BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ma hoá - Kết thúc

Đúng thật là ta chơi game OMG 3Q mới có ý tưởng viết về thế giới game này, có lẽ viết không hay nhưng cũng sẵn PR game luôn😂. Đổng Trác chết rồi thì thời đại Tam Quốc mới diễn ra tranh đấu, thiệt tội nghiệp.

Trường An thành, Thảo Phạt Đổng Trác....

Đổng Trác ma hoá trở nên khổng lồ, trọng thương Lữ Bố, Dương Tuấn cũng chẳng mấy quan tâm, làm nhiệm vụ trước mắt là giết Đổng Trác, còn Điêu Thuyền và Lữ Bố có ra sao thì nhiệm vụ vẫn hoàn thành.

Rống....

Ma - Đổng Trác vươn cánh tay khổng lồ định bóp nát Dương Tuấn, nhưng lại bị mũi kích chặn lòng bàn tay lại, không thể nhúc nhích dù chỉ một tấc.

- Dùng ma niệm cường hóa sao? Chiêu này ta thích nhưng ngoại hình thì ta không thích cho lắm, chết đi.

Dương Tuấn định vung kích chém giết Ma Đổng Trác thì dừng lại, vì Hồn Tâm đang rung động, Sư Hoàng tử muốn thoát ra...

- Con sư tử điên này muốn làm gì? Thả nó ra trước đã.

Gầm....

Tham Thực Sư Hoàng thoát ra thì vui mừng gầm rống, nhưng thấy hình dáng khổng lồ của Ma Đổng Trác thì sợ hãi cụp đuôi, hoá thành con mèo nhỏ núp sau lưng Dương Tuấn.

Bộp....

Dương Tuấn vỗ trán một cái, hoàn toàn không còn lời nào để nói về cái Thần Hồn này, lão thiên, à nhầm, hệ thống ngươi chơi ta sao?

Ầm....

Hai cánh tay khổng lồ của Ma Đổng Trác đập xuống, mặt đất chấn động mãnh liệt, từng ngôi nhà xung quanh sụp đổ, Dương Tuấn đứng trong hố sâu không một vết xước, mũi kích từ lúc nào đã cắt đứt hai bàn tay của Ma Đổng Trác.

Rống....

Xoạt.....

Ma Đổng Trác đau đớn ngửa đầu gào rống, nhưng mũi kích sắc bén của Sư Hoàng Chiến Kích xuyên thủng đầu hắn từ trên xuống dưới, xẻ đôi hắn ra, thân thể khổng lồ tan thành tro bụi.

Keng, nhận được 9 vạn sát điểm và pháp lực...

Keng, hoàn thành nhiệm vụ số 1, khai mở nhiệm vụ số 2.

Keng, nhận được rương thưởng nhiệm vụ x1.

- Được, đến nhiệm vụ thứ hai nào....

Gào....

Tham Thực Sư Hoàng gào lên, vẻ mặt hưng phấn chạy đến bên cạnh đống tro, kéo ra một luồng khói đen, thôn phệ, vẻ mặt thoả mãn xoa xoa bụng, khiến Dương Tuấn có xúc động muốn đến đá nó một cái.

- Ngươi biết thôn phệ ma niệm sao?

Dương Tuấn kéo đuôi Sư Hoàng tử lên không, làm nó vùng vẫy gào lên, bốn cái chân ve vẩy trong không trung. Sư Hoàng con hoá thành luồng khói vàng, chui vào trong Hồn Tâm, để lại Dương Tuấn ở lại cười khổ.

- Đến nước Tào Ngụy xa không nhỉ?

Dương Tuấn nhìn xung quanh, mang chiến kích lên lưng, rời đi Trường An, trước sự chứng kiến của Lữ Bố và Điêu Thuyền.

- Khụ khụ, tên đó là ai? Kẻ cường đại như vậy tại sao ta chưa nghe qua?

Lữ Bố ho ra mấy ngụm máu, chật vật đứng dậy, Điêu Thuyền ngay lập tức đỡ lấy, nói.

- Chàng đừng bận tâm nữa, mau, ta đưa chàng đi tìm Hoa Đà chữa trị.

......................................

Một thời gian sau, Lưu Bị bị Tào Tháo bắt đi, đưa về phủ Tào Ngụy, từ đó Lưu Bị hằng ngày cuốc đất trồng rau, không khác gì một vị nông phu cả.

Ầm....

Cổng lớn phủ Tào bị đá văng, cánh cửa cao 3 trượng bằng gỗ chắc chắn bị một cước đạp nổ nát, Dương Tuấn hiên ngang vác chiến kích đi vào trong, tìm mai viên nơi Tào Tháo và Lưu Bị uống rượu luận anh hùng.
- Đứng lại, ngươi chán sống rồi sao?

Một toán binh lính mặc giáp tiến đến ngăn cản Dương Tuấn, nhưng đều bị hất bay do khí kình khi Dương Tuấn quét kích

- Qua thuẫn của ta trước, rồi mới được bước qua...

Lúc này một vị tướng tay phải cầm thuẫn tay trái cầm đại đao ngăn lại Dương Tuấn, hét lên, dùng hết sức đẩy thuẫn về phía trước tấn công Dương Tuấn.

Cạch....

Mũi kích cản lại mặt thuẫn cự đại của vị tướng này, mũi kích xuyên qua mặt thuẫn, đầu nhọn mũi kích dừng lại giữa trán vị tướng, Dương Tuấn rút kích ra, bỏ mặc vị tướng đông cứng tại chỗ.

- Nhạc Tiến đến đây, vị các hạ này xin dừng bước....

Lại thêm một vị tướng vác cự nỏ tiến đến cản đường, Dương Tuấn đạp thân pháp vượt qua, không nhìn lại một chút nào.

- Khoan đã, nếu như vầy sẽ không vui cho lắm, có lẽ nên đợi Xích Bích trận diễn ra thì dọn một lần luôn cho gọn.

Dương Tuấn chợt nghĩ ra điều gì đó, ngay lập tức xông vào mai viên, đánh ngất Tào Tháo cùng Lưu Bị, sau đó đem Lưu Bị rời đi, tìm một chỗ cách xa hai mươi dặm Tào phủ, đặt Lưu Bị ngất xỉu trong một hang động, sau đó đạp thân pháp bỏ đi, tìm một nơi có pháp lực dồi dào bế quan, dọn dẹp một lần luôn sẽ nhanh hơn là tìm mỗi người một nơi.

Keng, nhận được rương thưởng nhiệm vụ nhỏ.

.......................................

Năm 208, liên minh Tôn - Lưu liên hợp chống lại quân Ngụy, gọi là Đại Chiến Xích Bích, Dương Tuấn tiêu dao khắp Tam Quốc, chỉ cần nơi nào pháp lực đậm đặc đều hấp thu, cảnh giới tuy không tăng nhưng hệ thống đã tạo ra một thứ gọi là Pháp Lực Đan, do pháp lực tinh khiết hoà thành đan dược, có thể tạo ra một lượng pháp lực khổng lồ khi cần đột phá.

Còn cái gọi là Ma Chủ đó thì đaz bị Dương Tuấn tiêu diệt, tu vi mặc dù là Hư Linh cảnh nhưng hoàn toàn bị áp chế, pháp lực và ma niệm chỉ sử dụng được vài lần mà thôi, Dương Tuấn bất tử thì giết mãi cũng không chết, pháp lực cạn kiệt, bị một kích toàn diệt.

Dương Tuấn từ đó nhặt ra một quyển công pháp kì lạ, hoàn toàn không có phẩm giai, ma niệm cường đại bị Sư Hoàng con nuốt sạch, đột phá ngũ phẩm.

[Hủy Diệt Ma Tôn], không phẩm giai, là môn công pháp sử dụng ma tâm làm vật dẫn, cường đại chính bản thân, trở thành ma vật có sức hủy diệt khủng bố.

Keng, có hay không sử dụng toàn bộ sát điểm sáng tạo lại công pháp?

Dương Tuấn đang trầm tư suy nghĩ có nên học công pháp này hay không thì âm thanh hệ thống vang lên.

- Có....

Keng, sáng tạo công pháp thành công....[Ma Tôn Tiên Toạ]: là ma hay là tiên, là tà hay là chính, điều đó không quan trọng, chỉ cần đủ mạnh mẽ thì không cần quan tâm.

• Trở thành Ma: Chiến lực cường đại gấp trăm lần, điều khiển Ma Binh, vô tình, khát máu, chỉ cần có ma tâm, các người đều phải sợ hãi ta.

• Trở thành Tiên: Pháp Lực, công pháp uy lực tăng gấp trăm lần, Thần Binh vô lượng, không quan tâm nhân sinh, vô cảm, vô ưu, không có ma tâm.

Phẩm chất: Thiên giai truyền thuyết phẩm.

.................................

- Cái này? Kiếm lời rồi....

Dương Tuấn ngay lập tức học tập công pháp, tiến đến địa điểm diễn ra Đại Chiến Xích Bích, hoàn thành tất cả nhiệm vụ một lần.

Keng.... Ầm... Ahhh....

Đại chiến đã vào cao trào, thây người cao như núi, máu cũng chảy thành biển lớn, máy bắn đá bắn ra từng đợt mưa đá, rơi xuống đầu binh sĩ, mưa tên cắm lên người như nhím, tiếng la hét thảm liên tục vang lên.

Ầm.....

Bỗng nhiên một bàn tay đen kịt đập xuống, mấy trăm binh sĩ tan thành một đống huyết nhục, binh sĩ xung quanh sợ hãi tản đi.

- Khặc khặc, chết hết đi....

Dương Tuấn hoá ma lơ lửng trên không trung, cười một nụ cười đáng sợ, mái tóc đen nhánh trở thành màu trắng tinh, trên đầu mọc ra sừng, cánh tay đen kịt, móng vuốt sắc nhọn, hàm răng nhọn hoắt như răng sói.

Lạch.. cạch...

Mặt đất nứt vỡ, từ bên trong lao ra hàng ngàn, hàng vạn bộ xương khô mặc giáp, lao đến cắn xé binh sĩ, tên, đao, kiếm, đều vô hiệu với chúng.

Keng, diệt sát Thường Dân nhận 1 sát điểm và pháp lực...

................ x50 vạn....(80 vạn binh Ngụy + 5 vạn quân liên hợp, không rõ)

Keng, hoàn thành nhiệm vụ số 3 và số 4, nhận được rương thưởng nhiệm vụ nhỏ x2.

Keng, hoàn như toàn bộ nhiệm vụ, nhận được rương thưởng nhiệm vụ lớn.

Keng, chuẩn bị thoát ra không gian trò chơi.

...................

Dương Tuấn bị ánh sáng làm chói mắt, lần nữa mở mắt ra đã ở trong hang động của Hồ Điệp, vẫn là hòn đá lúc cũ hắn ngồi.

- Ta đi bao lâu rồi?

Keng, kí chủ chỉ mới đi một canh giờ mà thôi.

- Thì ra là vậy? Tổng hợp được bao nhiêu Pháp Lực đan rồi?

Keng, có tổng cổng 3 ngàn 2 trăm 63 viên, mỗi viên tăng 1 vạn pháp lực, tương đương một tiểu cảnh giới cho một tu sĩ dưới Hư Linh.

Keng, mạnh nhất có thể tăng 2 tiểu cảnh giới chỉ có hơn 300 viên.

- Được, nâng cấp còn cần 10 giờ nữa, trước hết vẫn giải quyết việc riêng đã.

Dương Tuấn nở nụ cười dâm tà, thân pháp quỷ mị núp trong bóng tối, tập kích Hồ Điệp và Hiến Anh đang loay hoay trong gian bếp mà Dương Tuấn mới tạo ra ngày trước, âm thanh hổn hển vang dội ra ngoài.

.............................

P/S: Hôm nay xui quá, lại mất điện....

Chương 12: Chuyện gì? đây là đâu? ta là ai?

Dương Tuấn ở trong hang động cả ngày để luyện hoá Pháp Lực đan, cũng như tìm hiểu công năng nghề nghiệp từ hệ thống.

Mọi nghề nghiệp đều không cần mua sắm, đều sử dụng được, đều là nghề nghiệp tam phẩm nhưng càng sử dụng nhiều sẽ tiến phẩm cho nên cũng không cần quan tâm cho lắm.

Về cây EXP thì cứ mỗi giờ sẽ tạo ra 5000 exp, xem như là tạm ổn...

Keng, luyện hoá Pháp Lực đan, nhận 1 vạn pháp lực.

Keng, luyện hoá Pháp Lực đan, nhận 1 vạn pháp lực.

............................

Keng, tu vi đột phá Khai Thể cảnh viên mãn, chuẩn bị độ kiếp trong 1 ngày nữa.

Phục dụng hơn 100 viên Pháp Lực đan thì cảnh giới đạt đến viên mãn, Dương Tuấn cũng dừng lại việc luyện hoá đan dược, chờ đợi độ kiếp, đẳng cấp cũng đạt đến cấp 5, khai mở công năng mới, Dung Hợp.

[Dung Hợp]: đem ba đạo cụ, vật phẩm dung hợp thành một, tạo ra một vật hoàn toàn khác.

- Xem cửa hàng một thoáng...

Dương Tuấn ý thức chìm vào hệ thống, mở ra cửa hàng, bên trong từ lúc nào đã có thêm hai khung vật phẩm mới là Trang Bị và Công Pháp, khung thứ ba là Linh Tinh, nên thứ gì cũng có chỉ là phẩm giai hơi thấp.

Trang Bị <

» Kiếm « Đao » Thương « Kích » Cung « Song Thích » Đại Đao « Song Trảo » Chùy « Câu Thích » Giáp « Bao Tay » Mũ «........

Nhưng chỉ bán đến Đế Khí ngũ phẩm mà thôi...

Công Pháp <

Thân Pháp Địa giai cửu phẩm chỉ là tối đa, Vũ Kĩ, Công Pháp, Pháp Quyết đạt đến Thiên giai nhất phẩm, Dương Tuấn lựa chọn pháp quyết, chọn Thiên giai nhất phẩm pháp quyết.

( Pháp quyết khá giống công pháp nhưng có tầm xa và pháp lực tiêu hao cao hơn hẳn).

Thiên giai nhất phẩm <

» Long Quyển Bách Viêm, pháp quyết hoà trộn giữa Phong và Hoả, tạo ra long quyển phong sâc bén cùng hoả diễm nóng rực, uy lực có thể phá hủy Pháp Khí dưới bát phẩm.

Giá: 35 vạn sát điểm/ 20 vạn dâm điểm.

» Lôi Tư Song Thủ, pháp quyết ngưng tụ Lôi lực, dung nhập vào song thủ, mang theo sự hủy diệt kinh khủng cùng tốc độ siêu việt, mỗi một kích ngang bằng Pháp Khí ngũ phẩm, kích toàn lực ngang bằng bát phẩm.

Giá: 33 vạn sát điểm/ 14 vạn dâm điểm.

» Viêm Tư Bạo Liệt, hoả diễm ngưng tụ cực đại, bạo liệt càng hủy diệt kinh khủng, uy lực ngang bằng Pháp Khí bát phẩm.

Giá: 41 vạn sát điểm/ 22 vạn dâm điểm.

» Luyện Ngục Băng Tinh, băng ngục lạnh giá giết người, giam cầm và phong ấn kẻ địch rất phù hợp.

Giá: 22 vạn sát điểm/ 18 vạn dâm điểm.» Viêm Diêm Hoả Diễm, tất cảahoar diễm đều bị cắn nuốt, ngưng tụ vào pháp khí, gia tăng gấp 10 lần uy lực, mỗi kích trọng thương đều bị hoả thiêu, khiến vết thương không lành, ăn sâu vào huyết tủy.

Giá: 35 vạn sát điểm/ 29 vạn dâm điểm.

.....................................

Và còn rất nhiều pháp quyết khác nhau nhưng Dương Tuấn cũng không tiếp tục xem nữa, mua quyển pháp quyết Viêm Diêm Hoả Diễm, sau đó thoát ra khỏi hệ thống, kiểm tra túi đồ.

Bên trong vẫn còn 4 rương thưởng nhiệm vụ nhỏ và 1 rương lớn, Dương Tuấn cũng không quan tâm lắm, mở hết tất cả các rương...

Keng, nhận được Ẩn Liễm Mật Bào, có thể che giấu thân phận, tu vi.

Keng, nhận được Thẻ x10 pháp lực và sát điểm. (12 giờ).

Keng, khai phá công năng đặc biệt Cuồng Sát, lâm vào cuồng nộ, giết đến thoả mãn mới thôi.

Keng, may mắn bạo phát, nhận được công năng Nhất Kích Tất Sát, mỗi ngày có hai lần sử dụng công năng, khiến mọi sát thương đối với kẻ địch đều bị diệt sát, không thể phục sinh, không cộng dồn.

Keng, nhận được công năng Huyết Tế, hiến lấy máu tươi, cường hoá chiến lực đạt đến vô cực.

- Rất tiện, phù hợp cho việc làm sắp tới....

Dương Tuấn khoác cái áo bào màu đen lên, mũ áo che khuất khuôn mặt, giống như Tử Thần đang dạo phố, Dương Tuấn hướng một đại thành ở Đại Thổ Mễ Tư, tên Linh Giao đại thành, một thành trì có nhiều thương nhân nhất Chu Linh đại lục, nơi đó cách đây 500 dặm, đi xe ngựa nhanh nhất cũng cần 3 ngày, nếu có Pháp Khí hoặc Thú Linh (Ma Thú hoặc Linh Thú bị tu sĩ thuần phục, trở thành vật nuôi) phi hành thì cần 1 ngày là đến, Dương Tuấn từ hệ thống mua một pháp khí thất phẩm phi hành tên Bằng Không Phi Kiếm, chỉ cần truyền pháp lực vào liền có thể phi hành.

Sau khi tạm biệt Hồ Điệp cùng Hiến Anh, Dương Tuấn để lại cho cả hai mỗi người 20 viên Pháp Lực đan để luyện hoá, tăng lên tu vi bản thân, khiến cả hai vừa vui vừa ngạc nhiên.

- Anh muội, đây là loại đan dược gì? Tại sao có pháp lực dồi dào như vậy?

Hồ Điệp sau khi phục dụng xong Pháp Lực đan thì quay sang hỏi Hiến Anh, cả hai đã đổi cách xưng hô với nhau mấy ngày rồi, nên nói chuyện rất tự nhiên với nhau.- Điệp tỷ, từ trước đến giờ ta cũng chưa gặp qua loại đan dược này...

Hiến Anh cầm đan dược quan sát tới lui nói.

- Yển Điệp, ngươi có biết loại đan dược này là gì không?

Hồ Điệp ném viên đan dược cho bóng người trong đàn yển điệp, nàng ta cầm đan dược xem xét, nhưng cũng lắc đầu không biết.

........................................

Bốn canh giờ sau, Dương Tuấn phi hành mệt mỏi đã đi được hơn 200 dặm, vừa đến Bàn Long sơn mạch, một dãy núi cao và nguy hiểm, Ma Thú khắp nơi, Linh Thú đều có thể bắt gặp, cho nên nhiều đội Liệp Thú của Liệp Thú Đoàn thuộc chi nhánh Đại Thổ Mễ Tư thường đến đây và cũng khá nhiều tu sĩ cũng đến lịch luyện, nhưng đều đi một đội nhiều người.

Dương Tuấn dừng trên gần đoạn bên ngoài Bàn Long sơn mạch, gọi là Thạch Long mạch, một vùng hiểm địa với Ma Thú tu vi cao nhất cũng chỉ đến Kết Anh viên mãn.

Tựa lưng vào một thân cây khá lớn, Dương Tuấn thở dốc, pháp lực tuy có Hoạt Lực Đan hồi phục như sự mệt mỏi vẫn còn đấy, Dương Tuấn từ lúc nào ngủ say.

- Hả?

Dương Tuấn cảm giác thân thể chìm vào một vùng không gian mềm mại, dễ chịu, ấm áp, thư khoái vô cùng, mở mắt ra, Dương Tuấn phát hiện chung quanh là làn khói hồng mênh mông vô tận, từng tia sáng lấp lánh di chuyển bên trong làn khói.

- Nơi này là đâu? Tại sao ta lại ở đây?

Dương Tuấn nhìn xung quanh, bỗng cảm giác cánh tay của mình bị ai đó giữ chặt, nhìn lại, là một cô gái xinh đẹp tựa thiên tiên, đôi mắt nhắm lại ngủ say, mày liễu cong vút, làn da trắng nõn bóng loáng, đôi môi hồng hào mỉm cười thoả mãn, phía dưới là hai quả đào tiên tròn trịa, hai nụ hoa hồng nhạt căng cứng, làn eo thon gọn, cặp chân dài thướt tha dụ hoặc, mật động thấp thoáng với vài bụi cỏ lơ thơ nhưng rất hợp mắt.

- Chuyện gì đây? Nàng ta là ai? Đây là đâu và ta là ai?

Dương Tuấn rối trí, hai tay xoa đầu cố nhớ lại mọi thứ.

- Um~ Phu quân, chàng thật là thô bạo quá đi~ Người ta chết lên chết xuống mấy lần rồi đấy~

Cô gái tỉnh giấc vì sự chuyển động của Dương Tuấn, sau đó ôm lấy người Dương Tuấn, khiến nụ hoa của nàng cọ sát lên người Dương Tuấn.

- Ặc, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì à?

Dương Tuấn hét lên, nhưng không có một ai trả lời hắn, ngoại trừ hệ thống...

Keng, kí chủ bình tĩnh, uống chén trà, ăn chút bánh, mọi chuyện thật ra là....

.......................................................

Lúc đầu dự định của Dương Tuấn là đến đấu giá Pháp Lực đan của mình, đổi lấy Linh Pháp thạch, mua sắm một trang viên, cùng Hồ Điệp và Hiến Anh chung sống, ngày tu luyện tu vi, luyện khí luyện đan, đêm bàn luận nhân sinh, cày cuốc các kiểu.

Đơn giản như vậy thôi....

Nhưng, khi Dương Tuấn nghỉ ngơi lại không biết đã xảy ra việc gì, lại thêm ra một nữ nhân gọi hắn là phu quân, tại sao à?

Chương 13: Ta dù là ma, hận nhất định phải trả

Dương Tuấn cuối cùng cũng đến Linh Giao đại thành, còn nữ nhân kia lúc nào cũng dính chặt lấy hắn như sam, hắn có nói thế nào thì nàng ta vẫn như vậy.

Hệ thống chỉ cho biết tên nàng là Mộc Khuê, 18 tuổi, tu vi Phá Linh tầng 5, ngoài ra đều chỉ là dấu chấm hỏi cả, hệ thống cũng không nói gì thêm nữa, nên Dương Tuấn cũng đành chịu.

Linh Giao đại thành....

Trên con phố lớn tấp nập người qua lại, đa số là tu sĩ và thương nhân, ngoài ra có một số công tử tiểu thư không có tu vi cao cũng rất thường thấy.

Dương Tuấn tìm một quán trọ thuê một phòng đôi lớn, có hai gian phòng, sau đó hỏi tên tiểu nhị phòng đấu giá lớn nhất ở Linh Giao đại thành, được biết Hoàng Tổ là nơi đấu giá lớn nhất ở Linh Giao đại thành và đang có một đại hội đang diễn ra, nên Dương Tuấn để Mộc Khuê ở lại, một mình đến đó.

- Lão bản, ta muốn đấu giá đồ vật....

Đi vào đại sảnh, Dương Tuấn bước đến chỗ một vị lão giả đang ghi chép ở gần đó.

- Khụ khụ, vị các hạ này, ngươi muốn đấu giá sao?

Vị lão giả tuy tu vi không thấp, nhưng cũng cao hơn Dương Tuấn một chút, thế nhưng Dương Tuấn mặc Mật Bào nên không nhìn rõ tu vi hay dung mạo.

- Đúng, ta muốn bán đan dược...

- Đan dược? Phẩm giai là gì?

- Không phẩm giai, nhưng rất đặc biệt...

- Đưa ta xem...

Vị lão giả này hơi có chút khinh thường khi nghe đan dược không có phẩm giai, đối với Dung Đan Sư thì đó không khác gì phế phẩm, nhưng khi Dương Tuấn đưa Pháp Lực đan cho lão thì lão sợ hãi cực kì.

(Đan dược có 3 loại Nhân Đan, Linh Đan và Tiên Đan, chia làm nhất đến cửu phẩm)

- Đây là? Linh Đan lục, không, thất phẩm, không, ít nhất bát phẩm mới có pháp lực dồi dào thế này. Ngài là Linh Đan Sư bát phẩm sao?

Lão giả mặt biến sắc nhìn Dương Tuấn, giọng run run hỏi.

- Vậy các ngươi có muốn đấu giá nó không?

Dương Tuấn trong bộ áo bào đen gằn giọng.

- Vâng, vâng, để tôi đi nói với ông chủ.

Một lúc sau, có một thiếu nữ mặc y trang đến mời Dương Tuấn đến gặp ông chủ, Dương Tuấn cũng bước đi theo, khi đến một gian phòng thì dừng lại, thiếu nữ mở của mời Dương Tuấn vào trong, sau đó đóng cửa rời đi.

- Không biết quý danh của ngài là gì?

Trước mặt Dương Tuấn ngồi ở chính diện là một người phụ nữ, da dẻ trắng hồng, mày liễu mắt phượng, mái tóc đen nhánh xoã trên vai, trang điểm lên khiến nàng càng thêm tuyệt sắc, đôi môi căng mọng đỏ tươi, vận lên bộ áo lụa thướt tha, ẩn sâu bên trong là hai quả đào khá to, có lẽ nàng không mặc nội trang nên hai nụ hoa xuyên thấu ra ngoài.

- Ta họ Hàn, gọi là Hàn Thiên....

Dương Tuấn giả danh, mặc dù thực lực có thể đủ đối kháng một Hư Linh cảnh, có thể Nhất Kích Tất Sát nhưng cũng chỉ có hai lần, nếu bị vây bắt thì cũng có cách chạy trốn, nhưng có thể liên lụy đến Mộc Khuê đang ngơ ngẩn không rõ danh tính.

- Hàn đan sư không biết đến phòng đấu giá hẻo lánh nơi đây làm gì?

Người phụ nữ mở miệng nói, Linh Đan Sư bát phẩm, cửu phẩm cho dù là Vương Thành hay Đế Quốc đều trọng dụng, tôn kính, huống chi một cái Đại Thổ nhỏ nhoi thế này...

- Không có gì, ta đi chu du khắp nơi, tạo ra đan dược mới, nên đến đây bán đấu giá chúng.

Dương Tuấn nhìn người phụ nữ nói, ngắm nhìn một lượt từ phía trên xuống dưới nàng ta. Triệu Ngọc cảm giác ánh mắt của Dương Tuấn thì mỉm cười khẽ, đây không phải là lần đầu có nam nhân dùng ánh mắt soi mói nàng.

- Được rồi, chỉ cần ta lấy 8 phần, giá ban đầu của nó là 10 vạn Linh Pháp thạch, mỗi viên có thể tăng 1 tiểu cảnh giới dưới Hư Linh, tổng cộng có 50 bình, mỗi bình 10 viên, ba ngày sau, ta đến lấy tiền.

Dương Tuấn dứt khoát nói một tiếng sau đó quay người rời đi, để lại Triệu Ngọc khuôn mặt cứng đờ, trong lòng nàng rung động, nàng không xinh đẹp sao?

- Ta quên mất, đừng nên đùa giỡn với ta, hậu quả khó lường....

Dương Tuấn bước đến cửa, để lại một câu nói mang đầy sát khí, khiến Triệu Ngọc và lão giả kia lạnh toát sống lưng.

- Tô lão, đăng cáo thị, ngay hôm nay chúng ta đấu giá đan dược...

- Vâng....

......................................

Chỉ chưa đến nửa canh giờ, cả Linh Giao đại thành xôn xao vì phòng đấu giá Hoàng Tổ đấu giá một loại đan dược mới, chỉ cần phục dụng liền đột phá một tiểu cảnh giới dưới Hư Linh cảnh, khiến vô số gia tộc thèm khát.Nhưng mỗi tu sĩ chỉ phục dụng được duy nhất 3 viên, nếu sử dụng nhiều hơn thì có thể khiến đan điền, kinh mạch bạo nổ, từ đó bạo thể mà chết.

Ngày đầu tiên đã đấu được 30 bình, thu lợi được 6520 vạn Linh Pháp thạch, một con số khổng lồ, dĩ nhiên Dương Tuấn được 8 phần trong đó, Triệu Ngọc thì cứ ngồi một mình trong phòng chải tóc, sau đó ngắm nghía khuôn mặt, tự hỏi là nàng đã già nên không còn xinh đẹp nữa chăng, tại sao hắn không có nhìn nàng thêm chút nào nữa.

Ngày hôm nay, Dương Tuấn đưa Mộc Khuê đi dạo phố, mua cho nàng ít trang y, ngọc bội, trâm cài, son phấn,...... cho nàng, nhưng có vẻ Mộc Khuê thích tự nhiên hơn.

- Phu quân~ Ta đói rồi...

Mộc Khuê ôm chặt cánh tay của Dương Tuấn, nói với Dương Tuấn.

- Ừm, chúng ta đi....

Keng, phát hiện Thượng Cổ kỳ vật tàn mảnh cách kí chủ hướng Đông 20 trượng....

Bỗng nhiên âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Dương Tuấn, khiến bước chân của hắn dừng lại.

- Khuê Khuê, nàng đi một mình đi, ta có việc riêng...

- Hưm, phu quân đáng ghét quá~

Mộc Khuê mặt phụng phịu dậm chân, bực bội nói với Dương Tuấn.

- Ngoan nào, tối nay ta sẽ "thưởng"....

Dương Tuấn kề sát tai Mộc Khuê thì thầm, nhất là chữ thưởng hắn cắn nhẹ lên vành tai Mộc Khuê một cái, Mộc Khuê mặt đỏ bừng chạy đi, Dương Tuấn phì cười, sau đó hướng hướng hệ thống chỉ dẫn chạy đi...

Đến nơi, đó lại là một cửa hàng bán đồ cổ, từng kiện từng kiện đồ vật cũ kĩ phai màu được trưng bày trên kệ, gần đó là vị lão giả đang ngồi một mình đánh cờ.

Keng, Thượng Cổ kỳ vật tàn mảnh cách kí chủ 2 thước.

Dương Tuấn tiến vào cửa hàng, nhìn ngó chung quanh, sau đó cầm lên một cái thanh đoản kiếm bị tàn phá, lưỡi kiếm cũ kĩ sẫm màu, gãy vỡ một nửa, nhưng độ sắc bén vẫn còn.

Bỗng nhiên Dương Tuấn bị truyền tống đến một vùng chiến trường, công pháp và pháp quyết đánh xuống như long trời lở đất, nhật tàn nguyệt tận, thương khung đổ vỡ, đến cuối cùng cũng chỉ còn một người đàn ông cầm trên tay đoản kiếm như đúc Dương Tuấn đang cầm, nhìn hướng Dương Tuấn sau đó ném đoản kiếm xuyên qua trán Dương Tuấn, mọi hình ảnh bắt đầu đổ vỡ, Dương Tuấn trở lại cửa hàng đồ cổ.

- Ngươi nhìn thấy gì?

Bỗng vị lão giả kia xuất hiện trước mặt Dương Tuấn, khuôn mặt nhăn nheo hỏi Dương Tuấn.

- Không có gì, lão bản, ta muốn mua thanh đoản kiếm này...

- Không bán...Lão giả xua tay nói, sau đó lại ngồi xuống đánh cờ một mình.

- Lão bản, mở cửa tiệm lại không bán đồ vật, vậy ngươi đây là làm gì?

- Ta đánh cờ, mắt ngươi mù sao?

- Ta,......

Dương Tuấn á khẩu, vị lão giả này nói một câu đã chặn họng hắn, nói thế nào bây giờ, Dương Tuấn đành lắc đầu rời đi.

- Khoan đã, ta sẽ đưa nó cho ngươi, với một điều kiện....

- Ta nghe....

Dương Tuấn thân ảnh biến mất, ngay lập tức đã ngồi đối diện lão giả.

Keng....

???: Di Tu....

Tu vi: Đại Tiên hậu kì.

...................................

Ầm....

Sau khi kiểm tra thông tin của Di Tu, trong lòng Dương Tuấn chấn động mãnh liệt, Đại Tiên hậu kì, đây không phải người có thể xuất hiện ở đây.

- A hèm, chỉ là ta muốn ngươi đập vỡ khối đá này, ta sẽ đưa thanh đoản kiếm kia cho ngươi.

Di Tu ho nhẹ vài tiếng, từ nhẫn trữ vật lấy ra một khối đá to bằng đầu người, đặt dưới đất.

Keng.....

Tiên Thạch: Thạch Phong Bích.

Tu vi: Minh Tiên viên mãn.

Mô tả: Tiên Thạch sống trong tiên mạch, tu luyện thành tiên, ẩn chứa đồ vật nghịch thiên bên trong.

.............................

- Cái....

Dương Tuấn câm lặng, một hòn đá tu vi cũng Minh Tiên viên mãn, vị diện này thật mẹ nó vi diệu.

- Thế nào, nếu không làm được, thì mau đi đi...

- Ta làm...

Dương Tuấn nhặt một hòn đá, sử dụng pháp quyết Viêm Diêm Hoả Diễm, hòn đá bốc cháy, sử dụng công năng Nhất Kích Tất Sát, Dương Tuấn ném viên đá trúng ngay Tiên Thạch.

- Ta nói ngươi cái tên ngố....

Di Tu chưa nói hết câu thì mặt biến sắc, Tiên Thạch bên ngoài hoá thành cát bụi, rũ xuống như thác, bên trong là một quyển sách hơi ố vàng, bên ngoài có dòng chữ lấp lánh, Di Tu nhanh chóng nhặt lấy bỏ vào trong nhẫn trữ vật, tay khác ném đoản kiếm cho Dương Tuấn, trong lòng vừa vui mừng vừa lạnh run. Tiên Thạch này lão cất công tìm được rồi bảo quản suốt 1 vạn năm qua, từ khi lão mới đạt đến Ngụy Tiên, tìm vô số cách để mở ra mà không chịu đi đến Tiên Giới, hôm nay gặp phải một tên tu sĩ trẻ tuổi đơn giản một kích liền phá không còn gì, vừa vui mừng vừa sợ hãi, nếu bị cướp đi đồ vật mới có thì thà hắn tự vẫn còn tốt hơn.

Dương Tuấn mặc dù có Nhất Kích Tất Sát nhưng không dám giết Di Tu, công năng này tuy mạnh nhưng cũng có điểm yếu, đó là độ chính xác, trừ khi đánh trúng đối phương, dù là một chút sát thương cũng sẽ bị kích sát, nếu không chạm nổi góc áo thì công năng này vô dụng.

..............................

Trở về quán trọ, Mộc Khuê đã ngủ say trên giường, trên bàn còn bày biện hàng tá món ăn, chắc nàng giận dỗi nên ăn cho đỡ tức, cuối cùng thoả mãn ngủ say, mà quên lau đi vết dầu mỡ trên miệng, vô cùng buồn cười, Dương Tuấn dùng khăn lau đi vết dầu, sau đó đắp chăn cho Mộc Khuê, sau đó ngồi bên cạnh cửa sổ, suy tư, chăm sóc cho Mộc Khuê khiến Dương Tuấn nhớ lại Quỳnh Hân, đứa em gái thân yêu của Dương Tuấn, nước mắt không kìm được rơi xuống.

- Ta dù có là Ma, hận này quyết phải trả.....

Dương Tuấn cắn chặt răng, bàn tay siết chặt ngực, đôi mắt hiện lên từng đường vân đỏ tươi, hận này phải trả bằng máu.....

Chương 14: Vạn Long Sơn

Hôm nay, Dương Tuấn tìm một khu rừng để độ kiếp đột phá, mặc dù thời hạn độ kiếp là một ngày nhưng Dương Tuấn có thể làm cho nó tới nhanh hoặc chậm tùy ý, chỉ cần tiêu hao một chút dâm điểm mà thôi.

Ầm.... Ầm....

Bầu trời trong xanh vần vũ mây đen, giống như một hố đen mở ra giữa bầu trời, bên trong chớp giật từng tia sét màu xanh lam, Lập Thế Kiếp Vân.

- Kiếp Vân sao? Yếu quá....

Dương Tuấn xuất ra Sư Hoàng Chiến Kích, vận dụng Viêm Diêm Hoả Diễm, Sư Hoàng Chiến Kích bừng cháy, Dương Tuấn dùng hết sức lực ném Chiến Kích, mũi kích xuyên qua hư không, xuyên qua kiếp vân còn chưa đánh xuống...

Uỳnh.....

Kiếp vân sợ hãi tan rã, Dương Tuấn thu lại chiến kích, tu vi đột phá Khai Thể cảnh cũng cần pháp lực và ngoại lực rất nhiều để đột phá, Dương Tuấn cần tìm một hiểm địa để đi lịch luyện.

- Đúng rồi, thanh đoản kiếm tàn mảnh kia dùng thế nào đây?

Dương Tuấn bỗng nhớ ra, hỏi hệ thống.

Keng, hệ thống chưa thể trả lời....

- Ềy, mua một ít đồ ăn về mới được....

Dương Tuấn thở dài, xoay người rời đi, hướng phía cho trong Linh Giao đại thành, mua thức ăn mang về cho Mộc Khuê, từ lúc nào, hắn đã bắt đầu quan tâm rất nhiều đến Mộc Khuê...

....................................

Ngày thứ ba, Dương Tuấn đến Hoàng Tổ lấy Linh Pháp thạch, bên Triệu Ngọc đưa ra 104 triệu Linh Pháp thạch, Dương Tuấn lấy 7500 vạn, còn lại đều để lại cho Triệu Ngọc, sau đó không nói một lời xoay người rời đi.

- Chờ, chờ đã....

Triệu Ngọc ấp úng lên tiếng, Dương Tuấn cũng ngừng lại bước chân, xoay người.

- Có chuyện gì?

- Ân, ưm, sắp tới Hoàng Tổ sẽ mở quan hiểm địa Chung Long Cấm Địa, chẳng hay Hàn đan sư có hứng thú?

- Hiểm địa? Nơi đó có dị thảo chứ?

- A, vâng, nơi đó kì hoa dị thảo, Ma Thú cường đại rất nhiều, chỉ có Phách Anh cảnh trở xuống tu sĩ liền có thể tiến vào, đây là Hoàng Tổ Bài, người sở hữu nó mới có tư cách tiến vào.

Triệu Ngọc lấy ra một tấm thẻ bài màu hoàng kim, bên trên khắc hai chữ Hoàng Tổ, đưa cho Dương Tuấn, Dương Tuấn cũng không ngại cầm lấy.

- Ta có thể đưa người theo chứ?

- A, vâng, ngài có thể mang theo một vị đồng hành.

- Khi nào bắt đầu?

- Hai ngày nữa sẽ khai quan....

........................................

Hai ngày sau, Dương Tuấn không giả dạng Hàn Thiên mà đến Chung Long Cấm Địa, tất nhiên Mộc Khuê cũng đi theo nhưng không biết từ khi nào nàng mang theo một cây dù hoa trên tay, dáng vẻ nâng niu như vô cùng quan trọng.

Chung Long Cấm Địa là một vùng không gian cách biệt, được bao phủ bởi một kết giới riêng, chỉ có Hoàng Tổ mới biết cách mở ra, nơi đây có áp chế đặc biệt, chỉ tu sĩ tu vi dưới Hư Linh mới có thể tiến vào, nếu không sẽ bị Yêu Hoả thiêu chết.

Còn một canh giờ nữa sẽ khai quan, nhưng bên ngoài Chung Long Cấm Địa đã đầy rẫy tu sĩ, hầu như đều là tu sĩ trẻ tuổi, tu vi cao nhất cũng chỉ có Kết Anh tầng 1, hầu hết đều là Phá Linh cảnh tầng 9 trở xuống, ngoài ra còn có mấy vị tu sĩ trung niên tu vi Kết Anh cảnh viên mãn, có lẽ là hộ vệ của vị công tử tiểu thư nào đó.

Rống....

Đúng một canh giờ sau, bầu trời bỗng nhiên nổi bão lớn, từ đâu bay ra vô số hư ảnh kim long, bay lượn trên không trung sau đó đều đồng loạt chui vào trong kết giới, một cánh cửa đồng lớn từ từ trồi lên từ mặt đất, bên trên điêu khắc rất nhiều tượng rồng hoàng kim, cửa đồng khổng lồ nặng nề mở ra, bên trong là một thông đạo sáng chói.

- Khuê nhi, chúng ta đi....

Dương Tuấn từ trong cửa hàng hệ thống mua hai cái mặt nạ thép mỏng, đủ để che đi dung mạo, một đưa cho Mộc Khuê, một đeo lên mặt, sau đó kéo tay Mộc Khuê, tiến vào thông đạo sau khi được long điêu trên cổng vào kiểm chứng.
Vụt....

Dương Tuấn và Mộc Khuê khi tiến vào thông đạo thì lập tức bị truyền tống đi, cả hai biến mất trong thông đạo, ánh sáng chói loà khiến cả hai không nhìn thấy được gì cả, khi ánh sáng thôi đi, trước mặt họ là những đỉnh núi cao tận mây xanh, rừng rậm mênh mông, Ma Thú phi hành vô số, còn Dương Tuấn và Mộc Khuê đang đứng trên một ngọn núi, xung quanh không có một ai cả.

- Không có người? Truyền tống vị trí khác nhau sao?

Dương Tuấn nhìn xung quanh, quả thật không thấy bóng dáng của bất cứ tu sĩ nào, Tầm Huyết Nhãn cũng không tìm thấy gì cả.

(Tầm Huyết Nhãn, tiến cấp của Thị Huyết Nhãn, có thể tìm thấy máu tươi của người sống trong 100 trượng xung quanh)

- Phu quân, mắt người đỏ quá...

Mộc Khuê đưa mặt sát lại gần Dương Tuấn, đôi mắt của nàng nhìn chăm chăm vào mắt Dương Tuấn.

- Khuê Khuê, nàng đừng làm phiền ta, mắt ta không sao cả.

Dương Tuấn thu hồi Tầm Huyết Nhãn, tay véo má Mộc Khuê một cái, xem như răn đe.

- A, đau quá phu quân....

Mộc Khuê bị Dương Tuấn véo má thì miệng kêu đau, sau đó phụng phịu ngồi bệt xuống đất, lũ quay lại với Dương Tuấn, có vẻ rất giận dỗi.

- Haha, giận ta rồi sao? Hây....

Dương Tuấn bồng Mộc Khuê lên, sau đó cắn nhẹ vành tai của nàng một cái, Mộc Khuê mặt đỏ bừng vùng vẫy, khiến nàng càng thêm đáng yêu.

Uỳnh....

Bỗng nhiên phía xa xuất hiện một vụ nổ lớn, khói bụi nghi ngút trời xanh, có lẽ là có giao tranh hoặc Ma Thú tấn công mà ra, điều kì lạ là không hề có chút "máu" nào ở khu vực đó trong Tầm Huyết Nhãn của Dương Tuấn.

- Rốt cục có chuyện gì?

Dương Tuấn đặt Mộc Khuê xuống, sau đó cõng nàng lên lưng, đạp thân pháp hướng phía đằng kia mà đi, chỗ đó nhìn rất gần nhưng lại vô cùng xa, thân pháp đạp đến cực hạn, nhưng mãi vẫn không đến.

- Ảo trận sao? Tại sao xa như vậy?

Dương Tuấn ngừng thân pháp, nhìn chung quanh, nhưng không có chút khác lạ nào cả, kể cả hệ thống cũng không có thông báo.

- Phu quân, mộc thụ xung quanh nói chúng ta không nên đến nơi đó và hãy cẩn thận khi ở đây.Bỗng nhiên Mộc Khuê nói với Dương Tuấn, tiếng lá cây xào xạc do gió từ lúc nào đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Xoạt.... Xoạt....

Bỗng nhiên từ trong tán cây và bụi rậm lao ra vô số bóng người màu đen, làn da thâm đen, mắt vô hồn, điều đáng sợ là trong người bọn chúng không hề có chút máu nào.

Keng....

Dị Ma Thú: Vô Huyết Nhân.

Tu vi: Phá Linh cảnh tầng 5/6 → Viên Mãn.

Kỹ năng: Bạo Huyết, dùng máu từ vết thương kẻ địch làm vật dẫn, khiến tất cả máu trong người kẻ địch bạo nổ, dẫn đến bạo thể tử vong.

Số lượng: 14.

.............................

- Thì ra là vậy, chẳng trách Tầm Huyết Nhãn vô dụng.

Dương Tuấn xuất ra Chiến Kích, pháp quyết gia trì hừng hực hoả diễm, mở ra công năng Nhất Kích Tất Sát, sau đó xoay kích, quạt ra một luồng hoả diễm cực lớn, quét qua toàn bộ Vô Huyết Nhân.

Nhất Kích Tất Sát có điểm yếu thì sẽ có điểm mạnh, tuy độ chính xác phải cần là tuyệt đối, nhưng không có nhắc đến giới hạn những kẻ bị kích sát.

Phốc.... Phốc....

Hoả diễm cường đại quét ngang, toàn bộ Vô Huyết Nhân đều bị hoả diễm thiêu đốt, trở thành một đống tro tàn bị gió mạnh thổi bay.

Keng, nhận được 80 vạn Pháp Lực và sát điểm...

Keng, nhận được công năng Tụ Hồn, giết càng nhiều, thu thập linh hồn càng nhiều, sẽ tạo ra uy lực vô song.

Keng, hệ thống đặc biệt bán ra Không Gian Thần Lực, có thể sáng tạo mọi thứ từ hư không, có giới hạn. (Giá: 100 vạn sát điểm. Còn: 182 vạn).

Keng, hệ thống sẽ tạo ra một không gian giống với mong muốn của kí chủ.

Liên tục âm thanh hệ thống vang lên, Dương Tuấn biết rõ hệ thống đang chào hàng để rút ruột Dương Tuấn, nhưng tạo ra một không gian mong muốn thì khi gặp nguy hiểm thì có thể đưa nữ nhân của mình vào trong, nên Dương Tuấn lập tức mua nó.

Keng, hệ thống xây dựng không gian đầu ngang bằng phòng ngủ của kí chủ (giống hệt) ở kiếp trước, có thể mở rộng nhưng sẽ tiêu hao dâm điểm.

- Không tệ, nếu trong hiểm địa hoặc đang cần nơi giải quyết có thể tiến vào... Khục, nghiêm túc một chút....

Dương Tuấn ho nhẹ, sau đó nhìn chung quanh, tìm kiếm một vị trí đặc biệt nào đó.

........................

- Mộc Khuê, chúng ta đi....

- Ân....

Dương Tuấn bế Mộc Khuê, đạp thân pháp rời khỏi nơi này, tiến đến một ngọn núi kì lạ, nơi mà mỗi hang động đều có điêu khắc long điêu, Vạn Long Sơn.

..............................

Vạn Long Sơn, là nơi chủng tộc Long Nhân sinh sống, cơ thể là nhân loại, nhưng lại có sừng rồng hoặc vảy và đuôi của rồng, họ khác với Long Tộc bên ngoài Chung Long Cấm Địa, Long Tộc bên ngoài có cơ thể hoàn toàn là nhân loại, nhưng có thể tự do hoá rồng, trở thành một con rồng khổng lồ cường đại, còn Long Nhân tộc chỉ có thể biến một phần cơ thể trở nên giống rồng mà thôi, nhưng điểm chung của họ vẫn là Dâm Huyết.

Bên trong Vạn Long Sơn, tất cả đều là nữ tộc và cứ mỗi 10 năm, khi kết giới mở ra, tu sĩ nhân tộc tiến vào, họ sẽ đến thương lượng để được nhận tinh hoa để tiếp tục nòi giống, nếu thương lượng không được thì họ bắt cóc về luôn, sau đó vỗ béo để hằng ngày lấy "sữa đặc".

Bởi như vậy, tu sĩ nhân tộc thường đem theo hộ vệ có tu vi cao để phòng bị bắt đi, riêng Dương Tuấn không biết nên tự chui đầu vào hang cọp, à nhầm, hang rồng.

Chương 15: Bị nhắm vào

Vạn Long Sơn......

Dương Tuấn cùng Mộc Khuê đi đến chân núi, phía xa đã thấy có một ngôi đền khá lớn dưới chân núi, bên trên mái đền có điêu khắc tượng rồng hùng mãnh, vô cùng mỹ lệ, nhưng cửa đền đóng chặt, không có mở ra, không thể nhìn thấy bên trong có gì cả.

Lộc...cộc...

Một tiếng động nhỏ do đá lăn xuống từ vách đá lọt vào tai Dương Tuấn, Tầm Huyết Nhãn lập tức mở ra, bên trên vách đá có một người sống, điều đặc biệt là kẻ đó có hai vật nhọn trên đầu chứa máu, thứ mà nhân tộc không thể có.

Vụt....

Dương Tuấn biến mất, xuất hiện sau lưng kẻ theo dõi kia, bất ngờ thay kẻ đó là một nữ nhân xinh đẹp, mái tóc bạch kim, trên đầu lại có đôi sừng rồng kì lạ, cô gái cũng giật mình khi thấy có người đứng ở phía sau mình, nhưng rất nhanh khuôn mặt tái nhợt sợ hãi của cô biến thành đỏ ửng như hứng tình, đầu cũng bốc ra khói trắng...

- Tại sao cô theo dõi bọn ta?

Dương Tuấn nghiêm mặt lại nhìn cô gái hỏi.

- Ưm, ừm, thì là do ta lần đầu thấy nam nhân mà thôi, xin lỗi nhưng ta không có ý gì đâu....

Cô gái quỳ xuống đất, đầu cúi thấp xuống đất, tỏ vẻ rất thành kính.

- Mộc Khuê, đến đây đi....

Dương Tuấn gọi Mộc Khuê, nàng cũng xuất hiện trên chỗ đó, không biết từ khi nào từ người nàng bừng bừng sát khí, đến nỗi Dương Tuấn cũng lạnh cả sống lưng.

- Khục, Khuê Khuê, bình tĩnh nào....

Dương Tuấn ho nhẹ một tiếng, Mộc Khuê thu lại sát khí, cô gái kia thì từ lúc nào đã sợ hãi núp sau một tảng đá, khuôn mặt tái xanh nhìn Mộc Khuê đầy sợ hãi.

Keng.....

Long Nhân: Long Phương Thúy.

Tu vi: Khai Thể tầng 3.

.........................

- Long Nhân?

Dương Tuấn tra thông tin của cô gái, phát hiện cô ta là Long Nhân tộc, chẳng trách cô ta lại có sừng của rồng.

Keng, phát động liên hoàn nhiệm vụ....

..........[Mưu Kế Ma Tộc]........

• Nhiệm vụ 1: Ngăn cản gián điệp Ma Tộc mở ra Ma Long Cổ Quan, giải phong ấn của Ma Long Eldoradol.

Ban thưởng: 1000 vạn Pháp Lực.

• Nhiệm vụ 2: Đi tìm thân phận ẩn của 5 Ma Tướng thuộc Ma Tộc, trừ đi hậu hoạ.

Ban thưởng: 1500 vạn Pháp Lực.

• Nhiệm vụ 3: Đánh bại thủ lĩnh Ma Tộc, ngăn cản Ma Tộc huyết trừ tu tiên giới.

Ban thưởng: 500 vạn sát điểm và dâm điểm.

→ Đại ban thưởng: Rương Quà Siêu Cấp x1.

Thất bại: Tự hủy....

........................................

Một bảng điện tử xanh lam xuất hiện trước mặt Dương Tuấn kèm theo giọng nói của hệ thống, khiến Dương Tuấn đứng người, không phải a, ta muốn sống yên bình một chút không được sao, cho ta nhiệm vụ không thấy lối về thế này,

Keng, chỉ cần tìm được thủ lĩnh Ma Tộc, có thể có cách để trở về vị diện Thái Dương hệ.

Một thông báo vang lên trong đầu Dương Tuấn, thắp lên ngọn lửa hi vọng sắp vụt tắt bên trong Dương Tuấn, trở về Địa Cầu, phục thù cho Ngọc Lan, Quỳnh Hân và cả cha mẹ của Dương Tuấn.Rắc....

Nắm tay bóp chặt vào nhau vang lên răng rắc, sát khí bừng bừng còn dữ dội hơn Mộc Khuê lúc nãy khiến Phương Thúy mặt biến sắc, ngất xỉu.

- Phu quân, nàng ta ngất rồi...

Mộc Khuê lay động bờ vai của Dương Tuấn, đánh thức hắn khỏi sự chìm đắm trong hận thù, nhìn lại khuôn mặt lo lắng của Mộc Khuê, Dương Tuấn không khỏi mỉm cười, véo mũi nàng một cái.

Bên này, Phương Thúy đã gần như hồn lìa khỏi xác, trong khi Mộc Khuê và Dương Tuấn còn vui đùa, cứu mạng a....

.....................................

Chu Linh đại lục, Đại Thổ Minh Ngọc, Hoàng thành Trương gia....

Hôm nay, hoàng thành run sợ khi long mạch bị phát hiện đã khô cạn, long khí tiêu tán sẽ kéo đến thiên tai đại hoạ, khiến toàn bộ thường dân sợ hãi bỏ đi chỗ sống, khi long mạch khô cạn, toàn hoàng thành cảm giác cả mặt đất chấn động mãnh liệt, như có thứ gì đó cực lớn đi qua, Đại Thổ Minh Ngọc hoàn toàn trở thành Hoang Thổ vì Quỳnh Hân và mục tiêu kế tiếp của nàng là Đại Thổ Dịch Băng, khá gần Đại Thổ Thạch Bàn và Mễ Tư.

Nàng muốn ăn, ăn để giải toả sự cô đơn, đáng sợ khi chỉ có một mình, bất chấp hậu quả của nó, Mị Hồng Yêu Quỳnh Hân, Hư Linh tầng 2.

.....................................

Trước Ngụy Tiên gồm có các cảnh giới như Lập Thiên, Luyện Tiên, Đạp Thế, Vô Hoa, Nguyên Chân, Lôi Tiên Kiếp, cũng có 10 tiểu cảnh giới, Lôi Tiên Kiếp là lúc tu sĩ độ Tiên Lôi Kiếp bước vào Tiên Giới.

Con đường tu tiên không hề đơn giản....

....................................

Dương Tuấn theo hệ thống chỉ đường cõng Phương Thúy tiến vào Vạn Long Sơn, Dương Tuấn vô cùng ngạc nhiên khi bên trong Vạn Long Sơn lại là một vùng đất rộng lớn, có cả bầu trời trong xanh cao vút, từng nữ Long Nhân Tộc có cánh rồng bay lượn trên bầu trời. Đúng lúc này có hai người đáp xuống, ngăn lại Dương Tuấn và Mộc Khuê.

- Đứng lại, Vạn Long Sơn không phải muốn vào là vào...

- À, chỉ là cô gái này ngất xỉu, nên ta đưa nàng về thôi...

Dương Tuấn bình tĩnh trả lời, cùng lúc đặt Phương Thúy xuống dựa lưng vào một tảng đá cạnh bên.

- Phương Thúy? Các ngươi đã làm gì?

Trong đó một cô gái cầm kiếm chỉ vào Dương Tuấn, chỉ cần nhúc nhích một chút thì nàng ta sẽ ra tay, một kiếm xuyên hầu.
- Bọn ta không có làm gì a.....

Dương Tuấn nắm chặt tay Mộc Khuê, nàng đang toả ra sát khí nồng đậm, khiến hai nữ nhân kia run rẩy lùi về sau mấy bước.

- Hừ, theo bọn ta về gặp Vân Anh chấp sự....

Hai nữ nhân cầm kiếm kề vào cổ Dương Tuấn và Mộc Khuê, sau đó dẫn đường cho họ đi vào trong, bên trong là một thị trấn lớn, khắp nơi đều có từng ngôi nhà gỗ tuy có chút đơn sơ nhưng không kém mấy bên ngoài, điều đặc biệt là nơi đây chỉ toàn nữ nhân, lão thái và tiểu nữ hài mà thôi.

- Nơi này tại sao không có nam nhân?

Dương Tuấn lẩm bẩm, sau đó bị đưa vào một tửu lâu khá lớn và duy nhất trên phố, có 5 tầng lầu, Dương Tuấn và Mộc Khuê bị đưa lên tầng cao nhất, trong một căn phòng, có một chiếc bàn và hai hàng ghế, ngồi ở bàn là một cô gái tuyệt sắc, nhưng lại mang vẻ lạnh lùng băng lãnh, làn da trắng tinh như tuyết, đôi môi đỏ mọng bên trên làn da đó càng thêm đẹp đẽ, ánh mắt và tay chăm chú phê duyệt văn thư.

- Vân Anh chấp sự, có hai kẻ xâm nhập Vạn Long Sơn và đánh bất tỉnh Phương Thúy, nên xử lý thế nào?

Một cô gái đang đặt kiếm trên cổ Dương Tuấn nói.

- Nếu là nam nhân cứ ném vào Kho Chứa, nữ nhân thả đi...

Cô gái tên Long Vân Anh này nhìn cũng không nhìn một cái, nói ra.

- Từ từ, bọn ta không làm gì sai a?

Dương Tuấn thân ảnh bất ngờ biến mất, ngồi vắt vẻo trên một cái ghế gần đó, từ hư không lấy ra một chén trà nóng, uống một ngụm, tỏ vẻ thư thái, vô cùng thoải mái.

- Ngươi.......

Cô gái đang giữ Dương Tuấn giật mình, hét lên, mũi kiếm chỉ vào giữa trán Dương Tuấn, Long Vân Anh cũng dừng lại công việc, chống cằm nhìn Dương Tuấn, nói.

- Nói đi, ngươi muốn gì?

- (Uống), chẹp, ta muốn tìm nội gián Ma Tộc bên trong Long Nhân tộc các ngươi....

Dương Tuấn vô tư nhấp thêm một ngụm trà, nói.

- Không thể nào....

- Cái gì? Không thể....

Cả hai cô gái cùng Vân Anh hét lên, riêng Vân Anh trong lòng thì rung động mãnh liệt, sát ý đối với Dương Tuấn hé lộ.

- Long Bích, Long Vũ, hai người sắp xếp nơi ở cho bọn họ, ta đi tìm các đại chủ.

Vân Anh xoay người xua tay nói với Long Bích và Long Vũ, sau đó biến mất trong căn phòng.

- Mau đi.......

......................................

Trong một chỗ sâu và tối tăm của Vạn Long Sơn....

Vân Anh xuất hiện cạnh một hồ nước nhỏ, nàng ta cởi bỏ y phục, lớp áo lụa tụt khỏi làn da trắng tinh, hai quả đào tiên to lớn đung đưa, Vân Anh bước chân xuống hồ nước, lặn sâu vào đó, từ lúc nào một tấm gương nổi lên, lơ lửng trước mặt Vân Anh.

- Lucifer đại nhân, có kẻ phát hiện nội gián trong Long Nhân tộc rồi ạ...

Vân Anh cung kính nói chuyện với bóng người trong tấm gương đó, bên trong vọng ra giọng nói băng lãnh cực kì của một nữ nhân.

- Không chần chừ, giết đi....

Bóng người trong tấm gương vụt biến mất, tấm gương cũng chìm xuống đáy hồ, Vân Anh cũng bơi lên khỏi mặt nước, nước đẫm trên người làm làn da thêm bóng loáng, Vân Anh mặc lại y phục, rời khỏi nơi này.

Dương Tuấn sinh mệnh đã bị nhắm vào......

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau