ẢNH HẬU XINH ĐẸP: LẠC THIẾU SỦNG VỢ NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ảnh hậu xinh đẹp: lạc thiếu sủng vợ như mạng - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Vì sao lại đối xử với em tốt như vậy?

"Anh có rảnh không?" Khuynh Thành không cho rằng người đàn ông này có nhiều thời gian như vậy, tuy mỗi lần anh đều đồng ý sẽ dẫn cô đi những nơi cô muốn đi, nhưng bình thường đều phải chờ rất lâu mới được đi.

Lý do chỉ có một, anh bận, bận nhiều việc, thậm chí có rất nhiều lúc, nửa đêm anh vẫn còn mở cuộc họp qua video với các công ty trên thế giới, mỗi một lần đi du lịch về, anh đều bận bịu đến không thấy mặt mấy ngày.

Thật lâu sau giọng nói trầm thấp của người đàn ông mới truyền vào tai cô: "Ừ, với em, anh luôn có thời gian."

Khuynh Thành nghe xong, đáy lòng ấm áp, đúng vậy, chính người đàn ông này, đã cứu cô ra khỏi khoảng thời gian đau khổ nhất, anh luôn ở bên cạnh cô. 

Nếu hỏi cô có yêu anh không? Cô không biết, điều cô biết duy nhất chính là, cô không bỏ được anh.

Hai người ôm nhau một lát lâu, đột nhiên Nam Lạc Kỳ không nói gì ôm Khuynh Thành đi.

Khuynh Thành không phản kháng, để mặc cho anh ôm cô đi về phía trước, cô tin tưởng anh, tin anh sẽ không làm tổn thương cô, có rất nhiều lúc, cô muốn, cứ được anh ôm như vậy, cả đời thì thật tốt.

Nam Lạc Kỳ ôm Khuynh Thành, trên đường không bị ai bắt gặp, đi được khoảng mười lăm phút, hai người đứng trước một căn nhà gỗ nhỏ, cô đồng thời kinh ngạc phát hiện, căn nhà này rất khác căn biệt thự khi đó cô ở, xung quanh nhà gỗ này bị cây to che lại, nếu không đến gần, sẽ không thể nào phát hiện ra ngôi nhà gỗ này.Nhà gỗ xây giữa hồ nước, chỉ có một đường duy nhất đi đến chính là những tấm gỗ xếp thành đường đi.

Lực chú ý của Khuynh Thành đã bị cảnh đẹp xung quanh hấp dẫn, ngay vào lúc cô nghiêm túc thưởng thức, giọng nói trầm thấp của anh vang lên lần nữa: "Ngôi nhà gỗ này vừa mới xây xong, lần trước chúng ta tới là lúc đang chuẩn bị hoàn thành, sau này, chỗ này thuộc về hai chúng ta, chờ sau này em muốn đến ngắm sao, chúng ta sẽ đến đây."

Một người phụ nữ nghe được một người đàn ông nói như vậy, nói không cảm động là nói dối, cho dù tính cách của Khuynh Thành lạnh nhạt đến đâu, lúc này cũng bắt đầu bị anh làm cho cảm động.

Đột nhiên cô nghiêng người về phía sau, đưa tay chạm vào khuôn mặt đẹp của anh, để ánh mắt của đối phương đối diện chính mình, sau đó cô rất nghiêm túc hỏi anh: "Lạc Lạc, tại sao anh lại đối tốt với em như vậy."Nghe được hai chữ "Lạc Lạc", cơ thể Nam Lạc Kỳ liền cứng đờ, đồng thời trong mắt hiện lên vẻ âm u, được che dấu tốt dưới ánh đèn u ám, Khuynh Thành cũng chưa phát hiện ra, vẫn nhìn chằm chằm vào ánh mắt của anh.

Thấy anh không nói lời nào, Khuynh Thành lại kêu một tiếng: "Lạc Lạc."

Sau một giây cô liền bị người đàn ông ôm chặt vào ngực, anh đặt cằm của mình lên vai cô, giọng nói trầm thấp sâu kín truyền đến: "Anh muốn đối xử tốt với em."

Đúng vậy, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh liền muốn đối xử tốt với cô, muốn cho cô nép dưới cánh chim của mình, mãi mãi sống vui vẻ, còn anh cũng vì mục đích này, mà cố gắng không ngừng.

Cái này làm anh nhớ đến lần thứ nhất của hai người, năm đó Khuynh Thành mười bảy tuổi, anh mười chín tuổi.

Hằng năm luôn có một ngày như vậy, tâm trạng của Khuynh Thành rất không tốt, ngày đó cô sẽ phóng túng chính mình, uống đến say mèm, nhưng mà, Khuynh Thành cũng không đến quán Bar uống rượu một mình.

Chương 27: Hai người mới quen

Nam Lạc Kỳ yêu chết dáng người nổi bật trong tay mình.

Cái này làm anh nhớ đến lần thứ nhất của hai người, năm đó Khuynh Thành mười bảy tuổi, anh mười chín tuổi.

Hằng năm luôn có một ngày, tâm trạng của Khuynh Thành rất không tốt, ngày đó cô sẽ phóng túng chính mình, uống đến say mèm, nhưng mà, Khuynh Thành cũng không đến quán Bar uống rượu một mình.

Cô có lý trí, biết rõ bề ngoài của mình đến quán bar thì sẽ không an toàn, cho nên cô không đến quán bar.

Trong ngày này, cô sẽ đến siêu thị mua rượu, ở nhà uống rượu một mình, nhưng năm nay lại thêm một người, cũng bắt đầu khi cô mười lăm tuổi, đột nhiên Nam Lạc Kỳ xuất hiện trong thế giới của cô.

Năm mười lăm tuổi, khi Khuynh Thành trở về Trung Quốc, nhìn thấy cơ thể lạnh băng của mẹ mình, thậm chí cô còn không có cơ hội nhìn mặt mẹ mình lần cuối, sau đó có bạn thân của mẹ cô là chú Lam và con của chú ấy trợ giúp cô xử lý hậu sự tốt cho mẹ mình.

Một tuần sau, cô bán sạch toàn bộ tài sản của mẹ để lại, đi đến Mỹ. Đột nhiên không có mẹ, cô không biết mình muốn làm gì, liền lang thang khắp nơi. Cô đi Canada, Australia, Pháp, Ý, cuối cùng đến nước Anh.

Có lẽ lang thang kéo dài khoảng ba tháng, cũng chính trong ba tháng này, cô gặp anh.
Lần đầu hai người gặp nhau là ở Canada, khi đó cô đứng ngẩn người trước thác nước cao nhất thế giới, sau đó cô nghe được âm thanh chụp ảnh bằng điện thoại "Tách" vang lên, cô nghi ngờ nghiêng đầu nhìn, liền thấy một anh chàng đẹp trai cầm máy ảnh chụp hình cô.

Vốn tâm trạng đang không được tốt, cô liếc mắt nhìn đối phương một cái.

Nhưng mà đối phương không đợi cô mở miệng trách cứ, đã mỉm cười giải thích nói: "Vừa rồi cảnh cô đứng trước thác nước thật sự rất đẹp, tôi không kiềm chế được mới chụp một tấm hình."

Người ta đã ôn hòa giải thích như thế, Khuynh Thành cũng không tiện làm khó dễ, dứt khoát quay người rời đi.

Sau đó hai người ngoài ý muốn gặp nhau mấy lần, sau cuộc nói chuyện đơn giản, bọn họ đều biết cả hai đều đến từ thành phố B ở Trung Quốc, liền dứt khoát kết hợp cùng đi du lịch, sau đó hai người đi rất nhiều nơi, cuối cùng đến nước Anh.Khuynh Thành mệt mỏi, không muốn đi nữa, Nam Lạc Kỳ liền đề nghị, hay là ở lại nước Anh. Khuynh Thành suy nghĩ, mẹ đã qua đời, cô thật sự không có chỗ nào để đi, nước Mỹ và Trung Quốc là hai nơi cô không muốn về, không bằng ở lại nước Anh cũng được.

Nên Khuynh Thành liền ở lại nước Anh tiếp tục đi học, điều làm cô ngoài ý muốn nhất chính là, vậy mà Nam Lạc Kỳ cũng ở lại, học tại đại học Cambridge, ngành chính là quản lý công thương, ngành phụ là kinh tế học và luật học. Nghe nói mười bảy tuổi Nam Lạc Kỳ đã học đại học, cảm giác đầu tiên của Khuynh Thành chính là cảm thấy anh là thiên tài.

Sau này, Nam Lạc Kỳ còn thuê phòng sát vách phòng Khuynh Thành, hai người chính thức trở thành hàng xóm.

Cuộc sống ở nước Anh từ từ làm những chuyện đau xót giấu nơi đáy lòng của cô phai nhạt, tính cách cũng thoải mái hơn không ít. Khi yên tĩnh, cô bắt đầu suy nghĩ đến chuyện khác.

Nam Lạc Kỳ đối xử tốt với cô, có thể dùng hai chữ rất tốt để hình dung, cô chỉ không đoán ra người này muốn thứ gì trên người cô, cô cũng cho rằng bản thân không có thứ gì làm anh thèm nhỏ dãi cả, phải biết, người đàn ông này ăn uống tiêu xài đều là hàng hiệu trong hàng hiệu trên thế giới, dạng người như vậy đương nhiên không thiếu tiền, như vậy anh ham muốn cái gì ở cô?

Thứ duy nhất trên người cô có thể nhìn được chính là khuôn mặt này, nhưng anh không hề tỏ ra chút yêu thương nào với cô cả, càng nghĩ Khuynh Thành càng nghĩ không ra, câu hỏi này đi theo Khuynh Thành từ năm mười lăm đến năm mười bảy tuổi.

Chương 28: Say rượu

Trong thời gian hai năm, hầu như ở bên cạnh Khuynh Thành luôn có một bạn học gọi là Nam Lạc Kỳ, nhưng mà hai người không phải là người yêu cũng không có bất kỳ quan hệ máu mủ gì.

Thời gian hai năm, hằng năm Nam Lạc Kỳ sẽ về nước một lần, bình thường sẽ đợi hơn nửa tháng, hoặc ngắn nhất cũng là nửa tháng, mỗi ngày người này đều gọi cho cô, cũng không có chuyện quan trọng gì, nói đúng hơn chỉ hỏi hôm nay đã làm cái gì.

Năm Khuynh Thành mười sáu tuổi, vào ngày giỗ của mẹ cô, cô ở nhà uống rượu một mình đến say mèm, đến tối Nam Lạc Kỳ quay về phát hiện cô say ngã trên mặt đất phòng khách, anh đau lòng ôm cô vào ngực, đồng thời thề bên tai cô: "Xin lỗi, xin lỗi, sau này, mỗi năm đến ngày này anh sẽ ở bên cạnh em, cho dù chuyện gì xảy ra."

Khi Khuynh Thành mười bảy tuổi, Nam Lạc Kỳ luôn nhớ kỹ ngày này, đã sớm sắp xếp để trống một ngày dành cho cô, sáng tỉnh dậy ra siêu thị mua thật nhiều rượu về, chờ anh gõ cửa phòng của Khuynh Thành, đối phương mới tỉnh dậy.

Mơ màng đứng trước cửa ra vào, Khuynh Thành không hiểu nhìn người trước cửa: "Anh đếm sớm như vậy làm gì?" Trong giọng nói còn có chút tức giận khi bị đánh thức.

Nam Lạc Kỳ không thèm để ý lửa giận của đối phương, ôm rượu tiến vào phòng.

Khi Khuynh Thành nhìn thấy Nam Lạc Kỳ lấy rượu trong bịch ra, đột nhiên im lặng.

Nam Lạc Kỳ thấy cô như vậy, liền đi đến ôm cô vào ngực, dịu dàng nói bên tai cô: "Thành Thành đừng khóc, hôm nay anh sẽ ở với em."

Một lúc lâu, anh mới nghe giọng buồn buồn trong ngực truyền ra: "Được."Một ngày này, hai người đều tắt điện thoại, không đi đâu cả.

Cứ ngồi như vậy trên ghế sofa trong phòng khách, mỗi người uống một chai rồi một chai.

Mới giữa trưa, hai người đã uống hết rượu của Nam Lạc Kỳ mang đến, cũng gần như say mèm.

Tửu lượng của Nam Lạc Kỳ khá tốt, nhưng cũng uống đến nằm dài trên ghế sofa, vẫn may, xem như đầu óc còn minh mẫn, còn Khuynh Thành ở cạnh anh đã sớm uống say đến kêu to gọi nhỏ.
Nghiêng đầu, đôi mắt của Nam Lạc Kỳ dịu dàng nhìn khuôn mặt của người ở bên, khác với hai năm trước, khuôn mặt này đã bắt đầu trở nên xinh đẹp, không khó có thể tưởng tượng, qua mấy năm nữa, nhất định sẽ có thể mê hoặc vô số đàn ông.

Nghĩ đến một màn kia, Nam Lạc Kỳ cảm thấy trái tim mình như hít thở không thông, không được, anh canh giữ lâu như vậy, không phải chỉ vì có được lòng của cô, nhưng nhìn tình hình trước mắt, để cô gái ngu ngốc này nhận ra trái tim của anh hơi khó, xem ra nhất định anh phải cho cô một lời nhắc nhở trước rồi.

Ngay lúc Nam Lạc Kỳ suy nghĩ lung tung, Khuynh Thành đang im lặng liền mở miệng rên rỉ, Nam Lạc Kỳ xích lại gần, cuối cùng cũng nghe rõ đối phương nói gì, cô đang gọi: "Lạc Lạc, Lạc Lạc."

Cũng hai chữ này, nhất thời làm ánh mắt của Nam Lạc Kỳ u ám, anh nhìn thật lâu vào đôi môi đỏ của cô, lập tức mạnh bạo hôn lên.

Mùi vị của môi đỏ tốt đẹp như trong tưởng tượng của anh, tốt đẹp đến mức anh không nỡ buông ra.

Cho đến khi cả hai đều thở dốc anh mới buông người trong ngực ra, ánh mắt lưu luyến nhìn lên khuôn mặt đỏ bừng của cô, vô cùng nhu tình.

Một bên gắng nhịn xuống xao động trong cơ thể, một bên lẩm bẩm: "Thành Thành, anh nên làm gì với em bây giờ? Tự chủ của anh với em ngày càng kém, thật sợ, có ngày sẽ trực tiếp ăn em vào bụng."

Chương 29: Lần đầu tiên của hai người

Nam Lạc Kỳ vừa dứt lời, Khuynh Thành mở miệng nói nhỏ lần nữa: "Lạc Lạc."

Một tiếng Lạc Lạc, đánh tan tất cả tự chủ của Nam Lạc Kỳ, anh trực tiếp đè cô xuống ghế sofa, cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi đỏ mà anh đã thèm rất lâu lần nữa.

Hơi thở nóng bỏng phát ra không thể nào ngăn cản.

Khi cảm nhận người dưới thân phối hợp, một chút tự chủ cuối cùng của Nam Lạc Kỳ bị sụp đổ, anh chỉ ước gì có thể hòa tan cô vào xương máu của mình, động tác trên tay vẫn dịu dàng như cũ.

Nhẹ nhàng bế người trên ghế sofa lên, từng bước đi vào hướng phòng ngủ, lúc này trong đầu Nam Lạc Kỳ rất thanh tỉnh, nhưng anh chỉ biết một chuyện, cô gái nằm trong ngực này thuộc về anh, cho dù khi cô tỉnh lại sẽ oán giận anh, nhưng anh vẫn sẽ không bỏ qua giờ khắc này.

Một màn mây mưa trong phòng từ xế chiều cho đến khuya, cho đến khi cả hai đều không còn sức lực, mới ôm nhau ngủ một giấc đến sáng.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua màn cửa, chiếu rọi trên giường to lớn, trên giường, Nam Lạc Kỳ đã sớm tỉnh lại sau một đêm cực khổ cần mẫn hoạt động, bình thường, anh sẽ đến trường học, nhưng hôm nay, anh không muốn làm gì cả, chỉ muốn tiếp tục ôm người trong ngực, ngủ một lát.

Anh đang đợi, chờ đợi người trong ngực tỉnh lại, chờ phản ứng sau khi tỉnh lại của cô, cho dù cô có phản ứng gì, anh đều không cho phép cô lùi bước, cô phải ở bên cạnh anh, anh đã không đợi kịp nữa.

Trong sự chờ đợi của Nam Lạc Kỳ, cuối cùng người trong ngực anh cũng có dấu hiệu tỉnh lại.Chưa hoàn toàn mở to mắt, cảm giác đầu tiên của Khuynh Thành là đau, xương cốt toàn thân như bị máy ủi cán qua, làm cho cô cảm thấy cơ thể không còn là của cô nữa, còn nữa, phía dưới đau rát, trong lòng cô hoảng sợ, nhanh chóng mở mắt ra.

Đôi mắt to xinh đẹp nhìn xung quanh phòng một vòng, không sai nha, đây là phòng của cô, đột nhiên cô cảm thấy có chỗ không thích hợp. Chuyện gì đã xảy ra, cô cảm giác trên eo có một thứ ấm áp không thuộc về mình, từ hình dạng đến xúc cảm, có lẽ là cánh tay của một người đàn ông, Khuynh Thành đã không còn can đảm xem người đàn ông này là ai.

Cho đến khi một giọng nam trầm thấp quen thuộc vang bên tai cô: "Thế nào, muốn tiếp tục làm rùa đen rụt đầu sao?"

Giọng nói quen thuộc, rất quen thuộc, cho dù cô quên hết tất cả giọng nói trên thế giới này cũng không bao giờ quên giọng nói của anh, nhưng mà cô rất nghi ngờ, chủ nhân của giọng nói này tại sao lại nằm trên giường của cô.
Khuynh Thành cũng không phải là trẻ con vô tri, cô rất rõ ràng tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Nếu là người không quen biết, cùng lắm thì chỉ phủi mông rời đi, sau này không tiếp tục liên lạc với nhau nữa, nhưng mà hiện tại, hai người quen biết nhau như vậy, giả ngu là không thể nào.

Cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất, Khuynh Thành nghiêng đầu đối mặt với ánh mắt của đối phương, khóe miệng hơn hơi nhếch lên tạo thành đường cong, nhẹ giọng chào hỏi: "Chào buổi sáng."

Sáng? Nam Lạc Kỳ nhíu chặt lông mày, cô chỉ muốn nói cái này với anh thôi sao?

Cô gái bình thường gặp chuyện như vậy, không phải khóc thì cũng đều bảo đàn ông chịu trách nhiệm sao? Sao phản ứng của cô lại kỳ lạ như vậy.

Đáy lòng không vui, Nam Lạc Kỳ cũng không biểu hiện ra mặt, anh tiếp tục mở miệng giải thích: "Hôm qua em uống say, sau đó lôi kéo anh không thả, chuyện phía sau chắc em cũng biết hết rồi."

Biết? Biết cái gì? Mặt mũi Khuynh Thành tràn đầy mờ mịt.

Chương 30: Khuynh Thành xấu hổ

Dưới ánh mắt mờ mịt của cô, Nam Lạc Kỳ tiếp tục phát biểu: "Em yên tâm, cho dù hôm qua có phải do em chủ động hay không, thì anh cũng sẽ chịu trách nhiệm."

Cuối cùng Khuynh Thành cũng nghe rõ, cũng đồng thời nổi giận, cô ngồi dậy, quên bản thân còn khỏa thân, cơ thể để trần, ngón tay tinh tế hồng hồng chỉ vào đối phương, lồng ngực trắng nõn phập phồng, quát lớn từng câu từng chữ: "Anh như vậy là theo chủ nghĩa gia trưởng, bây giờ đã là xã hội gì rồi, không phải chỉ tình một đêm thôi sao? Ai cần anh chịu trách nhiệm, ai cần hả."

Nam Lạc Kỳ nghe xong liền nổi giận, bỗng nhiên nhíu mày dùng sức kéo cô vào trong ngực mình, thuận thế nghiêng người, ép cô dưới thân, giọng nói tràn ngập nguy hiểm lập tức vang lên: "Thành Thành, nếu như em không muốn cho anh chịu trách nhiệm, vậy thì em chịu trách nhiệm với anh đi, anh không ngại xem em là vợ, trông coi anh cả đời."

"Ai muốn quản anh cả đời, anh nghĩ thì hay lắm." Khuynh Thành hơi bối rối nói, cũng có chút xấu hổ.

Mà bộ dạng của cô như vậy, hoàn toàn làm người đàn ông trên người cô vui vẻ.

Nam Lạc Kỳ cười mê hoặc, lập tức bị Khuynh Thành không vui nhìn thoáng qua.

"Sao nào, lại không vui rồi hả?"

"Không cho phép anh cười như thế."

"Vì sao?""Vì, vì..." Khuynh Thành nói vì nửa ngày, cũng không nói ra câu hoàn chỉnh, chẳng lẽ cô lại nói vì anh cười lên như vậy, cô cảm thấy không thể chống đỡ, nếu cô nói câu này ra, chắc chắn sẽ làm người đàn ông này đắc ý đến chết.

Cho nên dù cô có chết cũng không nói ra.

Khuynh Thành không nói, đương nhiên người đàn ông này cũng không dễ dàng bỏ qua cho cô, cuối cùng Khuynh Thành thẹn quá hóa giận, không nhịn được nói: "Vì anh cười quá xấu, cho nên đừng cười nữa."

Đương nhiên anh không tin cô, nhưng cũng không tiếp tục truy cứu nữa, hai người anh một câu, em một câu, không chút để ý đã chuyển sang đề tài khác.
Hai người nằm gần, đương nhiên cơ thể sẽ tiếp xúc, Khuynh Thành chưa ý thức được chuyện này, còn người nằm trên cô ánh mắt càng ngày càng u ám, đột nhiên anh cúi đầu xuống mạnh bạo hôn lên đôi môi đỏ ríu rít không ngừng kia, nhiệt độ trong phòng tiếp tục tăng lên.

Lúc đầu Khuynh Thành còn chống cự, nhưng cô không phải đối thủ của Nam Lạc Kỳ, rất nhanh liền trầm luân vào bên trong tình cảm của đối phương, muốn tiến sâu hơn nữa.

Khuynh Thành cảm thấy cơ thể của mình rất kỳ lạ, toàn thân khô nóng, còn cảm thấy trống rỗng, muốn được an ủi, ngay lúc cô chủ động quấn lên người Nam Lạc Kỳ, đột nhiên đối phương dừng lại.

Nam Lạc Kỳ nhìn đối phương đắm chìm trong tình dục, nhìn cô dấn thân vào ham muốn, liền cười cục xúc một tiếng, quỷ dị nói ra: "Thành Thành, muốn sao?"

Giọng nói không có ý tốt truyền vào tai, Khuynh Thành lập tức tỉnh táo lại trong dục vọng, dưới ánh mắt không có ý tốt của đối phương, trên mặt cô liền xấu hổ, lập tức đẩy người nằm trên mình ra, sau đó cảnh cáo nói: "Khốn kiếp, đây là phòng của em, anh mau cút ra ngoài cho em."

Nếu Nam Lạc Kỳ ngoan ngoãn lăn ra ngoài, thì anh không phải là Nam Lạc Kỳ nữa.

Cánh tay dài duỗi ra, kéo đối phương vào trong ngực, hai tay nhốt người đang giãy dụa lại, anh dịu dàng giải thích bên tai cô: "Tối qua là lần đầu của em, cũng là lần đầu của anh, chưa biết nắm giữ lực tốt, nếu hiện tại tiếp tục, anh đoán em sẽ vài ngày không xuống được giường, chờ lát nữa anh mua thuốc cho em, thuận tiện mua cho em bữa sáng, ăn thức ăn xong thì nghỉ ngơi một lát."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau