ÁI TRIỀU (LOAN PHƯỢNG BI DAO)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ái triều (loan phượng bi dao) - Chương 6 - Chương 9

Quyển 1 - Chương 6: Rơi xuống sơn cốc [5]

Miêu Ánh Huyên đoán không sai, quả nhiên Hắc tiểu hồ ly bị thương, hơn nữa còn là thương khá nặng ở chân, vì thế mà tốc độ chạy của nó chậm hơn bình thường.Tuy nhiên vẫn đủ khiến hai người đuổi mãi không kịp.

Đáng chết!

Miêu Ánh Huyên vừa đuổi vừa hét: “Hắc hồ, đừng chạy...chân mi bị thương rồi! Để ta giúp mi trị thương!”

Tôn Phi Hải chạy nhanh hơn nàng một chút, nghe vậy liền dở khóc dở cười: “Miêu cô nương à, ta thấy nàng đừng nên hét thì hơn.Hét lớn như vậy sẽ dọa nó tưởng nàng có ác ý bắt nó về may áo đấy!”

Trong lòng Tôn Phi Hải thầm nghĩ, hồ ly thúi! Đợi bổn vương bắt được ngươi sẽ đánh gãy nốt cái chân còn lại của ngươi, xem ngươi còn chạy được không!

Miêu Ánh Huyên hậm hực trừng hắn nhưng cũng không hét nữa.

Lúc tiểu hồ ly dừng lại cũng là lúc Miêu Ánh Huyên mệt đến độ nhấc chân không nổi, một tay nàng chống gối thở hồng hộc: “Cuối cùng...cũng...cũng chịu dừng lại...rồi...!”

Nhưng ngay sau đó, nàng nghe thấy giọng nói ngưng trọng của Tôn Phi Hải: “Ánh Huyên, không hay rồi, có sói!”

Lúc này Miêu Ánh Huyên mới để ý, cách họ không xa có một đàn sói đang tiến lại, cơ hồ cũng phải đến chục con.Chả trách tiểu hồ ly đột nhiên dừng lại.

Đoạn Miêu Ánh Huyên xông lên ôm tiểu hồ ly vào lòng.Có lẽ nó cảm nhận được tình thế tuyệt vọng của mình, cộng thêm vết thương trên chân rỉ quá nhiều máu nên chẳng còn sức dãy dụa.Chỉ yên lặng nằm trong lòng Miêu Ánh Huyên, nhắm mắt lại thở đầy khó nhọc.

Đàn sói càng lúc càng tiến lại gần.Không còn gì để nghi ngờ, mục tiêu của chúng chính là bọn họ.

Tôn Phi Hải vội bước lên chắn trước mặt Miêu Ánh Huyên, mắt nhìn chằm chằm bầy sói phía trước: “Lũ sói rất đông, lát nữa ta sẽ giao chiến cản chúng lại.Nàng nhân cơ hội chạy trước, ta sẽ đuổi theo sau!”

Miêu Ánh Huyên nghe vậy bắt đầu bực bội: “Ta không đi, huynh nghĩ ta là kẻ có thể vì mạng sống của mình mà bỏ mặc tính mạng của người khác sao? Đừng lo, trên người ta có mang theo độc, tạm thời có thể khống chế được chúng!”

Dứt lời nàng móc trong vạt áo ra một gói nhỏ, đây là Phù Dung độc do nàng kì công chế tạo nhiều ngày mới hoàn tất, dược tính khá mạnh.

Tuy ngoài miệng nói với Tôn Phi Hải như vậy nhưng thực chất trong lòng nàng đã hơi lo lắng.Nàng không ngờ đám sói lại đông đến mức này, mà chút độc ít ỏi nàng mang trên người...rất có thể sẽ không đủ.

Chẳng mấy chốc, bầy sói đã cách họ chưa đầy một trượng.Chúng nhe nanh gầm gừ mấy tiếng, ánh mắt thấy rõ vẻ khát máu.Không chờ chúng xông tới,Miêu Ánh Huyên tay trái ôm tiểu hồ ly, tay phải cầm Phù Dung độc linh hoạt lượn một vòng trước mặt chúng.

Chỉ sau một lát, hơn phân nửa lũ sói lảo đảo ngã vật xuống, miệng hộc máu.Nhưng vẫn còn lại ba con chưa trúng độc.

Ba con sói còn lại thấy bầy đàn của mình chết thê thảm thì vô cùng căm phẫn, chúng cùng lúc xông về phía nàng, nàng sợ hãi hét lên một tiếng, mắt nhắm tịt.Vút!

Nghe tiếng động Miêu Ánh Huyên mở trừng mắt, chỉ thấy trước mặt là một bóng lưng thẳng tắp, thì ra Tôn Phi Hải đã chắn phía trước nàng từ lúc nào.Không biết hắn kiếm đâu ra một cành cây lớn, vung một nhát đẩy lùi ba con sói.Nhưng ba con sói đâu chịu buông tha, chúng càng thêm hung dữ lao vào Tôn Phi Hải.Hắn vừa phản đòn vừa hét: “Ánh Huyên, nàng chạy trước đi!”

Miêu Ánh Huyên hoảng sợ lắc đầu: “Không, ta không đi, ta không thể bỏ huynh một mình ở đây được!”

“Nàng nghe ta, lập tức rời khỏi đây, không phải nàng rất sợ chết sao? Nếu không muốn bị sói ăn thịt thì mau rời khỏi đây.”

Tôn Phi Hải tung một quyền đẩy lùi một con sói nhưng ngay sau đó hai con khác lại hung hăng xông đến.

Nàng chỉ biết chảy nước mắt nhìn Tôn Phi Hải vì ngăn chặn ba con sói lao về phía họ mà bị chúng cắn máu mê đầm đìa.Nàng biết lúc này mình rất vô dụng.Nếu không phải do nàng khăng khăng đòi đi xa thì đâu đến nỗi rơi vào tình cảnh này.

“Ta không đi, có đi thì chúng ta cùng đi, ta không thể bỏ huynh ở đây được...không thể...”

Tôn Phi Hải vừa phản đòn vừa giận dữ quát: “Nàng ở đây chỉ thêm vướng chân ta thôi.Trở về tìm Quỷ lão, ông ấy sống lâu trong rừng không thể nào không biết cách khống chế thú rừng, trở về tìm ông ấy giúp đỡ.Đi đi!”

Nước mắt Miêu Ánh Huyên tuôn lã chã, hắn nói rất đúng, nàng ở lại đây cũng chẳng thể giúp được gì cho hắn, chi bằng trở về tìm Quỷ lão giúp đỡ.

“Được...được, vậy ta đi trước...nhưng mà huynh phải hứa với ta, nhất định phải chờ ta trở lại.”“Ta hứa!”

Miêu Ánh Huyên ôm chặt tiểu hồ ly, đau lòng nhìn Tôn Phi Hải lần nữa rồi mới rời đi, Tôn Phi Hải...huynh nhất định phải chờ ta trở lại.

Tôn Phi Hải đau thương liếc nhìn bóng nàng xa dần.Hắn không biết mình có thể sống sót rời khỏi đây hay không, hắn không muốn khi nàng trở lại sẽ nhìn thấy bộ dáng chết thê thảm của hắn.

***

Lúc Miêu Ánh Huyên trở về thì Quỷ lão đang phơi mấy con cá khô trước hiên nhà.Nàng không kịp thở đã vội nói: “Quỷ lão, mau...mau đi cứu Tôn Phi Hải...”

Quỷ lão nhìn bộ dáng nhếch nhác của nàng thì có chút sửng sốt: “Không phải hai người gặp phải thú rừng chứ? Ta biết ngay mà, đã nói là không được...”

Miêu Ánh Huyên sốt ruột cắt đứt lời nói của Quỷ lão: “Bây giờ không còn thời gian bàn chuyện này nữa.Tính mạng của Tôn Phi Hải đang rất nguy cấp.Xin ông hãy đi cứu huynh ấy, ngay bây giờ!”

“Được được!”

Trước khi đi, Miêu Ánh Huyên chạy vào nhà đặt tiểu hồ ly đang hấp hối vì mất quá nhiều máu lên giường, khẽ thì thầm: “Hắc hồ à, ta biết lúc này mi đang rất mệt, Nhưng Tôn Phi Hải đang gặp nguy hiểm, ta phải đi cứu chàng.Nếu lúc ta trở về mi vẫn còn sống, vậy chúng ta sẽ ở bên nhau suốt đời.”

...

Khi Miêu Ánh Huyên và Quỷ lão đến nơi liền bị khung cảnh trước mắt làm cho một phen chấn động.

Cây cỏ xơ xác đổ rạp, đám lá dưới chân như bị lật tung lên.Nhưng điều khiến người ta kinh hoàng hơn cả chính là thi thể của một đàn sói rải rác trên mặt đất.Trong đó có ba con nằm riêng biệt, trên bụng mỗi con cắm một cành cây, máu mê be bét nhuộm đỏ cả đám lá.Cơ hồ nơi này vừa trải qua một trận hỗn chiến.

Miêu Ánh Huyên thảng thốt nhìn xung quanh, khi phát hiện một bóng người nằm dựa vào thân cây cổ thụ cách đó không xa, nàng lập tức chạy tới.

...Nhìn rõ người trước mặt, đôi mắt nàng như nhòa đi...

Chập choạng tối, Tôn Phi Hải cả người băng bó nằm trên chiếc giường cũ nát, hắn đã hôn mê cả buổi chiều đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.Cạnh giường Miêu Ánh Huyên ngẩn người nhìn Tôn Phi Hải, hắn hôn mê bao lâu thì nàng ngồi khóc bấy lâu, hai mắt đã sưng đỏ.Trong đầu nàng lúc nào cũng quanh quẩn hình ảnh Tôn Phi Hải cả người đẫm máu yếu ớt ngồi dựa dưới gốc cây.

~

Quyển 1 - Chương 7: Lần đầu tiên gặp nàng ta đã thích nàng rồi​

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn bị thương rất nặng, cả người toàn là vết thương do sói cắn.Cũng may y thuật của nàng không tệ đã giúp hắn cầm máu trị thương.Chỉ là...nàng không chắc khi nào thì hắn có thể tỉnh lại.

...Chợt thấy tay hắn khẽ động, nàng sửng sốt nhìn chằm chằm khuôn mặt Tôn Phi Hải.Mí mắt hắn rung nhẹ, hai mắt từ từ mở ra...

Nàng không nén nổi vui mừng: “Tôn Phi Hải, huynh tỉnh rồi, cuối cùng cũng tỉnh rồi!”

Khi nhìn rõ người trước mặt là nàng, hắn khẽ thì thào: “Nàng khóc à?”

“Ta...”

Dù trong nhà rất tối nhưng qua ánh lửa đuốc, hắn thấy rất rõ đôi mắt sưng húp của nàng: “Đừng khóc, ta không muốn nhìn thấy nàng lại rơi lệ.”

“Nhưng ta rất lo cho huynh, ta sợ huynh sẽ không tỉnh lại nữa.”

“Ta còn chưa nỡ chết đâu!” Ta còn chưa nỡ rời xa nàng! ( :D)

“Xem nàng kìa, khóc đến sưng cả hai mắt.” Tôn Phi Hải khẽ cười: “Sao hả? Thích ta rồi à?”

“Ta...ai nói ta thích huynh?” Miêu Ánh Huyên hơi mất tự nhiên: “Ta chỉ đang nghĩ vạn nhất huynh xảy ra chuyện gì, người nhà huynh đến tìm ta tính sổ thì nguy!”

Tôn Phi Hải hơi gượng dậy ngồi tựa vào thành giường: “Chỉ vậy thôi sao? Rõ ràng nàng đang nói dối!”

“Gì chứ? Ai thèm nói d...”

“Suỵt! Im lặng nào!” Tôn Phi Hải đặt một ngón tay lên môi nàng, chặn lại lời nói của nàng: “Ta biết chuyện này không nên nói vào tình cảnh này nhưng hiện tại ta không thể chờ được nữa rồi.Ánh Huyên à, có lẽ nàng không tin nhưng ngay từ lần đầu tiên gặp nàng ta đã thích nàng rồi.Nàng biết không, mấy ngày sau khi trở về ta không lúc nào không nhớ đến nàng.Ta biết như vậy rất không hay nhưng ta không cách nào ngăn bản thân mình thôi nhớ nàng.Vì vậy hôm trước chúng ta mới gặp lại nhau trên núi!”

Miêu Ánh Huyên nghe đến nỗi đầu óc đần độn.

Tôn Phi Hải: “Sao vậy?”

“Huynh...huynh vừa mới nói huynh...thích ta?”

“Đúng vậy, ta thích nàng!” Hắn nhấn mạnh: “Rất thích, rất thích!”

“Nhưng...” Huynh vừa mới gặp ta được hai lần.

Tôn Phi Hải cười khẽ: “Ta biết nàng đang nghĩ gì, nhưng ta đối với nàng chính là vừa gặp đã yêu.”

“...”

“Nàng có còn nhớ nàng từng nói, nếu lần này có thể trở về nàng sẽ đền đáp ta xứng đáng không? Bây giờ ta nói ta muốn nàng lấy chính mình để đền đáp, nàng có đồng ý không?”

“Hả?!” Miêu Ánh Huyên sửng sốt: “Huynh...sao huynh...”

Tôn Phi Hải bỗng lớn tiếng cười: “Đùa nàng thôi, đừng sợ!”

Miêu Ánh Huyên cúi đầu trầm mặc, nghĩ nghĩ một lát nàng ngẩng đầu: “Tôn Phi Hải, thật ra...”

“Ai da, tỉnh rồi sao, tỉnh lại là tốt rồi...haha!”Quỷ lão vừa đi bẫy thú trở về, thấy hắn đã tỉnh phỏng chừng rất vui mừng, lão nói: “Hai người đợi nhé, lão đi làm bữa tối, hôm nay phúc khí tốt, bẫy được một con lợn rừng lớn.”

Miêu Ánh Huyên cười cười nhìn lão rồi quay sang nhìn Tôn Phi Hải, cẩn thận đỡ hắn nằm xuống: “Huynh nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài giúp Quỷ lão.”

Dứt lời liền quay người đi.

***

Trưa hôm sau...

“Ấy...các người là ai? Định làm gì?” Quỷ lão quẫn bách kêu to.

Sáng nay lão đi bẫy thú, đến trưa vốn định trở về thì gặp phải một đám kẻ lạ mặt, bộ dáng hung dữ không biết từ đâu tới.

Một kẻ mặc áo đen lớn tiếng quát: “Nói, có thấy công tử nhà ta qua đây không?”

“A ngưu, lui xuống!” Chương Hàm nhíu mày.

A Ngưu thu lại vẻ mặt hung hăng, lui xuống.Chương Hàm tự mình tiến về phía Quỷ lão: “Thất lễ rồi, xin hỏi vị tiền bối này có thấy một vị công tử ăn mặc sang trọng dưới này không?”

Hắn vừa dứt lời thì một kẻ khác cũng vội đi tới, người này một thân bạch y, nét mặt sốt sắng: “Còn cả một vị cô nương nữa, lão có thấy không?”

Quỷ lão quan sát hai người trước mặt cảm thấy thái độ cũng không tệ, liền hỏi thử: “Hai người muốn tìm Tôn Phi Hải và Miêu Ánh Huyên?”

“Đúng vậy, đúng vậy, chính là họ, lão biết hiện giờ họ đang ở đâu không?”

“Họ là gì của các người?”

Chương Hàm: “Là công tử nhà ta!”
Bạch y: “Muội muội ta.”

Quỷ lão ngẫm nghĩ rồi đáp: “Đi theo vãn bối!”

[...] Miêu Ánh Huyên đang ngồi trước hiên nhà buồn bã tước mấy cánh hoa thì nghe tiếng bước chân: “Quỷ lão về...Á, ca ca!”

Miêu Kiến Văn vội vàng tiến lên, sau khi xem xét một lượt thấy nàng không vấn đề gì cơn giận lúc này mới bùng nổ: “Sao? Đi quên đường về rồi phải không? Có tin huynh đánh gãy hai chân muội không?”

“Muội...”

Bỗng trong nhà vọng ra tiếng nói của Tôn Phi Hải: “Ngoài này có chuyện gì vui vậy?”

Tất cả mọi người đều hướng vào bên trong, Miêu Ánh Huyên cũng quay đầu lại.Tôn Phi Hải đang đứng trước cửa, nét mặt hắn đã chuyển thành kinh ngạc.Không đợi hắn kịp phản ứng, bọn Chương Hàm lập tức xông tới: “Vương gia, sao...sao người lại ra nông nỗi này?”

Miêu Ánh Huyên nhìn cảnh ấy thầm thở dài ảo não, nhìn xem...nhà người ta vừa gặp lại đã ân cần hỏi han, ngược lại ca ca nhà mình thì chỉ hận không thể dạy đời mình một trận.

Mà đợi đã...họ vừa gọi vương gia? Cái gì vương gia?

Miêu Ánh Huyên quay sang nhìn Tôn Phi Hải thì thấy hắn cũng đang nhìn mình, nét mặt bối rối.

“Đừng có lảng, nói đi, tại sao muội ở dưới này?” Miêu Kiến Văn nào chịu buông tha dễ như vậy.

“Ai da, huynh đừng có bày ra vẻ mặt bổ đầu đó với muội được không?” Nàng nhăn mặt kéo Miêu Kiến Văn tới trước mặt người kia: “Do muội bất cẩn rơi xuống vách núi, là huynh ấy cứu muội, ai ngờ lại hại cả huynh ấy cùng rơi xuống!”

Miêu Kiến Văn nhăn mày tợn: “Huynh đã nói với muội thế nào? Đi hái thuốc không được đến gần những nơi nguy hiểm, muội có nghe lọt chữ nào không? Nếu hôm nay muội xảy ra chuyện muội nói người nhà phải làm thế nào? Cha mẹ phải làm thế nào? Lại còn làm liên luỵ đến người ta nữa, muội thật đúng là...”

Thấy Miêu Kiến Văn giận đến mức này, cũng biết mình đuối lý, nàng chỉ biết cúi gằm mặt xuống.

Tôn Phi Hải thấy cũng không đành lòng, bèn khuyên nhủ: “Vị huynh đài này cũng đừng giận quá, kì thực chuyện này cũng không ai muốn cả.”

Miêu Kiến Văn cố gắng áp chế lửa giận bình tĩnh lại: “Muội có bị thương chỗ nào không?”

Nàng hơi ngẩng mặt nhìn hắn, lắc đầu.

Miêu Kiến Văn quay sang Tôn Phi Hải: “Vương gia, muội muội ta không biết điều đã làm liên luỵ đến ngài, thành thật xin lỗi.”

“Mọi người không sao là tốt rồi, đừng để ý chuyện này!”

“Nhìn vương gia thương thế không nhẹ, ngài nên hồi phủ nghỉ ngơi đi, huynh muội ta cũng xin cáo từ.”

Dứt lời định kéo Miêu Ánh Huyên rời đi thì bị Tôn Phi Hải gọi giật lại.

“Ta có thể nói vài câu với Miêu cô nương được không?”

Miêu Kiến Văn hơi nhíu mày nhưng cũng không ngăn cản.

~

Quyển 1 - Chương 8: Hắn không phải hạng người chúng ta có thể tùy tiện giao du

[...] Đến một chỗ cách đó không xa, Miêu Ánh Huyên lên tiếng trước: “Huynh...mà không, phải là vương gia mới đúng, vương gia có chuyện gì thì nói nhanh đi, ca ca còn đang đợi ta!”

“Nàng đừng như vậy được không?”

Nàng cười nhạt: “Vương gia đang trách tiểu nữ bất kính với ngài hả?”

“Miêu Ánh Huyên, nàng rõ ràng biết ta không có ý này!” Tôn Phi Hải vừa bực vừa không biết làm sao, đành nói: “Chuyện kia không phải ta muốn dấu nàng mà là chưa có cơ hội để nói.


“Ngài là vương gia, muốn làm gì là việc của ngài không liên quan đến ta.Nếu không còn gì thì ta đi trước.”

“Khoan hãy đi.” Hắn vội ngăn nàng lại: “Bốn ngày sau ở Hồng Ân tự phía tây kinh thành mở một ngày hội lớn, hằng năm cứ đến ngày này dân chúng trong thành đều tham gia vô cùng náo nhiệt, ta biết nàng không phải người vùng này nên có lẽ chưa nghe qua.”

“Rốt cuộc vương gia muốn nói gì?”

“Ta muốn hẹn nàng đi cùng, ta hi vọng nàng không từ chối.”

Miêu Ánh Huyên: “Vậy phải làm vương gia thất vọng rồi vì ta sẽ không đi đâu.”

Dứt lời nàng quay người đi mất.

Tôn Phi Hải giận dữ lớn tiếng: “Ta cho nàng hai lựa chọn.Giờ mùi bốn ngày sau hoặc là nàng tới gốc cây đại thụ trước thôn, hoặc là ta sẽ đến thẳng nhà nàng, tùy nàng lựa chọn.”


Nàng dừng bước, tức tối quay lại: “Huynh...”

Ngông cuồng!


“Thế nào?”

“Đừng có mơ!”

Hắn nhếch môi: “Được thôi, nàng cứ đợi mà xem.”

Về phần Quỷ lão, trước khi từ biệt họ đã chủ động nhận lỗi về việc lừa lão hôm trước, nhưng lão chỉ cười ha ha tựa như đã biết từ lâu khiến họ vô cùng ngượng ngập, rồi lão đột nhiên thở dài nói rằng: Thiên hạ rộng lớn, hi vọng còn có ngày gặp lại.Họ không hiểu câu này lắm nhưng cũng chỉ nghĩ lão nói cho có lệ mà thôi.

***

Tôn Phi Hải bị thương không nhẹ nên sau đó Chương Hàm đã mời một số danh y có tiếng trong kinh thành về phủ chữa trị.Việc hắn xảy ra chuyện cũng chỉ có người trong vương phủ biết, chưa hề làm kinh động đến hoàng cung.Nếu có thánh chỉ truyền tới thì lấy cớ Tôn Phi Hải bị nhiễm phong hàn không tiện vào cung.Có ai mà không biết, Nhị vương gia trước nay là người sống khá yên phận, ít tham gia triều chính nên tránh được rất nhiều rắc rối không đáng có.

Đại phu vừa rời đi thì Chương Hàm cũng tiến lên, móc trong vạt áo miếng ngọc bội đưa cho Tôn Phi Hải: “Vương Gia!”
Tôn Phi Hải cầm lấy, như đã đoán ra phần nào: “Ngươi tìm được ta là nhờ miếng ngọc bội?”


“Vâng!” Chương Hàm đáp: “Sau khi vương gia mất tích, thuộc hạ cùng đám a Ngưu đã chia nhau vào sâu trong rừng tìm kiếm vương gia hai ngày hai đêm nhưng vẫn không rõ tung tích của người.Đến ngày thứ ba, trên đường đi thuộc hạ bắt gặp Miêu Kiến Văn.Dị Thảo sơn xưa nay vắng vẻ, đột nhiên xuất hiện một kẻ lạ mặt khiến thuộc hạ vô cùng nghi ngờ, do thám một hồi mới biết y đang tìm Miêu cô nương.Thuộc hạ cảm thấy rất có khả năng hai người đang ở cùng nhau nên y mới đi cùng chúng thuộc hạ.Còn về chuyện kia, lúc đi ngang qua vách núi bọn thuộc hạ có dừng chân tại đó một lát, vô tình nhìn thấy miếng ngọc vương gia hay mang bên người nên mới suy đoán người đã gặp phải chuyện không hay.”

Thật ra lúc ở dưới sơn cốc Tôn Phi Hải cũng nhận ra miếng ngọc bội biến mất nhưng vì không quan trọng nên hắn không quá để tâm.

“Ừm, bổn vương mệt rồi, ngươi lui đi.”

Chương Hàm gật đầu lui xuống.

***

Mấy ngày sau khi trở về, Miêu Kiến Văn quản Miêu Ánh Huyên vô cùng chặt chẽ, không cho nàng rời khỏi nhà một bước.Hắn nói: Ta không rõ muội và tên vương gia kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn không phải hạng người chúng ta có thể tùy tiện giao du.Thế nên, muội biết điều một chút đừng suốt ngày chạy loạn gây chuyện, nên nhớ mục đích chúng ta tới đay để làm gì.Xong việc, chúng ta lập tức trở về Lăng Nhạc.

Miêu Ánh Huyên không thể cãi lại, chỉ còn cách ngoan ngoãn ở nhà.Hằng ngày ngoài việc đi đi lại lại trong nhà thì nàng chỉ biết chơi cùng tiểu hồ ly.Lại nói, tiểu hồ ly hôm đó phúc lớn mạng lớn đã chờ được nàng trở về, qua vài ngày dưỡng thương nó đã bình phục lại không ít.Nó rất ngoan, biết nàng là ân nhân cứu mạng nên sớm đã coi nàng như chủ nhân của mình.Miêu Ánh Huyên ôm tiểu hồ ly vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông đen óng của nó, than thở: “Mi xem, ca ca làm vậy có khác nào giam lỏng ta đâu, ta đúng là đáng thương mà! Có điều...”

Hôm nay chính là ngày Hồng Ân tự mở hội, nàng láng máng nghe được tiếng bàn tán sôi nổi của đám người trong thôn về lễ hội, phỏng chừng đây thực sự là một ngày hội lớn có truyền thống lâu đời trong thành Kim Châu này.Hôm đó, Tôn Phi Hải có nói nếu giờ mùi* hôm nay nàng không đến gốc cây cổ thụ trước thôn thì hắn sẽ đến thẳng nhà nàng.Nàng không thể để hắn tới đây được, nàng có cảm giác ca ca rất không có thiện cảm với Tôn Phi Hải, nếu để ca ca biết chuyện này nhất định sẽ lại mắng nàng một trận, làm thế nào bây giờ?
Miêu Ánh Huyên thầm tính toán, bây giờ là giờ thìn*, sáng nay ca ca có chuyện cần giải quyết ở sư môn nên đã đi từ sớm, có lẽ lát nữa sẽ về.

*Giờ mùi: từ 13h-15h xế trưa
*Giờ thìn: từ 7h-9h sáng

Đến trưa Miêu Kiến Văn trở về, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức.Hắn nhanh chóng đi vào nhà bếp, Miêu Ánh Huyên đeo tạp dề quay lưng về phía hắn.Trên mặt bàn bày đầy những đĩa thức ăn màu sắc rực rỡ, trông cực kì đẹp mắt.Nghe tiếng động, nàng quay đầu lại trên tay cầm đĩa thịt viên chiên: “Ca, huynh về rồi! Ngồi xuống ăn cơm đi, muội xong rồi.”

Trên bàn ăn, Miêu Kiến Văn kì lạ nhìn nàng: “Sao hôm nay làm nhiều đồ ăn vậy?”

“Lẽ nào muội làm nhiều đồ ăn cho ca ca mình còn không được ư?” Miêu Ánh Huyên cười hì hì.

Miêu Kiến Văn có chút thụ sủng nhược kinh, bình thường nha đầu này không phải là người không dưng lại tốt với người khác như vậy.

“Nói đi, có chuyện gì?”

“Hả? Đâu có...muội thì có chuyện gì chứ?”

Miêu Kiến Văn nheo mắt nhìn nàng chằm chằm.

“Ai da...được rồi!” Miêu Ánh Huyên đành thừa nhận: “Chắc huynh cũng nghe nói về lễ hội rồi chứ?”

Miêu Kiến Văn gật đầu, hắn cũng là tình cờ nghe được người ta bàn tán.

“Vậy...”

“Muội muốn đi?”

Nàng chớp chớp mắt mấy cái, bày ra bộ dáng nịnh nọt: “Đúng vậy, ca ca à, huynh sẽ cho muội đi đúng không?”

Miêu Kiến Văn điềm nhiên cúi đầu ăn cơm, đáp: “Đi làm gì, chẳng có gì hay ho cả.”

“Huynh đã đi đâu mà biết? Muội từng nghe nói phong tục tập quán của Nguyên Lạc rất phong phú.Lại nói, đây là một lễ hội nổi tiếng toàn thành, chắc chắn không tầm thường đâu, nhất định có rất nhiều trò hay.Vả lại, hiếm lắm mới có cơ hội đến đây một lần muội muốn đi xem thử.”

“Toàn là mấy trò nhạt nhẽo, muội xem sẽ chán!”

Huynh mới nhạt nhẽo ấy!

Miêu Ánh Huyên muốn đập bàn nhưng vẫn cố nhịn: “Không chán, không chán, muội thề đó! Ca, huynh cho muội đi đi, ca không nể mặt muội thì cũng phải nể mặt mấy đĩa thức ăn trên bàn chứ?”

“Đừng tưởng làm mấy món này là có thể mua chuộc được huynh.” Miêu Kiến Văn cứng rắn nhếch môi: “Thời gian này muội ngoan ngoãn ở nhà cho huynh, không được phép đi đâu cả.”

Quyển 1 - Chương 9: Hội

Miêu Ánh Huyên tức đến mắt long sòng sọc: “Ca, sao huynh vô lý thế hả?”

Sao nàng lại quên mất ca ca là một tên đầu đá cứng mềm đều không ăn chứ? Tức chết nàng!

Chợt bên ngoài có tiếng người gọi.

“Miêu tỷ tỷ, tỷ có nhà không?”

Miêu Ánh Huyên ngó ra ngoài thì thấy a Bích, vị tiểu muội cạnh nhà đứng lấp ló ngoài cửa.A Bích thấy nàng lập tức chạy vào, hồn nhiên nói: “Hai người đang ăn cơm hả? Woa, nhiều đồ ăn ngon thật đấy!”

Nàng chỉ cười cười nhìn con bé còn Miêu Kiến Văn lên tiếng: “Đều là Miêu tỷ tỷ làm, nếu muội thích thì ngồi xuống ăn cùng đi!”

“Muội có thể ăn sao?” A Bích sáng mắt nhưng chẳng mấy chốc lại ỉu xìu xoa bụng: “Thôi đi, muội cũng vừa mới ăn ở nhà bây giờ vẫn còn no!”

“Muội qua đây là muốn rủ Miêu tỷ tỷ đi xem hội, Miêu ca ca... huynh cho muội mượn tỷ ấy một buổi nhé?”

Miêu Kiến Văn hơi sửng sốt: “Xem hội à? Chuyện này...”

“Miêu ca ca, huynh đồng ý đi, bọn muội hứa nhất định sẽ về trước giờ dậu.”

*Giờ dậu: Từ 17h - 19h chiều.

Chân mày Miêu Kiến Văn hơi cau lại, a Bích đã nói vậy rồi hắn cũng không tiện từ chối, đành thở dài: “Được rồi, hai muội đi chơi nhớ cẩn thận một chút, còn Ánh Huyên muội ăn cơm xong rồi hãy đi!”

“Dạ.” Miêu Ánh Huyên gật đầu, cười tít mắt.

Cơm nước xong xuôi, nàng cho tiểu hồ ly ăn no rồi mới cùng a Bích ra ngoài.

Từ xa, Miêu Ánh Huyên đã trông thấy bóng dáng của nam nhân nọ dưới gốc đại thụ, hắn mặc y phục xanh rêu đứng quay lưng về phía nàng, ánh mắt trầm tư nhìn về một hướng, gió thổi lay động vạt áo hắn, cả người toát lên khí tức của một công tử thế gia phong độ, tuấn dật.

Cảnh này khiến Miêu Ánh Huyên liên tưởng đến tranh thuỷ mặc, nàng cứ thế ngẩn người nhìn hắn.

Giống như có tâm linh tương thông, hắn bất ngờ quay đầu lại.Miêu Ánh Huyên trong lòng hoảng hốt nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản quay sang a Bích bên cạnh: “A Bích, cảm ơn muội!”

“Miêu tỷ tỷ không cần khách sáo, muội cũng là tiện đường mà.” A Bích cười hì hì.

“Vậy...muội giúp tỷ chuyện này nữa nhé.” Nàng ghé sát vào tai a Bích khẽ thì thầm một tiếng.

A Bích lập tức đan hai ngón tay thành một dấu gạch chéo đặt lên miệng: “Muội tuyệt đối không nói cho ai biết!” 

Miêu Ánh Huyên mỉm cười nhìn a Bích rời đi, cũng may trước lúc Miêu Kiến Văn trở về nàng đã sang nhờ a Bích giúp nàng diễn một màn kịch.Nếu không...dưới chính sách áp bức của Miêu Kiến Văn e là nàng không thể rời khỏi nhà.

[...] Đối mặt với Tôn Phi Hải nàng gần như không biết nói gì chỉ cúi gằm mặt xuống.Thấy vậy, hắn càng thêm đắc ý: “Ta biết, nàng nhất định sẽ đến.”

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn mỉa mai: “Vương gia, ngài nhầm rồi.Ta đến đây không phải vì ngài, ta ở nhà cảm thấy buồn chán nên muốn ra ngoài đi dạo thôi!” 
Dứt lời, nàng ung dung lướt qua hắn.Hừ, tuyệt đối không thể để hắn dương dương tự đắc như vậy.

Đúng là giảo biện, hắn nở nụ cười lưu manh phóng lên phía trước hùa theo nàng: “Ồ, là thế ư? Có điều, hôm nay chúng ta đã có duyên gặp mặt ở đây, không biết bản vương có phúc được mời cô nương đi dạo không?” 

Nàng không hề dừng bước, đáp: “Tấm lòng của vương gia tiểu nữ cảm kính không nguôi, nhưng đi cùng một người như ngài e là tiểu nữ tổn thọ mất.” 

“Sao thế được? Ta đi một mình, nàng cũng chỉ có một mình, không bằng hai ta ghép thành một cặp chẳng phải càng vui hơn sao?” 

“Ừm, nghe cũng có lý, có điều...” Nàng ra chiêu ngẫm nghĩ rồi nhìn hắn, chớp mắt: “Không!có!hứng!”

Đường từ thôn trang đến Hồng Ân tự khá xa.

Miêu Ánh Huyên là lần đầu tiên đến thành Kim Châu.Sau một hồi quan sát nàng cảm thấy về cơ bản các mặt hàng trong thành không khác biệt mấy so với thành Mạt Tín của Lăng Nhạc.Có điều, dường như Kim Châu rất chuộng trang sức, còn Mạt Tín lại bày bán các loại vải vóc tơ tằm là nhiều.Miêu Ánh Huyên dừng chân tại một mặt hàng bán trang sức, nàng hứng thú ngắm nghía.

Bà chủ bán hàng thấy vậy vui vẻ nói: “Cô nương này, nhìn cô không giống người trong thành chắc từ nơi khác đến phải không? Cô cứ tuỳ ý lựa chọn, cho cô biết, trang sức trong thành chúng ta nếu so về mẫu mã thì khó có nơi nào sánh bằng.Haha!”

Nàng chỉ cười cười, nhỏ giọng nói vừa đủ cho Tôn Phi Hải bên cạnh nghe: “Ở đây nhiều trang sức đẹp thật đấy!”

Mặc dù từ nhỏ nàng đã không thiếu trang sức quý giá nhưng đó đều là cống phẩm hoàng cung ban tặng, so với mấy thứ trang sức cầu kì đó nàng lại thích mấy món đơn giản mà tinh tế này hơn.

“Đương nhiên rồi, thành Kim Châu chúng ta từ xưa đã coi trang sức như một vật tôn xưng địa vị, kẻ có vị thế càng cao thì trang sức lại càng tinh xảo đẹp mắt.Trong hoàng cung chúng ta, mỗi một loại trang sức đều có ấn kí riêng của Hoàng gia, người có địa vị thấp kém nhìn thấy thường sẽ biết điều mà lui nhường.” Tôn Phi Hải khẽ giải thích.

Miêu Ánh Huyên đưa tay chỉ: “Giống như kim quan trên đầu ngài ư?”

Hắn bật cười: “Ta sống tại vương phủ, không dùng đồ trong cung.”

Nàng lén bĩu môi tiếp tục ngắm nghía.Đột nhiên nàng cầm một cây trâm bạc lên xem, cây trâm này có hình dáng mộc mạc, đầu trâm gắn một con hồ điệp khảm ngọc, trên thân được chạm khắc những hoa văn vô cùng tinh tế.Bà chủ biết nàng có hứng thú bèn khen: “Cô nương thật có mắt nhìn, cây trâm bạc này tuy bề ngoài giản dị nhưng quan sát kĩ sẽ thấy nó được gia công rất tỉ mỉ và sắc sảo, ta thấy nó rất hợp với cô.”

Nàng hỏi: “Giá bao nhiêu vậy bà chủ?”

“Hai mươi lượng bạc!”

Miêu Ánh Huyên móc vạt áo tìm bạc nhưng bên trong trống không, nàng cố nén kích động muốn gào ầm lên, tại sao? Tại sao lại quên mang tiền?

“Nàng thích trâm bạc này sao?” Tôn Phi Hải chợt lên tiếng.

“Không thích!” Miêu Ánh Huyên cắn răng trả lời rồi nhìn bà chủ: “Ừm...cảm ơn bà.”

Nói xong liền bỏ đi.

Tôn Phi Hải nhìn theo bóng nàng rồi lại nhìn cây trâm chằm chằm, dứt khoát dơ lên: “Bà chủ, tôi mua.”

[...] Hồng Ân tự người người đông nghịt, phảng phất trong không gian mùi hương khói vấn vít.

Miêu Ánh Huyên chưa chừng thấy ngôi chùa nào lớn như vậy, nàng ngó đông ngó tây.Liếc thấy phía xa có đám đông dân chúng hội tụ nàng tò mò đi tới, Tôn Phi Hải lẽo đẽo theo sau.Ngặt nỗi người quá đông, xếp thành một bức tường lớn hại nàng chẳng nhìn thấy gì, Tôn Phi Hải nhắc nàng cẩn thận nàng cũng mặc.Khó khăn lắm mới chen được vào bên trong, Miêu Ánh Huyên cảm thấy như có mấy con chìm vừa bay qua đầu.

Bên trong đang diễn ra cuộc thi đi cà kheo.Theo lời bàn tán của mọi người thì Hổng Ân tự năm nào cũng tổ chức các cuộc thi để dân chúng tham gia góp vui, đã là cuộc thi thì đương nhiên không thể thiếu phần thưởng, theo thể lệ mỗi người thắng cuộc sẽ được thưởng hai mươi lượng bạc, mức thưởng không tệ chút nào!

Miêu Ánh Huyên đảo mắt nhìn đám người đang thi đấu, đây là một trò chơi đòi hỏi một sự khéo léo nhất định.Hồi ức chợt dừng lại vào một ngày tháng năm nào đó, nàng còn rất nhỏ nhưng nhất quyết đòi chơi trò này, Miêu Kiến Văn giữ cà kheo giúp nàng, nàng sung sướng cười khúc khích.Ai ngờ đi được vài bước nàng nhất quyết bắt Miêu Kiến Văn buông tay để mình tự đi, Miêu Kiến Văn biết nàng lại lên cơn bướng bỉnh rồi, hắn thủ sẵn tư thế đỡ nàng, kết quả khá tệ là...cả hai đều ngã nhào.

“Nha đầu, nàng cũng ghê gớm thật, chớp mắt đã không thấy đâu.” Tôn Phi Hải khoác vai nàng than vãn: “Hại bản vương tìm nàng nãy giờ!”

Miêu Ánh Huyên giật mình hơi đẩy hắn ra, mặt đỏ ửng: “Vương gia, ngài...”

Sau đó im bặt...

“Ta nói này, sao vương gia không đứng yên ngoài kia, chui vào trong này làm gì cho khổ?” Nàng không biết nên khóc hay cười, chỉ lên đầu hắn: “Tóc với tai, chả khác gì tổ quạ!”

“Huh? Tóc ta làm sao?”

“Được rồi, muốn biết thì vương gia kiếm gương soi đi.” Miêu Ánh Huyên chán ghét phẩy tay chẳng buồn quan tâm tới hắn nữa.

Hắn cũng đã hiểu ra phần nào, bèn trừng mắt giễu cợt: “Đúng rồi, nhờ phúc của nàng đấy!”

“Ai bắt theo ta làm gì?”

Không nói nhiều, hắn tức tối nắm tay nàng chen ra khỏi đám đông đi thẳng về gian phòng phía tây Hồng Ân tự, bộ dạng như muốn hét lên: Nàng phải chịu trách nhiệm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước