ÁNH SAO RƠI VÀO GIÓ CÁT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ánh sao rơi vào gió cát - Chương 46 - Chương 50

Chương 45: Dường như anh cố ý cúi người, kề sát tai thì thầm với cô

Edit: Tuyết Phù Dung

- ---------------------------------------------------------

"Nơi này đã là Đôn Hoàng." Sau lưng không có xe đuổi theo, Phó Tầm tìm một bãi đất trống cản gió lại rộng rãi dừng xe lại.

Lập tức, anh xuống xe, xem xét trình độ tổn hại của Cruiser.

Trên xe có mùi khét do vật cháy tạo thành, Khúc Nhất Huyền suy đoán là sau khi Cruiser va chạm, nhiệt độ động cơ quá cao, thiêu hủy linh kiện nào đó. Cái mùi kia, lại theo điều hoà không khí lọc tâm tiến vào trong xe, tràn đầy toàn bộ toa xe.

Sau khi xuống xe, cô đi đến cốp sau ôm thùng dụng cụ xuống trước.

Chờ Khúc Nhất Huyền vòng đến đầu xe, trông thấy thảm trạng của chiếc Cruiser, dù đã có chuẩn bị tâm lý trước đó, cũng không thể kềm chế khiếp sợ lúc tận mắt nhìn thấy.

Toàn bộ đầu xe Cruiser bị đụng nát.

Nếu như phải dùng một từ để hình dung, thì đó chính là — "Máu thịt be bét".

Thanh bảo hiểm chắn phía trước hẳn là trong lúc va chạm đã chỉnh thể bong ra từng mảng, dưới đáy trần trụi hiện ra linh kiện kim loại màu xám đen.

Đèn lớn bên trái không chỉ vỡ nát phần bọc ngoài, đến bấc đèn cũng bị ép thành bột phấn, chỗ lỗ hổng chỉ còn mấy đầu dây điện dính đầy tro bụi ngắn ngủn, run run rẩy rẩy treo ở trước xe.

Động cơ của Cruiser càng bị biến hình nghiêm trọng, cả khối xác lá sắt hiện lên hình sóng ngắn, uốn lượn như sóng. Đến khóa nối động cơ với thân xe cũng bị đập trúng vặn vẹo lõm vào trong, hoàn toàn mất hết hình dạng.

Khúc Nhất Huyền hít thở một cái thật sâu.

Không ngừng ám chỉ chính mình — phải bình tĩnh phải bình tĩnh phải bình tĩnh.

Cô vững vàng, mặt không thay đổi trước tiên đưa thùng dụng cụ cho Phó Tầm.

Trước mắt khẩn yếu nhất không phải đau lòng xe, mà là kiểm tra tu sửa Cruiser trước. Nếu cô đoán không sai, nơi này hẳn là trong quần thể Nhã Đan nội địa Nam Bát Tiên.

Bọn họ muốn rời khỏi nơi này, còn phải dựa vào chiếc xe không biết còn có thể chạy hay không này.

Phó Tầm tiếp nhận thùng dụng cụ trong tay cô đặt xuống bên chân, trước dùng cờ lê cạy mở động cơ ra, kiểm tra thiết bị động lực của Cruiser.

Vừa rồi nghìn cân treo sợi tóc, anh không kịp suy nghĩ quá nhiều.

Trong tất cả phương án giải quyết hiện ra trong đầu, chỉ có đẩy ra Discovery xâm nhập vào quần thể Nhã Đan là biện pháp duy nhất có thể dùng để bỏ rơi đội xe Discovery kia.

Dưới một kích toàn lực này, đả thương địch thủ một ngàn tự tổn hại tám trăm.

Anh đặt cờ lê hướng nghiêng về phía trước, dùng tác dụng của phản lực xoáy mở ốc vít, làm kiểm tra từng mục một.

Khúc Nhất Huyền phụ trách ở bên cạnh thay anh chiếu sáng, phụ nữ hiểu xe, hầu như không cần anh mở miệng yêu cầu, thời gian anh đổi một cái cờ lê hoặc một cái vặn vít cô đã có thể từ công cụ trên tay anh phân biệt ra được anh muốn kiểm tra tu sửa vấn đề chỗ nào, mỗi lần không chờ anh điều chỉnh, ánh đèn pin đã tự nhiên chiếu về vị trí anh muốn kiểm tra.

Mới đầu, Phó Tầm còn nhìn cô hai mắt. Càng về sau, càng ngày càng phối hợp ăn ý, Phó Tầm cơ hồ không lại nhấc mí mắt lên.

Đầu xe bị đâm cháy tự nhiên không có cách nào lập tức sửa chữa như ban đầu, cũng may Khúc Nhất Huyền tự chuẩn bị nguyên liệu cùng công cụ đầy đủ, ốc vít thay thế cùng linh kiện nhỏ tháo dỡ, không tốn bao lâu đã hoàn thành.

Sau khi Phó Tầm bảo đảm Cruiser có thể lên đường, lại một lần nữa điều chỉnh lại khóa đóng động cơ.

Đây là việc tinh tế, không chỉ khảo nghiệm tính kiên nhẫn, còn khảo nghiệm thể lực mười phần.

Phó Tầm làm được một nửa, lúc thay thế ốc vít, Khúc Nhất Huyền trước anh một bước đưa ốc vít cần thay thế tới.
Anh rủ mắt, ánh mắt rơi trên ngón tay cô thon dài trắng nõn lại dính một chút xăng, bỗng nhiên có chút phập phồng không yên.

Anh giữ im lặng, tiếp nhận viên ốc vít kia, vài lần vặn bọc bên trên linh kiện.

Chờ động cơ chính kết thúc sửa chữa, anh ném cờ lê vào trong hộp công cụ, cởi bao tay ra, từ trong hộp thuốc lá gõ ra một điếu thuốc, cắn trong miệng.

"Cái xe này mua second – hand?" Phó Tầm hỏi.

Khúc Nhất Huyền chỉnh lý tốt thùng dụng cụ, nhấc tay áo lau cái trán, gật gật đầu: "Second-hand, năm 2006."

Phó Tầm nhìn cô chằm chằm, nửa ngày, ngậm thuốc, thanh âm hàm hồ nói: "Trở về đổi đi."

Anh lấy bật lửa ra, nhấn nút bấm bật lửa lên, nhẹ đưa đến trên điếu thuốc: "Xe là tôi đụng, tôi bồi thường cho cô."

Khúc Nhất Huyền vừa muốn tắt đèn pin, nghe vậy, lòng bàn tay vừa nhấc, chiếu sáng lên mặt anh, khẽ động một chút: "Làm gì, nhiều tiền đến không tiêu hết đúng không, tôi muốn anh bồi thường tôi?"

Trong giọng nói của cô mỉm cười, chỉ là nụ cười kia mang theo mấy phần nhẹ trào, mấy phần trêu tức, nghe có chút châm chọc.

"Trước khi anh đụng Cruiser, hỏi tôi có thích Mercedes G không, là ý từ này đúng không?" Cô vặn đèn pin vào tay cắm vào trong túi áo trên, lạnh mặt, ném thùng dụng cụ xách trong tay cho anh: "Không cần."

Dứt lời, cô quay người, đi về cốp sau chuẩn bị xách ra thùng xăng dự bị, tiếp sức cho Cruiser.

Phó Tầm đứng ở trước xe, đợi cô xách bình xăng ra, thuốc lá ném xuống bàn chân, mũi chân đạp mạnh, ép tắt.

Hai mắt anh nặng nề, mang theo thùng dụng cụ thả lại sau xe. Lúc nâng mắt, thấy cô uốn cổ, hết sức chuyên chú thêm xăng, tâm niệm vừa động, nhịn không được ngừng chân, dựa đèn xe nhìn cô.

Khúc Nhất Huyền không ngẩng đầu, cô nghe âm thanh chất lỏng đổ vào ùng ục, lười biếng xốc lên mí mắt, nói: "Anh có chuyện cứ việc nói thẳng, nhìn tôi chằm chằm tôi cũng không biết anh đang suy nghĩ gì."

Hai tay Phó Tầm đút túi, cúi đầu, ngữ khí nhàn nhạt: "Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào, dưới tốc độ xe nhanh như vậy còn dám đứng ở cốp sau xe đang mở hướng người khác giơ ngón giữa."

Khúc Nhất Huyền cười cười, nói: "Đó là anh còn chưa đủ hiểu tôi."
Ngữ khí của cô bình thản, thật giống như chuyện này đối với cô mà nói, nhỏ bé bình thường, không đáng nhắc tới.

Phó Tầm cảm thấy cô nói đúng, anh không đủ hiểu cô. Ngoại trừ Bành Thâm đưa tới mấy tờ giấy báo cáo cứu viện, hiểu biết của anh đối với cô giống như chín trâu mất sợi lông, anh nhìn thấy, tiếp xúc tới bất quá chỉ là một góc của núi băng.

Anh trầm mặc, Khúc Nhất Huyền ngược lại có lời muốn nói: "Anh không cần cảm thấy tôi là phụ nữ, liền đặc biệt chiếu cố. Đêm nay việc này nói đến vẫn là tôi liên lụy anh, anh chớ giống như những gã đàn ông tự cho là đúng kia, cảm thấy tôi đặc biệt không dễ dàng, đột nhiên sinh ra điểm thương hương tiếc ngọc, tôi đảm nhận không nổi."

Cô hồi tưởng một chút cái nhìn của Phó Tầm qua kính chiếu cậu liếc cô lúc ấy, khả năng dáng vẻ cô lúc đó chính xác có chút bi tráng. Đàn ông bình thường, đơn giản chia thành hai loại phản ứng, một là cảm thấy người phụ nữ này không thể trêu vào, hai là cảm thấy cô kiên cường như thế nhất định rất thiếu thốn tình yêu.

Lúc ấy Viên Dã có chút ảo tưởng với cô, chính là loại phản ứng thứ hai. Về sau bị cô đánh một trận, trở nên thành thật. Cũng rốt cuộc minh bạch cái gì gọi là "Phụ nữ càng xinh đẹp càng không thể trêu vào".

Phó Tầm cười cười, anh lại từ trong hộp thuốc rút một điếu, cắn trong miệng.

Lần này anh không đốt, chỉ chơi cái bật lửa, liếc mắt nhìn dò xét cô: "Có phải cô có thói quen cự tuyệt người khác không?"

Khúc Nhất Huyền nghe không hiểu: "Tôi có thói quen cự tuyệt người nào?"

Lời hỏi ra miệng, cô mới phản ứng được... Trước mắt cô chẳng phải có một người đàn ông đã quen bị cô cự tuyệt sao? Nói lời này cũng giống như nhục nhã anh, thật không phải ý của cô.

Bình xăng rốt cục cũng đầy.

Khúc Nhất Huyền vặn đóng nắp xăng bên trên, thấy anh còn đứng ngăn ở kia, dùng mũi chân đá đá anh: "Chuẩn bị đi thôi."

Phó Tầm từng chút một tung hứng cái bật lửa, liễm mắt nhìn cô.

Không di chuyển, cũng không nói chuyện.

Cứ như vậy nhìn cô.

Viên Dã luôn nói lúc trời vừa tối ở Nam Bát Tiên có chút tà dị, cô trước kia không tin, hôm nay lại tin. Phó Tầm đêm nay hoàn toàn rất kỳ quái, giống như mê mang ngẩn ra, không biết suy nghĩ cái gì.

Cô vòng qua Phó Tầm, đem bình xăng dự phòng nhét trở lại một góc ở cốp sau. Đang muốn chạy, lại bị Phó Tầm kéo cổ tay, đặt cả người trên thân xe.

Khúc Nhất Huyền khẽ giật mình, vô ý thức nhấc chân muốn đá. Trong run rẩy nhẹ vang lên bên tai, hình như có tiếng xe thuận gió mà tới.

Trong nháy mắt cô bất động, chỉ nâng mắt một chút, ra hiệu anh buông ra.

Phó Tầm làm như không nhìn thấy, anh cúi đầu, chóp mũi gần đến cơ hồ đụng phải cô. Dường như ngại khoảng cách này còn chưa đủ, anh giống như là cố ý, cúi người, kề sát tai thì thầm với cô: "Hình như là, đuổi tới rồi."

Khúc Nhất Huyền nhịn không được, liếc anh trắng mắt: "Cách chúng ta còn rất xa, anh có thể hay không đừng..."

Nói còn chưa dứt lời, có một chùm ánh đèn từ trong khe hẹp xuyên thấu vào.

Khúc Nhất Huyền đột nhiên ngậm miệng, cô ghé mắt, nhìn ánh đèn xe thoáng một cái đã lướt qua trước đống đất, hoảng sợ ra mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Cô nâng mắt, nhìn về phía Phó Tầm, im lặng dùng ánh mắt hỏi thăm: "Chuyện gì xảy ra?"

"Không phải cô nói lúc vừa đến nửa đêm ở Nam Bát Tiên dễ xuất hiện quỷ đả tường sao?" Ngữ khí của anh nhạt nhẽo, so sánh với trạng thái toàn thân căng thẳng của Khúc Nhất Huyền, anh nhìn qua nước chảy mây trôi, dường như không có nửa điểm lo lắng đội xe đối địch cách bọn họ vẻn vẹn một bước.

"Chúng ta ở phía trong tường."

Tác giả có lời muốn nói: Thật sự không phải là chuyện xưa kì bí gì, xin mọi người cùng tôi mặc niệm giá trị quan trung tâm của chủ nghĩa xã hội. Không hiểu sao lúc này tự dưng lại rất muốn hát lên "bên kia núi bên kia biển có một đám tinh linh xanh..." *

Chương 46: "Đứng cho ngay ngắn, tôi soát người."

Trong tường?

Loại hình dung này khiến Khúc Nhất Huyền rùng mình trong nháy mắt.

Cô vô ý thức nghiêng đầu, dò xét bốn phía.

Khu bỏ hoang yên tĩnh, ánh trăng dìu dịu.

Tất cả đài đất xuất hiện trong tầm mắt đều đứng yên tĩnh lặng, tựa từng tòa kim tự tháp phóng đại, bao vây bốn phía.

Mà lúc này, cô và Phó Tầm đang đứng giữa khoảng đất trống bị vờn quanh trong Nhã Đan.

Đêm lạnh, khuất gió.

Ngoại trừ một chiếc Cruiser tàn phế cùng một con chồn tuyết chẳng biết leo lên trần xe từ lúc nào đang vươn cổ nhìn xuống, ngoài ra không có bất cứ vật gì khác.

Cô thu tầm mắt, đang muốn hỏi lại.

Bất chợt, trong đầu cô đột nhiên thông suốt, quay phắt đầu lại, một lần nữa dò xét mảnh đất trống trước mắt này.

Theo hướng gió bên ngoài Nam Bát Tiên tạo hình đài đất Nhã Đan trở nên khác biệt, Hình dạng phía sâu trong đài đất không bị sức gió ăn mòn, phần lớn đỉnh nhọn dày thành ụ, tương tự như kim tự tháp.

Về số lượng, chúng phân bố ở khắp nơi tương hỗ đan xen vào nhau, giống một bàn bát quái giản dị.

Khúc Nhất Huyền hơi biến sắc mặt, vài giây sau mới trấn định lại, hỏi: "Chỗ này xảy ra chuyện gì đây?"

"Là một quy luật quen thuộc trong các lăng mộ của đế vương, cố ý bố trí một vài kí hiệu trên mặt đất khiến cho người ta mất cảm giác phương hướng." Phó Tầm nâng mắt, chỉ đài đất Nhã Đan ở bốn phía trông có vẻ giống như một tấm chắn tự nhiên: "Mấy đài đất trong Nam Bát Tiên này tạo thành một trận pháp."

Lại có một chùm đèn xe xuyên qua khe hở chiếu vào, lốp xe ma sát với cát mịn phát ra từng tiếng nông sâu, như là vừa bay qua một sườn đất, tuần tự đi vào nội địa Nam Bát Tiên.

Phó Tầm liếc mắt, dần dần nhìn tới gần nguồn sáng, thấp giọng hỏi: "Lên xe hẵng nói? Bọn chúng sắp đi vào rồi."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày: "Không phải anh vừa nói chúng ta đang ở trong tường sao?"

Phó Tầm thổi nhẹ một tiếng huýt sáo, tiếng còi ngắn ngủi mà nhẹ nhàng chậm chạp. Cơ hồ là cùng lúc tiếng còi dừng lại, con chồn tuyết trên trần xe vèo một cái nhào vào trong ngực anh, trèo hai ba phát trên áo jacket rồi bò lên bờ vai anh.

Anh lui một bước, hỏi: "Cô lái hay là tôi lái?"

Khúc Nhất Huyền cắn răng: "Tôi lái, anh ngồi ghế phụ xe đi."

Bên tai cô nghe thấy tiếng xe càng ngày càng gần, không chần chừ thêm nữa, trèo lên xe, rời đi.

Phó Tầm chỉ đường cho cô lái xe ra khỏi Nam Bát Tiên trong quần thể Nhã Đan, anh hiệu chỉnh lại GPS, chỉ huy Cruiser về tới quốc lộ 315, tiếp tục đi về hướng Đôn Hoàng.

Suốt dọc đường Khúc Nhất Huyền vẫn luôn trầm mặc, cô không dám xem thường trình độ tổn hại của Cruiser. Ngoại trừ duy trì tốc độ xe bình thường, cô còn phải giờ giờ phút phút để ý xem đuôi xe có mấy tên thám hiểm đuổi theo hay không.

Cũng may, cho đến khi cô lái xe vào trấn Thất Lý cũng không tiếp tục phát sinh tình huống khiến người ta trở tay không kịp.

** ** **

Khúc Nhất Huyền dừng xe ở trạm xăng dầu của trấn Thất Lý.

Đã gần đến đêm khuya, những cỗ xe tải lớn vẫn xếp thành hàng dài trong trạm xăng. Cruiser vừa vào sân đã hấp dẫn không ít ánh mắt, nhưng căn bản là Khúc Nhất Huyền cũng không thèm để ý đến ánh mắt dò xét của đám người đó, rút dầu thẻ, xuống xe thêm dầu.

Cắm vòi dầu vào bình xăng xong, cô buông tay, đi vòng qua sang chỗ ghế phụ nhẹ gõ cửa sổ xe.
Phó Tầm im lặng nhấn mở cửa sổ xe, rủ mắt nhìn cô.

Khúc Nhất Huyền khoanh tay, đặt khuỷu tay lên cửa xe, hơi nghiêng người, thương lượng với anh: "Đêm nay không vào Đôn Hoàng, tùy tiện tìm khách sạn ở đây nghỉ tạm nhé?"

Cruiser quá bắt mắt, nếu bây giờ vào Đôn Hoàng thì bọn cho vay nặng lãi đang ôm cây đợi thỏ nhất định sẽ biết ngay. Trước có mai phục, phía sau có truy binh, không chừng còn có một đoàn người khác ở Đôn Hoàng đang ngồi chờ cô.

Lái Cruiser vào Đôn Hoàng, không khác gì với việc dán một tấm biển báo lên người cô, chỉ thiếu nước quảng bá cô là người bọn họ muốn tìm.

Phó Tầm cũng có ý tứ này. Anh tới gần cửa sổ xe, nói: "Mở một gian giường lớn, tôi không mang thẻ căn cước."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày, suýt nữa đưa tay nắm chặt cổ áo anh: "Anh nói lại tôi nghe xem nào?"

Phó Tầm cũng không kém cô: "Có nói một trăm lần cũng vẫn là không mang thẻ căn cước."

Khúc Nhất Huyền nhìn chằm chằm anh một hồi, bờ môi mấp máy, hạ giọng hỏi: "Không mang thật à?"

Phó Tầm lười biếng xốc mí mắt, hỏi lại: "Tôi không ngại để cô soát người, muốn lục soát không?"

Khúc Nhất Huyền ngoắc ngoắc khóe môi, cười lạnh một tiếng: "Lục chứ, đợi lát nữa tôi sẽ lục."

Cô vừa dứt lời, tiếng nhắc nhở bình xăng đã đầy vang lên.

Cô thả tay xuống, quay trở lại đuôi xe rút dầu vòi, trả tiền xăng. Đang định lên xe, một chiếc Toyota tân tiến dừng trong trạm xăng dầu mở nửa cửa sổ, Thắng Tử nhô đầu ra cực kỳ hưng phấn phất tay với Khúc Nhất Huyền: "Tiểu Khúc gia."

Tay Khúc Nhất Huyền đang kéo cửa xe chợt dừng lại, quay người nhìn qua.

Thắng tử đang mở Toyota thêm dầu cho xe, nét hưng phấn vui sướng khi tha hương gặp cố nhân còn chưa kịp thu hồi, lúc dư quang không cẩn thận liếc nhìn diện mạo tồi tàn của Cruiser vô cùng chấn kinh: "Ối mẹ ơi, xe của tiểu Khúc gia bị sao thế?"

Khúc Nhất Huyền thuận theo ánh mắt của anh ta nhìn về phía đầu xe.

Vừa quay đầu nhìn, tâm tư động đậy, cô chợt nảy ra một kế sách.
** ** **

Mười phút sau. Khúc Nhất Huyền lái chiếc Toyota được đổ đầy xăng của Thắng Tử ra khỏi trạm xăng dầu, tìm một khách sạn ngoài trấn Thất Lý dừng chân. Phó Tầm không có thẻ căn cước, không cách nào đăng ký càng không có cách vào ở.

Chỉ có thể chờ sau khi Khúc Nhất Huyền lên lầu, gửi tin tức thẻ phòng rồi đơn độc lên lầu.

Cũng may trời tối người yên, tiếp tân của khách sạn đang mệt rã rời.

Anh bước vào lặng yên không một tiếng động, mảy may không khiến bất cứ người nào chú ý.

Khúc Nhất Huyền mở cửa, chờ anh vào nhà xong, cô đứng giữa cửa, ngang ngược khoanh tay chặn đường đi duy nhất.

Cô khẽ nhấc cằm, ra hiệu anh đứng ở phía sau cửa: "Đứng cho ngay ngắn, tôi soát người."

Phó Tầm nhìn cô chăm chú hết nửa ngày, cười.

Nụ cười này khác hoàn toàn với trước đây, trong ánh mắt chứa mấy phần không nghiêm túc, mấy phần vô lại, còn có mấy phần xấu xa.

Trong nháy mắt, giống như là quay lại ngày gặp nhau ở Sa Lương vào đầu tháng bảy đó, anh đứng trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, từ đầu đến chân đều lộ ra cảm giác cực kỳ áp bách khiến cho người ta tự dưng sinh sợ hãi.

Anh đã ôn hòa quá lâu, luôn luôn thu liễm lại tất cả nanh vuốt, nên Khúc Nhất Huyền cơ hồ cũng quên mất anh không phải một người đàn ông quá lương thiện.

Cô đứng dưới ánh đèn, đột nhiên sinh ra một cảm giác... mình là con mồi.

Cô ho nhẹ một tiếng, định tìm cho mình bậc thang bước xuống: " "Quỷ đả tường" ở Nam Bát Tiên, anh không định giải thích à?"

Phó Tầm giả bộ như không biết cô đang đánh trống lảng, phối hợp tiếp nhận màn tra khảo: "Cô có nhớ cô đã từng nói "Nghe nói xe đi vào Nam Bát Tiên ở quần thể Nhã Đan dễ dàng gặp phải quỷ đả tường, bị vây chết ở bên trong" không?"

"Hai chữ "Nghe nói" này từ trước đến nay là có người nói mới có người nghe, sẽ không vô duyên vô cớ không đầu không đuôi. Nội địa Nam Bát Tiên hẳn là có rất ít xe đi vào, tôi nhìn theo vết bánh xe Cruiser lặp đi lặp lại đường cũ mới lưu ý xung quanh Nhã Đan."

Phó Tầm tiện tay cởi áo khoác treo lên kệ áo ở cửa vào: "Mấy năm nay tôi đều nhận tham gia khai quật khảo cổ, rất nhiều lăng mộ đế vương đều có một quy luật thường dùng. Vì bảo vệ nơi an nghỉ của mình không bị quấy nhiễu, bọn họ sẽ để cho thuật sĩ phong thuỷ bày trận trong lăng mộ, mê hoặc hậu nhân. Nội địa Nam Bát Tiên chính là một tấm chắn thiên nhiên như vậy." Sau khi Phó Tầm phát hiện, thuận thế đi vào nội địa luôn.

Ngoại trừ tranh thủ cho Cruiser thời gian kiểm tra tu sửa, cũng là cố ý thăm dò đội xe của đối phương phải chăng đích thật là kẻ trộm mộ như anh suy đoán.

Trộm mộ và khảo cổ đồng tộc không đồng gốc, anh có thể nhìn ra được, đối phương tất nhiên cũng có thể nhìn ra.

Phó Tầm luôn luôn chỉ điểm vừa đúng, Khúc Nhất Huyền nghe xong thì hiểu ngay. Cô nhớ lại đinh tam giác Trát Mã đối phương dùng để đâm thủng lốp xe của Viên Dã, hỏi: "Đối phương thật sự là trộm mộ?"

"Hẳn là vậy." Phó Tầm nói: "Không loại trừ là do ngọc bội Câu Vân dẫn tới, đám người này cùng hung cực ác, còn khó giải quyết hơn đám cho vay nặng lãi kia."

Anh đi về phía trước mấy bước, đứng ngay trước mặt cô: "Còn có vấn đề gì nữa không?"

"Nếu như không còn, có phải nên soát người trả lại trong sạch cho tôi không?"

- ------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Đáp án sẽ từ từ để lộ, ai là ai, vì sao.

Bây giờ chôn kíp nổ xuống, chờ Phó Tầm và Khúc gia nắm chặt nút buộc, rút lên.

Chương 47: Phó Tầm hơi động lòng, đột nhiên cúi đầu, hôn lên

Thật mới mẻ.

Đây là lần đầu tiên Khúc Nhất Huyền gặp người chủ động yêu cầu được lục soát người.

Cô không tránh không nhường, cứ nhìn Phó Tầm một lúc lâu mới đưa tay, dán sát vào lưng quần anh. Đầu ngón tay của cô linh hoạt như rắn, nhanh chóng đẩy áo anh ra, chui vào.

Tay Khúc Nhất Huyền lạnh, da anh thì nóng, chỉ là luồn lách dọc theo eo của Phó Tầm đầu ngón tay cô cũng bị lây dính không ít ấm áp.

Cô vốn định hù dọa Phó Tầm một chút, nhưng động tác này có vẻ đã quá giới hạn rồi.

Khúc Nhất Huyền giương mắt, đầu ngón tay đang dừng ở sau eo anh giật giật, vô cùng khiêu khích: "Lúc lục soát người không phải không tìm ra được đồ gì đó thì có thể chứng minh trong sạch, nếu muốn oan cho anh..."

Cô muốn rút tay, lúc đầu ngón tay xẹt qua eo, hơi hơi xúc động, chột dạ nói: "Tôi nói anh không trong sạch, thì anh nhất định sẽ không trong sạch."

"Vậy thì không trong sạch." Phó Tầm đưa tay nắm chặt tay cô, rút từ bên hông quấn ra sau thắt lưng, lúc cúi đầu, thanh âm trầm thấp mê hoặc, cố ý câu dẫn: "Dù sao thân thế tôi cũng trong sạch, không sợ cô vu khống."

Nhìn anh có vẻ lơ đãng lười biếng, kì thực lực nắm cổ tay cô căn bản là không có cách thoát ra được.

Thoạt đầu Khúc Nhất Huyền còn ra sức né tránh, cố mấy lần vẫn không thoát ra được, nổi giận.

Cô đứng thẳng người, khẽ hất hàm, trông rất có vài phần kiêu căng nhìn về phía anh: "Chơi lưu manh?"

Phó Tầm hỏi lại: "So với cô, chút xíu này đâu có là gì?"

Khúc Nhất Huyền: "..." Quả nhiên làm người phải phúc hậu, hai từ báo ứng này, nói báo ứng là báo ứng ngay.

"Được được được." Cô nhận thua: "Tôi đùa quá trớn, ngài đại nhân đại lượng, chớ so đo với tôi. Thời gian cũng không còn sớm, mau đi nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải dậy sớm để vào Đôn Hoàng."

Cô vừa dứt lời, trong phòng vang lên một tiếng "tích" nhỏ. Khúc Nhất Huyền nhìn theo tiếng động, Phó Tầm đã rút tay lấy thẻ phòng, trong giây lát điện trong phòng bị ngắt đi, hai mắt anh vừa thâm sâu vừa sáng rực, tựa như một chiếc hải đăng trên biển sâu, âm thầm phát sáng.

Rất nhanh, "bộp" một tiếng, toàn bộ căn phòng trở nên tối om. Một tay khác của Phó Tầm cũng nâng lên, quay người khóa cô ở trước tủ quần áo: "Trước khi nghỉ ngơi, có mấy lời phải nói rõ ràng."

Sau khi mắt anh thích ứng với bóng tối, lặng lẽ quan sát vẻ mặt cô, không hề che giấu: "Cô ở lại đường vành đai, là vì tìm Giang Nguyên. Tìm được Giang Nguyên rồi, tiếp theo cô định làm gì?"

Khúc Nhất Huyền đoán được lời anh muốn hỏi, tắt đèn cũng được, có vài lời cũng dễ nói ra miệng hơn.

"Chẳng phải là còn chưa tìm được sao? Tìm được đã rồi nói."

"Không có ý định về Nam Giang?" Phó Tầm hỏi.

"Không trở về."

"Viên Dã thì sao?"

Khúc Nhất Huyền khó hiểu: "Viên Dã làm sao?"

Phó Tầm dừng một chút, nói: "Buổi chiều đầu tiên tôi muốn đổi phòng với cô ở Đại Sài Đán, Viên Dã nói cô sớm đã thành thói quen, mùa dẫn đường thịnh vượng cô hầu như đều chen chúc với các lĩnh đội khác trong một phòng. Mấy năm này, đừng nói về Nam Giang, ăn tết cũng trải qua ở nhà cậu ta có đúng không?"

"Ừ." Khúc Nhất Huyền kỳ quái nhìn anh: "Cậu ta là chủ nhà của tôi mà." trước mắt toàn là bóng tối nên cô chỉ nhìn thấy đôi mắt quá mức sáng rõ của Phó Tầm.

Cô trầm mặc mấy giây, hỏi: "Anh tắt đèn chỉ vì muốn nói mấy thứ này với tôi à?"

"Không phải." Phó Tầm buông tay, lui về sau một bước, lấy điếu thuốc ngậm vào miệng: "Hút điếu thuốc, để ý không?"

Chính Khúc Nhất Huyền cũng là một cái tẩu hút thuốc, cô lắc đầu.

Lắc xong sợ anh không nhìn thấy, lại mở miệng: "Anh cứ tùy ý."

Phó Tầm bật lửa, đốm lửa đỏ sáng lên mấy giây.

Anh nghiêng người, đốt thuốc, khẽ hí mắt: "Hành trình tiếp theo, hoặc là thuê phòng đơn, hoặc là ở cùng phòng với tôi. Trừ cái đó ra, không có lựa chọn khác."

Khúc Nhất Huyền không lên tiếng. Cô nhìn đốm lửa thoắt sáng thoắt tối bên môi anh một lát, mới nâng giọng hỏi: "Ngài đây là thương hương tiếc ngọc hay là trừ bạo giúp kẻ yếu hả."

"Tôi thật sự không cần."

"Nếu anh cảm thấy không quen nhìn thì mong anh cố nhẫn nại hơn chút. Tìm Hạng Hiểu Long giúp anh xong hợp tác giữa hai chúng ta cũng coi như hoàn thành. Chuyện tìm Giang Nguyên, anh có thể cung cấp hướng dẫn kỹ thuật cơ bản, tôi sẽ tự chấp hành." Cô nói liên tục mấy hơi, cầm thương đeo gậy, tràn đầy mùi vị thuốc súng.

Phó Tầm cắn điếu thuốc, tựa như châm chước mấy giây, nói: "Cô không cần phải hiểu lầm tôi như thế, chọc tức tôi không có ích lợi gì cho cô đâu."

Khúc Nhất Huyền không nói chuyện.

Từ thời khắc Phó Tầm bắt đầu tắt đèn, cô đã vô ý thức xây lên tuyến tường phòng ngự. Nhưng không đợi tường này rắn chắc, anh đã tiện tay rút mất một viên gạch từ nền móng vứt đi, một nửa mặt tường trong nháy mắt đất rung núi chuyển, sụp đổ thành ngói vụn trong nháy mắt.

"Tôi không quen nhìn." Anh cắn thuốc, thanh âm có hơi mơ hồ: "Không chấp nhận nhìn cô tự lực cánh sinh."

Anh cúi thấp người, đưa tay chống lên vách tường, đưa ánh mắt ngang bằng tầm mắt cô: "Tôi nhìn Viên Dã thật không thuận mắt."

Khúc Nhất Huyền lười biếng liếc anh: "Sao cậu ta lại trêu trọc đến anh rồi?"

"Trêu chọc tôi lúc nào." Thanh âm của anh vừa thấp vừa trầm, Khúc Nhất Huyền còn chưa nghe rõ, anh đã cắn thuốc, đứng thẳng người lại: "Đợi lát nữa gọi phục vụ phòng mang thêm chăn đệm, nói là không đủ ấm."

Anh ném tàn thuốc, giẫm trong lòng bàn chân dập tắt.
Ngay sau đó, Phó Tầm đi vào trong mấy bước, kéo cái ghế trước tủ TV ra.

Chân ghế không được bao da, lúc xẹt qua sàn nhà, phát ra tiếng cọ xát chói tai.

Anh tựa như không nghe thấy, ngồi trên tay vịn, rút điếu thuốc khác trong hộp thuốc lá ra.

Khúc Nhất Huyền vòng hai tay trước ngực, cứ đứng sau lưng cách anh mấy bước đánh giá một lát. "Những lời này đêm nay anh mới muốn nói, hay là đã sớm muốn nói rồi?" Cô hỏi.

Phó Tầm đốt thuốc, quay đầu: "Có khác nhau sao?"

Có.

Nhưng cô không đáp lại.

Cô có dự cảm, nếu đi sâu vào đề tài này, bất luận là đi lệch hay là đi sâu hơn, đều cực kì bất lợi với cô.

Cô không muốn có liên hệ gì khác với Phó Tầm ngoài quan hệ hợp tác, cô nghĩ, Phó Tầm hẳn là cũng suy tính như thế.

Căn cứ vào lần đầu gặp nhau ở Tây An năm đó, anh đã quá mức chú ý đến cô, tha thứ, nhường nhịn.

Khúc Nhất Huyền biết, anh đối xử với cô khá đặc biệt, loại đặc biệt này quá rõ ràng khiến cô căn bản không cách xem nhẹ nó.

"Đêm nay tôi hơi không khống chế được." Anh đột nhiên mở miệng. Ngậm khói, giọng anh khàn khàn, có cảm giác thô sạn: "Từ khi bắt đầu nhìn thấy cô đứng ở sau cửa, tôi đã không kiểm soát được mình."

Thừa dịp bóng đêm, anh không kiêng kỵ nhìn thẳng cô.

Cô đứng trong đêm đen, chỉ là một nét cắt, đã phong tình vạn chủng, hồn xiêu phách lạc.

Khúc Nhất Huyền ngẫm lại hành vi của mình, rất có thể cô đã kích thích đến Phó Tầm rồi?

Cũng không mức đó chứ...

Hay là dáng vẻ lưu manh ương ngạnh không cẩn thận đánh trúng tâm tư thiếu niên của Phó Tầm?

Hình như có hơi đung đúng...

Cô ho nhẹ một tiếng, đang định nói mấy lời. Lời nói còn chưa kịp sắp xếp chỉnh tề, điện thoại đã vang lên trước.

Khúc Nhất Huyền lấy điện thoại di động ra xem xét, hơi nhíu mày: "Là Viên Dã, hẳn là tra được chủ xe kia là ai."

Cô thuận tay bấm nghe, nhẹ "alo" một tiếng.

"Tiểu Khúc gia à, là tôi đây." Viên Dã dựa vào đầu giường, khẽ rút điếu thuốc trong hộp thuốc lá ra, đốt xong hít mạnh một hơi: "Cái xe cô bảo tôi tra, tôi tra xét, là một xe phi pháp. Xe Tây Ninh, chủ xe không có nửa điểm liên quan đến chúng ta."

Viên Dã buồn bực, cậu ta cắm đầu hít một hơi thuốc lá, nói: "Người kia là ai thì tôi vẫn đang tra, trong nửa khắc không thể tra rõ ràng. Nhưng tôi đoán người này ở Đôn Hoàng, đã lặng lẽ chào hỏi với Quyền Khiếu bảo hắn nhìn chằm chằm cô, tôi sẽ tự tra tiếp cho cô."

"Tôi cũng sợ chậm trễ việc của cô, nên không báo thông tin này với cảnh sát Đôn Hoàng, hành động vi phạm pháp luật như thế này liên quan đến an toàn của bản thân cô, nhất định bọn họ sẽ rất coi trọng."

Trước mắt Khúc Nhất Huyền cũng chưa làm rõ được đội xe kia rốt cuộc là ai, ngoại trừ có thể xác định bọn chúng là trộm mộ, còn lại thì vẫn rất mơ hồ, còn mù hơn cả bị mù. "Cô bảo cậu ta hỏi phương thức liên lạc của Quyền Khiếu." Chẳng biết Phó Tầm đi tới từ lúc nào, anh nghiêng điếu thuốc, cúi người, quang minh chính đại nghe lén điện thoại.

Khúc Nhất Huyền nghiêng về phía anh một chút, lấy cùi chỏ chọc anh: "Thẻ phòng đâu, bật điện lên."

Hình như Phó Tầm cười nhẹ, hạ giọng nói bên tai cô: "Trong túi quần." Ba chữ bị anh cắn vừa nhẹ vừa mịn, bảo đảm chỉ có Khúc Nhất Huyền có thể nghe thấy, môi anh gần đến cơ hồ dán lên tai Khúc Nhất Huyền, hơi thở ấm áp phả lên tai cô, quả thực muốn mạng.

Khúc Nhất Huyền bất động thanh sắc nghiêng đi một tấc, đổi tay nghe: "Anh Tầm của cậu hỏi phương thức liên lạc của Quyền Khiếu."

Viên Dã còn đắm chìm trong khiếp sợ Phó Tầm và tiểu Khúc gia nhà cậu ta cô nam quả nữ chung sống một phòng, thật lâu sau, mới lắp bắp nói: "Tiểu - tiểu - tiểu Khúc gia, cô - cô - cô - cô với anh Tầm nhà tôi, thuê một phỏng hả, hả?"

"Anh ta không mang thẻ căn cước." Khúc Nhất Huyền không muốn nói chuyện tào lao, đang định hỏi lại phương thức linê lạc của Quyền Khiếu, chợt nghe Viên Dã cười to vài tiếng.

"Tiểu Khúc gia, lời ma quỷ này của anh Tầm mà cô cũng tin?" Cậu ta cười không ngừng, một câu nói lấy hơi ba lần mới lưu loát: "Tôi nói cho cô, cô nghe nhé. Bây giờ cô đi tìm áo khoác của anh ấy, áo jacket của anh ấy có rất nhiều công năng cất giữ, đừng nói thẻ căn cước, thẻ ngân hàng cũng mang trong người."

Khúc Nhất Huyền quay đầu, nhìn về phía Phó Tầm.

Người sau vẫn mây trôi nước chảy, không có nửa điểm vì bị phát hiện mà quẫn bách.

Viên Dã còn đang líu lo không ngừng: "Đêm nay tôi thật sự phải nói giúp anh Tầm một câu, phân nửa thời gian anh ấy ở cùng tôi đều nói về cô. Không phải giải thích thói quen của cô, thì là tại hiểu rõ nhân snh của cô... A không, là kinh nghiệm sống. Lúc đó cô chém đinh chặt sắt, một mực chắc chắn giữa hai người không có tư tình. Nhưng nói thật ra thì một kẻ vạn năm độc thân như tôi cũng có thể cảm nhận được anh Tầm để ý cô."

"Cô nói xem vì sao anh ấy không trò chuyện về Khương Doãn với tôi chứ, Khương Doãn đậm vị nữ tính hơn cô nhiều, biết nũng nịu biết yếu ớt, dáng vẻ nháy mắt vũ mị kia quả thực chính là hình tượng nữ thần trong lòng toàn bộ phái nam đó..."

Khúc Nhất Huyền không nghe nổi nữa, cô giương mắt, hung hăng trừng Phó Tầm. Người kia vẫn như cười mà không phải cười, ngay cả âm thanh cũng lười giảm thấp xuống, âm sắc trầm thấp xuyên qua điện thoại, không có bất kỳ ngăn cản truyền vào trong tai Viên Dã.

Phó Tầm nói: "Tôi làm chứng cho Viên Dã, lời cậu ta nói là sự thật."

Anh mỉm cười, xen lẫn mấy phần trêu chọc: "Nhưng nói Khương Doãn là hình mẫu lí tưởng trong lòng tất cả phái nam thì tôi không tán đồng. Hình tượng lí tưởng của tôi là người kéo hành lý đứng trước mặt tôi trong khách sạn lớn ở Diên An, hỏi tôi "Tôi nằm trên anh nằm dưới, không có ý kiến gì chứ"."

Viên Dã: "..." Không nhìn ra, anh Tầm nhà cậu ta lại thích kiểu ngỗ ngược như thế. Khó trách để ý tiểu Khúc gia của cậu ta như vậy, so "Bướng" và "Phóng túng", ai hơn được tiểu Khúc gia trên đường vành đai Tây Bắc này?

Khúc Nhất Huyền cười lạnh hai tiếng, cũng không biết là dành cho Viên Dã hay là Phó Tầm, không khách khí: "Các người thật dư thời gian giao lưu hình mẫu lí tưởng, đêm nay xảy ra một đống chuyện linh tinh có thể dùng chút tinh lực để ý chuyện chính không?"

"Có có có." Viên Dã ngồi xuống, dập tắt đầu thuốc lá: "Anh Tầm ở bên cạnh cô chứ, vừa hay nghe cùng nhau đi. Khúc gia, cô có nhớ hai ngày trước cô hỏi tôi vì sao Quyền Khiếu biết ngọc bội Câu Vân trên tay Hạng Hiểu Long bị bán đi rồi không?".

Khúc Nhất Huyền: "Nhớ." Cô dứt khoát mở loa to ra, hỏi: "Hắn ta trả lời cậu rồi à?"

"Vâng, vâng." Viên Dã bỗng nhiên thần thần bí bí thấp giọng, nhỏ giọng nói: "Quyền Khiếu là người đầu tiên biết ngọc bội Câu Vân bị Hạng Hiểu Long bán đi, tin tức đều được truyền đi từ người kia. Trước đó hắn không nói với tôi, là sợ chọc phiền phức, hôm nay phát sinh một sự kiện..."

"Không phải tôi đã nhờ người anh em kia hẹn Quyền Khiếu và vị tiểu thư thường xuyên được Hạng Hiểu Long ủng hộ làm ăn giúp cô sao?" tâm tư bát quái của Viên Dã bắt đầu cháy rừng rực: "Hôm nay tôi mới biết được, tiểu thư kia có chút quá khứ với Quyền Khiếu. Quyền Khiếu cũng biết phương thức liên lạc của Hạng Hiểu Long từ chỗ vị tiểu thư đó, ngoại trừ số điện thoại còn có địa chỉ tạm trú."

Khúc Nhất Huyền liếc mắt với Phó Tầm, hỏi: "Trước đó không nói sao hôm nay lại có hào hứng nói cho cậu biết?"

Có phải là hơi trùng hợp rồi?

"Là như thế này." Viên Dã vặn chai nước suối "ực" mạnh một ngụm cho thấm giọng nói: "Vị tiểu thư kia tên là Thẩm Chi Chi, sau khi Quyền Khiếu biết phương thức liên lạc của Hạng Hiểu Long từ chỗ cô ta thì tự liên lạc qua, muốn cùng phát tài. Nhưng Hạng Hiểu Long đã bỏ số kia, Quyền Khiếu trằn trọc mãi mới tra được thông tin chủ thuê nhà tạm thời của Hạng Hiểu Long, biết Hạng Hiểu Long còn chưa rời đi thế là thỉnh thoảng lại lượn qua chỗ kia. Kết quả có một ngày, thật đúng là đụng được Hạng Hiểu Long."

"Chính miệng Hạng Hiểu Long nói với Quyền Khiếu, ngọc bội Câu Vân không còn trong tay hắn." giọng Viên Dã chợt nhẹ hơn: "Bạn thân của tôi gần đây cũng vì tra chuyện Hạng Hiểu Long mới biết Quyền Khiếu có quá khứ với Thẩm Chi Chi nên cũng ngại hẹn Thẩm Chi Chi ra, cố ý thông báo cho Quyền Khiếu một tiếng. Kết quả như thế nào cô đoán thử xem?"

Khúc Nhất Huyền suýt nữa trợn trắng mắt.

Bây giờ là lúc để đùa sao?

Cũng may Viên Dã không phải muốn đùa thật, cậu ta chờ mấy giây không nghe thấy tiếng đáp lại, liếm môi một cái, phối hợp nói tiếp: "Kết quả Quyền Khiếu nói, đã vài ngày hắn không liên hệ với Thẩm Chi Chi. Mấy ngày nay bạn thân của tôi phải chăm vợ đang chờ sinh, không đi chơi bời, chuyện không thấy Thẩm Chi Chi anh ta căn bản không biết. Đêm nay đi với Quyền Khiếu đến chỗ Thẩm Chi Chi thuê để tìm, không tìm thấy."

"Hắn lật quanh vòng bạn bè của Thẩm Chi Chi một lần, xác nhận mất tích, vừa báo cảnh sát." Viên Dã nuốt nước bọt, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Tiểu Khúc gia, cô nói xem, Thẩm Chi Chi tự dưng mất tích... rất kì lạ đúng không."

Có thể không kì lạ được sao?

Cô ta là một hang rắn, trước có hổ sau có sói, bị người khác lần theo dư hương của ngọc bội Câu Vân tìm tới cửa. Cô có thể tra được Hạng Hiểu Long thân với Thẩm Chi Chi, người khác chẳng lẽ không tra được?

Bây giờ ở Đôn Hoàng còn không biết đã bị mấy phe thế lực cát cứ rồi.

Cô nghe đến đau đầu, đầu óc càng loạn càng không nghĩ ra đầu mối.

Lúc giương mắt nhìn thấy tàn thuốc lúc sáng lúc tối của Phó Tầm, tâm tư cô chợt động đậy, động tác nhanh hơn cả lí trí giơ tay rút điếu thuốc anh đang hút bỏ vào miệng hít một hơi thật sâu: "Mượn chút khói."

Giọng cô mập mờ, cả khuôn mặt chìm trong màn đêm không rõ ràng.

Chỉ có sợi khói bên môi cô lượn lờ quấn quýt, từ từ bay lên. Khúc Nhất Huyền vẩy tay, màn hình điện thoại di động chợt sáng lên rọi sáng cả khuôn mặt cô trong nháy mắt. Trên đầu ngón tay cô vẫn cầm điếu thuốc, mi tâm nhăn chặt, dáng vẻ hững hờ cực kỳ giống danh viện (một danh từ chỉ những cô gái có tài có diện mạo có cống hiến lưu hành thế kỉ 20) vừa ưu nhã vừa nổi loạn trên họa báo dân quốc.

Phó Tầm hơi động lòng, đột nhiên cúi đầu, hôn lên.

- ------------------------------

Editor: Mạn phép đoán Khương Doãn là Thẩm Chi Chi, tôi không đọc truyện trước đâu nhaa, vừa edit vừa đọc cùng mọi người thôi.

Chương 48: Mỗi một mặt, anh đều thích đến ghê gớm

Viên Dã ở đầu bên kia còn chưa ý thức được bên này xảy ra chuyện gì, đang líu lo không ngừng: "... Không được đâu, Khúc gia à, cô đã nói là cô cai thuốc rồi đấy?"

"... Cho dù đó là thuốc mượn hút, không thể vì lượng nhỏ thì không coi là gì. Bình thường cô còn còn rêu rao ý chí cai thuốc của mình cỡ nào kiên định, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi."

Khúc Nhất Huyền choáng váng, trong đầu trống rỗng.

Tiếng Viên Dã thì thầm nghe như tiếng Nam Giang vào sáng sớm, từ hừng đông đã có tiếng chim sẻ hót ríu rít.

Quá ồn ào.

Rất muốn bắt cậu ta ngậm miệng.

Nhưng mà, mọi việc luôn trái với ý muốn.

Viên Dã không những không ngậm miệng, ngược lại càng ồn ào: "... Ấy chờ chút, vừa rồi tôi không nghe rõ, tiểu Khúc gia, cô vừa mượn thuốc của ai cơ? Cô và anh Tầm nhà tôi... Hai người..." Cậu ta đột nhiên ý thức được cái gì, trong nháy mắt toàn thân run rẩy: "Khúc gia, cô mau "hừ" một tiếng cho tôi nghe đi, im lặng như thế khiến tôi rất dễ hiểu lầm."

Hiển nhiên Phó Tầm cũng nghe thấy.

Anh đưa tay, rút điện thoại trong tay cô, trực tiếp cúp máy, ném tới cạnh ấm nước trên bàn trà.

Khi lớp vỏ bảo vệ cứng cáp của điện thoại tiếp xúc với pha lê phát ra một tiếng "cạch" trầm nhẹ trở nên cực kỳ rõ ràng trong bóng đêm.

Khúc Nhất Huyền cơ hồ là bị thanh âm này "đụng" tỉnh, cô lấy lại tinh thần từ trong hồi hộp và ngơ ngác ngắn ngủi, vô ý thức nghiêng đầu tránh Phó Tầm.

Anh nắm hụt, đứng thẳng bất động tại chỗ, không nhúc nhích nhìn cô.

Môi Khúc Nhất Huyền rất xinh đẹp, đường vòng cung uốn lượn có độ, lúc vểnh lên và mím thẳng là hai loại hình thái hoàn toàn khác biệt.

Lúc cô cúi đầu, viền môi hơi vểnh đường cong ôn nhu, lúc cười lên, khóe môi hơi cong, lại lộ ra phóng khoáng, càng thu hút người khác hơn là lúc cô hút thuốc lúc nhấp khói nhả khói, toàn bộ viền môi bị kéo thẳng khóe môi khẽ cong, khí khái hào hùng và nét nữ tính mềm mại đáng yêu hòa vào nhau, nhất cử nhất động đều cực kỳ phong tình.

Anh nghĩ, anh đã đánh giá thấp ảnh hưởng của Khúc Nhất Huyền đối với mình. Không chỉ là Khúc Nhất Huyền khiến anh đêm đêm muốn mời cô uống rượu trong quán bar ở Tây An. Còn có bây giờ, Khúc Nhất Huyền cứu viện trong bão cát sa mạc, dẫn đội trên đường vành đai vĩnh viễn gặp nguy không loạn làm cho người ta sinh ra tín nhiệm và kính phục.

Mỗi một mặt, anh đều thích đến ghê gớm.

Sự tỉnh táo, tự kiềm chế, trầm liễm, sau khi gặp gỡ cô thì được xúc tiến hóa thành nước hoa trước khi điều chế, hơi chát chát hơi ngọt, từng tia từng sợi thẩm thấu tiến ngũ tạng lục phủ của anh, khiến anh lâm trận gặp hoảng loạn.

** ** **

Gần như giằng co trong trầm mặc.

Đầu ngón tay Khúc Nhất Huyền đang cầm điếu thuốc gần như bị phỏng, cảm giác đau rát khiến cô giật mình tuột tay làm rơi điếu thuốc chẳng biết đã cháy đến tay mình từ lúc nào.

Đốm lửa cuốn theo tro tàn rơi xuống mặt đất, phân tán ra khắp bốn phía. Cô nhấc chân dập tắt, dùng mũi chân ép mạnh.

Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, giọng cô khàn khàn, có chút nguy hiểm nhìn không thấu: "Năm tôi mới dẫn đội, có một khách nam thấy tôi là lĩnh đội nữ nên sinh ra tâm tư ức hiếp."

"Cũng ở Đôn Hoàng, là một căn cứ đóng quân dã ngoại." Ánh mắt của cô rơi xuống nơi gần sát mặt Phó Tầm, nói: "Đại khái khoảng ba giờ sáng, gã ta tiến vào trong lều của tôi, gạt quần áo tôi ra."

"Tôi không la."

"Tôi uy hiếp gã, trừ phi đêm nay chơi chết tôi trong lều vải này, nếu không ngày mai gia đình, cơ quan, trường học của con gã sẽ biết chuyện gã đã làm."

"Gã sợ, im lặng quay về lều của mình. Đợi đi hết đường vành đai, buổi tối hôm gã trả tiền vào tài khoản tôi đến khách sạn đập gã một trận nên thân. Ra tay không nặng, chỉ đánh cái tay gã đã lột quần áo của tôi."

"Tôi giống anh." Khúc Nhất Huyền nói: "Thích có oán báo oán."

"Một ngựa thì một ngựa..." Cô đưa tay, yên lặng xách cổ áo anh, khẽ dùng sức: "Cho anh một cơ hội giải thích, hành động vừa rồi là có ý gì?"

Cô càng nói càng thấp, nửa câu cuối ngữ điệu nâng lên, thanh âm nhẹ lơ lửng.

Giọng Phó Tầm còn tỉnh táo hơn cả cô: "Tính sổ luc này, sợ là không tính rõ được."

Anh phối hợp hơi cong một chân lên, nhìn thẳng cô: "Cô muốn kết thúc như thế nào, tôi phối hợp vô điều kiện."

Khúc Nhất Huyền: "..." Con mẹ nó thật quá tà môn.

Con người Phó Tầm này thật có bản lĩnh khiến cô một quyền đấm vào bông.

Muốn anh giải thích, anh nói không rõ.

Nếu nói thái độ anh không tốt, nhưng anh còn nói phối hợp vô điều kiện...

Thích hôn cô một ngụm, nhưng không muốn trả giá đúng không?

"Anh coi tôi là ai hả?" cô cắn răng, nửa câu nói sau như được nhằn ra từ kẽ răng: "Bà đây một không hook up, hai không quan hệ nam nữ bừa bãi. Phó Tầm, anh dám mạo phạm tôi như vậy." "Thật xin lỗi." Phó Tầm xin lỗi: "Tôi khó kìm lòng nổi."

Khúc Nhất Huyền: "..." Không bằng anh ngậm miệng cho tôi nhờ.

Lúc này nếu cô tính toán chi li trả lại anh một màn tương tự, không khỏi có vẻ quá kiểu cách.

Người trưởng thành, bị ma quỷ ám ảnh, t*ng trùng lên não, va chạm gây gổ như vậy cũng là chuyện thường xảy ra.

Nhưng điều kiện tiên quyết là, người này không thể là Phó Tầm!

Đổi thành Viên Dã, cô đã đánh cho cậu ta một trận, nếu đánh xong còn chưa hả giận, vậy thì đánh hai bữa, việc nên sang trang mới thì sang trang mới. Nhưng đây là Phó Tầm... Cô đánh không lại, không chỉ đánh không lại, còn không thể đánh.

Có lẽ là Khúc Nhất Huyền trầm mặc quá lâu, Phó Tầm hơi thu cằm, trầm giọng nói: "Tôi làm việc không thích né tránh, nếu như cô cảm thấy hành vi của tôi tương đối nghiêm trọng, tôi không ngại bị cô xếp vào hàng ngũ chuẩn bị được chọn, bồi dưỡng cảm tình trước..." Phó Tầm nói còn chưa dứt lời, Khúc Nhất Huyền lập tức buông lỏng ngón tay đang nắm chặt cổ áo anh.

Cô lùi ra sau một bước, tính rõ ràng gianh giới Sở Hà Hán Giới*: "Anh nghĩ nhiều, tôi cũng không quá để ý."

*Một điển cố lịch sử năm 205 TCN, ý chỉ vạch rõ ranh giới.

Cô coi như là bị chồn cắn, tự nhận không may. Đề tài này quá mức nguy hiểm mập mờ, Khúc Nhất Huyền không muốn tiếp tục đàm luận đề tài này với Phó Tầm.

Cô bước qua Phó Tầm, đi lấy điện thoại bị ném trên bàn.

Ngay lúc cô vừa chạm đến điện thoại, Viên Dã chưa bao giờ kịp thời như lúc này, cậu ta gọi điện thoại lại cho cô.

Cô tiện tay nghe, hắng giọng một cái, mới lên tiếng: "Viên Dã."

"Tiểu Khúc gia, chỗ tôi... Xem như có tiến triển mới, Quyền Khiếu vừa tiết lộ một tin tức cho tôi."

Viên Dã nói: "Gần đây huyện Đô Lan có một mộ cổ bị trộm."

Mới vừa rồi bị cúp điện thoại, Viên Dã đang chờ Khúc Nhất Huyền gọi lại. Không ngờ, người gọi điện thoại cho cậu ta trước lại là Quyền Khiếu.

Đại khái khoảng một giờ trước, Viên Dã gửi cho Quyền Khiếu một bức ảnh đinh ta giác Trát Mã đã đâm thủng lốp xe của cậu ta, thử hỏi lai lịch một chút.

Quyền Khiếu đáp lời cậu ta là: "Màu pixel của điện thoại hơi sai, tôi không thể xác định có phải là hàng thật hay không, nhưng gần đây, Đôn Hoàng bên này thu được không ít hàng ngon, tất cả đều là chính phẩm. Niên đại của những thứ này đều là một ngàn năm trở lên, cùng lịch sử với đồ đào được trong quần thể cổ mộ Đô Lan."

Quần thể cổ mộ Đô Lan ở huyện Đô Lan, ngược dòng tìm hiểu về nguồn gốc lịch sử, huyện Đô Lan lúc ấy là vương quốc của dân tộc Thổ Dục Hồn cổ và là con đường tơ lụa trọng yếu.

Nhà khảo cổ học đã phát hiện ít nhất hơn ngàn tòa mộ cổ từ hơn 1500 năm trước ở huyện Đô Lan, cho nên được gọi là quần thể cổ mộ. Trong đó có một toàn cổ mộ nổi danh nhất có tên gọi là "Cửu tầng yêu lâu".

Mộ đứng quay lưng về phía bắc, nhìn về hướng nam có danh xưng là "kim tự tháp phương Đông". Cả tòa mộ xếp chồng tận chín tầng, đến nay vẫn bị trộm mộ viếng thăm.

Quyền Khiếu nói: "Trong thời gian ngắn, một đống văn vật có lịch sử lâu đời bị gấp gáp bán qua tay thế, hẳn là cổ mộ Đô Lan lại bị trộm." "Biển số xe không có con đường dễ điều tra, nhưng có thể sử dụng loại này đinh tam giác Trát Mã đâm thủng lốp xe của cậu đồng thời đuổi theo tiểu Khúc gia không ngừng, khó mà nói chúng không phải đám trộm mộ kia."

Viên Dã thuật lại những nội dung đã nhớ kỹ cho Khúc Nhất Huyền nghe, dừng lại mấy giây mới nói tiếp: "Trước khi Quyền Khiếu tắt điện thoại nói hắn muốn sớm gặp cô. Gần đây chuyện ngọc bội Câu Vân xuất hiện đã làm huyên náo giới đồ cổ ở Đôn Hoàng, lòng người bàng hoàng, hắn lo lắng Thẩm Chi Chi sẽ xảy ra chuyện."

"Được rồi." Khúc Nhất Huyền quay trở lại trước tủ TV, mò chìa khóa xe Toyta: "Cậu gửi phương thức liên lạc của hắn cho tôi, bây giờ tôi sẽ vào Đôn Hoàng."

Sau khi cúp điện thoại, Cô xoay người, nhìn về phía Phó Tầm: "Nghe thấy hết rồi chứ? Có ý kiến gì không?"

"Không có." Phó Tầm lấy áo khoác mặc lên người một lần nữa, hỏi cô: "Cô đổi xe với Thắng Tử, là đã dự định chắc chắn sẽ đến Đôn Hoàng?"

"Cũng không phải." Khúc Nhất Huyền chờ anh bước ra ngoài: "Bộ dáng của Cruiser quá gây chú ý, tôi vốn định ngày mai sau khi trời sáng sẽ thuê một chiếc vào Đôn Hoàng, nhưng vừa hay lại gặp được Thắng Tử cũng bớt một phiền phức giải quyết hậu quả."

Cô đóng cửa lại, một trước một sau theo Phó Tầm vào thang máy. "Tôi định hẹn Quyền Khiếu gặp mặt ở khách sạn bảy sao, tôi cũng khá quen khách sạn đó, lỡ như Quyền Khiếu có vấn đề cũng tiện rút lui."

Cô nhấn nút đóng cửa, trực tiếp đi từ cửa phụ đến bãi đỗ xe, lái xe rời đi.

** ** **

Tốc độ chạy đến Đôn Hoàng không quá nhanh.

Khúc Nhất Huyền có ý thăm dò xem trên đường có còn truy binh hay không, cố ý đi đường vòng. Có lẽ là do đổi xe, tạm thời che mắt được đám theo dõi, từ khi Khúc Nhất Huyền bắt đầu vào Đôn Hoàng đến khi bước vào khách sạn bảy sao, một đường thuận lợi.

Chờ thu xếp xong, cách thời gian gặp mặt Quyền Khiếu còn nửa tiếng.

Bước vào địa bàn của Tinh Huy, rõ ràng Khúc Nhất Huyền đã thả lỏng hơn hẳn.

Sau khi vào phòng, cô gọi điện thoại cho tiếp tân trước, gọi chút thức ăn ngoài.

Trong thời gian chờ, cô lại quay về bãi đỗ xe lấy thịt ức cho Điêu Thuyền ăn, vừa cho ăn vừa nói thầm: "Hôm nay ngay cả hành lí tao cũng không mang, chỉ mang đồ ăn cho mày. Sau mày phải sửa lại cái tính tình chồn của mày đi, đừng có lúc nào không vui lại giấu tiền tiêu vặt của tao, mày có thấy phiền không hả."

Cô cố ý nhử khẩu vị của Điêu Thuyền, chờ lúc nó sốt ruột mài móng vuốt, mới hài lòng đút vào trong miệng nó: "Mày cũng có ngày hôm nay nhỉ."

Phó Tầm mới điều tra tư liệu đinh tam giác Trát Mã và cổ mộ Đô Lan từ phòng làm việc ở Nam Giang, lúc tình cờ ngẩng đầu lênthấy không phải Điêu Thuyền không phải đang mài móng vuốt thì là mài răng.

Bàn tay đang lật giấy hơi ngừng lại, ánh mắt thuận theo ngón tay tinh tế trắng nõn của cô rơi xuống khóe môi dừng lại vài giây, sau đó bất động thanh sắc dời ánh mắt, hơi cong khóe môi.

Lúc cách thời gian hẹn với Quyền Khiếu còn có năm phút, chuông cửa vang lên. Khúc Nhất Huyền đi mở cửa. Cô xốc mắt mèo lên nhìn ra phía ngoài, đứng ở cửa, là một người đàn ông trẻ toàn thân mặc áo đen, cạo trọc đầu.

Khúc Nhất Huyền so sánh người trước mắt với miêu tả của Viên Dã... đầu trọc cũng coi như miễng cưỡng giống.

Cô trở về phòng, nhìn bốn phía thuận tay cầm gạt tàn thuốc trên bàn.

Phó Tầm thấy thế, gọi cô lại: "Khúc Nhất Huyền."

Cô quay đầu.

Anh đứng dậy, bước mấy bước đến gần, ra hiệu cô đứng phía sau cửa: "Tôi đi mở cửa."

Khúc Nhất Huyền "ờ" một tiếng, giấu cái gạt tàn ra sau lưng, đứng sau cửa.

Lúc chuông cửa vang lên lần nữa, Phó Tầm mở cửa.

Tay Quyền Khiếu đang đặt trên chuông còn chưa rút về, theo tiếng động nhìn lại, nhận ra Phó Tầm, hơi ngạc nhiên: "Ngài có phải hay không..."

Phó Tầm nhìn ra ngoài cửa, "Xuỵt" một tiếng, ra hiệu hắn bươc vào rồi nói.

Quyền Khiếu hiển nhiên có chút kích động, bước vào phòng xong chân tay có chút luống cuống: "Phó tiên sinh..."

Khúc Nhất Huyền đứng ở sau cửa nhíu mày: "Các người quen biết?"

Quyền Khiếu quay người, vừa hay đối mặt với Khúc Nhất Huyền, cười lên: "Tiểu Khúc gia."

Khúc Nhất Huyền cũng không ngạc nhiên chuyện hắn có thể nhận ra cô, cô ước lượng cân nặng của cái gạt tàn thuốc ngay trước mặt Quyền Khiếu, cười tủm tỉm nói: "Cứ ngồi tùy ý."

Quyền Khiếu nhìn cái gạt tàn thuốc kia, dáng vẻ tươi cười hơi cứng lại: "Tiểu Khúc gia, ngài đây là?"

Khúc Nhất Huyền "à" một tiếng, không hề khách khí ra oai phủ đầu với hắn: "Phòng thân, phòng tiểu nhân."

Chương 49: Danh tiếng của Tiểu Khúc gia tại tây bắc thực sự rất vang dội

Quyền Khiếu xấu hổ cười khan hai tiếng, nói: "Tiểu Khúc gia, lời này của cô, tôi nghe không hiểu lắm."

Khúc Nhất Huyền gác lại cái gạt tàn thuốc, hơi dựa vào phía sau, ngồi dựa cạnh tủ TV: "Anh tới một mình?"

Quyền Khiếu mờ mịt nháy một cái mắt, đưa mắt cầu xin nhìn về phía Phó Tầm: "Phó tiên sinh..."

Phó Tầm đang cho Điêu Thuyền uống nước, nghe vậy, nâng mắt nhìn Quyền Khiếu một chút, hỏi: "Cậu quen Phục Thái?"

Tuy là câu hỏi, nhưng ý khẳng định trong giọng nói cơ hồ không thể cãi lại.

Quyền Khiếu gật gật đầu, cười khẽ hiện lên trên mặt: "Tôi làm đồ cổ là do Thái ca ẫn dắt."

"Ừ." Phó Tầm gật đầu, anh nhẹ vỗ về lông mềm dưới cổ Điêu Thuyền, nhàn nhạt nói: "Vậy thì thành thật đáp lời."

Sắc mặt Quyền Khiếu khẽ biến, dù là ngu ngốc đến mấy, cũng nên nghe ra thiên vị và uy hiếp trong lời nói của Phó Tầm.

Hắn xoa xoa chóp mũi toát mồ hôi lạnh, nụ cười hơi thu lại, đàng hoàng đáp lời Khúc Nhất Huyền: "Dưới bãi đỗ xe còn có một người, nếu tiểu Khúc gia không yên tâm, tôi bảo hắn đi lên cho cô xem một chút."

"Không cần." Khúc Nhất Huyền rất hiểu hành vi dẫn người cùng đến điểm hẹn của Quyền Khiếu, chỉ là Quyền Khiếu nhìn không thành thật, nếu cô không thăm dò nội tình, tâm tư sẽ tựa như treo châm chỉ cần gió thổi qua là ngã.

Đối thoại của Phó Tầm với Quyền Khiếu mặc dù ngắn gọn, nhưng Khúc Nhất Huyền nghe được ý tứ của anh —— bát cơm của Quyền Khiếu có một nửa nằm trong tay anh, trừ phi Quyền Khiếu không muốn tiếp tục lăn lộn trong ngành đồ cổ tại Đôn Hoàng nữa, bằng không hắn không dám không thành thật.

Tất cả mọi người nếu đã có lí lẽ của mình, bày ra mặt đen không khỏi có chút khó coi. Khúc Nhất Huyền chú ý đến thể diện của Viên Dã, ngữ khí hơi chậm, lúc mở miệng có mấy phần khách khí: "Ngồi xuống trò chuyện đi."

Quyền Khiếu theo lời ngồi xuống, chờ Khúc Nhất Huyền mở miệng trước. "Nguyên nhân đêm nay tôi mời anh tới chắc hẳn anh cũng biết rồi, anh lo lắng an toàn của Thẩm Chi Chi, tôi muốn từ chỗ anh biết thê thông tin về Hạng Hiểu Long, còn sẽ nói gì tiếp theo lại là một chuyện khác." Khúc Nhất Huyền quay người, rót chén nước cho Quyền Khiếu: "Anh nói trước tình huống mà mình biết đi."

Quyền Khiếu có chút thụ sủng nhược kinh, hắn nửa đứng dậy, nhận cốc nước trong tay Khúc Nhất Huyền. Năm Khúc Nhất Huyền mới tới tây bắc, Quyền Khiếu đã kiếm được chút thành tựu trong ngành đồ cổ.

Nếu thật muốn phân biệt đối xử, Khúc Nhất Huyền còn là tiểu bối của hắn. Nhưng danh tiếng Tiểu Khúc gia tại tây bắc quả thực quá vang dội, thậm chí còn từng là đề tài nói chuyện phiếm nóng hổi trên đường vành đai tây bắc.

Cô là nữ lĩnh đội duy nhất trong đội xe của Bành Thâm, cũng là chủ lực số một trong đội cứu viện Tinh Huy. Số người đã nhận ân tình của cô nhiều không kể xiết, nhiều năm trước Quyền Khiếu cũng gián tiếp ân huệ của cô.

Nói đến ân tình thì không đề cập bối phận, lẽ ra trà này hắn nên kính Khúc Nhất Huyền trước.

"Viên Dã đã nói qua một chút với tôi, tôi cũng nói vài chi tiết lẻ tẻ, cái gì đã nói cái gì chưa nói cũng không rõ ràng. Không bằng tiểu Khúc gia muốn biết cái gì thì hỏi cái đó?" Quyền Khiếu đặt chén trà xuống, tư thế ngồi câu nệ: "Như cô đã nói, tôi lo lắng cho Thẩm Chi Chi, cô cần biết về Hạng Hiểu Long, nói qua nói lại cả hai cũng là một chuyện liên quan đến nhau."

Khúc Nhất Huyền cảm thấy có chút buồn cười. Quyền Khiếu trong miệng Viên Dã là một người có tính khí lớn, đáp cái lời nói cũng phải cầm thương đeo gậy chèn ép cậu ta. Kết quả đến trước mặt cô, dịu dàng ngoan ngoãn như cún con.

Cô cũng rót cho mình chén nước, sắp xếp lại suy nghĩ, hỏi: "Tôi nghe Viên Dã nói, anh muốn dính chút hào quang của ngọc bội Câu Vân phát tài, cho nên từ trước đến nay vẫn giữ liên lạc với Hạng Hiểu Long. Vậy bây giờ thì sao, anh còn liên hệ được với hắn không?"

"Không liên lạc được." Quyền Khiếu lấy điện thoại di động ra, lật đến số điện thoại của Hạng Hiểu Long trong danh bạ, gọi điện ngay trước mặt hai người.

Sau tiếng chuông chờ kết nối ngắn ngủi, giọng nữ máy móc vang lên lạnh nhạt nhắc nhở.

Khúc Nhất Huyền nhíu mày, bất động thanh sắc liếc mắt với Phó Tầm. Cô cúi đầu, nhấp miệng nửa chén nước, hỏi: "Ông chủ của Đông Gia Hành có phải đã từng nói tới công việc của Hạng Hiểu Long đúng không? Anh đã từng tiếp xúc với hắn, lại lấy phương thức liên lạc từ Thẩm Chi Chi, mà chỉ là gặp mặt đơn thuần thôi sao, cái gì cũng không nói?" Quyền Khiếu dò xét nhìn Khúc Nhất Huyền, nói: "Ông chủ Đông Gia Hành đã từng nói, nhưng lời nói nguyên bản của hắn tôi không nhớ rõ, đại khái là nói Hạng Hiểu Long chỉ biết khối ngọc này là bảo bối, không thiếu thị trường mua. Nhưng đối với giá trị cụ thể của ngọc bội Câu Vân thì không hiểu rõ, mà lại như loại trân phẩm đã có tuổi này bất cứ ai trong chúng tôi cũng không biết bảo quản sao cho tốt chỉ sợ bị ăn mắng. Ngày ấy Hạng Hiểu Long chỉ lấy mảnh vải bao lấy, trực tiếp nhét vào túi." Nghĩ nghĩ, Quyền Khiếu lại bổ sung: "... Tôi nhớ ông chủ Đông Gia Hành nói, lúc ấy hắn hỏi nhiều thêm một câu về lai lịch của ngọc bội, không ngờ Hạng Hiểu Long trở mặt ngay lập tức cực kỳ không vui."

Khúc Nhất Huyền như có điều suy nghĩ một lúc lâu, ghé mắt nhìn hắn: "Vậy anh và Hạng Hiểu Long từng gặp nhau?"

Sắc mặt Quyền Khiếu ửng đỏ, có chút xấu hổ: "Tôi và Thẩm Chi Chi có chút quan hệ, hai vị hẳn là cũng đã nghe thấy. Lúc Thẩm Chi Chi mới vừa vào làm cũng đi theo tôi một thời gian, những năm này dẫu ngó (ngó sen) đứt tơ cũng còn liền, không thể nào rũ bỏ sạch sẽ. Cô ấy coi tôi là bạn, là tri kỷ, tôi cũng coi cô ấy là hồng nhan, việc của Hạng Hiểu Long chính là do cô ấy nói với tôi."

"Hạng Hiểu Long cũng là khách quen của cô ấy, chuyện này... Tiểu Khúc gia biết chứ?"

Khúc Nhất Huyền gật gật đầu, vô ý thức muốn sờ hộp thuốc, sờ đến một nửa nhớ tới chuyện mượn thuốc phát sinh ngoài ý muốn đêm nay, sắc mặt lập tức khó coi hơn chút.

Biểu lộ của cô âm trầm, Quyền Khiếu khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.

Mặc dù gọi Khúc Nhất Huyền là Tiểu Khúc gia, trên bản chất vẫn là phụ nữ, đoán chừng rất không quen nhìn tác phong tầm hoa vấn liễu của đàn ông. Hắn lặng lẽ híp híp mắt đánh giá Phó Tầm, trong lòng không khỏi thầm thì.

Hai vị gia này không biết đến cùng là có quan hệ như thế nào...

"Liên hệ giữa tôi và Hạng Hiểu Long chính là Thẩm Chi Chi, sau khi ngọc bội Câu Vân bị Hạng Hiểu Long bán qua tay, không ít người trong Đôn Hoàng đã đỏ mắt mong ngóng. Ban đầu Đông Gia Hành truyền ra tin tức nhà giám định ngọc bội Câu Vân vài ngày trước đã đóng cửa. Bên ngoài truyền đi tin tức kỳ lạ, nói là ông chủ Đông Gia Hành bị người ta bắt đi. Nhưng bây giờ là xã hội pháp chế, giữa ban ngày ban mặt ai dám chụp người đi, cá nhân tôi đoán chừng ông chủ Đông Gia Hành là ra nước ngoài tránh đầu sóng ngọn gió." Quyền Khiếu nói khô cả họng, nâng chén trà lên uống một hơi cạn sạch.

Khúc Nhất Huyền tiêu hóa mấy giây, sờ cằm, nói: "Việc của Hạng Hiểu Long, tôi muốn hỏi, trước mắt chỉ có như vậy. Nhưng chưa biết chừng sau này có bổ sung, đến lúc đó khả năng còn muốn làm phiền anh đến một chuyến."

Quyền Khiếu xoa xoa trán, liên tục gật đầu: "Không có vấn đề, dù sao tôi vẫn luôn ở Đôn Hoàng, Phó tiên sinh và tiểu Khúc gia có cần cứ trực tiếp nói một tiếng là được."

Đối với câu trả lời này, Khúc Nhất Huyền rất hài lòng. Cô liếc mắt nhìn Phó Tầm, thấy anh đã ngồi trở lại trước bàn xem tư liệu, không có vẻ gì là quan tâm đến nội dung nói chuyện của bọn họ, cũng ý thức được Quyền Khiếu không cần ở lại lâu.

Cô cười cười, hỏi một vấn đề cuối cùng: "Viên Dã rất muốn gặp anh, nhưng đáng tiếc. Lốp xe cậu ta bị đâm thủng nên không qua được. Nghe nói đồ chơi đâm thủng lốp xe của cậu ta là hàng cứng, anh có biết chuyện xảy ra không?" Quyền Khiếu gật gật đầu, hắn suy tư mấy giây, giống như tổ chức lại ngôn ngữ: "Tôi đoán là cổ mộ Đô Lan lại bị trộm. Tỉnh Nhiệt Hà có cổ mộ Đô Lan vốn không phải là bí mật gì, nhất là Cửu Tầng Yêu Lâu nổi danh ở cổ mộ Đô Lan chỉ đào móc bảo vệ hai tầng, còn lại chôn sâu trong lòng đất. Mặc dù có chính phủ phái người bảo hộ, nhưng người làm nghề trộm mộ này chỉ cần đào một hang ở góc nào đấy là có thể vào mộ, những người bảo hộ kia chỉ là thùng rỗng kêu to."

Nói xong, trong lòng hắn nhất thời ngứa ngáy, mở hình ảnh đinh tam giác Trát Mã mà Viên Dã đã gửi cho hắn đưa tới trước mặt Phó Tầm: "Phó tiên sinh, ngài đang ở đây nên tôi cũng không dám múa rìu qua mắt thợ, còn xin ngài xem qua cái đồ chơi này một chút."

Phó Tầm không đoán được chính xác Viên Dã đã tiết lộ bao nhiêu chuyện cho Quyền Khiếu, dứt khoát không giả vờ là lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh, nhìn lướt qua, lãnh đạm lại kiêu căng: "Cậu nhìn ra cái gì rồi?"

Quyền Khiếu thật sự rất sùng bái Phó Tầm, ánh mắt nhìn anh long lanh như nhìn idol, sầu triền miên: "Qua màn hình điện thoại di động sợ có sai màu sắc. Tôi bảo Viên Dã cho chụp các hướng để nhìn gần hơn, trình độ công nghệ thô ráp hẳn là rất khó làm giả, mặc dù hình dạng cấu tạo đinh tam giác Trát Mã rất đơn giản, không tinh xảo như bình hoa ngọc bội cổ nhưng cũng thắng ở cấu tạo đơn giản mà không mất mỹ quan."

"Thời cổ, đinh tam giác Trát Mã dùng để thực chiến, chú trọng nhất là công năng. Người chế tạo đinh tam giác Trát Mã nhất định là chú trọng tính thực dụng hơn, mà không phải tính thưởng thức. Góc đinh tam giác Trát Mã của một ngàn năm trăm năm trước có chút cùn, màu vàng xanh nhạt trên hình ảnh cũng đích thật là màu gỉ vừa đào được."

"Nghe nói cổ mộ Đô Lan là mộ táng của một vương gia, năm 1500 trước huyện Đô Lan lệ thuộc vào vương quốc Thổ Dục Hồn cổ, Theo lịch sử lúc đó, Thổ Dục Hồn chú trọng võ. Mộ táng này của vương gia đã từng đào được không ít binh khí, đều có thể đối được." Quyền Khiếu nói xong, trông thấy Phó Tầm nghiêm túc nhìn hắn một cái.

Đây là lần đầu tiên trong đêm nay Phó Tầm nhìn thẳng hắn. "Suy đoán của cậu không sai, đợi ngày mai Viên Dã đến Đôn Hoàng, cậu có thể bảo cậu ta đưa đinh tam giác Trát Mã giám định." Phó Tầm không muốn nhiều lời, ném ra câu này xong lại trở nên an tĩnh.

Nhưng chỉ một câu này, Quyền Khiếu lại rất thỏa mãn. Hắn lấy điện thoại lại, ngón tay thưởng thức ly pha lê một hồi, hơi khó mở miệng nói: "Tiểu Khúc gia, có chuyện này tôi muốn xin cô giúp một tay."

Khúc Nhất Huyền chỉ chờ câu nói này, cô tươi cười hiền hoà, một bộ dáng vẻ rất dễ nói chuyện: "Anh nói đi."

"Tôi biết cô và Phó tiên sinh đang truy tìm tăm tích ngọc bội Câu Vân, tôi cũng nguyện ý cố gắng hết sức cung cấp trợ giúp, bất luận là đòi tiền hay là người, chỉ cần tiểu Khúc gia mở miệng, tôi sẽ không chối từ. Thẩm Chi Chi theo tôi nhiều năm như vậy, tôi không thể không cưới cô ấy..." Hắn nói đến đây thì ngừng, đích thật là bộ dáng khó mà mở miệng, lúng túng liếc Khúc Nhất Huyền một cái.

Khúc Nhất Huyền mỉm cười, nói: "Anh yên tâm, chuyện của Thẩm Chi Chi vừa có tiến triển tôi sẽ lập tức nói cho anh biết. Có chuyện cần, tôi sẽ tìm anh hỗ trợ." Quyền Khiếu vội vàng đứng lên, cảm kích khôn cùng bắt tay Khúc Nhất Huyền.

Tay Khúc Nhất Huyền còn chưa vươn ra, Phó Tầm không nhẹ không nặng ho một tiếng.

Quyền Khiếu lập tức hiểu ý, hắn ngượng ngùng thu tay lại, sờ lên cái ót đã cạo trọc: "Vậy được, tôi cũng không quấy rầy hai vị. Hai người sớm đi nghỉ ngơi, có việc cần thì cứ tùy thời gọi tôi."

Khúc Nhất Huyền đứng dậy, tiễn hắn tới cửa. Quyền Khiếu bảo cô không cần đưa, trước khi ra cửa, lại quay người trở lại nhắc nhở cô: "Gần đây ở Đôn Hoàng có không ít người nghe ngóng tin tức ngọc bội Câu Vân, tôi biết tiểu Khúc gia bên này nhiều người, nhưng vẫn lắm lời nhắc nhở một chút, rất nhiều tin tức đều là người trong vòng nghe nhầm đồn bậy, tiểu Khúc gia phải đề phòng cạm bẫy."

Khúc Nhất Huyền cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, lập tức chậm rãi gật đầu: "Cảm ơn vì đã nhắc nhở, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng." Chờ đưa tiễn Quyền Khiếu xong, cô đóng cửa lại, nụ cười trên mặt lập tức tắt ngúm.

Cô quay người, đưa lưng về phía cửa phòng đặt tay lên lan can, mắt cũng không chớp nhìn Phó Tầm: "Ngọc bội Câu Vân đến cùng là có lai lịch gì?"

Sắc mặt Khúc Nhất Huyền âm trầm, gằn từng chữ: "Chuyện liên quan tới ngọc bội anh còn có cái gì giấu diếm tôi không?".

- ----------------------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

* Chuyện tình cảm không thể gấp, cái hôn của Phó Tầm chỉ có thể giống như đệ tử nhập môn, sau này sẽ giỏi hơn, nếu không với tính cách của Khúc gia... Các cô hiểu chứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau