rẩy thân mình lắp bắp nói, nhưng trả lời hắn là giọng nói lạnh băng của tên trung niên nam nhân dẫn đầu.

- Thứ phế vật....

Ầm.....

Một chưởng vỗ ra, tên đệ tử kia hoá thành sương máu, tưới lên đại địa bên dưới, tên nam nhân kia nhìn cũng thèm nhìn một cái.

- Tiểu tử, chết đi.....

Uỳnh ------

Lại một chưởng vỗ ra, mặt đất chấn động mãnh liệt, trên đại địa in một dấu bàn tay cực lớn, nhưng lại không có một giọt máu nào vương vãi trên đó.

- Một đám phiền phức....Dương Tuấn từ đâu xuất hiện trước mặt tên nam nhân kia, tay cầm Tuyệt Sát Bổng vung một cái, hư không xé rách, tốc độ quá nhanh khiến tên kia không kịp đỡ, thân thể bị đập văng vào sơn môn, đụng lên vài toà kiến trúc, kéo một rãnh dài trên đại địa mới dừng lại, thân thể nứt toác, thổ huyết không ngừng, sinh cơ đoạn tuyệt.

- Cái, cái gì?

Cả đám Trấn Môn đoàn còn lại chấn kinh, chưa kịp định thần đều đã bị ăn một bổng của Dương Tuấn, kẻ bay vào sơn môn giống như tên lúc đầu, kẻ tại chỗ bạo đầu, bạo thể, hoá thành sương máu toả ra mùi tanh của máu tràn ngập trong gió quanh Thương Hồ Môn.

..............................

Trong một mật đạo trong sơn môn Thương Hồ Môn....

Có một nam tử trẻ trung ngồi xếp bằng trên không trung, mái tóc màu đen phiêu đãng giữa hư không, trên người toả ra khí tức mạnh mẽ, làm hư không đều muốn bị cắt ra, hơn nữa khuôn mặt lại anh tuấn, thêm vào y phục màu tím càng toát lên vẻ ma mị của hắn.

Lúc này hư không bỗng xuất hiện một vài gợn sóng nhè như mặt nước, người thanh niên kia khẽ mở mắt, chăm chú nhìn vào hư không, môi khẽ mỉm cười, sau đó thân thể như tan vào hư không, biến mất tại chỗ.

........................

Bên ngoài sơn môn, Dương Tuấn đã đánh vào quảng trường lớn ở sơn môn, khắp nơi vương vãi vết máu, ngay cả đường chủ và trưởng lão cũng đã ra mặt, nhưng đều chết hoặc trọng thương không sức chiến đấu.

- Ngươi, ngươi là người phương nào?

Một tên trưởng lão quỵ xuống dùng sức hét lớn, nhìn người thiếu niên cầm cự bổng vung vẩy trước mặt hắn hỏi.

- Haiz, ta nói rồi, ta đến tìm người, là các ngươi cản ta, cho nên ta mới tiện tay đánh các ngươi...

Dương Tuấn nở nụ cười tà ác, cự bổng trong tay xoay chuyển, đập xuống người tên trưởng lão kia, tại chỗ bạo thể mà chết.

Keng, diệt sát Hư Linh tầng 1 nhận 5000 vạn sát điểm.

Lại một âm thanh thông báo vang lên, từ nãy đến giờ đã có hơn trăm thông báo, Dương Tuấn kiếm được một lượng lớn sát điểm, có điều vẫn chưa có điểm thăng cấp nào vì Dương Tuấn đã là Hư Linh tầng 2.

- Tên Sinh Long kia đi đâu? Tại sao vẫn chưa xuất hiện?
Dương Tuấn nhìn xung quanh, bỗng phát hiện từ phía xa chạy đến thân ảnh màu tím, là một nam tử mặc y phục màu tím, mái tóc dài phiêu đãng trong gió, trên người toả ra khí tức cường đại, đối với người khác mà thôi.

- Là ai vậy? Dĩ nhiên là nam nhân lại mặc đồ tím.

Dương Tuấn chả chút quan tâm đến người kia, nhưng một nhát kiếm khí cắt qua hư không lao đến chỗ Dương Tuấn, một cỗ cảm giác nguy hiểm ập tới, khiến hắn không khỏi vung bổng lên đỡ lấy, lực lượng khủng bố đẩy lui Dương Tuấn ra một đoạn, hai tay run lên nhè nhẹ, vì hưng phấn.

Từ trước đến nay đây là lần đầu Dương Tuấn cảm thấy hưng phấn nhất.

Đúng lúc này tên nam tử áo tím kia cũng đến trước mặt Dương Tuấn, nở nụ cười phấn khích nhìn Dương Tuấn.

Keng......

Nam tử: Doãn Minh. Tuổi: 21.

Tu vi: Hư Linh tầng 9.

Mô tả: Là phó môn chủ Thương Hồ Môn, thiên tài tuyệt thế, nghe đồn là nhận được truyền thừa cổ đại nên trở nên cường đại.

................................

- Giết nhiều người trong bản môn như vậy, phải chết...

Doãn Minh đưa thanh kiếm chỉ về Dương Tuấn, thanh kiếm toả ra khí tức cổ xưa, cán bằng ngọc điêu khắc tuyệt mỹ, lưỡi kiếm làm bằng chất liệu kì lạ toả ra khí lạnh thấu xương, bên trên ẩn ẩn có những đường vân kì lạ, là Đế Khí, lại còn là bát phẩm.

Ta lại nói, Pháp Khí, Đế Khí hay Tiên Khí mặc dù có cửu phẩm nhưng vẫn có cái mạnh cái yếu, có đặc điểm mạnh mẽ hơn, nên cùng phẩm vẫn còn chia ra thêm ngũ tinh, mỗi cách một ngôi sao lại là sức mạnh khác nhau mặc dù cùng phẩm giai.

Đế Khí kia của Doãn Minh là bát phẩm tứ tinh, Tuyệt Sát Bổng là Đế Khí cửu phẩm nhưng chỉ có nhất tinh, nên mới rẻ như vậy.

- Haha, ai dám cản ta, đều giết......

Dương Tuấn nở nụ cười tàn nhẫn, cự bổng chống xuống đất, khí kình lan ra quét cả quảng trường một cái, y phục cả hai tung bay.

- Haiz, môn chủ đang bế quan, ta là người quản lý lại có chuyện xảy ra, kiểu này lại sẽ bị trách phạt, a, a, đừng đánh ta món chủ, a, a, đánh ta nữa đi.....

Doãn Minh tại chỗ nhắm mắt tự biên tự diễn, trong suy nghĩ tự rên rỉ từng tiếng nổi cả da gà, Dương Tuấn đứng một bên mà lạnh cả sống lưng.

- Trời ơi, ở vị diện này cũng có người thích bị ngược, thật đáng sợ....

Dương Tuấn chân bất giác lùi về sau mấy bước, hận không thể ngay lập tức chạy ra xa tên này ngay lập tức, trong tay Tuyệt Sát Bổng toả ra Hủy Diệt khí tức nồng đậm, Dương Tuấn mở ra Nhất Kích Tất Sát.

- Đánh, đánh ta nữa đi, môn chủ~

Doãn Minh vẫn ở trong mộng tưởng bị ngược, miệng tuôn ra tràng âm thanh rợn gáy, hắn không biết một bổng đang ở trên đầu hắn, chỉ cần một chút nữa liền đập hắn qua thế giới thứ tư....

- Chết đi~

- Á há ~ Đánh ta nữa đi.....

Uỳnh ------

Một tiếng nổ vang, bụi bay mịt mờ, mặt đất chấn động, sâu trong Thương Hồ Môn có một nữ nhân ngồi xếp bằng trong hang động, đôi mắt nhắm nghiền, pháp lực xung quanh cuồn cuộn, là nàng đang đột phá, nhưng tiếng nổ kia làm nàng dừng lại đột phá, đôi mắt xinh đẹp mở ra, bất thình lình khuôn mặt xinh đẹp ấy biến sắc, ngay lập tức nàng biến mất trong hư không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau