ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 86 - Chương 90

Chương 86

" Lãnh Tử Diễm là mông bò, mông bò à, mau dậy đi..."

Ba một tiếng đập xuống.

Năm phút đồng hồ sau, đồng hồ báo thức cài trong di động lại tưng bừng vang lên, Lãnh Tử Diễm hung hăng hít mũi, mơ hồ mở mắt ra.

Đồng hồ báo thức là Lăng Diệp cài, thanh âm lạnh băng của y nháo nhào không gián đoạn, thần kinh Lãnh Tử Diễm có cường hãn tới đâu cũng không chịu nổi, đương nhiên, bánh ít đi bánh qui lại, đồng hồ báo thức trong di động Lăng Diệp là do Lãnh thiếu gia cài, chẳng qua "mông bò" được đổi thành "mông heo".

Sở dĩ lại như vậy là vì Lãnh Tử Diễm cảm thấy màu da Lăng Diệp trắng nõn như heo chết, buổi sáng hắn lại thích giành giường, không dùng nhiều lực đạp xuống, người này liền ôm hắn không buông tay.

Y không buông tay, hắn ăn cái gì?

Tám giờ có lớp, nếu là bình thường, Lăng Diệp sớm đã bị hắn đạp xuống gây sức ép bữa sáng, bây giờ người không có ở đây, hắn chỉ có thể lề mề đứng lên, chuẩn bị đến nhà ăn uống chén sữa đậu nành, cổ họng khô đến gay gắt, sợ là đã sưng lên.

Tuyết càng rơi càng lớn, Học viện Hoàng gia đều là học sinh văn khoa, thân thể hơi yếu, từng người áo lông khăn quàng găng tay mũ trùm vũ trang hạng nặng, chỉ lộ một cái mặt ở bên ngoài, so ra, Lãnh thiếu gia có thể coi là nhẹ nhàng khoan khoái, bất quá, trả giá cho nhẹ nhàng khoan khoái là chứng cảm cúm của hắn thật sự rất thảm. Uống xong sữa đậu nành, dạ dày ấm xuống, một lát sau, khí chua dâng lên, nôn đến không còn một mảnh.

Toàn bộ người ở nhà ăn đều nhìn hắn, dù sao, người lớn như vậy vẫn còn nôn mửa nơi công cộng, quả thực không thể nào nói nổi, hơn nữa, người nôn này còn là Lãnh gia thiếu gia.

Lãnh Tử Diễm cũng không muốn, hắn chính là nhịn không được.

Khí chua kia nói đến là đến, ép không cho hắn có thời gian chạy tới toilet.
Nói tiếng xin lỗi với người quét tước, Lãnh Tử Diễm tính tiền ra khỏi nhà ăn, tuyết lông ngỗng* rất lớn, trong lòng hắn lại thật sự nổi hỏa.

Gọi điện thoại cho Lăng Diệp, vẫn không có ai bắt máy, đây là tình huống chưa bao giờ có, chỉ ngoại trừ lần trước, y bị nhốt ở nhà.

Trên mặt tối sầm mấy phần, Lãnh Tử Diễm cất di động, theo đám người vào phòng học, lơ mơ nghe giảng trên lớp, giáo sư nói cái gì hắn hoàn toàn bỏ ngoài tai, trên đường suýt nữa lại ói ra một lần, may mà nhận ra nhanh, uống nước vào dạ dày, kiên quyết đè ép dục vọng muốn nôn xuống.

" Lãnh Tử Diễm?" Nhận được điện thoại của người này, Hoàng Ảnh rất kinh ngạc.

Lãnh Tử Diễm sờ sờ cái mũi lạnh đến đỏ bừng, nhìn trái phải. "Lăng Diệp đâu?"

" Hắn không có ở trường học?" Lăng Diệp bỏ nhà ra đi, Tướng quân thay Hoàng Ảnh tìm gia sư, không cho y đến trường học nữa, nói là tránh cho thấy hai người kia mà ấm ức.

"Ân." Lãnh Tử Diễm vừa hút khí vừa nói. "Hắn tối hôm qua không trở về, ta tưởng rằng hắn ở Lăng phủ."" Chờ một chút, ta gọi cho ngươi."

Trong hành lang, Hoàng Ảnh cau mày xuống, suy tư một lát, nhẹ đẩy cửa ra. "Giáo sư, hôm nay ta có việc, có thể kết thúc sớm không?"

Nếu Lăng Diệp không có ở trường học, Lãnh Tử Diễm lại không tìm thấy, như vậy quả thực ở Lăng phủ là khả năng lớn nhất.

Hoàng Ảnh bồi Lăng phu nhân trên giường bệnh nói chuyện, không kiếm ra chút tin tức của Lăng Diệp, trái lại phải nghe nàng một hồi oán hận, một hồi nói Tướng quân dẫn con riêng trở về, không chút tôn trọng nàng, một hồi nói Lăng Diệp hài tử kia, vốn hảo hảo, đều là để một nhân loại lừa gạt.

" Hoàng Ảnh, nam nhân kia chắc chắn không lưu được." Lăng phu nhân thân thiết xoa tay hắn, lời nói thấm thía. "Tướng quân không có người thích, còn đối xử với phu nhân chính quy ta như vậy, đừng nói tới Lăng Diệp..." Nàng lắc đầu thở dài. "Nếu Lăng Diệp cố ý muốn nam nhân kia sinh hài tử cho hắn, ngươi biết làm sao đây?"

" Sẽ không." Hoàng Ảnh an ủi nàng. "Lăng Diệp ca ca không giống bá phụ, Lăng Diệp ca ca là Thiếu chủ, hài tử của hắn không thể từ người khác sinh ra."

" Ai biết được." Lăng phu nhân hơi khép mắt. "Trước kia ta cũng cho rằng Tướng quân sẽ chú ý đến địa vị ở nhà của ta, mặc đứa trẻ kia tự sinh tự diệt ở Hắc Phố, nhưng hắn vẫn mang nó về, thừa nhận trước cả nước đây là con của hắn." Nàng che miệng ho mấy tiếng, yếu ớt nói. "Những người đi ra từ học viện thư thú chúng ta đều quá quy củ, mọi việc lấy hùng thú làm trọng, rất nhiều chuyện dây dưa không dứt khoát, như vậy, kỳ thực tuyệt đối không hảo."

" Lãnh Tử Diễm cũng rất khinh bỉ học viện thư thú." Hoàng Ảnh cười nói.

" Hài tử này, nói thế nào cũng không nghe, còn nhắc tới người kia. "Lăng phu nhân có chút tức giận. "Hơn nữa, hắn đã là thư thú của Dã Kê, thân thể bị hùng thú khác dùng qua có tư cách gì hầu hạ Lăng Diệp nữa?"

Hoàng Ảnh gãi gãi đầu. "Hắn không có gì bất hảo. Dã Kê... Chuyện Dã Kê, Lăng Diệp ca ca sẽ xử lý, Lăng Diệp ca ca thích hắn. "Hoàng Ảnh thấp đầu, thanh âm có chút mơ hồ. "Lăng Diệp ca ca thích hắn, vậy là đủ rồi."

Chương 87

Đêm.

Hoàng Ảnh nằm trên giường, đoán Tướng quân chắc đã ngủ rồi, lén lút đẩy cửa ra, bị bóng đen từ cửa dọa cho nhảy dựng.

" Dã Kê?"

Lăng Dã nhếch mày, khoanh tay biếng nhác. "Muốn đi đâu?"

" Ngươi bớt quản ta." Trước kia ở trường học, Hoàng Ảnh đối với Dã Kê luôn luôn thân thiện, nhưng từ sau khi thấy y cường bạo Lãnh Tử Diễm, hảo cảm bị bẻ ngoặt, tuy vẫn cùng ở dưới một mái hiên, nhưng chưa từng hoà nhã nhìn y, dù đang lúc có Tướng quân cũng là như thế.

" Ban ngày không phải hỏi thăm tung tích Lăng Diệp sao?" Lăng Dã bình chân như vại hỏi.

" Ngươi biết?"

Lăng Dã khẽ nhếch môi. "Đương nhiên."

Hoàng Ảnh chưa bao giờ xuống tầng hầm Lăng phủ. Phía dưới âm u ẩm ướt, hình thành đối lập rõ ràng với tráng lệ bên trên.

" Lăng Diệp ca ca sao lại ở chỗ này?"

Lăng Dã hừ một tiếng. "Sao lại không? Hắn chọc phụ thân tức giận, đương nhiên bị nhốt trong đây."

Hoàng Ảnh rũ mắt. "Vì Lãnh Tử Diễm?"

" Đúng vậy... Ngoại trừ như vậy.... Chẳng lẽ còn nguyên nhân khác?" Lăng Dã nói đến châm biếm, biểu tình có mấy phần âm độc.

Hoàng Ảnh bĩu môi. "Ăn nho không được, chê nho chua!"

" A, vậy thì Hoàng Ảnh thiếu gia nói cho ta biết..." Lăng Dã chậm rãi đẩy cửa sắt ra, quang ảnh u ám hạ xuống làm mờ một bên mặt. " Quả nho này ngươi ăn được sao?"

Ngoài cửa không có người canh giữ, vì đây là chính giữa tầng hầm.

Có một cái lồng cực đại, bằng sắt màu đen, thoạt nhìn băng lãnh tàn nhẫn.

Hoàng Ảnh không khống chế được thanh âm nghẹn ngào. "Lăng... Lăng Diệp ca ca...."

Con báo màu bạc chậm rãi đứng lên, toàn thân y đều là vết roi, lại không chút tổn hư thân hình uy mãnh, mắt sáng như đuốc, lạnh lùng chằm chằm nhìn Lăng Dã. "Ngươi tới làm gì?"

" Chế giễu." Giữ chặt Hoàng Ảnh muốn chạy qua, Lăng Dã cười nói. "Bao nhiêu?"

Mí mắt ngân báo cũng không nâng lên. "Năm trăm."

" Ngươi thật lợi hại." Lăng Dã gật đầu. "Ta cao nhất chịu quá ba trăm, đau muốn chết."

Hoŕng Ảnh không nghe rő hai người đang nói cái gì, hắn chỉ biết Lăng Diệp bị Tướng quân phạt, toàn thân đều là thương tích. "Ngươi buông ta ra, ta phải đi gọi bác sĩ."
" Bác sĩ, ha ha !" Lăng Dã cười to một tiếng, khẩy nhẹ cằm Hoàng Ảnh lên. "Thư thú đúng là thư thú, kiến thức thiển cận."

" Ngươi!"

" Tướng quân đánh hắn, lại để bác sĩ đến xem? Thương cũng trị rồi thì còn đánh làm gì?"

" Sao có thể như vậy?"

" Tại sao không thể?" Lăng Dã cười lạnh. "Ngươi cho là hùng thú tốt như vậy?" Nói tới đây, chính y phì cười, cười cười lại lắc đầu. "Hoàng Ảnh ơi là Hoàng Ảnh, thay vì tìm bác sĩ gì đó theo bài bản, không bằng ngươi hỏi Lăng Diệp ca ca, làm sao chọc giận Tướng quân, không nhốt hắn lại không được."

Hoàng Ảnh chuyển đầu về phía ngân báo, ngân báo trầm lặng không nói.

" Có người tâm cao khí ngạo, đương nhiên sẽ không nói cho ngươi, hắn mặt dày mày dạn muốn vào Quân bộ, lại không chịu chia tay với Lãnh Tử Diễm, thế nên mới rơi xuống kết cục này." Lăng Dã buông tiếng thở dài. "Cho nên nói, thứ gì cũng muốn bắt, kẻ lòng tham không đáy, bất hảo nhất."

Lăng Dã đến trước lồng sắt, ngồi xổm xuống, bàn tay luồn vào, tùy ư ṿ nặn da lông ngân báo, trước khi đối phương nổi giận, thản nhiên mở miệng. "Ta có cần thừa cơ hội này đi vào trường học hay không?"

" Ngươi dám!" Con ngươi đen nhánh của ngân báo tối đen như mực, còn lạnh hơn lãnh nguyệt.

" Ta có cái gì không dám?" Lăng Dã tựa hồ cũng không sợ y, vẫn như cũ, thậm chí bên môi nhấc lên một góc độ tao nhã. " Ta từ nhỏ giết người phóng hỏa, chuyện gì mà chưa làm qua? Dù sao như các ngươi nói, ta cũng đã nát một cuộc đời!"

Ngân báo chậm rãi hít vào một hơi, trầm tiếng hỏi. "Ngươi muốn cái gì, ta giúp ngươi đạt được, ngoại trừ hắn?"

" Nhanh như vậy liền thỏa hiệp, ngươi thật đúng là yêu hắn... Yêu đến mức không chút tôn nghiêm. Bất quá..." Lăng Dã chậm rãi nói. "Theo quy củ trong tộc, hắn là thư thú của ta, nếu là thư thú của ta, ngươi có phải... Nên trả vật về đúng chủ?"

Ngân báo ngao một tiếng, chợt bạo lên, một ngụm cắn cổ tay Lăng Dã.

Lăng Dã kinh hãi, giơ chân thô bạo đạp qua, ngân báo lại sống chết không buông miệng, xích sắt trói buộc bị kéo đến loong coong tác hưởng, tiếng vọng sởn tóc gáy đong đưa trong tầng hầm trống trải." Buông ra, buông ra!"

Lăng Dã hao hết sức của chín trâu hai hổ mới đá văng được cái đầu cắn cổ tay mình, trên cổ tay xếp hai dấu răng, máu tươi giàn giụa, nhìn thấy ghê người.

" Chỉ sợ là ngươi phải đến bác sĩ." Ngân báo gắt gao dõi theo, cười nhạo nói. "Dù thân thể thú loại cường tráng, chảy máu quá nhiều thì cũng sẽ chết."

" Mẹ nó!" Lăng Dã hung tợn mắng ra tiếng, kéo Hoàng Ảnh đi, Hoàng Ảnh lưu luyến nhìn ra sau, Lăng Dã chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. "Nhìn cái gì, trong lòng hắn tuyệt đối sẽ không lưu lại một chút nào cho ngươi."

Hoàng Ảnh dây dưa không chịu đi. "Vì Lãnh Tử Diễm không thích ngươi, ngươi liền không từ thủ đoạn?"

" Ta thế này là không từ thủ đoạn?" Lăng Dã phảng phất như nghe được trò cười cực đại. "Ngươi cho là như kẻ ngu dốt trong lồng sắt kia, thời thời khắc khắc đối nghịch cùng Tướng quân, thời thời khắc khắc đem Lãnh Tử Diễm treo trên miệng, chính là yêu hắn bảo vệ hắn?"

" Lăng Diệp ca ca..." Hoàng Ảnh vẫn còn quay đầu lại.

Lăng Dã phanh một tiếng đóng cửa sắt, hai người bên ngoài vẫn còn cãi vã không ngừng, ngân báo lại không có tâm tư xen vào nữa, y tru một tiếng, đáng thương ghé sấp xuống. Ban nãy Lăng Dã liều mạng giãy giụa, hại da y vốn đã bị quất bất thành dạng còn bị ma sát, đau đến trán y đều là mồ hôi.

Phụ thân thường xuyên dùng roi đánh y, lại như lấy ba trăm roi làm mức tối đa, lần này, sợ là phát điên rồi.

Cũng đúng, y chạy về nói muốn vào Quân bộ, phụ thân tất nhiên cho rằng y đã thông suốt, kết quả y vẫn như trước kia, khó trách phụ thân sẽ giận đến đánh y năm trăm roi.

Phụ thân cũng không ngẫm lại, khó khăn lắm quan hệ của y cùng gia hỏa kia mới "có vẻ lớn mạnh vượt bậc" -- y cho là như vậy -- vì người nọ không chỉ cho phép y hàng đêm cùng ngủ mà còn cho phép y ôm hắn ngủ... Thân thể trần trụi ấm áp kia, chỉ mới nghĩ thôi nước bọt cũng đã chảy xuống - có thể cùng hắn đi đến bước này, khó khăn tới cỡ nào, phụ thân đánh chết y, y cũng sẽ không thỏa hiệp.

Nhưng Quân bộ nhất định phải vào.

Thế cục càng ngày càng căng thẳng, tháng trước tin tức bệ hạ bệnh tình nguy kịch bị phát ngôn viên lỡ lời "truyền ra", đồng thời Quân bộ đưa ra dự thảo nghị quyết gia tăng quân phí, dù bị quan chức do Thừa tướng dẫn đầu kịch liệt phản đối, dưới thái độ cứng rắn của Quân bộ, Hoàng thất vẫn thông qua đề án này. Các quý tộc lập tức ngửi được mùi bất ổn, các mũi nhọn gia tộc muốn hướng Quân bộ thân cận, dù làm trung úy cũng nguyện ý, chỉ cần có thể trở thành "người của Quân bộ".

Duy nhất không động đậy chỉ có hai Đại gia tộc cầm đầu là Quân gia cùng Lãnh gia.

Không phải họ không muốn động, mà là Quân bộ coi họ như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, lúc nào cũng nghĩ cách đâm sau lưng, sao có thể tiếp nhận họ được?

Ngoài mặt Lãnh Tử Diễm không nói gì, trong lòng tất nhiên âm thầm lo lắng, gần đây ngay cả Lănh Thừa Phong, mŕy cũng luôn luôn cau, đương nhiên đã sứt đầu mẻ trán, những thứ đó Lăng Diệp đều gom vào trong mắt. Lãnh gia sụp đổ, Lãnh Tử Diễm tất nhiên là người chết thứ hai. Chuyện Dã Kê vào Quân bộ trái lại nhắc nhở Lăng Diệp, tốt xấu gì y cũng là con trai Tướng quân, Tướng quân có tức giận cỡ nào chung quy vẫn không đến mức hận y.

Huống chi, y là Thiếu chủ, sau này thú tộc chiếm lĩnh thế giới nhân loại, chẳng lẽ muốn một Thiếu chủ như y đứng bên cạnh Dã Kê nghe theo hiệu lệnh?

Chắc chắc phụ thân cuối cùng sẽ thỏa hiệp mới cố ý hòa hoãn thái độ, đánh y sao cũng được, chỉ cần đừng quản chuyện y cùng Lãnh Tử Diễm nữa.

Nhưng mà thật đau a, hơn nữa, điện thoại cũng bị thu...

Y co người dưới lồng sắt.

Ngô.... Y nhớ người kia...

Chương 88

" A..... A..." Lãnh Tử Diễm mở lớn miệng, cuối cùng hắt xì không ra, hút vào xoang mũi, ngứa, hắn đỏ mắt rút khăn giấy ra, thô bạo chùi chùi, ném vào thùng rác.

Người kia biến mất mấy ngày, Hoàng Ảnh nói là bá mẫu bị bệnh, ở Tướng quân phủ bồi, cũng không biết khi nào mới trở về. Lãnh Tử Diễm lùa một ngụm cơm, lấy cách nói của Hoàng Ảnh cũng không sao tin được, dù là bồi bá mẫu, gọi một cú điện thoại chẳng lẽ không được sao, lại còn phải tắt máy?

Quen có Lăng Diệp bên cạnh, người kia đột ngột không ở đây, bệnh tật trên người kéo tới phía sau tiếp trước, lúc tức ngực, lúc muốn nôn, cơm cũng ăn không vô.

Đều do người kia đối với hắn quá tốt, làm hắn quen.

-- Ngay cả bản thân Lãnh thiếu gia cũng thừa nhận, cái tốt kia là tốt đến mức nào.

Lắc đầu, buộc bản thân ăn hết đồ ăn mua về. Từ sau lần nôn mửa ở nhà ăn hồi trước, hắn đều quay về phòng ký túc xá ăn cơm, như vậy có thể tránh để người quen vừa thấy hắn liền hỏi bị làm sao.

Chuyện của hắn cùng Lăng Diệp người trong trường học đều biết, còn thiếu điều chưa lên báo trường. Trước kia khi kết giao cùng đối tượng bên ngoài, khí thế Lãnh thiếu gia vừa thấy liền biết chính là ở mặt trên - trên thực tế cũng không có ai hoài nghi. Nhưng cùng Lăng Diệp thì không giống vậy, dù hắn ra sức vò tóc Lăng Diệp, dù hắn đem gương mặt lạnh lùng kia ngắt thành đầu heo, đám công tử bạn thân vẫn cứ cười đùa trêu ghẹo. "Oh, làm phản à?"

Lãnh Tử Diễm luôn luôn mẫn cảm đối với những chuyện kiểu này, phiền nhất là bị người khác bàn tán, nhưng lại có một chút bất đồng.

Lần trước Lăng Diệp cũng mất tích mấy ngày, lúc ấy khi bị hỏi người đi đâu rồi, trong lòng hắn đem Lăng Diệp lăng trì xử tử một vạn lần, lần này lại là tình huống đồng dạng, nhưng hình như hơi không giống, ít nhất không phản cảm như vậy, thậm chí cảm thấy hắn đương nhiên phải biết hành tung Lăng Diệp, trong lòng cũng chỉ cân nhắc đem y quẳng xuống quất roi thôi - phải nhẹ hơn lăng trì một chút.

Lãnh Tử Diễm lấy giấy bút ra, vẽ một trục thời gian có mũi tên hướng tới, chính giữa khoanh một vòng, giương nanh múa vuốt viết vào bốn chữ "Dã Kê thú hóa", đầu bút máy đè thủng giấy, đủ thấy lúc viết cái tên này, hắn có bao nhiêu căm hận. Dùng bút đỏ đánh một cái dấu chéo thê lương thật lớn trên "Dã Kê thú hóa", lại dùng bút xanh viết bên trái trục thời gian "Quân Ngân Lăng Diệp", suy nghĩ, giữa khoảng trắng điền vào ký hiệu "Lớn hơn", bên phải cũng ghi hai cái tên giống vậy, nhưng do dự thật lâu ở khoảng trắng, tần ngần không thể viết, hắn phun một ngụm khí ra, định ra ngày ở đầu mút bên phải trục thời gian, "Ngày 31 tháng 12", chủ nhật tới nữa, cách hiện tại, còn mười ngày.

Hắn chậm rãi gấp giấy lại, mười ngày... Sau mười ngày, vô luận thế nào cũng phải minh bạch.

Lớn hơn... Bằng... Nhỏ hơn...

Lăng Diệp hai ngày sau mới xuất hiện, mặc áo lông màu trắng, mập ú như một trái cầu, trên mặt có chút tái nhợt, môi cũng khô khốc, bộ dạng rất giống mấy ngày rồi không có uống nước. Lãnh Tử Diễm tinh mắt nhìn ra trên môi có không ít vết rách đã xử lý, hẳn là tự mình cắn ra, hắn không hỏi nhiều, sau khi để người vào, rót một ly nước ấm cho y. "Bá mẫu thế nào?"
" Mẫu thân ta tim vẫn không tốt, lần này tái phát thôi." Lăng Diệp kéo người ôm lấy, cẩn thận nhìn, mày lập tức xoắn thành bánh quai chèo. "Ngươi bị cảm cúm?"

Lãnh Tử Diễm mím môi dưới. " Rất nặng."

" Không uống thuốc?"

" Uống mấy viên, càng uống càng muốn ói, không muốn uống."

" Ngươi..." Lăng Diệp giận không thể nhịn. "Bị bệnh cũng không biết mặc nhiều một chút, thật là..." Ngữ khí oán giận về sau cuối cùng chậm xuống, kéo người vào ổ chăn, gắt gao đắp chặt. "Hảo hảo nằm, ta ra ngoài mua thuốc cho ngươi."

Lăng Diệp nhanh chóng trở về, xách một túi thuốc, thuốc bột, thuốc viên, xi rô, các loại thuốc được sản xuất, cái gì cần có đều có.

Lãnh Tử Diễm thản nhiên nhìn, nhắc nhở. "Ngươi lấy tiền của ta."

" Im miệng!!" Lăng Diệp mở bình xi rô ra, múc một muỗng uy đến miệng người nào đó. "Thử cái này đi, bác sĩ nói rất ngọt, hẳn là sẽ không muốn ói."" Ói ra thì sao?" Lãnh Tử Diễm hỏi.

" Đổi thuốc!"

Người này thật sự chưa từng uống thuốc sao, y không biết thuốc không thể uống lộn xộn? Còn làm ra bộ dạng hiểu biết.... Lãnh Tử Diễm có chút xem thường, uống mấy muỗng, lại uống thuốc bột Lăng Diệp pha hảo, nhưng thuốc viên vô luận thế nào cũng không chịu nuốt, đắp mền liền ngủ. Lơ mơ ngủ đến chiều, lúc mở mắt, vầng sáng trời chiều mờ nhạt vừa vặn chiếu trên mặt người kia, Lãnh Tử Diễm hõi hoảng hốt, một chớp mắt nào ðó, hắn cho rằng kỳ thực ðó là Quân Ngân, mắt Quân Ngân, mũi Quân Ngân, môi Quân Ngân, lúc hắn bị bệnh, là Quân Ngân ở cùng hắn, nhiệt ðộ cõ thể ấm áp thấu thẳng tới ðáy lòng.

Quân Ngân Quân Ngân Quân Ngân.... Cái tên này quấn quanh hắn tựa như ma chướng, từ khi hắn mười bảy tuổi đến hai mươi tuổi, hoặc có lẽ sớm hơn, đúng, sớm hơn, từ lúc không biết bản thân mình thích nam nhân, ánh mắt hắn cũng đã đặt trên người Quân Ngân mất rồi. Lần đầu tiên gặp mặt hắn liền nghĩ, người kia thật ôn nhu, động tác cầm dao nĩa còn muốn tao nhã hơn lễ nghi của giáo sư, lúc nói chuyện bao giờ cũng mang nụ cười nhè nhẹ, tay cũng là trong suốt, đầu ngón tay thon đến xinh đẹp, vươn qua, có thể làm tâm của ngươi đập tăng tốc.

Còn Lăng Diệp... Trên bàn tay dính nước mũi đều là bùn, hơi một tí liền khóc, còn mặt dày muốn hắn dắt y...

Lãnh Tử Diễm nhăn nhăn mũi, nước mũi lại xuống... Hắn ngẩng đầu lên, vội vàng rút giấy, lại đụng phải một bàn tay... Hắn sửng sốt.

Cánh mũi bị khăn giấy bao trùm, hắn ngước mắt, người kia cau mày, mắt ngáy ngủ mông lung, trên mặt vẫn có chút mệt mỏi. "Sao không hỉ mũi?"

" Ngươi bịt ta sao ta hỉ được?" Lãnh Tử Diễm đoạt giấy qua, vừa hỉ mũi vừa nói không rõ ràng. "Mấy ngày nay không ngủ?"

" Ân...?"

Tỉ mỉ sờ soạng mặt Lăng Diệp. "Này, ngươi bị ngược đãi?"


Chương 89

Trở mình đem người ép xuống dưới, liều mạng cởi áo ngủ trên người y, trên lồng ngực trắng nõn phủ kín vết bầm tím thô to, thoạt nhìn như vết roi, nhưng lại không sưng lên, hơn nữa, màu sắc rất nhạt, không nhìn kỹ căn bản không phát hiện được. Lãnh Tử Diễm vươn tay ấn xuống, người nọ lập tức đau đến run lên.

" Phụ thân ngươi đánh ngươi?" Trong thanh âm nghe không ra vui giận.

Lăng Diệp gãi gãi đầu có chút lúng túng, bị phụ thân đánh là chuyện rất mất mặt, nhưng y lại muốn biết người này có đau lòng không, cho nên hơi gật đầu.

Người kia quả nhiên không đau lòng, bĩu môi hết sức khinh bỉ, hừ mấy tiếng lại nằm lại.

" Phụ thân ngươi xuống tay thật nhẹ."

Dùng roi sắt đánh năm trăm roi vẫn còn nhẹ?

" Hắn đánh ngươi ngươi có kêu không?" Lãnh Tử Diễm trở thân tò mò hỏi.

Lăng Diệp suy nghĩ, mình đều chịu đựng, sẽ không kêu. "Ngươi phải kêu?"

Lãnh Tử Diễm đem tay gác trên trán, nhẹ giọng nói. "Phải đếm."

Lăng Diệp phì cười, càng cười càng suồng sã. "Đếm thế nào? Mỗi roi đếm một cái? Một, hai, ba....? Phụ thân ngươi cũng thật biến thái."

" Cái rắm!" Lãnh Tử Diễm lại không cho người ngoài nói xấu phụ thân, hung hăng lôi đầu Lăng Diệp qua, thô bạo cắn lên mũi y.

Lăng Diệp sửng sốt ba giây, ngẩng đầu lên, mặc người nọ cắn triệt để, không chút lo lắng mũi sẽ bị cắn méo.Cắn xong mũi, Lãnh Tử Diễm cảm thấy còn chưa đủ, đem đôi môi khô khốc sớm đã nhìn không vừa mắt liếm một trận từ trên xuống dưới, cho tới lúc trơn bóng đến hồng hồng mới thoả mãn, trên trán chụt một cái. "Lăng đệ đệ ngoan, đừng khóc, ca ca bọc ngươi."

" Ai ca ca ai đệ đệ?" Lăng Diệp nheo mắt một chút, mâu quang đen nhánh cực kỳ nguy hiểm.

Lãnh Tử Diễm điềm nhiên nhún nhún vai. "Ai lùn là đệ đệ."

Việc này vẫn là nỗi khổ tâm của Lăng Diệp - y thấp hơn Lãnh Tử Diễm một xenti.

Hai người thoạt nhìn cao bằng nhau, nhưng hồi đó Lãnh Tử Diễm cho rằng mình cao hơn, kéo Lăng Diệp đi đo, một người 189, một người 188, Lăng Diệp nháy mắt muốn hộc máu, đem người nhét vào tiệm cắt tóc, thấy tóc phồng phía trên bị xén, lúc đó mới hơi bằng một chút.

" Không ai có thể nhìn ra." Lăng Diệp không phục.
Lãnh Tử Diễm bóp bóp cổ họng phát đau, nói vang vang. "Lăng thiếu gia, một li cũng là khoảng cách."

Lăng Diệp cong con ngươi lên, ý cười nhẹ nhàng. "Nếu ngươi thừa nhận ta sinh sớm hơn ngươi hai tháng đồng thời gọi ta Lăng Diệp ca ca, ta liền thừa nhận ngươi cao hơn ta."

" Nằm mơ!" Lãnh Tử Diễm không chịu theo y. "Nghĩ cũng đừng nghĩ!"

" Nhỏ mọn! Trốn tránh sự thật! Ngu muội! Rùa đen rút đầu! Mông lạnh! Bò đầu heo!"

" Nháo nữa đi!"

" Không nháo không được!" Lăng Diệp cậy mạnh. "Lãnh Tử Diễm là một cái đầu heo bự, Lãnh Tử Diễm là đại ngu xuẩn, Lãnh Tử Diễm..." Âm phía sau phát không được, vì người kia lại hôn y... Lăng Diệp trong lòng cười híp mắt nghĩ, quả nhiên hôn người cùng được người hôn vẫn không giống nhau... Tuy người này vừa ngốc vừa dở... Tuy tiếp một nụ hôn như cẩu đang gặm... Nhưng hôn y chính là Lãnh thiếu gia... Ngô... Ửng hồng nổi trên khuôn mặt lạnh băng kia kỳ thực là đang "Ngượng ngùng"....?

Thích!

Lăng Diệp nói y muốn đến Quân bộ, Lãnh Tử Diễm suy tư một chút, cũng liền nghĩ ra căn nguyên của vết roi trên người y, chống đối phụ thân còn đến chìa tay đòi đồ, không bị đánh mới là lạ.

Bất quá da báo quả thật rất dày, dấu vết bị đánh thảm như vậy qua mấy ngày liền mất. Buổi tối ngủ lại có thể nghe thấy rên rỉ như có như không, Lãnh Tử Diễm buồn cười vuốt lên lông mày nhăn lại của y.

Không phải rất giỏi sao? Kêu rên cái gì!

Lăng Diệp lúc ngủ không vênh váo hung hăng như bình thường, ngũ quan sắc bén nhu hòa không ít, miệng cũng lơ đãng dẹp dẹp, thỉnh thoảng còn có thể chảy nước miếng - không khác lắm với bộ dạng chảy nước mũi hồi còn nhỏ - đây là Lãnh Tử Diễm quan sát cả đêm phát hiện. Qua mấy ngày này, người sẽ phải đi, hắn muốn nhìn y nhiều chút, mặc dù.... Bộ dạng ngủ thật đúng là không có gì hảo mà nhìn.

Chương 90

Dưới sự điều dưỡng cẩn thận của Lăng Diệp, bệnh cảm cúm của Lãnh Tử Diễm nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp, chính là thỉnh thoảng vẫn sẽ nôn ói, không thể nào ăn ngon.

" Lãnh Tử Diễm, ngươi buổi chiều không phải có lớp sao? Còn ngủ nữa?" Rõ ràng trước kia không có ngủ trưa, sao bây giờ chẳng những ngủ, hơn nữa còn bò dậy không nổi. Hay là cần ngủ đông như gấu chó?

Lăng Diệp luồn tay vào, bắt được cái mông thô bạo bóp lấy. "Mau dậy!"

Lănh Tử Diễm đập một cái phủi ra, luyến tiếc mở mắt. "Đừng nháo."

" Vẫn chưa khỏe?" Sờ sờ trán, không phát sốt.

" Ân...."

Giọng mũi nồng đậm Lăng Diệp nghe thấy tới xương cũng nhuyễn. "Vậy ta xin phép cho ngươi?" Người trong ổ chăn lười không lên tiếng, Lăng Diệp không nói gì, mới vừa đi, sau lưng "Ọe" một tiếng liền ói ra.

Lăng Diệp cảm thấy bất thường, cẩn thận đem người thu dọn sạch sẽ, đối phương vẫn có vẻ mệt mỏi, thân thể hắn sao có thể kém đến tình trạng này?

" Mấy ngày ta đi mới bắt đầu muốn nôn? Trước kia sao? Trước kia có khó chịu không?"

" Không, sau cảm cúm mới muốn nôn." Lãnh Tử Diễm đánh một cái nôn khan, Lăng Diệp sợ tới mức khẩn trương lên, hắn xua xua tay ý bảo mình không có việc gì. "Có thể do cảm cúm còn chưa hết."

Biết đâu thật sự là cảm cúm.

Lăng Diệp cào cào đầu, không dám nghĩ nhiều thêm, rốt cuộc, sau một câu, trái tim y đang treo trực tiếp rơi xuống vỡ nát.

Lãnh Tử Diễm nói. "Lăng Diệp, ta muốn ăn cam."

Lăng Diệp cắn chặt môi. "Ta thấy chúng ta vẫn đi siêu âm một cái."

Siêu âm? Hắn muốn ăn cam y nói siêu âm cái gì.

Lãnh Tử Diễm có ngu ngốc tới đâu cũng biết sięu âm lŕ trň gě.

Con mắt vốn kéo căng nheo lại, hàn quang bắn ra bốn phía. "Lăng thiếu gia." Cầm y phục ném lên đầu Lăng Diệp, hừ một tiếng, lại nhặt về, mặc vào. "Đi học đi, cam ta mua khi trở về."

" Này... Lãnh Tử Diễm!"

Cửa chính phanh một tiếng đóng lại. Bất đồng cùng mấy ngày trước, Lăng Diệp trở về rồi, Lãnh Tử Diễm liền bị ép quấn khăn quàng cổ cùng găng tay, toàn thân kín không kẽ hở, hắn nâng lòng bàn tay lên hà hơi, trong lòng vẫn tức giận bất bình, Lăng Diệp đầu heo kia, bệnh hoạn!Lăng Diệp bị người nào đó oán hận cũng không dám phớt lờ, lên mạng tra xét triệu chứng mang thai thời kỳ đầu, h́nh như sau năm tuần mới bắt đầu có triệu chứng. Từ lúc xảy ra chuyện Dã Kê đến nay xấp xỉ hai tháng, Lãnh Tử Diễm là nam nhân, hơn nữa, thân thể cường tráng, cực kỳ có khả năng bị cảm mới dẫn ra triệu chứng nôn mửa thích ngủ.

Lấy thú thân giao hợp, nữ tử tỷ lệ mang thai trên dưới sáu mươi phần trăm, nam tử không cao như vậy, nhưng cũng có gần bốn mươi phần trăm.

Bốn mươi phần trăm, Lăng Diệp hận chết xác suất này.

Nếu thật sự có thai...

Có, Lãnh Tử Diễm cũng sẽ không sinh!

Lăng Diệp an ủi mình, một thai nhi thôi, không đáng so đo.

Ngay cả... Ngay cả người của mình bị kẻ khác dùng thú thân xâm phạm, y cũng đã nhẫn nhịn, chẳng lẽ lại vì một thai nhi đã định không thể hạ sinh mà tâm sinh vết rạn?

Sao lại có thể.

Lăng Diệp vỗ vỗ mặt, lấy khăn quàng cổ che khuất nửa mặt dưới, đến cửa hiệu thuốc nhìn qua nhìn lại bên trong, thấy không có người quen mới đi vào.

Tìm một dì trung niên thoạt nhìn không nói nhiều. "Làm phiền, cần hộp giấy thử."

Bà dì nhìn y mấy lần. "Không có bị?" (*khục khục* ý bả là tới tháng mà không có =.=")Lăng Diệp phản ứng nửa ngày, gật gật đầu. ( báo chưa hỉu, chỉ có chúng ta hỉu)

" Mấy ngày rồi ?" Bà dì tiếp tục móc len.

Lăng Diệp ho một tiếng. "Khoảng vài ngày."

Bà dì gật gật đầu, tỏ vẻ sáng tỏ. "Muốn ba nguyên, năm nguyên hay mười nguyên?" (nguyên ở đây là đơn vị tiền tệ)

" Không có đắt tiền hơn?"

Bà dì lại nhìn chăm chăm y nửa ngày. "Một trăm, độ chuẩn xác cao tới tám mươi lăm phần trăm, chịu không?"

" Chịu!"

Giọng điệu này, y như nhà giàu mới nổi.

Bà dì buông len sợi trong tay, xoay người từ tủ thủy tinh tầng trên cùng cầm ra một cái hộp, không mặn không nhạt dặn dò. "Trong bảy đến mười ngày không bị, hiệu quả tốt nhất..."

" Chờ một chút." Lăng Diệp nhăn mày lại. "Ngươi là nói cái... Cái... Nữ nhân kia không bị?"

Tâm tình bà dì hình như không tốt. "Không phải thế thì là gì? Nam nhân các ngươi à...?"

Lăng Diệp vội vàng ngắt lời, lạnh mặt hỏi. "Không bị thì làm sao đây?"

" Không bị?" Bà dì tựa hồ rất kinh ngạc, thanh âm chói tai. "Chính là không có bị mới nghi, ngươi này, bệnh hoạn."

Lăng Diệp nhào nặn nắm tay, trong mắt nhân loại, nam nhân đương nhiên không thể mang thai, nhưng thú tộc họ công năng cường đại, dù là một nam nhân, chỉ cần hùng tính lấy thú thân bắn tinh dịch vào, có thể có hài tử.

Vấn đề là, giấy thử này chuẩn không?

Nếu không vẫn kéo đến bệnh viện siêu âm?

Lăng Diệp cảm thấy ngực rất tức, y biết, đây không phải hài tử của y, dù liên tục nói không khó chịu, trong lòng vẫn rất bực bội. Chỉ hận không thể... Đem con gà rừng kia xé nát!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau