ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

“Hôm nay vất vả rồi.” Adrian nói.

Tuy chỉ một câu đơn giản vậy nhưng Dương Quý vẫn cảm nhận được ý cảm ơn của anh. Đối phương có lẽ thật sự không giỏi ăn nói mà chính cậu cũng vậy, “Không có gì. Có thể giúp anh tôi vui lắm.” Câu trả lời của cậu lễ phép đúng mực, thật mong bản thân là người khéo ăn khéo nói.

Cậu thậm chí còn đề nghị mấy ngày tới sẽ tới giúp tiếp nhưng bị Adrian từ chối, “Cậu còn công việc ở nông trường mà, như vậy sẽ mệt lắm.”

Dương Quý do dự không biết là anh không muốn mình qua hay là đang lo mình bận không tiện qua. Nhưng rồi cậu quyết định theo ý muốn mình, nói: “Không mệt đâu. Gần đây đã rảnh hơn rồi, nếu không hôm nay cũng không thể dành nửa ngày để qua đây. Anh yên tâm, sẽ không làm lỡ công việc ở nông trường. Mà dù tôi không tới kịp để vắt sửa thì cũng có thể nấu cơm này.”

Adrian mím môi, ngước mặt lên nhìn cậu, “Cậu giúp tôi nhiều vậy, tôi nên đền đáp thế nào mới phải.....”

Dương Quý suýt nữa bị miếng bánh mì trong miệng làm cho nghẹn. Nếu không phải vẻ mặt anh rất nghiêm túc, cậu còn tưởng người trước mặt đang tán tỉnh mình. Nếu đúng như ý muốn trong lòng cậu, đương nhiên là đem người tới đền đáp rồi!

“Khụ khụ. Không phải anh hẹn dạy tôi võ tự vệ sao, coi như đây là học phí trả trước của tôi đi!” Thốt ra được lý do chính đang như vậy, Dương Quý cũng muốn thả một “like” cho mình.

Ăn xong vốn Dương Quý muốn rửa bát nhưng bị Adrian đuổi khỏi bếp, kêu cậu vô phòng khách xem TV còn anh sẽ dọn dẹp.

Dương Quý mông ngồi ở sofa nhưng lòng lại chộn rộn. Cuối cùng cậu vẫn lén lút dựa vào tường, lôi điện thoại ra chụp lại cảnh Adrian rửa bát.

Cậu biết bộ dạng mình giờ rất hèn mọn, nhưng vì tấm ảnh này thì tất cả đều dáng.

Dương Quý có tật giật mình nên không dám chụp nhiều, cũng sợ nhỡ anh qua lại một cái thì thật xấu hổ. Cậu nháy lấy ba, bốn tấm xong lại lén lúc mò về sofa, ngồi thưởng thức từng tấm ảnh.

Xóa hai tấm vì căng thẳng nên chụp bị rung, còn hai tấm rõ nét. Tấm cúi đầu rửa bát chụp được toàn thân, vừa hay lộ rõ dáng người vô cùng hoàn hảo của đối phương, đặc biệt là vòng eo mảnh buộc dây tạp dề kia! Dương Quý hâm mộ cái sợi kia muốn chết đi được!

Lúc trước Adrian tắm xong có đổi sang một cái quần vải rộng, nhưng kể cả vậy thì đường mông cong mẩy của anh vẫn khiến người khác không kiềm chế được mà ảo tưởng về độ săn chắc của nó. Dương Quý lắc lắc đầu, tay vuốt vuốt màn hình. Ảnh này quyến rũ quá đi thôi, cậu sợ mình không nhịn được mà nhào vô mất.

Tấm còn lại chụp được nửa người, lúc anh đang vươn tay mở cửa tủ. Tay áo cộc căn bản không che được cơ bắp cuồn cuộn phần bả vài. Dù chỉ nhìn thấy ót với cánh tay nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận thấy được sự cường tráng và mạnh mẽ của anh. Muốn được anh ôm vào lòng quá đi!

“Dương? Cậu đang xem gì đấy?”“Hả.......” Dương Quý theo phản xạ úp điện thoại xuống ghế, nhìn Adrian đang tiến lại, “À, tôi...... tôi đang xem lịch. Sang tuần Yaren tổ chức lễ cưới, anh có đi không?” Vừa nói vừa lén lút đẩy điện thoại vào trong.

Adrian gật đầu, sau đó bảo đưa Dương Quý về nhà ông Green.

Đêm đó, Dương Quý ôm điện thoại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

“Leng keng, leng keng.....”

Trong mơ màng cậu chợt nghe thấy tiếng gì đó. Cảm giác ướt ướt bên má làm cậu giật mình mở mắt.

Trên đầu cậu là một con cừu đang thè lưỡi, tiếng kêu leng keng vừa rồi là từ chuông trên cổ nó phát ra. Dương Quý trước khi nó kịp lè lưỡi chạm vào mặt mình liền vội nghiêng đầu, lại nghe thấy tiếng leng keng. Lúc này cậu mới nhận ra cổ mình cũng có một cái chuông, không khác cái trên cổ con cừu bên cạnh, tiếng kêu còn vang hơn.

Cậu nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình đang bị bầy cừu vây quanh. Chúng cứ luân phiên kêu ‘baa baa’. Bỗng, một bóng người xuất hiện ở giữa. Dương Quý ngẩng đầu lên, là Adrian đeo tạp dề đen.

Nói chính xác là Adrian cả người trần truồng chỉ có chiếc tạp dề đen quen thuộc kia che thân. Một Adrian vô cùng quyến rũ làm Dương Quý ngây ngất. Tuy chỗ cậu muốn coi nhất đã bị che mất, “Ai, Adrian. Sao anh lại ở đây.....” Thực ra Dương Quý cũng không biết rốt cục mình muốn nói gì. Cậu ngẩn ngơ nhìn anh qua bế mình lên.
Chẳng đợi cậu tận hưởng cảm giác da thịt cọ sát thì anh đã đặt cậu lên một tấm thảm lông cừu. Bên cạnh tấm thảm có một cái xô, Dương Quý thấy quen quen, nghĩ kỹ lại thì không phải là cái xô vắt sữa cừu đó sao!

Adr, Adrian tính coi cậu như cừu mẹ?! Nhưng cậu không, không có sữa mà.... Suy nghĩ hỗn loạn trong đầu bị hành động kế tiếp của đối phương cắt đứt, vì Adrian đã trực tiếp thẳng tay tụt quần Dương Quý!

dương v*t vốn mềm oặt dưới ánh nhìn chăm chú của Adrian dần dần ngóc đầu, đứng thẳng tưng. Dương Quý xấu hổ muốn lấy tay che nhưng bị đối phương giữ lại.

“Dương à, anh muốn sữa của em.” Giọng Adrian khàn khàn. Tay còn lại trực tiếp chạm vào người cậu. Bàn tay còn ươn ướt, dính đầy sữa cừu vừa vắt.

Giây phút bị nắm lấy cả người Dương Quý căng cứng, “A ~ Không, tôi không phải cừu. Ưm ~” Cậu không dám thừa nhận cảm giác thực thoải mái. Cậu muốn giãy ra nhưng không cách nào có thể thoát ra khỏi bàn tay anh. Thậm chí càng giãy dụa, cơ thế cậu càng ngập trong khoái cảm.

Chiếc chuông ở cổ kêu leng keng hấp dẫn ánh mắt Adrian. Anh đưa mắt nhìn lên ngực cậu. Lúc này Dương Quý mới nhận thấy chiếc áo ba lỗ trên người đã không còn che hai đầu ngực nữa. Giờ chúng đang dựng đứng, bày ra trước mắt Adrian.

Adrian lại không làm gì cả. Anh chỉ tiếp tục xoa nắn thân dưới cậu, sau đó dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm đầu ngực cậu. Ánh mắt anh làm Dương Quý có ảo giác ngực mình thật sự bắt đầu vừa căng vừa trướng, xuất hiện một cảm giác ngứa ngáy khó tả.

Dương Quý sao có thể chống cự được một Adrian như lúc này. Cậu từ bỏ chút chống cự cho có kia rồi nhắm mắt, rất nhanh đã bắn ra trong tay anh. Chỉ thấy Adrian thè lưỡi liếm chất dịch trắng nhầy trên tay, có chút bất mãn, “Ít quá.”

Anh nhìn Dương Quý cả người đỏ bừng nói vậy, xong tách hai chân đang co quắp của cậu ra, vén tạp dề lên.

Cả người Dương Quý run lên. Não cậu bỗng bừng tỉnh, mở to hai mắt, trước mắt là bức tường cũ kỹ. Trời sàng rồi.

Dương Quý ướt đẫm mồ hồi rời giường. Cậu cả người ê ẩm phát hiện quần lót mình cũng ướt rồi, dương v*t cứng nhô lên lớp quần thành một túp lều nhỏ. Cậu mệt mỏi xoa mặt. Hóa ra mình đã thèm muốn đến mức này rồi?

Nhảy vào phòng tắm tắm rửa một cái, Dương Quý thay quần áo sạch, đem giặt chiếc quần lót bị bẩn xong mới xuống tầng làm bữa sáng.

Hai ngày cuối tuần cậu vẫn tiếp tục tới giúp Adrian nhưng không có hành động gì khác. Cậu sợ mình không kiềm chế được mà lại ảo tưởng, sau đấy cơ thể có phản ứng bị Adrian bắt được thì không chỉ đơn giản là mất mặt thôi đâu.

Cứ yên ổn vậy tới Thứ Tư. Dương Quý theo hẹn tới dự lễ cưới của Yaren.

Chương 17

Yaren chọn tổ chức lễ cưới vào buổi trưa, ở ngay bãi cỏ cạnh bờ Nema. Dương Quý đứng bên cạnh Yaren, chỉnh lại nơ trên cổ áo. Bộ Âu phục trên người cậu là mua phục vụ mấy buổi phỏng vấn hồi trước. Cậu ít khi mặc đồ như vậy nên có chút không quen.

Dương Quý là phù rể có nhiệm vụ cùng Yaren chờ cô dâu và phù dâu vào lễ đường, sau đó họ sẽ theo lời dẫn của mục sư trao đổi nhẫn và nụ hôn. Mọi người vui vẻ tụ tập chụp ảnh, các món ăn của bữa tiệc cũng rất phong phú. Vì tổ chức ở thảm cỏ rộng lớn nên phạm vi hoạt động cũng rộng rãi.

Dương Quý trước đó có thấy Adrian nhưng anh tới muộn hơn mọi người, hơn nữa còn một mực đứng bên ngoài. Dương Quý làm phù rể nên phải đứng bên cạnh Yaren, mãi sau mới có thời gian đi tìm anh nhưng lại không thấy anh đâu. Cậu hơi hoang mang, nhẽ nào anh về rồi?

“Dương, tìm Adrian à?” Yaren tới bên cạnh cậu. Bộ dạng y hôm nay cực đẹp trai.

“Ừm. Cậu thấy anh ấy không?” Dương Quý mới nhớ ra y là nhân vật chính của ngày hôm nay. Dù Adrian không thích tiếp xúc với người khác cũng nhất định tới chúc mừng y một câu.

Quả nhiên, “Gặp lúc đưa quà cưới,” Yaren nhếch mép cười, “Anh ấy có bảo tôi, giờ chắc đi qua chỗ rừng bên kia rồi.” Yaren chỉ về phía cánh rừng bên kia nói.

Dương Quý không kịp cảm ơn thì Yaren đã bị cô dâu kéo vào trong đám đông đang tiệc tùng ầm ĩ. Cậu chỉ cười cười rồi quay người đi về phía rừng cây.

Dọc đường đi, người thưa thớt dần. Cậu còn phân vân không biết lát nữa nên lớn tiếng gọi hay lặng lẽ tìm người, nhỡ kéo người khác tới đây thì cũng không hay. Cậu không muốn có người quấy nhiễu thời gian riêng tư của cậu với Adrian.

“Hey, Dương.” Một tiếng nói khẽ vang từ sau lưng lại, cắt đứng dòng suy nghĩ của Dương Quý. Cậu quay đầu nhìn, hình như một cậu trai trong trấn tên Harry hay Henry ý nhỉ.

“Tôi là Henry, chắc cậu cũng biết tôi rồi nhỉ. Chúng ta từng gặp nhau mấy lần rồi.” Cậu trai trông tầm tuổi Dương Quý, bộ dạng nhiệt tình tiến lại.

“À, xin chào.” Dương Quý ban đầu hơi ngẩn người nhưng sau đó lịch sự cười đáp. Đối phương tiến gần một bước thì cậu lùi lại một bước, “Sao vậy?”

Henry nhún vai, “Chỉ là có chút tò mò về cậu. Sao cậu không ở lại bữa tiệc thêm chút nữa. Không thích nơi đông người à?”

Dương Quý gật đầu, “Ừ.” Cậu quá hiểu mấy chiêu tìm chủ đề nói chuyện này rồi, tiếp đến kiểu gì cũng là xin số điện thoại không thì cho địa chỉ hẹn tối gặp.

Quả nhiên, Henry có lẽ nhận thấy sự lạnh lùng của Dương Quý, chẳng qua cậu ta cũng không quan tâm, “Tối bọn tôi có tổ chức party, chỉ dành cho thanh niên thôi, không quá đông người. Mong cậu có thể tới.” Nói rồi trực tiếp nhét một mảnh giấy nhỏ vào túi áo Dương Quý, vứt lại cho cậu một ánh nhìn đầy thâm ý mới chịu rời đi.
Nói thật lòng thì vẻ ngoài hay cách nói chuyện của Henry đều không làm người ta thấy ghét, biết điểm dừng chắc là cách hình dung hợp lý nhất. Như vậy cũng có thể thấy đối phương am hiểu mấy chuyện này thế nào.

Dương Quý thì cũng chẳng hứng thú gì với mấy lời của cậu ta. Cậu vo tròn tờ giấy ném xuống đất. Giờ cậu chỉ có hứng thú với một người mà thôi.

Là khô rơi rụng đầy trên nền đất, chân bước lên tạo nên âm thanh xào xạc. Dương Quý đi qua nhánh cây chắn đường thì lập tức nhìn thấy Adrian đang tựa lưng vào thân cây thưởng thức rượu.

Nói sao nhỉ. Con mẹ nó sexy quá! Cậu giờ hiểu sao Adrian tới đã muộn còn một mực ở ngoài rồi. Lúc trước vì đông người mà cách khá xa nên Dương Quý chỉ thấy khuôn mặt quen thuộc của anh, không ngờ một bộ Âu phục được cắt may tỉ mỉ lại làm anh rực rỡ như vậy. Adrian lúc này kể cả Yaren chăm chút đủ kiểu cũng không so bì được. Nếu anh mà đứng trong đấy, đảm bảo khách mời lấn át chủ nhà.

Bộ anh mặc không cùng kiểu với bộ vest Dương Quý mặc, là dạng Âu phục cổ điển. Dáng người hình tam giác ngược vai rộng eo bé được thể hiện rõ ràng. Từ chiếc áo khoác để mở của anh có thể nhìn thấy anh vậy mà lại mặc bộ vest ba món đầy nghiêm túc. Túi áo trước ngực cài khăn tay trắng. Anh cầm ly rượu vang uống thật từ tối, giống như đang chăm chú suy nghĩ điều gì đó.

Dương Quý cố tình trốn ra sau thân cây, ngắm nghía chán chê từ mặt anh xuống ngực, xuống eo, xuống đùi rồi mới tạm thời thỏa mãn thu lại tầm nhìn, chỉnh lại quần áo mình một chút rồi đi ra.

“Khụ khụ.” Cậu cố ý tạo tiếng động. Adrian nghe thấy tiếng thì nhìn lại.

Dương Quý nhìn đăm đăm cảnh đẹp trước mặt, bước chân bất giác thả chậm. Không thể không nói cùng một mẫu quần áo mà đổi người khác chắn chắn sẽ có cảm giác làm đỏm quá mức. Adrian mặc lại trông tự nhiên như vậy, làm người nhìn không dám thở mạnh, chỉ sợ phá tan cảnh đẹp này. Mà nói đơn giản thì anh làm gì cũng đẹp vô cùng.
Dương Quý tiến lại bên anh, “Uống mỗi rượu vậy thì sao no được? Tôi đi lấy ít đồ ăn cho anh nhé?” Cậu nói rồi mới thấy mình suy nghĩ không chu toàn, đáng nhẽ trước lúc đi qua phải mang ít đồ ra.

Adrian lắc đầu, “Tôi ăn ở nhà rồi.”

Dương Quý không ngờ còn như vậy. Vậy tức là Adrian vì quan hệ xã giao thân thích nên mới tới dự lễ cưới, tính qua một lúc rồi đi luôn? Vậy anh ở cánh rừng này uống rượu có phải có thể hiểu là đang chờ cậu không? Dương Quý có chút đắc ý nghĩ.

“Chiều nay cậu có kế hoạch gì không?” Adrian để ly rượu rỗng sang bên cạnh, chủ động hỏi thăm Dương Quý.

“Cả hôm nay không cần tới nông trường nên tôi cũng không biết chiều tính làm gì nữa. Chắc về ngủ một giấc thôi.” Dương Quý trộm liếc anh, không biết anh hỏi là có ý gì.

Adrian nghiêng đầu, vừa hay chạm phải ánh mắt Dương Quý, “Có muốn qua chỗ tôi chơi không? Tôi làm bánh sữa cừu.

Dương Quý vội gật đầu, “Được. Cơ mà lúc nãy tôi ăn hơi nhiều, không biết còn ních được thêm gì nữa……”

“Không sao, cậu có thể mang một ít về. Chú Green cũng thích món này.” Adrian tiếp lời, giống như sớm đã chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi.

Dương Quý đột nhiên bật cười. Một Adrian quần áo chỉnh tề mị lực tỏa bốn phía nhìn coi như anh tài thành phố mới từ tòa cao ốc đi ra mà lại đang thảo luận về bánh sữa cừu. Mà kỳ quái hơn ở chỗ cậu không thấy có chút nào không phù hợp. Thực sự như Yaren từng nói: Vì anh ấy là Adrian thôi! Tất cả đều có thể.

“Cười gì thế?” Adrian tò mỏ hỏi.

Dương Quý lắc đầu, “Không có gì. Tôi phải qua chào Yaren trước đã, anh có muốn đi cùng không?”

“Không. Tôi ở đây chờ cậu.”

“Được, tôi quay lại liền!” Dương Quý gật đầu, đoán chắc trước đó anh cũng đã chào Yaren rồi. Dù sao việc anh tới đây cũng là quá đủ, nghe Yaren bảo đây là lần đầu tiên Adrian tới tham dự tiệc cưới của người tầm tuổi.

Chương 18

Cậu theo Adrian về nhà anh, vừa vào cửa là anh đã cởi áo vest ra ngay. Thân hình dưới lớp sơ mi càng thêm thon gọn rắn rỏi. Mắt Dương Quý muốn dán luôn lên người anh rồi.

Chỉ thấy Adrian xắn tay áo vào bếp, “Bánh để trong tủ lạnh nên bị lạnh rồi Để tôi làm mẻ khác.”

“Ấy, không cần đâu. Ngâm với tí nước ấm không phải là cũng vậy sao.” Dương Quý theo sau nói. Cách ăn này cũng khá phổ biến ở đây, chủ yếu vì đơn giản.

Adrian quay lại nói với cậu, “Đồ nóng ăn ngon hơn.”

Dương Quý chẳng có sức chống lại bộ dạng nghiêm túc này của anh. Cũng may bột làm bánh sữa cừu đã được nhào xong hết rồi, có lẽ Adrian đã sớm tính tới nên giờ chỉ cần chia nhỏ rồi cho vô lò nướng thôi.

Sau đấy Dương Quý lại ra phòng khách. Adrian cầm hai ly nước mơ bỏ thêm mật ong ra, bảo đây là nước ép từ mơ dại anh hái trong rừng. Dương Quý nếm thử một chút, chua chua ngọt ngọt, rất đặc biệt.

Hai người ngồi nói chuyện, nhắc tới việc đàn cừu và sữa cừu. Thời kỳ ra sữa của cừu có thể khống chế được, qua mấy ngày đầu là Adrian rảnh tay rảnh chân, lượng sữa ra sẽ ở một mực nhất định, thêm nửa tháng nữa là không cần vắt sữa cừu nữa. Thế nên nguồn thu nhập chính của anh là dựa vào bán con chiên[1] và thịt cừu, còn giống cừu nuôi ở nông trường ông Green chủ yếu là để lấy lông.

Bánh sữa dê bắt đầu tỏa ra mùi sữa thơm ngát, hút Dương Quý mò vào bếp coi. Adrian cười đứng dậy, bê khay bánh mới ra ló, bên trên là năm, sáu cái bánh to tầm lòng bàn tay.

Dương Quý cũng không khách khí, cầm lấy một cái thổi thổi cho nguội bớt rồi ăn. Bánh sữa cừu trộn cùng bột yến mạch giòn thơm vừa miệng, ăn cùng ly nước ô mai chua chua ngọt ngọt, tạo nên một mùi vị lạ kỳ. Dương Quý một phát ăn hết ba cái. Cậu trước đó đã ăn trưa giờ no đến nằm phịch ra ghế sofa không cử động nổi.

Trên mặt Adrian hiện lên ý cười, có vẻ rất hài lòng với bộ dạng thả lỏng này của Dương Quý. Đợi anh dọn dẹp xong ở bếp đi ra nhìn thì thấy Dương Quý đã thiếp đi rồi.

Anh nghĩ thầm một lúc, vào phòng ngủ lấy tấm chăn mỏng đắp cho Dương Quý rồi bản thân thì thay chiếc quần đùi qua một phòng khác.

Mà Dương Quý thực ra ngủ không sâu, lúc anh đắp chăn cho mình cũng cảm nhận được, nhưng do quá buồn ngủ nên cũng không trả lời anh. Cậu cứ mê mê man man ngủ, đến lúc mở mắt ra thì nửa tiếng đã trôi qua.
Cậu đã hết cơn buồn ngủ lười biếng vươn người một cái, sau đó đứng dậy tìm xem Adrian không thấy bóng dáng đang ở đâu, mãi tới khi nghe thấy tiếng từ phòng bên cạnh truyền tới.

Cửa phòng khép hờ, có ánh đèn từ trong lọt ra. Dương Quý vô thức lén lút lại gần, nhòm qua khe hở. Đây hẳn là phòng tập luyện, cửa sổ đều bịt kín, ánh sáng lọt ra là ánh đèn chứ không phải ánh mặt trời. Nếu không phải xem đồng hồ có khi nghĩ là tối rồi.

Dương Quý nuốt nước bọt. Bịt cửa sổ là phải vì giờ Adrian chỉ mặc độc một chiếc quần đùi xanh thẫm, hơn nữa không phải loại quần rộng thùng thình, cũng không phải quá bó nhưng vừa đủ thể hiện được đường cong cơ thể. Coi mà thấy như gãi không đúng chỗ ngứa.

Đây không phải lần đầu Dương Quý thấy anh để thân trần nhưng những lần trước so với lần này không giống. Mà không rõ anh ở đây tập đấm bao lâu rồi mà cả người đầy mồ hôi. Từng giọt mồ hôi lăn dọc theo cơ lưng. Bắp đùi mỗi một chuyển động lại căng lên. Nếu nói Adrian mặc Âu phục là nhã nhặn thì lúc này là vẻ đẹp hoang dã, cả người tỏa ra hóc-môn nam tính, làm chân Dương Quý muốn nhũn ra.

Trong phút ngẩn ngơ, Dương Quý bị Adrian vừa quay lại bắt được! Cậu lập tức muốn lùi lại nhưng lý trí lại kêu cậu dừng bước. Giờ đã bị người ta phát hiện rồi, tính bỏ đi không phải là ‘ông ơi tôi ở bụi này’ sao. Thế là cậu trực tiếp đẩy cửa, tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Tôi tỉnh lại không thấy anh đâu nên đi kiếm. Bình thường anh đều tập luyện ở đây à? Lúc trước hình như chưa thấy.”

Adrian vuốt mồ hôi trên mặt, “Ừm. Chỗ này lúc trước là kho chứa đồ, tôi sắp xếp dọn đồ đi để sau này làm chỗ dạy võ tự vệ cho cậu.”

Dương Quý thấy hổ thẹn trong lòng. Người ta toàn tâm toàn ý suy nghĩ về mình còn mình lại ở đây ngắm nghía cơ thể người ta. Cậu đè nén chút rung động trong lòng, nhìn Adrian: “Vậy là hôm nay muốn luyện cái hôm trước nói đó hả? Vậy anh nghỉ ngơi chút đi, tôi khởi động chút.”Anh không nói gì chỉ qua bên ngồi. Dương Quý cởi áo khoác sắn ống tay áo sơ mi lên, bắt đầu khởi động theo mấy bài thể dục kiểu mẫu. Cậu nghiêm túc xoay xoay hông, vặn vặn khớp, mãi tới lúc thấy Adrian không nín cười nổi, “Đây là cách cậu khởi động sao?”

Dương Quý phản ứng hơi chậm. Cậu quá tập trung, thành ra không nghĩ tới trong mắt anh mấy động tác này có khi giống…… trẻ con tập thể dục đi? Mà cái này cũng không thể trách cậu. Bản thân Dương Quý thích ở nhà, không hay ra ngoài tập thể dục thể thao. Hồi đi học chỉ được tập mấy bài thể dục kiểu mẫu này. Đến lúc tới Vilnius, thấy thói quen sinh hoạt của người bên này, cậu cũng mấy lần suy nghĩ xem có nên đi gym hay không nhưng rồi tình hình ở đây thực sự quá loạn, tán tỉnh lên giường thì nhiều, thuê huấn luyện viên riêng thì đắt. Thế là cậu tiếp tục nằm nhà như cũ. Dù sao cậu cũng đi làm, ngày nào cũng bận rộn nên cũng không yếu ớt tới mức gió thổi cái là bay hay cũng không phát phì không đi lại nổi.

Adrian nhìn Dương Quý đỏ mặt đứng im như phỗng ở đó, bộ dạng quẫn bách thật đáng thương. Anh liền đi tới vỗ vai cậu, “Tôi không có ý gì đâu. Như vậy rất tốt, luyện từ từ cũng đỡ làm tổn thương cơ.” Giọng anh dịu dàng hiếm thấy, “Thực ra cũng không cần khởi động nhiều đâu. Hôm nay chủ yếu muốn để cậu xem thử thôi. Dù sao võ thuật tự vệ và kỹ thuật đánh nhau tùy người sẽ có những điểm khác nhau.”

Dương Quý bĩu môi, “Vậy sao lúc nãy anh không cản tôi, còn ngồi nhìn tôi khởi động.” Giọng điệu nghe có chút bực bội.

Adrian lại cười, “Coi cậu nghiêm túc vậy sao tôi dám nhiều lời.”

Dương Quý từ chối cho ý kiến. Lúc này mới nhớ ra tay anh vẫn còn đặt trên vai mình, hơi nóng mơ hồ truyền qua cùng mồ hôi thấm ướt vai áo cậu. Sau đó nhận ra cậu đang đứng rất sát cạnh Adrian, má cậu sắp chạm vào ngực anh rồi!

Dương Quý hít sâu, từ từ thoát khỏi vòng tay anh, “Vậy tiếp theo tôi phải làm gì?”

Adrian thu tay lại, chỉ về phía mình, “Dùng hết sức mình đánh tôi. Dùng chân cũng được, đánh vô đâu cũng được. Cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất có thể.”

Dương Quý theo lời anh ra tay. Lúc trước cậu có tìm thử trên mạng. Sambo là một môn võ thuật tự vệ không dùng vũ khí bắt nguồn từ Nga, cần dùng tất cả sức lực quật ngã đối phương. Nói một cách đầy đủ hơn, nó bao gồm đá, đánh, quật, tóm, dùng vũ khí phòng vệ, giải thoát, bắt tóm, trói gô và lợi dụng các vật dụng thường ngày. Rất hỗn tạp nhưng cũng rất thực dụng.

Dưới sự hướng dẫn của Adrian, Dương Quý tập liên tục không nghỉ trong vòng năm phút, sau đó thở dốc ngồi phịch xuống đất, lưng áo cũng ướt đẫm. Adrian ngồi xuống cạnh cậu. Đòn tấn công của Dương Quý không đòn nào đánh được lên người anh cả. Không bị anh né được thì cũng bị anh đỡ được, đến chút thở dốc cũng không có.

Dương Quý cũng không quá chán nản. Người ta dù sao cũng chuyên gia đánh đấm, đối đầu với một con gà ốm như cậu thì mặt không đỏ thở không dốc mới là bình thường.

[1] Con chiên: cách gọi cừu non dưới một tuổi

Chương 19

Tiếp đó Adrian phân tích cho cậu. Dương Quý có sức nhưng là chỉ khi đối đầu với người có thể trọng tầm cậu. Nếu gặp người cao to hơn lấy thịt đè người thì Dương Quý chỉ có đường bó tay chịu trói. Mà người bên nay đa phần đều cao to hơn cậu, chút sức lực này không tính là gì. Vì thế cậu phải dựa vào độ linh hoạt để trốn thoát, tìm đúng thời cơ, dùng kỹ xảo và lực độ thích hợp để lật ngược tình thế.

Ý của Adrian là, trước tiên cậu phải từ từ tìm được biện pháp trốn thoát phù hợp với mình, mà Adrian sẽ là đối thủ của cậu

Dương Quý thử mấy lần thì đều thấy mình khó thoát được. Một mặt do anh không mặc gì nên không có chỗ cho cậu níu vào mượn lực, hơn nữa áo sơ mi của cậu cũng rất vướng víu, dễ bị đối phương tóm được. Có lúc thậm chí còn bị túm cổ áo ném sang bên. Tuy anh có khống chế độ mạnh, không thật sự quật cậu xuống nhưng cảm giác dễ dàng bị đánh ngã này thật quá bức bối.

“Cởi áo ra đi.” Giọng Adrian không lớn nhưng cũng đủ làm Dương Quý lưỡng lự. Cậu ngắm Adrian cởi trần thì thỏa thuê lắm, nhưng tới lượt mình thì lại uốn uốn éo éo. Nói chung do trong lòng có ý đồ bất chính nên cứ cảm thấy giờ cả hai cùng để trần thì thực dễ suy nghĩ linh tinh. Cậu cũng chẳng có chút niềm tin nào vào định lực bản thân.

“Sao vậy?” Adrian nghi hoặc hỏi. Nếu anh đã thấy không có gì không ổn thì Dương Quý sao dám có ý kiến, trực tiếp cởi áo thôi. Thật ra bỏ qua ánh nhìn của đối phương với tâm tư xoắn xuýt của cậu thì cởi áo đúng thoải mái hơn thật.

Dương Quý cởi áo xong thì hơi gò người, có chút ngượng ngịu, không dám nhìn thẳng về phía Adrian.

“Chỗ nốt ruồi này đặc biệt ghê.” Adrian nói rồi vươn tay qua.

Dương Quý nghe vậy thì khẽ run. Dưới ti trái của cậu có một nốt ruồi cỡ hạt đậu xanh. Vị trí này bình thường không ai thấy được. Cậu nhìn bàn tay trắng nõn kia sắp chạm tới mình thì không biết nên làm sao.

“Dương, cậu đáng nhẽ phải tránh đi.” Ngón tay Adrian chạm vào nốt ruồi trên ngực cậu xong lại rút về, tiện nhắc Dương Quý cần phải làm gì.

“À, à, phải.” Dương Quý tỉnh táo lại, có chút bức bối. Ai được Adrian làm vậy đều sẽ không tránh nha! Kêu anh làm đối thủ để cậu tránh né không phải là đang giày vò người ta sao!

Dương Quý nghe lời nghiêng người thì đột nhiên đối phương nhào tới ôm cậu, đè cậu ấn lên tường. Cậu mơ hồ nhìn ánh mắt đăm đăm của đối phương, lập tức hiểu ý, dùng hết ức cố thoát khỏi hai cánh tay đang vây lấy mình.

Thế nhưng đôi cánh tay thật sự quá rắn chắc. Dương Quý giãy dụa nửa ngày cũng không thành công, bản thân còn thành ra hụt hơi thở dốc. Có điều tiếng thở dốc của cậu dưới ánh nhìn chuyên chú của anh rất nhanh lại nuốt về. Dù sao cảm thấy tiếng động đó trong tình hình im ắng thế này có chút….. quái. Ánh mắt Adrian thực làm người ta không dám nhìn thẳng.
Hơn nữa hai người còn đều đang cởi trần. Dương Quý nuốt nước bọt, cố sức thu mình lại. Có lẽ do cả người đẫm mồ hôi hoặc do Adrian nhường, cuối cùng Dương Quý cũng thoát ra khỏi vòng tay khiến cậu hoa mắt nghẹt thở kia.

Cậu thấy mình như con gà ốm o vừa bị r*pe vậy, cảm thấy Adrian sắp nhào qua đây rồi. Nhưng sự thực thì đối phương không nhào qua, chỉ ngồi bảo cậu những lúc như thế này nên làm gì, làm sao để nắm được điểm yếu của đối phương, làm sao để đánh một đòn là trúng rồi lùi về.

Tiếp sau đó tuy có vài lần tiếp xúc thân mật nhưng đều rất nhanh bị biến thành ví dụ dạy học. Dương Quý cố gắng chịu sự dày vò vượt qua khoảng thời gian học tập tiếp đó. Vì cả quần cậu cũng ướt đẫm rồi nên cuối cùng chỉ có thể ở nhà Adrian tắm rửa rồi mượn quần áo anh mặc tạm.

“Ôi, quần áo hơi dài. Anh cao thật đấy.” Dương Quý xắn ống tay áo, ngồi xuống bàn ăn bữa tối Adrian nấu.

“Cậu sơ vin vào trông sẽ hoạt bát hơn.” Adrian đề nghị.

Dương Quý có chút xấu hổ làm theo. Cậu thực sự vừa hung phấn vừa căng thẳn khi mặc quần áo anh, cứ cảm thấy như có được một phần nào đó của Adrian vậy.

Sau đó, hai người hẹn thời gian học lần sau rồi Dương Quý xách quần áo bẩn, theo Adrian về nhà ông Green. Đến lúc nằm lên giường, bỗng cậu thấy hình như mình bị người ta sắp đặt?Nhớ lại chuyện cả ngày hôm nay, kiểu gì cũng thấy giống có kế hoạch trước vậy? Dù Adrian là họ hàng của Yaren nhưng đám cưới này cũng không quan trọng đến mức để anh mặc Âu phục chỉnh tề như vậy đi. Mọi người tới dự tiệc chẳng mấy ai mặc như anh, dù thực sự đúng là đẹp trai quá thể đáng.

Sau đó lúc trong rừng, Dương Quý giờ nghĩ lại mới thấy không hiểu sao mình lại tới vừa đúng lúc để nhìn trộm đối phương nhỉ? Còn cánh cửa kép hờ ở nhà anh, cả cái quần đùi kia nữa! Còn kêu cậu cởi áo, còn ôm cậu!

Tuy tất cả đều là vì dạy võ nhưng cũng đủ khiến cậu không bình tĩnh nổi. Dương Quý không ngốc. Cậu có thể thấy được hôm nay anh thay đổi rõ rệt, có chút chủ động, có chút….. ân cần. Từ này không ngờ cũng có lúc để miêu tả Adrian, nói ra có khi người khác chẳng tin!

Cậu không rõ vì sao anh lại đột nhiên thay đổi như vậy nhưng ít nhất thì cũng theo chiều hướng tốit Cậu thực thích Adrian như này, he he! Ôm chăn lăn lộn mấy vòng, Dương Quý hoàn toàn không ngờ được những tiếp xúc sau đấy vừa khiến cậu não nề lại vừa….. vui vẻ.

Đúng vậy. Dương Quý thành khách quen ở phòng tập tại nhà Adrian. Mấy chuyện cởi áo, quần nhau luyện tập gì đó giờ cũng thành thường rồi.

Ban đầu Dương Quý quả thực có chút hưởng thụ nhưng dần dần về sau lại thành bị giày vò. Vì sự tấn công của Adrian không ngừng biến hóa, thậm chí mức độ còn tăng thêm.

Ví dụ như trực tiếp đè ngã. Trong phòng kê mấy tấm đệm để tiện tập mấy chiêu đối kháng trên mặt đất. Có lần, Adrian tóm lấy tay Dương Quý, hai chân đè chặt chân cậu, cả người nhấn người cậu xuống, mặt cũng dán sát lại. Dương Quý giãy dụa, xong rồi chẳng biết thế nào mà làm chân anh trượt xuống. Đầu gối Adrian trực tiếp chọc vào giữa hai chân Dương Quý, còn cọ cọ mấy phát.

Adrian là ai? Là thuốc kích thích biết đi trong lòng Dương Quý. Dù anh không cố ý nhưng mấy tiếp xúc này cũng khó tránh khỏi. Thế là chỉ chút đó, cậu em của Dương Quý đã tỉnh dậy. Cậu sợ tới co quắp người lại, dùng sức hất anh ra vừa hay thoát được! Đây cũng là lần đầu tiên không cần anh nhắc nhở mà cậu trốn thoát được.

“Tôi, tôi mắc tiểu, muốn đi vệ sinh!” Dương Quý đứng dậy lật đật quay lưng lại chạy. Cậu không dám che phía dưới, sợ anh phát hiện ra, cứ dựng thẳng như vậy chạy vô nhà vệ sinh.

Mà đó chỉ là bắt đầu, tiếp xúc càng lúc càng “sâu”, cậu em Dương Quý càng lúc càng hay ngóc đầu dậy. Dương Quý muốn khóc. Ai bảo Adrian lần nào cũng dạy dỗ nghiêm túc vậy làm Dương Quý không dám có suy nghĩ gì, chỉ đành đau khổ nhẫn nhịn.

Qua thêm hai tuần cậu cuối cùng không chịu nổi nữa. Khi Adrian hẹn lần học tiếp theo, Dương Quý liền tìm cớ từ chối. Đây là lần đầu tiên cậu từ chối anh. Tuy rất tiếc nhưng cậu thật sự nhịn không nổi nữa rồi. Hơn nữa cậu cảm thấy không phải anh không nhận ra nên tạm thời cậu hơi ngượng khi đối mặt với anh.

Chương 20

“Dương, cậu còn chưa nhận ra sao? Adrian đang quyến rũ cậu đó!” Giọng điệu Yaren qua điện thoại nghe có vẻ hận rèn sắt không thành thép. Y đang đi hưởng tuần trang mật với Demi nhưng cũng không ảnh hưởng mức quan tâm của y với chuyện giữa bạn thân và Adrian.

Dương Quý rối rắm nhíu mày, “Quyến rũ? Adrian?” Cậu từng nghĩ tới chuyện này nhưng lý trí lập tức phủ định. Nếu Adrian đã muốn thì còn phải quyến rũ mới đạt được mục đích sao? Mà quyến rũ gì tốn tận hai tuần? Hoàn toàn không phải do Dương Quý có định lực tốt mà là người ta ngoài hành động có chút ám muội thì các mặt khác không có gì đi quá giới hạn cả.

“Tôi bảo đảm. Anh ấy muốn lăn giường với cậu!” Yaren nói chắc như đinh đóng cột. Tuy hành động quyến rũ của Adrian không quá lộ liễu nhưng so với hành vi lúc trước của anh thì đúng là rất rõ ràng rồi!

Dương Quý miết miết thân điện thoại. Cậu cũng mong lời Yaren là thật, “Vậy, tôi nên làm gì đây?” Trốn mãi cũng không phải là cách. 

“Đơn giản thôi. Lần sau cậu tới nhà anh ấy thì tỏ tình đi. Nói cậu thích anh ấy, muốn phát triển quan hệ.”

“….. Trực tiếp vậy á?” Dương Quý lắc đầu. Đột nhiên nói mấy lời như vậy không phải quá liều sao?

Yaren chống cằm, “Tôi rốt cục hiểu sao hai người lại tiến triển chậm vậy rồi. Cả cậu và Adrian đều quá cẩn thận, hết lo cái này lại sợ cái kia. Chờ hai người tới được với nhau thì sông Nema cũng cạn mất rồi.”

“Làm gì quá đến mức vậy…..”

“Dương, cậu lo cái gì? Sợ Adrian tự chối? Theo tôi thấy thì đấy là chuyện không đời nào xảy ra. Tôi thấy cậu nên dũng cảm hơn một chút, chủ động hơn một chút. Dù sao, Adrian không có nhiều kinh nghiệm về mặt này, nhưng như vậy không phải vừa hay là cơ hội cho cậu sao?”

Dương Quý hít sâu một hơi, “Tôi nghe lời cậu, sẽ thử một lần.”

Cậu có thể cảm nhận được Adrian có ý với mình. Anh đối với cậu không giống người khác, vậy cậu cũng nên tự tin hơn chút nhỉ? Dương Quý sắp xếp suy nghĩ xong liền gọi luôn cho Adrian, thành công hẹn anh ngày mai, cũng là thứ Bảy, cùng ăn trưa.

Sáng hôm đó, Dương Quý dậy sớm tắm rửa sạch sẽ, xách nguyên liệu hôm trước mua tới nhà Adrian.

Dương Quý vốn sợ hôm trước mình từ chối lời hẹn của đối phương thì hôm nay gặp mặt sẽ hơi gượng gạo hoặc không thoải mái. Ai ngờ Adrian không hề để trong lòng, vẫn như trước mời cậu vào nhà, bàn xem bữa trưa hôm nay ăn món gì. Dương Quý chẳng biết mình nên thấy nhẽ nhõm hay mất mát nữa.

Về việc tỏ tình, trong lòng Dương Quý không có phương án hoàn hảo nào. Cậu thực sự cũng không có kinh nghiệm, cũng cảm thấy mấy chiêu kiểu tặng hoa hay tạo niềm bất ngờ không phù hợp với cậu và Adrian. Cứ dứt khoát tìm thời cơ nói thẳng với Adrian đi?

“Dương? Cậu đang nghĩ gì thế?” Adrian thấy hồn vía cậu cứ lơ lửng nơi nào, cuối cùng không nhịn được phải hỏi.“À, tôi…. Ừm, tôi đang nghĩ hôm nay có phải học chiêu võ mới không….”

Adrian gật đầu, “Sẽ có.”

Bữa trưa trôi qua trong im lặng. Dương Quý theo lệ cũ đi rửa bát và dọn dẹp bếp còn Adrian lên tầng thay đồ. Bọn họ bình thường đều trước hết vào phòng luyện tập xem một vài video hướng dẫn võ Sambo mà Adrian đã chọn sẵn, sau đó nghe anh giảng những điểm chính cần chú ý, thi thoảng có luyện vài động tác đơn giản, cuối cùng mới thực chiến.

Thế nên Dương Quý đi vào phòng luyện tập, mở video khô khan được xếp sẵn theo ngày, không lâu sau Adrian cũng đi vào. Dương Quý ngẩng lên, phát hiện đối phương mặc quần dài và áo ba lỗ, “bảo thủ” hơn lúc trước rất nhiều. Tim cậu như rớt đánh bịch. Không phải cậu chữa lợn lành thành lợn què chứ. Mối quan hệ khó khăn lắm mới phát triển được giờ lại quay về điểm xuất phát…… Dương Quý giờ đây đang cực kỳ hối hận lúc trước mình trốn tránh. Không phải bị phát hiện rồi chứ, nếu không sao lại đột nhiên thế này. Nói không chừng mối quan hệ giữa cậu và Adrian vốn đã có thể đột phá tăng tiến thân mật hơn. Sao lúc trước lại không nghĩ ra cơ chứ!

Dương Quý mải ảo não không để ý trong tay anh cầm một tập tài liệu, mãi tới khi Adrian ngồi xuống bên cạnh, cậu mới hơi thả lỏng.

Adrian ngồi xuống rồi cũng không nhìn cậu mà chỉ đưa tập tài liệu qua cho Dương Quý.

“Đây là?” Dương Quý nhận lấy. Chứng nhận kiểm tra sức khỏe? Cậu mở ra coi, ngoài kết quả kiểm tra các thông số sức khỏe thông thường còn có kết quả kiểm tra các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục như HIV, giang mai. Đương nhiên, kết quả cho thấy Adrian không mang bệnh tật gì cả. Chẳng qua Dương Quý bị hành động của anh làm cho mơ hồ. Đây là có ý gì? Cậu quay qua nhìn anh mới phát hiện Adrian đang căng thẳng?

“Tôi……” Người đàn ông tuấn tú này thế mà không dám nhìn về phía Dương Quý, chỉ chằm chằm hướng mắt xuống nền nhà, chậm rãi nói, “Tôi từng nghĩ bản thân mình không thể có quan hệ thân thiết với ai cả vì tôi rất khó chịu và cũng rất bài xích những tiếp xúc da thịt. Đây không chỉ vì môi trường sống mà còn vì chút vấn đề gia đình.”
“Dương, tôi muốn xin lỗi em.” Adrian nắm lấy tay Dương Quý, “Lúc trước…… Tôi không nên lấy lý do dạy em võ tự vệ để động chạm em.”

Dương Quý đơ người nhìn anh, “Không, không sao đâu.” Cậu vẫn còn chút không nắm bắt được chuyện gì đang xảy ra. Anh ấy vừa nói gì cơ? Adrian nhận cố tình động chạm mình? Anh ấy nói vậy thật à? Hàm ý của câu nói này nhẽ nào như mình nghĩ? Thật sự như vậy sao?!

“Khụ khụ. Ừm….. Tôi đối với em không giống những người khác. Đương nhiên, tôi mong em biết là tôi không phải vì không thấy khó chịu khi tiếp xúc với em nên mới nói như vậy. Mà vì em là em nên tôi mới trở nên như thế này.” Lời Adrian nói có phần lủng củng, thậm chí có phần không logic. Nhưng Dương Quý không chú ý tới điểm này vì có thể nói giờ cậu còn loạn hơn đối phương.

“Tôi rất thích cuộc sống bây giờ, cũng rất muốn….. dành nhiều thời gian hơn ở bên em.” Trán Adrian toát mồ hôi nhưng anh không đưa tay lau. Anh đã giành hết tâm tư đặt vào việc làm sao để thể hiện tình cảm của mình cũng như để đối phương đón nhận mình.

Dương Quý siết chặt bàn tay đang cầm chứng nhận kiểm tra sức khỏe. Giờ phút này cậu chỉ muốn tới bên vách vực gào thật to; muốn ôm Adrian hôn thật sâu; muốn quỳ xuống cảm tạ trời xanh; thậm chí còn muốn cảm ơn cha quản lý khốn nạn tính quấy rối cậu!

Nhưng cậu kiềm được, tránh cho hình tượng cậu trong mắt Adrian lại hóa thành kẻ điên. Cậu hít sâu một hơi, “Hạnh phúc này tới đột ngột quá. Em không biết nên nói gì.”

Không sai, cậu đem lời trong lòng nói ra vì cậu thật sự không biết nên nói gì cả, “Vậy giấy chứng nhận sức khỏe này là quà tỏ tình sao?” Cậu lắc lắc tài liệu trong tay.

Adrian bị cậu chọc cười, “Nếu em muốn hiểu như vậy.”

“Xem như tôi ngoan cố đi. Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm thông báo với nửa còn lại tình trạng sức khỏe của mình.” Anh cầm tay Dương Quý lên khẽ hôn nhẹ một cái.

“Vậy, em cũng phải sắp xếp thời gian đi khám một lượt rồi.” Dướng Quý vui tới muốn bay lên vậy.

“Không, ý tôi không phải vậy. Giấy chứng nhận này không có hám ý sâu xa gì cả.” Adrian sợ cậu hiểu nhầm, vội vã giải thích. Đến khi thấy nụ cười tươi rói trên mặt cậu mới dừng nói, thốt ra lời ngọt ngào đầu tiên từ khi hai người quen biết: “Trong lòng tôi em là tốt nhất.” Đây thật sự là suy nghĩ trong lòng anh.

Adrian căng thẳng cả một sáng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh làm việc này. Sợ thất bại, sợ làm sai. Vì trước giờ anh chưa từng nghĩ chỉ cần mình lên tiếng là Dương Quý sẽ chấp nhận vô điều kiện, như anh đã nói vậy, anh biết cậu không giống những người khác.

Thế nên Adrian nghiêm túc nhìn Dương Quý, “Vậy, em đồng ý….. làm bạn trai tôi chứ?”

Dương Quý bỏ giấy chứng nhận xuống, thậm chí còn hất tay anh ra. Cả người cậu nhào tới đè anh xuống đệm, hung hăng hôn lên cặp môi gợi cảm mà mình vốn thèm muốn bao lâu nay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau