ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

" Lãnh Tử Diễm... Quay đầu qua.... Ngoan, mau quay... Lãnh Tử Diễm... Tử Diễm... Diễm đệ... Diễm Diễm"

" Lăng Diệp!"

Lãnh Tử Diễm trợn mắt nhìn, vừa vặn đối diện đôi mắt lấp lánh kia.

Đồng tử đen bóng giấu trong con ngươi trong suốt, thanh âm lại chậm rãi, vừa thấp vừa trầm, trong trầm đục lại có chứa từ tính, vừa vặn rơi vào bên vành tai, nhiệt khí thở ra phảng phất như có thể khiến cả tâm cũng bỏng cháy.

" Nhắm mắt."

" Không... Không nhắm."

Môi phủ lên, vừa mềm vừa nhẹ, đảo qua răng như lông vũ, nhẹ nhàng mà lẫn trốn.

Lãnh Tử Diễm chưa kịp phản ứng, chợt nghe Lăng Diệp cười nhẹ. "Hôn môi trên TV không phải đều phải nhắm mắt sao?"

" Ta không muốn hôn ngươi." Lãnh Tử Diễm lại đả kích. "Hơn nữa miệng ngươi rất thối, hôn không chút mỹ cảm."

" Thật sao? Thối ở đâu?" Lăng Diệp khiêm tốn thỉnh giáo.

" Đâu cũng thối."

" Chưa hẳn, ngoại trừ ở trên giường, Lãnh thiếu gia luôn khẩu thị tâm phi. Rõ ràng sớm đã có ý với ta, còn làm ra bộ dạng xem ta không vừa mắt. Rõ ràng cùng ta hoan hảo là nhiệt tình nhất, xuống giường liền trở mặt. Rõ ràng bị ta hôn đến đầu óc choáng váng... Thế nào cũng phải luôn mồm mắng ta miệng thối... Nếu thực sự miệng thối... Chúng ta liền hôn đến hết thối mới thôi."

Từ lúc y nói câu đầu tiên, cơ thịt toàn thân Lãnh Tử Diễm đều rút lại, vừa đánh vừa đạp, toàn bộ vô dụng, cuối cùng, Lăng Diệp nói được thì làm được, hôn hắn đến toàn thân như nhũn ra, môi bị gặm đến vừa đỏ vừa sưng.

Rõ là gặm a, nửa giờ... Trên dưới môi đều bị phá, như anh đào chín rục.

Chọc người thèm nhỏ dãi, càng chọc người chà đạp.

Sau đó, Lăng Diệp yên tâm ôm gấu chó bự không còn khí lực phản kháng của y, lười biếng nheo mắt. "Chung quy sẽ làm ngươi thích ta."

Đêm hôm đó, Lãnh Tử Diễm căn bản ngủ không an ổn.

Trên giường đơn nhỏ hẹp lại rành rành chen vào hai đại nam nhân, nhất là chiều cao hai người đều xấp xỉ một thước chín.

Lãnh Tử Diễm bình thường ngủ một mình cũng phải co chân một chút, bây giờ Lăng Diệp gắt gao ôm hắn, quả thật xoay người cũng khó, quá đáng nhất chính là trong phòng nhỏ này không có phòng tắm, muốn tắm rửa chỉ có thể đi xuống dưới lầu, nhưng vì Lăng Diệp mặt ngoŕi cňn dői theo như hùng thú rình mồi, từ lúc tám giờ hơn liền đem hắn vây ở trong phòng.

Lúc ấy Lãnh Tử Diễm mũi cũng muốn bốc khói. "Vậy nguyên năm nay cũng không thể tắm rửa?"

" Có thể tắm, bất quá phải có ta bên cạnh nhìn." Lăng Diệp hoàn toàn lộ ra bá đạo hùng tính bản thân, hơn nữa chính y còn cảm thấy rất có đạo lý. "Dã Kê đã có dấu hiệu thú hóa, ngươi không thể một mình ở cùng hắn."

Lăng Diệp bên cạnh... Đó tuyệt đối lại sát súng cháy lửa.

Vừa cùng Quân Ngân thân tâm giao hòa, Lãnh thiếu gia không có hứng thú tái cùng Lăng Diệp đến một trận, không cam không nguyện bò lên giường. "Ngươi không lo cho Hoàng Ảnh nhà ngươi?"

Lăng Diệp dừng chút. "Nếu họ có thể phát triển tiến thêm một bước, đó cũng là duyên phận."

" Hắn thích ngươi."
" Ta cũng thích ngươi." Lăng Diệp lạnh lùng nói. " Trong lòng ngươi sợ là cũng đang cân nhắc khi nŕo thì tìm một tri kỷ cho ta, hảo đem ta tống đi. Lãnh thiếu gia, chúng ta đều như nhau."

Mỗi khi Lăng Diệp kêu Lãnh thiếu gia, ý vị châm biếm nồng đặc.

" Phụ thân ngươi chém." Lãnh Tử Diễm đem tay qua, diện vô biểu tình. "Ta không nên tống ngươi đi?"

" Ta..." Lăng Diệp nhất thời nghèo từ, ánh mắt nhìn tay Lãnh Tử Diễm thâm trầm thêm mấy phần, y thở dài, cẩn thận cầm qua, đặt ở lồng ngực. "Như vậy liền không đau."

" Lăng Diệp, ngươi vừa phải thôi." Lãnh Tử Diễm nghẹn nửa ngày. "Ngươi không nên thật sự cho rằng, thật sự cho rằng... Chúng ta... Ta cùng Quân Ngân.... Ngươi nghe hiểu không?"

" Hiểu!"

Lăng Diệp cười nham nhở, ánh sáng ấm áp dào dạt trong phòng chiếu lên mũi y.

Ánh sáng cùng bóng tối đều vô hình, Lãnh Tử Diễm lại muốn bắt lấy chúng.

Hắn cái gì cũng không bắt được, chỉ có thể cào mạnh mặt Lăng Diệp, thẹn quá hoá giận. "Ngươi hiểu cái gì, ta thấy ngươi cái gì cũng không hiểu được."

" Ngươi trước tiên nói ngươi muốn ta thế nào?" Hoàn toàn không lo lắng dung nhan tuấn mỹ bị người nào đó cào nát, Lăng Diệp vẫn cười, mắt cong thành hình trăng non, bóng phản chiếu đều là Lãnh Tử Diễm.

" Muốn ta từ hôm nay trở đi không để ý tới ngươi nữa, cũng không nói chuyện với ngươi nữa sao? Nếu thật sự như vậy... Thân thể ngươi khó chịu, biết làm sao đây? Ai tới an ủi ngươi? Ngươi gặp phải phiền toái thì làm sao đây? Ai tới giúp đỡ ngươi? Ngươi có chuyện muốn nói với người khác, tính sao bây giờ? Không có ta... Ngươi yên ḷng nói cho ai nghe...? C̣n nữa... Ngươi muốn bị đánh biết làm sao đây..."

" Ta không có bệnh thích ngược."

" Hảo, hảo..." Lăng Diệp sủng nịch ôm lấy gia hỏa cao lớn. "Vậy muốn đánh người, ta da dày như vậy, ngươi dùng đao chém cũng chém không hư, loại kim cương bồi luyện này ngươi đi đâu tìm thấy? Ân... Mùa đông, ngươi sẽ lạnh, đến lúc đó chỉ cần tựa sát vào ngực ta, hiệu quả cũng giống lò sưởi đồng..."

Đưa lưng về phía Lăng Diệp, Lãnh Tử Diễm nhíu mày. "Vậy mùa hè?"

" Mùa hè ta liền cõng ngươi đi bơi."" Báo biết bơi ?"

" Ngươi không thể kỳ thị." Lăng Diệp sờ đầu hắn. "Lưng của ta ai cũng không được cưỡi, bất quá nếu ngươi muốn thử, ta có thể miễn cưỡng đáp ứng."

" Chỉ là miễn cưỡng?"

Lăng Diệp chụt một tiếng in một cái hôn phía sau cổ hắn. "Hoàn toàn đáp ứng."

Cổ Lănh Tử Diễm rụt xuống, tay không bị thương vô thức nắm chặt lòng bàn tay lại, hắn cảm thấy những lời đối thoại đó hình như đã thoát khỏi lòng bàn tay. "Quên đi, không cưỡi."

" Tại sao lại không cưỡi?" Nói hàng loạt lời dụ dỗ, Lăng Diệp vốn tưởng rằng người này đã bị y làm cho đầu óc choáng váng, bất ngờ không kịp phòng ngừa đối phương thanh tỉnh mấy phần, không khỏi khẩn trương lên, tay chân lúng túng, thấp giọng nói. "Lãnh Tử Diễm, chơi rất vui."

" Cưỡi báo cùng cưỡi ngựa có gì khác nhau?"

" Ngươi..." Lăng Diệp mím môi. "Ngươi có thể cưỡi ta như cưỡi ngựa."

" Ân?" Cưỡi như cưỡi ngựa?

Lăng Diệp gật gật đầu, sắc mặt tái mét. "Chẳng hạn như... Ngươi cũng có thể cầm roi... Nếu ngươi chê ta chạy chậm, có thể dùng roi quất..."

Lãnh Tử Diễm nghĩ, hắn hẳn là nên quay đầu lại, xem người kia bộ dạng mốc meo thế nào. Nói ra lời không biết xấu hổ, người kia chắc chắn khốn quẫn đến mặt mũi đỏ lên.

Y khẳng định y là con trai Tướng quân?

Khẳng định là Thiếu chủ thú tộc gì đó?

Khẳng định là hùng thú mạnh nhất mà Hoàng Ảnh từ nhỏ đã sùng bái?

Đem Thiếu chủ làm ngựa cưỡi?

Hoàng Ảnh có thể chẻ hắn ra không?

Bất quá... Không nỡ cự tuyệt... Cưỡi trên người y còn có thể lấy roi quất...

Ngân báo uy vũ phiêu lượng như thế....

Lãnh Tử Diễm cắn răng một cái, nhắm mắt lại. "Ngủ đi, về sau hãy nói."

Nếu cẩn thận nghe, âm tuyến hắn đang run, hơn nữa còn đứt quãng, vô cùng bất ổn, giống như đang gắt gao áp chế thứ gì đó mãnh liệt sục sôi.

Đáng tiếc, Lăng Diệp không thể nghe ra, y "Nga" một tiếng, vụng về nói. "Không sao."

Ta quen rồi.... Quen ngươi thích Quân Ngân, quen ngươi coi thường ta...

Cho nên, thật sự sẽ không sao.

Chương 62

" Vì đêm qua hắn không đạp ngươi xuống giường, cho nên mới sáng sớm ngươi liền gọi điện thoại cho ta?" Đại hoàng tử Tô Nhiên chậm rãi hưởng thụ mỹ thực trong miệng. "Lăng Diệp biểu đệ, không đạp ngươi có rất nhiều loại nguyên nhân."

" Nguyên nhân đạp càng nhiều hơn. Chẳng hạn như giường nhỏ, hắn một khối lớn như vậy, có thể chịu để ta chen vào bên cạnh, rất khó giải thích."

" Có lẽ là ngươi khí thế bắt chẹt đúng chỗ, hắn sợ ngươi."

" Ta không gầm hắn, hơn nữa, ta gầm hắn hắn chỉ sẽ gầm lại ta dữ hơn."

Tô Nhiên ăn dáng vẻ tao nhã, bên môi lại treo một nụ cười trào phúng. "Uh, chúc mừng ngươi, biểu đệ, khoảng cách với thư thú của ngươi đã gần thêm một bước."

" Biểu ca cũng cảm thấy như vậy?" Ngữ khí bên đầu kia điện thoại rõ ràng vui lên.

Tô Nhiên nhợt nhạt nhấp môi dưới. " Theo phân tích của ngươi, quả thực như thế, bất quá... Quân Ngân ngươi tính làm sao đây?"

Lăng Diệp trầm lặng một lát. "Họ bây giờ còn ở cùng, ta tính chờ một chút."

" Kỳ thực, loại nam nhân lẳng lơ như Lãnh Tử Diễm..."

" Biểu ca!"

Đầu bên kia thanh sắc nghiêm ngặt, Tô Nhiên đột nhiên ý thức được mình đem suy nghĩ trong lòng nói ra, cầm lấy khăn ăn lau lau miệng che giấu. "Ta xin lỗi ban nãy lỡ lời."

" Không phải... Không phải nguyên nhân do hắn." Lăng Diệp nhíu mày. "Là ta làm không tốt!"

" A, không tốt chỗ nào?" Biểu đệ tuyệt đối là hùng thú tri kỷ mẫu mực nhất từ trước tới nay trong thú tộc.

" Hoàng Ảnh... Phụ thân.... Trưởng lão trong tộc.... Ta vẫn chưa đủ cường đại, ta không có cách nào bảo vệ hắn."

" Vậy ngươi tính..."

" Ta bây giờ không dám phân cao thấp với phụ thân, phân một cái hắn liền tìm Lãnh Tử Diễm xuống tay... Vốn phụ thân sợ ta chó cùng rứt giậu, cũng không dám bức ta quá căng... Nhưng bây giờ, Dã Kê kia.... Hắn .... Sắp thú hóa..."

" Dã Kê?" Tô Nhiên nhếch mày một cái, đem đồ ăn bỏ vào trong miệng, nhai nhai. "Ngươi biết?"

" Hừ, ta còn chưa ngốc đến độ ở với hắn lâu như vậy vẫn không biết hắn rốt cuộc là ai." Thanh âm Lăng Diệp bỗng nhiên trở nên lãnh liệt. "Khí tức hùng tính của hắn... Rất mạnh, không kém gì ta."

" Cho dù biến thân, cũng là thú hóa sơ bộ, thế nào có thể đánh đồng cùng ngươi?"

" Sau khi thú hóa sơ bộ sẽ thú hóa hoàn toàn, ta đã định hình, nhưng hắn.... Cái loại gien biến dị của hắn, ai biết sẽ đạt được độ cao nào. Trước kia ta ỷ mình là mạnh nhất tộc trong thế hệ này, không lo lắng cái gì, nhưng giờ, nếu Dã Kê..." Lăng Diệp nhắm mắt lại như không muốn nói chuyện nhiều. "Dù sao, vô luận các trưởng lão muốn thế nào, ta cũng sẽ không lấy Hoàng Ảnh, cả ðời này ta chỉ muốn ngýời kia."

Nói xong, cắt điện thoại trước.

Tô Nhiên nhún vai. "Rõ là tùy hứng."
" Biểu đệ lại thỉnh giáo làm thế nào cưa được thư thú?" Tô Tranh đầu kia bàn lười biếng mở miệng. "Trên thế giới nam nữ nhiều như vậy, thật không hiểu hắn nghĩ thế nào."

" Như vậy rất tốt không phải sao?" Tô Nhiên cười khúc khích. "So sánh với Lăng Diệp, Dã Kê rõ ràng dễ khống chế hơn."

Tô Tranh vẻ mặt biến đổi. "Ngươi quyết định mượn sức Dã Kê?"

" Đương nhiên." Tô Nhiên nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch. "Gà rừng chính là gà rừng, bay lên đầu cũng không thành phượng hoàng được."

" Đại ca, ngươi tối hôm qua không ngủ ngon?"

Trong phòng tự học chỉ có hai người, trên bàn Dã Kê bày một đống sách, nào là "Vương quốc Thần Vũ vùng lên", nào là "Ba ngàn năm xuôi ngược", nào là "Làm thế nào trở thành người lãnh đạo ưu tú", đều là sách khoa học xã hội, vốn không tồn tại vấn đề đọc không hiểu, nhưng Dã Kê luôn có rất nhiều câu hỏi, chẳng hạn nhý nãm ðó tại sao ðế quốc lại mặc kệ Thần Vũ tách ra ðộc lập, chẳng hạn nhý ðại chiến nãm mýõi nãm trýớc, Thần Vũ rõ ràng có thể thừa thắng xông lên, tại sao ở thời điểm mấu chốt lại lui về giữ quốc nội. Lại nói tiếp, những thứ đó đều là bí mật quốc gia, Lãnh Tử Diễm làm người thừa kế gia tộc, sớm đã hiểu rõ, nếu không biết, sau khi Dã Kê hỏi cũng tìm Quân Ngân đòi đáp án. Ngay sau đó, trong ánh mắt Dã Kê, Lãnh Tử Diễm đã từ một mâm thịt ba rọi lớn tăng thành phối hợp rau thịt, một bữa đại tiệc đầy đủ dinh dưỡng, không có việc gì liền lôi hắn đi tự học, nói là anh em phải giúp đỡ lẫn nhau, tương thân tương ái.

Lãnh Tử Diễm dụi dụi con mắt nhập nhèm buồn ngủ. "Ban nãy nói đến đâu?"

" Lăng Diệp lại thao ngươi?"

" Cái rắm!" Lãnh Tử Diễm liếc ngang y. "Còn bị điếc à?"

" Dù sao trong mắt đại ca chỉ có Lăng Diệp, không có đệ đệ ta." Dã Kê lay lay tóc, vẻ mặt bất mãn. "Đây là lần thứ ba ngươi thất thần, trước kia đều không có loại tình huống này."

Hắn thất thần ba lần?

Lãnh Tử Diễm không nói gì nhìn sách trước mặt, bên trên rõ ràng là nói "Cuộc chiến Thượng Khuyết", trong đầu hắn lại suy nghĩ tới mấy tháng trước Lăng Diệp làm sao một súng bắn chết Hắc Hổ tướng quân tiếng tăm lừng lẫy của Ngọc Hoàn đế quốc.

" Không còn sớm, đi ăn cơm trưa thôi!" Lãnh Tử Diễm đóng sách lại, thật sự không có tâm tư ngốc nữa.Vừa mới đứng lên, cổ tay lại bị Dă Kê giữ chặt.

" Đại ca..." Dương quang buổi trưa từ cửa sổ chiếu vào, Dã Kê ngẩng mặt nhìn hắn, nheo mắt, vẻ mặt có mấy phần nguy hiểm. "Ta không thể để ngươi bị Lăng Diệp cướp đi."

Người này chung quy vẫn bất tri bất giác mà biến hóa, hai tháng trước còn là tên côn đồ Hắc Phố, dáng vẻ lưu manh, miệng đầy thô tục, tóc loạn như ổ gà, bây giờ đây... Một thân giáo phục màu lam tiêu chuẩn, kiểu tóc sạch gọn.

Dã Kê luôn lớn tiếng nói: đại ca, ta là vì ngươi mới cố gắng tu luyện bản thân.

Lời như thế Lãnh Tử Diễm vào tai trái ra tai phải, trong lòng dừng lại vài giây trù tính.

Cho nên, hắn bây giờ vẫn luôn suy nghĩ, tại sao Dã Kê nhanh như vậy liền tu luyện ra phong phạm thiếu gia quý tộc?

Không, hắn phải thu hồi những lời này.

Người là không thể khen ngợi, hắn vừa mới cảm thấy người kia hiện tại rất tao nhã khéo léo, đối phương liền kéo hắn xuống, cưỡng chế đem miệng tới gần.

Lãnh thiếu gia kết giao tình nhân, nguyên tắc thừa hành là: chỉ lên giường, không nói tình cảm. Hôn môi trong mắt Lãnh Tử Diễm thuộc về trình tự tình cảm, hai đại nam nhân miệng đối miệng, lép chép ăn nước bọt, hắn ghê tởm.. Hơn nữa, rất không cần thiết.

Tới bây giờ, người từng gặm miệng hắn chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, loại đãi ngộ chủ động tiếp cận để cho người gặm vẫn chỉ có Quân Ngân từng hưởng thụ.

Cường hôn Lãnh thiếu gia hậu quả rất nghiêm trọng.

Dã Kê mới đem đầu lưỡi luồn vào, Lãnh Tử Diễm bắt được liền thô bạo cắn một cái, không chút lưu tình, trong mũi Dã Kê phát ra tiếng rên đau đớn, đương nhiên là cực đau... Lãnh Tử Diễm tóm lấy cái tay ghìm eo mình, mạnh tay vặn một cái, rên biến thành hô đau, nước mắt Dã Kê thiếu chút nữa cũng chảy xuống, nhưng y sống chết không thả, nói không rõ ràng. "Đại ca ức hiếp ta."

Lãnh Tử Diễm đang suy nghĩ thế công tiếp theo liền bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi. "Bớt giả ngoan trước mặt ta!"

" Nếu ta không giúp ngươi giấu giếm chuyện Quân Ngân và Lăng Diệp trước mặt phụ thân, ngươi sao có thể thảnh thơi ngon giấc cùng bọn hắn nói chuyện luyến ái, mỗi cuối tuần ta quay về Lãnh gia, ngươi cũng không theo ta, chỉ biết cùng Quân Ngân tình chàng ý thiếp, mỗi lần trở về, đám nghiên cứu viên kia đều rút máu ta, đây..." Dã Kê vén tay áo. "Nhiều lỗ kim như vậy ngươi tuyệt đối không đau lòng, dù không phải huynh đệ ruột, tốt xấu gì cũng là trên danh nghĩa, đại ca... Ngươi quá có lỗi với ta."

Lãnh Tử Diễm hít vào một hơi thật sâu, rất vô ngữ: "Vậy phải như thế nào mới không có lỗi với ngươi?"

Dã Kê mím môi, trên cánh môi hồng nhuận nhỏ máu, thoạt nhìn có mấy phần diễm lệ, một bàn tay của y vẫn cứ ghìm Lãnh Tử Diễm, một tay khác lại dò đến mông hắn, đâm mạnh vào trong một cái. "Mềm." Trước khi Lãnh Tử Diễm phát hỏa, y ngẩng đầu nghiêm trang. "Đại ca, đối với ta có cảm giác."

Lãnh Tử Diễm mặt mày như lưỡi đao, giọng nói lạnh lẽo. "Ngươi ôm ta chặt như vậy, ta đương nhiên có cảm giác."

" Nhưng đại ca không cùng ta làm, chỉ cùng Lăng Diệp làm. "Dã Kê oán giận lên án. "Sau khi nhập học, ngươi cùng Lăng Diệp làm năm lần, cùng ta làm nửa lần, nửa lần kia còn là ta quấn lấy ngươi khẩu giao cho ngươi, kết quả, ngươi sảng khoái rồi, liền đá ta ra, đi tìm Lăng Diệp cắm phía sau ngươi."

Cơ mặt Lãnh Tử Diễm giật giật mấy cái, hắn thật sự đã làm chuyện quá đáng như vậy?

" Dã Kê." Tự biết đuối lý, Lãnh thiếu gia bày ra bộ mặt huynh trưởng, từ từ khuyên bảo. "Ngươi là đệ đệ ta, anh em loạn luân, ảnh hưởng không tốt."

Chương 63

" Biến mẹ ngươi đi cái gì anh em loạn luân!" Mắt thấy Lãnh Tử Diễm không chịu mềm xuống, Dã Kê lập tức dũng mãnh đi lên, ỷ đối phương có một tay còn quấn băng vải, nhanh chóng đem người áp chế trên bàn, hôn lên dữ dội.

" Ngươi phát điên gì? Cút ngay!"

" Nếu không nổi điên, ngươi liền bị Lăng Diệp cướp mất!"

Hai mắt Dã Kê bỗng nhiên nổi ra hồng quang, kéo cà-vạt Lãnh Tử Diễm, xé mở đồng phục, lộ ra da thịt màu mật ong.

Lãnh Tử Diễm cả kinh, đột nhiên nhớ tới chuyện Dã Kê sắp thú hóa theo như lời Lăng Diệp, giơ tay lên một quyền đánh qua. "Muốn động dục tìm người khác đi !"

Dã Kê lắc lắc đầu. "Đại ca..." Thanh âm vốn điên cuồng lại trở nên mềm mại, thậm chí có chút mùi vị bốc đồng, y cẩn thận ôm Lãnh Tử Diễm ngồi trên bàn. "Liền một lần."

" Không có một lần!" Lãnh Tử Diễm thái độ kiên quyết, ban nãy giãy giụa một phen, bàn tay bị chém lại chảy máu, hắn miết nhẹ mày, cởi bỏ băng vải, một lần nữa quấn lại. "Một hồi nữa ta cho ngươi thẻ VIP của câu lạc bộ NOBLE, bên trong nam nữ gì cũng có, tùy ý tiêu phí."

Chốn rải tiền lãng phí xa hoa nhất cả nước, Dã Kê lại nửa phần hứng thú cũng không có, y chỉ muốn đem nam nhân dâm đãng này ép xuống dưới thân, chứng tỏ thú tính. Ban đầu thấy hắn thích Quân Ngân kia, y còn dồn sức bắt chước, làm bộ làm tịch hai tháng, ngay cả chính y cũng hoài nghi bản thân có phải trời sinh chính là quư tộc hay không, nếu không sao lại thuận buồm xuôi gió như thế? Y bắt buộc bản thân ăn mặc sạch sẽ, bắt buộc bản thân không được bày ra bộ dạng quỷ háo sắc, kết quả, người này vẫn khinh thường y, trái lại, cùng Lăng Diệp càng đánh càng hỏa nhiệt.

Một Quân Ngân thì thôi đi, Lăng Diệp, y không phục.

Họ rõ ràng là anh em, một hưởng thụ vinh hoa phú quý từ nhỏ, một ngọ ngoạy mưu sinh trong Hắc Phố.

Lăng Diệp đã được hưởng nhiều thứ như vậy, tại sao ngay cả nam nhân dâm đãng này Lăng Diệp cũng muốn cướp đi?

Y không hận Lăng Diệp, thậm chí rất cao hứng vì bản thân có một huynh trýởng, nhýng, y muốn chiến thắng Lãng Diệp.

Vô luận là học hành hay tình ái, y đều muốn chứng minh cho Lăng Diệp xem, y không thể kém Lăng Diệp, Lăng Diệp có thể làm, y cũng có thể, thậm chí làm còn tốt hơn.

Cho nên khi Lãnh Tử Diễm khinh Lăng Diệp không có đầu óc, y liều mạng đọc sách, liều mạng học tập, từ nhỏ không được tiếp nhận giáo dục chính quy, y biết chênh lệch giữa mình cùng Lăng Diệp, nhưng y không sợ, Lăng Diệp cùng Lãnh Tử Diễm cãi nhau ầm ĩ, y mượn sách đến phòng tự học, y tin rằng cần cù bù thông minh.

Bất quá, y có thể quá điềm tĩnh hay không, đến nỗi gia hỏa dâm đãng này cũng không thèm vểnh mông với y.

Dã Kê mỉm cười hôn nhẹ bên mặt Lãnh Tử Diễm. "Đại ca đừng dùng cái gì anh em loạn luân để lừa gạt ta, ta cần lý do thật sự, tại sao Lăng Diệp được ta lại không thể, đại ca nói cho ta biết lý do, ta mới cải thiện được."

" Hắn đẹp hơn ngươi." Lãnh Tử Diễm nói thiếu khí thế.

Dã Kê nghiêng đầu. "Phải không đó? Nhưng các đồng học đều nói ta cùng Lăng Diệp tuấn mỹ vô đào, sàn sàn như nhau không phán xét được, sao đến đại ca liền nói Lăng Diệp đẹp ta không đẹp?"

" Hắn sạch gọn hơn ngươi."

" Nói dối không phải tùy tiện như vậy, bây giờ ta còn thay y phục nhiều hơn ngươi, tại sao không sạch gọn?" Dã Kê nheo mắt, tiến đến bên vành tai Lãnh Tử Diễm, thấp giọng nói. "Đại ca, ngươi phản bội Quân Ngân, ngươi thích Lăng Diệp, ngươi không dám thừa nhận."

" Nói nhảm!"

" Rốt cuộc là thế nào đại ca tự rõ." Dã Kê nhẹ nhàng nói. "Kỳ thực ta muốn xem, đại ca có thể nói gě với Quân Ngân, có lẽ hắn cũng không để bụng chuyện ngươi bắt cá hai tay. Nếu như vậy, ba người các ngươi, cuộc sống gia đình hồng hồng hỏa hỏa náo nhiệt, lúc nhàn rỗi không có việc gì còn có thể ba người đi chơi, chính là đại ca vất vả một chút. Bất quá, với năng lực của đại ca, đồng thời tiếp nhận hai cái dương cụ hẳn là không thành vấn đề."

Lãnh Tử Diễm diện vô biểu tình, thanh âm rất trầm. "Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?"

" Đại ca đừng hiểu lầm, ta không phải chọc gậy bánh xe, lại càng không lắm mồm lắm miệng trước mặt Quân Ngân, ta chỉ đề nghị với đại ca một chuyện. " Dã Kê tựa đầu trên bả vai Lãnh Tử Diễm. "Nếu đại ca không dám để Quân Ngân biết, hoặc là không muốn ba người cùng nhau, tốt nhất thu lại một chút. Quan hệ của ngươi cùng Lăng Diệp, toàn trường đều đang suy đoán, ồn ào huyên náo, nháo đến Quân Ngân hoặc là phụ thân, e rằng không được tốt."

Đối với mấy chuyện bát quái trường học, Lãnh Tử Diễm cũng không ham thích, cho nên căn bản không biết mình cùng Lăng Diệp đã trở thành đề tài nói chuyện trong trường học.

Sẽ nói cái gì, đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra.

Trước kia hắn cùng tình nhân một chỗ, không ai dám hoài nghi vị trí trên dưới của hắn, bây giờ đối tượng thành Lăng Diệp, sợ là tất cả mọi người đều nghĩ hắn mặt dày muốn bò lên giường Lăng Diệp cầu đối phương thao hắn.

" Những người đó đều toàn đánh rắm!"

Dã Kê sửng sốt, cười đến ôm bụng. "Ha ha, đúng đúng, cái rắm này thật là không tiêu chuẩn. Hừ, ngày mai ta đi đem hết mấy kẻ lắm miệng kia đánh một chặp, xem bọn hắn còn dám nói huyên thuyên bậy bạ nữa không."

Hai người thật sự rất gần, Dã Kê có thể thấy rõ đường cong căng chặt nơi cằm của Lãnh Tử Diễm.

Nhẹ cắn lên, thanh âm hàm hồ. "Đại ca, ngươi lúc tức giận làm ta động tâm nhất."

Lãnh Tử Diễm không cảm kích, đẩy Dã Kê ra, không có ý nói nhiều với y nữa, đẩy cửa liền đi.

Lúc tức giận động tâm nhất? Lý luận cái quỷ gì.

Hắn sợ nhất là Quân Ngân tức giận, trước khi làm t́nh nhân, Quân Ngân tức giận liền không thèm để ý tới hắn, hắn đã bướng bỉnh rồi, Quân Ngân lại càng cứng đầu hơn hắn, hắn chủ động tìm tới cửa mới chịu bằng lòng tha thứ, sau khi làm tình nhân, một khi chọc Quân Ngân rồi, Quân Ngân sẽ trừng phạt bằng chuyện trên giường, hắn vốn cho rằng với tính tình Quân Ngân, chỉ biết quy củ lên giường, ai biết người này còn đa dạng hơn hắn nhiều, cũng không biết là học với ai, mỗi lần đều gây sức ép đến độ hắn vừa khóc vừa la, nhục muốn chết.

Trong khoảng thời gian này, Quân Ngân tựa hồ càng lúc càng thích làm khó dễ hắn trên giường, có lẽ... Y sớm đã biết, chỉ là đang chờ hắn nói thật.Nhưng bản thân Lãnh Tử Diễm cũng không hiểu tại sao mình cùng Lăng Diệp lại thế này.

Nếu nói bạn giường, lại có gì đó quái lạ hơn một chút, hơn nữa, dù chỉ vẻn vẹn là bạn giường, hắn cũng đã phản bội lời hứa của mình với Quân Ngân.

Nếu nói là thích Lăng Diệp, tuyệt đối không phải.

Hắn cùng Lăng Diệp từ nhỏ liền quen biết, lên giường cũng hơn ba năm, muốn thích sớm đã thích rồi, sẽ không chờ tới tận bây giờ.

Lãnh Tử Diễm rất chắc chắn, hắn thích Quân Ngân, mỗi ngày đều muốn thấy y, không thấy sẽ nhớ, thấy rồi lại hận không thể lập tức dính vào. Vấn đề là, hắn không kháng cự được Lăng Diệp cầu hoan.

Hắn có thể lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt Dã Kê, lại không cự tuyệt Lăng Diệp được.

Đây là tại sao?

Lãnh Tử Diễm rất hoang mang, hắn nghĩ không ra.

Dã Kê nói một đống như vậy, đơn giản nhắc nhở hắn nhanh chóng cắt đứt dây dưa với Lăng Diệp.

Do dự cù cưa cù nhằng như vậy tuyệt đối không phù hợp với tính tình của hắn, tối hôm qua rõ ràng tính một đao hai đoạn, Lăng Diệp lại liếc một cái liền nhìn ra do dự của hắn, chẳng những không phân rõ giới hạn, ngược lại quan hệ còn thêm một bước. Cuối cùng, chen vào trên cái giường nhỏ tả tơi, ôm nhau mà ngủ. Có trời mới biết chân hắn cũng cuộn muốn nhuyễn rồi, nhưng hắn không đem Lăng Diệp đạp xuống, hắn lại cho phép y chen vào cả đêm trên giường mình.

Ngẫm lại, lại không thể hiểu nổi.

Như vậy không tốt.

Lănh Tử Diễm nói với bản thân, không thể cứ như vậy.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

78

Lãnh Tử Diễm mở cửa phòng ngủ ra, đầu sỏ hại hắn hoang mang khổ não đang ung dung ngồi trong phòng hắn chat webcam, mà đối tượng chat lại là Quân Ngân.

" Hai... ngươi?"

Lăng Diệp xoay người, mày thô bạo nhăn nhăn. "Quần áo ngươi sao thế?"

Cổ áo bị Dã Kê xé xuống, Lãnh Tử Diễm chỉ tùy tiện bó lại, da thịt chỗ cổ thản nhiên lộ ra bên ngoài, hắn vẻ mặt khó chịu, gằn từng chữ. "Lăng Diệp, ta hình như không có cho phép ngươi dùng đồ của ta."

Lăng Diệp tự biết đuối lý. "Máy tính ta hư, nhắn tin cho ngươi nói muốn mượn ngươi, hẳn là ngươi không có xem."
" Của Hoàng Ảnh đâu?"

" Chính hắn đang dùng."

" Tốt lắm." Lãnh Tử Diễm khoanh tay, nhìn nghiêng Lăng Diệp. "Tại sao dùng máy tính của ta cùng Quân Ngân nói chuyện?"

" Là ta tìm hắn." Quân Ngân thản nhiên mở miệng.

Khí thế Lãnh Tử Diễm tức khắc yếu đi, chậm rãi buông tay, cắm vào túi quần. "Tại sao?"

" Không có gì." Quân Ngân cười khẽ. "Thấy hắn đang online, tùy tiện tâm sự."

Tùy tiện tâm sự, hai người họ có thể tán gẫu cái gì, Lãnh Tử Diễm tức khắc có dự cảm hết sức bất hảo. Kỳ thực có lẽ cũng đúng, lời đồn về hắn và Lăng Diệp trong trường học, Quân Ngân không thể không biết. Quân Ngân vẫn không phát tác, hẳn là muốn nghe hắn giải thích. Nhưng hắn lấy cái gì giải thích?

Lãnh Tử Diễm mím môi. "Lăng Diệp, ngươi ra ngoài trước."

Lăng Diệp mấy phần do dự, lúc đi lướt qua nhẹ giọng nói. "Ta không có nói lung tung."

Lãnh Tử Diễm nâng mắt, ánh mắt khó khăn lắm mới chạm lên đối phương.

Ánh mắt Lăng Diệp quá phức tạp, đồng tử đen kịt lại sáng quỷ dị. Lãnh Tử Diễm dời mắt, không muốn nhìn nữa, sau khi Lăng Diệp rời khỏi, lập tức khóa cửa, đưa lưng về phía Quân Ngân trầm lặng một lát mới chậm rãi xoay người, ngồi vào trước mặt y.

" Tối hôm qua ngươi đi mua canh gà, mua được nửa đường lại nói có chuyện phải về trường trước, ta có chút lo lắng, đã hỏi Lăng Diệp, không ngờ là tay ngươi bị thương."

" Ân."

" Tay bị thương tại sao không nói cho ta biết?" Quân Ngân nói chuyện luôn chậm rãi, mặc dù đang oán trách, giọng điệu vẫn không nhanh không chậm. "Nói với Lăng Diệp mà không nói cho ta biết?"

" Không." Lãnh Tử Diễm ngẩng mạnh đầu. "Ta sợ ngươi lo lắng, Lăng Diệp... Là chính hắn nhìn thấy khi ta trở về, ta không phải cố ý nói cho hắn."

" Phụ thân ngươi đánh ngươi năm mươi roi, ngươi gạt ta nói không đau, dì Phượng tìm ngươi, ngươi một chút ẩn ý cũng không lộ cho ta, cánh tay bị đao chém, ngươi nói là đánh nhau với du dãng, Lãnh Tử Diễm..." Quân Ngân dừng chút, hơi nheo mắt lại. "Chuyện ngươi giấu giếm ta rốt cuộc còn bao nhiêu?"

Trong lòng Lãnh Tử Diễm run lên, càng cúi đầu thấp hơn, Quân Ngân rõ ràng không nói nặng gì, hắn lại khó chịu muốn chết. Quan hệ của hắn cùng Quân Ngân vì thế cục căng thẳng trong nước mà vẫn như miếng băng mỏng, Quân Ngân sợ liên lụy đến Lãnh gia, nếu y thẳng thắn, rất có thể mượn cơ hội này chia tay với hắn.

" Không có gì muốn nói?"

" Ta..." Lãnh Tử Diễm không phải người dám làm không dám nhận, nhưng hắn sợ, hắn nhìn sàn nhà dưới chân, chà xát. "Hôm nay ngươi không bận?"

" C̣n được."

" Ta muốn tới tìm ngươi."

Quân Ngân dựa vào ghế dựa phía sau, thở dài khe khẽ. "Hôm nay không phải cuối tuần."

Lãnh Tử Diễm cắn môi dưới. "Ta chính là muốn đến tìm ngươi."

" Thiếu gia." Tần Hiên gõ cửa đi đến. "Mấy phần văn kiện này phiền ký một chữ."

Quân Ngân tiếp nhận, vội vàng quét mắt, chờ y tái nhìn màn hình, căn phòng trống rỗng, sớm đã không còn bóng người.

Gia hỏa kia...

Quân Ngân xoa xoa mày. "Nói với dưới lầu, Lãnh thiếu gia đến liền dẫn hắn đi lên."

" Hảo, thiếu gia."

" Chờ một chút." Quân Ngân gọi lại Tần Hiên chuẩn bị ra ngoài, thấp giọng hỏi. "Nếu Quân Hi chệch đường, ngươi sẽ làm như thế nào?"

Tần Hiên sửng sốt. "Lãnh thiếu gia hắn...."

" Đáp ta trước."

" Ta... Không thể chấp nhận tình cảm bất trung trinh." Thanh âm Tần Hiên không lớn, nhưng rõ ràng dị thường. "Ta nghĩ, ta sẽ không tha thứ."

Chương 64

Lãnh Tử Diễm ngay cả giáo phục cũng chưa kịp thay, leo tường nhảy ra Học viện Hoàng gia, tìm xe, lòng như lửa đốt chạy gấp tới cao ốc Quân thị. Hắn rất sốt ruột, hắn muốn đến gặp Quân Ngân, lập tức, lập tức.

Tần Hiên tự mình xuống lầu đón hắn lên, trong thang máy nói một câu ý vị sâu xa. "Lãnh thiếu gia, thiếu gia bề bộn nhiều việc, không phải cố ý muốn lạnh nhạt với ngươi."

" Ta cũng không nói hắn lạnh nhạt với ta."

Lãnh Tử Diễm nghĩ, hắn tuy mỗi ngày đều nhớ Quân Ngân, nhưng hắn tuyệt đối không phải người không biết chừng mực. Vì rút ra thời gian rảnh cuối tuần bồi hắn, Quân Ngân bận đến mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, những cái đó hắn đều biết, cũng ghi tạc trong lòng. Chuyện của hắn cùng Lăng Diệp, cùng Quân Ngân lạnh hay không lạnh nhạt với hắn nửa điểm quan hệ cũng không có, căn bản đều là hắn không tốt, là hắn chần chừ, là hắn dung túng Lăng Diệp, cho phép đối phương xây dựng quan hệ thân thể với hắn, cuối cùng khiến cho toàn trường đều biết. Lại nói tiếp, hắn cùng Lăng Diệp ở chung dưới một mái hiên, còn thường xuyên cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, sớm nên bị Quân Ngân phát giác.

Quân Ngân sẽ tha thứ cho hắn sao? Lãnh Tử Diễm không biết, hắn thậm chí không dám ðề cập việc này.

Suy bụng ta ra bụng người, nếu Quân Ngân tái cùng Tần Hiên có cái gì, hắn chắc chắn sẽ khó chịu như ăn phải ruồi bọ.

Thân thể này của hắn... Ngày trước dù phóng đãng... Rõ ràng đáp ứng Quân Ngân rồi, còn...

Quân Ngân chắc chắn rất thất vọng với hắn.

Trong lòng ảm đạm, trên mặt Lãnh Tử Diễm lại không lộ ra chút thần sắc, vẫn là một mảnh lạnh cứng, nên Tần Hiên lắc đầu, thầm mắng người này không biết hối cải. Tần Hiên lúc nào cũng theo Quân Ngân, đương nhiên biết Quân Ngân có bao nhiêu để tâm với người này, với thân phận Quân Ngân, tuổi tác Quân Ngân, tình cảnh Quân Ngân, tuyệt đối không nên dây dưa quá nhiều cùng người thừa kế Lãnh gia, nhưng Quân Ngân lý trí lại gắn trên người này.

Tần Hiên không rõ Lãnh Tử Diễm hảo chỗ nào, dù sao, chấn động do màn ở Hắc Phố hai tháng trước lưu lại cho y thật sự quá lớn, y không thể tưởng tượng một công tử thế gia sẽ ở cái chốn dơ bẩn kia tùy tiện tìm một nam nhân muốn dã hợp.

" Lãnh thiếu gia... Cổ áo ngươi chưa cài hảo." Tần Hiên diện vô biểu tình nhắc nhở.

Lãnh Tử Diễm cũng có thể thấy bộ dạng mình từ gương trong thang máy, Dã Kê chỉ xé rách cổ áo hắn, không tiến thêm một bước, dù là như thế, cổ áo rách nát vẫn chọc người nghĩ xa, hơn nữa, vì leo tường, trên quần dài dính không ít tro bụi, cực kỳ chật vật, so với Tần Hiên âu phục giày da lấp lánh, lập tức không bằng anh bằng em. Lãnh Tử Diễm âm thầm hối hận, hắn nên thay y phục rồi hãy đi ra.

" Ngươi giống như có thành kiến với ta."

Tần Hiên không ngờ hắn sẽ nói như vậy, câu lên một cái mỉm cười máy móc. "Lãnh thiếu gia suy nghĩ nhiều."

" Không phải ta nghĩ nhiều…" Lãnh Tử Diễm mím môi. "Ngýõi ði theo bên cạnh Quân Ngân, nếu ngýõi có thành kiến với ta, sẽ ảnh hýởng ðến cái nhìn của Quân Ngân với ta!" Nói, hắn lại hơi rũ mắt xuống. "Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể chỉ bảo..."Lãnh thiếu gia là thật? Tần Hiên chớp chớp mắt. "Ta chỉ làm một việc, Lãnh thiếu gia..."

Lãnh Tử Diễm có nề nếp nói. "Ta cùng Quân Ngân phải đối mặt với nguy cơ tình cảm nghiêm trọng nhất từ trước tới nay, ta biết vấn đề của ta rất nhiều, ta sẽ chậm rãi sửa chữa."

" Việc này..."

" Nói mau!" Mắt thấy thang máy từng tầng hướng lên trên, Lãnh Tử Diễm nhịn không được thúc giục.

" Căn cứ theo quan sát nhiều năm của ta, thiếu gia thích těnh nhân tính cách dịu ngoan một chút!"

Ân, đây là đang nói tính cách hắn hư hỏng.

" Kỳ thực, có thể hơi làm nũng một chút cũng có tình thú."

Quân Ngân sẽ muốn hắn làm nũng?
" Tốt nhất là thân thể sạch sẽ, dù sao thì không nam nhân nào lại mong muốn tình nhân của mình mới từ trên giường người khác bò qua."

Lãnh Tử Diễm hô hấp cứng lại, bàn tay đặt bên hông bất động thanh sắc nắm lại.

Tần Hiên thở dài. "Quân gia hiện giờ bốn bề thọ địch, tình nhân của thiếu gia hẳn phải mang đến sự trợ giúp cho Quân gia, cái thiếu gia cần chính là chính trị luyến ái chứ không phải..."

" Chứ không phải cùng một nam nhân, không thanh không bạch." Lãnh Tử Diễm nói tiếp." Nam nhân này vừa thân thiết hỏa nhiệt cùng hắn, vừa theo gia tộc của chính mình mà cùng Quân gia phân rõ giới hạn, càng nghiêm trọng hơn chính là, nam nhân này vĩnh viễn không thể lưu lại hậu duệ cho hắn."

" Lãnh thiếu gia..."

Cửa thang máy đinh một tiếng dừng lại, chậm rãi mở ra.

Lãnh Tử Diễm đưa tay cắm vào túi quần, đi trước ra ngoài. Hắn đưa lưng về phía Tần Hiên, bóng dáng cao lớn che hành lang đến mơ hồ một mảnh.

" Tần Hiên... Ta yêu hắn."

Vì yêu y, cho nên tình nguyện bỏ xuống tự tôn cao ngạo, muốn biết mình có chỗ nào làm không tốt, còn chỗ nào có thể cải thiện, không ngờ, có được lại là một trận châm biếm vũ nhục.

Vì yêu y, cho nên bất chấp tất cả trèo tường cũng muốn đến tìm y, hắn sợ đến quá muộn, Quân Ngân có nhiều thời gian suy nghĩ hơn, càng nhiều thời gian cho y tìm được lý do chia tay. Kết quả sao? Làm cho bản thân toàn thân dơ bẩn, cổ áo giáo phục bị rách cũng quên mất.

Tần Hiên ở phía sau, kinh ngạc nhìn Lãnh Tử Diễm xoa xoa trán, hít một hơi thật sâu, chậm rãi đi đến trước cửa Quân Ngân, sau khi phủi phủi bụi bặm trên quần, nắm lấy nắm cửa.

Điện thoại di động rung lên, một cái tin nhắn, thẳng thắn ngắn gọn: Tần Hiên, ngươi quá lắm miệng.

Tần Hiên sờ sờ mũi, cười khổ nhớ ra trong thang máy có camera, mà thiếu gia chỉ cần một chiếc điện thoại là có thể làm video giám thị nhân viên chuyển tới máy y, nói cách khác, cuộc đối thoại của mình cùng Lãnh thiếu gia ban nãy, bị thiếu gia rành mạch nghe hết không sót một chữ.

Mình quở trách Lãnh thiếu gia, thiếu gia sẽ không ghi hận chứ?

Chương 65

Trong vô số lần giao tranh với phụ thân, Lãnh Tử Diễm cho ra kết luận, lúc phụ thân tức giận, mình không nói lời nào còn tốt, vừa nói tuyệt đối sẽ tức chết người. Quân Ngân tính tình hảo, sẽ không mắng ra như phụ thân, lại càng không đánh hắn, nhưng Lãnh Tử Diễm vẫn sợ tính tình mình nổi dậy, nói sai chọc Quân Ngân phát bực. Đóng cửa lại, đem đầu chống trên cửa, trầm lặng mấy giây. Lãnh Tử Diễm có thể cảm thấy Quân Ngân sau lưng không đem ánh mắt đặt trên người hắn, hẳn là đang xem văn kiện sao, ngay cả hắn vào cũng không lên tiếng gọi sao?

Nếu không phải mình có lỗi trước, nếu người này không phải Quân Ngân, hắn tuyệt đối không ủy khuất bản thân như vậy.

Y không để ý tới hắn, hắn liền đi lên.

Lãnh Tử Diễm mím môi một cái, thẳng thắn cởi áo, thả xuống đất, tuy hắn thống hận khối thân thể dâm đãng này của mình, nhưng không thể không thừa nhận, khối thân thể này có lực hấp dẫn to lớn đối với nam nhân, ngay cả Quân Ngân bình tĩnh kiềm chế cũng liên tục mất kiểm soát trên giường, không khiến cho hai người đều d*m thủy văng khắp nơi thì không chịu ngưng tay.

Thô bạo xoa nắn trên ngực một trận, hai khỏa nhũ tiêm mềm mại cứng thẳng như trái cây, lúc này mới chậm chạp xoay người.

Dương quang buổi chiều đang lúc cực nóng, từ cửa sổ sát sàn cực đại chiếu vào như trong suốt, những hạt bụi bay lượn trong không khí, xung quanh Quân Ngân một mảnh sáng sủa yên tĩnh. Y im lặng cúi đầu, ngón tay thon dài ấn trên văn kiện, được ánh nắng chiếu đến gần như linh hoạt kỳ ảo. Trong lòng Lãnh Tử Diễm run lên, thả nhẹ cước bộ, im ắng đi đến phía sau Quân Ngân, từ sau lưng ôm lấy cổ y, thân hình hạ xuống kéo ra một cái bóng trước mặt Quân Ngân.

" Ngươi áng bóng ta!" Quân Ngân thở dài nói.

Lănh Tử Diễm lập tức cúi thấp thân thể, chóp mũi vừa vặn chạm tới vành tai đối phương, khí tức thở ra nóng bỏng. "Xem cái gì nghiêm túc như vậy?"

Lồng ngực nở nang, eo bụng đường nét thanh thoát, mông rất vểnh... Mình đem bản thân cởi sạch, nếu là Lăng Diệp cùng Dã Kê, sớm đã nhào tới, ðem hắn gặm ðến vụn cặn cũng không chừa.

Nhưng ngồi đây lại chính là Quân Ngân.

Khí định thần nhàn, gắt gao nhìn văn kiện trong tay, không đáp lại ý của hắn.

Lãnh Tử Diễm nhắc nhở mình không được nản lòng, Quân Ngân bản tính không lạnh không nóng, phản ứng chậm chạp, không cố sức thì rất khó khăn.

Nghĩ đến đây, Lãnh Tử Diễm đành phải rút tay về. "Ta ở trên sô pha chờ ngươi?"

" Tay...."

" Ân?"

" Đưa tay cho ta!" Quân Ngân ném văn kiện lên bàn, không quay đầu lại, nhưng lại thở dài. "Cái tay bị thương kia!"

Lănh Tử Diễm bị thương quen rồi, loại thương thế đủ để người bình thường hô to gọi nhỏ, hắn chỉ nhíu mày xuống vô cùng đơn giản, tiện tay xé nửa đoạn tay áo bọc hảo liền lảo đảo trở về trường học, quay về chỗ ở mới thay băng gạc băng bó.

Kết quả, ban nãy Tần Hiên châm biếm trong thang máy, Lãnh Tử Diễm nhất thời quên trên tay có thương tích, hai tay đan ở phía trước bất cẩn xiết chặt, lúc ấy liền đau đến mặt hắn giật giật.

Tần Hiên không phát hiện, Quân Ngân lại thấy được.

Vừa oán hận người này không biết tốt xấu, vừa kéo tay hắn đến trước mặt, nhẹ tháo băng vải.

" Quân Ngân..."

Lại nữa. Vốn là muốn hảo hảo quấn cho hắn, kết quả càng quấn càng khó nhìn, trên băng vải một vết máu to, nhìn thấy ghê người.
" Quân Ngân..."

" Lãnh Tử Diễm, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?"

" Nếu không thì ngươi cho ta dùng đai trinh tiết*? Cái loại có khóa, chỉ có ngươi có thể mở ra."

Vừa dứt lời, Quân Ngân liền nắm đau tay hắn, Lãnh Tử Diễm cắn môi dưới, đem rên rỉ nghẹn trở về, bỗng nhiên một trận đất xoay trời chuyển, Quân Ngân quay người đem hắn đè lên bàn.

Hắn liền ngẩng đầu, một đôi đồng tử đen nhánh như mực.

" Ta nói thật, không có đùa với ngươi..." Hắn hơi nhấc khóe miệng lên, cười gượng. "Thân thể này của ta, ngươi cũng biết... Ta..." Dưới ánh mắt âm trầm nhìn chăm chăm của Quân Ngân, hắn nhắm mắt lại, nói không đầu không đuôi. "Bất kể ngươi có tin hay không, ta nói thích ngươi tuyệt không nửa điểm dối gạt. Lúc ấy đáp ứng chỉ cho ngươi thao, cũng không phải ăn nói bừa bãi. Ta chỉ là.. Chỉ là..."

" Chỉ là không khống chế được?" Quân Ngân giọng điệu ôn nhu, động tác lại không phải như vậy.

Đầu ngón tay lạnh lẽo trượt một đường theo lồng ngực quang lỏa, dừng lại ở bộ vị gồ lên dưới hông. "Lãnh Tử Diễm, ta bất quá mới đè lên người ngươi, ngươi liền cứng." Thanh âm Quân Ngân vững vàng giống như đang làm báo cáo. "Có phải mỗi nam nhân đều có thể làm ngươi như vậy, có phải chỉ cần ngươi bị áp có hưng phấn, liền khẩn cấp hướng đối phương cầu hoan, phải không?"

".... Phải."

Đầu ngón tay run lên. "Ngươi trước kia phóng đãng, ta mặc dù nhìn thấy khó chịu, nhưng không có tư cách quản ngươi, nhiều nhất cũng chỉ cắn răng nuốt giận. Sau đó chúng ta ở cùng nhau, ngươi nói thân thể ngươi chỉ thuộc về ta..." Nói tới đây, y hơi dừng lại, thấu kính phản xạ ánh quang lạnh lẽo, con ngươi nấp phía sau lại nheo lại, chậm răi nói. "Lúc ấy ta liền tin không chút suy nghĩ... Thậm chí cảm thấy hạnh phúc... Cái loại hạnh phúc đó đối với một người bất cứ lúc nào đều có thể chết như ta rốt cuộc trân quý bao nhiêu, ngươi căn bản không hiểu."

" Quân Ngân..."

" Nhưng bây giờ thì sao? Hoá ra lời hứa của Lãnh thiếu gia không đáng nhắc tới, hoá ra thân thể dâm loạn này của ngươi, là một nam nhân đều có thể vào. Một khi đã như vậy, ngươi tại sao phải luôn miệng nói..."

" Ta sai rồi, xin lỗi." Lãnh Tử Diễm kéo mắt kính Quân Ngân xuống, đặt lên bàn, từ từ nhấc thân dậy, hôn khóe mắt y, cẩn thận, mang ý vị lấy lòng ngay cả chính hắn cũng thán phục. "Xin lỗi, Quân Ngân, nếu lại có lần sau, ngươi trừng phạt ta sao cũng được, được không?"" Lần sau? Trừng phạt ngươi?" Quân Ngân xoay đầu đi. "Phụ thân ngươi đánh ngươi mấy lần rồi? Ngươi sửa được sao?"

Lãnh Tử Diễm mím chặt môi, mặt gắt gao kéo căng. "Đừng lấy phụ thân ta ra nói chuyện."

" Tại sao không được nhắc tới phụ thân ngươi?" Hai ngón tay vặn cằm hắn lên. "Ngươi kết giao nhiều nam nhân như vậy, bây giờ còn hảo hảo làm người thừa kế, ngươi cho là không có công lao phụ thân ngươi sao? Ngươi ở phía trước tìm hoan mua vui, lại phải nhờ phụ thân ngươi ở phía sau chùi mông cho ngươi. Lãnh Tử Diễm, ngươi quá buông thả, phụ thân ngươi đem ngươi bảo hộ quá hảo, ngươi từ trước tới giờ chưa từng suy nghĩ từ góc độ của hắn, nếu ta sinh ra một đứa con trai như ngươi, ta sớm đã...."

" Sớm đã bóp chết?" Lãnh Tử Diễm hung hăng nhấc mày. "Giọng điệu ngươi nói càng lúc càng giống hắn, có phải trong lòng ngươi cũng cảm thấy ta bất cứ lúc nào đều dâm đãng vô liêm sỉ như một kỹ nữ?"

" Lãnh Tử Diễm..." Quân Ngân nghẹn giọng. "Ta không nghĩ như vậy."

" Ngươi chính là nghĩ như vậy, nếu không Tần Hiên cũng sẽ không nói cái gì mới từ trên giường người khác bò xuống." Ngực thở dốc mấy cái, Lãnh Tử Diễm che tay trên trán, nhẹ giọng nói. "Ngươi đừng như phụ thân ta... Đừng không để ý tới ta, đừng không nhìn nổi ta... Ngươi cảm thấy ta chỗ nào không tốt, ngươi nói ra, ta chắc chắn sẽ sửa. Nếu ngươi oán hận ta loạn giao, cứ dùng đai trinh tiết lấp lại phía sau ta, phía trước cũng có thể buộc."

" Trước khi ngươi tới, ta có hỏi Tần Hiên, nếu người hắn thích phản bội hắn, hắn sẽ làm sao, Tần Hiên nói với ta hắn sẽ không tha thứ cho đối phương."

" Hắn chán ghét ta, hắn chỉ mong sao chúng ta chia tay, hắn đương nhiên sẽ nói như vậy, Quân Ngân, ngươi đừng tin hắn."

" Ta nên tin ngươi?" Quân Ngân lắc đầu. "Lãnh Tử Diễm, ngươi đi đi, đừng đến tìm ta nữa, ta và ngươi, cả đời cũng không thể kết hôn. Nếu sớm muộn gì cũng phải xa nhau, không bằng thừa lúc này hảo tụ hảo tán. Ta không có tư cách trói buộc ngươi, càng không có tư cách yêu cầu ngươi làm chuyện gì cho ta. Từ nay về sau, ngươi muốn hảo cùng ai, cùng ta nửa điểm quan hệ cũng không có."

" Ngươi nói thật?" Lãnh Tử Diễm thả tay, kinh ngạc nhìn Quân Ngân. "Chưa từng nghĩ sẽ cùng ta lâu dài?"

Quân Ngân cười gượng. "Làm sao lâu dài?"

Ngay trước mặt Quân Ngân, Lãnh Tử Diễm run tay kéo quần dài, quần lót cũng lôi xuống, hạ thể vẫn chưa tới mức không chịu nổi như Quân Ngân nói, ít ra cái vật kia vẫn úp mềm ở đó, căn bản không có đứng lên.

Toàn thân trần trụi quỳ gối trên bàn, đem mông quay hướng Quân Ngân.

Tư thế này càng lộ ra đôi chân thon dài của hắn, mông rất vểnh, thái độ hèn mọn có thể kích thích dục vọng thi ngược của bất cứ nam nhân nào.

Nhưng Quân Ngân không chút động tĩnh.

" Ngươi không thao?"

Âm thanh Lãnh Tử Diễm có chút lạnh, khiến người ta không rét mà run. Kỳ thực người càng lạnh hơn chính là hắn, ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào, làn da trần trụi phủ kín một tầng lại một tầng hạt cát, bàn gỗ tử đàn cọ vào đầu gối mơ hồ sinh ra đau đớn, hai chân cũng mềm đến không có khí lực, hắn không thể không đem tay chặt chẽ ấn xuống mặt bàn.

" Dù sao ta cũng trăm đắng ngàn cay chạy tới, không làm một lần, phía sau ngứa đến hoảng... Ngươi cứ coi như ta không biết tự trọng..."

" Câm miệng." Tay Quân Ngân rốt cuộc ôm lên eo bụng hắn. "Không được nói bản thân như vậy!"

" Rõ ràng cảm thấy ta hạ tiện, lại không cho ta tự nói chính mình. Rõ ràng sớm đã biết chuyện của ta cùng Lăng Diệp, lại nửa điểm thanh sắc cũng không lộ ra. Quân Ngân, đùa giỡn ta rất vui sao?" Lãnh Tử Diễm không muốn nói chuyện nhiều thêm, xoay người lột dây lưng Quân Ngân, lấy dương cụ bên trong ra, diện vô biểu tình lạnh lùng nhìn y. "Ngươi không thao ta trở về tìm Lăng Diệp, vậy ngươi rốt cuộc thao hay không thao?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau