ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Không chỉ đánh cảnh sát, còn chống cự, đáng sợ hơn nữa chính là người này cư nhiên không mặc y phục ngông nghênh đi trên đường phố.

Lãnh Tử Diễm mới bị đưa tới đồn, cảnh sát phụ trách giam giữ không chút suy nghĩ liền quăng hơn mười côn lên tấm lưng trần trụi của hắn.

Sau lưng vốn mang thương tích, lập tức da tróc thịt bong, bất quá Lãnh Tử Diễm bị phụ thân nhà mình đánh quen rồi, tuy nói dùi cui cảnh sát có phần thô hơn roi của phụ thân, lực đạo cũng nặng hơn một chút, nhưng chỉ hơn mười côn, Lãnh Tử Diễm ngoại trừ đầu hơi choáng, thật sự không có cảm giác gì đặc biệt.

Cảnh sát thấy hắn cương ngạnh, vừa bội phục vừa tức giận.

" Còn trẻ tuổi, lại không biết học tốt."

" Ta sao lại không học tốt ?"

Lãnh Tử Diễm nhếch nhếch mày, vô luận là ở Trường quân đội quý tộc Đế quốc trước kia hay ở Học viện Hoàng gia bây giờ, hắn đều là người nổi tiếng, tên cảnh sát nhãi nhép này lại nói hắn không học tốt.

" Vậy trên cái này của ngươi là sao?"

Cảnh sát dùng dùi cui chọc chọc nụ hoa hắn, bên trên có vết cắn rõ ràng, sưng như anh đào, cảnh sát cười có chút đáng khinh nói.

" Thích người khác cắn chỗ ấy của ngươi?"

Mặc dù hai tay bị còng, chỉ dùng khủy tay thôi, nhưng Lãnh Tử Diễm đã đem tên cảnh sát không biết sống chết kia thụi đến hộc máu, chỉ sợ nội tạng cũng bị trọng thương.

Bộ dạng hung thần ác sát của hắn làm các cảnh sát khác hơi chùng bước, nhưng họ cũng không ngồi yên, nhanh chóng xáp tới đánh hội đồng, bắt hắn lại.

Dùi cui, quyền cước hạ xuống không chút lưu tình, Lãnh Tử Diễm chỉ có thể ôm đầu tận lực tránh né. Đợi tới lúc cảnh sát xả giận xong, Lãnh Tử Diễm toàn thân cao thấp đã không còn một chỗ nguyên vẹn.

Hắn phun máu trong miệng ra, lạnh giọng.

" Lũ cớm các ngươi cũng nên đổi hết đi."Một cảnh quan dùng ánh mắt miệt thị chằm chằm nhìn Lãnh Tử Diễm - không có chỗ nào khác với chó chết nhưng vẫn kiêu ngạo đến không chịu được, thản nhiên hạ lệnh.

" Đưa hắn tới phòng 01 đi."

Trong phòng 01, tù phạm nếu không phải dũng mãnh nhất, thì chắc chắn là ghê tởm nhất.

Mười kẻ bên trong cũng không ngoại lệ, đều là phạm tội hiếp dâm.

Bộ dạng sa sút của Lãnh Tử Diễm, thấy thế nào cũng là kẻ không quyền không thế, hơn nữa buộc kiện y phục che đậy phía dưới, ngông nghênh đi trên đường phố.

Người như vậy, vừa vặn đưa vào để uy một đám lang kia.

" Bây giờ mấy giờ?"

Cảnh sát lôi Lãnh Tử Diễm không ngờ người này lại bình tĩnh như thế, hùng hùng hổ hổ nói." Hai giờ sáng."

Gã vươn tay nhéo nhéo nhũ tiêm Lãnh Tử Diễm.

" Gia hỏa ngươi tính tình mãnh liệt thế này, hợp với khẩu vị chúng nhất, vào phòng 01 cho ngươi nếm mùi đau khổ."

Nhất định phải chém rớt cái tay kia, Lãnh Tử Diễm diện vô biểu tình nhìn bàn tay không ngừng đảo quanh trên ngực mình, nếu không phải thật sự không thể bị đánh một lần nữa, hắn sớm đã bạo phát.

" Hắc, Tiểu Lí, không tới vui vẻ sao?"

Cảnh sát bên cạnh ồn ào nói. Đêm dài dần lạnh, tất cả mọi người đều muốn tìm chút việc vui để làm.

Vài năm gần đây, cục trưởng sở cảnh sát cùng Tướng quân quan hệ vô cùng tốt, ngay cả đám cảnh sát tép riu họ cũng ngang ngược lên. Người vô gia cư bị ném vào tù nếu nhìn thuận mắt, mấy cảnh sát thường thay nhau ra trận, làm tới chết người là chuyện bình thường.

Hoàng thất cùng Quân bộ bận bịu đối phó mấy Đại gia tộc kia, đối với những thứ dơ bẩn vây khắp sở cảnh sát thường mắt nhắm mắt mở, chỉ cần không chọc tới người của họ, căn bản không quan tâm.

Lãnh Tử Diễm thân hình cao to, bộ dạng anh tuấn, có thể nói rất hợp với khẩu vị mấy tên cảnh sát.

Có người thẳng thắn đề nghị.

" Làm biếng đưa tới phòng 01 quá, mấy người chúng ta hưởng dụng liền hảo."

Nắm nhũ tiêm Lãnh Tử Diễm, Tiểu Lí lập tức ngắt nhéo, thân thể nghiêng qua muốn hôn cổ Lãnh Tử Diễm, Lãnh Tử Diễm thế nào lại để gã đạt được, luồn chân đá một cái.

Tiểu Lí một tay ghìm cổ chân hắn, mặt mày nham hiểm, chậm rãi dụng lực...

Chương 7

" Thiếu gia chúng ta cũng không phạm phải tội gì, đây là các ngươi bắt giữ phi pháp."

" Xin lỗi tiên sinh, căn cứ dự luật điều thứ 309, người có thể nguy hại cho an ninh đô thị, cảnh sát có quyền tạm giam vô điều kiện."

" Nguy hại an ninh đô thị?"

Quản gia Lãnh phủ nheo mắt, từng bước một đến gần cảnh sát đang cản đường mình.

" Ý ngươi là nói, người thừa kế thuận vị nhất Lãnh gia là kẻ nguy hại an ninh đô thị?"

" Xin lỗi, tiên sinh bất kể hắn là người thừa kế gia tộc hay dân chúng bình dân, chúng ta đều đối xử bình đẳng."

Khí thế sắc bén của đối phương khiến người ta sợ hãi, cảnh sát lui hai bước, nuốt nước miếng nói.

" Tiên sinh, xin đừng cản trở chúng ta thi hành công vụ."

Ngoại trừ quản gia đang khắc khẩu với cảnh sát, đại sảnh còn ngồi một nam tử trung niên.

Mặc dù ngồi im không nói, nam tử trung niên lại làm cho người ta có cảm giác không thể khinh thường.

Tóc chải kỹ lưỡng đến từng sợi, y phục thẳng thớm, thần sắc kiêu căng như quý tộc, đều nói rõ thân phận cao quý không thể nghi ngờ của nam tử trung niên.

" Ta nghĩ chúng ta có hiểu lầm gì đó."

Nam tử trung niên đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt cảnh sát, mặc dù khuôn mặt ấm áp, lại vô hình trung áp bức người khác, y vươn tay, mỉm cười.

" Xin chào, Lãnh gia gia chủ Lãnh Thừa Phong."

" Xin.... Xin chào... Vương... Vương Tự..."

Tiểu cảnh sát nơm nớp lo sợ vươn tay. Vị nam tử trung niên phong thái nhẹ nhàng đó là Lãnh gia gia chủ Lãnh Thừa Phong sao ?

Làm việc ở Kinh đô, có ba phương nhân vật trăm triệu lần không thể chọc tới. Thứ nhất Hoàng thất, thứ hai Quân bộ, còn lại chính là thế lực gia tộc do Quân gia cùng Lãnh gia đứng đầu.

Thời gian Quân gia cùng Lãnh gia tồn tại lâu bằng Hoàng thất, là gia tộc cổ xưa hữu danh hữu thực.

Vương Tự đã bắt đầu than khóc cho vận mệnh bản thân, không, là cả lãnh đạo phòng cảnh sát.
Ai biết đám đồng nghiệp như lang như hổ kia có đem cái Lãnh gia thiếu gia trần trụi tử hình tại chỗ hay không.

" Con ta từ nhỏ đã tiếp nhận nền giáo dục quý tộc nghiêm khắc, ngay cả Vương phi cũng khen hắn có tri thức hiểu lễ nghĩa, tuân thủ lễ nghi, ngươi nghĩ thanh niên tài tuấn như vậy sao lại nguy hại an ninh đô thị?"

Lãnh Thừa Phong cầm lấy điện thoại trên bàn, vỗ vỗ bả vai Vương Tự, lời nói sâu xa.

" Hướng thủ trưởng ngươi xin chỉ thị đi, ta muốn chúng ta nhìn rõ mọi việc, cảnh sát tiên sinh chắc chắn có thể tin nhi tử ta trong sạch."

Vương Tự vẻ mặt đau khổ tiếp nhận điện thoại, nếu cái gia hỏa quang thân loạng choạng trên đường kia cũng có thể gọi là có tri thức hiểu lễ nghĩa, tuân thủ lễ nghi, Vương Tự gã có thể là người được khen thưởng nhiều nhất năm nay.

" "A lô, ta là Vương Tự, ai ai, là như vầy..."

Lúc Vương Tự nói chuyện, Lãnh Thừa Phong cũng tiếp một cú điện thoại.

" Chuyện gì?"

" Gia chủ, tin tức vừa nhận, tiểu tử Quân gia đã xảy ra chuyện."

" Có bị thương nặng không?" Lãnh Thừa Phong cau mày tao nhã, ánh mắt liếc về phía Vương Tự bên kia.

" Tình hình cụ thể vẫn chưa rõ ràng."
Đầu bên kia điện thoại lo lắng nói. " Gia chủ, ngươi nói xem việc của thiếu gia có thể cũng là do bọn hắn gài hay không ?"

Lãnh Thừa Phong không nói tiếp, Vương Tự diện vô biểu tình đi tới.

" Xin lỗi, Lãnh tiên sinh, Lãnh thiếu gia ở đây lúc hai giờ đánh tàn phế hai cảnh sát, làm bị thương mấy người, dù hắn là Hoàng tử cũng đồng tội như thứ dân. Căn cứ Dự luật Hoàng gia điều 119, chúng ta áp dụng biện pháp tạm giam hình sự với Lãnh thiếu gia, mười lăm ngày sau, ngài có quyền bảo lãnh chờ thẩm vấn."

Bàn tay cầm điện thoại căng thẳng, Lãnh Thừa Phong bình tĩnh hạ lệnh với cấp dưới ở đầu dây bên kia.

" Lập tức giúp ta liên hệ với Hạ cục trưởng của sở cảnh sát."

" Dạ, gia chủ."

Lãnh Thừa Phong một lần nữa ngồi trở lại ghế dựa, ánh mắt nhìn Vương Tự như nhìn một người chết.

" Lá gan ngươi rất lớn."

" Công bằng chấp pháp thôi." Vương Tự lau lau mồ hôi trên trán.

" Cấp trên cho ngươi bao nhiêu ưu đãi?"

" Lãnh tiên sinh nói đùa."

" Ta là sợ ngươi có mệnh thăng quan, lại không có mạng hưởng thụ."

" Ha ha, đây đều là mệnh lệnh bên trên, Lãnh tiên sinh hà tất phải làm khó những người bên dưới chúng ta."

" Không thể, ta là kẻ có thù tất báo đệ nhất!" Lãnh Thừa Phong vẻ mặt lạnh nhạt, thanh âm lại lộ ra tầng tầng hung độc. " Nhất là kẻ chọc tới con ta, chưa ai có được kết cục tốt đẹp."

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, quản gia cung kính đưa điện thoại cho Lãnh Thừa Phong.

" Thế nào?"

" Gia chủ, Hạ cục trưởng... Không liên lạc được..."

" Liên lạc với mấy ả nhân tình." Lãnh Thừa Phong cười lạnh nói. " Tiện thể chuyển lời đến hắn, tuy mấy năm nay các Đại gia tộc chúng ta bị chèn ép một chút, nhưng làm sao cũng không nghèo túng đến mức lật không đổ một cục trưởng sở cảnh sát."

Chương 8

Mười phút sau.

" Gia chủ, Hạ cục trưởng nói thiếu gia phạm luật, hắn cũng vô pháp. Còn nhờ gia chủ hạ thủ lưu tình, đừng liên lụy người vô tội."

Đôi môi tao nhã gắt gao mím chặt, Lãnh Thừa Phong mắt phủ sương lạnh, như gió lốc càng quét.

" Ta đã biết."

" Gia chủ...?"

Trên mặt quản gia lộ ra vẻ lo lắng, hai tiếng trước Quân thiếu gia gọi điện thoại bảo đi đón thiếu gia, kết quả người không đón được, lại nghe tin thiếu gia bị đưa tới phòng cảnh sát. Vốn tưởng rằng gia chủ tự mình đến một chuyến, phòng cảnh sát chắc chắn sẽ thả người, không nghĩ sẽ gặp phải nhiều trở ngại như vậy. Phòng cảnh sát luôn có rất nhiều hoạt động không thể để người nhìn, lỡ đâu...

" Giúp ta tra số của Thừa tướng phủ."

Thanh âm Lãnh Thừa Phong vẫn vững vàng, nhưng bàn tay chậm rãi thu chặt lại để lộ tâm trạng phẫn nộ cùng kinh hoàng của y. Con của y mà có bất trắc, y tuyệt đối phải khiến bọn cảnh sát này hối hận vì đã sinh ra trên đời.

Lãnh Thừa Phong có khả năng đấu đá cùng Hoàng thất và Quân bộ nhiều năm như vậy, sao có thể ôn nhuận nho nhã như ở ngoài mặt?

Y rốt cuộc có bao nhiêu tàn nhẫn thô bạo, trước giờ chỉ có Lãnh Tử Diễm mới thật sự rõ ràng.

Lãnh Tử Diễm từ nhỏ chính là lớn lên trong huyết vũ tinh phong của Lãnh Thừa Phong.

Bảy tuổi, bị ném vào trong núi lớn, khó khăn lắm mới bò ra được, kết quả, vì ôm phụ thân oa oa khóc lớn mà bị nhốt tới mười ngày.

Mười tuổi, Lãnh Thừa Phong nắm bàn tay cầm súng của Lãnh Tử Diễm, giúp hắn lần đầu tiên giết người. Mà người kia còn là đường thúc của Lãnh Tử Diễm, vì muốn mưu đoạt vị trí gia chủ, bị Lãnh Thừa Phong không chút lưu tình đuổi cùng giết tận.

Mười ba tuổi, Lãnh Tử Diễm đã một thước bảy, khuôn mặt anh tuấn kiên nghị làm hắn không lộ chút vẻ trẻ con. Lãnh Thừa Phong ôn hoà để con trai tham gia một trận hắc bang máu lửa. Kết quả, Lãnh Tử Diễm chém chết ba người, chém thương năm người, bị chém bảy đao, quang vinh chiến tích.

Mười bốn tuổi, Lãnh Tử Diễm vào học Trường quân đội quý tộc Đế quốc, ngày đầu tiên cùng con trai Tướng quân phát sinh tư đấu, Lãnh Tử Diễm nguyên mặt bị đánh cho hoàn toàn biến dạng, Lãnh Thừa Phong cau mày nói, Lãnh Tử Diễm làm mặt mũi Lãnh gia mất hết.

Từ đó về sau, kỳ nghỉ, vô luận dài hay ngắn, Lãnh Thừa Phong đều để Lãnh Tử Diễm chen vào tham gia huấn luyện bộ đội đặc chủng, cho đến lúc hắn mười tám tuổi, Lãnh Thừa Phong phát hiện hắn lại phát sinh quan hệ cùng binh sĩ hợp ý, loại huấn luyện tàn khốc đó mới tuyên bố kết thúc.

Nhưng mặc dù kỳ nghỉ ở trong nhà, Lãnh Thừa Phong cũng có đủ loại phương pháp gây sức ép Lãnh Tử Diễm.

Trong mắt Lãnh Thừa Phong, một người thừa kế ưu tú, vô luận là thể năng hay tâm tính đều phải tài ba, cũng không được có chút tì vết.
Tóm lại, Lãnh Tử Diễm chính là dần trưởng thành trong đoạn lịch sử huyết lệ tàn khốc đó, phản kháng liên tục trong đàn áp, lại bị đàn áp liên tục trong phản kháng.

Mà bây giờ, sự huấn luyện khắc nghiệt của phụ thân rốt cuộc tỏ rõ hiệu quả.

Mặc dù mắt cá chân bị bóp nát, cổ tay cũng bị còng, trên người không biết có bao nhiêu thương tích.

Lãnh Tử Diễm vẫn dũng mãnh như bò điên.

Dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị phụ thân tùy tiện ném vào đâu đó, không khéo chính là phụ thân biến thái mượn việc này trừng phạt hắn.

Chọc giận phụ thân, làm loạn cùng người Hắc Phố, bị bắt đến phòng cảnh sát, tội danh nào cũng đủ để phụ thân lột da hắn.

Nếu phụ thân muốn để bọn cảnh sát hỗn đản này giúp hắn nhớ sâu khắc kỹ, cũng không phải không thể.

Nếu là thế, hắn nhất định phải đem toàn bộ lũ gia hỏa dám cả gan ham muốn thân thể hắn đánh tới bò lăn bò càng, nếu không, thế nào có thể thỏa mãn tâm tính quý tộc kiêu ngạo của phụ thân?

Cửa bỗng nhiên két một tiếng bị người mở ra, ngọn đèn hôn ám lôi ra bóng đen nồng đậm phía sau nam tử đang đi vào.

Thân hình thon dài, vai rất rộng, eo thân thon khỏe.

Cảnh mạo (nón cảnh sát) che khuất phân nửa khuôn mặt y, chỉ lộ ra sóng mũi cao thẳng cùng vòng cằm kiên nghị.Cả người phát ra một loại sắc bén gần như dao nhọn.

Nam tử lạnh mắt nhìn chăm chăm đám người vây đánh Lãnh Tử Diễm, vươn tay kéo cửa sắt ra thật lớn.

" Cút!"

Một đám cảnh sát không ai nhận biết nam tử, nhưng huân chương quý tộc đeo trên vai nam tử biểu hiện thân phận hoàng gia tôn quý. Liếc mắt lẫn nhau, vô luận là đứng hay nằm cũng ăn ý đi ra ngoài, đương nhiên người tiến vào làm cho bọn họ cực kỳ kiêng kỵ.

Máu loãng theo trán vắt trên mi mắt, Lãnh Tử Diễm lại không kịp lau đi.

Mắt không chớp một khắc, hung hăng nhìn chòng chọc nam tử phía trước.

Y từng bước đến gần, Lãnh Tử Diễm liền đề phòng lui xuống.

Nam tử cởi cảnh mạo, tiện tay vứt một cái, lộ ra khuôn mặt tinh tế.

Ánh sáng mơ hồ chập chờn, thoáng nhuộm quang sắc nhàn nhạt trên gương mặt y. Không còn lạnh lùng cao cao tại thượng, cũng không mang theo tư thái bàng quang ngạo mạn.

" Thấy ta ngươi liền khẩn trương như vậy?"

" Cái rắm!"

Lãnh Tử Diễm nắm chặt dùi cui trong tay, đây là thứ hắn đoạt lấy từ một cảnh sát trong hỗn chiến ban nãy. Không có dùi cui này, hắn không chắc có thể chống đỡ đến bây giờ.

Nam tử thản nhiên cười, nhưng nụ cười này quyết không thể làm người ta thả lỏng cảnh giác.

" Học viên ưu tú của Trường quân đội quý tộc Đế quốc, tại sao nửa năm trước đột ngột chuyển tới Học viện Hoàng gia?"

Đi đến trước mặt Lãnh Tử Diễm đại khái một thước rưỡi, nam tử liền không tiến tới nữa, mà rảo bước tại chỗ. Giày da phát ra tiếng vang thanh thúy, từng tiếng hung hăng đập vào trong lòng Lãnh Tử Diễm.

" Trên đường tới đây, ta một mực suy nghĩ, nhưng sao cũng không tìm ra đáp án, bây giờ Lãnh thiếu gia có thể thay ta giải thích nghi hoặc này hay không?"

Chương 9

" Câu hỏi ban nãy, trả lời ta!"

" Ta muốn chuyển thì chuyển."

Khóe miệng nam tử nhếch lên, câu ra một độ cung ưu mỹ.

" Nửa năm không gặp, ngươi lại biến thành hung hãn, bất quá, ta thích bộ dáng không sợ chết này của ngươi."

Y ngửa cổ, cởi bỏ khỏa cúc áo thứ nhất, sau đó khỏa thứ hai, khỏa thứ ba.

Động tác rõ ràng linh hoạt, nhanh chóng lộ ra thân trên tinh hãn.

Cơ thịt rắn chắc mà không khoa trương, tràn ngập vẻ đẹp của sức mạnh nam tính.

" Không có ta quản giáo, liền đem mình biến ra cái bộ đức hạnh này."Nam tử bĩu môi lắc đầu, vừa nói vừa cởi quần dài." Xem ra ta vẫn phải thời thời khắc khắc ở bên cạnh ngươi mới được."

" Ngươi sao lại không chết trên chiến trường?"

Lãnh Tử Diễm cau mày, biểu tình mười phần không kiên nhẫn.

Nam tử nhẹ nhàng xoải hai bước về trước, nâng cằm Lãnh Tử Diễm lên.

" Gần đây vất vưởng cùng dã nam nhân nào? Miệng học thật thối."

Nói xong, y liền cúi xuống gặm cánh môi mỏng kia, giữa chỗ dây dưa nghe thấy mùi máu tươi.

Y thích mùi vị kia, nguy hiểm, kích thích.

" Đường eo của ngươi vẫn thanh thoát như vậy."

Cánh tay thon dài dọc theo eo bụng trượt đến mông, y nhẹ nhàng nhéo nhéo cái mông săn chắc, thấp giọng nói.
" Cũng không biết chỗ này có còn chặt hay không."

Lãnh Tử Diễm một cái tát hất văng cái tay làm loạn kia, diện vô biểu tình nói.

" Ngươi không biết chuyện quan trọng nhất bây giờ là đưa ta tới bệnh viện hả?"

" Ta thấy ngươi sinh long hoạt hổ, rõ ràng là muốn ta làm ngươi."

Nam tử đột ngột phát lực, mạnh bạo đẩy Lãnh Tử Diễm lên tường, quấn xiết gắt gao, không cho đối phương có chút cơ hội phản kháng, y một ngụm cắn lên nhũ tiêm Lãnh Tử Diễm, cực kỳ giống mãnh thú tàn bạo.

Nhũ tiêm bị dùng sức kéo ra hướng ngoài, Lãnh Tử Diễm cũng đau đến ứa ra mồ hôi lạnh, gương mặt vặn vẹo không ra hình người.

" Cút ngay!"

Nam tử không chút để ý tới hắn, môi lưỡi cắn trên nhũ tiêm, phát ra tiếng lách sách dâm mỹ.

Phanh một tiếng, dùi cui cùng quyền chưởng đâm mạnh vào nhau.
Lại phanh một tiếng, lần này nam tử lấy mu bàn tay ngăn cản, mu bàn tay không có việc gì, dùi cui lại dứt thành hai đoạn.

Lãnh Tử Diễm hoàn toàn nổi giận, nâng đầu gối lên, hung hăng thúc hướng hạ thể nam tử. Một kích súc thế vẫn chưa thực hiện được, nam tử phảng phất như đã sớm biết động tác Lãnh Tử Diễm, thân hình hơi tránh ra sau, nhẹ nhàng bắt lấy đùi phải Lãnh Tử Diễm nâng lên.

Hai tay bị còng, đùi phải bị chế trụ, chân trái có thương tích, nhưng Lãnh Tử Diễm cũng không nhụt chí.

Đùi phải đạp xuống một cái, xoay thân bật lên, chân trái cùng lúc dùng sức, tập kích mặt trái nam tử, nửa thanh dùi cui trong tay cũng đồng thời ném ra.

Nhưng quá chậm, ở trong mắt nam tử, động tác Lãnh Tử Diễm giống như một pha quay chậm.

Né tránh, xuất kích, mọi thứ đều phát sinh như ánh chớp.

Hai giây sau, Lãnh Tử Diễm đã bị nam tử quẳng qua vai ném xuống đất.

' Ba'

Thương sau lưng vỡ ra, Lãnh Tử Diễm tức khắc cắn răng một trận, có kiểu ném người như vậy sao?

" Mỗi lần đều chơi trò muốn chống còn mời này, ngươi không biết như vậy sẽ làm ta thêm hưng phấn?"

Nam tử ghé sấp nằm trên người Lãnh Tử Diễm, hôn tới hôn lui bên gương mặt vẫn cố sức né tránh mình.

" Tại sao lại giấu ta chuyển trường?"

" Giấu ngươi?"

Lãnh Tử Diễm hừ thật mạnh.

" Ngươi có thể bớt tự phụ quá mức hay không, lẽ nào trước khi chuyển ta phải thỉnh cầu ngươi đồng ý?"

Chương 10

Trong hai mươi năm huyết lệ của Lãnh Tử Diễm, có phân nửa do phụ thân tạo thành, nửa còn lại, phải dành công cho Tướng quân công tử Lăng Diệp.

Lăng Diệp hồi nhỏ hoàn toàn nhìn không ra là một kẻ có khuynh hướng bạo lực, tính cách ngược lại hết sức ôn thuận, thậm chí động một tí liền khóc nhè.

Khi đó, quan hệ giữa Quân bộ cùng Đại gia tộc còn chưa căng thẳng như vậy, thường xuyên tổ chức tiệc rượu quý tộc, cảnh tượng hai bên hoà thuận vui vẻ.

Lãnh Tử Diễm cùng Lăng Diệp chính là bắt đầu hiểu biết nhau ở loại hội tụ nhàm chán kia.

Lần đầu tiên gặp mặt, hai người đều năm tuổi.

Lãnh Tử Diễm năm tuổi đã có khí thế mày ngang mắt ngược, mà Lăng Diệp năm tuổi còn nước mũi lòng thòng, vừa lùn vừa ốm, nhút nhát trốn phía sau Tướng quân.

Đương nhiên Tướng quân cũng không thể nào hài lòng với một thằng con như thế, trong lời nói có kín đáo phê bình.

Nhưng có điều, chỉ lấy cái thân phận Tướng quân công tử kia quơ quơ ra chơi thôi, cũng không có tiểu hài tử quý tộc nào dám cả gan xem thường Lăng Diệp.

Lãnh Tử Diễm coi như là một ngoại lệ.

Có kẻ chọc Lãnh Tử Diễm, Lãnh Tử Diễm chắc chắn sẽ đem kẻ kia đánh cho tới bà má nó cũng không nhận ra nổi.

Có người chọc Lăng Diệp, Lăng Diệp chỉ biết xụ cái mặt bé xíu xuống, khóc đến kinh thiên động địa.

Lãnh Tử Diễm rất ghét con nít khóc nhè, nhất là nam sinh.

Lãnh Tử Diễm hồi nhỏ lòng dạ sao tốt được, thấy người không quen chắc chắn sẽ ăn hiếp tới cùng.

Người hầu bưng lên điểm tâm xinh xắn, Lăng Diệp vừa mới vươn tay muốn lấy, Lãnh Tử Diễm một cái liền chụp tay nó mở ra, trong ánh mắt khó hiểu của đối phương ném vào miệng mình.

" Không cho ngươi ăn!"

Lãnh Tử Diễm đắc ý dương dương tự đắc, dùng miệng ra oai.

Lặp đi lặp lại nhiều lần, tiểu bằng hữu khác đều ăn no đến muốn bể cái bụng, Lăng Diệp thì một cái cũng chưa nếm được.

Hơn nữa, một khối điểm tâm cuối cùng sót lại còn bị Lãnh Tử Diễm cầm đi lấy lòng Quân Ngân.

Lăng Diệp rất ủy khuất, nhưng Lãnh Tử Diễm cao hơn nó, cũng mạnh hơn nó, còn có Quân Ngân đỡ lưng, chắc chắn là đánh không lại, sau đó Lăng Diệp thừa lúc Lãnh Tử Diễm không chú ý, lén chạy tới méc Lãnh bá phụ.

Vốn muốn Lãnh bá phụ trừng phạt cái nam hài ức hiếp mình một chút thôi là được rồi, ai ngờ Lãnh bá phụ giận tím mặt mày, trước mặt mọi người liền lột quần Lãnh Tử Diễm ba ba ba đánh mười roi mây.

Tướng quân bất mãn với Lăng Diệp tính tình nhu nhược, khiển trách không thôi.

Lăng Diệp vừa thấy cái mông nhỏ nộn nộn của Lãnh Tử Diễm che kín vết roi, lập tức liền cảm thấy mông mình cũng đau lên.

Rốt cuộc, Lãnh Tử Diễm không khóc, Lăng Diệp trái lại khóc ầm ầm muốn nhão ra luôn.

Mối liên hệ giữa hai người xem như kết thành từ đó, Lãnh Tử Diễm liền không cho Lăng Diệp tươi mặt nổi một ngày.

Sau khi hai người vào cùng một trường tiểu học, trong cặp sách Lăng Diệp thường hay xuất hiện gián chết, mỗi lần đều sợ tới mức mặt mày xanh lè xanh lét, nó yên lặng cúi đầu trong tiếng ồn ào của các học sinh xung quanh.

Lăng Diệp không ngốc, biết rõ người có thể chỉnh mình cũng chỉ có một mình Lãnh Tử Diễm.

Thời thơ ấu của Lăng Diệp chính là êm đềm trôi qua với sự phụ họa tận tình của gián chết, rắn ngủm, sâu róm cùng một đống gì đó mắc ói, chờ nó có thể mặt không đổi sắc bình tĩnh đem cái quỷ nào đấy trong cặp sách ung dung quăng xuống, đã là chuyện hai năm sau.

Hai năm sau, Lãnh Tử Diễm xấp xỉ bảy tuổi, trên cơ bản hiểu được tình cảnh của Lãnh gia, đắc tội với Tướng quân là trăm triệu lần bất hảo.

Hắn bắt đầu trở nên quy củ, hành vi xử sự như một quý tộc tiêu chuẩn, ít ra ở mặt ngoài là như thế.

Mà tính cách lại vì phụ thân thiết huyết giáo dục, càng biến hoá kỳ lạ, toàn thân phát ra khí tức băng lãnh người khác chớ tới gần.

Lãnh Tử Diễm như thế, Lăng Diệp đương nhiên đã xa càng xa nữa, quan hệ hai người cũng dần xa lạ.

Cho đến lúc mười bốn tuổi, nhập học Trường quân đội quý tộc Đế quốc, Lãnh Tử Diễm mới cảm nhận được cái gì gọi là phong thuỷ thay phiên luân chuyển.

Lăng Diệp như đột biến chỉ trong một đêm.

Quân trang thẳng thớm tôn lên thân hình thon dài, lão luyện mà lãnh khốc.Dung nhan tuấn mỹ không chút tì vết, như được tỉ mỉ điêu khắc mà thành.

Sóng mũi cao thẳng, cánh môi kiên nghị.

Khiến người ta kinh ngạc nhất chính là cặp mắt kia, hẹp dài, sắc nhọn, mang tà khí nhiếp hồn đoạt phách.

Lãnh Tử Diễm chưa kịp lấy lại tinh thần, đã bị đem làm bao cát nện cho một trận.

Thuở nhỏ được nghiêm khắc huấn luyện, đối mặt cùng một lúc với mấy quân nhân đặc chủng, Lãnh Tử Diễm cũng sẽ không hoàn toàn không thể đánh trả một cái như vậy.

Nhưng cái Lăng Diệp từng nhu nhược mặc hắn ức hiếp, lại đánh cho mặt hắn hoàn toàn biến dạng, mức độ mười ngày mới khôi phục.

Đại khái đây là oán khí trước kia tích tụ đã lâu, một khi bùng nổ liền thu về không được, Lăng Diệp không có việc gì cũng tóm Lãnh Tử Diễm ra tẩm quất miễn phí một chặp.

Trong sáu năm, số lần hai người đánh nhau thật sự không thể tính toán.

Từ bị động chịu đòn ban đầu, qua bảo hộ bộ vị mấu chốt không thể để tổn thương, đến cuối cùng có thể phản kích hữu hiệu, sức mạnh của Lãnh Tử Diễm đạt được tiến bộ nhảy vọt.

Bất quá, vô luận Lãnh Tử Diễm có nghiêm khắc rèn luyện bản thân ra sao, một khi gặp phải Lăng Diệp vũ lực cường hãn, hầu như chung quy không tránh được vận mệnh bị dần tê tái cho một trận.




" Ta bất quá mới đè ngươi thôi, thân thể ngươi liền hưng phấn lên, nhất là phía sau, ướt đến không chịu được."

Lời nói rõ ràng khiến người ta mặt hồng tim nổ, tiếng khàn khàn lại bình tĩnh đến mức lạnh xương sống, trái lại lộ ra một ý vị độc đáo.

Lăng Diệp kéo tay Lãnh Tử Diễm xuống thâm nhập hạ thể hắn.

" Ngươi sờ đi, có phải dính phốc phốc hay không?"

" Ngươi..."

Thân thể vừa bị trêu chọc hoàn toàn không chịu nổi kích thích, khuôn mặt anh tuấn nhiễm vết tích tình dục, gợi cảm mà mê người.

" Tiến vào."

" Mới nói mấy câu với ngươi, liền không nhịn được?"Lăng Diệp cười nhẹ, ôm lấy Lãnh Tử Diễm, đem người khóa trên song sắt.

Với chiều cao của Lãnh Tử Diễm, vừa vặn chỉ có thể mũi chân chấm đất, hắn kéo còng tay, con ngươi đen phủ hơi nước lộ vẻ bất mãn.

Bất quá, bất mãn kia nhanh chóng bị Lăng Diệp xuyên tạc thành ra sức quyến rũ.

" Đừng gấp..."

Lăng Diệp vươn đầu lưỡi, bỗng chốc liếm qua cổ Lãnh Tử Diễm.

" A..."

Hầu kết chuyển động kịch liệt, lẩn khuất tiếng rên rỉ trầm đục, giống như thuốc thúc tình, chọc người dục hỏa đốt cháy.

Đầu ngón tay lạnh lẽo đột nhiên kẹp lấy nhũ tiêm nhô lên, vặn xoắn trở đi trở lại, cho đến lúc hoàn toàn đứng thẳng, nở ra màu sắc sặc sỡ.

" Thật xinh đẹp, tựa như hoa."

Lăng Diệp nhếch môi cười, nụ cười mê người.

" Nửa năm không gặp... Ta.... Hình như có hơi nhớ ngươi..."

Bàn tay lạnh lẽo nhanh chóng nóng lên, lộng đến mức Lãnh Tử Diễm toàn thân run run, môi nhạt không ngừng giật giật, hơi thở phun ra hừng hực.

" Ta cũng nghĩ tới ngươi... Nghĩ ngươi chết luôn rồi... A...."

Bàn tay nhanh chóng dịch xuống, quanh quẩn qua lại ở eo bụng.

Da thịt màu mật ong gắt gao hấp lấy bàn tay Lăng Diệp như keo dính, "cụm" lửa trong mắt bốc cháy lách tách, Lăng Diệp ngậm lấy môi Lãnh Tử Diễm, hai tay đỡ hai chân hắn lên, vật ngẩng cao bức thiết tiếp xúc thân mật với gốc đùi đối phương.

Lãnh Tử Diễm hé miệng phối hợp, đầu lưỡi trắng mịn lập tức tiến vào, xảo quyệt châm lửa khắp nơi.

Môi lưỡi tương giao, lách sách lách sách.

Ngoài song sắt sao lạnh điểm trời đêm, trong song sắt kích tình như lửa.

Ai cũng không phục ai, đầu lưỡi liên tục dây dưa, truy đuổi.

Đến lúc chia tách, trên mặt hai người đều nhiễm đỏ, chật vật lại tình sắc.

Khóe môi Lãnh Tử Diễm vắt ngang thóa dịch, trong ánh mắt lãnh khốc xuân tình nhộn nhạo, thật sự là một bộ dạng chờ bị lăng nhục.

Đầu lưỡi câu lên, liếm sạch thóa dịch chảy ra, lại lưu luyến tẩy một vòng nữa bên môi, Lăng Diệp một đôi đồng tử lóng lánh lóe ra hào quang màu đỏ, giống như dã thú đánh giá thức ăn.

Đem hai chân Lãnh Tử Diễm kéo ra một chút nữa, lộ ra tiểu huyệt đỏ tươi.

Nhận thấy y nhìn chăm chú, tiểu huyệt run rẩy giật giật hai cái, Lăng Diệp cũng không vào, chỉ dùng nam căn của mình trêu chọc cửa vào.

" Ngươi xem, lại chảy nước."

Lãnh Tử Diễm cúi đầu, hậu huyệt quả nhiên chảy ra một sợi chỉ bạc mảnh nhỏ, thị giác dâm mỹ chấn động, hung hăng kích thích thần kinh vốn kéo căng của hắn. Hắn thấy dục vọng mình đang cao cao nhếch lên, vì chân bị đối phương ôm, vật kia liền dính sát vào trên bụng, lung lay, run rẩy phun ra bạch dịch.

" Khắp nơi đều chảy, ngươi thật đúng là dâm đãng..."

Lồng ngực rắn chắc vắt đầy mồ hôi, eo bụng gầy khỏe, hai chân thon dài, không chỗ nào không hấp dẫn, làm Lăng Diệp không thể kiềm chế nữa.

" Phốc"

Dùng sức thẳng tiến một cái, tiểu huyệt run rẩy mở ra, từng chút nuốt vào vật khổng lồ của Lăng Diệp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau