ÁNH SAO RƠI VÀO GIÓ CÁT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ánh sao rơi vào gió cát - Chương 71 - Chương 75

Chương 70: "Cô là bạn gái của tôi, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn."

Hai xe cách nhau không xa, vượt qua ổ cát là như qua Sở hà Hán giới, thẳng thắn gặp nhau.

Ngay tại lúc Cruiser cách Discovery một mét, xe phanh lại tắt máy. Cách kính chắn gió, Khúc Nhất Huyền quan sát thế cục. Trước đó hai chiếc việt dã phụ trách vòng vây bây giờ đã ở hai bên Discovery, rất có tư thế lấy nhiều địch ít.

Cô lấy kính râm từ hộp trữ vật trên trần xa, gác lên mũi: "Tôi nhìn hung ác hơn chút nào không?"

Phó Tầm nghe tiếng liếc mắt, không trả lời mà hỏi lại: "Muốn nghe lời nói thật hay là lời nói dối?"

Cắp mắt ở sau kính râm của Khúc Nhất Huyền nhìn anh nửa ngày, mỉm cười: "Nói thật."

Phó Tầm dừng một giây, nói: "Trong mắt tôi, không khác nhau."

Khúc Nhất Huyền bĩu môi một cái, dáng tươi cười dừng lại trong nháy mắt: "Ồ."

** ** **

Phó Tầm trước xuống xe, Khúc Nhất Huyền theo sát phía sau.

Phong cách làm việc của cô từ trước đến nay Nhanh nhẹn, chưa từng ưỡn ẹo. Đã bàn xong điều kiện gì thì là điều kiện đó, ngay cả nửa câu cò kè mặc cả cũng không có.

Lúc Bùi Vu Lượng mang theo Giang Doãn lên Cruiser kiểm tra, cô như người không có việc gì đứng ngay cạnh cửa xe, vừa soi gương vừa sửa sang lại kiểu tóc. Cát dưới chân cực nóng, giống dung nhạm sau khi núi lửa phun trào.

Cô uốn gối đứng đấy, thỉnh thoảng xuyên qua kính chiếu hậu liếc một chút hai người trong xe.

Ba phút sau, Bùi Vu Lượng lục soát xong xe tịch thu tất cả thiết bị truyền thông tin trong xe Khúc Nhất Huyền ngay cả GPS cũng không để lại.

Khúc Nhất Huyền duy trì bình thản nhìn Cruiser như vừa bị bão quét như vậy cũng không tức giận, trêu ghẹo nói: "Ông chủ Bùi làm ăn chú trọng đến thế nhưng là có qua có lại. Anh lấy điện thoại vệ tinh của tôi, để tôi dẫn đường cho anh, so với hạn chế tự do của tôi khác nhau ở chỗ nào? Nếu như anh chú trọng thành ý, có phải nên cho ta chút ngon ngọt hay không?"

Bùi Vu Lượng biết cô là nhân vật hung ác, không dám phớt lờ: "Tiểu Khúc gia muốn ngon ngọt gì?" Cằm Khúc Nhất Huyền khẽ nâng, chỉ chỉ GPS: "Đồ chơi kiếm cơm của tôi đều tịch thu, tôi làm sao dẫn đường?"

Bùi Vu Lượng cười lên: "Thì ra là cái này, trong xe tôi có, đợi lát nữa sẽ lấy đến cho cô."

Khúc Nhất Huyền không lập tức đáp lại, cô ngước mắt, bất động thanh sắc đánh giá Bùi Vu Lượng: "Tôi không nói cái này." Ánh mắt của cô hướng về Giang Doãn bên cạnh hắn: "Anh đối xử với khách của tôi tốt xấu cũng nên khách khí một chút."

Thấy Bùi Vu Lượng thờ ơ, Khúc Nhất Huyền xốc cổ áo, ra hiệu: "Dù sao người ta cũng là con gái, anh đừng động tay động chân. Tay, trước hết buông ra cho tôi."

Trên mặt Bùi Vu Lượng nhìn không ra biểu tình gì, tay lại buông ra, khách khí cời cười với Khúc Nhất Huyền: "Cô xem được chưa?"

Hăng quá hoá dở. Khúc Nhất Huyền thấy tốt thì lui.

Cô mỉm cười gật đầu, ánh mắt hướng về Phó Tầm, sau khi liếc mắt với anh giống như lơ đãng nhắc nhở: "Có thể xuất phát chưa?"

"Chờ một lát." Bùi Vu Lượng quay đầu, phân phó người đi mở cốp sau của Discovery: "Tôi còn chuẩn bị phần lễ mọn cho Phó tiên sinh, nhận lễ này xong, chúng ta lại bắt đầu không muộn."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày, ghé mắt nhìn về phía cốp sau Discovery.

Không bao lâu, chỉ thấy từ trên xe việt dã có hai người đi xuống, một trước một sau nâng bao tải, cổ tay ra sức, từ trong cốp sau lôi ra một bao tải hình người. Bao tải quá nặng, sau khi lôi ra khỏi cốp xe thì rơi xuống cát mịn phát ra tiếng vang trầm thấp. Khúc Nhất Huyền hơi đứng thẳng.

Cô vô thức chuyển mắt nhìn Phó Tầm.

Trên mặt Phó Tầm cũng không có biểu lộ gì, chỉ sắc mặt hơi có chút khó coi, không chớp mắt nhìn chằm chằm bao tải, không nói một lời.

Khúc Nhất Huyền biết Phó Tầm lâu, nhiều ít có thể biết biểu tình gì của anh đại biểu có ý tứ gì, thấy anh giống như trong lòng hiểu rõ, cho là anh hẳn đã đoán được trong bao bố là cái gì, tâm mới hơi đặt xuống, chân thật đợi ở chỗ cũ.

Nhưng đợi mấy giây, thấy bao tải sau khi hạ xuống vẫn không nhúc nhích, bình tĩnh trên mặt cô dần dần có chút duy trì không nổi, đang muốn mở miệng, Phó Tầm giống như phát hiện ý đồ của cô, mở miệngtrước một bước nói: "Nếu là lễ mọn để ứng phó tôi thì nhấc lên xe đi."

Bùi Vu Lượng thích nhất là nhìn người thất thố, sau khi đạt được mục đích nhếch miệng cười một tiếng, điềm nhiên nói: "Khó mà làm được, người vẫn sống, vậy thì phải đợi dưới mí mắt tôi, tôi mới có thể an tâm."

Dứt lời, hắn kêu hai người nhấc bao tải vào cốp sau Cruiser, lúc này mới vỗ vỗ ống tay áo, mây trôi nước chảy nói: "Mọi việc đã làm xong, tiểu Khúc gia, dẫn đường đi." Khúc Nhất Huyền không lên tiếng.

Cô đứng tại chỗ, dựa ở cửa xe nửa ngày, híp mắt nói: "Từ Minh Sa đi Tây Tạng, lộ trình không gần, ít thì hơn mười ngày, nhiều thì hơn nửa tháng. Người buồn bực trong túi ngạt chết, tính cho anh?"

Giọng cô lười biếng, ngữ khí lại lạnh lùng, rất có vài phần châm chọc, hàm ý nửa bước không nhường.
Bùi Vu Lượng thờ ơ cười cười, nói: "Buổi tối sẽ để cho hắn thông khí, tiểu Khúc gia yên tâm."

Có lẽ là sợ cô không phục, trên đường dễ dàng nháo ra chuyện hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: "Tôi đã giao hẹn với Phó tiên sinh cẩn thận, chuyến này chỉ đi đường, không nháo đến mạng người."

"Phần lớn là không phải, nhưng nếu gây bất lợi cho tôi, tôi cũng không nắm chắc."

** ** **

Trước khi lên đường trước, Khúc Nhất Huyền tìm một cơ hội gặp Phó Tầm. Cô còn chưa mở miệng, Phó Tầm đã đoán được động cơ cô tìm tới: "Trong bao bố là Quyền Khiếu."

Khúc Nhất Huyền run lên mấy giây, hỏi: "Anh thấy được?"

"Không cần nhìn." Phó Tầm kiểm tra lốp xe xong, giương mắt đối mặt với cô: "Có thể cùng kết thù với cả tôi và Bùi Vu Lượng, cũng chỉ có hắn."

Cũng thế. Khúc Nhất Huyền quay đầu, mắt nhìn hai chiếc việt dã đang chờ xuất phát: "Hai chúng ta đối đầu với bốn người, còn muốn cứu một con tin, cái phần thắng này sao càng nhìn càng nhỏ thế?"

"Bốn người?" Phó Tầm nắm chặt ốc vít, tay quay chống đỡ thân xe, nhạt giọng hỏi: "Đâu chỉ bốn người?" Ngoại trừ Bùi Vu Lượng, trên hai chiếc việt dã khác, một xe một người, hai xe hai người, không phải bốn người sao? Khúc Nhất Huyền im lặng, nghĩ là anh tính cả Quyền Khiếu, có chút không hiểu: "Quyền Khiếu từng thấy thủ đoạn của Bùi Vu Lượng, cũng từng bị chỉnh rồi, còn có thể đứng một đường với Bùi Vu Lượng sao?"

Phó Tầm nhẹ trào phúng một tiếng, không nói chuyện. Anh khinh thường nói xấu sau lưng, tự suy đoán người khác, Khúc Nhất Huyền thì không kiêng kỵ, Cô tóm lại mọi chuyện gật gật đầu, đồng ý nói: "Cũng thế, đều là tiểu nhân, phản bội hợp tác đều là chuyện thường."

Phó Tầm cong môi: "Tôi nói bọn chúng đều là tiểu nhân?"

"Không nói." Khúc Nhất Huyền lắc đầu: "Nhưng không trở ngại tôi nghe thấy được." ** ** **

Sau khi lên đường, Khúc Nhất Huyền theo lộ trình Bùi Vu Lượng cung cấp cho, xuôi theo núi cát của Minh Sa đi thẳng về phía nam. L úc trời tối, đội xe đến sa mạc Tháp Khắc Lạp Mã.

Trong quy hoạch lộ tuyến của Bùi Vu Lượng tất cả đều là cách xa khu không người. Trước khi tình thế không rõ ràng Khúc Nhất Huyền cũng không muốn gây thêm nhiều chuyện, chọn đóng quân dã ngoại ở gần nguồn nước, dưới chân một núi cát cản gió.

Bùi Vu Lượng vô cùng hài lòng đối với sự thức thời của Khúc Nhất Huyền, biết Khúc Nhất Huyền thiếu thốn vật tư, khách khí cho người đưa lều vải làm chỗ đặt chân cho cô và Phó Tầm đặt chân.

Tình huống đặc thù, Khúc Nhất Huyền cũng lười giả khách sáo, Bùi Vu Lượng cho cái gì thì lấy cái đó, không cho, cô cũng trườn mặt đi đòi.

Giang Doãn bị trói trong lều vải lớn nhất có ba xe tụ xung quanh, thấy Khúc Nhất Huyền đi hết chuyến này đến chuyến kia, không muốn ăn thi là muốn uống, đòi tiền cực kỳ tự nhiên, lập tức giận không kìm được, chửi ầm lên: "Khúc Nhất Huyền, cô không biết người sống phải có tự trọng, sao cô lại không cần mặt mũi đến như vậy."

Khúc Nhất Huyền vừa định lấy hai thùng mì tôm, nghe vậy, bước chân dừng lại, oán giận cô ta: "Cô cần mặt thì đêm nay chớ ăn."

Giang Doãn khó thở: "Cô!" Khúc Nhất Huyền cũng không vội mà đi.Mắt cô nhìn đến, quét từ đầu đến chân Giang Doãn một lần, nói: "Người sống phải có tự trọng, cô nhìn cô bây giờ xem, có thể diện không."

Giang Doãn cười lạnh hai tiếng, trách mắng: "Trước đây cô hại chết chị tôi, bây giờ còn muốn hại chết tôi sao?"

Khúc Nhất Huyền cảm thấy rất oan uổng: "Bây giờ chẳng lẽ tôi không phải đang cứu cô?"

"Nếu cô thành thành thật thật đi dạo điểm tham quan xong thì về khách sạn, bây giờ tôi phải đòi tiền không? Tự mình làm ẩu còn có mặt mũi trách người khác."

Còn măt Giang Doãn nhìn về phía Khúc Nhất Huyền suýt nữa muốn phun ra lửa: "Nếu cô không mang chị tôi đến cái gì Khả Khả Tây Lý, bây giờ chị ấy đã sớm kết hôn sinh con, gia đình mỹ mãn, còn huyên náo nhà dì tôi cửa nát nhà tan sao?"

Khúc Nhất Huyền vốn là đơn thuần không quen nhìn Giang Doãn mới tìm cô ta chọc. Một kích này, kém chút nữa tự kích huyết áp của mình lên cao.

Sắc mặt cô phát lạnh, ánh mắt bất thiện: "Cô dám chịu trách nhiệm với lời nói cua cô sao?"

Giang Doãn bị cô chất vấn đến cứng lại, nhất thời không có kịp phản ứng.

Khúc Nhất Huyền không có ý định buông tha cô ta, mì ăn liền trong tay bị cô tiện tay đặt lên nắp động cơ Discovery, cô cong tay, hoạt động các đốt ngón tay. "Trả lời đi, cô dám chịu trách nhiệm với lời nói của cô không?"

Khớp xương phát ra tiếng giòn tan phối hợp với tiếng nói như tu la của cô dọa Giang Doãn không dám nói tiếp.

Cô ta ngập ngừng môi dưới, không có khí phách nói: "Cô hung cái gì? Bạo lực không phải biện pháp giải quyết vấn đề."

"Bạo lực?" Khúc Nhất Huyền giống như nghe thấy chuyện cười, cười to vài tiếng: "Tôi còn chưa động thủ đâu... Để cho tôi nhìn xem, là trước tháo tay của cô thì tốt hay là cắt đầu lưỡi cô tốt hơn. Dù sao đều bớt việc cho ông chủ Bùi, Cô nói xem có đúng hay không?"

Dứt lời thấy môi Giang Doãn trắng bệch, Khúc Nhất Huyền tiến lên một bước, tới gần cô ta, tay chế trụ cằm hơi dùng sức, thấp giọng cảnh cáo: "Đường là chính cô chọn, đừng tự đi sai. Thật đến nguy hiểm đến thân, cô xem tôi là trước đảm bảo an toàn của mình trước hay là cứu cô trước."

Giang Doãn mạnh miệng: "Cô sẽ không mặc kệ tôi."

"Cũng là do tôi cho cô ảo giác đó để cô cảm thấy tôi sẽ không mặc kệ cô, cho nên tùy theo tính tình nha." Khúc Nhất Huyền buông tay ra, gằn từng chữ: "Cô nghe cho kỹ, chính cô muốn chết, tôi ngăn không được. Tôi đối với chị cô là hổ thẹn, nhưng đối với cô, không có."

"Cô là con tin quan trọng Bùi Vu Lượng sẽ không để tôi và cô gặp nhau. Nếu cô thông minh, thì thuận theo hắn, một ngày còn có tôi, nơi này không ai dám đối xử không tốt với cô. Nếu cô ngu xuẩn tự tìm đường chết, tôi cứu được cô một lần, không cứu được lần hai. Giết người ở khu không người chôn cái xác khả năng bị phát hiện quá nhỏ, cô không tin có thể thử một chút."

Nói xong, Khúc Nhất Huyền ôm lấy mì tôm quay người muốn đi.

Giang Doãn vội vàng gọi cô lại: "Chị Khúc."

Khúc Nhất Huyền quay đầu, ngay cả lời cũng chẳng muốn nói, chỉ nhíu mày lại, ra hiệu cô ta có chuyện mau nói, có rắm mau thả.

Giang Doãn đối với xưng hô mihf vừa thốt ra ảo não không thôi, xanh cả mặt trừng mắt nhìn cô một hồi, từ trong hàm răng gạt ra một câu: "Không có gì."

Khúc Nhất Huyền quay đầu bước đi. Vừa cất bước, đã nghe Giang Doãn mắng: "Tôi tới đây là vì cảm thấy chuyện chị tôi mất tích kỳ quặc, bây giờ tôi có thể xác định, chính là đội xe của các cô có mờ ám..."

Lần này Khúc Nhất Huyền cũng không quay đầu lại, nện bước chân trở về lều vải. Phó Tầm đang ở trong lều vải treo đèn, phía ngoài cãi lộn lớn tiếng như vậy, dù anh không muốn nghe toàn cũng nghe đến bảy tám phần.

Thấy sắc mặt cô không tốt, anh đề điểm nói: "Giang Doãn là đang thử thăm dò cô cũng là đang nhắc nhở cô."

Khúc Nhất Huyền trút giận ném mì tôm lên đệm, nửa ngày mới nghẹn ra một câu: "Tôi biết, không phải tôi đã sớm ra tay đánh cô ta."

Lúc tính tình cô bộc phát, người khác không dễ khuyên, cơ hồ toàn bộ đều nhờ tự lành.

Phó Tầm thăm dò cô một chút cũng không khuyên mấy lời vô vị, chỉ dời chủ đề, nói: "Không hiếu kỳ vì sao Bùi Vu Lượng đồng ý tôi đi theo đội xe?"

Quả nhiên.

Khúc Nhất Huyền bị dời đi lực chú ý: "Vì sao?"

"Tôi nói với hắn..." Phó Tầm dừng lại, hơi trầm ngâm: "Cô là bạn gái của tôi, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn."

Chương 71: "Câu nói vừa rồi của tôi, cô phản ứng như vậy?"

Khúc Nhất Huyền giật mình, sau đó "a" một tiếng cười khẽ: "Anh đừng nói với tôi, Bùi Vu Lượng là tinh mắt như vậy, anh dùng một câu nói là có thể lấp liếm qua đi."

Cô cắn đèn pin, một bên dựng lên bàn gấp, xé gói mì tôm một bên dò xét Bùi Vu Lượng ở ngoài lều dựng nồi hơi, cắn chữ hàm hồ nói: "Quyền Khiếu còn ở trong cốp sau, Bùi Vu Lượng đây là không có ý định quản hắn rồi?"

Dứt lời, thấy Phó Tầm không lên tiếng, cô nâng mắt, đối diện với ánh mắt mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu của anh.

Khúc Nhất Huyền gỡ đèn pin xuống, dùng lòng bàn tay phải lau khóe môi: "Chướng tai gai mắt?"

Hình môi của cô có đường vòng cung vừa bị ngón tay chà xát một cái, khóe môi lộ ra mấy phần đỏ tươi, cô còn không tự biết, cắn cắn môi dưới, mắt cũng không chớp cùng anh nhìn nhau: "Nói chuyện đi chứ."

Phó Tầm giống như cười, bờ môi khẽ cong: "Câu nói vừa rồi của tôi, cô phản ứng như vậy?"

"Câu nào vừa rồi..." Lời còn chưa nói xong, Khúc Nhất Huyền trước phản ứng lại, cô đưa tay, vặn đèn pin, tiện tay đưa một bát mì tôm cho anh: "Không phải, anh hi vọng nhìn thấy phản ứng gì của tôi?"

Cô ước lượng chén mì tôm trong tay: "Đêm nay trước tạm chấp nhận, ngày mai tôi qua bên kia kết nhóm nấu cơm cho anh."

"Có chút mất mát." Phó Tầm lấy bình giữ ấm đổ nước vào cho cô: "Mặc dù điểm xuất phát của tôi là để thuận tiện cho chuyện về sau."

Khúc Nhất Huyền đã sớm nghĩ tới.

Phó Tầm người này không làm việc vô dụng, anh đã nhắc đến, tất có dụng ý của mình.

Thân phận người yêu so với bạn bè bình thường còn thân cận hơn nhiều, đừng nói có thể đương nhiên quang minh chính đại ở một cái lều vải, chính là cô có việc muốn cùng Phó Tầm kề tai nói nhỏ cũng sẽ không lộ ra quá đột ngột.

Con người ấy mà, phải có chút hồ đồ.

Giống như cô nghĩ rõ ràng quá như vậy, đâu còn có cái gì gọi là tâm tư thiếu nữ nữa!

** ** **

Khúc Nhất Huyền khẽ cắn chặt cái nĩa, hướng bên ngoài lều liếc qua, xác nhận Bùi Vu Lượng còn đang hạ trại, thấp giọng, lén lút nói: "Cho nên đến cùng thì anh đã cho hắn chỗ tốt gì, để hắn mạo hiểm chấp nhận rủi ro lớn như thế mang theo anh."

"Tiền cùng máy bay trực thăng."

Sau khi Khúc Nhất Huyền trầm mặc vài giây, nhịn một chút, nhịn không được: "Tại sao ai anh cũng đưa máy bay trực thăng?"

Trong tiếng rót nước nóng, đôi mắt kia giấu sau sương mù lượn lờ dâng lên, yên lặng đưa mắt nhìn cô mấy giây: "Không phê chuẩn?"

Chờ chút!

Có phê chuẩn hay không phê chuẩn cái gì...

Khúc Nhất Huyền đang muốn nói tiếp, khóe mắt thoáng nhìn có người tới, ngừng nói, quay đầu nhìn lại.

Người tới là tay chân của Bùi Vu Lượng chuyên chân chạy truyền lời, gọi là Thượng Phong. Hắn đi đến cửa lều, vén màn vải lên, khom lưng thò vào trong: "Tiểu Khúc gia."

"Bùi ca muốn tôi nhờ cô chịu khó đi một chuyến, để mở cốp sau chiếc Cruiser."

Đuôi lông mày Khúc Nhất Huyền nhẹ gảy, cười rất là khách khí: "Cái này có cái gì mệt nhọc, tôi đi với cậu một chuyến."

Cô đặt cái nĩa lại trên nắp hộp, đứng dậy đi ra khỏi lều vải.

Cô còn đang tò mò Bùi Vu Lượng sẽ thu xếp Quyền Khiếu như thế nào đấy, cái này lại tự đưa tới cửa.

Thượng Phong vung rèm vải lên, chờ Khúc Nhất Huyền đi ra lều vải. Lập tức lại quay đầu, cúi đầu khom lưng bắt chuyện qua với Phó Tầm, bước nhỏ theo sát mấy bước, theo sau Khúc Nhất Huyền cách xa khoảng cách hai bước, cùng đi với cô tới chỗ Cruiser thả người.

** ** **

Đến bên cạnh xe, Khúc Nhất Huyền nghiêng người tránh ra một bước, nhường vị trí cho Thượng Phong.

Chỉ có một mình Thượng Phong, nghĩ đến nhóm người của Bùi Vu Lượng đối với Quyền Khiếu sẽ không quá khách khí, cô dứt khoát liền phụ một tay thể diện bên ngoài đều miễn đi.

Lúc bao tải rơi xuống đất, cô càng thừa dịp bóng đêm che dấu, tranh thủ thời gian đá thêm hai cước cho hả giận.

Thượng Phong không lưu ý đến động tác nhỏ của Khúc Nhất Huyền, mở nút buộc bao tải đóng kín, một phát kéo bao tải xuống.

Trong ánh đèn sau xe Cruiser đỏ hồng, Quyền Khiếu mặt như màu đất trong nháy mắt bại lộ trước tầm mắt Khúc Nhất Huyền.
Hắn mím chặt môi, còng lưng, cẩn thận từng li từng tí đánh giá hai người đứng trước mặt. Lúc nhận ra Khúc Nhất Huyền, môi dưới hắn có chút run run, biểu lộ có một chút dao động.

Khúc Nhất Huyền mắt cũng không nâng, hỏi Thượng Phong: "Hắn đêm nay ngủ ở đâu?"

"Trong lều lớn." Thượng Phong nhổ một ngụm nước bọt, trở tay mang theo dây gai cài chặt Quyền Khiếu, dùng sức nhấc hắn lên, kéo hắn từ trong bao bố đẩy ra ngoài: "Thằng nhãi này chạy thật nhanh, đến tự mình nhìn xem."

Trong lòng Khúc Nhất Huyền cười lạnh.

Bùi Vu Lượng không phải cảm thấy Quyền Khiếu sẽ chạy sao, một ngày này xê dịch qua hai cái sa mạc, Quyền Khiếu là người làm ăn, một tay trói gà không chặt chuyên dựa vào đầu cơ trục lợi dám ở dưới tình huống không có chút kinh nghiệm ngoài trời nào lại không có bất kỳ trang bị sinh tồn nào, chạy trốn?

Cái này không gọi chạy trốn, gọi là tự sát.

Quyền Khiếu nếu là tiểu nhân, tự nhiên biết cái gì gọi là chết tử tế không bằng còn sống, việc tự tìm đường chết này, hắn không biết làm.

Bùi Vu Lượng lo lắng chính là cô cùng Phó Tầm sẽ có ý nghĩ, lý do cẩn thận, xách người đến dưới mí mắt tự mình nhìn xem mới ổn thỏa nhất.

Bất quá lời xã giao, nên nói vẫn là phải nói.

"Vậy đêm nay cậu đến gác đêm nhớ nhìn xem, có cần tôi thu xếp người bên này đổi ca trực với cậu không?" Khúc Nhất Huyền cười tủm tỉm, một bộ "Tôi một lòng nghĩ cho cậu".

"Lúc tôi dẫn đội đóng quân dã ngoại, đều có thói quen trực đêm, nếu mà cậu cần, tùy thời gọi tôi."

Thượng Phong gượng cười hai tiếng, từ chối nói: "Bùi gia mời cô tới là làm dẫn đường, sao có thể đại tài tiểu dụng (câu này nghĩa tương đương với "Giết gà dùng dao mổ trâu") giúp tôi gác đêm được. Lại nói, cô dẫn đường cần chuẩn bị tốt tinh thần, tôi ban ngày có nhiều thời gian nghỉ ngơi, ngày bình thường lại làm quen việc nặng, đa tạ tiểu Khúc gia vì tôi suy nghĩ, không đảm đương nổi, không đảm đương nổi..."

Khúc Nhất Huyền vốn chỉ là khách khí, sau khi đóng cốp sau lại, ra hiệu hắn đi trước: "Vậy được, có việc gọi tôi."

Thượng Phong liên tục vâng dạ không ngừng, sợ cô lại nói cái gì, dẫn theo Quyền Khiếu bước nhanh trở về lều lớn.

Khúc Nhất Huyền đưa mắt nhìn hai người vào trong lều trại, hai tay đút túi, chậm rãi huýt sáo trở về nơi ở của chính mình.

** ** **

Trì hoãn một chút thời gian, mì đã nở hết.

Cô dùng cái nĩa ngoắc ngoắc, khoanh chân ngồi trên nệm chống ẩm, nói với Phó Tầm: "Tôi thấy Quyền Khiếu bị Thượng Phong xách vào trong lều lớn."

"Không nóng nảy." Phó Tầm thổi tan nhiệt khí, thấp giọng nói: "Ngày đầu tiên còn lạ mắt, mấy ngày nữa là tốt."

Khúc Nhất Huyền nghe cảm thấy thú vị: "Anh lại biết tôi muốn làm gì rồi?""Không phải cô nghĩ cạy miệng Thượng Phong, nghe ngóng chút tin tức?" Phó Tầm hỏi lại.

"Không khác biệt lắm..." Khúc Nhất Huyền nhếch miệng, có chút đắc ý nhỏ: "Ngoài sáng hỏi thăm không ra được cái gì, tôi cũng không muốn nghe những tin tức hắn cố ý tiết lộ cho tôi kia, tôi chờ hắn buông lỏng cảnh giác, nói lộ miệng."

Cho dù là tin tức chắp vá, đối với cô mà nói, cũng đã đủ trân quý.

"Đêm nay sẽ không có tình huống gì." Gióng Phó Tầm nhạt dần, ánh mắt từ khe hở rèm vải ở cửa lều nhìn ra ngoài, thấp giọng nói: "Hôm nay mới là buổi chiều đầu tiên, Bùi Vu Lượng sẽ không ngủ, hắn sẽ đề phòng doanh địa giống như thùng nước, một giọt nước cũng không để lọt ra."

Tình huống này, Khúc Nhất Huyền đã liệu đến.

Cô cũng không phải là nóng vội, nhưng là dần dần có chút không giữ được bình tĩnh, muốn chui ra một cái khe. Gió lùa, nước rỉ đều được, chỉ cần có khe hở.

** ** **

Giải quyết xong cơm tối, Khúc Nhất Huyền vòng đi qua cửa thông với lều lớn ở xa.

Bùi Vu Lượng đối với cô còn rất khách khí, thấy cô tới, sau khi hỏi han ân cần lại để cho Thượng Phong bưng ghế gấp cho cô.

Khúc Nhất Huyền cũng thức thời, lúc này từ nhã nhặn chối, ánh mắt lướt qua Giang Doãn bên trong lều vải lớn, xấu hổ cười nói: "Tôi đến xem cô ấy, dù sao cũng là cô gái nhỏ, nhiều thời điểm không tiện. Bây giờ thấy cũng yên tâm về nghỉ ngơi."

Giang Doãn không lên tiếng, chỉ có một đôi mắt, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm cô.

Khúc Nhất Huyền cũng lơ đễnh, đang muốn đi, nghe Bùi Vu Lượng gọi cô lại: "Tiểu Khúc gia, tới cũng không vội đi. Trong sa mạc không có mạng không có việc vui giải buồn, cứ xem như đi nghỉ ngơi cũng không cần nhất thời vội vã."

Khúc Nhất Huyền thân hình hơi cứng lại, đoán Bùi Vu Lượng là muốn từ lời nói khách sáo này dụ ra lời nói thật, tìm kiếm thực hư tầng quan hệ người yêu của cô và Phó Tầm.

Diễn trò phải làm nguyên bộ, họa nửa mặt tì bà lại họa nửa mặt cầm cốt (ý chỉ nửa này nửa nọ) ngược lại dễ làm cho người ta hoài nghi.

Một chốc một lát, cô cũng không vội đi, thấy Bùi Vu Lượng đặt một bộ bài trước bàn, cười cười, hỏi: "Vậy tôi chơi bài với anh giải buồn?"

Ánh mắt Bùi Vu Lượng óng ánh, nhìn cô một hồi, mới cười lên, ngoắc gọi Thượng Phong: "Đi, mời Phó tiên sinh tới, cùng nhau náo nhiệt một chút."

Thượng Phong khẽ giật mình, ngẫu nhiên "ôi" một tiếng, quay người ra lều vải.

Khúc Nhất Huyền trực tiếp ngồi xuống trước bàn, cầm bài, đầu ngón tay thon dài nhẹ gõ lên mặt bài, hỏi: "Ông chủ Bùi muốn chơi cái gì?"

"Đấu địa chủ đi." Hắn rủ mắt, nhìn Khúc Nhất Huyền xào bài, ý cười càng sâu: "Tôi nhớ Phó tiên sinh cũng biết chơi cái này, vừa vặn hai người là một đôi tình lữ, đấu với địa chủ tôi, thế nào?"

Khúc Nhất Huyền không lập tức lên tiếng, cô xào xong bài, đặt trên mặt bàn, lúc này mới nâng mắt, cười như không cười nói: "Ông chủ Bùi không cần vì tác hợp tôi và Phó Tầm mà làm oan chính mình. Tôi chia bài... Người đối diện từ trước đến nay không chiếm được chỗ tốt."

Cô vừa dứt lời, rèm vải ở cửa lều bị xốc lên.

Phó Tầm đi tới.

Anh nhìn thế cục trong lều, thấy Khúc Nhất Huyền vẫn bình thường ngồi trước mặt Bùi Vu Lượng, mặt không đổi sắc kéo ghế ngồi xuống chỗ trống duy nhất.

Bùi Vu Lượng thấy anh nể mặt, trên mặt chất đống cười giả tạo cũng sắp nhàu thành một bó hoa: "Đêm nay tiểu Khúc gia có hứng thú, nói muốn chơi bài giải buồn..."

Phó Tầm ngắt lời hắn: "Chơi bài gì? Tiền đặt cược thì sao?"

Phó Tầm là người biết chuyện, Bùi Vu Lượng nếu là thật sự muốn chơi bài giải buồn chọc cười, cũng không cần đến gọi anh tới. Anh vừa đến, ván bài này liền không chỉ đơn giản là một ván bài, không thêm chút tặng thưởng, đêm nay sợ là không dứt được.

"Lời này của Phó tiên sinh phải chăng có chút quá xa lạ rồi?" Bùi Vu Lượng hơi thu lại ý cười, sắc mặt dần dần cứng ngắc.

Khúc Nhất Huyền thấy thế, hòa hoãn nói: "Thắng vẫn là nên có phần thưởng, nếu không sao gọi là giải buồn."

Cô cong tay lại, dựng toàn bộ bộ bài trong tay lên, một lần nữa xào bài: "Như vậy đi..."

"Người khác chơi lời thật lòng hoặc đại mạo hiểm (trò này rất phổ biến bên Trung, hoặc là nói thật lòng, hoặc là chọn mạo hiểm tức chịu phạt) là rút thăm, chúng ta là người xã hội chơi phức tạp hơn chút, luận ván bài thắng thua quyết định. Trước khi chia bài, hai bên chỉ định đối phương nói lời thật lòng. Tỷ như, tôi muốn biết ông chủ Bùi cùng Quyền Khiếu kết thù oán gì..." Khúc Nhất Huyền dừng lại, thấy ánh mắt như điện của Bùi Vu Lượng nhìn tới, cười cười, không hề e sợ, nói: "Ông chủ Bùi lại muốn biết tôi cùng Phó Tầm có phải người yêu thật hay không..."

Sóng mắt cô hơi đổi, trong tay lá bài bị xào đến rung động: "Sau khi vấn đề định ra không được sửa đổi, hết hiệu lực vẫn là lật bài hay trả lời đều xem xem địa chủ thắng hay thua, cũng có thể nhìn xem ông chủ Bùi có thể xông qua đạo quỷ môn quan này của tôi, hay là tôi bị vây chết trong mười tám tầng địa ngục."

Chương 72: Anh cong cong môi

Nửa câu nói sau của Khúc Nhất Huyền khơi dậy ý chí chiến đấu của Bùi Vu Lượng, hắn nhìn chăm chú Khúc Nhất Huyền nửa ngày, cười như không cười nhẹ gật đầu: "Quỷ môn quan, mười tám tầng địa ngục... Tiểu Khúc gia ví von cái này thật có ý tứ."

Cô ngụ ý rất rõ ràng.

Quỷ môn quan, ám chỉ Bùi Vu Lượng gặp gỡ cô là gặp phải Diêm vương, quá quan (qua cửa) như sinh tử.

Nhấn ngược lại cô, phía trước chính là sinh môn (cửa sống). Trái lại, bị cô quật ngã, chính là tử môn (cửa chết).

Mười tám tầng địa ngục ví von thì càng trực tiếp.

Khúc Nhất Huyền hàm ý lần dẫn đường này thân như ở mười tám tầng địa ngục, đã là cô không cam lòng làm, lại là chuyện khiến cô cảm thấy chịu đủ dày vò.

Khúc Nhất Huyền chỉ coi Bùi Vu Lượng là đang khen cô.

Cô rút ra ba tấm bài khác đặt ở trước bàn, lá bài đã xào kỹ đoan chính đặt ở trung tâm bàn, ra hiệu địa chủ ra đề mục trước.

Bùi Vu Lượng vuốt cằm lộ ra chút gốc râu do lâu chưa xử lý, sau một lúc lâu vuốt ve, trầm ngâm: "Ngọc bội Câu Vân ở chỗ cô?"

Khúc Nhất Huyền đến mí mắt cũng không nhảy một chút, cô đảo mắt, nhìn Phó Tầm: "Anh ra đề mục."

Phó Tầm rủ mắt xuống, mặt không chút thay đổi nói: "Anh cùng Quyền Khiếu kết thù oán gì?"

Khúc Nhất Huyền không đổi sắc mặt, bắt đầu chia bài.

Ưu tiên địa chủ.

Cô bắt đầu chia bài từ Bùi Vu Lượng, vòng thứ nhất hai lá bài, đến vòng thứ hai mỗi lần chia ba lá, thẳng đến trong tay ba người số bài như nhau. Chờ địa chủ rút ra ba lá bài trước.

Nguyên bản còn có khâu — "Gọi địa chủ", nhằm gia tăng lợi thế mỗi vòng, nhưng quy tắc trò chơi này hiển nhiên không thích hợp ở chỗ bọn họ.

Khúc Nhất Huyền chỉnh bài xong, một lần nữa thuận theo trình tự lá bài, để phòng Bùi Vu Lượng suy đoán ra quy luật kẹp bài của cô.

Lập tức, cô rủ mắt xuống, không đổi sắc mặt liếc nhìn Phó Tầm.

Người sau dù bận vẫn ung dung, giống như thật sự chỉ là đang tham dự một ván bài bình thường, không hiển sơn không lộ thủy, ngoại trừ thuật đọc tâm, sợ là không ai có thể dựa vào nét mặt, ánh mắt cùng động tác để đọc lên ý nghĩ của anh vào thời khắc này.

Cho nên, lời nói thật lòng này của Bùi Vu Lượng, đến cùng là đề tặng hay là đề mất mạng?

Trong nội tâm cô không chắc, chỉ có thể chờ xem Phó Tầm ra bài lại phân tích ý tứ anh.

Bùi Vu Lượng ra bài trước.

Vòng thứ nhất coi như bảo thủ, chiến thuật cũng có dấu vết để lại, lá bài đánh từ nhỏ đến lớn, đánh khá gò bó theo khuôn phép cũ.

Phó Tầm thả hắn mấy vòng, mắt thấy lá bài trong tay Bùi Vu Lượng càng ngày càng ít, cuối cùng lúc chỉ còn lại sáu lá, anh giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, hỏi: "Trong quy tắc trò chơi Đấu địa chủ, có kiến giải lựu đạn tăng gấp đôi." (Bom ở đây có thể như kiểu chơi lợn, có 1 lá đặc biệt)
Anh nâng mắt, ánh mắt nhìn thẳng về phía Bùi Vu Lượng, hỏi: "Không biết có tính hay không?"

Ngay từ đầu quy tắc trò chơi do Khúc Nhất Huyền chế định, anh không tiện nói chen vào, cho nên chỉ làm phối hợp. Mắt thấy địa chủ muốn xông ra bảo vệ tuyến, anh vừa đúng lúc vứt vấn đề cho Bùi Vu Lượng, không hề nghi ngờ là trận chiến tâm lý.

Mắt Bùi Vu Lượng vô ý thức nhìn số bài trong tay anh, lúc này mới phát hiện chẳng biết lúc nào Phó Tầm đã thu bài, dù bận vẫn ung dung nắm bài cùng hắn nhìn nhau mấy giây.

Lập tức, lại tựa như muốn nhục nhã, ở trước mặt hắn rải ra từng lá bài, nói: "Còn rất nhiều."

Bùi Vu Lượng đối với Phó Tầm không tính quá hiểu biết, thấy mấy người Thượng Phong ở bên cạnh say sưa ngon lành nhìn xem, mặt mũi có chút không nhịn được, sắc mặt có chút xấu hổ: "Đương nhiên chắc chắn, một lựu đạn tăng gấp đôi, lựu đạn nổ mấy lần thì tăng theo từng đó."

Phó Tầm nhàn nhạt gật đầu, làm động tác "Mời", ra hiệu Bùi Vu Lượng tiếp tục ra bài.

Khúc Nhất Huyền lập tức lĩnh ngộ Phó Tầm tính toán.

Anh đang tính bài.

Bùi Vu Lượng không nói hai lời kéo anh tới chắn súng, Phó Tầm mang thù, cố ý ngáng chân hắn.

Nếu là cô đoán không sai, trong tay Phó Tầm khẳng định giữ lựu đạn, sẽ đợi sau khi thả Bùi Vu Lượng chạy mới lộ ra làm hắn tức chết.

Nói cách khác...

Việc ngọc bội Câu Vân ở trên người cô, nói cho Bùi Vu Lượng cũng không có vấn đề gì?

Không đợi cô suy nghĩ ra ý tứ của Phó Tầm.

Một tấm đại vương (có lẽ lá K) của Bùi Vu Lượng chụp chết lá bài của Phó Tầm.Ánh mắt Phó Tầm rơi vào tập bài trong tay hắn, sau khi có phỏng đoán nhất định, hỏi: "Còn lại ba lá?"

Có lẽ là vừa rồi lúc Phó Tầm hỏi quy tắc trò chơi nhắc đến lựu đạn, Bùi Vu Lượng cảm thấy không nắm chắc, biểu lộ cũng có vẻ hơi mất tự nhiên: "Đúng vậy, ba lá. Không nổ coi như thả tôi chạy."

Phó Tầm vuốt ve mặt bài, liếc mắt nhìn Khúc Nhất Huyền.

Cô giống như đánh xì dầu, thả ra những lá nhỏ, đoán chừng là không trông cậy vào được.

Anh cong cong môi, lá bài trong tay đặt ở trên bàn, cong tay lại khẽ chọc mặt bàn hai lần: "Qua."

Ba lá bài cuối cùng Bùi Vu Lượng thả ra một lượt, đồng thời thở dài một hơi, ánh mắt của hắn như đuốc, không chút nào né tránh nhìn về phía lá bài trong tay Phó Tầm: "Phó tiên sinh, có thể lật bài không?"

"Tất nhiên." Phó Tầm buông tay, ném toàn bộ tập bài lên bàn: "Có một lá lựu đạn, nhưng bài lẻ quá nhiều..."

Ánh mắt Khúc Nhất Huyền rơi xuống trên lá số 2 anh ra cuối cùng, nhịn không được kéo ra khóe môi.

Cô vẫn nghĩ Phó Tầm quá thiện lương...

Bùi Vu Lượng không có bom, chỉ thắng ở thuận bài. Phó Tầm nếu là thật sự không thả thả hắn chạy, không hủy đi lá số 2 thì có hai lá lựu đạn, một bộ vui vẻ phá, một bộ giỏi giang đi.

Anh hết lần này tới lần khác lại muốn hủy đi lá số 2 cố ý buồn nôn Bùi Vu Lượng...

Cô giữ im lặng xếp bài, đang muốn xào bài, ánh mắt dò xét của Bùi Vu Lượng dừng ở Thượng Phong đứng một bên.

Người sau hiểu ý, lập tức tiến lên tiếp nhận: "Tiểu Khúc gia, tôi đến tôi đến, cô cũng đừng bị liên lụy."

Khúc Nhất Huyền cười không nói, tự nhiên buông tay ra, hỏi Bùi Vu Lượng: "Địa chủ muốn nghe ai nói lời thật lòng?"

Bùi Vu Lượng nhíu mày, do dự mấy giây sau, cười nói: "Tiểu Khúc gia đi."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày, dứt khoát nói: "Ngọc bội Câu Vân ở trên người tôi."

Cô một bên lưu ý Thượng Phong xào bài, một bên tính toán thế cục tiếp theo: "Ông chủ Bùi, có thể ra đề mục mới."

Bùi Vu Lượng giống như ván trước, vuốt cằm, sau khi trầm ngâm một lúc lâu, nói: "Vấn đề này tôi thay cô gái kia hỏi một chút, đêm Giang Nguyên mất tích đó, tiểu Khúc gia đang làm cái gì?"

- -----

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai sẽ bổ sung một chương đại mập ~

Chương 73: ... Vẫn là lần đầu nhìn thấy Phó tiên sinh yêu đương

Gió bên ngoài lều vải lớn chợt nổi lên, bão cát đâm đến khiến đèn treo tường bằng kim loại trong lều đinh đương rung động.

Một lát sau, ánh đèn chớp mắt tối sầm xuống.

Tiếng xào bài duy nhất trong lều dừng đột ngột, Thượng Phong nâng mắt nhìn đèn chiếu sáng treo trên đỉnh đầu một cái, nhỏ giọng thầm thì: "Đêm nay bão cát rất lớn."

Lúc dứt lời cúi đầu, khóe mắt liếc đến Khúc Nhất Huyền.

Vị trí của Khúc Nhất Huyền ở đầu gió lều vải, có gió từ khe hở rèm vải xuyên thấu vào, cuốn lên tóc mái trên trán cô. Mặt mày cô âm trầm, đáy mắt hình như có u quang, vừa thâm vừa trầm.

Thượng Phong sợ run cả người, cúi đầu xuống, không nói tiếng nào chuyên tâm tẩy bài.

Sau một lúc lâu, Khúc Nhất Huyền giống như rốt cục tiêu hóa ngữ điệu câu nói khiêu khích của Bùi Vu Lượng kia. Mười ngón tay cô giao nhau, chân dài hơi duỗi, trước kia còn mang biểu tình khách sáo lập tức hoàn toàn rút lui.

Đuôi lông mày cô chau lên, ba phần cười kẹp thêm mấy phần nhẹ trào phúng, nói: "Ông chủ Bùi thiện tâm chu đáo, tôi nên học tập một chút. Tôi thay Quyền Khiếu hỏi một chút đi, Thẩm Chi Chi chết trong tay ông chủ Bùi như thế nào?"

Soạt một tiếng.

Lá bài trong tay Thượng Phong đổ hết ra ngoài.

Bùi Vu Lượng không đổi sắc mặt dò xét hắn một chút, biểu tình hình như có chán ghét, nhưng thật ra cũng nổi giận đến Thượng Phong vừa đụng vào họng súng, chỉ là điểm nghiền ngẫm trên mặt kia, càng phát ra nồng đậm.

Một lát sau, Thượng Phong chia bài.

Bùi Vu Lượng là người thắng, vòng thứ hai chia bài trình tự theo vòng thứ nhất, ưu tiên chia bài cho địa chủ trước.

Ván này, rất có ý chí chính thức chiến đấu chém giết lạnh thấu xương.

Tất cả mọi người nín thở tập trung, cũng không dám thở mạnh, hết sức chăm chú nhìn xem ba người lấy bài, chỉnh bài, bài binh bố trận.

Khúc Nhất Huyền cố ý muốn bắt lấy cục diện ván này để giành thắng lợi, từ sau khi mở bài liền triển khai toàn bộ khí tràng, đuổi sát Bùi Vu Lượng ép bài.

Năm phút sau.

Khúc Nhất Huyền ném lá bài cuối cùng xuống, cong ngón tay lại khẽ chọc mặt bàn, ra hiệu mình phòng thủ thành công.

Bùi Vu Lượng nắm vuốt lá bài cuối cùng, say khi sắc mặt thay đổi mấy lần, buông tay ném bài đi, nâng mắt nhìn về phía Khúc Nhất Huyền: "Thẩm Chi Chi bị Quyền Khiếu giấu ở quê, tôi thừa dịp lúc ban đêm trói cô ta lại, dẫn tới khu cổ mộ Đô Lan, ở trong một gian mộ trống không, chôn sống."

Ngữ khí của hắn tỉnh táo, ánh mắt lành lành, giống như là đang nói một chuyện không có quan hệ gì với hắn mây trôi nước chảy, không có bất kỳ cảm giác tội ác hay bứt rứt nào.

Khúc Nhất Huyền vẻn vẹn cùng hắn nhìn nhau mấy giây, cánh tay giống như lên nốt sởi, có chút phát lạnh, tóc gáy dựng đứng.

Cô mím môi, mượn cúi đầu thu bài tránh phải đối mặt với Bùi Vu Lượng, quay đầu nói với Thượng Phong: "Xào bài, mở ván mới."

Phó Tầm tựa như vô tình ngẩng đầu nhìn Bùi Vu Lượng một chút, chỉ một chút ánh mắt dời đi, ngược lại nắm lấy tay Khúc Nhất Huyền.

Lòng bàn tay của anh ấm áp, lúc thưởng thức ngón tay của cô, từ gốc ngón tay từng tấc từng tấc phủ đến đầu ngón tay, lúc đụng phải đốt ngón tay còn hơi dừng lại một cái chớp mắt, lúc nhẹ lúc nặng khẽ bóp một chút.

Khúc Nhất Huyền mới đầu cho là anh muốn đánh ám hiệu, tập trung lưu ý nửa ngày, từ cách nhào nặn ngón tay không có kết cấu gì của anh suy đoán ra — là cô suy nghĩ nhiều.

Cô cuộn ngón tay, đầu ngón tay hơi có vẻ bất mãn nhẹ cào một chút trong lòng bàn tay anh.

Động tác của Phó Tầm dừng lại, nâng mắt nhìn cô: "Sao vậy?"

Ngữ khí cùng ánh mắt của anh tự nhiên như thế, khiến đáy lòng Khúc Nhất Huyền tê rần, có chút mất tự nhiên dời mắt: "Anh nói làm sao vậy?"

Phó Tầm cong cong khóe môi: "Không phải bị dọa?"

Nhiều lắm là lạnh người mà thôi, nào có bị hù dọa như thể người chưa từng trải.

Bất quá, ngay trước mặt Bùi Vu Lượng, Khúc Nhất Huyền đương nhiên sẽ không ném mặt mũi Phó Tầm.

Cô rút tay về, gẩy gẩy tóc mai, vén sợi tóc rơi xuống ra sau tai. Cô không thể giả bộ nổi ngữ khí cùng thần thái của nữ sinh kiểu vừa nũng nịu vừa giận dỗi, dứt khoát lười diễn trò, chân dài dưới bàn xẹt qua khẽ đá anh một cước, giận dữ: "Ngậm miệng."

Quả nhiên Phó Tầm không nói nữa.

Anh nâng tay, lòng bàn tay vuốt nhẹ môi dưới miệng, khóe môi hơi câu ra mấy phần đường cong, khẽ cười nhìn cô.

Bề ngoài Phó Tầm khá tốt, ngũ quan góc cạnh rõ ràng. Lúc mím môi không nói, tự nhiên sẽ cho người ta một loại cảm giác khoảng cách khó mà tới gần. Cộng thêm anh đã có liên hệ lâu dài với các đại lão nghiên cứu học thuật của giới khảo cổ, trời sinh có loại khí tức làm người ta khó mà với tới.

Nhưng giờ phút này, mặt mày anh phiếm cười, tự nhiên toát ra cảm giác vui vẻ, nhu hóa ngũ quan anh, lại lộ ra mấy phần nho nhã, ôn hòa rất ít có thể nhìn thấy trên người anh.

Bùi Vu Lượng mặt không đổi sắc thu tầm mắt lại, từ trong hộp thuốc lá rút một điếu thuốc, cắn bên miệng.

Lúc bật lửa cọ sát tóe ra tia lửa, hắn bọc ngọn lửa, giống như lơ đãng hỏi: "Tôi biết Phó tiên sinh lâu như vậy, vẫn là lần đầu nhìn thấy Phó tiên sinh yêu đương. Cũng không biết Phó tiên sinh cùng tiểu Khúc gia kết duyên như thế nào?"

Khúc Nhất Huyền không động vào thuốc đã lâu, khẽ ngửi đến mùi thuốc, yết hầu cũng có chút ngứa.

Cô quay đầu mắt nhìn Phó Tầm, khuỷu tay chống trên bàn, cười như không cười nói: "Ông chủ Bùi đoán chừng sớm đã tra xét tôi hết cả, hiện tại giả vờ không biết có phải hay không quá làm bộ làm tịch?"

Cô cong ngón tay, khẽ gõ mặt bàn: "Có thể mượn một điếu thuốc không? Không hút."

Nửa câu nói sau là Khúc Nhất Huyền nói cho Phó Tầm nghe.

Phó Tầm còn chưa có biểu thị gì, Bùi Vu Lượng đã nở nụ cười trước: "Tiểu Khúc gia không phải không ba số không hút?"

"Anh nghe ai nói?" Khúc Nhất Huyền tiếp được hộp thuốc lá hắn đẩy qua trên mặt bàn, rút ra một điếu cắn ở giữa răng, nhẹ lườm Bùi Vu Lượng một cái, nói: "Tôi nếu giống ông chủ Bùi mua được Trung Hoa, Nam Kinh, còn hút ba số?"

Dứt lời, cô cắn thuốc, nghiêng đầu dùng mắt ám hiệu Phó Tầm: "Hiện tại đến ba số cũng không cho hút."

Bùi Vu Lượng cười một tiếng. hắn giơ tay ngăn chặn bộ bài Thượng Phong vừa xào xong, tiện tay quăng qua một bên: "Chuyện ba số này, tôi đã nghe nói qua một phiên bản khác."
Khúc Nhất Huyền híp mắt, cảm thấy hứng thú hỏi: "Phiên bản gì?"

"Lúc Bành Thâm mới vừa ở tây bắc ra được chút tiếng tăm, hút cũng là ba số. Đội trưởng Khúc là hắn một tay mang ra, đến thuốc cũng hút cùng một loại." Bùi Vu Lượng gõ gõ tàn thuốc, cười như không cười nói: "Hôm nay tiểu Khúc gia bản nhân ngồi ở chỗ này, tôi ngược lại thật ra muốn hỏi một chút, phiên bản này có thật hay không?"

"Đội trưởng Bành trước kia hút ba số, nhưng anh ta hút khá kín đáo, chỉ chính mình hút, chưa từng mời thuốc." Việc này cô lấy ra giễu cợt Bành Thâm rất nhiều năm, "Lần đầu tiên anh ta đưa cho tôi hộp ba số, tôi hút một điếu liền nghiện."

Bùi Vu Lượng hiển nhiên biết điểm mờ ám ấy, tuyệt không kinh ngạc: "Bành Thâm năm đó chính thức thành lập đội xe, là vào bốn năm trước lúc bạn của cô vừa mất tích phải không?"

Giọng của hắn bỗng nhiên đè thấp: "Tôi so với cô biết hắn sớm rất nhiều, vẫn là do Phó tiên sinh giới thiệu." Nửa câu sau ngữ khí thần thần bí bí, mang theo mấy phần không có hảo ý cùng châm ngòi ly gián, Bùi Vu Lượng nói xong, chính mình nở nụ cười trước.

Khúc Nhất Huyền có chút ngoài ý muốn.

Cô quay đầu, nhìn về phía Phó Tầm, mơ hồ có tia không vui: "Anh không nói với tôi."

Phó Tầm không nói tiếp, mười ngón tay anh nhẹ chụp, trực tiếp hỏi Bùi Vu Lượng: "Chuyện khi nào?"

Bùi Vu Lượng nhớ lại một lát, nói: "Thời điểm tôi còn đi theo Thiết gia, Thiết gia cùng ông nhà anh có chút qua lại làm ăn, giao tình cùng Phó gia cũng không tệ. Tôi đi theo Thiết gia, cũng giúp anh làm một số chuyện, đều là một ít chuyện nhỏ, Phó tiên sinh không nhớ rõ cũng là bình thường."

"Lần leo núi kia?" Phó Tầm mơ hồ có tia ấn tượng.

"Phó tiên sinh còn có thể nhớ tới?" Bùi Vu Lượng phun ra hơi thuốc cuối cùng, ép tắt tàn thuốc: "Năm đó trong tay Thiết gia thu được hàng nhái, muốn mượn tay Phó tiên sinh xử lý, cho nên đủ kiểu nịnh nọt lấy lòng. Tuổi tác của tôi cùng Phó tiên sinh xấp xỉ, Thiết gia thấy tôi biết làm việc, lại có thể nói mấy câu cùng Phó tiên sinh, nên để tôi thường lui tới Phó gia."

"Phó tiên sinh trèo lên đỉnh Everest trở lại Nam Giang, là tôi đi đón máy bay. Bành Thâm đi thủ đô trung chuyển ở Nam Giang, máy móc máy bay trục trặc đến trễ, là tôi tiếp đãi."

Bùi Vu Lượng tinh thông tính toán, vui với kết giao.

Nếu không có nguyên nhân lần này kết bạn với Bành Thâm, cũng không có gì ngoài hảo ý.

Nhưng Phó Tầm có nghi hoặc hỏi: "Cho nên xong việc ngọc bội Câu Vân, anh đến tây bắc, có nguyên nhân ở Bành Thâm?"

Bùi Vu Lượng đợi đến Phó Tầm hỏi câu này, nghe vậy, cười quái dị một tiếng, chấp nhận.

Hàm nghĩa của cái này, không khác gì là nói cho Phó Tầm — anh bị Bành Thâm phản bội.

Nhưng mà cảm xúc khó xử, phẫn nộ trong ý tưởng đều chưa từng xuất hiện trên mặt Phó Tầm, anh tản mạn dựa về sau, ngữ khí bình thản nói: "Tôi cùng Bành Thâm vẻn vẹn chỉ có quan hệ đầu tư đội cứu viện, chuyện ngọc bội Câu Vân, anh ta không biết rõ tình hình."

Bùi Vu Lượng nhìn chăm chú anh nửa ngày, lắc đầu bật cười, nhưng cũng không tiếp tục nói nữa.

Phó Tầm là người thông minh, hắn lúc ấy như chó nhà có tang vội vàng tìm nơi nương tựa ở chỗ Bành Thâm, coi như lúc ấy Bành Thâm không biết rõ tình hình, thì dù sao sau đó cũng nên biết.

Hắn có thể cân nhắc đến, Phó Tầm như thế nào lại không biết?

Chỉ là anh cảm thấy không quan trọng, Bành Thâm là biết chuyện không báo cũng tốt, là cố ý giấu diếm cũng được, anh đều không thèm để ý.

Đội cứu viện không có chỗ nào xảy ra sơ suất, quan hệ hợp tác của anh và Bành Thâm sẽ không kết thúc.

Đầu ngón tay Khúc Nhất Huyền cầm điếu thuốc thưởng thức nửa ngày, thấp giọng hỏi: "Anh đang ám chỉ cái gì?"

Cô nâng mắt, nhẹ ngửi ngửi mùi thuốc lá, chợt cười nhạt nói: "Ông chủ Bùi lượn quanh một vòng lớn như thế, dù thế nào cũng sẽ không phải chỉ vì làm thân thích chứ?"

Phó Tầm là phía đầu tư một tay thành lập đội cứu viện Tinh Huy, Bành Thâm cùng anh ngoại trừ quan hệ hợp tác, còn có tình nghĩa đồng hành lúc leo núi năm đó, sâu xa hơn nhiều so với Bùi Vu Lượng thông qua Phó Tầm mà quen biết.

Bành Thâm không có đạo lý lại muốn thay Bùi Vu Lượng lúc ấy đã hai bàn tay trắng còn bị Phó Tầm "truy nã" trong toàn bộ giới đồ cổ giấu diếm, thậm chí còn trợ giúp hắn ẩn giấu ở tây bắc nhiều năm như vậy.
Trừ phi, còn có ẩn tình khác.

Bùi Vu Lượng lại đốt điếu thuốc, thuận theo bão cát cuốn vào qua rèm vải tạt vào ngọn lửa trên bật lửa mơ hồ như mây khói.

Hắn cúi đầu, ngón tay hư khép, sau khi lấy lửa, nói: "Tiểu Khúc gia nguyện ý dẫn đường cho tôi, tôi cảm kích vạn phần. Tin tức này, coi như tiền đặt cọc, để tiểu Khúc gia an tâm."

Khúc Nhất Huyền không lập tức nói tiếp.

Thuốc lá ở đầu ngón tay chẳng biết lúc nào bị cô vặn thành hai đoạn, đầu ngón tay cô xoa xoa điếu thuốc rơi xuống trên bàn, nhẹ ép một chút xíu, nửa ngày sau mới nói: "Anh biết đội trưởng Bành trước tôi, biết anh ta trước kia hút bao ba số, vậy hẳn là cũng biết ba số của anh ta là mua của ai. Anh muốn nói, có phải là chuyện này hay không?"

Bùi Vu Lượng híp híp mắt, không che đậy kinh ngạc: "Tiểu Khúc gia đã sớm có hoài nghi với Bành Thâm?"

"Tôi một mực tin tưởng không nghi ngờ đội trưởng Bành, dù cho hiện tại cũng giống vậy." Khúc Nhất Huyền không muốn nhiều lời, cong lại ngón tay khẽ gõ mặt bàn, ra hiệu hắn tiếp tục nói.

"Bành Thâm thích uống rượu, người cũng ngay thẳng trượng nghĩa, trước kia kết giao không ít bằng hữu. Bạn nhậu càng nhiều, thường xuyên mở tiệc. Một đám công tử ca có tiền nhàn rỗi không chuyện gì làm, chính sự mỗi ngày là khởi động việt dã trèo đèo lội suối du lịch núi sông. Bành Thâm gan lớn, dần dần quen thuộc tuyến đường. Nhưng năm đó có thể phân đến khối bánh ngọt đầu tiên ở tây bắc, còn nhờ vào chính sách nâng đỡ."

"Sau khi khai phát khách du lịch, hắn là nhóm đầu tiên cung cấp người phục vụ xe tải dẫn đường. Lúc tôi mới quen hắn, hắn thuê chiếc xe buýt du lịch, cùng tay chân gọi là Vương Khôn, tiếp nhận đổi mới. Một chuyến hành trình bảy ngày, đi Tây Ninh, về Tây Ninh. Tuyến đường kia lúc ấy là sớm nhất đường vòng tây bắc."

"Gia cảnh của Vương Khôn không tốt, Bành Thâm kết giao bằng hữu lợi lớn, nếu không phải trong tay Vương Khôn có con đường tiêu thụ hàng hóa, có thể giúp đám bạn nhậu kia của Bành Thâm tiêu thụ vận chuyển hàng hóa, quan hệ của bọn hắn cũng sẽ không thân thiết đến mức mặc chung một cái quần." Bùi Vu Lượng nhìn về phía Khúc Nhất Huyền, cách sương mù lượn lờ, châm chọc cười cười: "Về sau nghiêm trị, con đường kia của Vương Khôn vô dụng. Lúc ấy, lại gặp được tên nhóc Viên Dã kia trẻ tuổi nóng tính, ra tay hào phóng, Bành Thâm rất thích hắn, trực tiếp mang theo bên người bồi dưỡng như anh em."

Khúc Nhất Huyền chen vào nói hỏi: "Viên Dã biết anh?"

"Không biết." Bùi Vu Lượng bóp tắt thuốc, trong khói mù lượn lờ gay mũi, hắn lười biếng cười cười, nói: "Tôi biết Phó tiên sinh đang tìm tôi, nào dám ra mặt, toàn bộ nhờ ít vốn ban đầu trước đó cụp đuôi lại mà đối nhân xử thế."

Hắn nói vốn ban đầu là cái gì, Khúc Nhất Huyền tâm lý đã nắm chắc.

Cô mặc dù trơ trẽn, nhưng lúc này cũng không mở miệng đánh gãy, gật gật đầu, ra hiệu hắn tiếp tục.

"Cũng là lúc đó, việc săn trộm tàng linh dương diễn ra nghiêm trọng, không chỉ nghiêm trị bọn săn trộm, cũng mang theo nghiêm trị con đường cung cấp hàng hóa màu xám. Con đường của Vương Khôn không còn, đối với Bành Thâm cũng không còn tác dụng, con cờ này dần dần liền bị vứt bỏ."

"Tôi nghe nói, sau khi hắn xay ra một lần tai nạn xe cộ, liền trở về Đôn Hoàng mở siêu thị nhỏ sống tạm, những năm này, trôi qua rất thê thảm?" Bùi Vu Lượng thấy rõ ánh mắt nhìn về phía Khúc Nhất Huyền, cười như không cười nói: "Tôi đoán tiểu Khúc gia ghiện ba số là giả, chiếu cố việc làm ăn của Vương Khôn mới là thật. Tôi nói có phải hay không?"

Bành Thâm trước kia hút ba số nhập khẩu từ nước Anh, là bởi vì Vương Khôn có con đường cung cấp hàng hóa, hắn thích mới mẻ nên có mặt. Về sau cai cũng là bởi vì con đường cung cấp hàng hóa này của Vương Khôn không còn, lúc này mới đổi sang hút cái khác.

Về sau nhập khẩu buôn bán hàng hóa hợp pháp biến thành thủ tục quen thuộc, ba số không còn là thứ gì mới mẻ, với những người dẫn đầu trong đội xe mà nói cũng không phải so sánh giá cả cao thuốc lá, tự nhiên không ai mua. Cũng chỉ có Khúc Nhất Huyền, mỗi lần về Đôn Hoàng, vô luận lần trước mua ba số có hút xong hay không, đều sẽ đi chiếu cố việc làm ăn của Vương Khôn.

"Có phải hay không cũng không có quan hệ gì với ông chủ Bùi đi." Khúc Nhất Huyền cười lạnh một tiếng: "Chuyện hỏng bét kia của Vương Khôn, tôi biết đến rõ ràng, nếu như "lễ nặng" của anh là một chút bát quái trong đội xe..."

Tiếng nói của cô chưa dứt, đã bị Bùi Vu Lượng ngắt lời.

Mỗi chữ mỗi câu của hắn, cắn chữ rõ ràng: "Tai nạn xe cộ của Vương Khôn không phải ngoài ý muốn."

Khúc Nhất Huyền yên tĩnh, run lên mấy giây.

Bùi Vu Lượng nghiêng khóe môi, cười đến không có ý tốt: "Tôi tìm người làm."

Trong lều vải triệt để đến yên tĩnh trở lại.

Thanh âm bão cát đập lên lều vài lớn dần, giống biển cát phun trào, sóng cát một tầng chồng lên một tầng.

Đột nhiên, ánh đèn treo trên đỉnh đầu tất cả mọi người nhoáng một cái.

Khúc Nhất Huyền một chân đá bay ghế gấp ra ngoài, lấy xuống đèn chiếu sáng trên đỉnh đầu, vững chắc ném về phía Bùi Vu Lượng.

Bùi Vu Lượng căn bản không ngờ tới cô nói ra tay liền ra tay, vội vàng không kịp chuẩn bị, ăn một quả bất ngờ, nửa gương mặt bị mảnh vỡ bén nhọn của chụp đèn vạch ra một vết thương dài chừng ba centimet.

Ánh đèn trong lều vải tối sầm lại, chỉ còn lại chỗ cạnh góc, ánh sáng mờ ảo như ngọn đèn dầu, sáng tối chập chờn.

Tất cả mọi người còn ở đây còn chưa tỉnh táo lại từ biến cố đột nhiên xuất hiện, Khúc Nhất Huyền đã xốc bàn lên, xách cổ áo Bùi Vu Lượng nhấn chết trên mặt đất, giơ tay liền đánh.

Khúc Nhất Huyền nhìn có vẻ cao cao gầy gò, dáng người cao gầy, cổ tay lại rất có lực.

Cô bình tĩnh ra quyền, chuyên dùng khớp xương cứng rắn chào hỏi trên mặt Bùi Vu Lượng, từng quyền đập lên thịt.

Bùi Vu Lượng miễn cưỡng ăn mấy đấm, đau đến kêu to: "Kéo cô ta ra, các người là người chết sao?"

Không đợi Thượng Phong kịp phản ứng đi can ngăn, Phó Tầm đã trước một bước, đè cổ tay Khúc Nhất Huyền xuống, ôm cô rời khỏi người Bùi Vu Lượng.

Khúc Nhất Huyền giận không kềm được: "Anh thả tôi ra!"

Đồng thời vang lên cùng thanh âm cuồng loạn của cô, là thanh âm Bùi Vu Lượng tỉnh táo đến gần như đáng sợ: "Bành Thâm chỉ điểm."

"Hắn bảo tôi nghĩ biện pháp vừa khiến Vương Khôn rời khỏi đội xe, lại giữ lại cho hắn một cái mạng, để Vương Khôn có thể mang ơn với hắn." Hắn lạnh lùng cười một tiếng, thanh âm ám câm: "Thế nào, "Lễ" này của tôi, có nặng hay không?"

Khúc Nhất Huyền trong nháy mắt khàn giọng.

Dù cho vừa rồi có một cái chớp mắt đoán được như vậy, nhưng khi suy nghĩ đáng sợ này từ trong miệng Bùi Vu Lượng phun ra, cô lập tức run rẩy toàn thân: "Anh nói lại cho tôi nghe?"

Bùi Vu Lượng đương nhiên sẽ không ngu đến mức lại tự mình chuốc lấy cực khổ, hắn xoa xoa khóe môi tê dại, âm u nhìn thẳng Khúc Nhất Huyền.

Nửa ngày, hắn khẽ cười một tiếng, ngữ khí ngả ngớn: "Có lực. Tôi còn chưa từng gặp được phụ nữ tàn nhẫn như vậy."

Phó Tầm bỗng nhiên buông tay, anh cúi người, từ trên cao nhìn xuống Bùi Vu Lượng đang bị xách cổ áo, nhấn cổ của hắn trên góc bàn bị lật ngược, gằn từng chữ: "Anh nói chuyện tốt nhất chú ý một chút, nếu không lần tiếp theo không khách khí với anh, chính là tôi."

Chương 74: Cô là quân cờ cơ động

Thượng Phong đưa hai người ra khỏi lều.

Hắn bật đèn pin, im lặng không lên tiếng đi ở phía trước, chờ đến trước lều, hắn cúi người vén rèm vải lên, quay đầu nhìn về phía Khúc Nhất Huyền ở ngay sau lưng hắn: "Tiểu Khúc gia cô sớm nghỉ ngơi một chút, ngày mai sáng sớm phải lên đường, rất cực khổ."

"Sáng sớm?" Khúc Nhất Huyền hỏi: "Muốn sớm thế nào?"

Cô đá rơi giày leo núi, đi chân trần vào trong lều vải.

Ánh mắt Thượng Phong từ đôi giày leo núi màu nâu chuyển đến trên chân Khúc Nhất Huyền, trong miệng câu "Hừng đông liền xuất phát" mới nói một nửa, cổ đau xót, ngay sau đó miệng bị chặn lại, không chịu khống chế mà ngã vào nệm lót ẩm trong lều.

Không đợi hắn kịp phản ứng, trên lưng bỗng trầm xuống, một cái chân đặt lên trên, gắt gao ghìm hắn lại trên mặt đất.

Mũi dao găm Thụy Sĩ trong tay Khúc Nhất Huyền bắn ra, không nhẹ không nặng đặt trên động mạch cổ của hắn, cô hạ giọng, cảnh cáo hắn: "Tôi hỏi mấy câu, rồi sẽ để cậu đi."

Đáy mắt Thượng Phong có tia bi phẫn chợt lóe lên, nhưng mà thế cục bất lợi, đến tư cách đàm phán hắn cũng không có, chỉ có bó tay chịu trói.

Ánh mắt của hắn dời xuống, ám chỉ thanh dao găm Thụy Sĩ đặt trên cổ mình, sợ chính mình thỏa hiệp không đủ rõ ràng, một bên chớp mắt biểu thị đồng ý, một bên á á hai tiếng.

Vừa á xong, Phó Tầm vén rèm đi vào.

Anh mang theo giày leo núi Khúc Nhất Huyền cởi ra ở bên ngoài lều tiến vào, tựa như vô tình đứng yên tại cửa, chặn đường đi duy nhất của Thượng Phong.

"Tôi lấy giày vào cho cô."

"Bão cát lớn, thả bên ngoài một hồi, bên trong tất cả đều là cát."

Ánh mắt mới vừa sáng lên hi vọng của Thượng Phong, tại thời khắc này, trong nháy mắt dập tắt.

Hai người này là cá mè một lứa!

Cấu kết với nhau làm việc xấu, tiểu nhân âm hiểm!

"Tôi hỏi cậu," Khúc Nhất Huyền vặn cằm hắn qua, ngữ khí dữ tợn hỏi: "Cậu làm việc cho Bùi Vu Lượng từ bao giờ?"

Cổ của Thượng Phong bị cô vặn đến đau nhức, hắn vẻ mặt cầu xin, so Khúc Nhất Huyền còn sợ làm Bùi Vu Lượng phát hiện: "Người ngồi trên ghế gấp trong lều lớn bên cạnh Quyền Khiếu tiểu Khúc gia có ấn tượng không? Đó mới là đầu của tôi."

Khúc Nhất Huyền còn đang hồi tưởng, Phó Tầm nhắc nhở: "Là tài xế xe Discovery đêm đó truy đuổi chúng ta ở Đại Sài Đán."

Người này Khúc Nhất Huyền có ấn tượng.

Cô thù mới hận cũ tích lũy tức giận một mạch toàn rơi trên người Thượng Phong, cổ chân cô lật một cái, ép xương bánh chè hắn rung động kẽo kẹt.

Thượng Phong đau đến nhíu màu khổ mặt, hít vào một ngụm khí lạnh, nói: "Tiểu Khúc gia, cô phải nói chuyện đạo nghĩa giang hồ..."

"Lão đại kia của cậu vì sao lại phản bội bán mạng cho Bùi Vu Lượng? Không biết trên lưng hắn gánh mạng người, đã cùng cùng đường bí lối rồi?"

"Sao tôi biết được chứ, cấp trên muốn giao dịch hợp tác, cũng sẽ không nói cho chúng tôi biết nguyên nhân."

Khúc Nhất Huyền lại hỏi: "Quyền Khiếu bị Bùi Vu Lượng bắt được như thế nào?"

"Ở Đô Lan." Thượng Phong nuốt nước miếng, nói: "Sau khi Bùi Vu Lượng chôn sống Thẩm Chi Chi, để chúng tôi hẹn Quyền Khiếu đến cổ mộ."

"Quyền Khiếu lại không ngốc, các người hẹn hắn liền đến sao?""Lão đại cùng Quyền Khiếu là quan hệ hợp tác nhiều năm, đồ vật trong mộ chuyển ra tất cả đều dựa vào Quyền Khiếu tìm con đường tiêu thụ. Quan hệ tốt đến mức có thể cùng mặc một cái quần, tự nhiên là tin tưởng. Chi tiết cụ thể thì thật là không biết, tôi chỉ là đi theo lão đại trước khi xuống mộ đều là dò đường trước, hắn có thể nói cho tôi cái gì chứ?"

Khúc Nhất Huyền kiên nhẫn mất dần: "Cái này cũng không rõ, cái kia cũng không rõ, vậy cậu biết cái gì?"

Thượng Phong cười gượng hai tiếng, bất đắc dĩ nói: "Đây không phải là lăn lộn không tốt sao, sao có thể trách tôi?"

Hắn cẩn thận dò xét Phó Tầm ngăn ở cửa, trực giác anh càng nguy hiểm hơn một chút: "Tôi biết tiểu Khúc gia nói chuyện quy củ, nói chuyện đạo lý, sẽ không thật làm gì tôi. Tôi có thể nói những cái này, cũng đã đủ nể mặt cô rồi."

Hắn ho khan hai tiếng, thử dò xét nói: "Cô trước buông tôi ra, nói chuyện như vậy thật mất mặt."

Dứt lời, hắn chờ mấy giây, thấy Khúc Nhất Huyền không dao động, sa sút tinh thần nói: "Được được được, tôi nói."

"Năm nay tình hình không tốt, cổ mộ bị người nhìn cực chặt, đầu chúng tôi tìm không ít cơ hội, đều không thể đắc thủ, tình hình kinh tế ngày càng căng thẳng. Sáu tháng cuối năm thật vất vả mở được một cái huyệt, không biết thế nào, mở được một nửa, tuần tra tới. Chúng tôi bị vây ở trong mộ vài ngày, suýt nữa giao mạng lại đó. Thật vất vả đánh động ra ngoài, sau khi nghe ngóng, là Quyền Khiếu sau lưng làm trò quỷ. Hắn vì đồ trong hãng của mình bán chạy, lấy cờ hiệu đào được cổ mộ Đô Lan tự mình giao dịch, nâng giá lên, suýt nữa hại chết đầu chúng tôi. Cũng là bắt đầu như vậy, đầu chúng tôi mới dần dần xa lạ với Quyền Khiếu."

Tên tiểu nhân Quyền Khiếu này diễn xuất, độ tả thực còn rất cao.

Khúc Nhất Huyền lại hỏi: "Đêm đó đuổi theo xe ở Đại Sài Đán, là chủ ý của Quyền Khiếu hay là Bùi Vu Lượng?"

"Quyền Khiếu." Thượng Phong liếc mắt nhìn sắc mặt Khúc Nhất Huyền, chi ngô đạo: "Hắn cùng lão đại của chúng tôi giao dịch, nói giúp hắn truy tìm lại ngọc bội Câu Vân, liền chia đôi với nhau, còn có thể thay hắn sắp xếp thân phận ở Đôn Hoàng, triệt để hủy bỏ án cũ."

"Lão đại của chúng tôi bình thường cũng giúp Quyền Khiếu làm chút việc không thể lộ ra ngoài, nghĩ đến có thể một lần chấm dứt rõ ràng, cũng liền đáp ứng. Vốn là muốn ngăn các người ở ngoài Đôn Hoàng, cầm ngọc bội liền giải tán, không nghĩ tới đuổi mấy trăm cây số cũng không đuổi được... Việc này sau khi thất bại, lão đại của chúng tôi liền hợp tác cùng Bùi Vu Lượng."

Khúc Nhất Huyền: "Lão đại của các người làm thế nào biết Bùi Vu Lượng?"

Thượng Phong nhớ lại một lát, nói: "Khá sớm, mấy năm trước liền quen biết. Mấy năm trước khai quật văn vật ở cổ mộ Đô Lan rất hot, xe tới lui trên đường mười chiếc có chín chiếc là đến làm tiền kiếm tiện nghi. Hẳn là khi đó quen biết..."

Hắn nhăn cả khuôn mặt, nói: "Chúng tôi lần này đi theo Bùi ca, cũng là bởi đã cùng đường, nghĩ ra nước ngoài mưu sinh kiếm sống. Tiểu Khúc gia ngài cũng đừng khó xử tôi, biết đến tôi đều nói với cô, mặc kệ là lão đại tôi hay là Bùi ca biết, tôi cũng không thể còn sống ra khỏi sa mạc."

Khúc Nhất Huyền rốt cục buông lỏng tay.

Cô lấy lại dao găm Thụy Sĩ, ngồi trong lều vải, không đổi sắc mặt nhìn hắn nửa ngày, hỏi: "Tay của cậu đã từng dính máu?"Thượng Phong khẽ giật mình, nửa ngày mới phản ứng được ý tứ của cô, mặt đỏ lên, liền vội vàng lắc đầu: "Tôi không dám, tôi đến giết con gà đều không đành lòng, nào dám giết người. Nhưng tôi đi theo người ta lăn lộn, không phải hảo tụ hảo tán (kết bạn hay chia tay đều thoải mái, sảng khoái) đều không tính là lương thiện. Đi đến đâu, phiền phức cũng sẽ không thiếu. Ai muốn sống mà cứ phải run sợ trong lòng, tôi liền nghĩ mượn cơ hội này, ra ngoài ở một đoạn thời gian cũng tốt."

Hắn cẩn thận đứng lên, sửa sang lại cổ áo: "Tôi có thể đi được chưa? Ra quá lâu, tôi sợ không tìm được cớ trở về."

Khúc Nhất Huyền phất tay.

Thượng Phong vội vàng nhặt lên đèn pin rơi trên tấm lót phòng ẩm, lộn nhào vòng qua Phó Tầm chạy ra ngoài.

** ** **

Chờ người đi một hồi, Khúc Nhất Huyền mới hỏi: "Hắn nói, có mấy phần là thật?"

"Dĩ nhiên cũng là thật." Phó Tầm ngồi xếp bằng, người như pho tượng không nhúc nhích: "Sau khi Quyền Khiếu biết được ngọc bội Câu Vân ở trong tay Bùi Vu Lượng, yêu cầu hợp tác không có kết quả, liền đem chủ ý đánh tới trên người Thẩm Chi Chi, yêu cầu Thẩm Chi Chi phối hợp với hắn, trộm đi ngọc bội Câu Vân. Thẩm Chi Chi hẳn là đáp ứng, nhưng xen vào trước đó Quyền Khiếu từng lừa cô ta một lần, xuất phát từ trả thù, cô ta lựa chọn sau khi trộm ngọc bội tự mình tiêu thụ bán cho cửa hàng đồ cổ ở phố Mạc gia."

"Tin tức ngọc bội Câu Vân bị bán qua tay bắt đầu truyền tới vào cuối tháng chín từ Quyền Khiếu, nhưng thời gian ngọc bội mất đi là trong trong khoảng thời gian tháng chín này."

"Tôi đoán hẳn là sắp đến tổ chức đại hội Đôn Hoàng, trong thành phố nhân viên anh ninh sàng chọn ngày càng nghiêm ngặt, Bùi Vu Lượng sợ không giấu được, chuẩn bị tránh trước một đoạn thời gian. Thẩm Chi Chi chọn thời cơ động thủ hẳn là ngay ở một ngày trước khi hắn rời đi Đôn Hoàng, chỉ có thời gian này, dù là Bùi Vu Lượng phát hiện ngọc bội bị mất, cũng không cách nào lập tức trở về Đôn Hoàng tìm cô ta gây phiền phức."

"Cửa hàng đồ cở ở phố Mạc gia kia cùng Thẩm Chi Chi vẫn còn có tình cảm ân khách (khách làng chơi có ân giúp đỡ, quen thuộc đã lâu), theo thời gian suy tính, lúc ấy tin tức ngọc bội Câu Vân còn chưa hoàn toàn lan truyền trong giới cổ vật. Thẩm Chi Chi không dám nói cho đối phương biết giá trị chân chính của ngọc bội Câu Vân, che giấu đi, chuẩn bị đợi tiếng gió qua đi thì dùng ít tiền chuộc về. Thời gian ngọc bội Câu Vân vào tay cô đúng lúc là thời gian ngọc bội Câu Vân xôn xao dư luận, ấn giá cả ông chủ cửa hàng đồ cổ bán cho cô tới xem, khả năng có hai loại, một là hắn không biết hàng, hai là lúc ấy hắn đã biết mình cầm trong tay chính là củ khoai lang nóng bỏng tay, hắn không có bản lãnh lớn như vậy có thể giấu được khối ngọc bội này, vội vã thủ tiêu tang vật, cho nên bán giá thấp cho cô, hao tài tiêu tai (bỏ tiền để xóa tai họa)."

Phó Tầm dừng lại, nhìn cô một cái, nói: "Về phần sau này cô mang ngọc bội này đi sống hay chết, hắn cũng không quan tâm."

"Bùi Vu Lượng coi trọng ngọc bội này như vậy, chẳng mấy chốc sẽ phát hiện không tìm thấy ngọc bội, làm sao bị mất hắn tự nhiên hiểu rõ. Sau khi hắn liên hệ Thẩm Chi Chi, Thẩm Chi Chi dưới cực độ sợ hãi chỉ có thể xin Quyền Khiếu giúp đỡ, Quyền Khiếu vì muốn biết ngọc bội ở đâu tất sẽ phải bảo vệ Thẩm Chi Chi."

Nói đến đây, Phó Tầm không khỏi lại phải về đến mở đầu.

"Quyền Khiếu bỏ công sức trên người Thẩm Chi Chi trước đó, ngay từ đầu là trực tiếp vòng qua đông gia đi tìm kiếm hợp tác cùng Bùi Vu Lượng. Nhưng hắn không biết, Bùi Vu Lượng cùng nhóm người Thượng Phong kia đã sớm quen biết, đối với tác phong làm việc của hắn sớm đã nghe thấy, đương nhiên sẽ không chắp tay để con buôn như Quyền Khiếu không dưng chiếm lợi của mình. Sau khi ngọc bội bị Thẩm Chi Chi bán qua tay, Thẩm Chi Chi vì bảo vệ tính mạng, tuyệt đối sẽ không nói cho Quyền Khiếu biết đã để ngọc bội ở đâu trước khi đảm bảo được an toàn. Quyền Khiếu làm việc không thích tuyệt đường đi, một bên cất giấu Thẩm Chi Chi, một bên chính mình suy nghĩ biện pháp. Biện pháp của hắn là truyền tin tức ngọc bội Câu Vân đã ra thị trường khắp giới đồ cổ, người có ý tự nhiên sẽ nghe ngóng xem ngọc bội đã rơi vào trong tay ai, hắn ngồi hưởng ngư ông đắc lợi là đủ. Căn cứ manh mối tra xuống, người có tiếp xúc trực tiếp nhất với Bùi Vu Lượng là cô."

"Một hòn đá ném hai chim."

"Hắn đã có thể dựa vào cái này ngăn chặn Bùi Vu Lượng, đảm bảo Thẩm Chi Chi bình an, lại có thể họa thủy đông dẫn, đem nồi chụp lên lưng cô. Chỉ là không ngờ tới, cô là khối xương cứng, không chỉ không làm gì được cô, còn để cô bắt tay điều tra chuyện về ngọc bội Câu Vân. Quyền Khiếu để phòng bại lộ chính mình, chỉ có thể ngăn cản cô đến Đôn Hoàng, lúc này mới có chuyện đuổi xe ở Đại Sài Đán."

"Sau khi vào Đôn Hoàng, Thượng Phong bọn hắn không lại đuổi theo, nói rõ Bùi Vu Lượng đã phát hiện Quyền Khiếu là kẻ đưng sau màn ra tay, tự nhiên cũng suy tính ra Thẩm Chi Chi ở đâu. Bùi Vu Lượng sau khi hợp tác với Thượng Phong, ép hỏi Thẩm Chi Chi biết ngọc bội Câu Vân ở đâu, Thẩm Chi Chi bị chôn sống, Quyền Khiếu theo sát thất bại té ngã. Bùi Vu Lượng bắt đầu giám thị bố cục, thiết kế Giang Doãn, dụ cô xâm nhập núi Minh Sa, thay hắn mở đường."

Phó Tầm vặn chai nước, nhuận giọng.

Lúc lại mở miệng, thanh âm trầm thấp, giống như ngậm mưa gió: "Ngọc bội Câu Vân truy tra đến nay, sở hữu manh mối đều đã xâu chuỗi lên. Bây giờ vấn đề duy nhất là, cô có thể tỉnh táo hơn để đối mặt vấn đề tiếp theo hay không."

Khúc Nhất Huyền hơi chỉnh biểu tình, mím môi hỏi: "Anh ám chỉ đội trưởng Bành?"

"Không chỉ có vậy." Phó Tầm khoanh tay đặt bình nước sang một bên, "Tôi bây giờ nói, cô khả năng chưa chắc sẽ tin tưởng. Giang Doãn là vai phụ nhỏ ngoài kế hoạch của Bùi Vu Lượng, hắn ngay từ đầu là thiết kế cô, cho nên hắn đối với cô rõ như lòng bàn tay. Mà trong mỗi một bước kế hoạch của Bùi Vu Lượng, cô cũng là quân cờ cơ động kia, hết sức quan trọng, đủ để một chiêu phân thắng thua."

- ----

Tác giả có lời muốn nói:

Xemmmmm... Đọc hiểu sao, mưu đồ toàn cục tôi mượn miệng Thốn Thốn nói cho mọi người nghe một lần ~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau