ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Dương Quý không rõ địa chỉ nhà Adrian. May mà chỗ anh ở không quá xa nhà ông Green, hơn nữa xung quanh cũng không có hàng xóm, một căn nhà trơ trọi nên cũng dễ nhận ra.

Lúc Dương Quý tỉnh dậy thì cũng không còn sớm. Có lẽ vì tối qua hưng phấn quá nên ngủ không ngon, lúc cậu dậy thì ông Green đã đi rồi. Cậu vội vã tắm rửa thay quần áo, sau đó tùy tiện ăn chút gì đó cho xong bữa sáng. Nhìn lại đồng hồ mới hơn mười giờ, trong khi đấy họ hẹn mười một giờ, tính ra vẫn còn dư thời gian.

Dương Quý đang đứng trước gương ngắm nghía bản thân thì bỗng chiếc điện thoại trên bàn kêu vang.

“Hey ~ Dương. Hôm nay có kế hoạch gì chưa?” Giọng Yaren rất hào hứng, có vẻ định hẹn Dương Quý ra ngoài.

“Có rồi. Tôi hẹn qua nhà Adrian ăn trưa.” Cậu nói xong, phải cố giữ cho khóe môi không cong lên.

“……… Thằng này, cậu cũng nhanh tay đấy. Mà không phải, sao cậu có thể thành công nhanh vậy?”

“Chỉ ăn trưa thôi mà.” Dương Quý giải thích, tuy rằng trong lòng cậu cũng có chút vui.

“Được rồi. Khi nào về phải kể tôi nghe đấy. Tôi còn chưa qua thăm nhà mới của Adrian!”

Dương Quý nghe vậy thì sững người, “Vậy tôi có nên chuẩn bị quà tân gia cho anh ấy không?”

“Ha ha, không cần đâu! Tôi quên chưa bảo, anh ấy chuyển nhà từ năm, sáu năm trước rồi, tại là căn khác so với căn tôi từng đến nên mới nói vậy. Mà có khi cũng chưa ai tới đó cả, nên tôi mới bảo cậu đi rồi về kể tôi nghe đó.” Yaren thật sự rất tò mò về chuyện này.

“Được rồi.” Dương Quý bặm môi. Cậu vốn rất mong đợi mà giờ lại bắt đầu căng thẳng, không biết có nên mang đồ qua không, mà mang gì qua thì hợp? Cậu cũng không rõ anh thích gì hay thiếu gì. Mà giờ mới đi mua thì còn kịp không?

Xoắn xuýt mãi tới sát giờ, Dương Quý vẫn quyết theo kế hoạch ban đầu, chỉ cầm theo hai lọ tương Lao Gan Ma[1].

Đi dọc theo dòng Nema lên trên tầm mười phút, Dương Quý theo vị trí Adrian chỉ mà rẽ vào con đường nhỏ đi vào trong rừng. Đi theo con đường này tầm năm phút, cậu liền thấy một căn nhà tường trắng mái đỏ trên gò đất. Xung quanh căn nhà có lưới thép sơn tĩnh điện bao bọc, bên trong là hàng rào sắt cao hai mét với đỉnh nhọn hoắt. Cảnh tượng này làm Dương Quý không khỏi nhớ đến những bức tường bảo vệ cắm đầy mảnh thủy tinh vỡ ngày xưa.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là nhà Adrian. Chỉ có anh mới cần trang bị hạng nặng thế này. Dương Quý đi tới trước cửa, đã có người mở một lối đi chỗ lưới thép và cả hàng rào sắt, trông như đang mở rộng vòng tay đón cậu.

Cậu nhìn sợi xích sắt đã được tháo khóa trước cửa, trong lòng không khỏi thấy khó chịu. Nơi này đâu giống nhà ở, giống nhà tù thì đúng hơn.
“Gâu gâu!” Dies nghe thấy tiếng động nên phóng vụt từ trong nhà ra. Có lẽ nhận ra Dương Quý nên sau đấy nó không sủa nữa, chỉ lượn vòng quanh chân cậu.

Cửa nhà lúc này bật mở, Adrian từ trong đi ra, “Cậu tới rồi à, vào đi.”

Dương Quý cầm đồ đi vào. Dies vui vẻ chạy theo sau.

Không gian căn nhà rất rộng rãi. Trên tấm thảm thêu hoa trắng là bộ sofa xám sẫm to, còn có rèm cửa màu kem, lò sưởi sẫm màu. Phối màu của cả gian phòng không tạo cảm giác đối lập, bên trong còn có không ít cây xanh, chứng tỏ chủ nhà cũng rất bỏ tâm chăm sóc.

Trên kệ đồ ăn trong nhà bếp xây theo hình thức không gian mở đã chứa đủ loại nguyên vật liệu, bắt mắt nhất là một khối bột đã nhào xong, đang để nghỉ. Dương Quý để đồ mang theo xuống, cũng làm Adrian chú ý: “Đó là gì vậy?”

“À, đây là chút quà của tôi, lát nữa nếm thử xem.” Dương Quý rửa tay xong đi tới bên cạnh Adrian. “Có cần tôi giúp gì không?” Cậu thấy Adrian đã luộc chín khoai tây, bên cạnh còn có thịt xay, hành tây, cải trăng mua từ siêu thị về.

Dương Quý vừa nghiền khoai tây vừa nhìn đối phương thành thạo xắt rau củ. Không phải có câu này sao, đàn ông biết nấu ăn rất quyến rũ, sự quyến rũ đấy đặt ở Adrian lại càng tăng thêm gấp bội!

Xắt xong đồ, Adrian quay sang làm vỏ bánh pierogi. Mỗi chiếc vỏ to tầm một bàn tay, anh nhanh tay làm một lúc đã được hơn mười tấm.

Dương Quý lúc này nghe theo sắp xếp của anh trộn khoai tây nghiền và thịt xay vào với nhau. Hỗn hợp này sau đó được chia làm hai phần. Một phần sau khi trộn xong thì thêm pho mai rồi nhối vào nhân bánh làm pierogi, cho vào trong lò nướng. Phần còn lại trực tiếp dùng hỗn hợp này làm vỏ, nhồi hành tây và thịt dư vào trong xong nặn thành viên tròn rồi đem đi hấp.

Còn thừa ít lại ít bột với thịt, Dương Quý kêu anh làm ít vỏ bánh chẻo, dùng cải trắng với thịt thừa làm nhân, làm thành hơn hai chục miếng sủi cảo. Cuối cũng Adrian nấu một nồi súp đơn giản, vừa hay tới đúng mười hai giờ.Adrian bắt đầu bày đồ ăn lên bàn, Dương Quý cũng vớt sủi cảo ra. Vì món chính cũng không ít nên trước hết cậu chỉ lấy ra mười cái, coi như để nếm thử.

Trên bàn ngoài thức ăn còn vài loại món ăn kèm như kem chua hay đỗ luộc, rồi cả bột ớt khá hiếm thấy. Đương nhiên, Dương Quý cũng lấy một đĩa tương Lao Gan Ma ra.

Adrian mở một chai rượu nho làm khai vị đầu bữa. Hành động này khiến Dương Quý trong vô thức cũng ngồi ngay ngắn hơn. Nếu giờ trên bàn có thêm hai ngọn nến có khi bầu không khí còn thâm tình hơn nữa.

Adrian nâng ly rượu, Dương Quý cũng làm theo. Ly rượu của hai người khẹ chạm nhau, “Cuối tuần vui vẻ.” Giọng người đẹp cũng như lời anh nói thực nhẹ nhàng, làm Dương Quý không khỏi mỉm cười.

Dương Quý dù là pierogi hay thịt viên khoai tây đều đã ăn nhiều lần rồi nhưng lần này là lần cậu ăn vui vẻ nhất. Dù là món ăn ngấy mùi bơ sữa nhưng chỉ cần có qua bộ lọc tên “sản phẩm của Adrian” là lại trở thành đặc sản ngay.

“Đây là món sủi cảo quê tôi hay ăn, anh thử chấm với món tương này xem.” Dương Quý lấy dĩa xiên một miếng sủi cảo trong bát rồi chấm vào đĩa tương ớt chưng dầu.

Adrian từ lúc Dương Quý mở lọ tương đã sớm bị mùi hương tỏa ra hấp dẫn rồi, chỉ là anh ngại không tiện nếm thử ngay. Giờ đã có lời này của cậu, Adrian liền học theo Dương Quý chấm sủi cảo vào đĩa tương. Miếng sủi cảo be bé thấm một lớp tương ớt dày dày, tương trong đĩa cũng vơi đi gần nửa.

Dương Quý nhịn cười nhìn anh ăn hết miếng này tới miếng khác, bộ dạng rất thỏa mãn. Đến lúc Adrian nhìn lại đĩa mình mới phát hiện không còn sủi cảo, nét thỏa mãn lập tức trở thành thất vọng.

Dương Quý thực không quen bộ dạng này của anh. Cậu lập tức đẩy phần của mình qua cho anh, “Tôi không rõ anh có thích món này không nên làm hơi ít rồi.”

Adrian tất nhiên không từ chối. Anh hai ba miếng là ăn hết sạch sủi cao, đĩa tương ớt cũng đã thấy đáy nhưng tâm trạng cực kỳ vui vẻ, “Ngon quá! Tuy nhìn qua giống món pierogi nhưng mùi vị thanh hơn, bên trong còn có nước. Thêm cả loại tương này nữa, thật sự quá là ngon.”

Anh chân thành nói, còn cầm lọ Lao Gan Ma bên cạnh lên: “Đây là quà tặng tôi thật sao? Cho tôi cả hai lọ?”

Dương Quý cuối cùng không nhịn được mà bật cười, “Phải, phải. Đều của anh hết. Tôi nghĩ anh cũng thích nó.”

Adrian gãi gãi trán, nụ cười trên mặt có xu hướng càng tươi hơn. Anh đứng thẳng dậy đi về phía Dương Quý rồi hơi cúi xuống ôm lấy cậu, “Cảm ơn cậu!”

Dương Quý đờ người cảm nhận va chạm gần gũi lần đầu tiên với đối phương. Hai lọ tương Lao Gan Ma đã đủ hạ gục Adrian? Sớm biết vậy cậu đã lên mạng mua thêm vài lọ rồi!

[1] Tương Lao Gan Ma:  là một thương hiệu tương ớt chưng dầu nổi tiếng ở Trung Quốc với hơn 20 hương vị khác nhau

Chương 12

Biên tập: Quét

Tất nhiên đó chỉ là nói quá. Nếu Adrian dễ bị hạ gục như thì sao còn tới lượt Dương Quý.

Ăn xong, Dương Quý xung phong đi rửa bát còn Adrian đi gói đồ ăn cần mang về cho ông Green. Hai người làm xong việc của mình thì lại sofa ngồi. Adrian bật TV mở danh sách phát sóng ra rồi để cậu chọn phim muốn xem.

Dương Quý tuyệt không nhắc gì tới chuyện đi về. Cậu cứ thế thuận theo nhận lấy điều khiển, lựa một hồi thì chọn được một bộ phim chủ đề zombie tận thế. Có lẽ trong tình huống hiện tại chọn một bộ phim tình cảm dễ tạo bầu không khí hơn nhưng Dương Quý thật sự không chút hứng thú gì với loại phim này. Nếu đã vậy thì thà cứ chọn phim mình thích xem còn hơn giả vờ, hơn nữa có Adrian xem cùng thì còn gì hoàn hảo hơn.

Tiết tấu đầu phim khá chậm. Dương Quý câu được câu không nói chuyện với Adrian. Anh bình thường không hay xem phim cũng không có thể loại phim yêu thích, chính là kiểu người phim gì cũng xem đươc mà không xem cũng được.

“Vậy bình thường lúc rảnh rỗi anh hay làm gì?” Dương Quý tò mò hỏi. Adrian thường không đi xã giao bên ngoài hẳn có rất nhiều thời gian ở một mình.

“Lúc chăn cừu thì tôi hay mang sách theo đọc. Bình thường ở nhà sẽ luyện võ, hoặc lên gác nghe nhạc, hoặc ngủ.” Câu trả lời của Adrian vừa đơn giản vừa đầy đủ.

Dương Quý cười, “Ngủ là chỉ ngủ lúc trời sáng sao?”

Adrian gật đầu.

“Vì sao lại phải lên gác nghe nhạc, nghe ở đây không được sao?”

“Phong cảnh đẹp. Đợi lát nữa nếu cậu muốn thì chúng ta có thể lên xem.”

“Được đó.” Dương Quý lập tức đồng ý.

Phim zombie cũng không quá kinh khủng, chỉ là hơi máu me một chút. Lúc xem phim Adrian còn lấy mấy gói khoai chiên ra. Dương Quý mơ mộng nghĩ không biết là nhà anh có sẵn hay là đặc biệt chuẩn bị cho vị khách là cậu.

Khi TV quay lại màn hình chủ ban đầu, Adrian liền mở tủ lạnh, “Bia hoa quả hay nước khoáng?”

Dương Quý tựa lưng vào sofa, quay qua nhìn, “Nước khoáng đi.” Cậu sợ có hơi bia vào sẽ không chú ý chi tiết được.

Cầm lấy chai nước lạnh, Dương Quý đứng dậy theo Adrian lên tầng. Lúc đi trên cầu thang Dương Quý mới để ý thấy căn gác này cao hơn so với ở mấy căn nhà khác. Khác với những căn gác xép chất đầy đồ linh tinh, nơi này rất thoáng đãng. Lọt vào tầm mắt cậu là hai ghế túi lười một lớn một nhỏ, giống chiếc ở nhà Yaren.
“Lúc dì Delila làm hoạt động ở siêu thị có mua về không ít.” Adrian bắt đắc dĩ nói, “Cơ mà ghế này nằm cũng thoải mái lắm.”

Dương Quý đồng ý với lời anh nói, “Nằm xuống rồi chẳng muốn đứng lên nữa.”

Trên tầng gác có một đôi loa nhỏ cùng vài hòm đựng đồ tương đối to. Tầng gác thường là nơi nóng nhất nhưng sau khi mở cửa mái và cửa sổ hai bên hông, luồng gió mát lạnh thổi vào làm không gian cũng mát mẻ hơn.

Dương Quý phát hiện phong cách bài trí của Adrian là sạch sẽ gọn gàng, không có món đồ nào dư thừa. Dù cũng đẹp nhưng cũng khiến căn phòng có vẻ hơi đơn điệu.

Mấy thứ như ảnh chụp cùng bạn bè người thân, những món đồ vật nhỏ hay quà người khác tặng, Adrian đều không có. Dương Quý đương nhiên có thể hiểu. Cậu thậm chí còn có ý mua vật liệu về làm đồ tặng đối phương. Cậu không biết liệu Adrian có thích không, nhưng cậu đã quyết muốn thử một chút. Nếu như anh thật sự chỉ đơn thuần thích cách bài trì gọn gàng mà cũng không cần quà tặng của bạn bè thì lòng Dương Quý sẽ thoải mái hơn chút nào.

Adrian bật nhạc lên. Dương Quý nhận ra anh nghe chủ yếu là nhạc không lời. Sau đấy cậu bị anh kéo tới bên cửa, cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng cảnh đẹp theo lời Adrian.

Nơi này vốn ở rìa cánh rừng, thêm nữa do thay đổi góc nhìn mà phong cảnh cũng khác lúc thường cậu thấy. “Chờ tới mùa đông, cảnh tuyết nơi đây sẽ còn đẹp hơn.” Không biết từ lúc nào Adrian đã tới bên cạnh Dương Quý. Anh kéo chiếc ghế túi lười to qua ngồi xuống, đối diện với cánh cửa sổ rộng mở.

Dương Quý học theo mà kéo ghế nhỏ lại. Có lẽ do khác biệt hình thể, chiếc ghế nhỏ lại thành ra vừa vặn. Cậu nằm nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ. Phong cảnh lúc này có chút giống cảnh lúc cậu nằm ngủ bên Adrian trên gò đất, sau lưng là tiếng nhạc loáng thoáng. Dương Quý gối đầu lên tay, không khỏi cảm thán: “Không ngờ anh cũng rất biết tận hưởng.”

Adrian cười không nói, vòng hai tay ra sau gáy, híp mắt thư giãn.
Vì Dương Quý nằm nghiêng người nên ánh mắt rất dễ lướt tới chỗ anh. Adrian dường như không để ý ánh nhìn của Dương Quý, mặc cậu ngắm mình, quan sát mình. Hay sâu xa thêm chút, hành vi của anh như đang ngầm đồng ý để Dương Quý lại gần tìm hiểu và làm thân với anh hơn.

Tất nhiên tất cả đều là suy nghĩ của mình Dương Quý, vì lúc này Adrian chỉ như chú sử tử đã no nê đang ườn ài nghỉ ngơi. Sườn mặt đẹp trai ấy thật khiến người ta không thể rời tầm mắt.

Dương Quý cố giấu nét tham lam trên mặt, trộm ngắm nhìn anh, từ sợi tóc tới đuôi mắt, từ cằm tới cổ. Yết hầu nhô ra giữa cổ như muốn quyến rũ người ta cắn một cái.

Dương Quý bất giác nuốt nước bọt, nhìn tiếp xuống dưới liền thấy cảnh tưởng khiến cậu huyết mạch dâng trào. Có thể với người khác thì không là gì nhưng với người khá bảo thủ như Dương Quý thì thật sự quá cám dỗ.

Hôm nay Adrian mặc một chiếc áo phông đen rất bình thường nhưng vải áo lại rất mỏng. Bởi vì cánh tay để lên trên nên cơ ngực anh căng ra, cũng làm lớp áo phồng lên. Hai điểm lồi tròn trước ngực cũng đặc biệt lộ rõ dưới lớp áo, giống như đang mời gọi Dương Quý làm gì đấy.

Cậu nhìn điểm tròn kia hồi lâu, rồi mới chậm chạm lướt xuống chỗ háng bị quần che mất. Chỗ đó không có lớp vải mỏng để giúp Dương Quý thưởng thức. Nếu có thì dù bị đánh cậu cũng muốn nhìn.

Nhìn hết một lượt, Dương Quý liếm môi, phát hiện hai mắt anh đã nhắm nghiền, không rõ là ngủ rồi hay chỉ đang chợp mắt. Cậu lại nhìn chằm chằm ngực anh, trong vô thức vươn tay ra.

Đầu ngón tay vừa khẽ chạm vào lớp áo đã vội rút lại, vì lý trí của Dương Quý đã quay lại rồi. Cậu theo phản xạ nhìn mặt Adrian, cũng may anh chưa phát giác.

Dương Quý xoa xoa đầu ngón tay không an phận, cũng không dám có thêm hành động thiếu suy nghĩ nào. Cậu bây giờ tạm thời được coi là bạn anh, sao có thể để lộ bộ dạng háo sắc của mình ra được! Nhỡ đâu đối phương phát hiện cậu giống mấy kẻ thèm muốn sắc đẹp của anh, không phải sẽ lập tức bị vứt bỏ sao. Đấy là còn nhẹ, nói không chừng còn bị dạy dỗ một trận!

Vừa mới tiến được gần thêm một bước, cậu không thể thất bại trong gang tấc được. Nhất định phải kiềm chế! Dương Quý vừa nghiến răng vừa quay lưng về phía Adrian, cố nghĩ tới những chuyện tào lao khác nhằm ổn định trái tim đang đập liên hồi.

Cậu không biết ngay khi cậu vừa quay đi Adrian đã mở mắt ra, nhìn tấm lưng Dương Quý một lúc lâu không di chuyển.

Mà cái người không nhận thấy kia cuối cùng lại thiếp đi trong những suy nghĩ tán loạn của mình.

—————————-

Dương Quý (nhắm chặt mắt): Mình phải nhịn! Nhất định không để anh ấy phát hiện mình sờ anh ấy!

Adrian (vẻ mặt hờn dỗi): Sao còn không tới? Nhẽ nào anh phải cởi sạch ra sao…..

Chương 13

Biên tập: Quét

Lúc Dương Quý tỉnh lại thấy có gì đấy không đúng. Cậu đưa tay ấn thử, đây là giường sao?

Cậu lập tức mở mắt nhận ra mình thực sự đang nằm trên giường, vẫn còn chút mơ màng quan sát xung quanh, xác nhận đây là phòng ngủ của Adrian……. Phòng ngủ?!

Cậu lôi điện thoại ra coi. Ngủ một mạch tới gần sáu giờ tối. Vậy là cậu được Adrian bế lên giường sao? Cậu không phải bị hạ thuốc chứ, sao có thể ngủ sâu tới mức không có cảm giác gì. Dương Quý lập tức thấy tự cười bản thân, cậu nghĩ nhiều quá rồi.

Cậu siết chặt chiếc gối trên giường hít một hơi thật sâu. Đây là giường của Adrian đấy! Cậu phải cảm nhận thật nhiều mùi hương của anh! Nghĩ tới việc anh ngày nào cũng ngủ trên chiếc giường này, Dương Quý lại càng thêm nhiệt tình cọ mặt vô gối, muốn để cả người mình nhiễm mùi hương đặc biệt của anh. Như vậy sẽ giống được Adrian ôm. Hì hì!

Cọ chán chê xong cậu dậy gấp chăn, vuốt phẳng ga giường, xếp lại gọn gàng gối đầu, đảm bảo không còn chút dấu tích hành động buông thả lúc nãy mới ra khỏi phòng.

Cậu ngủ ở giường Adrian thì không biết anh đang làm gì. Cuối cùng Dương Quý thấy bóng anh trong phòng bếp, có vẻ như Adrian đã bắt đầu làm bữa tối. Lúc anh nhìn thấy Dương Quý, bộ dạng rất bình thường mà hỏi: “Ngủ ngon không?”

Dương Quý nhớ mình lúc nãy lăn lộn trên giường Adrian, có phần chột dạ gật đầu, “Ngủ ngon lắm. Giường anh rất thoải mái, à, không, là tôi ngủ rất thoải mái, à……” Hay rồi, cậu lại tắc từ rồi.

Adrian khẽ cười, “Ăn tối xong hẵng về. Tôi đưa cậu về.”

Dương Quý cầu còn không được. Cậu vui vẻ tiến lại định giúp anh nấu bữa tối, nhưng tiếc là bữa ăn này cuối cùng không thể thuận lợi diễn ra. Giữa buổi thì ông Green gọi điện qua kêu mình đã mua hạt giống về rồi, vì nhớ thương pierogi nên không giải quyết bữa tối trên đường mà giờ đang chờ Dương Quý mang đồ ăn về cho ông!

“Vậy, anh qua ăn chung với hai người bọn tôi đi.” Dương Quý nhìn sủi cảo vừa hấp chín trong nồi, “Đông người càng náo nhiệt.”

Adrian nghĩ một chút, trực tiếp lấy hộp đựng bên cạnh cho bánh pierogi vô, coi như dùng hành động trả lời Dương Quý. Hai người nhanh tay nhanh chân dọn dẹp đồ rồi ra cửa.

Tại nhà ông Green.
“Sao cậu lại tới?” Ông Green nhíu mày nhìn Adrian, cảm thấy đối phương cũng chăm tới đây quá rồi.

Adrian cũng không vì thế mà thấy ngại. Anh nâng hộp đồ ăn trên tay lên, “Bữa tối của chú.”

Ông Green hừ một tiếng, túm lấy hộp đồ. Dương Quý cũng đi theo vào nhà, đồ cần nướng lại thì cho vào lò nướng, đồ cần bày ra thì bày lên bàn ăn. Rất nhanh đồ ăn đã được hâm nóng, ba người nhanh chóng xử lý bữa tối. Dương Quý chỉ thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hơn nữa có ông Green ở đây làm cậu không tiện nói chuyện với Adrian. Ông Green đúng cái bóng đèn chói lòa mà!

Dương Quý nhanh trí nghĩ, lấy hòm thuốc trong tủ ra, “Hôm nay còn chưa bôi thuốc. Nếu muốn thì giờ lên tầng tôi bôi giúp anh.” Cậu rất hài lòng với lý do mình đưa ra này. Nếu anh đồng ý, vậy là cậu lại được ngắm tấm thân trần của Adrian rồi!

Ông Green híp mắt ngồi tựa vào lưng ghế sofa. Adrian tuy không nói gì nhưng cũng rất tự giác đi lên cầu thang. Dương Quý ôm hòm thuốc tung tăng theo sau anh.

Lại vào căn phòng không thể quen thuộc hơn, lần này Adrian không tắm trước mà trực tiếp cởi áo leo lên giường ngồi. Dương Quý nhìn ngẩn ngơ, không biết chuyện có khi còn tưởng anh định cùng cậu làm chút hoạt động mạnh chứ.

“Khụ khụ.” Dương Quý tỏ vẻ bình tĩnh, đầu tiên đóng cửa lại rồi mới từ từ tới bên trai đẹp.

Cậu ngồi ra phía sau Adrian, thành thạo phun thuốc lên lưng anh. Lần này tay cậu lưu luyến trên lưng anh một lúc lâu mới từ từ rút về. Má Dương Quý lại gần sát vai Adrian. Hai tay cậu di chuyển trong một phạm vi nhỏ, xoa nắn cả những nơi không bị thâm, giống như không phải đang xoa thuốc mà đang xoa kem bôi trơn vậy.Dương Quý lúc này trở nên to gan hơn bình thường. Có lẽ do hôm nay Adrian tạo cho cậu cảm giác có thể được voi đòi tiên, đầu ngón tay vuốt nhẹ từ xương bả vai cân xứng xuống hõm eo. Cậu khẽ ấn, hơi thở Adrian bỗng trở nên dồn dập hơn một phần.

Dương Quý vừa kích động vừa to mò. Đối phương thế mà không cự tuyệt cậu mà cậu cũng không bị đánh. Xem ra anh thật ra chỉ là không nói ra, cơ thể lại thực thành thực.

Ngón tay Dương Quý lại xoa nắn bả vai Adrian, áp mặt lại hỏi, “Có cần tôi xoa phía trước cho anh không?”

Dương Quý có lẽ đã dùng hết cam đảm để nói ra câu này. Nhưng lời vừa thốt, cậu lại thấy hối hận. Dù thế nào cũng thấy lời này quá mức ngả ngớn, quá mức hàm ý. Người ta không có tay à, lần trước anh cũng tự bôi, sao lần này lại cần cậu giúp chứ? Bọn họ đã quen thân đến mức có thể giúp nhau việc này rồi sao? Chút dũng khí vừa trỗi dậy lại như bóng bay bị chọc xịt hơi.

“Ừm.” Adrian cũng không để cậu xoắn xuýt lâu, trực tiếp đáp nhỏ một tiếng.

“Hả?” Dương Quý đang suy nghĩ vẩn vơ đột nhiên nghe thấy vậy còn tưởng mình bị ảo giác, vô thức thốt ra một trợ từ ngữ khí tiếng Trung. Mãi sau cậu mới ngộ ra là anh đồng ý rồi! “Hi hi, được!”

Thế là Dương Quý vừa căng thẳng vừa kích động đã làm ra một hành động vừa ngu xuẩn lại vừa thông minh. Cậu trực tiếp ôm lấy Adrian, vươn tay ra trước phun thuốc lên bụng anh rồi khẽ xoa, làm cả người mình dán chặt vào lưng anh.

Nếu ngươi bị ôm dáng nhỏ gần thì còn ra vẻ chim nhỏ nép thân. Nhưng đáng tiếc rằng Adrian đã cao hơn cậu, người còn cường tráng hơn cậu, việc để Dương Quý ôm gọn đối phương vào lòng là không thể.

Mà Dương Quý thấp hơn Adrian nên chỉ có thể ngó đầu qua bên cạnh cánh tay anh mới nhìn rõ được chỗ bụng, tránh cho nước thuốc rớt khắp nơi. Dương Quý bị tư thế ngu xuẩn này làm cho có chút lúng túng, tự thấy mình chẳng khác gì con khỉ, nhưng cậu cũng không đủ can đảm ngồi trước mặt Adrian bôi thuốc cho anh. Chỉ nghĩ đến việc mặt đối mặt với anh, tay thì xoa xoa nắn nắn trên bụng anh, cậu thật không hiểu mình nên lộ vẻ mặt gì cho anh coi nữa.

Như bây giờ ít ra không phải đối mặt với anh, mà được Adrian dựa vào khiến Dương Quý cảm thấy đặc biệt yên tâm và vững chắc.

Chỗ thuốc trên bụng dần ngấm hết. Dương Quý chậm chạp dừng tay lại nhưng cậu không muốn lập tức buông anh ra. Cậu khẽ ôm eo Adrian, ngả đầu tựa vào hõm lưng anh, nghe tiếng tim đập vững vàng của anh.

Cậu không đưa tay xuống qua đường ranh giới, cũng không vuốt lên trêu chọc đầu ngực không biết có mẫn cảm hay không của anh. Cậu chỉ ôm như vậy, khẽ dùng lực, khiến hai cơ thể dán sát vào nhau.

Chương 14

Biên tập: Quét

Dương Quý áp má lên làn da trắng bóc của anh, tham lam hít lấy mùi hương của riêng Adrian. Cậu không biết lúc này đây nên nói gì hay cứ im lặng vậy. Cả hai đều như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng khác thường lúc này.

Hai tay Adrian để thả ở bên. Anh hơi động ngón tay, có vẻ như muốn nắm lấy bàn tay đặt trên eo nhưng anh di chuyển rất chậm, chậm đến mức mãi tới khi có tiếng gõ cửa vẫn chưa chạm với tay đối phương.

Dương Quý bị tiếng động bất ngờ làm cho giật mình, tất nhiên không nhận ra ngón tay anh đã chạm tới tay mình. “Ai đấy!” Cậu theo quán tính lớn tiếng hỏi. Mà giờ này lên gõ cửa, ngoài ông Green ra thì còn ai vào đây nữa?

Khoảnh khắc Dương Quý thả eo anh ra thì cửa cũng bật mở. Ông Green lặng thinh nhìn hai người sau mới bảo Adrian: “Trời không còn sớm nữa, cậu tính ở lại qua đêm à? Giờ cũng không có chỗ cho cậu ngủ đâu.”

Dương Quý nghe vậy định lên tiếng, nhưng chưa kịp thì đã bị ông Green ngắt lời, “Tôi nhớ cậu bảo sẽ không đem người về qua đêm. Như vậy làm ồn phiền tới tôi.”

Adrian nhún vai, cầm cái áo trên giường mặc vào. Dương Quý ngồi trên giường sững sờ nhìn hai người. Sao lại giống như bị bắt gian tận giường vậy? Bọn họ rõ ràng còn chưa làm được cái gì mà! Chẳng phải chỉ bôi thuốc thôi sao, môi còn chưa kịp chạm! Nhưng bộ dạng ông Green khoanh tay đứng ở ngưỡng cửa, đắc chí vì chặn đứng gian tình thật không hiểu ra sao!

Dương Quý đỏ mặt buồn bực xách hòm thuốc xuống tầng, tiễn Adrian về. Anh nhìn ông Green đứng cạnh Dương Quý, chỉ đành tạm biệt cậu rồi ra về.

Dương Quý đen mặt đóng cửa lại, “Tôi nhớ chú bảo bình thường tôi có thể dẫn người về, chỉ cần tối đến không làm ồn là được.” Lúc cậu cố ý nói ra lời này, trong lòng đầy oán trách. Rõ ràng giữa hai người không có mấy chuyện linh tinh đó, giờ ông Green nói vậy có phải sẽ làm Adrian khó chịu không? Sau này sẽ không còn cơ hội cùng cậu phát triển mối quan hệ vượt quá tình bạn nữa?

Dương Quý có chút thấp thỏm. Cậu không qua lo việc lúc nãy đối phương không phản ứng lại lúc cậu ôm anh, dù sao không cự tuyệt đã là kết quả tốt nhất rồi. Bầu không khí đang vừa đúng nhưng bị ông Green phá vỡ, cậu chắc chắc là đối phương cố tình, nói không chừng còn nghe lén!

“Người khác tôi không quan tâm nhưng Adrian thì không được.” Ông Green thu lại nét mặt chọc tức, “Chuyện của nó chắc cậu cũng biết. Tôi mong nó kiếm được người thật lòng thương nó, vĩnh viễn không làm nó tổn thương.”

Dương Quý sững người. Cậu bỏ hòm thuốc xuống, “Tôi……. Tôi biết,” Cậu cắn môi, “Tôi không phải vì mục đích muốn lên giường với Adrian, tôi thật sự muốn làm quen anh ấy.” Cậu không biết trước cậu đã có bao nhiều người có cùng mục đích tới tiếp cận Adrian. Nhưng những người đó thất bại mà giờ cậu có cơ hội, không phải chứng tỏ trong lòng anh cậu cũng có một vị trí nho nhỏ hay sao. Nếu đã vậy sao còn không tranh thủ?

“Tôi có thể cam đoan trước khi chính thức trở thành người yêu của anh ấy, tôi sẽ không làm việc gì đi quá giới hạn.” Dương Quý xấu hổ nói. Rõ ràng đêm nay cậu cũng đâu tính làm gì, rõ ràng là ông Green hiểu nhầm mà.

Ông Green chăm chú quan sát Dương Quý: “Với cái thân này của cậu thì tính làm gì. Nếu nó không muốn thì cậu cũng chẳng thành công nổi đâu. Riêng việc này tôi rất yên tâm.”

“……….” Dương Quý sầu não.
Hai người nói thêm mấy câu rồi ai về phòng nấy. Dương Quý thấy ông Green như vậy chẳng qua là dọa một chút, thậm chí còn có cảm giác đã vượt qua cửa phụ huynh. Cậu chưa thấy ai nói về người thân họ hàng của Adrian, chỉ nghe bảo anh ở một mình. Sao không ai nhắc tới cha mẹ anh nhỉ? Mà cậu cũng không nghĩ nhiều, sau này có dịp thì hỏi vậy.

Mấy ngày tiếp đó, Dương Quý đều bận rộn gieo hạt mầm củ cải đường. Tuy trưa hôm nào cậu cũng loanh quanh quanh nông trường nhưng đều không thấy Adrian đâu. Cậu nghi không biết có phải vì chuyện tối đó hay không.

Dù có số điện thoại anh nhưng cậu không dám gọi qua, lòng dạ bồn chồn lắm rồi. Dương Quý cứ lưỡng lự mãi, cuối cùng quyết định gọi điện cho Yaren tìm sự trợ giúp. Tên quân sư thối này thấy bộ dạng do do dự dự của Dương Quý thì khịt mũi coi thường, “Cậu trực tiếp gọi điện hỏi anh ấy sao không tới, kêu là cậu lo lắng, không biết có phải có vấn đề gì không, nếu có chuyện thật thì cậu có thể tới giúp kiểu kiểu đó. Nếu cậu ngại gọi thì nhắn tin cũng được.”

Dương Quý như được khai sáng. Do quá để ý cảm nhận của Adrian mà cậu bị bó chân bó tay, đến cả mấy câu hỏi thăm bình thường vậy cũng dám hỏi. Đây chắc là cảm giác lo được lo mất người ta vẫn nói.

Dương Quý lập tức sắp xếp từ ngữ soạn một tin nhắn gửi đi, không đến một phút sau đã nhận được câu trả lời. Bất kể anh đáp lại là gì thì với tốc độ này cũng đủ để cậu thở phào một hơi.

Cậu mở máy ra coi. Ý trong tin nhắn đại khái là bên chuồng cừu đã đến mùa sinh sản, cừu sữa cũng bắt đầu ra sữa nên đợt này anh bận vắt sữa cừu, không có thời gian buổi trưa qua nông trường.

“Quả nhiên là vậy.” Dương Quý nghĩ rồi đề nghị hôm sau qua giúp anh. Cậu không rõ một mình anh có làm xong hết việc không nhưng dù sao thì thêm người đỡ việc, cậu thực cũng muốn qua giúp anh.

“Mai là thứ sáu, cậu không phải làm việc ở nông trường sao?”

“Hôm nay tôi làm thêm một chút, tầm trưa mai là xong rồi. Ăn trưa xong tôi từ nông trường qua thẳng nhà anh, được không?”
Coi Dương Quý nóng lòng muốn thử vậy, Adrian tất nhiên liền đồng ý.

Vì để nhanh chóng gieo hạt xong, Dương Quý điều khiển máy móc đến tận lúc mặt trời xuống núi. Vốn ông Green phải bắt Dương Quý về nhà làm cơm cho mình nhưng cũng may trong tủ lạnh vẫn còn pierogi với thịt viên hôm trước chưa ăn hết nên giờ ông Green một mình về sớm thôi.

Vốn Yaren định tối hẹn Dương Quý ra ngoài nhưng sau khi biết cậu vẫn đang ở nông trường thì trực tiếp lái xe tới. Lúc y vừa tới nơi thì vừa hay Dương Quý cũng xong việc tính rời nông trường về nhà. Thế là cậu đành đi nhờ xe, rồi bị Yaren đưa thẳng tới cửa hàng ăn nhanh trong thị trấn.

Đặt hamburger với khoai tây chiên xong, Yaren bắt đầu thẩm vấn cậu, “Chiều cậu có gọi điện cho anh ấy không? Anh ấy bảo gì?”

Dương Quý thật sự có chút không đỡ nổi sự hóng chuyện của đối phương, trước giờ chưa thấy y tích cực như vậy bao giờ, “Tôi hỏi rồi. Anh ấy bảo đàn cừu ra sữa, mai tôi tính qua xem có giúp được gì không. Thế nên hôm nay mới làm thêm một chút, để dành thời gian ngày mai qua đấy.”

“Chậc chậc. Cậu giờ hoàn toàn được phép tự do ra vào rồi nha.” Yaren cười hì hì nói.

Dương Quý cầm cọng khoai tây chiên lên cho vào miệng, “Sao hôm nay lại mời tôi đi ăn?”

Yaren lôi một món đồ từ trong túi ra, “Không phải đã chọn được ngày cưới đó sao. Hôm nay đặc biệt tới đưa thiếp mời cho cậu đấy.”

Dương Quý lau tay vào giấy ăn, nhận lấy tấm thiệp mời, “Thứ tư tuần sau?”

Yaren gật đầu, “Rảnh không?”

“Đương nhiên rồi. Không rảnh cũng phải kiếm thời gian qua, sao lỡ lễ cười quan trọng của cậu được.”

“Ha ha, vậy tôi đợi quà của cậu đó.”

“Máy làm bánh hả? Hóa ra cậu rất chờ mong đó nha.”

“Không! Tôi muốn phong bì tiền, không muốn máy làm bánh.”

Chương 15

Biên tập: Quét

Dương Quý tìm được Adrian lâu ngày không gặp ở chuồng cừu. Chuồng cừu lúc này dùng hàng rào chia đôi thành hai khu tách biệt, bên trong ngập một mùi tanh nồng. Cậu khịt khịt mũi, chầm chậm làm quen với mùi hương này.

Adrian nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn về phía Dương Quý, “Đi đường thuận lợi chứ?”

Dương Quý gật đầu, “Cần tôi giúp gì không?”

Adrian nhích qua bên, Dương Quý liền ngồi xổm vào chỗ dư ra. Cậu thấy anh dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp đỡ lấy gốc núm vú cừu sữa. Adrian giải thích làm vậy là để sữa chảy xuống núm vú, sau đó anh siết chặt tay để lúc vắt sữa, sữa không bị chảy ngược lên trên.

Adrian làm chậm lại, lấy bốn ngón tay siết núm vú, vắt sữa ra. Miệng xô đựng sữa chỉ to tầm một nắm đấm nhưng thân rất cao. Độ cao vừa hợp, đỡ cho sữa vắt xong bắn ra ngoài.

Anh làm mẫu xong thì kêu Dương Quý ra tay. Thật sự đây là lần đầu cậu làm công việc như này. Ngay khi ngón tay cậu chạm vào bầu vú vừa mềm mại vừa ấm áp, cậu liền quắp lại. Cảm giác này thật lạ lẫm.

Ngoài lần trước ôm Adrian, Dương Quý rất ít khi tiếp xúc da thịt với người khác, kể cả động vật cũng chỉ vuốt lông. Việc xoa nắn da thịt mềm mại này làm cậu có chút không biết tiếp theo nên làm gì.

Nhưng cậu biết giờ không phải lúc để do dự. Sữa cừu có thời gian bảo quản khá ngắn, sau khi vắt xong phải lập tức xử lý nên cậu cố gắng học theo cách vừa rồi của anh ấn bầu sữa. Sữa quả thật có chảy ra nhưng chỉ được một ít, có vẻ như phương pháp không chuẩn.

“Dùng sức một chút.” Giọng Adrian vang lên ngay gần bên tai cậu.

Dương Quý nghe lời dùng sức, nhưng vẫn không thành công. Không biết có phải bị cậu làm đau không, cừu mẹ bỗng nhiên kêu “baa baa”. Dương Quý theo phản xạ thả tay ra thì bỗng có một bàn tay trong nháy mắt từ bên cạnh nắm lấy ngón tay cậu, đồng thời nắm lấy núm vú cừu.

Tay Adrian vì vừa nãy vắt sữa nên vẫn còn vương chút hơi ấm. Anh vừa giảng cho cậu nghe những điểm quan trọng cần nhớ trong kỹ thuật vắt sữa vừa nắm tay Dương Quý ấn đề cậu cảm nhận được độ mạnh cần đạt được.

Tuy tư thế này thật dễ khiến người ta ngất ngây nhưng không thể không nói rất có hiệu quả. Dương Quý đè xuống cảm giác vui sướng trong lòng, nhanh chóng vắt được sữa cừu.Adrian thả tay, nhìn cậu vắt sữa hai lượt. Tuy tốc độ có hơi chậm nhưng cũng coi như đạt chuẩn giúp việc rồi. Thế là anh đứng dậy mở hàng rào đề một con cừu khác đi vào, cầm lấy băng ghế gỗ đã chuẩn bị sẵn bên cạnh đưa Dương Quý để cậu ngồi sau lưng mình vắt sữa.

Thời gian Adrian vắt đầy một xô sữa thì Dương Quý mới vắt được nửa xô. Lúc đó Adrian sẽ đổi chỗ cho cậu, dùng tốc độ nhanh nhất vắt đầy xô sữa, cố gắng giảm thời gian sữa tươi ở trong xô.

Hai người cứ vắt sữa như vậy hơn tiếng đồng hồ thì đầy được năm xô. Dương Quý áng chừng chắc cũng phải được năm mươi, sáu mươi cân. Adrian liền xách sữa lên rồi dẫn Dương Quý qua căn phòng nhỏ bên cạnh.

Trong phòng có một chiếc nồi nhôm lớn đang đun, bên cạnh là một hệ thống lọc lớn cực kỳ đơn giản. Chính là kiểu lưới kim loại kẹp giữa lớp vải lọc, phía dưới đặt một cái thùng to.

Adrian kêu Dương Quý qua bên ngồi nghỉ còn mình thì bắt đầu đổ sữa vào máy lọc. Cứ làm đi làm lại vậy ba lần, mới tiếp tục đổ sữa đã lọc vào nồi nhôm đun diệt khuẩn. Nồi nhôm phải giữ vững nhiệt độ trong khoảng từ 62 đến 65oC, đun trong vòng 30 phút. Sau các bước xử lý đơn giản này mới có thể mang ra hàng bán.

Dương Quý không lại giúp nhưng cậu chăm chú quan sát từng bước anh làm. Cũng may thao tác không quá phức tạp, bản thân cậu chắc cũng sớm làm được.

Nồi rất lớn, mỗi lần đổ năm xô sữa vào cũng không đủ đầy. Nhưng để tiết kiệm thời gian, đóng nắp nồi lại một cái là hai người bắt đầu soạn hàng, thêm chỗ Adrian đã làm trước đó thì được tổng cộng mười can sữa.
Sau đó anh ra gara đánh xe lại rồi hai người xếp sữa lên xe. Dương Quỹ nghĩ trước giờ đều một mình Adrian đi giao sữa, giờ thêm một người là cậu thì không biết người khác có nghĩ gì không? Cậu thì không sao nhưng chỉ sợ làm phiền anh.

Hơn nữa bên trong còn một đống đồ cần dọn. Giờ cũng sắp năm giờ. Nếu cậu xung phong ở lại dọn dẹp rồi tiện chuẩn bị bữa tối, vậy chờ tới lúc Adrian về là có thể trực tiếp thưởng thức bữa ăn nóng hổi rồi. Dù sao trước lúc qua cậu cũng đã đánh tiếng với ông Green báo tối nay về muộn.

Adrian cũng không nói gì, trực tiếp đưa khóa nhà cho Dương Quý, “Trong bếp còn ít bánh mì. Nếu cậu đói thì ăn trước đi.”

Dương Quý bắt lấy chùm chìa khóa híp mắt cười. Mãi tới khi xe hàng khuất tầm mắt cậu mới vào phòng, xắn tay áo đem nồi nhôm và máy lọc đi rửa, chà chà lau lau một lượt mới cất đồ về chỗ cũ. Sau đó cậu dọn dẹp xung quanh, đảm bảo tất cả đều sạch sẽ mới đóng cửa phòng nhỏ lại, đi qua cửa phòng lớn vào bếp.

Sắc trời đã trở tối. Dương Quý không rõ hàng sữa ở đâu, cậu giờ chỉ muốn nhanh chóng chuẩn bị xong bữa tồi. Cậu mở tủ lạnh xem thử, nguyên liệu chính chỉ có spaghetti cùng một khối bánh mì lớn, cùng một miếng thịt bò đông lạnh và ít rau củ như nửa củ hành tây, mấy quả cà chua bi.

Dương Quý không nghĩ nhiều. Trước tiên cậu đem giã đông thịt bò, rửa rau củ, sau đó lấy túi nước sốt sẵn ra nấu nước dùng rồi trực tiếp cho thịt bò đã thái vào. Còn hành tây, cà chua thì cho thêm ít củ cải đường là ra nồi súp củ cải đường quen thuộc. Cuối cùng cậu đổi nồi khác nấu spaghetti.

Vì thịt bò thái mỏng nên nhanh chín, Dương Quý kịp thời cho rau củ vào rồi chỉnh nhỏ lửa xong mới nhìn qua thịt bò. Cậu nghĩ một lúc, quyết định đem bánh mì thái lát mỏng, phết tương Lao Gan Ma lên một mặt xong cho vào lò nướng.

Làm hết mấy việc này thì người cũng đầm đìa mồ hôi. Cậu cúi đầu đưa cánh tay lên ngửi. mùi tanh của cừu trộn lẫn cùng mùi thức ăn tỏa ra thật hôi. Cậu còn đang xoắn xuýt không biết nên ra ngoài phơi gió hay là lén vào phòng ngủ tắm nhanh một cái thì nghe thấy tiếng động cơ xe vọng lại, là Adrian về rồi.

Lúc anh vào nhà thấy Dương Quý ra đón. Cậu hỏi muốn mượn phòng tắm, cái này đương nhiên không vấn đề gì. Đợi tới lúc Dương Quý lên tầng rồi, Adrian ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức từ phòng bếp bay tới, trên mặt vô thức xuất hiện lên một nụ cười dịu dàng ngay bản thân cũng không biết.

Tiếc là giờ y không vào bếp được, trước tiên phải đi xử lý can đựng sữa nếu không rất dễ xuất hiện vi khuẩn. Adrian vừa bất đắc dĩ vừa vui vẻ đi tới căn phòng nhỏ bên cạnh rửa sạch can đựng sữa.

Còn bên kia, Dương Quý đang nhanh chóng tắm rửa. Sau khi cả người thoải mái ra khỏi phòng ngủ, cậu đứng bên cửa sổ rất dễ bắt gặp bóng Adrian bận rộn trong phòng nhỏ. Cậu tính thời gian, xuống tầng vào bếp lấy đồ ăn ra.

Sốt rau củ thịt bò phối cùng spaghetti, bánh mì thái lát nướng giòn và súp củ cải đường. Một bữa tối không quá phong phú nhưng đảm bảo sẽ no. Trong thời gian Dương Quý dọn bữa tối thì Adrian cũng lên tầng tắm một cái. Chờ tới lúc hai người ngồi vào bàn bắt đầu ăn cơm thì trời cũng đã tối om.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau