ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 96 - Chương 100

Chương 96

Lăng Diệp rất mâu thuẫn.

Một mặt, y có thể nhìn ra Lãnh Tử Diễm rất thương tâm.

Dù không nói một lời, bi thương nhàn nhạt vẫn ngăn cách không khí nặng nề, không chút khách khí truyền đến.

Về phương diện khác, Lăng Diệp cào đầu.

Người kia cùng Quân Ngân cắt đứt.

Người kia không cự tuyệt y.

Y muốn ngâm ca... Tuy chỉ biết một bài như vậy.

" Muốn nghe chút nhạc không?" Lăng Diệp hỏi.

Thân thể cao lớn rút trong ghế xe, Lãnh Tử Diễm nhắm hai mắt, như hóa đá, tựa hồ cái gì cũng bỏ ngoài tai. Lăng Diệp không được đáp, cũng không chán nản bao nhiêu, chỉ là có chút "cười trên nỗi đau của người khác" và đau lòng nhạt nhạt làm y cảm thấy bản thân sắp chia ra, y bức thiết cần làm chút gì đó, áp chế thứ dâng trào mãnh liệt trong nội tâm.

Thắng mạnh một cái, Lãnh Tử Diễm rốt cuộc chịu mở mắt, vành mắt bầm tím nhìn nghiêng. "Sao thế?"

" Muốn nghe hát không?" Lăng Diệp lại hỏi.

Lãnh Tử Diễm trầm lặng một lát, đầu chuyển ra hướng ngoài xe.

Đã sắp đến hoàng hôn, tầng tầng mây xám tụ lại ở trên thiên không, đại tuyết lông ngỗng ùn ùn kéo đến quét xuống, người đi đường thưa thớt, có vẻ vắng vẻ hiu quạnh.

" Tùy."

Một lần nữa lên đường, Lăng Diệp xiết chặt tay lái, cổ họng thanh thanh. "Thật ra ta cũng có thể hát."

" Ngươi hát?" Lãnh Tử Diễm nhấc môi lên "Ta sợ cơm ăn tối hôm qua cũng nôn ra luôn!"

" Sẽ không! Nhìn ta ngươi sẽ không muốn nôn, thật sự!" Lăng Diệp bộ dạng làm như có thật. Trong lúc lái xe, ánh mắt lại lén nhìn về phía Lãnh Tử Diễm.

Đối phương mặt mũi bầm dập, không biết sao làm Lăng Diệp nhớ tới dưa muối trên bàn ăn, thứ bên trong bị ép khô, sau đó chỉ còn lại có vị mặn đậm đặc, mặn đến gần như cay đắng.

" Lông ngươi là màu đen, như ánh sáng nửa đêm, thân hình ngươi cao lớn, như bóng ma nửa đêm..."Mày Lãnh Tử Diễm bất giác cau lại.

" Trong giấc mộng của ta có một con gấu chó, oh~ gấu chó của ta, bảo bối của ta, yo, hey! Lúc thấy hắn, trong lòng ta chậm rãi nở hoa, khi không thấy hắn, hoa đã nở rộ lại tàn, khô, héo. Ngươi vĩnh viễn không thể biết..."

Lãnh Tử Diễm móc móc lỗ tai. "Còn chưa hát xong?"

" Không thích?" Lăng Diệp bị đả kích.

" Ngươi soạn?"

Lăng Diệp thành thật gật đầu. "Tham khảo bài ‘Tâm can bảo bối của ta’ hiện đang rất hot."

" Ngươi chắc chắn không chăm chỉ học môn ngữ văn." Lãnh Tử Diễm mím chặt môi. "Hơn nữa ngươi là người ngũ âm không được đầy đủ nhất mà ta từng gặp."

" Nga."

" Quân Ngân hát rất êm tai, còn có thể đánh dương cầm."

Cũng không có tham gia vào giới nghệ sĩ, hát hay thì được cái gì. Lăng Diệp đang muốn oán thầm, lại nghe Lãnh Tử Diễm thấp giọng nói. "Ta thấy hắn đàn ba lần, hai lần là ở đám tiệc, còn một lần là lễ tốt nghiệp."

Lăng Diệp tìm tòi trong trí nhớ nửa ngày, rốt cuộc nhớ ra lễ tốt nghiệp Lãnh Tử Diễm nói là ở bậc tiểu học.Quân Ngân hơn hai người ba lớp, lúc Quân Ngân tốt nghiệp, hai người vẫn còn học lớp ba.

Lúc ấy, hội trường to như vậy bị chen chúc chật ních, Quân Ngân mặc lễ phục đạm bạch sắc, đầu ngón tay tao nhã lướt trên đàn dương cầm màu đen, chùm ánh sáng chiếu xuống, hoàn mỹ như một giấc mộng xa xôi.

Lăng Diệp biết, tâm Lãnh Tử Diễm vẫn luôn hướng tới hình ảnh thoạt nhìn rất thanh sạch này của Quân Ngân, trái lại, hắn vẫn xem thýờng mình, mà nguyên nhân chỉ vẻn vẹn là vì mình hồi nhỏ luôn chảy nước mũi.

" Ta cho rằng..." Lăng Diệp tận lực uyển chuyển. "Tình yêu phong hoa tuyết nguyệt không thể nào thích hợp với ngươi. Nếu ta là ngươi, ta sẽ tìm một nắm đấm to, lúc nhàm chán, còn có thể đánh đánh nhau chơi, thú vị hơn đánh đàn ca hát rất nhiều... Ngươi không nghĩ như vậy?"

Lăng Diệp lại thắng lại. "Xem kìa, sao băng!"

Ngoài cửa sổ vừa xám vừa tối, không có cái gì là sao băng. "Lăng Diệp....!"

Âm cuối biến mất trong không khí mềm dính.

Người kia vươn tay ôm vai hắn, chậm rãi thầm thì. "Ta không biết đánh đàn, nếu ngươi muốn nghe, ta có thể đi học. Ta hát không hay, nhưng mỗi ca từ đều là độc nhất vô nhị trên thế giới, hát đặc biệt vì ngươi. Ta chỉ biết đánh người, không biết lãng mạn, cũng không sao, ta xem TV học, trên TV có. Trên sách cũng có dạy, nếu ngươi muốn thổ lộ với một người, vậy lừa hắn trên trời có sao băng, dù là nói dối, nhưng vì thiện ý đáy lòng, chung quy sẽ có sao băng nghe thấy."

" Lãnh Tử Diễm... Ngươi không cần cảm thấy có lỗi với Quân Ngân... Bởi vì ngươi vốn là một kẻ xấu... Vừa ích kỷ vừa dâm đãng, tính tình cũng thật sự hung dữ, giỏi nhất là giẫm đạp người thích ngươi dưới lòng bàn chân, ngươi đột ngột trở nên rất tốt rất có trách nhiệm, mới là kỳ quái. Ngươi làm sao có thể cả đời đều thủ vì Quân Ngân? Ngýõi hôm nay không phản bội hắn, ngày mai cũng sẽ..."

Đèn đường hạ xuống bóng tối quạnh hiu bên khuôn mặt, Lãnh Tử Diễm che trán. "Ta cũng sẽ phản bội ngươi."

" Ta lại không sợ! Tần Hiên lại tức giận là vì Quân Ngân là người tốt. Ngươi làm bẩn thiếu gia hoàn mỹ trong đáy lòng hắn, hắn không tức mới là lạ." Lăng Diệp cầm lòng không được xoa đầu tóc lộn xộn của Lãnh Tử Diễm đến càng thêm loạn. "Nhưng... Ta chẳng hề gì, ta với người tốt cách xa vạn dặm, dù... Cho dù là muốn trả thù chuyện ta thường xuyên đánh ngươi trước kia, ngươi cũng có thể đến trêu chọc ta."

Lãnh Tử Diễm đẩy Lăng Diệp ra, không nói một lời, đẩy cửa xe ra.

" Này... Ngươi đi đâu?"

Trong xe không có dù, bên ngoài tuyết rất lớn, một cước giẫm lên, cơ hồ có thể lún cả chân xuống.

Người phía trước bước sâu bước cạn, đi đến cực nhanh, trắng xoá một mảnh, như muốn dần tan biến.

Lăng Diệp trong lòng căng thẳng, nhưng không nóng lòng đuổi theo, mà chậm rãi ði theo phía sau hắn, xuôi theo dấu chân hắn, mặc cho, bông tuyết đầy trời...

Y vẫn có thể chờ, vẫn có thể chờ...

Chương 97

" Mang thai còn đi trong trời tuyết lớn? Trời ạ, Thiếu chủ, hắn không muốn sống nữa, ngươi cũng hồ đồ theo?"

" Ta..."

" Chờ một chút... Trước kia ngươi nói, hắn còn quan hệ cùng người khác?"

" Không khác lắm."

" Không được, Thiếu chủ đại nhân, ngươi trực tiếp một ngụm cắn chết tiểu nhân đi, loại bệnh nhân này, tiểu nhân hầu hạ không nổi."

Lăng Diệp biến sắc ." Nói thêm một câu nữa đi!"

" Thiếu chủ, ta nói giỡn." Từ Duệ đáng thương nói.

" Bây giờ đang ở đâu?"

" Đảo Khung Ly, sắp chuyển máy bay, nhanh nhất giữa trưa ngày mai đến."

" Ân, hắn không chịu đến bệnh viện, ta giúp hắn xử lý thương khẩu đơn giản, nhưng mà... Hắn bây giờ hơi phát sốt, phải làm sao đây?"

" Thiếu chủ, ngươi không phải mỗi kỳ nghỉ đều bỏ thời gian dự thính trong học viện hùng thú sao? Chẳng lẽ học viện không có dạy hùng tính ôn nhu làm thế nào chăm sóc ái nhân mang thai?"

" Chờ một chút, ta đi lật ghi chép..."

" Thiếu chủ đại nhân..." Từ Duệ kêu rên. "Xin đừng phá hoại hình tượng lão nhân gia ngươi trong lòng tiểu nhân." Dự thính cái lớp nhàm chán của học viện hùng thú, còn nghiêm túc ghi chép?

" Câm miệng, cúp máy, hắn đang gọi ta..."

Lăng Diệp nhẹ nhàng đẩy cửa ra, người nọ vẻ mặt xanh xao, khuôn mặt cương nghị thoạt nhìn có mấy phần yếu ớt khó thấy. "Muốn uống nước..."

Lúc Lăng Diệp rót nước, Lãnh Tử Diễm vẫn nhìn y, con ngươi đen bóng hơi xám, lại có chút khó đoán.

Ly thủy tinh nóng hổi, nhiệt độ ấm áp theo mạch ngón tay, lan tràn tới đáy lòng.
Hắn nhíu mày. "Hơi nóng!"

" Ta đi thêm nước lạnh."

" Không cần.... Qua một lát là được." Lãnh Tử Diễm giữ chặt Lăng Diệp. "Sáng mai đi?"

" Ân." Vào Quân bộ, dưới sự giám thị chặt chẽ của phụ thân, Lăng Diệp không tự nhận bản thân có thể có rất nhiều thời gian chạm mặt Lãnh Tử Diễm, nhưng... Y chắc chắn phải dùng mọi biện pháp tới gặp hắn.

Không thấy được hắn, y sẽ lo lắng.

Sẽ sợ hắn ăn không ngon ngủ không ấm, càng sợ hắn không biết chăm sóc bản thân, mù quáng gây sức ép thân thể.

" Ta mua cho ngươi mười tấm dra, muốn nôn liền nôn, nôn rồi đổi là được. Trong tủ lạnh có một nồi cháo to, mùi vị ngươi thích nhất, từ từ uống, ít nhất có thể uống một tuần. Uống xong, lần sau ta lại đến nấu cho ngươi. Nhưng không được uống lạnh, phải hâm mới uống, biết chưa?"

Lãnh Tử Diễm gật đầu.

Thật ngoan... Chẳng lẽ là thấy mình phải đi, luyến tiếc? Lăng Diệp đem bàn tay vào ổ chăn, cầm lấy tay hắn.

Xương tay Lãnh Tử Diễm thô to, tuy không thô ráp, nhưng tuyệt đối không thể gọi là nhẵn mịn, Lăng Diệp lại sờ cực thoải mái, mỗi ngón tay đều tách ra chơi, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, một hồi chà xát, một hồi vặn lật đến rung động tác hưởng. Y cẩn thận nhìn mắt Lãnh Tử Diễm. Đối phương xanh mặt, cố nén không phát tác, đáy lòng nhất định đang mắng y.
Lăng Diệp thẳng thắn leo lên giường, tiến vào ổ chăn. "Ngày mai Từ Duệ đến, ta để hắn trực tiếp đến đây, đầu người kia không sáng dạ một chút, hắn nói cái gì, ngươi đừng để ý là được."

" Ngươi cùng hắn quan hệ rất tốt?"

" Cũng được, hồi nhỏ tương đối thân. Ta để hắn kiểm tra cho ngươi, nếu chúng ta lầm thì tốt nhất, nếu thực sự..." Lăng Diệp hơi dừng lại. "Thực sự có thì phá, bất quá nghe nói khá đau."

Lãnh Tử Diễm "Ân" một tiếng, nửa ngày, thấp giọng hỏi. "Ngươi không muốn có hài tử?"

" Hả? Hả? Hả?" Lăng Diệp biểu tình bị kinh hãi.

Lãnh Tử Diễm nhếch mày lên, dù khó chịu do bệnh, nhưng động tác này vẫn mười phần sát khí. "Ta chưa nói sẽ sinh cho ngươi, chỉ tò mò hỏi."

" Ta muốn có hài tử..."

Lãnh Tử Diễm vừa định đạp người xuống, người kia lại chậm rãi nói. "Nhưng nếu ngươi không muốn, chúng ta sẽ không cần. Dù sao đi nữa, có ngươi là đủ rồi, tiểu hài tử chỉ là thêu hoa trên gấm."

" Thêu hoa trên gấm? Chính ngươi sao không tự mình sinh?" Hắn cùng Quân Ngân cắt đứt đột ngột như vậy, đều là do thai nhi không nên tồn tại này tác quái. Thù mới hận cũ đến một lượt, khẩu khí Lãnh Tử Diễm đương nhiên không thể nào hảo.

" Ta muốn mà, sinh hài tử đau như vậy, ta đâu cam lòng để ngươi chịu khổ. Nhưng ngươi là nhân loại, làm sao khiến ta sinh hài tử?"

" Ta đi tìm nữ nhân sinh."

Lăng Diệp lắc đầu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. "Hôm qua mới kêu ngươi bớt gây họa cho người khác ngoài ta, hôm nay lại có chủ ý hư hỏng. Rõ ràng không thích nữ nhân, lại lừa người ta sinh hài tử cho ngươi, ta mà là anh nàng, chắc chắn sẽ đánh ngươi một trận."

Lãnh Tử Diễm kéo chăn xuống ngồi dậy.

Ném khăn đắp trên trán lên đầu Lăng Diệp.

Y ngày mai phải đi, ta vốn định hảo hảo nói chuyện với y, Lãnh Tử Diễm nghĩ, nhưng y không cùng ta hảo hảo nói chuyện!

Là y không cùng ta hảo hảo nói chuyện!

Chương 98

" Cho nên ngươi tối hôm qua là cuộn trên đệm sàn nhà mà ngủ?"

Lăng Diệp lạnh mặt gật đầu.

Nhị hoàng tử Tô Tranh hoàn toàn bất kể hình tượng hoàng tộc, cười đến ngã tới ngã lui. "Biểu đệ ơi là biểu đệ, ngươi bảo ta nói cái gì với ngươi thì được đây?"

" Không biết thì đừng nói!"

Tô Tranh vỗ vỗ ngực, xua đi ý cười cuồn cuộn, kéo môi nói. "Kỳ thực biểu đệ ngươi có tiến triển rất lớn."

" Ta cũng cho là như vậy." Lăng Diệp bỏ một cục đường vào cà phê, vẻ mặt phấn khởi lên. "Mấy tháng nay quả thực là nhảy vọt."

Tô Tranh tiến đến trước bàn công tác của Lăng Diệp. "Xem ra là trước kia tình nhân nhà ngươi thường bị ngươi đánh, khiến hắn thân tâm khó chịu, lúc đấy mới hận ngươi đến nghiến răng nghiến lợi."

Hình như thật sự là như vậy.

Lăng Diệp nhăn mày lại suy tư.

Y đến tiền tuyến nửa năm, nhớ hắn đến sắp phát điên, trở về thân mật cũng không làm, còn đánh hắn, về sau liền xảy ra chuyện Quân Ngân, làm y sâu sắc ý thức được nguy cơ, tìm hai biểu ca Tô Tranh Tô Nhiên bày mưu tính kế, được hai người chỉ bảo, lúc này mới tỉnh ngộ so với đánh gia hỏa kia, mình càng thích hôn ôm hắn hơn.

" Nói lại nào, ngươi tại sao chung quy vẫn đánh hắn?"

Lăng Diệp lắc lắc cà phê nóng hổi, một ngụm uống xuống hơn phân nửa, sắc mặt hơi ửng hồng. "Không đánh hắn mắt hắn không liếc tới trên người ta."

Tô Tranh thông suốt. "Lãnh thiếu gia rất là thiếu đánh."

" Ân?" Giọng nói nâng cao.

" Hah!" Tô Tranh từng bị Lăng Diệp cắn đến nửa tháng không xuống giường được vì đắc tội với Lãnh Tử Diễm, lúc này nghĩ lại còn phát sợ, muộn màng che cổ. "Ta cái gì cũng chưa nói."

Lăng Diệp cười rộ lên. "Sợ cái gì, ta không tức giận."

Hai người là biểu huynh đệ, tuổi tương đương, tuy Đại hoàng tử Tô Nhiên nói chuyện cùng Lăng Diệp luôn khách khí, nhưng Tô Tranh thì rất không để ý, thấy Lăng Diệp khoan hồng độ lượng, lập tức hất tóc vàng ra sau, nửa ngồi trên bàn. "Biểu đệ, ngươi liền định dây dưa với cậu, để Dã Kê kia không công hốt lời?"

Lăng Diệp nhìn dưới cửa, thấp giọng nói. "Trước tạm thời như vậy."

" Hắn mới vào liền làm thiếu tá, đút lót đi cửa sau cũng không ra được cái chức này." Tô Tranh mếu máo, búng búng quân hàm màu tường vi đỏ sậm. "Đáng thương cho ta, dòng dõi hoàng thất, còn thấp hơn hắn một bậc."

" Ta tốt xấu gì cũng lập được công ở tiền tuyến, cũng không nên chỉ là một chức ngồi văn phòng nhàm chán chứ?"

" Cho nên không phục à, ngươi không thấy hắn mỗi ngày cùng cậu ra ra vào vào, thâm sâu đến coi trọng, nội bộ bây giờ cũng bắt đầu tung tin cậu định để hắn tiếp nhận chức vụ Tướng quân."

Mày Lăng Diệp nhếch lên. "Ngươi cho rằng có thể?"

" Dã Kê có một nửa huyết thống nhân loại, làm sao yên tâm cho hắn cầm quyền? Bất quá...." Giọng điệu Tô Tranh hơi đổi. "Ngươi khăng khăng không cưới Hoàng Ảnh, cậu tức giận đưa hết quang vinh cho hắn, cố ý chán ghét ngươi cũng không thể không có khả năng."

Lăng Diệp lơ đãng liếc mắt Tô Tranh, muốn nói huyết thống nhân loại Tô Tranh cùng Tô Nhiên đều có một nửa.

Ngón tay gõ nhẹ trên bàn. "Biểu ca có ý kiến gì hay?"
" Ta chính là một Hoàng tử ở Quân bộ ngồi ăn chờ chết, làm sao giúp ngươi được?"

" Không thể nói như vậy." Lăng Diệp cười nói, ý có ám chỉ. "Lực ảnh hưởng của biểu ca Tô Nhiên ở Quân bộ cũng không nhỏ."

" Hắn là hắn, ta là ta, sau này hắn là bệ hạ là quốc quân, ta th́ là quân nhân b́nh thường ăn lương trong kho, sao có thể đánh đồng? Quên đi, không nói những thứ đó." Tô Tranh ngáp một cái, buồn ngủ nói. "Ta đi ngủ trưa, ngươi không gọi điện thoại cho tình nhân nhà ngươi sao?"

Lăng Diệp mặt mày lạnh băng nháy mắt đỏ đến rối tinh rối mù, Tô Tranh hiểu ý, vẻ mặt cười ái muội không rõ ý, vỗ vỗ bả vai y. "Giúp ta gửi lời thăm hỏi!"

"Ca." Đến khi Lăng Diệp ra khỏi văn phòng, nụ cười mỉm treo trên mặt Tô Tranh lập tức tan biến bảy tám phần. "Trong đầu Lăng Diệp vẫn chỉ có một Lãnh Tử Diễm."

Người bên kia điện thoại hết sức vui vẻ. "Cậu thì sao?"

" Nghiêm khắc phản đối." Tô Tranh ṿ ṿ mi tâm, thấp giọng nói. "Ngươi cùng Dã Kê nói chuyện thế nào?"

" Không hổ là anh em, khẩu vị hết sức nhất trí. "Tô Nhiên chậm rãi nhấc khóe miệng lên. "Hắn cũng muốn Lãnh Tử Diễm."

" Cái gì?" Tô Tranh đi đến đầu hành lang, nhìn trái phải không thấy người, ép di động chặt vào một chút. "Ngươi đáp ứng?"

" Lãnh gia coi như trung thành với Hoàng thất, lưu lại họ, có ích vô hại."

" Vậy cuối cùng, cậu cùng Lăng Diệp ngươi định xử lư sao?" Tốt xấu ǵ cũng... Là thân nhân thân nhất ngoại trừ cha mẹ.

" Lưu một Lãnh gia là có ích vô hại, nhưng lưu một Lăng Diệp...." Thanh âm Tô Nhiên từng chút chuyển lạnh. "Không phải tự tìm phiền toái sao?"

Tô Tranh cắt điện thoại.

Nửa dựa trên tường, lấy thuốc lá ra, trầm lặng bắt đầu hút.

Thanh niên ngoài cửa thân hình cao gầy, trên đầu đội một cái mũ miện, thoạt nhìn có mấy phần buồn cười, gã gỡ mũ, lộ ra một đầu tóc ngắn sáng bạc, hơi khom người, mày cong lên, ý cười trong suốt. " Chào phu nhân!"Biến... Biến mẹ ngươi đi cái gì phu nhân!

Tay miết miết ở cửa cơ hồ nhảy gân xanh ra, ngoài cười trong không cười. "Từ Duệ?"

" Dạ, phu nhân, tiểu nhân phụng mệnh Thiếu chủ kiểm tra thân thể phu nhân, hy vọng phu nhân có thể phối hợp với tiểu nhân."

Khó trách Lăng Diệp lại bảo hắn đừng để ý người này, đầu động kinh như thế, thật sự rất muốn đấm một cú. "Ăn cơm không ?"

Lời xã giao cần nói, kết quả Từ Duệ thật đúng là muốn ăn cơm, thấy đối phương phong trần mệt mỏi, Lãnh Tử Diễm cũng không hà khắc quá mức với vị "bạn thân khi còn bé" của Lăng Diệp, lấy khăn quàng cổ quấn đến kẻ khác không nhìn thấy hơn phân nửa mặt, mở dù dẫn Từ Duệ đi đến nhà ăn.

Sắp tới một giờ, trong nhà ăn chỉ có mấy bóng người tốp năm tốp ba. Từ Duệ nói nhiều, Lănh Tử Diễm nói ít, cơ bản chính là người trước không ngừng hỏi, người sau đối phó qua loa có lệ. Như là "Mỗi ngày nôn mấy lần"," Từ hồi nào dễ buồn nôn", “Khẩu vị thế nào"... Mấy vấn đề này Lãnh thiếu gia da mặt mỏng làm sao giải đáp?

" Khả năng ta dính là bao nhiêu?" Lãnh Tử Diễm hỏi đến có mấy phần khó chịu.

" Này..." Đũa gõ nhẹ trên răng, Từ Duệ cố ý mập mờ. "Khó nói."

Lãnh Tử Diễm nhăn mày lại. "Ở thú tộc các ngươi... Nam nhân mang thai rất bình thường?"

" Hài tử thú tộc trước ba tuổi rất dễ chết yểu, hài tử thư thú nam tính sinh ra, khả năng sống càng cao hơn nữa, cho nên trong tộc càng khuyến khích nam giới sinh đẻ. Bất quá, có chuyện ta phải nói với ngươi." Từ Duệ liếc mắt Lãnh Tử Diễm, vẻ mặt có chút nghiêm túc. "Dù ngươi mang hài tử của Lăng Diệp cũng phải phá, nếu không... Bị đánh chết chính là ngươi."

Lãnh Tử Diễm không đồng ý. "Tại sao?"

" Không tại sao cả, đây là quy củ." Từ Duệ chóp chép đồ ăn trong miệng. "Trước khi có người thay đổi, quy củ có quyền lực không thể kháng cự, chú ý, là không thể kháng cự, dù Lăng Diệp là Thiếu chủ!"

" Ta không có hứng thú với việc này."

" Nói nói thôi." Từ Duệ lại cười híp mắt nói. "Hài tử của Thiếu chủ chỉ có thể từ đệ nhất phu nhân sinh ra, các phu nhân còn lại nếu cả gan tự mình mang thai, thực thi trượng hình." Gã nhếch mày. "Quy củ này vốn nhàm chán và không hợp tình hợp lý, lấy quyền uy trong tộc của Lăng Diệp, hy vọng thay đổi cũng không phải không có khả năng."

" Quyền uy của Lăng Diệp?" Con báo kia cũng có quyền uy.

" Đương kim tộc trưởng là bác cả Lăng Diệp, nhưng trong một lần ẩu đả với con trai tộc trưởng, Lăng Diệp lại đạp đối phương đến trở thân không được, tộc trưởng lập tức lập Lăng Diệp làm Thiếu chủ. Thú tộc lấy cường vi tôn, địa vị của Lăng Diệp rốt cuộc thế nào..." Từ Duệ vẻ mặt thần bí. "Chính ngươi ngẫm lại."

Hoá ra Lăng Diệp ở thú tộc vẫn rất hảo, khó trách luôn diễn võ ra uy, bộ dạng không ai hơn mình được.

Lãnh Tử Diễm khó khăn nuốt cơm xuống.

Khẩu vị hắn thật sự không chịu được, nếu nói là cảm cúm, bản thân cũng bắt đầu không tin.

Như vậy cực kỳ có khả năng... Thật sự mang thai.

Nếu sinh hạ, chính là một con báo con? Như Lăng Diệp, một thân lông bạc phiêu lượng, ngay cả con ngươi cũng sáng bóng màu bạc, khóe mắt hơi câu lên, dũng mãnh cứng cỏi mà lại không mất đi tuấn mỹ tao nhã?

... ....Hừ.... ....!

Càng có khả năng là sinh ra một quái vật, hoặc trước khi sinh, hắn liền như lời Từ Duệ, bị người thú tộc dùng gậy đánh chết.

Chương 99

Dù khó có thể chấp nhận nhưng trên hình ảnh vẫn rõ ràng biểu thị sự tồn tại của thai nhi.

" Chắc chắn muốn phá?" Từ Duệ có mấy phần tiếc nuối, dù sao cũng là một cá thể sống, làm bác sĩ, có bản năng tôn trọng cùng kính sợ đối với sinh mệnh.

" Ngươi tới không phải vì cái này?" Lãnh Tử Diễm quay đầu ra. "Dù sao hài tử thú tộc cũng rất dễ chết yểu, thay vì sinh hạ rồi chết, không bằng..."

" Cái này không giống." Từ Duệ lắc đầu. "Đừng tìm cớ thương tổn nó."

" Không tính là cớ." Tiềm thức hắn chỉ cảm thấy nếu hắn bóp chết con báo con kia, con báo bự sẽ rất thương tâm.

" Đã được bao lâu?" Lãnh Tử Diễm thấp giọng hỏi.

" Hai tháng, cũng tương đối nhỏ..."

Chờ một chút... "Hai tháng?" Người vốn đang nằm lập tức ngồi dậy. "Sao lại hai tháng?" Hắn phát giác bất thường. "Không phải là trên dưới một tháng sao?"

" Một tháng cùng hai tháng kỳ thực khác biệt không lớn..."

" Không phải vấn đề này!" Lãnh Tử Diễm bực bội cào đầu. "Dưới tình huống nào có thể dễ mang thai?"

Trong lòng Từ Duệ giật một cái, tự biết nói hớ, Lãng Diệp nãm lần bảy lýợt nghiêm lệnh nói rõ, không được để Lãnh Tử Diễm biết phụ thân đứa trẻ là người khác.

Gã ha ha cười, ái muội nói. "Làm nhiều trong một khoảng thời gian, khả năng mang thai đương nhiên sẽ tương đối cao."

" Thật sự?" Lãnh Tử Diễm rất hoài nghi.

Từ Duệ nghiêm trang. "Lấy vinh dự của ta thề." Vinh dự của gã chưa bao giờ được coi như chuyện nghiêm túc.

Lãnh Tử Diễm một lần nữa nằm trở lại, nhìn trần nhà, biểu tình có chút ngẩn ngơ, hình như mất đi thứ gì đó, cũng không biết cố ý hay vô tình. "Xem ra về sau phải làm ít một chút!"

" Hả? Phu nhân...." Từ Duệ mặt khổ, gã vẫn sẽ bị Thiếu chủ đại nhân cắn mấy cái sao...

" Lăng thiếu gia... Gạt ta rất vui?"

Gia hỏa này chủ động gọi điện thoại cho y, Lăng Diệp vốn rất cao hứng, vừa nghe giọng điệu này, tức khắc bày quân nghênh địch. "Xảy ra chuyện gì?"

" Chính ngươi tự rõ ràng!"

Từ Duệ gã...! Lăng Diệp vừa tức giận lăng trì xử tử Từ Duệ không giữ mồm giữ miệng ở trong lòng, vừa thô bạo xiết chặt ống nói. "Ta sợ ngươi biết là của hắn, sẽ khó chịu."

Hoá ra... Quả thật... Của Dã Kê?

Thảo nào!

Trước kia hai người đã làm nhiều lần như vậy, Lăng Diệp từ trước tới giờ không sợ có thai, nhưng lần này, hắn bất quá mới cảm cúm một cái, người này tự nhiên nghĩ đến phương diện kia.

Hắn còn tưởng rằng là bởi vì khoảng thời gian này làm quá thường xuyên, còn đương nhiên cho rằng đứa trẻ là của Lăng Diệp.

Mặc dù từng có hoài nghi, lại trước sau không chịu nghĩ sâu --- huống chi lúc hắn oán hận Lăng Diệp hại hắn mang thai, đối phương một chút cũng không phản bác.

" Là của ngươi ta liền không khó chịu?"

Lăng Diệp cúi đầu, giống như Lãnh Tử Diễm, y cũng có phẫn uất oán hận với Dã Kê. Là kẻ kia làm y lần đầu tiên nếm được khuất nhục chân chính, lần đầu tiên đau lòng đến không gì hơn được.

Y nhắm mắt, phảng phất như khó có thể tiếp nhận, thanh âm rất nhẹ. "Nếu là của ta... Hẳn là sẽ tốt hơn nhiều."

" Tốt cái rắm!"

Tựa như nuốt phải ruồi bọ, dù lời phun ra miệng cũng rất thối!

Tâm tình Lãnh Tử Diễm tuyệt đối không thoải mái như nghe trong điện thoại.

Bị một con dã thú cường bạo, còn mang hài tử.

Duy nhất đáng mừng chính là mình đã phân rõ giới hạn với Quân Ngân, nếu không, không phải tới cả Quân Ngân cũng phải nghẹn khuất như nuốt ruồi bọ?

Kỳ thực, cho tới bây giờ, Lãnh Tử Diễm cũng không chú ý rõ ràng tình cảm bản thân.

Hắn minh bạch xác thực biết mình thích Quân Ngân, đồng thời lại minh bạch xác thực biết bản thân buông không ra Lăng Diệp --- gút mắt phức tạp này làm hắn bất cứ lúc nào cũng cảm thấy bị sụp trong vũng lầy, càng giãy giụa càng thống khổ.

Đây không phải phong cách của hắn.Lãnh thiếu gia phải sấm rền gió cuốn, phải quyết đoán kiên nghị, sao có thể v́ hai đoạn tình cảm cọ quẹt mà không giống một nam nhân?

Ép bản thân giải quyết ở cuối tháng.

Vô luận là chọn Quân Ngân hay Lăng Diệp, hoặc đều từ bỏ cả hai, không cần hối hận nữa, không cần dây dưa nữa.

Nhưng hài tử này... Làm xáo trộn kế hoạch của hắn.

Quân Ngân vừa nghe hắn tới cả hài tử của Lăng Diệp cũng có, tuyệt vọng cùng bi thương trên mặt như muốn dìm ngộp người. Khoan nhượng tình nhân mình chân bước hai thuyền đã là cực hạn của y, ngay cả hài tử cũng khoan nhượng nữa, đó không phải Quân Ngân, là thánh nhân.

Thân thể trần trụi bị Quân Ngân ném khỏi nhà, Lãnh Tử Diễm một chút cũng không oán hận, thậm chí ước gì Quân Ngân mắng hắn đánh hắn.

Vô luận thế nào, đều là đáng đời hắn.

Nhưng Quân Ngân cái gì cũng không làm, chỉ phanh một tiếng đóng cửa nhà lại.

Bên trong là giường ấm còn mang hồi ức, bên ngoài là hành lang đen ngòm u ám, gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, tùy ý quét trên da thịt lỏa lồ.

Dù phẫn nộ đến mức tận cùng, Quân Ngân vẫn không quên ném y phục ra cùng lúc với người. Lãnh Tử Diễm vừa tuỳ tiện mặc vào, vừa tát mình mấy bạt tay.

Ngay từ đầu, hắn không nên dây vào Quân Ngân.

Hai người căn bản không thể dài lâu, vì tình cảm mà ở cùng, không phải rất buồn cười hay sao?

Rõ ràng sớm nên rời khỏi, lại ích kỷ luyến tiếc không nỡ buông tay.

Cho nên Dã Kê... Kỳ thực là báo ứng của hắn sao?

Tần Hiên xuống tay không lưu chút tình cảm, Lãnh Tử Diễm ngoại trừ ngũ nhan lục sắc trên mặt, trên người cũng nhiều chỗ đeo thương, thai nhi thú tộc muốn phá cũng không dễ dàng như thai nhi nhân loại, cơ thể mẹ tiếp nhận nhiều đau đớn hơn. Suy nghĩ đến thương thế Lãnh Tử Diễm, Từ Duệ ðịnh ngày phá thai ở một tuần sau ðó.

Lãnh thiếu gia luôn coi bị thương là cơm thường, cực kỳ không đồng ý với việc Từ Duệ chuyện bé xé ra to, lại còn không biết tốt xấu ghi danh tham gia thi bơi mùa đông trong học viện.

Lăng Diệp gọi điện thoại bày tỏ bất mãn mãnh liệt của mình, Lãnh Tử Diễm đập đến kêu e e thẳng một tiếng.

Cắt điện thoại, Lãnh thiếu gia xoay người nói với Từ Duệ. "Bơi làm nó trôi xuống thì càng tốt!"

Từ Duệ trợn mắt há hốc mồm. “Hài tử này tốt xấu gì cũng có một nửa cốt nhục của ngươi."

" Nga?" Lãnh Tử Diễm nhếch mày, sát khí kinh người làm Từ Duệ hoài nghi tính tình Lăng Diệp càng lúc càng âm trầm là do được người này chân truyền. "Ta cũng không thừa nhận."

" Được rồi." Từ Duệ đầu hàng. "Muốn bơi thì đi bơi, thai nhi thú tộc phải kiên cường hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, chỉ sợ thai nhi chưa xảy ra việc gì mà ngươi đã có chuyện."Mẹ nó, miệng quạ đen.

Tuy thành công bơi bốn trăm thước, Lãnh thiếu gia đệ nhất tùy tiện ngày xưa lần đầu tiên đứng nhất từ dưới đếm lên, không phải có chuyện thì là cái gì?

Ánh mắt soi mói xung quanh như kim đâm vào trên người hắn --- ai kêu hắn kéo một thân thể vết tích chưa tan chạy tới bơi lội.

Mọi người nháy mắt liên tưởng đến Lăng Diệp thiếu gia theo sát Lăng Dã vào Quân bộ.

Chẳng lẽ là bạo lực gia đình?

Trước kia Lăng Diệp đánh Lãnh Tử Diễm cũng không ít.

Thấy Lãnh Tử Diễm sắc mặt trắng bệch, Từ Duệ đợi ở phòng thay đồ đập đầu ôm mặt mắng tới. "Ai kêu ngươi bơi, bơi chết đáng đời." Ban nãy gã thấy rõ, bơi tới khoảng ba trăm thước, thể lực gia hỏa này đã chống đỡ hết nổi, là hắn cắn răng mới bơi tiếp được bốn trăm thước.

" Cầm, Lăng Diệp đang đợi điện thoại ngươi."

Tiếp nhận di động, giọng nói Lăng Diệp tốt hơn Từ Duệ rất nhiều, ít nhất không phát hỏa.

" Không bơi nữa."

" Ngu ngốc." Lăng Diệp dở khóc dở cười, trong lòng đau tê tê. "Trừ khi bác sĩ phá, thai nhi sẽ không hư."

" Nga." Lãnh Tử Diễm đóng cửa phòng tắm. "Vậy làm sao phá?"

" Hình như là dùng một loại máy, có cái dây luồn vào, quậy quậy trở trở, khuấy thai nhi thành máu loãng..." Lăng Diệp cố ý trêu ghẹo. "Sợ?"

Lãnh Tử Diễm mở nước ấm ra, nhiệt khí bốc hơi nháy mắt xâm thực mặt hắn, hắn vừa cởi quần bơi vừa nói. "Ta không sợ trời không sợ đất, lại sợ một cái như vậy?"

" Cũng phải." Lăng Diệp an ủi hắn. " Phá rồi coi như cái gì cũng chưa xảy ra, ân?"

Từ phòng tắm đi ra, Từ Duệ lập tức đưa khăn đã chuẩn bị sẵn cho hắn. "Ta rất lo ngươi sẽ xỉu trong phòng tắm."

Tóc ngắn đen nhánh đang chảy nước, dưới ánh mắt ai oán của đối phương, lau qua loa mấy cái. "Ngươi hình như kiêm chức bảo mẫu."

" Gì?" Từ Duệ móc móc tai. "Ta chính là hùng thú, hùng thú! Sao lại làm bảo mẫu? Ta chăm sóc ngươi đến từng li từng tí đều là vì Lăng Diệp, nếu không có Lăng Diệp, cái loại bệnh nhân phiền toái như ngươi ép ta ta cũng không thèm để ý."

Lãnh Tử Diễm nhợt nhạt kéo môi dưới, dung mạo hắn không bằng hai người Lăng Diệp Quân Ngân, nhưng bộ dạng cũng anh tuấn linh hoạt, chỉ là bình thường đều lạnh băng, khiến người ta cảm thấy khó có thể tiếp cận, lúc này cười lên, không khỏi lộ ra đầy đủ sức quyến rũ.

" Ngươi không để ý cũng có sao đâu?" Lãnh Tử Diễm chậm rãi nói. "Ta không phải người nhiều chuyện."

Từ Duệ làm ra khuôn mặt như đáng thương. "Thiếu chủ lão nhân gia là thần thông quảng đại, nếu ta không chăm sóc chu toàn, hắn chắc chắn sẽ phát hiện."

" Phát hiện thì thế nào?"

" Người Thiếu chủ cắn chết ở trong tộc cũng không ít, lúc hắn vừa mới thú hóa, một hơi xé chết mấy con thư thú, trong đó có nam có nữ."Từ Duệ lắc đầu. "Ta không muốn bị Thiếu chủ một chưởng đập chết."

Ném khăn lau trên đầu vào mặt Từ Duệ, Lãnh Tử Diễm xoay người đi ra ngoài. "Khó trách các ngươi dân số ít ỏi. Tiểu hài tử xác suất sống được đã thấp, khó khăn lắm mới nuôi lớn một cái, lại là Lăng Diệp biến thái cuồng sát, dân số đông được mới lạ."

" Cũng không ít đâu!" Mấy chục vạn đấy chứ. " Hey... Ngươi làm sao nhận một cú điện thoại của Thiếu chủ liền trời âm u chuyển sáng? Xem ra Thiếu chủ vẫn rất có năng lực nhỉ." Từ Duệ cười tủm tỉm nói.

" Câm miệng."

" Ta xem như thấy rõ được ngươi." Từ Duệ miết cằm. " Thích miệng cứng ra vẻ, đối với Thiếu chủ nhà ta khẩu thị tâm phi!"

Cửa phòng thay đồ có đứng hai nam tử âu phục giày da, Lãnh Tử Diễm vừa đi ra, hai người cung kính cúi xuống, đưa ra một tấm thiệp cưới đỏ thẫm mạ vàng.

" Cái gì vậy?" Từ Duệ tới gần nhìn.

Sắc mặt Lãnh Tử Diễm đã cực kỳ xấu xí, Từ Duệ mẫn cảm nhận thấy thân thể cao lớn của hắn đang mơ hồ run rẩy.

Chậm rãi mở thiệp cưới ra.

Bên trên hai cái tên vô cùng chói mắt - Quân Ngân, Mộc Phi Phi.

Chương 100

Dù sao cũng là hôn lễ của Quân gia gia chủ, dù tổ chức gấp rút, khung cảnh cũng cực kỳ long trọng.

Xe Lãnh Tử Diễm ngừng thật lâu trước đại môn, cho đến lúc tân khách lục đục vào hội trường, hắn mới đẩy cửa xe ra, chỉnh y phục lại, đi vào bên trong.

Phụ trách tiếp khách chính là Tần Hiên, thấy hắn, rõ ràng kinh ngạc. "Lãnh thiếu gia cũng đến?"

Trong lời nói có ý vị châm biếm nồng đậm.

" Hắn gửi thiệp mời cho ta, vậy ta lấy thân phận bạn lâu năm đến chúc một câu... Không được?"

" Bạn lâu năm?" Tần Hiên giễu cợt nói lạnh. "Nếu không có ngươi, gia chủ sớm đã kết duyên cùng Mộc tiểu thư."

" Sự việc đột ngột như vậy." Lãnh Tử Diễm hạ đồng tử xuống, tay cắm vào túi quần, cũng không biết là nói đối phương hay là mình. "Ta cho rằng ngươi sẽ ít nhiều có chút không cam lòng."

Trên mặt Tần Hiên nháy mắt hiện lên một chút đau đớn, nhưng y nhanh chóng che giấu, ý cười nhẹ nhàng hướng bàn tay về phía vị khách kế tiếp. "Tề thiếu gia, chào ngài, mời vào, mời vào...."

Hàn huyên với Tề thiếu gia mấy câu, Lãnh Tử Diễm vẫn không nóng lòng vào, làm Tần Hiên hết sức khó chịu. "Ngươi tới quấy làm gì?"

Qua một lúc lâu, Lãnh Tử Diễm mới thấp giọng. "Là ta có lỗi với hắn."

Tần Hiên nhào nặn nắm tay, hừ nói. "Lại muốn bị đánh?"

" Một hồi đến sàn đấu võ." Lãnh Tử Diễm sờ sờ vết bầm tím chưa tan trên mặt, trầm trầm cười mấy tiếng. "Bất quá lần này, ta cũng sẽ không nhường ngươi nữa."

Đại sảnh của bữa tiệc ở nhà hàng tầng thứ hai, sàn đấu ở tầng thứ ba tận cùng bên phải.

Hai người kéo tới cửa, sàn đấu trống trải mà im lặng, hình thành đối lập rõ ràng với lầu hai ồn ào náo nhiệt.

Lãnh Tử Diễm cởi áo, lộ ra nửa thân trên cường tráng.

Hắn mặt mày anh tuấn, đường cong gương mặt sắc nhọn như dao gọt, con ngươi sắc bén, tản ra hào quang nguy hiểm như dã thú.

Nói không nhường thì sẽ không nhường.

Vô luận là động tác tung quyền hay nhấc chân đá sườn, đều hoàn mỹ đến không chê vào đâu được.

Có thể trở thành thủ hạ đắc lực nhất của Quân Ngân, Tần Hiên cũng không phải ngồi không, từ nhỏ tiếp nhận huấn luyện võ thuật nghiêm khắc, nhưng đối mặt với thế công rất mạnh từ Lãnh Tử Diễm, lại dần dần khó có lực chống đỡ.

Mồ hôi nóng bỏng đập vào vành mắt, ai cũng không kịp lau, mặc cho âm thanh quyền cước đánh nhau chìm ngập trong tiếng người ồn ào bên ngoài.

Phanh! Phanh! Phanh!

Ba cú đá sườn liên hoàn.

Lãnh Tử Diễm một cước đạp lên người Tần Hiên dưới đất, đá đối phương đến hộc máu mới chịu để yên.

Hắn thở hồng hộc nằm xuống bên cạnh Tần Hiên. "Chịu thua chưa?"

" Ta chịu thua được cái rắm gì!" Tần Hiên chỉ vào hướng cửa. "Có bản lĩnh lao xuống bắt Quân Ngân ra khỏi nhà hàng.”

Lãnh Tử Diễm nhắm mắt lại. "Ta mà bắt thật, ngươi lại muốn đến đánh ta."

Tần Hiên lết lên bóp cổ hắn. "Ngươi hại hắn phải cùng một nữ nhân kết hôn, ta không đánh ngươi thì đánh ai?"

Dường như không chút cảm thấy sinh mệnh đang bị uy hiếp, Lãnh Tử Diễm kéo khóe miệng. "Lấy một nữ nhân không tốt sao? Hắn là con trai độc nhất của Quân gia, lại là gia chủ, vốn nên nối dõi tông đường cho gia tộc. Cùng nam nhân lêu lổng... Lại là loại nam nhân như ta... Ta còn muốn mắng hắn không chịu cầu tiến..."

" Mẹ... Mẹ nó....!" Tần Hiên vẫn theo Quân Ngân, chú trọng lễ nghi, mắng thô tục hết sức không lưu loát. "Là ngươi không cần thiếu gia, bây giờ nói mát cái gì?"

Y giơ bàn tay lên, hận không thể tát hắn mấy cái, xua tan nhuệ khí thiếu gia quý tộc này, nhưng đối phương xoay đầu nhắm mắt lại, bộ dạng "tùy ngươi tát sao thì tát", y ngược lại không hạ thủ được.

Sau tuần gia hỏa này rời khỏi, Quân Ngân uống rượu đến phải đưa đi bệnh viện súc ruột.

Thiếu gia dù bị Hoàng thất cùng Quân bộ ép tới nâng đầu không nổi cũng chưa từng suy sụp như vậy, nhưng vì một nam nhân lẳng lơ.... Lại trở nên mất kiềm chế như thế.

Cho nên, Lãnh thiếu gia này sao không phải là một tai họa?

Đừng coi thân hình cao lớn, bộ dạng anh tuấn, tính tình cũng tràn đầy nam tính, nhưng trên thực tế... Rõ là.....!

" Sao không đánh?" Lãnh Tử Diễm nhíu mày hỏi.

" Biến mẹ ngươi đi!" Một cái tát tay lanh lảnh, với lực tay của Tần Hiên, mặt phải Lãnh Tử Diễm lập tức sưng lên.

Người này không tự trọng! Tần Hiên hung tợn mắng trong lòng.

Tính tình y đối nhân xử thế luôn luôn ôn hoà, nhưng gặp phải Lãnh gia thiếu gia này, tính tình dù có tốt tới đâu cũng có thể bùng nổ.

Tại sao đã có tình nhân như Quân Ngân còn chưa thỏa mãn?

" Ngươi trông mong chạy tới, chỉ sợ buông không ra." Tần Hiên cố ý khoét chân hắn đau. "Thiếu gia nhà ta tính tình ôn nhu, diện mạo cũng nổi bật, năng lực...." Y cười lạnh. "Ít nhất vẫn hơn Lãnh thiếu gia không hảo nửa điểm còn ngồi xổm ăn bám ở trường học. Mất đi một tình nhân như vậy, ngươi có cảm thấy tiếc nuối?"

" Ta có thể hỏi ngươi một vấn đề hay không?"

Người này chưa từng khách khí như vậy, Tần Hiên cau mày. "Nói."

Lãnh Tử Diễm nhìn y, thần sắc trong đồng tử không thể phán đoán. "Quân Ngân trong cái nhìn của ta... Có phải cũng giống như ngươi?"

" Đáp án rất quan trọng?"

Lãnh Tử Diễm nghẹn lại, ngạo mạn giương cổ lên. "Phải."

" Dù ta cho rằng ngươi dâm loạn thấp hèn." Nói ra từ này, thân thể dưới tay cứng đờ, Tần Hiên lắc đầu. "Thiếu gia cũng sẽ chỉ dùng sự rộng lượng lớn nhất để bao dung ngươi. Lãnh thiếu gia... Có lẽ ngươi chung quy cảm thấy thiếu gia đối với ngươi không tốt bằng Lăng thiếu gia, nhưng mỗi người có hoàn cảnh của mình, thiếu gia là một gia chủ đứng đầu, hắn không thể như Lăng thiếu gia, toàn tâm toàn ý đổ vào người ngươi. Lần trước ở trong thang máy ta nghĩ ta đã nói rất rõ ràng, lúc ấy ngươi luôn miệng nói ngươi yêu thiếu gia, vì yêu hắn, cho nên có thể chịu tất cả ủy khuất. Kết quả thì sao... Chẳng lẽ tình yêu trên miệng ngươi chính là ngắn ngủi không đáng nhắc tới như thế?"

Thấy Lãnh Tử Diễm trầm lặng, khóe miệng Tần Hiên hơi giật giật. "Ngươi hai người đều thích?" Ngữ khí nặng thêm. "Phải không?"

" Đang hỏi."

" Cái gì?"

" Bên ngoài....." Lãnh Tử Diễm biểu tình có chút ngẩn ngơ. "Người chủ trì đang hỏi Quân Ngân... Có đồng ý lấy tiểu thư Mộc Phi Phi làm vợ hay không."Tần Hiên cũng vểnh tai, khi hai chữ “Đồng ý" sắc nhọn truyền qua cách cửa gỗ rất nặng, trên mặt y cũng như Lãnh Tử Diễm, xám bại một mảnh.

Vỗ tay như tiếng sấm.

Tần Hiên cười gượng. "Khó chịu không?"

" Không khó chịu." Người nào đó vịt chết mạnh miệng. "Hắn sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn, có cái gì khó chịu?"

Hắn cương ngạnh đẩy Tần Hiên ra, sắc mặt tuy tái nhợt, lại có khí thế trời sinh, mặc hảo áo, mở cửa đem tình cảnh lầu hai thu hết vào đáy mắt.

Khách khứa ồn ào kêu la đòi Quân Ngân trên đài hôn cô dâu mặc áo cưới.

Chùm tia sáng rực rỡ đánh vào trên mặt Quân Ngân, Lãnh Tử Diễm không khỏi cảm thấy ngẩn ngơ, trong nháy mắt, hắn sinh ra ảo giác người kia kỳ thực không phải Quân Ngân.

Khuôn mặt cười mỉm kia, xa lạ như thế.

" Hắn sẽ hôn chứ?" Lănh Tử Diễm hỏi Tần Hiên đi ra theo.

" Tại sao không?" Tần Hiên nheo mắt. "Trên thế giới này, không người nào hiểu rõ hắn hơn ta. Hắn mới là người thật sự nguyện ý vì gia tộc hiến dâng mọi thứ, dù không muốn, hắn cũng sẽ hôn nàng cýới nàng thýõng nàng, nối tiếp một thế hệ!"

Nói đến phía sau, thanh âm đã mơ hồ không kiềm được, Lãnh Tử Diễm quay đầu nhìn y, lại đột ngột bắt giữ được một tiếng súng giảm thanh trong tiếng ồn ào huyên náo.

Như một pha quay chậm.

Sắc mặt Tần Hiên từ dại ra, đến kinh ngạc, đến bùng nổ, y xô Lãnh Tử Diễm ra, trực tiếp từ lầu ba nhảy xuống.

Lúc Lãnh Tử Diễm quay đầu lại, phía dưới đã nháo thành một đống, trên đài nháy mắt xuất hiện mười mấy vệ sĩ âu phục giày da vẻ mặt khẩn trương cao độ, bọc chung quanh Quân Ngân ngã trong vũng máu.

Dù như thế, Lãnh Tử Diễm vẫn xuyên qua khe hở nhìn thấy, lỗ thủng màu ðỏ ở mi tâm Quân Ngân.

Tim thình thịch nhảy lên, ngực ngộp ngạt thở gấp, cái loại cảm giác hít thở không thông lại tới, Lãnh Tử Diễm bắt lấy tay vịn, nhảy xuống lầu hai, như một bức tượng gỗ, thô bạo mở đường trong đám người kinh hãi hoảng sợ.

Hắn phải nhìn rõ ràng, dù y thật sự chết, hắn cũng nhất định phải thấy rõ!

Tần Hiên lên trước hắn.

Đau đớn tuyệt vọng nháy mắt đánh tan nam nhân đó, y vừa cẩn thận ôm lấy Quân Ngân, vừa cao giọng gầm lên. "Xe cấp cứu, mau gọi xe cấp cứu!"

Thanh âm khàn đục như muốn xé vỡ cổ họng.

Đứng dưới đài, Lãnh Tử Diễm trầm lặng đến tựa như một khán giả, nhìn lại Quân Ngân không một chút hơi thở, nhìn Tần Hiên lệ rơi đầy mặt, hắn không tìm thấy vị trí của mình.

Hắn cố gắng gạn lọc vết tích Quân Ngân trong hồi ức còn mới mẻ, lại phát hiện, vô luận dồn lách thế nào, đa sắc hay đen trắng, trong màu sắc chung quy vẫn có bóng dáng Lăng Diệp.

Tần Hiên hỏi hắn có phải hai người đều thích hay không.

Hắn làm sao trả lời?

Phải - bản thân thật sự không phải chỉ có một người.

Không phải - hắn vẫn coi thường nói dối ở chuyện này.

Cho nên mỗi lần đối mặt với nghi ngờ của Quân Ngân, hắn đều không nói gì chống đỡ, thậm chí mặc cho Quân Ngân nghĩ rằng hắn có trăng quên đèn, giận đến độ ném hắn ra khỏi nhà.

Hắn không ngờ, lần cải vã đó, là lần nói chuyện cuối cùng của mình với Quân Ngân.

Hắn thật sự không ngờ.Vươn tay, muốn đến chạm vào Quân Ngân.

Y nằm quá xa, xa đến độ hắn hoài nghi giây kế tiếp y sẽ biến mất.

Đừng đi... Hắn im lặng nói, để ta nhìn thêm một chút.

Bình lặng trên mặt sụp đổ tan tành ngay lúc nhân viên cứu hộ dùng cáng mang Quân Ngân đi, Lãnh Tử Diễm xông lên như phát điên. "Quân Ngân, Quân Ngân..."

Hắn khí lực có lớn tới đâu cũng đánh không thắng mười mấy vệ sĩ hạng nhất, huống hồ trong bụng còn chứa một thai nhi, mấy ngày trước hắn còn nôn mửa vì thai nhi này, tinh thần uể oải, ghê tởm đến bốc nước chua.

" Quân Ngân..." Giữa lúc hỗn loạn, vệ sĩ đánh ai cũng không suy nghĩ, bắt người liền đánh, Lãnh Tử Diễm bị đương trường đá lật, ngay khi đám người kinh hoảng sắp sửa giẫm lên người hắn, một bàn tay kịp thời kéo hắn dậy.

" Sao lại khóc?" Trong tai ong ong, Lãnh Tử Diễm không nghe rõ đối phương đang nói gì. Vẻ mặt người kia chen lẫn đau đớn cùng bi thương, lại hết sức trấn định lau máu trên mặt và nước mắt trào ra trong vành mắt cho hắn.

" Cũng đã chết rồi, còn có gì phải khóc nữa!"

" Tại sao chết thì không khóc?" Lãnh Tử Diễm kinh hoảng phát giác mắt mình đều là nước mắt, quay lưng, tay lau lộn xộn, một trận nghẹn ngào. "Ta có lỗi với hắn, có lỗi với hắn..." Hắn lung tung nói, phảng phất như coi nam nhân trước mặt là cọng rơm cứu mạng, phảng phất như nói như vậy, áy náy nội tâm sẽ ít đi một chút. "Ta có lỗi với hắn.... Nhưng hắn đã chết, hắn cứ chết như vậy... Ta còn cãi nhau với hắn... Ta lại cãi nhau với hắn...."

" Đại nam nhân cňn khóc thŕnh như vậy, thật khó coi !" Đối phương thở dài, ấn đầu hắn vào trong ngực. "Muốn khóc thì khóc trong ngực ta, đừng để cho kẻ khác trông thấy."

Cho dù là khóc, thanh âm Lãnh Tử Diễm cũng rất thấp, nức nở, như sói bị thương.

Khóc đến kiệt sức, ngẩng đầu, khách khứa sớm đã sơ tán, người Quân gia phối hợp với cảnh sát điều tra hiện trường, từng gương mặt nghiêm túc.

Quân Ngân chết?

Lãnh Tử Diễm vẫn cảm thấy không thể tin được.

Quân Ngân tao nhã kia, sao có thể chết dễ dàng như vậy?

Hai chân như nhũn ra, không thể không dựa vào nam nhân trước mặt để đứng thẳng, trong ánh mắt đối phương có âm cần thân thiết, Lănh Tử Diễm lại không có tâm tư suy đoán.

Tay run cầm cập lấy điện thoại di động ra.

Vô số cuộc gọi nhỡ, còn một cái tin nhắn.

Tin nhắn đến từ Lăng Diệp, thời gian hẳn là lúc hắn đánh nhau với Tần Hiên: bệ hạ băng hà đêm qua, phụ thân phong tỏa tin tức, ta cũng vừa mới biết được. Ngươi chú ý một chút, xong hôn lễ gọi lại cho ta.

Lãnh Tử Diễm che mặt, lộ ra một nụ cười so với khóc còn bi thương hơn.

Nếu hắn thấy tin nhắn này sớm một chút, biết bệ hạ băng hà sớm một chút, có lẽ hắn sẽ sớm cảnh giác, thậm chí bắt được sát thủ trà trộn vào đại sảnh, nhưng bây giờ nói những thứ đó thì được cái gì?

Di động lại kịch liệt rung lên.

Thân thể cứng ngắc hung hăng run rẩy theo rung động từ điện thoại, hắn ấn nút nói chuyện, tận lực làm thanh âm mình nghe không yếu ớt. "Tạ thúc, chuyện gì?"

Một giây trước, hắn còn vì tin dữ liên tiếp ðến mà vô pháp ðứng thẳng, giây kế tiếp, hắn lại phải chỉnh hảo y phục, làm ngýời thừa kế Lãnh gia, diện vô biểu tình lái xe đến trước bệnh viện tốt nhất của Lãnh gia.

Tướng quân thình lình tiến công.

Quân Ngân bị ám sát bỏ mình.

Ngay cả phụ thân cũng gặp phải tai nạn giao thông, sống chết chưa rõ.

" Thiếu gia..." Tạ thúc vừa thấy hắn đến, lập tức nhào lên người hắn. "Thiếu gia.... Tiên sinh hắn..."

Lănh Tử Diễm nh́n ánh đèn cửa phòng cấp cứu lấp lánh, nâng Tạ thúc dậy, ngữ thái chậm rãi, lại cực kỳ kiên định. "Phụ thân không có việc gì."

" Thiếu gia...."

Tạ thúc còn hơn Lãnh Thừa Phong mười tuổi, bình thường căn bản không nhìn ra đã cao tuổi, lúc này đột nhiên bị biến cố, nét già lộ sạch, y nghẹn khóc nói. "Buổi sáng lúc tiên sinh xuất môn còn bảo ta coi nhà bếp làm chút đồ ăn nhẹ, nói hôm nay là cuối tuần, thiếu gia tham gia hôn lễ Quân thiếu gia xong có thể sẽ về nhà một chuyến... Không ngờ, tiên sinh hắn..."

Lãnh Tử Diễm cau mày xuống, ánh sáng ảm đạm của bệnh viện chiếu lên khuôn mặt tái nhợt, như quét một tầng bóng tối nồng đậm.

Lãnh Tử Diễm tới nhanh, những người khác của Lãnh gia cũng không chậm, không đến nửa giờ, các nhân vật mấu chốt trong gia tộc lần lượt có mặt.

Thời buổi rối loạn, chức tộc trưởng tựa như củ khoai lang phỏng tay, ai cũng không còn tâm tư tranh quyền đoạ lợi, chỉ trông mong Lãnh Thừa Phong có thể cố vượt qua, bảo trụ Lãnh gia, hoặc....

Có người lơ đãng đem ánh mắt liếc về phía Lãnh Tử Diễm - ngồi đến thẳng tắp, đầu dựa lên tường băng lãnh phía sau, tuy thoạt nhìn có chút mỏi mệt, ngũ quan anh tuấn lại cực kỳ kiên nghị, khiến người ta bất giác sinh tâm tin cậy.

" Tử Diễm..." Tam lão gia vẫy gọi hắn.

Lãnh Tử Diễm ngồi qua, hơi cúi đầu, thần thái cung kính, bộ dạng chăm chú lắng nghe.

" Quân Ngân chết thật?"

Lãnh Tử Diễm chằm chằm nhìn sàn nhà, nửa ngày, mới nhẹ giọng nói. "Ta nhìn thấy... Là thế."

Tam lão gia thở dài. "Ta cùng với phụ thân hắn là bạn lâu năm, trước khi gặp chuyện không may, phụ thân hắn vẫn nhờ ta hảo hảo chăm sóc Quân Ngân, nhưng..." Lão dường như nói không được, lại buông tiếng thở dài. "Nhà chúng ta... Có lỗi với họ, hậu sự của Quân Ngân, ngươi có thể giúp đỡ, cũng là bù đắp phần này, cũng không cần tránh nghi ngờ gì, Tướng quân ngay từ đầu chính là muốn hủy diệt chúng ta."

Lãnh Tử Diễm không nói tiếp.

Tam lão gia vỗ vỗ tay hắn. "Quân Ngân chết rồi, Quân gia xem như xong, may mà nhà chúng ta còn ngươi. Thừa Phong lần này lành ít dữ nhiều, ngươi.. Cũng không thể lại xảy ra chuyện nữa." Lão lấy khăn tay lau mắt, phảng phất như lơ đãng hỏi. "Ngươi cùng hai vị Tướng quân công tử quan hệ rất tốt?"

" Lăng Dã từng được phụ thân mang về ở trong nhà một khoảng thời gian... Lăng Diệp cùng ta từ nhỏ thân quen, quan hệ..." Lãnh Tử Diễm hơi dừng một chút. "Cũng không tệ lắm."

Tam lăo gia bi phẫn nện gậy. "Tướng quân sao cũng không nể phần những tiểu bối các ngươi, lưu chút tình cảm."

Nể phần hắn? Sợ là phải đuổi cùng giết tận!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau