ÁNH SAO RƠI VÀO GIÓ CÁT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ánh sao rơi vào gió cát - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Có lẽ người kia... Đã bị chôn dưới cát trong cơn bão tối qua rồi

Trước khi trời tối, Khúc Nhất Huyền đang ở "Ốc đảo nhỏ" cách thung lũng sông Shule 20km dựng lều.

"Ốc đảo nhỏ" không phải ốc đảo thật sự, nó vẫn thuộc sa mạc. Nhưng so với Nhã Đan tương đối cằn cỗi hoang vu mà nói, trên mặt đất có thể mọc cỏ, đất cát vững chắc, nó rất thích hợp làm nơi nghỉ chân tạm thời.

Hạ trại xong, cô không chịu ngồi yên, đáp xe quay về sông Shule ở Nhã Đan, lại vù vù một cái đi ra ngoài.

Viên Dã vừa bị bắt đến thay thế, đang sắp vào lều vải rửa mặt, thấy Phó Tầm một thân một mình đứng trước Mercedes G đang bị mở toang động cơ ra, cậu ta tưởng xe gặp trục trặc, vội vàng ân cần đi tới.

Trong doanh địa ngoại trừ tổ hậu cần bảo hộ đợi trong lều, cũng chỉ có hai người bọn họ đứng ở bên ngoài. Viên Dã không thèm hạ giọng, chưa đi đến nơi đã chào to:"Phó tổng."

Phó Tầm liếc mắt, thấy người tới là Viên Dã tầm mắt vô ý thức nhìn lướt qua hướng thung lũng sông Shule -- mấy chiếc xe việt dã vừa ăn đủ dầu, lần lượt theo thứ tự trước sau xếp thành đoàn xe hình thang, sánh vai nhau chạy đến Nhã Đan.

Viên Dã thuận theo ánh mắt anh, quay đầu: "Kia là Khúc gia, cô ấy đòi đổi vị trí nên tôi quay về."

Cậu ta quan tâm nhìn Mercedes G: "Xe làm sao vậy? Bị hư cái gì sao?"

Phó Tầm thuận thế quay người, dựa vào thân xe: "Giải nhiệt."

Bình thường, trong tình huống phải chạy nhanh thân xe tự có hệ thống giải nhiệt, không cần thiết giải nhiệt bằng cách này. Nhưng ai bảo cái xe Mercedes G này của Phó Tầm sau khi cải tiến động lực đầy đủ, lực lượng phía sau mạnh mẽ, săm lốp bền, mọi tính năng của xe đều trang bị cực sắc nhọn.

Hôm nay Khúc Nhất Huyền đã cầm Mercedes G lái năm sáu lần, đừng nói đến còn dẫn đầu quét khắp sông Shule Nhã Đan một vòng, nhiệt độ nước làm sao có thể ̉không đến giới hạn cao nhất được!

Cậu ta chỉ đứng trước đầu xe đã cảm thấy nóng đến hoảng sợ.

Nhưng về Phó Tầm, cậu ta không giống tiểu Khúc gia hoàn toàn không hề biết gì về lai lịch thân phận anh ta. Làm sao dám vứt bỏ vị đại lão gia này ở đây, không kể đến lúc Bành Thâm về sẽ gọt cậu ta, mà chính bản thân cậu ta cũng không làm nổi.

Trừ phi Phó Tầm chê cậu ta chướng mắt.

Phó Tầm nhìn mấy chiếc xe việt dã kia từ từ biến mất khỏi tầm mắt, cúi đầu, rút điếu thuốc trong hộp thuốc lá đưa cho Viên Dã: "Đội trưởng của các cậu đâu?"

Người anh hỏi là Bành Thâm, đội trưởng đội cứu viện Tinh Huy, cũng là người lĩnh đội chân chính của Tinh Huy.

Chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp của Khúc Nhất Huyền và Giang Nguyên là do anh ấy dẫn đội.

"Đi họp." Viên Dã cười cười, nói: "Mấy năm nay chính phủ vẫn luôn nâng đỡ các công ích của nhân dân cho đội cứu viện, thường xuyên sẽ tổ chức hội giao lưu, huấn luyện. Kiểu việc kết nối liên hệ này, bình thường đều là Bành ca đi."

Ở lần tìm kiếm Giang Nguyên, Bành Thâm đã chịu tổn thương cực nặng, lưng eo đến nay không thể dùng được, càng không thể ngồi lái xe lâu, việc dẫn đường tự nhiên cũng dần đần buông xuống, nhưng lại chuyên tâm ôm đồm các công văn hành chính của đội cứu viện.

Phó Tầm biết một hai, gật gật đầu: "Thân thể của anh ấy thế nào?"

Viên Dã không trả lời trực tiếp: "Đêm nay đội trưởng ngồi máy bay về Đôn Hoàng, anh ấy bảo tôi giữ anh một đếm, tụ họp với nhau một chốc."

Phó Tầm tới lui âm thầm, nếu không phải lần này tới ghi danh cứu viện ở Tinh Huy, Viên Dã cũng sẽ không biết anh đang ở Đôn Hoàng, sau đó lại càng không có chuyện làm phiền anh tiếp viện Khúc Nhất Huyền...

Nếu biết chiếc Cruiser của Khúc gia bị mắc kẹt trong Sa Lương, cho cậu ta một trăm cơ hội, cậu ta cũng không dám gọi cú điện thoại này cho Phó Tầm.

Phó Tầm không biết Viên Dã giờ phút này đang thầm sám hối ở trong lòng, suy tư một lát, đáp lại: "Chuyện bên này giải quyết xong, tôi sẽ về Đôn Hoàng với các cậu."

Dứt lời, hình như nhìn thấy dưới ánh tà dương đang lặn dần về phía tây trên hoang mạc có hai chiếc xe chạy song song cùng nhau trở về, anh nâng cổ tay xem giờ, nhíu mày: "Gọi mọi người trở về đi, ăn cơm."

** ** **

Đó là xe từ nội thành Đôn Hoàng đưa đồ tiếp viện đến doanh địa.

Cả một ngày, cứu viện vẫn không có chút tiến triển nào. Sau khi Khúc Nhất Huyền hạ trại, Phó Tầm đoán cô định mạo hiểm lục soát suốt đêm, tiện thể bảo Thắng Tử còn ở Đôn Hoàng đưa đồ ăn nhanh đến.

Khúc Nhất Huyền không có khẩu vị, cơm nước xong xuôi, dọn dẹp bàn lớn, ngồi vẽ bản đồ dưới ánh đèn pha trong doanh trại.

Cô hợp Ngọc Môn quan và Sa Lương thành một tuyến đường, lại vẽ thêm mấy tòa Nhã Đan ở phía bắc Sa Lương. Lập tức dùng bút, lấy trọng điểm từ nơi Tuân Hải Siêu mất tích ở Sa Lương đến thung lũng sông Shule Nhã Đan- nơi cậu ta vứt ba lo lại.

Phó Tầm đi ngang qua, dừng chân lại khẽ liếc mắt. Khúc Nhất Huyền đang hạ ngòi bút xuống trang giấy bỗng tối sầm lại, che mất bảy tám phần ánh sáng, cô nhíu mày đang định phát cáu. Ngẩng đầu thấy là Phó Tầm, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Trên mặt cô lập tức ngập tràn ý cười, đá đá chồng ghế bên cạnh, ra hiệu anh ngồi xuống nói chuyện.

Phó Tầm không khách sáo, đưa cánh tay có hình xăm ra rút lấy tấm bản đồ trên tay cô, nhìn lướt qua.

Sau đó, giương mắt, nhìn cô.

Mỗi một động tác của anh đều có thể chia tách ra, một cái nhăn mày nhăn cũng lộ ra vẻ rất rất chú tâm.

Khúc Nhất Huyền dời mắt, lấy bản đồ lại đặt lên trên đầu gối: "Tôi vẽ, anh nhìn."

Cô chú thích đơn giản lên bản đồ.

Cô là nhóm đầu tiên đi vào hoang mạc tiến hành lục soát cứu viện. Từ Ngọc Môn quan, đi về phía tây đến Sa Lương, phát hiện nơi cuối cùng Tuân Hải Siêu mất liên lạc.

Lúc này, đội ngũ cứu viện của cô từ một người biến thành hai người, lấy nơi mất liên lạc ở Sa Lương làm điểm khởi đầu đi về hướng bắc. Bọn họ đi dọc theo thung lũng sông Shule Nhã Đan phát hiện ba lô mà cậu ta vứt lại. Vị trí này cũng được xác định là tâm lục soát, phạm vi lục soát lấy nó làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài một trăm cây số.

Cô rút một tờ giấy trắng liệt kê thời gian và ghi chú.

Ba giờ chiều hôm qua, sau khi cô phát hiện nơi mất liên lạc, đội ngũ cứu viện từ Ngọc Môn quan trực tiếp đi đến Sa Lương, lục soát gần hai giờ.

Bảy giờ tối, cô phát hiện ba lô mà Tuân Hải Siêu bỏ lại Nhã Đan.

Lúc tám giờ tối vì có bão cát, toàn bộ đội ngũ cứu viện bị ép rời khỏi hoang mạc, tạm dừng lục soát.

Sáng sớm hôm sau, chín giờ, lấy cô làm đại diện có tất cả bốn người tổ cứu viện nhổ trại, tiến về Cổ Hà Nhã Đan.

*Cổ Hà cũng chính là sông Shule, từ chương này mình sẽ để vậy cho thuận câu

Hai giờ chiều, tổng cộng có mười hai chiếc xe cứu viện và hai mươi lăm người cứu viện tập hợp bên ngoài Nhã Đan.

Cô đặt bút nhanh chóng, trật tự rõ ràng, dùng một đường chéo bao quát phạm vi lục soát ngày hôm nay, sau đó đẩy hai tờ giấy đến trước mặt Phó Tầm: "Giới hạn đi bộ lớn nhất của người bình thường là 30 đến 50 cây số, thân thể tốt hơn một chút có thể đi khoảng 70 cây số, người biến thái mới có thể vượt quá 100 cây số."

Phạm vi lục soát của cô hôm nay luôn được không chế trong khoảng 100 cây số là hoàn toàn hợp lý.

Thế nhưng người ở đâu? Trời đã tối rồi, mà ngay cả cái bóng cũng không nhìn thấy.

Phó Tầm gần như tham dự toàn bộ giai đoạn sau của cuộc cứu viện này, cô bày binh như thế nào, bố tận ra sao, anh thấy rõ ràng rành mạch trên cơ bản không hề tìm ra được chút sai sót nào.

Thậm chí, bởi vì kinh nghiệm của cô phong phú,... ít nhất... cũng muốn đoạt lại gần hai mươi tiếng thời gian sinh tồn của Tuân Hải Siêu từ tay Diêm vương.

Thực ra đến giờ phút này cứu viện đã vào giai đoạn cuối.

Kéo dài hơn nữa, là phải nhặt xác.

Bao nhiêu bực bội tích tụ trong lòng Khúc Nhất Huyền, anh có thể hiểu được.

"Đội xe chia làm hai tổ, mỗi tổ sáu chiếc xe, chia từ trên xuống dưới, phạm vi lục soát từ thung lũng sông Cổ Hà là trung tâm tản ra trong vòng năm cây số, dùng cách lục soát kéo lưới." Phó Tầm rút bút mực trong bàn tay cô, ở chỗ Nhã Đan Khúc Nhất Huyền vẽ vô cùng qua loa đánh dấu thêm một mũi tên, viết vài dòng chữ.

"Mỗi đội xe phải có đài radio cầm tay, đề phòng rủi ro mỗi chiếc xe còn cần mang theo một bộ đàm và đạn tín hiệu, bảo đảm đội cứu viện không bị mất liên lạc trong đêm."

"Mặt khác..." Phó Tầm sâu liếc nhìn cô một cái.

Mạch suy nghĩ của Khúc Nhất Huyền đã được làm rõ, phản ứng nhanh nhạy: "Mặt khác, liên hệ máy bay trực thăng chờ lệnh, hừng đông ngày mai lập tức xuất phát, tham dự cứu viện."

Trên trời có con chim ưng tuần tra có thể nhìn xa hơn đội xe rất nhiều.

Ngay từ ban đầu Khúc Nhất Huyền đã đề nghĩ với Viên Dã cho máy bay trực thnăg tham dự cứu viện, chẳng qua là lúc đó còn chưa biết rõ thân phận tin tức về Tuân Hải Siêu, càng đừng nói đến việc liên hệ thân nhân. Dùng máy bay trực thăng cứu viện phí tổn cao, một máy bay giá bốn vạn một giờ, trong hoàn cảnh chưa xác định người thanh toán phí tổn cho lần cứu viện này, ai dám gánh chịu?

Lại thêm tối hôm qua bị ảnh hưởng bởi bão cát, tầm nhìn xuống đất còn chưa tốt. Cho dù dùng máy bay trực thăng, hiệu quả cũng quá mức nhỏ, vậy nên lúc đó Khúc Nhất Huyền mới không tiếp tục đề cập đến. Thế nhưng lúc này cũng đã đến thời khắc mấu chốt sinh tử tồn vong, rụt đầu rụt đuôi nhất định sẽ bỏ lỡ thời cơ cứu viện.

Lúc Viên Dã lại gần, vừa vặn nghe được câu này, thuận miệng hỏi: "Người nhà Tuân Hải Siêu đồng ý dùng máy bay trực thăng rồi à?"

Khúc Nhất Huyền cười cười chẳng hề để tâm, nói: "Cứ để tổ cứu viện tiểu tiếp tục là việc thì xác thật là không được, nhưng chúng ta không phải còn một nhà đầu tư giàu có đến ngu ngốc kia sao, vung tiền như rác. Mỗi lần dùng tiền mua thiết bị, đều không thấy hắn tham dự, thôi thì để hắn làm cái đệm lót cũng được chứ sao."

Viên Dã nghe xong cổ họng căng lên, yên lặng liếc nhìn "Ngốc người giàu có" trong miệng Khúc Nhất Huyền.

Xong, xong rồi.

Đôi mày cau có, ánh mắt trở nên hung ác như cười mà không phải cười, nhìn thế nào cũng thấy giống như là muốn tính sổ!

Cậu ta cảm thấy tiểu Khúc gia sắp xong đời rồi...

Phó Tầm hiểu lầm tiền đầu tư của mình chi trả không minh bạch còn có thể giải thích, nhưng nếu khiến vị thần tài này tức giận, mới là không chịu nổi đấy!

Viên Dã "ừng ực" nuốt nước miếng, trong đầu suy nghĩ đối sách thật nhanh -- hay là, trực tiếp nói rõ thân phận của Phó Tầm nhỉ.

Tiểu Khúc gia khôn khéo một chút... Tốt nhất giải quyết việc này ở nơi không người là được, nếu muốn giết người còn tiện chôn xác luôn!

Cậu ta vừa thanh thanh cuống họng, Phó Tầm tựa như chợt phát hiện, yên lặng đưa ánh mắt qua.

Viên Dã nháy mắt, lại chớp chớp, cũng yên lặng ngậm miệng lại.

Cậu ta cảm thấy cậu ta cần nghỉ một thời gian, đến bắc cực hoặc nam cực...

Càng xa càng tốt!

** ** **

Tám giờ tối, cuộc cứu viện tiếp tục.

Cứu viện đi đến bước này thì đã không cần hàm lượng kỹ thuật, mà phải hoàn toàn giành giật từng giây với thời gian.

Khúc Nhất Huyền tự mình dẫn đội, tuần tra từ nửa đêm hôm trước đến rạng sáng hôm sau, đèn pin đã tốn hai lượt, mắt thấy phía chân trời hiện lên tầng sáng bạc, cô khép mí mắt chua xót, quay đầu nhìn Phó Tầm: "Anh cứ nghỉ một lát đi, tôi xuống xe đi một chút."

Cô nói xong, tự mở cửa xuống xe.

Hoang mạc trước tờ mờ sáng, yên tĩnh, ôn hòa.

Nơi xa có xe chiếc đèn xe chiếu sáng một vùng trời, giống như màu sắc giọt mực đọng lại, lộ ra màu xanh đậm.

Khúc Nhất Huyền dừng lại, cắn điếu thuốc, vẩy cái bạt lửa trên tay.

Sau khi thuốc cháy, cô hít sâu mấy hơi, từ từ phun từng vòng khói. Đầu ngón tay nhẹ búng điếu thuốc.

Tro tàn còn chưa rơi xuống đất đã bị gió cát cuốn đi, giống hệt con đom đóm trong bóng tối, nhào xuống rồi cưỡi gió bay đi. Rất nhanh, biến mất không còn một đốm tàn.

Cô hút hết một điếu thuốc, đầu óc tỉnh táo hơn một chút.

Lúc vào xe, đang định để mình và Phó Tầm nghỉ ngơi nửa tiếng. Vừa ngồi vào chỗ liền nghe Phó Tầm gọi cô: "Khúc Nhất Huyền."

Khúc Nhất Huyền quay đầu, cái ngáp dở chưa kịp thu hồi thì nghe thấy anh nói: "Chúng ta đều bỏ quên đến một sự kiện."

Sau một lát yên lặng ngắn ngủi.

Phó Tầm chỉ chỉ mô đất cô vừa đứng hút thuốc: "Tối hôm qua có bão cát."

Khúc Nhất Huyền cảm thấy sau đó anh sẽ nói lời cực kỳ trọng yếu, vểnh tai nghe.

"Chúng ta tư duy theo quán tính là dưới thời tiết ác liệt cậu ta sẽ tìm nơi tránh bão cát. Sau khi trời sáng cũng sẽ đứng tại chỗ chờ cứu viện." Mắt anh rũ xuống, nhìn cô: "Ngay cả một gò đất Nhã Đan cũng có thể bị dời đi chỉ sau một đêm, có phải chúng ta đã quên chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất không?"

Vừa rồi anh nhìn cô hút thuốc qua kính chắn gió, thấy gió cuốn tro tàn lăn vào đất, bỗng nhiên như được chỉ điểm mà thông suốt một việc.

Phương án cứu viện của Khúc Nhất Huyền không có bất kỳ sai lầm gì, sắp xếp cũng rất thỏa đáng, nhưng tại sao vẫn luôn không tìm thấy người? Có lẽ là người kia... Đã bị chôn dưới cát trong cơn bão tối qua rồi.

Editor::((( Tôi định để qua đợt thi thì edit tiếp nhưng hôm nay thi trượt thể dục nên lại đăng truyện cho đỡ buồn. Biết chắc sẽ chẳng có ai thèm reply cái lời lảm nhảm này của tôi đâu.

Chương 11: "Không nịnh nọt cô ấy, để cô ấy nghĩ tôi là loại đàn ông thô tục à?"

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khúc Nhất Huyền không đáp lại.

Cô lẳng lặng nhìn Phó Tầm.

Có tia nắng dọc theo cửa xe Mercedes G đang hé mở hắt vào trong xe, in lên vầng trán của anh, lên cái mũi cao cao, bị nội thất trong xe nhiễm một chút sắc lam nhạt, lộ ra đôi mắt vừa trầm tĩnh lại thâm thúy.

Cô chậm rãi tiêu hóa lời Phó Tầm vừa nói.

Đơn giản mà nói, ý của anh là —— có lẽ tối hôm qua Tuân Hải Siêu đã bị bão cát chôn dưới sa mạc Nhã Đan hoang vu này.

Nếu không thì phải giải thích như thế nào, bọn họ đã huy động nhiều nhân lực như vậy còn dùng cách lục soát dàn trải cũng không thể tìm nửa cái bóng của cậu ta?

Mệt nhọc trong lòng cô nhất thời tiêu tan thành mây khói.

Khúc Nhất Huyền ngồi dậy: "Quay về doanh địa thôi, tôi phải lập tức triển khai cuộc họp với tổ cứu viện."

Trở về doanh địa, Khúc Nhất Huyền lập tức sắp xếp Viên Dã thông báo nhân viên tổ cứu viện và những người liên quan đến lều vải lớn họp.

Nửa đêm trước Viên Dã là người phụ trách dẫn đội của đội xe lục soát, sau khi trở về doanh trại tốn thêm hai tiếng chỉnh đốn tình huống các đội xe, kiểm kê hao tổn, vừa mới nằm ngủ không bao lâu.

Bây giờ bị Khúc Nhất Huyền lôi tới lều vải, nửa híp mắt, buồn ngủ đến cả đứng cũng đứng không vững. Rõ ràng không nghe rõ được cái gì, những ngoài miệng vẫn ừ ừ ha ha đáp lại hết sức sảng khoái.

Khúc Nhất Huyền thấy thế bực bội đá đá chân.

Cô thu lực, chân trái quét ra, chỉ dùng mu bàn chân đá trúng đầu gối Viên Dã, cậu ta bị đá đến mức đầu gối mềm nhũn lại, cả người tựa như đột nhiên tỉnh táo, lúc này cô mới thỏa mãn thu chân, đưa tay ra hiệu cậu ta mau đi gọi mọi người.

Đến khi xoay người, thấy Phó Tầm còn đứng sau lưng, cách cô nửa mét, cô trầm mặc mấy giây, ho nhẹ hai tiếng, xem như giải thích: "Đùa giỡn đã quen, bình thường tôi rất là ôn hòa."

Ngoài ý muốn, Phó Tầm không cho cô bậc thang đi xuống, ngoắc ngoắc khóe môi, nói: "Cô không cần giải thích."

Khúc Nhất Huyền nhíu mày, trực giác cảm thấy câu tiếp theo của anh ta sẽ không có gì tốt lành.

Quả nhiên.

Phó Tầm nói: "Biết cổn đao phong, biết chơi xe máy, tôi không nghĩ là sẽ ôn hòa."

Khúc Nhất Huyền yên lặng trừng mắt ở trong lòng yên, phản bác: "Hiểu biết của anh đối với tôi quá nông cạn rồi, tôi cũng không chỉ chơi hai thứ này, chờ việc ở đây hết thúc, lần sau tôi sẽ so tài với anh một chút."

Phó Tầm liếc mắt nhìn ánh đèn trong doanh địa lục tục sáng lên và ở phía xa tiểu tổ trưởng đang nói chuyện với Viên Dã, hơi nhíu mày, như cười mà không phải cười: "Cũng được."

Cũng được?

Khúc Nhất Huyền liếc nhìn anh, không biết tại sao, đột nhiên cảm thấy...

Trong lòng ngưa ngứa.

Cô nghĩ: Vẫn nên tìm cơ hội hỏi Viên Dã một chút xem Phó Tầm có lai lịch gì.

** ** **

Họp xong, đã đến một ngày mơi.

Người trong lều vải rời đi mất bảy tám phần, ngay sau đó ở bên ngoài doanh trương có tiếng từng nhóm động cơ rời khỏi doanh trại.

Khúc Nhất Huyền ngồi trước bàn, uống từng ngụm cà phê lạnh cho đỡ buồn ngủ.

Lúc càng mệt mỏi, cô càng muốn hút thuốc.

Cô đưa tay rút hộp thuốc lá trong túi quần phía sau, mở hộp thuốc chỉ thấy còn chỏng chơ một điếu thuốc, cô nghĩ nghĩ, trả về chỗ cũ, bắt đầu đứng dậy rời đi.

Ngoài trướng, Viên Dã đang đứng bên cạnh Mercedes G nói chuyện với Phó Tầm.

Lúc rạng sáng, cậu ta nửa mê nửa tỉnh, ý thức mơ hồ, nhưng vẫn nhớ rõ là Khúc Nhất Huyền trở về cùng với Phó Tầm. Chờ sau khi họp xong, thấy Phó Tầm không đến, sáng sớm đã ân cần tiến tới làm cái loa.

"Khúc gia tâm tình không tốt, sau khi họp xong vẻ mặt giống như ai thiếu tiền cô ấy không bằng..." Viên Dã nói thầm: "Nhưng mà tôi cũng đã quen rồi, kiểu thời điểm như thế này đừng đứng trước mũi chân cô ấy tìm khó chịu là được, khi mọi việc thay đổi, cô ấy cũng dễ nhìn thoáng hơn bất cứ ai."

Phó Tầm nửa ngồi, đang kiểm tra lốp xe.

Nghe vậy, không ngẩng đầu, hỏi: "Ai làm cô ấy khó chịu?"

"Thì cũng không có ai." Viên Dã sờ sờ lỗ tai, có chút tự đắc: "Ở Tây Bắc này dám dám chọc cô ấy chứ."

Cậu ta đổi giọng, giải thích: "Chỉ là lúc họp, có ít người không hiểu, nói lời có hơi thẳng thắn."

"Tôi quên mất lời cậu ta nói rồi, đại khái là nói, bọn họ tới cứu viện là hi vọng có thể cứu người an toàn trở về. Bởi vì việc này ảnh hưởng đến xã hội không đủ tích cực, còn hơi tiêu cực nữa. Nói gần nói xa, là oán trách đội xe chúng tôi làm việc không ra gì, cầm quyền chỉ đạo mà làm việc lại không ổn thỏa."
Phó Tầm không lên tiếng. Lấy hiểu biết của anh đối với Khúc Nhất Huyền, cô không giống loại người có thể chịu thua thiệt trong trận đấu khẩu như thế này.

"Khúc gia ngay lập tức oán hận, là do có loại người thích cản trở như các anh đấy, việc chính thì không tích cực, nhưng đùn đẩy trách nhiệm thì lại là rất có bản lãnh. Đội xe nhiều xe như vậy, nhiều người như vậy, tất cả chúng đều tôi bôn ba bận rộn vì một người tự đưa mình đến chỗ chết mà còn không có quan hệ gì đến mình, như vậy còn không có năng lực sao? Bọn họ kiếm tiền của người khác, hay là nhận được lợi lộc gì từ người khác, phải tự bỏ tiền của mình không nói còn liều mạng phối hợp hành động tìm một người vì trốn vé mà vứt tính mạng của mình trong hoang mạc."

Viên Dã hồi tưởng lại một màn Khúc Nhất Huyền tức giận vỗ bàn kia, trái tim nhỏ bị vẻ "đẹp trai" ấy rung động đến đập rộn lên: "Phó tổng, anh không biết Tinh Huy làm công ích cứu viện nhiều năm như vậy đã phải chịu bao nhiêu ấm ức đâu."

"Mọi người cảm thấy việc công ích này là làm miễn phí hết á, người được cứu viện hầu như đều cho là đương nhiên, không có nửa phần tự giác vì bản thân họ đang làm lãng phí tài nguyên xã hội. Chuyện như sáng nay này xảy ra nhiều như nước biển."

Phó Tầm kiểm tra lốp xe xong, đứng dậy, mở cốp phía sau thu dọn công cụ. Hôm qua ở Cổ Hà Nhã Đan, Mercedes G hầu như đều bị Khúc Nhất Huyền dùng làm xe cứu viện, thường xuyên mở cốp lấy công cụ. Anh ngại chuyển đến chuyển đi phiền phức, dứt khoát đặt toàn bộ đặt vào cốp phía sau để tiện lấy tiện dùng.

Viên Dã tự như cái đuôi của Phó Tầm, Phó Tầm đi đến đâu cậu ta theo tới đó.

Thấy anh thu dọn công cụ, cậu ta chép miệng cảm khái: "Phó tổng đối với Khúc gia nhà chúng tôi thật hào phóng, Mercedes G như thế này lại để cho cô ấy lái chơi."

Hôm qua cậu ta tận mắt nhìn thấy Phó Tầm phục vụ ở đằng sau Khúc Nhất Huyền như thế nào xe kéo, trên bàn kéo, đưa công cụ... Cô ấy cũng sắp ngang hàng với Phó tổng đến nơi rồi.

Phó Tầm nghiêng đầu nhìn cậu ta. Ánh mắt có cảm giác áp bách quen thuộc, nhất là kiểu nhìn vô thanh vô tức như thế kia, anh nhìn một lúc thôi mà Viên Dã đã cảm thấy mình sắp không thở nổi rồi.

Cậu cậu cậu ta nói sai sao?

Đâu có đâu... Đây chính là sự thật mà!

Phó Tầm cũng không làm khó cậu ta, nhìn dáng vẻ Viên Dã lông tơ dựng thẳng trông như bị dọa sắp ngất, anh hiếm khi hào hứng nói đùa: "Không nịnh nọt cô ấy, để cô ấy nghĩ tôi là loại đàn ông thô tục à?"

Viên Dã: "... Hả?"

... Mẹ nó!

Phó tổng có ý đồ xấu a!

** ** **

Lúc Khúc Nhất Huyền vén lều đi ra, thấy bộ dạng Viên Dã như gặp phải quỷ.

Cô nghi hoặc liếc nhìn Phó Tầm, hỏi: "Anh nói với đứa nhỏ này cái gì đó? Khiến cậu ta sợ hãi đến như vậy."

Cô đi ra ngoài là vì muốn trao đổi với Viên Dã về việc kết nối với tổ cứu viện, hỏi xem đã phái máy bay trực thăng ra chưa. Trận phát tác của cô lúc rạng sáng kia khiến các cô gái tổ liên lạc về Đôn Hoàng nhìn cô như nhìn hồng thủy mãnh thú, cô chỉ nhướn mày, các cô ấy đã có thể hít vào một ngụm khí lạnh.

"Không, không có gì." Viên Dã lắp bắp trả lời thay Phó Tầm: "Chỉ là, chỉ là..."

"Chỉ là" cái gì thì tạm thời không bịa ra được.

Cậu ta dứt khoát từ bỏ, không được tự nhiên đổi đề tài: "Cô tìm tôi?"

Khúc Nhất Huyền cũng không truy vấn ngọn nguồn, quay đầu chỉ vào lều vải lớn: "Cậu đi hỏi xem tình huống ở Đôn Hoàng thế nào rồi, nếu không gọi được, tự chúng ta gọi máy bay trực thăng." Viên Dã mừng rỡ trốn khỏi hiện trường, liên tục vâng dạ không nừng. Không chờ cậu ta cất bước, Khúc Nhất Huyền xách gáy kéo cậu ta quay lại, đùa bỡn: "Cậu nói xem sau khi chúng ta quay về kiến nghị với phía đầu tư trang bị thêm một chiếc máy bay, thế nào?"

Mặt Viên Dã tái mét, cậu ta lặng lẽ liếc Phó Tầm, nội tâm vô cùng dày vò: "Chẳng ra sao cả... Một chiếc máy bay trực thăng ít cũng mất ba ngàn vạn, cô cho là tiền của người ta được bão thổi tới sao?"

Phó Tầm có thể nghe ra Khúc Nhất Huyền chỉ đang nói đùa, nhưng nhìn Viên Dã trưng ra bộ dáng sắp khóc lại nghĩ thầm: Quả nhiên rất dễ bị hù.

Cái tố chất tâm lý này, bị dọa thêm mấy lần, chắc chắn sẽ làm lộ chuyện của anh ra. Tay phải anh nắm thành quyền, che môi ho nhẹ, giải vây cho Viên Dã: "Hôm nay cô có đi không?"

"Đi." Khúc Nhất Huyền buông Viên Dã: "Tôi nhàn rỗi không có việc gì, lại làm phiền anh một ngày."

Phó Tầm bắt lấy từ trọng điểm trong lời nói của cô —— một ngày.

Viên Dã nói với anh nhiều như vậy, nhưng không một câu nào nói rõ điểm quan trọng. Sắp xếp cụ thể của Khúc Nhất Huyền, nội dung và kế hoạch, cậu ta một chữ cũng không nhắc đến, lại còn chỉ giãi bày tâm tình của mình.

Xem ra, Khúc Nhất Huyền cũng đã có quyết định, dự tính kết thúc chuyện này trong hôm nay. Dù sao nếu kéo dài hơn nữa, hao tổn không chỉ về mặt vật chất, còn có thời gian của tất cả nhân viên cứu viện. Thời gian hay sinh mệnh đều quý giá như nhau.

** ** **

Xe được lái ra khỏi doanh địa, đơn thương độc mã chạy về phía ngoài Cổ Hà Nhã Đan.

Trên đường Khúc Nhất Huyền đại khái đã bàn giao với Phó Tầm về xắp xếp của hôm nay, Lục soát cứu viện tất nhiên sẽ tiếp tục, cho dù là nhặt xác, cũng phải tìm được thi thể.

Bàn giao với người nhà như thế nào cô mặc kệ, việc này cũng không thuộc phạm vi quan tâm của cô. Việc tuyên án tử như thế này, vòng bao nhiêu lượt cũng không đến lượt cô.

Cô ngồi cạnh ghế tài xế, nhàn rỗi nhàm chán, buôn dưa lê: "Năm ngoái, thời gian cũng không khác bây giờ lắm, Tinh Huy tiếp nhận một vụ lạc đường trong sa mạc. Người thân báo cảnh sát, sau khi công an nhận được báo án, phó cục trưởng tự mang người đến sa mạc lục soát cứu viện."

"Sa mạc tháng bảy cũng không hòa nhã, nơi mất tích nhiều cồn cát, độ dốc đột ngột. Xe không đi vào được, chỉ có thể đi bộ. Kết quả, không thể đi bao xa, đoàn cảnh sát ai ai cũng nóng không chịu nổi, thân thể khó chịu, chỉ có thể trở về đồn công an chỉnh đốn."

"Cũng là lúc này, cảnh sát nghĩ đến Tinh Huy, gọi tôi và Viên Dã đi họp. Tôi đến đó nghe hết mọi việc, anh đoán người kia là mất tích như thế nào?"

Bộ đàm nhẹ vang lên tiếng "Xẹt xẹt", có tiếng xe cộ ở đầu bên kia.

Phó Tầm đánh nhẹ tay lái, vượt qua cồn cát.

Anh không nói mình đã xem qua tin ngày đó, mỗi lần Tinh Huy thực hiện nhiệm vụ cứu viện, to to nhỏ nhỏ, anh luôn nhận được những tin vắn, tất cả đều do Bành Thâm gửi cho anh.

Anh liếc mắt, đang định phối hợp giả bộ như không biết rõ tình hình.

Chợt nghe một tiếng vang nhỏ, trên đồi cách không xa ở phía trước có tiếng nổ vang lên. Lập tức, có khói đỏ lan ra trong không khí như một khóm dạ lan, kéo dài mấy giây.

Là đạn tín hiệu.

Mười giờ sáng, nhiệt độ không khí không tính là quá nóng. Tất cả bộ đàm đều online, nếu như chỉ là xe có trục trặc hoặc là cần xe kéo, không đáng để dùng đạn tín hiệu.

Da đầu Khúc Nhất Huyền tê rần, sắc mặt trầm xuống trong nháy mắt. Cùng lúc đó, bộ đàm "Két" một tiếng vang nhỏ, có tiếng quạt máy bay trực thăng chuyển động vang lên giữa bầu không khí an tĩnh trong xe: "Khúc gia, đã tìm được Tuân Hải Siêu."

Lúc Khúc Nhất Huyền chạy đến, toàn bộ xe ở phụ cận đã bày trước cồn cát.

Tiểu tử trẻ tuổi trong đội, mang mũ lưỡi trai, nhao nhao ngả mũ cầm trong tay.

Vì bảo vệ hiện trường, bọn họ đứng cách cồn cát một khoảng.

Khúc Nhất Huyền đứng bên ngoài đám người, xuyên qua khe hở thấy Tuân Hải Siêu bị chôn dưới cát.

Thân thể cậu ta bị cát nửa che nửa đậy, chỉ lộ ra các bộ phận từ lồng ngực trở lên. Áo jacket màu xanh lam chất thành đống ở bên trên bị gió thổi phần phật như sóng cát mịn, hết sức bắt mắt.

Chỗ mũi miệng của cậu ta, đều có vết cát mịn, vốn là bị cát chôn sâu trong đất, lại bị gió nhẹ nhàng thổi hé ra một góc.

Dù là Khúc Nhất Huyền có tâm lý chuẩn bị từ trước, giờ phút này nhìn thấy cảnh này, vẫn cảm thấy chấn động.

Cô dừng bước ở phía ngoài đoàn người, điều chỉnh cảm xúc, quay đầu hỏi Phó Tầm: "Có lửa không? Cho tôi mượn cái bật lửa. Tôi cho cậu ta... điếu thuốc."

Tác giả có lời muốn nói: Chuyện của Tuân Hải Siêu là có thật.

Editor: Thực ra tác giả giải thích rất nhiều về vụ cứu nạn sa mạc này, chẳng hạn như ở bên Trung cũng có hành khách như Tuân Hải Siêu, vì trốn vé mà chết trong sa mạc, đây cũng là cảm hứng để tác giả xây dựng cốt truyện, nhưng tôi lười quá:(

update ngày 13/5/2019: Hôm nay lượn facebook tôi tình cờ thấy ảnh của tác giả Bắc Khuynh, đăng ảnh lên đây cho mọi người cùng ngắm nhé, uhuhu siêu xinh luônnnn.

Chương 12: Anh không muốn dung túng cô hút thuốc

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt xinh đẹp kia nhìn Phó Tầm chằm chặp, vẻ mặt lại bình tĩnh vô cùng.

Chỉ nhìn trên mặt thì không nhìn ra tâm tình cô có một chút dao động nào.

"Anh là một người chạy việt dã lão luyện, trang bị các dụng cụ cứu viện chỉnh tề hơn cả chúng tôi, cho dù không hút thuốc lá, cũng không thể không chuẩn bị một cái bật lửa chống gió." Khúc Nhất Huyền dừng một chút, lại mở miệng, trong giọng nói ẩn chứa tia trào phúng: "Dầu gì cũng phải có một cục đá đánh lửa chứ, đưa tôi tự đánh cũng được?"

(*bật lửa chống gió: dùng được trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, gió mạnh.)

Thực ra cô không hề có ác ý gì, đơn giản chỉ là muốn phát tiết tâm tình đang không tốt mà thôi. Cho nên lời ra đến khóe miệng không hòa nhã nổi, tất cả đều chứa gai nhọn.

Lúc này có cáu một chút cũng là bình thường, Phó Tầm lười so đo tìm cái bật lửa đưa cho cô.

Khúc Nhất Huyền nhận bật lửa nhìn một chút, thật đúng là một cái bật lửa chống gió cần dùng khi ở bên ngoài.

Cô khẽ nhìn Phó Tầm, vừa hút thuốc vừa hỏi anh: "Anh thật sự không hút thuốc lá à?"

Cô vốn có ấn tượng ban đầu "Không phải người lương thiện" vô cùng sâu sắc với Phó Tầm, thi thoảng lại thoáng thấy hình xăm trên cánh tay trái anh nên không hề nghi ngờ gì với phỏng đoán "anh ta là lão giang hồ" của mình.

Văn hóa trên bàn ăn của người Trung Quốc từ trước đến nay không thể thoát khỏi rượu và thuốc lá, nếu Phó Tầm thật sự không hút thuốc lá thì rất phá vỡ những gì mà cô đã tưởng tượng về anh.

"Hút." Phó Tầm buông mi mắt, nhìn cô đốt thuốc: "Nhưng rất ít."

Cách đốt thuốc của Khúc Nhất Huyền có hơi đặc biệt, cô thích dùng lửa khẽ vờn trên điếu thuốc, phẩy hai lần.

Lần thứ nhất kiềm chế chỉ đốt cho điếu thuốc cháy đen, tỏa ra mùi thuốc lá.

Lần thứ hai đốt vòng để cả đầu thuốc đều nóng đều đều.

Nhìn thì thấy chậm, nhưng thực ra đốt rất nhanh.

Cô thuận tay nhét cái bật lửa vào túi quần sau. Trước lúc xoay người hiếm khi quan tâm tới Phó Tầm một chút: "Không quen thì vào xe đợi, mấy cảnh như thế này lúc anh nhìn thì cảm thấy mới mẻ, đến nửa đêm gặp ác mộng thì vui rồi."

Rõ ràng là có ý tốt nhắc nhở, nhưng nghe lời này hình như không cảm thấy cái ý tốt kia.

Nghĩ đến đây Phó Tầm thiếu chút nữa thì cười vang.

Đúng là lạ... Lần đầu tiên có một người phụ nữ lo lắng anh nhìn thấy thi thể, buổi tối sẽ gặp ác mộng.

Khúc Nhất Huyền bước lên.

Không biết là ai gọi một tiếng "Tiểu Khúc gia", những người vây quanh trước cồn cát tự giác nhường đường cho cô.

Cô khẽ vuốt cằm, lúc cách Tuân Hải Siêu ước chừng một mét cô dừng lại, nửa ngồi, cắm điếu thuốc kia xuống cát.

Lúc này trong hoang mạc, không có gió.

Khói thuốc trắng bốc lên, vừa mịn vừa nhạt, thẳng tắp bay lên không trung. Khi bay được nửa đoạn đường sợi khói trắng kia nhẹ nhàng phiêu du, chậm rãi tán thành ba sợi, giống như vừa đốt ba nén hương, thay tất cả mọi người trong hoang mạc tiễn cậu ta đoạn đường cuối cùng đoạn đường.

Khúc Nhất Huyền đứng dậy, mắt nhìn bốn phía, đưa tay rút một góc khăn vuông được xếp chỉnh tề lộ ra khỏi túi áo của một thanh niên trẻ tuổi gần nhất. Ở góc khăn vuông có mấy chữ "Đội cứu viện Tinh Huy" mạ vàng cong cong, đây là vật mà mỗi đội viên trong đơn vị đội cứu viện đều có để nhận dạng khi ở bên ngoài, ngoại trừ thẻ chứng minh công tác.

Cô lại bước lên, nhẹ nhàng trùm khăn vuông lên mặt Tuân Hải Siêu.

Bất kể khi còn sống cậu ta đã làm cái gì, sau khi chết cũng phải cho cậu ta thể diện và sự tôn trọng.

Làm xong những việc này, cô quay lại dưới cồn cát, hỏi: "Ai tìm được cậu ấy?". Tiểu tử vừa bị cô rút khăn vuông sờ mũi, bước về phía trước một bước: "Là tôi."

Khúc Nhất Huyền có ấn tượng với cậu nhóc này, vừa được tuyển làm đội viên trong đội đầu năm nay, còn chưa tròn hai mươi. Học đến lớp 12 thì bỏ học sau đó đi thi bằng lái xe, xin vào đội xe tham gia cứu viện từ năm trước, mãi cho đến tháng trước mới thông qua khảo hạch.

Cô ngoắc tay, ra hiệu cậu ta qua một bên nói chuyện. Gần xa đều có người, cô lướt nhìn bằng dư quang nơi khóe mắt thấy Phó Tầm đang đứng dựa vào Mercedes G, cá nhân cô cảm thấy Phó Tầm vô cớ bị kéo vào chuyện này cũng nên được đi theo nghe một chút.

Thế là mũi chân chuyển hướng, cô đi về phía Phó Tầm.

Khi đến trước mặt, cô ấn theo trình tự, trước tiên muốn giới thiệu cậu nhóc kia với Phó Tầm.

Lời mới vừa bắt đầu, cô gãi gãi tai tóc mai, hỏi cậu nhóc: "Cậu gọi là Lý cái gì Tắc nhỉ?".

Cậu nhóc giương mắt nhìn cô, mặt đỏ lên: "Tôi tên là Thẩm Thanh Hải."

Một chữ Khúc Nhất Huyền cũng không đoán đúng, nhưng cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn tự tại hơn so với Thẩm Thanh Hải, giới thiệu với Phó Tầm: "Đội viên nhỏ tuổi nhất trong đội tôi."

Phó Tầm gật đầu, chỉ chia cho cậu bé một ánh mắt, hơi liếc liếc một chút.

"Tuân Hải Siêu là do cậu ta phát hiện, bắn đạn tín hiệu." Khúc Nhất Huyền nói qua loa mấy chuyện vặt vãnh, bắt đầu truy vấn chi tiết.

Tỉ như ——

"Làm sao phát hiện được?"

"Lúc phát hiện, người đã chết như thế này sao?"

"Hiện trường thì sao, ngoại trừ cậu còn có ai, ai là người đến thứ hai?"

...

Thẩm Thanh Hải nghe thấy vấn đề thứ nhất, lên sắc mặt vốn đỏ nay càng đỏ đến quỷ dị hơn, cậu ta ấp úng, trả lời: "Lúc tôi chôn mìn thì, phát hiện." "Chôn mìn" là thuật ngữ việt dã, "Mìn" ở đây là chỉ chất bài tiết, mà lúc cần phóng thích chất bài tiết gọi là "Chôn mìn".

Thảo nào mặt đỏ đến như vậy, quả nhiên vẫn là thanh niên.

Sau khi Thẩm Thanh Hải nói xong câu nói khó mà mở miệng này, tâm trạng bình tĩnh hơn, sau một lát hồi tưởng, nói: "Lúc ấy nhìn xuống từ trên cao, đầu tiên là nhìn thấy mặt người..."

Cậu ta dừng lại, sau khi liếc mắt nhìn Khúc Nhất Huyền, tiếp tục nói: "Sau đó kịp phản ứng lại, bởi vì không hiểu nhiều quy củ nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, kéo quần lên liền đi gọi người trước. Người cùng xe với tôi là Mậu ca, hai chúng tôi xuống cồn cát, xác nhận người nằm phía dưới là người chúng ta muốn tìm, nên ngay lập tức bắn đạn tín hiệu."

"Lúc phát hiện, anh ta vẫn như vậy, bị chôn dưới cát, mới vừa bị gió thổi hở ra một chút."

Khúc Nhất Huyền hiểu được đại khái, phất phất tay cho cậu ta rời đi, chờ đến khi cảnh sát tới ghi chép thì lại qua đây.

Thẩm Thanh Hải vừa đi, cô vô ý thức sờ thuốc. Sờ một lúc không thấy mới nhớ tới thuốc lá hết rồi, cô lập tức mất hết cả hứng.

Trên xe Phó Tầm có thuốc lá, nhưng anh không cho Khúc Nhất Huyền.

Bất kể cô có danh tiếng hiển hách bao nhiêu ở Tây Bắc này, trong mắt anh, Khúc Nhất Huyền vẫn chỉ là một người phụ nữ. Hai chữ "phụ nữ" không có bất kỳ nghĩa xấu nào, đơn giản là dùng để chỉ giới tính.

Anh không muốn dung túng cô hút thuốc, dù là lúc cô hút thuốc phong tình vạn chủng.

"Chuyện kế tiếp, không phải việc cô cần phải nhúng tay." Phó Tầm lui về phía sau dựa vào cửa xe. Ánh mắt hạ xuống, nhìn cô một cái: "Cô chờ công an lấy vật chứng xong, tiếp theo điều tra ra kết quả, cũng coi như đã bàn giao hết việc."

Khúc Nhất Huyền dùng mũi chân phủi cát mịn đi, nghe vậy, cũng liếc nhìn anh một cái: "Anh đối với quá trình cứu viện của chúng tôi, có vẻ như rất quen thuộc nhỉ?"

"Trong đội xe, ngoại trừ chạy tuyến đường Đôn Hoàng, còn có tuyến Xuyên Tàng, tuyến Tân Cương. Tinh Huy không chỉ cứu viện sa mạc, còn có cứu viện núi tuyết, ngay cả đội viên bị hãm xe cũng do chúng tôi quản. Đã bao năm trôi qua rồi, người gặp nạn mà không tìm được nhiều vô số kể." Cô nhấc mí mắt, như cười mà không phải cười: "Mỗi lần như vậy đều sụp đổ uể oải tự trách, tôi làm sao mà giải quyết được mọi việc?"

Giọng điệu của cô lười biếng, lộ ra chút kiêu ngạo bất cần đời. Làm cứu viện không đơn thuần chỉ là cứu, cũng có lúc không thể cứu được. Ngay cả khi mạo hiểm đặt cược tính mạng của bản thân cũng không thể cứu vãn được.

Từ lúc mới bắt đầu cô đã biết, làm cứu viện cần phải có chuẩn bị đi nhặt xác. Không chỉ nhặt xác cho người khác, cũng có thể là nhặt cho đồng đội kề vai chiến đấu, thậm chí là chính mình.

Cô chỉ tiếc là lúc cậu ta gặp nạn mới hai mươi lăm tuổi, đây là lúc niềm vui của đời người bắt đầu mở màn. Nếu như cậu ta có thể bình an trở lại thành phố của mình, cậu ta sẽ có một công việc vẻ vang, có hôn nhân mỹ mãn, đời người có lẽ sẽ có lúc không như ý, nhưng không đến nỗi ngay cả khả năng để trải nghiệm những việc này cũng không có.

Chỉ bởi vì một ý nghĩ sai lầm của mình mà phải táng thân nơi hoang mạc, đến chết cũng không tới được thành Nhã Đan Ma Quỷ.

** ** **

Trên đường quay về doanh địa, tâm trạng Khúc Nhất Huyền không vui.

Ngồi buồn bực nửa ngày, chợt nhớ tới cái gì đó, hỏi Phó Tầm: "Tiếp theo anh có sắp xếp gì không?".

Mi tâm Phó Tầm nhảy một cái, cảm thấy câu nói này đặc biệt quen tai —— lúc trước cô hỏi như vậy đã bất ngờ sửa lại lộ trình của anh, dùng xe anh đi vào hoang mạc tìm người.

Quả nhiên.

Câu tiếp theo cô lại sắp xếp giúp anh: "Tôi phải trở lại Đôn Hoàng một chuyến, anh vừa vặn cũng phải chỉnh đốn lại. Tôi sẽ giúp anh giải quyết chỗ nghỉ ngơi, khách sạn ba sao trở lên, có thể so với khách sạn Dubai bảy sao."

Phó Tầm cố nhịn một chút, nhưng không nhịn được: "Có phải cô có sự hiểu lầm đối với khách sạn bảy sao hay không, hả?".

Đương nhiên, ba giờ sau anh mới biết, người có sự hiểu lầm đối với khách sạn bảy sao, là anh.

Chương 13: Người hành tẩu giang hồ

Edit: Tuyết Phù Dung

Beta: Riêu

Viên Dã nhận được tin tức, lập tức nhổ trại.

Tay chân cậu ta lanh lẹ, người còn ở lại trong doanh địa phần lớn là người của đoàn xe, hai ba lượt đã thu xếp lều trại xong xuôi.

Còn lại, cần dọn lên xe thì dọn lên xe, cần vứt thì vứt, hết thảy đều ngay ngắn trật tự.

Khi Khúc Nhất Huyền quay trở lại doanh địa, Viên Dã đã thu dọn xong, đang chờ cô ở ven đường.

Thấy không còn việc của mình, Khúc Nhất Huyền cũng không đi xuống, khuỷu tay gác trên cửa sổ xe, chờ Viên Dã đi đến.

Có gió thổi tới, thổi mấy sợi tóc cô còn chưa vuốt ra sau tai dính vào cằm. Cô híp mắt, dưới ánh mặt trời càng thêm nóng nực, đánh giá doanh địa đóng quân tạm thời ở trước mắt của không quá hai mươi lăm người này - ngoại trừ trên mặt đất có dấu vết đã từng được dọn dẹp ra thì không còn sót lại bất cứ rác rưởi sinh hoạt gì.

Cô vừa lòng vươn tay, sờ sờ cái đầu cẩu của Viên Dã.

Ở trước mắt bao người Viên Dã bất ngờ bị sờ đầu, xấu hổ đến mức đỏ cả tai, vuốt vuốt tóc, vẻ mặt tràn đầy kháng nghị: "Tóc của tôi đều bị cô vuốt trọc rồi!"

"Vuốt trọc, tiểu gia sẽ mua cho cậu bộ tóc giả, cũng không phải là không chịu trách nhiệm nổi." Cô có ý đồ xấu, lại sờ soạng một phen. Mắt thấy Viên Dã sắp nổi cáu, cô vẫy tay, ý bảo "Mau lên xe."

Viên Dã không dám.

Cậu ta giống như ăn trộm, lén lút liếc mắt nhìn Phó Tầm.

Động tác này của cậu ta tuy là cực bí mật, nhưng Khúc Nhất Huyền luôn luôn để ý những thay đổi của cậu ta, đương nhiên sẽ phát hiện được.

Cô lần theo ánh mắt của Viên Dã nhìn về phía Phó Tầm, hơi hạ mắt xuống.

Thay đổi của Viên Dã hai ngày nay, không phải cô không cảm giác được.

Chỉ là thời cơ không thích hợp, Khúc Nhất Huyền chưa tìm được cơ hội đi hỏi cậu ta.

Giờ đây trong lòng chua xót đau đớn, giọng nói tràn ngập "dấm chua": "Cậu trở nên lễ phép như vậy từ bao giờ? Bảo cậu lên xe thì cứ lên đi!". Nói xong, cô quay đầu, cười tủm tỉm: "Phó tiên sinh cũng đâu phải loại người keo kiệt gì, đúng không?"

Phó Tầm cong cong môi, đáp lại một câu: "Tôi không keo kiệt, nhưng tôi thù rất dai."

Khúc Nhất Huyền nhìn anh một cái thật sâu, không tỏ vẻ gì nói: "Vậy tính hết vào tôi, nợ nhiều không lo."

***

Suốt đoạn đường quay về Đôn Hoàng ấn theo thường lệ Khúc Nhất Huyền là người chịu trách nhiệm dẫn đường.

Không phải tìm người tất nhiên cũng không cần đi vào cồn cát trong sa mạc cái mà có thể tàn phá phổi người nữa, Khúc Nhất Huyền chỉ cho Phó Tầm đường tắt gần nhất, chỉ cần đi qua cồn cát phía trước kia, rất nhanh có thể đến đường quốc lộ.

Chờ đến lúc lên đến đường nhựa, thân xe cũng vững vàng hơn.

Khúc Nhất Huyền mở cửa sổ duỗi eo, thư giãn gân cốt bị xóc như sắp vỡ vụn trong hai ngày nay.

Viên Dã ngồi ở ghế sau, yên lặng nhắc nhở: "Khúc gia, đang mở điều hòa đấy."

"Tôi biết." Cô nương theo kính chiếu hậu liếc Viên Dã một cái, nói: "Tay quá dài, không mở cửa sổ làm thế nào duỗi người hết được?"

Được được được, ngài nói cái gì cũng có lý.

Viên Dã ngậm miệng lại, đắp áo khoác lên mặt, mắt không thấy tâm không phiền.

Bị cậu ta quấy rầy một lúc, lại làm Khúc Nhất Huyền nhớ tới một chuyện, không phải nói đùa chứ thứ linh cảm này thật là huyền diệu.

Cô đùa bỡn huýt gió một cái, hỏi Phó Tầm: "Buổi tối anh có rảnh không, cùng ăn một bữa cơm?" Cô nghiêng người, chỉ chỉ bạn nhỏ đang cáu kỉnh ở ghế sau: "Tôi và Viên Dã mời anh."

Dứt lời, nhớ tới đêm nay còn phải tổ chức đón gió tẩy trần cho Bành Thâm, lại bổ sung một câu: "Còn có một người bạn nữa của tôi."

Phó Tầm suy tư vài giây, đáp: "Đêm nay tôi có hẹn rồi."

Cũng không tính là lừa cô, anh đã đồng ý với Viên Dã trước.

Khúc Nhất Huyền nghe vậy, chợt cảm thấy đáng tiếc.

Cô vốn tính toán là hiếm khi được "campuchia" với Viên Dã một lần, thuận tiện mời cả anh, chẳng qua là thêm một cái miệng mà thôi. Vừa xây dựng được tình cảm đôi bên mà cả khách lẫn chủ đều vui.

Không ngờ, anh lại có hẹn.

Cô nghiêng mắt liếc Phó Tầm một cái, hỏi: "Hẹn ở đâu? Chợ đêm Sa Châu?"

Chợ đêm Sa Châu cũng giống như "Cổ Nhai", "Phố cổ" hay "Con đường mỹ thực" ở mỗi một thành phố du lịch, hấp dẫn du khách từ nơi khác đến.

Cũng không phải là hoàn toàn chê bai nó, chỉ là đối với người đã ở đây lâu như Khúc Nhất Huyền mà nói thì chợ đêm Sa Châu ít nhiều cũng có tính chất thương nghiệp nhằm vào du khách.

"Không phải." Phó Tầm phủ nhận.

Sợ cô hỏi nhiều, anh không đổi sắc mặt mà dời đề tài: "Lần cứu viện sa mạc năm ngoái đó cô còn chưa kể xong."

Năm ngoái? Cứu viện sa mạc?

"À..." Khúc Nhất Huyền nhớ tới, "Người đó là đi theo bạn tiến vào sa mạc bắt bò cạp nên bị mất tích."

Cứu viện Tuân Hải Siêu thất bại đối với cô không phải hoàn toàn không có ảnh hưởng, nghĩ đến đã qua một năm nhưng hai người cơ hồ có kết cục giống nhau, cô lại có chút cụt hứng. "Lại nói tiếp người này cũng hơi đáng thương, anh ta từ Tây Xuyên đến Tam Công Hương nương tựa thân thích. Ngày mười tháng bảy cùng bạn tiến vào phía bắc sa mạc bắt ổ bò cạp, kế hoạch ban đầu là 5 giờ sáng ngày hôm sau sẽ quay lại. Nhưng tới thời gian đã hẹn mà người vẫn chưa quay lại. Một xe một người lại đợi ở điểm hẹn ba tiếng, đến hừng đông cũng không thấy được bóng dáng nên anh ta liền đi về trước."

"Cũng tương tự như tình huống của Tuân Hải Siêu, lạc đường, không có nước và lương thực, trong thời gian đó vẫn trò chuyện với người nhà. Đến hơn một giờ trưa, rốt cuộc không cách nào gọi được nữa, hoàn toàn mất liên lạc."

"Sau khi mất liên lạc người nhà mới báo cảnh sát, hai giờ trưa hôm đó cảnh sát tổ chức một tiểu đội tiến vào sa mạc cứu viện. Xe không vào được, đành phải đi bộ, không bao lâu sau thì có cảnh sát bị cảm nắng, bọn họ buộc phải trở lại. Lúc Tinh Huy nhận được tin tức mất liên lạc của nhân viên, tham dự cứu hộ đã là chuyện 12 tiếng sau."

"Lúc ấy tôi và Viên Dã đang ở cứ điểm của đội cứu viện kia, tham dự toàn bộ hành trình. Đoàn xe phái ra năm chiếc xe việt dã, liên hợp với công an tổng cộng là mười sáu người, so với quy mô lần này còn nhỏ hơn. Nhưng năm ngoái, có địa điểm mất liên lạc chính xác, từ vị trí anh ta xuống xe trên sa mạc chúng tôi bắt đầu tiến hành cứu hộ trong phạm vi hai mươi km."

" 5 giờ chiều, nhiệt độ cao trong sa mạc vẫn không giảm. Cứu viện vẫn duy trì liên tục đến rạng sáng đêm đó, đến thời gian dựng lều đóng quân dã ngoại cũng không có, mệt thì ở trên xe nhắm mắt nghỉ ngơi, tỉnh thì lại tiếp tục."

Cô vặn nắp bình ra, uống lên nước miếng. Khi lại mở miệng, tiếng nói hơi khàn: "Liên tục tìm mười mấy tiếng đồng hồ, không tìm được người. Giống như một hạt cát bay vào sa mạc..."

"Mười ba giờ sau, đoàn xe lại thêm vào mười chiếc việt dã cùng sáu chiếc xe máy đi trên cát. Tất cả đội viên cứu viện, tận lực giảm bớt lương khô nặng, đồ tùy thân được mang theo có dược phẩm đề phòng trúng gió và nước khoáng, liên hợp với lực lượng cảnh sát bao gồm hơn bốn mươi người, phân thành bốn tổ, xác định khu vực tìm kiếm, bảo đảm không để sót nơi nào."

"Bốn giờ chiều hôm đó, dưới tình huống một nửa người đội cứu viện sắp bị phế thì... tìm được thi thể, chết do thiếu nước."

Khúc Nhất Huyền vặn lại nắp bình, không có cảm xúc gì mà bổ sung một câu tổng kết: "Con người luôn xem thường sức mạnh của tự nhiên, tự đánh giá cao chính mình. Chỉ có chờ đến khi xảy ra chuyện, mới biết hối tiếc thì đã không kịp."

Cô xoay người, lướt qua lưng ghế nhìn Viên Dã đang nghiêng đầu ngủ ở ghế sau, nói: "Lần cứu viện năm ngoái, suýt chút nữa cậu ta đã chết ở sa mạc."

"Nhưng mà cũng không đáng để đồng tình." Giọng nói của cô vừa chuyển, ghét bỏ nói: "Vào sa mạc cứu viện còn mang mì gói, anh ta không đi một chuyến đến quỷ môn quan, thật không hợp lý."

Viên Dã vẫn luôn dựng lỗ tai nghe, tức giận đến thiếu chút nữa ngất đi.

Biết rõ còn bóc phốt người ta!

Cậu ta vốn còn đang muốn cảnh báo cho Khúc Nhất Huyền, lần này tức quá! Còn nói cái gì nữa, không đề cập tới nữa!!!

***

12 giờ trưa, xe tiến vào nội thành Đôn Hoàng.

Mercedes G lượng quanh nửa vòng tròn lại quay ngược lại trên tuyến đường nội thành như tỳ bà phi thiên, từ giao lộ thứ hai rẽ ra, sau khi đi thẳng tám trăm mét, rốt cuộc cũng đến đích.

Khúc Nhất Huyền dẫn Phó Tầm đi vào từ đường nhỏ khu dân cư, trực tiếp đến bãi đỗ xe khách sạn.

Đỗ xe xong, cô vỗ Viên Dã sau khi tỉnh được một lát trong nửa hành trình thì thật sự ngủ mất, đưa Phó Tầm và Thắng Tử đến đại sảnh nhận phòng, làm thủ tục vào ở.

Đến cửa khách sạn, cô cố ý dừng lại, giơ tay chỉ tấm biển quảng cáo nguy nga đồ sộ trên đỉnh đầu, ý bảo Phó Tầm ngẩng đầu nhìn.

Tấm biển kia cao khoảng sáu mét, nhìn ra phải cao bằng ba tầng lầu, bề rộng chừng mười mét, bằng khoảng ba mặt cửa hàng lớn nhỏ. Hai bên trái phải nạm đèn màu, vì trời còn sáng nên không bật đèn, bóng đèn đã ố vàng cũ kỹ, có vẻ hơi xám xịt.

Góc phải bên dưới tấm biển là hình ảnh photoshop bên ngoài khách sạn bảy sao Dubai, chi khác là biển khơi đổi thành sa mạc, du thuyền biến thành lạc đà. Dọc theo dấu chân của đội lạc đà đi lại, kí hiệu đánh dấu điểm thăm quan trứ danh của Đôn Hoàng được chia ra hai bên - hang đá Mạc Cao, núi Minh Sa, Đôn Hoàng Nhã Đan, Dương Quan, Ngọc Môn Quan cùng với Lôi Âm Tự.

Mà đứng ngay trung tâm tấm biển, là sáu chữ to - Khách sạn bảy sao Đôn Hoàng.

Sắc mặt Phó Tầm, nháy mắt đen sì.

Từ thời khắc Viên Dã bị Khúc Nhất Huyền kêu xuống xe, nội tâm đã cực độ thấp thỏm bất an. Cậu ta biết, mỗi lần Phó Tầm tới Đôn Hoàng, đều ở khách sạn lớn nhất Đôn Hoàng trong khu vàng son lộng lẫy nhất thành phố.

Cũng không phải phô bày giàu sang, khi ở bên ngoài không có khách sạn đóng quân dã ngoại, Phó Tầm cũng có thể nằm ngủ ở dưới đất. Chỉ là thói quen của anh là trong tình huống có điều kiện cần phải theo đuổi cuộc sống sinh hoạt có chất lượng. Cậu ta tưởng sắc mặt Phó Tầm khó coi, là vì không muốn ở tại khách sạn ba sao cấp thấp. Cũng lo lắng Phó Tầm hiểu lầm bọn họ cố ý đối đãi không ra gì với anh, giải thích: "Khúc gia là khách quen của khách sạn này, khi dẫn khách đều ở đây. Nếu khách không có yêu cầu đặc biệt hoặc là không đặt khách sạn trước thì cơ bản đều tới đây."

Đến lúc này nếu Khúc Nhất Huyền còn không nhìn ra thái độ của Viên Dã đối với Phó Tầm có cổ quái thì cô cũng không cần lăn lộn trong xã hội nữa.

Cô cố ý nhẹ nhàng nói dỗi một câu: "Làm sao? Tôi có thể ở, anh ta không ở được?"

Viên Dã "..." Mẹ nó, tiểu tổ tông này.

Sắc mặt Phó Tầm hơi nghiêm chỉnh lại, cũng không giải thích, nhấc bước đi vào.

Khúc Nhất Huyền chậm rì rì đi sau Phó Tầm và Thắng Tử vài bước, khi sóng vai với Viên Dã, cô trừng mắt nhìn cậu ta một cái, đè thấp âm thanh xuống, nhỏ giọng nói: "Nhãi ranh, cậu giấu diếm tôi bao nhiêu chuyện?"

Viên Dã vò đầu, ánh mắt một hồi ngó lên, một hồi ngắm xuống nhưng mà tuyệt không đối diện với cô.

Khúc Nhất Huyền thấy hỏi không ra cái gì, gót chân vừa nhấc, đặc biệt không khách khí dùng sức nghiền nghiền mũi chân cậu ta, đến khi nghe được âm thanh cậu ta hít khí lạnh "Siz siz", mới buông chân ra, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng.

Không vội, chờ thuê phòng rồi, có rất nhiều thời gian từ từ thẩm vấn.

***

Trên đường vành đai Tây Bắc, các điểm thăm quan phần lớn đều phân tán, thời gian du lịch thông thường được sắp xếp trong vòng một tuần.

Để đuổi kịp hành trình, cơ hồ mỗi ngày đều phải đổi một thành phố, đổi một khách sạn. Một ít khách sạn không nổi tiếng lắm, sẽ tạo điều kiện cho người dẫn khách miễn phí dừng chân.

Đương nhiên, cũng không phải hoàn toàn miễn phí - người dẫn khách phải thường xuyên mang đến tài nguyên "khách hàng" cho khách sạn.

Loại trao đổi tài nguyên này, là bất thành văn. Bình thường nâng ly cụng chén, trong lúc vui cười nói chuyện, sẽ xưng huynh gọi đệ đạt thành ăn ý.

Đoàn xe của Khúc Nhất Huyền cũng không phản đối loại hợp tác này, khách sạn tạo thuận lợi cho cô, cô tạo thuận lợi cho khách hàng. Chỉ là chuyển lời, tất cả quyền lựa chọn và quyền quyết định đều nằm trên tay khách hàng, cô tuyệt đối không can thiệp ảnh hưởng.

Hơn nữa ngược lại, thông qua khách sạn cô đặt trước, phí dừng chân ít nhất được miễn giảm một nửa. Cô không ăn hoa hồng, cũng không tham tiền.

Đội xe dưới tay cô cũng như thế.

Ai không tuân thủ quy tắc, thấy tiền sáng mắt vi phạm nguyên tắc, trục xuất khỏi đoàn xe tuyệt đối không có lần sau.

Người hành tẩu giang hồ, không phải chỉ có khí phách giang hồ, còn phải có nghĩa khí.

***

Khúc Nhất Huyền vẫn nhớ nợ, chờ Phó Tầm cùng Thắng Tử đăng ký thông tin để vào ở. Trong lúc đó, cô khom lưng, đùa với con rùa đen to khách sạn nuôi dưỡng trong bể cá cảnh trên quầy lễ tân.

Phó Tầm nhận thẻ phòng và chứng minh thư, xoay người nhìn lên. Cách bể cá cảnh, gương mặt cô hững hờ giống như lần đầu gặp ở Tây An - cô cách tủ kính, cúi đầu, đang chọn tranh đường.

Có lẽ nhìn quá chăm chú, Khúc Nhất Huyền ngẩng đầu hỏi, "Xong rồi?"

Phó Tầm lấy lại tinh thần, giơ giơ thẻ phòng trong tay lên: "7207."

"Khéo ghê." Cô huýt sáo một tiếng, không đứng đắn mà nhướng mày: "Ở cạnh phòng tôi."

Phó Tầm thong thả ung dung, tiếp nhận sự trêu chọc của cô: "Ừm, muốn làm cái gì cũng rất thuận tiện."

Khúc Nhất Huyền "..." Muốn đánh anh.

Sắc mặt cô không chút ngại ngùng, xoay người dẫn đường ở phía trước: "Tôi dẫn mọi người lên."

Cô đưa mọi người đến trước cửa phòng, không sớm không muộn, cô vừa hay ngáp một cái: "Tôi đi ngủ bù trước, mọi người cứ tự nhiên." Nghĩ nghĩ, không yên tâm lắm, lại bổ sung: "Muốn chơi chỗ nào vui, ăn cái gì ngon có thể hỏi Viên Dã, để cậu ta nhờ người địa phương dẫn đường cho. Chú ý..." An toàn.

Hai chữ phía sau cô vừa kịp nuốt trở vào.

Cô cảm thấy, Phó Tầm lên phố... Người gặp nguy hiểm chỉ có thể là quần chúng nhân dân.

Ai bảo anh ta lớn lên đẹp trai đâu!

Cô cà thẻ, tay bám vào cửa phòng, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở phía sau cửa.

Di động của Phó Tầm giống như hẹn giờ, vang lên tiếng rung.

Anh thu hồi tầm mắt, nhìn về phía di động.

Viên Dã: 7 giờ tối, tầng ba phòng Trích Tinh Lâu, Khúc Âm Các.

***

Cùng lúc đó.

Di động của Khúc Nhất Huyền cũng thu được một tin nhắn từ Viên Dã: - 7 giờ tối, tầng ba phòng Trích Tinh Lâu, Khúc Âm Các.

Tác giả có lời muốn nói: Ngày mai Khúc gia cũng nên nhớ tới đã gặp Phó Tầm ở đâu, Phó Tầm cũng nhân tiện thanh toán nợ cũ với tiểu Khúc gia ~

Chương 14: Hai con người Nam Giang

Quyển 2: Đường vành đai Tây Bắc.

Khúc Nhất Huyền "xùy" một tiếng, nhẹ buông tay, điện thoại rơi xuống giường.

Cô đi chân trần, đeo dép vải của khách sạn, đầu tiên đi mở điều hòa trước.

Chờ khí lạnh dần dần tỏa ra khắp phòng, cô vẫn giữ nguyên quần áo thả mình nằm lên chăn, sờ đến điện thoại di động rơi ở đầu giường, gửi cho Viên Dã một tin nhắn ngắn: "Cầm cho tôi bộ quần áo để thay, giao cho tiếp tân đưa lên."

Viên Dã vốn là phú nhị đại của giai cấp tư sản dân tộc, nguyên quán ở Tây Ninh. Lúc quốc gia mở rộng chính sách nâng đỡ khu vực phía Tây cha mẹ cậu ta rất biết bắt kịp thời thế nên để dành được không ít gia sản cho cậu ta.

Khi Khúc Nhất Huyền mới quen cái con người kia, Viên Dã không khác gì một tiểu nhà giàu mới nổi. Ngày ngày đi theo Bành Thâm chơi việt dã, thám hiểm, vung tiền như nước.

Về sau, cũng rất không may mắn Viên Dã, trong số mệnh đã định sẽ gặp phải kiếp số là cô đây. Sau khi phục tùng dưới sự chỉnh đốn của Khúc Nhất Huyền, nghĩ thông suốt hơn, cũng tự cải tà quy chính, thành thành thật thật theo cô đi cứu viện.

Hai cụ già Viên gia thấy con trai hoàn toàn tỉnh ngộ, bọn họ đều vui mừng mua nhà cho Viên Dã ở Đôn Hoàng làm nơi đặt chân hằng ngày cho cậu ta.

Khúc Nhất Huyền cũng coi là được nhờ, mùa dẫn đường đắt khách thì ở khách sạn, đến mùa ế khách thì trả cho Viên Dã tiền thuê nhà, thuê một gian phòng khách ở qua mùa đông.

Cái phòng khách kia, quanh năm suốt tháng cũng chỉ có một khách trọ là cô.

Phòng sát vách mở nước tắm gội, cách một bức tường, có thể nghe thấy tiếng nước chảy rõ ràng.

Cô trở mình vùi mặt vào trong gối, ngủ thật say.

** ** **

Giấc ngủ này, Khúc Nhất Huyền ngủ rất say.

Cô mơ thấy Giang Nguyên.

Đó là ngày thứ ba sau khi Giang Nguyên mất tích, cha mẹ Giang Nguyên và cha cô từ Nam Giang vội vàng đi đến. Không để ý đến phản ứng cao nguyên nguy hiểm chạy đến doanh địa trước.

Cô vừa theo đội cứu viện quay về doanh trại, còn chưa kịp nói chuyện, cha cô ở ngay trước mặt tất cả mọi người, không nói lời nào đã cho cô một cái tát.

Khúc Nhất Huyền một đêm không ngủ, bị một cái tát này làm cho đầu váng mắt hoa, đứng cũng không vững.

Trong doanh địa im phăng phắc.

Dù có kịp hay không kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cũng biết việc này không liên quan đến mình.

Cô đứng ở đó, tâm lạnh tựa như bị băng đâm thủng, gió thổi vù vù.

Trong trận sự cố kia, không có ai có thể bình tĩnh nghe cô giải thích mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Cha mẹ Giang Nguyên trách cô làm mất Giang Nguyên. Cha cô trách cô tự dưng sinh sự từ việc không đâu, rước lấy kiện cáo, còn phiền ông ấy đến giải quyết hậu quả.

Mà Giang Nguyên, đứng cách kim đỉnh trên núi tuyết nửa bước ở phương xa, quay đầu nhìn cô. Mặt mày cô ấy xinh đẹp, cười híp mắt hỏi: "Nhất Huyền, đây chính là kim đỉnh sao?".

Cô ấy lấy máy ảnh treo trên cổ xuống, đưa cho Khúc Nhất Huyền: "Cậu mau chụp giúp tớ một tấm đi."

Cô tiến lên nhận máy ảnh, chờ đến lúc chọn tư thế xong, nhấn cửa chớp xuống.

Lúc cúi đầu xem ảnh chụp trong máy ảnh thì không thấy Giang Nguyên đứng cạnh kim đỉnh, chỉ có một tấm ảnh chụp núi tuyết Khúc Nhất Huyền nhìn không biết bao nhiêu lần trong mấy năm nay.

Cô vô ý thức ngẩng đầu, thấy Giang Nguyên còn đứng ở chỗ cũ cười nhẹ nhàng, cô đưa tay ra muốn kéo cô ấy đi: "Giang Nguyên, cậu về nhà cùng tớ có được không? tớ đưa cậu về nhà."

Giang Nguyên cau mũi một cái, hơi quấy nhiễu: "Nhất Huyền, tớ cũng muốn về nhà, thế nhưng cậu phải tìm được tớ trước đã."

"Tớ chỉ có một mình, không biết đường, không thể quay về."

Cô ấy hình như không vui lắm, nhảy chân sao chạy về phía kim đỉnh trên núi tuyết.

Khúc Nhất Huyền nhìn chuỗi dấu chân cô ấy để lại, mới vừa bước lên phía trước một bước, khung cảnh mỹ lệ hùng tráng trước mắt đột nhiên vỡ nát. Dưới chân cô không còn chỗ đứng, thẳng tắp rơi vào vực sâu không đáy.

Cái vực sâu này không có điểm cuối, từ đầu đến cuối cô cứ rơi mãi rơi mãi, thời gian trôi đi cô dần dần bị kéo vào một giấc ngủ sâu.

Lúc Khúc Nhất Huyền tỉnh lại, đầu đau như muốn nứt ra.

Chuông cửa vang lên từng tiếng một tựa như không biết mệt mỏi, khiến cho người ta không yên lòng nổi.

Mới đầu cô còn tưởng rằng đó là tiếng chuông của phòng sát vách, cô che mắt lại bất vi sở động*. Lắng nghe một lát, mơ hồ nghe thấy xen lẫn trong tiếng chuông cửa là tiếng gọi "Tiểu Khúc gia".

(*Bất vi sở động: không động đậy)

Cô ngồi dậy, mắt thấy điện thoại đã chịu đựng đến vạch pin cuối cùng.

Mười tám giờ hai mươi mốt phút.

Cô vuốt mi tâm, cuối cùng cũng kịp nhận ra -- là tiếp tân của khách sạn mang quần áo đến cho cô thay.

** ** **

Tắm rửa xong, Khúc Nhất Huyền dùng khăn lông khô lau tóc, tìm thêm máy sấy tóc.

Không ngờ, lục tung khắp nơi cũng không thấy một cái bóng của máy sấy.

Khách sạn thường có máy sấy phòng khi có trục trặc, nhân viên phục vụ sẽ lấy máy từ kho ra, nhưng cô là một người ở chùa... Thực sự ngại đi gọi phục vụ phòng vào cái giờ này.

Cô suy nghĩ một lát, đột nhiên nhớ tới Phó Tầm ở sát vách. Cũng không biết anh đi đến cuộc hẹn hay chưa?

Phòng ngừa đi một chuyến tay không, Khúc Nhất Huyền dùng điện thoại nội bộ trong phòng gọi đến phòng cách vách, sau một tiếng "tút", điện thoại được tiếp rất nhanh.

Là giọng nói của đàn ông, trầm thấp. Có mấy phần khàn khàn, mấy phần từ tính.

Khúc Nhất Huyền nhịn không được huýt sáo: "Là tôi."

...

"Mở cửa cho tôi? Tôi đến mượn máy sấy." Cúp điện thoại, Khúc Nhất Huyền rút thẻ phòng, cầm điện thoại lên, sang gõ cửa phòng sát vách.

Bởi vì đã dặn trước nên Phó Tầm không cố ý để cô phải chờ, cửa vừa vang lên một tiếng,anh liền kéo tay cầm giúp cô mở cửa.

Phòng của anh ánh sáng vô cùng tốt, cửa sổ thủy tinh gần lối đi nửa một mở. Có ánh nắng chiếu nghiêng trên cửa sổ kim loại, chiết xạ lên trần nhà một vầng sáng rực rỡ.

Phó Tầm đứng vầng sáng này phảng phất có cảm giác không chân thực, anh cúi đầu, vẻ mặt hững hờ nhìn cô.

Tình cảnh này bất ngờ nhưng lại dần dần hợp thành một hình ảnh nào đó trong đầu Khúc Nhất Huyền.

Cô bị trước vầng sáng lớn đâm vào mắt, trong thoáng chốc quay về cảnh mấy năm trước ở Hồ Khẩu Hoàng Hà.

Kỳ nghỉ hè chính là mùa du lịch náo nhiệt nhất.

Cô là đi tự do, thời gian lỏng lẻo, lúc không nhanh không chậm đến Hồ Khẩu, vừa vặn là ba giờ chiều. Ngắm cảnh đến khi trời tối, đến bây giờ mới quyết định tìm nơi ngủ trọ.

Dọc theo sông chỉ có một nhà khách, vận khí của cô không tốt, tất cả các phòng đều có đoàn du lịch đặt trước, chỉ còn phòng lớn sáu người nam nữ ở lẫn lộn ở giữa cửa hàng còn có chỗ.

Chỉ đành phải chấp nhận một đêm.

Cô nhận chìa khóa, đi cất hành lí trước.

Nhà khách cũ nát, cầu thang chen chúc, hành lang chật hẹp, còn không có thang máy.

Cô xách hành lý đến tầng năm, lượn qua lượn lại như con ruồi không đầu cuối cùng đến lúc đi hết nửa vòng mới tìm được phòng.

Khóa là khóa công ngưu truyền thống, cô lay ổ khóa nửa ngày, ngoại trừ nghe thấy tiếng khóa cùm cụp trong túi còn cửa vẫn không mở ra được.

Đang lúc gấp rút đến đổ mồ hôi, cửa lại được mở từ bên trong ra ra trước.

Phó Tầm đứng ở cửa, không khác với hôm ny bao nhiêu, cúi đầu, vẻ mặt hững hờ nhìn cô - vị khách không mời mà đến này.

Phía sau anh là cầu vồng vắt lên mặt nước sông Hoàng Hà, từng vầng sáng lớn bao phủ lấy anh, khiến cả người anh đều mờ đi chỉ còn một hình bóng mơ hồ.

Khúc Nhất Huyền hơi ngoài ý muốn, có cảm giác nhẹ nhõm khi nghe công bố đáp án.

Thậm chí, đối với gương mặt dễ nhìn này của Phó Tầm cô còn sinh ra một chút cảm giác thân thiết khi tha hương gặp bạn cũ.

Thật khéo quá, hai con người Nam Giang, ngủ cùng một đêm trong nhà khách ở Hồ Khẩu, lại gặp lại nhau ở Đôn Hoàng.

Duyên phận này, nếu không phải chính cô gặp phải, ai nói cô cũng không tin.

Nhưng trước mắt, lại có một nan đề.

Cô không biết Phó Tầm có còn chút ấn tượng nào với cô hay không, dù sao quen biết mấy ngày nay anh không có chút biểu hiện nào giống như đã từng quen biết, ngay cả câu hỏi khó kìm lòng nổi "Chúng ta có phải hay không gặp qua" cũng không có...

Không phải là hoàn toàn không có ấn tượng, mà là không muốn nhận mặt nhau đúng không.

Cũng không phải diễm ngộ, có cái gì cần phải nhớ đến đâu...

(diễm ngộ: cuộc gặp gỡ đẹp đẽ)

Nghĩ như vậy, cô cảm thấy xoắn xuýt mãi cũng không tốt.

Cảm giác như mình đặc biệt quan tâm đến anh.

Phó Tầm không đề cập tới, cô cũng không thèm đề cập. Nếu mình dùng mặt nóng* dán vào, anh ta đáp hai câu "Là cô sao" "Thật khéo ghê" còn tính là công đức viên mãn, nếu chỉ đáp một câu "Không nhớ rõ"... Trái tim cô có thể bị đâm đến thủng trăm ngàn lỗ chứ chẳng đùa.

(*"mặt nóng" trong mặt nóng dán mông lạnh: bản thân mình nhiệt tình nhưng đối phương thì lạnh nhạt)

Phó Tầm thấy cô đứng mãi ở cửa không đi vào, hất nhẹ mi, tầm mắt rơi xuống mái tóc còn ướt nửa của cô đảo một vòng: "Không phải muốn mượn máy sấy sao?".

Anh lui nửa bước, nhường đường đi: "Còn không đi vào?".

Khúc Nhất Huyền sờ mũi, bước vào: "Vậy thì tôi không khách khí nữa nhé."

Sấy khô tóc xong, cách thời gian hẹn cũng không còn nhiều lắm, Khúc Nhất Huyền cuốn dây thu dọn máy sấy, không tìm ra lời nào để tán gẫu nên đành hỏi Phó Tầm: "Giờ này rồi anh còn chưa đến cuộc hẹn kia sao? Chờ đến qua tám giờ, điểm tham quan quanh Minh Sa sơn đóng cửa, du khách quay về sẽ rất đông đấy."

"Đang định đi." Phó Tầm cầm chìa khóa xe lên, hỏi: "Cô đi đâu, có muốn tôi đưa đi một đoạn đường không?".

"Không cần." Khúc Nhất Huyền lấy chìa khóa xe từ túi quần sau ra, quơ quơ trước mắt anh: "Tôi không chỉ có một chiếc xe."

** ** **

Ở Đôn Hoàng Khúc Nhất Huyền còn giữ một chiếc xe máy, đó là chiến lợi phẩm ở A Lạp Thiện hai năm trước. Bình thường cô giữ gìn như bảo bối, rất không tùy tiện mang ra dùng.

Thời gian còn sớm, cô định đi mua bao thuốc trước rồi mới đến Trích Tinh lâu.

Cô và Phó Tầm chia ra mỗi người đi một ngả ở đường lớn, cô đi lại nhẹ nhàng, dọc theo mặt đường đi hết đầu đường cái, đến một hẻm nhỏ.

Ở đây có một loạt các nhà mái bằng, Khúc Nhất Huyền dừng trước một siêu thị nhỏ không đáng chú ý, xốc rèm đi vào.

Ông chủ của siêu thị là một người đàn ông trẻ ngoài ba mươi tuổi, đang nằm trên ghế nằm chơi game.

Nghe thấy động tĩnh anh ta xốc mí mắt, lời chào khách sáo đến bên miệng lại bị mạnh mẽ nuốt vào bụng, anh ta có phần câu nệ đứng lên, cúi đầu khom lưng: "Khúc gia, ngài đã trở về rồi."

Khúc Nhất Huyền liếc mắt nhìn anh ta: "Ừ, qua đây mua điếu thuốc."

Cô rút hai tờ tiền đặt trên quầy, thấy anh ta kéo cái chân tàn tật muốn tới mở quầy hàng, vội vàng kêu lên: "Anh cứ ngồi đi, để tôi tự lấy."

Cô nghiêng người, cánh tay vòng qua quầy hàng mở cửa, quen cửa quen nẻo lấy ra một bao 555, xoay người rời đi.

"Khúc gia." ông chủ của siêu thị gọi cô lại, có chút mất tự nhiên: "Tôi còn chưa trả tiền thừa cho cô."

Khúc Nhất Huyền quay đầu nhìn kệ hàng, thuận tay cầm một hộp sô cô la nhỏ: "Không cần trả". Vừa dứt lời, cô đã vén rèm lên đi ra ngoài, không cho anh ta cơ hội nói chuyện.

** ** **

Bảy giờ tối, Khúc Nhất Huyền đặt chân tới phòng Trích Tinh Lâu ở tầng ba của Khúc Âm Các.

Bành Thâm và Viên Dã đã đến được một lúc rồi, đang ngồi uống trà.

Thấy Khúc Nhất Huyền bước vào, Bành Thâm vẫy tay, ra hiệu cô tùy ý tìm chỗ ngồi xuống: "Đang định bảo Viên Dã đi giục cô một tiếng, xem có phải cô còn đang ngủ hay không."

Anh ta rót chén trà cho cô, ánh mắt rơi vào bao thuốc cô đang cầm trong tay, thuận miệng nói: "Cô lại đi chỗ kia mua thuốc à?"

"Ừ." Khúc Nhất Huyền không muốn nói thêm, mập mờ đáp một tiếng, liếc mắt thấy bên cạnh Bành Thâm còn một chỗ trống, cô nhấc tay uống một nửa chén trà, kỳ quái nói: "Còn có khách?"

Cô vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy ra, Phó Tầm rửa tay xong đi vào. Thân hình thon dài thẳng tắp bị ánh đèn chiếu đến in bóng lên mặt tường, lưu lại một sườn mặt mờ ảo.

Anh ngậm điếu thuốc, tàn thuốc thoắt sáng thoắt tối lấp lóe bên môi anh, nổi bật lên đôi mắt thăm thẳm đen như mực.

Anh đi mấy bước thì đến trước bàn, kéo cái ghế ra ngồi xuống. Điếu thuốc kia bị anh hít mạnh một hơi, sau đó lại bị anh tùy ý dập tắt trong cái gạt tàn thuốc.

Anh nhấc mi, bên khóe miệng phun ra khói trắng, mắt hơi hơi nheo lại.

Khúc Nhất Huyền không dám tin mở to mắt.

Mẹ nó!

Không phải nói là đã có hẹn rồi sao?

Cô quay đầu, hung hăng trừng Viên Dã ngồi bên tay trái đang có ý đồ giả chết.

Lúc quay lại mắt giương lên, biểu cảm giấu kỹ, đuôi mắt hơi hất, lộ ra mấy phần khiêu khích.

Chỉ có có người hiểu rõ tính cô mới biết, cô càng tô son trát phấn mây trôi nước chảy, thì càng nổi giận.

Quả nhiên.

Cô cười một tiếng, giọng mang tia trào phúng, ẩn ẩn tức giận: "Phó Tầm, anh trêu đùa tôi như thế, rất không có ý nghĩa."

Lúc cô bộc phát tính tình, ngay cả mặt mũi Bành Thâm cũng thèm nể nang, đứng dậy đá văng cái ghế ra, quay người muốn đi.

Còn chưa kịp phóng ra khỏi phòng khách, thì nghe giọng nói trầm thấp của Phó Tầm ở sau lưng, nhàn nhạt nói: "Tôi là đáp ứng lời mời đến gặp mặt."

Bành Thâm và Viên Dã: "???"

Người nào đó nói dối mặt không đổi sắc, vứt cái nồi cho Bành Thâm: "Không tin, cô hỏi anh ta xem."

----------------------------------

Riêu: Phó gia, anh diễn trò đủ chưa?

Phó mặt dày: Chưa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau