ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Lãnh Tử Diễm rất ít uống rượu, không phải hắn không biết uống, mà là phụ thân không cho.

Theo quan niệm của Lãnh Thừa Phong, cồn rượu sẽ mê liệt tư duy con người, làm người ta trở nên ngu xuẩn mà bản thân không biết, cho nên sau khi Lãnh Tử Diễm một lần say rượu đập nát đồ cổ trong nhà, Lãnh Thừa Phong hạ lệnh cấm rượu với Lãnh Tử Diễm.

Hậu quả của việc không uống rượu chính là tửu lượng càng ngày càng kém, mới giải quyết hơn mười lon liền nôn đến ngã trái ngã phải.

Một két rượu giải quyết hơn phân nửa, rốt cuộc nghe được tiếng ô tô. Lãnh Tử Diễm ngó ra, thấy Quân Ngân chuyển xe, tắt đèn, ngón tay thon dài hữu lực đẩy cửa xe ra, lộ ra thân hình cao thẳng, Lãnh Tử Diễm nhịn không được híp mắt cười.

"Ngươi đến rồi hả?"

Một câu ôn hoà rất đơn giản, tay đóng cửa của Quân Ngân lại ngừng một chút, y ngoảnh lại cũng nhợt nhạt cười.

"Uh, không biết có tới chậm hay không ?"

" Hức.... Cũng.. Cũng được..."

Chằm chằm nhìn Quân Ngân không chớp mắt, đôi mắt đen sậm phủ hơi rượu, như mực nước điểm trên giấy Tuyên Thành*, từng chút thoáng nhiễm sơn thủy kiều diễm kinh tâm động phách, Lãnh Tử Diễm vươn tay về phía Quân Ngân.

"Ta nôn, trong xe rất thối, ngươi mau đỡ ta ra !"

Đầy xe bừa bãi, lon rượu quăng tứ tung, đồ nôn mửa lại phát ra trận trận tanh tưởi.

Quân Ngân vội vàng quét mắt quở trách.

"Trong xe thối như vậy, ngươi lại ngốc ở trong đó!"

"Ta đang đợi ngươi, nếu ngươi không đến ta vẫn cứ chờ, thối chết ta cũng phải sống !"

Lãnh Tử Diễm lại nấc một cái, mùi hôi xông ra, Quân Ngân kinh ngạc nhìn hắn nửa ngày, trong đồng tử thần sắc vô danh. Y lấy ra một chiếc khăn vuông, lau vết bẩn trên khóe miệng Lãnh Tử Diễm.

"Bá phụ không phải không cho ngươi uống rượu sao?"

"Hắn quản ta không được !"

Lãnh Tử Diễm bắt lấy tay Quân Ngân.

"Ta cũng không cần hắn quản, hắn ước gì ta không phải là con của hắn !"

Quân Ngân bật cười. " Kẻ hai mươi tuổi còn tùy hứng như vậy, ta cũng không biết nên nói ngươi như thế nào đây."

"Không biết nói như thế nào thì đừng nói, ngươi bất quá hơn ta ba tuổi, giả bộ già dặn làm gì!""Ngươi cãi nhau với Lãnh bá phụ ?"

"Ân..." Lãnh Tử Diễm điềm nhiên như không vỗ ngực nói. "Hắn mắng ta con điếm, nga... Không đúng, là không bằng con điếm... Hức..."

Ánh mắt Quân Ngân trầm xuống mấy phần, y xoa xoa đầu Lãnh Tử Diễm, thở dài.

"Bá phụ nhất định đang tức giận, ngươi đừng để trong lòng !"

Lãnh Tử Diễm nghiêng nghiêng nhìn Quân Ngân hỏi lại.

"Ai để trong lòng ?"

"Trong lòng không khó chịu mà còn đi uống rượu ?"

"Quân Ngân...." Lãnh Tử Diễm dẹp miệng. "Ngươi có phải cũng coi thường ta không?"

"Không." Quân Ngân trả lời nhanh bất ngờ.

" Nói dối!"

Lãnh Tử Diễm chôn đầu trên vai Quân Ngân.

" Tối hôm đó ngươi mắng ta.... Còn đuổi ta xuống xe.....""Là ta phát hiện phía sau có người đi theo mới đuổi ngươi... Ngươi nói ngươi.. Sao chỉ toàn nghĩ chuyện vớ vẩn? Nếu ta thật sự xem thường ngươi... Bây giờ sao lại đến?"

"Cũng đúng!" Lãnh Tử Diễm tóm lấy tay Quân Ngân. "Nhưng mà ta tình nguyện bị ngươi liên lụy cũng không muốn bị ngươi đuổi đi, về sau không được như vậy, ân ?"

Tay Quân Ngân vừa mảnh vừa dài, đầu ngón tay mịn màng, vừa thấy biết ngay chính là tay quý tộc, Lãnh Tử Diễm nắm trong tay liền luyến tiếc thả ra, sờ qua sờ lại làm Quân Ngân dở khóc dở cười.

Người say rượu không thể nói lý, chỉ không ngờ gia hỏa bình thường lạnh như băng này cũng sẽ như vậy.

" Khoác lấy bả vai ta !" Y bất đắc dĩ ôm người lên, tái mặt liếc đối phương. " Ngươi thật nặng!"

" Ta là nam nhân, nam nhân đương nhiên nặng, ngươi là nữ nhân, đương nhiên nhẹ." Lãnh Tử Diễm chỉ vào Quân Ngân, cười nói." Ngươi là bà xã của ta, về sau ta muốn bế ngươi, mỗi ngày đều bế!"

Đồng tử đen tinh khiết như vực sâu, vòng vòng sóng đen gợn gợn, trước mắt run run, liên tục hấp dẫn linh hồn y, càng dán càng gần, càng dán càng gần, gần đến không thể gần hơn nữa, gần đến độ tất cả tế bào trong não y đều phát cảnh cáo, hơi thở mang mùi rượu phun lên mặt, môi sát qua môi, lực tự chế yếu ớt hoàn toàn hỏng mất, Quân Ngân hơi nghiêng đầu, cắn cái môi đáng ghét kia một cái, y đối nhân xử thế trước giờ ôn nhã, nụ hôn trên miệng lại vừa dữ dội vừa bám dính, như hận không thể cắn nát môi Lãnh Tử Diễm.

Lãnh Tử Diễm lập tức làm sâu thêm nụ hôn này, đầu lưỡi luồn vào miệng Quân Ngân cuộn vòng, thu về tình ý chưa hết ban nãy, miệng hai người đều vừa đỏ vừa sưng, trong mắt như tràn sương khói. Vẻ mặt Lãnh Tử Diễm đột nhiên trở nên cực kỳ ôn nhu, hắn kề sát tai Quân Ngân nhẹ giọng nói.

" Ngươi mới hôn ta."

" Ta nhớ."

Trong đầu Quân Ngân choáng choáng mờ mờ, hoài nghi có phải người này đem hơi rượu truyền sang cho mình.

" Vậy ngươi tính làm sao ?"

Lãnh Tử Diễm đẩy Quân Ngân ngã nhào xuống đất, ngồi khóa lên mình y, hai ngón tay gắt gao bóp mặt Quân Ngân.

" Nói nhanh coi, ngươi tính làm sao ?"

Quân Ngân nhăn mày lại.

" Ngươi say, nhưng ta không có say."

Đại não hỗn độn của Lãnh Tử Diễm rõ ràng hơn một chút, lực đạo trên tay không kiềm nữa, thả lỏng.

" Ân, cho nên..."

Giấy Tuyên Thành: được sản xuất ở Tuyên Châu - tỉnh An Huy. Giấy Tuyên Thành trắng mịn, chất giấy dai bền, khó rách, không bị mọt đục, hút nước đều và để được lâu. Dùng vỏ cây đàn hương làm nguyên liệu; sau đó còn dùng thêm hơn mười mấy loại nguyên liệu khác như cây dâu, cây đai, tre… Đặc điểm của giấy Tuyên Thành là: chất lượng giấy mềm, dẻo; đường vân đẹp; giấy trắng mịn; thể hiện rõ độ đậm, nhạt, trơn, ướt của mực. Thi nhân xưa ví von là “trơn như băng, mịn như kén”, còn cho đây là “vua của những loại giấy”.

Chương 27

Lãnh Tử Diễm có thể mặt không đổi sắc xoải chân vắt ngang eo bất cứ nam nhân nào, ngoại trừ Quân Ngân.

Hắn cùng Quân Ngân cùng nhau lớn lên từ nhỏ, quan hệ không phải bình thường, năm đó hắn thổ lộ với Quân Ngân, vốn tưởng rằng Quân Ngân chắc chắn sẽ đáp ứng, kết quả, Quân Ngân chỉ không mặn không nhạt nói "Nam nhân ở cùng nam nhân là không đúng."

Hy vọng càng lớn, thất vọng cũng sẽ càng nhiều, một trái tim niên thiếu vừa mới chớm nở của Lãnh Tử Diễm lập tức bị nát thành bụi vụn.

Lúc cha mẹ Quân Ngân vừa mới qua đời, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của vị gia chủ trẻ tuổi này. Lãnh Tử Diễm không phải kẻ không biết lí lẽ, đau lòng là một chuyện, thấu hiểu Quân Ngân lại là một chuyện khác, sau khi Quân Ngân nghỉ học Trường quân đội quý tộc, Lãnh Tử Diễm vẫn không cắt đứt giao tình với y, dù kết giao vô số tình nhân, địa vị của Quân Ngân trong lòng hắn cũng tuyệt đối áp đảo phía trên đám tình nhân này. Cho đến một bữa tiệc rượu hai tháng trước, hắn lại nhìn thấy Quân Ngân hoan hảo cùng Tần Hiên phía sau hoa viên, phẫn nộ, kinh ngạc nháy mắt đánh úp lại, cuối cùng, những tình cảm đó đều đông lại thành cười gượng.... Không phải nói hai nam nhân là không được sao? Vậy y đè lên người kẻ khác thì tính là cái gì?

Khiến Lãnh Tử Diễm khó chịu nhất chính là, ngay cả tư cách chỉ trích Quân Ngân hắn cũng không có!

Chính bản thân hắn còn có thể tùy tiện kéo một nam nhân nào đó lên giường, làm sao có tư cách chỉ trích Quân Ngân tìm người tiết dục?

Lãnh Tử Diễm là một người kiêu ngạo cực điểm, bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì, nếu Quân Ngân đã cự tuyệt, hắn liền không muốn khăng khăng dây dưa tiếp nữa, dù sao, người thích thỏa mãn dục vọng cho thân thể hắn vẫn còn rất nhiều.

Chỉ là, thân thể quá thừa, qua lại càng lâu thì càng thấy chán chường vô vị, thế nên, hắn càng lúc càng phỉ nhổ loại thể chất dị dạng của mình.

Không có nam nhân liền không sống nổi.

Dù hắn là Lãnh gia thiếu gia thì thế nào? Trong mắt những người đó, hắn bất quá cũng là một thứ chỉ có thể bị người ta thao.

Phụ thân nhìn hắn tựa như nhìn ruồi bọ, Lăng Diệp còn gọi hắn là thư thú.

Quân Ngân thì sao.....

Lãnh Tử Diễm buông bàn tay miết trên mặt Quân Ngân xuống, nghĩ thầm đại khái chắc cũng không kém hơn bao nhiêu...

Mỗi lần hắn làm cùng nam nhân bị Quân Ngân phát hiện, Quân Ngân luôn nghiến răng nghiến lợi, bộ dạng hận không thể giết quách hắn đi.

Có thể đem Quân Ngân trầm ổn tao nhã chọc thành như vậy, hắn phải tệ tới bao nhiêu chứ.

Quân Ngân vẫn không nói, Lãnh Tử Diễm thẳng thắn ghé sấp trên người đối phương, đưa tay luồn vào trong cổ áo Quân Ngân như một tên lưu manh.

" Ngươi hôn ta là muốn chơi xỏ lại đúng không?"

" Tại sao ta lại không say cùng ngươi?"

Quân Ngân thở dài, khẽ nghiêng đầu, vươn lưỡi liếm tai Lãnh Tử Diễm.

" Lãnh Tử Diễm, ta hình như.... Rất muốn say cùng ngươi... Ngươi nói... Chúng ta say cùng nhau, có được hay không..."

Quân Ngân luôn ôn nhu với hắn, nhưng chưa bao giờ dùng qua loại giọng điệu mềm mại.... Như có thể nổi trên mặt nước thế này.

Bên vành tai bị liếm láp, truyền đến một thứ không thể giải thích....

Một thứ... Run rẩy hắn chưa bao giờ biết đến....Không phải kích tình giây phút bị cắm vào, cũng không phải sự tuyệt vời khi được âu yếm.

Nhưng.... Toàn thân đều nhuyễn.

" Ngươi... Ngươi đừng cắn ta...."

Lãnh Tử Diễm bịt tai lại, có vài phần tức giận trừng mắt nhìn Quân Ngân.

" Ngươi cắn làm phía dưới ta rất cứng!"

Choáng váng hồ đồ nắm tay Quân Ngân sờ lên tính khí của mình.

" Ngươi sờ."

Sắc mặt Quân Ngân tức khắc trắng xanh lần lượt thay đổi, vừa phục vụ gia hỏa say đến không còn nửa phần nhân tính, vừa tức tối nói.

" Ngươi ngoại trừ biết bắn tinh ra, còn có thể làm gì được nữa?"

Lãnh Tử Diễm kề sát liếm mặt y lấy lòng, khiến cho mặt mũi đối phương toàn là nước bọt mang theo mùi rượu.

" Quân Ngân, về sau ta cũng sẽ chỉ làm với ngươi."

Quân Ngân bị hơi thở ma men của Lãnh Tử Diễm xông tới, mày đẹp càng cau càng chặt, nghe xong câu đó lại giãn ra một chút, một lát sau, y thấp giọng nói.

" Sáng mai ngươi liền quên mất."
" Sẽ không đâu, ta không có say."

Lãnh Tử Diễm chân thành tuyên thệ.

" Ta sẽ không quên."

Quân Ngân đẩy khuôn mặt lại muốn xáp tới kia ra.

" Còn nói không say, vị thối trong miệng cách trăm mét cũng có thể ngửi thấy."

" Quân... Quân Ngân... Ngươi ghét bỏ ta!"

Hạ thân được Quân Ngân vuốt ve không chút kỹ xảo, Lãnh Tử Diễm bắt đầu thở dốc liên tục, sắc hồng trên mặt lan suốt tới tai.

Quân Ngân ngồi dậy, nửa ôm hắn.

" Ta chỉ sợ ngươi có ngày không thích ta nữa, làm sao còn kịp ghét bỏ ngươi chứ?"

" Ân, nói có lý!"

Lãnh Tử Diễm gật gật đầu, tay khoác lên vai Quân Ngân, trơ mắt nhìn tính khí mình từng chút đứng thẳng trong tay Quân Ngân, nở rộ màu sắc đỏ tía.

Tay Quân Ngân chính là mềm mại thon dài, âu yếm hắn nhịp nhàng như chơi nhạc, Lãnh Tử Diễm vô cùng hưng phấn, nhanh chóng liền bắn ra bạch dịch nồng đặc, dính khắp trên tay Quân Ngân, dâm mỹ nói không nên lời. Quân Ngân bình tĩnh lau tay, đem ngoạn ý đã mềm xuống kia bỏ lại vào quần, liếc Lãnh Tử Diễm.

" Bây giờ cao hứng rồi? Định báo đáp ta thế nào đây?"

" Cho phép ngươi lấy thân báo đáp!"

Lãnh Tử Diễm cắn môi Quân Ngân, trầm trầm cười nói.

" Diễm phúc bao nhiêu người muốn cũng không được, ngươi còn không mau quỳ xuống tạ ơn."

Ấn lấy đầu hắn, triệt để cướp đi hô hấp của người này.

" Lãnh Tử Diễm, năm năm sau, nếu ta không chết, chúng ta xây một căn nhà trên đỉnh núi này, chỉ có hai chúng ta thôi!"

Đối phương đang ngủ, không trả lời y.

Y dường như đang hỏi, lại tựa hồ nói cho bản thân nghe.

Thanh âm trầm trầm kia, nhanh chóng liền bị gió thổi đi, không biết muốn bay tới chỗ nào...

Chương 28

Thấy cảnh tượng máu tanh trong Võ đài, tâm Vương hậu thắt mạnh lại, hít một hơi thật sâu, khom người.

" Thiếu chủ, thỉnh một vừa hai phải."

Động tác này trong xã hội nhân loại chỉ là một lễ tiết thông thường, nhưng trong Thú nhân tộc thì có nghĩa là thần phục.

Ngân báo cao ngạo lắc lắc cái đuôi dài, đồ đằng cổ xưa giữa trán đỏ tươi như máu.

" Hắn ức hiếp người của ta."

Dùng thú ngữ phun ra thanh âm hùng hồn trầm thấp, cả Võ đài cũng bị chấn động.

Vương hậu kinh ngạc hỏi.

" Thiếu chủ đã có thư thú?"

Không phải tất cả thư thú đến gần Thiếu chủ đều bị xé chết?

Thư thú? Y nghĩ nghĩ, người kia quyến rũ nam nhân khắp nơi, tuy y là hùng thú lợi hại nhất, nhưng còn chưa thể khiến gia hỏa kia một lòng một dạ với mình. Nam nhân kia không chỉ dâm đãng, tính tình còn rất bạo, nếu như bị hắn biết mình không được hắn cho phép mà dám đem hắn coi như thư thú, sợ là rốt cuộc sẽ không để ý đến y nữa.

" Bây giờ còn chưa phải, ngao..." Y không cam lòng bổ sung. " Bất quá về sau sẽ phải..."

" Nếu Thiếu chủ vẫn chưa in ấn ký thư thú của mình lên thân thể người kia, vậy cho dù Tranh nhi ức hiếp người kia, tội cũng không đến chết."

Vương hậu từ từ khuyên bảo, muốn trấn an ngân báo nóng nảy.

Nhưng người kia cũng đã gọi điện thoại cho y, bộ dạng ủy khuất đến không chịu được, đây là chuyện hiếm thấy biết bao nhiêu, y đương nhiên phải vì hắn thể hiện uy nghiêm giống đực của mình.

Dù người kia còn chưa phải vật chỉ thuộc về riêng y, dù con kim báo này là biểu ca của y.... Y cũng muốn hung hăng giáo huấn nó... Hừ, như vậy gia hỏa kiêu ngạo kia sẽ nhìn y nhiều hơn vài cái...

" Diệp nhi, cô cam đoan với ngươi, về sau Tranh nhi sẽ không ức hiếp người của ngươi nữa. Tô Tranh, còn không mau nói đi!"

Nửa câu đầu nói với Lăng Diệp bằng thái độ trưởng bối, không kiêu ngạo, không xua nịnh, nửa câu sau lại là hướng Tô Tranh thét ra, giọng điệu sắc bén.

" Ô......"

Kim báo sớm đã đau đến nước mắt tràn trụa.

Rõ ràng là biểu đệ tìm gã kể khổ, nói nam nhân kia vì trốn y mà từ Trường quân đội quý tộc Đế quốc chuyển tới Học viện Hoàng gia.

Biểu đệ là hùng thú thanh tú cỡ nào hả, trong tộc thư thú nào không mong đợi có thể được biểu đệ yêu sủng... Nam nhân kia lại không thèm đem biểu đệ để vào mắt! Gã làm biểu ca, thế nào có thể khoan nhượng chuyện này xảy ra!

Gã bất quá thay đệ đệ cầm roi thôi... Hơn nữa, roi này cũng chưa đánh xuống, đâu biết nói như vậy lại chọc giận biểu đệ...

" Buổi sáng.... Buổi sáng ta chơi ở NOBLE, nam nhân kia đâm vào phòng ta."

Móng vuốt ngân báo trên người kim báo lại đè xuống mấy phần, kim báo vội vàng nói ngắn gọn.

" Ta chỉ tùy tiện nói có mấy câu, nam nhân kia lại tìm biểu đệ cáo trạng, ô... Biểu đệ, đừng đè nữa, ruột của ta, ruột của ta...." Ruột của ta sắp bị ngươi ép ra luôn rồi....

Ngân báo liếm liếm máu trên móng vuốt, đôi mắt màu bạc mang tơ máu vẫn sáng như đao kiếm.

" Nếu lần sau chạm mặt hắn, thì sao nào?"

" Ô... Lần sau, lần sau ta gọi hắn hai tiếng em dâu, hảo hảo đối đãi hắn, cũng không mắng hắn nữa."

Em dâu? Khóe mắt ngân báo xếch lên trên, nam nhân kia hẳn sẽ thẹn quá hóa giận đấy chứ... Bất quá, bộ dạng hình như rất được. Y thoả mãn gật gật đầu, buông chân trước đạp trên người kim báo ra, đứng lên, da lông sáng bạc loang lổ vết máu, đẫm máu lại không mất vẻ tuấn mỹ.
" Theo điều tra ban nãy của ta, ngươi có chạm tới Bạch Vũ Bùi?"

" Ngô.... Phải...."

" Sau này cách hắn xa một chút."

Những con đực bọn họ ai không đồng thời hưởng dụng hơn mười con cái chứ, cũng chỉ có cái dương cụ bạo lực điên cuồng, một lòng một dạ của y mới có thể bị một mình nam nhân kia nuốt vào... Ô.... Thật quá mất mặt... Bất quá, lời này gã không dám nói ra, cọ cọ chân trước ngân báo lấy lòng.

" Biểu đệ... Ngươi không thể can dự vào cuộc sống cá nhân của ta."

" Ân....?"

Giọng mũi của ngân báo trầm thấp lại nguy hiểm.

" Ta hiểu rồi, biểu đệ." Kim báo hữu khí vô lực.

" Hễ là người Lãnh Tử Diễm muốn bảo vệ, ta sẽ không chạm vào, Bạch gia ta cũng không quan tâm nữa... Như vậy được chưa?"

" Cũng tạm được!"

Đồ đằng giữa trán xoay tròn vài vòng, đột nhiên ẩn xuống thành vô hình.

Một lần nữa xuất hiện nam tử toàn thân lỏa thể, bả vai dày rộng, hai chân thẳng tắp thon dài, cơ thịt hữu lực lại không khoa trương phủ lên mỗi khối xương, hoàn mỹ thanh tú đến khiến người ta thán phục.

Mắt y đen như bảo thạch, thâm thúy trong suốt, tóc nhuyễn vụn cũng đen toàn bộ, y vuốt ép phần tóc rối bời trên đầu.

" Cô, hiểu lầm thôi, ta xin lỗi vì đã đả thương biểu ca."

Trong miệng nói lời xin lỗi, nhưng quả thực không có thành ý bao nhiêu. Tựa hồ việc y đả thương người kỳ thực là chuyện theo lý mà làm.

" Thiếu chủ quá lời!"

Vương hậu không thể không khom người một lần nữa, trong một tộc đàn sức mạnh là nhất, Thiếu chủ đại diện cho quyền uy tuyệt đối. Dù nàng là nữ nhân tôn quý nhất quốc gia này, trong mắt y cũng chỉ là một kẻ thuần phục, nhiều nhất, kẻ thuần phục này có quan hệ huyết thống chém không đứt được với y, mà chút quan hệ ấy vẫn không đủ để nàng làm càn trước mặt y.
" Biểu ca bị thương hơi nặng." Lăng Diệp chậm chạp phát hiện nói.

" Cô đừng lo cho ta, trước tiên mang biểu ca đi trị liệu."

" Đa tạ Thiếu chủ."

Được cho phép, nàng mới lòng như lửa đốt ôm lấy kim báo, chạy ra ngoài như điên.

" Ngự y, ngự y, mau truyền ngự y!"

Lăng Diệp nhún vai, từ đống y phục lấy điện thoại di động ra, thổi bay máu trên màn hình, khẩn cấp ấn xuống nút gọi.

Điện thoại được nối trong nháy mắt, khóe môi không kiềm được nhếch qua bên phải.

" Uy, ta giúp ngươi xử lý hắn rồi."

" Lăng Diệp?"

Thanh âm bên kia có chút không xác định, nhưng cũng không phải Lãnh Tử Diễm, sắc mặt Lăng Diệp lập tức từ sáng sủa chuyển sang u tối.

" Ngươi là ai?"

" Ta là Quân Ngân."

Quân.... Quân Ngân...!

Bất cứ ai tiếp điện thoại, Lăng Diệp cũng sẽ không cảm thấy có nguy cơ như vậy, nhưng này người này lại là Quân Ngân....

Vốn là kẻ bị Quân Ngân cùng Lãnh Tử Diễm đánh từ nhỏ tới lớn, không ai rõ mối quan hệ rối rắm có lấy kéo cắt cũng không đứt được giữa hai người này bằng Lăng Diệp...

" Ngươi sao lại ở cùng hắn?"

Lăng Diệp đau đầu ý thức được hình như việc in ấn ký thư thú của mình cho Lãnh Tử Diễm lại càng khó khăn thêm.

" Hắn uống rượu, bây giờ đang ngủ bên cạnh ta!"

Quân Ngân trả lời không mặn không nhạt.

Nhưng.....

Uống rượu? Rượu rồi loạn tính?

Ngủ... Còn ở bên cạnh... Trong đầu Lăng Diệp tức khắc hiện ra hình ảnh Lãnh Tử Diễm nhắm hai mắt tựa vào vai Quân Ngân...

" Còn có việc gì không? Không có việc gì ta liền ngắt máy, ta sợ ồn đến hắn..."

Tích..... Tích...... Tích.....

Lăng Diệp ném di động xuống, khuôn mặt trầm tĩnh đến không nhìn ra một chút biểu tình.

Cuối cùng, y cười gượng lắc đầu, nhặt y phục lên mặc vào....

Tại sao thứ gia hỏa đó thích phải là Quân Ngân kia chứ?

Chương 29

Lãnh Tử Diễm rên rỉ một tiếng, từng chút mở mi mắt lên.

Tri giác dần thu hồi, đầu đau như muốn vỡ ra, trên người lại không có nửa điểm khí lực, hắn đảo mắt một vòng, trong mắt bỗng nhiên xuất hiện một gương mặt.

Khuôn mặt tuấn tú cao quý, đèn xe mờ tối chiếu vào phía trên, ôn nhuận thanh nhã, như một giấc mộng hư vô ẩn hiện.

Nâng tay lên, sờ khuôn mặt Quân Ngân, da thịt bóng loáng lộ ra khí tức ấm áp, hắn có vài phần không tin được, Quân Ngân sao lại ở cùng mình?

Hắn lái xe lên đỉnh núi, sau đó....

Sau đó.... Lãnh Tử Diễm hận không thể cắn rớt răng mình!

Hắn hình như gọi điện thoại kêu Quân Ngân tới đón hắn, hắn say khướt, ôm Quân Ngân hôn...

Vì một nụ hôn nhạt đến mức không thể nhạt hơn, hắn vặn vẹo muốn Quân Ngân chịu trách nhiệm...

Lãnh Tử Diễm lại rên một tiếng, có vẻ như hắn còn bắn trong tay Quân Ngân, tính khí ngay cả lúc được khẩu giao cũng rất khó bắn ra lại bắn liền như vậy.....!

Bàn tay Quân Ngân thanh tú sạch sẽ trắng nõn như vậy... Dính đầy chất lỏng đặc nồng của hắn, trọc dịch màu trắng theo kẽ tay chảy xuống...

Dâm mỹ khiến người ta mặt hồng tim nổ!

Quân Ngân ngủ thật sâu, bộ dáng an an tĩnh tĩnh, không mang mắt kính, đôi mắt dưới bóng mi dày lập tức không chỗ ẩn trốn, cũng không biết bao nhiêu ngày không hảo hảo ngủ, Lãnh Tử Diễm đau lòng dùng đầu lưỡi liếm láp, động tác ôn nhu thậm chí cẩn thận, như sợ đánh thức Quân Ngân.

Tręn thực tế, hắn cũng hơi hy vọng Quân Ngân tỉnh lại nhanh một chút, hắn muốn Quân Ngân cho hắn một kết quả, hắn loáng thoáng ý thức được, quan hệ của hai người sẽ thay đổi.
Trong lòng Quân Ngân, hắn chắc chắn rất có phân lượng, nếu không sao vừa nghe hắn say liền ba ba chạy tới?

Ai, sớm biết say rượu hữu dụng như vậy, ba năm trước hắn nên say cho người này coi.

Có lần Lăng Diệp thúc hắn đến toàn thân nhũn ra, có hỏi một câu.

" Ngươi cùng Quân Ngân sao lại thế này?"

Lãnh Tử Diễm xoay đầu, né tránh cái miệng kề sát tới của Lăng Diệp, nói đầy ý phớt lờ.

" Ta thích hắn, hắn không thích ta, chuyện thành ra như vậy."

" A, ngươi tự chuốc phiền...."

Lăng Diệp không hôn được môi người nào đó, liền hôn nhẹ xuống trán hắn." May mắn là ngươi miệng cứng, nếu không..."

Câu nói kế tiếp chìm ngập trong tiếng thở dốc hai bên... Lăng Diệp biết rõ thân thể hắn, mỗi lần đều làm cho hắn ngoại trừ nghênh hợp theo nhịp điệu đối phương, cái gì cũng không thể suy nghĩ...

Chỉ có lúc kết thúc, toàn thân dính mồ hôi lẫn với tinh dịch nhớp nháp, hắn mới có thể suy nghĩ viễn vong, nếu hắn có thể chủ động một chút nữa... Người ghé sấp trên người hắn liền không phải Lăng Diệp mà là Quân Ngân...

Mỗi tình nhân đều oán hận hắn bạc tình vô nghĩa, có người lớn mật thậm chí không e dè nói hắn đói khát trụy lạc, Lãnh Tử Diễm tự thấy về chuyện tình sự, bản thân quả thực không phải thứ tốt, nhưng tình cảm của hắn... Từ trước tới giờ đều chỉ dành cho một người...

Hắn liều mạng muốn đem khát vọng với Quân Ngân chôn càng sâu càng tốt, kết quả là càng chôn càng sâu đậm, cuối cùng, rốt cuộc làm không được...

Quả thực là hắn tự chuốc phiền....

Với tính tình của Quân Ngân, muốn y hôn hắn thượng hắn không phải quá khó khăn sao?

Dù Quân Ngân thích hắn cũng sẽ không nói ra, lại càng không cùng hắn kết giao.

Y chỉ biết đọc cho hắn: chủ nhân hai đại gia tộc là đồng tính luyến ái, Lãnh Tử Diễm, ngươi muốn để cả nước chê cười?

Y chỉ biết trách cứ hắn: Lãnh Tử Diễm, ngươi xem ngươi là cái dạng gì, bị nam nhân sáp ngươi liền thoải mái như vậy ?

Y chỉ biết cảnh cáo hắn: Lãnh Tử Diễm, quăng tình nhân hiện tại của ngươi đi, ta thấy hắn không giống người tốt.

Ngẫu nhiên, y cũng sẽ rất chân thành: Lãnh gia các ngươi bám vào thân Thừa tướng mới miễn cưỡng giữ được hai chữ bình an, nhưng Quân gia chúng ta... Lãnh Tử Diễm... Ta sao có thể hại ngươi chứ

Chương 30

Đầu lưỡi liếm mi mắt dần trở nên bất quy củ, nhẹ đảo qua cánh mũi, lòng tham không đáy ngậm lấy cánh môi mê người kia.

Môi Quân Ngân màu sắc tươi đẹp, mùi vị lại hoàn mỹ không thể giải thích. Lãnh Tử Diễm nhịn không được ôm lấy đầu Quân Ngân, lưỡi dò xét đi vào.

Đầu lưỡi cuốn vào nhanh chóng đụng tới lưỡi Quân Ngân, xúc cảm dày ấm khiến Lãnh Tử Diễm run rẩy như điện giật, hắn nâng mắt lên, Quân Ngân đã mở to mắt, cũng không chớp mắt nhìn trân trân.

Rõ ràng chỉ là hôn xuống, Lãnh Tử Diễm lại cảm thấy tình dục lên tới cực điểm, nhất là khi nhìn Quân Ngân thế này, hơi có chút cảm giác ngồi cao ngó xuống, màu sắc trong đồng tử thâm trầm, đúng là biểu tình hận không thể nuốt lấy y.

Nếu là những người khác, Lãnh Tử Diễm sẽ câu cổ y, dùng giọng mũi rất nặng hỏi, tỉnh hồi nào, có muốn đến một trận hay không?

Nhưng đối với Quân Ngân….

Lãnh Tử Diễm như bị kinh hãi, mạnh bạo buông ra.

Trừ phi Quân Ngân khiêu khích nói trước, Lãnh Tử Diễm cực điểm hạn chế bày ra một mặt phóng đãng của mình trước mặt Quân Ngân.

Hắn bất an nhấc đầu chuyển ra ngoài xe, bóng đêm bên ngoài như mực, bóng cây lắc lư, gió hạ phất qua hai má, Lãnh Tử Diễm chẳng những không cảm thấy mát mẻ, ngược lại miệng khô lưỡi nóng, sâu trong nội tâm có cái gì đó rục rịch, khẩn cấp muốn nhảy ra.

Lãnh Tử Diễm không tự kiềm chế xiết chặt lòng bàn tay.

Cần nhào tới hay không?

Nếu mình tính sai, có lẽ ngay cả bằng hữu cũng không thể làm nữa.

……….

Dù sao y biết mình thích y, cũng biết mình trời sanh tính đói khát, cho dù là mình tính sai, cũng không hề gì nhỉ?

Hơn nữa… Y vừa nghe thấy mình say rượu liền lập tức chạy tới, nếu chỉ căn cứ vào tình nghĩa bằng hữu bạn bè, hẳn là không phải tới mức đó? Y hoàn toàn có thể kêu người tới đón….

………….

A, không được!

Hắn bị người này bắt giữ!

Lãnh khốc và cao ngạo hắn giả trang, trước mặt người này căn bản không chỗ che giấu.

Quân Ngân nhìn hắn, tựa như nhìn một đệ đệ bốc đồng, y sẽ sủng nịch hắn, cũng sẽ răn dạy hắn.

Y khi thì ôn nhu khi thì hờ hững, càng nhiều lúc, y sẽ đau mà không buồn, giận lại không tranh.

Y sẽ chỉ vào mũi hắn mắng: Lãnh Tử Diễm, ngươi tự trọng một chút cho ta.

Tự trọng, tự trọng, đúng vậy, tự trọng, Lãnh Tử Diễm lắc đầu, bức thiết muốn đem cái loại khát vọng kịch liệt kia áp chế đi.

Có thể động dục với bất kỳ ai, nhưng người đó không thể là Quân Ngân.

Dù rằng hắn thật sự đã thầm lặng thích y tới ba năm…

Dù rằng có mấy lần ngồi cạnh y, một thứ hăng hái gì đó đã cao cao nhếch lên, phía sau lại điên cuồng co rút lại, cơ hồ nước trào đê vỡ.

Hai người cũng không nói chuyện, cực kỳ yên tĩnh, tiếng thở phảng phất như bị phóng đại lên mấy lần, Lãnh Tử Diễm không chịu nổi cầm lấy một chai nước, hấp tấp xoay mở, ném nắp xuống rót òng ọc vào miệng.Cổ họng cuồn cuộn dữ dội, nước lạnh theo khóe miệng chảy qua cổ ngẩng, khiến vạt áo mở rộng ướt sũng, phát ra khí tức hấp dẫn kẻ khác. Màu sắc trong đồng tử Quân Ngân lại sâu thêm mấy phần, bất quá, y vẫn không có hành động gì, chỉ làm bộ như lơ đãng bắt lấy cái chai trong tay Lãnh Tử Diễm.

” Chừa cho ta một chút, trong xe chỉ còn một chai này!”

Lãnh Tử Diễm sửng sốt, ngón tay Quân Ngân bên trên chạm vào ngón tay hắn phía dưới, lửa vừa mới dội tắt một chút lại hừng hực thiêu đốt, tay từng chút buông ra, trong mắt thâm thúy tựa như mực.

” Ban nãy tuy ta có uống rượu, nhưng vẫn nhớ được mọi việc.”

Lãnh Tử Diễm kề sát Quân Ngân, hắn thân hình cao lớn, khí thế tự nhiên toàn vẹn, dù không biết xấu hổ cầu xin một người khác, vẫn sẽ không làm người ta cảm thấy hắn thấp hơn bao nhiêu.

” Tuy ngươi không nói thích, nhưng, nhưng…”

Lãnh Tử Diễm bỗng nhiên nói không được, hung hăng níu cổ áo Quân Ngân.

” Quân Ngân, để ta làm tình nhân bí mật của ngươi đi!”

Tình nhân bí mật có nghĩa là gì?

Trước mặt người khác, không thể cùng y nắm tay, không thể ôm lấy y, không thể hướng người khác tuyên bố người này là của hắn.

Chỉ có thời điểm không có người mới có thể ôm lấy y, hưởng thụ y hôn môi cùng âu yếm…

Rất nhiều khi, cũng không được thấy y, nhớ y, cũng chỉ có thể gọi điện thoại, nghe giọng nói của y một chút…

Lãnh Tử Diễm càng nghĩ càng uất nghẹn, bỗng nhiên có cảm giác cảm thông cho những tình nhân trước kia.

Họ đều không thể lộ diện… Tình nhân bí mật!

Nhưng khó khăn lắm mới có cơ hội này.Khó khăn lắm nhờ lúc mình say mới mở được trái tim người này…

Lãnh Tử Diễm không biết mình có thể thật sự cam tâm làm tình nhân bí mật hay không, thậm chí không biết Quân Ngân có thể đáp ứng hay không.

Hắn chỉ biết là, sau khi người này hôn hắn, hắn không cho phép người này đổi ý!

” Ngươi nếu sợ liên lụy Lãnh gia, chúng ta ngầm kết giao, cũng sẽ không có người biết.”

Ngồi thẳng thân thể, tay khoác lên cửa xe, nhẹ gõ như có như không, cố gắng làm ra tư thái thản nhiên.

” Hơn nữa, dáng người ta rất tốt, ít ra tốt hơn Tần Hiên kia của ngươi.”

Bàn tay luôn hữu lực cơ hồ cầm chai nước không nổi, cảm giác đèn xe sau lưng mơ hồ, đường nét cứng rắn bên mặt Lãnh Tử Diễm bỗng nhiên vô cùng nhu hòa. Quân Ngân không rõ, người này vốn quen nhìn bằng nửa con mắt, quen không coi ai ra gì, tại sao phải nhớ mãi không quên với mình như vậy?

Hắn không phải có rất nhiều tình nhân sao?

Hắn không phải có thể tùy tiện kéo một nam nhân lên giường?

Tuy Lãnh Tử Diễm say rượu ban nãy vô cùng thẳng thắn thành khẩn, Quân Ngân vẫn không tin, hắn thật sự không có mình thì không được? Thậm chí không tiếc tự hạ thấp bản thân ?

Tình nhân bí mật, hắn đang bày trò gì?

Chẳng lẽ ý của hắn là, lúc mình muốn tiết dục liền đi tìm hắn, lúc không muốn… Không gặp mặt cũng được?

Chẳng lẽ ngoại trừ hắn, mình còn có thể kết giao bạn gái mặt ngoài… Chẳng lẽ… Hắn có thể tha thứ cho việc mình cùng người khác kết hôn mà hắn đứng ở một bên nhìn?

” Nếu ngươi ngại người từng làm ta quá nhiều….”

Lãnh Tử Diễm nhìn thẳng Quân Ngân, từng chữ rõ ràng.

” Ta có thể sửa, ta về sau chỉ làm với ngươi.”

Quân Ngân nuốt mấy ngụm nước miếng, một tay lấy cái chai ném ra ngoài xe, phanh một tiếng, cái chai rơi xuống, Quân Ngân xoay người đè Lãnh Tử Diễm, nâng đầu hắn lên đem nước chuyển qua.

Công kích bất ngờ làm Lãnh Tử Diễm đương trường ngây ra, nước trôi xuống cổ họng, đầu lưỡi Quân Ngân hung hăng khuấy trở một vòng trong khoang miệng hắn, hắn vẫn chỉ ngây ngốc mở to con mắt.

Vạt áo bị dồn lên, vừa vặn lộ ra kia nụ hoa sung mãn, màu sắc tiên diễm, một bộ dạng dâm mỹ mời người thưởng thức, Quân Ngân cong ngón tay búng búng ác ý.

Lãnh Tử Diễm rốt cuộc lấy lại tinh thần, tim đập thình thịch, biết Quân Ngân xem như đáp ứng hắn.

Mặc dù yêu sủng do van cầu mang lại quả khiến người ta khó chịu, mặc dù với thân phận và địa vị của hắn, làm ra loại chuyện này cực kỳ mất mặt, nhưng…. Dù sao hắn vừa mới say, cồn rượu còn chưa tán hết…

Lãnh Tử Diễm cổ áo vẫn mở rộng, Quân Ngân sớm đã không vừa mắt lồng ngực rõ ràng bị nam nhân yêu thương qua kia… Một mảnh da thịt màu mật ong rắn chắc ưu tú, mềm dẻo cường tráng…

Dùng đầu ngón tay khều khều một bên nụ hoa, dùng sức bấm một cái, thoả mãn nghe Lãnh Tử Diễm rên rỉ không thể nhịn xuống.

Không phải kêu đau…. Mà là, ngọt dính, mê người….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau