ẢNH THẤT CƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ảnh thất cơ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

- Hoàng hậu hạ sinh rồi! Hoàng hậu hạ sinh rồi!

Đám cung nữ hét í ới lên làm hắn mừng rơn. Quên cả kị húy, hắn nhanh chân chạy vào trong, vừa thấy đứa trẻ liền sững lại.

Con gái! Là một đứa con gái!

Nhan Mộc Miên nhìn hắn, nở nụ cười khó khăn:

- Phu quân! Chàng lại đây với thiếp đi!

Hắn yêu chiều đi tới ôm lấy nàng ta, nhìn đứa con gái có chút không thuận mắt. Nhan Mộc Miên hiểu rõ tâm ý của hắn, an ủi:

- Chàng đừng lo lắng! Thiếp sẽ tiếp tục sinh cho chàng mà! Chàng cứ yên tâm được không?

Bạch Tô Y Họa hôn nhẹ lên trán nàng, tia ôn nhu lóe lên nơi mắt.

Cùng lúc đó...

- Ráng lên! Một xíu nữa thôi! Sắp ra đứa trẻ rồi!

- aaaaaa....

- Cố lên! Sắp ra rồi! Rặng đi! Nhanh!

Bà mụ thành thạo lôi đứa trẻ ra, và cuối cùng nó cũng tuột hết ra ngoài.

- Ảnh Thất Cơ! Cô may mắn hơn hoàng hậu, sinh được một bé trai rồi!

Ảnh Thất Cơ mệt mỏi đón lấy cục thịt đỏ hỏn, cười chát đắng.

Con trai...con trai của mẹ...

Nàng nhìn đứa con một lượt, lim dim ngất đi vì mất sức.

***

- Không xong rồi! Ảnh Thất Cơ đã sinh được con trai rồi!
Một tì nữ chạy vào, hớt hải quên cả khuôn phép. Nhan Mộc Miên bật dậy, mắt lóe lên tia hằn hộc:

- Con trai sao? Ả ta lại sinh cho bệ hạ con trai sao?

- Đúng vậy! Lúc hoàng hậu sinh tiểu công chúa, thì ả ta cũng vừa hạ sinh thành công một tiểu hoàng tử!

Ả giận nghiến răng nghiến lợi, bàn tay cuộn lại thành quyền.

- Đi! Đi cướp con của ả về đây cho ta! Đứa con trai đó, nhất định phải trở thành con của ta!

***

Ánh nắng ban mai chiếu qua ô cửa nhỏ. Ảnh Thất Cơ từ từ ngồi dậy, điều đầu tiên muốn tìm chính là cốt nhục thân yêu của mình.

Nhưng...

Bên cạnh nàng là một khoảng trống vắng, không hề có đứa trẻ nào ở đó cả. Nàng hoảng hốt cầm lấy bức thư nhỏ ngay đó:

"Hoàng thượng ra lệnh thu hồi hoàng tử về cung. Từ nay về sau, tiểu hoàng tử sẽ trở thành đồ nhi của hoàng hậu. Ban thưởng nghàn vàng, coi như là quà hoàng thượng bù đắp cho dân nữ Ảnh Thất Cơ."

Nàng run lên, nước mắt rơi đầy. Bức thư trong tay vô thức rơi xuống.
Không! Con của ta! Không! Con trai của ta! Không! Con trai của ta!!!

Ảnh Thất Cơ bấn loạn hét lên, tiếng hét xé tan ruột gan.

Tại sao hắn ta lại đối xử như vậy với nàng? Tại sao hắn ta phải cướp đi người thân yêu nhất của nàng? Tại sao? Tại sao?

Nàng gục xuống, chỉ hận không thể xé nát hắn ra.

Ta hận ngươi Bạch Tử Y Họa! Ta hận cái tên lòng dạ sắc đá như ngươi! Ngươi không chỉ lừa gạc con tim ta, bây giờ còn nỡ lòng cướp luôn cả sinh mệnh của ta.

Bạch Tử Y Họa! Ta nhất định phải giết ngươi!

***

Cả kinh thành ăn mừng hớn hở, mừng cho hoàng hậu sinh ra tiểu hoàng tử và tiểu công chúa vô cùng đáng yêu.

Song thai một nam một nữ, quả nhiên là điềm lành do ông trời ban phước!

Nhìn từng người từng người thi nhau chúc tụng mình, Nhan Mộc Miên thầm hả dạ.

Ả và hắn cùng nhau nói dối, bảo rằng mình sinh song thai.

Đương còn vui hội, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng nháo nhào. Kế đó, một nữ tử thân mình gầy gò xông vào, trên tay là con dao sắc bén:

- Bạch Tử Y Họa! Ngươi trả con lại cho ta! Tên khốn khiếp nhà ngươi! Trả con lại cho ta!

Nàng lăm le con dao trên tay, điên cuồng lao tới như người mất trí. Đám lính xông vào giữ nàng lại, nàng không ngừng giãy giụa la hét đòi con.

Nhan Mộc Miên xanh mặt, run sợ nhìn nàng. Để lấp liếm, ả nhanh chóng ra lệnh:

- Mau nhốt kẻ điên này vào ngục tối chờ ngày xử tội! Nhanh! Nhanh lên!

Tức thì nàng bị kéo sộc sệch ra ngoài không chút tình người. Trước khi ngất đi, nàng chỉ kịp nhìn con người đang ngồi dửng dưng trên ghế vàng kia, thó thé:

- Y Họa...ta hận chàng...

Chương 2

2

Ảnh Thất Cơ một mình trong ngục tối, hai chân hai tay đều bị buộc chặt. Nàng lim dim nhắm mắt.

1 tuần trăng rồi! Nàng bị nhốt ở đây 1 tuần trăng rồi!

Ngoài kia vang lên tiếng thì thào của hai tì nữ.

- Vốn cũng là một tiểu thiếp, nhưng sao Ảnh Thất Cơ lại bị thất sủng đến mức này chứ?

- Ngươi không biết sao? Tiện nhân kia từng là thanh mai trúc mã của hoàng thượng, nên hoàng thượng mới chịu cho ả làm một tiểu thiếp nhỏ bé. Chứ với xuất thân thấp hèn kia, ngay cả người xách giày ả ta cũng không xứng!

- Ra là vậy! Nhưng Ảnh Thất Cơ cũng vừa sinh mà phải không?

- Đúng vậy! Nhưng đứa bé vừa sinh ra đã chết rồi! Chả như hoàng hậu sinh ra song thai, làm cả thiên hạ mừng rỡ.

Nói rồi đám tì nữ chán ghét bước vào đại lao, vô cùng hằn hộc vứt xuống trước mặt nàng một chén cơm trắng:

- Ăn đi!

Nói rồi họ xoay lưng trở ra. Nàng thình lình mở mắt, chụp một chân của ai đó, la lối:

- Trả con cho ta! Các ngươi trả con lại cho ta!

Tì nữ kia sợ xanh mặt, không sao thoát khỏi được. Không niệm chút tình người, nàng ta dùng chân còn lại đạp mạnh vào người nàng, phỉ nhổ:

- Con tiện nhân điên này! Tự mình giết con mình lại còn đi đòi ai chứ? Đúng là đồ xui xẻo mà!

Cơ thể nàng vốn đã rất yếu, bây giờ còn bị lực tác dụng. Dù không mạnh nhưng đối với nàng nó lại là quá mạnh.

Nàng run rẩy bò về phía trước, máu từ khóe miệng chảy ra thành dòng:

- Các người...cướp con ta...trả con...trả con...

Trong màn ảnh mờ mờ ảo ảo, nàng thấy dải áo màu xanh lam phất phơ giữa đêm đen. Cả mùi hương quen thuộc này...

Hắn đứng trên cao nhìn bộ dạng thảm hại của nàng, lạnh nhạt: - Mới bị đạp một phát đã nội thương như vậy, nàng liệu có thể chăm được tiểu hoàng tử không?

Nghe thấy giọng nói xa xăm kia, nàng đột nhiên tức giận, răng nghiến cót két:

- Bạch Tô Y Họa! Ngươi trả con cho ta! Con của ta...không phải của ngươi!

- Ảnh Thất Cơ! Ta vốn đã cho nàng danh phận phi tần, cớ sao từ đầu tới cuối nàng lại chẳng chịu nghe lời ta vậy?

Nàng cười chát đắng, giọng khinh bỉ:

- Năm xưa ngươi thề non hẹn biển, hứa sẽ yêu mãi một mình ta. Đúng vậy! Ngươi đã yêu ta một cách ta cảm thấy cực kì kinh tởm! Bạch Tô Y Họa! Ngươi cùng Nhan Mộc Miên kia thay nhau hành hạ ta, ta im lặng chấp nhận. Nhưng đứa trẻ vốn là con ta, không phải của kẻ lòng lang dạ sói như ngươi!

Cảm thấy nhân phẩm bị chà đạp nặng nề, hắn tức giận bóp lấy cổ nàng, hăm he:

- Tốt nhất nàng nên ăn nói cho cẩn thận! Bây giờ nàng là đèn treo trước gió, chỉ cần ta há miệng ra, cũng có thể giết được nàng!

Ảnh Thất Cơ rơi nước mắt, đôi con ngươi thu hẹp lại.

Lâu lắm rồi, hắn vẫn chưa đứng gần nàng thế này...
Lâu lắm rồi, hắn vẫn chưa chạm vào nàng thế này...

Dẹp qua ý niệm tạp nham đó, nàng cất giọng thách thức:

- Giết đi! Giết ta đi! Một con tiện nhân như ta sống ở đời cũng đâu có ích chi. Chi bằng một nhát giết chết, cả đời này ngươi được sống an nhàn sung sướng không phải sao?

Hắn lúng túng không biết nên làm thế nào, trong cơn hồ đồ tức giận liền xé nát y phục nàng ra. Nàng giãy giụa hét lên:

- Ta vừa mới sinh xong đó! Ngươi có còn là người không?

Mặc kệ nàng không phục, hắn vẫn liên tục quấy rầy trên cơ thể gầy guộc.

Người ta nói mối quan hệ xác thịt là khoái lạc sung sướng nhất trần gian. Nhưng sao giờ nàng lại cảm thấy bản thân mình đau đớn đến vậy, ô uế đến vậy?

Nàng câm lặng rơi nước mắt.

Mạnh mẽ sao? Không! Thiên hạ chê trách nàng ngu dốt, nhưng nào ai hiểu được tâm tư nàng.

Nàng một thân một mình sinh ra trên cõi đời, làm sao có thể đấu lại vua của một đất nước đây?

***

Sau một hồi làm càn, hắn mới lạnh nhạt rời đi, ngay cả tấm áo cũng không thèm khoác lại cho nàng.

Ảnh Thất Cơ co ro một góc, mình trần như nhộng.

Gớm ghiếc! Đồ gớm ghiếc!

Ở bên ngoài, Nhan Mộc Miên đang vô cùng tức giận khi nghe tin hắn vừa từ chỗ nàng đi ra. Hoàng hậu mang trên mình áo gấm, sau lưng hai kẻ hầu hạ, hiên ngang đi vào trong đại lao.

Nhìn từng mảnh y phục xé nát, cộng thêm dấu hôn chi chít trên người nàng, ả càng thêm điên tiết, gầm gừ:

- Mau mang đám rắn đó vào đây! Nhét tất cả vào miệng con tiện nhân này! Nhanh!

Chương 3

Wattpad: TTT0201

3

- Mau! Đem toàn bộ rắn vào đây! Nhét tất cả vào miệng con tiện nhân này cho ta!

Nhan Mộc Miên hét lớn lên, lửa bốc đầy đầu.

Cứ tưởng hắn đã không còn quan tâm tới nàng, ai ngờ trong đại lao vẫn còn tâm trạng để làm loại chuyện đó với Ảnh Thất Cơ.

Dứt lời, một tên lính ở ngoài chạy vào, trên tay là một cái hộp gỗ nhỏ.

Nàng khom mình trong góc, vừa nghe tiếng thét liền vụt dậy, nhanh chân xô Nhan Mộc Miên ra ngoài, dùng tay không khóa chặt cửa gỗ lạnh lẽo.

Ả nằm dài dưới đất, nghiến răng cót két:

- Bắt con tiện nhân đó ra đây cho ta!

Tên lính vâng dạ, nhanh chân đi tới kéo ngược cánh cửa. Mới chỉ dùng một chút sức, nàng đã bị lôi luôn ra bên ngoài.

Cơ thể trần trụi cọ sát dưới nền đất đá gồ ghề, vài nơi bị đâm trúng đã bắn ra tia máu đỏ. Nhan Mộc Miên nhìn nàng gục đầu dưới chân mình, hả dạ:

- Ngươi còn dám chống đối ta sao?

Thái độ khinh bỉ của ả không làm nàng run sợ, mà cái thứ âm thanh hỗn tạp trong cái hộp gỗ kia mới là Thần Chết!

Tiếng xè xè của rắn làm nàng sợ!

Nàng lui về sau, mái tóc dài che đi vùng ngực, cả cơ thể lõa lồ trước con mắt của tất cả mọi người có trong đại lao.

Nhan Mộc Miên nhếch môi:

- Ảnh Thất Cơ! Có bao giờ ngươi tự hỏi, những thứ mà ngươi phải gánh chịu ngày hôm nay là do đâu mà ra không?

Nàng im lặng, chờ ả nói tiếp:

- Là do ngươi yêu bệ hạ - phu! quân! của! ta!

Ả nhấn mạnh từng chữ làm trái tim nàng trong chốc lát bị siết chặt, đôi mắt xoẹt qua tia bi thương.

Đúng vậy! Là nàng đi yêu phu quân của người khác, đi yêu kẻ đã thành gia lập nghiệp, đi yêu kẻ đã yên bề gia thất.

Đúng vậy! Là nàng nguyện trao tình yêu cho kẻ nhẫn tâm như hắn, trao nhiều đến mức, hắn đã xem tình yêu của nàng là thứ không hề có giá trị. Đúng vậy! Mọi thứ đau khổ trần đời đều là do nàng tự làm tự chịu. Từ đầu chí cuối, là một thân một mình nàng đã mắc phải sai lầm!

Nàng nhắm mắt, một giọt long lanh trong suốt rơi ra.

Bạch Tô Y Họa! Rốt cuộc vì lí do gì ta lại yêu chàng?

- Hoàng hậu! Có cần phải tiếp tục...

- Không cần! Mang hết lũ rắn ra ngoài đi!

- Vâng ạ!

Nói rồi tì nữ kia khẽ đem hộp gỗ ra ngoài. Nhan Mộc Miên liếc nhìn thân thể nàng, nhếch môi:

- Trói Ảnh Thất Cơ lại. Những việc sau đó...ta giao cho ngươi toàn quyền xử lí! Nhớ phải "chăm sóc" con tiện nhân này cho tốt đó!

Ả cười nham hiểm với tên lính kia. Ngay lập tức hắn hiểu ý, liền liếm mép mà ngắm ghía thân thể trần trụi trước mắt.

Nàng trừng lớn hai mắt, lập tức co rúm người lại, lắc đầu ư ử.

- Đến giờ phút này còn muốn chống cự sao? Nhanh đi! Đừng chậm trễ!

- Vâng ạ!
Nói rồi tên lính liền nhanh chóng bước tới, đôi mắt tràn đầy tia dâm dục.

Ảnh Thất Cơ lết về phía sau, sợ hãi đến tột độ.

Nhan Mộc Miên nhìn cảnh tượng trước mắt, mỉm cười hả hê.

Ta sẽ hành hạ ngươi từ thể xác đến tinh thần. Để ta xem ngươi có thể chịu đựng được trong bao lâu!

Nói rồi ả xoay lưng bước đi, để lại sau lưng những tiếng hét ú ớ của nữ nhân tội nghiệp.

***

Còn nàng lúc này lại đang cắn răng, chịu đựng sự đau khổ cùng tủi nhục đến tột cùng.

Tên lính này đang làm nhục nàng!

Nàng cắn môi đến chảy máu, cố không cho mình phát ra tiếng rên rỉ của dục vọng.

Kinh tởm! Thật kinh tởm! Tại sao Nhan Mộc Miên lại có thể làm ra loại chuyện này với nàng? Sao Bạch Tô Y Họa có thể mặc cho bọn người này hành hạ nàng?

Rốt cuộc bọn chúng có còn là con người không?

Nàng nhắm mắt, cam chịu sự đau đớn mà tên nam nhân kia đang mang lại.

Nốt hôm nay thôi! Nốt hôm nay nữa thôi!

Ảnh Thất Cơ! Ngươi phải ghi nhớ mọi chuyện đã diễn ra! Cho dù có chết, ngươi cũng phải khắc cốt ghi tâm những chuyện xấu xa đê tiện này!

Ngươi phải nhớ rằng, có một Bạch Tô Y Họa đã nhẫn tâm vùi lấp đi tình yêu của ngươi, chà đạp lên cái tình cảm mà cả đời ngươi luôn trân trọng.

Ngươi phải nhớ rằng, có một Nhan Mộc Miên đã năm lần bảy lượt hãm hại ngươi, cho ngươi cảm nhận sự thống khổ từ tinh thần đến thể xác.

Ngươi phải nhớ, hai kẻ quyền quý kia đã cướp mất con trai ngươi, cướp mất giọt máu duy nhất của ngươi.

Ảnh Thất Cơ! Ngươi phải khắc cốt ghi tâm những chuyện này! Ngươi phải chịu đựng mọi sự sỉ nhục này!

Rạng sáng mai, khi ánh nắng đầu tiên chiếu vào nhân gian, cũng là lúc bọn người kia sẽ chết. Và Ảnh Thất Cơ ngu ngục, yếu đuối này...

Cũng sẽ không bao giờ còn nữa!

Chương 4

Wattpad: TTT0201

4

- Mộc Miên! Sao nàng lại để tiểu hoàng tử khóc um sùm như vậy?

- Thiếp cũng không biết! Từ hôm bắt từ chỗ Ảnh Thất Cơ về, tiểu hoàng tử luôn khóc như vậy! Thiếp đã cho uống sữa, làm bất cứ thứ gì có thể làm, nhưng...

Càng nói, đứa trẻ trong tay Nhan Mộc Miên càng la lớn hơn. Ả khó khăn cau mày.

Nhóc con chết tiệt! Nếu không phải ngươi là con của bệ hạ, thì ta đã...

- Đưa đây cho ta!

Bạch Tô Y Họa sốt ruột, giành lấy con từ tay ả, nhẹ nhàng âu yếm:

- Y Vương ngoan! Phụ hoàng của con đây! Phụ hoàng của con đây!

Bàn tay to lớn của hắn vỗ nhẹ vào vùng lưng nhỏ, ngay lập tức Y Vương im bặt, nín khóc.

Hắn vui mừng khôn xuể, đứng dậy bước qua bước lại, dỗ cho nó ngủ.

Thật kì lạ! Chỉ trong chốc lát, đứa trẻ đã ngoan ngoãn thiếp đi, không còn càn quấy nữa.

Nhìn cảnh cha con hạnh phúc trước mắt, Nhan Mộc Miên không khỏi nghiến răng.

Dù sao thì, tiểu hoàng tử trong tay bệ hạ không phải là con ruột của ả, mà là của bệ hạ và Ảnh Thất Cơ!

Ả ta có làm bao nhiêu chuyện, nó cũng không chịu nín. Thế mà bệ hạ vừa bế trên tay, liền ngoan ngoãn thôi khóc, còn ngủ rất ngon lành.

Đây là tình phụ tử sao?

Bạch Tô Y Họa an tâm đặt đứa trẻ xuống chăn ấm, còn hôn nhẹ lên trán nó một cách yêu thương.

Lặng nhìn con ở gần sát như vậy, đột nhiên hắn giật mình.

Giờ mới phát hiện một chuyện, tiểu hoàng tử càng nhìn lại càng giống nàng - nữ nhân đang một thân một mình trong đại lao kia.

Đúng vậy! Quả thật rất giống nàng!

Hắn lắc nhẹ đầu, cho rằng bản thân chỉ là vô tình nhớ tới Ảnh Thất Cơ.

- Ngươi ở lại chăm sóc tiểu hoàng tử cho tốt!

Hắn quay sang căn dặn hai nô tì kia, còn mình thì nhanh chân dìu Nhan Mộc Miên ra ngoài, về lại Phượng Tâm Điện.

***

Ngoài trời là một màn đen dày đặc - một tối không hề có trăng cũng không có sao.

Hai nô tì nhỏ ngủ gục bên giường, đột nhiên nghe một tiếng động lạ. Cả hai giật mình tỉnh giấc, nhanh mắt nhìn tứ phía.

Quái lạ! Không hề có ai!

Bọn họ nhìn vào chiếc giường, thấy cục bông bé nhỏ vẫn đang say giấc ngủ.

Yên tâm, một trong hai nhắm mắt. Người kia cũng đang định ngủ, bất giác thấy bóng đen lao vun vút ngoài cửa. Tiểu Châu run sợ, gọi Tiểu Nha dậy. Cả hai cùng chạy ra ngoài xem.

Không! Ở đây cũng không có ai!

Tiểu Nha thông minh hơn, vội vàng chạy lại vào trong phòng. Đến bên chiếc giường, nó mới xanh mặt, lắp bắp:

- Tiểu hoàng tử...tiểu hoàng tử...

Tiểu hoàng tử mất tích rồi!

***

Một tên lính gác chạy vào, mặt trong chốc lát hóa xanh hóa đỏ:

- Ảnh Thất Cơ vượt ngục rồi! Toàn bộ lính gác ở đại lao đều đã bị trúng kim độc mà chết!

Bạch Tô Y Họa trợn mắt, dường như không tin vào tai mình. Nhan Mộc Miên thì run rẩy, tay chân không còn giữ vững.

- Bệ hạ! Tiểu hoàng tử nhất định là do con tiện nhân đó bắt đi!

Ả vội vàng gán tội cho nàng, còn nắm lấy tay hắn để tăng thêm phần thuyết phục.

Hắn giận đến mắt đỏ ngầu, vẫn chưa thể tin được mọi việc.

Người con gái thùy mị đó...cả gan vượt qua mặt hắn!

- Mau! Mau đi dán cáo thị cho ta! Nhất định phải bắt sống được Ảnh Thất Cơ! Nhất định phải mang Tiểu Y Vương về đây cho ta!

Hắn điên cuồng đập nát một bàn thức ăn trước mắt. Tên lính kia cúi đầu khiếp sợ.

Hai tì nữ có nhiệm vụ trông coi tiểu hoàng tử đã...bị xử tội chết rồi!

*** Tin đồn Ảnh phi bắt cóc con của hoàng thượng đã bay xa. Trong và ngoài kinh thành đều sục sôi đi tìm nàng, vì chỉ như vậy mới có thể lấy được giải thưởng 10 nghàn lượng vàng.

- Ảnh phi kia thật đáng chết! Không ngờ ngay cả tiểu hoàng tử cũng dám mang đi!

Một đám dân bên đường đứng nhìn tờ cáo thị, xì xào to nhỏ:

- Hình như hôm hoàng hậu sinh, ả ta cũng có sinh ra một đứa trẻ nhưng chết rồi! Lính trong hoàng cung cũng từng kể là mỗi lần có ai tới đưa cơm cho ả, đều bị ả túm chặt, gào lên đòi trả con. Chắc ả ta điên rồi!

- Đúng vậy! Có khi nào ả ta nghĩ tiểu hoàng tử là con của mình không? Chứ một người bình thường không ai dám làm thế đâu!

- Thật tội nghiệp! Chắc bây giờ hoàng hậu đang rất đau buồn. Chúng ta phải mau mau tìm ra Ảnh Thất Cơ, để trừng trị ả ta thật thích đáng!

Một vị tu sĩ khoác áo cà sa rời khỏi đám đông, miệng không ngừng tụng kinh.

- Thiện tai thiện tai! Số trời đã định! Đại nạn lần này không thể vượt qua được rồi!

Vị tu sĩ đi vào con hẻm nhỏ khuất sâu trong khu rừng tối:

- Ảnh Thất Cơ! Ông trời cho ngươi bản tính lương thiện, những kẻ tầm thường thối nát kia lại làm cho ngươi thay hình đổi dạng. Ngày tháng sau này, đẫm máu hay giết chóc đều là do ngươi tự mình gây ra!

***

Nàng ôm đứa trẻ trên tay, nhìn con đang áp mặt vào bầu sữa mà rơi lệ.

Con biết không? Vì con mà cả thiên hạ ngoài kia đều căm hận mẹ rồi!

Nhưng không sao! Thiên hạ căm hận làm sao bằng chuyện không còn con bên cạnh cơ chứ? Con trai của mẹ! Mẹ đã cướp con khỏi tay bọn người lòng lang dạ sói đó rồi! Sẽ không còn chuyện gì nữa đâu! Con cứ yên tâm, cứ yên tâm...

Tiểu Y Vương rúc vào ngươi nàng, thỏa sức mà bú sữa. Nàng chua xót mỉm cười.

Nhan Mộc Miên đó không cho con sữa sao?

Đang chăm chú nhìn con mình, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân. Nàng cảnh giác quay ra sau, liền thấy bóng dáng một nam nhân...

- Y...Y Họa...

Nàng lắp bắp lên tiếng, đôi chân run rẩy lùi về sau.

Bạch Tô Y Họa sao có thể tìm được đường đến đây?

Hơn nữa, sao hắn còn đeo mặt nạ che mất một bên mắt?

Nam nhân kia từ từ bước đến gần nàng, ép nàng sát vào tường, môi nở nụ cười hiền từ:

- Đừng sợ! Ta không phải đệ ấy! Ta là Y Hải - Bạch Tô Y Hải!

Nàng sợ hãi ôm chặt con mình, ngạc nhiên:

- Bạch Tô Y Hải?!

- Đúng vậy! Ta là sư huynh của Y Họa. Ta tới đây là để giúp mẹ con nàng thoát khỏi đệ ấy. Thất Cơ! Suốt thời gian qua, nàng chịu khổ đủ rồi! Bây giờ ta đã trở về, mọi chuyện sẽ khác. Nàng hãy theo ta, ta nhất định đòi lại danh dự và nhân phẩm cho nàng!

Chương 5

- Nàng đi theo ta, ta sẽ đòi lại danh dự và nhân phẩm cho nàng. Được không?

Ảnh Thất Cơ dường như không tin vào tai mình, khẽ nhướng mày.

Bạch Tô Y Hải mỉm cười:

- Trông ta đáng sợ vì cái thứ này phải không?

Nói rồi hắn đưa tay đập nhẹ lên tấm mặt nạ che con mắt phải của mình. Nàng lắc đầu:

- Không phải như vậy! Chỉ là...

- Nàng sợ ta hại nàng?

Nàng im lặng gật đầu.

Thiên hạ ghét nàng còn không hết, sao đột nhiên lại có người không ghét nàng, hơn nữa còn đi giúp đỡ cho nàng nữa cơ chứ?

Hắn đưa tay định chạm vào Tiểu Y Vương, nhưng ngay lập tức bị nàng thu lại vào trong người, không cho chạm.

Hắn bất lực lên tiếng:

- Đây là con của nàng và Y Họa sao?

Nàng nhìn vào đôi mắt còn lại kia, cảm nhận được sự cô đơn đến mãnh liệt. Bất chợt nàng mềm lòng, đôi vai nhỏ khẽ buông thả:

- Đúng vậy! Đây chính là đứa trẻ mà ta phải đổi lại bằng bao nhiêu mạng sống của lính gác mới có thể đem về.

Nàng cúi đầu, giọng lạnh lẽo:

- Lúc ta sinh, cũng là lúc Nhan Mộc...hoàng hậu sinh. Nhưng ta lại sinh ra tiểu hoàng tử, ả sinh ra một tiểu công chúa. Ta biết Bạch Tô Y Họa nhất định không vừa ý, nên nhân lúc ta ngất đi trong đêm liền tới lấy cắp con của ta. Ta điên cuồng tìm đòi lại con, khi bị nhốt trong nhà lao cũng một mực cầu xin họ trả con. Nhưng bọn chúng quá hung ác, tung tin rằng ta đã làm chết đứa trẻ, tung tin rằng ta bị điên. Bây giờ ta mang con về lại bên mình, bọn chúng liền làm cho cả thiên hạ oán hận mà lùng sục ta. Ảnh Thất Cơ này...không còn đường lui rồi!

Nàng vừa nói, khóe mắt vừa cay lên. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, giọt lên trên đôi má bầu bĩnh của đứa trẻ.

Y Hải đau lòng, không cầm được mà đột nhiên ôm lấy nàng:

- Thất Cơ! Ta không ngờ nàng đã phải chịu nhiều khổ cực như vậy! Nhưng nàng đừng sợ! Ta đã quay trở lại, bất kì ai cũng không thể làm hại được nàng nữa!

Ảnh Thất Cơ vô cùng ngạc nhiên, còn cảm động trước những lời nói đầy tính chân thật kia.

- Ngươi...

- Thất Cơ! Sau này nàng sẽ hiểu, người mà nàng nên yêu là Bạch Tô Y Hải, chứ không phải là Y Họa mà nàng vẫn luôn vừa thương vừa hận. Kể cả Nhan Mộc Miên, nàng cũng chẳng cần khoan nhượng nữa!

Nàng trừng mắt:

- Ngươi biết Nhan Mộc Miên?
***

Nhìn nam nhân trước mắt đang từ từ nghiêng mình thổi lửa, nàng không khỏi đăm chiêu suy nghĩ.

Người trước mắt từng là hoàng thượng tương lai của thiên hạ này, hơn nữa còn từng là "phu quân" của Nhan Mộc Miên.

Nói ra thì thật dài dòng. Năm xưa, lúc Bạch Tô gia còn ở quê cũ, vốn dĩ có tận hai người con trai. Một người là Y Họa vẫn luôn sớm tối chơi với nàng; kẻ còn lại chăm chú đèn sách, cả năm chỉ rời khỏi phòng mình vài lần - Y Hải. Vì vậy, trong thôn không ai hay biết đến sự xuất hiện của vị huynh trưởng này.

Năm 15 tuổi là năm mà lần đầu tiên hắn gặp nàng, còn từng tiếp xúc qua với nàng...

Hôm đó, Y Hải và nàng đi chơi đồng xa, về tới nhà hắn là đã canh hai. Sau khi chia tay, nàng mới lo sợ nhìn về con hẻm tối trước mắt. Nhà nàng phải đi qua một khu vực toàn mộ, nàng sợ. Đang trong lúc loay hoay, đột nhiên một người khác xuất hiện, thó thé:

- Có cần ta...đưa muội về không?

Nàng lúc đó - Tiểu Cơ giật mình xoay lui, ngạc nhiên:

- Y Họa! Sao huynh còn ra đây? Không phải huynh đi vào trong rồi sao?

- Ta...

- Ể?! Hình như huynh còn thay y phục nữa. Ban nãy huynh mặc y phục màu vàng mà?

- Ta...Y Họa ta thấy muội chưa về nên ra giúp...

Tiểu Cơ thật sự không biết, người đó là Y Hải, không phải Y Họa!

Vì hai huynh đệ có một khuôn mặt giống hệt nhau!
Đêm đó, Tiểu Cơ cứ bám chặt vào cánh tay Y Hải, làm trong tim người thiếu niên kia có những rung động nhẹ nhàng.

Sau này, khi phải chuyển nhà lên kinh thành, Y Hải cũng muốn ra gặp Tiểu Cơ một lần cho ra nhẽ, nhưng nhìn cảnh nàng và đệ đệ quyến luyến bên nhau, hắn thật sự không nỡ.

Và thế là, cả bao năm ở gần, hóa ra lại cách xa nhau nghìn trùng nghìn mây.

Do học rộng tài cao, chẳng mấy chốc Y Hải thi thố đỗ đạt, vào cung làm quan lớn. Hoàng thượng hồi bấy giờ để ý hắn, còn ban chỉ gả đứa con gái duy nhất - Nhan Mộc Miên cho hắn. Tương lai tươi sáng trải ra trước mắt, cái ngôi vua này cũng sẽ trở thành của hắn.

Sắp tới lễ thành thân, vua cha sai Y Hải ra vùng giáp tuyến nhận lễ vật do nước láng giềng cống sang, nhằm để ra mắt phò mã mới của nước mình. Không ngờ trên đường đi, hắn bị người hãm hại rơi xuống vách núi không rõ tung tích. Ai nấy tưởng hắn chết, nên đành cho đệ đệ của hắn là Y Họa lên nắm giữ tất cả.

Mọi chuyện sau đó...thật ra cũng là cuộc đời đây đau khổ và bi ai của nàng.

- Đưa chân đây cho ta!

Đang ngồi nghiền ngẫm, đột nhiên nàng giật mình, trông sang mới thấy hắn đang cầm một chén thuốc lá nhỏ.

- Chân nàng đang chảy máu, nàng không thấy sao?

Đến lúc này nàng mới nhìn xuống chân mình, quả thật là có máu chảy. Chắc là do trên đường lên núi có gai đâm.

Nàng mỉm cười nhạt:

- Nếu nói về vết thương, thì cả đời này ngươi cũng sẽ không bao giờ làm lành lại được!

Nàng khẽ tháo hài ra, để lộ đôi chân trắng nõn mà sưng húp. Ở trong cung làm thứ phi, đâu phải sung sướng như thiên hạ lầm tưởng? Bọn họ một năm chỉ phát cho nàng hai bộ y phục, nhưng âu cũng là đã qua sử dụng. Y phục còn không có, huống hồ gì còn có hài tử tế để đi sao?

Y Hải liếc nhìn lên nàng, đôi tay thành thạo chà nhẹ lá cây giã nhuyễn vào những vết thương.

Nàng đau đớn rên nhẹ lên thành tiếng. Hắn hoảng hốt nhẹ tay:

- Ta xin lỗi! Ta không cố ý!

- Không sao! Vết thương của ta chồng chất theo tháng năm, thuốc này chỉ để cho có thôi!

Hắn gật đầu, cố gắng nhẹ tay hơn. Đang chăm chú thoa thuốc, đột nhiên hắn ngẩng đầu lên hỏi nàng:

- Thất Cơ! Nàng có biết lúc nàng đau, ta cũng đau lắm không?

Nàng đỏ mặt:.

- Ngươi...ngươi nói cái gì...

- Ảnh Thất Cơ! Ta không cho phép ai làm hại nàng nữa đâu! Chỉ cần hắn dám chạm vào sợi tóc của nàng, ta sẽ phanh thây hắn ra thành trăm mảnh, để trả thù cho người con gái mà ta yêu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau