ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Người mình thích?

Lúc mười bảy tuổi phát hiện bản thân chỉ có thể bị nam nhân sáp, người đầu tiên Lãnh Tử Diễm nghĩ đến chính là Quân Ngân.

Mong đợi chạy tới thổ lộ.

" Quân Ngân, ta thích ngươi."

Lãnh Tử Diễm nhớ khi đó là ở trên đài cao, gió rất lớn, thổi phần phật bên vành tai, Quân Ngân sửng sốt, hình như không nghe rõ, ngay sau đó hắn rống lớn.

" Ta nói ta thích ngươi!"

Lần này Quân Ngân nghe thấy, sờ đầu hắn, giọng điệu đại ca ca giáo huấn tiểu đệ đệ.

" Ở cùng nam nhân là không đúng!"

Hiệu quả trực tiếp nhất của chính sách áp lực cao Lãnh phụ dùng trên người Lãnh Tử Diễm chính là hành vi phản nghịch mạnh mẽ.

Quân Ngân nói ở cùng nam nhân là không đúng.

Lãnh Tử Diễm càng muốn làm cùng nam nhân.

Thứ đầu tiên không thiếu trong Trường quân đội chính là nam nhân, Lãnh Tử Diễm nhanh chóng tìm được mục tiêu thoả mãn.

Đó là một thiếu niên thanh tú, tư sắc so với Quân Ngân, thúc ngựa cũng không đuổi kịp, chỉ là có đôi mắt trong suốt khó thấy, lúc im lặng nhìn vào, sẽ làm người ta cảm thấy toàn bộ thế giới của y đều chỉ có ngươi.

Kết giao hai tháng, Lãnh Tử Diễm xách súng ra trận, trực tiếp đem người áp ngã.

Kết quả của việc làm liều chính là hậu huyệt bị thương nghiêm trọng, hôm sau nhịn đau rời giường, lại chậm nửa nhịp lúc huấn luyện, bị huấn luyện viên nhốt vào phòng tối, tĩnh lặng suy ngẫm một ngày.

Sau khi ra có hai người đến tìm hắn.

Một là Quân Ngân, một là Lăng Diệp.

Quân Ngân rất ân cần đem hộp cháo tới cho hắn.

" Ngươi hôm nay thế nào vậy? Bộ dạng có vẻ bị bệnh?"

" Ân."

Lãnh đạm đáp lại, mặc kệ ai cũng có thể nghe ra là nói cho có lệ.

" Chú ý thân thể!"

Quân Ngân trầm ngâm một lát, thử thăm dò.

" Gần đây ngươi hình như rất thân với Chu Dược?"

" Bạn trai ta!"

Trả lời không cần nghĩ ngợi, lại âm thầm có chút hối hận vì sắc mặt trắng bệch của Quân Ngân, mà tia hối hận này lại nhanh chóng tan thành mây khói bởi câu nói kế tiếp của y.

Quân Ngân nói.

" Vậy cũng tốt, như thế ta an tâm."

Quân Ngân ra trước, Lăng Diệp lại đến sau.

" Lãnh thiếu gia rõ là lợi hại, ngay cả loại huấn luyện cấp thấp này cũng không theo kịp!”

Châm biếm không nóng không lạnh là phong cách mở lời trước sau như một của y.

Hắn ném mạnh cái hộp trong tay vào mặt Lăng Diệp.

" Cút!"

Lăng Diệp nghiêng đầu né tránh, cháo lại bắn một mặt.

" Ngươi phát điên cái gì?"

Hướng lại gần, tóm lấy hắn đánh.

Bị đánh một trận, tâm tình càng không tốt, trên người càng thêm đau!

Ảm đạm kết thúc thời niên thiếu khờ khạo, Lãnh Tử Diễm chỉ có một chuyện điên rồ muốn dùng mọi cách quên đi.

Hắn tìm tình nhân, nhưng chỉ dùng họ thỏa mãn thân thể đói khát, không có tình cảm gì.Nhưng Quân Ngân.... Quân Ngân... Như một loại ma chú.

Làm sao cũng không thể quên được.

" Nhìn ngươi như vậy.... Thật sự có người mình thích?"

Nhị hoàng tử cười đến có chút đùa cợt.

Vẻ mông lung trong mắt tức khắc tiêu tán, Lãnh Tử Diễm cười lạnh.

" Nhị hoàng tử là nhàn rỗi đến nhàm chán sao? Ta thích ai có liên quan gì tới Nhị hoàng tử?"

" Đương nhiên là có liên quan !"

Nhị hoàng tử chậm rãi nheo mắt.

" Biểu đệ ta vì ngươi thần hồn điên đảo, ta sao cũng phải đến thay hắn nhìn xem, thân thể bất tuân phép tắc này của ngươi rốt cuộc là bị ai chinh phục."

Lãnh Tử Diễm cắn chặt răng.

" Điện hạ... Thỉnh tự trọng!"

Bầu không khí giương cung bạt kiếm bị tiếng đập cửa đánh vỡ.

" Điện hạ, ta, Bạch Vũ Hoàn."

Tiếng gõ không lớn, đương nhiên Bạch Vũ Hoàn vẫn khắc chế tức giận, duy trì lễ phép ở mặt ngoài.

Sau khi đi ra từ Lãnh phủ, Bạch Vũ Hoàn vốn muốn đến xem tổng bộ, kết quả nhận được điện thoại của quản lý, chỉ cảm thấy huyết khí toàn thân đều bắn lên đại não.

Tam đệ bị Nhị hoàng tử chà đạp cả đêm?

Sau khi bình tĩnh trở lại, y gọi tới di động của nhị đệ.

" Ta bất kể ngươi ở đâu, bất kể Đường Viêm đối với ngươi quan trọng tới bao nhiêu, lập tức đem người đưa về câu lạc bộ!"

" Ngươi đang nói giỡn!"

Người đầu bên kia ngoài cười trong không cười nói.

" Bạch Vũ Hoàn, ngươi không phải là muốn dùng Đường Viêm lấy lòng Nhị hoàng tử sao? Ngươi cho là ta không biết? Ta sẽ không giao Đường Viêm cho ngươi."

" Nếu như vậy, ta chỉ có thể phái người đến tìm ngươi."

" Bạch Vũ Hoàn, ngươi mà dám! Ta không để yên cho ngươi đâu!"Dù cách rất xa, không nhìn thấy mặt mũi, Bạch Vũ Hoàn vẫn có thể tưởng tượng được đệ đệ mình vẻ mặt cừu hận thế nào, y nhanh chóng cắt điện thoại, phân phó với tài xế.

" Lập tức đến NOBLE."

" Dạ, thiếu gia!"

Bạch Vũ Hoàn ngồi một giờ trong đại sảnh NOBLE.

Một giờ, cũng đủ để người Bạch gia đem mọi chỗ trong Kinh đô, ngoại trừ hoàng cung, lật lên tìm người.

Huống chi, y vừa mới nói chuyện điện thoại với nhị đệ, thủ hạ rất dễ dàng định vị được hai người đang ở trong một kho hàng bỏ hoang.

Bắt họ, lại càng quá đơn giản.

Trên người Đường Viêm có sự anh tuấn dã tính, áo da quần da, vai rộng mông hẹp, dù là đối mặt với y, ánh mắt cũng không chút yếu thế. Bạch Vũ Hoàn vén vén tóc rũ bên vành tai, đứng dậy nói.

" Theo ta đi gặp Nhị hoàng tử."

" Bạch Vũ Phi đâu?"

Đường Viêm bất động. Sau khi bị bắt, hắn cùng Bạch Vũ Phi liền bị mang ra hai xe khác nhau, hắn không biết Bạch Vũ Phi bị đưa đến đâu.

" Trước tiên lo bản thân cho tốt rồi hãy nói sau, Vũ Phi không cần ngươi phải quan tâm."

Bạch Vũ Hoàn đi hướng thang máy, Đường Viêm tự có người áp theo sau.

Đường Viêm không phải thiếu niên mười bảy mười tám, hắn không nhỏ tuổi, năm nay hai mươi sáu.

Lúc mười tám tuổi, được câu lạc bộ chiêu dụng trở thành điều giáo sư, đến bây giờ đã ở NOBLE tám năm.

NOBLE là chỗ thế nào?

Nói cho xuôi tai, chỗ tìm hoan mua vui. Nói khó nghe một chút, căn bản là ổ dâm lớn nhất Kinh đô.

Hơn nữa còn là ổ dâm chuyên phục vụ quý nhân quan lớn.

Nói chuyện nhân quyền ở đây là một trò cười, lầu NOBLE mà sụp, có thể đè chết hơn phân nửa quan chức Kinh đô, ai dám cùng bọn họ đối nghịch?

Điều giáo sư hạng nhất NOBLE thì sao, ở trên đài uy phong lẫm lẫm thì thế nào?

Có người vừa ý hắn, hắn chỉ có thể rửa mông xáp tới.

Sau đó còn phải cười nói thêm một câu, cảm ơn đã sủng hạnh, hoan nghênh lần sau trở lại.

Hắn có thể không theo, có thể rời khỏi NOBLE, thậm chí rời khỏi Kinh đô.

Nhưng chỉ có điều, miễn là hắn còn sống một ngày, liền không thể thoát được Bạch gia đuổi giết.

Nhị hoàng tử chỉ đích danh hắn, người chung quanh đều hâm mộ muốn chết, nói hắn leo lên được cái cành cao nhất cả nước.

Nhưng Bạch Vũ Phi mang hắn trốn, đem hắn giấu đi!

Hắn luôn biểu hiện kiệt ngạo bất tuân, đến nỗi không ai biết được, hắn kỳ thực rất thức thời.

Nếu vẫn không biết đắc tội với Bạch gia có nghĩa là gì, đắc tội với Nhị hoàng tử có nghĩa là gì, thì tuổi hắn lớn như vậy cũng quá uổng phí.

" Nếu ta thuận theo, ngươi sẽ thả Bạch Vũ Phi?" Trước khi vào thang máy, Đường Viêm hỏi.

" Ta đã nói đây không phải thứ ngươi cần quan tâm." Bạch Vũ Hoàn dẫn đầu bước vào thang máy, ấn nút tầng 15.

Bạch Vũ Hoàn thân hình cao lớn, khí thế tự uy bất nộ trực tiếp dồn ép Đường Viêm gay gắt.

" Lát nữa trông thấy Nhị hoàng tử, ngươi biết cần phải làm gì không?"

" Ta chỉ có một yêu cầu." Đường Viêm nhìn con số từng chút rút tới 15. " Thả Bạch Vũ Phi."

Không liên quan đến ngươi.... Đem lời nói đến miệng nuốt xuống, Bạch Vũ Hoàn cũng chằm chằm nhìn con số chớp động.

" Hảo!"

Chương 22

" Điện hạ, ta Bạch Vũ Hoàn."

Gõ cửa phòng vang vang, bên trong nửa ngày không phản ứng, một đám người đều có chút sốt ruột.

Nhất là Bạch Vũ Hoàn, Bạch Vũ Bùi cùng Lãnh Tử Diễm đều ở bên trong, làm y cảm thấy từng giây từng phút giống như tra tấn.

" Nếu phá cửa thì sẽ làm Nhị hoàng tử giận tới mức nào?" Bạch Vũ Hoàn cười gượng hỏi quản lý bên cạnh.

" Cái này, nghe nói Nhị hoàng tử hỉ nộ thất thường."

Quản lý lau mồ hôi.

" Đại thiếu gia, trước đó cũng đã chờ Đường tiên sinh lâu như vậy, không bằng chờ thêm một chút đi."

Chuyện phải xảy ra cũng đã xảy ra trong đó, vào sớm vào muộn cũng không có gì khác biệt.

" Có lẽ Nhị hoàng tử thấy Đường tiên sinh rồi thì sẽ không làm chúng ta khó xử."

Năm phút đồng hồ sau, cửa rốt cuộc mở ra.

" Biểu ca.” Mở cửa chính là Lãnh Tử Diễm.

Bạch Vũ Hoàn nhẹ thở ra. " Ta gọi người tiễn ngươi."

Ánh mắt Lãnh Tử Diễm đặt trên người Đường Viêm, hơi nhíu lại.

" Vị này chính là...?"

" Đường Viêm." Đường Viêm vươn tay. " Lãnh thiếu gia, hân hạnh được gặp."

" Hân hạnh được gặp."

Lãnh Tử Diễm bắt tay đối phương, sau đó diện vô biểu tình rút tay về, lại đưa vào túi quần, gật đầu lễ độ với Bạch Vũ Hoàn.

" Biểu ca, ta đi trước."

" Vũ Bùi..." Bạch Vũ Hoàn chỉ cửa phòng nửa mở. " Còn đang ở bên trong sao?"

Sắc mặt Lãnh Tử Diễm nháy mắt trở nên khó coi.

" Ừ..."

Bạch Vũ Hoàn thu bóp nắm đấm, nhưng cái gì cũng không nói, dẫn Đường Viêm vào phòng.

Một đám người đi vào, Lãnh Tử Diễm cũng vừa sải bước đến thang máy.

Thang máy Bạch gia chuyên dụng không có phục vụ đứng chờ, trống trải mà im lặng.

Lấy di động ra, màn hình di động soi sáng khuôn mặt u ám của hắn, tìm được số điện thoại rất ít sử dụng, ấn nút gọi.

Đô đô vài tiếng, điện thoại nhanh chóng được tiếp.

" Hey, Lãnh Tử Diễm? Nói đi!"

"... ...."

Hắn vẫn cần phải chuẩn bị!

" Bị chém chết rồi?" Người bên kia nói không chắc chắn.

" Chết thật?"

Ngươi mới chết!

Thanh âm bên kia bỗng nhiên nghiêm túc lên.

" Ngươi là ai? Lãnh Tử Diễm đâu?"

" Biến mẹ ngươi đi!"Lãnh Tử Diễm thoải mái một chút, dù cảm xúc vẫn không nổi lên đúng lúc, tuy hắn rất muốn đem người thật kéo ra đánh cho một trận, nhưng... cân nhắc đến chỉ số bạo lực khủng bố của Lăng Diệp, hắn quyết định tạm thời nhẫn nhịn, trước tiên chiếm ưu thế trên miệng cái đã.

Lăng Diệp bỗng nhiên cười.

" Nghĩ như thế nào mà lại gọi điện cho ta?"

Y rất ít cười, nhưng lúc cười lên lại cực kỳ đẹp đẽ, dù cách điện thoại, Lãnh Tử Diễm cũng có thể tưởng tượng ra độ cong môi y ưu mỹ đến thế nào, hàm răng trắng óng ánh để lộ ra sao.

" Không thể gọi điện thoại cho ngươi sao? Muốn hỏi thăm sức khỏe ngươi thôi."

Thang máy tới lầu trệt, đinh một tiếng liền mở ra, Lãnh Tử Diễm lại ấn nút đóng cửa thang máy, lên lại tầng cao nhất.

" Ngươi ở trong thang máy?"

" Ân."

" Thảo nào tín hiệu không tốt, giọng nói nghe âm dương quái khí."

Lãnh Tử Diễm nhíu mày.

" Ngươi rốt cuộc làm sao vậy?"

Người này lần đầu tiên gọi điện thoại cho y, tâm tình Lăng Diệp cơ hồ có thể dùng câu thụ sủng nhược kinh để hình dung, y kéo tủ quần áo ra, theo bản năng muốn lấy một kiện y phục lên. Lát nữa, nếu Lãnh Tử Diễm hẹn y ra ngoài, y nên mặc màu đen hay màu trắng?

Hắn thế nào... Hắn bị người vũ nhục.

Hơn nữa, cái người vũ nhục hắn còn luôn miệng gọi hắn là thư thú!

Gặp quỷ nó mới thư thú!

" Ngươi đã nói cái gì với Nhị hoàng tử?"

Lãnh Tử Diễm hỏi bình thường thản nhiên, cảm giác áp bách trong lời nói lại không chút khó thấy, cũng không nửa phần keo kiệt xuyên qua sóng điện ném tới mặt Lăng Diệp.

" Tô Tranh?"

Động tác lấy đồ dừng một chút, Lăng Diệp mù tịt, nhưng y nhạy bén nhận thấy Lãnh Tử Diễm không phải gọi đến để nói chuyện phiếm với mình.

" Ta không bán đứng Lãnh gia."
Hắn cũng không có gì hay ho để bán.

" Không phải phương diện này."

" Phương diện gì?"

Lăng Diệp cau mày rất chặt.

" Tự ngươi biết!"

Bị Lãnh Tử Diễm cắt điện thoại, tâm tình vui vẻ của Lăng Diệp lập tức bay đến chín tầng mây, tên kia rốt cuộc phát điên cái gì?

Sắc mặt Lăng Diệp bỗng nhiên biến đổi, như nhớ tới gì đó, cầm lấy điện thoại lập tức gọi cho Nhị hoàng tử.

" Biểu ca Tô Tranh, ở đâu vậy?"

Thanh âm lạnh đến có thể kết băng.

" Yêu, biểu đệ Lăng Diệp hả..."

Nhị hoàng tử nhìn một đám người trong phòng, chỉ chỉ Đường Viêm, hướng những người khác làm một tư thế kêu ra ngoài.

" Ở NOBLE. Vừa mới tóm được Đường Viêm, đang chuẩn bị mở máy chạy, biểu đệ ngươi lại điện thoại."

Lăng Diệp nhẹ người một chút.

" Ngươi gần đây có gặp Lãnh Tử Diễm không?"

" Mới gặp...."

Tâm tư thả lỏng lập tức nảy lên.

" Ngươi nói cái gì với hắn?"

" Không nói gì cả... Ta chỉ bảo..."

Nhị hoàng tử ôm Đường Viêm qua, sờ lên mông hắn tựa như khảo nghiệm, mập mờ nói.

" Bảo hắn làm thư thú lại không tuân thủ bổn phận này nọ...."

Mắt Lăng Diệp bỗng chốc nheo lại, gằn từng tiếng.

" Ngươi gọi hắn..... Thư thú?”

" Làm sao vậy, hắn không phải thư thú à?"

Nhị hoàng tử lắc đầu.

" Lăng Diệp, với địa vị trong tộc của ngươi, còn chưa cố định được thư thú của mình, ta làm biểu ca cũng cảm thấy xấu hổ."

Lăng Diệp mở tủ quần áo ra một lần nữa, cười lạnh nói.

" Nửa giờ sau, gặp ở Võ đài hoàng gia!"

" Biểu đệ.... Ta là Hoàng tử....

Theo bản năng bảo vệ cái cổ, phảng phất như có mãnh thú đang chuẩn bị cắn đứt nơi đó.

" Không liên quan!"

Khóe miệng kéo về bên phải một chút.

" Ở trong tộc, ngươi phải gọi ta là Thiếu chủ!"

Chương 23

Giữa trưa, Nhị hoàng tử tâm bất cam, tình bất nguyện đẩy đại môn Võ đài hoàng gia ra.

Sàn đấu là một không gian hình tròn, tứ phía đều có gương, chiết xạ ánh sáng lạnh lẽo.

Nhưng ánh sáng có lạnh tới đâu đi nữa thì cũng không bằng cái người đang đưa lưng về phía hắn.

" Ngươi tới muộn."

Thanh âm vang vọng mấy cái, trầm thấp mà nguy hiểm, rõ ràng biểu hiện cơn tức giận của chủ nhân.

Nhị hoàng tử nhún vai.

" Nhận được điện thoại của ngươi, ta liền chạy qua đây, không tính là muộn đâu."

" Bớt nhiều lời đi!"

Lăng Diệp xoay người lại.

" Tô Tranh, ngươi chọc tới ta."

Đồng tử Lăng Diệp là đen tinh khiết, diện vô biểu tình nhìn qua như vậy, cực kỳ uy áp.

Nhị hoàng tử hoang mang nhăn mày lại.

" Biểu đệ, ngươi cho rằng ta nhiều chuyện?"

" Đương nhiên."

Lăng Diệp hơi nhấc đầu, bắt đầu cởi nút ở cổ áo.

Thái độ của Lăng Diệp làm Nhị hoàng tử có chút tức giận.

" Bởi vì ta tùy tiện nói hắn mấy câu, ngươi liền muốn đem biểu ca thân ái của mình ra đánh?"

Lăng Diệp trầm ngâm một lát, mày hơi nhăn lại, tựa hồ đang suy nghĩ. Một lát sau, mày lại giãn ra, nhẹ nhàng nói.

" Hắn gọi điện thoại cho ta, bộ dạng khởi binh vấn tội, ta đương nhiên phải chỉ danh ngươi!"

" Ta nói với hắn như vậy còn không phải vì muốn tốt cho ngươi sao?"

Nhị hoàng tử giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

" Thiếu chủ đại nhân tôn quý quản thúc thư thú của mình không tốt, việc này nếu truyền tới trong tộc, ta thấy ngươi còn mặt mũi nào đi gặp người nữa."

" Biết chuyện chỉ có mình ngươi, nếu truyền tới trong tộc, vậy nhất định cũng là ngươi nói."

Lăng Diệp không dao động nhanh chóng cởi áo, lộ ra lồng ngực tinh hãn.

" Hơn nữa, làm sao quản thúc thư thú của mình là chuyện của ta, không chút liên quan đến biểu ca ngươi."" Ngươi còn đứng đó làm gì, không định biến thân sao?"

Lăng Diệp sốt ruột nói.

" Nếu ngươi không biến thân, ta lo rằng ta một ngụm liền cắn chết ngươi."

Lúc Lăng Diệp đang phiền muộn tính toán làm sao có thể khống chế sức mạnh không cắn chết Nhị hoàng tử thì Lãnh Tử Diễm cũng đồng thời muộn phiền khó thấy.

Thái dương cháy bỏng ban trưa, đốt đến toàn thân nóng lên.

Lòng vòng quanh quẩn trong thành, phát hiện bản thân lại không có nơi nào có thể đi.

Về nhà? Vừa mới nháo một trận với phụ thân, làm sao trở về được?

Đến nhà tình nhân? Bây giờ đang ở giai đoạn xanh chuyển vàng, tình nhân cũ đi rồi, tình nhân mới còn không biết ở đâu.

Lãnh Tử Diễm chụp lên tay lái, vào cửa hàng ôm ra một két rượu lớn, phóng xe lên đỉnh núi, vừa hóng gió vừa uống điên cuồng.

Dâm tiện? Đúng vậy, thật đúng là dâm tiện....

Khối thân thể này, không biết có bao nhiêu nam nhân đã phun tinh dịch ở bên trong.

Những nam nhân đó luôn ăn sâu nhớ kỹ, có lần đầu tiên thì có lần thứ hai, lần thứ ba, điên cuồng bất chấp tất cả như hận không thể bơm đầy thân thể hắn.

Vô luận là ai tác cầu với mình, hắn cũng bày thân ra không chút giữ lại, cái hắn theo đuổi bất quá chỉ là cái loại vui sướng dữ dội đến mức tận cùng, vị trí là trên hay dưới, hắn sớm đã không muốn, cũng không có tư cách để tâm.

Nhưng hôm nay, Lãnh Tử Diễm phát hiện mình để ý.Nhị hoàng tử luôn mồm gọi hắn thư thú thư thú, bởi vì hắn là mặt dưới, cho nên liền muốn dùng loại từ ngữ vũ nhục đó ghê tởm hắn?

Hắn chỉ có thể bị sáp, không có nghĩa là hắn cũng muốn quỳ phục hầu hạ nam nhân.

Lon nắp bật ném đầy đất, Lãnh Tử Diễm đánh một tiếng nấc, khép mắt ghé sấp trên tay lái.

Thái dương trên đỉnh đầu chiếu sáng làm người nhức đầu hoa mắt, vươn tay gõ thật mạnh lên đầu mấy cái.

Nhị hoàng tử mà còn gọi hắn là thư thú, vậy Lăng Diệp thì đem hắn coi là thứ gì ?

Đối tượng có thể tùy ý ức hiếp?

Lúc cao hứng liền thượng, lúc mất hứng liền đánh?

Nhất định là Lăng Diệp gọi hắn thư thú trước mặt Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử mới kêu hắn như vậy.

" Ọe....."

Từ sáng đến giờ không ăn gì, nôn ra đều là nước chua, phát ra mùi tanh tưởi, Lãnh Tử Diễm không kịp mở cửa, nôn toàn bộ trên xe, vừa mới lau lau miệng, ngửi được vị thối gai mũi, dạ dày lại cuộn lên, tiếp tục nôn đến khi hắn kiệt sức.

" Lăng Diệp sao không chết luôn đi!"

Lãnh Tử Diễm cảm thấy khắp nơi đều đau, nhất là đại não bị cồn rượu đốt qua, ngay cả phải suy nghĩ thế nào hắn cũng không biết.

Bên vành tai ầm ầm.

Tất cả đều là tiếng Nhị hoàng tử gọi hắn thư thú.

Dần dần, thanh âm kia chồng lên nhau.

Trở nên lạnh lùng, bất cận nhân tình.

Thanh âm kia là của Lăng Diệp.....

Y nhếch môi, cười nhạo hắn....

Lãnh Tử Diễm, ngươi tại sao chỉ có thể bị nam nhân thượng vậy hả?

Lãnh Tử Diễm, ngươi thật dâm đãng, chỉ cần là nam nhân, đều có thể làm ngươi.

Lãnh Tử Diễm, mau cúi sấp nào, nhếch cái mông lên.

Lãnh Tử Diễm, ngươi là thư thú của ta....!

Chương 24

Hoàng cung cổ kính thanh lịch mà không mất vẻ uy nghiêm chợt vang lên hai tiếng dã thú gào rống.

Trầm thấp, nguy hiểm, như vương giả hung mãnh với tư thái cao cao tại thượng quan sát chúng sinh.

" Đó là tiếng gì?"

" Cảnh giới!"

Gạch màu đỏ lung lay sắp đổ, Đội bảo vệ Hoàng gia như gặp đại địch, đội trưởng điên cuồng đập bàn la hét trong văn phòng.

" Dã thú, dã thú, sao lại có dã thú?"

" Đội trưởng, là từ Võ đài truyền ra."

Cái âm thanh làm người nghe được phải nhũn cả chân, nếu hoàng cung thật sự có dã thú chạy vào, tổn thương đến thành viên Hoàng thất, bọn họ cũng khỏi phải sống nữa.

Đội trưởng vẻ mặt biến đổi.

" Là ai ở bên trong?"

" Nhị điện hạ cùng Lăng công tử."

Tích......

Đội trưởng mạnh bạo nhấc điện thoại, nghe thanh âm từ đầu bên kia, thần thái nóng nảy lập tức trở nên cung kính.

" Dạ, dạ, Vương hậu, ta hiểu, ta hiểu, ngài yên tâm, ân ân, đã rõ, đã rõ."

Sau khi để điện thoại xuống, đội trưởng im lặng một hồi lâu.

" Đội trưởng, làm sao vậy?"

Phụ tá cẩn thận hỏi.

" Nhị điện hạ cùng công tử ham chơi, chơi trò sắm vai dã thú trong Võ đài."

Trên trán toát ra mồ hôi lạnh, phụ tá càng thận trọng hỏi.

" Vậy âm thanh ban nãy ?"

" Hiệu ứng âm thanh."

Đội trưởng nhếch mày.

Hiệu ứng âm thanh? Sao hắn lại không biết từ hồi nào mà hiệu ứng âm thanh trở nên tiên tiến như vậy? Phó đội trưởng bất giác lau lau trán, đẩy cửa ra chỉ thị cho cấp dưới chờ phía ngoài.

" Cũng không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục làm chuyện các vị nên làm đi!"

Trong tẩm cung hoa lệ, cung nữ nhẹ đi đến trước giường, thấp giọng nói.

" Bệ hạ, Vương hậu đến."

Quốc vương đã già gian nan ngồi dậy dưới sự trợ giúp của cung nữ, mắt y đã hoa nhưng tai còn rất tốt.

Y nghe được tiếng nàng từng chút đến gần, giống như một đóa anh túc chậm rãi nở rộ, cao quý, diễm lệ, khiến người ta thâm sâu mê muội.

Hai mươi mấy năm trước, y chính là bị nàng mê hoặc như vậy.

" Vương hậu, trong vương cung sao lại có dã thú chạy vào?"

Y nhịn không được che miệng ho mấy tiếng, kỳ thực, y mới hơn năm mươi tuổi, lại biểu hiện bệnh trạng quá sớm, tựa như một lão nhân sắp tuổi xế chiều.

" Bệ hạ, ngài nghe lầm."

Vương hậu hơi khom người, kéo kéo cung phục tím nhạt, hiện rõ thân hình cao gầy hoàn mỹ của nàng.

" Tiếng gầm lớn như vậy, làm ta nghĩ đến lúc niên thiếu, có lần theo phụ hoàng đi săn, gặp một đám sói, chúng cũng gầm gừ như thế, bộ dạng hận không thể xé nát chúng ta. Bất quá, cuối cùng, Đội bảo vệ Hoàng gia vẫn rất giỏi, dùng súng bắn hạ hết đám sói kia."

Nói tới đây, quốc vương dừng một chút, con mắt mờ nhạt lộ một loại ánh quang ảm đạm, vươn tay chỉ ly trà, cung nữ hiểu ý mang lại cho y, y nhấp miệng, làm thông cổ họng mới tiếp tục.

" Vương hậu chẳng lẽ nghĩ ta sắp chết? Cho rằng ngay cả thanh âm dã thú ta cũng nhận không ra?"

Vương hậu là một nữ nhân mỹ lệ, bất đồng cùng vẻ đẹp yếu đuối, nét đẹp của nàng quyết đoán linh hoạt, thậm chí có chứa tính công kích.

" Lăo hổ nhổ lông vẫn lŕ lăo hổ, điểm ấy thần thiếp cũng không dám quên."" Lão hổ nhổ lông quả thực vẫn là lão hổ, nhưng nếu lão hổ bị bệnh cũng chỉ có nằm chờ chết. Ngự y chung quy vẫn nói ta ngẫu nhiên cảm phong hàn, nhưng trận phong hàn này đã kéo quá lâu, lâu đến mức ta hoài nghi chính mình có phải có bệnh khác hay không nữa."

Quốc vương lại ho mấy tiếng.

" Mấy bữa nay ta nhịn không được miên man suy nghĩ, nhớ lại ngày chúng ta đại hôn, nàng diễm lệ đa vẻ, bách quan chúc mừng, tiếng vang như sấm. Xe cưới của chúng ta từ tây thành đến đông thành, đi rất chậm rãi, dân chúng thật đông, giơ biểu ngữ cao cao, hết sức phấn khởi chúc mừng chúng ta, bởi vì nàng là vị thái tử phi bình dân đầu tiên trong lịch sử, dân chúng đều kính trọng nàng, yêu quý nàng..."

" Chuyện lâu như vậy, bệ hạ còn nhắc tới làm gì?"

" Nàng trẻ tuổi, xinh đẹp như ngày trước, năm tháng dường như cũng không trôi qua trên người nàng, nhưng ta thì khác, ta năm mươi tuổi lại tựa một lão già bảy mươi, cả ngày nằm trên giường, ngay cả bề tôi cũng rất ít khi nhìn thấy, không nghĩ tới chuyện này ta còn có thể làm gì?"

Trên mặt Vương hậu không mang theo một chút biểu tình.

" Bệ hạ, chỉ là phong hàn, qua mấy ngày nữa ngài sẽ tốt lên thôi!"

" Hai tháng trước nàng đã nói như thế, bây giờ nàng vẫn nói như vậy."

Quốc vương lắc đầu nói.

" Vương hậu, quốc gia này không phải thứ nàng nghĩ thế nào thì như thế ấy, phía dưới có gia tộc cổ xưa, có thần tử trung thành, dưới thần tử còn mấy triệu dân chúng. Mắt dân chúng không phải là mù, họ chung quy sẽ phát hiện, một tộc đàn nguy hiểm nào đó đang muốn tiến công chúng ta. Quốc gia của ta dân số bảy triệu, Ngọc Hoàn đế quốc đối diện dân số mười triệu, hơn nữa, chung quanh còn thêm mấy tiểu công quốc, tiểu liên minh, nhân loại tổng cộng dân số hai mươi ba triệu, các nàng thì sao?"

Quốc vương nâng mắt lên, nhìn Vương hậu.

" Các nàng có thể có bao nhiêu người ?"

Vương hậu không nói gì, quốc vương thở dài.

" Nghĩ cũng biết, các nàng dân số ít ỏi, hơn nữa khoa học kỹ thuật lạc hậu, nếu không....."

Quốc vương kéo ra một nụ cười lạnh.

" Các nàng thế nào cam chịu nấp trong bóng tối suốt hai mươi năm?"

" Bệ hạ đang nhắc nhở thần thiếp không nên gấp gáp hay sao?" Vương hậu hỏi lại.

" Quá gấp, với năng lực của các nàng, dù nắm trong tay chính quyền vương quốc của ta, cũng vô lực chống lại Ngọc Hoàn đế quốc. Các nàng cao ngạo không ai bì nổi, sớm đã có người phát hiện thân phận các nàng. Ngọc Hoàn không có động tĩnh, bất quá là chưa xác định tin tức có đúng hay không, dù sao.... sự tồn tại của các nàng quá mức kinh thế hãi tục."

Quốc vương từ từ nói.

" Chờ ta chết rồi, Nhiên nhi kế vị, chính là lúc đế quốc phát động hành động quân sự có tính hủy diệt với quốc gia của ta. Vương hậu khẳng định da lông cứng chắc của các nàng có thể ngăn cản công kích từ vũ khí tiên tiến nhân loại?"

Vương hậu trả lời không nóng không lạnh.

" Bệ hạ lo lắng quá nhiều."Trong mắt Quốc vương hiện lên bạo sắc.

" Ta không muốn cơ nghiệp tổ tông bại trên tay ta, lại càng không muốn Nhiên nhi cùng Tranh nhi bởi vì dã tâm của cả tộc đàn các nàng mà chết!"

Vương hậu quay đi, trên mặt nhiễm chút sương thu.

" Cái bệ hạ nên quan tâm chính là thân thể của mình, chứ không phải những thứ quái lạ kia."

" Thân thể của ta, dưới sự an dưỡng của nàng thế nào còn tốt lên được?"

Quốc vương cười lạnh.

" Chó nhà lụi bại, nô lệ mất nước, từ xưa tới nay đều có kết cục không tốt, Vương hậu.... Suy xét!!!"

Kính ngữ bị cắn đến rất nặng.

Những đạo lý đó, nàng đương nhiên hiểu được.

Nhưng con đường này, nàng đã đi quá lâu rồi, lâu đến mức không biết làm sao để quay đầu lại.

" Bệ hạ, nếu không có chuyện khác, thần thiếp cáo lui."

Nàng hành lễ, lại không để người ta cảm thấy nàng có tôn kính y.

" Có một vấn đề vẫn luôn muốn hỏi nàng!”

Quốc vương gọi Vương hậu sắp ra cửa lại.

" So với Ngọc Hoàn đế quốc, nước ta thực lực tương đối nhỏ yếu, tại sao các ngươi lại chọn nó?"

Vương hậu hơi quay đầu lại.

" Chúng ta chọn chính là bệ hạ."

Quốc vương cười tự giễu nói.

" Người cầm quyền Ngọc Hoàn đế quốc là bạo quân, mà ta lại là hiền quân, cho nên, ta rất dễ khống chế?"

" Bệ hạ có thể cho rằng như thế."

Ngoài tẩm cung, mặt trời đỏ như lửa cháy, chiếu đến bầu trời sáng rõ một mảnh.

Nàng nhìn mặt trời nóng bỏng xa xa, bỗng nhiên có chút ngẩn ngơ.

Loáng thoáng cảm thấy như trở về rất nhiều năm trước.

Nàng nghĩ, hẳn là do nghe y lải nhải một trận nên cũng hoài niệm theo, bằng không chuyện đã lâu như vậy, sao đều có thể nhớ hết?

Thanh niên tuấn lãng cao quý kia, một thân y trang thẳng thớm, thở hổn hển chạy tới.

" Nhã Nhã, phụ hoàng đồng ý hôn sự của chúng ta, hắn cho phép chúng ta kết hôn!"

Mặt chàng ửng hồng, là chạy đến mệt sao, hay là kích động quá mức?

Bất kể thế nào, nàng đều cảm thấy, lòng mình cũng nhảy lên theo chàng, tựa thái dương hỏa hồng ở chân trời phía xa xa.

Nhưng, cái nàng nghĩ chính là...

Rốt cuộc, có thể vào làm chủ Đông cung thái tử.

Rốt cuộc, đi được bước đầu tiên.

" Graww...."

Lại là một tiếng gầm rung trời động đất.

Vương hậu tỉnh lại từ trong hồi ức, sắc mặt trở nên xanh mét, hai hài tử này hơi quá đáng, coi mọi người trong vương cung là kẻ điếc hết hay sao?

Chương 25

Trong đấu trường, gương lạnh tứ phía đã nhiễm không ít vết máu bắn ra.

Hai con báo lớn, không, chúng không hẳn là báo.

So với bất kì con báo nào trong tự nhiên, chúng đều to lớn, đẹp đẽ, cao sang hơn, phảng phất như vương giả kiêu căng không ai bì nổi.

Chiều dài hai thước, thân hình to lớn, tứ chi cường tráng, cơ thịt gồ lên dưới da lông hoa lệ, hiện rõ sức mạnh tuyệt đối.

Chúng nó cũng không nóng lòng tiến công, mà bán ngồi xổm ở hai đầu sàn đấu, nhìn nhau từ xa, ánh mắt hung hãn như đao kiếm.

Phảng phất như ngay sau đó liền muốn nhào lên cắn đứt cổ họng đối phương!

Trong đó, một con báo màu vàng thuần, da lông phiêu lượng vấy máu, chẳng những không làm kẻ khác cảm thấy chật vật, ngược lại còn gia tăng không ít khí tức dã tính nhanh nhẹn dũng mãnh cho nó.

Một con báo khác, lông bạc tinh khiết, nó thoạt nhìn còn muốn uy vũ hơn kim báo, đồng tử cũng là màu bạc, khóe mắt hơi xếch, phảng phất như thợ săn kéo căng dây cung, dũng mãnh lại không mất vẻ tao nhã thong dong.

Hai dã thú, đồng thời nhảy lên.

Phảng phất như trở lại thời đại hoang dã khai thiên lập địa, thanh âm cắt xé không khí, va vào nhau thật mạnh.

Vuốt nhọn bất chấp tất cả kéo xé đối phương, máu tung tóe cuồng loạn vẩy ra từ trên cao.

Phang một tiếng, rớt xuống, miệng kim báo phát ra tiếng nức nở dồn dập.

Ngân báo gắt gao ép kim báo dưới đất, há cái miệng chứa đầy máu ra, xé cơ thịt sau lưng kim báo xuống.

" Ngao ô...."

Đau đớn kịch liệt kích động kim báo phát cuồng, nó lật mạnh thân, chân sau hữu lực co lại, bạo kích, cái đuôi tựa như roi da hung hăng quất về phía đối phương, nó thành công thoát khỏi tầm khống chế, nhanh chóng trở người dậy.

Nhưng.....

Hành vi của nó chọc giận ngân báo.

Y chỉ muốn cắn nó, cũng không muốn đem nó cắn chết!

Thứ không biết sống chết này cũng dám khiêu chiến quyền uy của y?

Nó chẳng lẽ không biết quyền uy của y là thứ đầu tiên không được khiêu khích?

Ngân báo từng chút đến gần, cảm giác áp bách cực đại cơ hồ khiến kim báo bán khụy xuống đất.

" Ngao..... Ngao....."

Ánh mắt ngân báo tựa như đang cảnh cáo, nhưng thực chất là nhìn nó, như nhìn một thần dân hèn mọn.

Khí tức dã thú thuần khiết đập vào mặt!

Tất cả tế bào trong não đều quay cuồng, nhắc nhở nó nguy hiểm, nguy hiểm!
Nó oán hận ánh mắt này.

" Ngao....."

Kim báo điên cuồng gào rống, muốn đuổi gia hỏa đáng sợ này ra khỏi địa bàn của mình.

Đôi mắt màu bạc, bắt đầu từ con ngươi, từng chút chuyển sang màu đỏ máu chảy, dần dần phóng đại.

Cũng trong thời khắc đó, đồ đằng cổ xưa trên trán y phát sáng, tất cả cơ thịt đều phồng lên, da lông mơ hồ nổi ra màu đỏ, phảng phất như máu trong huyết quản đang gào thét, dã man mà cuồng loạn.

" Ngao....."

Y lại gầm rống, thanh thế kinh người, phảng phất như sau lưng có đứng người khổng lồ xưa cổ.

Dã thú gầm thét có to cỡ nào cũng không truyền đến tai Lãnh Tử Diễm trên núi.

Hắn đang ghé sấp trên tay lái, vừa uống vừa run tay nhấn di động.

Hắn muốn gọi điện thoại, lại không biết nên gọi cho ai.

Đành phải dùng một đôi mắt say lờ đờ mờ mịt, chằm chằm nhìn di động, như muốn đem di động nhìn đến chọc ra một cái lỗ.

Cái tên Lăng Diệp nhấp nháy trên màn hình, thanh âm y cũng ồn ào nháo ra theo, tất cả đều là lời châm chọc hắn, làm hắn vừa tức vừa hận.

Uất nghẹn nhất chính là hắn không đánh lại cái quái vật không phải người kia.

Lãnh Tử Diễm ném mạnh di động xuống.

Trong xe thể thao đều là vị thối, qua năm phút đồng hồ, Lãnh Tử Diễm rốt cuộc không thể chịu đựng được.Nhặt di động lên, tìm đến số của Quân Ngân, một mạch ấn xuống.

Phút điện thoại khai thông, hắn đột nhiên có chút hỗn loạn.

Hai người cũng không nói chuyện, chỉ có tiếng thở hai bên, càng lúc càng thô nặng.

Cuối cùng, Quân Ngân cười.

" Là Tử Diễm sao?"

"Ân.” Hắn trầm trầm đáp.

"Nghe nói ngươi bị bắt vào cục cảnh sát, họ không làm khó dễ ngươi chứ?"

"Chuyện nửa tháng trước, hức..."

"Ta bận nhiều việc, không kịp quan tâm đến ngươi..."

Ân, bận hẹn hò cùng Tần Hiên của ngươi.

" Hức..... Ngươi bây giờ đang làm cái gì?"

Quân Ngân nhìn cửa phòng họp, đi xa một chút, nghĩ một đằng nói một nẻo.

"Không bận gì cả! Ngươi uống rượu?"

Di động áp tai có chút nóng, Lãnh Tử Diễm đổi sang tai kia.

"Uh, còn ói ra một xe, không dám lái xe, muốn tìm ai đó tới đón, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có ngươi, ai kêu ngươi rảnh!"

Quân Ngân dở khóc dở cười, nếu như y cũng có thể gọi là rảnh, vậy trên thế giới liền không có người bận.

"Ngươi ở đâu?"

Xem ra chỉ có thể tạm dừng hội nghị đang tiến hành phân nửa.

" Hạnh Tử Sơn, đỉnh núi."

Lãnh Tử Diễm bưng đầu, không biết bản thân thật sự say hay chỉ mới mơ hồ.

Nếu say thật, sao hắn có thể rõ ràng ý thức được mình đang lặp lại chuyện mất mặt ba năm trước ?

Nếu chỉ mới có chút hồ đồ, sao lại rất muốn Quân Ngân đến?

A.... Đều là Lăng Diệp làm hại!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau