ẢNH HẬU XINH ĐẸP: LẠC THIẾU SỦNG VỢ NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ảnh hậu xinh đẹp: lạc thiếu sủng vợ như mạng - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Sân Tennis phong ba

Tiêu Tuấn Trì cũng rất nể tình phối hợp: "Không dám, không dám, đến đi, một trận phân thắng thua."

Người vây xem nghe hai người nói liền cười "ha ha ha" thành tiếng.

Chỉ có sắc mặt Hi Linh Ca rất khó nhìn, cô tức giận trừng mắt nhìn Lạc Già, trong mắt có cảnh cáo, tuy đối phương hiểu ý, nhưng lại không để trong lòng.

Mấy ngày ngắn ngủi ở chung, tất cả mọi người đều biết Hi Linh Ca thích trai đẹp Tiêu Tuấn Trì, nhưng mà tiếc rằng tình lang vô ý.

Tiêu Tuấn Trì là đàn ông cho nên chiếm thượng phong về thể lực, công thêm Hi Linh Ca bị kích thích liền đánh như muốn giết người ta, kết quả quá rõ ràng, 6-1, đội chiến thắng là cặp của Lạc Già.

Sau khi trận đấu kết thúc, Lạc Già đi vào đám người vừa lúc đứng bên cạnh Khuynh Thành.

Khuynh Thành cũng không biết cô ta vô tình hay cố ý, chỉ nghe đối phương hờ hững nói:

"Tiêu Tuấn Trì này cũng thật đáng thương, bị một cô gái mình không thích quấn lấy, còn người anh ta thích thì không quan tâm anh ta."

Nói xong, cười một tiếng với Khuynh Thành, tự giới thiệu bản thân:

"Xin chào, tôi gọi là Lạc Già."

"Chào cô, tôi là Khuynh Thành."

"Tôi biết cô, cô rất xinh đẹp, nhìn gần da thịt càng tốt hơn."

...

Cuối cùng hai người rất nhanh chóng bắt chuyện với nhau, quan hệ cứ như vậy hòa hợp lên, đến cuối còn tăng thêm Cung Nhược Nam tham gia náo nhiệt, có cả Tả Phi Phi, trong lúc nhất thời, bầu không khí ở góc này còn muốn nổi bật hơn cả sân tennis.

Tục ngữ nói ba người phụ nữ hợp lại liền thành cái chợ, bốn người hợp lại, đơn giản là thiếu cái bàn mạt chược.

Thời gian ngồi chung ngắn ngủi, Khuynh Thành nhanh chóng hiểu tính cách của Lạc Già, cô ta là một người thẳng tính, hình như cô ta rất ghét Bạch Tích Tích, từ khi đối phương ra sân, cô ta vẫn luôn công kích."Cái cô gái họ Bạch này thật sự là ngu ngốc, banh như vậy cũng không tiếp được."

"Đồ đần, kỹ thuật như vậy còn không biết xấu hổ chịu thua."

...

Khuynh Thành cũng yên lặng nghe, có khi còn nhếch miệng phụ họa.

Rất nhanh, Bạch Tích Tích và Chung Kỳ Văn bại dưới tay Yến Thần và Tần Nhã Tuệ.

Bạch Tích Tích vừa đi ra khỏi sân tennis, Lạc Già liền không yên phận bắt đầu công kích, cô ta nói với Chung Kỳ Văn:

"Tiểu Văn này, đừng nản chí, biểu hiện của anh rất tốt, chủ yếu là người nào đó không có góp sức đấy thôi."

Bạch Tích Tích ở bên bắt đầu nổi giận, quát lên với Lạc Già:

"Cô nói ai không có góp sức?"Lạc Già không thèm để ý nhún vai:

"Người nào vừa thua, tôi liền nói người đó."

Hai người còn đang chuẩn bị tiếp tục tranh luận, thì hai người bên cạnh đã vội vàng kéo hai người tách ra, ngăn cản một trận hỗn loạn.

Cuối cùng trận chung kết cũng bắt đầu.

Thi đấu còn chưa được hai ván, đã bị ép kết thúc, vì lực chú ý của mọi người đều bị số lượng xe sang trọng bên ngoài hấp dẫn.

"Wase, Land Rover, Porsche, Mercedes, Maybach...Chuyện gì xảy ra? Thi đua xe sang sao?" Một tuyển thủ kinh ngạc nói thành tiếng.

Một tuyển thủ khác liền nói tiếp:

"Thật muốn đi đến nhìn, không phải nói tổ tiết mục bao hết nguyên khu du lịch này sao? Như vậy mấy người này là ai?"

Tuyển thủ vừa dứt lời, tất cả mọi người liền thấy cửa xe được mở ra theo thứ tự, mấy người trai xinh gái đẹp xuất hiện.

Trong đám người liền kinh ngạc hét lên, giọng của Bạch Tích Tích là lớn nhất.

Thấy cô ta không ngừng gọi người đàn ông đẹp trai xuống từ xe Land Rover: "Anh Lạc Kỳ, anh Lạc Kỳ."

Vừa gọi vừa chạy đến trước mặt đối phương, vì vừa vận động xong, hai gò má rất hồng, cộng thêm đôi mắt to xinh đẹp lấp lánh, ẩn chứa cảm tình, dưới ánh mắt nghi ngờ của Nam Lạc Kỳ, cô ta nũng nịu mở miệng:

"Anh Lạc Kỳ, anh không nhớ em sao? Em là Bạch Tích Tích, lúc nhỏ chúng ta hay chơi chung với nhau."

Chương 22: Thanh mai trúc mã

Cuối cùng Nam Lạc Lỳ cũng có ấn tượng với người trước mắt, nhưng mà cô ta nói hay chơi với anh từ nhỏ, anh cũng không biết bắt đầu từ đâu, hình như anh cũng từng chơi đùa với cô ta, cô ta luôn theo sau lưng anh như cái đuôi nhỏ.

Hơi gật đầu với người trước mặt, anh lạnh nhạt mở miệng nói: "Chào cô Bạch, có chuyện gì không?"

Sao lại lạnh lùng như vậy, không phải bọn họ là thanh mai trúc mã sao?

Lúc thanh mai trúc mã gặp mặt, không phải rất kích động sao? Sau đó viết lên một giai thoại tình yêu, nhưng bây giờ là hình huống gì vậy.

Bạch Tích Tích cảm thấy tủi thân, hai con mắt bắt đầu ướt sũng, rất có loại điềm đạm đáng yêu, rất làm đàn ông mềm lòng, trước kia cô ta cũng dùng chiêu này đối phó không ít đàn ông, cũng không tin người đàn ông đẹp trai có chút tà khí trước mặt này không bị bộ dạng của cô ảnh hưởng.

Nhưng mà sự thật lại quá khác với dự đoán, Nam Lạc Kỳ nhìn bộ dạng điềm đạm đáng yêu của cô gái trước mặt, kiên nhẫn nhíu mày, sau đó rất không nhịn được nói:

"Cô Bạch còn có chuyện gì nữa không? Nếu không có mời cô nhường đường."

Có lẽ khí thế của đối phương quá mức mạnh mẽ, Bạch Tích Tích liền quên mất vai diễn điềm đạm đáng yêu của mình, thậm chí còn không tự chủ được lùi về sau một bước, tránh đường.

Tiếp đó, dưới ánh mắt kinh diễm của mọi người, Nam Lạc Kỳ rời đi không quay đầu lại.Nhưng mà trước khi anh đi, ánh mắt tà mị lướt qua hướng sân tennis, người ngoài không hiểu ánh mắt kia, nhưng Khuynh Thành lại hiểu, cô không nhịn được hơi tức giận, người đàn ông đáng chết này sao lại ở đây, đúng rồi, không phải lúc trước Bạch Tích Tích nói đây là khu du lịch của nhà họ Nam khai thác sao, như vậy anh xuất hiện ở đây liền không có gì lạ.

Người đàn ông tà mị rời đi, một đám người vây xem vẫn không nỡ đi, đều đứng tại chỗ líu ríu thảo luận.

"Wow, người đàn ông vừa nãy thật đẹp trai, khí thế rất mạnh mẽ."

"Đúng vậy, các người xem cánh tay kia rất rắn chắc, nếu như được cánh tay đó ôm vào ngực, tôi sẽ hạnh phúc đến chết mất." Đây là giọng nói của một hoa si.

"Đúng rồi, người đàn ông vừa nãy là ai, tôi chưa từng thấy ở thành phố B." Đây là giọng nói của một người đàn ông có gia cảnh khá tốt.Trong thế giới của người có tiền, là anh phải cần nhớ kỹ ai có tiền nhiều hơn mình, như vậy mới không đắc tội người này.

Bên này vì Nam Lạc Kỳ rời đi mà nghị luận ầm ĩ, còn Bạch Tích Tích bị Nam Lạc Kỳ không chào đón vẫn đứng tại chỗ, đôi mắt không cam lòng nhìn về phía trước, làm gì còn điềm đạm đáng yêu như lúc nãy.

Lúc này, có mấy người đàn ông xuống xe, đi đến cạnh Bạch Tích Tích.

Trong đó có một người đàn ông xinh đẹp quá mức, hờ hững chào hỏi với Bạch Tích Tích: "Cô Bạch, thật sự là chỗ nào cũng có cô nha."

Người nói chuyện chính là ông chủ của "Dịch Phong Các", có rất nhiều nhà hàng trên danh nghĩa, ngoài ra còn có khách sạn… Những vấn đề liên quan đến cuộc sống, anh ta đều tham gia, ví dụ như khu du lịch của nhà họ Nam này, anh ta cũng góp không ít cổ phần, còn Bạch Tích Tích quen biết anh ta từ nhỏ, nhưng mà không biết người đàn ông này bị gì, rất không chào đón cô ta, khi còn bé thấy cô ta liền ăn hiếp, sau khi lớn lên, mỗi lần gặp mặt, cũng châm chọc khiêu khích cô ta một chút, thật không biết cô ta đắc tội cậu cả nhà họ Lâm chỗ nào.

Lâm Dịch Phong không cho Bạch Tích Tích sắc mặt tốt, cô ta cũng không hề nể mặt giễu cợt:

"Lúc tôi ra sân cũng không có cơ hội gặp cậu cả nhà họ Lâm, mỗi ngày chỉ cần nhìn tin tức trên báo, nếu không có scandal của cậu cả nhà họ Lâm, thì đúng là chuyện lạ nha."

Chương 23: Xinh đẹp cũng là một loại phiền muộn

Lâm Dịch Phong nổi tiếng là hoa hoa công tử ở thành phố B, đây là chuyện mọi người đều biết, tần suất anh ta lên báo, còn nhiều lần hơn so với siêu sao, lúc đầu mọi người còn bàn tán thật giả, nhưng dần dần, tất cả mọi người tập thành quen, ngày nào không nhìn thấy scandal của cậu cả nhà họ Lâm, mới cảm thấy kỳ lạ.

Đối với Bạch Tích Tích châm chọc, Lâm Dịch Phong không hề tức giận, khóe miệng hơi nhếch lên giễu cợt, sau đó anh ta tiếp tục mở miệng: "Bạch Tích Tích, cô tham gia chương trình Super Star đúng không, hy vọng có thể dùng bản lĩnh thật sự của mình, mà không cần đến thế lực của nhà họ Bạch để đoạt giải quán quân, nếu không, tôi sẽ công khai nhược điểm của cô cho toàn thế giới biết, xem đến lúc đó ai mất mặt, ha ha ha ha."

Lâm Dịch Phong nói xong, cười lớn tiếng, vô cùng khoa trương quá đáng, vốn anh ta có khuôn mặt đẹp, còn đẹp hơn phụ nữ mấy phần, xinh đẹp như vậy, khiến phụ nữ đều cảm thấy ghen ghét.

Khuynh Thành ở trong đám người cũng cảm thấy anh ta rất đẹp, không nhịn được lẩm bẩm một câu: "Thế giới này sắp thay đổi rồi sao? Một người đàn ông cũng có thể xinh đẹp như vậy." Nói thế thôi, nhưng trong cặp mắt xinh đẹp kia không có khinh bỉ chút nào, chỉ có thưởng thức, một loại thưởng thức cái đẹp.

Giọng nói của Khuynh Thành không lớn không nhỏ, vừa vặn để mọi người nghe rõ ràng, những người này, đương nhiên cũng bao gồm cả chủ nhân bị đánh giá- Lâm Dịch Phong.

Ánh mắt của anh sượt qua đỉnh đầu của Bạch Tích Tích, trực tiếp quét vào đám người, cuối cùng không chút do dự rơi vào trên mặt Khuynh Thành, cặp mắt đang tràn đầy châm chọc Bạch Tích Tích lập tức được thay thế thành ánh sáng kinh diễm, đối với khuôn mặt quá xinh đẹp của mình, anh ta vẫn cho rằng là được ba mẹ truyền cho, bản thân không có lý nào ghét bỏ, về phần người khác nói thế nào, nghĩ thế nào, cũng không phải là chuyện Lâm Dịch Phong có thể quản được, anh ta luôn làm theo ý mình sống hơn hai mươi năm qua.Hơn hai mươi năm này, bên cạnh nam nữ tới lui, anh ta cũng không nhớ rõ mình đã gặp bao nhiêu người, những người trước mặt, trai xinh gái đẹp không ít, nhưng anh ta chưa từng gặp qua người nào đẹp hơn mình, ngày xưa mấy bạn nữ của anh ta, khi nhìn anh ta chằm chằm, trong mắt đều không tự chủ được hiện lên sự hâm mộ, anh ta đã thường xuyên nhìn khuôn mặt này qua gương, xem như miễn dịch với hai chữ xinh đẹp, nhưng khi anh ta nhìn thấy cô gái trong đám người kia, lần đầu tiên trong cuộc đời của mình, anh ta bị làm kinh diễm, lập tức mở miệng nói một câu: "Phương Bắc có giai nhân, khuynh quốc khuynh thành."

Lập tức hai người cười một tiếng với nhau từ xa.

Mập mờ như vậy vào trong mắt người khác càng mập mờ hơn, chỉ có hai người trong cuộc rõ ràng, giữa bọn họ không có mập mờ chút nào, chỉ có hiểu rõ đối phương, một người bình thường lại xinh đẹp quá mức, trong cuộc sống bạn bè, dễ dàng bị cho ra rìa nhất, mà bọn họ đều trải qua cuộc sống như vậy, cho nên hiểu rõ cảm nhận của đối phương, giống ở chỗ thứ mà người ta hâm mộ, bọn họ đều tình nguyện không cần.Rất nhanh hai người liền dời ánh mắt, Khuynh Thành tiếp tục ẩn nấp trong đám người, Lâm Dịch Phong quay người rời đi.

Đi theo Lâm Dịch Phong, còn có một bóng người cao ngất, dáng người xinh đẹp, sau đó có một ít người đã nhận ra thân phận của hai người này.

Có người lên tiếng khẳng định nói: "Người đàn ông xinh đẹp vừa mới đi kia chắc chắn là ông chủ của "Dịch Phong Các": Lâm Dịch Phong, gần đây tôi có thấy anh ta trên báo, hiện tại bạn gái của anh ta chính là một trong bốn tiểu thiên hậu ở trong nước, tên là Tần Thanh."

"Đúng vậy, tôi cũng từng xem qua, còn người vừa nãy rời đi chung chính là cậu hai nhà họ Khúc- Khúc Nghị Nhiên."

Chương 24: Nguyền rủa nhà họ Bạch phá sản

Những người này đều là nhân vật bọn họ theo không kịp, nếu không phải lần này tổ tiết mục sắp xếp, có lẽ cả đời bọn họ cũng sẽ không được đứng gần nhìn những đứa con của trời như vậy.

Trong mắt đàn ông đều xuất hiện hâm mộ, bọn họ hâm mộ người ta vừa sinh ra đã có tiền có quyền, cả đời cơm áo không lo. Trong mắt phụ nữ xuất hiện mơ mộng, đồng thời hi vọng đạt được càng nhiều sự chú ý của các cậu ấm này càng tốt, tốt nhất là viết nên một đoạn tình yêu như cổ tích.

Cho nên tất cả các cô gái bắt đầu hâm mộ Khuynh Thành, hâm mộ cô đạt được sự chú ý của cậu cả nhà họ Lâm, đối với cái này, Khuynh Thành rất dở khóc dở cười, cô bắt đầu có chút không hiểu suy nghĩ của mấy người phụ nữ này, rõ ràng đều biết Lâm Dịch Phong là người đàn ông phong lưu, còn nhào đến như thiêu thân lao vào hố lửa, bọn họ nghĩ gì trong đầu vậy.

Những người phụ nữ này, Tả Phi Phi là một ví dụ rõ ràng nhất.

Từ khi ánh mắt của Lâm Dịch Phong hướng về phía này, cô ta đã khẩn trương kéo ống tay áo của Khuynh Thành, sau khi đối phương rời đi, cô ta liền tiếc nuối nói với Khuynh Thành: "Vì sao anh ta không nhìn tôi."

Khuynh Thành không biết đáp thế nào, chỉ có thể nói sang chuyện khác: "Đi thôi, về tắm, nghỉ sớm một chút, hoàn thành khóa luyện xong, liền nghỉ ngơi thật tốt ở khu du lịch này, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội."

Đúng vậy, đối với rất nhiều người mà nói, nếu không tham gia chương trình này, bọn họ cũng không có cơ hội bước vào khu du lịch cao cấp này, nếu như tuần tiếp theo bị loại, bọn họ sẽ quay về cuộc sống bình thường, làm việc, kết hôn, sinh con, làm gì có thừa tiền đi đến những chỗ như nơi này.Đám người tốp năm tốp ba tản ra, Khuynh Thành, Lạc Già, Cung Nhược Nam, còn có Tả Phi Phi đi sau cùng, Hi Linh Ca quấn lấy Tiêu Tuấn Trì đi trước mặt bọn họ.

Khuynh Thành vừa đi được mấy bước, sau lưng bị một lực làm cô dừng bước, xoay người, nhìn thấy người kéo cô lại chính là Bạch Tích Tích sắc mặt u ám, cô tự hỏi bản thân không có đắc tội cô ta chỗ nào nha.

Không đợi Khuynh Thành mở miệng, Bạch Tích Tích đã dùng giọng điệu ghét bỏ cảnh cáo cô: "Đừng tưởng rằng cô có khuôn mặt xinh đẹp liền có ý đồ tiến vào lãnh thổ không thích hợp với mình, mấy thứ quỷ nghèo như cô, chỉ xứng ở cạnh những quỷ nghèo khác, chỗ của chúng tôi không hợp với cô đâu."
Vứt xuống một lời nói không giải thích được, Bạch Tích Tích vượt qua bốn người.

Tính cách của Lạc Già là táo bạo nhất, lập tức bất mãn hét lên: "Cô gái này bị điên rồi." Cô và Cung Nhược Nam ở chung biệt thự với cô gái này, đã sớm bị tính cách "nhà mặt phố bố làm to" của cô ta làm tức giận ngút trời, một lời mắng này, xem như hoàn toàn phát tiết ra ngoài.

Lạc Già vừa dứt lời, Cung Nhược Nam bên cạnh liền phụ họa nói: "Có gì đặc biệt hơn người chứ, không phải trong nhà chỉ có một chút tiền thôi sao, tôi chống mắt lên xem ngày nhà cô ta phá sản, để xem cô ta có còn kiêu ngạo như vậy được nữa không." Trong giọng nói không hề che giấu chút không quan tâm nào, thật ra điều kiện gia đình của Cung Nhược Nam rất không tệ, nhưng từ nhỏ ba cô ta đã dạy cô ta phải biết khiêm tốn, cho nên cô ta chưa bao giờ ỷ vào gia thế của nhà mình cả, cũng đặc biệt chán ghét một số người nhà có nhiều tiền một chút liền không biết trời trăng mây đất gì.

Chỉ có Khuynh Thành và Tả Phi Phi là không nói gì.

Khuynh Thành rũ mắt, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét không giống với bình thường, ở đáy lòng cô yên lặng nói với Cung Nhược Nam, yên tâm, chuyện nhà họ Bạch phá sản không còn xa nữa, đây không phải chính là mục đích của cô sao?

Chương 25: Tại sao anh lại ở đây?

Cô lập tức thu lại tâm tình, đặt ánh mắt nghi ngờ vào Tả Phi Phi- người bên cạnh mình.

Làm cô có chút ngoài ý muốn, cô phát hiện người bên cạnh mình nhìn chằm chằm bóng lưng của Bạch Tích Tích rời đi, sâu trong ánh mắt không hề che giấu sự hâm mộ, Tả Phi Phi hâm mộ Bạch Tích Tích? Vì sao? Hâm mộ vì nhà cô ta có nhiều tiền sao?

Đối với phát hiện này, Khuynh Thành cũng không nhiều lời.

Từ nhỏ mỗi người đã có hoàn cảnh sống khác nhau, tự nhiên suy nghĩ, xem tiền là gì, giá trị đạo đức cũng khác nhau, từ trước đến giờ cô không hề dùng suy nghĩ của mình áp đặt cho người khác, nếu có một ngày cô bay lên cuộc sống mà mình không thích, cô sẽ từ bỏ.

Nhưng mà chuyện cô để ý nhất không phải là chuyện này, mà chính là sự xuất hiện của người đàn ông yêu nghiệt kia, mục đích của anh đến đây là gì?

Trái lo phải nghĩ, Khuynh Thành vẫn nghĩ không ra đáp án thuyết phục chính mình, cô liền dứt khoát từ bỏ, dù sao người đàn ông kia muốn làm gì, cũng sẽ tìm đến cô, cô không cần nghĩ nhiều như vậy.

~~~~~~~~

Vào ban đêm, Khuynh Thành liền biết đáp án.

Khuynh Thành có thói quen chạy bộ lúc chập tối, một mặt vì giúp cơ thể khỏe mạnh, một mặt khác là vì bảo trì dáng người của mình, nếu không, bằng thói quen thích ăn của cô, dù cô không dễ béo, nhưng lâu dài, cô cũng sẽ trở thành một con heo mập.Đa số các tuyển thủ thật vất vả mới có cơ hội tự do hoạt động, làm gì có thời gian đi dạo với Khuynh Thành, cả đám đã sớm không thấy bóng dáng đâu, trong khu du lịch này không thiếu những nơi chơi bời, chỉ có mấy ngày đi chơi, sẽ không lặp lại trò nào.

Vì tạm thời không mở cho khách du lịch đến, nên trong khu du lịch, ngoại trừ nhân viên làm việc, thì cũng không còn ai.

Khuynh Thành thích những nơi yên tĩnh như vậy, thích chạy bộ trong yên lặng, thích yên tĩnh để hít sâu, như vậy sẽ làm trong đầu cô rất minh mẫn, sẽ suy nghĩ ra vấn đề mình không nghĩ ra được.

Cùng với thói quen này, Khuynh Thành vừa chạy vừa tự hỏi trong đầu mình.

Dưới ánh đèn u ám, có một đôi mắt tà mị không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Khuynh Thành, càng ngày càng đến gần, nhưng cô không hề hay biết chút nào.Ngay lúc Khuynh Thành nghĩ đến chỗ quan trọng, đột nhiên cơ thể của cô bị người ta dùng lực kéo một cái, rơi vào một vòng ôm ấm áp, phản ứng đầu tiên của Khuynh Thành là giãy dụa, nhưng khi mũi cô ngửi được hơi thở quen thuộc, khóe miệng cô liền cong lên, dứt khoát dựa hết sức nặng của mình vào đối phương, đồng thời mở miệng ra hỏi nghi ngờ đã chôn giấu dưới đáy lòng cả ngày hôm nay: "Tại sao anh lại ở đây?"

Người đàn ông lập tức mở miệng trả lời nghi ngờ của cô: "Đây là tài sản của nhà họ Nam."

Đương nhiên Khuynh Thành không cho rằng đáp án lại đơn giản như vậy, nhưng cô không hỏi nhiều nữa, để mặc cho người đàn ông ôm mình, hai người im lặng nhìn trời đầy sao.

Một lúc lâu sau, Khuynh Thành lẩm bẩm nói: "Đã rất lâu không thấy được bầu trời đầy sao rồi."

"Ừm, nếu em thích, chúng ta có thể đi Thụy Điển bất kỳ lúc nào, ở đó sao sáng nhất, còn có thể nhìn thấy cực quang." Giọng nói của người đàn ông bắt đầu từ từ dịu dàng xuống.

"Anh có rảnh không?" Khuynh Thành không cho rằng người đàn ông này có nhiều thời gian như vậy, tuy mỗi lần anh đều đồng ý sẽ dẫn cô đi những nơi cô muốn đi, nhưng bình thường đều phải chờ rất lâu mới được đi.

Lý do chỉ có một, anh bận, bận nhiều việc, thậm chí có rất nhiều lúc, nửa đêm anh vẫn còn mở cuộc họp qua video với các công ty trên thế giới, mỗi một lần đi du lịch về, anh đều bận bịu đến không thấy mặt mấy ngày.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau