BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: "chiến" thập nhị hoàng đạo

Dương Tuấn chạy khỏi trường Ly Ngọc, cũng quên để ý đến Mẫn Ý và các thành viên khác, chạy một mạch về nhà, về đến nhà thì đập vào mắt hắn là hình ảnh phè phởn của Mị Miêu nằm trong phòng khách, cầm trong tay quả cầu bằng len mà đùa giỡn như mèo vậy.

- Meo, anh về rồi....

Mị Miêu quỳ gối, người đưa về phía trước, tay phải co lại để sát má, giống như một con mèo mừng chủ nhân về.

- Phù, thật là mệt mỏi mà....

Dương Tuấn ngã xuống sàn nhà, mệt mỏi kinh khủng, pháp lực tiêu hao quá nhiều, cần thời gian khá lâu để khôi phục lại, vì vậy bây giờ Dương Tuấn không khác thường dân là mấy.

- Nyan, chàng sao vậy? Làm như vừa mới đi lăng nhăng với ai về vậy đó.

Mị Miêu xoa xoa đầu Dương Tuấn, trên đó thấm đẫm mồ hôi, chứng tỏ hắn bây giờ rất mệt mỏi.

- Mị Miêu à, ta mệt rồi, đừng làm phiền ta...

Dương Tuấn úp mặt xuống sàn nhà xua xua tay, sau đó bắt lấy cái đuôi của Mị Miêu kéo một cái, làm nàng cả người run lên bần bật, mặt đỏ bừng.

- Meo, thế ta đi tắm một mình vậy.

- Ta hết mệt rồi....

Dương Tuấn đứng phắt dậy, tay bế Mị Miêu, thân thể giống như đạp thân pháp lao nhanh vào phòng tắm, ngay lập tức có tiếng nước chảy tí tách, sau đó là âm thanh thở gấp và rên rỉ của hai con người.

.............................

Keng, hai ngày sau Hoàng Đạo Đại Chiến sẽ diễn ra....

Sau khi "vật lộn" với Mị Miêu hai canh giờ, Dương Tuấn để Mị Miêu ngủ say trên giường thì âm thanh hệ thống vang lên trong đầu hắn.

- Ta X, nhanh như vậy đã đến rồi sao?

Keng, hệ thống thông báo, kí chủ có thể cùng lúc hoàn thành tất cả nhiệm vụ tại không gian diễn ra Thập Nhị Hoàng Đạo đại chiến, sau đó chỉ cần kí chủ thần phục được cựu Hoàng Đạo chi Hậu thì sẽ trở thành Hoàng Đạo chi Vương.

- Hự, ta tưởng chỉ cần ăn hết cả 12 người thì xong chứ? Phải ăn cả cựu nữ hoàng đạo? Mà khoan đã, 100 năm mới có 1 Hoàng Hậu, vậy chẳng nhẽ cựu Hoàng Hậu là một vị lão thái thái thái bà hay sao?

Keng, đến lúc đó kí chủ sẽ hiểu, nhân phẩm của hệ thống thế nào kí chủ không biết sao?

Dương Tuấn ngay lập tức mặt đều là màu đen, nhân phẩm của ngươi, tốt, rất tốt à, ta tin ngươi tà.

Dương Tuấn ý niệm chui vào cửa hàng, tìm một ít đồ vật có ích cho Hoàng Đạo đại chiến, bỗng nhiên đôi mắt của hắn sáng lên khi nhìn thấy một thứ, trên môi bất giác treo một nụ cười nham hiểm dâm tà.

.............................

Hai ngày sau.......

Dương Tuấn tìm đến Mẫn Ý, vì hắn không thể tự mình đi vào không gian Thập Nhị Hoàng Đạo, nên phải nhờ Mẫn Ý đưa vào, tranh qua cãi lại cuối cùng Mẫn Ý cũng đồng ý đưa Dương Tuấn vào, Hảo Cảm đối với Mẫn Ý từ lúc nào đạt đến hơn 50 điểm.

Có thể không ai biết là, 12 nữ sinh được Thập Nhị Hoàng Đạo lựa chọn không có cha mẹ, chỉ được các Hoàng Đạo sinh ra, nên các nàng gọi bọn họ là mẹ.

Từ bao giờ, bên trong không gian đó đã có 6 thiếu nữ, ngoài Nhân Mã Hạ Tiểu Vi thì năm người kia Dương Tuấn không hề biết, nhưng điểm chung là người nào cũng xinh đẹp và quyến rũ, mỗi người một vẻ.

Dùng công năng dò xét từ hệ thống, Dương Tuấn biết được thông tin của họ.

Nữ sinh với mái tóc màu xanh lam, vóc người quyến rũ kia là Chu Đình Đình, là Song Tử.

Người bên trái nàng có mái tóc màu đỏ, vóc dáng thon thả, khuôn mặt xinh đẹp, tên là Trương Tĩnh Thư, là Cự Giải.

Người đối diện với Chúc Ân là một cô gái với vẻ đẹp ma mị, đôi mắt như câu hồn đoạt phách nam nhân nào nhìn vào, tên nàng là Mỹ Dung, là Ma Kết.
Người ở gần Dương Tuấn nhất là một cô gái với mái tóc dài màu vàng óng, đôi mắt băng lãnh, lúc đầu Dương Tuấn còn tưởng là Tịch Khải Như, nhưng đó lại là Tiêu Bích Ngọc, Sư Tử, nàng ta chạy đến vui vẻ ôm lấy Mẫn Ý, bốn quả đào ép vào nhau tạo thành một cảnh tượng tuyệt đẹp.

Còn lại một người là Hạ Nguyệt, trên người nàng toả ra một loại khí chất bá đạo, khiến cho người khác không dám ở gần nàng, là Thiên Yết ( Bò Cạp).

Đúng lúc này cũng có vài người chạy đến, trong đó có Tịch Khải Như và ba người khác, một là thiếu nữ với mái tóc đen nhánh, khuôn mặt có chút vô cảm, tên Quách Hiểu Vân, là Xử Nữ, một người nữa là một cô gái với khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc màu hồng nhạt dài đến lưng, tên Vi Tuyết Ân, là Song Ngư và người cuối cùng là Thi Tuyết, Thiên Bình.

12 người đã tập hợp, chỉ có lẫn trong đó là một tên nam sinh cosplay Thầy Tu Mù kì lạ, nhưng những người khác cũng chẳng ai quan tâm.

Chỉ có Thi Tuyết nhận ra Dương Tuấn thì giật mình, trong quyển Tử Quyết của nàng thì tên của hắn đã biến mất, tại sao hắn lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ hắn không chết....

Hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ dâng lên trong đầu Thi Tuyết, cuối cùng, nàng quyết định người kia không phải là tên nàng đã phán quyết, nhưng lại càng nghi ngờ hơn khi sự tồn tại của người kia là không có.

Dương Tuấn không hề biết Thi Tuyết chú ý đến hắn, bởi vì tinh thần của hắn đang chìm vào trong túi đồ hệ thống, bên trong đang có một cái bình ngọc tinh xảo trắng tinh.

[Mê Dâm Bình]: toả ra Mê Dâm Hương, khiến trong một khu vực nữ giới đều bị hứng tình mạnh, cần dùng xxx để giải.

- Hắc hắc.....

Dương Tuấn cười dâm tà, sau đó tìm một chỗ nấp, đợi cơ hội xả chiêu, à, xả dâm hương.

.............................

Rầm..... Ầm..... Ầm....

Trận chiến diễn ra khốc liệt, Mẫn Ý và Tiểu Vi từ lâu đã bị đánh bại, đứng ở một bên quan sát, trận chiến cuối cùng gần như kết thúc thì một luồng hương thơm màu hồng nhạt toả ra, một mùi hương mà đã hít vào thì không thể không hít thêm một ngụm nữa, nhưng khi vào trong thì luồng khí đó lại toả ra nhiệt khí, khiến cơ thể các nàng nóng rứt, bên dưới mật động ngứa ngáy, mật dịch ri rỉ chảy ra.

- Hya, ta làm sao vậy?

- Aaa, nóng quá~

- Nha, ngứa quá~ Ta muốn, ta muốn....

Các thiếu nữ bị kích thích thì vô lực ngã xuống, hai tay ôm lấy ngực, miệng thở ra từng làn hơi nóng, hai má hồng hào, tròng mắt ướt át, mật động ướt đẫm mật dịch ấm nóng.

- Hi hi, xin lỗi a, đây là ta bị ép buộc....Dương Tuấn từ trong bóng tối bước ra, trên môi treo một nụ cười tà dâm, quỷ quyệt, cự vật bên dưới đã chống thiên, hùng dũng xông phá mọi trận địa.

- Aaa, ngươi là ai?

- Á, biến thái, râm tặc...

Từng tiếng hét đáng yêu vang lên, nhưng ngay lập tức thay bằng sự im lặng, sau đó là tiếng thở dốc và âm thanh rên rỉ của rất nhiều nữ nhân khác nhau.

Cự vật như một con quái vật không chút thương tiếc xông pha vào từng cái mật động ẩm ướt, chật hẹp, khai phá, cày cuốc bên trong cả canh giờ thì cự vật phun ra ào ạt tinh hoa, lấp đầy bên trong từng người.

Keng, Keng, Keng....

Từng âm thanh thông báo của hệ thống vang lên trong đầu Dương Tuấn, đến lần thứ 6 thì dừng lại, bây giờ mới chính thức là nhiệm vụ khó khăn nhất, ăn cựu Hoàng Đạo chi Hậu, có thể sẽ là một lão thái bà cũng không chừng.

Ầm.... Ầm....

Giữa không gian bao la, bỗng nhiên vang lên từng âm thanh như sấm rền, mặt đất chấn động mãnh liệt, giữa bầu trời xuất hiện vết nứt, càng ngày càng mở rộng ra, bên trong đó, một cái ngai vàng, trên đó ngồi một người phụ nữ trẻ, vẻ ngoài xinh đẹp quyến rũ, trên người toát ra một loại khí chất khiến người khác không với tới nổi.

Keng.......

Hoàng Đạo Chi Hậu: Nghi Đình.

Tuổi: 115. (Vẻ ngoài: 21).

Mô tả: Là Hoàng Đạo chi Hậu của thế hệ trước, tuổi trẻ không phai.

.....................

- Ồ hống hống, không phải lão thái bà, ta thích.

Dương Tuấn cự vật lần nữa chống thiên, Mê Dâm Hương tản ra, Nghi Đình vừa xuất hiện đã bị trúng dâm hương, toàn thân nóng bức, mật động ngứa ngáy, người ngã khỏi bảo toạ, bị Dương Tuấn đón lấy.

Thân hình của Nghi Đình vô cùng đẹp, nhất là hai quả đào tiên phía trước, to khủng bố, bàn tay của Dương Tuấn đặt lên là như lún sâu vào cát lún, càng sờ càng thích, nhào nặn nó ra đủ kiểu.

- Hyah, ngươi, ngươi, á.....

Nghi Đình phát hiện Dương Tuấn đang trẻu đùa bộ vị nhạy cảm của mình thì hét lên, nhưng chưa nói hết đã bị hắn kéo mạnh hai nụ hoa một cái thật mạnh, làm nàng rên một tiếng lớn, 100 năm qua, chưa có một ai có một chút ý xem thường nàng, nhưng bây giờ lại có một tên đang làm nhục nàng, nhưng nàng lại không có phản kháng lại mà còn có chút thư sướng bởi từng động tác của hắn, khiến trong lòng nàng rất uất ức.

- A, không, không, đừng là chỗ đó....

Cảm giác được bàn tay ma quái của Dương Tuấn đang tách chiếc quần lụa của nàng ra, chui vào trong tiểu khố mà cọ nhẹ lên mật động, mật động ngay lập tức tiết ra mật dịch, ướt đẫm hai ngón tay của Dương Tuấn.

- Chậc chậc, chưa gì đã xuất ra rồi sao? Trình độ của ta đạt đến mức độ nào rồi?

Dương Tuấn chậc lưỡi, nhè nhẹ cởi bỏ y phục của Nghi Đình, hai quả gò bồng đảo cực lớn căng tròn, một bàn tay không nắm hết nó được, nụ hoa bên trên to khoảng ngón tay út, màu hồng phấn, bên dưới nụ hoa là một quầng tròn màu hồng nhạt, khiến ai cũng muốn ngậm nó vào miệng mà mút.

Mật động nho nhỏ lộ ra, bên trên sạch sẽ không một ngọn cỏ, mật dịch tuôn ra ngoài như thác, thời điểm đã đến, nòng đã bôi trơn, đạn phải vào nòng.

Dương Tuấn đưa cự vật để phía trước mật động, cọ xát nhè nhẹ lên đó, Nghi Đình vô lực phản kháng, chỉ biết che miệng chờ đợi Dương Tuấn, tròng mắt ướt át.

...................................

Hết.chương........

Chương 27: Nghề nghiệp bá đạo

Giải thích: Chu Linh đại lục là đại lục nhỏ yếu nhất, nên pháp lực trong linh khí không nhiều, nên không có một ai đạt đến Độ Kiếp kì cả, Hư Linh viên mãn cũng rất xa vời, Hư Linh tầng 7, tầng 8 đã xem là đại năng ở đây, trong khi Quỳnh Hân hay Mị Hồng chỉ xuyên qua một hai tháng đã đạt đến Hư Linh tầng 4, nhưng là nàng tu luyện theo cách hủy diệt, không quan tâm đến Thiên Phạt sao này, nếu cứ tiếp tục, đến khi đạt Độ Kiếp kì, Tâm Ma trong mỗi tầng lôi kiếp sẽ chiếm đoạt nàng, dẫn đến hoá ma, bị Thiên Đạo hủy diệt

...................................

Đầu cự vật nóng hổi đặt phía trước mật động nho nhỏ đang đóng vào mở ra, thấm lên một chút mật dịch, cự vật len lỏi vào trong mật động, nong rộng mật động bóp chặt cự vật, chạm đến giao điểm của xử nữ và nữ phụ.

- Hư a, đau quá, đừng mà~

Nghi Đình cố dùng sức đẩy Dương Tuấn ra, nhưng lại không có chút sức lực nào, mà còn làm mật động bóp chặt cự vật hơn nữa, mật dịch ào ạt xuất ra, bôi trơn mật động.

- Một lát sẽ không đau nữa, đừng sợ...

Dương Tuấn cúi người hôn Nghi Đình một cái, làm nàng ta ngẩn ngơ, sau đó dùng sức đẩy một cái, cự vật xuyên qua xử nữ phòng hộ, lấp đầy mật động chật hẹp, cự vật chui hết vào trong mật động, ấn mạnh lên cửa hoa động.

- Ư, đau quá, đau quá đi.....

Hai dòng nước mắt lăn xuống từ khoé mắt Nghi Đình, cái trân quý nhất suốt cả trăm năm qua nàng gìn giữ lại bị cướp đi, nhưng bất chợt trong lòng nàng trở nên ấm áp khi thấy kẻ đó không thúc hông thô bạo như trong những trang ảnh 18+ nàng từng xem, mà quệt nước mắt nàng đi, nắn bóp hai quả đào tiên của nàng để làm giảm cơn đau đi.

Keng, Hảo Cảm + 20 với Nghi Đình.... Hiện tại: 58.

- Ô đù, tại sao Hảo Cảm lên nhiều như vậy?

Trong lòng Dương Tuấn thốt lên, nhưng hệ thống nói là do Nghi Đình đã có tình cảm với hắn nên mới tăng nhiều như vậy.

Sau 5 phút, cự vật nóng hổi ở bên trong mật đạo ẩm ướt đó không ngừng lớn hơn, càng làm mật đạo siết chặt, mật dịch thì cứ tuôn ra không ngừng, ướt đẫm vùng ngoài mật động, chảy xuống cả hai bên đùi Nghi Đình.

- Ưm, ngươi có thể, thể di, di chuyển được rồi.....

Nghi Đình khuôn mặt đỏ bừng ấp a ấp úng nói, sau đó ngượng ngùng xoay mặt đi.

- Ừm, vậy ta tới đây.....

Dương Tuấn dùng sức đẩy hông mình, cự vật vừa thoát ly khỏi mật động bây giờ lại tiến vào, da thịt cứng mài lên thịt mềm, đầu cự vật đập mạnh lên hoa động bé tí, như đang thúc giục hoa động mở ra, để cự vật tiến vào.

Bạch..... Bạch....

Dương Tuấn chống tay hai bên mặt Nghi Đình, người cúi xuống, hông thì như cỗ máy lấy sức đẩy mạnh, cự vật mạnh mẽ đâm vào mật đạo, hoa động cuối cùng thua cuộc, hé mở để cự vật chui vào trong, đập lên thành hoa động ầm ĩ, Nghi Đình thư sướng lên đỉnh không biết bao nhiêu lần, mật dịch như mưa phun ra từ mật động, ướt đẫm mặt đất không gian này.

Lại được một lúc thì Dương Tuấn gồng mình, cự vật bành trướng mạnh, đầu mở ra, tinh hoa ồ ạt bắn thẳng vào trong hoa động, cơ thể Nghi Đình run rẩy, mật đạo bóp chặt cự vật, mật dịch trắng đục bắn như thác ra ngoài, tinh hoa trộn lẫn mật dịch chảy ri rỉ ra ngoài.

Keng, hoàn thành nhiệm vụ số 7, hoàn thành trò chơi số 2.

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Dương Tuấn, lúc này Dương Tuấn trầm tư, bây giờ Hảo Cảm của tất cả cao nhất cũng chỉ có 60 điểm mà thôi, với lại lỡ như các nàng không đồng ý thì sao, chẳng lẽ phải ở trong vị diện này cả đời sao?

Keng, kí chủ có thể cưỡng chế dịch chuyển, nhưng sẽ tiêu hao lượng lớn Dâm Điểm.

- Có thể sao? Nếu tất cả thì tiêu hao bao nhiêu?

Keng, tất cả tiêu hao 250 vạn dâm điểm. Kí chủ hiện có 360 vạn.

- Hừm, tốt rồi, cứ chuyển họ vào Không Gian ảo hoá đi....Keng, hệ thống đã chuyển xong, bọn họ sẽ tạm thời bị đóng băng.

Dương Tuấn ngồi xuống đất, nhìn xung quanh không gian này, tự hỏi, rốt cục khi trở thành Đế Vương hay Đế Hậu ở vị diện này rốt cuộc có thật là Thần không? Vậy nơi này có liên kết với cái Thần Giới hay Ma Giới gì gì đó không? Dòng suy nghĩ càng ngày càng nhiều, rốt cuộc Dương Tuấn nghĩ đến một điều.

Ở kiếp trước, có một câu nói, không có gì là may mắn hay xui xẻo, mà là luôn có một bàn tay "sắp đặt" mọi thứ.

Vậy..... Là ai? Hay thứ gì sắp đặt vận mệnh của hắn?

Bỏ qua suy nghĩ này, Dương Tuấn chú ý đến cái nghề nghiệp mà hệ thống ban thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ hơn, nước đến đất ngăn, trừ khi bị hút cát sạt lở các kiểu thì đến đâu tính đến đó vậy.

Keng, có hay không Kiến Tạo Chức Nghiệp?

- Kiến Tạo? Không phải ngươi bốc hàng qua luôn sao?

Keng, hệ thống không phải làm công khuân vác mà đưa thẳng hàng hoá cho kí chủ, đây là kí chủ tự tạo ra chức nghiệp của riêng mình.

- Có giới hạn hay không?

Keng, không có, nhưng hệ thống sẽ cân nhắc.

Bỗng nhiên một cái máy PC xuất hiện trước mặt Dương Tuấn, bên trên là một cửa sổ chương trình giống như thiết kế vậy, nhưng nó lại trống không, chỉ đợi Dương Tuấn tạo ra mọi thứ.

- Được, lên nóc nhà luôn....

Cạch.... Cạch..... Cộc...

Âm thanh gõ phím như súng máy liên thanh vang lên liên tục, suốt một giờ ngẫm nghĩ cuối cùng Dương Tuấn cùng hoàn thành nó

[Bá Đạo Dâm Hiệp]: nghề nghiệp bá đạo, thích hành hiệp dâm tà, phóng thích dâm tính, kích động dục vọng, vô cùng bá đạo.

  1. Mỗi lần ăn một nữ nhân sẽ tăng 1 Dục Vọng, xử nữ nhân 5, khi cộng dồn đạt 1000 điểm sẽ bộc phát, hoá thành Dâm Thần cường đại.
  2. Dâm Kiếm, Dâm Y, Dâm Giả Diện, ba trang bị đặc biệt của Dâm Hiệp.
- Dâm Kiếm, độ sắc bén là không, nhưng có thể phóng thích dâm quang, phóng đại dâm tính trong từng người.- Dâm Y, trang y màu đen có thể ẩn thân trong bóng tối, không gì có thể phát hiện, có thể thay đổi vóc dáng, ngoại hình.

- Dâm Giả Diện, mặt nạ đặc biệt của Dâm Hiệp, có thể thay đổi tùy ý, đặc biệt đôi mắt của mặt nạ có thể soi hàng người khác.

Combo trọn bộ: Tạo ra khí tức dâm tà mạnh mẽ.
  1. Đẳng cấp Nghề Nghiệp: Chia làm Dâm Hiệp, Dâm Vương, Dâm Đế, Dâm Quân, Đại Dâm Quân, Dâm Thần.
- Dâm Hiệp: đẳng cấp yếu nhất, cần ăn qua 20 xử nữ để tiến cấp Dâm Vương.

- Dâm Vương: đẳng cấp khá mạnh, có khí tức đế vương, Long Uy, cần ăn qua 50 xử nữ để tiến cấp Dâm Đế.

- Dâm Đế: đẳng cấp mạnh mẽ, trên người mang khí tức cường đại, có thể sử dụng Dâm Thủ một lần một ngày, cần ăn qua 200 xử nữ để tiến cấp Dâm Quân.

- Dâm Quân: là tồn tại kinh khủng, có thể sử dụng 10 lần Dâm Thủ, mang theo kĩ năng Quang Chấn, Dâm Vực, cần ăn qua 500 xử nữ để tiến cấp Đại Dâm Quân.

- Đại Dâm Quân: rút lấy dục vọng cường hoá chiến lực, lâm vào Cuồng Dâm Thái, chỉ biết "ăn" nữ nhân, cần ăn qua 2000 xử nữ để tiến cấp Dâm Thần.

- Dâm Thần: là tồn tại tối thượng, Dâm Thủ trở thành Dâm Thần Thủ, nắm giữ Dâm Tâm đại đạo, có thần thông Dâm Thần không tưởng tượng nổi, cần ăn qua 1 vạn xử nữ hoặc 10 Đại Thần nắm giữ đại đạo để tiến vào Đại Dâm Thần.

[Dâm Thủ]: giống với Dâm Trảo, nhưng là ngưng đọng không gian, trong một khoảng thời gian có thể tự do đi lại trong không gian giống như thuấn di, có thể cách xa vạn dặm vẫn chạm vào vật thể được.

[Quang Chấn]: tụ hội quang nguyên, trở thành quang trụ đập xuống, chấn động mãnh liệt.

[Dâm Vực]: Tạo ra một vùng không gian tách biệt, bên trong dâm khí vô biên, người sử dụng muốn làm gì trong đó cũng có thể.

[Dâm Thần Thủ]: bạo phát dục vọng dù nhỏ nhất lên gấp ngàn vạn lần, ngưng đọng thời gian, không gian, pháp tắc, đại đạo, hư không, mọi thứ đều có thể điều khiển, nhưng sẽ lâm vào Cuồng Ma.

....................................

- Lậu mía, bá đạo thật....

Dương Tuấn đổ mồ hôi từ trán lăn xuống má, tính từ trước đến nay hắn ăn qua có 18 xử nữ, vẫn chưa đạt đến cấp Dâm Vương.

- Ài, vẫn còn cần cố gắng....

Dương Tuấn thoát ra khỏi vị diện này, trở về khu rừng bên trong Vạn Long Sơn, bây giờ trời đã gần tối mịt, Dương Tuấn tiến vào không gian ảo hoá, bây giờ bên trong là tiếng khóc thút thít, sát khí nặng nề và ánh mắt sáng chói như lưỡi đao sắc nhọn của Mộc Khuê.

- Phu quân, lại có thêm muội muội cho ta à....

- À haha, Mộc Khuê à, bớt, bớt giận nào....

- Phu quân, ngươi tốt... Thiên Hoa Tán Vũ....

Cái ô đầy hoa của Mộc Khuê xoè ra, bên trong hình vẽ hoa động đậy biến thành hoa thật, nhưng lại sắc bén như phi tiêu, hàng ngàn hàng vạn lao về phía Dương Tuấn

- À.... Đừng mà.....

Dương Tuấn hét lên sợ hãi, nhưng đã muộn....

Chương 28: Thất đại quỷ nhãn

hèm, lần trước ta tính nhầm, phải là 19 xử nữ mới đúng, cho nên chỉ cần ăn thêm một xử nữ nữa là tiến cấp Dâm Vương nhé.

......................................

Dương Tuấn sau khi bị Mộc Khuê bật đồ sát ăn hành đủ kiểu thì kéo được Vân Anh ra ngoài, hỏi nàng ta vị trí của Long Phương Thúy, đối với nữ tộc này, Dương Tuấn rất có hảo cảm với nàng, một cô gái ngây thơ và hiền lành.

- Vân Anh, nàng nhốt Phương Thúy ở đâu rồi?

- Ân, thiếp để nàng ta ở trong một mật phòng ở chỗ ở của thiếp, để ta dẫn chàng đi.

Vân Anh từ lúc nào trở thành một nữ nhân thanh thuần ngoan ngoãn, thực ra là Dương Tuấn đã thay đổi kí ức của nàng, giúp nàng quên đi việc mình quên đi mình là người Ma Tộc, tất cả những việc tàn nhẫn mình đã làm, không phải Dương Tuấn không muốn nàng chịu sự trừng trị nhưng dù có thế nào thì cũng không thay đổi được gì, để nàng quên đi mà trở thành một con người mới.

Trở lại Vạn Long trấn, Dương Tuấn cùng Vân Anh tiến đến một trang viên khá lớn, bên trong vô cùng tĩnh mịch, yên tĩnh vô cùng, Vân Anh dẫn Dương Tuấn đến gần một hòn giả sơn, truyền vào một đạo pháp lực, giả sơn di chuyển, lộ ra một cửa hang nhỏ, có cầu thang dẫn xuống phía dưới.

Bên trong đó là một căn phòng nhỏ, đồ vật đầy đủ, Long Phương Thúy ngủ say trên giường, trên người không có một chút pháp lực nào, quả nhiên là bị phong ấn tu vi.

Dương Tuấn đưa Phương Thúy và Vân Anh vào trong không gian ảo hoá, lúc này hắn mở ra túi đồ hệ thống, nhấn vào 8 cái rương thưởng nhiệm vụ vừa nhận được.

Keng, nhận được 10 vạn dâm điểm....

Keng, nhận được 10 viên Pháp Lực đan.....

Keng, nhận được 10 vạn sát điểm ( x4)......

Keng, nhận được bản tiến cấp Hậu Cung Vô Tận....

Keng, nhận được công năng Thuần Dưỡng Pet....

[Hậu Cung Vô Tận]: bản tiến cấp của Không Gian Ảo Hoá, là một lục địa vô tận, tùy ý kiến tạo mọi thứ, pháp lực vô cùng đầy đủ.

[Thuần Dưỡng Pet]: Hệ thống bán ra trứng thú nuôi cho kí chủ, hoặc có thể thuần phục Ma Thú, Linh Thú,.v.v. để chúng kí khế ước với kí chủ, để kí chủ thu vào hệ thống nuôi dưỡng.

- Tăng Cấp: Dùng tinh huyết của các loại Ma Thú, Linh Thú,.v.v. để trưởng thành thú nuôi, tăng lên chỉ số, phụ trợ cho kí chủ. Giới hạn: Gấp đôi đẳng cấp của kí chủ.

- Tiến Cấp: Dùng số lượng lớn pháp lực để tiến cấp, biến hoá và cường hoá thú nuôi gấp bội.

- Tấn Thần, thú nuôi dùng kì bảo dị vật tương ứng để tấn thần cho thú nuôi, chia làm Thường, Nhân, Giác, Tinh, Thần.

.................................

- Haha, tốt lắm, không cần tiêu hao dâm điểm để nâng cấp không gian ảo hoá. Sử dụng Hậu Cung Vô Tận.

Dương Tuấn sau khi tiến vào không gian ảo hoá, kéo các nàng lên không trung, chứng kiến nơi này thay đổi, mặt đất tan vỡ, mọi thứ biến mất, sau đó đất nâng núi thành, đồng bằng hình thành, chạy dài đằng đẵng là một dãy núi lớn, mây trắng lượn lờ, giống như chốn bồng lai tiên cảnh.

Sau đó là từng toà nhà theo phong cách cổ xưa hiện lên, trở thành một toà thành trì cực lớn, vô cùng xinh đẹp, Dương Tuấn hướng đến toà cung điện vừa được xây nên, vô cùng nguy nga, để Vân Anh, Phương Thúy và những nữ nhân Hoàng Đạo xuống đó, để lại cho họ cách tu tiên và một viên Phạt Thể đan, giúp họ thay đổi thân thể Thường Dân của họ, còn về riêng Nghi Đình lại khác, mặc dù được tôn kính là Thần nhưng không khác Thường Dân ở đây bao nhiêu, chút pháp lực hay lực lượng bí ẩn gì đó cũng không có.

Sau khi cảm thụ "chút" ánh mắt căm hận và thù ghét thì Dương Tuấn thở dài mang theo Mộc Khuê, sau đó thoát ra khỏi không gian Hậu Cung, trở về Vạn Long trấn, mở ra kết giới, trở ra ngoài Linh Giao đại thành.

Keng, nhận được nhiệm vụ liên hoàn...

Nhiệm vụ 1: Giải cứu Mị Hồng Yêu đang ở Vương Thành Hắc Hồng Hoa.

Ban thưởng: 1 gói quà Vô Cực.

Thất bại: Hạ cấp Huyết Mạch.

................................

- Như thế nào? Tại sao ta lại phải cứu người đó?

Dương Tuấn thắc mắc, đây là lần đầu hắn nhận được nhiệm vụ kì lạ như thế này, nhưng cũng không hỏi nhiều, dẫn theo Mộc Khuê hướng cái Vương Thành kia chạy đi, trong kí ức của thân thể này, Hắc Hồng Hoa Vương Thành cách Linh Giao đại thành này 2000 dặm, cần đi qua Hoàng Thúy Hà, Thiên Giác sơn mạch mới tới nơi.Hoàng Thúy Hà là một dòng sông lớn, nhưng nước ở đây vô cùng đặc biệt, khi vớt lên thì chúng lại là những viên đá màu hoàng kim, không chút giá trị nhưng vô cùng có lợi cho Ma Thú và Linh Thú sống ở đây, mỗi ngày ăn vào một viên nhỏ có thể tiến một bước nhỏ trong tu vi, nếu xuất hiện một viên lớn có thể sinh ra tranh giành cực lớn, nơi đây cũng có một ít Thuần Thú Sư đến tìm những viên đá này.

Dương Tuấn cùng Mộc Khuê cưỡi phi hành pháp khí chạy hết một ngày mới đến Hoàng Thúy Hà này, Mộc Khuê mệt mỏi ngủ say trong lòng Dương Tuấn, Dương Tuấn cũng khá mệt mỏi, nên đáp xuống một vùng đất rộng gần bờ Hoàng Thúy Hà, mua lều vải từ hệ thống dựng lên, dùng chăn trái xuống đất, đặt Mộc Khuê nằm lên, còn Dương Tuấn ngồi một bên canh gác, Hoàng Thúy Hà không phải nơi an toàn gì, đạo tặc sơn tặc các loại đều có, vì nơi này là con đường đi thông Vương Thành, thương nhân hay các công tử tiểu thư giàu có bị cướp hoặc bị bắt làm con tin để kiếm "chút" tiền chuộc.

..................................

Sau nửa đêm, là thời gian của động vật về đêm trỗi dậy và cũng là lòng tham, ác tâm của con người vùng lên.....

Loạt xoạt.....

Khu rừng nhỏ phía sau túp lều của Dương Tuấn có vài bóng đen di chuyển, đây là nhóm do thám của một nhóm sơn tặc tên Ảnh Đạo, từ buổi chiều khi Dương Tuấn hạ xuống, bọn chúng đã theo dõi và cho rằng Dương Tuấn là một đệ tử nội môn của môn phái nào đó, nên mới có pháp khí cao cấp như vậy, nên đã báo về với tặc chủ và tiếp tục quan sát hai người Dương Tuấn.

- Hồ Nhã Lý, ngài nghĩ bây giờ chúng ta tấn công hay không?

Trong nhóm 4 người mặc áo đen đó có một tên nam tặc quay sang nói với người ngồi ở phía sau, là một nữ tử đội nón đan, đeo một tấm vải đen che mắt phải, trên lưng mang một thanh kiếm, toả ra huyết khí nặng nề, có lẽ là một thuộc hạ đắc lực của tặc chủ Ảnh Đạo.

- Khoan đã, đợi quân tiếp viện của chúng ta đến đầy đủ đã.

Nhã Lý mở miệng nói.

- Hừ, chỉ có một nam một nữ, cứ lên đi, với năng lực của ta và ngươi thì sợ gì.

Một tên nam tặc thân hình cao lớn lực lưỡng nói, cánh tay bóp chặt lại nổi đầy gân xanh.

- Mạch Lực, ngươi mặc dù trời sinh sức mạnh kinh khủng, ta có Tử Nhãn thần thông, nhưng vẫn chưa chắc tu vi tên kia là gì?

Nhã Lý gắt giọng nói, nhưng bỗng nàng cảm giác sống lưng lạnh lẽo.

Chợt -------------

Ầm....

Một vật đen dài đập xuống, đánh bạo thể hai tên nam tặc đằng trước, huyết nhục văng tung tóe lên người Mạch Lực và Nhã Lý đứng tranh cãi đằng sau.

- Cái, cái gì?Mạch Lực mặt cứng ngắc lắp bắp nói, bỗng nhiên hắn đánh ra một quyền vào bóng tối, vừa lúc đó một cự bổng đập tới, bổng chạm quyền, lực lượng mạnh mẽ từ cự bổng tràn ra, nắm đấm của Mạch Lực tan vỡ thành huyết nhục, cánh tay phá toái không còn một mảnh xương, thân thể Mạch Lực bay ra xa xa, đụng gãy mấy gốc cổ thụ bật gốc, mới chịu dừng lại mà nằm đó không biết sống chết.

- Mạch Lực? Là ai? Mau, mau ra đây.....

Nhã Lý rút kiếm trên lưng ra, ánh sáng chói mắt từ thanh kiếm phát ra, khác với ánh sáng đó là huyết tức nồng nặc toả ra từ thanh kiếm, nếu nhìn kỹ thì còn có một chút âm khí băng lãnh quấn quanh thanh kiếm, sau đó nàng mở vải che mắt, ánh sáng tím ma mị phát ra từ con mắt đó, con mắt chỉ có một màu tím.

- Hì hì, chỉ là ta là một đạo tặc nhỏ nhoi, đừng quan tâm đến ta.

Dương Tuấn từ trong bóng tối bước ra, trên mặt đeo Dâm Giả Diện, thay đổi thành khuôn mặt tà đạo dâm đãng kì dị, cười hì hì bước ra.

- Ngươi là ai? Tại sao từ đầu ta chưa từng thấy qua ngươi?

- Tử Nhãn sao? Ta chưa từng thấy nó nha? Hệ thống, có thể lấy đi thần thông Tử Nhãn của nàng ta hay không?

Keng, kí chủ chỉ cần bỏ ra 50 vạn dâm điểm liền có thể lấy đi thần thông này.

- Ố kề, hốt về thử xem.

Keng, đang bắt đầu rút lấy thần thông Tử Nhãn..1%....

- A, ngứa, ngứa quá....

Nhã Lý cảm giác mắt mình ngứa ngáy vô cùng, giống như có hàng ngàn con kiến bò trong đó, khiến nàng vô cùng khó chịu, một dòng máu đỏ chảy xuống từ con mắt đó.

Keng, rút lấy Tử Nhãn thành công....

Keng, phát hiện Huyết Mạch và Tử Nhãn tương hợp, bắt đầu dung hợp...

Hai thanh âm liên tục vang lên trong đầu Dương Tuấn, sau đó Dương Tuấn cảm thấy hai mắt tối sầm, ngứa ngáy, đau nhức vô cùng, còn Nhã Lý con mắt bị rút đi thì ngồi dậy, chỗ con mắt bị lấy đi không phải là một lỗ trống đầy máu mà là một con mắt bình thường, nó long lanh, tròn xoe như mắt của trẻ con vậy.

- Là thế nào? Tại sao ta không còn nhìn thấy màu tím nữa?

Nhã Lý dùng tay quơ qua quơ lại trước mắt phải của mình, bởi vì Tử Nhãn mà mọi thứ nàng nhìn thấy đều là mọi thứ màu tím đậm, bây giờ thì nó đều có màu sắc riêng của mình, khiến trong lòng nàng mừng rỡ.

Keng, dung hợp thành công, khai sinh ra loại Nhãn Đồng mới, Quỷ Nhãn.

[Quỷ Nhãn]: Đôi mắt ác quỷ, có 7 loại đồng tử mang sức mạnh khác nhau, do Quỷ Giới Vương tạo ra nhưng không thành công, cuối cùng để hệ thống hoàn thiện.

• Quỷ Nhãn Băng Phong: Đồng Tử màu xanh lam, chỉ cần nhìn vào thứ gì, thì thứ đó sẽ tự nhiên hấp thụ thủy và băng nguyên tố xung quanh, khiến nó bị đóng băng.

• Quỷ Nhãn Hoả Diễm: Đồng Tử màu đỏ đậm, phóng ra hoả xạ từ Quỷ Giới, mỗi hoả xạ uy lực ngang bằng một kích toàn lực tu vi của kí chủ nhân đôi.

• Quỷ Nhãn Thạch Hoá: Đồng Tử màu trắng xám, chỉ cần đối phương bị thạch quang vô hình chiếu vào mắt, tự nhiên sẽ bị hoá đá, trở thành vật vô tri trong một khoảng thời gian.

• Quỷ Nhãn Hắc Ám: Đồng Tử màu đen, nhìn thấy nỗi sợ hãi của đối phương, tạo ra không gian hắc ám bao trùm đối phương, khiến đối phương chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng.

• Quỷ Nhãn Tê Liệt: Đồng Tử màu hoàng kim, làm cho đối phương bị lôi điện nhập thân, gây tê liệt thân thể.

• Đoạ Ngục Nhãn: Đồng Tử màu đen đỏ, mở ra Địa Ngục Chi Quan, uy lực kinh thiên.

• Quang Thiên Nhãn: Đồng Tử màu trắng tinh khiết, vô ưu vô niệm, giúp hồi thương, phát ra Thiên Quang hủy diệt bóng tối.

Keng, hệ thống sẽ xoá bỏ công pháp Ma Tôn Tiên Toạ bởi vì nếu dung nhập Quỷ Nhãn sẽ bị phản phệ, cho nên phải loại bỏ một trong hai.

Đôi mắt chảy huyết lệ của Dương Tuấn thay đổi, xung quanh đồng tử màu đen nhánh bình thường là bảy hình tròn nhỏ, nhưng ngay lập tức biến mất, giống như không có vậy.

Chương 29: Tên "quái vật" độ kiếp

..........................................

Đôi mắt của Dương Tuấn nhắm lại, sau đó mở ra, đồng tử màu hoàng kim xuất hiện, Quỷ Nhãn Tê Liệt nhìn vào Nhã Lý đang vui vẻ nhìn mọi thứ.

Xoẹt ---------

Từng tia chớp vô hình dung nhập vào cơ thể Nhã Lý, khiến máu huyết ngưng đọng, thân thể và khuôn mặt của Nhã Lý cứng đờ, đôi mắt sợ hãi nhìn Dương Tuấn, bởi vì đôi mắt màu hoàng kim của hắn vô cùng đáng sợ.

Keng....

Xử nữ: Hồ Nhã Lý.

Tuổi: 25.

Tu vi: Phá Linh tầng 8.

..................

- Vẫn có thể tê liệt những người có tu vi cao hơn mình sao? Mà khoan, cô ta là xử nữ?

Dương Tuấn mặt mơ hồ, rõ ràng là một nữ tử ở trong một sơn trại toàn nam nhân nhưng vẫn là xử nữ? Hư cấu vãi lone.

- Check hàng một chút....

Dương Tuấn cười dâm tà, bước từng bước một đến Nhã Lý, trên người toả ra dâm tức nồng nặc, khiến Nhã Lý không rét mà run, mồ hôi lạnh chảy ướt đẫm cả lưng.

Dương Tuấn cởi bỏ y phục của Nhã Lý ra, làn da trắng ngà do chịu nhiều sương nắng, hai quả đào tiên khá lớn đung đưa, nắm vào rất vừa tay, vừa mềm vừa đàn hồi, nụ hoa màu cam nhạt nhè nhẹ căng lên, Dương Tuấn véo nhẹ một cái, sau đó day nhè nhẹ.

- Hư, hừ hừ, thả, thả ta ra, nó đau quá~

Nhã Lý cơ thể tuy bị tê liệt nhưng vẫn run lên bần bật, miệng khẽ rên nhẹ từng tiếng nhỏ.

- Thử vị nào...

Ngậm ---------------

Dương Tuấn dùng lưỡi quấn quanh nụ hoa cứng ngắc, một vị mằn mặn và mùi hoa thơm dịu nhẹ, mặc dù là sơn tặc nhưng Nhã Lý lại rất biết chăm sóc thân thể mình.

Chụt chụt -----------

Âm thanh mút chùn chụt vang lên, nụ hoa bên trái của Nhã Lý ướt đẫm nước bọt của Dương Tuấn, mút xong thì hắn ta lại chuyển qua bên phải, lại tiếp tục công việc.

- Hư~ hứ, ưm, đừng mà, tha cho ta~~

Nhã Lý bị Dương Tuấn kích thích thì chìm đắm vào trong dục vọng nhưng miệng vẫn cứ cố gắng cầu xin Dương Tuấn, nhưng đúng lúc này hắn đưa miệng chặn lại miệng nàng, lưỡi hắn linh hoạt quấn lấy lưỡi nàng, nước bọt chảy ra ngoài khoé miệng, mặt Nhã Lý đỏ ửng, đôi mắt mông lung dâm đãng, Dương Tuấn đưa tay lần xuống nơi mật động đang ướt đẫm mật dịch của Nhã Lý, định cho ngón tay mình vào quấy phá thì....

Chợt ---------

Ầm......

Một vụ nổ lớn xuất hiện, khói bụi nghi ngút, một mảng rừng lớn bị thổi bay, giống như có vật gì đó rất lớn rơi xuống, sau đó là từng tia sáng xoẹt qua, dừng lại trên không trung, đó là những tu tiên giả.

- Nghiệt vật, còn không mau lăn ra đây.

Một tên trung niên nam nhân cưỡi pháp khí phi hành đứng trên không trung hét lớn, xung quanh ông ta còn có 5 người khác, ba nam hai nữ, trên người toả ra khí tức cường đại.

Đúng lúc này lại có thêm gần 100 tia sáng xoẹt qua, lại thêm rất nhiều tu sĩ đến đây, nhưng tu vi yếu hơn 6 người đằng trước nhiều.

- Khục, khục, hừ, các ngươi ỷ đông hiếp ít, đừng có lên mặt.

Từ trong lớp bụi mờ mịt kia là giọng nói trong trẻo của một nữ nhân, nhưng lại có chút mềm mại như trẻ con.

- Tư Lạp Chân, đừng đùa giỡn nữa, mau giết nó đi, sau đó tìm công pháp nó sử dụng.
Từ trong đầu tên trung niên nam nhân đứng phía trước tên Tư Lạp Chân này vang lên giọng nói của một nữ nhân, đây là cách không truyền âm chỉ có Hư Linh cảnh mới có.

- Tử Thúy, ngươi đừng vội, chỉ cần lấy được công pháp của thứ nghiệt vật này thì tu vi của chúng ta có thể tiến vào một bước mới rồi, nhưng trước tiên vẫn còn những người này đây.

Tư Lạp Chân truyền âm lại cho người phụ nữ trẻ phía sau, bà ta độ khoảng 30 tuổi mà thôi, mái tóc đen nhánh xoã dài, trên người vận lam y xanh nhạt

Sáu người bọn họ đều là Thái Thượng Trưởng Lão của các đại môn phái đức cao vọng trọng, gồm Tư Lạp Chân là thái thượng trưởng lão của Chân Kiếm Môn, Tử Thúy thuộc Tử Hà Trang, ba nam nhân kia là Lưu Tôn, Càn Từ Sinh, Hổ Phách Khanh, đến cùng một môn phái tên Linh Lưu Môn, còn nữ nhân còn lại là Hoàng Ngọc Diễm đến từ Thú Sư Trang.

Tất cả bọn họ đều mang theo rất nhiều ngoại môn và nội môn đệ tử trong môn phái đến đây, mục đích diệt trừ Mị Hồng Yêu vì giải thưởng từ Lục Tổng Chu Linh, người quản lý cả Chu Linh đại lục và tìm công pháp làm sao mà một gốc hoa hồng nhỏ chỉ trong một khoảng thời gian đã trở thành một cường giả Hư Linh cảnh thế này.

.................................

Keng, thỉnh kí chủ mau cứu lấy Mị Hồng Yêu đang gặp nguy hiểm, nếu không kí chủ sẽ hối hận không kịp.

Dương Tuấn còn đang ngơ ngẩn thì âm thanh hệ thống vang lên, đánh thức hắn, Dương Tuấn đưa Nhã Lý còn đang bị tê cứng vào một chỗ xa trong Hậu Cung vô tận, kẻo Mộc Khuê phát hiện lại bật đồ sát nữa thì mệt.

Ầm.....

Từng gốc từng gốc hoa hồng màu xanh lam đầy gai nhọn từ mặt đất trồi lên, nhọn hoắt như muốn đâm thủng cả thương khung, đâm xuyên qua thân thể từng tên đệ tử xấu số không kịp chạy.

- Nghiệt vật, xem chiêu....

Tư Lạp Chân rút kiếm, Đế Khí bát phẩm toả ra ánh vàng óng ánh, từ trong thanh kiếm toả ra một hư ảnh của một con rồng màu vàng óng ánh, là Đế Linh tạo ra Đế Khí này.

- Kiếm Phá Thập Phương....

Từ thanh kiếm xuất hiện thêm 9 hư ảnh kiếm màu hoàng kim, Tư Lạp Chân dùng pháp lực tụ ra một chưởng, cả 10 thanh kiếm xé gió bay đi, từng gốc hoa hồng đen không cản nổi kiếm khí xung quanh 9 thanh kiếm áo kia, đều bị cắt thành từng mảnh vụn, còn thanh kiếm thật cường đại hơn vẫn ở phía sau 9 thanh kiếm kia, là đòn sát thủ khi 9 thanh kiếm kia bị phá hủy.

- Chết đi, chết hết đi....

Từ trong khu rừng bị bao trùm bởi dây gai của hoa hồng vang ra giọng nói giận dữ của một cô bé, chính xác là một thiếu nữ chưa trưởng thành.

Uỳnh.......

Một cành hoa hồng cực lớn trồi lên, nhưng nhị hoa lại là một cái miệng lớn đầy răng nhọn, phun ra chất dịch màu xanh lam, là hoa độc.

Xì xì..... Oanh.....Độc hoa nung chảy cả không khí, va chạm với ba thanh kiếm do Tư Lạp Chân xuất ra cản lại hoa độc kia, kết quả cả ba đều bị nung chảy, luồng hoa độc kia cũng bị cắt đứt, Tư Lạp Chân xuất ra hai thanh kiếm cắt đứt gốc hoa hồng cực đại kia.

- Gừ, đáng chết....

.................................

Dương Tuấn bên này vẫn còn đang chạy đến phía kia, tuy nhìn gần nhưng rất xa, chí ít cũng 3, 4 trăm dặm, trong lòng Dương Tuấn đang thắc mắc vô cùng, tại sao lại phải cứu người kia, lại còn không cứu sẽ hối hận không kịp, rốt cuộc là như thế nào?

Keng, nếu kí chủ thành tâm muốn biết, thì hệ thống sẵn lòng trả lời.

Keng, vì ước nguyện của kí chủ bấy lâu, vì hi vọng kí chủ ấp ủ vẫn chờ.

Keng, xin trân trọng giải thích, Mị Hồng Yêu chính là Trần Quỳnh Hân....

---- Trần --- Quỳnh --- Hân ----

Cái tên vang vọng trong đầu Dương Tuấn, đây là cái tên của người em gái hắn yêu thương nhất, nhưng nàng vì quá xúc động mà dẫn đến chết não, không ngờ linh hồn nàng cũng như hắn xuyên không đến đây, em gái hắn, còn sống.

Như vậy, chẳng lẽ Ngọc Lan cũng?

- Muội muội, ca đến cứu muội....

Dương Tuấn hét lên, tốc độ đẩy lên tối đa, mỗi giây đã đi hơn 2 dặm, giống như thuấn di mà chạy đến nơi Quỳnh Hân đang chật vật giao chiến.

Trận chiến bên này gần như đến hồi kết, khu rừng bằng dây gai của Quỳnh Hân đã bị cắt đứt gần hết, Tư Lạp Chân nhìn như rất dùng sức nhưng thực chất vẫn còn nhiều lá bài tẩy, bởi vì còn rất nhiều kẻ muốn làm ngư ông đắc lợi ở đây.

- Huhu, ca ca, cứu muội, muội không muốn, không muốn tiếp tục sống trong bóng tối cô đơn nữa.

Quỳnh Hân co người lại, hai tay ôm chân phía trước, đầu gục lên đùi khóc thút thít, tình cảnh vô cùng đáng thương, nàng đã sống, cô đơn, lạc lõng và bị truy sát đến bây giờ.

- Dừng lại, muội muội, đừng sợ, có ca đây.

.....Ta muốn độ kiếp....

Ầm....

Không biết Dương Tuấn từ đâu mà xuất hiện trong hư không, hét lớn, âm thanh vang vào tai Quỳnh Hân nhưng nàng lại nghĩ là ảo giác, đến khi nghe được âm thanh lôi kiếp đánh xuống, luồng lôi kiếp mạnh mẽ chấn lui Tư Lạp Chân, phá hủy cả pháp quyết hắn đang sử dụng, thanh Đế Khí quay về tay hắn.

Trong từng luồng lôi kiếp cuồn cuộn, đứng đó một thiếu niên cầm cự bổng, tóc dài bay phất phới, khuôn mặt ngước nhìn Lôi Vân, vô cùng anh dũng tiêu sái.

- Tuyệt Thiên Bổng.....

Dương Tuấn vung bổng, cả thanh bổng cuồn cuộn cương khí trắng tinh, bên trong là lực lượng kinh khủng, một bổng biến lớn, như muốn che trời đập xuống Lôi Vân vẫn còn đánh xuống Lôi Kiếp.

Oanh.....

Lôi điện bắn ra tứ phương, sáng rực cả thương khung, Lôi Vân sợ hãi tiêu tán, nhưng chưa kịp chạy đi thì lại bị kéo lại.

- Ta lại muốn độ kiếp....

Keng, tiêu hao 860 triệu Pháp Lực đạt Phá Linh viên mãn.....

Dương Tuấn tiếp tục tăng cấp, độ Lôi Kiếp, khiến cho cả Lôi Vân và những người quan sát xung quanh khuôn mặt đầy sợ hãi và khó tin.

Thế nào? Lúc nãy vừa độ kiếp xong lại tiếp tục độ?

Quái vật à?

Chương 30: Cổng địa ngục - giết sạch

Oanh......

Lôi kiếp thứ ba bị đập vỡ tan thành từng mảnh, Lôi Vân cuối cùng sợ hãi bỏ chạy, không dám một chút nào ở lại chỗ này, có một tên quái vật độ kiếp như ăn kẹo, vừa độ xong lại tiếp tục độ

Keng, tiêu hao tổng cộng 8 tỷ 190 triệu Pháp Lực.

Keng, tu vi hiện tại, Hư Linh tầng 1. [2 tỷ/500 triệu].

Keng, hệ thống nâng cấp thành công, sửa lại cách thức tăng cấp và cửa hàng hệ thống sẽ bị bảo trì trong 3 canh giờ.

[Thăng Cấp]: đổi pháp lực trở thành điểm thăng cấp, cứ mỗi kẻ địch bằng cảnh giới của kí chủ sẽ tăng 1 điểm thăng cấp, nếu thấp hơn tu vi hiện tại sẽ chỉ nhận được sát điểm, nếu cao hơn một đại cảnh giới sẽ nhận hai điểm, hai đại cảnh giới nhận gấp đôi....

Số liệu hiện tại: [20/5] (↑)

Keng, nhận được gói quà Trưởng Thành nhỏ x4.

Keng, nhận được +1 lần Nhất Kích Tất Sát mỗi ngày.

.......................

Dương Tuấn sau khi độ kiếp thì rơi vào trạng thái cảm ngộ, cảm giác thân thể phá toái, linh hồn vỡ nát, Phá Linh, rồi lại tụ hợp trở thành những viên châu lấp lánh, Kết Anh, tiếp theo lại cảm thấy chúng bị bổ ra, pháp lực dồi dào toả ra, Phách Anh, sau đó cảm thấy linh hồn mình hư hư ảo ảo, như dung nhập vào thiên địa đại đạo, Hư Linh.

Keng, chúc mừng kí chủ bước vào Hư Linh cảnh, hệ thống tặng kí chủ một kĩ năng.

[Thiên Địa Song Sát]: Bay trên trời, đi dưới đất, trốn chân trời, ẩn lòng đất, cũng không thể chạy thoát uy lực của ta.

→ Tập trung pháp lực niệm pháp chú: Thương khung rung động, thiên minh sát. Đại địa chấn động, địa oanh sát. Sẽ phát ra gấp bội lần uy lực từ pháp lực kí chủ tụ tập.

.................................

- Rốt cục tên này là thứ gì? Tại sao có thể độ kiếp liên tục như vậy?

Tư Lạp Chân khó hiểu, nhưng trong lòng dâng lên sự tham lam nồng đậm, kể cả tất cả người ở đây cũng vậy.

Dương Tuấn lúc này nhìn qua, chỉ có sáu người trung niên này là tu vi cao hơn hắn, đều là Hư Linh tầng 5 trở lên, cao nhất là tầng 8 là người thiếu phụ tên Hoàng Ngọc Diễm kia.

- Tiểu tử, dám bao che cho nghiệt vật, mau thúc thủ chịu trói.

Hổ Phách Khanh gầm lên, bàn tay lực lưỡng thô cứng chộp tới Dương Tuấn, bên ngoài giả vờ đánh Dương Tuấn nhưng thật ra là muốn bắt Dương Tuấn về Linh Lưu Môn nghiên cứu.

- Tuyệt Sát Bổng....

Dương Tuấn đồng tử biến thành màu đen đỏ kì lạ, giống như dung nham cuồn cuộn, Đoạ Ngục Nhãn, sau đó mở Nhất Kích Tất Sát, vung ra một bổng ngạnh kháng cự quyền của Hổ Phách Khanh.

- Hừ, vô tri, mau chịu chết.

Hổ Phách Khanh khinh thường, vì cảm thấy lực lượng bên trong một bổng này không có chút tác dụng nào với hắn, tiếp tục vung quyền đánh lên cự bổng

Oanh.....

Nhưng bất ngờ thay, một bổng kia lại đập bay Hổ Phách Khanh, thân thể hắn giữa không trung nổ thành mưa máu, linh hồn bị Đoạ Ngục Nhãn nuốt chửng, giam cầm trong Địa Ngục tối tăm.

Keng, nhận được 1 điểm thăng cấp, 1 nhẫn trữ vật cấp 20, 800 vạn sát điểm.

Cả chiến trường lâm vào trầm tĩnh, sợ hãi ngập tràn, không thể tin huyết nhục của Hổ Phách Khanh trưởng lão rơi xuống đất.

- Không.....

- Thái Thượng Trưởng Lão....

Đám đệ tử của Linh Lưu Môn và hai tên trưởng lão còn lại hét lên, nắm tay nắm chặt, mắt đỏ ngầu nhìn về phía Dương Tuấn đang lẩm bẩm niệm gì đó.

- Thương khung rung động --- Thiên minh Sát...

- Đại địa chấn động ---- Địa oanh Sát....

Uỳnh.... Oanh....

Chung quanh người Dương Tuấn phát ra từng tia sét màu đen kì lạ, hư không vặn vẹo, pháp lực ngưng đọng lại thành thực chất, trở thành màn sương trắng lượn lờ xung quanh Dương Tuấn, Đoạ Ngục Nhãn mở ra, khai mở Địa Ngục Chi Quan....

Vì Thiên Địa Song Sát cần rất lâu để đánh ra....

Kẹt.... Kétttt.....

Trên bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một cái cổng đá cực lớn, che khuất bầu trời 100 dặm xung quanh, bên trên là xương trắng dính vào cổng, mặt cổng là hình mặt quỷ đáng sợ, âm khí lạnh băng toả ra, oán hồn, u linh kêu thét chói tai, sau đó cổng đá nặng nề mở ra, âm thanh rét run cả lòng người.

- Địa Ngục, mở ra.... Đón chào, linh hồn sa đoạ của các ngươi....Bên trong cổng đá vọng ra âm thanh trầm nặng, băng lãnh, vô tình của một người nào đó, sau đó mặt đất bên dưới xuất hiện một vòng tròn lớn chứa đầy phù văn kì lạ, bọn người phía trên cũng không chú ý, chỉ tập trung vào cánh cổng đá đáng sợ kia mà thôi.

- Khặc khặc, đến đây, trao cho ta linh hồn của các ngươi....

Một cánh tay cực lớn chui ra từ cánh cổng kia, nó một màu đen kịt, cơ bắp cuồn cuộn, trên đó còn có từng đường vân màu xanh lục, móng vuốt sắc bén, chộp đến bọn người phía dưới, nhưng bọn họ bây giờ mới nhận ra thân thể mình không thể di chuyển, trong lòng sợ hãi cực độ, giống như bóng tối trong người bị người khác lấy ra vậy, cánh tay khổng lồ kia cũng đình chỉ trong không trung, nhưng trong tai những người ở đây vẫn còn giọng cười khằng khặc đáng sợ.

- Minh Oanh Sát, Thiên Địa Song Sát....

Đúng lúc này Dương Tuấn cuối cùng cũng tụ tập xong pháp lực đầy đủ, hai cánh tay tràn ngập tia điện màu đen, ánh mắt cũng phát ra tia điện đó, sau đó hắn vung tay, bầu trời xuất hiện một đám mây màu đen như Lôi Vân, tiếp theo một luồng lôi điện màu đen đập xuống, ngay vị trí đám đệ tử gần trăm người kia.

Uỳnh......

Luồng lôi điện bao trùm đám đệ tử, bọn chúng không thể di chuyển, chỉ có khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi, thân thể phá toái, huyết nhục bị lôi điện mạnh mẽ nung đến một chút bụi cũng không còn.

Keng, diệt sát 36 Kết Anh cảnh tu sĩ, nhận được 620 vạn sát điểm.

Keng, diệt sát 71 Phách Anh cảnh tu sĩ, nhận được 3080 vạn sát điểm.

- Khặc khặc, ngon miệng, thật ngon miệng....

Giọng cười nói tà ác kia lại vang lên, nhưng Dương Tuấn không hề nghe hay thấy bất cứ thứ gì, linh hồn tiếp tục bị Đoạ Ngục Nhãn nuốt chửng.

- Đáng chết, ngươi là ác ma....

- Tiểu tử chịu chết đi.....

- Chết.....

Lưu Tôn, Càn Từ Sinh và cả Tư Lạp Chân mắt đỏ rực, dùng hết pháp lực thi triển pháp quyết đánh về phía Dương Tuấn, nhưng hắn lại mỉm cười đón lấy nó.

- Ca ca?

Quỳnh Hân từ trong đống dây leo đầy gai kia nhìn ra, thấy được bóng lưng đang che chắn trước mặt nàng, nó giống lắm, giống lắm bóng lưng ca ca hay che chở cho nàng.

Nhưng.....

Oanh -------

Pháp quyết che trời đánh đến, Dương Tuấn bị bao trùm bởi ánh sáng chói mắt, thân thể tiêu tán giữa hư không.

- Không.... Ca ca....

Quỳnh Hân rơi lệ, hét lên, còn ba người kia thì mỉm cười nhưng có chút tiếc nuối, lỡ như đánh nát nhẫn trữ vật của hắn thì làm sao đây.- Khục, ca chưa có chết, đừng khóc như có tang gia thế.

Dương Tuấn từ đâu lại lần nữa xuất hiện, lần này hắn đã nhờ hệ thống làm hắn trở về hình dáng và khuôn mặt như ở kiếp trước, đứng trước mặt Quỳnh Hân xoa đầu nàng, ho nhẹ nói.

- Ca ca? Thật là ca ca sao? Muội vui quá...

Quỳnh Hân chui ra khỏi bụi gai, trên người là từng dây gai hoa hồng quấn quanh người như một bộ y phục, nhào vào lòng Dương Tuấn mà ôm chặt.

- A, á, đau, đau, gai đâm, gai đâm vào, thủng, thủng hàng mất...

Dương Tuấn bị từng mũi gai nhọn đâm vào cơ thể, nhất là cự vật phải co rút lại sợ hãi vì sợ bị đâm trúng, đáng sợ, đáng sợ quá.

- Hi hi, ca ca, ta nhớ ca quá....

Quỳnh Hân cười toe toét, mắt cong lại hình trăng lưỡi liềm, vô cùng đáng yêu khả ái.

- Muội muội ngoan, để ca xử lý bọn hắn xong, ta dẫn muội đi gặp các tỷ tỷ.

- Tỷ tỷ? Chả nhẽ ca có phu nhân rồi sao?

- A hèm, đúng vậy, bây giờ ta đưa muội vào nơi ở của ta trước....

Dương Tuấn không nói hai lời đưa Quỳnh Hân vào Hậu Cung Vô Tận, ở cách xa nơi ở của chúng nữ, kẻo lại có rắc rối lớn.

...........................

- Chưa chết? Tốt, rất tốt...

- Haha....

Ba tên Tôn, Càn, Tư kia cười lớn, nhìn Dương Tuấn khinh thường.

- Để xem đã..... Hắc Ám, khai. Hoả Diễm, khai. Băng Phong, khai. Tê Liệt, khai......

Dương Tuấn mỉm cười, mở tất cả Quỷ Nhãn, chỉ trừ Quang Thiên Nhãn không mở ra, đôi mắt màu đỏ đen xung quanh có 5 vòng tròn nhỏ gồm đỏ đậm, xanh lam, hoàng kim, trắng xám, hắc ám.

Lục Đại Quỷ Nhãn, đồng khai.

- Ta nhìn thấy hắc ám trong các ngươi, sợ hãi đi, hãy sợ hãi đi.....

Đồng tử màu đỏ và đen thay đổi thành duy nhất một màu đen, ba người kia cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, nỗi sợ hãi giấu kín bỗng nhiên bộc phát, khuôn mặt bắt đầu tái nhợt, đôi mắt tràn ngập sợ hãi, nhưng ngay lập tức cảm giác thân thể cứng đờ, sau đó cái lạnh giá thấu xương lan tỏa khắp cơ thể, cả ba đang trong sợ hãi bị tê liệt, sau đó hoá thành tượng băng.

- Hoả Xạ....

Đồng tử màu đỏ đậm phát ra hai tia lửa cực nhỏ, lao đến xuyên qua tượng băng của Lưu Tôn và Càn Từ Sinh, đục một lỗ nhỏ giữa trán bọn hắn, sau đó cả băng điêu bốc lên sương trắng, thể xác của hai tên đó hoá thành khói trắng tán vào hư không, linh hồn bị Đoạ Ngục Nhãn thâu tóm.

- Ác ma, dừng tay....

Tử Thúy hét lên, định ra tay cứu Tư Lạp Chân thì Dương Tuấn xuất hiện trước mặt ả, Đồng Tử trắng xám nhìn thẳng vào mắt ả, ngay lập tức thân thể ả cứng ngắc, nét mặt không thể tin được hoá thành thạch điêu đứng tại đó.

Từ đầu đến cuối Hoàng Ngọc Diễm không có chút hành động hay chút thù hận nào đối với Dương Tuấn, những đệ tử bị giết kia không hề có một ai là đệ tử Thú Sư Trang cả và nàng cũng chỉ vô tình đến đây mà thôi.

Keng, nhận được 2 điểm thăng cấp và 8400 vạn sát điểm.

Đôi mắt Dương Tuấn trở lại bình thường, tay cầm Tuyệt Sát Bổng, mở Nhất Kích Tất Sát, vung một bổng cực mạnh đập vỡ thạch điêu Tử Thúy thành từng mảnh vụn.

Keng, nhận được 1 điểm thăng cấp và 3700 vạn sát điểm.

- Còn ngươi, vì chưa có sát ý với muội muội ta, nên ta tha mạng cho ngươi.

Dương Tuấn để lại một câu nói sau đó biến mất, tiến vào hậu cung vô tận gặp Quỳnh Hân.

Ngọc Diễm bên ngoài nhìn Dương Tuấn biến mất trầm tư, sau đó nói.

- Một tuyệt thế thiên tài lại xuất hiện chăng?

Nói xong nàng ta cũng biến mất giữa hư không, để lại một vùng phế tích lớn gần Hoàng Thúy Hà, lúc này mới có một đám người chạy đến quan sát, chấn động trong lòng.

Nơi đây, đã xảy ra đại chiến.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau