ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Giấy thử thai?

Ánh mắt băng lãnh của Lãnh Tử Diễm suýt nữa đông cái hộp thành khối băng.

Lăng Diệp không nói, liền đẩy hộp qua, biểu tình trên mặt khó có thể phán đoán.

Lãnh Tử Diễm chậm rãi mở hộp, nhìn nhìn cao thấp, khóe miệng lộ ra một nụ cười châm chọc.

Tìm bật lửa phía dưới tủ TV, ba một tiếng châm lửa, cháy sạch không còn một mảnh, thế lửa dính vào trên tay, hắn dùng lực lắc lắc, điềm nhiên như không quay đầu lại. "Ngươi có thể làm ta to bụng?"

Lăng Diệp trơ mắt nhìn hắn thiêu hủy cái hộp, vẫn không ngăn cản, nhưng mày nhẹ cau xuống.

Lời Hoàng Ảnh từng nói, Lãnh Tử Diễm vẫn nhớ, tuy lúc ấy vẫn chưa để ở trong lòng, nhưng cử chỉ quỷ dị của Lăng Diệp hôm nay, không thể không làm hắn để ý.

Hai tháng nay số lần hắn cùng Lăng Diệp lên giường không ba mươi cũng có hai mươi, nếu thú tộc thật sự có thể khiến nam tử mang thai, như vậy tỷ lệ hắn trúng chiêu rất lớn.

Nghĩ đến đây, trái tim Lãnh Tử Diễm hung hăng vặn vẹo, trên mặt lại cái gì cũng không lộ ra, nhưng thanh âm càng lúc càng băng lãnh. "Lăng thiếu gia sao không nói lời nào?" Hắn đi qua, vò vò tóc Lăng Diệp, động tác cơ hồ cố ôn nhu. "Nói đi, phải không? Ta không đánh ngươi."

--Nói không đánh, kỳ thực là định đánh tới chết sao?

Lăng Diệp lại không có tâm tư vui đùa với hắn, cắn môi dưới, u ám không thua gì đối phương. "Có khả năng thôi."

" Có khả năng? Lăng thiếu gia, ngươi coi ta là cái gì? Nếu sớm đã biết, tại sao không nói cho ta hay?" Lãnh Tử Diễm tiếp cận tai y, nghi ngờ nói. "Thao ta thật sự rất vui? Có phải sớm đã nghĩ để ta sinh hài tử cho ngươi, nói, phải không?"

Y là muốn hắn sinh hài tử cho y, y sao lại không nghĩ?

Lăng Diệp nhắm mắt lại. ".... Không khác lắm."

" Không khác lắm cái rắm!" Bắt lấy đầu Lăng Diệp, ấn mạnh lên bàn cơm, nghe phanh một tiếng, mắt thấy bàn thủy tinh cũng nứt ra, Lãnh Tử Diễm vẫn cảm thấy khó hả giận.

Hắn bất quá vừa mới cấp cho người này một cái nhìn hoà nhã, người này lại đánh xà trên côn, suốt ngày nghĩ vớ vẩn.

Thật sự coi hắn là của y?

Lại còn lừa gạt làm hắn sinh hài tử.

Biến mẹ ngươi đi!

Hắn chỉ có thể bị nam nhân thao, cũng không có nghĩa hắn phải bụng bự lắc lư trên đường như một nữ nhân.Người thừa kế nam tính của Lãnh gia thý phục Tướng quân công tử, mừng đến mang bầu? Mẹ nó, nếu thật như vậy, hắn chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ thế giới.

Lãnh Tử Diễm càng nghĩ càng giận, gân xanh trên trán cũng nhô ra, Lăng Diệp bị hắn gắt gao ấn đầu lại có cổ họng cũng không la được tiếng, trên bàn thủy tinh thoáng nhiễm máu loan, thế mới biết mình đập rách đầu y.

Đầu báo cũng sẽ rách?

Đáng đời!

Lên lầu liền đóng cửa lại, thuận tiện khóa trái, không cho Lăng Diệp vào, nếu đối phương không "thật thà bộc trực", hắn trực tiếp đá người ra khỏi nhà cũng được.

Lãnh Tử Diễm hít vào một hơi, đứng trước gương vén áo lên, mấy hôm trước không nhìn kỹ, bây giờ mới phát hiện - eo bụng vốn cứng rắn lại biến mềm mại, sờ lên, rốt cuộc không có cảm giác săn chắc trước kia, ngay cả ngực cũng vậy, hai khối kia... Hình như to hơn lúc trước?

Nói ngũ lôi ầm ầm đánh vào đầu cũng không quá đáng.

Lãnh Tử Diễm kinh hồn bạt vía miết miết, từ xúc cảm mà nói, vẫn còn là nam nhân... Nhưng hắn chính là cảm thấy bất thường.

Sắc mặt từng chút trở nên trắng bệch, bình lặng chống đỡ nháy mắt sụp đổ trước thống khổ, Lãnh Tử Diễm ọe mấy tiếng, xoay người liền nôn, nhìn nước chua xanh xanh vàng vàng, không biết sao liền cười nhẹ, hắn dùng mu bàn tay lau khô khóe miệng, cảm thấy mắt hơi xót, lại vội vàng sát lên, nước chua bẩn hề hề dính vào khóe mắt, trái lại khiến cho càng khó chịu.

Thai nhi này chắc chắn phải phá.

Nhưng làm sao phá? Chỉ đi bệnh viện kiểm tra thôi hắn cũng không làm được.
"Lãnh Tử Diễm..." Cửa phòng bị gõ nhẹ mấy cái.

Không để ý tới.

Lại gõ mấy cái nữa.

Trong phòng vẫn không có động tĩnh, thanh âm gõ cửa lại không gấp không chậm, đương nhiên cũng sợ chọc giận người bên trong.

Vài tiếng sau cửa mới mở ra.

Lãnh Tử Diễm dùng vai phá khai Lăng Diệp vẫn đứng ở cửa, không nói một lời đi ra ngoài.

Ra cửa chính, Lãnh Tử Diễm ở phía trước, Lăng Diệp liền theo sau, hai người đi đi ngừng ngừng, người phía trước đôi khi quay đầu lại, Lăng Diệp liền nâng đầu lên, diện vô biểu tình nhìn hắn, rõ ràng diện vô biểu tình, lại có mấy phần đáng thương.

Trời giá rét đông lạnh, máu trên trán Lăng Diệp nhanh chóng đông lại thành tinh thể, khóe miệng Lãnh Tử Diễm vừa kéo, cũng không quay đầu lại, đi vào tiệm thuốc.

" Làm phiền, thuốc phá thai."

Trước khi tính tiền, lại thêm bình cồn i-ốt cùng một hộp băng cá nhân, về nhà liền ném cho Lăng Diệp, lại phanh một tiếng đóng cửa.

" Uống thuốc phá không được."

Thanh âm Lăng Diệp truyền vào như u hồn.

" Câm miệng." Lãnh Tử Diễm giận không thể nén, sốt ruột xé bao hộp ra, chỉ mong càng sớm đem thứ trong bụng lộng ra.

" Hài tử thú tộc chỉ có bác sĩ thú tộc mới có thể phá."

" Vậy phá thế nào?"

" Ta giúp ngươi liên hệ. Thú tộc có rất nhiều nam nhân sinh hài tử, bác sĩ có kinh nghiệm, sẽ không cười ngươi."

Lãnh Tử Diễm im lặng mấy giây, tay không nhịn được dùng sức, đem hộp bóp thành bánh quai chèo. "Ngươi lại gạt ta?"

" Hài tử này ngươi không muốn, không muốn thì...." Lăng Diệp cười gượng. "Ta lừa ngươi chỗ nào... Lãnh Tử Diễm...." Y nói. "Ngươi sao lại không tin ta?"

Chương 92

Từ Duệ, một trong những bác sĩ ưu tú nhất thú tộc, đang lúc trăm công nghìn việc nhận được điện thoại của Thiếu chủ, phốc một tiếng liền vui vẻ. "Không thể nào? Không sinh? Trói lên đi!"

Lăng Diệp lạnh lùng nói. "Trói ngươi?"

" Ôi, ta nói Thiếu chủ này, ngươi trói tiểu nhân làm gì, ta là muốn nói, loại thý thú không nghe lời nhý vậy, nên cởi quần ðánh ðòn, xem hắn còn dám phạm thượng làm loạn nữa không!"

" Khi nào thì tới?" Ngữ khí Lãng Diệp ðã không thể dùng từ rét lạnh hình dung, căn bản là ba tháng ngày đông giá rét.

Từ Duệ không dám nói đùa nữa, phất tay đuổi bác sĩ y tá đi theo bên người, đóng cửa phòng làm việc, nghiêm mặt nói. "Ngươi sao lại làm to bụng hắn? Việc này còn ai biết? Thư thú của Thiếu chủ tự mình mang thai, sẽ bị trong tộc đánh tới chết đó!"

" Không phải hài tử của ta." Lăng Diệp cười lạnh. "Dù là hài tử của ta, ta xem ai dám đánh?"

" Đúng, đúng!" Từ Duệ ngẩng cổ, kéo lỏng nút thắt cổ áo. "Không phải hài tử của ngươi là được. Heh, chờ một chút, thư thú của ngươi sao lại mang hài tử người khác?"

" Ngươi bớt thừa lời!" Lăng Diệp nhăn mày lại. "Ngày mai được không?"

" Thiếu chủ đại nhân...." Từ Duệ kêu rên. "Từ thôn ta ở hiện tại cưỡi ngựa đến trấn trên, lại ngồi xe đến tiểu thành duy nhất có phi cơ trực thăng, sau đó bay đến thành thị nhân loại, cuối cùng chuyển máy bay tới thủ đô, làm sao cũng phải ba ngày!"

" Ba ngày chưa đến, để người nhà đi nhặt xác ngươi."

Từ Duệ vội vàng gật đầu. "Thiếu chủ yên tâm, tiểu nhân chắc chắn sẽ đến."

Hiện tại thứ sáu, ba ngày sau thứ hai, vừa đúng ngày mình đến Quân bộ báo cáo.

Lăng Diệp nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định giải thích tình hình cho Lãnh Thừa Phong, dù sao chuyện Lãnh Tử Diễm có thể mang hài tử của Dã Kê không nên giấu giếm Lãnh Thừa Phong, hơn nữa phụ thân bên kia, không khéo sẽ có hành động.

Lăng Diệp ở Lãnh phủ đợi cả đêm, tới tận giữa trưa ngày hôm sau, Lãnh Thừa Phong mới miễn cưỡng "tiếp kiến" y.

Lúc Lăng Diệp được mang vào, Lãnh Thừa Phong vẫn còn nghị sự cùng thủ hạ, thấy y tiến vào, chỉ tùy tiện liếc mấy lần, chào hỏi cũng không thèm đánh tiếng.

Mấy người này là đang trao đổi chuyện thú nhân Lãnh phủ nghiên cứu, Lăng Diệp đứng ở bên cạnh, không khỏi có chút lúng túng.

Lần trước Dã Kê sau thú hóa cường bạo Lãnh Tử Diễm, thú nhân Lãnh phủ phái đến toàn bộ bị xé sạch, đủ thấy sản phẩm thấp kém tới bao nhiêu.Thú nhân là vật được tự nhiên sủng ái, sao có thể so sánh cùng mấy thứ chỉ dựa vào một chút kỹ thuật tiên tiến?

Không cần nói tới y cùng Dã Kê, móc ra bất cứ con hùng thú nào từ trong thú tộc, cam đoan đều giẫm lên thú nhân Lãnh phủ chế tạo tới vô pháp xoay người.

Mấy người thảo luận nửa giờ, đại ý là: thứ nhất, thú nhân nhân tạo cần thay đổi; thứ hai, thân thể thú nhân chắc chắn có sơ hở; thứ ba, bây giờ trong nước rốt cuộc có bao nhiêu thú nhân.

" Ngồi." Mấy người kia đi rồi, Lãnh Thừa Phong tựa hồ mới nhớ tới có người như Lăng Diệp, dùng cằm chỉ chỉ ghế dựa trước bàn.

Lăng Diệp nhẹ kéo ra, ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề. "Ta không biết trong nước có bao nhiêu thú nhân."

" Ta không hỏi ngươi!" Lãnh Thừa Phong cười lạnh. "Nghe nói ngươi muốn vào Quân bộ?"

Lăng Diệp không rõ ý Lãnh Thừa Phong là gì, nể đối phương là phụ thân Lãnh Tử Diễm, thái độ vẫn kính cẩn, làm như một vãn bối hiểu chuyện phải làm trước mặt trưởng bối, tay đặt trên hai đầu gối, lưng thẳng tắp, hai mắt nhìn thẳng đối phương. "Phải."

Lãnh Thừa Phong vẫn đang cười, quần áo chỉnh tề làm hắn hiện ra mấy phần lạnh lùng bất cận nhân t́nh. "Con ta muốn giết Tướng quân, Tướng quân muốn giết con ta!" Hắn chậm rãi nâng mí mắt. "Ngươi giúp ai?"

Đó là một vấn đề cũ kĩ. Vô luận chọn ai cũng đều có lỗi." Muốn thương tổn hắn, trước tiên giẫm qua lưng ta!"

Lãnh Thừa Phong châm biếm "A" một tiếng, "A" xong mới phát hiện thanh niên trước mặt thật sự cực kỳ nghiêm túc. Đôi mắt đen sáng loá như bảo thạch, vô luận là đường cằm kiên nghị nghiêm lạnh được vẽ ra hay đôi môi mím chặt, đều khiến người ta bất giác tin tưởng, đó là một người nói là làm.

Trong suy nghĩ của Lãnh Thừa Phong, có dính dáng với con của hắn đều không phải là thứ tốt, Lăng Diệp lại không thể là ngoại lệ.

Lần đầu tiên thấy con hắn liền khóc sướt mướt chạy tới tố cáo, nói cái gì con của hắn ăn hiếp y, phi, ăn hiếp cũng là đáng đời ngươi, nhưng tố cáo chính là Tướng quân công tử, hắn đành phải tóm nhi tử nhà ḿnh đến, dùng roi mây thô bạo đánh mấy roi trước mặt mọi người.

Việc này Lãnh Tử Diễm sớm đã quên, hắn làm phụ thân lại vẫn nhớ cái loại nghẹn khuất cùng phẫn nộ kia, bình thường ở nhà đánh được, trước mắt bao người tính chuyện gì.

Ấn tượng đầu tiên Lăng Diệp lưu lại cho Lãnh Thừa Phong tương đối không tốt.

Nhưng người này, ngồi ở chỗ này, nói với hắn. "Chỉ cần có ta ở đây, không có ai có thể tổn thương con trai ngươi."

Người trẻ luôn cho rằng chỉ cần cố gắng là có thể bảo vệ một số thứ, nhưng trên thực tế, nguyện vọng là hoàn mỹ, mà sự thật luôn vượt khỏi dự đoán của họ. Nhưng vô luận nói như thế nào, phần tâm ý này đáng được người cảm động.

Dùng từ cảm động này có lẽ không chuẩn xác, Lăng Diệp chết vì Lãnh Tử Diễm, Lãnh Thừa Phong cũng không nhất định sẽ cảm động, nhưng hắn sẽ cảm kích.

Đúng, cảm kích.

Dù đã rút lui mấy tháng nhưng Lãnh Thừa Phong cũng sẽ không ôn hoà nhã nhặn cùng Lăng Diệp nói chuyện về con của hắn, nhưng bệ hạ không còn mấy ngày sống hảo, Đại hoàng tử sắp lên ngôi trong huyết quản cũng chảy dòng máu thú nhân, Quân bộ coi Lãnh gia là đối tượng diệt trừ thứ hai sau Quân gia, có chán ghét quan hệ giữa nam nhân tới đâu, hắn cũng phải lưu một con đường cho Lãnh Tử Diễm.

" Hôm nay tới là vì chuyện gì?"

Lãnh Thừa Phong cúi đầu uống trà, giấu đi bất mãn nồng đậm trên khóe mắt -- dù liên tục ép buộc bản thân dùng lý trí suy nghĩ, nhưng khó chịu trong lòng vẫn cứ tồn tại, khuấy đến hắn bực bội.

" Tử Diễm..." Lăng Diệp lần đầu tiên cảm thấy đầu nặng đến không nâng lên nổi, y dời mắt, nửa ngày, thấp giọng nói. "Hình như có hài tử của Dã Kê!"

Động tác uống trà dừng lại, Lãnh Thừa Phong tựa hồ không nghe rõ, ném ly trà xuống, đứng mạnh lên, hai tay chống ở trên bàn, gằn từng tiếng. "Ngươi lặp lại lần nữa!"

Chương 93

Hai cha con này... Một kiểu đức hạnh....

Lãnh Tử Diễm đập rách trán trái y, Lãnh Thừa Phong trực tiếp móc súng bắn một viên kẹo đồng vào trán phải.

Hai bên đều huyết hồng màu đỏ, đối xứng đến càng tôn càng nổi.

" Lăng thiếu gia, ngài đi thong thả." Tạ quản gia cung kính tiễn y.

Lăng Diệp khom lưng đáp lễ.

Tuyết liên tục mấy ngày vẫn không dứt, đất trời một mảnh bạc tô trắng điểm. Lăng Diệp thoạt nhìn có mấy phần trầm lặng, khuôn mặt tinh xảo như một pho tượng băng khắc. Y mở cửa xe, tạm biệt Tạ quản gia tiễn mình.

" Lăng thiếu gia." Đối phương gõ cửa kính xe, thấp giọng nói. "Gia chủ đối với Quân thiếu gia luôn luôn khách khí."

Ra khỏi Lãnh phủ Lăng Diệp mới cân nhắc ý nghĩa câu này, tâm tình vốn hậm hực lập tức tăng vọt lên.

Y mở cửa kính xe ra, mặc cho bông tuyết tùy ý bay vào, gió lạnh thấu xương thổi tóc đen nhánh đến hỗn độn, lại không chút để tâm, tốc độ xe bão táp, chỉ mong sớm trở về.

Hoá ra Lãnh Thừa Phong chỉ đối với mình không khách khí.

Đây rõ ràng là cha vợ xảo quyệt, cố ý làm khó dễ y thôi.

Nếu Lãnh Tử Diễm ngồi bên cạnh, chắc chắn sẽ hỏi rất khinh bỉ. "Ngươi sao vẻ mặt dâm đãng thế?"

Nhưng Lãnh Tử Diễm không có ở đây, cho nên Lăng Diệp không chỉ cười đến mặt mày chuột rút, còn không kìm được ngâm nga tiểu khúc.

" Ngươi là tâm can bảo bối của ta, oh, hey ~!"

Trong ký túc xá không có ai, Lăng Diệp nhớ ra hôm nay là thứ bảy, nếu Quân Ngân không bận, sẽ đón gia hỏa kia qua, y gãi gãi đầu, cảm xúc cao vang hơi có chút bình lặng, nhưng y vẫn khẩn cấp muốn nói với Lãnh Tử Diễm: "Ta đã được Lãnh bá phụ đặt vào vòng trong."

Quân Ngân tính cái gì, Dã Kê tính cái gì?
Thai nhi vừa xuất hiện liền phải bị phá kia lại tính cái gì?

Lấy được sự đồng ý của Lãnh Thừa Phong mới là bước đi mấu chốt nhất, có tính quyết định hiệu quả nhất!

Gia hỏa Lãnh Tử Diễm kia, đừng thấy hắn thường xuyên đối nghịch với phụ thân mình, trên thực tế rõ ràng có luyến phụ phích, loại "đại sự" liên quan đến cả cuộc đời kia, không do phụ thân quyết định mới là lạ.

" Ở đâu?" Biết rồi còn hỏi.

" A... Ngươi... Ngươi gọi làm gì.... Có chuyện?"

Dù người nọ cố ý làm thanh âm vững vàng, mày Lãng Diệp vẫn cau lại, tâm tình tựa như nước trong mùa đông.... Chậm rãi.... Kết băng.

" Này...."

" Các ngươi.... Bận!"

" Lăng Diệp?" Quân Ngân hỏi, thanh âm nghe không ra vui giận.
".... Phải." Lãnh Tử Diễm trả lời có chút do dự, như Lăng Diệp sẽ không gọi điện thoại lúc hắn ở cùng Quân Ngân, vốn cho rằng có việc gấp gì...

Vươn tay liền muốn tắt máy.

Thanh âm Lăng Diệp lạnh đến rớt vụn ồm ồm truyền đến. "Trong bụng hắn còn có hài tử, ngươi nhẹ chút cho ta!"

Trên mặt Lãnh Tử Diễm đột nhiên trắng ngắt, vội vàng bóp điện thoại, trầm lặng ba giây, ngẩng đầu nhìn Quân Ngân. "Đó..."

" Ngươi có... Hài tử của hắn?" Quân Ngân dùng sức thật lớn mới nhổ ra hai chữ "hài tử", sắc mặt xanh mét không thua gì đối phương, y lắc đầu, nửa phần hăng hái kéo dài cũng không có, chậm rãi rút ra nam căn từ bên trong, nheo mắt, ánh mắt vẫn luôn ở ngực bụng Lãnh Tử Diễm chuyển đến hai cái đùi mở to.

Có lẽ là lầm, y nói với bản thân.

Thân thể không biến hóa nhiều lắm, ngực cùng eo bụng vẫn cường tráng, chân cũng không có hiện tượng phù thũng.

Hơn nữa không phải nói đã có thai thì sẽ nôn, sẽ muốn ăn chua?

Lãnh Tử Diễm đến đã nửa ngày, ngoại trừ sắc mặt không tốt, không có nhiều phản ứng.

Lăng Diệp lừa y!

" Ọe...."

Cho nên.... Y lập tức nói với mình, y vừa rồi là lừa mình dối người.

Cả tuần đều khó chịu, lại có thêm nguy cơ "mang thai", Lãnh Tử Diễm vốn không muốn gặp Quân Ngân, định chờ bác sĩ thú tộc kia đến kiểm tra rồi nói sau. Nhưng Quân Ngân tự mình lái xe đến trường học, hắn đành phải lấy nước lạnh rửa sạch mặt, chỉnh đốn tinh thần mình một chút.

Không ngờ, lại ói ra trước mặt Quân Ngân...

Lãnh Tử Diễm nháy mắt có xúc động muốn đem Lăng Diệp bóp dẹp vò chết!

Chương 94

Trong phòng tản ra mùi tanh tưởi, hai người đều không có ý thu dọn. Thậm chí thân thể trần trụi, y phục cũng không mặc.

Cuối cùng, vẫn là Quân Ngân thấy Lãnh Tử Diễm hắt xì một cái, lại mở điều hòa nhiệt độ cao chút. Đưa lưng về phía hắn, nhắm mắt. "Sao lại thế này?"

" Thú tộc có thể khiến nam tử mang thai, ta trước kia có nghe Hoàng Ảnh nói, vốn tưởng nói giỡn, bây giờ mới biết hình như là thật sự."

" Xác định là của Lăng Diệp?"

Trong lòng Lãnh Tử Diễm như có đao đang khoét, hắn bực bội gạt tóc. "Ta cùng Dã Kê.... Chỉ có lần trước... Hẳn là không phải..."

" Ngươi cùng Lăng Diệp làm nhiều hơn, cho nên xác suất đứa trẻ là của hắn cao hơn?"

Lãnh Tử Diễm quay đầu đi, giọng nói cũng không khỏi nặng lên. "Lăng Diệp đã tìm bác sĩ thú tộc, ngày mốt đến, nếu là nhầm thì tốt, nếu không nhầm, nhất định phá, dù sao... Ta sao có thể sinh hài tử?"

Quân Ngân để remote máy điều hòa xuống, cuối cùng xoay người, đi đến bên giường, leo lên, đồng tử quang thâm thúy như biển sâu, Lãnh Tử Diễm chột dạ, căn bản không dám nhìn y.

" Hiện tại là ta, kế tiếp là Lăng Diệp, sau đó là ai nữa đây?"

" Quân Ngân...."

" Ta hỏi ngươi." Quân Ngân cười khổ. " Sau đó là ai?"

" Ta không hiểu ý ngươi."

Lãnh Tử Diễm kéo y phục qua, làm ra vẻ muốn mặc vào. Quân Ngân bỗng nhiên ấn tay hắn lại. "Không muốn trả lời? Vậy ngươi thế nào cũng phải nói cho ta biết, ta thua ở chỗ nào." Lãnh Tử Diễm vẫn trầm lặng, Quân Ngân lại cười tự nhiên, nhưng nụ cười kia hoàn toàn không ấm áp, y quay đầu nhìn bông tuyết bay múa đầy trời ngoài cửa sổ sát sàn, thấp giọng hỏi. "Ngay cả một đáp án cũng không chịu cho ta?"

" Không phải ta không muốn cho ngươi đáp án, ta... Ta không biết... Quân Ngân" Lãnh Tử Diễm dùng một tay khác che lấy trán. "Lần trýớc... Chính là lần Dã Kê đó... Ta một mực nhớ đến Lăng Diệp.... Ta không biết tại sao, Quân Ngân, ta liên tục nghĩ, hắn tại sao còn chưa tới, tại sao vẫn chưa tới..." Hắn nói không đầu không đuôi, cảm thấy trong lòng có thứ gì sắp nhảy ra, như núi lửa tĩnh mịch, bỗng nhiên nổ tung tóe, dung nham cuồn cuộn. Thở gấp một ngụm khí, Lãnh Tử Diễm mím chặt môi, thanh âm rất nhẹ. "Sau đó hắn rốt cuộc cũng tới... Đứng ở cửa, ngược sáng, như một bóng ma nặng nề, nhưng ta.... Ta nháy mắt liền cảm thấy, bị một con báo thao cũng không có việc gì ghê gớm, dù thế nào thì... Hắn chung quy sẽ ở đó cùng ta.... Quân Ngân, ta không biết nên nói với ngươi thế nào..."

‘ Lăng Diệp, ta ở cùng Quân Ngân, ngươi có mất hứng không?’Đợi thật lâu, tin nhắn mới vang lên, thành thật ngắn gọn một chữ. ‘Có.’

‘ Vậy ngươi còn để ý tới ta làm gì?’

‘Ta không để ý tới ngươi thì để ý tới ai. Sao, lại cùng Quân Ngân cãi nhau?’

‘Không khác lắm...’

‘ Đáng đời!’

‘ Ân, là rất đáng đời!’

Lăng Diệp lần này hồi âm nhanh hơn dự kiến. ‘Đừng đi đâu cả, ta tới tìm ngươi!’

Trong thân thể còn chứa thứ của Quân Ngân, nhưng hắn chưa bao giờ ý thức được rõ ràng nhý lúc này, lần này, hắn đã thật sự mất đi người đó.
" Quân Ngân..." Hắn gõ nhẹ cửa phòng đóng chặt. "Xin lỗi..."

Bên trong không có ai đáp hắn.

Nếu hắn dùng chìa khóa mở cửa, sẽ rất kinh ngạc nhìn thấy Quân gia gia chủ luôn xây dựng bản thân ngay ngắn thứ tự đang nằm ngửa trên sô pha không chút hình tượng, bên cạnh bày đầy chai rượu, ba chai trong đó đã trống rỗng.

Đôi mắt trong suốt ôn nhuận che phủ hơi rượu, y dùng lực xoa xoa, cầm chai rỗng lên ném tới cửa. "Cút!"

Y vẫn nhớ, chính là ở trên chiếc sô pha này, người kia hết lần này đến lần khác quyến rũ mình.

Mặt mày tuỳ tiện đường hoàng, cường thế lại ôn nhu, y toàn bộ nhớ rõ!

Y là một người khiết phích.

Thứ của mình sao có thể để cho người khác chạm vào.

Người kia rõ ràng đã nói... Rõ ràng đã nói từ nay về sau, chỉ cùng y làm tình.

Nhưng lời hắn nói tựa như cái rắm.

Dù như thế, y vẫn tha thứ cho hắn, biết hắn bị Dã Kê cường bạo, vó ngựa không dừng chạy tới Lãnh gia, sợ hắn không thấy y, lại nghĩ ngợi lung tung, kết quả... Hoá ra chỉ cần Lăng Diệp ở cùng là được.

Chỉ cần có một Lăng Diệp thôi, vậy đã đủ rồi.

Quân Ngân cảm thấy mình rất xót xa.

Nửa năm... Thật sự, còn chưa đến nửa năm...

Chương 95

Tần Hiên đẩy mạnh cửa phòng họp ra. "Thiếu gia, ta có việc gấp, có thể đi trước hay không?"

Quân Hi trên chủ vị rõ ràng tim đập loạn nhịp, Tần Hiên lại thần sắc hoảng loạn, chỉ có thể là bên Quân Ngân xảy ra vấn đề. Ánh mắt đảo qua những người còn lại trong phòng hội nghị, Quân Hi diện vô biểu tình gật đầu. "Đi sớm về sớm."

Cao ốc Quân thị cách căn hộ của Quân Ngân rất gần, nhưng Tần Hiên vẫn đến trễ hơn Lăng Diệp một bước. Thấy hai người đứng ở cửa, lửa giận áp chế dọc đường từ từ bốc ngầm lên.

" Oh, hai vị thiếu gia làm cái gì vậy?" Tần Hiên kỳ quái nói. "Sao không vào?"

Lăng Diệp theo bản năng bảo hộ Lãnh Tử Diễm ở phía sau.

Tần Hiên cười lạnh một tiếng. "Cảm phiền nhường đường!"

" Quân Ngân ở bên trong." Lãnh Tử Diễm tạm dừng một chút, mới nói. "Ngươi... Chăm sóc hắn."

Tần Hiên nắm cổ áo Lãnh Tử Diễm lên, một quyền vung qua. “ Chuyện của Thiếu gia ai cần ngươi lo, con mẹ nó ngươi sao không chết đi!" Lại là một quyền, đập trúng mũi lập tức văng máu.

Lãnh Tử Diễm không đánh trả, mặc Tần Hiên đánh vào mặt.

Hình như chê đánh mặt chưa hả giận, Tần Hiên bay lên một cước, thẳng thắn linh hoạt gạt ngã người, tính tình Tần Hiên vốn ôn hòa, bây giờ lại thần tình sát khí, đương nhiên hận không thể đánh chết Lãnh Tử Diễm.

" Tại sao phải đến trêu chọc thiếu gia? Không thích thì vứt bỏ? Ngươi tưởng ngươi là ai?" Tần Hiên chậm rãi đi qua, bề ngoài giống như "ôn hoà", kì thực cực kỳ hung ác giẫm mấy cước lên ngực Lãnh Tử Diễm. "Nói ngươi lẳng lơ cũng đã là tâng bốc, ngươi con mẹ nó là một tai họa, uổng cho ta luôn cho rằng ngươi sẽ cải tà quy chính, sẽ hảo hảo đối với thiếu gia..." Tần Hiên châm biếm nhấc khóe miệng lên. "Ta bây giờ thật muốn chọc thủng hai con mắt chó của mình."

Lăng Diệp bên cạnh vốn vẫn rút gân xanh cố nén, thấy Tần Hiên càng mắng càng khó nghe, kéo Tần Hiên ra. "Ngươi vừa phải thôi."

" Cái này là đau lòng? A ~" Tần Hiên nhún vai gạt bàn tay Lăng Diệp ấn trên vai xuống. "Có bản lĩnh tạo nghiệt, không có bản lĩnh gánh vác?" Tần Hiên đá Lãnh Tử Diễm nằm trên mặt đất như cá chết. "Hay là Lãnh thiếu gia bị nam nhân sáp nhiều, đã quen trốn tránh phía sau người khác như đám đàn bà?"

Lăng Diệp vẻ mặt lạnh lùng. "Câm miệng!"

" Ngươi xuống đi!"

Nuốt vào lại máu trồi lên cổ họng, Lãnh Tử Diễm cũng không thèm nhìn tới Lăng Diệp. "Ngươi xuống trước chờ ta."Bãi đỗ xe.

Lăng Diệp bực bội mua một hộp thuốc lá hút.

Tàn lửa đốm đốm điểm điểm khuất khuất tỏ tỏ, giống như tâm tình y.

Chuyện dạo này tựa như ngồi xe qua núi. Kinh hỉ phát hiện người kia có cảm giác với y, lại khuất nghẹn biết được hắn mang hài tử người khác. Vừa mới chuẩn bị hảo tâm lý cho mình, vừa mới an ủi bản thân đừng để ý, người kia lại cùng Quân Ngân sau lưng y... Không, không thể nói sau lưng, từ ban đầu vốn đã không phải y.

Y biết.

Nhưng hiện tại là chuyện gì?

Lăng Diệp ném đầu thuốc xuống, lại rút một điếu ra.

Xem ra, hai người kia thật sự định cắt đứt?

Lănh Tử Diễm khập khiễng đi xuống, Lăng Diệp vội vàng đến đỡ. Người kia mặt mũi sưng phù như đầu heo, trên người toàn là dấu chân, y phục cũng rách tung toé, bộ dạng bị đánh cho tàn phế.Trong lòng Lăng Diệp đau thắt, trước kia e rằng mình cũng thường xuyên đánh hắn thê thảm hơn, lại không có cảm giác gì nhiều lắm, bây giờ thấy hắn bị người khác đánh... Tựa như một khối thịt trong lòng bị khoét sống.

Lăng Diệp chắn lấy Lãnh Tử Diễm, run tay muốn sờ mặt hắn, lại không thể nào hạ tay.

Trên mặt toàn là máu, khóe mắt cũng rách ra, bên miệng phủ kín vết bầm bị đánh.

Tần Hiên nổi bão vì chuyện Lãnh Tử Diễm phản bội Quân Ngân, y không có tư cách ngăn cản, nếu y nhúng tay, sẽ chỉ làm Lãnh Tử Diễm càng thêm khó chịu.

Hơn nữa, y hiểu rõ hắn, áy náy cùng do dự trong lòng hắn, y đều hiểu rõ.

Dù Tần Hiên không ra tay, hắn cũng sẽ tự trừng phạt bản thân... Tựa như cái "đai trinh tiết" quái dị lần trước... Rõ là đầu hỏng mới dùng tới cái vật kia.

Lãnh Tử Diễm chôn đầu không lên tiếng, Lăng Diệp quen nhìn hắn bộ dạng kiêu ngạo ương ngạnh ai cũng không để vào mắt, đột ngột trở nên như gà trống đá thua, y rất không quen.

" Hắn mắng ?"

Lãnh Tử Diễm trầm lặng một lát, gật đầu.

Lăng Diệp cẩn thận nâng khuôn mặt ngũ nhan lục sắc kia lên, nh́n nh́n tinh tế, nhíu mày nói. "Mắng thế nào?"

Lãnh Tử Diễm liếc ngang y. "Gian phu dâm phụ."

Lăng Diệp phì một tiếng liền vui vẻ. "Vừa khít a, nồi nào úp vung nấy. Này... Ta là gian phu..." Biết người nào đó mẫn cảm, Lăng Diệp vội sửa miệng. "Được rồi ngươi gian phu.... Ta dâm gì đó kia..." Y giật nhẹ cổ áo Lãnh Tử Diễm, thấp giọng nói. "Ngươi không phải thứ tốt, ta cũng không phải thứ tốt... Chúng ta cứ ở cùng nhau đi... Như vậy... Sẽ không gây họa đến người khác nữa, được không, ân?"

" Nhưng ta sẽ gây họa cho ngươi." Lãnh Tử Diễm tiếng nói ngộp ngạt.

Lăng Diệp cong mắt lên một chút, ánh sáng trong đồng tử như tinh tú đầy trời, y nói. "Ta cầu còn không được... Chỉ mong, ngươi có thể gây họa cả đời cho ta..."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau