ĂN NO SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ăn no sao - Chương 6 - Chương 7

Chương 6: Nói hai câu dễ nghe với anh

Một lớn một nhỏ đi xuống dưới lầu, các bà đang xem phim cổ trang nhiều tập 《 Hoàn Châu Cách Cách 》, Tiểu Yến Tử đã bị Dung ma ma tố cáo là cách cách giả.

Một bà lão trong đó tự nhiên buôn lo nói: Ai u, vậy phải làm sao bây giờ đây."

"......"

Thẩm Linh Kiều ghé vào trên bàn cơm viết viết vẽ vẽ, đôi mắt thỉnh thoảng liếc qua hướng TV, bé cũng muốn xem, nhưng không thể không duy trì hình tượng vản thân yêu thích việc học tập, chỉ có thể nhịn đau mà bỏ những điều yêu thích.

Nhưng mà bé còn có thể dựng lỗ tai lên, nỗ lực mà nghe lén.

Ngôn Gia Hứa đem quân mạt chược ném ở trên bàn chơi mạt chược, nói: "Đã tìm được quân bị mất kia rồi."

Ngôn nãi nãi than một tiếng, trong giọng nói không kìm được vui sướng. Bà Thẩm cùng bà bảo mẫu bảo mẫu cũng vậy, nhanh chóng tắt TV đi.

Ngôn lão thái nói: "Mau, gọi điện thoại cho lão Lý bên cạnh qua đây, chúng ta cùng nhau chơi mạt chược, ba thiếu một."

"Được rồi."

Ba người ngồi trước bàn mạt chược, bắt đầu xào bài.

Chuyện giải trí duy nhất bị cướp đoạt, ngay cả thanh âm cũng không thể nghe được nữa, bạn nhỏ Thẩm Linh Kiều ở dưới bàn nắm chặt nắm tay.

Tức giận!

Bé căm giận mà trắng mắt liếc Ngôn Gia Hứa.

Ngôn Gia Hứa dẫn theo Thẩm Tinh Lê ở cửa đổi giày, bà Ngôn hỏi: "Các con đi đâu?"

"Đi mua đồ."

Ngôn Gia Hứa ngồi xổm xuống giúp bé con cột dây giày, Thẩm Tinh Lê cao hứng mà nghĩ, đúng rồi, bọn họ muốn đi ra ngoài mua đồ ăn ngon đấy.

Vui vẻ khoa chân múa tay.

Bà nội Ngôn đề nghị: "Kiều kiều cũng cùng đi ra ngoài chơi đi." Thẩm Linh Kiều tức khắc "tâm hoa nộ phóng", nhưng bé là tiểu công chúa, nên tuyệt đối không có khả năng chủ động chạy theo vội vàng cùng bọn họ chơi, trái lại còn nghĩ Ngôn Gia Hứa sẽ mời bé.

Ngôn Gia Hứa không nói chuyện, chỉ là ánh mắt đảo qua đối phương, dừng ở tteen mặt Thẩm Linh Kiều, bé gái vốn dĩ ngạo kiều liền lui bước một chút.

Tâm tư dao động.

Thẩm Tinh Lê gì cũng không hiểu, nghe bà nói xong, cũng ghé vào tai Ngôn Gia Hứa nhỏ giọng nói: "Chúng ta dẫ theo chị ấy đi thôi."

Trên mặt thiếu niên không phản ứng lại, miệng mím thành một đường thẳng, lạnh lùng mà nói với đứa trẻ con kia: "Nếu để chị em đi, vậy em liền không có kẹo ăn."

Kẹo? Hay là chị Kiều Kiều?

Vậy đi thôi, bạn nhỏ tham ăn Thẩm Tinh Lê quyết đoán lựa chọn kẹo sữa.

Thẩm Linh Kiều chính là đứa trẻ có chút thông minh, mắt nhìn đương nhiên có, chính mình chủ động lên tiếng: "Con mới không thèm đi ra ngoài đâu, con còn phải ở đây xem sách."

Bà Ngôn nói: "Kiều Kiều cũng thật chăm chỉ, tuổi còn nhỏ, đã có chí tiến thủ như vậy."

Bà nội Thẩm: "Có ai nói không phải đâu chứ? Không giống bé con kia nhà chúng ta, suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn."

Thẩm Linh Kiều được người lớn khen, nhất thời chút cô đơn tịch mịch ban đầu đều bay đi mất. Đọc sách cũng đọc đến càng hăng hái.

Thẩm Tinh Lê nghe không hiểu được bản thân đây là nằm không cũng trúng đạn, còn vô cùng cao hứng mà đi theo Ngôn Gia Hứa ra ngoài.

Bạn nhỏ cứ ra khỏi cửa là theo thói quen nắm tay người lớn.

Mà nói là khen ngợi nhưng người nào đó chỉ nghĩ đem bé xách ra khỏi cửa. Lần đầu tiên cùng cậu, hai người cùng nhau ra cửa, chân ngắn nho nhỏ không theo kịp anh trai, bé run run hai chân nhỏ chạy lên, cầm lấy ngón tay cậu.

Ngôn Gia Hứa lần thứ nhất ném ra, Thẩm Tinh Lê lại tiếp tục nắm lấy.

Cuối cùng cậu thật sự không còn biện pháp nữa, cũng chỉ có thể nắm lấy tay bé, tuy rằng như vậy nhưng với thiếu niên mà nói, đi đường còn muốn nắm tay, vô cùng kỳ quái.

Lúc ra khỏi tiểu khu, gặp phải ba đứa bé trai, tất cả đều là bạn bè của Ngôn Gia Hữu ở tiểu khu này, cũng cùng tuổi với cậu. Lục Ấn Xuyên bình tĩnh trầm mặc, Tống Vũ hoạt bát có chút lưu manh, còn có Cốc Dương dáng vẻ thư sinh mười phần.

Ba người đang chuẩn bị đi sân bóng vận động một chút, trong lòng Tống Vũ còn đang ôm quả bóng rổ kia.

Vừa may thấy Ngôn Gia Hứa đi đến, bên người còn xách theo "thứ gì" đó.

Hồi còn bé Ngôn Gia Hứa từng sống cùng bà nội một thời gian, ở trong tiểu khu này, mấy người bọn họ cũng từng chơi với nhau, tuy rằng hiện tại bọn họ dọn đi với cha mẹ, nhưng quan hệ với bạn bè thời thơ ấu vẫn rất tốt đấy. Đặc biệt là Lục Ấn Xuyên, hai người còn đang ở cùng trong kí túc xá cao nhị.

"Ôi chao, Gia Hứa cậu đã về rồi?" Tống Vũ chạy tới chào hỏi.

"Ừ." Ngôn Gia Hứa biểu tình nhàn nhạt, bởi vì không có nhiều thời gian cùng ba người chơi bóng, nên ngay cả lời cũng lười nói.

Tống Vũ mơ hồ, ngay lập tức chú ý tới một cục béo béo màu đỏ phía sau cậu. Hiện tại là tháng ba nắng nóng, con trai như bọn họ đã sớm thay quần áo quần áo ở nhà soái khí thành đồ thể thao dễ dàng vận động. Chỉ có Thẩm Tinh Lê, đứa trẻ điển hình sống cùng bà nội, mặc quần áo giống như quả cầu.

"Đây là Tiểu mập mạp nhà cậu sao?" Tống Vũ hỏi một câu.

Thẩm Tinh Lê ý thức được anh trai ở đối diện đang nhìn mình, liền thẹn thùng mà trốn ra phía sau Ngôn Gia Hứa, có chút sợ, tay cũng bất giác nắm chặt thần hộ mệnh của chính mình — Ngôn Gia Hứa.

"Cậu có thể nói câu khác không?" Ngôn Gia Hứa không vui khi Tống Vũ vừa xuất hiện liền kêu Thẩm Tinh Lê như vậy, đem đứa nhỏ dọa sợ tới như vậy rồi.

Tống Vũ ý thức được chính mình miệng tiện, vội vàng ngồi xổm xuống, bàn tay duỗi đến trước người đến Thẩm Tinh Lê, "Đừng sợ, đừng sợ, anh không phải người xấu." Tống Vũ cười, giữ chặt tay nhỏ lắm thịt của Thẩm Tinh Lê, kéo đến trước mặt mình, "Anh là khen ngợi bạn nhỏ của anh em."
Thẩm Tinh Lê nghe vậy có chút yên tâm, miệng lại cười tươi, voi cùng lễ phép mà gọi: "Anh khoẻ!"

Lời này nhưng khiến Tống Vũ vui đến hỏng rồi, như nào có đứa trẻ đáng yêu như vậy, thật muốn trộm đem về nhà mình làm em gái.

Cậu lại không nhịn được xoa bóp khuôn mặt nhỏ của Thẩm Tinh Lê, mềm mại phấn hồng, thịt béo mềm như thạch trái cây.

Cậu thậm chí nghĩ muốn đem hài tử ôm đến trước mặt mình, nhưng bị Ngôn Gia Hứa ngăn lại.

Lục Ấn Xuyên không nghịch ngợm như Tống Vũ, chỉ hỏi Ngôn Gia Hứa: "Cùng đi đánh bóng rổ không?"

Ngoin Gia Hứa lắc đầu, "Không đi."

Hôm nay không có thời gian, mình phải dẫn đứa bé này đi mua kẹo.

Tống Vũ véo mặt Thẩm Tinh Lê một chút, cảm thấy chơi quá vui.

Thẩm Tinh không thích người khác đùa bé như vậy, đối với anh trai trước mặt này thật không thoải mái, nhưng mà anh trai nhà mình cũng ngầm đồng ý rồi, bé chỉ có thể thuận theo.

Tống Vũ nghĩ trêu đùa bé, đem bóng rổ trong lồng ngực vứt ra xa, nói với Thẩm Tinh Lê: "Đi, giúp anh nhặt quả bóng kia về."

Ngôn Gia Hứa chưa kịp nắm lấy tay nhỏ của bé, Thẩm Tinh Lê liền di chuyển thân mình bụ bẫm linh hoạt chạy đi, ôm quả bóng trở về đưa cho Tống Vũ: "Đây."

Không ai chú ý tới Ngôn Gia Hứa không cao hứng, nhưng đến lúc nhận ra đã chậm.

Thiếu niên sắc mặt bỗng nhiên hoá âm trầm, trầm trọng lại thản nhiên dùng một chân đá văng ra bóng rổ trong tay Tống Vũ, âm thanh lạnh lùng nói: "Cậu không biết tự đi nhặt về sao?"

Tống Vũ vẻ mặt mông lung, làm gì mà giận dữ như vậy?

Ngôn Gia Hứa lần nữa nắm lấy tay Thẩm Tinh Lê, không cho bé rời khỏi tầm mắt mình, ánh mắt càng thêm âm trầm mà nhìn Tống Vũ, cậu rất ít khi như vậy. Hẳn là thật sự tức giận, nói: "Em ấy cũng không phải chó!"

Nói xong không đợi đám bạn phản ứng lại, trực tiếp rời đi.

Tống Vũ thấy vậy có chút ủy khuất rồi: "Cậu ấy bị làm sao vậy?"

Lục Ấn Xuyên đầy dáng vẻ việc không liên quan đến mình, "Đi rồi."

*

Ngôn Gia Hứa quả thật có chút tức giận, Thẩm Tinh Lê bị người trong nhà nuôi đến ngây thơ quá rồi. Tiểu Lê mập mạp lớn lên xinh đẹp, đáng yêu, rất nhiều người đều muốn gần gũi cùng bé, đây là chuyện thường tình không sai.

Nhưng lúc cùng bé con tiếp xúc, cũng không thể chứng minh bạn có thể không tôn trọng bé!

Nhưng cái đồ Tiểu Lê mập mạp này một chút cũng chưa nhận ra được người khác đang khi dễ bé.

Chuyện này làm Ngôn Gia Hứa nhìn mà không chấp nhận nổi.

Đi theo đứa trẻ tinh quái như cậu, sao có thể yếu đuối như vậy được chứ?

Thẩm Tinh Lê đi theo anh đẹp trai, theo không kịp, anh trai bước đi quá nhanh. Thẩm Tinh Lê ủy ủy khuất khuất gọi: "Anh, anh đi nhanh quá."

Ngôn Gia Hứa không nghe rõ, vẫn tiếp tục đi. Thẩm Tinh Lê vẻ mặt như đưa đám, hò hét không được liền chuyển sang làm nũng: "Anh trai ôm một cái ~~"

Ngôn Gia Hứa rốt cuộc dừng bước chân lại, nhìn ánh mắt ngây thoe của bé con, phi thường bất đắc dĩ hỏi: "Em là đứa ngốc sao?"

"Kêu em nhặt em liền nhặt? Không cảm thấy giống như lúc anh giỡn với Đại hoàng sao?"

Thẩm Tinh Lê bỗng nhiên bị chất vấn liền sợ hãi rụt rụt đầu lại, sợ cậu đánh mình, biện minh: "Em mới không phải đứa ngốc đâu."

"Vậy em còn giúp tên kia nhặt bóng?" Buổi sáng đứa bé gái Thẩm Linh Kiều kia cũng nói bé như vậy, nhưng mà bé lại nghe không hiểu.

Thẩm Tinh Lê nói không lại anh, đánh cũng đánh không lại, mắng không phải không thể, mà căn bản không phải đối thủ của Ngôn Gia Hứa, bé con gấp đến độ dậm mạnh cái chân nhỏ. Bỗng nhiên "Quang quác" một chút liền gào khóc ầm lên, miệng vẫn luôn lặp đi lặp lại: "Thẩm Tinh không ngốc, Thẩm Tinh mới không phải đứa ngốc đâu!"

Ngôn Gia Hứa hoảng loạn, không biết phải dỗ như thế nào, chỉ có thể cúi người xuống, ôm ôm bé, nghiêm túc nói: "Không được khóc."

Thẩm Tinh Lê khóc lại càng dữ dội hơn, nước mắt vừa rơi liền như máy bơm mở van, cứ ào ào mà chảy, Ngôn Gia Hứa dỗ như thế nào cũng không xong, bỗng nhiên lớn tiếng hù doạ: "Không được khóc, còn khóc nữa sẽ ném em đi."

Thẩm Tinh Lê bị quát bắt bé ngừng khóc, nhưng vẫn còn nghẹn ngào, lại không dám khóc ra thành tiếng, thân hình nho nhỏ cứ run run như nấc cụt.

Đôi mắt, bao gồm cả vành mắt cũng hồng hồng, nhưng tay vẫn không quên lôi kéo quần áo cùng cổ áo Ngôn Gia Hứa. Đứa trẻ hiện giờ tuy có chút sinh khí nhưng càng nhiều hơn là sợ hãi.

Sợ hãi anh trai xinh đẹp a.

Thiếu niên giơ tay lên giúp bé lau nước mắt, "Đi thôi, đi mua kẹo."

Kỳ thật chuyện này không thể trách bé. Rốt cuộc thì mấy người trêu đùa bé đều lớn tuổi hơn nhiều, chỉ bằng đầu óc hiện tại này của bé, khẳng định chẳng thể nào chống lại. Muốn trách thì chỉ có thể trách người lớn không phép tắc.

Nước mắt bị gió thổi trong chốc lát cũng khô hết.

Tâm trạng tồi tệ đến cũng nhau mà đi cũng nhanh.

Lúc đến cửa hàng bán đồ ăn, lại thành một Tiểu Lê mập mạp sung sướng vui vẻ. Dì bán hàng ở quán hàng ăn vặt này biết Ngôn Gia Hứa, cô chỉ thấy Thẩm Tinh Lê qua một lần, chính là đứa trẻ một mình lôi kéo tai của một con chó đến mua xiên que cay lần đó.

Vừa thấy như vậy, hoá ra là đứa cháu là bà nội Ngôn, liền cười hỏi: "Gia Hứa, đây là em gái của cháu sao?"

Chẳng lẽ ba mẹ lại sinh thêm một đứa nữa?

"Không phải." Cậu phủ nhận, trên mặt vẫn không chút biểu cảm như trước, có chút khốc.

Dì bán hàng lại cười cười, lúc Thẩm Tinh Lê ngửa mặt lên gọi cậu, cô mới nghĩ, đây mà không phải em gái??

Cửa hàng tiện lợi nho nhỏ nhưng thứ gì cũng có. Tuy vậy đối với Ngôn Gia Hứa con nhà có tiền mới bảy tuổi đã đi nhà hàng Michelin mà nói, đồ ăn vặt chõi này không khỏi có chút đơn sơ.

Nhưng Thẩm Tinh Lê lại thích đến không nhịn được.

Nói là tới mua kẹo, nhưng cũng không tìm được loại "kẹo sữa" như lời bé nói, Ngôn Gia Hứa cầm lấy một túi Thỏ trắng lớn, hỏi thử "Cái này được không?"

"Được." Bé con thấy vậy hai mắt toả sáng, đương nhiên có thể ăn nha. Lúc này lại trông như tiểu ác ma, đôi mắt vẫn luôn liếc đến mấy túi xiên que cay treo bên cạnh quầy thu ngân, "Muốn ăn cái kia~~"

Que cay được đóng gói trong túi trong suốt, trông có vẻ hơi dầu mỡ lại không vệ sinh, còn vương trên vỏ túi một lớp bột ớt, cậu ghét bỏ bịt kín lại hai mắt của bé, ra lệnh nói: "Không được ăn!"

Ô ô ô, mấy bạn khác đều có mà!

Nhưng tóm lại mà nói, bạn nhỏ Thẩm Tinh Lê vẫn thật vui vẻ, trên đường trở về, Ngôn Gia Hứa bóc một viên kẹo sữa, nhét cho bé con nào đó đã sớm há to miệng.

Đến cửa nhà còn chưa có ăn xong, Ngôn Gia Hứa biết bà nội Thẩm sau khi biết được, khả năng sẽ trách mắng Thẩm Tinh Lê, liền thu hồi túi kẹo lại, bỏ vào túi áo của chính mình, nói với bé: "Ở chỗ này ngồi một lát mới được trở về."

Thẩm Tinh Lê nói chuyện không ra sao cả, "Ngô ngộp ngô ngộp" mà liếm viên kẹo sữa Thỏ trắng lớn trong miệng, thật đúng là ăn quá ngon.

Vươn tay nhỏ ra còn nghĩ lấy thêm một viên nữa.

Ngôn Gia Hứa không cho, đứa nhỏ không thể ăn nhiều như vậy.

Cảm nhận được tay nhỏ của bé mềm mềm như bông, bất giác đặt lên đầu gối chính mình, dáng vẻ có chút thất vọng, cậu cười khẽ vài tiếng, nghĩ trêu chọc bé: "Nói hai câu dễ nghe với anh."

Thẩm Tinh Lê nghiêng đầu suy nghĩ, đứng thẳng tắp, nhìn chằm chằm anh trai.

Nhất thời không thể nghĩ ra được, miệng nhỏ thật sốt ruột, muốn ăn kẹo còn muốn bé nói lời dễ nghe? Vậy nên nhanh chóng chạy lên trước vài bước, "bẹp bẹp" vài tiếng, ở trên mặt thiếu niên thoem vài cái.

Như vậy cũng được đi!

Nhưng mà, bé lưu lại một vệt nước miếng.

Ngôn Gia Hứa: "......"

"Không được hôn anh! Nam nữ thụ thụ bất thân!" Thiếu niên có chút tức giận, nhìn hài tử trước mắt, đánh cũng không thể đánh, mắng cũng không thể mắng.

Tiểu Lê mập mạp thơm bà nội, bà nội trông rất vui vẻ mà, sao anh lại khó chịu như vậy?

Tuy rằng nàng không nghe hiểu Ngôn Gia Hứa nói, nhưng vẫn là khanh khách ngây ngô cười rộ lên.

Chương 7: Dựa vào bán manh kiếm ăn

Sau khi "bán manh xin kẹo", dường như Thẩm Tinh Lê liền bắt đầu ngày tháng sinh hoạt bán manh xin ăn, nghĩ muốn xin anh trai chút đồ ăn, lại còn phải "nói hai câu dễ nghe."

Tuy rằng ngày đó Ngôn Gia Hứa dữ với bé, nhưng Thẩm Tinh Lê cảm thấy, anh trai một chút cũng không xấu, quan hệ hai người càng ngày càng thêm thân thiết.

Ngôn Gia Hứa biết vật nhỏ sẽ ăn vụng, liền để túi kẹo ở trong phòng mình, để vật nhỏ kia mỗi lúc thèm ăn sẽ chạy đến đây xin một viên.

"A~." Thẩm Tinh ngốc ngốc nhìm chằm chằm.

Ngôn Gia Hứa xoa đầu nàng, còn nói thêm một câu, "Một ngày chỉ được ăn một viên."

"Dạ." Thẩm Tinh rất là nghe lời. Bởi vì bé thích anh trai này, đương nhiên liền cho rằng người ta luôn luôn đúng.

Nhưng mà cũng có lúc nhìn lầm mà, ngày đó Ngôn Gia Hứa dạy dỗ bé, học cách từ chối, sau này nếu người khác lại muốn trêu chọc bé, đừng có nghe lời như vậy. "Phải nói như thế nào?" Ngôn Gia Hứa lớn tiếng hỏi.

"Em không muốn." Đứa trẻ nhỏ đầu lắc như cái trống bỏi.

"Ừm."

Kết quả vào lúc tối, bà nội ăn xong cơm mới vào nhà bếp rửa bát, Thẩm Tinh ăn cơm chậm, còn đang bưng bát nhỏ lùa cơm. Bà nội thấy vậy mới kêu: "Thẩm Tinh, ăn xong cơm nhớ phải mang bát nhỏ vào đây cho bà."

Thẩm Tinh Lê lúc này bỗng nhớ tới lời anh trai nói lúc ban ngày, quật cường hô: "Con không muốn!"

"Gì chứ?" Bà nội buồn bực.

"Con không muốn!"

Kết quả đương nhiên là bà nội lột quần bé ra, đánh cái mông béo tròn như hai quả trứng mà đánh một trận.

Thứ hai tuần sau, Ngoin Gia Hứa lại phải đi học, ngay cả Thẩm Linh Kiều có chút đáng ghét cũng phải rời khỏi nhà bà nội để trở về với một môi trường sống khác.

Cuối cùng lại chỉ còn có bạn nhỏ Thẩm Tinh Lê. Thật là cô đơn mà!

Tivi nhà bà Thẩm không thu được nhiều đài truyền hình cho lắm, bởi vì không có đầu thu vô tuyến. Bà nội liền mua cho Thẩm Tinh Lê mấy cuốn sách vẽ, cùng với một hộp bút màu, để cho bé ở nhà vẽ tranh.

Cắt giấy, xem truyện tranh, làm quen với một chút bài học như các bạn.

Ở một chỗ khác, bà Thẩm thúc giục con thứ Thẩm Vĩnh Hổ chạy lại đây chuẩn bị tốt vấn đề nhập học của Thẩm Tinh, không thể lại kéo dài thời gian thêm nữa. Nếu kéo dài đến một năm rưỡu, lúc ấy Thẩm Tinh phải vào năm nhất tiểu học rồi.

Ngoài miệng Thẩm Vĩnh Hổ qua loa đáp ứng thật tốt, nhưng do quá bận rộn, nên cứ quên mất chuyện này.

Cho đến khi Thẩm Vĩnh Long tự mình gọi điện thoại đến tạo áp lực cho em trai, lúc này người chú mới để trong lòng, nhanh chóng mời anh trai mình bữa cơm. Bởi vì chuyện nhập học của Thẩm Tinh, Thẩm Vĩnh Long không chỉ đưa cho Thẩm Vĩnh Hổ một món tiền, mà còn giới thiệu cho cô em vợ một chân công tác tại Cục thuỷ lợi,tuy chỉ là người ngoài biên chế, nhưng xét về tổng thể thì không chênh lệch lắm so với trong biên chế, công việc rất ổn định.

Cuối tuần lần thứ hai nữa, Trương Lị Lị lại đem Thẩm Linh Kiều đến.

Buổi tối, hai bạn nhỏ Thẩm Linh Kiều cùng Thẩm Tinh Lê đều bị bà nội lột sạch quần áo đến bóng loáng, sau liền thả vào trong bồn tắm, hai người ngồi song song, bắt đầu tắm tắm gội gội.

Trên người Thẩm Tinh Lê toàn là thịt trắng trắng mập mạp, đặc biệt là cái bụng nhỏ, mấy ngấn đều lộ ra thật nhiều. Bé cúi đầu nhéo nhéo cái bụng của chính mình, hình như là không thể ăn nhiều nữa đâu.

Thẩm Linh Kiều lại là một cô bé thon dài, cánh tay hay hai chân đều là nhỏ nhắn tinh tế, phi thường linh hoạt, bé lấy một ít nước vỗ lên mặt, bắt đầu xoa bóp mặt mình, sau đó cùng bà nội chia sẻ những chuyện thú vị của mình ở trường học. Ở trên cổ tay bé có một cái vòng tay kiểu dáng như dây thừng, ở trên có một cây pha lê, đang rất thịnh hành trong đám học sinh, cô bé cười hì hì khoe khoang trước ánh mắt tò mò của bảo bảo Thẩm Tinh Lê: "Đẹp chứ."

Thẩm Tinh Lê gật gật đầu, bé chưa từng thấy qua mấy thứ này, hâm mộ nhìn chằm chằm cổ tay chị gái: "Chị, em cũng muốn......" Cũng muốn có một cây, đủ màu sắc, còn sáng lấp lánh, trông thật xinh đẹp.

"Không được." Thẩm Linh Kiều chặn lại, "Đây là vòng tay chỉ bán cho học sinh trường Tiểu học Húc Huy bọn chị thôi." Không thể hiểu được đứa bé học ở đâu cái kiểu lý lẽ này.

Giữa không gian mờ hơi nước, khuôn mặt Tiểu Lê mập mạp bị hun đến phấn hồng, hai mắt nhỏ tròn tròn ảm đạm cụp xuống, voi cùng nuối tiếc mà sờ cổ tay chị gái.

Bà nội vội vàng tắm rửa cho bọn trẻ, Thẩm Tinh Lê ngẩng đầu lên, rất muốn nghe ngóng những chuyện trong trường học của Thẩm Linh Kiều, mặc kệ thái độ lấy lệ của đối phương, tuy vẫn một bộ dáng muốn nói lại thôi, nhưng bé vẫn thực chờ mong về thế giới bên ngoài.

Không biết vì cái gì, giọng điệu đứa bé này bỗng nịnh nọt lên. ( Nguyên bản là "ngữ khí hèn mọn" =))))

Đứa lớn không vui khi nói chuyện cùng Thẩm Tinh Lê, cứ cảm thấy nhóc con này ngây ngây ngốc ngốc.

Trong lòng bà nội cũng không chấp nhận nổi.

Bà tắm rửa cho Thẩm Linh Kiều xong rồi xách bé ra, để cho bé tự mặc quần áo.

Sau đó lại xách thân hình béo béo tròn tròn của Thẩm Tinh Lê lên, tự tay mặc quần áo cho bé.

Thẩm Linh Kiều bá đạo độc chiếm chiếc giường nhỏ của Thẩm Tinh Lê, bà nội bế bé con nhét vào trong ổ chăn, "Hôm nay Thẩm Tinh ngủ cùng bà nội được không?"

Bé con gật gật đầu, lại hỏi thêm: "Hôm nay con có thể uống sữa bò không?"

Bà nội nghe vậy nhất thời mềm lòng, nói: "Được chứ."

*

Một tuần sau, Thẩm Vĩnh Hổ rốt cuộc cũng lo liệu xong giấy tờ xin nhập học, trực tiếp để bé nhập học tại nhà trẻ tư nhân gần đây, được xếp vào lớp chồi.

Bà nội chuẩn bị đồ, để vào trong cặp sách hoạt hình của bé ít bánh quy, bình nước, còn có một quả táo lớn. Sợ Tiểu Thẩm Tinh đói, nói chung là muốn để cho bé ăn.

Bà nội không rõ hoàn cảnh sinh hoạt ở nhà trẻ, kỳ thật mấy bạn nhỏ đều có một bữa ăn xế, bữa xế là táo gọt vỏ cắt khối sạch sẽ. Giữa tháng tư, các bạn nhỏ đều mặc rất ít, chỉ có mỗi Thẩm Tinh Lê vẫn mặc áo bông hoạ tiết hoa, giống quả bóng nhỏ, hơn nữa bé cũng không nói được mấy lời như Khai Thành, trông có vẻ ngây ngốc.

Cô giáo trợ giảng bế lên Tiểu Thẩm Tinh, ôn nhu nói: "Đến trường mới con không cần sợ hãi nha, nên chung sống với các bạn khác thật tốt, nếu có việc gì thì nói với cô ngay biết chưa?"

Thẩm Tinh Lê thật hiểu chuyện mà gật đầu, lại còn rất cao hứng nữa.

Người bạn tốt đầu tiên của bé con chính là một cô bé ở toà nhà bên cạnh, lớn lên trông như con lai, tóc xoăn uốn uốn. Thẩm Tinh Lê chia cho cô bé một miếng bánh quy vị soda, hai người nháy mắt một cái quan hệ liền tốt đẹp rồi.

"Mình gọi là Tiền San San." Cô bé vừa ăn bánh vừa nói.

"Mình kêu Thẩm Tinh Lê."

Hai đứa trẻ nhìn nhau cười, hai tay cũng nắm lấy nhau.

*

Tính thích ứng với môi trường của Thẩm Tinh Lê rất mạnh, mỗi ngày đều vô cùng vui vẻ.

Nhưng bé vẫn cảm thấy có chút gì đí rất kì quái, nhưng lại nói không ra đó làm gì. Mấy đứa trẻ con chẳng có khái niệm về thời gian, lúc trước mẹ hứa với bé "tháng sau" sẽ đón về nhà, vậy mà mãi vẫn không chờ được "tháng sau" đến.

Thế mà bé còn ở đây vào học nhà trẻ luôn, rốt cuộc thì chuyện này là như nào?

Ngày thường, những lúc vui vẻ thì không nghĩ ra, vừa đến lúc gọi điện thoại thì liền nhớ ra, hỏi mẹ mấy lần, người cứ luôn lấy mấy lý do tương tự như vậy lừa bé.

Thẩm Tinh với những điều này từ mẹ đều là tin tưởng tuyệt đối.

Cứ như vậy liền đến giữa tháng năm.

Thời tiết nóng lên, Thẩm Tinh rốt cuộc cũng mặc ít đi. Ba ba cũng dành chút thời gian đến thăm bé một lần, mang đến quần áo mới mà mẹ bé con mua cho. Tằng Hồng biết con gái nhỏ đi theo bà nội, khẳng định chăm sóc không đặc biệt tỉ mỉ được, cũng không thể làm đẹp cho bé, bà chỉ cầm giữ sạch sẽ, thoải mái cùng đồ dùng mới mẻ là được rồi.

Bởi vậy nên nàng mua tất cả đều là áo cùng quần, còn có cả áo sơ mi nhỏ.

Ngày mùng một tháng năm, nhà trẻ được nghỉ, Thẩm Tinh Lê còn đang nghĩ xem không biết anh đẹp trai có trở về không.

Bà nội mặc cho bé cái áo trắng nhỏ, quần nhỏ màu hồng nhạt, thân hình nho nhỏ một khe hở cũng không để lộ ra ngoài, đặc biệt là cái bụng, tròn như quả bóng.

Cục phấn hồng vừa bước đến bậc cửa, đã bị bà nội Ngôn bế lên xoa tới xoa lui, thân hình nhỏ mềm mượt này, ôm thật thoải mái. Không nặng chút nào cả, giống như kẹo bông gòn vậy.

Bà Ngôn cười nói: "Thẩm Tinh muốn ăn nhiều cơm một chút nha."

Trên lầu truyền đến thanh âm thanh lãnh, dường như là tiếng cười nhạo nho nhỏ.

Tiểu Lê mập ấy lại ăn nhiều nữa, vậy sẽ thành cái gì đây?

Nhưng mà Thẩm Tinh Lê vừa nghe thấy âm thanh này, hai mắt bỗng phát sáng, "Mau đi tìm anh trai chơi đi." Bà nội rốt cuộc thả người.
Thẩm Tinh Lê nhanh như chớp mà chui vào phòng Ngôn Gia Hứa, quả nhiên thấy được anh trai xinh đẹp của bé.

Hơn một tháng không gặp, anh giống như lại cao thêm. Thiếu niên ăn mặc áo đen ngắn tay, cùng quần thể dục, biểu tình khốc khốc ngồi ở trước máy tính, còn đeo một bộ tai nghe màu đỏ.

Thẩm Tinh Lê tò mò mà thò tay lại gần sờ sờ thử, chọc cho Ngôn Gia Hứa cười.

Khanh khách.

"Anh~~~"

Ngôn Gia Hứa không chút để ý mà gỡ xuống tai nghe treo ở trên cổ, xoay đầu nhìn qua Tiểu Lê mập ngốc manh, trong ánh mắt còn vụt qua một tia kinh hỉ. Nhưng rất nhanh lại khôi phục lại biểu tình lạnh lùng.

Chậc chậc chậc, mấy ngày không gặp, nhóc con lại đáng yêu ra không ít a.

Thẩm Tinh Lê lại kề sát vào thêm mấy centimet, cái bụng nhỏ liền dán vào đùi thiếu niên, mềm mềm.

Cậu có hơi "ghét bỏ" mà đẩy ra thân thể nho nhỏ của bé, "Đừng có dính sát vào anh, nóng muốn chết."

Thr Tonh Lê bị đẩy ra có chút xa, cũng chẳng tức giận, lập tức lại muốn khám phá cái đồ vật mới lạ trên người anh đẹp trai a.

Ngồi một lúc, Ngôn Gia Hứa lấy ra túi đồ ăn vặt từ trong cặp sách.

Bánh Pudding phô mai.

Tuỳ ý ném qua cho Thẩm Tinh Lê, "Anh muốn chơi game, đừng có làm phiền anh, mau đem ra ngoài ăn."

"Dạ."

Thr Tinh Lê ôm một túi đồ ăn vặt to to, vui vẻ bị tống cổ ra ngoài.

Trên vỏ túi có in ấn một số biểu tượng cảnh báo, bé bỏ đi một cái, để bên miệng liếm liếm. Đứa trẻ tuổi còn nhỏ không biết nhiều chữ, trên giấy đóng gói còn ghi, thích hợp cho nhóm đối tượng: thiếu nhi từ năm đến tám tuổi.

*

Rất nhanh kì nghỉ hè đã đến, Thẩm Tinh cũng sớm được nghỉ.

Sinh nhật năm tuổi của bạn nhỏ Thẩm Tinh Lê cũng sắp đến, bụng Tằng Hồng bắt đầu nhô lên, không có cách nào ra cửa nữa. Trước tiên cứ để Thẩm Vĩnh Long chuẩn bị chút tiewnf cùng với quần áo, mang cho bà Thẩm.

Nhớ rõ đến lúc đó phải tổ chức cho Thẩm Tinh một buổi tiệc sinh nhật.

Lại nói tiếp, nàng thực xin lỗi đứa nhỏ, năm tuổi là buổi tiệc sinh nhật lớn, những gia đình hơi có điều kiện chút đều muốn tổi chức tiệc rượu cho con cái. Nhưng mà Thẩm Tinh Lê chỉ có thể trộm ở nhà bà nội trải qua tiệc sinh nhật năm tuổi quan trọng như này.

Bà nôin Thẩm cầm tiền, vào buổi tiệc sonh nhật hôm đó mua rất nhiều đồ ăn, chuẩn bị cho né nhiều món ngon. Ngoài ra còn mua thêm một chiếc bánh sinh nhật kem bơ, chính là loại bánh hình vuông đặt trong hộp nhựa con, tặng kèm thêm chiếc nĩa nhỏ nữa.

Bơ phủ trên màu sắc rực rỡ, người lớn nhìn thật chẳng muốn ăn, ấy thế mà trẻ con lại thích vô cùng.

Bà nội Thẩm không nỡ nhẫn tâm nói cho Tiểu Thẩm Tinh, "Thật ra, hôm nay là sinh nhật con." Sợ sẽ để lại bóng ma trong lòng cháu gái.

Không bằng cứ để bé trải qua như những ngày bình thường khác, hưởng thụ những phúc lợi này vậy.

Sở dĩ không đến nhà họ Ngôn, cũng là vì bà Thẩm sợ mất mặt. Ngôn gia là nhà có tiền, nhìn thấy cháu gái nhà mình trải qua sinh nhật keo kiệt như này, họ sẽ nghĩ như thế nào?

Qua mấy ngày sau, Thẩm Linh Kiều bị đưa đến đây nghỉ hè.

Lần này quả thật không phải Trương Lị Lị muốn tranh giành tình cảm, mà là hai vợ chồng coô thật sự không có thời gian để quan tâm con gái.

Thẩm Linh Kiều trừ những lúc đi học bên ngoài, Trương Lị Lị còn báo dang cho cô bé một lớp học năng khiếu về vũ đạo, dùng để bồi dưỡng khí chất của đứa trẻ.

Mỗi buổi chiều thứ tư và thứ sáu, Thẩm Linh Kiều đều mặc đồ xinh xonh đẹp đẹp đi học lớp vũ đan Ballet.

Thẩm Tinh thì chỉ có thể ở nhà xem tivi. Bà nội Thẩm đắn đo một hồi lâu, cắn răng moitj cái như hạ quyết tâm, chúng ta thêm chút tiền, cũng báo danh cho Thẩm Tinh tham gia lớp vũ đạo Ballet.

Bà già này quyết tâm, nhất định chính mình phải để đứa bé này tương lai tiền đồ sáng lạn.

Vừa lúc cũng giúp thân hình bụ bẫm của Thẩm Tinh có tính dẻo dai, rõ ràng không nặng, lại còn giống như là kẹo bông gòn mềm xốp.

Vì thế ngày tiếp theo, Tiểu Thẩm Tinh mặc váy múa ballet hồng nhạt, xách theo bình nước nhỏ, được bà nội dẫn đến lớp vũ đạo.

Thân hình nho nhỏ tuy rằng không quá đặc biệt so với những bạn học mềm mềm khác, nhưng mà mặc bộ váy hồng nhạt này, có chút gì đó đáng yêu trẻ con.

"Thẩm Tinh, phải học tập thật tốt, biết chưa?" Bà nội đứng ở bên ngoài phòng học dặn dò.

"Ừm." Thẩm Tinh Lê vẫn ra sức mà gật đầu như trước, phi thường nghe lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước