BÁ ĐẠO DÂM HIỆP HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bá đạo dâm hiệp hệ thống - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bi kịch và xuyên không

Địa Cầu, năm X200.

Trần Tuấn Huy là một học sinh bình thường, sống cùng em gái trong một cô nhi viện, tuy đời sống bình thường nhưng rất hạnh phúc khi có em gái lúc nào cũng vui vẻ và người bạn gái lúc nào cũng ở bên cạnh hắn, Ngọc Lan.

Nhưng biến cố kéo tới, phá vỡ cuộc sống của Tuấn Huy.

Một nhóm người bí mật bắt Tuấn Huy và em gái hắn Quỳnh Hân, một tổ chức tên Tsuko (vết sẹo), cho hai người họ xem một đoạn hình ảnh về một đôi nam nữ trung niên bị tra tấn đến chết, ba mẹ của Tuấn Huy và Quỳnh Hân.

Bọn chúng muốn ADN đặc biệt trong người hai người họ, trừ khi bị kích động mạnh, nó mới phát động, nên bọn chúng còn bắt cả Ngọc Lan và gia đình cô ấy đến tra tấn.

Quỳnh Hân không chịu nổi đã bị kích động, khiến căn bệnh Latixoa (một căn bệnh liên quan đến não) bùng phát, khiến não bị phá hủy mà chết đi.

- Dừng lại, tao bảo chúng mày dừng lại...

Tuấn Huy gào thét trong tuyệt vọng, con mắt màu đen từ từ đổi màu, máu như nước mắt chảy ra, sợi dây xích đang trói bị phá nát, móng tay dài ra, sắc bén như vuốt hổ, răng nanh cũng dài ra, sau lưng mọc ra hai cánh dơi đen kịt, huyết mạch của Tuấn Huy không phải bình thường, mà là Hấp Huyết Ma Nhân.

- Nhanh lên, nó thức tỉnh r.... Hực..

Một tên đàn ông cao to đang cầm dây thừng đánh lên người cha Ngọc Lan gào lên, nhưng đó lại là câu nói cuối cùng của hắn, một bộ móng vuốt xuyên thủng yết hầu hắn, xé cơ thể và đầu hắn ra làm hai, máu bắn tung tóe.

Pằng.... Cộc... Cộc...

Từng tiếng súng máy vang lên, mưa đạn bay tới tấp đến Tuấn Huy, nhưng một bức tường bằng máu dựng lên chặn lại hết thảy.

- Bọn mày, phải chết, chết hết....

Tuấn Huy dùng con mắt kì lạ nhìn chung quanh, sau bức tường máu là bóng người màu đỏ mờ ảo, đây là Thị Huyết Nhãn của Hấp Huyết Ma Nhân, chỉ cần nhìn máu lưu thông có thể xác định được vị trí của kẻ sống.

Kréc....

Cơ thể thu nhỏ, Tuấn Huy biến thành một cơn dơi ẩn trong bóng tối, lao đi với tốc độ kinh khủng, trong chốc lát đã vòng lại sau lưng bọn chúng.

Phốc.... Phốc....

Từng cái đầu, bộ phận cơ thể văng lên cao, máu tươi nhuộm đỏ sàn nhà, một cảnh tượng không khác gì địa ngục.

Tuấn Huy bước đến ôm lấy hai thân thể của Quỳnh Hân và Ngọc Lan, Ngọc Lan bị dây thừng đánh đến bong da tróc thịt, chỉ còn thoi thóp vài hơi, trong khi Quỳnh Hân cơ thể đã không còn hơi ấm.

- E....m...yê...u...an..h...nhiề..u..l..ắ..m...

Ngọc Lan cố gắng từng hơi thở để nói, bàn tay xinh đẹp cố gắng vuốt lên má Tuấn Huy một cái, sau đó buông xuống, mắt nhắm nghiền, sinh cơ đoạn tuyệt.

- Không.....

Tuấn Huy gào khóc, nước mắt thay bằng máu chảy xuống, bàn tay thấm đẫm máu tươi run run vuốt ve mái tóc Ngọc Lan và Quỳnh Hân, hai người con gái hắn yêu thương nhất, đều mất đi trước mặt hắn.

Bốp... Bốp...

Bỗng nhiên có tiếng vỗ tay vang dội từ phía trước, một cô gái trẻ với mái tóc vàng dài đến chân, mặc một bộ đồ bó khiến hai nụ hoa vươn nhọn ra ngoài, bước đến trước mặt Tuấn Huy.

- Chúc mừng, nhà ngươi đã thức tỉnh, vui chứ?

Cô gái mở môi anh đào nói chuyện, giọng điệu mang theo sự trêu tức nồng đậm.

- Chết....

Tuấn Huy mắt đỏ ngầu vươn móng vuốt đâm tới cô gái, nhưng bàn tay cô ta nhanh chóng bắt lấy cổ tay của Tuấn Huy, khiến hắn không thể di chuyển cánh tay được.

- Dù có sức mạnh thế nào, hay cơ thể không bao giờ bị phá hủy, thì sâu kiến, vẫn chỉ là sâu kiến.
Cô gái đưa miệng gần tai Tuấn Huy thì thầm, bàn tay nhanh như chớp xuyên thủng l-ng ngực Tuấn Huy, cánh tay còn lại xuyên qua đầu hắn, cả hai lôi ra hai trái tim màu đen đang đập.

Bụp...

Hai trái tim nổ tung, cơ thể Hấp Huyết Ma Nhân cũng nổ ra, máu tươi vung vẩy lên người cô gái, ngón tay khẽ đưa lên miệng, cái lưỡi mềm liếm nhẹ ngón tay, máu làm vẻ đẹp của cô ta thêm tuyệt hảo.

...........................................

- Gừ, a....

Từ một vách núi vang ra tiếng gầm rống giận dữ, trong một hang động nhỏ có một người thiếu niên tầm 14, 15 tuổi, mái tóc đen nhánh che đi khuôn mặt anh tuấn, quần áo rách tươm, đầy vết thương trên người, nằm trên một đống cỏ khô.

- Ngươi tỉnh rồi sao? Bình tĩnh lại đi....

Một cô gái với mái tóc đen nhánh, đôi mắt một xanh một đỏ, làn da trắng mịn, khuôn mặt trái xoan, đôi môi đỏ mọng, mày kiếm, bộ ngực tròn trịa đung đưa, đôi chân thon dài bước đi dịu nhẹ và lúc nào cũng có từng cánh bướm bay xung quanh, bước đến bên cạnh thiếu niên, lo lắng nắm tay hắn.

Thiếu niên này tên là Dương Tuấn, một tên sai vặt vì làm lỗi mà bị ném xuống đây, một thường dân không có pháp lực dĩ nhiên là thịt nát xương tan, nhưng rất may chỉ bị va đập mà chết, linh hồn Tuấn Huy xuyên qua, nhập vào cơ thể này và được cô gái tên Lan Hồ Điệp này cứu sống.

Đôi mắt màu đen của Tuấn Huy đổi thành một đen một tím, răng nanh cũng bắt đầu dài ra, móng vuốt lần nữa xuất hiện, Hấp Huyết Ma Nhân mỗi khi thức tỉnh hoặc đói khát mà không thoả mãn sẽ sinh ra ham muốn hoang lạc, khiến lí trí mất kiểm soát, nên họ luôn có những người vợ Hấp Huyết Ma Nhân để thoã mãn.

Xoẹt...

Móng vuốt sắc bén xoạt qua quần áo Hồ Điệp, bộ quần áo bằng vải dễ dàng bị xé rách, bộ ngực tròn xinh xắn với hai nụ hoa hồng hào lộ ra, bên dưới là một u động sạch trơn đang ri rỉ mật dịch.

- A, ngươi làm gì vậy?

Hồ Điệp sợ hãi hét lên, nhưng đã bị miệng Dương Tuấn (gọi nó vậy luôn cho tiện) chặn lại, đôi mắt hai màu sợ hãi của Hồ Điệp nhìn vào đôi mắt của Dương Tuấn, không hiểu vì sao nàng cảm thấy được bên trong là sự cô đơn, thù hận,... khiến trong lòng nàng dâng lên một sự thương cảm khó hiểu, cuối cùng không còn phản kháng mà buông xuôi.

Mặc dù cả hai là thường dân, nhưng Dương Tuấn vẫn còn Hấp Huyết Ma Nhân huyết mạch, nên sức mạnh và tốc độ hơn hẳn người khác.

- Um, um...

Lưỡi Dương Tuấn như một con rắn lục lọi trong miệng Hồ Điệp, cuối cùng chán nản mà quấn lấy lưỡi Hồ Điệp, nước bọt cả hai hoà quyện, chảy ra khoé miệng cả hai, tay Dương Tuấn không chịu ngồi im mà di chuyển lên hai quả đào tiên phía trên, nhào nặn đủ kiểu, chốc lát còn đưa tay véo nụ hoa trên quả đào, khiến nụ hoa căng cứng lên...

Phía dưới cự vật đã thoát khỏi vòng vây, hùng dũng cọ lên bên ngoài u động, khiến nó e thẹn bóp lại, mật dịch nhè nhẹ tiết ra, bàn tay mềm mại của Hồ Điệp vô thức cầm lấy cự vật mà xoa nhè nhẹ, bàn tay Dương Tuấn không chịu yếu thế mà nhào nặn mạnh hơn, khiến Hồ Điệp đạt đến cực khoái, tay bóp chặt cự vật, u động phun ra một cột mật dịch, ướt đẫm một vùng cỏ khô bên dưới.Dục hoả công tâm, Dương Tuấn không chịu nổi nữa đè Hồ Điệp nằm xuống, cự vật hùng dũng xông vào u động, khai phá nơi chưa ai đặt chân vào.

- Ư, nó to quá, đau...

Hồ Điệp tay nắm lấy đống cỏ, răng cắn chặt, miệng rên rỉ từng chữ.

Phốc...

Dương Tuấn hông dùng sức, đầu cự vật nong rộng mật đạo, cửa khẩu cuối cùng bị xuyên phá, đầu cự vật chạm đến điểm cuối mật đạo, mật dịch cùng một chút huyết chảy ra bên ngoài, tí tách nhỏ xuống đống cỏ khô.

- I, đau quá, đừng cử động, đau lắm...

Hai dòng nước mắt rơi xuống, Hồ Điệp đưa tay đẩy cơ thể Dương Tuấn, muốn hắn đừng cử động ngay, nhưng đó lại là một sai lầm.

Cơ thể bị đẩy ra khiến cự vật cũng di chuyển, thân cự vật mài lên mật đạo, mật đạo run rẩy bóp chặt cự vật, khiến cự vật thêm sung sức mà trướng to, Dương Tuấn cũng lấy đà đẩy mạnh lần nữa.

- Ư, đừng mà, đau lắm... Hư...

Hồ Điệp hiện tại không thể ngăn cản Dương Tuấn, chỉ biết hứng đỡ từng cú đẩy như trời giáng vào của hoa động, mật đạo cứ bóp chặt cự vật, mật dịch ấm áp cứ xuất ra không ngừng, khiến Dương Tuấn càng thêm hăng say.

Phập... Bạch...

Da thịt va chạm, thịt cứng va thịt mềm, mật dịch tung tóe, Hồ Điệp bây giờ khuôn mặt đỏ ửng, tay che miệng vì không muốn nghe thấy tiếng rên của mình, nhưng bị Dương Tuấn mở ra, chèn miệng hắn vào đó.

Phụt....

Cuối cùng suốt gần một giờ, cự vật mới mở miệng, hoa động cũng mở cửa đón khách, tinh hoa như thác tuôn vào, bơm đầy tròn hoa động.

- Um, ư, úm, ứ....

Hồ Điệp miệng bị khoá chặt, chỉ biết rên rỉ những từ ngữ vô nghĩa, cuối cùng vô thức vòng tay ôm lấy lưng Dương Tuấn, thiếp đi.

Đôi mắt của Dương Tuấn trở lại bình thường, không còn những cảm xúc lẫn lộn trong đó, nhưng đôi mắt một đen một tím vẫn không thay đổi, cơ thể trở lại người bình thường.

Keng, Dâm Hiệp Hệ Thống đã khởi động...

Hoàn thành nhiệm vụ khởi động hệ thống nhận được gói quà Tân Thủ đặc biệt.

Keng, bắt đầu khôi phục kí ức trong 1s nữa.

- A....

Từng câu nói kì lạ vang lên trong đầu Dương Tuấn, rồi bỗng nhiên đầu hắn đau đớn cực kì, giống như não bộ phình to như sắp nổ tung, khiến hắn ngất đi và nằm cạnh Hồ Điệp.

............................

Trong khi đó, ở một vùng biên giới xa xôi, một luồng sáng bay xuống, nhập vào một con cá dưới một hồ nước, sau đó từ từ con cá biến đổi, trở nên to hơn và phần đầu thì mọc ra nửa cơ thể người, khiến sinh vật sống trong hồ sợ hãi bỏ chạy, một mỹ nhân ngư với khuôn mặt giống như đúc Ngọc Lan, sau đó một luồng sáng mang theo hình ảnh hỗn loạn nhập vào mỹ nhân ngư, đôi mắt nàng mở ra, chiếu sáng cả hồ nước mênh mông.

Một vùng đất trù phú, trong một toà lâu đài nguy nga, một luồng sáng bay xuống, rơi vào một bông hoa hồng trong hoa viên, bông hoa chìm sâu vào lòng đất, biến đổi, rễ hoa đầy gai xâm chiếm cả lòng đất, nhụy hoa mọc ra nửa cơ thể một bé gái, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt lại giống như đúc Quỳnh Hân, giống như Ngọc Lan, cô bé cũng có lại kí ức, đôi mắt loé sáng, ánh mắt vô định nhìn phương xa.

- Tuấn Huy/ Anh hai.....

Một thế giới, một ngày, ba linh hồn xuyên không....

Chương 2: Nhiệm vụ

Thế giới này gọi là Huyền Tiên Giới, gồm 4 đại lục lớn là Hoàng Minh, Vũ Huỳnh, Sa Hải, Chu Linh đại lục, mỗi đại lục lại có 4 Đế Quốc chia nhau thống trị, mỗi Đế Quốc lại có 5 Vương Thành, mỗi Vương Thành lại có 12 Đại Thổ, mỗi Đại Thổ thống trị 4 Đại Gia Tộc.

Nơi Dương Tuấn xuyên qua là Chu Linh đại lục, một Đại Thổ nhỏ tên là Thạch Bàn, có bốn đại gia tộc là Quan, Vũ, Hoa, Sở.

Muốn tu tiên cần có một Thần Hồn, giúp cảm nhận pháp lực trong linh khí, chia làm nhất phẩm đến cửu phẩm.

Tu sĩ tu tiên được chia cảnh giới là: Thường Dân, Luyện Thể, Nhập Linh, Khai Thể, Phá Linh, Kết Anh, Phách Anh, Hư Linh, Hợp Nguyên, Độ Kiếp, Đại Thừa mỗi đại cảnh giới có 10 tiểu cảnh giới.... Ngụy Tiên, Nhân Tiên, Thiên Tiên, Đại Tiên, Minh Tiên, Đại La Minh Tiên, Kim Ất Đại Tiên, Ngũ Hành Hoàng Tiên, Càn Khôn Đại Tiên,...

Công pháp được chia làm Nhân, Linh, Huyền, Hoàng, Địa, Thiên, Thánh, Tiên, Thần giai có nhất đến cửu phẩm.

Trang bị ở đây gồm Pháp Khí, Đế Khí, Thánh Khí và Tiên Khí chia làm nhất đến cửu phẩm.

Ngoài Nhân Tộc còn có vô số tộc khác biết tu luyện, dã thú khi có linh trí cũng có thể tu luyện, hoá thành hình người.

- Ác Ma Thú, mọi vật khi khai sinh linh trí, bắt đầu tu luyện, vô cùng hung ác, thích ăn thịt tu sĩ để gia tăng tu vi.

- Linh Thú, khai sinh linh trí, từ khi sinh ra đã có cơ thể giống người, sống ẩn dật, chỉ thích tu luyện thành tiên.

- Tiên Thú, sinh ra đã có tu vi kinh khủng, thống trị một vùng trong im lặng, rất hiếm khi xuất hiện.

............................................

Đó là những kí ức mà Dương Tuấn nhớ lại, mở mắt ra, vẫn là trần hang đá như cũ, nhưng bàn tay hắn thì đang cầm vào thứ gì đó rất mềm mại.

- Um~ a~

Hồ Điệp trong giấc ngủ say thì tỉnh giấc bởi một bàn tay rắn chắc nhào nặn gò bồng đào của nàng, khiến khuôn mặt vừa trở về bình thường chốc lát ửng đỏ, nhưng nàng cũng không di chuyển, mà nằm im giả vờ ngủ say.

Keng, Dâm Hiệp Hệ Thống kính chào kí chủ...

Một giọng nói máy móc băng lãnh vang lên trong đầu Dương Tuấn, khiến hắn dừng lại hoạt động.

- Hả? Hệ thống Dâm Hiệp? Đùa ta sao?

Keng, hệ thống không biết đùa, thỉnh kí chủ tém lại nhân phẩm.

- Ặc, nếu đúng vậy thì giải thích cho ta xem hệ thống có gì nào.

Keng, trước hết là bảng thông tin.

............................

Dâm Hiệp: Dương Tuấn. Tuổi: 14.

Đẳng cấp: 1. EXP: [0/5000].

Tu vi: Thường Dân. Pháp Lực: [0/999].

Mị Lực: 23.

YY: 18cm - 3cm.

Danh tính: Không.

Danh hiệu: Dâm Hiệp tập sự.

Thân Thể: Không.

Huyết Mạch: Hấp Huyết Ma Nhân.

Kỹ Năng: 0.

Trang Bị: 0/6.

Dâm điểm: 0.

Sát điểm: 0.

................................

Keng, diệt sát kẻ địch nhận Pháp Lực và sát điểm, EXP và dâm điểm thông qua kí chủ giao hợp và hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được, đối với xử nữ sẽ được gấp đôi.

Keng, đẳng cấp tăng lên ngẫu nhiên khai mở công năng, chỉ số và gia tăng chỉ số.

Ngoài ra, khi độ Hảo Cảm của một đối tượng đối với kí chủ đạt một mốc nhất định, cũng sẽ có ban thưởng.

Keng, Dâm điểm và sát điểm có thể dùng để mua sắm ở cửa hàng hệ thống, ngoài ra còn có thể sử dụng trong một số công năng.

Ngoài ra khi song tu sẽ tự động hấp thu pháp lực rất nhiều.

Keng, phát hiện gói quà Tân Thủ đặc biệt, có hay không mở ra?

- Mở....

Keng, mở ra gói quà Tân Thủ đặc biệt, nhận được:

Nhận 1 vé Pháp Lực + 1 vạn.

Nhận 1 vé exp + 2 vạn.

Nhận được 1 lần rút Thần Hồn ngẫu nhiên (tối đa ngũ phẩm).

Nhận 1 Pháp Khí Hoả Long Thiên Đao tứ phẩm.

Nhận 1 Đao Pháp Long Khiếu Cửu Thiên tứ phẩm Nhân giai.

Nhận 1 Thân Pháp Thiên Quân Hoành Bộ tứ phẩm Nhân giai.

Nhận được 1000 Dâm điểm, X2 vì lí do ai cũng biết...........................

- Ồ, nhiều đồ như vậy?

Dương Tuấn gãi gãi đầu, cầm trong tay ba tấm giấy màu vàng trong tay, không để ý Hồ Điệp đang bỏ trốn.

Phụp....

Ba tờ giấy biến mất, hoá thành ba luồng sáng nhập vào Dương Tuấn.

Keng, đẳng cấp tăng lên 1→5. Mị Lực +5,.

→Khai mở chỉ số Lực Lượng: 20.

Keng, tu vi tăng lên Luyện Thể tầng 5. [1/5000].

Cảm giác cơ thể trở nên thoải mái, cơ bắp trở nên thêm cứng cáp, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn.

- Um, tên của ngươi là gì?

Bỗng nhiên Hồ Điệp từ trong góc tối thẹn thùng đưa đầu ra, miệng ấp a ấp úng hỏi Dương Tuấn.

Keng.....

Nữ tử: Lan Hồ Điệp. Tuổi: 15.

Tu vi: Thường Dân. [900/999].

.........................

- Ta là Dương Tuấn, Hồ Điệp, đa tạ nàng đã cứu ta và cũng xin lỗi vì hành động đó.

Dương Tuấn dùng hết sự chân thành nói.

- Không, không, chỉ là ta sống ở đây nên mới cứu ngươi thôi.

- Nàng sống ở đây? Tại sao vậy?

- Um, bởi vì đôi mắt của ta quá kì lạ, nên bọn họ nói ta xấư xí và đuổi ta ra khỏi thôn, nên ta mới sống trong hang động này.

- Nàng không có xấu, đôi mắt của nàng rất đẹp kia mà.

Hồ Điệp được Dương Tuấn khen ngợi thì mặt đỏ bừng, ném cho hắn một bộ quần áo vải thô rồi bỏ chạy.

Dương Tuấn lắc đầu, nở nụ cười vui vẻ.

- Chậc, có lẽ nên đi luyện tập công pháp một chút.

..........................................

Dương Tuấn chọn một khu rừng nhỏ để luyện tập, thanh Hoả Long Thiên Đao chạm khắc cán là đầu rồng, lưỡi đao hơi to nhưng sắc bén, khi truyền pháp lực vào thì bốc lên một ngọn lửa màu tím.

- Long Khiếu....

Dương Tuấn quát lên, đao trong tay hừng hực lửa tím, bổ xuống một kiếm đầy uy lực, một đầu hỏa long lao ra, càn quét một mảng rừng phía trước, đốt mọi thứ trong tầm ảnh hưởng thành tro.

Keng, Long Khiếu Cửu Thiên +100 exp.Keng, diệt sát Ác Ma Thú Mộc Thử, Luyện Thể tầng 2 nhận 20 sát điểm và pháp lực.

Hai âm thanh thông báo vang lên trong đầu Dương Tuấn, khiến hắn dừng lại động tác.

- Ách, thật là ta chỉ lỡ tay mà thôi.

Dương Tuấn chắp tay trước ngực, cúi đầu nói.

Ầm... Ầm...

Bỗng nhiên mặt đất rung động, giống như có một vật cực nặng rơi xuống, âm thanh ầm ĩ vang lên cách đó không xa.

Dương Tuấn hướng phía âm thanh mà đạp thân pháp lao đi, mỗi lần sử dụng thì exp thân pháp cũng tăng lên đáng kể.

- Hắc hắc, mồi ngon đến cửa, hôm nay đúng là tốt số.

Vừa đến nơi, Dương Tuấn đã nghe được giọng nói khàn khàn của một người đàn ông, nhìn kĩ là một trung niên nhân vác chùy cực lớn, râu tóc bù xù, vô cùng xấu xí.

Phía trước mặt hắn là ba cô gái, người đứng sau cùng là một thiếu nữ quốc sắc thiên hương, mày liễu mắt như sao, mái tóc đen nhánh mượt dài đến lưng, mặc bộ áo lụa màu hồng càng thêm xinh đẹp, bên cạnh là hai người khác nhan sắc cũng sắc sảo, nhưng kém xa cô gái này.

- Sở Kiều tiểu thư, người mau chạy, để nô tỳ cản hắn.

Một cô gái đang che chắn trước người vị tiểu thư này hét lên.

- Thanh Mai, Lan Chi, cố gắng đợi ta, ta sẽ gọi người đến.

Sở Kiều sợ hãi bỏ chạy, nhưng vừa bước đi mấy bước đã vô lực ngã xuống.

- Muốn chạy? Có Mê Dâm Châm này của ta, đừng hòng.

Tên đàn ông cười dâm tiện, trong tay còn cầm hai thanh châm đồng màu đỏ.

- Tiểu th..... Hư....

Chưa kịp nói hết câu, Thanh Mai và Lan Chi đã bị tên này ném trúng châm vào dâm huyệt, khiến toàn thân vô lực, nóng ran, u động thì không ngừng tiết ra mật dịch.

Keng....

Nam tu: Dâm Bát Đản. Tuổi: 37.

Tu vi: Luyện Thể tầng 7.

......................................

Bát Đản thấy độc kế đã xong, thì vội vàng thoát y, lao đến phía Thanh Mai và Lan Chi đang tự xé quần áo vì dục hoả thiêu đốt.

- Đừng vội, đánh với ta hãy nói...

Một giọng nói vang lên bên tai Bát Đản, cảm giác lành lạnh ngang cổ khiến hắn giật mình nhảy lùi về sau, một nhát đao khí xoạt qua vị trí lúc nãy thành một rãnh sâu.

- Moá, kẻ nào?

Bát Đản tức giận gầm lên, chùy trong tay vung vẩy, gió mạnh thổi bụi đất bay tứ tung.

- Đừng nóng, đừng nóng giận, sắp chết thì đừng nóng giận như vậy.

Lại là giọng nói đó, cảm giác ớn lạnh xông lên não, Bát Đản cầm chùy vung ngang vung dọc, nhưng chả trúng bất cứ thứ gì.

Xoạt.... Phốc...

Bỗng nhiên, cánh tay trái của Bát Đản bị cắt đứt, máu tươi vẩy lên mặt hắn, khuôn mặt thất thần nhanh chóng đổi thành vặn vẹo vì đau đớn.

- A......

Bát Đản gào khóc đau đớn, lăn lộn trên mặt đất như con cẩu đang nghịch cát.

- Còn trăn trối gì không?

Một bàn chân đạp lên đầu Bát Đản, giọng nói của Dương Tuấn vang lên, lưỡi đao rực cháy kề vào cổ Bát Đản.

- Ngươi, ngươi là ai?

- Xuống hoàng tuyền mà hỏi.

Phập...

Lưỡi đao sắc bén xoẹt qua cổ Bát Đản, cái đầu mang theo vẻ không thể tin lăn lóc, máu tươi như thác bắn lên cao, ướt đẫm mặt đất chung quanh.

Keng, diệt sát Luyện Thể tầng 7 tu sĩ, nhận được 70 điểm sát và pháp lực.

Keng, phát động nhiệm vụ trưởng thành.

..... [ Đã Cứu phải Giúp đến cùng].....

Mô tả: Kí chủ lần đầu cứu người, nhưng người gặp nạn lại trúng nạn mà chỉ kí chủ có thể giải, nên thỉnh kí chủ giúp đến cùng.

Ban thưởng: 5000 EXP, 5000 điểm tích lũy và pháp lực.

Thất bại: Cắt trym.

Chương 3: Hồng Hoang Yển Điệp

- Ực...

Dương Tuấn nuốt nước bọt, nhìn hai tỳ nữ cũng vị tiểu thư đang co quắp dưới đất, ngón tay cho vào mật động không ngừng ma sát bên trong.

- Đây là giúp người a.....

Dương Tuấn bất đắc dĩ thoát ra y phục, cự vật hùng dũng chỉ thiên, toả ra nhiệt khí mãnh liệt.

Thanh Mai và Lan Chi đang tự thoả mãn thì bò đến cạnh Dương Tuấn, cả hai đưa miệng liếm láp cự vật của Dương Tuấn, khuôn mặt đỏ bừng dâm đãng, hai cái lưỡi như con rắn không xương quấn lấy cự vật.

- Nhanh giải quyết thôi....

Dương Tuấn gầm lên, tay lật Lan Chi lại, cự vật không nhân nhượng đâm vào mật động của nàng ta, mật đạo trơn trượt bởi mật dịch khiến cự vật dễ dàng xuyên phá màng trinh.

- A, nóng quá....

Lan Chi bị Dương Tuấn đẩy mạnh, miệng há hốc rên lên, mật dịch cùng một chút máu chảy ra bên ngoài, đầu cự vật thì chạm đến bên ngoài hoa động, mật đạo bóp chặt thân cự vật như không muốn nó rời ra.

Keng, nhận được 200 dâm điểm và pháp lực.

Phạch... Phập...

Dương Tuấn dùng hông nhấp vừa mạnh vừa nhanh, Lan Chi mồm không ngậm lại được chỉ biết rên rỉ dâm dục, dâm dịch cứ tiết ra mãi không ngừng.

Vì không muốn kéo dài thời gian, nên Dương Tuấn dùng hết sức nhấp, tay bắt lấy hai quả đào tiên lủng lẳng phía trước, nhào nặn đủ kiểu, cuối cùng mật đạo đạt đến cực khoái bóp chặt cự vật, đầu cự vật cũng mở rộng, phun ra ào ạt tinh hoa.

Kéo cự vật thấm đẫm hỗn hợp chất dịch ra khỏi mật động Lan Chi, Dương Tuấn đổi ngay sang Thanh Mai.

(Sở Kiều món chính, ăn sau cùng mới ngon, hắc hắc)

- Hư, nhấp đi, ta muốn sướng~

Thanh Mai vòng tay lên cổ Dương Tuấn, thè lưỡi liếm lên cổ Dương Tuấn, tay véo hai đầu ti của Dương Tuấn, khuôn mặt đỏ bừng, miệng cứ rên rỉ bởi từng cú đập của cự vật vào động hoa.

- Ư, a, xuất, ta xuất rồi...

Thanh Mai hét lên, dâm dịch phía dưới bắn ra như thác, cơ thể run rẩy, vô lực nằm dưới đất, mật động vẫn còn chảy ra tinh hoa trắng đục.

Keng, nhận được 100 dâm điểm và pháp lực.

- Đừng, đừng lại đây....

Sở Kiều sợ hãi lùi về sau, thái độ nhìn không có vẻ trúng phải dâm dược.

Keng, nàng ta đã tự giải dâm dược, nhiệm vụ cưỡng chế hoàn thành.

- Ồ, đã vậy, tạm biệt tiểu thư....

Dương Tuấn nở nụ cười thân thiện với Sở Kiều, nhưng đó lại là nụ cười đáng sợ với nàng, khiến nàng lấy tay che mặt lại, cơ thể run rẩy kịch liệt vì sợ hãi.

Dương Tuấn từ lúc nào đã chạy đi, kiểm tra thông tin của mình.

Pháp Lực: 5301/5000.

Dâm Điểm: 5300.

Keng, tu vi tăng lên Luyện Thể tầng 6.

- Hừm, trời cũng gần tối, có lẽ nên kiếm chút thức ăn rồi trở về.

Dương Tuấn bắt được hai con gà rừng, là Ác Ma Thú Lâm Vũ Kê, Luyện Thể tầng 1, Dương Tuấn tiện tay giết luôn, thịt muỗi vẫn là thịt.

- Hồ Điệp, ta về rồi đây....

- Á.....

Dương Tuấn từ đâu lao vào hang động, ánh đuốc mập mờ soi sáng cả hang động, đứng trước mặt hắn là Hồ Điệp đang khoả thân, nàng đang thay quần áo và nghĩ Dương Tuấn đã rời đi cũng như là thói quen của nàng từ lâu.Hồ Điệp mặt đỏ bừng ôm quần áo chạy vào góc tối, từng cánh hồ điệp màu đen ghép thành bức tường che lại nơi đó.

Dương Tuấn thì vẫn bình tĩnh gom củi và rơm lại để nướng thịt gà, miệng lẩm bẩm.

- Ta thấy hết cả rồi thì có gì để xấu hổ nhỉ?

............................

Nói luôn, Tuấn Huy hay Dương Tuấn bây giờ kiếp trước vẫn là giai tân, mặc dù có abcxyz với Ngọc Lan nhưng chưa làm mấy việc rape thế này, nên cũng không biết mình nên làm gì.

Chuẩn não bã đậu đấy.

............................

- Tại sao ngươi chưa đi?

Hồ Điệp mặt đỏ bừng đưa đầu ra, hỏi Dương Tuấn.

- Ta nhớ nàng nên về đây, ở bên nàng luôn.

- Thật sao? A, ta không cần.

Hồ Điệp hỏi lại thì bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, mặt đỏ thêm đỏ hét lên.

- Hahaha.... Khục khục, không đùa nữa, đến ăn gà nướng này.

Dương Tuấn cười lớn, che miệng cố gắng nín cười, sau đó vẫy tay gọi Hồ Điệp.

- Um, ta không ăn được...

- Tại sao à? Giận ta sao?

- Không phải.

- Vậy đừng ngại, đến đây.

- Không, không được, ta, ta, ta....
- Làm sao?

- Ta, ta, ta từ trước đến giờ ăn chay, không có ăn thịt.

- Ặc.

Dương Tuấn nghẹn lời, người ta ăn chay, lại nướng thịt mời ăn, thật là ngu quá mà.

- Không được, nàng không ăn thịt ngực sẽ không lớn đâu.

- Thật?

- Ta nói thật mà.

- Được, ta ăn.

Dương Tuấn lôi một lí do ra nói bừa, nhưng Hồ Điệp tin răm rắp, tay còn thử xoa bộ ngực tròn trịa của mình, khiến Dương Tuấn quay sang chỗ khác phì cười.

- Đúng rồi, nàng sống ở đây không gặp nguy hiểm gì sao?

Trong lúc đang ăn, Dương Tuấn bỗng nghĩ ra việc gì đó, hỏi Hồ Điệp.

- Không có, ngươi thấy những bạn hồ điệp này không?

Hồ Điệp đưa ngón tay nâng một cánh bướm, nói với Dương Tuấn.

- Ừm, chúng không đặc biệt cho lắm.

- Đừng nghĩ vậy, bọn chúng là Hồng Hoang Yển Điệp, chúng bất tử, khi tập hợp tấn công thì dù tiên nhân cũng bị ăn không còn mảnh xương đâu.

Nhìn cánh bướm bình thường này mà nguy hiểm như vậy khiến Dương Tuấn rùng mình, nhưng hắn lại thắc mắc lần nữa, hỏi.

- Vậy tại sao chúng không giết ta?

- Không, chúng nói ngươi giống ta, không có ác ý, nên không giết ngươi.

Một cánh hồ điệp bay xuống đáp lên vai Dương Tuấn, toả ra mùi hương hoa thơm dịu nhẹ, khiến cơ thể Dương Tuấn vô cùng nhẹ nhõm.

Ăn xong con gà nướng, Dương Tuấn thoả mãn nằm xuống đống cỏ khô, ngủ say trong chốc lát.

Hồ Điệp đi vào cuối hang, ánh sáng mặt trăng từ một lỗ thủng trên trần hang chiếu xuống, giữa vầng sáng đó là một bình ngọc được đặt trên một cột đá, từ trong bình ngọc chảy ra không ngừng nước, hoà thành một dòng suối chảy quanh cột đá, mùi thơm dìu dịu toả ra từ nước suối, suối khá sâu và rộng nên Hồ Điệp cởi bỏ y phục, bước xuống dòng suối nhỏ.

Làn nước lăn trên bờ vai mảnh khảnh của Hồ Điệp, lăn xuống bờ eo thon thả và bộ ngực tròn phía trước, mái tóc đen mượt óng ánh thêm bởi giọt nước vương phía trên, Hồ Điệp xinh đẹp càng thêm khuynh quốc khuynh thành.

- Ư....

Dòng nước suối bỗng nhiên trở nên ấm nóng lên, chui vào trong mật động, khiến khuôn mặt trở nên đỏ bừng, nó làm nàng nhớ lại cảm giác cự vật xông phá bên trong, bất giác nàng cho tay xuống dưới, cho vào mật động khuấy đảo.

- Um, mạnh nữa đi, sướng quá, ra, ta ra, a~

Hồ Điệp vừa tự sướng vừa rên rỉ, cuối cùng ngón tay cọ mạnh mẽ và nhanh hơn, mật dịch cuồng xuất pha vào nước suối, Hồ Điệp há miệng thở ra từng làn hơi nóng, khuôn mặt đỏ bừng từ từ trở lại bình thường.

Mặc lại y phục, Hồ Điệp tiến đến nơi Dương Tuấn nằm ngủ, lấy hết can đảm nằm cạnh phía lưng hắn, lưng cả hai tựa vào nhau.

- Hơ~

Được khoảng một lúc, Hồ Điệp định rời đi thì Dương Tuấn khẽ ngáp một tiếng, khiến nàng giật mình nằm im, một cánh tay lực lưỡng vòng qua eo nàng, kéo nàng vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

- Um....

Hồ Điệp quay mặt sang, ngước nhìn Dương Tuấn, hắn vẫn còn ngủ say khiến nàng thở phào, đầu vô thức tựa vào ngực Dương Tuấn, cảm nhận hơi ấm và mùi hương của nam nhân, mắt nặng trĩu, ngủ say trong ngực Dương Tuấn.

Chương 4: Ngư ông đắc lợi

Ánh sáng của mặt trời chiếu rọi tu tiên giới....

Dương Tuấn tỉnh giấc bởi những tia nắng nhẹ chiếu vào mặt, mắt khẽ mở ra, tay chân khẽ cử động, tay phải co bóp để giãn cốt, tay trái cũng hoạt động, nhưng lại cầm phải một vật tròn tròn, lại mềm mại vô cùng.

- Ư~

Quả đào của mình bị bóp chặt khiến Hồ Điệp tỉnh giấc, miệng khẽ rên một tiếng, khuôn mặt buổi sáng bỗng chốc đỏ bừng.

Buổi sáng cự vật sung mãn sau khi nghe được tiếng rên này càng thêm hùng dũng, vươn cao đầu cọ lên giữa đùi Hồ Điệp, nhiệt khí toả ra nóng hổi.

- Ân~

Hồ Điệp tay che miệng, vùng khỏi vòng tay Dương Tuấn, che mặt chạy vào cuối hang động.

- Ài, ta làm sai gì sao?

Dương Tuấn thở dài, gãi gãi đầu, tự hỏi.

..........................................

Rừng rậm Chân Cơ...

Là một khu rừng lớn cách nơi ở của Hồ Điệp là vách Nguyệt Ngọc khoảng 30 dặm, Ác Ma Thú tu vi cũng không cao, thích hợp đi lịch luyện, nên khá nhiều tu sĩ Luyện Thể và Nhập Linh tiến vào.

Dương Tuấn sau khi cùng Hồ Điệp ăn cá nướng thì rời đi, tìm đường đến rừng Chân Cơ, hắn cũng thắc mắc là hằng ngày Hồ Điệp làm gì.

Gần rừng Chân Cơ là một cổ thành khá lớn tên Nam Hoa cổ thành, là nơi trao đổi, buôn bán, tổ hợp săn bắt Ác Ma Thú, nơi nghỉ ngơi cũng như là chỗ sống của rất nhiều Thường Dân.

- Luyện Thể cảnh, Luyện Thể cảnh mau đến gia nhập Liệp Thú Đoàn, tổ hợp săn bắt Ác Ma Thú đây.

Trên đường phố tấp nập người đi kẻ lại, thì một đoàn người khá đông hô hào, sau lưng mang theo một lá cờ màu đỏ, bên trên thêu chữ Liệp màu vàng, chung quanh họ cũng có một số tu sĩ trẻ tuổi tầm 15, 16 tuổi vây quanh.

- Im lặng, mau xếp hàng đi....

Một người đàn ông trung niên bước ra quát một tiếng, âm thanh như sóng âm đập vào tai, khiến bọn tu sĩ nháo nhào im lặng xếp hàng.

- Vị huynh đài này, cho ta hỏi Liệp Thú Đoàn là gì?

Dương Tuấn kéo một tên nam tử bằng tuổi hắn lại hỏi nhỏ.

- Ngươi bị não hư hay sao mà không biết Liệp Thú Đoàn? Để ta nói cho ngươi thông não, Liệp Thú Đoàn là một bang hội lớn, thành viên săn bắt Ác Ma Thú sẽ bán lợi phẩm cho bang hội để nhận lại cống hiến, từ đó đổi ra vô số thiên tài địa bảo, Đế Khí Tiên Đan, nghe nói bang chủ lập nên Liệp Thú Đoàn từ hai bàn tay trắng, bây giờ tu vi ông ta cũng đạt đến Độ Kiếp viên mãn, hơn nữa ở đây cũng chỉ là một phân đà nhỏ mà thôi.

Tên nam tử nói liên tục, giống như là học thuộc lòng từ bao giờ.

- Thì ra là vậy, ta cũng không thích tham gia bang phái cho lắm.

Dương Tuấn xoay đầu bỏ đi, tìm một chỗ bán quần áo và lụa, mua vài cuộn lụa bỏ vào trong túi đồ hệ thống, từ khi lên cấp thì hệ thống cũng mở ra công năng Sáng Tạo, chỉ cần cho vào nguyên liệu thì sẽ tạo ra thành phẩm ngẫu nhiên.

Thay đổi một bộ áo bào sạch sẽ, tóc búi cao, Dương Tuấn trở thành một vị công tử ca hào hoa phong nhã, lưng mang Thiên Đao, mắt sắc hơn đao, khiến bao muội tử chết mê chết mệt.

Tiến vào bìa rừng rừng Chân Cơ, Dương Tuấn cầm Hoả Long Thiên Đao, Thị Huyết Nhãn mở ra, trước mặt đang có hai huyết vật đang đánh nhau, dáng dấp là một con hổ và một con gấu.

Thiên Quân Hoành Bộ bước ra, vật cản trở là không nhìn thấy, tốc độ khi đi trong rừng còn nhanh hơn bình thường nhiều lần.
Gầm.... Rống.....

Đạp thân pháp được hơn 20 trượng, thì một khoảng rừng bị phá hủy hiện ra trước mắt Dương Tuấn, ở đó đang có một con hổ thân mình hừng hực hoả diễm, vô cùng to lớn, ước chừng cao 2 trượng, răng vuốt sắc bén, đang giao đấu cùng một con gấu đen, chỉ có một bên mắt, cơ bắp cuồn cuộn, cao hơn con hổ rất nhiều, mặt đất dưới chân nó thì như có linh trí đang di chuyển.

Keng.....

Ác Ma Thú: Man Hoả Hổ.

Tu vi: Nhập Linh tầng 3.

.........

Ác Ma Thú: Thổ Ức Hùng.

Tu vi: Nhập Linh tầng 3.

.........

Ác Ma Thú: Dạ Bôn Lang.

Tu vi: Luyện Thể viên mãn.

.........

- Hử? Còn một con Ác Ma Thú nữa sao?

Dương Tuấn mở Thị Huyết Nhãn, quan sát chung quanh, phát hiện phía tay trái ở một bụi cây rậm có một con sói nửa trắng nửa đen, dài 2 trượng, đôi mắt sáng quắc, miệng nhỏ dãi nhìn về phía hai con Ác Ma Thú tu vi Nhập Linh này.

Nhập Linh cảnh Ác Ma Thú sẽ sinh ra Thần Hồn, tạo thành Hồn Đan, chỉ cần Luyện Thể cảnh viên mãn thôn phệ nó sẽ lập tức tiến thăng, tạo dựng Thần Hồn mạnh mẽ hơn.

- Chậc, đúng là ngư ông đắc lợi gặp đục nước béo cò đây mà.
Dương Tuấn lắc lắc đầu, đạp thân pháp vòng ra sau lưng Dạ Bôn Lang, chém ra một nhát đao khí, câu dẫn sự chú ý của nó.

- Gừ....

Dạ Bôn Lang bị quấy rầy thì gầm gừ, đuổi theo Dương Tuấn đang cố dẫn dụ nó ra nơi khác, không muốn đánh động hai con Ác Ma Thú kia.

Vút....

Một bóng đen nhanh như chớp chắn trước mặt Dương Tuấn, móng vuốt sắc bén vung đến trước mặt hắn.

Cheng.... Vút....

Dương Tuấn trong gang tấc lấy bản đao đỡ đòn, nhưng lực lượng cường đại vẫn đánh bay Dương Tuấn, ghim sâu thân thể vào một gốc đại thụ, hai tay tê rần vì phản chấn.

- Hú....

Dạ Bôn Lang tấn công thành công thì hú lớn, lao đến há mồm muốn xé nát đầu Dương Tuấn, nhưng chỉ ngoạm trúng vỏ cây, Dương Tuấn đã biến mất trước khi nó tiến lại gần.

- Hoả Thiêu Thiên Xích...

Trong khi Dạ Bôn Lang đang cố tìm kiếm Dương Tuấn, hắn đã xuất hiện bên cạnh Dạ Bôn Lang, Thiên Đao hừng hực tử hoả, vung một đao cực mạnh lên giữa bụng Dạ Bôn Lang.

Uỳnh...

Hú....

Bị một đao mạnh mẽ hất tung, bụng rách một vết thương cháy xém, Dạ Bôn Lang hú lớn, bộ lông từ đen trở thành trắng tinh, miệng mở ra, bên trong lấp loé ánh sáng, một luồng sáng trắng bắn ra, nhanh như chớp xé nát không khí mà hướng Dương Tuấn bắn tới.

- Nhanh quá... Long Khiếu....

Dương Tuấn không kịp đạp thân pháp, đành dùng toàn lực chém ra hỏa long khí, ngạnh kháng đối chiến luồng quang xạ này của Dạ Bôn Lang.

Ầm...

Quang xạ chạm hỏa long, một vụ nổ mạnh phát ra, khí kình đẩy Dạ Bôn Lang lùi ra ba bước, thân thể mệt mỏi ngã xuống đất, còn Dương Tuấn thì bị hất bay ra xa, dùng Thiên Đao chật vật chống dậy thân thể.

Dương Tuấn nuốt vào một viên Hoạt Lực Đan từ hệ thống, giúp hồi lại một ít thể lực và pháp lực, đủ để Dương Tuấn hoạt động bình thường, bước đến bên cạnh Dạ Bôn Lang, nó đã không còn chút sức lực, nằm đó đợi Dương Tuấn giết chết.

Ánh mắt kiên quyết, không mang chút sợ hãi của Dạ Bôn Lang nhìn Dương Tuấn, mặc dù thua nhưng nó đã đánh hết sức, nên nó không có chút tiếc nuối nào.

- Chậc, nhìn đôi mắt của ngươi làm ta nhớ đến ta ngày xưa, không chút nuối tiếc hay sợ hãi gì cả, cho nên ta cho ngươi một cơ hội, trở nên mạnh mẽ để giết ta.

Dương Tuấn cho Dạ Bôn Lang nuốt một viên Hoạt Lực Đan, sau đó dùng đao bổ một nhát, đánh ngất nó, sau đó quay lại chỗ hai con Ác Ma Thú đang giao chiến.

Trận chiến gần như đã đến hồi kết, thân thể bọn chúng đầy vết thương, máu tươi tí tách nhỏ xuống, vùng đất xung quanh từ lâu đã ướt đẫm máu đỏ, thân thể lung lay sắp ngã.

Cầm chặt Thiên Đao, Dương Tuấn đợi đúng thời điểm hai con Ác Ma Thú đánh ngã nhau, đạp thân pháp nhảy vào chiến trường.

.........................................

Chương 5: Đừng tới đây~

Keng, diệt sát Nhập Linh tầng 3 Ác Ma Thú nhận được 3000 sát điểm và pháp lực.

Keng, diệt sát Nhập Linh tầng 3 Ác Ma Thú nhận được 3000 sát điểm và pháp lực.

Keng, nhận được 2 Hồn Đan tam phẩm

Keng, lần đầu vượt cấp diệt sát kẻ địch được tặng 1 gói quà Trưởng Thành.

Liên tục bốn âm thanh thông báo vang lên trong đầu Dương Tuấn, bây giờ hắn đang đứng trong một vùng đất bị hãm sâu, máu tươi, vết cháy đen khắp nơi, dưới chân là xác hai con Ác Ma Thú, Dương Tuấn cũng chẳng tốt hơn, toàn thân máu tươi nhuộm đỏ, cánh tay chi chít vết răng, vết rách do móng vuốt tạo thành.

Thông tin hiện tại:

HP: 10/300.

MP: 20/400. (Hay pháp lực để thi triển công pháp).

Pháp Lực: 6301/6000.

Keng, tu vi tăng lên Luyện Thể tầng 7.

Âm thanh thông báo tăng cấp của hệ thống vang lên, một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể Dương Tuấn, phục hồi những vết thương, khôi phục sức sống.

Mỗi khi lên cấp, thì dù có chết đi cũng có thể sống lại, giống như được sinh ra lần nữa, không một chút khiếm khuyết.

- Công năng này thật tiện lợi a, lấy chút thịt ăn chứ nhỉ?

Dương Tuấn dùng Thiên Đao xẻ phần thịt ở bụng và thân của con hổ và gấu, ném vào túi đồ, sau đó thả lại một viên Hồn Đan, xem như làm việc tốt cho Ác Ma Thú nào may mắn.

Sau khi Dương Tuấn rời đi, một bóng đen lao ra, nuốt lấy viên Hồn Đan, sau đó từ từ cắn nuốt thịt của hai con Ác Ma Thú này, thịt chúng là thứ đại bổ, bóng đen nhìn về hướng Dương Tuấn rời đi, ánh mắt trở nên sắc bén, nó chính là Dạ Bôn Lang mà Dương Tuấn đã tha mạng.

.....................................................

Trở về hang động của Hồ Điệp, Dương Tuấn từ hệ thống mua một bộ nồi, chảo, lấy trong túi đồ một cái bàn cùng hai cái ghế bằng gỗ, đây là do khi vào rừng Dương Tuấn đã làm ra, dùng củi đốt lửa, Dương Tuấn làm sạch thịt, dùng gia vị từ hệ thống ướp thịt, lấy một phần nấu canh, một phần dùng dầu từ một loại cây trồng rừng Chân Cơ chiên vàng, một ít rau hắn hái được từ túi đồ cũng xào sơ qua, tạo thành một bữa ăn đơn giản.

Dù sao, Dương Tuấn kiếp trước là trẻ mồ côi, nên tay nghề nấu ăn của hắn khi nấu cho em gái và Ngọc Lan là không phải tầm thường.

Tiếc là vẫn chưa tìm được gạo, cho nên không có cơm, Dương Tuấn dọn hai bộ chén đũa cho mình và Hồ Điệp, sau đó gọi nàng ấy.

Bữa cơm diễn ra chóng vánh, bàn thịt nhanh chóng bị càn quét, Hồ Điệp và Dương Tuấn xoa cái bụng căng tròn do ăn no của mình, thoả mãn.

- Hư~ Hơ~ Bỗng nhiên nóng quá vậy?

Dương Tuấn phe phẩy bàn tay, cảm giác sức nóng đang lan toả khắp cơ thể, khuôn mặt trở nên đỏ rực.

Hồ Điệp cũng chẳng khá hơn, khuôn mặt đỏ bừng, viền mắt ướt át, miệng thở ra từng làn hơi nóng, ngã gục trên bàn ăn.

- Ư~ Ta nóng quá, cơ thể ta nóng, nóng quá~

Hồ Điệp cố gắng đứng dậy, thân thể liêu xiêu men theo vách đá đi vào cuối hang động, Dương Tuấn cũng cố gắng đi theo, vừa hỏi hệ thống.

Keng, là do Ác Ma Thú Hổ Tộc và Hùng Tộc trong huyết mạch có một loại chất dẫn để dùng làm dâm dược, nhưng nó có tác dụng không mạnh mẽ, cần một khoảng thời gian để phát huy tác dụng.

Dương Tuấn dùng sức vỗ đầu một cái, tuy kiếp trước thịt hổ và gấu cũng gây kích ứng nhẹ, nhưng cũng chỉ khi liên quan đến mật và gân mà thôi, trước nay hắn cũng chưa chế biến qua chúng, đây thực sự là lần đầu tiên hắn chế biến chúng, thật quá tai hại mà.

- Ư, a, nóng quá, nóng quá...

Cuối hang động là dòng suối long lanh, Hồ Điệp từ lúc nào đã cởi bỏ quần áo, ở bên trong dòng suối tự thoả mãn, nhưng lại không có chút tác dụng nào.- Vì nghĩa quên thân....

Dương Tuấn cởi bỏ y phục, nhảy vào trong dòng suối, tay ôm Hồ Điệp vào lòng, hai bàn tay nhanh nhẹn nhào nặn hai quả đào tiên tròn trịa của nàng.

- Ưm, hưm, đừng làm như vậy mà~ Nha~

Hồ Điệp đưa ngón tay vào miệng, cố gắng kìm nén, miệng cố nói Dương Tuấn dừng lại, nhưng bị hắn kéo hai nụ hoa, khiến nàng há hốc miệng mà rên lớn.

- Để ta giúp nàng....

Dương Tuấn đưa miệng lại gần bên tai Hồ Điệp, miệng thì thầm, sau đó ngậm vành tai của nàng, day nhè nhẹ, bàn tay tinh nghịch đưa xuống phía dưới, hai ngón tay cho vào mật động chọc ngoáy.

- Hư, a~ Đừng m~

Hồ Điệp chưa nói hết câu đã bị miệng Dương Tuấn khoá lại, lưỡi hắn giảo hoạt quấn lấy lưỡi nàng, nước bọt chảy dài xuống cằm.

- Đến nào....

Dương Tuấn bồng Hồ Điệp lên, cự vật hùng dũng xông phá mật động, mật đạo bóp chặt cự vật không rời, nước suối ấm bị ép vào trong mật động, khiến Hồ Điệp ngất ngây vì khoái lạc.

(Không nói nữa, tự tưởng tượng đi 😄)

....................................

Sau một canh giờ ròng rã chiến đấu, Dương Tuấn bế Hồ Điệp, từ trong túi đồ lấy ra một cái giường gỗ, một đống lớn bông vải lấy từ trong rừng và một lớp da thú sạch phủ lên trên, dùng một cuộn lụa, bông, da thú cho vào Sáng Tạo, là đã có hai cái gối đầu cùng chăn, Dương Tuấn đặt Hồ Điệp như một con mèo nhỏ trong lòng nằm lên giường, sau đó cùng nằm lên, kéo chăn lại, cùng Hồ Điệp ngủ say trong hạnh phúc.

(Tụi sửu nhi chưa vị thành niên đã xyz rồi 😏)

.....................................

Lại một buổi sáng bình thường nữa, Hồ Điệp tỉnh giấc trong vòng tay ấm áp của Dương Tuấn, khiến nàng không muốn dậy ngay, cố nằm im tận hưởng nó, ngước nhìn khuôn mặt đang ngủ của Dương Tuấn mà khiến nàng ngây ngẩn không rời mắt.

- Mặt ta dính gì sao?Bỗng nhiên Dương Tuấn thình lình mở miệng nói, khiến Hồ Điệp giật mình, mặt đỏ bừng xoay người đi hướng khác, khiến Dương Tuấn phì cười, kéo nàng xoay người lại.

- Thế nào? Mặt ta xấu chỗ nào nào?

Dương Tuấn đưa khuôn mặt của mình sát lại gần mặt Hồ Điệp, hơi thở nóng hổi phả vào nhau, khuôn mặt Hồ Điệp từ từ đỏ ửng.

- Xấu ở đây này....

Hồ Điệp xoay mặt đi, hai nắm tay đấm thùm thụp lên ngực Dương Tuấn, giống như một cô vợ đang giận dỗi chồng mình.

- Hắc hắc, để ta xấu xa cho nàng xem...

- Nha~ Đừng mà~ Á, ư...

Buổi sáng trong hang động vang ra âm thanh thở hổn hển của một đôi nam nữ, tiếng da thịt va chạm càng thêm sự dâm dục của họ.

Thái Dương hơi ngã bóng, cũng đã gần trưa, Dương Tuấn và Hồ Điệp mới dừng lại, cả hai thay y phục, Hồ Điệp giận dỗi xoay người đi, trước đó còn thẹn thùng hôn má Dương Tuấn, Dương Tuấn thì nở nụ cười vui vẻ, tiếp tục đi vào rừng lịch luyện, cũng như sưu tầm một ít thực vật hoặc gì đó có ích.

Lần này, Dương Tuấn may mắn tìm được một dòng sông khá lớn, tôm cá sung túc, nước cũng khá sâu, cho nên Dương Tuấn dùng một loại gỗ dẻo dai, khá bền, dùng sáng tạo làm ra lưới, quăng xuống sông, muốn kéo một mẻ lớn.

Uỳnh.....

Vừa kéo một tấm lưới đầy ự tôm cá, một cột nước khổng lồ toé lên, bên trong là một con cá sấu cực to, toàn thân màu nâu sẫm cứng rắn, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Dương Tuấn.

Keng....

Ác Ma Thú: Thạch Bì Ngạc Ngư.

Tu vi: Nhập Linh tầng 6.

......................

Rống....

Ngạc ngư rống lớn, thân hình khổng lồ lao tới Dương Tuấn, Dương Tuấn mặt biến sắc thu tất cả vào túi đồ, nhanh chóng đạp thân pháp chạy trốn....

Uỳnh....

Mặt đất chấn động vì thân hình của cá sấu, mặt đất không chịu nổi áp lực nứt toác như mạng nhện, cá sấu tức giận vì mất mồi đuổi theo Dương Tuấn, tốc độ của nó không kém thân pháp Dương Tuấn là bao, Dương Tuấn vừa chật vật né chướng ngại vừa chạy thì con cá sấu cứ thế càn quét, khiến khoảng cách cả hai nhanh chóng rút ngắn.

Dương Tuấn khóc không ra nước mắt, vừa chạy vừa la hét.

- Ngạc Ngư ca, ta không làm gì sai à, đuổi theo ta làm gì?

Rống....

Con cá sấu hầu như không nghe, chỉ rống lớn sau đó tăng tốc đuổi theo Dương Tuấn không bỏ.

- Đừng, đừng tới đây~ À......

Tiếng thét sợ hãi của một thiếu niên vang dội trong khu rừng, khiến từng đàn phi cầm sợ hãi bay tứ tán, một cột bụi cát bắn lên trời cao, liên tục nhiều cột bụi như vậy, mỗi lần xuất hiện cột bụi lại là một tiếng hét đau lòng vang lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau