ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Trên tay Adrian cầm một cây gậy. Đầu gậy chống đất, chầm chậm vẽ những đường tròn trên nền đất, làm quét phải không ít lá cây khô.

Dương Quý nuốt nước bọt, tính kiếm chuyện để nói thì đối phương đã mở lời trước, “Cậu là người mà chú Green tìm tới giúp việc ở nông trường?

“Đúng vậy. Tôi đang ở nhà chú Green, tới giúp chú ấy trồng củ cải đường.” Dương Quý đứng thẳng tưng, lịch sự trả lời anh.

Ngưng tầm năm, sáu giây, Adrian lại tiếp lời, “Gần đây trong trấn mọi người chủ yếu bàn tán về cậu. Nghe nói cậu từ phương Đông tới, tên cậu chỉ có một chữ thôi đúng không?”

“À, không phải. Họ tôi là Dương, tên họ đầy đủ là Dương Quý. Anh có thể gọi tôi là Dương. “Yang” trong tiếng Trung nghĩa là tiếng nhạn kêu, cơ mà chim nhạn không phải gọi như vậy đâu.” Dương Quý không hiểu mình làm sao, cứ luyên thuyên nói nhiều như vậy. Cậu vốn mong mình có thể thể hiện được chút sự hóm hỉnh mà người phương Tây có thể hiểu được qua lời nói, cơ mà hình như không có buồn cười cho lắm.

Cậu thấy cổ họng Adrian hơi chuyển động, giống như đang bắt chước cách phát âm nào đó nhưng tiếc là đến cuối anh không bật thành tiếng. Có lẽ do từ “Quý” cũng khá khó để phát âm.

Lúc Dương Quý mới tới đất nước này có đặt tên tiếng Anh cho mình nhưng rồi ngay lần đầu tiên nói cho người khác biết tên tiềng Anh ấy, đối phương đã tỏ ý thấy làm lạ. Rõ ràng một người có tên tuổi đàng hoàng sao phải lấy tên tiếng nước ngoài? Cậu vẫn nên dùng tên thật của mình để giao tiếp với mọi người.

Thế nên Dương Quý chọn họ của mình, một từ khá dễ phát âm. Thậm chí có người còn hào hứng hỏi cách viết tên cậu, dù đến cuối người đó cũng không viết được.

Cây gậy cuối cùng cũng đứng im, Adrian ngẩng đầu nhìn Dương Quý nói: “Tôi nghĩ chắc cậu biết tên tôi rồi. Nhưng để phải phép, tôi xin chính thức giới thiệu lại, tôi là Adrian.”

“Chào anh, Adrian.” Dương Quý đáp một câu lịch sự, vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm trên môi.

“Chào cậu, Dương.” Adrian cũng lịch sự đáp lại, chỉ là không chút ý cười. Nhưng Dương Quý cũng đã chuẩn bị sẵn, cũng coi như thích ứng được cách hành xử này. Ít ra người ta cũng không lạnh lùng như suy nghĩ của cậu, thậm chí còn lịch sự hơn bao nhiêu người.

“Vậy….. tôi đi trước đây.” Adrian nói xong cũng có vẻ muốn rời đi.

Dương Quý tuy muốn nói chuyện thêm với anh nhưng cậu cũng không biết phải nói chuyện gì, mà cậu cũng sợ nói nhiều làm anh thấy phiền. Cuối cùng cậu chỉ đành đáp, “Được. Hẹn gặp lại.”
Adrian quay người đi về phía lúc nãy bầy cừu rời đi. Dương Quý vẫn ở nguyên chỗ cũ như muốn tiễn đối phương. Ngay lúc ấy, bóng lưng cao lớn kia bỗng dừng lại, hơi nghiêng người qua. Đôi môi mỏng mím chặt bỗng mở, bật ra một câu, “Mắt cậu thực giống hổ phách, rất đẹp.”

Dương Quý hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ nói vậy. Cậu đơ người nhìn góc nghiêng vẫn đẹp không tì vết của Adrian, tự cảm thấy được mặt mình đã đỏ bừng lên rồi, “Ôi, cảm ơn lời khen của ngài!”

Mãi tới lúc bóng anh biến mất sau rặng sồi, Dương Quý mới chôn mặt mình vào một gốc cây to, tay ôm cặp đùi đang run rẩy, “Xấu hổ quá đi thôi. Mình lúc nãy sao lại dùng kính ngữ chứ!” Cậu sau khi tỉnh táo lại thấy mình sắp nổ tung rồi! Rõ ràng phải bình tĩnh nhận lời khen xã giao của người ta chứ. Mấy cái câu khen mắt giống hổ phách đó không phải cậu nghe nhiều lắm rồi sao! Vì sao giờ lại xấu hổ thế này!!!

Cậu như phát điên, không chút vừa lòng với biểu hiện lúc nãy của mình, chỉ cầu mong không để lại ấn tượng xấu nào trong lòng đối phương. Dù sao đối diện với một người ngoại hình xuất sắc như vậy, Dương Quý thật sự khó có thể tỏ vẻ bình tĩnh, lòng lặng như nước.

Cậu chạy một mạch về nhà ông Green, vội vàng lấy thức ăn từ trong tủ lạnh ra cắt cắt chặt chặt, tính để tiếng ồn ngăn cản hồi tưởng trong đầu, đặc biệt là phải chặn đứng suy nghĩ xem lời khen đẹp của Adrian có phải thật lòng không. Cậu không ngừng nhắc nhở bản thân rằng đối phương không có ý gì cả, chỉ là xã giao thông thường thôi.

Nhưng, trong đầu cậu thi thoảng lại xuất hiện một suy nghĩ trái ngược: Một người kiêu ngạo như thế sao có thể chỉ vì lịch sự mà khen người khác? Rõ ràng không thích nói chuyện với người khác, nhẽ nào vì mình là người nơi khác nên mới đặc biệt thân thiện? Nếu là người lạ khác, anh cũng nói nhiều với người ta như vậy sao?

Mấy suy nghĩ này thật không giúp ích gì để Dương Quý bớt hoang tưởng. Cậu lòng dạ không yên, mãi đến khi nấu xong mới nhận ra mình nấu nhiều đồ quá. Nếu chỉ có cậu với ông Green ăn thì chỗ đồ này đủ ăn ba bữa.

Trên bàn ăn, ông Green nhìn bát súp củ cải đường[1] to hơn mấy bữa trước rất nhiều, “Cậu định ngày mai ăn củ cải đường cả ba bữa à?”

Dương Quý cúi đầu giấu diếm ăn một thìa súp, cố chấp nói: “Củ cải đường giàu vitamin, tốt cho thân thể.”Ông Green từ chối cho ý kiến mà hừ một tiếng, cầm đùi gà nhét vô miệng. Dương Quý nhìn bát súp củ cải đường trước mặt, chỉ thầm cười khổ nghỉ, xem ra mai chỉ có món này để ăn rồi.

Bữa trưa hôm sau, Dương Quý cầm hộp đồ ăn đi ra khỏi phòng nhỏ chỗ nông trường. Hộp cơm sắt hình tròn có hai tầng, tầng trên là bánh mì lúa mạch kẹp thịt đùi lợn xông khói, phía dưới là phần lớn súp khoai tây củ cải đường. Cậu mặt chau mày ủ nhìn đồ ăn trưa. Thời tiết như này nếu không ăn thì thì để tới chiều sẽ hỏng mất.

Đưa mắt nhìn xung quanh, Dương Quý tính tìm một chỗ bóng râm có gió mát để ngồi.

“Ô?” Cậu chớp chớp mắt. Mình không nhìn nhầm chứ? Người ngồi trên gò đất kia……. là Adrian?

Nhớ lại vị trí nông trường cùng chỗ gặp nhau lần trước, Dương Quý bỗng nghĩ tới, nhẽ nào ngày nào anh cũng ăn trưa ở đây? Cậu nhớ mình vẫn luôn dùng bữa trưa trong phòng, vì thời tiết hôm nay oi bức, mà ngồi trong phòng lại càng nóng hơn nên mới lần đầu ra ngoài ăn trưa. Vì thế nên trước giờ mới không chạm mặt anh?

Cậu do dự không biết có nên ra chào một câu không. Hôm qua còn xấu hổ như vậy, cậu giờ thật ra có chút sợ gặp anh. Đang do dự thì nào ngờ anh đã nhìn qua đây. Giờ thì hay rồi, không qua cũng không ổn.

Cậu cầm hộp đồ ăn đi tới bên cạnh Adrian. Anh hơi dịch người, nhường chỗ bên cạnh cho cậu. Hành động đơn giản này làm Dương Quý thấy kinh ngạc vì được đối đãi đặc biệt. Cậu ngồi vào chỗ trống kia, rồi nhìn thử bữa trưa của anh. Đồ giống cậu, cũng là bánh mì lúa mạch và thịt đùi lợn xông khói cùng một ly nước lọc.

Dương Quý lập tức tỏ vẻ bình tĩnh mở hộp đồ ăn của mình ra, “Anh có muốn ăn chút súp củ cải không? Tôi nấu hơi nhiều, ăn sợ không hết.”

Súp khoai tây củ cải đường là một trong những món ăn chính ở nơi đây, rất ít người không thích món ăn truyền thống này. Thế nên Dương Quý mới dám trực tiếp mời anh. Cậu cảm thấy Adrian chắc không phải người lãng phí, nhưng còn chuyện anh có đồng ý lời mời của một người xa lạ hay không thì Dương Quý cũng không rõ lắm.

Chỉ thấy Adrian gật đầu, “Nhưng tôi không có hộp đựng.”

Dương Quý thở phào. Cậu cầm miếng bánh mì đầy đặn ra, đưa chiếc hộp rỗng cho anh: “Nếu anh không ngại thì dùng tạm của tôi đi.”

“Cảm ơn.” Adrian để túi bánh mì xuống, nhận lấy hộp đựng của cậu. Dương Quý đổ nửa phần súp qua cho anh. Lúc cậu chuẩn bị đồ dùng vẫn chuẩn bị thêm một đôi đũa theo thói quen nên giờ vừa hay đưa anh thìa còn mình thì dùng đũa.

[1] Súp củ cải đường:

Chương 7

Biên tập: Quét

Dương Quý vừa vùi đầu vào bát súp vừa lén liếc người bên cạnh qua khóe mắt. Nơi hai người gần nhau nhất là phần cánh tay. Đường cong cơ bắp săn chắc lộ rõ qua lớp áo mỏng, nhấc lên hạ xuống theo từng chuyển động ở yết hầu.

Dương Quý uống hớp nước. Cậu thấy mình chẳng cần ăn uống gì nữa, chỉ ngắm người đẹp trước mặt là đủ no rồi.

Adrian ăn rất nhanh. Vài giọt mồ hôi lăn dọc sóng mũi cao của anh, Dương Quý nhìn mà chỉ muốn liếm một cái.

Bị suy nghĩ hoang đường đột nhiên xuất hiện này dọa giật mình, Dương Quý lập tức vuốt mặt, cúi xuống hớp súp ừng ực, thậm chí còn cố tình dịch ra xa nhưng vẫn rõ ràng giấu đầu hở đuôi.

Cậu không khỏi than bản thân không có định lực, cũng may chưa làm hớ gì trước mặt đối phương. Hai người cứ vậy ăn xong hết súp cùng bánh mì khô. Adrian ăn nhanh hơn cậu, ăn xong trực tiếp lấy tay lau miệng: “Cậu có cho hành tây vào trong súp sao?”

Dương Quý ngừng dọn dẹp hộp đồ ăn, “Tôi chỉ cho một miếng bé thôi, băm nhuyễn hết mới cho vào. Anh… không thích vị hành tây à?”

Ngoài thịt muối, đồ ăn bên này ngoại trừ bơ ra thì không cho thêm gia vị gì cả, có thể coi như canh suông nước nhạt. Dương Quý ăn nhiều thấy có phần khó nuốt nên thi thoảng cậu sẽ cho chút nguyên liệu phụ gia mùi vị không quá nặng vào.

Adrian lắc đầu. “Không có. Đồ cậu làm ngon lắm. Tôi rất thích, cảm ơn cậu đã chia sẻ bữa trưa với tôi.”

Cảm xúc thấp thỏm lập tức biến mất. Dương Quý cười, “Không có gì đâu. Vậy ra anh cũng thích mấy món vị nặng một chút sao?”

“Phải. Chỉ tiếc mấy món ăn vậy không dễ nấu ngon, mà tôi thì không có thiên phú trong việc nấu nướng.” Adrian ngẩng lên nhìn Dương Quý. Giây phút đôi mắt xinh đẹp kia chuyên chú nhìn vào một người có thể dễ dàng khiến người được lọt vào tầm mắt choáng váng đầu óc, dù cho chủ nhân đôi mắt ấy không hề có ý như vậy.

Dương Quý lại một lần nữa luống cuống trốn ánh nhìn của anh, “Tôi cứ vừa nấu vừa nếm thử thôi. Nếu lần sau lại nấu thành công thì sẽ mời anh nếm thử, được không?”

“Vô cùng hân hạnh.” Adrian lịch lãm đáp, dứt lời liền vươn vai rồi nằm thẳng xuống đất.

Dương Quý ngồi bên cạnh cảm thấy mình như kẻ lạ lạc vào lãnh địa của loài động vật nguy hiểm mà con thú nguy hiểm kia lại đang nằm ườn trên nền cỏ ngắm trời mây.

“À, sao hôm nay không thấy Dies?” Dương Quý ngó trái ngó phải, dù không biết nói gì cũng cố tìm đề tài.

“Nó dẫn đàn cừu qua bên kia rồi.” Adrian vẫn nhìn trời, không có dấu hiệu sẽ quay đầu qua.Dương Quý thấy vậy cũng thoải mái hơn. Cậu học theo anh ngả lưng xuống, cảm giác lúc này không có gì giúp cơ thể thoải mái hơn được nữa.

Hai người nọ cứ nằm cạnh nhau như vậy trên gò đất, hai tay vòng sau gáy, nhìn từng đám mây trắng lững lờ trôi trước mắt, thanh thản vô cùng.

Ngay khi Dương Quý thiu thiu ngủ, Adrian bỗng lên tiếng: “Sao cậu lại chọn tới thị trấn này? Nơi này so với những nơi khác thì thật bình thường.”

“À…….” Bởi vì có người không bình thường như anh đó. Câu tán tỉnh đúng lúc nghĩ ra chưa thoát khỏi đầu lưỡi đã bị Dương Quý nuốt về. Cậu thấy mình trở nên kỳ quái, biễn thành một người xa lạ với chính bản thân mình. Nhẽ nào do bị người ở đây ảnh hưởng sao?

“Khụ khụ. Tôi lúc trước ở Vilnius.” Dương Quý nói, hoàn toàn không ngần ngại kể ra lý do mà vốn chỉ Yaren biết, vì cậu tin Adrian không phải người nhiều chuyện, quan trọng hơn là cậu cũng muốn kể anh nghe.

“Ba năm trước tôi theo mẹ di dân tới đất nước này,” Dương Quý híp mắt, “Mẹ tôi lấy chồng bên này. Lúc đấy tôi mới tốt nghiệp đại học xong, chuyên ngành truyền thông đại chúng. Tôi cũng không phải xuất sắc gì, thêm vào đó tình hình kinh tế ở đây khá ảm đạm nên cơ hội làm đúng nghề không nhiều. Cuối cùng quyết định làm nhân viên ở một quán ăn Trung Quốc.”

Nếu có người hỏi cậu có hối hận khi rời khỏi Trung Quốc không thì cậu trả lời là có. Cậu không ngờ tình hình nơi đây còn khó khăn hơn bên Trung. Số lượng sinh viên tốt nghiệp đại học đi làm bảo vệ quán bar, thu ngân nhiều vô kể. Cả đất nước này cho cậu cảm giác như hoa cúc sau tiết Trùng Cửu[1]. Tiếc là Dương Quý chỉ biết những điều này sau khi tới đây, lúc đấy thì tên đã lên dây, có khổ hơn cũng chỉ đành cắn răng cố gắng.

“Tôi làm ở quán ăn Trung Quốc được hai năm, sau vì đổi chủ tiệm mà nghỉ việc.”

“Ông chủ mới không tốt sao?” Adrian hỏi.Dương Quý gật đầu, “Đúng vậy, lương bị giảm xuống còn 60%. Tuy vẫn đủ để duy trì cuộc sống hàng ngày nhưng mà sự chênh lệch đó vẫn khiến tôi khó chấp nhận nổi. Thế là tôi nghỉ việc, được người quen giới thiệu nên đi làm quản lý kho siêu thị.”

Dương Quý ngừng một chút, sắp xếp lại từ ngữ, “Tôi rất vừa lòng công việc này. Không phải tiếp xúc với nhiều người, môi trường cũng yên tĩnh…… Đại khái khoảng hai tháng trước, nhân sự ở siêu thị thay đổi, quản lý mới tới là người quen của cha dượng tôi.”

“Nên?”

“Nên…. Chuyện bị một gã đàn ông quấy nhiễu tình dục phải kể thế nào đây…..” Dương Quý hít sâu, quay phắt qua bên Adrian, “Anh chắc cũng quen với chuyện kiểu đó rồi.”

Adrian nhún vai, không đáp.

“Hôm đó đã hơn mười một giờ tối, tôi đang đóng cửa kho thì đột nhiên có người từ phía sau tóm lấy cổ tôi. Gã đó cố đè tôi xuống sàn đất. May mà tuy tôi bình thường không rèn luyện gì, cơ thể cũng không có cơ bắp nhưng vẫn đủ linh hoạt. Tôi lập tức giãy ra khỏi sự kiểm soát của gã ta rồi còn đấm gã mấy phát nữa.”

“Tôi không ngờ gã ta dám trắng trợn làm chuyện như vậy, hay chắc gã ta nghĩ tôi chẳng qua là một tên yếu đuối.” Sắc mặt Dương Quý vẫn bình tĩnh, “Yaren lúc ấy cũng chuẩn bị nghỉ việc rồi quay về quê. Tôi liền thu dọn đồ tới ở nhở nhà cậu ấy một đêm, hôm sau thì tới đây.”

“Lúc tôi đi có nói với người nhà là qua chỗ bạn tôi một thời gian. Mẹ tôi tới giờ cũng chưa biết chuyện tôi nghỉ việc. Bà ấy vẫn nghĩ tôi chỉ muốn đổi công việc khác, tiện thể đi chơi nghỉ ngơi bên ngoài.”

Thực ra, lý do khiến cậu rời khỏi Vilnius không phải chỉ có chuyện kia. Có lẽ là do dù đã sống ở đó ba năm nhưng cậu vẫn như cũ cảm thấy nơi ấy xa lạ và ngột ngạt những áp lực vô hình. Chuyện kia chỉ như giọt nước tràn ly, một lý do vừa đủ để cậu trốn khỏi hiện thực ấy. Đến Alytus làm gì, ở đây trong bao lâu, mấy việc này cậu chưa từng suy xét tới.

Adrian chắc không quen an ủi người khác, chỉ vỗ nhẹ vai Dương Quý, “Tôi có thể dạy cậu võ thuật tự vệ.”

Dương Quý nghe vậy thì bật cười, “Ý đó nghe cũng không tồi đâu.”

Sau đó hai người không nói gì tiếp. Dương Quý không chống đỡ nổi mà thiếp đi, đến lúc ngủ được một giấc tỉnh lại thì phát hiện Adrian không biết đã rời đi từ lúc nào.

*     *     *     *     *

Buổi chiều, Dương Quý lái máy xới quay, cuối cùng cũng xới hết mảnh đất trồng củ cải đường. Cậu xuống xe kiểm tra một lúc lâu, đảm bảo lớp đất đã đủ tươi xốp, không còn lẫn đất khô và các cục đất lớn dính nhau rồi mới đi gọi ông Green. Phải chờ ông Green đồng ý thì cậu mới tiến hành bước tiếp được.

[1] Hoa cúc sau lễ Trùng Cửu: Lễ Trùng Cửu (lễ Trùng Dương hay còn được gọi là lễ hoa cúc) được tổ chức vào ngày 9/9 âm lịch. Ở Trung Quốc xưa kia ngày 9 tháng 9 âm lịch là thời điểm hoa cúc nở rộ, báo hiệu mùa đông giá buốt sắp tới. Vào ngày này, người xưa thường đi gắm hoa cúc, uống rượu hoa cúc để nuối tiếc những ngày ấm áp. “Hoa cúc sau lễ Trùng Cửu” nghĩa hoa cúc sau khi nở rộ trong lễ Trùng Cửu sẽ dần tàn, ý chỉ những sự vật, sự việc đang dần lụi tàn và không còn được như trước nữa.

Chương 8

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cuối tuần, Dương Quý nhận lới tới nhà Yaren dùng bữa tối, tiện giúp chuẩn bị danh sách khách mời lễ cưới.

Tham gia hôn lễ chủ yếu là người trong thị trấn cùng một vài thân thích hai họ. Loại bớt một số người bận việc không tới được, Dương Quý đối chiếu lại rồi viết một danh sách mới.

Lúc này Delila bê đĩa hoa quả tươi mới rửa sạch ra. Yaren lập tức quẳng bút đi, nhảy lên khỏi ghế túi lười[1], nhón lấy mấy miếng dâu tây đỏ nhuận bỏ vô miệng.

Dương Quý thấy y ăn ngon lành vậy cũng lấy cho mình một quả dâu tây thơm phức. Hai người cứ ăn hết miếng này tới miếng khác, rất nhanh dâu tây và việt quất trên đĩa đã hết sạch.

Trong lúc nghỉ ngơi, Dương Quý bỗng nhớ ra một chuyện, liền ngẩn lên hỏi Yaren: “Cậu có số điện thoại Adrian không?”

Yaren sững người, không tin vào tai mình trừng mắt nhìn cậu: “Tôi tưởng cậu thích con gái.”

Dù sao y cũng chưa từng thấy Dương Quý có ý gì với người cùng giới, cũng chưa từng có bình luận quá giới hạn nào về người đàn ông khác. Hơn nữa sau vụ quấy rối tình dục ở siêu thị, Yaren càng thêm tin tưởng vào giới tính của Dương Quý, dù thật ra cũng chưa từng thấy cậu có ý gì với người giới tính khác.

Có điều y rất nhanh tiếp thu giới tính của cậu, cái này cũng không phải chuyện lớn gì, “He he, Dương à. Tôi biết Adrian rất đặc biệt, người bình thường khó mà không bị anh ấy quyền rũ. Tuy lúc trước tôi có trêu cậu mấy câu nhưng đó đều chỉ là nói đùa thôi. Cậu, cậu đừng có tưởng thật đấy...” Yaren có vẻ bị chuyện này làm cho bối rối, vừa nói vừa xoắn xuýt.

Dương Quý không kiềm được phải cắt đứt sự kích động của y, cố tình thuận miệng hỏi: “Vì sao? Không phải cậu ngày nào cũng nói tôi như hòa thượng cấm dục sao. Giờ tôi có mục tiêu rồi, cậu lại tạt ngay gáo nước lạnh như thế này.”

“Thằng cha này, mục tiêu của cậu cũng quá đáng sợ rồi đấy. Nhớ tới bao người có cùng mục tiêu như cậu nhưng rồi có ai hoàn thành được nhiệm vụ gian khổ đó đâu. Đây là bài học đau thương người đời trước để lại, cậu phải nghe lời tôi.”

Coi bộ dạng khuyên nhủ hết nước hết cái của Yaren, Dương Quý chỉ chống cằm: “Tôi chỉ hỏi số điện thoại thôi mà, có cần khó khăn vậy thôi? Cậu bảo là cậu không có đi!”

“Có thì có nhưng dù tôi cho cậu thì anh ấy cũng không nghe máy đâu.” Yaren thành thực đáp, “Dù anh ấy vốn chỉ cho họ hàng thân thích số điện thoại nhưng người biết số điện thoại của anh ấy lại vẫn chỉ có tăng không giảm. Thế nên mấy số lạ gọi tới đều bị anh ấy chặn hết, gọi không được mà nhắn tin cũng không xong.”

Dương Quý gật đầu. Yaren cũng không chờ cậu đáp đã vội nói tiếp: “Cậu đừng nghĩ tới việc hỏi tôi tài khoản mạng xã hội của Adrian, anh ấy không có dùng đâu. Anh ấy hình như cũng không chơi game, tôi có mỗi một lần thấy anh ấy chơi Tetris.” Thế nên nếu Dương Quý tính ra tay theo hướng này thì vô dụng thôi.

Yaren thương hại nhìn Dương Quý, giống như cậu đã thất tình rồi vậy. Y cẩn thận tìm từ, nghĩ xem nên an ủi Dương Quý như nào.

Mà đối tượng bị y hoang tưởng thì đang không biết nên khóc hay cười, “Nếu anh ta tự mình cho tôi số điện thoại thì sao? Như vậy sẽ không bị chặn chứ.” Dương Quý cuối cùng mới hỏi vấn đề mình quan tâm.

“Hả?..... Cậu không đùa đấy chứ?” Yaren không tin vào tai mình. Y có số điện thoại Adrian cũng nhờ là họ hàng nhưng ý Dương Quý đang muốn nói anh ấy chủ động cho cậu ta số?

Dương Quý lấy điện thoại ra lướt danh ba, “Tôi cũng không tin, cũng không rõ có phải anh ta đùa không nên mới muốn hỏi cậu có số anh ta không, so xem số này là thật hay giả.”

“Tôi chưa từng thấy Adrian đùa ai cả. Anh ý không phải người như vậy.” Yaren nhận lấy điện thoại so sánh, thật sự là hai số giống nhau.

Y xác nhận lại với Dương Quý, “Đây là tự anh ấy cho cậu? Cơ mà.... anh ấy cho cậu số làm gì?”

“Mấy hôm trước tôi gặp anh ta ở nông trường rồi bọn tôi cùng ăn trưa. Lúc nghỉ trưa tôi có kể chuyện vì sao rời khỏi Vilnius nên anh ta kêu sẽ chỉ tôi mấy đòn, xong hai bên trao đổi số điện thoại thôi.” Dương Quý hơi ngại giải thích.

Yaren cầm điện thoại đờ người, “Cậu chắc chắn mình không phải nằm mơ giữa ban ngày chứ?” Trả lời y là một cái đá của Dương Quý.

Được rồi, xem ra là thật. Yaren còn kinh ngạc hơn cả Dương Quý, “Tôi rút lại mấy lời tôi vừa nói. Nếu là cậu thì thật sự có khả năng!”

Dương Quý không biết nên đối mặt với y như nào. Vốn cậu cũng không nghĩ gì nhiều về vấn đề này, chỉ đơn giản muốn biết số điện thoại có phải số thật không vì cậu cũng không tin Adrian sẽ thoải mái cho số như vậy. Kết quả giờ bị Yaren nói linh tinh một hồi, mấy suy nghĩ bị vốn bị cậu đè xuống nay lại trồi lên.

Nếu bảo không có tí suy nghĩ nào thì là không thể. Bản tính con người là theo đuổi cái đẹp, Dương Quý cũng không ngoại lệ. Cậu không nói thẳng là thích vì như vậy có vẻ nông cạn quá. Dù cậu tự thấy mình không như mấy người muốn lên giường với Adrian, nhưng sâu trong lòng cậu cũng biết mình vì ngoại hình chói mắt nên mới bắt đầu để ý tới đối phương.

Tuy lúc ở cùng Adrian cậu rất căng thẳng nhưng cậu vẫn mong có thêm nhiều cơ hội ở cùng anh. Như vậy cậu sẽ có thể biết nhiều thêm về anh.

“Người anh em cố lên! Đây là cơ hội tốt! Dùng mị lực của cậu chinh phục anh ấy đi!” Lời cổ vũ của Yaren trong mắt Dương Quý không khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Tên này đúng là sợ không đủ loạn mà.

Dương Quý trừng y, “Tốt nhất cái miệng quạ đen của cậu đừng có đi đâu nói linh tinh.”

“Hì hì, tôi biết rồi, tôi biết rồi.” Yaren không ngốc tới mức đi tuyên bố khắp nơi. Y biết Dương Quý da mặt mỏng, chuyện này thì y không giúp nổi.

“Vậy tôi đi trước đây.” Dương Quý thấy sắc trời không còn sớm nữa nên cũng đứng dậy.

Yaren tiễn cậu ra khỏi nhà, Delila còn cho cậu một rổ mâm xôi. Loại quả này nếu ăn không sẽ rất chua, người ở đây thích thêm nó vào các loại bánh quy.

Dương Quý cầm rổ đi xuyên qua thị trấn. Phía trước là ngã rẽ trái từ đường chính, đi thêm mấy phút là có thể thấy căn nhà quen thuộc nhưng Dương Quý lại dừng lại.

Một hộp thịt cá đóng hộp lăn tới bên chân cậu. Cậu cúi xuống thì nhìn thấy không xa là một đống đồ ăn vương vãi từ trong túi ni-lông rơi xuống đường nhưng xung quanh thì không có ai cả.

Đợi thêm một lúc, Dương Quý đặt rổ trong tay xuống, cúi người nhặt đồ cho lại vào trong túi. Khi cậu nhặt nốt món đồ cuối bị lăn tới bên gốc cây thì một cái chân xuất hiện trước mặt cậu, làm cậu giật mình.

Dương Quý không giữ được thăng bằng mà ngã ngồi xuống đất. Lúc cậu ngẩng lên nhìn thì nhận ra là Adrian.

Cậu có nên cảm ơn ông trời không? Nhanh như vậy đã cho cậu gặp lại anh.

Có điều Adrian lúc này không giống bình thường, có cảm giác hơi dữ tợn. Khuôn mặt anh tuấn khuất trong bóng râm, chỉ thấy dáng người cao lớn của anh cùng bầu không khí đừng ai lại gần.

Dương Quý nuốt nước bọt, đưa đống đồ ăn trong tay ra, “Đây là đồ của anh à?”

Adrian yên lặng nhận đồ, nhỏ tiếng cảm ơn cậu. Dương Quý nhận ra tiếng nói anh kèm hơi thở dốc, giống như đang cố sức làm gì đấy.

Trong rặng cây vừa lúc phát ra tiếng rên rỉ loáng thoáng. Người Dương Quý run lên, theo phản xạ nhìn qua.

[1] Ghế lười (beanbag chair):

Chương 9

Biên tập: Quét

Adrian nói với Dương Quý, “Một kẻ nhàm chán mà thôi. Chúng ta đi.”

Dương Quý càu nhàu một tiếng đứng dậy đi theo anh. Cậu đoán hẳn là lại có kẻ thèm muốn sắc đẹp của Adrian nên định tập kích giữa đường nhưng kết quả thì trộm gà không được còn mất chĩnh gạo.

Việc này làm cậu không kìm được muốn chửi bậy. Thật sự vẫn còn người làm như này? Nghe nói trình độ võ đối kháng tay không của Adrian nối tiếng khắp trấn rồi mà kẻ kia lại không rõ sao? Hay là kẻ kia nghĩ mình mạnh hơn Adrian? Thật là dũng cảm đáng khen!

Hai người đi chưa được mấy bước đã tới nhà ông Green. Dương Quý vẫn còn xoắn xuýt không biết có nên mời Adrian vào nhà ngồi một lúc không. Vì ngại chuyện vừa rồi nên cả đường đi cậu không dám nói chuyện với anh. Cậu mượn ánh trăng nhìn khuôn mặt vẫn đẹp không vết thương của Adrian. Hay rồi, giờ ngay cả mượn cớ mời vào bôi thuốc cũng không được.

“À…..” Dương Quý định nói tạm biệt thì cửa nhà bật mở, chỉ thấy ông Green cầm túi rác đi ra.

“Adrian?” Ông nhìn hai người trước cửa, “Vào đi.”

Không ngờ Adrian vậy mà cũng nghe lời ông Green, thật sự đi vào nhà. Dương Quý theo đuôi phía sau. Đối phương quen đường quen lối đi lên tầng, đi được một nửa mới chợt nhớ ra điều gì đó, quay lại hỏi Dương Quý: “Cậu đang ở căn phòng trên tầng phải không?”

Dương Quý ngẩn ngơ nhìn Adrian đừng trên cao rồi khẽ gật đầu.

“Mấy bộ đồ lúc trước để trong tủ… vẫn còn chứ?” Adrian có chút lưỡng lự.

Dương Quý cố dằn xuống sự kích động trong lòng. Nhẽ nào….. mấy bộ đó của Adrian??? Lúc cậu dọn dẹp tính đưa đồ cho ông Green nhưng ông kêu cứ để vào chỗ cũ. Dù sao đồ cũng không chiếm quá nhiều diện tích tủ nên cậu cũng cứ để đó thôi.

“Còn còn, vẫn còn đó.” Dương Quý vội bước nhanh lên tầng dẫn đường cho anh.

Căn phòng trên tầng hai không có thay đổi gì nhiều. Dương Quý đặt thêm một chậu hoa bên cửa sổ, trên bàn có thêm vài cuốn sách. Cả căn phòng sạch sẽ tinh tươm, chủ yếu cũng vì đồ đạc cũng không nhiều. Cậu mở cửa tủ quần áo, chỉ vào ngăn kéo nhỏ bên trong, “Đồ đều ở trong này.”

“Vậy cậu có ngại không nếu tôi mượn nhà tắm một lúc?” Adrian hơi nhíu mày. Có lẽ ngay cả anh cũng cảm thấy mình kỳ lạ.

“Tất nhiên không vấn đề gì rồi. Tôi cũng đoán được trước khi tôi dọn tới đây, anh cũng thường tới nhà ông Green, à, dùng nhờ nhà tắm?” Dương Quý dừng lại một chút, “Ý tôi là dù sao anh cũng ở chỗ này lâu hơn tôi, nên không có vấn đề gì đâu. Ừm, anh nhanh vào đi.”Mãi đến khi nghe tiếng nước chảy ào ào truyền ra, Dương Quý mới ngồi sụp xuống giường. Cậu vỗ ngực, cuối cũng cũng hiểu thế nào là gần quan được lợi!

Adrian hóa ra thân với ông Green tới mức tới mượn nhà tắm chỗ ông! Nói không chừng anh ấy còn từng ở đây nữa! Nghĩ mà xem, ông Green là người già ở một mình, bình thường không có họ hàng thăm hỏi, nhà thì gần nông trường, xung quanh không có hàng xóm, tình hình rất giống Adrian.

Dương Quý ngồi trong phòng không yên, cũng không dám nhìn về nơi truyền tới tiếng động, dứt khoát đi xuống tầng.

Ở tầng dưới, ông Green đặt hòm thuốc lên bàn. “Adrian hình như rất thân với chú.” Dương Quý ngồi xuống bên cạnh hỏi.

Ông Green hừ một tiếng, “Nếu thuốc nhà cậu lần nào cũng bị một người dùng hết sạch thì cậu cũng sẽ thân với người đó thôi.” Rồi ông nói chậm lại, bắt đầu kể chuyện của Adrian.

Lần đầu Adrian tới nhà ông Green là hồi mười bảy tuổi. Hôm ấy anh lại gây gổ với người ta, mà còn đánh nhau ngay trước cửa nhà ông Green. Adrian lúc đó còn chưa học võ chính thức, chỉ dựa vào sức liều mạng ngoan cường. Thế nên anh đánh thắng mấy kẻ tính tìm cách kéo anh vào trong rừng thì bản thân cũng khập khiễng về nhà.

Ông Green có lẽ thấy anh đáng thương, liền mở cửa gọi anh vào trong bôi thuốc. Tối hôm đó Adrian không về nhà và từ đó trở đi, bất cứ khi nào anh ở ngoài đánh nhau đều sẽ tới nhà ông Green, có lúc còn ở lại qua đêm.

“Vậy chắc chú cũng bị không ít người làm phiền nhỉ?” Dương Quý có thể tưởng tượng với mức độ thu hút của Adrian thì nhà ông Green không chừng cũng thành địa điểm nhiều người tới thăm hỏi.
Không ngờ ông Green chỉ coi thường liếc Dương Quý một cái, “Để giảm bớt số lần thằng nhóc kia tới nhà tôi bôi thuốc, tôi quyết định dạy nó Sambo.”

Ông rất thỏa mãn với vẻ kinh ngạc của Dương Quý, thậm chí còn khoe khoang nói, “Mấy đứa ranh kia bị tôi xử lý vài lần là không dám tới nữa, đều là mấy đứa yếu đuối vô dụng!”

Ông Green cầm ly bia trên bàn lên uống một ngụm to, “Khà, quỷ phiền toái dạo này cũng bớt đánh nhau rồi. Đã lâu lắm rồi không tới nhà tôi, tôi còn tưởng nó cuối cùng cũng hết nổi tiếng rồi chứ.”

Nói xong ông đưa cho Dương Quý lọ thuốc xịt tiêu sưng, “Cậu lên đi, bôi thuốc giúp nó.”

Dương Quý bị ông nhìn đến cả người ngứa ngáy, giống như mọi suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu. Một lúc sau cậu lại thấy mình chỉ giỏi nghi thần nghi quỷ, nếu thật sự như vậy thì ông Green hẳn là sẽ không để cậu đi lên chứ?

Cậu im lặng nhận lấy, do dự hồi lâu rồi vẫn lên tầng.

Bên trên, Adrian đã tắm xong, đang nhét đồ thay vào trong túi. Nước từ mái tóc hạt dẻ chảy xuống, thấm ướt phần cổ áo anh.

Dương Quý chán nản vỗ gáy mình. Cậu quên chuẩn bị khăn tăm sạch. Tuy anh quen thuộc nơi này nhưng giờ người ở đây là cậu, Adrian tất nhiên không thể tự tiện lấy đồ dùng.

Cậu lấy một chiếc khăn bông mới đưa cho anh lau tóc. Sau khi treo lại khăn vào trong phòng tắm, lúc ra thấy dáng người cao to của đối phương đang rúm ró ngồi trên một cái ghế không to lắm. Dù sao trong phòng ngoài giường ra không có chỗ nào khác để ngồi cả.

Dương Quý cố nhịn cười ngồi lên giường, ra vẻ tùy ý vỗ lên chỗ bên cạnh “Qua đây ngồi đi. Chú Green bảo tôi lên bôi thuốc cho anh.” Lúc trước cậu không để ý, may mà được ông Green nhắc, mấy vết thương chắc phải ở trên người anh.

Cậu vừa kích động vừa thấp thỏm. Không biết đối phương có từ chối mình hay không, thậm chí còn đã nghĩ xem nếu bị từ chối thì nên có phản ứng như nào.

“Được. Vậy làm phiền cậu.”

Hả? Dương Quý cầm thuốc tiêu sưng nhìn Adrian đi về phía mình. Anh vừa đi vừa cởi áo, lộ ra nửa thân trên cường tráng.

Dương Quý lúc nãy còn có thể bình tĩnh thì lúc này điên thật rồi. Cậu không biết nhìn vào đâu. Ngay khi đệm trên giường vừa lún xuống liền lập tức dịch mông lùi ra xa. Đúng là kẻ có tà tâm mà không có gan làm điển hình.

Chương 10

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Adrian cao hơn Dương Quý cả một cái đầu. Lúc này anh hơi cúi đầu, sống lưng cong một đường cung. Đường nét cơ bắp từ bả vai tới cánh tay của anh là đẹp nhất, không phải dạng cơ bắp cuồn cuộn quá mức của mấy người tập thể hình, nhìn vừa khỏe mạnh vừa đẹp mắt.

Màu da chỗ đường tay áo chênh lệch rõ ràng. Vùng da phía cánh tay sẫm màu hơn da cậu một chút còn chỗ được vải vóc che chắn thì trắng tới chói mắt. Dương Quý nghe nói người châu Âu da tuy trắng nhưng dễ bị tàn nhang và đồi mồi. Nhưng theo cậu thấy, phần Adrian để lộ ra không có vết đen sạm nào, cứ trắng bóc ra thôi!

Cậu tin đối phương chắc chắn không đời nào mua kem giữ ẩm để dưỡng da. Mặt đẹp không nói rồi, đây dáng người cũng đẹp, da dẻ cũng đẹp. Tất cả đều như đang muốn chứng mình sự hoàn mỹ của Adrian là do trời sinh! Thật khiến người ta đố kị không chịu nổi.

“Sao vậy?” Adrian nghiêng đầu, nhìn Dương Quý cầm thuốc ngồi đơ ra nhìn mình.

“À à, không có gì!” Người nào đó bị hỏi tới lập tức tỉnh lại từ mộng đẹp. Cậu thực ra cũng thấy mấy vết máu bầm trên lưng cùng chỗ xanh đen trên bụng anh. Xem ra cái người bị anh đánh cũng có tí tài. Kẻ đó không để lại dấu tích trên mặt Adrian là vì không nỡ làm hỏng kiệt tác hoàn mỹ của Thượng đế sao?

Dương Quý đầu óc suy nghĩ vẩn vơ xịt thuốc tiêu sưng lên vài chỗ trên lưng Adrian. Nước thuốc nâu nâu chạm lên da thịt liền tô màu một khoảng da. Thuốc không lập tức ngấm ngay, rất nhanh đã chảy xuôi xuống dưới. Dương Quý vội đưa tay chặn lại.

Giây phút lòng bàn tay chạm vào tấm lưng dày của anh, cậu cảm nhận được cả người Adrian căng cứng cùng tiếng tim mình ‘bang bang’ đập loạn.

Nơi bị sưng hơi thâm lại. Dương Quý không dám mạnh tay mà chỉ xoa nhè nhẹ. Đến khi nước thuốc thấm khô xong cậu mới xịt thêm lần nữa. Cứ vậy vài lần, trán Dương Quý đã ướt đẫm mồ hôi.

Chỗ còn lại ở trước bụng, Dương Quý ngại không dám ra tay, chỉ đành đưa bình thuốc cho anh tự xử lý.

Cậu ngồi bên cạnh lén lút nhìn anh. Tay Adrian không thon mảnh. Lòng bàn tay anh to dày, ngón tay dài, dưới ánh sáng còn nhìn thấy lớp lông tơ vàng nhạt trên mu bàn tay, không hiểu sao mà cậu thấy thực gợi cảm.

Lúc này, bàn tay ấy đang đặt trên phần bụng còn gợi cảm hơn. Dương Quý cá chắc cậu là một trong số ít những người có thể an toàn ngắm nhìn cơ thể tràn ngập hóc-môn nam tính này. Thật muốn lấy điện thoại ra chụp một tấm quá!

Đại khái có nước thuốc xịt ra hơi nhiều nên có một ít chảy xuống dưới, lướt qua phần rốn lõm đi xuống nơi bị quần đùi cản mất. Ánh mắt Dương Quý cũng lần theo xuống, đồng thời nhớ giai thoại được mọi người lưu truyền về “cây súng lớn” của Adrian.

“Khụ khụ.” Dương Quý lập tức thu tầm mắt, vừa lúc nhận lấy bình thuốc anh đưa. Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ.

Adrian mặc áo vào xong vẫn ngồi trên giường, giống như không có ý rời đi. Dương Quý không biết đối phương tính làm gì, nhưng cậu vẫn tích cực tìm chủ đề, “Còn đang không biết anh tính khi nào dạy tôi vài chiêu, xem ra phải lùi lại rồi.”
Anh nghe thấy vậy thì quay lại, “Cái này có gì đâu. Chỉ cần cậu rảnh thì tôi lúc nào cũng được.”

Dương Quý khẽ siết nắm tay. Nghe được lời như vậy thốt ra từ miệng anh cũng thật dễ khiến người ta cảm thấy lâng lâng, “Không, vẫn nên chờ anh khỏe lại đã. Tuy không phải vết thương lớn gì nhưng lúc hoạt động cũng vẫn sẽ đau. Tôi hiểu cảm giác đó không dễ chịu mà.”

Có lẽ vì Adrian đã gặp phãi những chuyện tai bay vạ gió kiểu này nhiều quá rồi nên anh sớm thấy quen, nhưng trong lòng Dương Quý vẫn cảm thấy xót, xót mà bất lực. Cậu biết mình không giúp được gì, chỉ có thể hạn chế bản thân gây thêm phiền phức cho anh. Nếu có thể để anh cảm thấy chút vui vẻ thì càng tốt.

“Chú Green nói chú ấy là thầy của anh. Từ lời chú ấy tôi thấy chú ấy rất tự hào về cậu học trò này đó.” Dương Quý nói đoạn lại bật cười. Dù sao với hình thể bây giờ của ông Green thì thật không nhìn ra được ông là người giỏi võ.

Nhắc tới người Adrian quen thuộc, khóe miệng anh cũng khẽ cong, “Tính cách chú ấy cũng cổ quái giống tôi vậy. Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy cậu có thể suôn sẻ ở đây lâu đến thế.”

Ế, có phải đang nói đùa với cậu không vậy? Dương Quý lại có cái nhìn mới về Adrian, “Cổ quái gì chứ. Hai người đều là người rất tốt, à, ý tôi là hai người đều rất dễ ở chung.”

“Dễ ở chung?” Adrian nhướn mày, giống như thấy lời này rất mới lạ.

“Chú Green bình thường có thể không hay nói chuyện nhưng lúc nào tôi có câu hỏi thì chủ ấy đều giải thích cho tôi. Hơn nữa còn chưa khất tiền lương bao giờ nữa.” Dương Quý vốn nghĩ ông Green lạnh nhạt với mọi người là vì tính cách như vậy, nhưng giờ biết chuyện của Adrian thì cậu lại thấy ông chẳng qua không giỏi ăn nói, bản chất người thích giúp đỡ người khác.

“Tôi đoán không nhầm thì cậu phụ trách việc nấu nướng nhỉ?”

“À, đúng rồi.”“Vậy cũng phải. Chú ấy chỉ có kiên nhẫn với ai nấu cho chú ấy ăn thôi.” Adrian nhún vai.

“Thế thì yêu cầu của chú ấy thấp quá. Đồ tôi làm miễn cưỡng coi như nhét đầy bụng được chứ cũng không ngon nghẻ gì.”

“Vậy là giỏi hơn tôi rồi.” Adrian giống như nhớ tới món súp củ cải đường hồi trước, nét mặt tán thưởng nhìn Dương Quý, làm cậu cũng thấy xấu hổ.

Có mấy chuyện quanh ông Green với nông trường mà hai người cũng nói được một lúc. Dương Quý càng lúc càng thoải mái hơn. Cậu phát hiện Adrian cũng vậy, hình như anh lúc trước cũng căng thẳng giống cậu?

Cậu liếc mắt thoáng qua túi nhựa dưới đất, nhớ tới mấy nguyên liệu lúc nãy nhặt lên, “Anh định làm pierogi[1] à?”

Adrian gật đầu, “Tôi mua hơi nhiều. Cậu cũng thích món này à?”

Dương Quý không biết phải trả lời như nào. Cậu thực ra không hứng thú với món chiên ngập vị khoai tây với sữa này, tuy rằng đây là món ăn ưa thích của người nơi đây.

“Tôi ăn được một ít nhưng xét về khẩu vị thì không thích như mọi người.” Dương Quý nói một cách tế nhị.

“Vậy sao. Tôi có mua ít nguyên liệu khác nữa,” Adrian nghĩ rồi nói: “Nếu cậu với chú Green chưa có kế hoạch gì cho bữa trưa ngày mai thì qua nhà tôi ăn đi?”

Cậu không ngờ anh sẽ chủ động mời như vậy. Tuy là hưởng ké phúc của ông Green nhưng niềm hạnh phúc này cũng tới sớm quá, làm cậu không biết nên thế nào, “Tôi không có vấn đề gì cả, chỉ không biết chú Green muốn ăn gì. Chúng ta vẫn nên hỏi chú ấy trước.”

Vì cuối tuần Dương Quý hay làm vài món Tàu đơn giản, ông Green ăn lại không quen nên hai ngày này hai người nọ ai ăn người nấy.

Adrian nhìn đồng hồ tay thấy cũng sắp mười giờ rồi. Anh đứng dậy định rời đi, dù sao giờ có người trọ ở đây thế này thì anh không tiện ở lại.

Ông Green nghe Adrian bảo muốn làm pierogi thì vui vô cùng, nhưng rồi nhớ ra hôm sau đã có kế hoạch vào thành phố mua hạt giống nên chỉ đành bảo Dương Quý đi một mình, còn dặn cậu nhớ mang nhiều về.

[1] Pierogi: là một loại hoành thánh của vùng Bắc Âu, có vỏ không có men và nhân thịt hay nhân ngọt. Món này là một trong những đặc sản của Ba Lan và Slovakia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau