ẢNH HẬU XINH ĐẸP: LẠC THIẾU SỦNG VỢ NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ảnh hậu xinh đẹp: lạc thiếu sủng vợ như mạng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Ảnh hậu Khuynh Thành

"Phóng viên của đài truyền hình Tinh Quang đang ở hiện trường sân bay, mười phút nữa, máy bay của ảnh hậu quốc tế Khuynh Thành sẽ đáp xuống sân bay quốc tế của thành phố B. Chỉ với một năm, cô đã phát triển về mọi mặt ở thành phố B, có phải tất cả fan hâm mộ của ảnh hậu nghe được tin này rất phấn khởi hay không, kế tiếp, chúng ta yên lặng chờ đó ảnh hậu xinh đẹp xuất hiện."

Trong thời gian chờ đợi, đài truyền hình còn giới thiệu một chút về quá khứ của ảnh hậu:

“Khuynh Thành, năm nay hai mươi tư tuổi, người Mỹ gốc Hoa, lúc trước nhờ bộ phim "Biến dị" đã đoạt được giải Oscar vinh quang, cô cũng là nữ diễn viên trẻ tuổi nhất được trao giải Oscar tính đến hôm nay. Lần này Khuynh Thành về Trung Quốc là để quay bộ phim "Biến dị 2", lấy cảnh ở nhiều thành phố của Trung Quốc, thời gian quay phim và chụp hình là một năm.”

Giới thiệu xong, hình ảnh liền bị thay đổi, quay lại lúc ở sân bay, phóng viên xuất hiện lần nữa trong máy quay: "Các vị khán giả, một ngày tốt lành, chào mừng các vị quay lại với hiện trường trực tiếp, hiện tại mọi người rất mong chờ ảnh hậu Khuynh Thành đã lâu chưa thấy, sau lưng tôi là đường dành cho khách Vip, đài truyền hình Tinh Quang của chúng tôi được trao tặng một cuộc phỏng vấn độc nhất vô nhị ngay tại hiện trường, thật làm mọi người mong chờ."

Không biết vì người dẫn chương trình hay là vì ảnh hậu Khuynh Thành, có thể nhận ra không khí ở hiện trường bị ảnh hưởng, giọng nói chuyện và biểu cảm còn nhiệt huyết hơn nhiều lần.

Từng tiếng hét và kêu gọi của fan hâm mộ vang lên, cuối cùng ảnh hậu mà mọi người mong chờ cũng xuất hiện trước tầm mắt của các fan hâm mộ.

Mặt trái xoan đúng chuẩn, một đôi mắt phượng hẹp dài, được che bởi lớp kính mắt, dưới kính to là cái mũi cao, vừa xinh đẹp vừa thẳng thắp, không hề có khuyết điểm nào, dưới chiếc mũi đó, là một đôi môi lạnh lùng, từ những mỹ quan này đã hợp lại thành một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, lúc này, trên khuôn mặt này đang nở một nụ cười lạnh lùng.

Bằng đường cong nhấp nhô, làm người ta vừa thấy kinh diễm vừa thấy xa cách, dáng người của Khuynh Thành cũng giống như phụ nữ phương Đông, nhưng cao hơn, một mét bảy mươi hai, hơi gầy, trong thế giới toàn những người cao to ở phương Tây, thì cô vẫn là một con chim nhỏ cần được bảo vệ.

Cô được vệ sĩ vây quanh, đột nhiên dừng chân, xung quanh là tiếng hét chói tai, cũng dừng lại theo bước chân của cô, cánh tay tinh tế trắng nõn nhẹ nhàng nhấc chiếc kính trên sống mũi tinh xảo ra, một đôi mắt xinh đẹp, đôi mắt phượng mê hoặc người khác xuất hiện trong tất cả ánh mắt của mọi người, tiếng hét chói tai liền vang lên ngay lập tức..."Khuynh Thành, Khuynh Thành, Khuynh Thành..."

Cô mỉm cười với tất cả mọi người một cái, môi mỏng chuyển động, giọng nói dễ nghe lập tức nhanh chóng truyền vào trong tai của mọi người: "Cảm ơn mọi người đã đến, tôi là Khuynh Thành, hôm nay người đến khá nhiều, hi vọng mọi người giữ trật tự thật tốt, để ý người già và trẻ em nhé."

Giọng nói dễ nghe ngừng lại, người trong đài truyền hình đều trăm miệng một lời phụ họa: "Khuynh Thành, chúng tôi nghe theo cô."

"Khuynh Thành, chúng tôi yêu cô."

"Khuynh Thành, cô thật xinh đẹp."...

"Cảm ơn mọi người." Cô nói nhẹ nhàng, ngôn từ khéo léo, làm đám người bắt đầu xuất hiện đều thấy nghẹn ngào.

"Khuynh Thành, cô thật hiền lành."

"Khuynh Thành, tấm lòng của cô thật đẹp."

"Khuynh Thành.."

Cô hiền lành sao? Cô vẫn còn cái đó sao?

Cho dù có, cô cũng phải vứt đi, bắt đầu từ chín năm trước, đối với cô mà nói, những thứ này đều không quan trọng, cô chỉ biết, làm người hiền lành sẽ bị bắt nạt, giống như người mẹ đã qua đời của cô, cho nên cô không hề hiền lành, tuyệt đối không.

Trên mặt vẫn nở nụ cười khéo léo như cũ, trong lòng cũng đã cảnh còn người mất.

Chương 2: Một năm trước ở nước Anh

Một năm trước, nước Anh.

"Quay về đi Khuynh Thành, quay về tìm người mình muốn, làm những người đã thiếu nợ em phải trả giá?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt hẹp dài, mũi cao, môi mỏng, dáng người cao ráo.

Ở trước mặt anh, trên khuôn mặt của Khuynh Thành, một đôi mắt hẹp dài tràn đầy mơ màng, quay về sao? Cô về thì nên đến đâu? Đâu mới là nhà của cô.

Đúng vậy, từ khi mẹ lên thiên đường, cô không còn nhà, không còn nơi mình thuộc về.

Môi dưới yếu ớt run rẩy, rất lâu cũng không phát ra được tiếng gì.

Người đàn ông nhìn thấy cô kiềm chế, trái tim liền bị co rút đau đớn, anh đau lòng ôm cô vào ngực mình, giọng nói vừa trầm vừa nhỏ ở bên cạnh tai cô giống như đang khích lệ: "Khuynh Thành đừng sợ, không có mẹ, em còn có anh mà? Anh sẽ mãi mãi không rời khỏi em, em muốn làm gì thì làm, em chỉ cần nhớ kỹ, ở sau lưng em vẫn có anh. Có thể, anh sẽ là người chống lưng mạnh mẽ ở sau lưng em, để em yên tâm đi giành lại những gì thuộc về em."

Sau khi yên lặng thật lâu, một giọng nói nghẹn ngào của phụ nữ truyền vào trong tai, rất nhỏ, rất yếu ớt, khiến người ta đau lòng: "Ừm, em biết, em sẽ quay lại giành lại những thứ thuộc về mình, nhưng anh phải đồng ý với em, đừng ra tay trước, để em dùng sức của mình giành lại được không?"

"Được." Chỉ cần em muốn, anh sẽ làm vì em, hơn nữa đây còn là một yêu cầu nhỏ.

Một câu phía sau, anh đặt trong đáy lòng.Bàn tay dày rộng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của người trong ngực mình, động tác rất nhẹ nhàng, giống như đang vuốt ve một vật trân quý vậy.

Sự thật cũng là vậy, người trong ngực anh, chính là trân bảo hiếm thấy, cho dù lấy vật quý của khắp thế giới trao đổi, anh cũng sẽ không đổi.

~~~~~~

Một tuần sau, ở sân bay thành phố B.

Thành phố B, thành phố phát triển kinh tế lớn nhất ở Trung Quốc, đây là nơi Khuynh Thành nhắm vào, cũng là nơi cô đã từng sống.

End of dialog window.

Lúc cô còn ở tuổi ngây thơ khờ dại, cùng mẹ rời khỏi thành phố này, tám năm trước, lần cô quay về, đã vắt kiệt toàn bộ nước mắt của mình, khi hai mươi ba tuổi cô trở về lần nữa, chỉ vì giành lại những thứ mình đã bị chiếm lấy.

Máy bay từ từ đáp xuống, cô từ chối khéo người đàn ông bên cạnh muốn tiễn cô, cô đứng dậy, chuẩn bị xuống máy bay.

Lúc này, tóc dài tự nhiên đã bị cô nhét vào mũ lưỡi trai, khuôn mặt tuyệt trần cũng bị che một nửa, nhưng không che được ánh sáng tỏa ra xung quanh cô, dáng người một mét bảy mươi hai cao gầy, trên người mặc một cái áo khoác màu xanh, phía dưới là quần đen bó sát, chân mang giày da màu đen, ăn mặc như vậy, làm người đầu tiên nhìn vào cảm thấy rất soái (đẹp trai, ngầu).

Mặc bộ đồ cải trang như vậy đi trong sân bay, rất nhanh đã hấp dẫn ánh mắt của nhiều người.

Đối với tất cả những ánh mắt đó, Khuynh Thành xem như không thấy, kéo vali của mình, ngay tại lúc cô chuẩn bị rời khỏi sân bay, trên khu Vip liền truyền ra một trận xôn xao, không chỉ hấp dẫn toàn bộ người ở sân bay, mà còn hấp dẫn cả Khuynh Thành.

Một người đàn ông đẹp mắt ôm một bé con bốn năm tuổi dễ thương, khuôn mặt giống nhau làm người ta dễ dàng nhận ra đây là một cặp ba con, một cặp ba con xinh đẹp.

Thấy người đàn ông xinh đẹp đứng ở cửa khu Vip, đôi mắt xinh đẹp liền liếc một vòng, sau đó lấy một cái kính râm trong ba lô ra đeo lên, bé trai thấy hành động của ba, cũng học ba lấy một cái kính cùng kiểu nhưng nhỏ hơn một chút trong ba lô ra, đeo lên.

Chương 3: Tham gia tuyển tú*

(*Là việc lựa chọn chính thức các mỹ nữ từ trong dân gian để đưa vào cung phục vụ hoàng đế thời xưa)

Nhìn hai ba con hành động giống nhau, trong nháy mắt khiến mọi người cảm thấy thật dễ thương.

Cho đến sau khi hai ba con rời đi, trong đám người liền có người bắt đầu nói: "Không biết mẹ của đứa bé kia sẽ ra sao, chắc cũng là một cô gái xinh đẹp, nếu không thì sẽ không sinh ra con đẹp như vậy."

Phụ nữ bắt đầu ghen ghét: "Có thể gả cho người đàn ông như vậy, cả đời này không có gì để tiếc nữa."

Mấy người mẹ liền bắt đầu hâm mộ con nhà người ta: "Ôi chao, đứa bé kia là con của tôi thì tốt biết bao."

...

Rất nhanh, một đám người đang tụ tập liền giải tán, Khuynh Thành nhìn bóng lưng của hai ba con kia rời khỏi, liền hơi nhếch miệng, lập tức không nhìn nữa, sau đó kéo vali của mình rời khỏi sân bay.

Thời xưa có tuyển tú, thời nay cũng vậy, nhưng mà đã nâng cấp thành tuyển tú làm ngôi sao.

Lần này, trước khi Khuynh Thành về nước, cũng tìm hiểu một chút về chương trình tuyển tú.

Super Star, hiện tại đó là chương trình tuyến tú náo nhiệt nhất, mục đích là muốn bồi dưỡng ra được một siêu cấp minh tinh thế hệ mới.

Trong chương trình này, các tuyển thủ phải bộc lộ tài năng, chỉ cần có tài năng, sẽ được một chút nhân khí(*) nhất định, sau đó các tuyển thủ vẫn còn nô nức tấp nập đi báo danh, ngày mai là hạn chót của kỳ báo danh này, còn cô, quyết định ngày mai sẽ đi báo danh.(*) Một từ thường dùng trong ngành công nghiệp giải trí ở Trung Quốc, ám chỉ mức độ nổi tiếng và phổ biến của một nghệ sĩ. Mặc dù nó không thể được nhìn thấy hoặc chạm vào, nhưng nó có tác dụng rất lớn. Nó được đánh giá dựa trên mức độ thu hút sự chú ý và sự công nhận của công chúng đối với nghệ sĩ, nó có thể ngày càng tăng lên, và tương ứng là sẽ được đầu tư lớn hơn, hoạt động nghệ thuật tốt hơn. 

Cô muốn cái danh Super Star kia, để cho tất cả mọi người đều thấy cô, để người kia chủ động đến tìm cô.

Sáng sớm hôm sau, Khuynh Thành đi đến rạp hát lớn nhất của thành phố B, đây chính là nơi tổ chức chương trình tuyển tú Super Star, hiện trường vòng đấu loại.

Trước khi đến Khuynh Thành còn tưởng rằng mình đếm sớm, khi đến nơi mới biết, chỗ này đã tấp nập người, khắp nơi đều là đầu người, đơn giản là không có chỗ đặt chân.

Cô quan sát một chút liền phát hiện, trong đám người có phóng viên, nhà đài, có tuyển thủ tham gia, từ những tuyển thủ đầy hứa hẹn đến những người lão làng, trai gái đều có, già trẻ lớn bé cũng có, hiện trường rất náo nhiệt.
Đi lòng vòng một lúc, cuối cùng cô cũng tìm được chỗ báo danh, chỗ này xếp thành một hàng rất dài.

Cô đi đến đứng vào vị trí cuối cùng, nhấc tay hơi chỉnh lại mũ trên đầu, che khuôn mặt xinh đẹp của mình, cô vừa đứng không lâu, liền phát hiện sau lưng mình đã xếp thêm một hàng rất dài nữa.

Rất nhanh, các nhân viên trước mặt tuyên bố có thể vào sân, nhìn một hàng thật dài, Khuynh Thành cho rằng rất lâu mới đến phiên mình, nhưng sau đó cô phát hiện, tốc độ quả thật rất nhanh.

Khi sắp đến lượt Khuynh Thành, cô lấy trong túi ra một bản tài liệu báo danh mà cô đã chuẩn bị tối qua.

Người trước cô đi vào, đến lượt cô, cô giao tài liệu của bản thân cho nhân viên, lấy số báo danh 128, lập tức đi theo dòng người vào trong rạp hát.

So với biển người bên ngoài, thì trong rạp hát yên tĩnh hơn rất nhiều, có thể là vì các tuyển thủ mới vào sân, không muốn chen chúc.

Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên, cô đi vào cửa số 1, lúc vào mới phát hiện, bên trong đã có không ít trai gái đứng đợi.

Có tốp năm tốp ba nói chuyện với nhau, có người đeo tai nghe yên lặng nghe nhạc, có người yên lặng ngồi đó, hai tay nắm chặt, lộ ra vẻ rất hồi hộp, Khuynh Thành đi vào cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý, có thể tất cả mọi người đều quá tập trung vào chuyên môn.

Cô đi đến chỗ mã số của mình ngồi xuống, sau khi ngồi xong, mới phát hiện bên trái mình là một cô gái xinh đẹp, sau khi cô ngồi xuống, cô gái liền cười với cô, Khuynh Thành cũng cười lạnh nhạt đáp lại, hai người cũng không nói chuyện với nhau, bắt đầu yên lặng chờ ra sân.

Chương 4: Tả Phi Phi hồi hộp

Sau khi toàn bộ ghế ngồi đã được lấp đầy, nhân viên liền tuyên bố lần nữa: "Hôm nay là ngày báo danh cuối cùng, cũng là ngày nhóm đầu tiên biểu diễn, chờ nhân viên của chúng tôi gọi tên, các tuyển thủ lần lượt đi theo người gọi tên mình, các tuyển thủ còn lại yên tâm chờ đợi, mọi người đã rõ chưa?"

"Rõ rồi." Vài giọng nói vụn vặt lẻ tẻ vang lên.

Nhân viên rất có phong độ tiếp tục mỉm cười nói: "Mọi người vui lòng ngồi tại chỗ chờ."

Lần này vừa dứt lời, một nhân viên khác liền đi lên, bắt đầu đọc tên tuyển thủ theo thứ tự, cũng để chuẩn bị ra sân.

Các tuyển thủ trong phòng số 1 dần dần giảm bớt, rất nhanh đã đến lượt Khuynh Thành.

"Số 128, Khuynh Thành, mời đi theo tôi." Đi theo nhân viên quẹo trái, rồi rẽ phải, cuối cùng đưa Khuynh Thành đi đến một chỗ khá giống với sảnh lớn phát sóng, nhưng mà nơi này đơn giản hơn nhiều, có thể nhìn ra, chỗ này đã từng là sàn đấu loại.

Tới đây vẫn phải chờ, nhân viên chỉ một vỉ trí cho cô ngồi chờ một lát, cô vừa ngồi xuống, liền nhìn thấy cô gái ngồi bên trái mình vừa nãy, khuôn mặt tràn đầy hồi hộp nhìn cô hỏi: "Cô không thấy hồi hộp sao?"

Khuynh Thành hơi do dự đáp: "Cũng hơi hơi.”

Thật ra cô không hồi hộp, chỗ này so với quá khứ phải diễn giảng trước mặt hàng vạn người của cô còn nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng mà không thể nói không hồi hộp trước mặt một người đang hồi hộp, sẽ dẫn đến tức giận và oán hận vô cớ.Cô gái nhìn chằm chằm vào cô tiếp tục nói: "Tôi tên là Tả Phi Phi, cô có thể cho tôi biết vì sao cô không cảm thấy hồi hộp không?"

Khuynh Thành bị hỏi như vậy, trong đều suy nghĩ một chút mới trả lời: "Tôi nói với bản thân, đã đến so tài, thì phải cầm thành tích tốt, hồi hộp sẽ bất lợi cho mình, cho nên không được hồi hộp."

Đây là ám chỉ trong tâm lý học, rất hữu dụng.

Vừa nói chuyện, Khuynh Thành vừa kéo mũ xuống một chút, cho nên cô không phát hiện được ánh mắt kinh ngạc của Tả Phi Phi, nhưng có thể nghe được trong giọng nói của cô ta có chứa kinh ngạc: "Như vậy cũng được sao?"

"Thì cô thử một chút chứ sao.""Ừ được, mà sao cô lại đội mũ, vừa nãy tôi cũng không thấy rõ khuôn mặt của cô thế nào." Giọng nói của Tả Phi Phi truyền đến lần nữa.

Lần này Khuynh Thành không nói gì, nhìn cô yên lặng, đối phương liền lè lưỡi, bắt đầu làm theo cách của Khuynh Thành, tự ám chỉ mình, một lát sau, cô thật sự không còn thấy hồi hộp như vậy nữa.

Sau khi hết hồi hộp, biểu diễn cũng vô cùng thuận lợi, Tả Phi Phi nhìn thấy ba vị giám khảo nhất trí cho cô đèn xanh, cô ta xém nữa vui sướng nhảy cẫng trên sân khấu, cô ta biết hôm nay bản thân đã qua một ải.

Đi vào khu chờ của tuyển thủ, cô ta nhìn ngắm xung quanh một vòng, bắt đầu có cảm giác sảng khoái của ngôi sao, ở trong lòng, cô ta yên lặng nói với mình: "Tả Phi Phi, mày rất tuyệt, nhưng mà cần phải tiếp tục cố gắng, vì mày còn có thể bay cao hơn nữa, phải trở thành thần tượng của tất cả mọi người, hưởng thụ tất cả sự chú ý của họ."

Trên đường đi vào bãi chờ, cô ta và Khuynh Thành chạm mặt, đối phương cũng không dừng lại, trực tiếp đi qua cô ta, không biết vì sao, đột nhiên cô ta muốn nhìn khuôn mặt ở bị che dưới cái nón kia.

Xoay người, cô ta nhìn thấy dáng người cao gầy của Khuynh Thành, yên tĩnh đứng chính giữa sân khấu, vì cô luôn cúi đầu, nên chỉ có thể nhìn thấy 1/4 khuôn mặt của cô, chỉ có thể nhìn thấy môi của đối phương rất đẹp, da thịt rất mịn màng.

Chờ tuyển thủ đến khu chờ, ban giám khảo bắt đầu mở miệng nói lớn trên sân khấu: "Chào tuyển thủ, mời cô tự giới thiệu một chút."

Chương 5: Vòng loại kinh diễm

"Chào mọi người, tôi tên là Khuynh Thành, đến từ thành phố B, năm nay hai mươi ba tuổi."

"Chào Khuynh Thành, có thể mở mũ ra không? Nếu không chúng tôi đều không nhìn thấy khuôn mặt của cô." Giám khảo thứ hai mỉm cười mở miệng.

Toàn bộ ánh đèn liền tập trung vào người đang đứng trên sân khấu, hơi thở xung quanh lập tức hồi hộp, ánh mắt của mọi người đồng thời nhìn vào cô, có mong chờ, có hồi hộp.

Sau khi rời khỏi sân khấu, trong lòng của Tả Phi Phi rất khác với mọi người ở hiện trường, trong lòng cô rất phức tạp.

Hôm nay danh sách trúng tuyển chỉ có một trăm người thôi, nói cách khác, một người nữa trúng tuyển, thì tỉ lệ bị loại của cô càng cao, vừa nghĩ đến đây, cảm giác vui sướng trong lòng liền biến mất.

Cô nhìn chằm chằm vào người đứng giữa sân khấu không chớp mắt, thấy đối phương từ từ nâng tay lên cầm chiếc mũ trên đầu, sau đó xốc mũ lên, tóc dài đen mượt liền tung bay trước tầm mắt của mọi người, theo tóc đen, chủ nhân của mái tóc từ từ ngẩng đầu, một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện trước mắt mọi người.

Cô gái đứng trên sân khấu, mắt ngọc mày ngài, không trang điểm nhưng nhan sắc vẫn sáng chói như ánh mặt trời, mắt đen linh động nhìn phía dưới, sáng rực như ánh bình minh, môi đỏ răng trắng, lúm đồng tiền tinh xảo như ẩn như hiện, trong đôi mắt mê hoặc lại có một chút đáng yêu.

Ngón tay trắng nõn khẽ vuốt tóc, trong hiện trường sân khấu, tất cả hành động của mọi người, đều nhìn theo cô, bị đả kích không nhẹ.

Nếu như lúc này sau lưng cô xuất hiện một khu rừng rậm rạp, thì tất cả mọi người sẽ cho rằng cô là tinh linh của khu rừng.

Tiếng nói lẩm bẩm của giám khảo thứ ba vang lên trong không gian yên tĩnh của sảnh lớn: "Thật sự là người như tên, khuynh quốc khuynh thành."

Theo câu nói này, mọi người từ từ lấy lại tinh thần.Ba người giám khảo tràn đầy mong chờ nhìn về cô gái khuynh thành trước mặt.

Giám khảo nói lần nữa: "Khuynh Thành, hôm nay cô muốn biểu diễn tài nghệ gì?"

Thật ra cho dù không có tài, chỉ cần dựa vào khuôn mặt này, cô gái này hoàn toàn có thể được chọn vào.

Phải biết rằng trong giới giải trí, cho dù tài cán của mấy người có tốt đến đâu, mà không có một gương mặt sáng rỡ, thì mấy người sẽ mãi mãi không lên đời.

Khán giả chính là như vậy, mãi mãi hâm mộ những nữ minh tinh xinh đẹp, còn nam thì càng đẹp trai càng tốt.

Dưới ánh mắt mong đợi của tất cả mọi người, Khuynh Thành hơi tiến về phía trước một bước, cằm thon dài nâng lên, khóe miệng hơi nhếch, nợ nụ cười mê hoặc, tập kích trái tim của tất cả mọi người trong hiện trường phát sóng.
Đẹp, rất đẹp.

Đây là tiếng nói trong tim của mọi người.

Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, giọng nói dễ nghe của Khuynh Thành từ từ vang lên trên sân khấu: "Tôi mang đến cho mọi người màn biểu diễn múa kiếm."

Mọi người nghe xong liền kinh ngạc, ba vị giám khảo lập tức hứng thú, giám khảo thứ hai mở miệng nói trước:

"Cho đến bây giờ, tôi chỉ thấy phụ nữ xinh đẹp không đánh đàn thì khiêu vũ, chưa thấy cô gái xinh đẹp nào múa kiếm cả, tôi rất mong chờ thưởng thức màn biểu diễn của cô, Khuynh Thành."

Nhân viên lấy đạo cụ múa kiếm đến rất nhanh.

Cô nhẹ nhàng nhận đạo cụ múa kiếm trong tay nhân viên, nói nhỏ: "Cảm ơn."

Liền làm cho nhân viên đưa đạo cụ, mặt đỏ đến tận mang tai, bối rối chạy xuống sân khấu, trên sân khấu, trong mắt cô gái xinh đẹp hiện lên một chút vô tội, càng làm cho người ta có thiện cảm.

Mọi người chăm chú nhìn như si như say.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau