ẢNH HẬU XINH ĐẸP: LẠC THIẾU SỦNG VỢ NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ảnh hậu xinh đẹp: lạc thiếu sủng vợ như mạng - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tiểu Thành Thành bị cảnh cáo

Từ khi đó cô liền thề, sẽ không bỏ qua cho những người kia.

Không phải chuyện này cũng chính là mục đích cô về nước sao?

Vì hoàn thành mục đích này, cho dù cô nhận lấy bao nhiêu đau đớn cùng ủy khuất, cô vẫn phải kiên nhẫn.

Rất nhanh liền đến vòng đấu loại trực tiếp thứ hai của chương trình Super Star, một trăm người chọn lấy năm mươi.

Dựa vào quy định của ban tổ chức, sáng có năm tổ tranh tài, chiều năm tổ còn lại tranh tài, Khuynh Thành rút thăm trúng tổ 5, bị phân xuống biểu diễn trận đầu vào buổi trưa.

Chưa đến lượt mình thi đấu, cô và tất cả tuyển thủ ngồi trên khán đài nhìn những tuyển thủ khác tranh tài, tuy không phải nói tất cả các tuyển thủ đều có năng lực mạnh, nhưng vẫn có một số tuyển thủ nổi trội có năng lực mạnh hơn.

Quan sát qua năm trận đấu, Khuynh Thành phát hiện được một vài tuyển thủ mạnh.

Ví dụ như ở tổ thứ nhất, là một tuyển thủ nam tên Chung Kỳ Văn, am hiểu đọc thơ và sáng tác, khuôn mặt cũng phù hợp với quan niệm cái đẹp của đa số dân chúng, tuyển thủ như vậy rất dễ lên đời, từ nụ cười của ban giám khảo cũng có thể thấy được, mọi người rất hài lòng với tuyển thủ này.

Còn ở tổ thứ hai thì có Hi Linh Ca, am hiểu các loại nhạc cụ cổ điển của Trung Quốc, bản thân lớn lên cũng mang nét đẹp cổ điển.

Tổ thứ ba có Lạc Già, một tuyển thủ nữ có bề ngoài đẹp trai, ban đầu là kịch nói, am hiểu biểu diễn.

Tổ thứ năm có Cung Nhược Nam cũng là một đối thủ mạnh.Buổi sáng năm tổ biểu diễn kết thúc, thành công tiến vào vòng trong một nửa, loại một nửa.

Một số tuyển thủ có tâm lý tốt, liền sảng khoái rời đi, trái lại có những tuyển thủ có tâm lý yếu ớt, đau khổ đứng dậy, nên tới trưa mọi người ở lại chờ biểu diễn thấy rất nhiều màn kỳ lạ trên sảnh, ví dụ như góc bên này có một tuyển thủ nữ đang ngồi xổm khóc, bên cạnh cô thì có mấy tuyển thủ đứng nói chuyện vô cùng vui vẻ.

Những người buổi sáng chưa tranh tài, thì đều ở lại đài truyền hình ăn cơm.

Nhà ăn cũng như chiến trường, biết đối phương cùng tổ với mình, mỗi người đều phòng bị nhìn đối phương, trong chiến trường như vậy, Khuynh Thành liền biến thành người tàng hình, có người chào hỏi với cô, cô liền đáp lại một nụ cười, đương nhiên những người chào hỏi này phần lớn là đàn ông.

Phụ nữ nhìn cô đều mang theo ánh mắt ghen tị.
Đối với hiện trường như vậy, Khuynh Thành cũng rất bất đắc dĩ, không khỏi nghĩ đến lời cảnh cáo của người đàn ông khốn kiếp tối qua: "Tiểu Thành Thành, nếu không có chuyện gì thì cách xa những người đàn ông kia cho anh, có thể cách bao nhiêu thì cách bấy nhiêu, nếu không, thì cẩn thận anh làm em không xuống được giường."

Sáng nay, cô thật sự xém chút không đứng lên được, vừa đứng lên, hai chân liền mềm nhũn đến mức suýt thì quỳ rạp xuống đất, nếu không phải vẫn còn chuyện thi đấu hôm nay, thì chắc chắn cô sẽ nằm trên giường, ngủ bù, bây giờ lúc cô bước đi hai chân vẫn còn đau, cô còn dám trêu chọc đàn ông sao? Đây là tìm đường chết.

Cho dù đã biểu hiện lạnh lùng, nhưng vẫn có một số ít đàn ông chủ động muốn xin số điện thoại, Khuynh Thành liền lấy lý do từ chối: "Điện thoại di động của tôi đã mất, chưa kịp mua."

Ở ngoài nói chuyện với đàn ông lạ mấy câu, liền bị dạy dỗ thành như vậy, còn dám loạn cho người ta số điện thoại, cô đoán rằng có thể trực tiếp đào hố chôn mình.

Nhưng ở trong đám người này cũng có một người ngoại lệ, đó chính là cô gái ngồi bên cạnh Khuynh Thành ở vòng đấu loại đầu tiên.

Tả Phi Phi bưng khay đồ ăn nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng nhìn thấy được Khuynh Thành ở trong góc, cô ta tràn đầy mừng rỡ đi đến, chủ động chào hỏi: "Khuynh Thành, chào cô."

Khuynh Thành ngẩng đầu lên, nhìn người tới cũng hơi ngoài ý muốn, nhưng vẫn gật gật đầu với đối phương: "Chào cô."

"Khuynh Thành, cô rút thăm được phân vào tổ nào vậy."

"Tổ Năm."

Chương 12: Động tác không đúng

Lúc Khuynh Thành nói chuyện, động tác ăn cơm vẫn như cũ, cho nên không nhìn thấy trong mắt đối phương lóe lên một chút do dự.

Khi Khuynh Thành ngẩng đầu lên nhìn đối phương, Tả Phi Phi lập tức mừng rỡ nói với cô: "Khuynh Thành thật tuyệt, chúng ta ở cùng tổ, như vậy tôi sẽ không bị hồi hộp."

Giọng nói của Khuynh Thành vẫn thờ ơ: "Ừ, vậy cô cố lên."

"Khuynh Thành, hôm nay tôi chuẩn bị một đoạn vũ đạo, nhưng tôi sợ hôm nay tôi nhảy không tốt, hôm nay cô chuẩn bị tiết mục gì vậy."

"Cũng là nhảy."

"Thật sao, đúng là trùng hợp."

"Ừ, tôi ăn no rồi, đi chuẩn bị một chút."

"Được."

Sau khi Khuynh Thành đi, Tả Phi Phi hơi rũ mắt, trong đáy mắt lướt qua một chút ác liệt, khi ngẩng đầu lên, đã trở về khuôn mặt đơn thuần, sáng sủa của cô ta.

Hơi xế chiều bắt đầu cuộc tranh tài của năm tổ còn lại, tất cả tuyển thủ ăn cơm xong đều về phòng nghỉ chuẩn bị, Khuynh Thành cũng vậy.

Cuộc thi đấu hôm nay vô cùng quan trọng, cô không cho phép bản thân có bất kỳ sai lầm nào.

Khuynh Thành là người thứ năm ra sân, rõ ràng khán giả và ban giám khảo đều vô cùng kỳ vọng với cô, cô vừa vào sân, dưới sân khấu liền truyền đến tiếng vỗ tay vô cùng nhiệt liệt.Sau khi tiếng vỗ tay kết thúc, là giọng nói của ban giám khảo, lần này ban giám khảo đã không còn là ba người ở vòng loại đầu tiên, sau khi cô về nước, cũng cố ý điều tra một chút tài liệu của các ban giám khảo, ba người giám khảo trước mặt này đều là nhân vật được mọi người kính trọng trong giới giải trí hiện nay.

Bắt đầu từ bên trái, là nhạc sĩ nổi tiếng Tằng Minh, tác phẩm tiêu biểu là "Thiên sứ", "Ngày mưa", "Anh yêu em"...

Người kế tiếp là Băng Hạ, ngôi sao điện ảnh trứ danh, có địa vị vô cùng cao trong giới diễn viên.

Người cuối cùng là Ngụy Hàn Quang, người dẫn chương trình nổi tiếng.

Có thể nói, chỉ cần đạt được sự thưởng thức của bất kỳ ban giám khảo nào, thì cho dù không đạt được quán quân, thì con đường phát triển sau này cũng có thể hào quang vô hạn.

Rõ ràng ba vị giám khảo đều cảm thấy hứng thú với Khuynh Thành, cô vừa lên đài, Tằng Minh liền mở miệng nói: "Khuynh Thành, chúng tôi đều đã nhìn màn đấu loại của cô, biểu diễn rất đặc sắc, rất mong chờ màn biểu diễn hôm nay của cô."
"Cảm ơn ban giám khảo." Khuynh Thành khách khí lễ phép đáp lại.

"Chuyện đi kèm với màn biểu diễn của cô tôi cũng biết, đúng là khá phấn khích, không biết hôm nay Khuynh Thành mang đến cho chúng tôi màn biểu diễn gì vậy?" Lần này người nói chuyện chính là nữ ngôi sao Băng Hạ, bản thân lớn lên xinh đẹp, khí chất cũng tốt, lúc nói chuyện mang theo một loại phong tình, rất dễ dàng thu hút ánh mắt của người khác.

Loại mị lực này không phải dùng thời gian ngắn là dưỡng ra được, đó là lắng đọng của thời gian, người khác không thể nào bắt chước được.

Cô ta như vậy, làm Khuynh Thành nhìn thêm không ít lần.

Cô mỉm cười, trả lời: "Hôm nay tôi mang đến cho mọi người một đoạn vũ đạo."

"Rất tốt, chúng tôi sẽ yên lặng thưởng thức." Người cuối cùng nói chuyện là MC nổi tiếng Ngụy Hàn Quang.

Khuynh Thành chọn nhạc cổ điển, biến thành giai nhân đương thời.

Nhưng mà rất nhanh cô liền phát hiện ra có chỗ không thích hợp, cô phát hiện giày của cô vô cùng trơn, chuyện gì xảy ra?

Ban giám khảo và người xem đều không để ý tới cô không thích hợp, Khuynh Thành vừa cố gắng không cho mình bị té, vừa để ý đến động tác vũ đạo, kết quả, cũng có một số động tác không khớp với nhạc.

Khuynh Thành biểu diễn xong, đến lượt ban giám khảo bình luận, ba vị ban giám khảo đều cho ra bình luận: "Có một số động tác không khớp với nhạc."

Chương 13: Tả Phi Phi tiến vào vòng trong

Quay lại hậu trường, Khuynh Thành cởi giày của mình ra, thấy rõ đế giày của mình bị dính một lớp gì đó bóng loáng, đây là cái gì?

Tay lấy một miếng, nhẹ nhàng vò, đưa lên mũi ngửi một chút, là sáp, lập tức cô liền nảy sinh nghi ngờ, tại sao dưới đế giày lại dính sáp, đôi mắt cô trầm xuống, nhanh chóng xoay người cầm lấy chiếc giày còn lại trên mặt đất, đế giày cũng dính không ít sáp, sân khấu được lát gạch trơn bóng, bằng phẳng dễ trượt, giày dính sáp, đi lại thì không có vấn đề, nhưng khi múa, chắc chắn sẽ bị té, người bị nhẹ thì động tác không khớp nhạc, người bị nặng có lẽ sẽ té ngay trên sân khấu.

Toàn bộ đôi mắt của cô lạnh xuống, xem ra chuyện này không đơn giản, nhưng mà cô không có bất kỳ manh mối nào, chỉ có thể đè ức hiếp xuống đáy lòng.

Tổ này có mười người, cuối cùng là ai lén bôi sáp lên giày cô, hơn nữa là bôi khi nào.

Cô nhớ kỹ hôm nay cô luôn mang giày, khả năng duy nhất chính là có người đặt sáp trên mặt đất, để cô giẫm lên.

Trong đầu cô liền nhanh chóng nghĩ đến một chỗ, chính là chỗ ngồi trên sân khấu của cô, trước khi lên sân khấu, cô luôn ngồi ở chỗ đó không hề đi, chỉ có một lần đi vào nhà vệ sinh, cuối cùng gần chiều cô mới tiến vào trong phòng nghỉ một chút, thời cơ đổ sáp chính là thời gian cô đi vào nhà vệ sinh.

Đi đến chỗ ngồi lúc trước, Khuynh Thành ngồi xổm xuống quan sát kỹ trên mặt đất, đúng như dự đoán, có người đổ sáp lên mặt đất, nhưng chỗ ngồi xung quanh đều không có, chỉ có ở chỗ của cô.

Như vậy, cuối cùng là ai làm đây?

Làm chuyện như vậy, không thể là người quá lộ liễu, có lẽ là người ngồi sát bên cạnh cô, nhưng xung quanh có mấy chỗ, cụ thể là ai thì cô không biết.Ngay tại khi Khuynh Thành đang cố gắng suy nghĩ, Tả Phi Phi liền đến bên cạnh cô nghi ngờ hỏi: "Khuynh Thành, cô đang làm gì vậy, vì sao nhìn chằm chằm một chỗ vậy, có rơi gì không?"

Chuyện chưa làm rõ ràng, Khuynh Thành cũng không muốn để quá nhiều người biết, cô liền ngẩng đầu lên nhìn Tả Phi Phi khẽ cười: "Không có gì, sắp đến lượt cô rồi, cố lên."

"Ừ ừ, tôi sắp lên sân khấu, vậy tôi đi trước."

"Ừm."
Tả Phi Phi nhảy một đoạn múa dân tộc, ban giám khảo đánh giá rất cao, mấy tuyển thủ phía sau cũng lần lượt biểu diễn xong, Khuynh Thành cảm thấy, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, lần này quán quân của tổ bọn họ chính là Tả Phi Phi.

Cuối cùng như dự đoán, ban giám khảo tuyên bố quán quân là Tả Phi Phi, tất cả mọi người đều chúc mừng, cũng không biết là thật lòng hay chỉ là mặt ngoài giả tạo, nhưng mà tất cả đều không quan trọng, quan trọng là Tả Phi Phi lọt vào top 20 người mạnh nhất, cũng vì vậy mà vòng loại thứ ba cô ta không cần tham gia.

Sau đó, Tả Phi Phi đến bên cạnh Khuynh Thành, tỏ ra đáng tiếc nói với cô: "Khuynh Thành, màn biểu diễn của cô rất xuất sắc, nhưng mà động tác của vũ đạo, có chút không khớp nhạc, thật sự đáng tiếc."

Đối với tình hình như vậy, Khuynh Thành chỉ nhếch miệng cười, không để ý lắm trả lời: "Không sao, không phải vẫn còn một vòng nữa sao? Lại không có loại trực tiếp, cố gắng tốt ở vòng thứ ba là được."

"Ừ ừ, vậy tôi ở top 20 chờ cô."

"Được."

Không phải Khuynh Thành không có nghi ngờ với Tả Phi Phi, có điều cô không đưa tay đánh người mặt cười thôi.

Chương 14: Cậu Lạc ghen

Đối với tình hình như vậy, Khuynh Thành chỉ nhếch miệng cười, không để ý lắm trả lời: "Không sao, không phải vẫn còn một vòng nữa sao? Lại không có loại trực tiếp, cố gắng tốt ở vòng thứ ba là được."

"Ừ ừ, vậy tôi ở top 20 chờ cô."

"Được."

Không phải Khuynh Thành không có nghi ngờ với Tả Phi Phi, có điều cô không đưa tay đánh người mặt cười thôi.

Cuộc tranh tài vòng thứ hai vừa mới kết thúc, Khuynh Thành liền nhận được tin nhắn của người đàn ông yêu nghiệt, nội dung tin nhắn vẫn như cũ, đơn giản, rất hợp với tính cách của anh: "Đi nghỉ phép."

Nhìn thấy nội dung tin nhắn, khóe miệng Khuynh Thành liền co giật.

Không có chuyện làm hay sao mà đi nghỉ phép, người đàn ông này thật sự quá nhàn rỗi rồi.

Cô thật sự không biết nói thế nào với người đàn ông này, không phải nhiều năm anh chưa quay về sao? Dựa theo lý, anh vừa về nước sẽ nhận việc trong công ty, phải rất bận rộn chứ, sao lại có thời gian ra ngoài nghỉ phép.

Trong lòng nghi ngờ, liền muốn hỏi, cô nhắn tin lại:

"Anh không bận à?"

Đối phương nhắn lại rất nhanh:

"Chờ anh ở trước cửa đài truyền hình, sẽ có xe đến đón em ngay lập tức, đến tối chúng ta đi cùng nhau."

Bận bịu tính là gì? Vợ mới là quan trọng nhất.

Được rồi, những lời này là không cho phép người ta từ chối, Khuynh Thành bất đắc dĩ lắc đầu cất điện thoại, sau đó dọn đồ xong, cô chuẩn bị rời khỏi phòng nghỉ.

Cô vừa mới chuẩn bị đi, liền bị một người chặn đường, ngẩng đầu lên nhìn đối phương, là tuyển thủ cùng tổ với cô, cô không hiểu, tại sao anh ta lại ngăn cô lại?"Xin chào, anh có chuyện gì sao?" Cố Khuynh Thành hỏi rất khách khí, cũng vì, chỗ này không cho phép cô không khách khí.

Vì Khuynh Thành chủ động mở miệng, đối phương liền hồi hộp, Khuynh Thành như hiểu ra chuyện gì, cảm thấy có chút bó tay, rõ ràng người đàn ông trước mặt nhỏ tuổi hơn cô.

Khuynh Thành liền vội vàng nói: "Xin lỗi, bạn trai đang đến đón tôi."

Nghe Khuynh Thành nói, đối phương liền sững sờ, lập tức ngượng ngùng nói: "A, xin lỗi, đã làm phiền, hẹn gặp lại."

Giải quyết một mối nguy hiểm tiềm ẩn xong, Khuynh Thành liền hơi thở dài, trong lòng âm thầm nói may mắn, cũng may, cũng may, người đàn ông bá đạo kia không thấy, nếu không có lẽ cô không thể tiếp tục tham gia thi đấu nữa.

Cuối cùng Khuynh Thành bị người đàn ông bá đạo đưa đến một nơi giống như khu du lịch, xuống xe, câu đầu tiên Khuynh Thành nói là: "Hai chúng ta đến đây, con trai nhỏ ở nhà thì sao?"

Rất nhanh Khuynh Thành liền hối hận mình đã nói ra câu này.

Ba ngày nghỉ phép, cô không thể ra khỏi cửa phòng.Buổi tối ngày thứ ba, giọng nói của người đàn ông yêu nghiệt vang lên bên tai cô: "Thành Thành, biết mình sai chỗ nào chưa?"

Biết cái gì? Cô chẳng biết cái gì cả.

Đương nhiên Khuynh Thành không dám nói lời này ra, trên mặt vẫn nở nụ cười ngây ngô.

Kết quả cổ cô bị người ta cắn mạnh một cái, nghe cô kêu đau, người đàn ông yêu nghiệt liền tiếp tục nói bên tai cô, bắt đầu quở trách tội lỗi của cô: "Thứ nhất, ngày đó ở cửa hàng, em không nên để tên đàn ông khốn kiếp kia bóp cằm em, anh nhìn rất chướng mắt."

Trong lòng Khuynh Thành muốn phản bác, đó là vì người ta muốn kiểm tra mặt cô có bị sửa hay không.

Cho dù là lý do gì, cô chỉ có thể phản bác trong lòng, vì cậu Lạc bá đạo sẽ không nghe bất kỳ lý do gì.

"Thứ hai."

Cái gì, còn có thứ hai sao? Gần đây cô vi phạm nhiều như vậy sao?

"Thứ hai là cái gì?"

Dưới ánh mắt nghi ngờ của Khuynh Thành, người đàn ông yêu nghiệt từ từ nói lỗi thứ hai của cô: "Sau này khi chúng ta ở cùng nhau, không cho phép nhắc đến tên nhóc con kia."

Khuynh Thành nghe xong liền vui mừng, tình cảm là thuốc nghiện ghen sao? Hơn nữa còn ghen với con trai của mình.

Đường cong trên khóe miệng của Khuynh Thành chạm vào chỗ không vui của anh, cô gái này thật đúng là không ngoan, sao lại không lấy anh làm trung tâm, cả ngày không phải nhớ đến con trai thì cũng nghĩ đến chuyện khác.

Chương 15: Cô cả nhà họ Bạch, Bạch Tích Tích

Ở vòng thứ hai, các quán quân của từng tổ được khen thưởng, phần thưởng chính là ba ngày du lịch ở suối nước nóng, thời gian bọn họ đi nghỉ ba ngày, cũng là thời gian tổ thức vòng đấu loại thứ ba.

Nhưng mà ngoài dự kiến của Khuynh Thành, ngày tranh tài, vốn là bốn mươi người tranh nhau mười vị trí trong danh sách đấu loại trực tiếp, nhưng vì tiết mục, tổ sản xuất lại chọn thêm hai mươi người báo danh trên Internet, khiến cho các tuyển thủ càng kịch liệt tranh tài.

Trong hai mươi người này, Khuynh Thành gặp được một người ngoài ý muốn.

Là cô ta? Tại sao cô ta lại ở đây? Sao cô ta tham gia thi đấu được? Thân phận của người đàn ông kia như vậy, sẽ cho phép cô ta đi thi đấu sao?

Từ sau khi người kia xuất hiện, Khuynh Thành vẫn tỏ ra không quan tâm, cũng may, đến phiên cô tranh tài xem như thuận lợi, ban giám khảo rất hài lòng với màn biểu diễn hôm nay của cô.

Khuynh Thành thuận lợi tiến vào vòng trong, cô gái kia cũng vậy.

Khác với Khuynh Thành, người này rất kiêu ngạo, chờ khi cô ta được chọn xong, cô ta dương dương đắc ý đứng ở giữa đám người, hưởng thụ vô số người lấy lòng.

"Cô Bạch, vừa rồi cô biểu diễn rất tuyệt."

"Cô thật xinh đẹp."

"Cô Bạch..."

Trong đám người lấy lòng có cả nam lẫn nữ, Khuynh Thành hiểu rõ, những người này để ý chính là thân phận bên ngoài của cô ta, cô cả nhà họ Bạch ở thành phố B.Ý lạnh xẹt qua đáy mắt, Khuynh Thành không có dự định tiếp tục ở lại, tạm thời cô không muốn có bất kỳ mâu thuẫn nào với nhà họ Bạch.

Nhưng mà có rất nhiều lúc, không phải cô muốn ở một mình là người ta cho cô ở một mình.

Khuynh Thành vừa quay lưng, một giọng nói bén nhọn liền gọi cô lại: "Cô gái kia gọi là Khuynh Thành phải không, cô đứng lại cho tôi."

Vừa dứt lời, trước mặt Khuynh Thành xuất hiện một người, chính là người vừa bị vây quanh kia, cô cả nhà họ Bạch ở thành phố B, Bạch Tích Tích.

"Có chuyện gì?" Khuynh Thành lạnh lùng nói, không mang theo bất kỳ tình cảm gì.
Bị đáp trả lạnh lùng như vậy, là lần đầu tiên Bạch Tích Tích nhận được, từ nhỏ đến lớn, cô ta là thiên chi kiêu nữ (*), có người nào nhìn thấy cô ta mà không phải nịnh nọt hay lấy lòng, cô ta đã thành thói quen được mọi người đối xử như vậy, đột nhiên Khuynh Thành khác biệt, làm cô ta không quen, càng làm cô ta tức giận hơn là, cô gái này có khuôn mặt xinh đẹp, cô ta tự nhận bản thân rất diễm lệ, nhưng khi ở trước mặt cô gái này liền có chút phai mờ, đương nhiên chuyện này làm cô ta rất không cam tâm.

(*Thường dùng để nói về người con cưng được bố mẹ nuông chiều quá sinh ra tính tình kiêu ngạo, ngang ngược.)

Cho nên, cô ta muốn cô gái này phải nghe lời mình, nếu không cô ta sẽ thẳng tay chèn ép.

Bạch Tích Tích liền cao ngạo mở miệng: "Lát nữa tôi sẽ mời tất cả đến "Dịch Phong Các" ăn cơm, cô cũng đến đi."

"Dịch Phong Các" là chuỗi nhà hàng kiểu Trung Quốc nổi tiếng ở thành phố B, đẳng cấp và giá cả cũng nổi tiếng như danh tiếng của nhà hàng, ánh mắt của Khuynh Thành liếc xung quanh một vòng, phát hiện đa số người nhận lời mời này, ở đáy mắt đều tỏa sáng, cũng vì, đa số thí sinh đến dự thi đều là người bình thường, có lẽ có rất nhiều người chưa từng đến "Dịch Phong Các", cho dù người có một ít kinh tế, cũng không dám đắc tội với cô cả nhà họ Bạch.

Khuynh Thành nghe xong liền lạnh lùng cười một tiếng, không chút do dự từ chối: "Cô Bạch, xin lỗi, lát nữa tôi có chuyện, các người đi thong thả."

Có lẽ không ngờ rằng Khuynh Thành sẽ từ chối, sắc mặt của Bạch Tích Tích thay đổi, không còn ngạo mạn như ban đầu, mà hai mắt tức giận trừng người đang bình thản trước mặt.

Ở bên cạnh cô ta, có một số người muốn lấy lòng, liền mở miệng nói giúp: "Khuynh Thành, muốn cho cô mặt mũi mà cô lại không biết xấu hổ từ chối, cô Bạch mời cô đi ăn cơm, cô còn không nể mặt."

"Đúng vậy, cho rằng cô có khuôn mặt xinh đẹp là được sao? Tỏ ra cao ngạo như vậy cho ai nhìn." Người nói ra câu này rõ ràng là người rất ghét Khuynh Thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau