ANH NGHĨ BA BA DỄ LÀM VẬY SAO?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Anh nghĩ ba ba dễ làm vậy sao? - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Xích đu treo ở nơi u ám

Diệc Thanh được tháo bịt mắt, thì phát hiện toàn bộ căn phòng đều âm u: “Sao mấy đứa không mở đèn sáng một chút.”

“U ám có tình thú hơn.” – Hai anh em nói xong liền bắt đầu cởi quần áo với quần lót Diệc Thanh.

“Mấy đứa làm gì vậy, không phải nói xem quà ư, quà đâu?”

“Nhanh thôi sẽ thấy, đừng sợ.” – Nói dứt, quần lót Diệc Thanh liền bị kéo xuống, theo đó, áo tắm cũng bị cởi.

Hai anh em nhìn xích đu tình thú treo Diệc Thanh, hai chân mở rộng, tao huyệt lồ lộ, vừa nghĩ đến tao huyệt, côn th*t liền cương cứng.

“Ba ba mấy ngày nay có nhớ côn th*t của tụi con không?” – Tiếng nói trầm thấp của Nhược Thần vang lên bên tai Diệc Thanh, nồng đậm hơi thở *** khiến Diệc Thanh muốn xem nhẹ cũng khó.

“… Không có.” – Diệc Thanh ngoài miệng nói thế, nhưng hai tiểu huyệt phía dưới lại bắt đầu động tình, Diệc Thanh có thể rõ ràng cảm giác được hoa huy*t bắt đầu co rút phun nước.

“Ba ba ba” – Mông và hoa huy*t đồng thời bị đánh mấy cái.

“A! Không được đừng đánh tiểu huyệt đau quá a ” – Diệc Thanh bị đánh thì tao huyệt tuôn suối càng mạnh mẽ.

“Ha hả, dòng suối này, nói không nhớ đại nhục bổng em lừa ai đấy.” – Nhược Hú nhìn *** thủy đầy tay đầy mặt ý cười, nghĩ đến lập tức có thể thao Diệc Thanh, côn th*t bên dưới càng cứng ngắc.

Hai anh em cầm lấy một lọ thuốc mỡ tay chân lanh lẹ bôi lên hai tao huyệt, rồi bắt đầu khuếch trương.

Thân thể Diệc Thanh treo lơ lửng, không dám dùng sức vặn vẹo, cơ thể buộc thật chặt.

“A… Mấy anh bôi cho em cái gì, nóng quá thật ngứa.” – Diệc Thanh chịu không nổi cơ thể nhịn không được uốn éo, thân thể vặn vẹo, cả người bắt đầu đong đưa, khiến Diệc Thanh không khỏi túm chặt sợi dây.

Được hai anh em mát xa, Diệc Thanh cảm giác hai tao huyệt càng ngày càng nóng, càng ngày càng ngứa, muốn đại nhục bổng hung hăng đâm vào chữa ngứa.
“A không được, tao huyệt chịu không nổi, thật ngứa a ưm các ông xã mau thao vào tao huyệt chữa ngứa a ” – Diệc Thanh khó chịu co rút hai huyệt lại, hi vọng giảm bớt cơn ngứa.

“Thật là lẳng lơ, cũng chỉ có hai tụi này mới có thể thỏa mãn *** phụ em đây thôi.” – Dứt lời hai căn đại nhục bổng hung ác thao vào hai tao huyệt.

“A sướng quá tao huyệt bị lấp đầy rồi ư em chính là *** phụ chỉ muốn đại nhục bổng của các con trai thao em ” – Tao huyệt như ý nhận được côn th*t, sảng khoái tới Diệc Thanh không ngừng tuôn lời nói *** đãng.

Hai anh em nghe nói thế, côn th*t sưng lớn một vòng, bắt đầu hung hăng mà làm, phải biết hai anh em đã thật lâu không nghe Diệc Thanh gọi họ là ‘Con trai’ rồi.

Diệc Thanh bị kẹp giữa hai anh em, thân thể lơ lửng, đệm mông bị dịch chuyển, chỉ thể dựa vào hai căn đại nhục bổng trong cơ thể cùng đệm chân chống đỡ, tay kéo sợi đai mới không để thân thể bị trượt xuống.

Diệc Thanh bị Nhược Thần thao hoa huy*t đỉnh về phía sau lắc lư lại bị Nhược Hú phía sau làm cúc huyệt đỉnh nghiêng về trước, cả người bị làm trước sau đong đưa.

“A không được, quá sâu côn th*t quá sâu ư hai tao huyệt của *** phụ sắp hỏng a ” – Tiểu chồi của Diệc Thanh đã thích bắn hai lần, hiện giờ đang run run rẩy rẩy đứng thẳng, thứ bắn ra chỉ là dịch thể thưa thớt.

Hai tao huyệt do bắn tinh mà siết chặt lại bị sức lớn banh mở, đại nhục bổng thật mạnh đỉnh mở miệng tử cung, ma sát cái miệng nhỏ, đai nhục bổng trong cúc huyệt nhiều lần thao qua tuyến tiền liệt, thao đến tận cúc tâm trong chỗ sâu cúc huyệt.
“A không được *** phụ chịu không nổi a hai tao huyệt sắp cao triều a chảy nước tao huyệt chảy nước ” – Hai tao huyệt Diệc Thanh bị mần đỏ au, không ngừng có tao thủy từ trong hai huyệt tuôn ra, âm mao hai anh em bị tẩm cho ướt sũng, trên mặt đất cũng có một vũng *** thủy, còn có vài giọt *** thủy từ tao huyệt chảy ra treo lờ lửng giữa không trung còn chưa kịp rơi xuống đất.

Hai anh em hung hăng thao vài cái rồi cùng nhau bắn ra sau đó rút côn th*t, nhìn nhau trao đổi vị trí.

“A không cần đại nhục bổng đừng rời tao huyệt mà.” – Diệc Thanh cảm nhận được đại nhục bổng rời khỏi, dùng sức siết chặt tao huyệt giữ lại đại nhục bổng.

“Dâm phụ, đừng sợ, hôm nay tụi này nhất định sẽ đút no tao huyệt của em.” – Hai anh em đổi xong vị trí, đỡ côn sắt liền tiến vào.

“A đại nhục bổng trở lại thật thoải mái tao huyệt muốn phun nước a ” – Diệc Thanh sướng tới ngửa đầu không ngừng kêu rên, mông đong đưa qua lại, phối hợp đại nhục bổng trừu sáp, tay không tự chủ mò lên núm vú, tự mình xoa nắn lôi kéo, tiểu chồi sớm bị thao không cần vuốt ve chỉ dựa vào tao huyệt liền có thể bắn.

“A *** phụ bị thao thật thoải mái a thật thích thao đến hai hoa tâm các con trai sờ sờ núm vú của *** phụ núm vú *** phụ rất ngứa a ” – Tiếng *** trong miệng tuôn ra không ngớt, tự mình đùa bỡn núm vú nhưng một chút cũng không thoải mái.

“Sờ sờ là đủ rồi sao?” – Nhược Thần từ phía sau cắn lỗ tai Diệc Thanh mỉm cười đáp.

“Mút núm vú của em ưm các con trai mau mút núm vú cảu ba ba a vú của *** phụ có sữa a a a a! Núm vú bị mút rất sướng các con trai quá lợi hại ư ” – Mặc Diệc Thanh bị mút liên tục ưỡn ngực, hai tao huyệt phía dưới cũng bị thao càng sâu, cả người trầm luân trong bể dục vọng không thể tự kiềm chế.

Hai anh em mỗi người mút một cái đầu nhũ phấn nộn nhỏ nhắn, mún vú kéo ra ngoài, kéo đến cực hạn mới thả núm vú ra khiến nó bắn trở về, lại hăng hái cắn gặm mút vào, phảng phất như muốn mút cắn đầu nhũ rớt xuống vậy, núm vú bị đùa bỡn qua vừa sưng vừa đỏ, tựa như một trái nho.

Diệc Thanh bị mút vú sướng lại bắn một lần, vật bắn ra thưa thớt đã không còn hình dạng dịch thể. Hai anh em cũng bị tiểu huyệt cắn chặt bắn ở chỗ sâu trong cơ thể Diệc Thanh, côn th*t rút ra, hỗn hợp *** thủy và dịch thể chảy ra từ tao huyệt, bị làm cả buổi chiều tao huyệt chưa thể khép lại, để lại hai cái nhục động tròn tròn, nhục bích đỏ au bên trong bị làm tới rối bù liếc mắt là có thể nhìn thấy.

Tiểu chồi bắn không ra gì nữa đã mềm rũ, đầu nhũ phấn nộn trên quầng thâm vú đã sưng cỡ trái nho, môi Diệc Thanh khẽ nhếch, hai mắt tan rã, nước miếng trượt dọc theo khóe miệng xuống, cùng *** thủy trên đất hợp thành một thể.

Hai anh em nhìn Diệc Thanh bị hung hăng chà đạp qua, đại nhục bổng lại có xu thế ngẩng đầu. Vì ngày mai suy nghĩ, hai anh em vẫn là thả Diệc Thanh xuống dưới, đưa y vào phòng tắm tẩy sạch, sau khi tắm xong, hai anh em bón cho Diệc Thanh uống chút cháo liền để y đi vào giấc ngủ.

__

Chương 7: Mang thai

Ngày hôm sau, Diệc Thanh còn chưa tỉnh lại, thì hai anh em đã thức dậy, đại nhục bổng bên dưới cũng muốn tỉnh, nhìn Diệc Thanh ngủ say hai anh em liền nghĩ đến đêm qua.

Hai anh em thò tay sờ lên tao huyệt bị làm nửa ngày, tao huyệt còn chưa kịp khép, hai tay xoa hai huyệt khẩu, rất nhanh liền có nước chảy ra, nâng lên một chân Diệc Thanh nương theo tao thủy khuếch trương vài cái rồi giơ côn th*t tiến vào bắt đầu trừu sáp.

“Xích đu kia không tồi, hiệu quả thuốc mỡ cũng thực kịch liệt, lần sau mua thêm chút nữa.”

“Ừa, hôm qua Diệc Thanh thật đúng là lẳng lơ không bến bờ mà.”

“Anh, lúc trước nên sớm nghe em thượng em ấy cho rồi.”

“Hiện tại anh cũng hối hận, cũng may giờ là của hai tụi mình.”

Hai anh em nói xong liền bắt đầu dốc sức đưa đẩy.

“Anh, hôm nay huyệt trước của Diệc Thanh chảy nước thật nhiều!”

Chăn bông nổi lên thật cao, chiếc giường khẽ lay động, tiếng ba ba ba không ngừng truyền ra từ trong chăn bông, Diệc Thanh bị hai anh em ôm lấy hung hăng yêu thương.

“Ưm… đừng… Đau… Đau quá a… Bụng… Bụng đau quá…” – Diệc Thanh bị hai anh em thao hơi chuyển tỉnh, không nghĩ tới bụng lại bắt đầu phát đau, tay không tự chủ xoa bụng.

“Diệc Thanh, Diệc Thanh, Diệc Thanh, thế nào, có đau lắm không?” – Hai anh em vội vàng rút côn th*t ra, xốc chăn lên.

Nhược Hú vuốt ve Diệc Thanh không ngừng gọi y, Nhược Thần thì rất cẩn thận quan sát hạ thể Diệc Thanh.

Nhược Thần cuộn áo tắm Diệc Thanh lên thì bị hoảng sợ.

“Nhược, Nhược Hú, hoa huy*t phía dưới của Diệc Thanh chảy máu.” – Nhược Thần lần đầu tiên bắt gặp phía dưới Diệc Thanh chảy máu là khi phá thân, hiện giờ lại chảy máu khiến Nhược Thần có hơi sợ hãi, thanh âm có chút phát run.

“Sao… sao có thể có máu được, đêm qua còn tốt cơ mà.” – Nhược Hú nhìn thấy máu cũng bị hù dọa.

“Di, di động ở bên tay em đấy, nhanh gọi điện thoại cho chú Trần, mau bảo chú ấy lại đây xem xem.” – Nhược Hú vội vàng chụp di động bắt đầu gọi điện.

“A… Đau quá a… Ông xã… Bụng đau quá… Đau quá…” – Diệc Thanh chau mày, thế nhưng mắt vẫn không mở.

“Không có gì, Diệc Thanh không có gì, bác sĩ sắp đến rồi, không có gì.” – Nhược Thần không ngừng giúp Diệc Thanh vuốt ve bụng với ý đồ giảm bớt thống khổ của y.

Bác sĩ Trần với tư cách bác sĩ gia đình rất cố gắng, không tới năm phút đồng hồ đã xuất hiện ở nhà.

Bác sĩ Trần là bác sĩ riêng của nhà họ Mặc, sau khi hai anh em đến, có thể nói là nhìn ba anh em lớn lên, chuyện Diệc Thanh với hai anh em sống chung chú cũng biết, bao gồm cả việc Diệc Thanh có bộ phận sinh dục nữ.

“Diệc Thanh làm sao vậy? Chảy máu sao?”

“Đúng thế sáng nay nơi đằng trước hạ thể em ấy chảy máu, còn luôn kêu đau bụng.”

“… Hai người ở thời điểm kia máu chảy ư?”

“… Đúng vậy, chú mau nhìn xem.”

Bác sĩ Trần nghe xong tâm lý đã có chút manh mối, bắt mạch, cẩn thận kiểm tra đo lường một chút, xác định xong sau đó cười một hồi.“Bác sĩ Trần, chú cười cái gì chứ?” – “Bác sĩ Trần đến cùng là thế nào rồi?” – Hai anh em nhìn khuôn mặt tươi cười của bác sĩ Trần mà càng nóng nảy.

“Chúc mừng, sau này có thể phải cấm chuyện phòng the hơn một tháng đấy.”

Bác sĩ Trần cười tủm tỉm nói với hai anh em.

“Chúc mừng cái gì chứ?”

“Ây da, ngốc nhếch, trong bụng Diệc Thanh có em bé rồi, mấy đứa sắp làm cha.”

“Thật, thật sao? Diệc Thanh có rồi?” – Hai anh em ngây ngẩn cả người hoàn toàn không có tí khí thế lúc thường.

“Đúng, các cậu phải chăm sóc cho tốt đấy nha, có gì cấm kỵ chú sẽ viết cho mấy đứa, mấy đứa xem kỹ, ngày mai chú lại đến xem tình huống Diệc Thanh, về sau mỗi ba ngày chú lại đến xem thử, thuốc do chú mang tới, quả nhiên chú đoán không sai, đợi một lát chú sắc xong mấy đứa cho Diệc Thanh uống hết.” – Nói xong, bác sĩ Trần cười tủm tỉm đi xuống phòng bếp.

“Anh, em, tụi mình sắp làm cha rồi, em, em rất khẩn trương làm sao đây.” – Nhược Hú khẩn trương đến nói chuyện cũng không lưu loát.

“Đừng, đừng nói nữa, anh, anh cũng khẩn trương theo.” – Khi hai anh em đến bên giường cả tay cả chân cứ không nghe lời mà cứng đờ.

Hai anh em ngồi vào bên giường, Diệc Thanh đã sờ bụng ngủ thiếp đi.

“Về, về sau, Diệc Thanh sắp, sắp phải làm mẹ.”

“Còn, còn may trước đây đã sớm lấy giấy kết hôn.”

Hai anh em rửa mặt thay quần áo, thật cẩn thận giúp Diệc Thanh chà lau thân thể. Chờ Diệc Thanh tỉnh lại, đã là giữa trưa, hai anh em bưng bát thuốc dưỡng thai cho Diệc Thanh uống.

“Nhược Thần, Nhược Hú, anh làm sao thế này?” – Diệc Thanh nhìn thuốc bắc đen thui trước mắt cau mày hỏi.“Diệc Thanh uống trước đi, em vừa đau bụng, bác sĩ Trần đến xem qua, viết đơn thuốc rồi mới về đấy.” – Nghe vậy, Diệc Thanh chỉ có thể ngoan ngoãn uống hết thuốc.

“Diệc, Diệc Thanh… em, muốn có em bé không?”

“Mấy đứa làm sao vậy, hiếm khi nghe lời không gọi anh là ba ba, em bé ư, mấy đứa muốn chúng ta đi đẻ thuê một đứa à?” – Diệc Thanh nghe thấy bọn họ không gọi ba ba nữa thì hết sức ngoài ý muốn.

“Không, không phải…” – Nhược Hú ấp a ấp úng không dám nói tiếp.

“Sao mấy đứa lại đột nhiên muốn … muốn em bé, em bé chứ? Chẳng lẽ, chẳng lẽ anh mang thai?” – Diệc Thanh nhìn biểu tình của hai anh em không khỏi suy đoán.

“Diệc Thanh, nếu, nếu em không muốn tụi anh có thể không cần, tuy rằng tụi anh rất muốn em sinh.” – “Nhưng, nhưng mà, tụi anh càng sợ em không quen, sinh con rất vất vả, đối với thân thể em cũng không tốt.” – Hai anh em nghe được lời Diệc Thanh nói, bắt đầu nói năng lộn xộn cả lên, bọn họ rất sợ Diệc Thanh không cần đứa bé này, nhưng lại lo lắng cho y.

“Thì ra là thật, anh còn tưởng là do huấn luyện quân sự mệt mỏi quá chứ… Mất rồi sau này còn có ư…” – Diệc Thanh cúi đầu nhẹ giọng đáp.

“…… Bác, bác sĩ Trần nói rất khó mang thai” – “… Không sao, không sao, Diệc Thanh không muốn sinh, anh, tụi anh có thể tìm đẻ thuê…” – Hai anh em nói mà hốc mắt không khỏi ửng đỏ, rõ ràng bình thường mạnh mẽ vang dội, đến lúc này lại yếu ớt không chịu được, vừa nghĩ đến đây, nước mắt liền đảo quanh hốc mắt, đây chính là con đầu lòng của họ với Diệc Thanh.

“Hai, hai đứa sao lại thế này, mắt hồng như vậy, aiz, đừng khóc mà, anh lại không nói không cần…” – Diệc Thanh thấy khóe mắt hai anh em ướt át, lòng không khỏi co rút một trận, họ thật sự rất thích đứa bé này.

“Diệc Thanh, em, em nguyện ý giữa lại đứa bé này ư!”

“Đương nhiên, thật vất vả mới có tất nhiên là muốn giữ rồi.” – Hai anh em nghe được Diệc Thanh nguyện ý, nước mắt nháy mắt chảy xuống.

“Mấy đứa thật là, khóc cái gì, bình thường bá đạo như vậy, giờ lại khóc thành như thế.” – Nhìn hai anh em như vầy, Diệc Thanh không khỏi xoa xoa vuốt vuốt đầu hai anh em.

“Mới, mới không khóc, không nói nữa, em nghỉ ngơi cho tốt đi, anh với Nhược Hú đi làm đồ ăn cho em.” – Nói dứt còn xoa mắt, kéo Nhược Hú đi về phía phòng bếp.

Diệc Thanh nhìn bọn họ vội vã xoay người, đi đường mà tay chân quấn cả vào nhau, không khỏi nở nụ cười “Thì ra khẩn trương đến vậy.”

Hai anh em lau khô nước mắt, bắt đầu chuẩn bị mọi thứ chu đáo cho Diệc Thanh.

“Anh, hồi nãy sao anh khóc, thật đáng sợ.”

“Em không có ư, anh thấy em khóc cũng lợi hại lắm đấy.”

“A a a, em sắp được làm cha, a a a, anh, em vui quá a a a!!” – Nhược Hú nhịn không được túm tay Nhược Thần nhỏ giọng thét chói tai.

“Đừng gào, anh cũng kích động muốn thét lên rồi đây!” – Nhược Thần vứt tay Nhược Hú ra, đi tới phòng bếp.

“Mau xem thử chú Trần viết chú ý gì, về sau phải để ý một chút.” – Nói xong hai anh em vây quanh tờ giấy ngắm nhìn.

“Wow wow wow, có thể sẽ trướng sữa đó nha!” – “Ya, còn có *** tăng vọt nữa nè.” – “Đáng tiếc phải ba tháng sau mới có thể làm chuyện sinh hoạt vợ chồng.” – Hai anh em anh một câu em một lời thảo luận thời gian tính phúc mai sau.

__

Chương 8: Hội chứng trướng sữa

Từ khi Diệc Thanh mang thai, hai anh em bắt đầu mỗi sáng đưa Diệc Thanh đến trường đi làm, tối đến lại thí điên thí điên đón Diệc Thanh về nhà.

Bác sĩ Trần mỗi lần đến kiểm tra đều cường điệu với hai anh em ‘Trước ba tháng không thể sinh hoạt vợ chồng, dù cho Diệc Thanh tự mình muốn cũng không được’ sợ hai anh em nhịn không được, bị Diệc Thanh cám dỗ càng thêm chịu không nổi.

Diệc Thanh mang thai đã gần hai tháng, mỗi ngày dựa chỗ này một chút, nằm chỗ kia một lát, không bao lâu liền ngủ mất. Sức ăn cũng bắt đầu gia tăng dần, cùng thầy cô giáo dùng bữa, nhìn họ sợ ngây người, còn tưởng rằng thầy Mặc ở nhà ăn không đủ no nữa chứ. May mà chủ nhiệm lớp mỗi người có một văn phòng riêng, đôi khi ăn không ngừng miệng được cũng không sợ bị người ta trông thấy.

Những chuyện xảy ra tiếp theo là nôn nghén, sau khi mang thai Diệc Thanh càng ăn được hơn, mỗi ngày bữa sáng bữa tối đều do hai anh em cùng bắt tay nấu cơm, thịnh soạn vô cùng, mỗi một món được mang lên đều khiến nụ cười trên mặt Diệc Thanh càng thêm sáng lạn, đến khi món cá được mang lên, mùi cá hấp chậm rãi khuếch tán, Diệc Thanh nhảy dựng lên, chạy vội tới WC bắt đầu nôn mửa vào bồn rửa tay. Hai anh em nghe thấy tiếng động liền buông đồ đạc xuống chạy vội tới, thì thấy Diệc Thanh nôn tới muốn sống muốn chết.

“Diệc Thanh sao vậy?”

“Diệc Thanh khó chịu chỗ nào?” – Hai anh em thấy Diệc Thanh như vậy, lo lắng không thôi.

“… Không… Không sao… Chỉ là ngửi được mùi cá thì khó chịu hết sức buồn nôn…” – Diệc Thanh lắc đầu trả lời.

Nhược Thần đi trước dọn đĩa cá hấp đi mới để Nhược Hú đỡ Diệc Thanh đến nhà ăn dùng bữa.

Trải qua chuyện này, Diệc Thanh bắt đầu tới kỳ nôn nghén, hai anh em tìm tòi các loại thức ăn khiến người mang thai ngửi thấy liền muốn nôn, nhớ kỹ rồi nói với Diệc Thanh để phòng y đến trường ăn cơm chọn phải những món đó.

Buồn nôn vài tuần, Diệc Thanh rốt cuộc có thể an tâm ăn cá, nhưng chuyện tiếp đó phát sinh là bộ ngực căng đau khó thể mở miệng, càng đừng nói tới mỗi ngày ở trên bàn cơm đều xuất hiện mấy món như giò heo, đậu nành đậu phộng, cá trích, những thứ này toàn là thực phẩm kích thích tuyến sữa, cũng không biết hai anh em này có phải cố ý hay không.

Ba tháng rốt cuộc trôi qua, hai anh em bắt đầu rục rịch, mỗi ngày sờ soạng nơi này, xoa nắn chỗ kia, trêu chọc tới phía dưới Diệc Thanh nước chảy ròng ròng.

“… Mạnh chút ưm ông xã mạnh chút nữa quá nhẹ rồi a núm vú cũng muốn sờ sờ vú gần đây thật trướng ư a vú muốn bị ông xã vê bạo chút a ” – Diệc Thanh kéo tay hai anh em tới xoa nắn vú mình, ý đồ giảm bớt cảm giác căng đầy kia.

“Ngực trướng à, ngực ba ba là muốn phát dục ư, tụi con giúp ba ba mút nha, nói không chừng sẽ có chảy sữa nữa đó.” – Hai anh em ở chuyện giường chiếu vẫn luôn gọi Diệc Thanh là ba ba, tựa hồ như vầy càng có thể khơi mào *** của Diệc Thanh.

“Ừm muốn mút hút vú muốn được mút hút con trai mau tới mút núm vú của ba ba a ” – Nhìn đầu hai anh em dựa vào càng gần, cuối cùng mút lên vú mình, sướng tới mức phía dưới Diệc Thanh tuôn nước như suối, từ khi mang thai, Diệc Thanh ở trên giường càng thêm phóng đãng, cả người đều bị dục vọng thao túng, không thể kiềm chế.Hai anh em mỗi người mút một bên vú, một tay thì đùa bỡn thứ lẳng lơ phía dưới, tay còn lại xoa nắn vú để giảm bớt cảm giác đau đớn khi ngực trướng đầy của Diệc Thanh.

“A thật sướng các con mút *** phụ thật thoải mái a “

Tay Diệc Thanh không khỏi mò lên đầu hai người đè về phía bộ ngực, tiểu huyệt phía dưới bị móc khuấy không ngừng co rút, tuy rằng có tay an ủi, nhưng chỗ sâu nơi tao huyệt vẫn trống rỗng vô cùng.

“A tao huyệt ngứa quá đại nhục bổng mau tiến vào a ” – Diệc Thanh chịu không nổi sự trống rỗng ở chỗ sâu huyệt đạo, hướng hai anh em cầu hoan.

“Không được đâu ba ba, trong bụng ba ba có em trai hai tụi con đấy.”

“Chậc, ba ba nói thử xem trong bụng ba là em trai hay con của tụi này đây?” – Nhìn cử chỉ lẳng lơ của Diệc Thanh, hai anh em nhịn không được muốn đùa giỡn y.

“Ư em không biết a, các con mau lên thao vào tao huyệt nhịn không được rồi a!” – Diệc Thanh kẹp chặt hai chân toàn bộ thân thể bắt đầu vặn vẹo vọng tưởng giảm bớt ngứa ngáy trong tao huyệt.

Hai anh em nhìn dáng vẻ Diệc Thanh thì biết y nhịn không được nữa, hai người nằm ngang trên giường, kéo một chân Diệc Thanh rồi thao vào, thay đổi cuồng thao ngày xưa, bắt đầu nhẹ nhàng đưa đẩy.“A đại nhục bổng tiến vào hai tao huyệt thật đầy quá thoải mái a ” – Diệc Thanh nương theo hai anh em thao làm, lắc lư mông, phối hợp đại nhục bổng trừu sáp.

Diệc Thanh mang thai đặc biệt mẫn cảm, hai vú bị tay hai anh em dùng sức xoa nắn, nhào nặn nhục đậu trên quầng thâm vú, Diệc Thanh sung sướng không ngừng co rút huyệt đạo, lại bị đại nhục bổng đỉnh mở, thao tới tao tâm, đưa Diệc Thanh triệt để đến cao trào.

Hai anh em hầu hạ Diệc Thanh mãi đến khi y thỏa mãn sau đó mới thao sâu vài cái, liền bắn ở ngoài cơ thể.

Lúc sẩm tối hoặc cuối tuần, hai anh em sẽ vịn cớ giảm bớt căng đau nơi ngực, mà xoa nắn bộ ngực Diệc Thanh, dấy lên *** của y, còn Diệc Thanh lúc nào cũng không kiên trì được, bị hai người mang lên giường yêu thương.

Cuộc sống như vậy cứ thế kéo dài, trải qua hai anh em cần cù cày cấy, ngực Diệc Thanh đã trướng to, nay đã cỡ bánh bao, đúng y như cái bánh bao, trắng trắng, mềm mềm, ngón tay khẽ ấn một cái thì xuất hiện dấu vết lõm vào, để người nhìn mà muốn cắn mấy ngụm.

Hai anh em còn có hứng thú chơi ác ép Diệc Thanh mặc áo nịt ngực, nói rằng để ngừa sữa, trời biết, căn bản chưa có sữa được không!

Bụng to sáu tháng, sớm phình ra, may mà giờ là mùa đông, mặc áo rộng, choàng khăn quàng cổ, lúc lên lớp cũng không lộ rõ ràng.

Sáng hôm nay nghĩ đến lời hai anh em nói, Diệc Thanh liền mặt đỏ tai hồng, bởi vì thứ sáu, sáng lên lớp xong Diệc Thanh không có khóa, hai anh em muốn Diệc Thanh đưa cơm trưa cho họ!

“Diệc Thanh, trưa nay em có thể đưa cơm cho tụi anh không, thứ sáu nào anh với Nhược Hú cũng bận rộn rất đáng thương, bình thường cơm trưa cũng không được ăn.”

“Đúng đó, Diệc Thanh, em có thể đưa cơm cho bọn anh một lần thôi được không, đến lúc đó xe riêng sẽ đưa đón, em biết công ty anh với anh trai mà, ngay cạnh nhau, hai tòa ấy chính là của tụi anh, đến đó tài xế sẽ nói chi tiết cho em, được hay không Diệc Thanh?” – Nói ra mục đích, hai anh em buông xuống tôn nghiêm, chớp mắt nhìn Diệc Thanh.

“Mấy, mấy đứa, thôi được rồi.” – Hiếm khi thấy hai người bán manh, Diệc Thanh hoàn toàn không đỡ nổi, đồng ý.

__

Chương 9: Bị bắt đưa cơm

Qua chuyện hai anh em không biết xấu hổ bán manh, rốt cuộc lấy được cơ hội đưa cơm, đương nhiên, hai anh em sao có thể dễ dàng bỏ qua dịp tốt này.

Diệc Thanh sớm xử lý xong công việc, được tài xế đưa về nhà nấu cơm, bởi hai anh em không làm việc cùng một chỗ, vậy nên phải chuẩn bị hai phần cơm, đi đưa hai nơi.

Ở trên đường được tài xế báo cho biết hai anh em ở cùng một văn phòng chờ y, không cần chạy hai chỗ, Diệc Thanh vẫn rất vui vẻ.

Tài xế đưa Diệc Thanh tới cửa liền rời khỏi, Diệc Thanh bình thường không hay đến nơi làm việc của hai anh em, đối với chỗ này rất xa lạ, đi về nhân viên trước quầy tiếp tân hỏi.

“Xin chào, cho hỏi văn phòng tổng tài của quý công ty ở đâu vậy?”

“Chào ngài, ngài có hẹn trước không?” – Cô tiếp tân nhìn người trước mắt khoác kín áo bành tô, tay xách hộp giữ ấm, người này khuôn mặt tuấn tú, nhưng khó phân biệt nam nữ nghe tiếng thì giống giọng ấm của nam giới.

“Hẹn trước ư, hình như không có, họ không nói muốn hẹn trước với tôi.” – Người đàn ông bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thứ lỗi, không hẹn trước là không thể gặp, mời ngài lần sau hẹn trước lại đến.” – Thì ra cũng như những kẻ muốn tới gặp tổng tài a, đều không biết phải hẹn trước sao, nhưng lớn lên thật dễ nhìn, nhân viên tiếp tân thầm đáng tiếc, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc.

Diệc Thanh thấy vậy chỉ có thể đến sô pha ở đại sảnh, gọi điện thoại cho hai anh em.

“… A lô, anh ở dưới lầu công ty mấy đứa đây, không hẹn trước không thể lên… Nếu không anh về trước nhé?” – Diệc Thanh cầm di động thấp giọng nói.

“Sao! Em đến rồi! Anh đã dặn qua để cô ta mang em lên mà! Em ở đại sảnh à, anh xuống đón em!” – Hai anh em nghe thấy Diệc Thanh bị cản, tức muốn chết, đây là cơ hội bọn họ phải giả bộ đáng thương mới có được đấy!

“… Đừng! Mấy đứa không cần xuống đón anh, như vậy ảnh hưởng không tốt lắm đâu, anh tự lên… Nếu mấy đứa mà xuống, anh sẽ về ngay đấy…” – Diệc Thanh sợ hai anh em xuống đón y, thì bát quái trong công ty sẽ bay đầy trời ngay.

“… Mới vừa gọi điện cho quầy tiếp tân, cô ta sẽ đưa em lên, khi em lên tới nơi anh sẽ đón.”

“… Tùy mấy đứa.” – Nói xong Diệc Thanh cúp điện thoại, bởi vì bụng lớn nên khi đứng dậy không dễ dàng lắm, thoạt nhìn trông y như con chim cánh cụt ngốc nghếch, nhưng khiến tiếp tân vẫn luôn chú ý nhìn y bị manh hóa.

“Chào cô, tôi…”

“Chào bà chủ! Tôi dẫn người lên ngay, ban nãy tôi không tốt không nhận ra người, xin lỗi!”

“… Không có gì… Đừng gọi tôi là bà chủ, tôi không phải…” – Nghe thấy xưng hô của cô gái nhỏ, cả người Diệc Thanh liền không khỏe.

Dưới sự hộ tống của nhân viên tiếp tân, Diệc Thanh đến nơi, bởi vì tiếp tân không cùng lên thang máy, cho nên Diệc Thanh hoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ có thể đợi hai anh em đến đón.

Rất nhanh, Diệc Thanh liền gợi ra chú ý, tầng này trên cơ bản đều là nhân sĩ cao tầng, nhưng cũng không thể ngăn được tâm bát quái, nhất là khi nhìn tới hộp giữ ấm trong tay Diệc Thanh, thì bắt đầu sôi trào.

Diệc Thanh siết chặt hộp giữ ấm, mặt đỏ hơi hơi cúi đầu.

Vì để không bị vây xem, Diệc Thanh chỉ có thể bằng trực giác đi vào trong, còn may có người hảo tâm chỉ đúng đường.

Đi chưa được một lát thì bị Nhược Hú tìm ra: “Thì ra là ở đây à, tìm lâu lắm rồi.” – Nói dứt liền nắm lấy tay Diệc Thanh đi về hướng văn phòng, hành động này khiến nhân viên chung quanh toàn bộ sôi sục lên.

“A a a, mau nhìn a, tổng tài hiếm khi cười a, còn cười như đóa hoa… giống y như hoa si vậy!”

“Lá gan cậu lớn quá nhỉ! Tớ cũng hiểu được bình thường thì bản mặt băng sơn, má ơi, khí tràng vừa phóng ra, thì y như ai thiếu anh ta mấy trăm vạn vậy!”

“Hì hì, xem ra là bà chủ rồi.” – Vừa dứt lời giọng em gái này không lớn không nhỏ kêu to một tiếng “Bà chủ” lại rõ ràng truyền vào tai Diệc Thanh, làm hại mặt Diệc Thanh càng hồng, đầu càng cúi thấp.

Mọi người thấy dáng vẻ Diệc Thanh, có người can đảm lại gọi một tiếng, phát hiện nụ cười trên mặt tổng tài càng sáng rực, các nhân viên phảng phất như hiểu gì đó, lớn gan bắt đầu gọi “Bà chủ” xem nhẹ “Ông chủ” bên cạnh.
Diệc Thanh nghe thấy tiếng gọi càng ngày càng nhiều, mặt càng đỏ, đầu cúi sắp đụng đất luôn.

“Mắc cỡ à?” – Nhược Hú quay đầu nói khẽ với Diệc Thanh, lại bị Diệc Thanh véo vài cái vào lòng bàn tay, biết Diệc Thanh xấu hổ không dám ngẩng đầu nói chuyện, liền kéo Diệc Thanh bước nhanh vào một khu riêng khác, đến văn phòng.

“Em … Vừa nãy em nghe họ gọi thế sao không biết ngăn lại hả!” – Diệc Thanh thấy chung quanh yên lặng liền ngẩng đầu tức giận rút tay ra đánh Nhược Hú một cái, mặt thì vẫn đỏ ửng như thế.

“Nghe thấy rồi, quyết định thưởng cho họ một chút, họ rất có mắt nhìn!” – Nói xong, lôi kéo Diệc Thanh vào văn phòng tổng tài, còn khóa cửa lại.

Không ngoài dự kiến, trong văn phòng còn Nhược Thần đang ngồi sửa sang tài liệu. Diệc Thanh đi qua, đặt đồ ăn xuống bàn trà rồi mở từng hộp ra.

Hai anh em chen chúc cùng Diệc Thanh bắt đầu dùng cơm, mang theo hai thằng ranh con này nhiều năm như vậy, tay nghề tự nhiên không phải đùa, một bữa cơm ăn thơm ngon ngào ngạt.

Ăn hết, dọn dẹp bàn trà, rửa tay xong, hai anh em bắt đầu giúp Diệc Thanh mát xa chân, thỉnh thoảng đi đường được vài bước thì chân Diệc Thanh sẽ bị phù thũng, sưng trướng, khó chịu kinh khủng, khi đó hai anh em sẽ ghé vào bên chân giúp Diệc Thanh mát xa.

Mát xa là loại chuyện phiền phức, nhưng lại cam tâm tình nguyện mát xa, giữa đường, hai anh em vì thuận tiện, đặc biệt kê đệm để Diệc Thanh ngồi ở trên bàn làm việc sạch bóng gọn gàng.

Văn phòng mở điều hòa khí nóng, Diệc Thanh đã cởi áo bành tô, lộ ra cổ áo lông cao bên trong, hai chân dài thẳng tắp bị hai anh em túm lấy mát xa.

Vừa bắt đầu mát xa thì khá thỏa đáng quy củ, hai lần mát xa xuống dưới, tay hai anh em liền hạnh kiểm xấu, nơi này xoa nắn, nơi kia đâm chọt, chọc Diệc Thanh sắc mặt hàm xuân, chân chậm rãi kẹp chặt.

“Mấy… mấy đứa… Chỗ này là văn phòng đó, mấy đứa đứng đắn chút đi a!” – Mặc Diệc Thanh sợ có người đột nhiên xông vào phát hiện tình huống của họ.

Hai anh em làm như không nghe thấy, động tác trên tay càng làm càn, ý cười trên mặt cũng càng sâu. Quần đã bị cởi, lộ ra cái mông non mềm được bao trong quần lót trắng tinh “Ba ba ba” trông thấy cái mông trắng nõn tay hai anh em nhịn không được vỗ vài cái.

“… Mấy đứa… Như vậy rất xấu hổ, mau cho anh mặc quần vào!” – Diệc Thanh túm lấy cái quần bị rơi xuống đùi sợ bị cởi sạch.

“Yên tâm, tụi anh không thượng em, tụi anh cho em cảm nhận cảm giác làm ‘Bà chủ’.” – Nói xong hai tay từ mép quần lót thò vào hoa huy*t, không ngừng xoa nắn móc moi âm hạch với huyệt đạo.

Trong thời kỳ mang thai tính dục của Diệc Thanh tràn đầy hơn thường ngày, cũng càng mẫn cảm hơn so với bình thường, chỉ là xoa nắn âm đế, tao huyệt liền chảy nước mãnh liệt, nhục bích càng siết chặt ngón tay trong huyệt, tựa như quấn lấy đại nhục bổng.
Trên tay anh em phủ đầy *** thủy, càng miễn bàn *** thủy không bị chặn, nhễu xuống mặt bàn ướt sũng, lấp lánh ánh nước.

“A… Tao huyệt muốn phun nước… Chịu không nổi… Thật sướng… A Bắn ” – Âm đế bị vuốt ve xoa nắn, ngón tay trong huyệt đạo bắt chước côn th*t gấp rút đưa đẩy, rất nhanh liền đưa Diệc Thanh đến cao trào, rên một tiếng rồi bắn ra.

Sướng xong toàn thân Diệc Thanh vô lực, mềm nhũn nằm trên bàn làm việc, sửa sang giúp Diệc Thanh sau đó Nhược Hú ôm lấy y,thả vào sô pha để y nghỉ ngơi.

“Các ông xã không thao ư, tao huyệt đang chảy nước, còn muốn.” – Diệc Thanh chớp đôi mắt nhiễm màu *** mong đợi nhìn hai anh em.

“Diệc Thanh ngoan, ngồi trước đã, tụi anh sắp xếp lại chút liền mang em đi, nhất định đút em no bụng.”

“Diệc Thanh đừng nóng vội, hai tụi nó còn chưa được sướng đâu.” – Dứt lời kéo tay Diệc Thanh trùm lên côn th*t ngạo nghễ ưỡn thẳng của mình.

“Vậy em chờ các anh, các anh mau nhanh lên ” – Động tác này khiến Diệc Thanh đỏ mặt tới nhỏ máu, lời nói ra miệng lại khiến cho đại nhục bổng càng thêm cương cứng.

Hai anh em thấy Diệc Thanh nằm trên sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi thì một người dọn dẹp lại mặt bàn làm việc bừa bộn *** loạn, một người thì giúp Diệc Thanh mát xa eo chân.

Dọn xong, thấy Diệc Thanh nghỉ ngơi cũng đủ liền nhẹ giọng gọi y tỉnh dậy, nói ra kế hoạch toan tính đã lâu: “Diệc Thanh, tụi anh đặt khách sạn rồi, hôm nay mệt chết, vào đó ăn chút gì ha!?”

“Được…” – Nhìn hai anh em trước mắt ăn mặc chỉnh tề cầm theo hộp giữ ấm, thì cũng đứng dậy mặc áo khoác cùng họ đi ăn cơm.

“A a a, mau nhìn, ông chủ với bà chủ cùng đi ra kìa!”

“Tui phắc, đó không phải là tổng tài công ty sát vách sao, thì ra hôm nay đến công ty chúng ta thật!” – Chờ ba người đi khỏi, tâm bát quái của nhân viên so với buổi sáng càng sôi trào hơn!

“Nghe thư ký nói, ông chủ hạ lệnh không cho phép gõ cửa, còn nói hai ngày nữa sẽ phát kinh hỉ đó nha!”

“Thật là bà chủ, hai ông tổng còn một trước một sau che chở, ông tổng còn cười rất vui vẻ nữa chứ!”

“Ái chà má ơi, hai ông tổng là song bào thai, chẳng lẽ để ý cùng một người, hai người cùng nhau thượng?”

“Đúng rồi! Mặt bà chủ ban nãy, thật hồng, thật là non mịn như nước, giống như vừa bị yêu thương qua vậy!”

“… Cậu nói rất đúng có đạo lý, bà chủ quá vất vả!”

Đầu này, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người cùng tiếng la ó “Bà chủ” Diệc Thanh vào thang máy mà mặt mày đỏ rần cúi đầu: “Lần sau đừng để em tới nữa…”

“Đây không phải chứng thực em là bà chủ sao, rất tốt mà.”

“Ừ, lần sau cũng đến chỗ anh chứng thực nhé.”

“… Mấy anh thật đáng ghét!”

“Được rồi được rồi, tụi mình đi ăn cái gì nào, bụng em khẳng định đói rồi.” – Nói xong hai anh em nhét Diệc Thanh vào trong xe, mang y chạy đến đích đến!

Ăn cơm cái gì ấy à đều là lấy cớ, vào phòng kia mới là việc chính!

__

Chương 10: Sĩ quan thẩm vấn bụng bự PLAY ( Thượng)

Không lâu sau, ba người đến khách sạn đã đặt phòng trước, chỉ là nơi này trang hoàng hơi ngộ.

Hai anh em mang theo Diệc Thanh đi ăn chút gì tạm lót dạ, dù sao chuyện kế tiếp cũng rất phí thể lực.

Vì phòng ngừa ăn quá nhiều dạ dày khó chịu, mỗi bữa Diệc Thanh chỉ ăn no bảy tám phần, nhưng lượng cơm xới cũng rất nhiều.

Hai anh em lôi kéo Diệc Thanh đã ăn uống no đủ vô thang máy lên thẳng phòng vào chủ đề chính.

Suy cho cùng, Diệc Thanh từng đáp ứng bọn họ chơi trò quan quân Play, hôm nay là cơ hội tốt, hai anh em mưu đồ cũng đã lâu.

“Mấy đứa sao cứ muốn đặt phòng ở đây thế, về nhà không ngủ được ư!?” – Diệc Thanh nghĩ không ra hai anh em vì sao muốn đặt phòng ở ngoài mà không về nhà ngủ.

Sau khi hai anh em mang Diệc Thanh vào phòng, cầm một hộp giấy vô phòng tắm, bắt đầu cởi đồ tắm rửa cho Diệc Thanh.

“Mấy đứa muốn làm gì vậy?” – Diệc Thanh bị hai anh em làm cho mù mờ chả hiểu gì.

“Ba ba, ba còn nhớ đã đáp ứng chơi trò quan quân không? Con với anh hai nhớ nhung lâu lắm rồi đấy.”

“Đúng vậy, lần đó con đi công tác, ba ba đáp ứng Nhược Hú muốn cùng tụi con a “

“… Em, không ngờ còn nhớ rõ…”

“Đương nhiên, làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như thế này được.”

Diệc Thanh nhớ ra xong, cả người đều không khỏe, y cho rằng chỉ là tình thú vui đùa, không nghĩ tới sắp thành hiện thực.

“Ba ba, tụi con lau khô cho ba sau đó ba mặc bộ này từ cửa đi vào thì được rồi, nhớ chờ tụi con một lát đó.” – Nói xong đưa hộp giấy cho Diệc Thanh, xoay người đi khỏi.

Diệc Thanh mặc xong quần áo, mặt với tay không biết để chỗ nào, đây là một bộ đồ rách nát vừa nhìn liền biết là quân phục tù binh kiểu cũ, quần áo quá phong phanh may mắn trong phòng mở máy điều hòa rất ấm áp, bộ đồ này chỉ thể tạm che khuất bộ ngực và cái bụng phình to.

Mở cửa, Diệc Thanh liền bị vật trang trí trước mắt dọa ngây người, giống y chang phòng thẩm vấn, đặt một chiếc ghế, trên tường treo đầy dụng cụ tình tình sắc sắc.

Diệc Thanh ngồi vào ghế thẩm vấn mình phải ngồi, trên ghế còn có tấm đệm mềm mại, phảng phất là đặc biệt chuẩn bị riêng vì Diệc Thanh vậy.

Diệc Thanh hiếu kỳ nhìn trái ngó phải, nhưng bị tiếng cửa mở đột ngột làm sợ hết hồn, vừa ngẩng đầu liếc nhìn, liền kinh diễm.

Dáng người cao gầy được bọc trong bộ quân phục mùa đông màu tím, cặp mắt bị bóng nón quân đội che khuất, giày quân đội cao đến đầu gối, phơi bày đường cong hoàn mỹ của đôi chân, găng tay trắng cùng áo khoác mộc mạc hết sức phù hợp với khí tràng của hai người, khiến người ta không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt họ.

Diệc Thanh nhìn ngu người, hai anh em mặc quân phục soái đến mức y không thể dùng ngôn ngữ biểu đạt.
“Mày chính là Mặc Diệc Thanh mà tụi tao phải thẩm vấn đấy à?” – Hai anh em vừa nói vừa tới gần Diệc Thanh, dọa Diệc Thanh đặt mông ngồi phịch trên ghế.

“Không trả lời? Tụi tao hỏi mày đấy không nghe thấy hả?” – Đây là ngữ khí mà Diệc Thanh chưa bao giờ nghe qua, vốn dĩ lạnh lùng, nhưng thấy Diệc Thanh bởi vì ngồi xuống quá mạnh mà cau mày, giọng nói bất giác mềm lại.

“Tôi nghe thấy rồi, tôi là Mặc Diệc Thanh.”

“Nghe nói kẻ khác tra khảo mày mày đều không trả lời hử?”

“Tôi không biết gì hết thì sao mà trả lời…” – Nghe được hai anh em nói, tâm đùa giỡn của Diệc Thanh bùng lên, sắm tốt vai ‘Phạm nhân’.

“Ồ, mày không biết gì hết à?”

“Mày lừa gạt vài kẻ thẩm vấn kia thì còn được, muốn gạt tụi này ư? Mày còn non lắm.” – Hai anh em kẻ xướng người họa, phối hợp vô cùng ăn ý.

“Tôi không có lừa các người, tôi thật sự không biết gì cả.”

“Không biết tôn trọng sao?”

“Chẳng những không biết tôn trọng, còn rất biết giả vờ a, cái chớp mắt này…” – Lời còn chưa dứt, cằm Diệc Thanh đã bị nắm, trên tay cũng bị đeo còng.

“Các… các người muốn làm gì?”

“Muốn làm gì, đương nhiên là muốn làm mày phun sự thật ra rồi.”“Tôi đã nói rồi tôi không biết, tôi bị oan!”

“Mày oan, nhìn bản mặt mày liền biết không đơn giản vậy đâu.” – Nói xong buông cằm Diệc Thanh ra, vỗ vỗ mặt y.

“Các, các người… Buông tôi ra!” – Bị hai anh em đối xử như thế, Diệc Thanh trở nên kích động phía dưới cũng bắt đầu hơi hơi ẩm ướt.

“Buông ư, buông ra rồi để mày trốn thì làm sao đây?”

“Tôi như vầy làm sao trốn được?”

“Đừng vọng tưởng, cho mày cơ hội cuối cùng, mày đến cùng có nói hay không!”

“Đã nói tôi không biết, các người bắt nhầm người rồi!”

“Xem ra là muốn bức tụi này dụng hình đấy, hả!” – Nói dứt lời, trên mặt hai anh em lộ ra nụ cười vừa lòng.

“Ngay từ đầu tụi tao nói mày không nghe thấy sao, tôn trọng!” – Hai anh em lấy roi da từ trên tường xuống, cầm ở trong tay vuốt ve qua lại, thỉnh thoảng còn ngắm Diệc Thanh.

“Tôi… Tôi… Tôi nghe rõ trưởng quan” – Nhìn tới roi da trong tay bọn họ, Diệc Thanh bị hù sợ đến nói chuyện cũng run rẩy.

“Giọng nhỏ như vậy, hai chữ trưởng quan bộ khó nói ra miệng lắm hả?” – Nói xong giơ roi da trong tay quất ‘Chát’ lên người Diệc Thanh. Tuy rằng thanh âm vang, nhưng nắm chắc cường độ rất tốt, Diệc Thanh chỉ cảm thấy hơi ngưa ngứa.

“Tôi nghe rõ, trưởng quan!!” – Lần này mở miệng giọng Diệc Thanh to gấp mấy lần, nói xong còn thở hổn hển vài hớp.

“Được, lại cho mày thêm một cơ hội cuối, nói hết những gì mày biết ra!”

“Tôi không biết, tôi thật sự không biết cái gì hết, trưởng quan.” – Diệc Thanh vừa nói vừa lắc đầu.

“Hà, xem ra không làm chút gì thì mày sẽ không chịu nói đâu.”

Nhược Thần cười rời khỏi phòng thẩm vấn, đi vô cánh cửa vừa mới tiến vào, chỉ chốc lát sau cửa truyền ra giọng nói: “Nhược Hú, mang nó vào đây!” – Nghe vậy, Nhược Hú kéo Diệc Thanh dậy, ôm ngang y lên.

Sau khi vô cửa phòng, Diệc Thanh được thả xuống trên một chiếc ghế rộng rãi, tay vịn ghế cao lạ thường, hai tay Diệc Thanh bị vặn ra sau còng lại, hai chân hơi tách ra quỳ trên ghế, từ trong tấm gương trên bàn trang điểm trông thấy bản thân, thì mắc cỡ cúi đầu, nhưng cằm lại bị nâng lên buộc phải nhìn thẳng dáng vẻ chính mình trong gương.

__

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước