ÁNH SAO RƠI VÀO GIÓ CÁT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ánh sao rơi vào gió cát - Chương 66 - Chương 70

Chương 65: Chấn động tinh thần

Khúc Nhất Huyền chấn động tinh thần, ý lười kia trong khoảnh khắc tan thành mây khói.

Cô thu hồi thần sắc hững hờ trên mặt, ngồi thẳng lại, nói: "Kỹ càng hơn."

"Nghe bà chủ quán đặc sản sát vách tiệm bán đồ cổ nói, đại khái ba ngày trước, có một người đàn ông tới tiệm đồ cổ. Lúc vào cửa vẫn là thanh thiên bạch nhật, xụ mặt, một bên đập đồ một bên thả cửa cuốn xuống. Không bao lâu liền nghe thấy tiếng kêu cứu của ông chủ tiệm bán đồ cổ, bà chủ cách gần nhất, đợi lúc bà ấy kêu đàn ông nhà mình đi xem tình huống. Cửa cuốn nửa mở, người đàn ông đi vào đã rời đi." Viên Dã lại tiếp tục múc một muỗng sữa chua, nói: "Tôi hỏi tướng mạo đặc thù, nghe miêu tả, giống như là Bùi Vu Lượng."

Ba ngày trước?

Khúc Nhất Huyền vặn mi.

Cái này cùng kịch bản mà cô và Phó Tầm suy tính không giống nhau lắm...

Cô không lên tiếng, chỉ cau mi tâm lại, chờ cậu ta tiếp tục.

"Tôi nghe ngóng từ bà chủ kia, thế nhưng phải mua không ít sữa viên." Viên Dã lầm bầm: "Bao giờ quay lại thanh lý cho tôi đấy."

"Rồi!" Khúc Nhất Huyền khẽ buông lỏng chân ga, tốc độ xe dần dần thả chậm: "Cậu có thể đừng nói nhảm, một hơi nói cho xong không?"

"Có thể, có thể, có thể." Thật sợ lão hổ sẽ chịu không nổi, Viên Dã rất thức thời nói: "Bà chủ nói, bọn họ lúc ấy muốn giúp ông chủ tiệm bán đồ cổ báo cảnh sát, nhưng chính ông ta ngăn lại. Cửa hàng bị nện ông ta cũng không để ý, giống như chạy nạn, khóa cửa xong cùng ngày liền chạy mất."

Khúc Nhất Huyền hỏi: "Rời khỏi Tây Ninh rồi?"

"Cái này không biết." Viên Dã ngậm sữa chua, thanh âm hàm hồ nói: "Ông chủ này bình thường đều ở trong cửa hàng, cũng không hay đi ra ngoài, ngoại trừ đi Đôn Hoàng nhập hàng. Tôi nghe được quê quán của ông ta ở đâu, ông ta không phải người địa phương, cũng không có người nhà thân quyến. Cơ bản là độc lai độc vãng, phố Mạc gia ngoại trừ bán đặc sản thì là mỹ thực đặc sắc, cũng chỉ co một mình ông ta mở tiệm bán đồ cổ."

"Tôi thăm dò được con đường ông ta nhập hàng là từ thị trường bán buôn đồ cổ Đôn Hoàng, đồ trong cửa hàng bán phần lớn từ Đôn Hoàng tới, tất cả đều là để dụ du khách ngoại địa. Ông ta bình thường cũng không cùng hàng xóm qua lại nhiều, tính cách có chút quái gở."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày: "Chỉ những thứ này?"

"Sao có thể chứ." Viên Dã liếc mắt: "Đây không phải là chưa nói đến tin tức có ích sao, cô đối với năng lực mật thám của tôi chỉ có ngần ấy tín nhiệm?"

"Tôi tra hỏi cẩn thận như thế, là người thì đều sẽ hoài nghi động cơ. Sáng nay tôi đã biên tập tốt, nói mình là người yêu thích Hán phục (trang phục thời nhà Hán), nhìn trúng mảnh đất phong thuỷ ở phố Mạc gia này, muốn thuê cửa hàng giá rẻ một chút để làm ăn. Nhìn tiệm này đóng cửa, mới hỏi thăm một chút có phải đang muốn cho thuê hay không, sau đó tôi liền từ chỗ bà chủ kia lấy được điện thoại của chủ thuê nhà."

"Đừng nhìn ông chủ tiệm bán đồ cổ này không làm ăn được, trong tay cũng có không ít tiền đâu, đoán chừng bắt được một kẻ coi tiền như rác là có thể ăn cảnăm. Trước khi xảy ra chuyện, cửa hàng này của ông ta vừa thuê tiếp ba năm, có lẽ chính ông ta cũng không ngờ tới sẽ có biến cố này. Chủ thuê nhà lắm mồm, tôi hỏi một chút liền nói hết với tôi."

"Ông chủ này cùng chủ thuê nhà có chút giao tình, trước khi đến Tây Ninh vẫn luôn ở Đôn Hoàng, nghe nói trước đó làm ăn vẫn còn lớn. Ông chủ cùng chủ thuê nhà nói ở Đôn Hoàng không lăn lộn nổi bởi vì thị trường đồ cổ Đôn Hoàng cạnh tranh quá khốc liệt, ông ta không chịu đựng nổi. Nhưng kỳ thật, là ông chủ này không bị kiềm chế, qua lại với gái, vợ hắn ly hôn với hắn, hắn chia tài sản, sống một mình. Hắn là từ nơi khác tới, hình như là vùng nào đó ở An Dương, sau khi ly hôn không có nơi nào để đi, tìm chủ thuê nhà thuê nhà ở lại làm nghề cũ."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày.

Đoạn này tại sao nghe có chút quen tai vậy...

Có phải cô đã từng nghe ở đâu rồi không.

"Tôi còn nghe nói, kỳ thật ông chủ này từ mấy năm trước đã mua một căn nhà đắt tiền ở Tây Ninh. Hiện tại căn phòng này đang trong lúc phân chia tài sản ly hôn phân cho vợ trước, ông ta không có tài sản cố định, phải đi ở trọ. Tôi liền tò mò, nói người nơi khác tới, nếu không phải ở Tây Ninh này dốc sức đánh liều kiếm sống thật lâu, sẽ không muốn định cư ở đây đâu."

"Chủ thuê nhà nói với tôi, ông chủ này trước kia ở tây bắc đào quạng. An Dương bên kia nghèo, ông ta lại là người từ trong làng ra. Sau khi tìm được việc ở tây bắc bên này, tương đương có bát cơm sống tạm. Nếu trở về An Dương, chưa chắc có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, về sau nhờ người giới thiệu lại cưới vợ ở địa phương, tâm liền định ở nơi này."

"Cơ hội chuyển mình là ở mấy năm trước, cổ mộ Đô Lan bị trộm, năm đó ông chủ này ở ngay kề bên đào quặng. Cũng là đột nhiên liền có tiền, tục xưng một đêm chợt giàu, sau đó mua phòng xa hoa tại Tây Ninh, an gia. Hỏi ông ta làm sao kiếm được tiền, người một nhà giữ chặt miệng. Chủ thuê nhà cũng là về sau mới biết được, năm đó ông ta dẫn đường cho bọn trộm mộ, ở trong mộ nhặt được giày của vương gia, bán sáu trăm vạn."

Viên Dã chậc chậc hai tiếng, nhả ra: "Cô nói những người này, không thương tiếc khảo cổ như thế, Tầm ca của tôi biết có phải muốn tức chết hay không?"

Khúc Nhất Huyền vốn đang không có đầu mối, đột nhiên nghe thấy cậu ta nhắc đến Phó Tầm. Đoạn bát quái quen tai này, đột nhiên liền có đầu mối.

Viên Dã nói không phải chính là bản đầy đủ của nơi giám định ở tây thành Đôn Hoàng sao?

Cô muốn đi chứng minh.

Trên nửa đường Cruiser lắc mạnh hai lần, dần dần chậm lại, đỗ vào ven đường.

Khúc Nhất Huyền hỏi Viên Dã: "Ngoại trừ những cái này, cậu có tận mắt thấy Bùi Vu Lượng hoặc là Quyền Khiếu xuất hiện ở phụ cận hay không?"

"Không có."

Viên Dã nói: "Tôi có thể nghe ngóng được những điều này đã là vượt xa bình thường phát huy, nửa đêm tôi mới đến Tây Ninh, lúc này mới là một buổi sáng sớm đấy."

Dứt lời, cậu ta lại bổ sung: "Hai ngày này tôi sẽ nhìn chằm chằm vào phố Mạc gia, cô cứ yên tâm."Sau khi cúp điện thoại, Khúc Nhất Huyền hạ cửa sổ xe xuống, nhìn về phía Phó Tầm đã đuổi tới, ngoắc ngoắc tay: "Vào xe, có chuyện nói với anh."

Phó Tầm cảm thấy có chút mới mẻ.

Anh quen sống trong nhung lụa, từ trước đến nay đều là người khác vội vàng tới cửa xin được gặp anh, đây là lần đầu có người kiêu ngạo ngồi trong xe như vậy, hướng anh ngoắc ngoắc ngón tay, muốn anh vào trong xe nói chuyện.

Anh bật cười.

Động tác lại nghiêm túc, xuống xe vòng qua đuôi xe, ngồi lên ghế phụ chiếc Cruiser.

Khúc Nhất Huyền xử lý nội dung tin tức Viên Dã báo cho cô, trực tiếp đơn giản hoá sau đó thuật lại cho Phó Tầm: "Tôi hoài nghi ông chủ Viên Dã nói kia, chính là ông chủ cũ của nơi giám định ở tây thành Đôn Hoàng."

Nếu không sao có thể trùng hợp như vậy?

Nhân sinh trải qua đến chi tiết cũng đều đâm vào một chỗ.

Phó Tầm rất nhanh hiểu rõ ý tứ của cô, cô muốn hướng Phục Thái chứng thực xem ông chủ nơi giám định ở tây thành cùng ông chủ này có phải là cùng một người hay không.

Về phần mục đích, rất rõ ràng, nhưng — nếu như xác nhận là cùng một người, manh mối đi đến đường cụt sẽ lại có tiến triển mới.

Phục Thái tiếp điện thoại có chút ngoài ý muốn: "Sao đang yên đang lành lại hỏi đến ông chủ giám định tây thành?"

Dù ông hỏi nhưng cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút, rất nhanh liền ném ra sau ót, hồi ức nói: "Ông chủ nơi giám định Tây thành vóc dáng không cao, người có chút gầy còm. Đích thật là từ nơi khác tới, thị trường đồ cổ Đôn Hoàng bản địa cạnh tranh rất kịch liệt, hắn là người ngoài tiến đến chịu không ít xa lánh. Làm sao phát tài tôi cũng không rõ ràng, nhưng việc tây thành thường xuyên thay bọn trộm mộ thủ tiêu tang vật, tôi đã từng nghe nói. Về sau bị Thẩm Chi Chi cùng Quyền Khiếu sắp đặt làm tiên nhân khiêu, tây thành liền thối lui ra khỏi thị trường Đôn Hoàng, về sau tôi không nghe nói tới người này nữa."

Từ Phục Thái tìm được chứng minh, Khúc Nhất Huyền sờ cằm, sau khi đối mặt mấy giây với Phó Tầm, nói: "Tôi cảm thấy khả năng tôi đã suy đoán ra toàn bộ chân tướng chuyện xảy ra."

Phó Tầm gật đầu, trong mắt của anh có ý cười, tựa hồ bắt đầu từ sáng nay tâm tình của anh vẫn luôn như thế.

Khúc Nhất Huyền cố gắng bỏ qua những chuyện phát sinh tối hôm qua, hắng giọng một cái, nói: "Tôi đoán Quyền Khiếu là nhớ ăn không nhớ đánh, lại nghĩ lừa gạt Thẩm Chi Chi đi tiên nhân khiêu Bùi Vu Lượng. Thẩm Chi Chi khả năng không thông minh, nhưng cô ta biết ngã một lần khôn hơn một chút, không tin Quyền Khiếu hoàn toàn, tự mình lưu lại một tay."

"Cô ta từ chỗ Bùi Vu Lượng trộm đi ngọc bội, tìm ông chủ kia bán qua tay. Thật không nghĩ đến Bùi Vu Lượng là kẻ cùng hung cực ác, hắn năm đó đã có thể nhẫn tâm phá vỡ cả nhà bạn gái hắn thành mảnh nhỏ, bây giờ chỉ là một Thẩm Chi Chi mà thôi. Sau khi hắn phát hiện là Thẩm Chi Chi trộm đi ngọc bội, bắt cô ta đi ý đồ ép hỏi hướng đi của ngọc bội. Theo Viên Dã nói, ba ngày trước Bùi Vu Lượng trở lại Tây Ninh, ra tay đánh ông chủ kia, vậy nói rõ trước khi Thẩm Chi Chi bị ngộ hại, đã nói cho Bùi Vu Lượng hướng đi của ngọc bội..."

Cô nói còn chưa dứt lời, chỗ cổ lại bắt đầu tê tê bốc lên ý lạnh ra ngoài.

Trong đầu bỗng nhiên vọt qua một khả năng khiến cô lạnh cả người, thậm chí sợ hãi thật sâu.
Khúc Nhất Huyền cảm giác trái tim bị một cái tay hung hăng giật một chút, nắm chặt đến đau nhức.

Cô không lên tiếng, ánh mắt xuyên thấu qua kính chắn gió không biết rơi vào nơi nào, chỉ có cái trán cùng chóp mũi mồ hôi lạnh đổ ra.

Chiếu theo suy luận của cô, Bùi Vu Lượng nhất định phải biết ngọc bội ở trong tay cô rồi, vậy hắn sẽ làm cái gì?

Tuyến thời gian phát sinh ở ba ngày trước, rất có thể, từ ba ngày trước Bùi Vu Lượng vẫn đang âm thầm nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô, thậm chí, đám trộm mộ kia là hắn xui khiến.

Chỉ có ngày ấy, Giang Doãn không ở ngay dưới mí mắt cô, mà là cùng Viên Dã lưu tại Đại Sài Đán.

Thế nhưng ở giữa đến cùng có khâu nào cô không biết, vậy mà lại để Giang Doãn cam tâm tình nguyện đi theo Bùi Vu Lượng rời đi, biến mất trong núi Minh Sa.

Nếu như Bùi Vu Lượng muốn mang đi Giang Doãn làm uy hiếp, buộc cô phải giao ra Câu Vân ngọc bội. Vậy Giang Doãn thì sao?

Cô ta đơn thuần xuất phát từ tâm tình muốn thay Giang Nguyên trả thù cô, cứ như vậy dồn chính mình không để ý sinh tử, cùng một gã đàn ông xa lạ không biết ngọn ngành rời đi?

Giang Doãn chán ghét là chuyện chán ghét.

Nhưng mà Khúc Nhất Huyền không tin, cô ta có thể làm ra chuyện không có đầu óc như thế.

Nhưng việc cấp bách, cũng không phải vấn đề cô tin Giang Doãn có đầu óc hay không, mà là Giang Doãn rơi vào tay Bùi Vu Lượng, tính mạng của cô ta an toàn.

Điểm này, cực kỳ quan trọng.

Phó Tầm cũng nghĩ giống cô, nhưng so với Khúc Nhất Huyền anh bình tĩnh hơn rất nhiều: "Giang Doãn là mất tích có kế hoạch, cô hồi tưởng cả đoạn lữ trình. Nếu không phải cô ta lộ ra sơ hở, thậm chí ở núi Minh Sa trực tiếp mất tích dẫn đến thân phận sớm bị lộ, có phải thẳng đến lúc cô ta rời khỏi đường vòng tây bắc, cô cũng đoán không ra thân phận cùng mục đích của cô ta hay không."

"Sau khi cô biết thân phận của cô ta, với ấn tượng ban đầu của tôi về cô ta xem ra lần du lịch này là để báo thù, tôi không bài trừ khả năng này." Phó Tầm nắm chặt cằm Khúc Nhất Huyền, chuyển mặt cô qua đối mặt với nhau: "Nhưng cô suy nghĩ kỹ một chút, ngoại trừ chuyện mất tích ở núi Minh Sa, cô ta đã từng làm chuyện nào nguy hiểm cho cô?"

Không có.

Giang Doãn ngoại trừ nói dối, dấu diếm, trước khi mất tích chưa từng làm ra bất luận chuyện gì tổn hại lợi ích thực tế của cô.

Lời nói này của Phó Tầm như thể gột rửa đầu óc cô, suy nghĩ giằng co của Khúc Nhất Huyền trong nháy mắt được mở ra, cô có chút mờ mịt, không dám tin tưởng: "Anh nói Giang Doãn chưa hẳn ôm tâm tình vì Giang Nguyên trả thù tôi mà rời đi cùng Bùi Vu Lượng?"

"Cô không phải cũng cho rằng như thế sao?" Phó Tầm buông tay, lời nói ra khỏi miệng không nhanh không chậm: "Giang Nguyên là khúc mắc của cô, ai đụng một cái đến nó cô liền đại loạn trong lòng."

Anh thấy rõ, cũng vạch trần không chút lưu tình nào: "Có mấy lời, tôi vốn là muốn chờ những chuyện này có kết quả lại nói."

Anh cúi người, từ áo lót bên trong áo jacket phía sau chỗ ngồi rút ra một tấm hình, đưa tới trước mắt cô: "Nhìn xem, nhìn quen mắt không?"

Trên tấm ảnh, là một chiếc Cruiser dính đầy bụi đất. Ống kính tập trung ở đuôi xe, nơi đó có một huy hiệu đã tróc ra hơn phân nửa — Tinh Huy.

Khúc Nhất Huyền nhớ rất rõ ràng.

Kia là trước một đêm tiến vào trong Khả Khả Tây, ở đêm nghỉ lại tại Cách Nhĩ Mộc đó, cô từ chỗ Bành Thâm lấy huy hiệu của đội xe.

Nơi đính huy hiệu là do Giang Nguyên chọn, hai người cùng nhau dính vào.

Mà chiếc Cruiser này theo Giang Nguyên mất tích cùng nhau biến mất không thấy đâu nữa, giờ phút này lại xuất hiện tại trong tấm ảnh, được Phó Tầm đưa tới trước mắt cô.

Tác giả có lời muốn nói:

Hiện tại là vĩ thanh của quyển "Ngọc bội Câu Vân" kết hợp với chuyện Giang Doãn thúc đẩy cũng trên kịch bản Giang Nguyên mất tích, tôi đang cố gắng vòng tất cả manh mối lại. Văn chương đại khái trên dưới ba mươi vạn chữ sẽ kết thúc.

Tuyến tình cảm hậu kỳ sẽ gia tăng, nếu mọi người cảm thấy còn chưa đủ thì sẽ thêm phiên ngoại ~~~

- -----------

Riêu: Năm chương này vẫn do bạn Tuyết Phù Dung edit nha, chúng mình rất hy vọng nhận được ý kiến đóng góp của các bạn để bản edit này được hoàn thiện hơn.

Chương 66: Người đàn ông này, thật muốn mạng

Trong nháy mắt đó, Cô như cảm nhận được cảm giác huyết dịch sôi trào khi mọi chuyện được phơi bày.

Con dã thú bị nhốt nơi đáy lòng liều mạng gào thét, ý đồ thoát khỏi lồng giam. Ánh mắt cô hơi bình tĩnh lại, sau vài giây ngưng thần, khóe môi mấp máy như muốn nói gì đó.

Lúc mở miệng giọng tựa như bị gió cát nuốt mất, không hề phát ra một tiếng nào. Cô mím môi, trong tim như có một lỗ hổng lớn, những cảnh thái bình giả tạo kia bỗng chốc bị cự thạch đập vỡ, điên cuồng lao bên ngoài hứng gió.

Cô cứng tay nhận lấy tấm hình trong tay Phó Tầm. Bối cảnh lờ mờ, chỉ có ánh đèn ở đuôi xe Cruiser sáng lên, chiếc xe kia bị chóc sơn đến gần như không nhận ra diện mạo nhưng vẫn óng ánh phản chiếu ánh sáng dưới chiết xạ của ngọn đèn.

Chỉ là ánh sáng trắng xóa như thủy triều kia từng tia từng tia chiếu vào hoàn toàn thay đổi mọi hồi ức trong cô.

Khúc Nhất Huyền hít một hơi thật sâu cố đè xuống sóng to gió lớn trong nội tâm. Loại chuyện cố tự trấn định này cô đã từng làm vô số lần, sớm đã quen tay hay việc. Cô giương mắt, ánh mắt trấn định, ngữ khí bình tĩnh: "Ảnh chụp ở đâu ra?"

"Tôi vốn là người yêu thích việt dã ngoài trời." Phó Tầm chăm chú nhìn cô, trong ánh mắt mang theo mấy phần quan sát, tìm tòi nghiên cứu cảm xúc của cô: "Lúc leo lên Himalaya không có dưỡng khí từng làm quen một vị bạn phượt. Tấm hình này là do anh ta vô tình chụp được lúc đi bộ trong Khả Khả Tây Lý năm nay."

Khúc Nhất Huyền không nói. Ánh mắt của cô giống như quay về thời gian đó, nhìn bối cảnh chụp và chiếc kia Cruiser bị vứt bỏ kia bồi hồi một lúc lâu.

"Đây là ở trong phòng?" Khúc Nhất Huyền hỏi. Thanh âm của cô vẫn còn có chút khàn khàn, ánh mắt lại trong trẻo, không nháy mắt nhìn anh.

"Cứ điểm quân sự đã bị bỏ." Phó Tầm đưa tay, chỉ hướng thùng đựng dầu màu đen cách đầu xe Cruiser không xa: "Đây là hai ngàn tấn dầu áp môn, số màu đỏ là số thứ tự của thùng dầu." 

Sâu trong Khả Khả Tây Lý có cứ điểm quân sự bị bỏ?

Khúc Nhất Huyền vô ý thức nhăn mày: "Cứ điểm quân sự này bị bỏ hoang từ lúc nào?"

"Năm 1979." Phó Tầm nói: "Lần cuối cùng nhập dầu vào kho là tháng một năm 1979, sau đó không còn đổi mới bất kể ghi chép gì về việc nhập kho.trước mắt cứ điểm quân sự còn chưa mở vẫn đang ẩn trong ngọn núi." Dứt lời, anh không đợi Khúc Nhất Huyền đặt câu hỏi, tự giác trả lời: "Tôi không nói cho cô vì có chút thủ tục còn đang làm theo quy trình. Huống hồ, tôi cũng không có cách xác định chiếc Cruiser này tại sao lại xuất hiện trong cứ điểm quân sự bị vứt bỏ."

Phó Tầm rút tấm hình trong tay cô ra cuộn lại rồi cất vào trong áo: "Sớm nói cho cô những thứ này là muốn cho cô biết chuyện Giang Nguyên mất tích có ẩn tình khác, cô không cần phải né tránh chuyện đó."

"Mà theo tôi suy đoán có lẽ Bùi Vu Lượng biết một chút gì đó, nếu không Giang Doãn sẽ không đi theo hắn."

Vết thương lúc trước như bị bóc vẩy khiến máu chảy đầm đìa, Khúc Nhất Huyền đau đến cơ hồ thở không ra hơi.

Cô dựa vào thành ghế nhìn núi cát vô biên vô tận ngoài cửa sổ xe, mãi lâu sau mới hỏi: "Như thế nào mới có thể tìm tới bọn họ?"

Phó Tầm: "So với Bùi Vu Lượng, Giang Doãn tín nhiệm cô hơn. Cho nên chúng ta theo kế hoạch đã vạch ra tiếp tục đi lên phía trước tìm được nguồn nước trước. Bùi Vu Lượng ẩn núp ở Đôn Hoàng lâu như vậy chưa hẳn là không biết nguồn nước này, có khả năng đang chờ ở đó. Coi như không có, chậm nhất là đêm nay, Bùi Vu Lượng hoặc Giang Doãn sẽ tự liên hệ với cô."

Trên mặt Khúc Nhất Huyền lộ ra tia mệt mỏi, mặt mày uể oải như là chưa được nghỉ ngơi đủ, nhìn qua có vẻ sức cùng lực tận.

Đoạn nói chuyện của Phó Tầm cô cũng không buồn nghĩ, gật gật đầu, dáng vẻ không muốn nói thêm nữa, cuối cùng chốt lại: "Được, nghe anh."

** ** **

Cruiser tiếp tục lên đường, lần này cất bước, tốc độ xe so trước đó rõ ràng chậm hơn rất nhiều.

Phó Tầm nhìn thời gian, tính toán lộ trình và thời gian.

Ngón tay cầm bộ đàm dừng lại trên nút call vài giây, anh tiện tay ném bộ đàm tới ghế phụ lái —— quên đi, cho cô thêm chút thời gian.

Khúc Nhất Huyền một đường vừa đi vừa nghỉ, không ngừng sửa đổi phương hướng. Nửa đoạn trước vừa lái xe vừa ngẫm nghĩ mọi chuyện, tốc độ xe rớt xuống bốn mươi km/h cũng không phát hiện, chờ đến lúc mặt trời càng ngày càng lên cao trong sa mạc, nhiệt độ trong xe dù cho đã bật điều hòa không khí đến mức lớn nhất cũng không làm nên chuyện gì, cô rốt cục cũng nhận ra tốc độ của mình quá chậm.

Sau khi tăng tốc ở đoạn đường sau, lúc một giờ chiều, sa mạc đang ở thời điểm nóng nhất trong ngày, Khúc Nhất Huyền đến nội địa sa mạc.

Bão cát ngập trời trong hoang mạc, bên trên gò đất nhỏ phong hóa mở một miệng nhỏ hình dạng bất quy tắc, từ xa nhìn lại tựa như Diêm vương gia mở ra một khe nứt của địa ngục, trong khe đen như mực, cất giấu tất cả ngưu quỷ thần xà.

Lúc Khúc Nhất Huyền trông thấy gò đất nhỏ kia, cô thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Nội địa núi Minh Sa cô chưa tới bao giờ.

Mới vừa rồi lúc còn đi trên đường, mắt thấy càng ngày càng gần chỗ đánh dấu mà đất đai lại dần dần trở nên cằn cỗi, cô thậm chí hoài nghi có phải thật sự có một nguồn nước hay không.

Phía trước mô đất còn quấn một vòng lưu sa. (Lưu sa là dòng cát)

Cát sỏi xốp giòn tinh mịn như một dòng lưu sa trôi thành dòng sông, đang bơi theo gió.

Khúc Nhất Huyền dừng bước trước lưu sa, cô xuống xe, lấy thuổng sắt trong cốp sau ra, cầm cái chuôi xẻng dùng lực cổ tay ném nghiêng thuổng sắt vào trong lưu sa. Chuôi thuổng sắt thoáng cái như bị nuốt hết, trong khoảnh khắc chui nhanh vào lưu sa chỉ lộ ra một vòng chuôi nhỏ.

Biểu lộ của Khúc Nhất Huyền trong nháy mắt trở nên ngưng trọng.

Cô quay đầu nhìn Phó Tầm còn đợi trên xe chưa bước xuống, nói: "Chiều sâu và diện tích đường kính của lưu sa không quá hợp lí, nếu cưỡng ép Cruiser đi qua lưu sa có thể sẽ hãm xe."

Địa hình này có chút giống xác muối ở hồ nước mặn Sát Nhĩ Hãn, khác biệt duy nhất là ở Sát Nhĩ Hãn là xác muối, mặt đất bao trùm một tầng vảy muối bị phơi khô, dưới đáy là hang động sâu vô kể. Mà núi Minh Sa thì là mặt đất có lưu sa, dưới lưu sa hố cát sâu không đáy. Cả hai đều có nguy hiểm hãm xe.Phó Tầm nghe vậy, xuống xe xem xét. Khu vực lưu sa còn quấn nguồn nước, diện tích bao phủ cực lớn, đi hết một vòng đại khái cần hơn nửa giờ.

Địa hình này là khu vực nguy hiểm mà những người yêu thích việt dã ngầm thừa nhận phải tránh đi, ai cũng không biết trong tình huống không có công cụ đo đạc chuyên nghiệp khu vực lưu sa và hố cát sâu bao nhiêu.

"Xe không tiến." Phó Tầm ngồi xổm người xuống, lắc cổ tay, vừa nắm chặt thuổng sắt vòng tròn nắm tay vừa dùng lực lấy thuổng sắt trong cát vàng ra.

Anh chỉ chỉ mô đất có vẻ rắn chắc: "Đường ranh giới rõ ràng như vậy, không hề chuyển tiếp."

Nguồn nước nhất định có một đầu nước ngầm dư thừa, hoản cảnh của mô đất này và nội địa sa mạc khô hanh không giống nhau, mà giống như vì bảo hộ nguồn nước người ta tạo nên tường vây này.

Chỉ là từng ngày bị bão cát ăn mòn tích lũy lại, tường bảo hộ này sớm đã không còn giữ được hình dáng lúc đầu mà biến thành một mô đất không được tu sửa, giống như —— gió cát bào mòn khói lửa chiến trên trên di chỉ Hán trường thành.

"Tới gần nguồn nước, đất cát ở đây khác với tình trạng bị sa mạc hóa hoàn toàn, còn có đất sét có thể tạo hình." Anh hơi cúi người, khẽ xoay gáy Khúc Nhất Huyền chuyển phương hướng ra hiệu cô nhìn cây ngải trên mô đất và xương lạc đà: "Nước ngầm dồi dào làm cho thảm thực vật trên mảnh đất này cũng nhiều một cách khác thường, tầng đất ngoài nhìn như rắn chắc nhưng rất có thể là đất sét bị phơi khô không chịu được bao nhiêu trọng lượng."

Khúc Nhất Huyền nâng mắt nhìn anh: "Anh là coi tôi là học trò để phổ cập khiến thức khoa học à?"

"Học trò thì không đến mức." Phó Tầm lườm cô, đứng thẳng người: "Không cảm thấy giống đối đãi với bạn gái hơn sao? Vừa kiên nhẫn vừa nghiêm túc."

Khúc Nhất Huyền "xùy" một tiếng, quay người lên xe: "Nơi này vào không được, vậy thì tiếp tục tìm chỗ có thể đặt chân nghỉ ngơi. Chỗ này đã có nước ngầm, phụ cận nhất định còn có thể tìm được một nguồn nước nữa."

Cô ngồi lên ghế lái, vừa cài giây an toàn vừa huýt sáo với Phó Tầm: "Mau lên xe." Phó Tầm cầm thuổng sắt, cười nói: "Không muốn chạy xe."

Khúc Nhất Huyền nhấn cửa sổ xe xuống, thân thể lộ một nửa ra ngoài cửa xe, hỏi: "Thế nào? Mệt nhọc hay là bị cảm nắng rồi?"

Có phải cô đã đánh giá cao trình độ chịu đựng của tấm thân kiều thể quý đó của Phó Tầm hay không?

Không đợi Khúc Nhất Huyền nghĩ ra cách kéo xe khả thi trong sa mạc, Phó Tầm đã vịn đỉnh xe việt dã ngồi vào trong xe, hắn cửa sổ xe nửa mở, cách một xe khoảng cách, nói với Khúc Nhất Huyền: "Dẫn đường."

Khúc Nhất Huyền: "..." Đàn ông các người ai cũng giỏi thay đổi như thế sao?

Oán thầm thì oán thầm, động tác trên tay Khúc Nhất Huyền vẫn nhanh nhẹn, Cruiser chuyển xe lui nửa thân xe sau đó rẽ ngang, dọc theo thảm thực vật phân bố lác đác trên sa mạc tiếp tục đi về phía trước tìm kiếm nguồn nước.

Vừa đi vừa nghỉ nửa giờ, Khúc Nhất Huyền dừng xe ở một chân núi cát lớn, bất động.

Mấy giây sau, trong bộ đàm của Phó Tầm vang lên tiếng "Két" nhỏ sau đó truyền đến giọng nói có vẻ hơi trầm thấp của Khúc Nhất Huyền: "Tôi lại nhìn thấy vết bánh xe kia."

Anh nâng mắt. Cửa cạnh ghế lái của Cruiser bị đẩy ra, Khúc Nhất Huyền vịn trần xe đạp lốp xe mượn lực, hai ba phát trèo lên trần xe nhìn về núi cát ở nơi xa.

Tay cô cầm kính viễn điều chỉnh tiêu cự, hai chân thon dài thẳng tắp, tỉ lệ thân eo càng là vừa khít.

Dưới ánh mặt trời chói mắt toàn thân cô thoáng như đang phát sáng, có ánh nắng xuyên qua khuỷu tay chiếu lên mặt cô rồi lọt vào trong mắt anh.Phó Tầm cắn thuốc, bỗng nhiên bật cười.

Tự lái xe cũng rất tốt, ngồi phụ xe của cô làm sao có thể thấy được phong tình bực này.

Nghĩ đến Khúc Nhất Huyền còn đang cai thuốc, Phó Tầm thuận tay lấy điếu thuốc bên môi kẹp ra sau tai. Anh cúi người, lấy bình nước khoáng trong túi, xuống xe đi tìm cô.

Lúc Khúc Nhất Huyền xuống mui xe, Phó Tầm dựa cửa xe đưa cho cô chai nước khoáng đã mở nắp: "Có phát hiện?"

"Không có." Khúc Nhất Huyền lắc đầu miệng đắng lưỡi khô, mới nâng kính viễn vọng nhìn ra xa mấy phút mà đá bị ánh nắng phơi đến đầu óc choáng váng. Uống hết mấy ngụm nước, ngừng một lát mới thoát khỏi choáng váng trước mắt.

Cô híp híp mắt nói: "Vết bánh xe đi đến phía trước chân núi kia đã không thấy tăm hơi."

"Theo sau nhìn xem." Phó Tầm nhận lấy chai nước khoáng đóng nắp lại: "Mặt trời đã lặn về phía tây, hôm nay có thể tìm tới nguồn nước hay không đã không còn quan trọng, nước trên xe cũng đủ chống đỡ qua đêm nay."

Ý nghĩ của anh và Khúc Nhất Huyền không mưu mà hợp.

Tìm nguồn nước thứ nhất là vì tiếp tế nước, hai là vì tránh nóng. Điểm chết người nhất khi chạy trong sa mạc là nhiệt độ cao, không chỉ xe không chịu được mà người cũng không chịu được, tựa như lúc nào cũng ở trong một cái lồng hấp hoặc nhà tắm hơi có nhiệt độ cao, bị cảm nắng mất nước cơ hồ là chuyện chỉ trong vài phút.

Tầm mắt của cô rơi vào điểm cuối nơi sa mạc, trước khi lên xe không biết lại nghĩ tới cái gì, do dự mấy giây, đi đến bên cạnh xe gọi Phó Tầm: "Cám ơn anh."

Cô tự dưng nói cảm ơn không đầu không đuôi, Phó Tầm đang cầm tay nắm cửa xe nhất thời không hiểu.

Khúc Nhất Huyền giải thích: "Chuyện của Giang Nguyên, cám ơn anh đã nói cho tôi biết." Cũng cám ơn anh chăm sóc suốt dọc đường. Nửa câu nói sau cô không nói ra miệng.

Mãi lâu sau Phó Tầm mới nhàn nhạt gật đầu: "Tôi làm những việc này cũng không phải để nghe cô cám ơn tôi." Anh mở cửa xe, bão cát ù ù bay vào, anh nói từng chữ, nhấn từng chữ rõ ràng: "Cô cũng không cần phải cảm thấy nặng nề, là hợp tác, cũng là tôi cam tâm tình nguyện đi theo làm tùy tùng cho cô."

Tình cảm của anh vốn cực kì nhạt, ngoại trừ đêm đó kìm lòng không được, còn lại bên miệng cũng chỉ ngẫu nhiên chiếm chút tiện nghi của cô.

Những lời hờ hững trêu chọc đó và những quan tâm nhỏ nhặt tựa như là một loại dược rót vào trái tim Khúc Nhất Huyền, trong lúc không ai hay biết vô hình xâm chiếm trái tim cô từng chút từng chút.

Khúc Nhất Huyền cong cong khóe môi, sau khi lên xe, lặng lẽ liếc mắt nhìn kính chiếu hậu. Xác nhận anh không phát hiện được, mới chợt hít sâu một hơi.

Người đàn ông này, thật muốn mệnh.

** ** **

Có vết bánh xe dẫn đường, Khúc Nhất Huyền đi không ngừng. Bánh xe nghiền lên cát vàng phát ra tiếng xào xạc, hạt cát đánh vào miếng bảo hộ trong gầm xe tạo ra tiếng lạt xạt rõ ràng trong sa mạc yên tĩnh.

Khúc Nhất Huyền lưu ý nhìn chiếc xe việt dã theo sát phía sau, khóe môi hơi cong lên.

Lúc Cruiser vòng qua núi cát, tốc độ xe chậm dần.

Dưới lưng núi cát cong có một cái cửa núi nhảy vào trong tầm mắt.

Cửa cát bên trên hẹp dưới rộng, cao chừng ba mét, ngược sáng, sơn động đen kịt như một cái miệng lớn sâu không thấy đáy, khí lạnh ào ạt chui ra bên ngoài.

Mà lúc này, cửa núi có một đầu xe Discovery.

Màu xe đen như mực bị bão cát phủ lên, thân xe bụi bẩn, chỉ có cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra người ngồi trên ghế lái.

Bùi Vu Lượng ánh mắt thâm trầm không nhúc nhích ngồi bên trên, nhìn Cruiser từ trên núi cát đáp xuống. Lúc Khúc Nhất Huyền kịp phản ứng gương mặt quen thuộc này là Bùi Vu Lượng thì cùng lúc đó hắn nhe hàm răng trắng hếu cười với cô một tiếng.

Lập tức, hắn lui về phía sau lộ ra Giang Doãn bị trói chặt hoàn toàn mất đi tự do hành động đang ngồi cạnh ghế lái.

Đầu Khúc Nhất Huyền gần như nổ tung, cơ hồ là cùng một thời gian, ở vị trí cửa núi tiếng động cơ mãnh liệt vang lên.

Hai chiếc việt dã, từ trên núi cát đáp xuống, lấy tư thế bao vây cực nhanh đánh về phía Cruiser.

Âm thanh trong bộ đàm không rõ ràng lắm, giọng Phó Tầm tỉnh táo lại xen lẫn tư thái mạnh mẽ: "Đi mau, rời khỏi nơi này trước."

"Không đi." Khúc Nhất Huyền cắn răng, trong đầu suy nghĩ đối sách cực nhanh: "Bùi Vu Lượng dẫn dụ tôi đến cửa núi là muốn bao vây hai xe. Hai chiếc xe mà thôi, đầu đuôi đều là khe hở, hắn chắc chắn đã tĩnh toán một kích không trúng thì lập tức chuẩn bị rời đi."

"Tôi không để cho hắn như ý." 

Chương 67: "Cô làm mồi, người mắc câu sẽ là tôi."

Vị trí của toà núi cát này đễ đánh lạc hướng, lưng núi như một trục hoành nghiêng, đất đai bằng phẳng. Cửa núi có đến mấy tòa cồn cát vây kín phía dưới, chỉ có duy nhất một vùng đất bằng. Vị trí của Cruiser nửa vời tựa như chim trong lồng, bị nhốt là điều đã định từ trước. Quay đầu xe vào lúc này là chuyện không thực tế.

Không kể đến đuôi xe Cruiser đã bị một xe việt dã chặn mà với sườn núi cát cái này xe sẽ rất khó phát lực trong khoảnh khắc rồi trở về theo đường cũ.

Đi xuống, thì cửa mở rộng. 

Hai chiếc việt dã một trái một phải vây kín Cruiser, góc độ xảo trá, bất kể Khúc Nhất Huyền tăng tốc hay giảm tốc đều không ngăn cản được cục diện bị hai xe kẹp chặt. Tính toán này quả nhiên là giọt nước không lọt.

Càng là tình thế nguy hiểm, ý chí chiến đấu của Khúc Nhất Huyền càng dâng trào. Nghịch phản và hung ác trong con người cô hoàn toàn bị kích phát, dưới chân quyết tâm đạp chân ga tới cùng, trong tiếng động cơ đột khởi gầm gừ cô đạp xuống ly hợp, thay đổi vị trí, đáp xuống từ trên núi cát.

Tốc độ Cruiser vốn là tăng nhanh theo quán tính xuống dốc, càng không nói đến Khúc Nhất Huyền còn đạp mạnh chân ga, động lực đã được cái tiến đưa Cruiser lao nhanh tựa tư thế mũi tên rời khỏi cung, nhanh chóng trượt xuống núi cát.

Trên dốc đứng chập trùng sáng rõ lên hình ảnh thân xe linh linh lang lang, tay cô cầm tay lái, thỉnh thoảng giảm tốc hộp số duy trì tốc độ xe.

Má phanh bị cô dẫm đến nóng lên, cách đôn xe cô phảng phất có thể cảm nhận được sóng nhiệt từ gầm xe cuốn lên giống một đám pháo hoa sau khi bay lên, lên tới nơi, nướng nóng như lửa đốt.

Xe việt dã của Phó Tầm vẫn duy trì khoảng cách một thân xe an toàn với Cruiser, sau khi Cruiser tăng tốc anh bị vứt bỏ trên sườn núi xa xa. Nhìn theo góc độ từ trên cao nhìn xuống làm cho anh bất chợt chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Xe việt dã vây kín đã gần đến dốc thoải, Phó Tầm phỏng đoán, nếu theo kế hoạch lúc đầu, hai xe là muốn trong lúc Cruiser không cách nào thay đổi tình thế mới bất ngờ đánh tới, một trái một phải bao bọc lẫn nhau trực tiếp khống chế Khúc Nhất Huyền. Nhưng lúc này theo Cruiser tăng tốc, ba xe không còn tư thế tụ lại, mà là ở tư thế đồng quy vu tận sắp chạm vào nhau.

Dạng cường thế lao xuống như thế này, khó mà khống chế tốc độ xe, nếu thắng gấp chắc chắn sẽ lật xe. Nghiêm trọng hơn nữa là ba xe chạm vào nhau, đả thương địch thủ một ngàn tự tổn tám trăm.

Mu bàn tay đang cầm tay lái của Phó Tầm nổi gân xanh, hận không thể ngồi bên ghế phụ lái của Cruise ngay lúc này, anh đè nút còi, trong tiếng còi vang tận mây xanh, Cruiser lại tăng tốc một lần nữa, phảng phất giống như từ chối nghe lời cảnh cáo của anh.

Mắt thấy ba xe sắp chạm vào nhau, hai chiếc việt dã vây kín thấy tình thế không đúng, nhao nhao quay đầu xe, hiểm hiểm tránh khỏi Cruiser đang đà xuống dốc không thể ngăn được.

Thân xe trắng tinh ép lấy hạt cát, như tuấn mã lao nhanh, vạch ra một vệt cát vàng, dấy lên sương mù hầm hập.

Tay Khúc Nhất Huyền gắt gao cầm tay lái rốt cục cũng hơi buông ra, cô thở nhẹ một ngụm, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn chiếc việt dã xông theo cô xuống dốc, vừa phanh vừa giảm tốc.

Thắng gấp dưới tốc độ cực nhanh gần như lật xe. Tăng thêm xuống dốc, má phanh nóng hổi, cô nương theo tay ổn, liên tục sát mấy cái mới khó khăn giữ Cruiser lao xuống cồn cát, dừng ở đất bằng trước cửa núi.

Cơ hồ là cùng lúc cô dừng lại hai chiếc việ dã sau lưng lại đuổi theo, dần dần tới gần. Mục tiêu của bọn chúng rõ ràng chuẩn xác, chính là hướng về phía Khúc Nhất Huyền.

Bùi Vu Lượng hao tổn tâm cơ thuyết phục Giang Doãn phối hợp mất tích, dẫn cô ta vào sa mạc. Lại sắp xếp truy binh mai phục trong núi cát, ý đồ khống chế cô, hiển nhiên không đơn thuần là vì ngọc bội Câu Vân.

Nếu chỉ vì ngọc bội Câu Vân, hắn có thể trực tiếp làm giao dịch với cô là đủ.

Cô đã có thể vì Giang Doãn một mình xâm nhập vào, rõ ràng là vì đối với cô Giang Doãn rất quan trọng, chỉ là một viên ngọc bội đổi một Giang Doãn, cô có cái gì không đồng ý?Hắn cần gì phải quanh co lòng vòng để bắt cô.

Nhưng bất kể động cơ của Bùi Vu Lượng ra sao, muốn vây khốn cô trong sa mạc quả thực người si nói mộng.

Cô một tay cầm hộp số, một tay cầm bộ đàm, liên lạc Phó Tầm: "Mục tiêu của Bùi Vu Lượng là tôi."

Sắc mặt Phó Tầm âm trầm, ngay tiếp theo ngữ khí cũng cực kỳ không vui: "Không phải đã bảo cô rời khỏi nơi này trước?" 

Khúc Nhất Huyền khẽ giật mình, không hé răng. Bùi Vu Lượng đã có thể ẩn núp nhiều năm không lộ bóng dáng, đủ thấy được sự ẩn nhẫn và kiên nhẫn của hắn.

Cô uất ức một đường, từ Tây Ninh đến Đôn Hoàng luôn luôn bị hắn nắm mũi dẫn đi. Thật vất vả đuổi tới hành tung của hắn, hắn còn muốn đặt bẫy khống chế cô trong núi cát, cô làm sao có thể đáp ứng?

Rời đi đối với cô mà nói chỉ là hạ sách.

Cô không nguyện ý từ bỏ cơ hội khó có được này, cũng không nguyện ý lâm trận bỏ chạy.

Phó Tầm hiểu rõ cô, trong lòng cô đã có tính toán, sẽ không bởi vì dăm ba câu nói của anh mà thay đổi chủ ý.

Ngữ khí anh khẽ dừng lại, nói: "Mục tiêu của hắn là cô, tôi sẽ đi làm người trung gian thay cô đàm phán. Bùi Vu Lượng không quen thuộc địa hình sa mạc bằng cô, cũng không biết hắn có bao nhiêu át chủ bài. Lúc nên chịu thua cô phải linh hoạt, nhớ kỹ hành động tùy theo hoàn cảnh." Thanh âm của anh xuyên qua dòng điện, sàn sạt, tan vào trong tiếng động cơ ù ù, có chút không chân thực.

"Đàm phán cần phải mặt đối mặt, không kể chúng ta không biết Bùi Vu Lượng cần cái gì. Anh nghĩ chỉ dựa vào bản thân anh mà có thể nhốt ba chiếc xe trong cái cửa núi này á, còn thay đổi lấy Giang Doãn, không thực tế. Làm mạnh, đối phương cùng đường khó tránh khỏi sẽ phản công, chờ ăn phải cái lỗ vốn lại nghĩ cách cứu vãn, đường lui cũng mất."
Phó Tầm đánh lửa, đốt điếu thuốc, híp mắt nhìn Cruiser ở nơi xa, thấp giọng nói: "Tôi không muốn lại nhìn cô mạo hiểm."

"Có thể tránh khỏi xung đột cùng nguy hiểm, cô cứ để tôi thử một chút."

Sợi dây nào đó trong lòng Khúc Nhất Huyền bị anh gẩy mạnh như đàn tấu một khúc hành quân, dây cung thanh lạnh thấu xương.

Cô hơi hé môi, muốn nói gì đó, lời nói đến bên miệng lại cảm thấy không thích hợp, sau khi suy nghĩ liên tục, Phó Tầm coi như ngầm thừa nhận, lái xe xuống dốc, một đường đi tới trước xe Discovery. Lúc Cruiser đang bất động tại chỗ cùng hai chiếc xe việt dã bảo trì tình trạng giằng co, Bùi Vu Lượng liền phát hiện ý đồ của Phó Tầm.

Ý kiến của hai người đã đạt thành nhất trí, Bùi Vu Lượng cũng chẳng suy nghĩ gì nữa.

Hắn cắn khói, khuỷu tay chống cửa sổ xe, không nói một lời nhìn Phó Tầm xuống xe, nhàn nhã đi về phía hắn.

Bùi Vu Lượng đi theo Thiết Diệp đã từng gặp Phó Tầm mấy lần, biết trình độ giám định bảo vật của anh, dưới tình cảnh nh thế này, hắn đối Phó Tầm coi như cũng cung kính: "Phó tiên sinh, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ."

Phó Tầm hít một hơi thuốc lá, ném cái cái bật lửa cho hắn. Chờ Bùi Vu Lượng tiếp nhận, anh giống như lơ đãng bàn, ánh mắt rơi vào trong xe.

Giang Doãn ngồi trên ghế phụ xe bị trói hai tay ra sau lưng, thần sắc cô ta trấn định, lúc nhìn thấy Phó Tầm trong ánh mắt lộ ra một tia kinh hỉ, hình như có lời muốn nói, lại ngại Bùi Vu Lượng còn ở bên người, trù trừ không biết nên mở miệng hay không. Phó Tầm mơ hồ liếc cô ta vài lần, xác nhận cô ta không bị tổn thương nên đoán Bùi Vu Lượng khá là lịch sự với cô ta.

Anh nhẹ phủi phủi khói bụi, tự tiếu phi tiếu nói: "Ai nói không có việc gì? Anh mời người của tôi đi, ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng, có phải quá không nói đạo lý hay không?" 

Anh đã đi thẳng vào vấn đề, Bùi Vu Lượng cười cười, trả lại cái bật lửa: "Nếu tôi nói trước với Phó tiên sinh chỉ sợ ngay cả gặp mặt cũng không được?"

Phó Tầm không muốn vòng vo với hắn, rủ mắt, ánh mắt hướng về cửa sổ xe đóng chặt phía sau, có chút chắc chắn, chợt cảm xúc không rõ thay đổi ánh mắt, nhìn về phía Cruiser ở xa xa: "Khoản tiền kia của anh ở Nam Giang cho đến nay tôi vẫn chưa tính toán rõ ràng, bây giờ trên người anh lại có án mạng Thẩm Chi Chi, chỉ vì một viên ngọc bội Câu Vân cũng không đáng nhỉ?"

Bùi Vu Lượng khẽ cười một tiếng, cách làn khói, vết sẹo trên thái dương của hắn nhàn nhạt, vẻ mặt hung mơ hồ cách một tầng mặt nạ, ôn hòa hơn không ít: "Tôi cho ngài mượn tên tuổi sinh sự, ngài khiến tôi không lăn lộn được ở Nam Giang, tôi lấy ngọc bội của ngài, ngài lại khiến tôi nhiều năm như vậy không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Phó tiên sinh, bây giờ ngọc bội đang ở chỗ ngài, ngài còn có tổn thất gì?"

Hắn cắn điếu thuốc, gõ gõ tay lái, nói: "Câu Vân ngọc bội giá trị ngàn vạn, tôi đã bị buộc đến đường cùng, bây giờ từ bỏ càng không đáng."

"Tôi xem ở phần mặt mũi của Phó tiên sinh cũng không làm khó tiểu Khúc gia. Chỉ cần cô ấy chắp tay nhường ngọc bội cho tôi, sau đó tìm đường sống giúp tôi..." Bùi Vu Lượng dừng lại, tay lại nhấc cổ áo Khương Doãn lên, không thương hương tiếc ngọc mà kéo cô ta từ ghế phụ xe hung hăng đập trên tay lái.

Giang Doãn bị đau, kịch liệt giãy dụa.

Bùi Vu Lượng thu lại lực tay, nhấn ót Giang Doãn lên tay lái, đánh cho đến khi vang lên hai tiếng rõ ràng hắn mới nới lỏng tay, cười tủm tỉm nói: "Người, ngài lĩnh đi. Đến lúc đó tôi còn hậu tạ."

Phó Tầm cười lạnh, lúc mở miệng thanh âm trầm thấp, hình như có khinh thường: "Ngọc bội có thể, cô ấy thì không được." Bùi Vu Lượng trào phúng cười hai tiếng, con mắt nhắm lại, lạnh giọng nói: "Phó tiên sinh không cần phải gấp gáp cự tuyệt tôi, tôi nói hậu tạ là hậu tạ, anh sợ là không làm chủ được cô ấy." 

Chương 68: "Cô làm mồi, người mắc câu sẽ là tôi." 2

Giang Doãn sợ Phó Tầm sẽ hiểu sai ý bỏ lỡ cơ hội tốt, cũng không đoái hoài tới đau, há mồm nói: "Bùi Vu Lượng biết nội tình chuyện chị tôi mất tích, anh nói cho Khúc Nhất Huyền... A!" Cô ta còn chưa dứt lời đã bị Bùi Vu Lượng bóp cổ quăng về chỗ ngồi: "Nào có chỗ cho cô nói chuyện? Còn lắm lời, lão tử lập tức xử cô."

Giang Doãn không dám nói tiếp nữa, cô ta kìm nén nước mắt tội nghiệp nhìn về phía Phó Tầm, im ắng xin giúp đỡ. Phó Tầm chỉ coi như không nhìn thấy ánh mắt cầu trợ của cô ta, cúi đầu hít một hơi thuốc lá, hỏi: "Giao dịch như thế nào?"

Bùi Vu Lượng cười quái dị một tiếng, hình như có chút đắc ý: "Tôi phạm tội, không lăn lộn trong nước được. Muốn mời chị dâu nhỏ giúp một chút, dẫn tôi đi sa mạc, đi Tây Tạng, rời khỏi chỗ này."

"Chờ tôi an toàn rời đi sẽ lập tức thả người, nửa điểm không chậm trễ." Phó Tầm không trả lời ngay.

Ngọn lửa đã cuốn đến đầu ngón tay, anh buông tay, đế giày đạp mạnh, dập tắt tàn thuốc.

Nửa ngày sau anh mới giương mắt, mắt sắc thâm trầm nói: "Tôi không làm chủ được cái này, phải trở về thương lượng với cô ấy một chút." Cằm anh khẽ nâng, chỉ chỉ Cruiser đang duy trì cục diện giằng co với hai chiếc việt dã kia: "Nên rút lui thì rút lui, có việc nhờ người phải có dáng vẻ nhờ cậy người. Ngọc bội trong tay tôi, tôi không đáp ứng thì cũng không tổn thất tài sản, về phần Giang Doãn, tự cô ta mất tích trong núi Minh Sa, cứu hay không cứu tôi cũng không tổn thất danh dự..." Phó Tầm dừng lại, lúc lại mở miệng trong giọng nói ngậm mấy phần lạnh lùng, nặng nề như sương: "Giang Nguyên mất tích càng là bản án năm xưa, anh giam người ta đến chết, tôi biết chuyện không báo, những người biết bí mật này đều biến mất trong sa mạc, với tôi, càng không có uy hiếp."

Giang Doãn kinh ngạc mở to mắt, không dám tin nhìn Phó Tầm thấy chết không cứu như vậy.

Bùi Vu Lượng nghe vậy, trên mặt lúc xanh lúc trắng, một lát mới khôi phục như thường. Hắn dùng tay đài, triệu hồi hai chiếc việt dã đang vây quanh Cruiser không thả: "Nể mặt mũi của Phó tiên sinh, ta cho, nhưng anh cũng không cần dùng lời ép tôi. Giang Doãn đối với tiểu Khúc gia có tầm quan trọng như thế nào, trong lòng hai chúng ta đều rõ ràng, nói văn vẻ thật không có ý nghĩa..."

Hắn quẳng đài cầm tay, ngữ khí âm trầm: "Tôi ở đây hai ngày nên có chút không kiên nhẫn. Phó tiên sinh mau chóng làm xong công tác tư tưởng với tiểu Khúc gia, nửa giờ, trễ một phút tôi cũng sẽ không để cô ta yên."

** ** **

Khúc Nhất Huyền vẫn luôn để ý đến động tĩnh bên này của Phó Tầm. Lúc hai chiếc xe việt dã rút về cô biết đàm phán tiến triển thuận lợi, Phó Tầm chắc chắn đã bắt được chỗ đau của Bùi Vu Lượng, làm hắn không thể không thỏa hiệp.

Nhưng phán đoán này,vào lúc Phó Tầm lên xe, lại trở nên không xác định được.Thấy sắc mặt anh không tốt, Khúc Nhất Huyền thức thời chờ anh mở miệng trước. Thân xe Cruiser hơi rung, tiếng động cơ trong sự che giấu của bão cát phảng phất giống như im ắng.

Cô gẩy gẩy máy điều hòa không khí, điều chỉnh hướng, từ từ tiếng gió nhẹ hòa với tiếng hạt cát nhẹ táp lên sàn xe, trong toa xe ràn ngập ánh sáng cổ xưa, giống một buổi chiều bình thường, sa mạc nổi bão cát.

Khúc Nhất Huyền bỗng nhiên hiểu được trầm mặc của Phó Tầm. Cô nói đông nói tây mở màn trước: "Tôi gửi tọa độ cho Cố Yếm chờ anh ấy chi viện. Nhưng anh ấy cách quá xa, lập tức nhổ trại đến đến tọa độ tối thiểu mất hai giờ."

Phó Tầm nắm vuốt mi tâm, thấp giọng nói: "Trong tay Bùi Vu Lượng có manh mối Giang Nguyên mất tích, Giang Doãn cũng là bởi vì cái này mới tự nguyện rời đi với hắn."

"Sau khi tôi xuống xe chỉ thấy Bùi Vu Lượng và Giang Doãn ngồi ở ghế phụ lái. Về phần chỗ ngồi phía sau, cửa sổ xe đóng chặt, không thấy rõ. Nhưng tôi nghi chỗ ngồi phía sau hẳn là có người, nhân số không rõ. Bùi Vu Lượng ngoại trừ muốn lấy ngọc bội Câu Vân, còn chỉ định cô dẫn đường cho hắn, hắn muốn đi Tây Tạng rồi lén xuất ngoại. Đi qua đường biên giới, hắn sẽ lập tức thả người." Ngữ khí của anh bình tĩnh, đối mắt với cô không lệch một chút nào: "Yêu cầu này không hợp lý, cô đáp ứng thì đồng nghĩa trong tay Bùi Vu Lượng có thêm một thẻ bài con tin, cục diện quá bị động."

Khúc Nhất Huyền tiêu hóa mấy giây, hỏi: "Ngoại trừ đáp ứng hắn, còn có biện pháp tốt hơn?"
Trong xe yên tĩnh.

Gió cuốn cát bay đi, trong bão cát đầy trời, Cruiser và Discovery tựa như hai phe trận doanh, vẽ lên gianh giới Sở hà Hán giới giằng co với nhau.

"Giang Doãn hẳn là chỉ biết Bùi Vu Lượng có tin tức Giang Nguyên mất tích nhưng không biết cụ thể?" Khúc Nhất Huyền đột nhiên hỏi. Phó Tầm hồi tưởng đến phản ứng của Giang Doãn, khẽ vuốt cằm: "Đây là thẻ bài lớn nhất của Bùi Vu Lượng, trước khi đạt được mục đích, hắn sẽ không dễ dàng mở miệng."

"Chưa hẳn." Khúc Nhất Huyền đè ép mi tâm, nói: "Giang Doãn không ngốc, Bùi Vu Lượng không cho cô ấy biết một chút chuyện cô ta sẽ không đi theo hắn. Nếu là trước kia, vì chút tin tức không biết thật giả, khả năng cái gì tôi cũng nguyện ý làm. Bây giờ không giống thế..." Cô nhìn Phó Tầm, cong tay nắm chặt đầu ngón tay của anh: "Đừng nói tin tức này tôi không có ý định muốn, ngay cả ngọc bội tôi cũng không có ý định cho. Tôi đã đáp ứng bảo quản giúp anh, nào có đạo lý người khác đưa tay muốn tôi lại mang ra trao đổi."

Không phải cô sĩ diện đâu!

Cứu viện cần hai giờ, trong hai giờ có quá nhiều iến số, kéo dài thời gian là hạ sách, Bùi Vu Lượng sẽ không nhìn không thấu trò xiếc ấy, coi hắn là đồ đần đùa nghịch, hiệu quả khẳng định hoàn toàn ngược lại.

Cho nên, trước khi trời tối cô phải làm tan rã động lực của hai chiếc xe việt dã, bắt sống Bùi Vu Lượng.

Biện pháp duy nhất trước mắt là giả ý thuận theo, chờ lực lượng chi viện của Cố Yếm. "Vậy thì." Phó Tầm cong tay, đốt ngón tay gõ lên đài: "Tôi làm mồi, cô thu dây." "Hai mươi phút sau, tôi có thể thay cô tiến một bước đàm phán với Bùi Vu Lượng đề xuất yêu cầu của cô. Trong khoảng thời gian này, tôi sẽ đổi Giang Doãn ra..."

"Chờ chút." Khúc Nhất Huyền đánh gãy lời anh: "Mồi không nên là tôi sao?"

Mục tiêu của Bùi Vu Lượng là cô, cô mới thích hợp làm mồi câu dẫn hắn mắc câu chứ.

"Không thể là cô." Phó Tầm nâng mắt, màu mắt trầm trầm: "Cô làm mồi, người mắc câu sẽ chỉ là tôi." 

Chương 69: "Đừng lo lắng, tôi có thể bảo vệ cô."

Nói đến nguyên nhân, Phó Tầm hơi nghiêng người, sát lại gần Khúc Nhất Huyền. Gần đến mức cô chỉ cần nhấc mi đã có thể nhìn thấy màu sắc thâm trầm trong đôi mắt khi anh rũ  mi. Giống mây đen ngưng tụ trên núi Côn Luân, vừa trầm thấp vừa liên miên.

Khúc Nhất Huyền vô ý thức sờ môi.

Lúc cô suy nghĩ theo thói quen sẽ kèm một ít động tác tay, không cố định, còn phải xem tâm tình và trường hợp.

Rõ ràng, lực sát thương của câu nói này của Phó Tầm quá lớn.

Cô nhất thời không đáp lại được nửa câu.

"Vậy thì không làm mồi." Bên tai Khúc Nhất Huyền hơi nóng, cô vô thức muốn dời mắt đi, nhưng ánh mắt của Phó Tầm tựa như là có lực hấp dẫn khiến cô khó mà dời mắt: "Chúng ta, đều không làm mồi." 

Cô cố ý tăng thêm hai chữ "chúng ta", thấy anh cong môi cười, cô ngượng ngùng dời mắt, ho nhẹ một tiếng mới nói tiếp: "Cố Yếm cần thời gian chi viện, thế cục bây giờ bất lợi cho chúng ta, tôi cảm thấy vẫn nên thuận theo yêu cầu của Bùi Vu Lượng." Khúc Nhất Huyền lật tờ bản đồ trong hộp trữ vật, mở ra giải thích cho Phó Tầm nghe: "Bây giờ chúng ta đang ở nội địa núi Minh Sa, biên giới ở đây."

Cô dùng GPS tính ra khoảng cách lộ trình và thời gian cần sử dụng, suy tính: "Nếu như trực tiếp để Cố Yếm dẫn người đi mai phục ở biên giới sa mạc, không nói bắt sống Bùi Vu Lượng, cứu Giang Doãn cũng không thành vấn đề."

Phó Tầm lắc đầu: "Bùi Vu Lượng chắc chắn sẽ cân nhắc đến tình huống này." Anh nâng mắt, ra hiệu Khúc Nhất Huyền quan sát địa thế xung quanh: "Vùng sa mạc này ngoại trừ điểm du lịch núi Minh Sa thì không có bất kỳ giá trị khai thác gì, chưa có người ở. Ngay cả cô cũng chỉ biết nội địa có nguồn nước, địa thế xung quanh và tình tình nguồn nước thì lại không biết, có thể thấy được Bùi Vu Lượng lựa chọn nơi này là hoàn toàn chắc chắn."

"Bùi Vu Lượng là tội phạm IQ cao, khác hoàn toàn với loại người chỉ biết giở trò khôn vặt hại người không lợi mình như Quyền Khiếu. Hắn có kiên nhẫn, cũng có túc trí. Từ lúc bắt đầu chọn trúng cô, hắn đã thiết lập toàn cục." Phó Tầm thấy cô không rõ, phân tích nói: "Hắn có thể mang Giang Doãn đi là dựa vào trong tay hắn có tin tức nội tình Giang Nguyên mất tích, có thể thấy được, không có Giang Doãn, hắn cũng sẽ dùng thủ đoạn y như vậy đến bắt cô đi."

"Nhất Huyền." Phó Tầm giương mắt, trầm giọng nói: "Từ lúc vừa mới bắt đầu hắn đã chọn trúng cô"

Sắc mặt Khúc Nhất Huyền khẽ biến.

Bản đồ trong tay bị cô vô thức níu chặt, chỗ viền giấy nổi lên một chồng nếp uốn. Cô nhìn chằm chằm chiếc Discovery cách đó không xa, sau khi cảm xúc thay đổi mấy lần mới khàn giọng nói: "Nói cách khác, hẳn là năm đó hắn có tham dự chuyện Giang Nguyên mất tích?"

"Không loại trừ khả năng này." Phó Tầm thấp giọng nói: "Cho nên, ngay từ đầu tôi không có ý định để cô từ bỏ tin tức trong tay hắn."

Tâm tư Khúc Nhất Huyền mau chóng quay ngược trở lại. Cô quá tự đại, cũng quá đánh giá thấp Bùi Vu Lượng.

Lời nói này của Phó Tầm vừa hay đánh thức cô. Trình độ quen thuộc địa hình của Bùi Vu Lượng đối với vùng sa mạc này kém hơn cô, hắn đã muốn rời đi nhất định đã chuẩn bị vẹn toàn.

Hắn đã có thể biết lí do Giang Doãn đến tây bắc trong mấy ngày ngắn ngủi, tự nhiên cũng có thể tốn rất nhiều thời gian nghiên cứu cô thật kỹ càng. Cho nên hắn biết uy hiếp của cô là Giang Nguyên, cũng biết có Giang Doãn trong tay, cô tất nhiên sẽ thỏa hiệp phục tùng bất kỳ yêu cầu gì của hắn.

Dù sao, cô cũng là thực sự muốn để lộ nguyên nhân Giang Nguyên mất tích. Sau phút thất thần ngắn ngủi, Khúc Nhất Huyền cong ngón tay gõ gõ tay lái, nói: "Vậy cũng chớ lãng phí thời gian, nói loại phương án nào có lợi hơn với chúng ta."

Phó Tầm hơi nghẹn họng, thấy cô suy nghĩ rõ ràng trước sau logic, cong cong môi hỏi: "Có phải không có tin tức xấu nào đủ để đả kích cô không?"

"Không phải." Khúc Nhất Huyền ghé mắt nhìn anh, tiếp lời rất nhanh: "Chỉ là tôi còn chưa gặp được."

Phó Tầm mỉm cười, không tiếp tục chủ đề không liên quan này. Anh năắm chặt bản đồ, cổ tay khẽ đảo, nhẹ phẳng ra rồi tìm bút mực đánh đấu tọa độ lúc này của bọn họ trên bản đồ trước: "Bây giờ chúng ta ở chỗ này này, viện trợ bên ngoài ở chỗ này, giả thiết báo cảnh bố trí chướng ngại vật trên đường, trạm kiểm dịch xuất nhập của Đôn Hoàng bao quát trạm bảo hộ của Khả Khả Tây Lý đều có thể bố trí trạm chặn đường. Nhưng loại tình huống này khiến Giang Doãn vốn là con tin sẽ bị giết, cục diện không hề khoan nhượng." Phó Tầm giương mắt nhìn Khúc Nhất Huyền một chút, thấy mi tâm cô khóa chặt nghe rất nghiêm túc, thấp giọng nói: "Đồng thời hao phí nhân lực cảnh lực quá lớn, Đôn Hoàng gần đây có đại hội, việc xảy ra án mạng ảnh hưởng không tốt đến thế cục Đôn Hoàng và xã hội, cho nên cái phương án này loại trừ."

Anh đánh dấu một tọa độ khác, nói: "Muốn chiếm được cả hai, phương án duy nhất trước mắt là thuận theo Bùi Vu Lượng, rồi chờ cơ hội tìm kiếm viện trợ bên ngoài." Phó Tầm hạ bút vòng vòng trên tọa độ của Cố Yếm: "Viện trợ ở đây."

"Viện trợ cứ đi theo sau xe mãi thì không thực tế, cũng quá nguy hiểm, Bùi Vu Lượng chẳng mấy chốc sẽ phát hiện đằng sau có truy binh, nếu là hắn có lương tâm thì cùng lắm là để cô vứt bỏ Cố Yếm, nhẫn tâm một chút có thể uy hiếp cô đến diệt toàn quân."

"Cô không có khả năng thỏa hiệp, đóng kịch cũng dễ dàng bị nhìn thấu, chờ sau khi đạt thành hợp tác với Bùi Vu Lượng, hắn sẽ ngắt hết thảy các thiết bị liên lạc của cô, sau đó mỗi một bước đều nguy đến cực điểm, phối hợp với Cố Yếm chỉ có thể dựa vào trí thông minh và ăn ý của hai bên. Quá nguy hiểm, cũng quá dễ dàng lộ sơ hở." "Cho nên vẫn là làm theo phương án anh vừa mới nói. Thiết lập một tọa độ, sớm để Cố Yếm mai phục." Khúc Nhất Huyền nhịn không được chen vào nói: "Vậy vừa rồi anh lắc đầu cái gì?"

Phó Tầm: "Cô nói mai phục ở biên giới sa mạc, đây là vị trí cứu viện có lợi nhất đối với cảnh sát, Bùi Vu Lượng có thể cân nhắc đến không?"

Hành động lần này của cô báo cáo chuẩn bị đội cứu viện Tinh Huy và cảnh sát, một khi mất đi liên lạc, tự nhiên sẽ khiến phần lớn nhân lực cảnh lực triển khai nghĩ cách cứu viện. Vị trí ở biên giới sa mạc kia nhất định là điểm quan trọng nhất để cảnh sát bố trí mai phục, Bùi Vu Lượng có thể không cân nhắc đến sao?Còn nữa, Bùi Vu Lượng hào phóng cho hai người ba mươi phút thời gian cân nhắc, tự nhiên cũng có thể nghĩ đến Khúc Nhất Huyền sẽ thừa cơ cầu viện cảnh sát.

Khúc Nhất Huyền muốn dẫn đường cho hắn, hắn chưa chắc sẽ đi theo lộ trình mà cô cung cấp.

Phó Tầm trầm ngâm mấy giây, nói: "Hắn tìm cô dẫn đường, cũng không phải là lộ trình không rõ ràng, mà là không quá nắm chắc địa hình. Địa hình tây bắc phức tạp, cách một ngọn núi đã là địa hình khác hoàn toàn..."

Câu nói kế tiếp anh không tiếp tục nói nữa, chỉ rũ mi, lẳng lặng đối mắt với cô.

Khúc Nhất Huyền gật đầu, biểu thị đã hiểu ý.

Suy đoán của cô và Phó Tầm không khác nhau nhiều lắm. Nhìn điệu bộ của Bùi Vu Lượng ngày hôm nay, hiển nhiên đã sớm bố trí tình hình. Hắn âm thầm chuẩn bị lâu như vậy, nhất định suy tính chu toàn hơn phương án bọn họ vội vàng nghĩ ra trong ba mươi phút này. Bao gồm lộ tuyến, khả năng hắn cũng có kế hoạch vẹn toàn.

Tìm cô dẫn đường, một là vì ngọc bội Câu Vân, hai là vì cô có nhược điểm có thể nắm, điểm thứ ba mới là bởi vì cần dẫn đường.

Cho nên nếu như cô muốn cùng đường phản kích, chỉ có một cơ hội. Khúc Nhất Huyền nhăn mi, lần đầu tiên cảm thấy có việc khó giải quyết như thế.

Cô đồng ý hợp tác với Bùi Vu Lượng xong sẽ lập tức mất đi tự do thân thể. Cơ hội duy nhất để liên lạc với Cố Yếm là trong mười phút.

Giống như gỡ bom vậy, trong mấy vạn cây kíp nổ, cô cần chuẩn xác cắt đoạn kíp nổ duy nhất kia mới có thể cam đoan kết cục đại đoàn viên, nếu không chính là nhóm lửa tự thiêu, thịt nát xương tan.

Phó Tầm thấy cô nhíu mày, ngữ khí dừng một chút, nhạt giọng nói: "Cũng không phải không có cách."

"Hắn đã thiết kế lộ tuyến rút lui, nhưng từ sa mạc đến đường biên giới dài như vậy xa như vậy, trên đường không xảy ra chút biến cố là không thể nào." Ngòi bút trong tay anh rơi xuống tọa độ của Khả Khả Tây Lí: "Tháng mười, núi tuyết thành băng, đường bị ngăn lại, tình hình thời tiết dần dần xấu đi. Vừa hay chúng ta đi qua cứ điểm quân sự kia."

Mi tâm Khúc Nhất Huyền buông lỏng, cảm giác cấp bách trong nháy mắt tiêu tan hơn nửa.

Cái này có lý.

So với việc đi đoán Bùi Vu Lượng thiết định lộ tuyến, đi đoán một phần trăm khả năng kia, không bằng tự mình nắm giữ quyền chủ động. "Đi, cũng không có ai quen thuộc hơn địa hình Khả Khả Tây Lý hơn tôi đâu." Khúc Nhất Huyền cất bản đồ, lúc bỏ vào hộp trữ vật có dừng một chút, hỏi: "Bùi Vu Lượng không đến mức muốn lục soát xe của tôi chứ?""Hẳn là sẽ." Phó Tầm điều chỉnh tư thế ngồi, hỏi: "Có phải cô đã quên mất trong toàn bộ kế hoạch còn có một người là tôi hả?"

Khúc Nhất Huyền: "..." Thật đúng là quên.

Cô mượn động tác cất đồ, dời ánh mắt: "Anh vừa nói anh làm mồi là có ý gì?"

Phó Tầm lười biếng nhìn về phía cát vàng bên ngoài kính chắn gió: "Nghĩa là dùng sức mạnh."

Dùng sức mạnh? Khúc Nhất Huyền lần theo ánh mắt anh nhìn về phía Discovery dừng ở núi cát cách đó không xa, không dám tin nói: "Vừa rồi ai nói cứng rắn giữ ba chiếc xe là không thể nào?"

Người đàn ông này sao có thể nói một đàng làm một nẻo trái lương tâm như thế?

Phó Tầm cười nhạt: "Nếu không thử một chút?" Anh vuốt vuốt cát bật lửa không biết mò ra từ chỗ nào, khẽ bật lên: "Kết quả xấu nhất cùng lắm là con tin Giang Doãn bị giết."

Khúc Nhất Huyền: "... Vẫn là thận trọng một chút đi."

Phó Tầm đã sớm xuống xe.

Anh vừa đi, Khúc Nhất Huyền lập tức liên lạc Cố Yếm tóm tắt toàn bộ kế hoạch.

Phản ứng đầu tiên của Cố Yếm là phản đối: "Phó Tầm quen sống trong nhung lụa rồi, sợ là chưa từng không tiếp xúc với những phần tử phạm tội chân chính vô cùng tàn bạo đó. Tôi không đồng ý."

Khúc Nhất Huyền trầm mặc mấy giây mới nói: "Nếu như tôi cự tuyệt, Giang Doãn sẽ bị thương tổn ngay lập tức. Anh gánh chịu được không?"

Tiếng hít thở của Cố Yếm trầm xuống, lập tức vừa vội gấp rút: "Nhưng nếu cô đáp ứng Bùi Vu Lượng, ai cam đoan an toàn của cô?"

"Phó Tầm." Khúc Nhất Huyền thở phào nhẹ nhõm, sâu trong đáy lòng mơ hồ có nơi hẻo lánh truyền ra âm vang an tâm khó tả, cô cười lên, nói: "Anh ấy có biện pháp lưu lại." Dù là anh không liệt bản thân mình vào đoạn kế hoạch này, Khúc Nhất Huyền cũng biết, anh sẽ không đi.

Thái dương Cố Yếm hung hnăg giật mạnh, sau mấy phút trầm mặc ngắn ngủi, anh ta thở dài, thanh âm mơ hồ có mấy phần nghẹn đắng: "Vậy cô chú ý an toàn, tìm cơ hội liên hệ với tôi."

"Được." Khúc Nhất Huyền cúp điện thoại, do dự thật lâu mới gửi một tin nhắn ngắn cho Bành Thâm. "Tôi mạnh khỏe, mất liên lạc mấy ngày, sự tình có cơ hội chuyển biến sẽ liên lạc ngươi. Còn nữa, Giang Nguyên có đầu mối, chờ tin tức tốt của tôi." Phó Tầm quay lại rất nhanh.

Anh lưu loát lên ghế phụ, ra hiệu cô đi tụ hợp với Bùi Vu Lượng: "Bàn xong. Cô dẫn đường, lái Cruiser. Tôi lót đằng sau làm bảo hộ."

"Cruiser phải tiếp nhận lục soát, Bùi Vu Lượng, Giang Doãn bao gồm người ngồi sau Discovery sẽ ngồi xe cô để phòng cô liên lạc với bên ngoài."

Những cái này đều nằm trong dự liệu, Khúc Nhất Huyền cũng không cảm giác ngoài ý muốn. Cô hiếu kì chính là người ngồi phía sau Discovery: "Chỗ ngồi phía sau đến cùng là ai?"

Phó Tầm thoạt đầu không nói chuyện, chuyển mắt nhìn cô nửa ngày, như có chút suy nghĩ: "Tôi không quá xác định."

"Đã muốn đổi xe, người ngồi phía sau nhất định sẽ xuống xe, đến lúc đó tự nhiên là biết." Khúc Nhất Huyền dò xét anh một chút, vừa treo hộp số vừa cất bước lầm bầm: "Sao tôi có cảm giác trong lòng anh giống như nắm chắc nhỉ?"

Không đợi Phó Tầm trả lời, cô phối hợp tiếp thêm một câu: "Tôi quên thông báo Viên Dã, cũng không biết cậu ta có một chút thông minh biết đi liên hệ với Cố Yếm hay không." Cô tăng tốc, lại hộp số.

Chân ga vừa đạp xuống, mu bàn tay ấm áp, Phó Tầm che mu bàn tay cô lại trong lòng bàn tay dùng sức nắm chặt. Yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng động cơ trong xe, giọng anh trầm thấp, nói khẽ: "Đừng lo lắng, tôi có thể bảo vệ cô." 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau