ẢNH THẤT CƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ảnh thất cơ - Chương 6 - Chương 9

Chương 6

Bạch Tô Y Hải nhón người lên, khẽ dịch mình đến gần nàng hơn, gần đến mức hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau.

Hắn cất giọng thó thé:

- Ta yêu nàng ngay từ lần đầu gặp gỡ! Ta yêu nàng ngay cái đêm nàng núp sau lưng ta, lo sợ có bóng ma hù dọa! Ta yêu nàng, yêu nàng những 11 năm rồi!

Ảnh Thất Cơ bị chất giọng sâu lắng kia lôi cuốn, không tự chủ được mà chấp nhận hắn.

Hắn nhẹ nhàng mơn trớn lên đôi môi khô khốc, êm dịu như dòng nước mùa xuân lan chảy vào không gian. Nàng chìm đắm tới mức, tựa như bản thân chỉ muốn tan chảy vào hắn.

Y Hải dừng lại, định nói gì đó. Nhưng trong cơn mê man, nàng lại gọi một tiếng:

- Y Họa...

Hắn sững người trong giây lát, mắt lóe lên tia kinh ngạc lẫn đau lòng.

Còn nàng lúc này mới phát giác được mọi chuyện, vội vàng xô hắn ra, lau lau đôi môi ướt át:

- Ta...ta...

- Nàng không cần phải đối xử với ta như vậy! Ta biết mình rất giống đệ đệ. Rất giống, giống tới mức đang hôn ta mà nàng vẫn có thể liên tưởng đến đệ ấy...

- Ta...

- Được rồi! Nàng nghỉ ngơi đi! Ta còn chút việc cần phải xử lí!

Nói rồi Y Hải một mạch đi ra ngoài, tâm trạng vui buồn khó tả.

Vui vì đây là lần đầu tiên hắn có thể tiếp xúc thân mật với người mình yêu.

Nhưng lại buồn vì trong tâm nàng đang nghĩ, hắn là đệ đệ - kẻ làm nàng vừa yêu vừa hận.

Hắn dựa vào vách đá, nhắm mắt thở dài.

Bạch Tô Y Hải ta, đã từng để vụt mất thiên hạ. Nhưng bây giờ, nàng chính là thiên hạ, thiên hạ chính là nàng. Ảnh Thất Cơ! Ta vẫn sẽ tiếp tục yêu nàng như những ngày đầu tiên!

***

Bên ngoài cửa núi vang lên tiếng bước chân rầm rập. Một tên nông dân chạy trước, thở hồng hộc:

- Tâu hoàng thượng! Đây là nơi thần thấy Ảnh phi!

Bạch Tô Y Họa leo xuống ngựa, mắt hướng về vách núi cheo leo:

- Ngươi chắc chứ? Ảnh Thất Cơ thân thể gầy yếu, làm sao có thể leo lên đây? Huống hồ trên mình còn mang theo một đứa trẻ?

- Thưa chắc ạ! Thần có một khu đất bên kia núi. Hôm kia người nhà qua thăm đất, phát hiện có hang động nhỏ có lửa phát ra. Đi tới mới biết, người đốt lửa không ai khác chính là Ảnh phi!

Hắn nghi hoặc một hồi, nhưng lại chợt nhớ đến tiểu hoàng tử, mà không ngần ngại cùng quân đi bộ lên núi.

Nếu cưỡi ngựa, sẽ làm nàng giật mình mà chạy đi mất!

Con đường lên núi quả thật rất cheo leo. Chỉ cần sẩy chân một chút, là đã rơi xuống vách sâu thẳm rồi.

Càng nghĩ, Y Họa càng nghĩ đến nàng.

Ảnh Thất Cơ! Rốt cuộc nàng có bao nhiêu lá gan mới dám vượt qua vách núi này? Nếu nàng rơi xuống dưới, ta sẽ rất đau...

Hắn giật mình, lắc nhẹ đầu.

Hắn phủ nhận trái tim mình đang rất nhớ nàng! - Hoàng hậu! Người cẩn thận một chút!

Một tì nữ khẽ đỡ nhẹ Nhan Mộc Miên. Ả gật đầu, nhìn bệ hạ đằng trước mà chân bước vội.

Ả là nằng nặc đòi đi theo. Thứ nhất là muốn tỏ rõ bản thân đang rất nhung nhớ tiểu hoàng tử; thứ hai là muốn tự mắt mình nhìn thấy cảnh bệ hạ điên cuồng hành hạ Ảnh Thất Cơ. Đôi khi giận quá, bệ hạ cũng sẽ một nhát chém chết nàng ta.

Càng nghĩ, ả càng nhanh chân hơn.

***

Y Hải được nàng cho phép ngủ lại, nhưng chỉ được lấy lá cây lót mà nằm.

Hắn trằn trọc lăn lộn qua lại. Không phải là hắn ngủ không được, mà là do hắn đang nghĩ về sau này.

Nếu là trước kia, khi còn trong tay một chút ít quyền lực, có lẽ hắn sẽ dễ dàng giúp đỡ nàng hơn. Nhưng bây giờ quay lại, hắn là kẻ trắng tay, lấy gì để đưa nàng về với cuộc sống yên bình đây?

Đương trong lúc băn khoăn, đột nhiên hắn ngừng lại mọi suy nghĩ, cả thở cũng nín trong chốc lát.

Tiếng bước chân, là tiếng bước chân!

Do nằm sát đất, nên hắn dễ dàng nghe được âm thanh. Y Hải lén áp tai mình xuống, chăm chú nghe.

Đúng vậy! Không chỉ là một người, mà là cả một đám người. Dù tiếng bước rất nhẹ nhàng, nhưng hắn vẫn có thể nghe được.

Lưu lạc khắp nơi, lại mất đi một bên mắt, dĩ nhiên những bộ phận khác sẽ nhạy bén hơn.

Không! Không thể suy nghĩ nhiều nữa! Cũng không cần biết bên ngoài là ai, phải thoát khỏi đây trước đã!

Tức thì, hắn bật dậy, lay lay gọi nàng. Nàng lim dim mở mắt, chưa kịp nói gì đã bị hắn che miệng:

- Suỵt! Đi theo ta! Có kẻ nào đó đang tới đây!

Nàng tỉnh táo hoàn toàn, vội vàng bế theo con, nhanh chân theo hắn ra ngoài.
Nhìn quanh nhìn quẩn, phát hiện ánh đèn đuốc đã rất gần, Y Hải mới đón lấy đứa trẻ, âm thầm dắt nàng rời khỏi.

Đang cố gắng di chuyển thật êm, đột nhiên nàng giẫm phải cành cây khô. Hắn nghiến răng.

Chết tiệt! Nơi đây là núi, sao hắn có thể quên mất việc nàng sẽ giẫm phải cây khô chứ?

Quả không ngoài dự đoán, chỉ vài giây sau đám người dưới kia đã nhốn nháo chạy lên. Hắn nắm lấy tay nàng, kéo nàng đến nấp sau một bụi lớn.

Qua từng kẽ lá, cả hai thấy rõ, một đám lính gần mươi người rất lanh lẹ lục soát cả hang động. Mà người đang lục sục nhất, không ai khác chính là Nhan Mộc Miên!

Nàng đưa tay bịt miệng để không thốt lên tiếng kinh ngạc. Sao ả có thể tìm được đến đây?

Y Hải nhìn lại cố nhân - người đã từng được Nguyệt Lão nối dây tơ hồng với mình.

Chỉ là dây tơ mỏng manh, chưa thành đã đứt đoạn!

- Nhân lúc chưa ai phát hiện, chúng ta đi trước vậy!

Nói rồi hắn tiếp tục nắm tay nàng, quay lưng bỏ đi.

Nhưng...

Vừa quay lưng, là ngay lập tức nàng trợn mắt, hoảng hốt đến cực độ.

Bạch Tô Y Họa cùng một đám lính đứng nhìn nàng, cười nham hiểm:

- Ảnh Thất Cơ! Nàng nghĩ nàng sẽ trốn được ta sao?

- Ngươi...ngươi...

Nhìn bộ dạng sợ hãi như gặp yêu ma quỷ thần kia, đột nhiên Y Họa nhói lòng, nhưng vẫn khẽ bước tới, lắc đầu:

- Trả Tiểu Y Vương lại cho ta!

Nàng lắc đầu không chịu. Hắn khẽ khàng nhắc lại:

- Đưa cho ta!

- Không...

- Ta bảo đưa cho ta!

Hắn tức giận xông tới, rút ra bên mình một con dao nhỏ. Nàng nhắm mắt, tay vẫn ôm khư khư đứa trẻ.

Tiếng máu rơi trên lá cây khô, là thứ âm thanh hỗn tạp làm nàng cực kì sợ hãi.

Nhưng...nàng đâu có cảm giác gì đâu?

Ảnh Thất Cơ từ từ mở mắt, đến khi tiêu hóa được mọi chuyện mới tá hỏa.

Bạch Tô Y Hải dùng tay không đỡ lấy lưỡi dao, máu từ lòng bàn tay chảy ra như suối.

Dưới ánh trăng, đôi mắt còn lại của Y Hải như ngọn lửa chết chóc:

- Tiểu Họa! Đệ nghĩ bản thân đang làm gì? Giết Thất Cơ sao? Nếu là như vậy, thì đệ sai lầm rồi! Vì ta - Bạch Tô Y Hải này, sẽ không bao giờ để cho người yêu phải chịu thêm đau khổ nữa!

Chương 7

Nhìn dòng máu chảy đều qua lưỡi dao sắc bén, nàng hoảng hốt hét lên:

- Y Hải! Ngươi có sao không?

Hắn lắc đầu, xô nàng về phía trước:

- Nhanh lên! Chạy đi! Ta không cầm chân đệ ấy được lâu đâu!

- Nhưng...

- Nhanh lên!

Nàng nghe lời, vội vàng bế con chạy đi mất. Quả nhiên Y Họa sốc tới nỗi, không còn tâm trạng để sai người đuổi theo nữa.

Nhưng Nhan Mộc Miên thì khác. Ả ở dưới kia nghe tiếng thét, còn thấy bóng dáng ai đó chạy, nên nhanh chân đuổi theo. Cứ thế, một người chạy một người đuổi ngay giữa khu rừng âm u mịt mù.

***

- Y Hải...

Y Họa lúc này vô cùng sốc, dường như không tin vào mắt mình. Con dao trong tay hắn rơi xuống, cùng lúc hắn cũng gục xuống.

- Y Hải...Y Hải...

Bạch Tô Y Hải nhếch môi cười, buông thõng đôi tay đẫm máu xuống:

- Bây giờ đệ mới nhận ra ta sao?

Hắn trừng mắt lớn hơn, cố quan sát kĩ đối phương. Quả thật rất giống hắn, chỉ là một bên mắt đã bị che bởi mặt nạ.

Dường như chưa đủ thuyết phục, hắn nhanh tay chụp lấy bàn tay to lớn đó, kéo vạt áo ướt máu ra.

Đúng rồi! Ở ngón tay trỏ của huynh có một vết sẹo nhỏ. Hồi trước hai người nghịch lửa, không may huynh bị lửa dính trúng. Người này...người này...

Y Hải lắc nhẹ đầu, đưa tay xoa đầu hắn:

- Đệ đệ! Đệ lớn thật rồi!

Y Họa run rẩy, cố kìm lòng bình tĩnh. Hắn khó khăn gọi một tiếng:

- Y Hải huynh!

- Ta! Huynh của đệ đây!

Đến lúc này hắn mới tiêu hóa được sự thật, định hỏi rất nhiều rất nhiều thứ. Nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị Y Hải giáng cho một cái tát:

- Ta chỉ vắng mặt vài năm, đệ đã trở thành con người tồi tệ như này rồi sao?

- Đệ...

- Bạch Tô Y Họa! Bây giờ ngay cả mạng người đệ còn dám xem như cỏ rác. Cái chức hoàng thượng này, có phải là trao lầm người rồi không?

Hắn hoang mang không biết giải thích thế nào.

- Ý của huynh là...Ảnh Thất Cơ?

Đột nhiên Y Hải lại vung tay tát cho hắn một cái nữa. Hắn ôm mặt, máu từ khóe miệng rỉ ra. Bọn lính sau lưng rút kiếm, nhưng bị hắn ngăn lại. - Năm xưa ta cứ tưởng hai người sẽ là đôi uyên ương đẹp, mới không nỡ tương tư nàng ấy. Để rồi hôm nay, nàng ấy bị đệ mặc sức giày vò, mặc sức hành hạ. Ngay đến cả Nhan Mộc Miên kia, đệ cũng để cho nàng ấy bị ả chà đạp là sao?

"..."

- Đệ yêu nàng ấy phải không? Ảnh Thất Cơ mới là người đệ yêu mà phải không? Tình yêu của đệ đâu rồi? Trái tim của đệ đâu rồi? Bạch Tô Y Họa! Con người đệ vô tâm tới mức, đứa con của nàng ấy đệ cũng đành lòng cướp đi sao?

- Nhưng...nhưng đó cũng là con trai của đệ...

- Nhưng mẹ của đứa trẻ là Ảnh Thất Cơ, không phải Nhan Mộc Miên!!!

Y Hải điên cuồng hét lên, chỉ hận không thể xé nát người trước mặt.

Y Họa ngẩn ra, dường như cõi lòng quặn thắt lại.

Ảnh Thất Cơ, mới là mẹ của con trai hắn...

Ảnh Thất Cơ, mới là mẹ của con trai hắn!

***

Cùng lúc đó, nàng đang cực nhọc bế trên mình cục thịt nhỏ, sau lưng lại có Nhan Mộc Miên đang không ngừng đuổi theo. Vốn người gầy gò, ốm yếu, nàng nhanh chóng rơi vào trạng thái mệt mỏi. Nhưng bây giờ nếu dừng lại, nữ nhân sau lưng sẽ đuổi kịp mất.

Nàng lao đầu chạy về phía trước. Màn đêm bao trùm tứ phía, nàng cũng không biết mình đang đi về đâu. Từng nhành cây cành lá bây giờ bỗng trở nên to lớn, thật sự rất đáng sợ. Đối với nàng tất cả mọi thứ thật đáng sợ!

Đột nhiên nàng vấp phải rễ cây, ngã về phía trước. Đứa trẻ trong tay nàng rơi ra, lăn ra khỏi tay nàng. Tiểu Y Vương trong tấm vải bọc mỏng thức giấc, khóc um lên cả một góc. Nàng đau đớn bật dậy, nhanh chân đi tới bế con lên, vừa dỗ cho nó nín vừa lết đi.

Chân nàng chảy máu rồi!

Nhan Mộc Miên phía sau mình áo gấm nặng trịch nên khó di chuyển hơn. Nhưng bù lại, được ăn trắng mặc trơn nên sức khỏe của ả có phần dẻo dai. Nếu xét về lâu về dài, kiểu gì cũng đuổi kịp được nàng.

Ả hét lên, giận dữ:
- Ảnh Thất Cơ! Ngươi dừng lại cho ta!

Mặc kệ có bao nhiêu uy hiếp, nàng vẫn lao đầu chạy.

***

Ảnh Thất Cơ lùi lại vài bước, sợ hãi. Trước mặt là một vách núi cheo leo, nếu rơi xuống đó thì chết chắc!

Nàng định quay lưng chạy đi, thì phát hiện Nhan Mộc Miên đã đuổi kịp tới nơi rồi.

Ả thở hồng hộc, không quên cất giọng đanh đá:

- Con tiện nhân...ngươi...ngươi trả tiểu hoàng tử cho ta!

Nàng ôm chặt con vào lòng, thó thé vì không còn sức lực:

- Đây là con của ta! Nhan Mộc Miên! Con của ngươi là một tiểu công chúa, không phải đứa trẻ này!

Nhắc tới tiểu công chúa, ả tức giận nghiến răng:

- Con ngươi chết rồi! Ta sinh song thai, nên ngươi mới nổi điên dành con của ta!

Nàng nhếch môi, giọng lạnh lẽo:

- Đúng! Ta điên đấy! Ta điên thật rồi đấy! La ai ép ta ra nông nỗi này? Là ai đã tạo ra một kẻ điên loạn giống như ta đây hả?

"..."

- Chẳng phải là bọn cầm thú các người sao? Nhan Mộc Miên, Bạch Tô Y Họa...hai người các ngươi có đủ thứ trên đời, tại sao vẫn tàn nhẫn chà đạp lên kẻ thấp cổ bé họng như ta chứ? Ảnh Thất Cơ ta có gì tốt đẹp sao? Ảnh Thất Cơ ta sinh con ra là sai sao?

Nhan Mộc Miên nghiến răng, từ từ bước tới:

- Ta không quan tâm! Trả đứa bé lại cho ta!

Nàng lùi về sau, lắc đầu:

- Ta không đưa! Tại sao ta phải giao con mình ra chứ?

- Con tiện nhân này! Ngươi có biết ta là ai không? Ta là hoàng hậu được cả thiên hạ này kính trọng. Ta nói một, bọn dân đen các ngươi phải làm trăm, làm vạn. Ta làm sai, thì cả thiên hạ này cũng không ai làm đúng!

Ảnh Thất Cơ lùi về sau bao nhiêu, Nhan Mộc Miên càng đi tới bấy nhiêu. Đến khi nghe tiếng đá rơi xuống vách núi, nàng mới hoảng hồn dừng lại.

- Ảnh Thất Cơ! Mau đưa đứa trẻ cho ta! Sau lưng là vách núi sâu, ta đảm bảo ngươi không còn đường lui đâu!

Nàng im lặng, sẵn sàng đối diện. Có những khó khăn, cả đời này cũng không thể nào trốn tránh mãi.

Cuối cùng, ả mới điên tiết lao đến, giằng co với nàng. Nàng dùng toàn bộ sức lực giành lấy đứa trẻ. Hai nữ nhân hung hăng đấu đá nhau, làm đứa trẻ sợ hãi mà la lối lên.

Trong lúc giằng co, đột nhiên Nhan Mộc Miên vung tay túm lấy tóc nàng, không cẩn thận đánh trúng đứa trẻ. Tiểu Y Vương càng hét lớn, hai mắt đỏ ngầu. Ả tức giận nhớ lại từng cảnh tượng bệ hạ chăm sóc nó mà quên mất mình, liền túm lấy tấm bọc. Trong cơn điên loạn, chính tay ả đứng trên sườn núi ném đứa trẻ xuống dưới.

Cùng lúc đó, trên bầu trời đen thăm thẳm đánh ra một tia sét lớn!

Chương 8

Nhìn đứa trẻ nhỏ nhắn rơi xuống, hòa mình vào bóng đêm đen kịt, Nhan Mộc Miên đột nhiên hoảng sợ, lùi về sau mấy bước.

Ả run rẩy, đôi tay tựa như gãy rời ra.

Ả vừa làm gì...ả vừa làm gì thế này?

Còn Ảnh Thất Cơ lúc này tựa như kẻ mất hồn. Hai mắt nàng trừng lớn, khóe môi mấp máy không nói thành lời.

Con nàng...con trai của mẹ...con...

Con ơi...!!!

Nàng điên cuồng lao đến vách núi, quỳ xuống mà hét một tiếng thấu tận trời xanh.

Con trai của nàng, bị người ta giết rồi! Máu mủ ruột thịt của nàng, bị người ta nhẫn tâm hại chết rồi!

Không! Đây không phải là sự thật! Tất cả đều chỉ là một giấc mơ phải không?

Nàng đưa tay tát lên mặt mình thật mạnh, rồi lại tát thêm cái nữa, tựa như chỉ muốn mình mau chóng thức khỏi cơn ác mộng này.

Nhưng không! Đây là sự thật! Đây chính là hiện thực!

Nàng đưa tay ôm mặt, nước mắt lăn đầy khuôn mặt nhỏ. Nàng thó thé thành tiếng, lắc đầu:

- Con của mẹ...con trai của mẹ...mẹ hại con rồi! Mẹ hại chết con rồi! Không!

Nhìn nàng khóc thê thảm, Nhan Mộc Miên càng thêm sợ hãi, lắp bắp:

- Ảnh Thất Cơ...ta không cố ý...

Đột nhiên nàng quay ngoắc sang nhìn ả. Dưới màn đêm đen thăm thẳm, đôi con ngươi của nàng trở thành lưỡi hái giết chóc:

- Nhan Mộc Miên! Ngươi rõ ràng là không cố ý, nhưng đổi lại là ngươi cố tình!

Nàng lổm ngổm ngồi dậy, từ từ tiến về nơi ả. Ả sợ hãi lùi về sau, thấy nàng như thấy yêu ma hiện hồn:

- Ta không muốn giết đứa trẻ đâu! Ta thật sự không muốn! Là...

- Đủ rồi!

Nàng hét lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đang hoang mang cực độ kia: - Ngươi cướp đi tâm hồn của ta! Ngươi cướp đi thể xác của ta! Ngươi cướp mất trái tim người ta yêu, còn làm chó quay lại cắn ta. Ta nhẫn nhịn, ta chịu nhục, ta cắn răng không phẫn nộ một lời. Đổi lại ta có gì chứ? Đây sao? Cái chết của con ta sao? Ta sinh ra là đã đắc tội với các ngươi sao? Sự tồn tại của ta làm các ngươi không thể nào yên ổn sao?

Vừa nói nàng vừa đưa tay đập mạnh vào ngực mình, trái tim quặn thắt đến nghẹn lại.

Thật kinh tởm! Ảnh Thất Cơ này làm gì mà phải chịu những đau khổ đó chứ?

Thật hèn hạ! Ảnh Thất Cơ này làm gì mà phải chịu những hành hạ đó chứ?

Sỉ nhục, đánh đập, chà đạp...tất cả đều đổ dồn lên đầu nàng cùng lúc. Tại sao vậy? Nàng làm gì sai chưa? Nàng làm gì nên tội chưa? Hay đơn giản nàng có mặt trên cuộc đời này, chính là một con chó để bọn súc sinh kia muốn làm gì thì làm?

Không! Đến đây thôi! Nàng không thể nhẫn nhịn được nữa! Hết rồi! Mọi thứ đã hết rồi! Ảnh Thất Cơ sẽ không bao giờ trở lại nữa! Ảnh Thất Cơ ngu ngục dốt nát đó sẽ không bao giờ còn nữa!

Dứt đoạn suy nghĩ, nàng vội lao đến, đè Nhan Mộc Miên ra, dùng cả thân thể mình đè lên ả. Ả ú ớ hét lên, nhưng chả thể kháng cự lại sức mạnh của một con người hóa thú.

Nàng vung tay tát lên khuôn mặt son phấn, hét điên cuồng:

- Cái tát thứ nhất! Ta trả thù cho thân thể của ta!

Nàng lại vung tay tát cái nữa, gằn giọng:

- Cái tát thứ hai! Ta trả thù cho tâm hồn của ta!

"Chát" - Cái tát thứ ba! Ta trả thù cho tình yêu của ta!

"Chát"

- Cái tát thứ tư! Ta trả thù cho tình thân của ta!

"Chát"

- Cái tát thứ năm! Ta trả thù cho con trai của ta!!!

Nàng tới tấp tát lên mặt ả, tát một cái lại phỉ nhổ một câu. Hai má ả chảy máu, trong chốc lát đã bị tay nàng hủy dung nặng nề.

- Nhan Mộc Miên! Ngươi là thứ ác độc! Ngươi là rác rưởi!

Ả điên lên túm lấy cơ thể nàng, lắc đầu:

- Con tiện nhân điên này! Ta là hoàng hậu! Ta là hoàng hậu của cả thiên hạ, ngươi biết không?

Nhắc tới hai chữ hoàng hậu, nàng đột nhiên cười nham hiểm, thó thé:

- Hoàng hậu ư? Trước mặt thiên hạ, ngươi chỉ thua hoàng đế. Nhưng trước mặt ta, ngươi còn thua cả một con chó!

Nói rồi nàng bóp lấy cổ ả, dùng toàn bộ sức lực dồn vào trong một lúc. Ả cào cấu tay nàng đến chảy máu, mắt trợn ngược lên:

- Ngươi...thả...ta ra...

- Thả sao? Người cũng có ngày chết, huống hồ gì chó không có ngày tử!

Nước mắt ả chảy dài, đôi chân co quắp lại, không sao thoát ra được.

Nhìn nụ cười quỷ dị đối diện, Nhan Mộc Miên từ từ nhắm mắt, hơi thở đứt quãng.

- Ảnh Thất Cơ! Ta...không bao giờ khuất phục...trước ngươi! Ta là...hoàng hậu...ta là...

Hoàng hậu!!!

Thốt lên từ cuối cùng, ả nhắm mắt, đôi tay buông thõng xuống, hơi thở cũng chính thức không còn!

Chương 9

Xung quanh là màn đêm thăm thẳm...

Nhan Mộc Miên sợ hãi, từ từ bước về phía trước.

Đây là cõi chết sao?

Ả bị Ảnh Thất Cơ giết thật rồi sao?

Mộc Miên đưa tay chạm lên khuôn mặt của mình, nhưng không có lấy một vết sưng tấy nào cả.

Những cú tát đó đã bị xóa mờ đâu mất rồi.

Nhưng....

Đột nhiên một tiếng thét ú ớ vang lên, lúc xa lúc gần, nghe xa xăm đến cùng cực.

Ả run rẩy lùi về sau. Là tiếng khóc của trẻ con! Là của trẻ con!

Không! Chắc ả nghe lầm thôi! Trẻ con nào mà lại ở đây khóc cho ả nghe...

Nhưng càng nghĩ, bên tai Nhan Mộc Miên càng vang vọng tiếng khóc đó. Tiếng khóc ngày càng dữ dội, làm ả điên tới mức đưa tay vặn vẹo tai mình.

- Mẹ...mẹ...

Một giọng nói non nớt xuất hiện làm ả lạnh sống lưng. Kế đó, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc quá nhiều hiện ra trước mắt. Bóng dáng đứa trẻ nhỏ rơi xuống vách núi hôm đó tưởng chừng như chưa bao giờ quên.

Đúng vậy! Rõ ràng trên cao chính là Tiểu Y Vương!

Nó không ngừng tiến tới chỗ ả với hình hài to lớn, chất giọng lạnh lẽo thấm vào từng dòng máu:

- Mẹ...mẹ...

Nhan Mộc Miên lắc đầu, vô cùng sợ hãi:

- Tiểu hoàng tử...

- Sao mẹ lại gọi con là tiểu hoàng tử? Mẹ không nhớ con sao?

- Không! Ngươi không phải con của ta! Ta cũng không phải là mẹ ngươi! Mẹ ngươi là Ảnh Thất...aaa...

Chưa kịp nói xong, đứa trẻ đột nhiên vung đôi ta dài cả thước ra, bóp lấy cổ, từ từ xách ả lên cao. Ả chới với, hơi thở đứt quãng. Đứa trẻ cười khanh khách, trong từng kẽ răng còn dính máu tươi:

- Mẹ! Mẹ có thể ném con xuống dưới vách núi dâu thăm thẳm, dĩ nhiên mẹ cũng có thể giấu mọi chuyện! Mẹ! Con nhớ mẹ! Mẹ cho con ôm cái được không?

- Không....

Tiểu Y Vương từ từ đưa cơ thể bé nhỏ lại gần mình, há cái miệng to lớn ra, một cước cho ả vào trong.

Ả hét lên, ú ớ, như cơn đau đớn trong vô vọng.

***

- Khôngggggg....

Nhan Mộc Miên bật dậy, mồ hôi chảy ướt tấm y phục. Ả thở hồng hộc, hai mắt trợn tròn vì vẫn còn quá run sợ.

Ả đưa tay chạm vào cổ, rõ ràng là nằm mơ nhưng cảm giác bị đứa trẻ siết cổ vẫn rất chân thật. Nhan Mộc Muên vội vàng bò dậy, chạy tới trước gương, mới hoảng hồn hét lên một tiếng.

Không! Gương mặt của ả! Gương mặt kiểu diễm của ả! Tại sao? Tại sao lại bị hủy dung nặng nề? Tại...

Nhưng chưa kịp hoàn hồn, ả lại run rẩy đứng cho vững. Trong gương không những phản chiếu lại hình ảnh của ả, mà còn có...

- Ảnh Thất Cơ?!
Ả quay ngoắc lui sau, hơi thở trở nên dồn dập. Không sai! Là con tiện nhân đó...là con tiện nhân đã hủy hoại mất vẻ kiều diễm của ả đó!

Ảnh Thất Cơ từ từ tiến tới, trên tay là một con dao sắc lẹm:

- Nhan Mộc Miên! Khuôn mặt xinh đẹp của ngươi không còn nữa rồi! Bạch Tô Y Họa sẽ không yêu ngươi nữa! Nhìn xem! Ta xinh đẹp hơn ngươi, ta không giết người như ngươi. Hắn sẽ chọn ta, sẽ yêu ta, sẽ bên cạnh ta, chứ không phải là ngươi!

Nhan Mộc Miên lắc đầu, hai tay ôm lấy cả cơ thể, hét ngược lên:

- Bệ hạ là của ta! Con tiện nhân này! Ngươi đừng có mà lừa gạc ta!

- Lừa gạc sao? Đúng vậy! Ít nhất trước khi chết, ngươi vẫn có thể nhận ra đâu là đúng đâu là sai!

Nói rồi Ảnh Thất Cơ lao tới, con dao trên tay vung lên cao, lưỡi dao sắc bén lóe lên tia ánh kim. Ả sợ hãi hét lên, nước mắt không ngừng chảy ra.

Đột nhiên cánh cửa bị hất tung ra, kế đó, Bạch Tô Y Họa chạy vào, đôi mắt thấm đẫm vẻ mệt mỏi.

Nhìn ả đang ngồi hét lên một cách điên cuồng, hắn chạy tới ôm lấy ả, đắng lòng:

- Mộc Miên! Nàng sao vậy?

Ả như chết đuối vớ được cành cây, liền ôm chầm lấy hắn, nhìn quanh sợ hãi:

- Ảnh Thất Cơ giết thiếp! Bệ hạ! Chàng cứu ta với!

Hắn khó hiểu nhìn xung quanh. Có ai đâu chứ?

- Xin bệ hạ hãy tin thiếp! Con tiện nhân đó đang muốn giết thiếp, hơn nữa còn muốn cướp mất bệ hạ khỏi tay thiếp!

Hắn đưa tay bóp nhẹ mi tâm, còn ả liên tục hét lên với hắn, đòi hắn nhất định phải xử Ảnh Thất Cơ.

Cuối cùng hắn không chịu được, bực dọc nạt nộ một tiếng làm ả điếng người.

Nhìn bệ hạ đi càng ngày càng xa, ả run rẩy gục xuống đất, máu từ khóe miệng không biết nguyên do gì mà chảy ra.

- Ảnh Thất Cơ...giết thiếp...

*** Sau khi bắt mạch xong, Tĩnh An thái y khẽ đứng dậy, nhẹ giọng bẩm báo:

- Thần e rằng...hoàng hậu đã trở thành người điên rồi!

- Điên sao?

Tĩnh An thái y không nói gì, ngầm mặc nhận.

Hắn vẫn chưa bị thuyết phục, gặng hỏi mấy lần nữa. Vị thái y giỏi bậc nhất hoàng cung khẽ vuốt chòm râu bạc:

- Bệ hạ mời biết bao nhiêu thầy thuốc đến chữa. Mươi người như một. Ai cũng nói như thần, chẳng nhẽ bệ hạ cũng không tin?

Hắn lắc đầu, nhìn người con gái nằm trên giường, khuôn mặt băng bó khắp cùng. Tĩnh An thái y cúi người:

- Có một chuyện thần nghĩ vẫn nên nói...

- Được! Ngươi nói đi!

- Hôm nay thần xin mượn chút danh tiếng trong hoàng cung của mình để nói lên điều này với bệ hạ. Thần nghi ngờ hoàng hậu đã làm điều gì đó trái với lương tâm, trái với luật trời nên mới trở nên như vậy. Nếu bệ hạ có trách tội, thần cũng xin nhận!

- Ngươi...

- Bệ hạ! Người là kẻ đứng đầu thiên hạ, hi vọng người có thể nhìn xa trông rộng một chút. Trên đời này mọi thứ xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Cả việc này cũng vậy! Hoàng hậu không thể nào đột nhiên bị...điên được! Thần vẫn mong bệ hạ cho điều tra rõ!

Hắn đau đầu cho Tĩnh An thái y lui xuống, lòng nghi hoặc nghĩ ngợi.

Hôm đó, lúc hắn và Y Hải huynh đuổi theo lên núi, đã thấy cảnh Ảnh Thất Cơ đang không ngừng hành hạ Mộc Miên. Nếu hôm đó chỉ cần hắn lên trễ thêm một chút, thì nữ nhân của hắn đã bị nàng ta giết chết rồi!

Bạch Tô Y Họa cúi đầu, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống.

Trong lúc đó, ở bên ngoài Phượng Tâm Điện, Y Hải đang khẽ thở dài, loạng choạng bước đi.

Sau cùng, Ảnh Thất Cơ vẫn là kẻ dư thừa trong mối tình này!

***

Dưới đại lao tối tăm, từng tiếng roi vun vút đang vang lên, liên tục quật vào cơ thể bé nhỏ. Ảnh Thất Cơ bị cột chặt trên xà gỗ, khắp người đâu cũng có máu chảy thành dòng. Y phục dưới cây roi mới tinh kia bị đập cho nát vụn. Mùi máu tanh bốc lên nồng nặc, làm thành một thảm cảnh không ai muốn nhìn.

Từ suốt một ngày bị đánh đập tàn nhẫn, nàng vẫn luôn im lặng, một tiếng rên rỉ cũng không có.

Tên cai ngục giận dữ, tưởng chừng như dùng hết sức lực quất từ cây roi này đến cây roi khác vào người nàng. Quất đến đâu da dẻ nứt toác đến đó. Quất đến đâu máy chảy thành dòng đến đó. Nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặc bình thản, tựa như không có thứ gì trên đời có thể làm nàng đau khổ nữa.

Trong đôi mắt sâu thăm thẳm kia là cả một bầu trời bơ vơ. Nàng đang mơ về một ngày nắng đẹp, mình chăm chú nấu cơm, ngoài sân vườn là đứa trẻ đang cười sặc sụa nhìn ba chọc ghẹo. Nàng mỉm cười hạnh phúc, làm tên cai ngục hoảng hồn.

Bị hành hạ đến mức chết đi sống lại, Ảnh phi vẫn cười là sao?

Không! Hoàng thượng ra lệnh cho hắn phải tra tấn Ảnh Thất Cơ, cho nên hắn vẫn nên phải tiếp tục!

Từng đòn roi vun vút lao đến, nàng vẫn cười như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mọi đau khổ trên trần đời, đều đã chẳng là gì nữa rồi. Nàng đang mơ về bữa cơm gia đình ấm áp, mơ về một đêm lễ hội dắt con đi chơi, mơ về rất nhiều thứ, rất nhiều thứ...

Nàng dời mắt nhìn lên tia ánh sáng trên nóc nhà, nơi một khe hở nhỏ đang để lộ một khoảng trời xanh.

Ảnh Thất Cơ nhắm mắt, giọt lệ chảy ra đẹp như trân châu.

Mẹ...đi tìm con đây!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước