ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Trong tiếng thở dốc nhiệt tình bỗng nhiên chen vào tiếng giày da thanh thúy, hai người đồng thời ngẩn ra, xoay người, trong thanh âm trầm đục của Lãnh Tử Diễm mang vẻ kinh ngạc bị kiềm chế.

" Phụ thân?"

" Cần ta gia nhập không?"

Đợi ở bên ngoài, nôn nóng dữ dội bình lặng lại, nhưng mở cửa, phẫn nộ vừa mới gắt gao áp chế lại ngóc đầu trở dậy!

Cái phòng y cấp cho nhi tử là muốn nó dùng để ngủ, không phải để đâu đâu cũng lưu lại tinh dịch đáng xấu hổ của nam nhân.

Thân thể dâm loạn gắt gao dây dưa cùng một chỗ, xác thịt phát ra tiếng rên rỉ hỏa nhiệt, tư thế vặn vẹo bất thường, đều làm cái dây trong đầu Lãnh Thừa Phong đứt phăng một cái.

" Cần ta gia nhập không?"

Lãnh Thừa Phong lại lặp lại, tiếng nói trầm thấp lộ ra khí tức nguy hiểm.

Lãnh Tử Diễm hoàn toàn ngây ra như phỗng, không biết phản ứng ra sao, Dã Kê nhảy dựng lên, vội vàng dùng chăn bọc lấy Lãnh Tử Diễm, không chịu yếu thế nhìn lại Lãnh Thừa Phong, lông mày nhấc cao, như thú bị xâm phạm lãnh thổ.

" Cút mẹ ngươi đồ biến thái, con trai ngươi ngươi cũng dám động, trở về soi gương đi, cũng không nhìn xem ngươi lớn bao nhiêu, hơn chúng ta gấp đôi, biến mẹ ngươi đi..."

" Câm miệng!"

Lãnh Tử Diễm một cước đạp Dã Kê xuống giường, con gà rừng chết tiệt này, phụ thân hắn là người y có thể tùy tiện mắng hay sao?" Bảo bối..."

Dã Kê xoa xoa mông, dưới ánh mắt hận không thể giết chết y của Lãnh Thừa Phong, lại lết lên giường, nịnh hót bọc lấy Lãnh Tử Diễm.

" Bảo bối, chúng ta ra riêng đi, phụ thân ngươi thật đáng sợ!"

Lãnh Tử Diễm hừ lạnh một tiếng, hướng phụ thân nhún vai, vẻ mặt tuyệt đối không gọi là vui vẻ.

" Được, ngươi thắng, ngươi định xử lý ta thế nào?"

" Ngươi có biết bây giờ mình giống thứ gì hay không?"
" Không có gương, sao ta biết."

" Như một con điếm vô liêm sỉ!"Lời Lãnh Thừa Phong cơ hồ là từ kẽ răng lách ra. "Không!"

Y lắc lắc đầu, dưới khuôn mặt lạnh lùng là nham thạch nóng chảy hỏng mất, phá hủy hoàn toàn chút lý trí đã ít đến đáng thương của y.

" Cho dù là con điếm cũng biết xấu hổ, cho dù là con điếm cũng sẽ không cùng nam nhân trình diễn trò này tái đi tái lại trước mặt phụ thân mình!"

Sắc mặt Lãnh Tử Diễm nháy mắt trở nên xanh mét, hắn run môi nói không ra lời, hắn biết mình trong lòng phụ thân vẫn chính là hình tượng này.

Dâm tiện, sa đọa...

Đói khát, cầu tìm nam nhân...

Phụ thân cũng không phải mới biết ngày đầu, bây giờ lại chỉ trích hắn trước mặt người ngoài là có ý gì...

Cố ý làm hắn khó chịu sao? Xin lỗi, hắn trời sinh dâm loạn, bản tính khó sửa!

Trong phòng tĩnh đến khiến người ta ngạt thở, ngay cả Dã Kê cũng không dám nói nhiều, chỉ lấy một cặp mắt phẫn hận gắt gao chằm chằm nhìn Lãnh Thừa Phong.

Lãnh Tử Diễm xoay người đứng lên, nhanh chóng tìm quần áo mặc vào, lướt qua bên mình phụ thân, đi ra ngoài không quay đầu lại

Chương 17

Dã Kê ngây ra như phỗng rốt cuộc phản ứng được, khẩn cấp mặc quần áo.

" Bảo bối, bảo bối, chờ ta..."

" Tử Diễm?"

Bạch Vũ Hoàn đang ngồi trong đại sảnh thấy Lãnh Tử Diễm băng băng chạy xuống, phía sau còn đi theo một gia hỏa đầu tóc rối tung.

" Vị này là?"

" Biểu ca."

Lãnh Tử Diễm hướng Bạch Vũ Hoàn khẽ cúi chào, sau đó quay đầu, hung thần ác sát.

" Cút xa một chút, đừng bám theo ta!"

" Bảo bối, ngươi thật ác"

Dã Kê không chút giận, ngược lại mỉm cười muốn cầm lấy tay Lãnh Tử Diễm, bị Lãnh Tử Diễm ném qua một đấm, bất ngờ chưa kịp chuẩn bị, từ trên thang lầu ngã xuống.

Từ lầu ba lộn xuống lầu hai, lại từ lầu hai lăn tới lầu một, ai thấy cảnh này cũng cực kỳ sợ hãi, Lãnh Tử Diễm thì lạnh lùng quăng cho một câu.

" Không chết được!"

Ai mà tin là không chết được, khoảng cách cao như vậy, không chết cũng phải tàn phế phân nửa.

Kết quả, Dã Kê chỉ ôm ngực đau đớn đến phát run, y phun ra một ngụm máu, nhìn phía Lãnh Tử Diễm, ánh mắt điềm đạm đáng yêu.

" Bảo bối, nếu ta bất hạnh gặp nạn, ngươi sẽ tìm không ra 'cây súng' hợp ý như vậy."

Lãnh Tử Diễm sắc mặt xanh mét, hắn vốn đang tức giận, Dã Kê lại cứ đâm vào chỗ đau của hắn, cũng đáng bị hắn đạp một chân.

" Miệng phun sạch sẽ một chút, cẩn thận kẻo bản thân mình chết như thế nào cũng không biết được."

" Đau, đau, bảo bối đừng đi!"

Chờ tới lúc Dã Kê vừa hộc máu vừa đuổi theo ra cửa, xe thể thao của Lãnh Tử Diễm chỉ còn là một điểm đen nho nhỏ, Dã Kê vỗ một cái lên đầu mình, nghiến răng nghiến lợi nghĩ mẹ nó thật ác!" Nhị thiếu gia, tiên sinh bảo ngài chỉnh lại cách ăn mặc."

Người hầu cung kính nói.

"Đi đi, bảo bối thích ta thế này!"

Dã Kê khều khều nhúm tóc như lông gà, bất quá y vẻ mặt nhiễm máu, dù động tác này có đẹp đi nữa thoạt nhìn cũng quá chọc người ta cười nhạo.

Người hầu không dám cười, vẫn nề nếp nói.

" Nhị thiếu gia, tiên sinh nói, nếu hai giờ sau nhị thiếu gia vẫn lôi thôi lếch thếch như vậy, hắn không ngại đem nhị thiếu gia đuổi ra!"

Dã Kê lại phun một ngụm máu trên mặt đất.

" Hai cha con đều là biến thái, muốn đuổi Dã Kê ta ra ngoài, ta còn lâu mới để các ngươi toại nguyện!"

" Ai sửa cho ta nào?"

Dã Kê bình chân như vại nói.

" Làm không đẹp ta sẽ rất tức giận, tức giận thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."" Nhị thiếu gia, bên này, thỉnh, stylist* của Lãnh phủ tuyệt đối là số một, nhị thiếu gia cứ yên tâm đi!"

" Stylist số một lại làm cho chủ nhà các ngươi thành ra cái kiểu mặt liệt kia? , lừa tiểu hài tử mà..."

" Bạch thiếu gia, để ngài chê cười."

Quản gia đi đến trước mặt Bạch Vũ Hoàn, hơi cúi chào.

" Gia chủ đã ở thư phòng chờ, Bạch thiếu gia, xin theo ta!"

Bạch Vũ Hoàn thu hồi ánh mắt đặt trên người Dã Kê, sửa lại y phục, đứng dậy nói.

" Làm phiền."

Bạch Vũ Hoàn đẩy cửa thư phòng ra, cảm giác áp bách nặng nề đập vào mặt. Kéo ghế dựa ra theo ý mời của Lãnh Thừa Phong.

" Dượng."

" Chuyện bên ngoài ban nãy ngươi cũng thấy đấy, người kia là con trai bằng hữu đã mất của ta, ta vừa mang về, ai biết lại cùng Tử Diễm nháo nhào."

Lãnh Thừa Phong khép mắt, ngón tay thon dài nhẹ gõ trên lưng ghế dựa.

" Chuyện này..."

Màn ban nãy kỳ thực làm Bạch Vũ Hoàn chấn động cực điểm, từ lầu ba lăn xuống, lại vỗ vỗ mông không có việc gì, đó còn là người sao?

" Dượng yên tâm, Vũ Hoàn biết cái gì nên nói cái gì không nên."

" Nếu Tử Diễm có thể bằng một nửa của ngươi thì mọi chuyện tốt rồi."

Lãnh Thừa Phong lắc lắc đầu, Bạch Vũ Hoàn là Bạch gia đại thiếu gia, trầm ổn mà không mất khí phách, tao nhã lại không mất tàn độc, có thể nói hết sức hợp ý y, y nhìn Bạch Vũ Hoàn lớn lên, vẫn nửa phần coi Bạch Vũ Hoàn như con trai, thậm chí thường xuyên nghĩ tại sao Lãnh Tử Diễm không thể học tập biểu ca này nhiều thêm một chút, tại sao người thừa kế mình bồi dưỡng lại thành ra như vậy... Làm y nhắc tới cũng thấy nhục nhã....

Stylist : Người cố vấn trang phục và xây dựng phong cách.

Chương 18

" Hồi bằng biểu đệ, ta cũng thường xuyên chọc phụ thân tức giận, phụ thân luôn nói đại ca ta đây không làm tấm gương tốt, để hai đệ đệ phía dưới cũng theo ta học cái xấu." Bạch Vũ Hoàn khẽ cười nói. " Về sau, ta lớn hơn chút, bắt đầu chậm rãi tiếp xúc với sự vụ gia tộc, dưới sự dạy dỗ của phụ thân mới bớt phóng túng, biểu đệ ưu tú như vậy, dượng kỳ thực hoàn toàn không cần phải quan tâm."

Người thừa kế y bồi dưỡng sao có thể không ưu tú, nhưng nhớ tới cảnh những thứ quái vật kia cắm vào con y, huyệt Thái Dương của Lãnh Thừa Phong liền thình thịch nhảy loạn một trận.

" Vũ Hoàn lần này đến..." Bạch Vũ Hoàn dừng một chút, nói. "Là xin dượng trợ giúp."

" Nga?" Lãnh Thừa Phong ngẩng đầu, ngồi thẳng thân thể.

" Làm sao ?"

" Nhị hoàng tử muốn chúng ta giao một người."

Lãnh Thừa Phong nhăn mày lại. " Ngươi nói rõ ràng một chút."

Bạch gia là đầu lĩnh hắc đạo, câu lạc bộ dưới trướng nhiều không kể xiết, trong đó nổi danh nhất phải kể tới câu lạc bộ NOBLE.

NOBLE có bảy tầng, mỗi tầng đều bất đồng đa dạng, nói là thiên đường dâm loạn cũng không quá đáng.

Mỗi cuối tuần, xe hơi danh quý cơ hồ có thể làm nghẽn bãi đỗ xe trước cửa NOBLE, đại bộ phận vì tìm hoan mua vui mà đến.

NOBLE có thể hấp dẫn nhiều quan lớn quý nhân như vậy, ngoại trừ bởi danh hiệu Bạch gia, quan trọng hơn là tầng đỉnh NOBLE thứ sáu hàng tuần có trình diễn tiết mục điều giáo đặc sắc.

" Nhị hoàng tử đến vào thứ sáu?"

" Dạ." Bạch Vũ Hoàn cười khổ nói. " Nhị hoàng tử nhỉn trúng điều giáo sư cao cấp nhất của chúng ta."

" Vậy cho hắn đi!" Lãnh Thừa Phong điềm nhiên.

" Nhị đệ... Đem người kia giấu rồi..."

Lãnh Thừa Phong lạnh mặt xuống, Bạch Vũ Hoàn biết dượng đã tức giận, kiên trì nói.

" Nhị hoàng tử nói, ba ngày gặp lại không có người, sẽ đem Bạch gia xoá tên ở Kinh đô."

" Vũ Hoàn, ta không tin ngươi tìm không ra nhị đệ mình." Lãnh Thừa Phong nheo mắt, đôi mắt hẹp dài hiện ra mấy phần lạnh lùng bất cận nhân tình. " Ta có thể giúp ngươi tìm người, cái khác không được!"
" Nhưng.... Dượng...."

Lãnh Thừa Phong nhanh chóng cầm lấy điện thoại, gọi nội tuyến.

"Tạ thúc, tiễn khách!"

Thanh âm đã thành bất biến của quản gia truyền đến từ trong điện thoại.

" Dạ, gia chủ."

" Dượng." Bạch Vũ Hoàn đứng lên, trầm nói. " Chỉ cần dượng giúp ta việc này, về sau muốn ta làm gì cũng được."

" Chờ ngươi tiếp quản Bạch gia rồi hãy trở lại nói những lời này, có lẽ ta sẽ cân nhắc. Hảo, Vũ Hoàn, đừng đem thời gian hoang phí vào những chuyện vô nghĩa đó, đây không phải phương thức tư duy một người thừa kế gia tộc nên có." Lãnh Thừa Phong vuốt tay.

" Lúc này là điều giáo sư của chúng ta, vậy tiếp theo là gì? Dượng!"

Bạch Vũ Hoàn hai tay chống trên bàn, thân hình cao lớn chụp xuống như bóng ma.

" Nếu hắn muốn ta giao ra nhị đệ, tam đệ của ta thì làm sao đây?"

Lãnh Thừa Phong có chút khó chịu. " Nhưng bây giờ vẫn chưa, không phải sao? Ngươi không thể vì chuyện nho nhỏ này mà cho rằng Hoàng thất đang tạo áp lực với Bạch gia các ngươi."" Bạch thiếu gia..."

Quản gia đẩy cửa ra, vẻ mặt cung kính, ý đuổi khách lại không chút che giấu.

" Dượng, câu lạc bộ NOBLE ta có thể chuyển nhượng cho ngươi!" Bạch Vũ Hoàn chưa từ bỏ ý định nói. " Căn cứ pháp luật hoàng gia, Nhị hoàng tử uy hiếp là trái pháp luật, chỉ cần dượng đi tìm Thừa tướng đại nhân..."

" Tiễn khách!" Tiếng nói đầy từ tính không mang theo chút nhiệt độ.

" Bạch thiếu gia, thỉnh." Động tác quản gia cung kính hữu lễ, không cho bắt bẻ.

" Xin lỗi, quấy rầy."

Bạch Vũ Hoàn đứng dậy đẩy ghế dựa ra, thu nhập của câu lạc bộ NOBLE chiếm một phần mười tổng thu nhập một năm của Bạch gia, nếu như vậy cũng không thể làm đối phương động tâm, thì lưu lại bất quá là cũng tự rước lấy nhục.

Đối với cháu trai Bạch Vũ Hoàn này, tình cảm của Lãnh Thừa Phong luôn phức tạp, y vừa yêu thích sự ưu tú của đối phương lại đố kị vì đối phương ưu tú. Đúng, đố kị!

Bình tĩnh, cơ trí, cường thế, tốt hơn cái thằng con không dùng được của y rất nhiều.

Y không rõ, một việc đơn giản như vậy tại sao lại làm người thừa kế Bạch gia phiền muộn.

Tìm Thừa tướng tranh luận ? Còn sợ quan hệ với Hoàng thất chưa đủ căng thẳng sao?

Rõ là ý nghĩ ngu xuẩn!

Lãnh Thừa Phong tiếp điện thoại gọi đến.

" Gia chủ, xe thiếu gia đi vào câu lạc bộ NOBLE!"

Bàn tay cầm điện thoại vẫn không nhúc nhích, Lãnh Thừa Phong nháy mắt lại có loại dự cảm hết sức khó chịu.

Cái thằng con chết tiệt không biết an phận của y lại định cấp cho y chuyện gì nữa đây?

Chương 19

Sau một đêm dâm loạn, buổi sáng ở câu lạc bộ NOBLE im lặng đến hơi quá đáng.

Ném chìa khóa cho tiểu đệ giữ xe, Lãnh Tử Diễm có chút khập khiễng đẩy cửa mà vào.

Phục vụ đứng ở cửa cũng nhận ra vị thiếu gia này, chào hỏi thành thục.

" Lãnh thiếu gia."

" Kì Phi đâu?"

Tư thế đi kỳ quái không chút ảnh hưởng đến hình tượng anh tuấn của Lãnh Tử Diễm, tóc vụn chỉnh tề, đôi mắt đen như sao trời, cánh môi mỏng khẽ nhếch, hấp dẫn chết người. Bất quá, trường khí quanh người hắn lại mang sự lãnh khốc cao cao tại thượng, xua người xa ngàn dặm, rất ít người cả gan dám đến gần hắn.

" Phi đang tạm thời phục vụ khách nhân khác, có cần..."

" Bảo hắn lập tức lết ra đây!"

" Hảo, Lãnh thiếu gia, xin chờ!"

Ở câu lạc bộ NOBLE, Kì Phi là đệ nhất ngưu lang hữu danh hữu thực, lúc Lãnh Tử Diễm đến NOBLE tìm hoan mua vui, ngẫu nhiên sẽ chọn bàn của Kì Phi, y vừa ý hắn không phải vì thanh danh đệ nhất ngưu lang, mà là vì y chỉ bán phía trước, phía sau chính là sạch sẽ.

" Yêu, ngọn gió nào đem Lãnh thiếu gia thổi tới đây?"

Cánh cửa xa hoa bị đẩy mạnh, hiện ra một nam tử mặc sơ-mi đỏ thẫm, cổ áo mở ba nút, lộ ra một mảnh ngực lớn, có vẻ phóng đãng mà diễm lệ. Y ngũ quan tinh mỹ, lại không để người ta cảm thấy nữ khí, vô luận là cổ áo mở rộng ra hay cái mông vểnh săn chắc bó quần da đen, đều thuộc về vẻ gợi cảm nam tính.

" Đêm qua tiếp ai?"

Lãnh Tử Diễm nằm trên sô pha màu đen, mắt nửa khép, vẻ mặt có vài phần biếng nhác.

"Hừ! Bà cô thôi."

Phi hùng hùng hổ hổ nhảy lên sô pha, vươn ngón trỏ nhấc cao cằm Lãnh Tử Diễm." Tình nhân của ngươi lại bị ông già nhà ngươi đạp hỏng?"

Lãnh Tử Diễm chỉ có thể tìm đến y trong giai đoạn trung gian giữa tình nhân cũ và tình nhân mới, điểm ấy Kì Phi lại hết sức rõ ràng.

" Lần này không có, ai biết phụ thân suy nghĩ cái gì..."

Lãnh Tử Diễm một đôi con ngươi đen nặng nề, giống như vực thẳm, hắn chụp gỡ bàn tay Kì Phi đang sờ loạn trên người mình.

" Ta phía dưới khó chịu, giúp ta lộng lộng."

" Ông già còn biết thương hương tiếc ngọc?"

Phi tấm tắc ngâm nga, cúi thân xuống, dùng đầu lưỡi câu mở khóa quần Lãnh Tử Diễm, nhếch mắt yêu mị cười.

" Cần chút rượu không?"

" Tùy.... Tuỳ ý..."Hạ thể bị vuốt ve, hơi thở lập tức bất ổn, nam căn ban nãy chưa tiết sưng đến đáng sợ, thậm chí có chút đau đớn.

Kì Phi bưng cốc lên, lắc lắc, ngửa đầu liền bọc toàn bộ chất lỏng màu đỏ vào trong miệng, có vài giọt chảy ra khóe môi, phảng phất như đang quyến rũ người nếm thử. Y vùi đầu ngậm lấy tính khí Lãnh Tử Diễm, một bàn tay vuốt ve túi bọc, tay kia luồn vào thân trên, bóp véo nhũ tiêm Lãnh Tử Diễm.

Hai người coi như tương giao lâu ngày, Kì Phi đại khái có thể đoán được thân thể Lãnh Tử Diễm trừ phi bị cắm vào, rất khó bắn tinh, bí mật này một khi truyền ra, sợ là ngay cả địa vị người thừa kế Lãnh Tử Diễm cũng không giữ được, Kì Phi cảm kích đối phương tín nhiệm mình, mỗi lần xoa dịu dục vọng của Lãnh Tử Diễm đều tận tâm tận lực, thậm chí còn cố sức đi học xem làm thế nào để khẩu giao cho nam nhân.

Ngón tay linh hoạt đánh xoay ở nhũ tiêm, bóp vật nổi nho nhỏ kia rồi dụng lực kéo ra ngoài, Kì Phi nhìn mặt Lãnh Tử Diễm không chuyển mắt, nghe đối phương rên rỉ thật nhỏ trong miệng, y tựa như cũng được khích lệ, nhiệt tình an ủi tính khí trong miệng.

Đồng tử Lãnh Tử Diễm có chút ngọ ngoạy thống khổ.

'Ngươi còn không bằng con điếm.'

Lời nhục mạ của phụ thân hung hăng đâm vào trong tai, Lãnh Tử Diễm toàn thân đều run rẩy.

Bị nắm trong tay, bị thao lộng, nam nhân nào cũng có thể làm hắn quỳ phục!!

Như một dâm phụ đói khát sao? Chẳng lẽ trong mắt phụ thân, hình tượng mình thật sự khó coi như vậy?

" Lãnh thiếu gia, Lãnh thiếu gia!"

Cửa phòng bỗng nhiên bị đập mạnh.

Lãnh Tử Diễm quay đầu, sắc mặt lạnh lùng.

" Chuyện gì?"

" Lãnh thiếu gia, Nhị hoàng tử nghe nói ngươi đã tới, bảo ngươi đến tiếp kiến hắn."

Chương 20

Lãnh Tử Diễm không ngờ sẽ là một cảnh tượng như vậy.

Trên giường lớn xa hoa màu đen có hai nam nhân đang nằm, một là Nhị hoàng tử điện hạ, còn một là biểu đệ Bạch Vũ Bùi của hắn.

Ba vị công tử Bạch gia, Bạch Vũ Bùi nhỏ tuổi nhất, tính ra bất quá cũng mới mười bảy.

Mà thiếu niên mới mười bảy lại bị...

Lãnh Tử Diễm mím môi, diện vô biểu tình mở miệng.

" Nghe nói nhị điện hạ tìm ta?"

Hắn vừa nói, không khí vốn im lặng lập tức lưu động bất bình thường, Bạch Vũ Bùi liều mạng vùi mặt vào chăn, như sợ sẽ bị Lãnh Tử Diễm nhận ra.

Nhị hoàng tử cười nhạo ra tiếng, sờ đầu Bạch Vũ Bùi, giống như vuốt ve sủng vật nhà mình.

" Vốn là muốn gọi Bạch gia đại thiếu gia đến xem, bất quá nghe nói hắn không ở đây, cũng chỉ có thể tìm ngươi."

" Nhị điện hạ là muốn..."

Nhị hoàng tử quay đầu lại, cợt nhả nói.

" Ta muốn Đường Viêm."

Lãnh Tử Diễm cau mày, biết hắn không rõ tình hình, quản lý câu lạc bộ phía sau nhỏ giọng nói.

" Đường Viêm là điều giáo sư trong câu lạc bộ, nhị điện hạ vừa ý hắn."

" Thì cứ đưa."

" Nhưng..." Quản lý vạn phần bất đắc dĩ. " Nhị thiếu gia đem người đi giấu rồi."

Lãnh Tử Diễm sắc mặt nháy mắt trở nên đặc biệt khó coi.

" Các ngươi liền để Vũ Bùi bị làm nhục?"

Quản lý cắn răng, ánh mắt phẫn hận.

" Chúng ta cũng không biết trong phòng này chính là tam thiếu gia..."

Nhị hoàng tử lấy tay gạt gạt mái tóc vàng óng, khuôn mặt tuấn mỹ mang hàn ý băng lãnh.

" Nghe nói Lãnh thiếu gia hương vị không tồi, nếu ngươi có thể hầu hạ ta một đêm, ta có thể buông tha Bạch gia."

" Xin lỗi, chuyện của Bạch gia không liên quan tới ta." Lãnh Tử Diễm nhếch cao khóe môi, ra đến cửa. " Điện hạ muốn làm gì thì làm, đừng kéo ta vào!"

" A, cởi đồ rồi còn không phải thứ bị nam nhân thao sao!" Giọng mỉa mai trào phúng từ sau lưng truyền đến. " Suy xét đi, tốt xấu gì ta cũng là một Hoàng tử."

Bàn tay nắm trên cửa dùng sức thu chặt.

" Ta không có hứng thú với điện hạ."
" Người thừa kế Lãnh gia không thể bắn tinh... Nếu các hãng truyền thông lớn cùng nhau đưa ra tin tức này, đám đường huynh đường đệ kia của ngươi sẽ mở tiệc ăn mừng."

Nhị hoàng tử nhếch môi tao nhã, nụ cười mị hoặc.

" Bất quá cứ yên tâm, ta tuyệt đối... Không có ý muốn nói ra ngoài."

"Ngài quản lý, phiền ngươi ra ngoài trước."

" Dạ, dạ..."

Quản lý ý thức được mình vừa nghe thấy một chuyện khủng khiếp, theo chỉ thị của Lãnh Tử Diễm lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

Lãnh Tử Diễm sửa sửa cổ áo, quay đầu lại đi đến bên giường.

" Ai nói cho ngươi?"

" Lăng Diệp..."

Nhị hoàng tử phẩy tay, không chút ý thức được mình đang bán đứng biểu đệ.

" Nếu không phải mấy hôm trước hắn uống đến say bí tỉ, ta còn không biết Lãnh thiếu gia tự thân mê người như thế."

‘ Phanh’

Nắm đấm sượt qua má phải Nhị hoàng tử.

Tủ đầu giường bị Lãnh Tử Diễm thô bạo đập ra một lỗ.

Nhị hoàng tử nheo mắt, sắc mặt lạnh lùng, trên người nháy mắt phát ra một loại khí tức nguy hiểm sắc nhọn, y từ tốn miết lên cánh tay Lãnh Tử Diễm.
" Lăng Diệp nói ngươi tính cách quái đản, khó có thể nắm trong tay, quả là như thế. Một con thư thú (thú cái) mà cũng dám động nắm đấm trên đầu hùng thú (thú đực), ngươi chán sống rồi sao?"

Cánh tay cầm lấy tay hắn thoạt nhìn có vẻ mảnh mai, lực đạo lại lớn đến độ không vùng vẫy được. Lãnh Tử Diễm nhếch mày.

" Cái gì thư thú ?"

" Chính là giống như hắn.... một kẻ thuần phục."

Nhị hoàng tử dùng tay kia xốc chăn bọc Bạch Vũ Bùi lên, lộ ra thân thể trần trụi lai giữa thiếu niên và thanh niên.

Khắp da thịt màu mật ong đều là dấu ngắt nhéo cùng dấu hôn đỏ đỏ tím tím, nhìn thấy ghê người.

Bạch Vũ Bùi cố kéo chăn về, lại bị Nhị hoàng tử chụp tay gỡ ra.

" Là muốn ta làm ngươi trước mặt biểu ca ngươi?"

" Điện hạ... Đừng.... Đừng..."

Tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng quan hệ của Lãnh Tử Diễm cùng mấy biểu huynh Bạch gia lại không tồi, coi như cùng lớn lên với Bạch Vũ Bùi. Nhưng hắn làm sao cũng vô pháp tưởng tượng, có một ngày, biểu đệ mình sẽ bị một nam nhân tùy ý lăng nhục mà hoàn toàn không thể phản kháng được như vậy.

Ánh mắt băng lãnh đảo qua khuôn mặt Nhị hoàng tử.

" Thả hắn."

" Ngươi đang ra lệnh cho ta?"

Lãnh Tử Diễm nhếch môi dưới.

" Không phải ra lệnh, là thỉnh cầu."

Nhị hoàng tử từ từ đứng dậy, ra tay như điện, bóp mạnh cằm Lãnh Tử Diễm.

" Toàn thân đầy mùi dâm tiện, là vừa mới làm cùng kẻ khác sao."

Nhị hoàng tử vừa kiềm chặt Lãnh Tử Diễm, vừa u ám thì thào.

" Làm thư thú dự định của Thiếu chủ, còn khắp nơi quyến rũ nam nhân. Ngươi rốt cuộc có biết cái ngươi quăng là mặt mũi biểu đệ Lăng Diệp của ta không?"

Gân xanh trên trán Lãnh Tử Diễm giật mạnh, cố nén xúc động muốn đánh người.

" Ta hoàn toàn không hiểu ngươi đang nói cái gì."

" Ngu xuẩn!"

Nhị hoàng tử hừ một tiếng.

" Ngươi có người mình thích rồi sao?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau