ÁM DẠ TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ám dạ trầm luân - Chương 121 - Chương 125

Chương 121

Hai tháng tiếp theo, Ngọc Hoàn đế quốc nhiều lần tiến hành thăm dò quân sự đối với Thần Vũ. Có lần giáo huấn đau đớn do bị bệ hạ công khai phê bình hồi trước, Quân bộ Thần Vũ phản kích ầm ầm, hai nước giương cung bạt kiếm, mưa gió sắp đến.

Dân chúng sớm quen với việc nửa năm đánh nhỏ, ba năm đánh lớn, ngoại trừ có mấy thương nhân đầu cơ tích trữ vũ khí lương thực, muốn sau này bán ra với giá cao, tình thế quốc nội tương đối an bình.

Mà Quân bộ đã nói rõ một phần về chuyện Tướng quân bị hại, đánh vỡ bình lặng.

Mất tích ba tháng, Quân bộ dưới áp lực khắp nơi, không thể không nặng nề tuyên bố, Tướng quân đã tử vong.

Một viên sỏi kích động ngàn tầng sóng.

Chấp chưởng Quân bộ nhiều năm, đạt tới uy vọng đối với Quân bộ và dân chúng mà trước đây chưa ai từng có, nói gã là quân thần cũng chưa đủ, tuy độc đoán chuyên quyền, nhưng Lăng tướng quân quả thực là một nhân vật khiến người ta ngưỡng mộ. Uy nghiêm vô thượng cùng tài năng quân sự xuất quỷ nhập thần của gã, luôn làm kẻ địch nghe tiếng đã sợ vỡ mật. Hiện giờ gã tử vong, không chỉ làm nhân dân bùng nổ cảm xúc khủng hoảng, cũng làm Ngọc Hoàn đế quốc khứu giác nhạy bén xắn tay áo lên.

Tam đại Tướng quân lần lượt được lệnh, phải cắm quốc kỳ Ngọc Hoàn ở hoàng cung Thần Vũ, lấy việc này làm lễ vật mừng ba trăm tám mươi năm lập quốc.

Ngồi ngay ngắn ở ghế chủ bàn hội nghị, người cầm quyền Ngọc Hoàn đế quốc nổi tiếng bạo ngược cũng không nóng lòng tuyên chiến, gã lười biếng khẩy khẩy tóc đỏ trên đầu, ngón tay gõ nhẹ xuống bàn, hạ lệnh: tiếp tục thăm dò.

Thăm dò, thãm dò, vẫn là thăm dò!

Chúng thần khó hiểu, cấp cao Quân bộ bức thiết khát vọng kiến công lập nghiệp lại càng khó hiểu.

Tân vương Thần Vũ lên ngôi, đúng là thời gian căn cơ bất ổn, Tướng quân tử vong, lại làm Quân bộ sụp đổ. Theo tình báo, Tướng quân trước khi chết sủng ái con thứ, lạnh nhạt với con cả Lăng Diệp vẫn được xem là người thừa kế, con thứ không phụ kỳ vọng, năng lực xuất sắc, tiếc nuối duy nhất chính là y lý lịch còn kém, mà Tướng quân lại chết quá đột ngột, nếu không lấy cớ thời gian, con thứ này tất nhiên cũng có tư cách tranh quyền đoạt lợi với anh trai mình.

Bất quá, hiện tại cũng được rồi.

Quân bộ dưới sự tranh đoạt của hai huynh đệ chia rẽ thành hai phái, lại thêm Thần Vũ bệ hạ ở bên trong châm ngòi thổi gió, có thể nói, cục diện này đối với Ngọc Hoàn là cơ hội ngàn năm có một.

Thần Vũ là Thần Vũ của Hoàng thất, Quân bộ, Đại gia tộc, ba phương thế lực.

Ngọc Hoàn... Là... Ngọc Hoàn của một mình hoàng đế bệ hạ.

Bệ hạ nói tiếp tục thăm dò, ai dám không nghe theo? Dù chúng tướng tức giận khó bình, trước mặt bạo quân cũng không dám nhiều thêm một câu, kính cẩn khom người, tan hội nghị.

Phòng họp xa hoa trở nên trống trải, hoàng đế bệ hạ vô cùng tôn quý hoàn toàn không có hình tượng gác chân trên bàn hội nghị, tay chéo sau đầu, hai mắt chậm rãi nheo lại.
Kinh đô Thần Vũ có đóng quân một đám biến thái khoa học nhân loại không thể lý giải, gã có thể không cẩn thận được sao?

Hừ!

Quân bộ Thần Vũ.

Làm tiểu trợ lý cho thư ký trưởng của Dã Kê, Lãnh thiếu gia gần đây bận đến đầu tắt mặt tối, thảm nhất chính là bị coi là tâm phúc của Lăng Diệp, hắn chịu đủ loại xa lánh từ giữa thế lực Dã Kê.

Cô nàng xinh đẹp mặc quân trang pha cà phê mang tới, tuyệt đối không có phần cho hắn, cuối tuần mọi người thét to đi ăn chơi gái, cũng tuyệt đối sẽ không gọi hắn -- đương nhiên, Lãnh thiếu gia cũng không thích bị gọi.

Lại chẳng hạn như, văn kiện cần mấy vị đại lão kí tên, chắc chắn sẽ bảo hắn đi xin, thư ký đại nhân là nói thế này, Lãnh thiếu gia tuy ở Quân bộ không có địa vị gì, nhưng tốt xấu gì cũng là người thừa kế Lãnh gia, các đại lão không nhìn mặt tăng phải nhěn mặt phật, tất nhięn sẽ không lŕm khó dễ ngươi.

Họ không làm khó dễ hắn, sẽ chỉ lột một tầng da hắn.

Đại lão cái gì, rõ ràng là thú khoác da ngýời, thô lỗ dã man tôn sùng bạo lực, mỹ học không hiểu, lễ nghi trời sinh phóng đãng...

" Sao thế?"

Dã Kê đột ngột xuất hiện bên người, Lãnh Tử Diễm giật mình, vội vàng tiếp nhận văn kiện từ trong tay thư ký trưởng.Người ta nói con gái mười tám biến hóa khó tin, kỳ thực những lời này dùng trên người Dã Kê cũng hết sức phù hợp.

Cho đến tận hôm nay, Lãnh Tử Diễm vẫn hoàn toàn không thể hồi tưởng Dã Kê mà mình lần đầu tiên gặp phải ở Hắc Phố, đầu tóc rối tung kia, y phục rách nát kia, nụ cười vô lại kia, thật sự thuộc về vị trung tá Lăng Dã – người chia đều giang sơn Quân bộ cùng Lăng Diệp hiện giờ.

Ngũ quan sắc bén lộ vẻ sâu sắc phá lệ, con ngươi ngăm đen đông cứng như hồ nước đóng băng, cánh mũi cao thẳng giống như được hoàn mỹ điêu khắc, kinh diễm nhất vẫn là ánh mắt y, an tĩnh trầm ổn, mà lại phảng phất như có ánh lửa thiêu đốt.

Cương ngạnh đoạt văn kiện qua, không để ý mày Lãnh Tử Diễm cau lại, Dã Kê tùy ý lật vài tờ. "Ta đưa giúp ngươi."

" A, cái này....." Thư ký trưởng sợ hãi. "Chuyện chạy chân này sao có thể làm phiền trung tá đại nhân?" Liều mạng nháy mắt về phía Lãnh Tử Diễm.

Lãnh Tử Diễm trong lòng một trăm lần lăng trì Dã Kê lo việc không đâu, bên ngoài lại tỏ vẻ thong dong mà cung kính, trung tá đại nhân trăm công nghìn việc, vẫn xin đem thời gian dùng trên chuyện tốt dân lợi nước, vấn đề cỏn con này, thủ hạ đi giải quyết là được.

" Tốt dân lợi nước?" Lăng Dã cười nhạo, thản nhiên liếc về phía Lãnh Tử Diễm, độ cong khóe môi châm biếm chói lọi. "Tùy ngươi." Nói, liền ném văn kiện về.

Trải qua một hồi gian nan hiểm trở, bị mấy con hùng thú xem như thư thú tiện tay trêu đùa một phen, Lãnh Tử Diễm rốt cuộc trở về văn phòng, đương nhiên, vẻ mặt rất khó coi.

Mọi người đang bàn bạc chuyện cuối tuần đến câu lạc bộ NOBLE chơi cho đã một phen, có thượng cấp Lăng Dã hỗ trợ, tinh thần quần chúng tăng vọt, thậm chí khi thấy Lãnh Tử Diễm tiến vào, có người nói giỡn hỏi một tiếng. "Lãnh thiếu gia có muốn giảm tiền cho chúng ta không?"

Lãnh Tử Diễm cảm thấy rất oi bức, nhịn không được nới cúc áo ở cổ. "Hảo, bảy phần."

Mọi người tức khắc hoan hô.

Bạch gia chiếm vị trí số một ở ngành giải trí, nhất là câu lạc bộ NOBLE, có thể nói là quê nhà ấm áp của quan to quý nhân, hiện giờ biểu thiếu gia mở cái miệng vàng, đêm nay nhất định phải chơi cho tận hứng!

" Gọi tất cả mọi người lên đi!" Lăng Dã thản nhiên nói, cuối cùng nhìn Lãnh Tử Diễm, ánh mắt rất nguy hiểm. "Ngươi cũng phải đi."

Ân? Liên quan gì tới hắn?


Chương 122

Lãnh Tử Diễm rất tự giác, hắn cùng Lăng Diệp đến gần, liền chưa từng hảo hảo nói chuyện trên trời dưới đất cùng người phe Lăng Dã, huống hồ, hắn vào Quân bộ chỉ là vì cấp cho Lãnh gia một chút sắc thái Quân bộ, làm người phía dưới không đến mức thất kinh, thời thời khắc khắc lo Lãnh gia trở thành Quân gia thứ hai.

Cho nên, Lãnh Tử Diễm luôn làm bản thân giống không khí.

Nhưng Dã Kê không cho hắn làm không khí.

Ba tháng trước còn được, nhìn hắn tựa như nhìn một người qua đường, Lãnh thiếu gia hết sức thoả mãn, bất quá, bây giờ lại định xướng lên?

Bị bồi bàn dẫn vào ghế lô, Lãnh Tử Diễm xem như minh bạch.

Người nào đó thị uy với hắn.

Nam nhân được Dã Kê ôm vào trong ngực, bộ dạng có bảy phần tương tự hắn, mới thấy còn tưởng rằng là anh em hắn. Trong ghế lô không khí ngột ngạt, Dã Kê ngồi góc tối nhất, bàn tay tùy ý vuốt ve phía dưới nam nhân, thấy hắn tiến vào, kéo môi lên, dung nhan tuấn mỹ có vẻ trêu đùa băng lãnh.

Nam nhân anh tuấn ửng hồng một mảnh bên mặt, tay có mấy phần vô lực bám lên người Dã Kê, hai phiến môi hơi giương, thoạt nhìn hấp dẫn mà tình sắc.

Lãnh Tử Diễm đáp lại rất chán ghét.

Nháy mắt nhớ ra mình trong ngực hai vị ở nhà kia cũng là bộ dạng này. Hắn quyết định trở về phải hảo hảo trừng trị hai vị kia một chút. Ai kêu mỗi lần đều phải đem hắn làm đến nửa phần khí lực cũng không còn mới chịu thôi!

" Người nọ là ai?" Bất động thanh sắc hỏi bồi bàn bên cạnh.

" Người mới lầu ba." Bồi bàn đương nhiên cũng phát hiện bộ dạng người nọ cực giống biểu thiếu gia, trong lòng mắng to hồi trước rốt cuộc là kẻ mù nào tuyển người này vào, một bên nhỏ giọng nói. "Lần trước Lăng công tử đến chơi, đúng lúc trông thấy hắn bị phạt, nhất thời nổi tâm, liền dẫn người về."

" Nga?" Lông mày Lãnh Tử Diễm giương cao cao. "Dẫn về Lăng gia?"

" Phải." Sau một lúc lâu, lại nói. "Bất quá mấy hôm trước đuổi về, nói là.... Không hài lòng." Mắt thấy biểu thiếu gia thoạt nhìn mất hứng, bồi bàn cũng khó chịu. "Biểu thiếu gia yên tâm, ta sẽ nói một chút với quản lý, bảo phân hắn đến chỗ khác."

Phất tay để bồi bàn rời khỏi, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, Quân bộ nam nhân chiếm đa số, mấy nữ nhân ít ỏi kia cũng sẽ không tham dự những chuyện thanh sắc khuyển mã này, một đám nam nhân cắn thuốc lá, bảy ngã tám nghiêng, mỗi ngýời ðều ôm hai ba mỹ nhân, có vài ngýời ðã lột quần xách súng ra trận, làm tiếng ồn không dứt bên tai.

Lãnh Tử Diễm đi vào, liền có nữ nhân quấn tới, đáng tiếc Lãnh thiếu gia có chứng sợ nữ, hết sức phản cảm với đụng chạm da thịt Các nữ nhân không biết hắn quái gở, nhưng thấy khuôn mặt hắn đông lạnh, cũng không dám làm càn quá mức, nhưng có một bàn tay ngọc ngà lớn mật phá lệ vươn ra, vuốt ve da thịt dưới áo hắn.

Một thân y phục bị xoa đến rối loạn, hất mắt nhìn vô số quần áo đủ màu trên mặt đất, chỉ cảm thấy buồn cười, trong lòng âm thầm tính toán chụp hình quăng lên mạng, sẽ tạo thành bao nhiêu đả kích đối với thế lực Lăng Dã.Bất quá cũng chỉ là tưởng tượng thôi, Lãnh thiếu gia còn chưa muốn làm bia bắn.

Ngô... Đụng đến dưới quần hắn.

Nữ nhân thoạt nhìn hai mươi mấy tuổi, đối với nghề này mà nói, vốn là lớn tuổi sắc suy, nhưng nữ nhân này bộ dạng lại chững chạc, có một vẻ diễm lệ khác.

" Lãnh thiếu gia..." Cách quần lính vò nắn vật trong tay, nữ nhân cười tươi đẹp đẽ. "Muốn không?"

Hắn cảm thấy dưới quần rất nóng, không khéo mình đột ngột thông suốt, có điện với nữ nhân, nếu là thế.... Hừ hừ... Tưởng tượng về đến nhà, hai người kia mỗi ngày đều muốn gây sức ép hắn như vậy, hắn liền hận không thể cắn bể răng bạc.

Đáng ghét nhất chính là con báo chết tiệt kia, mỗi lần đều muốn làm hắn như đói khát.

Phi!

Đè mạnh nữ nhân xuống sô pha, Lãnh thiếu gia rất có nghề! Đệ tử phong lưu, ngả ngớn nhấc cằm nữ nhân, độ cong khóe môi ba phần khiêu khích bảy phần đường hoàng. "Ngươi nói sao?"

Tim nữ nhân chợt tăng tốc.

Câu đầu lưỡi ra, dọc theo cánh mũi đối phương một đường trượt đến môi trên, cánh môi mỏng mảnh, có chút lạnh lẽo, độ cong sắc bén, cực kỳ xứng với vẻ lạnh lùng người lạ chớ gần của đối phương. Nữ nhân vẫn chưa bị khí thế Lãnh thiếu gia ép nhuyễn, tương phản, nàng cười đến càng kiều mị, hình như muốn dùng hỏa diễm làm tan khối băng trước mắt.Nhưng môi nam nhân đóng rất chặt, dường như đang bài xích, nữ nhân không vội, chậm rãi lay lay một vòng, động tác trên tay liên tục, nhanh nhẹn mà quyến rũ cởi bỏ cúc áo trên cổ áo ra. Tay phải tùy ý khiêu khích gần ngực, đầu gối đẩy lên, mục tiêu đương nhiên là cái vật dâng cao kia.

Thật bất hạnh, Lãnh thiếu gia làm nữ nhân thất vọng.

Không, thất vọng nhất chính là Lãnh thiếu gia.

Không phản ứng, hoàn toàn không phản ứng, ngoạn ý kia không đứng dậy!

Tại sao Lăng Diệp hoặc Quân Ngân tùy tiện sờ hắn mấy cái, hắn đều có thể hưng phấn, bây giờ mỹ nhân trong ngực, hắn lại lãnh cảm như thế?

Trong lòng sóng cuộn biển gầm, trên mặt một chút cũng không lộ, cười giống hệt công tử gặp dịp thì chơi, hạ vô số ô mai trên người nữ nhân, duy chỉ không thể làm cái việc giao hoan kia. Nữ nhân chỉ có thể coi là mình sức quyến rũ không đủ, trên mặt hơi hiện sắc buồn, một chút cũng không biết Lãnh thiếu gia diễn trận này với nàng so với bị phụ thân đánh ba mươi roi còn thống khổ hơn tới bao nhiêu.

Khó khăn lắm mới đuổi nữ nhân đi được, lặng lẽ hạ quyết tâm sau này không khiêu chiến "tôn nghiêm nam tính" bản thân nữa, dù sao... Cái gọi là "tôn nghiêm nam tính" của hắn.... Sớm đã bị Lăng Diệp cười cười, áp áp.

Chết tiệt!

Có áo mũ chỉnh tề thế nào, cởi y phục rồi đều là một đám cầm thú, trong ghế lô ồn ào một mảnh, Lãnh thiếu gia ngồi nghiêm chỉnh không khỏi lộ vẻ không hợp.

Mất tự nhiên ngồi nửa giờ, trong ngực vừa chán vừa bực, rốt cuộc đứng dậy đến toilet xông nước lạnh vô mặt, tính toán xem nếu trốn, Dã Kê sau này có thể tìm hắn tra không.

Ra khỏi toilet vừa vặn gặp phải Lăng Dã, đối phương uống không ít, đi đường lung lay lảo đảo, con ngươi đen nhánh nhiễm hơi rượu, chói lọi một mảnh, Lãnh Tử Diễm nhìn một cái liền dời mắt, tránh đường như hạ cấp phải làm với thượng cấp. Đối phương lại không đi. "Ngươi khó chịu?" Một miệng mùi rượu xông qua.

Lãnh Tử Diễm sửng sốt. "Không."

" Sắc mặt không tốt, mấy ngày nay đều thế, sớm đã phát hiện... Hức...." Nói, nhào vào người hắn.

Lãnh Tử Diễm lui ra sau, hắn cũng không muốn đỡ trúng người này. May mà Dã Kê cũng không ngã xuống, y gật gù, nhìn hắn nửa ngày, ánh mắt bình tĩnh, lẫn lộn giữa bình tĩnh cùng dục vọng.

" Đại ca..." Y bỗng nhiên mềm tiếng xuống, như bị ủy khuất cực đại. "Đại ca.... Ngươi đem con của chúng ta.... Làm chết....."

Chương 123

Nếu là người ngoài, được Lăng gia nhị công tử cao cao tại thượng oán hận quyến rũ ẩn tình như vậy, sớm đã nhuyễn đến nát bét, đáng tiếc tâm Lãnh thiếu gia còn cứng hơn đá mấy phần.

Hài tử kia là Dã Kê bất chấp ý nguyện của hắn, cưỡng bức dùng thú hình cường bạo mà ra, hắn sao có thể coi nhẹ?

Hắn vốn ân oán rõ ràng, còn có thù tất báo.

Dã Kê cường bạo hắn, đó là đại thù, lần trước buông tha Lăng Diệp, đó là đại ân.

Nhiều nhất, ân oán bù trừ, hai người không thiếu nợ nhau.

Mềm lòng? Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Nhěn thấy nam nhân cực giống měnh từ phía sau theo tới, vội vàng gọi người qua. "Dìu hắn trở về."

"Không cần! Ta không cần!" Lăng Dã lại giở thói. "Ta không cần hắn dìu ta, ta muốn đại ca dìu."

"Lăng Dã!" Lãnh Tử Diễm có chút tức giận. "Ta không phải đại ca ngươi."

"Ai nói không phải, ta ở Lãnh phủ mấy tháng, phụ thân nhận ta làm con nuôi trước mặt cả gia tộc." Y ha ha cười nói. "Bây giờ không phải cũng có hãng truyền thông nói ta có thể có được ngày hôm nay, toàn bộ dựa vào lúc trước được Lãnh gia thu nhận?"

"Đó là họ nói hưu nói vượn, ngày hôm nay của ngươi cùng Lãnh gia nửa phần quan hệ cũng không có." Lãnh gia chúng ta cũng không muốn leo lên cành cao. "Ta để hắn đưa ngươi?"

"Không." Lăng Dã dùng sức lắc đầu. "Hắn không giống ngươi, ngoại trừ đều rất khó nhịn thao ra, một chút cũng không giống." Y dừng một chút, nhắm mắt lại, thấp giọng nói. "Đại ca.... Là không thể thay thế..."

Khóe miệng Lãnh Tử Diễm giật giật, thật muốn một quyền đánh chết hỗn đản miệng đầy mê sảng này.

"Ngươi đi đi, rời khỏi nơi này thật xa...." Lăng Dã tựa hồ thật sự uống rất nhiều, mất sức nửa ngày mới từ trong túi quần lấy ra một tấm chi phiếu ký hảo, nghiêng ngả lảo đảo quăng cho nam nhân, nụ cười bên môi hết sức chân thành, cực kỳ giống lúc y vẫn còn ở trong Hắc Phố. "Nếu Bạch gia làm khó dễ, thì nói... Nói là Lăng Dã ta để ngươi đi..."

Trên mặt nam nhân hiện lên tia kinh ngạc. "Lăng công tử..."

"Ngô..." Lăng Dã vẫy tay. "Không được hầu hạ nam nhân nữa, nghe thấy không?"

Mặc dù không rõ ý này, nhưng có thể có được nhiều tiền như vậy, còn có thể thoát khỏi tay Bạch gia, nam nhân đương nhiên cao hứng, nói mấy câu tạ ơn, nhìn Lãnh Tử Diễm ý vị không rõ ràng, đương nhiên cũng vì thấy trên đời có người giống ḿnh như thế mà lấy làm ngạc nhiên.

"Đại ca, bây giờ thoả mãn chưa?" Lăng Dã cười híp mắt, nửa khoác lên người Lãnh Tử Diễm. "Ta sai rồi, đại ca... Ngươi xem, ta lỡ làm sai việc, lập tức liền sửa, ngươi đừng giận nữa được không?"

"Ta không tức giận." Đối với ngươi không tức giận được. "Ngươi tìm nam nhân nào, cũng không có gì liên quan đến ta." Chỉ cần đừng cố tình tìm người có bộ dạng giống ta chán ghét.

Lăng Dã thấp hơn Lãnh Tử Diễm một chút, hơi cúi đầu, vừa vặn tựa trên vai đối phương. "Ngươi muốn ta thế nào.... Thế nào mới có thể chấp nhận ta?"

"Ta cũng muốn hỏi, ngươi cần ta nhấn mạnh bao nhiêu lần nữa?" Lãnh Tử Diễm nghiêm mặt. "Ta không thích ngươi, hơn nữa cũng không thừa nhận ngươi thích ta."

"Không! Ta thích ngươi, ta thích ngươi!" Lăng Dã mím môi. "Ngươi trước kia cũng không thích Lăng Diệp, nhưng bây giờ thì sao.... Bây giờ thì sao? Tại sao biến thành ta liền luôn luôn đoạn tuyệt như vậy?

"Ta cùng Lăng Diệp quen biết mười mấy năm..."Lăng Dã cười lạnh. "Tình cảm cũng không phải thứ thời gian đắp ra được." Vươn tay sờ bên mặt góc cạnh rõ ràng của đối phương, con ngươi hẹp dài nhấp nhoáng ánh sáng. "Đại ca.... Cho ta một cơ hội.... Chỉ một lần.... Miễn là chỗ ngươi không thích, ta đều sửa toàn bộ. Ngươi chán ghét thú thân của ta, ta cả đời cũng không biến hình trước mặt ngươi, ngươi chê ta hoa tâm, liền không đi hái hoa ngắt cỏ nữa..."

" Ngươi không cần làm những thứ đó vì ta..."

" Không vì ngươi vì ai đây?" Trong mắt Lăng Dã hiện lên mờ mịt trong nháy mắt. "Dẫn ta vào chốn phồn hoa quý tộc các ngươi, lại buông tay bất kể, mặc cho ta té đến bể đầu chảy máu.... Nếu không phải muốn ngươi coi trọng ta, ta còn nằm gai nếm mật như thế làm gì?"

" Ngươi có dục vọng quyền lực." Lãnh Tử Diễm nói trúng tim đen. "Đừng đẩy hết mọi thứ lên người ta."

" Dục vọng? Dục vọng đáng để ta chịu đựng toàn bộ người Lăng gia xem thường, dục vọng đáng để ta chịu đựng mỗi lần phụ thân trừng phạt?"

Lãnh Tử Diễm nhăn mày lại. "Ngươi đều cố gắng vượt qua không phải sao? Tướng quân chết, ngươi là nửa chủ nhân Lăng gia, bây giờ ai dám lấy con mắt xem thường nhìn ngươi nữa."

" Không, ngươi hướng về Lăng Diệp, ngay cả ngươi cũng hướng về Lăng Diệp...."

Con báo chết tiệt kia là của hắn, hắn không hướng về phía y thì hướng về phía ai?

Lãnh thiếu gia từng vô số lần quăng vô số nam nhân làm bộ làm tịch thở dài, sờ sờ đầu Lăng Dã. "Xin lỗi, tâm ta đã có chỗ, ngươi hãy đi tìm những người khác đi!"

Một câu tâm đã có chỗ, đủ đánh nát cuồng dại của bất cứ ai.

" Đồng thời hướng vào hai người?" Lăng Dã cười nhạo hắn.

" Phải." Lãnh Tử Diễm thản nhiên thừa nhận. "Tại sao không thể?" Hỏi lại. "Hai người họ với ta mà nói, thiếu một thì không thể..."

"Vậy thêm ta..."
" Không thể!" Như đinh đóng cột, giữa dung mạo lấy ra một nụ cười đạm mạc xa cách. "Thiếu một thì không thể, thêm một càng không được!"

Gió đêm thổi đến lòng người trống rỗng, Lãnh thiếu gia huýt sáo, bước chân vững vàng khó tránh khỏi mang một chút độ cong vặn vẹo, so với người mẫu T đi trên sân khấu còn uy phong tám phía hơn, tóc ngắn màu đen khẽ bay trong gió, thân hình cao lớn lộ rõ hào quang mà lại... Xuân tình nhộn nhạo!

Vừa mới thương tổn một người ái mộ mình, Lãnh thiếu gia tuyệt đối không thấy khổ sở áy náy, trái lại, hắn vui vẻ ý thức được chướng khí vẫn luôn làm hắn rối rắm thống khổ kỳ thực đã tan thành mây khói.

Tuy thật ích kỷ, nhưng hai nam nhân kia, hắn thật sự, một người cũng không muốn buông tay.

" Trở về?"

Lăng Diệp cùng Quân Ngân mỗi người ngồi một sô pha, ánh đèn chói lọi khắp đại sảnh tôn họ lên xa hoa như quý công tử, vẻ mặt lại nghiêm túc như hội thẩm giám định.

"Yêu, trên cổ có hồng ngân, của nam hay của nữ?" Lăng Diệp kỳ quái hỏi.

Đá giầy trên chân rớt ra, chân trần đi đến trước mặt Lăng Diệp, cong chân phải tựa lên sô pha, khoanh tay, cười cười đến kinh tâm động phách. "Của nữ."

Của nữ? Mày Lăng Diệp nhíu lại, cùng Quân Ngân liếc nhau, hai người vốn tùy ý dựa trên sô pha không nén được ngồi thẳng dậy, cảm giác nguy cơ đột nhiên sinh ra.

" Lãnh thiếu gia có thể cứng được với nữ nhân?" Lăng Diệp bán tín bán nghi.

Lănh Tử Diễm nhấp môi dưới. "Giọng điệu ngươi rất xem thường ta?"

Roẹt - -

Y phục người nào đó nháy mắt bị xé nát.

" Cút, cút ngay... Đi lên nói sau..... Mẹ nó Lăng Diệp, a...."

"Kêu nữ nhân ngươi đi tìm đó!" Lăng Diệp ác ôn vô cùng hung dữ, lông mày nhăn như bánh quai chèo. "Quân Ngân! Còn ngồi đó làm gì! Mau tới đây thao chết gia hỏa không biết tốt xấu này! Yêu a...." Nhướng mày lên. "Thành quả chiến đấu của Lãnh thiếu gia phong lưu?"

Trên da thịt màu mật ong có không ít hồng ngân do móng tay nữ nhân cào ra.

Làm thật?

Lăng Diệp không thể xác định, nếu Lãnh Tử Diễm có cảm giác với nữ nhân, còn có thể thủ y cùng Quân Ngân nữa hay không. Kết quả của việc bất an chính là hết sức thẳng thắn cởi quần thẳng tiến, Lãnh Tử Diễm tức giận đến kéo tóc y mấy cái.

Lãnh Tử Diễm có thể không tức sao?

Chủ ý là muốn làm hai nam nhân càng ngày càng vô pháp vô thiên này thu lại một chút, đừng có mỗi ngày lấy hắn làm chiến trường, cùng ở dưới một mái hiên, an an ổn ổn hoà thuận vui vẻ cùng tiến cùng lui không tốt sao, đừng tiếp tục làm Lãnh phủ gà bay chó sủa mới thoả mãn.

Thấy Quân Ngân đứng dậy cởi bỏ từng viên cúc áo -- Lãnh thiếu gia bị Lãng Diệp làm cho toàn thân như nhũn ra yên lặng không nói gì nghĩ -- như vậy, có tính là trăm sông đổ về một biển không?

Chương 124

Hai nam nhân ăn uống no đủ, mặt mày vẫn nghiêm túc. Song song đứng ở bên giường, suy nghĩ: tại sao gia hỏa này lại ngất đi?

Dù đồng thời tiếp nhận hai nam nhân hơi khó một chút, nhưng với tố chất thân thể Lãnh thiếu gia, cũng không đến mức như thế.

Chẳng lẽ là tình ái tần suất cao làm hắn không chịu nổi, cho nên mới hồng hạnh xuất tường, thậm chí chạy đi tìm nữ nhân, muốn tìm về tự tôn nam tính bị gạt bỏ nhiều năm của bản thân trên người nữ nhân.

Lãnh Tử Diễm rên một tiếng, mơ hồ tỉnh lại, toàn thân đau nhức, nhịn không được ân cần thăm hỏi tổ tông Lăng Diệp từ trên xuống dưới, vươn tay sờ sờ trán, hình như không nóng.

Sao lại đầu choáng mắt hoa, mệt đến không chịu được?

" Ngươi khó chịu?" Quân Ngân nhăn mày lại, leo lên giường, lật mặt hắn qua, nhìn kỹ. "Sắc mặt sao lại khó coi như vậy?"

" Không biết...."

Hai gò má hơi căng lên, tay lại vén áo ngủ Lãnh Tử Diễm, nhẹ ấn trên bụng, hai phiến môi mỏng hiện ra mấy phần lạnh lùng như lưỡi đao, câu hỏi lại nhẹ nhàng. "Vậy.... Có hay mệt, chỉ muốn ngủ, vừa mỏi vừa nhuyễn, thường xuyên muốn ói?"

Lãnh Tử Diễm sửng sốt, giương mắt nhìn về phía Quân Ngân, mặt nháy mắt trắng bệch nhý tờ giấy.

Từ Duệ rốt cuộc có thể thoát khỏi Lãnh Tử Diễm về nhà cùng bà xã triền miên lại nhận được điện thoại khẩn cấp của Thiếu chủ đại nhân, hai ngày, nhiều nhất hai ngày lập tức lăn lại cho ta!

" Thiếu chủ... Ta trước tiên phải cưỡi lừa tới thị trấn, sau đó..."

" Câm miệng!" Lăng Diệp gấp đến độ đi lòng vòng, cũng không biết là khẩn trương hay hưng phấn. "Lần này là của ta, nghe thấy không, lần này là của ta!"

Ngô... Nghe thấy.... Thiếu chủ đại nhân!

Có kết quả kiểm tra, Từ Duệ dẹp miệng, lấy hai ngón tay sờ cằm, ánh mắt do dự một vòng trên người ba nam nhân, mắt thấy Lăng Diệp muốn nổi bão mới không chút hoang mang cười tủm tỉm nói. "Lãnh thiếu gia, lão nhân gia ngươi năng lực hơn người, ân... Lần này... Quả thực là lại có."

Nhìn trộm thân thể cao lớn kia, thêm sức chịu đau kinh người, lại coi cái cằm cao ngạo dung nhan lạnh lùng đó... Loại nam nhân này là trời sinh phải sinh hài tử à.
Lăng Diệp ho mấy tiếng, gắt gao kiềm chế kinh hỉ. "Thai nhi mạnh khỏe không?"

" Đương nhiên." Từ Duệ giơ báo cáo chẩn đoán trong tay. "Số liệu cơ thể mẹ cùng thai nhi cũng tương đối bình thường, bất quá...." Chuyển câu. "Nếu Lãnh thiếu gia lại ở không kiếm chuyện như lần trước, băng trời tuyết, nhảy xuống sông, kết quả thế nào, ta cũng không dám cam đoan."

" Yên tâm, ta sẽ chú ý người."

Lãnh Tử Diễm trừng qua, Lăng Diệp hướng hắn, cười đến cảnh xuân tươi đẹp.

Run như cầy sấy chờ Quân Ngân bùng nổ, qua mấy ngày rồi cũng chưa thấy y có phản ứng gì, trái lại mỗi tối đều tự mình nấu canh cá cho hắn uống.

Thụ sủng nhược kinh quá nhiều, nhịn không được lên mạng tra xem canh cá có công hiệu gì.

Khi thấy hai chữ " lợi sữa" chói mắt này, Lãnh thiếu gia trong lòng vặn vẹo đến lảo đảo.

Thấy Quân Ngân lại vào nhà bếp định nấu canh cá, nhịn không được mở miệng. "Ngươi.... Ân.... Ngươi...." Hắn xoay mặt đi, lòng bàn tay bóp rất chặt. "Ngươi muốn... Cái kia..."

Quân Ngân hoàn toàn không hiểu hắn đang nói cái gì, vừa quấn tạp dề vừa hỏi. "Sao thế?"
Lãnh Tử Diễm cắn chặt môi dưới, nhìn thẳng Quân Ngân. "Ngươi muốn ta sinh sữa, sau đó ngươi hảo cái kia?"

Lông mày.... Nhẹ hất lên. Quân Ngân vẫn không hiểu, âm thầm suy nghĩ hay là những người mang thai đều không thể nói lý như vậy?

Lãnh thiếu gia rất rối rắm.

Hắn thân cao một thước chín, cơ thể hiên ngang, mùi vị nam tính ùn ùn kéo đến!

Bị nam nhân áp, hắn nhịn.

Đồng thời yêu thương hai người, mỗi ngày bị họ làm tới làm lui, hắn cũng nhịn.

Thiếu Lăng Diệp quá nhiều, sinh một đứa trẻ bù lại, được rồi... Tiếp tục nhịn.

Thế bây giờ... Quân Ngân vì hắn mang hài tử của Lăng Diệp mà tâm lý mất thăng bằng, hy vọng hắn có thể có thứ gě kia.... Hắn còn phải nhịn sao?

Quân Ngân ôn nhu hôn nhẹ trán hắn. "Mau đi nghỉ ngơi đi, một hồi nữa xong ta bưng lên cho ngươi."

Nội tâm vì cái hôn này mà mềm nhuyễn đến nát bét, Lãnh thiếu gia xoay người hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang lên lầu, mẹ nó, uống th́ uống, Quân Ngân bất quá cầu một cái cân bằng tâm lư, ḿnh là nam nhân hàng thật giá thật, sữa siết cái ǵ.

Quân Ngân thông minh nhanh chóng ý thức được có vấn đề.

Quân gia ngoại trừ dì Phượng, không còn nữ quyến nào, y cũng không biết phải làm sao chăm sóc thai phụ, nghe Lăng Diệp nói canh cá dinh dưỡng rất cao, lại bổ dạ dày, nên mỗi đêm tranh thủ lúc rảnh rỗi nấu một nồi cho Lãnh Tử Diễm.

Lấy di động ra lên mạng xem, sau khi tra ra công dụng thật sự của canh cá đối với thai phụ... Mặt Quân Ngân đỏ lên mấy phần.

Vặn bếp ga, bình tĩnh tự nhiên.... Ân..... Tiếp tục nấu.

Chương 125

Tố chất thân thể vốn khác hẳn người thường, lại có thêm hai nam nhân cẩn thận hầu hạ, ngoại trừ buồn ngủ buồn nôn, lần mang thai này lại ít bị thai hành, thấy Từ Duệ tấm tắc lấy làm lạ, liên tục xúi giục Lãnh Tử Diễm cống hiến gia tăng dân số thú tộc.

" Không phải đệ nhất phu nhân mới có thể sinh con trai cho Thiếu chủ nhà ngươi sao." Lột cam, ăn ngon lŕnh.

" Nói là nói như vậy. Nhưng tình thế bây giờ...." Từ Duệ nhăn mày lại, không biết có nên nói hay không.

" Ân?" Lãnh Tử Diễm nhếch mày, sát khí bức người.

Từ Duệ rút rút vai, nghĩ thầm dù sao trong phòng cũng chỉ có hai người.... "Lần đánh luân phiên trước kia, Thiếu chủ dùng thú thân hưởng dụng ngươi, khắc ấn ký thư thú trên người ngươi..." Mắt từng trận tỏa sáng. " Tức là tất cả mọi người đều biết ngươi là thư thú của Thiếu chủ. Thiếu chủ vì ngươi, cố chiến quần hùng. Phần sau Dã Kê thắng không anh dũng, Thiếu chủ mặc dù là bại, bại cũng rất đẹp."

Cái này là vuốt mông ngựa. Rõ ràng thiếu chút nữa bị cắn chết.

" Bất quá, mấy ngày sau Thiếu chủ liền kéo thân thể thương nặng chưa lành... Cắn trọng thương Dã Kê. Thú tộc xôn xao, Thiếu chủ thanh thế chưa từng có.”

Cắn trọng thương? Tại sao hắn nhớ là thắng thảm?

Từ Duệ ho một tiếng. "Mấy ngày trước, Thiếu chủ công bố tin tức ngươi mang thai."

Lãnh Tử Diễm không được tự nhiên vặn vặn bả vai. "Thế nào?"

" Đám thư thú ngưỡng mộ Thiếu chủ kia ai ai cũng khóc đỏ con mắt, phía sau tiếp trước đòi hùng thú trong nhà làm chủ cho họ..." Từ Duệ hừ nói. "Đáng tiếc, có đánh luân phiên trước đó, mười bốn đại gia tộc không một người dám hạ lệnh khiêu chiến, ngay cả tộc trưởng đại nhân cùng Hoàng gia cũng ngậm miệng không nói...."

" Chúng ta..... Cứ lọt qua mù mờ như vậy?"

" Cũng không phải." Từ Duệ làm bộ làm tịch gật gù. "Quy củ chính là quy củ, nó lập ra, ngươi nhất định phải tuân thủ."

Ăn xong cam, thần thanh khí sảng, đầu mày giương lên. "Quy củ là do người lập, cũng là do người phá."

" Phu nhân kiến thức phi phàm." Từ Duệ vỗ tay khen ngợi. " Nếu tộc trưởng thỉnh lệnh, mấy đại trưởng lão thông qua, quy củ ngày trước... đều thành giấy lộn. Lăng Phi, con trai tộc trưởng, đường ca của Lăng Diệp, tiền Thiếu chủ...." Hai tay đan chéo ở phía trước, thần bí nói. "Con trai mất chức vị Thiếu chủ, chẳng lẽ tộc trưởng đại nhân... Thật sự một chút cũng không tiếc nuối?"

Có lẽ khó lòng chấp nhận sự thật đệ đệ đã chết, cũng có lẽ là tính đóng giữ thủ đô, hoàn thành tâm nguyện xâm lược nhân loại của đệ đệ, cũng có thể không yên lòng với cháu trai mới đăng cơ không lâu, tộc trưởng đại nhân mang khoảng một trăm thú nhân đến ở Kinh đô ba tháng, vẫn không có ý định muốn rời đi.

Đi vào căn xa hoa tôn quý nhất trong đống biệt thự, Lănh Tử Diễm xoay người khẽ đóng cửa lại.

" Ngồi." Tộc trưởng dùng cằm chỉ ghế dựa phía dưới.

Ít nhất có ba mươi nam nhân hơn bốn mươi tuổi ra mặt, ngũ quan không phải sắc bén lộ rõ như Tướng quân, mà là áp bức như núi rừng.

Lãnh Tử Diễm cung kính ngồi trước mặt gã, mặc cho đối phương dùng một loại ánh mắt gần như vô lễ cao thấp đánh giá mình.

Quân trang thẳng thớm hiện ra thân hình cao thẳng thon dài, ngồi đến thẳng tắp, hắn nhìn thẳng phía trước, mỗi lời nói hành động đều mang uy nghiêm cẩn thận của quân nhân, thật sự không thể tưởng tượng trong bụng hắn đang có hài tử ba tháng.

Thật sự không giống thư thú trong tộc.

Tộc trưởng nâng ly trà lên, thản nhiên nhấp một ngụm. "Ngươi không xứng với Lăng Diệp." Miệt thị không thèm ngụy trang.

Trong lòng có lửa từ từ âm ĩ bốc lên, Lãnh thiếu gia cười như gió xuân. "Bác cả quá nghiêm trọng hóa vấn đề."

Ly trên bàn gỗ phát ra tiếng vang nặng nề, tộc trưởng điều chỉnh tư thế, ngồi hướng về phía trước, chậm rãi khoác chân lên. "Bác cả?"

" Lần này Tử Diễm là tới cảm ơn, lần trước may mắn có đường ca Lăng Phi hỗ trợ, nếu không... Hậu quả không thể tưởng tượng nổi." Hạ con ngươi âm trầm mấy phần, Lãnh Tử Diễm nâng hộp quà mang theo ban nãy đặt bên cạnh lên, đẩy qua, cười nói. "Lá trà trên Ngọc Long Sơn, hy vọng bác cả thích."

Tộc trưởng bĩu môi, gã quả thực yêu trà như mạng, trà Ngọc Long Sơn trân quý, cực kỳ hiếm có, một năm chỉ sản xuất mười lọ, đệ đệ làm Tướng quân của gã kia hàng năm cũng phải vơ vét một chút, phái người đưa về thú tộc.

Hộp quà đánh giá như vậy, ít nhất chứa hai ba lọ, tộc trưởng đại nhân gật gật đầu, dùng ánh mắt bảo người hầu phía sau nhận lấy.

"Ngươi là người của Lăng Diệp, Lăng Phi chung quy không thể để cho kẻ khác công khai làm nhục ngươi, đến lúc đó, mất cũng là mặt Lăng gia chúng ta." Tộc trưởng bình tĩnh nhìn chăm chú vào hắn. "Nghe nói... Ngươi có hài tử?"

"Phải."

Tộc trưởng cười lạnh. "Lần trước còn có hài tử của Lăng Dã?"

".... Phải."

Thần sắc trên mặt càng nghiền ngẫm. "Biết quy củ thú tộc chúng ta không?"

"Biết." Lãnh Tử Diễm nâng đồng tử lên. Vừa vặn đối diện ánh mắt xoi mói của đối phương, khóe môi mím ra độ cong lạnh lùng. "Tự ý mang con Thiếu chủ, trượng hình."

"Người đâu...."

"Bác cả..."

Tộc trưởng nheo mắt. "Bác cả không phải từ ngươi nên gọi, ngươi chỉ là một trong những thư thú của Lăng Diệp, có vài thứ ngươi không nên nói, có vài việc cũng không nên làm. Trẻ con thú tộc xác suất sống vốn đã không cao, huống chi còn là người thú tạp giao." Gã chậm rãi đứng dậy. " Phá đi, chuyện này ta coi như chưa xảy ra."

" Ta muốn sinh hạ nó."

Tộc trưởng đại nhân đã xoay người định rời khỏi, giữa ánh mắt mang tức giận.

Nhân loại này sao lại không biết tốt xấu!

" Xin để ta sinh hạ nó..." Khí tức thú tính nguy hiểm làm Lãnh Tử Diễm căng thẳng đến hít vào một hơi, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn vịn ghế dựa đứng lên, có mấy phần can đảm đơn độc không sợ chết. "Ta thích Lăng Diệp, ta muốn sinh hài tử cho hắn... Tộc trưởng đại nhân..."

" Muốn? Cũng được." Tộc trưởng thu lại khí thế, thẳng vai. "Một trăm gậy, sống được, đó chính là ‘thần thú’ vĩ đại muốn lưu đứa trẻ này lại..." Gã thản nhiên nhếch môi. "Đến lúc đó, ngay cả tộc trưởng ta đây cũng không có tư cách cự tuyệt đứa trẻ hạ sinh."

Để người thú tộc đánh một trăm gậy... Hắn bị đánh chết, ai sinh hài tử?

Khóe miệng hơi cứng đờ, Lãnh Tử Diễm chậm rãi đi đến trước mặt tộc trưởng, từ từ quỳ xuống. "Nếu Lăng Diệp đời này chỉ có một mình ta, nếu là đứa trẻ từ một nhân loại ti tiện như ta sinh ra..." Hắn cúi vai, tay chống trên đất, quỳ sấp xuống. "Như vậy đứa trẻ này cả đời cũng không thể tranh đoạt chức vị Thiếu chủ kế tiếp không phải sao?"

" Ai nói?" Tư thái thần phục của đối phương hơi lấy lòng tộc trưởng đại nhân cao cao tại thượng, bất quá cũng chỉ là hơi thôi, một nhân loại, tuy tính tình kiêu ngạo, nhưng sự thần phục của hắn cũng không thể mang đến quá nhiều thỏa mãn cho tộc trưởng. "Lăng Dã cũng là người thú tạp giao, nhưng hắn thiếu chút nữa liền trội hơn Lăng Diệp." Không, không phải thiếu chút nữa, hẳn là phải.... Không phân biệt được sàn sàn như nhau.

" Một người mẫu thân có huyết thống thú tộc cao quý, một người mẫu thân là nhân loại không biết tên tuổi. Cáng cân thú tộc sẽ nghiêng về bên nào?" Thanh âm Lãnh Tử Diễm mang cảm giác lạnh như kim loại. "Lăng Dã nhiều nhất hô phong hoán vũ trong xã hội nhân loại, ở thú tộc không thể khơi được sóng quá lớn." Hắn nâng một bàn tay lên xoa bụng. "Huống chi, Lăng Dã trải qua đột biến gien mới ưu tú như thế. Đứa trẻ này của ta đâu có may mắn như vậy ? Khả năng lớn nhất..... Là tầm thường thong dong cả đời."" Lỡ như có?"

Lãnh Tử Diễm lắc đầu, nói như đinh đóng cột. "Cũng như các vị trưởng lão sẽ không chọn Lăng Dã, nhi tử có một nửa huyết thống nhân loại của ta cũng tuyệt đối không có được sự ưu ái của các trưởng lão. Ngược lại.... Đường ca Lăng Phi nhân trung long phượng, sau này nếu có thể lấy thư thú đại gia tộc nhà sư nhà hổ hay nhà đại hùng, phu thê tình thâm, đứa trẻ sinh hạ nhất định là người xuất sắc đời kế tiếp, với địa vị thống trị thú tộc của nhà báo, lo gì chức vị Thiếu chủ kế tiếp, không phải vật trong bàn tay sao?"

Tộc trưởng không nói gì nửa ngày.

" Lăng Phi..."

" Phụ thân." Lăng Phi từ cửa hông bên cạnh đi ra.

" Dẫn hắn xuống." Tộc trưởng trầm giọng nói. "Ngươi đi coi, đánh một trăm gậy."

Vẫn... Vẫn phải đánh? Lãnh Tử Diễm trong lòng cuống quít kêu khổ, Từ Duệ hãm hại hắn sao, quy củ đã định mấy trăm năm đâu có thể dễ dàng thay đổi như vậy?

Lãnh Tử Diễm mặt vặn vẹo xoa nhẹ thắt lưng quỳ đến đau nhức không thôi, lặng lẽ hy vọng, Lăng Phi này đừng quá độc thì còn may.

144

Không khí nặng nề vì Lăng Diệp đẩy cửa vào mà bị đánh vỡ.

Dung nhan tuấn mỹ như bọc băng sương, con ngươi tối đen, thâm thúy, không thấy đáy.

Giày da phát ra tiếng thanh thúy trên sàn gỗ, hợp với thanh âm gậy gộc đánh vào thân người như mang một tiết tấu quỷ dị nào đó.

Khiến người ta bất giác tóc gáy dựng thẳng.

Cuối cùng, y đi đến bên cạnh tộc trưởng đại nhân ngồi ngay ngắn trên chủ vị, hơi khom người. "Bác cả....." Thanh âm nhẹ mà trầm thấp. "Ngươi có phải nên... Vừa phải ?"

Tộc trưởng thấp giọng cười. "Lăng Diệp, nên vừa phải chính là ngươi." Ánh mắt thản nhiên vọng qua, uy nghiêm bức người. "Khi nào thả người?"

" Ta không hiểu bác cả đang nói cái gì."

" Vì một con thư thú, nhốt phụ thân ngươi..." Câu môi lên, một nửa là châm biếm, một nửa là khinh miệt. "Rất bản lĩnh!" Nói, còn thật sự đập tay xuống bàn, đứng lên.

Hai người chiều cao xấp xỉ, khí thế cào núi lấp biển của tộc trưởng lại áp qua vẻ băng lãnh trên người Lăng Diệp.

Không khí chợt trở nên căng thẳng, các thú nhân còn lại tựa hồ không thể tiếp nhận, bất an lui ra sau.

" Ngô...." Phòng trong truyền đến một tiếng rên.

Biểu tình Lăng Diệp biến đổi, xoay người đi vào trong.

" Đứng lại!"

Tay nắm lấy nắm cửa kim loại của đại môn đỏ thẫm, chần chừ không xoay mở. Bác cả và phụ thân không giống nhau, làm trái ý phụ thân, nhiều nhất mang tiếng bất hiếu, nhưng làm trái ý bác cả... Lăng Diệp tự nhận không có năng lực khiêu chiến quyền uy tộc trưởng.

Nhưng gia hỏa kia ở bên trong.

Y hít vào một hơi thật sâu. "Bác cả..."

" Tộc trưởng đại nhân ----" Lăng Diệp quay đầu nhìn qua, Hoàng Ảnh cũng nhìn y, nhưng chỉ thản nhiên quét qua, nhanh chóng liền dời mắt. "Ta có thể giải trừ hôn ước với Thiếu chủ không?"
" Tiểu Ảnh." Lông mày Hoàng Phong cau lại. "Nói bừa gì vậy?"

" Ca ca." Hoàng Ảnh cúi đầu. "Ta không muốn lập gia đình."

" Ngươi trước kia không phải..."

" Đó là trước kia. Trước kia vì Lăng Diệp ca ca, ta tình nguyện từ bỏ thân phận hùng thú, nhưng bây giờ không giống thế." Hắn lắc đầu. "Lăng Diệp ca ca... Không đáng để ta làm như vậy." Đi đến bên cạnh tộc trưởng, cung kính quỳ xuống, nói năng mạnh mẽ. "Thỉnh tộc trưởng đại nhân thành toàn."

Thú nhân trong phòng có chút xôn xao.

Mười bốn đại gia thú tộc lấy Lăng gia làm vương, các gia tộc còn lại có mạnh có yếu, thế lực Hoàng gia vốn không thể khinh thường, sau khi cùng Lăng gia làm thông gia, lại như hổ thêm cánh.

Hoàng Ảnh yêu cầu từ bỏ hôn ước, đối với các gia tộc còn lại có lợi vô hại.

Nhất thời, không ít người bước ra khỏi hàng cầu tình cho Thiếu chủ, thậm chí có người khéo léo đề xuất, thú tộc bảo thủ không chịu thay đổi nhiều năm, có vài quy củ sớm nên sửa lại.

Nghe nhóm người này ba mồm bảy mép nói xong, Lăng Diệp nhấp môi dưới. "Con của ta, vô luận đời này, đời sau, hay sau nữa, đời đời con cháu của ta không được tranh đoạt chức vị Thiếu chủ. Cần ta thề không?"

Mọi người nâng mí mắt.

" A!" Hoàng Phong cười lạnh. "Chỉ cần là từ Lănh Tử Diễm kéo ra, chung quy có huyết mạch nhân loại, có tư cách tranh đoạt chức vị Thiếu chủ sao? Thiếu chủ, lời thề này... Phát hay không, cũng không có bao nhiêu quan trọng."

" Đã bao nhiêu?" Tộc trưởng hỏi người hầu bên cạnh.

" Năm mươi ba." Người hầu khom người nói.

" Đánh cho xong." Gã ngồi xuống một lần nữa, nhắm mắt lại. "Một trăm gậy, đánh xong nói sau."

Trượng hình kết thúc, lập tức có người phát chuyện đã xảy ra lên diễn đàn nội bộ thú tộc.

Một ḥn sỏi kích khởi ngàn tầng sóng.

Tộc trưởng thật sự cho phép nhân loại kia làm đệ nhất phu nhân của Thiếu chủ, nga, không, là phu nhân duy nhất?

Hoàng gia chịu từ bỏ hôn ước?

Nhân loại kia không chết sao?

Thiếu chủ đâu, Thiếu chủ đâu, Thiếu chủ đâu? Thiếu chủ bây giờ ở đâu?

Về vấn đề thân phận Lãnh Tử Diễm, tộc trưởng không tỏ vẻ rõ ràng, bất quá, cơ bản tính là ngầm đồng ý.

Lăng Diệp không cưới, Hoàng Ảnh không gả, Hoàng gia có thể làm gì?

Nhân loại kia đương nhiên không chết. Chẳng lẽ không có ai phát hiện tộc trưởng mở nước? Trong phòng có Lăng Phi trông coi, đánh làm sao còn không phải do hắn định đoạt?

Còn Thiếu chủ -- tộc trưởng phạt nhốt hai người kia một đêm, người ta làm sao qua được, ta không thể nói chính xác.

Ở phía sau thêm một biểu tượng cảm xúc đáng khinh, click vào nút gửi, Từ Duệ nheo mắt, cười đến hết sức đắc ý.

Đều là công lao của gã.

Tộc trưởng cùng các gia tộc còn lại chỉ mong sao Lăng Diệp tùy tiện lấy đại một người, huống hồ, còn tuyên ngôn đời đời con cháu không tham gia cạnh tranh làm Thiếu chủ, không thể không làm đám người này động tâm.

Ôi ---

Bất quá hình như Lãnh Tử Diễm bị đánh một trăm gậy, ngô... Hạ thủ lưu tình cỡ nào cũng rõ ràng là một trăm gậy!

Lăng Diệp sẽ không ghi sổ tính sau với gă chứ?

Vui vẻ ban nãy tan thành mây khói, Từ Duệ khổ mặt, nghiêm túc suy nghĩ vấn đề có cần cuốn gói thoát thân hay không.

Từ Duệ đang phiền não, Lăng Diệp cũng đang phiền não.

Lãnh Tử Diễm sống chết không cởi quần cho y coi.

" Đánh thật sự nhẹ." Lãnh Tử Diễm ghé sấp trên đùi Lăng Diệp, tay bịt mông, ánh mắt thô bạo nhìn chăm chăm. "Thật sự không có việc gì!"

" Thượng dược..."

" Không thượng! A a, Lăng Diệp, biến mẹ ngươi đi, đừng cởi..... Lăng Diệp!"

Lăng Diệp trợn mắt há hốc mồm, trên eo mông đùi người này lại quấn vải khối thật dày, hắn thân hình cao lớn, y phục lại rộng thùng thình, nhất thời không ai phát hiện.

Lãnh Tử Diễm mặt đỏ lên, xoay mặt đi, hừ thật mạnh. "Ta cũng không biết mức độ biến thái của bác cả nhà ngươi, đương nhiên phải.... Ngô...."

Nâng mặt hắn lên, vừa hôn vừa bóp, bóp thẳng đến thành đầu heo. "Lãnh Tử Diễm, ta yêu ngươi...."

" Ngô ngô ngô..."

" Ta nói ta yêu ngươi." Nụ hôn kịch liệt, như có thể thiêu đốt không khí, trán chống trán, thở dốc. " Ai,..... Cũng không tỏ vẻ một chút?"

Đầu lưỡi vươn ra, câu trên khóe môi đối phương. "Lăng Diệp." Hắn ẩn ý đưa tình hỏi. "Quân Ngân đâu?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau