ANH NGHĨ BA BA DỄ LÀM VẬY SAO?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Anh nghĩ ba ba dễ làm vậy sao? - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Quang cảnh dưới váy

Chạng vạng, vào đông khu nhà sau sườn núi chìm vào trong cơn mưa sương, bắt đầu có ánh đèn hắt lên ô cửa sổ.

Một chiếc ô tô chậm rãi lái vào tiểu khu, vững vàng ngừng lại trong bãi đỗ. Cửa xe bị mở ra, một nam nhân dáng người mảnh khảnh trẻ trung khoan thai bước xuống, hai tay che mặt, đóng cửa xe rồi chậm rãi vào nhà. Cửa lớn vừa đóng, ngọn đèn ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ biến mất trong biển sương mù.

Thanh niên thay dép lê, vừa cởi áo vừa lên lầu, bước vào phòng ngủ, chỉ thấy trong phòng bày một chiếc giường lớn có thể chứa tới bốn người, càng khiến người ta chú ý trên giường có một bộ váy màu hồng phấn nghi ngờ là của nữ. Thanh niên nhìn thấy mặt trên chiếc váy ở giường là đóa hoa hồng, liền quay đầu đi về phía tủ quần áo, lại phát hiện tủ quần áo bị khóa, chỉ đành tắm rửa thay chiếc váy trên giường. Thanh niên đầy mặt rối rắm, nhìn quần áo bị sương mù làm ướt, không quá tình nguyện đi vào phòng tắm.

Mở vòi hoa sen, nước ấm vọt ra, rất nhanh phòng tắm liền ngập tràn hơi nóng. Thanh niên bắt đầu cởi quần lót còn sót lại trên người, trong gương làn da thanh niên trắng nõn, mái tóc đen nhánh, mi thanh mục tú, nụ cười khẽ khi cơ thể chạm vào dòng nước ấm khiến người ta không tài nào dời mắt được.

Làn da trắng nõn của thanh niên được nước ấm cọ rửa ửng lên màu phấn hồng, thanh niên bắt đầu xát xà phòng, bọt xà phòng trắng đục theo chuyển động mà xuất hiện nhiều thêm, sau khi xối trôi bọt xà phòng, tay thanh niên chậm rãi di tới mông mới dừng lại, do dự chút rồi vươn một bàn tay khẽ tách mở cánh mông ra, tay còn lại run run rẩy rẩy đến trước cúc huyệt hồng phấn, duỗi ngón tay chầm chậm đi vào, lọ mọ rửa sạch tiểu cúc hoa của mình, sau đó lại dời đến phía trước tẩy sạch nhục nha bóng loáng không một cọng lông tơ.

Kì kèo tắm rửa xong thanh niên bọc khăn tắm đi ra, ngồi bên giường nhìn chiếc váy hồng kia, tay cầm lên xem xét, vừa giũ thì thấy không có quần lót rơi ra, thanh niên ngẩn người, xốc chăn lên kiếm cũng chẳng thấy, thanh niên chỉ có thể ngây ngốc ngồi nhìn chăm chăm bộ váy thiếu vải kia.

Ngu người trong chốc lát, thanh niên khẽ cắn đôi môi phấn nộn, làm đủ kiến thiết trong lòng, hai tay run rẩy cầm váy mở banh nó ra, mặt càng đỏ hơn, chỉ thấy cái thứ gọi là váy này ít vải đến đáng thương.

Kiểu váy sườn xám, dãy nút cài từ chỗ bắp đùi lên tận cổ, cả bộ váy đều chỉ dựa vào mỗi dãy nút giữ lại, vừa tháo nút thì chiếc váy sẽ bung ra nhẹ nhàng rơi xuống, thanh niên mặc váy vào, cài nút xong, lại phát hiện sau lưng lạnh lẽo chỉ có vài sợi dây áo cầm giữ, váy rất ngắn, cỡ mông, nữ xưng ‘Tề B[1] ‘ nam xưng ‘Tề điếu[2] ‘.

Bên cạnh còn có một đôi tất ren trắng mỏng, thanh niên cau mày cầm nó lên, nhấc chân chống lên giường tay run vài lần mới xuyên tất vào được, bít tất một mạch kéo đến dưới váy, còn cách váy một khoảng, đôi chân thon dài thẳng tắp được bao trong tất ren trắng, dưới giường còn đặt một đôi giày cao gót mới toanh, kích cỡ đặc biệt vừa chân.

Trừ tất ra còn có một chiếc áo khoác tơ mỏng manh màu hồng nhạt, dường như là sợ thanh niên cảm lạnh, dù bật điều hòa ấm áp, thanh niên vẫn ngoan ngoãn phủ thêm.

Thanh niên mặc xong đứng lên, dáng người càng lộ vẻ tinh tế, đường cong sống lưng tuyệt đẹp, dây áo màu đen làm nền càng tôn lên sắc trắng nõn nà, hai chân mảnh khảnh thon dài, mông căng mẩy, loáng thoáng có thể thấy được quang cảnh cánh mông dưới chiếc váy, khiến người nhịn không được muốn hung hăng xâm phạm y.

Thanh niên vừa bước một bước, cả người lập tức ngừng lại, hai tay không tự chủ che dưới váy, bởi vì không mặc quần lót, vừa đi đường liền cảm giác trống rỗng, còn có gió lùa vỗ về, khiến mặt thanh niên càng ửng hồng hơn.

Thanh niên lấy tư thế kỳ cục như vậy lảo đảo ra khỏi phòng ngủ đi xuống lầu dưới chuẩn bị nấu cơm.

Thanh niên đi ngang qua phòng khách kéo bức màn lại rồi đến phòng bếp, cả người liền nhào vào bàn bếp, lấy tay che váy, động tác phạm vi lớn do kéo màn, khiến thanh niên xấu hổ vô cùng. Dưới ánh đèn chiếu rọi có thể nhận ra bàn tay che dưới váy của thanh niên có hơi ướt át, hô hấp cũng có chút dồn dập.

Thanh niên vừa mới chuẩn bị rửa tay nấu cơm, thì nghe thấy tiếng bước chân dừng lại phía sau, cả người đang ghé vào bàn bếp đều khẽ run lên.

“Ha hả, ba ba đang làm gì đấy.” – “Ba ba thật chăm chỉ đó nha.” – Hai câu nói trầm thấp truyền tới từ sau lưng thanh niên, chỉ thấy hai gương mặt thiếu niên có bảy tám phần tương tự nhau, thân hình cao lớn, áo khoác chưa cởi còn mang theo giọt nước, khí thế áp người, cho dù là mang cặp dép lê bán manh lông xù cũng không hạ thấp khí thế của họ được.

Tay thanh niên che càng chặt hơn, cảm giác người phía sau cách mình càng ngày càng gần, đôi chân dài bị tất bao bọc nhịn không được run lên: “Không, không có gì, mấy đứa mau đi tắm, anh, anh đi nấu chút canh gừng cho mấy đứa.”

“Ha ha, vậy ba ba ở trên sô pha ngoan ngoãn chờ tụi con đấy nhé.” – Nói xong hai anh em liền chạy lên lầu.

Mặc Diệc Thanh bị hai anh em gọi là ba ba không chịu được lại khẽ run rẩy. Hai tay chậm rãi rời khỏi váy, rửa tay nấu canh gừng, mang giày cao gót loạng choạng bưng chén đặt trên bàn trà.

Mặc Diệc Thanh vừa bưng canh gừng tới, hai anh em đã mặc áo tắm đi xuống, Mặc Diệc Thanh nhìn hai đứa ‘Con trai’ đầu tóc còn nhỏ nước trước mắt thì không tự chủ mà lui về sau một bước: “Mấy đứa uống canh gừng trước…” – Chưa nói xong, hai anh em đã bưng chén uống sạch.

“Nhược Thần, Nhược Hú mấy đứa…”

“Ba ba đứng đó làm chi, ngồi đi.” – Hai anh em trăm miệng một lời nói với Mặc Diệc Thanh.

“Nhược Thần, Nhược Hú, anh sai rồi, về sau anh sẽ không bảo mấy đứa gọi anh là ba ba, mấy đứa đừng gọi anh thế nữa.”

“Nhưng trước kia ba ba bắt tụi con nhất định phải gọi ba là ba ba mà, không gọi thì không được ăn cơm đâu, sao giờ lại không thích nghe nữa.”

“Trước kia là anh không đúng, anh lớn hơn mấy đứa 5 tuổi đấy nên đừng gọi anh như vậy.” – Nói xong khóe mắt Mặc Diệc Thanh bắt đầu phiếm hồng.

Hai anh em nhìn đuôi mắt ửng hồng của Mặc Diệc Thanh, không hẹn mà cùng quát: “Ngồi xuống!”

Mặc Diệc Thanh nghe thấy tiếng dọa nạt thì ngoan ngoãn ngồi xuống sô pha.

Hai anh em chậm rãi đi đến trước mặt Mặc Diệc Thanh, phát hiện Mặc Diệc Thanh khép chặt chân, không khỏi cười khẽ hai tiếng.

“Ba ba mặc bộ đồ này nhìn rất đẹp, bây giờ nhiệt độ cũng cao, mặc áo choàng nóng lắm, không bằng cởi ra đi.”

“Đúng đó, ba ba, chân khép chặt như vậy làm gì chứ.”

Mặc Diệc Thanh nghe xong hai chân không tự chủ càng khép chặt hơn, nghe thấy Nhược Thần “Hả?” một tiếng chỉ có thể ngoan ngoãn mở chân, cũng cởi áo khoác ra quăng tới một bên.

“Chân tách ra, gác trên sô pha đi, khép chặt vậy ba là muốn làm gì nha?”

Mặt Mặc Diệc Thanh sung huyết đỏ hồng, nhưng vẫn nghe lời chậm rãi tách chân, định bụng từ từ nâng một chân lên lại bất thình lình bị hai anh em túm chân giơ cao đặt trên sô pha, vạt váy bị cuộn lên trên, lộ ra nơi riêng tư không mặc quần lót, chân mang giày cao gót để trên sô pha, có vẻ càng nhuộm màu ***.
“A!” Mặc Diệc Thanh bị cử động này dọa thét chói tai.

“Chậc chậc chậc, vài ngày không gặp, phía dưới của ba ba càng đẹp hơn ta.”

“Ha hả, đúng đấy, con cùng anh trai mới đi công tác vài ngày phía dưới của ba so với trước càng thêm mê người.”

Lướt mắt trông, chỉ thấy cậu bé sạch sẽ của Mặc Diệc Thanh, nhìn kỹ sẽ phát hiện phía dưới còn ẩn giấu một đóa hoa nhỏ chuyên thuộc về con gái, đóa hoa nhỏ này vốn không nên xuất hiện dưới chồi non của Mặc Diệc Thanh.

Bởi vì thể chất đặc thù, hoa huy*t của Mặc Diệc Thanh so với con gái bình thường thì nhỏ hơn, màu sắc cũng phấn nộn hơn nhiều, tựa như thiếu nữ chưa trải việc đời, hai cánh hoa khép kín, thật không ngờ tiểu huyệt phấn nộn này đã bị hai đứa ‘Con trai’ của y thao tới thực tủy biết vị.

Nhược Hú dùng áo khoác buộc tay Mặc Diệc Thanh lại, khiến y không thể lộn xộn. Nhược Thần lấy qua túi xách màu đen trên đất, mở ra thì thấy, bên trong chỉ có một máy ảnh rất phổ thông cùng một sợi dây.

Nhược Thần cầm dây đến trước TV mở TV loay hoay một hồi liền trở lại, liếc mắt ra hiệu với Nhược Hú.

Nhược Hú ôm lấy Diệc Thanh, để y đứng xoay lưng lại với hai anh em, còn kéo bung váy y ra.

Hai anh em ngồi phía sau Diệc Thanh, phát ra tiếng xột xột xoạt xoạt: “Hai đứa đang làm gì đó, buông anh ra.” – Mặc Diệc Thanh nhịn không được hỏi.

“Ngoan ngoãn đứng yên đừng lộn xộn, tách chân ra một chút, đầu nhìn TV.” – Nói xong vỗ mông Diệc Thanh một cái.

“Ba ba nhất định phải thưởng thức quang cảnh một tý đấy.” Nói hết Nhược Thần túm chân Diệc Thanh, Nhược Hú luồn máy ảnh vào dưới váy Diệc Thanh.

Chỉ thấy hình ảnh trên màn hình từ mơ hồ chuyển thành rõ nét, Mặc Diệc Thanh còn ngơ ngác nhìn lâu sau mới kịp phản ứng lại đây là cái gì, mặt đỏ tới mức nhỏ máu, hai chân cố gắng khép lại nhưng bị Nhược Thần cố định: “Hai đứa đang làm gì thế, đừng có quay bậy! Đừng vào bên trong, cầu mấy đứa, đừng “

Chỉ thấy cảnh tượng chiếm toàn bộ màn hình TV, một đóa màu hoa hồng nhạt hơi hé, có nước loãng nhiễu giọt rơi xuống.

“Ba ba, đây chính là đặc biệt vì ba mà làm, chống nước, độ nét rất tốt.”

Nói xong, chỉ thấy trên màn hình xuất hiện nhiều hơn hai ngón tay thon, nhẹ nhàng tách hai cánh hoa phấn nộn, âm hạch cùng môi hoa hoàn mỹ hiện ra ngay trước mắt, miệng hoa huy*t bắt đầu co rút, ngón giữa hơi đè âm hạch, chọc cho Diệc Thanh ngửa đầu rên rĩ *** đãng, ngón giữa hơi ngừng, thêm một ngón tay nữa bắt đầu tiến hành vuốt ve âm hạch, Diệc Thanh thích tới phát run trong miệng hô hào: “A nhẹ chút, nhẹ một chút.” – Nhược Hú hung hăng đẩy mạnh vào một cái, tiểu huyệt chợt phun ra một cỗ chất lỏng rơi ngay trên ống kính máy ảnh.

“Chậc chậc chậc, may là mua chống nước, nếu không máy ảnh bị ba ba tẩm ướt nước không thể sử dụng nữa rồi.”

“Không, a ah không phải vậy mà ” – Mặc Diệc Thanh nhịn không được giải thích lại bị Nhược Thần vân vê nói không hoàn chỉnh.

Nhược Thần tắt máy ảnh, đứng dậy tẩy rửa thiết bị rồi tắt luôn TV. Trở lại trước mặt Mặc Diệc Thanh.

Nhược Thần thò tay chuẩn xác xoa nắn đầu nhũ Mặc Diệc Thanh, chọc y thở gấp liên tục.

“Ba ba thật *** đãng, đầu nhũ đều cứng cả.” – Nói xong Nhược Thần cầm áo tắm đặt ở bên muốn nhét vào miệng Mặc Diệc Thanh, Mặc Diệc Thanh lắc đầu, nhưng không thể làm gì, thế là vẫn bị bịt lại.“Kế tiếp ba ba chỉ cần nghe tụi con nói, ngoan ngoãn kêu là được, không cần nói chuyện.” – Nói hết thì ngồi xuống cạnh Nhược Hú.

“Ba ba, xoay qua.”

“…”

“Cởi giày, hai chân tách ra nằm trên sô pha.” – Kể từ khi cùng một chỗ, hai anh em liền đổi giường với sô pha thành loại rộng, để tiện làm việc.

“…” – Mặc Diệc Thanh ngoan ngoãn cởi giày, trèo lên sô pha, để tiểu huyệt đối mặt với hai anh em, chậm rãi tách hai chân đến mức tối đa.

Tiểu nhục huyệt bởi vì hai chân mở rộng mà khẽ mở trào *** thủy, chảy lên cúc huyệt phía sau, nhuộm cúc huyệt sáng bóng.

Nhược Thần mãnh liệt bổ nhào tới chiếm lấy hoa huy*t trước Nhược Hú, đôi môi Nhược Thần hung hăng hôn lên hoa huy*t Diệc Thanh, răng nanh khẽ cắn nhục châu liếm láp một lúc thì mạnh mẽ mút, khiến tiếng kêu Diệc Thanh cất cao.

Nhục châu bị cắn sưng liền bắt đầu hôn huyệt khẩu, Nhược Thần vói đầu lưỡi vào huyệt khẩu, không ngừng liếm quanh, không ngừng đưa đẩy, cảm giác *** dịch trong cơ thể Diệc Thanh cuồn cuộn không ngừng chảy ra, Nhược Thần rút đầu lưỡi nhắm chuẩn huyệt khẩu bắt đầu hút, Diệc Thanh thích tới ưỡn hông lên, tay vòng qua ép đầu Nhược Thần vào trong tiểu huyệt.

Bởi vì bị Nhược Thần giành trước, Nhược Hú chỉ có thể đùa bỡn bộ ngực Diệc Thanh, Nhược Hú cách váy cắn lên đầu nhũ Diệc Thanh, một tay còn lại thì vê nhào một đầu nhũ khác, rất nhanh, chỗ quần áo bị cắn liền ướt đẫm, kề sát đầu nhũ đỏ au, đầu nhũ vừa cứng lại sưng, đội váy lên một khoảng.

Diệc Thanh bị hai anh em đồng thời đùa bỡn rất nhanh liền bắn ra, hai anh em không ai thao làm Mặc Diệc Thanh, thế nhưng cỗ dịch thể đầu tiên vừa nồng số lượng cũng nhiều.

“Xem ra tụi con đi vắng ba ba không có ăn vụng nha, thật ngoan, con với em trai nhất định phải thưởng thật tốt cho ba.”

hoa huy*t bị Nhược Thần khuấy liếm qua không cần khuếch trương nữa, Nhược Thần ôm lấy Diệc Thanh để hai chân y vòng qua mình, giơ côn th*t nghẹn tới tím đen một cái thúc liền vào tới hoa huy*t, Mặc Diệc Thanh bị kích thích ngửa cổ cao giọng rên.

Nhược Hú từ sau lưng quấn quanh Diệc Thanh, ngón tay đâm vào cúc huyệt bắt đầu khuếch trương, phía trước có *** dịch hoa huy*t không ngừng chảy xuống, khuếch trương rất trơn thuận, rút ngón tay, nhắm ngay cúc huyệt cả căn tiến vào.

Trước sau của Mặc Diệc Thanh đều bị đại nhục bổng nhồi đầy, thích đến lắc đầu muốn rên muốn hô nhưng miệng đã bị bịt kín.

Hai cây côn th*t đồng thời chuyển động, cùng nhau vào cùng nhau rút, mỗi người xoa nắn một đầu nhũ, như muốn vò nát nó mới thôi.

Mặc Diệc Thanh bị hai anh em hung hăng thao hồi lâu, nhịn không được co rút muốn bắn tinh, hoa huy*t và cúc huyệt bắt đầu cắn chặt.

Hai anh em bị tao huyệt càng ngày càng chặt kẹp không thể động đậy, hung hăng véo cánh mông của Mặc Diệc Thanh, thừa dịp y thả lỏng liền bắt đầu dùng sức tiến công, anh vào em ra, không ngừng đỉnh tới điểm mẫn cảm của Mặc Diệc Thanh, hai căn đại nhục bổng cách một tầng vách, có thể cảm nhận được hơi thở và cường độ của đối phương, người nào cũng không muốn yếu thế hơn, một cái dùng sức hơn một cái, một cái lại nhanh hơn một cái, chỉ khổ cho hai động của Mặc Diệc Thanh đều bị hung hăng thao hết chịu nổi.

Mặc Diệc Thanh ngửa đầu, nước miếng không ngừng ứa ra từ khóe miệng “A Ah Ưm ” – ấp úng rên rĩ không dứt, hai mắt ướt át, bị thao ác tới rơi nước mắt, váy trên ngực đã bị nước miếng và nước mắt của Mặc Diệc Thanh thấm ướt, ngay sau đó là làn da.

Vào thời điểm lần thứ hai Diệc Thanh đạt cao trào, hai anh em và Diệc Thanh đồng thời bắn ra, bắn vào chỗ sâu trong cơ thể Mặc Diệc Thanh.

Chờ sau khi côn th*t của Nhược Thần và Nhược Hú rời khỏi, hỗn hợp dịch thể và *** thủy tuôn ra, bởi vì sô pha bằng da nên *** dịch không thấm ướt hơn nữa còn đọng lại mặt ngoài một bãi, nhơ nhớp.

Mặc Diệc Thanh bị thao đến bất tỉnh ở trên sô pha, tiểu huyệt mỗi ngày không ngừng lưu nước, hai anh em rút khăn giấy vo thành cục nhét vào hai tiểu huyệt.

Ôm Mặc Diệc Thanh lên lầu, vào phòng ngủ, khóa trái cửa, nhẹ nhàng đặt Mặc Diệc Thanh lên giường, rút khăn giấy, lau khô chất lỏng chảy ra.

Lấy máy ảnh banh rộng hai chân Mặc Diệc Thanh, quay lại dáng vẻ *** đãng của tiểu huyệt khẽ hé này. Thưởng thức xong gỡ thẻ nhớ cất vào két an toàn.

Nhìn váy Mặc Diệc Thanh xộc xệch, cửa mình mở rộng, hai anh em đá mắt nhìn nhau liền nằm ngang kẹp Diệc Thanh ở giữa cả hai, gỡ vải bịt miệng xuống, nâng chân y lên lại xông vào, hai nhục huyệt có cảm giác khác nhau, nhưng cả hai đều gắt gao bao lấy côn th*t khiến chúng không muốn rời đi.

Hai anh em ôm chặt Diệc Thanh bắt đầu dốc sức cắm rút, nệm lung lay, Diệc Thanh đã bị thao ngất không tự chủ được rên rĩ thành tiếng, đôi môi lập tức bị Nhược Hú chặn lại gặm cắn, Nhược Hú thì mút duyện cổ Diệc Thanh, để lên đó ký hiệu thuộc về hai anh em.

Đêm vừa bắt đầu, bởi đi công tác bị cấm dục vài ngày nên không biết hai anh em phải vất vả cần cù cày cấy đến khi nào.

__

………………….

[1] Tề B (Tề bức) – phát âm chữ ‘Bức’ trong tiếng Trung giống chữ cái ‘B’ trong tiếng Anh, B viết tắt là Butt (mông): váy ngắn sát mông.

[2] Tề điếu – Điếu ( 吊) tiếng lóng nghĩ là ‘trym’: quần ngắn sát mông.

Chương 2: Song huyệt nuốt quả ngậm song long

Quá trưa ngày hôm sau, Mặc Diệc Thanh mới từ từ tỉnh lại, cử động người muốn nhấc chân lại không nhúc nhích được, thân thể như bị xe tải cán qua, nhất là nửa người dưới.

Dừng một chút Mặc Diệc Thanh đưa tay đi sờ soạng hai tiểu huyệt một lát phát hiện thật khô mát, thân thể cũng bị tẩy sạch qua, liền ở trên giường ngốc hồi lâu mới có sức rời giường.

Mặc Diệc Thanh vén chăn bông, ngồi dậy chuẩn bị tìm quần áo thì phát hiện trên tủ đầu giường đặt một bộ đồ màu đỏ, cầm lên nhìn, khuôn mặt liền ửng hồng.

‘Ơ, hai thằng ranh con, sao bộ này sao không khác mấy với hôm qua vậy, còn hồng thế nữa chứ!’ – Mặc Diệc Thanh nhìn bộ đồ này oán giận trong lòng.

Mặc Diệc Thanh cầm bộ đồ run rẩy hai chân đến trước tủ quần áo lại phát hiện tủ quần áo vẫn khóa.

Mặc Diệc Thanh chỉ có thể mặc bộ sườn xám lộ liễu màu đỏ thẫm này thôi, tìm một vòng không thấy quần lót, Mặc Diệc Thanh đành buồn rười rượi mặc sườn xám, cùng tất ren bên cạnh vào.

“Bọn họ thật thiếu hưng trí …”

Mặc Diệc Thanh mặc sườn xám với tất chân vào, lại đột nhiên nhận ra hôm nay gió càng lùa, càng lộ liễu hơn, ít nhất hôm qua còn bao mông, hôm nay tuy rằng tận mông, nhưng hai bên lại xẻ tà đến eo, không cần cởi nút, xốc váy lên là có thể thao rồi.

Bất đắc dĩ chỉ có thể chấp nhận, trên chân mang giày cao gót hôm qua, xiêu xiêu vẹo vẹo cúi đầu nhìn đường đi vào phòng tắm rửa mặt.

Mặc Diệc Thanh vừa ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương không khỏi ngây người, làn da bị váy đỏ thẫm bao lấy càng thêm trắng nõn, vải dệt mỏng hơn hôm qua, loáng thoáng có thể thấy hai viên nhục đậu trước ngực, đội váy lên một độ cong nhỏ, càng đừng nói tới dấu vết hoan ái loang lổ từng điểm rõ ràng, khiến toàn thân Mặc Diệc Thanh thoạt nhìn đặc biệt sắc tình.

Rửa mặt xong, Mặc Diệc Thanh che dưới làn váy trống không, tay vịn cầu thang chậm rãi đi xuống. Đến phòng khách sợ bị người đi ngang bên ngoài nhìn thấy đành kéo bức màn ra một khe hở để ánh mặt trời chiếu vào.

Xoay người chuẩn bị tới phòng bếp lại phát hiện di động trên bàn vừa nhận được tin nhắn: “Ba ba, con cùng anh trai sẽ về khoảng ba giờ chiều đó, giúp tụi con chuẩn bị chút cơm, còn chưa được ăn bữa trưa “

Mặc Diệc Thanh vừa nhìn thời gian, đã sắp hai giờ, vội vàng đi đến phòng bếp bắt đầu nấu cơm.

Sườn xám ngắn cũn cỡn màu đỏ đặc biệt xứng đôi với phòng bếp, Mặc Diệc Thanh ăn trước chút gì đó mới bắt đầu nấu ăn.

Chờ lúc Mặc Diệc Thanh còn thừa lại một món, liền nghe thấy tiếng cửa mở: “Ba ba, tụi con về rồi.”

Mặc Diệc Thanh nghe xong cả người run lên, thìa rớt xuống đất, khom người chuẩn bị nhặt lên thì nghe tiếng hít khí sau lưng.

Đang định nói chuyện, liền cảm giác hai ngón tay tiến vào hạ thân dưới làn váy chưa từng có lực trở ngại, vuốt ve tiểu hoa huy*t, Mặc Diệc Thanh bị sờ tới chân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất.

“Mấy đứa đừng vậy mà, a a nhẹ a đừng khảy a chúng ta ăn trước đã ăn cơm trước có được không ah đừng vói vào mà ” – Cùng lúc Mặc Diệc Thanh bị một ngón tay moi móc tận chỗ sâu trong hoa huy*t.

“Được, nghe lời ba ba, chúng ta ăn cơm trước.” – Hai huynh đệ rửa tay rồi ngang ngược ngồi trước bàn ăn, cố ý chừa chỗ chính giữa cho Mặc Diệc Thanh ngồi.

Mặc Diệc Thanh bưng canh để lên bàn chuẩn bị ngồi xuống.

“Ba ba đến đây ngồi, nơi này là chuyên giữ lại cho ba đó.”

“Có thể không…”

“Không thể!”

Mặc Diệc Thanh đành ngoan ngoãn đi qua, hai anh em kéo ghế để y ngồi vào.

Ba người bắt đầu nghiêm túc ăn cơm, đột nhiên, Mặc Diệc Thanh cảm thấy có hai bàn tay phân biệt từ hai bên đùi mò mẫm vào, Mặc Diệc Thanh kinh hãi dừng lại.

“Mấy, mấy đứa…”

“Ba ba đừng nói nữa mau ăn đi, đợi lát nữa thì nguội mất.”

Mặc Diệc Thanh chỉ có thể tiếp tục cầm đũa ăn cơm, không nghĩ tới tay trên đùi bắt đầu động, không ngừng xoa nắn thịt non trong bắp đùi.

Mặc Diệc Thanh phản xạ có điều kiện kẹp chặt chân, cái kẹp này, khiến hai bàn tay càng làm càn, không ngờ lại mò vào tiểu hoa huy*t, một tay thì đùa bỡn âm hạch, một tay thì gảy hoa huy*t.

“A thật sướng a ” – Mặc Diệc Thanh nhịn không được thấp giọng rên, cũng duỗi tay đến dưới làn váy, bao trùm hai bàn tay to đang đùa bỡn tiểu huyệt, gắt gao đè chặt không cho bọn họ rời đi, đùa bỡn càng ác càng sâu hơn chút nữa.

“Không đủ, không đủ a Nhược Thần vê mạnh một chút a Nhược Hú chọc sâu hơn đi, ừm a ah ahh cứ thế a hoa huy*t thật sướng a ” – Mặc Diệc Thanh thoải mái ngửa đầu mãi rên.

“Ba ba, đừng chỉ lo tao bức sướng chứ, mau ăn cơm nhanh lên.” – Nói xong Nhược Thần hung hăng bấm âm hạch một cái.

“A a a! Nhược Thần nhẹ nhẹ, em ăn cơm ngay a “

Cứ vậy, đến khi Mặc Diệc Thanh ăn xong, đã bị người đùa tiểu huyệt sướng tới bắn một lần, gục ở trên bàn ăn thở dốc.

Nhìn hai anh em một bay nhanh rửa bát, một cẩn thận rửa hoa quả, bỏ vỏ bỏ hạt.

Chờ Mặc Diệc Thanh hòa hoãn, Nhược Thần bước vội tới kéo rèm phòng khách lại bật đèn lên, Nhược Hú thì cầm một chậu hoa quả được rửa sạch vô cùng đến.

Nhược Hú đặt hoa quả xuống, vừa dùng lực bao vây Mặc Diệc Thanh trên bàn cơm, lại thấy *** ti của tiểu huyệt không ngừng dính lên mặt ghế, nhìn chăm chú đến mức mặt Mặc Diệc Thanh ửng đỏ.

“Chậc, tiểu hoa huy*t của ba ba thật tao.” Mặc Diệc Thanh chỉ có thể cúi đầu đỏ mặt.

Nhược Thần quay về cạnh bàn, cùng Nhược Hú đưa mắt nhìn nhau.

“Ba ba, ba phải nhìn xem, tụi con yêu thương ba thế nào nha.”

Nói xong không đợi Mặc Diệc Thanh trả lời, tách hai chân y ra để trên bàn, thân thể Mặc Diệc Thanh chỉ có thể nghiêng về trước duy trì cân bằng, bị kiềm hãm không thể động đậy, chỉ có thể nhìn làn váy bị cuộn lên, chồi non và hoa huy*t còn lưu nước bại lộ trước mắt, Mặc Diệc Thanh xấu hổ mặt đỏ phừng tới nhỏ máu.

Hai anh em lại chậm rì rì ngồi đối diện Diệc Thanh.

Nhìn hoa huy*t khẽ hé vừa bị đùa bỡn qua, không ngừng co rút huyệt khẩu, phảng phất như mời gọi đại nhục bổng của họ thao vào.Nhược Hú thò ngón tay, banh hoa huy*t ra để nhìn thấy vách tràng đỏ au trong huyệt, Nhược Thần từ chậu hoa quả bên cạnh lấy ra một trái nho bỏ vỏ bỏ hạt chuẩn bị nhét vào trong.

“Không được, Nhược Thần Nhược Hú, không thể làm vậy, nhét vào tiểu huyệt sẽ hỏng sau này không thể thao được nữa.”

“Ba ba đừng lo, hoa huy*t ba ba tao như vậy có thể ăn hết mà.”

Nhược Thần cầm nho trong tiếng hô “Không cần, không cần” của Mặc Diệc Thanh, hung ác nhét vào.

“A! Lạnh quá, nho lạnh qá a đừng nhét a dâu tây lớn quá, đừng mà a đi vào ah “

Hai anh em làm như không nghe thấy, tiếp tục nhét, một quả nho một trái dâu, nhét sáu quả. Nhét xong sau đó còn có ý xấu đẩy vào trong.

“A không được, quá sâu a ông xã không muốn a a a! Không muốn đừng đẩy vào nữa, sắp đụng tử cung rồi a “

“Ha hả, rốt cuộc biết gọi ông xã rồi.”

“Chậc chậc, đụng đến tử cung của tao hóa không được ư.”

“Không được, không được, đụng hỏng thì không thể sinh em bé cho các ông xã nữa a “

“Vậy hai ông xã giúp em mút ra ăn hết có được không.”

“Đúng vậy, hai ông xã giúp em ăn hết nó lại liếm tao huyệt cho em được chứ.”

Nghe tiếng nói trầm thấp cùng lời *** đãng của hai anh em, Mặc Diệc Thanh nhịn không được gật đầu nói được, nước trong hoa huy*t càng tuôn như suối.

Hai anh em cúi đầu đến gần tiểu huyệt của Mặc Diệc Thanh, một người liếm âm hạch, một người liếm huyệt khẩu, sảng khoái tới mức Mặc Diệc Thanh chảy nước không ngừng.

“A! Sảng khoái tao huyệt thật sướng, a muốn tới, tiểu huyệt muốn chảy nước a “

Cắn cắn âm hạch, anh trai Nhược Thần liền trở lại huyệt khẩu, cùng em trai mặt chen mặt, cùng nhau mãnh liệt mút huyệt khẩu.

Mặc Diệc Thanh sướng không chịu nổi, hai tay mỗi tay ấn một đầu đẩy vào trong huyệt, hai chân rũ xuống bàn quấn chặt đầu hai anh em.

Hai anh em cùng nhau mút, quả dâu lớn nhất bịt kín lối được em trai Nhược Hú mút ra, anh trai Nhược Thần thì hút *** thủy chảy ra, hai anh em anh ăn em mút, trao đổi phối hợp lẫn nhau, khiến Mặc Diệc Thanh thích tới lắc đầu suốt.

Ăn xong hoa quả trong huyệt, hai anh em bắt đầu ‘Chân chính’ liếm huyệt.

Một người liếm láp gặm cắn âm hạch, làm môi huyệt đỏ au lấp lánh ánh nước, buông tha môi huyệt cắn âm hạch một cái, một người thì không ngừng mút huyệt đạo, dễ chịu tới nước không ngừng chảy, tưới đẫm môi hai anh em, *** thủy chưa kịp nuốt còn chảy dọc theo cằm rơi trên bàn cơm.

“A không được, các ông xã liếm thật lợi hại a nhưng trong tao huyệt rất ngứa a hai tao huyệt đều ngứa quá đi ông xã nhanh thao em, em muốn sinh em bé cho các ông xã a ah ahh “

“Nếu ba ba muốn vậy, các ông xã sẽ thỏa mãn ba.”

Nói xong hai anh em đẩy Mặc Diệc Thanh nhẹ nhàng nằm ngửa trên bàn cơm, tách hai bắp đùi, lộ ra hai tiểu huyệt, bắt đầu nhét nho vào trong hai huyệt, sau khi nhét đầy còn đè ép để ngừa đại nhục bổng không vào được.

Hai anh em mặt đối mặt ngồi ở trên ghế, kẹp Mặc Diệc Thanh ở giữa, lấy ra đại nhục bổng sớm cứng rắn, nhắm ngay huyệt khẩu từng cây vào động.

Ba người phát ra tiếng thở dốc thỏa mãn, hai anh em cởi sườn xám trước ngực Mặc Diệc Thanh ra, xoa đầu nhũ bắt đầu luật động, đại nhục bổng trong huyệt vô tình ép nho trong tao huyệt, đẩy nó vào càng sâu.“A a a! Không được, a đầu nhũ muốn hư a đại nhục bổng đỉnh nho đến trong tử cung rồi a tử cung muốn hỏng, ông xã Nhược Hú chọc nhẹ nhẹ một chút a “

“Tao hóa, còn anh đâu, anh đỉnh không đủ sâu sao, hả?” – Nói xong Nhược Thần càng dùng sức đỉnh vào chỗ sâu trong tràng đạo.

“A không được, tiểu huyệt phía sau muốn gãy sâu quá đi, ông xã Nhược Thần sâu quá a nhẹ chút đi mà “

Vừa dứt lời đại nhục bổng trong hoa huy*t cũng bắt đầu dùng lực thao, như không cam lòng thua đại nhục bổng ở hậu huyệt. Hai căn côn th*t không ngừng đỉnh tới hoa tâm và tuyến tiền liệt nhanh chóng khiến Mặc Diệc Thanh sung sướng muốn bắn.

“A, muốn bắn a các ông xã nhẹ một chút sắp hư rồi a “

Chỉ chốc lát sau hai tao huyệt bắt đầu siết chặt, cảm nhận tao huyệt siết gắt gao, hai căn đại nhục bổng phát ngoan mà cắm rút, thao Mặc Diệc Thanh bắn ra.

Hai anh em đứng lên thao, nâng chân Mặc Diệc Thanh, khiến y bị kẹp ở giữa mãnh mẽ thao hơn mười cái mới bắn vào chỗ sâu trong tiểu huyệt, Mặc Diệc Thanh kích động phát run.

Hai anh em lấy tư thế kẹp người thế này chậm rãi lên lầu, di chuyển đến phòng tắm trong phòng ngủ, rút côn th*t ra, hỗn hợp chất lỏng bị chặn liền ròng ròng phun trào, rơi trên mặt đất.

Ngón tay kia móc huyệt, đem dịch hỗn hợp nho, nước nho, dịch thể, *** thủy còn thừa giơ lên trước mặt Mặc Diệc Thanh, Mặc Diệc Thanh nhìn *** dịch trong cơ thể mình mặt lại đỏ bừng lên.

“Ba ba, ăn thử xem, đây có thể là bảo bối của ba đấy, đến, liếm nào “

Mặc Diệc Thanh nhìn hỗn hợp chất lỏng trong lòng bàn tay ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi phấn hồng ra liếm láp.

“Ba ba có phải rất ngon không.”

“Ừm…”

“Con với em trai cũng thấy vậy, *** thủy của ba ba rất ngọt đó.”

Mặc Diệc Thanh cúi đầu càng thấp.

Liếm láp xong, ba người đến dưới vòi sen bắt đầu tắm rửa, lúc đầu rất nghiêm chỉnh, tẩy đến hoa huy*t và cúc huyệt thì động tác lại không theo luật.

Sau khi hai anh em hợp lực tẩy sạch sẽ cúc huyệt, khi tới chỗ hoa huy*t thì cắm rút xoa nắn.

Mặc Diệc Thanh bị chọc khiến tình ý dâng lên: “Nhanh lên a các ông xã thao vào đi a “

“Thao vào làm gì.”

“Sinh con cho các ông xã a mau lên a “

Hai anh em vừa nghe côn th*t nửa cương liền thẳng tắp giơ lên.

“Chúng ta đây cùng nhau thao hoa huy*t của ba ba, để ba ba sinh hai đứa cho tụi con, con một đứa, Nhược Hú một đứa có được không.”

“Được côn th*t của các ông xã đều thao tao huyệt phía trước, sinh con cho ông xã “

Nói hết, hai anh em dùng khăn tắm lau khô gói kỹ Mặc Diệc Thanh ôm lên giường.

Nhược Thần thao tiểu hoa huy*t ôm Mặc Diệc Thanh nằm trên giường, Nhược Hú bắt đầu khuếch trương nhét côn th*t vào hoa huy*t.

“A tiểu tao huyệt sắp nứt các ông xã nhẹ chút a “

“Chậc chậc chậc, tao huyệt của em cũng không phải nói vậy, còn mút rất vui vẻ nữa kìa.” – Nói xong, Nhược Hú vói ngón tay thứ hai vào đưa đẩy, chờ nhục huyệt nới lỏng chút liền nhẹ nhàng nhét ngón thứ ba, tạm dừng một lát mới bắt đầu cắm rút ấn xoa nhục bích.

Thấy đã mềm mại liền rút ngón tay ra, đỡ lấy côn th*t, từng chút chen vào, chờ đầu khất tiến vào, thì dùng lực đẩy toàn bộ đại nhục bổng vào trong, chặt quá xá.

“A a a! Không được tao huyệt thật đầy, hai căn phân thân quá lớn, tiểu huyệt muốn hỏng rồi a ” – Hai tay Nhược Hú banh rộng hai chân Mặc Diệc Thanh cố định y, cúi đầu hôn lên môi y, quấn lấy đầu lưỡi y liếm mút, hôn tới Mặc Diệc Thanh chỉ có thể rên hừ hừ.

Nhược Thần vừa xoa nắn gảy gảy đầu nhũ Mặc Diệc Thanh vừa bắt đầu cử động, đưa đẩy một hồi thấy tiểu huyệt đã thích ứng, Nhược Hú cũng bắt đầu cử động, hai căn đại nhục bổng mày tới tao đi, một cái mạnh hơn một cái, một cái sâu hơn một cái, nhiều lần thao tới hoa tâm, đỉnh đến tử cung, không ngừng thao tiến cửa vào mềm mại, cảm nhận miệng tử cung vì Mặc Diệc Thanh cao triều mà trào *** thủy.

Mặc Diệc Thanh không chống đỡ được công kích mãnh liệt trong thời gian dài như vậy, rất nhanh liền rên rĩ muốn bắn, tao huyệt đã chặt nay càng gắt gao bao lấy hai căn đại nhục bổng, khiến họ không thể chuyển động.

Chờ Mặc Diệc Thanh cao trào xong, tao huyệt mềm ra liền bắt đầu cử động eo đâm vào miệng tử cung, đại nhục bổng không ngừng nghỉ, Mặc Diệc Thanh không chịu nổi kích tình như vậy, toàn thân run rẩy, bụng dưới không ngừng siết chặt, sau khi cao trào bị thao vào chỗ sâu lần nữa rốt cuộc nhịn không được ngất đi.

Hai anh em tạm dừng một chút tiếp theo đồng thời đưa đẩy, cuối cùng đè Mặc Diệc Thanh về phía háng hai anh em, thao mạnh một cái, hai căn đại nhục bổng cùng đâm vào miệng tử cung, hung ác bắn dịch thể vào miệng tử cung, bắn xong còn bịt chặt lại để ngừa dịch thể chảy ra.

“Anh, anh nói thử xem sẽ có thai chứ.”

“Sẽ, dù sao tử cung Diệc Thanh cũng hoàn chỉnh có thể sinh dục, nếu không được, mỗi ngày thao y thế này thể nào cũng có một ngày sẽ mang thai, mặc kệ ra sao, y đều là của hai chúng ta.”

“Thế thì chúng ta lại chặn một hồi mới giúp Diệc Thanh rửa sạch vậy.”

“… Được, em di chuyển chút, để anh vào trong nữa.”

“…”

__

Chương 3: Sư đức cùng ăn

Sáng sớm đồng hồ báo thức vang lên, trên giường lớn Mặc Diệc Thanh bọc chăn bông giống con nhộng, chăn nhúc nhích, lộ ra một đầu tóc đen nhánh.

Qua hồi lâu, Mặc Diệc Thanh đột ngột bật dậy rồi nhanh chóng xụi lơ trên giường, chậm chạp tỉnh táo mới xốc chăn lên.

Áo tắm trên người bởi vì tư thế ngủ mà lỏng lẻo, trên làn da nõn nà phủ đầy dấu vết hoan ái, tiểu hoa huy*t bị hai căn côn th*t cùng nhau yêu thương trải qua một đêm hoà hoãn còn chưa khép lại hoàn toàn, từ trong khe thịt có thể thấy tràng vách đỏ au trong huyệt.

“Quá cầm thú …” – Mặc Diệc Thanh nhìn dấu vết trên người bất đắc dĩ thở dài, mặc vào T trắng quần đen y như học sinh chuẩn bị đến trường.

Vội vã ăn xong bữa sáng liền ra cửa. Chờ Mặc Diệc Thanh tới trường học đã sắp tám giờ, làm một thầy giáo đại học, hôm nay là ngày thứ nhất lần đầu y mang học sinh huấn luyện quân sự, không biết có phải trường học chơi trò ác không mà bắt chủ nhiệm lớp cũng phải cùng huấn luyện quân sự.

Vì thế, trường học còn đặc biệt cho chủ nhiệm lớp một bộ quân phục, khác với loại rộng rãi của học sinh, quân phục của thầy giáo thì vừa người, mặc vào chân dài eo thon, một cỗ khí tức cấm dục phả vào mặt, khiến người ta nhìn mà tâm ngứa.

“A a a, Tiểu Mặc Mặc thật soái! Chân đừng có dài vậy được không ” – “Không ngờ eo còn thon hơn cả con gái như tớ, làm sao mà sống đây!” – “A a, mặc quân phục đẹp dã man, mau đỡ tớ tớ sắp hôn mê vì mất máu quá nhiều.” – “Ôi thụ như vậy khẳng định có ông xã chắc luôn!”

Nghe thấy lời nói của các học sinh, Mặc Diệc Thanh cười lắc đầu: “Các em đó, ngoan ngoãn đứng yên, thầy huấn luyện sắp tới rồi, cẩn thận bị giáo huấn đấy!”

Rất nhanh, các thầy huấn luyện đã tới, dưới sự chỉ dẫn huấn luyện của các thầy, kết thúc khóa huấn luyện buổi sáng.

“Các học sinh, chú ý chút nào, chiều hôm nay không cần huấn luyện, nhưng mà! Phải tới lễ đường tập hợp, buổi chiều là lễ khai giảng trường kinh tế chúng ta, thống nhất mặc đồng phục quân sự, các học sinh chú ý đừng đến muộn đó!”

Xế chiều, Mặc Diệc Thanh dẫn học sinh đang chuẩn bị vào cửa, thì nghe thấy các học sinh nhỏ giọng ầm ĩ: “Tui phắc, xe sang quá, thổ hào muốn đến tọa trấn trường chúng ta hả.”

“Đúng đó đúng đó, thoạt nhìn bộ dáng rất điểu[4].”

“… Các em thật là, nhanh vào mau, đằng sau còn có lớp muốn vào kìa.”

Quả nhiên không ngoài dự liệu của các học sinh, khi viện trưởng nói dứt lời thì long trọng giới thiệu đặc biệt mời đến doanh nhân ‘Tuổi trẻ thành công’ — Cố Nhược Hú.

Sau đó Cố Nhược Hú một thân tây trang giày da lên đài, dưới đài các học sinh triệt để sôi trào.

“A a a, rất đẹp trai, trẻ tuổi quá, sao có thể đẹp trai vậy chứ.”

“Tui phắc, lớn lên trẻ tuổi mà còn rất có khí thế, thật thích mà!! ” – “A a a, tui muốn gả cho anh ấy!!”

“Đây là ban ngày đừng có mà nằm mơ!” – “…”

Tiếng hô dưới đài không dứt, nghe không rõ micro đang nói gì, Mặc Diệc Thanh chỉ định nghe diễn thuyết xong rồi rời đi, thì ngoài ý muốn nghe được giọng nói quen thuộc vừa ngẩng đầu nhìn, nhận ra là Cố Nhược Hú thì cả người đều đần ra.

“Tiểu Mặc Mặc, có phải thầy cũng cảm thấy Cố tổng rất soái phải không a!”

“Đúng rồi, Tiểu Mặc Mặc thầy xem, eo kia chân kia chiều cao kia khí thế kia quả thực quá hoàn mỹ!”

“A, là ông tổng tập đoàn Nhược Diệc đó, rất lắm tiền!”

“… Các em thật là, im lặng chút đi, coi chừng cả lớp bị viện trưởng điểm danh…”

“Mắt viện trưởng cũng bắn thực xa!”

“……”

Chờ viện trưởng giới thiệu Cố Nhược Hú xong, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

“Chào các bạn, chào các thầy cô, tôi là tổng giám đốc tập đoàn Nhược Diệc Cố Nhược Hú, hôm nay rất vinh hạnh …”

Mặc Diệc Thanh cứ cảm giác trong lúc diễn thuyết Cố Nhược Hú hay liếc nhìn về chỗ y. Cố Nhược Hú nói hết, thì cùng viện trưởng rời khỏi lễ đường.

Chờ đám người viện trưởng vừa đi khỏi, Mặc Diệc Thanh liền nhận được một tin nhắn: “Ra đi, anh ở cửa văn phòng em chờ em.”

Mặc Diệc Thanh cất di động chuẩn bị rời khỏi: “Mấy đứa ngoan một chút, thầy có việc đi đây một lát, đợi chút nữa nếu thầy không trở lại thì các em ngoan ngoãn giải tán trở về phòng ngủ đi, buổi tối không cần huấn luyện!” – Thấy các học sinh ngoan ngoãn gật đầu mới an tâm rời đi.

Một đường chạy chậm đến văn phòng dưới lầu, do là chủ nhiệm năm nhất nên văn phong rất mới, giáo viên ở tầng trệt cũng không nhiều, Mặc Diệc Thanh vừa đi ngang qua cửa WC, đột nhiên bị một bàn tay vươn ra che miệng bịt mắt kéo vào WC.

‘Tách’ một tiếng WC cửa bị đóng lại, lại xoay ‘Tách’ cái nữa bỗng chốc bị kéo vào gian WC kế bên.

Cả người Mặc Diệc Thanh bị đặt ở trên cửa, tay trên mặt bỏ ra nhưng trong miệng bị nhét một mảnh vải, hai tay bị trói chặt về sau, một đôi tay sờ soạng đến phần eo của Mặc Diệc Thanh rồi bắt đầu cởi quần y.

“Ô… ô ô…”

Mặc kệ Mặc Diệc Thanh kêu thế nào, kẻ đằng sau đều không thèm để ý y, nhưng hơi thở quen thuộc của người phía sau khiến y an tâm.

Thật nhanh, quần lót kể cả quần quân sự màu xanh đen đã bị cởi ra, vì giày quân đội khá cao nên chỉ tuột xuống chỗ đầu gối.

‘Ba ba ba’ trên mông bị vỗ liên tiếp ba phát kích thích Mặc Diệc Thanh không ngừng rên rĩ, mảnh vải trong miệng bị nước miếng tẩm làm màu đậm hơn chút.

Vừa nghe được tiếng tháo dây nịt, thì cảm giác một căn đại nhục bổng ấm nóng để ngay mông mình.

Cảm nhận được độ ấm của đại nhục bổng, hoa huy*t bắt đầu ướt át, ngón tay vuốt ve hoa huy*t thấy một cỗ ẩm ướt.

“Thật lẳng lơ, còn chưa sờ đã ướt.”

Nghe được lời nói trầm thấp bên tai, hoa huy*t chảy càng hăng say.

Ngón tay thon dài dưới sự giúp đỡ của *** thủy mà gãi gãi vài cái, rồi đỡ côn th*t xông vào.

“Ơ ô… ưm “

“Ư, tao huyệt thật chặt thật sướng.” – Nói xong, cởi bỏ trói buộc trên người Mặc Diệc Thanh.

“A a Nhược Hú, sao anh lại ở đây.”

“Tôi là vì thầy Mặc mới tiếp nhận lời mời của viện trưởng đó, mông vểnh lên chút nữa.”

Mặc Diệc Thanh nghe lời vểnh mông ra sau, chuẩn bị thừa nhận Nhược Hú yêu thương.Nhược Hú nắm chặt eo Diệc Thanh để y chống ván cửa, côn th*t rút đến miệng hoa huy*t rồi mãnh mẽ cắm vào chỗ sâu trong hoa bắt đầu dốc sức đưa đẩy.

“A, chậm chút, ông xã chậm chút, sâu quá à “

“Sâu chút mới cắm tới tử cung trong động nhỏ của thầy Mặc chứ.”

Mặc Diệc Thanh nghe mà bụng dưới ê ẩm, hoa huy*t siết chặt, khiến Nhược Hú khó thể cắm vào.

“Nghe thấy cắm tiểu huyệt tiến vào tử cung thầy Mặc đã chịu không nổi rồi sao, tao huyệt nới lỏng chút.” – Nói xong dùng lực vỗ mông Diệc Thanh.

Chờ hoa huy*t thả lỏng, đại nhục bổng lại bắt đầu cắm rút, mỗi một cái đều tiến thẳng vào miệng tử cung, mỗi ngày *** thủy của Diệc Thanh không ngừng tuôn trào từ cái miệng nhỏ nhắn, phun vào đầu đỉnh.

“A, ông xã thật sướng a, đỉnh đến hoa tâm rồi ông xã sờ sờ núm vú của bà xã đi núm vú thật ngứa ” – Vừa nói vừa túm tay Nhược Hú để trên ngực chính mình, còn cách quân phục không ngừng xoa nắn núm vú.

“A a thật thích, ông xã thao tao huyệt rất đã, sâu chút nữa, ông xã sâu chút a chọt thủng tao huyệt đi “

Tiếng rên khiến đại nhục bổng trong cơ thể lại phình to thêm một vòng, lực va chạm phía sau ngày càng mạnh, Diệc Thanh vểnh mông ra sau phối hợp cái đâm sâu của Nhược Hú.

hoa huy*t dưới va chạm mạnh mẽ không ngừng mà siết chặt, tiểu chồi phía trước bắn ra dịch thể đầu tiên trong ngày.

Nhược Hú sau khi Diệc Thanh bắn cũng rót dịch thể vào tử cung Diệc Thanh.

Nhược Hú giúp Diệc Thanh đã mềm nhũn nằm sấp mặc quần, xử lý xong cho cả hai, thì đỡ Mặc Diệc Thanh vào văn phòng.

Đãi ngộ chủ nhiệm năm nhất khá tốt, vì tòa nhà này mới xây không bao lâu, địa điểm có chút lệch, bởi vậy hiệu quả cách âm rất tốt, chủ nhiệm mỗi người một phòng làm việc.

Vào cửa sau, Nhược Hú khóa cửa, bật đèn kéo rèm, đặt Mặc Diệc Thanh ở trên bàn làm việc. Nhược Hú nhìn Diệc Thanh toàn thân mặc quân phục, đầy mặt xuân ý, côn th*t vừa mềm xuống liền ngẩng đầu, độn quần tây lên.

Nhược Hú cởi giày với quần quân sự của Diệc Thanh, chỉ chừa duy nhất áo quân sự phía trên khiến y nằm ngửa trên bàn.

hoa huy*t bị thao qua chứa *** thủy và dịch thể vừa bắn vào, một đường chảy tới cúc huyệt, từ từ tưới miệng cúc huyệt, rất nhanh, trên bàn làm việc có một bãi dịch thể lóng lánh.

Nhược Hú nhìn hai tiểu huyệt xinh đẹp trước mắt, đại nhục bổng hận không thể lập tức vọt vào.

Nhược Hú chịu đựng xúc động, từ trong ngăn kéo tìm xúc xích Vương Trung Vương cỡ lớn, một bộ sớm có dự mưu “Phốc” một tiếng nhét vào hoa huy*t Diệc Thanh.

“A thật lạnh a ông xã, lấy ra đi ” – Diệc Thanh một bên kêu một bên mò tay xuống dưới lại bị Nhược Hú bắt lấy.

“Hôm nay anh trai không ở đây, tiểu tao bức sẽ khóc.” – Nói xong liền nhét một ngón vào cúc huyệt.

“A Nhược Thần đi đâu “

“Anh trai đi công tác, qua hai ngày nữa mới trở về cùng nhau thao em.”

“Anh, các anh a a a! Chậm một chút ông xã chậm một chút, tiểu huyệt đằng sau muốn hỏng.”

“Mới ba ngón tay thôi huyệt thầy Mặc thực nhỏ.” – Nhược Hú vừa nói vừa không ngừng đưa đẩy trong cúc huyệt, chờ cúc huyệt mềm mại, mới đỡ đại nhục bổng chậm rãi tiến vào.

“Thật lớn a côn th*t của ông xã thật bự tiểu tao huyệt phía sau sắp căng đầy rồi “

“Tiểu cúc hoa của thầy Mặc là bị đại nhục bổng của tôi căng cỡ thường thôi, tiểu huyệt vẫn rất mềm mại nha.” – Tay trái Nhược Hú cầm xúc xích cắm rút hoa huy*t, tay phải bắt lấy chân Diệc Thanh bắt đầu trừu sáp.

“A, thật đã, hai tao huyệt đều sướng, ông xã thật lợi hại a ““Ha ha, thầy Mặc tự cầm xúc xích đi, tôi muốn thao tiểu huyệt đằng sau thầy Mặc.” – Nhược Hú ghé vào bên tai Diệc Thanh nói nhỏ, một bàn tay dẫn dắt tay Diệc Thanh cầm xúc xích đâm chọt.

“Thầy Mặc muốn nó sâu bao nhiêu thì nó sẽ sâu bấy nhiêu, quá sâu coi chừng không lấy ra được.”

Diệc Thanh nghe xong run rẩy, tay không tự chủ cầm xúc xích đưa đẩy.

Nhược Hú nhìn biểu cảm Diệc Thanh như bị thao ngốc, túm đùi một trận mãnh thao, côn th*t dùng lực lớn xẹt qua tuyến tiền liệt, đâm tuốt chỗ sâu trong tràng đạo.

“Ông xã Ông xã tao huyệt phía trước cũng muốn đại nhục bổng, thứ này không đủ a.”

“Thầy Mặc có thể rút xúc xích ra cắm đến sau huyệt, tao huyệt đằng trước muốn, thì ngồi lên người tôi, thầy Mặc tự mình ăn đi.” – Nói dứt, Nhược Hú liền rút côn th*t, ngồi trên ghế, nhìn Diệc Thanh rút xúc xích trước huyệt ra, sờ soạng cắm vào tràng đạo, chỉ chừa một chút xíu ở ngoài huyệt.

“A hoa huy*t muốn đại nhục bổng, ông xã mau vào “

“Thầy Mặc tự ngồi lên đi.”

Mặc Diệc Thanh chỉ thể ngồi dậy hai chân giẫm trên mặt ghế, do dự không dám bổ nhào qua.

“Đừng lo lắng, ghế dựa rất lớn sẽ không té xuống đâu.”

Tao huyệt Mặc Diệc Thanh đã ngứa không nhịn được, nhào về trước dừng ở trong lòng Nhược Hú.

“Tao huyệt muốn thì phải tự nuốt tự động đó.”

“…”

Mặc Diệc Thanh đầy mặt rối rắm, nhưng tiểu huyệt lại không dằn lòng được co rút một cái chảy nước.

Một tay đỡ đại nhục bổng, nhắm tiểu huyệt ngay côn th*t, thân thể chầm chậm trầm xuống, đầu đỉnh chặn nước đang tuôn không ngừng ở huyệt khẩu, sướng tới eo Mặc Diệc Thanh mềm nhũn thân thể trầm một cái nuốt cả căn côn th*t vào.

“A a a quá sâu a đại nhục bổng thao vào tử cung, muốn hỏng ah ” – Diệc Thanh ngoài miệng nói vậy, thân thể lại lên xuống với biên độ nhỏ.

“Eo nâng cao chút, cởi quần áo, anh muốn mút núm vú em.”

“Vậy ông xã giúp em chọt sau huyệt, tao huyệt mặt sau cũng ngứa quá đi ” – Nói hết bắt đầu tháo nút, quân phục bị cởi ra để lộ một chiếc áo ba lỗ thuần trắng, cuộn áo ba lỗ lên hở ra bộ ngực, ưỡn ngực đưa đầu nhũ đến bên môi Nhược Hú.

Nhược Hú duỗi lưỡi liếm láp đầu nhũ, tiếp đó hung hăng cắn.

“A a a! Đau quá a, ông xã nhẹ chút nhẹ chút đi, núm vú sẽ đứt đó.”

“Vậy động tác của thầy Mặc nên lớn hơn chút nữa.” – Nhược Hú cầm xúc xích trừu sáp hậu huyệt dốc sức đưa đẩy.

Hai tay Mặc Diệc Thanh vòng cổ Cố Nhược Hú, bắt đầu phun ra nuốt vào côn th*t, mông nâng thật cao, chỉ chừa đầu đỉnh ở huyệt khẩu, eo vừa nhún nuốt cán vào luôn.

“A đỉnh tới, tao huyệt thật thích a “

Mặc Diệc Thanh lần lượt nâng mông, lần lượt hạ xuống mút đại nhục bổng vào sâu trong tao huyệt, *** thủy không ngừng chảy ra.

d*m thủy tuôn ra làm ướt âm mao gốc côn th*t của Nhược Hú, mỗi lần nuốt đến tận gốc đại nhục bổng, cuối cùng sẽ kèm theo âm mao, đâm huyệt khẩu ngứa ngáy, chỉ thể một lần so với một lần càng dùng lực nuốt côn th*t, va chạm phần hông để giảm bớt cảm giác huyệt khẩu bị đâm ngứa.

“A… Không được a ông xã, kiệt sức rồi, tao huyệt không ăn nổi.”

“Nhưng tao huyệt của thầy Mặc đâu có nói thế, nó mút có lực lắm mà.” – Nhược Hú nói xong còn hung hăng đỉnh đỉnh lên trên.

“A! Ông xã sâu quá a ông xã tao mông hết sức rồi, ông xã thao em có được không ” – Diệc Thanh vừa nói vừa siết tao huyệt.

“Đây là văn phòng đó, thầy Mặc là giáo viên, lằng lơ như vậy nếu bị học sinh thấy thì làm sao đây hả.”

“A thật sướng, chỉ phát tao với mình ông xã thôi ừm tao huyệt chỉ cho ông xã thao “

Nhược Hú cười cắn lên miệng Diệc Thanh, hai tay túm eo nhỏ bắt đầu dùng lực đỉnh lên.

Áo khoác quân phục vì Diệc Thanh lắc lư mà từ trên vai rơi xuống, vạt áo bị *** thủy tẩm ướt, xỉn màu.

“Lần sau chơi trò quan quân có được không, hửm?”

“Ừm được ông xã nói muốn thì chơi “

“A, tiểu tao hóa.”

“Ưm a, không được, tiểu tao hóa muốn bắn a “

Nhược Hú nghe Diệc Thanh muốn bắn, đưa đẩy càng dùng sức, bởi vì tư thế khi huyệt đạo cao trào siết chặt lại cũng vẫn bị đâm xuyên, Diệc Thanh trong sự trừu sáp của Nhược Hú bắn ra.

Nhược Hú mút đầu lưỡi Diệc Thanh lại đâm vào miệng tử cung hơn mười phát, sau cùng dùng chút lực tiến vào tử cung, dịch thể phun trong tử cung, lại chọt vài cái mới rút côn th*t ra.

_ _

………………………..

[3] Sư đức: đạo đức nghề giáo. ( người làm nghề giảng dạy phải tuân thủ quy phạm đạo đức cùng hành vi chuẩn tắc.)

[4] Điểu (屌): dân mạng thường chỉ lợi hại, cường hãn, quả quyết. ( ngoài ra nó còn có nghĩa tính giao hoặc lời thô tục …) ( Nguồn: baike)

Chương 4: Ghen của ghen không nói nên lời

Nhược Hú rút xúc xích vì cao trào mà tiến vào tràng đạo ra, lột vỏ sau đó nhét nó vào hoa huy*t, xoay vài vòng rồi lấy ra, trên xúc xích dính đầy dịch thể với *** thủy.

Diệc Thanh nhìn đồ ăn vặt của mình mà ngẩn người, Nhược Hú cầm xúc xích đưa đến bên môi Diệc Thanh.

“Thầy Mặc, ăn hết đi, đây chính là thành quả tôi cố gắng nửa ngày đấy.”

Diệc Thanh ngơ ngác nhìn gương mặt đầy ý cười của Nhược Hú, hé miệng vươn đầu lưỡi bị mút hồng liếm lên xúc xích.

“Thầy Mặc, ăn ngon chứ.”

Mặc Diệc Thanh đờ đẫn gật đầu: “Ngon … Ăn ngon.”

Dịch thể lòng trên xúc xích chảy dọc theo đường nét khuôn mặt Diệc Thanh xuống rơi tọt vào trong áo lót.

Nhược Hú nhét chút xíu cuối cùng vào miệng Diệc Thanh, cắn môi Diệc Thanh duỗi lưỡi ra ở trong miệng y không ngừng càn quấy.

“Nước của thầy Mặc đúng thật là tao.”

“… Cố Nhược Hú, đừng gọi em là thầy Mặc, anh thật đáng ghét mà.” – Nói xong thì đỏ mặt bổ nhào vào lòng Nhược Hú.

“Được được được, tụi mình mặc quần áo thôi, dẫn thầy Mặc về nhà có được không.”

“Cố Nhược Hú, đã bảo không được gọi!”

“Thầy Mặc, nâng mông lên chút mặc quần.”

“…”

“Thầy Mặc mặc quân phục thật mê người.”

“… Đi mau, đi ăn cơm nào.”

“Ừ, có thể mời thầy Mặc dẫn tôi đến căn tin ăn được chứ.”

“… Theo kịp.” – Dứt lời Diệc Thanh lảo đảo một cái.

“Hay để tôi đỡ thầy Mặc cho, thân thể thầy Mặc không tốt.”

“… Đừng choàng eo em.”

Khi hai người tới căn tin, vừa vặn là giờ cao điểm dùng bữa, Diệc Thanh lôi kéo Nhược Hú muốn đi về phía căn tin giáo viên.

“Thầy Mặc, tôi muốn ăn ở căn tin học sinh.”

“Nhưng người nhiều lắm, đồ ăn cũng không ngon như của giáo viên.”

“Tiểu Mặc Mặc, thầy cũng đến ăn cơm hả, a, đây không phải là cao phú suất diễn thuyết hôm nay sao!”

“Tiểu Mặc Mặc, không ngờ các thầy nhận thức nha! Ơ, hình như em ngửi được mùi gì, hì hì.”

“… Các em thật là, đây là cháu thầy đấy, Bách Kỳ đồng học, đừng dùng ánh mắt kỳ quái kia của em nhìn thầy!”

“Hà hà, không có mà, Tiểu Mặc Mặc thầy suy nghĩ nhiều rồi “

“… Em cho là thầy mù hả, không nói với tụi em nữa thầy muốn đi ăn cơm, các em ăn xong thì về ngay, đừng đi lung tung, bên ngoài rất nguy hiểm!”

“Ha ha ha…”

“Em cười cái gì, ăn cơm đi, gặp sau!”

“Tiểu Mặc Mặc gặp sau “

Mặc Diệc Thanh sưng mặt kéo Cố Nhược Hú đi căn tin học sinh.

“Tiểu Mặc Mặc, chậc chậc, thầy Mặc được hoan nghênh thật đấy.”

“… Đó là học sinh của em, quan hệ đương nhiên tốt rồi, lấy khay của anh, xếp hàng lấy cơm.”

Nhược Hú với Diệc Thanh mua xong cơm ngồi vào chỗ, đang định ăn, thì một bóng hình khá to lớn cường tráng nhảy bổ lên người Diệc Thanh, hại Diệc Thanh nhào úp tới trước, thiếu chút nữa làm đổ canh.
“Tiểu Mặc Mặc nửa ngày không gặp mặt thầy sờ vào càng trơn đó nha! Thật muốn cắn một miếng mà a a!!”

“… Em đừng có xoa mặt thầy, miệng thầy còn ngậm cơm đây này.”

“Lộc Trình đồng học! Em đừng có xoa nữa! Coi chừng thầy cho em vướng môn luôn đó!”

“Tiểu Mặc Mặc thật hung dữ.”

“Chàng trai vạm vỡ 190 như em đừng có nói chuyện như thế.”

“Tiểu Mặc Mặc thầy ghét bỏ người ta mà.” – Nói xong cắn một cái trên cổ Mặc Diệc Thanh, còn đối mặt nhướng mày với Nhược Hú: “Tiểu Mặc Mặc người ta đi đây, ngày mai gặp “

“Lộc Trình, ngày mai em đừng nghĩ dễ chịu dám cắn thầy!”

Nhược Hú nhìn vết cắn trên cổ Diệc Thanh, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Thầy Mặc thật nổi tiếng, nói không chừng sau này tôi với anh trai đều bị tụi nó thay thế mất thôi.”

“Cố Nhược Hú, nói bậy gì đó, mau ăn cơm đi.”

“Em với học sinh đều như vậy sao? Bọn nó cắn em, xoa mặt em em cũng không biết phản kháng sao hả Mặc Diệc Thanh?”

“Bọn nó rất ít khi như vậy, cái này thuyết minh em với tụi nó tình nghĩa thâm hậu a, … Anh làm gì vậy đấy?”

“Đừng ăn, chúng ta về nhà rồi ăn.” – Cố Nhược Hú lôi Diệc Thanh ra ngoài.

“Cơm còn chưa ăn hết mà, khay cũng chưa cất.”

“Ở nữa liền có người đến hôn miệng em!”

“Anh nói bậy gì đó.”

“…” – Nhược Hú nhét Diệc Thanh vào ghế phó lái thắt dây an toàn đóng cửa trở về ghế lái.

“Tụi nó cắn cổ em, còn khiêu khích tôi nữa đó em biết không?”

“…”

“Nếu không phải tôi trông thấy, tôi thật sợ có một ngày em bị tụi nó thượng!”

“Cố Nhược Hú, đầu óc anh bị co rút à, nói bậy gì đâu không hà.”“…”

Cố Nhược Hú lái xe lướt nhanh về nhà, lôi Diệc Thanh vào cửa.

“Cố Nhược Hú, anh có chuyện gì thì từ từ nói… Đừng… Đau quá.”

Vào cửa Cố Nhược Hú liền đẩy Diệc Thanh xuống sô pha, nhanh chóng lột quần trên người y ra. Nhược Hú dùng sức khuấy hoa huy*t của Diệc Thanh sau đó nhét vào ba ngón tay.

“A… Đau quá… Cố Nhược Hú anh làm gì đó?” – Diệc Thanh thò tay muốn kéo tay Nhược Hú, vừa chạm vào đã bị hất ra.

“Cố Nhược Hú anh…”

“Ha hả, với cái tao huyệt này của em, tùy tiện khuấy một tý thì đã chảy nước ròng ròng, em nói thử xem, vừa bị xoa mặt cắn cổ, có phải phía dưới cũng chảy nước không?”

“Không có, không có mà! Đau quá, tiểu huyệt đau quá, nhẹ chút a ” – Nhược Hú không đợi Diệc Thanh nói dứt liền thả côn th*t ra đâm vào, tuy rằng buổi chiều vừa bị làm qua, cũng mới được khuếch trương qua loa, nhưng tiểu huyệt vẫn rất chặt.

“Tao hóa, tao huyệt giỏi mút thật, cắn rất chặt.” – Nói xong bắt đầu dốc sức thao làm, đại nhục bổng hung hăng đâm vào chỗ sâu huyệt đạo, đâm vào khe hở nhỏ miệng tử cung.

“Ưm sâu quá tử cung hỏng mất, ông xã đâm nhẹ chút “

“Tao huyệt vừa ăn côn th*t liền lẳng lơ vô cùng, lúc trước hẳn nên cùng anh trai thao em sớm vài năm, nói không chừng hiện giờ con cũng đã có mấy đứa rồi.”

“A đừng đừng nói ông xã nhẹ a cầu anh “

“Đâm nhẹ, thao em nhẹ thì tiểu huyệt không sướng, không đút no tao huyệt em, em ra ngoài tìm người khác thì sao đây.” – Nhược Hú dứt lời thao càng ác hơn, Diệc Thanh bị làm không ngừng ưỡn người về trước.

“A sẽ không, anh đừng nói lung tung.”

“Ánh mắt thằng nhóc cắn cổ em tôi còn nhớ rất rõ ràng, là muốn tuyên cáo quyền sở hữu.”

“Không phải không phải mà tụi em chỉ đùa vui thôi a a a! Nhẹ chút đi, sắp bị chọc thủng rồi ông xã.”

“Đùa vui? Có kiểu đùa vậy sao? Em không sinh con tụi tôi không yên lòng.”

“A sinh con ư sinh con cho ông xã a ” – Nhược Hú kéo Diệc Thanh bị đỉnh đến mép sô pha về, lật người khiến y biến thành tư thế quỳ sấp sau đó đỉnh vào.

“Ngày mai nói cho họ biết em đã có chủ, về sau không được đùa vậy nữa, biết không, hả?”

“A a a… Biết ngày mai đi nói ngay “

“Nói thế nào, nói cái gì.”

“Ừm nói nói tiểu tao hóa đã có ông xã a ư đại nhục bổng làm thật thoải mái a.”

“Ngoan, đợi anh trai trở về tụi này cùng nhau yêu thương em thật tốt, mỗi ngày làm em, bắn đầy em, khiến em sinh mấy đứa cho tụi này.”

“A, cùng nhau làm tao huyệt của em, sinh con cho ông xã ưm “

Nhược Hú nghe thấy đáp án vừa lòng, thao sâu hơn mười phát, rồi cùng Diệc Thanh bắn ra.

“Ừm… Hôm nay tao huyệt ăn thật nhiều.”

“Ha hả, vậy mới đút no em được, sáng mai em còn phải huấn luyện quân sự, có đói không?”

“Ừ, có chút xíu.”

“Tôi tắm rửa cho em xong, thì em cứ ngốc trên giường đi, tôi làm chút gì đó cho em ăn.”

“Được, anh cũng phải ăn chút đó nghen.”

“Ừa, được, ôm tôi, để tôi ôm em lên.”

__

Chương 5: ‘Món quà’ của hai anh em

Bởi vì lần trước Nhược Hú thao Diệc Thanh rất ác, dẫn đến ngày hôm sau lúc tập huấn quân sự chân y mỏi tới nhấc không nổi, không thể không xin phép nghỉ nửa ngày, ở cạnh xem các học sinh tập luyện, vừa nghỉ ngơi các học sinh liền chạy tới ‘Hỏi han ân cần’.

Khiến Diệc Thanh xấu hổ không thôi.

Sinh viên năm nhất tập huấn kéo dài hơn nửa tháng, Diệc Thanh cũng cùng tập nửa tháng, vì phòng ngừa bị thao tới chân mềm không thể tập huấn, nên hai anh em cũng phải cùng nhau cấm dục luôn nửa tháng, mỗi ngày ánh mắt hai anh em nhìn Diệc Thanh đều phát xanh.

Có đôi khi Mặc Diệc Thanh bị bọn họ nhìn không chịu nổi, chỉ có thể lấy tay giúp bọn họ tuốt, chờ hai anh em sảng khoái, thì tay Mặc Diệc Thanh cũng sắp phế luôn rồi.

Mỗi ngày Mặc Diệc Thanh đều dậy thật sớm, về nhà mệt gần chết, bình thường tắm rửa xong liền ngã đầu lăn ra ngủ mất, hoàn toàn không chú ý tới động tác với ý cười càng ngày càng sâu trong mắt hai anh em.

Hôm nay là buổi huấn luyện sau cùng, kế tiếp sẽ là ngày nghỉ cuối tuần. Hai ngày này toàn thân trên dưới của Mặc Diệc Thanh tản ra vầng sáng ‘Rốt cục được giải phóng’.

Sẩm tối, Mặc Diệc Thanh ngâm nga khúc nhạc, mặt đầy ý cười lái xe về nhà, sau khi đến nhà, rốt cuộc có thể thư thư giãn giãn ngâm nước tắm rửa một hồi. Diệc Thanh hạnh phúc đến muốn khóc.

Mặc Diệc Thanh tắm xong, mặc áo tắm xuống lầu nấu cơm, chuẩn bị khao mình một bữa, vừa bưng đồ ăn lên bàn, hai anh em đã mở cửa tiến vào.

“Mấy đứa về rồi à, nhanh lên lại đây rửa tay ăn cơm.”

“Đến đây.”

Một người nghĩ những ngày đau khổ rốt cuộc kết thúc, ăn cơm đặc biệt vui vẻ, hai kẻ khác thì nghĩ rốt cuộc hết cần huấn luyện quân sự rồi, có thể không cần kiêng nể gì hết.

“Ba ba, ba ăn xong rồi lên lầu nhé, tụi con có mua quà cho ba.”
“Đúng, chúc mừng ba rốt cuộc chấm dứt tập huấn!” – Hai anh em đầy mặt chân thành nói với Diệc Thanh, trong lòng lại kêu gào rốt cuộc có thể dùng tới món đồ chơi kia rồi.

“A, cám ơn mấy đứa, còn nữa đừng có gọi anh là ba ba.”

“Tụi con đi tắm rửa trước, ba ba nhanh lên nhé.”

“… Biết.”

Mặc Diệc Thanh ăn cơm xong sau đó dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, tắt đèn lên lầu, đi nhìn xem ‘Quà’ của hai anh em.

Diệc Thanh đi vào phòng ngủ nhưng không thấy bóng dáng hai anh em đâu, vừa mới chuẩn bị gọi thì phát hiện hai người họ đi ra từ một phòng khác.

“Ba ba, trước mang bịt mắt đã, như vậy mới có cảm giác kinh hỉ chứ.”“Vậy được thôi.” – Diệc Thanh mặc họ đeo bịt mắt cho mình, tiếp đó bị họ dắt đi.

Diệc Thanh vừa đứng vững, thì nghe thấy tiếng khóa cửa khẽ vang.

“Anh có thể lấy đồ bịt mắt xuống được chưa?”

“Không được, còn chưa được, kế tiếp tụi con làm gì ba ba đều phải phối hợp đó nha.” – Nhược Thần nói dứt lời liền choàng tay ôm lấy eo Diệc Thanh.

“A, mấy đứa muốn làm gì” – Diệc Thanh bị hù sợ ôm chặt lấy Nhược Thần.

“Ba ba đừng sợ, có tụi con ở đây không có việc gì đâu.” – Nhược Hú vừa nói vừa nâng hai chân Diệc Thanh ***g vào hai chân đệm.

Nhược Thần ôm Diệc Thanh, ***g xong sau, để Diệc Thanh nửa ngồi ở đệm lót mông, Nhược Hú ôm Diệc Thanh từ phía trước, Nhược Thần giơ hai tay Diệc Thanh móc vòng qua lưng miếng lót, tiếp sau để Diệc Thanh dựa lưng vào đệm, cái mông được đệm sốc mông đỡ, hai chân trái phải thì bị đệm chân treo banh ra, cả người Diệc Thanh đều rời khỏi mặt đất treo lên cao.

“Mấy đứa, mấy đứa làm gì anh đó?” – Diệc Thanh vừa khẽ động, thì cả người bắt đầu đung đưa, hai tay sờ soạng lung tung một hồi, đụng đến sợi dây, nắm chặt không buông tay.

“A a a! Sao mấy đứa lại treo anh lên chứ, mau thả anh xuống, anh sợ lắm.” – Diệc Thanh sợ tới mức nói chuyện cũng run rẩy.

“Đừng sợ, có tụi này ở đây mà.” – Nhược Thần vừa nói vừa tháo bịt mắt Diệc Thanh xuống.

__

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau