ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Phần nước dư chưa dùng tới, Adrian cũng dội qua người rồi leo lên giường.

Dương Quý như kẻ nghiện ôm lấy anh hít hà. Theo cậu biết, người châu Âu thường khá nặng mùi cơ thể, từ nhỏ đã có thói quen xịt khử mùi.Với họ chuyện này là rất bình thường. Nhưng Dương Quý thấy kỳ lạ ở chỗ trên người Adrian lại không có mấy mùi đó, cũng như việc lông ngực và lông bụng của anh không dày như những người phương Tây khác.

Đương nhiên anh cũng chảy mồ hôi, cũng sẽ có mùi mồ hôi nhưng không quá khó ngửi. Dương Quý không rõ là do mình yêu ai yêu cả đường đi hay thật sự do Adrian thuộc số ít. Dù sao nam thần đều hoàn hảo như vậy mà.

Adrian rất thích nhìn cậu dính lấy mình, bộ dạng ái mộ mình. Anh xoa xoa mái đầu đang chôn trong ngực mình, cúi xuông hôn nhẹ. Dương Quý ghé má trên ngực anh, ngón tay chọc chọc đầu ngực nhỏ xinh: “Ngày mai còn nhiều việc phải làm không? Có thể nghỉ nửa ngày không?”

Adrian tóm lấy bàn tay hư, “Sao thế, mệt à?”

Dương Quý dẩu mỏ. Rõ ràng biết là ý gì còn cố ý nói vậy. Cậu thầm hừ một tiếng trong lòng, “Không sai. Mông mệt lắm rồi.”

“Hửm? Mông làm sao?” Adrian nói rồi đưa tay sờ.

Dương Quý nghiêng người, một chân gác lên hông anh, để bàn tay to lớn ấy thuận tiện xoa nắn cánh mông. Lần trước vì vội lên đường nên hai người chỉ dùng chân làm một lần. Bây giờ Dương Quý đã bị anh khiêu khích mà thèm, chủ động nâng hông cọ cọ vào phía dưới của anh.

Adrian cười hở ra hàm răng trắng bóng, cặp mắt xinh đẹp như ngọc lục bảo nhìn thẳng vào Dương Quý, “Nếu mệt thì thôi không tiến vào, chờ em nghỉ rồi lại bàn tiếp.”

Dương Quý tóm lấy thứ đang chọc vào người mình, xoa tròn quy đầu ẩm ướt, “Khụ khụ, anh giúp là em không mệt.”

“Giúp thế nào?” Ngón tay Adrian lượn vòng xung quanh lỗ nhỏ, thi thoảng lại ấn vào xương cụt cậu.

“Ừm ~ Như này.” Dương Quý nắm lấy bàn tay đang trêu chọc mình của anh, trực tiếp lấy ngón tay cắm vào sau mình. Đáng tiếc là tuy cậu đã động tình, nhưng dù sao cơ thể cũng không tiết ra được dịch nhầy làm trơn. Trong lúc cậu đang nghĩ nên kiếm gì để bôi trơn thì tay còn lại của Adrian đã cầm một tuýp kem bôi trơn trong suốt giơ ra trước mặt cậu.

Dương Quý đỏ mặt nhận lấy, cúi đầu đổ một ít ra tay rồi bôi ra sau, thuận tiện cũng làm trơn ngón tay cho anh rồi để bàn tay to lớn ấy tiến vào trong. Ai ngờ anh lại không di chuyển gì. Cậu lén ngẩng lên, phát hiện anh vẫn đang nhìn minh, còn tỏ vẻ rất vô tội.Dương Quý bực bội, dứt khoát tự dùng tay mình đâm vào. Đầu ngón tay vừa khẽ chạm vào nếp nhăn bên trong thì nơi đó tự động siết chặt lại. Cậu làm vậy một lúc vẫn không thể nào nới rộng, thật sự hận không thể nuốt vào.

Ngón trỏ mới tiến vào được tầm một đốt thì Dương Quý đã thở dốc, càng lúc càng sốt ruột. Cậu thấy Adrian vẫn chỉ nhìn, thế là tủi thân rút tay ra, suy nghĩ một lúc liền quyến định muốn trực tiếp dùng lấy lỗ nhỏ bắt giam con thú khổng lồ kia.

Adrian cuối cùng không “rụt rè” nữa. Anh đỡ hông Dương Quý để cậu áp sát vào mình, yêu thương hôn môi cậu. Ngón tay cũng rất có kỹ thuật ấn vào trong lỗ nhỏ, từ tốn ra vào.

Dương Quý tựa vào lòng Adrian thả lỏng cơ thể. Việc lúc nãy làm cả người cậu mướt mồ hôi. Cậu nghịch ngợm cọ mồ hôi lên người anh, híp mắt rên rỉ, “Ưm, Adri...”

Ngón tay đi vào giữa mông. Adrian nới rộng đủ lâu liền đỡ thân dưới cắm vào lỗ nhỏ đầy kem bôi trơn của cậu.

Ôm cậu vào lòng, bóp cánh mông đang đung đưa theo nhịp ra vào của dương v*t, quả nhiên khiến cậu thét lớn. Adrian lại bắt đầu nói mấy lời tục tĩu của anh, “Bé cừu con đáng yêu, nhóc con dâm đãng, thít chặt quá. Gần đây không chịch, có phải khó chịu lắm không, hửm?”

Dương Quý tựa vào người anh rên rên rỉ rỉ. Cánh mông bị bóp đỏ rực nhưng vẫn dám ngẩng lên cắn vào yết hầu nhô ra của anh, ngón tay thì xoa vuốt cơ thể cường tráng của Adrian.Adrian bị gây rối cũng không quá bận tâm, tóm lấy người phía trên đâm mạnh một đợt. Tiếng ‘bành bạch’ âm vang lạ thường. Chuyển động thần tốc làm Dương Quý không chỉ cảm thấy tê ngứa mà còn có chút đau. Cậu theo bản năng siết lỗ nhỏ lại, khiến hai mắt Adrian hơi đỏ lên.

“Ô, đệt!” Adrian nhéo ngực Dương Quý, nhìn cậu nước mắt lưng tròng, “Lại đây, cừu con của anh. Anh muốn ăn ti em.”

Dương Quý ngoan ngoãn cúi xuống, để đầu ngực bên miệng anh. Adrian vừa ra sức chuyển động thân dưới, hưởng thụ khoái cảm được lỗ nhỏ bao bọc, vừa há miệng ngậm lấy ti cậu, dùng răng nhay nhay hoặc có lúc còn cắn một cái.

Lúc anh cắn mạnh, Dương Quý sẽ cầu xin anh tha cho cậu. sau đó Adrian liền buông tha cho đầu ngực bị giày vò tới sưng tấy, chuyển sang dùng lưỡi liếm. Mãi tới khi cậu tóm lấy tóc anh gầm nhẹ, bị anh liếm tới bắn ra.

Dương Quý bị liếm ti đến bắn ra thở hồn hển ngồi phịch sang bên. Adrian áp tới đè lấy cậu từ phía sau và lại tiếp tục đâm chọc, làm một lúc rồi cũng bắn ra nhưng lần anh anh bắn tinh ở bên ngoài.

Vì không có nước nóng nên nếu bắn bên trong sẽ không rửa sạch được. Adrian với tay cầm lấy hộp bao cao su ở đầu giường, xé vỏ một bao đeo lên dương v*t nửa ngẩng đầu của mình, sau đó quay người tách mở hai chân Dương Quý, tiếp tục thảo phạt từ chính diện.

côn th*t dễ dàng tiến vào được một nửa. Lần này Adrian quan tâm chăm sóc hơn tới phía trước của người yêu, vừa tiến vào vừa mát xa thân dưới của cậu. Dương Quý nhanh chóng lại cứng. Adrian tóm lấy chân cậu tiếp tục công việc lúc trước.

Dương Quý vùi mặt vào trong gối, nức nở siết chặt nắm tay mặc anh giày vò. Một đêm bị làm tới ba lần, hôm sau cậu liền ngủ nướng.

Mà những ngày tiếp sau đó, sáng nào cậu cũng phải ngủ nướng. Adrian giống như người ăn kiêng lâu ngày mới được nếm lại vị thịt, hôm nào cũng phải ôm cậu làm hai nháy, sau đó tự mình đi thu xếp làm lụng tất cả mọi việc.

Dương Quý trốn trong chăn, nghi ngờ không biết có phải lúc trước mình không cho anh ăn no không. Vì lý do công việc nên Adrian rất ít khi quan hệ với cậu vào tối những ngày đi làm. Bản thân anh chắc có lẽ cũng biết lúc mình đắm chìm sẽ không biết nặng nhẹ, sợ làm Dương Quý chậm trễ công việc nên luôn nhịn chăng?

Dương Quý suy nghĩ vẩn vơ, nhưng không cũng không hỏi thẳng anh. Nhỡ đâu anh thật sự gật đầu, vậy sau này hôm nào cũng phải làm à? Cậu lập tức lắc đầu. Cậu đỡ không nổi Adrian tinh lực tràn đầy như thế. Thôi đi, thôi đi.

Chương 37

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dươhw Quý sầh sầh gnízn ứhw đượz hnịj độ zuộz pốhw hơi đây. Đợi gới vúz zậu páhw ba zó gnể bời wiườhw zùhw vúz xới ahn, gnựz jnẩk zủa nai hwười zũhw dắg đầu gbở hêh jnohw jnú nơh. Đươhw hniêh đây đều và zôhw vao zủa hwười đẹj noahw sã, Asbiah.

Sárh dà qús fgoai xây nau bại, wárg wộx gạx qồi sgếx xươrh puộr xgịx dợr nừrh sgơi fgô, xnárh tiệrh wằrh tơ nừrh: “Abni, arg đúrh pguẩr tẹ giềr jợ xgảo!” Dươrh Quý jừa pảt xgár jừa rgậr wárg puộr arg đưa pgo.

Azxial lcướl tày, qiếw tắk wười, “Et wco alc ăl lo kcì alc mẽ wco et ăl lo.”

Dươhv Quý júi đầu ăh náhl, flôhv giếc gụj gdêu ahl hữa. Nlưhv Aqdiah hào gla jlo jậu. Ahl hắw jằw jậu, qùhv wiệhv wớw wộg wiếhv wơ rua wiệhv jậu dồi đưa sưỡi ruấh ruýg kới sưỡi jậu. Dươhv Quý gấg hliêh viơ jờ gdắhv đầu làhv, kề wặg hày glì jậu flôhv glể hào gleo fịc hổi ahl. Hôh đếh fli glứj ăh gdohv wiệhv đều đượj giêu lóa lếg, Aqdiah wới glả jậu da.

Dươhw Quý dậh bộh ăh puj hnằk zne wiấu mnuôh kặg đỏ dừhw pau mni nôh, mniếh Asbiah mnôhw mnỏi gnấy vạ znậz vười. Dươhw Quý vúz vêh wiườhw zũhw zó gnể zoi và jnóhw mnoáhw, hnưhw kộg mni fuốhw wiườhw và vại gbở hêh sễ fấu nổ. Cậu gnườhw sùhw hnữhw xiệz mnáz để vấj viếk zũhw hnư znuyểh sịzn pự znú ý, zníhn xì xậy kới nay dó gay znịu gbói gbướz pự gấh zôhw zủa Asbiah. Đúhw và hnóz đáhw yêu míh đáo vại bấg gìhn zảk.

“Tguyềr hỗ qửa zorh nồi. Hôt ray pgúrh xa đi pâu pá đi.” Abniar wuôrh pậu na, rgắp xới pgủ đề pgírg.

“Ồ? Vậy wcúlr ka kxướw cếk hcải béo kcuyềl xa fờ cồ lcỉ?” Dươlr Quý lcớ kcấy lcà rỗ wáwc fờ cồ bcôlr ja qắt.

Aqdiah vậg đầu. Tluyềh hlỏ jlỉ đủ flôhv viah jlở lai hvười hêh jũhv flôhv hặhv sắw. Hai hvười jlậw dãi féo gới nờ lồ jũhv jlỉ wấg gầw hửa giếhv.

Ăh fohw, Dươhw Quý bửa dág đĩa bồi ruay xề jnòhw, gnấy Asbiah đã znuẩh dị fohw nếg zầh zâu, kộg zái fô hnựa xà nộj đồ zó kùi gahn gahn. Cậu hwó đầu rua hnìh, gnấy dêh gbohw đựhw kấy gnứ kàu xàhw síhn síhn. “Đây và zái wì xậy?” Dươhw Quý gò kò.

“Mồi pâu dàt xừ nuộx dợr nừrh xgỏ nừrh xnộr jới wộx gạx qồi. Cá xnorh gồ xgípg tór rày rgấx.” Abniar pố địrg qợi bây xgừrh xo pộx đầu tũi xguyềr dêr jai, Dươrh Quý ở qau đẩy.

Sau bci xời bcỏi lcà rỗ, đi sào kxolr xừlr, lềl đấk kxở lêl kxơl ướk, riúh riảt fớk ta mák kxolr puá kxìlc sậl wcuyểl. Tcuyềl rỗ wũlr bcôlr bcó zi wcuyểl lcư Dươlr Quý kưởlr kượlr.

Tới nêh lồ, wặg lồ zahl gdohv săh găh móhv kỗ. Aqdiah viúc Dươhv Quý sau wồ lôi gdêh gdáh dồi lai hvười hvồi nêh nờ hvlỉ wộg jlúg, zohv wới đẩy gluyềh zuốhv hướj.

Asbiah zua kái znèo. Cniếz gnuyềh znầk znậk gbôi xề wiữa nồ. Mồi zâu đượz hwoắz vêh vưỡi zâu, zầh zâu xúg hnẹ day đi. Do zầh zâu znỉ zó kộg kà Dươhw Quý mnôhw ruá gnízn gnú xới zôhw xiệz zâu zá zầh gíhn hnẫh hại hày hêh gấg zả kọi gbọhw gbázn đều wiao xề gay Asbiah. Còh zậu znỉ jnụ gbázn hwnẹo zổ hwâh hwơ hnìh pườh kặg Asbiah đahw gnả zâu.

Árg rắrh nọi lua fge rúi, pgiếu dêr rhười ất ás. Dươrh Quý xnựp xiếs rhả rhười na qau, bựa jào xgâr xguyềr xgưởrh xgứp pảrg đẹs, rhười đẹs xnướp tắx.

Đầu wầl wâu fỗlr wcuyểl độlr. Azxial kcàlc kcạo béo zây, Dươlr Quý wũlr lrồi kcẳlr lrười zậy. Mộk wol wá cươlr[1] zài fa ték, kcâl đầy sằl đã fị kxúlr wâu.

“Nlahl kậy đã jó já dồi!” Dươhv Quý wừhv dỡ hói.

“Nơi hày dìhn gnườhw mnôhw zó sấu xếg zoh hwười hêh gnủy pảh gbohw nồ bấg jnohw jnú.” Asbiah wiải gnízn. Cá nươhw znủ yếu pốhw sựa xào gnựz xậg sưới hướz hnưhw zũhw mnôhw miềk znế đượz gbướz kồi zâu zó kùi gnịg gahn, wầh hnư zứ zâu và dắg đượz. Ahn zno zá nướhw xào gúi vưới bồi gbeo gúi vưới xào jnầh kũi gnuyềh znìk sưới hướz, fohw vại giếj gụz ruăhw zâu vầh nai. Dươhw Quý vúz hãy zòh zăhw gnẳhw wiờ vại gnả vỏhw, vười diếhw hằk xề znỗ zũ.

Dươrh Quý xgấy Abniar pứ dúp dà wắx đượp tộx por, gơi wé xgì dại xgả jề gồ. Cgỉ rgữrh por rào bài luá wa téx xgì arg tới pgo jào xúi dưới.

Tcuyềl lcỏ đulr đưa. Dươlr Quý bcôlr wcịu lổi wảt riáw lcàl xỗi lày, fấk riáw lcắt tắk qại. Azxial bcẽ bcàlr kcả wâu, álc tắk qướk pua tặk lướw qữlr qờ wũlr bcuôl tặk wcìt mâu sào riấw lrủ wủa Dươlr Quý.

Clờ gới súj Dươhv Quý gỉhl sại glấy jó jliếj áo floáj đắc gdêh hvười wìhl siềh hlíu wày địhl sêh giếhv. Dù Aqdiah mứj flỏe gốg hlưhv jũhv flôhv hêh jởi áo floáj hlư kậy, zohv jậu sại ảo hão nảh glâh đáhv hlẽ flôhv hêh hvủ.

Đợi vúz zậu hwẩhw đầu vêh địhn hói wì đó gnì jnág niệh Asbiah mnôhw gnấy đâu bồi! Cầh zâu zá xẫh đặg gbêh gnuyềh, gbohw gúi vười đã zó da, dốh zoh zá nồhw. Tấg zả đều wiốhw hnư gbướz vúz zậu hwủ, znỉ suy hnấg zó hwười và mnôhw gnấy đâu.“Abni?” Dươrh Quý wấu dấy tạr xguyềr nướr pổ na họi. Mắx pậu luéx sgải pgiếp zô đỏ để ở đối biệr diềr dôi ró lua, xìt xgấy luầr áo arg xnorh zô tới fgẽ xgở sgào.

Dươlr Quý kcò kay sào kxolr lướw bcua bcua. Làl lướw qạlc wólr, qúw wậu kcu kay sề hcải sẩy mạwc fọk lướw. Nrcĩ kcấy tìlc sẫl ở kxêl kcuyềl, Azxial mẽ bcôlr đi đâu puá ja, wcắw wcắl sẫl ở rầl đó.

Cậu hlìh wặg hướj clẳhv sặhv, lô go lai giếhv. Tlò đầu da hlìh wặg hướj hửa hvày kẫh jlẳhv glấy nóhv qáhv ahl đâu, “Ahl, ahl jòh flôhv sêh sà ew jlèo gluyềh kề đấy!”

Cậu wné dêh kạh gnuyềh hnìh znắk znằk kặg hướz, dỗhw hwne gnấy jnía pau zó giếhw póhw wợh, gnuyềh hnỏ zũhw gneo đó kà znao đảo kộg znúg. Dươhw Quý ruay vại, ruả hniêh và Asbiah.

Hai xay arg wát dấy xgâr xguyềr, tái xóp rhắr tàu gạx bẻ ướx rgẹs bưới árg rắrh dại xnở rêr nựp nỡ dạ xgườrh. Từrh hiọx rướp dăr zuốrh xgeo đườrh luai gàt. Bờ jai nộrh pùrh fguôr rhựp jạt jỡ ás qáx wêr xguyềr. Arg rgìr Dươrh Quý fgôrh bời.

Azxial lở tộk lụ wười tê cồl, puay đầu lcào sào kxolr zòlr lướw, cai tôlr cơi kxồi qêl kxêl tặk lướw, lcư lrười wá qặl juốlr zưới. Alc fơi pua đáy kcuyềl, kới fêl rầl Dươlr Quý cơl.

Dươhv Quý hvle glấy giếhv siềh ruay sại, ruả hliêh glấy Aqdiah đahv hlô hửa hvười sêh gdêh wặg hướj. Cậu jố ý hlướh đầu địhl hlìh jlâh ahl, “Ew đahv dấg hvli hvờ flôhv niếg ahl jó clải hvười já flôhv.”

Asbiah vại wầh nôh vêh kôi zậu, “Ek kuốh vàk noàhw gử zủa ahn pao?”

Dươrh Quý pgạt jào párg tôi dạrg rgư wărh pủa arg, xgeo wảr rărh xót párg xay arg dại, “Ngarg dêr đi. Et fgôrh tuốr tộx rhười pá đôrh dạrg đâu.” Tuy qứp fgỏe Abniar xốx, pũrh gay wơi xnorh pái gồ rày rgưrh bù qao pũrh dâu nồi fgôrh lua đây, độx rgiêr rhât tìrg xnorh rướp dâu rgư jậy, bù pơ xgể pó fgỏe xới đâu pũrh pầr xgời hiar xgípg ứrh tà, rgỡ ốt xgì qao!

Azxial riụi riụi tũi. Alc wòl wcưa fảo wậu, rầl đây málr lào Dươlr Quý tệk hcải lrủ lướlr kcì alc đều pua đây. Mà lciệk độ qúw đó wòl kcấh cơl fây riờ.

Có điều ahl kẫh hvle sời seo sêh gluyềh, hlậh sấy flăh sôhv flô Dươhv Quý đưa jlo sau rua wộg sượg. Dươhv Quý kừa dồi siếj rua gdohv hướj clág liệh Aqdiah gắw giêh, gdầh gduồhv jả hvười hêh súj hày zấu lổ flôhv qáw hlìh ahl. Cậu gìw glấy nìhl viữ hliệg gdohv zô hlựa siềh đưa jlo Aqdiah đã wặj ruầh kào, hvay mau đó nỗhv nậg jười.

“?” Asbiah hwướz vêh hnìh.“Arg dúp rãy xgậx hiốrh đứa xnẻ gư.” Dươrh Quý pgưa rói gếx, pòr dà đứa xnẻ gư qau fgi hặs nắp nối wị pga tẹ tắrh pgo tộx xnậr rêr rhoar rhoãr rhge dời. Đúrh xgậx giết fgi xgấy arg bịu rhoar rgư rày.

Azxial lrce sậy kcì đờ lrười kxolr hcúk wcốw xồi qậh kứw bcôlr wó ý kốk lcào pua, “Ê lày lày, alc đừlr pua đây. Tcuyềl, xulr kcuyềl đấy!” Dươlr Quý mợ kới lằt kcẳlr lrười bcôlr zát độlr đậy.

Aqdiah floáj gấw áo floáj đắc gdêh hvười jậu, hói: “Tdẻ lư viờ sạhl sắw hè. Ew wau gới ủ ấw đi.”

Dươhw Quý znạk xào hwười ahn, ruả gnựz bấg vạhn, xừa ở gbohw hướz gnì gấg hniêh và vạhn bồi. Knôhw đợi zậu hói wì, Asbiah hnahn znóhw xéh áo zậu vêh, áj pág kìhn vại. Dươhw Quý dị vạhn gới gnég xahw, hnưhw mnôhw đẩy ahn kà hwượz vại ôk ahn gnậg znặg.

Abniar xựa jào Dươrh Quý, pơ xgể rgarg pgórh ất dại. Hai rhười pứ rằt jậy xnêr xguyềr gôr rgau, tãi xới fgi xay Abniar fgôrh rhoar rhoãr tà duồr jào xnorh pạs luầr pủa Dươrh Quý.

“Mau đứlr zậy. Ccúlr ka hcải kxèo kcuyềl sề lấu fữa kxưa lữa!” Dươlr Quý wo lrười qại wảl kay alc. Cậu đươlr lciêl bcôlr để alc kcựw ciệl đượw ý tuốl. Ncỡ đâu Azxial lổi cứlr tuốl qàt ở đây kcì mao. Với mứw tạlc sà kầl muấk wủa alc kcì wái kcuyềl lcỏ lày wcắw wcắl mẽ qậk!

Aqdiah hằw úc mấc gdêh hvười Dươhv Quý, “Tdẻ lư flôhv wuốh hấu jơw, jlỉ wuốh uốhv mữa jừu glôi.”

Dươhw Quý dị ahn đè sậy mnôhw hổi kà đẩy zũhw mnôhw ba, xừa gứz xừa dấg đắz sĩ, “Ek mnôhw zó pữa.”

Abniar xỏ jẻ fgôrh xir, pọ pgós tũi dêr rhựp Dươrh Quý, “Rõ nàrh pó tà, pgo arg uốrh ro nồi tìrg jề.”

Dươlr Quý bców bcôlr xa lướw tắk. Mộk wâu kxẻ cư zườlr lcư đã bciếl Azxial fỗlr fuôlr kcả fảl kcâl, wòl fiếk qàt lũlr lữa. Cậu lcìl sẻ tặk lrciêt kúw wủa alc, fộ zạlr puyếk bcôlr kcỏa ciệh, wcỉ đàlc zo zự đôi wcúk xồi béo áo qêl để qộ xa cai siêl cồlr cồlr.

Aqdiah sậc gứj hvậw sấy, đồhv glời féo flóa ruầh jậu, sôi né Dươhv Quý da hvoài.

“Asbi, ahn, ahn mnôhw jnải kuốh vàk gnậg znứ! Tnuyềh pẽ vậg đó!” Dươhw Quý zó znúg pợ.

Abniar rgay rgay xi pậu, nồi pũrh féo luầr tìrg zuốrh, để gai bươrh jậx pọ qáx jào rgau. Cảt rgậr đượp qự părh xgẳrh pủa Đươrh Quý, arg diềr ôt pậu jỗ jễ, pgỉ xuốx qúrh tộx pgúx xgôi, qẽ fgôrh xgựp qự đi jào.

“Nào, qấy kay lắt qấy kcứ lày, jet kxẻ cư wó qợi cại bcôlr lào.” Azxial wầt kay Dươlr Quý đặk kới lơi cai lrười rắl fó.

Dươhv Quý flój flôhv da hướj wắg. Cậu flôhv hvờ jlỉ sà đi jâu já wà flôhv liểu mao sại clág gdiểh glàhl da glế hày, “Lợi lại. Ừw ~ Rấg, dấg sợi lại.” Nvựj nị nú gới clág duh, lai vậy glịg hắw gdohv gay đã jươhv jứhv, jòh nị wộg nàh gay go lơh fláj clủ sấy.

Đếh zuối zả zậu xà ahn đều vàk dẩh ruầh. Asbi zòh gbựz giếj wiặg zái mnăh vôhw vau gihn sịzn zủa nai hwười gbohw nồ hướz, zũhw mnôhw niểu kấy gnứ đó zó dị zá gbohw nồ ăh mnôhw hữa.

Abniar fgó fgăr dắt tới lua đượp pơr rhgiệr pgèo xguyềr jề wờ, wuộp bây xguyềr jào pọp nồi tộx xay zápg zô đầy pa, tộx xay féo Dươrh Quý, rhât rha tộx wài gáx fgôrh nõ xêr luay jề rgà hỗ. Bữa xnưa gôt đó tuộr gơr rhày xgườrh pả xiếrh đồrh gồ.

[1] Cá hương:

Chương 38

Sau khi vào tháng Mười, nhiệt độ bỗng xuống thấp. Hai người đã sống ở nhà nhỏ trong rừng được gần một tháng rồi. Dương Quý vẫn chưa thể thử việc nhảy vào hồ bơi như Adrian. Chủ yếu vì anh không cho, nhiệt độ thời điểm này thực sự không phù hợp.

Trước khi trời đổ trận tuyết đầu mùa, Adrian quyết định dẫn Dương Quý về.

Dương Quý xếp lại hết đồ đạc về vị trí cũ, lưng đeo ba lô, lòng lưu luyến không nỡ rời quay lại nhìn căn nhà, “Đi thôi. Nếu em thích nơi này thì hè năm sau chúng mình lại quay lại.” Adrian ôm vai cậu nói.

Dương Quý gật đầu, đi theo sau Adrian, nhìn anh khóa cửa lại. Dies hân hoan đi trước dẫn đường. Hành trình trở về nhanh hơn lúc đi. Khi về tới nhà, hai người đầu tiên tắm rửa một trận rồi cùng nhau qua thăm ông Green. Chủ yếu là muốn mang ít món đồ trong rừng cho ông thử.

Dương Quý mở điện thoại lên thì phát hiện nửa tháng trước mẹ có gọi cho cậu, sau đó gửi tin nhắn bảo cậu nếu có thời gian rảnh thì về ăn bữa cơm. Ngoài ra không nói gì khác.

Dương Quý suy nghĩ một chút rồi quyết định tạm thời không trả lời. Sau đó cậu lại thấy tin nhắn của Yaren kêu cậu khi nào về thì qua chơi. Ngồi ở nhà ông Green một lúc thì hai người liền ra về. Dương Quý quyết định trước tiên qua thăm Yaren, còn Adrian sẽ dẫn bầy cừu về nhà, sau đó đi mua thức ăn chuẩn bị bữa tối.

“Cậu cuối cùng cũng về rồi. Một tháng này chơi vui chứ?” Yaren bê hoa quả tới.

“Vui. Adri cái gì cũng biết, tôi chẳng phải bận lòng chuyện gì cả.” Dương Quý đưa thịt lợn xông khói mang theo cho y. Đây là ít quà vặt cậu với Adrian làm lúc ở nhà gỗ.

Yaren nhận lấy ngửi thử, “Thơm quá.”

Dương Quý tỏ vẻ đương nhiên rồi. Nếu không phải trời trở lạnh, thức ăn không còn phong phú như trước, cậu thật sự cũng chẳng muốn về.

“Đúng rồi.” Yaren đột nhiên nhớ ra gì đó, cầm lấy một tờ báo từ tháng trước đưa cậu.

Dương Quý theo ngón tay y chỉ mở ra, thấy một mẩu tin ngắn. Một người đàn ông lạc vào rừng bị trúng bẫy săn thú làm chân bị thường, sau khi đưa vào bệnh viện chữa trị thì thật không may vết thương bị nhiễm trùng, một tuần sau qua đời. Theo suy đoán, phần lớn có thể do vết thương gãy xương hở tiếp xúc chỗ rỉ sắt của bẫy săn thú và không kịp thời chữa trị.

Dương Quý nhìn thời gian, tính thấy người chết chắc hẳn là Matthew, trong lòng bỗng bất giác thở phào. Từ những cuộc nói nghe được qua máy nghe lén lúc đó, cậu thấy đám người tạp nham kia chắc hẳn sẽ không báo thù thay gã.

Sau đó, Yaren lại nhắc tới mẹ Dương Quý – Lý Ngân Ninh, bảo lúc trước khi không gọi điện được cho Dương Quý thì có liên hệ với y. Yaren bảo với bà Dương Quý đã chuyển về thị trấn, cũng đã có công việc ổn định, gần đây cùng bạn vào rừng nghỉ ngơi. Lý Ngân Ninh phàn nàn vài câu, kêu cậu chạy càng lúc càng xa sau đó cúp máy.

“Sau khi cậu về đã gọi điện cho mẹ chưa?” Yaren vừa ăn hoa quả vừa hỏi.

Dương Quý mân mê điện thoại: “Lát về sẽ gọi.”Yaren nhún vai. Theo y được biết thì bạn tốt hình như cũng không thân thiết với gia đình, “Nếu không tối nay ở lại đây ăn đi?”

Dương Quý nhoẻn miệng, “Không được. Adri ở nhà nấu cơm chờ tôi rồi.”

“Chậc chậc.” Yaren tỏ vẻ ‘tôi biết mà’.

Ngồi nói chuyện với bạn một lúc, Dương Quý nhìn sắc trời rồi tính ra về. Yaren đề nghị lái xe đưa cậu về, dù sao cũng nhanh hơn đi bộ nên Dương Quý liền đồng ý.

Đến lúc về tới nhà cậu phát hiện Adrian vẫn chưa về, chắc vẫn đang mua đồ ở siêu thị. Dương Quý ngồi trên sofa lôi điện thoại ra, ấn vào một dãy số điện thoại.

Đây là số điện thoại của mẹ cậu, Lý Ngân Ninh. Cha Dương Quý qua đời lúc cậu vừa thi lên đại học. Trình độ văn hóa của mẹ cậu không cao, hoàn cảnh gia đình cũng bình thường, cuối cùng tìm được một ông già người nước ngoài rồi còn di dần. Chuyện này lúc ấy tạo nên chấn động không nhỏ với hàng xóm xung quanh.

So với Lý Ngân Ninh, Dương Quý thân với người cha đã qua đời của cậu hơn. Hơn nữa sau khi di dân, Lý Ngân Ninh rất nhanh đã có thai, lớn tuổi sinh cho Dương Quý một cậu em trai cùng mẹ khác cha, tới nay cũng đã ba tuổi.

Tính cách của cha dượng cũng khá giống mẹ cậu, là dạng người thành thật điển hình. Cộng thêm cậu em trai lai đáng yêu, nếu chỉ một nhà bốn người như này thì cuộc sống cũng coi như yên bình hạnh phúc.

Khiến Dương Quý bực bội chính là cô con gái vừa trưởng thành của dượng dường như có ý đối địch với cậu. Lúc trước khi còn ở chung sẽ thường gây ra đủ thứ chuyện, cãi vã làm gia đình không yên. Thế nên Dương Quý mới dọn qua phòng thuê. Cô nàng còn hơi có ý kiến với việc cha dượng giới thiệu công việc cho cậu. Nếu cô ta biết cậu vì nguyên nhân kia nên từ chức, chắc chắn sẽ lại ầm ĩ một trận.Dương Quý cũng không phải sợ cô nàng, chỉ là có chút phiền toái. Cậu không muốn làm mẹ khó xử. Cũng may mà con gái dượng không ghét bỏ em trai, thế nên cậu mới mãi không chịu về.

Trốn tránh cũng không phải là cách. Cậu kết nối điện thoại, lúc Lý Ngân Ninh đang cố nhớ lại thứ ngoại ngữ không đúng tiêu chuẩn, Dương Quý liền đổi sang tiếng Trung phổ thông quen thuộc, “Mẹ, là con.”

Lý Ngân Ninh ở đầu bên kia hình như đang bận gì đó, đơn giản nói mấy câu rồi ngắt máy, hẹn cuối tuần này cậu về Vilnius ăn bữa cơm gia đình.

Dương Quý nhìn điện thoại kêu ‘tút tút’ liên hồi, nếu nói trong lòng không thấy thất vọng thì là giả. Cậu đương nhiên biết bà bận con nhỏ, còn phải chăm sóc lớn bé trong nhà, hơn nữa bản thân cũng đã lớn…. Cậu nhét điện thoại vào trong túi áo, kiếm chuyện khác để chuyển dời sự chú ý.

Phát hiện trong bếp có một bó củ cải đường, xem ra là mang từ nhà ông Green lại. Dương Quý liền chọn mấy củ rửa sạch nấu súp. Không lâu sau liền nghe thấy tiếng mở cửa, Adrian đã về.

“Tối nay chúng ta ăn gì vậy?” Dương Quý khuấy muôi, ngẩng lên hỏi.

Adrian trước hết ghé qua hôn cậu một cái rồi mới sắn tay áo bắt đầu nấu ăn, “Khoai tây và cà rốt cùng bò nướng, cá chiên xù, bánh táo cuộn. Em thấy thế nào?”

“Hoàn hảo.” Dương Quý cố tình cường điệu hóa lời khen, sau đó mỉm cười cúi đầu thái rau. Tuy cuộc sống mấy năm nay không quá thuận lợi nhưng cậu gặp được Adrian, đó là hạnh phúc lớn nhất của cậu.

Đến tối, Dương Quý nằm trên giường nói với Adrian chuyện cuối tuần mình phải về nhà. Cậu không định giới thiệu người yêu với gia đình cha dượng. Người mẹ còn quan hệ huyết thống duy nhất với cậu phỏng chừng cũng rất khó tiếp thu chuyện đồng tính luyến ái, dứt khoát không nói đi. Adrian đương nhiên không để ý chuyện này. Anh chỉ nghe thấy Dương Quý lẩm bẩm, đang tính toán nên mang bao nhiêu tiền về.

Từ lúc hai người bắt đầu sống chung, Dương Quý liền giao tiền công hàng tháng cho Adrian tính toán chi tiêu. Trừ đi chi tiêu hàng ngày, khoảng thời gian này cậu cũng tiết kiệm được gần 3000 Euro, bằng tiền lương làm bốn tháng ở siêu thị lúc trước. Tuy không kiếm được nhiều nhưng chi tiêu ở nơi đây cũng tương đồng chứ không đắt đỏ như thành phố.

Cậu tính đem một nữa về cùng ít đặc sản Alytus. Như vậy hẳn là ổn rồi.

“Hai ngày cuối tuần đều ở đó sao?” Ngón tay Adrian vuốt ve da thịt Dương Quý, bộ dạng có chút bất mãn nói.

“Ăn bữa tối gia đình xong kiểu gì cũng phải ở lại qua đêm. Sớm nhất cũng phải trưa hôm sau mới về tới thị trấn được.” Dương Quý sơm đã tính xong lộ trình xe chạy, “Nếu nhanh thì chắc còn kịp về ăn trưa nữa.”

“Không cần gấp gáp vậy, có thời gian gọi điện cho anh là được.” Adrian ôm lấy cậu, thành thục ngậm lấy môi cậu.

Chương 39

Dương Quý xuống xe buýt, đi qua hai cái ngã tư là tới trước cửa một căn nhà. Cậu quen thuộc ấn chuông cửa, người ra mở cửa là cha dượng. Cậu chào ông một tiếng, sau đó đi theo vào.

Trong phòng khách, em trai Dương Quý – Ache đang ngồi ăn bột ở sofa, dây đầy ra cằm với cổ áo. Cha dượng đi tới lau cho nó, Dương Quý cũng theo sau xoa xoa đầu nhóc con. Dương Quý không tiếp xúc nhiều với cậu em trai này nên tình cảm cũng không sâu đậm. Cậu mỉm cười với nó một cái, Ache nhìn cậu rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn bột.

“Vào thăm mẹ cháu đi. Bà ấy ở trong bếp ấy.” Cha dượng nói.

Dương Quý gật đầu. Bóng người bận rộn trong nhà bếp dường như cũng nghe thấy tiếng chân nên quay lại nhìn Dương Quý, “Qua đây phụ mẹ.” Dương Quý bước tới nhận lấy hành tím và dưa chuột.

“Dạo này ở dưới khu nông thôn ổn chứ?” Lý Ngân Ninh xắt khoai tây hỏi.

“Rất ổn. Người ở đó cũng tốt.” Dương Quý thấy giọng điệu bà bình bình, tâm trạng có lẽ không quá vui vẻ. Quả nhiên, ngay sau đó bà đã đi thẳng vào điểm chính.

“Sao không nói tiếng nào đã nghỉ việc? Con có biết muốn bây giờ muốn kiếm một công việc khó thế nào không.”

Dương Quý im lặng trong chốc lát rồi nói: “Norma lại phàn nàn trước mặt mẹ?”

Lý Ngân Ninh cau mày, không nói gì tiếp.

Dương Quý hít sâu một hơi, lấy từ trong túi áo ra một bọc vải nhét vào túi bà. Đợi ăn uống xong, đến tối chắc cũng không có thời gian để hai mẹ con họ nói chuyện, bây giờ vừa lúc thích hợp, đưa đồ xong cậu mới nói: “Nghỉ việc là vì bị quản lý quấy rối tình dục.”

Lý Ngân Ninh kinh ngạc quay qua nhìn cậu, dường như không dám tin vào lý do này, chậm chạp đáp: “Vậy con… sớm nên nói cho mẹ biết.”

Dương Quý nhún vai, “Nói thì có tác dụng gì. Mẹ sẽ đồng ý cho con đổi công việc khác sao?” Cậu quá hiểu mẹ mình về mặt này rồi.

“Đều là đàn ông, bị sờ một chút….. có thể làm sao.” Lý Ngân Ninh không dám chắc nói. Trong mắt bà, lý do này vẫn chưa đủ để biện minh cho việc Dương Quý hành động theo cảm tính.

Bàn tay đang rửa đồ của Dương Quý khựng lại. Cậu biết dù mẹ đã ra nước ngoài được ba năm nhưng vẫn còn rất nhiều suy nghĩ, quan niệm đều nguyên như cũ không đổi. Sự phản đối của bà làm Dương Quý bất đắc dĩ, “Dù sao hiện tại con ở Alytus cũng rất tốt. Nông thôn cũng có cái hay của nông thôn.”

Lý Ngân Ninh nghe vậy thì cũng không bàn tiếp về vấn đề này, sau chuyển chủ đề qua Ache, kêu cậu em trai này nghịch ngợm thế nào, đáng yêu thế nào. Dương Quý nghe bà nói, cũng không phát biểu ý kiến gì. Thời gian trôi qua rất nhanh.

Thẳng tới lúc đồ ăn lên bàn, Norma mới như tính đúng thời gian mở cửa vào nhà. Phía sau cô là một cậu thanh niên, có vẻ là bạn trai cô.
Norma vừa vào cửa liền thấy Dương Quý. Cô bĩu môi, liếc mắt với cậu trai phía sau một cái. Cậu ta cũng ngẩng lên nhìn về phía Dương Quý, trong ánh mắt có ý không rõ.

Dương Quý không thích ánh nhìn của hai người này. Cậu biết nhất định Norma có nhắc tới cậu trước mặt cậu trai kia, hơn nữa còn không phải nói tốt gì.

Mọi người kéo ghế ra ngồi. Dương Quý im lặng ăn đồ trong đĩa của mình. Norma và bạn trai thì liếc mắt đưa tình, thi thoảng lại nói mấy câu với cha dượng, trực tiếp bỏ lơ Dương Quý. Lý Ngân Ninh thi thoảng cũng tham gia cuộc nói chuyện, cũng không quên múc canh cho Dương Quý.

Dương Quý nhanh chóng ăn, ngồi tại chỗ lôi điện thoại ra nhắn tin với Adrian.

Cơm nước xong xuôi, Dương Quý giúp Lý Ngân Ninh dọn bát đĩa rồi hai người cùng xuống bếp rửa bát. Nói theo cách nào đó, cha dượng cậu thật sự rất cưng chiều Norma, khiến cô gái này không biết từ đâu sinh ra thái độ ngang ngược. Dương Quý còn từng nghi ngờ cô ta kỳ thị chủng tộc, dù rằng cô ta cũng chỉ ăn nói không tôn trọng người khác.

“Con giờ đang thuê nhà chung với người khác hả?” Lý Ngân Ninh hỏi. Bà biết Dương Quý đang làm thuê ở nông trường cho người ta. Tuy cảm thấy công việc này không có tiền đồ gì nhưng tốt xấu gì cũng có một khoản thu nhập.

Nhớ tới Adrian, Dương Quý do dự một chút rồi mở điện thoại cho Lý Ngân Ninh xem một bức ảnh. Do ảnh hưởng của Adrian, Dương Quý cũng không chụp ảnh mình và anh, chỉ sợ ảnh trong điện thoại lọt ra ngoài. Thế nên ảnh của Adrian cậu chỉ có ba tấm, hai tấm đầu là từ lần trước cậu chụp trộm bóng lưng và góc nghiêng lúc Adrian rửa bát, một tấm còn lại là lúc bọn họ ở nhà nhỏ trong rừng, Adrian ngồi bên ngoài sửa đáy thuyền, Dương Quý không biết bị ma xui quỷ khiến thế nào mà lôi điện thoại ra chụp. Anh thấy cũng không ngăn lại, thậm chí còn nhe răng cười với cậu.

Tấm ảnh này Dương Quý vẫn luôn giữ không nỡ xóa đi. Tuy không tính nói thật với Lý Ngân Ninh nhưng cậu thấy vẫn có thể để bà xem ảnh một chút, ít nhất để mẹ cậu biết tới con người này.

Lý Ngân Ninh nhìn con người đẹp trai không gì sánh được trong ảnh. Thực lòng mà nói, ở Vilnius bà cũng đã gặp rất nhiều trai gái bộ dạng đẹp nhưng người đàn ông vẫn khiến bà phải cảm thán, “Con đang thuê nhà ở chung với cậu này? Không phải tìm ảnh ngôi sao điện ảnh nào tới lừa mẹ chứ.”
“Anh ấy còn đẹp trai hơn ngôi sao điện ảnh đấy.” Dương Quý bĩu môi, thu điện thoại lại.

Hai người trò chuyện, bầu không khí cũng dần ấm cúng hơn. Đợi tới lúc dọn dẹp xong bếp, hai người trở ra phòng khách, phát hiện chỉ có cha dượng đang ngồi ở sofa xem TV. Ache đã ngủ còn Norma và bạn trai sớm đã về phòng.

Lý Ngân Ninh dẫn Dương Quý tới phòng dành cho khách, trước khi đóng cửa bà còn rót một ly sữa đặt lên đầu giường cậu. Sau khi căn phòng trở nên yên tĩnh, cậu bất giác ngẩn người nhìn ly sữa tươi. Uống một cốc sữa trước khi đi ngủ, đó là thói quen được hình thành sau khi Lý Ngân Ninh tới đây. Lúc trước bà không thích mùi vị của sữa, là cha dượng ngày ngày rót sữa cho bà nên lâu dần thành quen.

Dương Quý tựa mình vào đầu giường, nghĩ một lúc, quyết định gọi cho Adrian.

“Alo, bé cừu con.”

Dương Quý nhoẻn miệng, “Đang làm gì thế?”

“Vừa tắm rửa xong, đang chuẩn bị lên giường.” Adrian đè thấp giọng nói, tạo nên cảm giác quyến rũ khó tả.

“Sớm vậy đã chuẩn bị ngủ rồi sao?” Dương Quý nhìn đồng hồ trên tường, mới hơn tám giờ.

“Chưa ngủ, còn đang tính gọi cho em.”

Trên mặt Dương Quý vẫn luôn mang một nụ cười. Cậu nói với anh chuyện bữa tối hôm nay, còn cả về Norma, cô gái mà cậu chưa từng nhắc tới với anh. Nói chuyện câu được câu không hơn nửa tiếng, “Em định sau này nếu không có chuyện gì sẽ không về nữa. Dù sao cuộc sống của mẹ em cũng ổn, không có gì phải lo lắng.”

“Em thích là được, thế nào cũng ổn.”

Dương Quý mân mê điện thoại. Tiếng anh dịu dàng làm cậu thấy như không thuốc cứu chữa. Cậu áp sát vào phần míc, khẽ khàng nói: “Nhớ anh lắm.”

Adrian nhẹ cười, giống như rất thỏa mãn với sự thẳng thắn của Dương Quý, “Anh cũng nhớ em.”

“Sớm mai em về, hẳn là tầm 11 giờ là tới thị trấn.” Dương Quý tính.

“Được.”

Chương 40

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc Dương Quý tỉnh dậy, Lý Ngân Ninh đã bắt đầu làm bữa sáng trong bếp. Bà và cha dượng có thói quen dậy sớm thế nên trong nhà cũng ăn sáng sớm.

Khiến cậu ngạc nhiên là Norma cũng đã dậy. Như trước thì cuối tuần cô nàng đều sẽ ngủ tới trưa mới dậy, không biết hôm nay sao lại lạ vậy.

Trên bàn ăn, Dương Quý nói với mẹ chuyện lát nữa sẽ rời đi. Bà gật đầu tỏ ý đã biết. Dùng bữa sáng sau Dương Quý liền ra cửa, rảo bước tới trạm xe buýt gần đó.

Dương Quý nóng lòng trở về, không để ý có người đi theo mình. Mãi tới lúc cậu vào trạm xe buýt, bỗng ngưởi thấy mùi nước hoa nồng nặc mới nhớ ra đó là mùi mà Norma rất thích nhưng cậu lại không ngửi được. Norma đi theo cậu? Cậu lượn ra sau biển hiệu trạm xe buýt thì quả nhiên thấy cô nàng.

Sau khi cô ta thấy cậu thì không hề hoảng hốt, còn đi thẳng tới trước mặt cậu, “Anh thật sự ở cùng người trong ảnh sao?”

Dương Quý nhíu mày. Cậu không ngờ cô nàng hôm qua lại nghe trộm cậu với Lý Ngân Ninh nói chuyện, còn nhìn lén ảnh: “Liên quan gì tới cô?” Lúc trước có người ở đó, cậu còn quan tâm thể diện của mọi người nên mới nhượng bộ. Giờ chỉ có mình Norma, cậu tất nhiên không cần đắn đo nhiều.

Norma vừa ngạc nhiên vừa giận. Dù sao cậu cũng chưa từng dùng giọng điệu như này nói chuyện với cô. Mà nghĩ lại lúc trước hai người rất ít ở riêng một chỗ, đây là lần đầu tiên cô chủ động nói chuyện với người ta.

Để có được đáp án mình muốn, Norma cố nhịn xuống lửa giận, trò chuyện với Dương Quý. Vốn cô lúc trước thấy ảnh Adrian, vẫn luôn không rõ người này có thật sự tồn tại hay không hay là do photoshop tạo nên. Cô giống tất cả những người lạ từng gặp Adrian, nếu có cơ hội đều muốn tiếp xúc gần với anh.

Dương Quý phỏng chừng cô ta hẳn là đã từng thấy ảnh lúc trước bị lộ ra ngoài của Adrian. Cậu rất khó chịu với chuyện này, “Cô cũng nghe rồi đó, chắc cũng biết câu hỏi của mẹ tôi. Đây quả thực là ảnh của một ngôi sao. Tôi chỉ trêu bà ấy thôi.” Cậu lùi một bước, “Thế nên bây giờ, cô có thể về được rồi.”

Norma tỏ vẻ không tin, thậm chí còn tính giật điện thoại Dương Quý, bị cậu nhanh chân tránh được, “Cô bị điên à!”

Norma đen mặt, “Giờ anh không nói thì tôi cũng có cách tìm được. Anh ta chắc chắn ở Alytus.”

“Tùy cô!” Dương Quý không dây dưa với cô nàng nữa. Norma nói không sai, chỉ cần biết địa chỉ, trừ phi chặt đứt chân cô ta thì kiểu gì cô ta cũng tìm được.

Dương Quý lên xe tìm một chỗ ngồi xuống, mà Norma theo sau cậu, dính chặt như bã kẹo cao su.

Xe buýt đúng giờ tới bến. Dương Quý liếc mắt liền thấy Adrian đứng trong trạm xe. Cậu phóng nhanh qua ôm lấy anh. Từ phía sau bỗng truyền tới tiếng hô kinh ngạc của Norma.

Không kịp nói gì với Adrian, Dương Quý rời khỏi vòng tay anh, nhanh chóng cướp lấy điện thoại đang chuẩn bị chụp ảnh trong tay Norma, tháo pin ra xong mới trả lại cho cô.

Norma đờ người, hoặc cô cũng không ngờ Dương Quý nhanh như vậy đã có phản ứng, giống như biến thành người khác vậy.

Adrian liếc Norma một cái, Dương Quý kéo tay anh, “Không cần để ý cô ta. Chúng mình về đi.”
Norma tỉnh táo lại, “Này, pin điện thoại của tôi, trả lại đây!”

Dương Quý quay lại, “Còn đi theo, tôi ném cả điện thoại của cô đi đây!”

Nói rồi leo lên xe Adrian, nhanh chóng ném Norma ra sau não.

“Cô ta là Norma em nói hả?” Adrian khởi động xe, hỏi.

Dương Quý gật đầu, “Thật xin lỗi, làm phiền anh rồi.”

Adrian đạp chân phanh, vươn tay nhéo má cậu, “Cái này có là gì.” Nói rồi hôn mạnh lên môi cậu.

Dương Quý cũng nhận ra lời vừa rồi quá khách khí rồi. Cậu nắm lấy vai anh, mặc anh gặm cắn.

Hai người về tới nhà lại dây dưa một lúc lâu, xong mới đi nấu mì Ý sốt thịt băm.

Tới chiều, Dương Quý nhận được điện thoại của Lý Ngân Ninh, nói Norma vừa về tới nhà là bắt đầu than phiền về cậu, nói cái gì mà muốn tới Alytus ở nhở. Dương Quý biết cô nàng đang tính thông qua Lý Ngân Ninh và cha dượng tạo áp lực cho cậu để cậu đồng ý cho cô ta chuyển tới ở.

Dương Quý cười lạnh, đúng là truyện cổ tích. Cậu lập tức từ chối. Chuyện khác cậu có thể nể mặt mẹ mà nhịn, chỉ riêng Adrian, là điểm mấu chốt mà cậu không thể nhượng bộ cũng như để người khác động vào.

Hơn nữa, cậu cũng đã nghĩ ra được một biện pháp không tệ.Tối đến, Dương Quý sau khi vận động xong thì ngả đầu lên người anh, nhắc tới ý tưởng của mình.

“Du lịch?” Adrian nhướn mày.

“Ừm, đi Trung Quốc, thế nào?” Dương Quý sắc mặt sáng láng. Cậu tuy di dân tới đây nhưng vẫn còn giữ quốc tịch Trung Quốc, chỉ là có thẻ thường trú của đất nước này. Thế nên nếu cậu muốn về Trung Quốc thì rất tiện, mà Adrian có thể làm visa Trung Quốc với thời gian lưu trú dài nhất là một năm. Chờ hai người vui chơi trở về, với tính cách của Norma chắc sớm đã không nhớ nổi chuyện này nữa.

Nơi khác thì không dám nói, nhưng du lịch tới Trung Quốc thì Dương Quý có thể làm hướng dẫn viên cho Adrian, giới thiệu cho anh muôn vàn những danh lam thắng cảnh ở Trung Quốc. Hơn nữa tình hình trị an ở Trung Quốc tốt hơn nơi đây. Chỉ cần không đi tới mấy nơi hỗn tạp thì hẳn sẽ không gặp mấy kẻ điên. Dù sao tính cách người Trung đa phần là hướng nội.

“Anh, anh đồng ý chứ?” Dương Quý bỗng có chút căng thẳng. Cậu thầm mắng mình cũng không phải cầu hôn, có cần nghiêm túc vậy không.

Adrian vuốt tóc Dương Quý, “Sao lại không chứ. Anh cũng muốn tới thăm nơi em từng sinh sống.”

Dương Quý kích động nhào vào lòng anh, “Tốt quá rồi!” Cậu nói với anh trong tay mình còn có sổ tiết kiệm ba mươi vạn. Lý Ngân Ninh trước khi di dân có bán căn nhà ở lúc trước, nửa số tiền bán nhà giao cho Dương Quý, thế nên có thể nói, Dương Quý ở đây cũng coi như đại gia nhỏ đó.

Adrian không có ý kiến gì về vấn đề này. Sổ tiết kiệm của anh tuy không nhiều bằng cậu nhưng tích lũy mấy năm nay cũng đủ để du lịch nước ngoài mấy chuyến.

Hôm sau hai người liền đi làm thủ tục, đăng ký visa Trung Quốc lưu trú ba tháng, nếu nhanh thì tầm 15 ngày là được cấp visa. Mà khác với kế hoạch, Adrian còn lôi kéo Dương Quý đăng ký thêm visa Thụy Điển.

Khoảng thời gian tiếp theo tuy Norma thường xuyên quấy rầy nhưng vì phải chuẩn bị một đống việc chuẩn bị cho việc đi nước ngoài như chọn lộ trình du lịch nên hai người cũng không bị ảnh hưởng gì mấy.

Adrian đem bán hết cừu đi, sắp xếp xong xuôi mọi việc trong nhà rồi cùng Dương Quý đi tới Vilnius, lên máy bay.

Chờ tới lúc Norma lại lần nữa tới trước cửa nhà Adrian, hai người đã ngồi trên máy bay bay tới bờ bên kia biển Baltic rồi.– HOÀN –

Bonus cuối truyện: Fanart bé cừu con và anh nam thần nhà bé (✿╹◡╹)

Bé cừu con Dương Quý

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau